Giảng Pháp tại Pháp hội Houston năm 1996

[Mỹ Quốc]

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lư Hồng Chí

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngày 12 tháng 10 năm 1996

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bản dịch từ tiếng Hán

 

 


Tôi rất cảm tạ chính phủ Houston và nhân dân Houston cho tôi cái vinh dự này.  Và tôi cũng hy vọng quảng đại đệ tử Pháp Luân Công cũng như tôi mà cảm tạ các vị ấy đă ủng hộ và ưa chuộng đối với Đại Pháp.  Chúng ta dùng tiếng vỗ tay để biểu hiện sự hồi kính được không?  (Vỗ tay).  Tôi phải lấy sự thành ư thiện hữu của chính phủ Houston và danh dự của chính phủ Houston đă tặng cho tôi mà đem đến cho tất cả đệ tử Pháp Luân Công và nhân dân Trung Quốc.

 

Tôi cứ măi nhớ đến đệ tử Pháp Luân Công tại Mỹ, bao gồm đệ tử  người da trắng, người da đen, người da vàng, c̣n có đệ tử của sắc tộc màu da khác.  Có thể đắc Pháp cũng đều là duyên phận của các vị đă đến.  Nên cứ muốn đến để xem các vị tu luyện như thế nào.

 

Rất nhiều người chưa từng gặp tôi, nhưng mà rất nhiều người đều đă đọc qua sách rồi, cũng biết được Đại Pháp, nhưng vẫn cảm thấy không gặp mặt Sư Phụ h́nh như trong tâm không mấy vững ḷng, h́nh như là sau khi gặp tôi th́ trong tâm sẽ vững ḷng hơn.  Thật ra, ở trong những đoản văn[1]___mà mọi người gọi kinh văn ___tôi đă giảng cho các vị rồi, không gặp mặt tôi cũng vẫn tu được, vẫn được những ǵ nên được, cái ǵ cũng đều không bỏ sót, Bởi v́ tu luyện chân chính không ở tại h́nh thức, không ở tại có gặp Sư Phụ hay không?  Các vị đều biết Phật Thích Ca Mâu Ni không tại thế[2] đă hơn hai ngàn năm rồi, nhưng người hậu thế vẫn c̣n ở trong tu luyện.  Họ không có cách nào gặp được Phật Thích Ca Mâu Ni mà vẫn được tu thành như nhau.  Đó là Bởi v́ Phật Thích Ca có kinh sách tại nhân gian, có Pháp thân ở đây độ người.

 

Tôi đă truyền một bộ Pháp lớn như vậy, các vị có thể đều hiểu rơ được từ trong sách rồi, ở trong lịch sử đều chưa từng có người làm một việc to lớn như vậy.  Đem một bộ đạo lư chân chính, đạo lư hoàn chỉnh, đạo lư hệ thống, đạo lư lên được trời mà giảng ra cho nhân loại.  Trong quá khứ là không cho phép, xă hội nhân loại ở trong quá khứ là tuyệt đối không được lưu lại thứ này cho nhân loại.

 

Đương nhiên có rất nhiều người đă đọc qua kinh sách của Phật Thích Ca Mâu Ni.  Thật ra đó là do người đời sau chỉnh lư[3], là không hoàn chỉnh,  họ đă giảng một số đạo lư, người đời sau trong chỉnh lư nhờ truyền thuyết và kư ức, cho nên là đứt đoạn không liên tục.  Tại sao như thế?  Bởi v́ đây cũng là Thần cho phép duy nhất được lưu lại cho nhân loại tại đoạn lịch sử ấy.  Đương nhiên Phật Thích Ca Mâu Ni thật sự đă giảng rất nhiều, nhưng v́ Ấn Độ c̣n chưa có văn tự[4] thời ấy, không thể lập tức kư lục[5]  xuống.   Sau năm trăm năm Phật Thích Ca Mâu Ni không c̣n tại thế, người đời sau mới đem lời của Phật Thích Ca Mâu Ni dùng văn tự chỉnh lư ra.   Đương nhiên thời gian, địa điểm, trường hợp, đối trách hoàn cảnh của người đương thời đều đă xảy ra biến hóa, nên đă không có biện pháp t́m lại những điều ấy.  Mặc dù như vậy đi nữa, Phật kinh vẫn c̣n có thể khiến người tu luyện chân chính lănh hội được Phật lư bên trong [Phật kinh].  Nhưng từ hồng đại của Phật lư mà giảng th́ không phải là hoàn chỉnh, càng không phải là hệ thống của căn bản Pháp của vũ trụ.  Nhưng Thích Ca Mâu Ni là Phật, những lời lẽ ông ta nói ra thật sự có mang Phật tính với sự thể hiện của tầng Phật lư ấy.  Giê-su, Lăo Tử cũng giống t́nh trạng của Thích Ca, đều không có lưu lại những kư lục giảng Pháp đương thời.  Bao nhiêu đời đă [đào tạo] ra được những cao tăng cũng đều tu luyện như vậy.

 

Tôi thường nói câu như này, tôi nói tôi đă làm một việc tiền nhân chưa từng làm.  Trong đệ tử cũng lưu truyền một câu như vầy: “Thầy đă lưu lại cho người đời một cái thang lên trời.”  Lời này Thần cũng có nói, Chúng Thần nói: “Ông đă lưu lại cho người đời một cái thang lên trời”.  Thích Ca, Giê-su, Lăo Tử để lại rất ít hoặc những thứ không hoàn chỉnh, là v́ trong quá khứ cũng không cho phép làm như thế.

 

Bộ Pháp mà tôi giảng rất lớn, các vị[6] chỉ cần tuân theo bộ Pháp này mà tu th́ các vị[7] sẽ được viên măn, đối với chúng sinh trong quá khứ th́ đây là một việc không thể tưởng tượng.  Trong đó thiệp cập[8] đến thiên cơ rất là nhiều, rất lớn.  Nhưng mà nếu các vị không tu luyện, mở ra bộ sách này các vị đọc một lần, các vị sẽ phát hiện đây là quyển sách dạy con người làm sao làm một người tốt, là một bộ sách giảng về đạo lư.là một bộ sách như vậy.  Nếu các vị muốn tu luyện, các vị đọc lại lần thứ hai, đừng cố ư đi t́m ṭi ư nghĩa của mỗi chữ, các vị chỉ cần chú tâm đọc bộ sách này một lần.  Sau khi đọc xong lần thứ hai, các vị sẽ phát hiện đây không phải là một quyển sách b́nh thường, với cái cảm nhận khi đọc xong lần thứ nhất, nội hàm trong ấy, đều xảy ra biến hóa.  Đợi đến khi các vị đọc xong lần thứ ba, các vị sẽ phát hiện nội hàm lại xảy ra biến hóa, lại không giống như hai lần trước.  Các vị cứ như thế mà đọc, nguyên nguyên chỉnh chỉnh đọc hết ba lần, bộ sách này có thể các vị  không bỏ xuống được.  Suốt đời đều không bỏ xuống được.  Tại sao  như thế?  Bởi v́ từ biểu diện[9] của con người mà giảng th́ có hai nguyên nhân.  Thứ nhất là con người đều có sự khát cầu đối với trí thức và chân lư; thứ hai là ở trong con người đều có Phật tính.  Những ǵ trong sách giảng là Phật lư.  Phật lư ấy với diện Phật tính của chính các vị là tương thông.  Các vị vừa đọc được th́ sẽ cảm thấy thân [thiết].  Pháp lư chân chánh sẽ khiến các vị kích động, các vị sẽ cảm giác được đây chính là điều các vị muốn.

 

Tiếp đến, tu luyện phải có quá tŕnh.  Khi bắt đầu học Pháp, các vị chỉ có thể hiểu rơ được đạo lư làm người tốt.  Trên thực chất[10] trong quyển sách này đă bao gồm những lư trong cảnh giới khác nhau, những lư trong tầng thứ khác nhau.  Như trong Phật giáo giảng có ba mươi ba thiên trong tam giới; trong tam giới có các tầng thứ khác nhau, các vị muốn tu đến tầng thiên nào th́ các vị phải hiểu được cái lư ở tầng thiên ấy rồi các vị mới có thể tu lên được.  Khi các vị đạt đến cái tiêu chuẩn ấy th́ các vị mới được thăng hoa.  Các vị muốn tu đến ngoài tam giới th́ phải có lư của ngoài tam giới khiến các vị hiểu rơ rồi mới có thể tu lên được.  Bộ Pháp này có những nhân tố có thể chỉ đạo[11] các vị tu luyện hướng lên cao tầng thứ khác nhau.  Nếu không như vậy, th́ giống như tôi đă giảng là các vị cầm sách tiểu học mà các vị lên đại học th́ các vị cũng vẫn là một học sinh tiểu học, Bởi v́ các vị không nắm giữ được trí thức của đại học; nó chỉ đạo không được các vị học trong đại học, chính là cái đạo lư này.   Nhưng mà quyển sách này các vị đừng xem là có rất nhiều thiên cơ tiết lộ ra, nếu như người không tu luyện th́ các vị cái ǵ cũng đều không thấy được trên bề mặt.  Các vị phải đi tu luyện trong khi các vị chú tâm mà đọc quyển sách này, mới có thể phát hiện nội hàm trong ấy rất lớn, lớn đến tŕnh độ như thế nào?  Các vị có thể tu cao bao nhiêu th́ có thể chỉ đạo các vị tu cao bấy nhiêu.

