Chuyển Pháp Luân Pháp Giải

 

(Giảng Pháp tại Tế Nam - Trả lời các câu hỏi)

 

 

 

 

 

 

 

Pháp giải ( Fajie ) chỉ là sự diễn giải thô thiển về Pháp được giảng ra trong lúc tôi trả lời các câu hỏi cho các học viên mới trong thời gian đầu khi tôi ban truyền Đại Pháp.   V́ vậy nó có giới hạn về tầng thứ và chỉ để cho các học viên mới tham khảo.

 

 

Lư Hồng Chí

Ngày 16 tháng 7 năm 1997

 

 

 

 

 

 

 

 

Bản dịch từ tiếng Anh

(Bản Thào)

 


Câu hỏi:  Thưa, trong khi tôi tập luyện có tiếng  chửi thề trong đầu tại sao vậy?

 

Thầy:  Đây là v́ chủ ư thức của chư vị không tốt và nghiệp tư tưởng đang khởi tác dụng.  Một số người c̣n bị phụ thể nhập.  Điều này sẽ xảy ra nếu chư vị trộn lẫn các môn phái khác vào đây.  Ai không trộn lẫn các môn khác vào và chỉ tập luyện Pháp Luân Đại Pháp th́ không bị phụ thể nhập.  Hầu hết những trường hợp xảy ra là v́ nghiệp tư tưởng.

 

Câu hỏi:  Thưa, tinh tấn tu luyện có phải là tâm chấp trước không?

 

Thầy:  Tu luyện không phải là tâm chấp trước; tu luyện chính là phản bổn quy chân, trở về cội nguồn, v́ thế bản tính chân thật sẽ xuất ra.  Đó chính là bản tính chân thật của chư vị, cho nên đó không phải là tâm ràng buộc chấp trước.  Nhưng nếu chư vị lúc nào cũng nói rằng “Tôi chỉ muốn tu luyện để thành Phật thôi,” “ Hôm nay tôi khá hơn một chút rồi,” và “ Tôi sẽ thành Phật trong một thời gian thôi ” th́ đó chính là tâm chấp trước.  Cứ tu luyện với ư muốn tu luyện nhưng đừng có ư nguyện để đạt được Công, nếu chỉ có ước muốn đó là được rồi.

 

Câu hỏi:  Thưa những ai chưa tham dự các khóa giảng nhưng lại đang tập luyện Pháp Luân Đại Pháp, th́ Pháp Thân của Thầy cũng sẽ thanh lọc thân thể của họ đến trạng thái Năi Bạch Thể [thân trắng như sữa] và hạ nhập khí cơ cho họ phải không?

 

Thầy:  Nếu họ không tham dự các khóa giảng và cũng không phải là học viên của chúng ta, tại sao tôi bảo hộ cho họ?  Giả thử nếu tôi tùy tiện bảo hộ người thường và tùy tiện hạ nhập những điều [của Pháp Luân Đại Pháp] cho tất cả mọi người ở Trung Quốc, có được không?  Nếu ai tự ḿnh tập luyện, tự học từ sách và từ các băng, th́ họ có đạt được không?  Để tôi giảng cho chư vị, trong tương lai h́nh thức tập luyện sẽ giống như thế.  Bởi v́ chư vị có Pháp Thân của tôi bảo hộ chư vị, các sách của tôi có các Pháp Thân trong đó, và các băng thu h́nh và thu âm tất cả đều có Pháp Thân trong đó, ai chân chánh theo tiêu chuẩn của người tu luyện sẽ được ban cho điều này.  Nhưng họ phải chân chánh tu luyện thể theo tiêu chuẩn của người tu, và chỉ khi đó họ mới được ban cho điều này.  Nếu chư vị nói rằng chư vị chỉ muốn tập như tập thể dục thôi và không có muốn tu luyện đạt đến các tầng thứ cao, th́ chư vị sẽ không được ban cho điều này.

 

Câu hỏi:  Thưa tôi là một học viên mới và đă tập luyện khoảng một tháng rồi.  Tôi thấy rằng cong lưỡi lên ṿm miệng phía trên, khi không có nước miếng th́ khó khăn.  Xin Thầy chỉ điểm cho tôi vài điều?

 

Thầy:  Không thể nói rằng ngay khi chư vị bắt đầu tập luyện, th́ tất cả sẽ lập tức thay đổi cho chư vị.  C̣n tâm tính của chư vị th́ sao?  Chư vị muốn đạt đến trạng thái của người tu luyện, cho nên chư vị phải cải thiện chính ḿnh, bắt đầu từ tâm tính.  Có người hỏi “Tôi bắt đầu tập luyện Pháp Luân Đại Pháp.  Tại sao bệnh tôi không khỏi?  Chư vị vẫn c̣n là người thường giữa đám người thường đây, chư vị tập các bài công pháp và muốn bệnh của chư vị biến hết đi, làm sao có thể được?  Nếu mục đích không chân chính, th́ kết quả sẽ khác với [ sự mong cầu ].

 

Câu hỏi:  Thưa nếu thêm vào ư niệm khi tập luyện, th́ sẽ làm cho Pháp Luân bị biến dạng phải không?

 

Thầy:  Nếu thêm ư niệm từ các công pháp khác, th́ Pháp Luân sẽ bị biến dạng.  C̣n về các tư tưởng hỗn độn đủ loại xuất ra từ các tâm ràng buộc chấp chước của chư vị, không làm cho Pháp Luân biến dạng được.  Khi vừa thêm các tín hiệu của các công pháp khác vào, không phải chỉ dùng trên các cử động tay của chư vị, nếu chư vị thêm vào trong tư tưởng là dùng ư niệm để hướng dẫn các động tác hít thở thế nào, hay là ư niệm về các công pháp khác, tất cả những thứ đó sẽ làm cho Pháp Luân biến dạng.  V́ tu luyện là vấn đề nghiêm túc, trọng yếu là chỉ chuyên tu một Pháp môn mà thôi.

 

Câu hỏi:  Thưa thân thể của một vị sư già  đă qua đời cả ngàn năm qua mà vẫn chưa phân hủy.  Đó có phải là v́ thân thể đó đă được chuyển hóa thành vật chất cao năng lượng không?

 

Thầy:  Trên thực thế th́ thân để đó đă được chuyển hóa thành vật chất cao năng lượng rồi.  Bởi v́ Phật Giáo giảng Niết Bàn, không giảng cách thức để mang theo cái thân thể này, vị này không cần cái thân thể này nữa.  Nếu vị ấy muốn, th́ thân thể đó cũng có thể chuyển hóa thành vật chất cao năng lượng được.  Ví dụ, có ba ḥa thưởng ở núi Jiuhua.  Nhục thể của các vị ấy sau hàng trăm năm hay một ngàn năm rồi mà cũng chưa bị phân hủy, đó là v́ thân thể đó đă được hoàn toàn thay thế bằng vật chất cao năng lượng.  Các thân thể đó không c̣n là thân thể của người thường nữa, cho nên sẽ không bị phân hủy.

 

Câu hỏi:  Thưa có phải các công pháp luyện ra Nguyên Anh đều là chân chánh hết phải không?

 

Thầy:  Không hẳn thế.  Tương đối mà nói th́ một số trong các công pháp đó lúc đầu không phải là tà đạo và lúc đầu cũng khá tốt.  Về sau nếu họ không tu tâm tính th́ sẽ trở thành tà.  Có lẽ sau đó,  Nguyên Anh của họ bị tan biến đi; cho dù nếu không bị tan đi, chúng cũng sẽ biến thành tà và xấu.  Mọi chuyện không thể phán xét qua h́nh thức biểu hiện công năng của họ, và cũng không được căn cứ vào các biểu hiện đó để mà định giá.  Không kể chư vị luyện công pháp nào, chư vị cũng phải tu tâm tính.

 

Câu hỏi:  Thưa Pháp Luân nằm ở bụng dưới có thể mang theo đời sau không?

 

Thầy:  Chúng ta không quan tâm đến “đời sau” hay đến những chuyện như thế.  Chúng tôi yêu cầu người tu luyện đạt Khai Công và Khai Ngộ nơi xă hội người thường đây.  Để tôi giảng cho chư vị, một người có thể tu luyện tại các tầng thứ rất cao, nhưng thông thường khi một người thường tu luyện đạt đến một tầng thứ đặc định, th́ họ ngừng lại, không thể thăng tiến cho dù nếu họ tiếp tục tu luyện, bởi v́ họ chỉ có thể tu lên cao đến đó thôi.  Tuy nhiên, dưới t́nh huống cực kỳ đặc biệt, Công có thể tăng qua sự luyện trong không gian đó.  Pháp Luân mà chính chư vị tạo ra trong tương lai sẽ luôn luôn hoạt động và vĩnh viễn với chư vị.

 

Câu hỏi: Thưa,  Thầy thường nhắc đến hai chữ “tu luyện chân chánh” và “đệ tử mà tu luyện chân chánh” trong các bài giảng của Thầy.  Xin Thầy làm ơn diễn giải được không?

 

Thầy:  “Tu luyện chân chánh” có nghĩa là chư vị tu luyện một cách chân chánh.  Đó là nghĩa là như thế.

 

Câu hỏi:  Thưa khi chỉ có hai đóa hoa trên đầu trong trạng thái Tam Hoa Tụ Đỉnh có nghĩa là ǵ? 

 

Thầy:  Đó không phải là Tam Hoa Tụ Đỉnh.  Mà là Công - có rất nhiều, rất nhiều h́nh thức biểu hiện.  Trên con đường tu mà tôi đă đi qua, lúc ban đầu hay là tại các tầng thứ rất thấp, th́ Công có đủ loại, cả hơn 10 ngàn loại.  Có rất nhiều loại không nhớ hết và tôi cũng không cố gắng để nhớ là bao nhiêu.  Những sự biến đổi của thân thể về h́nh thức tại mỗi một tầng thứ th́ cũng khác nhau . 

 

Câu hỏi:  Thưa, h́nh tượng được sinh ra ở bụng dưới là Nguyên Anh.  C̣n h́nh tượng được sinh ra ở ngực th́ sao? 

