(Câu hỏi và trả
lời phần III)
Lư Hồng Chí
Câu hỏi: Khi quyết
định có nên tổ chức các hoạt động,
thưa có cần thông qua người có trách nhiệm
của trung tâm phụ đạo hay người có trách
nhiệm của trung tâm tổng phụ đạo không? Nếu là trường hợp
này, th́ có ǵ đảm bảo là họ hiểu chính xác không?
Sư
Phụ: Tôi biết ư của chư
vị. Người ta luôn dùng
suy nghĩ con người để đánh giá người
tu, và họ sẽ không bao giờ hiểu đúng. Tôi sẽ nói điều này hôm nay
để làm sáng tỏ vấn đề này: chư vị
sẽ không bao giờ có khả năng hiểu được
sự việc hay hiểu cho rơ bằng cách phân tích với
khái niệm của người thường về các
học viên Pháp Luân Đại Pháp và bản thân tôi. Một số người
hỏi, “Tại sao các học
viên mà đă đến Trung Nam Hải họ quá tổ
chức và kỷ luật?” Mỗi
học viên trong chúng ta thấy buồn cười v́ câu
hỏi này có vẽ hài hước.
Cho đến nay, xă hội người thường
vẫn không hiểu và tiếp tục dùng các từ ngữ
như thế, bởi v́ họ không bao giờ hiểu
được những người tu luyện. Chúng ta không cần bất cứ
mệnh lệnh hay huy động nào. Khi một ḿnh hay là với người khác,
mọi người chính ḿnh đều cư xử
tốt, dù cố ư hay vô ư.
Một người tu biết cách cư xử. Một người tu luôn
biết rằng không nên làm điều xấu, chỉ làm điều
tốt. Một người
tu bảo đảm ḿnh phải là một người
tốt trong bất cứ t́nh huống nào. Mọi người cũng
biết rằng các học viên mà đă đến Trung Nam
Hải một cách im lặng và không hô hào bất cứ
khẩu hiệu nào. Một
số người bèn nghĩ, “Tại
sao không có ai hô hào thế nhỉ?
Làm thế nào mà họ có thể quá trật tự
như thế? Mọi người
đứng ở đó bất động. Thậm chí binh lính cũng
phải qua các khoá huấn luyện mới đạt
đến mức đó.” Nhưng người thường trong xă hội
con người ngày nay không biết rằng nguyên nhân căn
bản mà con người trở nên suy đồi là do
sự đồi bại của nhân tâm, tư tưởng
và đạo đức.
Nếu nhân tâm trở nên ngay chính, và tŕnh độ
tư tưởng và đạo đức được
nâng cao, chư vị sẽ nhận ra rằng họ không
cần chư vị tổ chức họ. Họ biết rơ, bất cứ điều
ǵ họ làm, họ phải làm cho tốt. Nhiều người cũng
biết, trước khi chúng ta bắt đầu các bài
tập công, mọi người tṛ chuyện hay đi loanh
quanh, làm đủ thứ linh tinh.
Hễ nhạc tập mà bắt đầu bật lên—
soạt một cái – đột nhiên trật tự trở
lại. Không ai bảo họ
hay hô hào mệnh lệnh.
Mọi người đứng thẳng lên, trật
tự c̣n hơn các binh lính.
(Vỗ tay) Đó là v́ người tu luyện biết
họ phải làm tốt mọi việc không kỳ là
họ ở đâu, lại càng phải hơn thế
nữa trong Đại Pháp.
Đây là điều mà người thường không
hiểu. Các học viên
[tập trung tại Trung Nam Hải] c̣n nhặt các
đầu thuốc lá do cảnh sát vứt lại, giữ
cho khu vực đó rất sạch sẽ, không c̣n một mănh
giấy nào sau khi họ đi về. (Vỗ tay) Người ta c̣n thắc mắc
hơn tại sao chúng ta lại có kỹ luật như
thế. Thật sự, nó
không dễ cho người thường hiểu
được những người tu luyện này. Suy nghĩ của người
thường quả là khác biệt so với suy nghĩ
của người tu luyện Đại Pháp. Họ là những người
thường, và họ sẽ luôn dùng tư tưởng cá
nhân của con người để nhận định
sự việc. Và tư
tưởng của con người lại quá phức
tạp. Một số
người dính líu vào chính trị, một số dính líu vào
tài chính, một số làm phóng viên, một số là nhân viên
cảnh sát – và tất cả mọi người
đều dùng các khái niệm mà đă tích luỹ
được sau khi ra đời để nhận
định thế giới này và mọi sự việc. Tuy nhiên người tu th́
vượt hơn người thường, nên khi
người ta nh́n qua các thấu kính của các khái niệm
của người thường, họ không thể
nhận thức rơ hay hiểu người tu luyện. Các học viên Đại Pháp luôn
cư xử tốt bất kỳ họ ở đâu. Nó chính xác như điều mà
một số người đă nhận xét là – Pháp Luân Công
đó làm nhiều việc tốt và cũng không làm hại
bất kỳ chính phủ hay quốc gia nào trên thế
giới. (Vỗ tay)
Câu hỏi: Thưa có
thật là Tần Thuỷ Hoàng đă không tích một chút
nghiệp nào, cho dù ông ta đă giết bao nhiêu người,
v́ đó chỉ là do sự biến hoá của thiên
tượng?
