Giảng Pháp tại Pháp hội New York 2007

(Lý Hồng Chí, 7 tháng Tư, 2007, tại Manhattan)

(Mới dịch phần giảng Pháp)

Chào tất cả mọi người! (vỗ tay) Mọi người thật vất vả! (vỗ tay)

Pháp hội nay đã là thịnh hội của các đệ tử Đại Pháp, ngồi tại đây có những [vị] không ngại nghìn dặm từ xa tới đây, vì để thông qua Pháp hội mà có thể tìm được những sự chênh lệch và có thể tìm thấy những chỗ thiếu sót, gắng sức vượt lên. Đề cao tu luyện cá nhân của các đệ tử Đại Pháp đã không còn là vấn đề nữa; viên mãn của các đệ tử Đại Pháp cũng không còn là vấn đề nữa; một việc trọng yếu cần phải làm trước mắt chính là cứu độ thế nào cho được nhiều chúng sinh hơn nữa; đó cũng là [điều] các đệ tử Đại Pháp cần phải hoàn thành trong quá trình viên mãn hiện nay. Đó là sứ mệnh của các đệ tử Đại Pháp, là trách nhiệm không thể thoái thác, là sự việc nhất định phải làm và nhất định phải hoàn thành.

Quá khứ có nhiều dự ngôn cũng từng giảng, nói rằng tại một thời kỳ nhất định, phải đào thải rất nhiều người, chỉ có thể lưu lại một ít người tốt. Từ rất xa xưa tôi cũng đã giảng rằng, “Tôi chỉ cần người của tôi”. Tây phương có nhiều truyền thuyết và «Thánh Kinh» mà trong đó cũng có ghi chép rằng, đến lúc Đại Phán Xét thì chỉ có một bộ phận thiểu số người có thể được lưu lại. Tình huống ban đầu là con người thế gian, bao quát hết thảy chúng sinh trong tam giới, đều là do nhân tố vật chất trong tam giới cấu thành. Nhân tố vật chất trong tam giới và nhân tố vật chất trên thiên thượng là hoàn toàn bất đồng, nên sinh mệnh như vậy là không lên thiên thượng được, chỉ có thể tại cảnh giới này. Nhưng, sau tình huống ấy, thuận theo chuyển biến không ngừng của lịch sử, mãi cho đến cận đại, đã phát sinh biến hoá rất to lớn.

Trước đây tôi từng giảng tường tận cho mọi người rồi, có nhiều sinh mệnh cao tầng đến nhân gian chuyển sinh làm người; nói cách khác, nhìn bề ngoài con người thì vẫn là hình tượng con người, vẫn là kết cấu con người, nhưng về thực chất, trong vật chất vi quan của vật chất bề mặt nhất ở thế gian, cũng chính là đằng sau vật chất bề mặt nhất của con người, đã là từ ngoài tam giới đến. Rất nhiều [thân] thể người đều được Thần hạ thế từ cao tầng mặc vào như là mặc một bộ y phục vậy; nhìn thì thấy là người, thực tế bản chất thì là sinh mệnh đến từ cao tầng. Tất nhiên, cho dù là ai đã đến đây, bất kể là sinh mệnh ở tầng cao đến mấy, Thần ở tầng cao đến mấy, khi đến xã hội nhân loại, tức là tiến nhập vào xã hội ‘mê’ rồi, thì đều không còn biết gì nữa. Nói cách khác, đã không còn là Thần nữa, chính là con người rồi. Dưới tình huống như vậy, bất luận là tầng thứ cao đến đâu, đều hiển thị không ra phía mặt Thần của họ, trí huệ của họ cũng sẽ bị phong bế; hoàn toàn giống như con người. Nếu trạng thái xã hội mà tốt, trên chỉnh thể đều thuận theo trạng thái của chỉnh thể xã hội mà duy trì ở một mức độ đạo đức nhất định; như vậy đối với con người mà nói, đối với sinh mệnh mà nói, thì vẫn không phải quá đáng sợ lắm. Còn nếu một xã hội có đạo đức trượt nhanh xuống dốc, hoặc cựu thế lực có ý đồ thúc đẩy xã hội con người trượt xuống dốc, điều ấy đối với chúng sinh mà nói, bao gồm chư Thần nào đã hạ xuống làm người cũng vậy, thì là cực kỳ đáng sợ.

