Giảng Pháp tại Pháp hội Houston năm 1996

[Mỹ Quốc]

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lư Hồng Chí

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngày 12 tháng 10 năm 1996

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bản dịch từ tiếng Hán

 

 


Tôi rất cảm tạ chính phủ Houston và nhân dân Houston cho tôi cái vinh dự này.  Và tôi cũng hy vọng quảng đại đệ tử Pháp Luân Công cũng như tôi mà cảm tạ các vị ấy đă ủng hộ và ưa chuộng đối với Đại Pháp.  Chúng ta dùng tiếng vỗ tay để biểu hiện sự hồi kính được không?  (Vỗ tay).  Tôi phải lấy sự thành ư thiện hữu của chính phủ Houston và danh dự của chính phủ Houston đă tặng cho tôi mà đem đến cho tất cả đệ tử Pháp Luân Công và nhân dân Trung Quốc.

 

Tôi cứ măi nhớ đến đệ tử Pháp Luân Công tại Mỹ, bao gồm đệ tử  người da trắng, người da đen, người da vàng, c̣n có đệ tử của sắc tộc màu da khác.  Có thể đắc Pháp cũng đều là duyên phận của các vị đă đến.  Nên cứ muốn đến để xem các vị tu luyện như thế nào.

 

Rất nhiều người chưa từng gặp tôi, nhưng mà rất nhiều người đều đă đọc qua sách rồi, cũng biết được Đại Pháp, nhưng vẫn cảm thấy không gặp mặt Sư Phụ h́nh như trong tâm không mấy vững ḷng, h́nh như là sau khi gặp tôi th́ trong tâm sẽ vững ḷng hơn.  Thật ra, ở trong những đoản văn[1]___mà mọi người gọi kinh văn ___tôi đă giảng cho các vị rồi, không gặp mặt tôi cũng vẫn tu được, vẫn được những ǵ nên được, cái ǵ cũng đều không bỏ sót, Bởi v́ tu luyện chân chính không ở tại h́nh thức, không ở tại có gặp Sư Phụ hay không?  Các vị đều biết Phật Thích Ca Mâu Ni không tại thế[2] đă hơn hai ngàn năm rồi, nhưng người hậu thế vẫn c̣n ở trong tu luyện.  Họ không có cách nào gặp được Phật Thích Ca Mâu Ni mà vẫn được tu thành như nhau.  Đó là Bởi v́ Phật Thích Ca có kinh sách tại nhân gian, có Pháp thân ở đây độ người.

 

Tôi đă truyền một bộ Pháp lớn như vậy, các vị có thể đều hiểu rơ được từ trong sách rồi, ở trong lịch sử đều chưa từng có người làm một việc to lớn như vậy.  Đem một bộ đạo lư chân chính, đạo lư hoàn chỉnh, đạo lư hệ thống, đạo lư lên được trời mà giảng ra cho nhân loại.  Trong quá khứ là không cho phép, xă hội nhân loại ở trong quá khứ là tuyệt đối không được lưu lại thứ này cho nhân loại.

 

Đương nhiên có rất nhiều người đă đọc qua kinh sách của Phật Thích Ca Mâu Ni.  Thật ra đó là do người đời sau chỉnh lư[3], là không hoàn chỉnh,  họ đă giảng một số đạo lư, người đời sau trong chỉnh lư nhờ truyền thuyết và kư ức, cho nên là đứt đoạn không liên tục.  Tại sao như thế?  Bởi v́ đây cũng là Thần cho phép duy nhất được lưu lại cho nhân loại tại đoạn lịch sử ấy.  Đương nhiên Phật Thích Ca Mâu Ni thật sự đă giảng rất nhiều, nhưng v́ Ấn Độ c̣n chưa có văn tự[4] thời ấy, không thể lập tức kư lục[5]  xuống.   Sau năm trăm năm Phật Thích Ca Mâu Ni không c̣n tại thế, người đời sau mới đem lời của Phật Thích Ca Mâu Ni dùng văn tự chỉnh lư ra.   Đương nhiên thời gian, địa điểm, trường hợp, đối trách hoàn cảnh của người đương thời đều đă xảy ra biến hóa, nên đă không có biện pháp t́m lại những điều ấy.  Mặc dù như vậy đi nữa, Phật kinh vẫn c̣n có thể khiến người tu luyện chân chính lănh hội được Phật lư bên trong [Phật kinh].  Nhưng từ hồng đại của Phật lư mà giảng th́ không phải là hoàn chỉnh, càng không phải là hệ thống của căn bản Pháp của vũ trụ.  Nhưng Thích Ca Mâu Ni là Phật, những lời lẽ ông ta nói ra thật sự có mang Phật tính với sự thể hiện của tầng Phật lư ấy.  Giê-su, Lăo Tử cũng giống t́nh trạng của Thích Ca, đều không có lưu lại những kư lục giảng Pháp đương thời.  Bao nhiêu đời đă [đào tạo] ra được những cao tăng cũng đều tu luyện như vậy.

 

Tôi thường nói câu như này, tôi nói tôi đă làm một việc tiền nhân chưa từng làm.  Trong đệ tử cũng lưu truyền một câu như vầy: “Thầy đă lưu lại cho người đời một cái thang lên trời.”  Lời này Thần cũng có nói, Chúng Thần nói: “Ông đă lưu lại cho người đời một cái thang lên trời”.  Thích Ca, Giê-su, Lăo Tử để lại rất ít hoặc những thứ không hoàn chỉnh, là v́ trong quá khứ cũng không cho phép làm như thế.

 

Bộ Pháp mà tôi giảng rất lớn, các vị[6] chỉ cần tuân theo bộ Pháp này mà tu th́ các vị[7] sẽ được viên măn, đối với chúng sinh trong quá khứ th́ đây là một việc không thể tưởng tượng.  Trong đó thiệp cập[8] đến thiên cơ rất là nhiều, rất lớn.  Nhưng mà nếu các vị không tu luyện, mở ra bộ sách này các vị đọc một lần, các vị sẽ phát hiện đây là quyển sách dạy con người làm sao làm một người tốt, là một bộ sách giảng về đạo lư.là một bộ sách như vậy.  Nếu các vị muốn tu luyện, các vị đọc lại lần thứ hai, đừng cố ư đi t́m ṭi ư nghĩa của mỗi chữ, các vị chỉ cần chú tâm đọc bộ sách này một lần.  Sau khi đọc xong lần thứ hai, các vị sẽ phát hiện đây không phải là một quyển sách b́nh thường, với cái cảm nhận khi đọc xong lần thứ nhất, nội hàm trong ấy, đều xảy ra biến hóa.  Đợi đến khi các vị đọc xong lần thứ ba, các vị sẽ phát hiện nội hàm lại xảy ra biến hóa, lại không giống như hai lần trước.  Các vị cứ như thế mà đọc, nguyên nguyên chỉnh chỉnh đọc hết ba lần, bộ sách này có thể các vị  không bỏ xuống được.  Suốt đời đều không bỏ xuống được.  Tại sao  như thế?  Bởi v́ từ biểu diện[9] của con người mà giảng th́ có hai nguyên nhân.  Thứ nhất là con người đều có sự khát cầu đối với trí thức và chân lư; thứ hai là ở trong con người đều có Phật tính.  Những ǵ trong sách giảng là Phật lư.  Phật lư ấy với diện Phật tính của chính các vị là tương thông.  Các vị vừa đọc được th́ sẽ cảm thấy thân [thiết].  Pháp lư chân chánh sẽ khiến các vị kích động, các vị sẽ cảm giác được đây chính là điều các vị muốn.

 

Tiếp đến, tu luyện phải có quá tŕnh.  Khi bắt đầu học Pháp, các vị chỉ có thể hiểu rơ được đạo lư làm người tốt.  Trên thực chất[10] trong quyển sách này đă bao gồm những lư trong cảnh giới khác nhau, những lư trong tầng thứ khác nhau.  Như trong Phật giáo giảng có ba mươi ba thiên trong tam giới; trong tam giới có các tầng thứ khác nhau, các vị muốn tu đến tầng thiên nào th́ các vị phải hiểu được cái lư ở tầng thiên ấy rồi các vị mới có thể tu lên được.  Khi các vị đạt đến cái tiêu chuẩn ấy th́ các vị mới được thăng hoa.  Các vị muốn tu đến ngoài tam giới th́ phải có lư của ngoài tam giới khiến các vị hiểu rơ rồi mới có thể tu lên được.  Bộ Pháp này có những nhân tố có thể chỉ đạo[11] các vị tu luyện hướng lên cao tầng thứ khác nhau.  Nếu không như vậy, th́ giống như tôi đă giảng là các vị cầm sách tiểu học mà các vị lên đại học th́ các vị cũng vẫn là một học sinh tiểu học, Bởi v́ các vị không nắm giữ được trí thức của đại học; nó chỉ đạo không được các vị học trong đại học, chính là cái đạo lư này.   Nhưng mà quyển sách này các vị đừng xem là có rất nhiều thiên cơ tiết lộ ra, nếu như người không tu luyện th́ các vị cái ǵ cũng đều không thấy được trên bề mặt.  Các vị phải đi tu luyện trong khi các vị chú tâm mà đọc quyển sách này, mới có thể phát hiện nội hàm trong ấy rất lớn, lớn đến tŕnh độ như thế nào?  Các vị có thể tu cao bao nhiêu th́ có thể chỉ đạo các vị tu cao bấy nhiêu.

 

Tôi nói với các vị, người mà được Pháp Luân Đại Pháp đều có lai lịch, có duyên phận, có người có thể là sinh mạng từ trên tầng thứ rất cao đến.  Các vị thấy những người ở trên thế gian này, tất cả đều hầu như giống nhau.  Bởi v́ từ bề ngoài các vị thấy không ra họ là ai, nhưng mà tôi thường nói một câu này: truyền Pháp lớn như vậy cũng không phải tùy tiện [mà giảng] cho người học.  Cho nên các vị nghe được có thể là có duyên, đó là duyên phận đă khiến.  Những lời tôi giảng không có một câu nào là thoát lời vô cớ, trong tương lai sẽ chứng thực.  Đương nhiên tôi đă đem cái Pháp lớn như thế mà truyền ra ngoài, tôi phải chịu trách nhiệm với nó, độ người không được tức là tùy tiện tiết lộ thiên cơ, phá hoại thiên Pháp, đó là tuyệt đối không thể được, ai cũng không dám làm như thế.

 

Các vị biết rằng trong quá khứ ai mà tùy tiện tiết lộ thiên cơ sẽ dẫn đến trời phạt.  Người tu luyện tại sao phải ngậm miệng không thoát lời?  1-Người quá chấp mê, 2-Không tu luyện không được phép biết được chân tượng[12].  Người tu luyện hiểu rơ thiên lư, nói ra đều là thiên cơ, tùy ư nói ra với người thường là tiết lộ thiên cơ, chính họ cũng phải rơi xuống trở lại.   Nhưng tại sao hôm nay tôi lại làm được vậy?  C̣n có khá nhiều người tu luyện lên trên, sẽ được tu thành Viên Măn?   Chính là v́ tôi có thể chịu trách nhiệm đối với tất cả, hơn nữa khi tôi làm việc này trước tiên suy xét đến chịu trách nhiệm đối với người, đối với xă hội nhân loại, đối với chúng sinh các giới, đối với vũ trụ; đứng ở cơ điểm trên th́ tôi sẽ làm được việc này cho tốt.  Pháp bao gồm nội hàm của các tầng thứ khác nhau.   Những người tu luyện đến từ tầng thứ tương đối cao, cho nên hiện tại có những đệ từ đă tu luyện đến tầng rất cao rồi, chính là dùng bộ Pháp này làm chỉ đạo.

 

Bộ Pháp này cao đến tŕnh độ nào?   Trong quá khứ tại người thường người truyền Pháp không được phép giảng Pháp vượt ra khỏi tầng thứ của Phật; mục địa[13] là không cho người biết được ở trên tầng thứ cao hơn có Phật hay không?  Có Thần hay không?  Bởi v́ có cái nguyên nhân ở trong đó: Con người lúc nào cũng dùng nhận thức hiểu biết của con người để tưởng tượng Thần Phật, đó là bất kính đối với Thần Phật; nếu mà Phật cao hơn mà cho người biết được, tùy tiện nói ra tên của Phật th́ sẽ là phỉ báng Phật, hơn nữa con người hiện đại c̣n xúc phạm đến Phật trong vô ư thức.  Cổ nhân trong quá khứ là thực sự kính Thần Phật.  Con người hiện đại nếu có tin cũng không phải thành tâm.  Có nhiều người cảm thấy rất kính Phật, hô thẳng tên Phật trong miệng họ, thật ra họ đang phỉ báng Phật.  Người quá khứ khi nói ra chữ Phật này, họ đều nảy ra cái tâm kính ngưỡng, tâm sùng kính, đều cảm giác được rất là thần thánh.   Người hiện đại không có, kể cả trên thực đơn ở trong bàn tiệc cũng có tên “Phật khiếu tường” rất tùy tiện.

 

Các vị nghĩ xem; con người không thể so sánh được với Phật Thần thánh, tư duy suy luận của người thường, tư tưởng kết cấu của người thường, cách diễn đạt trong lời nói đều không ở tại cảnh giới của Phật.  Cho nên dùng nhân tâm làm thế nào thật ra cũng đều bất kính đối với Phật.  Nhưng v́ Phật từ bi với con người, biết được con người ở trong mê, [cái lư của con người] lại là Lư phản ngược, nên không ghi nhớ lỗi lầm của con người, v́ cứu độ người, cho nên cho phép con người biết được sự tồn tại của Phật.  Vậy các Phật cao hơn, các Thần càng cao mà cho con người biết được, th́ con người ấy sẽ dễ dàng tạo nghiệp đối với Thần Phật, sẽ dễ dàng bất kính đối với Thần Phật.  Chính v́ lư do này mà không cho con người biết được, không cho con người biết được Phật trong tầng thứ cao hơn.  Như Lai Phật xem người là người thường, nhỏ đến tội nghiệp, như hạt bụi nho nhỏ.  Vậy các Thần rất cao, rất cao, quay đầu trở lại xem Như Lai Phật cũng như người thường một thứ vậy; bởi v́ Thần ấy quá cao, vậy Thần ấy xem con người là như thế nào?  Cái ǵ cũng đều là không phải, các vị nghĩ xem, nhân loại lúc nào cũng đều cảm thấy con người ở trong người thường sống khá tốt, cho rằng con người là sinh mạng giỏi nhất trong vũ trụ.  Trên thực tế cái hoàn cảnh xă hội người thường là tầng thứ thấp nhất của cái vũ trụ này, có thể nói là nơi dơ bẩn nhất trong sinh mạng của vũ trụ.   Ở trong mắt các Thần rất cao mà nh́n, nơi nhân loại là trường rác rưới của vũ trụ, là trường phân bón của sinh mạng cao tầng.  Vậy ở trong dơ bẩn của phân bón phát ra âm thanh gọi tên Phật, th́ bản thân đă là bất kính rồi, cho nên các Thần cao hơn không cho người biết được.

 

Những lời tôi vừa giảng có thể các vị đều có chút ít không để ư.  Tôi giảng rằng tôi truyền bộ Pháp này, con người không phải tùy tiện[14]đến được đây xem như là trí thức mà nghe.  Các vị đến được có thể là các vị có duyên, không tin các vị hăy ghi nhớ lời tôi.  Đương nhiên bất kể là các vị có duyên phận lớn cở nào, các vị đă được, tôi nghĩ các vị nên quư trọng.  Ngàn dậm xa xôi thậm chí có từ quốc ngoại đến, từ Hồng Kông đến, thậm chí có từ Âu Châu đến, mục địa[15]đều là v́ tu luyện, một là muốn gặp mặt Sư phụ, hai là muốn đến nghe Pháp.  Chính là v́ các vị muốn hướng thiện, muốn tu luyện.  Rất nhiều người đem những ǵ Sư phụ giảng xem như là chân lư.  Thật ra chân lư của con người cũng không cách nào đem hành lượng Đại Pháp, [Đại Pháp][16] là căn bản của vũ trụ.  Cho nên tôi nghĩ: Mỗi một người ngồi trong đây, đều nên quư cái duyên phận này, đă thọ được bộ Pháp này th́ các vị hăy tiếp tục tu, đừng bỏ lỡ cái cơ hội này.

 

Phương thức truyền ra Pháp này trong bất cứ lần nào độ người trong  lịch sử đều không giống nhau.  Tại sao thế?  Các vị cũng đă thấy được sự khác biệt rồi; bởi v́ bất cứ loại Phật Pháp nào khi truyền ra đều là dạy con người xuất gia đi tu.  Tôi ở đây không giảng điều này.  Tại sao không giảng điều này?  Bởi v́ Phật giáo ở trong ṿng Phật giáo mà đàm [thoại] Phật Pháp.  Đạo giáo ở trong ṿng Đạo giáo đàm [thoại] Đạo Pháp.  Vậy tôn giáo Tây phương th́ sao?  Nó cũng không vượt ra giáo nghĩa của nó.  Tôi lần này hoàn toàn vượt ra phạm vi của tôn giáo mà giảng căn bản Đại Pháp của vũ trụ.

 

Trong quá khứ có người giảng, người muốn tu luyện th́ phải đem tất cả lợi ích vật chất trong người thường đều bỏ xuống, đi vào trong rừng núi, hoặc là đi vào trong miếu, hoàn toàn tách rời với thế gian này, với thế tục này, th́ mới đạt được thanh tịnh mà tu luyện.  Mục địa là cường hóa[17] con người, từ chấp trước của lợi ích vật chất ở trong tâm mà giải thoát.  Tôi không dẫn các vị đi con đường như vậy.  Tại sao thế? Tôi thấy được một t́nh trạng: Con người muốn được nhanh chóng đạt đến Viên Măn, đồng thời lại được khiến khá đông người đời tu luyện, chỉ có tu ở trong xă hội người thường th́ mới có thể thực hành được.  Thật ra ở trong hoàn cảnh phức tạp th́ con người mới chân chánh tu luyện được chính ḿnh, mà thời gian ngắn hơn nhiều so với tránh khỏi cái hoàn cảnh phức tạp này mà tu luyện.

 

C̣n có một vấn đề then chốt là rất nhiều phương pháp tu luyện là không tu luyện chính ḿnh, mà tu luyện phó nguyên thần.  Đây là một đại thiên cơ trong quá khứ, các vị đọc sách có thể đều đọc thấy rồi.  Tôi hôm nay là phải khiến chính các vị tu luyện chính ḿnh.  Là phải đem cái Pháp này chân chính trao truyền cho các vị.  Nên tôi đă lựa chọn là khiến các vị ở trong hoàn cảnh phức tạp của người thường mà tu luyện.  Tu như vậy cũng có lợi điểm đối với nhân loại, trong tu luyện vừa không ảnh hưởng đến xă hôi người thường, lại c̣n có thể đem lại tốt đẹp cho xă hội nhân loại.  Người tu luyện cũng là một thành viên trong xă hội, có công việc b́nh thường, sinh hoạt, người lại được tu luyện học Pháp, cho đến Viên Măn.

 

Tôi đă chọn lựa cho các vị một con đường tu luyện như thế, cho nên với các pháp môn tu luyện đều hoàn toàn không giống nhau.  Bởi v́ các vị hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi của tôn giáo, cho nên tôi thường xuyên giảng rằng chúng tôi không phải là tôn giáo.  Tôi đem cái Pháp này là truyền cho con người, khiến người đắc Pháp, tu được đến cuối cùng th́ sẽ được Viên Măn.   Nếu như có người, họ không tu được trong cuộc đời này, nhưng khi họ biết được đạo lư bề ngoài của bộ Pháp này, họ sẽ làm một người tốt, như vậy sẽ có ích đối với xă hội, có thể khiến nhân tâm hướng thiện.

 

Vấn đề xă hội hiện tại ở tầng xuất bất cùng[18].  Các vị đă biết, luật pháp chế định càng nhiều, vẫn c̣n có người phạm tội.  Vấn đề vừa xảy ra lại chế định những luật mới, tái phạm tội th́ tái chế định, nhân loại đă hạn chế quá nhiều đối với bản thân, rồi nhân loại hiện giờ đă vô cách mà đành phải tiếp nhận cam chịu tự ḿnh tạo cho ḿnh tất cả những thứ này, càng đem tự ḿnh phong tỏa càng nghiêm ngặt, càng từ phương diện này đi đến cực đoan, đồng thời khiến cho con người không nhận thức được chân lư của vũ trụ.  Thật ra nguyên nhân mà khiến cho xă hội bất an không phải là điều lệ pháp luật nhiều ít, nhân tố của tất cả bất an từ dân tộc đến cá nhân chỉ là một chữ ____Đức.  Chính là tâm tính của con người đă không được tốt, người hiện tại đă mất đi quy [định] [mô] phạm của con người, cho nên mới khiến xă hội loạn như vậy.  [Nếu] con người đều ở trong một cảnh giới tư tưởng rất cao, đều có một tâm tính rất cao, các vị thử nghĩ xem cái xă hội này sẽ là như thế nào?  Nguyên cái xă hội nhân loại là như thế nào?  Con người ai cũng đều biết được làm việc xấu là không tốt, không tốt đối với chính ḿnh và cũng không tốt đối với người khác; đều không đi làm việc xấu, tôi nghĩ đến cả cảnh sát cũng  không cần thiết, phải không?  Mỗi một người đều tự giác mà duy [tŕ] [bảo] hộ đạo đức [tiêu] chuẩn [quy] tắc của nhân loại.

 

Đương nhiên các sự việc này của nhân loại không phải là việc chính tôi phải làm.  Tôi truyền bộ Pháp này là cho các vị được đắc Pháp, tu luyện Viên Măn, nhưng tu luyện ở trong xă hội người thường, tất nhiên sẽ gây được tác dụng như thế.  Đây là bộ Pháp truyền trong xă hội đính kèm đem theo sự tốt đẹp cho nhân loại.   Đối với người tu luyện mà nói, có thể khiến người chân chính đắc Pháp, ở trong hoàn cảnh phức tạp, ở trong lợi ích hiện thực, các vị có thể nổi bật vượt ra, các vị sẽ là xuất sắc, các vị sẽ được Viên Măn.  Vậy th́ có những điều kiện ǵ trong đó?  Có phải là nếu một người tu cái Pháp này th́ tất cả những ǵ trên vật chất đều không lấy?  Không phải như thế, bởi v́ khi truyền bộ Pháp này tôi đă suy xét đến bộ Pháp này là sẽ truyền rất quảng đại.  Bởi v́ trong lịch sử th́ đă đặt định hôm nay là truyền Pháp như thế nào.  Sự xuất hiện của Khí Công là dọn đường cho tôi hôm nay truyền Pháp.  Tại Đại Lục Trung Quốc, có người đem t́nh h́nh Khí Công đương thời gọi là vận động tạo thành.  Nếu bắt đầu mà không có hoàn cảnh như vậy, hôm nay tôi truyền Pháp sẽ không dễ dàng, trên thực tế th́ Khí Công là dọn đường cho tôi truyền Pháp.   Đương nhiên hiện tại th́ có các Khí Công sư giả ra [gây] họa [làm] loạn.  Nếu như xuất hiện tự nhiên th́ đây cũng là một sự b́nh thường, nhân loại là như thế.  Chính Pháp đang truyền, nhất định sẽ khơi động đến những nhân tố bất chính, có chính th́ sẽ có tà, xem con người đi vào cửa nào.  Sự can nhiễu của nhân tố xấu trong tu luyện, [giúp] con người thăng hoa trong tu luyện.  Nếu không có những thứ xấu can nhiễu các vị, tôi nghĩ các vị sẽ tu luyện không được. Tu luyện cá nhân là như thế, là sẽ khơi động rất nhiều nhân tố.

 

Một số người cảm thấy tôi sống trên đời là nên thoải mái.  Người thường nghĩ như vậy không có sai, con người là muốn sống được tốt hơn, thoải mái hơn, chịu khổ ít hơn.  Nhưng mà đă là một người tu luyện tôi cho các vị biết, chịu một ít khổ không phải là việc xấu, bởi v́ lư của vũ trụ là phản ngược lại ở nơi của con người.  Lư của không gian nhân loại này là lư phản.  Các vị nghĩ xem, khi mà con người trong xă hội nhân loại đều muốn thoải mái, th́ sẽ tranh đấu lẫn nhau mà từ đó được lợi ích.  Những sinh vật khác đều bị lây họa, vậy con người đang sống th́ là đang tạo nghiệp, sẽ tổn thương đến người khác và sinh vật khác.  Vậy các vị cứ tạo nghiệp mà không trả nghiệp, các vị không chịu khổ để đem nghiệp tiêu đi, các vị nghĩ sao: nghiệp này càng tụ càng lớn, càng tụ càng lớn, đến cuối cùng nó sẽ trở thành vấn đề như thế nào?  Khi một người từ trong ra ngoài đều bị nghiệp lực màu đen tràn đầy, th́ sinh mạng này sẽ phải bị tiêu hủy.  Sinh mạng của con người thật sự mà bị tiêu hủy rồi, th́ vĩnh viễn không tồn tại; ngược lại mà nói, khiến con người chịu một ít khổ, lănh một ít tội, con người tiêu đi một ít nghiệp từ trong đau khổ, họ sẽ sống được rất hạnh phúc sau này.  Đây là cái lư chân chính của vũ trụ và quy luật của sinh mạng tuần hoàn.  Trong quá khứ người già thường  nói: con người ở thời thơ ấu sẽ phải có một số bệnh, lúc tuổi trẻ sẽ phải chịu một số tội, đến sau này th́ sẽ được sống tốt hơn, thông thường là như vậy, đây là quy luật của con người tiêu nghiệp.  Bởi v́ các vị không tiêu nghiệp th́ sẽ không có hạnh phúc.  Nghiệp lực của các vị quá nhiều th́ hạnh phúc từ đâu mà đến?   Nghiệp lực này chính nó khiến các vị không được thoải mái chịu khổ nhiều, là cái nguyên nhân căn bản khiến các vị trả lại nhiều.  Đây là nói về con người.

 

Đă là một người tu luyện, các vị nghĩ xem, các vị không tiêu đi nghiệp lực của các vị, các vị không chịu ít khổ, các vị chỉ hoàn toàn muốn thoải mái, vậy các vị làm sao mà tu luyện?  Các vị ngồi ờ đây mà nghĩ: tôi phải ra Tam giới hôm nay, tôi muốn tu luyện thành Phật ngày mai.  Nhưng điều ấy không phải là con người muốn th́ sẽ đạt được, cần phải ở trong thực tế tu luyện, lăn lộn trong xă hội hiện thực, đem cái tâm chấp trước ở tại người thường của các vị mà khứ nó đi, đem cái tâm chấp trước bỏ không được của con người mà bỏ xuống.  Đương nhiên có những người tŕnh độ văn hóa cao hơn, hoặc những người già sẽ làm được tốt hơn, làm được th́ các vị sẽ rất b́nh tĩnh không giống như người khác đi tranh đi giành khi xảy ra mâu thuẩn với người thường hoặc khi gặp khó khăn ǵ.  Đây là được hiểu rơ ở trong thời gian dài của kinh nghiệm xă hội, nhưng trong đó là có tâm sợ của con người và sự đành chịu.  Người tu luyện th́ phải xem thấu hiểu vấn đề trong khoảng khắc.

 

Người tu luyện th́ nên chấp nhận chịu đựng khi gặp mâu thuẫn, rồi c̣n tự ḿnh phải nhẫn được, các vị mới được chân chính thăng hoa lên.  Người khác sẽ cho Đức các vị khi họ hà hiếp các vị, các vị thật sự chịu tội trong lúc người khác hà hiếp các vị, nghiệp lực bản thân của các vị tiêu đi cũng từ lúc ấy mà sinh ra Đức; các vị là người tu luyện, Đức sẽ chuyển hóa thành Công, vậy Công của các vị không phải đă [tăng] trưởng lên rồi sao?  Trong lúc các vị đang chịu đựng, nhận thức được đúng đắn, không tức không hận, các vị không phải đang nâng cao tâm tính của các vị hay sao?  Lư này là phải phản ngược lại mà xem.

 

Tôi thường giảng, khi người khác hà hiếp các vị, khi tạo phiền phức cho các vị, hoặc khi các vị chịu đựng đau khổ, các vị không nên ghi thù [hận] người khác, bởi v́ các vị ở trong tu luyện.  Nếu họ không tạo phiền phức cho các vị, nếu họ không tạo cơ hội cho các vị nâng cao, các vị làm sao mà tu luyện thăng lên?  Cho nên các vị không những không được hận họ, trong tâm các vị c̣n phải cảm tạ họ.  Vậy sẽ có người nghĩ: làm người như thế có phải là quá nhu nhược không?   Không phải như thế đâu, các vị không có hoàn cảnh như thế th́ các vị thực sự không tiêu được nghiệp.  Bởi v́ [điều] các vị cầu không phải là an nhàn, sự tu luyện của các vị lại không tách rời khỏi hoàn cảnh tu luyện của xă hội người thường.

 

Tôi vừa giảng, tôi biết được trong xă hội sẽ có chấn động bao lớn khi tôi bắt đầu truyền ra bộ Pháp này, sẽ có bao nhiêu người đến học.  Hiện thời tại Trung Quốc, tu luyện bộ Pháp này, mỗi ngày đều tu luyện là hơn 10 triệu người.  Biết được bộ Pháp này, nữa tu nữa không tu đều tính vào th́ có trên 100 triệu người.  Và tôi cũng biết được không bao lâu th́ sẽ gây ra một chấn động rất lớn trên thế giới.  Hiện tại bộ Pháp này c̣n chưa được hiểu rơ bởi giới khoa [học] kỷ [thuật], trong tương lai khoa học của xă hội nhân loại đều sẽ v́ vậy mà xảy ra biến hóa rất lớn.  Tôi thật sự đă thấu lộ rất nhiều thiên cơ cho nhân loại.  Nhân loại hoàn toàn là bị phong bế[19], trí tuệ của người cũng là bị chế ước, bất luận các vị ở trong xă hội người thường, có học vấn bao lớn, có danh tước bao lớn, các vị đều là người thường.  Khoa học thực chứng[20] của hiện tại lại đem con người hướng dẫn đến con đường phong bế nhân loại, không được thực sự nhận thức chân tượng[21] của vũ trụ.

