Buổi
hợp Phụ Đạo
tại
Trường Xuân
(Hiệu
chỉnh A)
Bản
thảo
Dịch
từ bản tiếng Anh
Lâu lắm rồi tôi không gặp chư
vị. Phần lớn chư
vị đang ngồi nơi đây chưa từng gặp
tôi bao giờ. Tuy nhiên chư
vị tu luyện khá tốt, và tôi có thể nói rằng không
có một người tu luyện chân chính nào mà bị
bỏ lại cả. Đă
gặp tôi hay chưa gặp tôi, tôi vẫn đối
đăi chư vị như nhau miễn là chư vị
tiếp tục trên con đường tu luyện. (Vỗ
tay)
Phần đông các chư vị có
mặt tại đây là phụ đạo, và đă đóng
góp rất nhiều cho Đại Pháp.
Chư vị nghĩ rằng tất cả những ǵ
chư vị làm rất là tầm thường và không
giống như việc của một vị giám thị
trong công xưởng, công việc mà một người
được tră lương.
Chư vị làm việc từ sự sốt sắng
tự nguyện và từ sự thông hiểu về Pháp. Mọi công việc xem như là
tầm thường và không gây ra một chấn
động ǵ. Tuy nhiên tôi có
thể nói với chư vị rằng điều mà
dường như là việc tầm thường của
thế giới người thường này lại tạo
ra một ănh hưỡng to lớn vô cùng trong lănh vực tu
luyện, lănh vực mà chư vị không thể thấy
được. (Vỗ tay)
Nói một cách khác là chư vị đừng xem việc làm
Đại Pháp của chư vị là tầm thường. Bởi v́ chư vị làm
việc Đại Pháp th́ chư vị phải làm thật
giỏi. Các vị ở cao
tầng thường nói với tôi rằng, khả năng
đóng góp của chư vị cho Đại Pháp đă
đặc một nền tảng quá xuất sắc cho các
sinh mạng trong tương lai vô cùng lâu dài về sau này
trong giai đoạn lịch sử này. Tức là họ ganh tỵ với chư vị
bởi v́ họ không có cơ hội để làm những
việc này. Trái đất này
sẽ không có chỗ để họ xuống đây. V́ thế mà việc làm này của
chư vị không phải là quá tầm thường
đâu. Hiện nay không có ǵ
xem như là đặc biệt cả và cũng không có ǵ là xem
như là vượt hẳn người thường trong
xă hội người thường này. Tất cả xem như là việc ở thế
tục. Thông thuờng th́
sự tu luyện của chúng ta không có gây một chấn
động ǵ, và chúng ta chỉ kềm chế tâm tính
của chúng ta trong các mâu thuẫn xảy ra nơi
người thường.
Cụ thể là có nhiều cựu
học viên tại Trường Xuân biết rằng: Trong
giai đoạn ban đầu mà chúng tôi mới giảng Pháp
và truyền dạy các bài công pháp tu luyện, th́ không dễ
dàng. Chúng tôi phải trải
qua bao nhiêu khó khăn và thử thách mới có thể phổ
truyền Pháp này một cách rộng răi và để mọi
người có thể biết được. V́ thế mà công việc chúng tôi
làm lúc đầu không phải dễ; tuy nhiên chúng tôi đă
đạt được thành công. Và chính tại nơi đây, tại tỉnh
Trường Xuân, chúng tôi đă bắt đầu truyền
Pháp ra công chúng. Điều mà chúng
tôi giảng trước đây không cao thâm như những
ǵ tôi giảng hôm nay. Lúc đó
tôi chỉ truyền những điều của giai
đoạn chuyển tiếp, những điều từ
Khí Công lên đến Pháp chân chính.
Sau này dần dần tôi vén mở và truyền Pháp này ra
để cho nhiều người hơn nữa
được biết Pháp.
Sự việc này đă được làm theo hệ
thống, tuy nhiên đă không làm theo cách thức mà
người thường kế hoạch và xếp
đặc nơi xă hội người thường này. Chúng tôi không chiểu theo
phương thức hành chánh lănh đạo đă
được dùng trong xă hội người
thường, chúng tôi cũng không theo một h́nh thức nào
khác. Dường như
tất cả diễn biết tự nhiên. Tuy nhiên đă được
sắp xếp từ giản dị đến thâm sâu
để trao truyền Pháp vĩ đại thế này là
điều nghiêm trọng.
Rất
nhiều người trong khán giả ở đây là cựu
học viên. Mọi
người hăy suy nghĩ: Thời gian khởi đầu
lúc mà Pháp này được phổ truyền và hôm nay chư
vị đă thông hiểu Pháp rất sâu đậm qua
một thời gian dài tu luyện.
Và có nhiều người từ trong tất cả
tầng lớp xă hội đang tu luyện. Học vấn của một người
càng cao th́ người ấy hiểu Pháp càng nhanh
hơn. Hiện tượng
này không có xảy ra trong các công pháp Khí Công khác. Tại sao không? Bởi v́ Pháp của chúng tôi là
Pháp chân chính. Sau một
thời gian tu luyện, chư vị đă phát hiện
rằng Pháp này không phải là một số lư thuyết
của xă hội người thường. Dù chư vị có nghiên cứu
để t́m hiểu từ tất cả hiểu biết
của nhân loại, từ Đông đến Tây, từ xưa đến
nay, chư vị cũng không t́m được. Tuy nhiên để cho chư
vị lănh hội được Pháp này, chúng tôi đă
chấp nối Pháp với tư tưởng và quan niệm
của con người hiện đại. Đó là v́ mọi người ai
cũng có một số khái niệm cố định mà
đă thành h́nh sau khi sống trong xă hội trong một thời
gian lâu dài; điều này liên quan với việc làm và
nghề nghiệp của họ.
Ví dụ như, một số là khoa học gia,
một số là người trong quân đội, một
số th́ làm việc trong nghành chánh trị, một số
th́ làm trong cơ sở, v..v.
Mọi người đă có một số khái niệm
cố định, bất kể là qua thành quả của
họ, hay là quan niệm về thế giới của
họ. Chư vị nghĩ
sự thật là thế này, trong khi người kế
cận tin rằng sự thật là thế kia. Mọi người có một
số quan niệm riêng của họ.
Khi chư vị mới vừa thọ
Pháp, v́ các quan niệm cố định này gây cản
trở chư vị; v́ thế mà phải qua một quá tŕnh
tu luyện từ từ.
Tất nhiên, những người mà bắt
đầu học Pháp trong giai đoạn sau này th́ tiến
triển nhanh hơn, và không có trở ngại về sự
lănh hội Pháp. Từ khi
mới bắt đầu cho đến một hay hai năm
vừa qua, khi chư vị thọ Pháp, nhiều
người trong chư vị đă bị các khái niệm
mà chư vị thu thập sau khi sinh ra cản trở. Một số người dùng
khoa học theo lối kinh nghiệm để đo
lường Pháp này; người khác th́ dùng duy vật
biện chứng để đo lường Pháp này và xác
định rằng Pháp này có phù hợp với duy vật
biện chứng hay không; và một số th́ dùng những
quan điểm mà đă thu thập được từ
thế giới kinh doanh mà đo lường Pháp này. Nói một cách khác, ai cũng
bị cản trở là bởi v́ các kinh nghiệm khác nhau
trong xă hội. Để
đột phá các trở ngại này, khi tôi truyền Pháp này,
tôi cố gắng hết sức để phù hợp
với khái niệm của con người hiện
đại và theo cách suy nghĩ của họ. Trong lúc ấy, khi tôi truyền
Pháp, tôi diệt đi tất cả yếu tố mà đă
cản ngăn chư vị không thọ được
Pháp. Cũng như chư
vị biết, có nhiều người khi đọc các
sách của tôi lần đầu, họ nghĩ rằng tôi
giảng về khoa học.
Thật ra là không phải thế. Chúng tôi dùng cách suy nghĩ của nhân loại ngày
nay để đột phá và diệt đi các khái niệm
của chư vị để cho chư vị lănh hội
được. Tôi đă làm
nhiều điều như thế. Khi tôi thấy nhân loại đă đến t́nh
trạng ngày hôm nay cho nên tôi đă an bài như thế
này. Chủ yếu là
để cho chư vị được thọ ích và
thọ Pháp khi tôi truyền Pháp, mà không bị các khái niệm
của chư vị cản trở. Kết quả là nhiều người đă có
cơ hội để thọ Pháp trong vài năm tôi
truyền Pháp vừa qua.
Các phụ đạo và các cựu
học viên trong khán giả ở đây: Chư vị đă
làm rất nhiều việc mà chư vị không ngờ quá
xuất sắc, thật sự quá xuất sắc. Những việc này dường
như là b́nh thường trong xă hội người
thường. Pháp này đă
được mang ra công chúng là để cho nhiều
người từ các tầng lớp trong xă hội lănh
hội được.
Nếu không có ai học và không có ai tu luyện, th́ không
là ǵ cả. Tuy nhiên Pháp
của chúng tôi tiếc lộ sự thật của vũ
trụ, điều mà chưa bao giờ được
tiết lộ ra từ khởi thủy trời và
đất. Lối mà chúng tôi
dùng để truyền Pháp là dùng lập luận và khái
niệm mà nhân loại có thể hiểu được
để đột phá và diệt đi các chướng
ngại để giúp nhân loại chân chính lănh hội
được các nguyên lư của vũ trụ. V́ thế, tôi đă biết
từ lâu rồi, khi tôi vừa mới phổ truyền Pháp
này ra công chúng, th́ người đến học sẽ không
bị trở ngại ǵ. Tuy
nhiên bất kể con người có thật sự áp
dụng những ǵ họ tu luyện qua hành động th́
có một câu hỏi là: Chúng tôi có khả năng cung cấp
một môi trường tu luyện chân chính mà có thể giúp
các học viên kiên định thăng tiến qua quá tŕnh
thọ Pháp và tu luyện hay không?
Điều này vô cùng quan trọng.
Vừa mới hôm qua tôi đă bảo
với những người phụ trách tại Trung Tâm
Phụ Đạo Trường Xuân: ‘Trách nhiệm quan trọng
nhất của chư vị là tạo cho các học viên
một môi trường tu luyện vững vàng, không bị
quấy nhiễu. Đây là trách
nhiệm lớn nhất của chư vị.’ Và đối với các chư
vị có mặt tại đây cũng thế: ‘Trách
nhiệm lớn nhất của chư vị là bảo
đảm cho các trung tâm phụ đạo và các nơi
tập luyện khác không bị quấy nhiễu và
hướng dẫn mọi người tu luyện. Tất nhiên, khởi đầu,
mọi việc là do tôi thực hiện. Bây giờ th́ chính chư vị thực hiện
những việc này bởi v́ bây giờ chư vị là một
bộ phận của Đại Pháp.
Với nhiều người như thế này, tôi không
thể đi khắp nơi và cá nhân tôi không thể tự
làm. Trung Quốc có cả 2,000
thị trấn và mỗi một thị trấn và mỗi
một thành phố là có biết bao nhiêu nơi tập
luyện. Tôi không thể,
một người, với cơ thể này, mà đi
đến các nơi được. Pháp đă được truyền ra công
chúng. Với Pháp này, tất
cả chư vị biết phải làm ǵ và chư vị
đă làm giỏi lắm. Chúng
ta không có một luật lệ hay một quy định
nào.
Như chư vị biết, khi Đức
Thích Ca Mâu Ni truyền Pháp của ngài, ngài đă đặt
ra hơn 100 giới luật để tránh cho đệ
tử của ngài không bị trở ngại ǵ trong khi tu
luyện. Ư của ngài là
để cho họ tuân theo giới luật mà tu và tránh cho
họ bị rắc rối, bảo đảm cho họ
đạt viên măn. Nhưng hôm
nay chúng ta không có một luật lệ hay một quy
định nào. Và tại sao
chúng ta không có? Bởi v́ chúng
ta không muốn dùng một h́nh thức bên ngoài nào để
kềm chế con người, bởi v́ không một h́nh
thức bên ngoài: mệnh lệnh, hay một phương
cách nào khác mà có thể sữa đổi nhân tâm. Một người phải chính
cá nhân họ sữa đổi tâm của họ. Nếu họ không muốn
sữa đổi, th́ không ai làm ǵ được. Luật pháp, chiếu chỉ, và
luật lệ chỉ có thể sữa đổi ở bên
ngoài mà thôi, chứ không sữa đổi từ trong trung
tâm điểm. Đó là v́ nếu
tâm của con người mà không tự lay động hay
sữa đổi, họ vẫn tiếp tục làm bất
cứ điều ǵ căn cứ vào khái niệm của
họ khi không ai thấy, khẳn định là thế. V́ thế điều chủ yếu
là sữa đổi nhân tâm và đề cao đạo
đức của con người.
Chỉ có cách này th́ mới có thể sữa
đổi con người từ cơ bản, để
cho nhân loại cải thiện trở lại, và để
cho người tu luyện đạt viên măn, th́ không có
một cách nào khác hơn.
Tất cả chúng ta ai cũng đều
làm việc cực nhọc và đă trách nhiệm rất
nhiều. Bởi v́ chư
vị là người tu luyện, tôi không thể cám ơn
chư vị như một người b́nh
thường. Chư vị
ḥa nhập việc làm [Đại Pháp] với sự thăng
tiến cá nhân của chư vị; việc làm của
chư vị th́ hoàn toàn đi đôi với sự tu
luyện của chư vị.
Những vấn đề rắc rối, ư
tưởng bất đồng, mâu thuẫn dữ dội
mà chư vị phải đương đầu trong
việc làm là cơ hội tốt nhất để
đề cao tâm tính của chư vị. Chư vị là những
người phụ đạo viên, chư vị sẽ
không thể thăng tiến nếu chư vị không có
những cơ hội này. Tôi
nghĩ rằng nếu mọi người ai cũng ḥa
đồng với chư vị và làm bất cứ
điều ǵ chư vị bảo họ, th́ chư vị
có thể hướng dẫn họ đi sai
đường mà chư vị không hề hay biết,
phải không? Tất nhiên,
không ai trong chúng ta sẽ làm như thế. Chư vị sẽ đề cao
bản thân trong quá tŕnh tu luyện của chư vị và
trong việc làm của chư vị, chư vị phải
ḥa nhập việc làm với sự tu luyện của
chư vị. Tôi sẽ không
nói một lời cám ơn nào v́ chư vị là đệ
tử của tôi. Không có
một Sư Phụ nào mà nói lời cám ơn với
đệ tử của họ, v́ thế tôi cũng sẽ
không nói một lời cám ơn nào.
(Vỗ tay)
Tôi rất vui mừng gặp mặt
với tất cả chư vị. Có lúc tôi đă hợp mặt với một
số học viên nhưng không liên tục, và tôi thấy
sự thay đổi rất nhiều nơi chư
vị. Đến cả
những người mà chỉ học trong một thời
gian ngắn cũng đă thay đổi rất
nhiều. C̣n một số th́
đă qua một sự thay đổi to lớn. Chỉ có hơn một năm
trôi qua chớp nhoáng. Trở
lại khoá giảng Pháp trước đây tại
Trường Xuân, th́ đă vài năm rồi từ khi tôi
gặp một số đông chư vị. Trở về nhà kỳ này, tôi
thật sự muốn gặp tất cả chư
vị. Chúng tôi luôn quan tâm
một điều: Hễ khi tôi có mặt nơi nào đó,
th́ rất nhiều học viên tụ tập nơi
đó. Điều này mang áp
lực cho xă hội trong nhiều khía cạnh, nhất là quá
nhiều người học Đại Pháp, tổng cộng
con số là đă 100 triệu người nếu chúng ta có
thể đếm cả Trung Quốc và nước
ngoài. Hơn nữa, hễ người
nào biết Đại Pháp th́ họ sẽ kiên định
học Pháp. Không giống
như các công pháp khác khi người ta học hôm nay và
nghĩ ngày mai.
Công pháp của chúng tôi th́ khác. Chúng tôi vốn trách nhiệm
với những người tham gia [tu luyện], và giúp cho
chư vị có khả năng tu luyện, đề cao, thăng
tiến trở lại, và đạt viên măn. Và chư vị cũng nhận
thấy như thế. Hơn
nữa, chúng tôi cũng có trách nhiệm với xă hội, và
tư cách đạo đức của chúng tôi là
đường đường chánh chánh trong mọi
trường hợp. [Công
pháp] của chúng tôi cải thiện xă hội, cải
thiện cá nhân, và lẫn cả gia đ́nh và các môi
trường khác nơi mà chư vị sinh sống. Tôi không cần phải nói nhiều
về đề tài này, tất cả chư vị
đều biết rồi. Đó
là tại sao mà Pháp này mang một ảnh hưởng to
lớn trong xă hội, đó là nguyên nhân tại sao có tác
dụng rất lớn, và đó là tại sao nhiều
người đến để học Pháp. Nếu tôi xuất hiện
một nơi nào đó, nhiều người sẽ
đến và sẽ gây ra áp lực khác nhau. Một số học viên hỏi
tôi: ‘Thưa Thầy có thể đến làng chúng tôi
không?’ Rất khó mà tôi trả
lời. Nếu tôi đáp
ứng với yêu cầu của họ th́ tôi sẽ
phải đến, v́ thế rất khó mà tôi nói
điều ǵ. Nếu tôi
chấp nhận th́ các học viên địa phương
sẽ thông báo cho nhièu người khác, và trước khi tôi
đến th́ sẽ có một đám đông to lớn. Dường như là xảy ra
như thế. Và sau đó khi
số người quá to, một số cơ quan chánh
phủ không biết chúng ta nhiều và không hiểu chúng ta
th́ họ lại lại làm chúng ta thối lùi lại. Điều này sẽ gây rối
loạn cho môi trường tu luyện của các học
viên chúng ta, v́ thế mà tôi không làm điều này.
Tuy nhiên tôi đến đây v́ hai nguyên
nhân. Thứ nhất, chúng ta
không có dịp họp mặt với nhau hơn cả
năm nay và đây là thị trấn nhà của tôi, cho nên
chúng ta cho đây là một cơ hội ngoại lệ. Hơn nữa, tôi chỉ họp
với các phụ đạo viên.
Tôi chỉ có thể gặp các phụ đạo viên
bởi v́ không có chỗ nào mà lớn để chứa
hết tất cả học viên.
Không có một chỗ nào ở Trường Xuân là
lớn đủ để chứa 10 ngàn người, v́
thế chúng ta chỉ có thể làm thế này thôi. Nguyên nhân thứ hai là khi tôi
sống ở nước ngoài th́ sẽ tránh đi rắc
rối [cho mọi người].
Đó là hai nguyên nhân. Tuy nhiên
không kể là tôi ở đâu, tôi biết t́nh h́nh tu luyện
của chư vị, tôi biết từ mỗi một tu
luyện cá nhân của chư vị. Tôi sẽ bảo vệ chư vị miễn là
chư vị học Pháp và tu luyện.
Mặc dù chư vị mua các cuốn
sách bị sao lại bất hợp pháp cũng không có
vấn đề ǵ, khẳn định là thế. Quyển sách với mực
đen trên giấy trắng tự nó không có tác dụng
ǵ. Bất kể là Chuyển
Pháp Luân hay bất cứ sách nào của chúng ta, những ǵ mà
thật sự có tác dụng là hàm nghĩa và chân lư biểu
hiện tồn tại phía sau các chữ. Những yếu tố này không có
trong sách. Hơn nữa, không
kể là chư vị có một bản sao viết bằng
tay hay là một bản sao bất hợp pháp: Quyển sách
tự nhiên có hàm nghĩa t́m tàng miễn là chư vị
học Pháp và tu luyện.
Phật Pháp là vô biên, sức mạnh vô cùng vĩ
đại, hoàn toàn khác hẳn với quan niệm về
thời gian và không gian của người b́nh
thường. Tuy nhiên tôi nói
rằng đừng mua những quyển sách mà đă bị
sao lại bất hợp pháp với các ḍng chữ đă
được xếp đặc lại. Và nếu chư vị t́m
được, chư vị phải giúp các cơ quan chánh
quyền điều tra và lùng bắt đầu năo của
chúng. Nếu mà dùng bản sao
photo lại từ quyển sách chính th́ được,
trường hợp này th́ không có lổi nào trong đó.
Hôm nay chủ yếu là tôi muốn
gặp chư vị. Đồng
thời rất nhiều người muốn gặp tôi, cho
nên tôi sẽ ngồi cao hơn một chút. (Vỗ tay) Bây giờ tôi
đến đây, tôi sẽ dùng cơ hội này để
bàn với chư vị vài điều. Không dễ ǵ để mà chúng ta gặp nhau. Nếu trong khán giả có ai
muốn hỏi tôi điều ǵ, chư vị có thể
viết xuống một tờ giấy và đưa lên cho
tôi, tôi sẽ trả lời.
Nhưng phải vắn tắt. Chư vị không cần phải viết
những câu hỏi bằng cách viết như thế này,
‘Thầy, con nhớ Thầy vô cùng,’ hay là ‘Đại Pháp này quá
vĩ đại.’ Những
lời đó không cần thiết.
Chỉ nên viết các câu hỏi và nhắm thẳng vào
vấn đề. Làm thế ấy th́ tôi có thể
đọc thật nhanh và không phí th́ giờ khi trả
lời các câu hỏi.
Tôi sẽ thảo luận hai vấn
đề. Tôi cũng đă
từng thảo luận một vài vấn đề nào
đó trong các dịp vừa qua.
Tuy nhiên có lúc th́ các vấn đề này trở nên quan
trọng hơn trong một vài vùng nào đó hay trong một
vài môi trường đặc biệt nào đó, v́ thế
thảo luận các vấn đề này không khác ǵ lập
lại những ǵ tôi đă nói trước đây. Tuy nhiên tôi cũng có thể
giải thích cho chư vị một lần nữa với
nhiều chi tiết.
Vấn đề thứ nhất liên
hệ đến vấn đề tại sao Đại Pháp
không chiểu theo văn phạm theo lối
thường. Điều này là
một sự cản trở trầm trọng cho những
người trí thức và những người có học
vấn cao, nhất là những người soạn thảo
hay văn chương, hay là nghiên cứu về ngôn ngữ
Trung Hoa v..v, tức là những người đă bị khép
vào trong các kỹ luật đó.
Tại sao chúng tôi không chiểu theo ngôn ngữ nhân
loại thông thường khi chúng tôi truyền Pháp? Cũng như chư vị
biết, hàm nghĩa của các danh dừ theo tiêu chuẫn
đặc định: ‘Chữ này nghĩa chính là XYZ.’ Hơn nữa ngôn ngữ theo tiêu
chuẫn th́ bị giới hạn và không thể diễn
giải được Pháp vĩ đại này. Trong vũ trụ bao la này,
quả địa cầu của nhân loại đây cũng
không bằng một bạt bụi bên trong một hạt
bụi, và bên trong một hạt bụi nữa. Nó nhỏ bé như thế. Th́ làm sao mà nó có thể hàm
chứa được Pháp vĩ đại thế này? Th́ làm sao mà Pháp của vũ
trụ có thể hạn định bởi một ngôn
ngữ thông thường của nhân loại? Hoàn toàn không thể
được.
Pháp của chúng tôi đơn thuần
chỉ dùng ngôn ngữ nhân loại.
Về vấn đề làm thế nào mà dùng ngôn
ngữ này để truyền Đại Pháp, miễn là
để cho chư vị hiểu là đủ rồi,
mục đích là thế. Đó là
tại sao mà ngôn ngữ chúng tôi dùng không thích hợp với
văn phạm thông thường.
Để truyền Pháp hôm nay, tôi không có một
điều ǵ cố định trong tâm mà đă thành h́nh do
các khái niệm cố định.
Vấn đề khác nữa mà tôi
muốn thảo luận về danh từ bắt nguồn từ
Đạo Gia trong Đại Pháp của chúng tôi. Một vài người trong các tôn
giáo tấn công chúng tôi, nói rằng: ‘Ông ta trộn lẫn các
điều từ Đạo Gia và Phật Gia. Sau đó ông ta giảng về khoa
học.’ Thật ra làm sao mà
họ biết được đó là điều của
khoa học, của hệ thống Đạo hay là hệ
thống Phật, các điều này chỉ là một
phần nhỏ ở trong một phần nhỏ trong
tầng thứ thấp của Đại Pháp này? V́ tôi đang truyền Pháp cho con
người hiện đại, tất nhiên là tôi phải
dùng tổng hợp khái niệm của con người
hiện đại trong sự truyền dạy của
tôi. Chư vị sẽ không
hiểu nếu tôi dùng ngôn ngữ và danh từ của thiên
đàng, hay giả thữ tôi sáng chế nhiều danh từ
mới. V́ thế mà đây là
cách mà tôi phải dùng để giảng Pháp.
Tại sao có những danh từ bắt
nguồi từ hệ thống của Đạo Gia. Thật ra th́ tôi đă giảng
về vấn đề này trong các lần khác nhau. Đại Pháp vượt xa cănh
giới của hệ thống Phật Gia. Tôi giảng Pháp của vũ
trụ, với phần của hệ thống Phật là
căn bản. Không kể
Đại Pháp bao la thế nào, tôi không ở trong phạm vi
ấy, trong khi tất cả chư vị sinh mạng
thể th́ ở trong đó.
Tức là, Pháp tạo ra tất cả sanh mạng
thể, lẫn cả môi trường hiện hữu và
h́nh thức hiện hữu của chư vị. V́ thế trong phạm vi của
Đại Pháp này, tức là, trong phạm vi của toàn vũ
trụ, tất nhiên hệ thống Phật Gia th́ không phải
chỉ là một hệ thống trong đó thôi. Tất nhiên có lẫn cả các
vị Phật và Đạo, và sau đó là rất nhiều
chư Thần khác mà chư vị chưa biết
đến, các chư Thần đủ loại.
Vũ trụ bao la vô vùng và Pháp mà tôi
đang giảng là vĩ đại vô cùng, v́ thế tất
nhiên là có điều của hệ thống Đạo Gia và
điều của các chư Thần thuộc thành phần
trong đó. Chư vị
thật sự chưa phát hiện rằng các tôn giáo Tây
Phương cũng được bao gồm trong
đó. [Các tôn giáo này
được bao gồm trong đó] là v́ con người mà
tôi phải đối diện hôm nay không những chỉ là
người Trung Hoa hay một dân tộc riêng biệt nào, mà
nhiều, và nhiều dân tộc khác nữa. Và tôi phải chỉnh xữa những
điều sai lệch và cho họ sống theo tiêu chuẩn
nguyên sơ nhất, cội nguồn nhất và hoàn cảnh
tốt nhất của họ.
Đó là tại sao tôi làm những điều này theo cách
này [hôm nay]. Nói cách khác th́
mặc dù tôi đang truyền Phật Pháp, tôi đang chân
chính truyền Pháp của vũ trụ từ quan
điểm của một vị Phật. Bởi v́ h́nh dáng mà tôi đă
tạo ra cho tôi là một vị Phật, th́ tôi gọi
đây là Phật Pháp th́ không có ǵ sai.
Tôi phải chịu trách nhiệm
với chư vị. Tôi không
thể mang tất cả chư vị về Pháp Luân Thiên
Giới của hệ thống Phật Gia hay thiên giới
của các vị Phật khác.
Chư vị tất cả đang suy nghĩ một
điều giống như nhau: ‘Thầy, con chỉ muốn
đến thiên giới của Thầy thôi.’ Điều mà chư vị đang
suy nghĩ là không sai. Tuy nhiên
tôi có thể nói với chư vị rằng, tôi chỉ nh́n
vào cái tâm của chư vị.
Nếu chư vị dùng khái niệm của nhân
loại mà suy nghĩ về chư Thần, hay nếu chư
vị dùng cách suy nghĩ của nhân loại b́nh
thường mà hiểu các chư Thần, chư vị
sẽ không bao giờ hiểu được. Giă thử nếu mà hôm nay chư
vị có suy nghĩ của một vị Thần, tất
cả khái niệm của chư vị sẽ thay
đổi ngay. Nếu trong
quá khứ chư vị đă có thiên giới của chư
vị rồi, nếu chư vị đến đây
từ các tầng khác nhau để đắc Pháp, nếu
chư vị đă là Đạo hay các chư Thần rồi,
th́ chư vị sẽ trở về nơi nguyên thủy của
chư vị. Tôi
thường nói rằng chư vị không biết chư
vị là ai hay chư vị là ǵ trong quá khứ. Chư vị nên chú trọng
đến tu luyện và phải đồng hóa với
Đại Pháp này. Nói một cách
khác là, bất kể chư vị là ai, là một vị
Phật, Đạo hay Thần, chư vị phải
đồng hóa với Đại Pháp này của vũ trụ
trước khi chư vị trở về. Tôi bảo đảm rằng
chư vị sẽ hoàn toàn hài ḷng với những ǵ
đang dành riêng cho chư vị trong tương lai. Không những chỉ là chư
vị sẽ hoàn toàn thỏa măn, mà những ǵ mà chư
vị đạt được sẽ ngoài sức
tưởng tượng của chư vị. Tôi sẽ ban cho chư vị
một môi trường khá hơn, một môi trường
mà c̣n tốt hơn môi trường nguyên thủy. Những điều này là ngoài
sức tưởng tượng của chư vị. (Vỗ tay) Những điều mà tôi vừa giảng qua là để
giải thích tại sao chúng tôi dùng danh từ từ các tôn
giáo, đó là nguyên nhân.