 

Thầy:  Chư vị đă luyện cái ǵ khác rồi.  Khi người tu chân chánh tu luyện và buông bỏ tất cả, các Pháp Thân của tôi sẽ giúp họ để lo điều này.  Tất nhiên, đôi lúc khi chư vị xuất Công, sẽ có một số h́nh ảnh Phật xuất hiện ngoài da của chư vị.  Sẽ có rất nhiều, và họ c̣n di động nữa, bởi v́ họ là vật chất hiện hữu.  Họ có thể nói chuyện và di động.  Dĩ nhiên, tất cả điều này là b́nh thường. 

 

Câu hỏi:   Thưa nếu có người muốn cướp đoạt những vật quư giá của các học viên và làm hại họ, Pháp Luân Đại Pháp có thể ngăn không cho xẩy ra không?

 

Thầy:  Tôi giảng cho chư vị rằng tất cả đều có quan hệ nhân duyên.  Nếu chư vị mất tiền, th́ Pháp Luân không can thiệp vào, có thể v́ có nguyên nhân.  Chẳng phải ư định của chư vị là dùng Pháp Luân để trừng trị người cướp đoạt vật quư giá của chư vị phải không?  Làm như thế sao được?  Có thể một số trường hợp là v́ chư vị đă thiếu người khác.  Chư vị phật ư và muốn dùng Pháp Luân để trừng trị người khác.  Làm như thế sao được?  Chẳng phải làm thế là tôi đang truyền tà pháp hay sao?  Đừng bới óc ra về những việc này.  Người tu có các Pháp Thân của tôi bảo hộ và Pháp Thân sẽ bảo hộ chư vị bất cứ lúc nào khi cần.

 

Câu hỏi:  Thưa chúng tôi phải nhận thức về kinh Phật ra sao?

 

Thầy:  Tôi chấp nhận giáo lư của Phật Giáo nguyên thủy, giáo lư mà Thích Ca Mâu Ni giảng.  Nhưng Phật Thích Ca Mâu Ni có giảng rằng những ǵ thật sự là của ông  th́ chỉ ít hơn mười phần trăm của tất cả các kinh thư.

 

Câu hỏi:  Thưa tôi xuống sâu dưới đất để xem một ngôi mộ cổ  trong một thắng cảnh cổ xưa.  Thưa tôi muốn hỏi nếu đi  xem mộ này có ảnh hưởng ǵ cho Pháp Luân Đại Pháp lhông?

 

Thầy:  Không gây ảnh hưởng ǵ cả.  Nhưng chư vị đến các nơi đó càng ít càng tốt.  Có rất nhiều âm khí ở những chỗ đó.  Hơn nữa - tôi phải nói sao đây -  chúng ta không muốn đến những nơi không trong sạch,  v́ những điều hỗn độn ở đó rất xấu.  Đó cũng chỉ là mồ mả mà thôi!

 

Câu hỏi:  Thưa trong một  giấc mơ, có con rắn ḅ vào trong quần áo của tôi và tôi xiết cổ nó.  Thưa đây có phải là sự an bài do Thầy sắp đặt để khảo nghiệm tâm tính tôi hay không?

 

Thầy:  Khi những thứ đó ḅ vào, giết chúng đi là đúng thôi.  Những thứ xấu đó chỉ muốn nhập vào thân người và chúng là yêu ma.  Xă hội nhân loại đă phát triển đến bước này hôm nay, hỗn độn không c̣n kiềm chế được.  Bởi v́ những thứ này chúng đang tàn phá, cho nên giới Khí Công là trên đà sụp đổ.  Các chùa cũng thế, cũng đang bị những thứ này tàn phá.

 

Câu hỏi:  Thưa, Pháp Luân Thế Giới có từ nguyên thủy đă tồn tại  hay là mới được tạo ra?

 

Thầy:  Từ nguyên thủy đă có rồi.  Chư vị tưởng tượng quá xa.

 

Câu hỏi:  Thưa tôi không chữa bệnh nhân bằng khí công, nhưng chữa bằng đấm bóp và bấm huyệt.  Thưa có được không?  Ngoài các sách về khí công, tôi có thể đọc các sách như là “ Sơn Hải Kinh văn ” 

 “ Hoàng Đế Nội Kinh ” không?

 

Thầy:  Chư vị vẫn chưa buông bỏ được các tâm chấp trước này.  Mục đích đọc những sách đó để làm ǵ?  Các sách đó không phải là về tu luyện Đại Pháp th́ chư vị đọc để làm ǵ?  Chư vị muốn đạt được cái ǵ trong đó?  Nếu không, th́ chư vị đọc để làm ǵ?  Nếu chư vị thật sự nghĩ rằng câu nào đó có lư, th́ chư vị đă chấp nhận nó và công lực của chư vị sẽ bị rối loạn.  Tại sao trong quá khứ Phật Giáo và Đạo Giáo không cho phép đọc những ǵ ngoài kinh văn của họ?  Đó là v́ họ sợ rằng, những ǵ trong Pháp môn của họ sẽ bị rối loạn.  Để đảm bảo cho chư vị tu luyện một cách chân chánh, điều quan trọng là phải xem vấn đề này một cách nghiêm túc và phải giải quyết vấn đề căn bản này cho chư vị.  Làm sao chư vị không nghiêm túc và không buông bỏ đi cái tâm chấp trước này. Tôi chỉ nhấn mạnh điểm này nếu chư vị không muốn tu luyện và chỉ muốn học những thứ này, th́ làm ngay đi.  Không phải tôi không cho phép người thường đọc các kinh văn đó.  C̣n về chư vị có dùng đấm bóp và châm cứu hay không, nếu chư vị là bác sĩ Trung Y, th́ cứ làm không có vấn đề.  Nếu chư vị không phải là bác sĩ và đang tập luyện Đại Pháp, và chư vị chỉ muốn chữa cho bệnh nhân, tôi nói rằng chư vị phải buông bỏ đi cái tâm chấp trước này.

 

Câu hỏi:  Thưa, ngoài Thầy ra, học viên Pháp Luân Đại Pháp có các sư phụ ở tầng thứ cao không?

 

Thầy:  Giữa các học viên Pháp Luân Đại Pháp, không ai được tự cho ḿnh là một vị thầy, tất cả là học viên và là đệ tử.  Mọi người đều đang học và đang tu luyện.  Sau khi đạt Khai Công Khai Ngộ, chỉ được dùng danh hiệu tại các tầng thứ khác nhau trong Phật Gia mà thôi.  Không có sư phụ ở tầng thứ cao nào khác trong Pháp Luân Đại Pháp.

 

Câu hỏi:  Thưa mẹ thật của chúng ta là ai?  Có phải bà là người mẹ thông thường hay  không?

 

Thầy:  Chư vị tưởng tượng quá nhiều.  Làm sao chư vị và tôi có thể cùng bàn luận trên một tầng thứ như thế?  Có hai cách để tạo ra một sinh mệnh.  Một là được tạo ra qua sự chuyển động của các vật chất khác nhau ở các tầng thứ khác nhau trong vũ trụ.  Các sinh mệnh này tương đối c̣n nguyên sơ, nhưng h́nh thức này th́ vẫn c̣n tồn tại cho đến ngày này.  Sự chuyển động của vũ trụ vẫn có thể tạo ra sinh mệnh và cũng c̣n đang tạo ra sinh mệnh, đó là tại sao sinh mệnh của một số người th́ không quá lâu và quá tŕnh của một số người th́ lại rất ngắn.  Một h́nh thức khác là được sinh ta từ các sinh mệnh cao tầng nó xuất hiện từ lúc rất ban sơ ở các tầng thứ khác nhau.  Tôi nghĩ rằng các sinh mệnh này khá may mắn, bởi v́ họ có mẹ.  Các sinh mệnh từ thiên nhiên mà sinh ra họ ghen tị với các sinh mệnh có mẹ, bởi v́ họ không có mẹ.

 

Câu hỏi:  Thưa trên con đường đi t́m chánh Đạo t́m Đại Pháp, dùng mọi cách để đi theo Thầy khắp nơi để nghe các bài giảng thưa có được không?

 

Thầy:  Một số người đi theo các khóa giảng ở khắp nơi và khóa nào cũng tham dự.  Tôi không phản đối ư muốn thọ Pháp này.  Nhưng có một điểm chư vị không nên quên là: chư vị phải tu luyện chân chánh!   Nó sẽ không có tác dụng nếu chư vị cứ măi đi theo tôi khắp nơi chỉ để dự các khóa giảng mà thôi.  Tâm tánh của chư vị cần được rèn luyện qua tu luyện một cách chân chánh và phải tu luyện một cách vững vàng.  Một số người nghĩ rằng đi theo tôi khắp nơi th́ sẽ không bị khổ nạn.  Làm sao chư vị tu luyện như thế được?  Có người c̣n tin rằng tôi sẽ lên núi và họ muốn đi theo tôi lên núi để tu luyện, chẳng phải làm thế là chư vị tu luyện phó ư thức của chư vị hay sao?  Có hai h́nh thức tu luyện.  Nếu chư vị muốn đề cao bản thân và hoàn tất tiến tŕnh tu tập, th́ chư vị phải tu luyện chính ḿnh một cách vững vàng với thành tâm trong giới người thường và phải học Pháp cho giỏi.

 

Câu hỏi:  Thưa Thầy giảng về nguồn gốc của nhân loại được không?

 

Thầy:  Mỗi một chữ của chư vị thể hiện cái tâm khát khao muốn biết của chư vị.  Chư vị phải buông bỏ cái tâm chấp trước này đi.  Tôi cũng có giảng về nguồn gốc của nhân loại: Chẳng phải sinh mệnh được tạo ra từ sự chuyển động của các vật chất nguyên sơ nhất trong các tầng không gian vũ trụ sao?

 

Câu hỏi:  Thưa dối với những người h́nh thần toàn diệt th́ chủ ư thức của họ c̣n tồn tại không?

 

Thầy:  Nếu h́nh thần toàn diệt rồi th́ chủ ư thức làm sao mà c̣n tồn tại được?  Giống như là người ấy chưa bao giờ tồn tại trong vũ trụ.  Nhưng quá tŕnh hủy diệt hoàn toàn này là một sự đau khổ kèm với sự hối hận đắng cay tột cùng.  Trong không gian của chúng ta, người ấy dường như bị chết tức th́, nhưng trong thời gian trường nơi họ đang bị hủy diệt, th́ nó cảm thấy như dài vô tận.

 

Câu hỏi:  Thưa người nữ lớn tuổi có kinh nguyệt trở lại th́ sẽ có thể thọ  thai nữa phải không?

