(Giảng Pháp tại Diên Cát - Trả Lời
Các Câu Hỏi)
Lư Hồng Chí
Câu
hỏi: Thưa, có thể
ngồi thế kiết già một cách tự nhiên là có liên
hệ đến nền tảng căn cơ tốt hay
kém, phải không?
Thầy: Không có
liên hệ nhiều, nhưng cũng không thể nói rằng
không có liên hệ. Các yếu
tố liên hệ rất là phức tạp. Nếu một người làm
việc lao động tay chân một thời gian lâu hay
người ấy chưa bao giờ ngồi tréo chân, th́
vừa khi ngồi tréo chân, họ sẽ cảm thấy
rất khó chịu.
Câu hỏi:
Có phải Nguyên Thủy Thiên Tôn ( Celestial Worthy of the
Original Beginning ) là vị giác giả cao nhất trong vũ
trụ không?
Thầy: Kỳ
thực tất cả đều là cách suy nghĩ của
người thường và đó là vô lễ. Công của vị này chỉ cao
hơn Phật Như Lai một chút thôi, nhưng vị
ấy không phải là Thần cao nhất.
Câu hỏi:
Thưa, Chân-Thiện-Nhẫn vẫn là chân lư tuyệt
đối của vũ trụ phải không?
Thầy: Vũ
trụ có đặc tính Chân-Thiện-Nhẫn này. Tầng thứ càng cao, th́ càng
thể hiện rơ ràng hơn.
Câu hỏi:
Sau khi tu luyện đến tầng thứ
được quyết định trước do nền tảng căn cơ và
các yếu tố khác của riêng mỗi người,
nếu người đó vẫn c̣n muốn tu luyện
đến các tầng thứ cao hơn, th́ họ phải
tiếp tục tu luyện nơi người thường,
thưa có đúng không?
Thầy: Đúng
như thế. Chư vị
không thể tu luyện nơi nào khác, và tu luyện trong
trạng thái của người thường là dễ
nhất. Tu luyện tại
các tầng thứ khác th́ không phải là không
được. Ví dụ,
không có gian khổ để chịu đựng, th́ người
ta sẽ tu luyện rất
chậm chạp, đôi khi lại không thể tu luyện
được. Không có cơ
hội và môi trường để đề cao tâm tính
của họ, và kết quả là họ không tu luyện
được. Ở các
tầng thứ cao, kỳ thực th́ không có mâu thuẫn
giữa cá nhân hay mâu thuẫn giữa các sinh mệnh với
nhau, họ vô tư và thanh thản.
Chư vị nói xem, họ tu luyện làm sao. Rất khó khăn.
Câu hỏi:
Thưa sau khi đạt Viên Măn trong pháp môn này,
người tu luyện có phải trải qua
sinh-lăo-bệnh-tử giống như trạng thái của
một vị Phật không?
Thầy: Chư
vị có ư ǵ, “sinh-lăo-bệnh-tử giống như
trạng thái của một vị Phật”? Để tôi giảng cho chư
vị, ở các tầng thứ cực cao ở đó có
yếu tố gọi là “Thành - Trụ - Hoại” và tôi
cũng có giảng rằng điều này có liên hệ
với sinh-lăo-bệnh-tử, và được biểu
hiện như thế ở tầng thứ của
họ. Nhưng đó là
những con số niên đại xa xôi, không tưởng
tượng được, lớn hơn cả những
con số thiên văn, và chư vị cũng không cần
quan tâm đến những điều đó.
Câu hỏi: [Có câu châm ngôn] “Sùng bái “Vô Sanh” trước và
sau đó th́ sùng bái Phật.”
Thưa, Vô Sanh Lăo Mẫu (Birthless Matron) là ǵ?
Thầy: Chư
vị nghe Vô Sanh Lăo Mẫu này ở đâu? Vị Thần đó hoàn toàn không
hiện hữu? Hiện nay
có rất nhiều danh từ hỗn loạn mà người
ta thường dùng. Không có
điều như thế. Tôi
có thể giảng cho chư vị biết rằng, một
số tà phái như là chồn, cáo, yêu ma, và rắn th́ không
được chấp nhận bởi các Giác Giả trong
các chánh pháp môn . Họ được cấp danh hiệu
ở một tầng thứ nhưng lại không biết ǵ
ở các tầng thứ khác .
Họ nghĩ rằng họ tu luyện tại
tầng thứ đó dường như khá cao, cũng
chưa từng gặp vị nào cao hơn và cũng không tin
rằng có ai cao hơn nữa.
Họ dám tuyên bố họ là nhất, Trời là
nh́. Cho nên họ không cần
tu tâm tính và lại c̣n đặt ra nhiều danh từ
để làm ô uế cái thế giới này và làm ô uế
cả Pháp nữa. Chư
vị phải tu luyện thể theo những ǵ chúng tôi
truyền trong pháp môn này, và phải vứt đi tất
cả những điều hổn độn đủ
loại đó.
Câu hỏi: Thưa tại sao các sư phụ của
Thầy, tất cả đều quỳ xuống
trước mặt Thầy và khắp mọi nơi đầy
cả hoa sen, c̣n có cả các
thiên quân và các thiên
tướng nữa ?
Thầy: Không một ai trong
đó là sư phụ của tôi cả. Tất cả các vị ở trên cao đều
làm thế đối với tôi chỉ có chư vị là
các sinh mệnh con người th́ không biết thôi. Chư vị nghĩ rằng
họ là Phật, Đạo, cho nên họ là các sư phụ
của tôi, nhưng c̣n có rất nhiều Thần nữa mà
tầng thứ c̣n cao hơn nữa. Đừng nghĩ rằng ai mà chư vị thấy
được đó là sư phụ của tôi. Trong khi tôi truyền Pháp, có
rất nhiều Thần hộ Pháp từ khắp nơi . Nếu chư vị có thể
thấy họ, th́ tốt.
Một số học viên khác cũng thấy họ.
Câu hỏi: Thưa, Thầy có thể giải thích những
vấn đề như là: xem nhà, xem mộ tổ tiên, và
Phong Thủy mà Thái Cực và Bát Quái bàn đến?
Thầy: Chư
vị phải lập tức vứt đi những thứ
đó, bởi v́ đó là những điều thuộc
về thế gian tiểu đạo. Tôi truyền Đại Pháp cho chư vị, và
tất cả chư vị đều biết rằng là
người tu luyện, tất cả những ǵ của
chư vị đều phải được cải
biến. Là người tu luyện, những
điều đó không ảnh hưởng đến
chư vị được, v́ thế chư vị
phải vứt bỏ nó đi.
Tuy thế, nếu chư vị có tâm chấp
chước, nếu cái tâm chấp chước đó mà
không buông bỏ đi th́ không được. Nếu chư vị lúc nào cũng
nghĩ rằng phong thủy ảnh hưởng chư
vị, th́ đó là một tâm chấp chước, cho nên nó
sẽ ảnh hưởng chư vị; lại cần
phải loại bỏ đi cái tâm chấp chước
của chư vị.
Câu hỏi: Thưa, v́ cha mẹ cho cuộc đời
của một người, thể hiện sự hiếu
thảo với cha mẹ có phải là hành động
trả nghiệp không?
Thầy: Không có
nghiệp liên hệ trong vấn đề này. Khi con người sống trong
cuộc đời, làm ǵ cũng chỉ v́ “t́nh” và
sống cũng chỉ v́ “t́nh”. Khi chư vị thể hiện sự hiếu
thảo đối với cha mẹ, th́ đó cũng
chỉ v́ “t́nh”, và cha mẹ thương yêu chư vị
cũng chỉ v́ “t́nh”, tất cả là “t́nh” của con
người. Tất nhiên, nh́n
từ một quan điểm khác, v́ cha mẹ chư vị
sinh ra chư vị và nuôi nấng chư vị, chư
vị phải đối xử tốt với họ,
chư vị phải làm như thế. V́ thế nếu chư vị không đối
xử tốt với cha mẹ, th́ thể theo nguyên lư
của người thường là không đúng và xét từ
các tầng thứ cao hơn nữa cũng không đúng. Tuy nhiên tu luyện đ̣i hỏi
chư vị từ từ buông bỏ đi cái “t́nh”.
Câu hỏi: Thưa, pháp môn của chúng ta cao hơn các pháp môn
của Quan Thế Âm và Di Lặc?
Thầy: Quan
Thế Âm không có pháp môn và Di Lặc cũng không có. Đó là những thứ của yêu ma
tạo ra để phá hoại Pháp. Cứ học Pháp này một cách cẩn thận
th́ chư vị sẽ hiểu.
Trên thực tế, tôi đă giảng rất nhiều
điều. Điều mà chư
vị tu luyện là to lớn như toàn vũ trụ, cho
nên hăy suy nghĩ về điều này. Làm sao các tà giáo có thể so sánh được với
pháp môn này?
Câu hỏi: Thưa, tôi theo Phật Giáo 3 năm rồi,
nhưng chưa qui y.
Điều này có ảnh hưởng đến
sự tu luyện trong Pháp Luân Đại Pháp sau này hay không?
Thầy: Nếu
đến cả nghi thức cũng không theo, th́ gọi là
qui y sao? Đó không phải là
qui y, chỉ là chư vị tin tưởng Phật Giáo, có
thể là như thế thôi.
Dù đó gọi là qui y, cũng không sao, cũng không có
ảnh hưởng ǵ.
Phật không quan tâm đến tôn giáo, chỉ xét tâm con
người. [Khi một
người] qui y, th́ không phải là qui y với Phật, mà
qui y với tôn giáo đó. Môn
nào chư vị muốn tu đó là việc riêng của
chư vị. Nếu chư
vị nói rằng “Tôi chỉ muốn tu luyện trong
Phật Giáo”, th́ tu trong Phật Giáo; nếu chư vị nói
rằng, “Tôi muốn tu luyện trong Pháp Luân Đại Pháp”, th́
cứ tu luyện trong Pháp Luân Đại Pháp. Chư vị đến đây là
v́ cơ duyên, v́ thế tôi phải có trách nhiệm với
chư vị. Tôi cho chư
vị biết, hiện nay tu trong Phật Giáo th́ cũng khó
khăn. Thời Mạt Pháp
rất hỗn loạn và các ḥa thượng cũng khó mà
tự độ cá nhân ḿnh.
Không nói cho chư vị biết th́ là tôi vô trách
nhiệm.
Câu hỏi: Thưa Thầy, Nguyên Anh là do chủ nguyên
thần tu luyện ra phải không?
Phó nguyên thần đạt được Quả vị nào qua tu
luyện? Nguyên Anh khi đă
thành h́nh rồi th́ sẽ tiến nhập vào không gian
khác. Như thế th́ ai
điều khiển nó,
chủ thể hay là chính nó?
Thầy: Nó được tạo ra trong
thân thể và do chủ nguyên thần điều
khiển. Trong môn tu luyện
của chúng ta, phó nguyên thần sẽ là hộ Pháp của
chư vị và cũng đạt Đạo cùng lúc với
chư vị. Nguyên Anh là do
chư vị tu luyện mà ra, cho nên tất nhiên chư
vị sẽ điều khiển nó. C̣n “tiến nhập vào không gian khác” điều
này là ǵ? Nếu chư vị
không chỉ huy, nó sẽ ở đó bất động. Nó là một thân thể
đạt được sau khi Viên Măn, một Phật
thể.
Câu hỏi: Thưa, dưới trường hợp nào
một người có thể dùng công năng siêu phàm?
Thầy: Nếu
người hỏi câu này mà chưa bao giờ tham dự
khóa giảng của tôi, th́ tôi có thể tha thứ. Khóa giảng ngày thứ
mười là hôm nay, chư vị cũng vẫn c̣n suy
nghĩ về sử dụng
công năng siêu phàm, chư vị muốn sử
dụng nó để làm ǵ?
Chư vị muốn có nó để làm ǵ? Tại sao chư vị chưa
vứt đi cái tâm chấp chước này? Tất nhiên, đối với
người tu luyện, khi đến lúc th́ nó sẽ
xuất ra, khi phải cần dùng th́ chư vị sẽ
biết. Đừng bị dính
mắc vào những điều này.
Chư vị truy cầu th́ chư vị sẽ không
đạt được Pháp.
Câu hỏi: Các học viên Pháp Luân Đại Pháp sẽ
đạt đến các tầng thứ khác nhau qua tu
luyện. Sau vài năm nữa
th́ sẽ tu luyện đến đâu?
Thầy: Chư
vị bỏ ra bao nhiêu th́ sẽ đạt được
bấy nhiêu. Ai tu luyện tinh
tấn nhất th́ sẽ đạt Viên Măn và tu thành; ai tu
luyện kém một chút th́ cũng sẽ đạt
đến các tầng thứ khá tốt, nhưng có thể
là không vượt qua Tam Giới được. Đó là chỉ khi nào chư vị
thực sự đạt Quả Vị th́ chư vị
mới vượt qua khỏi Tam Giới. Một số người
rất tốt và có thể tu luyện đến các
tầng thứ rất cao, một số th́ lúc tu lúc không,
số người này có thể đạt một vài
thứ và trở thành các sinh linh trên Trời tại các
tầng thứ khác nhau trong Tam Giới.