 

Tôi vừa rồi chủ yếu giảng là: khi người đang tu luyện chịu một số khổ, lănh chịu một số đau khổ, th́ đây là việc tốt.  Có người nói tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, th́ tôi nên thoải thoải mái mái tu luyện, th́ nên không có khổ nạn mà tăng Công.  Không nên có phiền phức nhiều như vậy đến can nhiễu tôi, người tu luyện không trả nghiệp, không nâng cao cảnh giới, măi măi không [tăng] trưởng công được.  Có người nói người trong nhà không cho tôi luyện Công, không cho tôi điều kiện, không cho tôi thời gian, thậm chí đ̣i phải ly hôn.  Thật ra không nhất định là thật.  Có lẽ đó là đang khảo nghiệm sự coi trọng tu luyện của các vị có bao lớn, nhưng mà biểu hiện ra th́ thật sự là rất mănh liệt.  Tu luyện là nghiêm túc, một ải một nạn sẽ tuyệt đối không như giễu cợt.  Khi người tu luyện xuất hiện phiền phức ǵ nhất định là có nguyên nhân.  Thật ra trong lúc ai mà tạo nên phiền phức cho các vị đều là đang giúp đở các vị nâng cao.  Khi nâng cao cảnh giới tư tưởng đồng thời các vị cũng đang tiêu nghiệp trong chịu đựng đau khổ, rồi đồng thời c̣n khảo nghiệm các vị kiên định hay không đối với bộ Pháp này.  Nếu mà các vị không kiên định đối với Pháp, trên cơ bản th́ cái ǵ cũng khỏi bàn đến.

 

Trong giảng Pháp tôi đều thấy các học viên có nơi nào mơ hồ rồi mới giảng, nên không nhất định rất hệ thống.  Các vị cũng đừng nên đem những ǵ tôi giảng hôm nay mà làm chỉ đạo hệ thống cho tu luyện sau này, chỉ có “Chuyển Pháp Luân” là một hệ thống tu luyện chỉ đạo các vị. Những ǵ tôi nói, tôi giảng sau này đều là giảng ṿng quanh “Chuyển Pháp Luân”, mà chỉ đạo các vị tu luyện chỉ có quyển sách “Chuyển Pháp Luân” là hệ thống nhất.  Rất nhiều người ở đây, có trí thức văn hóa cao hơn, bất luận các vị đến từ Đài Loan hay là đến từ Đại Lục Trung Quốc, hay là người Hoa đến từ quốc gia khác, ngoại trừ những người lăo niên Hoa kiều ra, đều là thuộc về tŕnh độ văn hóa cao hơn, có thể nói là tinh anh trong người Hoa.  Tôi thường giảng bộ Pháp này truyền ra khác biệt rất lớn với Khí Công khác, mà người luyện Khí Công khác thông thường đều là người lăo niên, về hưu không có việc làm, đại đa số là muốn rèn luyện thân thể, đều là luyện khí.  Nhưng người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp không như thế, người lăo niên chiếm một phần, nhưng người thanh tráng niên chiếm tỷ lệ tương đối lớn mà tŕnh độ văn hoá cao hơn.

 

Khi tôi giảng Pháp truyền Công cũng khác với các Khí Công sư khác.  Các Khí Công sư giảng đạo lư đơn sơ xong rồi dạy người ta làm thế nào luyện động tác, phát ít tín tức.  Tôi chưa từng làm như vậy, nếu tôi đă phải truyền Pháp chân chính dẫn các vị hướng lên, trước tiên tôi phải giảng Pháp.  Mỗi lần mở khóa học, mỗi ngày phải giảng Pháp một giờ, sau đó mới dạy các vị thủ đoạn [bí quyết] của viên măn__đó là động tác luyện Công.  Nên so với khí công khác không giống nhau.  Nội hàm của Pháp lư cũng rất lớn, những người trí thức văn hoá càng cao càng có thể lư giải, sẽ càng cảm thấy tốt.  Những người trí thức càng cao đến học dễ dàng nhận thức Pháp từ trên lư tính, đương nhiên tŕnh độ văn hóa hơi thấp cũng là có duyên mà đến đây, có sự nhận thức nhất định đối với Thần Phật, đặc biệt là nhận thức được rất rơ ràng từ trong Pháp lư, nên nâng cao rất là nhanh.

 

Bởi v́ ở đây c̣n có một số người đối với Pháp Luân Công cững chưa  mấy hiểu rơ.  Tôi đơn giải, đại khái mà giảng về t́nh trạng của Pháp Luân Công.  Đă đến đây rồi th́ muốn giảng cho các vị nhiều hơn.  Tôi truyền bộ Pháp này rất là xa xưa trên lịch sử, giảng đến truyện này th́ hơi dài ḍng.  Xă hội nhân loại hiện nay là sau khi trải qua nhiều lần văn minh, những nhân loại được sót lại rồi tái phát triển trở lại, vậy là ư ǵ?  Lấy miếng đất lục địa của Mỹ Quốc mà nói, như lục địa Châu Mỹ mà nói, lục địa này đă nhiều lần ch́m xuống dưới biển rồi lại nổi lên trở lại.  Văn minh ở trên lục địa này cũng là nhiều lần, mà văn minh mỗi một lần đối với con người mà nói đều là niên đại tương đối xa xưa.  Tương đối mà nói đương nhiên cũng có khoảng thời gian ngắn hơn.  Nguyên nhân mà đạo đức của nhân loại đă bại hoại tạo thành quá nhanh.  Đứng ở khía cạnh siêu việt[22]người thường mà xem lịch sử th́ không thể như là một khái niệm với người thường xem lịch sử.  Người thường chỉ ở trong văn minh nhân loại hiện hữu mà xem lịch sử của nhân loại.  Nhận thức của người tu luyện và siêu việt người thường th́ vượt qua rất xa văn minh của nhân loại kỳ này.  Cho nên tôi xem lịch sử là xem rất xa.

 

Lịch sử của bộ Pháp này cũng là tương đối xa xưa, đă tương đối xa xưa, muốn truy ngược trở lại, dùng khái niệm thời gian hiện tại của con người rất khó mà nói rơ bộ Pháp này[23].  Nhưng mà tôi cho các vị biết, Pháp lư của Pháp Luân Đại Pháp rất là lớn, tầng thứ cao không thể lường; đệ tử tu luyện trong Pháp môn của tôi có thể đến thế giới Pháp Luân sau khi Viên Măn.  Cũng có thể đến rất nhiều thế giới thiên quốc khác.  Nói đến thế giới thiên quốc, tôi cho các vị biết, trong vũ trụ có vô [số] lượng thế giới của Thần, ở trong phạm vi hệ ngân hà th́ có rất nhiều thiên quốc đối ứng.   Đối với Phật nhân loại cũng có sự hiểu biết nhất định, như Phật A-Di-Đà chủ tŕ thế giới cực lạc, c̣n có thế giới Lưu-Li, thế giới Liên –Hoa, thế giới Mỹ-Hảo, thế giới Thần của Thần chủ tŕ, Giê-su của tôn giáo Tây Phương, c̣n có Thánh Maria, c̣n có một số chính giáo khác.  Các vị ấy cũng có thiên quốc của họ.   Đương nhiên có một số thiên quốc vượt ra khỏi rất xa phạm vi tiểu vũ trụ này, nên tôi vừa giảng đến những ǵ về tu luyện, bất luận từ trên thời gian, trên không gian đều là rất lớn.

 

Vậy ở trong niên đại tương đối xa xưa, tương đối xa xưa của thời tiền sử, trước văn minh nhân loại kỳ này, tôi đă từng quăng bá rộng răi truyền Pháp trong thế nhân, từng độ người.  Thời ấy giống như hôm nay Phật Giáo độ người vậy.  Lần này tôi dùng Pháp căn bản của Đại Pháp đang làm việc càng lớn hơn, nên nội hàm rất lớn khi giảng Pháp.  Bởi v́ phải làm việc này rất lớn, nên đă có rât nhiều Phật, Đạo, Thần đều hiệp trợ tôi làm việc này.  Bởi v́ bộ Pháp này không chỉ giảng lư của một môn Phật Gia, mà là giảng lư của vũ trụ .

 

Nguyên cái vũ trụ đều là do nhân tố vật chất “Chân Thiện Nhẫn” cấu thành, trong cảnh giới rất cao là “Chân Thiện Nhẫn”. Trong Chân Thiện Nhẫn có thể sinh ra Tốt, có thể sinh ra Đẹp, có thể sinh ra Từ Bi, cũng có thể sinh chính phản hai loại nhân tố. Vậy [Nhẫn] th́ sao, bộ Đại Pháp này có thể sinh ra được Nhẫn và sinh ra không Nhẫn. Cho nên Pháp càng xuống dưới, th́ Pháp lư càng khổng lồ, phức tạp, âm dương, tương sinh tương khắc đều xuất phát từ “Chân Thiện Nhẫn”, ở trong mỗi cảnh giới tầng thứ càng xuống dưới đến bước của người thường th́ vô cùng phức tạp.  Nhân loại có thiện có ác, có tốt có xấu, cũng có t́nh, hơn nữa cái lư của con người lại là phản ngược, ở trong lư của con người xuất hiện vương giả trị quốc, binh chinh thiên hạ, cường giả vi anh hùng.  Sau khi nhân loại có văn hoá bán [nửa] Thần, xuất hiện văn hoá biểu hiện càng thêm phức tạp, bao gồm những thứ mà xă hội nhân loại nói như là Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín….v..v.  Bởi v́ nhân loại không có Pháp lư chân chính, con người cũng không biết Pháp chân chính của vũ trụ là như thế nào, phân không được rơ chân chính của thị phi tốt xấu, con người cũng có Phật tính và ma tính đồng thời cấu thành.

 

Con người khi ở trong t́nh huống không ổn định, [khởi] động ác niệm hoặc trong lúc nóng nảy, là do diện ma tính dẫn dắt; con người ở trong t́nh trạng rất lư tính, trong lúc làm việc với tâm thái rất hoà thiện, là do diện Phật tính dẫn dắt.

 

Pháp Luân Đại Pháp bao gồm Lư của tất cả tầng thứ của vũ trụ và biểu hiện của sinh mạng vật chất.  Không ǵ mà không bao gồm trong đó, không ǵ mà bỏ sót, tất cả là đều ở trong Pháp này.  Đại Pháp vượt ra khỏi phạm vi của Phật gia.  Đại Pháp [24] bao gồm tất cả Lư của Phật, Đạo, Thần, lại c̣n có Lư vượt qua các Phật, Đạo, Thần, hoàn toàn ở trong đó.  Vũ trụ v́ Đại Pháp mà sinh, Đại Pháp quy phạm tất cả của vũ trụ.  Đại Pháp đă tạo nên chúng sinh của từng cái tầng thứ.   Ở trong Đại Pháp hồng truyền, rất nhiều không cùng tầng thứ Phật, Đạo, Thần, đều hiệp trợ tôi làm việc.  Hiện tại ở trong chúng sinh đắc Pháp mà rất khó đắc Pháp nhứt là những người trong tôn giáo, bởi v́ trong tâm các người ấy có những Thần, có những Phật, có những Đạo mà các người ấy tin.  Các người ấy không tin tưởng c̣n có các Thần khác, các Phật khác, các Thần cao hơn, v́ vậy các người này không nghe, không đọc Đại Pháp, đây là nhân tố trở ngại các người ấy không đắc Pháp được.  Tại đây không phải nói các vị ấy không tốt, chính bởi v́ các vị ấy tin là chân Thần, chính Thần trong quá khứ, nên đă khiến các vị ấy h́nh thành chướng ngại khó mà đắc Pháp được, các vị ấy không biết tôn giáo đă đến lúc không c̣n độ người được rồi, chúng Thần đều đang đắc Pháp này.

 

Các vị biết Thích Ca Mâu Ni đă giảng: Pháp của tôi sẽ không độ người được vào thời kỳ mạt Pháp.  Lời này hầu như không c̣n ai để ư.  Thật ra hiện tại thời kỳ mạt Pháp đă qua đi rất lâu rồi.  Trên căn bản đă không c̣n Pháp.  Pháp của Thần Phật giảng trong quá khứ ở trong tôn giáo, con người hiện tại cũng không thể chân chính lư giải ư nghĩa chân thật của Pháp, người xuất gia cũng không lư giải được nguyên ư của kinh sách, mà c̣n có rất nhiều ḥa thượng từng niên đại viết rất nhiều sách cũng xem như kinh sách cho người đọc.  Pháp đă loạn rồi, người đời không biết tu như thế nào.  Tôi cũng từng hỏi người trong Cơ Đốc Giáo, Giê-su giảng khi người khác đánh mặt bên trái của các vị, các vị phải đem luôn mặt bên phải cho người ấy đánh là v́ cái ǵ, các người ấy nói không rơ ràng.  Thế là hiện tại rất khó có người lư giải được hàm nghĩa chân thực trong lời giảng của Thần, đều là đứng trên quan niệm tư tưởng của người hiện tại mà lư giải Thần và lời giảng của Thần, lư giải lời giảng quá khứ của Đại Giác Giả, thật sự th́ lư giải không được Pháp.  Thật ra hàm nghĩa của Giê-su giảng rất đơn giản: khi người khác đánh các vị th́ người khác sẽ đem Đức cho các vị, khi các vị đau khổ th́ nghiệp các vị sẽ tiêu đi, khi các vị có thể thản nhiên đem mặt bên kia cho người khác đánh, cảnh giới ấy đă rất cao rồi.  Tín Giáo thật ra là tu luyện, trên căn bản là tu tại chính ḿnh, Công tại Sư phụ, các vị chỉ cần một mặt làm người tốt, vậy th́ Giê-su, Thần, Phật sẽ giúp các vị diễn hóa Công, đều là giúp đỡ như vậy với sinh mạng mà các Thần Phật độ.  Bởi v́ văn hóa đương thời với hạn chế của các phương diện ngôn ngữ văn tự; nên Giê-su chỉ là giảng bề ngoài của Lư mà không có giảng thực chất của Lư.

 

Hôm nay ở trong truyền Pháp tôi toàn diện giảng Pháp Lư của vũ trụ.  Tuy rằng như thế, người trong thời kỳ mạt Pháp đắc Pháp vẫn c̣n khó.  Lần này tôi truyền bộ Pháp này là lựa chọn thời cơ chúng sinh dễ dàng đắc Pháp mà bắt đầu truyền, lựa chọn tất cả tôn giáo đă đến kỳ mạt, nhân loại đă đến thời gian rất là không tốt mà khai truyền.  Trong tâm của thế nhân thời này đă không c̣n quy phạm của con người, cũng không c̣n bao nhiêu người thực tâm tin Thần nữa.  Chọn trong cái thời gian này tôi đem Pháp truyền ra, tôi đă vừa giảng: trong truyền Pháp tôi v́ người mà phụ trách, tôi v́ xă hội mà phụ trách, thật ra cũng v́ Thần mà phụ trách, không có can thiệp bất cứ tôn giáo nào.  Bởi v́ tôn giáo thời này Thần của các người cũng đều không nh́n nhận.  Bởi v́ xă hội đến thời hiện tại nhân tâm đều không tốt.  Nhưng mà tôi biết được có rất nhiều người họ vẫn có c̣n căn thiện Phật tính, chỉ là tùy theo hồng lưu[25]của nhân loại bại hoại mà rơi xuống, nên người thời nay vẫn c̣n có thể cứu độ, hơn nữa Pháp lớn, khả năng độ người cũng sẽ lớn.

 

Bộ Pháp này không phải truyền một ngày hai ngày cho nhộn nhịp trong xă hội nhân loại.  Trong lúc độ người cũng là đặt nền tảng cho tương lai.  Bộ Pháp này, bởi v́ Pháp lớn, nội hàm bao gồm ở trong đó sẽ lớn, ở trong quá tŕnh con người tu luyện những ǵ luyện ra từ trong Công cũng rất là phong phú.  Các vị biết được công năng có rất nhiều, trong mỗi một cái tầng thứ đều có hơn vạn thứ [công năng], bởi v́ Đại Pháp không chỉ là Phật Gia một môn, [Đại Pháp] tập hợp lại tất cả năng lực. [Đại Pháp] là Pháp của vũ trụ.  Bộ Pháp lớn như vậy, các vị nghĩ xem trong lúc tu luyện đến cuối cùng Viên Măn th́ phải có bao nhiêu thứ [công năng] kèm theo tu luyện mà ra?  Khi tu luyện mà được Viên Măn rồi, th́ tầng thứ sẽ cao, uy lực sẽ lớn, Pháp lực cũng sẽ tương đối lớn.

 

Vừa rồi tôi đă giảng qua một danh từ “tương sinh tương khắc”, thế nào gọi là tương sinh tương khắc?  Tôi đem cái lư này mà giảng cho các vị.   Tại sao Thần không đem những người xấu của xă hội nhân loại, những ma ở trên trời, những quỷ ở phía dưới đều thanh lư cho sạch đi?  Không được, tại sao không được?  Bất luận sinh mạng ở cảnh giới nào, nếu mà không có tác dụng của sinh mạng ở diện phụ, trong thành công không có trải qua một sự cố gắng, không có trải qua khó khăn, sinh mạng tầng thấp không có trải qua khổ sở và cần mẫn mà đạt được những ǵ họ muốn, th́ sinh mạng ấy không biết quư mến những ǵ đă đạt được, cũng không có cảm giác không dễ dàng đạt được, càng không biết thế nào là thắng lợi và thất bại.  Không có sự vui mừng của đầy đủ, không biết thế nào là đau khổ, cũng sẽ không biết thế nào là hạnh phúc.  Chính là v́ cao tầng của vũ trụ có sinh mạng chính [và] phụ, rồi hướng xuống có thiện có ác, hướng xuống nữa th́ có Ma có Phật, có Thần có Yêu [tinh], có người hiền có người ác, sinh mạng vũ trụ mới có sinh cơ[26].  Trong mâu thuẫn sinh mạng mới sống được có mùi có vị.

 

Vừa rồi giảng đến không gian, vậy th́ tôi sẽ giảng lại không gian của vũ trụ và h́nh thức vật chất biểu diện[27]của sinh mạng.  Trong cảnh giới rất cao rất cao của vũ trụ th́ không c̣n sinh mạng có h́nh, mà là những thứ vô h́nh, vật chất cực kỳ vi quan tràn ngập ở trong không gian, họ cũng là linh thể sống, c̣n có [thứ] càng vi quan hơn họ.  Vậy th́, càng hướng đến biểu diện th́ lạp tử của vũ trụ thể chất càng lớn, khoa học hiện tại của nhân loại biết được một số lạp tử, như là phân tử, nguyên tử, trung tử, điện tử, gamma, trung vi tử, nhưng mà đến cuối cùng của lạp tử vật chất __bản nguyên vật chất[28], th́ c̣n cách rất là xa.  Tất cả vật chất của không gian nhân loại tầng này đều là do lạp tử của phân tử cấu tạo thành, không khí, cái bàn của tôi ở đây, tấm vải trải bàn, sắt, thổ, đá, nước, tất cả các loại đều là do lạp tử tầng này của phân tử tổ [hợp] thành.  Tôi thường giảng đạo lư này, tôi giảng bộ óc của con người là bị Thần khống chế, bộ óc của khoa học gia cũng là bị Thần hạn chế.  Con người nghĩ không tới thế nào để chọc thủng không gian tầng này, phân tử cũng vậy, nguyên tử cũng vậy, các người ấy chỉ chú trọng nghiên cứu h́nh thức cá thể của lạp tử, một cái điểm của lạp tử, h́nh thức tồn tại của vài cái lạp tử, các người ấy không có biện pháp để nh́n thấy [mặt] diện tồn tại của nguyên cái phân tử và nguyên tử lạp tử.  Đương nhiên hiện tại không có những thứ cách thức khoa [học] kỹ [thuật]này.  Khi con người thật sự thấy được cái diện này, th́ con người sẽ phát hiện các không gian khác rồi.  Đơn giản như thế, các không gian khác là tương đối rộng lớn, tương đối mỹ hảo.  Khái niệm thời [gian] không [gian] và lớn nhỏ của chúng th́ không thể nào đứng ở cái ư niệm của người thường này, phương thức tư duy của người thường mà nhận thức, con người phải vượt ra khỏi cái trạng thái tư tưởng này mà nhận thức chúng.  Rất nhiều không gian của lạp tử vi quan cấu thành rộng lớn hơn so với không gian này của chúng ta.

 

Lạp tử đều có năng lượng, như vậy mà xem, quá khứ cái vũ trụ này xem  như là do năng lượng cấu thành.  Nhân loại đă nhận thức được nguyên tử có tính phóng xạ, hạt nguyên tử có tính phóng xạ, trung tử có tính phóng xạ, nhưng các vị có biết không?   Gamma, trung vi tử, vật chất                                   càng vi quan th́ năng lượng càng lớn, tính phóng xạ càng mạnh.  Đối với con người mà nói, th́ c̣n chưa nhận thức được thứ vật chất biểu diện này của phân tử cấu thành cũng là có tính phóng xạ, chỉ là thân thể của con người cũng là cấu thành bởi phân tử, tất cả thế giới vật chất đều là cấu thành bởi phân tử, con người cảm nhận không được năng lượng và tính phóng xạ của phân tử.  Phương thức khoa học nghiên cứu của thế giới nhân loại, công cụ hóa nghiệm, dụng cụ đo nghiệm, chính là biểu diện[29]vật thể của phân tử tổ [hợp] thành.  Đối với các máy móc đo năng lượng của nhân loại đều là phân tử cấu thành, các vị làm sao mà trắc nghiệm được phân tử là có năng lượng đây?  Cho nên con người trắc nghiệm không được năng lượng của phân tử.  Ở trong vũ trụ, phân tử tuyệt đối không phải là một tầng lạp tử cuối cùng, mà sinh mạng ở trong một tầng lạp tử lớn hơn so với phân tử cũng giống như người xem nguyên tử dẫn theo một thứ năng lượng.  Trong tu luyện có người tu luyện không những hướng cao [tăng] trưởng Công, cũng có thể hướng dưới [tăng] trưởng Công, đứng ở tầng thứ ấy mà xem con người, thật là có một thú vị khác.  Vậy có thể nói rằng, tầng phân tử không phải là lạp tử ở biểu diện nhất, lớn nhất.

 

Chúng tôi biết được ở trong nguyên tử có hạt nguyên tử và đ́ện tử, h́nh thức vận động của điện tử xoay quanh hạt nguyên tử có giống như h́nh thức vận chuyển của địa cầu này của chúng ta với mấy đại hành tinh xoay quanh mặt trời không?  Các vị đừng xem nó nhỏ, tuy nhiên lạp tử là vi quan, nhưng mà tầng diện[30] của nó có thể sẽ càng lớn, cũng có thể nói tổng thể tích rất lớn.  Ví dụ, nh́n con người, chỉ nh́n một cái phân tử lạp tử của con người th́ không thấy được người, nh́n được biểu diện tổ [hợp] thành của tất cả tầng lạp tử này cấu thành con người th́ sẽ thấy được con người.  Giả thử dùng được bội cao số của siêu quảng giác kính hiển vi đem nguyên tử phóng đại đến lớn như địa cầu mà nh́n xem trên đó có bao nhiêu sinh vật, đương nhiên hiện tại con người không làm được, nếu thấy được các vị sẽ phát hiện đó là một cảnh tượng khác, đối với các sinh mạng kia mà nói th́ đó cũng là một thiên địa rộng lớn.

 

Tôi vừa giảng, phân tử không phải là lạp tử của biểu diện lớn nhất, như vậy thế nào là lạp tử tầng lớn nhất?  Con người vĩnh viễn sẽ không biết được lạp tử ở tầng lớn nhất, nhưng mà lạp tử lớn một tầng so với phân tử th́ cặp mắt các vị đều có thể thấy được, nhưng không dám nghĩ đến.   Các tinh cầu ở trên thiên không, các tinh cầu ở trong vũ trụ, nó có phải cũng là một tầng lạp tử không?  Bởi v́ khái niệm của các vị giới hạn ở trong khoa học hiện hữu, các vị thấy tinh cầu rải rác ở trong thiên thể, nhưng chúng có liên hệ nội tại.  Trên hồng quan, giả thử khi nhân thể [thân người] siêu việt tinh cầu rất lớn, thể tích của các vị, thân thể của các vị, tư tưởng của các vị, khi dung lượng của các vị siêu việt tinh cầu rất nhiều, th́ cũng giống như con người xem phân tử vậy, các vị quay đầu lại xem, các tinh cầu này với kết cấu của lạp tử vi quan có phải là rất giống nhau không khác bấy nhiêu không?  Con người cũng không có trí tuệ và sức tưởng tượng lớn như vậy, tôi nói Phật Đà mới là khoa học gia lớn nhất, khoa học của nhân loại đem nhân loại tự ḿnh phong bế.  Khoa học thực chứng của nhân loại đă tạo thành rất nhiều khu [vực] sai lầm cho con người, bị giới hạn ở đó, các vị siêu việt nó, nó sẽ nói các vị không khoa học, rồi dùng loại cho là khoa học này càng ngày càng khiến tự ḿnh phong bế càng nghiêm ngặt, càng không thể nhận thức được chân tượng của vũ trụ.  Khoa học thực chứng của hiện tại nói rằng phát triển của con người là do tiến hoá mà đến, thật ra trên căn bản luận tiến hoá không tồn tại.  Trên căn bản con người không phải là tiến hóa đến.  Trên lịch sử nhân loại không ngừng nhiều lần xuất hiện văn minh, mỗi thời kỳ văn minh đều có nội dung không giống nhau.  Tôi vừa giảng đến th́ khiến các vị hiểu rỏ nhiều hơn, bởi v́ tŕnh độ văn hóa của các vị cao hơn, khả năng lư giải mạnh (vỗ tay) tôi sẽ giảng nhiều hơn ở phương diện này.

 

Cấu trúc của vũ trụ hoàn toàn không giống nhau như khoa học gia hiện tại nói là nó h́nh thành bởi nổ tung lớn.  Trên cơ bản con người không phải là loài vượn tiến hóa mà đến.  Trong lúc Darwin đem ra luận tiến hóa, luận tiến hóa là trăm điều sơ hở, Darwin tự ḿnh cũng là sợ sệt mà đem ra, sơ hở lớn nhất ở trong đó là ở trung gian không có một quá tŕnh lịch sử tương đối dài từ vượn tiến hóa đến người, vật thực đến hiện tại cũng không có xuất hiện, đến hôm nay đều t́m không được, nhưng con người lại tiếp nhận, mà c̣n tin như là chân lư vậy.  Thực chứng khoa học của hiện đại là một loại giả tưởng, phương hướng của nhân loại sai rồi, nhận thức không ra chân lư của vũ trụ, không dám nh́n nhận sự tồn tại của không gian khác.  Nhưng mà các loại hiện tượng giải thích không rơ ở không gian khác lại có thể phản ảnh đến cái không gian này của nhân loại, con người lại không dám tiếp thu nó, không dám nh́n nhận nó, cho đó là không khoa học.  Nếu mà dùng phương pháp khoa học của hiện tại nhận thức được những ǵ nhận thức không được, vậy chẳng phải đều là khoa học hay sao?  Bởi v́ khoa học đă đặt để định nghĩa cho khoa học, cho nên con người không dám siêu việt [định nghĩa ấy] mà nhận thức.

 

Khi tôi giảng vũ trụ đă nói đến khái niệm của tiểu vũ trụ, cái tiểu vũ trụ này không những người không dám tưởng tượng có bao lớn, đương nhiên tư tưởng con người cũng không ngừng muốn t́m ṭi vũ trụ có bao lớn.  Tiểu vũ trụ mà tôi đề cập đến ở trong khoa học hiện tại c̣n chưa có khái niệm này, khoa học cho rằng cái vũ trụ này là vũ trụ đôi mắt đă nh́n thấy, vũ trụ này mà tôi giảng nó có bao lớn đây?  Dùng con số của nhân loại, ngôn ngữ của nhân loại th́ h́nh dung không được, nhưng mà có thể nói ra đại khái của kết cấu___Các vị có biết có bao nhiêu hệ tinh giống như hệ ngân hà ở trong tiểu vũ trụ không?  Có thể các vị ở đây có sở trường ở phương diện này đă được học qua từ sách vở, nhưng mà tôi giảng sẽ không giống nhau.  Tinh hệ như hệ ngân hà có 2.7 tỉ cái hơn ở cái tiểu vũ trụ hiện tại, không đến 3 tỉ cái.  Đây là dùng phương thức của mắt con người mà nh́n vật thể, một loại h́nh thức kết cấu của tinh thể mà con người nhận thức được mà nói.  Vũ trụ của tương lai c̣n không giống với con số này.  Thích Ca Mâu Ni từng giảng một câu: Ông ta nói Phật Như Lai nhiều như số cát của sông Hằng.  Thích Ca Mâu Ni cũng là Phật Như Lai, ông từng nói Như Lai Phật như số cát của sông Hằng.  Đây là phương thức của Phật Nhăn xem vật thể, thật ra vô lậu mà xem tinh thể trong tiểu vũ trụ nhiều như cát vậy, mật độ giống như phân tử.  Phạm vi của cái tiểu vũ trụ này cũng có vỏ ngoài. Vậy nó có phải là phạm vi lớn nhất của cái vũ trụ này không?   Đương nhiên không phải, đứng ở không gian quảng rộng càng lớn hơn mà xem cái tiểu vũ trụ này cũng chỉ là một cái lạp tử của không gian cự đại mà thôi.

