Giảng Pháp tại Thành Phố Los Angeles
[Tiểu Bang CA, USA Mỹ Quốc]
(Vấn Đáp Phần III)
Lư Hồng Chí
Ngày 25 Tháng 2 Năm 2006
Đ: Trong xă
hội khi chư vị làm việc giỏi, tự nhiên
chư vị sẽ được lên chức. Và khi người lănh đạo
của chư vị hài ḷng th́ họ sẽ tưởng
thưởng chư vị khá hơn. Nhưng trong cơ sở truyền tin do
đệ tử Đại Pháp điều hành th́ không có
đủ lợi tức, và trong khía cạnh này họ
phải [cố gắng] để được trở
thành cơ sở truyền tin chủ yếu trong xă
hội. Bởi v́ không
thực hiện được, th́ những tư
tưởng đó có phải là phù phiếm không? C̣n về việc làm sao
để đạt được một chức vị
theo ư muốn, nếu một người suy nghĩ quá
nhiều về điều như thế này, có lẽ là có
ǵ sai lệch rồi, và [sự sai lệch này] dường
như c̣n [to] hơn cả một cái tâm ràng buộc
chấp chước b́nh thường. Đệ tử Đại Pháp làm việc tự
nguyện. Tôi không nghĩ
rằng tôi có nghe qua về những ǵ rắc rối như
là ai đó muốn đạt được một
chức vị ǵ đó.
(Thầy cười) (Mọi người
cười) Ước muốn được một
chức vị không phải là điều mà đệ
tử Đại Pháp nên chú tâm, đúng không? Và phiền ngẫm [nghĩ tới nghĩ lui] làm
sao đạt được một chức vị th́
lại càng rắc rối hơn nữa, có đúng không? Đệ tử Đại Pháp
điều hành các cơ sở truyền tin với mục
đích là để chứng thực Pháp, giảng rơ sự
thật, và cứu độ chúng sinh, họ đă làm
việc đó mà không đ̣i hỏi điều ǵ, hay là mong
muốn điều ǵ, [hay là] được đền
bù. Không ai nghĩ ǵ nhiều
về chức vị cả, có đúng không? Tất nhiên, kỳ thực
nếu các cơ sở truyền tin có thể điều
hành tốt và lại c̣n trả lương và tưởng
thưởng hay cung cấp quyền lợi, th́ tôi mừng
cho chư vị. Điểm
chủ yếu là trước tiên chúng ta phải có
phương tiện để làm như thế.
V: Làm việc nhiều với các
học viên Tây Phương và học viên Taiwan hơn, kỳ
thực tôi cảm thấy học viên ở Trung Hoa Lục
Địa đă trưởng thành trong cái văn hóa của
Đảng độc ác kia khiến cho họ bị nhiễm
khá nhiều. Từ thói quen
tư tưởng cho đến lời nói hay tư cách cá
nhân ra sao, có quá nhiều điều mà chúng ta phải t́m xâu
vào bên trong.
Đ: Khi
người từ Trung Hoa Lục Địa đến,
họ phê b́nh bên Tây Phương, họ nói thế này
điều kia sai, hay là điều này nay điều kia
không đúng. Tại sao
thế? Kỳ thực th́,
bởi v́ họ đă quen với những điều
của cái Đảng Cộng Sản Trung Quốc đệ
tiện kia. Chỉ khi nào
họ trăi qua một thời gian th́ họ mới nhận
thức những điều của cái Đảng đê
tiện kia là xấu ác and nham hiễm. Đó là kết quả của văn hóa Đảng
đă nhồi vào tâm trí của họ qua một thời gian
lâu dài. Nhưng cách sống bên
ngoài văn hóa Đảng là cách sống tự nhiên của con
người, không ai t́m cách nhồi vào trong tâm chư vị
điều ǵ cả. Đây là tại
sao những người, mà đă ở nước ngoài
một thời gian lâu, trở về Trung Hoa Lục
Địa, họ phát hiện rằng người ở
Lục Địa nói chuyện khá buồn cười. Họ phát hiện rằng
mỗi một câu phát biểu là đầy độc
đoán của Đảng. Đó là
kết quả của sự thấm nhuần văn hóa
của Đảng độc ác kia trong đời sống
của họ, mỗi một chi tiết thấm xâu vào
tư tưởng, đến cả hành động, tư
cách, lời nói, lẫn vẻ mặt, và cái nh́n của
họ, đầy cái vết di truyền của văn hóa
của cái Đảng đệ tiện kia. (Mọi người cười)
Tất nhiên những điều này không phải là then
chốt. Miễn là chánh
niệm của đệ tử Đại Pháp mạnh và
nhận thức ra điều ǵ đúng và sai, những thói
quen đó dần dần sẽ bị loại bỏ
đi. Những điều
này không phải là chủ yếu.
V: Trong giai đoạn tu luyện cá
nhân, khi tôi trăi qua khảo nghiệm về nghiệp
bệnh, tôi biết đó là để tiêu trừ nghiệp
lực của tôi và qua sự chịu đựng và kiên
định trong Pháp tôi có thể vượt qua được
khảo nghiệm đó, và cuối cùng Sư Phụ sẽ
tiêu trừ nghiệp cho tôi.
Nhưng trong giai đoạn tu luyện thời Chính
Pháp, nếu thế lực cũ, bọn hắc thủ kia,
đám yêu ma sa đọa và cái hồn ma của Đảng tà
ác kia bức hại thân thể này của tôi, th́ biểu
hiện cũng giống như nghiệp bệnh, bởi v́
chúng ta không nên chấp nhận sự bức hại của
thế lực cũ và cũng không nên chịu đựng,
thưa tôi có thể tiêu diệt yếu tố tà ác ở
phía sau bằng cách kiên định trong Pháp và phát chánh
niệm để phủ nhận sự bức hại này
được không?
Đ: Khi chư
vị có chánh niệm mạnh, không có ǵ có thể cản
trở chư vị được. Kể từ ngày mà một đệ tử
Đại Pháp tham gia tu luyện, cả một cuộc
đời của người ấy đă được
an bài trở lại rồi.
Nói một cách khác, cuộc đời này của
chư vị bây giờ là cuộc đời của
một người tu luyện.
Không có ǵ là ngẫu nhiên nữa cả, và cũng không
có ǵ sẽ xảy ra một cách t́nh cờ. Tất cả những ǵ xảy
ra trên đường đời của chư vị là có
liên hệ đến sự đề cao và sự tu
luyện của chư vị.
