Giảng
Pháp tại Thành Phố Los Angeles
[Tiểu
Bang CA, USA Mỹ Quốc]
(Phần
giảng Pháp)
Lư Hồng Chí
Ngày
25 Tháng 2 Năm 2006
(Tiếng vỗ tay nhiệt liệt)
(Các đệ tử chào, “Chào Sư Phụ! Chào Sư Phụ!”)
Chỉ
trong giây lát một năm nữa lại trôi qua. Quá tŕnh đệ tử Đại
Pháp cứu độ chúng sinh, chứng thực Pháp, làm
những việc chống đối lại cuộc
bức hại, đă trải qua sáu năm rồi và
hiện tại chúng ta đang bước sang năm thứ
bảy. Là đệ tử
Đại Pháp, chư vị đă nh́n thấy sự thay
đổi của t́nh h́nh Chính Pháp, xă hội [con
người] suy xét về chúng ta và hiểu được
đệ tử Đại Pháp chúng ta, chư vị đă nh́n
thấy, song song với các khía cạnh này th́ cũng có
sự thay đổi. T́nh h́nh
thay đổi nói chung có liên hệ đến t́nh h́nh Chính
Pháp trên toàn diện, và trực tiếp liên hệ
đến ảnh hưởng to lớn mà đệ
tử Đại Pháp đă tạo ra trong việc chứng
thực Pháp. Cho nên, giảng
theo một cách khác th́ không có việc ǵ mà đệ tử
Đại Pháp làm là vô ích cả, chư vị đă đạt
được rất nhiều điều to lớn. Những ǵ chư vị làm là
thể hiện qua các bằng chứng và chính chư vị
cũng cảm nhận như thế. Nói một cách khác, mặc dù đă sáu đến
bảy năm rồi, hiện tại tuyệt đối
chư vị không được sao lăng trong những ǵ mà
người đệ tử Đại Pháp phải làm.
Qua việc học Pháp và tu luyện,
tất cả chư vị cũng đă ư thức và
hiểu rơ những ǵ chư vị đang làm. Chắc chắn chúng ta không
phải là một loại tổ chức chính trị ǵ
đó của người thường, và cũng không
phải một ban hội của người thường
thiết lập ra để làm vui. Những ǵ chúng ta đang làm nơi đây là tu
luyện, và đây là một quá tŕnh mà trong đó các sinh
mệnh đang được chuyển hóa thành các sinh
mệnh ở tầng thứ cao.
Điều mà tôi giảng là, chư vị đây [trong
hội trường này] tất cả là các sinh mệnh
đang tiến bước trên con đường thành
Thần. Cho nên đối
với chư vị, tất cả những ǵ đệ
tử Đại Pháp làm trong việc chứng thực Pháp và
cứu độ chúng sinh là cực kỳ cốt yếu,
nhất là trong giai đoạn chuyển tiếp chủ
yếu của lịch sử.
Trên thực tế, tất cả
những ǵ chư vị đang kinh nghiệm đă
được an bài từ thời cổ xa xưa. Nhưng không có điều ǵ
xảy ra trong nhân loại, nhất là sự tu luyện
của đệ tử Đại Pháp, mà hoàn toàn biểu
hiện của Thần, giống như là họ ở trong
các cảnh giới của Thần. Giả thử đó đúng là như thế, th́
chính chư Thần đang trực tiếp làm những
sự việc này, và cũng không có sự việc là
đệ tử Đại Pháp đang tu luyện hay
đệ tử Đại Pháp đang cứu độ chúng
sinh. Từ các tầng thứ
cao cho đến các tầng thứ thấp, căn cứ
vào ai có tốt đủ hay không đủ mà lựa
chọn, [nếu] quyết định là như thế, th́
không có điều ǵ đang xảy ra hôm nay mà xảy ra
cả. V́ thế, cũng
như tôi đă giảng, lịch sử này của nhân
loại đă là bao nhiên niên đại lâu dài rồi,
đến mức độ mà con người thế
giới cũng có thể biết được. [Nhưng] đây là một
thời gian rất ngắn so với lịch sử của
quả địa cầu; lịch sử trước
lịch sử này [của chúng ta] chỉ trực tiếp và
gián tiếp liên hệ với con người hôm nay thôi; và
đến cả trong thời xa xưa hơn nữa, trên
quả địa cầu trước đây, v́ Chính Pháp
sự việc [này] cũng đă được diễn
tập một lần rồi.
Nhưng lần này là lần thực sự.
Tất cả những sự việc
này đă được tạo ra cho Chính Pháp và cho tất
cả những ǵ mà đệ tử Đại Pháp đang làm
hôm nay, mặc dù sự việc thể hiện như là
việc làm với người thường. [Nhưng] chỉ khi sự
việc ở trong trạng thái này th́ chúng sinh mới được
cứu độ, và chỉ trong trạng thái mê ăo này th́
chúng sinh mới được thăng hoa, tâm và tư
tưởng con người mới được suy xét, một
cá nhân có phù hợp với tiêu chuẩn hay không, [tất
cả đều] được nhận định. Giả như trong xă hội con
người hoàn toàn là do các chư thần biến hóa ra, th́
không thể xác định được ai tốt
đủ và ai không, bởi v́ tư tưởng của
một con người không thay thế cho hành vi chân chánh
của họ. Nếu thể
theo cách ấy mà làm, th́ vừa khi nhân loại nh́n thấy
một vị Thần, bảo đảm là họ không c̣n
tư tưởng xấu nữa, v́ không có ràng buộc
chấp chước nào mà có thể so sánh được
với Thần, thế th́ không thể thấy
được hành vi chân chánh của cá nhân ấy. Với một vị Thần
thực tại trước mặt họ, kỳ thực
th́ họ không nghĩ ǵ ngoài chánh niệm. Nhưng cá nhân ấy thật
sự là sao? Họ có tốt
đủ không? V́ phải
trải qua một thời gian lâu và dài như thế, [các
sinh mệnh] trong trạng thái mê ăo này mà phải phân biệt
ra tất cả. Tu luyện
cũng thế: chỉ trong mê ăo th́ đề cao nhanh. Nói một cách khác, mặc dù
mức độ mê ăo khác nhau, chỉ khi nào trải qua quá
tŕnh [tu luyện] trong mê ăo th́ mới đề cao
được; không có mê ăo th́ không đề cao
được. Tôi đă
giảng trước đây rằng trong tầng thứ,
chư Thần khó mà đề cao; cảnh giới nào
một vị Thần chứng thực và ngộ ra, th́
đó là cảnh giới mà vị ấy sẽ đạt
được. Tại sao
thế? Bởi v́ tất
cả đang thể hiện ra trước mặt của
họ là chân lư của vũ trụ và không c̣n là mê ăo
nữa. Cho nên đối
với họ th́ không có ǵ là tu luyện nữa và cũng
không có vấn đề
họ cố gắng để lĩnh hội cao
hơn hay không.
Điều tôi vừa giảng qua là
bảo chư vị rằng, không kể sự việc
hỗn độn kéo dài bao lâu mà chư vị phải
trải qua, hay thời gian dài hơn nữa đ̣i hỏi nơi
chư vị, chư vị không được ràng buộc chấp chước
vào thời gian. Bọn
quỷ kia càng hung hăng chừng nào, th́ càng xác nhận uy
đức của đệ tử Đại Pháp cứu
độ chúng sinh; và trong thời điểm càng khẩn
trương, th́ càng xác nhận sự huy hoàng của
đệ tử Đại Pháp càng.
Đúng, chư vị đang tu luyện trong [cảnh
giới] mê ăo này, cho nên đôi khi chư vị thể
hiện trạng thái sao lăng, đôi khi chư vị bị
quấy nhiễu, và đôi khi chư vị thể hiện
khá giống như người b́nh thường. Tất nhiên, những điều
này cũng là các trạng thái biểu hiện rằng chư
vị đang trải qua quá tŕnh tu luyện. Nếu không thể theo cách
ấy, th́ đó không phải là tu luyện, và cũng không phải
là con người tu luyện mà là chư Thần tu
luyện. Tất nhiên,
việc chư Thần tu luyện th́ không có. Nói một cách khác, không kể là
ǵ, không kể là chư vị lĩnh hội
được tốt hay không tốt, không kể chư
vị vượt qua được khảo nghiệm hay
không, không kể bao nhiêu tâm chấp chước ràng buộc
mà chư vị đă buông bỏ, tất cả đều
là thể hiện sự tu luyện của chư vị, và
đây là các biểu hiện trong quá tŕnh tu luyện. Vượt qua được các
khảo nghiệm tốt và không vượt qua
được tốt là b́nh thường, và chỉ v́ một
học viên làm điều ǵ sai trong một giây phút lầm
lẫn, hay một học viên không kiên tŕ trong giai
đoạn nào đó, hay không vượt qua được
[khảo nghiệm] trong giai đoạn nào đó, hay
phạm phải sai lầm, chư vị cũng không
thể nói rằng người học viên này không c̣n tu
luyện được nữa hay là không c̣n đủ
tốt nữa. Trên thực
tế, có phải tất cả là biểu hiện của
sự tu luyện không? Chỉ
từ trong ánh sáng tu luyện mà suy xét th́ mới biết
được: rằng chư vị đă làm tốt hay
không, rằng chư vị có phù hợp với tiêu chuẩn
hay không, rằng chư vị c̣n [các tâm] ràng buộc
chấp chước hay không.
