Giảng Pháp tại Pháp Hội Úc Đại Lợi

(Câu hỏi và trả lời Phần II)

 

Sydney, ngày 2-3 tháng 5 năm 1999

Lư Hồng Chí

 

Học viên:  Các đệ tử Nhật Bản gửi lời kính chào Sư Phụ!

 

Thầy:  Các ơn tất cả!  (Vỗ tay)

 

Học viên:  Con đă tu luyện hơn 3 năm rồi.  Mẹ con mất vào tháng 3 năm ngoái.  Mẹ đă tu luyện được 3 năm.  Con thường hối hận nhiều v́ con đă không làm tốt mà khiến cho mẹ con bị thống khổ to hơn.  Con tự hối hận là đă không giúp mẹ được từ góc độ của Pháp khi mẹ con đang đối diện với khảo nghiệm sinh tử, v́ con không hiểu được sự nghiêm túc của Đại Pháp vào lúc ấy.

 

Thầy:  Không có ǵ để chư vị tự đổ lỗi cho ḿnh.  Nếu chư vị tự đổ lỗi cho ḿnh quá nhiều th́ nó cũng trở thành một chấp chước.  Mỗi một người trong chư vị trong quá tŕnh tu luyện có thể cũng làm một số điều không đúng.  Tuy nhiên chư vị không nên lảnh  vai tṛ trách nhiệm cho người khác, nhất là khi người khác cũng là người tu.  Tu luyện là chuyện cá nhân của mỗi người.  Nếu bà giữ vững được không dao động và tự ḿnh xử lư tốt trong khi đối diện với can nhiễu th́ đó mới thật sự gọi là tu luyện.  Chư vị nói rằng người khác không làm tốt và chư vị giúp quá ít.  Tuy nhiên nếu người tu mà phải tùy vào người khác giúp th́ đó không được gọi là tự ḿnh tu luyện.  Chỗ này không có ǵ để chư vị đổ lỗi cho cá ḿnh.  Nếu chư vị có thiếu sót, chư vị nên học bài học này và làm cho tốt hơn lần sau.  Phải xét vấn đề từ nhiều khía cạnh!  Có thể vấn đề không phải tệ như chư vị tưởng đâu.  Có thể là ai mà đă học Đại Pháp không phải là học uổng phí đâu.  Có thể sự Viên Măn của chư vị trong tương lai sẽ cứu mẹ của chư vị.

 

 

Học viên:  Thưa, Thầy có thể giảng về kết cấu của vật chất cho chúng con không?

 

Thầy:  Một câu hỏi khoáng đại!  Kếu cấu của vật chất tại tầng thứ nào?   Kếu cấu của loại vật chất nào?  Nó cực kỳ phức tạp.  Khoa học đă dần dần nhận ra kết cấu bề mặt của các phân tử.  Kết cấu của vật chất trên toàn diện không diễn giải được.  Tôi cũng không diễn giải được toàn diện của nó dù tôi có bỏ ra vài ngày để giảng.  Khi tôi diễn giải khái niệm của vũ trụ cho chư vị, tôi đă cố gắng hết sức dùng hiểu biết của nhân loại, bằng suy nghĩ của nhân loại và bằng ngôn ngữ của nhân loại mà giảng.  Nó rất hạn chế và tổng quát.  Dù rằng đă thế rồi, tôi cũng chỉ giảng được một cách tổng quát về h́nh thức tồn tại của một loại vật chất thôi.  Hơn nữa ngôn ngữ nhân loại rất là thiếu sót và hạn chế là v́ loài người không có từ hay ngôn ngữ để diễn giải nó được.

 

Học viên:  Thưa, thời gian của sự việc liên tục xảy ra trong không gian này của chúng ta biểu hiện trong các không gian khác mà không có khái niệm thời gian là thế nào?  Có phải là nó hiển hiện ra trực tiếp căn cứ vào giai đoạn thời gian không?

 

Thầy:  Hôm trước có một thanh niên hỏi tôi “1+1=2 là chân lư.”   Tôi nói “Nơi con người đây th́ nó là chân lư.  Tôi nói rằng hễ mà ra khỏi không gian này th́ nó không c̣n là chân lư nữa.  Nó không phải là chân lư trong các thời gian-không gian khác.”  Đó là nói rằng, dùng khái niệm con người không đo lường nó được trong các không gian-thời gian khác nhau, là v́ các sinh mệnh kia có cách của họ để đo lường thời gian, h́nh thức tồn tại, và cách hiểu biết sự vật.  Hoàn toàn khác hẳn.  Điều tốt hay xấu và điều thiện hay ác là khác hẳn với cách hiểu biết của nhân loại.

 

Học viên:  Ai cũng có nghiệp mà họ phải trả.  Một cá nhân phải tự ḿnh trả nghiệp của ḿnh và người khác không được tùy tiện can nhiễu.  Nếu sinh mệnh của một người đang bị nguy hiểm, th́ người tu xử lư thế nào?

 

Thầy:  Tôi đă giảng vấn đề này nhiều lần rồi.  Mặc dù người tu luyện không can thiệp với những điều của người thường, nếu chư vị nh́n thấy ai đang phạm tội ác mà chư vị không làm ǵ cả th́ tôi nói rằng là vấn đề tâm tính của chư vị.  “Vô vi” mà tôi giảng chính là chư vị không nên có xu hướng truy cầu điều ǵ để làm trong khi c̣n ôm giữ các chấp chước.

 

Học viên:  Các học viên Hồng Kông gửi lời kính chào Sư Phụ!

 

Thầy:  Cám ơn tất cả!  (Vỗ tay)

 

Học viên:  Khi con đọc sách Chuyển Pháp Luân, các tạp niệm động tâm con khi con đọc sách.  Con phải xử lư các vấn đề này thế nào cho đúng?

 

Thầy:  Tất cả là tự nhiên thôi, ai cũng sẽ gặp vấn đề này.  Tuy nhiên chư vị phải vượt qua.  Đây là do các khái niệm h́nh thành lúc sơ sinh và nghiệp tạo ra trong tư tưởng của chư vị.  Chúng đang can nhiễu việc chư vị tu luyện và đắc Pháp.  Chư vị phải chống lại chúng “Tôi phải chuyên tâm đọc sách và học Pháp.”  Làm điều này chính là tiêu diệt chúng.  V́ đó là Pháp, cho nên chư vị học Pháp chính là tiêu diệt chúng.  Chư vị không được để nó ảnh hưởng chư vị.  Nếu mắt đọc sách mà tâm không ở đó,  cũng không biết mỗi chữ là đọc như thế nào th́ không được.  Cũng giống như học mà vô ích thôi.

 

Học viên:  Dường như mỗi khi con trải qua khảo nghiệm, con cảm tưởng con đă vượt qua rồi.  Tuy nhiên khi xét lại con thấy rằng con không vượt qua tốt hay cũng không vượt qua được.  Thưa, cảm tưởng này có phải là v́ con đề cao tầng thứ không?

 

Thầy:  Đúng, nếu chư vị đă đề cao tầng thứ qua tu luyện, chư vị sẽ cảm thấy như thế khi quay nh́n lại.  Trên thực tế đó là v́ tiêu chuẫn đă trở nên cao hơn cho nên sự đ̣i hỏi cũng cao hơn.

 

Chúng ta hăy nghỉ 10 phút, được không?

 

(Các học viên tặng hoa tươi cho Sư Phụ và kính chào Sư Phụ) (Vỗ tay)

 

Thầy:  Cám ơn tất cả!  (Vỗ tay) Các hoa này nh́n th́ khá đắt tiền.  Chư vị không cần bỏ tiền như thế này.  Chúng ta không quan tâm về những điều này.  Tuy nhiên tôi cám ơn chư vị.  (Vỗ tay)

 

Học viên:  Một số học viên học các môn khác trong quá khứ và có thể ngồi thiền từ 2 đến 3 tiếng đồng hồ.  Họ luôn nghĩ rằng họ khá hơn các học viên mà không ngồi thiền tốt và họ cũng không chú ư việc học Pháp hay tu luyện tâm tính.  Xin Sư Phụ giảng rỏ điều này cho chúng con.

 

Thầy:  Không kể t́nh trạng thân thể của một cá nhân thế nào khi bắt đầu, sự việc sẽ khác khi họ chân chính vào Đại Pháp.  Một số học viên đă từng tập thể thao.  Một số đă từng múa.  Chân của họ rất mềm dẻo và có thể ngồi thế kiết già lập tức rất dễ dàng.  Tuy nhiên điều họ tập là thể thao?  Không phải.  Nếu họ chân chính tu luyện th́ họ sẽ phát hiện những thứ đó là khác hẳn; họ có thể phát hiện dù chân của họ là của một người múa, nhưng họ không ngồi được thế kiết già và chân khá đau.  Đó là v́ người tu ngồi xếp bằng nhất định không phải là ngồi xếp bằng mà không có cơ chế.  V́ đây là tu luyện và tất cả của chư vị chính là để đảm bảo cho chư vị đề cao và có thiền trong đó.  Thiền chỉ tốt nếu nó thật sự tiêu trừ nghiệp của chư vị và đề cao tâm tính của chư vị.  Nếu không, không kể chư vị ngồi xếp bằng bao lâu th́ có tác dụng ǵ?  Nếu nó không tiêu trừ nghiệp cho chư vị được, nếu nó không mang tác dụng cho sự tu luyện của chư vị, thậm chí chư vị ngồi xếp bằng chỉ là để xếp bằng, không kể chư vị có ngồi được trong thế kiết già bao lâu, th́ có tác dụng ǵ?  Có đúng như thế không?  Đây không phải là tôi chỉ trích ai.  Tôi chỉ diễn giải các Pháp Lư.  Tôi chưa bao giờ nói rằng người ngồi chân xếp bằng được rất lâu là ở các tầng thứ cao hay là tôi nói họ tu luyện tốt thế nào.  Nếu chư vị học các môn khác trong quá khứ và đă từng học múa, thể thao, hay những ǵ khác, trước đó th́ ngồi xếp bằng chân không đau, bây giờ ngồi xếp chân th́ cũng như lúc trước, giống như khi chư vị ngồi xếp bằng trước đây, cũng không có ǵ thay đổi, th́ chuyện này không phải là nhỏ.  Chư vị không thể để Đại Pháp bỏ quên chư vị.  Nếu chư vị không chân chính học Pháp, chư vị sẽ không biết quư trọng Pháp này.  Hiện tại, ai mà chưa xếp hai chân được cũng không nên lo lắng.  Nếu nó trở thành một chấp chước, chính cái đó cũng gây cản trở cho chư vị.  Cứ từ từ.  Trước hết xếp chân theo thế bán già, dần dần chư vị sẽ ngồi được thế kiết già.  Người khoảng 80 và chưa từng ngồi thế kiết già bây giờ cũng ngồi được.  Tại sao chư vị không làm được như thế?  Ai cũng ngồi theo thế kiết già được.

 

Học viên:  Con đă học Pháp được vài năm rồi.  Tuy nhiên con cảm thấy con c̣n rất xa trạng thái “hiểu tất cả ẩn đố.”

 

Thầy:  Thực tế, để tôi giảng cho chư vị, đó là phần bên ngoài con người của chư vị mà chưa tu luyện tốt muốn biết về chư Thần.  Hơn nữa, các khái niệm và nghiệp tư tưởng mà đă thu thập trong tâm chư vị chúng chấp chước vào những thứ đó.  Những thứ đó làm sao được phép biết những điều của thần?  Hơn nữa, chư vị cũng không hiểu rơ cái nào là tư tưởng chính xác của chư vị.  Trong quá tŕnh tu luyện của chư vị, khi đọc sách Chuyển Pháp Luân và đột nhiên ngộ ra một Pháp Lư, chư vị đă đạt đến tầng thứ đó rồi.  Nếu không, Pháp Lư tại tầng thứ đó tuyệt đối sẽ không hiện ra cho chư vị.  Tại sao chư vị không được phép tức th́ biết được tất cả?  Đó là v́ phần của chư vị mà chưa tu luyện tốt tuyệt đối không được phép biết về Thần và Phật, trong khi đó phần của chư vị mà đă tu luyện xong th́ đă bị tách rời ra rồi.  Chỉ có qua học Pháp th́ chư vị mới dần dần ngộ ra các nguyên lư tại các tầng thứ cao hơn, đó cũng là cách mà Pháp hiện ra cho chư vị rồi.  Phần của chư vị mà đă tu luyện xong có thể đạt tiêu chuẫn ngay lập tức.  Phần mà đă tu luyện xong tức th́ ngộ ra tất cả các nguyên lư trong vũ trụ tại tầng thứ của cá nhân đó.  Nhiều học viên không nghĩ ra câu hỏi để hỏi khi gặp tôi.  Dường như họ không có ǵ để nói.  Thực tế th́ chư vị đă hiểu tất cả rồi.  Phần của chư vị mà đă tu luyện xong tức th́ chú ư khi gặp tôi, cho nên cái phần da người bên ngoài mà chưa tu luyện xong sẽ hiểu ra.  Tuy nhiên phần con người mà chưa tu luyện xong luôn có câu hỏi để hỏi.  Vừa rời khỏi tôi, phần con người bên ngoài liền nghĩ ra các câu hỏi để hỏi: “Ô, tại sao tôi không hỏi Thầy câu hỏi của tôi?  Nhiều người là như thế.

 

Học viên:  Con luôn chú ư và t́m các yếu tố trong quá tŕnh tu luyện và t́m ra những ǵ can nhiễu việc chuyên cần tu Phật để giúp con tu luyện tốt hơn.

 

Thầy:  Không có ǵ để nghiên cứu.  Chỉ có vấn đề chấp chước thôi.  Tôi không thể giảng Pháp Lư rơ hơn nữa cho chư vị được.  Trong quá khứ con người tự ḿnh mà ngộ những điều này; tuy thế tôi lại giảng ra tất cả cho chư vị.  Phải nhớ, nhất định là chư vị không được đọc Pháp với tâm ư nghiên cứu Đại Pháp.  Khi có vấn đề ǵ, chư vị nên t́m vấn đề trong suy nghĩ của ḿnh.  Nhất định chúng là nguyên nhân của vấn đề của chư vị.  Hễ mà chư vị buông bỏ được chấp chước của chư vị, bảo đảm chư vị sẽ vượt qua khảo nghiệm.  Chư vị sẽ có khả năng xử lư vấn đề tốt và sẽ tự ḿnh đề cao lên.

 

Học viên:  Con thường chia sẽ kinh nghiệm và hiểu biết với các đồng tu có cùng hiểu biết về Pháp tương đối giống con và cũng đă ngộ được một vài lư đặc định.  Thưa đây có phải là chấp chước không?

 

Thầy:  Đó là c̣n tùy là chư vị có muốn thân với các học viên mà chư vị có thể tṛ chuyện dễ dàng về những ham muốn khác của con người.  Nếu không th́ nó có ǵ quan trọng đâu.  Nếu nó mang bất cứ yếu tố ǵ không đúng, th́ nó có thể sẽ thành một chướng ngại ngăn chận chư vị chuyên cần tu luyện.

 

Học viên:  Hiểu biết và ngộ khác nhau về một vấn đề đặc định, làm sao con loại bỏ được các khái niệm cứng nhắc của bản thân và tự ḿnh thăng tiến khá hơn?