Sau khi đă được an bài xong rồi, không ai có
thể sửa động được nữa. Sửa động
được cũng không khác chi là vi phạm luật
của Thiên Đàng. Chỉ có
Sư Phụ mới sửa động
được. Nhưng, v́
để tiêu diệt đi tất cả những
điều này, thế lực cũ và các sinh mệnh
của vũ trụ cũ mà đă bị ảnh
hưởng v́ Chính Pháp, chúng đă tham gia trong việc này
với danh nghĩa là hổ trợ Chính Pháp, v́ thế mà
đă tạo ra một tấm chắn [ngăn cách] rất
to lớn. Mặc dù Pháp Thân của
tôi có thể thay đổi được những
điều này, con đường tu luyện của
đệ tử Đại Pháp đă được an bài
một cách chi tiết rất tỉ mỉ, và nếu
chỉ có một sự thay đổi nhỏ thôi cho
một đệ tử Đại Pháp, th́ các sự việc
[khác] cũng sẽ phải hoàn toàn an bài trở lại. Trong khi sức mạnh to lớn
của Chính Pháp đang tiến tới, sự việc to
lớn này đang hiển lộ ra song song với
đệ tử Đại Pháp đang cải biến cá
nhân. Hơn nữa, 99% của
toàn bộ vũ trụ đă và đang trải qua Chính Pháp,
và trong giai đoạn Chính Pháp này đệ tử Đại
Pháp đă tiến bước [đến] đoạn
cuối của quá tŕnh của họ. Cho nên không thể sửa lại từ
đầu phần mà đă trải qua Chính Pháp chỉ v́
phải sửa lại cho chỉ một sinh mệnh. Đó là tại sao nhiều
đệ tử Đại Pháp không tu luyện khá, khi một
số vấn đề đặc định có liên
hệ đến họ xảy ra, hay là khi sự việc
ǵ có vẽ nghiêm trọng trong khi họ bị khảo
nghiệm, lúc ấy nếu chư vị muốn Sư Phụ
trực tiếp làm ǵ cho chư vị, th́ Sư Phụ
phải sửa lại tất cả từ ban đầu
[những ǵ] trong vũ trụ mới đến cả
vũ trụ cũ mà có liên hệ với chư vị. Tất cả sự việc
đă trải qua Chính Pháp trong bao nhiên năm qua cũng
phải sửa lại, thời gian cũng phải quay
trở lại... tất cả cũng phải sửa
lại từ đầu.
Vấn đề là to lớn như thế. Điều đó giải thích
rằng tại sao tôi bảo với chư vị tôi không
thể sửa động điều ǵ [trong viễn
cảnh đó]. Chư vị
tu luyện đến tầng thứ nào th́ đó sẽ là
tầng thứ của chư vị, và nếu trong giây phút
cuối cùng chư vị thể hiện chư vị không
thăng hoa được nữa, th́ t́nh huống đó
cũng chứng tỏ rằng yếu tố của
thế lực cũ can nhiễu chư vị. Kỳ thực th́, lúc mà
dường như một người không vượt qua
được khảo nghiệm, đó là c̣n tùy thuộc
vào nhiều yếu tố.
Kỳ thực khi chúng ta có người phải
rời đi sớm, miễn là người ấy là
một đệ tử Đại Pháp, người mà đă
làm tất cả 3 điều, chắc chắn người
ấy sẽ đạt Viên Măn; chỉ có là tầng thứ
của họ sẽ khác.
Thêm nữa, nếu chính cá nhân tôi làm
điều ǵ đó cho chư vị, tà ác sẽ bắt
chộp sự kiện này và vũ trụ mới sẽ
bị ô uế. Chính Pháp là
cực kỳ trang nghiêm. Khi
chư vị vừa bắt đầu tu luyện, lúc
ấy Sư Phụ đă làm tất cả những ǵ
phải cần làm cho chư vị rồi. Bây giờ th́ c̣n tùy vào chư
vị, chư vị dùng chánh niệm mà chiến đấu
trong các khảo nghiệm. Khi
chánh niệm của chư vị đầy đủ th́
Sư Phụ có thể giúp chư vị. Nhưng chư vị không có
đủ chánh niệm và chư vị không đủ tiêu
chuẩn, giả thử Sư Phụ làm điều ǵ cho
chư vị, th́ sẽ có liên hệ đến các sự
việc nghiêm trọng như tôi vừa giảng qua. V́ vậy, hễ khi con
đường tu luyện của một đệ tử
Đại Pháp đă được an bài, trên căn bản
không ai được bừa bải sửa động
đến được, và không ai từ dù là tốt hay
xấu cũng không làm ǵ được chư vị. Đến cả khi ai đó muốn
cho chư vị một điều ǵ đặc biệt và
tốt, vị ấy cũng không có khả năng thêm vào
được. Và nếu ai
đó muốn ban cho chư vị một điều ǵ
đặc biệt mà không thuộc vào phần mà đă
được an bài lúc ban đầu trong sự tu
luyện của chư vị, hay nếu như ai muốn
bức hại chư vị quá mức, họ cũng không
làm được. Chỉ
trừ khi chính cá nhân chư vị thể hiện thấp
kém. Chư vị có hiểu
tôi giảng ǵ không? (Vỗ
tay)
Nhiều học viên đă thấy
trước đây, khi tôi chữa bệnh cho người
thường, tôi không cần giơ một ngón tay. Tôi chỉ cần nh́n
người ấy là họ đă lành rồi. Khi tôi nh́n họ tôi phát ra một
số điều đặc định; tôi có thể phát
ra thần thông từ bất cứ nơi nào trong thân
thể của tôi. Nơi
chỗ kia, vừa khi tôi phát ra những điều đó,
tức th́ người ấy được lành
bệnh. Con người chung
qui cũng là con người, cho nên có lúc họ nghĩ
“Nếu ông không cần giơ một ngón ta làm sao mà trị
bệnh cho tôi?” V́ nguyên nhân này
mà tôi thường dùng tay của tôi. Hầu hết lúc nào căn bệnh cũng
được chữa lành ngay lập tức, không kể
là bệnh ǵ. Tôi có thể
bất cứ bệnh ǵ người thường có; tôi có
thể chữa tất cả bệnh. Nhưng đối với đệ tử
Đại Pháp th́ lại là chuyện khác. Tất nhiên, chư vị không nên mang
người thường đến đây sau khi tôi nói
như thế, bởi v́ tôi không trị bệnh. Đối với đệ tử
Đại Pháp, tiến đến bước này hôm nay trong quá
tŕnh tu luyện là không phải dễ dàng, cho nên tôi không
muốn có thêm rắc rối và can nhiễu. Bởi v́ trị bệnh cho
người thường có quan hệ đến cả
cuộc đời của người ấy và quan hệ
đến việc quân b́nh sự quan hệ nghiệp
lực của họ trong các không gian khác nhau, chỉ có lúc
ấy th́ họ mới được chữa cho, tất
cả nợ nần kia của họ phải
được giải quyết một cách thiện
từ, và các sinh mệnh mà muốn lănh nghiệp của
họ cũng phải được đền bù với
những điều tốt lành.
Chỉ lúc ấy th́ bệnh của họ mới
được chữa cho.
Trong hiện tại Sư Phụ không muốn làm
những điều này. Đó là
tại sao trên căn bản [trong các khía cạnh đó] tôi
không muốn làm ǵ cho con người, và đó là để
ngăn chận rắc rối xảy ra cho các đệ
tử Đại Pháp trong quá tŕnh tu luyện. Nếu điều ǵ đó không
xử lư cho đúng th́ rắc rối sẽ xảy ra
tức th́, và những rắc rối đó sẽ gây can
nhiễu. T́nh h́nh trên căn
bản là như thế.
V: Một số đệ tử
Đại Pháp đă bị bọn người ác độc
kia và các hồn ma tà ác từ các không gian khác bức hại
một cách khắc nghiệt, họ muốn đi nhà
thương và dùng phương cách của người
thường để giải quyết, hay là đi chích
thuốc, hay là uống thuốc để giảm bớt
cơn đau. Thưa làm
thế có gây thiệt hại cho thân thể người tu
luyện hay không? Họ
vẫn tiếp tục tu luyện được không? Trước khi một
người thoát khỏi tà ác bức hại thân thể
của họ, họ có thể dùng phương cách của
người thường được không?