Thực ra xã hội Trung Quốc giờ đây, quan niệm đạo đức của người ta đã tách vô cùng xa khỏi trạng thái [chư Thần] yêu cầu đối với con người vào lúc đương sơ chư Thần tạo ra con người. Nói cách khác, đã không còn là trạng thái con người nữa. Nói lời không dễ nghe là: đã không xứng làm người nữa. Trong dĩ vãng, nếu không vì sự kiện Chính Pháp này, thì đã triệt để tiêu huỷ bỏ rồi. Trong lịch sử, nhân loại kiếp nạn hết lần này lần khác, huỷ diệt hết lần này lần khác. Chỉnh thể vũ trụ cũng là như thế, tựa như tân trần đại tạ của cơ thể người; tế bào lão hoá rồi, không tốt nữa, thì bị thay thế, tái sinh lại tế bào mới thành tốt. Chỉnh thể vũ trụ ở các cục bộ khác nhau, không chỉ là thường xuyên, mà là thời thời khắc khắc đều đang phát sinh sự việc như vậy; đó rất là bình thường. Như vậy là người mà nói, sinh mệnh [họ] là thấp tầng nhất, đối với sinh vật tầng thứ thấp nhất mà giảng, vô luận con người tự cảm thấy mình giỏi thế nào, thì trong mắt chư Thần đều không là gì cả; không đạt nữa liền bị đào thải. Là vì hiện nay đang Chính Pháp, đang cứu độ chúng sinh của vũ trụ, [nên] người bại hoại chưa bị đào thải, vì tình huống con người đã phát sinh một số biến đổi, đồng thời các đệ tử Đại Pháp cần thông qua sự kiện này để dựng lập uy đức của mình, vậy mới khiến nhân loại có thể được kéo dài tiếp tục và lưu tồn. Là đệ tử Đại Pháp mà giảng, hiện nay mọi người nếu không thể hoàn thành sự kiện này, không thể khiến chúng sinh đắc độ, thì bản thân chư vị không hoàn thành thệ ước mà chính mình đã lập ra, đồng thời cũng sẽ mang đến tai nạn cho chỉnh thể Chính Pháp, vũ trụ và chúng sinh. Cho nên vừa rồi tôi giảng, đó là điều các đệ tử Đại Pháp nhất định phải làm tốt.

Giảng về tam giới, tôi nói với mọi người một chút nữa. Chớ coi xã hội này của nhân loại có hiện trạng như thế nào, chớ coi các sinh mệnh trong tam giới cảm thấy bản thân họ trọng yếu ra sao, con người cảm thấy bản thân mình tại xã hội tiên tiến thế nào, có thành tựu nhiều đến bao nhiêu, có quyền có thế đến đâu, có nhiều tiền đến mấy, mỗi dân tộc, mỗi chính phủ, mỗi cái gọi là người có thành tựu tự cảm thấy thật xuất sắc, kỳ thực, tôi bảo mọi người, hết thảy những gì của nhân loại hôm nay, kể cả hết thảy trong lịch sử và sự xuất hiện của tam giới, đều là vì lần Chính Pháp này mà tồn tại. Nên cũng nói, hết thảy đều là vì Chính Pháp lần này mà được tạo thành, hết thảy đều là vì lần Chính Pháp này mà đến; trong quá trình ấy hết thảy đều là vì lần Chính Pháp này mà được tạo ra. Hết thảy của nhân loại, các sinh mệnh, vật chất, những gì chư vị biết, những gì chư vị lý giải, hết thảy những gì con người có thể nhận thức đến được, đều là vì sự kiện Chính Pháp này mà tồn tại, nếu không chúng tuyệt nhiên sẽ không tồn tại.

Nói cách khác, chính là vì để cuối cùng trong Chính Pháp có thể cứu độ chúng sinh vũ trụ, và thành tựu đệ tử Đại Pháp nên mới tạo ra tam giới; nếu không thì tam giới đã không tồn tại. Xã hội nhân loại chỉ là một lạp tử trong tam giới, xã hội trên một lạp tử bé xíu thật nhỏ nhoi không đáng kể; nhân loại trong đó dẫu có cho rằng việc của bản thân mình có lớn đến đâu, con người cảm thấy sự việc của nhân loại là trọng yếu như thế nào, con người cảm thấy nhân loại có thành tựu to lớn đến mấy, nhân loại phát triển thế này thế kia, [thì] đó là con người đứng tại giác độ con người mà nhìn nhận, ở trong trạng thái ‘mê’ nên nhận thức như thế nào về xã hội nhân loại thật xuất sắc đó là không biết được chân tướng mới tạo thành [như vậy]; con người muốn nói sao cũng được, [nhưng] Thần không nhìn [nhận] con người như thế. Một khi chúng sinh biết được mục đích chân thực sự tồn tại của con người với hoàn cảnh sinh tồn, thì sẽ bỗng nhiên tỉnh ngộ; cái gọi là ‘phát triển’ của nhân loại chẳng qua chỉ là quá trình đã được tạo ra, đồng thời đang còn chờ đợi trước khi đại sự cuối cùng đến mà duy trì trạng thái xã hội nhân loại. Hết thảy chỉ bất quá là những biểu hiện cụ thể trong quá trình duy trì trạng thái xã hội nhân loại mà thôi, mục đích chân chính đều là chờ đợi đến bước cuối cùng này: chư Thần đến, Chính Pháp bắt đầu.

