CHUYỂN  PHÁP  LUÂN

 

 

 

TUYỀN  PHÁP  CHÍ  CỰC

 

 

PHẬT  PHÁP    BIÊN

 

 

PHÁP  LUÂN  THƯỜNG  CHUYỂN

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đồ h́nh Pháp luân này là h́nh ảnh thu gọn của vũ trụ, Pháp luân tại các không gian khác cũng có h́nh thức tồn tại và quá tŕnh diễn hóa của Pháp luân, v́ vậy tôi nói là một thế giới.

 

Lư Hồng Chí


CHUYỂN PHÁP LUÂN

 

(Bản dịch tiếng Việt)

 

 

LƯ HỒNG CHÍ

 

 

Copyright © 1999 By Li, Hongzhi

 

 

All Right Reserved

For information, write:

Yih Chyun Corporation

P. O. Box 193

Gillette, NJ 07933

USA

 

 

ISBN:-1-58613-051-X

 

 

Version translated in the USA and CANADA
(Updated in June, 2008)

 

 

Published by the Yih Chyun Corporation

 

 

 

Printed in USA

 


LUẬN  NGỮ

 

            “Phật pháp” là tinh thâm nhất, là khoa học huyền diệu sâu kín, siêu thường nhất trong tất cả các học thuyết trên thế giới. Nếu như khai thác lănh vực này, bắt buộc phải sửa đổi lại từ căn bản quan niệm suy nghĩ của người thường, bằng không, chân tướng của vũ trụ vĩnh viễn là thần thoại của nhân loại, người thường vĩnh viễn ḅ lẩn quẩn trong ṿng khung được vạch ra do ngu kiến của chính ḿnh.

 

            Vậy th́ ‘Phật pháp” thật ra là ǵ? Là tôn giáo chăng? Là triết học chăng? Đây chỉ là  nhận thức của các “học giả Phật giáo đă hiện đại hóa” mà thôi. Họ chỉ học bằng lư luận, xem chúng như những điều của phạm trù triết học mà học theo lối phê phán và làm những việc gọi là nghiên cứu. Thật ra th́ “Phật pháp” không phải chỉ là một phần rất nhỏ được ghi chép trong kinh thư, đó chỉ là pháp ở tầng thứ sơ cấp của “Phật pháp”. “Phật pháp” là từ lạp tử, phân tử, đến vũ trụ, từ cái nhỏ hơn đến cái lớn hơn, soi nh́n tất cả mọi bí ẩn sâu kín, không ǵ không bao hàm, không ǵ bị bỏ sót. Phật pháp là đặc tính Chân Thiện Nhẫn của vũ trụ, với những tầng lớp ư nghĩa khác nhau tại các tầng thứ khác nhau, đó cũng là điều mà Đạo gia gọi là Đạo, Phật gia gọi là Pháp.  

 

            Hiện tại cho dù khoa học của nhân loại có phát đạt đến đâu, cũng chỉ là một phần trong những bí ẩn sâu kín của vũ trụ. Khi chúng ta vừa đề cập đến hiện tượng cụ thể trong “Phật pháp”, liền có người nói “Bây giờ đă là thời đại điện tử, khoa học rất phát đạt, phi thuyền vũ trụ đă bay lên các tinh cầu khác rồi, mà c̣n nói đến những điều mê tín cũ xưa ấy nữa”. Nói trắng ra cho dù máy điện toán phát đạt đến đâu, cũng không cách nào sánh được với bộ óc con người, mà bộ óc con người đến bây giờ vẫn c̣n là một ẩn đố chưa nghiên cứu thấu đáo được. Phi thuyền vũ trụ cho dù có bay cao đến đâu, cũng chưa bay ra khỏi không gian vật chất này nơi nhân loại chúng ta đang tồn tại. Tri thức của nhân loại hiện đại, những điều hiểu biết được cũng chỉ là một chút ít rất nông cạn mà thôi, so với nhận thức chân chính về chân tướng của vũ trụ, sai biệt rất xa. Có những người thậm chí không dám nh́n thẳng, không dám chạm đến, không dám thừa nhận sự thực của hiện tượng tồn tại trên khách quan, là v́ những người này quá bảo thủ, không muốn sửa đổi quan niệm truyền thống để suy nghĩ. Nếu muốn hoàn toàn vén mở các ẩn đố của vũ trụ, thời không và thân thể con người duy nhất chỉ có “Phật Pháp”, Phật Pháp thật sự phân biệt được thiện và ác, tốt và xấu, phá tan tất cả kiến giải sai lầm, và đưa ra chính kiến.

 

             Tư tưởng chỉ đạo cho sự nghiên cứu và phát triển nền khoa học nhân loại hiện tại, chỉ giới hạn trong thế giới vật chất này mà thôi, khi một sự vật đă được nhận thức rồi th́ mới đi nghiên cứu nó, đi con đường như thế. C̣n đối với hiện tượng không thể sờ được hay không nh́n thấy được trong không gian này của chúng ta, nhưng tồn tại trên khách quan, mà c̣n phản ảnh được đến không gian vật chất này của chúng ta, biểu hiện ra rất thực tại, th́ họ lại không dám chạm đến, xem như là hiện tượng bất minh. Những người cố chấp khăng khăng vô căn cứ mà t́m lư do nói đó là hiện tượng tự nhiên, người có dụng ư khác làm trái với ḷng ḿnh mà dứt khoát chụp lên cái mũ lớn mê tín, người ít đi truy cầu t́m hiểu cho rằng khoa học chưa phát đạt để mà trốn tránh. Nếu như nhân loại nhận thức lại được bản thân và vũ trụ, sửa đổi lại quan niệm đă bị cương hóa, th́ nhân loại sẽ có một bước tiến nhảy vọt. “Phật pháp” giúp nhân loại soi nh́n thông thấu thế giới vô lượng vô biên này. Từ thiên cổ đến nay, có thể giải thích được rơ ràng trọn vẹn về nhân loại, từng cái không gian vật chất tồn tại,  sinh mệnh và toàn bộ vũ trụ duy nhất chỉ có “Phật pháp”.

 

Lư Hồng Chí                                     


 

MỤC  LỤC

 

 

 

LUẬN NGỮ

    1

 

 

BÀI GIẢNG THỨ NHẤT     

 

Chân  chính dẫn người lên tầng thứ cao

    6

Tầng thứ khác nhau có pháp khác nhau của mỗi

tầng thứ

  11

Chân Thiện Nhẫn là tiêu chuẩn duy nhất đo lường

người tốt và xấu

  16

Khí công là văn hóa tiền sử

  19

Khí công chính là tu luyện 

  24

Luyện công tại sao không tăng công

  27

Đặc điểm của Pháp luân Đại pháp

  38

 

 

BÀI GIẢNG THỨ HAI

 

Về vấn đề thiên mục

  46

Công năng dao thị

  61

Công năng túc mệnh thông

  64

Không ở trong ngũ hành vượt ra ngoài tam giới

  70

Vấn đề cầu mong

  76

 

 

BÀI GIẢNG THỨ BA

 

Tôi xem học viên đều là đệ tử

  87

Công pháp của Phật gia và Phật giáo

  88

Tu luyện phải chuyên nhất

  94

Công năng và công lực

  97

Tu ngược và mượn công

  99

Phụ thể

 107

Vũ trụ ngữ

114

Sư phụ ban cho học viên những ǵ

117

Năng lượng trường

126

Học viên Pháp luân Đại pháp truyền công như thế nào?

127

 

 

BÀI GIẢNG THỨ TƯ

 

Mất và được 

132

Chuyển hóa nghiệp lực

135

Đề cao tâm tính

146

Quán đỉnh

153

Huyền quan thiết vị

158

 

 

BÀI GIẢNG THỨ NĂM 

 

Đồ h́nh Pháp luân

167

Kỳ môn công pháp 

170

Luyện tà pháp

172

Nam nữ song tu

176

Tính mệnh song tu

178

Pháp thân 

180

Khai quang 

182

Khoa chúc do

190

 

 

BÀI GIẢNG THỨ SÁU 

 

Tẩu hỏa nhập ma

193

Luyện công chiêu ma

204

Tự tâm sinh ma 

212

Chủ ư thức phải mạnh 

219

Tâm nhất định phải chính

220

Vơ thuật khí công 

228

Tâm lư hiển thị

233

 

 

BÀI GIẢNG THỨ BẨY 

 

Vấn đề sát sinh 

238

Vấn đề ăn thịt 

243

Tâm đố kỵ 

251

Vấn đề trị bệnh 

258

Trị bệnh trong bệnh viện và trị bệnh bằng khí công

264

 

 

BÀI GIẢNG THỨ TÁM 

 

Tịch cốc (nhịn ăn)

271

Trộm khí 

273

Thu khí 

277

Ai luyện công ai đắc công 

280

Chu thiên

288

Tâm hoan hỷ

300

Tu khẩu

303

 

 

BÀI GIẢNG THỨ CHÍN 

 

Khí công và thể dục 

306

Ư niệm

309

Tâm thanh tịnh 

317

Căn cơ

324

Ngộ

327

Người có đại căn khí

334


 BÀI GIẢNG THỨ NHẤT

 

 

Chân chính dẫn người lên tầng thứ cao

 

          Trong toàn quá tŕnh truyền Pháp truyền công, tôi vốn chịu trách nhiệm với xă hội, chịu trách nhiệm với học viên, hiệu quả thu được rất khả quan, sự ảnh hưởng đối với toàn xă hội cũng khá tốt. Những năm trước đây có nhiều thầy khí công truyền công, những điều họ giảng đều thuộc về tầng thứ của trừ bệnh khỏe thân. Đương nhiên không phải nói công pháp của người khác không tốt, tôi chỉ nói, những điều trên tầng thứ cao, họ không truyền. T́nh h́nh khí công trên toàn quốc tôi cũng đều biết. Tại quốc nội và quốc ngoại, chân chính truyền công lên tầng thứ cao, hiện nay chỉ có một ḿnh tôi đang làm. Truyền công lên tầng thứ cao, tại sao không có người làm? V́ nó liên can đến vấn đề rất lớn, liên can đến nguồn gốc lịch sử rất thâm sâu, liên can đến khía cạnh cũng rất rộng, vấn đề dính líu cũng rất gay go bén nhạy. Nó cũng không phải điều mà người thông thường truyền được, v́ nó có liên can phải động chạm đến những điều của rất nhiều công phái. Đặc biệt là chúng ta có rất nhiều người luyện công, họ hôm nay học công này, ngày mai học công nọ, làm cho thân thể của họ bị rối loạn, rơ ràng họ không tu lên được nữa. Người ta theo một đại đạo mà tu lên, họ đều là theo con đường rẽ hướng, họ tu lối này, bị đằng kia can nhiễu; tu lối kia, bị đằng này can nhiễu, đều can nhiễu họ, họ đă không tu được nữa.  

 

         Những sự việc đó chúng tôi đều phải điều chỉnh, giữ lại cái tốt, gạt bỏ cái xấu, bảo đảm từ nay về sau chư vị tu luyện được, nhưng nhất định phải là người chân chính đến học Đại Pháp. Nếu như chư vị ôm giữ các loại tâm chấp trước, ôm ḷng đến cầu công năng, đến để trị bệnh, đến nghe thử lư luận, hay là ôm giữ mục đích không tốt nào đó, đều không được. V́ tôi đă giảng, việc này chỉ có một ḿnh tôi đang làm.  Sự việc như thế này, cơ hội không nhiều, tôi cũng không truyền cách như vậy măi đâu.  Tôi cảm thấy rằng những người được trực tiếp nghe tôi truyền công giảng pháp, tôi nói thật.. sau này chư vị sẽ biết, chư vị sẽ cảm thấy khoảng thời gian này là rất đáng mừng. Đương nhiên chúng tôi nói duyên phận, mọi người ngồi tại nơi đây đều là duyên phận.

 

             Truyền công lên trên tầng thứ cao, mọi người nghĩ xem, là vấn đề ǵ? Đó không phải là độ nhân sao? Độ nhân à, chư vị chính là chân chính tu luyện rồi, th́ không phải chỉ là khử bệnh khỏe thân nữa. Vậy chân chính tu luyện, đối với học viên sự yêu cầu về tâm tính cũng phải cao. Chúng ta những người ngồi tại đây, là đến để học Đại Pháp, vậy chư vị phải tự xem ḿnh là một người chân chính luyện công ngồi tại đây, th́ chư vị phải vứt bỏ tâm chấp trước. Chư vị ôm giữ mục đích với các loại cầu mong mà đến học công, học Đại Pháp, th́ chư vị sẽ không học được ǵ cả. Nói rơ cho chư vị một chân lư: toàn quá tŕnh tu luyện của con người chính là một quá tŕnh không ngừng vứt bỏ tâm chấp trước của con người. Con người sống trong xă hội người thường, kẻ giành người giật, kẻ lường gạt người dối trá, v́ chút lợi ích nhỏ nhen của cá nhân, mà đi phương hại kẻ khác, những tâm ấy đều phải buông bỏ xuống. Nhất là chúng ta những người đang học công  hôm nay, những tâm ấy càng phải buông bỏ hơn nữa.

 

            Tại đây tôi không giảng trị bệnh, chúng tôi cũng không trị bệnh. Nhưng là người tu luyện chân chính, chư vị mang theo thân thể có bệnh, chư vị không tu luyện được đâu. Tôi phải thanh lọc thân thể cho chư vị. Thanh lọc thân thể chỉ hạn chế cho những người chân chính đến học công, những người chân chính đến học pháp. Chúng tôi nhấn mạnh một điều: chư vị không buông bỏ được cái tâm đó, chư vị không quên đi căn bệnh đó, chúng tôi không làm được ǵ cả, đối với chư vị, không giúp được ǵ. Tại sao vậy? Tại v́ trong vũ trụ này có một nguyên lư như thế này, theo Phật gia giảng là mọi việc trong người thường, đều là có quan hệ nhân duyên, sinh lăo bệnh tử, chính là tồn tại như thế ở nơi người thường. V́ con người trước đây đă làm những điều xấu mà sinh ra nghiệp lực nên mới tạo thành có bịnh hay ma nạn. Chịu tội chính là đang trả nợ nghiệp, cho nên ai cũng không được tùy tiện thay đổi nó, thay đổi rồi th́ cũng bằng như thiếu nợ mà không cần phải trả; cũng không được tùy tiện tự ư làm như thế, bằng không, th́ cũng bằng như làm việc xấu.   

 

            Có người tưởng rằng trị bệnh cho người khác, khử bệnh khỏe thân là làm việc tốt. Theo tôi thấy, đều không phải thật sự trị lành bệnh, đều là đẩy dời căn bệnh, hoặc chuyển hóa đi, chứ chưa lấy đi căn bệnh cho họ. Thật sự trừ được một nạn này, th́ phải tiêu trừ nghiệp lực. Nếu thật sự chữa được bệnh này, tiêu trừ triệt để những nghiệp lực, thật sự đạt đến điểm này, tầng thứ của người này cũng không thấp đâu. Họ đă thấy được một nguyên lư, cũng chính là không được tùy ư phá hoại lư của người thường. Trong quá tŕnh tu luyện, người tu luyện phát tâm từ bi, đi làm một số việc tốt, giúp người trị bệnh, khử bệnh khỏe thân, điều này là cho phép, nhưng cũng không thể hoàn toàn trị lành căn bệnh cho người ta được. Nếu như thật sự nhổ tận gốc bệnh cho một người thường, một người thường không tu luyện này khi ra khỏi nơi đây, bệnh ǵ cũng không c̣n nữa, ra khỏi cửa vẫn là một người thường, vẫn v́ lợi ích cá nhân mà đi tranh giành như người thường, làm sao tùy ư tiêu trừ nghiệp lực cho họ được? Điều này tuyệt đối không cho phép.

 

            Như vậy tại sao lại làm được cho người tu luyện? V́ người tu luyện là trân quư nhất, họ muốn tu luyện, cho nên, phát ra một ư niệm này là trân quư nhất. Trong Phật giáo giảng phật tính, hễ phật tính xuất ra, th́ các vị Giác giả giúp được họ. Đây nghĩa là ǵ? Nếu muốn th́ tôi nói, v́ tôi truyền công trên tầng thứ cao, dính líu đến lư ở tầng thứ cao, dính líu đến các vấn đề rất trọng đại. Ở trong vũ trụ này, chúng tôi thấy sinh mệnh của con người, không phải được sinh ra từ xă hội người thường. Thật sự tạo ra sinh mệnh của con người, là được sản sinh ra từ trong không gian vũ trụ. V́ trong vũ trụ này có rất nhiều các loại vật chất để chế tạo ra sinh mệnh, những vật chất này dưới sự vận động với nhau th́ sản sinh ra được sinh mệnh, cũng chính là nói, sinh mệnh nguyên sơ nhất của con người là bắt nguồn từ trong vũ trụ. Không gian vũ trụ vốn chính là lương thiện, chính là sẵn có loại đặc tính Chân Thiện Nhẫn này, con người sinh ra cùng một đặc tính với vũ trụ. Nhưng sinh mệnh thể được sinh sản ra nhiều rồi, th́ cũng phát sinh một quan hệ xă hội quần thể. Trong đó có những người, có thể thêm ḷng riêng tư, từ từ tầng thứ của họ bị giáng xuống thấp, th́ không lưu lại được ở trong tầng thứ ấy nữa, họ phải bị rơi xuống. Nhưng ở trong tầng thứ kia, họ lại biến thành không mấy tốt nữa, họ vẫn không thể lưu lại ở đó nữa, th́ tiếp tục rơi xuống, cuối cùng rơi vào trong tầng thứ của nhân loại này. 

 

            Toàn thể xă hội loài người, đều là ở cùng trong một tầng thứ. Rơi xuống tới bước này, đứng từ góc độ công năng mà xét, hay đứng từ góc độ của các vị Đại giác mà nh́n, lẽ ra th́ những sinh mệnh thể này là phải bị tiêu hủy. Nhưng các vị Đại giác xuất phát tâm từ bi ra, cho họ thêm một cơ hội nữa, nên tạo ra một hoàn cảnh đặc thù như thế này, một không gian đặc thù. Các sinh mệnh thể của không gian này không giống như sinh mệnh thể tại tất cả không gian khác trong vũ trụ. Sinh mệnh thể của không gian này, không nh́n thấy được sinh mệnh thể của các không gian khác, không nh́n thấy được chân tướng của vũ trụ, cho nên những người này cũng bằng như là rơi vào trong mê lạc. Nếu muốn khỏi bệnh, dứt nạn, tiêu nghiệp, những người đó nhất định phải tu luyện, phản bổn quy chân, đây là điều mà trong các môn tu luyện đều xem như vậy. Con người phải phản bổn quy chân, đó mới là mục đích chân chính để làm người, cho nên người này hễ muốn tu luyện, th́ được xem như là phật tính đă xuất ra. Ư niệm này rất trân quư, v́ họ muốn phản bổn quy chân, muốn nhảy vượt ra ngoài tầng thứ này của người thường.

 

            Có lẽ mọi người đă từng nghe một câu như thế này trong Phật giáo: Phật tính vừa xuất ra, chấn động thập phương thế giới. Ai thấy được, đều muốn giúp họ, giúp họ vô điều kiện. Phật gia độ người là không đ̣i hỏi điều kiện, không trị giá, được giúp họ vô điều kiện, vậy nên chúng tôi làm được nhiều điều cho học viên. C̣n đối với một người thường, người chỉ muốn làm người thường, họ muốn lành bệnh, th́ không được. Có người nghĩ: bệnh của tôi khỏi rồi, th́ tôi tu luyện. Tu luyện là không có bất cứ điều kiện nào cả, muốn tu luyện th́ cứ việc tu luyện. Nhưng mang một thân thể có bệnh, hoặc có những người mang trên thân những tín hiệu c̣n rất hỗn loạn, có người hoàn toàn chưa từng luyện công, cũng có người đă luyện công mấy chục năm, mà vẫn lẩn quẩn ở tŕnh độ của khí, cũng chưa tu lên được. 

 

            Vậy phải làm sao? Chúng tôi phải thanh lọc thân thể cho họ, để họ được lên trên tầng thứ cao tu luyện. Trong khi tu luyện ở tầng thứ thấp nhất, có một quá tŕnh, là thân thể của chư vị phải được thanh lọc hoàn toàn, tất cả những ǵ không tốt tồn tại trong tư tưởng, nghiệp lực trường tồn tại quanh thân thể và những yếu tố tạo cho thân thể không khỏe mạnh, toàn bộ đều phải được thanh lư ra ngoài. Nếu không thanh lư, th́ với một thân thể hỗn đục như thế, một thân thể đen thui và một tư tưởng dơ bẩn, th́ làm sao đạt đến  tầng thứ cao tu luyện được? Ở đây chúng ta không luyện khí, chư vị không cần tập luyện những ǵ ở tầng thứ thấp nữa, chúng tôi đẩy chư vị vượt qua, để thân thể chư vị đạt đến trạng thái vô bệnh. Đồng thời chúng tôi c̣n hạ nhập cho chư vị một bộ sẵn sàng, cần thiết cho nền tảng ở tầng thứ thấp, như thế th́ chúng ta luyện công trên tầng thứ rất cao.

 

            Theo cách nói về tu luyện, kể cả khí nữa, có ba tầng thứ. Nhưng tu luyện chân chính (luyện khí không tính), gồm có hai đại tầng thứ: một cái là tu luyện thế gian pháp; một cái là tu luyện xuất thế gian pháp. Thế gian pháp và xuất thế gian pháp này khác với xuất thế gian và nhập thế gian của các chùa, đó là những điều trên lư luận. Chúng ta là chân chính tu luyện thân thể con người qua sự biến hóa của hai đại tầng thứ. V́ ở trong quá tŕnh tu luyện ở thế gian pháp, thân thể con người đều được thanh lọc liên tục, không ngừng được thanh lọc, do đó khi tu luyện đi đến h́nh thức tối cao của thế gian pháp, thân thể đă hoàn toàn được thay thế bởi vật chất cao năng lượng. C̣n tu luyện xuất thế gian pháp, căn bản chính là tu luyện phật thể rồi, là một thân thể đă được tạo thành bởi vật chất cao năng lượng, toàn bộ công năng xuất hiện lại lần nữa. Chúng tôi nói là hai đại tầng thứ này.

 

             Chúng tôi giảng duyên phần, mọi người ngồi nơi đây, tôi làm được việc này cho mọi người. Chúng ta hiện nay có khoảng hơn hai ngh́n người, mấy ngh́n người, thậm chí nhiều người hơn nữa, hơn vạn người, tôi đều làm được hết, có nghĩa là tại tầng thứ thấp không cần chư vị luyện nữa. Sau khi thanh lọc thân thể của chư vị, đẩy chư vị vượt qua, tôi hạ nhập cho chư vị một bộ hệ thống tu luyện hoàn chỉnh, chư vị vừa mới lên th́ đă trực tiếp tu luyện tại tầng thứ cao. Nhưng, chỉ hạn chế cho những học viên chân chính đến tu luyện, không thể nói rằng chư vị ngồi đây, chư vị chính là người tu luyện. Từ trên tư tưởng phải hoàn toàn chuyển biến trở lại, th́ chúng tôi ban cho được, không những chỉ bao nhiêu đó thôi, tôi ban cho mọi người những ǵ sau này chư vị sẽ hiểu. Ở đây chúng tôi không giảng trị bệnh, nhưng chúng tôi giảng điều chỉnh toàn thể thân thể của học viên, để chư vị luyện công được. Chư vị mang theo một thân thể có bệnh, th́ chư vị hoàn toàn không thể xuất công được, cho nên mọi người cũng đừng t́m tôi trị bệnh, tôi cũng không làm việc này. Mục đích chủ yếu đầu tiên mà tôi xuất hiện trước công chúng, chính là dẫn người lên tầng thứ cao, chân chính dẫn người lên tầng thứ cao.

 

Tầng thứ khác nhau có Pháp khác nhau của mỗi tầng thứ

                                            

             Trong quá khứ có nhiều thầy khí công nói rằng khí công có nào là sơ cấp, trung cấp và cao cấp. Đó đều là khí, đều là những thứ trong một tầng thứ luyện khí, mà c̣n chia ra sơ cấp, trung cấp, cao cấp nữa. Về những điều chân chính ở tầng thứ cao, hầu hết những người tu luyện khí công chúng ta không có ǵ trong đầu cả, hoàn toàn không biết ǵ hết. Từ nay về sau những ǵ chúng tôi giảng đều là pháp ở trong tầng thứ cao. Thêm vào đó, tôi muốn khôi phục lại danh tiếng của giới tu luyện. Trong lúc giảng bài, tôi sẽ nói đến một ít hiện tượng không lành trong giới tu luyện. Chúng ta phải đối đăi làm sao, đối với số ít hiện tượng này phải cư xử như thế nào, tôi đều phải giảng ra hết; c̣n về truyền công giảng pháp  trên tầng thứ cao, liên quan đến mọi mặt, liên quan đến nhiều vấn đề đều khá lớn, thậm chí rất gay go bén nhạy, những điều này tôi cũng muốn giảng rơ ra; có những điều đến từ các không gian khác đang can nhiễu đối với xă hội người thường chúng ta, đặc biệt là can nhiễu đến giới tu luyện, tôi cũng cần giảng rơ nó ra; đồng thời giải quyết những vấn đề này cho học viên của chúng tôi. Nếu những vấn đề này không giải quyết, th́ chư vị không luyện công được. Để giải quyết tận gốc những vấn đề này, chúng tôi nhất định phải xem mọi người như người tu luyện chân chính mới làm như vậy được. Đương nhiên, không dễ ǵ mà chuyển biến tư tưởng của chư vị ngay tức thời được, từ nay trở đi trong khi nghe thuyết giảng, tư tưởng của chư vị sẽ từ từ chuyển biến, hy vọng mọi người cũng chú ư nghe. Tôi truyền công không giống như người khác truyền công. Có người truyền công, họ chỉ đơn giản giải thích sơ phần lư thuyết về công của họ, sau đó truyền cho một ít tín hiệu, rồi dạy một bộ thủ pháp là xong. Người ta đă quen lối truyền công như vậy.

 

               Chân chính truyền công th́ phải giảng pháp, phải thuyết đạo.  Trong mười buổi học, tôi cần phải giảng giải ra các nguyên lư của tầng thứ cao, th́ chư vị mới tu luyện được; nếu không, hoàn toàn không cách nào tu luyện được. Những điều mà người khác truyền đều là những điều ở tầng thứ khử bệnh khỏe thân, chư vị muốn tu luyện lên tầng thứ cao, chư vị không có pháp trong tầng thứ cao để chỉ đạo, chư vị cũng không tu luyện được đâu. Cũng giống như chư vị đi học, chư vị cầm sách tiểu học đi vào trường đại học, chư vị cũng là học sinh tiểu học. Có người cho rằng học được rất nhiều công, công này có, công kia có, có cả chồng chứng chỉ măn khóa, nhưng, công của họ cũng vẫn không tăng lên. Họ cho rằng đó chính là tinh túy và toàn bộ của khí công, không phải đâu, đó là bề ngoài nông cạn của khí công, những điều của tầng thứ thấp nhất. Khí công không chỉ có chừng đó thôi, nó là tu luyện, là một điều tinh thâm bao la, vả lại mỗi tầng thứ khác nhau đều tồn tại pháp khác nhau, cho nên khác với những thứ luyện khí mà chúng ta được biết hiện nay, chư vị có học nhiều đi nữa cũng vậy thôi. Lấy một ví dụ: sách tiểu học của Anh Quốc chư vị học xong; sách tiểu học của Mỹ Quốc chư vị học xong; sách tiểu học của Nhật Bản chư vị học xong; sách tiểu học của Trung Hoa chư vị cũng học xong, nhưng chư vị cũng vẫn là học sinh tiểu học. Chư vị càng học nhiều bài vở khí công của tầng thứ thấp, nhét vào cho đầy, ngược lại c̣n làm hại chư vị, trên thân chư vị đă bị rối loạn rồi. 

 

               Tôi c̣n phải nhấn mạnh một vấn đề, chúng ta tu luyện, là phải truyền công giảng pháp. Có những ḥa thượng trong các chùa, đặc biệt là thiền tông, có lẽ có sự suy nghĩ khác. Hễ nghe nói đến giảng pháp, th́ họ không thích nghe. Tại v́ sao? Thiền tông cho rằng: pháp này không được giảng. Khi pháp vừa giảng ra, th́ không c̣n là pháp nữa, không có pháp ǵ để giảng cả, chỉ được tâm lĩnh thần hội, cho nên thiền tông đến ngày hôm nay, pháp ǵ cũng giảng không nổi. Điều mà Đạt Ma của Thiền Tông truyền, là căn cứ vào một câu giảng của Thích ca Mâu ni. Thích ca Mâu ni giảng: pháp vô định pháp. Th́ ông căn cứ vào câu giảng của Thích ca Mâu ni mà sáng lập pháp môn thiền tông. Chúng tôi cho rằng pháp môn này chính là dùi vào sừng ḅ. Tại sao gọi là dùi vào sừng ḅ? Lúc đầu khi Đạt Ma dùi vào, thấy c̣n khá rộng; Nhị tổ dùi vào th́ không c̣n rộng nữa; Tam tổ c̣n thấy tạm tạm; Tứ tổ th́ đă hẹp lắm rồi; Ngũ tổ trên căn bản th́ không c̣n chỗ để dùi nữa; đến Lục tổ Huệ Năng, th́ đă đến đỉnh rồi, không c̣n dùi vào được nữa. Ngày nay nếu chư vị đến thiền tông học pháp, chư vị chớ nên hỏi, chư vị có vấn đề ǵ muốn hỏi, họ quay lại cho vào đầu chư vị một gậy, gọi là “quát gậy”. Có nghĩa là chư vị không nên hỏi, phải tự lĩnh ngộ. Chư vị nói: tôi không biết ǵ cả nên mới đến học, ngộ cái ǵ? Vậy mà ông cho tôi một gậy?! Đó chính là đă dùi đến đỉnh của sừng ḅ rồi, không c̣n ǵ để giảng nữa. Đạt Ma đă nói ông chỉ truyền đến Lục tổ, sau đó th́ không được nữa. Mấy trăm năm đă trôi qua, thế mà hiện tại vẫn có người ôm chết cứng lấy lư thuyết của thiền tông không buông thả. Vậy hàm nghĩa chân chính của câu giảng “Pháp vô định pháp” của Thích ca Mâu ni là ǵ? Thích ca Mâu ni ở tại tầng thứ Như Lai, rất nhiều tăng nhân sau này đều không ngộ đến tầng thứ sở tại của Thích ca Mâu ni, đến tâm thái trong cảnh giới tư tưởng của ông, đến hàm nghĩa chân chính của pháp mà ông đă giảng, hàm nghĩa chân chính của lời mà ông nói. V́ vậy người đời sau giải thích thế này, giải thích thế kia, giải thích rất hỗn loạn, cho rằng pháp vô định pháp chính là chư vị không được giảng, giảng ra th́ không phải là pháp nữa. Thật ra không phải là ư này. Sau khi khai công khai ngộ dưới cội bồ đề, Thích ca Mâu ni chưa đạt ngay đến tầng thứ của Như lai. Trong suốt bốn mươi chín năm truyền pháp, ông không ngừng tự ḿnh nâng cao, mỗi lần ông đề cao lên một tầng thứ, khi quay đầu nh́n lại th́ pháp của ḿnh vừa mới giảng đều không đúng nữa. Sau khi đề cao hơn, ông phát hiện là pháp vừa mới giảng qua đều không đúng nữa. Đợi đến khi ông đề cao lên nữa, ông phát hiện rằng pháp vừa mới giảng qua lại không đúng nữa. Trong suốt bốn mươi chín năm, ông đều không ngừng thăng hoa như vậy, sau mỗi lần tăng cao lên một tầng thứ, lại phát hiện rằng pháp mà ông giảng trước đó trên sự nhận thức đều là rất thấp. Ông c̣n phát hiện ra pháp của mỗi tầng thứ đều là sự thể hiện của pháp ở trong mỗi một tầng thứ, mỗi một tầng thứ đều có pháp, nhưng đều không phải là chân lư tuyệt đối của vũ trụ. Pháp ở tầng thứ cao so với pháp ở tầng thứ thấp th́ gần với đặc tính của vũ trụ hơn, v́ vậy ông mới giảng: Pháp vô định pháp. 

 

            Cuối cùng Thích ca Mâu ni giảng: suốt cuộc đời tôi, không giảng pháp nào cả. Thiền tông lại hiểu là không có pháp nào được giảng cả. Khi Thích ca Mâu ni vào lúc tuổi già đă đạt đến tầng thứ của Như lai, tại sao ông lại bảo là pháp nào cũng không giảng cả? Thật ra ông đă giảng một vấn đề ǵ vậy? Ông nói: đến tầng thứ của Như lai như tôi, tôi vẫn chưa thấy được lư tột cùng của vũ trụ, và pháp tột cùng là ǵ. V́ vậy ông bảo người đời sau đừng đem những lời ông giảng xem như là chân lư tuyệt đối, chân lư bất biến, như vậy sẽ khiến cho người đời sau bị hạn cuộc nơi tầng thứ của Như lai hoặc thấp hơn của Như lai, không thể đột phá lên tầng thứ cao hơn. Người đời sau không hiểu ư nghĩa chân thật của câu này, nên cho rằng pháp đă giảng ra th́ không phải là pháp nữa, đă hiểu cách như vậy. Thật ra Thích ca Mâu ni giảng là: tầng thứ khác nhau có  pháp khác nhau của mỗi tầng thứ, pháp của mỗi tầng thứ đều không phải là chân lư tuyệt đối của vũ trụ, nhưng pháp của tầng thứ nào là có tác dụng chỉ đạo trong tầng thứ đó. Thật ra ông đă giảng một cái lư như vậy.  

 

            Trong quá khứ có rất nhiều người, đặc biệt là thiền tông, một mực duy tŕ loại thiên kiến và nhận xét sai lầm cực đoan như thế. Không dạy chư vị, làm sao chỉ đạo tu luyện? Luyện bằng cách nào? Tu bằng cách nào? Trong Phật giáo có rất nhiều sự tích, chắc có lẽ có người đọc qua, nói là lên trời rồi, sau khi đến được thiên đ́nh, phát hiện kinh Kim cương trên đó so với kinh Kim cương dưới trần gian, mỗi một chữ đều khác nhau, ư nghĩa cũng không giống nhau. Tại sao kinh Kim cương đó lại khác với kinh Kim cương dưới trần gian? C̣n có người nói: kinh thư trên Cực Lạc thế giới khác hẳn với kinh thư ở dưới trần gian, hoàn toàn không như một việc đâu, không những chữ không giống, mà hàm nghĩa, ư nghĩa đều hoàn toàn không như nhau, xảy ra thay đổi rồi. Thật ra chính là cùng một pháp tại các tầng thứ khác nhau đều có sự biến hóa và h́nh thức hiển hiện khác nhau, đối với người tu luyện tại các tầng thứ khác nhau đều khởi được tác dụng chỉ đạo khác nhau.