C̣n về tôn giáo tôi nghĩ rằng
đó là khái niệm của nhân loại và đó là các tên mà
nhân loại đặt ra. Khái
niệm về tôn giáo rất là trừu tượng, v́ nó
không có một định nghĩ cố định. Khi Đức Thích Ca truyền Pháp
của ngài, ngài không cho rằng đây là một tôn giáo. Hay chính Chúa Jesu cũng không
giảng đạo Cơ Đốc là của ngài, hay là thánh
Mary giảng đạo Công Giáo là của ngài. Thật ra, họ dùng những
phương cách của họ để họ ám chỉ cá
nhân họ, và họ dùng tên của họ để ám
chỉ đệ tử của họ, tuy nhiên những
điều đó hoàn toàn không phải là khái niệm mà nhân
loại dùng. Thượng
đế không chấp nhận tôn giáo. Đó là nguyên nhân mà hiện nay rất nhiều
người trong tôn giáo không tu luyện thành công trong tôn giáo
của họ. Sự thật
th́, có thể họ cũng không chân chính muốn tu
luyện, họ chỉ cảm thấy rằng [tôn giáo] là
tốt. Điều mà họ
bảo vệ là tôn giáo của họ, chứ không phải
Phật. Phật chỉ suy
xét tâm con người, cũng như thượng
đế cũng chỉ suy xét tâm con người. Nếu chư vị không chân chính
tu luyện bản thân trong một tôn giáo, th́ không nghĩa lư
ǵ cả. Nhiều nhất mà
chúng ta có thể nói là chư vị đă theo tín ngưởng
hay là chư vị trở thành ḥa thượng hay ni cô, tuy
nhiên không có nghĩa là chư vị là một đệ
tử của Phật.
Phật chỉ suy xét tâm con người. Trở thành ḥa thượng hay ni
cô cũng chỉ là một h́nh thức diễn đạt
qua sự kính trọng Phật.
Chỉ có bằng cách thay đổi cá nhân từ
cơ bản th́ chư vị mới là một đệ
tử chân chính của Phật.
Nếu tâm của chư vị không là một ḥa
thượng hay ni cô, hay nếu tâm của chư vị
chưa theo tôn giáo, th́ cũng chỉ vô dụng thôi. Tất nhiên chư vị có
thể nói rằng, ‘Nhưng tâm của tôi thật sự
thành kính…’ Chư vị
hiến thân cho tôn giáo và tâm của chư vị đầy
nghi lễ, [nhưng chư vị] không tu luyện, th́
cũng không đạt được ǵ cả.
Cho nên về vấn đề này,
điều mà tôi chủ yếu muốn nói là Pháp này vô cùng
bao la, Pháp bao gồm tất cả các phương thức tu
luyện và bao gồm tất cả các sanh mạng thể
trong vũ trụ. Một
số danh từ của Đạo Lăo mà tôi đă nói
đến th́ thật sự rất ít. Không có nhiều tôn giáo ngay chính đă
được truyền xuống quả địa
cầu này, v́ thế mà tôi chỉ nói đến một vài
[tôn giáo thôi]. Thật ra, có
rất nhiều phương thức tu luyện trong vũ
trụ, nhưng trong xă hội nhân loại th́ chỉ có vài
[phương thức thôi].
Bởi v́ tôi muốn gặp chư
vị, tôi không định giảng thêm nữa. C̣n những điều liên
hệ đến việc tu luyện, gặp tôi hay không
đó là không có vấn đề: Chư vị cũng có
thể tu luyện như thường, mà không có trở
ngại ǵ. Tuy nhiên chư
vị luôn muốn gặp tôi, v́ thế tôi dùng cơ hội
này để gặp chư vị.
Tôi không chuẫn bị thêm ǵ nữa để
thảo luận với chư vị. Tôi cảm thấy rằng rất khó mà chúng ta
họp mặt với nhau.
Cũng như tôi đă nói vừa qua, chư vị có
thể đưa các tờ giấy câu hỏi của
chư vị lên cho tôi. Chư
vị có thể bắt đầu đưa lên bây giờ
là được rồi. Tôi
sẽ tră lời những câu hỏi nào cần được
trả lời.
V: Về
hai bài kinh văn ‘Đào sâu bứng rể’ và ‘Quư vị tồn
tại v́ ai’, có hai nghĩa khác nhau tại nơi tập
luyện của chúng tôi.
Một là hành động đúng để bảo
vệ Pháp; nghĩa khác là chúng ta phải chú trọng tu
luyện, bởi v́ những người tu luyện
đề cao trong sự tu luyện là hành động
tối cao để bảo vệ Pháp.
Đ: Để
tôi gỉảng cho chư vị như sau. Sau khi tôi viết hai bài kinh văn
ấy, một số người có thể đọc các
bài ấy với tâm của người tu luyện, trong khi
người khác đọc với tâm của một
người thường.
Một số người đă làm việc sai lầm
mà không muốn thú nhận.
Đến cả khi đọc xong những ǵ tôi
viết, họ cũng vẫn không thú nhận và lại c̣n
dùng cách suy nghĩ của người thường
để bảo chứng cho bản thân. Trong chúng ta có một số
học viên t́m trong Pháp những chữ của tôi để
họ biện luận khi tranh cải với người
khác. Với tâm của
người thường mà chư vị dùng Đại Pháp
ngoài phạm vi của vấn đề. Chư vị không cố tâm
để lănh hội Pháp từ quan điểm của
Pháp. Giả sử như
nếu chư vị thay đổi quan điểm của
cá nhân ḿnh, th́ chư vị sẽ không hành động
như thế. Tất cả
rắc rối mà chư vị gặp phải là có liên
hệ với cái tâm của chư vị. Bài kinh văn ‘Đào sâu bứng
rể’ đă được viết bởi v́ một
trường hợp xảy ra ở Bắc Kinh. Rất nhiều người trong
chư vị cũng đă biết. Tôi không muốn nói về vấn đề này.
V: V́
Đức Thích Ca Mâu Ni đến từ tầng thứ
thứ sáu trong vũ trụ, tại sao ngài không thể
thấy ranh giới của vũ trụ nhỏ nhất?
Đ: Đó là
điều mà chư vị không thể hiểu từ cái lư
của tư tưởng của người
thường. Thật ra,
Đức Thích Ca Mâu Ni không những chỉ đến từ
tầng thứ sáu của vũ trụ, thay v́ ngài
đến từ một cảnh giới rất cao. Nếu ngài mang những
điều ở tầng cao như thế đến
thế giới nhân loại này, th́ không thể được. Và v́ con người thời
ấy chỉ hiểu Pháp với một tŕnh độ
giới hạn, Đức Thích Ca Mâu Ni truyền giảng Pháp La
Hán. Những ǵ
được lưu lại cho đến ngày nay th́
chỉ có thế thôi. Tuy nhiên
vào thời ấy, ngài đă giảng nhiều nguyên lư
của Pháp ở các tầng thứ rất cao, mặt dù
không c̣n nguyên lư nào đă được truyền
lại. Trong hơn 40 năm
truyền Pháp ngài đă giảng Pháp trong ‘Tứ
Đại’. Những điều
này không có liên hệ ǵ đến tu luyện của chư
vị cả. Để tôi nói cho
chư vị biết, đừng quan tâm về nguồn
gốc của một người hay họ từ đâu
đến hay họ là ai.
Một số chư vị trong khán giả đây
đến từ các tầng thứ rất cao, tuy nhiên
chư vị không thấy ǵ cả, đến cả
những ǵ chỉ vượt qua khỏi nhân loại
đây [chư vị cũng không thấy]. Đối với người tu
luyện, lẫn cả người truyền dạy Pháp,
được sắp xếp như thế và phải có
những hạn chế để họ có thể ở
tại trái đất này. Để
tôi nói với chư vị, nếu tâm của tôi mà không có
những tư tưởng của người
thường, tôi cũng không thể ở đây. Trước khi đăm trách
việc này, tôi phải cấu kết cái tâm của con
người từ phần một để tôi có thể
sống giữa nhân loại mà truyền Pháp cách như
thế này. Biết bao nhiêu
điều vượt qua sự tưởng tưởng
của chư vị.
V:
Lời nói không rơ có ảnh hưởng đến việc làm phụ đạo hay
không?
Đ: Lời
nói không rơ có thể là nhiều hay ít. Nếu chư vị cà lâm một chút hay
lưởi của chư vị bị bất lực
một chút, hay dù khả năng diễn giải của
chư vị không lưu loát, tất cả những
điều này không có điều nào mà gây trở ngại
cho việc làm của chư vị. Tuy nhiên càng ngày càng có nhiều người hơn
nữa sẽ học Đại Pháp, và chúng ta sẽ gặp
những người với chức vị ở các
tầng cấp cao hơn. Cho
nên theo ư của tôi, nếu tất cả chúng ta nói chuyện
với tư cách ba hoa th́ không hợp thức cho
lắm. Và người có
học vấn nhiều và hiểu biết nhiều thật
sự sẽ bị ảnh hưởng khi họ mới
bắt đầu học Pháp.
Cho nên tôi đề nghị là nếu một phụ
đạo mà lời nói không rơ, người này nên t́m một
người hiểu Pháp sâu xa và kiến thức cao hơn
(mặc dù học nhiều hơn không có nghĩa là hiểu
Pháp sâu hơn) để giúp họ. Người này phải có tầng thứ
hiểu biết về Pháp thật cao và phải học Pháp
ít nhất là một thời gian, và người này cũng
đă trải qua một số thử thách và phải
vững vàng. Chư vị có thể
mời họ giúp chư vị, hay chư vị có thể
cho họ thay thế ḿnh bởi v́ chư vị làm phụ
đạo không phải chỉ là mục đích làm
việc, mà là mục đích tu luyện. Nếu có ai nói rằng họ phải làm phụ
đạo và không ai có thể thay đổi họ, th́ tôi
nghĩ rằng chấp chước này phải bị
vứt đi không sớm th́ muộn. Thế nào cũng sẽ xảy ra. Chư vị phải nhớ
rằng chư vị không phải đến đây
để làm một phụ đạo. Chư vị đến đây là để tu
luyện. Tôi không nghĩ
một người với lời nói không rơ một chút là
có vấn đề.
V: Khi chúng
tôi trở về sau khi tu luyện, chúng tôi có thể về
chỗ cao hơn tầng nguyên thủy của chúng tôi không?
Đ: Chư
vị suy nghĩ những điều thiên liêng với tâm
của người thường.
Trong tương lai, khi chư vị nhận thức
tất cả, chư vị sẽ hỗ thẹn v́ đă
hỏi câu này. Đừng quan tâm đến
những điều đó.
Đại Pháp tạo ra điều tốt nhất cho
chư vị. Chư vị
chỉ nên chú trọng tu luyện thôi. Thật ra, nhiều người trong chư
vị quan tâm về việc trở về nhà, hơn là quan
tâm về việc mà chư vị ở cách xa nhà. Đối với các chư Thần
th́ khác với khái niệm của chư vị. Không phải như chư vị
nghĩ.
V: Ngoài
thế giới Pháp Luân ra, c̣n bao nhiêu thế giới cao
hơn nữa?
Đ: Chư
vị phải chú tâm vào tu luyện! Tôi có thể nói rằng nói đếm th́ vô
kể. Chư vị có
thể đếm số phân tử trong cơ thể
chư vị không? Tất cả
các cơ thể trong phạm vi của Tam Giới
được gọi là ‘cơ thể con
người’. Cơ thể
con người được tạo bằng một
loại phân tử siêu vi mà các phân tử này tạo thành
một lớp của các phân tử lớn hơn, và
lớp lớn hơn của phân tử tạo ra một lớp
nữa của các phân tử lớn hơn. ‘Cơ thể con người’ là
một danh từ tổng quát dùng trong Tam Giới. Chỉ trong Tam giới thôi,
chư vị c̣n không biết là có bao nhiêu phân tử! Vô kể. Bất kể chư vị tu luyện
đạt được tầng thứ nào, không một
người nào trong chư
vị khán giả đây mà biết có bao nhiên thiên giới
trong vũ trụ. Khẳn
định là thế.
V:
Tôi đă tập luyện vài năm rồi. Trong khi thiền định tôi
thường bị ngủ gụt. Điều nào làm tôi lo lắm.
Đ: Tất
cả chư vị biết chịu khổ là thế
nào. Tuy nhiên chư vị
chưa phát hiện rằng ngủ gụt cũng là một
loại yêu ma đang hành hạ chư vị và t́m cách không
cho chư vị tu luyện!
Có phải đây là lúc mà chư vị phải tự
chủ lấy ḿnh không? Tôi
không tin rằng nếu chư vị giữ con mắt
mở th́ chư vị có sẽ ngủ gụt! Mở
mắt ra trong khi tập luyện nếu chư vị không
kềm chế được cơn ngủ gụt. Chư vị phải vượt
qua trở ngại này.
V:
Nếu một đứa trẻ không chịu nghe
lời theo kỹ luật, và nếu nó tiếp tục
cứng đầu, chiều theo nó th́ có đúng không?
Đ:
Không. Cha mẹ sẽ
mang tội khi họ quá nuông chiều con cái. Chư vị không thể nói là
tệ trạng của xă hội nhân loại ngày nay là không
có quan hệ với chư vị, thế hệ này
đến thế hệ tiếp sau đó. Tôi nói với chư vị
rằng chư vị giáo giục con cái của chư
vị. Tôi nhận thấy
rằng luật pháp của xă hội Mỹ Quốc đă
cấm không cho người ta kỹ luật con cái của
họ; kỹ luật trẻ con dường như là
phạm luật. V́ thế các
trẻ con đă được nuông chiều quá lố và
bị hư hỏng; những đứa bé này không hiểu
tư cách cơ bản nhất của con người, nói
chi là tư cách của chúng.
Con người ǵ đang được đào
tạo ra cho tương lai đây?
Để tôi nói cho chư vị biết một
điều: Trung Quốc có
một truyền thống là kỹ luật và giáo dục
trẻ con. Chư vị không
được nuông chiều chúng quá độ. Chư vị có thể đánh
đ̣n và la rầy chúng. Chúng
ta nói rằng người tu luyện không được
giận dữ, tuy nhiên chư vị có thể kỹ
luật con ḿnh. Nếu chư
vị vẫn vui vẽ và đánh đ̣n chúng với một
nụ cười th́ chúng cũng vẫn thấy đau
như thường. Mục
đích là dạy cho chúng một bài học, để cho
chúng biết rằng chúng không được làm
điều xấu. Giáo
dục trẻ con không phải là sai. Chư vị chỉ cần nghĩ thế này:
‘Tôi không làm thế này bởi v́ ḷng ích kỹ của tôi; mà
tôi làm một việc tốt cho xă hội và cho nhân loại
sau này.’ Tuy nhiên nếu chư
vị lại chấp chước vào việc dạy con th́
chư vị lại đi sang cực đoan khác. Điều tôi nói có nghĩa là kỹ
luật con cái th́ không có vấn đề ǵ, tuy nhiên chư
vị phải hành động có ư thức.
V: Có
phải chúng ta hiện hữu v́ chân lư của Phật Pháp
không?
Đ: Đề
tài của câu hỏi này rất là cao thâm. Trong quá tŕnh tu luyện, một
số tư tưởng của chư vị là
đúng. Để xát
định, Phật Pháp tạo ra tất cả môi
trường sống cho tất cả chúng sinh và ban cho con
người mạng sống.
Sự quan hệ là thế.
Tất cả chúng sinh chỉ có thể tồn tại
theo cách sống trong cănh giới của họ. Nếu chư vị là một
Đại Giác Giả có khả năng bảo hộ những
phần tử dưới tầng thứ của chư
vị, th́ có lẽ chư vị tồn tại cho nhiều
sinh mạng khác nữa.
Sự quan hệ là thế.
V:
Vừa khi bắt đầu đọc sách Chuyển
Pháp Luân th́ tôi buồn ngủ ngay...
Đ: Nếu
một trong các phụ đạo viên của chúng ta mà
hỏi câu này, tôi nghĩ rằng vị này không nên tiếp
tục làm phụ đạo nữa và nên để
người khác làm việc này trong thời gian hiện
tại. Tốt hơn là
chư vị lo học Pháp và thăng tiến trước
khi nhận việc phụ đạo trở lại. Bởi v́ chư vị cảm
thấy buồn ngủ vừa khi bắt đầu
đọc sách Chuyển Pháp Luân, như thế th́ chư
vị có thể cũng chưa đọc xong quyển sách
được lần nào cả.
Làm sao chư vị có thể làm việc phụ
đạo được?
Phụ đạo có nghĩ là giúp người khác,
nhưng làm sao chư vị giúp người khác đây? Những ǵ chúng tôi đang truyền
là Pháp. Các bài công pháp chỉ là
điều trợ giúp phụ để cho chư vị
đạt viên măn. Bất
kể là động tác tập luyện của chư
vị chính xác như thế nào, nếu không có Pháp chư
vị cũng không tu thành. Pháp
là điều chủ yếu nhất. Buồn ngủ khi đọc sách th́ không khác ǵ
buồn nghĩ khi ngồi thiền, vấn đề mà tôi
vừa giảng qua.
V:
Tại sao một số người có nghiệp
tư tưởng quá mạnh?
Và tại sao cứ một thời gian sau là lại tái
diễn.
Đ: Đây là
một hiện tượng thông thường. Để tôi nói cho chư vị
biết, tôi thấy rằng chư vị thật sự tu
luyện khá lắm, nhất là các cựu học viên,
gặp chư vị tôi mừng vô cùng. tuy nhiên chư vị có trở ngại như
nhau, đôi khi những ư tưởng xấu vẫn nổi
lên trong tư tưởng của chư vị. Có lúc chư vị có thể có
những ư tưởng rất xấu, và những ư
tưởng này càng ngày càng trở nên xấu hơn. Để tôi giảng cho chư
vị tại sao là như thế.
Trong quá tŕnh tu luyện, cũng như chư vị
đă biết, chúng tôi chuyễn hóa chư vị từ
tầng thứ siêu vi, từ căn bản cấu tạo
sự hiện hữu của chư vị. V́ thế phần của chư
vị mà đă được chuyễn hóa đă
đạt đến tiêu chuẩn và không c̣n mà phần con
người nữa; th́ phần này không thể tuân theo khi
phần con người của chư vị làm một
điều ǵ; nếu phần này mà tuân theo th́ không khác ǵ
một vị Thần làm việc xấu, và cũng
tương đương là người này đă bị
rơi xuống. Điều này
hoàn toàn không cho phép. Đó là lư do
mà chư vị phải liên tục tu luyện, những phần
của chư vị mà liên tục đồng hóa với
Pháp sẽ được tách ra.
Cũng giống như là những ṿng thân của
một cái cây, trong sự tu luyện chư vị phát triễn
từ ṿng từ ṿng, hướng về ṿng vỏ bên ngoài
của thân cây. Ṿng vỏ cây
là ṿng ở phía bên ngoài; v́ thế chư vị tu luyện
bản thân ḿnh từ phần mà đă hoàn toàn tu luyện và
phát triển ra cho đến phía ngoài. Phần mà đă hoàn toàn tu luyện là thiên liêng, và
phần mà chưa tu luyện là con người.
Tôi bắt đầu từ tầng
thứ siêu vi của sự hiện hữu của chư
vị; tức là, tôi chuyễn hóa từ nguồn gốc
sinh mệnh của chư vị.
V́ thế mà sự thay đổi bên ngoài không thấy
rơ. Nhưng để tu
luyện, chư vị phải kềm chế chính ḿnh cho
đến giây phút cuối cùng.
Tuy nhiên, cho đến khi mà sự thay đổi có
thể thễ hiện ra phía bên ngoài, những tư
tưởng của người thường vẫn c̣n
ở trong tâm của chư vị, và có lúc th́ các tư
tưởng này lại càng tệ.
Nhưng chư vị có thể kềm chế
chúng. Đó có nghĩa là phần
tự chủ của chư vị đang hoạt
động, trong khi trước kia chư vị không
thể kềm chế được. Chúng hiện hữu trong các tầng sâu thẩm,
v́ thế mà chư vị không kềm chế chúng. Mặc dù chư vị phát
hiện là các tư tưởng xấu nổi lên trong
đầu, nhưng chư vị có thể kềm chế
chúng và chủ động tư cách và tư tưởng
của chư vị trong quá tŕnh tu luyện. Đây là một trạng thái mà
chỉ xuất hiện trong tu luyện Đại Pháp.
Để bảo đảm cho chư
vị tu luyện không những bị quấy nhiễu
loại này, phần mà đă hoàn toàn tu luyện phải
được tách ra. Tuy nhiên
để bảo đảm cho chư vị có thể tu
luyện nơi người thường, những ǵ bên
ngoài chỉ bị yếu dần đi thôi. Giả thữ là phần mà đă
hoàn toàn tu luyện gồm có 100 lớp, th́ chỉ có một
lớp là có thể thay đổi ở bên ngoài. Đây là để dẫn chứng
điểm này theo tỷ lệ, phần ở bên ngoài thay
đổi rất ít. Mục
đích là để cho chư vị tu luyện nơi
người thường.
Nếu tất cả mà được lấy ra
hết và chư vị không c̣n một khái niệm hay tư
tưởng của con người, th́ bên ngoài của
chư vị cũng không c̣n là một người
thường nữa và chư vị cũng không thể tu
luyện nơi người thường được.
Để tôi nói cho chư vị biết
điều này: Nếu chư vị không có tư
tưởng của con người, th́ chư vị sẽ
biết người khác đang nghĩ ǵ, và chư vị
sẽ bị đủ loại quấy nhiễu. Mỗi một suy tưởng
của con người đều có động cơ
ở đằng sau, lẫn cả đằng sau mỗi
một cử động, mỗi một sự biểu
lộ, mỗi một hành động khôn ngoan hay xăo
huyệt. Hơn nữa
một số người có ư tưởng rất xấu,
và âm mưu để hại người khác. Một số người th́
nghĩ đủ điều xấu, như là ăn
cấp và những hành động dâm dục. Chư vị không thể nào
ở tại thế giới này.
Đồi bại đến như thế. Chúng tôi dùng h́nh thức tu
luyện này là nhanh nhất, v́ thế mà chư vị
mới có thể tu luyện nơi đây. Chúng tôi không cho phép phần mà
chư vị đă hoàn toàn tu luyện bị động
tới, chúng tôi tách phần này ra.
Và khi chư vị tiếp tục tu luyện, tiếp
tục đọc sách, liên tục đề cao nhận
định và hiểu biết của chư vị, th́
sẽ liên tục phát triển ra phía ngoài. Tức là, sự phát triển
sẽ tiến dần ra phía bên ngoài. Khi lớp phía ngoài chuyễn hóa xong là chư
vị viên măn. Cho nên
đừng bị các ư tưởng xấu này làm chư
vị năn ḷng. Tuy nhiên phải
chú ư: Nếu chư vị nghĩ, ‘Bây giờ Thầy đă
giải thích tôi hiểu rồi.
Thôi để bảo đảm cho tôi có thể tu
luyện nơi người thường, tôi cứ
để yên các ư tưởng xấu này.’ như thế th́
chư vị nuôi dưởng chúng và cũng giống như
là chư vị không tu luyện.
Sự quan hệ là thế.
V:
Thưa Thầy làm ơn giải nghĩa kỹ
thuật thần thông là ǵ?
Đ: Kỹ
thuật thần thông thay đổi từ tôn giáo này
đến tôn giáo khác và từ phương pháp tu luyện
này đến phương pháp tu luyện khác. Có các kỹ thuật thần thông
tại các tầng thứ khác nhau.
Thông thường mà nói th́ mỗi một phương
thức khác nhau được dùng trong các pháp môn tu
luyện hay để biểu diễn. Những loại đó là như thế. Các loại này gồm có trị
bệnh, trừ tà, v..v.
Chư vị muốn học các loại đó
để làm ǵ? Điều mà
chư vị đă học bao gồm tất cả; chỉ
có là những điều này không hiển hiện ra cho
chư vị thấy thôi.
Điều quan trọng nhất hiện tại là chính
chư vị phải thăng tiến và lập tức
trở về.
V:
Tam Giới có thể hiểu là cănh giới của
chư Thần, nhân loại và ma?
Đ: Tôi
đă giảng về Tam Giới trong nhiều lần
rồi. Và trong các sách của
chúng ta cũng có đề cập đến. Tam giới là một phạm vi
gồm có 3 phần: Cănh
giới ham muốn, cănh giới hữu h́nh và cănh giới vô
h́nh. Các sinh mệnh thể
trong phạm vi của Tam giới không được phép
tùy tiện rời khỏi đây.
Ngoài Tam giới, bất kể sinh mệnh thể nào
dù có uy lực thế nào cũng không được tùy
tiện bước vào. Đây là
nơi mà tất cả vật chất quan hệ
đến nhân loại tồn tại. Tất nhiên, nhân loại trong thế giới, các
chư thần, và ma đều ở trong cùng một nơi
này. Mặc dù các sinh mạng
thể này ở đó, nhưng không giống như chư
vị nghĩ. Tam giới là
một phạm vi mà thiên đàng sáng tạo. Các sinh mệnh thể nào mà
rơi vào Tam giới rồi th́ không được phép
trở về thiên đàng, và không thể nào rời khỏi
Tam giới; chỉ ngoại lệ cho những người
tu luyện. Không phải
những ai tu luyện là có thể rời khỏi Tam
giới. Rất nhiều
người không thể nào rời khỏi Tam giới, và họ
chỉ có thể ở lại trên quả địa
cầu hay ở tại các tầng thứ khác nhau trong Tam
giới. Các sinh mệnh
thể ở ngoài Tam giới không được phép tùy tiện
bước vào đây. Chổ
này là như thế. Là một
chổ khác thường.
Như các chư Thần nhận xét, đây là một
chổ nhơ nhớp nhất.
V:
Trong khi học Pháp, một số người luôn
bị buồn ngũ.
Đ: Ngũ
gụt trong khi học Pháp, chư vị ngũ gụt trong
khi đọc sách, chư vị cũng ngũ gụt khi
tập các bài công pháp. Vậy
là chư vị chưa đột phá giai đoạn
khởi đầu. Đây là
về vấn đề ư chí!
Cũng như chư vị biết, trong quá tŕnh tu
luyện, không những chỉ tất cả các yếu
tố mà tạo thành tâm tính con người đang cản
ngăn không cho chư vị đột phá ra khỏi con
người này, mà c̣n tất cả các yếu tố
tạo thành môi trường sống của con người
không để cho chư vị rời khỏi đây. Chư vị phải đột
phá vượt qua tất cả và chiến thắng
đủ loại thử thách.
Biểu hiện lớn nhất là các đau khổ mà
chúng tạo cho chư vị. Đau khổ đến qua
nhiều h́nh thức, và buồn ngũ là một trong
những yếu tố này.
Những ai không thể tu luyện hay những ai không
kiên tŕ th́ không nhận thức ra được đây là
một h́nh thức thử thách.
Chư vị không thể thọ Pháp, các yếu tố
này không để cho chư vị học Pháp, hơn
nữa chư vị lại không nhận thức rằng
đó là một thử thách cho chư vị. Chỉ trừ khi tâm của
chư vị không theo Pháp và chư vị không muốn tu
luyện, th́ tại sao chư vị không chiến
thắng? Phải tăng
cường ư chí của chư vị. Nếu một người có thể trở thành
Phật chỉ đột phá qua buồn ngũ, th́ tôi nói
quá dễ dàng. Làm sao chư
vị tu luyện bản thân nếu chư vị không
vượt qua một chút thử thách thế này?
V:
Thời gian tu luyện rất là giới hạn. Từ đây trở đi
nếu con cố gắng kiên tŕ, con có thể trở về
nhà với Thầy không?
Đ:
Đừng quan tâm về vấn đề này và
đừng nghĩ đến vấn đề này. Miễn là chư vị c̣n thời
gian tu luyện, chư vị phải hăng hái kiên tŕ tu
luyện bản thân ḿnh. C̣n
về vấn để trở về hay không trở
về nhà, chư vị có cơ hội để đi
về; ít ra chư vị cũng đang ngồi nơi
đây hôm nay và gặp mặt tôi, phải không? Chư vị vẫn c̣n cơ
hội. (Tiếng vỗ tay
nhiệt liệt) Chư vị vẫn c̣n cơ hội
miễn là thời gian này chưa kết thúc. Phải nắm lấy thời
gian này. Dùng thời gian [c̣n
lại] của chư vị cho có lợi ích là điều
mà chư vị phải chú tâm đến.
