(Câu hỏi và trả
lời phần V)
Lư Hồng Chí
Câu hỏi: Trong xă hội người
thường, khi có một thế lực ma tính rất
lớn cố phá hoại Đại Pháp trên diện
rộng, thậm chí đến mức muốn tiêu diệt
Đại Pháp, thưa biện pháp nào là tốt
nhất để viên dung Đại Pháp?
Sư Phụ: Có một học viên nói với
tôi, “Con sẽ tu luyện
Đại Pháp cho đến cùng.
Nếu đầu con có ĺa khỏi cổ th́ con
vẫn ngồi đả toạ ở đây.” (Vỗ
tay) Nếu tư tưởng một người bất
động, th́ các biện pháp cưỡng chế chỉ
ảnh hưởng đến họ ở bề mặt
chứ không phải từ trong cội rễ. Trong tu luyện, tôi giúp mọi
người hiểu các nguyên lư.
Nếu chư vị chỉ quy định mọi
người một cách hời hợt và không cho phép họ
làm ǵ đó, có tác dụng không?
Điều này không đúng sao? Tất nhiên, một số học viên đă nói
với tôi rằng không kể chuyện ǵ xảy ra hay có
loại can nhiễu nào, cũng sẽ không ảnh
hưởng đến họ.
Đó là tốt nhất.
Tất nhiên, tôi đang nói về tư tưởng
chư vị bất động, chứ không phải thân
thể của chư vị.
Câu hỏi: Thưa suy nghĩ cả ngày
về việc hồng Pháp có bị ma lợi dụng
không?
Sư Phụ: Nghĩ đến việc
hồng Pháp là một điều tốt. Điều đó không sai. Tuy nhiên đừng để nó
ảnh hưởng đến việc tu luyện của
chư vị. Là một
đệ tử Đại Pháp, chư vị thực
sự phải làm việc hồng Pháp.
Câu hỏi: Trong xă hội Tây Phương,
mọi người rất chú trọng hàm răng của
họ trông ra như thế nào.
Là đệ tử, chúng con có nên đánh răng không?
Sư Phụ: Nếu chư vị muốn
đánh răng th́ cứ đánh thôi. Điều đó không xem là quan trọng. Chỉ xem đó như là chư
vị muốn cá nhân ḿnh tươm tất. Đây chỉ là các sự
việc b́nh thường thôi.
Câu hỏi: Khi Phật Thích Ca Mâu Ni và Chúa Jêsus
truyền Pháp của các ngài và độ nhân, các chúng sinh
của vũ trụ đă trệch khỏi Pháp rồi. Tại sao Pháp không
được chính lại vào thời điểm đó?
Sư Phụ: Các vị đó chỉ là Như
Lai, cho nên họ không thể chính lại Pháp của vũ
trụ. Họ chỉ có thể
chính lại Pháp của bản thân họ thôi.
Câu hỏi: Sư Phụ, xin cho chúng con
biết, có đúng là mỗi một đệ tử
đều gặp khảo nghiệm để xem họ có
đạt được Viên Măn hay không? Những người mà không
vượt qua khảo nghiệm có c̣n được cơ
hội trong tương lai không?
Sư Phụ: Tôi không thể nói với chư
vị điều này. Nếu
tôi nói với chư vị rằng sẽ có nữa th́
chư vị sẽ chờ và chuẩn bị, th́ khi đó
nó sẽ không được tính.
Tôi cũng không thể nói với chư vị là tất
cả chư vị có đạt được Viên Măn hay
không hay có bao nhiêu người đă đạt Viên Măn.
Câu hỏi: Con sống ở nước
Mỹ rất lâu. Đối
với những người tại Trung quốc, con luôn
cảm thấy muốn giúp đỡ, nhất là
đối với các học sinh nghèo. Con nghĩ rằng đây là ḷng thiện. Sau khi bắt đầu tu
luyện Pháp Luân Đại Pháp, con bắt đầu tranh
đấu với cái tâm lư này.
Con không rơ là con có nên giúp hay không. Trong tâm của con đang tranh đấu kịch
liệt. Con không biết
đây là một thứ t́nh cảm của người
thường hay là ḷng từ bi cao hơn?