 

Bên ngoài vũ trụ lại là cái ǵ?   Trải qua một quá tŕnh thời [gian] không [gian] dài đăng đẳng, ở ngoài xa mà nh́n như phát hiện một cái điểm sáng.  Trong khi càng đi gần, th́ sẽ phát hiện cái điểm sáng này càng lúc càng to, càng to, càng to, lúc này th́ sẽ phát hiện nó cũng là một cái vũ trụ, với cái vũ trụ của chúng ta lớn nhỏ không xê dịch bao nhiêu.  Thế th́ vũ trụ như vậy có bao nhiêu?  Cũng là dùng phương thức nh́n vật thể của con người mà nói, đại khái có ba ngàn cái vũ trụ như vậy, đây cũng đều là dùng nhận thức của con người và khái niệm con số đối với một thứ nhận thức của nhân tố vật chất.  Kết cấu của vũ trụ là cực kỳ phức tạp.  Bề ngoài ở đây lại có một tầng vỏ ngoài, vậy là cấu thành vũ trụ  tầng thứ hai, rồi phạm vi càng lớn của bên ngoài vũ trụ tầng thứ hai này lại có ba ngàn cái vũ trụ lớn như vậy nữa, lại cấu thành vũ trụ tầng thứ thứ ba.  Đây không phải là bao nhiêu tầng không gian.  Tôn giáo của xă hội người thường giảng đến chín tầng thiên, tôi dùng diện cấu thành bởi lạp tử tầng này đối ứng với nó, chín tầng thiên này chính là không gian của một trong những tầng lạp tử cấu thành ở trong Tam giới đối ứng với phạm vi của cửu đại hành tinh.  Thái Dương Hệ của chúng ở phía Nam của núi Tu-Di.  Tôi thường nói sinh mạng và vũ trụ vĩnh viễn là một ẩn đố của nhân loại, con người vĩnh viễn sẽ không nhận thức được chân tượng của vũ trụ, cũng không thể nào tra [xét] rơ nguyên nhân tồn tại cũa bản nguyên nhứt của sinh mạng được cấu thành.  Bởi v́ con người vĩnh viễn  sẽ không thể đem khoa [học] kỹ [thuật] phát triển đến vi quan như thế.  Có người nghĩ rằng, cứ măi thế này th́ khoa [học] kỹ [thuật] của nhân loại không phải càng lúc càng cao hay sao?  Thật ra không phải như thế.  Tuy nhiên khoa [học] kỹ [thuật] của nhân loại là do sinh vật ngoài [hành] tinh trực tiếp thao [tác] khống [chế], nhưng mà khoa [học] kỹ [thuật] của nhân loại và những sinh vật ngoài [hành] tinh này cũng đồng thời bị Thần sớm đă an bài sẳn rồi.  Khoa [học] kỹ [thuật] chỉ bất quá là chiếu theo sự an bài của Thần mà đi.  Xă hội nhân loại chỉ bất quá là chiếu theo biến hóa của thiên tượng mà phối hợp vận tác, lịch sử của trong quá khứ là không ngừng lập lại, lịch sử của hôm nay cũng là lập lại của lịch sử trước hơn và đă được tu chính.

 

Những ǵ tôi vừa giảng là phải đem tư tưởng của các vị mở rộng thêm, đối với tu luyện của các vị là điều tốt.  Vũ trụ không giống như nhận thức của nhân loại, vậy vũ trụ này thật sự là bao lớn?   Khái niệm của vũ trụ mà tôi giảng cho các vị dù có thêm phạm vi ức vạn tầng th́ cũng chỉ là một hạt bụi của thiên thể cự đại.   Đối với con người mà nói, tôi có thể dùng đạo lư và một khối lớn con số giảng ra cho các vị, nhưng mà con người không cách nào cảm thụ được, con người sẽ vĩnh viễn không thể nào nh́n thấy.  Bởi v́ con người không có kết cấu thần thể như Thần, dung lượng tư duy và trí tuệ trên căn bản không chịu đựng nổi, con người cũng không có loại h́nh thức tư duy này.  Khái niệm cự đại ấy, đại năo của con người cũng không chịu đựng nổi.  Bởi v́ khi con người tu luyện đạt đến tầng thứ cao như thế, khi đại năo, tư tưởng, thân thể đều trở thành cao năng lượng, th́ mới có năng lượng lớn như thế, thể tích lớn như thế, trí tuệ lớn như thế, cho nên đại năo của con người dung nạp không nổi sự cảm thụ cao hơn nhân loại quá nhiều và sự hiện thực của cao tầng triển hiện, trí thức mà con người có thề cầu cũng là có hạn.

 

   Một phương diện khác nữa, con người muốn nhận thức cao như thế, th́ con người phải có cảnh giới đạo đức cao như thế.  Thần sẽ không cho  phép con người mang theo nhân tâm mà đạt đến tầng thứ của Phật, nói rằng đem khoa [học] kỹ [thuật] của nhân loại phát triển đến cao như Phật vậy, tuyệt đối không thể.  Tại sao?  Các vị biết con người có t́nh của con người, c̣n có các thứ tâm chấp trước, quá nhiều thất t́nh lục dục, c̣n có tâm tranh đấu, tâm ganh tị những thứ này, các vị nghĩ xem, nếu như thực sự đến được cảnh giới của Phật, chẳng phải là làm Phật giới đảo lộn hay sao?  Không chừng các vị ở nơi Phật, v́ việc ǵ đó mà gây ra tâm ganh tị rồi xảy ra mâu thuẫn với Phật, điều đó là tuyệt đối không dung thứ; sắc tâm không khứ đi mà nh́n thấy Đại Bồ Tát sắc đẹp tuyệt vời, từ đó khởi lên sắc tâm với Thần, ở trên thiên đây là tuyệt đối không thể tồn tại, cho nên kỹ thuật của con người vĩnh viễn không thể phát triển đến cảnh giới của Thần Phật.  Cũng có thể nói rằng phương thức của khoa [học] kỹ [thuật] của nhân loại vĩnh viễn cũng sẽ không cho các vị đạt đến cảnh giới của Thần, điểm này là khẳng định.

 

Tôi vừa giảng cái Lư tương sinh tương khắc, hiện tại tiếp theo mà giảng. Ở trong cảnh giới rất cao, sinh mạng được tồn tại cũng rất đơn giản, tư tưởng cũng rất là đơn giản thanh tịnh, nhưng mà trí tuệ cực đại, khi hướng về phía dưới rồi sau đó sẽ xuất hiện hai thứ tính của cùng một sinh mạng, lại hướng vể phía dưới th́ nó biến thành hai thứ bất đồng nhân tố vật chất.  Bởi v́ thiên thể của vũ trụ rất to lớn, khi cứ hướng về phía dưới th́ dần dần hai thứ bất đồng vật chất ấy xuất hiện tính đối lập.  Cứ hướng về phia dưới, th́ bất đồng đặc tính của hai thứ đối lập, tính bất đồng vật chất càng lúc càng minh hiển[31], sẽ xuất hiện h́nh thức tồn tại của sinh mạng chính và phụ, lại hướng về phía dưới rồi đến có Phật [Pháp vương] cũng có ma [Ma vương], đồng thời xuất hiện nhiều thứ nhân tố đối lập, như âm dương, Thái cự, v..v.  Lại hướng về phía dưới rồi th́ sinh hóa ra Lư tương sinh tương khắc, tính mâu thuẫn của hai thứ bất đồng vật chất cũng càng lúc càng to lớn.

 

Nhất là khi đến xă hội nhân loại th́ cái Lư tương sinh tương khắc tương đối minh hiển, một con người muốn hoàn thành một việc tốt hoặc một việc xấu, các vị phải khắc phục được mâu thuẫn tương đối, các vị mới có thể hoàn thành việc này, bất luận là cá nhân, đoàn thể, một công ty của xă hội hiện tại, hoặc một chính phủ, muốn làm thành một việc, các vị phải khắc phục rất nhiều mâu thuẫn rồi mới hoàn thành những việc ấy được.  Chỉ có thuận thiên ư th́ mới dễ dàng thành công.  Nếu không th́ không bao giờ có nhẹ nhàng thoải mái làm việc ǵ mà vừa làm là thành công ngay.  Ở trong cái Lư của tầng con người này mà giảng, là con người làm việc không tốt th́ tạo nhiều nợ nghiệp nặng nề, nên vừa làm việc ǵ th́ phải trả nợ.  Bởi v́ cái Lư tương sinh tương khắc hầu như không nơi nào mà không tồn tại, con người làm việc ǵ đều khó khăn, vậy nó có lợi điểm ǵ?  Pháp Lư là viên dung, từ khía cạnh khác mà giảng, một sinh mạng khi đă khắc phục mâu thuẫn của tương đối mà đạt được những ǵ muốn, th́ mới cảm giác được sự không dễ mà được, các vị mới quư trọng nó, th́ mới biết được sự măn nguyện sau khi đă được, sự vui mừng và hạnh phúc sau khi thắng lợi.  Nếu như không có các thứ tồn tại của tính đối lập này, vậy các vị thử nghĩ xem, muốn làm việc ǵ th́ làm, làm th́ sẽ xong ngay, muốn làm ǵ th́ làm ǵ, các vị không cần phải đi tranh thủ bất cứ việc ǵ, làm ǵ cũng đều rất nhẹ nhàng, làm ǵ đều không có khó khăn, các vị sẽ cảm thấy sống không có ư nghĩa.  Chính v́ các vị không dễ mà được, cho nên các vị mới cảm thấy hạnh phúc.  Đây là trạng thái sinh tồn của nhân loại, th́ con người cũng sẽ sống được có sức sống.

 

Thông qua những ǵ vừa giảng, tôi hy vọng các vị mở rộng được tư tưởng của chính ḿnh, ở trong tu luyện có thể giúp cho tinh tấn.  Giảng những điều này th́ lời phải giảng rất nhiều, có lúc tôi muốn nói cái này nhưng lại muốn nói cái kia.  Bởi v́ thời giờ quá ngắn, tôi nghĩ: các vị đến đây mang theo rất nhiều vấn đề, gặp tôi rồi cũng có rất nhiều lời phải hỏi, tôi sẽ đem th́ giờ tối đa cho các vị, tôi giải đáp vấn đề cho các vị, các vị đều nên chăm chú nghe.   Đây cũng là giảng Pháp, mà lại có tính châm đối.  Như vậy dưới đây tôi sẽ giải đáp vấn đề cho các vị, các vị có thể đứng lên hỏi lớn tiếng, để cho mọi người đều nghe được, cũng có thể chuyển giấy qua đây.

 

Ở trong chỗ ngồi đưa tay lên để hỏi, giấy viết quá dài ḍng đọc sẽ phí th́ giờ, các vị viết lên giấy nên đi thẳng vào vấn đề, một hỏi thế nào; hai hỏi thế nào; đơn giản gắn gọn một chút.

 

                                                  

Chuyển dịch từ bản tiếng Hán : http://www.falundafa.org/book/chibig5/doc/houston1996.doc

Đây chỉ là phần giảng Pháp

Dịch ngày 12 thàng 11 năm 2006

Hiệu chỉnh ngày 27 tháng 11 năm 2006 (Biên Tập Thư Viện Đại Pháp)


 

 

 

 

 

 

Giảng Pháp tại Pháp hội Houston năm 1996

[Mỹ Quốc]

(Vấn Đáp Phần I)

 

 

 

 

 

 

 

Lư Hồng Chí

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngày 12 tháng 10 năm 1996

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bản dịch từ tiếng Anh

(Bản Thảo)

 

 


 

Câu hỏi:  Thưa, điều ǵ sẽ xảy ra cho một người già nếu người ấy không đạt Viên Măn?

 

Sư Phụ:  Người học viên này nêu lên một câu hỏi tượng trưng.  Trong các chư vị ngồi đây, có nhiều người lớn tuổi hơn.  Câu hỏi vị ấy nêu lên là: điều ǵ sẽ xảy ra cho một người lớn tuổi nếu người ấy không đạt Viên Măn?  Tu luyện là việc cực kỳ nghiêm túc.  Không phải là những thứ hiện nay ở Trung Hoa Lục Địa, mọi người đi cửa sau để đạt được cái ǵ đó.  Đó là không được.  Thế th́ họ phải làm sao?  Chỉ có khi nào chư vị chân chánh tu luyện chính ḿnh một cách vững vàng th́ mới được.

 

Trong khi trả lời câu hỏi này, trước hết tôi muốn giảng một chút về sự liên hệ giữa tu luyện và làm việc.  Tu luyện không ảnh hưởng đến đời sống b́nh thường của chư vị.  Bất kể là chư vị có cơ sở trong xă hội, hay là một viên chức cao cấp trong chánh quyền, chư vị có thể tu luyện trong bất cứ ngành nghề nào trong thế giới nhân loại này.  Trong quá khứ, Chúa Jêsu giảng : người giàu mà lên Thiên Đàng th́ khó hơn con lạc đà chui qua cái lỗ kim.  Tại sao ông giảng như thế?  Đó là v́ nhiều người không thể buông bỏ được cái tâm ràng buộc chấp chước vào tiền bạc.  Kỳ thực, tôi cho chư vị biết, chư vị không nên quan tâm nhiều về bao nhiêu tiền bạc mà chư vị có.  Đến cả nếu nhà của chư vị được xây bằng cả đống tiền và cửa ngơ vào được lót bằng vàng, không kể là quan chức vị của chư vị cao bao nhiêu, hay nếu chư vị là một vị tổng thống của một quốc gia, chư vị cũng chỉ là một người tốt mà thôi.  Chư vị có thể tu luyện chính ḿnh trong môi trường của chư vị và có thể tu luyện trong mâu thuẫn của các giai cấp xă hội.  Hăy suy nghĩ, giữa những người chúng ta ngồi đây, có người đến từ các giai cấp xă hội khác nhau.  Có người làm việc để sinh nhai.  Một số mâu thuẫn sẽ xảy ra giữa sinh kế tầm thường của con người.  Một người từ giai cấp xă hội này, giữa mâu thuẫn và chịu đựng gian khổ, cũng có thể làm một người tốt, v́ thế mà đạt được tiêu chuẩn của tu luyện, cuối cùng Viên Măn.  Hiện tại, giới trung cấp cũng có mâu thuẫn của giai cấp xă hội đó.  Trong mâu thuẫn họ cố gắng làm người tốt và cố gắng đề cao lên các tầng thứ cao hơn.  Theo cách ấy chính họ cũng có thể tu thành đạt trong pháp môn của họ.  Tôi phát hiện rằng, hiện nay con người trong bất cứ tầng lớp giai cấp xă hội nào, cũng có thể đề cao lên các tầng thứ cao hơn và cũng tu luyện được.  Một vị tổng thống của một quốc gia trái lại th́ phải lo lắng trong phạm vi hoạt động đó, phải lo lắng về các mâu thuẫn đặc định xảy ra trong giai cấp xă hội đó.  Giữa các trạng thái và các chủng tộc cũng có xảy ra mâu thuẫn; tất cả nhân loại đều như nhau.  C̣n về nhân loại, sống trong thế giới này là đau khổ, v́ thế mà họ có thể tu luyện.  Nơi đây tôi bảo các đệ tử của tôi phải vượt qua khỏi ranh giới của tôn giáo khi hiểu về tu luyện và đưa đến sự tu luyện chân chánh của con người.

 

Cho nên đối với người già, tu luyện cũng như thế.  Pháp môn của tôi là một môn tu luyện cả hai, tâm tính và sinh mệnh của con người; trong khi một người tu luyện, sinh mệnh của người ấy sẽ được kéo dài.  Chẳng phải là có đủ thời gian hay sao?  Nhưng tiêu chuẩn đ̣i hỏi cho người già là phải chuyên cần hơn và phải xem tu luyện là nghiêm túc.  Nếu một người già v́ lư do nào đó mà thật sự không đạt được Viên Măn, nếu đến lúc cuối đời và trước khi chết mà thề nguyện rằng “lần kế tiếp chắc chắn tôi phải tu luyện”, th́ họ sẽ được mang theo Pháp Luân và mang theo những ǵ đă tu luyện với họ khi tái sinh, họ sẽ tiếp tục tu luyện từ giai đoạn của cuối đời trước.  (Vỗ tay) Một điều nữa là, làm người đơn thuần là quá đau khổ, v́ thế mà họ có thể không muốn đến đây nữa.  Thế th́ phải làm sao?  Họ đă tu luyện được bao nhiêu th́ họ sẽ đạt được bấy nhiêu.  Sau đó họ sẽ được đo lường để chỉ định tầng thứ tu luyện hiện tại của họ.  Nếu đó là tại tầng thứ của một thiên đàng trong Tam Giới, th́ họ sẽ lên tầng thứ của thiên đàng đó để làm một sinh mệnh của tầng thứ đó.  Nếu chư vị có thể rời khỏi Tam Giới, nhưng chư vị không có Quả Vị Viên Măn, th́ chư vị có thể lên một thế giới thiên đàng để trở thành một chúng sinh.  Các thế giới đó không giống như con người tưởng tượng, nơi đó chỉ có chư Phật và chư Bồ Tát, không có ǵ khác nữa.  Trong các vị ấy th́ có vô số chúng sinh, và các thế giới đó th́ cực kỳ thịnh vượng và tuyệt vời.  Có thiên nhân sống trong đó (vỗ tay), nhưng đối với con người th́ họ cũng là thần.  Không thể so sánh họ với con người ở thế gian được; chỉ có là họ không có Quả Vị mà thôi.  Câu hỏi của chư vị đă được trả lời một cách căn bản. (Vỗ tay)

 

Câu hỏi:  Thưa, người đệ  tử tu luyện trong chánh pháp th́ họ không có bị rắc rối về sức khoẻ, chúng tôi phải  hiểu thế nào  về vấn đề này?

 

Sư phụ:  Ở Trung Hoa Lục Địa, ở nhiều địa phương người ta có một câu nói, khi có ai bị bệnh mà khó chữa trị, người khác bảo với họ rằng: “Nhanh lên và đi học Pháp Luân Công đi.  Quư vị sẽ được chữa vừa khi bắt đầu tập luyện.”  Tại sao như thế?  Đó là v́ tu luyện Pháp Luân Công chỉnh sửa thân thể con người rất nhanh.  Mục đích là để cho họ tức th́ tham gia tu luyện sau khi được chỉnh sửa xong, v́ thế không phải như người thường họ hiểu.  Khi người ta đến học pháp môn này, họ sẽ được kết quả tốt nếu họ không ôm giữ tư tưởng cầu trị bệnh.  Đó là v́ tu luyện đ̣i hỏi con người không được có tâm ràng buộc chấp chước, v́ không cầu mong nên họ được chữa trị.  Vừa khi một người có tâm cầu mong, th́ đó là một tâm ràng buộc chấp chước, và kết quả ngược lại là xấu.  Nếu chư vị nói rằng, tôi chỉ đến để được chữa bệnh, th́ chư vị có tâm ràng buộc chấp chước, bởi v́ truyền Đại Pháp ra thế giới không phải là với mục đích trị bệnh, mà là cứu độ con người; việc trị bệnh của chúng tôi là chỉnh sửa thân thể cho những người được cứu độ.  Chư vị đến với tâm ràng buộc chấp chước th́ cũng tương đương với ôm giữ cái tâm bệnh đó và không buông bỏ nó đi, trong trường hợp này th́ chúng tôi không có cách nào để loại trừ cái bệnh đó. 

 

So sánh quan niệm của con người và chân lư của vũ trụ th́ là trái ngược nhau, chư vị càng cầu mong điều ǵ th́ sẽ càng không được.  Chỉ khi nào chư vị vứt đi tư tưởng đó th́ chư vị mới bỏ đi cái tâm bệnh đó.  Trong tu luyện người ta không nên cầu được trị bệnh; không được cầu mong.  Cho nên khi đang tập luyện người có bệnh không nên nghĩ về bệnh của ḿnh.  Khi chư vị không cầu mong điều ǵ, không chú ư đến cái bệnh ấy, chỉ nghĩ về tập luyện, chư vị càng tập th́ nó sẽ tốt hơn.  Có lẽ khi tập luyện xong trở về nhà, chỉ qua đêm tất cả chứng bệnh của chư vị sẽ lành.  (Vỗ tay) Người trong nhiều địa phương ở Trung Hoa Lục Địa đang đồn đại những chuyện như thế.  Họ cảm thấy đó là một chuyện kỳ diệu.  Nhiều người đang tập luyện công pháp này, con số người đang tập th́ đang tăng lên.

 

Cho nên đó là cái lư mà tôi đă giảng: tức là, ai mà không cầu mong th́ sẽ có kết quả nhanh nhất, trong khi người mà cầu mong có lẽ sẽ có kết quả chậm hơn.  Tôi nghĩ về bệnh là thế này: khi tôi làm những việc này cho các đệ tử, tôi không gọi đó là chữa bệnh; mà gọi là tịnh hóa thanh lọc các thân thể căn nguyên của người tu luyện.  Mục đích của tịnh hóa là tạo một nền tảng cho sự tu luyện của họ.  Những người có bệnh trong thân thể th́ không thể xuất Công được.  Thế th́ phải làm sao?  Khi chư vị đến và tập các bài công pháp, th́ chư vị nên đến và tập luyện; chư vị không nên có bất cứ tâm ràng buộc chấp chước nào hay là có cầu mong nào, th́ đó là tốt nhất.  Theo như cách này th́ tôi có thể tịnh hóa thân thể của chư vị, tịnh hóa thân thể cho đến trạng thái hầu như không c̣n bệnh nữa.  Nhưng có những trường hợp đặc biệt, hay là dưới một t́nh huống mà không ảnh hưởng sự tu luyện của chư vị, th́ có thể tôi sẽ chừa lại một chút khó chịu qua tiêu nghiệp và một chút khó chịu v́ bệnh.  Tại sao lại chừa lại một chút đó?  V́ sự lĩnh hội của người tu luyện mà làm như thế, một phần cần phải đề cao lên.  Hăy suy nghĩ, nếu thân thể bên ngoài của một người mà không có bệnh th́ người ấy là siêu phàm, và nếu không phải bị khó chịu v́ tiêu nghiệp th́ đó không phải là tu luyện; đương nhiên họ sẽ tin; dưới những t́nh huống ấy, th́ ai lại không tin?  Họ sẽ tin một mạch cho đến cùng.  V́ thế mà một phần đă được chừa lại cho một số người, thể theo hoàn cảnh của họ, dùng đó để cho chư vị tu luyện, và làm như thế là để xem chư vị có tin tưởng hay không.  Mục đích là giúp cho người tu luyện đề cao mà giác ngộ.  Chẳng phải là cách này hay sao?  (Vỗ tay)

 

Tuy thế, c̣n một vấn đề nữa là, tôi sẽ giảng rơ cho tất cả chư vị: khi tu luyện người tu luyện sẽ gặp một số mâu thuẫn và sẽ gặp khó khăn.  Các khó khăn sẽ thể hiện trong hai cách: một là thân thể cảm thấy khó chịu; cái kia là người khác sẽ kích động chọc tức chư vị.  Tôi nói với chư vị rằng, nguyên nhân mà cơ thể bị khó chịu không phải là bệnh, mặc dù nó thể hiện giống như thế.  Tất cả chư vị phải biết đó là nghiệp lực đang được tiêu trừ.  “Tiêu trừ” nghiệp là ǵ?  Kỳ thực th́ tôi đang tịnh hóa toàn bộ thân thể của chư vị.  Con người, trong khi tái sinh giữa người thường, tái sinh từ đời này đến đời khác; một số người th́ đă tái sinh hai mươi lần ǵ đó, một số th́ đă tái sinh khoảng ba mươi lần, hay là hơn thế nữa.  Khi tái sinh trong bao nhiêu lần, tái sinh đi tái sinh lại giữa người thường, mỗi một lần tái sinh th́ người ta sẽ tạo một số lượng nghiệp to lớn.  Tất nhiên, trong mỗi một cuộc đời, khi bị bệnh và đau khổ th́ họ sẽ tiêu trừ bớt đi một số nghiệp, nhưng trong mỗi một đời th́ sẽ tích lũy nhiều nghiệp, và khi tích lũy nhiều nghiệp rồi th́ họ sẽ bị bệnh.  Khi người ta có bệnh họ sẽ t́m bác sĩ để chữa bệnh cho họ.  Khi bác sĩ trị bệnh, họ chỉ trị được những ǵ ở bên ngoài của cái thân thể này.  Con người tiêu trừ đi một số nghiệp khi họ bị đau đớn v́ bệnh, nhưng phần đông nghiệp lực và nguồn gốc mà gây ra căn bệnh th́ ở trong các không gian khác.  Bác sĩ không thể chữa trị và nguồn gốc của căn bệnh cũng vẫn c̣n ở đó, cho nên trong bao nhiêu đời, mỗi một cuộc đời của họ, th́ họ sẽ tích lũy một số nghiệp.

 

Chư vị có biết là thân thể của con người ngày nay ra như thế nào không?  Khi tôi giảng trong khóa giảng tôi nh́n thấy trong xương tủy của một số học viên chứa đầy những thứ đen.  Tất nhiên là không thể thấy được trong không gian này, bởi v́ nghiệp tồn tại trong các không gian khác.  Thế th́ phải làm ǵ đây?  Từ phân tử vi tế cho đến các lạp tử bên ngoài, nh́n từng lớp từng lớp, từ nhỏ đến lớn và nh́n từ ba chiều, th́ giống như nhiều ṿng trong một thân cây; không có lớp nào sạch cả.  Tôi muốn tịnh hóa thân thể của chư vị từ trong phần tận cùng nhất.  Nếu chư vị không tu luyện, không ai sẽ làm những việc này cho chư vị.  Trong quá khứ, Phật Giáo giảng rằng con người không thể tu thành trong một đời, rằng chính con người không thể tự ḿnh mà tịnh hóa thân ḿnh, và muốn đề cao th́ lại càng khó khăn hơn.  Nếu một người muốn tu luyện lên, th́ họ phải có Pháp chân chánh chỉ đạo; lúc đó th́ mới có kết quả.  Nếu chư vị muốn tu luyện trong Đại Pháp, tôi sẽ lấy đi nghiệp lực chứa trong thân thể của chư vị, lấy đi ô nhiễm trong đó, lấy đi căn nguyên phía sau tất cả những thứ xấu trong thân thể của chư vị và đẩy chúng ra.  Nếu tất cả được đẩy ra từ thân thể vật chất bên ngoài này của chư vị cùng một lúc, th́ chư vị sẽ không chịu nổi; chư vị sẽ chết.  Thế th́ phải làm sao?  Trong quá tŕnh đẩy nó ra, phần đông là lấy nó ra từ các không gian khác, đẩy nó ra khỏi thân thể của chư vị.  Chỉ c̣n lại một phần, một phần rất rất nhỏ,  đẩy nó ra, xuyên qua phần thân thể bên ngoài này của chư vị.

 

Tại sao lại chừa nó lại ở phần bên ngoài này?  Nếu tất cả mà được chừa lại trong các không gian khác, chẳng phải là đă làm xong rồi hay sao?  Làm theo cách ấy th́ không phù hợp với luật của Thiên Đàng.  Được th́ phải mất.  Khi một người thiếu ǵ đó th́ họ phải hoàn trả lại.  Đây là luật của Thiên Đàng.  Khi con người tạo nghiệp th́ họ phải hoàn trả lại, và nhất là người tu luyện th́ lại càng phải như thế.  Kỳ thực, tôi chỉ để cho chư vị hoàn trả lại một chút đó, xem như là chư vị hoàn trả lại, và tôi làm như thế chính là v́ chư vị có ước nguyện muốn tu.  Mặc dù tôi chỉ để cho chư vị chịu đựng đau đớn một chút ở phần bên ngoài này, chư vị cũng vẫn đột nhiên cảm thấy thân thể bị bệnh nặng và đau đớn vô cùng.  Kỳ thực một số người cảm thấy như là vượt qua không nổi.  Những người mà hiểu được th́ biết: “Tôi tu luyện th́ có ǵ mà sợ chứ?  Tôi đă nghe được Pháp, tôi đă đọc sách Pháp, và tôi lĩnh hội được tất cả Pháp lư.  Có ǵ mà phải sợ chứ?”  Đó chỉ là một ư niệm đơn giản và vững vàng, nhưng kỳ thực th́ sáng c̣n hơn vàng.  Họ không uống thuốc cũng không đi bác sĩ.  Đột nhiên, họ khoẻ ra và cũng đă vượt qua một thử thách to lớn, một mảnh nghiệp to lớn đă được tiêu trừ.  Phần nghiệp càng to th́ được đẩy ra trong các không gian khác; kỳ thực th́ phần mà được đẩy ra phần bên ngoài này chỉ là một mảnh nhỏ, nhưng cái nghiệp th́ được tính là đă được tiêu trừ, được tính là chư vị đă hoàn trả lại.  Cho nên trong quá tŕnh tu luyện, một số người cảm thấy đau đớn trong thân thể, nhưng cảm giác đau đớn đó th́ khác với bệnh.  V́ thế sẽ xuất hiện những loại t́nh huống này, qua những loại t́nh huống này đó trên căn bản là để khảo nghiệm xem chư vị quyết tâm đến mức độ nào.  Qua các khảo nghiệm, th́ sẽ phán xét xem chư vị có thể tự xem ḿnh là người tu luyện hay không, trong lúc ấy chư vị có tin tưởng Pháp này hay không.  Tu Phật kỳ thực là một vấn đề cực kỳ nghiêm túc.

