Pháp Luân Phật Pháp
Giảng Pháp tại Pháp Hội Miền Tây
Mỹ Quốc
(Vấn và Đáp - Phần III)
Lư Hồng Chí
V: Thưa, chân bị cứng là v́
bị một số nghiệp to lớn phải không?
Đ: Tôi
cũng có giảng điều này rồi. Có người chân đau là v́
nghiệp, trong khi đó một số người khác th́
cảm thấy chân bị cứng bởi v́ trước
đây chân của họ chưa từng uốn cong. Đây là các hiện tượng sinh
lư học của thân thể ở [tầng] bên ngoài. Nhưng không kể là v́ số
lượng nghiệp to lớn hay là v́ yếu tố sinh lư
học, mọi người đều có thể ngồi
với chân xếp bằng.
C̣n về cảm giác đau đớn, chỉ có vài
trường hợp như thế thôi.
V: Có hơn 100 tỉ người
trên toàn thế giới thọ Pháp.
Thưa, phổ biến Pháp vẫn c̣n quan trọng
như trong quá khứ không?
Đ: Chư
vị thực sự không muốn phổ biến Pháp
như thế hay sao? Cũng
như chư vị biết, trong tu luyện chư vị
tu Thiện và khi chư vị nh́n thấy con người
đang đau khổ, chư vị muốn giúp
người thọ Pháp. Trong
[quá tŕnh] tu luyện chư vị sẽ dần dần
ngộ được điều này. Không kể là chư vị trao cho người
khác điều ǵ, không có ǵ tốt bằng trao cho họ
Pháp. Không kể là chư
vị cho ai điều ǵ tốt, không kể chư vị
cho họ bao nhiêu tiền, họ đạt được
hạnh phúc chỉ trong một đời và chỉ
đạt được hạnh phúc trong một giây phút
nào đó thôi. Nhưng nếu
chư vị trao cho họ Pháp, vĩnh viễn sinh mệnh
của họ sẽ được hạnh phúc. Có ǵ là tốt hơn Pháp không? (Vỗ tay) Cho nên tôi nghĩ
rằng giới thiệu Pháp cho người khác chính là
hồng Pháp, làm một điều tốt. Nhưng chư vị không nên
cưởng ép. Nếu
một người không muốn học và chư vị
cưởng ép họ, th́ không tốt. Chư vị đă làm những ǵ chư vị
muốn rồi và chỉ cho họ biết về Pháp là
đủ rồi. Họ có
muốn tu hay không đó là vấn đề riêng của
họ. Nhiều người
nỗ lực rất nhiều về việc hồng Pháp và
cũng đă bỏ ra rất nhiều th́ giờ, làm
những điều đó cũng không phải vô nghĩa
đâu. Thời gian mà chư
vị mất đi [đó] sẽ được
đền bù toàn bộ cho chư vị trong quá tŕnh tu
luyện của chư vị, dù sao đi nữa, chư
vị cũng đang làm việc cho Đại Pháp và đang làm
một việc tốt.
Đương nhiên, có một điều chư vị
phải chú ư từ nay trở đi: Đừng cố gắng
đẩy người ta.
Nếu theo tự nhiên chư vị cho họ biết
về Pháp là đủ rồi.
C̣n nếu họ biết mà họ không muốn học
th́ để yên cho họ.
V: Thưa, bài kinh văn “Trí Sáng
Suốt” giảng rằng một người phải phân
biệt được giữa nghiệp tư
tưởng và tư tưởng b́nh thường không chân
chánh.
Đ:
Đúng. Người
thường khó phân biệt được sự can
nhiễu tạo ra từ nghiệp tư tưởng. Nếu người tu luyện
không kiên tŕ và không suy xét động cơ căn bản
ở phía sau tư tưởng của họ, th́ khó mà
họ phân biệt được cái ǵ là cái ǵ. Tại sao có người phải
trải qua thời gian rất lâu mà không tiêu trừ
được nghiệp tư tưởng? Bởi v́ họ không cố
gắng để phân biệt loại tư tưởng
nào là của chính ḿnh. Tại
sao chúng tôi bảo chư vị tu luyện chính ḿnh? Trước tiên chư vị
phải diệt trừ tư tưởng xấu trong khi
chư vị tu luyện.
Nguyên nhân mà chư vị có thể loại trừ
những thứ xấu đó là chư vị không chấp
nhận chúng là chư vị.
Điều đó vô cùng quan trọng. Đó là v́ chư vị không chấp nhận chúng là
chư vị, cho nên chư vị có thể diệt trừ
chúng. Thực tế là,
thực sự chúng không phải là chư vị. Chúng [những tư tưởng
xấu đó] chính là các khái niệm đủ loại, hay
là nghiệp, là những ǵ đă h́nh thành sau khi sinh ra. Nhưng thường
thường th́ con người nhận thức các tư
tưởng đó chính là một bộ phận của
họ: “Tôi thông minh, không ai bằng tôi. Trong tất cả
phương diện tôi khá hơn mọi người
khác.” Họ xem những
thứ đó, những thứ mà đă h́nh thành sau khi sinh ra,
là một bộ phận của họ, họ lại c̣n tin
rằng những thứ đó tốt nhất. Một người muốn ǵ là
tùy vào cá nhân của họ, và chỉ khi chư vị không
c̣n muốn những thứ đó nữa th́ nó sẽ
được diệt trừ đi cho chư vị.