Đ: Đối
với các đệ tử Đại Pháp điều quan
trọng là chánh niệm. Khi
chư vị có chánh niệm mạnh mẽ, chư vị có
thể đối phó với bất cứ điều ǵ và
có thể làm bất cứ điều ǵ. Đó là v́ chư vị là
người tu luyện: một người đang
tiến bước trên con đường thành Thần và
không bị các yếu tố của người
thường hay đạo lư của người
thường khống chế.
(Vỗ tay)
Tôi giảng cho chư vị
trước đây rằng tôi đă xóa tên của mỗi
một đệ tử Đại Pháp từ danh sách của
Địa Ngục rồi.
Mỗi một người thường, ai cũng
đều có tên trong danh sách đăng kư đó. Tôi đă xóa tên của các
đệ tử Đại Pháp từ danh sách đăng kư của
Địa Ngục. Tôi đă xóa
tên của chư vị từ Địa Ngục. Cho nên tên của chư vị
không c̣n ở đó nữa.
Nói một cách khác, chư vị không c̣n là sinh mệnh
của Tam Giới nữa, và chư vị cũng không c̣n là
người thường nữa.
Đó là tại sao khi chánh niệm của chư vị mạnh,
chư vị có thể giải quyết bất cứ
rắc rối nào. Nghiệp
bệnh mà đang thể hiện trong thân thể của
chư vị đó là biểu hiện của một
khảo nghiệm. Tất
nhiên nó thể hiện giống như nghiệp bệnh,
chắc chắn là sẽ không thể hiện một vị
Thần đang bị bệnh.
Cho nên chư vị phải dùng chánh niệm mà xử
lư. Chư vị là
người tu luyện, cho nên chắc chắn đó không phải
là bệnh; nhưng nó không thể hiện dễ dàng như thế
đâu. Chư vị có
biết thế lực cũ nghĩ sao không? Chúng nghĩ rằng “Ôi chao, ông,
Sư Phụ của họ, phải giảng Pháp về
nghiệp bệnh rơ ràng đến thế à.” Đúng, thực sự th́ thời
ấy khi tôi phải đối diện với các học
viên mà bị khó khăn trải qua khảo nghiệm của
nghiệp bệnh, tôi đă giảng những điều
này rất rơ ràng, và các học viên tại đây hôm nay
cũng biết điều đó.
Nhưng không kể là Pháp lư đă giảng rơ như
thế nào, tu luyện cũng sẽ không bớt khó khăn,
và [tiêu chuẩn đ̣i hỏi] có thể lại càng nghiêm
khắc hơn nữa. Ví
dụ, một biểu hiện là, nếu một
người chỉ đơn thuần nhận thức
điều ǵ th́ chưa đủ: người ấy
phải có chánh niệm chánh hành.
Nếu trong quá tŕnh tu luyện, chánh niệm của
một người không mạnh, th́ sẽ không vượt
qua được các khảo nghiệm tốt và các
khảo nghiệm này sẽ kéo dài hơn. Hơn nữa khi họ không
đạt được chánh niệm mạnh mẽ,
niềm tin của họ sẽ yếu kém. Có phải là một số
người đă mất niềm tin và kết quả là
họ đă “nhận thức” sai lầm không? Đôi khi chư vị chỉ
muốn Sư Phụ giảng Pháp cho chư vị một
cách thật rơ ràng hơn, nhưng không có ǵ thay thế cho tu
luyện cả nếu người học viên vẫn không
kiên định tin tưởng vào Pháp lư. Tất nhiên, về mặt khác,
các đệ tử Đại Pháp mà có chánh niệm mạnh
mẽ và niềm tin càng kiên định hơn sau khi lĩnh
hội được Pháp lư, th́ sẽ vượt qua
bất cứ khảo nghiệm nào.
Ngược lại, khi một
người, là một học viên mới hay là người
mà cá nhân tự nhận thức không siêng năng đủ,
bị bệnh và đi nhà thương th́ cứ đi, [tôi
đoán rằng] chúng ta chỉ tính việc đó là một
phần trong quá tŕnh tu luyện của họ thôi. Sau này khi tu luyện khá hơn,
dần dần họ sẽ nhận thức là phải làm
ǵ. Tu luyện có một quá tŕnh,
và xét cho cùng chúng ta cũng nên cho họ cơ hội. Tất nhiên không cần giảng
tại đây về những người siêng năng. C̣n những ai mà tâm chưa
vững: Nếu chư vị đi [nhà thương] Sư
Phụ không thể nói chi.
Nếu một người tiến từng
bước giỏi trong tu luyện, ai cũng sẽ khâm
phục. Chư Thần
sẽ khâm phục và Sư Phụ sẽ rất quư
trọng. Nếu một
đệ tử vượt qua các chướng ngại
tiến đến Viên Măn mà chưa bao giờ vấp ngă dù
chỉ một lần (mọi người cười), tôi
nói với chư vị rằng có lẽ vị này là
một vị Thần.
(Mọi người cười) Hay là, có lẽ Sư
Phụ đă không an bài sự việc tốt cho vị
ấy, và khảo nghiệm của vị ấy quá nhỏ
cho nên vị ấy vượt qua tất cả. Cho nên thông thường th́ khảo
nghiệm được quy định có thể
vượt qua miễn là người tu luyện cải
thiện cá nhân ḿnh; nếu chư vị không cải
thiện cá nhân ḿnh, th́ chư vị không thể vượt
qua khảo nghiệm. Trên
căn bản là thế.
Nếu ai phạm lỗi lầm, th́ chỉ xem đó
là một trạng thái trong quá tŕnh tu luyện, không thể
nói rằng người ấy không c̣n tốt đủ, hay
cũng không thể nói rằng người ấy sẽ
ở trong trạng thái đó măi.
Đơn thuần đó chỉ là một trạng thái
trong quá tŕnh [tu luyện].
Kỳ thực đôi khi nếu một người không
có đủ chánh niệm và không chịu đựng
được nỗi nữa, th́ phải làm sao? Th́ cứ đi. (Mọi
người cười) Được (Thầy mĩm
cười) cứ đi nhà thương.
Cái lư th́ là như thế. Nhưng người
thường làm sao chữa cho một vị Thần? Và làm sao người thường
chữa được bệnh của một vị
Thần? (Vỗ tay) (Thầy
cười) Những điều này là Pháp lư. Nhưng thường
thường trường hợp là chư vị thực
sự không có đủ chánh niệm. Khi cá nhân chư vị không xử lư cho tốt,
th́ cứ đi. Nếu tâm
của chư vị không vững, có nghĩa là chư
vị không đủ tiêu chuẩn, kéo dài quá tŕnh cũng
không có ǵ thay đổi; và nếu cố gắng để
dự thể diện, th́ lại càng tạo thêm ràng
buộc chấp chước lên trên ràng buộc chấp
chước. Trong những
trường hợp này th́ có hai sự chọn lựa:
Chư vị cứ đi nhà thương và bỏ cuộc
không c̣n cố gắng vượt qua khảo nghiệm
nữa, hay chư vị hoàn toàn buông bỏ tất cả,
hành xử như một đệ tử Đại Pháp trung
trực và đáng được khâm phục, không oán
giận hay bị ràng buộc chấp chước, phó thác
cho Sư Phụ an bài cho chư vị ở hay đi. Khi chư vị làm
được như thế, th́ chư vị là một
vị Thần.