 

Trong tu luyện Xuất Thế Gian Pháp, thân thể sẽ được tịnh hóa đến điểm cao nhất; đây cũng gọi là thân La Hán.  Lúc ấy thân thể đă được đề cao đến điểm mà thân thể là một thân thể cao năng lượng, các tế bào của con người b́nh thường không c̣n nhiều nữa.  Từ bên ngoài mà nh́n th́ giống như thân thể của một người b́nh thường, nhưng nó khác rồi.  Lúc ấy th́ nghiệp bệnh không c̣n nữa, bởi v́ bệnh ở thế gian không c̣n ảnh hưởng đến cái thân thể mà được tạo thành bằng vật chất cao năng lượng của chư vị.  Vừa qua khỏi Thế Gian Pháp, tất cả nghiệp bệnh của chư vị đă được đẩy ra hết rồi.  Trong Thế Gian Pháp tu luyện th́ chư vị sẽ khó chịu đau đớn, nó thể hiện trong thân thể, hay là người tu luyện gặp những chuyện giật ḿnh, nhưng không bị đe dọa.  Khi xảy ra th́ chư vị không sợ, nhưng lại làm người khác lại sợ hết hồn.  Những việc này sẽ xảy ra.  Có rất nhiều đệ tử đang chân chánh tu luyện Đại Pháp, nhưng không có rắc rối ǵ xảy ra cả.  Miễn là chư vị tu luyện, tôi sẽ bảo hộ chư vị.  Tất nhiên, nếu chư vị không tu luyện th́ tôi sẽ không bảo hộ chư vị; tôi chỉ làm những việc này cho người tu luyện.  Cho nên chư vị đừng mang người khác đến đây để được trị bệnh.  Hiện tại, tôi không lo việc người thường và không ai trong chư vị được làm điều ǵ để phá hoại Pháp.  Nếu một người không tu luyện th́ người ấy phải gánh chịu tất cả hậu quả mà họ đă gây ra.  Không kể là chuyện ǵ xảy ra cho họ, tất cả đều có nguyên nhân.  Câu này đă được trả lời.

 

Câu hỏi:  Thưa, Sư Phụ có thể thanh lọc thân thể của mọi người hôm nay không?  Nhất là những thứ mà đă học từ các môn khác.

 

Sư Phụ:  Đừng lo về những điều này.  Tôi có thể cho chư vị biết rằng, khi rời khỏi nơi đây sau khi ngồi và nghe giảng, bảo đảm rằng chư vị sẽ cải biến.  Nói về vấn đề này, tôi muốn nói với chư vị các học viên mà không kiên tŕ: chư vị muốn làm người tu luyện nhưng không nghiêm khắc giữ vững chính ḿnh, học và tu luyện có lúc có lúc không, cho nên sẽ có vấn đề xảy ra trong các thân thể của chư vị.  Nguyên nhân là v́ khi chư vị không chân chánh tu luyện, th́ cái thân thể này nó sẽ trở về trạng thái của người b́nh thường.  Lúc ấy chư vị sẽ tự hỏi, “Tại sao thân thể của tôi lúc nào cũng không tốt?”  Tu luyện là nghiêm túc.  Tại sao nó không tốt?  Điều này, chư vị phải tự hỏi chính ḿnh.  Chư vị có tin tưởng Pháp không?  Chư vị có tin tưởng rằng chư vị là người tu luyện không?  Tâm của chư vị có vững vàng không?  Nếu chư vị chân chánh quyết tâm tu luyện và  buông bỏ được những tâm ư của con người, không cần chỉ một giây bệnh của chư vị sẽ biến đi.  (Vỗ tay) Mâu thuẩn tư tưởng không hữu hiệu trong tu luyện.  Tâm của chư vị không nhất quyết trong khi chư vị tu luyện, nghĩ rằng: “Thật sự là Pháp này có [như Sư Phụ giảng] không?  Th́ đó cũng như là: “Tôi đang tu luyện phải không?  Hiện tại, tôi là người thường hay là người tu luyện?” 

 

Tu luyện Phật Pháp chân chánh không phải là b́nh thường như các tôn giáo trong Thời Mạt Pháp.  Tu luyện là vấn đề rất nghiêm túc.  Nếu chư vị không quyết tâm, tất cả nỗ lực của chư vị cũng vô ích thôi.  Nếu chư vị buông bỏ được danh, lợi và dục vọng, tuy thế chư vị không đạt Viên Măn, cuối cùng chính tôi cũng cảm thấy bất công.  Đối với con người, buông bỏ danh, lợi và dục vọng chính là buông bỏ cuộc đời này.  Nhân loại sống v́ cái ǵ?  Chẳng phải chỉ v́ tiền, danh vọng, dục vọng của con người v..v, hay sao?  Nếu chư vị có thể buông bỏ những thứ đó đi th́ chư vị c̣n là con người không?  (Vỗ tay) Con người sống chỉ v́ những thứ đó, chỉ có chư Thần là không v́ những thứ đó.  (Vỗ tay) Nhưng tôi sẽ nói với chư vị rằng chư Thần cũng không phải là bất động như các h́nh tượng giống như con người tưởng tượng.  Con người không biết, nhưng trên thực tế th́ Thiên Đàng là mỹ diệu vô cùng.  Chư Thần biết nhiều hơn con người họ biết thú vị ra sao, nhưng rất cao thượng, nhân từ, và cực kỳ cao quư.  Bởi v́ họ có một cảnh giới cao, họ có năng lực đặc thù.  Thân thể của họ có thể bay lượn chung quanh.  Khắp nơi đều là tuyệt vời.  Ngôn ngữ con người không thể diễn tả được.  Con người ở đây không có màu sắc tồn tại như bên kia.  H́nh dáng của chư Thần đẹp vô cùng; huyền diệu vô cùng.

 

Có những người già trong chúng ta đang ngồi đây, và tất nhiên cũng có người trẻ.  Trong tu luyện, thân thể con người trở về h́nh tướng vốn từ nguyên thủy.  Khi chư vị thăng hoa [trong tu luyện] th́ nó sẽ trẻ hơn.  Khi chư vị thật sự trở về h́nh tướng vốn từ nguyên thủy, chư vị sẽ phát hiện rằng chư vị trẻ vô cùng.  Mặc dù một số người th́ rất già, chủ nguyên thần của họ là một người trẻ hay là một trẻ em.  Chư vị biết, khi người già lăo suy, người ta gọi họ là “trẻ em lớn”.  Họ giành thức ăn với trẻ em và họ chơi với trẻ em.  Tại sao?  Người khác cho rằng người này đă già rồi, già đến nổi mà không c̣n hoạt động nữa.  Khi chư vị giải thích điều này qua khoa học hiện đại th́ là như thế.  Nhưng kỳ thực th́, tôi có thể cho chư vị biết rằng, khi người ta già buông bỏ đi tất cả các tâm ràng buộc chấp chước của họ, và tất cả ư đồ và truy cầu của con người của họ cũng mài ṃn đi.  Họ buông bỏ tất cả, th́ bản tính nguyên thủy của họ trở về và thể hiện ra.  Có thể trước tiên chính là chủ nguyên thần của họ là trẻ em, cho nên họ sẽ bắt đầu hành động giống như trẻ em lớn.  Tôi nói sự thật là như thế.  Trong tu luyện, càng lên cao, th́ người tu luyện càng đẹp và càng trẻ.  Có người nói rằng khi chư vị nh́n các sinh mệnh ở một tầng thấp hơn [từ nơi đây], chư vị sẽ nh́n thấy: khi họ cố gắng chải tóc họ cũng không thể chải cho thẳng và tóc của họ bị rối bời.  Đó là v́ một người càng hạ xuống thấp th́ càng xấu hơn.  Qua tu luyện một người càng đề cao lên, th́ càng mỹ diệu hơn.  Không những thân thể không c̣n nghiệp bệnh, mà lại càng trong sạch và trong sạch hơn.

 

C̣n về “nhất là, những thứ c̣n lại từ các môn khác”, miễn là chư vị chân chánh tu luyện, tôi sẽ thanh lư những thứ đó cho chư vị.  Chư vị không nên để tâm vào nhưng thứ này, không nên nghĩ đến.  Buông bỏ chúng đi.  Nhất là, nếu chư vị đến [với Đại Pháp] bởi v́ vấn đề đó th́ không được.  Nếu chư vị bị ràng buộc chấp chước quá nhiều vào đó, th́ chư vị đang ôm giữ nó lại.  Đến cả nếu tôi trừ loại nó đi, tâm của chư vị cũng thấy không vững.  Nếu chư vị muốn chân chánh tu luyện, tôi sẽ gỡ đi tất cả những thứ xấu trên người của chư vị.

 

Câu hỏi:  Bây giờ chúng tôi đến nghe Pháp, thưa Thầy sẽ cho chúng tôi Pháp Luân  phải không?

 

Sư Phụ:  Chư vị là người tu luyện, tôi sẽ trông nom cả hai, người đến nghe Pháp và người không thể đến được.  Không những chỉ hạ nhập Pháp Luân, mà sau khi bắt đầu tu luyện Đại Pháp, tôi cũng phải chỉnh lư thân thế của học viên trên toàn diện.  Cho nên không kể là chư vị gặp tôi hay không gặp tôi, đều là như nhau.  Miễn là chư vị chân chánh tu luyện, những ǵ chư vị đáng được th́ sẽ được ban cho.  Ở Trung Quốc, chỉ có vài chục ngàn người nghe tôi giảng, nhưng bây giờ th́ trên toàn Trung Quốc mọi người đều đang tu luyện.  Biết bao nhiêu người chưa từng gặp tôi, nhưng họ đạt được tất cả những ǵ cần thiết để tu luyện Đại Pháp.  Tôi truyền một Pháp to lớn như thế, cho nên nếu thân thể chánh của tôi mà làm tất cả, th́ tôi không thể làm tất cả được; lo cho mỗi một người trong mọi khía cạnh th́ không thể được.  Tôi hạ nhập Pháp Luân cho chư vị.  Miễn là chư vị tu luyện, đọc sách, nghĩ rằng Pháp tốt, muốn tu luyện Đại Pháp, nếu chư vị chân chánh suy nghĩ thế này, th́ chư vị sẽ phát hiện rằng thân thể của chư vị có cảm giác khác biệt.

 

Tôi sẽ không ngừng hạ nhập Pháp Luân cho chư vị.  Hăy suy nghĩ, nếu một người không tu luyện, thân thể mà không có các khí cơ cần thiết để tu luyện th́ xuất ra cái ǵ đây?  Pháp Luân là cội rễ của toàn bộ những ǵ tôi ban cho chư vị.  Và tôi sẽ tiêu trừ nghiệp cho chư vị, tôi sẽ giải quyết tất cả ân oán từ trong các cuộc đời quá khứ của chư vị và từ các tầng thứ không gian khác nhau, cùng với những sự liên hệ thâm xâu đủ loại, tôi sẽ hạ nhập cho chư vị nhiều khí cơ cả bên trong lẫn bên ngoài thân thể của chư vị, các khí cơ đó sẽ vận động tất cả cải biến trong toàn bộ thân thể của chư vị, và tôi sẽ hạ nhập những thứ ở đơn điền của chư vị và các nơi khác cho chư vị.  Giống như các hạt giống, cả hơn mười ngàn thứ sẽ được ban cho.  Trong tương lai tôi cũng sẽ xóa tên của chư vị trong sổ tên của địc ngục.  Đây là điều mà chư vị được phép biết, tôi sẽ làm nhiều và nhiều hơn nữa cho chư vị, chỉ lúc ấy th́ chư vị mới có thể chân chánh tu luyện, chỉ lúc ấy th́ chư vị mới chân chánh đề cao trong tu luyện Đại Pháp.

 

Đôi khi tôi nói rằng các sư khi công giả gạt người.  Kỳ thực th́ họ đang gạt người ta.  Họ làm được ǵ cho chư vị chứ?  Không làm được ǵ cả.  Nếu những ǵ tôi nêu ra mà không ban cho chư vị th́ làm sao chư vị tu luyện?  [Những thứ này] qua tập luyện có thể được tạo ra không?  Hơn nữa, nếu chư vị không được bảo hộ trong khi chư vị tu luyện th́ sẽ nguy hiểm cho tính mạng của chư vị, bởi v́ con người phải trả nghiệp.  Nếu không bảo hộ chư vị, những sinh mệnh mà chư vị thiếu trong quá khứ, chư vị phải làm sao?  Trong con người ngày nay, ai mà không thiếu một sinh mệnh?  Qua đời này đến đời khác, ngày nay con người tạo rất nhiều nghiệp, và thế gian đầy nguy hiểm.  Nếu một vị nào mà không có trách nhiệm với con người th́ vị ấy đang làm hại con người, cho nên tôi nói rằng [những sư ấy] đang lừa người ta.  Bây giờ chư vị đang tu luyện Đại Pháp, cho nên tất cả những điều này sẽ được giải quyết cho chư vị.  Miễn là chư vị chân chánh học Đại Pháp, chư vị sẽ đạt được.

 

C̣n những người đang ngồi đây tương đối học vấn cao hơn: đừng bị lư thuyết hiện đại giới hạn.  Giả thử nếu một người với Thiên Mục đă mở mà nh́n quyển sách Chuyển Pháp Luân, người ấy sẽ phát hiện rằng mỗi một chữ trong đó là có một chữ Vạn, và mỗi một chữ là một vị Phật.  Hăy suy nghĩ: sức mạnh của Pháp này là bao nhiêu và quyển sách này có bao nhiêu vị Phật trong đó?  Hơn nữa, mỗi một chữ có từng lớp từng lớp các vị Phật, bởi v́ sách này bao gồm các lư của các tầng thứ khác nhau của vũ trụ.  Mỗi một lần chư vị đọc sách sau khi đề cao trong tu luyện, chư vị sẽ phát hiện rằng cũng cùng một câu đó mà hàm nghĩa th́ khác so với những ǵ chư vị đọc trong sách trước đó.  Chư vị sẽ có lĩnh hội mới, và sách sẽ giảng về tầng lớp nghĩa khác, trong mỗi một chữ th́ có từng lớp từng lớp chư Phật từ vô số các tầng thứ khác nhau, không đếm được.  Tất nhiên, người thường không nh́n thấy được các vị ấy.  Cho nên tôi nói với chư vị rằng quyển sách này là cực kỳ quư báu.  Trong quá khứ, có người c̣n bỏ dưới đít của họ và ngồi trên đó trong khi họ nghe giảng.  Lúc đó, chư vị chưa hiểu Pháp này là ǵ.  Khi chư vị hiểu ra, chư vị phát hiện rằng tất cả là cực kỳ nghiêm túc.  Trong tu luyện các vị  ấy biết từng mỗi một tư tưởng của chư vị; đến cả trước khi tư tưởng của chư vị xuất ra th́ các vị ấy đă biết là tư tưởng nào rồi.  Con người nghĩ rằng sự biểu hiện của tư tưởng con người là một quá tŕnh rất nhanh chóng, nhưng nh́n các tư tưởng của chư vị từ một không gian nhanh hơn một chút, th́ là một quá tŕnh chậm chạp vô cùng.  Trước khi tư tưởng của chư vị hoàn tất, th́ bên kia đă biết rồi; vừa khi ư tưởng của chư vị xuất ra, ở bên kia đă biết.

 

Có người nói với tôi rằng: “Thưa Thầy, tôi sẽ trả chi phí cho khóa giảng.  Có người trong gia đ́nh không đến được, và tôi xin Thầy ban cho họ một Pháp Luân.”  Tất nhiên, chư vị không thể trách người này, bởi v́ họ không biết: rằng ai mà không tu luyện th́ không được ban cho.  Tôi nói với chư vị, chư vị không thể mua được một cái dù chư vị bỏ ra bao nhiêu trăm triệu đồng.  Đây không phải là một cái ǵ mà t́m được nơi con người; nó là siêu thường, là siêu phàm.  Giảng từ một gốc độ, th́ sinh mệnh của Pháp Luân c̣n quư hơn sinh mệnh hiện thời của chư vị; Pháp Luân là một sinh mệnh cao hơn, cho nên làm sao mà có thể so sánh với tiền được chứ?  Nhưng nếu một người muốn tu luyện, tôi có thể ban cho một cái mà không tính tiền.  Và không những chỉ thế thôi: cuối cùng tôi phải bảo hộ chư vị cho đến Viên Măn.

 

Câu hỏi:  Thưa, chúng tôi hiểu như thế nào về các sinh mệnh mất đi trước thời gian đă định?  Chuyện ǵ sẽ xảy ra cho loại người  này?

 

Sư Phụ:  Trong tương lai, mọi người đừng nên hỏi những câu hỏi không có liên hệ đến sự tu luyện nữa.  Có người c̣n hỏi tôi là đốt tiền giấy [cho người chết] có tác dụng hay không.  Những điều này không có liên hệ ǵ đến tu luyện Đại Pháp, và tôi cũng không có th́ giờ để trả lời những câu này.  Ai mà chết trước thời gian đă định th́ phải đối diện với một ngày tàn thảm thương.  Cũng giống như một sự thật mà tôi đă giảng, đó là một người khi đến thế giới này, cuộc đời của họ đă được chư thần an bài rồi.  Nếu họ không sống đến cuối cuộc đời của họ, đột nhiên chết đi th́ sẽ phải ở trong một hoàn cảnh cực kỳ khốn khổ.  Cảnh khốn khổ như thế nào?  Bởi v́ các sinh mệnh đă được an bài, chư vị ăn ǵ và uống ǵ, chức vị của chư vị trong xă hội, vị trí của chư vị trong cuộc đời, tất cả đều đă được an bài.  Khi người ta chết, tức th́ họ mất hết tất cả những ǵ họ có, và nếu họ chưa sống hết quá tŕnh cuộc đời của họ th́ họ không thể tái sinh.  Những linh hồn mà đă ra đi đó sẽ tiến nhập vàp một không gian vô cùng lạnh lẽo và cô độc.  Nơi đó không có ǵ cả, cũng giống như là một người lên hành tinh Mars.  Kỳ thực th́ Mars cũng có sinh mệnh con người ở đó, đó chỉ là một không gian khác.  Điều mà chúng tôi nh́n thấy nơi đây chính là một không gian lạnh lẽo và cô độc.  Thế th́, khi th́nh ĺnh mà bị bỏ vào t́nh cảnh này, không ăn không uống, không có ǵ cả; họ bị đau đớn vô cùng, nhưng họ không chết v́ đói.  V́ thế, họ sẽ ở măi trong không gian đó, chờ đợi cho đến khi nào quá tŕnh cuộc đời của họ trên thế gian này đă kết thúc; chỉ lúc ấy th́ họ mới được tái sinh.  Điều tôi nói là “những oan hồn và ma dại”.  Trong Phật Giáo họ thường làm lể cầu siêu, hay là giải thoát linh hồn khỏi địa ngục.  Người thời nay không hiểu cầu siêu là ǵ; chỉ có những người mà đă chết như tôi vừa nói qua th́ cần được giải thoát.  Thông thường, khi một người vừa chết đi th́ họ đă tái sinh rồi.  C̣n ǵ mà giải thoát nữa?  Ư họ nói rằng cầu siêu là giải thoát các sinh mệnh này.

 

Nhân dịp này tôi sẽ giảng về một vấn đề, một vấn đề giao tế giữa con người.  Hiện tại có người trong rất nhiều quốc gia nói về vấn đề làm cho người bị bệnh nan y chết một cách nhẹ nhàng.  Tôi nói với chư vị rằng, một số người bệnh không thể chịu đựng được sự đau đớn và muốn chết đi, đó là chuyện của họ.  Ai mà làm cho họ chính là giết họ, và tạo một nghiệp lực to lớn với sự giết đó; chư thần nhận thấy vấn đề như thế này.  Hơn nữa, họ đặt những người này trong một hoàn cảnh vô cùng đau đớn, người này phải vào một không gian nơi mà họ phải chịu đựng đau khổ c̣n hơn thế nữa.  Người mà muốn chết nhẹ nhàng không hiểu điều này.  Khi họ vào chỗ đó rồi th́ họ sẽ hối tiếc, sống và phải chịu đựng đau đớn một chút th́ c̣n tốt hơn.  Tại sao con người chịu đựng đau khổ?  Trong khi sống trong thế giới này, con người tạo nghiệp.  Nghiệp của một số người th́ to lớn, của một số người th́ nhỏ.  Một số người sẽ bị đau đớn trước khi họ chết.  Với sự đau đớn đó th́ họ có thể hoàn trả rất nhiều nghiệp mà họ đă tạo ra trong một cuộc đời, và trong đời kết tiếp th́ họ sẽ có một cuộc đời tốt, bởi v́ khi một số người hoàn trả nghiệp mà họ thiếu lúc họ chết, th́ họ không c̣n nghiệp [đó] nữa.  Tuy thế họ không muốn bị đau đớn, họ không muốn trả cái nợ đó.  V́ thế khi họ sinh ra trong các đời sau, họ có thể đến đây với cơ thể bệnh hoạn, hay là bị tàn tật, hay là có một cuộc đời ngắn ngủi.  Con người không hiểu điểm này và chỉ tin vào những ǵ “thực tại”.  Tôi đă giảng rằng, con người đă bị cái h́nh ảnh giả tạo do khoa học ngày nay tạo ra niêm phong một cách vô cùng chặt chẽ.  Và đó là tại sao con người gọi cái ǵ là “cái chết b́nh an và êm đẹp” hay là cái chết nhẹ nhàng.  Không có êm đẹp ǵ cả.

 

Câu hỏi:  Thưa, trong xă hội người thường, người tu luyện cũng vẫn phải làm việc siêng năng và thăng tiến trong việc làm và học vấn phải không?

 

Sư Phụ:  Phải.  Tôi vừa giảng qua điều này.  Tại sao thế?  Bởi v́ khi tôi bắt đầu truyền Pháp tôi đă nghĩ đến câu hỏi này, biết rằng sẽ có rất nhiều, khá nhiều người, sẽ học [Pháp Luân Đại Pháp].  Trong tương lai Đại Pháp sẽ được truyền rộng ra toàn thế giới, bởi v́ Pháp này là vĩ đại, là Pháp của vũ trụ được ban cho con người để họ có thể tu luyện.  Với nhiều người [học Pháp], th́ sẽ mang đến một vấn đề nghiêm trọng cho xă hội: giả thử nếu mọi người [không có công việc làm hay không đi học và] trở thành ḥa thượng và ni cô, th́ xă hội nhân loại sẽ tan ră phải không?  Cho nên [theo cách] đó th́ không được.  Chính v́ tôi bảo chư vị tu luyện trong xă hội người thường, người tu luyện có thể phù hợp với xă hội đến mức tối đa trong khi tu luyện, và chỉ có cách này th́ mới có thể giải quyết vấn đề.  Đồng thời, cách này cho phép người tu luyện chân chánh đắc Pháp.

 

Chư vị có thể làm công việc làm b́nh thường trong xă hội người thường.  Trong bất cứ hoàn cảnh sống hay tại bất cứ công việc làm nào, người tu luyện cũng có thể là một người tốt.  Người tu luyện phải là một người tốt trong bất cứ nơi nào.  Là người tu luyện, khi chư vị làm không tốt trong xă hội người thường, th́ đó là lỗi của chư vị, bởi v́ chư vị không thể hiện là người tu luyện và không nghiêm túc giữ vững chính ḿnh thể theo tiêu chuẩn cao.  Nếu chư vị làm việc không tốt th́ người lănh đạo mà đă mướn chư vị, hay là, nếu chư vị là một học sinh, nếu chư vị không làm bài  hay là không chăm chú trong lớp học, th́ chư vị được gọi chính ḿnh là một người tốt không?  Một người tốt, chư vị biết, họ cũng có thể tốt trong bất cứ hoàn cảnh nào.  Nếu chư vị là một học sinh chư vị phải học giỏi.  Nếu chư vị là một nhân viên th́ chư vị phải hoàn tất công việc làm của chư vị.  Trong các liên hệ với xă hội và với những người khác th́ phải xử sự cho đúng, tất cả chư vị đều có thể hiểu điều này.  Nếu chư vị có thể phù hợp làm cho khá hơn, th́ mâu thuẩn sẽ ít hơn và nhỏ hơn, mặc dù chúng vẫn c̣n xảy ra.

 

Chư vị sẽ bị khảo nghiệm để cho chư vị đề cao.  Trong tu luyện, thường thường mâu thuẩn xảy ra th́ xảy ra một cách đột ngột, nhưng nếu chư vị tu luyện th́ chúng không phải t́nh cờ mà xảy ra.  Đó là v́, nếu chư vị muốn tu luyện, tôi sẽ an bài con đường tu luyện và cuộc đời của chư vị lại; an bài để cho người tu luyện có thể đề cao, v́ thế khi chư vị gặp vấn đề th́ thường xảy ra một cách đột ngột; dường như là t́nh cờ và trên bề mặt th́ không khác với các mâu thuẩn giữa người với người.  Bảo đảm sẽ không phải là, một vị thánh nào đó đến để gây rắc rối cho chư vị.  Chỉ khi nào mâu thuẩn thể hiện ra giống như là, con người gây rắc rối cho chư vị th́ mới có thể giúp chư vị đề cao.  Thế th́ phải xử lư ra sao?  Chư vị phải luôn luôn giữ tâm hiền ḥa, phải tự xét chính cá nhân ḿnh khi gặp vấn đề.  Trước đây tôi có giảng cho tất cả chư vị một điều: Tôi giảng rằng nếu chư vị không thể yêu thương kẻ thù của chư vị th́ chư vị không thể thành Phật.  Làm sao một vị thần hay một người đang tu luyện xem một người thường là kẻ thù của ḿnh chứ?  Làm sao mà có kẻ thù?  Tất nhiên, hiện tại chư vị chưa làm được điều này; nhưng dần dần chư vị sẽ làm được.  Cuối cùng chư vị sẽ làm được, bởi v́ kẻ thù của chư vị là con người đang sống giữa đám đông của người thường đây.  Làm sao con người lại là kẻ thù của chư Thần?  Làm  sao con người có thể xứng đáng làm kẻ thù của chư Thần chứ?

 

http://www.falundafa.org/book/eng/jw_148.htm

Dịch ngày 02-26-2007; Để chỉnh nghĩa đúng hơn, bản dịch có thể được hiệu chỉnh lại trong tương lai.

 

Đây là vấn và đáp - Phần I.

 

 

 


 

 

 

 

Giảng Pháp tại Pháp hội Houston năm 1996

[Mỹ Quốc]

(Vấn Đáp Phần II)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lư Hồng Chí

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngày 12 tháng 10 năm 1996

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bản dịch từ tiếng Anh

(Bản Thảo)

 


Câu hỏi:  Thưa, Thầy có giảng rằng sinh mệnh con người, từ khi sinh cho đến khi tử, đă được chư thần an bài.  Thế th́ phá thai sẽ  ảnh hưởng ǵ đến sinh mệnh của cái bào thai đó?

 

Sư Phụ:  Khi một người bắt đầu tu luyện, trước hết chư vị phải buông bỏ tất cả những ǵ chư vị đă làm trong quá khứ.  Những ǵ không biết mà đă làm trong quá khứ th́ đă làm rồi.  Đừng suy nghĩ ǵ cả, chỉ chú trọng đến việc tu luyện.  Liên tục đề cao trong tu luyện là trước tiên.  Khi chư vị là người tu luyện chân chánh, tôi có thể giúp chư vị giải quyết bất cứ việc ǵ, và tôi có thể giải quyết bất cứ việc ǵ.  Nhưng có một điểm: nếu chư vị biết điều ǵ sai và vẫn làm, th́ đó tính là chư vị không đủ tiêu chuẩn của người tu luyện, và đó cũng không phải là [tư cách] mà của người tu luyện.

 

C̣n về việc phá thai, tôi có thể nói rằng tôi đă nh́n thấy điều này: các linh hồn của nhiều đứa bé lảng vảng trên không, trong các pḥng và ở phía trước cửa của nhiều nhà thương, có một số th́ thiếu cả tứ chi.  Các linh hồn nhỏ bé này không có nơi để đi.  Chúng rất là đáng thương.  Một số th́ đă có quan hệ gia đ́nh với người mà đáng lẽ sẽ là mẹ của chúng trong một cuộc đời trước đó rồi .  Chú ư điều này từ đây về sau.  Bởi v́ chư vị tu luyện, tôi có thể giúp chư vị giải quyết bất cứ điều ǵ.

 

Câu Hỏi:  Thưa Thầy, tại sao các bài công pháp lại  do các người phụ đạo dạy?  Thầy không sợ là  sẽ có  sai lệch hay sao?

 

Sư Phụ:  Như thế này: Tôi đ̣i hỏi các phụ đạo viên thể theo những điều giảng trong sách Pháp Luân Công khi họ dạy các bài công pháp.  Khi người ta tập các bài công pháp, th́ không phải là ai cũng như khuôn, tập hoàn toàn giống nhau.  Khác biệt nhỏ không có vấn đề ǵ.  Nhưng chư vị nên cố gắng hết ḿnh thể theo tiêu chuẩn và phù hợp với các điểm chính.  Đó là v́ các bài công pháp trong Pháp Luân Công khác với của các môn khác; trong các môn khác khi chư vị ngưng các bài tập, th́ nó sẽ ngưng lại và chư vị phải ngưng tập  một bài kết thúc.  Chư vị không cần làm theo cách ấy.  Pháp Luân Công là một công pháp Pháp luyện người tu.  Chư vị được Công luyện chư vị 24-giờ trong ngày.  Tại sao đạt được đến mức đó?  Đó là các cơ chế mà tôi hạ nhập cho chư vị là tự động.  Thế th́ tại sao chư vị phải tập các bài công pháp?  Chính là chư vị gia tŕ các cơ chế mà tôi đă hạ nhập cho chư vị.  Phải nhớ rằng: khi chư vị tập các bài công pháp chính là chư vị gia tŕ các cơ chế mà tôi hạ nhập cho chư vị và kỳ thực th́ chính các cơ chế đó luyện chư vị.   Các cơ chế đó điều khiển cái Công, không ngừng luyện người tu  24-giờ trong ngày.  Các bài công pháp của Đại Pháp là một phần, trong đó các cơ chế điều khiển luyện chư vị.  Cho nên nếu các động tác mà bị sai một chút, nó cũng không gây tác hại ǵ.  Nhưng chư vị phải cố gắng tập các bài đó cho đúng th́ càng tốt.  Các động tác vẫn phải tập đúng theo tiêu chuẩn.