Sư Phụ: Không có ǵ sai khi có t́nh cảm
đồng bào đối với người
đồng hương. Và cũng không có ǵ sai khi giúp
đỡ những người nghèo. Nhưng tôi muốn nói rằng, người tu
luyện là nên nỗ lực hơn nữa trong việc tu
luyện, v́ chư vị không nh́n thấy được
các quan hệ nhân duyên ở phía sau nhiều sự
việc. Nếu người
mà chư vị giúp đỡ chính là người sẽ phá
hoại Đại Pháp trong tương lai th́ sao? Tất nhiên, nếu người
mà chư vị giúp đỡ trong tương lai sẽ
học Đại Pháp th́ chư vị sẽ thu
được công đức vô lượng, v́ trong
tương lai họ sẽ thiện báo cho chư
vị. Chư vị nên
giữ tiêu chuẩn cao của người tu luyện khi
gặp mọi chuyện.
Một số người nói, “Tôi đang làm một việc tốt qua việc xây
chùa.” Thật ra, tôi
giảng rằng – và thậm chí cả Phật Thích Ca Mâu Ni
cũng giảng rằng – một Pháp hữu vi th́ cũng
huyễn hoặc như bong bóng thôi – không tự ḿnh tu
luyện th́ chư vị vĩnh viễn không thể
thăng hoa lên được.
Thậm chí nếu chư vị xây chùa khắp nơi
đầy khắp thành phố, chư vị vẫn không
thể thành Phật được, bởi v́ chư vị
không có tu luyện. Làm sao
chư Phật cho phép mọi người đi cửa sau
được – như thể là chư vị có thể
thăng lên được là v́ chư vị đă xây
nhiều chùa. Đó là dùng nhân
tâm mà đo lường sự việc. Đúng thế chăng?
Không được. Ai
không tu th́ không đề cao được. Từ góc độ khác, có lẽ
không có chư Phật nào trong các chùa mà chư vị đă
xây cả, và chư Phật cũng sẽ không đến
đó, và thay vào đó là chồn, cáo, quỷ, rắn (hồ
hoàng bạch liễu). Như
thế là chư vị đă giúp ma quỷ làm những
việc ma quỷ, và chư vị thật sự đă làm
những việc xấu. Dù
sao, cũng có cái quan hệ này ở đây mà mọi
người không thể nh́n thấy được. Là người tu luyện, chúng ta
phải luôn minh bạch về điểm này.
Câu hỏi: Trong trang 59 của sách Pháp Luân
Đại Pháp Nghĩa Giải, giảng rằng, “Nếu
một người có thể chân chính tiếp tục tu luyện,
'Tôi có thể tiếp tục tu luyện và tôi vẫn
muốn tu luyện,' th́ người này có thể lấy
nghiệp lực của thân nhân hay của bạn bè, và
họ có thể tiêu trừ nghiệp đó mà chuyển thành
đức. Tuy nhiên,
điều này rất khó, v́ nó tương phụ
tương thành với mức
độ và dung lượng tâm tính của người
đó. Đó là tại sao khi nó đă đạt đến
đỉnh điểm th́ không thể tiến thêm
được nữa – nó thể hiện dưới
dạng này. Một người mà chịu khổ thêm
nữa có thể trở thành xấu, rớt xuống, tu
cũng như không là do khả năng của anh ta không
đủ.” Sư Phụ, xin hăy lư giải cho chúng con câu
cuối cùng.
Sư Phụ: Những từ này
được giảng dưới góc độ của
Pháp lư. Nếu t́nh huống này
thực sự xảy ra, th́ chúng ta vẫn có cách cho mọi
người tu luyện và tiến lên. Nếu như một khảo nghiệm là quá
lớn đối với sức chịu đựng
của một học viên th́ người này sẽ đi
sang hướng cực đoan.
Khi một người thường chỉ trích
một người khác, th́ người này cũng không nên
đi quá xa, làm người kia không thể chấp nhận,
và hơn nữa, người kia có thể đi sang phía
cực đoan ngay lập tức.
Điều này xảy ra khi một cá nhân không xử lư
vấn đề một cách hợp lư. Tu luyện cũng tương tự như
vậy. Khi chư vị
đang tu luyện đến một giai đoạn nào
đó, nếu mà đưa một khó nạn quá lớn
đến cho chư vị, th́ chư vị thực sự
sẽ bị trong t́nh trạng rất nguy hiểm. Chư vị sẽ không
được báo trước khi chuẩn bị trải
qua một khảo nghiệm.