 

Thầy:  Là người tu luyện, chư vị không thể cùng một lúc mà đề cao cùng tầng thứ với các học viên khác.  Rất có thể chư vị và các học viên khác có các quan điểm khác nhau và hiểu biết khác nhau về Pháp Lư.  Sự hiểu biết về Pháp khác nhau tại mỗi một tầng phút đưa đến sự khác biệt trong chư vị.  Mỗi một học viên đang đề cao và chuyên cần thăng tiến.  Tuy nhiên có thể là hiểu biết về Pháp của chư vị đều khác nhau.  Không kể là ǵ, trong tất cả những ǵ chư vị làm, lẫn cả việc làm của Đại Pháp, chư vị nên cố gắng hết sức đặt Đại Pháp trên hết, đặt việc chứng thực Đại Pháp và cứu độ con người thế gian là trước hết và chứng thực Đại Pháp là suy nghĩ căn bản chủ yếu của chư vị.  Khi hồng truyền Pháp cho mọi người, chư vị phải hành xử theo cách mà người thường hiểu được và phải thể hiện cho người thường những điều căn cứ vào Pháp Lư trên bề mặt nhất.  Không kể tầng thứ Pháp Lư chư vị hiểu cao bao nhiêu và chư vị tu cao bao nhiêu, thật sự chư vị không diễn giải được bằng lời mà chỉ hiểu trong tâm chư vị thôi.  Chư vị không thể dùng các nguyên lư vượt qua b́nh thường mà xử xự với người thường, tuy nhiên chư vị không được lẫn lộn chính ḿnh với người thường.

 

Học viên:  Sư Phụ giảng rằng không một sinh mệnh trong bất cứ không gian nào khác mang thân thể như nhân loại chúng ta.

 

Thầy:  Điều đó là đúng.  Không một sinh mệnh nào mang thân thể cấu thành bằng phân tử của tầng thứ nhân loại.  Tuy nhiên tại các tầng thứ không cao lắm ở bên ngoài Tam Giới th́ có một vài  trường hợp tồn tại.

 

Học viên: “Cho nên họ không bị bệnh, cũng không có vấn đề sinh lăo bệnh tử.  Không có những đau khổ như thế.  Người trong các không gian khác có thể bay lên, không có trọng lượng, là tuyệt diệu.”  Thưa, tại sao con người vẫn c̣n đau khổ sau khi họ chết đi, sau khi họ thoát khỏi cái lớp vơ nhục thể con người này?

 

Thầy:  Đó là v́ họ chết mà chưa ra khỏi Tam Giới.  Người trong Tam Giới tất cả được gọi là người cho nên tất cả đều đang đau khổ.  Sự khác biệt chỉ là chỗ của họ càng cao trong Tam Giới, th́ khá hơn so với những người tại các tầng thứ thấp hơn.  Người trong thế gian không phải là những người đau khổ nhất.  Thực tế c̣n có các sinh mệnh tại các tầng thứ thấp hơn tầng thứ con người.  Hơn nữa, c̣n có địa ngục và thật ra th́ c̣n có nhiều tầng thứ thấp hơn địa ngục nữa.  Khi so với chư Thần th́ con người đau khổ nhiều nhất.  Vấn đề sinh lăo bệnh tữ là có tồn tại trong Tam Giới và không chỉ giới hạn cho con người thôi.  Sau khi rời khỏi thân người, chủ nguyên thần của một người thường không thoát khỏi Tam Giới được.  Sau khi chết họ vẫn ở trong Tam Giới và vẫn phải trở lại và phải qua luân hồi.  Tại các tầng thứ khác nhau trong Tam Giới cao hơn tầng thứ con người, th́ ít đau khổ hơn những ǵ con người phải trải qua.  Nếu một cá nhân tệ hơn sinh mệnh con người và tại một tầng thứ thấp hơn tầng thứ con người, th́ họ sẽ đau khổ hơn con người.  Người tại các tầng thứ khác nhau trong Tam Giới tập thể gọi là nhân loại.  Tuy nhiên người trong thiên giới th́ gọi người trên trái đất là “nhân loại” và gọi người trên thiên giới là “thiên nhân”.

 

Học viên:  Các đệ tử tại Nam Kinh (Nanjing) gửi lời kính Sư Phụ.

 

Thầy:  Cám ơn tất cả mọi người!  (Vỗ tay)

 

Học viên:  Tất cả đệ tử tại Thẩm Quyến (Shenzhen) gửi lời kính Sư Phụ.

 

Thầy:  Cám ơn tất cả mọi người.  (Vỗ tay)

 

Học viên:  Con gặp Đại Pháp một năm rồi.  Con cảm thấy rất tốt về Đại Pháp.  Tuy nhiên con tin tôn giáo và con không muốn bỏ.  Thể theo tiêu chuẫn đ̣i hỏi của Đại Pháp, chính là bất nhị pháp môn.  Con bị khó khăn chọn lựa giữa Đại Pháp và tôn giáo.  Thưa con phải làm sao.

 

Thầy:  Tốt hơn là chư vị tự ḿnh hỏi ḿnh câu này.  Chính chư vị là người quyết định chư vị lựa chọn ǵ.  Tuy nhiên tôi đă giảng những điều này rất rơ trong Pháp Lư rồi.  Mặc dù chư vị đang đi trên con đường của cá nhân ḿnh, tôi đă giảng cho tất cả chư vị về t́nh huống thật sự trong giới tu luyện rồi.  Thời mà tôi c̣n truyền Pháp ở Trung Quốc, bất kỳ chỗ nào vừa lúc mà tôi bắt đầu lớp giảng của tôi, nhất định là có một môn khí công giả cũng bắt đầu mỡ lớp giảng ở gần đó.  Giữa thiện và ác, con người phải tự ḿnh quyết định.  Chúng ta có Pháp hội tại đây hôm nay.  Chẳng phải một số tôn giáo cũng đang hội họp xung quanh đây sao?  Dù sao th́ cũng là do thế lực cũ dùng lư tương sinh tương khắc để can nhiễu con người được cứu độ.  Thể hiện là con người dễ đắc Pháp. Thực tế th́ không dễ.  Hiện tại, không một tôn giáo chân chính nào có Thần trông nom nữa, người trong các tôn giáo đó đang tranh đấu v́ tiền, tài và danh vọng.  Tại sao người ta tin tôn giáo, đó là một câu hỏi to lớn.  Tôi đă giảng các nguyên lư này rất rơ ràng rồi.  Tin hay không tin tôn giáo và chư vị lựa chọn ǵ cũng là chuyện cá nhân của chư vị.  Chư vị tu môn nào chư vị muốn tu, và chư vị cũng không cần tu nếu chư vị không muốn tu.  Ở đây tôi chỉ xét nhân tâm và cũng không có nghi thức nào cả.

 

Học viên:  Khi đạt Viên Măn, thân thể của đệ tử Đại Pháp sẽ ở trong 2 loại trạng thái.  Một là thân thể này được thay thế bằng vật chất cao năng lượng, và cái kia là thân mà do Nguyên Anh thay thế.  Thưa hiểu biết này có đúng không?

 

Thầy:  Tôi ban cho chư vị những điều tốt nhất.  Tuy nhiên t́nh huống của mỗi người là khác nhau.  Trong các t́nh huống đặc định một cá nhân sẽ không mang cái nhục thể này theo dù có ban cho họ, là v́ nếu họ mang nhục thể này theo khi trở về thế giới của họ, chư Thần trên đó cũng thấy rất dị cho nên họ không mang nó theo.  Có các học viên nói rằng họ muốn tất cả.  Tuy nhiên thực tế th́ chư vị đang xét sự việc với tư tưởng con người, khi chư vị hiểu và ngộ ra, tuyệt đối chư vị sẽ không xét sự việc theo cách đó.  Đó là v́ trong lúc đó, chư vị không c̣n tư tưởng con người nữa và hoàn toàn xử lư vấn đề trên căn bản của cảnh giới đó.  Thực tế th́ bất cứ ǵ cũng tu được qua môn tu của Đại Pháp.  Các học viên cần ǵ đều sẽ được ban cho, v́ đây là Pháp tối cao của vũ trụ.

 

Học viên:  Tất cả Thần hộ Pháp của các đệ tử là do Sư Phụ chỉ định?

 

Thầy:  Tu luyện trong Pháp chân chính là được Sư Phụ, chư Thần và thiên binh bảo hộ.  Tuy nhiên chư vị đừng lấy danh từ và quan niệm từ các tôn giáo khác, v́ chúng mang theo các yếu tố không thuần khiết.  Không nói chuyện đệ tử Đại Pháp qua một bên một chút: đến cả nhiều người ăn mặc bẩn thỉu, rách rưới, quấn trong người một cái mền vải vá, ngủ bất cứ chỗ nào – họ thể hiện là người xin ăn, tuy nhiên xung quanh họ là Hộ Pháp trên Trời đang bảo vệ họ.  Có ai biết được những người này là ai?  Không, người ta không biết được là v́ điều mà họ thấy là với cặp mắt người này.  Tại sao một số học viên gan dạ hơn sau khi bắt đầu tu luyện, trong khi đó trong quá khứ họ không dám đi ban đêm, c̣n bây giờ th́ dám sau khi tu luyện trong Đại Pháp?  Tất cả đều có nguyên nhân.

 

Học viên:  Tất cả các học viên từ Jingde và Giang Tây (Jiangxi) gửi lời kính chào Sư Phụ!

 

Thầy:  Cám ơn tất cả mọi người! (Vỗ tay)

 

Học viên:  Trong xă hội người thường nếu con nhận tiền tàn tật.  Sau khi đắc Pháp th́ con không nên nhận các trợ cấp này?  Con sợ rằng nhận các trợ cấp này th́ con không trả nghiệp được.

 

Thầy:  Vấn đề này th́ cần xét từ 2 góc độ.  Nếu chư vị là một người tàn tật và không làm việc được, không có phương kế sinh nhai, mà quốc gia này th́ có chính sách này, tôi nghĩ là được.   Đó là v́ điều mà tôi giảng cho chư vị chính là, phải tu luyện trong khi phù hợp tối đa với xă hội người thường.  Hơn nữa, tôi không xét các loại h́nh thức này, tôi chỉ xét nhân tâm.  Nếu xă hội nhân loại ngày nay chỉ là như thế, luật pháp quy định như thế, và xă hội cho phép chư vị làm như thế, th́ trong khía cạnh này chư vị có thể phù hợp tối đa.  Tuy nhiên qua tu luyên Đại Pháp nếu bệnh mà gây ra sự tàn tật này đă lành rồi mà chư vị vẫn c̣n nhận những trợ cấp đó, cũng không báo cho chính quyền, th́ đây là vấn đề tâm tính.  Cần phải xét theo cách này.  C̣n có các h́nh thức trợ cấp  khác nữa, chỉ cần chư vị tuân theo tiêu chuẩn quy định của xă hội b́nh thường, nhận các trợ cấp này th́ không có vấn đề ǵ.

 

Học viên:  Khi nghiệp tư tưởng và tín hiệu can nhiễu trong lúc tập các bài công pháp, nó hiện lên trước khi con có thể loại bỏ nó.

 

Thầy:  Nếu nó xảy ra quá nhanh và chư vị không phản ứng kịp,  th́ không có nghĩa là chư vị không tu luyện tốt.  Mặt khác, nếu chư vị để cho nó nổi lên trong khi biết rằng là sai th́ đó là chư vị không tự ḿnh tu luyện tốt.  Nếu chư vị cho phép nó khống chế hành động chư vị, th́ đây cũng là hành động giống như người thường.  Thật ra, khi chư vị phát hiện nó rồi, nếu chư vị nhận ra  được rằng nó không phải là chư vị, nhận ra các tư tưởng đó là không đúng, trên thực tế chư vị đă loại bỏ nó rồi.  Nếu cơ sở mà chư vị thiết lập qua việc học Pháp hằng ngày càng vững vàng hơn một chút th́ sẽ tốt hơn.  Người thường không tu luyện, nhất định là họ không phát hiện được những điều này, họ tin rằng tất cả tư tưởng là của họ.  Rốt cuộc, khái niệm tiếp thu nơi người thường khống chế hành động con người, vậy mà con người c̣n cho rằng chính ḿnh làm những điều đó.  Đến điểm này rồi th́ con người tự chôn ḿnh, tự bao ḿnh lại, không c̣n chức năng và cũng không phải là bản thân họ nữa.  Hiện nay con người trong xă hội đều sống như thế.  Tuy thế họ thật sự nghĩ – những người mà khen họ - rằng họ vĩ đại, không bị lợi dụng, không bị lường gạt, có khả năng, có kinh nghiệm phi thường… Tôi nói rằng người như thế là ngu xuẩn vô cùng.  Họ không tự ḿnh sống cuộc đời ḿnh, họ để cho những thứ ǵ khác sống thế họ và thân thể của họ bị thứ ǵ đó khống chế. 

 

Học viên:  Mặc dù con đă do lường cặn kẻ bản thân con là ǵ, con cũng không hoàn toàn ngừng nó được.

 

Thầy:  Giả thử chư vị nói rằng “Ta không muốn ngươi” th́ nó chết thôi, như thế th́ quá dễ làm.  Khi chư vị có thể minh bạch phân biệt được nó, th́ chính bản thân chư vị đang dần dần mạnh hơn, chính chư vị đang thức tỉnh và đang ngộ ra, chính chư vị đang đột phá vượt qua sự bao vây của nó, chư vị dần dần mạnh hơn, trong khi đó nó dần dần yếu đi và dần dần biến đi cho đến chỗ mà nó hoàn toàn bị tiêu diệt.  Cần có một quá tŕnh như thế.

 

Học viên:  Thưa cái đó nó có mang những thứ xấu vào công của con không?

 

Thầy:  Không.  Là v́ chính niệm của chư vị đang chống lại tác dụng của nó.  Khi chư vị bất cẩn th́ nó sẽ nhắm vào lợi dụng chỗ hở của chư vị, tuy nhiên nó không can nhiễu công của chư vị được là v́ Sư Phụ đang bảo hộ.  Nếu chư vị học Pháp thật nhiều, giữ chính niệm, hướng nội xét bản thân ḿnh cho ra thiếu sót khi có vấn đề ǵ, chỉ làm được như thế là nó rung sợ rồi.  Nó biết rằng vạch trần nó ra th́ nó sẽ bị bài trừ và tiêu diệt.

 

Học viên:  Nếu trong một đời người mà người tu vẫn chưa tu Viên măn, thưa c̣n mang nghiệp th́ có về thiên giới được không?  Và c̣n tiếp tục tu trong Pháp Luân Thế Giới cũng như Cực Lạc Thế Giới không?