Tại sao cứu độ
người bị bệnh tâm thần là khó khăn? Chính là v́ họ không phân biệt
được ǵ cả.
Đối với một người học viên mới,
họ khó phân biệt được nghiệp tư
tưởng và khó phân biệt được tư
tưởng nào là của chính cá nhân họ. Nếu làm được như
thế, th́ xuất sắc vô cùng.
Chư vị có thể chiếu theo Đại Pháp mà suy
xét. Kỳ thực th́ không
một tư tưởng xấu nào là chư vị
cả. Nếu chư vị
có thể làm được, chư vị sẽ phân
biệt được và nhận ra: “À, tư tưởng
này không tốt, cần phải diệt trừ nó đi. Tôi không nên suy nghĩ như
thế.” Làm thế tức là
chư vị diệt trừ nó đi. Chư vị nghĩ rằng những
người làm điều xấu ác, như là phạm
tội ác ghê tởm, hay làm các hành động đồng
t́nh luyến ái, họ muốn làm theo cánh ấy và sinh ra
để làm như thế hay sao?
Mà chính là từ những khái niệm sơ sinh đă bị
sai lệch gây ra, chúng phát triển mạnh và mạnh
hơn, các khái niệm đó trở ngược lại và
khống chế họ. Cho nên
họ mới trở thành như thế.
V: Các vị giác giả cứu
độ con người thường, thông thường
là các vị Phật Như Lai, nhưng làm sao các ngài
chuyển hóa Công cho người tu luyện từ tận
nguồn gốc của vật chất?
Đ: Tôi
chưa bao giờ giảng điều ǵ như thế. Tôi không có giảng rằng
Đức Thích Ca Mâu Ni làm theo cách ấy, tôi có giảng
không? Pháp của vị
Phật Như Lai không thể so sánh với Đại Pháp
của vũ trụ. Trong
tương lai một vị thần b́nh thường không
thể làm việc này, trong quá khứ cũng không có
đơn độc một vị thần nào đă làm
được việc này.
Trong quá khứ Pháp mà dùng để cứu
người th́ rất nhỏ.
Cứu độ con người là do các vị
Phật Như Lai hay là các vị thần cao hơn nữa
trợ giúp. Chính các ngài
cũng tôn kính trời và tôn kính chư thần cao
hơn. Không phải như
những ǵ con người tưởng tượng ra,
rằng một vị Phật Như Lai trong Thiên Đàng là
số một, không phải như thế. Nếu [dùng] một Pháp nhỏ,
cả một cuộc đời cũng không đủ
để cứu độ một người, và chính
người ấy phải được cứu
độ một vài đời rồi trước khi
họ được cứu độ. Nhưng Đại Pháp làm
được điều đó [chỉ trong một
đời thôi]. (Vỗ tay) Đó
là v́ Đại Pháp của vũ trụ to lớn vượt
qua tất cả các Pháp khác.
Tất cả các Pháp khác chỉ là Pháp mà các vị giác
giả đă chứng thực được và ngộ ra
qua tu luyện từ Đại Pháp của vũ trụ. Tôi không biết là chư vị có
hiểu sự liên hệ rơ ràng không. Dù là vị giác giả hay Phật Như Lai,
Phật, hay Thần ở trên thiên đàng cứu
người, đặc tính của thế giới thiên
đàng của cá nhân các ngài hay là
Quả Vị của các ngài đạt
được, tất cả cũng đều là chính cá
nhân các ngài chứng thực và ngộ ra từ Đại Pháp
của vũ trụ. (Vỗ
tay) Nhưng những [mà các ngài chứng thực và ngộ
ấy] không phải là trực tiếp từ Đại Pháp
của vũ trụ, bởi v́ trước đây các ngài
không được phép biết về Đại Pháp của
vũ trụ, dù chỉ một chút thôi. Các ngài chỉ biết tiêu chuẩn ở các
cảnh giới khác nhau, [cảnh giới] mà chính các sinh
mệnh trong các tầng thứ khác nhau đó chứng
thực được và chỉ được biết có
thế thôi. Đó là tại sao qua
lĩnh hội, các ngài có thể chứng thực và ngộ
ra, và biết làm sao để đạt đến tiêu
chuẩn ấy. Đó là những
ǵ các ngài chứng thực và ngộ ra. Điều mà Đức Thích Ca Mâu Ni chứng thực và
ngộ là “Giới, Định,
Tuệ”. Tôi giảng rơ ràng
chưa? (Vỗ tay) Các vị
ấy phải nhờ vào Pháp của vũ trụ và nhờ
các chư thần cao hơn trợ giúp. Chính cá nhân các vị ấy không thể thực hiện
được.
