(Câu hỏi và trả
lời phần IV)
Lư Hồng Chí
Câu
hỏi: Thưa Sư Phụ, có tám
vạn bốn ngh́n pháp môn trong Phật Gia. Trong đó có bao gồm các
đường lối tu luyện tại các tầng
thứ khác nhau? Thế c̣n
về các không gian khác ….
Sư Phụ: “Có tám
vạn bốn ngh́n Pháp môn tu luyện trong Phật Pháp” là
điều Phật Thích Ca Mâu Ni đă giảng xuất
lai. Phật Thích Ca đă tiết
lộ những ǵ mà ngài có thể giảng cho con
người. Chư vị
đều biết rằng Phật Thích Ca Mâu Ni chưa
phải là Đấng Tối Cao của vũ trụ. V́
thế, ngài cũng không biết về những điều
rộng lớn hơn của vũ trụ vĩ
đại hơn và tối thượng. Do đó, nói cách khác, trong khi
Phật Thích Ca Mâu Ni giảng trong cảnh giới của
ḿnh rằng. “Có tám vạn bốn ngh́n Pháp môn”, đó là
điều chỉ nên tiết lộ cho con người, và
nó là không sai. Con người
không hề có chút manh mối nào nếu bảo với
họ rằng có mười vạn đường
lối tu luyện, nên con số đó được dùng.
Dựa trên những ǵ tôi thấy, tám
vạn bốn ngh́n Pháp môn tu luyện được
Phật Thích Ca Mâu Ni đề cập tới hoá ra là
kết giao với chúng sinh trong Tam Giới. Trong khi đó, các hệ thống
trong các không gian khác, chưa bao giờ được
tiết lộ cho con người. Con người không
được biết đến chúng. Cũng như, trong
vũ trụ nơi mà có hoàn cảnh giống như
địa cầu này th́ không phải chỉ có một. Nhưng không
nơi nào trong số những nơi đó là trung tâm của vũ trụ.
Câu
hỏi: Trước đây không lâu,
tại điểm tập luyện của chúng con tổ
chức một số hoạt động
hồng Pháp và các đệ tử đă dành khá nhiều
thời gian vào việc này.
Nhưng dường như các hoạt động này
mang lại hiệu quả rất ít.
Sư
Phụ: Liên quan đến hiệu
quả của việc hồng Pháp, chư vị hăy làm
hết khả năng của ḿnh.
Thế lực cũ ... cái thế lực cũ mà tôi
đang nói đến không phải là ma quỷ thực
sự, mà là những sinh mệnh bại hoại
tại các tầng thứ khác nhau, và chúng bao gồm cả
những sinh mệnh chính diện lẫn tà diện. Chúng đều nghĩ rằng
chúng đang giúp đỡ tôi.
Tuy nhiên, sự giúp đỡ của chúng đă
thực sự trở thành một chướng ngại mà
Tôi phải đối mặt.
Tiến tŕnh hồng Pháp của chúng ta đă bị
cản trở là v́ sự tồn tại của yếu tố
chống đối này; rất khó cho
các học viên mới đắc được Pháp, và thế lực
cũ đă khiến cho một số người không quan
tâm đến Đại Pháp, thậm chí sau khi họ đă
đắc được Pháp, và kết quả là những
người đó từ bỏ tu luyện. Những vấn đề này
đang trong tiến tŕnh được giải quyết;
mọi người đừng lo lắng về những
thử thách như vậy. Hăy
làm bất cứ điều ǵ mà chư vị dự
định. Tất cả những vấn đề này
đang trong tiến tŕnh được
giải quyết.
Câu
hỏi: Sư Phụ giảng rằng
việc hồng Pháp không có ǵ liên quan đến Viên Măn. Tuy nhiên, việc hồng
Pháp là linh thiêng nhất, có thể thực sự cứu
độ các sinh mệnh mà chưa đắc
được Pháp. V́
thế, thiếu nhiệt t́nh về việc hồng Pháp có
phải là vấn đề mà một đệ tử
cần phải đột phá không thưa Sư Phụ?
Sư
Phụ: Việc hồng Pháp và Viên Măn là hai khái
niệm khác nhau không có liên quan trực tiếp. Viên Măn là nói về đạt
cảnh giới Viên Măn qua tiến tŕnh tu luyện trong
thống khổ và hoàn tất con đường tu
luyện. Tuy nhiên, hồng
Pháp là điều mà chư vị, người với ḷng
bao dung vô lượng, làm trong khi tu luyện bản thân, và
đó là những ǵ mà chư vị nên làm trong suốt
tiến tŕnh đề cao bản thân. Tuy nhiên những ǵ chư vị đă làm trong
việc hồng Pháp không được tính riêng như là
phúc báo nơi người thường, bởi v́ chư
vị không muốn trở thành người thường
trong đời sau. Chư
vị muốn đạt Viên Măn.
