Giảng Pháp Tại Pháp Hội 2003
Trong Ngày Lễ
Nguyên Tiêu Tại miền Tây Mỹ Quốc
(Trả
Lời Các Câu Hỏi Phần III)
Lư Hồng Chí
Câu
hỏi: Sư Phụ
giảng vào buổi sáng rằng hiện tại thế
lực cũ đang t́m cách lay động chánh tín và chánh
niệm về Pháp của đệ tử Đại Pháp
bằng cách dùng vật chất nhất định
để tạo ra h́nh tượng giả của Sư
Phụ. Xin Sư Phụ cho
chúng con biết làm sao chúng con có thể phân biệt chúng
được?
Thầy: Chư
vị không cần cố gắng phân biệt chúng. Những ǵ các học viên thấy
được hay biết được trong hiện
tại là bị giới hạn bởi tầng thứ
của họ. Thế lực
cũ cũng là Thần, và hiện tại đối với
chư vị nó giống như là chúng có thể biến ra
vô số h́nh tượng.
Nếu học viên không lấy Pháp làm Thầy, mà
cứ chú tâm của họ vào những thứ đó, th́
thế lực cũ có thể biến hóa cho chư vị
bất cứ cảnh tượng giả nào mà chúng
muốn. Hôm nay tôi hoàn toàn
giảng rơ cho chư vị: Cái ǵ chư vị thấy – cái ǵ chư vị thấy
với con mắt người của chư vị - là
cơ thể chính của Sư Phụ. Tại đây. Nó là
tôi. (Vỗ tay) Các Tôi khác kia,
không kể tầng thứ của chúng cao bao nhiên, chúng
chỉ là các thân thể của tôi tại các tầng
thứ khác nhau. Mặc dù tôi
đang ở một nơi thấp nhất, đó là v́ tôi
đến một nơi thấp nhất; và mặc dù các
thân thể kia của tôi tại các tầng thứ khác nhau
đang ở các nơi cao, đó là v́ tôi tạo chúng như
vậy tại các nơi cao đó.
Tôi có thể thu hồi tất cả các tôi đó
tại tất cả tầng thứ và kết hợp chúng
thành một cơ thể v́ vậy chúnh cùng ở đây
hết với tôi. Và tôi có
thể tự biểu hiện theo một cách mà tại
mỗi một tầng thứ của toàn bộ vũ
trụ nó là tất cả Tôi.
(Vỗ tay) Nhưng đôi lúc thế lực cũ can
nhiễu, và khi chúng thực sự nh́n thấy một
học viên đi sai lệch th́ chúng sẽ cho họ
thấy cảnh giả, ngăn chặn thị giác của
họ, không để cho họ thấy Sư Phụ ở
phía kia, từ quan điểm tâm linh chúng không để cho
họ có chánh tín đối với Sư Phụ ở
đây. Chúng tạo một tôi
giả, và khiến cho nó đi qua lại trong cái không gian
đó, hay ở đây, v́ đó mà khiến cho chư vị
sai lệch. Cho nên chư
vị không nên nh́n những thứ đó. Chỉ đừng để ư
chúng. Với Pháp tại
đây và Sư Phụ tại đây, chẳng phải là
đủ rồi sao? (Vỗ tay)
Chẳng phải là Pháp được
giảng từ Tôi ngay đây hay sao? Chính là cái miệng này (tay chỉ vào miệng),
thấy không? (Khán giả
cười, vỗ tay) Đều là do tôi giảng. Không ai khống chế được
tôi. Đừng lo
lắng. Thế lực cũ
hoàn toàn không thể thấy được cội nguồn
nơi mà Pháp tôi giảng tuôn ra từ đâu cả. Không sinh mệnh nào thấy
được nguồn gốc của Pháp tôi giảng. Ngay cả nếu một sinh
mệnh mà xuyên qua được từng lớp này
đến lớp khác của vật chất và sinh mệnh,
nó vẫn không thể theo dấu nó tới được
nguồn gốc. Một trong
những lư do tại sao tôi bảo chư vị lấy Pháp
làm Thầy chính là tôi không muốn chư vị bị can
nhiễu theo cách này. Tôi
bảo chư vị lấy Pháp làm Thầy, và Pháp này
đang ở ngay đây, cho nên chỉ hành xử thể theo
Pháp và tu luyện một cách cởi mở và trang nghiêm. Nếu chư vị không có Pháp,
hăy nghĩ xem, với một chút mà chư vị thấy
đó chư vị có thể nào tu luyện được
hay không? Chư vị không
thể, đúng không?! Thế
th́ tại sao chư vị không đi theo yêu cầu của
Pháp? Sự thực th́,
tất cả những h́nh tượng giả đó
hiện tại đang bị hủy diệt.
Câu
hỏi: Vài học viên ở
nước ngoài đến Trung Hoa Lục Địa và
đă bị bắt. Có
phải là họ đă không hành thể theo yêu cầu
của Sư Phụ, thưa đúng không?
Thầy: Chư
vị không thể nói như thế. Các đệ tử Đại Pháp đang cố
gắng t́m cách để làm việc cho Đại Pháp
với khả năng tốt nhất của họ. Chư vị không thể nói
rằng các học viên làm theo cách đó là sai và làm theo cách
đó là đúng. Mọi
người đều tiến bước trên con
đường của riêng ḿnh, và chúng ta không thể
bắt buộc người khác theo quan niệm của chúng
ta. Khi có vấn đề,
đừng nói về ai đúng và ai sai. Khi vấn đề xuất hiện, tất
cả chư vị đều phải giúp lẫn nhau và
cố gắng nghĩ cách để giải quyết.
Câu hỏi: Con nghĩ
rằng tánh tốt không phải chỉ thể hiện qua
h́nh dáng vui vẻ và thân thiện ở bên ngoài. Con cảm thấy ngăn
chận tà ác cũng là thể hiện ḷng tốt. Ví dụ, không tuân theo các đ̣i
hỏi không hợp lư của cảnh sát Hồng Kông và
cảnh sát Đức cũng là một cách làm tốt, và
đó là thể hiện uy đức của Đại
Pháp.
Thầy: Khi
đến với nhân loại chư vị phải tử
tế, và khi đến với sinh mệnh tà ác chư
vị phải diệt chúng đi.
C̣n về những người cảnh sát đó,
họ không biết, và họ đang bị khống
chế. Nếu chư vị
không xử sự tốt, th́ khi họ đối xử tàn
ác với chư vị họ không có lư trí, và chư vị
sẽ bị thiệt hại trong khi mâu thuẫn gia
tăng, cho nên chư vị phải cố gắng để
tránh những thiệt hại.
Càng phải tử tế với mọi người,
nhưng chư vị phải nghiêm trọng đối phó
với [các sinh mệnh] ở bên kia. Khi điều ǵ có tác động xấu hay phá
hoại Đại Pháp, chư vị cũng phải nghiêm
trọng giải quyết nó với luật Pháp của con
người. Tà ác đă trút
nhiều thứ xấu vào những cảnh sát Đức,
và lúc đó họ đối xử với chúng ta thật
vô lư. Một quốc gia
phải có thái độ thế nào đối với
Đại Pháp, và khi kẻ gian tà và người ngay chính
trước mặt th́ họ phải xử lư ra sao? Tôi sẽ phải xử lư ra sao
cho tương lai của họ đây?! Sau khi những sự việc đó xẩy ra
chư vị phải hành xử ngay lập tức và đi
đến pháp luật.
Chỗ họ là quốc gia dân chủ, và ngay cả
nếu tổng thống của họ phạm tội, vị ấy cũng
bị đưa ra ṭa, bởi vị ấy đă
được chọn lựa.
Dĩ nhiên, vấn đề đă rồi, cho nên bây
giờ th́ khó làm được ǵ nhiều.
Câu
hỏi: Đôi khi con cảm
thấy con không xứng đáng được Sư
Phụ cứu độ. Làm
sao con chế ngự được tâm ích kỷ
của con và làm cho đủ tiêu chuẩn?
Thầy:
Đừng quá bi quan.
Thói quen của mỗi cá nhân th́ khác nhau, và phong tục
của mỗi quốc gia th́ khác nhau. Trong các hoàn cảnh khác nhau, con người có các
nền tảng văn hóa khác nhau, và các yếu tố đó
đă tạo ra các phong tục khác nhau. Và phương diện không tốt của các
văn hóa khác nhau ảnh hưởng đến các học
viên của chúng ta mà họ có nền tảng nhân
chủng khác nhau. Nhưng đó không phải là
vấn đề. Sư
Phụ không xét đến những thứ đó. Khi mà chư vị c̣n tu luyện,
chư vị sẽ đủ sức đạt
được hiểu biết, và dần dần chư
vị sẽ đủ sức làm được mọi
thứ tốt. Nghĩ
rằng chư vị có thể làm mọi thứ cho tốt
ngay lập tức th́ không thực tế. Khi chư vị đào sâu
việc học Pháp của chư vị và sự hiểu
biết của chư vị càng khá hơn, chư vị
sẽ đủ sức làm được tốt.
Câu
hỏi: Thưa, làm sao con
giảng rơ sự thật cho chính phủ Hoa Kỳ tốt
hơn?
Thầy: Chư
vị đă làm những việc này rồi, đến nay
chư vị cũng đă làm tốt rồi. Tiến tới đi, vấn
đề là làm việc ở tŕnh độ sâu xa hơn, và
trên b́nh diện rộng lớn hơn.
Câu
hỏi: Con gửi
điện thư cho nhiều đồng tu. Điều con muốn nói th́
tốt, nhưng cách hành xử th́ hơi tệ. Sau đó các bạn đồng tu
của con ngừng không chia sẻ với con. Có phải là con làm sai không?
Thầy: Chư
vị cũng đă nhận ra là cách chư vị hành
xử có hơi tệ, và đó là tại sao họ không
chấp nhận nó. Họ
không chấp nhận nó bởi v́ họ cũng c̣n tư
tưởng con người.
Có lẽ, v́ chư vị là đệ tử
Đại Pháp, cả hai bên phải nh́n vào sự việc
một cách chân chính.
Đệ tử Đại Pháp là phải xử lư
mọi sự một cách tốt đẹp. Đừng nh́n phần xấu
của người khác.
Chư vị phải luôn nh́n phía tốt của
họ. Sự thực, chư
vị có biết là hồi đó lúc tôi truyền Đại
Pháp cho chư vị, trong khóa giảng có nhiều tư
tưởng con người xuất phát từ thính giả
ở dưới đó không?
Một số tư tưởng phát xuất từ
một số người thực là xấu. Nhưng tôi không nh́n bất cứ
cái nào. Tôi chỉ nh́n phần
tốt của chư vị, v́ thế mà tôi có thể
cứu độ chư vị được. Nếu như mà tôi luôn nh́n cái
phần xấu của chư vị, làm sao tôi cứu
độ chư vị? Càng
nh́n nó th́ tôi càng giận hơn nữa, và thế th́ làm sao
tôi cứu độ chư vị đây? (Vỗ tay) Cho nên trong bất
cứ t́nh huống nào, đừng bị ảnh hưởng
bởi cách cư xử của con người, đừng
bị ảnh hưởng bởi tư tưởng con
người, và cũng đừng bị ảnh
hưởng bởi cảm
xúc và t́nh cảm tại thế gian này. Nh́n phần tốt của người khác
nhiều hơn và nh́n phần xấu của người
khác ít hơn.
Câu
hỏi: Khi chúng con học Pháp
chung nhóm và chia sẻ các lănh hội, con không có ǵ để
nói, và cũng không có ư kiến ǵ.
Như thế có được không?
Thầy: Có
thể đó là do t́nh trạng tu luyện của chư
vị. Nếu chư vị
không muốn nói, th́ đừng nói.
Nếu khi người khác nói chư vị mắc
cở là chư vị không có ǵ để nói, th́
đừng nói nếu chư vị không thể, không sao
cả. Nếu chư vị
muốn nói, nó sẽ đến một cách tự nhiên, và
chư vị sẽ nói được. Nhưng đừng để thói quen không nói
cản trở chư vị.
Câu
hỏi: Thưa, Sư Phụ đă nói rằng
con người tương
lai sẽ đóng một vai tṛ quan trọng tại tầng
thứ này của vũ trụ.
Vai tṛ quan trọng thực sự là ǵ? Xin Sư Phụ giải thích?
Thầy: Trong
tương lai chốn nhân gian này sẽ là một nơi vô
cùng đặc biệt. Và
tại sao tôi nói thế? Không
kể là lịch sử nhân loại dài như thế nào,
nhân loại đă được tạo ra để
cứu độ tất cả sinh mệnh và cho Pháp Chính,
và đó là tại sao tầng thứ nhân loại này
được tạo ra.
Trong quá khứ không có loài người nào cả. Tại điểm này đây
nơi có Trái đất đă có các tinh cầu khác
trước đây, và các tinh cầu đó có cấu trúc khác
với Trái đất ngày nay.
V́ sự tồn tại của nhân loại mà rất
nhiều thứ, như là nước, cây cối, thú
vật, và như thế được tạo ra trên Trái
đất này. Các sinh mệnh
và hoàn cảnh trên các tinh cầu tại đây lúc
trước th́ tệ hơn.
Các sinh mệnh của tầng thứ cao nhất th́
giống như người hành tinh. Nói một cách khác, tại chỗ này đă không có
bất cứ loài người nào cả. Và không kể bao nhiêu lần các
tinh cầu tại chỗ này đă bị hủy diệt và
tái tạo, cũng không có nhân loại trên đó. Trong suốt tiến tŕnh lịch
sử chỉ có hai tinh cầu có con người : Trái
đất trước đây và Trái đất này. Trái đất trước
đây chỉ là một thí nghiệm do thế lực cũ
an bài để cho Pháp được truyền ra lần
này. Lần này là lần
thực sự, Pháp Chính đă bắt đầu
rồi. Chính thế lực
cũ đă an bài tiến tŕnh đó.
Trước khi tôi đến đây,
tôi đă biết rằng thế lực cũ sẽ an bài
tất cả sự việc này, và trong sự an bài đó
tôi chọn những ǵ tôi muốn.
Nhưng khi đến nhiều thứ căn bản,
thế lực cũ không đủ sức để thay
đổi chúng. Mặc dù
sự việc đă được sắp đặt theo
cách ấy rồi, sau khi Pháp Chính đă bắt đầu,
thế lực cũ vũng vẫn sửa đổi
cả hơn tám mươi phần trăm những ǵ
đă định trước lịch sử. Tôi không thể thừa nhận
thái độ đó, chúng lợi dụng tôi để
thỏa măn tâm ích kỷ của chúng và cũng không kể
đến sự an toàn của tất cả sinh mệnh và
bầu trời to lớn.