 

            Mọi người đă biết, trong Phật giáo có một tuyển tập nhỏ gọi là Tây phương Cực Lạc thế giới du kư, kể rằng có một vị tăng nhân đả tọa luyện công, nguyên thần lên đến Cực Lạc thế giới thấy được cảnh tượng, loanh quanh một ngày trên đó, trở về trần gian th́ đă sáu năm trôi qua rồi. Người này nh́n thấy ǵ chăng? Có nh́n thấy, nhưng cái mà họ nh́n thấy được không phải là chân tướng. Tại sao vậy? V́ tầng thứ của họ không đủ, chỉ được hiện ra cho họ thấy những thể hiện của Phật pháp ở trong tầng thứ của họ mà họ đáng được thấy. Bởi v́ một thế giới như thế chính là thể hiện sự cấu thành của pháp, cho nên họ không nh́n thấy được chân tướng. Tôi giảng pháp vô định pháp này chính là hàm nghĩa như vậy đó.

 

Chân Thiện Nhẫn là tiêu chuẩn duy nhất
để đo lường người tốt và xấu

                                                                  

              Trong Phật giáo người ta luôn t́m hiểu bàn thảo Phật pháp là ǵ?  Cũng có người cho rằng pháp được giảng trong Phật giáo, chính là toàn bộ của Phật pháp, thật ra không phải. Pháp mà Thích ca Mâu ni giảng, chỉ là giảng cho những người thường ở tầng thứ cực thấp vào hơn hai ngh́n năm trăm năm về trước, chính là những người vừa mới thoát thai ra khỏi xă hội nguyên thủy, là pháp giảng cho những người có tư tưởng đơn thuần nhất. Thời kỳ mạt pháp mà ông đă giảng, chính là ngày nay, con người hiện nay dùng pháp đó đă không tu luyện được nữa. Thời kỳ mạt pháp kể cả những vị ḥa thượng trong chùa cũng rất khó mà tự độ, huống chi độ người. Pháp mà Thích ca Mâu ni truyền trong thời gian đó là nhắm vào t́nh huống lúc đó để mà truyền, vả lại ông không giảng hết những ǵ ông hiểu biết về toàn bộ Phật pháp ở tầng thứ sở tại của ông, muốn bảo tŕ pháp ấy vĩnh viễn không biến đổi, cũng không thể được.

 

            Xă hội đang phát triển, tư tưởng nhân loại cũng biến đổi đến càng ngày càng phức tạp, th́ không dễ ǵ khiến con người tiếp tục tu như thế được. Pháp trong Phật giáo không thể bao quát hết toàn bộ của Phật pháp, nó chỉ là một phần nhỏ trong Phật pháp. C̣n có rất nhiều Đại pháp của Phật gia được lưu truyền trong dân gian, hoặc đơn truyền từ đời này qua đời khác. Tầng thứ khác nhau có pháp khác nhau, không gian khác nhau có pháp khác nhau, đó đều là Phật pháp thể hiện khác nhau tại các không gian và các tầng thứ khác nhau. Thích ca Mâu ni cũng giảng tu phật có tám vạn bốn ngh́n pháp môn, mà trong Phật giáo chỉ có thiền tông, tịnh độ, thiên dài, hoa nghiêm, mật tông hơn mười mấy pháp môn, không bao quát được toàn bộ của Phật pháp. Bản thân Thích ca Mâu ni cũng không truyền ra toàn bộ pháp của ông, chỉ truyền một phần bộ pháp của ông nhắm vào khả năng tiếp nhận của người thời bấy giờ.

 
             Vậy th́ Phật pháp là ǵ? Đặc tính căn bản nhất của vũ trụ này là Chân Thiện Nhẫn, nó chính là sự thể hiện tối cao của Phật pháp, nó chính là Phật pháp căn bản nhất. Phật pháp có h́nh thức thể hiện khác nhau trong các tầng thứ khác nhau, ngay trong các tầng thứ khác nhau có tác dụng chỉ đạo khác nhau, tầng thứ càng thấp sự biểu hiện càng đa dạng phức tạp. Những vi lạp của không khí, đá, cây, đất, sắt thép và thân thể con người, trong tất cả vật chất đều tồn tại loại đặc tính Chân Thiện Nhẫn ấy; thời xưa cho rằng tất cả vạn sự vạn vật trong vũ trụ đều được cấu thành bởi ngũ hành, đều cũng tồn tại loại đặc tính Chân Thiện Nhẫn này. Người tu luyện tu đến một tầng thứ nào đó th́ chỉ nhận thức được sự thể hiện cụ thể của Phật pháp tại tầng thứ đó, đó chính là quả vị, là tầng thứ của sự tu luyện. Nói rộng ra, pháp rất to lớn. Đến trên điểm cực cao mà giảng, th́ rất là đơn giản, v́ pháp giống như h́nh của kim tự tháp. Đến trên tầng thứ cực cao dùng ba chữ là bao quát được tất cả, đó chính là Chân Thiện Nhẫn, hiển hiện tại các tầng thứ th́ rất là phức tạp. Lấy con người làm ví dụ, Đạo gia xem thân người như một tiểu vũ trụ, con người có thân thể vật chất, nhưng chỉ với một thân thể vật chất cũng chưa cấu thành được con người hoàn chỉnh, nhất định phải có tính t́nh của con người, bẩm tính, đặc tính, và nguyên thần tồn tại, mới cấu thành được một con người hoàn chỉnh, độc lập và mang theo cá tính bản ngă riêng biệt của con người. Vũ trụ này của chúng ta cũng như thế, có hệ ngân hà, và các thiên hà khác, cũng có sinh mệnh và nước, vạn sự vạn vật trong vũ trụ này, chúng là một phương diện tồn tại của vật chất; nhưng đồng thời chúng cũng tồn tại đặc tính Chân Thiện Nhẫn. Phân tử vi tế của bất cứ vật chất nào, đều bao hàm đặc tính này, trong vi lạp nhỏ nhất đều bao hàm đặc tính này.

 

            Đặc tính Chân Thiện Nhẫn này là tiêu chuẩn để đo lường tốt và xấu trong vũ trụ. Thế nào là tốt thế nào là xấu? Chính là dùng đặc tính này để đo lường. Đức mà chúng tôi nói đến trong quá khứ cũng giống như nhau. Đương nhiên chuẩn mực đạo đức của xă hội nhân loại ngày nay đă biến đổi rất nhiều, tiêu chuẩn đạo đức đă bị bóp méo hẳn rồi. Hiện nay có người noi gương Lôi Phong, có thể họ sẽ nói người này bị bệnh tinh thần. Nhưng trong thập niên năm mươi và sáu mươi có ai bảo họ bị bệnh tinh thần đâu? Chuẩn mực đạo đức của nhân loại xuống dốc trầm trọng, thuần phong mỹ tục càng ngày càng xuống dốc, chỉ biết mưu đồ lợi lộc, v́ chút lợi ích nhỏ nhen của cá nhân mà đi phương hại người khác, kẻ giành người giật, không từ một thủ đoạn nào. Mọi người hăy suy nghĩ, có được phép tiếp tục như thế này măi không? Có người làm việc xấu, chư vị nói họ đang làm việc xấu, họ đều không tin, thật t́nh họ không tin chính họ đă làm điều xấu; có những người họ c̣n dùng tiêu chuẩn đạo đức đă tuột dốc kia mà tự đo lường ḿnh, cho là ḿnh tốt hơn người, v́ tiêu chuẩn đo lường đă xảy ra sự biến hóa. Dù cho tiêu chuẩn đạo đức của nhân loại có thay đổi đến đâu, nhưng đặc tính này của vũ trụ vẫn không hề biến đổi, đặc tính này là tiêu chuẩn duy nhất để đo lường người tốt hoặc xấu. Vậy th́ làm một người tu luyện phải thể theo đặc tính này của vũ trụ mà yêu cầu chính ḿnh, không nên dựa theo tiêu chuẩn của người thường để yêu cầu chính ḿnh. Nếu chư vị muốn phản bổn quy chân, chư vị muốn tu luyện lên cao, th́ chư vị phải hành động thể theo tiêu chuẩn này. Làm một con người, chỉ khi nào thuận theo được đặc tính của vũ trụ Chân Thiện Nhẫn, đó mới là con người tốt; hành vi của một người ngược lại đặc tính này, đó là người thật sự xấu. Tại nơi sở làm, ở trong xă hội, có người có thể nói chư vị xấu, chư vị không nhất định là xấu thật sự; có người nói chư vị là tốt, chư vị cũng không nhất định là tốt thật. Làm một người tu luyện, nếu đồng hóa được với đặc tính này, th́ chư vị đă là người đắc đạo, lư chính là giản dị như thế.

 

Đạo gia tu luyện Chân Thiện Nhẫn, trọng điểm là tu chân. Cho nên đạo gia giảng tu chân dưỡng tính, nói thật, làm điều chân thật, làm người chân thật, phản bổn quy chân, cuối cùng tu thành chân nhân. Nhưng nhẫn cũng có, thiện cũng có, trọng điểm rơi vào chân mà tu. Trọng điểm của Phật gia th́ rơi vào thiện của Chân Thiện Nhẫn mà tu. V́ tu thiện nên tu ra tâm đại từ bi, khi tâm từ bi phát ra, thấy tất cả chúng sinh đều khổ, nên phát ra một nguyện vọng, muốn phổ độ chúng sinh. Nhưng chân cũng có, nhẫn cũng có, trọng điểm rơi vào thiện mà tu. C̣n pháp môn Pháp luân Đại pháp của chúng ta th́ thể theo tiêu chuẩn tối cao của vũ trụ.. Chân Thiện Nhẫn đồng tu luyện, công của chúng ta luyện rất lớn.

 

Khí Công là văn hóa tiền sử

                 

            Khí công là ǵ? Nhiều thầy dạy khí công cũng đang nói về điều này, điều mà tôi giảng đây khác với điều họ giảng. Nhiều thầy khí công chỉ giảng trong một tầng thứ nào đó, c̣n tôi th́ giảng về sự nhận thức đối với khí công ở tầng thứ cao hơn, tuyệt nhiên khác hẳn với sự nhận thức của họ. Có thầy khí công nói: khí công đă có hai ngh́n năm lịch sử ở nước ta; cũng có người nói là có ba ngh́n năm lịch sử; có người cho là có năm ngh́n năm lịch sử, tương đương với lịch sử của nền văn minh của dân tộc Trung Hoa chúng ta; cũng có người nói, nh́n qua những di tích văn vật được khai quật, có bẩy ngh́n năm lịch sử, vượt xa hơn nền văn minh lịch sử của dân tộc Trung Hoa chúng ta nhiều. Nhưng dù cho sự nhận thức như thế nào đi nữa, cũng không siêu xuất nhiều hơn lịch sử văn minh của nhân loại. Theo như thuyết tiến hóa của Darwin, th́ nhân loại khởi đầu từ thực vật sống dưới nước đến động vật sống dưới nước; sau đó ḅ lên đất liền; rồi leo lên cây; rồi lại xuống đất liền trở thành người vượn; sau cùng tiến hóa thành loài người hiện đại có tư tưởng, có văn hóa, theo đó mà suy tính, nhân loại thật sự xuất hiện nền văn minh cũng chưa quá mười ngh́n năm. C̣n suy đoán trước đó nữa, th́ ngay cả việc kết dây thắt gút để ghi nhớ sự việc cũng không có. Đó chính là lúc mặc áo bằng lá cây, ăn thịt sống; c̣n xa hơn nữa có thể ngay cả lửa cũng chưa biết dùng, hoàn toàn là con người man dă, là những người nguyên thủy.

 

            Nhưng chúng tôi lại phát hiện một vấn đề, nhiều nơi trên thế giới c̣n lưu lại rất nhiều văn minh cổ tích, đều vượt rất xa nền lịch sử văn minh của nhân loại chúng ta. Những di tích cổ đó, nh́n từ góc độ công nghệ, đều có mức độ kỹ thuật công nghệ rất cao; nh́n từ mức độ nghệ thuật, tương đối cao siêu, người thời nay thực ra đều chỉ là mô phỏng theo nghệ thuật của người thời xưa, mà đă có một giá trị thưởng thức rất cao. Nhưng nó lại là những di tích từ hơn một trăm mấy chục ngh́n năm trước, mấy trăm ngh́n năm trước, mấy triệu năm trước, thậm chí c̣n hơn trăm triệu năm về trước để lại. Mọi người thử nghĩ xem, điều ấy không phải là đang giễu cợt với lịch sử ngày nay sao? Cũng không có ǵ là giễu cợt cả, v́ nhân loại cũng không ngừng hoàn thiện cho chính ḿnh, không ngừng nhận thức lại chính ḿnh, xă hội chính là nhờ vậy mà phát triển, sự hiểu biết ban đầu không nhất định là tuyệt đối chính xác.

 

            Có lẽ có nhiều người đă nghe nói về văn hóa tiền sử, cũng gọi là văn minh tiền sử. Chúng tôi sẽ giảng về văn minh tiền sử đó. Trên quả đất này có Á châu, Âu châu, Nam Mỹ, Bắc Mỹ, Đại Dương châu, Phi châu, và Nam Cực châu, các nhà địa chất học gọi chung những châu đó là Bản khối Đại lục. Từ khi bản khối đại lục h́nh thành đến ngày nay, đă trải qua mấy chục triệu năm lịch sử rồi. Có nghĩa là có nhiều lục địa đă trồi lên từ đáy biển, cũng có nhiều lục địa đă ch́m xuống đáy biển, ổn định đến trạng thái như ngày nay đă có mấy chục triệu năm lịch sử. Nhưng dưới đáy nhiều đại dương, lại phát hiện những kiến trúc cổ cao to, những kiến trúc đó được điêu khắc tuyệt đẹp, thật tinh vi, không thuộc về di sản văn hóa của nhân loại chúng ta hiện nay, vậy, những di tích này khẳng định được kiến tạo trước khi ch́m xuống đáy biển. Thế th́ ai đă sáng tạo ra những văn minh ấy từ hàng chục triệu năm trước? Vào thời bấy giờ, nhân loại chúng ta c̣n chưa là khỉ vượn, làm sao sáng tạo ra những thứ có trí tuệ cao siêu như thế được? Trên thế giới, các nhà khảo cổ học phát hiện một loại sinh vật gọi là Tam diệp trùng, nó là sinh vật có từ sáu trăm triệu năm đến hai trăm sáu chục triệu năm trước đây. Sau hai trăm sáu chục triệu năm đến nay, loài sinh vật này không c̣n nữa. Một nhà khoa học Hoa Kỳ đă phát hiện một khối hóa thạch của tam diệp trùng, trên đó đồng thời có một dấu chân của một người, mang giầy dẫm lên, in rất rơ rệt trên đó. Điều này chẳng phải là giễu cợt với các nhà lịch sử học hay sao? Theo thuyết tiến hóa của Darwin, hai trăm sáu chục triệu năm trước đây làm sao có người được?

 

            Tại viện Bảo tàng của  Đại học Quốc gia Peru có một khối đá, trên khối đá có khắc một h́nh người, theo sự khảo sát th́ h́nh người này được khắc lên đó cách đây ba mươi ngh́n năm trước. Nhưng, h́nh người này lại mặc y phục, đội mũ, đi giầy, trong tay c̣n cầm một kính viễn vọng đang quan sát thiên thể. Con người cách đây ba mươi ngh́n năm trước, làm sao biết dệt vải, mặc áo quần? Càng khó tưởng tượng hơn nữa, là người này c̣n cầm kính viễn vọng để quan sát thiên thể, c̣n có trí thức nhất định về thiên văn. Chúng ta vẫn tin rằng kính viễn vọng đă được phát minh bởi một người Âu châu tên Galileo, đến bây giờ chẳng qua mới có hơn ba trăm năm lịch sử, như vậy ai đă phát minh ra kính viễn vọng cách đây ba mươi ngh́n năm trước? C̣n có bao nhiêu ẩn đố chưa giải đáp được. Ví dụ như ở Pháp, Nam Phi, núi Alpes có nhiều nham động có những bích họa trên phiến đá, được khắc rất giống như thật và sống động. Những nhân vật được khắc lên, rất tinh xảo và đẹp, lại được sơn màu bằng một loại khoáng chất. Nhưng, cách ăn mặc của những người này giống như người hiện đại, tương tự âu phục, mặc quần ống bó. Có người cầm một thứ giống như ống điếu, có người tay cầm gậy ba toong, đội mũ. Những con khỉ vượn cách đây nhiều trăm ngh́n năm trước làm sao có được một mức độ nghệ thuật cao như thế?

 

            Nói xa hơn một chút, Phi châu có nước Cộng Ḥa Gabon có mỏ Uranium, quốc gia này tương đối lạc hậu, không thể tự chiết luyện chất Uranium, đem nó xuất cảng sang các nước tân tiến hơn. Vào năm 1972, một công xưởng của Pháp đă nhập khẩu khoáng thạch Uranium này. Qua sự hoá nghiệm phát hiện rằng khoáng thạch uranium này đă được chiết luyện, và đă sử dụng. Thấy thật kỳ lạ, nên phái chuyên viên khoa học kỹ thuật đi khảo sát, nhiều khoa học gia của các quốc gia khác cũng đến đó khảo sát. Sau cùng chứng thực rằng mỏ Uranium này là một ḷ phản ứng hạt nhân cỡ lớn, vả lại cách bố cục rất hợp lư, ngay cả đến con người thời nay chúng ta cũng không có khả năng sáng tạo được. Thế th́, ḷ này đă được xây cất lên từ lúc nào? Đă có từ hai tỷ năm về trước, nó đă được vận chuyển trong năm trăm ngh́n năm. Thật là một con số thiên văn khổng lồ, hoàn toàn không thể nào giải thích bằng thuyết tiến hóa của Darwin được, những sự việc như vậy có rất nhiều. Những điều mà giới khoa học kỹ thuật hiện nay phát hiện đủ để sửa đổi lại những sách giáo khoa ngày nay. Những quan niệm cũ xưa cố hữu của nhân loại sau khi đă tạo thành một hệ thống làm việc, và phương pháp suy nghĩ, rất khó mà chấp nhận những nhận thức mới. Khi chân lư xuất hiện cũng không dám tiếp nhận, bản năng sinh ra một sự bác bỏ. Do ảnh hưởng của những quan niệm truyền thống, hiện nay không có ai hệ thống hóa để chỉnh đốn lại các khám phá này, v́ thế mà quan niệm của con người măi không theo kịp các phát triển, khi chư vị vừa nói đến những điều này, tuy rằng chúng chưa được phổ biến ra, nhưng đă được phát hiện, thế mà có người vẫn cho là mê tín, không chấp nhận được.

 

            Ở ngoại quốc nhiều khoa học gia can đảm đă công khai thừa nhận đó là một nền văn hóa tiền sử, là nền văn minh có trước nền văn minh lần này của nhân loại chúng ta, tức là đă có những thời kỳ văn minh tồn tại trước nền văn minh lần này của chúng ta, vả lại không phải chỉ có một lần. Nh́n qua các văn vật đă khai quật, đều không phải sản vật của một thời kỳ văn minh. V́ vậy mà nhận định rằng nhiều lần văn minh của nhân loại sau khi bị sự đả kích có tính cách hủy diệt, chỉ c̣n một số ít người sống sót, sống một nếp sống nguyên thủy, dần dần sinh sôi nẩy nở ra nhân loại mới, đi vào một nền văn minh mới. Sau đó lại đi đến sự hủy diệt nữa, rồi lại sinh sôi nẩy nở thêm nhân loại mới, nó chính là trải qua sự biến đổi khác nhau như vậy từng chu kỳ một. Các nhà vật lư học giảng rằng, sự vận động của vật chất là có quy luật, những biến đổi của toàn vũ trụ chúng ta cũng có quy luật.

 

            Sự vận động của địa cầu chúng ta, ở trong vũ trụ bao la này, trong sự vận chuyển của hệ ngân hà, không thể lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, rất có thể có sự va chạm với một tinh cầu nào đó, hoặc xảy ra nhiều vấn đề khác, tạo thành tai nạn rất lớn. Đứng trên góc độ công năng của chúng tôi mà xét, chính là đă được an bài như vậy. Có một lần tôi tra cứu tỉ mỉ, phát hiện rằng nhân loại đă bị tám mươi mốt lần hoàn toàn ở trong trạng thái hủy diệt, chỉ c̣n lại một số ít người sống sót, và một ít văn minh tiền sử có sẵn được di lưu lại, tiến vào một thời kỳ kế tiếp, và sống một cuộc sống nguyên thủy. Nhân loại sinh sôi nẩy nở đông lên, cuối cùng lại xuất hiện một nền văn minh. Trải qua tám mươi mốt lần biến hóa theo chu kỳ như thế, mà tôi cũng chưa tra cứu đến tận nguồn. Người Trung Hoa nói về thiên thời, địa lợi, nhân ḥa. Sự biến hóa thiên tượng khác nhau, thiên thời khác nhau, sẽ đưa đến cho xă hội người thường những trạng thái xă hội khác nhau. Dùng vật lư học để giảng th́ sự vận động của vật chất là có quy luật, sự vận động của vũ trụ cũng như thế. 

 

            Nền văn hóa tiền sử mà tôi vừa giảng chủ yếu là nói cho mọi người biết rằng: khí công cũng không phải là do nhân loại chúng ta ngày nay phát minh ra, cũng là được di lưu lại từ thời đại rất xa xưa, cũng là một loại văn hóa tiền sử. Ở trong kinh thư chúng ta cũng t́m thấy được một số luận thuật. Thích ca Mâu ni thời bấy giờ đă giảng qua, ông đă tu thành đắc đạo từ hàng trăm triệu kiếp trước. Một kiếp là bao nhiêu năm? Một kiếp là nhiều trăm triệu năm, một con số khổng lồ như vậy, thật là quá sức tưởng tượng. Nếu là sự thật, đây không phải là có sự trùng hợp với lịch sử của nhân loại, và tất cả biến hóa của toàn quả địa cầu hay sao? Hơn nữa Thích ca Mâu ni c̣n giảng, trước ông đă có sáu vị Phật nguyên thủy tồn tại, và ông c̣n có sư phụ v.v…tất cả đều đă tu luyện đắc đạo từ nhiều trăm triệu kiếp trước. Nếu tất cả những sự việc ấy là thật, th́ các công pháp chính thống chân chính, công pháp chân truyền ngày nay đang truyền trong xă hội, có phải đă có phương pháp tu luyện như thế hay không? Nếu muốn th́ tôi trả lời, đương nhiên khẳng định là có, nhưng không thấy có nhiều. Hiện nay nhiều môn khí công giả, ngụy danh khí công, những người mang theo phụ thể, biến chế những điều bậy bạ để lừa gạt người ta, đă vượt xa khí công chân chính gấp bao nhiêu lần, thật giả khó mà phân biệt được. Khí công chân chính cũng không dễ ǵ phân biệt, cũng không dễ ǵ t́m được. 

 

            Thật ra không những chỉ có khí công được lưu lại từ thời đại xa xưa, mà Thái Cực, Hà Đồ, Lạc Thư, Chu Dịch, Bát Quái, v.v. đều được di lưu lại từ thời tiền sử. Cho nên ngày nay khi chúng ta nghiên cứu, nhận thức khí công theo khía cạnh tầm mức của người thường, th́ không thể nào nghiên cứu được rơ ràng minh bạch cả. Đứng từ tầng thứ của người thường, từ góc độ này, trong cảnh giới tư tưởng này mà xét, không thể nào hiểu được những điều chân chính.

 

Khí Công chính là tu luyện

                         

             Nếu khí công đă có một lịch sử xa xưa lâu dài như vậy, thật ra là dùng để làm ǵ? Tôi nói cho mọi người hay, chúng ta đây là Đại Pháp tu luyện của Phật gia, đương nhiên là tu phật; c̣n Đạo gia đương nhiên là tu đạo đắc đạo. Tôi nói cho mọi người biết, chữ “Phật” này không phải là mê tín. Chữ “Phật” là phạn ngữ, chữ của Ấn Độ thời cổ xưa. Lúc bấy giờ khi được truyền vào Trung Hoa chúng ta có hai chữ, gọi là: “Phật đà”, cũng được dịch thành “Phù đồ”. Truyền đi truyền lại, người Trung Hoa chúng ta lược bớt đi một chữ, gọi nó là “Phật”. Dịch ra tiếng Trung Hoa có nghĩa là ǵ? Có nghĩa là Giác giả, người thông qua sự tu luyện mà giác ngộ. Đây có mang màu sắc mê tín ǵ đâu?

 

            Mọi người thử nghĩ, tu luyện là xuất ra được công năng đặc dị. Hiện nay trên thế giới có sáu loại công năng đă được công nhận, không chỉ có vậy thôi, tôi nói công năng chân chính có trên mười ngh́n loại. Một người ngồi đó, không động tay không động chân, mà làm được những việc mà người khác không thể làm được dù động tất cả chân tay; nh́n thấy được nguyên lư chân chính của các không gian trong vũ trụ, thấy được chân tướng của vũ trụ; thấy được những sự việc mà người thường không nh́n thấy được. Đây không phải là người đă tu luyện đắc đạo sao? C̣n không phải là bậc Đại Giác giả sao? Có thể nói là giống như người thường được sao? C̣n không phải là người tu luyện đă giác ngộ rồi sao? Gọi là Giác giả không đúng sao? Dịch qua tiếng Ấn Độ cổ xưa chính là Phật. Thật ra là như vậy, công dụng của khí công là vậy.

 

             Một khi nói đến khí công, có người nói: không có bệnh ai mà tập luyện khí công? Ư muốn nói rằng, khí công chính là để khử bệnh, đó là nhận thức nông cạn, rất là nông cạn. Không ai trách mọi người về điểm này, v́ nhiều thầy dạy khí công chỉ làm những việc khử bệnh khỏe thân, đều giảng về khử bệnh khỏe thân, ai cũng không hướng lên tầng thứ cao để giảng. Đây không phải là nói công pháp của người ta không tốt, sứ mạng của họ chỉ là truyền dạy những điều ở tầng thứ khử bệnh khỏe thân, và phổ biến khí công. Có rất nhiều người muốn lên tầng thứ cao tu luyện, có ư muốn như thế, có nguyện vọng như thế, nhưng tu luyện không đúng cách, kết quả đă tạo ra khó khăn rất lớn, c̣n xuất hiện ra nhiều vấn đề. Đương nhiên chân chính truyền công trên tầng thứ cao, dính líu đến vấn đề rất cao thâm. V́ thế chúng tôi vốn chịu trách nhiệm với xă hội, chịu trách nhiệm với con người, hiệu quả của toàn bộ sự truyền công rất là khả quan. Có những điều thật sự rất là cao siêu, khi nói đến giống như mê tín, nhưng, chúng tôi sẽ cố gắng dùng khoa học hiện đại để giải thích chúng ra.  

 

            Có những điều chúng tôi vừa giảng đến, có người liền cho là mê tín. Tại sao? Tiêu chuẩn của họ là điều ǵ khoa học chưa nhận thức đến, hoặc chính họ cũng chưa từng tiếp xúc tới, họ cho là những điều đó không thể tồn tại, họ cho tất cả đều là mê tín, đều là duy tâm, quan niệm của họ là như thế. Quan niệm đó có đúng không? Điều ǵ khoa học chưa nhận thức đến, chưa phát triển đến bước đó, th́ nói được là mê tín, là duy tâm sao? Chính người này không phải đă bày vẽ ra điều mê tín sao? Bày vẽ ra điều duy tâm sao? Dựa theo loại quan niệm này, khoa học phát triển, tiến bộ được sao? Xă hội nhân loại cũng không thể thúc đẩy tiến tới được nữa. Những ǵ giới khoa học kỹ thuật chúng ta đă phát minh đều là những điều mà con người trước kia chưa từng có, đều cho là mê tín, tất nhiên cũng không cần phát triển nữa. Khí công cũng không phải là điều duy tâm ǵ cả, có nhiều người không nhận thức được khí công, nên măi cho khí công là duy tâm. Hiện nay với những máy móc thích nghi, đo được trên thân của thầy khí công có các thành phần như sóng thứ thanh, sóng siêu thanh, sóng điện từ, tia hồng ngoại, tia tử ngoại, tia phóng xạ Gamma, trung tử, nguyên tử, và một số ít thành phần của nguyên tố kim loại vi thục v.v. Những thứ đó không phải đều là vật chất tồn tại hay sao? Chúng cũng là vật chất. Tất cả vạn vật thứ nào mà không phải do vật chất tạo thành? Những thời không khác phải chăng cũng được tạo thành bởi vật chất? Làm sao nói được là mê tín chứ? Nếu khí công quả thật dùng để tu Phật, tất nhiên phải dính líu đến rất nhiều vấn đề cao thâm, chúng tôi đều phải giảng ra.

 

              Quả thật công dụng của khí công là vậy, th́ tại sao chúng ta lại gọi nó là khí công? Thật ra nó không phải được gọi là khí công, vậy gọi là ǵ? Gọi là tu luyện, chính là tu luyện. Đương nhiên, nó c̣n có những tên cụ thể khác, nhưng được gọi chung là tu luyện. Vậy tại sao lại gọi là khí công? Mọi người đều biết, khí công đă được phổ biến trên xă hội có hơn hai mươi năm lịch sử, bắt đầu từ giữa thời kỳ Đại cách mạng văn hóa, và đă tiến triển thành cao trào vào cuối thời kỳ này. Mọi người hăy suy nghĩ, thời ấy tư tưởng cực tả rất là nghiêm trọng. Chúng tôi không bàn về những tên khí công gọi là ǵ trong thời văn hóa tiền sử, trong tiến tŕnh phát triển nền văn minh nhân loại lần này của chúng ta, khí công đă trải qua một thời xă hội phong kiến, cho nên thông thường đă mang tên có sắc thái phong kiến rất đậm. Có quan hệ với tôn giáo, thông thường có những danh hiệu mang nhiều sắc thái tôn giáo. Ví dụ nào là Đại pháp tu đạo, Thiền kim cương, Pháp la hán, Đại pháp tu Phật và Thuật cửu chuyển kim đan, toàn là như thế.  Nếu gọi những tên như thế này trong thời kỳ  Đại cách mạng văn hóa, th́ chư vị không bị phê phán đấu tố hay sao? Dù rằng nguyện vọng phổ biến khí công của các thầy khí công là tốt, v́ để giúp cho quảng đại quần chúng khử bệnh khỏe thân, nâng cao thể chất con người, đó thật là tốt, vậy mà cũng không được, người ta không dám gọi như thế. Do vậy nhiều thầy khí công v́ muốn phổ biến khí công, nên đoạn chương thụ nghĩa trích ra hai chữ trong Đan kinh, Đạo tạng, gọi là khí công. Có những người đi sâu vào nghiên cứu từ ngữ khí công, thật ra th́ chẳng có ǵ để nghiên cứu cả, trong quá khứ khí công được gọi là tu luyện. Danh từ khí công chỉ là một danh từ mới mà được đặt ra để phù hợp với ư thức tư tưởng của những người hiện đại mà thôi.

 

Luyện công tại sao không tăng công

 

             Luyện công tại sao không tăng trưởng công? Nhiều người có lối nghĩ như thế này: tôi luyện công nhưng không được chân truyền, sư phụ nào hăy truyền cho tôi vài tuyệt chiêu, hoặc vài thủ pháp cao cấp, th́ công của tôi sẽ tăng lên liền. Hiện nay, những người có lối nghĩ như vậy có khoảng chín mươi lăm phần trăm, tôi cảm thấy thật buồn cười. Tại sao buồn cười? V́ khí công không phải là kỹ năng của người thường, mà nó hoàn toàn là một điều siêu thường, vậy khí công phải được đo lường theo lư ở tầng thứ cao. Tôi nói cho mọi người hay, nguyên nhân căn bản mà công không tăng: là hai chữ tu, luyện, người ta chỉ chú trọng luyện mà không chú trọng tu. Chư vị hướng ra ngoài để t́m cầu, thế nào cũng cầu không được. Chư vị với một thân thể của người thường, đôi tay của người thường, tư tưởng của người thường, mà chư vị muốn diễn hóa vật chất cao năng lượng trở thành công? Th́ tăng lên được sao? Nói sao dễ vậy! Theo tôi thấy th́ đó chỉ là nói đùa. Cũng giống như hướng ra ngoài mà cầu, hướng ra ngoài mà t́m, th́ vĩnh viễn cũng không t́m được.

 

            Đây không giống như kỹ năng ǵ của người thường chúng ta, chư vị trả một ít tiền, hoặc học một số kỹ thuật, th́ học được ngay. Điều này không thể như vậy được, khí công là những điều siêu vượt trên tầng thứ của người thường, cho nên đối với chư vị phải dùng lư siêu thường để yêu cầu. Yêu cầu như thế nào? Chư vị phải hướng vào trong mà tu, không nên hướng ra ngoài mà t́m. Bao nhiêu người đều hướng ra ngoài mà t́m cầu, hôm nay cầu điều này, ngày mai cầu điều khác, c̣n ôm tâm chấp trước truy cầu công năng, mục đích nào cũng có. Có người c̣n muốn trở thành thầy dạy khí công, làm giầu nhờ trị bệnh! Tu luyện chân chính là phải tu luyện cái tâm của chư vị, gọi là tu tâm tính. Ví dụ nói, chúng ta ở trong sự mâu thuẫn giữa người và người, cần phải buông bỏ thất t́nh lục dục của cá nhân, các loại dục vọng xem nhẹ một chút. Trong khi v́ những lợi ích cá nhân mà đi tranh đi giành, chư vị c̣n muốn tăng trưởng công ư, nói sao dễ vậy! Chẳng phải chư vị cũng giống như người thường rồi hay sao? Làm sao chư vị tăng trưởng công được? Cho nên phải chú trọng tu luyện tâm tính, công của chư vị mới tăng lên được, tầng thứ mới nâng cao lên được.

 

            Tâm tính là ǵ? Tâm tính bao gồm đức (đức là một thứ vật chất); bao gồm nhẫn; bao gồm ngộ; bao gồm xả, xả bỏ các loại dục vọng trong người thường, các thứ tâm chấp trước; c̣n phải chịu khổ được v.v, bao gồm nhiều điều trên các phương diện khác nhau. Tâm tính của con người mọi mặt phải được nâng cao, như vậy chư vị mới chân chính nâng cao lên được, đây là một nguyên nhân then chốt để đề cao công lực.

 

            Có người nghĩ rằng: Sư phụ nói đến vấn đề tâm tính đó là những điều trong h́nh thái ư thức, là những điều thuộc về phương diện cảnh giới tư tưởng của con người, chúng và công mà chúng ta luyện không phải cùng một chuyện. Sao lại không cùng một chuyện? Từ xưa đến nay trong giới triết học chúng ta, vẫn luôn có một vấn đề là: vật chất là đệ nhất tính hay tinh thần là đệ nhất tính? Cứ măi nghị luận, tranh luận về vấn đề này. Kỳ thực tôi nói với mọi người, vật chất và tinh thần đều là nhất tính. Theo sự nghiên cứu khoa học về thân thể con người, các khoa học gia hiện nay cho rằng, tư duy phát ra từ đại năo của con người chính là vật chất. Như thế nó là một thứ vật chất tồn tại, vậy th́ nó không phải là một thứ ǵ trong tinh thần của con người hay sao? Nó không phải là nhất tính hay sao?  Cũng như vũ trụ mà tôi giảng, có vật chất của nó tồn tại, đồng thời cũng có đặc tính của nó tồn tại. Đặc tính Chân Thiện Nhẫn trong vũ trụ, người thường không cảm nhận được sự tồn tại của nó, v́ toàn thể người thường đều ở trên cùng một tầng thứ này. Khi chư vị vượt khỏi tầng thứ của người thường, th́ cảm nhận ra được. Làm sao cảm nhận được? Tất cả mọi vật chất trong vũ trụ, bao gồm tất cả vật chất chan ḥa trong khắp vũ trụ, đều là những linh thể, đều là có tư tưởng, đều là pháp của vũ trụ với h́nh thái tồn tại trong các tầng thứ khác nhau. Chúng không cho chư vị thăng hoa lên, chư vị muốn đề cao, nhưng không đề cao  lên được, chính là chúng không cho chư vị lên. Tại sao không cho chư vị lên? Tại v́ tâm tính của chư vị chưa đề cao lên được. Mỗi một tầng thứ đều có tiêu chuẩn khác nhau, muốn đề cao tầng thứ, chư vị cần phải vứt bỏ tư tưởng không tốt của chư vị và đổ đi những điều dơ bẩn của chư vị, đồng hóa với sự yêu cầu theo tiêu chuẩn của tầng thứ ấy, như vậy chư vị mới đề cao lên được.