Cho nên, nói theo một cách khác, những điều này
sẽ biểu hiện trong quá tŕnh [tu luyện]. Nhưng trong t́nh h́nh toàn diện
của Chính Pháp và tất cả những ǵ đệ
tử Đại Pháp đă [và] đang làm là điều chủ
yếu, và toàn bộ theo tổng thể là chân chánh và
đang tiến hành rất tốt.
Chư vị biết rằng quá tŕnh
Chính Pháp biểu hiện [có lúc] có tiến bộ, và hầu
hết th́ các đệ tử Đại Pháp kiên định và
vững vàng tiến bước thể theo nhu cầu hoàn
cảnh khác nhau trong Chính Pháp.
Tất nhiên tu luyện là một quá tŕnh cải
tạo và hoàn tất một sinh mệnh. Nhưng trái lại, đối
với những ai thực sự không phù hợp, th́ quá tŕnh
tu luyện cũng là quá tŕnh để đào thải. Cho nên bất cứ khi nào một
t́nh huống nào đó xảy ra, bảo đảm là
một số tư tưởng người thường
sẽ hiện ra, bởi v́ chung qui đây chỉ là con
người đang tu luyện.
T́nh h́nh có một số biến đổi khá hiển
nhiên. Ví dụ như, thời
gian trước tháng bảy năm 1999 là thời gian cho các
đệ tử Đại Pháp tu luyện cá nhân, và kể
từ tháng bảy 1999, đệ tử Đại Pháp tu
luyện trong khi chống đối lại cuộc bức
hại [này]. Từ khi Chín Bài
B́nh Luận được phát hành, một số học
viên nghĩ rằng “Sự việc này có liên hệ ǵ
đến sự tu luyện của chúng tôi không?” Một số học Pháp khá
tốt và có chánh niệm khá mạnh đă biết rằng
cuộc bức hại này là kết quả của bọn
thế lực cũ lợi dụng một lực
lượng hèn hạ trong con người, nó chính là
Đảng Cộng Sản Trung Quốc, và cuộc bức
hại này chỉ tồn tại dưới chế
độ tà ác của Đảng Cộng Sản Trung Quốc
mà thôi. Nếu chế
độ tà ác của cái Đảng Cộng Sản Trung
Quốc hèn hạ kia không tồn tại, cuộc bức
hại thế này sẽ không xảy ra. Các hồn ma kia dù chúng sa đọa thế nào,
chúng cũng phải dùng những bọn người
xấu ác kia thực thi hành động tà ác của
chúng. Và bọn người
thường xấu ác trong thế giới này không có
khả năng điều hành một cuộc bức
hại to lớn thế này được. Đó là v́ cái Đảng độc ác,
hèn hạ, và hoàn toàn căn cứ vào Đảng kia, chúng
đang nắm quyền khống chế cái chế
độ tà ác mà chính các yếu tố hồn ma độc
ác kia bị lợi dụng mà tạo ra cuộc bức
hại này. Nhưng một
số học viên cũng không hiểu được
điều này và đầu năo lại c̣n bị mơ
hồ không rơ. Nhưng kỳ
thực th́ tại sao đầu năo của họ có thể
bị mơ hồ không rơ? Tôi
nghĩ rằng yếu tố then chốt mà đang khởi
tác dụng đó là cái tâm sợ hăi [của họ]. Cho nên để giảng cho rơ
ràng, cũng chính là v́ cái tâm ràng buộc chấp chước
của họ, c̣n tất cả những ǵ khác chỉ là
để biện chứng mà thôi.
Trong thời gian này, để tôi
giảng về h́nh thức tu luyện của đệ
tử Đại Pháp. Kỳ
thực th́ tôi cũng thường giảng, rằng cách mà
đệ tử Đại Pháp tu luyện hôm nay là h́nh thức
tu luyện “Đại Đạo Vô H́nh”.
Mỗi một người trong chư vị là một
phần tử của xă hội b́nh thường, mỗi
một đệ tử đang hành sự trong xă hội,
thể theo mỗi giai cấp cá nhân trong xă hội,
đều có nghành nghề riêng, và có hoàn cảnh cá nhân. Nói một cách khác, sự tu
luyện của chư vị hoàn toàn là một phần
của xă hội và cũng không thể theo một h́nh
thức đặc định nào cả. Tôi c̣n nhớ trong một buổi
hợp chia xẽ kinh nghiệm, một học viên
đưa lên câu hỏi
“Thưa Sư Phụ, h́nh thức tu luyện của
chúng ta là vô h́nh phải không?”
Vô h́nh cũng là một loại h́nh thức. V́ thế tôi nhận thấy
rằng chư vị cũng có thể nghĩ ra vấn
đề này. (Thầy
mỉm cười) Kỳ thực th́ hăy suy nghĩ xem,
“Hư không” là ǵ? Tôi cũng có
giảng trước đây, người ta nghĩ rằng
“không” có nghĩa là không có ǵ tồn tại. Và một số người cho
rằng “không” có nghĩa rằng không có ǵ tồn
tại. Nếu “không” thật
sự có nghĩa là không có ǵ ở đó cả, th́ chính cái
“không” đó là ǵ? Và nếu
“không” có nghĩa là tất cả đều mất hết,
th́ chính cái “không” đó là ǵ?
Kỳ thực th́ nếu không có ǵ tồn tại, th́
đến cả khái niệm của một cái tên cũng
không có ở đó. Nói một
cách khác, kỳ thực th́ Đại Đạo tu luyện vô h́nh
là một loại h́nh thức vô h́nh.
Qua lịch sử chư vị cũng
biết, không kể là Đức Thích Ca Mâu Ni, Lăo Tử, Jêsus,
hay nhiều bậc Giác Giả hay các vị thánh mà đă
từng giảng Pháp hay Đạo của họ trong lịch
sử xa xưa, họ cũng luôn dùng một trong hai
đường lối.
Một là rời thế tục và tu luyện, c̣n cái
kia là chọn h́nh thức của Cơ Đốc Giáo và Thiên
Chúa Giáo sử dụng. V́ lư do
này, thu thập kinh nghiệm từ quá khứ, con
người h́nh thành một sự hiểu biết rất
nông cạn về các đấng thiêng liêng và lại c̣n h́nh
thành một loại văn hóa.
Đó là tại sao khi chư vị vừa nói về
những điều như là một sinh mệnh thăng
hoa, đề cao, tu luyện, v..v, th́ con người
thế giới nghĩ đến các h́nh thức mà các tôn
giáo đă áp dụng trong quá khứ lẫn ngày nay. Nhưng các h́nh thức của các
tôn giáo này không phải chỉ là h́nh thức duy nhất trong
vũ trụ, và các h́nh thức này cũng không đại
biểu cho các Pháp khác nhau mà vô số đấng thiêng liêng
chính mỗi một vị đă chứng thực, hay là các
h́nh thức mà chính các vị ấy đă đạt
được. Đến
cả trong mỗi một tầng thứ nhỏ bé, bao nhiêu
chư Thần là vô kể không đếm được,
cho nên làm sao chỉ có hai h́nh thức đó mà có thể
đại biểu cho tất cả? Các h́nh thức này bảo đảm là không thể. Như thế th́ xác thực là có bao
nhiêu h́nh thức tu luyện?
Chúng ta đă đọc trong sách
Chuyển Pháp Luân rằng có 84000 pháp môn tu luyện trong
Phật Gia và 3600 pháp môn tu luyện trong Đạo Gia. Trên thực tế th́ đó là
giảng từ một quan điểm của một
tầng thứ rất nhỏ [thấp], đó chỉ là
sự hiểu biết ở một tầng thứ
đặc định mà thôi, và chỉ giảng ở
mức độ mà nhân loại có thể lĩnh hội
được. Chư vị
cũng biết rằng vượt xa hơn Phật
cũng có Phật, vượt xa hơn Trời cũng có
Trời, vượt xa hơn Thần cũng có
Thần. Cho nên vũ trụ
to lớn thế nào? Vũ
trụ to lớn vô biên vô tận.