V́ thế mà liên quan đến từ bi và cứu
độ chúng sinh trong việc tu luyện bản thân, và chúng
ta biến nó thành một phần uy đức mà đă
thiết lập trong khi chư vị tu luyện.
Câu
hỏi: Thưa tính thích làm
đẹp của một phụ nữ là bản chất tự
nhiên hay là một chấp chước?
Sư
Phụ: Hiện tại, tôi không
nghĩ là chúng ta có thể nói rằng cô ta có chấp chước
nếu cô ta cố gắng làm đẹp. Có người nói rằng đó
là bản chất tự nhiên của phụ nữ. Thật ra tôi cho rằng phụ
nữ nên chú ư đến điều này. Luộm thuộm th́ ai nh́n cũng
thấy không đẹp, tuy nhiên nếu quá diêm dúa th́ lại
phản tác dụng. Không
phải chỉ có tôi nói rằng không tốt – mà
người thường nh́n cũng thấy không
đẹp. Con người
cần chú ư đến chuyện ăn mặc. Trên thiên
giới, các vị Thần, Phật, Bồ Tát đều
vĩ đại, thiêng liêng và mỹ lệ tuyệt
vời. Các vị ấy
đều có lớp da tổ hợp từ các hạt
tử cực kỳ vi quan. Chư
vị có thể tưởng tượng làn da của
họ đẹp và mịn màng thế nào rồi. Khi đạt đến mức
đó th́ không cần chú ư đến việc trang
điểm nữa.
Câu hỏi: Trong
Chuyển Pháp Luân Sư
Phụ có giảng: “khi vượt qua tiến tŕnh sinh
mệnh thiên định ban đầu, th́ sinh mệnh được
kéo dài thêm kia, hoàn toàn chỉ để cho chư vị dùng
để tu luyện; chư vị suy nghĩ chỉ
chệch đi chút xíu, là sinh mệnh gặp nguy hiểm
ngay.” Mong Sư Phụ hăy giảng cụ thể hơn
về điều này.
Đệ tử đă tu luyện hơn ba năm.
Đủ các loại bệnh tật trong người con
đă khỏi hoàn toàn. Con cũng không cần dùng các loại
thuốc mà đă đeo bám con hàng chục năm nay. Mặc dù đă trên sáu mươi
tuổi, nhưng thân thể con hiện giờ khoẻ
hơn nhiều so với lúc khoảng bốn mươi
tuổi. Con muốn làm
một số công tác phù hợp với khả năng
của ḿnh ngoài việc tu luyện thưa có
được không?
Sư Phụ:
Đương nhiên là chư vị có thể làm,
miễn là việc đó không
ảnh hưởng đến việc học Pháp và
luyện công. Đoạn
“vượt qua tiến tŕnh sinh
mệnh thiên định,” là đề cập
đến t́nh huống trong đó một cá nhân chỉ c̣n
được sống mấy chục năm trong
đời này. Khi
người này đến tuổi th́ sẽ phải ra
đi. Nhưng khi họ
sắp sửa đến giai đoạn cuối của “tiến tŕnh sinh mệnh thiên
định,” họ mới bắt đầu tu
luyện, và tu luyện rất chăm chỉ và tinh tấn,
và thấy ngay rằng cá nhân này đúng là
một khối nguyên liệu tốt. Không kể
họ bao nhiêu tuổi – tôi
không quan tâm đến tuổi tác.
Như chư vị đều biết, Trương
Tam Phong đến bảy mươi tuổi mới
đắc Đạo, và ông đă sống đến 130
tuổi. Ông chính thức tu
luyện khi đă trên 70 tuổi.
Đó là nói rằng, tu luyện không có liên quan
đến tuổi tác. Nó
phụ thuộc vào chư vị có thể tinh tấn
hay
không. Nếu chư vị
thực sự có thể vứt bỏ sinh tử và nghĩ,
“Tuổi tác ư? Th́ sao.