 

Tôi nói với các vị, người mà được Pháp Luân Đại Pháp đều có lai lịch, có duyên phận, có người có thể là sinh mạng từ trên tầng thứ rất cao đến.  Các vị thấy những người ở trên thế gian này, tất cả đều hầu như giống nhau.  Bởi v́ từ bề ngoài các vị thấy không ra họ là ai, nhưng mà tôi thường nói một câu này: truyền Pháp lớn như vậy cũng không phải tùy tiện [mà giảng] cho người học.  Cho nên các vị nghe được có thể là có duyên, đó là duyên phận đă khiến.  Những lời tôi giảng không có một câu nào là thoát lời vô cớ, trong tương lai sẽ chứng thực.  Đương nhiên tôi đă đem cái Pháp lớn như thế mà truyền ra ngoài, tôi phải chịu trách nhiệm với nó, độ người không được tức là tùy tiện tiết lộ thiên cơ, phá hoại thiên Pháp, đó là tuyệt đối không thể được, ai cũng không dám làm như thế.

 

Các vị biết rằng trong quá khứ ai mà tùy tiện tiết lộ thiên cơ sẽ dẫn đến trời phạt.  Người tu luyện tại sao phải ngậm miệng không thoát lời?  1-Người quá chấp mê, 2-Không tu luyện không được phép biết được chân tượng[12].  Người tu luyện hiểu rơ thiên lư, nói ra đều là thiên cơ, tùy ư nói ra với người thường là tiết lộ thiên cơ, chính họ cũng phải rơi xuống trở lại.   Nhưng tại sao hôm nay tôi lại làm được vậy?  C̣n có khá nhiều người tu luyện lên trên, sẽ được tu thành Viên Măn?   Chính là v́ tôi có thể chịu trách nhiệm đối với tất cả, hơn nữa khi tôi làm việc này trước tiên suy xét đến chịu trách nhiệm đối với người, đối với xă hội nhân loại, đối với chúng sinh các giới, đối với vũ trụ; đứng ở cơ điểm trên th́ tôi sẽ làm được việc này cho tốt.  Pháp bao gồm nội hàm của các tầng thứ khác nhau.   Những người tu luyện đến từ tầng thứ tương đối cao, cho nên hiện tại có những đệ từ đă tu luyện đến tầng rất cao rồi, chính là dùng bộ Pháp này làm chỉ đạo.

 

Bộ Pháp này cao đến tŕnh độ nào?   Trong quá khứ tại người thường người truyền Pháp không được phép giảng Pháp vượt ra khỏi tầng thứ của Phật; mục địa[13] là không cho người biết được ở trên tầng thứ cao hơn có Phật hay không?  Có Thần hay không?  Bởi v́ có cái nguyên nhân ở trong đó: Con người lúc nào cũng dùng nhận thức hiểu biết của con người để tưởng tượng Thần Phật, đó là bất kính đối với Thần Phật; nếu mà Phật cao hơn mà cho người biết được, tùy tiện nói ra tên của Phật th́ sẽ là phỉ báng Phật, hơn nữa con người hiện đại c̣n xúc phạm đến Phật trong vô ư thức.  Cổ nhân trong quá khứ là thực sự kính Thần Phật.  Con người hiện đại nếu có tin cũng không phải thành tâm.  Có nhiều người cảm thấy rất kính Phật, hô thẳng tên Phật trong miệng họ, thật ra họ đang phỉ báng Phật.  Người quá khứ khi nói ra chữ Phật này, họ đều nảy ra cái tâm kính ngưỡng, tâm sùng kính, đều cảm giác được rất là thần thánh.   Người hiện đại không có, kể cả trên thực đơn ở trong bàn tiệc cũng có tên “Phật khiếu tường” rất tùy tiện.

 

Các vị nghĩ xem; con người không thể so sánh được với Phật Thần thánh, tư duy suy luận của người thường, tư tưởng kết cấu của người thường, cách diễn đạt trong lời nói đều không ở tại cảnh giới của Phật.  Cho nên dùng nhân tâm làm thế nào thật ra cũng đều bất kính đối với Phật.  Nhưng v́ Phật từ bi với con người, biết được con người ở trong mê, [cái lư của con người] lại là Lư phản ngược, nên không ghi nhớ lỗi lầm của con người, v́ cứu độ người, cho nên cho phép con người biết được sự tồn tại của Phật.  Vậy các Phật cao hơn, các Thần càng cao mà cho con người biết được, th́ con người ấy sẽ dễ dàng tạo nghiệp đối với Thần Phật, sẽ dễ dàng bất kính đối với Thần Phật.  Chính v́ lư do này mà không cho con người biết được, không cho con người biết được Phật trong tầng thứ cao hơn.  Như Lai Phật xem người là người thường, nhỏ đến tội nghiệp, như hạt bụi nho nhỏ.  Vậy các Thần rất cao, rất cao, quay đầu trở lại xem Như Lai Phật cũng như người thường một thứ vậy; bởi v́ Thần ấy quá cao, vậy Thần ấy xem con người là như thế nào?  Cái ǵ cũng đều là không phải, các vị nghĩ xem, nhân loại lúc nào cũng đều cảm thấy con người ở trong người thường sống khá tốt, cho rằng con người là sinh mạng giỏi nhất trong vũ trụ.  Trên thực tế cái hoàn cảnh xă hội người thường là tầng thứ thấp nhất của cái vũ trụ này, có thể nói là nơi dơ bẩn nhất trong sinh mạng của vũ trụ.   Ở trong mắt các Thần rất cao mà nh́n, nơi nhân loại là trường rác rưới của vũ trụ, là trường phân bón của sinh mạng cao tầng.  Vậy ở trong dơ bẩn của phân bón phát ra âm thanh gọi tên Phật, th́ bản thân đă là bất kính rồi, cho nên các Thần cao hơn không cho người biết được.

 

Những lời tôi vừa giảng có thể các vị đều có chút ít không để ư.  Tôi giảng rằng tôi truyền bộ Pháp này, con người không phải tùy tiện[14]đến được đây xem như là trí thức mà nghe.  Các vị đến được có thể là các vị có duyên, không tin các vị hăy ghi nhớ lời tôi.  Đương nhiên bất kể là các vị có duyên phận lớn cở nào, các vị đă được, tôi nghĩ các vị nên quư trọng.  Ngàn dậm xa xôi thậm chí có từ quốc ngoại đến, từ Hồng Kông đến, thậm chí có từ Âu Châu đến, mục địa[15]đều là v́ tu luyện, một là muốn gặp mặt Sư phụ, hai là muốn đến nghe Pháp.  Chính là v́ các vị muốn hướng thiện, muốn tu luyện.  Rất nhiều người đem những ǵ Sư phụ giảng xem như là chân lư.  Thật ra chân lư của con người cũng không cách nào đem hành lượng Đại Pháp, [Đại Pháp][16] là căn bản của vũ trụ.  Cho nên tôi nghĩ: Mỗi một người ngồi trong đây, đều nên quư cái duyên phận này, đă thọ được bộ Pháp này th́ các vị hăy tiếp tục tu, đừng bỏ lỡ cái cơ hội này.

 

Phương thức truyền ra Pháp này trong bất cứ lần nào độ người trong  lịch sử đều không giống nhau.  Tại sao thế?  Các vị cũng đă thấy được sự khác biệt rồi; bởi v́ bất cứ loại Phật Pháp nào khi truyền ra đều là dạy con người xuất gia đi tu.  Tôi ở đây không giảng điều này.  Tại sao không giảng điều này?  Bởi v́ Phật giáo ở trong ṿng Phật giáo mà đàm [thoại] Phật Pháp.  Đạo giáo ở trong ṿng Đạo giáo đàm [thoại] Đạo Pháp.  Vậy tôn giáo Tây phương th́ sao?  Nó cũng không vượt ra giáo nghĩa của nó.  Tôi lần này hoàn toàn vượt ra phạm vi của tôn giáo mà giảng căn bản Đại Pháp của vũ trụ.

 

Trong quá khứ có người giảng, người muốn tu luyện th́ phải đem tất cả lợi ích vật chất trong người thường đều bỏ xuống, đi vào trong rừng núi, hoặc là đi vào trong miếu, hoàn toàn tách rời với thế gian này, với thế tục này, th́ mới đạt được thanh tịnh mà tu luyện.  Mục địa là cường hóa[17] con người, từ chấp trước của lợi ích vật chất ở trong tâm mà giải thoát.  Tôi không dẫn các vị đi con đường như vậy.  Tại sao thế? Tôi thấy được một t́nh trạng: Con người muốn được nhanh chóng đạt đến Viên Măn, đồng thời lại được khiến khá đông người đời tu luyện, chỉ có tu ở trong xă hội người thường th́ mới có thể thực hành được.  Thật ra ở trong hoàn cảnh phức tạp th́ con người mới chân chánh tu luyện được chính ḿnh, mà thời gian ngắn hơn nhiều so với tránh khỏi cái hoàn cảnh phức tạp này mà tu luyện.