 

Thầy:  Vũ trụ đang trải qua Chính Pháp và các thiên thể đang được kiến lập lại.  Sau Chính Pháp tất cả sẽ ở trong trạng thái tốt nhất, cho nên ai mà không đủ tiêu chuẩn th́ không được trở thành sinh mệnh tại tầng thứ cao hơn tiêu chuẩn của họ; tiêu chuẩn của họ ở đâu th́ họ ở chỗ đó.  Thực tế, để tôi cho chư vị biết, trong quá khứ Cực Lạc Thế Giới có hiện tượng mà chư vị nói, tuy nhiên cũng khó mà nói rằng nó sẽ c̣n như thế sau khi Chính Pháp.  Mang nghiệp về thiên giới không giống như con người tưởng tượng.  Nó đă bị bóp méo v́ cái t́nh và bản chất của con người.  “Về thiên giới mà c̣n mang nghiệp” có nghĩa là ǵ?  Để tôi giảng cho chư vị, ai được về thiên giới mà c̣n mang nghiệp thật sự th́ sự quyết tâm và đức tin của họ đă đạt tiêu chuẩn rồi.  Khảo nghiệm khó nhất cho con người, khảo nghiệm mà phải vượt qua trong tu luyện, chính là loại bỏ được sinh và tử.  Tất nhiên, không phải ai cũng sẽ gặp khảo nghiệm mất đi cuộc đời của ḿnh, nhưng cũng có thể sẽ xảy ra.  Khi mỗi một cá nhân tự ḿnh trải qua khảo nghiệm khó khăn nhất, khi khảo nghiệm để xem họ có buông bỏ được chấp chước to nhất của họ hay không, thực tế là đang khảo nghiệm xem họ có buông bỏ được chấp chước đó hay không.  Nếu họ buông bỏ được sinh tử th́ họ là thần; nếu họ không buông bỏ được sinh tử th́ họ là người.  Tất nhiên, buông bỏ được sinh tử không có nghĩa là thật sự chết đi: mục đích tu luyện chính là loại bỏ các chấp chước của con người.  Một người sắp chết, tâm không sợ về cái chết – người thường làm được điều này không?  Sắp chết, cảm tưởng nó xem như thế nào.  Người không có nền tảng tu luyện và nền tảng tâm linh có làm được điều này không?  Người hoàn toàn không sợ chết, dù rằng họ sắp chết họ cũng vẫn c̣n niệm “Phật”, không những họ không sợ mà trong khi niệm “Phật” một niềm vui khởi dậy bên trong, một cảm tưởng hưng phấn về Phật.  Nói xem: người như thế xuống địa ngục được không?  Họ buông bỏ được sinh tử là v́ họ giữ vững chính niệm.  Cái đó trước hết không phải là hành động của con người – có con người nào mà không sự chết!  Trong khi họ đang niệm “Phật”, nh́n thấy một người như thế làm sao Phật không nhận họ?  Tất nhiên, họ vẫn c̣n mang nghiệp là v́ họ không chuyên cần tu luyện, các chấp chước mà chưa buông bỏ được vẫn c̣n, cho nên phải làm sao về điều này?  Họ được mang đến một nơi gần Cực Lạc Thế Giới, nơi đó họ sẽ tiếp tục tu luyện, họ tu cả hằng chục ngàn năm, hay hằng trăm ngàn năm, và khi họ đạt được tiêu chuẩn rồi th́ họ sẽ được lên Cực Lạc Thế Giới.  Tại sao họ phải tu một thời gian rất lâu dài như thế?  Là v́, dù sao th́ cái chỗ đó không có thống khổ và không có thống khổ th́ tu luyện chậm.  Thế tại sao tu luyện trong chỗ con người th́ nhanh?  Và trong một đời – chỉ vài thập kỹ - tại sao tu thành được?   Đối với các đệ tử Đại Pháp của tôi th́ càng nhanh hơn, là v́ chỗ con người đây là có thống khổ.  Mọi người đều sinh ra từ thai mẹ và ở cùng một môi trường.  Không biết không có thống khổ là như thế nào, con người không cảm nhận được là họ đang đau khổ.  Thực tế, trong tầm nh́n của chư Thần, con người đau khổ rất nhiều.  Tu luyện trong Đại Pháp tuyệt đối là không uổng phí.  Có một số người không chuyên cần trong việc tu luyện cá nhân, hay không siêng năng, hay ngộ tính tương đối kém.  Khi cuộc đời của họ kết thúc th́ sẽ được ban cho những điều và được bảo hộ.  C̣n một số người mà muốn tiếp tục tu luyện trong đời sau, th́ những ǵ họ tu luyện được, được giữ lại và cũng không là uổng phí.  Họ sẽ tái sinh và mang theo những ǵ đạt được và tiếp tục tu luyện sau khi tái sinh.  Có một số người thật sự không tiếp tục tu luyện được, trong trường hợp đó th́ sẽ an bài cho họ được hưởng trong đời sau; họ có thể trở thành viên chức cao cấp hay giàu sang.  Tất nhiên đây không phải là điều chúng ta người tu luyện muốn đạt được.  Tuy nhiên điều đó sẽ xảy ra cho những ai không thể tiếp tục tu luyện.

 

Nhưng c̣n một điểm nữa.  Giả thử con trai của một người tu đạt Viên Măn, mặc dù người cha cũng tu nhưng không đạt Viên Măn được.  Thế th́ tôi nghĩ, có thể đứa con trai này sẽ mang họ về thiên giới của ḿnh để làm chúng sinh ở đó, tuy nhiên không có Quả Vị.  Vị này sẽ là chúng sinh hay nói khác đi là thường dân.  Trong thế giới của Phật cũng có các chúng sinh khác.  Vị này không phải là loại sinh mệnh nhơ nhớp từ trái đất mà là một thiên nhân đă đạt tiêu chuẩn của cảnh giới đó.

 

Học viên:  Các đệ tử tại Trường Xuân gửi lời kính Sự Phụ!

 

Thầy:  Cám ơn tất cả mọi người!  (Vỗ tay)

 

Học viên:  Thưa chấp chước vào “bản ngả” là một chấp chước khó buông bỏ nhất?

 

Thầy:  Tất nhiên rồi.  Mọi người ai sống trong thế gian này đều sống v́ bản thân ḿnh, nhiều chấp chước ích kỷ là xuất phát từ đây.  Hễ tâm ích kỷ nổi lên th́ dễ bị “t́nh” ảnh hưởng, trong tu luyện điều mà khó buông bỏ và cắt đứt đi biểu hiện khắp nơi, và cũng khó buông bỏ các chấp chước này trong khi tu luyện.  Đôi khi chư vị làm việc cho Đại Pháp, chấp chước biện hộ và bảo vệ cho vai tṛ của ḿnh cũng có hiện ra; ví dụ chư vị biện hộ và bảo vệ danh tiếng và ham muốn của chư vị.  Đối với người thường th́ nó phức tạp hơn: họ muốn trở thành một viên chức để tuyên dương tổ tiên của họ, muốn người khác khen ḿnh, muốn làm giàu, làm lănh đạo của người khác.  Biện hộ và bảo vệ ước muốn cá nhân chính là một biểu hiện của “t́nh” và “ích kỷ”, cho nên ngưng không làm là điều khó nhất.  Chư vị nên lấy thiện đăi mọi người và t́m bên trong bản thân ḿnh cho ra nguyên nhân khi gặp bất cứ vấn đề ǵ.  Dù rằng người khác nói xấu chư vị hay đánh chư vị, th́ cũng đều phải xét bên trong chúng ta – “Có phải là v́ tôi sai sót trong khía cạnh nào đó mà gây ra?”  Điều này sẽ giúp chư vị t́m ra nguyên nhân cội rễ của mâu thuẩn và cũng là cách tốt nhất để nhỗ bỏ tâm ích kỷ.  Tâm rộng lượng càng to đến mức mà trong tu luyện cá nhân chư vị có thể tha thứ tất cả mọi người, tha thứ cả kẻ thù của chư vị.  Đó là v́ cái mà chư vị xem là “kẻ thù” là do con người v́ lợi ích cá nhân mà xác định, điều đó là Thần không làm.  Cho nên tiêu chuẩn yêu cầu là cao – làm sao Thần lại xem con người là kẻ thù?  Thế th́ trong quá tŕnh tu luyện, chúng ta phải nghĩ đến người khác trước khi gặp bất cứ vấn đề ǵ.  Khi chư vị đạt được điều ǵ mà thuộc về của người khác, chư vị phải nghĩ đến người đó – chuyện này có làm hại họ không?  Họ sẽ buồn không?  Đối với tất cả điều ǵ cũng đều phải nghĩ đến người khác – trước hết là phải nghĩ đến người khác, rồi sau đó mới nghĩ đến cá nhân ḿnh.  Tôi muốn chư vị tu đạt một loại Viên Măn mà thuộc về Pháp chân chính, ngộ chân chính, một loại Viên Măn mà đặc để người khác trước bản thân ḿnh.  Tức là loại bỏ tâm ích kỷ, loại bỏ được “bản ngả”.  Phần của chư vị mà đă tu xong rồi nhất định là giống như tôi diễn tả, tuyệt đối phải là như thế.  Cho nên xét sự việc từ chỗ của chư vị, nếu khi chư vị gặp các vấn đề mà chư vị có thể t́m nguyên nhân từ trong phần của ḿnh, nghĩ cho sự việc của người khác nhiều hơn, tu luyện bản thân ḿnh, hướng nội mà t́m, bớt nh́n sai sót của người khác, và trong bất cứ điều ǵ chư vị làm đều cố gắng tuân theo những điều tôi dạy, thực tế th́ chư vị đang chuyên cần thăng tiến rồi.

 

Học viên:  Trong những năm vừa qua, con liên tục tham gia trong các việc trong một chùa Phật Giáo.  Qua học Pháp con phát hiện là có mâu thuẩn, tuy nhiên con không biết xử lư làm sao.  Con biết rằng con phải buông bỏ các chấp chước của con, tuy nhiên con phát hiện rằng từ bỏ trách nhiệm trong chùa th́ rất khó.  Xin thầy giảng cho con làm sao xử lư.

 

Thầy:  Thật ra, không ǵ giản dị hơn.  Tại sao chư vị không buông bỏ được điều đó?  Chư vị nói rằng điều mà chư vị không buông bỏ được là một trách nhiệm.  Đó là tiêu chuẩn của người thường, tuy nhiên nó không có liên hệ với việc tu Phật phải không?  Điều mà chư vị không buông bỏ được là cái “t́nh” của người thường.  Cái trách nhiệm này Phật có xem là quan trọng không?  Thế th́ chư vị trách nhiệm cho ai đây?  Trách nhiệm cho tôn giáo?  Trách nhiệm của chư vị có giúp người đạt Viên Măn không?!  Thế th́, cái trách nhiệm này của chư vị có giúp chính chư vị đạt Viên Măn không?  Nếu chư vị không đạt Viên Măn được, th́ chư vị chấp chước vào đó để làm ǵ?  Chẳng phải chư vị cũng cần phải trách nhiệm với bản thân ḿnh hay sao?  V́ gọi là “trách nhiệm” chẳng phải cả cuộc đời ḿnh chư vị cứ măi chấp chước vào đó, vừa gặp mà để cho Đại Pháp bỏ rơi chư vị sao?  Hay chư vị thật sự nắm bắt cơ hội này, trách nhiệm chân chính tu luyện và đạt Viên Măn chân chính?  Điều này quả thật là giản dị, phải không?  Khi một cá nhân làm sự việc ǵ với tâm hữu vi th́ họ không đạt Viên Măn được.  Dù rằng chư vị tu luyện trong chùa đó, nếu một chấp chước như là “trách nhiệm” mà không vứt bỏ đi th́ khi nh́n thấy Phật cũng không vui.  Đừng nghĩ v́ chư vị hoàn thành trách nhiệm ở đó, Phật sẽ xem là chư vị đạt tiêu chuẩn.   Phật không chấp nhận tôn giáo, ngược lại Phật chỉ xét nhân tâm.  Con người kiến lập tôn giáo:  Chúa Jiê-su không kiến lập tôn giáo trong thời của ngài, và Phật Thích Ca Mâu Ni cũng không kiến lập một tôn giáo trong thời của ngài.  Ngược lại các vị ấy chỉ xét tâm của người tu.  Tất nhiên, tốt hơn cho người tu luyện mà có môi trường tu luyện.  Đó chính là đặt để việc tu luyện chân chính cho đến khi đạt Viên Măn và đạt Quả Vị trên hàng đầu.  Chấp chước vào một môi trường hay vào một xă hội tôn giáo chẳng phải là hữu vi sao?  Một số người tin rằng “Tôi cất bao nhiêu chùa và xây bao nhiêu tượng Phật.  Cho nên trong tương lai tôi sẽ đạt Viên măn được.”  Tôi nói chư vị không đạt Viên Măn được.  Nơi người thường cũng có nhiều người xây tượng Phật, và nó không khác ǵ hơn là một công việc làm – đó cũng là hữu vi.  Học Pháp với tâm hữu vi cũng chỉ là hảo huyền như bong bóng – đó là điều mà Phật Thích Ca Mâu Ni giảng.  Tâm chư vị mà không thật sự đề cao, nếu đầu của một người chứa đầy nghiệp tư tưởng, liên tục biểu hiện tư tưởng xấu, đặt họ vào chỗ của một vị Phật th́ cũng giống như đặt một đống rác trước Thần hay Phật – điều đó có được không?  Tuyệt đối là không được.  Cho nên tu luyện yêu cầu mọi người tu phải buông bỏ những thứ xấu nhơ nhớp đó để đạt một thân thể trong sạch thuần khiết, đạt được cách suy nghĩ trong sạch và một tư tưởng của cảnh giới cao hơn.  Chỉ lúc đó th́ chư vị mới lên đến được chỗ đó.  Nếu chư vị vẫn không vứt đi hay buông bỏ được những thứ chứa đầy tâm hữu vi, chẳng phải là ngu xuẩn sao?!

 

Học viên:  Thưa Sư Phụ c̣n tiếp tục truyền dạy Pháp bao nhiêu năm nữa?

 

Thầy:  Cho đến khi Pháp Chính nhân gian kết thúc.

 

Học viên:  Thưa các nội hàm trong sách của “Nhân loại”, “loài người”, “người thường” là khác nhau?

 

Thầy:  Chúng là giống nhau.  Chúng chỉ dùng trong các ngữ cảnh khác nhau, tuy nhiên nội hàm th́ giống nhau.  Người thường chỉ là con người, tuy nhiên thực tế trong các cảnh giới cao, “người” là gồm có thiên nhân trong đó – tức là thiên nhân trong Tam Giới.  “Loài người” là nói về con người, ai mà không tu luyện th́ gọi là “người thường”. 

 

Học viên:  Trong quá tŕnh tu luyện khi con ngộ ra các nguyên lư vượt qua người thường và không biết là có đúng không, thưa con phải làm ǵ?

 

Thầy:  Vừa ngộ ra các nguyên lư vượt qua các nguyên lư thường t́nh nhất định chư vị có cảm giác thiêng liêng và cảm giác chính niệm của ḿnh đề cao phù hợp với Pháp Lư của Đại Pháp.  Các Pháp Lư tại các tầng thứ cao hơn chỉ có thể hiểu được qua trực giác.  Cổ xưa nói về kiến thức qua trực giác – tức là trong tâm hiểu nhưng rất khó diễn giải qua ngôn ngữ con người.  Khi nói to ra, chư vị phát hiện là nó giản dị và b́nh thường giống như các nguyên lư của người thường.

 

Vừa diễn giải qua ngôn ngữ con người th́ mất đi tinh hoa của nó.  Tại sao?  Là v́ các nguyên lư tại các tầng thứ cao chỉ có thể diễn tả bằng tư tưởng và ngôn ngữ tại các tầng thứ cao, cho nên trước người thường các học viên lại càng có nhiều lư do hơn là không nên thể hiện những hành động căn cứ vào sự ngộ tại tầng thứ cao hơn nhân loại.  Nhân loại cũng chỉ là nhân loại, và nhân loại không hiểu được các nguyên lư và hành động tại tầng thứ cao hơn.