 

             Tâm tính của chư vị đề cao lên, thân thể của chư vị sẽ xảy ra một sự biến hóa to lớn; tâm tính của chư vị nâng cao lên, vật chất trong thân thể của chư vị bảo đảm sẽ xuất hiện sự biến hóa. Biến hóa ǵ? Những điều xấu mà chư vị chấp trước truy cầu, chư vị sẽ buông bỏ đi. Lấy một ví dụ, trong một cái ve chai chứa đầy những thứ dơ bẩn, vặn nắp cho chặt lại, quăng xuống nước, nó sẽ ch́m xuống tận đáy. Chư vị đổ đi những thứ dơ bẩn trong đó ra, đổ đi càng nhiều, th́ nó sẽ trồi lên càng cao; tất cả đều đổ ra hết, th́ nó hoàn toàn nổi lên trên. Trong tiến tŕnh tu luyện của chúng ta, chính là phải gạt bỏ tất cả những thứ không tốt tồn tại trên thân người, th́ mới để cho chư vị thăng hoa lên được, đặc tính của vũ trụ này chính là khởi được tác dụng đó. Chư vị không tu luyện tâm tính của chư vị, tiêu chuẩn đạo đức của chư vị không đề cao lên, tư tưởng không tốt lành, các vật chất không tốt chưa vứt bỏ, th́ đặc tính của vũ trụ sẽ không để cho chư vị thăng hoa lên, chư vị nói làm sao chúng không phải là nhất tính? Chúng ta hăy nói một câu chuyện vui, nếu như có người ở nơi người thường thất t́nh lục dục đều có, mà để họ thăng lên làm phật, mọi người hăy nghĩ xem thế có được không? Có thể khi họ nh́n thấy vị đại bồ tát kia đẹp như thế, họ sinh tà ư. Gây mâu thuẫn với những vị phật v́ ḷng ghen tị chưa vứt bỏ đi, chuyện đó được cho phép tồn tại hay sao? Vậy phải làm thế nào? Chư vị cần phải vứt bỏ toàn bộ các loại tư tưởng không tốt ở nơi người thường, rồi chư vị mới đề cao lên được.

 

               Cũng chính là nói, chư vị phải chú trọng tu luyện tâm tính, dựa theo đặc tính Chân Thiện Nhẫn của vũ trụ mà tu luyện, đem các dục vọng trong người thường, những tâm không tốt, những ư định làm việc xấu đều buông bỏ hết. Cảnh giới của tư tưởng chỉ cần đề cao lên một ít, th́ các thứ xấu của bản thân đă được đổ đi một ít. Đồng thời chư vị c̣n phải chịu khổ một chút, chịu nạn một chút, để tiêu trừ đi một phần nghiệp lực của bản thân, như thế th́ chư vị thăng hoa lên được một chút, cũng có nghĩa là, sức chế ước từ đặc tính của vũ trụ đối với chư vị sẽ không lớn như thế nữa. Tu tại chính ḿnh, công nơi sư phụ. Sư phụ ban cho chư vị một loại công để làm tăng công, loại công này sẽ khởi tác dụng, th́ đức của chư vị một loại vật chất ở bên ngoài thân thể của chư vị được diễn hóa trở thành công. Chư vị không ngừng đề cao, không ngừng tu luyện lên, trụ công của chư vị cũng không ngừng đột phá lên. Làm một người tu luyện, th́ phải tu luyện chính ḿnh ở trong hoàn cảnh của người thường, ma luyện chính ḿnh, dần dần đem tâm chấp trước, và các loại dục vọng buông bỏ hết. Điều mà nhân loại chúng ta thông thường cho là tốt, nhưng xét từ trên tầng thứ cao thường là xấu. Cho nên người mà người ta cho là tốt, càng hưởng nhiều lợi ích cá nhân trong người thường, đời sống sung sướng, họ càng không tốt dưới mắt của các vị Đại Giác. Không tốt tại chỗ nào? Họ được càng nhiều, họ càng gây tổn hại cho người khác, đạt được những ǵ mà lẽ ra không nên được, họ sẽ xem trọng danh lợi, như thế họ sẽ mất đức. Chư vị muốn tăng trưởng công, chư vị không chú trọng tu luyện tâm tính, th́ công của chư vị hoàn toàn không tăng lên được.

 

            Giới tu luyện chúng ta nói rằng, nguyên thần của con người là bất diệt. Quá khứ nói đến nguyên thần của con người, người ta có lẽ sẽ nói là mê tín. Mọi người đều biết, theo sự nghiên cứu của vật lư học về thân thể con người chúng ta, có phân tử, chất tử, điện tử, nghiên cứu sâu hơn cho đến Quark và trung vi tử v.v.. Đến bước đó, kính hiển vi đă không thấy được nữa. Nhưng so với nguồn gốc của sinh mệnh, và nguồn gốc của vật chất vẫn c̣n cách quá xa. Mọi người biết rằng chẻ tách hạt nhân nguyên tử, th́ cần có năng lượng va chạm thật dữ dội và một nhiệt lượng rất cao th́ mới làm nó phát sinh sự tụ biến, mới làm cho hạt nhân chẻ tách được. Khi con người chết đi, những hạt nhân nguyên tử trong thân thể con người làm sao chết đi dễ dàng được? V́ vậy chúng tôi đă phát hiện rằng một người chết đi, chẳng qua tại tầng không gian của chúng ta, thành phần phân tử lớn nhất trong tầng này thoát rời ra; các thân thể tại các không gian khác không hề bị tiêu hủy. Mọi người hăy suy nghĩ, dưới kính hiển vi nh́n thấy thân thể con người là như thế nào? Toàn thân thể con người là đang vận động, chư vị ngồi im bất động tại đó, nhưng toàn bộ thân thể là đang vận động, những tế bào phân tử đang vận động, toàn bộ thân thể là rời rạc, như ghép thành bởi những hạt cát. Thân thể con người nh́n thấy dưới kính hiển vi là như thế, có sự biến hoá khác hẳn so với thân thể mà chúng ta thấy với cặp mắt thường. Đó là v́ cặp mắt này của con người tạo thành một h́nh ảnh giả cho chư vị, không cho phép chư vị thấy những điều ấy. Thiên mục khai mở rồi, th́ có thể được phóng đại để nh́n những đồ vật, đó vốn là bản năng sẵn có của con người, ngày nay gọi là công năng đặc dị, nếu chư vị muốn xuất công năng đặc dị, th́ phải phản bổn quy chân, phải tu để quay trở về.                                                                 

 

            Chúng ta hăy nói về cái đức này. Quan hệ liên đới cụ thể giữa chúng là như thế nào? Chúng tôi phân tích nó ra để mà giảng. Con người chúng ta trong rất nhiều không gian khác đều có một thân thể tồn tại. Bây giờ chúng ta hăy xem những thành phần thân thể của con người, lớn nhất là tế bào, đó là nhục thể của con người chúng ta. Giả thử khi chư vị tiến nhập vào giữa tế bào và phân tử, giữa phân tử và phân tử, th́ chư vị sẽ cảm nghiệm được là đă tiến nhập vào một không gian khác. H́nh thức tồn tại của thân thể đó ra sao? Chư vị đương nhiên không thể nào dùng khái niệm của không gian hiện hữu này để mà hiểu được, thân thể của chư vị phải đồng hóa với sự yêu cầu về h́nh thức tồn tại của không gian đó. Thân thể trong không gian khác vốn có thể biến to có thể đổi nhỏ, lúc bấy giờ chư vị sẽ phát hiện rằng đó là một không gian rộng lớn mênh mông vô cùng. Đây chính là nói đến một loại h́nh thức đơn giản tồn tại của những không gian khác, cùng lúc cùng nơi đều có không gian khác tồn tại. Con người tại rất nhiều không gian khác đều có một thân thể đặc định, mà tại trong một không gian đặc định, chung quanh thân thể con người tồn tại một khối trường như thế. Khối trường ǵ? Khối trường ấy là cái mà chúng tôi gọi là đức. Đức là một thứ vật chất màu trắng, nó không phải là một điều ǵ mà trước kia chúng ta cho rằng thuộc về tinh thần của con người, hay là một điều thuộc về h́nh thái ư thức của con người, đức hoàn toàn là một thứ vật chất tồn tại, v́ vậy quá khứ người già thường nói tích đức nhé, tổn đức nhé, lời này nói rất đúng. Chất đức này ở tại chung quanh thân thể con người, nó h́nh thành một khối trường. Quá khứ Đạo gia giảng sư phụ t́m đồ đệ, không phải đồ đệ t́m sư phụ. Ư nghĩa đó là ǵ? V́ sư phụ phải xem trên thân của đồ đệ đó mang thành phần đức lớn hay không lớn, lớn, th́ họ dễ tu; không lớn, th́ họ khó tu, họ sẽ khó mà tăng cao công được.

 

            Đồng thời cũng có một thứ vật chất màu đen tồn tại, nơi đây chúng tôi gọi là nghiệp lực, trong Phật giáo gọi là ác nghiệp. Vật chất màu trắng và vật chất màu đen, hai loại vật chất đồng thời tồn tại. Quan hệ giữa hai loại vật chất này là như thế nào? Đức là loại vật chất mà chúng ta được sau khi chịu khổ, bị đả kích lấn ép, làm việc tốt; c̣n vật chất màu đen là con người làm việc xấu ác, làm việc không tốt, hiếp đáp kẻ khác, th́ sẽ nhận được loại vật chất màu đen này. Hiện tại không những chỉ biết mưu đồ lợi lộc, có người c̣n làm đủ mọi điều ác, v́ tiền mà làm bất cứ việc xấu nào: giết người hại mạng, dùng tiền mua mạng người, đồng tính luyến ái, hút ma túy v.v.., điều ǵ cũng có. Khi con người làm việc xấu, th́ sẽ bị tổn đức.  Hao tổn bằng cách nào? Khi một người mắng chửi người khác, họ cảm thấy chiếm phần hơn, họ hài ḷng hả dạ. Trong vũ trụ này có nguyên lư, gọi là không mất th́ không được, được th́ phải mất, chư vị không mất, cưỡng bách chư vị phải mất.  Ai gây nên cái tác dụng này? Chính là đặc tính của vũ trụ gây nên cái tác dụng đó, v́ vậy chư vị chỉ muốn được th́ không được. Nó xảy ra như thế nào? Khi họ mắng chửi người khác, bắt nạt người khác, th́ họ sẽ ném đức cho người ta; c̣n đối phương là thuộc về bên chịu uất ức, là bên bị thiệt tḥi, bên bị đau khổ, nên phải đền bù cho họ. Người bên này chửi người ta, khi họ vừa chửi, th́ theo đó bay đi một mảnh đức trong phạm vi không gian trường của họ, rớt lên thân cho người ta. Họ chửi nặng chừng nào, th́ đem đức cho người ta nhiều chừng đó. Đánh người ta, bắt nạt người ta đều cũng như vậy. Người này đánh người kia một cú đấm, đá họ một cái đá, th́ theo đà của người này đánh nặng chừng nào, đức rớt qua bên kia nhiều chừng nấy. Người thường không thấy được tầng lư này, họ tưởng ḿnh bị bắt nạt, họ không chịu đựng được: anh đánh tôi, th́ tôi phải đánh trả lại, “bốp” một cái đánh trả lại họ một đấm, thế là mảnh đức ấy đẩy trả lại, hai người đều không được cũng không mất. Có thể họ nghĩ: anh đánh tôi một đấm, tôi đánh trả anh hai cú, nếu không làm sao hả giận được. Họ lại đánh trả thêm một đấm, theo đó lại một mảnh đức của chính họ bay sang cho đối phương.

 

            Tại sao đức này được xem trọng như thế? Sự chuyển hóa của đức có một quan hệ như thế nào? Trong tôn giáo giảng: có được đức này, đời này không được kiếp sau sẽ được. Họ được ǵ? Đức của họ lớn, có thể làm quan to, phát tài nhiều, muốn ǵ được nấy, đó chính là dùng đức này để trao đổi. Trong tôn giáo c̣n giảng, người này nếu không có đức, h́nh và thần sẽ tiêu diệt hoàn toàn, nguyên thần của họ cũng sẽ bị tiêu hủy, sau khi họ trăm tuổi toàn bộ đều chết hết, thứ ǵ cũng không c̣n. Trong khi đó giới tu luyện của chúng ta nói rằng đức được trực tiếp diễn hóa thành công .

 

            Chúng tôi sẽ giảng về đức làm sao diễn hóa thành công. Trong giới tu luyện có một câu nói như thế này, gọi là tu tại chính ḿnh, công nơi Sư phụ. Nhưng có người lại giảng về đặt đỉnh thiết ḷ, hái thuốc luyện đan, hoạt động ư niệm, họ cho đó rất quan trọng. Tôi nói với chư vị, không quan trọng chút nào cả, chư vị nghĩ quá nhiều th́ chính là tâm chấp trước. Chư vị quá xem trọng, không phải chư vị chấp trước đeo đuổi sao? Tu tại chính ḿnh, công nơi Sư phụ, chư vị có nguyện vọng đó là đủ rồi. C̣n thật sự làm việc này, là do sư phụ làm cho, chư vị hoàn toàn không làm được. Chư vị với một thân thể của người thường, mà chuyển hóa ra được một sinh mệnh thể cao cấp tạo bằng vật chất cao năng lượng sao? Hoàn toàn không thể được, nói ra chỉ là chuyện đùa thôi. Quá tŕnh diễn hóa thân thể của con người tại các không gian khác, rất là huyền diệu, rất là phức tạp, chư vị hoàn toàn không thể nào làm được việc như thế.

 

            Sư phụ ban sẽ cho chư vị những ǵ? Sẽ ban cho chư vị một loại công để làm tăng công. V́ chất đức ở bên ngoài thân thể con người, công chân chính của con người là do đức sinh thành. Tầng thứ cao thấp của một người, công lực to lớn như thế nào, tất cả là do đức sinh thành. Sư phụ diễn hóa chất đức của chư vị trở thành công, công phát triển lên trên theo h́nh ṿng xoắn ốc. Công mà thật sự quyết định tầng thứ cao thấp của một người là phát triển bên ngoài thân thể, sau cùng xoắn lên đến đỉnh đầu rồi h́nh thành một trụ công. Công của người này cao bao nhiêu, nh́n qua là thấy trụ công của họ cao bấy nhiêu, đó chính là tầng thứ của họ, là quả vị mà trong Phật giáo giảng. Có người trong lúc ngồi thiền, nguyên thần rời khỏi thân thể, lập tức lên đến một mức cao nào đó, lên cao nữa, cũng không lên được, không dám lên. Họ ngồi trên trụ công của chính họ mà lên, họ chỉ lên cao đến mức đó. V́ trụ công của họ chỉ cao đến đó, muốn lên cao hơn nữa họ cũng không lên nổi, đây là vấn đề quả vị mà trong Phật giáo giảng.

 

               Để đo lường tâm tính cao bao nhiêu, c̣n có một thước đo. Thước đo và trụ công không tồn tại trong cùng một không gian, nhưng cả hai lại đồng thời tồn tại. Tâm tính của chư vị tu lên rồi, ví dụ như giữa người thường, có người mắng chửi chư vị một câu, chư vị không trả lời, tâm của chư vị rất thản nhiên; đánh chư vị một đấm, chư vị cũng không nói chi, cười trừ bỏ qua, tâm tính của người này đă cao lắm rồi. Chư vị là người luyện công, vậy chư vị đáng được là thứ ǵ? Không phải chư vị đắc được công sao? Tâm tính của chư vị đă nâng cao lên rồi, th́ công của chư vị cũng được tăng trưởng lên theo. Tâm tính cao bao nhiêu công cao bấy nhiêu, đó là chân lư tuyệt đối. Trước kia có người luyện công ở công viên cũng tốt, luyện công ở nhà cũng hay, luyện rất hết ḷng chuyên cần, rất thành tâm, tập luyện rất khá. Một khi ra khỏi cửa th́ không phải là họ nữa, vẫn hành động theo ư xưa nay của ḿnh, trong người thường v́ danh v́ lợi mà đi tranh đi giành với người ta, công của họ có tăng trưởng được không? Hoàn toàn không tăng được, bệnh của họ cũng không lành, cũng là nguyên do này. Tại sao có người trường kỳ luyện công mà bệnh vẫn không hết? Khí công là tu luyện, là một điều siêu thường, không phải là thể thao trong người thường, cần phải chú trọng tu tâm tính th́ mới hết bệnh hoặc tăng công được.

 

            Có những người cho rằng đặt đỉnh thiết ḷ, hái thuốc luyện đan, cái đan đó chính  là công, không phải đâu. Đan đó nó chỉ tồn trữ một phần năng lượng, nó không phải toàn bộ của năng lượng. Đan là những thứ ǵ? Như mọi người biết, chúng ta c̣n có một bộ phận khác về những điều tu mệnh, thân thể c̣n phải xuất công năng, và c̣n có rất nhiều thuật loại khác nữa. Đa số những thứ đó đều bị khóa lại, không cho phép chư vị sử dụng. Có rất nhiều công năng, hơn cả mười ngh́n loại công năng, h́nh thành phần nào khoá lại phần đó. Tại sao không xuất ra? Mục đích là không cho chư vị tùy tiện sử dụng chúng trong xă hội người thường để làm việc, không được tùy tiện can nhiễu xă hội người thường, và cũng không được phép tùy tiện phô trương năng lực của chư vị trong xă hội người thường, v́ như thế sẽ phá hoại trạng thái của xă hội người thường. Có nhiều người tu trong giác ngộ, nếu chư vị phô bày hiển hiện ra tất cả, thiên hạ thấy đó là sự thật, tất cả đều đến tu, cả những người thập ác bất xá cũng đến tu, như vậy là không được. Không cho phép chư vị khoe khoang như thế; chư vị cũng dễ làm điều xấu, v́ chư vị không thấy rơ quan hệ nhân duyên của nó, chư vị không thấy rơ bản chất của nó, chư vị cho là làm việc tốt, có thể việc đă làm ấy là xấu, v́ thế mà không cho chư vị sử dụng. V́ nếu một khi làm việc xấu, th́ tầng thứ sẽ bị rơi xuống, tu cũng như không, cho nên nhiều công năng bị khóa lại. Vậy phải làm sao? Khi đến ngày khai công khai ngộ, cái đan đó chính là một quả bom, nổ tung giải tỏa tất cả các công năng, các khóa và trăm khiếu trong thân thể, “đùng” chấn động một cái, toàn bộ đều bị chấn động mở ra, đan là có tác dụng ấy. Một vị ḥa thượng sau khi trăm tuổi hỏa thiêu xong th́ có xá lợi tử, có người nói đó là xương, là răng, tại sao người thường không có? Đó chính là đan kia đă nổ ra, năng lượng của nó được phóng thích ra ngoài, trong đan bao gồm một số lượng lớn những vật chất của các không gian khác. Dẫu sao đi nữa nó cũng là một loại vật chất tồn tại, nhưng nó không có công dụng ǵ, hiện nay người ta xem nó là một thứ rất trân quư, nó có năng lượng, có nước bóng, rất cứng, chính là một vật như thế.

                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                   Công lực không tăng c̣n một nguyên nhân nữa, chính là v́ không biết pháp trong tầng thứ cao, không thể tu luyện lên được. Đó nghĩa là ǵ? Như tôi vừa giảng, có những người đă luyện được rất nhiều công pháp, tôi nói với chư vị, dù chư vị có học nhiều đến đâu cũng vô dụng, cũng chỉ là một học sinh tiểu học, là học sinh tiểu học trong sự tu luyện, đều là lư của tầng thứ thấp. Chư vị lấy lư tại tầng thứ thấp để tu luyện trên tầng thứ cao, th́ không có tác dụng chỉ đạo. Học sách tiểu học trong trường đại học, chư vị vẫn là học sinh tiểu học, học nhiều bao nhiêu cũng vô dụng, trái lại c̣n hỏng cả. Trong các tầng thứ khác nhau, có pháp khác nhau của mỗi tầng thứ, pháp có tác dụng chỉ đạo khác nhau tại các tầng thứ khác nhau, v́ vậy chư vị lấy lư ở tầng thứ thấp không thể nào dùng để chỉ đạo sự tu luyện trên tầng thứ cao được. Những ǵ chúng tôi nêu rơ ra đây đều là pháp lư tu luyện tại tầng thứ cao, tôi kết hợp những điều của các tầng thứ khác nhau để giảng, như vậy từ nay trở đi trong sự tu luyện của chư vị đều luôn có tác dụng chỉ đạo. Tôi có mấy quyển sách, c̣n có băng ghi âm, băng thu h́nh, trong đó chư vị sẽ phát hiện rằng, sau khi đọc sách, nghe băng, xem băng một lần, rồi cách một thời gian sau đọc lại, nghe lại, xem lại, bảo đảm vẫn c̣n có tác dụng chỉ đạo đối với chư vị. Chư vị không ngừng đề cao bản thân, th́ vẫn không ngừng có tác dụng chỉ đạo chư vị, đó chính là pháp. Đó là hai nguyên nhân tại sao luyện công mà không tăng trưởng công: không biết pháp ở tầng thứ cao, không cách nào tu được cả; không hướng vào bên trong để tu, không tu luyện tâm tính, công sẽ không tăng trưởng. Đó chính là hai nguyên nhân.

 

Đặc điểm của Pháp Luân Đại Pháp

 

            Pháp luân Đại pháp của chúng tôi là một pháp môn trong tám vạn bốn ngh́n pháp môn của Phật gia, chưa từng công khai truyền bá trong thời kỳ lịch sử văn minh nhân loại lần này của chúng ta, nhưng, trong một thời kỳ tiền sử đă rộng răi độ người rồi. Tôi hồng truyền pháp này một lần nữa vào điểm cuối của thời kỳ mạt kiếp này, cho nên pháp này là cực kỳ trân quư. Tôi đă giảng về một h́nh thức của đức trực tiếp chuyển hóa trở thành công. Công thật ra không đạt được qua sự luyện tập, mà nhờ tu mới đạt được. Nhiều người truy cầu tăng trưởng công, chỉ chú trọng đến luyện như thế nào, không chú trọng đến tu như thế nào, thật ra th́ công hoàn toàn là do tu tâm tính mới tu ra được. Vậy tại sao nơi đây chúng tôi cũng dạy người ta luyện công? Trước hết nói vài lời tại sao ḥa thượng không luyện công? Họ chủ yếu là ngồi thiền, niệm kinh, tu tâm tính, th́ công của họ tăng, họ tăng cái công mà xác định tầng thứ cao thấp của họ. V́ Thích ca Mâu ni giảng buông bỏ tất cả trên thế gian, kể cả bản thể, cho nên không cần thiết về động tác h́nh thể. Đạo gia không chú trọng phổ độ chúng sinh, họ đối diện với nhiều người, không những có đủ loại tâm thái, và các loại tầng thứ, hạng người nào cũng có, có người tư tâm nhiều, có người tư tâm ít. Họ là tuyển chọn đồ đệ, chọn ba người đồ đệ, nhưng trong đó chỉ có một đồ đệ được chân truyền, bắt buộc đức của đồ đệ đó phải cao, phải tốt, để sẽ không xảy ra vấn đề ǵ. Nên trọng điểm của họ là truyền những điều trên thủ pháp của họ, để tu thân mệnh. Luyện các thứ thần thông thuật loại khác, điều này cần có một số động tác.

 

            Pháp luân Đại pháp cũng là công pháp tính mệnh song tu, th́ cần có động tác để tập luyện. Động tác một mặt là để gia tŕ công năng. Gia tŕ là ǵ?  Là dùng công lực lớn mạnh của chư vị để tăng cường công năng của chư vị, phải càng luyện càng mạnh; một mặt nữa là trong thân thể của chư vị cần diễn hóa ra nhiều sinh mệnh thể. Đến trên tầng thứ cao tu luyện, Đạo gia giảng nguyên anh xuất thế, Phật gia giảng kim cương bất hoại chi thể, c̣n phải diễn hóa ra rất nhiều điều của thuật loại. Những thứ ấy đều phải thông qua thủ pháp để diễn luyện, động tác là để luyện những thứ ấy. Một bộ công pháp tính mệnh song tu hoàn chỉnh, th́ cần phải tu, cũng cần phải luyện. Tôi nghĩ mọi người đă hiểu rơ công là từ đâu đến rồi, công mà chân chính quyết định tầng thứ cao thấp của chư vị, hoàn toàn không phải từ luyện mà có, mà từ tu mà có. Trong quá tŕnh tu của chư vị, ở trong người thường đề cao tâm tính của chư vị lên, đồng hóa với đặc tính của vũ trụ, đặc tính của vũ trụ sẽ không chế ước chư vị nữa, th́ chư vị thăng hoa lên được.  Đức đó sẽ bắt đầu diễn hóa ra thành công, tùy theo tiêu chuẩn tâm tính của chư vị đề cao, công cũng được tăng theo, nó chính là có sự quan hệ như thế.

 

           Bộ công pháp này của chúng tôi, là chân chính thuộc về công pháp tính mệnh song tu. Công của chúng ta luyện được đều tồn trữ trong mỗi một tế bào của thân thể, cho đến tận nguồn gốc của các thành phần hạt nhỏ vi lạp mà vật chất tồn tại dưới trạng thái cực kỳ vi quan, đều tồn trữ cái công của vật chất cao năng lượng đó. Tùy theo công lực của chư vị càng ngày càng cao, mật độ của chúng càng ngày càng dầy, uy lực của chúng càng ngày càng mạnh. Vật chất cao năng lượng này đều mang sẵn linh tính, v́ chất này được tồn trữ trong mỗi một tế bào của thân thể con người, cho tới tận nguồn gốc của sinh mệnh, dần dần chúng sẽ h́nh thành một h́nh thái giống như tế bào của thân thể chư vị, cũng y như qui tắc thứ tự sắp xếp của các phân tử, và giống như h́nh thái của tất cả các hạt nhân nguyên tử. Nhưng bản chất đă phát sinh sự biến hóa, đă không c̣n là thân thể được cấu tạo bởi các tế bào nhục thể nguyên thủy nữa, phải chăng chư vị đă không c̣n trong ngũ hành nữa? Đương nhiên sự tu luyện của chư vị c̣n chưa kết thúc, chư vị vẫn c̣n phải tu luyện giữa người thường, cho nên nh́n ngoài mặt vẫn như là người thường, duy nhất chỉ có khác biệt là chư vị nh́n trẻ hơn so với người đồng tuổi. Đương nhiên, trước tiên những ǵ không tốt trong thân thể của chư vị, kể cả bệnh tật, phải được loại bỏ đi. Nhưng đây không phải là trị bệnh, chúng tôi gọi là thanh lư thân thể, danh từ cũng không gọi là trị bệnh, chúng tôi gọi là thanh lư thân thể, thanh lư thân thể cho người chân chính tu luyện. Có những người đến đây chính là để trị bệnh. Đối với những người bệnh nặng, chúng tôi không nhận họ vào lớp, v́ họ không thể nào vứt bỏ được tâm cầu trị bệnh ấy, không thể vứt bỏ được ư nghĩ có bệnh. Họ bị bệnh nặng, rất khó chịu, họ làm sao bỏ xuống được? Họ sẽ không tu luyện được. Chúng tôi luôn luôn nhấn mạnh rằng, chúng tôi không nhận những người bệnh nặng. Nơi đây là chốn tu luyện, khác xa với sự việc mà họ nghĩ, họ có thể t́m những thầy khí công khác để làm việc này. Đương nhiên có nhiều học viên là có bệnh, v́ chư vị là người chân chính tu luyện, chúng tôi sẽ lo việc này cho chư vị.

 

            Sau một thời gian tu luyện, học viên Pháp luân Đại pháp chúng ta, nh́n bề mặt thay đổi rất nhiều, làn da mịn màng, sắc mặt hồng hào, những người lớn tuổi nếp nhăn cũng giảm dần, thậm chí ít đi nhiều, đó là một hiện tượng chung. Tại đây tôi không nói ngoa, không phóng đại, nhiều cựu học viên chúng ta ngồi đây đều biết điều này. Hơn nữa, các bà lớn tuổi sẽ có kinh trở lại, v́ công pháp này là tính mệnh song tu, cần tinh khí của kinh huyết để tu thân mệnh của chư vị. Có kinh trở lại, nhưng không nhiều, trong giai đoạn này chỉ một chút thôi, đủ dùng là được rồi, đó cũng là hiện tượng chung. Nếu không, thiếu nó làm sao chư vị tu thân mệnh được. Các ông cũng vậy, người già, thanh niên đều cảm thấy thân h́nh nhẹ nhàng. Người tu luyện chân chính, chư vị sẽ cảm giác được sự biến hóa này.

 

            Bộ công pháp này của chúng tôi luyện được rất lớn, không giống như nhiều công pháp mô phỏng theo động vật mà luyện. Bộ công pháp này luyện được quả thật là to lớn. Những lư mà Thích ca Mâu ni và Lăo Tử trước kia thường giảng đều là lư nội trong phạm vi hệ ngân hà của chúng ta. Pháp luân Đại pháp của chúng ta luyện là những ǵ? Chúng ta tu luyện là dựa theo nguyên lư diễn hóa của vũ trụ, dựa theo đặc tính tối cao của vũ trụ: Chân Thiện Nhẫn, làm tiêu chuẩn chỉ đạo chúng ta tu luyện. Chúng ta luyện những điều to lớn như thế, bằng như là luyện vũ trụ.

 

            Pháp luân Đại pháp của chúng tôi c̣n có một đặc điểm lớn nhất, cực kỳ đặc thù không giống như các công pháp khác. Hiện nay các môn khí công lưu truyền trong xă hội đều thuộc về con đường tu đan, và luyện đan. Khí công theo đường lối luyện đan giữa người thường này nếu muốn đạt đến khai công khai ngộ th́ rất khó làm được. Pháp luân Đại pháp của chúng tôi không theo đường lối luyện đan, bộ công pháp này của chúng ta là tu luyện một Pháp luân nơi bụng dưới, tôi đích thân hạ nhập Pháp luân cho các học viên trong lớp. Trong lúc tôi giảng Pháp luân Đại pháp, tôi sẽ lần lượt hạ nhập Pháp luân cho mọi người, có người có cảm giác, có người không có cảm giác. Đại đa số người có cảm giác, v́ thân thể của mỗi người có những chất tố khác nhau. Chúng ta luyện Pháp luân, chứ không luyện đan. Pháp luân là h́nh ảnh thu gọn của vũ trụ, mang sẵn tất cả các công năng của vũ trụ, pháp luân tự động vận chuyển, xoay chuyển được. Pháp luân vĩnh viễn quay trong vùng bụng dưới của chư vị. Một khi được hạ nhập cho chư vị rồi, th́ sẽ không ngừng và vĩnh viễn quay ṿng như thế năm này qua năm nọ. Trong quá tŕnh Pháp luân quay thuận, th́ tự động hấp thụ năng lượng trong vũ trụ, tự thân Pháp luân c̣n biết diễn hóa năng lượng, cung cấp năng lượng để đáp ứng nhu cầu diễn hóa cần thiết cho các bộ phận trong thân thể của chư vị. Đồng thời, khi Pháp luân quay ngược (chiều kim đồng hồ) th́ phóng thả năng lượng, sau khi đẩy các vật chất phế bỏ ra ngoài, tiêu tán đi ở chung quanh thân thể. Khi Pháp luân phóng thả năng lượng, phóng ra thật xa, và thâu trở lại năng lượng mới vào. Năng lượng phóng thả ra của Pháp luân, những người chung quanh thân của chư vị đều được thọ ích. Phật gia giảng, độ người độ ḿnh, phổ độ chúng sinh, không những chỉ là tu cho chính ḿnh, c̣n phải phổ độ chúng sinh, người khác cũng được thọ ích theo, trong lúc vô ư cũng điều chỉnh được thân thể cho người khác, và trị bệnh, v.v.  Đương nhiên năng lượng không bị mất đi, khi Pháp luân quay thuận (theo chiều kim đồng hồ), tự Pháp luân biết thu hồi trở lại, v́ Pháp luân quay măi không ngừng.

 

            Có người nghĩ rằng: tại sao Pháp luân này biết quay măi không ngừng? Cũng có người hỏi tôi: tại sao Pháp luân biết quay? Nguyên lư ở đâu? Năng lượng tụ tập nhiều sẽ h́nh thành cái đan th́ dễ hiểu. C̣n Pháp luân xoay chuyển th́ không tưởng tượng được. Tôi dẫn một ví dụ cho mọi người, vũ trụ đang vận động, tất cả các hệ ngân hà trong vũ trụ, tất cả các thiên hà đều đang vận động, chín đại hành tinh quay quanh mặt trời, quả địa cầu cũng đang tự quay. Mọi người hăy suy nghĩ, ai đă xô đẩy chúng? Ai đă cho chúng thêm sức mạnh? Chư vị không nên dựa theo khái niệm đó của người thường mà nhận thức chúng, chúng chính là một thứ tuyền cơ như thế. C̣n Pháp luân của chúng ta cũng như thế, nó chính là đang vận chuyển. Nó giải quyết vấn đề luyện công dưới trạng thái đời sống b́nh thường cho người thường, gia tăng thời gian luyện công. Gia tăng như thế nào? V́ Pháp luân xoay chuyển không ngừng, không ngừng hấp thụ năng lượng từ vũ trụ và diễn hóa năng lượng. Pháp luân luyện chư vị trong khi chư vị đi làm việc. Đương nhiên không chỉ riêng có Pháp luân, chúng tôi phải hạ nhập rất nhiều bộ máy cơ năng, cơ chế trong thân thể của chư vị, đều nối liền cùng với Pháp luân là để tự động vận chuyển, tự động diễn hóa. V́ thế công này đều là hoàn toàn tự động diễn hóa cho người tu luyện, như thế đă h́nh thành một công pháp gọi là công luyện người, cũng gọi là pháp luyện người. Khi chư vị không luyện công, công luyện chư vị; khi chư vị luyện công, công cũng luyện chư vị. Chư vị trong bữa ăn, giấc ngủ, hay làm việc, cũng đều ở trong sự diễn hóa của công. Vậy chư vị luyện công để làm ǵ? Chư vị luyện công là để gia tŕ Pháp luân, gia tŕ tất cả bộ máy cơ năng và khí cơ mà tôi đă hạ nhập cho chư vị. Khi tu luyện trong tầng thứ cao, đều là vô vi, động tác chẳng qua là tùy cơ điều hành, không có bất cứ ư niệm nào dẫn đạo, cũng không giảng hít thở v.v…

 

Chúng tôi cũng không giảng thời gian nào, địa điểm nào luyện công. Có người nói, thời gian nào luyện công tốt hơn? Giờ tư, giờ th́n hay giờ ngọ? Chúng ta không nói về giờ nào, chư vị không luyện công vào giờ tư, công luyện chư vị; chư vị không luyện công vào giờ th́n, công cũng luyện chư vị; chư vị đang ngủ, công cũng luyện chư vị; chư vị đi trên đường, công cũng đang luyện chư vị; chư vị đi làm, công vẫn luyện chư vị. Như thế không phải là rút ngắn rất nhiều thời gian luyện công của chư vị hay sao? Chúng ta có nhiều người ôm ḷng muốn chân chính đắc đạo, đó đương nhiên là mục đích của sự tu luyện, mục đích cuối cùng của sự tu luyện là đắc đạo, viên măn. Nhưng có những người thời gian c̣n lại trong cuộc đời của họ, tuổi tác đă có hạn, không nhất định đủ dùng, Pháp luân Đại pháp của chúng tôi giải quyết được một vấn đề như thế này, là để thu ngắn tiến tŕnh luyện công. Đồng thời lại là công pháp tính mệnh song tu, trong khi chư vị không ngừng tu luyện, th́ sẽ không ngừng kéo dài sinh mệnh của chư vị, chư vị không ngừng luyện, không ngừng kéo dài, những ai có căn cơ tốt và tuổi đă lớn, thời gian luyện công của chư vị cũng sẽ đủ dùng. Nhưng có một tiêu chuẩn, tiến tŕnh sinh mệnh ban đầu của chư vị đă vượt qua thời gian thiên định, sau khi sinh mệnh được kéo dài này, hoàn toàn chỉ cho chư vị dùng để luyện công, nếu tư tưởng của chư vị vừa sai lệch một chút, th́ sẽ đem lại sự nguy hiểm cho sinh mệnh ngay, v́ tiến tŕnh sinh mệnh của chư vị đă đi qua từ lâu rồi. Trừ phi sau khi chư vị bước ra ngoài sự tu luyện thế gian pháp, không bị sự khống chế này nữa, lúc bấy giờ đă là một trạng thái khác rồi.