Đó là một trong những lư do tại sao tôi
loại trừ chúng đi.
Một lư do nữa là, tôi quyết định làm Pháp
Chính bởi v́ tôi biết rằng tất cả những
thứ này không c̣n đủ tốt nữa, rằng không
kể là các sinh mệnh ở bên trong đó có trí tuệ nhiều đến
đâu chúng vẫn không thể thay đổi
được định mệnh bị đào thải,
và chỉ khi mọi thứ được sửa
đổi từ căn bản th́ chúng mới có thể
được cứu độ.
Nhưng mọi thứ cũ kỹ không hiểu
được cách làm việc đó của tôi. Tuy thế tôi có thể hoàn
tất nó, và không kể là chúng có hiểu nó hay không, cứu
độ chúng sinh là điều nguy kịch khẩn
trương. Cho nên tôi đă
đột phá tất cả chướng ngại và
đưa hết sức lực ra để giải
quyết tất cả vô số rắc rối đó. Trong tiến tŕnh này, sinh mệnh
tại các tầng thứ khác nhau đă nh́n thấy là
tất cả mọi điều mà tôi làm là hy vọng
để thực sự cứu độ tất cả
mọi thứ. Đă làm nó cho
đến điểm này rồi, tất cả sinh
mệnh cũng thấy tất cả mọi thứ mà
thế lực cũ muốn làm không thể giải
quyết sự việc, bởi v́ những thứ đó
không có gốc rễ.
Khi Pháp Chính tiến xa hơn nữa, th́
thế lực cũ không c̣n nữa, và các nhân tố liên
hệ tới các an bài của thế lực cũ cũng
không c̣n nữa – chúng chấm dứt mà không có sự
giải quyết. Trên vấn
đề tiến đến sự tân tạo và cứu
thoát tất cả sinh mệnh, thế lực cũ
giống như là một chướng ngại to lớn
nhất, khó khăn nhất để đẩy nó đi,
gần như là nguyên nhân khiến cho một người
mất hướng, khiến cho một người không
thể phân biệt được đúng hay sai dễ dàng,
và là cái khó nhất để vượt qua; chúng là mấu
chốt sống chết nguy kịch bên bờ của
sự khai sinh một bầu trời to lớn mới, và là
chướng ngại khổng lồ cho sự tân
tạo. Nhưng vào lúc ấy
tôi chọn chỗ này là v́ tôi muốn ban cho các sinh mệnh
trong vũ trụ mà đă bị rơi xuống một
cơ hội để trở về, và làm cho sự việc
này là một phần khả năng của vũ trụ
để cho phép các sinh mệnh tiến nhập vào cái
cơ chế ḥa hợp, hoàn hảo, không hủy
diệt. Cho nên con
đường cho người tương lai trở thành
Thần đă thực sự được truyền ra
rồi. Người ta thường
nói “Ô, sau khi tôi chết tôi sẽ đi gặp Thần.” Chư vị nói chư vị
sẽ gặp Thần,
nhưng Thần có muốn gặp chư vị không? Sự thực, nó được
giảng rất rơ trong Kinh Thánh rằng khi thời
điểm cuối cùng đến, là ngày Phán Xét, chỉ lúc
ấy th́ Chúa Trời mới nhận và đưa những
người, mà họ thực sự đạt tiêu chuẩn
để lên Thiên Đàng.
Hiện tại, tất cả chúng sinh đều
đang chờ đợi qua tiến tŕnh liên tục tái
sinh, đời này đến đời khác. Trong tiến tŕnh này kẻ
tội lỗi phải xuống địa ngục. Nhưng, xuống địa
ngục không có nghĩ là bị hủy diệt. Họ cần phải trả
tội lỗi của họ ở đó và chịu đau
khổ, và sau khi họ trả cho tội lỗi của
họ xong rồi họ sẽ được trở
lại và bắt đầu tái sinh lại nữa. Nhưng sau khi những
người có tội lớn kinh khủng đi xuống
địa ngục, họ bị trực tiếp hủy
diệt và bị quăng
xuống Địa Ngục Vô Gián, và một khi
người đi qua cửa vô sinh họ không bao giờ có
thể sống lại nữa.
Trong quá khứ là như thế.
Sau khi loài người được
tạo ra, chư Thần cũng xuất hiện trên cái khán
đài nhân loại này, v́ vậy mới xuất phát ra tu
luyện và chánh tín . Nhưng
chưa bao giờ có chuyện chính con người tu
luyện, mà là phụ nguyên thần tu luyện. Lư do mà phụ nguyên thần tu
luyện được là v́ nó tiến nhập vào một
phạm vi giả định của Tam Giới nhưng
không thực sự vào trong đó.
Tại sao thế? Ví dụ,
giống như tôi mới giảng qua, khi một số sinh
mệnh tiến nhập vào cái thân người này, sự
thật th́ chúng chưa thực sự nhập vào thân
người, v́ đó mới
chỉ là một không gian thôi.
Tôi đă phong kín lại tất cả không gian của
phần của đệ tử Đại Pháp mà đă hoàn
tất rồi. Không ai có thể vào bên trong. Bất cứ ai cũng xuyên qua
được phần mà chưa hoàn tất tu luyện,
nhưng Thần hộ Pháp và Sư Phụ đang theo dơi, và
họ không để cho chúng xuyên qua. Dĩ nhiên, không một nhân tố nào có thể
xuyên qua Tôi ở phía bên kia.
T́nh huống của Sư Phụ tại đây là phần
nông cạn bên ngoài nhất của thân thể tôi đang ôm
giữ sinh mạng của tất cả Thần, tất
cả sinh linh, và tất cả nhân tố trong tất
cả thiên thể to lớn vô vàn của vũ trụ
này. Đó là t́nh huống
trước khi Pháp chính nhân gian đến. Nhưng các nhân tố đó ở
trong các khoảng cách không gian mà giữ cho sự tồn
tại của các sinh mệnh cũng là Thần, và trong
thời gian này họ có thể xuyên qua các thân thể
của người thường.
Cũng thế, nó giống như là các sinh mệnh ngâm
ḿnh trong đó – cũng giống như khi chư vị
thở, khi chư vị thở th́ chư vị phải hít
chúng vào. Trong các khoảng cách
giữa các lạp tử, các sinh mệnh trong các tiểu
vũ trụ tùy tiện xuyên qua thân thể của
người thường. Và
họ không phải là phụ thể. Vũ trụ là như thế đó. Nhiều người nói rằng
họ thấy thế này thế kia, trong khi sự thật
hầu hết những ǵ họ nh́n thấy là giả
cảnh h́nh thành bởi các không gian trùng hợp với
nhau. Chúng không thực sự
đi vào bên trong, và chúng cũng không thực sự ḥa
hợp vào các lạp tử của con người. Cho nên các phụ nguyên thần mà
đă tu luyện trong quá khứ là ở tại các cảnh
giới vi quan nguyên thủy của họ, và ở tại
một phạm vị giả định. Họ không ḥa hợp vào các
lạp tử thực sự của thân thể chư
vị. Nếu họ làm,
họ sẽ bị rơi xuống và không bao giờ có thể trở về
được. Trước
đây, không một sinh mệnh nào đă rơi xuống
từ Thiên Đàng mà có đủ sức trở về. Và
ngay giữa loài người,
Socrates, hiền nhân cổ Hy Lạp, cũng có nói
rằng, không một ai từ Trời rơi xuống mà có
thể trở về. Ông ta
thực sự là một nhà tiên tri, nhưng con người
lại xem ông là một triết gia.
Câu
hỏi: Một học viên
ở vùng chúng con có các triệu chứng của một
bệnh trầm trọng.
Một số người tu đề nghị là chúng
con cùng nhau phát chính niệm cho anh ta, trong khi người khác
nêu lên một điểm là Sư Phụ chưa bao giờ
bảo chúng con làm điều như thế. Thưa làm thế có phá hoại
Đại Pháp hay không?
Thầy: Chư
vị phải giúp đỡ lẫn nhau, và đó không
phải là phá hoại Đại Pháp. Nếu chư vị bảo mọi người
đọc sách cho anh ta, hay đọc Pháp cho anh ta, phát chính
niệm hướng về anh ấy, và ở chung quanh
họ như một nhóm, làm những điều này sẽ
có hiệu lực bởi v́ ở gần kế cận
như thế cũng là một yếu tố. Và tại sao nó là một yếu
tố? Bởi v́ không gian này
bị chia ra thành từng phần khác nhau bởi các nhân
tố cuối cùng từ các tầng thứ cao, và vẫn có
sự hiện hữu khác biệt trong không gian này. Nhưng nếu chính niệm
của một người mạnh th́ có thể loại
trừ được những sự khác biệt
đó. Nếu hành động
của chư vị rất chân chính th́ nó sẽ không
thể ngăn chận chư vị được, bởi
v́ nếu nó t́m cách ngăn chận chư vị th́ nó sẽ
phạm Pháp. Chính là như
thế.
Câu
hỏi: Sư Phụ có
lần giảng Pháp rằng chúng sinh từ bầu trời to lớn của
vũ trụ từng bước từng bước
tiến nhập vào trong Tam Giới. Sư Phụ cũng có giảng rằng Thích Ca
Mâu Ni đă trực tiếp tái sinh vào trong Tam Giới từ
tầng thứ sáu của vũ trụ. Hai điều này có liên hệ như thế nào?
Thầy: Sư
Phụ cũng giảng rằng Pháp lực là vô biên. Tái sinh trực tiếp vào Tam Giới từ tầng thứ
sáu của vũ trụ thực sự liên hệ tới
một tiến tŕnh. Tiến
tŕnh là ông phải tiến nhập vào sáu tầng của
vũ trụ và đi đến Tam Giới, và ông phải
được bao phủ bằng mỗi lớp từ các
tầng vũ trụ ở giữa, kể cả mỗi không gian khác nhau trong đó, hay nói
một cách khác, bất cứ khi nào ông hạ xuống
một tầng th́ lại được thêm một
lớp của các lạp tử bề ngoài. Khi một người từ trên
trời bị giáng xuống, chẳng phải đây
cũng là cách mà họ bị rơi xuống hay sao? Điều này và hạ xuống
từng bước từng bước chỉ để
giải thích sự ngừng lại đối với xuyên
qua tức th́. Dĩ nhiên, khi một
vị Thần hạ xuống và tái sinh từng tầng
một, ư nghĩa và mục tiêu th́ hoàn toàn khác hẳn. V́ khi
một sinh mệnh tái sinh th́ họ h́nh thành các liên hệ
cơ duyên. Không phải
họ chỉ có cha mẹ và anh em ở tầng thứ
đó, mà c̣n có vô số gia đ́nh và bạn bè, tất
cả đều có liên hệ cơ duyên với họ.
Câu hỏi:
Khi sự việc không đi
trôi chảy trong khi làm việc Pháp Chính, khó để nói
đó là v́ can nhiễu từ thế lực cũ hay là
Sư Phụ chỉ điểm rằng không nên làm việc
đó. Làm sao để chúng
con phân biệt hai thứ khá
hơn?
Thầy: Chư
vị nên dùng Pháp để đo lường. Đó là tại sao tôi bảo
tất cả chư vị học Pháp, và chư vị nên
dùng theo Pháp làm tiêu chuẩn để định giá sự
việc. Chư vị không
cần lúc nào cũng mang sách theo với chư vị
để so sánh những ǵ chư vị sắp làm với
những ǵ trong sách. Sau khi
chư vị học Pháp chư vị nên dùng lư trí
để quyết định như một đệ
tử Đại Pháp nếu nó là điều chư vị
phải làm. Nếu chư
vị cảm thấy chư vị nên làm điều
đó, th́ không có vấn đề và ngay cả nếu nó hóa
ra là sai, đó chỉ là v́ hiểu biết của chư
vị chưa được thâm sâu; nó không thể
được kể là lỗi lầm lớn do phần
chư vị, bởi v́ chư vị thực sự nghĩ
rằng chư vị đang chiếu theo Pháp mà làm sự
việc ấy. Chẳng
phải tác dụng là như thế hay sao? Nhưng cũng đừng dùng
đó để làm lư do bào chữa. Trách nhiệm đối với Pháp chính là trách
nhiệm đối với cá nhân chư vị.
Câu
hỏi: Hiện tại
nhiều người trong các đệ tử có cái suy
nghĩ này: Khi một người tu luyện đang
trải qua khổ nạn bởi v́ can nhiễu từ
thế lực cũ, các người tu luyện khác nghĩ
là, ngay cả nếu anh ta có chấp trước, sự
bức hại này cũng không được phép xẩy ra
và mọi người nên phát chính niệm. Câu hỏi của con là, nếu
chính người tu luyện đó tự ḿnh không đề
cao, th́ việc này có tác dụng không?
Thầy: Đó là
một chướng ngại nghiêm trọng. Nếu tự người ấy
không lư trí, bất cứ điều ǵ chúng ta làm cũng
bằng không. Phát chính niệm
có thể loại trừ những ǵ bên ngoài của họ,
nhưng không loại trừ được những ǵ trong
tâm của họ. Bất
cứ những ǵ một người muốn làm
đến từ một ư niệm của họ - chính
họ quyết định là họ muốn thứ ǵ hay
không. Khi t́nh huống này
xẩy ra, tôi nghĩ là phải có một cái gút trong tâm
của họ mà nẩy ra từ các tâm chấp
trước. Nếu họ
thực sự không thể làm được điều
đó, chư vị có thể đi đến giúp
họ. Không có vấn
đề với chuyện làm đó. Cố gắng giúp họ hiểu sự việc
trên căn bản của Pháp lư và bằng cách học Pháp
nhiều hơn.
Câu
hỏi: Có quan điểm
thế này, là chúng ta nên chống lại các an bài của
thế lực cũ, tạo một gian đoạn ổn
định trước khi Pháp chính nhân gian và giúp cho
người Hoa biết được sự thật.
Thầy: Muốn
ngưng lại cuộc bức hại này, hiện tại
quan điểm đó th́ không sai.
Giúp người Hoa biết được sự
thật và cứu độ chúng sinh là điều mà đệ
tử Đại Pháp phải làm.
Không có cái ǵ gọi là “ quăng thời gian ổn
định”. Tà ác sẽ
trở nên ít đi hơn, và có càng ít thính giả hơn, và
khổ nạn rất lớn sẽ xẩy ra.
Câu
hỏi: Nếu một
người tu ở trong tù chẳng thà bỏ mạng
sống của ḿnh thay v́ bỏ Đại Pháp, thưa
tự tử là vi phạm Đại Pháp phải không?