Sư
Phụ: Không, điều đó không
đúng. Với một số
người th́ đó là do hành xử của bản thân
họ, trong khi một số khác th́ nguyên nhân có thể là do
thiên tượng. Sự
thống nhất Trung Hoa của Tần Thuỷ Hoàng là
một sự kiện lịch sử không tránh
được; nó là kết quả của thiên
tượng biến hóa. Lư do
tương tự xảy ra cho các triều đại thay
đổi. Cái bước
đó trên bàn cờ là do chư Thần ở trên thiên
giới sắp đặt, nên nó xẩy ra như
thế. Tuy nhiên trong tiến
tŕnh này khi liên quan đến việc một người
phải đối xử với người khác ra sao, th́
c̣n tùy vào chính người đó.
Đó là tại sao khi một người
thường nắm quyền và địa vị, họ
xử sự thế nào và làm thế nào trong suốt
cuộc đời của họ th́ c̣n tùy vào chính bản
thân họ. Một số
người có thể tận dụng lợi thế
của ḿnh để làm nhiều việc tốt, trong
trường hợp đó họ sẽ được
đền đáp với vận may trong đời sau. Nếu một đời vẫn
không đủ để nhận hết sự may mắn
đó, th́ nó lại được mang theo sang đời
sau, hay họ có thể trở thành các viên chức cao
cấp trong nhiều đời kế tiếp. Dù sao, vận may đó có thể
quá nhiều nên họ không thể hưởng
được hết, hay là sài hết nó trong chỉ
một đời. Nhưng
cũng có những người có thể lạm dụng
quyền lực của ḿnh để làm nhiều
điều xấu. Nếu
một người không đạo đức nhiều và
nhất là lại nhỏ mọn, họ sẽ làm rất
nhiều điều xấu.
Nếu họ làm nhiều điều như thế,
họ sẽ bị tổn thọ, và họ sẽ phải
đền trả qua h́nh thức bất hạnh trong
đời sau. Tất nhiên,
đền trả qua bất hạnh có thể có nghĩa là
– mọi người hăy suy nghĩ – họ nghèo khổ,
không quyền hành, và họ phải đi xin ăn và đau
khổ. Nếu cái bất
hạnh này mà quá to trong một đời không đủ
để trả hết, th́ có thể họ sẽ
tiếp tục chịu số phận đó qua nhiều
đời. Khi các cụ già
nh́n thấy tai hoạ sắp xảy đến cho ai, các
cụ thường nói, “Người
này đă không làm điều tốt trong đời
trước.” (Sư Phụ cười) Thật sự
họ nói rất đúng.
Câu hỏi: Duyên phận
là vật chất, thưa có đúng không? Chúng con hiểu
về duyên phận thế nào?
Sư
Phụ:
Chư vị lại đang bận tâm vào những thứ
tầm thường rồi.
Tất nhiên, tôi cũng không bác bỏ rằng nó có
yếu tố vật chất trong đó. Tôi đă từng giải thích rơ
ràng rằng duyên phận là ǵ.
Nó là một hiện tượng, đồng thời,
nó cũng là một quan hệ thật sự. Tuy thế cái quan hệ thật
sự này không thể hiện theo cách của người
thường, như chư vị và tôi bị trói bằng
một sợi dây, và hai người chúng ta bị lôi đi
cùng nhau khắp mọi nơi.
Nó không có nghĩa như vậy. Nó thể hiện trong các không gian khác, và con
người không nh́n thấy được. Đó là tại sao con
người không thể thật sự giải thích
được điều này, cho nên họ đặt cho
nó một cái tên: “duyên phận”,
“có duyên phận”, hay “có tiền duyên”. Dĩ nhiên, mọi thứ trong
vũ trụ này trên thực tế đều là vật
chất. Tôi đă từng
giảng rằng tinh thần là vật chất và vật
chất cũng là tinh thần.
Câu hỏi: Dường
như tất cả Pháp chân chính đều giảng
rằng nam cao nữ. Phật
Giáo dường như cho rằng một người
phải tích được rất nhiều đức
mới tái sinh vào thân người nam. Và chư Phật chỉ có h́nh tượng nam. H́nh tượng nữ
dường như không có ư nghĩa. Sư Phụ cũng chọn một nam thân. Dường như con cũng
chưa hề nghe về chư Phật nữ.