Tôi đă tiến hành đến điểm này trong
Chính Pháp, mặc dù chính tôi đă an bài mọi việc trong
giai đoạn cuối này, yếu tố căn bản
nhất mà tạo nên các sinh mệnh to lớn, tồn
tại theo cách mà đến cả các sinh mệnh ở
tầng thứ cao trong vũ trụ dường như các
vị ấy cũng to lớn không so sánh được và
cũng không vói tới được, nói chi là nhân
loại. Nói một cách khác,
trong vũ trụ có vô số sinh mệnh to lớn, và
tất cả chư Thần đều có cách tu luyện
riêng của họ, và tất cả đều có [Pháp] lư
được h́nh thành thể theo căn bản lĩnh
hội của các ngài về vũ trụ. Đây là tôi dùng ngôn ngữ của
nhân loại để diễn tả mà thôi. Hơn nữa cũng có hàng 10
triệu hệ thống thiên thể to lớn khác nhau trong
vũ trụ. Tất nhiên các
hệ thống to lớn kia, tất cả cũng đang
trải qua giai đoạn cuối cùng của Chính Pháp trong
toàn vũ trụ.
Hăy suy nghĩ điều này, nếu các
hệ thống to lớn này là Thần, phải chăng các
vị ấy nghĩ: “Chư Phật mà tốt hơn chúng
tôi th́ sao? Ngài giảng Đại
Pháp của vũ trụ thể theo Phật Pháp, và ngài dùng
Phật Pháp mà chỉnh lại toàn vũ trụ. Nhưng hệ thống của
chúng tôi không trực tiếp giao thông với vũ trụ
của ngài, cho nên ngài, chư Phật, làm sao chỉnh
lại Pháp của chúng tôi nơi đây? Làm sao chư Thần của hệ thống
của ngài điều hành sự việc của hệ
thống chúng tôi? Phương
thức ngài dùng để Chính Pháp có thích hợp với
hệ thống của chúng tôi không? Chúng tôi hoàn toàn lĩnh hội khác với ngài
về h́nh thức mà sinh mệnh tồn tại, và sự
lĩnh hội của chúng tôi, không tương hợp
rất nhiều. Những ǵ
mà ngài làm đó chúng tôi hiểu thế nào? Với sự không tương
hợp này, làm sao ngài chỉnh lại Pháp của chúng
tôi?” Vũ trụ vô cùng phức
tạp và cực kỳ to lớn, và có một sự khác
biệt to lớn trong cách mà sinh mệnh tồn tại, suy
nghĩ và hiểu biết về sinh mệnh. Con người nghĩ rằng
con người cũng khá
tốt, nhưng một số chư Thần nghĩ
rằng “Con người đi trên đường phố,
với cánh tay của họ đưa tới đưa
lui, xấu vô cùng.” (Mọi
người cười) “Nh́n xem cánh to lớn của ta và
cái thân như sư tử của ta, vĩ đại vô
cùng.” (Mọi người
cười) Hiểu biết về sinh mệnh của chúng
ta và sự hiểu biết về sinh mệnh của
chư Thần trong các hệ thống xa xôi to lớn th́
chênh lệch c̣n xa hơn nữa.
[Họ có thể cho rằng] “Thiện và ác đối
với ngài th́ khác với chúng tôi nơi đây, cho nên làm sao
Chính Pháp nhận định thiện và ác nơi đây,
nơi chúng tôi ở?” Sự
khác biệt giữa các sinh mệnh cũng rất to. Đại Pháp mà tôi đang truyền
là Đại Pháp căn bản của vũ trụ, bao gồm
tất cả. Chỉ có là
biểu hiện th́ thể hiện qua h́nh tượng
của Phật và Pháp lư của Phật Gia. Họ không biết về những
điều này, và đó là tại sao họ suy nghĩ theo
cách ấy.
Thế th́, giảng theo một cách khác,
chẳng phải Chính Pháp ảnh hưởng tất cả
sinh mệnh trong tất cả hệ thống hay sao? Nếu bao gồm tất cả
các hệ thống đó, th́ chư Thần trong các hệ
thống sinh mệnh đó không hiểu được
chư vị thực sự là ai, cho nên họ sẽ không
để cho chư vị làm những ǵ chư vị
muốn? Bởi v́ đây là
điều liên quan đến toàn vũ trụ, làm sao
họ không liên quan? Mỗi
một hệ thống có một vị Vương to
lớn của nơi đó, vị Vương ấy
chỉ ngồi đó và nh́n hay sao?
(Thầy mỉm cười) Kỳ thực, mặc dù
với tất cả hiểu biết của họ
tổng hợp lại, họ cũng chỉ biết
những ǵ trong cảnh giới của họ mà thôi,
những ǵ vượt qua khỏi [tầng của] họ
và những ǵ trong tầng thứ cao hơn hay sự
việc [trong giai đoạn] cuối cùng th́ họ không
biết được. Đó là
tại sao họ suy nghĩ “Bởi v́ sự việc này liên
hệ đến chúng tôi, làm sao chúng tôi để cho ngài muốn
làm ǵ th́ làm? Tôi, cũng như
những vị khác, cũng có vô số chúng sinh và tôi cũng
muốn được tuyển chọn.” Nếu [chư Thần trong] tất
cả hệ thống trong thiên thể to lớn nghĩ theo
cách ấy, th́ chẳng phải tất cả hệ
thống đó cũng đă làm điều ǵ đó cho Chính
Pháp? V́ thế, cái quả
địa cầu nhỏ bé này đă trở thành trung tâm
điểm của vũ trụ trong thời Chính Pháp.
Tôi cũng đă thường giảng
rằng quả địa cầu này là trung tâm điểm
của vũ trụ [trong thời] Chính Pháp, nhưng không ai
tưởng tượng được rằng thiên
thể này to lớn thế nào.
Chư vị không có đủ khái niệm to lớn
để hiểu được.
Nó cực kỳ to lớn.
Thêm vào đó, các thiên thể đó tất cả đă
thiết lập trên quả địa cầu thể theo
cách mà họ muốn biểu hiện. Nhất là, nhân loại đă trải qua hàng 10
triệu năm rồi, tôi chỉ giảng về giai
đoạn mới đây chứ không phải giai
đoạn xa xưa trong quá khứ, và cũng không kể là
bao nhiêu năm, sau khi nền văn minh nhân loại
trước đây trải qua suy và hoại, số
người c̣n lại tiến sang nhân loại hiện
hữu lần này, họ phải bắt đầu trong
một môi trường mà không c̣n tài nguyên để
sống, và họ đă trải qua trong giai đoạn này
mà tiến đến hôm nay.
Theo tiếng lóng của khoa học hiện
đại, th́ họ bắt đầu trong thời kỳ
gọi là “Giai đoạn đá [Stone Age]”. Nhưng, tất nhiên th́ lư
thuyết tiến hóa không có bằng chứng. Trong bất cứ trường
hợp nào, lịch sử đếu có liên hệ với
các sinh mệnh trong khoảng chu kỳ này, gần 10 ngàn
năm, và khoảng 7 ngàn năm liên hệ với nền
văn ḿnh kỳ rồi.
Tức là, lịch sử mà kiến tạo ra nền
văn minh của chu kỳ của lần này là khoảng 7
ngàn năm. Trong quá tŕnh này, các
sinh mệnh làm ǵ và tất cả đă thể hiện ra
trong lịch sử là trực tiếp liên hệ đến
Chính Pháp. Nhưng điều
ǵ đă xảy ra trong thời tiền sử đơn
thuần là để đặc một nền tảng cho
con người có khả năng lĩnh hội được
Pháp và lĩnh hội được khái niệm về
chư Thần, và cũng là để xác định con
người phải như thế nào, tư tưởng và
khái niệm của con người phải như thế
nào, và [để truyền đạt trong con người]
hàm nghĩa bao quát của văn hóa, trong đó bao gồm
thế nào để nhận định thiện từ ác,
đẹp từ xấu, nhân từ từ độc ác,
v..v. Toàn bộ của chu
kỳ cổ xưa trong lịch sử là một quá tŕnh
để kiến tạo tư tưởng con
người, và kiến tạo hành vi của họ. Ngày nay, cách con người hành
động ra sao, khái niệm về thiện và ác của
họ, ăn mặc ra sao, suy xét vấn đề ra sao,
đối đăi với cha mẹ thế nào, đối
đăi với bạn bè và gia đ́nh thế nào, xử
sự thế nào trong xă hội, hiểu thế nào về
thiên nhiên và thế giới nói chung, tất cả những
điều này đă được thiết lập từ
lâu, bao nhiêu năm dài đăng đẳng. Nếu không phải là v́ sự
việc này, tâm con người sẽ trống không hay
sự suy nghĩ của họ cũng như là loài thú. Nếu trường hợp là
như thế, làm sao tôi truyền được Pháp này hôm
nay? Làm sao chư Thần có
thể đầu thai vào thế giới này qua cái thân
thể con người? Và
chư Thần nhận định con người ra
sao? Cho nên, con người
cần phải trải qua một quá tŕnh, từ đó mà
họ có thể tiếp thụ được đủ
kiến thức và phát triển toàn bộ. Đă trải qua như thế,
họ mới trở thành con người hôm nay
được.