V:
Thưa, có những đệ tử nào viên măn mà không
mang theo bản thể không?
Đ: Tất
nhiên sẽ có một số người viên măn nhưng không
mang theo bản thể. Tôi
vừa nói là không phải tất cả mọi người
sẽ về Pháp Luân Thế Giới. Những ai mà về Pháp Luân Thế Giới
sẽ mang các cơ thể của họ về. Trong vũ trụ này, 99.9 phần
trăm những phương thức tu luyện trong quá
khứ và các thiên giới trong các thiên thể khác nhau không
cần các cơ thể này.
Không phải ai cũng quư trọng là có nhục thể
này. Rất nhiều thiên
giới hoàn toàn không cho chư vị mang cơ thể này
về nơi đó. Nếu
chư vị mang cơ thể của chư vị theo, th́
chư vị sẽ phá vỡ Pháp nơi đó, chư
vị phá vỡ Pháp ở tầng thứ đó, Pháp mà
chư vị đă hiểu và lănh ngộ được
từ Đại Pháp của vũ trụ. Ví dụ như Đức Thích Ca Mâu Ni giảng
‘Giới, Định, Tuệ’, là một biểu hiện
đến từ Đại Pháp của vũ trụ. Đó là một hệ thống
độc lập: Đức Thích Ca Mâu Ni ngộ Giới
Định Tuệ. Không phải
ai cũng cần mang nhục thể này đi theo. Chỉ có những ai đi về
Pháp Luân Thế Giới th́ mới cần mang các cơ
thể này theo.
Một điều nữa là một
số người muốn mang nhục thể này theo. Đây không khác ǵ là tư
tưởng của một người b́nh thường mà
phản ảnh ḷng sợ chết, ‘Có phải là tuyệt
vời khi tôi được mang theo tất cả và không
chết!’ Bất kể là
chư vị mang cơ thể của chư vị hay không,
chúng tôi sẽ để cho chư vị thấy giờ
cuối cùng khi chư vị đạt viên măn, một cănh
tượng lộng lẫy huy hoàng. (Tiếng vỗ tay
nhiệt liệt) Khi Đại Pháp chấm dứt nhiệm
vụ này, không có một tôn giáo nào mà có thể đo
lường được với [sự huy hoàng này]. Đừng quá vui mừng, chư
vị phải tu luyện cho đến điểm viên măn.
V:
Một người không ngồi được
thế kiết già là có liên hệ đến tầng
thứ tâm tính của họ phải không? Người thế này có viên măn
được không?
Đ: Tôi
biết có rất nhiều người, ngồi bán già mà
cũng không thể ngồi được nhưng sau
đó cố gắng ngồi được trong thế
kiết già. Tuy nhiên không
phải tôi nói rằng ngay sau khi rời khỏi đây là
chư vị phải có thể ngồi trong tư thế
kiết già. Miễn là chư
vị chú tâm cố gắng th́ được rồi. Tuy nhiên trong khía cạnh này
cũng có thể là một số người có nhiều
nghiệp hơn, tuy nhiên tất cả sẽ
được tiêu trừ và chuyển hóa đi. Không có ǵ trong thế giới này
là quan trọng hơn tu luyện.
Chư vị sẳn sàng chịu đựng bao nhiêu
thử thách để kiếm tiền, sẳn sàng chịu
đựng bao nhiêu thử thách cho bao nhiêu điều khác,
th́ tại làm sao chư vị không thể chịu
đựng được một chút này cho sự tu
luyện của chư vị?
Nếu chư vị, một người có cơ
thể đầy nghiệp, muốn trở thành một
vị Phật và muốn viên măn qua tu luyện, th́ có ǵ là
quan trọng hơn tu luyện không? Tâm của chư vị phải hướng
về đâu? Có phải
vấn đề là đây không?
C̣n về vấn đề chư vị cố
gắng thế nào để [ngồi thế kiết già]
trong lúc tu luyện, chúng tôi không đ̣i hỏi là chư
vị phải ngồi được trong lúc
đầu. Chư vị có
thể tập từ từ, th́ không có vấn đề ǵ
cả.
V:
Một số học viên cho rằng bài kinh văn
‘Nhổ tận gốc’’ có nghĩa là nhổ tận gốc
rể của quan niệm con người, và bài ‘V́ ai mà
chư vị tồn tại?’ có nghĩa là chúng ta tồn
tại cho Pháp. Thưa có
phải không?
Đ: Đừng đào xâu vào nguồn
gốc của các bài này.
Điều mà tôi muốn chư vị hiểu là hàm
nghĩa và những điều mà chư vị có thể
lănh ngộ được qua tu luyện. Chư vị không nên đào vào hàm
nghĩa bên ngoài của các chữ này. Tôi mới vừa giảng rằng nếu không có
một hàm nghĩa nào ở phía sau các chữ, th́ quyển
sách này không khác ǵ các quyển sách khác mà chỉ có những
chữ trên mực đen giấy trắng mà thôi. V́ đây là quyển sách Pháp,
nếu chư vị dẹp các ràng buộc chấp
chước của chư vị qua một bên và
đọc sách mà không có một khái niệm nào, th́ bất kể
là nhiều hay ít th́ sự lănh ngộ khẳn định là
đúng. Nếu chư vị
đọc sách với những quan niệm mà chư vị
không thể vứt đi, hay là t́m lư do để biện
hộ hay lư do để che đậy những thiếu sót
của chư vị, nếu chư vị đọc sách
với ư tưởng như thế, th́ chư vị sẽ
không tiếp nhận được ǵ cả. Dù chư vị lănh ngộ
được nhiều hay ít, th́ sự lănh ngộ của
chư vị sẽ không bị sai lệch đi. Nhưng nếu chư vị
đọc sách với những ràng buộc chấp
chước mà chư vị không thể vứt đi, th́
hoàn toàn chư vị không thấy chi cả, và chư vị
cũng chỉ có khả năng t́m ṭi trong hàm nghĩa
của các chữ và tranh cải với người khác mà
thôi. Đọc với tâm thanh
tỉnh; tôi bảo đảm chư vị sẽ biết
được những ǵ chư vị được
biết.
Những ǵ tôi viết xuống trong giai
đoạn vừa qua rất là mơ hồ. Tôi cố ư viết như
thế. Tôi không muốn gây
trở ngại lớn hơn cho sự tu luyện của
chư vị. Càng giảng rơ
chừng nào, th́ khó khăn và trở ngại cho chư
vị càng to. V́ thế,
một số điều được an bài là cố t́nh
để cho chư vị tự ḿnh giác ngộ. Tôi mà giảng nghĩa rơ ràng cho
chư vị th́ quá tŕnh tu luyện của chư vị
sẽ không êm suôi đâu. Trong
khi các thử thách mà chư vị đă ngộ
được trở nên nhỏ hơn, th́ các thử thách
mà chư vị bị khó khăn không vượt qua nổi
lại trở nên lớn hơn.
Đừng nghĩ rằng chư vị nghe thêm [tôi
giảng] là điều tốt.
Toàn bộ Pháp đă được trao truyền cho
chư vị. Điều c̣n
lại là để xem tâm thái tu luyện của chư
vị như thế nào.
V:
Thưa tôi phải làm ǵ để cho trung tâm phụ
đạo trở thành một môi trường tu luyện
chân chính?
Đ: Không có
một quy luật về vấn đề này. Chúng ta không có luật lệ hay
giới hạn nào. Tuy nhiên
về vấn đề trung tâm phụ đạo, tôi
đă cho biết ư kiến của tôi về phẩm
chất của người phụ đạo trong các bài
văn ngắn (Bài mà chư vị gọi là kinh văn),
chư vị nên đọc các bài này để tham khảo. Nếu chư vị muốn nâng
cao môi trường trung tâm phụ đạo của chư
vị để có thể đạt đến một
tầng thứ nào đó, nếu các học viên không theo
kịp th́ không thể được. Và chư vị cũng không thể dùng luật
lệ hay khuôn khổ nào để hạn chế họ
được. Giới
hạn bên ngoài không thể thay đổi tâm con
người, tất cả đều là giả. Bởi v́ chúng ta có học viên
mới tham gia mỗi ngày, cănh giới nói chung của nơi
tập của chư vị sẽ không bao giờ
đạt đến trạng thái thiêng liêng. Trung tâm phụ đạo của
chư vị sẽ luôn luôn là một nơi mà con
người đến tu luyện; nhưng cùng lúc chư
vị lại không giống họ.
Đây là v́ phần của chư vị mà đă hoàn toàn tu
luyện, phần mà đă trở thành Thần, đă
được tách ra rồi.
Đó là tại sao công việc của chư vị
rất khó khăn, tâm tưởng của con người mà
chư vị đối diện th́ phức tạp. Khẳn định là
thế. Đó là tại sao chư
vị vẫn c̣n có thể tu luyện. Làm việc ǵ cũng phải chiểu theo Pháp và
t́m bên trong chính cá nhân ḿnh trước để xem rắc
rối xảy ra chỗ nào, sau đó nh́n vào nguyên nhân
của sự rắc rối này.
Thế này th́ tôi nghĩ rằng chư vị có
thể làm việc ǵ cũng thành công.
V:
Làm sao chúng tôi có thể nâng cao sự lănh hội
của chúng tôi từ quan điểm căm nhận đến
quan điểm có lư trí.
Đ: Không có
một h́nh thức nào biểu hiện nơi người
thường để làm việc này. Khác với phương cách học từ lư
thuyết. Khi sự lănh
hội của chư vị trở nên lư trí, th́ chư
vị sẽ phát hiện rằng chư vị hiểu
được mà không hay biết.
Tuy nhiên sau đó không bao lâu th́ sự lănh hội này
lại mờ đi. Đó là v́
phần lănh hội của chư vị đă đạt
đến tiêu chuẩn và được tách rời đi
khi chư vị lănh hội được. Sau đó ngay tức thời,
chư vị cảm thấy chư vị không c̣n hiểu
nữa. Đó là tại sao chư
vị phải học Pháp thường, học Pháp liên
tục. Một số chư
vị có thể thuộc ḷng Pháp.
Tại sao sau một thời gian chư vị lại
quên đi những phần mà chư vị đă nhớ
thuộc ḷng? Bởi v́
phần mà chư vị nhớ thuộc ḷng [những ǵ
trong] sách đă hoàn tất tu luyện rồi và đă
được mang đi rồi.
Phần c̣n lại là phần mà chưa hiểu, v́
thế mà chư vị cần phải học Pháp liên
tục.
V: Có
phải là các học viên người Trung Hoa c̣n hơi kém
th́ phải học sách Chuyển Pháp Luân tiếng Hoa
để thăng tiến lên?
Đ:
Điều này không c̣n là vấn đề nữa. Bây giờ chúng ta đă có
nhiều bản phiên dịch qua nhiều ngôn ngữ. Nếu mà một người
chỉ thăng tiến v́ học sách tiếng Hoa, th́ chúng ta
đâu có cần phiên dịch sách sang tiếng Anh, Ư, Nga,
Đại Hàn v..v để làm ǵ.
Nói cách khác th́ đọc các sách không phải là
tiếng Hoa chư vị vẫn có thể thăng tiến
và viên măn. Và nếu chư
vị kiên tŕ cố gắng th́ cũng không khác chi. Không có khác chi. Những ǵ đă được
phiên dịch [sang các ngôn ngữ khác] chỉ là những
chữ bên ngoài, trong khi hàm nghĩa phía sau của các chữ
mới có tác dụng.
V:
Tôi quyết tâm thành công trong sự tu luyện. Điều này có tính là chấp
chước không?
Đ: Nếu
chư vị quyết tâm thành công trong sự tu luyện,
đó không kể là một chấp chước. Đó là phản ảnh của
đặc tính nguyên thủy tốt nhất của chư
vị. Nhưng nếu chư
vị nghĩ về việc này mỗi ngày, ‘Tôi muốn
đạt viên măn’, và làm ǵ cũng nghĩ về
điều này, th́ tôi nói đây là một chấp
chước. Miễn là
chư vị có ước vọng này, là đủ
rồi. Điều c̣n lại là
để cho chư vị kiên tŕ và tu luyện! Nếu tâm của chư vị
cứ nghĩ đến viên măn, bao nhiêu điều mà
đáng lẽ chư vị tu luyện được
sẽ mất đi? Th́ có
phải đây là chấp chước không?
V:
Đọc các bài kinh văn của Thầy ‘Đối
thoại với ‘Thời Gian’ ’, một số học viên
bị ám ảnh với thời gian. Chúng ta xem khuynh hướng này như thế nào?
Đ: Từ
câu hỏi vừa nêu lên, tôi có thể nói rằng nếu
một số học viên nh́n thấy một vị với
h́nh giáng thần tiên đến để chỉ
đạo sự tu luyện, th́ họ sẽ theo. Có phải là nguy hiễm không? Đây có c̣n là một vấn
đề nhỏ không? Để
tôi cho chư vị biết bất cứ các vật
chất to lớn nào trong thiên thể này cũng là một
vị thần. Nhân loại
nghĩ rằng thời gian là một khái niệm. Mặt trời lên, màn đêm
xuống, ban ngày đến, đồng hồ tíc tắc,
vật chất biến đổi, trái cây thối rữa
nhanh chóng trong thời tiết nóng bỏng, mùa màng phát
triển, bốn mùa thay đổi, tất cả
dường như là sự diễn đạt của
thời gian. Con người
nghĩ thời gian là một khái niệm. Tuy nhiên thật sự th́, tôi có
thể cho chư vị biết rằng tất cả
mọi việc xảy ra là qua sự khống chế
của chính ‘Thời gian’. Là một
vị thần. Đến cả
sự việc như là mặt trời lên, mặt trời
xuống, tốc độ của quả địa
cầu vận chuyển chung quanh mặt trời là do
Thời gian tạo ra. Tuy nhiên
Thời gian rất là phức tạp. Mỗi một chiều không gian là có thời gian
khác nhau. Môi trường mà
lớn hơn th́ có thời gian của môi trường
lớn hơn, và đến cả môi trường lớn
hơn nữa cũng có thời gian độc lập khác
nhau của phạm vi nhỏ hơn. Nói cách khác th́ có nhiều yếu tố vô cùng
phức tạp. Chúng tôi
thường nói đến là không gian-thời gian. Khái niệm của thời giant
hay đổi trong các chiều không gian khác nhau.
Cũng như con người hiện
đại và các khoa học gia hiểu biết, điều
mà tôi giảng về ‘một tinh cầu là xa từ 150 ngàn
năm ánh sáng’ chỉ là một khái niệm dùng để
giải thích cho chư vị.
Thật ra th́ tất cả những ǵ họ nói là
sai. Các tinh cầu khác nhau có
khối trường chung quanh riêng rẽ và có thời gian
riêng biệt. Và có các môi trường
khác nhau trong không gian giữa các tinh cầu khác và quả
địa cầu của chúng ta.
Thời gian cũng thay đổi trong các môi
trường khác nhau. Trong
chiều không gian của quả địa cầu chúng ta và
các tinh cầu mà trông thấy được hiện
hữu, nếu chư vị tính ra khoảng cách bằng
cách dùng kích thước hiện nay của thời gian chúng
ta, th́ không đúng chi cả.
Di chuyển từ một tinh cầu qua một tinh
cầu khác, tốc độ đi chuyển không liên
tục. Thật ra mỗi
một khoảng dải rộng khác nhau th́ có thời gian
trường khác nhau, hay là không gian-thời gian mà chúng ta
gọi. Tốc độ di
chuyển khởi đầu th́ rất cao, ‘soa’ một
cái. Tuy nhiên nó dần dần
chậm lại khi tiến gần đến quả
địa cầu chúng ta.
Sự kiện là thế.
Và khi tốc độ di chuyển này tiến nhập
vào các các không gian trường khác nhau, nó có thể trở
nên nhanh hay chậm lại, liên tục thay đổi
tốc độ di chuyển.
Khoa học hiện đại không thể hiểu rơ
nhiều điều. Thời
gian khống chế rất nhiều điều. Th́ có phải thời gian là
một vị Thần không?
V:
Trong khi học bài nhóm với nhau, các phụ
đạo và học viên trong một số nhóm bàn luận
những chuyện không thích hợp.
Đ: Khi
chư vị học Pháp, chư vị phải chú ư học
Pháp. Đừng phê b́nh về
Pháp, đó không khác ǵ là chư vị bảo các học viên
định nghĩa Pháp.
Chư vị có thể nói về sự thiếu sót của
chư vị từ quan điểm của Pháp. Hay là chư vị có thể nói
rằng ‘Ô, tôi nhận thức điều này hay.’ Nói như thế th́
được. Nhưng tôi
cần phải nhắc nhở chư vị rằng tôi
không khuyến khích chư vị làm như thế
thường. Điều mà tôi
muốn thấy nhiều nhất là chư vị phải
thường đọc quyển sách Chuyển Pháp Luân hay là
sách Đại Pháp khác, đọc từ đầu đến
cuối. Cứ đọc các
sách ấy, và nếu có một chữ nào chư vị không
hiểu, th́ người khác có thể giải thích hàm
nghĩa sơ đẳng bên ngoài của chữ ấy. C̣n về hàm nghĩa sâu phía sau các
chữ, chư vị không có khả năng để
giải thích. Ai cũng có
sự hiểu biết riêng của họ. Có thể chư vị hiểu
thế này, trong khi th́ người kia hiểu thế
khác. Và có thể là chư
vị lại bắt đầu tranh cải với
nhau. Chư vị làm ơn
đừng làm điều ấy.
Văn của tôi viết bao gồm các
hàm nghĩa của biết bao nhiêu tầng thứ rất
cao, và các hàm nghĩa ấy bao gồm một phạm vi
rất rộng lớn. V́
thế chư vị không thể nào diễn giải
được đâu. Chư
vị có thể giải thích những ǵ chư vị
hiểu, tuy nhiên có thể người khác không đồng
ư. Ai cũng có sự hiểu
biết riêng của ḿnh, và sự hiểu biết của
người này khác với người kia bởi v́
tầng thứ của họ khác nhau. Miễn là chư vị giữ tâm thanh tỉnh,
đọc sách và học Pháp mà trong tâm không có một khái
niệm nào, dù cho chư vị cảm thấy rằng
chư vị không hiểu, bảo đảm sự
hiểu biết của chư vị sẽ không bị sai
lệch. Tuy nhiên hiểu
được bao nhiêu hay biết được bao nhiêu thật
ra đó là như thế. Yêu
cầu một học viên mới vừa mới học
tập phải hiểu tất cả những ǵ trong
Đại Pháp th́ không thực tế.
V:
Trong kinh văn ‘Chư vị tồn tại v́ ai?’,
Thầy có ư rằng chúng ta tồn tại cho chân lư của
vũ trụ hay là cho đặc tính nguyên thủy của
sự trong sạch và ngây thơ?
Đ: Chư
vị lại đào xâu vào xác chữ nữa rồi. Tôi nói rằng chư vị
phải tồn tại cho bản thân chư vị! (Vỗ tay) Nếu chư vị
không muốn tu hay không muốn viên măn, th́ tồn tại cho
ai có nghĩa lư ǵ không? Sự
tu luyện và sự viên măn của chư vị có phải
là hai yếu tố chính cho chư vị giải thoát
không? Thật ra, điều
mà tôi giảng là bảo chư vị rằng kiên tŕ và không
bị ảnh hưởng bởi các quấy nhiễu trong
quá tŕnh tu luyện là trách nhiệm cho bản thân chư
vị phải không? Chư
vị phải trách nhiệm đối với chư
vị! Đừng để cho
những người quấy nhiễu khống chế
chư vị hay là sống v́ những người này. Ư của tôi là thế.
V:
Khi chúng tôi tập các ‘bài công pháp đứng’ ở
nơi tập luyện theo nhạc tập của Thầy,
một số người th́ ngồi thiền. Thưa có được không?
Đ: Tôi
nghĩ rằng tốt nhất th́ nên tập chung một bài
với nhau. Bởi v́ chư
vị tập cùng một nhóm với nhau, th́ tốt nhất
là chư vị tập chung một bài với nhau. Nếu chư vị cho rằng
chư vị muốn ngồi thiền bởi v́ chư
vị đă tập xong bài công pháp đứng rồi, th́
không sao. Chúng tôi không bắc
buộc chư vị là phải làm theo một cách nào
đó. Tuy nhiên, v́ chư
vị tập chung với nhau, tốt hơn hết là
tập chung bài với nhau.
Chư vị sẽ phát hiện rằng khi các
động tác phù hợp với nhau, th́ khối trường
sẽ to hơn và năng lực mạnh hơn, và tay
của chư vị sẽ bay bổng theo.
V:
Khi học Pháp, đọc sách lớn lên hay trong im
lặng th́ cũng có tác dụng như nhau phải không?
Đ: Không có
ǵ khác biệt cả. Sự
khác biệt là người đọc thích đọc
kiểu nào. Một số
người cảm thấy họ không thể nhớ
những ǵ khi họ đọc lớn. Một số khác th́ cho rằng đọc
lớn th́ nhớ nhiều hơn.
Sự khác biệt là tùy theo sở thích của mỗi
người. Cả hai cách
đều có tác dụng như nhau tùy theo hoàn cảnh
của chư vị.
V:
Một số người nghĩ rằng đọc
sách từ đầu đến cuối có nghĩa là
mọi người cùng đọc lớn với nhau. Thưa sự hiểu biết này
có giới hạn phải không?
Đ: Đọc
sách từ đầu đến cuối không có nghĩa là
đọc lớn lên, cũng không có nghĩa là đọc
với giọng nhỏ đi, cũng không có nghĩa là
đọc thầm. Chư
vị có thể đọc bất cứ cách nào chư
vị thích, cách nào mà chư vị cảm thấy thoải
mái. Khi đọc sách cách nào
chư vị cảm thấy thoải mái th́ cứ làm.
V: Có
phải các nguyên tử là phân tử thô nhất tại
bề ngoài của Phật thể phải không?
Đ: Tôi dùng
danh từ của con người để giảng Pháp. Các phân tử đó có giống
với nguyên tử của chúng ta không? Không. Phân tử
cần thiết không phải là vật chất hữu
cơ [thấy/sờ được] của vật
chất từ không gian của chúng ta, mà là vật chất
thích hợp trong không gian của [Phật thể ấy],
rất là cường mạnh.
V:
Khi một người mất đi [lâm chung], lớp
phân tử to nhất sẽ rời ra. Sau đó th́ các cơ thể trong các không gian khác
vẫn c̣n được cấu tạo bởi các phân
tử, nhưng không phải loại to, phải không?
Đ: V́ con
người phải trải qua luân hồi trong Tam giới,
tất cả cơ thể trong Tam Giới được
gọi là cơ thể con người, và tất cả các
phân tử trong Tam Giới được gọi là phân
tử, chỉ có kích thước là khác nhau v́ thế mà
tạo ra các chiều không gian khác nhau; tuy nhiên hoàn toàn không
phải là thế.
V:
Nơi nào có Phật là nơi đó có quỷ. Trên tầng thứ cực
rất cao cũng vậy phải không?
Đ: Không có
quỷ trên tầng thứ cực rất cao. Tuy nhiên cũng có sinh mệnh
tương phản đủ loại khác nhau. Vũ trụ này bao la vô cùng và
ngoài sức tưởng tượng của chư vị,
và không phải là điều mà chư vị có thể h́nh
dung ra được với tư tưởng con
người.
V:
Để loại bỏ tâm ganh tỵ th́ có cần
phải thay đổi cá tính hướng nội của
một người không?
Đ:
Hướng vào nội tâm là một vấn đề
cá tính, mà ganh tỵ không có liên hệ trực tiếp
với cá tính. ‘Tôi là một
người hướng nội.
Tôi không thích tṛ chuyện, và tôi không ghanh tỵ với
người khác’, có rất nhiều người như
thế này phải không?
V:
Chúng tôi không có tổ chức hoạt động nào
để gây ănh hưởng cho sự tu luyện của
các học viên, hay là gây ănh hướng đến việc hồng
Pháp và học Pháp. Đây có
phải là từ tâm lo sợ không?
Đ:
Điều tốt nhất nếu các học viên chúng ta có
thể kiên tŕ tu luyện. Tuy
nhiên đôi khi, các hoạt động trong nhóm tổ
chức, các khóa tập chung, hay là Pháp hội, tất cả
là một phần trong sự tu luyện của chư
vị. Nếu căn bản
là để bảo vệ môi trường tu luyện
của Đại Pháp để tránh không bị thiệt
hại th́ không sai. C̣n nếu
trong tâm chư vị thật sự là lo sợ, th́
điều này có liên hệ đến tâm tính của chư
vị.
V:
Một người bị mất một cánh tay
tập nơi tập luyện [của chúng ta] có mang ănh
hưởng không tốt cho Đại Pháp không?
Đ: Không,
người này không [mang ănh hưởng chi cả]. Không sao cả.
V:
Bạn cùng trường của tôi tranh đua
để lấy bằng cấp, và tốn rất
nhiều th́ giờ. Tôi không muốn
lấy bằng tiến sĩ.
Đ: Tôi nói
rằng sự suy nghĩ của chư vị hơi quá
cực đoan, tôi đă bảo với chư vị
rằng trong sự tu luyện của chư vị, chư
vị phải phù hợp tối đa với cách sống
của người thường.
Bất kể là một bằng cấp hay là nổ
lực của chư vị hoàn thành một việc ǵ,
đó là khuynh hướng để cho chư vị
thấu hiểu Pháp nhiều hơn. Mà c̣n giúp chư vị trong việc hồng Pháp và
hiểu Pháp trong tương lai, và có liên quan tới
đời sống cá nhân của chư vị trong
tương lại. Miễn
là sự tu luyện của chư vị chưa chấm
dứt, chư vị phải tối đa phù hợp với
cách sống của người thường trong khi chư
vị tu luyện, làm điều đó không có ǵ sai
cả. Hơn nữa, học
bằng tiến sĩ hay học lấy một bằng
cấp nào đó không gây ănh hưởng ǵ, bởi v́ chư
vị tu học Pháp. Học
lấy bằng tiến sĩ hoàn toàn không có ănh hưởng
ǵ đến việc học Pháp của chư vị. Đó là tùy vào chư vị cân
bằng sự việc của hai bên như thế nào. Không có vấn đề ǵ
cả. Rất nhiều
người trong chư vị đă làm cách như thế,
và nhiều học viên mà đang đi học đă làm như
thế. Bằng chứng là có
rất nhiều người tu luyện trong chúng ta,
người mà có kiến thức cao hiểu Pháp rất
nhanh và cở mở, bởi v́ tôi dung ḥa kiến thức
của con người hiện đại trong khi truyền
Pháp. Tôi thấy sự khác
biệt trong những người mà học vấn kém
một chút. Nếu trong
chư vị không ai vào học trường tiến sĩ,
th́ người ta sẽ cho rắng Pháp Luân Đại Pháp
thiếu người tài năng trong xă hội người
thường. Chư vị đâu
có muốn mang thiệt hại cho Pháp của chúng ta phải
không? Đừng làm cách như
thế; có nhiều nguyên nhân về vấn đề này. Làm những ǵ tôi bảo chư
vị làm. Miễn là chư
vị chưa viên măn, cứ tiếp tục làm những ǵ
chư vị cần phải làm.
V:
Vật chất mà nhỏ hơn siêu vi mà Thầy đă
giảng trong bài ‘Đối thoại với [thần]
Thời-gian’ có ư ǵ?
Đ: Ư tôi
nói là điều mà chư vị không có khả năng
tiếp nhận bây giờ. Ư
tôi nói về những vị Thần khác và các vị
Thần ở tầng cao hơn.
Vũ trụ này bao la vô cùng.
Không thể dùng khái niệm con người để
diễn tả vật chất vĩ đại
được. Làm sao chư
vị có thể nói về vấn đề này, dù cho chư
vị dùng hết ngôn ngữ con người, chư vị cũng
vẫn không diễn tả được? Dù cho chư vị tu đạt
viên măn rồi, chư vị vẫn không thể biết
được những ǵ cao hơn tầng thứ của
chư vị. Chánh Quả cao
quư mà chư vị lănh ngộ sẽ chỉ định trí
tuệ cao quư của chư vị.
Đó là điều mà chư vị sẽ đạt
được qua sự tu luyện và đó là điều
chỉ định từ tầng thứ của chư
vị.
V:
Những người không tập luyện Pháp Luân
Phật Pháp nhưng trong cuộc sống hằng ngày tâm tính
của họ rất tốt, tương lai của họ
ra sao?
Đ: Họ
cũng vẫn tiếp tục luân hồi trong sáu ngă. Chư vị cho rằng
điều ǵ khác sẽ xảy ra?