 

Cứ tu luyện trong khi phù hợp tối đa với xă hội b́nh thường.  Pháp Lư cao hơn mà chư vị ngộ thể hiện sự đề cao của chư vị trong tu luyện, và nó không có nghĩa là chư vị nên thể hiện các trạng thái đó nơi người thường.  Khi chư vị hiểu các Pháp Lư ở bên này, cải biến trong các không gian khác là khá to, và phần thân thể mà bao gồm các hạt tử vi quan đang trải qua các sự cải biến rất to.  Hơn nữa, chư vị sẽ lập tức ngộ ra các Pháp Lư của tầng thứ đó.

 

Học viên:  Khi con nh́n thấy vật hay sinh mệnh trong các không gian khác trong khi tu luyện, chúng là tốt hay xấu con nên xử lư làm sao?

 

Thầy:  Đối với người vừa mới tu luyện th́ rất khó nhận định, không dễ phân biệt rơ được.  Hơn nữa, có rất nhiều Thần từ các không gian cao tầng đă chạy xuống đây để thoát Chính Pháp và cũng có nhiều Thần trong các không gian khác bên trong Tam Giới không biết điều ǵ cao hơn cảnh giới của họ, cho nên họ cũng ở trong một mức độ mê ảo đặc định.  Tuy nhiên họ đối xử với con người tương đối thiện.  Từ góc độ của con người họ là thiện.  Tuy nhiên họ không c̣n đủ tiêu chuẩn tại tầng thứ cảnh giới của họ nữa.  Chỉ có là khi con người thấy họ, th́ họ tương đối là thiện hơn con người.  Cho nên điều này dễ khiến cho một số ít học viên khi mà có chấp chước nhầm lẫn và không minh bạch.   Chư vị phải làm sao?  Tôi đă giảng cho chư vị rằng tu luyện là bất nhị pháp môn.  Dù là ai th́ cũng đừng liên lạc với họ và cũng không dao động khi chư vị nh́n thấy bất cứ ǵ.  Chư vị ngừng không nên nói với họ, cũng không liên lạc với họ và cũng không nh́n họ.  Cách đó là duy nhất.  Tránh tất cả những ǵ của họ và cũng không nghe họ nói bất cứ điều ǵ.  Có thể họ khen chư vị để cho chư vị nghe họ.  Có thể họ cho chư vị biết vé số giải thưởng độc dắc là ǵ ngày mai – rất có thể là họ làm như thế.  Tất nhiên những điều đó không phải là vô cớ, v́ chúng là thống khổ trong sự tu luyện của chư vị, khảo nghiệm các chấp chước con người của chư vị.  Cho nên mọi người phải hết sức chú ư các vấn đề này.  Chỉ cần chư vị vững vàng không bị chúng can nhiễu th́ không có vấn đề ǵ; đến bước này rất khó mà chư vị nhận ra chúng.

 

Học viên:  Thưa các đệ tử bé con cần đi bác sĩ không?

 

Thầy:  Người không tu luyện th́ nên đi bác sĩ, là v́ người thường cần đi bác sĩ khi họ bị bệnh.  Điều tôi giảng đây là về người tu luyện chân chính.  Thân thể chư vị sẽ được chuyển hóa thành Phật thể, và đó là điều mà bác sĩ cũng không chữa được dùng cách nào để chữa.  Tuy nhiên trong các đệ tử Đại Pháp, thường thường có nhiều gia đ́nh có con trẻ, rất có thể các em này không phải là trẻ con b́nh thường.  Trước khi tái sinh, đứa bé đă biết “Gia đ́nh này sẽ học Đại Pháp trong tương lai, tôi muốn tái sinh vào gia đ́nh này” – trong trường hợp này rất có thể là đứa bé có căn cơ phi thường.  Trẻ em loại này, trước khi nó lớn lên để có thể tự ḿnh tập luyện, chư vị là người lớn tập các bài công pháp sẽ có tác dụng tập luyện cho đứa bé luôn.  Có nhiều trường hợp như thế và c̣n tùy vào người lớn nhận định và xử lư.  Nếu chư vị không nhận ra t́nh huống này th́ cứ mang em vào nhà thương, không có ǵ sai.  Tuy nhiên trong các vấn đề như thế th́ chính là để xét tâm của chư vị, là v́ đủ loại tư tưởng và trạng thái tâm của chư vị sẽ hiện ra.  Để tôi giảng theo cách này: nếu chư vị là người quyết tâm tu luyện Đại Pháp, chư vị sẽ hiểu là mỗi một người có định mệnh riêng của họ, và vấn đề mà đáng lẽ không xảy ra sẽ không được phép xảy ra.  Thường th́ loại trẻ em mà tôi vừa nêu lên – chúng đến từ các tầng thứ rất cao – đến để đắc Pháp.  Chúng không có nghiệp và chúng cũng không có bệnh.  Tất cả những ǵ chúng chịu đựng rất có thể là chịu đựng cho chư vị, là người lớn.  Có nhiều trường hợp giống như thế.  Tuy nhiên cũng không phải tuyệt đối.  Chư vị nên tự ḿnh nhận định và xử lư những trường hợp cụ thể. 

 

Học viên:  Các học viên từ Singapore gửi lời kính Sư Phụ!

 

Thầy:  Cám ơn tất cả!  (Vỗ tay)

 

Học viên:  Các học viên tỉnh Giang Tô (Jiangsu) gửi lời kính Sư Phụ!

 

Thầy:  Cám ơn tất cả!  (Vỗ tay)

 

Học viên:  Có gần 10 ngàn người thờ phụng tượng Đại Phật trong núi Linh Sơn Cam Túc tỉnh Giang Tô (Jiangsu).  Tuy nhiên người ta nói rằng tượng Đại Phật này có phụ thể nhập, họ chứa trong bụng tượng Phật nhiều b́nh chứa cốt.  Các đệ tử tranh luận không ngừng về việc đến đó để hồng truyền Pháp và chúng con xin Sư Phụ chỉ đạo.

 

Thầy:  Hồng truyền Pháp là cho con người chứ không phải cho cái tượng.  Hăy suy nghĩ, người ta bỏ b́nh chứa cốt vào bụng của một tượng Phật: làm điều này tốt hay xấu?  Tại sao các ḥa thượng làm điều như thế?  Đó là v́ thân nhân của những người chết bỏ tiền ra.  Ḥa thượng đó v́ mục đích làm tiền mà bán Phật!  Ngày nay sự việc là loạn bậy như thế.  Trong khi người ta thờ phụng Phật, c̣n họ thật sự thờ cái ǵ đây?  Thờ các b́nh chứa cốt?!  Quả thật đă đến mức quá buồn cười rồi.  Người chết này sẽ bị tội rất nhiều v́ những điều mà những người đó làm, chính thân nhân và tổ tiên cũng sẽ bị tội.

 

Học viên:  Con nh́n thấy Pháp Luân và một số cảnh tượng, tuy nhiên sau khi chia xẽ kinh nghiệm với các đệ tử Pháp Luân Công khác, các cảnh tượng đó và Pháp Luân liền biến mất lập tức.  Thưa con đă làm ǵ sai?

 

Thầy:  Điều này cần phải xét từ hai góc độ.  Nếu chư vị nói với người khác và hoan hỉ th́ có thể chúng sẽ biến mất, không để cho chư vị nh́n thấy nữa.  Điều đó xảy ra là v́ cảnh thiêng liêng mà chư vị thấy đó không những không giúp chư vị kiên định đề cao ư nguyện muốn tu luyện Đại Pháp, hay thanh lọc tư tưởng thuần khiết và trong sạch hơn, ngược lại nó c̣n khiến chư vị hoan hỉ.  Tất nhiên trong trường hợp đó chư vị không được phép tiếp tục nh́n thấy là v́ phải trách nhiệm cho sự tu luyện của chư vị.  Nếu sau khi chư vị nh́n thấy những cảnh đó mà tư tưởng không hoan hỉ hay không có tư tưởng khoe khoang, th́ chư vị cảm thấy đó là điều thật, chia xẽ với các học viên khác với mục đích giúp  chính niệm của họ vững vàng, th́ không có vấn đề chi.  Không phải là nói ra những điều này là không được phép.  Cái vấn đề là nói với chấp chước.

 

Học viên:  Nếu tu luyện tốt có lẽ chúng con vẫn c̣n trẻ khi đạt Viên Măn.  Đến lúc đó con cũng vẫn c̣n phải trách nhiệm với thân nhân gia đ́nh?

 

Thầy:  Nếu chư vị không buông bỏ chấp chước này, tuyệt đối chư vị không có cách nào đạt Viên Măn được.  Chư vị xét những điều này với tư tưởng người thường.  Để tôi cho tất cả chư vị biết, không những tôi tiêu trừ nghiệp cho chư vị mà c̣n trong nôm chư vị.  Nếu chư vị tu đạt Quả Vị, thiên giới của chư vị sẽ dồi dào và có nhiều loại khác, và tôi sẽ làm rất nhiều rất nhiều điều cho chư vị.  Tôi cần giải quyết cho chư vị các sinh mệnh mà chư vị thiếu người ta trong quá khứ, các sinh mệnh mà chư vị đă giết chết, và tất cả những ân oán của chư vị.  Rất nhiều điều tôi cần phải làm cho chư vị.  Nếu chư vị bị chấp chước vào những điều mà chư vị vừa nêu lên, chúng sẽ là trở ngại rất to lớn cho tiến tŕnh tu luyện của chư vị.  Hăy loại bỏ đi các tư tưởng con người và chỉ chú tâm tu luyện.  Trước khi Viên Măn chư vị nhất định phải hoàn thành trách nhiệm là một người trong gia đ́nh.

 

Học viên:  Kinh Thánh giảng rằng Chúa Jê-su trong chùa giận giữ với ai tính tiền lời cao, tuy nhiên tiêu chuẩn của Pháp Luân Đại Pháp là không được giận dữ.  Nếu Chúa Jê-su là một vị Phật, chúng con hiểu điều này như thế nào?

 

Thầy:  Chúa Jê-su không có viết Kinh Thánh và cách mà con người miêu tả hành vi của Chúa Jê-su nhất định là sai.  Rất có thể là giọng nói của ngài hơi thẳng khắc nghiệt đối với những người tính tiền lời cao.  Ngài là một người không chấp nhận tà ác và là người rất nghiêm khắc với những ai làm điều xấu, tuy nhiên ngài không thật sự giận dữ.

 

Học viên:  Đệ tử tại Thượng Hải (Shanghai) gửi lời kính Sư phụ và mong Sư Phụ đến thăm Thượng Hải (Shanghai)!

 

Thầy:  Các ơn tất cả mọi người.  (Vỗ tay)

 

Học viên:  Biểu hiện tại các tầng thứ khác nhau của “Đại Đạo vô h́nh” chúng con làm thế nào để hiểu khá hơn?  Khi làm việc phụ đạo, có những trườnp hợp rất khó đạt được hiểu biết chung trong việc hồng truyền Pháp v́ sự khác biệt tầng thứ của người trong hội và các phụ đạo khác.  V́ thế mà một số học viên đă mất nhiều th́ giờ và năng lực để thảo luận.  Điều này thể hiện qua sự hiểu biết của các học viên.

 

Thầy:  Điều này rất b́nh thường.  Rất nhiều phụ đạo tại Trung Hoa Đại Lục đă trưởng thành rồi và trước tiên là nhận ra bản thân ḿnh có ǵ sai sót hay không khi có vấn đề xảy ra, cho nên trên cơ bản họ là đang tu luyện tốt.  Tuy nhiên có một số phụ đạo trong một số địa phương, chỉ học Pháp một thời gian ngắn hay là không siêng năng cho lắm và đang chính ḿnh bận rộn làm việc.  Cho nên họ thích tranh căi khi có vấn đề xảy ra và cũng không hướng nội mà xét bản thân ḿnh.  Khi chư vị cảm thấy có điều ǵ sai, chư vị phải xét là có ǵ sai về phần chư vị hay không.  Một cá nhân có thể làm được điều này hay không chính là tiêu chuẩn để nhận định học viên Đại Pháp.  Khởi điểm là chính chư vị, sau khi xét bản thân ḿnh không có ǵ sai sót, chư vị nên bàn luận với cá nhân kia với một tư cách b́nh tĩnh và thân thiện.  Nếu hai bên có mâu thuẫn mà có thể xử lư theo cách này, th́ làm sao có mâu thuẫn?  Làm sao có ǵ để cải vă?  Nó như thế, tuy nhiên cũng sẽ có tranh cải xảy ra – có lúc th́ tranh cải dữ dội – đó là để cho chư vị buông bỏ chấp chước trong khi tu luyện.  Đó là v́ chư vị đang tu luyện và chư vị vẫn c̣n có chấp chước mà chưa buông bỏ được.  Có lúc khi chư vị không nhận ra điều này và có lúc chư vị c̣n quên hướng nội mà xét bản thân ḿnh.  Chấp chước vào những hành vi đặc định và chấp chước vào các khái niệm con người mà đưa đến tranh cải.

 

Học viên:  Chúng con hiểu thế nào về biểu hiện của  “Đại Đạo Vô H́nh” tại các tầng thứ khác nhau?

 

Thầy:   H́nh thức mà Đại Pháp chọn trong xă hội ngày nay chính là “Đại Đạo Vô H́nh”.  Không một h́nh thức nào nơi người thường là xứng đáng để hồng truyền Đại Pháp.  Cho nên tôi không chọn một h́nh thức nào cả.  Nếu chư vị muốn đến và học Pháp hôm nay th́ chư vị cứ học.  Nếu chư vị không muốn th́ chư vị cứ tự do mà đi.  Đó là tùy vào chư vị.  Tất nhiên, nếu chư vị thật sự muốn học, chúng tôi phải trách nhiệm với chư vị.  Tuy thế trách nhiệm thế này th́ người thường không nh́n thấy được; trong không gian người thường đây, nó là vô h́nh.  Không có cơ sở văn pḥng.  Không giữ tiền hay của cải.  Mỗi một người trong chư vị đều là thành viên của xă hội b́nh thường, chư vị làm việc, đi học trong xă hội b́nh thường và sống trong các môi trường xă hội đủ loại.  Sự khác biệt duy nhất giữa chư vị và người thường chính là chư vị đang tự ḿnh tu luyện, và chư vị biết chính ḿnh là người tu.  Người thường không tu luyện và đôi lúc không hiểu được người tu.   Cũng giống như các học viên mà đến Văn Pḥng Quốc Gia tại Đông Nam Hải:  “Làm sao từ đâu mà những người đó xuất hiện rồi sau đó biến đi rất nhanh?”  V́ họ là thành viên của xă hội và không có h́nh thức.  Sự khác biệt là, họ là người tu.  Họ đến từ quần chúng và trở về quần chúng sau khi nói lên ư kiến của ḿnh.  Không có h́nh thức tổ chức.  Mặc dù thật sự là trường hợp này, tuy nhiên người mà quen theo lối tổ chức và quần chúng cũng quen theo lối tổ chức cho nên không hiểu điều này.  Họ nghĩ rằng chư vị phải tổ chức chặt chẻ.  Quả thật rất khó cho người Trung Quốc ngày nay hiểu những điều người tu làm.  Đến cả có một số người c̣n không tin rằng hiện nay là c̣n rất nhiều người tốt. 