Nhưng trong suốt thời gian
lịch sử của nhân loại, không kể là bao nhiêu ngàn
năm đă trôi qua, chưa bao giờ có điều ǵ
giống như xă hội ngày nay.
Và đó là v́ thời quá khứ là để
đặc nền tảng, từ đó mà hôm nay sự
việc thể hiện ra.
Trong quá khứ, sinh mệnh con người khá giản
dị, không kể là ở Đông hay Tây. Trung Quốc là địa điểm chánh,
nơi mà chư Thần chỉ đạo và truyền
đạt văn hóa. [Trung
Quốc] được xem là “Trung Vương Quốc” trong
giai đoạn vừa qua, là ám chỉ điều này. C̣n các nơi [quốc gia] khác th́
là khán giả nh́n xem trung tâm sân khấu của nhân loại
và c̣n là diễn viên phụ trợ.
Đó là quá tŕnh và mục tiêu của lịch sử. Vậy th́ tại sao trong giai
đoạn vừa qua, đột nhiên xuất hiện
đủ loại văn hóa, lư thuyết, và hiện
tượng xă hội? Đây là
kết quả của những ǵ mà các thiên thể to
lớn trong vũ trụ đang biểu hiện ra tại
tầng thứ thấp nhất này, [nơi] thế giới
con người, và nguyên nhân mà họ làm điều này là
để họ được chọn lựa. Chư vị cũng biết,
không kể là Trung Quốc hay bên Tây Phương, trong xă
hội cổ xưa, trừ ra một vài tôn giáo chính
thống, không một nơi nào [trong xă hội] có một hệ
thống văn hóa hay h́nh thức độc lập nào
cả.
Ví dụ, nhạc và nghệ thuật
trong thời kỳ sau thời Phục Hưng, các triết
lư trong lịch sử vừa qua, các nghành nghề khác nhau
biểu hiện trong xă hội trong lịch sử vừa
qua, thái độ của con người từ tốt cho
đến xấu, tất cả đều bùng nổ
chỉ qua đêm. Nhất là
gần một trăm năm vừa qua, xă hội con
người đă từng tồn tại từ bao nhiêu ngàn
năm, biến đổi thành xă hội hôm nay một cách
nhanh chóng. [Biến thành]
một thế giới con người hỗn độn,
vậy mà con người lại cảm thấy tự hài
ḷng và tự cho rằng khoa học đă mang phát triển
cho nhân loại. Nền giáo
dục ngày nay chỉ hướng dẫn con người
thể theo kiến thức căn cứ vào cái lư thuyết
tiến hóa sai lầm và hướng dẫn con người
tin rằng con người đă tiến hóa đến
trạng thái này, rằng xă hội đó đă đạt
đến mức phát triển khoa học của một
tầng thứ cao, rằng con người tự ḿnh
kiến tạo nền văn minh, nền văn minh
tiền sử này. Hoàn toàn
không phải là thế.
Nhưng kết quả là nhiều người,
dưới sự ảnh hưởng của loại
tư tưởng đó, [cho nên] họ đam mê với cái
gọi là văn minh trang bị bằng khoa học. Ai đă được khoa
học hiện đại giáo dục và ai là người
tin vào thuyết vô thần th́ phát hiện rằng môi
trường này rất hoàn hảo, họ cảm thấy
quá thú vị! Cho nên chính
họ đang say mê đến mức cao độ
nhất, và cái nghệ thuật tân thời sai lệch kia
khiến cho xă hội này [nh́n] dường như là sáng chói.
Trên thực tế th́ chư Thần
chưa hề muốn con người sống như
thế này. Con người
không thấy được quá tŕnh nghiệp báo trong xă hội
con người hay là thấy được nhân và quả
của sự việc, cho nên họ không nhận thức
hậu quả của bất cứ những ǵ họ làm,
bởi v́ họ không nh́n thấy được nguyên nhân
ở phía sau [của sự việc]. Kết quả là họ không cảm thấy hài
ḷng. Kỳ thực th́, không
kể xă hội này phù phiếm đến cở nào,
đến cả nếu tŕnh độ phát triển
vượt xa những ǵ
họ có trong hiện tại, họ cũng vẫn không hài
ḷng. Chư Thần để
cho con người tồn tại chỉ v́ mục đích
truy cầu bất tận của họ hay sao? Trong quá khứ, khi một
người có một con ngựa tốt, ôi chao,
người ấy cảm thấy rằng ḿnh hơn
người khác. Và khi
người ấy cưỡi con ngựa tốt trên đường
phố, người khác sẽ trầm trồ khâm phục và
bảo “Ôi chao, con ngựa ǵ quá tốt! Nh́n xem người kia có con ngựa quá
tốt.” Họ cũng có cùng
cảm tưởng với con người ngày nay khi ai
đó có cái xe tốt. Nhưng
ngày nay nếu có ai cưỡi ngựa trên đường
phố, người khác cảm thấy rất lạ,
bởi v́ con người không c̣n khái niệm đó
nữa. Ngày nay, khi thấy ai
đó lái một cái xe tốt th́ những người khác
nói “Ôi chao, cái xe quá tốt, một con ngựa đắt giá
vô cùng (mọi người cười, Thầy
cười), cái xe đó tuyệt đẹp.” Con người có thể sống
trong các hoàn cảnh khác nhau, tuy thế trong đời
sống của họ, họ cũng vẫn có cảm
tưởng như nhau.
Nếu con người không có cuộc sống hiện
đại này, họ cũng không biết trạng thái này ra
sao. Hơn cả vài ngàn
năm qua trong quá khứ, khi con người sống trong
trạng thái b́nh thường mà con người phải
sống, những điều thú vị và vui sướng
trong cuộc sống của họ cũng làm cho họ hài
ḷng như nhau. Trong vũ
trụ, đây chỉ là tầng thứ của nhân loại
ở. Ngày nay con người
có xe, nhưng khi họ phát hiện ra các đĩa bay, không
cần năng lực mà chúng ta đang dùng hiện nay và
cũng có thể tức th́ bay lên không trung và bay đến
đâu tùy ư trong một tia ánh sáng, th́ [họ sẽ cho]
đó là thuận tiện hơn!
Lúc ấy th́ c̣n ai muốn xe nữa không? “Xe có ích lợi ǵ? Nó lỗi thời rồi!” (Mọi người
cười) Trên thực
tế, kỳ thực nếu con người hiện
đại mà sống theo cách ấy, họ cũng không hài
ḷng và vẫn tiếp tục truy cầu những ǵ tốt
hơn nữa. Tất nhiên,
khi nào con người có khả năng chế tạo
điều ǵ, đó chính là chư Thần đang khởi
tác dụng, chứ không phải là kết quả của con
người làm ra. Những ǵ
mà chư Thần trao cho con người ngày nay không phải
là để cho họ sống thế này. Mục đích của họ là
thể hiện sự kiến tạo từ hệ
thống [thiên thể của họ], để cho họ
một cơ hội được tuyển chọn. Nói một cách khác, dù rằng con
người truy cầu những điều [vật
chất] qua cái ǵ gọi là nghiên cứu, những
điều đó là không phải do con người truy
cầu mà đạt được. Con người không thấy được trong
sự mê ăo này, họ không thể nh́n thấy
được chân lư, cho nên chính họ đam mê đến
mức độ cao nhất trong cái xă hội tân thời
này.
Nhưng những điều này không
phải là trao cho con người để họ
hưởng thụ. Chư
Thần không bao giờ muốn con người trở thành
như hôm nay, bởi v́ mục đích của các ngài là
thể hiện chính cá nhân của các ngài. Một số người
nghĩ rằng sống một cuộc sống tốt
thế này, hầu như là đang ở trên thiên đàng;
tất nhiên, không có một chút ǵ là giống như chư
Thần có. Trong các t́nh huống
này, con người lại c̣n không màng đến hậu
quả, lại càng không tin vào thượng đế
[thần], càng tạo thêm nghiệp lực, tự ḿnh hủy
diệt chính ḿnh nhanh hơn.
Kỹ nghệ ngày nay đă làm ô uế môi
trường sinh thái một cách khốc liệt và chính
họ làm cho vật chất biến dạng đi. Đây là điều mà xă hội nhân
loại sẽ không bao giờ chỉnh sửa
được. Và điều
này đă gây ảnh hưởng đến các không gian khác
trong vũ trụ một cách khốc liệt. Bởi v́ vũ trụ là một
hệ thống tuần hoàn, những ǵ mà các sinh mệnh
tiếp thụ trong một không gian th́ các sinh mệnh trong
các không gian cao hơn sẽ tiếp thụ nhiều hơn
nữa. Khi các sinh mệnh
trong không gian của nhân loại đây tiếp thụ cái ǵ
đó không tinh khiết, th́ điều mà các không gian từ
tầng từ tầng cao hơn nữa tiếp thụ
đều trở nên không tinh khiết. Cho nên xă hội nhân loại bị sai lệch,
kể cả quan niệm cũng bị sai lệch, tạo
ra ảnh hưởng cho các chư Thần và khiến các
sinh mệnh cao tầng cũng bị sai lệch. Đó là tại sao Chính Pháp vũ
trụ cần phải xảy ra?