Tôi từ năm 1992 là đã bắt đầu truyền Pháp rồi. Đệ tử Đại Pháp sơ kỳ cũng vẫn luôn đang hồng Pháp; khi bị bức hại các đệ tử Đại Pháp cũng lại đang cứu độ chúng sinh trong phạm vi toàn thế giới. Hơn nữa con người thế gian mà các đệ tử Đại Pháp cứu độ ấy cũng đã phát sinh biến hoá vào thời cận đại. [Những gì] nhân loại chờ đợi, và dự ngôn của những nhà tiên tri đều đang phát sinh. Con người đang trong ‘mê’ lờ mờ, bị những lợi ích hiện thực, giả tướng, và những dối trá dẫn dắt, [nên] không dám tin rằng rốt cuộc hết thảy đã thật sự bắt đầu rồi, hơn nữa chính là đang tiến hành rồi. Xã hội nhân loại hệt như vẫn đang ung dung từng bước, hết thảy đều rất bình ổn, đang vận hành bình thường. Thực ra đã đều đang vì Chính Pháp mà vận hành. Thần đến rồi; sẽ không mở cờ gióng trống mà triển hiện tại vũ trụ: “Ta đã đến, ta nói gì thì chư vị nghe theo nấy, ta đưa chư vị thẳng lên thiên thượng một cách vô điều kiện”. Không thể như thế được. Tội mà con người trong lịch sử đã phạm, [thì] con người phải hoàn trả. Xứng hay không xứng [đáng] nhìn thấy chư Thần là không đơn giản như con người tưởng. Con người xứng hay không xứng được đắc Pháp, xứng hay không xứng lên thiên thượng, thì vẫn phải ở trong mê mà khảo nghiệm; vậy nên Thần sẽ không triển hiện như thế. Thần sẽ xuất hiện trong xã hội nhân loại [một cách] giống như con người, giảng ra đều lại là chân lý. Chính là xem ranh giới đạo đức người ta, xem quan niệm đạo đức của người ấy còn có thể nhận thức Ông hay không, còn có thể chấp nhận quy phạm đạo đức căn bản mà vũ trụ này quy định cho nhân loại, cũng chính là tiêu chuẩn đạo đức cuối cùng sẽ quyết định xem người ta còn nhận thức được Pháp đang đến cứu chúng sinh hay không. Nhận thức được, thì chư vị được đắc độ, đắc cứu. Không nhận thức được nữa, thì là chư vị không còn cần cứu nữa, thì không được cần lại nữa. Đó là ranh giới đạo đức băng hoại tạo thành; không còn đạo đức nữa thì không đạt tiêu chuẩn con người nữa. Từ xưa đến nay, người ta dẫu là ở xã hội đông phương hay tây phương, đều nhấn mạnh vào đạo đức con người. Đến xã hội cận đại, có bao nhiêu người còn coi trọng nó nữa? Cuối cùng đến khi Thần muốn cứu độ con người, tuy rằng không trực tiếp đo lường mực thước đạo đức của con người, nhưng chư vị có đạo đức bản thân mình bại hoại tạo thành ranh giới [đạo đức] băng hoại, khiến chư vị không thể chấp nhận Pháp, không thể nhận thức Pháp, thì chẳng phải cũng chính là nguyên nhân chư vị không thể được đắc độ, không thể được đắc cứu hay sao?