 

Thầy:  Trong khi chúng ta tập luyện, mục đích mà thân thể trẻ lại là để chư vị  tu luyện thọ mệnh, hơn là chỉ để sống như người thường.  Có thể có liên hệ với điều mà chư vị nói đó bởi v́ toàn thân đang trẻ lại.  Cho nên chư vị phải cẩn thận về điều này.

 

Câu hỏi:  Thưa khi giới thiệu Pháp Luân Đại Pháp cho người khác, chúng tôi có nên dùng lời Thầy đă giảng trong các bài giảng Pháp làm nguyên lư chỉ đạo của chúng tôi hay là dùng toàn bộ khái niệm về Chân-Thiện-Nhẫn mà Thầy đă giảng làm nguyên lư chỉ đạo?

 

Thầy:  Pháp của tôi là do tôi giảng và được kết hợp lại.  Điều tôi giảng là các nguyên lư của Đại Pháp.  Những ǵ tôi đang giảng đây không phải là từ quan điểm của cá nhân tôi, cho nên khi nói đến những ǵ tôi giảng, chư vị chỉ có thể nói rằng “Đây là những ǵ quyển sách nói ra,” hay là “Đây là những ǵ Thầy đă giảng”.  Tốt nhất là nên đọc từ trong sách.  Đừng dùng lời của tôi mà xem là lời của chư vị, v́ nó sẽ không có tác dụng đâu, và đó là một hành động trộm Pháp.  Nhưng chư vị có thể nói về sự hiểu biết của chính ḿnh, đó là khác với Pháp.

 

Câu hỏi:  Thưa ảo ảnh  mà người ta thấy là ǵ?

 

Thầy:  Tôi nói đó chỉ là các h́nh ảnh từ các không gian khác đột nhiên phản ảnh ở đây do một số hiện tượng bất thường.  Ở bên kia, các kiến trúc không hẳn là giống như những ǵ trong thời cổ xưa.  Cũng có một số cao ốc và kiến trúc tối tân.  Hơn nữa, một số không gian ở bên kia có thể di động.

 

Câu hỏi:  Thưa chúng ta nh́n thế nào về sự dối trá được nói với dụng ư tốt?  Ví dụ như là nói dối với những người bị bệnh nan y.

 

Thầy:  Giả như có người bị bệnh ung thư và chư vị không muốn cho họ biết sự thật.  Những điều như thế này, th́ đại khái có thể chấp nhận được.  Chư vị c̣n làm cho người khác, chư vị muốn làm cho người khác được lợi ích.  Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng khi chư vị đi lên một tầng thứ cao, chư vị gặp những điều này, chính chư vị sẽ biết xử lư tốt.  Tôi nghĩ rằng chư vị không nên nói dối với bệnh nhân.  Chẳng phải sợ bệnh nhân bị đau khổ cũng là từ người thường mà ra?  Khi chư vị tu luyện lên một tầng thứ cao, chư vị sẽ hiểu rằng sự việc không phải như thế.  Đau khổ là để tiêu trừ nghiệp, và người ấy sẽ hưởng lợi ích trong đời sau. 

 

Câu hỏi:  Thưa từ ḷng kính trọng và biết ơn, chúng tôi thắp hương, cúng dường chư Phật, Bồ Tát, và Pháp Thân của Sư Phụ.  Đó có phải là tâm ràng buộc chấp trước không?

 

Thầy:  Thứ nhất, đó là một h́nh thức kính trọng.  Thứ nh́, người ta ai cũng tin rằng đó chỉ là một nghi thức, nhưng trên thực tế, chất khói tỏa ra khi hương đang cháy, điều mà chư vị thấy đó là khói trong không gian chúng ta, nhưng trong các không gian khác cũng có khói nữa.  Khi một chất trong không gian của chúng ta biến mất th́ nó sẽ hiện ra ở một không gian khác.  V́ các vị ấy cần những thứ này để phát huy Pháp của họ, cho nên cúng dường là để dâng lên các vị ấy.  Thêm vào đó là c̣n vấn đề tôn kính.  V́ vậy đó gọi là cúng dường, nếu không th́ không thể gọi là dâng cúng.

 

Câu hỏi:  Thưa tại sao h́nh tượng của Phật hiện ra trên thân thể một người tu luyện?

 

Thầy:  Đó là b́nh thường.  Công là như thế.  Lúc đầu chúng c̣n nhỏ hơn một hạt gạo nhỏ, và sau đó th́ chúng lớn hơn và lớn hơn.  Đó là v́ mỗi lớp của các thành phần cấu tạo thân thể phải được cải biến, và cuối cùng th́ nó sẽ trở thành một Phật Thể. 

 

Câu hỏi:  Thưa Thầy có thể nói cho chúng con vài điều về Pháp Luân Thế Giới ?

 

Thầy:  Một số học viên chúng ta thấy Pháp Luân thế giới; có núi và sông, các lâu đài và cung đường.  Nếu chư vị muốn biết chi tiết th́ chỉ tu luyện.

 

Câu hỏi:  Thưa tại sao chưa bao giờ có ai nghe nói về các vị Đại Giác giảng Đại Pháp để cứu độ tất cả chúng sinh?

 

Thầy:  Phật Thích Ca Mâu Ni giảng con số Phật Như Lai nhiều như hạt cát ở sông Hằng.  Có thể nào bàn căi về từng vị một?  Nếu chư vị không được biết về điều ǵ, th́ chư vị không được phép biết về điều đó.  Nếu một người thường mà biết được tất cả mọi chuyện phải chăng là trái ngược với tất cả sự sắp xếp hay sao?  Chư vị sẽ là một vị Phật và họ thành người thường.  Làm sao người thường có thể biết được những điều sâu sắc cao thâm ấy?  Trong quá khứ, những ǵ vượt qua tầng thứ Như Lai, đối với nhân loại là bị giới hạn.  Và Pháp Luân Thế Giới không ở trong vũ trụ này.  Kỳ thực th́ Phật Thích Ca Mâu Ni có giảng về chúng ta và sự việc trong quá khứ của tôi.  Một số đă được ghi nhận lại, một số th́ không c̣n hiện diện trong bản ghi chép nữa.

 

Câu hỏi:  Thưa nếu như một người bị điều khiển bởi tà linh th́ cái ǵ đă làm cho Công của chúng tôi bị phân tán?

 

Thầy:   Chư vị có ư ǵ đây “ Công bị phân tán “?  Nó không có khả năng đó.  Nếu chư vị không thể giữ ḿnh cho tốt và đem những thứ ấy vào - nếu chư vị muốn chúng - th́ đó hoàn toàn là một vấn đề khác.  Nếu chư vị không bị dao động, th́ nó không làm hại chư vị được.   Tâm sợ hăi là một sự chấp trước và thể hiện rằng chư vị không kiên định trong Đại Pháp.  Các Pháp Thân của tôi chỉ có thể bảo hộ những ai kiên định tu luyện Đại Pháp.

 

Câu hỏi:  Thông thường với mắt mở th́ tôi có thể nh́n thấy Pháp Luân đủ cỡ khác nhau xoay chuyển và khi mắt nhắm lại th́ tôi không thấy được.  Thưa, tại sao như thế và tôi phải xử lư ra sao?

 

Thầy:  Không kể là mắt của chư vị nhắm hay mở, đều như nhau, đây là vấn đề chư vị quen nh́n như thế nào.  Khi chư vị quen rồi, cả hai cách chư vị cũng có thể nh́n thấy được.

 

Câu hỏi:  Thưa tôi có thể tu luyện Kỳ Môn công pháp và học phù thủy [ma thuật] không?

 

Thầy:  Phù thủy là nói về những sinh linh ở tầng thứ thấp và các hồn ma.  C̣n về người tu luyện Đại Pháp, chư vị muốn học các thứ đó để làm ǵ?  C̣n về Kinh Dịch và  Kỳ Môn công pháp, nếu chư vị muốn học những thứ đó, chư vị có thể học, nhưng tôi nói rắng đối với một đệ tử Đại Pháp th́ đó là không thích hợp.   Trong những thứ đó, có  vài yếu tố về kỹ thuật, và một số là thứ ở tầng thấp nhất của Đạo Gia.  Dùng lư trí của chư vị để quyết định làm cái ǵ.

 

Câu hỏi:  Thưa, Phật Giáo chú trọng về việc phóng thích thú vật bị bắt, họ tin rằng làm thế là tiêu trừ những bất hạnh và để sống lâu....

 

Thầy:  Tất cả đều là những hành động có chủ ư, không phải là phần của tu luyện.  Hơn nữa có quá nhiều để cho chư vị phóng sinh và có lẽ một số thú vật ấy đă đi hết cuộc đời của chúng rồi.  Cố ư làm điều này là sự chấp trước.  Chúng ta tin vào sự không tác động.  Tại sao chư vị lại làm những điều này với chủ ư?  Dù đó là con chim bị bắn hay con cá bị bắt, thực tế th́ đó là điều mà những người đó họ làm.  Sau khi người ta mua chúng, th́ họ sẽ đi bắt thêm.  Giả như chư vị mua hết và phóng thích chúng đi, thế rồi ngày mai họ lại đi bắt thêm nữa.  Chư vị có đi mua và phóng thích chúng nữa hay không?  Làm thế cũng giống như chư vị giúp họ làm việc xấu ác.  Tôi nói rằng chư vị phải tránh không làm những việc này càng nhiều càng tốt.  Hiện nay,  những việc làm như vậy với chủ ư c̣n được đưa cả vào trong Phật Giáo.  Khi  Thích Ca Mâu Ni giảng Pháp của ông, th́ không có những h́nh thức như vậy.

 

Câu hỏi:  Thưa tôi đă ngưng tập một bộ môn và muốn đốt đi đồ h́nh của môn ấy.  Người khác muốn tập và lấy nó đi, tôi biết là không tốt vậy mà vẫn đưa cho người ấy.  Thưa đó có phải là thiếu đạo đức không?

 

Thầy:  Nếu người ấy khăng khăng muốn lấy và chư vị cũng đă đưa cho họ rồi, th́ đừng quan tâm đến.  Tất nhiên, đưa thứ đó cho người khác th́ không tốt, nó sẽ hại người ta.

 

Câu hỏi:  Thưa đôi lúc chân dung của Đại Sư  biểu hiện như là một vị Phật to lớn sáng chói ánh vàng kim, nhưng đôi lúc th́ nét mặt nghiêm khắc và đầy quan tâm.