V: Các hoạt động giảng
rơ sự thật ở Mă Nhật Tân (Nữu Ước)
đă kết thúc, và các học viên từ các vùng khác trở
về nơi họ ở để chứng thực
Pháp. C̣n các đệ tử
Đại Pháp từ Trung Hoa Lục Địa đến có nên
trở về không, nếu hoàn cănh thích hợp, chúng tôi có
thể về đó để giảng rơ sự thật
không?
Đ: Nếu
chư vị rời khỏi Trung Quốc bởi v́ chư
vị đă bị bức hại ở đó, tuyệt
đối chư vị không nên trở về. Hiện tại chư vị
đă rời khỏi nơi đó, th́ chư vị đă
thoát ra rồi. Ở lại
và giảng rơ sự thật ở đây. Nếu chư vị nghĩ
rằng nếu chư vị trở về bên đó mà hoàn
cảnh của chư vị khá dễ chịu, th́ đó là
khác. Trong trường hợp
đó chư vị có thể trở về, không có vấn
đề ǵ. Nếu trở
về mà nguy hiểm cho chư vị, th́ đừng
trở về.
V: Bởi v́ mục đích của
Đại Nhạc Hội Tất Niên là để cứu
độ chúng sinh, chúng tôi nên cho vé không tính tiền và
cũng không nên nói về việc làm tiền, hay là chúng tôi
phải bán các vé với giá thấp. Thưa ư nghĩ đó có đúng không?
Đ: Không,
không đúng. Đệ tử
Đại Pháp là đệ tử Đại Pháp thời Chính
Pháp. Hồi mà chư vị mua
sách Đại Pháp, hầu như là tôi muốn tặng không cho
chư vị. Nhưng sách
đó là để cho người tu luyện vào thời
Chính Pháp. Đối với
người thường, nhận được ǵ không
[trả lại] th́ không phù hợp với cái lư của không
gian này. Nhưng là đệ
tử Đại Pháp chư vị có thể tặng cho không;
[v́] đó là từ ḷng thiện của một đệ
tử Đại Pháp.
Nhưng chư vị có suy nghĩ
về việc các cơ sở mà đệ tử Đại
Pháp điều hành bị khó khăn như thế nào
không? Các đệ tử không
liên hệ không biết được rằng tài trợ
hạn hẹp như thế nào trong việc duy tŕ hoạt
động của các cơ sở truyền tin, như là
đài truyền h́nh, báo chí v..v.
Mọi người đă t́m cách vượt qua bằng
cách quảng cáo và t́m cách để cho khá hơn. Đó cũng là ước muốn
của tôi, và cũng là ước muốn của tất
cả học viên giúp trong việc truyền tin, và họ
đă tiến hành như thế.
Nếu họ có một chút lời lăi trong Đại
Nhạc Hội NTDTV th́ có phải là điều tốt không? Những người có liên
hệ trong buổi tŕnh diễn Giáng Sinh ở Hội
Trường Âm Nhạc Phát Thanh Đô Thị chính họ
cũng nói “Buổi tŕnh diễn của chúng tôi không xuất
sắc như của quư vị.
Chương tŕnh của chúng tôi không so sánh
bằng.” Nhưng vé của
họ th́ rất cao. Họ
tŕnh diễn 90 buổi như thế trong một tháng và
họ đă làm đủ tiền để tră cho tất
cả chi phí trong cả năm lẫn cả tiền
lương. Th́ tại sao
NTDTV không làm được như thế?
C̣n về giá vé, v́ giá trị của
Đại Nhạc Hội Tất Niên và nỗ lực của
đệ tử Đại Pháp bỏ ra, trên thực tế
kỳ thực th́ giá vé không cao lắm. Bất cứ nơi nào ở nước Mỹ
cũng thế, v́ mức sống ở Mỹ Quốc
từ vùng này đến vùng khác th́ không khác nhau. Vấn đề thực tế
là danh tiếng được nhận thức. Một số học viên muốn
mua vé để tặng, nghĩ rằng “Nếu giá vé không
cao và rẽ hơn một chút, tôi sẽ mua thêm và dùng làm quà
tặng. Tôi không mua
được nếu vé quá mắc, cũng không có khả
năng để tặng.”
Đây là vấn đề, và đó là tại sao một
số học viên than phiền.
Tất nhiên cũng có các loại giá vé khác nhau và các vé
này rẽ hơn, bởi v́ các ghế ngồi khác nhau. Nhưng căn cứ vào kinh
nghiệm của chúng ta trong lần trước hay là hai
lần rồi, sửa giá vé lại vào lần sau th́
được. Hay chúng ta có
thể có một buổi tŕnh diễn đặc biệt
riêng cho các đệ tử Đại Pháp.
V: Chúng tôi dự định quay
phim, các chuyện ngắn cho đài truyền h́nh về
đệ tử Đại Pháp chứng thực Pháp, và câu
chuyện là có liên quan đến quang cảnh ở Trung Hoa
Lục Địa. Chúng tôi
phải làm sao?
Đ: Kỳ
thực giải quyết vấn đề quang cảnh
ở phía sau th́ dễ lắm.
Chư vị biết, sáng tác phim ảnh là một
kỹ thuật giản dị.
Nếu chư vị cần quang cảnh nơi nào
đó, chỉ cần hỏi ai đó quay phim một đoạn
ở nơi nào đó và mang về đây.
V: Thưa, có rất nhiều
người đồng t́nh luyến ái ở San Francisco
[California, Mỹ Quốc] và có nhiều người
thường ủng hộ tư cách đó. Tà ác đă lợi dụng một
số lời giảng từ kinh văn của Sư
Phụ về đồng t́nh luyến ái để công kích
Đại Pháp. Thưa Sư
Phụ, làm ơn chỉ đạo là chúng tôi có nên công khai
trả lời và trả lời trên diện rộng không,
hay là giảng rơ sự thật với các cá nhân đó thôi,
những người mà tâm đă bị đầu
độc.
Đ: Chỉ
cần giảng rơ sự thật với cá nhân là đủ
rồi. Đối với
điều đó chư vị không cần phản
ứng. Chư vị biết
tôi đang duy tŕ một điều khá tốt: Khi nói
đến những ǵ cần giải quyết mà thuộc
về Pháp Chính nhân gian, tuyệt đối bây giờ tôi
không làm ǵ cả. Không kể
đó là do thế lực cũ hay là tà ác, bọn yêu ma sa
đọa, bất kể dụng ư nào tạo ra hỗn
loạn mà không thuộc về sự việc trong hiện
tại, th́ sẽ không có hiệu quả. Chúng có thể gây một chút náo
động, nhưng chúng ta không cần để ư
đến. Tôi biết tôi
phải làm ǵ. Nếu ai nói
chi, tôi có thể xét vấn đề mà họ nêu lên. Nhưng sự việc mà tôi
muốn làm tuyệt đối sẽ không bị gián
đoạn; [điều này] áp dụng cho việc chứng
thực Pháp hôm nay và việc Chính Pháp trong toàn vũ trụ. Tôi sẳn sàng lắng nghe bất
cứ ai đề nghị, nhưng tôi cũng vẫn
thực thi sự việc thể theo ước muốn
của tôi muốn làm và không ai có thể sửa động
được. (Vỗ tay)
Chư vị cũng thế, chư vị phải biết chư
vị đang làm ǵ, và hễ khi chư vị quyết
định một sự lựa chọn chánh đáng
rối, th́ không thể v́ ai hay v́ điều ǵ đó mà
chư vị không nên bị gián đoạn. Trong khi chư vị đệ
tử Đại Pháp đang tu luyện, giảng rơ sự
thật, cứu độ chúng sinh, và chống lại
cuộc bức hại này, chư vị không nên để
cho bất cứ điều ǵ xảy ra tạo can
nhiễu với những ǵ trước nhất và
trước tiên cho chư vị.
