Giảng Pháp tại
Pháp Hội Úc Đại Lợi
Chào tất cả! (Vỗ tay)
Thoáng qua mà đă 1 hay 2 năm rồi từ khi tôi đến Sydney lần trước. Lần trước khi tôi đến là Pháp Hội. Lúc đó không có nhiều học viên và người học Đại Pháp chỉ là người Hoa. Hôm nay th́ nhiều học viên hơn và sau một thời gian tu luyện, tôi cảm thấy chư vị có khả năng hiểu được Pháp từ trong Pháp. Trong quá tŕnh chư vị tu luyện, chư vị sẽ có nhiều câu hỏi và muốn được giải đáp. Đến Pháp Hội lần này tôi cảm thấy, tôi có thể thật sự giải đáp vài thắc mắc và giải quyết vài vấn đề cho chư vị. Dịp này rất tốt cho đến tôi đến để gặp mọi người.
Trong quá tŕnh tu luyện hiện tại, t́nh h́nh tại Úc Đại Lợi cũng khá tốt rồi. Mặc dù có vấn đề như: không hiễu rơ Pháp Lư trong tu luyện, toàn bộ t́nh huống th́ khả quan. Hôm nay chủ yếu tôi muốn gặp tất cả chư vị và giảng vài vấn đề. Cho nên sau khi tôi giảng xong hôm nay, chủ yếu tôi sẽ nghe các lĩnh hội và kinh nghiệm của chư vị, và ngày mai tôi sẽ dùng th́ giờ buổi trưa để giải đáp các câu hỏi của chư vị. Chư vị có thể viết bất kỳ câu hỏi nào trong tờ giấy và nộp cho ban phụ trách và họ sẽ đưa cho tôi, tôi sẽ trả lời các câu hỏi này cho chư vị.
Có một
điều kiện để trả lời. Tôi đến đây để
giải đáp thắc mắc cho các học viên của Pháp
Luân Đại Pháp, liên hệ về tu luyện chứ không
giải đáp thắc mắc của những ǵ xảy ra
trong xă hội người thường hay thắc mắc
về xă hội. Các câu hỏi
này tôi không trả lời được, là v́ trong thời
gian hiện tại tôi có trách nhiệm với các học viên
và tôi không muốn liên hệ về chánh trị, về chính
sách hay pháp luật, và về quy định của quốc
gia nào. Khi tôi đảm trách
việc này tôi phải có trách nhiệm với học viên;
đồng thời tôi cũng phải có trách nhiệm
với xă hội. Sự phát
triển của xă hội loài người đă
được quy định và phát triển thể theo
luật lệ xă hội đó, và tôi không muốn liên hệ
đến những sự việc này.
Kế tiếp chúng tôi sẽ nói về một vài vấn đề. Tất cả chư vị đều biết, nơi nào tôi đến gặp các học viên, tôi luôn luôn nói một đề tài: bảo chư vị là phải đọc sách nhiều hơn và học Pháp nhiều hơn. Mặc dù tất cả đều biết là tôi sẽ nói về điều này, tôi cũng vẫn nhắc nhở điều này, bởi v́ nếu chư vị muốn thăng tiến trong Đại Pháp, đọc sách và học Pháp là điều tối trọng. Nếu chư vị xem Đại Pháp mà tôi truyền hôm nay là một môn học Khí Công tầm thường, th́ chư vị sai lầm khủng khiếp. Nếu chư vị muốn có một thân thể khỏe mạnh, th́ chư vị có thể vào bệnh viện để chữa trị, hay t́m các phương cách chữa trị y tế khác. Tôi thấy rằng: nếu điều quan tâm của chư vị chỉ là sức khỏe, th́ chư vị nên vào nhà thương để chữa trị. Tôi không trị bệnh. Tôi sẽ dẫn chư vị trên con đường tu luyện chân chính, trên con đường tươi sáng. V́ tiền mà lấy Đại Pháp để trị bệnh là không được Phép. Tôi dẫn chư vị trên con đường trong sáng nhất. Để thật sự đề cao qua tu luyện, người tu luyện phải tin tấn trong việc học Pháp.
Tôi đă giảng: vật chất và tinh thần là nhất tính. Vấn đề vật chất là nhất tính hay tinh thần là nhất tính thường được thảo luận và bàn cải qua một thời gian dài trong giới triết học trên toàn thế giới. Tôi đă cho chư vị rất nhiều ví dụ. Chúng ta biết khi người ta suy nghĩ hay trầm ngâm suy tưởng điều ǵ th́ tư tưởng phát ra một loại vật chất. Thế th́ nó chẳng phải là tinh thần sao? Đó là nói rằng, vật chất và tinh thần là nhất tính. Toàn vũ trụ, từ vi mô cho đến vĩ mô, từ nhỏ nhất đến to nhất, các phân tử của mọi vật chất, tất cả đều chứa đựng một đặc tính gọi là Chân Thiện Nhẩn. Và Chân Thiện Nhẩn - đặc tính của vũ trụ - chế ước mọi vật chất trong các tầng thứ khác nhau của vũ trụ. Vật chất thật sự là do đặc tính vô h́nh này cấu tạo. Cho nên vật chất và tinh thần là nhất tính.