 

Câu hỏi:  Thưa, các vùng kém phát triển, các nơi mà không có băng h́nh.  Các động tác được truyền ra từ người này đến người khác, từ người thứ hai đến người thứ ba, cho nên một số các động tác tại các nơi tập luyện th́ khác nhau.

 

Sư Phụ:  Nhiều và càng nhiều người sẽ đến tập các bài công pháp, các học viên sẽ thăm viếng nhau, cho nên các vấn đề này cũng sẽ được giải quyết một cách nhanh chóng.  Đó là v́ đối với nhiều người, thọ được Pháp là vô cùng khó khăn.  Tôi cũng biết điều này.  Hơn nữa, mọi người cảm thấy rằng Pháp này là tốt vô cùng, muốn phổ truyền ra cho người khác và đă im lặng làm rất nhiều điều.  Tôi cũng biết tất cả.  Công lao đó không đo lường được.

 

Câu hỏi:  Thưa, tôi có đứa con gái 2-tuổi và một đứa con trai 2-tháng, hôm nay gần như tôi đă mang chúng đến đây.  Thời gian sớm chừng nào th́ giới thiệu cho chúng đến học Pháp và tập các bài công pháp được, và tôi phải làm theo cách nào?

 

Sư Phụ:  Ở Trung Hoa Lục Địa, có các trẻ em từ 3 đến 4 tuổi đến tập, tương đối 3 tuổi th́ ít hơn, nhưng có nhiều em 4 tuổi rất là xuất sắc có đến tập, chúng rất là đặc biệt.  Và chư vị không nên nghĩ các em này là trẻ em và nghĩ rằng chúng không hiểu ǵ cả.  Tôi cho chư vị biết rằng căn cơ của các em có lẽ là tốt và lại c̣n hiểu khá hơn người lớn nữa.  Người ta nói rằng trẻ em tiếp thụ khá nhanh.  Tại sao thế?  Bởi v́ trí tuệ căn bản của chúng chưa hoàn toàn bị lấp mờ đi, v́ thế đôi khi trẻ em hiểu sự việc rơ ràng.  Nếu một đứa trẻ có căn cơ đặc biệt, trí tuệ nguyên lai của nó sẽ c̣n tốt hơn nữa.

 

Câu hỏi:  Thưa,  chúng tôi sẽ hiểu như thế nào về Thiên Mục ?  Thiên Mục có thể khai mở tại các tầng thứ khác nhau hay không?  Và nếu một người  hiểu chân lư của vũ trụ thâm sâu hơn qua các bài tập  công pháp, c̣n chư Phật làm sao để hiểu chân lư của vũ trụ?

 

Sư Phụ:  Về điều này, tôi cho chư vị biết rằng nguyên nhân mà nhân loại vĩnh viễn không bao giờ biết được chân lư của vũ trụ chính v́ nhân loại ở tại tầng thứ của con người.  Chư Phật có thể hiểu vũ trụ, chính v́ chư Phật ở cảnh giới và cấp bậc của chư Phật.  Chư thần tại tầng thứ thấp không hiểu sự việc ở tầng thứ cao hơn của vũ trụ.  Đó là nói rằng, những ǵ người tu luyện ngộ được tại các tầng thứ khác nhau, hay là, ví dụ, những ǵ mà người giác ngộ nh́n thấy được tại các tầng thứ khác nhau, chính là toàn bộ chân lư của vũ trụ tại các tầng thứ đặc định của họ.  Họ cũng vẫn không thể nh́n thấy những ǵ ở bên trên của họ.

 

Hơn nữa, không phải là mỗi một người sẽ được khai mở Thiên Mục trong khi họ tu luyện.  Nếu chư vị có thể nh́n thấy tất cả một các rơ ràng như một vị Phật, th́ chư vị không thể tu luyện được, bởi v́ nó sẽ chậm vô cùng.  Nếu Thiên Mục thật sự đă khai mở, th́ các không gian khác mà chư vị nh́n thấy đó c̣n thật hơn không gian nhân loại đây, và ư thức không gian ba chiều của chư vị và sự  am hiểu về sự vật của chư vị lại càng rơ hơn và thật hơn khi chư vị nh́n thấy cơi giới con người.  Dưới các t́nh huống b́nh thường, tôi chỉ có thể cho phép người tu luyện,  có thể nh́n thấy, th́ chỉ nh́n thấy được một phần trong các không gian khác.  Những ǵ mà có thể thấy được thường th́ chỉ mập mờ thôi, hay là, họ chỉ có thể nh́n thấy những ǵ ở các tầng thứ thấp, ngoại trừ những t́nh huống đặc biệt.  Tại sao thế?  Nếu tất cả mọi  người có thể nh́n thấy sự việc thật là rơ ràng, lập tức mọi người sẽ đến mà tu luyện, và họ sẽ  quyết tâm.  Trong trường hợp đó, cái cảnh mê ảo này sẽ bị vỡ ra, cũng không c̣n ngộ nữa, và cũng không tính là tu luyện nữa.  Chỉ trong mê ảo th́ nhân loại mới có thể tu luyện và giác ngộ, và chỉ theo cách này th́ mới tính là đau khổ.  Nếu con người có thể nh́n thấy tất cả một cách rơ ràng, dù cho họ chịu khổ bao nhiêu họ cũng không than văn.  Tại sao Phật khó đề cao tầng thứ?  Vị ấy đă nh́n thấy tất cả chân lư rồi, làm sao mà đề cao?  Sự đề cao của họ sẽ rất chậm chạp, bởi v́ họ không có đau khổ nữa.  Nhân loại không nh́n thấy được chân lư, và chỉ có cách như thế th́ họ mới có thể tu luyện.  Không nh́n thấy cũng chính là một loại đau khổ.  Tất cả những ǵ của nhân loại chính là đau khổ.

 

Có người hỏi tôi: Thưa Thầy, tôi vẫn tập các bài công pháp, nhưng tại sao bệnh hoạn của tôi vẫn c̣n đó?  Tôi hỏi: chư vị đến chỉ v́ muốn được chữa trị phải không?  Hay là chư vị đến để tu luyện?  Nếu chư vị đến để tu luyện th́ đừng nghĩ đến bệnh.  Khi chư vị hoàn toàn không c̣n nghĩ tới và cũng không bị dính mắc vào đó th́ nó sẽ khá hơn.  Bởi v́ chư vị vẫn c̣n ôm giữ cái xúc cảm của con người , cho nên không xem chư vị là người tu luyện được.  Nếu các ràng buộc chấp chước của con người trên căn bản mà được tiêu trừ đi, th́ sẽ ra sao?  Có người bị chứng mất ngủ.  Nhưng nếu chư vị không ngủ được, chẳng phải lúc ấy chính là cơ hội để tập các bài công pháp hay sao?  Xem chư vị có ngủ được không.  Tôi có thể nói với chư vị rằng sự khác biệt chỉ là một niệm; sự khác biệt giữa nhân loại và thần chính là cái niệm đó.  Nếu chư vị có thể buông bỏ nó đi th́ chư vị là người tu luyện; nếu chư vị buông bỏ được th́ chư vị là con người.

 

Câu hỏi:  Thưa, hiện tại có tu luyện trong tu viện không?  Nếu có, tôi có thể làm đệ tử tu luyện như ḥa thượng hay ni cô  không?

 

Sư Phụ:  Trong khi Pháp đang lan truyền, đa số người tu sẽ tu luyện theo cách này, [ở trong xă hội b́nh thường].  Tất nhiên là có ni cô và ḥa thượng tu luyện Đại Pháp.  Tu luyện Đại Pháp không chú trọng h́nh thức.  Và trên thực tế, chư Phật, Đạo, Thần trên thiên đàng xét sự việc như thế.  Chư Phật không xem nghi thức của con người b́nh thường là quan trọng, mà là tu luyện loại bỏ đi cái t́nh của con người.  Không kể là người ta có xây bao nhiêu chùa, hay là mỗi ngày họ có lạy trước tượng Phật hay không, nếu sau khi rời khỏi cửa cứ muốn làm ǵ th́ làm nấy, th́ đó không phải là tu luyện.  Nếu chư vị tự quyết tâm chính ḿnh tu luyện, khi nh́n thấy chư Phật sẽ hài ḷng.  Không phải là vấn đề nghi thức.  Trong tu luyện chân chánh vị sư phụ sẽ bảo hộ chư vị.  Tu luyện chính là tu luyện loại bỏ đi cái t́nh mà con người có.   (Vỗ tay) kỳ thực th́, nếu chư vị tách rời chính ḿnh ra khỏi cái đám đông phức tạp của con người để mà tu luyện Đại Pháp, kỳ thực th́ sự tu luyện của chư vị sẽ chậm hơn.  Tất nhiên, nếu chư vị muốn trở thành một ḥa thượng hay ni cô và tu luyện thể hiện tại chúng ta vẫn chưa có điều kiện cho sự việc này.

 

V:  Thưa, sau khi thân thể người này được chuyển hóa thành vật chất cao năng lượng, th́ thức ăn mà chúng ta ăn có hiệu quả không?

 

Sư Phụ:  Thức ăn mà chúng ta ăn sẽ được các cơ chế chuyển hóa trong tu luyện.  Tu luyện cũng vẫn là tu luyện b́nh thường.

 

V:  Thưa, người Trung Hoa sinh tại Mỹ Quốc chỉ có thể nói tiếng Anh, th́ có tu luyện Viên Măn không?

 

Sư Phụ:  Hiện tại nhiều đệ tử là chủng tộc người da trắng.  Không kể là chư vị nói bằng ngôn ngữ nào, nó cũng không ảnh hưởng sự tu luyện của chư vị.  Tôi có mở khóa giảng với các đệ tử chủng tộc người da trắng ở Sweden.  Họ hiểu sự việc rất khá, họ đề cao trong tu luyện cũng rất nhanh.  Người Hoa th́ có một lịch sử cổ xưa và một văn hóa cực kỳ thâm sâu.  Đặc tính của người Hoa th́ rất là hướng nội, họ giữ nhiều điều trong đầu.   Nếu chư vị muốn người Hoa mà hiểu một nguyên lư, chư vị phải giải thích lập luận rất là cặn kẽ.  Nhưng chủng tộc người da trắng th́ không phải như thế.  Bản tính của họ là hướng ngoại và nói thẳng.  Chư vị có thể thấy được khi họ giận và chư vị có thể thấy được khi họ vui.  Họ không giữ ǵ trong đầu của họ cả, bởi v́ tất cả đều thể hiện ra bên ngoài.  Khả năng trực giác của họ mạnh hơn của người Hoa và họ không sâu sắc.  Vừa khi nghe giảng điều ǵ cặn kẽ là họ hiểu rồi.  Tâm lư của họ không bị ngăn chận nhiều, cho nên kỳ thực th́ họ tu luyện khá nhanh.

 

Những người mà không hiểu tiếng Hoa cũng có thể tu luyện như nhau.  Nhưng có một điểm là: tiếng Anh chỉ có thể dịch ra các hàm nghĩa bên ngoài của những ǵ tôi giảng.  Tiếng Anh không giảng hàm nghĩa được chính xác, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến các nội hàm của tầng thứ cao.  Khi con người tương lai học Pháp, phần bên ngoài, những ǵ ở tầng thứ con người, th́ mới là chủ yếu.  Cho nên nếu con người tương lai không hiểu tiếng Hoa, th́ sẽ khó khăn cho họ.

 

V: Thưa, các chủng tộc khác nhau có các Thiên Giới khác nhau.  Tại sao người da đen ở Phi Châu không có?

 

Sư Phụ:  Người da đen cũng có chư thần tạo ra họ.  Chỉ có là họ quên chư thần khá sớm.

 

V:  Thưa, có phải  tất cả tôn giáo đều có Thiên Giới của họ?

 

Sư Phụ:  Chỉ có các tôn giáo chân chánh mới có Thiên Giới.  Tà giáo không có Thiên Giới.  Hơn nữa, trên thực tế, trong thời Mạt Pháp, không một tôn giáo nào mà có chư thần chân chánh trông nom họ cả.  Con người cũng không c̣n tuân theo những ǵ chư thần đă có lần khuyên bảo, và có một số người trong tôn giáo là chỉ huy làm việc xấu.  Có một số người dùng danh hiệu tôn giáo để làm tiền, một số th́ trở thành chính trị gia, và một số th́ lănh đạo trong việc tham nhũng trong xă hội này.  Chính họ không tin chư thần và chính họ không tu luyện được. Cứ đến và hỏi các ḥa thượng hay ni cô đó: các vị có thể làm cho tôi Viên Măn không?  Các vị có thể Viên Măn không?  Có lần tôi hỏi một số mà đă làm hoà thượng và ni cô khoảng 60 hay 70 năm, họ cũng không dám nói là có Thế Giới Cực Lạc.  Thế th́ họ tu luyện cái ǵ?  Các cổng lên Thiên Giới đă đóng rồi.  Những thứ loạn bậy [mà họ truyền đó] không phải là do chư thần truyền, nói chi mà họ có thể nói về Thiên Giới.

 

V:  Trong giấc mơ tôi thấy Thầy dạy chúng tôi và chuyện tṛ với chúng tôi.  Theo giấc mơ này th́ chúng tôi  phải hiểu như thế nào?

 

Sư Phụ:  Có một số người có căn cơ tương đối tốt, th́ có thể giao thông được; trẻ em th́ nhiều hơn.  Dưới các t́nh huống b́nh thường, khi trong thiền định mà chư vị nh́n thấy tôi, hầu hết là tôi không có nói chuyện với chư vị.  Khi tôi nói, th́ chính là tôi ám chỉ điều ǵ đó cho chư vị.  Có người nói rằng Thầy dạy tôi các bài công pháp trong giấc mơ.  Chư vị phải đề pḥng điều này, chư vị phải phân biệt là chư vị được dạy bài công pháp nào.  Nếu mà quá hơn 5 bài công pháp, bảo đảm đó là để can nhiễu chư vị.  C̣n nếu những ǵ giảng mà vượt qua các Pháp lư mà tôi giảng, th́ tuyệt đối đó không phải là tôi, mà là giả.  Ai mà gặp các [h́nh ảnh] giả th́ cứ loại trừ chúng đi.  Chư vị có thể nói thế này “Tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và tôi không muốn điều ǵ của các vị.”  Và nếu nó không rời đi, chư vị có thể gọi tên tôi.

 

V:  Thưa, chịu đựng đau khổ là tiêu trừ nghiệp.  C̣n chịu đựng v́ bệnh hoạn có tiêu trừ được nghiệp không?

 

Sư Phụ:  Về việc đau đớn v́ bệnh hoạn, khi một người chịu đựng đau đớn th́ người ấy đang tiêu nghiệp.  Đau đớn về sức khỏe là đang tiêu nghiệp.  Vừa qua tôi giảng rằng nếu một người trong cả cuộc đời mà không bị bệnh, th́ tận số là phải xuống địa ngục sau khi chết, bởi v́ trong suốt cuộc đời họ chỉ tạo ra nghiệp mà không trả nghiệp.  Hạnh phúc là điều mà người b́nh thường truy cầu.  Nếu người tu luyện mà không chịu đựng đau khổ một chút, th́ họ không thể hoàn trả nghiệp mà họ đă tạo ra trước đây.  Hơn nữa, tư tưởng của họ cũng không được đề cao, cho nên đó không được xem là tu luyện.

 

V:  Thưa, khi nào th́ sẽ có các đệ tử tu luyện theo như các tu viện?

 

Sư Phụ:  Tôi không nói rằng tôi không để chư vị tu luyện như ḥa thượng hay ni cô.  Một số ḥa thượng đang ở trong một tu viện tôn giáo đang tu luyện Đại Pháp.  Họ đă thành ḥa thượng và không thể trở về thế tục.  Cho nên trong một thời gian đặc định, sẽ được an bài theo cách này.  Nhưng những người mà chưa là ḥa thượng hay ni cô th́ phải tu luyện trong bố trí xă hội [như thế này].  Điều mà tôi trao truyền cho chư vị là một con đường tu luyện trong xă hội b́nh thường.

 

V: Thưa, tôi hy vọng Thầy có thể khai mở Thiên Mục cho tất cả chúng tôi.

 

Sư Phụ:  Không cần nói đến điều này.  Khi chư vị tu luyện và đọc sách, th́ sẽ làm cho chư vị.  Tất cả những ǵ người tu luyện cần phải có, th́ sẽ làm cho chư vị, lẫn cả việc khai mở Thiên Mục của chư vị.  Nhưng không phải là tất cả mọi người đều được phép nh́n thấy.

 

V:  Thưa, chồng tôi mất rồi, và tôi nhớ ông ta rất nhiều.  Làm sao tôi có thể buông bỏ được cảm giác này?

 

Sư Phụ:  Chư vị “nhớ ông ấy rất nhiều” chính là t́nh cảm của một người thường, và chỉ khi nào chư vị buông bỏ đi cái t́nh cảm đó th́ chư vị mới có thể tu luyện.  Để tôi dẫn một cái lư giản dị cho chư vị.  Tất cả nhân loại đều bị ràng buộc chấp chước vào t́nh cảm gia đ́nh của người thường.  Nhưng chư vị có biết rằng chư vị đă tái sinh bao nhiêu lần nơi người thường không?  Chư vị có bao nhiêu cha mẹ, anh em, vợ, con cái, và chồng?  Trong khi tái sinh nơi người thường đây, trong mỗi một cuộc đời chư vị nhớ thân nhân gia đ́nh của chư vị như thế này.  Có thể lúc nào chư vị cũng nhớ đến họ không?  Ai là người thân nhân thật sự của chư vị?  Gia đ́nh thật sự của chư vị chỉ ở trong một nơi mà cuộc đời chư vị đă được tạo ra; họ đang chờ đợi chư vị quay trở về, nhưng chư vị lại mê lạc nơi đây và ràng buộc chấp chước vào những điều tạm bợ này.

 

Có một vài điều đang cầm giữ tất cả chư vị lại, tức là, bất kể chư vị được sinh vào nhà nào, hay đến thế giới nào, cũng giống như là đang ở trong một quán trọ: chư vị chỉ ở tạm một đêm, và ngày hôm sau th́ sẽ rời đi rồi.  Đời sau ai nhận ra ai chứ?  Giữa những người chung quanh chư vị họ là những người chồng mà đă thương yêu chư vị trong cuộc đời trước của chư vị và là những người khác trong gia đ́nh.  Chư vị có nhận ra họ không?  Họ có nhận ra chư vị không?  Điều tôi đang giảng chính  là cái Pháp này.  Tôi không có ư nói rằng chư vị bất hiếu với cha mẹ của chư vị, nhưng tôi muốn chư vị vứt đi cái t́nh cảm con người đó.  Nếu bất cứ t́nh cảm nào mà cột chặt chư vị xuống, th́ chư vị không thể tu luyện được.  Nó cột chặt chư vị để ngăn chận không cho chư vị tu luyện, và nó cản trở không cho chư vị thành Phật.  Từ gốc độ này mà giảng, đối với chư vị chẳng phải là nó đang hành động như là một yêu ma hay sao?   Chẳng phải nó đang cản trở không cho chư vị thành Phật hay sao?  Chư vị cũng vẫn chưa hiểu nó đang làm ǵ.  Nếu một người đă mất rồi mà vẫn c̣n ôm chặt chư vị như thế, th́ lại càng là nguyên nhân mà chư vị phải vứt đi.  Tôi đang giảng các lư cho chư vị; tôi đang cố gắng giúp chư vị hiểu ra sự việc.  Nếu chư vị là một người thường không tu luyện, luôn bị đau thương cho người mất đi, th́ cuộc đời của chư vị không vui được.  Cuộc đời con người rất ngắn ngủi.  Xét từ gốc độ của các thiên giới của Phật, xă hội b́nh thường th́ lại c̣n ngắn ngủi hơn nữa.  Khi hai vị Phật đang tṛ chuyện với nhau, họ nh́n thấy một người sinh ra, và khi xoay lại, sau một vài lời nữa, họ thấy chư vị đă được chôn cất rồi.  Nhanh như thế.  Chỉ có con người, trong cái trường không gian-thời gian này, th́ cảm thấy quá chậm thôi.

 

V:  Đôi khi tôi có các tư tưởng bất chánh.  Tôi biết là xấu, nhưng khó mà loại bỏ chúng đi.  Chúng có phải là yêu ma không?

 

Sư Phụ:  Chư vị biết rằng tư tưởng bất chánh mà chư vị có là xấu, th́ nên cố gắng tốt đa để chống lại nó.  Tôi nói với chư vị, khi con người sống trong thế giới này, thông thường th́ không phải chính người đó đang trầm tư, cũng không phải chính người đó đang sống.  Nếu chư vị nh́n con người ngày nay, không kể là đến từ quốc gia nào, mọi người đều bận rộn cả ngày.  Họ sống ra sao?   Để tôi nói cho chư vị biết, hết phân nữa thời gian, đối với một số người th́ không phải chính họ đang sống, đến độ mà một số người thật sự không phải là chính họ nữa.

 

Nhất là người hiện đại, họ có biết thật sự là họ đang sống như thế nào không?  Trong cuộc đời của họ, từ bé đến lớn, một người tiếp thụ bao nhiêu “kinh nghiệm” và các “kinh nghiệm” này h́nh thành một khái niệm trong tâm của con người.  Người ta nghĩ rằng khi họ bị rắc rối, “miễn là tôi giải quyết theo cách này là được rồi.”  Sau đó một thời gian, theo cách đó các khái niệm cố định h́nh thành.  Chư vị nghĩ rằng chư vị giải quyết nhiều việc tốt, nhưng chính cá nhân chư vị không c̣n tồn tại nữa; chư vị đă tiến nhập vào một giấc ngủ.  Cái “chư vị” mà đang sống trong xă hội b́nh thường đây, cái nhục thể của chư vị, đă bị các khái niệm h́nh thành lúc sơ sinh khống chế.  Làm thế này, làm thế kia, suốt ngày chư vị đang ở trong một trạng thái mê muội, và ngày ngày trôi qua như thế.  Nhưng các khái niệm này được tạo ra là để bảo vệ cho chư vị không bị hại.  Nhưng nếu chư vị không bị hại, th́ chư vị không thể hoàn trả nghiệp; chư vị sẽ đạt được theo cái cách mà chư vị đáng lẽ không nên được; chư vị sẽ hại người khác, v́ thế mà chư vị liên tục tạo ra nghiệp.  Các nghiệp đó đang sống, bởi v́ các khái niệm từ sơ sinh và nghiệp tạo ra nghiệp tư tưởng trong năo của chư vị.  Thế th́ khi chư vị tu luyện, chính là chư vị loại trừ nó đi.  Đó là v́ khi chư vị tu luyện, chư vị không được tu luyện [những thứ đó].  Chư vị tu luyện chính ḿnh, chứ chư vị cũng không muốn tu luyện [những thứ đó], và tất nhiên chư vị cũng không muốn tu luyện những thứ đó.

 

Tôi giúp chư vị thành Phật, giúp chư vị tu luyện, và trong tu luyện th́ chư vị mới loại bỏ đi những khái niệm sơ sinh và loại trừ đi cái nghiệp tư tưởng mà đang thay chỗ chư vị.  Thế th́ hăy suy nghĩ xem, nếu chư vị muốn loại trừ những thứ đó, chúng là các sinh mệnh thể sống và chúng sẽ không chịu.  Chính v́ chúng ở trong năo của chư vị, chúng sẽ t́m cách để khiến cho tư tưởng của chư vị không vững, khiến cho tư tưởng của chư vị không ổn định, khiến cho chư vị không học Pháp, khiến cho chư vị không tin Pháp, khiến cho chư vị làm điều này hay điều khác, đến độ mà chư vị làm sai mà không biết.  Chư vị h́nh thành cái nghiệp đó bằng cách chửi mắng người ta và nghĩ các chuyện xấu  trước khi chư vị bắt đầu tu luyện.  Thế th́ cái nghiệp tư tưởng đó sẽ phản ảnh những lời chửi mắng vào tư tưởng của chư vị, khiến cho chư vị không tin Pháp, đến cả chửi mắng tôi nữa.   Tôi không tính đó là lỗi của chư vị bởi v́ đó không phải là chư vị đang chửi mắng tôi; nếu không th́ tội lỗi của chư vị sẽ to lớn vô cùng.  Nghiệp tư tưởng của chư vị đang chửi mắng tôi, nhưng trong tu luyện chư vị phải loại nó đi, nếu không th́ sẽ tính là chư vị đang chửi mắng tôi.  V́ thế, miễn là chư vị loại trừ và chống lại nó, chư vị sẽ biết rằng không phải chính chư vị đang chửi mắng và chính là cái nghiệp nó đang làm, và yêu ma đang làm.  Chúng tôi cùng nổ lực loại trừ nó đi và giúp cho chư vị phục hồi.  Hiện tại đa số con người sống trên thế giới này thực sự không phải là chính họ đang sống.  Họ chỉ sống v́ tư tưởng của họ và sống v́ những khái niệm h́nh thành từ lúc sơ sinh của họ. 

 

V:  Thưa, thiên tượng là ǵ?  Ở tầng thứ nào th́ người tu luyện không được thiên tượng ám chỉ nữa?

 

Sư Phụ:  Thiên tượng không ám chỉ ǵ cho con người cả.  Hiện tại, trong giai đoạn này, nơi đây khi nhân loại đă biến thành xấu, chỉ có các con thú vật mà đă đạt trí thông minh đang khống chế con người.  Thần trên trời đă gắn cho nhân loại một cái đĩa rất to lớn, nó đang quay.  Chỉ định lúc nào cho xă hội chuyện ǵ sẽ xảy ra và sẽ xảy ra thời gian nào.  Sau khi cái đĩa đó quay trong một thời gian đặc định, th́ một loại t́nh huống đặc định sẽ xảy ra cho nhân loại.  Và đó gọi là “thay đổi thiên tượng”.

 

V:  Thưa, tiêu chuẩn của “luân hồi” là ǵ?

 

Sư Phụ:  Luân hồi có tiêu chuẩn?  Với luân hồi, một sinh mệnh trong đời này có thể là một con người và là một con thú trong đời kế tiếp, hay có thể sẽ tái sinh thành một cái cây.  Một người có thể tái sinh làm bất cứ cái ǵ.  Tái sinh làm cái ǵ là c̣n tùy vào số lượng nghiệp của người đó.

 

V:  Thưa, một người có thể biết trước được tương lai với công năng túc mạng thông hay không?

 

Sư Phụ:   Một người có thể biết trước được tương lai với công năng túc mạng thông hay không?  Với công năng túc mạng thông, th́ có thể biết được cả cuộc đời hay nhiều cuộc đời của một người, có lẽ là biết nhiều hơn nữa.  Có người c̣n biết là họ từ đâu đến.  Họ cũng có thể biết tương lai của một người như thế nào.  Một người không những biết được về chính cá nhân ḿnh, mà c̣n có thể biết về người khác.  Đây là công năng túc mạng thông.

 

V:  Thưa, chư Phật và Bồ Tát có thể về quá khứ tới đâu biết được ? Thấy về tương lai tới  đâu?

 

Sư Phụ:  Chỉ khi một người không c̣n dính mắc th́ mới có thể tu thành Phật hay thành Bồ Tát, và một người không c̣n dính mắc sẽ biết tất cả.  Chư vị không thể xem những điều này  là kiến thức và truy cầu chúng, và tôi cũng không thể trả lời và giải thích những câu hỏi này.  Có người thường hỏi tôi: Chư Phật sống ra sao?  Tôi nói cho chư vị biết nhân loại tuyệt đối không thể biết được chư Phật sống thế nào.  Nếu chư vị muốn biết chư Phật sống thế nào, th́ chư vị phải tu thành Phật.  Có người đă nh́n thấy Thế Giới Cực Lạc, Thế Giới Pháp Luân, hay là thấy các thế giới khác.  Đó là những thể hiện cho chư vị tại tầng thứ của chư vị như thế.  Nếu chư vị muốn nh́n thấy toàn bộ trạng thái chân lư của sự việc ở bên kia, chư vị phải đạt tiêu chuẩn của một vị Phật; chỉ lúc ấy th́ chư vị mới có thể nh́n thấy được chân tượng.  Cũng như Pháp này: khi chư vị từ tầng thứ này mà nh́n th́ đó các Pháp lư của tầng thứ này, và khi nh́n từ một tầng thứ khác th́ là Pháp lư của tầng thứ đó.  Nó không thể thể hiện ra chân tượng của sự việc ở các tầng thứ cao cho những người ở các tầng thứ thấp.  Đây là nguyên lư của vũ trụ.

 

V:  Thưa, chư Phật giả từ thờ phụng mà được tạo ra, cuối cùng th́ sẽ ra sao?

 

Sư Phụ:  Sẽ được quyết định thể theo mức độ chánh hay tà

của chúng.  Những đám mà mang hỗn loại cho xă hội và vũ trụ sẽ bị hủy diệt.  Tất nhiên, cũng có những thứ tốt, th́ sẽ được giải thoát, sẽ được tái sinh.  Tất cả đều đă được an bài.

 

V:  Thưa,  có một hệ thống phươmg cách nào cho sự tu luyện tâm tánh không?

