Giảng Pháp tại Pháp Hội tại Thụy Sỉ (Switzerland)

(Ngày 4 và 5, tháng 9, năm 1998

Geneva)

 

Phần Vấn Đáp (Phần II)

 

 

 

 

 

 

 

 

Lư Hồng Chí

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bản thảo

Bản dịch từ tiếng Anh


V:  Khoa Học xă hội người thường sai lệch, với kiến thức của người thường, v́ thế chúng tôi không thể trực tiếp tham gia tu luyện nếu chúng tôi không được truyền dạy phải không?

Thầy:  Từ một khía cạnh khác, chúng ta vẫn có thể thu thập kiến thức [qua cách học của khoa học].  Khi tôi truyền Pháp, để cho mọi người hiểu, tôi dùng khái niệm của con người hiện đại để diễn giải Pháp.  Kiến thức có thể khai mở tâm của chư vị, v́ thế có ích lợi trong việc thọ Pháp.  Nếu học vấn của một người thật thấp kém, th́ khó cho người ấy hiểu được các danh từ chuyên môn hiện đại mà tôi dùng để giảng.  Nhưng không phải không có th́ không được.  Nếu không phải là loại văn hóa này, cái văn hóa mà do khoa học tạo ra, tôi cũng có thể giảng Pháp với văn tự cổ xưa thay v́ dùng theo cách mà tôi đang giảng bây giờ.   Cũng thế, xă hội đă tiến đến bước này, cho nên chư vị phù hợp theo cách của xă hội người thường th́ được rồi.   Bây giờ th́ cứ thể theo cách này.  Không kể chư vị là người lớn hay trẻ em, tôi nghĩ rằng chư vị là người tu luyện, với chức vị nào [trong xă hội] chư vị cũng phải làm tốt.  Nếu chư vị là một học sinh [trong trường học] th́ cũng phải học cho giỏi; nếu chư vị đi làm th́ phải làm việc giỏi.  Nếu chư vị nghĩ ra cách nào khác, v́ thế mà cách tu luyện của chư vị có thể theo đó mà thay đổi và sẽ mang đến khó khăn cho đời sống và sự tu luyện của chư vị.  Chư vị phải biết rằng người hành tinh mang khoa học đến cho nhân loại để đạt mục tiêu của họ, chư Thần khống chế tất cả và đồng thời cũng đang xử dụng những người hành tinh này.

 

V:  Chúng tôi có nên bỏ nhiều th́ giờ để tu luyện và bỏ ít th́ giờ làm việc nơi người thường?

Thầy:  Ư này không phải.  Chư vị phải cố gắng hoàn tất công việc làm của chư vị trong thời gian làm việc nơi người thường.  Tôi nghĩ rằng không kể là chư vị bận rộn thế nào, chư vị cũng có th́ giờ tập luyện và đọc sách; theo cách như thế.  Tôi nghĩ rằng chư vị, một đệ tử kiên tŕ, ước muốn trong tâm là dùng nhiều thời gian rănh rổi để tu luyện. 

 

V:  Chúng tôi có cần cố ư t́m một môi trường phức tạp để tu luyện không?

Thầy:  Không cần thiết.  Chư vị không thể luôn luôn muốn làm ǵ theo ư ḿnh, hay chư vị cũng không thể an bài quá tŕnh tu luyện cá nhân của chư vị.  Đừng thể theo ư muốn của chư vị, muốn làm thế này thế kia, quá tŕnh tu luyện của chư vị đă được tôi an bài rồi.  Nếu chư vị muốn tu luyện th́ phải thể theo cách này mà tu.  Cứ làm những ǵ chư vị cần phải làm.  Bên Trung Quốc có một số học viên đột nhiên không để ư đến cách ăn mặc của ḿnh sau khi bắt đầu tu luyện.  Đừng nói chi cả, một người là phải ăn mặc chỉnh tề và sạch sẽ giống như một con người; vậy mà họ lại lôi thôi lếch thếch đến độ gần như là hỗ thẹn.  Làm thế là không được.  [Cách chúng ta tu luyện] không giống như Sang Sanfeng tu Đạo ngày xưa.  Chư vị tu luyện trong xă hội người thường; ít nhất chư vị phải nh́n giống như một người chỉnh tề lịch sự.  Chư Thần th́ cao hơn con người và phải cư xử khá hơn nhiều, cần phải cư xử khá hơn trong mọi phương diện.   Phải chú ư không được xao lăng tất cả và trở nên lôi thôi lếch thếch và bẩn thỉu vừa khi chư vị bắt đầu tập luyện Pháp Luân Công, điều này không chấp nhận.  Từ một quan điểm đặc định, chư vị làm hại thanh danh của Đại Pháp.   Trường hợp có phải thế không?   V́ thế cho Pháp Hội này mọi người phải ăn mặc gọn gàng và người khác mà nh́n th́ chư vị phải hợp thức, phải không?  Kinh tế Trung Quốc khá tốt trong những năm nay, cho nên [mua và] mặc y phục gọn gàng không thành vấn đề.  Không phải tôi bảo chư vị phải mặc y phục đắc tiền, nhưng ít nhất chư vị phải chỉnh tề và gọn gàng một chút.  Nhớ rằng chúng ta tu luyện trong xă hội người thường; điều này không có ǵ trở ngại cả.  C̣n về vấn đề tu luyện, chư vị không nên an bài môi trường tu luyện cho chính cá nhân chư vị.

 

V:  Thiên Mục của một cháu bé 4 tuổi đă khai mở và có thể nh́n thấy Pháp Luân và tên của Thầy phát ra ánh sáng.  Nhưng có đôi lúc nó cứng đầu, và nếu người lớn không ch́u nó th́ nó khóc và làm dữ.   Nó quấy thế này khiến cho tôi phiền lắm.

Thầy:  “Sự quấy rối này khiến cho tôi phiền lắm.”  Có phải rằng chư vị đang chỉ điểm ra điều này không?  Chư vị phiên, và nếu chư vị phiền, tâm của chư vị bị xáo trộn.  Th́ có phải là cháu bé này đang giúp chư vị cải tiến không? 

 

V:  Khi một cháu bé 3 tuổi nh́n thấy một Pháp Luân, bé la lên “Pháp Luân”.  Khi em thấy h́nh Thầy em gọi “Sư Phụ”.  Khi em ngồi dưới đất tay theo thế chấp tay Heshi và bảo “tập luyện”.  Có lúc khi chúng tôi vặn máy thâu âm em bảo là “nghe Sư Phụ giảng”.

 Thầy:  Thế th́ cháu bé này đặc biệt lắm, v́ cháu chỉ có 2 tuổi thôi.  Trẻ em như vầy có thể là chỉ đến thọ Pháp thôi.  Trong các đệ tử, các học viên bé tí, từ 4 cho đến 5 tuổi và từ 5 cho đến 6 tuổi có rất nhiều em tu luyện giỏi lắm.  Chúng thật là xuất sắc.  Một số em có công năng phi thường.  Có nhiều em như thế này lắm.  Chư Thần ở trên đó thấy rất rơ gia đ́nh nào sẽ thọ Pháp trong tương lai: “Ô, gia đ́nh này sẽ thọ Pháp.”  Có lẽ là các vị ấy đă t́m cách an bài để được tái sinh vào gia đ́nh đó, bởi v́ họ có thể thọ Pháp theo cách này. 

 

V:  Thưa có phải các nhà thương có nhiều nghiệp hơn các nơi khác phái không?

Thầy:  Bệnh viện nơi xă hội người thường là một nơi để trị bệnh, và dường như có nhiều khí bệnh hơn một chút.  Hơn nữa, là người tu luyện cớ chi mà chư vị lại sợ?  Không có liên hệ ǵ với chúng ta người tu luyện.  Những thứ đó không làm hại chúng ta được.

 

V: Thưa, làm khám nghiệm tử thi ở bệnh viện có mang tác dụng xấu cho học viên Đại Pháp không? 

Thầy:  Nếu đây là công việc làm của chư vị, th́ cứ làm.  Không có vấn đề chi cả bởi v́ những người đó đă chết rồi.  Trong sự tu luyện chúng tôi yêu cầu chư vị phù hợp tối đa với xă hội người thường.  Đừng sửa đổi cách của xă hội người thường bởi v́ hiện nay chư vị đang tu luyện.  Đó là không thể được.

 

V:  Thưa, nếu một người không chửi thề bên ngoài nhưng trong tâm lại chửi thề, người này có mất đức không?

Thầy:  Một số người cho rằng “Tôi tu luyện khá tốt và cách cư xử của tôi cũng khá tốt”, nhưng các ràng buộc chấp chước trong tâm của họ một chút cũng chưa buông bỏ; th́ đó có được tính là tu luyện không?  Có phải [tu luyện như thế] là giả không?  V́ thế chỉ có sự cải biến từ cơ bản mới được xem là cải biến thật sự.  Những ǵ bên ngoài chỉ là để trưng bài mà thôi.  Không kể chư vị có chửi thề bằng lời hay không đó cũng chỉ là một h́nh thức; không kể trái tim và tâm của chư vị có cải biến hay không đó mới là sự thật.  Nếu chư vị chửi trong tâm của chư vị, tất nhiên tâm của chư vị chưa cải biến.  Không kể chư vị có mất đức hay không đó chỉ làm một điểm nhỏ thôi.  Đại Pháp không phải được truyền ra để duy tŕ đức của người thường.

 

V:  Thưa, một số học viên sợ các con thú độc hại và các loài vật khác.  Họ có thể Viên Măn không, nếu sự sợ hăi này không buông bỏ đi?

Thầy:  Đó là hai điều khác nhau.  Cứ [cố gắng] buông bỏ sự sợ hăi này th́ chư vị tốt rồi.  Nhiều người trong chư vị không hẳn là sợ chúng, nhưng chư vị không thích chúng v́ chúng  dơ bẩn.  Đây không phải là một loại dơ bẩn mà một người cảm thấy khi vừa nh́n thấy phân, mà là một loại dơ bẩn người này cảm thấy khi họ nghĩ đến những thứ xấu đó.  Trong thế giới của tương lai, trong vũ trụ của tương lai, những loài vật đó không c̣n tồn tại nữa.  Để tôi cho chư vị biết vũ trụ lúc khởi đầu không có những thứ độc hại và tinh quái này.  Tại sao sau này chúng lại xuất hiện?  Đó là v́ nghiệp của các sinh mệnh càng ngày càng trở nên to hơn, các sinh mệnh càng ngày càng xấu hơn, và càng ngày vũ trụ càng không c̣n tinh khiết nữa.  V́ thế mà những thứ xấu đó mới xuất hiện, dần dần những thứ này càng trở nên độc hại hơn nữa.  Chúng tiến hóa theo cách đó. 

 

V:  Trong bài kinh văn “Ngộ”  giảng rằng, từng cập từng cập liên tục đến.”  Thưa, chúng tôi hiểu thế nào về câu “từng cập từng cập”?

Thầy:  Đó là văn tự cổ xưa.  Văn tự cổ xưa có thể diễn giải rơ ràng.  Ngôn ngữ chính xác, hàm nghĩa th́ sâu xa và bao hàm toàn diện tất cả không gian.  Đây là ngôn ngữ văn hây nhất.  Trong quá khứ, người ta cho rằng đó là ngôn ngữ của thiên đàng, ngôn ngữ văn của thiên đàng.  Ngày nay đạo đức của con người đă suy đồi và không c̣n tốt nữa, cho nên họ dùng tiếng bản xứ.  Nếu mà giảng câu này “từng cập từng cập liên tục đến”, th́ có nghĩa là: có một cập trong nhóm bộ ba đó; hễ khi người nào đó bàn với người khác rằng: Pháp này tốt lắm, chúng ta nên tu luyện,” người kia cũng thấy rằng Pháp này cũng tốt, v́ thế người kia cũng đến học.  Sau đó chính vị kia cũng sẽ bảo lại với gia đ́nh và mang thân nhân đến học, và người ta sẽ lần lượt từng cập hai và bộ ba mà đến.  Dùng tiếng bản xứ b́nh thường của thời đại của chúng ta, tôi phải dùng rất nhiều chữ [để giảng].  Dùng “từng cập từng cập liên tục đến”, chỉ có bốn chữ mà tất cả đều bao gồm trong câu ấy.  Đó là ư nghĩa của câu này.  C̣n về “lần lượt từng người” th́ nghĩa là họ đến vào thời gian khác nhau, họ đến từng người, lần lượt lần lượt mà đến.  Diễn giải “lần lượt từng người’ phải dùng rất nhiều chữ.

  

V:  Thưa, đệ tử Đại Pháp có công việc buôn bán sách và có lúc th́ mua sách Đại Pháp với giả chẳng và bán lại với giá lẽ, có được không?

