Giảng Pháp Trong Buổi Họp
Truyền Hình Tân Đường Nhân NTDTV

(Phần Vấp và Đáp)

Lý Hồng Chí
6 Tháng 6 Năm 2009

Dịch từ bản tiếng Anh

 

Đệ tử:  Vì chúng con là phóng viên các bài viết cần phải chính xác, nhưng có lúc chúng con bổ túc thêm để thuyết phục người ta tin sự thật.  Con cảm thấy là phải thể theo tiêu chuẩn của truyền thông Tây Phương và báo cáo một cách chính xác.

Sư Phụ:  Tôi đồng ý với ý nghĩ này.  Sự việc là phải làm như thế.  Đừng giống như các công cụ tuyên truyền của Đảng tà ác.  Tách rời sự thật khi diễn tả những tình huống nào đó với hy vọng đạt được tác dụng là không đúng.  Cứ để tự nhiên, các bài có tác dụng gì thì nó sẽ đạt được nấy.  Đừng cố ý bẻ cong sự thật.  Chư vị sẽ bị mất uy tín.

Đệ tử:  Thưa, con là một phóng viên báo cáo tình thế cộng đồng.  Từ góc độ tu luyện con biết là phải tuân theo Chân Thiện Nhẫn khi làm điều gì và con biết rằng các bài báo cáo là phải chân thật, nhân từ và tốt.  Nhưng có những điều chúng con hoàn toàn không giải đoán được.  Ví dụ, trong phố tàu sự tình là rất phức tạp.  Một số người là tay nghề chuyên nghiệp của Đảng Cộng Sản Trung Quốc, cho nên chúng con cố gắng báo cáo các hoạt động mà họ hỗ trợ hay chúng con báo cáo càng ít.  Khi họ bịa những điều không đúng, chúng con biết tuyệt đối là không báo cáo, nhưng có lúc chúng con không dễ phát hiện mối liên hệ và vô tình giúp đề cao người xấu.

Sư Phụ:  Tôi nhớ sau khi cuộc bức hại xảy ra, có một người tại Trung Hoa Đại Lục viết thư cho tôi cho rằng là học viên.  Lá thư viết về làm sao làm sự việc gì đó tốt hơn v..v, nhưng tôi biết người này là đặc vụ, vị này ngụy trang, điểm mà vị này nêu lên là lợi ích cho chúng ta, cho nên tôi lấy ý kiến đó.  Tại sao tôi nói điều này?  Tất cả những gì tôi làm là vì cứu độ chúng sinh, không kể chư vị là ai, chỉ cần chư vị đóng góp vào việc cứu độ chúng sinh, tôi sẽ áp dụng ý kiến của chư vị.  Chỉ cần một người thường, người đang sống hôm nay, không kể là đã làm tệ thế nào, ngoại trừ những kẻ xấu ác nhất, vị đó vẫn còn hy vọng.  Trong cuộc bức hại này, nếu ai đã thụ động làm điều xấu mà trở nên minh bạch, thì cá nhân đó, nếu có thể đóng vai trò chính diện, sẽ được cơ hội đền trả cho những gì họ đã làm.  Nếu những người như thế nói ra những điều tốt, ví dụ chư vị có thể trích dẫn, nhưng nhất định là không trích dẫn những lời xấu mà họ nói.  Nếu một người xấu và những gì họ nói không có tính chất cứu độ chúng sinh thì tốt hơn hết là không nên báo cáo [về sự tình đó hay lời họ nói] mặc dù người ta nghe thấy thích thú.  Đó là vì bất cứ bài nào cũng đề cao và tăng cường mức độ nhận thức của họ.  Không nên đề cao tiểu sử của người xấu.  Nếu điều họ nói giúp cứu chúng sinh thì cứ báo cáo, điều đó thật sự là giúp họ tích đức.

Đệ tử:  Nếu muốn điều hành đài truyền hình Tân Đường Nhân NTDTV cho tốt thưa chúng con phải làm sao?  Trong địa phương chúng con, nhất là các học viên bán quảng cáo cho rằng thời báo Đại Kỷ Nguyên Epoch Times cần làm tốt trước khi nói đến NTDTV.

Sư Phụ:  Chư vị không cần hỏi tôi về những điều này.  Nếu một người cho rằng chủ yếu họ chỉ làm cho Đại Kỷ Nguyên, thì tất nhiên là họ chú ý về Đại Kỷ Nguyên và sau đó thì mới giúp NTDTV.  Nếu một người chú ý về NTDTV thì nên chú ý vào việc của NTDTV và giúp các cục bộ truyền thông khác sau khi làm xong việc của mình.  Tất cả đều là nằm trong phạm vi trách nhiệm của đệ tử Đại Pháp, nên cứ làm càng nhiều trong khả năng của mình.  Nhất định là tất cả các cục bộ truyền thông mà chư vị làm đều có tác dụng cứu chúng sinh và tiếng vang của chư vị mang uy đức của mỗi một đệ tử tham gia.

Đệ tử:  NTDTV thiếu kém rất nhiều tiền, để lấy quảng cáo, một số học viên thật sự đã làm rất cực nhọc, phòng quảng cáo đã gửi các phóng viên đi quay phim rất nhiều quảng cáo tin tức, có lúc là hơi quá trớn.  Thưa làm cách này có đúng không?

Sư Phụ:  Nếu làm quá trớn thì không đúng.  Khởi đầu, có thể là không xử lý sự việc tốt, mỗi người đều phải trải qua tiến trình từ không biết cho đến biết phải làm gì.  Tôi mong rằng chư vị dần dần sẽ làm tốt, có kinh nghiệm nhiều hơn, xử lý các rắc rối càng lý trí hơn, để có thể tự mình xử lý sự việc trên toàn bộ.

Đệ tử:  Cả vài tháng rồi từ khi NTDTV bắt đầu phát ra ở Canada vào 2008.  Tuy nhiên khi cố gắng quảng cáo rộng hơn, chúng con phát hiện NTDTV phổ biến trong cộng đồng là yếu kém.

Sư Phụ:  Phần lịch sử trong hiện tại mà đang vén mỡ ra chính là ban cho đệ tử Đại Pháp, không ai tích cực mời chư vị làm gì cả, là vì con người đang nằm trong cái bùa mê.  Tất cả là được thiết lập cho chư vị, bao gồm những sự tình đúng sai, thiện ác, tất cả đều lẫn lộn nhau.  Cho nên thật sự là khó cho chư vị làm sự việc.  Mặc dù là tình huống này, không một sinh mệnh nào trong vũ trụ này so bằng với chư vị được.  Sứ mệnh phải thực thi mà tôi vừa giảng qua, Thần đặc biệt đã an bài, nhưng chỉ khi nào chư vị làm tốt thì sự tình trong thế gian này mới cải biến.  Làm tốt, làm chung tốt, làm có tác dụng, thật sự là phát nguồn từ chư vị, chính bản thân chư vị.  Chư vị có thể hỏi “Thưa có một loại vũ khí bí mật nào để sử dụng không?  Chúng con có thể nghĩ ra cách gì đặc biệt không?”  Chư vị đã được ban cho một con đường chân chính nhất, nhưng nó là một con đường eo hẹp nhất.  Khi ý đồ của chư vị sai lệch hay việc chư vị xử lý có vấn đề thì con đường này sẽ khó khăn.  Con đường này là cực kỳ eo hẹp, nhìn thì có thể là không đi được nhưng trên thực tế chư vị đi được.

Đệ tử:  Các điều luật cho chín cuộc thi do NTDTV tổ chức cứ thay đổi lần này đến lần khác.   Những người ghi danh vào cuộc thi nhận định chúng ta như thế nào con thấy là không tốt và hiển nhiên là không chuyên nghiệp.  Con xin hỏi Sư Phụ, đây có phải là quan niệm riêng của con hay chúng con có thể làm tốt hơn?

Sư Phụ:  Tôi biết là có nhiều thay đổi, nhất là thiếu kém kinh nghiệm và còn cố gắng muốn thỏa mãn tâm tranh đấu.  Sự thật thay đổi nhiều thì không tốt.  Nhưng, đối với các thí viên tranh tài nếu luật càng rõ thì tốt hơn.  Ban phụ trách thiếu kinh nghiệm, cho nên mỗi một bước càng ngày càng có kinh nghiệm nhiều hơn.  Khi có gì thiếu sót thì nên sửa lại.  Tôi nghĩ sự việc này sẽ tốt hơn trong tương lai là vì họ có nhiều kinh nghiệm hơn.

Đệ tử:  Con là một phóng viên từ Taiwan.  Đệ tử Đại Pháp tại Taiwan đang báo cáo rất nhiều tin tức để vạch trần hành động xấu ác của Đảng Cộng Sản Trung Quốc, nhưng họ cảm thấy trực tiếp thu thập tài liệu là khó khăn.  Thưa làm sao giải quyết rắc rối này?  Câu hỏi thứ hai, chính phủ hiện tại và một số thương gia tại Taiwan đã dần dần trở thành cộng sản chuyên nghiệp.  Nếu chúng con báo cáo vạch trần lỗi của họ, họ có chống lại chúng ta không?

Sư Phụ:  Có rất nhiều thứ là do đảng tà ác đăng lên và các tài liệu truyền thông của mạng lưới khác chư vị có thể sử dụng.  Chư vị có thể in lại những điều đó.  Nếu chư vị có thể lấy được tin tức mới nhất từ đại lục thì tốt hơn, trừ khi chư vị có mối quan hệ hoàn toàn an ninh và an toàn.