Dù cho tâm tính của họ tốt thế nào, đó
cũng chỉ là căn cứ vào tiêu chuẩn của
người thường mà thôi, phải vậy không? Khi so sách với tiêu chuẩn
của Pháp có thể là không tốt.
V:
Đôi khi qua Thiên Mục tôi nh́n thấy điều
tốt và điều xấu.
Tôi không thể tham gia nhóm đọc sách và tập
luyện. Tôi đau ḷng v́ không
thể vượt qua chướng ngại này.
Đ: Khi
chư vị thấy điều ǵ đừng để
cho tâm của chư vị bị lay động, dù cho
đó là tốt hay xấu, tâm của chư vị sẽ
bị lay động. Nh́n
những ǵ chư vị thấy th́ không sao, nhưng
đừng suy nghĩ về những điều ấy và
đừng bị lôi cuốn theo những điều
ấy. Xem như là chư
vị đang xem xi nê. Th́ nó có
ảnh hưởng sự tập luyện của chư
vị không? Tôi không nghĩ như
vậy. Nếu điều ǵ
mà ảnh hưởng đến sự tập luyện của
chư vị, th́ đó là v́ tâm chư vị đang bị
lay động bởi v́ chư vị đang cố
gắng phân biệt điều ǵ [chư vị thấy] là
tốt để chư vị theo và cố gắng phân
biệt điều ǵ là xấu để chư vị
không theo. Theo ai cũng không
tốt. Dù cho họ tốt
thế nào, theo họ là không tốt. Họ không thể chỉ đạo chư
vị đến viên măn được. Để tôi nói cho chư vị
biết: Trong thế giới này không có một vị
Thần nào mà cứu độ con người ở
đây. Khi Pháp vĩ
đại phổ truyền nơi đây, ai mà đến
để quấy nhiểu th́ sẽ bị rơi
xuống, cũng như phá hoại Đại Pháp của vũ
trụ. Không kể là một
vị Thần, một vị Phật, hay một vị
Đạo to lớn thế nào, họ sẽ phải bị
rơi xuống.
Nhân loại bị xa đọa đă
từ ngàn xưa. Nhân phẫm
của nhân loại, khoa học của nhân loại, và
tất cả những ǵ của nhân loại ngày nay không
phải là điều mà nhân loại nên có
được. Nếu Pháp
này không được truyền ra, có lẽ là nhân loại
đă bị tiêu hủy từ thuở nào rồi. Thành, tựu và hoại tồn
tại trong vũ trụ. Có
thể chư vị không chấp nhận là có đại nạn,
tuy nhiên tất cả mọi người lẫn cả các
nhà khoa học hiện đại đă nh́n thấy biết
bao nhiêu tinh cầu trong vũ trụ bị nổ tung. Th́ quả địa cầu này
cũng có thể bị nổ không? Tại sao chỉ có các tinh cầu khác bị
nổ? Tất nhiên
điều như thế hoàn toàn sẽ không xảy ra cho
quả địa cầu của chúng ta. Tôi chỉ giản dị diễn
giải nguyên lư này.
V:
Trong sự cấu kết của các nguyên tử
để cấu thành các phân tử như đă
được giảng trong Giảng thuyết tại Mỹ
Quốc và Giảng thuyết tại Sydney, có 200 ngàn hay 2
triệu nguyên tử? Cái nào là
đúng?
V: Cả
hai đều đúng. Đến
cả 20 triệu cũng vẫn không sai. Tư tưởng con
người có khuynh hướng nh́n mọi việc theo
một chiều không gian. Có
rất nhiều từng lớp phân tử. Bởi v́ những ǵ khoa học
hiện đại hiểu biết chỉ là phổ thông,
tôi dùng những danh từ của khoa học hiện
đại để giảng về các điều này. Nếu chư vị phải dùng
con số th́ chư vị có thể lấy số 200 ngàn;
nhưng cũng vẫn không đúng. Chỉ có phân tử thôi mà cũng có nhiều
lớp rồi, và các phân tử đủ mọi kích
thước.
V:
Về vấn đề chưng bày và sùng bái các
tượng Phật, một số người cho rằng
các tượng Phật có Pháp thân của Thầy trên đó,
trong khi một số người khác th́ cho rằng có Pháp
thân của vị Phật trên tượng Phật
Đ: Tôi vừa giảng rằng không có một vị
Phật nào đang cứu độ người nơi
đây. Th́ có ǵ trên các tượng
đó? [Có những
người nh́n thấy] một số tượng
Phật có Pháp thân của vị Phật nguyên thủy, tuy
nhiên rất hiếm. Hơn
nữa, chỉ có các tượng trong các chùa cổ mới
có Pháp thân của vị Phật nguyên thủy. Để đăm trách việc này, tôi
đă hoàn tất việc của tôi ở trên đó trước
khi trở xuống đây để lo việc trong không gian
nhân loại này và trong Tam giới.
Trong khi tôi làm việc này, kết quả là những
vị nào mà bị giữ ở đây th́ không thoát ra
được; c̣n những vị nào mà không bị giữ
ở đây th́ không có Pháp thân.
Nhưng ai mà bị giữ ở đây th́ họ
cũng không liên hệ hay làm ǵ cả. Khi họ thấy chư vị tu luyện khá
tốt, có lẽ họ không làm ǵ khác hơn là chỉ nói
với chư vị vài lời.
Tuy nhiên hoàn toàn họ không liên hệ ǵ.
V:
Một số người cho rằng tượng
great Buddha của Heavenly Altar có Pháp thân của Thầy trên
đó v́ thế mà tượng này đại diện cho
Thầy.
Đ: Khi tôi vừa đến Hồng
Kông, tôi phát hiện rằng trên tượng Phật này không
có vị Phật nào cả, và cũng chưa
được khai quang. Tuy
nhiên có thứ nhớp nhúa ở trong đó, v́ thế mà tôi
thanh lư sạch chúng đi.
Bởi v́ tôi tẩy sạch tượng này, nên Pháp
thân của tôi ngự trên đó.
Đă xảy ra như thế.
V́ quá nhiều người sùng bái tượng này, làm
sao mà có thể để cho họ sùng bái những thứ
nhớp nhúa đó? Hơn
nữa, tượng này có h́nh ănh của một vị
Phật. Đó là tại sao tôi
phải giải quyết việc này.
V: Vừa khi tiến
sang Xuất Thế Gian Pháp, có phải là cơ thể
[của người tu luyện] vẫn c̣n có triệu
chứng của nghiệp bệnh phải không?
Đ: Không.
Tuy nhiên cơ thể của các người tu
luyện chúng ta ngày nay có khá nhiều thứ hổn loạn
bên trong; cho nên tất cả đều đang
được chỉnh lại.
Trong bất cứ đường lối tu luyện
chân chính nào, khi người tu vượt qua Tam giới,
triệu chứng có nghiệp bệnh không c̣n xuất
hiện trong cơ thể nữa, hoàn toàn không có. Tuy nhiên trước khi họ đạt
Chánh Quả họ cũng vẫn phải bị thử
thách qua mâu thuẩn với người khác và các thử
thách về tâm tính trong xă hội người thường
này cho đến ngày viên măn.
V:
Trong cuộc đàn áp tại Bắc Kinh và các cuộc
đàn ác tương tự như thế, những
người mà chân chính và kiên tŕ tu luyện th́ sao?
Đ: ‘Về những người mà
chân chính kiên tŕ tu luyện th́ sao?’
Chư vị có ư ǵ?
Dường như chúng tôi đây không ai hiểu
chư vị có ư ǵ cả. Có
phải chư vị có ư nói rằng chư vị đă
không tham gia trong cuộc đàn áp đó, và ư nói rằng
chư vị ‘kiên tŕ và chân chính tu luyện?’ Nghe giống như là chư
vị viện cớ và biện họ là ḿnh đă mất
đi một cơ hội để đạt viên măn. Đến cả tôi mà chư vị
cũng dối trá. Tôi không
thể giảng thêm các nguyên lư rơ ràng hơn nữa. Mỗi một sự t́nh, mỗi
một cơ hội quan trọng như thế là bài thi
tốt nhất và là cơ hội tốt nhất cho các
học viên dùng đó mà đứng lên tiến về viên
măn. Một số trong chúng ta
đă có thể đứng lên; một số th́ cảm
thấy [rằng họ làm đúng] bằng cách không lay
động v́ đang chân chính tu luyện. Nếu viên măn cận kề và
chư vị cũng vẫn không lay động, th́ tôi
nghĩ rằng cái ǵ mới làm cho chư vị lay
động đây. Chư
vị thật sự không muốn đạt viên măn và
chỉ muốn tu luyện mà thôi.
Th́ chư vị tu luyện để làm ǵ? Chứ không phải chư vị
tu luyện để đạt viên măn sao? Thật sự chư vị
đang viện cớ cho cá nhân ḿnh, và đang viện
cớ [để bào chữa] cho một chấp
chước nữa của chư vị. Đây không phải là chân chính tu
luyện và cũng không phải là giữ không bị lay
động. Trong mọi hoàn
cảnh của cuộc sống hằng ngày của chư
vị, thật sự là chư vị có hành xử như
một người chân chính tu luyện và giữ không
bị lay động không?
V: Tôi thấy Thầy
trong công viên và khi đó Thầy nh́n
nghiêm nghị lắm. Tôi
cũng vẫn c̣n không an tâm.
Tôi sợ không dám gặp Thầy nhưng tôi lại
muốn gặp Thầy rất nhiều.
Đ: Tôi không nghĩ rằng tôi
thường có vẽ nghiêm nghị. Khi tôi ở bên Đức, Pháp và tại buổi
họp chia xẽ kinh nghiệm ở Âu Châu, tôi cố ư nói
một điểm này: ‘Miễn là chư vị học và tu
luyện, bất kể chư vị đă từng phạm
lỗi lầm ǵ, tôi cũng sẽ cứu chư vị.’ Tôi đă nói rằng tôi mở
rộng một cánh cữa to vô cùng. Thật ra, cữa mở rộng đến
độ mà không c̣n cữa nữa. Tôi chỉ nh́n vào tâm và tư tưởng con
người. Đừng suy
nghĩ nhiều quá. Tôi không
bao giờ có một cảm tưởng thương hay ghét
một người nào. Dù
chư vị nói tôi tốt hay xấu, tâm của tôi cũng
không bị lay động, v́ thế tôi có thể
đọc được tư tưởng của chư
vị. Nếu chư vị
muốn và có khả năng tu luyện, tôi sẽ bảo
hộ chư vị.
V: Có một học viên
mới bị bệnh tâm thần, như thế nào th́
được xem là bệnh tâm thần hay là trong gia
đ́nh người này bị bệnh tâm thần?
Đ: Có phải là nhà thương
đă xem bệnh rồi không?
Bệnh tâm thần có liên hệ với cử chỉ
hành động, đầu óc hổn loạn, không biết
chính ḿnh là ai. Pháp của chúng
tôi là được trao truyền cho một người
để cứu Chủ Nguyên Thần (zhu yuanshen) của
họ. Nếu một
người đến cả chính bản thân ḿnh mà không
biết ḿnh là ai th́ tôi trao truyền Pháp này cho ai đây? Đây chính là nguyên nhân mà chúng tôi không
thể cứu độ họ.
V: Trong khi học Pháp và
tập các bài công pháp, tôi có ư nghĩ chống lại
Pháp. Những ư tưởng
này là khái niệm mà đă tiếp thu sau khi được
sinh ra. Trong tương lai các ư
tưởng đó có c̣n ănh
hưởng tôi không?
Đ: Các ư tưởng đó có c̣n ănh
hưởng chư vị trong tương lai không? Có phải là chư vị đă
bị ănh hưởng rồi không? chư vị đă biết rằng đây là
những khái niệm thu thập sau khi chư vị
được sinh ra và đó không phải là chư vị. Chính cá nhân chư vị biết
Pháp là tốt, th́ tại sao chư vị không chống
trả lại những khái niệm đó? Chính cá nhân chư vị muốn
tập luyện và thiền định; tuy nhiên chúng cứ
vẫn tiếp tục cản trở chư vị không cho
chư vị thanh tịnh và cản trở không cho chư
vị tập luyện. Làm sao
mà chư vị vẫn c̣n nhận thực chúng? Mỗi một bộ phận
của cơ thể chư vị là chính cá nhân chư
vị bởi v́ đó là chư vị. Chư vị mở miệng thế nào tùy ư và làm
ra tiếng động nào tùy ư, bởi v́ đó là miệng
của chư vị. Tay
của chư vị cử động thế nào tùy ư bởi
v́ đây là tay của chư vị. Cánh tay và chân cũng thế. Th́ tại sao tư tưởng của chư
vị không yên lặng khi chư vị muốn chúng yên
lặng trong khi chư vị ngồi thiền
định? Đó là v́ chúng không
phải là chư vị.
Nếu chư vị không thể phân biệt
được những điều này, nếu chư
vị vẫn c̣n xem chúng là chính chư vị, chúng tôi sẽ
không cứu độ chư vị được. Có phải thế không? Nếu chư vị chấp
nhận những thứ không tốt kia là chư vị, th́
chúng tôi cũng không có khả năng để cứu
chư vị. Chúng tôi cứu
độ con người, chứ không cứu độ ma
quỷ, những thứ này cũng chưa hẳn là ma
quỷ nữa. Chúng chỉ là
những thứ nhớp nhúa loạn xạ không có h́nh
thể độc lập.
Chúng hoạt động bằng cách bám vào tư
tưởng của chư vị.
Hỏi chứ chúng tôi có thể cứu độ
để cho chúng thành Phật không? Không thể nào được. Trong quá tŕnh tu luyện chư
vị tiêu diệt chúng th́ chúng sẽ không ănh hưởng
chư vị sau này.
V:
Trong bài kinh văn ‘Ṿm trời’ của Thầy không có
dấu chấm. Hàm nghĩ là
ǵ?
Đ: Khi tôi
viết tiếng Hán cổ điển, tôi nghĩ rằng
tôi không thường dùng dấu chấm. ‘Ṿm trời,’ hay là ‘Ṿm trời
của thiên đàng’ có nghĩa là ‘vũ trụ.’ Khi chư vị tạo ranh
giới trong khái niệm của chư vị về danh
từ ‘vũ trụ’, th́ tôi chuyển sang một danh từ
khác để cho [khái niệm về] ranh giới của
chư vị được mở rộng ra. Tôi cũng có dùng những chữ
như là ‘thiên thể.’ Trong ngôn ngữ của nhân loại
chỉ có bao nhiêu đó thôi, không c̣n ǵ khác để dùng. Không c̣n chữ nào nữa
để diễn tả cái ǵ lớn hơn, không diễn
giải bằng ngôn ngữ được.
V:
Khi tu luyện tôi lo sợ.
Khi đạt đến tầng thứ nào tôi sẽ
thanh tịnh và không c̣n lay động nữa?
Đ: Tôi
nghĩ rằng đằng sau sự sợ hăi của
chư vị là có một vấn đề rất
lớn. Nếu chư vị
thật sự đạt đến tầng thứ
rất cao trong sự tu luyện th́ chư vị sẽ
không c̣n sợ nữa. Đă
thăng tiến trong sự tu luyện rồi, th́ làm sao
chư vị c̣n sợ nữa?
Khi một số người vừa bắt
đầu học, họ sợ khi đi ban đêm và
thường nhút nhác. Nhưng
khi họ bắt đầu tập luyện họ trở
nên can đăm. Nếu chư
vị nói rằng chư vị vẫn c̣n lo sợ khi
chư vị tiếp tục tập luyện, chư vị
phải t́m hiểu vấn đề như thế nào. Đây hoàn toàn không phải là vấn
đề tầng thứ.
Không phải chính chư vị là người lo
sợ, chính cá nhân chư vị cũng không biết làm sao mà
chư vị sợ hăi.
Một số người đă tu luyện Đại
Pháp trong một thời gian rất lâu, tuy nhiên nếu tâm của
họ không kiên định trong Pháp th́ cũng vô ích thôi. Nếu họ không chân chính tu
luyện và không cải biến những điều cơ
bản, nếu họ không cải biến những
điều cơ bản của con người, họ
sẽ không đạt được ǵ cả, và
đủ loại rắc rối có thể xảy ra. Trong quá tŕnh tu luyện, sự
thành công của một người được đo
lường qua sự thăng tiến về tâm tính,
chứ không phải là thời gian tu luyện.
V: Có
nhiều nơi trong bài ‘Con đường viên măn tuyệt
mỹ’ khác với bài tập công pháp trong băng h́nh. Thưa, chúng tôi phải theo cách
nào?
Đ: ‘Con
đường viên măn tuyệt mỹ’ khác với băng
thu h́nh sao? Chính tôi tŕnh bày các
động tác, th́ phải giống nhau chứ. Có thể là có một số
chữ [của cách chỉ dẫn] thay đổi một
ít. Chư vị quá chú ư vào
chuyện nhỏ phải không?
Chư vị phải chú ư đến những
điều quan trọng trong sự tập luyện của
chư vị. Đừng chú ư vào
những chi tiết nhỏ.
V:
Các cựu học viên và các học viên mới không chia
xẽ cùng quan điểm, và họ làm việc khác nhau,
mặc dù công việc của cả hai nhóm đều phát
triển tốt. Chúng tôi có nên
xếp đặt cho họ các nơi tập luyện riêng
không?
Đ: Không,
chư vị không làm như thế được. Những ǵ các cựu học viên
nói là có ích lợi cho những học viên mới. Sự thật luôn luôn là
thế. Nếu một
cựu học viên tu luyện khá tốt, th́ khó mà họ nghe
theo lời của những học viên mới. Đó là v́ giai đoạn đầu
các học viên mới nói nhiều về những
điều của người thường và qua tầm
nh́n của người thường mà họ hiểu
Pháp. Họ [cựu học
sinh] không chịu đựng được và cũng
đừng nên đổ lỗi cho họ trong khía cạnh
này. V́ thế mà tôi không
phản đối khi một số cựu học viên
đến nơi khác tập hay là tập một ḿnh. Tuy nhiên nếu sự hiểu
biết của chư vị chưa cao đến mức
đó, th́ đừng nên làm.
Một số người chưa đạt
đến trạng thái này; khi không thể nghe những
học viên mới nói ǵ, họ cứ bảo rằng
họ không thể và họ tránh xa những người
khác. Tôi nói rằng đây là
chấp chước ràng buộc về khoe khoang bởi v́
cảm giác của các cựu học viên này là một quá
tŕnh phát triển tự nhiên.
V: Tất cả vật
chất ở trên đó đều đến đây. Tôi không hiểu rơ cho lắm.
Đ: Đúng, khó
mà chư vị hiểu được. Và đây không phải là một khái niệm mà
chư vị có thể hiểu được. Cũng như chư vị
biết, nếu chư vị muốn lên thiên đàng,
chư vị phải tu luyện và vứt đi những
điều không tốt trong cơ thể của chư
vị. Nếu chư vị
muốn mang cơ thể này theo với chư vị,
chư vị phải đồng hóa với những
yếu tố trên kia, chuyển hóa cơ thể này thành một
cơ thể Phật trước khi chư vị có
thể mang theo. Đây là vấn
đề thăng tiến.
Giả thữ nếu các vật chất dơ bẩn
này mà đặt lên thế giới Phật, th́ có phải là
ghê tởm không? Hoàn toàn không
được phép. Những
ǵ ở trên đó là vật chất đă được
nâng cao. Tất cả vất
chất đều phải qua một quá tŕnh nâng cao
trước khi được lên trên đó.
V:
Thưa ‘giới tu sĩ’ có nghĩa là ǵ?
Đ:
Giới tu sĩ có nghĩa là cá linh mục, mục
sư, ḥa thượng, v..v trong các tôn giáo Tây
phương. Họ được
gọi là ‘giới tu sĩ’.
Người ở phương Đông không có khái niệm
nào và cũng không có danh từ này.
V: Trong khi học chung nhóm, một
số học viên ngồi kiết già không
được. Điều này có
ănh hưởng đến việc học Pháp của họ
hay không?
Đ: Khi
chư vị thiền, chư vị nên tập ngồi
kiết già. Nếu chư
vị biết rằng ḿnh không thể ngồi kiết già
lâu, và sẽ bị đau đến độ mà chư
vị nhăn mặt, th́ chư vị không thể học
Pháp nhiều. Học Pháp là
điều chủ yếu.
Đừng để bất cứ điều ǵ ảnh
hưởng việc học Pháp của chư vị. Nếu chư vị nói rằng
chư vị có thể ngồi kiết già, tất nhiên th́
quá tốt! Trong khi chư
vị nghe tôi giảng cứ tự nhiên; ngồi kiết
già trong khi học Pháp th́ tốt hơn. Một số người không thể liên tục
ngồi cách này. Nếu
ngồi kiết già mà chư vị không chịu
được nữa th́ chư vị cứ thả chân
ra. Đừng để cho
đến khi tê cả chân rồi mới thả ra. Đến lúc đó chư vị
không c̣n nghe ǵ cả được; chư vị chỉ
nghĩ là đừng để người khác
đụng chư vị mà thôi.
Chư vị phải chú tâm học Pháp khi chư
vị học Pháp.
V:
Thưa, có phải khái niệm trộn lẩn với
t́nh căm không?
Đ: Khái
niệm của chư vị không đúng. Bất cứ một sinh mệnh
này, miễn là tồn tại trong môi trường của
Tam giới, th́ bị t́nh cảm thấm vào. Sự thấm vào này khác với
khái niệm của một người đang bị ch́m
xuống nước, mà chỉ có da của họ
đụng với nước.
Tất cả những ǵ trong tế bào trong toàn cơ thể,
miễn là chúng ở trong tầng của các phân tử, th́
sẽ bị t́nh cảm thấm vào.
V:
Thưa, trong người thường yếu tố
nào đến trước:
t́nh căm hay khái niệm?
Đ: Vừa
khi chư vị chào đời là chư vị đă ở
trong t́nh căm. Đến cả
trước khi chư vị chào đời chư vị
đă ở trong t́nh căm rồi.
Khi chư vị ở trong thai mẹ chư vị
cũng đă ở trong t́nh căm rồi, chỉ có là chư
vị không biết đó thôi.
Tuy nhiên chư vị biết là mẹ là yêu
dấu. C̣n khái niệm th́
được tiếp thu sau khi sinh ra. Những khái niệm này dần dần h́nh thành
theo tuổi tác của con người. Một đứa bé 4 hay 5 tuổi không có khái
niệm nào cả. Nó chưa
có một khái niệm nào thành h́nh cả.
V:
Khi các công tác được chỉ định từ
các trung tâm phụ đạo th́ chúng tôi phải thi hành. Tuy nhiên một số
người cho rằng các phụ đạo viên cũng là
người tu luyện và chúng tôi phải lấy Pháp làm
Thầy và chiểu theo sự lănh hội của chúng tôi mà
thực hành.
Đ:
Trước hết, để tôi nói cho chư vị
biết rằng chúng ta phải phối hợp với các
trung tâm phụ đạo trong bất cứ việc ǵ chúng
ta làm. Chư vị không
thể tự ḿnh tùy ư làm ǵ th́ làm.
Thứ hai, tôi cũng muốn cho chư vị biết
rằng những ǵ các trung tâm phụ đạo làm th́
đă được sự chấp thuận của
Hội Đại Pháp ở Bắc Kinh trong khi tôi vắng
mặt. Nhiều trung tâm
phụ đạo đă làm rất nhiều việc và đă
điều hành khá lắm.
Bởi v́ họ cũng là người tu luyện cho
nên thiếu sót có thể xảy ra.
Điểm này chư vị nói đúng. Các hoạt động họ
tổ chức là đi đôi với sự tu luyện
của họ. Đây là điều
mà tôi phải chú ư đến.
Chư vị không nên làm việc riêng rẽ. Đó là tại sao không một ai nên
quan tâm quá nhiền về việc này. Nếu họ có lỗi th́ làm ơn cho họ
biết. Tôi nghĩ rằng
nếu chư vị thật sự giúp họ sữa
đổi th́ họ sẽ không từ chối đâu.
Tất cả chư vị là
người tu luyện. Tôi
thường giảng thế này: Từ ḷng tốt, hoàn toàn
không ích kỷ, không tư lợi, hoàn toàn mang lợi ích cho
người khác, khi chư vị nói với người
khác th́ lời của chư vị sẽ làm cho
người khác xúc động đến rơi
lệ. Nhưng nếu
điều mà chư vị nói là tự phụ và mỗi
một lời của chư vị có ư để làm vừa
ḷng mọi người, ‘Ô, họ không nên hiểu lầm
tôi như thế này hay thế khác,’ hay là ‘Tôi phải
để ư những ǵ tôi nói để người khác
không dùng đó mà chỉ trích tôi sau này’, lời của
chư vị có đủ mọi ư trong đó, qua lời nói
đó th́ tín hiệu trong tư tưởng và tín hiệu
phát ra từ tư tưởng của chư vị sẽ
thật xấu. Nếu
chư vị thật sự có ḷng tốt, không có một
động cơ nào thúc đẩy, lời của chư
vị nói sẽ trong sạch và hảo tâm.
Người xưa, trong quá khứ, làm
ǵ cũng nhanh lắm. Họ
có thể bước đi một 100 dậm một ngày, và
ngựa có thể chạy 1000 dậm một ngày. Họ không nói dối đâu. Tư tưởng của họ
rất là giản dị và tập trung. Họ chỉ theo một đường lối
khi làm một việc ǵ, và bỏ hết tâm vào đó
để hoàn thành công việc.
Nói ǵ th́ nghĩa đó.
Nếu họ hứa làm việc ǵ th́ chắc chắn
là họ sẽ làm. Con
người là phải như thế. Ngày nay con người không giữ lời
hứa; họ chỉ cố gắng làm để cho
người khác hài ḷng. Trong
quá khứ, tư tưởng con người phát ra như
một con đường, một con đường
thẳng, trên con đường này họ tiến hành
rất nhanh; trong khi đó con người ngày nay th́ t́m cách
làm cho mọi người hài ḷng.
Lo việc này, lo việc khác, tư tưởng
của họ di chuyển theo chiều ngang. Đó là tại sao tư tưởng
của họ phản ứng nhanh nhưng hành động
th́ chậm. Một số
người mở miệng ra và phải cố gằng
một lúc lâu mới nói ra lời.
Đó là tại sao con người ngày nay di chuyển
chậm chạp và chỉ có thể đi bộ 20 dậm
trước khi đêm xuống.
Nếu tiếp tục thế này th́ con người
sẽ không c̣n hy vọng ǵ nữa.
Càng phức tạp chừng nào, họ sẽ càng
bại hoại nhiều hơn nữa. Tất cả mọi người đều
biết điều này.
Vậy mà một số người c̣n
nói, ‘Nếu tôi không phức tạp th́ người khác
sẽ lợi dụng tôi.’ Tuy
nhiên tôi đă giảng cho chư vị rằng ai xấu th́
sẽ lănh tất cả hậu quả chính cá nhân ḿnh
tạo ra. Chính v́ con
người như thế này, chính v́ con người
tất cả đều muốn bảo vệ cá nhân
họ theo cách này, mà xă hội con người đă bị
đưa đến t́nh trạng này và đang trên đà trượt
xuống. V́ thế mọi
người đều có phần trách nhiệm trong
đó. Nếu tất cả
chư vị không làm điều ǵ sai lầm trong
đời này, chư vị cũng đă từng làm ǵ trong
các đời trước.
Thật ra lời nói và hành động của chư
vị phù hợp theo đà phát triển ngày nay. Không khác ǵ là bị cuốn trôi
theo gịng.
V:
Tôi cảm thấy khẩn trương và sự tu
luyện của tôi c̣n quá kém.
Tôi sợ là tôi không c̣n đủ th́ giờ.
Đ: Có
đủ loại chấp chước ràng buộc,
đến cả chấp chước loại này. Cả đến ngày chư
vị vượt qua khỏi Tam giới, nếu chư
vị vẫn c̣n sợ chư vị cũng sẽ bị
rơi xuống. V́ thế
chư vị không nên sợ ǵ cả. Sợ v́ không tu luyện khá là ǵ? Một lo sợ như thế này
th́ có thể ngăn chận chư vị tu luyện thành
công. Vứt nó đi
đừng lo lắng và tu luyện bản thân, vứt
đi tất cả lo âu. Hôm
nay chư vị đă thọ Pháp, th́ có ǵ để lo
sợ nữa? Trong quá khứ
có một câu nói: ‘Nghe được Đạo buổi mai,
buổi chiều chết đi cũng được.’ Không ai hiểu được hàm
nghĩa thật của câu này.