Thầy:  Cách đây không lâu, cá nhân tôi cũng có nghĩ đến điều này.  Bởi v́ thời gian mới đây nhiều công nhân phải rời khỏi việc làm (kỳ thực th́ họ mất việc) ở Trung Quốc và một số là học viên của chúng ta, tôi cũng đă suy nghĩ về vấn đề có nên để cho họ bán sách Đại Pháp hay không.  Theo các này, không những họ có việc làm để sinh sống, đồng thời giúp các học viên mua sách dễ hơn.  Và một số học viên đă làm thế.  Sau đó, tôi càng suy nghĩ thận trọng hơn nữa và dường như điều này là không đúng.  Sai ở chỗ nào?  Mọi người hăy suy nghĩ xemi:  Đại Pháp, một Đại Pháp thiêng liêng như thế này, cứu độ chúng ta, vậy mà chúng ta dùng đó để làm tiền.  Th́ cương vị của chúng ta ở đâu?   Chúng ta đặc định Đại Pháp ở vị trí nào?  Kỳ thực th́ không được làm như thế.  Cho nên tôi không cho phép họ làm.  Vậy th́ tại sao [người thường] trong xă hội lại được phép?   Bởi v́ tôi dùng xă hội người thường để truyền Pháp.  Xă hội của người thường cũng là h́nh thức biểu hiện của Pháp ở tầng thứ thấp nhất, v́ thế mà các ngành nghề đủ loại tồn tại như thế, cho nên không có sai.  Giă như sách của chúng ta không bao hàm các không gian trong đó và giă như chỉ là giấy trắng mực đen, th́ đó cũng chỉ là một quyển sách [b́nh thường].  Chính v́ sách của chúng ta bao hàm các không gian ở trong đó mà có tác dụng của Pháp.  Các nhà sách và những người buôn sách trong xă hội người thường bán sách [Đại Pháp] không có vấn đề chi cả; tại v́ đó là phù hợp với Pháp ở tầng thứ của xă hội người thường.  Nhưng là đệ tử chúng ta, kỳ thực trở ngại mà tôi bàn đến có xảy ra.  Nếu chúng ta dùng Pháp để làm tiền, và bởi v́ hầu hết những người mua sách là đệ tử chúng ta, làm sao chúng ta chi tiêu số tiền này đây?

 

Nếu cá nhân chư vị làm chủ một tiệm sách và dùng môi trường tiện nghi này để bán sách Đại Pháp, và nếu tiệm sách này đặc biệt không phải lập dựng ra v́ Đại Pháp và trước đó chư vị đă làm chủ tiệm sách rồi, th́ tôi không phản đối chư vị làm việc này, bởi v́ chư vị đă buôn bán sách trước đó rồi.  Đó là nói rằng, tôi nghĩ khi chư vị liên tục lĩnh hội được Pháp sâu xa, chư vị sẽ có cách giải quyết vấn đề này.

 

V:  Thưa, tôi không quan tâm chuyện ǵ cả và trốn gia đ́nh tôi để gặp Thầy.  Làm thế là đúng hay sai?

Thầy:  Nếu chư vị từ Trung Hoa Lục Địa mà đến, có thể là chư vị không được phép đến đây.  Hay là, có thể Pháp Thân của tôi không muốn chư vị đến và giúp chư vị để tâm tu luyện.  Nếu chư vị không đến từ Trung Hoa Lục Địa, th́ có thể nguyên nhân là từ chư vị.  Có thể là để xem chư vị có kiên quyết hay không.  Điều ǵ cũng có thể cả.  Chư vị phải từ ḿnh mà suy xét ra. 

 

V:  Thưa, tôi biết rằng tôi cần dùng thời gian hữu hiệu để tu luyện, nhưng tôi muốn có con.  Điều này có phải là ràng buộc chấp chước không?

Thầy:  Chúng ta nói rằng chúng ta phải tu luyện trong khi phù hợp tối đa với người thường.  Hiện nay có hơn cả 10 triệu đệ tử trẻ tuổi tu luyện.  Nếu không một ai có gia đ́nh và không có con th́ đây có phải là một h́nh thức gây thiệt hại cho xă hội con người không?  Ít nhất, tôi có thể cho chư vị biết rằng chư vị không phù hợp thể theo cách của xă hội người thường trong sự tu luyện của chư vị.  Hơn nữa, một số lại cho rằng, “Trong cuộc đời này, đơn thuần tôi không muốn có gia đ́nh.  Tôi đă quyết tâm như thế.”  Tôi cũng không phản đối điều này.  Chư vị cũng có thể tu luyện theo cách đó.  Miễn là không gây gánh nặng thêm hay gây trở ngại trong đời sống của chư vị hay gây khó khăn nào đó trong các phương diện khác, tôi không làm ǵ cả.  Vấn đề trong thế giới nhân loại đă được quyết định rồi và cá nhân chư vị cũng đă àm.  Nếu chư vị cho rằng có con sẽ gây ảnh hưởng cho sự tu luyện của chư vị, tôi không nghĩ trường hợp là thế đâu.  Không xảy ra như thế.

 

V:  Thưa, h́nh thức Viên Măn là ǵ?  Tất cả cần phải có bản thể phải không?

Thầy:  Tôi đă giảng điều này rồi.  Chỉ có những ai được về Pháp Luân Thế giới th́ cần bản thể.  C̣n những ai được về các nơi khác, bởi v́ nhiều người trong chư vị, từ các tầng thứ và cảnh giới khác nhau, đến để thọ Pháp, từ gốc độ của các sinh mệnh trên đó mà xét, nếu như chư vị mang các thân thể này về trên đó, chư thần và Phật sẽ nghĩ rằng chư vị mang về cái ǵ mà kỳ dị thế.  Cho nên chắc chắn là  không có các thân thể này ở trên đó và họ cũng không cần.  Nếu chư vị mà mang các thân thể này về trên đó th́ sẽ làm hơng cả hệ thống tu luyện của các ngài.  Làm ơn chú ư rằng không kể là chư vị từ đâu đến, tôi chỉ đồng hóa những ǵ nguyên thủy của chư vị với Pháp mới và chân chánh nhất mà thôi.  Khi bàn về những ǵ ở bên ngoài của sự tu luyện của chư vị, tôi không đụng đến chi cả, đó là để bảo đảm cho chư vị quay trở về nơi nguyên thủy của chư vị.  Nói một cách khác, nếu như chư vị là một vị Phật th́ chư vị sẽ là một vị Phật; nếu chư vị là một vị Đạo Tiên th́ chư vị sẽ là một vị Đạo Tiên; nếu chư vị là một vị Thần th́ chư vị sẽ là một vị Thần.  H́nh dáng của chư vị và tất cả những ǵ nguyên thủy của chư vị sẽ không bị thay đổi.  Những ai không trước đây không có Quả Vị sẽ được đạt Quả Vị trong đợt tu luyện lần này, và nơi nào chư vị được về, sẽ được an bài cho chư vị về nơi đó.

 

V:  Khi tôi tập các bài công pháp, tôi luôn luôn nghe một loại nhạc, nhưng không phải nhạc Đại Pháp.  Tôi lo là có phải tín hiệu của các không gian khác quấy nhiễu không?

Thầy:  Nhạc của các không gian khác th́ khác với nhạc của chúng ta tu luyện.  Nhưng kỳ thực th́ có nhạc rất hây ở các không gian khác.  Nếu chư vị nghe được, cứ để yên đừng quan tâm đến.  Đó là các âm thanh từ các không gian khác.  Và đừng lo lắng: Nhạc không đại biểu tu luyện.  Khi chư vị tu luyện trong Đại Pháp, tôi để chư vị tập luyện với bài nhạc.  Mục đích là để thay thế hàng ngàn tư tưởng với một tư tưởng cho đến khi mà tâm của chư vị có thể đạt đến trạng thái thanh tịnh.  Đó là nói rằng, khi chư vị nghe nhạc, tâm của chư vị không chạy loạn khắp nơi mà chỉ chú ư vào một bài nhạc.  Chư vị tập các bài công pháp có ích lợi cho chư vị.  Nhưng nhạc mà chư vị dùng phải là nhạc mà chúng ta dùng để tập luyện.

 

V:  Thân thể của tôi bị một loại quấy nhiễu, có liên hệ đến lời và h́nh.  Đă nữa năm rồi và tôi cũng không vượt qua được.

Thầy:  Nếu chư vị là người tu luyện chân chánh, không kể là lúc khởi đầu ư định chư vị học Đại Pháp là ǵ, chư vị phải buông bỏ nó đó và không nên quan tâm bất cứ điều ǵ.  Chư vị phải hiểu rơ rằng không phải chư vị tu luyện để giải quyết một số vấn đề nào đó.  Mục đích mà tôi truyền Pháp này là để cứu độ con người, giúp con người tu luyện, và giúp cho con người quay trở về; chứ không phải để giải quyết một số vấn đề cho thân thể người thường.  Là một điều nghiêm trọng.  Chư vị phải chắc chắn rằng chính cá nhân chư vị chân chánh tu luyện, th́ các vấn đề khó khăn của chư vị có thể được giải quyết.  Nhưng nếu chư vị chỉ muốn giải quyết các vấn đề của người thường của chư vị, th́ chúng tôi không thể giải quyết được.  Trong một câu giảng: Pháp là để tu luyện.  Ví dụ, một số người biết rằng mục đích của Pháp Luân Công không phải là trị bệnh, cho nên họ nghĩ: “Như thế th́ tôi tu luyện không phải là để được lành bệnh.  Tôi hiểu rằng mục đích không phải là trị bệnh của tôi và tôi cũng không nhắc đến trị bệnh.  Tôi cũng không mong cầu được trị bệnh.”  Tuy thế trong tâm của họ cũng vẫn c̣n mang một ư nghĩ “Miễn là tôi tập các bài công pháp, Sư Phụ chắc chắn sẽ thanh lọc bệnh cho tôi.  Chư vị thấy không, họ vẫn c̣n giữ một ư tưởng: “Miễn là tôi tập các bài công pháp, chắc chắn là Sự Phụ sẽ thanh lọc bệnh của tôi.”  Cái ẩn ư nhỏ đó vẫn c̣n trong tâm của họ, họ cũng vẫn c̣n mong muốn tôi trị bệnh cho họ, đó là nói rằng, họ vẫn c̣n bị ràng buộc chấp chước vào cái bệnh của họ.  Nếu họ thật ḷng buông bỏ được cái tâm bệnh ấy, không c̣n nghĩ đến nữa, và cũng không quan tâm, th́ xem sao.  Đây gọi là “không mong cầu th́ tự nhiên được”.  Mỗi một môn tu luyện điều có tác dụng như thế.  Trong xă hội người thường chư vị có thể đạt được bất cứ điều ǵ chư vị muốn bằng cách cố gắng thật nhiều hay bền chí để đạt được điều ǵ.  Tuy nhiên các nguyên lư trong các không gian khác th́ trái ngược, đăo ngược lại.  Chư vị không đạt được ǵ cả khi chư vị cố gằng đạt một điều ǵ hay làm một điều ǵ, đó toàn là ràng buộc và chấp chước.  Chư vị chỉ có thể đạt được khi chư vị buông bỏ đi và không c̣n quan tâm đến nữa.  V́ thế mà gọi là “không mong cầu th́ tự nhiên đạt được.”

 

V:  Thưa, khi Sư Phụ bắt tay ấn lớn trong Pháp Hội ở Singapore, một số người cảm thấy dễ chịu, một số th́ cảm thấy kỳ diệu vô cùng, và một số cảm thấy đau khổ, buồn, và khóc.  Có phải là liên hệ đến tầng thứ tu luyện không?

Thầy:  Khá đúng, trên cơ bản th́ sát nghĩa.  Mỗi một người cảm thấy và hiểu khác nhau.

 

V:  Để được Viên Măn trong tu luyện, mỗi người phải đạt đến cảnh giới không ích kỷ và vô ngă.  Như thế th́ tại sao lại có các tầng thứ khác nhau [tại tầng Viên Măn của mỗi người]?