Còn về việc chính quyền nào hay cá nhân nào làm gì, người tu luyện không nên suy nghĩ về những sự việc này.  Không suy nghĩ và cũng không quan tâm.  Cứ nghĩ “Tôi đến để cứu chúng sinh, chỉ thế thôi.” Hôm nay người này nắm quyền ngày mai có thể là người khác, nhưng dù ai muốn nắm quyền, thì cứ thế thôi.  Sự tình này đã được Thần an bài rồi, thì là như thế thôi.  Nếu chư vị chú ý đến nó, tức là tư tưởng chư vị đã bị lệch rồi.  Khoảnh khắc mà chư vị nghĩ về những điều đó là đã lệch rồi.  Đừng quan tâm những chuyện đó, cứ làm những gì cần làm.  Thường thường khi chư vị dính mắt vào cái gì, rất có thể rắc rối sẽ đi theo và hình thành một cái gì giống như một khảo nghiệm tâm tính cho chư vị.  Đừng quan tâm đến những điều đó thì tốt hơn.  Chư vị có con đường của chư vị, con người có sự việc của họ.  Chư vị có sự việc cần phải làm.  Đừng quan tâm hay chú ý đến những sự tình chính trị hay những gì xảy ra giữa các đảng phái.  Tất nhiên truyền thông chúng ta thật sự không lựa chọn báo cáo về nó, vì có thể những sự tình đó là người thường thích.  Trong trường hợp đó chư vị cứ báo cáo như các phóng viên khác, đừng viết bình luận cá nhân.  Chư vị cũng có thể lấy báo cáo của người khác.  Chúng ta không viết bình luận cá nhân về tranh luận của các đảng phái.  Cho nên chư vị cứ báo cáo tin tức nào mà mang lợi ích cho con người, cho đến khi cuộc bức hại này kết thúc, truyền thông mà đệ tử Đại Pháp điều hành đã trở thành một phần của xã hội bình thường.

Đệ tử:  Xin Sư Phụ giảng về Cuộc Thi Hán Phục ảnh hưởng y phục con người thế gian và xin giảng tại sao Hán phục đã biến mất một thời gian dài sau đời nhà Minh.

Sư phụ:  (Cười) Buổi họp hôm nay là để bàn về việc làm của NTDTV không phải là cho Hán phục.  Để dành câu hỏi này cho lần khác.

Đệ tử:  Thưa con có câu hỏi về quản trị.  Khi một người có tài năng và có nhiều ý kiến, là một người phụ trách con phát hiện rằng nếu con chỉ dẫn hay tìm cách hoà giải những ý kiến khác nhau thì luôn có người bảo con là phải xét bên trong.  Tất nhiên, trong việc tu luyện con có thể nhìn vào bên trong khi con về nhà.  Nhưng khi xử lý vấn đề gì và quyết định làm sao hoàn tất việc, là người phụ trách con phải làm sao?

Sư Phụ:  Tôi biết ý của chư vị.  (Mọi người cười) Thường thường đệ tử Đại Pháp sẳn sàng bỏ ăn bỏ ngủ để chứng thực Pháp, “Dù có mệt thế nào chúng ta cũng làm được.”  Nhưng về việc quản trị và điều hành sự việc thể theo tiêu chuẩn, lãnh đạo người khác hay thiết kế luật lệ và quy định sự việc thì chư vị lập tức từ chối không làm.  (Mọi người cười) Chư vị có biết rằng đó là cách duy nhất mà chư vị cường mạnh và có hệ thống, chỉ lúc đó chư vị mới có chân đứng vững vàng trong xã hội con người và đóng vai trò vững mạnh hơn?  Chư vị thiết lập một đài truyền hình để chứng thực Pháp.  Khởi điểm chính là để vạch trần tà ác.  Nhưng Sư Phụ vừa giảng rồi, làm bất cứ điều gì thì phải làm cho tốt.  Hơn nữa, điều mà chư vị đang làm chính là để lưu lại cho văn hóa cho tương lai.  Nếu không có luật lệ hay quy định, làm sao lưu lại cho tương lai?  Có gì để con người học hỏi trong tương lai?  Không có hình thức thì làm sao họ học hỏi đây?  Chỉ là nhiệt tâm của đệ tử Đại Pháp sao?  (Sư Phụ cười) (Mọi người cười) Đó là tại sao tôi giảng, không kể chư vị đã tùng cai trị thế giới nào, hay đang làm dự án nào, ai muốn lãnh đạo chư vị thì cứ để cho họ làm.  Đừng nghĩ là con người không lãnh đạo chư vị được.  Đừng quên rằng con người đang ở trong mê và hình thức tu luyện của chư vị chính là chư vị tu nơi người thường.  Có lẽ đệ tử Đại Pháp người mà lãnh đạo chư vị đến từ một tầng thứ không cao bằng chư vị, hay có thể là tình huống mà họ chưa tu luyện cao bằng chư vị.  Nhưng điều đó không thành vấn đề.  Căn cứ vào chính niệm mà phối hợp cho tốt để cứu độ chúng sinh.  Nhất định là phải làm chung với nhau cho tốt.  Tôi giảng rõ chưa?  (Vỗ tay) Nhiều học viên thật sự đã nêu lên vấn đề này với tôi.  Hôm nay nhân cơ hội này tôi giảng rõ cho chư vị.  (Mọi người cười, vỗ tay)

Đệ tử:  Con có hai câu hỏi.  Câu thứ nhất, có nhiều học viên lãnh nhiều trách nhiệm trong việc truyền thông và nhất là lúc chúng ta quảng cáo Đoàn Nghệ Thuật Shen Yun, không ai làm quảng cáo mà ban quảng cáo mang về còn người trong ban quảng cáo thì đi bán vé.  Thưa làm sao chúng con quân bình những việc này?

Sư Phụ:  Đó là một vấn đề.  Đó là tại sao mỗi lần Shen Yun bắt đầu lưu diễn, tôi muốn thế giới biết về Shen Yun càng nhanh càng tốt.  Tôi yêu cầu hảng lưu diễn không được ở một nơi quá lâu là vì nếu họ ở lâu thì gây khó khăn cho các học viên địa phương và còn ảnh hưởng các dự án khác nữa.  Cái rắc rối mà chư vị nêu lên thật sự đã xảy ra từ lâu rồi.  Thời mà khi Shen Yun đang được thiết lập, tôi quyết tâm và quyết định là phải chọn các đệ tử Đại Pháp trẻ là vì vấn đề này, để nó không ảnh hưởng các dự án khác của đệ tử Đại Pháp.  Nhưng cũng vẫn có nhiều đệ tử Đại Pháp liên quan trong việc bán vé và họ đã làm việc rất nhọc nhằn, cho nên các dự án khác cuối cùng cũng bị ảnh hưởng.  Cho nên tôi nghĩ ra điều này: một khi chúng ta đạt được mức độ nổi bật rồi hay nếu Shen Yun nỗi tiếng một cách nhanh chóng, thì có thể để cho người thường bán tất cả vé không cần chư vị đi bán vé.  Kết quả là Shen Yun đã trình diễn diễn xuất tốt nhất trên toàn cầu rồi.  Không ai hay hơn. (Vỗ tay) Nhưng trong hiện tại, Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác đang can nhiễu việc cứu độ người thế gian.  Hiện tại Shen Yun có ảnh hưởng rất to mặc dù nó chưa phát triễn đến độ nhanh như đã định.  Một khi đã thịnh hành truyền xa và rộng thì sẽ không cần chư vị nỗ lực nhiều để bán vé.  Lúc đó chỉ cần ra một quảng cáo là Shen Yun đến đây và sẽ trình diễn nơi nào đó là đủ rồi, thì người ta sẽ đến.  Tôi nghĩ rằng đệ tử Đại Pháp không cần phải bỏ nhiều năng lực hay thời gian về nó và các dự án khác sẽ không bị ảnh hưởng.  Cho nên tôi dự định tiến hành như thế.  Làm được điều này cụ thể chúng ta phải đảm bảo là chương trình và diễn xuất hoàn hảo, đảm bảo kết quả tốt, không có thiếu sót hay có rắc rối gì.  Khi chúng ta thật sự đạt được điều đó rồi, ảnh hưởng của buổi trình diễn nhất định sẽ truyền xa.  Tôi không đảm bảo bất cứ điều gì nhưng tôi cảm thấy ngày đó là không xa. (Vỗ tay) Lúc đó, chư vị chỉ cần ra một quảng cáo là xong. (Mọi người vỗ tay) Hay có thể, việc truyền thông của chúng ta sẽ tạo được ảnh hưởng to như thế, cho nên cũng không cần quảng cáo.  Chỉ báo cáo về Shen Yun là đủ rồi. (Sư Phụ cười)

Đệ tử:  Xin Sư Phụ giảng về sự quan trọng và trách nhiệm của các chương trình NTDTV các tiếng ngoại ngữ trong việc cứu độ chúng sinh.

Sư Phụ:  Nhất định nếu có các chương trình qua nhiều ngôn ngữ khác thì tốt hơn.  Và nếu đài thật sự có chân đứng vững vàng trong xã hội bình thường, đứng trong giới chủ lưu, phong phú và thịnh vượng thì quá tốt, nhưng có thêm các chương trình ngoại ngữ rồi thì cũng không nên ngừng tại đó.  Chư vị thật sự sẽ làm tốt khi chư vị sáng tác từng chương trình ngoại ngữ, không bỏ rơi một dân tộc nào.  Đó là vì ai trước mặt chư vị và ai chư vị phải cứu chính là tất cả người thế gian.  Nhưng tôi biết về vấn đề nhân lực và vật chất tài nguyên, hay những gì sáng tác hiện bây giờ thật sự là còn rất xa.  Nhưng dù là tình huống nào, hiện tại cứ làm từ trong căn bản.  Nếu chư vị làm tốt, không những gây ảnh hưởng to lớn, mà lần lượt sẽ có người tài năng sẽ đắc Pháp, từng người từng người, vì hai sự việc này có liên quan với nhau cho nên sẽ có người đủ khả năng tham gia để giúp chư vị.  Có thể mọi mặt của đài sẽ phát triển tính luôn cả phương tiện tài chính.  Nhưng nếu trạng thái hiện tại không cải biến từ căn bản thì không có gì sẽ thay đổi cả.  Cho nên chư vị phải chân chính mà suy nghĩ thật nhiều về vấn đề làm sao có chân đứng trong xã hội bình thường và có chân đứng trong giới chủ lưu.  Hãy cố gắng làm việc này.