Xã hội nhân loại trong quá khứ vẫn luôn duy trì ở một trạng thái [mà] diện tầng quan niệm đạo đức khá trọng yếu. Cho đến cận đại, con người cần đắc Pháp, con người cần đắc độ đắc cứu, [thì] cựu thế lực chúng không để cho nhiều người được cứu đến thế, chúng muốn đào thải một bộ phận con người, vậy nên mới tạo ra cho xã hội nhân loại cái thứ tà đảng cộng sản này, nhất là tà đảng Trung Cộng đã làm nhiều việc phá hoại đạo đức nhân loại, lại còn tạo ra văn hoá đảng, ‘cải tạo’ tư tưởng người [dân], mục đích chính là khi đến lúc sẽ cản trở con người đắc Pháp. Quan niệm đã cải biến rồi thì sẽ dùng tư tưởng mà văn hoá của tà đảng nhồi nhét vào để xét vấn đề. Hoàn toàn từ bỏ lý niệm của con người và văn hoá con người thì chính là sinh mệnh biến dị, là trong phạm vi bị đào thải. Lịch sử văn minh năm nghìn năm của Trung Quốc, đã đặt định hết thảy văn hoá và hành vi tư tưởng của con người, hơn nữa là Thần đã tạo ra hết thảy một cách có hệ thống; nhưng lại bị tà đảng mà cựu thế lực nâng đỡ chà đạp rồi, phá hoại rồi. Chỉ trong mấy chục năm ngắn ngủi liên tục phủ định văn hoá cổ [truyền] Trung Quốc, dẫm đạp lên văn minh cổ xưa của Trung Hoa. Những lý niệm, đạo đức, và văn minh do Thần truyền cấp cho con người là để cho đến bước cuối cùng [này] con người dùng nó mà phân biệt thị phi, có thể dùng nó để nhận thức Pháp, có thể dùng nó mà đắc cứu. Tà đảng Trung Cộng không chỉ phá hoại hết thảy một cách có hệ thống, có mục đích, [mà còn] đồng thời nhồi nhét văn hoá đảng tà ác vào người [dân] một cách có hệ thống, có mục đích. Chúng gọi là “giáo dục con người”, “cải tạo con người”, nói ra rất minh xác, là khiến thế giới quan của chư vị phát sinh biến đổi, biến thành hành vi mà tà đảng Trung Cộng tạo ra, tư duy mà [nó] tạo ra, phương pháp tư tưởng mà [nó] tạo ra. Người Trung Quốc [nào] đã bị ‘cải tạo’ rồi, dùng thế giới quan do tà đảng nhồi nhét vào mà nhận thức thị phi và thiện ác của nhân loại, mà nhận thức Pháp, nhận thức chân lý thì quả là rất khó. [Ai] nhiều tuổi một chút, người thế hệ già, từ trước khi văn hoá tà đảng Trung Cộng còn chưa xuất hiện, chiểu theo giáo dục và hun đúc của văn hoá nhân loại cổ xưa vốn được tiếp thụ trước đây. Tuy rằng cận đại có một bộ các thứ của tà đảng Trung Cộng, nhưng họ vẫn còn có ranh giới đạo đức con người tồn tại [trong họ], có thể phân biệt thiện ác cơ bản. Đáng bi [thương] nhất chính là những người trẻ tuổi hiện đại, hoàn toàn bị ý thức của tà đảng Trung Cộng hiện đại nhồi nhét vào, lại còn cảm thấy như bản thân thật xuất sắc, rằng cái gì cũng thấu tỏ rồi; họ nhầm lẫn cho rằng [hiện] tượng loạn [trong] quan hệ con người, [trong] quan niệm [về] giá trị, và đạo đức luân thường của con người —vốn đã bị tà đảng Trung Cộng phá hoại một cách có mục đích— là trạng thái nhất quán của nhân loại trong lịch sử, là bản năng của nhân loại. Thêm vào đó là tà thuyết tiến hoá luận, họ thật sự coi bản thân cũng là động vật, chứ không biết rằng đó là tà đảng đã thực hiện một cách có mục đích. Con người quên mất [điều] nhân loại chờ đợi và mục đích chân chính làm người, nhưng tà linh ác đảng tà ác thì biết, vậy nên mới phá hoại con người một cách có mục đích. Sự ngu muội không coi gì vào đâu mang [loại] thức hiện đại ấy hoàn toàn ngăn trở họ nhận thức ra chân lý của vũ trụ; vậy nên đối với thế hệ con người ấy quả là đáng sợ phi thường.

Đương nhiên, Chính Pháp mà, cứu độ chúng sinh mà, Thần chẳng phải toàn năng sao? Phật Pháp chẳng phải vô biên sao? Đúng thế, trong cứu độ chúng sinh đang triển hiện đầy đủ Pháp lực vô biên của Đại Pháp. Từ bề mặt mà nhìn, khi Đại Pháp vừa mới truyền ra tôi đã giảng rồi, tôi nói rằng cửa cứu chúng sinh đã mở rộng, rộng như là không còn cửa nữa. Trong lịch sử chúng sinh dẫu sai sót gì thì cũng không xét nữa, vì các tầng thứ khác nhau, các chủng các dạng, các loại sinh mệnh đều đã bất hảo rồi, mỗi tầng thứ đều không phù hợp với tiêu chuẩn của mỗi tầng thứ nữa. Không phải nói rằng [những gì] của tầng thứ cao không phù hợp với tiêu chuẩn tầng thứ thấp; [mà là] Thần phải phù hợp với tiêu chuẩn tầng sở tại của Thần; chư vị phù hợp tiêu chuẩn của con người thì không được; [nếu chỉ] phù hợp với tiêu chuẩn của con người thì chư vị chính là con người rồi. Nói cách khác, các sinh mệnh tại các tầng thứ khác nhau đều không phù hợp với tiêu chuẩn của các tầng thứ khác nhau, bao gồm cả con người cũng không là tiêu chuẩn con người nữa. Khi này, muốn cứu độ chúng sinh thì phải làm thế nào?