Hơn nữa, một số Phật
Như Lai lại khác nhau. Ví
dụ, Đức Thích Ca Mâu Ni không phải như chư vị
tưởng tượng đâu,
rằng ngài là một vị Phật Như Lai b́nh
thường. Trong cảnh
giới này ngài là Phật Như Lai, nhưng trên thực
tế th́ ngài c̣n có các trạng thái vi mô hơn nữa, mà
chính chư Phật khác cũng không biết. Ngài đến từ tầng
thứ rất cao. Ngài
chứng thực và ngộ được Tứ Đại:
“Đất, Nước, Gió, Lửa.”
Trong chư vị chắc cũng có người đă
đọc thấy danh từ này trong các kinh sách. Tầng thứ đó là rất
cao, vượt xa các thiên thể nơi mà các sinh mệnh
b́nh thường tồn tại.
Có nghĩa là ngài đă chứng thực và ngộ
đến các tầng thứ rất cao, thể hiện là
ngài đến từ một nơi rất cao. Nhưng ngài đến đây
chỉ mang theo Pháp lực của cảnh giới của
Phật Như Lai để cứu độ con
người.
V: Thưa, một trong những
nguyên nhân mà xă hội con người bị sai lệch chính
là v́ người hành tinh đă cải biến các tế bào
phân tử phải không?
Đ: Sinh
mệnh và vật chất của thân thể con
người mà người ta nói đến, tức là
cấu trúc của thân thể này, cùng với tư tưởng
sai lệch, có thể thay đổi tư cách và cách
sống của con người, đồng thời cách
sống cũng có thể thay đổi cấu trúc của
các hạt tử trong thân thể con người. Nếu sự sai lệch này
tự động [xảy ra], tự động bị
một số loại sinh vật nào đó khống chế,
th́ quá khủng khiếp cho con người. Cũng giống như câu
hỏi: tại sao con người có thể h́nh thành các khái
niệm sau khi sinh ra và tại sao các khái niệm đó có
thể quay ngược lại và khống chế con
người. Nếu chư
vị không loại trừ các khái niệm đó đi, th́
trong đời này chúng sẽ trở thành bộ phận
của chư vị, và có thể sẽ trở thành bộ
phận mà khống chế chư vị. Nói một cách khác, môi
trường văn hóa do bọn người hành tinh
tạo ra cho con người trên quả địa cầu
này đă hoàn toàn h́nh thành một bộ cách thức
để sống và nhận thức về thế giới
vật chất; trên đà đi theo cách ấy. Cho nên một khi bọn chúng h́nh
thành một [hệ thống] như thế này rồi, th́
loại thân thể mà tôi đă giảng cho chư vị có
thể phát triển. Chư
vị lái xe như thế nào?
Chư vị cũng phải thể theo cách thức
của bọn chúng. Chư
vị kiến trúc máy móc ra sao?
Chư vị điều khiển những thứ mà
bọn chúng tạo ra như thế nào? Toàn bộ một loạt những thứ này
tràn ngập trong mọi cách sống của con người;
h́nh thành một loại thân thể như thế, h́nh thành
loại tư tưởng như thế, và h́nh thành đủ
loại những thứ như thế. Tôi có giảng trong lần trước rằng
tất cả mọi người ai mà dùng máy điện
toán th́ đă bị bọn người hành tinh đặt
cho một con số. Hoàn toàn
là sự thật. Nhưng các
đệ tử của chúng tôi th́ không bị rắc
rối này. Tôi đă thanh lư
sạch cho các đệ tử, hơn nữa bọn
người hành tinh này sẽ bị diệt sạch vào giai
đoạn cuối cùng. Tuy
thế cũng vẫn c̣n một số c̣n đang ẩn
nấp, hiện tại th́ ít thấy bọn chúng. Bọn chúng thường ẩn
nấp trong các siêu không gian vật chất để
khống chế con người.
Tôi cũng có giảng về siêu vật chất và
đây là nơi mà chúng ẩn nấp, cho nên khó mà phát
hiện ra bọn chúng. Con
người tin rằng chỉ có các phân tử đang
tồn tại là vật chất duy nhất, trên thực
tế th́ c̣n có những thứ vật chất hơn phân
tử nữa. Bọn chúng
ẩn nấp trong các nơi đó để khống
chế con người. Chúng
tôi đă hoàn tất các không gian đó, những ǵ trong các
không gian đó đă được thanh lư sạch hết
rồi.
V:
Thưa, khi một người [tu luyện]
vượt qua Thế Gian Pháp, có phải là đă
đạt Quả Vị La Hán rồi không? Tại sao người ấy
cũng vẫn c̣n là một chúng sinh?
Đ: Chư
vị không đọc Pháp kỹ càng, cũng không cố
gắng để hiểu cho rơ. Một số người tu luyện nhưng
chưa tu thành tựu, cho nên họ chỉ có thể
sống trong tầng thứ nào mà họ đạt
đến trong Tam Giới.