Tất nhiên sự sai lệch này xảy ra không chỉ
hạn chế cho không gian của nhân loại đây
thôi. C̣n những điều
khác đă xảy ra trong các thiên thể to lớn. Đây là tôi chỉ giảng về
sự biểu hiện tại nơi [không gian] này của
nhân loại.
Trên thực tế, kỳ thực
văn hóa mà đang biểu hiện trong xă hội trong
thời gian vừa qua dường như rất phong phú,
[văn hóa đó] là do chư Thần từ các vũ trụ
khác nhau và các thiên thể to lớn xa xôi mang đến. Giảng theo từ ngữ
của nhân loại, đó là cách mà các sinh mệnh của các
hệ thống đó duy tŕ hệ thống của chính họ. Những ǵ họ mang đến
đây là biểu hiện của tầng thứ thấp
nhất của Pháp lư trong hệ thống của họ, là
xă hội nhân loại, để xác định sự
đề cao hay suy đồi của các sinh mệnh
của tầng thứ đó.
Tất cả những điều đó là thế. Tất nhiên, với sự
chỉ đạo của Đại Pháp, những điều
đó, h́nh thức đó, cũng có thể giúp một sinh
mệnh thăng hoa, cũng giống như họ có thể
khiến cho một sinh mệnh không tốt rơi
xuống. Tôi đang giảng
về khái niệm “Đại Đạo vô h́nh”, mà đưa
đến phần giảng này.
Chư vị có suy nghĩ sự kiện rằng,
nếu bao nhiêu ngành nghề và bao nhiêu lănh vực mà chư
vị thấy hôm nay, đó là từ các hệ thống sinh
mệnh xa xôi kia mang đến, và đệ tử Đại
Pháp đang tu luyện trong môi trường này, với
đệ tử Đại Pháp tu luyện trong các nghành
nghề khác nhau, chẳng phải là với Pháp mà [chúng ta]
chỉnh sửa lại [các hệ thống đó] sao? Chẳng phải là chư vị
thừa nhận sự tồn tại của các hệ
thống đó hay sao?
Chẳng phải là chư vị đang cứu
độ họ sao?
Tất nhiên, tôi không thể lưu
lại cho nhân loại những ǵ họ mang đến trong
xă hội nhân loại. Chúng ta
chỉ cứu độ các sinh mệnh trong các hệ
thống này. Khi những ǵ mà
xuống đến nơi nhân loại đây, th́ tầng
thứ [nơi đây] làm cho nó trở nên đồi bại
và thấp kém đi, tất nhiên Đại Pháp và đệ
tử Đại Pháp không thể chứng thực các h́nh
thể thấp kém này lẩn các h́nh thể bên trong
đó. Lấy tôn giáo làm ví
dụ; ai chân chánh lĩnh hội được th́ họ
dùng các h́nh thức tôn giáo để tu luyện bản thân
ḿnh, trong khi đó những người khác th́ lại
đập phá không duy tŕ h́nh thức tôn giáo. Nói một cách khác, những ǵ
chư Thần muốn không phải là các đường
lối mà nhân loại sử dụng [hiện nay], đó là
để cho chư vị áp dụng các đường
lối đó tại đây mà tu luyện và thăng hoa. Khi chư vị dùng các
đường lối này để đề cao, chính là
chư vị đang chứng thực Pháp, chứng thực
chư Thần, và cứu độ chúng sinh, phải
không? (Vỗ tay) Đệ tử Đại Pháp tu
luyện trong các nghành nghề khác nhau là chính chúng ta thừa
nhận các sinh mệnh trong các hệ thống đó, và chúng
ta đang cứu các sinh mệnh đó. Tôi đă giảng những điều tôi
giảng sau đây cho chư vị trước đây
rồi: Điều tôi đang trao truyền là Đại Pháp
của vũ trụ, bao gồm tất cả. Hăy suy nghĩ xem, có phải Pháp
này là vô cùng to lớn không? Tôi
nói rằng Pháp này vô cùng to lớn đến độ vô
h́nh, vô h́nh nhưng lại bao gồm tất cả. (Vỗ tay) Chính Pháp là chỉnh
sửa lại tất cả sinh mệnh trong vũ trụ
và bằng đủ mọi cách duy tŕ lại những ǵ
nguyên thủy đă được các chư Thần lưu
lại.
Lúc khởi đầu, không có sinh
mệnh nào biết tôi đang làm ǵ. Các sinh mệnh ngoài hành tinh c̣n nghĩ rằng tôi
cũng là cùng bọn với họ. (Mọi người cười) Cũng không ai
biết. Đó là tại sao
chư Thần trong các cảnh giới khác nhau hành động
như thể là họ không quan tâm ǵ đến thế
lực cũ đang quấy nhiễu với việc tôi làm
Chính Pháp. V́ thế, khi nói đến khía cạnh này, tôi
đă giảng trước đây rằng các sinh mệnh
trong toàn vũ trụ tất cả đang phạm tội
lỗi. Tôi đă giảng rằng
tất cả bọn họ đều thiếu nợ tôi
bởi v́ tôi cứu độ họ. Pháp này là nền tảng của tất cả
sinh mệnh.
Trên thực tế, tất cả
những ǵ trong xă hội nhân loại, miễn là tôi
tuyển chọn, là có thể dùng trong sự tu luyện
của đệ tử Đại Pháp. Hăy lấy nhạc làm ví dụ, điều này tôi
giảng trước đây.
Nếu con người được Đại Pháp
chỉ đạo trong khi họ học và sáng tác nhạc,
th́ họ phát triển và có cảm hứng, những ǵ họ suy nghĩ và
lĩnh hội được là cần thiết, sẽ là
những phát hiện tuyệt diệu. Cho nên nói theo một cách khác, nghành nghề nào
chư vị làm, khi chư vị có khả năng phát
triển kỹ năng của chư vị, đó là
phản ảnh sự liên tục đề cao cảnh
giới của chư vị.
Và người khác có thể thấy rằng chư
vị là một người tốt, một người tu
tâm tính. Từ một quan
điểm ưu thế của nhân loại, th́ chư
vị đang trở thành một người tốt. Kết quả của sự
học Pháp và rèn luyện bản ngă của chư vị,
chư vị làm khá hơn và khá hơn, chư Thần
sẽ ban cho chư vị trí tuệ mà chư vị đáng
được và c̣n ban cho chư vị linh cảm
để cho chư vị có khả năng phát hiện ra
nhiều điều trong khi chư vị học hỏi,
kiến tạo những ǵ khá hơn, phát triển kỹ
thuật của chư vị, và vượt cao lên trên. Hăy suy nghĩ, trong xă hội nhân
loại, trong bất cứ nghành nghề chính thức,
điều này có thể thực hiện được,
phải không? Trong khi chư
vị làm tốt trong việc làm, chư vị đang tu luyện
chính cá nhân chư vị, chư vị có thể đề
cao theo cách ấy không? Trong xă
hội ngày nay, tôi có thể chọn bất cứ h́nh
thức nào cho sự tu luyện của chư vị và giúp
chư vị tu thành. (Vỗ
tay) Chỉ có là tôi không chọn những h́nh thức kia. Tôi không chọn những h́nh
thức kia cho chư vị.
Thay vào đó, tôi lại chọn h́nh thức của
một vị Phật và giảng Pháp vũ trụ qua h́nh
thức của Phật Gia. Và
thể theo năm bài công pháp này và tạo ra phương
thức tu luyện này, tôi dạy chư vị tu luyện,
từ đó mà cứu độ tất cả chúng sinh,
lẫn cả tất cả Phật, Đạo, Thần và nhân
loại. Bởi v́ có rất
nhiều h́nh thức, tất nhiên tôi không thể chọn
tất cả. Tôi chọn h́nh
thức của Phật Gia.
Nhưng sự thực th́, điều tôi đang
giảng là Đại Pháp của vũ trụ. Mặc dù là thể hiện qua
h́nh thức của Phật Gia và Pháp lư của Phật Gia,
từ gốc độ của Phật Lư và Pháp lư mà tôi
giảng, trên thực tế là tôi giảng Đại Pháp
tối cao của vũ trụ.
Con đường mà tôi chọn cho chư vị tu
luyện là bao gồm tất cả con đường
của các đấng đại giác của các hệ
thống khác nhau của vũ trụ [trong đó]. Mỗi một và tất cả
[hệ thống] đang được chỉnh
sửa. Tất cả
đều bao gồm từ Pháp này, phải không? Đại Pháp là như thế.