Sư
Phụ:
Tôi đă từng giảng về đề tài này trong
nhiều bài giảng. Phật
nam và nữ cả hai đều tồn tại. Phật Như Lai nam và nữ
cả hai cũng đều tồn tại. Nếu một người trong
tiến tŕnh tu luyện đạt đến quả
vị La Hán, vị này đă vượt ra ngoài tam giới
rồi. Quả vị trong
tầng La Hán có nhiều loại, và nó có Sơ Quả La Hán,
Chính Quả La Hán và Đại La Hán. Khi đạt đến quả vị La Hán,
không kể là nam hay nữ, Viên Măn tại tầng thứ này
sẽ mang một thân thể nam.
Quả vị La Hán là quả vị đầu tiên bên
ngoài tam giới. Khi chư
vị đạt đến quả vị Bồ Tát, có
thể là Đại Bồ Tát hay một Bồ Tát thông
thường, và không kể chư vị tu luyện lên là
từ một người nam hay nữ, chư vị
sẽ biểu hiện trong một thân nữ. Nếu phần thân thể
của chư vị đă tu đạt được Viên
Măn trong cảnh giới của Bồ Tát, th́ toàn bộ các
thân thể của chư vị trong tiến tŕnh tu
luyện của chư vị sẽ là nữ, và đó là
tại sao thân thể tương lai của chư vị
sẽ là nữ. Tất nhiên,
chư Thần tự thân có
thể biến hóa.
Điều tôi mô tả là thân thể cố
định của các vị ấy là thế nào. Khi một người thành
một vị Phật qua tu luyện, người đó
sẽ mang một thân thể nam.
Khi một người thành Như Lai qua tu luyện,
không kể người đó là nam hay nữ, thân thể
nguyên thuỷ của họ sẽ thể hiện ra. Nói một cách khác, người
đó sẽ thể hiện như thân thể nguyên thuỷ
thật sự của họ.
Khi một người bắt đầu tu luyện
trong nhân thế, các thân thể th́ khác nhau, nhưng khi họ
đạt đến tầng thứ Như Lai, th́ giới
tính thân thể của họ sẽ là giới tính của
chủ nguyên thần. Tất
nhiên, có những trường hợp đặc biệt. Chúng tôi đang nói về t́nh
huống phổ biến.
Như vẫn thường xảy ra, con người
trong nhân thế luân hồi qua lại. Không kể chư vị là nam hay nữ
đều là do nghiệp báo và quan hệ nhân quả chỉ
định. Mặc dù một
thân thể có thể là nữ, vị này cũng có thể
luân hồi từ một người nam, và một số
người nam th́ thật sự được luân
hồi từ người nữ—đều có tác dụng
của nguyên nhân ở đây.
Tôi không có thành kiến nào đối với phụ
nữ. Trong Phật Giáo
cũng đă từng giảng, và Đức Thích Ca Mâu Ni
chính ngài đă giảng, rằng để một
người muốn tái sinh trong thân người nam, th́
đức phải tích lũy trong đời
trước. Không kể
chư vị là nam hay nữ, nếu chư vị đă làm
những điều xấu hay làm những điều sai
trái trong khía cạnh nào đó, chư vị có thể
chuyển sinh vào một thân thể nữ trong đời
sau. Đó là điều đă
xảy ra trong quá khứ.
Điều này không tồn tại nữa đối
với con người hiện đại. Nó sẽ lại được
xảy ra như thế trong tương lai. Tuy vậy, tôi có rất nhiều
nữ đệ tử tu luyện rất tốt. Có những người
trước khi đắc Pháp đặc biệt muốn
được chuyển sinh vào thân người nữ v́
mục đích tu luyện. Nó
có một lư do lịch sử ở đây. Có lẽ phụ nữ không
dễ gây ra một lượng lớn nghiệp lực.
Câu hỏi: Khi con
giới thiệu Pháp cho những người ở xung quanh
con, họ nói rằng họ không hiểu tại sao có quá
nhiều người tham gia học Pháp, tập công và
phổ biến Pháp. Chúng con
cảm thấy ḿnh chưa tu luyện tốt trong khi phù
hợp tối đa với xă hội người thường
như Sư Phụ đă dạy.
Kết quả là việc này đă cản trở
những người khác đắc Pháp. Có phải chúng con đă gây
thiệt hại không thể sửa chữa phải không?
Sư
Phụ: Nó không nghiêm trọng đến
thế đâu. Nếu chư
vị làm chưa tốt, hăy sửa chữa nó trong lần
sau. Tất cả chư
vị đều muốn có nhiều người hơn
nữa được đắc Pháp và cứu tất
cả mọi người trên thế giới. Trong nhân thế, không có
điều ǵ là bất biến.