Tại sao tôi phải nghĩ về những thứ
như vậy? Tôi đă đắc
được Pháp rồi, thế th́ tôi sẽ tiếp
tục tu luyện,” (vỗ tay)
Khi chư vị thật sự xem ḿnh như một
người tu, thay v́ là một người thường,
th́ sinh mệnh của chư vị sẽ được
liên tục tu luyện và liên tục được kéo
dài. Sinh mệnh chư vị
sẽ liên tục được tăng lên, cho phép chư
vị đủ thời gian để tu luyện. C̣n có những vị không tinh
tấn đến mức độ mà họ không
đạt Viên Măn được trong đời này. Thế nên điều này không
thể kéo dài thêm nữa. Khi
thọ mạng đến, th́ họ phải tuân theo số
mạng thôi. Mặt khác, không
những chỉ là họ không tu thành trong đời này, mà
những ǵ trong đời sau của họ cũng bị
gián đoạn. Thế th́,
làm ǵ được đây?
Chúng tôi phải cho họ ra đi. Nó sẽ là như thế. Thế nên, những người già loanh quanh ch́m
nổi trong nhân thế hàng chục năm cần hiểu rơ
hơn – tất cả những ǵ xảy đến
đều là chấp trước và truy cầu mà họ có
trong đời. Chư vị
cần phải minh bạch về điều đó rồi
chứ. Nên, c̣n ǵ mà chư
vị chưa buông bỏ được đây? Nói th́ dễ, nhưng khó làm.
Câu hỏi: Qua các sự việc xảy ra tại
Bắc Kinh và Thiên Tân, con thấy hứng khởi và thăng
tiến rất nhiều.
Thậm chí đối với người tu luyện,
cũng khó mà chiếu theo Chân Thiện Nhẫn trong giờ
phút then chốt này, thế mà họ cũng đạt
được Chân. Họ
đến đó để nói lời chân thật hoàn toàn
với thiện ư, và họ không làm bất cứ việc ǵ
mà không phù hợp với tiêu chuẩn của người tu
luyện. Họ luôn giữ
được tâm b́nh khí hoà. Mong Sư Phụ yên ḷng, các đệ tử chân
tu chân chính tu luyện Pháp Luân Đại Pháp sẽ không
phụ ḷng Sư Phụ.
Điều con nói thưa đúng có không?
Sư Phụ: Chư
vị nói đúng. Tôi cũng
đă nh́n thấy thực tế như vậy. Nên tôi viết trong bài “Một vài cảm tưởng
của tôi” rằng “mỗi
người đều có ư chí của ḿnh.” Cả một đời này
của tôi, tôi chỉ làm duy nhất một việc này –
vốn là có trách nhiệm cho sự Viên Măn của
người của tôi, người mà có thể tu
luyện. Khi tôi nh́n thấy
các học viên của tôi lần lượt vượt qua
các khảo nghiệm to lớn mà đạt viên măn, chư
vị có biết tôi cảm thấy thế nào không? (Vỗ
tay nhiệt liệt) Suất
sắc, quả thật là suất sắc. Họ xứng đáng trở
thành các vị thần vĩ đại! Tôi nhớ ông Nostradamus có lẽ đă nói rằng,
đến một thời gian đặc định,
Thần và người đều tồn tại cùng
lúc. Không kể là ông ta nói ǵ,
thực sự, tôi nghĩ rằng không thể xem chư
vị như người thường hiện nay
nữa. Chư vị buông
bỏ được những thứ mà người
thường không thể.
Chư vị chịu đựng những điều
người thường không thể. Ôi!, đó là tại sao mà người
thường không hiểu chúng ta.
Tuy nhiên chúng ta phải cố gắng hết sức
để giúp mọi người hiểu được.
(Sư Phụ cười)
Câu hỏi: Mối quan
hệ giữa Đại Pháp nghiêm túc và Đại Pháp viên
dung, chúng con phải làm sao cho đúng ?
Sư Phụ: Đại
Pháp là nghiêm túc. Nếu một
cá nhân muốn tu luyện đạt Viên Măn mà không nghiêm túc
có được không?
Đại Pháp nếu chỉ lệch một chút, th́
người tu không đạt viên măn được. Liệu các tà pháp kia có thể cho
phép người tu thành các vị Thần vĩ đại
được không? Tuyệt
đối không thể được. Đó là tại sao Pháp là nghiêm túc. Mỗi đệ tử
Đại Pháp phải đủ tiêu chuẩn của
mỗi cảnh giới mà họ tu đạt
đến. Điều này là
nghiêm túc. Cái ǵ cần tống
khứ trong tiến tŕnh tu luyện th́ phải bị
tống khứ. Không c̣n cách
nào khác. Đại Pháp có
thể độ nhân và có thể tạo ra mọi thứ
trong vũ trụ. Nó có Pháp lư
cho các tầng thứ khác nhau.