 

Thầy:  Đúng, đúng như thế.  Khi chư vị làm việc ǵ tốt, Pháp Thân của tôi sẽ thể hiện vui mừng hay chói sáng.  Khi chư vị làm điều ǵ xấu, th́ Pháp Thân nh́n rất là nghiêm khắc.

 

Câu hỏi:  Thưa bạn thân của tôi tin một tà môn.  Thưa tôi có thể khuyên người ấy và  ngăn chận không cho người ấy theo không?

 

Thầy:  Được, chư vị có thể làm được.  Người ấy tin theo tà môn ngoại đạo, cho nên khi chư vị ngăn chận người ấy theo môn đó, th́ chư vị cứu họ.  Nếu họ cứ cương quyết, đừng cưỡng bách và cứ để yên cho họ. 

 

Câu hỏi:  Thưa sau khi phó ư thức rời đi, th́ chủ ư thức sẽ ở trong trạng thái nào?

 

Thầy:  Sau khi phó ư thức rời đi, chư vị sẽ không biết được đâu.  Không có trạng thái nào cả.

 

Câu hỏi:  Thưa khảo nghiệm về sắc dục sẽ lập đi lập lại phải không?

 

Thầy:  Đúng, điều này sẽ xẩy ra.  Hễ chư vị không vượt qua được, th́ nó sẽ đến nữa.  Hiện tại chư vị có thể giữ vững, nhưng trong tương lai th́ sao?  Chư vị sẽ bị khảo nghiệm nữa.

 

Câu hỏi:  Thưa đối với các học viên Pháp Luân Đại Pháp, sau khi hoàn tất  các khóa giảng bao lâu th́ một người nam và người nữ có thể sống chung với nhau?

 

Thầy:  Trong các lớp giảng của chúng tôi, chúng tôi chưa bao giờ giảng về việc người lập gia đ́nh phải sống riêng!  Chúng tôi giảng rằng chư vị phải xem nhẹ [ những ư tưởng về sắc dục ] và hiện tại chư vị cứ giữ cuộc sống b́nh thường th́ được rồi.  Bây giờ, chúng tôi đ̣i hỏi chư vị như thế thôi.  Giả như sau khi chư vị tập luyện mà chư vị thành như tu sĩ [độc thân], hành xử như các vị sư hay ni cô, mặc dù chư vị không phải là họ và người hôn phối của chư vị không phải là người tu luyện, họ muốn ly dị chư vị, và giả như tất cả đệ tử Pháp Luân Đại Pháp trở thành như thế này th́ sao?  Đừng làm cho sự việc này trở thành một vấn đề to lớn, trong tương lai khi chư vị dần dần tăng tiến, chư vị sẽ biết phải xử lư ra sao về việc này.

 

Câu hỏi:  Thưa tôi đă đi giải phẩu cắt tử cung của tôi.  Thưa điều đó có ảnh hưởng ǵ đến sự tập luyện của tôi không?

 

Thầy:  Không, không có ảnh hưởng ǵ.  Ở không gian vật chất này nó đă bị cắt bỏ, nhưng trong các không gian khác th́ không có.

 

Câu hỏi:  Thưa, sau khi tâm tính của một người tu luyện đến một tầng thứ đặc định, th́ tư tưởng xấu sẽ không được phép xuất hiện, có đúng không?

 

Thầy:  Toàn bộ quá tŕnh tu luyện tâm tính là loại bỏ đi các tư tưởng xấu và mọi loại dục vọng.  Nếu trong quá tŕnh tu luyện của chư vị, tất cả tư tưởng đó đă bị loại bỏ đi và các tư tưởng xấu đó không c̣n tồn tại nữa, th́ chẳng phải chư vị đă tu đến hết quá tŕnh tu luyện rồi hay sao?   Phải chẳng chư vị đă hoàn toàn thành công trong tu luyện và đạt Viên Măn rồi?  Cho nên trong quá tŕnh tu luyện chúng vẩn tiếp tục xuất hiện.  Đôi khi tư tưởng xấu sẽ xuất hiện, đó là b́nh thường thôi, nhưng chư vị phải chú ư đến chúng và loại bỏ chúng đi.

 

Câu hỏi:  Thưa các học viên Pháp Luân Đại Pháp bái trước mộ hay thăm viếng người bệnh nặng được không?

 

Thầy:  Nếu chư vị phải đi thăm, th́ cứ đi.  Nếu trong gia đ́nh chư vị không có ai đi bái mộ, th́ chư vị có thể đi.  Nhưng có một điểm phải chú ư: khi tầng thứ của chư vị rất cao và năng lượng của chư vị quá mạnh, nếu chư vị đến, những thứ ở đó sẽ sợ hăi và bỏ chạy đi rất xa.

 

Câu hỏi:  Thưa Thiên Mục của cháu trai  tôi đă khai mở lúc 8 tuổi và đóng lại sau khi được 9 tuổi,  thưa điều ǵ xảy ra?

 

Thầy:  Khi một đứa bé tự ḿnh không giữ vững, hay là khi người lớn trong nhà không cẩn thận và cứ bảo trẻ xem cái này cái kia, khi tâm chấp trước lớn lên - nó sẽ hại cháu bé.  Để tôi giảng cho chư vị, tôi thấy trong nhóm các em bé tập luyện có rất nhiều em có căn cơ rất tốt.  Đừng hại chúng.  Nếu chư vị không thể thăng tiến trong quá tŕnh tu luyện th́ trong thời gian đó chư vị cũng sẽ hại chúng, tội lỗi này to lớn vô cùng.

 

Câu hỏi:  Thưa nếu một học viên bị hăm hiếp, th́ có chống cự lại được không?

 

Thầy:  Người tu luyện chân chánh của chúng ta sẽ không gặp chuyện này.  Điều ǵ không có ích lợi cho sự tu luyện của chư vị th́ sẽ không được an bài cho chư vị.

 

Câu hỏi:  Thưa chúng tôi có thể cho những ngườI trong gia đ́nh muốn học Đại Pháp nhưng chưa thực tập nghe các băng thu âm có được không?        

 

Thầy:  Ai muốn học Pháp Luân Đại Pháp th́ có thể nghe.  Nhưng tôi nói rằng: bừa băi để cho người ta nghe mà họ không tin và c̣n phá hoại Pháp th́ không được phép, cũng không được vô trách nhiệm để người ta nghe Pháp một cách bừa băi.  Trong trường hợp đó có lẽ máy thu âm của chư vị sẽ bị hư hay băng thu âm của chư vị sẽ bị xóa.

 

Câu hỏi:  Thưa tại sao luyện các bộ công pháp mà Thầy dạy phải luyện 9 lần?

 

Thầy:  Phật Gia giảng phản bổn quy chân qua chín lần chín.  Vũ trụ này của chúng ta cũng đă trải qua chín lần chín hủy diệt và tái tạo lại.  Với nhiều điều trong vũ trụ này, số chín là được xem là con số lớn nhất.

 

Câu hỏi:  Thưa, thân thể và đầu của tôi có Pháp Luân cố định không?

 

Thầy:  Ngoại trừ Pháp Luân ở bụng dưới, không có cái nào gọi là Pháp Luân cố định cả.  C̣n cái ở trên vai và đầu chư vị là để chỉnh sửa thân thể của chư vị và không phải để cho chư vị giữ.  Sau khi thân thể của chư vị được chỉnh lại, th́ họ không cần thiết nữa và sẽ trở về nơi mà họ đến.  Cái mà thực sự cho chư vị là cái ở bụng dưới.  Trong sự tập luyện ở tương lai, chư vị sẽ tạo ra một cái riêng.

 

Câu hỏi: Thưa sau khi Thiên Mục của một số người khai mở, họ có thể thấy nhiều Pháp Thân của Thầy.  Một số nói rằng chỉ có thể có một Pháp Thân cho mỗi gia đ́nh.

 

Thầy:  Không hẳn là đúng.  Có rất nhiều Pháp Thân của tôi thực sự không đếm được.

 

Câu hỏi:  Trong khi thiền định, tự xét lỗi lầm của tôi và nghẫm nghĩ các câu châm ngôn.  Thưa làm thế có được không?

 

Thầy:  Các câu châm ngôn đó không phải là Pháp lư để chỉ đạo tu luyện.  Đừng bám vào những thứ châm ngôn đó.  Những ǵ mà người xưa dạy  không hẳn là chân lư tối thượng.  Đặc tính của vũ trụ là tiêu chuẩn duy nhất để đo lường một người tốt hay xấu.  Điều mà người xưa cho rằng tốt hay xấu cũng chỉ là tiêu chuẩn nơi người thường.  Tất nhiên những ǵ một số người nói, thí dụ như là các vị hiền giả giảng những triết lư ở các tầng thứ rất cao là chấp nhận được.  Tôi nghĩ rằng chư vị không nên bị chấp trước vào những điều này.  Khi tu luyện Đại Pháp, chư vị cần Pháp của tôi.

 

Câu hỏi:  Thiên Mục của một số học viên đă được khai mở có thể tṛ chuyện với các Pháp Thân của Thầy, và đôi khi Pháp Thân của thầy c̣n nói vài chuyện đùa.

 

Thầy:  Điều này th́ được.  Pháp Thân của tôi có thể nói đùa hay nói điều ǵ cứng rắn để cho chư vị ngộ ra điều ǵ, nhưng Pháp Thân tôi sẽ không trực tiếp dạy Pháp hay làm điều ǵ cho chư vị.

 

Câu hỏi:  Thưa nếu tôi không vượt qua khảo nghiệm tâm tính, th́ Pháp Luân sẽ bị biến dạng phải không?

 

Thầy:  Nếu một khảo nghiệm tâm tính không vượt qua được, Pháp Luân sẽ không bị biến dạng, điều đó không có liên hệ ǵ đến Pháp Luân cả.   Khi Pháp Luân bị biến dạng, đó luôn luôn là v́ trộn lẩn các môn pháp khác vào. 

 

Câu hỏi:  Thưa lúc nào cơ sở của Pháp Luân Đại Pháp sẽ được thành lập?

 

Thầy:  Chưa có dự định nào cả.  Dù cho cơ sở của Pháp Luân Đại Pháp được thành lập trong tương lai, th́ sẽ do đệ tử chuyên tu hay là do các học viên tu luyện đă thoát ly gia đ́nh điều hành.  Nhưng vẫn không được liên quan đến tiền hay là của cải vật chất.