‘Buổi mai nghe được Đạo, buổi
chiều chết đi cũng được.’ có nghĩa
ǵ? Có phải nghĩa đó
là: Nếu một người nghe được Đạo
buổi mai, th́ buổi chiều họ sẽ chết
đi? Không phải
thế. Hàm nghĩa của câu
này là thế này, nếu một người nghe
được Đạo buổi mai, dù cho họ chết
đi vào buổi chiều họ cũng không sợ. Đó là hàm nghĩa thật của
câu này. Mọi người hăy
suy nghĩ: ‘Nghe được Đạo’, ai đă nghe
được Đạo? Đó chính
là chư vị đắc Đạo.
Có phải là đầu của chư vị chứa đầy
Pháp không? Điều mà chứa
trong đầu của chư vị là Pháp! Pháp mà chứa trong đầu
chư vị ḥa nhập vào tâm của chư vị,
chắc chắn là thế.
Nếu không chư vị không thể nào nhớ
được. Nếu
chư vị thật sự chết đi, th́ làm sao mà
phần của chư vị mà đă thọ Pháp xuống
địa ngục hay đầu thai vào sáu ngă luân hồi
trở lại được?
Đây là phần đă thọ Pháp và đă đồng hóa
với Pháp. Hôm nay chư
vị học Pháp vĩ đại thế này, và đă
đọc sách [Pháp] lần này qua lần khác. Th́ tại sao chư vị
lại suy nghĩ những điều [lo sợ] đó? Chỉ chú tâm trong việc tu
luyện thôi. Tất cả lo
sợ là chấp chước ràng buộc và tất cả
chấp chước ràng buộc là chướng ngại.
V:
Học bài kinh văn ‘Đối thoại với ‘Thời
Gian’’, các học viên có các hiểu biết khác nhau về
‘thời gian’.
Đ:
Hiểu khác nhau th́ không sao.
Hễ chư vị nghe một câu ǵ ‘mới lạ’
th́ liền tạo thêm một chấp chước
nữa. Tôi có thể nói
với chư vị rằng, và chư vị chỉ
tưởng tượng một chút đó thôi, nhiều,
nhiều điều là các vị thần; chư vị
thường nói về một số vị này mà không
biết. Vũ trụ này bao
la vô cùng. Rất nhiều
điều con người không được phép
biết. Chư vị có
buồn ngủ không? Có
phải là khi vừa đọc sách th́ chư vị cảm
thấy buồn ngủ, hay vừa học Pháp th́ thấy
chóng mặt? Để tôi nói cho
chư vị biết các vị thần đó là ở trong
một tầng thứ trong không gian nhân loại đây. Nếu chư vị không
đột phá vượt qua các vị này, chư vị
cũng vẫn c̣n là con người. Họ không cố ư làm ǵ chư vị, họ
đối xử với mọi người giống
nhau. Đó là tại sao con người
cảm thấy mệt và buồn ngủ. Nếu chư vị muốn
đột phá vượt qua tính con người, chư
vị phải đột phá tất cả th́ chư vị
mới thành công. Nếu
chư vị cứ chiểu theo họ th́ họ nghĩ
rằng chư vị chỉ là con người.
V:
Trong Khóa Giảng Thuyết tại Sydney và Khóa Giảng
Thuyết tại Mỹ Quốc, Thầy giảng về
sự cấu kết của các không gian trong vũ trụ
và nguồn gốc của mạng sống. Những điều này liên
hệ thế nào với sự tu luyện của chúng tôi?
Đ: Sự
cấu kết của vũ trụ và nguồn gốc
của mạng sống có liên hệ mật thiết
với sự tu luyện của chư vị. Tôi đă giảng về những
vấn đề này là có một lư do. Nếu chư vị không học Pháp đủ
để vượt lên trên đó và cănh giới tư
tưởng của chư vị chưa đạt đến
tầng thứ đó, chư vị sẽ căm thấy
rằng không thích hợp. Tuy
nhiên trong Khóa Giảng thuyết tại Mỹ Quốc
nhằm mục đích giảng cho hơn 3 ngàn người
có học vấn rất cao.
Phân nữa học viên của Đại Pháp có bằng
cấp, lẫn cả bằng cao học và tiến
sỉ. Một số th́ có
cả 3 đến 5 bằng cấp. Những người này là là những nhân tài
người Trung Hoa; mục đích là giảng cho họ. Những học viên này khả
năng chuyên môn trong các ngành nghề đủ loại;
tư tưởng của họ bao rộng và mở
mang. Mọi người ai
cũng có một cái gút mắt trong khi đến học
Pháp. Cái gút mắt này mà không
tháo gở ra th́ sẽ là chướng ngại. V́ tôi phải tháo gở các gút
mắt này căn cứ vào những trường hợp
đặc biệt của họ, cho nên tôi phải
giảng về những điều đó. Một trong những lư do là
thế. Tất nhiên c̣n có
nhiều hàm nghĩa hơn nữa trong đó.
V: C̣n về bài công pháp ‘Pháp Luân Trang Pháp’ [bài công pháp
số 2], chúng tôi có thể tập một thế ôm ṿng thôi
được không? Trong bài
tập ‘Quán Thông Lưởng Cực Pháp’ [bài công pháp
số 3] th́ tay ở trên
điều khiển tay đằng sau hay là tay đằng
sau điều khiển tay ở trên?
Đ: Cách
thức tập các bài công pháp của chúng ta rất là dễ
dăi. Nếu chư vị
tập các thế riêng rẽ th́ cũng được. Đă được xếp
đặt một cách dễ dăi thế này để
hợp thức với những người làm việc và
để cho họ có thể tu luyện với thời
gian bận rộn của họ.
Chúng tôi mang đến một môn tu luyện thuận
lợi thế này. Chư
vị có thể tu luyện trong bất cứ hoàn cảnh
nào. Khi có thêm th́ giờ th́
tập thêm. Khi chư vị
bận th́ tập ít. (Tập
bù thêm sau đó khi có th́ giờ.)
Tuy nhiên tập tất cả các động tác th́
tốt nhất. Đó là như
thế.
Trong khi tập bài ‘Quán Thông Lưởng
Cực Pháp’ cánh tay để xuống dưới không
điều khiển cánh tay đưa lên trên, cánh tay
để xuống dưới cũng không điều
khiển cánh tay đưa trên lên.
Tôi nghĩ rằng toàn bộ tay cử động
như một. Trong bài công pháp
số năm th́ cánh tay ở dưới điều
khiển cánh tay ở trên. Khi
tập bài ‘Quán Thông Lưởng Cực Pháp’, nếu chư
vị ép cánh tay đưa lên th́ cử động của
chư vị nh́n có vẽ uyển chuyển. Điều tôi nói là chư v́
đừng chú tâm vào chi tiếc không quan trọng. Chư vị phải chú tâm vào
điều quan trọng và chú trọng vào việc học
Pháp.
V:
Một người ghét tôi v́ tôi cản trở không cho
họ bán sách giả.
Người này mang một số học viên đi
tập riêng. Tôi đối
xử với họ như thế nào?
Đ: Nếu
người này làm tiền bằng cách bán sách giả, tôi
sẽ bảo chư vị rơ ràng đây: Người này
không phải là một đệ tử [của Đại
Pháp]. Nếu họ mua sách
giả và bán với giá của các học viên, sau đó
họ mua sách cho người khác th́ chúng ta không thể nói
rằng họ đang phá hoại Pháp. Nếu quyển sách đă bị sữa
đổi và họ không biết, th́ chư vị phải
cho họ biết đừng làm như thế nữa. Rắc rối phải làm như
thế này th́ sự xung đột sẽ không quá
độ. Nếu sau này
họ tách rời các học viên để tạo một
nhóm riêng của họ, th́ tư cách này hoàn toàn không phải
là đệ tử của Đại Pháp chúng ta.
V:
Trong giấc mơ tôi đă thấy một cái ǵ
quỷ quái khống chế cơ thể của tôi. Khi vừa xảy ra, tôi nhớ
liền tôi là đệ tử tu luyện Pháp chân chính.
Đ: Khi
chư vị gặp điều ǵ xấu đừng
sợ. Thường th́ các
học viên mới hay thấy những cảnh tượng
ghê sợ, hay những ai đă tập lâu rồi mà không siêng
năng, thăng tiếng chậm chạp, đứng
tại một tầng thứ rất lâu. Tại sao thế? Đó là v́ trong một không gian khác,
một nơi mà người thường gọi là
‘Địa Ngục’, nơi này cũng có sanh mệnh giống
như trong thế giới chúng ta.
Về đêm khi chúng ta ngủ th́ ban ngày bên đó. Khi bên chúng ta là đêm th́ bên đó
là ban ngày; khi bên chúng ta là ban ngày th́ bên đó là đêm. Khi chư vị ngủ về
đêm th́ đó là lúc chúng đi ra.
Các cụ thường nói rằng: ‘Đừng đi ban
đêm!’ Họ có lư do của
họ. Đó là v́ nhiều
thứ này xuất hiện vào lúc ban đêm. Chúng nghĩ ngơi vào ban ngày.
Khi chư vị vừa bắt
đầu tu luyện (chư vị bắt đầu
từ tầng thứ của người thường),
nếu Thiên Mục của chư vị khi mở ở cănh
giới đó th́ chư vị sẽ thấy chúng. Đó là v́ chư vị bắt
đầu từ tầng rất thấp, tầng của
người thường.
Chúng biết chư vị thấy chúng v́ thế chúng
liên lạc với chư vị, hay là một số
hiện tượng quấy nhiễu đến sự tu
luyện của chư vị có thể xảy ra. Tất cả điều đó
có thể xảy ra. Không
kể điều ǵ, chư vị phải giữ vững
và không để tâm đến chúng, chỉ chú tâm học
Pháp và tu luyện. Sau đó
chư vị sẽ đột phá vượt qua tầng
thứ này rất nhanh; khi vừa thăng tiến chư
vị sẽ không thấy chúng nữa bởi v́ tầng
thứ của chư vị đă được nâng lên và
chúng không thể động tới chư vị
được. Mặc dù
chư vị vẫn c̣n tu luyện nơi người
thường, không gian và thời gian trường chung quanh
cơ thể của chư vị sẽ thay
đổi. Những thứ
đó sẽ trở thành rất nhỏ. Kết quả là chư vị sẽ không c̣n thấy
chúng nữa và chúng cũng không c̣n phá chư vị
nữa. Tôi đă giảng
những điều này trong Chuyển Pháp Luân Diễn
Giải và Pháp Luân Diễn Giải.
V: Có
phải bài kinh văn ‘Chư vị tồn tại v́ ai?’
giảng rằng: Hoàn toàn vứt đi phần người
thường và vứt đi cái vỏ người
thường này?
Đ: Đúng.
Rất nhiều người trong chúng ta, từ ban
đầu, nghĩ rằng Pháp rất tốt bởi v́ Pháp
này rất là ích lợi cho nhân loại. Họ nghĩ rằng, ‘Là một người tu
luyện th́ không phá rối xă hội con người mà
lại c̣n mang lợi ích cho xă hội nữa. Tôi nên học Pháp này.’ Tư tưởng căn bản
của họ là căn cứ vào con người
thường. Đă từ lâu,
một số người tiếp tục đo lường
Đại Pháp của chúng ta theo tiêu chuẩn của con
người. Bất cứ
điều ǵ khác một chút với khái niệm của con
người hiện đại hay khác một chút với
cách nghĩ của con người trong xă hội, th́ họ không
vừa ḷng và không chấp nhận.
Thật ra điều mà họ bảo vệ là
điều của con người; họ không muốn
đột phá vượt qua khỏi tầng thứ
của con người. Đó là
lư do. Mục đích chủ
yếu của người tu luyện là đạt viên măn
và để đột phá vượt qua tầng thứ
của con người. Hoàn
toàn chư vị không được phép vướng
mắc vào một khái niệm nào của con người và
cũng không được phép giữ chúng lại.
V: Tôi có thể nhẫn
nhịn khi đối diện với những t́nh căm
tầm thường. Tuy nhiên
nếu tôi nghe ai chỉ trích về ḿnh, th́ tôi không nhẫn
nhịn được.
Đ: Sự nhẫn nhịn của
chư vị thật sự không phù hợp với tiêu
chuẩn thông thường.
Chư vị ngồi đó và nghĩ rằng chư vị
có thể nhẫn nhịn được, đó chỉ là
mơ tưởng thôi.
Nếu chư vị có thể nhẫn nhịn khi
phải đối diện với các mâu thuẩn, th́ đó
là ‘nhẫn’ thật sự.
Cho nên về vấn đề này, tôi nghĩ rằng
nếu qua sự học Pháp và chư vị hiểu Pháp, th́
chư vị sẽ có khả năng nhẫn nhịn
được. Khi phải
đối diện với các mâu thuẩn hay khi các rắc
rối bất ngờ xảy ra, trong tích tắc đó
chư vị có thể nhẫn nhịn được bao
nhiêu, đó là điều chủ yếu. Một số người không
thể nhẫn nhịn được, cho dù họ thông
hiểu các nguyên lư [mà tôi giảng].
Chư vị không thể gọi đó là nhẫn
được. Một
số người cho rằng họ có thể chịu
đựng, tuy nhiên khi có rắc rối th́nh ĺnh xảy ra
họ cũng không nhẫn nhịn được. Như thế th́ không
được. Nếu
chư vị có thể nhẫn nhịn được khi
rắc rối th́nh ĺnh xảy ra và trong giấc mơ mà
cũng giữ vững được, th́ tôi nói chư
vị vững chắc.
Giấc mơ không được xem là tu luyện; tuy
nhiên thử thách trong mơ để xem tâm tính chư
vị có vững chắc hay không.
Những người mà nói xấu chư vị là
những người thường chứ không phải các
vị Thần hay các vị Phật. Th́ tại sao một người tu luyện
lại bị ănh hưởng bởi điều như
thế?
V: Đôi khi, khi tôi cố gắng
để hiểu các nguyên lư của Pháp hay là vượt
qua các bài thi về tâm tính, th́ tôi nói chuyện với
Thầy trong tâm. Đây có phải
là chấp chước không?
Đ: Đó không phải là chấp
chước; cũng không được gọi là chấp
chước. Mặc dù chư
vị có thể nói chuyện với tôi, tuy nhiên chư
vị không nên mong tôi trả lời hay cho chư vị
một ân huệ nào, chư vị cũng không nên mong
rằng tôi cho chư vị điều ǵ tốt hay là thiên
vị về chư vị.
Các điều đó không thể được. Chư vị nói chuyện với
tôi th́ được. Cho nên
chư vị có thể nói chuyện với tôi. Chư vị có thể cố ư
nói chuyện với tôi, tuy nhiên tôi không để ư
đến những điều đó khi tôi nghe. Không truy cầu điều ǵ th́
chư vị sẽ tự nhiên đạt được
[tất cả]. Những ǵ
chư vị cố ư làm th́ không có kết quả;
đừng cố ư nói chuyện với tôi. Một số người nói:
‘Tôi chỉ muốn nh́n Thầy, bởi v́ Thầy bảo
chúng tôi rằng một người có thể biết
được việc tốt hay xấu khi nh́n qua nét
mặt của Thầy. V́ thế
mỗi ngày tôi thức giậy, tôi nh́n h́nh của Thầy
để xem ngày hôm nay sẽ tốt hay không. Mỗi ngày khi tôi làm ǵ, tôi nh́n h́nh
Thầy.’ Như thế th́
chấp chước của chư vị đă khởi lên
mạnh lắm rồi. Khi
một số người tu luyện cảm thấy không
ổn sau khi làm một việc ǵ, và chính họ thật
sự không biết họ đă làm đúng hay sai, họ nh́n
vào h́nh của tôi để giải đáp. Tu luyện là tu cái tâm và tư
tưởng của chư vị.
Thay v́ cố gắng để vứt đi các
chấp chước đó, chư vị lại bài ra
tất cả ra trước mắt tôi.
Để
tôi nói cho chư vị biết tại sao ngày nay
người ta không thể nào tu trong Phật giáo. Một trong những lư do chủ
yếu là những người này không tu mà chỉ truy
cầu thôi. Vậy mà họ
không nhận biết là chính họ đang truy cầu. Khi họ bái Phật họ nghĩ
ǵ? ‘Trong nhà tôi có người bệnh; tôi cầu Phật ban
phước lành cho người nhà tôi bởi v́ tôi tin
tưởng nơi ngài.’ Ư
của họ là: ‘Tôi tin Phật, tôi đốt nhan.’ V́ thế họ trả giá
với Phật. Trong khi bái
Phật một số người suy nghĩ...họ không
có động cơ nào trong tâm khi bái Phật và đốt
nhan, tuy nhiên mỗi ngày họ làm điều này và nghĩ:
‘Làm thế này là tôi tơ ḷng cung kích đối với Phật
và tu Phật, thưa ngày xem tôi hiếu đạo thế
nào.’ Họ tự nghĩ, ‘Tôi
vô cùng thành kính trước mặt Phật thế này. Phật phải thấy chứ. Phật không chấp nhận những
điều này. Ngài sẽ
nghĩ rằng người này không tốt chi cả.
Tôi
thường nói rằng người trong Phật giáo không
c̣n biết cách tu luyện là như thế nào nữa. Ư của tôi là thế. Họ không nhận ra các
điều này; ư định của họ dấu kín
rất sâu. Con người
ngày nay dối trá vô cùng; họ c̣n biết cách dấu đi
chấp chước của họ và sau đó họ
dấu đi những ǵ họ đă dấu. Nh́n những người này tôi
biết rằng cứu độ họ rất là khó. Khi tôi chỉ điểm cho
họ, chính họ cũng không nhận ra những ǵ mà
họ dùng để dấu những ǵ họ muốn dấu. Hơn nữa, khi tôi chỉ ra
những sai lầm thật sự của họ, khi Pháp thân
của tôi chỉ ra rắc rối thật sự của họ,
họ lại gạt Pháp thân của tôi như thể là
họ đang đối xử với con người
thường. Họ giă
bộ và nói: ‘Ô, tôi sai.’ Sau
đó họ lại t́m một cái màn nữa để
dấu đi những ǵ họ đă dấu, họ lại
dùng một cái bao trùm nữa để che lại. Làm sao người thế này mà
được cứu độ?
Bây giờ chư vị c̣n Sư Phụ đang
dạy dổ và chỉ đạo đệ tử ở
đây. Hăy nh́n trong các chùa
chiền không c̣n ai ở đó trông nom cho họ, th́ làm sao
họ tu luyện đây? Nhân
loại đă [trượt xuống] đến giai
đoạn này rồi. Chư
vị nói rằng phải làm ǵ đây?
V: Tôi để ư rất nhiều
học viên đang ghi chép.
Thưa Sư Phụ làm ơn cho ư kiến?
Đ: Những ai đang ghi chép, chư
vị phải ngừng ngay.
Tại sao? Để tôi cho
chư vị biết, chư vị sẽ không nghe
được tất cả những ǵ tôi giảng
bởi v́ chư vị đang chăm chú ghi xuống. V́ thế dù chư vị cố
gắng thế nào, chư vị sẽ không viết
xuống hết được.
Nếu chư vị ghi xuống mà không đầy
đủ và chia xẽ với người khác, th́ những
ǵ tôi giảng sẽ không c̣n chính xác nữa. Hơn nữa, chính chư vị
cũng không nghe rơ bài giảng, th́ gián đoạn rất là
to lớn. Mặc dù chư
vị không thể nhớ tất cả, mỗi một
điểm mà chư vị hiểu trong bài giảng của
tôi, là chư vị đang thăng tiến và chư vị
đang đồng hóa với Pháp.
Đây là thăng tiến thật sự. Khi chư vị rời khỏi
đây chư vị sẽ trải qua một sự cải
biến. Có thể là những
người mà đang ghi chép cũng chưa trải qua
sự cải biến nào. Sự
gián đoạn là to lớn như thế. Chúng tôi đă giảng về
vấn đề này trước đây. Đừng ghi chép ǵ cả.
V: Thưa Thầy làm
ơn giảng thêm hàm nghĩ của bài kinh văn ‘Diễn
giải về Pháp’
Đ: Nếu tôi muốn giảng rơ cho
chư vị th́ tôi đă viết rơ xuống rồi. Đó là để cho chư vị
tự ḿnh lănh ngộ.
Hiểu được bao nhiêu cũng
được. Nếu
chư vị không dùng khái niệm nào để hiểu, dù
chư vị chỉ ngộ một chút chư vị
cũng không bị sai lệch; chỉ có là những ǵ
chư vị ngộ được chỉ trong giới
hạn và không hiểu nhiều cho lắm. Tuy nhiên cũng không bị sai
lệch. Nếu tôi có thể
giảng rơ th́ tôi sẽ không viết bài kinh văn cách này.
V: Sự liên hệ
giữa khái niệm và chấp chước là ǵ?
Đ: Những điều mà chư
vị nghĩ là tốt và chư vị luôn nắm giữ
và không buông bỏ được là chấp chước
ràng buộc. Nói rơ hơn
nữa, bất cứ điều ǵ chư vị không buông
bỏ được là chấp chước. Rất là giản dị. Nhiều người trong chư
vị không học Pháp đủ.
Lư do mà chư vị không học Pháp đủ không
phải là chư vị không học hay là chư vị không
bỏ th́ giờ để học, mà là chư vị
học theo cách suy nghĩ của người thường. Chư vị chọn phần mà
giải quyết tâm lư cho chư vị [để
đọc]. Chư vị
nghĩ rằng những phần này tốt và chư vị
chọn để đọc.
Nếu chư vị bỏ không đọc phần nào
mà không phù hợp với nhu cầu [tâm lư] của chư
vị, phần mà không liên hệ đến chư vị,
hay phần mà không cùng quan điểm với chư vị,
và chư vị chỉ chọn đọc [phần nào thích
hợp với chư vị], th́ chư vị sẽ không
bao giờ thăng tiến trong sự tu luyện. Mặc dù một số
đề tài tôi thảo luận trong quyển sách Chuyển
Pháp Luân có thể không có liên hệ đến sự tu
luyện của chư vị hay liên hệ đến [tu
luyện] tâm tính của chư vị, quyển sách này bao
gồm tất cả điều của các tầng thứ
khác nhau và qua các h́nh thức khác nhau. Tuy nhiên [khi đọc] giống như là tôi
đang giảng về ‘công’, nói thật th́, kèm theo đó tôi
giảng về vấn đề liên hệ với tâm
tính. Quyển sách này được
đặt theo một hệ thống. Nếu chư vị bỏ một bài cũng
không được. Nếu
chư vị không thể thay đổi cách suy nghĩ
của chư vị th́ sự thăng tiến và viên măn
của chư vị thật sự sẽ bị cản
trở.
V: Có lúc đôi khi tôi
cảm thấy có cái ǵ đè xuống trên đầu tôi, tuy
nhiên tôi chưa t́m ra lư do.
Đ: Đừng để ư. Đừng lo lắng điều
ǵ. Miễn chư vị là
đệ tử tu luyện, chư vị nên xem tất
cả trạng thái mà chư vị cảm nghiệm
được là hiện tượng tốt. Tôi đă giảng về ‘Tam Hoa
Tụ Đỉnh.’ Tam Hoa Tụ
Đỉnh chỉ xuất hiện ở tầng thứ
rất thấp và là một sự biểu hiện trong
Thế Gian Pháp tu luyện. Khi
người tu luyện đạt đến tầng
thứ cao hơn th́ sẽ có biểu hiện của các
tầng thứ cao hơn và nhiều h́nh thức đủ
loại xuất hiện trên đầu, áp xuất mà chư
vị cảm thấy trên đầu sẽ nhiều hơn
nữa. Một khi tôi nói
về một biểu hiện nào đó th́ chư vị
lại khởi tâm chấp chước hay lại tự
hào. Có lẽ chư vị
đă thấy các tượng Phật có các cơ thể
đủ loại, một số th́ có 4 cái đầu,
một số th́ có 1 cái đầu chồng chất lên nhau,
rồi lại có chồng chất lên nhau từng cái một. Tất cả điều này
sẽ xuất hiện trong quá tŕnh tu luyện của
chư vị. Đó là sự
vĩ đại của Phật Pháp. Hay ít ra cũng một phần biểu hiện
của magnificence của Phật Pháp. Hơn nữa đó chỉ là một hiện
tượng. Hàng ngàn, hàng
chục ngàn, hàng trăm triệu biểu hiện kháu nhau
của Công lực (gong) lẫn cả biểu hiện
của Pháp sẽ xuất hiện.
Làm sao mà chư vị không cảm thấy có ǵ trên
đầu của chư vị?
Khi trụ Công (gongzhu) tăng cao hơn th́ sẽ đè
xuống làm cho chư vị căm thấy áp xuất đè
xuống đầu chư vị.
Đủ loại hiện tượng sẽ xuất
hiện. Nếu điều
tốt này mà chư vị nghĩ là xấu, chư vị
để tâm tính của chư vị ở đâu? Có phù hợp với tầng
thứ mà chư vị đạt được hay
không? Đó là tại sao tôi
thường bảo chư vị nếu chư vị không
thấy th́ đừng quan tâm.
Chư vị phải xem đây là điều
tốt. Tôi không thể
giảng rơ ràng mỗi một chi tiếc của tất
cả hiện tượng xuất hiện trong mỗi
một tầng thứ [tu luyện]. Nếu tôi giảng ra hết, th́ chư vị
sẽ bị quá hớn hở.
Nếu chư vị chú tâm đến những
biến chuyển đó mỗi ngày, chư vị không
thể nào tu luyện được nữa. Đó là tại sao tôi không giảng
về những điều đó với chư vị. Chư vị phải cố
gắng tu cái tâm và tư tưởng của chư vị,
thật sự thăng tiến là hoàn toàn tùy thuộc vào cái
tâm và tư tưởng của chư vị. Nếu tâm và tư tưởng
của chư vị không thăng hoa, tất cả
điều khác là vô ích.
V: Khi tôi không
vượt qua được một thử thách, tôi
hối lổi trước h́nh Thầy. Làm như thế có được không?
Đ: Không sao cả. Làm thế th́ không sai, tuy nhiên
chư vị cần phải sữa đổi hành
động của chư vị.
Nếu hôm nay sau khi hối lổi xong, ra khỏi
cữa cũng trở lại như người củ, th́
nếu chư vị trở lại để hối
lổi với tôi có nghĩa lư ǵ?
Khi chư vị nói với Thầy rằng chư
vị hối lổi điều ǵ, chư vị phải
t́m cách sữa đổi nó đi.
V: Làm ơn giảng
nghĩa câu này ‘Đây là một nguy hiểm to lớn và sắp
xảy ra’ trong bài kinh văn ‘An ngoài bằng tu trong.’
Đ: Tôi viết bài kinh văn này là v́
một số học viên thắc mắc về vấn
đề này. Họ hỏi:
‘Tôi đă tập luyện Pháp Luân Công. Mang [kết quả] tốt và giúp đạo
đức con người trong xă hội cải thiện
trở lại. Tuy nhiên trong
lúc mọi người đều hành thiện (shan), khi
bị ngoại quốc xâm lăng th́ sao? Chiến tranh xảy ra th́ sao?’ Tôi viết bài kinh văn này là
để giải đáp câu hỏi đó.
Chiến
tranh không chỉ xảy ra bởi v́ con người muốn
gây chiến tranh. Tất
cả đều được thiên đàng tạo ra và
quy định theo thiên tượng. Bất kể nhân loại dàn ra chiến thuật
thế nào, suy nghĩ thế nào, cố gắng thế nào,
có lúc họ cũng không thành công.
Đôi lúc họ thành công th́ họ tưởng rằng
đó là kết quả của nổ lực của họ. Tuy nhiên trên thực tế, nổ
lực và cố gắng trong đời sống của
họ đă được an bài.
Đó là như thế. V́
thế nếu con người không làm điều ǵ
hết, th́ điều tốt cũng không tư nhiên mà
rơi vào trong ḷng của họ.
Nguyên nhân là: Đây là cách sống của con người,
và họ sẽ không bao giờ sống như các chư
Thần. Dù chư vị
bảo cho họ biết, họ cũng không tin, và họ
cũng vẫn tiếp tục tranh giành với kẽ
khác. Con người là như
thế. Hậu quả là:
Tranh giành đă trở thành một hành động không
thể tránh được, tranh giành đă trở thành
tư cách của con người, và tranh giành đă trở
thành con người. V́
thế trạng thái của xă hội nhân loại đă
[rượt xuống] đến trạng thái của con
người.
V: Khi tôi đề cao
tâm tính của tôi, nghiệp của tôi được tiêu
trừ. Nghiệp này có
chuyển sang người mà giúp chúng tôi đề cao tâm tính
không?
Đ: Không.
Không có. Dường
như chư vị hơi
dính mắc và sợ mất đi những ǵ của chư
vị. (Tiếng cười) Để tôi giảng cho chư
vị biết, không như những ǵ chư vị
tưởng tượng đâu.