 

Học viên:  Người chủng tộc da trắng được lưu lại từ nền văn minh tiền sử lần trước.  Thế th́ người chúng tộc da vàng và các chúng tộc khác th́ …

 

Thầy:  Trong chu kỳ nền văn minh lần trước, các bản đại lục là khác với của ngày nay.  Tuy nhiên nói chung th́ người chủng tộc da vàng sống tại các vùng Nam Mỹ và Bắc Mỹ.  Người da đỏ Hoa Kỳ hiện tại mà đang sống ở đó chính là người của chủng tộ da vàng.  Người chủng tộc da vàng mà đang sống tại chỗ mà Trung Quốc hiện tại – là điểm trung tâm nhất vào thời Thành Cát Tư Hản Kazakhstan – sau khi Đại Hồng Thủy, họ di tản đến vùng đại xa mạc của Xinjiang.  Lúc đó th́ đất rất màu mỡ.  Sau đó họ tiếp tục di tản về phía đông.  Nghiêm túc mà nói, người Ấn Độ, Ai-Cập, Ba Tư, chủng tộc da vàng, chủng tộc da trắng, chủng tộc da đen chính là 6 chủng dân chủ yếu của quả địa cầu hiện đại.  Tất cả các sắc dân khác đều là lai.

 

Học viên:  Con cảm tưởng rằng các kinh văn của Sư Phụ trả lời tất cả ẩn đố trong Chuyển Pháp Luân và phá vỡ tất cả ẩn đố.  Nếu con lắng nghe các bài giảng tại các địa phương khác nhau một thời gian lâu thế này, th́ có tính là con đă ngộ Chuyển Pháp Luân không?

 

Thầy:  Để tôi giảng một chút chân lư cho chư vị.  Nhân loại không xứng đáng để nghe các bài giảng Pháp của tôi.  (Vỗ tay) Nếu v́ để giảng Pháp cho nhân loại th́ một vị Như Lai hạ nhân thế cũng đủ rồi.   V́ tôi đang truyền Pháp, một số trong chư vị đang ngồi đây trong khán giả có thể nh́n thấy từng lớp từng lớp chúng sinh của các thiên thể khác cũng đang lắng nghe; tôi không chỉ duy nhất truyền Pháp cho Nhân loại thôi.  Đă nói như thế rồi, nhất định là có chừa lại một số để chư vị tu trong quá tŕnh tu luyện.  Chư vị lo rằng tôi giảng hết toàn bộ Pháp và diễn giải tận tường đến độ mà không c̣n ǵ để chư vị tu luyện, v́ thế mà không tính, ư chư vị là thế phải không?  Không phải là trường hợp như thế.  Có một số đă để dành lại cho chư vị tu luyện. 

 

Học viên:  Các học viên từ Urumqi, Xinjiang gửi lời kính Sư Phụ!

 

Thầy:  Cám ơn tất cả!  (Vỗ tay)

 

Học viên:  Thưa Quả Vị nguyên thủy của một cá nhân là ǵ th́ đó là nơi mà họ sẽ tu trở về?

 

Thầy:  Thông thường là trường hợp cho ai đến từ các tầng thứ cao.  Tuy nhiên chư vị biết chư vị là ai không?  Chư vị đến từ một tầng thứ cao?  Dù đó là trường hợp cho những người đến từ các tầng thứ cao, có phải là họ rơi xuống v́ phạm tội không?  Chư vị không biết chư vị đến từ đâu cả.  Đến cả những ai xuống từ bên trên, sau vài ngàn năm tái sinh và trải qua một khoảng thời gian dài, nghiệp của họ to đến độ mà hoàn toàn mất đi đặc tính nguyên thủy của họ.  Tốt nhất là chư vị đừng hỏi với các tâm chấp chước mạnh như thế.

 

Học viên:  Thưa xin Thầy nói về cá nhân và cuộc sống hằng ngày của Thầy:

 

Thầy:  Bây giờ chư vị vẫn c̣n là người thường và câu hỏi chư vị nêu lên của là câu hỏi của người thường.  Tôi không muốn bàn về cá nhân tôi.  Điều mà tôi trao truyền cho con người chính là các Pháp lư này.  Chư vị nên xem tôi là một người b́nh thường.  Tôi chỉ là một con người với h́nh tượng hoàn chỉnh qua ngôn ngữ con người đang nói chuyện với chư vị tại đây.  C̣n về uy lực tôi có bao nhiêu, tôi không thể hiện nó ra và chư vị cũng không nh́n thấy nó được.  Tuy nhiên chỉ cần chư vị tu luyện, tôi sẽ trách nhiệm với chư vị - tôi có khả năng lănh trách nhiệm này.  Các học viên chúng ta dần dần kinh nghiệm được qua cuộc sống thực tại và tôi cũng không cần nói thêm về điều này nữa.  Người tương lai sẽ không biết sự tồn tại của tôi.   Nếu tất cả chư vị học viên hôm nay mà Viên Măn được, th́ không phải tôi truyền Pháp cho con người mà truyền cho Thần.  Người mà không tu luyện sẽ không biết ǵ sau khi trải qua luân hồi bao nhiêu đời.  Người tương lai không được phép biết ǵ về tôi.  Điều c̣n lưu lại không khác ǵ là truyền thuyết. Cho nên, tôi không muốn lưu lại bất cứ ǵ cho nhân loại.  Tôi không muốn nói về câu chuyện cuộc đời của tôi, tôi là thế này thế kia, và tôi cũng không muốn ai viết ǵ về tôi.  Các đệ tử của tôi sẽ biết về tôi trong tương lai.  Sau khi Viên Măn họ sẽ biết rơ về tôi. (Vỗ tay)

 

Học viên:  Các học viên từ New Zealand gửi lời kính Sư Phụ!

 

Thầy:  Cám ơn tất cả!  (Vỗ tay)

 

Học viên:  Hiểu biết về Pháp lư và đề cao tâm tính của con có khoảng cách rất to.  Nói về Pháp lư là con hiểu trước và tương đối đạt đến cảnh giới cao.  Tuy nhiên trong khi tu chuyện chân chính, sự đề cao tâm tính của con tương đối chậm chạp đôi khi c̣n khá nhiều thiếu sót.  Con sợ rằng các nguyên lư mà con ngộ ra dưới trạng thái đó là sai.

 

Thầy:  Thật ra, v́ chư vị nhận ra điều này, chư vị đă tu luyện khá tốt rồi.  Người thường không nhận ra lỗi lầm của họ được, trong khi đó chư vị có thể nh́n thấy sự cải biến của các trạng thái tu luyện khác nhau của chư vị.  Thật ra nó không như những ǵ chư vị tưởng tượng.  Hiểu biết Pháp lư thường thường th́ dễ hiểu.  Tuy nhiên nếu con người có các chấp chước đủ loại về lợi ích cá nhân và về t́nh trong khi đối mặt với thực tế tồn tại trong xă hội, nếu ngộ ra các Pháp lư liền buông bỏ các chấp chước th́ không cần khảo nghiệm trong tu luyện và cũng không có khảo nghiệm để vượt qua.  Khi chư vị chấp chước vào điều ǵ và cố gắng t́m cớ để biện hộ trong Pháp, nhất định là sẽ sai.  Không nên truy cầu khi học Pháp và điều mà chư vị dần dần hiểu ra nhất định là ngộ chân chính.

 

Học viên:  Các học viên từ Bắc Kinh và Hoa Kỳ gửi lời kính Sư Phụ!

 

Thầy:  Cám ơn tất cả!  (Vỗ tay)

 

Học viên:  Trong sự tu luyện của con, nghiệp về sắc dục đôi khi xảy ra.  Làm sao con loại trừ nó được?

 

Thầy:  Những ǵ chư vị gặp trong giấc mơ chính là các khảo nghiệm đủ loại để thử nghiệm chư vị.  Các khảo nghiệm này chính là để xét cái tâm của chư vị, rằng hằng ngày chư vị có tu luyện vững vàng không và chư vị có vượt qua khảo nghiệm này tốt không.  Đó là một khảo nghiệm để xem chư vị vượt qua được khảo nghiệm này hay không và chư vị có tu luyện vững vàng không.  Chính lúc đó th́ trạng thái thật sự của chư vị mới hiện ra, là v́ ước muốn che đậy và dấu diếm của chư vị đều đang ngủ.  Nếu chư vị chưa làm tốt th́ chư vị nên nghiêm túc mà xét vấn đề, dù sao th́ chư vị cũng chưa làm tốt.  Nếu chư vị tu luyện tốt trong cuộc sống hằng ngày, nhất định chư vị sẽ làm tốt trong giấc mơ và chư vị sẽ vượt qua khảo nghiệm được.

 

Học viên:  Khi gặp vấn đề hay phản ảnh trên vấn đề ǵ, con phát hiện tư tưởng của con luôn luôn chỉ nghĩ về cá nhân ḿnh thế này thế kia.  Dường như có cái cội rễ chưa nhỗ ra được và con cảm thấy rất không ổn.  Thưa tại sao con không giữ được trạng thái hiểu biết chân chính?

 

Thầy:  Xuất sắc!  Tôi thấy chư vị muốn buông bỏ nó.  Đó chính là tu luyện.  Trong khi chư vị loại trừ cái tâm ích kỷ này của chư vị - cái cội rễ đó – nó đ̣i hỏi một quá tŕnh, là v́ nó đă phát triển qua một phần lớn quá tŕnh cuộc đời của chư vị.  Tôi tin rằng nhất định chư vị sẽ buông bỏ nó được trong quá tŕnh tu luyện của chư vị, cái cội rỗ đó nó nằm ở đằng sau cái tâm ích kỷ này.  Chư vị phát hiện ra được những điều này và có thể chú tâm buông bỏ chúng trong tu luyện.  Rất tốt và tu luyện chính là như thế!

 

Học viên:  Con luôn cảm thấy không kiên tŕ không chịu đựng đau khổ được và thiếu kiên nhẫn.  Thưa có cách nào để gia tŕ khả năng chịu đựng đau khổ không?    

 

Thầy:  Đọc sách thêm nữa, dần dần chư vị sẽ gia tŕ ư chí của ḿnh trong tu luyện; rồi chư vị sẽ vượt qua tất cả.  Không có đường tắt và tu luyện là phải theo cách này.  Chư vị nhận ra tất cả những điều này, quá tốt.  Chư vị nhận ra tất cả những điều này và đây là điều mà người thường không làm được.  Thực tế, chư vị không hài ḷng với chính ḿnh thể hiện rằng chư vị đang tu luyện và khả năng của chư vị sẽ dần dần tăng lên.

 

Học viên:  Khi con nghe các báo cáo không đúng của truyền tin bên ngoài Trung Quốc về Sư Phụ và Pháp Luân Đại Pháp, mặc dù con đă làm một số việc để bảo hộ Đại Pháp, trong tâm con vẫn c̣n cảm thấy hành động của họ không xứng đáng để ư.  Thưa suy nghĩ này có đúng không?

 

Thầy:  Khi người khác tấn công Đại Pháp, nếu chư vị cảm thấy họ không tấn công chư vị, th́ chư vị không phải là thành viên của Đại Pháp.  Tại sao rất nhiều người đến Bắc Kinh để kháng nghị với Hội Đồng Quốc Gia tại Đông Nam Hải?  Là v́ họ cảm thấy chính sự việc tại Tianjin cũng là nhắm vào họ.  Họ cảm thấy rằng khi cảnh sát bắt các đệ tử Đại Pháp, th́ cũng bằng như là chính họ đang bị bắt.  Đó là v́ tất cả đều là đồng tu và mọi người đều đang tu cùng một Pháp.  C̣n nói về các học viên tại Tianjin bị bức hại, chẳng phải là các học viên khác với thiện tâm cũng phải báo cáo t́nh h́nh cho các chính quyền quan hệ sao?  C̣n về các báo cáo truyền tin không đúng, phải báo cho họ biết rằng các báo cáo đó không đúng và cho họ biết t́nh huống thật sự.  Chư vị không thể làm ngơ bất động mà nh́n thấy Đại Pháp bị bức hại một cách hiểm ác và không làm ǵ.  Phá cơ hội của người khác được đắc Pháp là một điều rất nghiêm trọng.  V́ các báo cáo truyền tin là xao chép lẫn nhau; hễ truyền ra một báo cáo, th́ các tờ báo khác sẽ sao chép nó lại.  Kinh nghiệm thật về đời sống chư vị c̣n hay hơn nó nữa.  Nếu chư vị nói rằng tôi, Lư Hồng Chí, là tốt, tôi cũng không quan tâm.  Nếu chư vị nói rằng tôi là xấu, tôi cũng không quan tâm.  Người thường không ảnh hưởng tôi được.  Tuy nhiên chư vị, là các học viên, đang bảo hộ Đại Pháp, là điều mà chư vị nên làm.  Tuy nhiên chư vị không thể lấy phần không tốt của ḿnh mà đấu với họ.  Với thiện tâm chư vị nên giảng rơ t́nh huống thật sự, đó chính là hộ Pháp.

 

Học viên:  Các học viên từ Thẩm Quyến (Shenzhen) gửi lời kính Sư Phụ!

 

Thầy:  Cám ơn tất cả!  (Vỗ tay)

 

Học viên:  Xin Thầy giảng Pháp thân của 7 vị Phật Nguyên

Thủy tại chùa Fengguo đại biểu tầng thứ tối cao hay tầng thứ của tu luyện?

 

Thầy:  Các vị ấy là Phật, họ đă là Phật rồi, cho nên không có vấn đề tu luyện hay tầng thứ.  Tại sao chư vị hỏi về điều này?  Đây không phải là điều của Đại Pháp và cũng không quan hệ đến việc đề cao qua tu luyện.

 

Học viên:  (2) Thưa sinh mệnh của 7 vị Phật Nguyên Thủy mà Thầy nói đến?

 

Thầy:  Danh hiệu của họ chỉ là một loại danh hiệu đặc biệt của Phật.  Khi họ gọi là “nguyên thủy” có nghĩa là danh hiệu này tồn tại bao lâu, dần dần khi sự việc thay đổi th́ không gọi là sinh mệnh nguyên thủy ban đầu nữa.  Tại các tầng thứ khác nhau và trong các cảnh giới khác nhau th́ có hiểu biết khác nhau về “nguyên thủy”.  Dường như đối với con người, bất cứ điều ǵ vượt khỏi lịch sử của nền văn minh nhân loại hay có lịch sử vài ngàn năm th́ được xem là nguyên thủy.  Tuy nhiên trong tầm nh́n của chư Phật đó chỉ là một tíc tắc thôi.  Đối với các sinh mệnh cao tầng, họ không nguyên thủy như thế.

 

Học viên:  (3) Thưa tại sao các tượng Phật Thích Ca Mâu Ni hướng về phía Tây?

 

Thầy:  Chư vị đang tu Phật, phải không?  Cho nên chư vị muốn hỏi tôi về Phật.  Tôi đang truyền Đại Pháp, không có quan hệ với Phật Giáo.  Chư vị đang ngồi đây hôm nay chính là cơ duyên của chư vị, tuy nhiên tôi cũng có thể trả lời câu này.  Các chùa đều được xây hướng về các phương hướng.  Một số được xây hướng về phía đông, một số được xây hướng về phía tây, và một số được xây hướng về phía nam.  Hướng nào sánh đường hướng vào th́ đều hướng về mặt của tượng Phật.  Những sự t́nh này không có nghĩa ǵ nhiều và tất cả đều là do con người làm.  Phật là thật và là một giác giả vĩ đại, trong khi cái mà chư vị nói đó chỉ là một cái tượng làm bằng śnh.  Nếu một cá nhân muốn tu Phật th́ họ phải chú trọng chân chính đề cao bản thân ḿnh, là v́ bất cứ ǵ mà làm với tâm hữu vi hay làm với chấp chước vào Phật Giáo th́ không phải là tu luyện mà chính là một chướng ngại.