Câu hỏi: Thưa, trong trường hợp nào Pháp Thân
sẽ tự động bỏ đi?
Thầy: Miễn
là chư vị là người tu luyện, Pháp Thân sẽ
bảo hộ chư vị và sẽ làm thế cho
đến khi nào chư vị đạt Viên Măn. Trong trường hợp mà
chư vị ngừng không tu luyện nữa và hoàn toàn không
tu nữa, Pháp Thân sẽ thất vọng thấy rằng
chư vị không tu được và sẽ không bảo
hộ chư vị nữa.
Pháp Luân cũng thế.
Giả thử chư vị không tu luyện nữa;
th́ một người thường mang được
điều như thế không?
Có cũng vô dụng thôi, không có tác dụng cho chư
vị, cho người không tu luyện.
Câu hỏi: Thưa, linh hồn, chủ nguyên thần,
thức thần, ư nghĩa có giống nhau không?
Thầy: Chủ
nguyên thần là chư vị; chư vị nghĩ ǵ,
chư vị làm ǵ và chư vị làm ǵ trong cuộc
sống hằng ngày, đó chính là chư vị. Phó nguyên thần và chư vị
được sinh ra từ thai mẹ cùng một lúc, cùng có
một tên. Nhưng nó khác
với chư vị: nó biết chư vị đang làm ǵ
c̣n chư vị th́ không biết một chút ǵ về
việc nó làm. V́ thế trên
căn bản chư vị không phải là nó và trên căn
bản nó cũng không phải là chư vị. Chỉ khi nào có một ḿnh chư
vị, khi chư vị nghĩ muốn làm điều ǵ làm
điều khác và rất minh bạch rơ ràng, th́ đó
mới được gọi là chính chư vị thật
sự. Con người là
như thế, h́nh thức luôn luôn hiện hữu như
thế, cho nên ai cũng có phó nguyên thần. “Nguyên Thần’ là một danh
từ phổ thông, nói chung là vượt qua ư niệm
về “phó nguyên thần” và
“linh hồn”. Đó là tại sao
chúng tôi cứ măi giảng đi giảng lại về linh
hồn. Nơi đây chúng tôi
chỉ giảng về chủ nguyên thần và phó nguyên
thần. C̣n về thức
thần, đó là danh từ Đạo Giáo dùng để
giảng về chủ nguyên thần.
Câu hỏi: Thưa, tôi có thể tu luyện Pháp Luân Đại
Pháp sau khi tôi thọ thai không?
Thầy: Được, không có vấn đề chi. Có người đă hỏi câu
này vừa qua: “Khi một người nữ đang có thai
tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và Pháp Luân vận chuyển
trong bụng dưới của vị ấy, th́
đứa bé có chịu được không?” Để tôi giảng cho chư
vị: Pháp Luân không ở trong cùng không gian của chúng
ta. Nếu các Pháp Luân mà ở
trong cùng không gian và cứ tiếp tục vận chuyển
trong không gian này, th́ ruột của chư vị sẽ không
chịu nổi. Các Pháp Luân
không ở trong cùng một không gian.
Trong các không gian khác, h́nh thức hiện hữu
của thân thể chư vị th́ khác nhau.
Câu hỏi: Thưa, tôi cảm thấy bực tức v́ tôi
quá thấp. Làm ơn cho tôi
biết làm sao tôi có thể cao hơn?
Thầy: Tại
sao không có ǵ là chư vị không hỏi? Tại đây, tôi dạy cho người tu
luyện. Làm sao chư vị
có cơ hội tu thành khi chư vị đến đây tu
luyện mà c̣n mang theo các tâm ràng buộc chấp
chước này ? Chư
vị thấp có ảnh hưởng sự tu luyện
của chư vị không?
Điều tôi truyền giảng là Đại Pháp để
tu luyện tại các tầng thứ cao. Nếu chư vị muốn làm
một người thường và chư vị muốn có
diện mạo hoàn mỹ, th́ đừng đến
gặp tôi, nên đi bệnh viện, và làm giải phẫu
thẩm mỹ, hay là làm ǵ đó.
Sau khi tốn nhiều th́ giờ thuyết 10 bài
giảng này, vậy mà cũng có người vẫn không
biết tôi đang giảng ǵ.
Tại sao chư vị lại hỏi những
điều này? Chúng tôi không lo
việc người đời này và cũng không có làm
được ǵ nếu chư vị đến dự các
khóa giảng với cái tâm chấp chước đó. Chư vị sẽ không
đạt được ǵ cả. Nhưng tôi biết trong tương lai chư vị sẽ hiểu qua
việc học Pháp.
Câu hỏi: Thưa, trước khi tập Pháp Luân Đại
Pháp, thoa bóp có được không?
Thầy: Thoa bóp
để làm ǵ? Pháp Luân
Đại Pháp này của chúng tôi sẽ làm tất cả cho
chư vị khi các ḍng
năng lượng to lớn và các cơ chế khí bắt
đầu vận chuyển, v́ thế chư vị cần
thoa bóp để làm ǵ? Chư
vị nên tập những ǵ tôi dạy cho chư vị,
tuyệt đối không được bừa băi trộn
lẫn những thứ mà tôi
không truyền cho chư vị, những thứ đó mang
các tín hiệu hỗn loạn của đủ loại khí
công, những loại khí công giả, và tất cả các
loại khác nữa. Đừng
thêm vào bất cứ thứ
ǵ, kể cả các ư định.
Chư vị sẽ thăng tiến nhanh chóng chỉ
khi nào chư vị thật trong sạch trong sự tu
luyện .
Câu hỏi: Tôi là một giáo viên thể dục. Tôi phải dạy các học viên
một số môn thể dục khác, như là One-Finger Zen và
Tai-chi. Thưa tôi phải làm
ǵ?
Thầy: Vậy
th́ chư vị nên dạy Pháp Luân Đại Pháp của chúng
ta, chư vị đang làm một việc quá tốt. Tất nhiên, tôi bảo cho chư
vị điều này chỉ v́ chư vị muốn
tập luyện Pháp Luân Đại Pháp. Nếu chư vị dạy các môn khác, kỳ
thực th́ không được.
Nếu chư vị nói rằng chư vị không
muốn tập luyện Pháp Luân Đại Pháp, th́ tôi không quan
tâm. Để tôi giảng cho
chư vị, v́ tu luyện chân chánh th́ đ̣i hỏi là
phải tu luyện trong chỉ một pháp môn mà thôi. Trên thực tế, tôi không
muốn giải thích và trả lời câu hỏi với chi
tiết loại này, bởi v́ tất cả chư vị có
thể tự ḿnh phán xét mà hành động. Chư vị cũng không
được trị bệnh bằng các phương pháp
khí công khác. Ngay lúc mà chư
vị sử dụng chúng th́ những thứ khác sẽ thêm
vào và chúng sẽ đến, trong trường hợp này
công của chư vị sẽ bị hỗn loạn theo
luôn.
Câu hỏi: Chúng tôi có thể nghe các băng ghi âm của các
môn phái khác trong khi tập các bài công pháp không?
Thầy: Mỗi
thứ đó đều mang các tín hiệu của các môn phái
đó. Tôi đă giảng
rất nhiều về vấn đề này, tại sao
chư vị cũng vẫn c̣n mơ hồ như thế? Nếu chư vị tập
luyện Pháp Luân Đại Pháp th́ cứ tập Pháp Luân Đại
Pháp, tuyệt đối chư vị không được
đụng đến những thứ đó. Ngay lúc mà chư vị làm, chúng
sẽ gắn vào thân chư vị.
“Mời thần đến th́ dễ, nhưng
đưa thần đi rất khó”, chư vị không
đuổi họ đi được. Các Pháp Thân của tôi cũng không
cai quản sự việc loại này. Ngộ tính của chư vị quá thấp kém,
tôi đă giảng Pháp đến mức độ ấy,
vậy mà chư vị cũng vẫn như thế! Trong trường hợp đó
th́ chư vị phải tự ḿnh mà ngộ, và cứ
tiếp tục rơi xuống cho đến khi nào chư
vị không c̣n chịu đựng được nữa;
chỉ lúc ấy th́ tâm chấp chước của chư
vị mới được loại bỏ đi.
Câu hỏi: Thưa khi ợ, tôi có nên nuốt hơi đi hay
để nó thoát ra?
Thầy: Tại
sao chư vị lại nuốt hơi ợ vào? Hăy để nó thoát ra. Trong khi chúng tôi chỉnh sửa
thân thể cho chư vị, hơi mà chư vị ợ ra
là hơi thừa thải, hơi nhơ nhớp từ trong
các bộ phận bên trong.
Câu hỏi: Thưa, v́ thiện tâm
mà chúng tôi có thể ngặn chận không cho
người khác tập các môn khác không?
Thầy: Không. Con
người là như thế.
Môn nào mà một người chọn th́ đó là sự
lựa chọn của họ.
Cũng như chư vị đă nhận thấy,
mỗi khi Pháp Luân Đại Pháp của chúng ta tổ chức
các khóa giảng, lúc nào cũng có các môn khí công giả tổ
chức các khóa giảng của họ cùng một lúc. Các môn đó có mặt để
xem chư vị chọn lựa cái nào. Để cho một người thọ Pháp là không
dễ, và thọ được Pháp chân chánh th́ c̣n khó
hơn. Chúng tôi có thể giảng
với chư vị rằng: nếu một người
không nghe những lời khuyên tốt, th́ để yên cho
họ. Nếu chư vị
t́m cách ngăn chận họ, th́ đó cũng như
người ấy không muốn thành Phật, thế mà
chư vị muốn họ thành Phật, th́ có
được không? Chính
người ấy phải tự ḿnh quyết định
tu luyện. Cho nên nếu
họ không muốn tu, chư vị có thể làm ǵ đây?
Cũng không làm được ǵ ngay cả khi họ
muốn thành yêu ma. Sự
việc là như vậy.
Câu hỏi: Sau mỗi một bài công pháp, chúng tôi có thể
giữ tay ở thế
kết ấn (jiyein) và không tách tay ra cho đến thế
kết ấn của bài công pháp kế tiếp
được không?
Thầy: Được.
Nếu chư vị sẽ tập bài công pháp kế
tiếp, tay của chư vị không cần phải tách
rời ra và có thể giữ ở thế kết ấn (jieyin) và cứ
tiếp tục qua bài công pháp kế tiếp. Nhưng mỗi một bài th́
đ̣i hỏi phải làm (động tác) 9 lần, chư
vị phải làm nó 9 lần, ngừng ở thế kết
ấn (jieyin) và sau đó tiếp tục. Tại sao chư vị phải
làm như thế? Bởi v́,
cũng như chư vị biết, khi chư vị
tập luyện ở các tầng thứ cao chúng ta theo không tác động, không
cố ư . Chư vị luôn
phải đếm bao nhiêu lần đó, nhưng khi tập
tại các tầng thứ cao, chư vị cũng vẫn
phải nghe nhạc tập không?
Mục đích nghe băng thu âm đó là để nghe
nhạc, nhạc này mang năng lượng tốt trong môn
pháp của chúng ta. Trong
hiện tại nhạc này giúp người tu luyện thay
thế vạn ư bằng một ư.
Trong khi nghe nhạc, chư vị sẽ không nghĩ
đến điều xấu và tư tưởng của
chư vị cũng không bị hỗn loạn, mục
đích là như thế. Khi tu
luyện ở các tầng thứ cao, mọi người
hăy suy nghĩ, lúc tập khi nào chư vị cũng vẫn
nghe nhạc hay là đếm?
Không, chư vị không thể. Mỗi lần
chư vị tập bài công pháp, luôn luôn phải làm 9 lần
và làm như thế th́ cơ chế khí - cái cơ chế khí
tôi hạ nhập cho chư vị đó – cái cơ chế
đó đă được đặt ở 9 lần. V́ vậy quư vị không phải
đếm ǵ cả khi quư vị tập ở tầng
thứ cao. Khi quư vị
tự ḿnh tập bài công pháp và tới lần thứ 9, th́
cái cơ chế đó tự nó sẽ tự động
đóng lại. Nó có năng
lực rất lớn và chư vị có thể nhận ra
sự hiện diện của sức mạnh đó và nó
sẽ tự động chắp hai tay của chư
vị lại trước bụng dưới. Đến đoạn cuối
của lần thứ chín, nó sẽ tự động
đẩy cái Pháp Luân. Hai tay
của chư vị cử động theo cái cơ chế
đó và nó là vậy tại các tầng thứ cao .
Câu hỏi: Thưa chúng tôi có nên nghĩ đến hai cái
ống rỗng trước khi tập Quán Thông Lưỡng
Cực Pháp không?
Thầy: Tất nhiên. Khi tập bài Quán Thông
Lưỡng Cực Pháp, chủ yếu là tôi bảo chư
vị và tôi thêm cái khái niệm này vào trong tâm của chư
vị: thân thể tôi giống như một cái ống rỗng, giống như hai cái
ống rỗng hay là một
cái ống rỗng.” Mục
đích chính của động tác quán thông là làm cho năng
lượng di động không bị ngăn trở và
bảo đảm không có ǵ ngăn chặn trong thân thể
. Mục đích chính là như
thế. Nhưng trong khi
chư vị tập, không nên luôn nghĩ rằng ḿnh là một cái ống rỗng. Chỉ nghĩ trước khi
tập bài công pháp là đủ rồi.