Thầy:  Để tôi giảng như thế này.  Một người cũng có thể đạt Viên Măn ở tầng sơ cấp của Quả Vị La Hán; tự giải thoát là được rồi.  Không cần nghĩ đến việc cứu độ tất cả chúng sinh và cũng không cần nghĩ đến việc bảo hộ người khác, người tu luyện chỉ cần cố gắng tự ḿnh đạt được và giải thoát cho chính ḿnh.  Đó là Quả vị La Hán tầng thứ sơ cấp.  C̣n nếu chư vị muốn đạt Quả Vị Bồ Tát, dù đó chỉ là Quả Vị Bồ Tát tầng sơ cấp, chư vị cần phải tu luyện và phát tâm từ bi trong khi chư vị tu luyện, cùng với đạt được giải thoát cho cá nhân ḿnh và cũng cần phải giúp người khác được giải thoát.  Không kể là chư vị có thể đạt được hay không, chư vị sẽ phát tâm từ bi, nh́n thấy tất cả chúng sinh vô cùng đau khổ, chỉ nh́n th́ đă rơi lệ rồi.  Đó không phải là giả vờ mà là thật sự.  Đây không phải là điều mà chư vị muốn là làm được.  Tất nhiên trong tu luyện trạng thái này sẽ không xảy ra thường xuyên, nhưng sẽ xảy ra.  Tâm từ bi của chư vị sẽ khác hơn khi chư vị tu luyện thành một vị Phật.  Chắc chắn là chư vị sẽ không c̣n rơi lệ như một vị Bồ Tát nữa khi nh́n thấy tất cả chúng sinh.  Chư vị sẽ phát tâm từ bi, sẽ hiểu rơ quan hệ nhân duyên giữa các chúng sinh, và chư vị sẽ suy xét sự việc với trí tuệ to lớn hơn.  Khi chư Phật tu luyện đến một tầng thứ cao hơn một vị Phật Như Lai ngừng lại và nh́n, các ngài sẽ nghĩ “Tâm từ bi loại ǵ đây?”  Các ngài nghĩ rằng chư Phật từ bi với người thường cũng là có tâm ràng buộc chấp chước.  Các ngài chỉ từ bi với chư Thần, Phật và tất cả chúng sinh trong các thiên giới Phật trong các tầng phía dưới tầng thứ của các ngài, nhưng các ngài không từ bi với con người.  Đó không phải nói rằng các ngài không từ bi, nhưng v́ cảnh giới của các ngài quá cao.  Đối với các ngài, sinh mệnh ở phía dưới đây quá tầm thường và c̣n nhỏ hơn các vi sinh vật nữa.  Các ngài không nghĩ rằng sinh mệnh con người thiếu khả năng đó là một dạng sinh mệnh có hữu dụng.  Khi các vị Phật đạt đến cảnh giới cao hơn nữa mà nh́n lại, th́ các ngài nghĩ: “Ô, các vị Phật Như Lai cũng là người thường thôi; họ làm ǵ ở dưới đó?”  Sinh mệnh con người nh́n ra thế nào đối với các ngài?  Con người không là ǵ cả; con người chỉ cào bới trong đống đất giống như các vi sinh vật vô cùng nhỏ bé.  Và c̣n các chư Phật cao hơn, cảnh giới cao hơn cao hơn nữa th́ sao?  Nếu chư vị muốn đạt đến cảnh giới đó, chư vị phải tu luyện đến cảnh giới đó.  Tôi chỉ cho chư vị một ư tưởng giản dị như thế; và cũng không chỉ giới hạn tới đó đâu thôi.

 

Con người không được phép biết Pháp chân chánh, bởi v́ tâm của chư vị vẫn c̣n là tâm của người thường.  Các sinh mệnh trong các cảnh giới khác nhau có h́nh thức tồn tại khác nhau.  Hơn nữa, thân thể vật chất của các sinh mệnh trong không gian này liên tục thay đổi.  Nếu một Phật thể được cấu kết bằng nguyên tử, th́ Phật thể của các vị Phật cao hơn nữa, và thân thể của chư Thần mà cao hơn các chư Phật, có thể là cấu kết bằng neutron.  Cao hơn nữa, th́ thân thể của các ngài là cấu kết từ neutrino hay là hạt quát vi lượng [quark].  Và đó chỉ là từ trong diện vi quan mà con người có thể nhận thức được.  C̣n về những cấu kết vi tế cực nhỏ hơn nữa, càng vi tế hơn nữa th́ sao?  Năng lượng th́ hiển nhiên to lớn hơn nữa.  Hạt tử của một vật chất càng nhỏ th́ mật độ càng to.  H́nh thức bên ngoài vô cùng mịn màng và chói sáng.  Chúng ta có thể nh́n thấy các lỗ chân lông trên thân thể con người, nhưng nếu chư vị nh́n một Phật thể, th́ không có lỗ chân lông.  Nếu chư vị nh́n các sinh mệnh trong Tam Giới, thân thể của các sinh mệnh mà cao hơn một tầng thứ của nhân loại đây, tức là các thiên nhân tại các tầng thứ khác nhau trong Tam Giới, đối với cặp mắt người chư vị sẽ thấy rằng, thân thể của họ trơn, mịn màng và kỳ diệu lắm.  Đó là v́ hạt tử của [thân thể] của họ nhỏ hơn và dày đặc hơn thân thể con người ở thế tục.  Nói một cách khác, một sinh mệnh dần dần thăng tiến, h́nh thức toàn diện ở bên ngoài cũng đồng thời thăng tiến; tuy nhiên vẫn đ̣i hỏi là cảnh giới cũng phải đề cao lên.  Viên Măn có thể đạt được trong các cảnh giới khác nhau.  Không kể là tầng thứ nào chư vị đạt đến trong tu luyện, những ǵ phía dưới tầng thứ của chư vị không c̣n là bí mật nữa.  Tất cả ở phía dưới tầng của chư vị sẽ thể hiện ra trước mắt của chư vị, và chư vị sẽ thấy được chân tượng của nó.  Tuy thế những ǵ cao hơn tầng thứ của chư vị vĩnh viễn sẽ là bí mật đối với chư vị, chư vị không bao giờ biết được, bởi v́ [tại tầng thứ của chư vị] đó là Quả Vị mà chư vị đă ngộ được.  Chư vị phó xuất và tu luyện bao nhiêu th́ chư vị sẽ đạt được bấy nhiêu.      

 

V:  Thưa tôi nhận thức rằng tu luyện là điều nghiêm túc.  Trong khi đó tôi hân hoan trong khổ nạn và tu luyện một cách vui vẽ th́ có sai không?

Thầy:  Điều đó không sai.  Nếu bất cứ lúc nào chư vị cũng có thể vui vẽ trong khi chư vị tu luyện, vẫn giữ được như thế trong bất cứ hoàn cảnh trở ngại nào chư vị gặp, th́ tôi nói rằng chư vị quá xuất sắc.  Ai cũng sẽ thật sự thán phục và tôn trọng chư vị, tuy nhiên điều mà chư vị diễn tả đó khó làm được.  Khó mà giữ tâm kiên định khi phải đối diện với các khó khăn và khó mà xử sự mọi việc một cách vui vẽ.  Tuy nhiên bất cứ lúc nào cũng nên giữ tâm tính lạc quan và giữ tâm thiện, đến cả lúc mà chúng ta không gặp trở ngại khó khăn nào hay là phải đương đầu với các khảo nghiệm nào, đây là điều mà một người tu luyện phải thể theo.  Tâm thái đó là tốt nhất

 

V:  Thưa, các học viên có thể có sự luyến ái trong cuộc sống vợ chồng không?

Thầy:  Chúng tôi giảng rằng chư vị đang tu luyện nơi người thường và cũng không phải là các đệ tử rời xa thế tục để tu luyện.  V́ thế cách sống của chư vị cần phải phù hợp với cách sống của người thường.  Chúng ta không xem h́nh thức vật chất nơi người thường là quan trọng.  Tại sao thế?  Bởi v́ điều mà cải biến là trái tim và tâm của con người.   Nếu trái tim và tâm của con người không cải biến, th́ tất cả là vô nghĩa thôi.  Giă như nếu từ bên ngoài chư vị không có ǵ cả, tuy thế tận trong tâm chư vị không thể buông bỏ và lo lắng khi nói đến những điều của người thường đây, th́ cũng vô dụng thôi.  Nếu chư vị cho rằng “Tận trong tâm tôi không bị ràng buộc dính mắt vào những thứ đó và tôi chỉ xem chúng như là phương tiện để duy tŕ trạng thái con người của tôi.” th́ tôi nói rằng chư vị tu luyện khá lắm.  Tất nhiên, tất cả những điều này sẽ bị vứt bỏ lại khi chư vị đạt đến một tầng thứ cao và cao thâm trong tu luyện.  Cách sống của chư vị trong thời gian hiện tại cũng không thể tính là sai.  Tôi đă giảng điều này rơ ràng trong quyển sách Chuyển Pháp Luân, tôi có giảng về trường hợp này. 

 

Tại sao chư vị được phép sống theo cách này trong khi chư vị tu luyện?  Nguyên nhân là, môn tu luyện của chúng ta, Đại Pháp mà được truyền hiện nay, chủ đích là được truyền ra cho con người tu luyện trong xă hội phức tạp của người thường, và chỉ có cách này th́ những người từ các tầng thứ cao mới có thể [tu luyện] để quay trở về.  Nếu như xă hội người thường không đủ phức tạp, tức là, nếu chư vị không phải đương đầu với các thử thách và can nhiễu to lớn thế này, trong chư vị những ai mà đến từ các tầng thứ cao hơn [mà đă đến đây] vĩnh viễn sẽ không quay trở về được.  Bởi v́ Pháp là vĩ đại và được truyền ra nơi xă hội người thường, Pháp cấp cho chư vị [môi trường] thuận tiện để cho chư vị sống nơi xă hội người thường.  Thân thể của chư vị được chuyển hóa bắt đầu từ tầng thứ vi quan, được chuyển hóa từ nguyên lai [nguồn gốc] của sự hiện hữu của chư vị, từ hạt tử cơ bản mà đă cấu kết sinh mệnh của chư vị, và từ bên trong tiến ra ngoài giống như các ṿng của một thân cây.  Miễn là chư vị tu luyện, th́ sự chuyển hóa sẽ phát triển tiến ra phía ngoài giống như các ṿng của thân cây, và liên tục như thế cho đến khi chư vị đạt tiêu chuẩn.  Khi phát triển ra đến bề mặt, giống như ṿng cây ấy biến thành vỏ cây, th́ sự chuyển hóa hoàn tất và chư vị Viên Măn.  Trước khi tiến ra đến ṿng vỏ cây, tức là, trước khi tiến ra đến tầng chót bên ngoài nhục thể của chư vị, th́ nhục thể của chư vị ở tầng bên ngoài vẫn c̣n tư tưởng giống như tư tưởng người thường, và cũng c̣n đủ loại dục vọng, tham muốn, “t́nh” và các ràng buộc chấp chước khác của người thường.  Tuy nhiên các tư tưởng đó không c̣n mạnh nữa như của người thường, nhưng chúng vẫn c̣n ở đó, và cũng đă được cố ư để dành lại cho chư vị để đảm bảo là chư vị có thể phù hợp với môi trường của người thường trong khi chư vị tu luyện.  Tuy nhiên phần của chư vị mà đă hoàn tất tu luyện, th́ sẽ không bị thân thể bên ngoài, phần người thường, của chư vị điều khiển mà liên hệ vào các sự việc của con người.  Hễ mà phần nào của chư vị tu luyện xong và đạt tiêu chuẩn, th́ sẽ được tách rời ra.

 

Tách rời ra có ích lợi ǵ?  Không kể là phần con người ở bên đây nơi người thường làm ǵ, không kể nó làm ǵ, phần mà đă hoàn tất tu luyện ngồi bên kia vẫn bất động; phần đó không có ư niệm hay tư tưởng nào cả.  Thân thể đó bất động và không liên hệ vào [sự việc người thường].  Đó là để đảm bảo trong khi một người tu luyện hoạt động sự việc người thường, th́ phần “thần” của họ không tham gia, và chính là phần con người, phần mà chưa hoàn tất tu luyện, thực thi sự việc.  Đây là để đảm bảo cho chư vị liên tục thăng tiến và không bị lùi bước trong khi chư vị chính ḿnh tu luyện đề cao lên.  Thay v́, nếu chúng tôi bắt đầu chuyển hóa chư vị từ tầng phía bên ngoài và chuyển hóa tiến vào bên trong, và làm sự việc này nơi xă hội người thường, chắc chắn là chư vị không thể tu luyện trong cái xă hội này.  Tất cả những ǵ chư vị làm nơi người thường cũng bằng như là một vị thần làm, trong khi thân thể chư vị được chuyển hóa th́ cũng bằng như thân thể của một vị thần.  V́ thế không khác chi là làm việc người thường, đơn thuần là chư vị không thể tu luyện được.  Chư thần được phép làm việc người thường không?  Tuyệt đối chư thần không được phép có cảm nghĩ của người thường.  V́ thế mà chúng tôi đăo ngược sự việc này:  Chúng tôi bắt đầu chuyển hóa chư vị từ nguyên lai [nguồn gốc] sinh mệnh của chư vị.  Theo quá tŕnh này th́ thân thể chư vị sẽ liên tục được chuyển hóa tiến ra tầng bên ngoài.  Trước khi chư vị Viên Măn chư vị vẫn luôn có thể duy tŕ cuộc sống người thường ở tầng thứ bên ngoài này.  Chỉ có là chư vị dần dần buông bỏ đi các ràng buộc chấp chước cho đến cuối cùng chư vị xem nhẹ tất cả và buông bỏ tất cả.  Lúc ấy chư vị đạt gần đến Viên Măn.  Chư vị cũng sẽ hoàn tất đạt đến Viên Măn, như là một chỉnh thể, [thân thể chư vị] đă được chuyển hóa toàn diện tiến ra đến tầng bên ngoài.  Sẽ xảy ra tự nhiên lúc ấy và cũng không có ǵ chấn động cả.  Trong quá khứ, một người mà Viên Măn sẽ tạo ra nhiều chấn động.  Khi một người Viên Măn, đất lở, sống biển động lên, động đất sẽ xảy ra trong một vùng thật to lớn.  Tuy thế h́nh thức Viên Măn của chúng ta không tạo ra chấn động nào cả.  V́ thế mà thích hợp cho nhiều người tu luyện trong xă hội người thường hơn, bởi v́ không tạo ra ảnh hưởng [cho xă hội hội thường].  Với nhiều người tu luyện đạt Viên Măn thế này, tôi nghĩ rằng quả địa cầu này sẽ chịu không nổi đâu.  V́ thế chúng tôi an bài mỗi một khía cạnh tu luyện phải phù hợp với xă hội người thường đây.