Người trên thiên đàng, các thiên nhân, trong ánh
mắt của con người, họ đều là
thần. Nếu một
người vượt qua khỏi Tam Giới, Quả
Vị đầu tiên mà họ đạt đến là La
Hán. C̣n có t́nh huống
đặc biệt khác nữa là, có người chưa tu
luyện nhưng đă đạt đến một tiêu
chuẩn khá tốt; chưa đạt Quả Vị;
cũng giống như người ấy có cơ duyên
với một vị Phật hay là có cơ duyên với một
trong chư vị đây, người mà sẽ tu thành
Phật trong tương lai.
Có thể họ sẽ được làm chúng sinh trong
thiên giới của chư vị, tức là, một thường
nhân trong thế giới của chư vị. Trong thiên giới của một
vị Phật không những có các chư Phật và chư
vị Bồ Tát; mà đây chính là thiên giới mỹ
miều. Chư Phật là chúa
của Pháp [ở tầng đó] và từ bi; có trạng
như thế. Nếu chư
vị muốn dùng tư tưởng con người
để hiểu sự việc ở thiên đàng, vĩnh
viễn chư vị sẽ không hiểu được. Chỉ với một số
điều đó, th́ chư vị cũng không tu
được. Một thiên thể
to lớn mà tôi đă giảng cho chư vị cũng
chỉ là một hạt bụi mà thôi. Không thể nào diễn tả được
sự phức tạp của vũ trụ, vượt qua
khỏi lời nói. Trên
quả địa cầu chư vị nh́n thấy con
người có các màu da, da trắng, da vàng, da đen, và
giữa các sắc dân với nhau cũng có một số
khác biệt đặc định. Các sắc dân đủ loại trong các thiên
thể là vô số, đủ loại, lại c̣n có sắc
dân đa sắc nữa. Có
nghĩa là vũ trụ này phức tạp vô cùng.
V: Nghiệp của con người
chồng chất thêm nhiều, nhưng tại sao tuổi
thọ đă được dự tính của một
cuộc đời b́nh thường lại gia tăng?
Đ: Chư
vị cũng biết rằng tuổi thọ đă
được dự tính của một cuộc
đời b́nh thường của con người ngày nay
là dài hơn của con người thời xưa. Trong khi Đại Pháp
được phổ truyền khắp nơi, đây là
một diểm phúc to lớn cho con người
được sống trong thời gian này trong khi Đại
Pháp được phổ truyền khắp nơi. (Vỗ tay) Ai mà tôi muốn
cứu độ, chắc chắn là tôi sẽ ban cho
mọi người một cơ hội. Tái sinh trong đời này khi
Đại Pháp được phổ truyền khắp nơi
th́ không dễ, hay thọ được Đại Pháp th́
cũng không dễ. Con
người được ban cho cơ hội này. Nhưng không kể là họ có
muốn tu hay không đó là chuyện riêng của họ. Có nhiều địa
phương, Đại Pháp chưa được truyền
đến, cho nên người ta phải chờ và phải
sống lâu hơn để được nghe Pháp vào
thời điểm nào đó, đến lúc ấy tâm
của họ sẽ được phán xét để xem
họ phản ứng ra sao.
Đó là tại sao giúp cho người ta biết
được Pháp là điều chủ yếu và quan
trọng nhất. Ư tôi
muốn nói là khi chư vị hồng Pháp, chư vị
phải giúp cho người ta biết về Pháp, nhưng
không kể là một người muốn tu hay không đó là
chuyện riêng của họ.
Ví dụ chư vị tái sinh vào đời này, có
cơ hội biết được Phật Pháp và đă
được nghe Phật Pháp, nhưng không màng
đến, cũng không tu luyện trong Phập Pháp, cũng
không học Phật Pháp. Sau
này chư vị sẽ hối tiếc! Câu hỏi chư vị hỏi vừa qua về:
tại sao nghiệp to lớn vậy mà cuộc đời
[của con người] không bị thu ngắn lại, thay
vào đó th́ lại được kéo dài ra. Đó là nguyên nhân.
V:
Thưa, các cựu học viên vẫn giữ
tượng thờ Quan Thế Âm và các tượng khác
nếu họ dùng h́nh Sư Phụ để khai quang các
tượng đó có được không?
Đ: Giữ
các tượng đó không có vấn đề, bởi v́
tất cả các vị ấy đều là chư thần
to lớn. Nếu các
tượng đó đă được khai quang rồi th́
cứ giữ, và nếu chư vị vẫn để
đó th́ cũng được.
Nhưng chư vị phải biết trong tâm rằng
chư vị tu luyện theo đường lối nào. Chư vị phải biết
trong tâm rằng chư vị tôn kính ai.
V: Thưa, chúng ta đang ở trong
thân của Sư Phụ, cách suy nghĩ đó có đúng
không?