Thầy: Tự
tử là sai. Nếu chư
vị thực sự vững vàng và kiên định
đến độ mà chư vị không c̣n sợ
chết, tại sao chư vị phải tự tử? Thực ra là cần phải xét
lại sự kiên định của chư vị, nhưng
chư vị tự tử th́ xét như thế nào
đây? Dĩ nhiên, đối
với một đệ tử Đại Pháp tôi sẽ
cứu xét toàn bộ, tôi không phải chỉ nh́n vào một
thứ mà tôi nh́n nó trên toàn bộ lịch sử của
người ấy. Nhưng
ngay cả nếu hành động đó không có một
ảnh hưởng đặc biệt, chẳng phải nó vẫn là một vết nhơ
sao? Lư do là, Sư Phụ
đă giảng Pháp rằng tự tử là một tội
lỗi. Tại sao chư
vị không tự hành xử theo tiêu chuẩn của
Pháp?! Chẳng phải đây
chỉ là vấn đề hiểu biết của
người thường sao?
Tôi đă nói rồi, áp lực cảm nhận
được dưới loại t́nh huống tà ác đó
th́ khủng khiếp vô cùng, nhưng trở lại đi,
tại sao chư vị đến thế giới này? Chư vị đến đây
chỉ để chịu
khổ nạn thông thường sao? Thế th́ điều ǵ đang
chờ đợi chư vị?
Câu
hỏi: Sư Phụ nói
rằng Sư Phụ không có bất cứ phụ nguyên
thần nào. Trước
đó Sư Phụ có phụ nguyên thần không? Nếu có, t́nh trạng của
họ hiện tại ra sao?
Thầy: (Thầy
cười) Hiện tại tôi không có bất cứ phụ
nguyên thần nào cả. Lúc mà
tôi được sinh ra tôi cũng giống như chư
vị, và phải có mọi thứ một người
thường có. Về sau
trong sự tu luyện của tôi, chúng được
lấy đi từ từ, và tôi đă sắp đặt
cho họ để tất cả được Viên
Măn. Nếu chư vị Viên
Măn và đạt đến các tầng thứ rất cao th́
các phụ nguyên thần của chư vị tất cả
sẽ thành Thần, và một số ngay cả sẽ
trở thành Thần ở tầng cực cao, cho nên họ
cũng cần phải Viên Măn.
Câu
hỏi: Sư Phụ đă
giảng “Thế lực cũ muốn hoàn thành mục
đích là đạt đến điều chúng muốn.” Đó có nghĩa là ǵ?
Thầy: Mục
đích mà chúng muốn đạt đến là trong Pháp Chính
chúng muốn phục hồi vũ trụ trở lại
giống như trước Pháp Chính, trở lại cái
hệ thống của chúng – vẫn c̣n sơn, vẫn c̣n
thủy, vẫn c̣n Thần của chúng, và vẫn c̣n t́nh
trạng của chúng trước đó. Chúng làm việc theo cách ấy, cho nên chúng không
muốn thay đổi ǵ cả.
Sự thay đổi mà chúng muốn chính là biểu
hiện bề ngoài tốt hơn, giống như giặt
sạch một mảnh vải dơ bẩn. Nó vẫn c̣n là mảnh vải
cũ đó. Ồ, ư là như thế, nhưng sự
giống nhau không hẳn hoàn toàn là thế. Chỉ có cách đó để
diễn tả nó thôi. Chúng
chỉ muốn, trên căn bản là không muốn mất đi bất cứ ǵ chúng có
từ nguyên thủy, bằng các sự an bài kỹ
lưỡng của chúng, có thể khéo léo tránh né cái thảm
họa này. Nhưng
điều đó sẽ không bao giờ xẩy ra. Đó là điều chúng
muốn. Ngay từ khởi
đầu tôi đă phủ nhận chúng rồi; nếu
không, th́ mặc dù chúng không cố ư phá hoại tất
cả những thứ này chúng sẽ.
Câu
hỏi: Con thấy rơ ràng là
thời gian lại trôi nhanh hơn nữa. Trong việc giảng rơ sự
thật cho con người thế gian…
Thầy: Phải,
đúng như vậy. Nó
giống như tôi mới chỉ trả lời có vài câu
hỏi mà nó đă tối rồi.
(Khán giả cười)
Câu
hỏi: Về vấn
đề học Pháp và làm việc cho Pháp Chính, thời gian
dường như đặc biệt bị thu ngắn
lại. Xin Sư Phụ
đi vào chi tiết thêm một chút?
Thầy: Ngay bây
giờ thời gian liên tục đi nhanh hơn. Tôi có thể nói với chư
vị rằng tôi càng làm việc nhanh hơn, th́ thời gian
càng nhanh hơn bởi v́ các nhân tố tại chỗ cao
nhất trong vũ trụ nối liền Pháp Chính của
tôi với thời gian. Lư do
là, thời gian cũng là một vị Thần từ vũ
trụ cũ. Họ nối
liền mọi thứ trong Pháp Chính với nhau. Khi tôi nhanh th́ họ nhanh, và khi tôi
chậm th́ họ chậm, cho nên tôi càng làm nhanh hơn th́
thời gian càng nhanh hơn.
Nhưng tôi, Thầy của chư vị, không có chọn
lựa nào khác hơn là phải làm sự việc cho
nhanh. Nếu tôi không bắt
kịp nó đúng lúc, th́ cuối cùng nó sẽ quá trễ
để cứu độ mọi vật. Chư vị biết vũ
trụ đang giăn ra rất nhanh, và nhân loại cũng
đă nh́n thấy vũ trụ trong phạm vi này hiện
nay đang giăn ra. Các khoa
học gia ngày nay biết điều đó rồi, đúng
không? Tốc độ giăn
càng ngày càng nhanh. Cái ǵ sẽ
xẩy ra vào lúc cuối của sự bành trướng
này? Chư vị đă nh́n
thấy quả bóng như thế nào rồi, phải
không? Chư vị thổi,
thổi, và thổi khi chư vị thổi đến
mức tối đa “Bùm!” – nó nổ tung. Các khoa học gia đă hiểu
được điều đó rồi, và họ biết
sự bành trướng này là kinh hăi lắm. Nếu tôi không bắt kịp nó,
tất cả thứ này, hay ít nhất tại những
nơi mà Pháp Chính chưa hoàn tất, sẽ bị hủy
diệt.
Tôi phải hành động cho nhanh. Khởi đầu khoảng cách
rất xa, xa không tưởng tượng
được. Bây giờ
ngay khi thứ ǵ xuất hiện tôi có thể nắm cái
phần đó lập tức.
Giả thử, ví dụ, cái này nó có một trăm
mảnh, cho nên ngay khi nó xuất hiện tôi có thể ngay
lập tức bắt giữ nó và rồi giải quyết
nó trong chớp mắt. Sự
việc đang ở giai đoạn cuối cùng của
giai đoạn cuối cùng của sự hoàn toàn
đạt đến. Sự
việc tương tự, cho dù là tôi có hoàn tất việc
Pháp Chính hay không, bởi v́ mọi thứ đều đă
vượt qua chúng rồi, và trong thời Pháp Chính thời
gian và không gian nguyên thủy không c̣n ư nghĩa thực sự
mà có thể ngăn cản được tôi.
Câu
hỏi: Sư Phụ đă
giảng liên tục 3 tiếng đồng hồ … (Thầy
cười) (Các đệ tử vỗ tay)
Thầy: Tôi
đang chọn các giấy có ít chữ hơn và trả
lời các câu hỏi đó.
Câu
hỏi: Li Bai là một
đại thi hào, và là một người tu
Đạo. Ông ta có quan hệ
cơ duyên ǵ với Đại Pháp?
Thầy: Với
các nhân vật lịch sử, chư vị không nên suy
nghĩ về họ quá nhiều.
Nhiều người trong đó là chư vị, và
nhiều người trong họ là tôi. (Vỗ tay) Nhưng đừng vui sướng
về điều này! Khả
năng và tài năng của chư vị không phải
từ đó mà ra. Lần này,
khả năng và tài năng của chư vị là do Pháp ban
cho (vỗ tay) và không có liên hệ với những
điều đó.
Câu
hỏi: Con người
từ xă hội người thường, nhất là
những người có địa vị cao quư trong xă
hội, khởi đầu không những họ không có
cảm tưởng xấu về Đại Pháp và
Chân-Thiện-Nhẫn, mà thực sự họ có cảm t́nh
tốt. Nhưng họ không
thích đường lối làm việc của nhiều
đệ tử Đại Pháp, và nghĩ là quá cực
đoan và dường như thiếu tế nhị.
Thầy: Các
đệ tử Đại Pháp phải để ư điều đó. Một mặt khác, có thể là nó
gây ra do quan niệm phải có căn bản giáo dục,
phải chắc chắn và
không vội vă mà đă được phát xuất từ con
người thường ? Có
phải v́ họ không suy nghĩ kỹ về việc làm
mọi chuyện quá nhanh? Tà ác
đang bức hại chúng ta, người ta đang
chết. Chúng ta không ở
trong trạng thái làm việc một cách thong dong
được. Nhưng
đồng thời, chư vị phải cố gắng
tối đa để quan sát cách giao tiếp trong xă hội. Đệ tử Đại Pháp
chúng ta đang vội vă tới lui để cứu
độ chúng sinh, vậy mà có người vẫn c̣n khó
tánh. Các đệ tử
Đại Pháp, trong bất cứ trường hợp nào,
chư vị phải cố gắng hết sức
để phù hợp hơn nữa! Con người đang trượt dốc trong
khi chúng ta tiến lên trên, cho nên chúng ta phải làm việc
theo cách đó nếu chư vị muốn cứu họ.
Câu
hỏi: Kính Tôn Sư! Khi
Sư Phụ giảng Pháp buổi sáng này, sư
phụ có nói rằng thế lực cũ đang lợi
dụng một số ít người tu, người mà
thể hiện các trạng thái đặc định. Có phải là tương
tự như là khí công thái trong
bài giảng số sáu của Chuyển Pháp Luân không?
Thầy: Thực
sự th́ chúng gây rối loạn trên các b́nh diện khác
nhau. Điều mà tôi
giảng sáng nay là vượt quá và bổ túc cho Chuyển
Pháp Luân. Chuyển Pháp Luân
giảng những điều trên phương diện
tổng quát nhưng nó chứa đựng các ẩn
nghĩa rất sâu xa. Nếu
chư vị không thường học Pháp, th́ Pháp mà tôi
đang giảng ngay bây giờ dường như khó mà
hiểu được.
Sự tinh thâm của Pháp lư Đại Pháp của
vũ trụ không phải là điều mà có thể
hiểu thấu tại các tầng thứ thấp. Pháp có thể tự biểu
hiện tại các tầng thứ khác nhau và tại cùng
một tầng thứ Pháp có thể tự biểu hiện
bằng những cách bao quát và những cách riêng biệt -
Pháp bao gồm tất cả.
Câu
hỏi: Tự do, dân chủ
và nhân quyền dường như là các nguyên lư ngay chính trong
nhân thế. Thưa có phải
là chúng cũng đă được thế lực cũ an
bài cho Pháp Chính hôm nay không?
Thầy: Phần
nửa sau của ư nghĩ này là đúng, nhưng phần
trước th́ không. Đó
không phải là các nguyên lư của con người, tuy nhiên,
chúng đă được thế lực cũ an bài. Các nguyên lư của con người
rất giản dị, và dân chủ thực sự không
phải là nguyên lư của con người. Lịch sử của loài
người qua bao nhiêu triệu năm, người luôn luôn
được cai trị bởi các vị vua. Tại cao điểm của nó
đă có hơn mười ngàn quốc gia trên trái đất,
và đă có hơn mười ngàn vị vua, các hoàng tử,
công chúa và hoàng hậu. Đó
là nền văn minh quá khứ, và đó là tại sao gọi
là “vua trị quốc; chinh phục thế giới bằng
quân lực; kẻ mạnh là anh hùng.” Nhưng trong mắt của chư Thần
kẻ mạnh là tên cướp.
Bất kể là con người nghĩ rằng
hẳn là ngay chính, chư Thần nh́n hắn như một
tên cướp. Thế th́
tại sao chư Thần lại khiến cho hắn
chiến đấu và khiến cho hắn thành anh hùng? Bởi v́ chư Thần muốn
hoàn thành điều ǵ đó trên trái đất và họ muốn
một t́nh trạng chắc chắn xuất hiện qua con
người, cho nên họ phải chọn một
người nào để làm những việc đó. Người được
chọn khi đó sẽ đi làm sự việc thể theo
yêu cầu của chư Thần.
Mặc dù họ làm nó bằng sức mạnh, v́ đó
là ư của chư Thần, chư Thần sẽ cho họ
các vinh dự sau khi họ hoàn tất nó. Các vinh dự ǵ đây?
Làm cho họ thành đại anh hùng mà mọi
người ngưỡng mộ, và là người
được vinh dự cai trị đất nước
– tất cả là vậy!
(Thầy cười) Các nguyên lư của con
người không được xem là ngay chính ở ngoài Tam
Giới, nhưng chúng trở thành nguyên lư ngay chính tại
đây giữa các con người.
Nguyên lư của con người trong quá khứ là như
thế.
Trong khoảng thời gian gần
đây, được thay chỗ bằng kỳ Pháp Chính,
rất nhiều vị vua đă tái sinh ở Trung Hoa, và không
ai có thể tuyên bố là ḿnh là vua nữa cả. Và có một điều khác
nữa; các sinh mệnh ở các tầng khác nhau từ các
tầng thứ cao đă xuống và tái sinh làm người,
điều này đă thay đổi sự tạo thành các
dân tộc khác nhau. Thế th́
ai được làm vua đây?
Điều này lại càng khó xử hơn, và v́
vậy thế lực cũ chỉ giản dị
để cho con người chọn cho chính họ, và
đó là dân chủ. Khi chư
vị xét về bản chất của nó từ thiên
đàng, dân chủ được tạo ra là v́ hai
điều này.
C̣n về nhân quyền, nó không ngừng
ở nhân quyền – nó cũng có sự bảo vệ súc
vật nữa. Thân
người đă hết rồi, cho nên nhiều vị
đă tái sinh thành súc vật và nhiều vị đă thành cây
cỏ. Các điều này
vừa xẩy ra gần đây thôi và chúng có liên hệ
đến kỳ Pháp Chính. Khi
Pháp Chính bắt đầu thay chỗ, mọi thứ
đến cũng v́ Đại Pháp, được sinh ra
cũng v́ Đại Pháp, được tạo ra cũng
v́ Đại Pháp. Nhưng
không phải mọi thứ đều đóng vai tṛ
tốt. T́nh huống là như
thế.