Làm sao mà có thể báo trước cho chư vị
rằng đó là một khảo nghiệm cho chư
vị? Chư vị đang
tu luyện và chư vị sẽ không được báo
trước. Cũng vậy,
khi một cá nhân đạt Viên Măn, th́ chắc chắn là
họ sẽ th́nh ĺnh khai ngộ.
Khẳng định là như vậy. Nếu chư vị không
được phép khai ngộ khi chư vị đă
đạt đến điểm Viên Măn, với mọi
thứ đă đến điểm cực đại –
nếu chư vị đă đến giới hạn mà
vẫn không thể khai ngộ – chư vị sẽ
đột nhiên trở nên tuyệt vọng. Sự tuyệt vọng có thể
đẩy người ta sang phía cực đoan,
điều này rất nguy hiểm. Ư nghĩa của nó là
như vậy.
Câu hỏi: Các đệ tử từ
Phủ Thuận và Tây An xin gửi lời vấn an
đến Sư Phụ!
Sư Phụ: Cám ơn tất cả chư
vị!
Câu hỏi: Con có thân nhân đang tu luyện
Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc. Do những can nhiễu từ bên
ngoài, họ không thể tập công tại các điểm
luyện công. Họ tập
công tại nhà và quyết tâm tu luyện của họ không
thay đổi. Thưa Sư
Phụ, điều này có ảnh hưởng đến
sự tu thành Viên Măn của họ hay không?
Sư Phụ: Tôi đă giảng trong cuốn
“Chuyển Pháp Luân” rằng tập ở nhà hay ở ngoài th́
cũng như nhau. Nhưng chư
vị không nên bỏ lỡ các điều kiện cho phép
chư vị giúp nhau đề cao.
Đại Pháp có thể giúp học viên đạt
đến Viên Măn, và học viên cần phải viên dung
với Đại Pháp.
Câu hỏi: Liệu các đệ tử có
cơ hội nghe Sư Phụ đích thân ngâm Hồng Ngâm
không? Nó có thể là qua băng
h́nh video...
Sư Phụ: Nếu có cơ hội trong
tương lai th́ điều này có thể được
thực hiện.
Câu hỏi: Sư Phụ đă giảng
rằng chúng ta nên đối xử tốt với mọi
người, và các nữ đệ tử cần phải
nhu ḿ. Nhưng điều này
thường gây ra hiểu lầm
với những người khác
giới. Chúng ta có nên đối xử
với những người khác giới giống như
mọi người thường không?
Sư Phụ: Đúng như vậy. Tại sao
chư vị lại phải cư xử và nói năng
như nam giới? Một phụ
nữ chỉ nên giống như là một phụ nữ, và
cư xử như một phụ nữ trong mọi
việc. Tôi chỉ giảng
cho chư vị nên như thế nào. C̣n đối với việc gây ra hiểu
lầm, nếu chư vị cư xử b́nh thường
th́ sẽ không gây ra vấn đề ǵ. Không được làm quá khi đối xử
với mọi người và giải quyết công việc,
cứ làm mọi thứ một cách tự nhiên, tôi chắc
chắn là không có bất cứ vấn đề ǵ.
Câu hỏi: Chồng con là một
người Mỹ. Sau khi đắc Pháp, con có giới
thiệu Đại Pháp cho anh ấy. Khi anh ấy đang đọc [Pháp], con nh́n
thấy một Pháp luân trên đầu anh ấy. Nhưng đột nhiên một
hôm anh ấy bắt đầu tập yoga, và nói rằng
yoga làm thân thể anh ấy khoẻ mạnh. Đồng thời hầu
như đêm nào anh ấy cũng muốn...
Sư Phụ: Chư vị nên nh́n sự t́nh
một cách khách quan và tỉnh táo.
Đầu tiên chư vị cần xét bản thân có
vấn đề ǵ không.