Mọi người đã biết, trong vũ trụ còn có tồn tại sinh mệnh chính và phụ, có Phật có ma, có chính Thần có phụ Thần, giữa tương hỗ với nhau là có đối lại nhau, vì họ đều là sản vật tất nhiên của vũ trụ. Như vậy muốn cứu độ chúng sinh, thì chỉ có một biện pháp, là tất cả chúng sinh có sai gì đã phạm trong quá trình sinh mệnh thì đều không xét lại nữa. Trừ ra các sai phạm trong lịch sử của tất cả chung sinh thì mới có thể cứu độ họ được. Nói cách khác, chỉnh thể vũ trụ đều đã không tốt nữa, thì còn lấy ra ai mạnh hơn ai một chút để làm gì? Dẫu có giỏi hơn ai một điểm thì cũng vẫn không thể đạt tiêu chuẩn của vũ trụ, do vậy trong cứu độ hoàn toàn không xét những điều ấy nữa. Vậy xét cái gì? Chính là xét xem khi được cứu độ, thì họ có thể nhận thức được bộ Pháp đang cứu độ họ hay không! Là vì hết thảy của tương lai đều là Pháp này tạo thành, sự sinh tồn sau này của các sinh mệnh tương lai đều đang được bộ Pháp này cung cấp hoàn cảnh sinh hoạt. Ai có thể tiến nhập sang tương lai, cũng là cần được Pháp tẩy sạch và làm tịnh, và đồng hoá với Pháp thì mới có thể tiến nhập sang tương lai. Vậy chư vị [nếu] ngay cả bộ Pháp này mà còn không thể nhận thức ra được nữa, thì đương nhiên không thể [được] lưu lại; lưu lại thì chư vị đi đâu? Vũ trụ tương lai chính là do bộ Pháp này tạo ra, không có chỗ cho chư vị nữa rồi, chư vị cũng không tồn tại nữa.

Nói rõ ra, chính là hiện nay trong Chính Pháp, không xét chúng sinh trong lịch sử đã phạm tội lớn đến đâu, đã phạm sai sót lớn đến mấy, [mà] chỉ xét thái độ của chúng sinh trong thời gian Chính Pháp đối với Đại Pháp, và thái độ đối với đệ tử Đại Pháp. Chính là ranh giới ấy. Ranh giới ấy thực ra cũng không là một vạch [ranh giới] nào cả, [mà] chính là chư vị có muốn đến tương lai không. Khi [nghe] những lời dối trá lừa thế gian, trong văn hoá tà ác mà tà đảng Trung Cộng đã tạo ra, có bao nhiêu người còn có thể nhận thức được đến điểm này? Có bao nhiêu người có thể phân biệt thị phi? Có bao nhiêu người có thể nhận rõ sự tà ác của tà đảng Trung Cộng? Rất khó; vậy nên các đệ tử Đại Pháp mới giảng chân tướng, vạch trần tà ác, khiến con người thế gian nhận rõ tà đảng Trung Cộng, đó mới có thể cứu độ con người thế gian. Đó chính là [điều] các đệ tử Đại Pháp cần làm.

Có người nói, chư vị truyền “Cửu Bình” cũng vậy, vạch trần tà đảng Trung Cộng cũng vậy, đó chẳng phải tham dự chính trị? Điều gì gọi là ‘chính trị’? Tại lý niệm của người tây phương, trong xã hội ngoại trừ những hoạt động tôn giáo ra [thảy] đều là chính trị. Trên toàn thế giới đều nhận thức định nghĩa một từ “chính trị” như thế cả. Hoạt động tôn giáo là thuộc về hoạt động xã hội. Trong [các] hoạt động xã hội, ngoại trừ hoạt động tôn giáo loại ấy, đều là thuộc về phạm trù hoạt động chính trị. Điều gì không được tính là hoạt động chính trị? Chư vị ở nhà làm cơm, sinh hoạt gia đình, điều ấy không tính là chính trị. Việc chư vị [làm] chỉ cần tiến nhập vào xã hội thì được tính là chính trị. Ấy là đứng tại giác độ xã hội tự do mà giảng. Cho là đứng tại quan niệm chính trị đã bị tà đảng Trung Cộng làm biến dị mà nói, thì cũng chẳng có gì là xuất sắc cả; chính trị đã biến dị [ấy] là cái gậy đánh người. Thông qua chính trị có thể cứu người, đó là điều chúng ta có thể dùng; có sao đâu? Tôi vừa giảng rồi, hết thảy trong tam giới đều là vì Đại Pháp mà được tạo ra, vì Đại Pháp mà thành, vì Đại Pháp mà đến. Không có sự kiện Chính Pháp này thì không có hết thảy nhân loại. Vậy, chuyển sang tư duy một cách khác, mọi người thử nghĩ xem, đó chẳng phải hết thảy điều ấy đều là cung cấp cho Đại Pháp hay sao? Dùng để cứu người? Dùng để đệ tử Đại Pháp tu luyện? Nhất định là vậy! Chỉ coi tôi Lý Hồng Chí lựa chọn gì cấp cho các đệ tử Đại Pháp.