Chư vị không thể mang ǵ đến khi sinh ra,
cũng không thể mang ǵ theo khi tử. Không ǵ có thể được mang theo. Chỉ có tu luyện là khác. Một khi chư vị
đắc được Phật Pháp, chư vị sẽ
đắc được nó măi măi. Chư vị có thể mang theo nó khi sinh cũng
như khi tử, nên Phật Pháp là điều trân quư
nhất. Giới thiệu Pháp
cho mọi người là điều quư báu hơn tất
cả mọi thứ khác.
Rất nhiều học viên chúng ta muốn cho nhiều
người hơn nữa biết về Đại Pháp,
đây là sự thật cao quư nhất. Cho nên chư vị muốn nhiều người
hơn nữa biết về Pháp, và chư vị tham gia vào
hoạt động hồng Pháp.
Nếu chư vị làm không được tốt
trong lần nào đó, th́ làm tốt hơn lần sau. Tuy nhiên người tu luyện
“từ bi” th́ luôn luôn bảo tŕ “từ tâm” đối
với tất cả chúng sinh.
Câu hỏi: Ba hay bốn
năm trước đây, có các học viên một số
lớn đă đạt đến trạng thái Khai Công và
Khai Ngộ. Trong khoảng
thời gian ba hay bốn năm trở lại đây,
họ vẫn trải qua các thống khổ của con
người và đang tu luyện.
Thưa tầng thứ của các học viên này có
tăng liên tục không?
Sư
Phụ: Hăy nh́n vấn đề theo cách
thế này. Các học viên
mới vẫn tiếp tục duy tŕ tập luyện, và
trước khi chư vị đạt Viên Măn, chư
vị vẫn phải tiếp tục tu luyện. Trong tu luyện, có một số
học viên vượt qua các khảo nghiệm tốt. Họ tu luyện nhanh và rất
tinh tấn. Đồng
thời cũng có một số không vượt qua các
khảo nghiệm tốt và cũng không tinh tấn, và
họ phải mất một thời gian dài [để
thăng tiến]. C̣n về
việc có Viên Măn hay không, để tôi bàn về
điều đó ngay bây giờ.
Mỗi một đệ tử, miễn là chư
vị vẫn c̣n ở đây: chư vị cần tiếp
tục tu luyện.
Câu hỏi: Chư
thần không có thân thể và h́nh dạng “như các du
Thần hay tản Tiên”. Thưa các vị đó có thiên
giới riêng không?
Sư
Phụ: Chư Thần không có thân thể
và h́nh dạng là khác với các du Thần hay tản Tiên. “Du Thần hay tản Tiên”
chỉ là một cách nói mà tôi sử dụng lấy từ
ngôn ngữ của người thường. Tôi có thể nói như
thế. Tốt thôi, miễn
là chư vị c̣n hiểu nghĩa của nó. Nó có nghĩa là một số trong
các vị đó không có thiên giới của bản thân
họ. Tôi sẽ minh hoạ
cho chư vị: cũng giống như các du Thần hay
tản Tiên, họ du hành khắp nơi. Thật ra, các Đạo là như thế trong quá
khứ. C̣n Đạo giáo th́
được thành lập sau này.
Các vị Đạo sĩ trên thiên đàng
trước đây không có thiên giới. Sau khi một Đạo sĩ tu luyện
đạt Viên Măn, vị đó trở nên tự do thoải
mái trong vũ trụ. Có thể
vị đó t́m một cái động, trang trí nó thật
đẹp, rồi ở lại đó một cách thanh
thản và thoải mái.
“Chư Thần không có thân thể và h́nh dạng” là nói
về sự kiện là, khi họ được tạo ra
họ không có thân thể hay h́nh dạng, hay là khi họ
đạt đến một cảnh giới đặc
định qua tu luyện th́ họ không được phép
có thân thể hay h́nh dạng. Nhưng họ có thể
biến ra thân thể và h́nh dạng. Các chư thần mà không có thân thể và h́nh
dạng thường là ở tầng thứ rất
cao. Với một niệm,
họ có thể biến ra bất cứ ǵ họ
muốn. Nhưng họ không
muốn làm thế bởi v́ họ nhận thấy quá
phiền phức – “Làm thế để làm ǵ? Phiền phức lắm. Quả thật là tốt, không có
ǵ cả”. Tất nhiên, khi tôi đang nói
điều này ở đây, thật khó mà chư vị
hiểu được những điều này với
tư tưởng con người.
Câu hỏi: Trong các không
gian khác, khi một sinh mệnh được tạo ra, th́
nó có bao hàm Pháp tại tầng thứ đó. V́ nó được tạo ra
tại tầng thứ đó, th́ nó được tạo
ra thể theo tiêu chuẩn mà Pháp quy định cho các sinh
mệnh tại tầng thứ đó, không như các trẻ
em được sinh ra trong nhân thế mà cần một
tiến tŕnh lâu dài để đạt được
hiểu biết và cần thu thập kiến thức
từ các nguồn bên ngoài.