 

              Không giảng về phương hướng, cũng không giảng về thu công. V́ Pháp luân thường chuyển không ngừng, cũng không thể  ngừng được. Điện thoại reo, có người gơ cửa, chư vị lập tức đi giải quyết công việc, cũng không cần thu công. Lúc chư vị đi giải quyết công việc, Pháp luân lập tức quay chuyển thuận theo kim đồng hồ, tức khắc thâu hút trở lại những năng lượng tán xạ ngoài thân thể. Dùng sức người bưng khí quán đỉnh, chư vị bưng thế nào th́ cũng bị mất. Pháp luân là thứ có linh tính, tự Pháp luân biết phải làm việc đó. Cũng không giảng về phương vị, v́ toàn vũ trụ đều đang vận động, hệ ngân hà đang vận chuyển, chín đại hành tinh cũng đang quay chuyển quanh mặt trời, địa cầu cũng đang tự quay. Chúng ta luyện dựa theo nguyên lư lớn lao như thế của vũ trụ, nơi nào là đông nam tây bắc? Không có. Tập luyện quay về phương vị nào, cũng là hướng về mọi phương vị mà luyện; quay về phương vị nào tập luyện, cũng bằng như đồng thời hướng về đông tây nam bắc mà luyện. Pháp luân Đại pháp của chúng tôi sẽ bảo hộ cho học viên khỏi bị lệch lạc. Bảo hộ như thế nào? Chư vị chân chính làm một người tu luyện, Pháp luân của chúng tôi sẽ bảo hộ chư vị. Gốc cội của tôi cắm trên vũ trụ, ai động đến chư vị được, th́ cũng động đến tôi được. Nói trắng ra, là họ động được đến vũ trụ. Lời tôi nói nghe thật huyền bí, chư vị sẽ hiểu sau khi tiếp tục tu học lên. C̣n nhiều điều khác nữa, quá cao tôi không được giảng ra. Chúng tôi sẽ giải thích tỉ mỉ các pháp ở tầng thứ cao một cách có hệ thống, từ nông cạn đến thâm sâu. Nếu tâm tính của chư vị không ngay chính th́ không thể được, chư vị đi t́m cầu, th́ có thể sẽ xảy ra vấn đề. Tôi phát hiện Pháp luân của nhiều cựu học viên đă bị biến h́nh. V́ sao? V́ chư vị đă trộn lẫn những điều khác vào để luyện, chư vị đă nhận lấy những điều của người khác. Thế tại sao Pháp luân không bảo hộ chư vị? Đă ban cho chư vị rồi, là thuộc về quyền sở hữu của chư vị, chịu chi phối bởi ư thức của chư vị. Những điều chư vị muốn không ai can thiệp, đó là nguyên lư của vũ trụ này. Chư vị không muốn tu nữa, ai cũng không thể cưỡng ép chư vị phải tu, như vậy cũng tương đương như là làm một điều sai.  Ai cưỡng ép chư vị thay đổi tâm ư của chư vị được? Chư vị phải tự ḿnh đặt yêu cầu cho chính ḿnh. Gom thâu những sở trường của các môn phái khác, nhận những điều của ai đó, hôm nay luyện công này, ngày mai luyện công khác, mục đích là nhổ cái bệnh của chư vị đi, bệnh có đi được không? Không đi được, chỉ là đẩy dời về sau cho chư vị. Tu luyện ở trong tầng thứ cao, đ̣i hỏi một vấn đề chuyên nhất, chỉ nhằm một môn phái mà tu, tu luyện một môn phái nào, nhất định phải trọn tâm trong môn phái đó, cho đến khi khai công khai ngộ trong môn phái đó, chư vị mới được chuyển vào tu công pháp khác, đó lại là một bộ khác rồi. V́ bộ công pháp chân chính được truyền xuống, là được lưu truyền trải qua bao nhiêu thời đại xa xưa, nó đều có một quá tŕnh diễn hóa rất là phức tạp. Có người luyện công dựa theo cảm giác, cảm giác của chư vị có nghĩa ǵ? Không là ǵ cả. Quá tŕnh diễn hóa chân chính là ở không gian khác, cực kỳ phức tạp huyền diệu, sai một chút cũng không được, cũng giống như bộ máy tinh vi chư vị chỉ cần ghép thêm một phụ tùng khác vào là hỏng ngay. Thân thể của chư vị trong các không gian đều phát sinh sự biến hóa, rất là huyền diệu, sai một tí cũng không được. Tôi đă giảng rơ cho chư vị rồi mà: tu tại chính ḿnh, công nơi sư phụ. Chư vị tùy tiện lấy những điều của người khác, thêm vào trong đó, mang theo tín hiệu khác, th́ sẽ can nhiễu đến những điều của pháp môn này, chư vị sẽ đi sai lệch, mà c̣n phản ảnh đến xă hội người thường, sẽ mang đến điều phiền phức của người thường, đó là điều mà tự chư vị muốn, người khác không thể ngăn chặn được, đó là vấn đề ngộ tính. Đồng thời những ǵ chư vị thêm vào làm cho công bị rối loạn, chư vị đă không tu được nữa, sẽ xuất hiện vấn đề này. Tôi cũng không kêu gọi mọi người nhất định phải học Pháp luân Đại pháp mới được. Chư vị không học Pháp luân Đại pháp, chư vị được chân truyền từ các công pháp khác, th́ tôi cũng tán thành. Nhưng tôi nói với chư vị, muốn chân chính tu luyện lên trên tầng thứ cao, nhất định phải chuyên nhất. Có một điểm tôi cũng phải giảng ra cho chư vị: hiện tại chân chính truyền công lên tầng thứ cao như tôi, không có người thứ hai làm. Sau này chư vị sẽ hiểu tôi đă làm một việc như thế nào cho chư vị. V́ vậy hy vọng ngộ tính của chư vị không quá thấp. Có nhiều người muốn tu luyện lên tầng thứ cao, điều này đă được đem bày trước mặt cho chư vị, có lẽ chư vị cũng chưa kịp phản ứng, chư vị đă đi khắp nơi t́m thầy, tốn bao nhiêu tiền của, chư vị t́m không được. Hôm nay mang đến tận cửa cho chư vị, có lẽ chư vị c̣n chưa nhận thức được! Đó chính là vấn đề ngộ hoặc không ngộ, cũng chính là vấn đề được cứu độ hay không được cứu độ.


BÀI GIẢNG THỨ HAI

 

Về vấn đề Thiên Mục

     

            Có nhiều thầy khí công cũng nói về những t́nh huống của thiên mục. Nhưng, pháp tại các tầng thứ khác nhau có h́nh thức hiển hiện khác nhau. Người đă tu luyện đến một tầng thứ nào đó, họ chỉ thấy được những cảnh tượng ở trong tầng thứ đó, những chân tướng mà siêu vượt quá tầng thứ đó th́ họ nh́n không thấy, cũng không tin, v́ thế mà họ cho rằng những điều thấy được ở trong tầng thứ của chính ḿnh mới là đúng. Khi họ chưa tu luyện đến tầng thứ cao như thế, họ cho là những điều đó là không tồn tại, không đáng tin, đây là do tầng thứ quyết định, tư tưởng của họ cũng không thể thăng hoa lên được. Cũng chính là nói, trên vấn đề thiên mục của con người, người này nói thế này, người kia nói thế nọ, kết quả là làm rối loạn, cuối cùng không ai giải thích rơ ràng nó ra được, thật ra thiên mục này cũng không phải là điều mà giải thích rơ ràng ở tầng thứ thấp được. Trong quá khứ, bởi v́ sự kết cấu của thiên mục là thuộc về bí mật trong bí mật, là không cho người thường được biết, v́ vậy từ trước đến nay măi không có người nói đến. Và tại đây chúng tôi cũng không muốn ṿng vo trong lư luận của quá khứ để mà giảng. Chúng tôi sẽ giải thích thiên mục bằng khoa học hiện đại, bằng ngôn ngữ hiện đại giản dị và dễ hiểu nhất, và giảng về vấn đề căn bản của nó.

 

            Thiên mục mà chúng tôi nói đây, thực sự là ở giữa hai chân mày của con người, nằm cao một chút nối liền đến vị trí của tùng quả thể, đây là đường thông chính. Thân thể c̣n có rất nhiều con mắt, Đạo gia nói mỗi một cái khiếu đều là một con mắt, Đạo gia gọi các huyệt vị trên thân thể là khiếu, trung y gọi là huyệt vị. Phật gia giảng mỗi một lỗ chân lông đều là một con mắt, nên có người nh́n chữ bằng lỗ tai, c̣n có thể dùng tay, dùng sau ót để nh́n, lại c̣n có thể dùng chân để nh́n, dùng bụng để nh́n, tất cả đều được.

 

            Nói đến thiên mục, trước hết chúng tôi nói qua một vài lời về cặp mắt thịt này của con người chúng ta. Hiện tại có những người cho rằng cặp mắt này nh́n thấy được bất cứ vật chất nào, bất cứ vật thể nào trong thế giới này của chúng ta. V́ vậy có những người sinh ra một quan niệm cố chấp, họ cho rằng chỉ có những ǵ thông qua cặp mắt này nh́n thấy được mới là đúng, là thực tại; họ không tin những ǵ họ nh́n không thấy. Trước đây người như thế được xem là ngộ tính không tốt, có những người cũng không giải thích được rơ ràng tại sao ngộ tính không tốt. Nh́n không thấy th́ không tin, điều này nghe có vẻ chí lư. Nhưng nh́n ở trong tầng thứ cao một chút, nó không c̣n chí lư nữa. Bất cứ một thời không nào, đều do vật chất tạo thành, đương nhiên mỗi thời không khác nhau th́ vật chất kết cấu cũng khác nhau, và có các h́nh thức hiển hiện của các sinh mệnh thể khác nhau.

 

            Tôi lấy một ví dụ cho mọi người, trong Phật giáo giảng rằng tất cả mọi hiện tượng trong xă hội loài người đều là ảo tượng, không phải thật. Sao lại là ảo tượng? Những vật thể phô bày rơ ràng thực tại như vậy, ai nói được nó là giả chứ? H́nh thức của vật thể tồn tại là như thế, nhưng h́nh thức biểu hiện của nó th́ lại không như thế. Mà con mắt của chúng ta lại có một loại công năng, cố định lại được các vật thể trong không gian vật chất này của chúng ta đến trạng thái mà chúng ta thấy được chúng bây giờ. Thật ra chúng không ở trạng thái đó, chúng cũng không phải ở trạng thái đó ngay cả trong không gian của chúng ta đây. Ví dụ nh́n qua kính hiển vi th́ con người được thấy như thế nào? Toàn thân thể, cấu thành bởi những phân tử nhỏ lỏng lẻo, giống như những hạt cát, từng hạt từng hạt, đang vận động, điện tử đang vận động chung quanh hạt nhân nguyên tử, toàn bộ thân thể đang nhúc nhích, đang vận động. Bề mặt của thân thể cũng không trơn láng, không theo quy tắc. Bất cứ loại vật thể nào trong vũ trụ như sắt, thép, đá cũng đều như vậy, các thành phần phân tử bên trong của chúng đều đang vận động, chư vị không thể nh́n thấy trọn h́nh thức của chúng, thật ra là chúng đều không ổn định. Cái bàn này cũng đang nhúc nhích, nhưng con mắt lại nh́n không thấy chân tướng, cặp mắt này tạo ra cho con người một cái nh́n sai như vậy.

 

            Không phải chúng ta không thể nh́n thấy được những vật nhỏ tại mức vi quan, không phải con người không có khả năng này, mà con người bẩm sinh đă sẵn có một khả năng như thế, họ nh́n thấy được những vật thể đến độ vi quan nào đó. Chính v́ sau khi chúng ta có cặp mắt trong cơi không gian vật chất này, mà đă tạo ra cho con người một thứ giả tượng như vậy khiến cho con người nh́n không thấy. V́ vậy trong quá khứ nói, người mà không tin những ǵ họ nh́n không thấy, trong giới tu luyện xưa nay vẫn cho rằng ngộ tính của loại người này không tốt, họ bị mê hoặc bởi những giả tượng của người thường, mê lạc trong người thường rồi, đó là một câu nói đă có từ xưa đến nay trong tôn giáo, thật sự chúng tôi thấy cũng có lư.

 

            Đôi mắt này cố định được những vật thể trong không gian vật chất hiện hữu này của chúng ta đến trạng thái đó, ngoài ra, nó không có khả năng ǵ đáng kể. Con người ta nh́n vật ǵ, h́nh ảnh cũng không hiện lên trực tiếp trong con mắt, con mắt giống như  ống kính của máy ảnh, chỉ có tác dụng như một công cụ. Nh́n xa, ống kính phải kéo dài ra, con mắt của chúng ta cũng có tác dụng như vậy; nh́n chỗ tối, con ngươi phải mở lớn ra, máy ảnh khi chụp h́nh trong chỗ tối, ống kính đó cũng phải mở lớn ra, nếu không, h́nh chụp sẽ bị đen tối v́ lượng phơi sáng không đủ; khi đi ra ngoài chỗ rất sáng, con ngươi tức khắc thu nhỏ lại, nếu không, chói mắt, nh́n không rơ ǵ cả, máy ảnh cũng là cùng nguyên lư đó, ống kính cũng cần thâu nhỏ lại. Nó chỉ chụp được h́nh ảnh của vật thể, nó chỉ là một thứ công cụ. Chúng ta thật sự nh́n đồ vật, nh́n một người, nh́n h́nh thức tồn tại của một vật thể, là tự h́nh ảnh thành h́nh trong đại năo của con người. Có nghĩa là thông qua con mắt người để nh́n, rồi lại thông qua giây thần kinh thị giác truyền đạt đến hạch tùng quả thể ở phần nửa sau đại năo, h́nh ảnh đó sẽ được phản chiếu trong khu vực đó. Đây chính là nói các h́nh ảnh phản chiếu thật sự mà nh́n thấy được, là do phần tùng quả thể trong đại năo của chúng ta, y học hiện đại cũng đă nhận thức đến điều này.

 

            Sự khai mở thiên mục mà chúng tôi giảng là tránh giây thần kinh thị giác của con người, ở giữa hai chân mày của con người đánh mở ra một con đường thông đạo, để tùng quả thể được trực tiếp nh́n ra ngoài, đó gọi là khai mở thiên mục. Có người nghĩ rằng: điều này cũng không thực tế, dẫu sao th́ đôi mắt này vẫn có  tác dụng như một công cụ, nó chụp được h́nh ảnh của vật thể, không có con mắt cũng không thể được. Tại ngành giải phẫu của y học hiện đại đă phát hiện được là, phần nửa trước của tùng quả thể này, nó có sẵn tất cả các kết cấu tổ chức của một con mắt người. V́ nó mọc lên bên trong sọ đầu của con người, cho nên người ta nói đó là một con mắt thoái hóa. Có phải là con mắt thoái hóa hay không, giới tu luyện chúng ta c̣n giữ một thái độ bảo lưu dè dặt. Nhưng dù sao th́ y học hiện nay cũng đă nhận thức rằng có một con mắt tại vị trí ở giữa bộ phận sọ đầu của con người. Con đường mà chúng tôi đả thông vừa vặn là nhắm vào điểm đó, điều này chính là tương hợp với sự nhận thức trên y học hiện đại. Con mắt đó không tạo ra cho con người một giả tượng như cặp mắt thịt của chúng ta đă làm, nó nh́n thấy đuợc bản chất của sự vật, nh́n thấy được bản chất của vật chất. V́ vậy người có thiên mục ở tầng thứ rất cao, họ nh́n xuyên qua được không gian của chúng ta đến thẳng những thời không khác, nh́n thấy được những cảnh tượng mà người thường không thể nh́n thấy; người ở tầng thứ không cao th́ có một sức nh́n xuyên thấu, cách tường thấy vật, nh́n thấu qua thân thể con người, con mắt đó mang sẵn một công năng như thế.

 

             Phật gia giảng ngũ thông: Nhục nhăn thông, Thiên nhăn thông, Tuệ nhăn thông, Pháp nhăn thông, Phật nhăn thông. Đó là ngũ đại tầng thứ của thiên mục, mỗi một tầng thứ được chia ra thành thượng, trung, hạ. Đạo gia giảng chín lần chín là tám mươi mốt tầng của pháp nhăn. Nơi đây chúng tôi khai mở thiên mục cho mọi người, nhưng không khai mở đến thiên nhăn thông trở xuống. V́ sao? Tuy rằng chư vị đang ngồi nơi đây bắt đầu tu luyện, nhưng dù sao chư vị cũng chỉ mới bắt đầu khởi bước từ giới người thường, có nhiều tâm chấp trước của người thường vẫn chưa buông bỏ được. Nếu được khai mở đến thiên nhăn thông trở xuống, th́ chư vị sẽ xuất hiện cái mà người thường cho là công năng đặc dị, chư vị sẽ nh́n thấy được đồ vật xuyên qua vách tường, nh́n xuyên thấu thân thể con người. Nếu chúng tôi truyền công năng này trên diện tích rộng như thế, ai ai cũng được khai mở ở thành độ này, th́ sẽ can nhiễu nghiêm trọng đến xă hội người thường, phá hoại trạng thái xă hội người thường. Những cơ mật của quốc gia cũng không ǵn giữ được; người ta có mặc hay không mặc áo quần cũng như nhau; người ta ở trong pḥng tư, chư vị ở ngoài nh́n thấy hết; đi ngoài đường phố thấy những vé số, vé độc đắc có thể bị chư vị mua đi, không thể như thế được! Mọi người hăy suy nghĩ, nếu thiên mục của mọi người đều được khai mở ở cấp thiên nhăn thông, đó có c̣n là xă hội loài người nữa chăng? Can nhiễu nghiêm trọng đến t́nh trạng của xă hội nhân loại là tuyệt đối không cho phép tồn tại. Nếu tôi thật sự khai mở thiên mục của chư vị đến tầng thứ đó, chư vị sẽ lập tức làm thầy khí công ngay. Có người trước đây chỉ muốn làm thầy khí công, giờ đây được khai mở thiên mục, th́ vừa đúng là có khả năng đi khám bệnh cho người khác. Chẳng phải tôi đă dẫn chư vị đi vào con đường tà rồi sao? 

 

            Vậy tôi khai mở thiên mục cho chư vị đến tầng thứ nào? Tôi trực tiếp khai mở cho chư vị đến trên tầng thứ tuệ nhăn thông. Khai mở đến tầng thứ cao hơn, tâm tính của chư vị chưa đủ; khai mở tại tầng thứ thấp, th́ sẽ phá hoại nghiêm trọng đến trạng thái của xă hội người thường. Khai mở đến tuệ nhăn thông, chư vị sẽ không có khả năng cách tường thấy vật hoặc nh́n xuyên thấu thân thể con người, nhưng chư vị lại nh́n thấy được cảnh tượng tồn tại ở ngoài không gian khác. Vậy có lợi ích ǵ? Điều này làm tăng thêm ḷng tin tưởng của chư vị trong sự luyện công, chư vị thật sự nh́n thấy rơ ràng thiết thật những ǵ mà người thường không thể thấy được, chư vị sẽ cảm thấy chúng tồn tại một cách chân thật. Bây giờ cho dù chư vị thấy rơ cũng tốt, thấy không rơ cũng tốt, đều khai mở cho chư vị đến tầng thứ này, điều này tốt cho sự luyện công của chư vị. Người chân chính tu Đại Pháp, nghiêm khắc yêu cầu đề cao tâm tính, đọc sách này cũng có hiệu quả y như vậy.

 

            Điều ǵ quyết định tầng thứ thiên mục của con người? Không phải là sau khi khai mở thiên mục cho chư vị rồi th́ sẽ nh́n thấy được tất cả mọi điều, không phải như vậy đâu, nó c̣n có một sự phân chia về tầng thứ. Vậy điều ǵ quyết định cho tầng thứ đó? Có ba nhân tố: nhân tố đầu tiên là thiên mục của con người từ trong ra tới ngoài cần phải có một khối trường, chúng tôi gọi nó là tinh hoa chi khí. Nó khởi được tác dụng ǵ? Giống như tấm màn huỳnh quang của máy truyền h́nh, nếu không có tráng bột huỳnh quang, th́ sau khi mở máy truyền h́nh lên, nó chỉ là một bóng đèn, chỉ có ánh sáng, không có h́nh ảnh. Chính nhờ chất bột huỳnh quang, nó mới hiện ra được h́nh ảnh. Đương nhiên ví dụ này cũng chưa hẳn là thích hợp hoàn toàn. V́ chúng ta là nh́n trực tiếp, c̣n máy truyền h́nh th́ hiện ra h́nh ảnh qua một tấm màn huỳnh quang, đại khái là ư nghĩa như vậy. Phần tinh hoa chi khí này là cực kỳ trân quư, là được cấu thành bởi một chất rất tinh hoa, được tinh luyện từ trong đức ra, thông thường chất tinh hoa chi khí được tồn trữ trong mỗi người đều khác nhau, trong mười ngàn người mới có thể t́m thấy được hai người ở cùng trong một tầng thứ.

 

            Tầng thứ của thiên mục trực tiếp là sự thể hiện của Pháp trong vũ trụ này của chúng ta. Nó là những điều siêu thường, có liên quan mật thiết với tâm tính của con người, một người có tâm tính thấp kém, tầng thứ của họ cũng thấp kém. V́ tâm tính thấp kém, phần tinh hoa chi khí này của họ sẽ tan mất đi nhiều; c̣n người mà có tâm tính thật cao, họ từ bé đến lớn ở trong xă hội người thường, đối với danh, lợi, những mâu thuẫn giữa người và người, những lợi ích cá nhân, thất t́nh lục dục đều xem rất nhẹ, tinh hoa chi khí có thể bảo tồn tốt hơn, nên sau khi thiên mục được khai mở, th́ nh́n thấy khá rơ ràng. Những trẻ em dưới sáu tuổi, sau khi thiên mục được khai mở th́ nh́n thấy đuợc rất rơ ràng, cũng dễ khai mở, một lời là khai mở được ngay.

 

            V́ sự nhiễm trược của ḍng đời, và cái bể nhuộm to lớn của xă hội người thường làm ô nhiễm, những sự việc mà người ta cho là đúng, thật ra đa số đều là sai. Chẳng phải con người đều muốn sống một cuộc sống tốt đẹp sao? Mong muốn được một cuộc sống đầy đủ tốt đẹp, th́ có thể làm hại đến lợi ích của người khác, có thể làm gia tăng ḷng ích kỷ của con người, có thể chiếm lấy lợi ích của người khác, bắt nạt kẻ khác, phương hại người khác. V́ lợi ích cá nhân, mà đi tranh đi giành, tại chốn người thường điều đó chẳng phải là đi ngược lại với đặc tính của vũ trụ sao? V́ thế những ǵ con người cho là đúng, nó không nhất định là đúng. Trong khi giáo dục trẻ em, v́ muốn cho chúng có chỗ đứng trong tương lai giữa xă hội người thường, người lớn thường hay giáo dục chúng từ trẻ thơ: “con phải học khôn lanh một chút”.  Khôn lanh ở trong vũ trụ chúng ta mà xét đă là điều sai lầm rồi, bởi v́ chúng tôi đ̣i hỏi phải tùy theo tự nhiên, và nên xem thường những lợi ích cá nhân. Chúng khôn lanh như thế, chính là chúng đang mưu t́m những lợi ích cá nhân. “Ai bắt nạt con, con hăy đi thưa với thầy cô của nó, t́m cha mẹ nó” “thấy tiền rơi con hăy nhặt lấy”, chính là giáo dục chúng như thế. Từ bé đến lớn đứa trẻ đă tiếp thu nhiều điều như vậy, dần dần tâm lư của đứa trẻ càng ngày càng trở thành ích kỷ trong xă hội người thường, chúng chỉ biết chiếm phần hơn cho ḿnh, chúng sẽ bị tổn đức.

 

            Sau khi vật chất đức này bị tổn thất rồi nó sẽ không tản mất, nó được chuyển hóa đến cho người khác, nhưng loại tinh hoa chi khí này nó sẽ tiêu tan. Nếu một người quá lanh lợi từ bé đến lớn, xem trọng lợi ích cá nhân, chỉ biết mưu đồ lợi lộc, thông thường thiên mục của người này sau khi được khai mở th́ không sử dụng được, nh́n thấy không rơ ràng, nhưng không có nghĩa là từ nay về sau sẽ vĩnh viễn không dùng được. V́ sao? V́ trong quá tŕnh tu luyện của chúng ta chính là để phản bổn quy chân, không ngừng luyện công, th́ không ngừng thu hồi bồi đắp, bù lại lần nữa. V́ vậy cần phải chú trọng tâm tính, chúng tôi giảng ở đây là sự nâng cao toàn diện, thăng hoa toàn diện. Tâm tính nâng lên rồi, th́ những thứ khác cũng theo đó mà được nâng cao lên; tâm tính nâng lên không nổi, th́ phần tinh hoa chi khí đó của thiên mục cũng sẽ không được bù đắp phục hồi, chính là đạo lư này.

 

            Nhân tố thứ nh́ chính là khi tự ḿnh luyện công, nếu người có căn cơ tốt, cũng luyện cho thiên mục khai mở được. Thông thường người ta giật ḿnh vào lúc thoạt tiên khi thiên mục được khai mở. Tại sao giật ḿnh? V́ luyện công thường chọn giờ tư ban đêm, khi đêm khuya thanh vắng. Trong lúc đang luyện đang luyện, bỗng nhiên thấy trước mắt có một con mắt to tướng, làm họ giật ḿnh. Sự giựt ḿnh đó thật là không tầm thường, từ đó về sau họ không dám luyện nữa. Thật là kinh hoàng! Một con mắt to tướng, đang chớp chớp nh́n như vậy, rơ rơ ràng ràng. Nên có người gọi nó là ma nhăn, cũng có người gọi là phật nhăn v.v. Thật ra đó là con mắt của chính chư vị. Đương nhiên, tu tại chính ḿnh, công nơi sư phụ. Toàn bộ quá tŕnh diễn hóa công của người tu luyện, tại những không gian khác là một quá tŕnh rất phức tạp, không những chỉ ở một không gian khác, mà tại tất cả các không gian, thân thể tại các không gian đều có sự biến hóa. Tự ḿnh chư vị có làm được không? Làm không được. Những việc ấy là do sư phụ an bài, sư phụ làm cho, cho nên gọi là tu tại chính ḿnh, công nơi sư phụ. Bản thân chư vị chỉ cần có nguyện vọng đó, có ư nghĩ như thế, sự việc đó thật sự là do sư phụ làm cho.

 

            Có những người tự ḿnh luyện để khai mở thiên mục, chúng tôi nói đó là con mắt của chư vị, nhưng chư vị không thể tự ḿnh diễn hóa ra được. Có người có sư phụ, sư phụ thấy thiên mục của chư vị đă được khai mở, nên diễn hóa một con mắt cho chư vị, đó gọi là chân nhăn. Đương nhiên có những người không có sư phụ, nhưng lại có một vị sư phụ qua đường. Phật gia giảng: chư Phật ở khắp mọi nơi, nơi nào cũng có, nhiều đến thành độ đó, cũng có người nói: ba thước trên đầu có thần linh, chính là nói có rất nhiều. Vị sư phụ qua đường vừa nh́n thấy chư vị tu luyện cũng khá, thiên mục cũng đă khai mở, chỉ c̣n thiếu con mắt, liền diễn hóa một con cho chư vị, điều này cũng kể như là chư vị tự ḿnh luyện ra. V́ độ người không đặt điều kiện, không giảng trị giá, không kể thù lao, cũng không kể danh tiếng, so với nhân vật mô phạm của người thường th́ cao thượng hơn nhiều, điều đó hoàn toàn xuất phát từ tâm từ bi.

 

            Sau khi thiên mục của một người được khai mở, sẽ xuất hiện một trạng thái: bị ánh sáng chói ḷa rất mạnh, cảm giác như bị quáng mắt. Thật ra không phải kích thích con mắt của chư vị, mà là kích thích tùng quả thể của chư vị, chư vị có cảm giác như là bị quáng mắt. Đó chính là chư vị chưa có con mắt này, sau khi hạ nhập cho chư vị con mắt này, th́ chư vị sẽ không c̣n cảm thấy quáng mắt nữa. Một số người trong chúng ta sẽ cảm nhận được, thấy được con mắt đó. V́ nó cũng có bản tính như của vũ trụ, nó rất ngây thơ, cũng rất hiếu kỳ, cũng nh́n vào trong, xem thiên mục của chư vị đă mở chưa, có nh́n thấy chưa, nó cũng nh́n vào xem chư vị, trong khi đó thiên mục của chư vị cũng vừa được mở ra, nó đang nh́n chư vị, đột nhiên khi chư vị nh́n thấy nó làm chư vị giật ḿnh. Thật ra đó chính là con mắt của chư vị, từ nay về sau chư vị nh́n thứ ǵ cũng thông qua con mắt này để nh́n, không có con mắt này chư vị hoàn toàn nh́n không thấy được, dù đă khai mở cũng không nh́n được.

 

            Nhân tố thứ ba là khi đột phá tầng thứ sẽ hiện ra sự sai biệt của các không gian, đó chính là vấn đề chân chính quyết định về tầng thứ. Nh́n các sự vật, ngoài đường thông chính ra, con người c̣n có rất nhiều đường thông phụ khác. Phật gia giảng mỗi một lỗ chân lông đều là một con mắt. Đạo gia giảng tất cả các khiếu trong thân thể đều là con mắt, có nghĩa là tất cả huyệt vị đều là con mắt. Đương nhiên điều họ giảng cũng là một h́nh thức diễn biến của pháp trên thân thể, không nơi nào mà không nh́n thấy được.

 

            Tầng thứ mà chúng tôi giảng khác với điều này. Ngoài đường thông chính ra, tại đôi chân mày, mí mắt trên, mí mắt dưới, và sơn căn ở mấy vị trí này c̣n có vài đường thông phụ chủ yếu. Chúng quyết định vấn đề đột phá của tầng thứ. Đương nhiên một người tu luyện thông thường, nếu các nơi đó đều nh́n thấy được, th́ tầng thứ mà người này đột phá đă cao lắm rồi. Có người cũng có thể nh́n thấy bằng đôi mắt, họ đă tu luyện thành công đôi mắt của họ, chúng cũng mang sẵn các loại h́nh thức của công năng. Nhưng con mắt này nếu không nắm vững được, th́ họ sẽ luôn nh́n thấy vật thể này mà không thể nh́n thấy vật thể kia, vậy cũng không được, v́ vậy mà có người thường thường một con mắt nh́n bên này và một con mắt nh́n bên kia. Vả lại phía dưới con mắt này (mắt bên phải) không có đường thông phụ, v́ điều này có quan hệ trực tiếp với Pháp, khi người ta làm một việc sai trái, thường hay dùng mắt phải, nên dưới mắt phải không có đường thông phụ. Đó là nói về một số đường thông phụ chủ yếu xuất hiện trong lúc tu luyện thế gian pháp.

 

            Đến tầng thứ cực cao, sau khi ra khỏi sự tu luyện thế gian pháp, c̣n xuất hiện một loại mắt tương tự như mắt phức ghép. Nghĩa là toàn bộ phần nửa trên của gương mặt sẽ sinh ra một con mắt to lớn, bên trong có vô số con mắt nhỏ. Có những vị Đại giác  thật cao tu luyện ra được rất nhiều con mắt, đầy khắp cả khuôn mặt. Tất cả các con mắt đều thông qua con mắt lớn này mà nh́n, muốn nh́n ǵ th́ nh́n, nh́n một cái là nh́n thấy tất cả mọi tầng thứ. Hiện nay các nhà động vật học, các nhà côn trùng học nghiên cứu về ruồi. Mắt của ruồi rất to, dùng kính hiển vi mà nh́n, trong mắt to đó có vô số con mắt nhỏ, gọi nó là phức nhăn. Đạt đến tầng thứ cực cao có thể sẽ xuất hiện trạng thái này, phải cao hơn tầng thứ của Như lai rất nhiều th́ mới có thể xuất hiện. Nhưng người thường lại không thể nh́n thấy, tầng thứ thông thường cũng không nh́n thấy sự tồn tại của nó, chỉ thấy giống như người thường, v́ nó ở không gian khác. Đây là giảng về sự đột phá của tầng thứ, chính là vấn đề có khả năng đột phá qua các không gian khác. 

 

            Tôi đă giảng ra cho mọi người trên cơ bản về sự kết cấu của thiên mục. Chúng tôi dùng sức từ bên ngoài khai mở thiên mục cho chư vị, như thế tương đối nhanh hơn, tương đối dễ hơn. Trong lúc tôi giảng về thiên mục, mọi người trong chúng ta cảm thấy phần trước trán căng lên, thịt co tụ lại, tụ lại rồi xoáy vào trong. Có phải như thế không? Đúng như thế. Tại đây chỉ cần là người thật sự bỏ tâm xuống để học Pháp luân Đại pháp, người nào cũng đều có cảm giác đó, một sức lực khá mạnh, đẩy vào bên trong. Tôi phóng ra một công chuyên môn khai thiên mục để khai mở cho chư vị. Đồng thời, cũng phóng ra Pháp luân nhằm tu bổ cho chư vị. Trong khi chúng tôi đang giảng về thiên mục, chỉ cần là người tu luyện Pháp luân Đại pháp, chúng tôi khai mở cho tất cả, nhưng không nhất định rằng ai cũng nh́n thấy được rơ ràng, cũng không nhất định là mọi người cũng đều nh́n thấy được, điều đó có quan hệ trực tiếp với bản thân chư vị. Không sao cả, chư vị nh́n không thấy cũng không sao, từ từ tu luyện. Tùy theo khi chư vị không ngừng đề cao tầng thứ, chư vị sẽ nh́n thấy dần dần, từ nh́n không rơ dần dần đến nh́n rơ rệt. Chỉ cần chư vị tu luyện, khi chư vị nhất quyết dốc tâm để tu, tất cả những ǵ của chư vị đă tản mất sẽ được thu hồi bồi bổ lại.