Pháp lư tại mỗi một tầng thứ là kết
nối với chỉnh thể Pháp, từ trên xuống
dưới, từ trong ra ngoài, và từ vi quan đến
hoành quan (vi mô đến vĩ mô); tất cả đều
được nối liền với nhau. Trong
mỗi tầng thứ các nguyên lư này cũng độc
lập kết nối với nhau.
Cho nên dù là giảng từ góc
độ nào, th́ Pháp này đều viên dung, đều
giảng rơ được và không phá hủy
được, dựa trên các nguyên lư đều hoàn toàn
diễn giải được tất cả. Bởi v́ Pháp tạo ra vũ
trụ, đương nhiên Pháp có thể biểu hiện
Chân lư khắp mọi nơi và quyền năng tuyệt
đối. Pháp có thể
biến xấu thành tốt, có thể cứu mọi
thứ và cứu độ tất cả chúng sinh trong
vũ trụ. Chẳng
phải thành-trụ-hoại-diệt tồn tại trong quá
khứ hay sao? Đại Pháp
có thể đổi hướng những thứ mà đang
trong giai đoạn “hoại” biến thành mới và tốt
trở lại. Đại
Pháp có tất cả tác dụng, có quyền năng tuyệt
đối. Cho nên Đại
Pháp này là tuyệt đối viên dung và không phá
được. (Vỗ tay).
Câu hỏi: Chúng con may
mắn được biết Đại Pháp sau [buổi
tập trung] ngày 25 tháng 4 nghe qua những người mà
bức hại Đại Pháp bàn về Đại Pháp. Chỉ sau hai tháng, chúng con cảm
nhận được sự âu sắc và vĩ đại
của Đại Pháp.
Sư Phụ:
Người xấu nghe điều xấu, và
người tốt nghe điều tốt! Khi những kẻ tà ác lăng
mạ Đại Pháp, rốt cuộc th́ họ cùng phải
nói đến ba chữ “Pháp
Luân Công”. Học viên này
của chúng ta liền khi đó nh́n thấy “Pháp Luân Công” và nh́n thấy Pháp Luân Công tốt.
(Vỗ tay) Con người
không phá hoại Phật Pháp được. Mỗi lần tà ác lợi dụng
kẻ xấu để phá hoại chúng ta, thật ra
họ đang hồng dương chúng ta! (Vỗ tay
nhiệt liệt) Tuy nhiên những người đó làm
những điều xấu ác đó với dụng tâm
xấu xa. Khẳng
định là thế. Và
đó là chỗ xác định vị trí sinh mệnh của
họ.
Câu hỏi: Thưa làm
thế nào con có thể kiên định nâng cao nhận
thức về Đại Pháp?
Sư Phụ: Những
điều tôi giảng cho chư vị là Pháp lư, và nguyên
nhân mà các học viên bắt đầu đến học là
v́ họ nhận thấy Pháp lư này tốt. Dần dần, họ nhận ra
rằng Pháp lư này không những chỉ là dạy con
người làm người tốt, mà c̣n là một
quyển sách tu luyện, một quyển sách Phật Pháp –
là thiên Pháp, là Đại Pháp của vũ trụ. Họ dần dần nhận
thức ra được điều này. (Vỗ tay) Do đó, tôi nghĩ rằng
tốt hơn hết chư vị nên tiếp tục tu
luyện mà không truy cầu bất kỳ mục đích nào. Nếu cả ngày chư vị
đều nghĩ về việc đi đến thế
giới của chư Phật, sự thật điều
đó sẽ phát triển một loại chấp
trước. Có câu nói rằng
“vô cầu
tự đắc.” Cứ tu luyện, tất cả
sẽ triển hiện xuất lai. Khi nó triển hiện xuất lai, chư vị
sẽ cảm thấy, “Ồ,
nó đều là tự nhiên.”
Chư vị cảm thấy tự nhiên là v́ cảnh
giới của chư vị đă đạt đến
đó rồi. Nhân loại là
ở cảnh giới của nhân loại, và họ muốn
nh́n thấy những ǵ ở bên trên cảnh giới của
họ. Họ đều có
ước muốn này. Khi
người tu luyện đạt đến cảnh
giới đó và nh́n thấy những điều này, họ
không cảm thấy kỳ lạ, mà trái lại là tự
nhiên.
Câu hỏi: Các
đệ tử tại Quảng Châu rất nhớ Sư
Phụ, và rất mong được gặp Sư Phụ.
Sư Phụ: Cám ơn các
học viên tại Quảng Châu. Hiện nay rất khó nói...
(mỉm cười) bởi
v́ hiện nay th́ không được.