Sư
Phụ: Ngoại trừ trong tam giới,
các sinh mệnh phát triển tại các tầng thứ khác
nhau – và nhất là các sinh mệnh trong các không gian của
chư Thần – chắc chắn là phù hợp với tiêu
chuẩn của các sinh mệnh tại các tầng thứ
đó. Họ được
Pháp tại tầng thứ đó tạo ra. Các trẻ em được sinh
ra tại cảnh giới của Thần cũng là
Thần. V́ con người
cần đạt được hiểu biết và
học hỏi, cái mà gọi là “phát
triển” ngày nay, nói về khía cạnh vật chất,
th́ đă biến dạng và không là con người
nữa. Nói về bản
chất cơ bản th́ các sinh mệnh đang bị thoái
lui. Không thể gọi là
đạt được hiểu biết, mà đúng
hơn là đang tiến nhập vào mê ảo. Thực tế, nó là một
tiến tŕnh thoái hoá, một tiến tŕnh mà trong đó
sự ngây thơ bị mất đi. Người ta gọi nó là tiến tŕnh phát
triển. Chư Thần
gọi đó là tiến tŕnh thoái lui.
Câu hỏi: Thưa
vị Thần nào chịu trách nhiệm xoá bộ trí nhớ
vào lúc tái sinh?
Sư
Phụ: Chư vị lại muốn t́m
hiểu và ṭ ṃ nữa rồi.
Vị Thần nào cũng có thể được
chỉ định để trông nom chuyện này. Các sinh mệnh khác nhau có các
vị Thần khác nhau trông nom.
Tuy nhiên duy nhất chỉ có một bộ tiêu
chuẩn trong vũ trụ.
Không giống như chư vị tưởng, tất
cả rất là tự nhiên.
Một cách khái quát, việc này là do chư Thần mà
trách nhiệm về luân hồi cho các sinh mệnh trong Tam
Giới trông nom.
Câu hỏi: Thưa
Sư Phụ Lư Hồng Chí tôn kính, tại Pháp Hội ở
Toronto, các câu hỏi mà đă nộp để gửi
đến Sư Phụ, từ nhiều học viên chúng con
vội vả từ nước ngoài đến và từ
những người mà không thể đến dự Pháp
Hội, đă bị các học viên có trách nhiệm “lọc
ra” loại bỏ đi.
Điều này rất khó cho các đệ tử hiểu
được.
Sư
Phụ: Tôi có thể hiểu chư
vị cảm tưởng thế nào rồi. Thật ra, với một hay hai
ngàn người tại Pháp Hội, nếu mỗi một
người đều hỏi một câu, chúng ta sẽ
không kết thúc Pháp hội cho đến tối hôm sau. Do vậy, nếu một số
câu hỏi không được trả lời th́ làm sao? Chúng ta phải lọc một
số ra. Trong lúc lọc ra,
rất có thể là một số câu hỏi quan trọng mà
chư vị thật sự mong Sư Phụ trả
lời đă bị lọc ra.
Dù là như thế, bảo đảm chư vị
sẽ có câu trả lời trong khi học Pháp. Thật ra, khi họ lọc các
câu hỏi, tôi có nói với họ một nguyên tắc là:
đừng đưa cho tôi các câu hỏi liên quan về
chính trị; cố gắng hạn chế tối đa các
câu hỏi truy cầu hiểu biết, và cố gắng
lọc ra những ǵ không liên quan đến tu luyện
Đại Pháp. Mục
đích là đảm bảo phẩm chất của Pháp
Hội của chúng ta.
Có hai nhân tố liên hệ
ở đây. Bảo
đảm là các học viên làm việc “lọc” này phải
là đệ tử. Rất có
thể là họ đă lọc đi các câu hỏi quan
trọng mà liên quan đến tu luyện. Có thế như vậy. Tôi nghĩ rằng họ sẽ
làm tốt hơn trong lần tới.
Câu hỏi: Trong lịch
sử nước Pháp, vua Louis XIV là lỗi lạc tài hoa vô
tận như mặt trời.
Thưa có phải chủ nguyên thần của ông ta
đến từ thiên đàng?
Con đă nhận thấy rằng vua Louis XIV là ...
của Sư Phụ
Sư
Phụ: Tôi đă tái sinh vào nhiều
quốc gia. Tôi đă tái sinh
thành hầu như đủ loại người. Có lúc không đủ thời gian
để tái sinh. Có những
người xuống thế giới này để kết
duyên trong các giai đoạn lịch sử khác nhau, cho nên tôi
phải t́m họ để kết duyên. Sau này khi không đủ thời
gian để tái sinh nữa, tôi tách thân thể thành
nhiều phần để tái sinh cùng lúc. Có thể tôi đă là một
số người khác nhau trong cùng một đời. Hăy xem chuyện này như là
chuyện vui thôi. (Vỗ tay)
Câu hỏi: Sư
Phụ đă giảng rằng sau khi chúng con tu luyện,
Sư Phụ sẽ cứu độ các sinh mệnh mà chúng
con đă sát sinh và đưa họ lên thế giới
của chúng con. Nhưng
nếu chúng con chỉ tu luyện đến tầng La Hán
hay Bồ Tát và chưa có thế giới của ḿnh, th́
phải làm sao?