 

            Tự ḿnh khai mở thiên mục th́ khó khăn hơn. Tôi giảng một vài h́nh thức về sự tự ḿnh khai mở thiên mục. Ví dụ có người trong chúng ta trong lúc ngồi thiền quan sát trước trán, quan sát thiên mục, cảm thấy trước trán đen đen mờ mịt, không có ǵ cả.  Sau một thời gian lâu, họ cảm thấy trước trán từ từ trắng dần. Tu luyện một thời gian sau, họ phát hiện trước trán từ từ phát sáng, sáng dần rồi một màu đỏ lan ra. Đến lúc này nó như một đóa hoa bung nở, giống như trong truyền h́nh hay điện ảnh, đóa hoa nở ra trong khoảnh khắc, sẽ xuất hiện cảnh này. Mầu đỏ trước kia bằng phẳng, bất chợt vun lên thật nhanh nơi trung tâm, không ngừng nở  ra, không ngừng nở bung ra. Nếu chư vị muốn tự ḿnh khiến nó hoàn toàn mở ra trọn vẹn, phải cần đến mười năm hay tám năm vẫn chưa đủ, v́ toàn bộ thiên mục đă bị chận lấp rồi.

 

            Có người thiên mục không bị chận lấp, nó sẵn có đường thông, nhưng v́ họ không luyện công, cũng không có năng lượng tồn tại, nên khi họ luyện công th́ đột nhiên xuất hiện trước mắt một vật tṛn màu đen đen. Với thời gian luyện công gia tăng, nó sẽ dần dần trắng ra, từ trắng rồi dần dần trở thành sáng, cuối cùng càng lúc càng sáng, có cảm giác như bị quáng mắt. Có người nói: tôi thấy được mặt trời, tôi thấy được mặt trăng rồi. Thật ra chư vị không thấy được mặt trời, cũng không thấy được mặt trăng. Vậy chư vị nh́n thấy cái ǵ? Chính là đường thông này của chư vị. Có người đột phá tầng thứ khá nhanh, sau khi được hạ nhập con mắt rồi, th́ trực tiếp nh́n thấy ngay. Có người th́ rất khó khăn, họ dọc theo thông đạo này, giống như một đường hầm, cũng có khi giống như cái giếng, khi vừa mới luyện công th́ như rảo bước chạy ra ngoài, thậm chí lúc đang ngủ cũng cảm giác như ḿnh đang chạy ra ngoài, có người có cảm giác như đang phi ngựa, có người như đang bay, có người như rảo bước chạy, có người như là ngồi trong xe đang phóng ra ngoài, nhưng họ luôn cảm giác như không bao giờ phóng đến cuối đường, v́ tự ḿnh khai mở thiên mục là rất khó khăn. Đạo gia xem thân người như một tiểu vũ trụ, nếu là một tiểu vũ trụ, mọi người hăy nghĩ xem, từ trán đến tùng quả thể là hơn mười vạn tám ngàn dặm, v́ vậy họ luôn có cảm giác phóng măi ra ngoài, mà vẫn măi không đạt đến đích.

 

             Đạo gia xem thân người như một tiểu vũ trụ, rất là có lư. Không phải nói là tổ chức kết cấu của thân thể con người và của vũ trụ tương tự như nhau, cũng không phải là nói đến cái h́nh thức tồn tại của thân thể trong không gian vật chất này của chúng ta. Chúng tôi giảng, khoa học hiện tại nhận thức về thân thể vật chất này, từ tế bào trở xuống th́ ở trạng thái như thế nào? Các loại thành phần phân tử, dưới phân tử là nguyên tử, chất tử, hạt nhân nguyên tử, điện tử, quarks, thành phần vi lạp vi tế nhất hiện đang được nghiên cứu là những trung vi tử. Vậy thành phần vật chất vi lạp nhỏ nhất nhỏ nhất là ǵ? Muốn nghiên cứu xa hơn nữa, thật là rất khó. Những năm cuối đời của Thích ca Mâu ni có giảng một câu, ông nói: “Kỳ đại vô ngoại, kỳ tiểu vô nội”. Nghĩa là ǵ? Từ trên tầng thứ của Như lai, đại, lớn đến độ nh́n không thấy bờ bến của vũ trụ; tiểu, nhỏ đến nh́n không thấy tận vi lạp nhỏ nhất của vật chất, do đó mà ông giảng “Kỳ đại vô ngoại, kỳ tiểu vô nội”.

 

             Thích ca Mâu ni c̣n giảng đến thuyết tam thiên đại thiên thế giới. Ông nói rằng trong vũ trụ này của chúng ta, trong hệ ngân hà này của chúng ta, có ba ngh́n tinh cầu nơi đó có những sinh vật có thân thể sắc thân giống như loài người chúng ta. Ông c̣n nói thêm trong một hạt cát c̣n có tam thiên đại thiên thế giới như vậy. Một hạt cát cũng giống như một vũ trụ, trong đó có những con người với sự sáng suốt trí tuệ như chúng ta, có tinh cầu như thế, cũng có núi có sông. Nghe thật huyền bí! Nếu là như vậy, mọi người hăy suy nghĩ, trong đó phải chăng nó cũng có những hạt cát? Trong hạt cát đó có phải cũng có tam thiên đại thiên thế giới? Vậy ở trong tam thiên đại thiên thế giới này phải chăng cũng có những hạt cát, vậy trong những hạt cát đó phải chăng cũng lại có tam thiên đại thiên thế giới? Cho nên tại tầng thứ của Như lai này là không thấy được cùng tột của nó.

 

            Phân tử tế bào của con người cũng như vậy. Người ta hỏi vũ trụ này to lớn chừng nào, tôi nói cho mọi người biết, vũ trụ này nó là có bờ bến, nhưng trên một tầng thứ bằng của Như lai như thế, đều xem vũ trụ rộng không bờ không bến, to lớn vô hạn. C̣n bên trong thân thể con người, từ phân tử đến những vi lạp tại mức vi quan cũng to lớn như vũ trụ này, nghe thật là huyền bí. Một con người hoặc một sinh mệnh được tạo ra, ở dưới mức cực kỳ vi quan, bản chất của họ và thành phần sinh mệnh đặc định của họ đă được cấu tạo thành rồi. Do vậy điều mà khoa học hiện đại của chúng ta đang nghiên cứu, c̣n kém rất xa, so với những sinh mệnh có trí tuệ cao cấp tồn tại trên những tinh cầu trong khắp vũ trụ, th́ mức độ khoa học kỹ thuật của loài người chúng ta là quá thấp kém. Chúng ta c̣n chưa đột phá được những không gian khác đang tồn tại cùng lúc cùng nơi, trong khi đó những đĩa bay đến từ các tinh cầu khác th́ trực tiếp đi trong những không gian khác, khái niệm của thời không đó đă phát sinh biến hóa rồi, v́ vậy nó nói đến th́ đến, nói đi th́ đi, nhanh đến độ quan niệm của con người không thể tiếp nhận được.

 

            Chúng tôi giảng về thiên mục cũng đề cập đến vấn đề như thế này, v́ khi chư vị từ trong đường thông chạy ra ngoài, chư vị cảm thấy là nó không bờ không bến. Có người có thể thấy một t́nh huống khác: họ có cảm giác như họ không phải chạy dọc theo một đường hầm, mà chạy ra trước dọc theo một con đường lớn không bờ không bến, hai bên đường có núi có sông có thành phố, chạy một mạch ra ngoài, nghe vậy càng thấy huyền bí hơn. Tôi c̣n nhớ một thầy khí công đă nói một câu như thế này: ông nói trong một lỗ chân lông của con người là có một thành phố, trong đó có xe lửa chạy xe hơi chạy. Người khác nghe vậy cũng thấy kinh ngạc, thật huyền bí. Như mọi người biết, vật chất ở mức vi lạp có phân tử, nguyên tử và chất tử, tiếp tục tra cứu xuống cho đến cùng, nếu mỗi một tầng chư vị đều nh́n thấy được toàn diện của mỗi giai tầng, thay v́ chỉ một điểm, và thấy tất cả toàn diện của một tầng phân tử, toàn diện của một tầng nguyên tử, toàn diện của một tầng chất tử, toàn diện của một tầng hạt nhân nguyên tử, th́ chư vị sẽ thấy được những h́nh thức tồn tại trong các không gian khác. Bất cứ vật thể nào, kể cả thân người đều tồn tại cùng một lúc và được tương thông với tầng thứ không gian của không gian vũ trụ. Ngành vật lư học hiện đại của chúng ta nghiên cứu về những thành phần vi lạp của vật chất, chỉ nghiên cứu một hạt vi lạp, qua sự phẫu tách và chẻ cắt nó ra, sau khi hạt nhân nguyên tử được chẻ tách mới nghiên cứu đến thành phần sau khi liệt biến của nó. Nếu như có một thứ máy móc như thế triển khai ra được, nh́n thấy trong tầng thứ này của nó, toàn bộ thành phần của nguyên tử hoặc là thành phần của phân tử thể hiện trọn vẹn trong tầng thứ này, nếu nh́n thấy được cảnh tượng này, th́ chư vị đă đột phá được không gian này,  nh́n thấy chân tướng tồn tại nơi các không gian khác. Thân thể của con người đối ứng với các không gian bên ngoài, chúng đều tồn tại theo h́nh thức tồn tại như vậy.

 

            Tự khai mở thiên mục c̣n có những trạng thái khác nữa, chúng tôi chủ yếu chỉ giảng đến những hiện tượng tương đối thông thường. C̣n có người nh́n thấy thiên mục quay ṿng, người luyện  công của Đạo gia thường thấy thiên mục của họ quay ṿng bên trong, bàn thái cực “cắc” một cái tách mở ra, sau đó họ nh́n thấy được đồ h́nh. Nhưng đó không phải trong đầu của chư vị có sẵn thái cực, mà chính là sư phụ đă hạ nhập cho chư vị cả một bộ các thứ ngay lúc ban đầu, một trong những thứ đó là thái cực, nó được dùng để đóng thiên mục của chư vị lại, đến khi chư vị được khai mở, nó liền tách mở ra. Vị sư phụ đặc biệt an bài như vậy cho chư vị, chứ không phải trong đầu của chư vị đă có sẵn.

 

            C̣n có một số người truy cầu khai mở thiên mục, nhưng càng cố tập luyện th́ càng không khai mở, v́ nguyên nhân ǵ? Chính họ cũng không rơ. Chủ yếu v́ thiên mục là không được cầu, càng cầu càng không có. Càng cầu, nó không những không khai mở, ngược lại bên trong từ thiên mục của họ trào ra một chất ǵ, đen không đen, trắng không trắng, chất đó che lấp thiên mục của chư vị lại. Sau một thời gian dài, chất đó sẽ h́nh thành một khối trường thật to, càng trào ra càng nhiều. Thiên mục càng không khai mở, càng truy cầu nó, chất đó trào ra càng nhiều, kết quả chất đó bao trùm toàn thân thể của họ, thậm chí độ dầy của nó c̣n rất lớn, mang theo một khối trường thật to. Mặc dù thiên mục của người này có khai mở thật sự, họ cũng nh́n không thấy, v́ họ bị tâm chấp trước của chính họ phong tỏa lại rồi. Trừ phi trong tương lai họ không t́m ṭi chau chuốt tới nó nữa, khi họ hoàn toàn buông bỏ tâm chấp trước đó, chất này sẽ từ từ tan đi, nhưng cần phải trải qua một giai đoạn tu luyện rất lâu dài gian khổ th́ mới tan đi được, như thế thật là không đáng. Có người họ không hiểu, sư phụ đă dặn họ là không được cầu, không nên cầu, họ lại không tin, cứ một mực t́m cầu, rồi kết quả chính là sự trái ngược.

 

Công năng Dao Thị

 

             Một loại công năng có quan hệ trực tiếp với thiên mục gọi là dao thị. Có người nói: Tôi ngồi tại đây nh́n thấy được cảnh tượng bên Bắc Kinh, thấy được cảnh tượng bên Hoa Kỳ, nh́n thấy bên kia quả địa cầu. Có người không thể hiểu được, theo khoa học cũng không thể lư giải được. Làm sao như vậy được? Có người giải thích bằng cách này, giải thích bằng cách nọ, cũng không giải thích cho thông rơ được, cho rằng con người làm sao có được một năng lực to lớn như thế, không phải như vậy đâu, những người tu luyện trong tầng thứ của thế gian pháp th́ không có năng lực này. Điều ǵ họ nh́n thấy, kể cả dao thị, bao gồm luôn rất nhiều loại công năng đặc dị, đều chỉ khởi được tác dụng ở trong một không gian đặc định, tối đa cũng không vượt qua được không gian vật chất này mà loài người chúng ta đang sinh tồn, nói chung là không vượt qua khỏi không gian trường của tự thân.

 

            Thân thể của chúng ta ở trong một không gian đặc định có tồn tại một khối trường, khối trường này và trường của đức không phải là một trường, không cùng một không gian với nhau, nhưng phạm vi khối trường cũng lớn nhỏ bằng nhau. Khối trường này có một sự quan hệ đối ứng với vũ trụ, vũ trụ bên kia có những ǵ, những thứ đó đều đối ứng được vào trong khối trường này của họ, đều đối ứng vào được, nó là một thứ h́nh bóng, không phải là chân thật. Ví dụ trên quả địa cầu này có một nước Hoa Kỳ, có một thành phố Hoa Thịnh Đốn; trong khối trường này của họ cũng chiếu ra một nước Hoa Kỳ, chiếu ra một Hoa Thịnh Đốn, nhưng nó là h́nh ảnh. Nhưng h́nh ảnh cũng là một loại vật chất tồn tại, nó là quan hệ của sự đối ứng qua như vậy, thay đổi theo sự thay đổi ở bên kia, cho nên công năng dao thị mà có người nói đó, chính là nh́n thấy những thứ trong phạm vi không gian trường của chính họ. Sau khi họ tu luyện ra ngoài thế gian pháp, th́ không nh́n bằng cách này nữa, đó là nh́n trực tiếp, gọi là phật pháp thần thông, đó là những điều có uy lực không ǵ sánh được.

 

            Trong thế gian pháp công năng dao thị là như thế nào? Tôi sẽ phân tích ra cho mọi người được rơ: trong không gian của khối trường này, ở phần trước trán của con người có một mặt kính, người không luyện công th́ khép lại; người luyện công th́ mặt kính được xoay chuyển ra ngoài. Khi công năng dao thị của một người sắp xuất hiện, nó sẽ xoay vào rồi xoay ra. Như mọi người biết, phim điện ảnh phải phát ra hai mươi bốn h́nh ảnh trong một giây th́ các động tác mới liên tục, có ít hơn hai mươi bốn h́nh ảnh th́ cảm thấy nhảy giật. Tốc độ xoay chuyển của mặt kính này nhiều hơn hai mươi bốn h́nh trong mỗi giây, những ǵ chiếu đến nó in trên tấm kính, rồi xoay vào để cho chư vị thấy, sau đó h́nh ảnh sẽ bị xóa đi khi xoay trở ra ngoài, rồi lại chiếu, lại xoay vào, rồi xóa đi, không ngừng xoay chuyển, cho nên những đồ vật mà chư vị nh́n thấy là đang vận động, nó để cho chư vị nh́n thấy những thứ được chiếu vào bên trong không gian trường của chính chư vị, mà những ǵ trong không gian trường là được đối ứng qua từ vũ trụ rộng lớn.

 

            Vậy làm thế nào nh́n thấy phía sau thân người? Mặt kính nhỏ như thế, chung quanh thân thể không nhất định chiếu được tất cả chứ ǵ? Như mọi người biết, tầng thứ thiên mục của một người được khai mở vượt quá thiên nhăn thông, khi sắp tiến nhập tuệ nhăn thông, th́ sẽ đột phá qua không gian này của chúng ta. Chính vào lúc ấy, khi sự đột phá sắp xảy ra nhưng chưa hoàn toàn đột phá, th́ thiên mục sẽ phát sinh một sự biến hóa: Nh́n các vật thể đều không tồn tại nữa, nh́n người cũng không c̣n nữa, vách tường cũng không c̣n nữa, tất cả đều không c̣n nữa, vật chất không tồn tại nữa. Có nghĩa là ở trong không gian đặc định đó, khi nh́n vào sâu thẳng xuống, sẽ phát hiện con người không c̣n nữa, mà chỉ có một mặt kính dựng trong phạm vi không gian trường này của chư vị. Mà mặt kính này ở trong không gian trường của chư vị cũng to lớn bằng như toàn bộ không gian trường của chư vị, do đó khi nó xoay vào xoay ra ở trong đó, th́ chỗ nào cũng chiếu đến được. Bên trong phạm vi không gian trường của chư vị chỉ cần là tất cả những ǵ trong vũ trụ đối ứng qua, nó đều chiếu rọi vào được hết cho chư vị, đó chính là công năng dao thị mà chúng tôi giảng.

 

            Ngành nghiên cứu về khoa học thân thể con người khi trắc định công năng này, thông thường phủ nhận nó một cách dễ dàng. Lư do phủ nhận là: ví dụ có người hỏi rằng người thân của ai đó tại Bắc Kinh hiện đang làm ǵ ở nhà?  Sau khi cho tên và nói cho biết đại khái t́nh trạng của người thân này, th́ họ nh́n thấy. Họ nói: h́nh dáng ngôi nhà như thế nào, vào cửa lối nào, đi vào pḥng, trong pḥng trang trí như thế nào. Nói đều đúng cả. Hỏi người bà con đó đang làm ǵ? Trả lời anh ta đang viết chữ. Để chứng thực sự thật này, bèn gọi điện thoại qua hỏi người thân của họ: anh đang làm ǵ thế? Tôi đang dùng cơm. Điều này không c̣n trùng hợp với những ǵ họ đă nh́n thấy. Đó là nguyên nhân tại sao trước kia người ta phủ nhận công năng này, nhưng hoàn cảnh mà họ thấy không có ǵ sai trật. Bởi v́ thời gian và không gian này của chúng ta, chúng tôi gọi là thời không, so với thời không của không gian nơi công năng đang tồn tại th́ có một sự sai biệt về thời gian, khái niệm về thời gian của hai bên không giống nhau.  Trước đó người thân đang viết chữ, bây giờ th́ đang ăn cơm, có một sự sai biệt về thời gian như thế. V́ vậy thông thường những người nghiên cứu khoa học về thân thể con người, nếu chỉ đứng trên lư luận thông thường, mà suy luận và nghiên cứu theo cách khoa học hiện tại, dù cho cả mười ngh́n năm nữa cũng không đi đến đâu. V́ những điều này vốn đă là vượt quá xa những điều của người thường, cho nên tư tưởng con người phải có sự thay đổi, không thể am hiểu sự việc như thế này măi được.

 

Công năng Túc Mệnh Thông

 

             C̣n có một loại công năng khác có quan hệ trực tiếp với thiên mục, gọi là túc mệnh thông. Hiện nay trên thế giới có sáu loại công năng được công nhận, trong đó bao gồm thiên mục, dao thị, c̣n có túc mệnh thông. Túc mệnh thông là ǵ? Chính là biết được tương lai và quá khứ của một con người; năng lực hùng mạnh th́ biết được sự hưng suy của xă hội; với năng lực hùng mạnh hơn nữa th́ nh́n thấy được quy luật biến hóa của toàn bộ thiên thể, đó chính là công năng túc mệnh thông. V́ vật chất là vận động dựa theo quy luật nhất định, trong không gian đặc thù, bất cứ vật thể nào đều có h́nh thức tồn tại trong rất nhiều không gian khác. Đưa một ví dụ, một khi thân thể của con người động đậy, những tế bào trong thân thể con người cũng động đậy theo, mà tại mức vi quan tất cả phân tử, chất tử, điện tử, thành phần nhỏ nhất nhỏ nhất, tất cả đều phát sinh sự vận động theo. Nhưng chúng lại có h́nh thức tồn tại độc lập của chúng, h́nh thức thân thể tồn tại trong các không gian khác cũng phát sinh một sự biến hóa.

 

            Chúng tôi không phải đă giảng rằng vật chất bất diệt hay sao? Ở trong một không gian đặc định, người ta làm xong một việc này, có nghĩa là một người đă thuận tay làm một việc ǵ, đều là vật chất tồn tại, làm việc ǵ đều lưu lại một h́nh ảnh và tín hiệu. Tại  không gian khác, nó là bất diệt, vĩnh viễn tồn tại ở nơi đó, người có công năng chỉ nh́n qua cảnh tượng tồn tại trong quá khứ, th́ đă biết được. Tương lai sau khi chư vị có công năng túc mệnh thông, chư vị nh́n lại h́nh thức của buổi học hôm nay ở đây của chúng ta, nó vẫn c̣n tồn tại, đă đồng thời tồn tại ở nơi đó. Khi một người được sinh ra, ở trong một không gian đặc thù mà nơi đó không có khái niệm thời gian, trọn cuộc đời của con người đă đồng thời tồn tại, một số người có nhiều hơn cả một cuộc đời tồn tại ở nơi đó.

 

            Có thể có người nghĩ rằng: như vậy phấn đấu cá nhân của chúng ta, để thay đổi chính ḿnh, là không cần thiết nữa sao? Họ không thể nào chấp nhận được. Thật ra những sự phấn đấu cá nhân chỉ thay đổi được việc nhỏ trong đời người, vài điều nhỏ nhặt, thông qua sự phấn đấu cá nhân th́ xảy ra được một số thay đổi, nhưng chính v́ những cố gắng của chư vị để thay đổi mà có thể tạo ra nghiệp lực. Nếu không th́ không có vấn đề tạo nghiệp, vấn đề làm việc thiện làm việc ác cũng không tồn tại. Khi cứ khăng khăng  làm thế, th́ họ sẽ giành phần lợi ích của người khác về ḿnh, họ đă làm việc xấu. Cho nên trên sự tu luyện luôn luôn nhắc nhở cần phải thuận theo tự nhiên, chính là đạo lư này, v́ chư vị sẽ làm hại đến người khác qua sự cố gắng nỗ lực. Trong cuộc đời của chư vị vốn không có điều đó, nhưng trong xă hội chư vị lại đạt được điều mà đáng lẽ của người khác, th́ chư vị đă thiếu nợ của người ta rồi.

 

            Đối với những sự việc lớn, người thường hoàn toàn không thể thay đổi được. Nhưng có một cách động được, đó là chính người này làm toàn điều xấu, không điều ác nào mà không làm, th́ họ sẽ thay đổi được cuộc đời của họ, nhưng họ sẽ đối diện với sự hủy diệt triệt để. Chúng tôi nh́n từ trên tầng thứ cao, con người chết đi, nguyên thần bất diệt. Tại sao nguyên thần bất diệt? Thật ra chúng tôi thấy rằng sau khi con người chết đi, thi hài của người ấy để trong nhà xác, nó chẳng qua chỉ là tế bào của thân thể con người trong không gian này của chúng ta. Tất cả những tổ chức tế bào trên các nội tạng bên trong thân thể, cả một thân thể của con người, các tế bào trong không gian này đều rớt ra, trong khi thân thể được kết cấu thành bởi các thành phần vật chất vi lạp nhỏ hơn như phân tử, nguyên tử, chất tử...tại những không gian khác th́ hoàn toàn không chết, chúng ở trong các không gian khác, vẫn tồn tại trong không gian ở mức vi quan. C̣n đối với những người làm mọi điều gian ác tội lỗi th́ họ sẽ đối diện với sự giải thể toàn bộ của tất cả các tế bào, trong Phật giáo gọi là h́nh thần toàn diệt.

 

            C̣n một cách khiến cho con người thay đổi được đường đời của họ, đây là một cách duy nhất, chính là người này từ nay đi trên con đường tu luyện. Vậy tại sao đi trên con đường tu luyện th́ thay đổi được đường đời của họ? Ai mà có thể dễ dàng động đến điều đó được chứ? V́ khi một người muốn đi trên con đường tu luyện, ư nghĩ đó vừa thoáng lên, th́ sáng chói như vàng ṛng, chấn động thập phương thế giới. Khái niệm của Phật gia đối với vũ trụ là học thuyết thập phương thế giới. V́ theo quan điểm của các sinh mệnh cao cấp, sinh mệnh của con người không phải để làm người. Họ cho rằng sinh mệnh của con người được sinh ra từ trong không gian vũ trụ, có cùng tính chất với vũ trụ, là lương thiện, là được cấu thành bởi những vật chất Chân Thiện Nhẫn. Nhưng họ cũng có quan hệ với tính cách quần thể, khi họ ở trong quần thể có các quan hệ với xă hội, th́ có một số trở nên xấu, v́ thế mà rơi xuống thấp; ở trong tầng thứ này họ lại không lưu lại được, họ biến thành tệ hơn nữa, họ lại rơi xuống một tầng thứ nữa; rơi, rơi, và rơi măi, cuối cùng rơi đến tầng thứ của người thường này.

 

            Ở trong tầng thứ này, người này lẽ ra phải bị hủy diệt, tiêu diệt đi. Nhưng những vị Đại giác v́ tâm đại từ bi xuất ra, nên có ư đặc biệt tạo dựng ra một không gian như thế này, giống như cái không gian này của xă hội loài người chúng ta đây. Tại không gian này, cho họ thêm một thân thể vật chất của con người, thêm một cặp mắt giới hạn chỉ nh́n thấy vật thể trong không gian vật chất này của chúng ta, đó chính là bị rơi vào cơi mê lạc, khiến họ không nh́n thấy chân tướng của vũ trụ, trong khi tại các không gian khác đều nh́n thấy được. Ở trong mê lạc này, ở dưới trạng thái này, dành cho họ một cơ hội như thế. V́ ở trong mê lạc, nên cũng là khổ nhất, có thân thể này, chính là để họ chịu cực chịu khổ. Con người tại không gian này nếu trở về được, Đạo gia luyện công giảng phản bổn quy chân, họ nếu có tâm tu luyện, chính là phật tính xuất ra, tâm ư này được xem là vô cùng trân quư, người ta sẽ giúp họ. Con người trong hoàn cảnh cực khổ như vậy mà vẫn không bị lạc lối mê mờ, c̣n muốn quay trở về, cho nên người ta sẽ giúp họ, giúp họ vô điều kiện, việc ǵ cũng giúp họ được. Tại sao chúng tôi làm được việc này cho những người tu luyện, mà không thể làm cho người thường? Chính là đạo lư này.

 

            Như vậy làm một người thường mà muốn trị bệnh, th́   không giúp được ǵ cho chư vị cả, người thường chính là người thường, người thường th́ phải ở trạng thái của xă hội người thường. Nhiều người nói, phật phổ độ chúng sinh kia mà, Phật gia giảng về phổ độ chúng sinh mà. Tôi nói với chư vị, chư vị hăy lật ra hết các kinh điển trong Phật giáo, không có trang nào nói đến chữa bệnh cho người thường được kể như là phổ độ chúng sinh. Những năm gần đây chính những thầy khí công giả đó đă làm rối loạn việc này. Những thầy khí công chân chính, những thầy khí công đă vạch ra con đường đi, hoàn toàn không bảo chư vị đi trị bệnh cho người khác, họ chỉ dạy chư vị rèn luyện chính ḿnh, để khử bệnh khỏe thân. Chư vị là một người thường, chư vị chỉ học một đôi ngày làm sao chư vị trị bệnh được? Đó không phải là lường gạt người ta sao? Phải chăng đó là khuyến khích thêm tâm chấp trước? Truy cầu danh vọng lợi lộc, truy cầu những điều siêu thường để khoe khoang nơi người thường! Điều này tuyệt đối không cho phép. V́ vậy có người càng truy cầu th́ càng không có, không cho phép chư vị làm như thế, cũng không cho phép chư vị tùy ư phá hoại trạng thái xă hội người thường như thế.                                                   

          

            Vũ trụ này là có một nguyên lư như thế này, khi chư vị muốn phản bổn quy chân, người ta sẽ giúp chư vị, họ cho rằng sinh mệnh của con người chính là phải quay trở về, chứ không nên lưu lại giữa người thường. Nếu cho con người không có bệnh hoạn nào cả, sống một cách thoải mái, dù cho họ làm thần tiên họ cũng không ham. Không bệnh hoạn, cũng không khổ cực, muốn ǵ được nấy, thật là tuyệt vời, đúng là thế giới thần tiên rồi. Nhưng chư vị đă biến đổi thành không tốt nên rơi xuống bậc này, v́ thế chư vị không thoải mái. Con người dễ làm điều sai trái trong cảnh mê lạc, trong Phật giáo gọi là nghiệp lực luân báo. Cho nên thông thường có những người khi tự họ gặp phải những ma nạn, và khi có những sự việc không tốt, đó đều là họ đang trả nghiệp trong nghiệp lực luân báo. Trong Phật giáo c̣n nói, chư phật ở khắp mọi nơi. Một vị phật phất tay một cái, bệnh của toàn nhân loại đều không c̣n, điều đó là bảo đảm làm được. Như vậy có nhiều chư phật như thế tại sao không làm việc này? V́ trước kia họ đă làm việc xấu nên thiếu nợ, nay họ mới bị khổ nạn này. Nếu chư vị trị lành bệnh cho họ, th́ cũng bằng như phá hoại lư của vũ trụ, cũng bằng như người đó được làm việc xấu, thiếu nợ người ta mà không cần phải trả, đó là không cho phép. Cho nên ai cũng duy tŕ bảo hộ trạng thái xă hội người thường, ai cũng không phá hoại đến nó. Cách duy nhất để chư vị thật sự t́m đời sống thoải mái không bệnh hoạn, đạt được đến mục đích giải thoát thật sự, th́ chỉ có tu luyện! Hướng dẫn người ta tu chính pháp, mới là chân chính phổ độ chúng sinh.

 

            Tại sao có nhiều thầy khí công lại trị được bệnh? V́ sao họ giảng trị bệnh? Có người có thể nghĩ đến vấn đề này, đại đa số những người này đều không thuộc trường phái chân chính. Thầy khí công chân chính xuất phát từ tâm từ bi, từ tâm thương xót, trong quá tŕnh tu luyện thấy chúng sinh đều khổ, nên giúp đỡ người ta, điều này cho phép. Nhưng họ không trị lành được, họ chỉ tạm thời ngăn chận căn bệnh này của chư vị lại; hoặc dời chúng ra sau cho chư vị, hiện tại không mắc bệnh tương lai sẽ mắc, dời căn bệnh về sau; hoặc chuyển hóa giùm cho chư vị, chuyển hoá qua cho người thân của chư vị. C̣n thật sự tiêu trừ triệt để nghiệp này cho chư vị, họ không làm được, không được phép tùy tiện làm như thế cho người thường, mà chỉ được làm việc này cho người tu luyện, chính là đạo lư này.

 

            Hàm nghĩa của câu phổ độ chúng sinh mà Phật gia giảng là đưa chư vị từ trạng thái đau khổ nhất của người thường lên tầng thứ cao, để vĩnh viễn không chịu khổ nữa, và được giải thoát, điều họ giảng là hàm nghĩa này. Thích ca Mâu ni không phải đă giảng về bờ bên kia của niết bàn hay sao? Đó là hàm nghĩa chân chính về phổ độ chúng sinh của ông. Nếu chư vị đều sống hưởng phúc giữa người thường, với rất nhiều tiền của, giường ngủ của chư vị cũng được lót bằng tiền, đau khổ tội t́nh nào đều không có, chư vị sẽ từ chối khi bảo chư vị làm thần tiên. Làm một người tu luyện, là sửa đổi được đường đời cho chư vị, chỉ qua tu luyện  mới thay đổi được.

 

            H́nh thức của công năng túc mệnh thông là tại phần trước trán của con người có một cái giống như màn huỳnh quang nhỏ của máy truyền h́nh. Có người có ở ngay trên trán; có người có gần ngay trước trán; có người có bên trong trán. Có người nhắm mắt nh́n thấy được sự vật; nếu khả năng đó mạnh, có người mở mắt cũng nh́n thấy được. Nhưng người khác th́ nh́n không thấy được, v́ đó là những sự vật nằm trong phạm vi không gian trường của riêng họ. Nói khác đi là, sau khi công năng này được xuất ra, c̣n phải có một loại công năng khác làm trợ lực tải thể, để phản chiếu những cảnh tượng nh́n thấy từ các không gian khác vào, v́ vậy mà nh́n thấy được trong thiên mục này. Nh́n thấy tương lai của một người, nh́n thấy quá khứ của một người, thấy được rất chính xác. Về sự bói toán tướng số cho dù bói rơ ràng đến đâu, cũng không thể nào suy đoán được những sự việc nhỏ và chi tiết, nhưng họ lại nh́n thấy được rất rơ ràng, kể cả năm tháng cũng thấy được. Sự thay đổi chi tiết nhỏ nhặt cũng thấy rơ được, là v́ những ǵ họ thấy được chính là sự phản ảnh chân thật của người hay là vật từ các không gian khác nhau.

 

            Chỉ cần là tu luyện Pháp luân Đại pháp, thiên mục của mọi người đều được khai mở. Nhưng c̣n những công năng mà chúng tôi đề cập đến sau này, sẽ không được khai mở cho. Tùy theo sự không ngừng đề cao tầng thứ, công năng túc mệnh thông tự nhiên sẽ xuất hiện, trong sự tu luyện tương lai của chư vị những t́nh huống này sẽ xảy ra. Khi xuất hiện công năng này, th́ sẽ hiểu rơ đó là như thế nào, cho nên những ǵ về pháp, về lư chúng tôi đều phải giảng ra hết.

  

Không ở trong ngũ hành vượt ra ngoài Tam Giới

                           

             “Không ở trong ngũ hành, vượt ra ngoài tam giới” có nghĩa là ǵ? Vấn đề này nói ra rất là gay go bén nhạy. Quá khứ có nhiều thầy khí công cũng nói đến vấn đề này, và họ bị nghẹn v́ những người không tin khí công hỏi ngược lại: “trong quư vị luyện công ai là người đă ra ngoài ngũ hành, quư vị ai đă không c̣n trong tam giới?” Có những người họ không phải là thầy khí công, danh hiệu khí công sư này là do họ tự phong. Nếu không biết th́ nên im lặng, họ lại dám nói, người ta mới làm họ nghẹn lời. Điều này đă mang đến rất nhiều thiệt hại cho giới tu luyện, tạo thành hỗn loạn rất lớn, người ta đă mượn cớ này để công kích khí công. Không ở trong ngũ hành, vượt ra ngoài tam giới, là một câu nói trong giới tu luyện, nó có nguồn gốc từ tôn giáo, và sinh ra trong tôn giáo. V́ vậy chúng tôi giảng đến vấn đề này th́ không thể nào tách rời bối cảnh lịch sử đó, không thể tách rời hoàn cảnh thời bấy giờ.