Nếu không, th́ chắc chắn là can nhiễu. Nhưng không kể là do can
nhiễu hay do vấn đề bản thân, chư vị
đều có thể giảng giải hợp lư cho chồng
ḿnh. Một người nên
phải có lư trí. Chúng ta luôn luôn phải giữ ǵn tâm tính
của ḿnh. Người khác
có thể làm điều sai trái, nhưng chúng ta th́ không
thể. Nếu chư vị
có thể bảo tŕ tâm tính của ḿnh th́ những việc
này sẽ qua đi sau một thời gian. Chúng sẽ không
tồn tại lâu. Cuối
cùng, chắc chắn anh ta sẽ thay đổi do sự
đột phá tầng thứ tu luyện của chư
vị. Chắc chắn
sẽ là như vậy! (Vỗ tay)
Câu hỏi: Thưa quan hệ giữa
nguyện vọng chủ quan và sự vô ngă [là ǵ].
Sư Phụ: Đừng nhầm lẫn
giữa các khái niệm của người thường
với trạng thái tu luyện.
Cái “nguyện vọng
chủ quan” mà chư vị đang đề cập có
vẻ giống như các chấp trước của
người thường. Tôi
yêu cầu chư vị đạt được vô ngă
thông qua tu luyện, thay v́ làm điều này bằng cách ép
buộc bản thân ḿnh. Tuy
nhiên, trong quá tŕnh tu luyện, nếu chư vị không
nỗ lực để đạt được
điều này th́ nó lại không phải là tu luyện. Nói cách khác, chư vị không nên
cưỡng ép nó - “Tôi phải
đạt được sự vô ngă này ngay từ ban
đầu, nhưng tôi thậm chí c̣n chưa biết
thế nào là vô ngă.” Do
đó chư vị chỉ có thể chân chính đạt
được điều đó khi chư vị hiểu
được những điều này thông qua sự
đề cao trong tu luyện.
Câu hỏi: Chồng con đă xé một vài
cuốn sách Đại Pháp và nói nhiều điều
bất kính về Đại Pháp.
Anh ấy cũng làm một số điều bất
kính đối với Đại Pháp. Con rất
buồn. Anh ấy chưa
hề đọc một cuốn sách Đại Pháp nào.
Sư Phụ: Chúng ta có một số
người như vậy trong số khán giả ở
đây. Họ đă làm
một số việc tương tự trong quá khứ khi
họ không hiểu Đại Pháp, nhưng sau đó họ
đă học Đại Pháp.
Chư vị nên xem xét có phải là nguyên nhân do bản
thân hay đúng là do can nhiễu.
Nhưng có một điều. Không kể là do can nhiễu hay là một trạng
thái trong tiến tŕnh tu luyện, một học viên luôn
phải giữ vững tâm tính.
Người thường có thể làm việc
xấu, có thể phạm sai lầm, nhưng chúng ta th́ không
thể. Thật ra, mọi
người đều sẽ phải trả giá cho bất
cứ việc ǵ mà họ làm.
Phá hoại Đại Pháp th́ thật là một tội
lỗi rất to lớn.
Câu hỏi: Có lúc các đệ tử
Đại Pháp quá mải mê đối với việc
luyện công và học Pháp, đến mức làm cho mọi
người xung quanh không thể lư giải được,
thậm chí làm một số người không muốn
tiếp xúc với họ nữa.
Như thế có đúng là các học viên này đă không
thực hiện tốt việc “tu luyện phù hợp
tối đa với xă hội người thường.”
Sư Phụ: Thế th́ chúng ta nên xem xét lại
sự “quá mải mê” này
của họ là thế nào.
Nếu học viên luyện công học Pháp cả ngày
mà không làm bất cứ việc nhà hay công việc ǵ, như
thế th́ không được.
Cũng như vậy, nếu tất cả chúng ta
đều mặc đồng phục màu vàng trong khi tập
công hàng ngày, người thường sẽ nghĩ
rằng chư vị là một tôn giáo, và họ sẽ không
muốn tham gia. Nếu tất cả chúng ta đều
chỉ mặc quần áo hàng ngày, giống như mọi
người, và cố gắng tối đa giống
những người xung quanh chúng ta khi tập công, mọi
người có thể tham gia luyện công với chúng ta và
được đắc Pháp.
Câu hỏi: Một lớp phim trong suốt
giống h́nh khí cầu đă quay trước mắt con
trong suốt hai năm qua, và có nhiều chấm đen
đang biến đổi bên trong.
Con lo lắng không biết điều này có liên quan ǵ
đến huyền quan không?
Mong Sư Phụ chỉ giáo cho con.