Có người hiểu lầm cho rằng “khi tôi tập Khí Công tôi chỉ tập Khí Công, không cần đề cao tâm tính của tôi hay phải đọc sách.” Đây là điều sai lầm nhất mà tôi sẽ giảng cho chư vị. Theo cách nghĩ đó, người tu đề cao lên chỉ qua một vài thế tập Khí Công mà khỏi bệnh th́ không được. Thậm chí nhiều người thường ở Trung Quốc cũng biết điều này. Nếu chư vị không chân chính học Pháp hay đọc sách, không hiểu nội hàm Pháp lư, không đề cao tiêu chuẩn đạo đức, không đề cao tâm tính, không trở thành người tốt hơn, th́ chư vị sẽ mắc bệnh. Bởi v́ con người là phải chịu như thế, sự kiện là con người sẽ mắc bệnh, chỉ khi nào chư vị vượt qua người thường th́ chư vị mới thật sự khỏi bệnh được. Cho nên chỉ tập một vài động tác th́ không thể nào vượt qua người thường được. Chỉ có thật sự lĩnh hội Pháp lư, đề cao tâm tưởng và cảnh giới, trở thành người tốt hơn - một người mà đă vượt qua người thường, đó là nói rằng, một người phi thường - th́ chư vị mới không bị khỗ v́ bệnh mà người thường phải chịu. Nguyên lư là thế. Tôi vừa mới giảng về: chỉ trở thành người tốt và vượt qua người thường hiện đại th́ chư vị mới thật sự khỏi bệnh được. Thế th́ nếu chư vị muốn tu đạt đến cảnh giới cao hơn, chẳng phải tiêu chuẩn đ̣i hỏi là cao hơn sao? Không bệnh không có nghĩa là một người tu đạt đến các cảnh giới cao, mà là một người đang ở tại một tầng thứ đạo đức cao hơn người thường. Điều tôi đ̣i hỏi là chư vị phải vượt hơn người thường, đề cao lên, đó là nói rằng: làm một người tốt hơn, người có giá trị đạo đức cao hơn. Chỉ theo cách này th́ qua tu luyện chư vị mới thăng tiến được.
Hiện tại một số học viên không phải là người Hoa, không xem sự học Pháp là quan trọng và cũng không hiểu thấu Pháp. Điều tôi vừa giảng qua có thể làm chư vị hiểu rơ. Bởi v́ các động tác Khí Công là phương pháp phụ trợ cho tu luyện, các động tác này hoàn toàn không đống vai tṛ cơ bản. Nếu tâm tính của chư vị không đề cao và tầng thứ của chư vị không tăng lên đến tầng thứ cao hơn, dù chư vị tập các động tác bao nhiêu đi nữa, chư vị cũng sẽ không thăng tiến. Chỉ khi nào tâm tính chư vị đạt đến tiêu chuẩn cao đặc định, th́ chư vị mới đề cao và khỏi bệnh được. Chỉ khi nào chư vị giữ ḿnh theo tiêu chuẩn cao hơn, th́ chư vị mới trở thành một người vượt hơn người thường và không c̣n là người thường nữa. Đó là v́ người trong xă hội b́nh thường, cũng như mọi người đều thấy, tư tưởng, hành động và nhân cách của họ, tất cả đều là v́ lợi ích cá nhân. Họ rất là ích kỷ, đến mức độ mà bất cứ thủ đoạn nào cần thiết để đạt được lợi ích cá nhân họ cũng dùng. Hơn nữa, đây là một giai đoạn mà giá trị đạo đức suy đồi tột cùng. Nếu chư vị giống như người thường, chỉ tập qua vài động tácm chư vị hết bệnh được sao? Tuyệt đối không thể được! Nếu chư vị giống như người thường, chỉ tập các động tác th́ chư vị trở thành một người phi thường được sao? Tuyệt đối không được! Cho nên mọi người phải đọc sách! Nguyên nhân là v́ khi cảnh giới tâm linh và tư tưởng của chư vị chưa đạt tiêu chuẩn cao đến như thế, bệnh của chư vị sẽ không được chữa cho và chư vị cũng không đạt đến một cảnh giới cao. Đó là tại sao tôi bảo mọi người đọc sách nhiều hơn và tôi giảng về sự cần thiết về đọc sách.