Từ một giác độ khác mà giảng, phương thức tu luyện của các đệ tử Đại Pháp và phương thức tu luyện trong lịch sử là khác nhau. Đó cũng khiến nhiều người không theo kịp, [bị] mê hoặc, [hoặc] dùng phương thức tư duy của tà đảng Trung Cộng đã tạo ra cho họ mà nhận thức quan hệ lịch sử và hiện đại, quan hệ giữa tu luyện tôn giáo quá khứ và tu luyện của các đệ tử Đại Pháp hiện nay. Họ cho rằng những cách tu luyện trong quá khứ chính là tu luyện [của] con người, những cách thức tín Thần trong quá khứ chính là thật sự có thể quay về thiên quốc. Hoàn toàn không thể quay về thiên quốc. Hiện nay càng ngày càng nhiều người đã biết rồi, kể cả người ở xã hội tây phương, cũng đều càng ngày càng biết rằng con người đang trong luân hồi. Miễn là chư vị đến nơi người đây, ai cũng không lên được thiên thượng; đó là tuyệt đối, chưa có ai từng có thể lên thiên thượng. Phó nguyên thần họ không ở trong tam giới, nhưng là trong phạm vi của tam giới. Giống như tôi đứng trong phạm vi chiếc bàn này, nhưng tôi không hề tiến nhập vào bên trong của cái bàn ấy; do vậy phó nguyên thần của người ta có thể tu thành hồi thiên. Dẫu đã là vậy, vì họ đã tiếp cận tam giới, [nên] sau khi hồi thiên, Thần ở tầng cao hơn còn phải lắp cho họ một cái lồng bao [quanh], sẽ cách ly vĩnh viễn khỏi các sinh mệnh trên thiên thượng. Bản thân họ nhìn không thấy cái lồng bao đó. Mục đích là không để họ ô nhiễm trời, không được ô nhiễm chúng sinh trên thiên thượng. [Nếu] tôi không giảng ra, thì ngay cả Thần cũng không biết điều này.

Nói cách khác, ai tiến nhập vào tam giới, ai đã đến [cõi] người nơi đây rồi, thì là đã rớt xuống rồi, chính là không thể lại quay trở về trên nữa, vì nhân loại quá khứ không có chân Pháp có thể khiến con người quay về thiên thượng. [Người ta] nói rằng Thích Ca Mâu Ni từng truyền Pháp, Jesus cũng từng giảng về Đạo của Ông, thực ra [điều] những vị ấy giảng chỉ là để cấp cho một [trong những] nguyên thần của con người, phó nguyên thần nghe, còn con người phía bên này thì [nghe] không minh bạch; nên khiến con người bề mặt và chủ nguyên thần không cách nào cải biến trong tu luyện ấy. Người ta nói Phật Thích Ca Mâu Ni đã truyền Pháp thế này thế kia, họ chỉ là đặt định văn hoá nhân loại. Tôi ngay lúc bắt đầu đã giảng những sự việc này. Thần vừa mới tạo ra con người, não con người trống không, là đối với thế giới này chưa có năng lực nhận thức, là chưa có thực tiễn xã hội, chưa có kinh qua mưa gió [khó khăn], thậm chí con người trong sinh hoạt vẫn nhận thức chữa rõ về bốn mùa. Phải để con người có được một quá trình nhận thức thế giới như vậy, quá trình không ngừng đặt định các chủng loại văn hoá; như vậy cần phải tạo ra một hệ thống, phương thức tư duy chính xác và lý niệm đạo đức cấp cho con người. Điều đó cần trải qua một quá trình lịch sử lâu dài mới có thể hình thành; vậy nên nhân loại trong lịch sử cần phải trải qua nhiều năm đến thế. Không thể là đến lúc Chính Pháp nay mới tạo ra tam giới và nhân loại; [thế] không được; tất yếu phải có quá trình lịch sử đó, khiến con người khi đi qua quá trình lịch sử ấy nắm vững được từ thực tiễn cho đến lý luận, vậy mới có thể đặt định ra trạng thái hôm nay của nhân loại, tư tưởng của nhân loại, ngoại hình của nhân loại, lý niệm đạo đức của nhân loại, hành vi của nhân loại.