Sư Phụ: Có thể. Tôi không muốn giải thích các trạng thái
cụ thể của từng người. Điều này là tốt đối
với sự tu luyện của chư vị.
Câu hỏi: Con có một đứa cháu gái
một tuổi là một đứa trẻ lai. Con trông nom
nó suốt 24 giờ trong ngày.
Khi con đọc cuốn Chuyển Pháp Luân, cháu cứ
muốn hôn cuốn sách và h́nh ảnh của Sư
Phụ. Con không biết là có
thể mở các bài giảng được ghi âm của
Sư Phụ để giúp cháu được đắc
Pháp không?
Sư Phụ: Đương nhiên là
được, đương nhiên là chư vị có
thể. Con cái của các
đệ tử Đại Pháp thực sự không
giống như con cái của người thường.
Câu hỏi: Con thay mặt các đệ
tử khu Hải Điến tại Bắc Kinh
được vấn an Sư Phụ.
Sư Phụ: Cám ơn chư vị! (vỗ
tay)
Câu hỏi: Trong tiến tŕnh tu luyện, khi
con càng đào sâu và loại trừ các tâm chấp
trước của ḿnh, th́ con lại càng phát hiện các tâm
chấp trước khác đủ loại của
người thường và chúng lại càng xấu xa. Thưa Sư Phụ, con phải
có tâm thái như thế nào khi đối đăi với t́nh
huống như vậy?
Sư Phụ: Điều này là b́nh
thường. Nhiều
người có cảm giác như vậy sau khi tu luyện
một thời gian. Mọi
người trong xă hội người thường
đều có những thứ mà đă h́nh thành trong xă
hội người thường.
Người thường không thể nhận ra
được chúng. Lư do mà
chư vị có thể nhận ra là v́ chư vị đă
siêu xuất khỏi người thường trong tiến
tŕnh tu luyện của chư vị. Nhưng chư vị phải có ư tưởng bài
trừ và chống lại những thứ đó.
Câu hỏi: Khi phiên dịch “Pháp Luân của
Phật gia, âm dương của Đạo gia, và toàn
bộ thế giới mười phương không ǵ là
không phản ánh tại Pháp Luân,” th́ một số
người dịch thành “Bánh xe Pháp của Phật gia.” Thưa Sư Phụ, xin giảng
sự khác biệt giữa Bánh xe Pháp và Pháp Luân mà Đại
Pháp của chúng ta nói đến.
Trong tiếng Anh, từ “Dharma” đề cập
đến giáo lư của Phật giáo. Sư Phụ đă
chỉ bảo chúng con phiên âm trực tiếp “Pháp Luân” trong
cả hai nơi sử dụng âm Hán ngữ.
Sư Phụ: Đúng, tốt hơn là nên chuyển
ngữ trực tiếp, bởi v́ một số danh từ
phải được chuyển ngữ trực
tiếp. Với một
số ngôn ngữ th́ thực sự khó khăn để
phản ánh hàm nghĩa chân thật của Pháp Luân. Đó là tại sao một số
từ không thể biên dịch được. Tôi nghĩ như vậy. Chúng ta không thể sử dụng
“bánh xe Pháp” bởi v́ nội hàm là căn bản khác nhau.
Câu hỏi: (1) Đầu tháng này khi con
đọc báo cáo trong Nhật Báo Thế giới, thấy
nói, “dẫn độ...” con thực sự rất buồn. Con thường đứng
một ḿnh trước ảnh của Sư Phụ và khóc
suốt, và con đă có suy nghĩ trở lại Trung
quốc và chịu nhận sự gian nan cho Sư Phụ.
Sư Phụ: Tôi có thể hiểu
được tâm của chư vị.
Câu hỏi: (2) Thưa Sư Phụ, đó có
phải là do Sư Phụ đă làm cho chúng con nhiều quá mà
con có hành động như vậy, hay do con đă dụng
tâm người thường để đối đăi
với sự việc này.
Sư Phụ: Không, không phải như vậy,
không phải như vậy... Tư tưởng đó là hoàn
toàn tự nhiên. (Vỗ tay)
Câu hỏi: Con có bị thất đức
không nếu con từ chối sự yêu cầu ly hôn của
chồng con?