 

Trước khi phần mà chưa hoàn tất tu luyện [chuyển hóa] phát triển đến tầng bên ngoài, tôi không tin nếu chư vị nói rằng chư vị không có ràng buộc chấp chước nào của người thường cả.  [Đó là] chư vị cưởng ép cá nhân ḿnh [đạt đến trạng thái như thế].  Chư vị phải nghiêm khắc giữ cá nhân ḿnh thể theo tiêu chuẩn cao và hành xử như người tu luyện [là được rồi]; đồng thời chư vị phải phù hợp tối đa theo cách sống của xă hội người thường.  Nhưng điều tôi giảng không những chỉ áp dụng cho khía cạnh này [luyến ái] thôi đâu; không phải giản dị như là xử lư về sự quan hệ vợ chồng theo cách nào đó, không phải trường hợp đó.  Chư vị có thể chọn lựa cho chính cá nhân ḿnh một giải quyết thích hợp trong vấn đề này.  Giải quyết nào chư vị cảm thấy tốt nhất th́ được rồi.  Nếu chư vị cảm thấy rằng chư vị vẫn c̣n tư tưởng người thường, rằng các tư tưởng này khá mạnh; nếu chư vị vẫn c̣n muốn thành hôn, muốn có bạn trai hay bạn gái, thích một cô nào hay chàng nào đó ... nếu chư vị có những ước muốn này và muốn đeo đuổi sự việc này, th́ đây là thể hiện sự tu luyện của chư vị chưa đạt đến điểm đó, v́ thế chư vị cứ làm.  Đừng cho rằng lập tức trong ngày hôm nay chư vị buông bỏ được tất cả, rằng chư vị có thể làm được ngay lập tức và thành một vị Phật.  Nếu đây là trường hợp th́ chư vị không cần phải tu luyện, chư vị đă là một vị Phật rồi.  Cho nên tu luyện là phải thực hiện từng bước từng bước một, là một quá tŕnh dần dần phát triển.  Mặc dù tôi giảng như thế, nếu chư vị nghĩ “Ô, Thầy bảo rằng trước khi tôi hoàn tất tu luyện, tôi vẫn c̣n có đủ loại xúc cảm và dục vọng của người thường ở tầng thứ bên ngoài này.  Như thế th́ tôi có thể làm ǵ cũng được.” vậy th́ chư vị phải đoán lại đi!  Mặc dù chư vị có những tư tưởng đó và tôi bảo chư vị là phải phù hợp tối đa với người thường, nhưng nếu chư vị không nghiêm khắc giữ vững bản thân thể theo tiêu chuẩn của người tu luyện, th́ chư vị cũng giống như người không tu luyện; trên biện chứng sự liên hệ là thế. 

 

V:  Các học viên người da trắng muốn dùng tất cả thời gian để nghe Pháp, nhưng chưa có băng thu âm kèm với lời dịch.  Chúng tôi có thể tự ḿnh đọc và thu âm quyển sách Chuyển Pháp Luân và sau đó nghe được không?

Thầy:  Kết quả có thể không tốt lắm.  Tại sao?  Bởi v́ Pháp trong lời nói của tôi có sức mạnh.  V́ chư vị chỉ là người tu luyện, trước khi chư vị Viên Măn, tất cả những ǵ chư vị nói có mang theo đủ loại tín hiệu của người thường.  Cho nên khi chư vị phát ra trở lại, chư vị sẽ hấp thụ chúng trở lại.  Sự ô uế liên tục [mang tác dụng] nghịch lại th́ không tốt.  Khi chư vị đọc sách th́ khác.  Chúng tôi đang làm bản dịch có phụ đề.  Chúng tôi đang xúc tiến cho nhanh; không bao lâu th́ sẽ phát hành và vấn đề này không bao lâu sẽ được giải quyết.   Dù sao đi nữa, tôi đang giảng cho chư vị cái lư này: Những ǵ chư vị nói mang theo tất cả các tâm ràng buộc chấp chước và khái niệm của người thường của chư vị.  Pháp cần khởi tác dụng.  Người nghe không hấp thụ được nhiều các nguyên lư bên ngoài.  Những ǵ từ miệng của chư vị phát ra chỉ là sự hiểu biết của chư vị ở tầng thứ của chư vị.  Khi chư vị nghe trở lại, sự hiểu biết của chư vị cũng vẫn ở tại tầng thứ đó.   Băng dịch có phụ đề th́ khác bởi v́ trong đó có tiếng nói của tôi.  Mặc dù âm thanh của lời của tôi thấp và lời của người dịch th́ cao hơn, trên thực tế th́ người ấy chỉ dịch, kỳ thực th́ tôi đang giảng [Pháp].  Các học viên có thể hiểu lời tôi giảng và nhận được tất cả những ǵ tôi mang theo khi tôi giảng Pháp.  Ư của tôi là thế.

 

V:  Thưa, tổng cộng là ba lần, tôi gặp một cô bé giữa ba tuổi và năm tuổi.  Khi tôi trong trạng thái vừa nửa ngủ nửa tỉnh, cô bé này bước vào gối của tôi, nhảy nhảy và cười.  Đây có phải là Anh Hài xuất ra ra từ Pháp Luân không?

Thầy:  Thông thường các t́nh huống này là tốt, nhưng không phải luôn luôn là thế.  Anh Hài th́ nhỏ.  Mỗi một người tu luyện có nền tảng quá khứ phức tạp, v́ thế đừng nên để ư đến những điều này.  Cô bé này có thể là ai đó mà chư vị mang theo từ trong quá khứ hay là nguyên nhân nào khác.  Dù sao đó cũng chỉ là em bé nhỏ.  Có thể là điều tốt.  Đừng để ư đến nó.  Chỉ chú ư đến việc tu luyện của chư vị.

 

Dường như tôi chưa giảng điều này cho rơ, bởi v́ một số người chưa hiểu.  Để tôi cho một ví dụ để diễn giải điểm này, mặc dù không cần phải áp dụng cho trường hợp này.  Khi một số người xuống đến đây và tái sinh, th́ con của họ từ trong quá khứ cũng theo cùng.  Đứa con này chưa tái sinh, mà chỉ đi theo qua bên [không gian] này.  Hơn nữa, có người có con trong các đời trước, và khi họ tái sinh trong một đời, nhưng con của họ th́ không tái sinh vào cùng cuộc đời đó.  Tuy thế đứa con này trực giác rất cao và luôn luôn đi theo người ấy.  Cũng có trường hợp như thế.  Có nhiều trường hợp đủ loại.  Bởi v́ chư vị thọ Pháp, chúng tôi sẽ an bài tất cả những sự việc này cho chư vị nếu đứa con của chư có cơ duyên với chư vị.  Tất cả sẽ được an bài một cách hợp thức cho chư vị, cho nên chư vị không cần quan tâm đến nữa.

 

V:  Đầu năo tôi muốn vở ra mà tôi cũng vẫn không t́m ra một câu hỏi.  Thưa, có phải là tôi tu luyện không khá phải không....

Thầy:  Một số cựu học viên chúng ta đă tu luyện rất khá cũng vẫn không có chi để nói khi gặp tôi.  Tôi biết rằng họ cảm thấy khó chịu khi không biết phải nói ǵ, thay v́ phải cố gắng lắm.  Trước khi gặp tôi th́ họ có đầy một bụng để mà hỏi, nhưng khi vừa gặp tôi th́ không nói một lời nào.  Để tôi giảng cho chư vị biết đó là tại sao.  Miễn chư vị là người tu luyện, chư vị sẽ ở trong trạng thái như thế khi chư vị gặp tôi.  Nguyên nhân mà chư vị không có ǵ để nói khi gặp tôi, là v́ khi chư vị liên tục tu luyện, phần của chư vị mà đă giác ngộ qua tu luyện, phần mà đă hoàn tất tu luyện, được tách rời ra khỏi chư vị.  Phần đó đă được tách rời ra khỏi phần mà chưa hoàn tất tu luyện.  Cho nên phần mà chưa hoàn tất tu luyện sẽ luôn bị mơ hồ, v́ thế mà nó thắc mắc và muốn hỏi.  Nhưng khi chư vị gặp tôi, Sư Phụ, phần mà đă hoàn tất tu luyện, cũng như phần bên ngoài của chư vị, cũng chú ư, và vừa khi phần ấy mà chú ư th́ phần con người của chư vị sẽ bị điều khiển.  Tại sao chư vị không có tư tưởng xấu và ôn ḥa khi chư vị ngồi đây?  Đó là v́ phần của chư vị mà đă hoàn tất tu luyện bắt đầu chú ư, và toàn thân thể chư vị bị phần ấy điều khiển.  Chư vị nói xem, nếu phần mà đă hoàn tất tu luyện không đạt tiêu chuẩn, th́ nó có thể hoàn tất tu luyện không?  Nói một cách khác, nó biết tất cả.  Chỉ có phần chưa tu luyện xong là không biết thôi.  Đó là nói rằng, đến điểm đó chư vị sẽ không c̣n muốn hỏi nữa, và cũng không có ǵ để hỏi, bởi v́ chư vị đă hiểu rơ tất cả rồi.  Vừa khi tôi rời đi th́ phần ấy không chú ư nữa và sẽ trở nên bất động, v́ thế mà phần này [chưa tu luyện] của chư vị nơi đây lại bị mơ hồ trở lại.  “Tại sao vừa qua tôi không hỏi Thầy?”   Có phải đó là trường hợp không?  Trên thực tế là như thế.

 

Tôi sẽ giảng cho chư vị tất cả, chư vị phải đọc sách nhiều hơn, đọc nhiều hơn, đọc nhiều hơn nữa, và chư vị phải đọc liên tục.  Đây là các nguyên lư của Pháp của vũ trụ.  Từ thời cổ xưa, Pháp của các môn tu luyện mà được truyền nơi xă hội người thường là Pháp ở cảnh giới của Như Lai hay thấp hơn.  Pháp vĩ đại thế này đă tạo ra môi trường sống khác nhau cho các sinh mệnh khác nhau trong vũ trụ.  Pháp vĩ đại này đă cấu tạo ra toàn bộ vũ trụ.  Chỉ có là chư vị không thấy được chân tướng ở các tầng thứ khác nhau, chỉ khi nào chư vị đạt đến các cảnh giới đó.  Nhưng bao gồm trong đó tất cả những ǵ chư vị cần phải biết để đạt Quả Vị và để đạt Viên Măn.  V́ thế mà chư vị phải đọc sách nhiều hơn, đọc sách lập đi lập lại.  Tất nhiên các cựu học viên của chúng ta biết rằng nếu họ có thắc mắc chi, th́ họ chỉ cần đọc sách và bảo đảm sẽ được giải quyết.  Sau đó, các thắc mắc mới và các thắc mắc ở các tầng thứ cao hơn sẽ xuất hiện khi chư vị vừa tiến nhập vào các cảnh giới mới.  Lúc ấy khi chư vị đọc sách trở lại, th́ sách cũng sẽ giải đáp cho chư vị.  Sau đó chư vị cũng lại có thắc mắc trong cảnh giới khác, và lúc ấy khi chư vị đọc sách thêm nữa, th́ sách cũng sẽ được giải đáp.  Theo cách này chư vị tiếp tục tu luyện và liên tục thăng tiến lên.  Pháp này sẽ giải đáp khi chư vị có thắc mắc.  Và miễn là chư vị tự cá nhân ḿnh thể theo tiêu chuẩn nghiêm khắc trong đời sống hàng ngày và liên tục đề cao, chư vị sẽ kiên tŕ thăng tiến với sức mạnh.