Đệ tử:  Vừa qua có một học viên Canada hỏi một câu hỏi về Canada.  Sự thật là con không hiểu.  Cả hơn 1 ½ năm từ tháng 9 vừa qua, khi NTDTV bắt đầu hoạt động ở Toronto nhưng vẫn không có đủ người xem.  Con đang suy nghĩ làm sao vượt qua các thử thách mà chúng con đang đối mặt.  Chẳng phải thành công của một cơ sở chính là trách nhiệm chủ yếu mà ban quản trị điều hành?

Sư Phụ:  Chư vị phối hợp tốt không phải là nằm trong tay của chỉ một hay hai người.  Lần này mọi người hãy cùng nhau suy nghĩ và xem có tìm được giải quyết tốt hay không.  Tối thiểu, làm được như thế chư vị có thể học hỏi về việc làm sao thiết lập trong tương lai và làm sao làm việc với tư cách vững vàng và kiên định.  Nếu nó vẫn không tốt, có thể là tình thế chưa đến lúc.  Nếu chư vị cố gắng tốt, làm sự việc tốt, có nghĩa là chư vị phối hợp tốt.

Đệ tử:  Con xin lỗi làm gián đoạn, nhưng chúng con thấy có một số người đang ghi giấy.  Ghi giấy tuyệt đối là cấm ngặt và thu băng cũng không được phép.

Sư Phụ:  Không phải chúng tôi sợ ai ghi giấy, ngược lại, một khi chư vị rời khỏi đây những gì chư vị viết xuống không còn là ý nghĩa nguyên thủy nữa.  Hơn nữa chư vị cũng không thể viết tất cả xuống được cho nên những gì chư vị viết xuống chính là đoạn chương diễn nghĩa.  Điều chư vị làm là lấy và chọn những gì chư vị thích và nghĩ rằng lợi ích cho người khác.  Chư vị không tu luyện chính mình mà chỉ muốn dùng lời của tôi để dạy người khác.   (Mọi người vỗ tay)  Cho nên chư vị không nên ghi giấy.  Tôi đã giảng từ lâu rồi, rằng chư vị không được phép, tôi muốn chư vị tiến bước trên con đường của chư vị một cách chân chính.  Chư vị phải hủy bỏ các giấy mà chư vị đã viết đi.

Đệ tử:  Shen Yun đã trình diễn trên toàn cầu nhưng chưa đến Hồng Kông.

Sư Phụ:  Tôi biết.  Càng ngày càng gia tăng, Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác dường như là muốn hoàn toàn khống chế Hồng Kông.  Cái gì là  “Một quốc gia, hai hệ thống” đâu rồi?  Theo tôi thấy thì cái đảng đó nó hoàn toàn không biết hỗ thẹn cho nên bây giờ nó giống như cái gì người ta nói “Heo chết không sợ nước sôi.”  (Mọi người cười) Nó không ngừng vô điều kiện, thế giới ghê tởm nó càng ngày càng xâu đậm.  Càng rõ càng rõ hơn nó hướng dẫn người thế gian nhìn thấy bộ mặt thật của nó là gì.  Nó trực tiếp thao túng khống chế chính quyền Hồng Kông, mà tất cả hí viện là tài sản của chính quyền.  Nhưng những sự tình này không là gì cả và cũng không cần quan tâm.  Chư vị biết tôi nghĩ gì không?  Tôi đang sửa soạn để cho Shen Yun lưu diễn ở Trung Hoa Đại Lục.  (Vỗ tay nhiệt liệt) Tôi không những chỉ suy nghĩ to lên.  Tà ác nghĩ rằng nó cường mạnh nhưng để xem lịch sử đã an bài gì cho nó.  (Sư Phụ cười) Không phải là do nó quyết định.  Mỗi một triều đại cũng đã từng ầm ỹ cả lên, cuối cùng cũng chỉ còn tiếng rên.  (Sư Phụ cười) (Mọi người cười)

Đệ tử:  Con làm trong ban quảng cáo của tổng đài NTDTV tại Nữu Ước.  Con xin hỏi về việc cộng tác giữa ban làm tin tức và ban sáng tác.  Chúng con đi tham gia nhiều chỗ, mỗi ngày khi trở về là có nhiều thẻ liên lạc thương mại.  Nhiều người chú ý đến NTDTV.  Điều con quan tâm là hiện tại thời gian mỗi ngày càng ngắn càng ngắn hơn và con rất quan tâm.  Mặc dù con không làm việc cho đài nguyên ngày nhưng con hy vọng con có thể liên lạc với mỗi một nơi mà con liên hệ.  Nhưng mỗi ngày thì chỉ có đủ thì giờ làm rất ít.

Sư Phụ:  Đúng, các học viên mà thật sự đang làm việc sẽ cảm thấy không còn đủ thì giờ.  Đó là tại sao tôi mong rằng chư vị sẽ chọn nhiều người tham gia trong việc quảng cáo để chư vị không cảm thấy quá bận rộn và có khả năng trải đường tham gia vào giới chủ lưu.  (Vỗ tay) Về việc quảng cáo, chư vị cần giảng rõ sự thật khi chư vị giao dịch với con người, đó cũng là cách mà chư vị cứu độ chúng sinh.  Chư vị làm việc quảng cáo để giúp đài tốt trên toàn diện, điều đó là xuất sắc.  Đừng nghĩ rằng chỉ làm những việc tiên phong như là viết các bài luận là cứu người.  Đó là không đúng.  Tất cả tài liệu báo cáo trong đài mọi người đều lấy đó để cứu người.

Đệ tử:  Con có hai câu hỏi.  Một là NTDTV tồn tại đã 7 hay 8 năm rồi.  Nhiều học viên chưa phát triển kỹ năng đến mức độ tốt.  Họ nghĩ rằng tình huống chính là chỗ này.  Câu hỏi thứ hai là, nhiều học viên hăng hái đi phát các tài liệu hơn là làm tin tức cho NTDTV.

Sư Phụ:  (Sư Phụ cười) Trong chư vị là có sự khác biệt, nhưng mỗi một quan hệ dây chuyền là chủ yếu.  Nếu chư vị xem các học viên già hơn một chút, không có nhiều học vấn, hay những học viên không biết làm gì khác hơn, cách hữu hiệu nhất mà họ có thể làm là phát tài liệu.  Còn những ai có đủ học vấn, có khả năng sáng tác bài luận thì chư vị có thể liệu sức mình mà viết.  Sự thật rốt ráo cũng đều như nhau.  Làm qua hình thức nào, nếu điều chư vị làm để cứu người là xuất sắc rồi.  (Vỗ tay) (Sư Phụ cười)

Đệ tử:  NTDTV đang phát triển nhanh và các chương trình càng nhiều hơn, nhưng chúng con vẫn còn thiếu nhân lực trong mỗi một địa phương.  Khi có quá nhiều việc một số đồng tu cho rằng phải làm cho nhiều và cố gắng làm nhiều hơn.  Các đồng tu khác thì nói vì chúng ta hiện tại quá bận, nếu giá trị không đảm bảo tốt chúng ta nên làm ít hơn, để cho ngày càng chuyên nghiệp hơn, sự việc này chúng con xử lý làm sao?

Sư Phụ:  Tôi thấy chư vị quả thật là làm việc nhọc nhằn và mọi người đều cố gắng tối đa để làm cho tốt hơn và làm nhiều hơn.  Tất nhiên, có phẩm chất và có nhiều chương trình thì tốt hơn.  Đó là điều tôi nghĩ.  Nhưng khi tôi nhìn thấy tất cả chư vị làm việc nhọc nhằn tôi không nói thêm gì nữa.  (Sư Phụ cười)  (Mọi người cười) Đó là điều chư vị muốn.  Nếu chư vị có thể làm việc chung với nhau tốt hơn và có thêm nhân lực, thì tình thế sẽ đột ngột thay đổi.  Tôi nhìn thấy thử thách trước mắt của chư vị.  Không có giải quyết nào đặc biệt cả.  (Sư Phụ cười) Sư Phụ không thể ban cho chư vị phương cách đặc biệt nào là vì chư vị phải tự mình tiến bước trên con đường của mình.  

Đệ tử:  Một số các chương trình phỏng vấn thì cần mời khách.  Một quan điểm là, chỉ cần họ có ý tưởng giúp vạch trần Đảng Cộng Sản Trung Quốc, thì có thể mời phỏng vấn họ trong chương trình.  Nhưng có lúc chúng con không xét thân thế của họ.  Một quan điểm nữa là nên mời những nhà bình luận của chúng ta.

Sư Phụ:  Về việc mời giới bình luận, tất nhiên tốt nhất là mời những ai có thân thế hợp thức.  Nhưng nếu chư vị có người bình luận riêng, có ảnh hưởng mạnh và người được ưa chuộng thì cũng tốt, nhưng có nghĩa là đài của chư vị cần có chuyên gia.  Đã nói như thế rồi, có lúc cũng cần phải mời những người hợp thức từ bên ngoài để phỏng vấn cho chương trình.  Họ bình luận từ khía cạnh một người thứ ba, người bàng quang, là chuyên gia hay một người có khả năng thì cũng cần phải mời.  Nhưng khó mà đo lường quan điểm của một số người, cho nên chư vị cũng nên xét trước đó một chút.  Chủ đề của chương trình thường thường là phải rõ ràng, chỉ phỏng vấn xung quanh đề tài đó là biết rồi. Trình bài quan điểm của chư vị với họ, nếu họ đồng ý thì cứ tiến hành, còn nếu không cùng quan điểm thì thôi.  Nếu một người thật sự phát xuất từ Đảng Cộng Sản Trung Quốc, nếu họ công khai vạch trần bộ mặt thật của Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác chẳng phải là tốt sao?  (Mọi người cười) (Sư Phụ cười) Chư vị phải mỡ rộng tâm và nhẫn nại. (Sư Phụ cười) (Vỗ tay) Sự việc sẽ tiến triển tốt nếu chư vị cao thượng.