Như vậy đối với quá trình thực tiễn và nhận thức thế giới này, khi đồng thời đặt định văn hoá con người, tất nhiên cũng cần bảo cho con người [những gì] trọng yếu nhất. Thế nào là Thần, thế nào là Phật, thế nào là Đạo, thế nào là các Thần khác nhau. Đặt định như thế nào? Chính là khiến những vị Thần ấy hạ thế, lấy phương thức độ nhân để khiến con người nhận thức. Thực ra, nói về độ nhân, tôi vừa giảng rồi, được độ là phó nguyên thần, [còn] ai cũng chưa thể lên thiên thượng, đều đang luân hồi tại thế gian. Vì phó nguyên thần dưới tác dụng của ngoại hình con người, [nên] họ cũng có cùng dạng hình tượng như con người, [ai] có huệ căn tốt thì thấy [họ] lên thiên thượng; Thần ấy chỉ là phó nguyên thần của người ta và chỉ là có hình tượng đồng dạng với người ấy mà thôi; thực ra không phải là chân chính chủ thể của cá nhân ấy; cá nhân ấy vẫn còn phải luân hồi. Lịch sử chính là từng bước từng bước như vậy mà đặt định cho đến hôm nay, lấy con người [mà] tạo thành con người với tư duy và hành vi như hiện đại này, khi đến thời vào bước tối hậu này của lịch sử nhân loại là khiến con người có thể nhận thức Pháp. Như vậy cũng nói rằng, sự xuất hiện của Thích Ca Mâu Ni và sự xuất hiện của một số chư Thần trong lịch sử, chính là [để] xuất hiện văn hoá [do] Thần truyền; thực ra chính là cấp cho con người đặt định ra một quá trình tư tưởng [để] nhận thức về Thần, đặt định văn hoá mà con người nhận thức về Thần. Nếu không thế, hôm nay tôi xuất lai truyền Pháp, chư vị không biết thế nào là Thần, không biết thế nào là Phật, thế nào là Đạo, [thì] Pháp này của tôi thật sự rất khó giảng ra được. Giảng thế nào đây? Tôi phải đưa nào là Phật, nào là Đạo, nào là Thần, [họ] là thế nào, đặc điểm gì, làm gì, độ nhân ra sao, thế nào là độ nhân, người được cứu độ có trạng thái gì, v.v. thảy đều phải [đưa ra] giảng xuất lai cho chư vị. Đành rằng giảng rồi [nhưng] cũng không có thực tiễn và nhận thức, không có hình tượng, không có quá trình nhận thức, thì truyền Pháp này như thế nào? Lý giải như thế nào? Vậy nên trong quá trình lịch sử tất yếu phải hoàn thành hết thảy những điều ấy, [thì] đến hôm nay con người mới có thể nhận thức thế nào là Thần, thế nào là Pháp, thế nào là tu luyện, thế nào là viên mãn, v.v.

Vậy lại nói, thế nào là tu luyện? Tu luyện của các đệ tử Đại Pháp hôm nay mới là tu luyện chân chính, là con người thật sự có thể tu luyện rồi; từ lịch sử đến nay đều chưa từng có. Thế nào gọi là phổ độ chúng sinh? Thần đã lưu lại văn hoá ấy, [nhưng] họ lại không hề thật sự thực hiện việc ấy. Tôi đã thực hiện rồi, hiện nay lại chính là đệ tử Đại Pháp chư vị đang phổ độ chúng sinh rồi; hơn nữa là đang nhắm vào toàn nhân loại mà thực hiện (vỗ tay) toàn diện cứu vãn con người. Nói một cách khác, hết thảy những gì các đệ tử Đại Pháp hôm nay đang làm, dẫu chư vị là tham dự vào bất kể hạng mục [công việc Đại Pháp] nào, hay là bản thân chư vị đi ra phố để giảng chân tướng, phát tư liệu, hay là ngồi trước lãnh sự quán để vạch trần tà ác, [thì] chư vị đều đang tu luyện bản thân mình, chứng thực Pháp, đồng thời đang cứu con người thế gian. Đó chính là những gì các đệ tử Đại Pháp làm. Nhìn ngoài thì thấy bình thường, [thực ra] đều vĩ đại, đều thật xuất sắc, vì các ngành các nghề của nhân loại, tại các loại hoàn cảnh đều là trường tu luyện của chư vị. Quá khứ giảng tu luyện, hễ tu luyện liền vào chùa, vào núi; tôi đã [đặt] định cho đệ tử Đại Pháp phương thức tu luyện loại này mà rất nhiều người không rõ: ‘Đều vẫn công tác mà tu luyện là sao? Không xuất gia tu luyện là sao?’ Chính thế; thực ra Thích Ca Mâu Ni trong lịch sử đã giảng rồi, nói rằng vào thời Chuyển Luân Thánh Vương hạ thế thì con người không ly khai thế tục mà có thể tu thành Như Lai. Vậy không ly khai thế tục, như thế nào là không ly khai thế tục? Hơn nữa trong một xã hội ngày nay như thế này, [thì] tu luyện như thế nào?

Tôi vừa giảng rồi, trước đây tôi cũng đã bàn về vấn đề này rồi; các đệ tử Đại Pháp đều có tại các ngành nghề, tại các giai tầng xã hội; tại các ngành nghề đều đang cứu độ chúng sinh, đang chứng thực Pháp, dẫn khởi tác dụng của đệ tử Đại Pháp. Thực ra, chư vị tại các ngành nghề có thể làm tốt hết thảy những gì mà chư vị cần phài làm, [thì] chính là chư vị đang tu luyện. Các ngành nghề thế gian đều là trường sở tu luyện cung cấp cho chư vị. Điều ấy quay lại đề mục vừa rồi, hết thảy của nhân loại trong tam giới đều là vì Đại Pháp mà thành, vì Đại Pháp mà được tạo ra, vì Đại Pháp mà đến. Điều gì, ngành nghề nào đều có thể tu luyện. Nói cách khác, xã hội nhân loại chính là trường luyện công to lớn [nơi] tu luyện của các đệ tử Đại Pháp ta, ở đâu cũng có thể tu luyện, [chính] là xét sự tinh tấn và không tinh tấn trong tu luyện của chư vị; trong đó kể cả hành vi đặc vụ mà [có] chư vị làm. (mọi người cười) Đều có thể tu luyện, cứu độ chúng sinh; chính là xét cái tâm chư vị được dàn xếp ra sao, chính là xem chư vị giữ thái độ gì đối với Pháp.