 

C̣n có một vấn đề then chốt là rất nhiều phương pháp tu luyện là không tu luyện chính ḿnh, mà tu luyện phó nguyên thần.  Đây là một đại thiên cơ trong quá khứ, các vị đọc sách có thể đều đọc thấy rồi.  Tôi hôm nay là phải khiến chính các vị tu luyện chính ḿnh.  Là phải đem cái Pháp này chân chính trao truyền cho các vị.  Nên tôi đă lựa chọn là khiến các vị ở trong hoàn cảnh phức tạp của người thường mà tu luyện.  Tu như vậy cũng có lợi điểm đối với nhân loại, trong tu luyện vừa không ảnh hưởng đến xă hôi người thường, lại c̣n có thể đem lại tốt đẹp cho xă hội nhân loại.  Người tu luyện cũng là một thành viên trong xă hội, có công việc b́nh thường, sinh hoạt, người lại được tu luyện học Pháp, cho đến Viên Măn.

 

Tôi đă chọn lựa cho các vị một con đường tu luyện như thế, cho nên với các pháp môn tu luyện đều hoàn toàn không giống nhau.  Bởi v́ các vị hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi của tôn giáo, cho nên tôi thường xuyên giảng rằng chúng tôi không phải là tôn giáo.  Tôi đem cái Pháp này là truyền cho con người, khiến người đắc Pháp, tu được đến cuối cùng th́ sẽ được Viên Măn.   Nếu như có người, họ không tu được trong cuộc đời này, nhưng khi họ biết được đạo lư bề ngoài của bộ Pháp này, họ sẽ làm một người tốt, như vậy sẽ có ích đối với xă hội, có thể khiến nhân tâm hướng thiện.

 

Vấn đề xă hội hiện tại ở tầng xuất bất cùng[18].  Các vị đă biết, luật pháp chế định càng nhiều, vẫn c̣n có người phạm tội.  Vấn đề vừa xảy ra lại chế định những luật mới, tái phạm tội th́ tái chế định, nhân loại đă hạn chế quá nhiều đối với bản thân, rồi nhân loại hiện giờ đă vô cách mà đành phải tiếp nhận cam chịu tự ḿnh tạo cho ḿnh tất cả những thứ này, càng đem tự ḿnh phong tỏa càng nghiêm ngặt, càng từ phương diện này đi đến cực đoan, đồng thời khiến cho con người không nhận thức được chân lư của vũ trụ.  Thật ra nguyên nhân mà khiến cho xă hội bất an không phải là điều lệ pháp luật nhiều ít, nhân tố của tất cả bất an từ dân tộc đến cá nhân chỉ là một chữ ____Đức.  Chính là tâm tính của con người đă không được tốt, người hiện tại đă mất đi quy [định] [mô] phạm của con người, cho nên mới khiến xă hội loạn như vậy.  [Nếu] con người đều ở trong một cảnh giới tư tưởng rất cao, đều có một tâm tính rất cao, các vị thử nghĩ xem cái xă hội này sẽ là như thế nào?  Nguyên cái xă hội nhân loại là như thế nào?  Con người ai cũng đều biết được làm việc xấu là không tốt, không tốt đối với chính ḿnh và cũng không tốt đối với người khác; đều không đi làm việc xấu, tôi nghĩ đến cả cảnh sát cũng  không cần thiết, phải không?  Mỗi một người đều tự giác mà duy [tŕ] [bảo] hộ đạo đức [tiêu] chuẩn [quy] tắc của nhân loại.

 

Đương nhiên các sự việc này của nhân loại không phải là việc chính tôi phải làm.  Tôi truyền bộ Pháp này là cho các vị được đắc Pháp, tu luyện Viên Măn, nhưng tu luyện ở trong xă hội người thường, tất nhiên sẽ gây được tác dụng như thế.  Đây là bộ Pháp truyền trong xă hội đính kèm đem theo sự tốt đẹp cho nhân loại.   Đối với người tu luyện mà nói, có thể khiến người chân chính đắc Pháp, ở trong hoàn cảnh phức tạp, ở trong lợi ích hiện thực, các vị có thể nổi bật vượt ra, các vị sẽ là xuất sắc, các vị sẽ được Viên Măn.  Vậy th́ có những điều kiện ǵ trong đó?  Có phải là nếu một người tu cái Pháp này th́ tất cả những ǵ trên vật chất đều không lấy?  Không phải như thế, bởi v́ khi truyền bộ Pháp này tôi đă suy xét đến bộ Pháp này là sẽ truyền rất quảng đại.  Bởi v́ trong lịch sử th́ đă đặt định hôm nay là truyền Pháp như thế nào.  Sự xuất hiện của Khí Công là dọn đường cho tôi hôm nay truyền Pháp.  Tại Đại Lục Trung Quốc, có người đem t́nh h́nh Khí Công đương thời gọi là vận động tạo thành.  Nếu bắt đầu mà không có hoàn cảnh như vậy, hôm nay tôi truyền Pháp sẽ không dễ dàng, trên thực tế th́ Khí Công là dọn đường cho tôi truyền Pháp.   Đương nhiên hiện tại th́ có các Khí Công sư giả ra [gây] họa [làm] loạn.  Nếu như xuất hiện tự nhiên th́ đây cũng là một sự b́nh thường, nhân loại là như thế.  Chính Pháp đang truyền, nhất định sẽ khơi động đến những nhân tố bất chính, có chính th́ sẽ có tà, xem con người đi vào cửa nào.  Sự can nhiễu của nhân tố xấu trong tu luyện, [giúp] con người thăng hoa trong tu luyện.  Nếu không có những thứ xấu can nhiễu các vị, tôi nghĩ các vị sẽ tu luyện không được. Tu luyện cá nhân là như thế, là sẽ khơi động rất nhiều nhân tố.

 

Một số người cảm thấy tôi sống trên đời là nên thoải mái.  Người thường nghĩ như vậy không có sai, con người là muốn sống được tốt hơn, thoải mái hơn, chịu khổ ít hơn.  Nhưng mà đă là một người tu luyện tôi cho các vị biết, chịu một ít khổ không phải là việc xấu, bởi v́ lư của vũ trụ là phản ngược lại ở nơi của con người.  Lư của không gian nhân loại này là lư phản.  Các vị nghĩ xem, khi mà con người trong xă hội nhân loại đều muốn thoải mái, th́ sẽ tranh đấu lẫn nhau mà từ đó được lợi ích.  Những sinh vật khác đều bị lây họa, vậy con người đang sống th́ là đang tạo nghiệp, sẽ tổn thương đến người khác và sinh vật khác.  Vậy các vị cứ tạo nghiệp mà không trả nghiệp, các vị không chịu khổ để đem nghiệp tiêu đi, các vị nghĩ sao: nghiệp này càng tụ càng lớn, càng tụ càng lớn, đến cuối cùng nó sẽ trở thành vấn đề như thế nào?  Khi một người từ trong ra ngoài đều bị nghiệp lực màu đen tràn đầy, th́ sinh mạng này sẽ phải bị tiêu hủy.  Sinh mạng của con người thật sự mà bị tiêu hủy rồi, th́ vĩnh viễn không tồn tại; ngược lại mà nói, khiến con người chịu một ít khổ, lănh một ít tội, con người tiêu đi một ít nghiệp từ trong đau khổ, họ sẽ sống được rất hạnh phúc sau này.  Đây là cái lư chân chính của vũ trụ và quy luật của sinh mạng tuần hoàn.  Trong quá khứ người già thường  nói: con người ở thời thơ ấu sẽ phải có một số bệnh, lúc tuổi trẻ sẽ phải chịu một số tội, đến sau này th́ sẽ được sống tốt hơn, thông thường là như vậy, đây là quy luật của con người tiêu nghiệp.  Bởi v́ các vị không tiêu nghiệp th́ sẽ không có hạnh phúc.  Nghiệp lực của các vị quá nhiều th́ hạnh phúc từ đâu mà đến?   Nghiệp lực này chính nó khiến các vị không được thoải mái chịu khổ nhiều, là cái nguyên nhân căn bản khiến các vị trả lại nhiều.  Đây là nói về con người.

 

Đă là một người tu luyện, các vị nghĩ xem, các vị không tiêu đi nghiệp lực của các vị, các vị không chịu ít khổ, các vị chỉ hoàn toàn muốn thoải mái, vậy các vị làm sao mà tu luyện?  Các vị ngồi ờ đây mà nghĩ: tôi phải ra Tam giới hôm nay, tôi muốn tu luyện thành Phật ngày mai.  Nhưng điều ấy không phải là con người muốn th́ sẽ đạt được, cần phải ở trong thực tế tu luyện, lăn lộn trong xă hội hiện thực, đem cái tâm chấp trước ở tại người thường của các vị mà khứ nó đi, đem cái tâm chấp trước bỏ không được của con người mà bỏ xuống.  Đương nhiên có những người tŕnh độ văn hóa cao hơn, hoặc những người già sẽ làm được tốt hơn, làm được th́ các vị sẽ rất b́nh tĩnh không giống như người khác đi tranh đi giành khi xảy ra mâu thuẩn với người thường hoặc khi gặp khó khăn ǵ.  Đây là được hiểu rơ ở trong thời gian dài của kinh nghiệm xă hội, nhưng trong đó là có tâm sợ của con người và sự đành chịu.  Người tu luyện th́ phải xem thấu hiểu vấn đề trong khoảng khắc.