 

Học viên:  Thưa Chân Thiện Nhẫn là vật chất siêu thường?  Có phải là các sinh mệnh nguyên thủy không?  Hay là các sinh mệnh nguyên thủy siêu thường?

 

Thầy:  Lại Phật Giáo nữa.  V́ chư vị đă đến đây rồi, th́ đây là cơ duyên của chư vị, cho nên tôi cũng vẫn trả lời câu hỏi của chư vị.  Chân Thiện Nhẫn là một đặc tính đặc biệt của toàn bộ vũ trụ và cũng là Pháp của vũ trụ xuất phát từ Chân Thiện Nhẫn.  Càng thấp th́ Pháp càng phức tạp, càng cao th́ tiêu chuẫn của Pháp càng to, giống như một kim tự tháp.  Đại Pháp này tạo ra môi trường tồn tại tại các tầng thứ khác nhau cho tất cả chúng sinh trong vũ trụ, và cũng tạo ra Phật, Đạo, Thần và người tại các tầng thứ khác nhau lẫn cả yêu ma và các chúng sinh khác, luôn cả trời và đất và tất cả vật chất.  Vũ trụ này phức tạp đến độ mà không thể diễn tả bằng ngôn ngữ con người rơ ràng được.  Hơn nữa, nó có các trạng thái sinh tồn khác nhau cung cấp các nhân tố tồn tại tại các tầng thứ khác nhau cho tất cả chúng sinh, như là lư tương sinh tương khắc, âm dương, v..v., rất nhiều rất nhiều thứ.  Tất cả đều xuất phát từ Đại Pháp này của vũ trụ. (Vỗ tay)

 

Học viên:  Trước Pháp hội, con có gọi điện thoại hỏi về tiêu chuẫn tham dự Pháp hội.  Người trả lời điện thoại hỏi con có phải là đệ tử Pháp Luân Công không và lúc đó con không là trả lời là v́ con đă tự ḿnh học một năm rồi.  Thưa Thầy Lư, cho con biết là con có được xem là đệ tử của Thầy không?

 

Thầy:  Nếu chư vị thật sự học Đại Pháp th́ chư vị là đệ tử không kể là chư vị tự ḿnh học hay không.  (Vỗ tay) Chẳng phải những cải biến mà chư vị đang trải qua và tôi chỉ điểm chư vị trong cuộc sống hằng ngày đă báo cho chư vị biết điều này rồi hay sao?  V́ chư vị chưa có môi trường để học với mọi người, có rất nhiều điều chư vị chưa ngộ ra.  Tuy nhiên đó không có nghĩa là chư vị không tu luyện.  Chư vị nên tập với các học viên khác nhiều hơn, là v́ nó sẽ giúp chư vị đề cao nhanh hơn.

 

Học viên:  Sư Phụ nói rằng từ năm 1992 tất cả chư Thần từ các tôn giáo khác nhau đă từ bỏ không trông nom sự việc của nhân thế.  Con có ngộ tính kém và không hiểu Sư Phụ nói ǵ.  Xin Sư Phụ giải thích một chút.

 

Thầy:  tôi đă giảng điều này trong nhiều bài giảng Pháp.  Khi tôi đến để truyền dạy Pháp cho chư vị lần này, đơn thuần không phải là để cứu người.  Đây là Chính Pháp vũ trụ, tức là có liên quan đến loài người.  Đó là nói rằng, dù rằng chư Thần mà chư vị đă từng thờ phụng đó họ cũng đang tự ḿnh đặt lại vị trí của ḿnh trong quá tŕnh Chính Pháp này, nói chi là con người.  Làm sao mà họ vẫn c̣n trông nom sự việc của loài ngườI?

 

Học viên:  Các học viên ở thành phố Hợp Phi (Hefei) tại tỉnh An Huy (Anhui) gửi lời kính Sư Phụ!

 

Thầy:  Cám ơn tất cả!  (Vỗ tay)

 

 

Học viên:  Một người nói những điều xấu về Đại Pháp nên con bắt đầu căi vă với họ.  Con đă không hành Nhẫn của Chân Thiện Nhẫn của Đại Pháp có đúng không?  Thưa căi vă với người khác th́ tính là một chấp chước?

 

Thầy:  Chư vị nên suy lư với họ và với thiện tâm và từ bi mà giải thích cho họ.  Nếu họ thật sự không muốn nghe th́ cứ để yên.  Thực tế chư vị không nhận ra rằng khi chư vị nói với họ về các nguyên lư của Đại Pháp th́ chư vị đang nói với họ về Pháp và đang hồng truyền Pháp cho họ, và chư vị đang giúp và cứu độ họ!  Họ có nghe hay không nghe đó là sự lựa chọn của họ.  Tại sao chư vị muốn căi vă với họ?  Nếu chư vị thiện tâm xử lư tất cả điều này th́ hữu hiệu hơn.

 

Học viên:  Trong khi học Pháp, đôi khi con ngộ ra một Pháp lư.  Nhưng hễ con muốn nói ra th́ cảm thấy sự hiểu biết không c̣n đúng nữa.  Cảm tưởng này ngày càng rơ hơn.

 

Thầy:  Đúng!  Chẳng phải tôi vừa giảng điều này sao?  Chư vị chỉ hiểu được qua trực giác và không diễn tả được bằng lời.  Vừa nói to ra bằng ngôn nữa con người th́ nó rơi xuống và biến thành nguyên lư bằng với tầng của người thường.

 

Học viên:  Trong các người tu, thưa số lượng phần trăm người nữ tu luyện là to hơn người nam?

 

Thầy:  Dường như người nữ ngày nay hiểu Đại Pháp nhanh hơn và điều này thật sự là điều tốt.

 

Học viên:  Ban đầu th́ con thích trẻ con lắm và thật sự muốn có con.  Tuy nhiên sau khi biết Đại Pháp rồi, con phát hiện tầng thứ loài người là thế nào và đạo đức nhân loại đă suy hoại thế nào rồi.  Thưa có con và để cho các tâm và linh hồn ngây thơ bị ô uế để làm ǵ?

 

Thầy:  Để tôi chư vị biết, không phải chư vị tạo ra sinh mệnh, ngược lạo là chính sinh mệnh đó tiến nhập vào thai mẹ và tái sinh.  Nghiệp ǵ mà họ có chính là họ tự mang theo.  Nếu họ không qua chư vị mà sinh th́ cũng qua người khác mà sinh ra.  Chư vị là học viên Đại Pháp, tại sao chư vị vẫn c̣n sợ con cái của chư vị bị ô uế?

 

Học viên:  Con là thầy giáo lớp mẫu giáo có thiện tâm, c̣n dạy  các học sinh thiểu số.  Công việc của con là đến thăm viếng các trường mẫu giáo để dạy văn hóa và truyền thống Trung Quốc.  Con thật sự muốn dạy 5 bài công pháp của Thầy cho các trẻ.  Thưa con được phép làm điều này không?

 

Thầy:  Đó là rất tốt.  Thực tế, trong một số địa phương, từ lănh đạo của trường mẫu giáo cho đến các thầy giáo mọi người đều đang tập luyện và các trẻ em cũng học.  Trẻ em không có các chấp chước.  Khi chúng ngồi ở đó, ô!  Quá tốt – rất thuần khiết và tuyệt.  Tất nhiên chư vị làm điều đó là điều tốt.  Giáo dục trẻ em với các nguyên lư Đại Pháp sẽ mang thọ ích vô tận trong cuộc đời của chúng.

 

Học viên:  Một số người chân thành theo đạo Cơ Đốc và Phật Giáo, v..v, nên không có cơ hội để đắc Pháp Luân Đại Pháp.  Thưa họ có lối thoát không?

 

Thầy:  Trước khi bắt đầu sự việc này, Thần của họ đă tiết lộ rơ ràng cho những người mà thật sự được cứu độ, rằng tôi sẽ làm việc này.  Một số người tin và một số không tin.  Tôi không xét tôn giáo loại nào hay địa vị cao cấp của một người.  Tôi không quan tâm ai là ai cả: Tôi chỉ xét nhân tâm.  Đứng trước tôi, trước hết ai cũng là nhân loại và tôi chỉ xét nhân tâm.  Nếu chư vị không muốn tu th́ tôi sẽ không làm ǵ cả.  Nếu chư vị muốn tu th́ tôi cứu độ chư vị.  Sự việc là như thế!  Tôi không chủ trương h́nh thức nào và tôi cũng không xét địa vị cao cấp của ai hay họ có tín ngưỡng ǵ. (Vỗ tay)  

 

Học viên:  Con đă tu Đại Pháp vài năm rồi.  Trong vài tháng qua, trong khi chia xẽ kinh nghiệm với mọi người, con nhận thấy một số đệ tử liên tục nói, khiến cho con càng không muốn nói. Xin Sư Phụ cho con biết trạng thái này của con là đúng không.

 

Thầy:  Nếu họ liên tục nói không ngừng, họ càng nói th́ chư vị càng không muốn nghe, chư vị càng cảm thấy không ổn, đó có nghĩa là chư vị có một chấp chước!  Và họ càng tiếp tục nói th́ dường như là không ngừng nói.  Điều đó là để nhắm vào chư vị, mặc dù họ không trực tiếp nói chư vị. (Vỗ tay) Đó là để t́m cách vạch trần chấp chước của chư vị.  Thực tế th́ các chấp chước của chư vị đă bị vạch trần rồi.  Chỉ là chư vị đang t́m cách che dấu nó, rằng người khác cứ nói măi không ngừng.  Chẳng phải tôi nói rằng chư vị phải tự xét ḿnh khi gặp vấn đề sao?  Chẳng phải là một số chấp chước của chư vị đang hiện ra sao?   V́ chư vị là người tu luyện và là người siêu thường, tại sao chư vị vẫn c̣n làm việc xấu nơi người thường và c̣n tự ḿnh so ḿnh với họ?  Mặc dù các đồng tu đó là người tu, nhưng họ cũng vẫn c̣n đang tu luyện nơi người thường, vẫn c̣n các chấp chước mà chưa buông bỏ và vẫn c̣n hành động thể hiện như người thường.  Nếu mà họ không thể hiện thế này th́ họ đă thành Phật rồi phải không?  Chẳng phải họ là Thần rồi sao?  Điều đó có đúng không?  Cho nên hễ có vấn đề này khác trong các học viên chúng ta, chư vị liền nghĩ tại sao người kia tu luyện quá kém mà không muốn xét bản thân ḿnh.  Tôi có giảng trong các bài giảng Pháp của tôi rằng khi mâu thuẫn xảy ra giữa hai người và người thứ ba nh́n thấy, chính người thứ ba đó cũng phải tự ḿnh mà xét “Ô, tranh căi đang xảy ra giữa hai người, tại sao tôi ở đó nh́n thấy?  Chẳng phải là v́ tôi cũng có một số chấp chước sao?”  V́ chư vị đang tu luyện, chư vị phải thật sự trách nhiệm với bản thân ḿnh và phải tự ḿnh xét ḿnh.  Một điều nữa, tôi muốn nói rằng trong nhóm học Pháp một số học viên cứ măi nói về những điều không liên quan đến Đại Pháp hay tu luyện, điều này can nhiễu đến các học viên và sự tu luyện của họ.  Chư vị phải chú ư điểm này và phải chỉ rơ cho những người mà làm như thế.

 

Học viên:  Khi nh́n thấy phần ích kỷ của người tu luyện, con cảm thấy rất buồn.

 

Thầy:  Thế là chư vị có một chấp chước nữa.  Phải là: không ai làm tâm của người tu dao động được.  Khi chư vị nh́n thấy tâm ích kỷ của họ hiện ra, rất có thể nó hiện ra là để cho chư vị nói với họ và giúp họ để ư và loại bỏ nó.  Nếu chư vị bị tâm ích kỷ của họ ảnh hưởng và bất ổn v́ nó, làm sao chư vị không có chấp chước?  Điều đó có đúng không? 

 

Học viên:  Tại sao khi một cá nhân bị tự tâm sinh ma th́ họ sẽ bị rớt xuống tận đáy và không tu luyện được nữa?

 

Thầy:  Đó là tôi diễn giải một loại tâm.  Nếu một người bị tự tâm sinh ma đến độ mà không c̣n quay lại được th́ họ sẽ rơi xuống tận đáy.  Nếu họ nhận ra điều ǵ đang xảy ra th́ cũng c̣n chỗ để cứu văn.  Tôi có giảng cho mọi người, căn cứ vào Pháp Lư, về sự nguy hiểm khi một người bị tự tâm sinh ma.

 

Học viên:  Thưa người tu có thể cải thiện hệ thống giáo dục và giúp người trong xă hội chấp nhận Đại Pháp được không?

 

Thầy:  Có nhiều học viên cảm thấy rằng Đại Pháp rất tốt, cải biến được nhân tâm và có khả năng giúp xă hội thật sự đạt đến trạng thái tốt nhất, một trạng thái với tiêu chuẩn đạo đức cao.  Cho nên nhiều học viên và người thường mà không tu luyện nghĩ rằng, nếu Đại Pháp trên diện rộng được người trong toàn bộ xă hội chấp nhận, giúp con người hành xử theo cách này, th́ xă hội sẽ tốt biết bao!  Thực tế th́ tâm của chư vị vẫn c̣n trong xă hội người thường.  Tôi chỉ có thể giảng cho chư vị theo cách đó, là v́ chư vị chưa thấu hiểu Pháp xâu và chư vị chưa hiểu rơ, rằng Pháp mà tôi đang truyền dạy đây không phải để đạt điều ǵ trong xă hội người thường, mà là tôi truyền dạy Pháp cho người tu và giúp người được cứu độ.  Xă hội nhân loại chỉ là thế thôi.  Giả sử nếu thật sự mà có một số viên chức cao cấp trong người thường, dùng các Pháp Lư thiện từ của Đại Pháp để cải biến tiêu chuẩn đạo đức trong xă hội, đạo đức mà đang suy đồi hằng ngày, th́ đó là thể hiện tâm tốt của con người, và tôi cũng không phản đối điều này.  Chính vị đó hồng truyền Đại Pháp v́ muốn làm điều tốt cho người, đó là như thế.  Đó là những sự việc của người thường, sự việc mà sẽ xảy ra trong giai đoạn kế tiếp khi Pháp Chính nhân gian.

 

Học viên:  Các học viên từ Taiwan gửi lời kính Sư Phụ!

 

Thầy:  Cám ơn tất cả mọi người!  (Vỗ tay)

 

Học viên:  Con có vài câu xin hỏi.  Tầng thứ khả năng của một cá nhân cùng đến với nguyên thần lúc sinh ra, hay là đă an bài căn cứ vào đức và nghiệp của họ?

 

Thầy:  Có 2 loại khả năng mà chư vị nêu lên.  Cái thứ nhất gọi là “lanh lợi” của người thường, cái này là không tốt cho quá tŕnh tu luyện; ngược lại nó c̣n cản trở nghiêm trọng.  Một loại nữa là thể hiện khả năng vượt hơn người thường trong khi tu luyện.  Đó là một số nhân tố mang theo trước khi sinh ra cùng với các nhân tố sau khi sinh ra.  Tuy nhiên trong tu luyện th́ không có tiêu chuẩn để nhận định tầng thứ của một cá nhân.  Để xem một cá nhân có tu và hiểu Pháp th́ phải xét căn cơ của cá nhân đó.  Đặc tính nguyên sơ của một cá nhân đă bị che phủ qua bao nhiêu niên đại lâu dài trong bao nhiêu lần tái sinh.  Đặc tính nguyên sơ của một cá nhân nh́n xuyên thấu được bao nhiêu th́ chính là căn cơ tốt và ngộ tính tốt bấy nhiêu.