 

Câu hỏi:  Thưa sự khác biệt giữa Pháp Thân và Công Thân là sao?

 

Thầy:  Chư vị không có Công Thân.  H́nh ảnh của Công Thân của tôi giống như h́nh ành của tôi ở đây và do Công tạo ra.  Pháp Thân được tạo ra trong thân thể, và do Công và Pháp tạo ra.  H́nh tượng của Pháp Thân giống như h́nh tượng của tôi với tóc xoắn màu xanh lam và mặc áo vàng.  Công Thân th́ nh́n giống hệt như tôi.

 

Câu hỏi:  Nếu tôi không có cơ duyên lập gia đ́nh, th́ tôi sẽ không bao giờ đạt Chánh Quả nếu không có cuộc sống như người b́nh thường, thưa có đúng không?

 

Thầy:  Điều đó hoàn toàn không đúng.  Chúng tôi giảng rằng ngay từ đầu nếu chư vị không bị chấp trước vào điều ǵ, cứ sống theo h́nh thức mà tôi giảng cho chư vị, không sao cả.  Cũng giống như vấn đề ăn thịt mà tôi giảng trong ngày nọ.  Một số người không ăn thịt, th́ họ không ăn thịt, dù cho trạng thái đó có xuất hiện hay không.  Tôi nói không sao cả, không ăn thịt th́ cũng không sao, không nên tạo thêm cái chấp trước này.

 

Câu hỏi:   Thưa cháu trai 5 tuổi của tôi không tập luyện, vậy mà nó thấy Pháp Luân xoay chuyển trên hai chân mày của nó.

 

Thầy:  Cũng như tôi vừa giảng qua, thực sự nhiều người tu luyện đến đây là v́ cơ duyên.  Một số th́ mang theo con cái, và các trẻ em này có một căn cơ khá lắm, chúng đến đây để thọ Pháp này.  Một số trẻ em có căn cơ  rất tốt, chúng sẽ thọ Pháp khi thời điểm tới.  Khi một người thọ Pháp, cả gia đ́nh sẽ được thọ ích.

 

Câu hỏi:  Thưa khi Thầy giảng Pháp vào buổi trưa này, tôi thấy hai h́nh tượng khổng lồ không thấy được gương mặt  đứng ở chính giữa giảng đường.

 

Thầy:  Đó là các Công Thân của tôi.

 

Câu hỏi:  Thưa trong giấc mơ của tôi, tôi thấy Thầy dạy tôi tập thế đưa tay lên xuống.

 

Thầy:  Đó là Pháp Thân của tôi dạy chư vị tập bài công pháp.

 

Câu hỏi:  Thưa về đêm tôi mơ thấy tôi tập luyện Pháp Luân Đại Pháp.  Đó có phải là phó ư thức của tôi không?

 

Thầy:  Nếu chư vị biết rơ đó chính là chư vị đang tập luyện, th́ đó chính là chủ ư thức của chư vị đang tập luyện.

 

Câu hỏi:  Thưa đôi khi tôi có thể giữ và kiềm chế ḿnh, nhưng trong tâm th́ thường bực tức.

 

Thầy:  Nói một cách khác, chư vị có thể điềm tĩnh ở bề ngoài, nhưng tâm của chư vị chưa bỏ được.  Đó cũng vẫn chưa đủ.  Chư vị biết rằng người mà đă đạt đến tầng La Hán không để tâm đến bất cứ chuyện ǵ.  Không có điều ǵ nơi người thường quấy rối họ được, lúc nào họ cũng vui vẻ,  lúc nào cũng vẫn vui cười cho dù sự mất mát mà họ phải chịu to lớn đến đâu đi nữa.  Nếu chư vị làm được như thế, th́ chư vị đă đạt đến Quả Vị La Hán tiêu khởi rồi.

 

Câu hỏi:  Thưa chúng tôi có thể chơi thể thao khi tập luyện Pháp Luân Đại Pháp không?

 

Thầy:  Được, chư vị có thể.  Nếu chư vị muốn th́ cứ chơi.  Nếu hiện tại mà chư vị có thể buông bỏ tất cả, chẳng phải chư vị đă thành công trong tu luyện rồi sao?  Khi chư vị liên tục tập luyện, chư vị sẽ bắt đầu xem nhẹ chúng đi.  Chư vị cũng không muốn làm nữa ngay cả khi chư vị được mời.

 

Câu hỏi:  Thưa nếu chúng tôi bị muỗi cắn trong khi ngồi thiền, găi ngay chỗ sưng đó có được không?

 

Thầy:  Nếu chư vị găi nó, là chư vị găi nó, nhưng tốt nhất nếu chư vị không găi.  Khi đang tập luyện mà chư vị găi, th́ bộ máy cơ chế khí của chư vị sẽ bị tắc nghẽn.  Sự thực, tất cả là những h́nh thức quấy nhiễu của ma, cho nên đừng quan tâm đến.  Chẳng phải là tốt khi nghiệp của chư vị được trả hay sao?

 

Câu hỏi:   Thưa khi tập luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi có thể tập Tai Chi không?

 

Thầy:  Không!  Tai Chi cũng là khí công.  Thêm vào các h́nh thức Tai Chi c̣n có Tai Chi kiếm thuật, Bagua và Xingyi, vân..vân, tất cả đều là tập luyện khí công.  Nếu chư vị nói “Tôi muốn tập nó” th́ cứ làm đi.  Điều tôi giảng đây là thực sự chịu trách nhiệm với các học viên, v́ thế tôi đặt ra tiêu chuẩn đ̣i hỏi.  Để tu luyện đạt đến các tầng thứ cao, chư vị phải tập luyện chỉ một môn mà thôi.  Nếu chư vị nói chư vị muốn tập môn đó, tôi nói chư vị cứ tập, môn đó cũng tốt nếu chư vị có thể chân chánh tu luyện thành tựu trong pháp môn đó.  Không phải là tôi bắt chư vị tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi chỉ giảng cho chư vị về vấn đề tu luyện chỉ trong một đường lối mà thôi, một vấn đề vô cùng nghiêm túc của tu luyện.  Tai Chi cũng tốt, nhưng phần tu luyện tâm tính không có được truyền ra, v́ thế mà chỉ dùng cho tập thể dục chứ không phải để tu luyện.

 

Câu hỏi:  Thưa, sau khi khai ngộ ở tầng thứ thấp nhất th́ người tu luyện có thể lên thế giới Pháp Luân không?

 

Thầy:  Khai Công tại các tầng thứ thấp, tức là khai Công tại các tầng thứ rất thấp, người này không có thể lên được lên thế giới Pháp Luân, người này cũng không có thể lên được các tầng thứ cao hơn.  Nguyên nhân là v́ họ chỉ có thể đạt đến tầng thứ đó qua sự tu luyện thôi.

 

Câu hỏi:  Làm trong ngành tuyển lựa nhân viên, tôi không tránh được việc tạm thời hoán chuyển và tái phân phối  nhân viên.  Thưa tôi phải làm sao?

 

Thầy:  Trong bất cứ giai cấp xă hội nào, chư vị cũng có thể làm một người tốt và tu luyện được.  Bất cứ việc ǵ chư vị làm th́ cũng chỉ là công việc của chư vị trong giới người thường.  Nếu chư vị làm thể theo luật lệ của sở làm, có thể chư vị không làm ǵ sai.  Nhưng làm bất cứ việc ǵ, chư vị phải tử tế với người khác và cố gắng hết sức nghĩ đến người khác.  Làm bất cứ việc ǵ cũng phải tuân theo Đại Pháp mà làm.  Nếu chư vị hỏi tôi những câu hỏi cụ thể như thế này và muốn tôi giải thích tất cả cho chư vị, thế th́ c̣n ǵ để cho chư vị tu luyện nữa?  C̣n có ǵ cho chư vị ngộ nữa?

 

Câu hỏi:  Thưa bạn đồng nghiệp lẩn cả thân nhân của tôi chưa  ai tham dự các khóa giảng của Thầy.  Họ có thể tập chung với các học viên cũ hằng ngày được không?

 

Thầy:  Phải tự xem ḿnh là người tu luyện th́ chư vị sẽ đạt được những ǵ chư vị đáng được khi đến lúc.  Nếu chư vị rời khỏi khóa học hôm nay và không tự xem ḿnh là người tu luyện, chư vị sẽ không đạt được ǵ cả.

 

Câu hỏi:  Thưa trong khi tập luyện Pháp Luân Đại Pháp, hoạt động nào nên ngưng?  Hoạt động nào chúng tôi có thể hỗ trợ?

 

Thầy:  Trước hết, chư vị phải ngưng làm điều xấu, chỉ tu luyện tự nhiên nơi người thường và đừng cố ư gây ra xung đột với ai.  Những hoạt động tốt để phổ biến Đại Pháp có thể được hỗ trợ.   

 

Câu hỏi:  Thưa nghi lễ của Phật Giáo trong chùa là sao?

 

Thầy:  Đó là các nghi thức tôn giáo và không có liên hệ với chúng ta.

 

Câu hỏi:  Thưa một người tu luyện đến cỡ  nào trước khi họ được về Pháp Luân Thế Giới?

 

Thầy:  Sau khi tu luyện thành công.

 

Câu hỏi:  Thưa người tập luyện Pháp Luân Đại Pháp có thể múa loại vũ man dại không?

 

Thầy:  Khi chư vị liên tục thăng tiến, chư vị sẽ thấy rằng nó càng lúc càng kém vui.  Cuối cùng chư vị sẽ nhận ra rằng loại vũ này có bản chất yêu ma  trong đó.

 

Câu hỏi:  Thưa một số người cảm thấy rất nhỏ trong khi tập các bài công pháp?

 

Thầy:  Đúng, lúc khởi đầu nguyên thần của một số người rất nhỏ, và khi nó ngồi sổm ở trong Nê Hoàn Cung, th́ họ cảm thấy cá nhân rất nhỏ.  Nhưng mà cái thân thể này cũng có thể biến thành rất lớn.  Có lúc chư vị cảm thấy chư vị bao trùm cả trời và đất, tất cả là b́nh thường.  Hơn nữa các thân thể trong không gian này có thể biến đổi.

 

Câu hỏi:  Thưa một số người mất b́nh tĩnh với những chuyện nhỏ.  Công của họ có tăng không?