 

Người tu luyện th́ nên chấp nhận chịu đựng khi gặp mâu thuẫn, rồi c̣n tự ḿnh phải nhẫn được, các vị mới được chân chính thăng hoa lên.  Người khác sẽ cho Đức các vị khi họ hà hiếp các vị, các vị thật sự chịu tội trong lúc người khác hà hiếp các vị, nghiệp lực bản thân của các vị tiêu đi cũng từ lúc ấy mà sinh ra Đức; các vị là người tu luyện, Đức sẽ chuyển hóa thành Công, vậy Công của các vị không phải đă [tăng] trưởng lên rồi sao?  Trong lúc các vị đang chịu đựng, nhận thức được đúng đắn, không tức không hận, các vị không phải đang nâng cao tâm tính của các vị hay sao?  Lư này là phải phản ngược lại mà xem.

 

Tôi thường giảng, khi người khác hà hiếp các vị, khi tạo phiền phức cho các vị, hoặc khi các vị chịu đựng đau khổ, các vị không nên ghi thù [hận] người khác, bởi v́ các vị ở trong tu luyện.  Nếu họ không tạo phiền phức cho các vị, nếu họ không tạo cơ hội cho các vị nâng cao, các vị làm sao mà tu luyện thăng lên?  Cho nên các vị không những không được hận họ, trong tâm các vị c̣n phải cảm tạ họ.  Vậy sẽ có người nghĩ: làm người như thế có phải là quá nhu nhược không?   Không phải như thế đâu, các vị không có hoàn cảnh như thế th́ các vị thực sự không tiêu được nghiệp.  Bởi v́ [điều] các vị cầu không phải là an nhàn, sự tu luyện của các vị lại không tách rời khỏi hoàn cảnh tu luyện của xă hội người thường.

 

Tôi vừa giảng, tôi biết được trong xă hội sẽ có chấn động bao lớn khi tôi bắt đầu truyền ra bộ Pháp này, sẽ có bao nhiêu người đến học.  Hiện thời tại Trung Quốc, tu luyện bộ Pháp này, mỗi ngày đều tu luyện là hơn 10 triệu người.  Biết được bộ Pháp này, nữa tu nữa không tu đều tính vào th́ có trên 100 triệu người.  Và tôi cũng biết được không bao lâu th́ sẽ gây ra một chấn động rất lớn trên thế giới.  Hiện tại bộ Pháp này c̣n chưa được hiểu rơ bởi giới khoa [học] kỷ [thuật], trong tương lai khoa học của xă hội nhân loại đều sẽ v́ vậy mà xảy ra biến hóa rất lớn.  Tôi thật sự đă thấu lộ rất nhiều thiên cơ cho nhân loại.  Nhân loại hoàn toàn là bị phong bế[19], trí tuệ của người cũng là bị chế ước, bất luận các vị ở trong xă hội người thường, có học vấn bao lớn, có danh tước bao lớn, các vị đều là người thường.  Khoa học thực chứng[20] của hiện tại lại đem con người hướng dẫn đến con đường phong bế nhân loại, không được thực sự nhận thức chân tượng[21] của vũ trụ.

 

Tôi vừa rồi chủ yếu giảng là: khi người đang tu luyện chịu một số khổ, lănh chịu một số đau khổ, th́ đây là việc tốt.  Có người nói tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, th́ tôi nên thoải thoải mái mái tu luyện, th́ nên không có khổ nạn mà tăng Công.  Không nên có phiền phức nhiều như vậy đến can nhiễu tôi, người tu luyện không trả nghiệp, không nâng cao cảnh giới, măi măi không [tăng] trưởng công được.  Có người nói người trong nhà không cho tôi luyện Công, không cho tôi điều kiện, không cho tôi thời gian, thậm chí đ̣i phải ly hôn.  Thật ra không nhất định là thật.  Có lẽ đó là đang khảo nghiệm sự coi trọng tu luyện của các vị có bao lớn, nhưng mà biểu hiện ra th́ thật sự là rất mănh liệt.  Tu luyện là nghiêm túc, một ải một nạn sẽ tuyệt đối không như giễu cợt.  Khi người tu luyện xuất hiện phiền phức ǵ nhất định là có nguyên nhân.  Thật ra trong lúc ai mà tạo nên phiền phức cho các vị đều là đang giúp đở các vị nâng cao.  Khi nâng cao cảnh giới tư tưởng đồng thời các vị cũng đang tiêu nghiệp trong chịu đựng đau khổ, rồi đồng thời c̣n khảo nghiệm các vị kiên định hay không đối với bộ Pháp này.  Nếu mà các vị không kiên định đối với Pháp, trên cơ bản th́ cái ǵ cũng khỏi bàn đến.

 

Trong giảng Pháp tôi đều thấy các học viên có nơi nào mơ hồ rồi mới giảng, nên không nhất định rất hệ thống.  Các vị cũng đừng nên đem những ǵ tôi giảng hôm nay mà làm chỉ đạo hệ thống cho tu luyện sau này, chỉ có “Chuyển Pháp Luân” là một hệ thống tu luyện chỉ đạo các vị. Những ǵ tôi nói, tôi giảng sau này đều là giảng ṿng quanh “Chuyển Pháp Luân”, mà chỉ đạo các vị tu luyện chỉ có quyển sách “Chuyển Pháp Luân” là hệ thống nhất.  Rất nhiều người ở đây, có trí thức văn hóa cao hơn, bất luận các vị đến từ Đài Loan hay là đến từ Đại Lục Trung Quốc, hay là người Hoa đến từ quốc gia khác, ngoại trừ những người lăo niên Hoa kiều ra, đều là thuộc về tŕnh độ văn hóa cao hơn, có thể nói là tinh anh trong người Hoa.  Tôi thường giảng bộ Pháp này truyền ra khác biệt rất lớn với Khí Công khác, mà người luyện Khí Công khác thông thường đều là người lăo niên, về hưu không có việc làm, đại đa số là muốn rèn luyện thân thể, đều là luyện khí.  Nhưng người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp không như thế, người lăo niên chiếm một phần, nhưng người thanh tráng niên chiếm tỷ lệ tương đối lớn mà tŕnh độ văn hoá cao hơn.

 

Khi tôi giảng Pháp truyền Công cũng khác với các Khí Công sư khác.  Các Khí Công sư giảng đạo lư đơn sơ xong rồi dạy người ta làm thế nào luyện động tác, phát ít tín tức.  Tôi chưa từng làm như vậy, nếu tôi đă phải truyền Pháp chân chính dẫn các vị hướng lên, trước tiên tôi phải giảng Pháp.  Mỗi lần mở khóa học, mỗi ngày phải giảng Pháp một giờ, sau đó mới dạy các vị thủ đoạn [bí quyết] của viên măn__đó là động tác luyện Công.  Nên so với khí công khác không giống nhau.  Nội hàm của Pháp lư cũng rất lớn, những người trí thức văn hoá càng cao càng có thể lư giải, sẽ càng cảm thấy tốt.  Những người trí thức càng cao đến học dễ dàng nhận thức Pháp từ trên lư tính, đương nhiên tŕnh độ văn hóa hơi thấp cũng là có duyên mà đến đây, có sự nhận thức nhất định đối với Thần Phật, đặc biệt là nhận thức được rất rơ ràng từ trong Pháp lư, nên nâng cao rất là nhanh.

 

Bởi v́ ở đây c̣n có một số người đối với Pháp Luân Công cững chưa  mấy hiểu rơ.  Tôi đơn giải, đại khái mà giảng về t́nh trạng của Pháp Luân Công.  Đă đến đây rồi th́ muốn giảng cho các vị nhiều hơn.  Tôi truyền bộ Pháp này rất là xa xưa trên lịch sử, giảng đến truyện này th́ hơi dài ḍng.  Xă hội nhân loại hiện nay là sau khi trải qua nhiều lần văn minh, những nhân loại được sót lại rồi tái phát triển trở lại, vậy là ư ǵ?  Lấy miếng đất lục địa của Mỹ Quốc mà nói, như lục địa Châu Mỹ mà nói, lục địa này đă nhiều lần ch́m xuống dưới biển rồi lại nổi lên trở lại.  Văn minh ở trên lục địa này cũng là nhiều lần, mà văn minh mỗi một lần đối với con người mà nói đều là niên đại tương đối xa xưa.  Tương đối mà nói đương nhiên cũng có khoảng thời gian ngắn hơn.  Nguyên nhân mà đạo đức của nhân loại đă bại hoại tạo thành quá nhanh.  Đứng ở khía cạnh siêu việt[22]người thường mà xem lịch sử th́ không thể như là một khái niệm với người thường xem lịch sử.  Người thường chỉ ở trong văn minh nhân loại hiện hữu mà xem lịch sử của nhân loại.  Nhận thức của người tu luyện và siêu việt người thường th́ vượt qua rất xa văn minh của nhân loại kỳ này.  Cho nên tôi xem lịch sử là xem rất xa.