Đệ tử:  Trong khi phỏng vấn, một số người từ đại lục hiểu sự thật và nhờ con đại diện chào Sư Phụ.  (Sư Phụ: Thế thì tôi cám ơn họ.) (Mọi người vỗ tay) Một số ngườI chân chính tán thành hỏi rằng, họ có thể làm việc phóng viên cho NTDTV không?

Sư Phụ:  Rất nguy hiểm cho họ.  Chư vị phải bảo vệ sự an toàn tốt đa cho họ.  Nếu họ đưa tin tức thì chư vị không nên tiết lộ thân thế của họ và phải đặc biệt chú trọng sự an toàn cho họ.  Tiết lộ tên thật của họ thật sự sẽ gây nguy hiểm cho họ.  Chư vị phải nghĩ đến những điều này.

Để tôi nói một điểm nữa.  Ở đại lục một số học viên bị nhầm lẫn trong khi cuộc bức hại này diễn ra.  Tuy nhiên một khi họ hiểu rõ sự tình hay ở trong môi trường mới thì họ phân biệt được đúng và sai.  Nhất định là họ không cố ý lệch sang bên tà ác, chắc chắn như thế.  Khi chư vị đo lường ai chư vị thường nói “Người này đã bị ‘cải tạo’ ở đại lục.”  Nhưng, không vượt qua khảo nghiệm cũng là một phần trong quá trình tu luyện.  Không phải sau đó là tu xong, người tu cũng vẫn còn phải tu luyện.  Cho nên chư vị đừng nghĩ họ không còn tốt nữa.  Tất nhiên một số đã làm điều xấu trong giai đoạn mà “đang bị cải tạo”, nhưng nếu sau này họ tu theo kịp, thì họ nên được ban cho cơ hội.  Tôi mong rằng những người như thế sẽ có thái độ muốn bắt đầu mới trở lại, khi hành động như thể bất cần thì sẽ bị xem thường.  Tất nhiên, đệ tử Đại Pháp mà không bị “cải tạo” và còn vượt qua tà ác, quả thật là phi thường, đáng khâm phục.  (Vỗ tay)

Điểm tôi muốn nói là, chư vị không nên đẩy các đồng tu ra.  Họ cũng là đồng tu và chư vị nên cố gắng tử tế với các đệ tử Đại Pháp khi giao dịch với nhau.  Nếu chư vị quan tâm rằng chư vị không biết nhiều về họ, thì cố gắng tìm hiểu thêm qua các liên lạc với đệ tử tại Trung Quốc.  Nếu một người thật sự là đệ tử Đại Pháp, cứ cho họ tham gia vào dự án của chư vị.  Nếu không ai biết nhiều về họ thì cứ chờ một thời gian.  Nếu chư vị cảm thấy không ổn thì trước hết cứ để cho họ đi phát tài liệu.  Nhưng nếu chư vị nghĩ rằng họ thật sự là đệ tử Đại Pháp ở Trung Quốc, tôi thấy không phải là vấn đề.  Đến cả nếu họ là một đặc vụ, hãy nhớ rằng ai cũng biết Đảng Cộng Sản Trung Quốc sắp sụp đổ rồi.  Các viên chức cao cấp của đảng của Trung Quốc đang chuyển rất nhiều tài sản ra nước ngoài, sửa soạn để tự mình trốn đi và còn mua căn cước visa nước ngoài, đang tìm cách làm sao để trốn đi.  Ai còn đang phục vụ cho cái chế độ đó nữa?  Vâng, quả thật cũng có một số là ngu xuẩn (mọi người cười), một số không có đầu óc.  Những người mà đã bị thấm nhuần đến độ mà không còn nhận định được đúng hay sai.  Khoảnh khắc mà chư vị gặp chư vị sẽ nhận ra họ ngay, nhưng chỉ là một thiểu số thôi.  Người thế gian đang chờ chư vị cứu họ.  Chư vị nên mỡ rộng tâm mình và đừng bỏ rơi đồng tu của chư vị.  Nếu chư vị không mỡ rộng tâm thì tự mình cản trở và ngăn chận bản thân mình.

Đệ tử:  Con phỏng vấn cộng đồng ở Flushing Nữu Ước.  Một số người thường thì chống Pháp Luân Công.  Con có nên quay phim họ không?  Có những người khác thì không có trong phim, nhưng một tay của họ ở trong đó hay có cái gì hiện ra trong cảnh đó.  Nhưng người thường xem thì họ không thích.  Chúng con có nên báo cáo các hoạt động của các nhóm tôn giáo không? 

Sư Phụ:  Chư vị nên tự mình quyết định.  Nếu chư vị cảm thấy muốn cho một người cơ hội nữa thì cứ làm.  Nhưng nếu là trường hợp một người đã đồi bại từ trong lõi rồi, và chính vì họ mà nhiều chúng sinh có thể bị hủy diệt sau này hay mất đi cơ hội, thì đừng để họ trong phim.  Đó là tùy vào chư vị quyết định.  Nếu sự có mặt hay lời nói của một người mà tốt cho chúng sinh, không kể là ai thì cũng có thể dùng được.  Và nếu không lợi ích thì đừng lấy.  Có một số tin tức không quan trọng và cũng không liên hệ với nỗ lực cứu người của chư vị thì đừng bỏ công vào đó.

Đệ tử:  Chương trình du lịch là một cách tốt để tham gia và mỡ rộng thị trường, cho nên con muốn sáng tác một chương trình.  Các chương trình đang phát là thu thập từ bên ngoài, trong khi đó nếu chúng con tự mình sáng tác thì có thể bán sau này.  (Sư Phụ:  Điều đó là tốt.) Nhưng khi con đề cập đến những điều này với ban quản trị thì họ nghĩ rằng hiện tại là không tốt đủ và chúng ta không sáng tác được chương trình có phẩm chất như của người khác.  (Sư Phụ: Có thể là họ đúng.) (Mọi người cười)  Khi học Pháp con phát hiện có thể là con có vẽ khăng khăng, dù sao con cũng vẫn là người tu luyện cho nên con bỏ ý nghĩ này.  (Mọi người cười) Tuy thế một số đồng tu nghĩ rằng ý kiến của con tốt và khuyến khích con nên làm.  Hiện tại con chưa suy ra vì con có chấp chước hay là hiện tại chúng con thật sự có thể sáng tác một chương trình tốt như người thường làm.  Cá nhân con cảm thấy là chúng con làm được.

Sư Phụ:  Chư vị có thể giải thích cho ban bản trị của đài chi tiết về ý kiến của chư vị, về vấn đề này từng bước chư vị sẽ làm sao và sẽ thực thi như thế nào.  Nếu chư vị tin rằng chư vị có thể bàn điều này với họ, tôi nghĩ sẽ không có vấn đề gì.  (Mọi người cười, vỗ tay)

Đệ tử:  Hiện tại con tham gia sáng tác chương trình nhạc cho đài.  Chúng con phát hiện kỹ năng kỹ thuật cần thiết cho tác phẩm là rất cao và không biết là con phải bỏ bao nhiều thì giờ cho việc này.  Con có nên đặc biệt bỏ nỗ lực học hỏi về ngành này?  Con hỏi là vì làm việc này cần rất nhiều thời gian.

Sư Phụ:  Sự việc trong đài cần phải làm cho tốt, tức là phải có tiêu chuẩn và chuyên nghiệp.  Nếu chư vị không làm được điều gì thì chư vị phải học.  (Cười) Còn về cụ thể phải làm sao đó là còn tùy vào chư vị.

Đệ tử:  Mỗi lần con nghe Sư Phụ giảng Pháp, ở địa phương của con luôn có các học viên thật sự muốn chúng con cho họ biết vừa khi trở về.  Điều xảy ra là một số người thì nhớ một chút và một số thì nhớ một chút khác.  Con thấy là không đúng.

Sư Phụ:  Khi trở về chư vị nói thì cần phải thêm thế này “Điều tôi nói chỉ là tổng quát, không phải nguyên văn của Sư Phụ.”  Nếu họ cố gắng muốn biết thì được.  Nhưng nếu ai muốn viết xuống giấy và đọc cho người khác, thì đó là dịch sai lời của Sư Phụ.

Đệ tử:  Trước đây con có hỏi người phụ trách về toàn bộ kế hoạch của các chương trình.  Vị này nói rằng trong nhiều trường hợp họ phát hiện khi đài quyết định làm một chương trình, ví dụ là chiều hướng làm như thế nào, rất khó cho các học viên theo kịp.  Ngược lại khi ai muốn làm chương trình thì họ thường làm được.  Kết quả trực tiếp là đài thiếu chương trình thịnh hành.  Cho nên con hỏi làm sao quân bình cho tỉ lệ các chương trình và các chương trình giảng rõ sự thật cho khá hơn.

Sư Phụ:  Giả thử nếu chư vị đang làm cho một công sở bình thường, vị lãnh đạo bảo làm gì, thì chư vị có trả lời với họ là chư vị muốn gì thì làm không?  Cho nên, tại sao chư vị không hợp tác cho tốt khi chư vị đang chứng thực Pháp?  Tại sao chư vị không xử lý tốt được?  Tại sao chư vị chỉ làm điều gì bản thân mình thích thôi?  Đây chính là vấn đề phối hợp và hợp tác.  Cùng một chí hướng mà mang chư vị đến với nhau, nhưng khi mỗi một người nhất định làm theo ý mình và chỉ làm theo ý mình, làm sao tính là hợp tác đây?  Nếu mỗi một ngón tay của tôi đây mà muốn dài ra, làm sao nắm bàn tay lại được, không đấm được (cười).  Theo cách này thì nó yếu lắm.  Cho nên chư vị phải làm chung với nhau cho tốt.