 

Sư Phụ:  Pháp mà tôi truyền cho chư vị là có hệ thống nhất.  Không có ǵ có hệ thống hơn nữa.  Hăy đọc sách Chuyển Pháp Luân.

 

V: Thưa,  “Bỏ dao bán thịt xuống, thành Phật ngay tại chỗ.”  Đây là điều mà Phật Giáo giảng.  C̣n trường phái Pháp Luân th́ giảng ǵ?

 

Sư Phụ:  Những lời đó không phải là của Thích Ca Mâu Ni.  Đó là những lời của con người nói sau này.  [Bởi v́ những điều như thế này] mà khó tu luyện trong Phật Giáo vào thời Mạt Pháp.  Những lời không phải là của Phật lại bị nhầm lẫn là lời của Phật.  Con người hiện đại không biết chuyện ǵ đă xảy ra, bởi v́ những lời ấy không phải là chân lư của Phật.  Chư vị chỉ bỏ dao xuống và không kể là bao nhiêu người chư vị đă giết, rồi chư vị thành Phật, làm sao được chứ?  Người tốt cũng phải tu luyện.  Chẳng phải đó là chân lư hay sao?  Tất nhiên nội hàm ẩn ư là nói rằng: từ nay về sau đừng làm điều xấu ác nữa; có lẽ là ư này, là bắt đầu tu luyện.  Nhưng những lời này c̣n rất xa với Phật . 

 

V:  Thưa,  Thầy có thể giảng thêm về “thân thể sẽ phóng đại” không?

Sư Phụ :  Tư tưởng của người tu và khả năng cùng dung lượng của các thân thế của họ sẽ bành trướng. Cho nên đôi khi, khi chư vị tập bài tráng pháp [bài số 2] chư vị cảm thấy rằng chư vị biến  thành cao to lớn.  Một số người khác cảm thấy họ biến thành rất nhỏ, bởi v́ cái thân thể đó mà đă tu luyện xong rồi th́ có thể biến to hay nhỏ.  Thân thể của người tu luyện thật sự sẽ lớn lên.  Nếu không, ở các tầng thứ cao chư vị sẽ không chịu đựng nỗi sự hiểu biết của chân lư của vũ trụ.  Trong tu luyện thân thể của một người sẽ trở thành to lớn hơn và to lớn hơn trong mỗi một không gian.  Nhục thể của tôi ngồi đây chỉ to như chư vị trông thấy, nhưng các thân thể của tôi ở bên kia th́ to lớn hơn và to lớn hơn, thân này đến thân khác.  Các thân thể đó to đến độ mà những người ngồi tại đây, người mà Thiên Mục đă khai mở tốt rồi, cũng chỉ có thể nh́n thấy dưới các ngón chân của tôi, chứ không thấy ở trên.  Và đây cũng không phải là to nhất.  Tất nhiên, đây không phải khoe khoang, giữa vị sư phụ và đệ tử th́ tôi không nói điều sai.  Tôi có thể nói với chư vị rằng dung lượng của thân thể của chư vị kỳ thực th́ nó đang lớn ra.  Tôi nhớ có một người tu theo thuyết Yoga bên Ấn Độ có một tấm tranh, và trong tấm tranh “Vị Vinh Dự Thế Giới” (Bhagavān) nói với đệ tử “Hăy nh́n xem, chư thần ở trong thân thể của ta.”  Vô số chư thần trong bức tranh đều ở bên trong thân thể của ông ta.  Trong tu luyện, mục đích là để tu luyện thành thần.  Kích thước của một vị thần là kích thước của tầng thứ của vị thần đó và là chiều cao của Quả Vị của vị ấy.  V́ thế các thân thể thần đó phù hợp với Quả Vị và tầng thứ của họ.

 

V:  Thưa, tôi muốn hỏi: Trong chuyến đi đến Mỹ Quốc lần này, Thầy có dự định mở khóa giảng 9-ngày giảng Pháp không?

Sư Phụ:  Không, nguyên nhân là v́ Pháp này đă giảng ra toàn bộ xong rồi.  Từ khi sách Chuyển Pháp Luân được xuất bản, tôi không c̣n giảng theo cách có hệ thống nữa.  Đó là v́ khi tôi giảng thêm nữa th́ tôi sẽ không thể theo từng lời trong Chuyển Pháp Luân khi tôi giảng.  Khi tôi mở một khóa giảng tôi không có mang theo một bài nào.  Tôi giảng thể theo t́nh huống khác nhau của các học viên, và cũng cùng một câu hỏi mà tôi trả lời từ các gốc độ khác nhau, cho nên mỗi một lần là giảng khác nhau.  V́ thế, nếu tôi mở các khóa giảng một lần nữa và giảng Pháp một cách có hệ thống một lần nữa, th́ sẽ gây can nhiễu với các học viên đang tu luyện căn cứ vào Chuyển Pháp Luân.  Đó là v́ tôi phát hiện rằng, chỉ một câu hỏi thôi, càng giảng th́ tôi càng giảng cao hơn nữa, bởi v́ tôi muốn các học viên hiểu nhiều thêm nữa (Vỗ tay), v́ thế điều tôi giảng sẽ can nhiễu các học viên đang tu luyện.  Pháp đă được in ra rồi, v́ thế tôi không thể giảng theo hệ thống một lần nữa.  Nhưng miễn là chư vị tu luyện căn cứ vào Chuyển Pháp Luân th́ cũng như nhau.  Trả lời các câu hỏi cụ thể trong khi chư vị đang tu luyện như chúng ta đang làm hôm nay th́ được.

 

V:  Thưa, với vô số người trên toàn thế giới, làm sao Thầy biết được ai đang tu luyện?

 

Sư Phụ:  Tư tưởng và hiểu biết về tu luyện tại các cảnh giới cao th́ khác với các cảnh giới thấp.  Khác với những ǵ mà chư vị tưởng tượng với suy nghĩ của con người.  Trong quá tŕnh tu luyện, khi tu luyện đạt đến một cảnh giới nào đó, th́ có thể tạo ra Pháp Thân, và tạo ra vô số Pháp Thân nữa.  Các Pháp Thân sẽ giúp cái Thân Thể Chánh này (gọi là Thân Lăo Thành) hoàn thành công việc chỉ đạo và bảo hộ các đệ tử, các Pháp Thân làm rất nhiều sự việc cụ thể.  Các Pháp Thân là biểu hiện trí tuệ của tôi.  Loại trí tuệ này có h́nh thức thiêng liêng.  Nói một cách giản dị, các Pháp Thân chính là tôi.  V́ thế, các Pháp Thân của tôi mang h́nh tượng và ư tưởng của chính cá nhân tôi; có thể làm bất cứ điều ǵ, nhưng không khác với Thân Thể Chính.  Nhưng thấp hơn tầng thứ này th́ không ai có thể nh́n thấy các liên kết tiềm tàng bên trong; chỉ có khi một người vượt qua tầng thứ này th́ mới có thể nh́n thấy được.  C̣n về những sự việc cụ thể, các Pháp Thân làm cũng giống như chính tôi đích thân làm, bởi v́ đó là biểu hiện hữu h́nh của tư tưởng của tôi.

 

 

V:  Thưa, “Không c̣n cầu mong tự nhiên sẽ đạt”  với “không c̣n ǵ cột lại, nơi đó   sanh chánh tâm “ *  đi với nhau như thế nào? (* Tâm vô sở trụ, nhi sanh kỳ Tâm)

 

Sư Phụ:  Giảng kinh Phật trong tu luyện Đại Pháp, tôi không nghĩ là hợp thức.  Giảng từ quan điểm thấp hơn, điều mà Thích Ca Mâu Ni giảng là những điều của trường phái của ông.  Điều mà chúng tôi giảng là từ trường phái của tôi.  Có cái rắc rồi là không được tu luyện hai đường lối.  Giảng rộng hơn nữa, tất cả Pháp là từ trong Đại Pháp mà ra, và có nhiều yếu tố phức tạp mà chư vị không biết.  Cho nên tôi chưa từng muốn giảng về các danh từ và khái niệm của Phật Giáo.  Đôi khi tôi chỉ giảng một chút thôi, hay là tôi sẽ dẫn một ví dụ, nhưng đó chỉ là tôi giảng về Pháp của tôi.  Tôi khuyên tất cả chư vị rằng nếu trong đầu chư vị mà có những điều về tôn giáo, bây giờ chư vị tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, hăy mau chóng mà dẹp đi và tự làm sạch con người chư vị .  Nếu không chúng sẽ can nhiễu đến chư vị một cách nghiêm trọng.  Hơn nữa, chư vị sẽ dùng những điều trong Phật Giáo mà phán đoán những ǵ tôi giảng, và chư vị cũng không thể tu luyện.  Trong Phật Giáo cũng giảng về bất nhị pháp môn.  Hiện tại chính là Thời Loạn Pháp của Thời Mạt Pháp.  Chư vị phải cẫn thận.

 

Giảng về không tu hai đường lối [cùng lúc], kỳ thực th́ có bao nhiêu người trong tôn giáo chân chánh hiểu câu này?  Có người trong các tôn giáo, cái ǵ họ cũng tu.  Các ḥa thượng tu Thiền Tông và tu Tạng Mật cùng một lúc, kinh nào họ cũng đọc, đọc đủ loại.  Và trong Phật Giáo Tịnh Độ giảng về những điều của Phật Giáo Thiền Tông.  Nhưng khi chư vị tu trong một trường phái, th́ chư vị phải đọc kinh thư của trường phái đó; và không tất cả các kinh thư là do Thích Ca Mâu Ni giảng.  Nếu chư vị đọc kinh Avatamsaka, sau khi tu thành chư vị sẽ về Thế Giới Avatamsaka.  Nếu chư vị đọc kinh A Di Đà chư vị sẽ về Thế Giới Cực Lạc.  Theo thời gian người ta nghĩ rằng tất cả các kinh thư đó chính là của Thích Ca Mâu Ni.  Nhưng sau khi chư vị bắt đầu trộn lẫn các đường lối tu luyện, không một vị Phật nào sẽ trong nôm chư vị nữa.  Ḷng tin Phật của con người hiện đại đều như nhau: họ nghĩ rằng tất cả đều là Phật, v́ thế chẳng phải thờ phụng vị nào cũng được hay sao?  V́ tất cả cũng đều là sách của Phật, chẳng phải đọc sách nào th́ cũng được hay sao?  Tất cả đều là quan điểm của con người.

 

Chư vị biết, tại sao một người có thể đến Thế Giới Pháp Luân hay có được Pháp Luân và có được những ǵ họ đáng được trong trường phái này bằng cách đọc sách Chuyển Pháp Luân?  Kinh thư của tôn giáo cũng thế, chư vị tu luyện trong trường phái nào th́ chư vị sẽ đạt được những ǵ của trường phái đó.  Và chư thần của môn tu luyện đó sẽ hạ nhập những thứ của trường phái đó cho chư vị.  Thế th́ nếu chư vị cũng đọc kinh thư của trường phái này, th́ trường phái này cũng sẽ ban những thứ của trường phái này cho chư vị, và nếu tất cả những thứ của tất cả các trường phái đều ban cho chư vị, th́ thân thể của chư vị sẽ bị hỗn loạn.  Làm sao chư vị tu luyện đây?  Ví dụ, nếu một bộ phận của một cái máy giặt mà đặt vào trong cái máy truyền h́nh, theo tôi thấy th́ cái máy truyền h́nh ấy không thể chiếu ǵ cả.  Không phải giản dị và dễ dàng như người ta nghĩ.

 

Tu luyện là cực kỳ nghiêm túc và là một công thức tiến  hóa cực kỳ phức tạp để tăng Công và đề cao sinh mệnh của một người.  Nó chính xác c̣n hơn bất cứ dụng cụ chính xác nào của con người.  Cho nên, những thứ của tu luyện không thể bị trộn lẫn nhau và cũng sẽ không được trộn lẫn nhau.  Vừa khi ai làm theo cách như thế, và vừa khi chư Phật thấy rằng chư vị tu cả hai, tu cái này và tu cái kia, họ sẽ không ban cho chư vị những ǵ từ trường phái của họ cả.  Đây là vấn đề tâm tính của người tu luyện.  Những điều của Phật Như Lai là đă trải qua nhiều đời tu luyện gian khổ và những điều ấy gây dựng nên thế giới của vị ấy.  Thế giới của vị ấy gồm có các yếu tố tu luyện đó.  Chư vị chỉ là một con người, chư vị muốn tùy tiện thay đổi những điều đó phải không?  Hơn nữa, tu luyện trong hai đường lối th́ cũng bằng như phá hoại Pháp của hai vị Phật, và tu trong ba đường lối th́ cũng bằng như phá hoại Pháp của ba vị Phật.  Chẳng phải đó là một tội lỗi hay sao?  Có người cho rằng họ không biết.  Thế th́, chính v́ chư vị không biết mà chư Phật sẽ không ban cho chư vị cái ǵ cả; họ không để cho chư vị phạm cái tội này.  Đây là nguyên nhân căn bản mà không được tu luyện hai đường lối cùng lúc.  Con người không biết và nghĩ rằng họ càng học [theo kiểu lẫn lộn] th́ càng mở mang kiến thức.  Đây là một cái tâm ràng buộc chấp chước.

 

Tu luyện một trường phái th́ chỉ tu luyện trong trường phái đó:  tu Thiền Phật giáo th́ là Thiền Phật giáo , tu Tịnh thổ th́ là Tịnh thổ, tu Hoa Nghiêm th́ là Hoa Nghiêm, tu Thiên đài th́ là Thiên đài, và tu Mật tông th́ là Mật tông.  Và giữa các môn phái Mật tông, cũng không được tu lẫn nhau, tu phái Áo Đỏ th́ là phái Áo Đỏ,  tu phái Áo Trắng th́ là phái Áo Trắng.  Đây là tuyệt đối không được phạm luật.  Tu luyện là cực kỳ, cực kỳ nghiêm túc.  Không có ǵ ở trong thế giới này là nghiêm túc hơn.  Bởi v́ nó là  vĩ đại nhất, khẳng định phải xem là nghiêm túc nhất.  Tất nhiên, tôi không bắt buộc chư vị học Pháp Luân Công.  Nếu chư vị cảm thấy chư vị có thể Viên Măn trong các môn khác của Phật Giáo, th́ cứ học.  Nhưng nếu tôi không giảng điều này một cách rơ ràng th́ tôi không có trách nhiệm đối với chư vị.  V́ có cơ duyên cho nên chư vị mới ngồi đây, tôi nói với chư vị rằng: tôn giáo vào thời Mạt Pháp, đến cả hoà thượng và ni cô cũng khó mà tu luyện.  Chư vị có thể hỏi các ḥa thượng hay ni cô: các vị có thể Viên Măn không?  Tôi biết tất cả, c̣n về các ḥa thượng và ni cô trên thế giới này, hay là trên toàn thế giới, ai đă rời khỏi Thế Gian Pháp, ai đă đạt Quả Vị La Hán, chỉ có một vài người.  Hơn nữa, họ cũng vẫn c̣n một chân vào cữa và một chân ở ngoài, cũng là tu luyện phó nguyên thần.  Kỳ thực th́ họ đang chờ Phật đến.  Chư vị muốn họ cứu độ chư vị.  Nhưng cứu độ chư vị về đâu?  Nếu một người là La Hán, th́ cũng vẫn phải tu về thế giới Phật, và không kể là Phật có nhận họ hay không th́ cũng tùy vào Phật.  Họ sẽ cứu độ chư vị về đâu?

 

V:  Thưa, Thầy có giảng rằng tập luyện các bài công pháp ở các tầng thứ cao là hoàn toàn tự động.  [Có đúng không]?

 

Sư Phụ:  Ở Trung Quốc, khi Khí Công bắt đầu xuất hiện th́ có người nói rằng Khí Công không thể giúp người tu Viên Măn, bởi v́ khí công mà truyền vào thời ấy là thuộc vào tầng thứ trừ bệnh khoẻ thân.  Vừa qua tôi giảng một điều, tức là, cái Khí Công đó kỳ thực là để dẫn dường cho tôi truyền Pháp Luân Đại Pháp.  Nếu Khí Công mà không bắt đầu truyền ra, th́ sẽ vô cùng khó khăn cho tôi truyền Đại Pháp ngày nay.  Nếu tôi có thể truyền Đại Pháp trong một xă hội cực kỳ phức tạp như hôm nay, th́ sẽ không gặp rắc rối khi truyền [rộng] ra trong tương lai.

 

Có người nói rằng Khí Công là một đường lối tu luyện hữu ư, và Thích Ca Mâu Ni giảng rằng các đường lối tu luyện hữu ư là hăo huyền, không giúp người tu Viên Măn.  Kỳ thực th́ ai mà nói [về Khí Công] không biết “hữu ư” là ǵ.  Họ nói rằng các động tác tập luyện có liên hệ hữu ư.  Tuy thế nhiều môn của Đạo Giáo cũng có động tác, qua các động tác đó có các Đạo Đại Sĩ cũng tu khá cao, Đại Đạo Nguyên Thủy cũng đă tu xuất ra nhiều sinh mệnh cao hơn chư thần và chư Phật trung b́nh.  Không phải tập các động tác th́ là có hữu ư.  Các môn phái Mật tông hiện nay cũng đọc thần chú.  Ḥa thượng ở Trung Quốc cũng đọc thần chú, và họ cũng tập hai chân xếp bằng và một chân xếp bằng.  Chẳng phải đó cũng là động tác hay sao?  Hữu ư hay không hữu ư định cũng chỉ bao gồm bấy nhiêu động tác?  “Hữu ư” không có nghĩa là như thế.  “Hữu ư” là nói rằng trong khi tu luyện, một người có các tâm ràng buộc chấp chước vào những điều ǵ đó mà không buông bỏ được.   Những người như thế họ nói về những thứ của con người, và có người th́ truy cầu những phương cách, kỹ năng và những thứ thuật loại, sai lầm nghĩ rằng những thứ đó giúp người tu đề cao lên.  Họ không xem tu luyện buông bỏ các tâm ràng buộc chấp chước là căn bản, họ truy cầu những kỹ năng nhỏ bé, làm những chuyện hữu ư.  Một số ḥa thượng và ni cô cố làm ra tiền, xây chùa, hữu ích xă hội, tham gia chính trị, đó chính là hữu ư.  Tu v́ những thứ đó chính là hăo huyền, và ai mà tu như thế th́ tu lạc đường.  Những thứ đó có giúp người tu đạt Viên Măn không?  “Tôi sẽ xây nhiều chùa cho Phật và chọn con đường tắt, th́ sẽ giúp tôi tu lên.”  Làm sao mà có thể như thế được?  Nếu những ư tưởng hằng ngày của chư vị mà không loại bỏ đi, chư vị cũng không dám ở trong cảnh giới của thần cho dù chư vị được đưa lên trên đó.  So với chư thần và Phật thiêng liêng, trang nghiêm và trong sạch, chư vị sẽ hỗ thẹn vô cùng, chư vị cũng không dám ló mặt ra chỗ nào cả.  Chính chư vị tự ḿnh nhận ra rằng chư vị không nên ở trên đó, bởi v́ cảnh giới tư tưởng của chư vị quá thấp, chính chư vị cũng tự ḿnh bỏ đi xuống.  Các động tác tập luyện không phải là hữu ư; có  tâm ràng buộc chấp chước của con người mới chính là “hữu ư”.

 

Tôi giảng rằng trong tu luyện, hoạt động ư niệm có thể gây rắc rối một cách dễ dàng, cho nên chư vị phải cố gắng hết sức để không có ư niệm, không có ư định.  Tất cả vật thể và vật chất đều là linh thể trong các không gian khác.  C̣n về các cơ chế tu luyện mà tôi hạ nhập cho chư vị, vừa khi chư vị tập các bài động tác th́ chư vị gia tŕ các cơ chế đó.  Khi cơ chế đó được gia tŕ đến một mức độ nào đó, th́ nó sẽ xoay chuyển một cách tự động.  Trong tương lai khi chư vị tập các bài động tác, mỗi lần chư vị tập 9 lần, th́ [cơ chế] sẽ được gia tŕ và trở nên mạnh và mạnh hơn.  Cuối cùng chư vị sẽ phát hiện rằng chư vị không cần đếm và chỉ tập các bài động tác, khi chư vị tập đến lần thứ chín, [các cơ chế] sẽ tự ḿnh đẩy Pháp Luân, và đến lần thứ chín th́ các cơ chế cũng sẽ tự ḿnh đẩy đến thế hai tay bắt ấn.  Lúc ấy th́ chư vị không cần đếm nữa.

 

V:  Thưa, mọi người có thể biết khi nào là vượt qua Thế Gian Pháp không?

 

Sư Phụ:  Có người có căn cơ cực kỳ cao, cho nên để bảo đảm họ có thể trở về nơi chốn nguyên thủy của họ, họ không được biết ǵ cả.  Nếu họ được biết dù chỉ một chút thôi, th́ sẽ hủy hoại con đường của họ và khiến cho họ không thể quay trở về nơi nguyên thủy của họ.  V́ thế, chúng tôi phải quyết định những điều này thể theo mỗi một hoàn cảnh cá nhân khác nhau.  Có lúc cũng được biết, và cũng có một số cá nhân có thể được biết.

 

V:  Thưa, trong tương lai, các đệ tử tu trong tu viện mà đang tu luyện trong các tu viện tôn giáo sẽ phải đi khất thực nơi người thường.  “Tương lai” là nói về giai đoạn nhân loại đây hay là thời gian trước đây?

 

Sư Phụ:  Hoà thượng và ni cô là khác với người thường.  Tôi bảo họ tu luyện, tu giống như các đệ tử Đại Pháp khác, và chứng thực Quả Vị c̣n cao hơn nữa; tu theo cách này sẽ giúp họ có một môi trường mà họ có thể tạo uy đức to hơn nữa.

 

V:  Thưa, làm sao người tu có thể biết được họ có Pháp Thân bảo hộ cho họ hay là có Pháp Luân trong thân thể của họ?

 

Sư Phụ:  Nói về Pháp Luân, người nhạy cảm th́ cảm nhận được Pháp Luân, người không nhạy cảm cho nên không cảm nhận được.  Không phải ai cũng cảm nhận được.  C̣n những người mà có thể cảm nhận được Pháp Luân xoay chuyển, một khi Pháp Luân ổn định trong thân thể của họ rồi th́ khó mà cảm nhận được.  Cũng giống như nhịp tim của chư vị: nếu chư vị không sờ ở đó th́ chư vị không cảm nhận được tim đập phải không?  Khi nó đă trở thành một bộ phận của thân thể chư vị rồi th́ chư vị không thể cảm giác được, nhưng có người th́ không cảm giác được lúc ban đầu.  Đó là v́ thân thể của họ không nhạy cảm.  Không sao cả.  Thân thể con người là cực kỳ phức tạp, mỗi người đều khác nhau. 

 

V:  Thưa, giả thử một người trẻ tu luyện Viên Măn và đột nhiên lên Thiên Giới.  Th́ người ấy không thể hoàn tất trách nhiệm cuối cùng mà họ thiếu cha mẹ của họ hay là thiếu con cái của họ.  Thế th́ đó có phải là để lại gian khổ của ḿnh cho người khác hay không?

 

Sư Phụ:  Chính là v́ hiện tại chư vị chưa Viên Măn và chính v́ chư vị chưa đạt đến cảnh giới tư tưởng của tầng thứ cao, cho nên chư vị dùng suy nghĩ của người thường mà hỏi câu hỏi này.  Một khi người tu đạt đến cảnh giới đó, hiểu biết về tất cả sự việc sẽ khác hẳn đi.  Bởi v́ uy đức mà người ấy tạo ra qua tu luyện, tất cả những ǵ chung quanh đều thay đổi.  Kỳ thực, mỗi người đều có định mệnh riêng, không ai có thể quyết định định mệnh của người khác.  Có người nói “Tôi chỉ muốn con cái của tôi sống tốt.”  Nếu con cái của chư vị không có phúc lành, không kể là bao nhiêu của cải mà chư vị để lại cho chúng, chúng cũng sẽ phí phạm tất cả, hay là cũng sẽ bị đốt hết, bị mất hết, hay là bị cắp mất hết.  Mặt khác, nếu chúng có phúc lành, chúng sẽ được hưởng.  Mọi người đều có định mệnh riêng, và không ai có thể giúp cho người khác được.  Đến cả chúng là người nhà của chư vị, chúng là người nhà của chư vị trong đời này, nhưng trong đời sau có lẽ chúng sẽ là người nhà của người khác; hơn nữa trong đời trước có thể chúng là người nhà của người khác.  V́ thế mà ai cũng có định mệnh riêng của họ.  Thế th́ nếu chúng ta muốn người khác phải như thế nào thế nào, chắc chắn là không được, bởi v́ cuộc đời con người không phải do con người an bài ra, mà do  thần.  Không có chuyện là chư vị sẽ để cho chúng đau khổ, bởi v́ các sự việc này đă được an bài lâu lắm rồi.  Những điều này không có như chư vị nghĩ.  Nếu chư vị không ở trong cảnh giới đó, chư vị sẽ xét sự việc như người thường.  Kỳ thực, tu thành thần hay phật, hăy [tưởng tượng] xem bao nhiêu uy đức có liên hệ có qua tu luyện.  Kết quả sẽ được an bài trong khi chư vị tu luyện.

 

V:  Thưa, khi tôi tập các bài công pháp, đầu của tôi xoay ṿng.

 

Sư Phụ:  Những điều này là hiện tượng tốt.  Khi các mạch năng lượng được khai mở, th́ năng lượng sẽ làm cho đầu chư vị xoay.  Kỳ thực th́ khi một người tập các bài công pháp, nhiều hiện tượng sẽ xảy ra, cả hơn 10 ngàn loại.  Không kể là ǵ xuất hiện, chư vị phải giữ vững.  Con đường tu luyện đầy khảo nghiệm cho người tu luyện.  Có nhiều yếu tố tạo ra Công.  Đối với điện, bề ngoài của con người là nhạy cảm nhất.  Trong giai đoạn đầu, khi Công bắt đầu khởi tác dụng, chư vị sẽ cảm thấy khó chịu mỗi khi Công di động dù chỉ một chút thôi.  Đôi khi khi chư vị tu luyện những ǵ tốt, chư vị sẽ nghi ngờ là ḿnh bị bệnh, [và tự hỏi] tại sao tôi cảm thấy không khoẻ.  Nếu chư vị xử lư như thế, làm sao chư vị tu luyện chứ?  Chư vị là người tu luyện.  Chư vị phải xem tất cả là tốt, kỳ thực th́ tất cả đều tốt.  Khi các mạch năng lượng được khai mở, chư vị sẽ cảm thấy không khỏe, cảm thấy chỗ này chỗ kia đau đớn.  Cải biến trong thân thể không hẳn là thoải mái.  Có lúc dường như là có con sâu bọ ḅ trong thân thể chư vị, bởi v́ có cả hơn 10 ngàn mạch trong thân.  Và không những chỉ có các mạch này thôi, chúng ngang dọc, và có lúc toàn thân cảm thấy như một luồng điện đang chạy ngang, dường như lạnh, nóng, tê, nặng, xoay chuyển, vân..vân.  Có rất nhiều trạng thái, và tất cả sẽ khiến cho thân thể của chư vị không khoẻ.  Nhưng những điều đó là tốt cả.  Đó là kết quả của năng lưỡng và cải biến đang xảy ra trong thân thể.  Giả thử nếu chúng tôi giảng về một cảm giác đặc định [như trong câu hỏi này của chư vị], th́ có quá nhiều.  Tất cả chư vị nên xem đó là điều tốt và đó thực sự là những điều tốt.

 

http://www.falundafa.org/book/eng/jw_148.htm

Dịch ngày 14 tháng 3 năm-2007; Để chỉnh nghĩa đúng hơn, bản dịch có thể được hiệu chỉnh lại trong tương lai.

Đây là phần Vấn và Đáp Phần II

 

 


 

 

 

 

Giảng Pháp tại Pháp hội Houston năm 1996

[Mỹ Quốc]

(Vấn Đáp Phần III, Phần Cuối Cùng)

 

 

 

 

 

 

 

 

  

 

Lư Hồng Chí

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngày 12 tháng 10 năm 1996

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bản dịch từ tiếng Anh

(Bản Thảo)

 

 

 

 

 

 

                                                
Câu hỏi:  Các bậc Giác ngộ không bị gây trở ngại lắm .  Thầy đang truyền Đại Pháp và c̣n có trách nhiệm với tất cả học viên.  Chúng tôi diễn nghĩa ra sao về “ không bị gây trở ngại  lắm “ ?

 

Sư Phụ:  Nếu tôi cứu độ chư vị, không bị cản trở không c̣n là câu hỏi.   Tôi đang lănh tội lỗi cho chư vị và đôi khi tôi c̣n tiêu trừ nghiệp cho chư vị (vỗ tay).  Cũng giống như Phật Thích Ca mâu Ni và Jêsu, phải không?  Có người nói: Thưa Thầy, với các công năng lớn lao mà Thầy có, làm sao Thầy vẫn c̣n bị rắc rối?  Kỳ thực, tất cả các rắc rối đó chính là của chư vị.  Ví dụ, sau khi nghiệp của một số học viên được tiêu trừ, một chút rắc rối được chừa lại cho họ, và họ phải vượt qua được, nhưng họ cũng không vượt qua được.  Nhưng chư vị không thể tiêu hủy một người bởi v́ họ không vượt qua được phần khó khăn đó, v́ thế tôi phải lănh chịu phần đó cho họ; v́ thế mà các rắc rối can nhiễu đến tôi.