 

Lịch sử của bộ Pháp này cũng là tương đối xa xưa, đă tương đối xa xưa, muốn truy ngược trở lại, dùng khái niệm thời gian hiện tại của con người rất khó mà nói rơ bộ Pháp này[23].  Nhưng mà tôi cho các vị biết, Pháp lư của Pháp Luân Đại Pháp rất là lớn, tầng thứ cao không thể lường; đệ tử tu luyện trong Pháp môn của tôi có thể đến thế giới Pháp Luân sau khi Viên Măn.  Cũng có thể đến rất nhiều thế giới thiên quốc khác.  Nói đến thế giới thiên quốc, tôi cho các vị biết, trong vũ trụ có vô [số] lượng thế giới của Thần, ở trong phạm vi hệ ngân hà th́ có rất nhiều thiên quốc đối ứng.   Đối với Phật nhân loại cũng có sự hiểu biết nhất định, như Phật A-Di-Đà chủ tŕ thế giới cực lạc, c̣n có thế giới Lưu-Li, thế giới Liên –Hoa, thế giới Mỹ-Hảo, thế giới Thần của Thần chủ tŕ, Giê-su của tôn giáo Tây Phương, c̣n có Thánh Maria, c̣n có một số chính giáo khác.  Các vị ấy cũng có thiên quốc của họ.   Đương nhiên có một số thiên quốc vượt ra khỏi rất xa phạm vi tiểu vũ trụ này, nên tôi vừa giảng đến những ǵ về tu luyện, bất luận từ trên thời gian, trên không gian đều là rất lớn.

 

Vậy ở trong niên đại tương đối xa xưa, tương đối xa xưa của thời tiền sử, trước văn minh nhân loại kỳ này, tôi đă từng quăng bá rộng răi truyền Pháp trong thế nhân, từng độ người.  Thời ấy giống như hôm nay Phật Giáo độ người vậy.  Lần này tôi dùng Pháp căn bản của Đại Pháp đang làm việc càng lớn hơn, nên nội hàm rất lớn khi giảng Pháp.  Bởi v́ phải làm việc này rất lớn, nên đă có rât nhiều Phật, Đạo, Thần đều hiệp trợ tôi làm việc này.  Bởi v́ bộ Pháp này không chỉ giảng lư của một môn Phật Gia, mà là giảng lư của vũ trụ .

 

Nguyên cái vũ trụ đều là do nhân tố vật chất “Chân Thiện Nhẫn” cấu thành, trong cảnh giới rất cao là “Chân Thiện Nhẫn”. Trong Chân Thiện Nhẫn có thể sinh ra Tốt, có thể sinh ra Đẹp, có thể sinh ra Từ Bi, cũng có thể sinh chính phản hai loại nhân tố. Vậy [Nhẫn] th́ sao, bộ Đại Pháp này có thể sinh ra được Nhẫn và sinh ra không Nhẫn. Cho nên Pháp càng xuống dưới, th́ Pháp lư càng khổng lồ, phức tạp, âm dương, tương sinh tương khắc đều xuất phát từ “Chân Thiện Nhẫn”, ở trong mỗi cảnh giới tầng thứ càng xuống dưới đến bước của người thường th́ vô cùng phức tạp.  Nhân loại có thiện có ác, có tốt có xấu, cũng có t́nh, hơn nữa cái lư của con người lại là phản ngược, ở trong lư của con người xuất hiện vương giả trị quốc, binh chinh thiên hạ, cường giả vi anh hùng.  Sau khi nhân loại có văn hoá bán [nửa] Thần, xuất hiện văn hoá biểu hiện càng thêm phức tạp, bao gồm những thứ mà xă hội nhân loại nói như là Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín….v..v.  Bởi v́ nhân loại không có Pháp lư chân chính, con người cũng không biết Pháp chân chính của vũ trụ là như thế nào, phân không được rơ chân chính của thị phi tốt xấu, con người cũng có Phật tính và ma tính đồng thời cấu thành.

 

Con người khi ở trong t́nh huống không ổn định, [khởi] động ác niệm hoặc trong lúc nóng nảy, là do diện ma tính dẫn dắt; con người ở trong t́nh trạng rất lư tính, trong lúc làm việc với tâm thái rất hoà thiện, là do diện Phật tính dẫn dắt.

 

Pháp Luân Đại Pháp bao gồm Lư của tất cả tầng thứ của vũ trụ và biểu hiện của sinh mạng vật chất.  Không ǵ mà không bao gồm trong đó, không ǵ mà bỏ sót, tất cả là đều ở trong Pháp này.  Đại Pháp vượt ra khỏi phạm vi của Phật gia.  Đại Pháp [24] bao gồm tất cả Lư của Phật, Đạo, Thần, lại c̣n có Lư vượt qua các Phật, Đạo, Thần, hoàn toàn ở trong đó.  Vũ trụ v́ Đại Pháp mà sinh, Đại Pháp quy phạm tất cả của vũ trụ.  Đại Pháp đă tạo nên chúng sinh của từng cái tầng thứ.   Ở trong Đại Pháp hồng truyền, rất nhiều không cùng tầng thứ Phật, Đạo, Thần, đều hiệp trợ tôi làm việc.  Hiện tại ở trong chúng sinh đắc Pháp mà rất khó đắc Pháp nhứt là những người trong tôn giáo, bởi v́ trong tâm các người ấy có những Thần, có những Phật, có những Đạo mà các người ấy tin.  Các người ấy không tin tưởng c̣n có các Thần khác, các Phật khác, các Thần cao hơn, v́ vậy các người này không nghe, không đọc Đại Pháp, đây là nhân tố trở ngại các người ấy không đắc Pháp được.  Tại đây không phải nói các vị ấy không tốt, chính bởi v́ các vị ấy tin là chân Thần, chính Thần trong quá khứ, nên đă khiến các vị ấy h́nh thành chướng ngại khó mà đắc Pháp được, các vị ấy không biết tôn giáo đă đến lúc không c̣n độ người được rồi, chúng Thần đều đang đắc Pháp này.

 

Các vị biết Thích Ca Mâu Ni đă giảng: Pháp của tôi sẽ không độ người được vào thời kỳ mạt Pháp.  Lời này hầu như không c̣n ai để ư.  Thật ra hiện tại thời kỳ mạt Pháp đă qua đi rất lâu rồi.  Trên căn bản đă không c̣n Pháp.  Pháp của Thần Phật giảng trong quá khứ ở trong tôn giáo, con người hiện tại cũng không thể chân chính lư giải ư nghĩa chân thật của Pháp, người xuất gia cũng không lư giải được nguyên ư của kinh sách, mà c̣n có rất nhiều ḥa thượng từng niên đại viết rất nhiều sách cũng xem như kinh sách cho người đọc.  Pháp đă loạn rồi, người đời không biết tu như thế nào.  Tôi cũng từng hỏi người trong Cơ Đốc Giáo, Giê-su giảng khi người khác đánh mặt bên trái của các vị, các vị phải đem luôn mặt bên phải cho người ấy đánh là v́ cái ǵ, các người ấy nói không rơ ràng.  Thế là hiện tại rất khó có người lư giải được hàm nghĩa chân thực trong lời giảng của Thần, đều là đứng trên quan niệm tư tưởng của người hiện tại mà lư giải Thần và lời giảng của Thần, lư giải lời giảng quá khứ của Đại Giác Giả, thật sự th́ lư giải không được Pháp.  Thật ra hàm nghĩa của Giê-su giảng rất đơn giản: khi người khác đánh các vị th́ người khác sẽ đem Đức cho các vị, khi các vị đau khổ th́ nghiệp các vị sẽ tiêu đi, khi các vị có thể thản nhiên đem mặt bên kia cho người khác đánh, cảnh giới ấy đă rất cao rồi.  Tín Giáo thật ra là tu luyện, trên căn bản là tu tại chính ḿnh, Công tại Sư phụ, các vị chỉ cần một mặt làm người tốt, vậy th́ Giê-su, Thần, Phật sẽ giúp các vị diễn hóa Công, đều là giúp đỡ như vậy với sinh mạng mà các Thần Phật độ.  Bởi v́ văn hóa đương thời với hạn chế của các phương diện ngôn ngữ văn tự; nên Giê-su chỉ là giảng bề ngoài của Lư mà không có giảng thực chất của Lư.

 

Hôm nay ở trong truyền Pháp tôi toàn diện giảng Pháp Lư của vũ trụ.  Tuy rằng như thế, người trong thời kỳ mạt Pháp đắc Pháp vẫn c̣n khó.  Lần này tôi truyền bộ Pháp này là lựa chọn thời cơ chúng sinh dễ dàng đắc Pháp mà bắt đầu truyền, lựa chọn tất cả tôn giáo đă đến kỳ mạt, nhân loại đă đến thời gian rất là không tốt mà khai truyền.  Trong tâm của thế nhân thời này đă không c̣n quy phạm của con người, cũng không c̣n bao nhiêu người thực tâm tin Thần nữa.  Chọn trong cái thời gian này tôi đem Pháp truyền ra, tôi đă vừa giảng: trong truyền Pháp tôi v́ người mà phụ trách, tôi v́ xă hội mà phụ trách, thật ra cũng v́ Thần mà phụ trách, không có can thiệp bất cứ tôn giáo nào.  Bởi v́ tôn giáo thời này Thần của các người cũng đều không nh́n nhận.  Bởi v́ xă hội đến thời hiện tại nhân tâm đều không tốt.  Nhưng mà tôi biết được có rất nhiều người họ vẫn có c̣n căn thiện Phật tính, chỉ là tùy theo hồng lưu[25]của nhân loại bại hoại mà rơi xuống, nên người thời nay vẫn c̣n có thể cứu độ, hơn nữa Pháp lớn, khả năng độ người cũng sẽ lớn.