Chư vị phải xử lư điều này cho
tốt! Khi một số
sự việc xảy ra trong xă hội, đến cả
nếu sự việc đó hổ trợ đệ tử
Đại Pháp chống lại cuộc bức hại này,
tuyệt đối đệ tử Đại Pháp cũng
không được ngừng tu luyện và chỉ chú tâm làm
sự việc đó! Tu
luyện là tu luyện.
V: Có nhiều câu chuyện cao
thượng về các hoàng đế với tâm
tưởng rất cao và các cá nhân vào thời cỗ xưa
đối ứng với phê b́nh bằng ḷng biết ơn
và không oán giận. Kỳ
thực tôi cảm thấy cá nhân tôi chưa vững về
việc chấp nhận lời phê b́nh. Đôi khi tôi không giao thiệp tốt với
người khác bởi v́ tôi chỉ chú tâm đến
việc bảo vệ cá nhân tôi.
Đ: Bàn
về bảo vệ cá nhân (Thầy mĩm cười), làm
tôi nhớ một điều.
Có người nói với tôi, kỳ thực tôi cũng
có theo dơi, có người nói với tôi rằng có sự khác
biệt giữa các học viên ở Trung Hoa Lục Địa
và học viên ở Taiwan giải quyết vấn
đề. Nếu một
học viên ở Taiwan không làm tốt, nếu chư vị
chỉ điểm cho họ họ sẽ lắng nghe và
cũng không thủ
thế. Nhưng khi một
học viên ở Trung Hoa Lục Địa không làm điều
ǵ đó tốt và người khác chỉ điểm cho
họ, họ sẽ lập tức nói rằng “Mấy
người không biết chuyện ǵ xảy ra. T́nh huống lúc ấy là thế
này thế này.” (Thầy mĩm cười) (Mọi
người cười, vỗ tay) Họ cũng biết
rằng người tu luyện mà trực tiếp cự
tuyệt phê b́nh th́ không tốt; cho nên họ t́m cách
đẩy trách nhiệm theo cách quanh co, để bào
chữa cho cá nhân họ một cách quanh co. Khi chư vị làm lỗi, th́ là
làm lỗi. Cứ thẳng
thắn. Nếu chư vị
làm ǵ sai, th́ chư vị làm sai.
Chỉ có người dám tự ḿnh nhận lỗi,
th́ sự sai lầm đó sẽ được người
khác xét trong xác thực và khâm mộ. Đến cả chư Thần cũng khâm mộ
họ. (Vỗ tay) [Hảy
tưởng tượng điều này] nếu chư
vị đạt được đến bước
cuối cùng trong sứ mạng này và chư Thần hỏi
chư vị “Khi người khác phê b́nh chư vị,
chư vị luôn hành xử đúng phải không? Thể hiện cho chúng tôi
xem,” th́ chư vị đâu có
ǵ để thể hiện đâu. (Mọi người cười) Và nếu
chư vị nói rằng “Tôi không bao giờ làm ǵ sai, và
cũng không ai phê b́nh tôi cả,”
có ai tin chư vị không?
Làm sao con người không phạm
lỗi? Có phải là con
người đang tu luyện, v́ thế làm sao mà họ
không phạm lỗi? Vậy mà
không ai thấy chư vị thú nhận rằng chư
vị đă phạm lỗi.
(Mọi người cười). Chẳng phải chư vị từ chối
sự kiện là chư vị có ǵ sai sót sao? Chư vị không có ǵ thiếu
sót trong sự tu luyện của chư vị hay sao? Kể từ bây giờ trở
đi tôi sẽ quan sát xem ai dám nhận lỗi của
ḿnh. (Mọi người
cười, vỗ tay) Ai mà chưa từng phạm lỗi
chứ? Và phạm lỗi th́
tính ra sao? Chư vị
chỉ cần sửa lại, phải không? Điểm chính là các tâm ràng buộc
chấp chước của chư vị. Chẳng phải chư vị
cần tu luyện để buông bỏ các tâm ràng buộc
chấp chước của chư vị sao? Nếu chư vị luôn luôn t́m
cách lẩn tránh, trốn tránh xung đột, và không muốn
buông bỏ các tâm đó, th́ đó là một rắc
rối to lớn.
V: Thưa Sư Phụ, xin Sư
Phụ làm ơn giảng về sự quan trọng và
mục đích duy nhất về việc giảng rơ sự
thật ở Phố Tàu ở San Francisco?
Đ: Chư
vị cũng biết, đường phố ở trong
Phố Tàu hầu như các tiệm buôn ở bên
đường là các thương mại từ Trung Hoa
Lục Địa, chủ tiệm buôn là từ Trung Hoa Lục
Địa. Đến cả nếu
chư vị làm việc tốt ở Vùng Vịnh trên toàn diện,
và mặc dù cộng đồng người Hoa ở răi rác
và Đảng Cộng Sản Trung Quốc đê tiện kia
không có người đáp ứng, cũng vẫn c̣n có
người từ các vùng khác thường đến
Phố Tàu, cho nên nơi này không được bỏ
bê. Đừng để một
chỗ hở nào cho Đảng Cộng Sản Trung Quốc
đê tiện kia lợi dụng. (Vỗ tay) Không kể là
nơi nào, phải tiêu diệt nó.
Đơn thuần là chư vị không được
để cho bọn yêu ma sa đọa kia hại
người ở đây.
V: Khi chúng tôi giảng rơ sự
thật cho mọi người, chúng tôi có gặp một
số người thường, họ biết Đại Pháp
tốt và họ tử tế với đệ tử
Đại Pháp, nhưng họ không muốn ly khai khỏi
Đảng. Thưa những
người này có tương lai hay không? Chúng tôi phải làm ǵ?
Đ: Một
người [thường] muốn làm điều ǵ, đó
là tùy vào cá nhân của họ.
Đệ tử Đại Pháp phải làm những ǵ cần
phải làm và đừng để bị hối tiếc
điều ǵ [sau này].
V: Chi nhánh địa phương
của thời báo Đại Kỹ Nguyên đang bị rắc
rối về tiền nông rất nhiều. V́ t́nh huống này, thưa chúng tôi
có nên thu tiền từ các học viên mà đang tham gia trong
công tác truyền tin hay không?
Đ: Tôi
chưa bao giờ làm điều như thế. Bởi v́ tôi biết rằng tôi
tuyệt đối cấm [các đệ tử] không
được quyên tiền khi tôi bắt đầu
giảng Pháp, sau này, đến lúc mà t́nh h́nh cực kỳ
khó khăn, tôi cũng luôn luôn không chấp thuận việc
quyên tiền từ các đệ tử Đại Pháp. Trên thực tế, mỗi
một đệ tử Đại Pháp đă dùng lợi
tức của chính cá nhân ḿnh để chứng thực
Đại Pháp. Đó là quá xuất
sắc. Và cũng không
phải là từ quyên tiền; mà chính là từ trong tâm
của họ [mà họ làm].
Đó là uy đức vô cùng.