 

Cứu độ con người là cực kỳ khó khăn và gian khổ.  Tôi biết tại sao Jêsu đă bị đóng đinh vào thập tự giá.  Tôi c̣n biết tại sao Thích Ca Mâu Ni không c̣n một chọn lựa nào mà chỉ phải nhập Niết Bàn, và tôi cũng biết tại sao Lăo Tử phải nhanh chóng viết lại 5000 chữ và rời đi.  Truyền chánh Pháp là cực kỳ khó khăn.  Nếu một người truyền những ǵ không chân chánh th́ không ai can nhiễu cả.  Sau khi họ gây rối loạn, kỳ thực th́ họ sẽ xuống địa ngục và bị hủy diệt, bởi v́ họ đă tự làm hại chính ḿnh.

 

Câu hỏi:  Thưa, làm sao các thiên ma ở tầng thứ cao biết các tiểu và đại giác giả, và ai khống chế đám thiên ma này?

 

Sư Phụ:  Thần th́ có các chư Thần cao hơn nữa trông nom, và các chư Thần cao hơn nữa th́ có chư Thần cao hơn nữa [trông nom].  Yêu ma là biểu hiện của các sinh mệnh chánh và tà trong vũ trụ.  Hiểu biết ở các tầng thứ cao không giống như ở các tầng thứ thấp.  Khi đạt đến tầng thứ La Hán, th́ người tu không c̣n tất cả tư tưởng con người nữa.  Sau khi một người mất đi và khi họ rời khỏi cái thân thể đó (nhục thể), tất cả những ǵ người ấy đă làm trong cuộc đời, lẫn cả những hành động đă làm lúc 3 tuổi, sẽ hiện rơ ra trước mắt, giống như là họ vừa làm một phút trước đó thôi.  Đó là v́ khi chư vị rời khỏi không gian và thời gian này, th́ sẽ khác với những ǵ tại đây trong không gian và thời gian này.  Tất cả dường như sẽ giống như vừa làm trong tíc tắc qua.  Lúc ấy, tất cả những ǵ một người làm trong cuộc đời, đúng hay sai, người ấy sẽ biết tất cả.  Và lúc ấy họ sẽ hối tiếc.  Lúc ấy bộ phận mà khống chế tư tưởng của họ không c̣n bị khóa lại nữa, nhưng tư tưởng của họ th́ khác với trí tuệ của Phật bởi v́ chư Phật có huyền năng to lớn hơn.

 

Câu hỏi:  Thưa, Pháp Thân của Sư Phụ tạo ra để làm ǵ?

 

Sư Phụ:  Các Pháp Thân là chính tôi.  Nhiều người trong Phật Giáo tin về đốt nhang, niệm Phật, lạy, tụng kinh và cúng Phật mỗi ngày.  Các nghi thức đó là cực kỳ trang nghiêm.  Nhưng, nếu sau khi làm nghi thức đó xong, cũng lại theo lối cũ, th́ cũng vô dụng.  Con người không c̣n hiểu làm sao thờ phụng và sùng kính Phật nữa.  Trong tu luyện người tu luyện nhận đau khổ làm niềm vui, loại bỏ đi các tâm chấp chước của chính ḿnh, từ bi và ước nguyện  thăng tiến, kiên tŕ thăng tiến trong tu luyện, tôi nói với chư vị rằng, làm như thế th́ tôi vui mừng hơn là chư vị làm bất cứ nghi thức nào.  Đó là

v́ tôi không đ̣i hỏi ǵ khác khi tôi truyền Pháp này.  Tôi chỉ muốn là chư vị thọ được Pháp, điều tôi muốn chính là loại bỏ đi cái t́nh cảm người thường của chư vị, và cuối cùng cứu độ chư vị.

 

Tất nhiên, các Pháp Thân của chư Phật cũng cần thức ăn.  Không phải giống như con người nói: Chư Phật không ăn.  Có người nói chư Phật không ăn thóc lúa.  Không kể là con người thực sự biết hay là chỉ giả vờ, tất cả các lời đó là đúng.  Chư Phật không ăn thóc lúa của con người.  Nhưng họ ăn thức ăn ở cảnh giới của họ.  Chư Thần không chết v́ đói nếu họ không ăn, nhưng họ sẽ bị đói và ốm đi, cho nên họ cũng phải ăn.  Họ không ăn loại vật chất bên ngoài, ngược lại th́ ăn các vật thể mà do các lạp tử vi quan hơn cấu kết thành.  Đốt nhang cũng có hiệu quả.  Hiện tại nếu chư vị hỏi một hoà thượng tại sao ông muốn đốt nhang, ông sẽ nói đó là tỏ ḷng tôn kính Phật.  Nhưng tại sao đốt nhang là tỏ ḷng tôn kính Phật?  Chẳng phải là làm cái ǵ khác cũng có tác dụng hay sao?  Kỳ thực, khói hương xuất ra từ nhang đốt cũng tạo ra vật chất.  Và vật chất mà tạo ra khói không những chỉ là một loại vật chất bên ngoài: khói cũng có các h́nh thức vật chất khác.  Chư Thần và Phật biến hóa ra vật thể từ những thứ đó, từ đó sẽ dùng để gia tŕ cho các đệ tử.

 

Câu hỏi:  Pháp Thân và hiện thân ....?

 

Sư Phụ:  Tôi chưa bao giờ giảng về hiện thân.  Nhiều điều mà Phật Thích Ca Mâu Ni giảng rất là chính xác, nhưng không phải tất cả những ǵ giảng trong Phật Giáo là lời nguyên thủy hay quan niệm nguyên thủy của Phật Thích Ca Mâu Ni.  Kinh thư của Phật Giáo sau 500 năm sau khi Phật Thích Ca ĺa đời th́ mới được soạn thảo ra.  Hăy suy nghĩ xem ... 500 năm, 500 trước đây cũng chưa có nước Mỹ.  Nếu bây giờ mới soạn ra những ǵ đă giảng 500 năm về trước, th́ những điều sai biệt giữa bản này và bản của thời đó to bao nhiêu?  Môi trường, thời gian, địa điểm và t́nh huống mà những ǵ đă giảng [sẽ khác biệt], v́ thế sẽ sai biệt rất nhiều.  Pháp mà tôi truyền không phải là Phật Giáo.  Tôi chưa bao giờ giảng về hiện thân; tôi chỉ giảng về Pháp Thân.  Tôi phối hợp suy nghĩ của con người hiện đại và văn hóa của nhân loại hiện đại mà giảng.

 

Câu hỏi:  Einstein cho rằng tốc độ ánh sáng là cố định.  Thưa điều này có phù hợp với các không gian khác nhau không?

 

Sư Phụ:  Lư thuyết mà  Einstein hiểu ra là cái lư trong phạm vi của nhân loại.  Hiện tại con người chỉ có biết cao đến đó mà thôi.  Tuy thế khi chư vượt qua khỏi cảnh giới của nhân loại, chư vị sẽ phát hiện điều mà Einstein khám phá ra không c̣n tuyệt đối nữa, bởi v́ các tầng thứ khác nhau có các lư khác nhau và h́nh thức vật chất khác nhau.  Càng lên cao th́ càng gần chân lư, càng cao hơn th́ càng chính xác hơn.  Khi tại các tầng thứ cao mà nh́n lại, hiểu biết nào ở dưới [tầng thứ đó] không có cái lư nào là căn bản của vũ trụ cả; hay là, ít nhất không chính xác với các lư căn bản.  Người mà dám đi t́m hiểu cái chân lư th́ dám đột phát qua các luật lệ do người trước đó đặt định ra.  Nếu chư vị ở trong phạm vị của họ; tuy là chư vị đang nghiên cứu, nhưng chư vị cũng vẫn phải tuân theo các quy luật đó.  Nếu chư vị đột phá qua các quy luật đó, th́ chư vị đă bước một bước gần đến chân lư rồi.

 

Khi một người vượt qua khỏi sự hiểu biết hiện tại, th́ họ sẽ phát hiện rằng sự hiểu biết trong quá khứ không c̣n là chân lư tuyệt đối nữa.  Einstein nói rằng tốc độ ánh sáng là tốc độ nhanh nhất, nhưng tôi giảng cho chư vị biết rằng cùng một bề mặt này, sức mạnh tư tưởng của con người là nhanh hơn ánh sáng.  Hơn nữa, đến cả tại các tầng thứ mà cao hơn vượt qua khỏi tầng thứ này, v́ thời gian khác biệt, tốc độ thấp nhất [của tư tưởng] cũng nhanh hơn tốc độ nhanh nhất tại các tầng thứ thấp hơn.  Sinh mệnh có tầng thứ và các tầng thứ khác nhau có h́nh thức thời gian và không gian khác nhau.  Tất cả chúng sinh và vật chất  bị chế ước bởi các thời gian và không gian khác nhau .  Tầng thứ cao hơn th́ tốc độ nhanh hơn; đó là nói rằng, tốc độ chậm nhất ở các tầng thứ cao c̣n nhanh hơn tốc độ ánh sáng ở các tầng thứ thấp theo như sự hiểu biết của con người.  Sức mạnh của Phật  mạnh hơn của con người và ngay cả các chư Phật cao hơn cũng  lớn rộng hơn, vượt xa tốc độ ánh sáng mà con người hiểu biết.

 

Tôi giảng về những điều này là để giảng cho tất cả chư vị rằng nhân loại có các lư của tầng thứ của nhân loại và thế giới vật chất mà nhân loại hiểu biết, nhưng đây cũng chỉ là hiểu biết của con người và tuyệt đối không phải là chân lư của vũ trụ.  Đừng xem là tuyệt đối, bởi v́ đó cũng chỉ là hiểu biết tại tầng thứ này.  Tại sao Thích Ca Mâu Ni giảng rằng không có Pháp nào là cố định?  Và tại sao cuối cùng ông giảng “Tôi chưa từng giảng Pháp nào trong cuộc đời.”  Bởi v́ khi ông khai ngộ, ông cũng vẫn chưa đạt đến cảnh giới Như Lai.  Ông biết rằng ông đang tu luyện tiến lên trên, và chỉ vào lúc cuối, trong những năm cuối đời, th́ ông đạt đến tầng thứ rất cao của Như Lai.  Trong 49 năm truyền Pháp của ông, ông không ngừng truyền những hiểu biết của ông về vũ trụ từ thấp cho đến cao.  Ông biết rằng những ǵ ông giảng trước đây không phải là lư cao nhất, và khi đề cao lên nữa, ông đạt đến tầng thứ cao hơn những ǵ ông vừa giảng trước đây.  Đến cả về sau đó, những ǵ ông giảng cũng không phải là lư tột cùng tối cao, cho nên ông biết rằng điều ông vừa giảng một lần nữa lại không đúng, bởi v́ lại một lần nữa ông đề cao lên.  Thích Ca Mâu Ni biết rằng Pháp mà ông giảng trong suốt cuộc đời không phải là Pháp cao nhất của vũ trụ, không phải là chân lư cao nhất của vũ trụ, cho nên trong những năm cuối đời ông giảng “Tôi không giảng bất cứ Pháp nào trong cuộc đời.”  Tuy thế ông cũng biết, mặc dù Pháp lư ở các tầng thứ khác nhau không phải là Pháp lư cao nhất, mà là các lư mà các sinh mệnh tại các tầng thứ khác nhau phải tuân theo, nói một cách khác: đó là lư tại tầng thứ đó.  Lư mà càng lên cao ở các tầng thứ khác nhau, th́ càng gần với lư tối thượng.  Nhưng chư thần trong vũ trụ không thể nh́n thấy Pháp lư tối thượng, cho nên chính họ cũng nói rằng không có Pháp nào là cố định.

 

Lư thuyết mà Einstein hiểu trên thực tế th́ là chỉ là lư cao nhất nơi con người .  Nếu Einstein có cơ hội để tiếp tục nghiên cứu, nếu ông có cơ hội để khám phá ra các lư cao hơn, th́ ông sẽ lật đổ hiểu biết của chính ông ta.  Và sự thực , ông đă khám phá ra là trong tôn giáo c̣n có hiểu biết cao hơn.  Trong những năm cuối đời, tại sao Einstein tin tôn giáo và theo tôn giáo?  Đó là v́ ông phát hiện rằng những ǵ các tôn giáo giảng là lư chân chánh, và chỉ lúc đó th́ ông mới theo.  Tại sao nhiều khoa học gia cuối cùng tin vào tôn giáo?  Họ là những người tài năng trong khoa học... Nếu chư vị đi theo những khái niệm của khoa học kinh nghiệm tuyệt đối, th́ không có ư nghĩa ǵ.  Kỳ thực, chỉ có những người không đủ tài năng và những người mà chỉ xoay quanh các định nghĩa, mà những người khác đă đặt ra, đó là những người chỉ chống đối các định nghĩa trên danh từ chứ không phải bằng thực chất.  Người mà thực sự có tài năng không để suy nghĩ của họ bị các định nghĩa hay kết luận nào giới hạn cả.  Những người đó là những người thông minh thật sự.

 

Câu hỏi:  Khi chúng tôi tập các bài công pháp và tư tưởng không tịnh, chúng tôi có thể niệm Chuyển Pháp Luân không?

 

Sư Phụ:  Được chư vị có thể làm.  Nếu chư vị muốn đạt được thanh tịnh tuyệt đối, lúc đầu khi tập các bài công pháp th́ khó mà thanh tịnh được.  Đến cả khi đă tập một thời gian rồi, đạt được thanh tịnh hoàn toàn cũng khó.  Tại sao?  Hăy suy nghĩ, chư vị sống giữa người thường, tu luyện giữa người thường, và chư vị đang tu luyện chính ḿnh.  Và chính chư vị là người đang sống giữa người thường, chư vị phải ăn, phải sống nơi nào đó, phải mặc quần áo, có con cái trong gia đ́nh đang học đại học, có người nhà bị bệnh hôm nay, ngày mai có chuyện khác xảy ra, chư vị hiểu, tất cả những thứ trong thế gian này đang can nhiễu chư vị, cho dù nếu chư vị không muốn nghĩ đến chư vị cũng sẽ nghĩ đến những điều đó.  Chỉ trong tu luyện, nếu chư vị xem nhẹ những điều mà người thường bị ràng buộc dính mắc vào, th́ chư vị mới đạt được [thanh tịnh].  [Xem nhẹ những thứ này] không gây rắc rối cho sự tu luyện của chư vị nơi người thường , cũng không gây rắc rối cho việc làm tốt  hay sự học hành của chư vị.  Đó là nói rằng, đối với bất cứ điều ǵ chư vị đang làm, chư vị không bị ràng buộc dính mắc vào thành quả cá nhân của chư vị.  Chư vị có thể đạt được từ từ, bởi v́ ở giai đoạn ban đầu th́ chư vị không thể làm được.  Miễn là chư vị bỏ bớt đi các t́nh cảm người thường của chư vị, đến độ mà chư vị xem chúng rất nhẹ, và đến độ mà chư vị không c̣n bị ràng buộc dính mắc vào chúng nữa, lúc ấy tâm của chư vị sẽ tự nhiên tỉnh lặng.

 

Tôn giáo cũng thế không có phương thức để dạy người ta đạt được thanh tịnh.  Có người nói rằng niệm “Phật A Di Đà” th́ có thể đạt thanh tịnh.  Đó là một loại h́nh thức tập luyện, nhưng khi họ niệm th́ cũng vẫn không đạt thanh tịnh được.  Khi niệm “Phật A Di Đà”, th́ họ niệm làm sao?  Phải nhất tâm niệm [cho đến độ mà] mỗi một âm của chữ “Phật A Di Đà” hiện ra ngay trước.  Kỳ thực là phải niệm cho đến khi nào tất cả sự vật đều trống rỗng và không c̣n ǵ hết; chỉ khi người đó đạt đến cảnh giới này th́ họ mới thật sự thanh tịnh.  Tuy thế trong quá tŕnh, người ấy có thể chưa đạt đến cảnh giới đó và thường không thể đạt được nhất tâm chỉ qua một đêm thôi.   Không thể thành tựu được ngay lúc khởi đầu.  Ví dụ, có người miệng th́ niệm Phật A Di Đà, nhưng tâm của họ cũng vẫn nghĩ “Con trai tôi bị bệnh.... Thật sự ai đó đă lợi dụng tôi ... Bạn trai tôi thế nào rồi?”  Nhưng miệng th́ vẫn c̣n niệm Phật A Di Đà.  Với một khối tâm ràng buộc chấp chước to lớn như thế, một người có thể thanh tịnh được không?  Đó là nói rằng, khi chư vị tu luyện và khi chư vị càng xem nhẹ những thứ mà người thường bị ràng buộc chấp chước vào, tự nhiên chư vị sẽ đạt được thanh tịnh.  Không thanh tịnh được bây giờ không phải là chướng ngại cho sự tu luyện và thăng tiến đề cao của chư vị, mọi người phải chú ư điểm này.  Tuy thế các đường lối tu luyện khác th́ chú trọng điểm này, đó là v́ họ tu luyện phó nguyên thần và không cho chủ nguyên thần tham dự vào. 

 

Họ chú trọng làm cho Thức Thần “tử” và  hồn th́ sống, và họ xem phó nguyên thần là  linh hồn chánh.  Thức Thần chính là chư vị, cho nên nếu Thức Thần của chư vị chết đi, th́ chính chư vị thật sự chết đi, và nó sẽ lấy thân thể của chư vị.  Pháp môn chúng tôi quy định là khi chư vị đạt thanh tịnh hoàn toàn, chư vị phải ư thức rằng chính chư vị đang tập luyện các bài công pháp và cũng vẫn c̣n một chút ư thức ở đó.  Đó không phải là một tâm ràng buộc chấp chước.  Nếu chư vị không ư thức được chính ḿnh, th́ chư vị tu luyện cái ǵ đây?  Một vị Phật mà không biết chính ḿnh hay sao?  Không phải như thế.

 

Câu hỏi:  Thưa, người tu Pháp Luân Công chúng ta  liên hệ thế nào với các người bạn Phật Giáo?

 

Sư Phụ:  Tôi nói với chư vị rằng, chư vị không nên xem các tín đồ tôn giáo ngày nay là người tu luyện.  Tôi nói với chư vị một sự thật là: Chư Thần và Phật tuyệt đối không chấp nhận các h́nh thức tôn giáo dưới đây, cũng không chấp nhập những người gắn chặt với tôn giáo.  Các vị ấy chỉ chấp nhận tu luyện chân chánh, bởi v́ tôn giáo là sản phẩm của thế hệ sau này.  Khi Thích Ca Mâu Ni c̣n tại thế, ông không lập ra tôn giáo.  Thích Ca Mâu Ni lập ra h́nh thức tu luyện chung.  Để giữ cho người tu không bị ràng buộc chấp chước vào điều ǵ, ông dẫn các đệ tử rời khỏi gia đ́nh và đi thiền định trong núi rừng hay các hang động.  Chính là thế hệ sau này đă lập ra các h́nh thức tôn giáo, và chính con người trong xă hội gọi đó là tôn giáo.  Con người ngày nay không hiểu và đă đổi [đường lối tu luyện của Thích Ca Mâu Ni] thành một loại h́nh thức tôn giáo.  C̣n về tôn giáo, chư Thần và Phật không chấp nhận tôn giáo.  Không phải là một khi chư vị được rửa tội hay được nhận vào một tu viện, th́ chư Thần và Phật chấp nhận chư vị; chỉ có con người mới làm như thế.  Và không phải là một khi chư vị được rửa tội hay được nhận vào một tôn giáo nào th́ chắc chắn chư vị sẽ được lên thiên giới; không phải một khi chư vị quy y theo Phật Giáo th́ chư vị sẽ thuộc về Phật Gia.  Chư Phật xem một người có thành thật khi họ nguyện hay không, và người ấy có chân chánh tu luyện hay không.  Chư Phật không chấp nhận h́nh thức; chỉ có tôn giáo mới chấp nhận những thứ đó.

 

C̣n về các người bạn tu Phật Giáo, cứ xem họ là người b́nh thường; người ta có thể tin tưởng cái ǵ họ muốn.  Bởi v́ chư vị đang tu luyện giữa người thường, chắc chắn là chư vị có liên hệ với người khác.  Đến cả nếu họ có tín ngưỡng nào đó, họ cũng không có cách để đạt được tu luyện chân chánh, cho nên cứ đối xử với họ như những người bạn b́nh thường, có thế thôi. 

 

Câu hỏi:  Từ khi bắt đầu tập luyện Pháp Luân Công, tôi không muốn đọc sách ở trong trường nữa, và tôi chỉ muốn thành tâm tu luyện.

 

Sư Phụ:  Tôi sẽ giảng về điều này từ hai gốc độ.  Một là có thể sự hiểu biết của vị này rất cao và căn cơ rất tốt.  Vị này thọ Pháp tại chỗ và tức th́ nhận ra Pháp là ǵ, và trong tu luyện th́ vượt qua rất nhanh.  Bởi v́ căn cơ và hiểu biết cao, vị này có thể buông bỏ nhiều tâm ràng buộc chấp chước, và thực chất cuộc đời của vị này đă không bị phai mờ; chỉ có phần bên ngoài của vị ấy bị nhiễm ô bởi thế tục này thôi.  Một khi sự nhiễm ô ở bên ngoài được gỡ bỏ đi, th́ vị ấy sẽ nh́n thấy chân lư của Phật Pháp, bởi v́ từ ban đầu vị ấy không bị ràng buộc chấp chước vào những thứ của con người.  Người loại này được xem là loại tương đối tốt mà tôi vừa giảng qua.

 

Một t́nh huống nữa là căn cơ của một người khá tốt và trong tu luyện họ biết Đại Pháp tốt, nhưng họ vẩn chưa hoàn toàn và chưa đủ lư trí hiểu được tiêu chuẩn đ̣i hỏi cho tu luyện Đại Pháp.  Loại t́nh huống này cũng có thể xảy ra cho những người bị ảnh hưởng bởi các phương cách tu luyện khác trong quá khứ hoặc bởi các ḥa thượng hay là ni cô.

 

Không kể là trường hợp nào, chư vị không thể đi sang cực đoan.  Tôi bảo chư vị tu luyện giữa người thường chính là do phương thức tu luyện của Đại Pháp quy định.  Hơn nữa, Đại Pháp đ̣i hỏi người tu luyện ở bất cứ nơi nào cũng phải tu luyện xuất sắc.  Nếu chư vị là một học viên, th́ chư vị phải học giỏi trong các môn học của chư vị; nếu chư vị là một thành viên của xă hội, chư vị phải làm việc tốt, đồng thời chư vị c̣n là người tu luyện.

 

Câu hỏi:  Thưa, tôi đă học Pháp và tập các bài công pháp một năm rồi, nhưng tôi cũng vẫn c̣n nghiệp tư tưởng.  Tôi lo lắng muốn biết: tôi phải làm ǵ đây?

 

Sư Phụ:  Các học viên chúng ta tất cả đều khá tốt.  Kỳ thực th́, có thể nhận ra thiếu sót của chính ḿnh có nghĩa là chư vị đang tu luyện.  Tôi hiểu người này nói ǵ.  Vừa qua tôi giảng cho chư vị một điều, tức là khi chư vị đến học Pháp Luân Công, tôi sẽ thanh lọc thân thể cho chư vị, trên căn bản là tôi thanh lọc toàn bộ cái lớp phân tử lớn nhất mà tạo nên phần bên ngoài của con người, lẫn cả phần tư tưởng của chư vị.  Nhưng tôi vẫn muốn giữ lại một phần để giúp chư vị sống giữa người thường và duy tŕ trạng thái tu luyện của chư vị giữa người thường.  Ư tôi nói là, khi một người không c̣n cảm giác của con người, họ không thể sống trong thế gian này.  Không c̣n những thứ của con người chư vị cũng không c̣n muốn ở nơi con người nữa, dù chỉ là một phút thôi.  Tôi nói cho chư vị biết là để cho chư vị không khởi thêm tâm ràng buộc chấp chước nữa và phải nỗ lực hết sức để buông bỏ đi các tâm ràng buộc chấp chước của con người mà chư vị đang có.

 

Kỳ thực, giảng từ một gốc độ nữa, tôi có thể hoàn toàn loại bỏ đi tất cả các tư tưởng đó của chư vị, loại bỏ đi các tư tưởng xấu của chư vị, và trực tiếp loại bỏ các tâm ràng buộc chấp chước của chư vị.  Tuy thế tôi không làm; đó không phải là tu luyện.  Nhưng có một điều mà tôi có thể làm: thanh lọc chư vị bắt đầu từ phần bên ngoài và thanh lọc tư tưởng của chư vị, để chư vị đạt đến một tầng thứ đặc định, mặc dù phải chừa lại một chút để cho chư vị tu luyện.  Nếu loại bỏ nhiều hơn nữa, th́ chư vị không thể tu luyện được.  Để giúp chư vị tu luyện giữa người thường,  tôi sẽ thanh lọc thân thể chư vị từ phần vi tế nhất bên trong phần bên ngoài không có nhiều công năng và nó sẽ giúp chư vị giữ được trạng thái mà chư vị có thể tu luyện giữa người thường.  Tôi sẽ thanh lọc chư vị từ phần vi quan nhất của sinh mệnh của chư vị, từ bên trong ra đến bên ngoài, cho đến khi tất cả được thanh lọc ra đến bên ngoài; một chút c̣n lại đó khi chư vị loại bỏ nó đi rồi, th́ chư vị sẽ Viên Măn.  Những phần bên ngoài mà chưa được loại bỏ đi là để dành cho bước cuối cùng của tu luyện.  Phần đó đă được cố ư để dành lại cho chư vị và để cho chư vị giữ được trạng thái mà chư vị tu luyện giữa người thường.  Khi phần nhỏ đó được loại bỏ đi rồi, kỳ thực th́ chư vị không thể ở nơi người thường đây được nữa, và chư vị không màng ǵ về lợi ích của con người nữa.  Trạng thái đó sẽ xảy ra.  Cho nên chỉ có đến bước cuối cùng, th́ một chút đó sẽ hoàn toàn được loại bỏ đi. 

 

Đây là cách tốt nhất; giúp chư vị tu luyện và sống giữa người thường, sống một cách b́nh thường.  Đồng thời, chư vị phải đặt tiêu chuẩn nghiêm khắc với chính ḿnh, và chư vị không được có các tâm ràng buộc chấp chước mạnh mẽ như người thường.  Từ khi chư vị bước đi trên con đường này và tu luyện theo cách này, tôi nói với chư vị biết: nếu hiện tại chư vị chỉ có một vài tâm ràng buộc chấp chước của con người và chỉ có tư tưởng của con người, đừng xem đó là một gánh nặng cho chư vị, bởi v́ những thứ đó đă được cố ư chừa lại cho chư vị.  Theo một chiều hướng khác, chúng ta phải cẩn thận, một số người từ ban đầu đă không kiên tŕ tu luyện, vừa khi nghe tôi giảng như thế, [họ nghĩ] “Ô, th́ ra là đă chừa lại cho tôi.  Thế th́ tôi không quan tâm về vấn đề đó.”  Họ ôm ấp những thứ đó, họ không làm cho các ràng buộc chấp chước của họ yếu đi, và họ cũng không đặt tiêu chuẩn nghiêm khắc cho chính ḿnh.  Không được, bởi v́ đó không phải là tu luyện.

 

Câu hỏi:  Thưa, chúng tôi có thể lập gia đ́nh không?

 

Sư Phụ:  Tôi đă để lại cho chư vị những yếu tố để giúp cho chư vị sống giữa người thường.  Tôi hy vọng rằng một số người trong các đệ tử chúng ta c̣n trẻ, vẫn c̣n muốn lập gia đ́nh và lập sự nghiệp.  Nếu giả thử trong tương lai toàn bộ thế giới đến học Đại Pháp và không ai lập gia đ́nh, thế th́ xă hội nhân loại sẽ chấm dứt và sẽ không c̣n tồn tại nữa.  Như thế th́ không được.  Hơn nữa, người trẻ phải có con cháu, và chư vị phải để lại một phương thức tu luyện cho nhân loại mới của tương lai.

 

Câu hỏi:  Thưa, Thế Giới Pháp Luân to lớn thế nào?

 

Sư Phụ:  Thế Giới Pháp Luân là vô cùng to lớn.  (Tiếng cười của mọi người); chúng sinh nhiều không đếm được và có hằng hà sa số chư Phật, Bồ Tát và La Hán.

 

Câu hỏi:  Sau khi bắt đầu tập luyện Pháp Luân Công, một người có thể niệm “Phật A Di Đà” không?

 

Sư Phụ:  Niệm danh Phật chính là tu luyện, và niệm Phật A Di Đà cũng là tu luyện trong Phật Giáo Tịnh Độ.  Nếu trong khi tập luyện Pháp Luân Công mà chư vị niệm Phật A Di Đà th́ chính là chư vị trộn lẫn môn đó vào công pháp của chúng ta.  Tôi không phải bảo chư vị phải tu luyện Pháp Luân Đại Pháp; nếu chư vị thật sự không thể buông bỏ được, th́ cứ niệm Phật A Di Đà, lư đă giảng ra cho chư vị rồi.  Vào thời Mạt Pháp rất khó mà đạt Viên Măn trong các tôn giáo.  Có người nói về việc: mang nghiệp lên Thiên Đàng, nhưng không có dễ như người thường nghĩ.  Con người phải tu cái tư tưởng của họ đến một điểm tương đối tốt, và cũng phải tu luyện để tiêu đi các nghiệp chánh của họ, chỉ c̣n lại một chút tâm ràng buộc chấp chước đó, dần dần chúng sẽ bị loại bỏ đi.  Lúc ấy một t́nh huống khác sẽ xảy ra, và chỉ lúc đó th́ một người mới được mang nghiệp lên Thiên Đàng.   Nếu chư vị lấy một cái thân thể vô cùng nhơ nhớp lên đến một nơi hoàn toàn trong sạch như Thiên Đàng, hay lên đến một Thế Giới Phật, th́ đặt chư vị ở đâu?  Đúng không?