Đệ tử:  Trong hiện tại có nhiều mối liên hệ giữa Taiwan và Trung Quốc.  Nếu chúng con báo cáo như truyền thông bình thường thì khó mà tránh khỏi làm nổi bật cho Đảng Cộng Sản Trung Quốc hơn bây giờ.

Sư Phụ:  Đó quả thật là điều phải cẩn thận.  Còn về vấn đề cụ thể chư vị phải tự mình suy ra.  Nhưng chư vị phải duyệt và sửa các báo cáo của người thường nếu bài viết có ý đề cao Đảng tà ác.

Đệ tử:  Nếu chúng con tránh không viết bình luận, thì chúng con có nên tìm người thường không?

Sư Phụ:  Nếu chư vị để cho người thường làm điều đó thì cũng chính là nhà báo của chư vị đang làm bình luận.  Đọc giả không phân biệt được chủ bút hay là nhân viên.  Đừng liên quan đến việc bình thường và cũng đừng tham gia vào chính trị của người thường.  Tôi đã giảng rõ điều này.

Đệ tử:  Con xin hỏi một câu nữa.  Có nhiều quan hệ giữa Taiwan và Trung Quốc, Đảng Cộng Sản Trung Quốc đã lấy phương tiện truyền thông, thương mại và kinh tế để xâm nhập vào Taiwan.  Chúng ta có nên tìm một khía cạnh để vạch trần nó ra không?

Sư Phụ:  Chư vị phải xét những sự việc này có cứu độ chúng sinh không.  Nếu không thì đừng làm.  Nếu cứu được chúng sinh thì cứ vạch trần sự thật.  Nhưng đừng quan tâm việc chúng xâm nhập hay không.  Chư vị càng nghĩ nhiều về việc đó thì nó sẽ xâm nhập càng nhiều đến độ để xem chư vị sẽ làm gì.  Đừng quan tâm đến điều đó.  Khi cứu độ chúng sinh chư vị phải chú tâm vào con người, không chú tâm vào việc xã hội đang chuyển biến ra sao.  Trực chỉ vào tấm lòng và tâm người, không chú tâm vào giới nào trong xã hội, một cơ sở hay cơ quan nào.

Đệ tử:  Khi báo cáo tình thế bên ngoài Trung Quốc, con phát hiện tin tức mà con báo cáo về Trung Hoa Đại Lục đã được báo cáo ở nước ngoài rồi và những gì báo cáo chỉ tăng cường đối âm cho Đảng Cộng Sản Trung Quốc, ví dụ chúng con có thể so sánh về chính quyền dân chủ trong thế giới tự do và Đảng Cộng Sản Trung Quốc xử lý sự việc như thế nào.  Con xin hỏi khi phát các tin tức mà xảy ra bên ngoài Trung Quốc, quan trọng là tham khảo các bài báo cáo bên Trung Quốc và vạch trần Đảng Cộng Sản Trung Quốc miêu trả sự ngược lại.

Sư Phụ:  Không, không phải.  Không được dùng thủ đoạn nào.  Chỉ làm việc với lý trí.  Dẫu rằng Đảng Cộng Sản Trung Quốc tìm cách che dấu, cố gắng kiểm soát tin tức về cuộc bức hại Pháp Luân Công, điều nó làm cũng chỉ vạch trần nó ra cho xã hội, cuối cùng con người sẽ phát hiện ra và nguồn tin đó sẽ được đưa ra quốc tế.  Chư vị có thể đăng lại báo cáo mà đã đăng ở chỗ khác, đồng thời tìm hiểu sự việc chính xác xảy ra như thế nào, sau đó thì mới báo cáo.  Cho nên không cần lấy những thứ của đảng tà ác để báo cáo.  Tất nhiên, sự tình là khác hẳn khi báo cáo tin tức từ gốc độ đặc thù, các bài này có thể có tác dụng phân tích về đảng tà ác. (Mọi người cười)

Đệ tử:  Con là một đệ tử ở Los Angelas, California, US, con xin hỏi về cách thức quảng cáo Shen Yun.  Chúng con có tất cả là 8 buổi trình diễn vào tháng giêng năm nay, nhưng vì cách quảng cáo của chúng con khởi đầu là không hữu hiệu, chúng con không bán vé tốt.  Sau đó chúng con còn muốn có lời thêm vào ngày Thanksgiving để đền bù cho thì giờ đã mất và dự định, nhưng chúng con không đồng ý mà còn cãi vã với nhau.  Cuối cùng điều tệ nhất xảy ra: khi các buổi trình diễn sắp sửa bắt đầu, chúng con bán các vé hạ giá.

Sư Phụ:  Rắc rối mà chư vị cảm nghiệm khi bán vé Shen Yun thật sự là phản ảnh trạng thái tu luyện của học viên trong địa phương đó.  Tôi hiểu điều đó rất rõ.  Không kể là học viên nào hay là nơi nào, trạng thái tu luyện của chư vị thế nào nhất định là phản ảnh số vé mà chư vị bán ra sao.  Tôi không nói chư vị không tu luyện tốt, ngược lại đó là biểu hiện chư vị cộng tác thành công ra sao.  Nó rất là hiển nhiên qua việc bán vé Shen Yun.  Có nơi các học viên làm việc với nhau rất tốt, có nơi thì chỉ một nắm tay học viên làm việc này, chỉ có vài người thế mà họ làm rất hữu hiệu.

Tôi quan sát ở San Francisco có một số học viên một thời gian lâu đã chưa bước ra.  Tôi không muốn mất họ.  Tôi muốn nhìn thấy nhóm học viên này bước ra, khởi đầu làm những việc giản dị, trước hết giúp họ bước ra, thứ nhì họ có cơ hội để tạo uy đức.  Nếu không chuyện gì sẽ xảy ra cho họ trong tương lai?  Các đệ tử Đại Pháp khác là rất bận rộn, không có năng lương dư thừa để làm thêm việc khác.  Sự thật là có một số học viên trước đây chưa bước ra cũng đã bước ra rồi, điều đó rất tốt.

Đệ tử:  NTDTV ở Âu Châu có một chương trình nhất định chạy mỗi hai tuần gọi là “Hành Trình Âu Châu”.  Có đủ tài liệu cho 15 phút thì rất khó.  Con quan tâm về việc NTDTV Âu Châu như thế này.  Thưa làm sao làm NTDTV Âu Châu cho khá hơn?  Dường như chỉ có một vài người làm trong việc NTDTV?

Sư Phụ:  (Mỉm cười) Căn bản là chư vị hỏi tôi làm sao tu luyện tốt hơn (mọi người cười) và cộng tác tốt hơn.  Khi sự việc không tiến hành tốt, nhất định là mọi người đều có một phần trách nhiệm.  Chư vị chọn con đường này, tham gia một phần trong dự án này để giúp Sư Phụ chính Pháp.  Thì chúng ta nên hỏi, chư vị có giúp Sư Phụ chính Pháp chưa?  Hay là trong tiến trình này chư vị chỉ thỏa mãn tâm chấp chước của mình.  Đó là rắc rối mà tôi nhìn thấy.  Tôi không phải chỉ nói về việc sáng tác 15 phút tin tức mà chư vị nêu lên.  Nếu chư vị không làm chung với nhau cho tốt, thì làm sao sáng tác thêm chương trình cho đài?  Chư vị phải nhận thức trách nhiệm của chư vị là gì.  Điều mà đệ tử Đại Pháp đảm trách chính là một trách nhiệm lịch sử vĩ đại.  Hằng vạn hằng trăm tỉ năm hay là thời gian hai quả địa cầu đã trôi qua, tất cả cuối cùng cũng là vì cho sự việc này.  Trong đoạn cuối này làm sao chư vị không làm tốt?  Đúng, đây là cõi mê, nhưng tại sao có một số người tu tốt?  Tại sao người khác cộng tác tốt với nhau?  Trong tu luyện, gian khổ không phải là thử thách to nhất.  Gian khổ trôi qua rất nhanh, và nếu xử lý không tốt thì sau này mới hiểu được.  Điều khó khăn nhất là vẫn tiếp tục rèn luyện trong khi sự tình dường như vô vọng, đó mới là khó khăn nhất.  Đệ tử Đại Pháp, sau bao nhiêu ngàn năm, bao nhiêu vạn năm, điều mà chư vị chờ đợi đã đến rồi.  Nếu chư vị không làm tốt sự việc, một ngày đó làm sao chư vị đối diện với tất cả đây?