Câu hỏi: Nếu tôi không thể tiếp tục
đứng th́ tôi có thể
ngồi tập được không?
Thầy: Đại
Pháp của chúng ta đ̣i hỏi người tập
phải chân chánh tu luyện.
Chư vị nói rằng chư vị không thể
đứng nhưng vẫn muốn tập. Bởi v́ chư vị không
thể đạt được đ̣i hỏi cho sự
tập luyện , khi chư vị làm như thế cái
cơ chế sẽ có khuynh hướng đi lệch
lạc và nó sẽ khác với các điểm quan trọng của
chúng tôi rồi.
Câu hỏi: Thưa niệm danh hiệu Phật và sùng bái
Phật có ảnh hưởng đến tu luyện không?
Thầy: Có, nó
sẽ có. Đối với
những ai tin tưởng Phật Giáo, để tôi
giảng cho chư vị: Pháp trong Phật Giáo không bao
gồm toàn bộ Phật Pháp, chỉ là một phần
nhỏ của Phật Pháp.
Các học viên của Phật Giáo họ luôn luôn sợ
sự thật này, trong khi đó trên thực tế th́ các
kinh văn cũng đă diễn giải điều này
rồi. Chọn một môn tu
luyện là điều thiêng liêng.
Chúng tôi không phản đối việc chư vị
muốn tu luyện trong bất cứ môn nào, cứ theo và tu
luyện. Nếu chư
vị muốn tu luyện trong pháp môn này, chư vị
phải tu luyện trong pháp môn này.
“Bất nhị pháp môn”, trong quá khứ, Phật Giáo
cũng không cho phép tu luyện trộn lẫn cái này với
cái kia. Khi chư vị
niệm danh của Phật, có phải là chư vị
muốn Phật bảo hộ chư vị không? Nếu không, chư vị
niệm danh của Phật để làm ǵ?
Câu hỏi: Thưa, trong các môn tu luyện khí công thịnh hành
ở Trung Quốc, môn nào được xem là chân chánh?
Thầy: Môn khí công
giả th́ nhiều hơn các môn chân chánh hàng trăm
lần. Chúng tôi không thể
nói tên của họ ra, chúng tôi không được làm
như thế. Chúng tôi không
thể giải thích toàn bộ tất cả, tu luyện
sẽ quá dễ dàng cho con người . Nhưng với một số , chúng tôi có bổn
phận phải nói ra tại thời điểm này.
Câu hỏi: Thưa kinh “ Thủ Lăng Nghiêm” có phải là do
Thích Ca Mâu Ni giảng không?
Thầy: Kinh
Thủ Lăng Nghiêm... để tôi giảng cho chư
vị, Thích Ca Mâu Ni không có nói rằng ông đă giảng Kinh
Thủ Lăng Nghiêm, Kinh Kim Cương, Bát Nhă Tâm Kinh,
vân..vân. Khi Thích Ca Mâu Ni c̣n
tại thế, ông chưa bao giờ nói là ông đă dạy
các kinh thư này nọ, cũng chưa bao giờ từng
đặt tên. Thích Ca Mâu Ni
truyền Pháp của ông, và những người sau này
đă gom soạn lại những lời giảng của
ông thành kinh sách và đặt tên cho các kinh này, gọi là kinh
này, kinh kia. Chính những người theo sau
ngài làm tất cả, chính họ biên soạn và đặt
tên. Thời gian, địa điểm và lời giảng
dạy th́ đă khác so với
những ǵ khi Phật Thích Ca Mâu Ni c̣n tại thế . Hơn nữa, trong lúc biên
soạn, v́ họ là những người đến sau ông,
có sự hiểu biết riêng của họ mà đă làm thay
đổi v́ cố ư hay vô t́nh, họ cũng không nhớ
hết tất cả, vân….vân, những điều của
Phật giảng không c̣n lại nhiều.
Câu hỏi: Thưa tôi có thể đốt nhang cho
tượng Phật mà tôi có ở nhà không?
Thầy: Nếu
chư vị muốn th́ cứ làm.
Chư Phật đều kính trọng nhau. V́ các vị là thuộc về
Phật Gia, không có vấn đề kính trọng vị này
và không kính trọng vị kia, không có chuyện đó. Họ đều thuộc về
Phật Gia, cho nên đều được kính
trọng. Nhưng quyết
định tu luyện trường phái nào là điều
rất là trang nghiêm. Kính
trọng là một điều và tu luyện lại là
một điều khác.
Câu hỏi: Thưa người tu luyện Pháp Luân Đại
Pháp ăn hành, gừng, và tỏi được không?
Thầy: Để tôi
giảng cho chư vị, khi người thường
nấu ăn và bỏ hành, gừng và tỏi, tôi nói đó là
không sao. Nếu chư vị
không tập chung nhóm với nhau và không làm phiền
người khác, chư vị có thể ăn nhưng
đừng ăn nhiều, bởi v́ các chất này có mùi
hăng lắm. Nếu chư
vị nói rằng “Tôi ghiền ăn những thứ đó,
tôi thích ăn hành chấm với nước tương,
th́ đó là bị ghiền, là chấp chước. Nói một cách khác, chúng ta không nên
bị ghiền như thế.
Hơn nữa, c̣n về mùi hôi, những ǵ có mùi kích
thích nó kích thích mạnh giây thần kinh của chư vị
th́ dễ bị ghiền. Cùng
lúc, các sinh mệnh tu luyện trong thân thể chư vị
cũng không chịu nổi các mùi này. Uống rượu cũng thế. Cho nên chư vị hăy suy nghĩ,
đó là có vấn đề.
Tuy nhiên, nếu chư vị ăn một chút, bởi
v́ chư vị tu luyện trong giớI người
thường, nếu ăn một chút mà không bị dính
mắc vào đó th́ được. Chư vị phải cố gắng mà quyết
định. Khi chư vị
tu luyện trong giới người thường, chư
vị được phép giống như người
thường tới mức tối đa. Nhưng chư vị phải
đ̣i hỏi cá nhân ḿnh theo tiêu chuẩn người tu.
Câu hỏi: Thưa tại sao sau ba hay bốn ngày tham dự
khóa giảng đầu tiên, một số người
cảm thấy Pháp Luân xoay chuyển? Pháp Luân ở khắp nơi và đang xoay
chuyển. Nhưng một
số người đă tham dự ba ngày trong khóa giảng
rồi và vẫn không cảm thấy chi cả. Tại sao thế?
Thầy: Khi
một số người học Pháp Luân Đại Pháp này,
họ đến dự các khóa giảng bất cứ
nơi nào tổ chức và cảm thấy Pháp này
tốt. Chắc chắn là
như thế. Nhưng
một số th́ không buông bỏ đi được chút
nào cái tâm chấp chước của họ về
được trị bệnh, họ tin rằng bệnh
của họ sẽ được chữa khỏi
nếu họ tham dự nhiều khóa giảng hơn. Có người như thế. Tất nhiên, có người
với đủ loại tâm chấp chước, và không
phải người nào đi theo các khóa giảng là
đến để tu luyện và t́m Pháp đâu. Cũng có người th́ không
nhạy cảm ngay lúc đầu và không biết
được khi Pháp Luân bắt đầu xoay chuyển;
và khi Pháp Luân đă cố định rồi th́ họ
lại càng không cảm nhận được. Chúng ta có nhiều người
rất nhạy cảm và lúc ban đầu có thể cảm
thấy Pháp Luân xoay chuyển, sau đó th́ cảm giác đó
biến dần đi .
Tại sao cảm giác đó biến mất ? Bởi v́ khi Pháp Luân đă hoà
hợp vào rồi, chư vị không c̣n cảm thấy nữa,
không c̣n ǵ để cảm nhận nữa? Chư vị có biết rằng
dạ dầy của chư vị đang liên tục
khuấy tung lên không? Nói
một cách khác, khi Pháp Luân đă hợp thành một phần
thân thể của chư vị, chư vị không c̣n
cảm thấy Pháp Luân nữa.
Chư vị có cảm thấy máu chảy trong
mạch máu không? Điểm này là
điểm mà tôi muốn chỉ rơ ra.
Câu hỏi: Tôi sắp đi sang Đại Hàn. Nếu người Đại Hàn
muốn học Pháp Luân Đại Pháp, tôi có thể dạy cho
họ không?
Thầy: Dĩ
nhiên là chư vị làm được. Phiên dịch sang tiếng Đại Hàn cho
họ. Chư vị có
thể dịch nó ra và giảng nghĩa cho họ, chư
vị được phép làm, bởi v́ Đại Pháp phải
được phổ truyền ra cho tất cả nhân
loại.
Câu hỏi: Khi một người học Pháp, tất cả
gia đ́nh đều lợi ích.
Nhưng nếu hết cả người c̣n lại
trong gia đ́nh không học Pháp Luân Đại Pháp, cũng không
tin vào tu luyện, và đôi khi c̣n có lời mỉa mai, họ c̣n
được thọ ích không?
Thầy: Câu
hỏi này phải được xét từ cả hai khía
cạnh. Khi một
người công kích chư vị, có lẽ đó là một
khảo nghiệm cho chư vị, để xem thái
độ về Pháp của chư vị có vững không, chư vị có kiên tŕ
không. Thân nhân trong nhà có thể
nói những ǵ không tốt về chư vị, đó là
để giúp chư vị tiêu nghiệp. Có nhiều yếu tố
đủ loại. Tất
nhiên, chúng tôi đă giảng một cách tổng quát là,
ngoại trừ những trường hợp cực
kỳ đặc biệt, chắc chắc tu luyện mang
lợi ích cho cả gia đ́nh.
Khung cảnh trong nhà chư vị sẽ
được thanh lọc, tất nhiên ở trong môi
trường của cái khung cảnh như thế, th́
mọi người sẽ được thọ ích. Một trường hợp
nữa là thân nhân của chư vị có thể bị
điều khiển bởi yêu ma và các thứ giống
như thế, nh́n từ một quan điểm khác, th́ là
một điều tốt: nó giúp cho chư vị
cương quyết, và một khi chư vị đă
quyết tâm, Sư Phụ sẽ dẹp sạch nó đi.
Câu hỏi: Chúng tôi một ḷng tu luyện Pháp Luân Đại Pháp
và chân chánh tu luyện, cho nên chúng tôi là đệ tử Pháp
Luân Đại Pháp, nhưng nếu chúng tôi chết trước
khi chúng tôi tu luyện thành Chánh Quả cấp La Hán th́ sao?
Thầy: Cũng
như tôi giảng vừa qua, chư vị bỏ ra bao nhiêu
th́ chư vị đạt được bấy nhiêu. Đó là tại sao chúng tôi giảng
rằng: để đạt Viên Măn trong tu luyện,
người tu luyện phải gom hết thời gian
để tu luyện! Chư
vị có biết tại sao trong các chùa, đại sảnh nơi
mà Thích Ca Mâu Ni ngồi gọi là Đại Sảnh của
Đấng Tối Cao không?
Bởi v́ Thích Ca Mâu Ni giảng rằng muốn tu
luyện trong Phật Pháp, người tu phải dũng
mănh, đầy nghị lực và cương quyết
như một mănh sư ( Mighty lion ) v́ vậy người
thời đó gọi ông là mănh sư . Hơn nữa, môn tu luyện của chúng ta tu
luyện cả tâm và thân, v́ thế ai chân chánh kiên tŕ
chắc chắn cuộc đời của họ sẽ
được kéo dài và sẽ đạt Viên Măn.
Câu hỏi: Thưa, tôi muốn tôn Thầy làm Sư Phụ
của tôi.
Thầy: Tôi có
thể giảng cho chư vị rằng, khi một
người chân chánh tu luyện trong Pháp Luân Đại Pháp, tôi
phải đối xử với người ấy như
là đệ tử của tôi.
Tôi đă cho chư vị rất nhiều điều,
hạ nhập rất nhiều thứ cho chư vị,
giảng Pháp cho chư vị đến mức này, dạy
chư vị luyện công và các Pháp Thân của tôi sẽ bảo
hộ chư vị tu luyện.
Th́ đó có phải là dẫn dắt chư vị
như là đệ tử không?
Đến cả những người đơn
độc tu luyện và truyền môn tu luyện của
họ cho một đệ tử cũng không làm như
thế. Để tôi giảng cho
chư vị, tôi đă làm điều mà chưa từng thấy
và mở rộng cánh cửa lớn nhất cho chư
vị. Tuy nhiên, chúng tôi không
dùng nghi thức đă dùng trong quá khứ, mà người tu
luyện phải quỳ, phải lạy, cúi đầu và
sau đó tôi sẽ chánh thức thành sư phụ của
chư vị. Tôi không làm
như thế. Tại sao tôi
không làm? Mọi người
hăy suy nghĩ, nếu chư vị không tu luyện, làm nghi
lễ để làm ǵ? Chư
vị có thể nói rằng, “Tôi là đệ tử Pháp Luân
Đại Pháp, tôi đă làm nghi lễ bái lạy và nhận
một Sư Phụ, và ông Lư Hồng Chí đă nhận tôi
làm đệ tử của ông.”