Câu hỏi: Các
đệ tử Đại Pháp tại điểm tập
công đường Đa Luân, Nam Kinh cũng như các
đệ tử khác ở Nam Kinh xin gửi lời chào và
vấn an đến Sư Phụ đại từ
đại bi!
Sư Phụ: Cám ơn
tất cả chư vị!
Câu hỏi: Toàn bộ
các đệ tử tại Bắc Kinh, Lan Châu, Cáp Nhĩ
Tân, Tề Tề Cáp Nhĩ, Nội Mông, Quảng Châu,
Thượng Hải và Vũ Hán xin gửi lời chào và
vấn an đến Sư Phụ, và mong Sư Phụ hăy yên
tâm!
Sư Phụ: Cám ơn
tất cả chư vị!
Câu hỏi: Cuộc
đời của Khang Hy Đại Đế rất
vĩ đại. Thưa
đó có phải là một gương mẫu
được tạo ra cho các hoàng đế đời
sau không?
Sư Phụ: Cuộc
đời của Khang Hy Đại Đế hoàn toàn
vĩ đại. Câu
chuyện về thời thịnh vượng của Khang
Hy và Càn Long đă được lưu truyền qua các
thế hệ. Tôi sẽ không
giảng về các vấn đề của người
thường. Khang Hy đúng
là một vị hoàng đế vĩ đại.
Câu hỏi: Con đă
một lần hỏi Sư Phụ một câu mà làm Sư
Phụ rất buồn.
Sư Phụ: Tôi không
buồn. Có lẽ là lúc đó
tôi đang nghĩ về những điều khác. Vấn đề mà tôi nghĩ
đến là khác với điều mà cá nhân chư vị
nghĩ. Những ǵ chư
vị nh́n thấy chỉ là h́nh thức bề mặt. Những tôi nh́n thấy là thể
hiện chân thật.
Câu hỏi: Ma sắc
xuất hiện trong mộng của con là chồng con. Thưa đó có phải là một
thể hiện của yêu ma can nhiễu?
Sư Phụ: V́ chồng
của chư vị ở đó [bên cạnh chư vị],
nó không thể là chồng chư vị. Cho nên khẳng định là nó đă diễn
hoá. Cần cảnh giác.
Câu hỏi: Em gái
của con là học sinh học viện Trung Y. Học kỳ tới lớp nó
phải học bắt buộc là một môn khí công. Nó muốn hỏi là phải chăng
nó không nên học lớp đó?
Sư Phụ: Một
học sinh học viện Trung Y... Đúng, các học
viện y khoa ở Trung Quốc hiện nay đang bắt
đầu công nhận tác dụng trị liệu trực
tiếp mà khí công có thể mang lại cho Trung Y. Họ đă bắt đầu
học môn này. Tuy nhiên, theo
những ǵ tôi biết, học sinh mà học các môn khí công
chân chính th́ rất ít. Khi khí
công bắt đầu được phổ cập,
chỉ có một số ít môn khí công là tương
đối tốt. Sau đó,
khí công giả dần dần xuất hiện. Công pháp đầu tiên mà
tương đối tốt là Thái Cực quyền. Hiện nay một số
người đă thay đổi Thái Cực quyền
đến độ mà không c̣n nhận ra nó được
nữa. Cái môn đă bị
thay đổi này nhất định là có hại. Sau này Dịch Cân Kinh xuất
hiện. Thái Cực quyền
là thuộc về bên Đạo gia, Dịch Cân Kinh thuộc
bên Phật Gia, và trong quá khứ Dịch Cân Kinh đă được
các hoà thượng Thiếu Lâm Tự sử dụng trong
nội tu. Ngay sau đó là
một phương thức tu luyện dân gian: “Ngũ cầm hí” xuất
hiện. Các môn này là
tương đối tốt đối với mọi
người. Cũng có
một số các môn khác nữa.
Chúng tôi không kể hết các tên ra đây. Hiện nay có các môn phụ
thể loạn bậy đủ loại. Nếu mà mang chúng vào trường
học cho ngườI ta học, th́ thật sự chúng
sẽ làm hại học sinh của các trường
đó.
Câu hỏi: Khi con
lấy tiêu chuẩn của người tu luyện
để đo lượng bản thân, con thường
sợ rằng Sư Phụ không thừa nhận con là
một đệ tử chân tu.
Nhưng những người khác lại nghĩ
rằng con không tệ đến thế. Gần đây, thậm chí họ
c̣n bảo con làm phụ đạo viên. Con biết rất rơ là con không xứng
đáng. Con sợ con sẽ
làm hại h́nh ảnh của Đại Pháp.