 

Bộ Pháp này không phải truyền một ngày hai ngày cho nhộn nhịp trong xă hội nhân loại.  Trong lúc độ người cũng là đặt nền tảng cho tương lai.  Bộ Pháp này, bởi v́ Pháp lớn, nội hàm bao gồm ở trong đó sẽ lớn, ở trong quá tŕnh con người tu luyện những ǵ luyện ra từ trong Công cũng rất là phong phú.  Các vị biết được công năng có rất nhiều, trong mỗi một cái tầng thứ đều có hơn vạn thứ [công năng], bởi v́ Đại Pháp không chỉ là Phật Gia một môn, [Đại Pháp] tập hợp lại tất cả năng lực. [Đại Pháp] là Pháp của vũ trụ.  Bộ Pháp lớn như vậy, các vị nghĩ xem trong lúc tu luyện đến cuối cùng Viên Măn th́ phải có bao nhiêu thứ [công năng] kèm theo tu luyện mà ra?  Khi tu luyện mà được Viên Măn rồi, th́ tầng thứ sẽ cao, uy lực sẽ lớn, Pháp lực cũng sẽ tương đối lớn.

 

Vừa rồi tôi đă giảng qua một danh từ “tương sinh tương khắc”, thế nào gọi là tương sinh tương khắc?  Tôi đem cái lư này mà giảng cho các vị.   Tại sao Thần không đem những người xấu của xă hội nhân loại, những ma ở trên trời, những quỷ ở phía dưới đều thanh lư cho sạch đi?  Không được, tại sao không được?  Bất luận sinh mạng ở cảnh giới nào, nếu mà không có tác dụng của sinh mạng ở diện phụ, trong thành công không có trải qua một sự cố gắng, không có trải qua khó khăn, sinh mạng tầng thấp không có trải qua khổ sở và cần mẫn mà đạt được những ǵ họ muốn, th́ sinh mạng ấy không biết quư mến những ǵ đă đạt được, cũng không có cảm giác không dễ dàng đạt được, càng không biết thế nào là thắng lợi và thất bại.  Không có sự vui mừng của đầy đủ, không biết thế nào là đau khổ, cũng sẽ không biết thế nào là hạnh phúc.  Chính là v́ cao tầng của vũ trụ có sinh mạng chính [và] phụ, rồi hướng xuống có thiện có ác, hướng xuống nữa th́ có Ma có Phật, có Thần có Yêu [tinh], có người hiền có người ác, sinh mạng vũ trụ mới có sinh cơ[26].  Trong mâu thuẫn sinh mạng mới sống được có mùi có vị.

 

Vừa rồi giảng đến không gian, vậy th́ tôi sẽ giảng lại không gian của vũ trụ và h́nh thức vật chất biểu diện[27]của sinh mạng.  Trong cảnh giới rất cao rất cao của vũ trụ th́ không c̣n sinh mạng có h́nh, mà là những thứ vô h́nh, vật chất cực kỳ vi quan tràn ngập ở trong không gian, họ cũng là linh thể sống, c̣n có [thứ] càng vi quan hơn họ.  Vậy th́, càng hướng đến biểu diện th́ lạp tử của vũ trụ thể chất càng lớn, khoa học hiện tại của nhân loại biết được một số lạp tử, như là phân tử, nguyên tử, trung tử, điện tử, gamma, trung vi tử, nhưng mà đến cuối cùng của lạp tử vật chất __bản nguyên vật chất[28], th́ c̣n cách rất là xa.  Tất cả vật chất của không gian nhân loại tầng này đều là do lạp tử của phân tử cấu tạo thành, không khí, cái bàn của tôi ở đây, tấm vải trải bàn, sắt, thổ, đá, nước, tất cả các loại đều là do lạp tử tầng này của phân tử tổ [hợp] thành.  Tôi thường giảng đạo lư này, tôi giảng bộ óc của con người là bị Thần khống chế, bộ óc của khoa học gia cũng là bị Thần hạn chế.  Con người nghĩ không tới thế nào để chọc thủng không gian tầng này, phân tử cũng vậy, nguyên tử cũng vậy, các người ấy chỉ chú trọng nghiên cứu h́nh thức cá thể của lạp tử, một cái điểm của lạp tử, h́nh thức tồn tại của vài cái lạp tử, các người ấy không có biện pháp để nh́n thấy [mặt] diện tồn tại của nguyên cái phân tử và nguyên tử lạp tử.  Đương nhiên hiện tại không có những thứ cách thức khoa [học] kỹ [thuật]này.  Khi con người thật sự thấy được cái diện này, th́ con người sẽ phát hiện các không gian khác rồi.  Đơn giản như thế, các không gian khác là tương đối rộng lớn, tương đối mỹ hảo.  Khái niệm thời [gian] không [gian] và lớn nhỏ của chúng th́ không thể nào đứng ở cái ư niệm của người thường này, phương thức tư duy của người thường mà nhận thức, con người phải vượt ra khỏi cái trạng thái tư tưởng này mà nhận thức chúng.  Rất nhiều không gian của lạp tử vi quan cấu thành rộng lớn hơn so với không gian này của chúng ta.

 

Lạp tử đều có năng lượng, như vậy mà xem, quá khứ cái vũ trụ này xem  như là do năng lượng cấu thành.  Nhân loại đă nhận thức được nguyên tử có tính phóng xạ, hạt nguyên tử có tính phóng xạ, trung tử có tính phóng xạ, nhưng các vị có biết không?   Gamma, trung vi tử, vật chất                                   càng vi quan th́ năng lượng càng lớn, tính phóng xạ càng mạnh.  Đối với con người mà nói, th́ c̣n chưa nhận thức được thứ vật chất biểu diện này của phân tử cấu thành cũng là có tính phóng xạ, chỉ là thân thể của con người cũng là cấu thành bởi phân tử, tất cả thế giới vật chất đều là cấu thành bởi phân tử, con người cảm nhận không được năng lượng và tính phóng xạ của phân tử.  Phương thức khoa học nghiên cứu của thế giới nhân loại, công cụ hóa nghiệm, dụng cụ đo nghiệm, chính là biểu diện[29]vật thể của phân tử tổ [hợp] thành.  Đối với các máy móc đo năng lượng của nhân loại đều là phân tử cấu thành, các vị làm sao mà trắc nghiệm được phân tử là có năng lượng đây?  Cho nên con người trắc nghiệm không được năng lượng của phân tử.  Ở trong vũ trụ, phân tử tuyệt đối không phải là một tầng lạp tử cuối cùng, mà sinh mạng ở trong một tầng lạp tử lớn hơn so với phân tử cũng giống như người xem nguyên tử dẫn theo một thứ năng lượng.  Trong tu luyện có người tu luyện không những hướng cao [tăng] trưởng Công, cũng có thể hướng dưới [tăng] trưởng Công, đứng ở tầng thứ ấy mà xem con người, thật là có một thú vị khác.  Vậy có thể nói rằng, tầng phân tử không phải là lạp tử ở biểu diện nhất, lớn nhất.

 

Chúng tôi biết được ở trong nguyên tử có hạt nguyên tử và đ́ện tử, h́nh thức vận động của điện tử xoay quanh hạt nguyên tử có giống như h́nh thức vận chuyển của địa cầu này của chúng ta với mấy đại hành tinh xoay quanh mặt trời không?  Các vị đừng xem nó nhỏ, tuy nhiên lạp tử là vi quan, nhưng mà tầng diện[30] của nó có thể sẽ càng lớn, cũng có thể nói tổng thể tích rất lớn.  Ví dụ, nh́n con người, chỉ nh́n một cái phân tử lạp tử của con người th́ không thấy được người, nh́n được biểu diện tổ [hợp] thành của tất cả tầng lạp tử này cấu thành con người th́ sẽ thấy được con người.  Giả thử dùng được bội cao số của siêu quảng giác kính hiển vi đem nguyên tử phóng đại đến lớn như địa cầu mà nh́n xem trên đó có bao nhiêu sinh vật, đương nhiên hiện tại con người không làm được, nếu thấy được các vị sẽ phát hiện đó là một cảnh tượng khác, đối với các sinh mạng kia mà nói th́ đó cũng là một thiên địa rộng lớn.