Sư
Phụ: Để tôi giảng cho chư
vị, tôi đă tạo một con đường tiến
đến Viên măn cho mỗi một học viên ngồi
đây. C̣n về cảnh
giới nào chư vị sẽ đạt Viên Măn qua tu
luyện, chư vị không nên nghĩ đến
điều đó. Do vậy,
về những vấn đề này được
giải quyết ra sao, tôi có cách để giải quyết
tất cả những điều đó. Tôi chỉ vừa đề
cập một cách khái quát về việc chuyển hoá
những ǵ xấu thành những ǵ tốt, và về việc
biến đổi chúng làm sao.
Tất nhiên là có cách để giải quyết
tất cả những vấn đề này. Nếu chư vị không thể
hoàn trả hết nghiệp của chư vị và không
thể đạt Viên Măn, có lẽ chư vị sẽ không
ngồi đây hôm nay. (Vỗ
tay nhiệt liệt) Tôi nhắc lại. Tức là, nếu con đường mà tôi đă
an bài cho chư vị mà không giúp chư vị thăng
tiến lên cao, có thể chư vị sẽ không trở
thành học viên Đại Pháp.
Tôi đă an bài các con đường tốt nhất
cho chư vị. Do vậy
chư vị tu luyện thế nào là c̣n tùy vào chư
vị. Sư Phụ dẫn
chư vị vào cửa, tu hành là do chính ḿnh.
Câu hỏi: Trong sách
“Chuyển Pháp Luân” (trang 91): “… khi chư vị tu luyện
đạt đến một tầng thứ cao ... Miễn
là chư vị đề cao tâm tính của chư vị th́
công của chư vị sẽ tăng trưởng,
thậm chí chư vị cũng không cần làm bất
cứ thủ pháp nào cả.”
Vậy “các tầng thứ cao” được nêu lên
ở đây th́ biểu hiện như thế nào? Khi nào chúng con có thể ngừng
không tập các bài công pháp nữa?
Sư
Phụ: Đối với việc tu
luyện vào thời cổ xưa, các động tác tập
luyện trong nhiều môn phái tu luyện th́ khá phức
tạp lúc đầu.
Đến cuối [của sự tu luyện của
một người] th́ những thứ đó không có tác
dụng ǵ nữa. Sau khi
đạt đến các cảnh giới cao hơn trong các
giai đoạn cuối th́ không sử dụng các thủ
pháp nữa; hoàn toàn ngồi tại nơi kia tĩnh công tu
luyện, và không c̣n sử dụng các động tác bên ngoài
nữa. Nhưng với
Đại Pháp mà chư vị tu luyện hôm nay, không kể
đặc điểm ǵ chư vị mang theo, chư
vị phải tu luyện thể theo cách mà tôi đă dạy
chư vị hôm nay. Tại
sao thế? Bởi v́ tôi liên
tục đồng hóa chư vị [vào trong Pháp] từ các
tầng thứ ở mức vi quan tiến ra đến bề
mặt, với một tốc độ rất nhanh. Chư vị có thể thấy
người tu thay đổi hằng ngày. Vừa khi tiến đến Tam
giới – thật ra các thân thể người mà do tất
cả [các tầng thứ của] các lạp tử trong Tam
Giới cấu thành, th́ được gọi là thân
người – khi vừa tiến vào Tam giới, th́ tốc
độ đột nhiên chậm lại và thậm chí
dừng hẳn lại. Nó
không tiến đến phần con người
được. Đó là nói
rằng, chư vị sẽ trải qua biến đổi
khi phần “con người” của chư vị đề
cao qua tu luyện tâm tính.
Tu luyện trong quá khứ
tiến hành theo đường lối cải biến
phần bề mặt trước. Ngay từ đầu, không lâu sau đó, như
chư vị có thể biết, trong các pháp môn tu luyện
của Đạo gia th́ họ sẽ nuốt “đan”,
điều đó giúp người tu luyện loại
bỏ được bệnh nhanh hơn; tất cả
những thứ xấu và nghiệp bệnh ẩn dấu
trong thân thể bề mặt sẽ bị đẩy ra,
tất cả đều bị trục xuất ra, kết
quả là cái thân thể này được thanh lọc. Sau đó, một khi họ
bắt đầu luyện công th́ các tế bào ở bề
mặt sẽ bắt đầu cải biến. Một khi các tế bào và các phân
tử ở bề mặt được cải biến,
mọi người hăy suy nghĩ, người đó lập
tức trở thành một thiên nhân. Người này chưa tu luyện đến
một tầng thứ cao; họ mới chỉ thay
đổi các lạp tử phân tử của lớp
thứ nhất của thân thể của họ thôi. Nói một cách khác, người
này mới chỉ tiến nhập vào lớp đầu tiên
của thiên giới trong Tam giới và chỉ mới
vừa thoát ra cảnh giới của thường nhân. Dưới con mắt của con
người, người này có thể hiển lộ ra
rất nhiều thần thông.