Pháp có thể chỉ đạo chư vị đề cao lên các tầng thứ khác nhau. Quyển sách “Chuyển Pháp Luân” là sách mà sẽ giúp mọi người tu luyện một cách có hệ thống, cho nên đọc sách là quan trọng nhất. Không kể chư vị là người tu luyện hay không, đọc sách “Chuyển Pháp Luân” sẽ giúp chư vị hiểu cách hành xử ra sao. Đó là v́ con người hiện đại không c̣n tiêu chuẩn đạo đức để tự g̣ bó ḿnh và đă đi ngược lại với tư tưởng truyền thống cổ xưa. Họ đặt quan trọng trên những ǵ thực tiển trước mắt, họ càng xa dần đặc tính nguyên thủy của con người - đặc tính sẳn có và tốt nhất. Con người không có đạo đức g̣ bó th́ họ làm bất cứ việc ǵ họ muốn làm, và điều đó là không được phép. Sự suy đồi của nhân loại đă đặt con người vào t́nh trạng cực kỳ nguy hiểm. Phần sau của buổi thuyết giảng tôi sẽ diễn giải và trả lời các câu hỏi của tất cả chư vị.
Kế tiếp tôi sẽ giảng về một vài vấn đề cụ thể. Khi tu luyện nơi người thường, thường thường một người có nhiều chấp chước không buông bỏ được; đây là nói về một số vấn đề cụ thể trong tu luyện. Nhiều người không buông bỏ được các chấp chước của ḿnh, đến độ mà nó khiến cho họ ch́m đắm và mê mờ, họ cũng không nhận thức ra. Trong bao nhiêu ngàn năm, không ai thật sự giảng làm sao chân chính tu luyện. Ai cũng biết tu luyện có liên hệ với việc ngồi xếp bằng. Chư vị cũng biết, có nhiều cụ bà trong các vùng thôn quê bên Trung Quốc, họ ngồi nguyên ngày trên giường cả năm để may vá quần áo. Nếu giản dị như thế th́ tôi nói họ đă thành Thần rồi. Ngồi tréo chân chỉ là cách phụ trợ. Nếu chư vị không tập các bài công pháp mà cứ ngồi đó tréo chân, th́ cũng vô ích thôi, tại v́ không có yếu tố ǵ về tu luyện. Cho nên tôi bảo chư vị phải hiểu thấu Pháp lư và đọc sách trong khi chư vị tu luyện. Mục tiêu là để chư vị thăng hoa lên các cảnh giới cao hơn. Làm sao chư vị thăng hoa được? Ví dụ như là gạt bỏ đi các tư tưởng xấu mà chư vị có nơi người thường, gạt bỏ đi ư tưởng tranh giành của người thường. V́ một chút lợi ích mà con người làm hại nhau. Được một chút lợi ích th́ mừng, mất một chút ǵ th́ đau khổ, ăn không ngon ngủ không yên cũng v́ những thứ này, ưu phiền bệnh hoạn đầy người, một cuộc đời quá mệt mỏi! Nhân loại tồn tại trong thế gian này chỉ v́ những thứ này sao?
Bây giờ tất cả chư vị đă hiểu rơ điễm này, tại sao chư vị không giống như người tu luyện mà thật sự buông bỏ đi các chấp chước đó? Chư vị phải làm một người tu luyện đường đường chính chính. Tôi thường nói, khi một người tu luyện một Pháp chân chính, điều trước tiên phải làm được là: bị đánh không đánh lại, bị chửi không chửi lại. Thế tại sao khi bị mâu thuẫn trong tu luyện, th́ chư vị không buông bỏ được cái chấp chước này? Khi người ta nói những điều khó nghe về chư vị, tại sao chư vị không vui? Khi chư vị không vui, chẳng phải là tâm chư vị đang bỏ đi cơ hội để tu luyện và đề cao hay sao? Chẳng phải chư vị đang truy cầu hạnh phúc như thế của người thường sao? Thế chẳng phải chư vị là một người thường hay sao? Lúc đó chư vị nên nghĩ “Tại sao tôi không vui?” Khi người khác chỉ trích tôi th́ tôi không vui – chẳng phải là tôi đang truy cầu điều ǵ? Chư vị ước muốn mọi người tử tế với chư vị và sống thoải mái nơi người thường, làm sao chư vị đề cao đây? Không buông bỏ được những điều của người thường làm sao chư vị đề cao thăng tiến? Chính v́ nguyên này đó mà chư vị không đề cao thăng tiến được. Chư vị phải thật sự buông bỏ đi những thứ này, những chấp chước mà con người không buông bỏ được.