 

Tôi vừa giảng, phân tử không phải là lạp tử của biểu diện lớn nhất, như vậy thế nào là lạp tử tầng lớn nhất?  Con người vĩnh viễn sẽ không biết được lạp tử ở tầng lớn nhất, nhưng mà lạp tử lớn một tầng so với phân tử th́ cặp mắt các vị đều có thể thấy được, nhưng không dám nghĩ đến.   Các tinh cầu ở trên thiên không, các tinh cầu ở trong vũ trụ, nó có phải cũng là một tầng lạp tử không?  Bởi v́ khái niệm của các vị giới hạn ở trong khoa học hiện hữu, các vị thấy tinh cầu rải rác ở trong thiên thể, nhưng chúng có liên hệ nội tại.  Trên hồng quan, giả thử khi nhân thể [thân người] siêu việt tinh cầu rất lớn, thể tích của các vị, thân thể của các vị, tư tưởng của các vị, khi dung lượng của các vị siêu việt tinh cầu rất nhiều, th́ cũng giống như con người xem phân tử vậy, các vị quay đầu lại xem, các tinh cầu này với kết cấu của lạp tử vi quan có phải là rất giống nhau không khác bấy nhiêu không?  Con người cũng không có trí tuệ và sức tưởng tượng lớn như vậy, tôi nói Phật Đà mới là khoa học gia lớn nhất, khoa học của nhân loại đem nhân loại tự ḿnh phong bế.  Khoa học thực chứng của nhân loại đă tạo thành rất nhiều khu [vực] sai lầm cho con người, bị giới hạn ở đó, các vị siêu việt nó, nó sẽ nói các vị không khoa học, rồi dùng loại cho là khoa học này càng ngày càng khiến tự ḿnh phong bế càng nghiêm ngặt, càng không thể nhận thức được chân tượng của vũ trụ.  Khoa học thực chứng của hiện tại nói rằng phát triển của con người là do tiến hoá mà đến, thật ra trên căn bản luận tiến hoá không tồn tại.  Trên căn bản con người không phải là tiến hóa đến.  Trên lịch sử nhân loại không ngừng nhiều lần xuất hiện văn minh, mỗi thời kỳ văn minh đều có nội dung không giống nhau.  Tôi vừa giảng đến th́ khiến các vị hiểu rỏ nhiều hơn, bởi v́ tŕnh độ văn hóa của các vị cao hơn, khả năng lư giải mạnh (vỗ tay) tôi sẽ giảng nhiều hơn ở phương diện này.

 

Cấu trúc của vũ trụ hoàn toàn không giống nhau như khoa học gia hiện tại nói là nó h́nh thành bởi nổ tung lớn.  Trên cơ bản con người không phải là loài vượn tiến hóa mà đến.  Trong lúc Darwin đem ra luận tiến hóa, luận tiến hóa là trăm điều sơ hở, Darwin tự ḿnh cũng là sợ sệt mà đem ra, sơ hở lớn nhất ở trong đó là ở trung gian không có một quá tŕnh lịch sử tương đối dài từ vượn tiến hóa đến người, vật thực đến hiện tại cũng không có xuất hiện, đến hôm nay đều t́m không được, nhưng con người lại tiếp nhận, mà c̣n tin như là chân lư vậy.  Thực chứng khoa học của hiện đại là một loại giả tưởng, phương hướng của nhân loại sai rồi, nhận thức không ra chân lư của vũ trụ, không dám nh́n nhận sự tồn tại của không gian khác.  Nhưng mà các loại hiện tượng giải thích không rơ ở không gian khác lại có thể phản ảnh đến cái không gian này của nhân loại, con người lại không dám tiếp thu nó, không dám nh́n nhận nó, cho đó là không khoa học.  Nếu mà dùng phương pháp khoa học của hiện tại nhận thức được những ǵ nhận thức không được, vậy chẳng phải đều là khoa học hay sao?  Bởi v́ khoa học đă đặt để định nghĩa cho khoa học, cho nên con người không dám siêu việt [định nghĩa ấy] mà nhận thức.

 

Khi tôi giảng vũ trụ đă nói đến khái niệm của tiểu vũ trụ, cái tiểu vũ trụ này không những người không dám tưởng tượng có bao lớn, đương nhiên tư tưởng con người cũng không ngừng muốn t́m ṭi vũ trụ có bao lớn.  Tiểu vũ trụ mà tôi đề cập đến ở trong khoa học hiện tại c̣n chưa có khái niệm này, khoa học cho rằng cái vũ trụ này là vũ trụ đôi mắt đă nh́n thấy, vũ trụ này mà tôi giảng nó có bao lớn đây?  Dùng con số của nhân loại, ngôn ngữ của nhân loại th́ h́nh dung không được, nhưng mà có thể nói ra đại khái của kết cấu___Các vị có biết có bao nhiêu hệ tinh giống như hệ ngân hà ở trong tiểu vũ trụ không?  Có thể các vị ở đây có sở trường ở phương diện này đă được học qua từ sách vở, nhưng mà tôi giảng sẽ không giống nhau.  Tinh hệ như hệ ngân hà có 2.7 tỉ cái hơn ở cái tiểu vũ trụ hiện tại, không đến 3 tỉ cái.  Đây là dùng phương thức của mắt con người mà nh́n vật thể, một loại h́nh thức kết cấu của tinh thể mà con người nhận thức được mà nói.  Vũ trụ của tương lai c̣n không giống với con số này.  Thích Ca Mâu Ni từng giảng một câu: Ông ta nói Phật Như Lai nhiều như số cát của sông Hằng.  Thích Ca Mâu Ni cũng là Phật Như Lai, ông từng nói Như Lai Phật như số cát của sông Hằng.  Đây là phương thức của Phật Nhăn xem vật thể, thật ra vô lậu mà xem tinh thể trong tiểu vũ trụ nhiều như cát vậy, mật độ giống như phân tử.  Phạm vi của cái tiểu vũ trụ này cũng có vỏ ngoài. Vậy nó có phải là phạm vi lớn nhất của cái vũ trụ này không?   Đương nhiên không phải, đứng ở không gian quảng rộng càng lớn hơn mà xem cái tiểu vũ trụ này cũng chỉ là một cái lạp tử của không gian cự đại mà thôi.

 

Bên ngoài vũ trụ lại là cái ǵ?   Trải qua một quá tŕnh thời [gian] không [gian] dài đăng đẳng, ở ngoài xa mà nh́n như phát hiện một cái điểm sáng.  Trong khi càng đi gần, th́ sẽ phát hiện cái điểm sáng này càng lúc càng to, càng to, càng to, lúc này th́ sẽ phát hiện nó cũng là một cái vũ trụ, với cái vũ trụ của chúng ta lớn nhỏ không xê dịch bao nhiêu.  Thế th́ vũ trụ như vậy có bao nhiêu?  Cũng là dùng phương thức nh́n vật thể của con người mà nói, đại khái có ba ngàn cái vũ trụ như vậy, đây cũng đều là dùng nhận thức của con người và khái niệm con số đối với một thứ nhận thức của nhân tố vật chất.  Kết cấu của vũ trụ là cực kỳ phức tạp.  Bề ngoài ở đây lại có một tầng vỏ ngoài, vậy là cấu thành vũ trụ  tầng thứ hai, rồi phạm vi càng lớn của bên ngoài vũ trụ tầng thứ hai này lại có ba ngàn cái vũ trụ lớn như vậy nữa, lại cấu thành vũ trụ tầng thứ thứ ba.  Đây không phải là bao nhiêu tầng không gian.  Tôn giáo của xă hội người thường giảng đến chín tầng thiên, tôi dùng diện cấu thành bởi lạp tử tầng này đối ứng với nó, chín tầng thiên này chính là không gian của một trong những tầng lạp tử cấu thành ở trong Tam giới đối ứng với phạm vi của cửu đại hành tinh.  Thái Dương Hệ của chúng ở phía Nam của núi Tu-Di.  Tôi thường nói sinh mạng và vũ trụ vĩnh viễn là một ẩn đố của nhân loại, con người vĩnh viễn sẽ không nhận thức được chân tượng của vũ trụ, cũng không thể nào tra [xét] rơ nguyên nhân tồn tại cũa bản nguyên nhứt của sinh mạng được cấu thành.  Bởi v́ con người vĩnh viễn  sẽ không thể đem khoa [học] kỹ [thuật] phát triển đến vi quan như thế.  Có người nghĩ rằng, cứ măi thế này th́ khoa [học] kỹ [thuật] của nhân loại không phải càng lúc càng cao hay sao?  Thật ra không phải như thế.  Tuy nhiên khoa [học] kỹ [thuật] của nhân loại là do sinh vật ngoài [hành] tinh trực tiếp thao [tác] khống [chế], nhưng mà khoa [học] kỹ [thuật] của nhân loại và những sinh vật ngoài [hành] tinh này cũng đồng thời bị Thần sớm đă an bài sẳn rồi.  Khoa [học] kỹ [thuật] chỉ bất quá là chiếu theo sự an bài của Thần mà đi.  Xă hội nhân loại chỉ bất quá là chiếu theo biến hóa của thiên tượng mà phối hợp vận tác, lịch sử của trong quá khứ là không ngừng lập lại, lịch sử của hôm nay cũng là lập lại của lịch sử trước hơn và đă được tu chính.