Tôi đă tiêu trừ đi rất nhiều điều
cho chư vị. Thật ra,
tôi lănh hết [nghiệp] cho chư vị. Một người mà không
đền tội và không trả nợ từ những
tội ác mà họ đă làm th́ không được, hoàn toàn
bị cấm ngặt. Đây là
luật lệ của thiên đàng.
Số nghiệp mà chư vị cần tiêu trừ,
đă được chừa lại cho chư vị,
một số vừa đủ để cho chư vị
tu luyện; số nghiệp này tỷ lệ với tâm tính
của chư vị và khả năng chịu đựng
của chư vị. Nếu
mà số này để lại nhiều hơn một chút,
chư vị có thể ngă quỵ và không thể tu luyện
được. Đó không
phải tại v́ tôi lănh chịu [nghiệp] cho chư
vị là tôi muốn được chư vị
đền bù. Tất cả
là của tôi, và tôi không cần ǵ cả. Những thứ xấu trực tiếp đă
bị tiêu trừ rồi, và đó là điều mà chỉ
có tôi làm, không ai được làm.
Chư
vị có biết tại sao chúa Jêsus bị đóng đinh
trên thập tữ giá không?
Chư vị có biết tại sao Đức Thích Ca Mâu Ni
chọn Niết Bàn không?
Rất nhiều người đă đến chùa Famen
để xem xương ngón tay của Đức Thích Ca Mâu Ni,
đó đúng là xương ngón tay của Đức Thích Ca Mâu
Ni. Nếu xương của
ngài như thế, th́ cơ thể của ngài làm sau mà
bị mục? Có thể là
ngài đă mang cơ thể ngài theo không? Cơ thể của ngài đă hoàn toàn chuyển
hóa thành năng lượng vật chất ở cao
tầng và cơ thể này không c̣n là nhục thể con
người nữa. Tại
sao ngài vẫn chọn con đường Niết Bàn? Chư vị không biết
rằng trong quá tŕnh tu luyện của chư vị, nợ
mà chư vị thiếu không những chỉ là tội
lổi đă gây ra nơi nhân loại đây; nợ mà
chư vị thiếu trong các thiên thể khác tại các
tầng thứ khác nhau trong các môi trường khác nhau, to
lớn vô cùng. Tội này con
người không thể trả bằng bất cứ giá
nào. Đến cả các vị
Thần trong các tầng thấp hơn cũng không thể
trả nỗi. Tuy nhiên
nếu ai muốn cứu một người và nếu
người ấy ước nguyện muốn tu, làm sao mà
không tha thứ họ? Một
vị Phật là khoan dung cho nên ngài sẽ cứu
người ấy. C̣n
những điều mà họ thiếu th́ sao? Th́ phải giải quyết cho
họ, thật sự có nghĩa là các mối nợ này cá
nhân vị Phật đó phải lănh chịu. Khi một vị Phật
xuống để cứu người vị này cần
phải có một cơ thể người thường
này. Các mối nợ này
cột chặt vào đâu?
Cột chặt vào nhục thể này của vị
ấy. Cuối cùng,
đến Đức Thích Ca Mâu Ni lẫn cả chúa Jêsus
cũng không làm cho cơ thể của các ngài thoát đi
được bởi v́ họ không thể trả hết
tất cả nợ mà đệ tử họ cứu
bị thiếu, các nợ này bao gồm đủ loại
mà đă thiếu tại các tầng thứ khác nhau và trong
các thời kỳ khác nhau, bởi v́ các nợ này liên hệ
đến rất nhiều điều trong vũ
trụ. Các ngài hoàn toàn không
thể thoát [trả nợ nghiệp]. V́ thế mà các ngài chọn con đường
này: Bỏ đi nhục thể của ngài, hay chọn
hỏa thiêu nhục thể của ngài, chọn con
đường này là để chấm dứt [trả
nợ] tất cả; tất cả giải quyết
hết, và các ngài tưởng rằng các ngài đă trả
hết các nợ đó.
Để
trả tất cả bao nhiêu nợ mà ngài có khả năng
trả và để thoát đi những ân oán mang đến
cho ngài từ các cănh giới khác nhau, chúa Jêsus bằng ḷng
bị đóng đinh trên thập tữ giá và phải lănh
chịu cực h́nh. Vậy mà
c̣n có người viết cho tôi những lời như sau
trong giấy đây: ‘Thầy phải cứu con thế này’
hay là ‘Thầy cứu con thế kia.’ Tôi nói rằng: ‘Chư vị nghĩ rằng các
vị Phật bị bắt buộc cứu chư vị
sao, rằng họ không có ǵ làm mà chỉ để cứu
chư vị, rằng họ cần phải cứu chư
vị sao?’ Đức Thích Ca Mâu Ni giảng rằng số
Phật và Phật Như Lai nhiều như là các hạt các
của sông Hằng. Hỏi
bao nhiêu hạt các dọc theo bờ sông Hằng? Ngài giảng rằng các vị
Phật Như Lai th́ vô số như những hạt cát theo
bờ sông Hằng. Các vị
Phật Như Lai nhiều vô kể. Từ tầng thứ của ngài đạt
được lúc đó, Đức Thích Ca Mâu Ni đă giảng
như thế. Th́ tại sao
cả tấn vị Phật kia không đến đây
để bảo hộ cho con người? Thật ra, một vị Phật
trên đó không cần phải xuống đây: Ngài chỉ
cần vẩy tay một cái là sẽ xóa đi tất
cả bệnh hoạn của con người, và chỉ
cần một cái vẩy tay th́ có thể tiêu trừ đi
hết nghiệp của con người và cứu
họ. Vậy mà không ai làm
thế.
Con
người phải tự trả những ǵ cá nhân họ
gây ra, và những ǵ họ thiếu không những chỉ
thiếu trong tầng của nhân loại đây thôi
đâu. Nếu chư vị
muốn cứu họ, chư vị phải sữa
đổi tâm tưởng của họ từ căn
bản. Chỉ có cách này th́
mới thật sự xem là cứu độ. Nếu chư vị trả
nợ cho họ, rữa sạch họ hoàn toàn, những
cănh giới tư tưởng của họ không thăng
hoa, th́ thật sự là họ chỉ được
đánh bóng bên ngoài thôi, cũng chỉ là giả dối
thôi! Tại sao tôi giảng
rằng: Phần trong tận cùng cơ bản của
chư vị phải cải biến? Một số người nói: ‘Tôi đến
đây học Pháp chỉ v́ tôi bị bệnh. Ban đầu tôi không biết, sau
đó tôi hiểu Thầy giảng [tu luyện] không phải
là việc được trị bệnh.’ Người này không nói
đến được lành bệnh. ‘Vân, tôi không cầu được lành bệnh.’ Nhưng họ nghĩ trong tâm,
‘Tôi sẽ không cầu được chữa bệnh, tôi
chỉ đọc sách và tập các bài công pháp. Đến một giai đoạn nào
đó, bảo đảm là Thầy sẽ chữa bệnh
cho tôi.’ Họ cũng vẫn
c̣n nghĩ như thế; họ cũng chỉ
được đánh bóng bên ngoài thôi, tuy nhiên từ trong
tận cùng cơ bản họ cũng vẫn chưa thay
đổi ǵ cả. Có
nghĩa là gạt người ta thôi, gạt luôn cả
Sư Phụ. Làm sao
được đây? Trên
thực tế th́ họ chỉ dối lừa cá nhân họ
thôi.
Đây
có nghĩa là nếu chư vị muốn sữa
đổi, chư vị phải sữa đổi cá nhân
ḿnh từ trong tận cùng, từ trong phẩm chất
tận cùng của chư vị.
Thế mới là thăng hoa thật sự và cải
biến thật sự.
Nếu phẩm chất tâm tính của chư không cải
biến, khi chư vị gặp một rắc rối th́
[chấp chước ràng buộc của chư vị]
sẽ khởi lên, khởi to lên và lộ ra. Nếu một vị Phật mà
như thế này th́ có phải ghê sợ không? Một người cải
biến là phải cải biến từ phẩm
chất. Đó là tại sao tôi
giảng rằng tu luyện rất là nghiêm túc. Nếu chư vị từ trong
phẩm chất [tận cùng cơ bản] của chư
vị mà không cải biến th́ vô ích thôi. Khi con người cố gắng
hoàn thiện và cố gắng trở thành người
gương mẩu hay là một người anh hùng trong xă
hội người thường, bất kể từ
động cơ nào, một mơ tưởng tốt nào, họ
luôn luôn có mục đó và có động cơ thúc
đẩy. V́ thế tư
cách tốt của một người không có tồn
tại lâu dài đâu, họ vẫn phạm lổi trở
lại trong tương lai.
Trong quá khứ có câu này phải không? ‘Luôn táng
dương người chết mà không táng dương
người sống.’ Đó là v́
con người phải chính họ nhận thức
được điều này: ‘Hỏi nếu họ
phạm lổi nữa th́ sao?’
Không có luật pháp hay luật lệ, đến
cả vận động nào, cũng không bao giờ cải
biến được phẩm chất hay tâm của con
người. Họ phải
thật sự tự ḿnh lay chuyển th́ họ mới có
thể cải biến được.
Về
vấn đề Niết Bàn của Đức Thích Ca Mâu Ni hay
là đóng đinh trên thập tự giá của chúa Jêsus mà tôi
vừa giảng qua, các ngài phải chịu đau đón vô
vàng cho nhân loại và phải hy sinh một cách vô vùng
khủng khiếp cho nhân loại!
Nhân loại phải đối xử với chính
bản thân họ như thế nào? Nhân loại phải
trách nhiệm cho ai? Nhân
loại sống v́ ai đây?
Giă thử nếu chư vị trách nhiệm với
bản thân ḿnh, hỏi chư vị có muốn sống
một cách sát suốt không?
Nếu mọi người có thể t́m từ bên trong
những thiếu sót của cá nhân ḿnh, th́ có phải
đạo đức xă hội được nâng cao
không. Đại Pháp chúng ta có
thể mang đến lợi ích này. Tuy nhiên không phải v́ những điều đó
của nhân loại mà tôi trao truyền Đại Pháp. Mục tiêu của chúng ta là giúp
người tu luyện thăng hoa, tuy nhiên nhiều
người học Đại Pháp, th́ họ sẽ tạo ra
một môi trường mang tác dụng giúp xă hội con
người nâng cao toàn diện.
Sự liên hệ là thế.
Tuy nhiên để tôi nêu ra điểm này: Tôi hoàn toàn
không cố t́nh làm ǵ cho xă hội, cho một nhóm
người nào đó, hay để đạt điều
ǵ trong xă hội, mà chỉ giúp cho chư vị viên măn thôi.
V: Sau khi tôi làm
ǵ sai, th́ cơ thể phải trả nghiệp, có phải ‘sự luân báo này
xảy ra trong đời này,’ như Thầy đă giảng
không?
Đ: Hiện tượng luân báo trong
đời này hiện hữu từ đời
trước và tiếp tục cho đến tương
lai. Lổi lầm nhỏ th́
có thể luân báo trong cùng một đời. Sau khi một người làm
điều xấu, khi ra khỏi cữa họ sẽ
bị té đau, hay khi ra ngoài họ bị cái ǵ đó
đụng họ. Mặc dù
nặng hay nhẹ, họ cũng vẫn phải bị phạt. Thường thường con
người không tin có sự hiện hữu của các
vị ở cao tầng trong các chiều không gian khác, v́
thế họ nghĩ rằng điều xảy ra là tai nạn. Con người chỉ nghĩ
chính con người là sinh mệnh có trí thông minh. Quả là vô lư, họ đă
trở thành thế này!
Mệnh sống khắp nơi trong vũ trụ. Con người làm điều
xấu ác và muốn ǵ th́ làm nấy; khi một người
trở nên như thế này, luân báo trong đời này sẽ
xảy ra ít hơn. V́ thế
điều ǵ sẽ xảy ra?
Họ sẽ tạo thêm nghiệp, càng ngày càng
nhiều thêm. Khi nghiệp
đă tạo ra quá nhiều, th́ cuộc đời của
họ sẽ bị thu ngắn lại. Càng nhiều nghiệp, th́ cuộc đời càng
bị thu ngắn lại, càng nhiều nghiệp hơn
nữa th́ cuộc đời càng ngắn nữa. Ví dụ như người mà
đă làm quá nhiều điều xấu ác th́ họ sẽ
trở thành ‘xấu ác không tha thứ được.’ mặc dù trong thế giới này
họ chết, họ cũng vẫn tiếp tục bị
hủy diệt trong các không gian khác cho đến khi họ
trả hết những nợ nghiệp mà họ đă gây
ra, có rất nhiều cách để bị hủy
diệt. Nói một cách khác,
họ phải trả tất cả, thật vô cùng kinh
khũng. C̣n về
người tu luyện, th́ khác với người
thường. Phần đông
th́ khi chư vị thăng hoa th́ nghiệp của chư
vị được chuyển hóa, sẽ biểu lộ ra
cho chư vị thấy.
V: Nếu tôi tập
ở nhà, Thầy chuyển hóa Công của tôi ít hơn là
nếu tôi tập các bài công pháp tại nơi tập
luyện phải không?
Đ: Nếu chư vị tập
ở nhà, vẫn giữ ḿnh với tư cách là
người tu luyện, cương quyết và kiên tŕ tu
luyện, th́ chư vị không thua ǵ khi so sánh với đi
ra ngoài tập. Tuy nhiên con
người thường bị làm biếng, chư vị
không phủ nhận điều này được, bởi
v́ tư tuởng của chư vị chưa thăng hoa
đến tầng thứ đó.
Khi chư vị tránh xa môi trường tập chung
trong nhóm, th́ không khác ǵ chư vị không có ai thúc đẩy
chư vị, và chư vị mất điều kiện
bên ngoài mà thúc đẩy sự tu luyện của chư
vị, khi chư vị thiền nếu người khác
đang chịu đau mà không ai bỏ chân xuống, chư
vị sẽ căm thấy hổ thẹn nếu chư
vị bỏ chân ḿnh xuống.
Điều này sẽ giúp chư vị tăng thêm thời
gian tập luyện; tức là, môi trường thế này
giúp chư vị thăng tiến trong nhiều phương
diện. Không có môi
trường đó, nếu chư vị không giữ
vững, th́ chư vị thiếu đi yếu tố bên
ngoài thúc đẩy chư vị, chư vị sẽ
bị làm biếng, chư vị sẽ không siêng năng
được. Mặc dù
chư vị vẫn c̣n tập như thăng tiến
rất chậm. Sự liên
hệ là thế. Nếu
chư vị thật sự kiên tŕ, th́ tập ở đâu
cũng không có trở ngại ǵ.
Yếu tố cần quan tâm là chư vị không
kỹ luật chính ḿnh.
Mặc dù một số người có thể nói
rằng: ‘Tôi có thể kỹ luật bản thân tôi.’ Tôi tin một số người,
một số người khác th́ tôi không tin, bởi v́ tôi
nhận thấy rơ rằng họ chưa đột phá
vượt qua tầng thứ đó.
V: Có người phá
hoại Pháp và viết nhiều lời phê b́nh làm giăm đi
phẫm chất của quyển sách Chuyển Pháp Luân
(Tập 2). Tôi phải làm sao
với cuốn sách này?
Đ: Chư vị có thể
đốt quyển sách đó.
Một số người đă trở nên đồi
bại đến như thế.
V́ thế mà có đủ loại người,
đến cả những người mà dám xúc phạm
Phật. Vừa khi những
lời xúc phạm thoát ra khỏi miệng của họ,
th́ Chủ Nguyên Thần (yuanshen) rơi xuống. Điều c̣n lại trong
người họ là một nửa người chết,
người này sống theo người thường. Người thế này th́ dễ
bị phụ thể (tà nhập) nhất, ngay lập
tức phụ thể nhập vào.
Không c̣n Chủ Nguyên Thần (linh hồn), cơ
thể của họ không khác ǵ là một cái vỏ thôi, cho
nên phụ thể mới nhập vào được. Có nhiều trường hợp
thế này. Có rất nhiều
thầy Khí Công giả loại này.
Những người này là những người
xấu nhất.
V: Những người
Nga, người tốt, người theo đạo Tin Lành,
làm sao chúng tôi giúp họ thọ Pháp?
Đ: Nếu hoàn cảnh cho phép, th́
chư vị có thể đến nói chuyện với
họ. Nếu họ muốn
học, họ có thể học; nếu họ không muốn
th́ để yên. Hơn
nữa, Đại Pháp và nghiêm túc và trang nghiêm, chúng ta không
bắt buộc ai phải học cả. Chư vị là người
của dân tộc nào cũng không có vấn đề. Chúng ta truyền Đại Pháp là
để cho những ai không biết Pháp được
học Pháp, để chúng ta không bỏ họ ở
lại. Bất kể một
người muốn học hay không đó chuyện riêng
của họ; đối với người nước
ngoài hay người Trung Hoa cũng vậy. Người ta dùng tiêu chuẩn
của nhân loại hiện đại để đo
lường một người tốt. Mọi người ai cũng có
phần tốt và phần xấu.
Hơn nữa, toàn bộ con người trong xă
hội đang theo đà trượt xuống. Tuy nhiên cũng có một số
người có ư nguyện muốn có đạo đức
trở lại. Đó là
điều quư giá vô cùng.
Nhưng trong thế giới người thường
dù cho họ tốt như thế nào, tôi không nghĩ là quan
trọng. Chỉ có ư
nguyện của họ muốn có đạo đức
trở lại là quư nhất.
Nếu không có yếu tố này th́ họ khó mà
được cứu độ.
V: Có người
thường muốn hủy hoại quyển sách Đại
Pháp, và một học viên gây gổ với họ để
bảo vệ sách này. Về
khía cạnh của nhẫn th́ người này như
thế nào? Người này có
bị nghiệp không?
Đ: Chúng ta không thể nói rằng
người học viên này sai.
Khi gặp rắc rối chúng ta cần phăi suy nghĩ
lại: Tại sao người này hủy hoại quyển
sách trước mặt chư vị? Có thể là chư vị có một chấp
chước ràng buộc nào đó không? Hay có thể là bản thân chư vị có
điều ǵ sai? Nếu
chư vị chỉnh sữa tư tưởng của ḿnh
lại lúc đó, th́ ngay lập tức người đó có
thể không hủy hoại quyển sách. Có thể là sẽ xảy ra
như thế. Tôi thường
giảng rằng khi chư vị gặp rắc rối ǵ,
chư vị phải nh́n vào chính cá nhân ḿnh trước. Mặc dù rắc rối đó không
có liên hệ ǵ đến chư vị, nhưng khi chư
vị đối diện với rắc rối đó
chư vị phải t́m vào bên trong của chính ḿnh. Tôi nói rằng không có ǵ có thể
cản trở chư vị tiến lên trên con
đường [tu luyện] của chư vị
V: Tôi học Pháp Luân
Đại Pháp, nhưng chồng tôi th́ học Chu Dịch. Tôi đốt đi một
số sách của anh ấy mà không cho anh biết. Như thế có phải là làm
điều xấu không?
Đ: Không, làm thế th́ không
xấu. Pháp của chúng ta có
các hàm nghĩa ở đằng sau; c̣n những sách mà các
thầy Khí Công giả viết cũng có những
điều khác ở đằng sau các chữ. Các sách này không có hàm nghĩa thâm
thúy, nhưng lại có những điều nông cạn
chưa có vượt qua khỏi Tam giới, mà lại c̣n là
điều quỷ quái nữa.
H́nh tượng của chúng là những con thú,
chồn, quỷ, ma, và những thứ nhơ nhớp và
bậy bạ; đen tối, làm hại người ta và có
âm tính; cho nên trong nhà mà có các loại này th́ xấu
lắm. Chồng của
chư vị chấp nhận những điều này v́
không biết, và những điều đó làm hại ông
ta. V́ thế nếu chư
vị đốt mấy thứ đó đi, chư vị
đốt bỏ đi; nhưng nếu ông ta giận, cải
vă, làm dữ, và gây gổ với chư vị th́
đừng đụng đến nữa. C̣n nếu ông ta không màng
đến th́ cứ đốt mấy thứ đó
đi. Chư vị phải
t́m vào bên trong của chính ḿnh: ‘Tôi có chấp chước
ràng buộc ǵ đây?’ Tôi
nghĩ lư do này xảy ra là có nhiều vấn đề. Những điều đó không
ănh hưỡng ǵ đến chư vị; tuy nhiên, v́
chư vị tu luyện và chư vị có một cái
bọc bao che chung quanh cơ thể chư vị. Chư vị có các cái bọc bao
che; nếu không, không những người khác quấy
nhiễu đến chư vị, mà chư vị cũng
ảnh hưỏng đến họ nữa.
V: Sự tiến hóa
của vũ trụ là ǵ?
Đ: Tất cả chư vị
đều biết ‘vũ trụ’ là do con người
định nghĩa. Thật
ra vũ trụ to lớn thế nào? Con người không thể giải thích rơ. Vũ trụ mà chúng tôi
thường nói đến chỉ là một bầu
trời của vũ trụ mà chúng ta thấy. Bầu trời lớn nhất mà
các khoa học gia ngày nay có thể quan sát bằng viễn
vọng kính th́ không vượt qua vũ trụ nhỏ này
của chúng ta. Giản dị
mà nói th́ đây là ‘vũ trụ’ mà chúng ta nói đến. Vậy mà vũ trụ nhỏ này
cũng không bằng một phần của một tỹ
của vũ trụ lớn; chỉ là một hạt
bụi trong một hạt bụi, mà hạt bụi này
lại nằm trong một hạt bụi [nữa], nhỏ
đến như thế.
Vũ trụ lớn toàn thể đang vận chuyển
và các thiên thể của một bầu trời to lớn
đang vận chuyển.
Chư vị có thể nói rằng vũ trụ
đang vận động phải không? Sự vận chuyển này tạo ra sinh mệnh
và tạo ra các sinh vật.
Người tu luyện gọi sự vận
chuyển này là ‘sự tiến hóa’.
Tư tưởng con người không thể hiểu
những ǵ ở tầng thứ cao. Vũ trụ này bao la vô cùng đến că khi
chư vị đạt đến tầng thứ cao
nhất trong sự tu luyện của chư vị lúc viên
măn, chư vị cũng không biết là vũ trụ to
lớn dường nào và cũng vẫn c̣n kinh ngạc
sững sốt.
V: Thầy giảng:
‘Sơ mất danh tiếng là một trở ngại to
lớn ngăn chận chư vị đạt viên măn.’ C̣n nếu một người
không màn về danh tiếng nơi xă hội người
thường mà lại truy cầu Công lực để
họ nổi danh cho việc làm cho Đại Pháp của
họ?
Đ: Th́ chấp chước ràng
buộc của vị này đă lộ ra rồi cho nên
cần phải vứt nó đi.
Đôi khi một số học viên của chúng ta, lẫn
cả cựu học viên, có những chấp chước
quá xấu mà hoàn toàn không c̣n xứng đáng là một
người tu luyện nữa.
Nhưng chúng ta không thể nói rằng người này
không tốt. Đó là v́ chấp chước
mà họ đă vứt đi th́ chư vị không thấy,
mà chư vị chỉ các chấp chước mà họ
chưa buông bỏ hiện ra thôi.
Nói một cách khác, nhiều chấp chước
họ không c̣n nữa bởi v́ họ đă tu luyện khá
rồi; chỉ c̣n lại chấp chước mà họ
chưa loại bỏ đi đang thể hiện ra. V́ thế mà có thể các chấp
chước chưa bỏ được sẽ thể
hiện ra. Chư vị không
thể nói rằng người này không tốt, mà chư
vị chỉ có thể nói rằng chấp chước này
của họ là không tốt.
Bất
kể một người tu luyện thế nào, họ
cũng không thể dấu các chấp chước mà họ
chưa buông bỏ được.
Bất kể là họ tu luyện thế nào, tôi dùng
đủ loại phương cách để vạch ra
chấp chước nặng nhất của họ, kể
cả khi họ nghĩ rằng họ đang làm một
việc làm thiêng liêng nhất.
Đến cả việc làm Đại Pháp tôi cũng vẫn
để cho các chấp chước thể hiện ra. Nếu việc họ đang làm
không giúp họ thăng tiến th́ không tốt; sự
thăng tiến về tâm tính của họ là điều
đứng hàng số một, sự đề cao của
họ là quan trọng nhất.
Chỉ khi tâm của họ tinh khiết và trong
sạch, và chỉ khi nào họ nhận thức
được những rắc rối, th́ họ mới có
thể tiếp tục làm việc [cho Đại Pháp] trở
lại, và việc làm này trở thành thiêng liêng hơn. V́ thế lư do mà nhiều học
viên không làm việc thành công là v́ trong khi làm việc họ
nắm chặt nhiều chấp chước, họ không
buông bỏ được chấp chước này chấp
chước kia. Bất
kể là họ dính mắc vào việc riêng của họ và
khởi tâm chấp chước trong khi làm việc cho Pháp,
miễn là họ có chấp chước, th́ sẽ bị
vạch ra trong việc làm của họ. Nhất là khi ư định
của họ không tốt, th́ họ không được
phép thành công trong việc làm của họ. V́ thế mà họ bị trở
ngại to lớn. Đó là v́
họ không được phép làm việc mà có tính cách thiêng
liêng thế này với một cái tâm không trong sạch. Nếu họ có thể làm
việc thiêng liêng này với một cái tâm trong sạch th́
việc làm của họ mới thật sự trong
sạch.
V: Trong lúc thiền, chân của một học viên rung
lên và bị ói ra, không kiềm chế được. Thưa Thầy giảng
điều này?
Đ: Trường hợp của
mọi người khác nhau.
Bởi v́ tôi đang giảng trong một khung cảnh
thế này, tôi phải giăi thích theo cách tổng quát.
Nếu một người không giữ
được tinh khiết và trong sạch trong khi tập
luyện, nếu người này vẫn c̣n tập những
thứ khác hay là không chuyên nhất tập trong một pháp
môn, hay là trộn lẩn tư tưởng của họ
với các loại Khí Công khác, th́ đủ loại hiện
tượng xảy ra như thế này. Có một trường hợp nữa là
người này quá nhiều nghiệp nên phản ứng
dữ dội trong lúc nghiệp được tiêu trừ. Th́ trường hợp này có
thể tạo ra như thế.
V: Chúng ta cần
phải hành động theo những điều mà chúng tôi
ngộ, phải không?
Đ: Đúng, chư vị phải nên làm
như thế. Có thể
chư vị không làm đúng hoàn toàn v́ có một mức
độ khó khăn làm cản trở. Tuy nhiên là người tu luyện chư vị
phải chiểu theo tiêu chuẩn loại này.
V: Thưa được tách ra
nhiều chừng nào, th́ người này đă đạt
đến tầng thứ cao hơn trong sự tu luyện
phải không?
Đ: Không phải là càng tách rời ra
chừng nào th́ một người sẽ đạt
đến tầng thứ cao hơn trong sự tu luyện. Chỉ khi nào người này phù
hợp với tiêu chuẩn đó th́ mới có thể
được tách rời.
V: Khi bàn về ‘tách
rời’, có phải là Thầy có ư nói rằng phần toàn
bộ của chúng tôi sẽ đi theo Thầy, và có phải
càng được mang theo càng nhiều th́ càng tốt
hơn phải không?
Đ: Thật ra, chư vị không
biết rằng ngày nay chư vị thọ Pháp, và miễn
là tư tưởng của chư vị kiên định
th́ chư vị đang tiến trên con đường viên
măn. Chắc chắn là
thế.
V: Thưa có phải một
người từ bi nhiều chừng nào, th́ sự
chịu đựng của họ càng nhiều phải
không?
Đ: Không, đó là không đúng. Ḷng từ bị phát xuất sau
khi một phần nào đó của t́nh căm bị loại
đi. Khả năng chịu
đựng của một người là một khả
năng có từ rất nhiều yếu tố.
V: Tôi có thể xin Sư
Phụ tăng khổ nạn cho tôi để tôi trả
sớm hơn và trở về người nguyên thủy
của tôi nhanh chóng hơn?
Đ: Không, không kể là chư vị
tưởng tượng điều ǵ cũng không
được. Khi chư
vị cố ư truy cầu khổ nạn và đau khổ
th́ nó lại càng ít xảy ra.
Đó là sai. Không cần
phải suy nghĩ quá nhiều về những điều
này.
V: Tôi nghĩ rằng tôi
chỉ làm bất cứ điều ǵ chiểu theo ba
chữ ‘Chân-Thiện-Nhẫn, thưa có phải cách này là
đúng không?
Đ: Đúng.
Miễn là tư tưởng của chư vị kiên
định, chư vị cứ tiếp tục và theo các
tiêu chuẩn mà hành động.
Tuy nhiên chư vị phải học Pháp thật
nhiều. Nếu không chư
vị sẽ không hiểu hàm nghĩa của
Chân-Thiện-Nhẫn trong các tầng thứ khác nhau, và
chư vị cũng sẽ không thể thật sự hành
xử theo Chân-Thiện-Nhẫn .