Sư Phụ: Chư vị không bị thất
đức v́ những việc người khác làm. Nhưng chư vị cần
phải giữ vững trước sự t́nh này. Dù thế nào, chư vị
phải luôn phải xem ḿnh là một người luyện
công, là một người tu luyện. Ly hôn dù sao th́ cũng không phải là việc
tốt. Nhưng thường
th́ rất khó thuyết phục người khác, rất
khó. Nhưng mọi thứ
đều có thể, kể cả điều đó,
để cho chư vị trừ bỏ một số chấp
trước. Dù thế nào,
chúng ta phải luôn xử lư bản thân ḿnh cho tốt.
Câu hỏi: Con không xử lư tốt việc
học tập và sinh hoạt hàng ngày của ḿnh. Nếu ly hôn xảy ra th́ liệu
có phải là sự bất đắc dĩ không? Con đă học Pháp rất
nhiều nhưng vẫn không thể đột phá
được khảo nghiệm này. Con có thể trừ bỏ t́nh cảm của ḿnh
và chấp nhận nó. Thưa
con đă đạt tiêu chuẩn của một
người tu luyện chưa?
Sư Phụ: Tôi chỉ có thể nói với
chư vị rằng, chư vị phải luôn chiểu
theo tiêu chuẩn của một người tu luyện. Đúng là có nhiều người
không thể đạt được trong phương
diện này. Tôi biết có các
học viên khác cũng xảy ra vấn đề này –
đó là việc ly hôn. Cố
gắng khuyên nhủ người khác cũng vô dụng,
cũng như không thể sống với nhau
được nữa.
Học viên này đă quyết định phải ly
hôn. Khi đối
phương nh́n thấy sự việc này thực sự
xảy ra, th́ họ ngừng tranh căi. Khi học viên này thực sự từ bỏ nó –
không c̣n căi nhau nữa – th́ đối phương lại
không muốn ly hôn nữa. Thay
vào đó, người đó nói, “nếu
ḿnh muốn tập luyện th́ cứ thoải mái thôi.” Sự t́nh kiểu này cũng
xảy ra. Nhưng không
phải mọi trường hợp đều giống
như thế. Thực sự chúng ta vẫn có người
đă trải qua ly hôn. Cho nên
tôi thực sự không thể nói với chư vị
rằng [điều này sẽ xảy ra] theo cách đó. Tôi chỉ có thể nói với
chư vị là phải luôn xử lư bản thân cho tốt,
rồi để xem sự việc xảy ra như thế
nào.
Câu hỏi: Khi con luyện công tại Vũ
Hán, phụ đạo viên tại điểm luyện công
của chúng con nói rằng chị của con là một
học viên lâu năm, nhưng chị ấy vẫn chưa
vượt nổi khảo nghiệm sắc [dục]. Con không nghĩ chị ấy là
một người tu luyện chân chính. Đó là hiểu biết của con. Thưa, nhận thức như
vậy có đúng không?
Sư Phụ: Tôi nghĩ rằng là c̣n tùy vào
việc chư vị xét điều đó thế nào. Nếu đó là giữa vợ
chồng th́ chư vị không thể xét nó như vậy, v́
tôi yêu cầu chư vị tu luyện trong khi phù hợp
tối đa với xă hội người
thường. Chúng ta không
để sự tu luyện ảnh hưởng đến
quan hệ b́nh thường giữa vợ và chồng. Chúng ta đang tu luyện giữa
người thường. Tu
luyện phù hợp tối đa với xă hội
người thường. C̣n
nếu đó không phải là quan hệ vợ chồng th́
học viên đó có vấn đề rất nghiêm trọng.
Câu hỏi: Con là một hoạ sĩ và
đang có một công việc ổn định. Sau lúc làm việc, đôi khi trong
tâm con muốn vẽ một số điều mà con thích
làm. Nhưng con lại sợ
điều này sẽ làm mất thời gian học Pháp
của ḿnh. Nên con
thường ức chế mong muốn đó. Tuy nhiên, người thân và
bạn bè con đều nghĩ rằng sau khi học Pháp Luân
Công, con không c̣n muốn truy cầu thăng tiến nữa
và đă từ bỏ nguyện vọng ban đầu
của ḿnh. Con có nên phù
hợp với xă hội người thường,
để tuỳ tự nhiên, và vẽ những thứ mà
ḿnh thích?