Chư vị có nghe về Đại Thẩm Pháp chưa?  Đã có lần chư Thần từ một tầng cực kỳ cao an bài là đến lúc cuối cùng của Chính Pháp sẽ có Đại Thẩm Phán.  An bài có cả những người đã chết rồi, lẫn cả người đã xuống địa ngục, họ cũng sẽ được dựng sống lại để đối diện thẩm phán, người sống cũng phải đối diện thẩm phán, chư Thần trong toàn bộ vũ trụ cũng phải đối diện thẩm phán.  Tất cả từng sinh mệnh đều đối diện thẩm phán.  Thực tế là ý nghĩa Đại Thẩm Phán đã được truyền xuống bên phương Tây, không phải chỉ thẩm phán ai làm điều sai mà tính luôn cả bất cứ ai và cả chư Thần đóng vai chính diện, tính luôn cả đệ tử Đại Pháp cũng phải đối diện thẩm phán.  Mỗi một sinh mệnh đều phải chịu trách nhiệm cho mỗi một hành động và từng hành động của mình trong lịch sử.  Nhất là trong giai đoạn mà vũ trụ chính Pháp là đúng như thế, họ phải chịu trách nhiệm cho tất cả những gì bản thân mình đã làm, dù là động cơ cá nhân, đã làm gì, đến cả những việc nhỏ.  Cũng đã được quy định rồi, chư Thần đóng cả hai vai, phản diện và chính diện trong thời chính Pháp, tính luôn cả yêu ma và những sinh mệnh cực kỳ nhỏ bé đều phải đối diện thẩm pháp.  Đến cả những ai đóng vai chính diện cũng phải đối diện thẩm phán, trong trường hợp này thì sẽ bị hỏi, trong quá trình của chư vị bao nhiêu chúng sinh đã không được cứu độ vì chư vị đã không làm tốt?  Và trong trường hợp đệ tử Đại Pháp thì sẽ bị hỏi, bao nhiêu nguyện của chư vị đã không hoàn thành?  Không làm tốt chỉ là một khía cạnh, là vì không làm gì hay làm không tốt thì cũng đều gây hậu quả ít nhiều, chư vị sẽ phải chịu trách nhiệm cho tất cả.  Cái sỉ nhục từ hành động của chư vị gây ra cho Đại Pháp hay chư vị lừa Chúa, nếu chư vị không chịu trách nhiệm này thì có được không?  Trước đây tôi chưa có giảng điều này.  Tôi không muốn nói những điều này.  Nhưng chư vị thật sự thật sự phải tỉnh táo.  Chư vị có biết mấy giờ rồi không?

Đệ tử:  Shen Yun sẽ đến đại lục để trình diễn một ngày gần đây.  Thưa tương lai cho NTDTV ở đại lục thì sao?

Sư Phụ:  (Cười)  (Mọi người cười) Đây không phải là một chuyện cười.  Cũng như chư vị đã thấy ở đây, trong khoảnh khắc cuối cùng này trong lịch sử, NTDTV đã đóng một vai trò áp đảo chính diện giúp Sư Phụ chính Pháp và cứu chúng sinh.  Cái còi của Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác, cái đài truyền hình tai họa đó (cười) thật sự chính là cái phòng của kẻ tàn ác.  Nó là một đám lưu manh bịa đặt và lừa dối, nó chỉ là một dụng cụ của đảng tà ác tạo ra để lừa bịp người ta.  Trong tương lai, dù chỉ một âm thanh, còn chỗ nào cho nó phát ra nữa không?  Không có chỗ, chắc chắn là như thế.   Tất nhiên hiện tại NTDTV có trách nhiệm với xã hội, là tiếng nói của con người, mang NTDTV đến một vị trí khác thì có gì sai đâu?  (Mọi người cười, vỗ tay).  Đã nói như thế rồi, Pháp Luân Công không truy cầu điều gì mà người thường có, nhưng trên thực tế NTDTV là một công ty đã được thiết lập trong xã hội người thường.  Nhớ lời tôi giảng đây: việc chư vị cứu chúnh sinh, sự vĩ đại này, người tương lai thật sự sẽ trân quý và lưu giữ tất cả những gì đệ tử Đại Pháp đã làm.  (Vỗ tay)

Đệ tử:  Tổ chức một buổi trình diễn Shen Yun thật sự đòi hỏi nhiều học viên cho nên nó ảnh hưởng nhiều dự án.  Nhưng đệ tử ở Taiwan hiểu rõ rằng Shen Yun là việc mà Sư Phụ làm chính Pháp, cho nên chúng con luôn theo kịp.  Còn về các cuộc thi của NTDTV thì mọi người có ý kiến khác nhau.

Sư Phụ:  Các cuộc thi của NTDTV đã gây ảnh hưởng to lớn và cũng đã gây ấn tượng cho con người.  Mục đích của các cuộc thi là để phục hồi văn hóa nhân loại.  Có một điều, nó làm nổi danh cho đài và có tác dụng nhận định sự khác biệt của NTDTV.  Nếu chương trình sống động thì sẽ thu hút khán giả từ các tầng lớp xã hội khác nhau.  Tối thiểu là nhìn từ khía cạnh bề mặt.  Trên thực tế, đây là vấn đề cứu người qua truyền thông.  Đã giảng như thế rồi, nhưng sau khi cuộc thi xong rồi thì cứ chờ qua sang năm sau trước khi làm lại, đừng quảng cáo thổi phồng sau đó.  Nếu chư vị ủng hộ thêm nữa thì cũng chỉ ủng hộ sự việc của người thường.  Việc ưu tiên mà đệ tử Đại Pháp phải làm là cứu người, cho nên chư vị phải nhớ điều này.  Các cuộc thi là giúp nhận định sự khác biệt của đài và giúp phục hồi văn hóa truyền thừa chân chính của nhân loại.  Nhưng khi đã làm xong rồi, là xong rồi, chư vị không nên tiếp tục ủng hộ văn hóa nhân loại mà quên việc cứu độ chúng sinh, cứu độ chúng sinh chính là trách nhiệm chủ yếu của chư vị.  Việc ưu tiên nhất của chư vị trong hiện tại là cứu chúng sinh.

Đệ tử:  Chúng con gặp các thử thách trong việc điều hành NTDTV.  Thứ nhất, giữa các học viên thì không có nhiều người bán quảng cáo, một điều nữa là mọi người cho rằng bán quảng cho thời báo Đại Kỷ Nguyên tương đối dễ dàng.  Trong khi bán quảng cáo cho NTDTV thì khó khăn và họ cảm thấy thiếu tự tin.  Thật sự là có rắc rối trong việc làm quảng cáo là vì tiêu chuẩn đòi hỏi thì cao.  Các khó khăn này chúng con xử lý ra sao?

Sư Phụ:  Tôi nghĩ thế này, hai công ty truyền thông này là giao tiếp với các loại thương mại khác nhau.  Nếu một kinh doanh khá to thì họ sẽ muốn quảng cáo trên đài truyền hình.  Nhưng nếu nó nhỏ hơn thì quảng cáo trên báo là tốt hơn.  Sự tình cũng khá rõ ràng.  Ví dụ nếu một nhà hàng mà quảng cáo trên đài truyền hình thì họ cảm thấy giống như lấy súng to giết muổi.  (Mọi người cười) Trong khi các công ty to lớn hơn có phạm vi thương mại to rộng hơn, ảnh hưởng quảng cáo truyền hình mang lợi ích cho họ.  Cho nên khi làm quảng cáo chư vị cần suy nghĩ một chút về cơ sở thương mại loại nào là hợp thức với truyền thông của chư vị.

Đệ tử:  Con phối hợp báo cáo về Shen Yun cho các ngôn ngữ khác.  Con để ý có lúc khi làm các bài báo cáo tiếng Hoa, tên của người Tây Phương mà chúng con phỏng vấn thì có hơi cẩu thả một chút, nguyên nhân là vì tên của một người rất là quan trọng trong ngành viết báo.  Một điều nữa là, quảng cáo Shen Yun trên truyền hình qua một vài ngoại ngữ phẩm chất không được tốt.  Con nghĩ rằng chỉ tốn nữa ngày là sửa lại được, nhưng vị lãnh đạo của con nói rằng lâu quá và cứ nhanh chóng đưa ra.  Con cảm thấy làm theo cách đó là không đúng.  Thưa Sư Phụ có thể bảo với vị này không về điều này?

Sư Phụ:  Nhất định chư vị có thể làm được, nhưng không có nghĩa là chư vị nên sửa theo ý mình, kéo dài thêm vài ngày nữa hay lâu hơn nữa.  Phẩm chất là quan trọng trong truyền thông.  Nếu thật sự mà có vấn đề về chuyện mà chư vị nêu lên rằng tên viết sai hay đánh máy sai thì chư vị cần chú ý về điều này trong tương lai.

Nhân tiện đây để tôi giảng vài lời về phim quảng cáo.  Có nhiều ý kiến về các phim quảng cáo Shen Yun.  Tôi sẽ giảng điều này từ hai góc độ.  Một, thật sự có thể đoạn phim đó và khía cạnh sáng tác không đúng như ý của chư vị.  Mọi người vẫn còn đang học hỏi, nhất định là sẽ có thiếu sót trong việc làm.  Nhưng mỗi một người đều cố gắng hết mình.  Và theo thời gian thì sẽ làm khá hơn và khá hơn.  Đó là điều mà tôi đòi hỏi nơi họ, ai tham gia thì cũng làm việc nhọc nhằn.  Nhưng có một nhân tố trong đó, cũng như chư vị biết, người thường không phải là người tu, và khi họ nhận định điều gì đẹp hay tốt, điều họ thích không phù hợp với tiêu chuẩn truyền thống chân chính vốn đã được văn hóa thần truyền quy định, nó đã mất đi tiêu chuẩn rồi.  Các khái niệm mà con người hình thành trong thế gian lúc sơ sinh quyết định tư tưởng và hành động của họ, đó là tại sao chư vị thấy có người nói cái này tốt, người khác thì nói cái kia tốt, hay có người nói điều chư vị làm là sai trong khi người khác thấy được.

Nhiều tác phẩm trong xã hội Tây Phương cũng như chư vị đã biết, đừng quảng cáo nhiều, một số không dùng quảng cáo truyền hình.  Cũng không giải thích rõ trong quảng cáo về buổi trình diễn mà chỉ viết vài chữ, bỏ vào một vài tấm hình trừu tượng, vậy mà loại quảng cáo đó cũng hữu hiệu.  So sánh với của họ, quảng cáo Shen Yun thật sự là hơi nhiều, đúng không?  Đúng như thế, chư vị cũng biết rồi.  Các buổi trình diễn khác không làm chi tiết chính xác, thế mà một số học viên chúng ta nghĩ rằng cũng chưa đủ, một số còn nghĩ rằng chư vị phải quảng cáo toàn bộ buổi trình diễn thì mới có tác dụng.  Điều đó là không được.  Các quảng cáo cho các phim ảnh cũng như thế.  Nếu chư vị trình bài qua nhiều chi tiết thì người ta sẽ không đến, vì họ nghĩ rằng họ đã biết hết rồi.  Đối với nhiều người, nếu không biết trước thì không kinh nghiệm  được cái gì mới và tươi mát, chỉ lúc đó thì mới thích thú và chỉ lúc đó thì mới hấp dẫn.  Cho nên chư vị quảng cáo quá nhiều chi tiết thật sự không có tác dụng tốt.  Nó trái ngược với sự suy nghĩ của chư vị, rằng người ta sẽ đến xem chỉ khi nào chư vị miêu tả buổi trình diễn rực rỡ.  Nếu họ biết tất cả rồi, thật sự thì họ sẽ không đi xem.