Giả như chúng ta theo lối của tôn giáo, tôi luôn
luôn nghĩ rằng làm thế là phá hoại Đại Pháp. Và đó là tại sao chính cá nhân
tôi chưa bao giờ làm điều này, và tôi cũng không cho
phép chư vị làm điều đó. Chúng ta không quyên tiền từ mọi
người; thay vào đó chúng ta lại chủ động
làm việc [v́ người].
Điểm trước là thụ động, trong khi
điểm sau là xuất phát từ tâm [của chư
vị]. Đệ tử Đại
Pháp đang chứng thực Pháp và đạt uy đức
của chính ḿnh. Nếu
giả như tôi quyên tiền để làm việc [Đại
Pháp], th́ uy đức sẽ không phải là của
đệ tử Đại Pháp mà là của tôi. Cho nên phải cố gắng
hết sức không được quyên tiền. Nếu chư vị thực
sự có khó khăn, chư vị có thể hỏi một
số ít học viên mà có nhiều tài nguyên.
V: Khi Thầy nói rằng phân nửa
số người sẽ được cứu
độ, có phải Thầy nói rằng phân nửa
người Trung Hoa, hay là phân nửa số dân của con
người thế giới?
Đ: Chưa
có ǵ quyết định cả.
Tôi nói rằng nếu chư vị cứu độ
được phân nửa người Trung Hoa, là Sư
Phụ của chư vị tôi rất mừng cho chư
vị và mừng cho các chúng sinh.
Chư vị không thấy người Trung Hoa hiện
nay đă trở thành [cái ǵ rồi]. Nếu chư vị có thể thấy
được, chư vị sẽ giật ḿnh! Chư vị không thấy
được sự việc đồi bại xảy ra
như thế nào ở Trung Quốc. Giả như nếu mà hoàn cảnh thực
sự thể hiện ra được trước
mắt của chư vị, th́ khũng khiếp vô cùng. Cái Đảng đê tiện kia
đă biến người Trung Quốc thành những kẽ
hung ác vô thần. Tư cách
của họ trở nên mất trí và suy đồi, họ
bị lún xuống đến một mức độ
thấp nhất mà con người có thể trở thành. Thêm vào đó là cuộc bức
hại Pháp Luân Công.
V:
Sư Phụ tôi xin đại diện cho các
đệ tử Đại pháp như sau gửi lời kính
Sư Phụ: các đệ tử ở Thái Lan, Pusan, Germany, Shenyang city, đô thị Chaoyang
tỉnh Liaoning, đô thị Changsha, và tỉnh Hunan, các
đệ tử đang bị giam giữ bất hợp
pháp và đang bị giam trong tù gửi lời kính Sư
Phụ nhân từ và vĩ đại.
V: Cám Ơn! (Vỗ tay) Và một đệ tử ở Trung
Hoa Lục Địa gửi lời kính tôi. Tôi sẽ không đọc tên của vị này
lớn lên ở đây, bởi v́ chúng ta cần bảo
vệ các đệ tử Đại Pháp [ở bên đó].
V: Khi chúng tôi làm việc với các
bạn đồng tu ở bên Nhật trong dự ác
mạng lưới, chúng tôi luôn gặp một số
học viên đă từng [bị sai lệch] đi sai
đường. Chúng tôi
bất đồng ư kiến với nhau về việc này,
nhưng các học viên hiểu biết về kỹ
thuật th́ chỉ là một số ít thôi. Thưa Sư Phụ chúng tôi có
thể làm việc chung với các học viên trong t́nh
trạng đó không.
Đ: Nếu
họ đă có lần đi sai đường và phạm
lỗi lầm, miễn là họ quay trở về th́
tốt rồi. Rắc
rối là vẫn có người ngoan cố đi sai
đường. Nếu
một người đă quay trở về và không làm
điều ǵ sai từ khi họ làm việc với
đệ tử Đại Pháp, th́ chư vị có thể tùy
theo hoàn cảnh cụ thể mà quyết định. Đừng hỏi Sư Phụ
quyết định những điều này.
V: Thưa chúng tôi thường
mời người thường đến tham dự trong
buổi b́nh luận phát thanh của chúng tôi, miễn là
họ không chống lại Đại Pháp và chống
đối cái Đảng đê tiện kia th́ được
không?
Đ: Làm
thế th́ được, tôi không nghĩ là có vấn
đề ǵ với điều đó. Đối với các chương tŕnh b́nh luận
th́ được.
V: Thưa vợ tôi có tham gia trong
một dự án kỹ thuật.
Cô ấy đă bỏ rất nhiều thời gian và
năng lực vào đó.
Nhưng cô thấy rằng người phụ trách
đối xử với cô không công bằng, và cô không
muốn hợp tác với các học viên trong một nhóm làm
việc dự án lớn.
Kết quả là kỹ thuật mà cô đă sáng
kiến không được dùng trong các dự án Chính
Pháp. Tôi lo rằng cô đi sai
đường. Thưa
Sư Phụ làm ơn nhân từ chỉ dạy về
điều này.
Đ: Kỳ
thực th́ đây là vấn đề: buông bỏ đi các
tâm ràng buộc chấp chước và không chịu nỗi
khi khảo nghiệm trở nên to lớn. Trên thực tế chư vị
có nh́n thấy [rắc rối ở chỗ này] không?
Chư vị đă vượt qua
trạng thái mà đệ tử Đại Pháp tu luyện
rồi và chư vị sắp sửa rời khỏi hí
trường nơi mà chư vị phải chứng
thực Pháp.
Đôi lúc khi người khác đánh trúng
cái tâm ràng buộc chấp chước của chư
vị, cái tâm mà chư vị không muốn ai đụng
đến, kỳ thực th́ điều này làm cho chư
vị khó chịu. Một
số người không muốn nghe người khác phê
b́nh. Một số th́ không vui
khi ư kiến của họ không được áp
dụng. Tất cả
những điều này là các tâm ràng buộc chấp
chước của con người, các tâm ràng buộc
chấp chước ngoan cố của con người. Mỗi khi chư vị
đề nghị điều ǵ, là phải được
áp dụng hay sao? Một
số người nói rằng “Tôi đă lập đi
lập lại [đề nghị của tôi] bao nhiêu
lần một cách kiên nhẫn, vậy mà không có ǵ thay
đổi cả.” T́nh
huống chân thực giản dị như chư vị
nghĩ hay sao? Rất
nhiều sự việc cần phải được
phối hợp với chủ đích bao rộng trong
tâm. Cũng thế, kỳ
thực có thể có những người mà chư vị
làm việc chung không tu luyện khá tốt bằng chư vị. Nhưng nếu các đệ
tử đó không tu luyện khá tốt bằng chư
vị, th́ họ không phải là đệ tử Đại
Pháp hay sao? [V́ thế mà]
chư vị không cần phối hợp sự việc
nữa hay sao? Hơn nữa
trong mỗi một vấn đề mọi người ai
cũng đều có ư kiến riêng. Có thể là cho dù ư kiến có xuất sắc bao
nhiêu đi nữa, cũng sẽ không được áp
dụng. Thế th́ chư
vị sẽ ngưng làm việc trong dự án đó hay
sao? Các phụ trách viên trong các
dự án phải chú ư các vấn đề nghị liên
hệ đến sự việc trên toàn diện, và phải
chú ư sự liên hệ tương thông của các sự
việc với nhau. Đây là
sự khác biệt chủ yếu giữa sự suy nghĩ
của người phụ trách và các người khác [trong
nhóm].