 

Những ǵ tôi vừa giảng là phải đem tư tưởng của các vị mở rộng thêm, đối với tu luyện của các vị là điều tốt.  Vũ trụ không giống như nhận thức của nhân loại, vậy vũ trụ này thật sự là bao lớn?   Khái niệm của vũ trụ mà tôi giảng cho các vị dù có thêm phạm vi ức vạn tầng th́ cũng chỉ là một hạt bụi của thiên thể cự đại.   Đối với con người mà nói, tôi có thể dùng đạo lư và một khối lớn con số giảng ra cho các vị, nhưng mà con người không cách nào cảm thụ được, con người sẽ vĩnh viễn không thể nào nh́n thấy.  Bởi v́ con người không có kết cấu thần thể như Thần, dung lượng tư duy và trí tuệ trên căn bản không chịu đựng nổi, con người cũng không có loại h́nh thức tư duy này.  Khái niệm cự đại ấy, đại năo của con người cũng không chịu đựng nổi.  Bởi v́ khi con người tu luyện đạt đến tầng thứ cao như thế, khi đại năo, tư tưởng, thân thể đều trở thành cao năng lượng, th́ mới có năng lượng lớn như thế, thể tích lớn như thế, trí tuệ lớn như thế, cho nên đại năo của con người dung nạp không nổi sự cảm thụ cao hơn nhân loại quá nhiều và sự hiện thực của cao tầng triển hiện, trí thức mà con người có thề cầu cũng là có hạn.

 

   Một phương diện khác nữa, con người muốn nhận thức cao như thế, th́ con người phải có cảnh giới đạo đức cao như thế.  Thần sẽ không cho  phép con người mang theo nhân tâm mà đạt đến tầng thứ của Phật, nói rằng đem khoa [học] kỹ [thuật] của nhân loại phát triển đến cao như Phật vậy, tuyệt đối không thể.  Tại sao?  Các vị biết con người có t́nh của con người, c̣n có các thứ tâm chấp trước, quá nhiều thất t́nh lục dục, c̣n có tâm tranh đấu, tâm ganh tị những thứ này, các vị nghĩ xem, nếu như thực sự đến được cảnh giới của Phật, chẳng phải là làm Phật giới đảo lộn hay sao?  Không chừng các vị ở nơi Phật, v́ việc ǵ đó mà gây ra tâm ganh tị rồi xảy ra mâu thuẫn với Phật, điều đó là tuyệt đối không dung thứ; sắc tâm không khứ đi mà nh́n thấy Đại Bồ Tát sắc đẹp tuyệt vời, từ đó khởi lên sắc tâm với Thần, ở trên thiên đây là tuyệt đối không thể tồn tại, cho nên kỹ thuật của con người vĩnh viễn không thể phát triển đến cảnh giới của Thần Phật.  Cũng có thể nói rằng phương thức của khoa [học] kỹ [thuật] của nhân loại vĩnh viễn cũng sẽ không cho các vị đạt đến cảnh giới của Thần, điểm này là khẳng định.

 

Tôi vừa giảng cái Lư tương sinh tương khắc, hiện tại tiếp theo mà giảng. Ở trong cảnh giới rất cao, sinh mạng được tồn tại cũng rất đơn giản, tư tưởng cũng rất là đơn giản thanh tịnh, nhưng mà trí tuệ cực đại, khi hướng về phía dưới rồi sau đó sẽ xuất hiện hai thứ tính của cùng một sinh mạng, lại hướng vể phía dưới th́ nó biến thành hai thứ bất đồng nhân tố vật chất.  Bởi v́ thiên thể của vũ trụ rất to lớn, khi cứ hướng về phía dưới th́ dần dần hai thứ bất đồng vật chất ấy xuất hiện tính đối lập.  Cứ hướng về phia dưới, th́ bất đồng đặc tính của hai thứ đối lập, tính bất đồng vật chất càng lúc càng minh hiển[31], sẽ xuất hiện h́nh thức tồn tại của sinh mạng chính và phụ, lại hướng về phía dưới rồi đến có Phật [Pháp vương] cũng có ma [Ma vương], đồng thời xuất hiện nhiều thứ nhân tố đối lập, như âm dương, Thái cự, v..v.  Lại hướng về phía dưới rồi th́ sinh hóa ra Lư tương sinh tương khắc, tính mâu thuẫn của hai thứ bất đồng vật chất cũng càng lúc càng to lớn.

 

Nhất là khi đến xă hội nhân loại th́ cái Lư tương sinh tương khắc tương đối minh hiển, một con người muốn hoàn thành một việc tốt hoặc một việc xấu, các vị phải khắc phục được mâu thuẫn tương đối, các vị mới có thể hoàn thành việc này, bất luận là cá nhân, đoàn thể, một công ty của xă hội hiện tại, hoặc một chính phủ, muốn làm thành một việc, các vị phải khắc phục rất nhiều mâu thuẫn rồi mới hoàn thành những việc ấy được.  Chỉ có thuận thiên ư th́ mới dễ dàng thành công.  Nếu không th́ không bao giờ có nhẹ nhàng thoải mái làm việc ǵ mà vừa làm là thành công ngay.  Ở trong cái Lư của tầng con người này mà giảng, là con người làm việc không tốt th́ tạo nhiều nợ nghiệp nặng nề, nên vừa làm việc ǵ th́ phải trả nợ.  Bởi v́ cái Lư tương sinh tương khắc hầu như không nơi nào mà không tồn tại, con người làm việc ǵ đều khó khăn, vậy nó có lợi điểm ǵ?  Pháp Lư là viên dung, từ khía cạnh khác mà giảng, một sinh mạng khi đă khắc phục mâu thuẫn của tương đối mà đạt được những ǵ muốn, th́ mới cảm giác được sự không dễ mà được, các vị mới quư trọng nó, th́ mới biết được sự măn nguyện sau khi đă được, sự vui mừng và hạnh phúc sau khi thắng lợi.  Nếu như không có các thứ tồn tại của tính đối lập này, vậy các vị thử nghĩ xem, muốn làm việc ǵ th́ làm, làm th́ sẽ xong ngay, muốn làm ǵ th́ làm ǵ, các vị không cần phải đi tranh thủ bất cứ việc ǵ, làm ǵ cũng đều rất nhẹ nhàng, làm ǵ đều không có khó khăn, các vị sẽ cảm thấy sống không có ư nghĩa.  Chính v́ các vị không dễ mà được, cho nên các vị mới cảm thấy hạnh phúc.  Đây là trạng thái sinh tồn của nhân loại, th́ con người cũng sẽ sống được có sức sống.

 

Thông qua những ǵ vừa giảng, tôi hy vọng các vị mở rộng được tư tưởng của chính ḿnh, ở trong tu luyện có thể giúp cho tinh tấn.  Giảng những điều này th́ lời phải giảng rất nhiều, có lúc tôi muốn nói cái này nhưng lại muốn nói cái kia.  Bởi v́ thời giờ quá ngắn, tôi nghĩ: các vị đến đây mang theo rất nhiều vấn đề, gặp tôi rồi cũng có rất nhiều lời phải hỏi, tôi sẽ đem th́ giờ tối đa cho các vị, tôi giải đáp vấn đề cho các vị, các vị đều nên chăm chú nghe.   Đây cũng là giảng Pháp, mà lại có tính châm đối.  Như vậy dưới đây tôi sẽ giải đáp vấn đề cho các vị, các vị có thể đứng lên hỏi lớn tiếng, để cho mọi người đều nghe được, cũng có thể chuyển giấy qua đây.

 

Ở trong chỗ ngồi đưa tay lên để hỏi, giấy viết quá dài ḍng đọc sẽ phí th́ giờ, các vị viết lên giấy nên đi thẳng vào vấn đề, một hỏi thế nào; hai hỏi thế nào; đơn giản gắn gọn một chút.

 

                                                  

Chuyển dịch từ bản tiếng Hán : http://www.falundafa.org/book/chibig5/doc/houston1996.doc

Đây chỉ là phần giảng Pháp

Dịch ngày 12 thàng 11 năm 2006

Hiệu chỉnh ngày 27 tháng 11 năm 2006 (Biên Tập Thư Viện Đại Pháp)

 



[1] Đoản Văn: Văn ngắn.

[2] Không tại thế: Không c̣n tại tầng thế gian này ( vẫn c̣n sống ở tầng cao )

[3] Chỉnh lư: Soạn thảo

[4] Văn tự: Chữ viết

[5] Kư lục: ghi chép

[6] Các vị: Ngôi thứ hai số nhiều

[7] Các vị: Ngôi thứ hai số ít

[8] Thiệp cập: Đề cập, liên quan

[9] Biểu diện: mặt bề ngoài

[10] Thực chất: Nội dung

[11] Chỉ đạo: hướng dẫn

[12] Chân tượng: Chân tướng

[13] Mục địa: Mục đích

[14] Tùy tiện: Dễ dàng

[15] Mục địa: Mục đích

[16] [Đại Pháp]: Ám chỉ Đại Pháp

[17] Cường hóa: Ép buộc

[18] Tầng xuất bất cùng: Xảy ra không ngừng

[19] Phong bế: Phong kín

[20] Khoa học thực chứng: Khoa học thực tiễn

[21] Chân tượng: Chân tướng

[22] Siêu việt: Vượt qua

[23] Ông ta: ám chỉ bộ Đại Pháp

[24] Ông ta: Ám chỉ Đai Pháp

[25] Hồng lưu: Trào lưu

[26] Sinh cơ: Sức sống

[27] Biểu diện: Biểu hiện mặt bề ngoài

[28] Bản nguyên vật chất: Căn bản nguồn gốc vật chất.

[29] Biểu diện: Biểu hiện mặt bề ngoài

[30] Tầng diện: Bề mặt của tầng thứ ấy

[31] Minh hiển: Thể hiện rỏ ràng