Nhưng sau đó vừa khi rời khỏi cửa
nơi đây chư vị muốn làm ǵ th́ làm, chư
vị làm những điều gây hại cho Pháp Luân Đại
Pháp của chúng tôi, và chư vị không hành thể theo tiêu
chuẩn của Pháp, th́ chư vị có được tính
là đệ tử không? V́
thế chúng tôi không dùng nghi thức này. Chư vị có thể lại c̣n làm hại
đến thanh danh của chúng tôi, v́ thế tôi hoàn toàn không
quan tâm đến nghi thức này.
Nếu chư vị tu luyện, th́ chư vị là
đệ tử trong pháp môn này và chúng tôi sẽ chịu
trách nhiệm với chư vị; nếu chư vị
không tu luyện, th́ chúng tôi không có trách nhiệm với
chư vị và chư vị cũng không phải là một
đệ tử trong pháp môn này.
Chúng tôi suy xét như thế.
Câu hỏi: Thưa, khi tập bài công pháp Quán Thông
Lưỡng Cực Pháp, chẳng phải “suy nghĩ” và
“cảm nhận” là sai lệch so với tiêu chuẩn đ̣i
hỏi phải không?
Thầy: Đúng. Đừng cảm xúc cũng
đừng nghĩ. Chỉ
tập các bài công pháp và trầm tĩnh tập luyện. Đừng suy nghĩ ǵ cả.
Câu hỏi: Thưa, khi một người tṛ chuyện,
thường th́ trước khi họ bắt đầu
nói, tôi biết người ấy sắp nói ǵ. Tại sao thế?
Thầy: Đây có
nghĩa là chư vị có công năng tha tâm thông và nếu
chư vị tập các bài công pháp giỏi, th́ công năng
này sẽ mạnh hơn nữa.
Nhưng không được dùng nó mà làm việc
xấu. Nếu chư vị
không làm việc xấu, th́ nó sẽ được bảo
tŕ. Đừng nên giận dữ
khi người khác có ư nghĩ xấu về chư vị,
và chư vị phải giữ ḿnh theo tiêu chuẩn của
người tu luyện.
Câu hỏi: Thưa, tôi đến từ Shanghai rất
xa. Nếu tôi có ǵ thắc
mắc trong pháp môn này, thưa tôi phải liên lạc với
ai?
Thầy: Shanghai th́
không xa lắm. Tốt hơn
là nếu các học viên chúng ta thảo luận mọi
việc chung với nhau.
Mặc dù một số người đă tham dự
các khóa giảng, tôi đă giảng quá nhiều, cho nên chư
vị không thể nhớ tất cả. Chư vị có thể thâu âm
lại các bài giảng và cố gắng nghe các băng thu âm
lại càng nhiều càng tốt.
C̣n về Shanghai, trung tâm phụ đạo gần
nhất là ở Hefei. Shanghai
có gửi một giấy mời, nhưng thời gian qua lâu
rồi mà cũng chưa có
quyết định. Có
rất nhiều người từ Shanghai đă học và
rất nhiều người đang đến học. Chư vị có thể thăng
tiến qua chia sẻ kinh nghiệm với nhau. Shanghai, Wuhan, Guangzhou, Zhengzhou, Chongqing,
Chengdu, rất nhiều, trên thực tế th́ các đô
thị lớn trên toàn quốc điều có các trung tâm
phụ đạo của Đại Pháp. Chư vị cứ tự nhiên liên lạc
bất cứ chỗ nào.
Sự thực, đối với tất cả
việc ǵ, nếu chư vị hành xử theo Pháp này, tôi
nghĩ rằng chư vị có thể sẽ đạt
tới một sự hiểu biết chân chánh. Đó là v́ tôi đă giảng Pháp
một cách có hệ thống.
Trong tương lai, chúng tôi sẽ ấn hành sách và cung
ứng nhiều sự thuận tiện hơn cho tu
luyện.
Câu hỏi: Thưa, trong khi thiền định, tôi
thường ngửi thấy hương thơm?
Thầy: Điều
này khá b́nh thường, khá b́nh thường; v́ mùi thơm
đó là từ các không gian khác?
Câu hỏi: Thưa những người không tham dự các
khóa giảng có thể có Pháp Luân không?
Thầy: Ai chân
chánh tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, nếu chư vị tu
luyện qua việc đọc sách và chân chánh theo tiêu
chuẩn đ̣i hỏi trong sách, chư vị cũng
được tất cả giống như vậy. Nói một cách khác, nếu chư
vị chân chánh tu luyện, chư vị sẽ được
nó.
Câu hỏi: Tôi sờ Pháp Luân với tay của tôi trong
giấc ngủ. Pháp Luân ở
đằng trước bên trái ngực của tôi. Tôi nhớ rất rơ. Tôi có thể đẩy Pháp Luân
từ bên này qua bên kia bằng tay của tôi, nhưng sau khi
tôi thức dậy tôi cố gắng sờ một lần
nữa th́ không c̣n nữa.
Thưa chuyện ǵ xảy ra?
Thầy: Một
thân thể khác mà chư vị điều khiển sờ
Pháp Luân. Đúng thế, khi chư
vị thức dậy và cố sờ Pháp Luân với thân
thể này, th́ không c̣n ǵ ở đó cả. Đó là v́ cái nhục thể chỉ sờ được Pháp
Luân, sau khi đă
được ḥa nhập hoàn toàn .
Câu hỏi: Danh từ “Nhẫn” từ đặc tính
Chân-Thiện-Nhẫn của vũ trụ, đối
với xă hội con người th́ dễ hiểu, nhưng
ở các tầng thứ cao không có tranh căi và mâu thuẫn,
thế th́ tại sao lại cần Nhẫn? Tại sao vũ trụ cần
Nhẫn?
Thầy: Vũ
trụ này không giống như chư vị hiểu,
tất nhiên nó là một hệ thống rất phức
tạp và vô cùng to lớn.
Ngoài các giống người hiện hữu tại
đây, c̣n có các giống người vô h́nh cũng tồn
tại. Với các không gian mà
chúng tôi giảng, trong các không gian cao tầng, họ cũng
có rắc rối của các tầng thứ của
họ. Tôi có thể giảng
với chư vị rằng trong nhiều nơi rất xa
xôi hẻo lánh, cũng có người với thân thể
như giống người chúng ta... rất nhiều,
họ cũng có thân thể vật chất và họ ở
khắp nơi trong toàn vũ trụ. Cũng có các giác giả khác nhau tại các
tầng thứ khác nhau, và cũng có quan hệ xă
hội. Đến cả các
tầng thứ cao hơn cũng có h́nh thức tồn
tại như thế. Và
Nhẫn mà chư vị hiểu được đó là
căn cứ từ sự hiểu biết qua kiến
thức của con người.
Nhẫn cũng có hàm nghĩa cao hơn. Làm sao sự việc diễn
tiến nếu không có nó?
Nếu chư vị cố gắng để hiểu
Đại Pháp này từ quan điểm của con
người, th́ không hiểu được.
Câu hỏi: Thưa giữa vợ chồng với nhau có
vấn đề thất đức không?
Thầy: Có. Nếu lúc nào chư vị
cũng đánh vợ chư vị, tôi nói rằng chư
vị thiếu bà ấy, nếu chư vị chửi
rủa chồng rất nhiều chư vị sẽ
thiếu ông ấy. Tất
cả mọi người là con người và là một
sinh mệnh đang sống, và nhân duyên này tồn tại
giữa con người.
Sự liên hệ giữa con cái và cha mẹ cũng
thế, bởi v́ mặc dù chư vị cho con ḿnh cái thân
thể vật chất, nhưng chư vị không có ban cho
nó một cuộc đời, v́ thế chư vị không
thể quá trớn với con ḿnh.
C̣n về con cái, ít nhất cha mẹ đă nuông
chiều chư vị, sinh ra chư vị, và nuôi nấng
chư vị, chư vị đă mang cái ơn tử tế
ân cần và hy sinh của cha mẹ, v́ thế chư vị
cần phải tôn trọng cha mẹ. Nếu không chư vị sẽ thiếu họ.
Câu hỏi: Từ khi tôi tham dự các khóa giảng
đến nay, bệnh ở chân của tôi cũng không khá
hơn. Tại sao thế?
Thầy: Chư
vị chưa bỏ được cái tâm chấp chước đó và tôi
cũng không phải tới đây để trị
bệnh cho chư vị.
Nếu chư vị không bỏ được nó, tôi
không thể làm ǵ cho chư vị được. Nếu chư vị có một
chút bệnh th́ không sao, nhưng nếu chư vị không
bỏ được cái tâm
chấp chước ấy, th́ sẽ có vấn
đề. Hơn nữa,
nếu chư vị không tin tưởng vào sự tu
luyện, th́ tôi lại càng không làm ǵ cho chư vị
được. Tại
đây ai mà được trông nom đều là
người tu luyện. Các
Pháp Thân của tôi không trông
nom cho người
thường được, và tôi cũng không thể
tự cá nhân mà trị bệnh cho chư vị. Nếu chư vị không vứt
đi cái ư đến đây để được
trị bệnh và nghĩ rằng sẽ được chữa
bệnh, và nếu chư vị không xem chính chư
vị là người tu
luyện, th́ làm sao chư vị được bảo
hộ? Tôi không đến
đây để trị bệnh cho người. Tôi đến đây để
truyền Phật Pháp.
Câu hỏi: Thưa trong giấc mơ của tôi, tôi thấy
Pháp Luân xoay chuyển trong vùng Thiên Mục của tôi. Tôi được thấy các
chất ǵ trắng trắng, và tôi cũng thấy các vơ
sĩ nữa, vân..vân.
Thầy: Đó không
phải là giấc mơ, mà chư vị thật sự
đă nh́n thấy. Tất
cả đều là b́nh thường và những ǵ chư
vị thấy đều là b́nh thường. Đừng dính mắc vào đó và
cũng đừng truy cầu việc đó. Nếu chư vị chỉ quan
sát một cách tự nhiên và trầm tĩnh th́
được.
Câu hỏi: Tôi thường cảm thấy thân thể
của tôi cao, lớn và trống rỗng.
Thầy: Đúng. Thân thể con người, cái
thân thể mà ở trong không gian khác, có thể biến
lớn hơn trong khi chư vị tập luyện các bài
công pháp. Thân thể trong không
gian khác, lẫn cả chủ nguyên thần, có thể
biến lớn và thu nhỏ lại. Một số người cảm thấy họ
trở thành rất nhỏ và một số th́ cảm
thấy họ rất lớn.
Tất cả là những hiện tượng b́nh
thường. Những
trạng thái này sẽ xảy ra trong khi tập các bài công
Pháp. C̣n khi Công tăng lên, th́
dung lượng của thân thể sẽ lớn
hơn.
Câu hỏi: Trong 5 bài công pháp, bài 1, bài 3 và bài 5 có các
động tác bao gồm yếu tố trái cho người
nam và yếu tố mặt cho người nữ. Thưa bên nào là âm và bên nào là
dương?
Thầy: Bên trái
được xem là dương và bên mặt là âm, phía sau
được xem là dương và phía trước là âm;
phần trên thân được xem là dương và phần
dưới là âm.
Câu hỏi: Các chúng sinh trong quả địa cầu sẽ
không phải luân hồi, phải không?
Thầy: Luân
hồi chủ yếu là cho các sinh mệnh trên quả
địa cầu, v́ thế làm sao họ không phải qua
luân hồi? Làm người
không phải là mục đích của con người. Hăy nhanh lên và nắm lấy cơ
hội được làm người này, được
cơ hội để chư vị tu luyện, v́ ai biết
họ sẽ thành ǵ trong đời kế tiếp. Không có cái thân người này th́
chư vị không được phép tu luyện. Nhưng không phải ai cũng tu
luyện, và đến cả tu luyện, không phải ai
cũng kiên tŕ. Xă hội con
người sẽ luôn luôn hiện hữu.
Câu hỏi: Tôi xin Thầy chữ kư trong giấc mơ và
Thầy kư tên Thầy, và tôi nghe thầy giảng về tâm
tính. Sau khi thức giấc,
tôi cảm thấy rằng người trong giấc mơ
đó không giống Thầy.
Thầy: Đúng. Chư vị phải cẩn
thận về những điều này. Làm sao người ấy kư tên cho chư vị
trong giấc mơ và lại c̣n giảng về tâm tính. Điều đáng ngờ là
người ấy lại c̣n giảng trên danh nghĩa
của chúng tôi. Chư vị
phải rất cẩn thận về điều này,
mọi người
điều này xảy ra là từ cái tâm ràng buộc
chấp chước vào muốn có chữ kư của tôi. Kỳ thực th́, Pháp này chúng tôi
đă giảng rất rơ ràng, và vấn đề là chư
vị có muốn thể theo Pháp mà đo lường
bản thân chư vị không.
Mọi người hăy suy nghĩ, chúng tôi liên tục
nhấn mạnh rằng, ở trên đó các vị giác
giả không được phép truyền Pháp; nếu các ngài
giảng th́ sẽ là tiết lộ thiên cơ, và họ
sẽ bị rơi xuống.