Một số người tu luyện
nghĩ rằng chỉ có kỹ năng kỹ thuật
của họ là tốt nhất, và khi ư kiến của
họ không được chấp thuận th́ họ tách ra
một ḿnh. Trên thực
tế th́ họ đang làm ngược lại. Chư vị đừng làm
việc theo cách ấy.
Người phụ trách chắc chắn là có ư
kiến riêng của họ.
Chư vị là đệ tử Đại Pháp, cho nên
chư vị phải cố gắng làm việc chung với
nhau cho tốt hơn. Mặc
dù ư kiến của chư vị không được áp
dụng, không kể là ư kiến của chư vị
xuất sắc bao nhiêu, [chư vị nên nghĩ rằng]
“Bất cứ ư kiến nào quư vị cho là tốt tôi
cũng sẽ làm theo, và tôi sẽ giúp và làm cho sự
việc tốt đẹp. Và
tôi sẽ cố gắng hết sức làm cho tốt
với những ǵ tôi phải làm, bởi v́ tôi đang tu
luyện.” Không phải là
nếu kỹ thuật của chư vị được
chấp nhận th́ chư vị sẽ đề cao trong tu
luyện. Làm việc tốt
và phối hợp được với người khác,
và làm chung với nhau để làm việc cho tốt
với công tác đặc định, người tu
luyện là phải như thế, và điều đó là
trước tiên và trước hết.
Tôi nghĩ rằng tôi chỉ giảng
bao nhiêu đó thôi hôm nay. Tôi
đă trả lời tất cả giấy câu hỏi
rồi. (Vỗ tay nhiệt
liệt) Tất nhiên, tôi biết là có một số giấy
câu hỏi đă bị các học viên phụ trách [Pháp]
hội loại bỏ ra. Sự
thật th́ tôi không thể trả lời hết tất
cả các câu hỏi đó bởi v́ thời gian có
hạn. V́ thế trong mỗi
một Pháp hội các học viên này đă loại bỏ
đi các câu hỏi mà đă hỏi trước đây hay
những câu hỏi không có liên quan đến Pháp hội trên
toàn diện. Trong bất cứ
trường hợp nào: người tu luyện cũng
phải suy xét sự việc như là người tu
luyện phải suy xét, và phải suy xét với cái tâm
của người tu luyện, tuyệt đối không được
suy xét sự việc với tâm của người
thường. Không có ǵ mà
chư vị đối diện là giản dị, ngẫu
nghiên, hay là chuyện của người thường;
sự việc đều có liên quan với sự tu
luyện của chư vị và sự đề cao của
chư vị. Bởi v́
chư vị là người tu luyện, đường
đời của chư vị đă được thay
đổi rồi, và chư vị đă được ban
cho một con đường tu luyện mới; không có ǵ
xảy ra trên con đường [tu luyện] là t́nh
cờ. Tuy nhiên nó xảy ra
giống như là t́nh cờ, bởi v́ chỉ trong mê ăo và
trong trạng thái mà chư vị giống như một
người b́nh thường th́ chư vị mới
thể hiện được rằng chư vị có tu
luyện hay không, chư vị có tu luyện tốt hay không,
và qua khảo nghiệm này đến khảo nghiệm khác
chư vị có vượt qua được hay không. Đó chính là tu luyện, và đó
chính là giác ngộ chân chánh!
Trong hiện tại, giai đoạn
Chính Pháp của đệ tử Đại Pháp là phải
như thế này. Trong
tương lai th́ sự việc sẽ khác rồi. Đệ tử Đại Pháp trong giai
đoạn tương lai sẽ không tu luyện theo cách
này. Tiêu chuẩn đ̣i
hỏi cho người đệ tử Đại Pháp trong giai
đoạn hiện tại rất cao, và đệ tử
Đại Pháp có trách nhiệm khỗng lồ, sứ mạng
lịch sử của các đệ tử là vô cùng to
lớn. (Vỗ tay) cho nên trong trạng thái mê ăo này mà họ
tu luyện ra sao th́ rất là quan trọng. Đó là tại sao chư vị không
cảm thấy điều ǵ hay nh́n thấy điều ǵ
chân thực đang xảy ra trong sự tu luyện của
chư vị, [v́ thế] chư vị không được
chểnh mảng. Chư vị
phải chú ư điều này.
Trong môi trường mà chư vị tu luyện chư
vị sẽ dần dần lĩnh hội và nhận
thức được sự việc một cách gián
tiếp. Tôi nghĩ rằng,
cộng thêm với Pháp lư của Đại Pháp là đủ
để tăng cường chánh niệm của chư
vị.
C̣n về Pháp lư mà Sư Phụ đă
giảng, nhiều người trong chư vị khán
giả [đây] hôm nay cũng đă đọc các kinh thư
của Phật Giáo và Đạo Giáo, một số cũng
đă từng là cư sĩ của Phật Giáo, một
số th́ cũng đă từng tu luyện ở các nơi
nào đó trước đây.
Cho nên chư vị có thể đọc và nhận thấy
rằng: có ai truyền giảng Pháp lư đến mức
độ thế này chưa?
[Có kinh thư] nào đă được giảng cao hay
rơ ràng đến như thế chưa? Đây là điều mà chưa từng xảy ra
trước đây. Nếu
tôi chỉ xúc tiến sự việc và bịa đặc
ra, tôi không nghĩ rằng sự việc có thể tiến
đến bước [này hôm nay], những ǵ chư vị
đang nh́n thấy cũng sẽ không xảy ra, và cái
hồn ma tà ác của cái Đảng đê tiện kia cũng
sẽ không khiếp sợ đến thế. Từ quan điểm kiến
thức của người thường, điều mà tôi
– Lư Hồng Chí – đă tiết lộ là vượt xa và qua
khỏi sự hiểu biết của con người
hiện đại và qua khỏi tầm kiến thức
hiện đại. Tôi đă
giải các bí ẩn mà đă khiến cho các nghành kiến thức
hoang mang. Đây không phải là
điều mà chư vị có thể t́m trong sách vở hay
học từ xă hội. Qua
sự tu luyện mà chư vị lĩnh hội
được rằng: đây là Phật Pháp, đây là
Đại Pháp của Vũ Trụ, và đây là Pháp mà đă chân
chánh vén mở Chân Lư của Vũ Trụ. Tôi cũng có thể tiết
lộ nhiều và nhiều điều làm cho nhân loại
ngạc nhiên hơn, nhưng điều đó [tôi sẽ
làm] trong giai đoạn kế tiếp. Cội nguồn của nhân loại, các chi
tiết cụ thể của sự việc, tất cả
bí ẩn mà đă thể hiện ra trong các chu kỳ
lịch sử khác nhau, tất cả những sự
việc mà đă xảy ra trong thế giới trong các chu
kỳ khác nhau, các nhân vật lịch sử khác nhau, và
hiện tượng cụ thể không giải thích
được mà con người không tin, lẫn cả
thiên thần v..v, tất cả sẽ hiển lộ ra qua
bằng [h́nh] màu trong xă hội con người tương
lai. Lúc ấy, tôi sẽ dùng
phương cách mới để chỉ đạo cho các
đệ tử Đại Pháp [thuộc vào] giai đoạn
tương lai và sẽ trao truyền cho họ một con
đường tu luyện khác để tu luyện. C̣n về Sự việc hôm nay th́
phải thể theo cách như thế này.