Câu
hỏi: Sư Phụ
giảng rằng trong khi tu luyện, phần mà đă hoàn
tất tu luyện rồi của chúng con được
tách ra khỏi phần c̣n lại. Hiện tại chúng con
đang ở trong giai đoạn cuối cùng của Pháp
Chính, làm thế nào chúng con có thể xuyên phá được
sự chia cách này?
Thầy: Bởi
v́ những nhân tố cuối cùng cũng là những nhân
tố lớn nhất, khoảng cách giữa chúng th́
lớn, và chúng chỉ bị hoàn toàn loại trừ khi mănh lực về Pháp Chính của
Sư Phụ đến vào lúc Pháp Chính nhân gian. Những thứ này chỉ có
thể được giải quyết khi cái lực vô song
đó đến. Ngay khi nó
đến và sự xuyên phá hoàn tất, đó là bắt
đầu của kỳ Pháp chính nhân gian. Hay nh́n từ một góc
độ khác, những ǵ chư vị làm hôm nay có thể
đưa đến kết quả là ít thiệt hại
hơn giữa các đồng tu và đệ tử
Đại Pháp, nhưng chúng không thể giải quyết
vấn đề từ căn bản. Dầu vậy, trong tiến tŕnh chứng
thực Pháp chư vị có thể mang đến một
t́nh huống trong đó một số người trên
thế giới trở thành tốt, do đó có thể
cứu được nhiều người hơn, và do
đó có thể ngăn chận tà ác có hành động quá
xấu xa, nhưng đó không phải là kết thúc của
nó.
Câu
hỏi: Thưa Sư Phụ,
khi nào Sư Phụ sẽ giảng cho chúng con những
điều về các vị Thần nguyên thủy? Trong khi Pháp Chính họ ….
Thầy: Thế
lực cũ mà tôi giảng là các vị Thần nguyên
thủy đó. Chư Thần
mà tôi giảng tất cả cũng là các vị Thần
nguyên thủy. Tôi có thể nói
cho chư vị biết, các thế lực cũ đó là
các sinh mệnh xuất sắc nhất tại mỗi một
tầng thứ, họ đang bị hủy diệt. Các sinh mệnh mà có khả
năng nhất đă bị hủy diệt do kết
quả của sự an bài của đám thế lực
cũ cuối cùng đó. Ư
định của chúng là hoàn tất những ǵ chúng
muốn bằng cái giá của sự tiêu diệt phần
này. Vũ trụ th́ rất
bao la đến độ nó là vô biên và vô tận. Cho nên, giả sử nó là vô biên và
vô tận, th́ khi nó đối diện với sự hủy
diệt nó muốn tự cứu ḿnh v́ nó là một vị
Thần. Và sự thực, các
an bài của thế lực cũ chính là cách mà chúng suy ra
để tự cứu ḿnh.
Chúng làm ra các sắp xếp rất cẩn thận và
kỹ lưỡng. Nhưng
chúng không nhận thức được là cái loại
tự bảo toàn này của chúng sẽ đưa đến
kết quả chắc chắn cho sự hủy diệt
của chúng. Lần này
nếu chúng không làm mọi thứ theo cách ấy th́ thực
sự chúng đă được cứu độ
rồi. Nhưng chúng đă làm
theo cách ấy rồi và chúng
đă tiêu diệt nhiều thứ mà tôi muốn, tội
lỗi của chúng trở thành quá lớn là v́ tất
cả chúng sinh đó đă bị chúng hủy diệt
rồi.
Câu
hỏi: Sư Phụ
giảng rằng Hoa Kỳ là
triều đại Minh trước đây. Trong triều đại Minh có
nhiều người tu Đạo. Xin Sư Phụ chỉ đạo cho chúng con
về t́nh h́nh của đệ tử Đại Pháp hôm nay
ở Hoa Kỳ trong việc giảng rơ sự thật
với chính quyền Hoa Kỳ.
Các đệ tử ở Hoa Kỳ th́ quá bận đến độ dường
như họ trở nên thờ ơ. Thưa phải làm ǵ để gia tăng
loại tâm từ mà làm rung động trời và
đất …
Thầy: Chư
vị không nên nói chuyện như thế. Tôi sẽ nói cho tất cả
chư vị biết, chư vị phải làm việc
bằng lư trí. Khi chư
vị giảng rơ sự thật, nếu chư vị
đi quá các nguyên tắc của con người chỉ
một chút thôi, ngườI ta sẽ không thể chấp
nhận nó. Cho nên khi chư
vị giảng rơ sự thật, chư vị không
được nói về những điều ở cao tầng. Những điều chư
vị biết là những điều chư Thần
được biết.
Những thứ đó là những ǵ mà tôi đă
giảng cho chư vị, không phải cho người
thế gian. Cho nên chư
vị không nên nói những điều đó cho người
thường. Chư vị
chỉ có thể nói về việc đang bị bức hại
của chúng ta, về t́nh huống thực sự của
chúng ta, về việc trở nên người tốt
của chúng ta và đang bị bức hại một cách
bất công, về tự do tín ngưởng của chúng ta
đang bị vi phạm, về nhân quyền của chúng ta
đang bị vi phạm.
Họ có thể chấp nhận tất cả
những điều đó, ngay lập tức họ sẽ
ủng hộ chư vị và tỏ cho chư vị
thấy sự thông cảm
của họ. Chẳng
phải đó là đủ rồi sao? Tại sao chư vị nhất định là
họ phải biết các nguyên lư tại các tầng thứ
cao như thế? Biết
được các sự thật đó, người
thế gian sẽ nói rằng Pháp Luân Công đang bị
bức hại và kẻ bức hại quá tàn ác. Họ sẽ nói những
điều đó, chẳng phải đó là đủ
rồi sao? Dĩ nhiên, ư
của chư vị là muốn họ trở thành
đệ tử Đại Pháp.
Nhưng hiện tại th́ khó mà thành bởi v́ thế
lực cũ đang gây trở ngại. Sư Phụ sẽ lo cho những người
đặc biệt. Nhưng
người mà chư vị nói chuyện đó không có ư
muốn, và trên hết là thế lực cũ đang gây
chướng ngại.
Việc làm số một trong thời gian này là giúp
họ hiểu t́nh h́nh thực sự. Chư vị có thể gặp người mà họ rất
tốt và có thể chấp nhận nó cho dù chư vị có
nói với họ những ǵ ở cao tầng, th́ chư
vị có thể đi nói với họ về những
điều đó. Nó tốt
và sẽ không có vấn đề ǵ ở đó cả. Nhưng với điều tôi
đang nói đó, nó rất đúng với vài viên chức
chính quyền, sau hết và họ là các chính trị gia, trong
đầu của họ không có ǵ khác hơn ngoài chính
trị, cho nên khi chư vị nói những điều này,
họ không tin nó chút nào cả.
Thế th́ cũng tương tự như là không
chỉ thất bại không cứu được họ,
mà thay v́ c̣n đẩy họ xuống nữa? Có đúng không?
Câu
hỏi: Hiện tại có
một số người làm nhiều việc để
giảng rơ sự thật nhưng ít khi học Pháp hay
tập luyện các bài công pháp.
Thầy: Đây là
một vấn đề rất nghiêm trọng. Đệ tử Đại Pháp
chúng ta không được chểnh mảng trong việc
đề cao cá nhân. Cứu độ
chúng sinh là một nhiệm vụ cao quư của đệ
tử Đại Pháp.
Nhưng v́ chư vị không học Pháp, năng
lực của việc giảng rơ sự thật của
chư vị bị thương tổn, và tự chư
vị bị giới hạn bởi điều đó. Thế là không tốt.
Câu
hỏi: Thưa có thật là
chỉ những người
nhận được Pháp trước cuối năm 2002
được xem là “đệ tử Đại Pháp
thời Pháp Chính”?
Thầy: Tôi
chưa bao giờ nói thế.
Những người tốt đó … chẳng phải
một số đă đi vào ở mỗi giai đoạn
khác nhau hay sao? Kỳ thực,
vẫn c̣n có những người muốn vào nhưng
chưa vào được, và dĩ nhiên cũng có người
đă rơi xuống.
Câu
hỏi: Chúng con phải
giảng rơ sự thật cho người Hoa. Nhưng cha mẹ con ở Trung
Hoa không cho con giảng rơ sự thật về Đại
Pháp qua điện thoại.
Con luôn cảm thấy có ǵ không đúng nhưng con không
thể xuyên phá được.
Thầy: Làm nó với trí tuệ.
Có thể nó vẫn không có tác dụng ngay cả sau khi
chư vị đă thực sự nỗ lực. Và cũng có thể là đệ
tử Đại Pháp ở tại Trung Hoa sẽ làm việc
ấy. Nếu chư vị
không thể hoàn tất nó được, th́ họ sẽ
làm. Đệ tử
Đại Pháp ở trong nước Trung Hoa đă làm công
việc ấy như là hoa nở rộ khắp mọi
nơi. Chính thể của
đệ tử Đại Pháp thời Pháp Chính là ở bên
Trung Hoa. Tôi có thể nói
với chư vị rằng tất cả một trăm
triệu người mà tôi đề cập đến
không phải là một trăm triệu người cả
trong và ngoài Trung Hoa mà chư vị nói đến hôm nay. Thực sự th́ có một
trăm triệu người ở Trung Hoa Lục
Địa đă đọc sách Chuyển Pháp Luân
trước đây. Họ
đă nhận được Pháp vào lúc đó, và tôi đă
trông nom họ. Chư vị
không thể nói rằng họ không phải là đệ
tử Đại Pháp. Có bẩy
mươi triệu người là chân chính tu luyện, và
vào thời ấy thực sự là có tổng cộng
một trăm triệu đệ tử Đại Pháp.
Câu hỏi: Khi con
đưa cho cô ta các bài giảng mới của Sư
Phụ, cô ta nhận chúng.
Nhưng cô ta từ chối không tham gia bất cứ
hoạt động hồng Pháp nào cả. Thưa có hy vọng nào c̣n lại
cho người đệ tử như thế không ?
Thầy: Có lẽ cô ta vẫn đang bị dính ở
điểm nào đó. V́ cô
vẫn c̣n nhận chúng, có nghĩa là cô vẫn c̣n chính
niệm. Cho nên trong
trường hợp này, quan sát và xem là họ bị dính và
thiếu sót cái ǵ. Chư
vị là một đệ tử Đại Pháp, cứ
đến và cố gắng một chút để t́m
hiểu họ và giúp họ ra.
Câu hỏi: Ư kiến cá
nhân của một hội viên của Hội Pháp Luân Đại
Pháp, thí dụ như ư kiến hay kết luận của
họ về một đồng tu, có phải là
tượng trưng ư kiến của Hội Đại
Pháp, hay là của Sư Phụ không? Xin Tôn Sư giảng rơ điều này cho con.
Thầy: Không ai có thể đại diện cho tôi –
điều đó không có ǵ để nói. Và trong tất cả chư
vị, không ai đại diện cho ai được. C̣n về Hội Đại Pháp,
tôi nói rằng sự phối hợp th́ rất quan
trọng. Từ một quan
điểm khác th́ có rất nhiều điều không
thể nói được, và họ cần phải nói lên. Nhưng chắc chắn có
những việc mà họ chưa làm được tốt,
và Sư Phụ cũng biết rơ điều đó. Nhưng về một mặt
khác, với nhiều điều chư vị phải xét
phần của ḿnh ở trong đó, nh́n nhận ra một
cách chính xác là làm sao mà sự lộn xộn xẩy ra. Thầy không bị ảnh
hưởng bởi bất cứ cái ǵ. Nếu điều ǵ phải làm, th́ làm một
cách ngay thẳng và chân chính.
Câu hỏi: Thân nhân
của đệ tử Đại Pháp đă lăng
nhục Đại Pháp.
Thưa có phải họ sẽ là mục tiêu cho
sự đào thải khi Pháp
chính nhân gian? Hay là có liên
hệ đến cách hành
xử của người đệ tử đó.
Thầy: Nó sẽ tùy thuộc vào sự tự lựa
chọn của họ. Khi
một người phá hoại Pháp và trở thành khá tàn ác
rồi, chư vị có nói là nên cho họ được
Viên Măn và được đưa lên thế giới
Phật không? Điều
đó là không được.
Những người mà thực sự phạm tội
nghiêm trọng sẽ không được phép ở lại. V́ chư vị tu Đại Pháp
chắc chắn là họ sẽ được phúc lành. Họ sẽ được cho
nhiều cơ hội, nhiều cơ hội hơn, và càng
nhiều cơ hội hơn nữa. Nhưng đồng thời, chư vị
phải cố gắng hết sức để giảng rơ
sự thật và cứu họ, và đó sẽ tạo ra
nhiều phúc lành cho họ.
Câu
hỏi: Thưa Thầy,
đại diện cho tất các đệ tử
Đại Pháp chân chính tại thành phố Heze, Tỉnh
Shandong, con gửi lời kính chào Thầy.
Thầy: Cám ơn
chư vị ! (Vỗ tay)
Câu hỏi: Nhiều đệ tử Đại Pháp ở Heze đang bị giam giữ và đánh đập. Tất cả những người mà đang bị giam giữ ở Heze đều từ chối để được cải tạo và bị gửi đến trại lao động ở thành phố Jinan. Thưa đó có phải là an bài của thế lực cũ hay không?
Thầy: Tôi không
thừa nhận điều gọi là “được
cải tạo” hay “không được cải tạo”. Điều cần phải nh́n
đến là cái ǵ ở trong tâm người. Tôi vẫn nghĩ như
thế… Chư vị có
biết là để cải tạo họ, thế lực
cũ đă bắt họ phải trải qua sự bức
hại tâm trí khốc liệt hay không? Chúng biết là tôi không thừa nhận nó, cho nên
chúng phải dùng cách thức ǵ đây? Chúng tách riêng phần có chính niệm của
họ ra, hay nói một cách khác, phần mà đă hoàn tất
tu luyện, và chúng ngăn chận không cho nó tiếp xúc
với tâm trí họ. Sau đó
chúng xét hỏi phần bên ngoài con người của
họ. Nhưng phần bên
ngoài con người của họ th́ chứa quá nhiều
thứ của con người và nhiều quan niệm
hậu sanh, và phần mà đă hoàn tất tu luyện th́ hoàn
toàn không được phép khởi tác dụng. Khi mà quí vị bức hại
họ dưới hoàn cảnh như thế, tôi sẽ không
thừa nhận nó bất kể là quí vị bắt họ
viết cái ǵ. Thế lực
cũ biết rằng tôi không thừa nhận nó, thế
tại sao chúng vẫn làm như thế? Bởi v́ có một điều mà chúng vẫn có
thể đạt được, và đó là ư muốn phá
tan ư nguyện của các học viên của chúng. Các học viên mà đă phạm
lỗi sẽ nghĩ rằng “Không xong rồi, tôi đă
viết ra điều đó.