Sư Phụ:
Dường như chư vị lo sợ quá
nhiều. Thật ra, một
phụ đạo viên không cần giải quyết nhiều
việc, và đó cũng không phải là một chức
vụ chính thức ǵ; nó chỉ có việc đến
điểm luyện công và tổ chức cho mọi
người tập công và học Pháp. Không có nhiều việc phải lo. Đừng lo lắng đến
thế. Mặc dù chư
vị cảm thấy ḿnh tu luyện không tốt, nhưng lại
là tốt. Đây là nói lên
rằng chư vị có thể nh́n thấy thiếu sót
của ḿnh ở đâu.
Chớ lo lắng khi chư vị nhận ra khuyết
điểm và sai lầm.
Nếu có, th́ chỉ là việc tống khứ chúng
đi thôi. Nếu chư
vị không có chấp trước và sai lầm th́ chư
vị không cần tu luyện nữa. Trong tiến tŕnh tu luyện chư vị sẽ
có chấp trước của con người, không thể
tránh được.
Câu hỏi: Khi con gặp khổ
nạn, con biết đó là khảo nghiệm, và con cố
gắng hết sức để tâm không động. Nhưng khi con gặp những
chuyện vui, con không thể dừng được sự
vui mừng.
Sư Phụ: Th́ cứ
vui thôi. Không sao cả. Dù sao, cảm thấy vui th́
tốt hơn là không vượt qua được các
khảo nghiệm mà chư vị cho là khó vượt qua. Thật ra, tư tưởng vui
mừng của chư vị sẽ tự nhiên biến
đi khi cảnh giới của chư vị đề
cao. Chư vị không cần
cố ư ức chế nó.
Tất nhiên, cứ khi chư vị gặp chuyện
vui mà lại nhẩy cẫng lên sung sướng th́ không
được. Tất
cả chư vị phải có lư trí và tri thức, do đó
tôi không nghĩ là có vấn đề. Tuy nhiên khảo nghiệm qua h́nh thức thống
khổ th́ rất khó vượt qua.
Câu hỏi: (1) Thưa giữa các Giác Giả có sự
khác biệt về tầng thứ không?
Sư Phụ: Tất nhiên
là có. Kể cả các vị
Như Lai cũng không cùng một tầng thứ. Như tôi đă giảng, họ
là các Pháp Vương;
người tu luyện gọi họ chung là “Như
Lai”. Có các Đại Pháp
Vương và các Đại Pháp Vương khác tại
tầng thứ c̣n cao hơn nữa.
Câu hỏi: (2) Thưa,
nếu như thế, có phải các sinh mệnh của các
Giác Giả thấp hơn là do các Giác Giả cao hơn an bài
không?
Sư Phụ: Điều đó thực sự không
phải như chư vị nghĩ. Đừng dùng tư tưởng con
người mà nghĩ về các vị Thần, chư
vị sẽ không bao giờ hiểu được. Đó cũng là bất kính. Sau khi một người tu thành
Như Lai, trong phạm vi năng lực của vị
đó, mọi thứ đều theo ư của vị đó,
và vị đó trở thành toàn năng [vô sở bất
năng-không có ǵ là không thể được]
Câu hỏi: Con là
một học viên kỳ đầu tiên. Nếu chúng con đă cố
gắng hết ḿnh nhưng vẫn không đạt
được Viên Măn đến ngày kết thúc tu luyện
v́ căn cơ bản thân kém cỏi, chúng con vẫn có
thể đi theo Sư Phụ phải không, chúng con vẫn
có thể tiếp tục đi đến...
Sư Phụ: Chư
vị “đă tu luyện hết sức ḿnh, [nhưng chư
vị vẫn không thể]”...
chư vị thiếu tự tin quá. Nếu chư vị đă cố
gắng hết ḿnh và vẫn không đạt
được Viên Măn, th́ không đúng. Những từ này là mâu thuẫn với nhau.
(Cười) Vấn
đề này không tồn tại.
Chỉ cần tinh tấn.
Chư vị cũng không biết căn cơ của
chư vị thế nào. Làm
sao chư vị có thể nói là kém cỏi? Nếu chư vị đă cố
gắng hết ḿnh, điều chờ đợi chư
vị chính là Viên Măn! (Vỗ tay)
Câu hỏi: Nếu chúng
ta xem quả Địa Cầu như một hạt
tử, ví dụ một phân tử, th́ vật chất cấu
thành phân tử này của Địa Cầu là thấp
hơn tầng thứ của con người, là v́ tầng
thứ càng cao th́ vật chất cấu thành nên nó càng
mịn hơn.