Thế thì khó khăn trong việc bán vé là gì đây?  Không phải chỉ là tài liệu quảng cáo, thì là cái gì đây?  Nó có liên quan với nền tảng văn hóa lâu dài của con người, cùng với mức độ quen thuộc với một văn hóa khác.  Ví như hảng ba-lê ở Hoa Kỳ, hay hảng ba-lê của các nơi ở Tây phương, hay bất cứ hảng nào đa số người Mỹ đều biết và họ còn biết rõ ai là nghệ sĩ nổi danh.  Họ còn biết ai sẽ trình diễn trong mùa nào.  Chỉ cần làm một quảng cáo giản dị thì người ta đến, chỉ một quảng cáo giản dị thôi.  Hiện tại điều đó Shen Yun chưa đạt được là vì nhiều người vẫn chưa biết ai là Shen Yun.  Chúng ta biết diễn viên của chúng ta là tốt nhất nhưng người thường không biết.  Ngoài ra Đảng Cộng Sản Trung Quốc từ lâu một cách có hệ thống đã hủy diệt văn hóa Trung Quốc và đa số mỗi một công ty từ Trung Hoa đại lục lưu diễn ở Tây Phương là hỗn tạp.  Người ở đại lục, văn hóa bị phá vỡ, nhầm lẫn nghĩ rằng nếu mà trộn tất cả vào trong đó thì người Tây phương sẽ muốn xem.  Điều mà người Trung Quốc không hiểu là, bị thấm nhuần với cái văn hóa của Đảng Cộng Sản Trung Quốc, chính là cái hồn ma tà ác của Đảng Cộng Sản Trung Quốc cố ý khống chế người Hoa khiến cho họ hủy hoại văn hóa của họ, nó sử dụng người Hoa để phá hủy hình ảnh của người Hoa trên quốc tế.  Những gì họ làm rất là yếu kém.  Ví dụ, bài múa bị trộn đủ thứ trong đó, như là Ba-lê, điệu múa Trung Quốc, điệu múa hiện đại, và điệu múa tân thời, pha chế đủ thứ trong đó.  Ở Tây phương thật sự người ta cũng có nhẫn nại đối với những thứ như thế.  Còn một sự kiện là, họ học một số kỹ thuật hiện đại mà chủ nghĩa tân thời ở Tây phương tạo ra, tuy thế họ cũng không so bằng, hay so bằng với các họa sĩ bất thường ở Tây Phương.  Các họa sĩ này theo thời trang bằng cách trở thành “tân thời”, họ không biết những thứ chủ nghĩa tân thời đó không phải là giới chủ lưu trong xã hội Tây phương, từ đó mà làm cho người Tây phương không thích các cuộc biểu diễn của người Hoa nên đã gây chướng ngại cho Shen Yun.

Cho nên không phải chư vị chưa phát ra tài liệu quảng cáo đủ.  Cứ xem năm vừa qua ở trung tâm Nữu Ước, người tại đây lẫn các cùng lân cận tại New Jersey và Connecticut, họ đã nhìn thấy các quảng cáo hay tài liệu ít nhất là 5 lần.  Tại sao không có thêm người đến xem trình diễn?  Họ không biết chư vị trình diễn gì đây.  Họ biết công ty của chư vị đến và cũng biết về buổi trình diễn nhưng không biết chư vị trình diễn thế nào và phẩm chất ra sao.  Thế thì chỉ có một giải quyết, tức là, để cho chúng ta đột phá thị trường này thì  cuộc trình diễn phải có phẩm chất cao và nội dung mỗi năm thì càng tốt hơn.  Thật ra, các buổi trình diễn cũng đã ảnh hưởng xã hội rồi và người xem càng đông, sau khi một người xem rồi họ thích lắm liền báo cho mọi người khắp nơi.  Trong mấy năm nay các buổi trình diễn của Shen Yun đã đạt được như thế.  Nhưng, vì Shen Yun vừa mới xuất hiện và trước mắt chúng là một thế giới với bao nhiên tỉ người, nếu chư vị muốn gây ảnh hưởng xa rộng hơn thì cũng phải cần một quá trình.  Hơn nữa, sức mạnh của các buổi trình diễn rực rỡ của Shen Yun đã là xuất sắc rồi và ảnh hưởng rất to.  Một ngày nào đó thì sẽ dễ dàng hơn, chúng ta không cần nỗ lực quảng cáo nhiều nữa hay phải làm phim quảng cáo.  Lúc đó chỉ cần vài lời “Shen Yun đến lưu diễn” thì người ta sẽ đến.  (Mọi người cười, vỗ tay) Nhất định là sẽ như thế.  Nhưng trong khi chư vị vẫn còn trong quá trình đạt đến điểm đó, tài liệu quảng cáo phải có phẩm chất, chư vị không được làm cẩu thả.  Dù đó là phim hay tài liệu quảng cáo, v..v, cũng đừng cẩu thả.  Một dự án mới luôn luôn khó khăn.  Không kể là gì, bước đầu đều là khó khăn.  Nhất định chư vị phải cùng nhau tiến bước.

Đệ tử:  Về việc truyền thông chúng con báo cáo tình hình có tính diện rộng, có phải ý của Sư Phụ là những tình huống mà phù hợp với chấp chước của người thường và thu hút những người mà đạo đức đã suy đồi không?  Hay Sư Phụ nói về những sự tình mà họ thật sự thích…?

Sư Phụ:  Không có tiêu chuẩn cho những gì con người thích.  Khi có cái gì làm tốt thì họ thích.  Rốt ráo cũng là phẩm chất thôi.  Có người thích cai, người thích đắng, người thích ngọt và người thích chua, con người có vị giác khác nhau.  Khi sống trong xã hội một thời gian dài, con người hình thành khái niệm riêng về sự việc và những gì họ thích, mọi người đều có vị giác khác nhau.  Nhưng đừng để sự kiện này ảnh hưởng cho vị.  Chư vị biết rằng phối hợp nội dung cho buổi trình diễn Shen Yun rất là quan trọng, cho nên có người nói với tôi “Thưa, tại sao chúng ta không bỏ phần kịch vào trong đó?”  “Tại sao chúng ta không có hài kịch?  “Tại sao chúng ta không có nhạc tân thời trong đó?”  “Tại sao chúng ta không có xiệt?”  “Tại sao chúng ta không có cái này cái khác?”  Có một điều tôi hiểu rất rõ, tức là, bất cứ việc gì chư vị làm, nếu chư vị làm tốt thì người ta sẽ thích.  Khi chư vị lựa chọn gì, thì phải nghĩ đến khán giả và tự hỏi rằng, có nên trình bày một hình thức nghệ thuật xuất sắc hay hình thức không chuyên luyện.  Tại sao tôi chọn hát và múa?  Là vì hát và múa không có chướng ngại về ngôn ngữ, cũng không có chướng ngại về văn hóa hay dân tộc, ai cũng xem được.  Giả thử tôi chọn kịch, nhóm người mà không hiểu tiếng Hoa làm sao nghe được?  Có nhiều loại nghệ thuật theo bản chất thì sự thu hút của nó có giới hạn.  Chỉ có hát và múa là ai cũng chấp nhận và dễ thích hơn.

Có lúc không làm gì khác hơn là chỉ quan sát quan điểm của những người xung quanh tôi, họ nói thế này thế kia… Những lúc đó tôi nghĩ, có lẽ chỉ có một mình tôi mới có thể làm được tất cả sự việc này.  Tôi biết rằng điều tôi đang làm là cho tương lai (mọi người cười), và nếu ai thay thế tôi mà làm thì sẽ gây hỗn loạn, là vì họ không làm được tất cả những điều này.  (Mọi người cười, vỗ tay)

Điều đó nhắc nhở tôi đến việc truyền thông mà đệ tử Đại Pháp điều hành.  Khi đệ tử Đại Pháp làm việc gì, nhất định luôn luôn có nhiều ý kiến, đề nghị đủ thứ “làm thế này làm thế kia, làm theo cách này cách kia…”  (Sư Phụ cười, mọi người cười)  Ai làm các dự án truyền thông luôn nghĩ rằng ban quản trị có vấn đề, trong khi ai làm trong ban quản trị thì luôn nghĩ rằng những người khác không hợp tác. Nhưng thật ra, đệ tử Đại Pháp, trước hết không kể là tình huống nào đều phải nghĩ đến đồng tu khác, đặt mình trong vai trò của người khác và xét toàn bộ, thì chư vị sẽ biết phải làm gì.  Xét hoàn cảnh người khác, xét toàn bộ, sau đó chư vị sẽ biết phải làm gì.

Đệ tử:  Thưa Shen Yun có trình diễn ở Hồng Kông như là một bộ phim không?  Ở Taiwan NTDTV có thể thiết lập thành một đài truyền hình công cộng không?