Về Đại Pháp mà chư vị đang tu luyện hôm nay, tôi đă hoàn toàn cân nhắc, người sống trong thế giới hôm nay có công ăn việc làm trong xă hội mà vẫn tu luyện được. Cho nên trong khi tu luyện Đại Pháp chư vị có thể có việc làm, có kinh doanh, có cuộc sống gia đ́nh và hoạt động xă hội. H́nh thức truyền bá và tu luyện Đại Pháp nơi xă hội b́nh thường này không cản trở sự tu luyện của chư vị; tôi đă cân nhắc cặn kẻ điều này. Đại Pháp mà tôi truyền hôm nay là trực chỉ nhân tâm, chư vị phải buông bỏ cái chấp chước vào lợi ích thực tại, và chư vị không cần phải mất đi bất cứ vật chất nào. Là v́ tôi nh́n thấy vật chất đó thật sự không là ǵ cả. Nếu chư vị rất giàu, đến cả nhà cũng xây bằng vàng, nếu chư vị không quan tâm xem thường vật chất, tôi nói rằng chư vị không bị chấp chước vào vật chất của cải. Đó là nói rằng, tiêu chuẫn mà Đại Pháp đ̣i hỏi chính là cải biến nhân tâm, chứ không phải mất mát bất cứ vật chất nào. Tất nhiên, về vấn đề khảo nghiệm tư tưởng người tu, phải có loại khảo nghiệm nghiêm trọng này để xem sự mưu cầu lợi ích vật chất của chư vị mạnh cỡ nào và để xem điều ǵ chư vị xem là quan trọng. Ai cũng biết trong các đệ tử Đại Pháp chúng ta có nhiều người là thương gia và có người th́ có kinh doanh to lớn. Họ là người tu luyện và cũng là người tốt trong môi trường việc làm của họ; không dối trá lường gạt người ta vậy mà kinh doanh của họ rất phát triễn. Họ không truy cầu như người thường đến độ mà ăn không ngon ngủ không yên, tuy nhiên trong kinh doanh họ vẫn phát triển tốt. Trong giai đoạn kinh tế khủng hoảng hiện tại th́ sẽ đặc biệt nổi bật người tu luyện là thế nào. Những điều xuất sắc như thế sẽ hiển lộ khi người tu đạt tiêu chuẩn tu luyện.
Điều mà tôi vừa giảng chính là tâm chấp chước cản trở chư vị tu luyện. Rất nhiều học viên, khi bị mâu thuẫn th́ giận dữ, chư vị có suy nghĩ về sự giận dữ của chư vị là trực chỉ vào người thường không? Hăy suy nghĩ, Phật và Thần, các bậc đại giác, chẳng lẽ lại giận dữ với con người? Tuyệt đối là không. Đó là v́ các ngài không ở cùng tầng thứ với con người và không có cái “t́nh” như con người. Làm sao các ngài đứng cùng vị trí với con người? Khi chư vị xử lư mâu thuẩn như cách của người thường, th́ chư vị cũng giống như người thường, đang ở cùng tầng thứ hay cùng cảnh giới của người thường. Đó là nói rằng, chư vị là một trong những người thường. Chỉ trừ khi nào chư vị không giống như người thường th́ chư vị không phải là một trong những người thường. Tất nhiên, chư vị phải thể hiện khoan dung và đại từ bi. Ai cũng sẽ nh́n thấy như thế, tuy nhiên thực tế th́ đây là biểu hiện tầng thứ tâm tính của chư vị trong tu luyện. Cho nên trong bất cứ môi trường hay hoàn cảnh nào mà chư vị có mâu thuẫn, chư vị phải giữ tâm từ bi và khoan dung mà xử lư vấn đề. Nếu chư vị không thương kẻ thù th́ chư vị không Viên Măn được. (Vổ tay) Thế th́ tại sao khi người thường giận dữ với chư vị th́ chư vị không tha thứ họ được?! Chư vị cải vă và đấu với họ như một người thường? Đối với các đồng tu chư vị cũng xử lư như thế hay sao?
Khi giảng các nguyên lư cho tất cả chư vị, chư vị hiểu được. Những ǵ tôi giảng cho chư vị là Pháp lư và những điều tôi truyền cho chư vị chính là sách Pháp này. Áp dụng hữu hiệu thế nào th́ c̣n tùy vào chư vị tu tốt ra sao. Tất nhiên tôi có thể giúp chư vị, tuy nhiên những điều đó hầu hết là không biểu hiện trong nhân thế và rất nhiều người không nh́n thấy được. Điều chủ yếu trong tu luyện là phải học sách Pháp cho tốt. Nó sẽ giúp chư vị buông bỏ các chấp chước mà chư vị không buông bỏ được, tính luôn các phần xấu nhất.
Chư vị không nên tin rằng khái niệm bản thân là của chính ḿnh. Có nhiều người khi đọc sách Đại Pháp họ đọc với một khái niệm thế này. Người như thế tin rằng “Ô phần này hay quá… Ô, phần này tôi không hiểu cho lắm… Ô, phần này tôi nghĩ là không hay lắm.” Tôi cho chư vị biết, chư vị nghĩ chư vị khá thông minh, nghĩ rằng nhận định của ḿnh là đúng, nhưng thực tế th́ là một sai lầm khủng khiếp. Tư tưởng của chư vị là h́nh thành từ xă hội người thường này, tiêu chuẫn nhận định tốt và xấu cũng là tiêu chuẫn của người thường, nó hoàn toàn không siêu vượt khỏi tiêu chuẫn của người thường, cho nên nó cản trở chư vị không cho chư vị nh́n thấy tinh hoa của Pháp. Đó chính là các tâm chấp chước của chư vị cản trở chư vị đắc được Pháp.