 

V:  Thưa, có phải ích kỷ là cội rễ của lợi ích cá nhân, của “t́nh”, của tham danh vọng phải không?

Thầy:  Lợi ích cá nhân và tham danh vọng cả hai đều là ích kỷ.  C̣n về cái “t́nh”, tôi đă giảng trong các bài giảng Pháp trước đây rằng “t́nh” tràn ngập trong không gian nhân loại đây lẩn cả trong Tam Giới.  Không một sinh mệnh nào trong Tam Giới có thể thoát ly khỏi được cái “t́nh”, tất cả đều nằm trong ṿng khống chế của cái “t́nh” ấy.  Nhân loại chắc chắn là ở trong cái “t́nh” này.  Chư vị càng bị ràng buộc chấp chước vào “t́nh”, th́ sức mạnh khống chế của nó càng mạnh hơn, v́ thế mà nó khởi tác dụng khống chế chư vị mạnh hơn.  Nhất là ai có thân nhân quá cố hay khi người trẻ tuổi bị thất t́nh, càng suy nghĩ nhiều th́ sức mạnh của “t́nh” càng mạnh hơn nữa.  “T́nh” ở trong Tam Giới, cho nên chư vị là người tu luyện th́ phải gạt bỏ nó đi.  Chư vị phải gạt bỏ đi cái “t́nh” này và phải vượt thoát được nó.  C̣n về lợi ích cá nhân và danh vọng, đó là những điều mà nhân loại xem trọng lắm.  Kỳ thực th́ những điều đó cũng từ cái “t́nh” mà ra.  C̣n về danh vọng, hạnh phúc và tiền tài mang đến cho chư vị, chư vị có thích không?  Kỳ thực th́ chư vị sẽ hài ḷng.  Có phải một người đạt được danh vọng và lợi ích cá nhân là để được toại nguyện không?  Nếu được toại nguyện th́ có phải người ấy hài ḷng không?   Th́ sự hài ḷng mà chư vị cảm thấy đó cũng là “t́nh” phải không?  Danh vọng có thể mang cho chư vị hân hoan và vinh dự, cũng lại chính là “t́nh” phải không?  Nếu chư vị toại nguyện v́ lợi ích cá nhân, th́ chư vị cũng hài ḷng phải không?  Đó cũng lại là “t́nh”.  Cho nên nhân loại sống cũng chính v́ cái “t́nh” này.  Sống với người thường, không kể là chư vị hài ḷng hay không, không kể chư vị có phản đối điều ǵ hay không, không kể chư vị có muốn đạt điều ǵ hay không, không kể là chư vị muốn đạt chức vị nào đó hay không, những ǵ chư vị cho là tốt hay xấu, những ǵ chư vị làm hay không làm, tất cả đều là “t́nh”.  Tôi đă giảng rồi, nhân loại sống chỉ v́ “t́nh”.  Trong xă hội nhân loại mà không có “t́nh” th́ sao?  Nếu không có “t́nh” trong xă hội con người, con người không c̣n cảm thấy cuộc sống là thú vị nữa, kỳ thực là không.  Cách mà con người sống là phải như thế.

 

C̣n về ích kỷ, tôi đă giảng cái lư này cho chư vị vừa qua và tất cả chư vị vỗ tay với nhiều thích thú.  Tôi đă giảng về vũ trụ tương lai sẽ không bị tiêu hủy, và tất cả chư vị rất vui mừng về điều này.  Chư vị biết tại sao được như thế không?  Một số người cho rằng “Nếu con người không trị, th́ trời trị.”  Một số người đă xem câu này như là một phương ngôn.  Kỳ thực th́ chư vị không biết là cái tâm ích kỷ này chuyền thẳng lên đến các tầng thứ rất cao.  Sự kiện là, người tu luyện trong quá khứ cho rằng “Tôi làm điều ǵ  đó”, “ Tôi muốn thế này thế kia”, “Tôi muốn đạt được điều ǵ đó ǵ đó”, “Tôi đang tu luyện”, “Tôi muốn thành Phật”, hay là “Tôi muốn đạt được ǵ đó ǵ đó”, không có một điều ǵ là ở bên ngoài cái tâm ích kỷ đó.  Điều mà tôi muốn chư vị đạt được là chân chánh, trong sạch, và Viên Măn không ích kỷ với Pháp chân chánh và giác ngộ chân chánh, chỉ có lúc đó th́ chư vị mới có thể đạt đến trường cữu không giải thể.  V́ thế tôi bảo chư vị rằng chư vị phải nghĩ đến người khác trước trong tất cả những ǵ chư vị làm.  Một số người vui mừng nếu người khác cho họ tiền.  Khi ai cho họ tiền họ không nghĩ rằng điều ấy sẽ mang khó khăn cho người đưa tiền, không cần biết là tài chánh của người kia có bị eo hẹp hay không v..v.  Miễn là ai đó cho tôi điều ǵ, là tôi mừng, tôi không cần nghĩ đến người khác.  Miễn là người khác tốt với tôi, th́ tôi mừng, tôi không cần nghĩ đến người khác.”  Đôi lúc, đến cả khi người ta rất phiền và không cách nào hơn là phải nói những lời để làm vừa ḷng chư vị, chư vị cũng không thông cảm cho họ.  T́nh huống nào cũng có cả, đủ loại.  Nói một cách khác, từ nay trở đi trong sự tu luyện của chư vị, trong tất cả những ǵ chư vị làm, chư vị phải nghĩ đến người khác.

 

V:  Trong [Chuyển Pháp Luân] Tập II viết rằng có con người sống dưới biển và có nhiều loại người khác nữa.

Thầy:  Có.  Một số th́ sống trong không gian này của chúng ta, một số th́ không.  Không những có người ở dưới biển, mà c̣n có các không gian hiện hữu trong cùng tầng thứ của chúng ta nữa, có những loại người khác, người giống như chư vị và người không giống chư vị.  Chư vị có thể gọi họ là con người, hay là không phải con người.  Bởi v́ họ cũng có xúc động nhưng họ không có dục vọng luyến ái như người thường, phần dưới thân thể của họ là một h́nh thức vật chất nào đó; chỉ có phần trên thân thể của họ th́ có h́nh dáng con người.  Cho nên họ có thể nổi lên và bay lượng chung quanh.  Hầu hết người ở dưới biển cũng thuộc về ḍng giống của nhân loại mà đă bị hủy diệt từ quả địa cầu qua các thời kỳ khác nhau.  Và một số người th́ chỉ là người ở dưới đái biển: C̣n có một số người cũng giống như con người, một số th́ phần trên thân thể là thân người và phần dưới là cá, và một số th́ phần trên thân thể là cá và phần dưới là con người.  C̣n nữa, dưới cái khối địa lục cũng có người thuộc vào thời trong quá khứ, tức là ḍng giống của con người mà đă bị hủy diệt trong quá khứ.  Họ không thể trở lên đây bởi v́ họ đă bị loại trừ ra khỏi thế giới con người, tức là bị loại trừ ra khỏi quả địa cầu.  V́ thế một số người trong các nhóm đó không có nhiều nghiệp và rất nhiều người đă tội lỗi đào bới vào trong quả địa cầu.  Họ là như thế và họ không đi ra mà cứ ở sống  trong đó.  Số người này th́ rất ít.  Họ có khả năng hơn con người và không bị mê ăo.  Đồng ư không, đừng nên ṭ ṃ và lo về những điều này, bởi v́ nó không có liên hệ ǵ với sự tu luyện của chư vị.

 

V:  Trong tương lai, bản dịch tiếng Nhật của sách Đại Pháp được ấn hành công khai, các sách cũ mà đă dịch ra rồi mà bị sai chúng tôi phải làm sao?

Thầy:  Không thể cho rằng các sách đó bị sai.  Mà chỉ là bài dịch không đầy đủ và chữ dùng không đúng.  Chúng ta chỉ có thể nói như thế.  Chúng ta phải loại bỏ cách nào?   Đừng bỏ đi, cứ để như thế.  Không một bài dịch từ tiếng Hoa ra ngoại ngữ nào mà không bị sai lệch với bản chánh một chút.  Kỳ thực th́ tôi đề nghị là có nhiều bài hiệu chỉnh th́ tốt hơn.  Khi người ta đọc sách, họ sẽ nhận thức rằng “Ô, th́ ra nghĩa là thế này.... Ô th́ ra nghĩa là thế kia... Cho nên là như thế.”  Kỳ thực th́ có lợi một chút, nếu chư vị hỏi tôi.  Tôi nói rằng cứ để yên như thế.

 

V:  Thưa, rụt rè nhút nhát có phải là tâm ràng buộc chấp chước hay là một nhân tố về sinh lư học?

Thầy:  Rụt rè nhút nhát tạo ra từ một nhân tố gọi là “rụt rè” mà nó tồn tại trong vũ trụ này.  Nó khiến cho chư vị sợ hăi.  Chư vị càng sợ th́ nó càng ảnh hưởng chư vị nhiều hơn.  Chư vị phải dùng ư chí mà phá vở nó đi, đây là điều về ư chí.  Chư vị cần phải đạt được điều này trong sự tu luyện của chư vị.

 

V:  Trong khi tập luyện các bài công pháp, tôi thường nghĩ về vấn đề tu luyện, về việc hồng Pháp, về các lời giảng của Thầy.  Thưa có đúng không?

Thầy:  Đây là một trạng thái trong một giai đoạn đặc định.  Trong tương lai sẽ không xảy ra nữa.

 

V:  Nếu ai đó v́ tôi mà giết sinh mệnh, nghiệp cũng vẫn tạo ra cho tôi?

Thầy:  Nếu việc làm của chư vị là việc loại này.... tôi không muốn bàn về việc này trong môi trường này.  Tôi đă viết hai bài kinh văn giảng và diễn giải về điều này, nhưng một số người dường như không hiểu tôi giảng chi.  Để tôi giảng theo cách này: Chư vị có biết rằng chư vị đă hại biết bao nhiêu sinh mệnh trong bao nhiêu đời mà chư đă sống qua không?  Mỗi một người trong chư vị đă làm hại biết bao nhiêu sinh mệnh.  Với Pháp thấp hơn th́ chư vị không thể nào hoàn tất sự tu luyện chỉ trong đời này, và chư vị phải đền bù lại cho bao nhiêu sinh mệnh mà chư vị đă thiếu trong mỗi một cuộc đời của chư vị.  Trong Phật Giáo, họ tin rằng tu luyện chỉ trong một đời th́ không thể nào hoàn tất được.  V́ thế chính Phật Giáo cũng nhận thấy rằng [ai] mà giết th́ phải đền.  Nhưng hôm nay chúng tôi cho phép chư vị đạt Viên Măn, v́ thế thời gian c̣n lại không c̣n nhiều đâu.  Như thế đối với các sinh mệnh mà chư vị đă hại th́ phải làm sao?  Ngoài phần đau khổ mà chư vị dă gây ra cho họ, có một phần nghiệp chư vị phải tiêu trừ và đền trả lại qua sự đau khổ của chư vị, tôi tiêu trừ đi một phần rất lớn cho chư vị.  Phần c̣n lại là để cho chư vị đền trả lại, để đảm bảo cho chư vị vượt qua cái khảo nghiệm này.  Đồng thời, một phần các sinh mệnh mà chư vị hại sẽ trở thành sinh mệnh trong thế giới mà chư vị đạt được sau khi chư vị Viên Măn, cho nên đó cũng là một điều tốt.  Nếu sinh mệnh mà chư vị hại biết được “Ô, tôi sẽ về trên thiên giới của một vị Phật trong tương lai,” nó sẽ dướng cỗ ra để cho chư vị giết nó.  Nó sẽ vui mừng hân hoan để cho chư vị giết nó.  Tất nhiên nó sẽ không đạt được Quả Vị.  Nó chỉ lên trên thế giới của chư vị mà làm một sinh mệnh b́nh thường, nó sẽ lên trên thế giới Phật của chư vị mà làm một người dân b́nh thường, một đóa hoa, hay một con thú vật như là một con chim.  Dù sao đi nữa cũng sẽ có sự an bài khác nhau cho các sinh mệnh khác nhau.

 

Vậy mà sau khi tôi giảng điều này theo cách này, một số người lại suy nghĩ ngược lại.  “Ô, tôi được giết sinh mệnh.”  Nếu chư vị không Viên Măn, chư vị sẽ vĩnh viễn không bao giờ đền trả nỗi lại cho các sinh mệnh mà chư vị đă từng giết chết, mặc dù chư vị đền trả lại.  Chư vị đă tạo ra nghiệp lực to lớn khủng khiếp như thế.  Nói một các khác, quá tŕnh đền trả lại sẽ vô cùng đau khổ và hầu như vô tận.  Cho nên t́nh huống này thật sự kinh hoàng.  Hôm qua có một học viên cho rằng: “Thầy chưa giảng về địa ngục.”  Tôi nói rằng tôi không thể giảng điều này cho chư vị được.  Khung cảnh [tu luyện] của chúng ta vô cùng thiêng liêng [trái lại] giảng về địa ngục th́ vô cùng kinh hăi.  Tất nhiên là không kinh hăi đối với tôi, nhưng đối với một số người th́ kỳ thực vô cùng kinh hăi.  V́ thế cho dù tôi không trả lời trực tiếp câu hỏi vừa qua, nhưng tôi cũng đă giải nghĩa rơ rồi.