 

Thầy:  Nếu chư vị không có thể vượt qua được những chuyện lặt vặt và nổi giận với nó, làm sao chư vị có thể nghĩ rằng Công của chư vị sẽ tăng?  Chúng ta phải xem chính ḿnh là người tu luyện.  Đôi khi v́ một vài việc nhỏ mà mất b́nh tĩnh th́ không ảnh hưởng ǵ, nhưng chư vị không được luôn như thế, chư vị cần phải đề cao.

 

Câu hỏi:  Thưa ấn bản thứ tư trong sách Cánh Cửa Văn Chương và Nghệ Thuật có tương đồng với quan điểm về Đại Pháp của Thầy không?

 

Thầy:  Nó không thể được nhắc tới cùng lúc với Pháp của tôi.  Pháp của tôi là căn cứ vào những điều tôi đă giảng và không có ǵ khác.  Cánh Cửa Văn Chương và Nghệ Thuật được viết ra từ khía cạnh văn chương và nghệ thuật.  Nghệ Thuật căn cứ vào cuộc sống thực tại, nhưng rồi c̣n vượt lên trên đó nữa, họ nhắm vào điều ǵ đó và sau đó thổi phồng nó lên, hay là tự ḿnh diễn đạt.  Tuyệt đối không được thể theo đó mà tu luyện, căn cứ vào đó để chỉ đạo chư vị tu luyện th́ không được phép.  Bởi v́ nó là sản phẩm của nghệ thuật, nó có những điều tự bịa đặt trong đó.  Nếu chư vị muốn tu luyện, th́ hăy lấy Pháp này làm chỉ đạo.

 

Câu hỏi:  Thưa Thầy có đọc kinh của Mật tông Tây Tạng chưa?

 

Thầy:  Tôi không đọc kinh nào của Mật tông Tây tạng cả.  Tôi cũng không đọc kinh của Phật Giáo Trung Hoa nữa.

 

Câu hỏi:  Trong khi ngồi thiền, tôi cảm thấy gương mặt và cánh tay tôi không thể thả lỏng với hai tay kết ấn.  Thưa không để tay kết ấn có được không?

 

Thầy:  Cánh tay của chư vị không có thể thả lỏng là b́nh thường.  Trong chu tŕnh tuần hoàn, sự di chuyển của năng lượng tạo ra một hấp lực sẽ làm nó bất động, làm sao mà chư vị có thể không kết tay ấn được ?  Hăy làm cái ǵ quí vị cần làm.  Nếu quí vị không kết tay ấn, ḍng năng lượng không có thể được h́nh thành.  Nếu năng lượng không thể luân chuyển tự do, làm sao chư vị và công của chư vị được chuyển hóa và phát triển. 

 

Câu hỏi:  Thưa các sách khí công cũ, th́ bỏ đi bằng cách nào?

 

Thầy:  Cách nào mà chư vị cho là tốt nhất th́ làm.  Tôi nghĩ rằng tốt nhất là hoàn toàn loại trừ con quỷ đó đi.

 

Câu hỏi:  Thưa Thầy đang làm sự việc này thế cho một vị Phật nào đó phải không?

 

Thầy:  Tôi có điều của tôi và các vị ấy có điều của họ.  Cho nên không phải là việc người này làm ǵ để thế chỗ cho người kia.  Giảng Pháp và cứu độ chúng sinh không phải là điều mà có thể làm thế cho người khác được.

 

Câu hỏi:  Thưa tại sao trong khi tập luyện tôi cứ ngáp đi ngáp lại?

 

Thầy:  Nguyên nhân v́ vài thứ trong tiến tŕnh chỉnh sửa tâm trí của chư vị, hay là t́nh trạng như thế sẽ xẩy ra khi một số lượng  khí to lớn luân chuyển trong khi chư vị tập luyện, đó là b́nh thường thôi. 

 

Câu hỏi:  Thưa khi làm thế tay ấn trong bài Thần Thông Gia Tŕ Pháp , chúng tôi  cần cho lực trên cẳng tay  hay tất cả cánh tay ?

 

Thầy:  Làm các thế tay ấn có tính chất là: cẳng tay điều khiển cánh  tay.  Mặt khác, trong Đạo Gia thông thường có vài yếu tố vơ thuật, cho nên các động tác của họ là cánh tay ở trên điều khiển cẳng tay.  Các thế tay ấn là phải làm với cẳng  tay điều khiển cánh tay trên.  Khi cẳng tay cử động nó sẽ  khiến cánh tay trên xoáy và xoay.  Cho nên khi làm các thế tay ấn, nên dồn một chút lực vào cánh tay dưới.

 

Câu hỏi:  Trong giấc ngủ, tôi thấy tỉnh táo và bắt đầu tập vài động tác đi theo một số cơ chế, gồm có vài động tác tay ấn,  và tôi nghĩ là khá tốt.  Thưa đó là ǵ?

 

Thầy:  Đây là kết quả của sự vui mừng quá độ của chư vị.  Nếu các động tác mà chư vị tập đó không phải là của Pháp Luân Đại Pháp, chư vị hăy ngừng tập ngay lập tức!  Đây là ma đang can nhiễu chư vị, chúng muốn thêm những thứ nhơ nhớp vào trong Công của chư vị và muốn hủy hoại chư vị.  Cho nên, đừng tập động tác nào mà tôi không dạy chư vị.  C̣n về các thế bắt tay ấn lớn, tôi nói với chư vị, phải chắc chắn là không bao giờ được làm các tay ấn này!  Nếu chư vị làm, th́ đó là ma can nhiễu chư vị, chúng đang chỉnh sửa lại những thứ của chư vị, đang hại chư vị, và đang thêm những thứ vào.  Đừng chấp trước vào sự vui mừng quá độ; chư vị cũng không có thể giữ ḿnh được tốt ngay cả với một việc không đáng kể này sao.  Trong tương lai, nếu chư vị thấy có vị này đến và đi tại các tầng thứ cao và c̣n có nhiều   khả năng rất lớn và chư vị theo họ, th́ chư vị sẽ bị hủy hoại hoàn toàn.

 

Câu hỏi:  Thưa Quả Vị chân chánh có nghĩa là ǵ?

 

Thầy:  Quả Vị chân chánh có nghĩa là tu thành công tiến tới Viên Măn qua sự tu tập trong Pháp chân chánh, đó là đạt Quả Vị chân chánh.  Quả Vị chân chánh được chia thành các Quả Vị khác nhau:  Quả Vị La Hán, Quả Vị Bồ Tát, lẫn cả Quả Vị của Phật; tất cả đều được gọi là Quả Vị.

 

Câu hỏi:  Thưa, làm sao tôi phân biệt giữa Bồ Tát thật và giả hay Pháp Thân thật và giả trong giấc mơ của tôi hay là trong trạng thái định?

 

Thầy:  Nó nh́n không giống như Pháp Thân của tôi, bất kể là nó giả thế nào.  Nh́n kỹ và chư vị sẽ thấy nó không giống, bởi v́ nó không biến hóa ra được những ǵ mà giống như khuôn đúc được.  Nếu khó nhận ra, chư vị có thể gọi tên tôi.  C̣n về một vị Bồ Tát, khó mà nói được.

 

Câu hỏi:  Thưa, có sự bất ḥa giữa một số trung tâm phụ đạo và các phụ đạo viên.

 

Thầy:  Dường như hiện tượng này không xẩy ra nhiều trong Pháp Luân Đại Pháp của chúng ta.  C̣n về việc phụ đạo viên bất ḥa với nhau, đó cũng là cơ hội để đề cao tâm tính.  Chúng ta không quan tâm đến khái niệm hợp nhất hay bất ḥa, chúng ta chỉ quan tâm đến việc tu tâm tính và tu luyện cá nhân, ai không làm tốt, đó là rắc rối của cá nhân đó.  Bất cứ ai nổi giận với người khác, ai nói nhiều chuyện về người khác, không kể là tốt hay xấu, chỉ ảnh hưởng đến cá nhân đó thôi.  Chính cá nhân đó không tu luyện.  Ai làm những việc này, th́ tâm tính họ không tốt, tối thiểu trong vấn đề này họ không đủ tiêu chuẩn.

 

Câu hỏi:  Thưa tôi là một học viên kỳ cựu.  Trong khóa giảng này, bất th́nh ĺnh có một động lực thúc đẩy tôi phải bỏ Pháp Luân Đại Pháp, và nó thật sự đă khiến cho tôi có ư tưởng xấu.

 

Thầy:  Đó chỉ rơ là chư vị đă vượt qua rồi.  Mỗi khi t́nh huống này xẩy ra, trước hay là sau khi xẩy ra, phải chắc là chư vị quyết tâm tu luyện Đại Pháp, rơ ràng phân biệt chính ḿnh và nó, phải hiểu rằng đó là do nghiệp tư tưởng và phụ thể gây ra.  Khi nào mà chư vị rơ ràng rằng nó không phải là chư vị, Pháp Thân của tôi sẽ giúp chư vị thanh lư nó.

 

Câu hỏi:  Thưa, tập chung nhóm và tập riêng kết quả có giống nhau không?

 

Thầy:  Có nó giống nhau.  Mục đích chủ yếu của tập chung trong nhóm là để giúp chư vị cùng nhau thảo luận và thăng tiến nhanh hơn, cũng có lợi ích giúp chư vị hăng hái tập luyện.  Tập một ḿnh hay tập riêng th́ hơi cô lập một chút.  Cái lư là thế, nhưng trên thực tế th́ giống nhau.

 

Câu hỏi:  Thưa nếu người khác không hiểu tại sao tôi tu tập, tôi có thể không để ư đến họ và cứ làm những việc của tôi?

 

Thầy:  Ít nhất chư vị phải giúp cho người khác hiểu và không chấp nhận cho chư vị liên tục tỏ ra rất siêu thường.  Chư vị cần để ư đến những điều này.  Giữa người thường, chư vị phải thể hiện giống như một người thường, tới mức giữa chư vị và họ không có sự khác biệt nào trên phần bề mặt.  Chỉ có là tận trong tâm của chư vị, chư vị đang tu luyện và đang đề cao chính ḿnh.

 

Câu hỏi:  Thưa, nếu hai tay đụng vào nhau th́ Công có bị giảm đi khi ở trong thế hai tay chắp trước bụng dưới?

 

Thầy:  Đừng để cho hai tay đụng vào nhau.  Công không giảm bớt đi, tuy nhiên dễ làm cho cái cơ chế bị hỗn loạn.  Chư vị đang gia tŕ cái cơ chế khí qua việc tập các bài công pháp.