Chư vị
chọn phần mà chư vị nghĩ là tốt th́ mới
đọc, th́ chư vị không chân chính tu luyện. Đó là v́ khi chư vị
thấy phần mà chư vị cho là không tốt, chư
vị nghĩ rằng không muốn đọc, đó chính là
do các thói quen và tư tưởng xấu mà chư vị
đă h́nh thành lúc sơ sinh đang khởi tác dụng. Tuy nhiên đó không phải là
“chư vị thật”, mặc dù chư vị nghĩ
rằng đây là chính ḿnh.
Tại sao có trường hợp này? Mọi người hăy suy nghĩ, khi một em bé vừa sinh ra, nó không có bất kỳ khái niệm nào như người thường. Tôi đă nói rồi, Thiên Mục của một cháu bé dưới 6 tuổi có thể thấy được sau khi tôi chỉ nói một câu. Tại sao thế? Là v́ nó chưa h́nh thành những ǵ của xă hội b́nh thường, là v́ nó c̣n trong sạch và đồng hóa với tiêu chuẩn của vũ trụ Chân Thiện Nhẫn. Khi chư vị đă tiếp thụ cái gọi là “kinh nghiệm” thế gian, tiếp thụ cơ cấu h́nh thành tư tưởng nơi xă hội b́nh thường, tiếp thụ cơ cấu tư tưởng cho đó là hiểu biết và kinh nghiệm trưởng thành nơi người thường, thật ra chư vị đă cải biến bản thân ḿnh thành rất xấu. Và chính v́ những khái niệm này mà đă khiến chư vị không c̣n đồng hóa với trạng thái, với tinh hoa, và với chân lư tột cùng của vũ trụ nữa. V́ những thứ đó đă h́nh thành từ sơ sinh, làm sao mà xem chúng là chư vị được? “Phản bổn quy chân” có nghĩa là ǵ? Chư vị thanh lọc chính ḿnh, để chư vị có thể trở về trạng thái nguyên sơ chính trực nhất và tinh khiết, trạng thái mà không có bất kỳ khái niệm nào trong tư tưởng. Trạng thái đó là sáng suốt nhất, nó trợ giúp con người xoi nh́n tất cả trong thế gian này một cách rơ rệt. Nguyên nhân là khi chư vị không có bất kỳ khái niệm nào, tất cả đều nằm trong tầm nh́n của chư vị, chỉ một cái liếc mắt là chư vị biết được tất cả trong thế gian này. Đó chính là trí tuệ. Qua cơ cấu tư tưởng của chư vị mà chư nh́n sự việc, th́ chư vị sẽ bị kẹt vào trong đó. Nhưng cơ cấu tư tưởng của chư vị không phải là chân lư tuyệt đối. Có thể chư vị cảm thấy hiểu biết của ḿnh khá cao, tiêu chuẫn nhận định của ḿnh là đúng, nhưng trên thực tế th́ không đúng. Ngay cả khi tôi giảng theo cách này, chưa hẳn chư vị hiểu liền, nhận ra hay đồng ư với điều tôi nói ngay lập tức. Chỉ khi chư vị quyết tâm đọc quyển sách “Chuyển Pháp Luân” th́ chư vị mới ngộ được quyền sách này của tôi là ǵ.
Tại sao bao nhiêu người tại Trung Quốc và trên toàn thế giới học Pháp Luân Công? Chỉ riêng tại Trung Quốc là có gần 100 tỉ người đang học, rất nhiều người là khoa học gia, rất nhiều người là cao cấp trí thức, khoa học xă hội gia, tư tưởng học gia, triết gia, đến cả các cán bộ cao cấp cũng có. Ở bên ngoài Trung Quốc th́ biết bao nhiêu người có bằng tiến sĩ, thạc sĩ, cao học, giáo sư cũng học Pháp Luân Công. Họ có ngu xuẩn không? Đặc biệt trong xă hội Trung Quốc, người Hoa đă trải qua quá nhiều kinh nghiệm rồi: tin theo một chiều, đă trải qua Cách Mạng Văn Hóa, tôn sùng ai đó mà không suy xét. Họ đă trải qua các bài học quá sâu sắc; kinh nghiệm tất cả không thể tưởng tượng nổi. Người như thế có mù quáng mà tin điều ǵ không?! Thế th́ tại sao họ học Pháp và tại sao họ kiên tŕ quyết tâm? Chẳng phải là nói lên một điều ǵ sao? Tại v́ tôi bảo họ làm người tốt, người tốt hơn, người phi thường, người khỏe mạnh, người có đạo đức cao, cho đến khi trở thành người tu đạt Viên Măn. Không phải chỉ vài lời của tôi, Lư Hồng Chí, mà có thể khiến cho người ta theo tôi một cách vô lư trí. Ai cũng biết Đại Pháp tổ chức một cách rời rạt. Nếu chư vị muốn học th́ học. Nếu chư vị không muốn học th́ cứ trở về nơi chư vị đến. Tôi không làm ǵ cả. Không có hạn chế hay h́nh thức tổ chức nào, hay chư vị phải trả một đồng xu nào. Tại sao tất cả chư vị đến đây, chư vị cũng không muốn rời khỏi đây v́ bất cứ điều ǵ. Chư vị có tư tưởng và tính hợp lư độc lập, phải không? Nh́n xem ông Lư Hồng Chí đang làm ǵ đây? Tại sao rất nhiều người trên thế giới đang học sách Chuyển Pháp Luân? Sau khi đọc sách chư vị sẽ hiểu tôi đang làm ǵ.