Thế là hết rồi.
Sư Phụ không thể trông nom cho tôi nữa
đâu. Tôi đă làm nhục
Đại Pháp.” Từ đó
trở đi họ chán nản và tim họ cảm thấy
nặng nề. Đó là
phương cách mà chúng sử dụng và tôi không thừa
nhận nó. Nó không là vấn
đề khi chư vị té ngă, nó không có vấn
đề! Đứng lên
nhanh! (Vỗ tay)
Câu hỏi: Đệ tử Đại Pháp
ở thành phố Harbin gửi lời kính chào Sư Phụ!
Thầy: Cám ơn
chư vị! (Vỗ tay)
Câu hỏi
Đệ tử Đại Pháp đang bị giam
giữ bất hợp pháp tại **** Trại Lao
Động gửi lời kính chào Sư Phụ!
Thầy: Cái
chỗ tối tăm đó th́ rất tà ác, tôi biết! Thực sự, đúng là các
học viên càng ngày càng khá hơn, và họ càng lư trí
hơn. Thôi đừng nói
về chuyện đang xẩy ra ở Trung Hoa bây
giờ. (Vỗ tay) Một khi
chúng ta bắt đầu bàn về việc đó th́ nó
sẽ là một câu chuyện dài.
Bất kể là ǵ, những ǵ chờ đợi
bọn tà ác đó là tội lỗi mà chúng sẽ không bao
giờ có thể hoàn trả, và những ǵ chờ
đợi đệ tử Đại Pháp chính là sự
Viên Măn uy nghiêm huy hoàng! (Vỗ
tay)
Câu hỏi:
Con vừa mới hiểu điều sau đây: Khi có
mâu thuẫn xẩy ra giữa các đệ tử
Đại Pháp trong công việc Đại Pháp, trước
hết chúng con phải phát chính niệm trừ thế lực tà ác đó mà
đang lợi dụng các chấp trước và quan
niệm xấu của các học viên để bức
hại đệ tử Đại Pháp như một
tổng thể, và sau đó th́ thảo luận với nhau
về các vấn đề đặc biệt liên hệ
đến việc làm của chúng con. Thưa làm theo cách này có đúng không?
Thầy: Tôi
nghĩ rằng khi đệ tử Đại Pháp gặp
mâu thuẫn, nó không hẳn là kết quả của sự
việc mà có thể bị yêu ma khống chế. Chúng sẽ can nhiễu, và phát
chính niệm th́ được, nhưng chư vị
phải học Pháp thật nhiều. Nếu chư vị phát chính niệm
trước khi chư vị làm điều ǵ, thật
sự th́ chư vị có thể loại đi một
số can nhiễu.
Câu hỏi:
Con là một đệ tử đắc Pháp sau ngày 20
tháng 7 năm 1999. Trong tiến
tŕnh tu luyện con không tránh khỏi bị nhiều can
nhiễu từ các không gian khác, đến cả bị
bức hại hoàn toàn vô cớ bởi thế lực
cũ. Tại sao trong khi phát
chính niệm để tiêu trừ sự bức hại, con
chưa bao giờ có thể hoàn toàn kiên quyết và
dường như luôn luôn có những điều mà con
cần phải cải thiện?
Thầy: Tôi
phải đặc việc này như thế nào đây …
Điều đó xẩy ra bởi v́ đối với các
đệ tử Đại Pháp mà nhận được
Pháp sau ngày 20 tháng 7 năm 1999, tiến tŕnh tu luyện và
chứng thực Pháp của chư vị đă
được nhập chung vào với nhau. Trong khi đối với
những người nhận được Pháp sớm
hơn, thời gian tu luyện cá nhân của họ đă qua
rồi, và ngay bây giờ sứ mạng chính của họ
là cứu độ chúng sinh, trọng điểm đă
chuyển sang chứng thực Pháp.
Người mà vào sau này và bất ngờ ở vào t́nh
trạng chứng thực Pháp cũng phải làm như
thế, đồng thời một số vấn
đề tu luyện cá nhân được bao gồm vào
trong đó. Cho nên chư
vị sẽ cảm thấy có những điều khá
phức tạp, nhưng không sao cả, bởi v́ trong
mắt của Sư Phụ sự việc rất có
thứ tự, và nếu chính niệm của chư vị
mạnh th́ sẽ không có vấn đề ǵ.
Câu hỏi:
Trong thời gian này, phát chính niệm có thể thay
thế cho việc tập luyện các bài công pháp hay không?
Thầy: Đó là
hai điều khác nhau.
(Thầy cười) Tập các bài công pháp là tập
các bài công pháp. Tập các bài
công pháp chính là gia tăng sức mạnh bộ máy cơ
chế và biến đổi thân thể bẩm sinh thành
một thân thể của Thần.
Pháp chính niệm là sử dụng thần thông, hay nói
một cách giản dị, là sử dụng công năng
của chư vị. Mục
đích là loại đi các hồn ma tà ác hư hoại.
Câu hỏi:
Kính chào Tôn Sư! Có
nhiều học viên dùng chính niệm để loại tà ác
cho những việc nhỏ nhất. Ngay cả khi họ bị bệnh nhẹ hay có
chút vấn đề về sức khỏe họ cũng
phát chính niệm.
Thầy: Có lẽ
chính chư vị chưa học Pháp đủ? Nếu chư vị thực
sự đă làm ǵ sai và sau đó kết quả là có rắc
rối xẩy ra, rồi chư vị đi phát chính
niệm, khi đó nó dường như không đúng, và
thế lực cũ sẽ gây rắc rối. Chúng sẽ nghĩ rằng không
những chư vị quá kém, hơn nữa chư vị
lại c̣n muốn diệt trừ chúng. Dường như là như thế, phải
không? Cho nên chư vị
vẫn phải cố gắng hết sức mà xem nếu
chư vị có làm tốt hay không.
Nếu chư vị chưa làm việc tốt, th́
phải làm tốt. Nhưng
trong câu hỏi chư vị nêu lên “đến cả khi
họ bị bệnh nhẹ hay có chút vấn đề
về sức khỏe họ cũng phát chính niệm.” Chư vị có ư ǵ về “
bệnh nhẹ ” hay là “ chút vấn đề về sức
khoẻ ”? Chúng là dấu
hiệu của nghiệp đang được tiêu
trừ, đúng không?
Câu hỏi:
Trong tháng đầu khi con bắt đầu phát chính
niệm, một lần trong khi phát chính niệm con thấy rơ
ràng qua Thiên Mục của con là, trong khoảng chỉ 5 phút
thôi th́ có một ánh sáng màu đỏ-tím rất mạnh tiêu
diệt tức thời tất cả mọi thứ
của con đại ma đầu kia ở Trung Hoa, mà
hiện ra là người nhưng cũng không phải là
người. Năng lực
đó mạnh quá sức tưởng tưởng. Thưa có phải là cái mà bị
tiêu diệt đó chỉ là biểu hiện trong không gian
chúng ta thôi không? Có phải nó
có sự biểu hiện ở mỗi một không gian không?
Thầy:
Nó th́ rất phức tạp.
Đôi khi chư vị đệ tử thực
sự có thể tiêu trừ trực tiếp đám yêu ma
hư hoại ở trong thân của con đại ma
đầu đó. Vào những
lúc đó nó nh́n như là sắp chết rồi, nhưng sau
đó chúng bắt đầu làm cho nó sống lại, sau
đó một đám yêu ma hư hoại khác bổ sung cho nó,
cho nên nó quay trở lại, giống như không có ǵ xẩy
ra. Hơn nữa, để
nó có khả năng khống chế tất cả đám yêu
ma hư hoại, vào thời đó, thế lực cũ nâng
đỡ cho tất cả các lạp tử của tế
bào mà làm nên thân người của nó ở bên dưới
phần bề mặt cho đến mức mà các lạp
tử đó lớn lên bằng Tam Giới. Tất cả những thứ
của con người trong các tế bào đă bị
thế lực cũ đào lên và quẳng xuống
địa ngục, và các tế bào được làm cho
đầy lại với các yêu ma hư hoại đó. Bởi v́ các lạp tử của con
người mang h́nh tượng của người đó,
tất cả các không gian trong Tam Giới đều có các
tế bào của con ma đầu ở trong đó, và
tất cả các tế bào đều có một số
lớn yêu ma hư hoại ở bên trong đó. Cho nên khi chư vị đệ
tử phát chính niệm vào thời gian đó, chư vị
có thể loại đi một số lớn các lạp
tử của con đại ma đầu đó và các yêu ma
hư hoại trong Tam Giới.
Trong khoảnh khắc khi chư vị làm tiêu tan nó và
nổ tung nó ra, chư vị sẽ nh́n thấy là nó đă
bị hủy diệt rồi, và đó là thật. Chư vị đang đặt
nó ở trạng thái nào đây?
Ngoại trừ các lạp tử mà tạo thành
phần con người bên ngoài của nó, mọi thứ
đă bị tiêu diệt hết rồi và bây giờ nó th́
trống rỗng. Không c̣n
lại ǵ cả. Cái c̣n
lại chỉ là bộ da người mà tạo bởi
một lớp các tế bào bề mặt, mà bao gồm các
cơ quan nội tạng. Và
đó là v́ tất cả các tế bào lạp tử trong Tam
Giới của con ma đầu đó mà được
thế lực cũ nâng đỡ đă bị hủy
diệt rồi, và trên hay dưới nó không c̣n ǵ cả,
tất cả bọn chúng đă bị dẹp sạch
rồi. Hiện tại bộ da
người này đang được chống đỡ
bởi cái đám yêu ma cuối
cùng tệ hại
nhất c̣n lại của thể lực cũ. V́ thế mà nó không c̣n lư trí b́nh
thường mà một người có nữa. Mọi thứ đều là do cái
đám yêu ma hư hoại đó điều động
bộ da người của nó, mà thực sự giống
như một lớp da đă được sơn
phết lên. Tất cả các
quan niệm và nghiệp lực của con người xấu
xa mà phần ngoài của bộ da người của nó
đă phát sanh ra trong tiến tŕnh sinh mệnh của nó bây
giờ dường như rất sợ hăi. Điều mà nó đang phát ra
chỉ là sợ hăi. Nó
sợ hậu quả của việc mất quyền
lực, nó sợ danh tiếng của Pháp Luân Công sẽ
được làm sáng tỏ, nó sợ là nó sẽ bị
giết, nó sợ là số tiền khổng lồ và các tài
sản mà gia đ́nh nó đă tham nhũng sẽ bị
tịch thu – nó sợ
đủ thứ. Tuy thế
phần tà ác ở phía bên kia của nó không cảm thấy
ǵ ngoại trừ căm thù.
Nó có thể thấy là t́nh thế th́ tuyệt vọng,
và nó cảm thấy căm thù, tuy thế nó không thể
tập trung được nhiều năng
lượng. Nó biết là nó
đă hết rồi. Nó
cảm thấy căm thù nhưng nó cũng sợ, và nó phải
tự bắt nó làm như mạnh mẽ để cho
người ta thấy, và nó cố gắng nắm giữ
để cho màn tŕnh diễn này tiếp tục. Đó là t́nh trạng mà nó đang
ở trong đó bây giờ.
Lúc trước khi mà các lạp tử tế bào
của nó được nâng đỡ nhiều, và bên trong
của nó chứa đầy yêu ma hư hoại, năng
lượng tà ác thực sự tiến lên cao, thân thể
của nó được nâng đỡ quá nhiều
đến độ nó cảm thấy nó càng bành
trướng; nó cảm thấy là nó có một thân thể khoẻ
mạnh và cường tráng.
Nó cũng trở nên liều lĩnh và có cái nh́n hung ác
đến độ mà người chung quanh thực
sự sợ nó. Bây giờ th́
nó giống như trái cà tím sau một lần đông giá, nó
nhăn nheo tất cả, và mọi thứ bên trong của
nó đều bị đẩy đi rồi. Đệ tử Đại Pháp
càng phát chính niệm nhiều hơn, th́ các yêu ma hư
hoại bên trong thân thể của nó càng ít đi hơn, nó
sẽ càng teo lại hơn, thân thể của nó sẽ càng
nhỏ đi hơn, bởi v́ ngoài cái bộ da người
đó không có ǵ từ các lạp tử vi quan của nó c̣n
sót lại.
Câu hỏi: Các
đệ tử thuộc Đại Học chỉ huy quân
sự trung cấp, Toroto, Pingxiang của tỉnh Jiangxi, thành
phố Chongquing, Peru, Trung Hoa, thành phố Jinan, thành phố
Kunming, Australia, thành phố Dalian, các đệ tử đă
được thả ra từ nhà tù ở thành phố
Jiamusi, các đệ tử ở Đức *** Trung Tâm Giam
Giữ thuộc thành phố Shijiashuang, tỉnh Shandong, thành
phố Hezhe, Tianjin, tỉnh Xinjiang, thành phố Hengyang, và
thành phố Trường Xuân – tất cả các đệ
tử kể trên gửi lời kính chào Sư Phụ.
Thầy: Cám ơn chư vị!
(Vỗ tay)
Câu hỏi: Gần
đây khi con học Chuyển Pháp Luân, con không c̣n cảm thấy như là con đang phát
hiện các hiểu biết mới và đang tiến
triển sau mỗi lần con đọc hết quyển
sách.
Thầy: Tâm tính của một người cao bao nhiêu, th́
Công của họ cao bấy nhiêu.
Phải có lư do. Có
phải v́ tâm của chư vị không yên? Tôi nghĩ là phải có lư do. Ở các tầng thứ cao
hơn th́ tiêu chuẩn đ̣i hỏi cũng cao hơn.
Câu hỏi: Xin Sư
Phụ giảng cho chúng con diễn tiến căn bản
khi chuyển từ thời kỳ Pháp Chính sang thời
kỳ Pháp Chính nhân gian là ǵ?
Thầy: Tôi có thể nói với chư vị, không có
một diễn tiến như chư vị tưởng,
không có ǵ cả. Tôi có thể
nói cho chư vị, cái lực vô song của kỳ Pháp chính
nhân gian là điều mà thế lực cũ không thể
thấy trong quá khứ.