Tôi đă giảng trước đây
khi Chín Bài B́nh Luận vừa phát hành, một số
người không hiểu được và cho rằng “Làm
thế này là chúng ta đang làm chính trị có phải
không?” Nhưng chính trị là
ǵ? Giă thử, tôi, Lư Hồng
Chí, thực sự chỉ đạo chư vị tu
luyện trong chính trị, th́ chư vị có khả năng
tu luyện thành không? (Vỗ
tay) Bảo đảm là được. Miễn là trong quá tŕnh đó
người tu luyện liên tục dùng Đại Pháp
để chỉ đạo sự tu luyện của
họ và nỗ lực làm tốt và trở thành một
người tốt hơn, đồng hóa và rèn luyện
bản thân trong Đại Pháp, th́ họ sẽ liên tục
thăng hoa, liên tục đề cao, và đạt
được Viên Măn.
Nếu giả thử hôm nay tôi chỉ đạo
chư vị tu luyện trong h́nh thức của một
vị vua và thần dân của vị vua ấy, với
chư vị tu luyện là một người dân, theo cách
đó chư vị tu luyện được không? (Vỗ tay) Bảo đảm là
được, chắc chắn là chư vị cũng
đạt được Viên Măn.
Chỉ có vấn đề là trên con đường
đó chư vị phải tiến bước ra sao, trách
nhiệm với tất cả sinh mệnh ra sao, giúp các sinh
mệnh thăng hoa thế nào.
Miễn là chư vị thể theo sự chỉ
đạo của Đại Pháp, th́ có thể đạt
được. C̣n về h́nh
thức ra sao, tôi không chọn các h́nh thức đó. Đă tiến đến giai
đoạn này hôm nay, chọn h́nh thức nào khác trở
lại th́ không thể được. Đây là cách mà chúng ta tu luyện; đây là
phương thức mà chúng ta tu luyện.
Trong mù mờ và mê ăo, con người
không thể thấy được Pháp này to lớn thế
nào. Nếu ai thực sự
có thể thấy được, người ấy
sẽ tu luyện với các tâm ràng buộc chấp
chước đó th́ cũng bằng như là phạm
tội lỗi với chư Thần. Chính v́ con người không thể thấy
được, mà những ǵ họ làm đó không tính là
tội lỗi. Một người
có thể siêng năng hơn, trong khi người khác th́
lĩnh hội kém hơn (Thầy mỉm cười) Nói
chung th́ h́nh thức mê ăo này làm cho [tiêu chuẩn] tu luyện
dễ dàng hơn. Một
số người nghĩ “Tôi mà biết hết và có
thể thấy hết th́ tốt biết bao.” Nói cho chư vị biết, trong
trường hợp đó, con đường tu luyện
của chư vị sẽ rất là chật hẹp mà
chư vị không được phép phạm một chút
lỗi lầm nào cả. C̣n
nếu chư vị hoàn toàn ngộ ra, chư vị cũng
không được xem là người đang tu luyện, và
chư vị cũng không được phép tu
luyện. Trước cuộc
bức hại bắt đầu vào ngày 20 tháng 7 năm 1999,
một số đệ tử Đại Pháp đă tiến
đến trạng thái tiệm ngộ ở một
tầng thứ cao rồi.
Họ không được phép tham gia vào việc
chống lại cuộc bức hại này. Không ai dám bức hại họ và
họ cũng không được tham gia. Nếu họ tham gia th́ họ có
thể chấm dứt cuộc bức hại này, bởi v́
họ đă biết được tất cả. Điều tôi vừa giảng là h́nh
thức tu luyện. Bây giờ
tôi đă giảng từ gốc độ này, tôi nghĩ
rằng tư tưởng của chư vị đă khai
mở rộng ra rồi, một cách nhanh chóng chư vị
nhận thức ra rất nhiều điều, và bây
giờ chư vị đă hiểu ra rằng Đại Pháp này
to lớn vĩ đại như thế nào và chư vị
cũng đă hiểu trách nhiệm của chư vị
nặng nề ra sao.
Đă giảng ra tất cả điều
này rồi, tôi muốn trở lại và giảng thêm một
điều khác. Là đệ
tử Đại Pháp, chư vị có một quá khứ vô cùng
xuất sắc, chư vị cũng phải có một
hiện tại vô cùng xuất sắc. Có lúc trong khi chư vị chứng thực Pháp,
làm việc Đại Pháp, hay tu luyện cá nhân, có nhiều
điều không tốt thực sự xảy ra. Rắc rối thấy rơ nhất
và lớn nhất, đă lâu rồi, chưa được
giải quyết, là những ǵ chư Thần đă
từng rỏ trong tai tôi, điều mà các vị ấy
quan tâm nhất. Nhưng tôi
chưa hề chú ư đến và cũng không dùng những lời
nặng để bàn đến.
Tại sao thế? Đó là
v́ đệ tử Đại Pháp cần có một chút can
đảm của con người trong khi chứng thực
Pháp hôm nay. Đó là tại sao tôi
không bàn về vấn đề này. Tôi muốn để dành phần này cho
đến thời gian cuối cùng, tôi muốn bàn
đến vấn đề này sau này, khi đúng lúc
hơn. Thế th́,
điều đó là ǵ? Khi
đệ tử Đại Pháp phạm lỗi lầm, họ
không muốn bị phê b́nh.
Không ai có thể phê b́nh họ được và khi ai
đó phê b́nh th́ họ nỗi nóng lên. Khi họ đúng, họ không thích người
khác đề cập đến những điều mà
họ có thể làm cho khá hơn; khi họ sai, họ
cũng không muốn bị phê b́nh.
Vừa khi người khác phê b́nh là họ không vui
rồi. Rắc rối này
đang trở nên rất trầm trọng. (Vỗ tay)
Tại sao tôi đă chờ đến
bây giờ mới giảng về vấn đề này? Trước đây khi chư
vị chứng thực Pháp và vạch trần tà ác, tôi không
muốn chư vị quá yếu hèn khi làm những việc
này, trong trường hợp đó trong khi chư vị
giảng rơ sự thật chư vị sẽ không hoàn
tất sự việc với sức mạnh tốt
đa. Sẽ có rắc
rối, nếu người khác phê b́nh [chỉ trích] chư
vị trong khi chư vị giảng rơ sự thật,
chư vị sẽ tức th́ ngừng lại mà không
cần giải thích chi cả.
Bây giờ chư vị đă trưởng thành
rồi và lư trí ra, biết điều hành sự việc,
[cho nên] bây giờ [bàn về vấn đề này] sẽ
không ảnh hưởng đến việc chư vị
giảng rơ sự thật, tôi đang bàn về vấn
đề mà tôi đă để dành đến ngày hôm nay
để mà nói ra. Rắc
rối của chư vị có đó nó thể hiện ra khá
nghiêm trọng hiện nay. Là
người tu luyện, hăy suy nghĩ xem, tôi đă giảng
điều này trong sách Chuyển Pháp Luân và trong các bài kinh
văn về Pháp trước đây, tôi đă giảng
rằng “Đừng đánh tră lại khi bị đánh,
đừng chửi lại khi bị chửi.” Khi ai đó đối xử
tệ với chư vị, chư vị phải đáp
lại với một nụ cười và bỏ qua. Khi người khác gây mâu
thuẩn và chư vị chỉ là người bàng quan, th́
chư vị nên nghĩ thế này “Làm sao tôi có thể làm cho
tốt hơn? Nếu mà tôi
trong vị trí ấy, tôi có thể kềm chế tâm tính
của tôi và đối diện với sự phê b́nh và
phản đối kia như một người tu
luyện không?” Tu luyện là
nh́n vào bên trong chính ḿnh. Không kể là chư vị
đúng hay sai, chư vị phải tự xét bản nhân
ḿnh. Tu luyện là vứt
bỏ đi các tâm ràng buộc chấp chước. Nếu chư vị luôn chống
lại những lời chỉ trích và phê b́nh, luôn chỉ tay
cho người khác, luôn bác bỏ sự bất đồng
và phê b́nh của người khác, th́ đó là tu luyện sao? Tu luyện là thế sao? Chư vị đă quen chú ư
đến thiếu sót của người khác và chưa bao
giờ tự kiểm điểm lại chính bản nhân
ḿnh một cách nghiêm trọng.
Một ngày nào đó khi người khác tu luyện
thành công, c̣n chư vị th́ sao?
Có phải Sư Phụ đang hy vọng rằng chư
vị tu luyện cho tốt hay sao? Tại sao chư vị không chấp nhận
lời phê b́nh [của người khác], và tại sao chư
vị cứ chú ư đến người khác? Tại sao chư vị không tu
luyện bên trong và t́m bên trong của chính bản thân
ḿnh? Tại sao chư vị
cảm thấy khó chịu khi bị phê b́nh? Tự nhiên có ai đó chỉ
chư vị ra và mắng chư vị, bao nhiêu
người trong chư vị có thể thản nhiên? Bao nhiêu người trong chư
vị có thể b́nh tĩnh và t́m xem nguyên nhân mà trong đó có
phần [trách nhiệm] của chư vị khi đối
diện với người khác phê b́nh và khiển trách ḿnh?