 

Học viên:  H́nh tượng nghiêm trang của Phật, Đạo, Thần được miêu tả qua các điêu khắc và bức họa tại các nơi khác nhau trên toàn thế giới đă được lưu lại từ quá khứ.  Làm sao vẫn c̣n đó trong thế gian?

 

Thầy:  Chư vị hỏi làm sao con người biết được h́nh tượng của Phật.  Sự khác biệt là rất to giữa con người sống trong thời đại mà đạo đức nhân loại c̣n khá tốt và con người sống trong thời đại mà đạo đức nhân loại đă suy đồi.  Đạo đức của xă hội nhân loại càng cao th́ chư Thần sẽ hiển hiện chân lư của vũ trụ cho con người, và đó là kết quả từ trạng thái toàn bộ xă hội mang đến.  Thế th́, xă hội ngày nay không c̣n tốt nữa là v́ xă hội ngày nay tôn sùng khoa học mà không tôn sùng chư Thần, và đó là tại sao con người ngày càng nh́n thấy ít và ít hơn.  Hơn nữa, cái khoa học này là do người hành tinh tạo ra cho con người, người hành tinh cũng là sinh mệnh trong không gian này.  Chỉ có là họ là sinh mệnh từ các hành tinh khác.  Nhiều bức họa vào đời Louvre in France miêu tả những điều thiêng liêng.  Miêu tả rất xác thực.  Tôi đă thấy các bức họa và nó thật sự giống ở trên kia.  Tuy nhiên các bức họa này đă được lưu lại khi Cơ Đốc Giáo đạt đến cao điểm.  Nói khác đi, chúng đă được truyền thừa từ lúc mà tiêu chuẩn đạo đức con người tốt nhất và lúc mà con người c̣n tin Thần nhất.  Có nhiều họa sĩ đă hiến dâng cho Cơ Đốc Giáo.  Cho nên chư Thần hiện ra những điều đó nên họ mới nh́n thấy được.  Chư vị đều biết rằng các họa sĩ lập tức thu h́nh trong trí nhớ.  Sau khi nh́n thấy các cảnh tượng của Thần họ có thể họa được.  Tôi cảm thấy các bức họa đó rất xác thực, một cách rất thật và chúng thật sự giống như thế.  Sau khi xem các bức họa to giống như thế, nhiều người bắt đầu cảm thấy bầu không khí linh thiêng và tôn kính – một loại tôn kính chư Thần vĩ đại.  Các h́nh tượng Phật đă được lưu lại cho nhân loại theo cách như thế.

 

Học viên:  Vật chất h́nh thành qua tu luyện Viên Măn là quư báu đối với các sinh mệnh của các tầng thứ cao hơn.  Thưa đây có phải là phản bổn qui chân cùng với quá tŕnh tu luyện?

 

Thầy:   Sự quan hệ mà chư vị nêu lên th́ không giống như thế, v́ quá tŕnh tu luyện của chư vị thật sự chính là phản bổn qui chân.  “Vật chất h́nh thành qua tu luyện Viên Măn quư báu đối với các sinh mệnh tại các tầng thứ cao hơn” – không có nghĩa ǵ cả.  Có thể là không quư báu đối Thần cao hơn, các vị mà cao hơn cảnh giới Viên Măn của chư vị.  Đến cả Thần cao hơn cũng xem nó là đất.  Thực tế, cái ǵ không tốt đều được đổ vào đây nơi xă hội nhân loại này. 

 

Học viên:  Thưa tín đồ Cơ Đốc Giáo tu luyện trong Đại Pháp được không?

 

Thầy:  Tôi vừa giảng những lời này: Tôi nói rằng Thần không quan tâm bất cứ tôn giáo nào, là v́ các tôn giáo đó là do con người tạo ra.  Khi Chúa Jê-su c̣n tại thế th́ không có nhà thờ và cũng không có Cơ Đốc Giáo.  Và khi Đức Thích Ca Mâu Ni c̣n tại thế th́ cũng không có chùa, chúng là do con người tạo ra.  Khi Đức Thích Ca Mâu Ni c̣n tại thế th́ không có kinh và cũng như thế, khi Chúa Jê-su c̣n tại thế th́ không có Kinh Thánh.  Về sau người ta nhớ lại những ǵ đă giảng trước đó.

 

Phật và Thần không quan trọng h́nh thức con người tạo ra, thế th́ quan tâm đến h́nh thức để làm ǵ?  Tôn giáo đâu phải là không tốt cho nhân loại, nhưng nếu con người chấp chước vào h́nh thức th́ họ không phải là đệ tử nghiêm túc của Thần hay Phật.  Chư vị cũng biết, vào thời Cách Mạng Văn Hóa tất cả các chùa đều đă bị đập phá.  Tại sao lúc đó chư Phật không can thiệp?  Tại sao các ngài không can thiệp?   Người đến các chùa đó là đủ loại, van xin đủ điều.  Người mà van xin Phật đủ điều là người không tu luyện.  Mục đích của họ là sùng bái Phật để được phúc lành như là có con trai, làm giàu, hay cầu cho tai qua nạn khỏi.  Phật có mặt để làm như thế cho chư vị sao?  Phật có mặt căn bản là để cứu độ tất cả chúng sinh và cứu chư vị về các thiên giới; tuy thế chư vị lại truy cầu sống thoải mái nơi người thường.  Cho nên đối với Phật, loại chấp chước cầu xin Phật ban cho vật chất là chấp chước tệ nhất, một chấp chước làm cho Phật cảm thấy không ổn.  Con người không biết chính ḿnh đang làm ǵ.  Họ đối xử với chư Phật với t́nh người, nghĩ rằng “Tôi nói rằng Phật và Bồ Tát là phi thường, là từ bi rộng lượng.  Cho nên Phật và Bồ Tát sẽ hoàn thành ước muốn của tôi.  Tôi nói rằng Phật này là vĩ đại, cho nên Phật hoan hỉ.”  Con người nghĩ rằng Phật hoan hỉ nghe vài lời đó.  Con người nghĩ rằng tâm người có thể động tâm Phật.  Họ nghĩ rằng chỉ một vài lời khen là sẽ làm cho Phật hoan hỉ - quá buồn cười.  Khi ai bái tượng Phật, th́ Phật có ở đó không?  Phật nghe là đă thấy không ổn và đi lâu rồi.  Và v́ Phật không c̣n trên tượng đó, các hồn ma tà ác làm loạn thế gian liền đến để đ̣i nhang cúng.  Thế th́ con người sùng bái cái ǵ đây?  Hăy suy nghĩ, giữ cái chùa đó để làm ǵ?  Nếu con người không đập nó đi th́ chính chư Phật cũng sét đánh nó.  Cái ư có phải thế không?  Cho nên Thần chỉ xét nhân tâm.  Nếu tâm chư vị không đạt đủ tiêu chuẩn tu luyện, bảo vệ Phật Giáo hay bảo vệ các tôn giáo khác có nghĩa lư ǵ?  Chính con người đă tạo ra những thứ đó.  Cho nên, cái mà chư vị bảo vệ là tôn giáo và chính chư vị chấp chước vào tôn giáo.  Chư vị nói rằng “Nếu tôi bảo hộ tôn giáo đó, th́ tôi có thể thành Phật, tôi có thể thành Thần và tôi có thể về thiên giới.”  Chẳng phải là chuyện đùa sao?

 

Học viên:  Thưa, Cơ Đốc Giáo không khác nhiều với Pháp Luân Đại Pháp là v́ sự khác biệt giữa Đông và Tây?

 

Thầy:  Sự khác biệt là rất to, Pháp Luân Đại Pháp là Pháp tạo ra vũ trụ, tạo ra tất cả chúng sinh có cả nhân loại và Thần, các thiên giới và quả địa cầu, và vạn sự vạn vật.  Tất cả chư Thần là được Đại Pháp của vũ trụ tạo ra.  Chư vị hăy xem trong sách Chuyển Pháp Luân.  Trong sách tôi có diễn giải về những vấn đề này một cách rơ ràng.  Chư vị có thể đọc sách, v́ có bản Chuyển Pháp Luân tiếng Anh.

 

Học viên:  Con có một câu hỏi, con mong Thầy trả lời.  Con đă tu luyện trong một thời gian khoảng hơn 3 năm rồi, con vượt qua khổ nạn dễ dàng, tuy nhiên chỉ có năm vừa qua th́ các khảo nghiệm bắt đầu xuất hiện trở lại.  Vài tháng qua con đi tiêu có máu.  Tại sao có trường hợp đó?  Bây giờ sức khỏe của con bị ảnh hưởng.  Con có đề cao trong tu luyện như thế này được không?

 

Thầy:  Có thể chư vị đă phát hiện là có vấn đề với câu hỏi chư vị nêu lên.  Chư vị muốn nó yên ổn giống như 3 năm qua, tuy nhiên tu luyện là như thế sao?  Chư vị có kiên tŕ trong 3 năm đó không?  Chư vị có thật sự xem ḿnh là người tu luyện không?  Chư vị có đạt đủ tiêu chuẩn không? Có lúc trong tâm chư vị xem chuyện gia đ́nh quan trọng hơn Pháp, những điều trong tâm chư vị là muốn kiếm tiền và bị chấp chước vào t́nh cảm gia đ́nh, chư vị xem tất cả những điều đó là quan trọng hơn Pháp, và chư vị không muốn tiêu trừ nghiệp hay chịu đựng gian khổ.  Đó là một đệ tử tu luyện chân chính sao?  Đến cả sau 10 năm tu luyện như thế cũng không có ǵ thay đổi.  Khi tôi bắt đầu thật sự mang chư vị lên cao hơn, và bắt đầu thanh lọc thân thể chư vị, máu cục, máu thừa và những thứ xấu từ trước đang bài thải ra.  Nhưng lập tức chư vị cho đó là thân thể ḿnh có vấn đề.  Chư vị không giữ chính niệm được vững, không tin là Sư Phụ đang thanh lọc thân thể của ḿnh trong khi tu luyện.  Tu luyện là một vấn đề nghiêm túc như thế, vậy mà chư vị c̣n xem đó là bệnh.  Vấn đề này tôi xét như thế nào đây?  Đó là vượt qua khảo nghiệm sao?  Tâm chư vị chưa vững và chưa kiên định.  Một điều tốt khởi đầu là – thanh lọc thân thể chư vị.  Ai làm chuyện này cho chư vị đây?  Chẳng phải nó được trao cho chư vị là v́ chư vị muốn tu luyện sao?  Khi đối diện với rắc rối chư vị không hiểu chính xác, vẫn c̣n tu luyện chậm như thế và cũng không kiên tŕ thăng tiến.  Khi chư vị không hiểu được những điều này từ góc độ của Pháp, th́ tiến tŕnh thanh lọc thân thể chư vị chậm lại và đă một thời gian rất lâu rồi mà nó chưa lành, kéo dài cả mấy tháng.  Sau đó tư tưởng chư vị càng không vững, theo thời gian vấn đề dường như to hơn, th́ lại càng khó mà vượt qua hơn.  Chư vị lại nghĩ “Tại sao nó kéo dài một thời gian lâu như thế và chư vị vẫn không vượt qua được?”  Tư tưởng chư vị bắt đầu không ổn: “Môn tu luyện này không hữu hiệu?  Thầy có lo cho tôi không?  Điều ǵ đang xảy ra đây?”  Nó đă ảnh hưởng sức khỏe chư vị rồi.  Trên vấn đề này chư vị chưa tự xem ḿnh là người tu luyện.

 

Có nhiều vấn đề cụ thể tôi thông thường không muốn giảng chúng cho chư vị.  Tuy nhiên hăy suy nghĩ, sau khi tu luyện Đại Pháp nhiều người phát hiện các bệnh nan y mà họ có, đến cả các bệnh nhân trong t́nh trạng khẩn trương.  Họ không có chấp chước, cho nên họ kiên tŕ thăng tiến và không nghĩ đến bệnh t́nh của ḿnh.  “Bệnh viện báo rằng ḿnh sắp chết, tại sao tôi c̣n sợ chết?  Hôm nay tôi đắc được Pháp rồi.  Tôi sẽ tu luyện!  Tu luyện đến đâu cũng được, tôi sẽ cố gắng hết sức ḿnh để tu luyện!  Để dành th́ giờ để tu luyện!.”  Không chủ ư mà bệnh biến mất là v́ họ không chấp chước vào bệnh đó.  Tuy nhiên cũng có người bị bệnh nặng, lẫn cả các bệnh nhân có bệnh nan y và họ cũng đă mất rồi.  Tại sao thế?  Là v́ họ hoàn toàn đến v́ muốn được trị bệnh và khi tập luyện họ không buông bỏ được chấp chước của ḿnh.  Họ nghĩ: “Hễ tập Pháp Luân Công th́ có người hết bị nan y.  Tôi tập cũng hết bệnh!  Tôi đến tập, cho nên ông Thầy này sẽ lo cho tôi!”  Họ nghĩ “Chỉ cần tôi đọc sách, chỉ cần tôi tập luyện, nhất định Thầy sẽ trị lành bệnh cho tôi.”  Chư vị xem, nhất định là tâm của họ bị lệch rồi.  Cho nên họ vẫn c̣n nghĩ: “Nhất định Thầy sẽ trị lành bệnh cho tôi.”  Bên ngoài th́ họ tu luyện và đọc sách cũng như mọi người, tuy nhiên chẳng phải là họ đọc sách v́ cái bệnh đó sao?  Tôi phải xét bản chất căn bản của họ!  Tu luyện là nghiêm túc.  Chư vị muốn lừa Phật phải không?  Chư vị muốn lừa cả tôi?  Chư vị chỉ lừa chính ḿnh thôi.  Không cải biến từ tầng thứ căn bản, th́ có thể tính là tu luyện chân chính không?  Tại sao các học viên bị khảo nghiệm trong mơ?  Khi tất cả tâm hữu vi mà che đậy chấp chước của chư vị đang ngũ, th́ chúng tôi sẽ xét trạng thái của chư vị.  Chư vị phải chân chính đạt tiêu chuẩn của người tu - cái lư chẳng phải là như thế sao?  Bây giờ chư vị đă học Đại Pháp rồi nhưng chư vị không kiên tŕ thăng tiến.  Dù thế nào đi nữa, đừng bỏ mất cơ hội này.  Có rất nhiều rất nhiều người không đắc Pháp được.

 

Học viên:  Thưa tại sao khi nào con ra tập chung nhóm th́ người hôn phối của con rất buồn?

 

Thầy:  Đó là do nghiệp của chư vị tạo ra.  Hễ vừa vào tu luyện, làm sao chư vị biết rơ bao nhiêu nợ chư vị đă gây ra hằng bao nhiêu đời trong quá khứ, và lại được trở thành một vị thần thoải mái?  Thần loại ǵ đây?  Gây ra nghiệp rồi mà không nợ – làm sao được phép?  Khi một vị Thần xét sự tồn tại của một người, ngài không những xét chỉ một đời của người đó thôi.  Tái sinh đời này qua đời khác th́ cũng giống như sống ngày này qua ngày khác.  Chư vị không được phép qua một đêm ngủ sáng thức dậy và cho rằng chư vị không biết chư vị đă làm ǵ hôm qua.  Chẳng phải là thế sao?  Chư Thần xét sự tồn tại toàn bộ của chư vị, và bất cứ điều ǵ chư vị làm trong bất cứ thời gian đặc định nào đều sẽ bị xét.