Hiện tại chúng đă nh́n thấy cho nên chúng
sợ điên lên rồi. Cho
nên một số lớn các vị Thần đó, vị mà
thế lực cũ an bài để làm một số
điều nhất định, bây giờ không dám làm
nữa. Những ǵ đang
biểu hiện trong trạng thái hiện tại chính là do
đám yêu ma hư hoại tiếp tục làm điều
xấu xa. Môt khi Pháp chính nhân
gian đến, tất cả sự việc này sẽ
chấm dứt. Không có
diễn tiến ǵ cả. Lúc
mà Pháp Chính, lúc mà Công đến đây, th́ sẽ có một
hiện tượng nhất định. Hiện tượng ǵ? Tôi đă giảng trước
đây rằng mọi thứ mà con người nh́n thấy
với cặp mắt của họ là do phân tử tạo
thành. Cho nên trên cái lớp phân
tử này, nếu mà đâm thủng một lỗ hay là xé
mở ra – bất kể là nó ở đâu – chư vị
sẽ thấy cái ǵ? Chư
vị sẽ nh́n thấy thiên đàng, nó thực sự
giống như tấm màn sân khấu th́nh ĺnh bị xé toạc
ra hay là có một lỗ thủng bị đâm qua nó,
nhưng cái không gian này không thể bị hủy hoại v́
vẫn cần phải thực hiện Pháp Chính nhân gian. Hay là, nó có thể thấm vào
từ tất cả các tầng thứ vi quan.
Câu hỏi: Ngoài chấp
trước vào các an bài của chúng, thưa thế lực
cũ có chỗ nào khác thiếu sót không?
Thầy: Ngoài chấp trước vào mọi thứ mà
chúng muốn phải xẩy ra, không c̣n ǵ khác cho chúng
nữa. Chúng chỉ muốn
giữ lại những ǵ chúng có từ nguyên thủy, và
chúng chỉ có một mục đích đó thôi.
Câu hỏi: Thưa có
đệ tử Đại Pháp thời Pháp Chính nào bị
bỏ lại không?
Thầy: Không. (Tiếng vỗ tay to) Nếu tôi bỏ
chư vị lại chư vị sẽ bị hủy
hoại, thực sự bị hủy hoại. Đó là v́ nếu một
người không tiến tới th́ họ sẽ lùi
lại. Một khi chư
vị th́nh ĺnh đạt đến trạng thái đó
trong môi trường này, thế th́ trong môi trường này
khi mà chư vị c̣n ở đây giữa loài người
và vẫn c̣n bị pha trộn với con người khi
chư vị làm việc ǵ, tầng thứ của chư
vị sẽ rớt xuống và dần dần chư
vị sẽ bị con người làm ô uế đi. Chẳng phải tôi đă nói
rằng chư Phật ở trên trời và Phật,
Đạo, Thần trong các không gian đặc định
cần phải được thay thế tại các
khoảng thời gian định trước hay sao? Đó là v́ họ dễ bị Tam
Giới làm ô uế, cho nên họ cần phải
được thay thế.
Câu hỏi: Thưa Tôn
Sư, xin bảo cho chúng con biết cái ǵ sẽ là
đường hướng cho Mẫu Giáo Minh Huệ.
Thầy: Chư vị đang làm một việc quá
tốt! Chư vị
biết, con đại ma
đầu kia nó đang bơm độc dược vào các
trẻ con mẫu giáo Trung Hoa, nó quá tàn ác! Nó thực sự muốn tiêu
diệt loài người! Khi
nó thấy chúng ta đang làm việc theo cách này nó điên
lên. Thực sự, trong chính
quyền Trung Hoa trước đây, giữa cấp lănh
đạo trung ương, trong bẩy hội viên của
Hội Đồng Hiện Hành, sáu người chống
lại việc bức hại Pháp Luân Công. Tôi c̣n biết rằng ngay cả vị
trưởng Pḥng sáu trăm mười, người mà
đang bức hại Pháp Luân Công, đă phản đối
việc bức hại này ngay lúc đầu. Hầu hết các cơ quan chính
quyền trung ương và các thành phần nội các khác
nhau của chính phủ
đều phản đối việc bức hại
Pháp Luân Công.
Câu hỏi: Trong khi tham
dự vào Pháp Chính, thế lực cũ đă an bài cho
thời gian trên hai trái đất.
Tại sao các thí nghiệm phải làm trên trái
đất thứ hai với
người khổng lồ, người lùn, và con
người tầm thước?
Con xin hỏi, chúng đă an bài loại người
nào thứ nhất?
Thầy: Khi thí nghiệm được làm tại đây,
nơi chúng ta ở, sự an bài được đặt
ra cho ba loại người.
Trên trái đất thứ nhất th́ an bài năm
loại người. Cuối
cùng khi trái đất đó kết thúc th́ c̣n lại ba
loại người. Lần
này, ngay từ đầu th́ chỉ có ba loại. Chúng tiếp tục khám phá
điều ǵ chúng muốn xẩy ra, và chỉ cho quyết
định cuối cùng trước khi Pháp Chính xẩy ra.
Câu hỏi: Câu hỏi
của con là thế này: Khi chúng con phát chính niệm, các sinh
mệnh tà ác ở tầng thấp mà chúng con tiêu diệt
cũng được liên tục bổ sung khi chúng bị
tiêu diệt, phải không?
Thầy: Các không gian được cấu tạo rất
phức tạp bởi các thiên thể vũ trụ
đến từ bên ngoài; ngay cả chúng c̣n chia các lạp tử
thành nhiều phần khác nhau.
Chư vị thực sự tiêu diệt chúng. Nhưng cái mà bị tiêu diệt
đó chỉ là một phần.
Trong thời Pháp Chính khi tôi dẹp sạch một
lớp các sinh mệnh khổng lồ, th́ một đám yêu
ma hư hoại khác lại xuất hiện, và đó là
tại sao dường như là không bao giờ có thể
dẹp sạch chúng được. Nhưng sự thực, sự thanh trừ
của chúng ta được làm trên diện rộng và
ở một tốc độ rất nhanh. Và hơn nữa là ǵ, tổng
số những thứ mà đă bị thanh trừ rất lớn. Chúng ta có thể nh́n thấy
điều này qua t́nh h́nh toàn bộ của Pháp Chính: Trong quá
khứ, mỗi một ngọn cỏ và mỗi một cái
cây cũng bị các sinh mệnh tà ác điều
động, đến độ mà ngay cả các lạp
tử của không khí cũng bị chúng điều
động. Nó ngay cả
cũng cảm thấy khó để cho chư vị
thở một cái. Bây giờ
sự việc th́ khác rồi.
Người ta đang tỉnh lại, và không c̣n
lại nhiều yêu ma hư hoại để khống
chế người ta nữa.
Sự thay đổi thật là lớn quá!
Câu hỏi: Vào ngày 22
tháng một, một đệ tử người Mỹ
đă bị bắt ở Phi Trường Quảng Châu….
Thầy: V́ chư vị là đệ tử Đại
Pháp, khi có vấn đề, mọi người phải làm
việc chung với nhau như một vậy. Bởi v́ chúng không sợ các hành
động dơ bẩn của chúng bị đưa ra ánh
sáng, chúng ta phải vạch trần chúng ra cho toàn thế
giới, và để cho tất cả người dân
Mỹ biết rằng một công dân Mỹ đă bị
bắt. Bởi v́ chúng không
sợ các hành động dơ bẩn của chúng bị
đưa ra ánh sáng, chúng ta cứ đi tới và làm các
điều đó. Mỗi
một ngày mà chúng không thả người ấy ra th́ thêm
một ngày cho chúng ta vạch trần chúng ra. (Vỗ tay to)
Câu hỏi: Đôi khi con
hiểu rơ thế lực cũ là ǵ và đôi khi không.
Thầy: Chúng chỉ là hai mươi phần trăm
của sinh mệnh trong vũ trụ, và chúng
được an bài để tham gia vào sự việc
của tôi. Trong lịch
sử chúng đă làm ra nhiều sự sắp xếp có hệ
thống, và tôi cũng tham gia vào nhiều sự sắp
đặt của chúng trong lịch sử vào các lúc
đó. Nếu tôi không tham gia
th́ chúng sẽ chọn người khác, và sẽ có nhiều
rắc rối hơn nữa vào thời Pháp Chính. Chúng sẽ chọn người
khác để chỉnh lại Pháp.
Sau đó khi đến lúc để chỉnh lại
Pháp và tôi bắt đầu làm sự việc này, chúng
sẽ sử dụng tất cả sinh mệnh trong toàn
vũ trụ để t́m tôi.
Nếu tôi tiêu diệt chúng, th́ làm sao tôi cứu
độ chúng đây? Pháp
Chính thực sự ra sao th́ là điều mà không một sinh
mệnh nào có thể biết được. Bất cứ ai biết
được nó th́ sẽ trốn chạy nó, và đó là
điều mà vũ trụ không cho phép. Và càng không thể
cho phép các sinh mệnh trong vũ trụ chọn lựa
để Pháp Chính thực hiện ra sao.
Câu hỏi: Gần đây một cặp vợ
chồng, cả hai là đệ tử Đại Pháp, sinh
ra một đứa trẻ, mà nó có nhiều thống
khổ và sinh ra dị dạng.
T́nh huống này chúng con xét ra sao?
Thầy: Sự t́nh rất phức tạp trong hiện
tại. Bởi v́ đó là con
của chư vị, chư vị phải thương yêu
nó và cố gắng hết sức để lo cho nó. Nhưng giữ cho tâm thoải
mái. Khi mà chư vị c̣n tu
đến Viên Măn, kết cuộc mọi thứ sẽ
thành tốt nhất (vỗ tay) – điều này
được tạo ra cho các người tu luyện và các
đệ tử Đại Pháp.
Nhưng nếu chư vị không thể đạt
Viên Măn, th́ khi đó mọi thứ là như không mà thôi.
Câu hỏi: Sư
Phụ đă bảo rằng chính thể của Đại
Pháp là ở tại Trung Hoa. Có
các đệ tử Đại Pháp ở nhiều nơi
ở Trung Hoa. Làm thế nào
để chúng con có thể làm cho khá hơn trong việc cùng
nhau thăng tiến?
Thầy: Không cần lo lắng về việc đó. Họ đều có thể
biết về mạng lưới Minh Huệ. Các đệ tử Đại
Pháp trong các vùng xa xôi tất cả đều giữ liên
lạc với nhau và tin tức được truyền
đi trong nhóm.
Câu hỏi: Tôn Sư
đă nói trước đây là người nào mà đă kư
giấy trong khi bị bức hại đến độ
mà không c̣n sáng suốt nữa, vẫn c̣n cơ hội. Nhưng bất kể là ǵ, con
không thể tha thứ cho những người ở Trung
Hoa Lục Địa mà đă phản bội Sư Phụ. Không phải là họ làm những
ǵ mà họ không nên làm bởi v́ họ không chịu nổi
sự bức hại.
Thực sự th́ họ đứng về phía tà ác và
làm cho cuộc bức hại trầm trọng hơn.
Thầy: Đúng, khó để nói chuyện ǵ sẽ
xẩy ra khi họ đi quá xa.
Tôi đă nói rồi tôi muốn cứu độ
mọi người. Nhưng
nếu chư vị phạm tội quá nặng, th́ Pháp
sẽ được dùng để phán xét chư vị,
không có thể làm ǵ thêm nữa cho chư vị. Từ bi và uy nghiêm cùng tồn
tại là để bảo hộ Pháp. Nhưng thế lực cũ đă cố ư an bài
cho một số người vào và làm các thứ theo cách
ấy, cho nên nó rất phức tạp. Trước ngày 20 tháng 7 năm 1999, một
số người thể hiện rất tích cực,
nhưng khi cuộc bức hại bắt đầu, họ
lại hăng hái tham gia vào cuộc bức hại ngay
cả c̣n hơn bất cứ ai khác nữa. Điều đó xẩy ra là
để làm cho t́nh thế toàn bộ thành phức tạp
đối với các học viên.
Câu hỏi: Thưa
Sư Phụ, xin chỉ bảo chúng con nếu có những trường hợp mà bức
ảnh Phật của Sư Phụ bị bước qua.
Thầy: Tôi có thể nói với chư vị rằng chúng
không cố ư làm bất cứ ǵ đối với tôi
cả. Chúng nhắm vào chấp
trước của các học viên.
Nếu chư vị hành động một cách
thực là ngay chính, chúng
tuyệt đối không dám tùy tiện làm những
điều đó, bởi v́ trên đó có Pháp Thân của
tôi. Đặc biệt là
đối với thế lực cũ, chư vị có
biết điều này không: Pháp Chính của chúng là hoàn toàn
tùy thuộc vào tôi, chúng kính trọng tôi, và các khổ nạn
được tạo ra cho chư vị, không phải
tôi. Nhưng nếu chư
vị có thể hành xử các sự việc đó với
chánh niệm th́ chư vị sẽ không bị can
nhiễu. Về vấn
đề sự thật, trong nhiều trường
hợp lư do đằng sau nó chính là các tâm chấp
trước của chư vị khởi tác dụng.
Mới đây tôi
giảng về tại sao nó không phải là thế lực
cũ muốn phá hoại vũ trụ. Chúng chỉ muốn giữ lại mọi thứ
trong h́nh thức nguyên thủy của nó. Cho nên từ hoàn cảnh của Pháp Thân của
tôi, không kể đó là thế lực cũ hay chính
Thần, Pháp Thân tôi đang quan sát tất cả mọi
thứ. Chỉ khi chư
vị, đệ tử Đại Pháp, không tự hành
xử tốt th́ chúng mới dám làm những điều
đó. Đó là lúc mà chúng có cái
cớ để nhắm vào chư vị. Dưới t́nh huống b́nh
thường chúng không dám làm những chuyện đó. Mặc dù t́nh huống mà tôi
diễn giải trước đây là có xẩy ra, nó là
một hiện tượng đơn độc, rất đơn
độc. Nếu hiện
tượng đó xẩy ra chỉ một lần hay hai
lần th́ hậu quả cũng rất lớn. Đó là tại sao tôi nói, là ngay
khi chúng bị bắt gặp th́ chúng bị hủy diệt
ngay. Bất kể là chúng
cố ư hay không cố ư làm, ngay khi chúng bị bắt
gặp là chúng bị hủy diệt ngay, bởi v́ chúng
phạm tội bức hại chính niệm và chính tín
của đệ tử Đại Pháp. Cho nên, dù cho chúng có thể biện hộ cho nó,
chúng cũng vẫn rất rụt rè khi chúng làm những
việc đó. Về sự
thật th́ tôi đă loại trừ những thứ đó
rồi và đă ngưng nó lại.