Đây không phải là khiển trách chư
vị, không phải là đệ tử Đại Pháp của
tôi không làm tốt. (Thầy
cười) Về vấn đề này, hiện nay, kỳ
thực là v́ Sư Phụ đă để lại một
chút điều trong chư vị.
Nhưng bây giờ tôi đă nói rồi ra đây hôm nay,
kể từ bây giờ chư vị phải bắt
đầu xem việc rắc rối này là quan trọng. (Vỗ tay) Vừa qua, một
số học viên gửi cho tôi các bức thư ngắn,
thư từ, hay là thư tín mách rằng người nào
đó làm sai thế nào (mọi người cười), hay
là mách rằng người nào đó bị rắc rối ǵ
đó. Tôi biết sự
việc rất rơ. Cứ tu
luyện cá nhân chư vị.
Tôi không muốn môi trường [tu luyện] của
đệ tử Đại Pháp trở thành một nơi mà
mọi người đổi thừa lẫn nhau. Tôi muốn môi trường này là
một nơi mà tất cả mọi người có
thể chấp nhận những lời phê b́nh đồng
thời nh́n vào bên trong chính ḿnh mà xét. Nếu mọi người tu luyện chính cá nhân
ḿnh, mọi người đều nh́n vào bên trong của
chính ḿnh, và mọi người điều tu luyện cá
nhân ḿnh cho tốt, th́ có phải mâu thuẩn sẽ giảm
ít đi không? Đây là nguyên lư mà
tôi đă giảng từ lâu, trở về lúc đầu khi
tôi bắt đầu truyền Pháp. Có đúng như thế không? Thăng tiến đối với người
tu luyện chắc chắn không phải là kết quả
từ đổ thừa cho ai, cũng không phải là
kết quả từ sự phê b́nh của tôi, Sư Phụ
của chư vị, hay là từ chư vị đổ
thừa cho ai đó, hay là từ kết quả chư
vị phê b́nh lẫn nhau; mà là từ chư vị tu
luyện cá nhân ḿnh. Bây giờ
Sư Phụ đă nói ra điều này trong buổi
giảng Pháp hôm nay tại đây, kể từ điểm
này chư vị phải nghiêm trọng mà chú ư vấn
đề này. (Vỗ tay
nhiệt liệt)
Phải sửa soạn tinh thần
của chư vị (mọi người cười), trên
đường về nhà chư vị có thể sẽ
gặp những điều này.
Nhưng trước khi chư vị gặp, chư
vị không biết nó sẽ xảy ra. (Mọi người cười) Khi mâu thuẩn
xảy ra cho chư vị, chư vị sẽ không
được đối xử như là Thần và sự
việc cũng sẽ không biểu hiện qua h́nh thức
thiêng liêng nào; mà sẽ xảy ra b́nh thường, xảy ra
trong h́nh thức mâu thuẩn của người
thường với nhau. Và
việc giữ thể diện của cho chư vị
chắc chắn không được xem là quan trọng. Ngoại trừ cá nhân tôi, Lư
Hồng Chí, không ai được đối đăi
đặc biệt cả.
Những ǵ xảy ra chắc chắn là không
vượt qua phạm vi của đạo lư của
tầng thứ này. Cho nên,
tất cả sẽ biểu hiện trong h́nh thức
đặc định nào đó trong tầng nhân loại
đây. Trong điểm này,
tôi nghĩ rằng bởi v́ chư vị là đệ
tử Đại Pháp, người học Pháp và tu luyện
đă lâu rồi, khi nói đến các nguyên lư mà chi tiết
hơn nữa, chư vị cũng biết rồi và
cũng chú ư đến, không cần tôi phải giảng ra.
Rắc rối này đă trở nên
rất nghiêm trọng. Chư
vị có biết rằng, đă hơn vài năm qua, các sinh
mệnh cao tầng liên tục rỏ tai cho tôi biết
về vấn đề này không?
Tuy thế tôi cũng không phản ứng. Tôi cần các đệ tử
Đại Pháp có can đăm vạch trần sự thật trong
khi chứng thực Pháp, v́ thế mà tôi không bàn đến
việc này. Tôi muốn
chọn một thời điểm, một cơ hội
thích hợp, để mà nói ra, để giảng về
rắc rối này. Hôm nay là
đúng lúc, cho nên tôi để dành riêng ra mà nói. Nhân tiện đây tôi bảo cho
chư vị biết rằng cái rắc rối này đă
trở nên nghiêm trọng cho chúng ta trên toàn diện. Đối với một số
người, th́ đă trở nên trầm trọng
đến độ mà không ai c̣n nói lời nào với
họ nữa. Dường
như là tôi không thể chờ thêm nữa mà không nói ra
vấn đề này. Một
số người đă trở thành như là cái diêm
quẹt, chỉ cần quẹt một cái là họ bốc
cháy lên. Họ giống như
là ḿn, chỉ cần một bước là họ nổ
rồi. [Họ làm như là]
“Quư vị không được phê b́nh tôi. Tôi không chấp nhận phê b́nh nào
cả.” Họ không c̣n nghe
những lời phê phán hay bất đồng ư kiến,
không kể đó là từ ư tốt hay xấu, không kể là
cố ư hay vô t́nh; họ hoàn toàn bác bỏ tất cả, nói
chi mà họ tự kiểm điểm lấy bản thân
ḿnh. Sự việc này đă
trở thành khá nghiêm trọng rồi. Tôi không khiển trách chư vị, nhưng
kể từ bây giờ tất cả chư vị phải
chú ư đến điều này.
Chư vị phải đạt đến
điểm mà chư vị có thể chấp nhận
lời phê b́nh, không kể là từ người nào. Nếu đúng th́ chư vị
phải tự ḿnh chỉnh sửa lại, và nếu không
th́ đừng quan tâm. Nếu
chư vị có thể giữ b́nh tĩnh trong không bị
phê b́nh hay bị quở trách, [kỳ thực là] chư
vị đang đề cao.
(Vỗ tay)
Thường th́ chúng ta có một số
học viên cho rằng “Một số học viên chính họ
biết họ có thiếu sót và rắc rối ǵ đó,
nhưng họ không để cho người khác phê
b́nh.” Tất nhiên, tôi không
đề nghị là tất cả chư vị đi phê
b́nh người khác. Nhưng
khi người khác thấy một rắc rối nào đó,
hay thấy vấn đề có thể ảnh hưởng
việc giảng rơ sự thật hay cản trở
việc chư vị làm việc chung với nhau, họ nên
chỉ điểm ra. Pháp Thân
của tôi cũng có thể gợi ư qua lời nói của
một học viên khác. Chư
vị đă trải qua một quá tŕnh tu luyện quá lâu dài
và chư vị đă bỏ ra quá nhiều. Kỳ thực là chư vị làm
việc rất nhọc nhằn.
Tôi thấy tất cả những ǵ chư vị
đă làm; thực sự là quá xuất sắc. Nhưng đó là nói rằng,
đây là điều mà trên tầng thứ căn bản
chứng nhận rằng người này là một
người tu luyện chân chính hay không; cho nên nó mà khiến
cho chư vị không chấp nhận lời phê b́nh [của
người khác], cái tâm này phải vứt đi. Mặc dù nếu trong tất
cả khía cạnh khác chư vị làm tốt, nhưng trong
khía cạnh này th́ không làm tốt, chư vị cũng
vẫn không phải là một người tu luyện. Trong quá khứ, khía cạnh này
người tu luyện phải rèn luyện trước hết,
và đó là phẩm chất để được
tuyển chọn thành một đệ tử. Tôi cũng đă làm như thế
trước khi cuộc bức hại đệ tử
Đại Pháp bắt đầu vào ngày 20 tháng 7 năm 1999. Sau ngày 20 tháng 7 năm 1999, tôi không
nhấn mạnh điều này nữa. Hôm nay tôi lại nêu lên vần đề này
một lần nữa, và với điều này, tôi đă
hủy diệt cái chất liệu vật chất mà đă
tạo ra [điều đó] cho chư vị rồi. (Vỗ tay) Nhưng chư vị
cần phải chỉnh sửa lại chiều
hướng mà đă h́nh thành trong chư vị, chư
vị phải chỉnh sửa lại. Chắc chắn là phải lưu ư! Kể từ điểm này, ai mà
không nhận lời phê b́nh của người khác có
nghĩa là người đó không siêng năng, ai mà không
chấp nhận lời phê b́nh là người đó không
thể hiện trạng thái của người tu
luyện, hay ít nhất cũng là trong vấn đề
này. (Vỗ tay) Nếu ai không
vượt qua được khảo nghiệm này, tôi
sẽ nói với chư vị rằng, chư vị
đang ở trong một t́nh trạng vô cùng nguy hiểm,
bởi v́ đối với người tu luyện
điều này là điều căn bản nhất, là
điều đứng hàng đầu trong bản kê khai
loại trừ đi, và phải loại trừ nó
đi. Nếu chư vị
không vứt nó đi, chư vị sẽ không đạt
Viên Măn được.