Sư Phụ: Nếu tôi
giảng ra mọi thứ về vũ trụ này cho chư
vị th́ không được.
Tuy nhiên tôi đă giảng cho chư vị rằng, càng mịn và càng vi quan th́
tầng thứ càng cao. Ngoài ra
tôi cũng có giảng cho chư vị rằng Địa
Cầu này là ở tầng thứ thấp nhất. Tầng thứ thấp nhất
th́ nằm giữa các hạt tử lớn và nhỏ. Trên thực tế, tôi đă
giảng cho chư vị rằng nó là thấp hơn các
hạt tử lớn, và cũng thấp hơn các hạt
tử nhỏ. Bởi v́ nó
ở giữa [tầng] thấp nhất. Chúng tôi cũng có giảng về
những thứ lớn hơn.
Chúng cũng [ở tầng] cao hơn con người.
Câu hỏi: Con không có
máy thu âm để phát nhạc Pháp Luân Đại Pháp khi
tập công. Thưa con có
thể thay đổi các tư thế trong lúc tập công
pháp đứng bằng cách đếm được không?
Sư Phụ:
Được, v́ lúc đầu khi tôi dạy các
học viên luyện công th́ không có nhạc, và chúng tôi đă
tập bằng cách đếm.
Dù sao th́ tu luyện là điều siêu
thường. V́ chúng ta có
một cơ chế tự động, nên khi cơ chế
này rất mạnh, th́ hai tay sẽ tự nó trở về
tư thế điệp khấu tiểu phúc (tư thế
hai tay bắt chéo nhau tại vị trí bụng dưới)
sau khi kết thúc chín lần động tác. Đó là tại sao chúng ta nói khi
luyện công cần phải “tuỳ
cơ nhi hành” (cử động theo cơ chế). Một khi cơ chế đă h́nh
thành th́ nó vận chuyển hoàn toàn tự động, và
cơ chế này sẽ dẫn dắt và vận động
cho thân thể luyện công.
Các động tác chắc chắn sẽ làm tự
động. Cho nên mục
đích mà tôi bảo học viên nghe nhạc khi tập công
chính là để cho người mới tập nhanh chóng
đạt đến trạng thái mà không bị tư
tưởng tạp loạn can nhiễu. Nghe nhạc sẽ giúp họ không
nghĩ đến điều ǵ khác, sử dụng h́nh
thức nhất niệm thế vạn niệm. Đó là cách thức mà chúng ta
sử dụng. Nhạc, chính
nó cũng là một niệm.
Tuy nhiên tôi đă đặt nội hàm của Pháp và
công vào trong nhạc này, tạo cho nó có tác dụng phụ
trợ việc tu luyện.
Đó là mục đích của việc nghe nhạc khi
luyện công.
Nếu chư vị có thể luyện công
một cách chính xác mà không có nhạc, th́ cũng tốt
như nhau. Không ảnh
hưởng ǵ cả.
Câu hỏi: Con có
thể ngủ thay thế luyện công được không?
Sư Phụ: Không, là v́ nó
sẽ dẫn chư vị sang phía cực đoan. Trong tiến tŕnh tu luyện
chư vị vẫn c̣n cần thân thể này để tu
luyện. Không có thân thể
này, chư vị không tu luyện được những
thứ mà chúng tôi đă làm cho chư vị. Đó là tại sao chư vị
vẫn phải ăn, ngủ và đảm bảo thân
thể chư vị trong trạng thái khoẻ mạnh. Cho nên chư vị cần
ngủ. C̣n khi chư vị
bận công việc – dù đó là việc Đại Pháp, hay
công tác thường ngày – chư vị không ngủ vài
đêm, thỉnh thoảng thôi, th́ đó là một vấn
đề khác. Khi chư
vị luyện công th́ chư vị sẽ hồi phục
ngay lập tức. Tuy nhiên
nếu chư vị chỉ luyện công và không ngủ trong
một thời gian lâu, th́ thay thế luyện công với
ngủ; diều đó lại không được. Đó không phải là cách mà
một người tu luyện trong Đại Pháp, tại
sao chư vị lại muốn làm như thế. Việc đề cao tâm tính
của chư vị là ưu tiên hàng đầu trong sự
tu luyện của chư vị, và việc đó mới làm
cho chư vị đề cao thật sự. Nếu tâm tính chư vị không
đề cao, th́ dù chư vị luyện công bao nhiêu đi
nữa chư vị cũng không đề cao
được. Chư vị
không thể cưỡng bách sự đề cao qua
luyện công. Không đề
cao tâm tính, chư vị sẽ không bao giờ đề cao
được, không kể chư vị luyện công
như thế nào.