Làm sao người này dám giảng Pháp trong giấc
mơ của chư vị, đó là cái điểm này. Cho nên chúng tôi đă liên tục
giảng về những điều này. Chúng là yêu mà can nhiễu.
Câu hỏi: Thưa Thầy giảng rằng người tu
luyện sẽ không đạt được Công nếu
họ không tu tâm tính mà chỉ tập các bài công pháp. Chồn cáo và cùng loại chúng
không quan tâm về tâm tính, và chỉ tập các động
tác trong cách tập của chúng, v́ thế làm sao chúng
đạt được công?
Thầy: Người thường cũng có một số
năng lượng, nhưng rất ít. Thêm nữa, một người với nền
tảng căn cơ tốt có thể bẩm sinh mang theo
một năng lượng to lớn. C̣n thú vật và cùng loại, nơi chúng ở
trong các không gian khác không bị mê hoặc bởi xă hội
người thường và chúng có thể thấy
được năng lượng. Cho nên chúng có thể đạt được
một chút Công bằng cách lấy trộm và tập
luyện, nhưng chúng không được phép tăng Công
lên cao. Nếu một
người có nền tảng căn cơ khá tốt và
họ chỉ tập luyện rất ít, nhưng không tu tâm
tính, th́ Công của họ vẫn tăng lên một chút . Tại sao thế ? Đó là v́ tâm tính của chư
vị từ nền tảng căn cơ của chư
vị có thể là cao hơn, và tiêu chuẩn tâm tính của
chư vị là ở điểm đó. Tuy nhiên, nếu chư vị thật sự
muốn tu luyện, th́ chư vị phải nghiêm túc mà tu
luyện. Nếu không, chư
vị sẽ không đạt cao hơn được,
bởi v́ chư vị chưa được chân
truyền. C̣n về một
người trung b́nh , nếu chư vị muốn tu
luyện, chư vị phải chân chánh tu cái tâm của
chư vị, và chỉ lúc ấy chư vị mới
nhận ra được chính ḿnh và thoát ly khỏi nơi
đó. Trong các không gian khác, những
thứ đó đạt được một chút năng
lượng và con người cũng có thể đạt
được một chút năng lượng, nhưng
kỳ thực th́ đó không là ǵ cả. Tôi đă giảng rằng: đến cả sau
khi nó tu Đạo cả hàng ngàn năm hay hàng chục ngàn
năm, th́ cũng không chịu nổi cái gơ nhẹ của
một ngón tay nhỏ của Phật, nó sẽ biến
mất tức th́. Nhưng
đối với người thường mà nh́n, th́ quá
sửng sốt.
Câu hỏi: Một số người cho rằng nghiệp
ở một số đô thị ở miền nam rất
to. Tôi đang học
đại học ở Shanghai.
Tôi sẽ bị ảnh hưởng không?
Thầy: Để tôi
giảng cho chư vị, trong thời mạt Pháp, không
kể là ở đâu, khắp nơi đều có
người xấu và người tốt. C̣n về có bao nhiêu nghiệp ở
đó, th́ môi trường khác nhau từ nơi này
đến nơi khác.
Nhưng từ một quan điểm đặc
định của con người mà xét, có một vài
nơi th́ rất xấu, hiện tượng này có xảy
ra.
Câu hỏi: Nh́n ảnh của Thầy qua Thiên Mục, màu xanh
thành màu vàng kim. Thưa, điều ǵ xảy ra
vậy?
Thầy: Tất
cả là b́nh thường. Khi
Thiên Mục khai mở, nó sẽ thấy mầu sắc khác
khi đi vào một không gian khác.
Câu hỏi: Thưa Pháp Luân Thế Giới ở hướng
nào hay ở địa điểm nào trong vũ trụ?
Thầy: Vũ
trụ không có khái niệm về phương hướng
như con người nghĩ.
Nếu tôi nói rằng vũ trụ ở đâu và xa
cỡ nào, th́ khoảng cách đó làm sao đo
được và làm sao giải thích cho chư vị? Không thể dùng đơn vị
kílômét của người thường mà đo
được, nhưng nó có thể biểu hiện quan
thân thể của tôi, bởi v́ nó liên kết với tôi. Đó là tại sao các học viên chúng
ta đă nh́n thấy núi, hồ, lâu đài và sảnh
đường ở phía sau tôi.
Rất nhiều học viên nói với tôi rằng họ
đă nh́n thấy những cảnh tượng này và chư
vị cũng đă nh́n thấy một phần của
cảnh tượng đó.
Câu hỏi: Thưa, sự khác biệt giữa Thế
Giới Pháp Luân và cơi Tịnh
Thổ của Cực Lạc
Thế Giới là sao?
Thầy: Thế
Giới Pháp Luân th́ to hơn và ở một tầng thứ
cao hơn, hay nói theo một cách khác th́ xa hơn.
Câu hỏi: Tôi là một tín đồ Thiên Chúa Giáo đă
được một mục sư rửa tội.
Thầy: Chư
vị cũng có thể tu luyện trong Đại Pháp. Khi nói về tu luyện Pháp Luân
Đại Pháp, nếu chư vị muốn tu luyện th́
cứ tu. Không ai sẽ
trừng phạt chư vị, bởi v́ cả hai
đều là môn tu luyện chân chánh. Môn nào chư vị muốn tu là tùy vào chư
vị, tôi có thể nói rằng Thiên Chúa Giáo là một tôn giáo
chính thống. Chỉ có là
trong thời mạt kiếp và trong thời mạt Pháp, con
người ngày này họ hiểu sai các học thuyết
đó. Chỉ có là tôi không
thấy ai là người Á Đông ở trong nước Thiên
Đàng của Chúa Jêsus cả.
Thời Chúa Jêsus và Jehovah, các vị ấy không cho phép
tôn giáo của họ truyền đến phương Đông.
Câu hỏi: Thưa, làm nhiều việc về nghiên cứu
và kiên tŕ học hành để đạt được
kiến thức có phải là ràng buộc chấp
chước không?
Thầy: Công
việc của nhân viên kỹ thuật trong sở làm là các nghiên cứu này. Nếu chư vị không
đạt được những thành quả ǵ đó, tôi
nói rằng chư vị không công bằng trong việc làm và
lương bổng mà chổ làm đă trả cho chư
vị. Trong bất cứ hoàn
cảnh nào người tu luyện phải là người
tốt, khi chúng ta làm việc, chúng ta phải làm việc cho
giỏi, điều này không phải là ràng buộc chấp
chước. Tại sao tôi
giảng điều này?
Bởi v́ chư vị đóng góp lợi ích cho
người khác và tăng giá trị đến cho nhiều
người nữa trong xă hội.
Ít nhất th́ chư vị làm cho sở làm của
chư vị, không phải cho chính cá nhân chư vị. Đây là điều mà chư vị
phải làm nơi người thường. Chư vị hỏi: kiên tŕ
học hành để đạt được kiến
thức có phải là ràng buộc chấp chước,
phải không? Tôi đă
giảng rằng chúng ta học để đạt
được kiến thức, bởi v́ nếu một
người không có nhiều kiến thức th́ khó lĩnh
hội được Pháp của chúng ta. Thế th́ một học sinh
ước muốn đi đại học có phải là
ràng buộc chấp chước không? Nếu chư vị cứ luôn luôn lo lắng
về vấn đề đi học đại học,
hay do những sự nài nỉ của gia đ́nh
để chư vị đi
học đại học, th́ chư vị sẽ bị áp
lực tinh thần dữ dội, tôi nói rằng đó là
một tâm chấp chước. Đó chẳng phải là
một tâm chấp chước hay sao? Cũng như tôi đă giảng trong ngày hôm
trước: Nếu chư vị làm việc giỏi, hay
chư vị học hành thể theo sự mong muốn
của cha mẹ, khi chư vị học siêng năng, th́ có
phải chư vị sẽ đạt được
những ǵ chư vị đáng được không? Chư vị cứ học hành
tự nhiên và chư vị sẽ được đi
học đại học.
Nếu chư vị suy nghĩ và truy cầu về
điều này, th́ đó là một tâm chấp chước.
Câu hỏi: Sau khi nghe các khóa giảng của Thầy, tôi không
c̣n ham thích về việc của người thường
nữa. Tôi cũng không
muốn lên chức và cũng không muốn đọc các sách
khác. Tôi không biết
điều này có đúng không?
Thầy: Đúng,
kỳ thực th́ đây là một hiện tượng
tự nhiên. Khi chúng ta tu
luyện th́ cách suy nghĩ của chúng ta cũng đề
cao, chúng ta phát hiện rằng sự thật nơi
người thường đây là một tầng thứ
thấp, [chỉ hạn chế] cho tầng của
người thường. V́
thế mà không c̣n thú vị nữa, trên thực tế đó
là v́ cảnh giới tư tưởng của chư
vị đă đề cao.
Chẳng phải tôi đă thường giảng
điều này hay sao? Tôi
giảng rằng sau khi một người đă
đạt đến một tầng thứ cao,
người ấy sẽ cảm thấy có một
khoảng cách rất xa giữa cá nhân ḿnh và người
thường. Người
khác không muốn nghe những ǵ chư vị muốn nói,
chư vị cũng không muốn nói những chuyện
đó với người thường. C̣n về những điều mà người
thường nói, chư vị cũng không muốn nghe. Nói đi nói lại cũng
chỉ là những điều tầm thường của
người thường, cả bao nhiêu ngàn năm qua họ
cứ măi huyên thuyên về những điều đó. Cho nên chư vị không thích
nghe. Thường th́ một
người tu luyện không nói nhiều và cũng không thích
nói chuyện. Đây là một lư
do. Nó sẽ xảy ra . Khi chư vị lên các tầng
thứ cao hơn nữa, chư vị sẽ thấy là
đối với những điều này chư vị càng
xem nhẹ đi.
Câu hỏi: Thưa, trong bài công pháp số năm, ngồi
bất động trong bốn thế tập ngồi
đó bao lâu?
Thầy: Các
thế ngồi để gia tăng sức mạnh công
năng đ̣i hỏi phải ngồi tập rất
lâu. Ai phải đi làm,
mỗi buổi sáng cứ tập theo băng nhạc
tập là được rồi.
Kỳ thực th́ không có thời gian nhất
định. Giản dị
như thế, bài công pháp này hơi khó tập bởi v́ nó
đ̣i hỏi người tập ngồi một thời
gian rất lâu. Hiện
tại một số
người không thể ngồi lâu như thế được. Nếu chư vị không ngồi
lâu được như thế, th́ cứ theo khả
năng mà ngồi. Phải
chia thời gian ra đồng đều, cho nên không kể
là chư vị có thể ngồi được bao lâu,
cứ chia ra phân nữa.
Kỳ thực th́ khi ngồi thiền, thế tập
cuối cùng ngồi tĩnh lặng đ̣i hỏi phải
ngồi một thời gian lâu dài.
Hiện tại nếu chư vị không ngồi
được, cứ cố gắng từ từ. Trong hiện tại áp dụng
tiêu chuẩn nghiêm khắc th́ không thực tế.
Câu hỏi: Thưa một người bạn cùng sở
đang tập một tà môn.
Tôi phải làm ǵ nếu chúng tôi phải làm việc
chung với nhau trong một thời gian lâu trong tương
lai.
Thầy: Nếu người ấy tập một tà môn,
cứ cho họ biết rằng môn đó không tốt. Nếu họ tiếp tục
theo, th́ cứ để cho họ tập. C̣n về những việc trong
sở, cứ giao tiếp với họ b́nh
thường. Tu luyện chân
chánh không có ǵ phải sợ.
Đừng quan tâm, không có ǵ mà phải lo lắng.
Câu hỏ: Thưa, tất cả các học viên đến
tham dự khóa giảng này có phải là học viên Pháp Luân
Đại Pháp không?
Thầy: Điều
này đă được giảng rồi. Nếu chư vị chân chánh tu
luyện tôi sẽ xem chư vị như là đệ
tử, và nếu chư vị không tu luyện th́ tôi không xem
chư vị là đệ tử.
Câu hỏi: Người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp
học hỏi những điều khác được
không?
Thầy: Không có
vấn đề. Nói về
toán, vật lư học, hóa học và h́nh học, cứ
học để thu thập kiến thức của
người thường.
Chư vị cũng vẫn c̣n ở nơi
người thường, và chư vị đang tu
luyện trong Đại Pháp.
Nếu chư vị không làm việc nơi
người thường th́ không được.
Câu hỏi: Trong khi tập các bài công pháp, khi có nước
miếng trong miệng th́ phải làm sao?
Thầy: Đừng
nhổ ra. Nếu đó là
nước miếng, th́ cứ nuốt đi. Bởi v́ tôi đă hạ nhập
một cơ chế hoàn chỉnh cho chư vị, chư
vị không cần phải làm ǵ cả, nó sẽ tự
động đi xuống.
Cứ phải nhổ ra hoài, làm sao
được? Có câu châm ngôn
“ Kim Tân Ngọc Dịch”.
Người tu luyện xem nó rất quư.
Câu hỏi: Giữa các con người, có một số
người quá xấu và tư tưởng quá xấu. Họ phải nhận hậu
quả xấu. Trong khi đó,
đối với người tốt và sẵn sàng giúp
đỡ người khác, th́ không được
tưởng thưởng.
