Bước Qua Cửa Tử

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lư Hồng Chí

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngày 9 Tháng 5 Năm 2006

 

 

 

 

 

 

 

 

Bản thảo

Bản dịch từ tiếng Anh


Bước Qua Cửa Tử

 

 

Một số học viên không xem việc học Pháp là ưu tiên, và trong khi tà ác bức hại đệ tử Đại Pháp và áp lực từ bọn khũng bố “đỏ” dă man kia xảy ra, sự sơ suất của họ đă bị bọn tà ác kia lợi dụng bởi v́ cái tâm sợ hăi của họ, họ đă làm những điều xấu ác đối với Đại Pháp và đệ tử Đại Pháp mà họ không nên làm.  Họ đă đóng vai tṛ mật vụ và điệp viên cho văn pḥng t́nh báo của cái Đảng đê tiện kia như là Bộ An Ninh Quốc Gia của Đảng Cộng Sản Trung Quốc, Tổng Hành Dinh Tham Mưu [Quân Đội], Bộ An Ninh Công Cộng v..v.  Khi họ phục tùng bọn tà ác, họ đă làm rất nhiều điều, đến độ rất nhiều và đă làm trong các mức độ khác nhau, vô cùng sĩ nhục cho hành động của người tu luyện.  Chính cá nhân họ cũng là một sinh mệnh, tận trong tâm của họ, họ biết rằng Đại Pháp tốt, cho nên sau khi làm những điều đó họ ăn năn hối tiếc.  Họ muốn trở lại tu luyện, nhưng bây giờ họ có một thành tích mà các mật vụ của Đảng Cộng Sản Trung Quốc dùng đó để chống lại họ, v́ thế [tâm] họ tràn đầy hối tiếc.  Họ sợ rằng nếu họ trở lại tu luyện, bọn mật vụ kia sẽ dùng những điều đó mà chống lại để hâm dọa họ.  Và họ lại càng lo sợ hơn nữa một khi các đệ tử Đại Pháp biết được những ǵ họ đă làm, họ sẽ bị xấu hổ vô cùng khi phải đối mặt với đệ tử Đại Pháp.  Họ đang ở trong một cái thế vô cùng khó xử.

 

Sự thật th́, mất đi cơ hội vạn cổ này và không hoàn thành mục đích [mà chư vị] xuống thế gian này, c̣n khủng khiếp hơn là bị xấu hổ v́ phải đối mặt với người khác.  Tu luyện là tu luyện, và tu luyện là phải buông bỏ các tâm ràng buộc chấp chước của con người, buông bỏ các hành vi xấu ác của con người, buông bỏ các tâm sợ hăi đủ loại, lẫn cả các tâm sợ này sợ kia.  Chư vị đi sai đường, trước hết cũng là v́ các tâm ràng buộc chấp chước và tâm sợ hăi của chư vị, và bây giờ khi chư vị muốn quay trở về, một lần nữa cũng v́ cái tâm sợ hăi này mà chư vị bị kềm giữ lại và chư vị lại c̣n để cho nó ngăn chận không cho chư vị quay trở về.

 

Sợ hăi có thể khiến cho một người bị lầm lỗi, và sợ hăi cũng có thể khiến cho một người mất đi cơ duyên của ḿnh.  Sợ hăi là một cái bẫy giết người trong quá tŕnh của người tu luyện tiến đến Thần.  V́ sợ hăi mà chư vị đă phạm lỗi vô cùng to lớn rồi, vậy mà chư vị lại c̣n muốn chỉnh sửa v́ sợ người khác biết được.  Tu luyện là nghiêm túc.  Nếu chư vị c̣n tiếp tục ôm ấp sợ hăi như thế này, chừng nào chư vị sẽ vứt đi cái tâm sợ hăi mà đang kềm giữ chư vị lại đó?  Đối với các học viên đó, nhất là các học viên mà đang che dấu tất cả những điều [họ làm] và lại c̣n tỏ ra như là tốt hơn các học viên khác, nếu chư vị không vứt đi cái tâm ràng buộc chấp chước này, chấm dứt hành vi tội lỗi kia của chư vị, và vứt đi các tâm sợ hăi của chư vị, cho dù chư vị đă làm bao nhiêu việc làm của đệ tử Đại Pháp, chư vị cũng chỉ làm những điều đó để mà che đậy thôi.  Nếu chư vị chấm dứt không c̣n phạm tội lỗi mà chư vị đă hằng bao lâu che dấu và đè nén bên trong chư vị và t́m cách quay trở về, th́ tất cả mọi việc chư vị làm sẽ được minh bạch và [sẽ được xem là] phần tu luyện của một đệ tử Đại Pháp.