Vừa rồi những vấn đề mà tôi bàn đến, thực ra thì Pháp ấy cũng đã được [tôi] giảng từ trước rồi; chỉ là hoán đổi giác độ và nói một chút nữa với mọi người. Tôi muốn dành thời gian tiếp đây để giải đáp những tờ câu hỏi của mọi người. (vỗ tay) Đã lâu không gặp mặt, rất nhiều người đã có rất nhiều vấn đề muốn hỏi, nhưng vẫn có [người] không tinh tấn [sau] lại trở thành tinh tấn; người khác đã đi qua con đường ấy rồi mà họ vẫn phải lại đi một lần; vấn đề mà người khác đã hỏi thì nay họ vẫn muốn hỏi. (mọi người cười) Còn có một bộ phận người, họ chính là không đọc sách [thường xuyên]. Trong sách đều giải đáp cả rồi, [nhưng] họ không đọc sách, do vậy đến lúc gặp tôi thì họ cũng còn muốn hỏi. (mọi người cười) Dẫu thế nào đi nữa, đã là đệ tử Đại Pháp, có thể tu luyện trong Đại Pháp, [thì] đều phải nói rằng thật là xuất sắc. Có vấn đề thì cứ hỏi; tôi là Sư phụ; là đệ tử có vấn đề, nhất là vấn đề tu luyện, việc nghiêm túc đến như vậy thì đương nhiên cần bảo cho chư vị, cần giảng cho chư vị. Tiếp đây mọi người vẫn là theo phương thức viết tờ câu hỏi mà đặt câu hỏi. Còn một điểm, chưa kể đến các hội trường nhánh, thì chư vị ngồi tại đây nay đã có trên ba nghìn người; mỗi người [viết] prehaps it's better to have '[đưa]' một tờ câu hỏi thì chúng ta có đọc cũng không hết, (Sư phụ cười) Vậy nên, những người ở nhóm tổ chức còn cần chỉnh lý một chút rồi mới có thế đưa lên.


● ● ● ● ● ● ● ● ●

Ghi chú: (mọi ghi chú đều của người dịch, không phải chính văn, chỉ có tác dụng tham khảo).

Dịch từ bản gốc tiếng Hán: http://minghui.ca/mh/articles/2007/4/19/153101.html.
Có tham khảo bản tiếng Anh: http://www.clearwisdom.net/emh/articles/2007/4/22/84823.html.
Dịch ngày: 8-5-2007. Bản dịch có thể được chỉnh sửa trong tương lai để sát hơn với nguyên tác.

chân Pháp: Pháp thật, Pháp chân chính.
chính tín: đức tin chân chính.
chính, phụ: chính và phản, chính diện và phản diện, nhân tố chính diện và phản diện.
Cửu Bình: Chín bài bình luận về đảng cộng sản, một sê-ri chín bài do thời báo Đại Kỷ Nguyên (dajiyuan.com, epochtimes.com) công bố vào cuối năm 2004.
dĩ Pháp vi Sư: lấy Pháp làm Thầy, coi Pháp như Thầy.
dự ngôn: lời tiên tri, dự báo trước, lời dự kiến.
đắc độ, đắc cứu: được độ, được cứu.
hoảng nhiên đại ngộ: trong bài được dịch thành bỗng nhiên tỉnh ngộ.
hồi thiên: về trời.
loạn quỷ, loạn thần: những quỷ, thần nào làm loạn, gây loạn.
mục địa: trong bài được dịch thành mục đích.
ngũ vị câu toàn: đầy đủ cả năm vị (cay, chua,…)
nhân gian: cõi người.
nhân tâm: cái tâm của con người.
phi thiên: tiên nữ bay lượn.
Phi thiên Nghệ thuật học hiệu: trường Nghệ thuật Phi thiên.
Phi thiên Vũ đạo học hiệu: trường Múa Phi thiên.
Thần truyền văn hoá: văn hoá [do] Thần truyền, văn hoá do Thần truyền cho con người.
thế nhân: con người thế gian.
tiến hoá luận: luận thuyết tiến hoá.
tân trần đại tạ: thay thế bằng cái mới, ví như các tế bào lão hoá bị thay bằng các tế bào mới trong cơ thể.
Trung Cộng: đảng cộng sản Trung Quốc.
tu luyện trường, luyện công trường: trường tu luyện, trường luyện công, điểm tu luyện, điểm luyện công.