 

Bên Trung Quốc có một học viên sắp đạt Tiến Sĩ trong ngành khoa học y tế.   Vị này phải làm mổ xẻ kinh nghiệm.  Vị ấy sắp lănh bằng cấp sau khi hoàn tất các thí nghiệm.  Tức là, vị ấy đậu xong các bài thi, nhưng chỉ c̣n cần các thí nghiệm và mổ xẻ 1000 hay là 500 con chuột th́ sau đó sẽ nhận được cái bằng Tiến Sĩ.  Sau đó, vị này tŕnh lên giáo sư là không thể làm được.  Vị ấy bảo “Tôi đang tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và tôi biết giết hại [sinh mệnh] là tạo nghiệp.”  Sau đó vị ấy bảo với người cố vấn trong trường rằng “Tôi không thể giết sinh mệnh, chẳng thà tôi bỏ không lấy các bằng này.”  Hăy suy nghĩ về vấn đề này.  Nếu một người tu luyện không thể vượt qua khảo nghiệm sống và chết, th́ người ấy không thể đạt Viên Măn.  Tuy nhiên không phải là chư vị phải trải qua khảo nghiệm giống như thế này th́ mới được tính là chư vị sẳn sàng bỏ sinh mệnh của chư vị, đó chỉ là một loại h́nh thức thôi.  Tôi không nghĩ rằng đó là quan trọng.  Điều tôi xét là trong tâm của chư vị thật sự có thể làm việc đó hay không.  Mọi người hăy suy nghĩ: Con người sống trong thế giới này chỉ v́ danh vọng và lợi ích cá nhân.  Nếu vị ấy lấy cái bằng Tiến Sĩ, th́ sẽ được việc làm tốt và tương lai tốt.  Lẽ dĩ nhiên là lương bổng sẽ cao, không cần nói cũng biết; sẽ cao hơn người thường hay một người trung b́nh.  Con người không phải là chỉ sống v́ những thứ đó hay sao?   Vậy mà vị ấy lại gạt bỏ đi được những điều đó.  Cho nên hăy suy nghĩ: Đến cả những điều này mà vị ấy cũng dám gạt bỏ đi.  Là một người trẻ tuổi mà vị ấy có thể gạt bỏ đi những thứ đó, cho nên có phải là vị này có thể buống bỏ đi bất cứ điều ǵ phải không?  Th́ có phải là vị ấy dám bỏ mệnh sống của vị ấy không?  Có phải là con người chỉ sống v́ những thứ đó không?  Trên thực tế th́ một người mà có thể buông bỏ những thứ này th́ cảnh giới của họ là cao ở trên đó.  Về những người này và những loại t́nh huống này, tôi nói rằng bởi v́ họ có thể buông bỏ t́nh, danh vọng và lợi ích cá nhân, th́ tại sao không buông bỏ luôn cái sợ mất sinh mệnh?  Có phải đó là buông bỏ cái tâm ràng buộc chấp chước cuối cùng không?  Tôi chỉ nêu ra điểm này.  Nếu chư vị không thể đạt đến cảnh giới đó, không vượt qua khỏi khảo nghiệm sống và chết, không thể buông bỏ được những thứ đó, và chư vị làm theo cách này, th́ là một chuyện khác nữa.  Tất cả những sinh mệnh mà cho vị hại đó chư vị phải tự chính ḿnh đền trả lại, một quá tŕnh đền trả lại vô tận, kinh hoàng đến như thế.  Tôi đă giảng rơ các nguyên lư của Pháp và luật lệ cơ bản.   C̣n về việc chư vị phải xử lư thế nào, đó là c̣n tùy vào chư vị tự quyết định.  Các nguyên lư của Đại Pháp dạy rằng chư vị không thể giết sinh mệnh.  Hễ chư vị tu luyện th́ chư vị không được giết.  Tuy nhiên ở cảnh giới cao hơn, Đại Pháp bao hàm tất cả và Pháp thể hiện các nguyên lư trong cảnh giới Phật.   Tôi đă giảng rằng một số sinh mệnh mà chư vị đă hại đó cũng sẽ được hoàn bị  và trở thành sinh mệnh b́nh thường trong thế giới tương lai của chư vị, tuy nhiên tất cả chỉ là một số không nếu chư vị không đạt Viên Măn!   Tất cả nghiệp lực của chư vị, chư vị phải tự ḿnh đền trả lại.  Sự việc là như thế.  Tôi không muốn bàn về Pháp ở các tầng thứ cao cũng chính v́: dù sau khi tôi tiết lộ ra, kỳ thực nhiều người cũng vẫn không lĩnh hội được các nguyên lư mà tôi đă giảng.

 

Tất nhiên, Pháp cao hơn các nguyên lư nơi người thường.  Chư vị cũng sẽ không t́m ra được đến cả nếu chư vị lục soát hết tất cả các sách từ cổ chí kim, từ sách tiếng Hoa cho đến sách ngoại ngữ, chư vị cũng không t́m ra trong các kinh văn loại khác.  Đó là tại sao mọi người thích nghe Pháp; nhưng không nhận ra đó chính là t́m hiểu, tôi không đến đây để thỏa măn sự ràng buộc chấp chước t́m hiểu của chư vị.  Tôi giảng Pháp là để cứu độ chư vị.

 

V:  Thưa, Thầy thường dùng chữ “chúng ta”.  Chúng tôi nên hiểu như thế nào?

Thầy:  Tôi dùng văn tự được dùng ở Trung Hoa Lục Địa hiện nay.  Tôi cảm thấy rằng tất cả chư vị là học viên của Đại Pháp, cho nên chư vị là một bộ phận của Đại Pháp, v́ thế chúng tôi gọi chư vị là “chúng ta” .  Tôi cảm thấy rằng khi chư vị nghe như thế có lẽ chư vị sẽ chân chánh tu luyện.  Hàm ư là thế.

 

V:  Lúc nào mà một người được xem là bị chứng rối loạn tinh thần?

Thầy:  Rối loại tinh thần chỉ là v́ một người không thể kiểm soát được thân thể của họ và họ rất yếu.  Khi họ gặp khó khăn, họ không muốn đối diện; cũng như là chủ nguyên thần (chủ ư thức) của họ đang ngủ, họ không để ư đến việc ǵ cả, và th́nh ĺnh lại buông bỏ không kềm chế thân thể của họ.  Đến lúc đó người này ở trong một trạng thái mà người thường gọi là trạng thái loạn tinh thần.  Tại sao thế?  Khi chủ nguyên thần của người ấy không kiềm chế thân thể, đó là khi mà người ấy không c̣n lư trí nữa, cả tư tưởng của người ấy đủ loại mà do nghiệp lực của họ tạo ra và các khái niệm mà đă tạo ra từ khi mới sinh ra kiềm chế thân thể, miệng, mắt, và tất cả những ǵ của họ.  Cho nên người ấy sẽ nói nhăm và hành động như điên không lư trí, tư cách không b́nh thường, v́ thế mà người ta sẽ gọi người ấy loạn tinh thần.  Tôi đă giảng rằng chứng loạn tinh thần không phải là bệnh.  Chứng này không có môi trường bệnh, chỉ có là chủ nguyên thần của người ấy quá yếu mà thôi.  Cũng có những căn bệnh giống như thế mà chủ nguyên thần của một người từ khi vừa sinh ra là đă yếu đuối rồi, thân thể của người ấy bị các sinh mệnh khác khống chế; liên tục bị người khác khống chế.  Thêm vào đó  các tín hiệu từ các không gian khác can nhiễu rất mạnh mẽ và điều ǵ th́ họ cũng làm.  Bộ năo là một cái máy được chế tạo sẳn rồi, ai cũng có thể điều khiển được.  Nếu chư vị không điều khiển và buông bỏ nó đi, th́ người khác sẽ điều khiển và cái thân thể đó sẽ không hành động thể theo tiêu chuẩn của con người.  Cho nên một người phải có ư chí mạnh mẽ.  Ư chí phải vững chắc!

 

V:  Thưa, có người th́ bản thể sẽ không được diễn hóa và cũng không tu luyện xuất ra Immortal Infant lúc Viên Măn phải không?

Thầy:  Tôi đă giảng rằng rất nhiều người trong các đệ tử Đại Pháp chúng ta đến từ các tầng thứ khác nhau, cho nên sẽ có trường hợp khác nhau xảy ra.  Nói chung, đừng lo lắng về trường hợp nào là trường hợp của chư vị.  Tôi bảo đảm rằng miễn là chư vị tu luyện tôi sẽ cho phép chư vị đạt đến trạng thái mà chư vị hài ḷng nhất.  Đối với tất cả các học viên khác cũng thế.  Có phải là tôi tạo cho chư vị điều tốt nhất chính là tôi tạo điều tốt nhất cho vũ trụ này không?  (Vỗ tay)

 

V:  Thưa, khi đọc sách Chuyển Pháp Luân, ít có khi tôi cảm thấy chư Phật, Đạo, Thần chỉ điểm điều ǵ cho tôi một cách rơ ràng.  Nhưng trong quá tŕnh tích cực tu luyện th́ tôi lại ngộ ra các  nguyên lư của Pháp.

Thầy:  Chư vị tự ḿnh ngộ được, v́ thế không cần phải chỉ điểm cho chư vị.  Tự ḿnh ngộ được tức là tự ḿnh ngộ được Đạo th́ quá xuất sắc.  Kỳ thực th́ một số người không ngộ được điều nào đó, tuy thế chúng tôi nhận thấy rằng họ cũng c̣n hy vọng lắm.  Cho nên phải làm sao đây?  Chúng tôi chỉ điểm cho họ một chút.

 

V:  Lúc này tâm thái của tôi thường bị bất an, có tư tưởng không tốt và suy nghĩ hỗn loạn.  Thưa có phải là tôi rơi xuống quá xa rồi không?

Thầy:  Nghiệp lực sẽ tấn công một cách dữ dội khi chư vị sao lăng.  Nếu phần bên này của chư vị mà mạnh th́ chư vị có thể ngăn chận nó đi.  Khi chư vị ngăn chận và kiềm chế nó, nếu tôi xét là chư vị cực kỳ tốt và là người tu luyện chân chánh, tôi sẽ lo cho chư vị là tiêu trừ đi những thứ đó cho chư vị.  Cách là như thế.  Nếu chư vị không xử lư tốt th́ không được.  Có thể chư vị c̣n cho rằng “Ô, miễn là tôi ngăn chận nó th́ Thầy sẽ tiêu trừ nó cho tôi.  V́ thế tôi sẽ bắt đầu ngăn chận nó.”  Đây cũng giống những điều tôi giảng vừa qua về việc nghĩ người ta có bệnh:  Không có tác dụng nếu chư vị tu luyện chỉ v́ chư vị muốn tôi tiêu trừ nghiệp cho chư vị!  Rốt ráo là, chư vị không nên ràng buộc chấp chước vào bất cứ điều ǵ.  Chư vị phải có chánh niệm.

 

V:  Thưa chúng tôi có thể vặn lên các băng thu h́nh của Sư Phụ dạy các bài công pháp trong khi chúng tôi đang tập các bài công pháp ở ngoài công viên không?

Thầy:  Nếu môi trường cho phép th́ được và nếu chính quyền [địa phương] không can thiệp.  Chư vị có thể quay băng tu h́nh hay không là c̣n tùy vào hoàn cảnh và địa điểm.

 

V:  Thưa tôi đă tu luyện cả hơn một năm nay và dường như càng tu luyện tôi càng trở nên yếu đuối.  Chỉ một chút tâm ràng buộc chấp chước nhỏ cũng khiến cho tâm tôi không ổn.