 

Câu hỏi:  Thưa sau khi ngồi thiền, tâm của tôi cảm thấy khó chịu và cá tính  của tôi hơi lập dị.

 

Thầy:  Khi t́nh huống như thế xẩy ra, phải quyết tâm tu luyện Đại Pháp và phải hành xử cho tốt.  Trong khi đó, chư vị phải phân biệt giữa chư vị và nghiệp tư tưởng.

 

Câu hỏi:  Thưa sau khi tôi bắt đầu tập luyện Pháp Luân Đại Pháp, có một khoảng thời gian khi đó chân tôi thấy ngày càng cứng.  Tại sao thế?

 

Thầy:  Có hai điều có thể xẩy ra.  Một là học viên chúng ta đă làm ǵ sai khi đang tập luyện.  Cái kia là, từ lâu người ấy chỉ tập các bài công pháp mà không làm theo tiêu chuẩn của người tu luyện, cho nên tâm tính của người ấy không đề cao; cả hai đều có thể là nguyên nhân.  Khi nào chư vị phát hiện chính ḿnh thụt lùi hay có điều ǵ đó sai, kiểm điểm tâm tính của chính ḿnh, bảo đảm sẽ có sự biến đổi.

 

Câu hỏi:  Thưa khi một người đang trải qua sự  tranh chấp nội tâm đó là chủ ư thức hay là phó ư thức?

 

Thầy:  Phó ư thức, các loại khái niệm của con người, nghiệp tư tưởng, và phụ thể tất cả sẽ thể hiện trong sự tranh chấp, nhưng thông thường đối với người tu luyện.  Trong hầu hết các trường hợp đó là khái niệm của chính cá nhân chư vị.  Khái niệm của chính chư vị và nghiệp tư tưởng sẽ chống đối nhau khi chúng bị loại trừ, nói những ǵ như là “cái đó không tốt.”  Đó là hiện tượng được tạo ra trong tâm của chính chư vị.

 

Câu hỏi:  Thưa, cá tính của một người là do nguyên thần quyết định hay truyền thừa từ cha mẹ?

 

Thầy:  Cá tính con người th́ liên hệ trực tiếp với cha mẹ của chư vị, và chủ ư thức của chư vị có nhiệm vụ chỉ đạo.  Nhưng điều do cha mẹ chư vị mang đến cũng đóng một vai tṛ chắc chắn.

 

Câu hỏi:  Thưa, có phải Sư Phụ cho phép xuất bản Đại Pháp Huyền Diệu trong sách Cánh Cửa Văn Chương và Nghệ Thuật ?

 

Thầy:  Bản thảo chưa được hiệu chỉnh và tôi cũng chưa được thông báo.  Đó chỉ là các công việc văn hóa và chư vị không cần quan tâm đến, đó chỉ là kể chuyện thôi.  Trong tương lai nếu cần, tôi sẽ viết tự thuật tiểu sử cho chư vị, viết tài liệu về tiến tŕnh tu luyện của tôi và những ǵ tôi đă làm.  Bây giờ th́ chưa phải lúc và cơ hội cũng chưa đến, bởi v́ có một số điều là ở các tầng thứ cực kỳ cao.  Nếu được viết thành lời, công chúng không có khả năng chấp nhập được những điều đó.

 

Câu hỏi:  Thưa, về việc trao đổi chứng khoán chúng tôi phải xem thế nào trên b́nh diện cần làm để sinh sống ?

 

Thầy:  Làm kinh doanh không phải tốt hơn sao?  Trao đổi chứng khoán là cờ bạc và lấy tiền người khác.  Một số người trao đổi chứng khoán mất tất cả những ǵ họ có, chư vị có biết cảm giác đó ra sao không?  Người tu luyện đừng bao giờ làm điều này.  Với cái tâm chấp trước như thế làm sao chư vị tu luyện!  Mạt chược cũng thế.  Một số người hỏi “Chúng tôi có thể chơi mạt chược được không?”  Chư vị cũng có thể hỏi tôi “Thưa Sư Phụ tôi có thể đánh bạc không?”  Người tu luyện làm thế nào để đo lường tâm tính của chính ḿnh?  Chư vị có tuân theo Đại Pháp này mà hành xử không?

 

Câu hỏi:  Thưa một người tu nói là gốc gác đời tôi là một con chồn, và tôi thường nghĩ về chồn trong khi tập luyện.

 

Thầy:  Đừng nghe lời của họ.  Có thể là họ bị điều khiển bởi phụ thể chồn rồi đó.  Chư vị có nghĩ rằng chư vị là bất cứ cái ǵ mà họ nói là chư vị không?  Để tôi giảng cho chư vị, nguyên thần của chư vị là ǵ trong các đời trước không phải là vấn đề.   Chư vị tu luyện được trong đời này là một vấn đề tại đây và bây giờ, khi chư vị tu đạt đến một cảnh giới nhất định, tất cả những thứ xấu của chư vị sẽ được loại trừ đi và tất cả các tín hiệu đó cũng được loại trừ đi.  Đừng quan tâm đến những điều đó.  Chúng tôi đă tiến đến thời điểm Pháp được truyền ra hôm nay, để tôi giảng cho chư vị: trường hợp con người được đầu thai lại thành người th́ không nhiều, lục đạo luân hồi là như thế.

 

Câu hỏi:  Thưa, tôi có thể mua các bùa chú vẽ trên vải vàng ở trong chùa dùng để đuổi tà không?

 

Thầy:  Phần đông những thứ đó cũng là tà, cho nên thờ trong nhà làm sao được?  “Đuổi tà” chư vị có ư ǵ?  Trong thời mạt Pháp, các chùa cũng bị hỗn độn.  Thích Ca Mâu Ni không dạy đệ tử của ông làm những điều cố ư gây hại đến Pháp đâu.  Một số vị sư bị phụ thể nhập trên thân và họ bán những thứ của họ cho chư  vị để kiếm tiền.  Nếu họ bán cho chư vị những ǵ có phụ thể th́ chư vị làm ǵ được đây?

 

Câu hỏi:  Thưa, sự khác biệt  giữa cái Pháp Luân mà Sư Phụ ban cho chúng tôi và Pháp Luân được tạo ra bởi chính chúng tôi qua sự  tập luyện các bài công pháp th́ thế nào?

 

Thầy:  Hiện thời chư vị không thể h́nh thành Pháp Luân được và chư vị cần tu luyện chính ḿnh cho tốt.  Chư vị sẽ có một cái riêng chỉ sau khi chư vị thành công trong tu luyện và đạt viên măn.

 

Câu hỏi:  Thưa cách quán tâm pháp của Thiền Phật giáo có giúp để tiến nhập vào trạng thái định hay không?

 

Thầy:  Thế th́ chư vị đang tu luyện Thiền Phật giáo rồi.  Chúng tôi bảo chư vị không nghĩ bất cứ điều ǵ và cứ tu luyện thể theo môn tu luyện của chúng tôi.  Nhiều phương thức tu luyện là chỉ tu luyện phó ư thức.  Sau Huệ Năng, đường lối tu luyện theo Thiền Phật giáo đi vào t́nh trạng hỗn loạn, nó dần dần đi tới cực đoan và trộn lẫn vào trong ấy nhiều và nhiều thứ hơn và những vị trên cao cũng không nhận ra nó nữa.  Tại sao chư vị vẫn c̣n theo Thiền Phật giáo trong khi tu luyện?   Trong các tôn giáo, các môn phái không được can nhiễu lẫn nhau, cũng không được trộn lẫn vào nhau.  Họ thể theo “bất nhị pháp môn”.  Cho đến ngày hôm nay, sau khi tôi đă giảng tất cả cho chư vị, tại sao chư vị vẫn c̣n hỏi câu này?   Sao mà cho phép làm như thế được?

 

Câu hỏi:  Thưa nếu Pháp Luân của một người bị biến dạng th́ phải làm sao?

 

Thầy:  Phần đông, nếu Pháp Luân của một người bị  biến dạng th́ người ấy không c̣n tập luyện được nữa.  Ư là, bởi v́ người ấy đă làm điều xấu, những điều rất xấu.  Nhưng trong số những người này, trong quá khứ, có người Pháp Luân đă bị biến dạng và đă được chỉnh sửa lại, nhưng cái mà được chỉnh sửa đó không giống như cái mà tôi hạ nhập cho chư vị.  Cái được hạ nhập là cái gần giống như cơ chế h́nh thành Pháp Luân, và đó là để cho chư vị tu luyện dần dần, nhưng tôi không được phép tiếp tục ban Pháp Luân cho chư vị.  Pháp Luân có thể h́nh thành khi chư vị tập luyện, nhưng  chư vị phải tự phát huy nhiều hơn.

 

Câu hỏi:  Thưa, dôi khi tôi cảm thấy trái đất xoay chuyển trong khi tôi tập luyện.

 

Thầy:  Đó là b́nh thường.  Ngay cả khi núi rung và đất chuyển cũng là b́nh thường, nhưng thân thể vật chất của chư vị th́ không di động.

 

Câu hỏi:  Thưa, Thiên Mục có thể thấy Pháp Luân nếu được khai mở ở tầng Thiên Nhăn Thông?

 

Thầy:  Không.  Thiên Mục phải được khai mở ở tầng thứ Tuệ Nhăn Thông và đó là tại sao tôi khai mở cho chư vị ở tầng thứ Tuệ Nhăn Thông.  Đó là v́ Pháp Luân tồn tại trong khác không gian khác.

 

Câu hỏi:  Thưa tôi đă từng tập các bộ môn khác.  Tôi tập luyện Pháp Luân Đại Pháp th́ có ảnh hưởng ǵ không?

 

Thầy:  Bất kể môn nào chư vị đă từng tập luyện th́ không phải là vấn đề , trong cái trường này của tôi chư vị đă được chỉnh sửa rồi.  Ai trong chư vị thực sự tu luyện Đại Pháp, đến cả nếu chư vị chưa từng tham dự các khóa giảng và chưa được tôi hiện diện chỉnh sửa, nếu chư vị chân chánh tu luyện tại một địa điểm tập luyện Pháp Luân Đại Pháp chư vị cũng được chỉnh sửa cho giống vậy.

 

Câu hỏi:  Thưa b́nh thường tôi thích chữa nhức đầu cho người khác bằng cách xoa bóp đầu của họ?