Không có ǵ của nhân loại mà có thể khống
chế họ được.
Nguyên nhân là, mọi thứ mà con người nh́n
thấy đều là do các phân tử cấu thành, và một
khi cái lớp phân tử và tế bào này được
cải biến th́ có lẽ họ có thể bay lên, xuyên qua
tường, hay chỉ cần liếc một cái là có thể
nh́n thấy những ǵ đang xảy ra trong các không gian
khác, các không gian mà được cấu thành bằng
một lớp của các lạp tử mà khác với phân
tử. Tất nhiên,
người này không nh́n thấy được những ǵ
của các tầng thứ cao hơn hay của các tầng
thứ vi quan hơn, v́ tầng thứ của người
này là hạn hẹp.
Theo cách đó, người
này sẽ tiếp tục tu luyện thâm xâu hơn. Khi đạt đến tầng
thứ cao nhất, th́ các phương pháp mà họ sử
dụng tại các tầng thứ thấp hơn không c̣n
sử dụng được nữa. Họ không c̣n áp dụng bất cứ
phương pháp nào mà họ đă sử dụng trong pháp
môn của họ nữa. Khi
hoàn toàn đạt đến các tầng thứ cao th́ các
thủ pháp không c̣n cần thiết nữa. Họ chỉ tĩnh công tu
luyện, nên sẽ không c̣n động tác nữa. Ư nghĩa là thế.
Tuy nhiên phương pháp
đó không có tác dụng đối với tu luyện
Đại Pháp, v́ nếu như đa số hay toàn bộ
học viên chúng ta mà cải
biến từ bề mặt ngay từ đầu – mọi
người hăy suy nghĩ điều này, hiện nay chúng ta
có khoảng 100 triệu người đang học
Đại Pháp – nếu mọi người đều
trải qua cải biến bắt đầu từ lớp
ngoài cùng, tôi có thể nói với chư vị rằng hôm nay
chúng ta sẽ có 100 triệu vị Thần ở đây trong
thế giới này. H́nh
thức của xă hội nhân loại sẽ bị phá
hoại nghiêm trọng. Chúng ta
vẫn phải duy tŕ h́nh thức xă hội nhân loại này,
bởi v́ nó là tầng thứ thấp nhất mà Đại
Pháp của vũ trụ đă tạo ra cho chúng sinh, và
chư vị vẫn c̣n phải tu luyện và phải
đề cao tại đây. Chỉ có trong môi trường này th́ chúng ta
mới có thể đề cao và cải biến bản thân
ở tốc độ nhanh nhất. Nên chúng ta quư trọng cái môi trường này. Nhân loại hiện rất
xấu, nhưng nhân loại có thể giúp chúng ta tu luyện
nhanh hơn. Nhân loại có
nhiều, rất nhiều thứ mà họ cho là chân lư, và
chính những thứ đó là các chấp trước mà chúng
ta muốn loại bỏ đi trong khi chúng ta tu luyện.
Đối với người học Pháp hiện nay
và người học Pháp thời cổ xưa, th́ ai tu
luyện dễ hơn? Nó có
liên hệ rất ít với các nhân tố xă hội. Điều then chốt chính là
Đại Pháp đang cứu độ người và
những người này là các học viên trong thời Chính
Pháp. Tôi nói rằng Đại
Pháp cho phép mọi người tu lên cao hơn và tu nhanh
nhất. Trong xă hội cổ
xưa, mọi người đều tin tưởng
Thần linh, nên họ hiểu được Đạo
chân chính và Pháp chân chính tốt hơn. Tương đối mà giảng: họ cũng
không thể tu cao. Toàn bộ
xă hội hiểu được điều này, và
tương đối mà giảng: tiêu chuẩn đạo
đức của con người rất cao. Cho nên các khó nạn mà con
người gặp phải th́ không to. Mặt khác, những thứ hiện nay là xấu
nhất, nó càng nổi bật chúng ta tu luyện càng gian
khổ thế nào và càng vĩ đại thế nào, nên nó
giúp chúng ta tu luyện đến các tầng thứ cao
hơn. Quan hệ là thế.
Câu hỏi: Các
đệ tử từ Trầm Dương xin gửi
lời chào đến Sư Phụ!
Sư
Phụ: Cám ơn tất cả chư
vị! (Vỗ tay)
Câu hỏi: Dường
như hiện nay Pháp Luân Đại Pháp đang
được mọi người trên thế giới
biết đến.