Thầy:  Có thể đó là chư vị bắt đầu chú ư và chư vị sợ rằng chư vị không tu luyện khá.  Cũng đừng khởi cái tâm chấp chước này.  Chư vị phải công khai và đường đường chính chính mà tu luyện.  Một mặt khác, chư vị phải giữ vững và thể theo tiêu chuẩn nghiêm khắc [mà tu luyện].  Trong quá tŕnh tu luyện mọi người trong chư vị ai cũng có phạm lỗi và sẽ có những khảo nghiệm mà chư vị không thể vượt qua được.  Nếu chư vị có thể vượt qua tất cả khảo nghiệm một cách êm ái, th́ tôi, là Sư Phụ của chư vị, đă không an bài chu đáo.  V́ thế mỗi một khảo nghiệm đều là thử thách để vượt qua.  Chư vị sẽ vượt qua được hay không vượt qua được, chư vị sẽ vượt qua được tốt hay vượt qua được kém.  Nhưng khi chư vị vượt qua kém, chư vị sẽ cảm thấy tuyệt vọng và biết rằng chư vị đă tu luyện kém và thật ḷng hối tiếc.  Lần sau chư vị quyết tâm tu luyện khá hơn; th́ lần sau đó chư vị sẽ lại cố gắng để vượt qua cái khảo nghiệm đó.  Chính là trong trạng thái này, chư vị có thể vượt qua hay không vượt qua cái khảo nghiệm đó, chư vị sẽ tự xét ḿnh, qua đó mà chư vị liên tục tu luyện.  Nếu chư vị có thể vượt qua được mỗi một khảo nghiệm th́ chư vị không cần tu luyện nữa.  Nếu không một khảo nghiệm nào có thể ngăn trở chư vị th́ chư vị sắp viên măn rồi.  Mặt khác nếu chư vị nghĩ “Thầy bảo là vượt qua các khảo nghiệm tốt hay kém th́ không quan trọng, miễn tôi tu luyện là được rồi”, từ đó chư vị lại sao lăng đi và không quan tâm mỗi khi chư vị không vượt qua các khảo nghiệm tốt, thế th́ chư vị không c̣n tu luyện nữa.  Sự việc là thế.  Nếu chư vị không thể giữ vững thể theo tiêu chuẩn nghiêm khắc th́ không được. 

 

V:  Thưa Viên Măn là ǵ?  Có phải là giống như cách người thường chết đi hay là được Sư Phụ an bài?

Thầy:  Viên Măn có nhiều h́nh thức khác nhau.  Cũng như chư vị biết, Đức Thích Ca Mâu Ni giảng Niết Bàn để [giúp người tu luyện] loại bỏ đi các tâm ràng buộc chấp chước của con người đến mức tốt đa.  Trong cách tu luyện của ngài, th́ không cần cái thân thể con người.  Cho nên một người trong môn tu luyện của họ, người ấy không nên bị ràng buộc chấp chước vào xác thân của họ, và chỉ theo cách ấy mà tu luyện.  Lạt Ma ở Tây Tạng giảng Biến Thành Ánh Sáng.  Tức là, một người ngồi nơi kia lúc Viên măn, và nếu toàn thân của họ hoàn tất tu luyện, lúc mà họ Viên Măn thân thể của họ sẽ biến thành một tia ánh sáng đỏ và linh hồn của họ sẽ rời đi với một Phật thể đă tu luyện thành.  Bởi v́ Phật thể đă tu thành không bao gồm những vật chất nơn người thường đây, con người không thể thấy được và họ thấy chỉ có thể thấy ánh sáng và một h́nh tượng bằng ánh sáng xuất ra bay lên.  Có người th́ không tu luyện khá và toàn bộ thân thể của họ không thể biến thành ánh sáng.  Cho nên lúc mà biến thành ánh sáng thân thể của họ tức th́  thu nhỏ lại, “soa” một cái họ biến thành một người chỉ có 12 tấc thôi.  Nh́n th́ giống như người ấy, nhưng đă thu nhỏ lại cở chừng 12 tấc thôi, với một thân thể tương xứng theo tỷ lệ.  Đó là v́ người ấy không tu luyện đủ và thân thể không hoàn toàn được chuyển hóa Biến Thành Ánh Sáng.

 

C̣n có những trường hợp khác nữa.  Trong môn tu Đạo ở bên Trung Quốc, họ theo h́nh thức “đưa thi hài” khi HỌ Viên Măn.  “Đưa th́ hài” là ǵ.  Vào thời Trung Quốc cổ xưa, rất nhiều người tu Đại Đạo.  Môn tu luyện Đại Đạo đ̣i hỏi sau khi một người hoàn tất tu luyện th́ người ấy mang thân thể theo, cách tu luyện của họ cần mang thân thể này theo.  Tuy nhiên nhục thể của người ấy không c̣n là thân thể người thường nữa, bởi v́ đă được hoàn toàn chuyển hóa thành năng lượng ở cao tầng và trở thành Đạo-thể.  Cách đưa thi hài của họ như sau.  Người tu luyện ấy biết rằng họ đă tu luyện đến Viên Măn, rằng toàn thân của họ hoàn tất tu luyện.  Vị này rời khỏi thế tục thế nào?   Hầu hết các Đạo Sĩ không giải quyết sự việc nơi người thường cho đến sau khi họ Viên Măn.  Phật Gia th́ không giống như thế, họ giải quyết sự việc trong khi họ [tu luyện đạt đến] Viên Măn.

 

Cách đưa thi hài là không cho người ta nh́n thấy người tu luyện ấy sau khi vị ấy rời đi.  Vị ấy giả chết, mặc dù trên thực tế lúc ấy vị ấy có thế xuất đi về thiên giới hay là tiến nhập vào quả địa cầu.  Vừa khi vị ấy sắp rời đi, vị ấy bảo với gia đ́nh là” Tôi sắp từ trần.  I đă tu luyện thành và tôi sắp rời đi.  Sửa soạn quan tài cho tôi.”  Đúng như giờ vị ấy đă định, vị ấn nằm trên giường và tíc tắc sau đó ngưng thở.  Thân nhân thấy rằng vị ấy đă từ trần, cho nên họ bỏ vị ấy vào trong quan tài và đem chôn.  Nhưng trên thực tế th́ vị ấy đă dùng công năng “ngụy trang”, dùng một công năng đặc dị.  Cái thân thể mà thân nhân của họ thấy đó là giả.  Thế th́ cái thân thể đó là ǵ?  Vị ấy chỉ vào biến một vật nào đó thành [thân của vị ấy].  Vị ấy dùng một chiết giày, cây chổi, một cây gậy hay một cây kiếm và biến nó thành h́nh tượng của họ.  Vị ấy chỉ vào cái vật đó và biến hóa đổi h́nh tượng của vật đó.  Cái thân thể ngụy trang này biết cần phải nói ǵ và nó nói với thân nhân của vị ấy: “Tôi sẽ nằm xuống đây và chỉ trong giây lát là xong.  Cứ bỏ tôi vào trong quan tài là đủ rồi.”  Trên thực tế th́ đó chỉ là một miếng cây, một cây chổi, hay là một chiếc giày [nằm đó].  Người thật th́ đă rời đi và đă đi ra, rất xa rồi.  Cho nên gia đ́nh chôn vị ấy.  Sau khi chôn xong, chỉ trong ṿng vài giờ đồng hồ, cái vật đó sẽ biết lại trở thành h́nh tượng của vật đó; nó biến trở lại thành chiếc giày, cây gậy tre, hay là một cây gỗ.  Đó gọi là “đưa thi hài”.   Có lúc ai đó từ xa mới về và bảo “Ô, tôi đă gặp thân nhân trong gia đ́nh anh một nơi rất xa.  Chúng tôi có tṛ chuyện với nhau khi tôi làm việc nơi đó.”  Gia đ́nh của vị ấy bảo rằng: “Làm sao có chuyện đó.  Người nhà tôi đă từ trần rồi mà.”  Vị kia lại bảo: “Tôi có gặp.  Anh ấy đâu có chết đâu.  Kỳ thực tôi có gặp.  Tôi c̣n tṛ chuyện và c̣n ăn một bữa ăn với anh ấy nữa mà.”  [Thân nhân bảo] “Thật là kỳ lạ, anh ấy đă từ trần rồi.   Gia đ́nh của vị ấy biết là vị ấy là người tu Đạo: “Để đào lên xem.”  Khi quan tài mở ra th́ họ chỉ thấy có chiế giày c̣n đó.

 

Trong môn tu Đạo cũng có một h́nh thức gọi là “Bay lên giữa ban ngày.”  H́nh thức bay lên giữa ban ngày được dùng khi thân thể của một người hoàn tất tu luyện và phải hoàn tất nguyện vọng nơi thế tục trước khi Viên Măn.  Khi đến lúc mà họ rời đi không c̣n ǵ phải giải quyết nữa.  Lúc ấy có cái ǵ gọi là “mở của thiên đàng” xảy ra; nói một cách khác, cái cổng Tam Giới mở ra.  Sau đó, th́ một số người th́ được một vị Thần trên thiên giới đến để nhận họ, hay có một con rồng, con xếu [crane] hay là ǵ đó, vị ấy sẽ ngồi trên đó bay đi, hay là có xe ngựa [chariot] trên thiên giới đến để mang vị ấy đi.  Thời cổ xưa có những điều này xảy ra rất nhiều.  Cũng có h́nh thức Bay lên giữa ban ngày.  Trong môn tu luyện của chúng ta, tôi dùng h́nh thức Bay lên giữa ban ngày cho những ai được về Pháp Luân Thế Giới.  C̣n một số người tu luyện nhưng không cần bản thể.  Tất cả trong toàn bộ thiên giới của họ sẽ bị hỗn loạn giă như vị ấy được một thân thể [để mang về].  Cũng giống như Niết Bàn của Đức Thích Ca Mâu Ni: Nếu cấp cho ngài một cơ thể th́ không c̣n gọi là Niết Bàn nữa, có phải là toàn bộ môn lu luyện của ngài sẽ bị hỗn loạn không?  Thiên giới của ngài được cấu kết bằng các phân tử của Giới-Định-Tuệ, cho nên ngài không cần bản thể.  Nhiều người trong chư vị suy nghĩ với tư tưởng của người thường, “Ô, cách Bay Lên Giữa Ban Ngày này xuất sắc.  Người ta sẽ thấy tôi bay lên.”  Chư vị suy nghĩ việc thiêng liêng với tư tưởng người thường, hoàn toàn không thích hợp.  Nói một cách khác, lúc Viên Măn ấy tự nhiên sẽ có h́nh thức thích hợp cho chư vị.  Tôi có thể cho chư vị biết rằng, mặc dù rất nhiều người đạt Viên Măn hiện bây giờ, bảo đảm tôi sẽ lưu lại cho những ai trên thế giới này người mà không tin một bài học thâm thúy.  V́ thế khi các đệ tử của tôi Viên Măn trong tương lai th́ sẽ là một cảnh tượng huy hoàng, một cảnh tượng mà xă hội nhân loại vĩnh viễn không bao giờ quên được.  (Vỗ tay)

 

Với những ǵ tôi vừa giảng qua, chư vị vẫn c̣n phải loại bỏ đi tất cả tâm ràng buộc chấp chước của chư vị và không nên quan tâm đến những điều này.  Chỉ kiên tŕ tu luyện.  Nếu sự tu luyện của chư vị thất bại, th́ tất cả chỉ là một con số không.

 

V:  Trong sách Chuyển Pháp Luân, có phải có các chư Phật, Đạo, Thần khác nhau ở phía sau các chữ không?

Thầy:  Có, chắc chắn là có.  Đó là tại sao tôi bảo tất cả chư vị phải đọc sách.  Khi một số người lĩnh hội được điều ǵ “À!”  và trong tíc tắc ấy họ nhận thấy cái cảm giác thân thể họ rùng ḿnh và cảm thấy một luồng điện nóng.  Mặc dù họ chỉ cảm thấy một cảm giác nhẹ, trong tíc tắc ấy, kỳ thực th́ sự cải biến trong thân thể của họ vô cùng to lớn, và [thân thể] bên kia của họ khắp nơi đều bị khấy tung lên.  Đó là v́ chư vị đă vượt lên một tầng thứ nữa, và thân thể của chư vị cảm được h́nh thức cải biến khác nhau ở các tầng thứ khác nhau.  Cũng như chư vị biết, trong các chùa bên Trung Quốc một số tượng Phật có 4 cái đầu ở trên một cái đầu, lại c̣n có 3 cái đầu ở trên 4 cái đầu đó, rồi lại có một cái đầu nữa mọc ở trên 3 cái đầu đó.  Kỳ thực th́ đó là h́nh thức diễn hóa của h́nh tượng-Pháp của một vị Phật ở các tầng thứ khác nhau.  Đó là nói rằng, ở các tầng thứ khác nhau sự cải biến về h́nh tượng khá thâm thúy.  Không những tuyệt diệu mà c̣n uy nghiêm, tráng lệ, huy hoàng vô cùng.  Cho nên đó là nguyên nhân tại sao chư vị không được phép nh́n thấy.  Bởi v́ chư vị c̣n tư tưởng người thường, với tư tưởng con người mà hiểu, lại c̣n phản ứng điên rồ nữa.  Chúng tôi không thể để những sự việc này xảy ra được.

 

V:  Thưa, bắt tay và đụng vào thân thể là chuyển sang nghiệp phải không?