V: Có những điều tôi không
thể ngộ được.
Tại sao dường như tôi không để hoàn
toàn hiểu được?
Đ: Nếu chư vị không hiểu
th́ cũng không sao. Không
phải là chư vị phải hiểu tất cả
những ǵ tôi đă viết trong một thời gian ngắn. Khi việc học Pháp của
chư vị xâu và xâu hơn, chư vị sẽ hiểu.
V: Đôi khi vừa mới
nh́n h́nh của Thầy là tôi cảm thấy sợ, tôi
nghĩ không biết tại sao?
Đ: Đó không phải là chư vị
sợ, mà là nghiệp tư tưởng của chư
vị sợ.
V: Nếu chúng tôi
mướn một chỗ để cho mọi
người có thể đến đó và học chung
với nhau th́ được không?
Đ: Nếu điều kiện
tốt và trở nên quá thoải mái, th́ tôi nghĩ rằng
chư vị tu luyện một cách quá sung sướng. Điều này không tốt. Nếu chư vị có
phương tiện có nghĩa là chư vị có một
nơi như thế mà không phải tốn tiền, th́ tôi
không phản đối. Ít
nhất chư vị có nơi để khi trời mưa,
hay trời tuyết về mùa đông, v..v. Nếu chư vị bỏ ra
tiền để tạo một môi trường tốt
hơn th́ không tốt, bất kể là có liên hệ
đến tiền ít hay nhiều.
V: Các đệ tử
ở vùng quê không biết nhiều về những danh
từ của khoa học hiện đại
được dùng trong các quyển sách của Thầy.
Đ: Đó là những danh từ mà có
thể giải thích cho họ.
Giải thích nghĩa nguyên thủy của các danh
từ, tức là, giải thích những chữ nguyên
thủy, nghĩa bên ngoài của các chữ. Tuy nhiên chư vị cần
phải đọc Pháp, chư vị phải đọc
sách theo thứ tự đă viết trong sách và chiểu theo
sự hiểu biết của những ǵ chư vị
đọc.
V: Nếu tôi không
hiểu nghĩa bên ngoài của một số chữ nào
đó, tôi có thể t́m trong tự điển không?
Đ: Được, không có vấn
đề ǵ. Tự
điển chỉ giải thích nghĩa bên ngoài của các
chữ thôi. Tuy nhiên tôi
thường dùng các chữ không có trong tự điển.
V: Có một
người tín đồ Tin Lành ở gần nhà tôi, ông ta
thường nhờ tôi viết thư pháp chữ Nho cho
ông. Tôi căm thấy khó chịu
khi tôi từ chối, nhưng tôi sợ ông ấy tái
diễn quấy rầy tôi nếu tôi đồng ư.
Đ: Nếu chư vị đă làm th́
việc đă làm rồi. Chúng
ta chỉ mang đến lợi ích cho người khác
thôi. Không phải là những
điều đó ảnh hưởng chúng ta. Thật ra, là Tin Lành hay là Công Giáo,
tôi nghĩ đó chỉ là một công việc. Tôi không nghĩ đó là tu
luyện mà chỉ là một công việc.
V: Có những
điều mà tôi muốn gạt bỏ đi. Tại sao tôi không thể làm
được?
Đ: Đó có nghĩa những điều
này đă trở thành khái niệm rồi. Đến cả nếu chư
vị không thể quên những điều đó, chư
vị phải t́m cách chống lại, th́ dần dần
chúng sẽ yếu đi và sẽ bị tiêu diệt.
V: Mọi người
‘làm theo động cơ lúc cuối xuống’ cùng một
lúc [trong bài tập công pháp số 4] th́ tốt hơn
phải không? Có lúc th́ khác nhau
nhiều lắm.
Đ: Đúng, càng ḥa nhịp với các
động tác th́ chư vị sẽ căm thấy khơe
hơn. Đó là v́ khi chư
vị tập các bài công pháp, chư vị đang gia tŕ
động cơ bên ngoài cơ thể của chư
vị. Sự tập
luyện của chư vị tùy vào sự xoay chuyển liên
tục của các động cơ; lúc nào các động
cơ cũng tự động luyện chư vị. Khi chư vị tập các bài công
pháp th́ chư vị đang gia tŕ các động cơ. V́ thế các động tác
phải ḥa nhịp và mọi người phải tập
chung với nhau cùng lúc, năng lượng mạnh hơn
và chư vị có thể gia tŕ động cơ tốt
hơn.
V: Vào mùa đông khi
nhiệt độ khoảng –22 độ F (-33 độ
C), nếu chúng tôi tập các bài công pháp bên trong th́ có
được không?
Đ: Cứ cố gắng ra ngoài
để tập các bài công pháp, bởi v́ chúng ta đă
tập thế này bao nhiêu năm rồi. Các học viên ở Trường Xuân và Harbin
đang tập luyện ngoài trời. Nếu chư vị mặc quần áo thêm th́
không sao. Tuy nhiên nếu
lạnh quá chư vị không chịu nổi th́ tập bên
trong, và khi không quá lạnh th́ ra ngoài tập.
V: Một học viên đă
mướn một pḥng học với tiền của anh
ta. Làm thế này có phải là
liên hệ đến tiền không?
Đ: Đây không phải là trung tâm phụ
đạo làm, hay là là nơi tập luyện của chư
vị làm. Người
học viên này muốn làm như thế đó là hành
động riêng của người ấy. Đó là vị này muốn làm
điều tốt để giúp chư vị. Vị ấy làm việc tốt
cho người khác. Tuy nhiên chúng ta nên suy xét một
điều: Khả năng hổ trợ việc này,
tức là, vị này có tiền để hổ trợ. Đó là một điều. Điều thứ hai là, vị này
đă tu luyện lâu chưa?
Nếu vị này đổi ư và có thể nghĩ
rằng là đă bị thiệt hại, và có thể gây
trở ngại sau này. Tất
cả mọi việc phải nên suy xét. Tuy nhiên tôi nghĩ rằng tập ngoài trời là
tốt nhất.
V: Gần nơi tập
luyện của chúng tôi có cũng khá nhiều người
tập các loại Khí Công khác.
Một số học viên chúng ta lo ngại bị
quấy nhiễu và bị ảnh hưởng.
Đ: Chư vị sẽ không bị
ănh hưởng. Chắc
chắn là họ không thể quấy nhiễu chúng ta. Tuy nhiên chư vị không nên có ư
tưởng rằng ‘Họ sẽ quấy nhiễu chúng ta
không?’ Chư vị không
được lay động.
Tư tưởng của chư vị không nên bị
chấp chước vào đó.
V: Gần đây
nghiệp tư tưởng của tôi rất mạnh, tôi
sợ tôi là quỷ đă được xếp đặt
để đến đây.
Có phải đây là nghiệp tư tưởng
chứ không phải là tôi?
Đ: Đừng lo lắng, đó không
phải là cá nhân chư vị.
Đó là nghiệp. Tuy nhiên
tôi cho chư vị biết, bởi v́ số lượng
nghiệp mà mọi người có đều khác nhau, cho nên
ai có nhiều hơn, th́ nghiệp tư tưởng
mạnh hơn. Người
mà có nhiều nghiệp hơn th́ phải chịu khổ
nhiều hơn. Có thể là
trong quá khứ chư vị đă làm điều xấu ác
loại này, v́ thế chư vị phải cố gắng
dùng tất cả nổ lợc để đàn áp và
chống lại. Miễn là
chư vị có thể phân biệt giữa nghiệp và
chư vị, th́ điều c̣n lại dễ giải
quyết lắm.
V: Tôi căm thấy tôi tu
luyện kém lắm và tôi có rất nhiều điều
nhơ nhớp. Ở nhà tôi
không dám nh́n h́nh Thầy.
Đ: Không sao, Thầy biết t́nh
trạng thế nào. Tôi
biết, chư vị phạm lổi trước đó. Hôm nay bắt đầu trở
lại. Đừng lo lắng
nữa và tu luyện đi.
V: Con gái của tôi có trí
thông minh rất thấp. Tuy
nhiên đă 3 năm qua bé cứ nằng nặc đ̣i
học Pháp và tập các bài công pháp.
Tuy nhiên bé không hiểu Đại Pháp cho lắm. Bé có được viên măn không?
Đ: Tôi không nghĩ trí thông minh
thấp là một vấn đề khi nói đến
việc học Pháp. Cháu bé này
đă học 3 năm rồi và nỗ lực của cháu
không có vô ích đâu. Có phải
là chư vị hơi quá lo không?
Không phải là xấu đâu.
Thường thường th́ một số con em chúng
ta có một căn bản rất là phi thường. Từ trên đó cháu đă
thấy rơ (đây là những sanh mạng cao cấp) lúc nào
là thời điểm trong cuộc sống của cháu là
cháu có thể thọ Pháp và lúc nào cháu sẽ thọ Pháp. Khi
vừa biết được là gia đ́nh này sẽ
thọ Pháp sau này, cháu muốn được luân hồi vào
gia đ́nh này. Có một
số lớn trường hợp như thế này. V́ thế mà một số con em
chúng ta thật sự là phi thường, trong khi đó th́ có
một số th́ kém hơn.
Chư vị không nên suy nghĩ nhiều về điều
này.
V: Làm sao chúng tôi có thể phân
biệt tŕnh độ học Pháp và tu luyện giữa các
vùng khác nhau?
Đ: Không có ǵ khác biệt cả. Mỗi một vùng th́ có những
người rất siêng năng có người th́ không; có
người th́ thông minh, trung b́nh, kém cỏi. Một số vùng th́ thọ Pháp
sau và có thể hơi kém ở đằng sau, chắc
chắn là thế. Tuy nhiên
lại có một số đến sau lại c̣n khá hơn
các học viên củ. Rất
nhiều người thọ Pháp lúc sau này chưa gặp
mặt tôi, tuy nhiên họ có một sự hiểu biết
về Pháp rất là thâm thúy.
Hơn nữa c̣n lại học nhanh và không bị
những trở ngại tư tưởng. Trước đây, các học
viên mới phải qua một giai đoạn sơ khởi
chuyển tiếp sau đó họ mới hiểu
được Pháp. Lúc đó
tôi giảng Pháp ở Quảng Châu, trong hai khóa giảng các
học viên không hiểu tôi đă giảng ǵ; họ chỉ
biết là tốt lắm, nhưng họ không biết tôi
giảng ǵ. Đó là v́ tư
tưởng của người tại Quảng Châu bị
bận tâm v́ tiền bạc, nhất là sau khi cải cách
kinh tế mở rộng ra.
Cho đến khóa giảng thứ ba và thứ tư
th́ họ mới giật ḿnh và th́nh ĺnh nhận thức
những điều ǵ tôi đang giảng. Đến khi đó th́ một số
lớn học viên bắt đầu hiểu. Ngày nay những người
đến thọ Pháp sau này học rất nhanh. Có thể là v́ môi trường
đă được tạo ra và hoàn cảnh trong mọi
khía cạnh đă đến lúc rồi; tức là hoàn
cảnh bên ngoài đă được thành lập.
V: Một số
người nghĩ rằng trong lúc học chúng nhóm với
nhau, đọc hết quyển sách có nghĩa là đọc
sách liên tục, và lập đi lập lại, thảo
luận với nhau là không cần thiết, mỗi
người phải tự ḿnh mà lănh hội Pháp, phải
đọc một chương mỗi ngày. Các học Pháp thế này có
hiệu quả ǵ không?
Đ: Đọc sách có nghĩa là
đọc từ đầu đến cuối, khẳn
định là thế. Có
nghĩa là đọc từ đầu đến cuối
trở lại, đọc nguyên cả một cuốn
sách. Chúng ta học Pháp chung
với nhau, v́ thể chúng ta có thể chia xẽ sự
hiểu biết và thảo luận với nhau như là: ‘Tôi
th́nh ĺnh nhận thức ra nghĩa của các chữ này
của Thầy giảng,’ hay là ‘Trong khía cạnh này tôi
bị thiếu sót.’ Khi chư
vị học ở nhà chư vị sẽ thiếu cơ
hội này. Sữa chữa
sự thiếu sót này từ đây về sau; tức là chia
xẽ sự hiểu biết và thảo luận với nhau
là rất cần thiết. Tuy
nhiên chủ yếu là chư vị phải đọc sách
từ đầu tới cuối.
Chư vị không nên học một đoạn,
rồi ngừng, rồi bắt đầu thảo
luận, sau đó lại học một đoạn
nữa, thảo luận thêm nữa, cách đó th́ không tốt. Chư vị cần phải
đọc liên tục từ đầu tới cuối
thật nhiều. Thời
giờ mà chư vị thảo luận về cá nhân và
sự hiểu biết của chư vị không được
nhiều hơn giờ mà chư vị bỏ ra để
học Pháp. Học Pháp là
điều quan trọng nhất.
V: Thưa Thầy có thể cho chúng
tôi biết nguồn gốc của Đại Pháp của vũ
trụ, tức là Chân-Thiện-Nhẫn phải không?
Đ: Để tôi cho chư vị
biết, chư vị sẽ không bao giờ biết vũ
trụ to lớn chừng nào, v́ thế mà không thể nào
thảo luận về nguồn gốc của vũ
trụ. Hơn nữa, không có
ngôn ngữ nào [để thảo luận]. Trong vũ trụ này, đến
cả ngôn ngữ của các chư Thần tại các
tầng thứ rất cao cũng không thể diễn giải
được vũ trụ tối thượng là ǵ, nói
chi là dùng ngôn ngữ của nhân loại. Vũ trụ sẽ vĩnh viễn là
điều bí ẩn cho nhân loại, họ không thể nào
biết được vũ trụ là ǵ. Chư vị nên chuyển
hướng sự chấp chước của ḿnh vào
việc học Pháp!
V: Thưa khái niệm có
phải là điều cơ bản nhất của nhân loại? Nếu không có khái niệm th́ con
người ra sao?
Đ: Một người không có khái
niệm th́ rất là ngay thơ và tử tế. Nhưng họ không giống
như một đứa trẽ, họ cũng vẫn là
một người lớn và có lư trí. Trẽ em th́ không có khái niệm, ngây thơ và
tử tế; làm ǵ cũng không có chủ đích. Tuy nhiên người lớn th́
không như thế; đến cả khi họ không c̣n
một khái niệm nào họ cũng không như thế
[trẽ em]. Đó là tại v́ khi
chư vị không c̣n khái niệm nào, chư vị đă
bắt đầu thăng hoa và tầng thứ của
chư vị đă đề cao lên. Cho nên trong quá tŕnh tu luyện các khái niệm
của chư vị dần dần được giảm
và yếu đi; cứ như thế cho đến cuối
cùng khi hoàn toàn bị loại đi.
V: Tại nhóm học
chung có lúc tôi giỏi, có lúc th́ không.
Làm sao tôi hiểu được trạng thái tư
tưởng bất b́nh thường này?
Đ: Đó là những trạng thái [chư
vị phải trăi qua] trong khi tu luyện. Không ai có thể lúc nào cũng hoàn
hảo trong tất cả môi trường và luôn luôn
hiểu rơ những ǵ họ đọc mà không bị
đủ loại tư tưởng quấy nhiễu. Tuy nhiên tôi cũng muốn nói
chư vị rằng với tất cả các thữ thách
[mà chư vị gặp], chư vị vượt qua, có
thể vượt qua, hay không thể vượt qua, đó
chính là tu luyện. Nếu
chư vị có thể vượt qua tất cả thữ
thách th́ chư vị là một vị Thần! Chư vị không cần phải
tu luyện nữa, phải không?
Tuy nhiên chư vị cũng không nên lười
biếng. Chư vị
phải kiên tŕ tu luyện.
V: Sau khi một tổ
chức viên tại một trung tâm phụ đạo bị
thay thế, để gầy dựng một chổ
đứng cho ḿnh, người này kéo theo một nhóm
học viên và tổ chức học riêng với nhau.
Đ: Nếu người tổ
chức viên thật sự có rắc rối mà phải
bị thay thế, th́ tôi nghĩ là việc làm cần
thiết. Ai mà làm tiền, ai
mà hướng dẫn các học viên làm điều sai, ai mà
không hành động đúng đắn, ai mà gây ra rắc
rối .. theo ư tôi, không những họ gây thiệt hại
cho danh hiệu của Pháp của chúng ta, mà họ c̣n gây
thiệt hại cho xă hội.
Phải thay thế những người này.
Không
kể là các học viên hay là người tổ chức,
dần dần họ sẽ nhận thức ra lổi
lầm của họ.
Nhưng trong giai đoạn này chư vị hoàn toàn
không được đối xử với họ như
một người b́nh thường; chư vị không
thể làm như thế.
Họ có rắc rối mà họ không vượt qua
được, tuy nhiên có thể họ cũng vẫn c̣n
là một người tu luyện.
Nhưng nếu hành động của họ thật
sự gây thiệt hại cho Pháp, th́ đó là một vấn
đề khác. Nếu họ
công kích Pháp, phá hoại Pháp, hay hành động của
họ không phù hợp với [tiêu chuẩn của] Pháp, th́
họ đă khởi tà ư rồi, hoàn toàn tách xa với Pháp,
không kềm chế được nữa. Chắc chắn là chúng tôi không
chấp nhận người này.
Đây là cách mà chúng ta phải ứng phó khi có rắc rối
thế này xảy ra. Tôi
sẽ không chấp nhận họ là [một đệ
tử của tôi].
C̣n
về những ai mà theo họ, mọi người hăy suy
nghĩ, đó không phải là ngẫu nhiên đâu. Tu luyện giống như là
sống lớn đăi cát.
Một số người không chân chính học Đại
Pháp và có thể sẽ rời khỏi đây theo cách này. Chúng ta không cần những
người không thành tâm tu luyện và giả bộ như
là người tu luyện; đây có thể là một nguyên
nhân. Các học viên tạm
thời có thể có tư tưởng sai lầm hay tạm
thời bị lẩn lộn, tuy nhiên khi họ nhận ra sự
sai lầm của họ, họ sẽ trở lại. Một số th́ khẳn
định là rối trí, tại sao chư vị không
nghĩ về vấn đề chư vị đến
đây để học Pháp hay để mà đi theo ai
đó?
V: Thưa Thầy
giảng rằng ‘Đến lúc mà họ phải sáng suốt và
trở thành vị Thần thật sự.’ Nhiều học
viên thấy rằng khó hiểu.
Đ: Chúng ta đang dần dần
thực hiện điều này bây giờ, lẫn cả
những ǵ tôi giảng hôm nay.
Mọi việc được thảo luận quanh
đề tài này để giúp cho tất cả chư
vị sáng suốt hơn.
V: Thưa, thữ thách
để vượt qua ‘tính con người’ xảy ra
thường hay là chỉ có một lần?
Đ: Những cơ hội thế này
chắc chắn không xảy ra thường. Có lẽ trong tương lai
sẽ có h́nh thức khác, có lẽ sẽ xảy ra, có
lẽ không xảy ra; chưa biết được. Tuy nhiên nếu chư vị không
thay đổi từ cơ bản th́ chư vị sẽ
không vượt qua được dù có bao nhiêu cơ
hội xảy ra. Tu luyện
chính là như thế. Cơ
hội có đến hay không chư vị sẽ không bao giờ
biết được.
Nếu tất cả mà cho chư vị biết
hết th́ chư vị sẽ vượt qua dễ dàng th́
như thế những thữ thách này không phải là
thữ thách thật sự.
Chỉ có khi nào chư vị không biết th́ chư
vị sẽ bị thữ thách trong giờ phút khẩn
trương đó để xem chư vị có kiên
định và có thể vững chắc tiến
bước hay không. Khi suy xét
vấn đề đúng hay sai, chư vị sẽ bị
thữ thách xem chư vị phản ứng như thế
nào. Đó là cách như thế.
V: Khi học sách
Chuyển Pháp Luân, nếu chúng tôi lấy phần trong
quyển sách Chuyển Pháp Luân (Tập II) và các sách Đại
Pháp khác mà có liên hệ đến những phần nào đó
trong Chuyển Pháp Luân để học chung, th́ có tốt
không?
Đ: Không, không tốt. Chỉ chú tâm học bài. Khi chư vị đọc
một cuốn sách chư vị phải tập trung vào
cuốn đó thôi; đọc sách là như thế, là
đọc theo thứ tự.
Chư vị không nên có mục đích t́m kiếm
điều ǵ hay là có mục đích làm điều ǵ. Như thế th́ không hữu
hiệu. Để tôi cho chư
vị biết, khi chư vị đạt đến
một điểm nào đó và đây là thời điểm
để cho chư vị
vượt lên tầng thứ kế tiếp, chư vị
sẽ được phép tiến lên, và khi đă
đến lúc mà chư vị được hiểu nguyên
lư của Pháp ở một tầng thứ nào đó, th́ chư
vị mới được phép biết. Giă thử chư vị làm
điều ǵ hôm nay và chư vị chưa có chắc
chắn là đúng hay sai: Nếu chư vị cầm
quyển sách Chuyển Pháp Luân lên và t́nh cờ lật ra,
không có ư định mở sách đến một trang
nhất định nào đó, tôi bảo đảm trang mà
chư vị mở ra sẽ đúng với điều mà
chư vị đă làm hôm nay.
(Vỗ tay) Tất nhiên,
nếu chư vị muốn thử xem khi chư vị
về nhà, th́ với chấp chước này chư vị
sẽ không t́m được ǵ cả. Tu luyện là việc nghiêm túc: Chư vị
sẽ không bao giờ được phép để thữ
như là một tṛ chơi trẽ con như thế. Tức là đừng dùng một
động cơ nào để mà làm điều ǵ.
Sách
Đại Pháp Chuyển Pháp Luân là một hệ thống tu
luyện. Chư vị nên
đọc đi. Có các sách
như là Pháp Luân Diễn Giải, Chuyển Pháp Luân (Tập
II), v..v, chỉ là tài liệu phụ để cho chư
vị tham khảo. Mục
tiêu của Tin Tấn Yếu Chỉ là để chỉnh
xữa lại những rắc rối và những
trường hợp sai lệnh đă xảy ra trong sự
tu luyện của chư vị nói chung.
V: Một số
người cho rằng huyền năng của Đại Pháp
là vô biên, v́ thế các đệ tử Đại Pháp không
cần phải bảo vệ Pháp.
Những lời này có đúng không?
Đ: Không, không đúng. Sự thật huyền năng
của Đại Pháp là vô biên.
Hôm nay chúng ta tất cả đều tu luyện trong
một môi trường nơi xă hội người
thường. Nếu các sanh
mạng bại hoại ở các tầng thứ cao mà
đến đây để làm những điều không
tốt, Pháp sẽ phán các chư Thần hộ Pháp và phán các
sanh mạng ở cao tầng đến để hủy
diệt chúng đi; nếu các đệ tử làm những
điều xấu, th́ các chư Thần sẽ đến
để giết họ, mọi người sẽ
nhận thức rằng huyền năng của Pháp này
thật là vĩ đại và không ai dám gây thêm thiệt hại
cho Pháp. [Nếu Pháp có thể
bị thiệt hại] th́ chư vị cũng không thể
tu luyện được nữa.
Các chư Thần không thể tùy tiện đến
đây để giết người thường, họ
cũng không thể gây thiệt hại cho môi trường
tu luyện của chư vị.
Trong quá tŕnh tu luyện, nếu chư vị có thể
bảo vệ Đại Pháp trong mọi t́nh huống khác nhau
khi xă hội và đủ loại người gây trở
ngại cho chúng ta, có phải đây là hộ Pháp không?
C̣n
về những người xấu và làm điều
xấu ác, và nếu họ c̣n có thể được
cứu độ, th́ chúng ta có thể t́m cách để lay
chuyển họ để họ được cứu
độ. Nếu họ
nhất định làm theo những ǵ họ muốn và
vẫn hành động điên cuồn, th́ chúng tôi sẽ
ứng phó với họ khi đến lúc. Cũng có thể là họ đă
được dùng để thữ thách các học viên
chúng ta. Khi quá tŕnh tu luyện
của chúng ta kết thúc, chắc chắn họ phải
đền bù tất cả những ǵ họ gây ra.
V: C̣n về những ai
không thể thành Thần, tại sao họ không thể
tiếp tục làm con người nữa?
Đ: Toàn vũ trụ đang
được kiến tạo lại thành mới. Về vấn đề nhân
loại, khi quá tŕnh tu luyện kết thúc, môi trường
này sẽ không cần nữa.
Con người c̣n lại sẽ là những
người thật là xấu, họ c̣n đồi bại
hơn nữa và rất là ghê tởm; khi con người
không c̣n tốt nữa th́ họ bị hủy diệt. Mọi người hăy suy
nghĩ: Họ có c̣n được phép tồn tại
nữa không? Các chư
Thần thật sự đă tạo ra nhân loại. Tôi đă giải thích điều
này trước đây, tuy nhiên để tôi giải thích
thêm nữa. Cũng như
chư vị biết, nhân loại chúng ta sống trong
một không gian cấu tạo bằng các phân tử. Tuy nhiên chư vị có biết
rằng tất cả chung quanh chúng ta là được
tạo bằng các phân tử; đến cả không khí
không? Những ǵ chư vị
ăn, những ǵ chư vị uống, những ǵ tiếp
xúc với chư vị, những ǵ chung quanh chư vị,
và tất cả những ǵ chư vị không thấy
được đều được cấu tạo
bằng các phân tử. V́
thế nếu nh́n từ bên ngoài, nếu từ bên ngoài mà
nh́n vào Tam giới, từ môi trường vũ trụ bên
ngoài của chúng ta, có phải là nhân loại nằm giữa
các đống phân tử không?
Chư vị đang sống giữa các đống
phân tử; đến cả không khí mà chư vị thở
cũng là các phân tử. Th́
từ quan điểm của các sanh mạng cao tầng,
từ bên ngoài Tam giới mà quan sát không gian nhân loại
ở, cái ǵ là phân tử?
Thường th́ các chư Thần gọi các phân
tử này là ‘đất’ hay ‘śnh’.
Chư vị đang ở trong śnh, nhân loại
đang ḅ trong śnh, các chư Thần thấy như
thế. Các chư Thần xem
tất cả [nơi đây] là như thế. Tuy nhiên cũng có các vật
chất tốt hơn tại các tầng thứ khác
nhau. Sau khi tôi giải thích
thế này, tôi nghĩ rằng chư vị không khó hiểu
những ǵ Chúa Jêsus giảng về Yahweb tạo con
người bằng śnh. Đây
không phải là śnh và đất mà chư vị nh́n
thấy, mà tất cả những ǵ nơi đây cũng
đều là śnh. Đến
cả xác thịt của chư vị họ cũng là
đất, là śnh. Bởi v́
trong ánh mắt của các chư Thần, tầng lớp này
của các phân tử, nhất là tầng lớp của các
phân tử thô nhất, là śnh nhơ nhớp nhất và
xấu nhất. Đó là quan
điểm của họ.
V: Cơ thể của
một số người nghiên về bên trái hay bên phải
khi họ tập các bài công pháp.
Người khác nh́n thấy như là họ bị
nghiêng [qua một bên].
Đ: Mỗi người có
trường hợp riêng của họ. Một số người trong cơ thể
của họ bên này có nhiều vật chất hơn, và bên
kia th́ ít hơn. Có những
trường hợp như thế. Đó là do chư vị tự bản thân gây ra trong
các môi trường khác nhau và dưới các hoàn cảnh khác
nhau trong quá khứ. Chư
vị phải chú tâm tu luyện, và tôi sẽ lo những
điều đó cho chư vị.
Chư vị không thể tự làm một ḿnh. V́ thế chư vị chỉ
cần chú tâm vào sự tu luyện mà thôi. Tạo thêm một chấp
chước nữa th́ vô ích.
Nếu chư vị cứ nghĩ đến
điều này, th́ nó sẽ trở thành một gánh nặng,
một trở ngại, và một chấp chước [cho
chư vị]. Có phải là
tôi đă nói rằng tôi đă mỡ cánh cữa [Đại Pháp]
rộng đến độ mà không c̣n cữa nữa và tôi
chỉ suy sét tâm con người, phải không? Nếu trong những
trường hợp này mà chư vị cũng vẫn không
tu luyện và không nh́n vào trong tâm của chư vị, th́ làm
sao tôi có thể cứu độ chư vị
được? Có đúng
không?
V: Làm sao chúng tôi có
thể vứt đi một cách nhanh chóng tất cả khái
niệm mà đă thu thập được sau khi sinh ra?
Đ: Cách duy nhất là phải kiên tŕ
học Đại Pháp, và khi một tư tưởng xấu
xuất hiện, phải nhớ rằng chư vị là
một người tu luyện và dùng chánh niệm mà chế
ước tư tưởng này.