 

            Không ở trong ngũ hành có nghĩa là ǵ? Vật lư học cổ xưa của Trung Hoa chúng ta, ngành vật lư học hiện tại cũng đều nh́n nhận học thuyết ngũ hành của Trung Hoa là đúng. Ngũ hành: kim, mộc, thủy, hỏa, thổ cấu thành vạn sự vạn vật trong vũ trụ của chúng ta, điều đó là đúng, nên chúng tôi giảng về ngũ hành này. Nếu nói rằng người này đă vượt ra ngoài ngũ hành, giảng theo ngôn ngữ thời nay, có nghĩa là đă vượt ra khỏi thế giới vật chất này của chúng ta, điều này nghe ra thật huyền bí. Mọi người hăy suy nghĩ về vấn đề này, các thầy khí công đều có công tồn tại. Tôi đă được thí nghiệm qua rồi, rất nhiều thầy khí công khác cũng qua sự trắc nghiệm như thế, trắc định năng lượng của họ. V́ ngày nay có nhiều loại máy móc thích nghi đo t́m trắc định ra được nhiều thành phần vật chất trong công, có nghĩa là thành phần mà thầy khí công phát ra chỉ cần có một loại máy móc thích nghi như thế tồn tại, th́ có thể trắc định được sự tồn tại của công. Các máy móc thích nghi hiện nay trắc định được tuyến hồng ngoại, tuyến tử ngoại, siêu âm ba, thứ âm ba, điện trường, từ trường, tuyến xạ Gamma, nguyên tử, trung tử. Thầy khí công đều có những vật chất này, c̣n có nhiều vật chất khác mà những thầy khí công phát ra vẫn chưa trắc định được, v́ không có máy móc thích nghi. Nếu có những máy móc thích nghi th́ toàn bộ đều trắc định được, người ta đă phát hiện rằng những vật chất mà thầy khí công phát ra là cực kỳ phong phú.

 

            Dưới tác dụng của một điện từ trường đặc thù, thầy khí công phát ra được ṿng hào quang rất mạnh, đặc biệt đẹp mắt. Công lực càng cao, năng lượng trường phát ra càng rộng. C̣n người thường cũng có, nhưng rất nhỏ, một loại huy quang rất nhỏ. Trong sự nghiên cứu của ngành vật lư cao năng lượng, người ta nh́n nhận rằng năng lượng chính là những thứ như trung tử và nguyên tử. Nhiều thầy khí công cũng đă được trắc định, kể cả những thầy khí công danh tiếng cũng đă được trắc định. Tôi cũng đă qua sự trắc định, trắc định là đă phát ra tuyến xạ Gamma và nhiệt trung tử vượt quá từ tám mươi lần đến một trăm bẩy mươi lần hơn các lượng phóng xạ của vật chất b́nh thường. Đến mức đó, kim của máy đo trắc nghiệm đă chỉ đến hết mức rồi, v́ kim đă chỉ đến tận cùng, cuối cùng không biết nó lớn đến ngần nào. Thật là không thể tưởng tượng được là có được những trung tử cường mạnh như vậy! Làm sao một người lại phát ra được trung tử cường mạnh như thế? Điều này cũng chứng minh rằng chúng tôi, những vị thầy khí công là có công tồn tại, là có năng lượng tồn tại, điểm này đă được chứng thực bởi giới khoa học kỹ thuật.

 

            Để vượt ra khỏi ngũ hành, c̣n phải là công pháp tính mệnh song tu, không phải công pháp tính mệnh song tu, th́ chỉ tăng cái công của tầng thứ cao thấp của họ. C̣n không phải công pháp tu mệnh, th́ không hề có vấn đề này, họ không giảng đi ra ngoài ngũ hành. Công pháp tính mệnh song tu, th́ năng lượng của họ đưọc tồn trữ trong tất cả tế bào của thân thể. Chúng ta người luyện công thông thường, người vừa mới được tăng công, phát ra những viên hạt năng lượng rất thô, có khe hở, mật độ không dày, v́ vậy uy lực rất yếu. Đợi đến khi đạt đến tầng thứ rất cao, mật độ năng lượng đó so với phân tử của nước thông thường c̣n vượt cao hơn trăm lần, ngh́n lần, trăm triệu lần, đều có thể có. V́ tầng thứ càng cao, mật độ của nó càng dày, càng nhỏ mịn, uy lực càng mạnh. Trong trường hợp này, năng lượng sẽ được tồn trữ trong mỗi một tế bào của thân thể, không những chỉ được tồn trữ trong mọi tế bào của thân thể trong không gian vật chất này của chúng ta, mà c̣n trong những phân tử, nguyên tử, chất tử và điện tử của tất cả những thân thể trong những không gian khác, cho đến những tế bào ở mức cực kỳ vi quan đều được bổ sung chứa đầy những năng lượng này. Với thời gian lâu dài, thân thể của con người sẽ hoàn toàn bổ sung  chứa đầy những loại vật chất cao năng lượng này.

 

            Vật chất cao năng lượng này là có linh tính, nó có năng lực. Một khi nó tăng nhiều lên, mật độ dày hơn, sau khi lấp đầy tất cả tế bào trong thân thể con người, th́ nó ức chế được những tế bào nhục thể của con người, là những tế bào vô dụng nhất. Sau khi bị ức chế, chúng không thể làm nhiệm vụ thay cũ đổi mới tự nhiên nữa, cuối cùng đă hoàn toàn thay thế cho những tế bào nhục thể của con người. Đương nhiên tôi nói đây có vẻ dễ dàng, nhưng muốn tu đạt đến bước đó lại là một quá tŕnh chậm chạp. Khi chư vị tu đạt đến bước đó, tất cả các tế bào trong thân thể của chư vị đều được thay thế bằng những vật chất cao năng lượng này, chư vị hăy suy nghĩ, thân thể của chư vị có c̣n cấu tạo bằng ngũ hành nữa chăng? Có c̣n là vật chất ở trong không gian này của chúng ta chăng? Nó đă được tạo bởi vật chất cao năng lượng thu thập từ không gian khác. Thành phần đức cũng là một vật chất tồn tại trong không gian khác, chúng cũng không chịu sự chế ước bởi thời gian trường của không gian này của chúng ta.

      

              Khoa học hiện nay cho rằng thời gian là có khối trường tồn tại, không ở trong phạm vi của thời gian trường th́ không chịu sự chế ước của thời gian, khái niệm thời không của các không gian khác là có sự khác biệt với chúng ta bên này, làm sao nó chế ước được vật chất ở ngoài không gian khác? Hoàn toàn không có tác dụng. Mọi người hăy suy nghĩ, lúc này phải chăng chư vị đă không c̣n trong ngũ hành? Chư vị có c̣n là thân thể của một người thường nữa chăng? Hoàn toàn không c̣n nữa. Nhưng có một điều, là người thường sẽ không thể nhận ra sự khác biệt này. Tuy thân thể của họ đă thay đổi đến thành độ như vậy, sự tu luyện cũng chưa kết thúc, họ vẫn cần phải tiếp tục đột phá tầng thứ để tu lên cao, v́ vậy họ c̣n cần phải tu luyện nơi người thường, người ta đều không nh́n thấy họ th́ không được.

 

            Vậy sau đó th́ sao? Trong quá tŕnh tu luyện của họ, tuy rằng tất cả những tế bào ở mức phân tử của họ đă được thay thế bởi vật chất cao năng lượng, các nguyên tử giữ nguyên sự sắp xếp tŕnh tự của chúng, sự sắp xếp tŕnh tự của các phân tử, hạt nhân nguyên tử không hề thay đổi. Các phân tử của tế bào vẫn ở trong trạng thái sắp xếp tŕnh tự như thế, mềm mại khi sờ lên; sự sắp xếp tŕnh tự phân tử của xương th́ với mật độ dày, sờ lên cảm thấy cứng;  mật độ của phân tử máu th́ rất là nhỏ, nó chính là ở thể lỏng. Nh́n từ bề mặt người thường sẽ không thấy được sự thay đổi của chư vị, những phân tử của tế bào vẫn giữ nguyên sự kết cấu và sắp xếp tŕnh tự ban đầu của chúng, kết cấu của nó không biến đổi, nhưng năng lượng ở bên trong th́ đă thay đổi rồi, cho nên người này từ nay trở đi sẽ không già một cách tự nhiên, tế bào của họ không tiêu chết đi, như vậy th́ họ sẽ trẻ măi không già. Trong tiến tŕnh tu luyện, con người sẽ trông thấy trẻ ra, và sau cùng sẽ giữ nguyên như vậy măi.

 

            Dĩ nhiên, cái thân thể này nếu bị xe đụng cũng có thể bị gẫy xương, dao cắt một đường cũng bị chảy máu. V́ sự sắp xếp tŕnh tự của phân tử không thay đổi, chỉ là các tế bào không tiêu chết một cách tự nhiên, không già đi tự nhiên, không có sự thay cũ đổi mới tự nhiên của tế bào, đó chính là điều mà chúng tôi nói là  ra khỏi ngũ hành. Điều này có ǵ là mê tín đâu? Dùng lư luận của khoa học cũng giải thích rơ được. Có những người không giải thích rơ được, mà tùy tiện nói, khiến người ta nói ông làm điều mê tín. V́ câu nói này bắt nguồn từ tôn giáo, không phải là một danh từ được đặt ra bởi khí công hiện đại của chúng ta.

 

            Ra ngoài tam giới có nghĩa là ǵ? Hôm trước tôi đă giảng rằng, then chốt của sự tăng trưởng công là do chúng ta tu luyện tâm tính, đồng hóa với đặc tính của vũ trụ, đặc tính của vũ trụ sẽ không tiến hành chế ước được chư vị nữa, tâm tính của chư vị nâng cao lên rồi, thành phần của đức sẽ được diễn hóa ra thành công. Không ngừng tăng trưởng lên trên, thăng lên trên, sau khi thăng hoa đến tầng thứ cao rồi, th́ sẽ h́nh thành một trụ công. Trụ công này cao bao nhiêu, th́ công của chư vị cao bấy nhiêu. Có một câu nói như thế này: Đại Pháp vô biên, tất cả dựa vào tâm của chư vị mà tu, xem chư vị tu cao được bao nhiêu, hoàn toàn dựa vào sự kiên nhẫn và khả năng chịu đựng khó khăn của chư vị. Vật chất màu trắng của chính chư vị dùng hết rồi, th́ vật chất màu đen của chính chư vị cũng được chuyển hóa thành vật chất màu trắng qua những sự chịu đựng cực khổ. Nếu c̣n chưa đủ, th́ chư vị có thể gánh chịu những tội lỗi của thân nhân và bạn bè không tu luyện, công của chư vị cũng tăng trưởng được, điều này chỉ dành cho người tu luyện đạt đến tầng thứ rất cao. Một người thường tu luyện th́ không nên có ư nghĩ muốn gánh chịu tội lỗi cho thân nhân, với nghiệp lực to lớn như thế một người thường không thể nào tu thành được. Điều tôi giảng nơi đây là lư ở những tầng thứ khác nhau.

 

            Tam giới mà tôn giáo nói, là nói chín tầng trời hoặc ba mươi ba tầng trời, có nghĩa là trên trời, mặt đất, và dưới đất, cấu thành chúng sinh trong tam giới. Họ giảng rằng tất cả sinh vật chúng sinh trong ba mươi ba tầng trời này đều phải tái sinh trong sáu ngả luân hồi. Lục đạo luân hồi có nghĩa là làm người trong đời này, kiếp sau có thể là động vật. Trong Phật giáo giảng: phải tận dụng đời sống ngắn ngủi này, bây giờ không tu biết bao giờ mới tu? V́ động vật là không cho phép tu luyện, là không cho phép nghe thuyết pháp, dù cho tu rồi cũng không đạt được chính quả, công cao c̣n phải bị thiên sát. Chư vị mấy trăm năm cũng không có được một thân người, cả ngh́n năm mới có được một thân người, có được một thân người mà cũng không biết quư tiếc. Nếu chư vị thác sinh thành một tảng đá, sẽ không thoát khỏi kiếp đá trong vạn năm, nếu tảng đá đó không bị đập bể, hoặc mưa gió làm xói ṃn, chư vị vĩnh viễn không thoát ra khỏi kiếp đá này, có được thân người thật không dễ dàng! Nếu thật sự đắc được Đại Pháp, người này quả thật quá may mắn. Khó mà có được thân người, ư nghĩa của nó là như thế.

 

            Chúng ta luyện công nói đến vấn đề tầng thứ, tầng thứ này hoàn toàn tùy thuộc vào chính ḿnh tu luyện. Nếu chư vị muốn vượt ra khỏi tam giới của nó, trụ công của chư vị phải tu được rất cao rất cao, chẳng phải chư vị đă đột phá vượt ra ngoài tam giới rồi sao? Có người ngồi thiền khi nguyên thần rời khỏi thân thể, trong giây lát lên được rất cao. Có học viên viết cho tôi nói đến sự lănh ngộ và cảm nhận trong tu luyện: thưa Sư phụ, con đă lên đến bao nhiêu bao nhiêu tầng trời, con thấy được nhiều cảnh tượng ǵ ǵ đó. Tôi bảo con hăy lên cao thêm tí nữa. Họ nói: con lên không được, không dám lên nữa, cũng không lên thêm được nữa. Tại sao vậy? V́ trụ công của họ chỉ cao đến đó, họ lên đến đó bằng cách ngồi trên trụ công của họ. Đó chính là quả vị được giảng trong Phật giáo, người đó đă tu đến quả vị như vậy. Tuy nhiên đối với người tu luyện mà nói, c̣n chưa phải đến đỉnh của quả vị. Họ vẫn phải tiếp tục thăng tiến lên, không ngừng thăng hoa, không ngừng đề cao, nếu trụ công của chư vị đột phá vượt khỏi giới hạn của tam giới, chẳng phải chư vị đă đi ra ngoài tam giới rồi sao? Chúng tôi đă trắc định một lần, phát hiện rằng tam giới mà các tôn giáo nói đến, chỉ bất quá là c̣n nằm trong phạm vi của chín đại hành tinh của chúng ta. Có người nói về mười đại hành tinh, tôi nói điều đó hoàn toàn không đúng. Trong quá khứ những thầy khí công, tôi thấy có người trụ công đă vượt khỏi hệ ngân hà, cao thật cao, họ đă vượt ra ngoài tam giới từ lâu. Tôi vừa giảng về vượt ra khỏi tam giới, thật ra đó chính là vấn đề tầng thứ.

 

Vấn đề cầu mong

                          

           Có nhiều người ôm ḷng cầu mong đi vào trường tu luyện của chúng tôi. Có người ôm ḷng cầu công năng, có người th́ muốn nghe thử lư luận, có người muốn trị bệnh, c̣n có người muốn đến để được Pháp luân, tâm thái nào cũng có. C̣n có người nói: tôi có người nhà, không thể đến tham gia lớp học được, tôi xin đóng học phí, xin thầy cấp cho họ một Pháp luân. Chúng tôi trải qua bao nhiêu thế hệ, trải qua năm tháng xa xưa dài đăng đẳng, con số đó nói ra người ta cũng phải sợ, bao nhiêu năm tháng dài lâu mới h́nh thành được Pháp luân này, chư vị chỉ bỏ ra mấy chục đồng bạc mà muốn mua được Pháp luân? Tại sao chúng tôi ban cho mọi người vô điều kiện như thế? Chính là v́ chư vị muốn làm người tu luyện, với một cái tâm như vậy không thể mua bằng bất cứ giá nào, đó là Phật tính phát ra, chúng tôi mới làm như thế.

 

            Chư vị ôm tâm cầu mong, phải chăng chư vị đến đây là v́ những điều ấy? Trong tư tưởng của chư vị nghĩ cái ǵ, tại nơi không gian khác pháp thân của tôi đều biết cả. V́ khái niệm giữa hai thời không không giống nhau, nh́n từ không gian khác, sự tạo thành phần tư duy của chư vị là một quá tŕnh rất chậm chạp. Pháp thân biết tất cả mọi việc trước khi chư vị nghĩ đến, cho nên chư vị phải buông bỏ những tư tưởng không chính xác của chư vị đi. Phật gia th́ giảng về duyên phần, mọi người đều là do duyên phần đưa dẫn đến đây, đạt được rồi có thể là chư vị xứng đáng có được, v́ vậy chư vị phải quư trọng, đừng nên ôm bất cứ tâm cầu mong nào cả.

 

            Trong sự tu luyện của các tôn giáo thời xưa, Phật gia giảng không, không nghĩ điều ǵ cả, bước vào cửa không. Đạo gia giảng vô, không có ǵ cả, cũng không cần, cũng không truy cầu. Người luyện công nói: hữu tâm luyện công, vô tâm đắc công. Tu luyện phải giữ trong trạng thái vô vi, chỉ lo tu luyện tâm tính của chư vị, tầng thứ của chư vị sẽ được đột phá lên, điều ǵ chư vị xứng đáng được th́ đương nhiên được. Chư vị không buông bỏ được, th́ đó không phải là tâm chấp trước hay sao? Ở đây chúng tôi truyền pháp cao đến như thế ngay tức khắc, đương nhiên yêu cầu về tâm tính của chư vị cũng phải cao, cho nên không được ôm tâm có sự cầu mong mà đến học pháp.

 

            Để chịu trách nhiệm với mọi người, chúng tôi hướng dẫn mọi người trên con đường ngay chính, pháp này cần phải giảng cho chư vị cặn kẽ thấu đáo. Có người khi cầu mong thiên mục, thiên mục tự nó sẽ che lấp, phong tỏa chính chư vị lại. Hơn nữa tôi c̣n nói với mọi người là, trong khi tu luyện tại thế gian pháp, tất cả công năng được xuất ra của con người đều là bản năng bẩm sinh sẵn có mà nhục thân tự mang lấy, hiện nay chúng ta gọi là công năng đặc dị. Nó chỉ có thể ở trong không gian hiện hữu, phát huy tác dụng của nó trong không gian này của chúng ta, chế ước được người thường mà thôi. Chư vị đeo đuổi những tṛ tiểu thuật, khả năng nhỏ bé để làm ǵ? Chạy theo truy cầu, sau khi đạt đến xuất thế gian pháp, không c̣n tác dụng tại không gian khác nữa. Đến khi tu luyện ra khỏi thế gian pháp, tất cả những công năng đó phải bỏ đi, đem chúng chôn vùi vào một không gian sâu thẳm, để lưu giữ lại nơi đó, trong tương lai tất cả được xem như là một thành tích trong quá tŕnh tu luyện của chư vị, chỉ khởi được một chút tác dụng như vậy thôi.

 

            Sau khi ra khỏi thế gian pháp, người ta phải tu luyện trở lại từ đầu, thân thể ấy như tôi vừa giảng là một thân thể đă vượt ra ngoài ngũ hành, nó là một phật thể. Thân thể ấy c̣n không gọi là phật thể được sao? Phật thể này c̣n phải tu luyện lại từ đầu, xuất công năng lại từ đầu, nó không gọi là công năng, được gọi là phật pháp thần thông. Phật pháp thần thông uy lực vô cùng, chế ước được cả mọi không gian, là những điều mà chân chính phát huy được hiệu lực. Chư vị nói xem chư vị c̣n truy cầu công năng th́ có ích ǵ? Những ai truy cầu công năng, phải chăng là chư vị muốn sử dụng chúng ở trong người thường, khoe khoang nơi người thường, nếu không chư vị muốn nó để làm ǵ? Nh́n không thấy, sờ không được, muốn đem đi trưng bày c̣n phải t́m một thứ ǵ đẹp mắt chứ! Bảo đảm là ẩn ư của chư vị đă có mục đích muốn sử dụng chúng. Chúng không được xem như những kỹ năng của người thường mà đi t́m cầu, chúng hoàn toàn là điều siêu thường, là không thể để cho chư vị đem ra khoe khoang giữa người thường. Sự khoe khoang chính là một loại tâm chấp trước nặng, là tâm ư rất xấu, là tâm mà người tu luyện phải buông bỏ. Chư vị muốn dùng công năng để kiếm tiền, dùng nó để phát tài, hoặc trong sự phấn đấu cá nhân để đạt được mục tiêu của chư vị giữa người thường, như vậy càng không cho phép. Đó là dùng những điều từ trên tầng thứ cao để đi quấy rối xă hội người thường, phá hoại xă hội người thường, ư nghĩ quá xấu, cho nên không được phép tùy tiện sử dụng.

 

            Thông thường chúng ta xuất công năng trên hai đầu tuổi khá nhiều, trẻ em và người lớn tuổi. Đặc biệt là các phụ nữ có tuổi, thông thường nắm vững được tâm tính, các bà ở trong người thường cũng không có tâm chấp trước ǵ. Sau khi xuất công năng, họ tự chủ được dễ dàng, không có tâm lư hiển thị đó. Tại sao các thanh niên lại không dễ phát xuất? Đặc biệt là những thanh niên trai trẻ, họ vẫn c̣n muốn một phen phấn đấu trong xă hội người thường, c̣n muốn đạt đến mục tiêu này nọ! Một mai công năng được xuất ra, th́ sẽ vận dụng chúng, để thực hiện mục đích của họ, dùng công năng như là một phương tiện để thực hiện mục đích của họ, điều này tuyệt đối không cho phép, v́ thế mà họ không xuất được công năng.

 

            Việc tu luyện, không phải là một tṛ chơi trẻ con, cũng không phải là kỹ năng trong người thường, là một việc vô cùng nghiêm túc. Chư vị muốn tu hay không, chư vị có tu được hay không, hoàn toàn trông vào tâm tính của chính chư vị nâng cao lên như thế nào. Nếu như người này thật sự đạt được công năng qua sự truy cầu, th́ thật là tai hại. Chư vị xem họ đối với tu luyện hay không tu luyện, hoàn toàn không nghĩ đến việc đó. V́ tâm tính của họ c̣n ở trên cơ sở của người thường, được công năng chỉ là qua sự cầu mong, họ có thể sẽ làm đủ mọi chuyện xấu. Trong ngân hàng sẵn có tiền, lấy đi ít nhiều; những vé số bán trên đường phố, chọn mua ngay vé số trúng độc đắc. Tại sao những sự việc này không thấy xảy ra? Có thầy khí công nói: không trọng đức khi công năng xuất ra rất dễ làm chuyện xấu. Tôi nói đây là một cách nói sai, hoàn toàn không thể như vậy được. Chư vị không trọng đức, không tu tâm tính, công năng hoàn toàn không thể nào xuất ra được. Có người có tâm tính tốt, một mai xuất công năng trong tầng thứ đó, sau đó họ không tự chủ được, làm những điều không nên làm, cũng có hiện tượng này xảy ra. Nhưng ngay khi họ làm việc xấu, th́ công năng sẽ yếu dần hoặc biến mất. Sự biến mất này là biến mất vĩnh viễn, hơn nữa điều nghiêm trọng nhất là nó khiến cho người ta nẩy sinh tâm chấp trước.

 

             Có thầy khí công nói, học công của họ trong ba ngày th́ trị được bệnh, hoặc năm ngày sẽ trị được bệnh, giống như quảng cáo vậy, đó gọi là nhà buôn khí công. Mọi người hăy suy nghĩ, chư vị là một người thường, chư vị trị lành bệnh được cho người khác bằng cách phát ra một ít khí? Trên thân thể của người thường cũng có khí, chư vị cũng có khí, chư vị mới bắt đầu luyện công, chẳng qua là huyệt lao cung của chư vị được khai mở, nạp khí và phát khí được. Khi chư vị trị bệnh cho người khác, trên thân người ấy cũng là khí, không khéo khí của họ lại trị bệnh cho chư vị cũng nên! Giữa khí và khí nào đâu có tác dụng chế ước lẫn nhau? Khí hoàn toàn không thể trị được bệnh. Hơn nữa khi chư vị trị bệnh cho họ, chư vị và bệnh nhân sẽ h́nh thành một khối trường, khí bệnh trên thân của bệnh nhân toàn bộ di chuyển sang thân của chư vị, hai bên nhiều như nhau, dù rằng gốc là ở trên thân của họ, có quá nhiều khí bệnh cũng dẫn đến cho chư vị mắc bệnh. Một mai khi chư vị tưởng rằng chư vị có khả năng trị bệnh, chư vị sẽ mở cửa trị bệnh cho người ta, không từ chối một ai, chư vị sẽ khởi tâm chấp trước. Chữa lành bệnh cho thiên hạ, thật là vui mừng! Làm sao trị lành bệnh được? Chư vị không nghĩ thử, trên thân những thầy khí công giả đều có phụ thể, để làm cho chư vị tin tưởng, cho chư vị một vài tín hiệu như thế, các tín hiệu này sẽ tiêu tan hết sau khi chư vi chữa trị cho ba người, năm người, tám người, mười người. Đó là một sự tiêu hao năng lượng, từ đó về sau một chút năng lượng đó cũng không c̣n nữa. Chính chư vị không có công, vậy công đó đến từ đâu? Chúng tôi những thầy khí công đă phải trải qua mấy chục năm tu luyện, trong quá khứ tu đạo thật không dễ dàng. Không giữ vững trong chính pháp môn, mà tu theo bàng môn, hay tu theo tiểu đạo, th́ quả thật rất khó.

 

            Chư vị thấy có những thầy khí công danh tiếng, phải tu luyện nhiều chục năm, th́ mới tu ra được một chút công đó thôi. Chư vị chưa bao giờ tu, chỉ sau khi tham gia vài buổi học tập là chư vị có được công? Làm sao có chuyện đó được? Từ đó trở đi chư vị sinh tâm chấp trước. Một khi tâm chấp trước xuất ra, chư vị chữa không lành bệnh, chư vị áy náy nôn nóng. Có người chỉ v́ để giữ tiếng tăm của ḿnh, thậm chí trong khi khám bệnh họ nghĩ những ǵ? “ Hăy cho tôi nhận lấy bệnh này đi, để họ được lành bệnh “.  Đó không phải do tâm từ bi xuất ra, v́ tâm danh lợi đó của họ hoàn toàn chưa buông bỏ, hoàn toàn không thể sinh tâm từ bi được. Họ sợ họ bị mất danh tiếng, chẳng thà nhận lấy căn bệnh về ḿnh, họ chỉ sợ mất cái danh tiếng này, tâm cầu danh quá mạnh! Một khi ước vọng như vậy của họ phát ra, tốt lắm, căn bệnh ấy lập tức chuyển sang thân của họ ngay, thật sự có tác dụng như thế, họ về nhà với căn bệnh trong khi bệnh nhân đă lành bệnh, khám bệnh cho người ta xong về nhà với sự khó chịu. Chư vị tưởng là đă chữa được bệnh, người khác gọi chư vị một tiếng khí công sư, chư vị hí hửng vui mừng, đẹp đẽ thay. Đó không phải là tâm chấp trước sao? Chữa không lành bệnh th́ cúi đầu ủ rũ, đó không phải là tác dụng của tâm danh lợi sao? Hơn nữa tất cả khí bệnh của bệnh nhân mà chư vị đă khám đều chuyển sang thân chư vị. Thầy khí công giả đó dạy cho chư vị làm sao bài trừ ra ngoài, tôi nói với chư vị, hoàn toàn không thể đẩy ra ngoài được, một chút cũng không đẩy bài ra được, v́ tự thân chư vị cũng không có khả năng phân biệt được khí tốt hay khí xấu. Lâu ngày dần dần, bên trong thân thể của chư vị toàn là đen, đó chính là nghiệp lực.

 

             Khi chân chính tu luyện th́ sẽ gặp thử thách gay go cho chư vị, chư vị phải làm sao? Chư vị phải chịu đựng bao nhiêu đau khổ cực nhọc mới chuyển hóa nó thành vật chất màu trắng được? Thật là khó khăn, đặc biệt là những người có căn cơ càng tốt th́ càng dễ xảy ra vấn đề như thế. Có người một mạch truy cầu trị bệnh, trị bệnh. Chư vị có sự cầu mong, con vật kia sẽ thấy được, nó liền gắn lên thân, đó chính là phụ thể. Không phải chư vị muốn đi trị bệnh sao? Nó sẽ giúp chư vị trị. Nhưng nó không phải vô duyên vô cớ mà giúp chư vị trị bệnh, không mất th́ không được, rất là nguy hiểm, cuối cùng chư vị rước nó vào, chư vị c̣n tu luyện ǵ chứ? Vậy là hỏng hết rồi!

 

            Có những người có căn cơ tốt lại đem căn cơ của chính ḿnh để đổi lấy nghiệp của người khác. Người đó là có bệnh, nghiệp của họ lớn, chư vị mà chữa trị cho một người bệnh nặng, chư vị khám xong bệnh về nhà thấy khó chịu đến chừng nào! Trước đây chúng ta có nhiều người sau khi khám bệnh xong th́ có cảm giác như vậy, bệnh nhân hết bệnh, nhưng chư vị về nhà lại lâm một trận bệnh nặng. Sau một thời gian dài, nghiệp lực chuyển đổi sang nhiều lên, chư vị đổi đức của ḿnh để lấy nghiệp lực của người khác, không mất th́ không được mà. Đành rằng thứ chư vị lấy đi là bệnh, nghiệp cũng phải lấy đức để trao đổi. Trong vũ trụ này có lư đó, những ǵ chính chư vị muốn, không ai được ngăn cản, cũng không thể nói chư vị tốt. Trong vũ trụ này có một điều đặc định, là ai mang nhiều nghiệp lực người đó là người xấu. Chư vị dùng căn cơ của ḿnh để chuyển đổi lấy nghiệp của họ, nghiệp lực nhiều lên rồi c̣n tu luyện ǵ nữa? Căn cơ của chư vị toàn bộ bị họ hủy hoại rồi. Điều đó không đáng sợ sao? Người khác lành bệnh, họ thoải mái, chư vị về nhà cảm thấy khó chịu. Nếu chư vị chữa lành cho vài người bệnh ung thư, chư vị sẽ phải đi thế cho họ, đó không nguy hiểm lắm sao? Đúng là như thế, vậy mà nhiều người không hiểu được cái đạo lư trong đó.

 

            Có những thầy khí công giả, chư vị đừng thấy sự nổi danh của họ, lừng danh nổi tiếng chưa chắc là người hiểu biết. Người thường biết được ǵ? Dễ tin khi bị một bọn phờ phĩnh mà a dua theo. Chư vị xem điều mà họ làm hiện nay, họ không những hại người khác, họ c̣n hại chính bản thân họ, vài năm sau chư vị sẽ thấy họ như thế nào, sự tu luyện không cho phép phá hoại như vậy. Tu luyện là trị được bệnh, nhưng không phải dùng để trị bệnh. Tu luyện là một điều siêu thường, không phải là khả năng kỹ thuật của người thường chúng ta, tuyệt đối không cho phép chư vị tùy ư đem ra phá hoại như vậy được. Hiện nay có những thầy khí công giả làm ô uế tiếng tăm của khí công, dùng khí công làm thủ đoạn để cầu danh và phát tài. Họ bành trướng thế lực đoàn thể tà ác, số người này nhiều gấp mấy lần so với những thầy khí công chân chính, người thường đều nói như thế, làm như thế, mà chư vị tin sao? Cho rằng khí công chỉ là như vậy thôi, không đúng vậy đâu. Điều mà tôi giảng đây mới là lư chân chính.

 

            Người thường khi xảy ra sự quan hệ xă hội giữa người và người với nhau, v́ lợi ích cá nhân mà làm việc xấu, thiếu nợ những điều ǵ đó, th́ phải gánh chịu trả nợ đền bù. Giả thử như, chư vị tùy tiện chữa bệnh, dù chư vị có thật chữa trị lành đi nữa, điều đó có được phép không? Chư phật khắp mọi nơi, nhiều phật như thế tại sao không làm việc đó? Thật là tuyệt diệu nếu một vị phật làm cho mọi người sống thoải mái! Tại sao phật không làm điều đó? Nghiệp lực của ai th́ người ấy phải tự trả, ai cũng không dám phá hoại lư này. Trong tiến tŕnh tu luyện của một cá nhân, có thể họ v́ ḷng từ bi mà t́nh cờ giúp đỡ người ta một chút, nhưng đó cũng  chẳng qua chỉ là dời căn bệnh về sau. Bây giờ chư vị không chịu tội th́ phải chịu tội sau này, hoặc giúp chư vị chuyển đổi qua thứ khác, chư vị không bị bệnh nhưng lại mất tiền, gặp tai nạn, có thể là như vậy. Chân chính làm được việc này, tiêu trừ tức thời nghiệp đó cho chư vị, điều đó chỉ hạn chế cho người tu luyện, chứ không được làm cho người thường. Nơi đây tôi không phải chỉ giảng riêng nguyên lư về trường phái của tôi, tôi giảng về chân lư của toàn vũ trụ chúng ta, tôi nói về t́nh huống thực tế của giới tu luyện.

 

            Nơi đây chúng tôi không phải dạy chư vị trị bệnh, chúng tôi hướng lên đại đạo, d́u dắt chư vị trên con đường chính,  dẫn chư vị lên cao. V́ thế trong các buổi học tôi đều giảng, không cho phép đệ tử của Pháp luân Đại pháp đi khám bệnh, nếu chư vị đi khám bệnh sẽ không c̣n là người của Pháp luân Đại pháp của tôi nữa. V́ chúng tôi dẫn chư vị trên con đường chính, trong tiến tŕnh tu luyện thế gian pháp, không ngừng thanh lọc thân thể cho chư vị, thanh lọc thân thể, thanh lọc thân thể măi cho đến khi hoàn toàn chuyển hóa bởi vật chất cao năng lượng. Vậy mà chư vị c̣n đem vào thân của ḿnh những chất đen đó, th́ làm sao chư vị tu luyện được? Đó là nghiệp lực cơ mà! Hoàn toàn không tu luyện được nữa. Đưa vào cho chư vị quá nhiều, chư vị chịu đựng không nổi, đau khổ chịu đựng quá nhiều th́ chư vị không tu luyện được nữa, chính là đạo lư này. Tôi phổ truyền Đại Pháp này ra công chúng, có lẽ chư vị c̣n chưa biết tôi truyền là những thứ ǵ. Đại Pháp này sở dĩ đă được truyền rộng ra ngoài, đương nhiên phải có biện pháp bảo hộ Đại Pháp. Nếu chư vị đi khám bệnh cho thiên hạ, lập tức những điều dành cho sự tu luyện đă hạ nhập trong thân thể của chư vị, pháp thân của tôi sẽ thu hồi lại tất cả. Không thể để cho chư vị v́ danh v́ lợi mà tùy tiện hủy hoại những điều trân quư như vậy. Không làm theo sự yêu cầu của pháp, th́ sẽ không phải là người của Pháp luân Đại pháp chúng tôi nữa, thân thể của chư vị sẽ được trả về vị trí của người thường, những ǵ không tốt cũng sẽ trả lại cho chư vị, v́ chư vị muốn làm người thường. 

 

             Bắt đầu từ ngày hôm qua sau khi nghe xong bài giảng, nhiều người trong chúng ta cảm thấy thân thể nhẹ nhàng. Nhưng có một số rất ít người có bệnh nặng đă thấy hiệu quả trước, bắt đầu cảm thấy khó chịu từ hôm qua. Hôm qua sau khi tôi đă lấy dứt đi những thứ không tốt trên thân thể của chư vị, đại đa số chúng ta cảm thấy thân thể nhẹ nhàng, thân thể rất thoải mái. Nhưng, trong vũ trụ này của chúng ta có một nguyên lư gọi là không mất th́ không được, không thể lấy đi hết toàn bộ cho chư vị, mà chư vị không chịu một chút đau khổ th́ tuyệt đối không cho phép. Có nghĩa là chúng tôi lấy đi nguyên nhân căn bản căn bệnh của chư vị, lấy đi nguyên nhân căn bản của thân thể đau yếu của chư vị, nhưng chư vị vẫn c̣n một cái trường bệnh. Khi tầng thứ của thiên mục mở ở cấp thật thấp, nh́n thấy trong thân thể có từng khối từng khối khí đen, khí bệnh đục ngầu, chúng cũng là một khối khí đen cô đọng, một khối khí đen với nồng độ rất to, một khi tan ra chúng sẽ lấp đầy khắp thân thể của chư vị.