Sư Phụ: Tôi muốn giảng cho chư
vị về điều này bằng cách phân nó ra thành hai
vấn đề.
Trước hết, là chư vị chưa cân
bằng tốt giữa công việc làm và học Pháp. Nếu chư vị cân bằng
được tốt th́ nó sẽ không ảnh hưởng
đến việc hội hoạ hay sáng tạo của
chư vị. Mỗi cá nhân
chúng ta đều có công việc làm, mỗi cá nhân là một
thành viên của xă hội. Và
nhiều người đă cân bằng việc này rất
tốt. Cũng thế, tôi
vừa nói chuyện với các phóng viên về điều
này. Sau khi một cá nhân
học Pháp, họ có thể vẽ giỏi nếu họ
không c̣n chấp trước?
Trí tuệ của một người thường có
giới hạn. Họ
vắt óc, ăn không ngon ngủ không yên, cố gắng
nghiên cứu nó, sáng tác ra tác phẩm và sáng tạo ra cái ǵ
đó mới. Và sau khi vẽ
xong tác phẩm, nó vẫn có thể không tốt. V́ chư vị, là một
người tu luyện, với nghề nghiệp là hoạ
sĩ, th́ với nghề nghiệp đó, chư vị nên
làm việc cho tốt. Và trong
khi chư vị tu luyện, cảnh giới tư
tưởng của chư vị sẽ đề cao trong
tiến tŕnh đó. Với
cảnh giới tư tưởng vượt trên
người thường, th́ có loại tác phẩm nào mà c̣n
đ̣i hỏi chư vị phải vắt óc ra nữa? Tất cả mọi thứ mà
chư vị muốn vẽ, cách mà chư vị diễn
đạt chính ḿnh, và thành tựu nghệ thuật của
chư vị chắc chắn sẽ cao hơn của
người thường.
Chẳng phải sự quan hệ sẽ là như
vậy hay sao? Nhưng cũng
nói, hội hoạ th́ mất thời gian, tôi hiểu. Nhưng dù có thế, th́
điều này vẫn có thể xử lư được
đúng. Hăy nghĩ, “Mỗi ngày tôi sẽ học bao
nhiêu Pháp, luyện bao nhiêu công, thời gian c̣n lại tôi
sẽ làm việc, và cứ như thế.” Làm như
vậy sẽ không gây ảnh hưởng tiêu cực nào
cả.
Đồng thời,
ở đây chư vị đă nêu lên một vấn
đề. Các hoạ sĩ thường
nói về “linh cảm”. Hễ mà linh cảm đến,
th́ họ có kích thích muốn vẽ. Họ thích vẽ ǵ đây? Nó phụ thuộc vào tư tưởng sáng tác
của họ. Tất nhiên
chúng ta không thể vẽ điều ǵ mà không phù hợp
với tiêu chuẩn của người tu luyện. Là
một người tu luyện trong xă hội người
thường, chư vị phải tu luyện trong khi phù
hợp tối đa với người thường. Tuy nhiên nếu những ǵ mà
thậm chí không phù hợp với tiêu chuẩn đạo
đức của người thường, th́ chư
vị cũng không thể vẽ chúng. Đó chính là tạo nghiệp và làm điều
xấu, v́ bức hoạ của chư vị sẽ
được người khác xem. Nếu những điều mà chư vị
vẽ là tốt một cách chân chính th́ cứ vẽ thôi.
Tôi đă trả lời
hết các câu hỏi của chư vị. Hôm nay tôi đă giải đáp
hết các câu hỏi của chư vị. Tôi muốn cảm ơn tất
cả chư vị! (Vỗ tay thật lâu)
Trong
hoàn cảnh gian nan thế nào, chư vị cũng phải
giữ ổn định trong tâm.
Chỉ có giữ tâm bất động th́ chư
vị mới có thể xử lư được mọi t́nh
huống (Nhất tĩnh
chế vạn động)! (Vỗ tay nhiệt liệt)
Dịch bài giảng Pháp tại Pháp Hội
Chicago từ bản tiếng Anh tại địa chỉ:
http://www.falundafa.org/book/eng/lectures/19990626L.html
Dịch
ngày 10 tháng 05 năm 2008
Để
chỉnh nghĩa đúng hơn, bản dịch có thể
được hiệu chỉnh lại trong tương
lai.