Đ: Chư
vị có thể hiểu theo cách ấy. (Vỗ tay) Kỳ thực th́ tôi có thể nói
với chư vị rằng trong quá tŕnh tu luyện của
một người, thân thể của họ về
trọng lượng th́ liên tục gia tăng. Sau khi một người bị
rơi xuống không gian này, để quay trở về,
để tu luyện trở về, thân thể của
họ cần cải biến. Để bắt đầu cải biến từ
tầng thứ vi mô nhất, người ấy phải phù
hợp với tiêu chuẩn ở tầng thứ vi mô
của vũ trụ và phải trở về thế
giới tận cùng vi mô. Trong
trường hợp đó, trọng lượng của
thân thể của họ phải phù hợp với
trạng thái nguyên sơ trong không gian đó. Cho nên thân thể của họ
sẽ pḥng to lên. Càng vi mô th́
trọng lượng càng to lớn hơn. Mỗi một người tu
luyện sẽ phải trải qua sự cải biến
thế này. Nhưng
người thường không thể nh́n thấy chư
vị. Họ không
được phép nh́n thấy thân thể đó. Nhiều học viên đă nh́n
thấy thân của Sư Phụ là vô kể, tầng
lớp này đến tầng lớp khác, và mỗi một
tầng lớp th́ to lớn hơn các tầng lớp
trước đó. Một
số th́ to lớn, đến tột cùng mà cũng không
thấy được, tất cả đều bao
gồm trong đó. Nếu
quả địa cầu cũng được bao gồm
trong đó ... chẳng phải chư vị đang tồn tại nơi đây,
nơi quả địa cầu này hay sao? Cái ư là như thế. (Vỗ tay)
V: Bởi v́ chúng ta tu luyện
chủ nguyên thần, th́ tại sao những ǵ chung quanh chúng
ta đôi lúc dường như là lạ không quen lắm?
Đ: Đối
với cảm giác này, đúng, cũng có một số t́nh
huống như thế.
Nếu tâm của chư vị, một phần nào
đó, đă được thanh lư sạch hay là cách suy
nghĩ của chư vị đă được cải
biến, th́ điều mà chư vị vừa diển
tả đó có xảy ra. Không
kể là ǵ, nếu chư vị biết rằng chư
vị cũng vẩn c̣n ở đây và người này chính
là chư vị, th́ không có vấn đề chi cả.
V: Tôi cảm thấy sách Chuyển
Pháp Luân đă diễn giải các [pháp lư] rất rơ ràng. Không cần phải bàn thảo ǵ
với người khác và cũng không cần trao
đổi kinh nghiệm.
Đ: Thế
th́, đó chính là trạng thái riêng trong sự tu luyện
của chư vị. Điều
như thế không thể cưởng ép người khác
được. Tôi không
thể bảo rằng chư vị sai, bởi v́ mỗi
người có trạng thái riêng của chính ḿnh. Hơn nữa, thực tế th́
lúc nào cũng có các học viên mới tham gia, cho nên chư
vị cũng cần có một nơi trong sạch.
V: Thưa, có thể nói rằng khi
rơi xuống, càng rơi xâu vào nơi người
thường, nếu một người có thể quay
trở về, sau khi tu luyện th́ uy đức của
họ to lớn hơn phải không.
Đ: Không,
không phải như thế.
Càng rơi xuống xâu hơn, th́ hy vọng cho
người ấy càng ít đi.
Nếu không phải v́ Đại Pháp cần phổ
trường khắp nơi, th́ tất cả đă kết
thúc rồi.
V: Thưa, tại sao
trong các môn tu luyện tôn giáo, đề tài về vị
sư phụ của họ giải trừ nghiệp cho
đệ tử luôn luôn không rơ?
Đ: Không có
ǵ là “tại sao” cả.
Tại sao những ǵ Chúa Jêsus truyền dạy th́ khác
với Đức Thích Ca Mâu Ni truyền? Tại sao mọi người phải giống
nhau? Đức Thích Ca Mâu Ni
cũng có giảng về tiêu trừ nghiệp; không phải
là ngài không giảng đến.
Trong Phật Giáo hiện đại cũng có giảng
về đề tài tiêu trừ nghiệp. Đức Thích Ca Mâu Ni giảng
rất nhiều điều trong 49 năm truyền Pháp
của ngài. Ngài không truyển
những ǵ con người không lĩnh hội
được. Người
đời sau lại chọn những phần thích hợp
với tâm tưởng của họ. Cũng giống như các học viên chúng ta
đọc Pháp mà cũng lựa chọn: “Tôi cảm
thấy bài giảng này tốt, cho nên tôi chỉ đọc
bài này thôi.” Người
đời sau chỉ hiểu một phần nào đó,
lĩnh hội được phần nào đó và truyền
xuống cho [đời sau].
Những ǵ họ không lĩnh hội được
hay những ǵ mà khái niệm của họ không chấp
nhận, th́ không được truyền xuống. Thời Đức Thích Ca Mâu Ni
truyền Pháp của ngài, không có ǵ được ghi
lại cả. Chỉ có sau
500 năm sau, những lời
giảng của Đức Thích Ca Mâu Ni mới được
soạn ra. Bao nhiêu
điều sai đă được truyền miệng
xuống trong 500 năm đó?
Phật Giáo có giảng về tiêu trừ nghiệp,
chỉ có chư vị là không biết điều này
thôi. Chúa Jêsus đă bị
đóng vào cây thánh giá.
Chẳng phải là Cơ Đốc Giáo nói rằng Chúa
Jêsus đă xóa tội lỗi cho con người hay sao?