 

Là Sư Phụ của chư vị, trong sự tu luyện của chư vị tôi chưa bao giờ tính bao nhiêu tội mà chư vị đă làm; tôi chỉ nhớ những điều tốt mà chư vị đă làm và chỉ nhớ những thành tích [tốt đẹp] mà chư vị đạt được.  Đệ tử Đại Pháp đă đột phá vượt qua trong quá tŕnh tu luyện và đă chống lại bức hại của tà ác, cho nên họ hiểu gian khổ là thế nào trong tu luyện, họ sẽ thông cảm cho các học viên mà đă đi sai đường.  Cho nên nơi đây tôi nhắc nhở chư vị một lần nữa: Tất cả các học viên người mà đă phạm các lỗi lầm loại này [gián điệp], kể từ bây giờ tốt hơn hết là chư vị phải công khai tuyên bố rằng chư vị vứt đi cái gánh nặng ghê tởm đó và quay trở về với Đại Pháp.  Chỉ khi nào chư vị công khai tiết lộ ra tất cả những ǵ chư vị đă làm sai, th́ chư vị mới phá vỡ được cái mạng nhện mật vụ và phá vỡ được sự đe dọa đó.  Và chỉ khi nào chư vị công khai tiết lộ ra những điều này th́ chư vị mới vứt bỏ được các tâm ràng buộc chấp chước và tâm sợ hăi kia của chư vị.  Không theo cách người thường, các đệ tử Đại Pháp và tôi sẽ bỏ qua không quan tâm đến các học viên mà đă tu luyện sai đường.  Hồi tôi c̣n giảng Pháp trong xă hội con người, tôi cũng đă biết có các trạng thái đủ loại sẽ xảy ra trong sự tu luyện của mọi người.  Trong quá tŕnh con người tu luyện tiến đến Thần, bởi v́ con người đang tu luyện chứ không phải Thần đang tu luyện, chắc chắn là trong quá tŕnh tu luyện họ sẽ có phạm lỗi lầm, chắc chắn là sẽ có các khảo nghiệm mà họ không vượt qua tốt.  Và tất nhiên có người th́ phạm lỗi rất to.  Nhưng khi chư vị nhận ra lỗi lầm của chư vị, then chốt là chư vị có quyết tâm mà vứt nó đi hay không.  Chỉ khi nào từ đó chư vị mà nổi lên [vượt qua] th́ mới được xem là tu luyện, và đó chính là tu luyện.

 

Tôi hy vọng các học viên mà đă đi sai đường đừng tiếp tục phạm lỗi lầm nữa.  Đây có lẽ là lần cuối cùng mà Sư Phụ giảng Pháp cho các học viên này.  Hăy nắm bắt cơ hội này của chư vị, vô số chư Thần đang quan sát chư vị, các đệ tử Đại Pháp và tôi đang chờ đợi chư vị trở về.  

 

 

Lư Hồng Chí

Ngày 9 Tháng 5 năm 2006

 

 

Dịch ngày 12-05-2006; Để chỉnh nghĩa đúng hơn, bản dịch có thể được hiệu chỉnh lại trong tương lai.

 

http://www.clearwisdom.net/emh/articles/2006/5/11/73143.html