 

Câu hỏi:  Thưa, khi tôi tập các bài công pháp vào đêm khuya tôi cảm thấy như là có yêu ma đang phá tôi.  Có phải là chúng ta không thể tập các bài công pháp vào nửa đêm phải không?

 

Sư Phụ:  Nếu chư vị chân chánh tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và không trộn lẫn những điều khác vào trong công pháp này, bảo đảm là không có ǵ dám hại chư vị cả.  Đôi khi có học viên mới, họ trộn những thứ khác vào trong công pháp, trong trường hợp đó chư vị không thể nói rằng người ấy đang tu luyện Đại Pháp.  Nếu chư vị không làm đúng thể theo tiêu chuẩn của Pháp, nếu chư vị chỉ tập các bài công pháp, không chân chánh tu luyện, thế th́ nếu rắc rối xảy ra th́ không dễ cho tôi trông nom chư vị được, dù rằng nếu chư vị gọi tên tôi.  Chư vị nói rằng “Sư Phụ, tại sao chư vị không bảo hộ tôi?”  Tuy nhiên chư vị có tu luyện Đại Pháp không?  Chư vị có tu luyện thể theo tiêu chuẩn đ̣i hỏi của tôi không?  Chẳng phải đó là có tác động hay sao?  Tu Phật là nghiêm túc.

 

Câu hỏi:  Thưa, tập Tai Chi chung với Pháp Luân Công có được không?

 

Sư Phụ:  Không được.  Tai Chi, Xing Yi, Ba Gua, các h́nh thức vơ thuật cũng có Khí Công ở trong đó.  Nhưng tập các vơ thuật khác th́ không sao, như là Long Fist, Flooding Fist, Southern Fist, Shaolin, vân..vân, không có cái nào là rắc rối cả.  Nhưng Tai Chi chắc chắn là Khí Công.

 

Con người ngày nay không biết sử dụng Tai Chi như thế nào.  Có người xem Tai Chi là thể dục để tập luyện thân thể.  Kỳ thực, Tai Chi có nhiều thứ nội ngoại kiêm tu trong đó.  Con người ngày nay không biết làm sao để tu luyện.  Đó là v́ Zhang Sanfeng không lưu lại Pháp-tâm của Tai Chi cho con người, mà chỉ để lại các động tác, v́ thế người đến sau này không thể tu luyện với Tai Chi được.  Đừng nh́n thấy các động tác Tai Chi ung dung như thế, bởi v́ sức mạnh của các động tác đó không phải ở trong không gian bề mặt này.  Ở bên không gian con người này, không kể là chư vị nhanh như thế nào, tay của chư vị cũng không đánh nhanh bằng tay [đánh Tai Chi].  Chư vị thấy họ cử động  một cách rất chậm chạp, nhưng họ đang cử động tới lui trong một không gian khác.  Cũng giống như các câu chuyện cổ xưa mà chư vị nghe, có vị thần bất tử có thể đang đi b́nh thường nhưng ai đi theo th́ không theo kịp.  Đối với người thường dường như họ đang bước đi rất chậm, nhưng kỳ thực th́ họ đang đi tới lui trong không gian-thời gian khác.

 

Người ta nghĩ rằng họ có thể đánh một cú đấm nhanh, nhưng họ không bao giờ theo kịp các tốc độ của các không gian-thời gian khác.  Đó là tại sao dù chư vị nh́n thấy trong Tai Chi họ đưa nắm tay và bàn tay chậm chạp, không kể cử động của chư vị nhanh thế nào chư vị cũng không nhanh bằng họ, bởi v́ họ đă đến đó trước chư vị lâu rồi.  Chỉ có là con người hiện đại chưa đạt đến tầng thứ đó.  Hơn nữa, bàn tay của họ có công năng và con người không có các không năng đó.  Vơ thuật trong phim ảnh nh́n th́ hay lắm.  Nhưng tại sao trong đời sống thật sự, h́nh như cánh tay người ta múa tứ tung, hay là đôi khi c̣n dậm chân hay đá, nhưng chư vị cũng vẫn không nh́n thấy sức mạnh đặc biệt của vơ thuật đến từ đâu?  Tại sao các động tác của họ không giống vơ thuật?  Đó chính là v́ họ không có thần thông.  Nếu họ có thần thông, người khác không có cách nào mà tránh được cú đánh của họ.  Nếu họ cử động mà không có các kỹ năng [cao siêu] th́ không được.  V́ thế nguyên nhân tại sao con người ngày nay không biểu diễn được điểm đặc biệt đó của vơ thuật chính là v́ họ không có nội ngoại thần thông.

 

Tai chi có thể giúp một người di chuyển trong các không gian khác; là phần thừa kế của tu luyện, cho nên được hoàn toàn tính là tu luyện ( Khí Công ).  Chỉ khi nào thân thể của người đó biến đổi theo sự  tập luyện và cảnh giới tư tưởng của họ đề cao th́ mới xuất ra những thứ đó.  Tôi nói với chư vị rằng tu Đạo hay tu thành Thần rất thiêng liêng; không giống như con người tưởng tượng.  Con người bây giờ họ dùng các khái niệm của ngày nay và của thời nay để tưởng tượng thời cổ xưa ra sao.   Người ngày xưa không như thế.

 

Câu hỏi:  Khi Pháp Luân xoay chuyển theo chiều kim đồng hồ và xoay ngược lại, th́ Pháp Luân có xoay tới  hay là xoay lui không?

 

Sư Phụ:  Có, Pháp Luân sẽ điều chỉnh thân thể của chư vị tùy theo thân thể của chư vị cần được điều chỉnh.  Nó xoay chuyển chiều này chiều khác để chỉnh sửa thân thể của chư vị một cách thích hợp.  Khi Pháp Luân mới bắt đầu điều chỉnh thân thể của một người th́ nó sẽ xoay theo chiều nào cần phải xoay, cũng không có tốc độ cố định.  Hễ thân thể được chỉnh xong, th́ Pháp Luân sẽ ổn định lại ở nơi bụng dưới.  Nơi đó nó sẽ xoay theo chiều kim đồng hồ chín lần, xoay ngược chiều kim đồng hồ chín lần, đó là trạng thái b́nh thường của nó.

 

Câu hỏi:  Thưa, khi tôi tập các bài công pháp con trai của tôi chống đối.

 

Sư Phụ:  Đúng, một số người sẽ có các t́nh huống như thế, thân nhân của họ chống đối.  Nhưng cũng c̣n tùy vào chư vị.  Dù sao đi nữa, th́ cũng sẽ có các khảo nghiệm khi một người chọn con đường tu luyện.  V́ thế có thể yêu ma sẽ lợi dụng con trai của chư vị để can nhiễu chư vị.  Nếu chư vị chân chánh vào tu luyện Đại Pháp, và chư vị cố gắng chân chánh tu luyện, th́ tôi sẽ giải quyết điều này.  Tôi sẽ xét tư tưởng của chư vị ra sao khi chư vị đang bị can nhiễu, và xem chư vị vẫn c̣n muốn tập luyện hay không, bởi v́ tu Phật là nghiêm túc và nếu chư vị không giữ vững th́ không được.

 

Câu hỏi:  Thưa, ngồi kiết già khi thiền là tốt nhất phải không?

 

Sư Phụ:  Tiêu chuẩn tột cùng là ngồi được kiết già.  Cứ tập luyện từ từ và mọi người sẽ ngồi thế kiết già được.  Ở Trung Quốc các người già hơn 80 tuổi từ từ hai chân xếp bằng được, cho nên sẽ không có vấn đề chi.  Miễn là chư vị tập luyện, chư vị sẽ từ từ xếp chân lại được.  Không phải đột nhiên mà chư vị có thể làm được, cưỡng ép th́ không có tác dụng.  Nếu chư vị nói rằng chư vị không thể xếp bằng hai chân lại dù chỉ là ngồi thế bán già, đó là khi chư vị không thể ngồi khoanh chân của chư vị thả lỏng theo kiểu Ấn Độ.  Nếu chư vị nói rằng “Tôi không thể ngồi theo kiểu Ấn Độ,” th́ nhấc cái chân chư vị lên một chút.  Khi chư vị có thể ngồi, chân của chư vị sẽ dần dần hạ thấp hơn, mỗi lần sẽ hạ thấp hơn, và cuối cùng khi hạ hẳn xuống th́ chư vị sẽ ngồi theo thế bán già.  Khi chư vị ngồi theo thế bán già th́ chân của chư vị sẽ bị nhấc lên rất cao, nhưng không sao cả.  Mỗi một lần chư vị tập các bài công pháp chư vị sẽ phát hiện rằng chân của chư vị hạ xuống một chút, và mỗi một lần th́ chúng sẽ hạ xuống như thế.  Sau khi chúng hạ xuống hẳn rồi, và khi trong thế bán già hai chân đă xẹp xuống hoàn toàn theo đúng tiêu chuẩn rồi, th́ chư vị làm theo thế kiết già.  Miễn là chân của chư vị xẹp xuống và chư vị có thể mang cái chân kia và để lên trên, th́ đó sẽ là thế kiết già.

 

Câu hỏi:  Thưa, tại sao Thầy giảng rằng trẻ em có gịng máu hỗn hợp là đáng thương?  Một người có thể là người Hoa trong đời này, và sau đó là người ngoại quốc trong đời sau, và có đủ loại sắc dân và nhiều chủ nguyên thần trên quả địa cầu này.

 

Sư Phụ:  Trong quá tŕnh tái sinh, th́ chính chủ nguyên thần tái sinh, trong khi đó th́ cái nhục thể này lại là có gịng máu hỗn hợp.  Các chư thần khác nhau tạo ra những con người khác nhau của họ, và trong lịch sử các chư thần đó đă từng bảo hộ những con người mà họ đă tạo ra.  Người da trắng là người da trắng, người da đen là người da đen, người của chủng tộc da vàng là người của chủng tộc da vàng.  Bất cứ dân tộc nào trên thế giới đều có chủng tộc đối ứng với các thiên đàng đó.  Sau khi trộn lẫn gịng máu, người đó không c̣n đối ứng với chư thần trong các thiên đàng đó nữa.  Và các chư thần nào mà đă tạo ra nhân loại có thể sẽ không c̣n bảo hộ nhân loại nữa.  Thế th́ đối với những người này, họ đáng thương vô cùng.  Vài người muốn biết phải làm sao đây?  Tôi nói với chư vị, đừng lo lắng.  Tôi đang giảng về t́nh huống ở tầng bề mặt của nhân loại.  Bởi v́ chủ nguyên thần của nhân loại th́ chưa có trộn lẫn nhau, nếu một người muốn tu luyện th́ tôi có thể giúp chư vị tu.  Nếu chư vị có thể tu luyện đến bước cuối cùng th́ chư vị cũng được Viên Măn, sẽ không có ǵ khác biệt cả.  Tu luyện sẽ không có vấn đề ǵ.

 

Nếu là một người thường đang trong hoàn cảnh [mà chúng tôi đang bàn đến], th́ người ấy sẽ sống một cuộc đời rất đáng thương.  Chư thần bên trên sẽ không nhận ra vùng nào mà mà nơi đó tập trung nhiều chủng tộc hỗn hợp, cho nên thông thường người trong vùng như thế sẽ bị cơ cực và có một đời sống gian khổ.

 

Câu hỏi:  Trẻ em người Hoa học trong các quốc gia ngoại quốc và được giáo dục theo Tây Phương.  Nếu trong tu luyện chúng dùng ngôn ngữ ngoại quốc để hiểu Chuyển Pháp Luân, thưa chúng có thể lên thiên giới đối ứng với chủng tộc người da vàng hay không?

 

Sư Phụ:  Chủ nguyên thần sẽ trở về nơi mà nó đến, v́ thế phần bên ngoài của thân thể con người không phải là yếu tố quyết định.  Nếu chúng tu luyện chúng cũng sẽ Viên Măn như nhau; khó mà chúng hiểu được hàm nghĩa bên ngoài bằng tiếng Hoa [nếu chúng cố gắng học bản tiếng Hán sau khi đă sống ở Phương Tây rồi[, và sự khác biệt của phần bề mặt này không giải quyết được.  Nhưng trong tu luyện, hàm nghĩa sâu sa vượt qua tầng thứ con người sẽ không bị ảnh hưởng.

 

Câu hỏi:  Bộ năo con người rất phát triển.  Nhưng tại sao thú vật có thể khống chế con người?

 

Sư Phụ:  Bộ năo con người không có phát triển chi cả.  Chỉ có con người thấy rằng nó phát triển.  Hơn nữa, con người chính họ biết rằng hơn 70% của bộ năo con người không  hoạt động.  Kỳ thực, [những phần đó] đă bị chư thần khóa lại.  Ngay khi một sinh vật, bất cứ loại nào, đạt được trí thông minh, nó liền vượt qua tầng thứ đang sống và khi đó nó có năng lực hơn, khống chế các sinh mệnh khác.  Mặc dù lư của Thiên Đàng không cho [chúng vận dụng năng lực như thế], khi con người làm điều xấu ác và làm theo những thứ đó, th́ cũng giống như chính con người truy cầu mà mời chúng.  Nó lợi dụng t́nh huống này, v́ vậy mà có thể khống chế con người.

 

Câu hỏi:  Thưa, sự liên hệ giữa Công và Pháp th́ hiểu ra sao?  Đề cao trong Pháp Luân Công với Pháp Lư có liên hệ thế nào?

 

Sư Phụ:   Tôi giảng rơ về những điều này trong Chuyển Pháp Luân.  Giả sử nếu tôi giảng điều này th́ rất là bao la, v́ thế tôi chỉ giảng một chút thôi.  Những người bàn căi về lư thuyết luôn luôn tranh luận về vật chất và tinh thần cái nào trước, họ luôn tranh căi về ư thức hệ.  Tôi nói với tất cả chư vị rằng vật chất và tinh thần là một và là một thứ.  Công là Pháp và Pháp là Công, tinh thần cũng chính là vật chất.  Có tiêu chuẩn cho sự đề cao tâm tính của người tu luyện, nó thể hiện qua h́nh thức của một cây thước độ.  Khi tâm tính đề cao th́ công cũng tăng.  Công h́nh thành một trụ công trên đỉnh đầu chư vị và trên b́a của trụ công có dấu xếp hạng.  Đó là tiêu chuẩn chỉ định chiều cao tâm tính của một người.  Khi tâm tính đề cao th́ cây thước độ này tăng cao, và khi nó tăng thẳng lên trên, Công cũng tăng lên trên.  Và sự chuyển hóa của Công là cực kỳ nhanh chóng; Công dựa vào tâm tính của chư vị có đề cao hay không.  Nếu tâm tính đề cao th́ Công cũng tăng theo.  V́ thế, cái lư mà Công cao bằng tâm tính chính là một chân lư tuyệt đối.  Trong mỗi một trường phái nào th́ cũng như thế; chỉ có những người không tu luyện th́ không biết thôi.

 

Các tôn giáo Tây Phương không giảng về Công.  Khi Phật Thích Ca Mâu Ni truyền Pháp, ông cũng không có giảng về Công; chỉ có Đạo Giáo giảng về Công.  Điều tôi giảng là bao gồm tất cả những điều của Phật, Đạo và Thần, và của tất cả chư thần và các Pháp, từ giác ngộ Pháp căn bản của vũ trụ mà đạt được.  Trong khi giảng về Pháp, tôi cố gắng tối đa để giúp chư vị hiểu; tôi dùng bất cứ danh từ nào mà có thể giúp chư vị hiểu được.  Có người nói rằng các tôn giáo Tây Phương không tu luyện, rằng môn thiền của các tôn Giáo Đông phương là tu luyện.  Chẳng phải [các tôn giáo] Tây Phương cũng tu luyện hay sao?  Các tôn giáo Tây Phương cũng là tu luyện.  Jêsu giảng rằng nếu chư vị tin ông, th́ sẽ được lên nước Thiên Đàng.  Ông có ư ǵ?  Jêsu luôn giảng về những điều ở bề mặt và bảo con người chính ḿnh hành xử ra sao.  Văn hóa Tây Phương cũng thế; họ không giảng rơ hàm nghĩa bên trong, miễn là chư vị hành xử [đúng] th́ được rồi.  Con người ngày nay không biết “niềm tin” mà Jêsu giảng [ở tầng thứ thâm sâu hơn] là ǵ.  Jêsu giảng rằng nếu chư vị tin vào ông th́ chư vị có thể lên nước Thiên Đàng.  Kỳ thực th́, đối với niềm tin, chỉ hành xử thể theo lời Jêsu giảng là niềm tin chân chính.  Nếu chư vị không hành xử thể theo lời Jêsu giảng, th́ đó có phải là niềm tin chân chính không?  Nếu một người đi nhà thờ và niệm “Amen” trước khi ăn, nhưng vừa khi họ ra ngoài th́ luôn làm điều xấu ác, có thể gọi đó là họ đặt niềm tin vào Chúa Jêsu?  Điều Chúa Jêsu giảng chỉ giới hạn trong một câu “Tin ta th́ con có thể lên nước Thiên Đàng” hay sao?  Tại sao Chúa Jêsu giảng rất nhiều nguyên lư làm sao hành xử chính ḿnh?  Nếu chư vị hành xử thể theo lời ông giảng, th́ chư vị có thể lên nước Thiên Đàng.  Chẳng phải ư nghĩa là thế hay sao?  Niềm tin chỉ là một danh từ tổng quát.  Nếu chư vị không tu luyện chính ḿnh hay không đề cao chính ḿnh, th́ chư vị có thể lên nước Thiên Đàng hay không? Chắc vậy, có thể chư vị đi nhà thờ khi thời điểm tới.  Chư vị   tin tưởng thần linh chỉ v́ chư vị niệm danh hiệu Chúa nhiều hay sao?  Chư vị chỉ chờ đợi để lên nước Thiên Đàng phải không?  Như thế là không được.

 

Thế th́ mục đích của thú tội là ǵ?  Thú tội là khi một người biết rằng họ đă phạm tội và muốn tu sửa khá hơn.  Khi một người thú tôi mà vẫn c̣n làm điều sai th́ không được.  Giả thử hôm nay chư vị giết một người, [và chư vị bảo] “Xin tha tội cho con,” và ngày mai chư vị giết một người khác, lại thú tội và xin tha tội nữa.  Ai tha thứ cho chư vị?  Chư vị có hiểu cái ư này không?  Chư vị phải ngưng không làm điều sai và thề nguyện không làm những hành động đó nữa, và thật sự không làm nữa.  Khi chư vị phát hiện rằng chư vị có ư tưởng xấu, khi thú tội chư vị sẽ xin với Chúa Jêsu: “Chúa Jêsu, cứu con, bởi v́ con có ư tưởng xấu ác.”  Nếu hàng ngày trong cuộc đời của chư vị, chư vị chính ḿnh hành xử khá hơn, chẳng phải chư vị đang đề cao tâm tính con người của chư vị hay sao?  Chẳng phải đó là chư vị đang tu luyện chính ḿnh hay sao?  Chúa Jêsu không giảng về Công bởi v́ “tu do chính ḿnh, Công do Sư Phụ.”  Tôi muốn tất cả thân thể của chư vị tu luyện thành đạt và được cải biến, cho nên tôi giảng về Công.  Chúa Jêsu không giảng về Công bởi v́ chư vị không cần biết về Công.  Chư vị chú trọng tu tâm, và Chúa Jêsu sẽ lo về Công, cho nên Chúa Jêsu không giảng về Công.  Tu là tu loại bỏ đi các ư tưởng và các hành động xấu ác của con người.  Khi cảnh giới của chư vị đề cao, vị sư phụ sẽ diễn hóa Công cho chư vị.  Ư là như thế.

 

Câu hỏi:  Phật Thích Ca Mâu Ni tu thành hằng 100 triệu năm qua.  Tuy thế không phải tất cả sinh mệnh đều đồng hóa với “Chân Thiện Nhẫn” khi vừa sinh ra.  Thế th́ làm sao một người có thể tu thành?

 

Sư Phụ:  Không phải tất cả chúng sinh trên thiên đàng ai cũng có Quả Vị, và cũng không phải tất cả chúng sinh trên thiên đàng là Phật.  Tất cả sinh mệnh là do Đại Pháp của vũ trụ tạo thành, và là sản phẩm sinh ra trong vũ trụ được tạo thành bởi Đại Pháp, nhưng đây không phải là giống như tu luyện thành tựu.  Tu thành tựu là nói về một người chứng thực và ngộ ra Quả Vị của chính ḿnh.  Thích Ca Mâu Ni là Phật, và là một vị Phật xuất sắc.  Tôi có thể nói với chư vị rằng “Chân Thiện Nhẫn” là các Pháp lư của toàn bộ vũ trụ, là yếu tố căn bản tạo ra toàn bộ vũ trụ, và là yếu tố căn bản tạo ra tất cả chư thần nguyên sinh nhất và tất cả chư thần trong toàn bộ quá tŕnh của vũ trụ.  Phật Thích Ca Mâu Ni tất nhiên là một trong các vị ấy.  Vũ trụ cũng có một quá tŕnh Thành,Trụ Hoại Diệt .  Phật Thích Ca Mâu Ni không phải là một vị thần nguyên sinh nhất.  Tất cả sinh linh trong vũ trụ đang tiến về Hoại và Diệt.  Chúng sinh ở gần Tam Giới có thể, trong đời sau, tu trở lại.  Đó là cách thức dùng để thanh lọc các sinh mệnh trong phạm vị ranh giới này.  Chân lư mà Thích Ca Mâu Ni giảng là Pháp của Như Lai, mà chính ông từ “Chân Thiện Nhẫn” mà chứng thực và ngộ đến tầng thứ đó.  Không có một Như Lai nào mà giảng về Pháp chân chánh và Pháp căn bản của vũ trụ, v́ Đại Pháp căn bản của vũ trụ vượt lên khỏi vũ trụ và tất cả sinh mệnh trong đó.  Chư thần chỉ có thể chứng thực và ngộ ra do sự hiểu biết ở tầng thứ của chính ḿnh.  Đó là cách tu luyện của họ, và chư thần khác nhau chỉ có thể cứu độ con người bằng cách chuyển họ thành sinh mệnh thấp hơn họ.  Tuy thế Đại Pháp chính là Đại Đạo căn bản, trong tu luyện Đại Pháp là cách tu luyện nhanh nhất và giản dị nhất, và cũng không có nhiều điều chi tiết.  Pháp giống như là kim tự thấp; ở ven ŕa th́ thấp thế này, trong khi đó sự hiểu biết của chư thần th́ vượt lên cao thế này.  C̣n những người được cứu độ chỉ Viên Măn đến tầng thứ này.  Phật Như Lai Viên Măn ở tầng thứ này, cho nên vị ấy đă chứng thực và ngộ bao nhiêu đây, và khi chỉ đạo cho các đệ tử, các vị ấy chỉ chú trọng về những điều của trường phái của họ mà thôi.  Mỗi một vị Phật ngộ khác nhau, và mỗi một vị Phật hiểu về Chân Thiện Nhẫn, Đại Pháp căn bản của vũ trụ từ các Pháp Lư của Đại Pháp Chân Thiện Nhẫn.  Được chư Thần và Phật từ một tầng thứ c̣n cao hơn nữa gia tŕ, và với tu luyện chân chánh và giác ngộ chân chánh, vị ấy hiểu được bao nhiêu và biết được bao nhiêu, th́ nó h́nh thành những điều tu luyện của chính vị ấy, và vị ấy đồng hóa với tầng thứ ấy của Pháp.

 

Câu hỏi:  Tại sao đầu tôi hướng về h́nh tượng Pháp của Sư Phụ khi tôi thiền?

 

Sư Phụ:  Đó là v́ phần biết của chư vị đang nh́n tôi.  Đôi khi Pháp Thân của tôi sẽ mách chư vị.  Khi Pháp Thân mách chư vị th́ sẽ dùng các phương thức khác nhau.  Nếu chư vị muốn biết điều ǵ làm tốt hay không tốt, hay làm có đúng không, nh́n h́nh của tôi trong sách hay các h́nh khác của tôi.  Không kể Thiên Mục của chư vị đă khai mở hay không, nếu chư vị làm sai trái, tôi sẽ nh́n rất nghiêm khắc; nếu chư vị làm đúng, tôi sẽ cười với chư vị.  (Vỗ tay)

 

Câu hỏi:  Khi Thầy giảng Pháp, tôi cảm thấy rất đúng và tốt.  Đôi khi tôi cảm thấy như là nói thẳng trực tiếp vào tâm của tôi.  Nhưng sau đó tôi nhớ lại điều mà Thầy giảng th́ h́nh như tôi không nhớ hoàn toàn.  Thưa tôi phải làm sao?

 

Sư Phụ:  Kỳ thực th́ khi nghe tôi giảng Pháp, mọi người điều nói như thế.  Tôi đă giảng rất nhiều Pháp, chư vị không thể hiểu tất cả một cách rơ ràng.  Đừng lo lắng.  Mỗi một lần chư vị bị rắc rối trong tu luyện, nếu chư vị xem chính ḿnh là người tu luyện và xử lư đúng, chư vị sẽ nhớ ra lời tôi giảng.  Bảo đảm là như thế.  Nhưng nếu lúc ấy mà chư vị tức giận đến chóng mặt và không thể thanh tịnh, th́ chư vị không nhớ ra lời tôi giảng, đó chứng minh rằng chư vị tu luyện không vững.  Nhưng thông thường th́ chư vị có thể nhớ Pháp mà tôi đă giảng.  Nếu một người không thể tu th́ vĩnh viễn họ không thể nhớ Pháp mà tôi đă giảng.  Tôi đă nhấn mạnh lần này đến lần khác rằng Pháp này không phải là để giảng cho người thường nghe.  Tất cả chư vị ngồi đây đều có cơ duyên.  Nếu không, chư vị không thể đến được.

 

Câu hỏi:  Nếu tôi mang các con thú nhỏ bị bỏ rơi  về để nuôi, th́ có tạo nghiệp không?

 

Sư Phụ:  Trên thực tế, làm điều này không tạo nghiệp.  Là một người thường th́ đây là làm một việc tốt, nhưng trong quá khứ Phật Giáo giảng về không được giết sinh vật lẫn cả nuôi sinh vật.  Và đây là nguyên nhân là không được giết lẫn cả nuôi.  C̣n về “không được giết”, người tu luyện phải hiểu rơ điều này.  “Không nuôi sinh vật” có hai điểm.  Một là khi [một người] tu luyện th́ dễ cho thú vật đạt được năng lực thiêng liêng.  Có thể là chúng không làm ǵ sai khi chúng đạt được năng lực thiêng liêng đó.  Ở Trung Quốc có câu cổ văn “thành quỷ”.  Thú vật không được phép tu.  Một điều khác là nuôi chúng th́ phải cần săn sóc nhiều; khiến  chư vị bị sao lăng, suy nghĩ về chúng cũng là một tâm ràng buộc chấp chước và sẽ ảnh hưởng đến sự tu luyện.  Tất nhiên, người tu luyện mà thích thú vật th́ đó cũng là một tâm ràng buộc chấp chước.

 

Để tôi kể cho chư vị một câu chuyện.  Chư vị biết rằng Đạo Bà La Môn là Thích Ca Mâu Ni chống đối nhiều nhất.  Ông biết đó là một tà giáo, chống lại Phật Giáo của Thích Ca Mâu Ni.  Kỳ thực th́ tôi có thể nói với chư vị rằng Thích Ca Mâu Ni chống đối Bà La Môn Giáo chứ không phải chống đối thần của Bà La Môn Giáo. Thời đầu của Bà La Môn Giáo người tin Phật, các vị Phật mà có trước Thích Ca Mâu Ni.  Nhưng qua thời gian quá lâu dài, con người không c̣n tin Phật nữa và khiến cho tôn giáo này thành tà giáo, đến độ mà họ giết để làm lễ cúng Phật.  Cuối cùng, vị thần mà họ tin tưởngt không c̣n h́nh tượng của Phật nữa; họ bắt đầu tin yêu ma và quỷ quái với h́nh tượng của yêu quái.  Con người làm cho tôn giáo thành tà quái. Chư vị biết, nếu Phật Giáo phát triển thế này, tín đồ cũng không c̣n nhận ra Thích Ca Mâu Ni.  Cho nên mọi người hăy suy nghĩ: sau bao nhiêu năm trôi qua, người tu luyện thời ấy, từ quá khứ, nh́n lại tôn giáo phát hiện rằng nó đă trở thành tà giáo hay sao?  Cũng giống như thế.  Chính con người làm cho tôn giáo trở thành tà giáo, bởi v́ chư thần không bao giờ tà quái cả.

 

Trước đó, ở Ấn Độ có một đệ tử của Bà La Môn Giáo tu luyện.  Người này khá chuyên cần trong tu luyện và đă tu luyện đơn độc ở trong núi.  Một ngày nọ có người đi săn lùng bắt con nai, bắn [cung] làm nó bị thương.  Con nai này chạy [đến nơi người tu luyện] ở và vị này dấu và bảo vệ nó.  Một ḿnh ở trên núi, rất cô đơn, cho nên vị này đă trông nom con nai đó.  Nhân loại, nếu không để ư, th́ họ có thể bị ràng buộc chấp chước vào cái t́nh, thật sự t́nh cảm con người v́ thương hại và v́ chấp chước vào t́nh cảm mà trút vào con nai nhỏ này.  Theo thời gian vị này bị ràng buộc chấp chước với con này và sau cùng con nai đă trở thành đồng hành thân nhất của vị ấy.  Kết quả là, vị ấy bỏ hết năng lực vào con nai, khi thiền cũng không thanh tịnh được; vị ấy cứ nhớ là phải cho con nai ăn; trể nải không thăng tiến [trong tu luyện].