 

            Bắt đầu từ hôm nay, có người sẽ cảm thấy ớn lạnh cả người, giống như bị cảm cúm nặng, có lẽ xương cốt cũng bị đau. Đại đa số người cảm thấy bộ phận nào đó khó chịu, đau chân, đầu bị choáng váng. Những nơi bị bệnh trước kia mà chư vị tưởng rằng đă khỏi nhờ luyện khí công, cũng có thể được thầy khí công nào đó chữa lành, nhưng lại bị lật ra tái phát trở lại. Đó là v́ họ không chữa lành cho chư vị, chỉ là đẩy dời lại về sau cho chư vị, vẫn c̣n nằm ở vị trí cũ, để chư vị không phát bây giờ, tương lai sẽ phát. Chúng tôi đều phải xới nó lên, phải giúp chư vị tống nó ra ngoài, đẩy đi hết toàn bộ căn bệnh tận gốc. Làm như thế, có lẽ chư vị cảm thấy bệnh lại tái phát, đây là tiêu nghiệp từ căn bản, cho nên chư vị phải có phản ứng, có người có phản ứng cục bộ, khó chịu như thế này, khó chịu như thế kia, mọi thứ khó chịu đều sẽ nổi lên, đó đều là b́nh thường. Tôi nói với mọi người, cho dù khó chịu thế nào, nhất định phải kiên tŕ đến nghe giảng, chỉ cần chư vị bước vào pḥng học, triệu chứng ǵ của chư vị đều không c̣n nữa, bất cứ nguy hiểm nào cũng không xuất hiện. Điểm này cần phải nói với mọi người, dù chư vị cảm thấy “bệnh” có khó chịu thế nào, hy vọng chư vị kiên tŕ đến học, pháp rất khó đắc được. Lúc mà chư vị càng khó chịu đó nói rơ là vật cực tất phản, toàn thân thể của chư vị phải được thanh lọc, cần phải thanh lọc hoàn toàn. Gốc bệnh đă được lấy đi rồi, chỉ c̣n dư một chút khí đen đó để nó tự trào ra, phải cho chư vị chịu đựng một chút khó chịu, chịu một chút đau đớn, nếu chư vị không chịu đựng một chút nào cả th́ không thể được.

 

            Trong xă hội người thường v́ danh, v́ lợi, tranh giành giữa người và người, chư vị ngủ không yên, ăn không ngon, chư vị đă làm cho thân thể của ḿnh không giống h́nh dạng ǵ cả, từ không gian khác mà nh́n thân thể của chư vị, kể cả từng khúc, từng khúc xương cũng toàn là đen. Với một thân thể như thế, được thanh lọc ngay tức khắc cho chư vị, không có một vài phản ứng th́ không được, v́ thế mà chư vị có phản ứng. Có người c̣n miệng th́ nôn mửa dưới đi tiêu chảy. Trước đây có nhiều học viên từ các địa phương có viết cho tôi trong các bài lănh ngộ và cảm nhận đề cập đến vấn đề này: thưa Sư phụ, sau lớp học nghe xong bài giảng về nhà, trên suốt dọc đường con t́m măi các nhà vệ sinh, t́m măi cho đến khi về tới nhà. V́ nội tạng đều phải được thanh lọc. Cũng có người cá biệt c̣n ngủ gục, họ thức tỉnh cùng lúc tôi giảng xong. Tại sao vậy? Tại v́ trong năo của họ có bệnh, cần phải điều chỉnh cho họ. Họ sẽ hoàn toàn không chịu đựng nổi trong khi đầu óc được điều chỉnh, v́ vậy cần phải đưa họ vào trạng thái tê mê mơ màng, để họ không hay biết ǵ cả. Nhưng cũng có người phần thính giác không có vấn đề, họ ngủ rất say, nhưng lại nghe được tất cả, không sót một chữ, tinh thần con người từ đó rất sung sức, không buồn ngủ suốt vài ngày sau đó. Đều là trạng thái khác nhau, đều phải được điều chỉnh, toàn thân thể phải được thanh lọc toàn bộ cho chư vị.

 

            Những người chân chính tu luyện Pháp luân Đại pháp, khi chư vị buông bỏ được các tâm xuống rồi, bắt đầu từ bây giờ đều có phản ứng. C̣n những ai không thể buông bỏ, họ miệng th́ nói bỏ xuống rồi, thật ra họ hoàn toàn bỏ không dứt, v́ thế mà rất khó làm cho họ được. Cũng có một số người sau đó nghe mới hiểu được nội dung của những ǵ tôi giảng, họ buông bỏ được, thân thể được thanh lọc, trong khi người khác đều cảm thấy nhẹ nhàng, họ mới bắt đầu khử bệnh, mới bắt đầu cảm thấy khó chịu. Trong mỗi khóa học đều có người chậm chạp theo sau, ngộ tính hơi kém, cho nên bất kỳ chư vị gặp phải t́nh huống nào cũng đều là b́nh thường. Tại các nơi khác khi tổ chức lớp học, đều có xuất hiện t́nh huống như thế, có người cảm thấy rất khó chịu, nằm dài trên ghế không đi, chờ tôi từ bục giảng bước xuống để chữa trị cho họ. Tôi không ra tay chữa trị, chỉ một thử thách này mà chư vị cũng không vượt qua nổi, từ nay trở đi khi chư vị tự ḿnh tu luyện, chư vị c̣n xuất hiện nhiều nạn lớn khác, đều không vượt qua được, chư vị c̣n tu luyện ǵ chứ? Chỉ có một chút thử thách nhỏ như vậy mà không vượt qua khỏi sao? Tất cả đều có thể vượt qua được. Cho nên mọi người không nên t́m tôi trị bệnh, tôi cũng không trị bệnh, một khi chư vị nhắc đến chữ “bệnh”, th́ tôi không muốn nghe.

 

            Con người chính là rất khó độ, trong mỗi lớp học thế nào cũng có từ năm đến mười phần trăm số người không theo kịp. Không thể nào mọi người đều đắc đạo, kể cả những người kiên tŕ tiếp tục tu luyện, c̣n phải nh́n xem chư vị có tu tới nơi hay không, nh́n xem chư vị có quyết tâm tu hay không, không thể nào mọi người đều tu được thành Phật. Những ai chân thành tu luyện Đại Pháp, khi đọc sách này cũng sẽ xuất hiện những trạng thái như vậy, cũng đắc được tất cả những ǵ họ xứng đáng được.

 

 

 

 

BÀI GIẢNG THỨ BA

           

Tôi xem học viên đều là đệ tử

                         

            Mọi người có biết tôi đang làm việc ǵ không? Đối với tất cả học viên, tôi đều dẫn dắt như là đệ tử, kể cả những người chân thành tu luyện qua sự tự học. Truyền công lên trên tầng thứ cao, không dẫn dắt chư vị như thế th́ không được, như thế cũng bằng như vô trách nhiệm, làm càn làm loạn. Chúng tôi ban cho chư vị nhiều điều như thế, chỉ bảo cho chư vị biết rất nhiều lư mà người thường không được phép biết, tôi truyền Đại Pháp này cho chư vị, c̣n ban cho chư vị rất nhiều thứ. Thanh lọc thân thể cho chư vị, vả lại c̣n liên quan dính líu đến một số vấn đề khác nữa, cho nên không xem chư vị như là đệ tử để d́u dắt, th́ hoàn toàn không được. Tùy tiện tiết lộ thiên cơ nhiều như thế cho một người thường, đó là không cho phép. Nhưng có một điểm, hiện nay thời đại cũng thay đổi, chúng tôi cũng không thi hành h́nh thức như dập đầu chắp tay lạy nữa. H́nh thức đó vô dụng, làm như thế th́ không khác ǵ là tôn giáo, chúng ta không làm điều này. V́ dẫu cho chư vị khấu đầu xong, bái sư xong, chư vị ra khỏi nơi đây, vẫn tôi muốn làm cái ǵ th́ làm cái nấy, giữa chốn người thường chư vị vẫn hành động như xưa, v́ danh lợi của chư vị, mà chư vị đi tranh, chư vị đi giành, th́ có dùng được ǵ? Cũng có thể chư vị mượn danh nghĩa của tôi, mà đi làm hại đến danh dự của Đại Pháp nữa!

                       

            Sự tu luyện chân chính là hoàn toàn dựa vào cái tâm này của chư vị mà tu, chỉ cần chư vị tu được, chỉ cần chư vị tinh tấn bước đi vững chắc và kiên định tu, th́ chúng tôi dẫn dắt chư vị như là đệ tử. Không đối đăi như thế cũng không được. Nhưng có những người, họ không nhất định thật sự tự xem ḿnh là người tu luyện để mà tiếp tục tu, có những người không thể làm được như vậy. Nhưng rất nhiều người sẽ thật sự tiếp tục tu luyện. Chỉ cần chư vị c̣n tu, th́ chúng tôi c̣n dẫn dắt chư vị như là đệ tử.

 

            Hàng ngày chỉ luyện mấy bộ động tác này, th́ được xem như là đệ tử của Pháp luân Đại pháp rồi sao? Không nhất định là vậy. V́ sự tu luyện chân chính phải theo những yêu cầu cho tiêu chuẩn tâm tính mà chúng tôi đă giảng, cần phải thật sự đề cao tâm tính của ḿnh, đó mới là tu luyện chân chính. Nếu chư vị chỉ luyện những động tác ấy, tâm tính không đề cao lên được, không có năng lượng cường mạnh để gia tŕ tất cả, th́ không thể gọi là tu luyện, chúng tôi cũng không thể xem chư vị như là đệ tử của Pháp luân Đại pháp. Mặc dù chư vị luyện công, chư vị cứ như thế măi, không tuân theo yêu cầu của Pháp luân Đại pháp chúng tôi, chư vị không đề cao tâm tính, nơi người thường chư vị vẫn muốn tôi làm ǵ th́ làm nấy, rất có thể chư vị c̣n gặp những điều rắc rối khác, không khéo chư vị có thể nói là tại v́ tập luyện Pháp luân Đại pháp của chúng tôi mà làm cho chư vị luyện công sai lệch, đó đều có thể xảy ra. V́ vậy chư vị phải chân chính tuân theo yêu cầu về tiêu chuẩn tâm tính của chúng tôi mà làm, đó mới là người tu luyện chân chính. Tôi đă giải thích rơ ràng cho mọi người, vậy mọi người đừng t́m đến tôi để làm những h́nh thức bái sư ǵ đó, chỉ cần chư vị chân thành tu luyện, tôi sẽ đối xử với chư vị như thế. Pháp thân của tôi nhiều vô số đến độ không đếm được, đừng nói những học viên ở đây thôi, nhiều hơn thế nữa tôi cũng lo cho được.

 

Công pháp của Phật Gia và Phật Giáo

 

            Công pháp của Phật gia không phải là Phật giáo, điểm này tôi phải giảng rơ ràng cho mọi người, thật ra, công pháp của Đạo gia cũng không phải là Đạo giáo. Chúng ta có những người luôn nhầm lẫn không hiểu rơ về những sự việc này. Có những người là ḥa thượng trong chùa, cũng có một số là cư sĩ, họ cho rằng họ hiểu biết nhiều điều trong Phật giáo, nên họ hăng hái tuyên truyền những điều trong Phật giáo giữa các học viên của chúng tôi. Tôi nói với chư vị, chư vị không nên làm như thế, v́ đây là những điều trong các pháp môn khác nhau. Tôn giáo có h́nh thức của tôn giáo, c̣n ở đây chúng tôi truyền một phần tu luyện của pháp môn của chúng tôi, trừ đệ tử chuyên tu Pháp luân Đại pháp, ngoài ra không giảng h́nh thức tôn giáo, vậy nên không phải là Phật giáo trong thời kỳ mạt pháp.

 

            Pháp trong Phật giáo chỉ là một phần nhỏ của Phật pháp, c̣n có nhiều đại pháp cao thâm khác, trong các tầng thứ c̣n có pháp khác nhau. Thích ca Mâu ni giảng, tu luyện có tám vạn bốn ngàn pháp môn. Trong Phật giáo chỉ có mấy pháp môn, chúng chỉ có Thiên Đài Tông, Hoa Nghiêm Tông, Thiền Tông, Tịnh Độ, Mật Tông v.v.., mấy pháp môn như vậy, chỉ là một con số lẻ tẻ! V́ vậy Phật giáo không thể nào khái quát tiêu biểu cho toàn bộ Phật pháp được, nó chỉ là một phần nhỏ của Phật pháp. Pháp luân Đại pháp của chúng ta cũng là một pháp môn trong tám vạn bốn ngh́n pháp môn, không có quan hệ ǵ với Phật giáo nguyên thủy cũng như Phật giáo trong thời kỳ mạt pháp này, và cũng không có quan hệ ǵ với tôn giáo hiện nay.

 

            Phật giáo được sáng lập bởi Thích ca Mâu ni cách đây hai ngh́n năm trăm năm trước tại Ấn Độ cổ xưa. Lúc đó sau khi Thích ca Mâu ni khai công khai ngộ, ông nhớ lại trong kư ức những điều mà trước kia chính ông đă tu luyện, đem chúng truyền ra để độ người. Cho dù có bao nhiêu vạn kinh sách đă được xuất bản trong pháp môn của ông, thật ra chỉ là ba chữ, đặc điểm pháp môn đó của ông là “Giới, Định, Tuệ”. Giới, chính là giới cấm tất cả mọi dục vọng của người thường, bắt buộc chư vị phải bỏ hết sự truy cầu lợi lộc, đoạn tuyệt mọi điều phàm tục trên thế gian. Như thế th́ tâm của họ sẽ biến thành trống không, không nghĩ ǵ nữa, th́ mới định xuống được, nó là tương phụ tương thành. Sau khi định lại được rồi, phải ngồi thiền thực tu, nhờ định lực mà tu lên, đó chính là phần tu luyện chân chính của pháp môn ấy. Họ cũng không giảng những điều trên thủ pháp, không cải biến bản thể của chính họ. Họ chỉ tu cái công của tầng thứ cao thấp của họ, cho nên chỉ một mạch tu tâm tính của họ, không tu thân mệnh th́ cũng không giảng đến sự diễn hóa của công. Đồng thời trong khi định họ tăng cường định lực của họ, chịu đựng sự đau trong lúc ngồi thiền, để tiêu trừ nghiệp của họ. Tuệ, đó chính là chỉ về con người đă được khai ngộ, đại trí đại tuệ. Nh́n thấy được chân lư của vũ trụ, thấy được chân tướng của mỗi một không gian trong vũ trụ, thần thông đại hiển. Khai tuệ, khai ngộ, cũng gọi là khai công.

 

            Thời ấy khi Thích ca Mâu ni sáng lập pháp môn này, đă có tám loại tôn giáo đồng thời lưu truyền tại Ấn Độ. Có một tôn giáo có cội gốc vững vàng gọi là Bà La môn giáo. Trong suốt cuộc đời của Thích ca Mâu ni, luôn phải đấu tranh về mặt h́nh thái ư thức với các tôn giáo khác. V́ những điều của Thích ca Mâu ni truyền là chính pháp, cho nên trong toàn bộ quá tŕnh truyền pháp của ông, Phật pháp mà ông truyền giảng càng ngày càng cường thịnh. C̣n các tôn giáo khác càng ngày càng suy yếu, kể cả Bà La môn giáo có cội gốc vững vàng cũng lâm vào trạng thái bên bờ diệt vong. Nhưng sau khi Thích ca Mâu ni nhập niết bàn, các tôn giáo khác bắt đầu hưng thịnh trở lại, đặc biệt là Bà La môn giáo, cũng bắt đầu hưng thịnh. C̣n trong Phật giáo th́ xuất hiện một loại t́nh huống như thế nào? Có những tăng nhân được khai công, khai ngộ trong các tầng thứ khác nhau, nhưng lại khai mở ở trong các tầng thứ khá thấp. Thích ca Mâu ni đă đạt đến tầng thứ của Như Lai, mà nhiều tăng nhân không đạt đến tầng thứ đó.

 

            Phật pháp có sự hiển hiện khác nhau tại các tầng thứ khác nhau, nhưng càng cao th́ càng gần chân lư, càng thấp th́ càng cách xa chân lư. Nên những tăng nhân đó khai công khai ngộ ở tầng thứ thấp, họ dùng các cảnh tượng hiển hiện ra trong vũ trụ mà họ thấy được ở tại tầng thứ của họ, những t́nh huống mà họ hiểu được và những lư mà họ ngộ được, để giải thích những lời của Thích ca Mâu ni đă từng giảng. Có nghĩa là pháp của Thích ca Mâu ni đă giảng, có tăng nhân đă tiến hành giải thích thế này, giải thích thế nọ, c̣n một số tăng nhân lấy những ǵ mà chính họ tham ngộ được xem như là lời của Thích ca Mâu ni để giảng, chứ không giảng nguyên văn của Thích ca Mâu ni. Như thế khiến cho pháp của Phật giáo thay h́nh đổi dạng, hoàn toàn không phải là pháp mà Thích ca Mâu ni đă truyền. Cuối cùng làm cho Phật pháp trong Phật giáo tiêu mất ở Ấn Độ.  Đây là một bài học nghiêm trọng trong lịch sử, do đó Ấn Độ sau này ngược lại không c̣n Phật giáo nữa. Trước khi tiêu mất, Phật giáo đă trải qua nhiều lần cải thiện, sau cùng kết hợp với những điều của Bà La môn giáo, h́nh thành một tôn giáo ngày nay tại Ấn Độ, gọi là Ấn Độ giáo. Cũng không thờ phật nào nữa, mà thờ cúng những thứ khác, cũng không tin Thích ca Mâu ni nữa, nó là một t́nh huống như thế.

                                                             

            Trong quá tŕnh phát triển của Phật giáo, đă xuất hiện mấy lần cải tổ khá lớn. Một lần vào khoảng thời gian ngắn sau khi Thích ca Mâu ni không c̣n tại thế, có người căn cứ vào những lư ở tầng thứ cao của Thích ca Mâu ni đă giảng, sáng lập Phật giáo Đại thừa. Cho rằng pháp mà Thích ca Mâu ni công khai giảng là giảng cho những người thông thường nghe, dùng để tự giải thoát bản thân, đạt đến quả vị La Hán, không giảng phổ độ chúng sinh, th́ gọi nó là Phật giáo Tiểu thừa. Các ḥa thượng tại các nước Đông Nam Á c̣n bảo tŕ phương pháp tu luyện nguyên thủy từ thời đại của Thích ca Mâu ni, ở Hán địa chúng ta gọi đó là Phật giáo Tiểu thừa. Đương nhiên tự họ không thừa nhận, họ cho rằng họ đă thừa kế những điều nguyên thủy sẵn có của Thích ca Mâu ni. Quả đúng là như vậy, trên cơ bản họ đă thừa kế phương pháp tu luyện của thời đại Thích ca Mâu ni.

 

            Phật giáo Đại thừa đă trải qua sự cải thiện này sau khi được truyền vào Trung Hoa chúng ta, cố định tại Trung Hoa chúng ta, đó chính là Phật giáo ngày nay lưu truyền tại Trung Hoa. Trên thực tế th́ mọi điều đă hoàn toàn khác với Phật giáo của thời đại Thích ca Mâu ni, từ cách trang phục đến toàn bộ trạng thái tham ngộ lẫn cả quá tŕnh tu luyện đều đă đổi khác. Phật giáo thời nguyên thủy chỉ có Thích ca Mâu ni được thờ phụng như vị tổ tôn, nhưng Phật giáo hiện nay xuất hiện khá nhiều chư phật và đại bồ tát, vả lại là tín ngưỡng đa phật. Xuất hiện sự tín ngưỡng đối với nhiều Phật Như Lai, trở thành một Phật giáo đa phật, như là Phật A Di Đà, Phật Dược Sư, Đại Nhật Như Lai v.v.  cũng xuất hiện nhiều đại bồ tát. Như vậy toàn bộ Phật giáo đă hoàn toàn khác hẳn với Phật giáo lúc ban đầu khi Thích ca Mâu ni sáng lập ra.

 

            Trong thời kỳ đó c̣n xảy ra một quá tŕnh cải tổ khác, do bồ tát Long Thọ truyền ra một phương pháp mật tu, từ Ấn Độ ngang qua A Phú Hăn, sau đó tiến vào Tân Cương rồi truyền vào Hán địa, đúng vào thời đại nhà Đường, nên được gọi là Đường Mật. V́ Trung Hoa chúng ta vốn chịu ảnh hưởng Nho giáo rất lớn, quan niệm đạo đức không giống như các dân tộc khác. Phương pháp tu luyện Mật Tông gồm có những điều về nam nữ song tu, không được chấp nhận bởi xă hội thời bấy giờ, cho nên Mật Tông bị tiêu trừ trong thời kỳ diệt phật giữa những năm Hội Xướng của triều đại nhà Đường. Đường Mật v́ vậy mà biến mất trên Hán địa chúng ta. Hiện nay Nhật Bản có một môn phái gọi là Đông Mật, chính là học từ Trung Hoa chúng ta vào thời đó, nhưng họ không có trải qua sự quán đỉnh. Theo Mật Tông giảng, nếu chưa được quán đỉnh mà học những điều của Mật Tông, th́ thuộc về trộm pháp, không được thừa nhận là thân thọ. C̣n một nhánh khác từ Ấn Độ qua Nepal truyền vào Tây Tạng, gọi là Tạng Mật, từ đó được lưu truyền đến ngày nay. Trên cơ bản t́nh huống của Phật giáo là như vậy, tôi tóm lược rất đơn giản về quá tŕnh diễn biến và phát triển của đạo này. Trong suốt quá tŕnh phát triển toàn bộ của Phật giáo, c̣n xuất hiện những môn tu luyện như Thiền Tông, sáng lập bởi Đạt Ma, c̣n có Tịnh Độ Tông, Hoa Nghiêm Tông v.v. Tất cả đều dựa trên những điều của Thích ca Mâu ni đă giảng lúc bấy giờ mà tham ngộ ra. Những điều đó cũng thuộc về Phật giáo cải thiện. Có hơn mười mấy pháp môn như thế trong Phật giáo, đều đi vào một h́nh thức của tôn giáo, cho nên chúng đều thuộc về Phật giáo.

 

            Những tôn giáo được thành lập ra trong thế kỷ này, không những chỉ trong thế kỷ này, cũng như nhiều giáo phái mới đă được thành lập trên khắp thế giới mấy thế kỷ trước đây, những thứ đó đại đa số đều thuộc về loại giả mạo. Các vị Đại giác độ người, đều có một thiên quốc của chính họ. Thích ca Mâu ni, A Di Đà Phật và Đại Nhật Như Lai v.v., các vị Phật Như Lai đó họ cứu độ người, đều có một thế giới riêng do ḿnh chủ tŕ. Tại hệ Ngân Hà này của chúng ta, có hơn cả trăm thế giới như vậy. Pháp luân Đại pháp của chúng ta cũng có Pháp luân thế giới.

            C̣n những pháp môn giả đó họ cứu độ người th́ độ về đâu? Họ không thể cứu độ người, những điều họ giảng ra không phải là pháp. Đương nhiên, có một số người sáng lập ra tôn giáo, mục đích ban đầu họ cũng không muốn trở thành yêu ma để phá hoại các chính giáo. Họ khai công khai ngộ trong các tầng thứ khác nhau, thấy được một ít pháp lư, nhưng họ kém xa đối với các vị Giác giả độ được người, họ rất thấp. Họ phát hiện được một ít pháp lư, phát hiện một số điều ở trong người thường là sai, họ cũng dạy người ta làm sao để làm việc tốt, lúc đầu, cũng không phản đối các tôn giáo khác. Sau cùng người ta tin thờ họ, cho rằng những ǵ họ giảng đều có lư, rồi càng ngày càng tin tưởng nơi họ, kết quả là những người này sùng bái họ, không sùng bái tôn giáo nữa. Tâm danh lợi của chính họ vừa xuất hiện, kêu gọi quần chúng phong cho họ danh hiệu ǵ đó, từ đó trở đi họ lập ra một tôn giáo mới. Tôi nói với mọi người, chúng đều thuộc về tà giáo, dù chúng không hại người, chúng cũng là tà giáo. V́ chúng đă can nhiễu người ta tin vào chính giáo, chính giáo là độ người được, nhưng chúng th́ không có khả năng. Với thời gian lâu dài dần dần phát triển xuống, họ giấu diếm âm thầm làm những điều xấu. Gần đây có nhiều loại như vậy cũng lưu truyền vào Trung Hoa chúng ta, ví dụ như thứ mà gọi là pháp môn Quan Âm, chính là một trong những nhóm này. Vậy mọi người phải hết sức chú ư, nghe nói tại Đông Nam Á có một quốc gia có hơn hai ngàn loại như vậy, tại các quốc gia Đông Nam Á và các nước Tây phương khác, tin thứ ǵ cũng có, có một nước công khai nói thẳng là Phù thủy giáo. Những điều này đều là yêu ma xuất hiện trong thời kỳ mạt pháp. Thời kỳ mạt pháp không những chỉ nói về Phật giáo, mà c̣n ám chỉ rất nhiều không gian từ một tầng thứ rất cao trở xuống đều đă bại hoại. Mạt pháp không những chỉ nói đến mạt pháp của Phật giáo, mà là xă hội nhân loại không có tâm pháp g̣ bó ràng buộc để duy tŕ đạo đức nữa. 

 

Tu luyện phải chuyên nhất         

 

            Chúng tôi giảng tu luyện phải chuyên nhất. Bất kể chư vị tu như thế nào, đều không được trộn lẫn những thứ khác vào mà gây rối loạn cho sự tu luyện. Có những cư sĩ, họ vừa tu những điều trong Phật giáo, vừa tu những điều của Pháp luân Đại pháp chúng tôi. Tôi nói với chư vị, cuối cùng chư vị sẽ không đạt được ǵ cả, v́ không ai ban cho chư vị ǵ cả. V́ chúng ta đều thuộc về Phật gia, nó c̣n có vấn đề tâm tính, đồng thời cũng có vấn đề chuyên nhất. Chư vị chỉ có một thân thể, thân thể của chư vị sinh ra công theo môn phái nào? Làm sao diễn hóa cho chư vị? Chư vị muốn đi về đâu? Chư vị dựa vào pháp môn nào để tu th́ chư vị sẽ đi về nơi đó. Nếu chư vị tu dựa theo Tịnh Độ, vậy th́ chư vị đi về Cực lạc thế giới của Phật A Di Đà; nếu chư vị tu theo pháp môn của Phật Dược Sư, vậy th́ chư vị sẽ đi về Lưu ly thế giới, đó là điều được giảng trong các tôn giáo như vậy, gọi là bất nhị pháp môn.

 

            Luyện công mà chúng tôi giảng ở đây, cũng chính là toàn bộ tiến tŕnh diễn hóa của công, đều dựa vào một pháp môn tu luyện của chính ḿnh mà tiến hành. Chư vị nói chư vị sẽ đi về đâu? Chư vị chân đứng trên hai con thuyền, th́ cũng không đạt được ǵ cả. Không những luyện công và tu phật trong chùa không được trộn lẫn nhau, giữa phương pháp tu luyện với nhau, giữa khí công và khí công, giữa tôn giáo và tôn giáo cũng không được trộn lẫn. Ngay cả trong cùng một tôn giáo, giữa những pháp môn cũng không được trộn lẫn với nhau mà tu, chỉ được chọn độc nhất một pháp môn mà thôi. Chư vị tu Tịnh Độ, đó chính là Tịnh Độ; Chư vị tu Mật tông, đó chính là Mật tông; Chư vị tu Thiền tông, đó chính là Thiền tông. Nếu chư vị chân đứng trên hai con thuyền cùng một lúc, vừa tu cái này vừa tu cái nọ, sẽ không đạt được ǵ cả. Cũng chính là nói ở trong Phật giáo cũng đều giảng bất nhị pháp môn, cũng không cho phép chư vị trộn lẫn mà tu. Họ cũng là luyện công, họ cũng là tu luyện, tiến tŕnh chuyển hóa tạo ra công của họ đều tiến hành dựa theo sự tu luyện và tiến tŕnh diễn hóa sắp đặt bởi pháp môn của họ. Ở trong không gian khác cũng có một tiến tŕnh diễn hóa của công, cũng là một tiến tŕnh vô cùng phức tạp vô cùng huyền diệu, cũng không được tùy tiện trộn lẫn những thứ khác vào mà tu.

 

            Có những cư sĩ, vừa nghe nói là luyện công của Phật gia, liền kéo học viên của chúng tôi vào chùa quy y. Tôi nói với chư vị rằng, học viên chúng ta ngồi tại nơi đây, không ai được làm chuyện như thế. Chư vị phá hoại Đại Pháp của chúng tôi, cũng phá hoại đến giới luật của Phật giáo, đồng thời chư vị cũng can nhiễu đến học viên, chư vị khiến cho người ta không đắc được ǵ cả, điều đó th́ không được. Tu luyện là vấn đề nghiêm túc, nhất định phải chuyên nhất. Phần mà chúng tôi truyền giảng trong người thường, tuy rằng không phải là tôn giáo, nhưng mục tiêu của sự tu luyện là giống nhau, đều cùng một mục đích đạt đến khai công khai ngộ, công thành viên măn.

 

            Thích ca Mâu ni giảng, đến thời kỳ mạt pháp, những tăng nhân trong chùa tự cũng khó mà tự độ, huống chi là cư sĩ, càng không có người lo. Đừng xem chư vị đă bái sư, chính vị gọi là sư này cũng là người tu luyện, nếu họ không thực tu th́ cũng như không, không tu cái tâm đó, ai cũng không lên được. Quy y là h́nh thức trong người thường, chư vị quy y rồi th́ đă là người của Phật gia chăng? Phật sẽ lo cho chư vị chăng? Không có chuyện đó. Dù cho chư vị hàng ngày khấu đầu lạy phật lạy đến vỡ cả đầu, đốt nhang hết bó này đến bó kia, cũng vô dụng, chư vị phải chân chính thực tu cái tâm của chư vị th́ mới được. Đến thời kỳ mạt pháp, vũ trụ đă phát sinh sự biến hóa rất lớn, thậm chí cả nơi tín ngưỡng tôn giáo cũng không ổn, người có công năng (kể cả ḥa thượng) cũng đă phát hiện t́nh huống này. Hiện nay trên toàn thế giới chỉ có cá nhân tôi đang công khai truyền chính pháp, tôi đă làm một việc mà trước đây chưa từng có ai làm qua, hơn nữa trong thời kỳ mạt pháp mở một cánh cửa to như thế. Thật ra là ngh́n năm không gặp, vạn năm không gặp được, nhưng có cứu độ được hay không, cũng như có tu được hay không, c̣n phải dựa vào chính ḿnh, điều tôi giảng đây là một nguyên lư to lớn vô cùng của vũ trụ.

 

            Tôi cũng không bảo chư vị nhất định phải học Pháp luân Đại Pháp này của tôi, điều mà tôi giảng là một pháp lư. Chư vị muốn tu luyện, th́ chư vị bắt buộc phải chuyên nhất, nếu không, chư vị hoàn toàn không tu luyện được. Đương nhiên nếu chư vị không muốn tu luyện, chúng tôi cũng không lo cho chư vị nữa, pháp là chỉ giảng cho những người tu luyện chân chính nghe, cho nên nhất định phải chuyên nhất, ngay cả ư niệm của các công pháp khác cũng không được trộn lẫn vào. Ở đây tôi không giảng hoạt động ư niệm, Pháp luân Đại pháp của chúng tôi không có bất cứ hoạt động ư niệm nào, v́ vậy mọi người cũng không nên thêm vào trong đó những thứ ư niệm nào khác. Nhất định phải lưu ư điểm này, cơ bản là không có hoạt động ư niệm, Phật gia giảng không, Đạo gia giảng vô.

 

             Có một lần tôi đem tư tưởng của tôi liên kết với bốn năm vị Đại giác và Đại đạo ở tầng thứ cực cao. Nếu nói đến cao, từ tầng người thường mà nh́n th́ cao đến đỗi người nghe phải kinh động. Họ muốn biết trong tâm tôi nghĩ là những ǵ. Tôi đă tu luyện nhiều năm như vậy, người khác hoàn toàn không thể đọc được tư tưởng của tôi, công năng của người khác hoàn toàn không thể tiến nhập vào được. Ai cũng không hiểu nổi được tôi, họ cũng không biết tôi đang nghĩ ǵ, các vị đó muốn hiểu được sự hoạt động tư tưởng của tôi, cho nên với sự đồng ư của tôi, có một giai đoạn tôi đem tư tưởng của tôi nối liền cùng với các vị đó. Sau khi nối liền, tôi có chút khó chịu, bởi v́ bất kể là tầng thứ của tôi cao bao nhiêu, cũng như tầng thứ của tôi thấp bao nhiêu, tôi vẫn c̣n ở trong giới người thường, tôi c̣n làm một việc hữu vi, một việc độ người, tâm của tôi đang độ nhân. Nhưng tâm của các vị đó tĩnh lặng đến thành độ nào? Sự tĩnh lặng đă đạt đến một thành độ đáng sợ. Nếu chư vị tĩnh lặng một ḿnh ở thành độ đó c̣n có thể được, nhưng bốn năm người cùng ngồi tại đó, đều tĩnh lặng đến thành độ đó, giống như một đầm nước phẳng lặng không có ǵ cả, tôi muốn cảm nhận họ, nhưng cảm nhận không được. Những ngày ấy trong tâm của tôi cảm thấy rất khó chịu, và có một cảm giác rất đặc biệt. Người thông thường chúng ta không thể tưởng tượng được, không cảm giác được, hoàn toàn là vô vi, là trống không.

 

            Tu luyện trên tầng thứ thật cao, hoàn toàn không có hoạt động ư niệm, là v́ khi chư vị xây nền tảng ở trong tầng thứ của người thường, bộ cơ sở đó đă được tạo thành. Đến khi tu luyện lên tầng thứ cao, đặc biệt là công pháp của chúng ta là tự động, tu luyện đều là hoàn toàn tự động. Chư vị chỉ cần nâng cao tâm tính của chư vị, công của chư vị sẽ được tăng trưởng, thậm chí chư vị không cần phải làm bất cứ thủ pháp nào cả. Động tác của chúng ta là để tăng cường bộ máy cơ chế tự động, trong thiền định tại sao người ta đả thiền bất động được? Hoàn toàn chính là vô vi. Chư vị thấy Đạo gia giảng thủ pháp này thủ pháp nọ, nào là hoạt động ư niệm, dẫn đạo ư niệm. Tôi nói với chư vị, rằng sau khi Đạo gia  vừa mới vượt khỏi tầng thứ của khí một chút, th́ thứ ǵ cũng đều không c̣n nữa, hoàn toàn không giảng đến ư niệm này, ư niệm nọ nữa. Cho nên những người đă từng luyện những môn khí công khác, họ măi không buông bỏ được nào là hô hấp, ư niệm v.v… Tôi dạy cho họ những điều trong đại học, mà họ cứ măi hỏi tôi những điều của học sinh tiểu học, làm sao dẫn đạo, làm sao hoạt động ư niệm, họ đă quen với lối như thế, họ cho rằng khí công chính là vậy thôi, kỳ thực không phải là như vậy.