Câu hỏi: Con vẫn
biết đầu cơ cổ phiếu là việc không
tốt, nhưng con vẫn không lư giải được
nguyên nhân thực sự đằng sau. Tại nước Mỹ, các công ty phân phối
cổ phiếu cho mọi người như một
loại phúc lợi của họ.
Điều này có thể xem như của phi nghĩa
không? Chẳng phải cổ
phiếu là cách mà các công ty tăng vốn để phát
triển hay sao?
Sư Phụ: Tôi có
thể nói với mọi người rằng, những
thứ mà con người xem là đúng th́ không hẳn là
đúng. Nhất là khi
đạo đức nhân loại không c̣n tốt nữa,
những ǵ nhân loại xem là tốt rất có thể là
xấu. Chư vị cũng
biết, được trả lương qua lao
động hay qua làm công việc trí óc, hay nếu chư
vị làm kinh doanh lớn, hay chư vị có tài năng nào
đó – tất cả những điều này đều là
cách làm ra tiền b́nh thường và dù chư vị có làm ra
được bao nhiêu tiền cũng không thành vấn
đề. Đó là làm ra
tiền một cách đúng đắn, và không thành vấn
đề dù chư vị làm ra được bao nhiêu. Tôi không bao giờ cảm thấy ổn khi
biện pháp đầu cơ được sử
dụng, v́ nó có một nguyên lư trong vũ trụ này gọi
là “bất thất, bất
đắc” (không mất, không được). Có lẽ khi chư vị
được số tiền đó, chư vị không
biết bao nhiêu thứ tốt chư vị sẽ phải
mất v́ chư vị không bỏ ra bất cứ ǵ
để đổi lại.
Cổ phiếu lên rồi xuống, tâm người cũng
theo nó mà thay đổi. Làm sao
chư vị tu luyện được trong khi làm
chuyện đó? Trong khi
một số người phát tài, cũng có thể một
số người khác v́ cùng đường mà phải
nhẩy lầu. Thật ra,
đầu cơ cổ phiếu là đánh bạc. Thế th́, là một người
tu luyện, chư vị có nên đánh bạc không? Tôi nói là không nên. Tất nhiên, tôi không có nói
người thường trong xă hội người
thường phải làm ǵ với cổ phiếu. Con
người có nên đầu cơ cổ phiếu hay không,
đó là việc của người thường. Tôi chỉ giảng các nguyên lư tu luyện
cho người tu. Dù sao th́
chư vị cũng phải vượt qua khỏi
trạng thái của người thường và đo
lường bản thân ḿnh với tiêu chuẩn cao hơn,
đúng không? C̣n phần mà
được công ty phân phát như là phúc lợi hay là
lương bổng th́ có thể được đổi
ngay thành tiền mặt.
Câu hỏi:
Người tu không gánh thêm nghiệp của
người thân được.
Tại sao trẻ em không có nghiệp lại có thể
gánh nghiệp cho chúng con.
Sư Phụ: Có lẽ
đứa trẻ đó nh́n thấy cha mẹ nó đang
vượt qua khảo nghiệm một cách quá khó khăn và
làm điều đó quá tệ.
Cho nên nó gánh một phần cho chư vị, nhưng
chư vị không biết ơn mà lại nghĩ “Tại sao đứa con này
lại chịu khổ thay cho ḿnh?” (Cười) Tôi
chỉ minh hoạ một nguyên lư.
Không hẳn là như thế.
Tuy nhiên điều này chỉ xảy ra đối
với con cái của đệ tử Đại Pháp.
Câu hỏi: Đứa
con năm tuổi của con đă tu luyện
được hai năm. Nó
nói có một cái máy truyền h́nh ở trong trán của nó và
Sư Phụ giảng Pháp cho nó cả ngày lẫn đêm.
Thưa đây là can nhiễu hay trạng thái đúng
đắn?
Sư Phụ: Cháu là
một đứa trẻ, nên không phải là can
nhiễu. Có lẽ đây là
cách để cho cháu nhỏ đắc Pháp. Tuy nhiên điều này tuyệt
đối không ảnh hưởng đến sự
nghỉ ngơi của cháu bé.
Dịch bài giảng Pháp tại Pháp Hội
Chicago từ bản tiếng Anh tại địa chỉ:
http://www.falundafa.org/book/eng/lectures/19990626L.html
Dịch
ngày 10 tháng 05 năm 2008
Hiệu
chỉnh ngày 16 tháng 05 năm 2008
Để
chỉnh nghĩa đúng hơn, bản dịch có thể
được hiệu chỉnh lại trong tương
lai.