Các đệ tử Đại Pháp, cho
đến bước cuối cùng tiến đến Viên
Măn, chư vị sẽ bị khảo nghiệm để
xem chư vị có đạt được hay không. Có thể là sẽ có các khảo
nghiệm rất nghiêm trọng xảy ra cho chư vị,
đến bước cuối cùng, chỉ một
bước trước khi đạt được Viên
Măn. Đó là v́, mỗi một
bước trở thành nghiêm trọng và nghiêm trọng cho
sự tu luyện của chư vị và cho các khảo
nghiệm của chư vị, nhất là càng gần về
cuối cùng. Chư vị
biết rằng, đám chư Thần vô pháp kia của
vũ trụ cũ, miễn là chúng c̣n tồn tại, chúng
sẽ dùng các thủ đoạn để thao diễn
sự việc cho đến cuối cùng. Khi chư vị không theo đúng
tiêu chuẩn, chắc chắn chúng sẽ t́m cách làm cho
chư vị rơi xuống.
Chúng biết là ông Lư Hồng Chí sẽ không bỏ
rơi chư vị, cho nên chúng sẽ dùng tất cả
thủ đoạn đủ loại để làm cho
chư vị rơi xuống.
Chỉ cần một tư tưởng sai lệch là
bị rơi xuống rồi.
V́ thế càng về cuối cùng, khảo nghiệm càng
nghiêm trọng và chủ yếu hơn.
Đệ
tử Đại Pháp mà bấy lâu nay đă bị bức
hại nhưng cũng vẫn c̣n kiên tŕ và tiếp tục
chứng thực Pháp làm việc rất nhọc nhằn, và
những ǵ họ đạt được th́ không dễ;
nói chi đến sao lăng sự việc. Đừng để cho cá nhân chư vị tách
rời khỏi trạng thái mà chư vị đang tu
luyện chỉ v́ một chốc lát mơ ăo nhất
thời, hay bị kiệt quệ chỉ v́ phải
chịu dựng trong thời gian quá lâu. Một khi đánh mất cơ duyên này, rất
cả sẽ chấm dứt.
Bọn tà ác đang t́m đủ mọi cách để
làm cho chư vị rơi xuống. Một số chư Thần lại c̣n không
muốn chư vị thăng hoa qua tu luyện. Đừng nghĩ rằng “Họ
muốn điều tốt cho chúng ta và mong muốn cho chúng
ta thăng hoa qua tu luyện.”
Điều đó là không thật!
Chúng đang t́m đủ mọi cách để làm cho
chư vị rơi xuống và cũng không để
chư vị thăng hoa.
Chư vị cần phải để tâm điều
này và thực tế là như thế. Chư Thần trong các cảnh giới khác nhau có
tư tưởng riêng của các cảnh giới khác nhau. Trong Chính Pháp chúng không
được nh́n thấy chân lư tối cao của vũ
trụ, và một số trong bọn chúng lại c̣n nghĩ
rằng Chính Pháp và đệ tử Đại Pháp là không
xứng đáng. Chỉ có các
chư Thần mà đă biết được sự
thật mới hiểu được tầm nghiêm trọng
của sự việc này, cho nên họ không dám làm
điều ǵ ngang bướng.
Giả thử mà Chính Pháp của toàn vũ trụ
bị thất bại, th́ vũ trụ sẽ vĩnh
viễn ngừng không tồn tại nữa, tất cả
sẽ bị giải thể, căn nguyên của vật
chất tất cả cũng bị giải thể, và
nếu chư vị muốn h́nh thành một cái ǵ từ
một thiên thể, trống không và không có ǵ trong đó,
thời gian đ̣i hỏi để xúc tiến đơn
thuần sẽ khũng khiếp lắm. Hơn nữa, cũng không h́nh
thành được nếu cơ hội hay môi
trường không thuận tiện.
Tất cả đệ tử Đại
Pháp đều biết rằng những ǵ tôi giảng là
bắt đầu cao hơn và cao hơn, lớn hơn và
lớn hơn, được phơi bài thêm và thêm nữa,
một số điều đặc định mà đang
xảy ra trong Chính Pháp. C̣n
về các học viên mới hay các học viên mà không siêng
năng, nói về lĩnh hội điều ǵ đó, không
siêng năng là tạo ra một sự gián đoạn và
không thông hiểu sự việc.
Không có cách nào hơn. Tôi
đă giảng Pháp trong phạm vi toàn diện t́nh h́nh của
Chính Pháp, và đó là tại sao tôi phải giảng chi
tiết theo cách này. Tôi hy
vọng rằng tất cả mọi người, ai đă
thọ Pháp sẽ quư trọng Pháp và sẽ không đánh
mất cơ hội này. Trong
quá khứ, khi tôi bắt đầu truyền Pháp, tôi đă
giảng rằng “Nếu tôi không cứu độ
được chư vị, không ai sẽ cứu
độ [chư vị].”
Sự thật là, không những chỉ không ai có
khả năng cứu độ chư vị, mà chư
vị cũng sẽ vĩnh viễn không gặp
được một cơ hội thêm một lần
nữa như thế này. Đó là
v́, lần này, nhân loại đă tiến đến
điểm này, đoạn cuối này. Sau khi Chính Pháp và Pháp Chính Nhân Gian kết thúc, chu
kỳ kế tiếp của nhân loại sẽ là nhân
loại mới, và con người ai có thể bước
qua sẽ trăi qua các cải biến, đến cả h́nh
dáng bên ngoài cũng sẽ thay đổi.
Được rồi, tôi chỉ giảng
bao nhiêu thế thôi. Tôi hy
vọng rằng tất cả mọi người sẽ
thực thi khá hơn và khá hơn trong giai đoạn
cuối cùng [này]. Tuyệt
đối là không được chểnh mảng. Chư không được sao lăng
và thiếu nghị lực.
Một vấn để khác là, điều tôi
giảng vừa qua về một yếu tố cần
thiết mà đệ tử Đại Pháp bị thiếu sót,
điều mà chư vị quên, đó là chư vị không
chịu đựng được người khác phê b́nh
chư vị. Chư vị
không được từ chối lời phê b́nh có tính cách
xây dựng của người khác và đến cả
lời phê b́nh không tốt cũng thế. Chư vị không được
đẩy nó đi. Kể
từ bây giờ tất cả chư vị phải
bắt đầu vứt đi cái tâm ràng buộc chấp
chước này. Đây không
phải là điều giống như tôi đă từng yêu
cầu chư vị là cần phải cải thiện
từng bước một như những điều tôi
thường giảng khi tôi giảng Pháp. Đúng hơn, đây là vấn
đề rất chủ yếu, cuối cùng, và quan
trọng mà chư vị phải vứt nó đi, ngay bây
giờ. Tôi chỉ
giảng bao nhiêu đó thôi.
(Tiếng vỗ tay dài nhiệt liệt)
Các học viên ngồi ở phía sau
cũng đă nghe tất cả, có đúng không? (Vỗ tay) Không kể là ngồi
phía sau bao xa, các học viên đều có Pháp Thân của tôi,
vô số Pháp Thân, ở phía sau chư vị. (Thầy cười) (Các
đệ tử vỗ tay một cách nồng nhiệt)
Dịch
ngày 05-28-2006; Để chỉnh nghĩa đúng hơn, bản
dịch có thể được hiệu chỉnh lại
trong tương lai.
Chú ư của người dịch: Bài giảng Pháp của Sư
Phụ sẽ được đưa lên từ
phần. Đây là Vấn Đáp
Phần III, phần cuối cùng của bài giảng này.
http://www.clearwisdom.net/emh/articles/2006/5/6/72950.html