Thầy:  Nếu chư vị là một người tu luyện chân chánh th́ chư vị không bị thiệt hại, cho dù chư vị nhạy cảm như thế nào.  Thân thể tu luyện của chư vị có Công: làm sao nó sợ những ǵ thấp hơn Công?  Đây là một sự chệnh lệch rất xa giữa hai danh từ cảnh giới và tầng thứ, cho nên chư vị không nên sợ.

 

Bắt tay người khác, tức là sự liên hệ và bắt tay nơi người thường, kỳ thực có thể chuyền nghiệp cho nhau.  Ít nhất là bị nhiễm.  Chắc chắn là thế.  Ngày nay mọi người bắt tay nhau.  Bắt tay đến từ Tây Phương, từ xă hội người da trắng.  Người Á Đông trong quá khứ không có bắt tay.  Khi gặp nhau họ chấp tay lại.  Cách đó cũng hây.  Người nữ th́ không chấp tay như thế bởi v́ nh́n không hây lắm.  Họ chấp tay trước bụng như thế này; khi gặp ai họ chấp tay một bên thân và cong cái chân lại một chút.  Dường như chấp tay phát xuất từ thời Phục Hưng, bắt đầu ở phương Tây; trước đó họ không cũng không có bắt tay.  Họ có cách chào khác nhau, thế này thế kia.  Dù thế nào đi nữa, có nhiều cách khác nhau, đủ loại.  Sau đó bắt tay trở nên thịnh hành.  Chúng ta cũng có xá tay chào phải không?  Đây là nghi thức của Phật Gia.

 

V:  Tôi đă tu luyện hơn cả một năm rồi, không ai gây khó khăn ǵ cho tôi cả.  Nếu tiếp tục thế này làm sao tôi có thể buông bỏ các tâm ràng buộc chấp chước mà tôi có?

Thầy:  Không phải như thế.  Hoàn cảnh của mỗi người khác nhau.  Có thể là thế này, có thể là thế kia v..v.  Có các yếu tố đủ loại.  Cho nên chư vị phải chắc chắn là không bị dính mắt vào những điều này.  Ngày mà khổ nạn thật sự đến chư vị sẽ phát hiện rằng khó mà vượt qua được, tuy thế khi không có khổ nạn th́ chư vị lại muốn có.  Tất cả sự việc điều có nguyên nhân.  Kỳ thực th́ một số người không có nhiều khổ nạn.  Sự thật là như thế.

 

V:  Vài chục người ở nơi luyện tập của tôi có vài chục người, hầu hết th́ da mặt của họ không tốt.  Đây có phải là chúng tôi tu luyện không vững phải không?

Thầy:  Có một số nơi tập luyện, một số ít, kỳ thực là không chân chánh, nơi đó các học viên bàn chuyện tầm phào với nhau và họ ngộ” một cách bừa băi.  Một số người một cách bừa băi họ “ngộ” ra những điều mà không có ǵ quan hệ với Pháp mà tôi giảng, họ lại c̣n hướng dẫn học viên suy nghĩ theo cách này hay cách kia và để cho sự tưởng tượng của họ chạy hỗn loạn.  Họ lại c̣n phê b́nh Pháp, cho rằng Pháp này là thế nào, phần này trong sách là thế nào, và phần kia trong sách như thế nào.  Con người có xứng đáng phê b́nh Pháp không?  Bởi v́ họ vẫn c̣n tư tưởng con người, cho nên họ được làm như thế.  Chư vị phải tự bản thân ḿnh tu luyện, đọc sách, tập các bài công pháp cùng nhóm với nhau thể theo Đại Pháp.  Dùng nhiều th́ giờ hơn để đọc sách và học Pháp, bớt đi th́ giờ bàn thảo về kinh nghiệm và quan điểm của chư vị.  Hay là sau khi tập các bài công pháp xong chư vị có thể thảo luận sự việc chung với nhau, làm thế th́ được.  Nếu chư vị dùng thời gian tu luyện và đọc Pháp để bàn luận về kinh nghiệm của chư vị, tôi nghĩ là không tốt.  Những ǵ một số người bàn luận với nhau mang theo tư tưởng ích kỷ và cái “t́nh” trong đó,  những điều này không có ǵ liên quan đến Pháp.  Trong trường hợp đó họ hướng dẫn các học viên đi sai lệch và nuôi dưởng tư tưởng không chân chánh.  Con người ai cũng có tư tưởng của người thường.  Các học viên chúng ta, không kể là cựu học viên hay người mới, cũng không được phép giảng hay biết được các nguyên lư cao hơn hàm nghĩa của các chữ [trong sách].  Rốt ráo những ǵ chư vị bàn luận cũng chỉ là nghĩa nguyên văn và cũng chỉ là các nguyên lư ở tầng bên ngoài, bởi v́ Pháp của Thiên Đàng không được phép bàn luận nơi người thường.  Tôi không biết chuyện ǵ xảy ra cho một số người.  Tôi không biết làm sao mà họ “ngộ” ra những điều sai lệch đó.  Chư vị phải chú ư điểm này!

 

V:  Thưa “yin” phiên dịch ra là ǵ?  Tại sao phải tập “Jieyin”?

Thầy:  Chư Phật không gọi là “yin”.  Đó là biểu hiện của uy đức của Phật.  Là một danh từ từ Ấn Độ cổ xưa được trực tiếp phiên dịch ra, gọi là “yin”.  Jieyin, Shouyin lớn và Shouyin nhỏ và các từ ngữ khác diễn tả sự oai nghiêm của biểu hiện của Pháp và văn ngữ.

 

V:  Thưa, tôi đă tu luyện gần một năm nau, tuy thế tôi chưa bao giờ thấy được Pháp Luân.

Thầy:  Để tôi giảng như thế này.  Nếu chư vị nói rằng chính bản thân chư vị chưa cải biến, chưa kinh nghiệm được những sự cải biến mà Pháp mang đến cho chư vị, hay là chư vị chưa lĩnh hội hay ngộ được điều ǵ mà vượt quá người thường, th́ tôi không tin; chỉ trừ khi chư vị không phải là người tu luyện.  Nếu chư vị cần thấy điều ǵ, thấy được biểu hiện của điều ǵ, hay là được nh́n thấy rơ ràng giống như khi con người nh́n thấy nơi người thường, th́ tôi nghĩ rằng không được.  Nguyên nhân là v́, có nhiều cách để quản mỗi một người thể theo hoàn cảnh cá nhân của người ấy, thể theo trạng thái tư tưởng khác nhau của người ấy nơi người thường, và người ấy sẽ đạt được ǵ khi  Viên măn trong tương lai.   Làm sự việc này, tuyệt đối trong mỗi một trường hợp tôi không an bài giống như nhau.  Chư vị có thể truy cầu thấy được Pháp Luân, nhưng chư vị sẽ không thấy được nếu cái tâm ràng buộc chấp chước này không buông bỏ đi.

 

V:  Bởi v́ chư Phật ở các tầng thứ khác nhau xem nhân loại là ǵ cả, thưa Sư Phụ làm ơn giảng cho chúng tôi tại sao Sư Phụ đến đây để cứu độ chúng tôi?

Thầy:  Pháp của vũ trụ tạo ra môi trường tại mỗi một tầng thứ khác nhau cho chúng sinh trong tất cả các tầng thứ trong vũ trụ.  Đ̣i hỏi là phải có các sinh mệnh trong các môi trường sống này.  Người thường là ở tầng thứ thấp nhất của các tầng thứ khác nhau do Pháp cấu tạo ra cho toàn bộ vũ trụ.  Cho nên từ quan điểm của tôi, tôi cần phải suy xét Pháp toàn bộ và vũ trụ toàn bộ.  Tôi đă giảng rơ ràng chư vị chưa?  (Vỗ tay) Cho nên từ gốc độ của tôi, tôi suy xét sinh mệnh, cả hai bên, âm và dương, khác với cách chư vị suy xét.  Không phải là điều mà chư vị có thể hiểu được.

 

V:  Khi tôi liên tục học Pháp, những ǵ tôi suy nghĩ ngày càng ít đi, đến mức độ mà đôi khi tôi không muốn nghĩ đến bất cứ việc ǵ.  Đây có phải là chủ nguyên thần của tôi yếu không?  Thưa có phải là tôi tu luyện sai lệch rồi không?

Thầy:  Không phải thế.  Tôi có thể cho chư vị biết rằng đó là hiện tượng tốt.  Tại sao tôi nói rằng điều này tốt?  Để tôi giảng cho chư vị.  Bộ năo con người thật là tinh ranh nơi người thường.  V́ không chịu mất mát điều ǵ, từ khía cạnh này tư tưởng của họ phản ứng một cách nhanh chóng, và trí nhớ của họ bén nhạy.  Điều tôi giảng là, dùng bộ năo theo cách đó th́ không tốt, bởi v́ chư vị sẽ tạo nghiệp.  Khi bộ năo của chư vị phát triển quá mạnh như thế, nó sẽ quấy nhiễu sự tu luyện của chư vị.  Thế th́ phải làm sao?  Chúng tôi dùng một cách là, trước hết hạn chế phần này của bộ năo của chư vị.  Nói một cách khác, trước hết chúng tôi khóa nó lại, chỉnh sửa lại, thay thế vào đó phần tư tưởng của chư vị mà có thể suy nghĩ giống như người tu luyện, và giúp cho phần này phát triễn.  Và chỉnh sửa lại phần gian xảo lanh lợi kia, sau đó chúng tôi dần dần bớt kiềm chế nó.  Đến lúc ấy chư vị tự cá nhân ḿnh hành xử tốt.  Khi chư vị không phát hiện ra các tư tưởng xấu kia của chư vị, bởi v́ phần năo bộ đó đă phát triển quá mạnh, vừa khi chư vị suy nghĩ điều ǵ th́ chư vị đào bới vào phần năo bộ đó.  Phần năo bộ đó của chư vị can nhiễu nghiêm trọng đến sự tu luyện của chư vị.  Cho nên nhiều người sẽ kinh nghiệm giống như những ǵ tôi vừa giảng qua.  Đây chỉ là tạm thời thôi.  Các tư tưởng mà chư vị thường dùng để bảo vệ lợi ích cá nhân của chư vị, các tư tưởng mà có thể làm hại người khác, và các tế bào trong năo bộ đó phát triển quá mạnh, tất cả đều bị đóng lại và được chỉnh sửa lại.  V́ thế trường hợp này sẽ xảy ra, nhưng chỉ tạm thời thôi.  Sau khi bị đóng lại, th́ cần phải giúp chư vị ngăn chận không cho chúng phát triển quá mạnh và sẽ chỉnh sửa lại thích hợp để sử dụng b́nh thường.  Chúng tôi giúp cho chánh niệm và các tế bào của nó phát triển.   Chúng tôi làm như thế.  Nếu không th́...  Để tôi dùng từ ngữ thông thường để diễn giải cho thích hợp hơn: Chư vị là một người đường đường chính chính tu Phật, cho nên tư tưởng của chư vị không được gian dối, mánh khóe, và tinh ranh!

 

V:  Thưa, nghe kinh nghiệm của người khác khiến cho tôi phấn khởi và ngộ ra, nhưng tôi phát hiện rằng ngộ như thế th́ không vững vàng như khi tôi tự ḿnh ngộ ra.

Thầy:  Đúng thế.  Tất nhiên là như thế.  Những ǵ chư vị tự  ḿnh ngộ ra, chủ yếu là từ sự tu luyện của chư vị th́ vững chắc nhất.  Một cách khác, chư vị cũng học được bài học từ kinh nghiệm của người khác.  Cũng có thể giúp cho sự thăng tiến của chư vị, cho nên rất có lợi.  Pháp Hội sẽ không được tổ chức thường xuyên; Pháp Hội mang lợi ích cho chư vị.  Nhưng cũng đừng chia xẽ kinh nghiệm quá thường xuyên.  Chư vị phải chú tâm học Pháp và đọc sách. 

 

Một số câu hỏi được nên lên nhưng không được đưa lên bởi v́ ở tầng thứ quá thấp, hay là lập lại, hay là được giải đáp khi chư vị đọc sách.  Bởi v́ thời gian có hạn chúng tôi sẽ ngưng trả lời tại đây.  (Vỗ tay nhiệt liệt thật to)

 

 

Ghi chú: [ ] (của người dịch, không phải văn chính thức, chỉ để tham khảo)

Dịch ngày 11-30-2005; Để chỉnh nghĩa đúng hơn, bản dịch có thể được hiệu chỉnh lại trong tương lai.

 

Chú ư của người dịch:  Bài giảng Pháp của Sư Phụ sẽ được đưa lên trong 3 phần, tạm thời chờ đợi bài dịch xong.   Đây là  Vấn Đáp Phần II.   

 

http://www.falundafa.org/book/eng/switzerland1998.htm