 

Thầy:  Tôi đă giảng cho chư vị tiêu chuẩn của người tu luyện rồi.  Chư vị có thể làm bất cứ điều ǵ chư vị nghĩ, chư vị, là người tu luyện [Đại Pháp], cần phải làm.  Ai mà làm việc chữa bệnh th́ không phải là đệ tử của tôi.

 

Câu hỏi:  Thưa trong các khóa giảng, tôi thấy Pháp Thân của Sư Phụ và các h́nh tượng khác trong khi thiền định.  Khi khóa giảng kết thúc, tôi không thấy nữa.  Đó là v́ Pháp Thân của Sư Phụ rời đi rồi phải không?

 

Thầy:  Trong cái trường này tâm thái của chư vị rất tốt và cũng đă đạt đến một tầng thứ nhất định.  Sau khi tham dự khóa giảng rồi chư vị bị chểnh mảng, nhưng chư vị vẫn cần phải kiên quyết và mạnh mẽ vượt lên đề cao qua tu luyện.  Nhưng chư vị sẽ không nh́n thấy bằng Thiên Mục khi nó đang được tu bổ lại.  Làm thế cũng có thể là để cho chư vị buông bỏ các tâm chấp trước của chư vị.

 

Câu hỏi:  Thưa tôi muốn viết một quyển sách về Sư Phụ và Pháp Luân Đại Pháp.  Tôi muốn xin phép Sư Phụ....?

 

Thầy:  Tôi không thích người khác viết về tôi.  Tôi chỉ muốn truyền Pháp này và giúp mọi người học Pháp.

 

Câu hỏi:  Thưa tôi là một bác sĩ và đă học châm cứu.  Tôi có thể dùng châm cứu để chữa bệnh nhân không?

 

Thầy:  Bác Sĩ Trung Y hay Tây Y chữa bệnh th́ b́nh thường.  Điều tôi giảng là dùng Công để chữa bệnh th́ không được phép.

 

Câu hỏi: Thưa, con gái của tôi 11 tuổi chưa bao giờ tham dự các khóa giảng.  Nó bị bệnh và ở trong trường nó không học giỏi.  Đứa trẻ trở nên khỏe sau khi  tôi tham dự  khóa giảng nhưng tính nóng nảy của nó th́ không khá hơn.

 

Thầy:  Cháu bé này cần được dạy dỗ.  Giảng nghĩa cho cháu các nguyên lư mà tôi đă giảng.  Mười một tuổi là lớn đủ để học Pháp rồi.

 

 

 

Kết Luận

 

Tôi không c̣n điều ǵ để giảng thêm nữa bởi v́ tôi nghĩ rằng tôi đă giảng hết tất cả những ǵ đề cập tới cần phải nhấn mạnh rồi.  Trong khóa giảng này, chúng tôi nói về các nguyên lư mà chưa đề cập tới trong các bài giảng trước.  Chủ yếu là v́ tôi cảm thấy thời gian cho tôi truyền pháp môn này trên căn bản là sắp kết thúc rồi, cho nên tôi muốn lưu lại cho chư vị với tất cả những ǵ chân thật, theo đó chư vị sẽ có sự luyện tập này và Pháp Lư chỉ đạo chư vị tu luyện trong tương lai.  Trong toàn bộ quá tŕnh truyền công, tôi cố gắng để có trách nhiệm với chư vị, cũng như với xă hội và v́ làm thế  cho nên kết quả khá tốt.  Chúng tôi đă thực sự làm việc thể theo cái lư đó.  C̣n về việc ảnh hưởng tốt hay không, tôi không muốn đề cập đến.  Đó là v́ về việc ảnh hưởng tốt hay không, tôi thực thi ra sao, và nếu tôi có trách nhiệm với tất cả mọi người, mọi người hiện diện đây có thể tự phán đoán điều đó, cho nên tôi không bàn về những điều này.  Tất nhiên, ước vọng của tôi là truyền Pháp ra công chúng, để cho nhiều người hơn nữa được lợi ích, giúp người chân chánh tu luyện có thể thọ được Pháp để tu luyện đề cao.  Đồng thời, trong tiến tŕnh truyền Pháp, tôi c̣n giảng nguyên lư để  một người phải hành xử ra sao khi làm người.  Cũng hy vọng rằng khi xong các khóa giảng này, căn cứ vào Đại Pháp này mà có người không tu được, th́ ít nhất họ cũng có thể trở thành người tốt.  Chắc chắn, chư vị sẽ trở thành người tốt tôi biết như thế -  Đến cả nếu chư vị không muốn tu luyện nơi đây, bảo đảm sau khi chư vị rời khỏi nơi đây, chư vị cũng sẽ trở thành người tốt, sẽ đem ích lợi cho xă hội của chúng ta.

 

Trong quá tŕnh truyền công truyền Pháp, tất nhiên có rất nhiều chướng ngại, và can nhiễu đủ loại khắp nơi rất là mạnh mẽ.  Nhưng trong khi mở khóa giảng ở Tế Nam, nhờ vào sự ủng hộ mạnh mẽ từ cấp lănh đạo của các cơ quan bảo trợ và trường thể dục của chúng ta, cùng với giới lănh đạo từ các giai cấp khác nhau của hiệp hội khí công đô thị và vùng phụ cận, mọi việc có kết quả rất tốt đẹp.  Tất cả những ǵ tôi dạy trong các bài giảng là để chỉ đạo chư vị luyện công và tu luyện lên các tầng thứ cao hơn.  Chưa ai từng giảng những điều này từ pháp môn của họ trong quá khứ.  Vậy mà cũng có một số người không chấp nhận, nhưng dù sao đi nữa, những ǵ tôi giảng hôm nay là rất rơ ràng và được phối hợp với khoa học hiện đại và với khoa học về cơ thể con người của thời hiện tại mà giảng.  Không giống như những điều được giảng trong quá khứ mà được giải thích một cách mơ hồ không rơ rệt.  Tại đây chúng tôi giảng rất rơ ràng và ở tầng thứ rất cao.  Chủ yếu là v́ chư vị, để cho chư vị tu luyện, và trong tương lai chư vị sẽ có thể chân chánh đề cao tầng thứ của chư vị và tu luyện đạt đến tầng thứ cao hơn, đó là khởi điểm của tôi.

 

Trong tiến tŕnh truyền công của tôi, nhiều người cảm thấy Pháp này quá tốt, nhưng quá khó để thực hành.  Thực ra, tôi nói rằng: khó hay không đó là c̣n tùy vào người ấy.  Người thường không muốn tu luyện, cho nên họ sẽ nói hay cảm thấy tu luyện Pháp Luân Đại Pháp là quá khó, họ không tưởng tượng nổi và họ không thể tu thành công được.  Người ấy là một người thường và không muốn tu luyện, cho nên theo cái nh́n của họ th́ thấy rất khó.  Theo ư tôi, đối với người tu luyện thực sự, th́ dễ và không phải là không với tới được.  Trên thực tế, nhiều học viên cũ đang ngồi đây với chúng ta, lẫn cả các học viên cũ không có tại đây, đă tu đạt đến tầng thứ khá cao rồi.  Tôi không cho chư vị biết những điều này v́ tôi e rằng chư vị khởi tâm chấp trước và gia tăng tự măn, làm thế sẽ gây trở ngại trầm trọng cho việc tăng trưởng công lực của chư vị.  Người mà thực sự quyết tâm tu luyện có thể chịu đựng và khi đối mặt với đủ loại lợi ích, họ có thể để qua một bên các tâm chấp trước đó và xem nhẹ chúng.  Sự thực, tôi nói rằng đối với con người, chỉ làm một điều này thôi cũng là khó lắm rồi.  Bất cứ ai nói khó là không thể để chúng xuống được.  Tập luyện các bài công pháp tự nó không khó và đề cao tầng thứ cũng vậy, chỉ v́ họ không thể bỏ các tâm chấp trước của con người xuống được mà họ nói khó.  Đó là v́ với lợi ích thực tại trước mắt th́ rất khó mà buông bỏ.  Trước những lợi ích ngay trước mắt, chư vị nói cho tôi xem; làm sao mà họ buông bỏ được cái tâm chấp trước đó?  Kỳ thực, đó chính là tại sao người ấy cho là khó.  Khi mâu thuẫn cá nhân xẩy ra, nếu chư vị không chịu đựng được, không giữ vững tâm ḿnh, không tự ḿnh hành xử như người tu luyện, tôi nói là không đúng.  Sự thực, là người tu luyện, chư vị hăy cố thử xem sao.  Khi tôi tu luyện trong quá khứ, có nhiều vị hiền nhân từng bảo tôi thế này: “khi gặp điều ǵ quá khó, khó nhẫn th́ cố nhẫn.  Khi gặp điều ǵ không thể hay khó làm th́ có thể cố làm được.”  Thực sự là thế, khi trở về chư vị nên cố gắng thử xem sao.  Khi trải qua khổ nạn hay thử thách, th́ thử cố gắng xem sao.  Khi khó nhẫn, th́ cố gắng nhẫn một chút; khi không thể hay khó làm, cố làm thử xem sao, xem cuối cùng có làm được không.  Nếu chư vị chân chánh làm được thế, chư vị sẽ phát hiện ra

“ ánh sáng ở cuối đường hầm “. 

 

Tôi không muốn giảng quá nhiều.  Tôi đă giảng nhiều rồi.  Nếu tôi giảng nhiều quá, chư vị khó mà nhớ được.  Tôi hy vọng rằng chư vị sẽ tự xem chính ḿnh là người tu luyện trong tiến tŕnh tu luyện tương lai của chư vị, và chân chánh tu luyện chính ḿnh.  Tôi hy vọng các học viên mới và cũ có mặt hôm nay sẽ tu luyện trong Đại Pháp, và tất cả đều hoàn toàn thành công!  Đây là kết thúc khóa giảng.  Tôi hy vọng rằng tất cả chư vị trở về và dùng thời gian của ḿnh mà tu luyện cho vững vàng!  Tôi chỉ giảng bao nhiêu đó thôi. 

 

 

Dịch ngày 9  tháng 5 năm 2007; Để chỉnh nghĩa đúng hơn, bản dịch có thể được hiệu chỉnh lại trong tương lai.

 

http://www.falundafa.org/book/eng/zfl_fajie/zfl_fajie.htm

www.thuviendaiphap.com