 

Công năng và công lực

      

            Chúng ta có nhiều người không nhận thức rơ về các danh từ trong khí công, cũng có những người măi nhầm lẫn không rơ. Công năng họ nói thành công lực, công lực nói thành công năng. Công mà chúng ta đạt được là nhờ tu luyện tâm tính của chính ḿnh, là đồng hóa với đặc tính của vũ trụ, là do đức của chính ḿnh diễn hóa ra. Công đó chính là quyết định tầng thứ cao thấp của một người, công lực mạnh yếu, và cả vấn đề quả vị cao thấp của họ, đó chính là công then chốt nhất. Trong quá tŕnh tu luyện, con người sẽ xuất hiện trạng thái ǵ? Chính là xuất hiện được những công năng đặc dị, chúng ta gọi tắt là công năng. Công để đề cao tầng thứ mà tôi vừa nói đến, gọi là công lực. Tầng thứ càng cao công lực càng lớn, công năng càng mạnh.

 

            Công năng chỉ là một sản phẩm phụ trong tiến tŕnh tu luyện, chúng không thể đại biểu cho tầng thứ, cũng không đại biểu cho tầng thứ cao hay thấp, hay công lực mạnh yếu của một người, có người có thể xuất hiện nhiều hơn, có người xuất được ít hơn. Vả lại công năng không thể xem như một điều chính của sự tu luyện mà để đi truy cầu đạt được. Đồng thời người này bắt buộc phải xác định rơ là họ thật sự muốn tu luyện, th́ họ mới xuất được công năng, công năng không được xem như mục đích chủ yếu để mà tu. Chư vị muốn luyện những thứ này để làm ǵ? Phải chăng muốn dùng trong người thường? Điều đó tuyệt đối không cho phép chư vị tùy tiện dùng trong người thường, v́ thế chư vị càng truy cầu càng không được. Bởi v́ chư vị là đang cầu, chính sự t́m cầu là tâm chấp trước, tu luyện cần phải buông bỏ chính là tâm chấp trước.

 

            Có nhiều người trong khi tu luyện đến một cảnh giới rất cao thâm, mà họ chưa có công năng. Sư phụ khóa cho họ, lo rằng họ không thể tự chủ được bản thân mà phạm điều xấu, cho nên măi không cho phép họ phô trương thần thông của họ, người như thế tương đối nhiều. Công năng chịu sự chi phối bởi ư thức của con người. Trong khi con người ngủ, có thể không tự chủ được chính ḿnh, trong giấc mộng rất có thể làm đảo lộn trời đất sáng ngày hôm sau, đó là không cho phép. V́ tu luyện ở trong người thường, cho nên những người có công năng to lớn thông thường không được phép sử dụng, đại đa số là bị khóa lại, nhưng cũng không phải là tuyệt đối. Có nhiều người tu luyện rất khá, tự chủ được chính ḿnh, nên được phép có một phần công năng. Người như thế, dù chư vị bảo họ đem công năng ra tùy ư khoe khoang, tuyệt đối họ không làm, họ tự chủ được chính họ.

 

Tu ngược và mượn công

                                                    

            Có người chưa bao giờ luyện công, hoặc chỉ học một vài động tác trong lớp học khí công nào đó, nhưng đó đều là thuộc về khử bệnh khỏe thân mà thôi, cũng không phải tu luyện ǵ cả. Cũng có thể nói, những người này họ chưa được chân truyền, nhưng có một đêm bỗng nhiên họ có công đến. Chúng tôi sẽ giảng về loại công này đến từ đâu, có bao nhiêu h́nh thức.

 

            Có một loại là thuộc về tu ngược. Tu ngược là ǵ? Có nghĩa là chúng ta có những người tuổi đă cao mà muốn tu luyện, tu từ đầu th́ đă không kịp. Trong khi phong trào khí công đến cao điểm họ cũng muốn tu luyện, họ biết khí công làm được việc tốt cho người khác, đồng thời bản thân cũng được đề cao, họ có một nguyện vọng như thế, muốn đề cao, muốn tu luyện. Nhưng cao trào của khí công trong mấy năm trước đây, những thầy khí công ra truyền bá khí công, nhưng không ai thật sự truyền dạy những điều ở tầng thứ cao. Cho đến ngày hôm nay, chân chính công khai truyền công trên tầng thứ cao, cũng chỉ có một ḿnh tôi đang làm, không có người thứ hai. Tất cả người tu ngược, đều là người trên năm mươi tuổi, người khá lớn tuổi, căn cơ rất tốt, trên thân mang nhiều điều rất tốt, dường như ai cũng muốn nhận họ làm đồ đệ, là đối tượng để truyền thừa. Nhưng những người này tuổi đă lớn, mà muốn tu luyện, nói sao dễ vậy! Đi đâu t́m cho ra sư phụ? Nhưng khi họ vừa muốn tu luyện, tâm đó vừa nghĩ như thế, th́ phát sáng như vàng ṛng, chấn động thập phương thế giới. Người ta thường nói đến phật tính phật tính, đó chính là phật tính đă xuất hiện.

 

              Từ trên tầng thứ cao mà xét, sinh mệnh con người không phải v́ để làm người. Là v́ sinh mệnh con người sinh sản từ trong không gian vũ trụ, là đồng hóa với đặc tính Chân Thiện Nhẫn của vũ trụ, là tính bổn thiện, là lương thiện. Nhưng v́ sau khi sinh mệnh thể nhiều lên rồi, họ cũng sản sinh một quan hệ xă hội, cho nên trong đó có những người biến thành ích kỷ hoặc không tốt, th́ không thể lưu lại ở tầng thứ rất cao được nữa, th́ bị rơi xuống, rơi xuống đến trong một tầng thứ. Ở trong tầng thứ này họ vẫn không tốt, lại rơi xuống nữa, rơi xuống, cuối cùng rơi xuống đến trong tầng thứ của người thường này. Rơi xuống tầng thứ này, con người phải bị tiêu hủy triệt để, nhưng v́ ḷng từ bi của những vị Đại giác, quyết định cho con người một cơ hội nữa trong hoàn cảnh đau khổ nhất, nên sáng tạo ra một không gian như thế này.

 

            Người ở không gian khác không có một thân thể như thế này, họ bay bổng được lên không, họ c̣n biến lớn, thu nhỏ được. Nhưng tại không gian này cho con người một thân thể như thế này, là nhục thể này của chúng ta. Sau khi có thân thể này, lạnh cũng khó chịu, nóng cũng khó chịu, mệt cũng khó chịu, đói cũng khó chịu, thế nào cũng khổ. Chư vị đau đớn khi bệnh hoạn, cảnh sinh lăo bệnh tử, chính là để chư vị trả nghiệp trong sự đau khổ này, xem chư vị có quay trở về được hay không, cho chư vị thêm một cơ hội nữa, nên con người mới bị rơi vào cảnh mê lạc này. Sau khi rơi xuống đến nơi này, sáng tạo ra cho chư vị một cặp mắt này, không cho chư vị nh́n thấy các không gian khác, không nh́n thấy được chân tướng của vật chất. Nếu chư vị quay trở về được, th́ sự đau khổ lớn nhất cũng là trân quư nhất, trong mê lạc nhờ ngộ tính mà tu trở về th́ khổ thật nhiều, trở về sẽ nhanh hơn. Nếu chư vị vẫn c̣n làm điều sai trái, th́ sinh mệnh sẽ bị tiêu hủy, cho nên các vị Đại giác thấy rằng, sinh mệnh của con người, mục đích không phải là để làm người, là bảo chư vị phản bổn quy chân, quay trở về. Người thường ngộ chưa đến điểm này, người thường ở trong xă hội người thường, họ chính là người thường, chỉ muốn làm sao phát triển, làm sao sống sung sướng hơn. Họ càng sống thoải mái họ càng ích kỷ, càng muốn chiếm đoạt, th́ họ càng rời xa và đi ngược với đặc tính của vũ trụ, họ sẽ đi đến con đường diệt vong.

 

            Trên tầng thứ cao chính là xem như thế, chư vị cảm giác như đang tiến tới, trên thực tế là đang thoái lui. Nhân loại cho rằng khoa học đang phát triển đang tiến bộ, thật ra cũng chẳng qua là tiến hành theo quy luật của vũ trụ. Trương Quả Lăo trong bát tiên cưỡi lừa ngược, rất ít người hiểu được là tại sao ông cưỡi lừa ngược. Ông phát hiện rằng đi tới tức là thoái lui, nên ông cưỡi ngược lại. Cho nên khi có những người vừa có ư muốn tu luyện, các vị Giác giả liền xem tâm ư này vô cùng trân quư, th́ giúp đỡ được vô điều kiện. Cũng như những học viên chúng ta hôm nay ngồi tại đây, chư vị muốn tu luyện tôi sẽ giúp chư vị vô điều kiện. Nhưng làm một người thường, chư vị muốn khám bệnh, muốn cầu điều này, cầu điều nọ, th́ không được, sẽ không giúp cho chư vị được. Tại sao? Tại v́ chư vị muốn làm người thường, người thường th́ phải chịu cảnh sinh lăo bệnh tử, là phải chịu như thế, mọi sự đều có quan hệ nhân duyên, không thể đảo lộn phá rối. Trong đường đời cá nhân của chư vị lẽ ra không có sự tu luyện, hiện nay chư vị muốn tu luyện, vậy th́ cần phải an bài trở lại đường đời sau này cho chư vị, thân thể của chư vị cũng sẽ được điều chỉnh.

 

            Vậy khi một người muốn tu luyện, nguyện vọng này vừa phát ra, các vị Giác giả nh́n thấy, quả thật là trân quư. Nhưng giúp bằng cách nào đây? Trên thế gian nào đâu có sư phụ chỉ dạy? Hơn nữa, người này đă ngoài năm mươi tuổi, các vị Đại giác không được dạy, v́ nếu các vị đó hiển hiện ra để dạy chư vị, giảng pháp và dạy công cho chư vị, đó là tiết lộ thiên cơ, các vị đó cũng phải bị rơi xuống, v́ con người tự làm những việc xấu nên mới bị rơi xuống cảnh mê lạc này, th́ phải ngộ trong hoàn cảnh mê lạc này mà tu lên, cho nên các vị Giác giả không được dạy. Nh́n thấy một vị phật sống hiện ra rơ ràng giảng pháp, lại truyền công cho chư vị, cả những người thập ác bất xá cũng sẽ đến học, ai cũng tin theo cả, vậy th́ c̣n ngộ ǵ nữa? Sẽ không tồn tại vấn đề ngộ nữa. V́ tự  con người đă rơi vào cảnh mê lạc, đáng lẽ phải bị hủy diệt, cho chư vị một cơ hội trong mê lạc này để chư vị quay trở về. Quay trở về được th́ quay trở về, không quay về được th́ sẽ tiếp tục luân hồi và hủy diệt.

 

            Người ta phải đi con đường của ḿnh, chư vị muốn tu luyện th́ phải làm sao? Các vị đó nghĩ ra một biện pháp, bởi v́ lúc bấy giờ phong trào khí công lên đến cao điểm, đó cũng là một sự biến hóa của thiên tượng. Nên v́ để phối hợp với thiên tượng ấy, người ta mới tùy theo mức độ tâm tính trên vị trí sở tại của những người đó mà ban công cho họ, bằng cách gắn vào thân của họ một loại ống nhuyễn, giống như ṿi nước máy, sau khi mở ṿi th́ có công đến. Khi họ muốn phát công th́ công đến, chính họ không phát công được, v́ bản thân họ không có công, đó là một trạng thái như thế, đây gọi là tu ngược, từ trên tu xuống tu thành viên măn.

 

            Nói chung sự tu luyện của chúng ta, là từ dưới tu lên trên, cho đến khai công tu viên măn. Tu ngược mà nói đây, là để cho những người đă lớn tuổi không c̣n kịp để tu từ dưới lên trên, cho nên họ tu từ trên xuống th́ nhanh hơn, đó cũng là một hiện tượng được tạo thành lúc bấy giờ. Người như thế tâm tính của họ cần phải rất cao, họ được ban cho một năng lượng mạnh như thế tùy theo mức độ tâm tính của họ. Mục đích là để làm ǵ? Một là để phối hợp với thiên tượng lúc bấy giờ, cùng lúc với người này làm việc thiện, họ chịu đựng được những đau khổ. Bởi v́ đối diện với người thường, các loại tâm của người thường đều đang can nhiễu đến chư vị. Có người được chư vị khám lành bệnh cho, họ cũng không hiểu chư vị, trong khi trị bệnh chư vị lấy đi biết bao nhiêu thứ xấu, trị đến thành độ nào đó cho họ, lúc đó không nhất định có sự thay đổi rơ rệt. Nhưng họ không vui ḷng, không những không cám ơn chư vị, c̣n có thể trách mắng chư vị phỉnh gạt họ! Chính là nhắm vào những vấn đề này, để cho tâm của chư vị phải chịu đựng sự ma luyện trong hoàn cảnh như thế. Mục đích ban công cho họ là bảo họ tu luyện, để được đề cao lên. Trong khi làm việc tốt cũng tự khai thác được công năng của bản thân, tăng trưởng công lực của chính ḿnh, nhưng có những người không hiểu đạo lư này. Không phải tôi đă giảng rồi sao? Không thể giảng pháp cho người này, ngộ được th́ ngộ, đó là vấn đề ngộ, nếu c̣n chưa ngộ được th́ không c̣n cách nào hơn.

 

            Có những người khi công đến, có một đêm đang ngủ đột nhiên cảm thấy nóng nực không chịu được, chăn cũng không đắp được, sáng dậy sờ đâu có điện đó. Họ biết rằng công đă đến, trên thân của ai đó đau ở đâu, chỉ sờ một cái là đỡ nhiều, quả là tốt. Từ đó họ biết là họ có công, họ trở thành thầy khí công, trưng bảng hiệu lên, tự phong cho ḿnh là khí công sư và hành nghề. Lúc ban đầu, v́ họ cũng khá, họ trị lành bệnh cho người ta, người ta cho tiền, biếu họ thứ ǵ, họ có thể không nhận, đều từ chối. Nhưng họ không chống được sự nhiễm trược của người thường mà bị ô nhiễm trong bể nhuộm lớn, v́ rằng những người tu ngược này chưa từng trải qua sự tu luyện tâm tính chân chính, rất khó mà tự chủ được tâm tính của chính ḿnh. Từ từ nhận những món quà kỷ niệm nhỏ, dần dần đến những món quà có giá trị cũng nhận, sau cùng họ thấy phật ư khi quà quá ít. Cuối cùng họ nói: biếu tôi nhiều thứ như thế để làm ǵ? Đưa tiền th́ tốt hơn! Đưa tiền ít cũng không được. Họ cũng không phục những thầy khí công chân truyền, tai được rót đầy những lời tán tụng của thiên hạ về tài năng của ḿnh. Nếu ai đó nói họ không tốt, họ cũng không vui ḷng, tâm danh lợi đều nổi dậy, họ tưởng ḿnh cao hơn những người khác, họ thật xuất sắc. Họ tưởng rằng công này được ban cho là để cho họ trở thành thầy khí công, phát tài nhiều, thật ra là để giúp họ tu luyện. Khi tâm danh lợi nổi dậy, trên thực tế tâm tính của họ đă bị rơi xuống rồi.

 

            Tôi đă giảng rằng, tâm tính cao bao nhiêu, công cao bấy nhiêu. Đă rơi xuống đó rồi th́ công này cũng không được ban cho họ nhiều như trước nữa, cũng phải tùy theo tâm tính để ban cho, tâm tính cao bao nhiêu, công cao bấy nhiêu. Tâm danh lợi này càng nặng, ở trong người thường rơi xuống càng trầm trọng, công của họ cũng rơi xuống theo. Sau cùng khi họ hoàn toàn rơi xuống, công cũng không ban cho nữa, công ǵ cũng không c̣n nữa. Những năm trước đây xuất hiện không ít người như thế, phần nhiều là những bà trên năm mươi tuổi, chư vị thấy bà già đó luyện công, nhưng không được chân truyền ǵ cả, có lẽ học một vài động tác khử bệnh khỏe thân nơi một lớp khí công nào đó, có một ngày đột nhiên có công đến. Một khi tâm tính họ giảm xuống, tâm danh lợi vừa nổi dậy liền bị rơi xuống ngay, kết quả hiện nay không là ǵ cả, công đă mất hết. Hiện nay loại tu ngược bị rơi xuống rất nhiều, số c̣n lại lưa thưa rất ít. V́ sao? V́ họ không biết đây là để cho họ tu luyện, họ tưởng là để họ phát tài trong người thường, nổi tiếng và làm thầy khí công, thật ra là để cho họ tu luyện.

 

              Mượn công là ǵ? Điều này không hạn chế tuổi tác, nhưng có một yêu cầu, là người đó cần phải có tâm tính đặc biệt tốt. Họ biết khí công là tu luyện được, họ cũng muốn tu luyện. Tâm đó vừa nghĩ đến muốn tu luyện, nhưng đi đâu t́m sư phụ đây? Mấy năm trước quả thật là có các thầy khí công chân chính ra truyền công, nhưng những điều họ truyền đều là những điều khử bệnh khỏe thân, không ai hướng lên tầng thứ cao mà truyền, cũng không ai dạy nữa.

 

            Giảng đến mượn công, tôi c̣n giảng đến một vấn đề, con người ta ngoài chủ nguyên thần (chủ ư thức) của họ, c̣n có phó nguyên thần (phó ư thức). Có người có một, hai, ba, bốn và c̣n có năm phó nguyên thần. Phó nguyên thần này không nhất định là cùng phái tính với người này, có loại là nam, cũng có loại là nữ, đều không giống nhau. Thật ra phái tính của chủ nguyên thần cũng không nhất định là đồng phái tính với nhục thân, v́ chúng tôi phát hiện rằng hiện nay đàn ông có nữ nguyên thần nhiều đặc biệc, đàn bà có nam nguyên thần nhiều đặc biệt, điều này đúng là phù hợp với thiên tượng mà hiện nay Đạo gia nói về âm dương đảo nghịch, âm thịnh dương suy.

 

            Thông thường phó nguyên thần của con người đến từ tầng thứ cao hơn so với chủ nguyên thần, đặc biệt có một số người, phó nguyên thần của họ đến từ tầng thứ đặc biệt cao. Phó nguyên thần không phải là phụ thể, phó nguyên thần và chư vị được sinh ra cùng một lúc từ thai mẹ, mang cùng tên với chư vị, đều là một bộ phận thân thể của chư vị. B́nh thường người ta nghĩ vấn đề ǵ, hay làm việc ǵ, là do chủ nguyên thần quyết định. Phó nguyên thần chủ yếu là khởi được sự khống chế cho chủ nguyên thần của con người để nó không làm việc sai trái, nhưng lúc mà chủ nguyên thần quá chấp trước th́ phó nguyên thần cũng đành chịu không làm ǵ được. Phó nguyên thần không bị mê hoặc bởi xă hội người thường, c̣n chủ nguyên thần th́ dễ bị mê hoặc bởi xă hội người thường hơn.

 

            Có những phó nguyên thần đến từ tầng thứ rất cao, có lẽ chỉ thiếu một chút nữa là đắc được chính quả. Phó nguyên thần muốn tu luyện, nhưng chủ nguyên thần không muốn tu luyện th́ cũng không có cách nào hơn. Một ngày nào đó trong lúc cao trào khí công đang thịnh hành, chủ nguyên thần cũng muốn học công, muốn tu luyện lên tầng thứ cao, tư tưởng này đương nhiên rất là chất phát, không nghĩ ǵ đến truy cầu những điều danh lợi. Phó nguyên thần mừng quá: tôi muốn tu luyện, nhưng tôi không quyết định được; bây giờ ông muốn tu luyện, thật hợp ư tôi. Nhưng t́m đâu ra sư phụ đây? Phó nguyên thần thật sự có khả năng, họ bèn rời khỏi thân thể để đi t́m một vị Đại giác mà đă quen biết được trong tiền kiếp. V́ một số phó nguyên thần đến từ tầng thứ rất cao, nên rời khỏi thân thể được, sau khi đến nơi vừa nói muốn tu luyện, muốn mượn công. Các vị Đại giác thấy người này cũng khá tốt, muốn tu luyện th́ đương nhiên sẽ giúp đỡ, thế là phó nguyên thần mượn được công. Thường th́ công này có năng lượng tán xạ, qua một ống dẫn đưa đến; cũng có lúc mượn được những thứ đă thành h́nh, những thứ thành h́nh này thường mang sẵn công năng tồn tại.

 

            Như vậy, có lẽ họ đồng thời kèm theo công năng, người này giống như tôi vừa mới giảng, đêm ngủ cảm thấy thật nóng không chịu được, sáng hôm sau khi thức giấc, công đă đến. Sờ nơi nào nơi đó có điện, trị được bệnh cho người khác, họ cũng biết là công đă đến. Từ đâu đến? Họ không rơ. Họ chỉ biết đại khái là đến từ trong không gian vũ trụ, nhưng cụ thể đến như thế nào, họ không biết, phó nguyên thần không nói cho họ biết, v́ là phó nguyên thần tu luyện, họ chỉ biết là công đă đến rồi.                                        

             

            Thông thường người mượn công không bị hạn chế bởi tuổi tác, người trẻ tuổi có khá nhiều, v́ thế mấy năm trước đây cũng xuất hiện một số người khoảng hai mươi mấy tuổi ba mươi mấy tuổi, bốn mươi mấy tuổi đều có, lớn tuổi hơn cũng có. Thanh niên th́ càng không dễ ǵ tự chủ được chính ḿnh, chư vị thấy họ b́nh thường khá tốt, trong xă hội người thường khi họ chưa có tài năng ǵ, họ xem thường danh lợi. Một mai khi họ xuất sắc, thường th́ dễ bị danh lợi can nhiễu, họ cảm thấy cuộc đời của họ c̣n có một con đường dài phải đi, c̣n muốn chạy ngược chạy xuôi, muốn một phen phấn đấu, để đạt những mục tiêu nào đó của người thường. V́ vậy một mai khi có được công năng, cũng như một số năng lực nào đó, nơi xă hội người thường thông thường họ sẽ dùng chúng như những phương tiện để truy cầu những mục tiêu cá nhân. Như vậy th́ không được, cũng không cho phép sử dụng như vậy, càng sử dụng th́ công đó càng ít đi, cuối cùng không c̣n ǵ cả. Những người như thế rơi xuống rất nhiều, tôi thấy hiện nay không c̣n một ai.

 

            Hai t́nh huống mà tôi vừa mới giảng đều thuộc về những người có tâm tính tốt mà có được công, công này không phải tự ḿnh luyện ra, mà là đến từ các vị Giác giả, cho nên bản thân của công này là tốt.

 

Phụ thể

 

            Chúng ta có lẽ có nhiều người đă nghe qua là trong giới tu luyện có những chuyện liên quan đến thú vật chiếm cơ thể con người như cáo, chồn, quỉ, rắn v.v.. Thật ra những thứ đó là ǵ? Có người nói luyện công là để khai phát công năng đặc dị, kỳ thực không phải là khai phát công năng đặc dị, công năng đặc dị đó chính là bản năng của con người. Chẳng qua là tùy theo sự phát triển tiến bộ của xă hội nhân loại, con người càng ngày càng để mắt vào những vật hữu h́nh trong không gian vật chất này của chúng ta, càng lúc càng bị lệ thuộc vào những công cụ hiện đại hóa của chúng ta, cho nên bản năng của con người chúng ta càng ngày càng thoái hóa, cuối cùng khiến những loại bản năng đó hoàn toàn tiêu mất.

 

            Muốn có công năng, c̣n phải trải qua tu luyện, phản bổn quy chân, th́ công năng sẽ xuất hiện trở lại, nhưng những thú vật không có tư tưởng phức tạp như thế, v́ vậy mà chúng câu thông được với đặc tính của vũ trụ, chúng sẵn có bản năng thiên phú. Có người cho rằng các thú vật biết tu luyện, nói là hồ ly biết luyện đan, con rắn đó biết tu luyện v.v. Không phải chúng biết tu luyện, lúc đầu chúng hoàn toàn không biết ǵ về luyện hay không luyện, chính là chúng có bản năng thiên phú đó. Vậy dưới điều kiện đặc định, dưới một hoàn cảnh đặc định, qua một thời gian lâu dài th́ có thể phát huy hiệu ứng, th́ chúng đạt được công, c̣n xuất hiện được công năng.

 

            Bằng cách như thế, mà chúng có khả năng, trong quá khứ chúng ta nói có được linh khí rồi, có được năng lực rồi. Dưới mắt người thường, các con thú vật kia thật lợi hại, điều khiển được con người rất dễ dàng. Thật ra tôi nói rằng không lợi hại ǵ cả, trước một người chân chính tu luyện, chúng không là ǵ cả, chư vị đừng thấy chúng tu cả tám trăm hay một ngh́n năm, chỉ một ngón tay là đủ đè bẹp chúng. Chúng tôi giảng các thú vật có loại bản năng thiên phú như vậy, chúng có được năng lực. Nhưng trong vũ trụ của chúng ta c̣n có một nguyên lư, chính là không cho phép thú vật tu thành. V́ vậy mọi người đă đọc trong các sách cổ xưa viết rằng, mấy trăm năm phải giết chúng một lần, một đại kiếp một tiểu kiếp. Các thú vật đến một thời gian nhất định sẽ tăng công, th́ phải tiêu diệt chúng, sấm sét đánh chúng v.v.. không cho phép chúng tu luyện. V́ chúng không mang bản tính của con người, chúng không thể tu luyện như con người, v́ không mang đặc điểm của con người, nếu chúng tu thành bảo đảm chúng sẽ thành yêu ma, cho nên không cho phép chúng tu thành, v́ thế phải bị thiên sát, chúng cũng biết điều đó. Nhưng tôi đă giảng, xă hội nhân loại hiện nay đă suy đồi xuống dốc trầm trọng, có những người việc ác nào cũng làm, khi đă đến trạng thái như thế, xă hội nhân loại không phải đang bị nguy hiểm sao?

 

            Vật cực tất phản! Chúng tôi phát hiện rằng xă hội nhân loại mỗi lần trải qua chu kỳ hủy diệt khác nhau trong thời kỳ tiền sử, đều xảy ra dưới t́nh huống tinh thần đạo đức của nhân loại bại hoại đến cùng cực. Hiện nay không gian mà nhân loại chúng ta đang sinh tồn đây và nhiều không gian khác đều đang ở trong một t́nh cảnh vô cùng nguy hiểm, tại các không gian khác ở tầng thứ này cũng như thế, chúng cũng muốn gấp rút chạy thoát, chúng cũng muốn vượt lên trên tầng thứ cao, đề cao tầng thứ rồi th́ chúng sẽ được thoát. Nhưng nói sao dễ như vậy? Nếu muốn tu luyện, th́ bắt buộc phải có một thân người, v́ vậy mà xuất hiện việc người luyện công bị phụ thể nhập, là một trong những nguyên nhân.

 

            Có người nghĩ rằng, tại sao có nhiều Đại giác, và nhiều sư phụ có công phu cao mà không lo giùm việc này? Trong vũ trụ này của chúng ta c̣n có một nguyên lư nữa: những ǵ tự chư vị cầu, chư vị muốn,  người khác không muốn can thiệp. Tại đây chúng tôi dạy mọi người theo con đường chính, đồng thời giảng thấu pháp cho chư vị, để chư vị tự ngộ, học hay không học là vấn đề của chính chư vị. Sư phụ dẫn vào cửa, tu hành tại cá nhân. Không ai cưỡng bách chư vị, bắt buộc chư vị tu, tu hay không tu là vấn đề cá nhân của chư vị, nghĩa là con đường nào chư vị chọn, những ǵ chư vị muốn, chư vị muốn đạt được ǵ, không ai can thiệp đến chư vị, chỉ khuyên những lời tốt lành.

 

            Có những người chư vị thấy họ luyện công, thật ra đều do phụ thể đạt được. Tại sao lại chuốc lấy phụ thể vào? Những người luyện công khắp nơi trong toàn quốc, có bao nhiêu người mang phụ thể sau thân? Nếu nói ra th́ rất nhiều người sẽ không dám luyện công, con số làm người ta phát sợ! Vậy tại sao lại xuất hiện trạng thái này? Những thứ này đă làm hại làm loạn xă hội người thường, tại sao lại xuất hiện những hiện tượng nghiêm trọng như thế? Đó cũng chính là loài người tự ḿnh chuốc lấy, v́ nhân loại đang bại hoại, yêu ma khắp mọi nơi. Nhất là những thầy khí công giả đều mang phụ thể trên thân, họ truyền công chính là truyền thứ đó. Trên lịch sử của nhân loại đều không cho phép thú vật chiếm thân người, nếu lên th́ chúng sẽ bị giết chết ngay, ai thấy cũng không cho phép. Nhưng trong xă hội ngày nay của chúng ta lại có người đi cầu chúng, muốn chúng, cúng thờ chúng. Có người nghĩ rằng: Tôi đâu có cầu nó một cách minh xác đâu! Chư vị không cầu nó, nhưng chư vị cầu công năng, một vị Giác giả tu luyện chính pháp có cho chư vị được sao? Cầu chính là chấp trước của người thường, loại tâm này phải buông bỏ. Vậy ai cho đây? Chỉ có yêu ma tại các không gian khác và các loại thú vật mới cho được, đó chẳng bằng như chư vị cầu chúng hay sao? Vậy chúng đến.

 

            Có được bao nhiêu người tu luyện khí công với lối suy nghĩ chính xác? Luyện công phải trọng đức, phải làm việc tốt, phải v́ thiện, bất cứ nơi nào bất cứ việc ǵ cũng tự đ̣i hỏi bản thân ḿnh như vậy. Tập luyện ở ngoài công viên cũng tốt, tập luyện ở trong nhà cũng được, có được bao nhiêu người nghĩ như thế? Có người c̣n không hiểu họ đang luyện công ǵ, trong lúc đang tập luyện, vừa đong đưa, miệng vừa lẩm bẩm: con dâu của tôi bất hiếu với tôi;  mẹ chồng tôi sao mà ác thế! Có người luôn miệng từ chuyện sở làm đến chuyện quốc gia đại sự, không chừa một thứ ǵ, tức giận vô cùng nếu có điều ǵ không hợp với quan niệm cá nhân của họ. Chư vị nói đây là luyện công sao? Cũng có người luyện công đang tập trang pháp, hai chân mỏi run lên, nhưng đầu óc họ không rảnh rang: hiện nay mọi thứ đắt đỏ như thế, vật giá leo thang, trong đơn vị ḿnh không có tiền trả lương, tại sao ḿnh vẫn chưa luyện ra công năng? Ḿnh luyện ra công năng rồi, ḿnh cũng trở thành thầy khí công, ḿnh cũng làm giầu, ḿnh cũng khám bệnh cho người để kiếm tiền. Họ vừa thấy người khác xuất ra công năng, họ càng nôn nóng, một mực truy cầu công năng, truy cầu thiên mục, truy cầu trị được bệnh. Mọi người hăy suy nghĩ, điều này sai biệt quá xa với Chân Thiện Nhẫn, đặc tính của vũ trụ! Tất cả đều là trái ngược. Nói nghiêm trọng một chút, họ đang luyện tà pháp! Nhưng tự ḿnh không cảm giác được. Họ càng nghĩ như thế, ư niệm phát ra càng xấu. Người này chưa đắc pháp, họ không biết trọng đức, mà tưởng rằng luyện công thông qua các thủ pháp th́ luyện được công, những ǵ họ muốn chỉ cần truy cầu th́ có được, họ tưởng là như vậy.

           

            Chính là v́ tư tưởng bất chính của ḿnh, mới chuốc vào những điều không tốt. Con thú vật kia thấy được: người này muốn luyện công để phát tài; người kia muốn nổi danh, muốn có công năng. Hay quá, thân thể này của hắn ta quả là không tệ, mang những thứ cũng khá tốt, nhưng tư tưởng của hắn thật quá xấu, hắn đang truy cầu công năng mà! Có lẽ hắn có sư phụ, nhưng dù hắn có sư phụ ta cũng không sợ. Nó biết rằng sư phụ tu luyện chính pháp nh́n thấy họ truy cầu công năng như thế, càng truy cầu th́ càng không ban cho, v́ đó chính là tâm chấp trước cần phải buông bỏ. Họ càng có lối nghĩ như vậy, th́ càng không ban cho họ công năng, th́ họ lại càng không ngộ được, càng truy cầu th́ cách suy nghĩ của họ càng không tốt. Cuối cùng sư phụ thở dài, thấy rằng người này không c̣n hy vọng, nên bỏ mặc không lo cho họ nữa. Có người không có sư phụ, có lẽ có một vị qua đường lo cho họ một ít. Bởi v́ có nhiều Giác giả ở khắp các tầng không gian, một vị Giác giả nào đó nh́n thấy người này, nhắm thử ra sao, theo dơi họ một ngày thấy không được, nên bỏ đi; ngày mai lại có một vị khác đến, nhắm thử người này thấy không được, cũng bỏ đi luôn.

     

            Con thú vật biết được, dù người này có sư phụ cũng vậy, hoặc vị sư phụ qua đường cũng vậy, những ǵ họ truy cầu, sư phụ của họ sẽ không ban cho. V́ con thú vật không nh́n thấy được không gian sở tại của các vị Đại giác, nên chúng cũng không sợ, chúng lợi dụng chỗ hở này. Trong vũ trụ chúng ta có một nguyên lư: điều ǵ họ tự ḿnh truy cầu, tự ḿnh mong muốn, trong t́nh huống đó người khác thường không được can thiệp, con thú vật đă lợi dụng một chỗ hở như vậy: hắn muốn, ta cho hắn, ta giúp hắn có ǵ sai đâu? Nó cho. Lúc đầu nó chưa dám bám lên, trước tiên nó cho họ một chút công để thử. Một hôm bỗng nhiên công mà họ truy cầu thật sự đến rồi, c̣n trị bệnh được nữa. Nó thấy hay quá, giống như chơi khúc nhạc dạo đầu: hắn muốn lấy, th́ ta sẽ chiếm lấy hắn, ta sẽ cho hắn nhiều hơn, cho được thỏa đáng. Chẳng phải nhà ngươi muốn thiên mục sao? Lần này thứ ǵ cũng cho hắn cả, thế là nó chiếm lấy họ.

 

          Với tư tưởng truy cầu đó của họ, chính là truy cầu những điều này, thiên mục khai mở, c̣n phát ra công được, lại có một chút công năng nho nhỏ. Họ vui mừng quá đỗi, họ tưởng rằng cuối cùng chính họ đă đạt được những điều mà họ truy cầu, đắc được qua sự tập luyện, thật ra, họ không luyện ra được ǵ cả. Họ tưởng rằng họ nh́n xuyên thấu được bên trong thân thể con người, và thấy được nơi nào có bệnh. Thật ra th́ thiên mục của họ hoàn toàn không khai mở, chính là con thú vật đó khống chế đại năo của họ, con thú vật dùng con mắt của chính nó để nh́n, rồi phản ảnh vào đại năo của họ, th́ họ tưởng là thiên mục của chính họ được khai mở. Phát công, ngươi hăy phát đi, họ vừa đưa bàn tay ra phát công, th́ con thú vật cũng duỗi móng vuốt của nó ra từ sau lưng của họ; khi họ vừa phát công, th́ cái lưỡi chẻ đôi từ đầu con rắn, liền tḥ ra liếm liếm chỗ bị đau bị sưng. Những loại như vậy rất nhiều, phụ thể của những ng