V: Thưa, danh từ “đồng
tu” thường được dùng khi học viên này nói
đến học viên khác.
Bởi v́ Sư Phụ chưa bao giờ nói
đến danh từ này, tôi cảm thấy danh từ này
không hợp thức. Trong
Phật Giáo cũng có tục lệ như thế.
Đ: Đây là
danh từ do người trong thế giới này đặt
ra và đối với Phật Giáo th́ cũng không phải
là điều ǵ đặc biệt. Kỳ thực, danh từ đặc biệt
không hẳn là “đồng tu”.
Tuy thế cũng có một danh từ nữa mà
người sau này đặt ra trong vài năm vừa
qua. C̣n về chúng ta phải
dùng danh từ nào, th́ không quan trọng lắm. Đại Pháp không chú trọng
đến các h́nh thức bên ngoài.
Trong khi tu luyện, chư vị nên phù hợp tối
đa với người b́nh thường. Có người đă từng
hỏi tôi về cách sưng hô với nhau như thế nào. Tôi bảo rằng, nếu chư
vị gọi tên nhau [ví dụ như là...] John Doe hay là Jane
Doe th́ được rồi.
Giả thử mà chúng ta quy định các danh từ
đặc biệt, người khác sẽ nghĩ chúng ta là
một tôn giáo. Nếu chúng ta
linh hoạt một chút trong việc giao tiếp với
người thường, th́ tốt hơn.
V:
Thưa, vấn đề “con người chính ḿnh niêm
phong chính ḿnh” chúng tôi nghĩ như thế nào?
Đ: Đây là
một vấn đề bao quát, vấn đề mà có tác
dụng cho nhân loại trong mọi khía cạnh. Để tôi cho một ví dụ
giản dị nhất. Ví
dụ, nói về pháp luật ngày nay. Chư vị biết rằng vào thời cổ
xưa, th́ không có pháp luật.
Bởi v́ tâm người tương đối
hướng thiện, không cần có nhiều luật lệ
để kiềm chế con người. Họ tự biết phải hành
xử như thế nào và cư xử tốt. Trong hiện tại, tâm của
con người không c̣n tốt nữa, đă bại
hoại, và đó là tại sao phải đặt ra
nhiều pháp luật để kiềm chế con
người. Nhân loại
bị kiềm chế cũng giống như các thú vật
bị kiềm chế. Nó là
một cái lồng vô h́nh. Tuy
thế con người cũng cứ vẫn trên đà bại
hoại, và phát luật cũng liên tục được
tạo ra. Cuối cùng pháp
luật sẽ tạo ra đến mức nào? Pháp luật sẽ
được tạo ra
rất nhiều đến độ mà con
người không c̣n biết khi họ phạm tội,
bởi v́ quá nhiều pháp luật để nhớ. Cuối cùng nó sẽ trở thành
như thế này: chỉ cần cử động một
thớ thịt là chư vị đă xâm phạm pháp luật
rồi, hay là vừa khi chư vị bước ra khỏi
nhà th́ cũng đă xâm phạm tội pháp luật
rồi. Chẳng phải là nó
đang trên đà phát triển đến mức độ
đó hay sao? Không lối thoát,
chính nhân loại tự niêm phong chính ḿnh lại. Từ khía cạnh của pháp
luật, không những nhân loại tự ḿnh niêm phong chính
ḿnh, mà trong tất cả khía cạnh khác cũng
thế. Cuối cùng, nhân
loại sẽ bị niêm phong kín lại đến
độ mà họ không c̣n một lối thoát nữa, và
chính pháp luật mà họ đă tạo ra trở
ngược lại và trừng phạt họ. Những người mà đặt
ra pháp luật đều có ư định trừng phạt
người ta, bởi v́ với tâm người
thường, họ không thích cách cử xử của
người khác và v́ tâm ganh ghét mà họ muốn trừng
phạt người khác.
Họ không nghĩ rằng trên thực tế chính
họ cũng là một phần [một bộ phận]
của con người, và chính pháp luật [mà họ
đặt ra] đó cũng sẽ áp dụng cho chính cá nhân
họ. Cuối cùng con
người bị niêm phong kín lại đến độ
mà họ không c̣n chỗ để thở, lúc ấy th́
họ không c̣n cách nào giải quyết nữa. Khi sự việc đă tiến đến
điểm này, làm sao con người sống? V́ thế, giải quyết
vấn đề cơ bản cho nhân loại không phải
là pháp luật mà chính là giải quyết cái tâm của con
người. (Vỗ tay)
Quốc gia nào cũng đều bị
rối loạn v́ xáo trộn và xă hội đối
diện với sự bất ổn định, như là
vấn đề an ninh công cộng, v..v, không có giải
quyết nào là tốt cả.