 

Học viên:  Thưa làm sao một người gia tăng tŕnh độ Nhẫn được?

 

Thầy:  Trong khi tu luyện nó sẽ gia tăng một cách tự nhiên, là v́ đây không phải là điều mà chư vị muốn là được.  Càng buông bỏ nhiều chấp chước thêm th́ tâm thiện càng to hơn và nhẫn được nhiều hơn.

 

Học viên:  Con mơ thấy Sư Phụ gửi cho con 4 cái ly uống nước, tuy nhiên khi đến th́ chỉ c̣n một cái là tốt.  Ngày hôm sau con lại mơ thấy con có 4 đứa con gái, nhưng chỉ có một đứa đến.  Các bạn đồng tu hiểu rằng có lẽ con chỉ nhận được một trong 4 điều mà Sư Phụ ban cho.  Thưa có đúng không?

 

Thầy:  Ban cho chư vị là để cho chư vị ngộ, cho nên tôi không tiết lộ ra được.  Nếu tôi tiết lộ nó ra, th́ cũng bằng như là ban cho tôi để ngộ ra.

 

Học viên:  Thưa, sau khi đạt đến cảnh giới và tầng thứ của một vị Phật, th́ vẫn c̣n chủ nguyên thần và phó nguyên thần phải không?

 

Thầy:  Đến lúc đó th́ không c̣n nữa.  Chẳng phải tôi có giảng trong Chuyển Pháp Luân rằng sau khi Viên Măn th́ phó nguyên thần sẽ trở thành hộ Pháp hay là một h́nh thức nào khác sao?

 

Học viên:  Trung Quốc là một môi trường tốt để tu luyện.  Thưa ở tại Úc một thời gian có ảnh hưởng kết quả tu luyện không?

 

Thầy:  Không.  Chỉ cần chư vị tu, ở đâu cũng như nhau.

 

Học viên:  Khi con ngồi thiền một tiếng đồng hồ, thường thường con cảm thấy lâu quá và con phải ngừng v́ bị đau.  Tuy nhiên con phát hiện rằng lúc đó con đang tiêu nghiệp và con thiền, th́ thời gian lại qua nhanh.  Sau đó thời gian trôi qua như trong chốc lát và cảm tưởng của con khác rồi.  Thưa t́nh huống này có đúng không?

 

Thầy:  Đây là tất cả trạng thái biểu hiện trong khi tập các bài công pháp và nó xảy ra khá tự nhiên.

 

Học viên:  Nếu con thiền khi con tiêu nghiệp, thưa cả hai bên đều tiêu nghiệp?

 

Thầy:  Hai bên nào?  Bên mà đă tu luyện tốt rồi th́ không cảm thấy đau, c̣n về chân tất nhiên là nó sẽ bị đau.  Sau khi ngồi thiền một lúc lâu, không những chân bị đau mà c̣n bị đau và tê ở phía sau, cảm thấy bồn chồn và cảm thấy chóng mặt.  Chịu đựng thân thể và tinh thần là như thế!  Đơn thuần chân đau là điều mà phải chịu đựng trong tầng thứ vật chất này và trong khi chư vị thiền chư vị c̣n phải chịu đựng với những thứ mà khiến chư vị cảm thấy bồn chồn!  Lúc đó chư vị muốn thả chân xuống.  Rất nhiều học viên chúng ta cảm thấy những điều này.  Chịu đựng đau thật sự là tiêu trừ nghiệp.

 

Học viên:  Con cảm thấy rất may mắn được gặp Thầy và bây giờ con xin hỏi một câu.  Thầy giảng về tu luyện bất nhị pháp môn.  Nếu trong cả cuộc đời con đọc kinh và sách của Phật Giáo, con nghĩ rằng một số học viên tầng thứ thấp như con sẽ được thọ ích.  Chúng con có thể từ từ đạt tiêu chuẩn là v́ Phật Giáo cũng là Phật Gia.  Thưa có đúng không?

 

Thầy:  Sự suy nghĩ của chư vị là không đúng, là v́ Đại Pháp và Phật Giáo không cùng một thứ.  Chư vị nên đọc Chuyển Pháp Luân thêm.  Thật sự tôi muốn giảng nhiều cho chư vị.  Và những điều chư vị muốn biết cũng nhiều, tuy nhiên tôi không có đủ th́ giờ hôm nay.  Ở đây tôi đang bàn với các đệ tử tu luyện của tôi về những vấn đề mà họ đối mặt trong khi tu luyện tại các tầng thứ khác nhau của họ.  Nếu chư vị muốn tu th́ nên đọc sách thêm.  Đọc Chuyển Pháp Luân và sau đó chư vị mới quyết định được.  Chư vị mới tự ḿnh quyết định được là có muốn tu hay không hay là đọc các kinh của Phật Giáo.  Đại Pháp là khác với tất cả tôn giáo.

 

Học viên:  Nh́n thấy Thầy con cảm thấy quá xúc động và nói không ra lời.  Con muốn nói một điều tuy nhiên con không biết nói ǵ đây.  Khi trong trường hợp này, có phải là chủ ư thức của con không minh bạch, hay là xúc cảm con người của con quá mạnh?

 

Thầy:  Cả hai đều không phải.  Khi nhiều học viên – không phải chỉ riêng chư vị - thấy tôi, họ không có ǵ để nói cả.  Là v́ lúc đó phần của chư vị mà đă tu luyện tốt rồi trở nên cảnh giác.  Phần mà đă tu luyện tốt rồi biết tất cả Pháp Lư tại cảnh giới đó, cho nên vừa khi thấy tôi th́ không có ǵ để hỏi.  Sư Phụ đă làm quá nhiều cho chư vị và phần của chư vị mà đă cảnh giác th́ biết.  Trên bề mặt, tôi đang diễn giải các Pháp Lư cho chư vị, tuy nhiên sự đề cao chân chính của chư vị là ở trong các khía cạnh khác, tôi c̣n tiêu nghiệp cho chư vị và làm rất nhiều điều cho chư vị - một phần của chư vị có thể nh́n thấy được.  Đó là tại sao vừa thấy tôi chư vị chỉ muốn khóc, tuy nhiên phần của chư vị mà chưa tu xong không biết nguyên nhân tại sao chư vị khóc.  T́nh huống là thế.  Là v́ chư vị biết rằng, không có cách này diễn tả được những ǵ Sư Phụ đă làm cho chư vị.  Trong thế giới hỗn tạp không c̣n cứu văn được, giai đoạn mà đạo đức con người suy đồi một cách nhanh chóng, tôi giúp tiêu trừ nghiệp của chư vị và ban cho chư vị rất nhiều rất nhiều điều.  Nếu tôi không ban cho chư vị cơ hội này th́ không ai ban cho chư vị cả.  Cho nên một phần của chư vị nh́n thấy được điều này.  Đó là trạng thái này. (Vỗ tay)

 

Học viên:  Thưa con xin hỏi, làm sao con biết là con đă đắc được Pháp?  Trong quá khứ con bị bệnh đái đường và bị cao áp huyết, sau khi tu luyện Pháp Luân Công tất cả đều tốt.  Đây có nghĩa là con đă đắc được Pháp?

 

Thầy:  Có nghĩa là chư vị được tôi trong nôm phải không?  Môn tu luyện luôn luôn là bao gồm chỉnh sửa cái thân thể này cho đến khi lành và sau đó là trang trọng tiến nhập vào giai đoạn tu luyện.  Chư vị đă kinh nghiệm được những biến đổi rồi.  Giả xử mà tôi không lo cho chư vị th́ những biến đổi đó không xảy ra.  Chẳng phải đó là các biến đổi biểu hiện đang xảy ra dưới Pháp sao?  Chư vị nên đọc sách nhiều, học Pháp nhiều và kiên tŕ thăng tiến.

 

Học viên:  Trong tu luyện, thưa chúng con có được phép niệm các bài chú của các công pháp trong khi tập không?

 

Thầy:  Niệm các bài chú trước khi tập các bài công pháp.  Trong khi tập th́ không cần phải niệm các câu đó.  Tốt hơn hết là không nên suy nghĩ ǵ cả.  Đó là tốt nhất.

 

Học viên:  Các học viên mới vừa gia nhập tu luyện có đạt Viên Măn cùng với các học viên mà đă tu luyện mấy năm không?  Có một số học viên kiến thức th́ kém và có một số nhân tố riêng, nhất là khả năng hiểu Pháp kém.  Sự tu luyện Viên Măn của họ chúng con xét như thế nào?

 

Thầy:  Đừng xem thường thế hệ lớn tuổi, đó là v́ c̣n tùy vào mức độ kiên tŕ của người đó, và chư vị cũng không được xét tuổi của một người như thế.  Hễ chư vị đắc được Pháp th́ tôi sẽ luôn ban cho chư vị rất nhiều thời gian.  Tuy nhiên nếu chư vị không kiên tŕ, nếu chư vị thể tự xem ḿnh là người tu th́ tất cả là vô ích thôi.  Tôi ban cho chư vị rất nhiều thời gian.  Chư vị có rất nhiều thời gian để chư vị kiên tŕ tu luyện, chứ không phải ban cho chư vị thời gian để chư vị nửa tu nửa không.

 

Học viên:  Ba ngày sau khi con của con sinh ra, tôi nh́n thấy một người lạ y phục đen đội nón cao mang một đứa bé trong cái mền.  Tất cả mọi người trong gia đ́nh đều là người tu Đại Pháp, cho nên phải là Pháp Thân của Thầy và không phải là một ông già lạ.  Con không hiểu, xin pháp Sư Phụ giảng một chút về điều này?

 

Thầy:  Tôi có các h́nh tượng khác nhau tại các tầng thứ khác nhau và tôi có các thiên giới khác nhau tại các tầng thứ khác nhau.  Hơn nữa về việc đứa bé từ đâu đến để đắc Pháp, hay bé có một thiên nhân đi theo bảo họ cho nó, tôi không nói cho chư vị biết được điều này.  Cứ tiếp tục tu luyện.  Sau Khi nh́n thấy những điều như thế là nên kiên tŕ hơn.

 

Học viên:  Chúng con hy vọng rất nhiều rằng các đệ tử người da trắng mà đă thọ ích từ Đại Pháp có thể bước ra tích cực giới thiệu Đại Pháp cho những người đồng chủng tộc.

 

Thầy:  Mỗi một đệ tử Đại Pháp không kể là người da trắng, người Hoa hay là người của chủng tộc nào khác cũng đều biết phải làm ǵ trong khi tu luyện.

 

Học viên:  Sau khi đến Úc phải tốn 4 tháng con mới t́m ra được nơi tập luyện.  Tất cả học viên đều nh́n như đă quen, tuy nhiên con chưa bao giờ gặp họ.  Tại Pháp Hội cũng vậy, tất cả các học viên Đại Pháp h́nh như là con đă gặp họ lúc trước rồi và dường như là có ǵ lạ cả.  Tại sao thế?

 

Thầy:  Tất nhiên trường hợp là thế.  Các đệ tử Đại Pháp tất cả đều đang tu cùng một Pháp, tất cả đang tu luyện trong Đại Pháp.  Phần mà chư vị tu tốt rồi biết nhau rất rơ, lại c̣n biết nhau nữa, có lẽ chư vị biết nhau từ các đời khác.

 

Học viên:  Đầu năo con thường thường trống không, tuy nhiên có người hỏi con “Bạn nói rằng Pháp Luân Công tốt, thế tại sao bạn không nhớ ǵ cả?”

 

Thầy:  Đó là v́ phần mà đă tu luyện tốt, phần mà tu luyện đạt đến trạng thái minh bạch th́ đă bị chặn lại, trong khi phần mà chưa minh bạch th́ luôn luôn là phần mà chưa tu tốt.  Đừng để những điều đ̣ can nhiễu mà ảnh hưởng chư vị.

 

Học viên:  Từ lúc bé con thường tự than văn.  Thưa tự than văn có phải là chấp chước phải buông bỏ không?

 

Thầy:  Đúng.  Phải buông bỏ nó là v́ hôm nay chư vị là một sinh mệnh may mắn nhất trong vũ trụ.  Chư vị là một học viên của Đại Pháp và đến cả chư thần và các thiên giới cũng đố kỵ với chư vị.  Thế th́ chư vị cảm thấy than văn về ǵ đây?

 

* * * * *

 

Hai ngày Pháp Hội đă sắp kết thúc rồi.  Tôi nghĩ rằng trong hai ngày Pháp hội này mọi người đă đề cao.  Hơn nữa, Pháp Hội này thành công mỹ măn và rất tốt, đạt kết quả đă định.  Pháp Hội này cũng đă giúp các học viên t́m ra chỗ thiếu sót của ḿnh, và sau này trong tu luyện mỗi một người sẽ tiếp tục kiên tŕ thăng tiến, quả quyết trong tu luyện, và chứng thực rằng Pháp Hội này thật sự đạt được chủ đích.  Mục đích tổ chức Pháp Hội là như thế.  Tôi cũng mong rằng Pháp Hội sẽ gây cảm hứng và chư vị sẽ trách nhiệm với bản thân ḿnh trong tu luyện từ nay trở đi.  Có một số đông học viên mới đang ngồi đây và cũng có một số không hiểu Đại Pháp nhiều.  V́ chư vị đă đến đây rồi và cũng đă thấy được tất cả.  Tôi mong rằng chư vị sẽ có một quyển sách và học nó.  Hăy suy nghĩ tại sao rất nhiều rất nhiều người học Pháp và tại sao rất nhiều rất nhiều người đang tu luyện Đại Pháp?  Có lẽ chư vị đă kinh nghiệm được bầu không khí hài ḥa ở đây trong môi trường này của chúng ta.  Hiện tại một người không t́m được một môi trường như thế này dù trong t́nh huống nào hay nơi nào họ đang ở. 

 

Trong khi tôi làm việc này tôi phải có trách nhiệm với con người và với xă hội nói chi mà chúng tôi gây xáo trộn cho xă hội.  Không kể các học viên chúng ta đến từ địa phương nào họ đều là người tốt.  Khi nào chúng ta gặp rắc rối hay khó khăn ǵ, chúng ta đều phải lấy tâm thiện và từ bị mà giải thích cho với khác, và tuyệt đối không để cho phần xấu của chư vị chủ động vai tṛ nào.

 

Pháp Hội này sắp kết thúc và tôi mong rằng tất cả chư vị sẽ siêng năng hơn nữa từ nay trở đi.  Sau Pháp Hội này th́ sẽ có nhiều học viên hơn nữa học Pháp, xây dựng từ quá khứ và lấy động cơ thúc đẩy cho tương lai, và tôi nghĩ rằng tất cả chư vị sẽ làm cho tốt.  Cuối cùng tôi mong rằng tất cả chư vị sẽ liên tục đề cao và sớm đạt Viên Măn! (Vỗ tay)

 

Bản tiếng Anh:

http://www.falundafa.org/book/eng/lectures/19990502L.html

Ghi chú: [ ] (của người dịch, không phải văn chính thức, chỉ để tham khảo)

Dịch ngày 25 tháng 05 năm 2009

 

www.thuviendaiphap.com