Các Pháp Thân của tôi nh́n thấy hoạt động
tư tưởng của chư vị rất rơ. Nếu chư vị có thể
phân biệt được và không xem đó là cá nhân chư
vị, th́ tự nhiên chúng sẽ không phải là cá nhân
chư vị và tư tưởng sẽ bị tiêu trừ
ngay. Tuy nhiên tư
tưởng này không được tiêu trừ hết cùng
một lúc; sẽ được chia ra trong các tầng
thứ khác nhau và sẽ dăm đi từ từ, bởi v́
chúng tôi cần để [một phần] để cho
chư vị có thể tự ḿnh lănh hội Pháp và tu
luyện. Tuy nhiên chúng tôi
sẽ tiêu trừ một số quá xấu ngay tức
khắc. Cách thức là như
thế.
V: Một học viên
ngủ gục trong lúc học [Pháp] cùng nhóm. Sau khi chúng tôi cho biết,
người này bị phật ư và không đến học
cùng nhóm nữa.
Đ: Th́ chư vị cũng không nên
mời họ đến học nữa. Họ không đến học
Pháp, họ chỉ đến để ngủ. Cho nên tại sao phải mời
họ đến? Có đúng
không? Đến để
ngủ? Chúng ta không cần
người đến đây để ngủ.
Đừng
lo về một số ít người thế này. Dù chỉ có một người
tu luyện chân chính tại một nơi tập luyện
của chúng ta, tôi nói rằng là không tệ đâu. Đừng lo về số ít
người này. Nếu có
đông người đến, ví dụ cở 1000
người, nhưng không có một người nào trong
đó là người tu luyện chân chính cả, th́ có ích
lợi ǵ đâu? Mà lại c̣n
mang thiệt hại cho Đại Pháp nữa.
V: Đôi khi việc giúp
người khác của chúng tôi không tốt cho lắm
bởi v́ chúng tôi sợ chúng tôi không hiểu Pháp mà [nói] sai.
Đ: Tôi đă giảng rất
nhiều lần về đề tài giúp người
khác. Ví dụ như chư
vị có thể nói thế này: ‘Tôi hiểu Pháp tại
tầng thứ mà tôi đạt được, đây là
những ǵ tôi hiểu tại tầng thứ của
tôi. Dĩ nhiên, Pháp có rất
nhiều nghĩa thâm sâu hơn!’
Nói thế này cũng không sao: ‘Tôi chưa phù hợp
với các tiêu chuẩn của Pháp trong một khía cạnh
nào đó.’ Hay là ‘Tôi nghĩ rằng Pháp diễn giải
điều ǵ đó tại một cănh giới nào
đó. Tuy nhiên Pháp có nhiều
hàm nghĩa khác nữa.’
Chư vị phải nói rơ như thế. Tức là, chư vị không nên
hạn chế chư vị.
V: Các học viên vẫn
có việc làm trong xă hội.
Họ có cần áp dụng các nguyên lư của xă hội
người thường để giải quyết
rắc rối không?
Đ: Công việc là công việc. Tu luyện là tu luyện. Tuy nhiên đề cao Tâm tính qua tu
luyện sẽ phản ănh qua h́nh thức giải quyết
vấn đề trong sở làm của chư vị. Nếu xếp của chư
vị muốn chư vị làm ǵ, chư vị phải nên
phù hợp [với họ] một chút, bởi v́ đó không
phải là chính chư vị muốn làm như thế. Nếu chư vị không làm th́ họ
sẽ không hiểu chư vị.
Tuy nhiên chư vị sẽ không phạm lổi to
lớn. Nếu có điều
ǵ sai khi chư vị thực thi công việc, phải
cố gắng hoàn thành công việc tốt theo cách của
chư vị. Tùy vào chư
vị thực thi như thế nào. Tôi nghĩ rằng chư vị có thể
giải quyết mọi việc tốt mà không có vấn
đề ǵ cả. Một
điều nữa là: Một số trong chúng ta chú ư quá nhiều
đến thể diện mà chúng ta không để cho
người khác biết là chúng ta đang tu luyện Đại
Pháp. Họ không để cho
người khác biết là ḿnh tốt như thế nào. Đó là v́ những người này
tạo ra. Tôi có thể cho
chư vị biết rằng hiện nay chúng ta có cả 100
triệu người đang học Đại Pháp. Con số này không nhỏ. Chư vị không phải là
một hiện tượng độc lập nào đó và
cũng không ai cười chư vị đâu. Nhất là tại Trường
Xuân, khi có ai nói đến học viên Pháp Luân Đại Pháp th́
mọi người biết là các học viên này là
người tốt.
Trong
rất nhiều vùng, khi người ta muốn mướn những
nhân viên mà đă bị sa thăi [v́ hăng phải giăm nhân viên],
họ nói: ‘Tôi sẽ mướn học viên Pháp Luân Đại
Pháp.’ Đừng nghĩ là
trường hợp của chư vị là duy nhất hay
chư vị là ngoại lệ, không phải thế. Chúng ta đă tạo ra một môi
trường thế này.
Hơn nữa, môi trường thế này đă
được tạo ra khắp nơi trong toàn quốc
[hiện nay].
V: Có một nhóm khí công
khác tập gần chúng tôi và vặn băng ghi âm rất
to. Chúng tôi có nên….”
Đ: Không sao cả. Có phải đây là để
thữ thách tâm tính chư vị để xem chư vị
có bị ănh hưởng không?
Khi họ vặn băng của họ, nó có ănh
hưởng tâm chư vị không?
Đây là những lúc mà chư vị đang bị thữ
thách để xem chư vị có xao động không, hay
chư vị có giận dữ không. Cho nên chư vị phải t́m vào bên trong của
chính ḿnh để t́m nguyên nhân, và đến cả
tiếng sấm sét chư vị cũng không nên bị nao
núng. Để họ vặn
nhạc của họ. Khi chư
vị thật sự không bị xao động th́ tự
nhiên sẽ không xảy ra nữa.
Bảo đảm là như thế. Nếu họ cố ư làm như
thế, nếu chư vị không giữ vững, hay
nếu có nhiều học viên mới nơi đây, trong
trường hợp này th́ chúng ta có thể t́m một
vị trí mới [để tập]. Họ nghĩ rằng chỗ này là tốt, cho nên
nhường cho họ đi.
Chỗ nào mà chúng ta tập Pháp Luân Công th́ chỗ đó
sẽ trở thành một nơi tốt. Chúng ta tạo dựng lại môi
trường chứ không phải chọn môi trường
nào cả.
V: Với chức
vị lănh đạo, làm sao người tu luyện
phải làm việc giỏi?
Đ: Hiện nay có rất nhiều
điều quấy động cho những người
lănh đạo nơi sở làm.
Nếu tất cả mọi người trong xă
hội tập luyện Pháp Luân Công, tôi nghĩ rằng
chư vị có thể làm việc giỏi mà không phải lo
lắng chi. Giă thử nếu
ai cũng nghĩ đến lợi ích cho công chúng, nếu
không ai nghĩ đến lợi ích cá nhân, nếu không ai
truy cầu lợi ích cá nhân, và nếu tất cả mọi
người chỉ nghĩ đến hạnh phúc cho
người khác, chư vị hăy suy nghĩ, xă hội
sẽ ra sao? Tất nhiên, chúng
tôi không có ư bảo rằng mọi người sau khi
thọ Pháp rồi trở thành người b́nh thường. Tôi chỉ giảng nghĩa cho
một điểm đây thôi.
C̣n về vấn đề chư vị phải làm
như thế nào, đó là những vấn đề mà
chư vị phải tự ḿnh quyết định. Chư vị phải tự ḿnh
quyết định căn cứ vào sự suy nghĩ
của một người tu luyện. Chư vị có thể phù hợp hơn một
chút, kiên nhẫn hơn một chút trong một số
vấn đề nào đó. Đối
với cá nhân của chư vị th́ chư vị phải
nghiêm khắc hơn.
V: Chúng tôi phải
phản ứng thế nào với những hiện
tượng không lành trong xă hội mà chúng tôi gặp
phải trong sở làm?
Đ: Đừng nghĩ nhiều về
những vấn đề vượt qua tầm kiễm
soát của chư vị.
Nếu chư vị là một người lănh
đạo và tham nhủng xảy ra trong sở làm, th́
chư vị phải trách nhiệm việc này. Tuy nhiên nếu không phải
xảy ra trong sở làm của chư vị, hay là nếu
chư vị không ở trong một vị trí trong xă hội
mà phải trách nhiệm cho ai đó, th́ không phải việc
của chư vị. Chư
vị phải hành xử đúng đắn. Bắt đầu từ chư
vị, chúng tôi đ̣i hỏi là chư vị phải
đúng đắn. Nếu
mọi người hành động đúng đắn, th́
tất cả trong xă hội sẽ trở nên tốt. Trong khi nếu mọi
người t́m cách để bắt lổi người
khác, nhiều người cũng làm như thế, th́ việc
xấu sẽ xảy ra, và sẽ nhiều va chạm hơn
nữa sẽ xảy ra.
Nếu con người không hành động tốt mà
cứ bắt lổi người khác, th́ họ sẽ căi
vă lẫn nhau như là ‘anh không tốt’, ‘cô ta không tốt’,
hay là ‘ông ta không tốt’.
Căn thẳng giữa người và người
sẽ trở nên nhiều hơn và mănh liệt hơn. Sẽ xảy ra như thế.
V: Tại sao một
số người luôn hiểu Pháp sai và hiểu Pháp theo
một cực đoan?
Đ: Thật ra th́ rất là giản
dị. Không có ǵ cả
chỉ có một câu hỏi là: khởi điểm tư
tưởng của một người từ đâu. Tức là, khi chư vị
hiểu Pháp, điều cơ bản trong tư
tưởng của chư vị là ǵ và điểm
thuận lợi của chư vị là ǵ? Khi chư vị nắm giữ
chấp chước của chư vị và t́m câu trả
lời hay t́m cái ǵ đó để bảo vệ
điều mà chư vị không muốn buông bỏ đi,
tất nhiên chư vị sẽ hiểu Pháp sai. C̣n nếu chư vị không
nghĩ ǵ trong khi chư vị đọc Pháp, những ǵ
Pháp chỉ đạo chư vị sẽ đúng. Đừng t́m kiếm trong Pháp
để biện hộ cho những ǵ chư vị nghĩ
là đúng. Đừng cố
gắng t́m trong Pháp những ǵ để biện hộ cho
cá nhân chư vị, và đừng dùng Pháp ngoài phạm vi
vấn đề để biện hộ cho cá nhân ḿnh. Đó là không được, chư
vị càng đọc nhiều [với tâm ư thế này], th́
chư vị lại càng lẫn lộn thêm; đó là tùy vào
khởi điểm [của tư tưởng] của
chư vị là ǵ.
V: Hiện nay, cách nào là
để đạt viên măn nhanh nhất?
Đ: Tôi tạo ra cho con người
một con đường tu luyện nhanh nhất và
tốt nhất. Chúng ta
sống trong một đám đông người phức
tạp nhất và đây là một môi trường phức tạp
nhất để cho chư vị thăng tiến một
cách nhanh chóng. Đồng
thời, Pháp vĩ đại thế này lại
được phổ truyền hôm nay. Pháp này cho phép con người thăng tiến
nhanh. Chư vị muốn
nhanh hơn cở nào? Không có
ǵ cứu con người nhanh hơn Đại Pháp. Một người đầy
nghiệp lực trước hết phải nghĩ làm sao
mà tră hết nợ nghiệp của họ đây. Chư vị không có quyền
chọn lựa ǵ cả [một con đường nào thích
hợp hơn].
V: Tôi nghĩ rằng chép lại [nội dung]
của quyển sách bằng tay là phí th́ giờ.
Đ: Th́
tư tưởng của chư vị hơi quá cực
đoan rồi đó.
V: Để chiến thắng nghiệp tư
tưởng, thay v́ dùng sức mạnh của tư
tưởng để chống lại, thưa c̣n có cách ǵ
tốt hơn không?
Đ: Không. Dù nếu mà
chư vị có thể dùng tay mà kéo nó ra chư vị
cũng không kéo ra được.
Không có cách nào khác. Sự
thăng tiến của chư vị và nghiệp tư
tưởng của chư vị được tiêu
trừ đi là từ sự đề cao tầng thứ
của chư vị. Tu
luyện là điều nghiêm túc, không phải chư vị
muốn thế nào th́ sẽ ra thế đó. Mọi khía cạnh đă
được an bài kỹ lưởng cho chư vị. Mơ tưởng không có
được đâu.
V: Sau khi lớp của các tế bào lớn nhất
của cơ thể con người rời ra, h́nh thức
hiện hữu của các cơ thể trong các không gian khác
th́ như thế nào?
Đ: Tôi
đă giảng rằng con người không có chết sau khi
cơ thể của họ chết. Tôi đă giảng về vấn đề này
trong Pháp và đă giảng rất là rơ ràng. Khi một người chết
đi, chỉ có một lớp phân tử lớn nhất,
cái vỏ con người này hay là cái lớp phân tử bên
ngoài này, chết đi và rời ra khỏi chiều không gian
này. Làm sao mà cơ thể
được cấu tạo bằng vật chất siêu
vi có thể chết đi được? Lữa trong ḷ hỏa táng cũng
không thể đốt đi các vật chất siêu vi
của vật chất siêu vi của chư vị, nó không
thể vói tới được.
Để tôi cho chư vị biết đây không phải
là v́ lữa [mà tạo ra bởi] nhân loại không thể
đốt các vật chất này hay là không đủ nóng
để đốt các hạt nhân nguyên tử; mà là v́ có
một sự khác biệt giữa ngọn lữa ở
đây và vật chất của chiều không gian bên kia. Đó là tại sao lữa không vói
tới các cơ thể này.
V: Trong phần ‘Tập luyện tà pháp’, Thầy
giảng rằng các Đại Giác Giả tạo dựng các
vũ trụ mới chiểu theo đặc tính của cái
ngài. Sau đó đặc tính
củ và các vũ trụ mới.....
Đ: Vũ
trụ này to lớn vô cùng, và điều mà chư vị
đề cập đến xảy ra trong vũ trụ
tại các tầng thứ, tuy nhiên những điều
đă giảng trong sách không phải là vật chất trong
thiên thể to lớn kia. Không
phải là như thế.
Có rất nhiều vũ trụ trong
thiên thể. Quan sát từ
thiên thể to lớn, các vũ trụ này chỉ là
những hại bụi. Các
vũ trụ khác nhau tại các tầng thứ khác nhau
của Pháp hiểu Pháp theo các tầng thứ khác nhau. Ví dụ, sự thật của
Pháp tại tầng thứ nào đó của Pháp không thể
tiết lộ ra cho các sinh mệnh; tuy nhiên tất cả
sinh mệnh có thể biết được sự thể
hiện của đặc tính của Pháp. Đồng thời, điều mà
tôi giảng hôm nay là tôi chỉ giảng một cách tổng
quát những điều mà chư vị sẽ hiểu khi
chư vị đề cao đến tầng thứ
ấy. Chư vị không
biết được sự phát hiện thật sự
của tầng thứ ấy.
V́ thế nếu sinh mệnh thể của tầng
nào đó đă đạt đến đó qua sự tu
luyện từ tầng dưới (người tu Pháp Luân
Đại Pháp là ngoại lệ), trong quá tŕnh nâng cao tầng
thứ qua sự tu luyện họ đă đồng hóa
với Pháp ở tầng đó, và phát triển những ǵ
của họ đă tu luyện được rồi. Ví dụ, Đức Thích Ca Mâu Ni có
‘Giới, Định, Tuệ.’
Giới, Định, Tuệ của ngài đồng hóa
với các nguyên lư của Pháp tại tầng thứ của
ngài và đồng hóa với Pháp của vũ trụ
tại tầng thứ đó.
V́ thế mà ngài đă thăng hoa đến tầng
thứ đó. Nguyên lư của
Pháp của ngài tạo ra toàn thể vũ trụ của
ngài, tạo bằng Giới, Định, Tuệ. Đồng thời Pháp của ngài
cũng là một nguyên lư tiến hóa cho Chánh Quả (zhengguo)
[của Giới, Định, Tuệ].
Tất cả vật chất và h́nh thức thay
đổi theo các nguyên lư của ngài; tức là, ngài không
biết đó là Pháp cơ bản thật sự phản ănh
nơi đó, tuy nhiên ngài có thể biết sự thể
hiện của Pháp. Khai
ngộ đến tầng thứ đó, v́ thế mà ngài
tồn tại trong tầng thứ đó và ngài cũng
đă đạt Chánh Quả của riêng ngài.
Có các vị Phật và Thần khác trong
cùng một tầng thứ; họ cũng ngộ ra
những nguyên lư khác của Pháp tại tầng thứ
đó. Họ cũng
đồng hóa với các nguyên lư của Pháp tại tầng
thứ đó v́ thế mà họ cũng đạt Chánh
Quả (guowei). Đối với
các vị Phật khác cũng thế: Họ cũng tạo
dựng thiên giới nơi đó và cũng đă khai
ngộ và đạt Chánh Quả tại tầng thứ
đó của Đại Pháp trong vũ trụ. Họ khác nhau nhưng họ
lại đồng hóa với tiêu chuẩn trong cùng một
tầng thứ. Bây giờ th́
chư vị hiểu phải không, sau khi tôi giải thích
thế này? Cho nên trong vũ trụ
to lớn này, hiện tượng như thế này,
hiện tượng như thế này trong các tầng
thứ khác nhau th́ vô kể.
Cho nên một vũ trụ như thế này, trong giai
đoạn thành-tựu-hoại-không chuyển hóa rất
thường; tuy nhiên Pháp của toàn thiên thể th́ sẽ
không bao giờ thay đổi.
Pháp này là sẽ là vĩnh viễn, sẽ không bao
giờ thay đổi, và không bao giờ thay đổi
V: Giữa các học viên người mà đă tham
dự các khóa giảng Pháp của Thầy và học viên mà
chưa tham dự, ngoài cơ duyên của họ với
Thầy, họ có ǵ khác biệt không?
Đ:
Thật ra để tôi cho chư vị biết: Trong
sự tu luyện của chư vị th́ không có khác
nhau. Rất nhiều
người có cơ duyên rất chặt chẻ với tôi
cũng không có tham dự các khóa giảng trước
kia. Đó là v́ hoàn cảnh, t́nh
huống, và rất nhiều yếu tố khác nữa.
Tất cả các câu hỏi đă
được trả lời, có câu th́ lập đi
lập lại đă được lọc ra. Một số câu hỏi của
người thường th́ tôi không cần phải trả
lời, v́ thế mà các câu hỏi này đă không
được trả lời v́ thế mà cũng đă
được lọc ra. Tôi
đă giảng năm tiếng đồng hồ vừa
qua. Bởi v́ đây là Pháp mà
chư vị đang nghe, mọi người thích nghe, và
nếu tôi giảng tiếp khoảng năm tiếng
nữa có thể chư vị cũng không thấy là
lâu. Không kể là tôi giảng bao
nhiêu, đó cũng chỉ nhắm vào một mục tiêu:
Để giúp chư vị thăng tiến càng nhanh càng tốt
và đề cao qua tu luyện càng nhanh càng tốt. Phần đông các chư vị
tại đây là phụ đạo viên, và mục tiêu là
để cho chư vị điều hành công việc
của chư vị thành công hơn. C̣n về nhiều câu mà chư vị hỏi và
t́nh huống trong sự tu luyện của chư vị, giă
thữ nếu mà tôi giải đáp tất cả chư
vị, chư vị sẽ không thể tu luyện
được. Dù cho chư
vị có thể tu luyện được th́ đó cũng
không tính. V́ thế đối
với các thắc mắc này, cá nhân chư vị cần
phải tự ngộ, và chính chư vị cần phải
tu luyện. Chỉ có như
thế th́ mới được xem là tu luyện. Tôi thường cho ví dụ
thế này: Giă thữ chư vị viên măn xong và thăng hoa
lên trên đó và gặp các vị đại Phật ngồi
nơi kia, uy đức vĩ đại của mỗi
một vị Phật tạo được là cao quư phi
thường. Chư vị
sẽ tự hỏi làm sao mà chư vị thăng hoa lên
đó. Chư vị sẽ xúc
động v́ nao núng, và chính cá nhân chư vị cũng
biết ḿnh không được ở đó, tự ḿnh
chư vị sẽ bỏ mà đi xuống; thấy
rằng ḿnh không xứng đáng!
Cho nên qua sự tu luyện, mỗi người trong
chư vị phải đạt đến cănh giới
của chính ḿnh, và chư vị phải đạt
được một cách vững vàng. Tu luyện là nghiêm túc!
Sau khi chư vị rời khỏi nơi đây,
đừng dùng lời của tôi mà tấn công người
khác, bởi v́ tôi dùng những lời này là nhắm vào t́nh
huống của chư vị.
Và đừng dùng lời của tôi ngoài phạm vi
của ư nghĩa; cũng đừng tự hào bảo với
người khác như là ‘Tôi nghe Thầy Lư nói điều
này điều kia.’ Trong tíc
tắc mà chấp chước của chư vị khởi
lên, th́ chư vị đă trở thành người
thường rồi. Tôi
muốn nh́n thấy chư vị tu luyện một cách êm
ái và liên tục, v́ thế tôi không muốn những rắc
rối này xảy ra nữa.
Môi trường này hôm nay ... chỉnh
sữa lại không phải là dễ cho tôi, trong các thữ
thách và khó khăn, trong môi trường tu luyện nói chung
để chúng ta không bị rắc rối và tiến
triển lên thật sự.
Thật ra tôi có khả năng làm việc này, chúng ta
không có một tổ chức theo h́nh thức nào, chúng ra
cũng không giữ tiền hay của cải. Điều tốt mà chư vị
thấy là chúng ta chưa có tham gia để [cố ư] tạo
ra một ảnh hưởng ǵ trong xă hội người
thường, và chúng ta cũng không làm phiền xă hội hay
là chánh quyền, chư vị cũng đă thấy như
thế. Thật ra, tôi có
thể cho chư vị biết rằng, bởi v́ chúng ta có
Pháp, chúng ta có một Pháp vĩ đại thế này, cho nên
tôi không tham gia. Bất kể
chư vị có học hay không đó là việc riêng của
chư vị... Chúng ta không ghi
danh, chúng ta cũng không theo dơi tin tức riêng tư ǵ
của ai [các học viên].
Miễn là chư vị tu luyện th́ tôi sẽ trách
nhiệm với chư vị.
Tuy nhiên trách nhiệm với chư vị không thể
hiện ra trong xă hội người thường. Miễn là chư vị tu
luyện, miễn là chư vị thăng tiến, và
miễn là chư vị tiếp tục tu luyện, th́
chư vị có thể đạt viên măn. Tuy nhiên các điều này không
thể hiện trong xă hội người thường.
Nguyên nhân mà chúng tôi những
điều này cách này là để bổ túc cho Pháp này. Pháp này bao la vô cùng, v́ để
phổ truyền trong xă hội người thường
cho nên Pháp có tiêu chuẩn đ̣i hỏi cao. Tức là h́nh thức [tu
luyện] trong xă hội người thường phải
phù hợp với tiêu chuẩn của Đại Pháp. Để phổ truyền trong xă
hội người thường mà không bị tu mờ
đi, th́ h́nh thức [tu luyện] loại ǵ mà phải phù hợp
với tiêu chuẩn của một Pháp vĩ đại
thế này? Chỉ có một:
‘Một đường lối [tu luyện] là không có h́nh
thức.’ Chúng tôi đă cố
ư đặc định ra như thế. Không h́nh thức, chúng tôi không theo
một h́nh thức nào trong xă hội người
thường này. Tuy nhiên chúng
tôi giúp con người chân chính tu luyện và nâng cao thật
sự. Đó là con
đường mà chúng ta [tu luyện], và chúng tôi đă
đặc định ra và là một con đường
tốt nhất. Không ai có
thể t́m lổi nơi chúng ta.
Đến cả những ai cố t́nh họ cũng
sẽ không t́m ra ǵ cả, đó là v́ chúng ta có Pháp
[để chỉ đạo chúng ta]. Tôi không đặt ra một luật lệ hay
hạn chế nào. Tất cả
mọi người tự biết phải làm ǵ.
C̣n về các chư vị Phụ
Đạo viên, những ai mà chúng ta gọi là ‘phụ
đạo’ chỉ là người làm việc từ
thiện, không cầu danh, không cầu tư lợi, làm
việc này chư vị cũng không mang tư lợi
đến cho chư vị.
Từ ḷng từ thiện của chư vị, chư
vị mang một cái máy thu âm để tập tại các
nơi tập giúp người khác.
Tất cả chư vị phụ đạo là
như thế, từ ḷng từ thiện mà chư vị làm
việc, và tự nguyện.
Kinh nghiệm đă chứng tơ rằng môi
trường này là môi trường tu luyện tốt
nhất. Không một vị cứu
độ nào trong quá khứ mà dám chọn cách này, bởi v́
họ không có Pháp vĩ đại thế này. Các ngài chỉ họp các
đệ tử lại với nhau tu luyện chiểu theo
điều luật và giới cấm. V́ chúng tôi có Pháp vĩ đại hôm nay, chúng tôi có
thể để tự nhiên mà không cần một
điều luật nào.
Một đường lối [tu luyện] với
h́nh thức nào cũng không thể so sánh bằng Đại
Pháp. Không điều luật
hay luật lệ nào mà có thể thay đổi tâm con người,
chỉ có Pháp mới có thể thay đổi tâm con
người. Đó là tại sao
chúng tôi chọn con đường này.
Đồng thời, h́nh thức của
các trung tâm phụ đạo là cần thiết. Trung tâm phụ đạo ở
dạng này không theo h́nh thức như một cơ sở
hay một trung tâm chánh quyền nào.
Người phụ đạo giản dị chỉ
dùng nhà của họ, tập trung mọi người khi ai
có thắc mắc hay muốn thảo luận vấn
đề ǵ. Qua h́nh thức
căn bản mà chúng ta làm việc.
Tôi nghĩ rằng đây thật là tốt. Tôi thấy rất tốt là
chư vị họp mặt chung với nhau và thảo
luận về những ǵ chư vị muốn làm, hay
thảo luận về việc hồng truyền Pháp.
Hội Pháp cũng là một h́nh
thức đặc biệt của Đại Pháp chúng ta. Sau khi đạt đến
một điểm nào đó chúng ta họp mặt trong
Hội Pháp và những ai học khá th́ chia sẽ kinh
nghiệm và hiểu biết của ḿnh để khuyến
khích người khác và giúp họ thăng tiến. Quá xuất sắc. Đây là điều rất là
đặc biệt cho chúng ta.
Nói chung, tất cả chúng ta đă
đóng góp rất nhiều cho Pháp.
Tất nhiên, tôi cũng không theo cách thức
[người thường] mà khen ngợi chư vị,
chư vị cũng không muốn như thế. Điều mà chư t́m là công
trạng và uy đức, nâng cao cănh giới và tầng
thứ của chư vị.
V́ thế tôi không muốn khen ngợi chư
vị. Làm việc Đại Pháp
không khác ǵ là làm cho chính chư vị, bởi v́ chư vị
là một phần của Đại Pháp. Dù chư vị có trách nhiệm với Đại
Pháp và dù chư vị có trách nhiệm với cá nhân chư
vị hay không th́ cũng như nhau. V́ thế tôi không cần phải nói nhiều. Tôi chỉ bảo vệ chư
vị trong quá tŕnh tu luyện của chư vị, bảo
vệ chư vị tại mỗi tầng thứ khác nhau
[mà chư vị đạt đến], và bảo vệ
sự thăng tiến của chư vị.
C̣n về vấn đề phải
đối đải thế nào nơi người
thường, tôi nghĩ rằng chư vị đă
biết rồi, tôi hy vọng rằng từ nay trở
đi chư vị sẽ khởi sự khá hơn, và làm
việc khá hơn nữa. Bây
giờ tôi hy vọng buổi họp hôm nay, chúng ta gọi là
hội Pháp, giúp chư vị thăng tiến thật
nhiều và đẩy chư vị vượt lên cao. Nơi đây có thể là tôi đẩy
chư vị hướng lên, tuy nhiên chính cá nhân chư
vị phải cần mau chóng học Pháp, dùng thời gian
của chư vị để học Pháp và tiến lên. Chỉ có như thế th́ chư
vị mới thăng tiến vững vàng. Tôi mong rằng mọi
người hăy tiếp tục kiên tŕ tu luyện và nổ
lực rất nhiều [trong sự tu luyện]. Đừng nh́n người khác
đạt viên măn, chư vị phải cố gắng nhanh
lên để đạt đến viên măn.
Ghi
chú: [
] (của người dịch, không phải văn chính
thức, chỉ để tham khảo)
Bản
tiếng Anh: http://www.falundafa.org.
Dịch
ngày 25-12-2004; Để chỉnh nghĩa
đúng hơn, bản dịch có thể được hiệu
chỉnh lại trong tương lai.