Họ [người đặt ra pháp luật] muốn
khống chế người ta bằng cách tạo ra pháp
luật để giải quyết những hiện
tượng xấu. Nhiều
và nhiều pháp luật loại này đang được
tạo ra. Nhưng đối
với những người làm điều xấu ác, khi
pháp luật không xem chừng th́ họ cũng cứ làm. Trên thực tế, chưa ai t́m
ra được nguyên nhân căn bản của sự
việc, chính là tâm người cần thuần phục, tâm
người cần hướng thiện. Giả thử tâm người
trở nên tốt, th́ không cần đến phát luật
nữa. Mặc dù không c̣n
cảnh sát, con người cũng không xâm phạm pháp
luật nữa. Nếu
mỗi một người tự ḿnh giữ vững không
làm điều sai, th́ cũng không cần cảnh sát
nữa. Hăy tưởng
tượng chúng ta sẽ có một loại xă hội ǵ
đây. Có đúng không? Đồng thời, nếu có quá
nhiều cảnh sát th́ trong tương lai mỗi một
ông cảnh sát sẽ theo dơi một người, con
người cũng vẫn làm điều xấu ác nếu
tâm của họ không tốt.
Cảnh sát cũng là con người, cũng có
người cảnh sát làm điều xấu ác. Lúc ấy chư vị phải làm
ǵ đây? Quan toà thẩm phán
cũng là con người, thế th́ c̣n ai để can
thiệp nếu các quan ṭa đó cũng làm điều
xấu ác?
Điều tôi giảng là: giải
quyết vấn đề căn bản cho con người
không nhắm vào việc tạo ra một số phát luật
và tạo ra luật lệ đặc định nào đó,
cũng không phải là cách kiềm chế con người
như thế nào, hay là cách khống chế con người
như thế; mà chính là làm sao đánh thức tâm
người hoàn thiện và tạo một xă hội nhân loại
cao thượng thực sự.
Không có sự kiềm chế nào ở bên ngoài mà có
thể kiềm chế được tâm người. Nói một cách khác, các
phương cách đó không giải quyết được
tận gốc của vấn đề.
Tôi biết tất cả về nhân
loại. Đương nhiên,
mặc dù tôi đă tiết lộ ra những điều
này, về vấn đề nhân loại hiện thời tôi
cũng không muốn làm ǵ cả và tôi sẽ để yên
như thế. Tôi cũng không
can thiệp vào việc chính trị. C̣n về điều mà con người cho là
“chính trị”, tôi hoàn toàn không thích, tôi không muốn nghe hay
cũng không muốn hỏi đến. Tuy thế tôi cũng vẫn có thể diễn
giải rơ ràng tất cả sự việc về nhân
loại, và trong hiện tại tôi chỉ có trách nhiệm
cho sự tu luyện của các học viên của tôi. Tuy nhiên, sau khi nhiều
người hơn nữa tu luyện tốt rồi,
sức mạnh chân chánh mạnh mẽ này sẽ khiến
cho xă hội cải biến trong chiều hướng nào
đó. Con người
chắc chắn sẽ hoàn thiện và xă hội sẽ
được ổn định.
Nhưng đó không phải là điều tôi cố ư
làm; mà đó là kết quả của Đại Pháp
được truyền ra.
V:
Thưa, Thầy nói Thầy là người duy nhất
truyền Pháp Luân Công trong thế giới này và không có ai khác
dám xuống đây để truyền.
Đ: Đúng
như thế. Tôi chính là ...của
Pháp Luân Thế Giới. Pháp
Luân Thế Giới là do tôi tạo ra. (Vỗ tay) Duy nhất chỉ có tôi truyền
Đại Pháp, trên thực tế không có người nào khác [có
thể làm được].
Khái niệm mà chư vị tưởng tượng
đó không tồn tại.
V:
Chúng tôi thường cảm thấy rằng chúng tôi có
thể nhận thức ra một ư tưởng sai vừa
khi nó phát ra.
Đ: Đó là
tốt. Mặc dù chủ
nguyên thần của chư vị không mạnh bằng
như của một vị giác giả, nhưng mỗi khi
một tư tưởng không tốt hiện ra chư
vị có thể theo dơi và cũng biết được là
tư tưởng đó sai.
Đó chính là v́ phần tâm của chư vị mà đă tu
luyện rồi rất mạnh, cho nên phần đó
đang khởi tác dụng.
Vừa khi tư tưởng xấu hiện ra, chư
vị nhận ra, cho nên chúng bị chộp bắt.
V:
Thưa, Đóa Sen biểu tượng điều ǵ? Có phải là biểu tượng
của người tu luyện vượt lên từ trong
bùn mà không bị nhơ?
Đ: Đóa Sen
không phải được tạo ra từ không gian con
người. Con người
nghĩ rằng một cái hoa sen trông giống như Đóa Sen,
nhưng nó không phải là Đóa Sen.
Đóa Sen được tạo ra trong thế giới
của Phật. Trong thế
giới của Phật, Đóa Sen không phải là một cái hoa,
mà là Quả Vị và là uy đức của một vị
Phật. Đóa Sen không phải là
một cái hoa theo khái niệm của con người
nghĩ, mặc dù nó giống như một cái hoa. Ngày nay hoa sen được dùng
trong Phật Giáo để biểu tượng sự thiêng
liêng và tinh khiết, nó nỗi lên từ bùn mà không bị
nhơ. Hoa sen mọc lên
từ trong bùn tuy thế nó không bị nhơ, vậy mà c̣n
sạch, thiêng liêng, tinh khiết.