Một số học
viên đă nh́n thấy thế lực cũ làm những
điều xấu xa và bỏ những thứ xấu trên
thân thể của tôi. Một
số học viên có thể thấy được
điều đó.
Điều làm cho tôi lo lắng hơn là chư vị
có thể bị nó ảnh hưởng! Đó là v́ chư vị sẽ thấy là nó
giống như có cái ǵ xấu trên thân thể của Sư
Phụ. Chư vị có
nhận ra là những thứ đó chính là của chư vị không?! Tôi đang v́ chư vị mà chịu đựng
đau khổ. (Tiếng
Vỗ tay to) Nếu không, ai mà dám bỏ cái ǵ lên tôi? Nó xẩy ra là v́ tôi đang
bảo vệ chư vị và ai đó phải tiêu trừ
nó.
Câu hỏi: Làm thế
nào để chúng con có thể giảng rơ sự thật
hữu hiệu hơn trên b́nh
diện rộng và để cứu độ các chúng
sinh? Làm sao chúng con có thể làm cho tờ báo và đài truyền h́nh của
chúng con có tác dụng mạnh mẽ hơn?
Thầy: Tất cả các thứ đó là vấn
đề đặc biệt.
Sự thực th́, chư vị đang làm khá tốt. Chư vị nên tiếp tục
làm những việc đó và nghĩ ra cách để
tiếp tục cải tiến.
Đó cũng là đang tiến bước trên con
đường của đệ tử Đại Pháp và
tạo dựng uy đức của chư vị bằng
cách cứu độ con người trên thế giới.
Câu hỏi: Khi chúng con
phát chính niệm để loại trừ các rắc
rối bên trong của ḿnh, có phải là chúng con cũng
đang loại trừ cái thế lực cũ mà đang
xuyên qua thân thể của chúng con không?
Thầy: Khi chư vị phát chính niệm, nó không chỉ
ngừng tại những ǵ bên trong thân thể của
chư vị thôi, mọi thứ ở trong lănh vực của
chư vị bị hoảng sợ đi hết. Cho nên chỉ cần liên tục
phát chính niệm để không cho chúng đến và không làm
ǵ khác cả? Điều mà
tôi nói là, dưới t́nh huống b́nh thường th́ chúng
không dám đến thêm nữa, nhưng nếu chư vị
nghĩ nhiều quá về nó th́ sẽ trở thành một
chấp trước. Các không
gian khác đồng thời hiện diện. Chư vị không cảm thấy
ǵ khi các sinh mệnh trong các không gian khác đi về phía
chư vị và băng qua chư vị. Các không gian hiện diện theo cách đó. Vũ trụ được
kết cấu theo cách đó, và nó sẽ ảnh
hưởng đến chư vị. V́ đề tài kết cấu nêu lên, tôi giảng
cho chư vị vài điều mà chư vị thích nghe. (Tiếng vỗ tay to)
Chư vị biết
rằng có rất nhiều nhiều cây cối, thú vật và
các thứ khác trên trái đất.
Nói một cách cụ thể, chư vị biết là
có những trái táo, chuối, cam và nho, chư vị c̣n
biết có các con hổ, sư tử, thỏ và dê, và chư vị
biết có nhiều nhiều cây cối, thực vật và
nhiều hoa khác nhau. Các không
gian khác cũng có những thứ đó nữa. Các thiên thể ở xa xôi mà cùng
một tầng thứ với trái đất và tương
tự như trái đất cũng có những thứ
đó. Các lạp tử
của tầng thấp hơn cấu kết bởi các
lạp tử ở cao hơn một tầng. Các lạp tử to hơn đó
cũng có các thú vật, thực vật, và các thứ khác
nhau này ở trên đó.
Một trái táo trong các thiên giới th́ quá lớn
đến độ nó có thể lớn hơn ngay cả
một tinh cầu. Có phải
một trái táo từ các tinh cầu của tầng thấp
đó là một lạp tử ở trong một trái táo
lớn với các lạp tử tầng cao ? Câu trả lời là đúmg. Có các con sư tử trên trái
đất, có các con sư tử trên trời, và đến
cả các tầng thứ cao hơn. Có con người trên trái đất, có con
người trên trời, có cả con người lớn
hơn nữa – họ lớn khổng lồ không sánh
nổi. Và các sinh mệnh có
các vị vua, hay nói một cách khác, mỗi một sinh mệnh
là có một vị vua. Vua
của một sinh mệnh là lớp lớn nhất của
cái lạp tử đó, và mọi thứ ở dưới
nó th́ trải ra trên các lạp tử thuộc các cỡ khác
nhau, vài cái lớn và vài cái nhỏ.
Cái Sinh linh ở trên phạm vi của lớp lạp
tử lớn nhất chính là vua của tất cả các
sinh mệnh, và các lạp tử của nó được
phô bầy trong tất cả
tầng thứ dưới nó.
Thế th́ tổng
thể của vũ trụ này là loại ǵ? Vô số các thứ đan kết
lại và trộn lẫn với nhau. Có rất nhiều sinh mệnh trên trái
đất, nhưng các sinh linh đó không phải là thuộc
về cùng một vị vua, và chúng cũng không thuộc
về cùng một hệ thống sinh mệnh. Tuy nhiên chúng đều sống
tại đây và trà trộn với nhau. Nhưng các sinh linh th́ liên kết với các
vị vua của chúng, chứ không liên kết với các sinh
mệnh khác. Tức là,
mặc dù chúng giao lưu khắp cùng không gian vũ trụ,
chúng có các hệ thống độc lập riêng của
chúng và cai trị bởi các vị vua của chúng. Cho nên sư tử có vua của
chúng, các trái táo có vua của chúng, các trái chuối có vua
của chúng, cây cối có vua của chúng, thực vật,
cỏ, hoa – tất cả các thứ - mỗi chúng thứ
đều có vị vua riêng của chúng. Đó là cách mà tất cả sinh mệnh hiện
diện trong các không gian mà tại cùng một tầng
thứ giao lưu và trộn lẫn với nhau. Con người băng qua các sinh
mệnh khổng lồ. Vào
mỗi một khoảnh khắc, các sinh linh cực kỳ
vi quan trôi nổi băng qua các thân thể người
thường. Phần bên ngoài
của chư vị là do Pháp Thân của tôi và Thần
Hộ Pháp trông coi. Và phía
của chư vị mà đă hoàn tất tu luyện rồi
th́ được phong kín lại.
Khi một lớp xong rồi th́ được phong
kín lại. Khi một lớp
nữa xong rồi th́ nó được phong kín lại. Và không có ǵ có thể băng qua nó
được. Cho nên vũ trụ
này thực sự là phức tạp. Tôi vừa diễn giải cho chư vị
một h́nh thức khác về kết cấu của vũ
trụ. (Tiếng vỗ tay
to)
Câu hỏi: Con cảm
thấy Sư Phụ cao hơn tất cả và đă an bài
con đường của chúng con.
Cho nên từ cái nh́n đó, dường như các an bài
của thế lực cũ được Sư Phụ
dùng với mục đích là sự đề cao của
chúng con. Cho nên dường
như các an bài của thế lực cũ thực ra là
không thật. Thưa sự hiểu biết này có đúng
không?
Thầy: Phân nửa th́ đúng, bởi v́ tôi không thừa
nhận chúng. Nhưng tôi
biết rằng chúng sẽ làm sự việc theo cách này, cho
nên tôi không c̣n có sự chọn lựa nào khác là phải theo
cái thủ đoạn của chúng và chuyển thủ
đoạn của chúng để chống lại chúng. T́nh trạng là như thế.
Câu hỏi: Các
đệ tử Đại Pháp từ tỉnh Liaoning,
trường Minh Huệ Taiwan, Công Viên Trung Tâm Sweden, và thành
phố Chengdu ở tỉnh Sichuan gửi lời kính Sư
Phụ.
Thầy: Cám ơn chư vị!
(Tiếng vỗ tay to)
Câu hỏi: Khi chúng con
phát chính niệm loại trừ các rắc rối trong chính
ḿnh, có phải là chúng con cũng loại trừ thế
lực cũ mà đang băng qua nhục thể của các
đệ tử hay không, và nó có đúng để chúng con
làm giống sự từ bi của Sư Phụ và giảng
rơ sự thật cho chúng trong tâm của chúng con
được không?
Thầy: Điều đó đă để lại một
ấn tượng rất mạnh cho chư vị. Tôi có thể nói với chư
vị rằng điều đó xẩy ra chỉ v́ kết
cấu của không gian và chư vị cũng đừng
quan tâm về nó. Nếu
chư vị không muốn họ băng qua chư vị,
th́ cứ ngậm miệng chư vị lại và không
thở hôm nay. (Khán giả
cười) Lư do là không khí cũng là sinh linh, và cũng là các
sinh mệnh mà chưa được Pháp hoàn chỉnh. Cho nên đừng quan tâm về
những điều này. Nhân
loại đă sống theo cách này hàng ngàn năm và hàng
vạn năm rồi. Tại
sao để một người tu luyện th́ quá khó
khăn, và tại sao để một người thành
Thần th́ lại khó khăn?
Là v́ thế lực cũ không có trí tuệ và cũng
không đủ khả năng để giải quyết
được các rắc rối này. Để giải quyết các rắc rối này,
vũ trụ cần phải được hoàn thiện
trên căn bản từ đỉnh xuống đến
đáy. Con đường
để các con người tương lai trở thành
Thần đă được trải ra, điều đó
xẩy ra được là v́ sự việc này đang
thực thi từ nơi đây đi lên hết đến
tột đỉnh. (Tiếng
vỗ tay to) Cho nên đối với một người,
sự h́nh thành của các quan niệm hậu sinh, cùng
với can nhiễu từ các nhân tố loại này mà
khiến cho sự việc rất phức tạp. Nó thực sự là khó để
cứu độ con người!
Các thiên thần trong quá khứ nh́n thấy việc cứu
độ con người là điều rất khó làm, v́
họ đă nh́n thấy hiện tượng này. C̣n đệ tử Đại
Pháp th́ có nên sợ điều này không? Đối với mọi thứ đều
phải dùng chính niệm! Tôi
chỉ nói cho chư vị biết là có cái hiện
tượng đó, rằng có điều như thế
đang xẩy ra. Đó là
một phần của kết cấu của vũ trụ,
sự việc là như thế.
Câu hỏi: Gần
đây khi con phát chính niệm thân thể của con cảm
thấy rất nóng.
Thầy: Đó là điều tốt. Cảm thấy ấm đến từ việc
có một khối lớn năng lượng. Có người cảm nhận
được nó và có người th́ không thể.
Câu hỏi: Con cảm
thấy từng đợt sóng áp lực trong đầu
của con. Thưa đây là
b́nh thường hay là ma can nhiễu.
Thầy: Nói một cách tổng quát th́ nó b́nh thường. Sự thay đổi trong thân
thể chư vị, phản ảnh của Công của
chư vị, sự đề cao tầng thứ của chư
vị, tất cả đều có thể mang đến
loại phản ứng đó.
Câu hỏi: Có một
phụ nữ ở New Jersey đến từ Trung Hoa
Lục Địa. Tất
cả tứ chi của bà đă bị cắt cụt
từ 3 năm trước v́ nhiểm trùng. Nhưng đầu óc của bà
vẫn c̣n bén nhạy. Một
đệ tử Đại Pháp sống ở dưới
đồi từ nhà bà. Làm sao
đệ tử Đại Pháp này giúp bà?
Thầy: Các Đệ tử Đại Pháp, điều
quan trọng nhất mà chư vị cần làm hôm nay là
giảng rơ sự thật và cứu độ chúng sinh. Chư vị nên t́m hiểu là bà
ta có bị đầu độc hay không, và nếu bà
bị th́ chư vị nên đi và nói chuyện với bà. Nếu bà không bị đầu
độc, th́ chư vị nên đi làm những ǵ chư
vị cần làm. Chính phủ
cũng đă săn sóc cho người tàn tật rồi,
cho nên chư vị không nên
nghĩ nhiều về việc đó. Nếu chư vị quá chấp
trước vào những điều này, th́ tôi có thể nói
với chư vị, chư vị có thể quên việc tu
luyện đi. Bất
hạnh và bất công trong thế gian này là quá khắc
nghiệt, và có quá nhiều điều bất công trong
thế gian. Chư vị có
thể bị chấp trước vào tất cả sự
việc đó không? Cách duy nhất để cứu độ
một người chính là cứu độ bà ta trên
tầng thứ cơ bản.
(Vỗ tay)
Câu hỏi: Có
người cho rằng đệ tử Đại Pháp
không cần để dành tiền.
Thầy: Đó lại đi sang cực đoan
nữa. (Khán giả
cười) Làm điều ǵ chư vị nghĩ ḿnh nên
làm. Nếu chư vị nói
rằng chư vị muốn để dành tiền và mua
nhà cửa, trong trường hợp đó th́ chư vị
nên làm như thế, bởi v́ trong tương lai con
người sẽ tu luyện theo cách như thế. Hay có thể chư vị nói
chư vị không muốn làm bất cứ cái ǵ và chỉ
muốn chờ ở đây, (khán giả cười) th́
trong trường hợp đó chư vị sẽ không Viên
Măn được. Cái
chấp trước đó mới mạnh mẽ làm sao! Nhưng khi thời điểm
Viên Măn thực sự đến, chư vị sẽ không
đủ sức buông bỏ được những
thứ đó, phải không?
Nếu chư vị có thể buông bỏ chúng, th́ chúng
không quan trọng nữa.
Tư tưởng của một người trong lúc
đó chính là tư tưởng của Thần. Thế th́ tại sao chư
vị lại nghĩ về
những thứ đó?
Đừng bận tâm bất cứ điều
ǵ. V́ sự thực, tôi có
thể nói với chư vị rằng tại lúc cuối
cùng của kỳ Pháp chính nhân gian,
trong nháy mắt mọi thứ sẽ bị tan ră. Tiền ǵ đây? Sẽ không c̣n một mảnh
giấy nào sót lại.
(Tiếng vỗ tay to) Nhưng điều đó không
có liên hệ ǵ với chư vị.
Câu hỏi: Để
dành tiền và dự tính về tài chánh cho sự giáo dục
trong tương lai của con trẻ không phải là
điều mà chúng con nên quan tâm tới v́ chúng con sẽ Viên
Măn trong tương lai và không cần lo lắng về
điều đó. (Khán
giả cười) Cũng có các đệ tử
Đại Pháp nói rằng chúng ta ngay cả không cần lo
lắng cho cha mẹ, bởi v́ họ có thể là kẻ thù
của chúng ta trong quá khứ. (Khán giả cười)
Thầy: Điều đó nghe không giống như lời
của đệ tử Đại Pháp nói ra. Tâm chấp trước đă khởi
lên mạnh như thế!