Thưa, tại sao thế?
Thầy:
Chư vị có ư hỏi rằng: tại sao
người tốt không được sống thoải
mái trong khi người xấu lại được, ư của
chư vị phải như thế không? Để tôi giảng cho chư
vị, người tốt không sống thoải mái
được là v́, từ quan điểm của các sinh
mệnh ở cao tầng, mục đích của cuộc
đời chư vị không phải là để làm
người. V́ thế chư
vị làm người là v́
chư vị rơi xuống đến bước này, và
chư vị được ban cho một cơ hội
để quay trở về.
Nhưng chư vị lại không nhận ra
điều này, nơi đây lại làm điều xấu
mà tạo nghiệp, v́ thế chư vị sẽ bị
nghiệp báo. Từ quan
điểm của các vị đại giác mà xét, chư
vị phải nhanh chóng hoàn trả cái nghiệp đó
để chư vị có thể thoát ra khỏi nơi này. Càng là một người
tốt, th́ họ cho người ấy càng phải trả
nghiệp nhanh hơn. Cho nên
trong khi trả nghiệp, chẳng phải chư vị
phải chịu khổ hay sao?
V́ thế thường thường một số
người, trong suốt cuộc đời của
họ, là người rất tốt nhưng luôn luôn
phải chịu khổ.
Đến cả khi họ làm điều tốt,
người khác cũng không hiểu họ. Họ luôn bị nghĩ sai và
bị hại. C̣n có
người đạt được rất nhiều
điều, lại bị người khác đoạt
lấy công trạng của họ.
Chuyện xảy ra rất
nhiều. Nó là vậy. Đó là
điều mà chúng tôi nh́n thấy.
Tác dụng là như thế.
Đây là nguyên nhân tại sao người tốt
thường không hưởng được một
cuộc đời thoải mái.
Nhưng không hẳn lúc nào cũng thế, đó là v́ có
sự liên hệ với số lượng nghiệp. Mục đích là để cho
chư vị thoát ra khỏi cái biển khổ này một
cách nhanh chóng sau khi chư vị trả hết nghiệp
của chư vị. Thế
cái ǵ xảy ra cho người xấu ? Người xấu cũng được nh́n
qua khía cạnh từ bi.
Chư vị có thể thấy rằng: người
xấu làm điều xấu và phải trả đức
cho người khác, bao nhiêu điều xấu họ làm,
th́ bấy nhiêu đức họ phải mất đi. Cho nên người này v́ vô minh làm
hại bản thân ḿnh.
Người ấy tự ḿnh hại ḿnh, v́ thế
chư vị phải đối xử với họ sao
đây? Không ai muốn
trừng phạt họ cả, khi chính cá nhân họ đă
tự ḿnh làm hại lấy họ, vậy th́ trừng
phạt họ nữa để làm ǵ? Sau khi họ làm điều xấu ác,
dường như không có ai trừng phạt và dạy
dỗ họ cả. Như
thể họ không tự chủ nổi và cũng không ai
muốn kiềm chế họ.
Tại sao thế?
Bởi v́ điều mà đang chờ đợi
họ là sự tự hủy diệt. Khi họ chết đi, th́ sẽ bị hủy diệt hoàn toàn và
không c̣n ǵ cả. Đó là
điều sẽ xảy ra cho họ. Tốt và xấu xét từ [quan điểm
của] con người là ngược lại . Thông thường tiêu chuẩn
của người thường để đo
lường một người tốt hay xấu là căn
cứ vào quan điểm của một cá nhân: Nếu
người ấy tốt với tôi, th́ tôi cho rằng
người ấy tốt; hay là căn cứ vào khái
niệm của tôi, tôi nghĩ người ấy tốt,
tôi sẽ nói rằng người ấy tốt. Như thế th́ không
được. Cho rằng ai
đó tốt bởi v́ họ tốt với chư vị,
tư tưởng của chư vị cũng vẫn c̣n là
của người thường, và tiêu chuẩn đó là
thấp kém. Đặc tính
của vũ trụ mới là tiêu chuẩn chân chánh
để đo lường tốt và xấu.
Câu hỏi: Thưa, tôi nh́n thấy nhiều tượng
Phật trong các gian hàng mậu dịch, và đầu tôi
cảm thấy rất nặng nề.
Thầy: Đúng,
những điều xấu xâm nhập mọi nơi,
nhưng nó không tác hại đệ tử Đại Pháp
được.
Câu hỏi: Tôi có đọc kinh trong Phật Giáo trước
đây. Trong khi tập các bài
công pháp, các chữ “weng-ba-hong-mi” thường hiện lên.
Thầy: Các
chữ đó là thuộc về Mật Tông, đó là câu
thần chú trong Mật Tông.
Ngày nay các tà môn ngoại đạo cũng niệm câu
chú ấy, tất cả đều dùng câu chú ấy,
đến cả Đạo Giáo họ cũng niệm câu chú
ấy. Tất cả
đều hỗn loạn, đừng để những
thứ đó can nhiễu chư vị. Có một số người c̣n đánh dấu
tay ấn lớn trong khi ngủ và họ làm đủ
loại đánh dấu tay ấn.
Chư vị phải vứt đi tất cả;
chư vị không được làm những thứ
đó. Điều mà tôi đang
truyền cho chư vị chỉ là những thứ này thôi,
cho nên chư vị phải tập luyện thể theo
những thứ này.
Câu hỏi: Thưa, trong trường hợp bị nhiễm
độc thức ăn th́ phải làm sao?
Thầy: Loại
này hiếm khi xảy ra cho các học viên chúng ta,
người thật sự tu luyện . Là người chân tu, khi chư vị gặp
khổ nạn mà không có ǵ liên quan đến tu luyện,
chắc chắn các khổ nạn đó có thể tránh
được. Không kể là
khổ nạn to thế nào, đều có thể tránh
được, điều kiện tiên quyết là
người này phải là người chân tu. C̣n ai không đạt tiêu chuẩn
tu luyện, cũng không chịu cố gắng đề
cao tâm tính nơi người thường, th́ không bảo
đảm. Có người
hỏi tôi, “Tôi đă tu luyện khá lâu rồi, vậy mà
bệnh tôi vẫn chưa lành?”
C̣n tâm tính của chư vị th́ sao? Chỉ tập luyện mấy
bài công pháp, chư vị muốn bệnh của chư
vị được chữa lành hay sao? Chúng tôi không đến đây
để chữa bệnh, v́ tu luyện mà chúng tôi
đến đây. Vấn
đề chẳng phải là thế sao? Chư vị hỏi về
nhiễm độc thức ăn, nhưng tôi nói rằng
sự việc loại này thực sự không xảy ra cho
các học viên chúng ta. Khi
một người gặp chuyện như thế này, dù
thế nào đi nữa [loại thức ăn đó]
sẽ không lọt vào trong miệng của người
ấy được.
Nếu chư vị thật sự bị nhiễm
độc, th́ chư vị nên đi vào nhà
thương. Đó là v́, nếu
chư vị không hành xử đúng, chư vị biết rằng chuyện này
chỉ xảy ra cho những người không phải là
người tu luyện chân chánh, chư vị nên đi
gặp bác sĩ. C̣n
đối với người tu luyện, những
chuyện này thường
không xảy ra.
Câu hỏi: Thưa, người tu luyện Pháp Luân Đại
Pháp cho máu th́ không có vấn đề ǵ, có nên cho không?
Thầy: Tất
nhiên, chúng tôi không bảo chư vị không được
cho máu. Nhưng dù sao th́ máu
của chư vị rất quư báu khi được
tiếp cho người khác.
Tuy nhiên, những chuyện thế này ít xảy ra cho
các học viên Pháp Luân Đại Pháp và các đệ tử chúng
ta. Trong vấn đề này
tôi không khẳng định là thế nào. Nếu, kỳ thực chư
vị phải cho máu, th́ chư vị cũng cần làm.
Câu hỏi: Tôi hy vọng rằng mỗi một năm,
Thầy sẽ gặp chúng tôi các học viên, bằng cách
xuất hiện qua truyền h́nh trong những ngày hội và
lễ, dù chỉ mỗi năm một lần thôi.
Thầy: Đó là c̣n
tùy vào đài truyền h́nh.
Kỳ thực th́ chúng ta nên theo sự sắp
đặt qua cơ duyên
với những thứ khác.
Câu hỏi: Trong lúc tôi tập luyện, một chữ Hoa
lớn “Hạnh phúc” lúc đầu bao phủ bằng
một miếng văi , sau đó
th́ từ từ vén mở ra sau
để tôi thấy chữ đó.
Thầy: Đó là cho
chư vị biết rằng chư vị đă thọ
Pháp, gợi ư rằng chư vị đang học Đại
Pháp.
Câu hỏi: Người có nghiệp to lớn luôn luôn muốn
tập luyện với người tương đối
có công ở tầng thứ cao hơn. Ảnh hưỡng ǵ sẽ đến cho
người có công ở tầng thứ cao hơn này?
Thầy: Không có
chi cả. Trong cặp mắt
của người với tầng thứ Công cao hơn,
nghiệp không là ǵ cả.
Câu hỏi: Thưa dưới t́nh huống nào th́ Pháp Luân
biến dạng?
Thầy: Khi
trộn lẫn các môn khác vào.
Pháp Luân bị biến dạng khi ư niệm từ các
môn khác được đưa vào ư thức của chư
vị trong lúc tập luyện.
Lực bên ngoài không thể làm Pháp Luân bị hư
hại.
Câu hỏi: Thưa, thành-trụ-hoại trong vũ trụ là
kết quả của sự
tiến hóa của chính nó hay là do các vị đại
giác điều hành.
Thầy: Vũ
trụ này có h́nh thức tồn tại như thế. Đồng thời, một số
các vị đại giác, khá đông, có thể điều
hành vũ trụ này, nhưng họ thuận theo nguyên lư
của vũ trụ, gọi là “sinh tự nhiên và diệt
tự nhiên.” Không kể là
vũ trụ bị diệt hay không bị diệt, cũng
không có liên quan đến họ và cũng họ cũng
không quan tâm. Nếu vũ
trụ nổ đi, vụ nổ ấy cũng không
đụng tới họ được, và họ có thể
tái tạo lại nó. Lịch
sử của vũ trụ đă quá dài lâu, và chư
Phật, Đạo, Thần cũng không nghĩ tới. Nhưng quả thực là kinh
hoàng cho nhân loại.
Câu hỏi: Pháp Luân ở nơi bụng dưới của
tôi đang xoay chuyển, tôi cảm thấy ấm và
bụng căng lên. Thưa có
b́nh thường không?
Thầy:
Có
một Pháp Luân ở trong bụng dưới của chư
vị, mặc dù có được những thứ ở
tầng thứ cao như thế, mà tâm của chư vị
vẫn không ổn định.
Pháp Luân làm hại chư vị sao? Dùng danh từ khác,
đó là một vị Phật!
Câu hỏi: Trước thời Cách Mạng Văn Hóa ở
Yanji th́ có 5 ngôi chùa, các chùa này đă bị phá vỡ vào thời Cách Mạng Văn
Hóa. Nghe nói rằng bây giờ
họ đang kiến trúc lại.
Thưa học viên Pháp Luân Đại Pháp có quyên góp tiền cho các chùa này không?
Thầy: Tôi không
nghĩ rằng chư vị nên dính vào những chuyện
đó. Để cho những
người muốn xây
lại quyên góp, bởi v́ họ tu luyện theo những
thứ trong pháp môn của
họ.
Câu hỏi: Tôi quyết tâm tu luyện Pháp Luân Đại Pháp
cho tốt và liên tục
nhắc nhở cá nhân tôi tu luyện. Thưa đó có phải là chấp chước không?
Thầy: Đó
không phải là một chấp chước khi đ̣i
hỏi.chính ḿnh trở thành một người tốt. Ư nguyện muốn trở về
bản lai diện mục là Phật tánh của chư
vị xuất ra; nên trái
lại nó sẽ vượt qua mọi chấp
chước.
Câu hỏi: Thưa, tôi là một cư sĩ. Tôi đọc
kinh Thủ Lăng Nghiêm có được không?
Thầy: Chúng ta có
sách về tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, chư vị có
thể đọc, và trong tương lai sẽ có nhiều
sách hơn. Nếu chư
vị cứ đọc kinh Thủ Lăng Nghiêm, kinh Kim
Cương, hay kinh ǵ khác, chẳng phải chư vị
đang tu luyện những điều của pháp môn
ấy hay sao? Vấn
đề là như thế.
Tôi không phản đối chư vị đọc các
kinh ấy, nhưng chư vị cứ tu luyện trong pháp
môn ấy. Chư vị không
thể tu luyện cả hai đường, ư tôi giảng
là thế.
Câu hỏi: Thưa, các bệnh nhân bị bệnh tâm thần
nhẹ, dạy cho họ được không?