Sư Phụ:  Không, Shen Yun không được trình diễn như một bộ phim.  Nó sẽ không tạo ra ấn tưởng như trên xân khấu và cũng không có tác dụng cứu người.  Còn về câu hỏi đài nên làm gì, đó là còn tùy vào chư vị.  Tôi thật hoan hỉ khi nghe các đệ tử Đại Pháp ở Taiwan mỡ một đài truyền hình và tài nguyên thì khá hơn ở đây bên Hoa Kỳ.  Nhưng, sau này, tôi nghe rằng chư vị không muốn làm nữa.  Dù sao thì cũng chính chư vị chứng thực Pháp, nên tôi để cho chư vị tự mình quyết định, nếu chư vị muốn làm và nếu chư vị không muốn làm thì không cần làm.  Dù sao thì đó là điều mà khởi đầu chư vị đã có ý muốn làm.  Nhưng tôi nghĩ rằng chư vị không nên ngừng bước.  Điều gì khiến chư vị nghĩ rằng không làm được tốt hay không hợp tác tốt?  Tại sao chư vị không cố gắng làm để đảm bảo đài có đủ tài chính mà tiếp tục hoạt động?  Ở xã hội Tây Phương các đệ tử Đại Pháp người Hoa, từ căn bản là bất lợi về văn hóa mà cũng vẫn làm được, thế thì ở đằng sau vườn của mình mà chư vị không làm được tốt?  Người thường có thể điều hành một đài tốt, còn chư vị không làm được?  Những gì chư vị phát ra là thu hút người thường, là những tin tức mà người khác không dám phát ra, rất có thể là những người đó cũng xem nữa, chẳng phải tốt sao?  Khi đang tìm giải quyết thì không nên chuyển hướng.  Khi đã suy nghĩ cặn kẻ rồi, quyết định làm gì, thì cứ làm.  Nếu chư vị thật sự không làm được, thì cứ theo cách khác mà làm, cũng được thôi.  Tôi nghĩ rằng khi đệ tử Đại Pháp làm điều gì thì phải làm cho đến cuối cùng.  Nếu chư vị nỗ lực một phân nửa thôi, hay trên con trường tu luyện mà chỉ bước nửa đường, rồi quay lại bắt đầu trở lại, quả thật là uổng phí.  Thời gian là có hạn.

Đệ tử:  Trong giới làm việc truyền thông có nhiều đệ tử trẻ tuổi.  Vì các em không hiểu sự liên hệ thân thiết giữa nam nữ, khiến cho sự tu luyện và sự tình xung quanh các em bất ổn.

Sư Phụ:  Quả thật là phải chú ý điều này.  Nếu đệ tử Đại Pháp không tu tốt trong khía cạnh này, nếu chúng không vượt qua khảo nghiệm này và không bước trên con đường của bản thân mình cho tốt, thì tự mình ô danh và làm ô danh luôn cho cả đệ tử Đại Pháp trên toàn bộ.  Tôi không muốn nói nhiều về việc này, tôi đã giảng trước đây nhiều rồi.  Chư vị phải chú ý điều này.  Truyền thông ở Trung Hoa đại lục thích rao truyền những chuyện thóa mạ này, là vì tà ác muốn hủy người Hoa để cho họ không được cứu độ.  Mục tiêu của tà ác là rất rõ ràng, để xem Thần vẫn còn cứu người như thế không.  Thế thì, là đệ tử Đại Pháp, làm sao chư vị làm tốt nếu chính bản thân mình không làm tốt?  Làm sao chư vị cứu người đây?

Đệ tử:  Nhiều người trong chúng con làm việc truyền thông và cũng có công việc làm bình thường, cho nên khó khăn cho chúng con bỏ hết nỗ lực vào việc làm truyền thông.

Sư Phụ:  Đó là tình huống cho đa số các chư vị ngồi tại đây.  Ai cũng làm việc theo cách như thế.  Chỉ có sử dụng thời gian để làm cho tốt thôi.  Đó là tình huống trước mắt chúng ta, trừ khi chư vị có cách giải quyết việc sinh nhai hay làm việc nguyên ngày.  Thực tế tôi có nói với đài rằng ai làm việc quảng cáo nguyên ngày có thể được lảnh lương.  Tức là, cứ xem nó như là công việc bình thường, để họ làm việc này mà không bận tâm về sinh nhai, chúng ta phải để con đường này thành sự thật.  Các dự án khác cũng có thể làm giống như thế nếu hoàn cảnh cho phép, nếu không thì họ không làm được.

Tất cả chư vị đều biết ảnh hưởng của Đoàn Nghệ Thuật Shen Yun hiện tại rồi và cũng đã nhìn thấy, hằng ngàn người đến xem, khi về họ đã thay đổi.  Kết quả đột ngột này không phải là điều mà các việc giảng rõ sự thật của chúng ta làm được trong tình huống bình thường, ít nhất trong hiện tại thì chưa đạt đến trình độ đó, nói chi mà so với đám đông khán giả đến xem Shen Yun, nhưng chỉ một buổi trình diễn của đoàn nghệ thuật thì có thể làm được.  Một công ty trình diễn nghệ thuật có thể tạo ảnh hưởng to như thế, nhưng trước khi đạt được kết quả này thì rất nhiều nhân tố cần phải làm cho tốt trước.  Điều này khiến cho một số người nghĩ rằng chúng ta nên mỡ thêm các công ty mới “Chúng ta nên làm việc này.”  Nhưng điều đó không có tác dụng.  Chư vị tưởng tượng điều này, sẽ có khó khăn về vấn đề tài chánh, vật liệu và nhân lực.  Các diễn viên của Shen Yun chư vị nhìn thấy đó, các thanh thiếu niên đó, có đủ điều kiện để làm việc này và kỹ năng nghệ thuật của chúng phát triển trong một tốc độ rất nhanh.  Các học viên của viện Fei Tian trong các môn giáo khoa thật sự đã học hành rất tốt, điểm rất cao khi thi các bài thi tiêu chuẩn bình thường tại vùng trung lưu Nữu Ước.  (Vỗ tay)  Không những học vấn của các em xuất sắc, mà còn rèn luyện về nghệ thuật rất nhiều, kỹ năng phát triển rất nhanh, trong hiện tại kỹ năng của chúng còn khá hơn chuyên nghiệp bình thường.  Chúng đạt được trình độ đó chỉ trong một thời gian ngắn.  Nó có hữu ích gì?  Thứ nhất, chúng là đệ tử Đại Pháp, thứ hai, chúng có các thầy giáo xuất sắc, dù là thầy dạy giáo khoa, thầy dạy vủ, hay thầy dạy nhạc.  Các vị thầy này đã bỏ công việc bình thường để làm việc ở đó và dạy chúng mỗi ngày nguyên suốt ngày.  Nếu các đệ tử Đại Pháp này cứ mãi làm như thế một thời gian dài thì không được, là vì họ còn có gia đình và công việc sinh nhai.  Các dự án khác, chư vị cũng biết, là chư vị làm trong giờ rảnh rỗi, có thể làm bổn phận trong nhà xong và đồng thời làm các việc  Đại Pháp không có gì ảnh hưởng cả.  Nhưng đối với các đệ tử này thì không được.  Cho nên họ phải được trả tiền lương đàng hoàng.  Trong tình huống này nếu tính cả các diễn viên người lớn, thì phí tổn là rất to.  Chi phí cho mỗi một diễn viên và tính luôn các nhân viên khác thì tổng cộng là hằng trăm người rồi, giả sử nếu chúng ta trả lương cho họ thì cũng không có phương tiện.  Vì thế mà chúng ta cần hỗ trợ ở bên ngoài, nên đã thiết lập Văn Phòng Shen Yun vận động các cơ quan chính quyền và các công ty hỗ trợ, là vì các công ty trình diễn nghệ thuật khác cũng làm như thế.  Làm được điều này quả thật là không dễ.  Đừng nghĩ gì cả, một chút lợi đó thì vẫn còn xa, còn rất xa mới đủ. 

Đệ tử:  Có một người bình thường sau khi xem Shen Yun trình diễn liền mang các tài liệu quảng cáo về Trung Hoa đại lục.  Mấy ngày vừa qua ông vừa từ Trung Quốc trở về và nói rằng ông đã phát ra cả hơn 40 tài liệu về Pháp Luân Công.  Ông nhờ con gửi lời kính chào Sư Phụ.

Sư Phụ:  Các nhân tố tà ác ngày càng giải tỏa, con người ngày càng được tự to.  Con người sẽ tự mình phân tích sự việc sau khi thức tỉnh và sẽ hiểu sự thật của cuộc bức hại và  hiểu bộ mặt thật của Đảng tà ác.  Họ sẽ lập tức nhận định được cái gì tốt cái gì xấu.  Đạo đức con người có suy hoại bao nhiêu, dẫu sao thì họ cũng còn lý trí để nhận định và họ vẫn còn phân biệt được tốt xấu.  Dần dần con người sẽ thức tỉnh.

Đệ tử:  Đã quyết định là thời báo Đại Kỷ Nguyên Epoch Times phải làm ra tiền.  Cho nên về phần thương mại của NTDTV, các đệ tử Đại Pháp của đài làm sao dự định đây?

Sư Phụ:  Cụ thể thì vẫn còn những sự việc mà chư vị phải tự mình giải quyết.  Đừng hỏi Sư Phụ những gì cụ thể.  Nên phối hợp cho tốt.  Tôi có bàn với những người phụ trách cho nên họ cũng biết là phải làm gì rồi.

Tôi nghĩ tôi không giảng thêm nữa.  Tôi muốn để chư vị có thì giờ để bàn thảo.  Dù sao thì hôm nay cũng không phải là Pháp Hội (mọi người cười).  Tôi đến đây chính là để trả lời cho những câu hỏi khẩn trương của chư vị.  Tôi chỉ giảng bao nhiêu đó thôi.  Cám ơn tất cả (Vỗ tay nhiệt liệt)

Bản tiếng Anh:  
http://www.clearwisdom.net/html/articles/2009/8/20/110204.html

Ghi chú: [ ] (của người dịch, không phải văn chính thức, chỉ để tham khảo)
Dịch ngày 09 tháng 15 năm 2009 

www.thuviendaiphap.com

 

Bản để in >>>