Nó chỉ là một biểu tượng tâm lư, hoàn toàn
không phải là Đóa Sen của chư Phật.
V:
Trong quá tŕnh tu luyện, đề cao và đột phá
vượt qua các tầng thứ, chúng tôi nên kinh nghiệm
như thế nào? Tôi
thường kinh nghiệm [thời gian] trôi qua trong thân
thể của tôi.
Đ: Tất
cả là b́nh thường.
Chư vị nghĩ rằng chư vị phải có
khả năng cảm giác được tầng thứ nào
chư vị đạt được trong tu luyện
phải không. Không thể
được. Tôi giảng
như thế nào đây .... Có
rất nhiều người.
Hơn nữa, giảng chi tiết trạng thái
của từng người một, thứ nhất là không
thể được, thứ nh́ là v́ chư vị sẽ
bị ràng buộc chấp chước vào những
điều vô h́nh đó, chư vị cũng không nên chú ư
đến vấn đề đó. Là đệ tử Đại Pháp, cứ chiếu
theo Đại Pháp mà chư vị tu luyện chính ḿnh, chỉ
có cách này là nhanh nhất.
V:
Thưa, tư cách của một người có liên
hệ đến căn cơ của họ không?
Đ: Nếu
đặc tính của chư vị h́nh thành lúc sơ sinh,
th́ đó không phải là cá tính của chư vị, mà chính
là các tâm ràng buộc chấp chước của chư
vị, chúng đă h́nh thành lúc sơ sinh. Để giảng thế này, nếu một số
người thực sự có đặc điểm
của chính cá nhân họ, có người phản ứng nhanh
trong khi người khác phản ứng chậm, hay là
giữa hai người có sự khác biệt về
đặc tính bẩm sinh của họ, th́ đó chính là
điều thuộc về nguyên lai của họ. Những ǵ h́nh thành lúc sơ sinh,
ví dụ, khi chư vị làm điều ǵ đó th́ có
tư tưởng thế này “Tôi chỉ thích thế
này,” “Tôi là như thế,” “Tôi
thích làm theo cách này,” hay là “Đó là cách mà tôi làm.” Chư vị xem các tâm ràng buộc chấp
chước này, các đặc tính này, là đặc tính và cá
tính riêng của chư vị, th́ sai. Những thứ này chư vị cần loại
bỏ đi hết.
V: Thưa, khái niệm về “vũ trụ’, “thiên
thể”, “không gian-thời gian”, chúng tôi nên hiểu như
thế nào?
Đ: Giảng về khái niệm
của “vũ trụ’, “thiên thể”, “không gian-thời gian”,
th́ cần phải bắt đầu với ba chữ này. Nguyên nhân là, ngôn ngữ của
nhân loại cực kỳ giới hạn. Con người thường tin
rằng vũ trụ là điều mà có thể nh́n với
cặp mắt này và có thể tưởng tượng
được. Tôi có
giảng cho chư vị về tầng thứ của
vũ trụ là có rất nhiều, và cũng có giảng
về khái niệm của rất nhiều tầng thứ
của vũ trụ, và lên cao nữa, cũng vẫn có các
tầng thứ vượt qua khỏi khái niệm của
vũ trụ. Tôi gọi là
thiên thể. Đây là danh từ
khái niệm trừu tượng mà tôi đă giảng cho
chư vị, và điều mà nhân loại gọi là “thiên
thể” th́ khác với điều tôi giảng. V́ thế có các không gian khác nhau
tồn tại trong các vũ trụ khác nhau trong phạm vi
của một thiên thể, và các không gian khác nhau khẳn
định là có thời gian của các không gian đó. Đó chính là thời gian-không gian
của thiên thể đó. Các
không gian tồn tại trong các thời gian khác nhau gọi là
thời gian-không gian khác nhau.
Từ bề ngoài th́ hiểu theo khái niệm như
thế.
V: Đại Pháp được
truyền khắp nơi trong xă hội chính là Pháp của
vũ trụ đang biểu hiện trở lại trong
thế giới con người.
Thưa, tôi hiểu theo cách này có đúng không?
Đ: Đúng,
nhưng không hoàn toàn chính xác.
Đó là v́ một Pháp vĩ đại như thế này
không biểu hiện trở lại trong thế giới con
người. Miễn là thiên
và địa c̣n tồn tại, sự việc thế này
chưa bao giờ xảy ra, trong toàn bộ [khai thiên lập
địa] đây là lần đầu tiên. (Vỗ tay)
Ghi chú: [ ] (của người dịch,
không phải văn chính thức, chỉ để tham
khảo)
Dịch ngày 10 tháng 11 năm 2006.
Để chỉnh nghĩa đúng hơn,
bản dịch có thể được hiệu chỉnh
lại trong tương lai.
Đây là vấn và đáp - Phần III.
Vấn và đáp - Phần IV đang
được phiên dịch.
Hiệu
chỉnh ngày 18 tháng 5 năm 2007