Thầy: Tôi
nghĩ rằng chư vị không nên mang vào rắc rối
này, v́ vị ấy không kiểm soát được chính ḿnh
và cũng không thể hiểu được. Khi tâm của vị ấy bị
điều khiển bởi các tín hiệu bên ngoài , yêu ma nào
cũng có thể can nhiễu đến họ, lúc ấy
chư vị không thể đối phó với nó
được. Khi vị
ấy đang ở trong trạng thái đó th́ bất
cứ yêu ma nào cũng có thể điều khiển họ
được, không những vị ấy không đóng vai
tṛ tích cực, mà c̣n gây thiệt hại cho danh hiệu
của Pháp Luân Đại Pháp. Đó
là tại sao chúng ta không bao giờ muốn dạy cho các bệnh nhân bị bệnh
tâm thần. Họ ḥan toàn
không kềm chế được, khi thời điểm
đến, đủ loại yêu ma sẽ can nhiễu
họ và mọi thứ sẽ bị tác hại ; tập
luyện cũng uổng phí thôi.
Câu hỏi: Vài ngày trước đây, một người
bạn mang một phụ thể vào nhà tôi. Sáng hôm sau trong lúc tập
luyện, phụ thể đó cũng tập và rời
đi khi tập xong. Thưa
tôi phải làm sao?
Thầy: Khi
chư vị nh́n thấy điều thế này, cứ
gọi tên tôi. Kỳ thực
đó là để khảo nghiệm chư vị. Những điều này rất
phức tạp.
Câu hỏi: Thưa làm sao chúng tôi bảo hộ Đại Pháp?
Thầy: Chúng ta
không thể đi tranh, đi đấu với
người khác. Chỉ
đừng cho họ có khán giả th́ được
rồi. Can nhiễu mà
người tu gặp, nó chính là khảo nghiệm.
Câu hỏi: Thưa có một
người nhục mạ Pháp Luân Đại Pháp. Chúng tôi phải phản ứng
thế nào?
Thầy: Lơ nó
đi. Nếu họ
vẫn muốn nói nữa và
từ chối không nghe giảng giải, th́ quư vị có
thể hành động như họ không? Cứ lờ đi và đừng
cho họ khán giả là được rồi. Trên thực tế, chuyện này
xảy ra cũng là để
trắc nghiệm tâm tính người tu.
Câu hỏi: Thưa, Pháp Luân Thầy ban cho chúng tôi sẽ càng
mạnh hơn phải không?
Thầy: Pháp Luân
sẽ trở nên mạnh hơn và mạnh hơn
nữa. Nó có thể tự ḿnh thành rất lớn hay
rất nhỏ; Pháp Luân có thể biến dạng trong các
không gian khác.
Câu hỏi: Nếu tôi không đi vào trạng thái định
tạm thời trong khi tập luyện các bài công pháp
được, có phải kết quả sẽ là luyện tà pháp không?
Thầy: Nó không
phải. Đừng nghĩ
đến điều xấu và phải tự xem ḿnh là
người tu luyện.
Chống lại các tư tưởng xấu phát
xuất từ nghiệp tư tưởng trong tâm của
chư vị.
Câu hỏi: Thầy giảng cây cối có linh hồn. Chúng có thể tu luyện
không? Chúng có thể thành
Phật không?
Thầy: Không có ǵ
ngoài con người được phép tu luyện và
nhận được Chánh Pháp.
Vạn vật đều có linh hồn - không phải
chỉ có riêng cây cối - nhưng chỉ có con người
mới được phép tu luyện Chánh Pháp và đắc
Đạo.
Câu hỏi: Thưa, người tập luyện Đại Pháp
có thể lập bàn thờ và lễ lạy tổ tiên không?
Thầy: Cái
gọi là tổ tiên cũng không phải là tổ tiên nguyên
thủy của chư vị, họ không phải là
người đắc Đạo, họ cũng không phải
là chư Phật ở tầng thứ cao. Họ chỉ là những linh
hồn ở các tầng thứ thấp. Tâm tính của họ cũng
rất giới hạn và họ có thể can nhiễu đến
sự tu luyện của chư vị. Nếu chư vị có ư định đó [ sùng
bái họ ] , thay vào đó cứ tu luyện cho tốt và
cứu độ họ sau khi đạt Chánh Quả.
Câu hỏi: Thưa, khi ḷng từ bi phát xuất trong khi
đang tập luyện các bài
công pháp, khiến người ta rơi lệ phải không?
Thầy: Có hai t́nh
huống. Hiện tại có
một số người tu luyện thường rơi
lệ, họ rơi lệ mỗi khi họ nh́n thấy tôi
. Trong lúc họ tập
luyện các bài công pháp họ cũng rơi lệ. Tại sao thế? Đó là v́ Phó Ư Thức nh́n thấy
tôi dọn sạch những ǵ xấu trong thân thể
của chư vị, đồng thời ban cho chư
vị rất nhiều điều vô giá không so sánh
được. Cho nên đó
là tại sao họ bị kích động. Chủ Ư Thức của họ không
biết điều này.
Nhưng tại sao họ cứ măi rơi lệ? Đó là v́ Phó Ư Thức của họ
nh́n thấy. Nếu chính
Chủ Ư Thức nh́n thấy dược, khi đó chư
vị cũng không có thể diễn tả được
ḷng biết ơn đối với tôi. Một t́nh huống nữa, khi chúng ta đạt
đến một tầng thứ đặc định
trong lúc tu luyện, tâm từ bi xuất ra sẽ khiến
cho chư vị rơi lệ.
Nhưng không có liên quan đến điều ǵ cả. Khi chư vị nh́n thấy ai
mất đi hay ai bị bức hại, chư vị
cũng sẽ rơi lệ v́ điều ǵ đó. Đây là một ví dụ khi tâm
từ bi xuất ra.
Câu hỏi: Thưa trong khi tập luyện các bài công pháp,
đột nhiên có công chuyện th́ phải làm sao?
Thầy: Khi có công
chuyện, tôi đă giảng là phải làm sao rồi. Tập các bài công pháp chúng ta không
đ̣i hỏi thế thu công.
Chỉ đứng dậy và cứ làm ǵ chư vị
cần làm. Pháp Luân sẽ tự
động thu lại tất cả năng lượng mà
chư vị đă phóng ra.
Câu hỏi: Thưa, khi tập
bài công pháp Pháp Luân Trang Pháp, có phải ôm ṿng cánh tay
được coi là lưu thông chỉ khi nào cả hai cánh
tay cảm thấy Pháp Luân chuyển động phải
không?
Thầy: Không
cần. Một số
người không cảm thấy được sự
vận chuyển. 80% hay 90% trong số người tại
đây th́ có thể cảm được.
Câu hỏi: Thưa, mang nữ trang vàng và bạc trong khi
tập luyện được không?
Thầy: Tốt
hơn hết là không mang những thứ ấy trong khi
tập các bài công pháp. Trên
thực tế, có thể người ta đeo các nữ
trang chỉ là để khoe khoang.
Khi chư vị thành hôn, chư vị mang một
chiến nhẫn đánh dấu rằng chư vị đă
thành hôn rồi, và tôi nói rằng không sao cả. Nhưng khi tập khí, th́ các
nữ trang đó có tác dụng làm tắc nghẽn . Cả vàng và bạc đều có
thể phát ra một loại vật chất mầu vàng và
mầu trắng giống như một loại khí và có tác
dụng tắc nghẽn.
Bởi v́ nó mạnh hơn khí ở trong thân thể con
người, nó có thể
đứng chặn đường nhưng nó không ngăn
chặn được công đang phát ra.. Một số người nghĩ rằng nữ trang có
thể trừ tà, và tất nhiên tâm thái nào cũng có. Tại sao chư vị lại
sợ mấy cái hồn ma tà
ác khi chư vị đang luyện Công? Khi tu luyện trong chánh Pháp, th́ chư vị không
có ǵ phải sợ cả.
Câu hỏi: Thưa, tay tôi luôn
luôn cảm thấy ấm trong lúc tập các bài công pháp.
Thầy: Điều
này đúng. Bệnh tật
bản chất toàn là âm tính.
Đôi khi chúng ta kinh nghiệm một trạng thái mà âm và
dương phân biệt rơ ràng, phân nửa thân thể th́
lạnh trong khi phân nửa kia th́ ấm. Và đôi khi nó thay đổi vị trí, như là,
bên này th́ lạnh và bên kia th́ ấm. Tất cả hiện tượng này là b́nh
thường và được xem là một trạng thái
của âm và dương phân biệt rơ ràng.
Câu hỏi: Thưa, một người tu luyện Pháp Luân
Đại Pháp có thể lạy người chết không?
Thầy: Kỳ
thực nếu chư vị là một người tu
luyện đă có Công, th́ họ không thể chịu
đựng nổi cái lạy của chư vị. Giả thử chư vị
lạy, họ sẽ bị kinh hăi mà biến mất không
c̣n một dấu tích. Nếu
nó không tốt, một cái lạy của chư vị
sẽ giết nó. Tất nhiên,
người thường không thể thấy
được sự khác biệt về điều
này. Là người tu
luyện, chư vị có thể cúi đầu, hay chư
vị có thể làm tay ấn theo nghi thức của
Phật, tôi nghĩ th́ tốt hơn. V́ vậy chư vị không được
lạy người chết.
Họ đang đợi chư vị cứu
độ, chư vị lạy họ để làm ǵ.
Câu hỏi: Thưa, nếu tâm tính không đề cao, khi
ngồi thiền th́ có bị đau không?
Thầy: Dù tâm tính
của chư vị đă đề cao, chư vị
cũng vẫn thấy chân bị đau.
Câu hỏi: Thưa, có phải hai tay giữ thế hoa Sen
trong khi hai tay ṿng trước bụng dưới và
đẩy Pháp Luân theo chiều kim đồng hồ
thế ṿng tṛn 4 lần?
Thầy: Đúng. Các thế đó là thế hoa Sen,
và giữ như thế trong suốt 5 bài công pháp.
Câu hỏi: Có một vài bài báo có đăng các bài về
chồn thành người. Thưa có thật không?
Thầy:
Trước hết, vũ trụ này là cực kỳ
phức tạp, chỉ là con người không tin. Chúng ta người tu luyện
không nên để ư đến điều đó. Đừng hỏi những ǵ không có
liên quan đến chúng ta, người tu luyện.
Câu hỏi: Thưa, một người có thể học Kinh
Dịch trong khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp không?
Thầy: Chư
vị phải dẹp nó qua một bên, bởi v́ sách đó
bao gồm những thứ khác.
So với Đại Pháp th́ nó vô nghĩa. Không đáng cho người tu
luyện Đại Pháp học ngoại trừ đó là công
việc b́nh thường của họ.
Câu hỏi: Nghiệp khá nặng trong tầng thứ nhân
loại đây. Làm sao có
người có tâm linh cao?
Thầy:
Thường thường th́ họ đến
với một sứ mạng.
Họ đến với một sứ mạng.
Câu hỏi: Tập bài công pháp để gia tăng năng
lực thần thông, thưa
có sự tương phản giữa việc dùng sức
mạnh và cơ chế khí
không?
Thầy: Trong khi
làm các thế tay ấn, th́ cẳng tay hướng dẫn
cánh tay trên, cho nên có một sức mạnh giữa cẳng
tay và cổ tay, đến cả các ngón tay nữa. Khi nói tới việc gia tăng
sức mạnh thần thông, th́ phải buông lỏng, hoàn
toàn buông lỏng. Có sự
phối hợp phức tạp với cái cơ chế.
Câu hỏi: Thưa, một người phải đạt
đến tầng thứ nào qua tu luyện trước khi
họ có Pháp Thân?
Thầy: Các Pháp
Thân có h́nh tượng của chư Phật. Pháp Thân có tóc màu xanh và mặc ác cà
sa. Chư vị phải
đạt đến tầng thứ đó qua sự tu
luyện trước khi chư vị có Pháp Thân.
Câu hỏi: Thưa, một người có thể uống
thuốc không?
Thầy: Có
người hỏi tôi rằng một khi tu luyện
Đại Pháp th́ người đó không thể uống
thuốc, có thật không? Tôi
không quan tâm nếu chư vị có uống thuốc không:
nơi đây chúng tôi chỉ đ̣i hỏi người tu
luyện hành theo tiêu chuẩn của người tu
luyện. Nếu chư
vị không làm được như thế và chư vị
không hành động thể theo tiêu chuẩn tâm tính, sau
đó chư vị bị rắc rối bởi v́ chư
vị không uống thuốc, chư vị sẽ nói
rằng ông Lư Hồng Chí không cho phép tôi uống thuốc. Mọi người nghĩ xem:
Nếu chư vị không tự xem ḿnh là người tu
luyện và chư vị bị rắc rối, và nếu
chư vị không uống thuốc, tất nhiên sẽ
rất nguy hiểm. Đối
với một người thường là như
thế. Các học viên chúng ta
không được dùng đó làm điều kiện hay là
luật lệ cho các học viên mới vừa tham gia
tập luyện. Để cho
họ tự ngộ ra, nhưng chư vị có thể
gợi ư cho họ.
Câu hỏi: Thưa trong việc
nuôi con, một người sẽ tạo nghiệp nếu
họ đánh hay la con trong một hoàn cảnh đ̣i
hỏi phải cần có sự chú ư ngay tức thời không?
Thầy: Phải
răn dạy trẻ con.