Chư vị có biết là đệ tử Đại
Pháp Viên Măn là huy hoàng thế nào không? Sư Phụ đă lo cho tất cả những
ǵ chung quanh chư vị rồi.
Có ǵ để cho chư vị phải lo lắng
về bất cứ ǵ không?
Chư vị có khả năng để lo những
việc đó không? Sự việc
có thể đi theo ư muốn của chư vị không? Chẳng phải tôi cũng đă
giảng cái lư này cho tất cả chư vị rồi hay
sao? Nếu vận mệnh
của chúng không tốt, hoàn toàn vô dụng dù chư vị
có dự tính thế nào đi nữa. Nhưng Sư Phụ có thể an bài sự
việc cho chư vị. Tôi
có thể an bài được, không kể là chúng có vận
may hay không. Chư vị c̣n lo
lắng ǵ đây? Chư
vị chỉ tu luyện và tôi sẽ lo mọi thứ cho
chư vị. Chẳng
phải tôi đă giảng rồi hay sao? Nhưng nếu chư vị không tu luyện
tốt, th́ tôi không thể làm được ǵ cho chư
vị cả. Lời của
chư vị nghe không giống như là lời của
một đệ tử Đại Pháp nói, đó là
điều tôi nghĩ!
Câu hỏi: Lúc buổi
sáng Sư Phụ giảng rằng Sư Phụ đi
từ hư không cho đến có h́nh hài, rằng trong
tương lai sẽ không ai biết Sư Phụ
cả. Con muốn biết,
sau khi chúng con Viên Măn trong tương lai chúng con vẫn c̣n
những cơ hội thế này để nghe Sư
Phụ giảng Pháp hay không?
Nếu con có câu hỏi, th́ c̣n có cơ hội
để Sư Phụ trả lời cho chúng con không? (Khán
giả cười)
Thầy: Chư vị không thể tu luyện măi măi. (Khán giả vỗ tay) Chư
vị cũng vẫn c̣n dùng tư tưởng con người
mà xét sự việc. Thần
không suy nghĩ sự việc theo cách ấy. Khi chư vị có vô số
kể chúng sinh để trông nom chư vị sẽ có
nhiều thứ trong tâm. Th́ có
lẽ chư vị không thể nghĩ đến Sư
Phụ thường như thế này! (Thầy cười) Chỉ đùa thôi. Dĩ nhiên, có thể tôi sẽ
giảng Pháp trên diện rộng trong tương lai, và có
thể tôi sẽ không. Đó
là tất cả vấn đề của tương
lai. Sự thật là, khi
chư vị nghĩ về việc chư vị sẽ có
thể gặp Sư Phụ trong tương lai hay không,
chư vị vẫn c̣n dùng tư tưởng con người
mà đang hiện diện để suy nghĩ vấn đề. Khi ngày đó đến chư
vị sẽ ở trong một trạng thái khác rồi. Nhưng khi chư vị thực
sự cần tôi, chư vị sẽ nh́n thấy khía
cạnh bao la vô tận của hồng ân Phật. (Tiếng vỗ tay to) Đó là v́
chư vị đặc biệt.
Chư vị là đệ tử Đại Pháp
thời Pháp Chính! (Tiếng
vỗ tay to) Chư vị đă một lần hiện
diện cùng với thời Pháp Chính! (Tiếng vỗ tay to)
Chư vị phải
trân quư cơ duyên này. Kỳ
thực là sẽ không có lần sau nữa. Trong tương lai chư vị
sẽ nh́n thấy h́nh ảnh kinh hoàng của Pháp Chính
nằm trong quá khứ của lịch sử. Một vài đệ tử
Đại Pháp thực sự làm tệ - có lúc họ làm khá
tốt và tiếp đó th́ lại không. Thực sự ngay cả khi các sinh mệnh vũ
trụ khổng lồ được chứng kiến
sức mạnh của Pháp Chính, họ đă bị kích
động thực sự.
Hôm nay là lần
đầu tiên từ ngày 20 tháng 7 năm 1999, mà tôi trả
lời các câu hỏi cho các đệ tử Đại Pháp
tại Pháp Hội trên phương diện rộng lớn
như thế và trong một thời gian lâu như thế.
(Tiếng vỗ tay dài)
Từ các tấm câu
hỏi mà chư vị đưa lên lần này tôi có thể
thấy là chúng rất khác so với trước đây. Chữ dùng có thể tương
tự nhưng tôi có thể thấy là những ǵ bên trong
chúng th́ khác. Trên hết,
sự khác biệt lớn nhất là tâm ṭ ṃ và say mê đă
được thay thế bằng chính niệm. Chư vị trở nên lư trí và
không c̣n luẩn quẩn chung quanh bề mặt để
t́m kiến thức. Dĩ
nhiên khi tôi giảng về kết cấu của vũ
trụ tất cả chư vị đều chú ư. Nhưng không phải chỉ có
chư vị thôi – đến cả chư Thần cũng
đang thận trọng lắng nghe bởi v́ chính họ
cũng không biết điều đó. (Vỗ tay) Cho nên trong cuộc bức hại này,
mặc dù chúng ta chịu những sự mất mát lớn
lao và các đệ tử Đại Pháp đă bị
bức hại một cách vô lư, tôi có thể thực sự
nói rằng qua cuộc bức hại này chư vị đă
trưởng thành, và bây giờ chư vị đă
điềm tĩnh và lư trí.
Thái độ cũ khi nói một điều nghĩ
một nẻo khác và không chăm chú vào Pháp đă biến
đi rồi. Trong cuộc
bức hại này, mọi người đă nghiêm chỉnh
ngẫm nghĩ con đường nào ḿnh nên chọn và cái
ǵ ḿnh nên làm. Kỳ thực,
thế lực cũ đă an bài cho nhiều người
đến và đóng vai tṛ xấu.
Những người đó một số đă từ
bỏ điều đó trước khi cuộc bức
hại bắt đầu và một số th́ đă bỏ
trong cuộc bức hại.
Đó là v́ phần nhận thức của những
người đó biết.
Cho nên, nhiều người đóng vai tṛ xấu
đă từ bỏ và bây giờ đang tu luyện một
cách ngay chính và trang nghiêm.
Đó là v́ tôi tuyệt đối không thừa nhận
những ai đóng vai tṛ xấu.
Thế lực cũ không ngờ rằng các an bài
của chúng – các an bài phức tạp mà thể hiện
như là làm cho tôi nhưng thực sự là được
làm cho chính chúng – cũng như mọi thứ chúng làm sẽ
trở thành sự cản trở thực sự cho kỳ
Pháp Chính, và ngay chính chúng sẽ trở thành mối ngăn
trở yêu ma thực sự trong kỳ Pháp Chính.
Và nói về yêu ma, tôi
không nói tới yêu ma b́nh thường trong vũ trụ. Sự thực, Ma Vương
của vũ trụ là biểu hiện về một
phương diện khác của sinh linh. Nó cũng là hộ vệ của vũ trụ,
chỉ là chúng sử dụng các thủ đoạn tà
ác. Cho nên tôi không nói tới
chúng. Mà tôi nói đến các
sinh mệnh đang phá hoại Pháp Chính – chúng là yêu ma
thực sự phá hoại Đại Pháp. Chúng ta đă kinh nghiệm quá
nhiều thứ rồi.
Nhiều lần lời đă ra ở đầu
lưỡi của tôi nhưng tôi nuốt chúng lại,
bởi v́ một khi mà tôi đă mở lời, th́ thực
sự có rất nhiều điều mà tôi phải nói. Chúng ta đă kinh nghiệm quá
nhiều thứ và tất cả chư vị cũng đă
trưởng thành rồi. Chư
vị phải đối mặt với cuộc hành tŕnh
đằng trước chư vị với nhiều lư trí
hơn nữa, và chư vị phải xử lư tất
cả những ǵ chư vị đang làm hôm nay với
nhiều lư trí hơn nữa.
Đừng để bị dính vào trong cái t́nh
nữa, và cũng đừng để bị sa vào cái
cảm giác về ta vô cùng mạnh mẽ của chư
vị nữa. Tất cả
chư vị có cả khả năng lẫn tài năng,
Sư Phụ đă xác nhận cho chư vị rồi, và
chư vị không cần phải phô trương những
thứ đó của chư vị ra cho Sư Phụ
nữa. (Vỗ tay)
Làm thế nào
để chúng ta … Nó cũng giống như điều mà
người học viên nêu lên trong giấy hỏi, làm
thế nào để chúng ta làm việc tốt trong sự
cộng tác và phối hợp với nhau – đó là
điều mà Pháp Chính cần nhất nơi các đệ
tử Đại Pháp. Chúng ta
không nên đào sâu trên h́nh thức bên ngoài. Khi chư vị c̣n học Pháp
tốt chư vị sẽ đủ sức làm được
điều đó. Chư
vị biết, vào những ngày xưa trước khi cùng
tập nhóm mọi người tṛ chuyện và làm đủ
mọi thứ, nh́n thực là vô trật tự. Nhưng ngay khi nhạc vừa
bắt đầu – “Ṣa!” [một cái] mọi người
cùng đứng dậy và tập trung thành một hàng ngũ
trật tự c̣n hơn là một nhóm lính. Không có bất cứ ai tập dượt chư vị
và cũng không có bất cứ ai bảo chư vị
phải làm cái ǵ. Thay vào
đó, nó đến từ bên trong chính chư vị. Đó chính là cộng tác và
phối hợp, và đó là sự ḥa hợp của
đệ tử Đại
Pháp. Chư vị không
những chỉ thể hiện nó trong những sự
việc chắc chắn này đây, chư vị nên thể
hiện sự hợp tác loại đó trong bất cứ
lănh vực nào của Pháp Chính.
Dĩ nhiên, có một
số vấn đề mà tôi sẽ không mang ra đây. Và tôi không muốn nhấn
mạnh chúng, bởi v́ khi lời thốt ra từ miệng
tôi th́ sẽ mang rất nhiều sức mạnh. Đây là v́ có nhiều vấn
đề là những thứ mà chư vị cần
phải đối mặt, và chúng cũng là những
điều mà, khi chư vị trượt ngă, khiến cho
chư vị trưởng thành, khiến cho chư vị
phải chú ư và nhận ra chúng để mà chư vị có
thể tiến bước tốt trên con đường
ở đằng trước chư vị.
Cũng thế,
đừng nghĩ rằng “Pháp Chính đă tiến xa
đến đây rồi, cho nên nh́n giống như là nó
sắp kết thúc rồi và chúng ta nên bắt đầu
đặt kế hoạch cho tương lai.” Tôi có thể nói với chư
vị, là bất cứ chấp trước nào cũng
sẽ mang đến những khổ nạn khốc
liệt. Chư vị
phải tuyệt đối không tạo bất cứ
chấp trước nào!
Chư vị phải tu luyện một cách ngay chính và
trang nghiêm, và xử lư tốt mọi thứ ở
trước mặt chư vị mà chư vị cần
làm. Nếu như ngày mai
chư vị đạt Viên Măn, chư vị vẫn
phải làm cho tốt những ǵ chư vị cần làm hôm
nay một cách có thứ tự.
Đó là v́ mọi thứ đệ tử Đại
Pháp đang làm hôm nay là được lưu lại cho
người trong tương lai, và đây là con
đường tu luyện cho người tương lai. Điều này vô cùng quan
trọng. Đừng đi
con đường cong queo.
Đại Pháp là tốt nhất tại mỗi
tầng thứ, và tại tầng thứ con người
này đệ tử Đại Pháp chỉ nên làm cho nó và hoàn
hảo hơn nữa, đừng mang đến cho nó
bất cứ thiệt hại nào.
Đó là tất
cả những điều tôi muốn nói. Tôi hy vọng chư vị sẽ
làm tốt những ǵ chư vị cần phải làm. Trong ba điều để
chứng thực Pháp, một điều là học Pháp cho
tốt, một điều là giảng rơ sự thật, và
một điều khác là xem phát chính niệm là nghiêm
trọng. Tóm lại, những
điều này tất cả là chứng thực Pháp và
tất cả là cứu độ chúng sinh, và chúng là tất
cả những điều mà đệ tử Đại
Pháp phải làm. Nói một cách
khác, sự Viên Măn của chư vị, tương lai
của chư vị, và tất cả uy đức của
chư vị được tạo dựng từ
những điều này. Tùy
theo chính khả năng của chư vị và các tài năng
đặc biệt trong các lănh vực khác nhau mà có các
đóng góp riêng của chư vị. Ví dụ, trong việc giảng rơ sự thật,
một số th́ sản xuất các chương tŕnh
truyền h́nh, một số th́ xuất bản báo chí,
rất nhiều phương pháp khác nhau được
sử dụng, một số th́ trực tiếp phát tài
liệu giảng rơ sự thật trên đường
phố, một số th́ đến lănh sự quán Trung Hoa,
một số th́ làm việc với chính quyền. Không được bỏ quên
một điều nào trong tất cả những thứ
khác nhau đang tiến đến này. Tôi có thể nói với chư vị, sự
thực là ngay bây giờ Đại Pháp đă phá vỡ
được sự bức hại tàn ác này và giúp cho
nhiều người thế giới biết về
Đại Pháp hơn, th́ không thể tách riêng với
những ǵ chư vị đang làm hôm nay. T́nh h́nh toàn bộ ngay bây giờ
là những ǵ chư vị đă tạo dựng ra. (Tiếng vỗ tay to) Nếu chư vị chưa làm
các thứ tốt th́ chư vị nên bắt lấy
thời gian này. Chư vị
không cần bất cứ ai xác nhận cho chư vị
cả, và chư vị cũng không cần làm điều ǵ
để phô trương cho bất cứ ai cả. Khi chư vị có thể
sống với lương tri của chư vị, Sư
Phụ thấy nó. (Vỗ tay)
Tôi nghĩ là hôm nay tôi
đă nói nhiều rồi. Tôi
không nói thêm nữa. Tôi có chút
miễn cưỡng ra về – Tôi thực sự vui thích
ở bên các chư vị.
(Tiếng vỗ tay thật lâu)
Dịch
ngày 23 tháng 8 năm 2007; Để
chỉnh nghĩa đúng hơn, bản dịch có thể
được hiệu chỉnh lại trong tương
lai.
www.thuviendaiphap.com