Đừng để việc làm của chư vị
trở thành người thường làm việc của
đệ tử Đại Pháp.
Chư vị muốn đạt Viên Măn, chứ chư
vị không muốn được làm giàu.
Nếu người thường
muốn làm việc Đại Pháp, họ có thể làm
được không? Họ
đă làm rồi. [Một
số người sẽ bảo với chư vị
rằng] “Tôi la lên ‘Đại Pháp là vĩ đại’ và tôi phát
các tài liệu.” Khi một
người thường làm việc của đệ
tử Đại Pháp, nhưng người ấy không tu
luyện, th́ người ấy có đạt Viên Măn theo cách
của đệ tử Đại Pháp không? Không, họ không đạt
được. Nhưng v́
họ đă làm một việc to lớn, và đây là giai
đoạn chuyển tiếp của lịch sử; cho nên
phải suy xét người này ra sao? Kỳ thực th́ để được
đền bù, họ sẽ được giàu sang, vô cùng
giàu sang. Tôi cũng mong
rằng tất cả chư vị những người
ngồi đây, đă tu luyện quá lâu rồi, đừng
để cho ḿnh được hưởng giàu sang,
đúng không? (Mọi người
cười) Điều mà đang dành cho chư vị là
những ǵ to lớn hơn nữa, huy hoàng hơn nữa,
và tất cả thực sự là vô cùng xuất sắc cho
một sinh mệnh. Cho nên
sự tu luyện của đệ tử Đại Pháp không
phải là để được tưởng
thưởng sự giàu sang.
Kể từ bây giờ, đi đôi với việc
tiếp xúc với người thường, trong thâm tâm
chư vị cần phải đề cao khi chư vị
tiếp xúc với các đệ tử đồng tu. Bây giờ tôi đă giảng ra
tất cả điều này, chư vị cần phải
tuân theo và hành theo như thế.
(Vỗ tay nhiệt liệt)
Tóm tắc tôi sẽ đề cập
một điều. Trong
thời gian vừa qua có một vấn đề, có liên
quan đến các đệ tử Đại Pháp trong các vùng
khác chứ không phải trường hợp rơ rệt
của Bắc Mỹ... rất nhiều đệ tử
Đại Pháp đă liên hệ về việc bán các vé và
sửa soạn cho Đại Nhạc Hội New Tang Dynasty TV
Chinese. Thời tiết lạnh,
cho nên chư vị phải làm việc cực nhọc,
chư vị bỏ tâm vào đó.
Tôi thấy rằng để xúc tiến trong việc
bán vé, các đệ tử Đại Pháp tŕnh diễn trên
đường phố mà mặc quần áo mơng manh trong
thời tiết quá lạnh.
Có lẽ là v́ chư vị đang làm, chư vị
không nghĩ về việc ấy.
Nhưng trong ánh mắt của chư Thần th́
khác. Và là Sư Phụ của
chư vị, tôi cũng cảm thấy dao động. Chư vị xuất sắc vô
cùng. Giảng về vấn
đề này, tôi sẽ giảng về tại sao Đại
Nhạc Hội của Trung Quốc toàn cầu là rất
quan trọng. Chư vị có
biết là bao nhiều điều quan trọng đi theo
Đại Nhạc Hội Tết Trung Hoa không?
Cái Đảng Cộng Sản Trung Quốc
tà ác kia luôn dùng nghệ thuật tŕnh diễn làm dụng
cụ để chúng xúc tiến văn hóa Đảng, tẩy
năo và tuyên truyền người dân Trung Quốc. Người dân ở Trung Hoa Lục
Địa ai cũng đều biết rằng mỗi năm
chúng tổ chức cuộc tŕnh diễn “[CCTV] Đại
Hội Mùa Xuân”, và các chương tŕnh đó tất cả
đều ca tụng cái Đảng đê tiện kia, và
lại c̣n có [tính chất] chính trị rất nhiều. Nhưng Đại Nhạc Hội
New Tang Dynasty TV Chinese th́ lớn hơn nữa,
được gọi là Đại Nhạc Hội Mừng
Năm Mới Trung Quốc Toàn Cầu”, tất nhiên là bao
gồm cả Trung Hoa Lục Địa. Cho nên hăy suy nghĩ, sự việc này là to
lớn phải không? “Toàn
cầu” có nghĩa là có tính chất quốc tế, đúng
không? Kỳ thực các
học viên chúng ta quá xuất sắc, xét về việc
họ t́m cách để tổ chức các buổi nhạc
hội trong vài năm qua, quá tốt và đạt
được giá trị cao như thế. Không kể là giá trị trên toàn
diện ra sao hay là diễn xuất cá nhân ra sao, tối
thiểu người xem cũng không thấy
được sự thiếu sót của họ. (Thầy cười) (Mọi
người cười, vỗ tay) Phản ứng [của
khán giả th́] khá tốt. Đó
là tại sao tiêu chuẩn đ̣i hỏi cho mỗi một
người tŕnh diễn là cao, nghệ thuật bố trí
và ban điều khiển, ban sáng tác, dàn nhạc, v..v. Cho nên đối với những
điều đặc định chúng ta cần phải
bắt đầu từ căn bản. Hơn nữa chư vị cũng biết, tôi
đă giảng một điều trước đây: dù là
ảnh hưởng toàn diện của buổi nhạc
hội, đang hát một bài hát, hay là đang chơi
một nốt nhạc, tất cả là do đệ tử
Đại Pháp khởi tác dụng chứng thực Pháp trong các
không gian khác. Năng
lượng phát ra khá mạnh, làm cho bọn tà ác kia bị
tiêu tan đi. Một
điều nữa là, con người trong tương lai
sẽ thể theo sự việc mà đệ tử Đại
Pháp làm hôm nay. Đệ tử
Đại Pháp đang hướng dẫn trong việc lưu
lại một loại văn hóa đặc định cho
con người tương lai, và các đệ tử
đang tẩy sạch cái văn hóa của đảng
độc ác kia, có phải không?
Đó là tại sao Đảng Cộng Sản Trung Quốc
độc ác kia đă trở nên nham hiễm và t́m cách gây
trở ngại. Các cuộc
tŕnh diễn khởi tác dụng trực tiếp trong
việc chứng thực Pháp và cứu độ chúng
sinh. Ảnh hưởng
của họ khá xuất sắc và khởi tác dụng khá
tốt. Nếu chúng ta
tiếp tục làm điều này, thay v́ chỉ có vài
buổi tŕnh diễn như hiện nay, nếu chúng ta có
nhiều buổi tŕnh diễn hơn nữa, tôi nghĩ
rằng bao nhiêu chúng sinh sẽ được cứu
độ! Chư vị có
biết rằng, khi những người đó xem buổi
tŕnh diễn xong rời khỏi hí trường, bất cứ
và tất cả tư tưởng xấu của họ
đă bị tiêu tan không? Tất cả tư tưởng
xấu của họ biến đi hết. (Vỗ tay) Đó là tại sao
người ta phát hiện rằng các buổi tŕnh diễn
này mạnh mẽ như thế.
Tôi chỉ giảng bao nhiêu đó
thôi. Tất nhiên, tôi biết
rằng chư vị muốn nghe thêm nữa. (Thầy cười) (Vỗ tay)
Tôi biết rằng trong giai đoạn thời gian này
chư vị có rất nhiều vấn đề trong tu luyện
và giữa học viên với nhau th́ có ư kiến bất
đồng. Tôi sẽ
để th́ giờ kế tiếp để trả
lời các câu hỏi của chư vị. Chư vị có thể đưa
lên các mănh giấy câu hỏi lên đây. (Vỗ tay) Để tôi có thể giải quyết
một số vấn đề chánh đáng tại đây,
tôi muốn hỏi các học viên đưa lên các giấy
hỏi là phải cân nhắc câu hỏi của ḿnh và
phải đắn đo là có nên hỏi hay không. (Thầy cười) Nếu không
là chư vị sẽ đưa lên một đống
giấp lên đây và chúng tôi cũng không thể trả
lời tất cả. Bây
giờ chư vị có thể đưa các giấy câu
hỏi của chư vị lên đây.
Dịch
ngày 15-04-2006; Để chỉnh nghĩa
đúng hơn, bản dịch có thể được hiệu
chỉnh lại trong tương lai.
Chú
ư của người dịch:
Bài giảng Pháp của Sư Phụ sẽ
được đưa lên từ phần, tạm
thời chờ đợi bài dịch xong. Đây là Phần Giảng Pháp.