Nếu chư vị không răn dạy chúng và chỉ
nuông chiều chúng, chư vị cũng bị tổn
đức. Nếu chư
vị không dạy dỗ chúng th́ chư vị không làm tṛn
trách nhiệm là cha mẹ, cho nên chư vị phải
dạy dỗ chúng. Nếu
chúng không ngoan, dạy cho chúng một bài học tốt th́
được rồi.
Nhưng chư vị không được đối
xử với chúng như là thú vật, làm thế là không
được. Chư vị
phải rơ sự khác biệt này.
Khi răn dạy trẻ con, đừng nổi nóng. Kỳ thực nếu chư
vị nổi nóng th́ không tốt, đó cũng là vấn
để chư vị phải Nhẫn. Nhẫn không có nghĩa là chư
vị nhẫn sau khi chư vị nổi nóng. Mà là chư vị không
được nổi nóng ngay lúc khởi đầu. Cuộc đời chân chánh
của một đứa trẻ không phải là do chư
vị ban cho, nó có cội nguồn của nó, cho nên nó
cũng là một sinh mệnh độc lập. Nuôi dạy con phải có lư trí.
Câu hỏi: Điều ǵ sẽ xảy ra nếu một
người tập pháp môn do phụ thể điều hành?
Thầy: Th́
chư vị sẽ bị chúng nhập. Hằng ngày chúng sẽ hút khí tinh hoa của
chư vị.
Câu hỏi: Thưa, tu luyện Pháp
Luân Đại Pháp, chúng tôi có gặp rắc rối như là
Công của chúng tôi th́nh ĺnh bị nổ tung ra không?
Thầy: Không. Chư vị xuất ra bao nhiêu,
th́ chư vị đạt được bấy nhiêu. Không có chuyện bị nổ ra.
Câu hỏi: Tại nơi luyện Công, những người
có thể ngồi thế kiết già sớm hơn và
ngồi thiền định lâu hơn th́ được
xem là tập khá. Thưa
điều này có đúng không?
Thầy: Nếu
ai có thể ngồi lâu, th́ có thể nói rằng trong
phương diện đó người ấy khá. C̣n trên toàn diện họ tu
luyện khá thế nào, điều đó không thể đo
lường qua ngồi thiền bao lâu hay qua các khả
năng của họ. Nếu
chư vị nói rằng “Người này có nhiều khả
năng, và tầng thứ của họ chắc cao lắm
v́ Thiên Mục của họ ở tầng thứ cao.” và
chư vị xem họ là vĩ đại, th́ không
được! Tiêu chuẩn
duy nhất để đo lường tốt và xấu là
xét tâm tính cao hay thấp của một người,
phải đặt Đại Pháp làm tiêu chuẩn, dùng tầng
thứ tâm tính để đo lường người tu
luyện tốt hay không tốt.
Trong tương lai ở một tầng thứ
đặc định, tầng thứ của một
người có thể được phân biệt qua màu
sắc trên thân thể của người ấy. Tại sao thế? Bởi v́ màu sắc là thế này:
đỏ, cam, vàng, xanh lục, xanh lam, chàm và tím, có mầu ,
không mầu, thay đổi qua chín cái màu đó. Khi nào đạt đến màu
trắng này, khi toàn thân thể của họ trở nên
trắng ra và đến trắng hẳn, th́ người
này đă tu luyện đạt đến tầng cao
nhất trong Thế Gian Pháp.
Vừa khi đạt đến giai đoạn không
c̣n màu nữa, th́ họ tiến nhập vào một trạng
thái nối tiếp của một thân thể trong suốt,
tiến lên vượt qua Thế Gian Pháp. Cho nên ở giai đoạn mà màu
đỏ, cam, vàng, xanh lục, xanh lam, chàm và tím, th́ nh́n
thấy được tầng thứ tu luyện của
một người. Khởi
đầu, th́ thân thể của họ đỏ. Vừa đạt đến
tầng thứ tu luyện trong La Hán Pháp th́ sự thay
đổi giữa các màu: đỏ, cam, vàng, xanh lục,
xanh lam, chàm và tím bắt đầu trở lại, nhưng
những màu đó th́ đẹp hơn các màu trong Thế
Gian Pháp tu luyện rất nhiều; các màu đó trong
suốt . Đi lên trên Quả
Vị La Hán sơ khởi và tiến nhập vào tu luyện
Chánh quả La Hán , th́ màu sắc cũng vẫn c̣n là màu
đỏ, cam, vàng, xanh lục, xanh lam, chàm và tím . Nhưng những màu này
đẹp hơn nữa, và liên tục tiến lên. Các màu này là ánh sáng tỏa ra
từ thân thể của chư vị, và tất cả màu
sắc của Công cũng như thế.
Câu hỏi: Thưa, sự khác biệt giữa cơ chế
và cơ chế khí là ǵ?
Thầy: Cơ
thế là những yếu tố được hạ
nhập vào thân thể của chư vị để cho
Công tăng lên và phát triển.
Các cơ chế đó có thể thay đổi thân
thể của chư vị và luyện ra tất cả
những ǵ của chư vị, lẫn cả Nguyên Anh. Tổng quát chúng tôi gọi đó
là cơ chế. C̣n về
cơ chế khí, theo thực chất, đó là những ǵ
đă hạ nhập bên ngoài thân thể của chư
vị, nó hướng dẫn hai tay của chư vị
cử động, trong khi hai tay của chư vị không
tự cử động khi
chư vị tập luyện.
Câu hỏi: Thưa, có một số con cái gốc Đại Hàn
không hiểu chúng ta nói ǵ. Nó
sẽ có ảnh hưởng đến việc nhận
được Pháp Luân không?
Thầy: Tôi
nghĩ rằng hầu hết mọi người tại
đây có cơ duyên. Nhiều
người trong chúng ta không hiểu Hán ngữ, vậy mà
bây giờ bệnh của họ lành. Đó là v́ những người với nền
tảng căn cơ tốt cũng được tất
cả giống như vậy.
Tại đây có sự liên hệ về nền
tảng căn cơ.
Tôi đă giảng trong vài ngày qua và không
c̣n ǵ để giảng thêm nữa. Các học viên chúng ta nhiều người
muốn tôi giảng vài lời riêng cho họ, nhưng tôi
không thể giảng vài lời cho từng người. Đó là v́ chư vị tu luyện
hay không tu luyện là c̣n tùy vào cá nhân chư vị, v́ thế
tôi chỉ nói một vài lời với tất cả chư
vị. Trong những ngày
đầu tiên khi tôi truyền pháp môn này, tôi đă trải
qua nhiều thống khổ, đến mức độ
không tưởng tượng nổi. Vào lúc đó tôi
chỉ nghĩ đến một điều. Khi các vị Đại Giác ở các
tầng thứ rất cao nh́n thấy quả là quá khó
khăn cho tôi phải chịu đựng, họ bảo
rằng: Khó Nhẫn, cố Nhẫn được; khó làm,
cố làm được. Tôi
muốn để lại những lời này cho chư
vị. Kể từ hôm nay,
tôi sẽ chấm dứt không truyền pháp môn này trong
thời gian này, và tôi cần nghỉ ngơi một chút.
Trong quá tŕnh truyền Pháp môn này, tôi luôn
luôn giữ trong tâm cái trách nhiệm với các học viên và
xă hội, kết quả đạt được trong
toàn bộ quá tŕnh truyền pháp môn này khá khả quan và
mỹ măn. Mặc dù có một
số ít học viên không đọc được Hán
ngữ, họ cũng dần dần đạt
được kết quả tương đối
tốt. Phật Gia giảng
rằng “Chúng tôi tin cơ duyên.” và chúng ta ngồi đây hôm
nay cũng là v́ cơ duyên đó.
Bởi v́ tất cả chúng ta đều có cơ
duyên, hăy nắm lấy cơ hội này đừng
để nó đi qua.
Được cơ duyên này, chúng ta phải quư trọng,
bởi v́ chư vị đă thọ được Pháp, tôi
nghĩ rằng chư vị phải kiên tŕ tiếp tục
cho đến cuối cùng.
Theo cách ấy, ngay cả khi chư vị không muốn
tu lên đến một tầng thứ cực cao, bởi
v́ chúng tôi giảng rằng chư vị bỏ ra bao nhiêu th́
chư vị đạt được bấy nhiêu, ít
nhất chư vị cũng có được một thân
thể khoẻ mạnh hay là tầng thứ của chư
vị đề cao; điều này chắc chắn là
đạt được.
Tất nhiên, mục tiêu của chúng tôi là đưa
những người có thể đạt Viên măn lên các
tầng thứ cao. Tôi giảng
hôm trước rằng mặc dù có vài ngàn người
tại đây đang nghe Pháp, tôi nói rằng tôi không quá
lạc quan và tôi cũng không biết có bao nhiêu người
thực sự tu luyện đến bước cuối
cùng và thực sự đạt được mục tiêu
tốt nhất. Đây là
những ǵ tôi nghĩ : Tôi hy vọng rằng tất cả
chư vị quyết tâm và tu luyện cho đến cuối
cùng. Cũng giống như
điều tôi mới nói trong một lúc vừa qua, chỉ
có ai kiên tŕ tu luyện cho đến bước cuối
cùng th́ mới là vàng thực sự. Chỉ có ai kiên tŕ tu luyện cho đến
bước cuối cùng th́ mới đạt
được Viên măn.
Chính phương pháp tu Phật th́ không
khó; cái khó là buông bỏ các tâm chấp chước của
người thường trong xă hội b́nh
thường. Chỗ ấy
là khó nhất. Nhưng
điều tốt là, hôm nay, tôi đă giảng ra các nguyên lư
này, giảng Pháp ở cao tầng này, và chư vị có
thể tu và luyện thể theo Pháp này. Trong quá khứ, rất nhiều người
muốn tu luyện lên các tầng thứ cao, nhưng họ
không thọ được Pháp và không có con đường
nào tu luyện lên các tầng thứ cao mà không cần có Pháp
hướng dẫn . Cho nên
điều thuận tiện hôm nay là: Pháp này đă được mang đến
tận cửa nhà của chư vị. Trong quá khứ rất nhiều người
khắp nơi muốn đi
nơi này nơi khác và t́m một minh sư , và họ
muốn tu luyện và học theo người đó. Có thể nói rằng pháp môn
của chúng tôi là pháp môn tu luyện thuận tiện
nhất và nhanh nhất, bởi v́ pháp môn này tu luyện
trực chỉ nhân tâm. Bây
giờ chư vị không cần đi khắp nơi t́m
một minh sư. Chúng tôi
đặt ngay tại cửa nhà của chư vị. Đó là c̣n tùy vào chư vị có
muốn tu hay không. Nếu
chư vị muốn tu, th́ tu.
Nếu chư không thể, th́ chư vị
đừng bao giờ nghĩ đến việc tu
luyện nữa, sự việc là như thế. Trong quá tŕnh giảng Pháp của
tôi, vấn đề liên hệ tương đối là
ở các tầng thứ cao, và chư vị cũng chưa
bao giờ nghe các nguyên lư này trước đây. Không những chỉ các thầy
khí công, đến cả các tôn giáo cũng không
được phép biết nhiều điều ở các
tầng thứ cao rơ ràng như thế này. Đó là tại sao tôi nói tôi đă làm
một điều chưa từng làm và mở cách cửa
rộng thế này. Một
số điều tôi đă giảng rất rơ ràng, và
nếu chư vị vẫn không thể tu luyện, th́
đó và vấn đề của cá nhân. Tất nhiên, vốn chịu trách nhiệm với
chư vị, tôi đă giảng Pháp lư cho chư vị
một cách cặn kẽ, và chúng tôi cũng sẽ bảo
hộ chư vị trong tương lai.
Trường do công pháp chúng tôi tạo
ra th́ khác với bất cứ trường b́nh
thường nào.
Trường của công pháp toàn bộ có một cái ṿm
phủ lên, và nếu các môn khác muốn đến
để tập luyện và tham gia vào nhóm của chúng ta và
lẫn ở giữa các học viên, họ cũng không xuyên
qua cái ṿm này mà vào được.
Bởi v́ nó giống như trái banh, dù nếu từ
trung tâm của trường này mà chư vị tiến
nhập vào, th́ chư vị cũng không thể.
Trường năng lượng toàn bộ tương
đối mạnh mẽ, và cũng không cần tôi thanh
lọc bởi v́ các Pháp Thân của tôi đă trực
tiếp làm việc ấy rồi.
Chư vị có Pháp Thân của tôi bảo hộ cho
chư vị, và chắc chắn Pháp Thân sẽ làm những
việc này. C̣n về tôi ban
cho chư vị bao nhiêu, tôi không muốn nói thêm nữa. Mục tiêu toàn diện là chân chánh
giúp tất cả chư vị thọ Pháp và tu luyện,
đó là mục đích. Tôi
cũng hy vọng rằng trong quá tŕnh tu luyện, từ nay
về sau, tất cả chư vị có thể liên tục
thăng hoa lên và liên tục tăng uy lực Công của
chư vị, và tất cả chư vị có thể tu
thành và đạt viên măn!
Dịch
ngày 14 tháng 4 năm 2007; Để chỉnh nghĩa đúng
hơn, bản dịch có thể được hiệu
chỉnh lại trong tương lai.
http://www.falundafa.org/book/eng/zfl_fajie/zfl_fajie.htm