Sư
Phụ: Hiện nay th́ đúng như
thế. Chúng ta im lặng và
không muốn quấy rầy xă hội để cho các
học viên có thể tu luyện trong môi trường yên
tĩnh. Hiện nay h́nh như
đột nhiên chúng ta bị đẩy lên vũ đài
thế giới. Nhiều
học viên chúng ta trở thành nổi tiếng cũng v́
sự việc này. (Tiếng cười) Nghe có vẻ thú
vị khi người ta nói về sự việc này,
nhưng chúng ta người tu luyện không hề muốn
điều này.
Câu hỏi: Một
số người t́m cách phản đối [Đại
Pháp], và truyền lời giả dối và không đúng
sự thật, khiến cho người có cơ duyên
mất đi cơ hội quư báu này. Làm sao chúng con đảo ngược cái ảnh
hưởng tiêu cực do những người đang phá
hoại Đại Pháp gây ra.
Tương lai ǵ đang chờ đợi những
người mà đă đích thân và cố ư phá hoại
Đại Pháp?
Sư
Phụ: Để tôi nói cho chư vị
biết, hiện nay chỉ có một số người
thật sự đang phá hoại Đại Pháp. Đừng nghĩ rằng v́
họ đang diễn một màn tŕnh diễn với
sức mạnh to nên họ có một lực lượng
đông đảo. Con
người phải hoàn trả cho những ǵ họ làm. Những người đó đă
thêu dệt tin đồn, những tin đồn thật
xấu, quả thật là xấu.
Tôi vẫn nói với chư vị một điều:
đừng lo là sẽ không có người đến
học Pháp. Chư Phật
cứu độ những người có cơ duyên.
(Vỗ tay) Nếu con người được phép phá
hoại Phật Pháp, làm sao mà điều đó
được phép xẩy ra?
Câu hỏi: Con nghĩ
rằng những sự kiện xẩy ra gần đây
nhất, cũng đă được nêu lên trong kinh văn
của Sư Phụ, “Một vài suy nghĩ của tôi,” vào
ngày 2 tháng 6, cũng là các khảo nghiệm cho các đệ
tử ở hải ngoại để xem họ có thể
đạt Viên Măn hay không và họ có thể loại bỏ
các khái niệm bản thân cùng với tất cả khái
niệm con người của họ hay không. Thưa, hiểu như vậy có
đúng không?
Sư
Phụ: Không có hiểu biết nào là sai
cả. Mỗi người
đều có nhận thức khác nhau. Không có ǵ là sai cả.
Họ đều hiểu một cách chính xác.
Câu hỏi: Con
thường hay dao động.
Sau mỗi lần Pháp hội con cứ măi hối
hận và quyết tâm tập luyện tinh tấn. Nhưng sau một giai
đoạn thời gian, con lại trở về con
đường cũ. Đôi
khi thậm chí con cảm thấy ḿnh không xứng đáng là
đệ tử của Sư Phụ và cảm thấy
rất xấu hổ khi đối diện với ḷng
từ bi của Sư Phụ.
Thưa c̣n cách nào khác ngoài việc đọc sách và
học Pháp thêm không? Con
thật sự muốn kiên định thật tu. Nó có giúp được ǵ nếu
con có thể nh́n thấy một chút của các không gian khác
hay thiên mục của con được khai mở, v…v?
Sư Phụ: Chư vị vừa nói ǵ – “Con thật sự muốn kiên
định thật tu” – những lời này, không kể
chư vị đang ở trong trạng thái nào khi chư
vị viết những lời này, đều là thuần
tịnh và chân thật, và đó chính là bản thân chư
vị. Tuy thế những
lời sau đó lại nhanh chóng bị can nhiễu bởi
các khái niệm hậu sinh.
Đó là tại sao chư vị cảm thấy chư
vị không tu luyện tinh tấn được. Nếu các quan niệm hậu sinh
này không bị loại bỏ đi, quả thật chư
vị sẽ không tu luyện tinh tấn
được. Không có cách nào
khác. Chỉ có đọc sách
nhiều hơn th́ chư vị mới đột phá được
cái trở ngại này.
Chẳng phải chư vị đă nhận ra
rằng, sự kiện mà chư vị không tinh tấn
được chính là một h́nh thức trở ngại
hay sao. Sau khi chư vị
đột phá được h́nh thức này, hăy nh́n lại
và xem nó là ǵ.
Dịch bài giảng Pháp tại Pháp Hội
Chicago từ bản tiếng Anh tại địa chỉ:
http://www.falundafa.org/book/eng/lectures/19990626L.html
Dịch
ngày 25 tháng 01 năm 2008
Để
chỉnh nghĩa đúng hơn, bản dịch có thể
được hiệu chỉnh lại trong tương
lai.