Khi tôi bắt đầu truyền Pháp thật sự có một điều tôi rất quan tâm. Tất cả chư vị cũng biết, trong xă hội nhân loại hiện đại, không một tôn giáo nào cải biến được nhân tâm, cải biến được tiêu chuẩn đạo đức của nhân loại. Ai ở trong tôn giáo cũng biết, tuy nhiên họ không làm ǵ được. Hơn nữa: trong thế giới ngày nay không có bất kỳ học thuyết hay bộ nguyên lư nào mà giúp nâng cao đạo đức con người, giúp quy phục đạo đức con người, nói chi mà giúp con người tu đạt Viên Măn. Không có ǵ giống như bộ Pháp này trên toàn thế giới. Trong trường hợp này th́ nhân loại đang lâm vào t́nh huống cực kỳ nguy hiểm rồi. Nếu Đại Pháp mà tôi đang truyền hôm nay không cứu độ người, th́ con người vĩnh viễn không c̣n cứu độ được nữa, là v́ không có Pháp nào cao hơn Pháp tạo ra vũ trụ. Khi nhân loại không c̣n tư tưởng chân chính và không có đạo đức ức chế, điều ǵ họ cũng dám làm. Chư Thần không cho phép. Tất cả cũng có nghe, từ tôn giáo, từ tiên tri, từ h́nh thức đă được nhận thức, từ sách, hay qua truyền miệng rằng: nhân loại sẽ gặp đại nạn. Chư vị nghĩ xem, nếu nhân loại tiếp tục suy đồi thế này, chẳng phải là nguy hiểm sao? Giả như chư Thần không trừng phạt nhân loại, th́ chính nhân loại cũng sẽ tự hủy ḿnh. Trên thực tế nhân loại đă bắt đầu tự hủy diệt ḿnh rồi, không có chiến tranh mà nhân loại cũng đă tự hủy rồi, tự hủy mà không biết. Ô uế của phát triển khoa học và kỹ thuật đă gây thiệt hại cho môi trường thiên nhiên, trong tương lai nước sẽ bị ô uế hết; khoa học và kỹ thuật của nhân loại không có cách nào để hồi phục sự tinh khiết nguyên thủy của nước. Đến cả thức ăn mà trồng với phân hóa chất phát triển trong thời gian rất nhanh. Chư vị suy nghĩ xem, giả như nếu nhân loại được tiếp tục thế này, th́ cả h́nh thể và diện mạo cũng sẽ biến dạng. Nếu nhân loại mà tái tạo nhân loại (làm bản sao chính ḿnh) th́ con người thật sự đă bắt đầu tự ḿnh hủy diệt rồi. Toàn thể sẽ là tái tạo thành người hành tinh mang áo da người, chúng chiếm các thân người này. Chủng tộc nhân loại tương lai, căn nguyên từ loại người hành tinh này, sẽ tiếp tục thay thế con người cho đến cuối cùng khi hoàn toàn thay thế nhân loại toàn bộ.
Tất nhiên, tôi nh́n thấy được tất cả các rắc rối trong thế gian, tôi giải quyết được tất cả rắc rối của nhân loại. Không phải tôi xuất hiện truyền Pháp này là để giải quyết rắc rối của xă hội nhân loại. Tôi nói ra những diều này chính là để cho người tu đắc được Pháp và thăng hoa. Đó là nguyên nhân mà tôi làm sự việc này.
Tôi vừa nói về một rắc rối, kế tiếp tôi sẽ nói về một rắc rối cụ thể khác nữa. Chúng ta có một số người, khi tu luyện họ cứ măi ôm giữ các chấp chước và không buông bỏ được. Điều này khiến cho mâu thuẫn gia tăng, thống khổ mà phải vượt qua trong tu luyện th́ to hơn, khiến cho họ không vượt qua được. Cũng chính điều này đă khiến họ lệch sang bênh kia, oán trách Đại Pháp, c̣n oán trách cả tôi. Tại sao những người tu luyện khác th́ không như chư vị? Cả hơn 100 tỉ người tu này họ là ngu xuẩn sao? Tại sao chư vị không suy nghĩ điều ǵ đă đẩy chư vị đến trạng thái này. Có người học Đại Pháp, tôi bảo họ phải làm một người đường đường chính chính, làm người tốt, không làm điều xấu ác, thế mà họ c̣n đi cờ bạc. Sau khi tiền mất rồi họ quay lại đổ thừa Đại Pháp. Tôi có bảo chư vị cờ bạc không? Trái lại: tôi bảo chư vị không được cờ bạc và không làm điều xấu ác.
Có người cũng học Đại Pháp và đổ thừa Đại Pháp khi họ th́nh ĺnh bị nạn. Chư vị có nghĩ đến vấn đề tôi đă diễn giải trong sách “Chuyển Pháp Luân”: có một người, sau khi học Đại Pháp, th́nh ĺnh lâm bệnh như là bị xuất huyết năo. Nửa thân người và nửa phần năo bị tê liệt. Tuy nhiên vị này ngày hôm sau vẫn c̣n đi đứng được, sau một tuần th́ b́nh phục. Sau đó vị này nói với các học viên tại chỗ luyện công rằng: tôi tập luyện Đại Pháp đến độ mà bị tê liệt như vầy; tôi sẽ không tập luyện nữa. Mọi người hăy suy nghĩ, nếu vị này không tập luyện Đại Pháp th́ có b́nh phục nhanh như thế không? Chư vị có biết bệnh tê liệt của vị này là sao không, thế mà vị này đổ thừa cho Đại Pháp. Một số người cần suy nghĩ điều này nghiêm trọng. Chư vị gặp khổ nạn đó, chư vị bảo rằng Sư Phụ không lo cho ḿnh. Chư vị có biết rằng nếu tôi không lo cho chư vị th́ không phải thân thể chư vị bị thiệt hại mà có lẽ là chư vị mất mạng rồi! Chư vị có biết điều đó không? Tôi đă giảm bớt tai nạn cho chư vị đến độ này, vậy mà chư vị quay lại đổ thừa cho Đại Pháp. Đó chính là trạng thái mê mờ mà nhân loại đang ở trong đó và khó mà cứu độ người này. Họ không muốn trả nợ mà đă gây ra trong vũ trụ. Họ muốn tránh tất cả khổ nạn, sống thoải mái trong khi tôi chịu đựng tất cả nghiệp lực của họ. Đây là tu luyện sao? Tâm của chư vị đề cao được không? Khi chư vị gặp khó khăn, làm sao chư vị tu luyện nếu chư vị không có chính niệm khi phải đương đầu với khổ nạn? Làm sao chư vị tiếp tục trên con đường tu luyện của chư vị đây? Tôi đă làm quá nhiều cho chư vị rồi, vậy mà chư vị c̣n đổ thừa Đại Pháp, đổi thừa tôi và c̣n nói xấu tôi. Tất nhiên, tôi không bao giờ than phiền về ai cả; tôi đang giảng Pháp lư cho mọi người, tôi đang giảng một cái lư. Mặc dầu chư vị nói xấu tôi, tôi cũng không trách chư vị, là v́ tâm tôi không cùng một diện với người thường. Chư vị nói tôi tốt hay xấu, nói tôi là Thần hay phàm nhân, tôi cũng không thay đổi, là v́ tư tưởng con người không quấy động tôi được. Nếu chư vị đạt được đến tâm thái của tôi th́ chư vị đă tu luyện gần đến Viên Măn rồi.
Đó chỉ là một ví dụ. Trong khi chư vị tu luyện th́ tâm phải chân chính. Tất nhiên khi tôi bảo chư vị phải chân chính, chưa hẳn chư vị chân chính được. Chư vị có thể chân chính chỉ v́ tôi nói một vài lời không? Chỉ có quyển sách Chuyển Pháp Luân mới giúp chư vị đạt được chính niệm, giúp chư vị đề cao qua tu luyện – đây là điều cơ bản nhất – đó chính là quyển sách Pháp này. Chúng ta có cả hơn 100 tỉ người đang tu học, cho nên không thể ai cũng đều ngồi đây hôm nay như chư vị. Tôi không thể đích thân nói chuyện với mỗi một người, từng người một được. Để chân chính giúp chư vị đề cao qua tu luyện, tôi dùng phương cách này, tức là, phối hợp những ǵ tôi có thể ban chư vị và những ǵ tôi có thể giúp chư vị, ép tất cả vào trong sách Pháp này. Điều duy nhất c̣n lại chính là để xem chư vị có muốn đắc được Pháp không. V́ nguyên nhân này mà tôi giảng cho chư vị biết, khi chư vị không thấy tôi, chư vị phải lấy Pháp làm Sư Phụ. Lấy Pháp làm Sư Phụ.
Kế tiếp tôi sẽ nói về một cái rắc rối nhỏ. Có số học viên đi sang cực đoan động khi tu luyện. Đột nhiên họ ngộ được điều ǵ và nghĩ: “Ô, điều này có thể quấy động chấp chước của tôi; tôi không muốn; tôi tránh nó đi. Ô, công việc làm này có thể quấy động chấp chước của tôi. Tôi sẽ bỏ không làm. Ô, tôi nghĩ tôi sẽ tránh đi tất cả.” Hăy suy nghĩ: Đây là tu luyện sao? Chẳng phải là đi sang cực đoan sao? Tôi thường nói một điều. Tôi nói rằng chư vị tu luyện nơi người thường, chư vị phải tu luyện mà vẫn phù hợp tối đa với h́nh thức của xă hội người thường. Đây không phải là một câu nói b́nh thường và cũng không phải nói rằng chư vị đă đạt tiêu chuẫn của câu này v́ chư vị làm công việc như b́nh thường. Mọi người hăy suy nghĩ một cách cẩn thận. [Điều tôi nói] là biểu hiện trong mọi khía cạnh tu luyện của chư vị. Nếu chư vị không tu luyện trong xă hội theo h́nh thức người thường, th́ chư vị đang làm hại h́nh thức xă hội của người thường. Mặc dù xă hội b́nh thường không tốt, tuy nhiên nó đă được Đại Pháp của vũ trụ tạo ra cho các sinh mệnh tại tầng thứ phàm nhân này. Chính v́ điểm xấu đó mà con người được phép tu luyện ở đây. Có nghĩa là để chư vị lột ra và gội rữa đi những thứ xấu của con người và để cho chư vị vượt cao lên như sen nở trong bùn – thiêng liêng và tinh khiết. Chư vị tuyệt đối không được đi sang cực đoan, và tuyệt đối không được ngộ Pháp theo cách sai lệch. Khi chư vị đi sang cực đoan, khi chư vị lột bỏ tất cả những thứ của người thường này, ví dụ khi chư vị bỏ công việc làm, trên thực tế th́ chư vị đă bị vướng vào một chấp chước khác rồi. Chính v́ sự sợ bị chấp chước mà tạo thành một chấp chước khác; đó là tâm chấp chước sợ mà bị chấp chước.
Tôi chỉ giảng bao nhiêu đây thôi, là v́ trong chốc lát các học viên sẽ bắt đầu chia sẽ kinh nghiệm. Tôi biết trong khán giả có các phóng viên từ xa đến. Tôi cũng thông cảm sự nhọc nhằn của chư vị. Tôi, Lư Hồng Chí, không bao giờ muốn đạt danh vọng ǵ của con người. Tôi chỉ muốn trách nhiệm với các học viên tu luyện Đại Pháp. Nguyên nhân mà tôi đến Úc Đại Lợi là để giải đáp những thắc mắc của các học viên, giúp họ tu luyện và thăng tiến. Nhưng chư vị phóng viên đă đến đây rồi, tôi không muốn chư vị trở về tay không. Như thường lệ, yêu cầu của tôi là: các chư vị phóng viên nào mà chưa đọc xong sách “Chuyển Pháp Luân” th́ tôi sẽ không tiếp. Chỉ khi nào chư vị có một hiểu biết về chúng tôi [Pháp Luân Đại Pháp] th́ tôi mới tiếp chuyện với chư vị. Bởi v́ điều mà tôi truyền rất là vĩ đại, không thể giảng một cách rơ ràng chỉ qua vài lời. Những ǵ chư vị phóng viên muốn biết chính là những sự việc của xă hội người thường, tôi không muốn đề cập đến, bởi v́ hiện tại tôi không liên hệ đến bất cứ sự việc ǵ trong xă hội con người; tuyệt đối không liên hệ đến. Nhưng chư vị phóng viên đă đến đây rồi, tôi mong rằng chư vị im lặng ngồi đây để nghe các học viên chia xẽ kinh nghiệm và thu thập trong hai ngày Hội Pháp này. Sau đó, tôi sẽ tiếp chư vị và chư vị có thể phỏng vấn tôi. Trong khi Hội Pháp, tuyệt đối tôi không tiếp ai, là v́ có rất nhiều vấn đề tôi phải giải quyết. Hội Pháp của chúng ta mục đích là để cho các học viên thật sự thăng tiến và hoàn toàn không có một nghi thức, nhất định không phải thực hiện cho người khác thu thập. (Vổ tay)
Được, các học viên sẽ chủ tọa Hội Pháp, tôi chỉ giảng bao nhiêu đây thôi. Trưa ngày mai tôi sẽ giải đáp các câu hỏi cho tất cả chư vị. Bây giờ tôi sẽ lắng nghe các diển văn của học viên.
Bản tiếng Anh:
http://www.falundafa.org/book/eng/lectures/19990502L.html
Ghi
chú: [ ] (của người dịch, không phải văn
chính thức, chỉ để tham khảo)
Dịch ngày 04 tháng 01 năm 2009
Phần câu hỏi và trả lời đang được phiên dịch
www.thuviendaiphap.com