Pháp Luân Đại Pháp

Diễn Giải

 

 

 

 

 

 

Lư Hồng Chí

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bản thảo

Dịch từ bản tiếng Anh

 


 

 

Học Pháp, đắc Pháp,

Kiểm nghiệm việc học cá nhân, kiểm nghiệm việc tu luyện;

Trong tất cả vấn đề, chiểu theo Pháp mà đo lường bản thân,

Thực hành tất cả là tu luyện.

 

Lư Hồng Chí

Ngày 8 tháng 10 năm 1994

 

Ghi chú của tác giả cho các đệ tử tại Trường Xuân

 

 

* * * * *

 

 

Người thường không hiểu tu luyện là gian khổ,

V́ hạnh phúc mà lầm lẫn đấu tranh,

Tu luyện bản thân cho đến khi chấp chước không c̣n,

Khi gian khổ qua đi rồi an lạc, đó mới là hạnh phúc.

 

Lư Hồng Chí

Ngày 15 tháng 9 năm 1994

 

Ghi chú của tác giả cho các đệ tử tại Trường Xuân

 

 

 

* * * * *

 

 

Con đường tu luyện nào chông gai,

Chỉ có nghiệp lực từ bao nhiêu tiền kiếp cản ngăn chư vị;

Chúng lấy đi nghị lực của chư vị, nên tiêu nghiệp và tu Tâm tính,

Đạt một thân thể bất hoại, một vị Phật.

 

Lư Hồng Chí

Ngày 15 tháng 9 năm 1994

 

Ghi chú của tác giả cho các đệ tử tại Trường Xuân

 

 

 

 

 


 

Vài lời tái xuất bản

 

 

Khi Pháp Luân Đại Pháp Diễn Giải mới vừa xuất bản, th́ mục tiêu là để chỉnh đốn lại phẩm chất của các phụ đạo viên và khả năng hoạt động của họ.  Nếu một người mới hay các học viên thông thường không có khả năng tiếp nhận, th́ sẽ quấy nhiễu đến Đại Pháp.  V́ thế mà chỉ phát hành trong giới hạn.

 

Trong thời gian mà trong toàn quốc bắt đầu thọ Pháp và chân chính tu luyện, chư vị đă thấu hiểu Pháp.  Qua sự tu luyện chân chính chư vị đă thật sự kinh nghiệm được sự vĩ đại của Đại Pháp, và liên hệ mật thiết đến việc đề cao tầng thứ của chư vị, và sự lănh hội của chư vị nâng cao rơ rệt.  Từ t́nh huống này mà tôi tái xuất bản Pháp Luân Đại Pháp Diễn Giải; tuy nhiên, có một điều mà chư vị phải chú ư: Đừng nên truy t́m những điều mới lạ và những ǵ chưa có nghe qua trong Đại Pháp.  Thật ra có một số người luôn luôn truy t́m những điều ǵ tôi mới giảng, sách nào mới ra, khuynh hướng mới thế nào, đủ thứ điều v.v.  Chư vị phải thanh tĩnh và tiếp tục kiên tŕ tu luyện.  Sự thật th́ dù có thêm bao nhiêu kinh văn được xuấn bản, cũng chỉ là tài liệu bổ túc cho quyển sách Chuyển Pháp Luân.  Chỉ có Chuyển Pháp Luân mới chân chính chỉ đạo chư vị trong sự tu luyện; Chuyển Pháp Luân bao gồm nhiều hàm ư từ tầng thứ của người thường cho đến tầng cao không so sánh được.  Chỉ cần chư vị tu luyện, Chuyển Pháp Luân sẽ chỉ đạo chư vị đề cao trong sự tu luyện.

 

Mặc dù ngôn ngữ trong quyển sách Chuyển Pháp Luân không cầu kỳ và không phù hợp với văn phạm hiện đại, nếu tôi dùng văn phạm hiện đại mà sắp xếp quyển sách Pháp này th́ sẽ mang đến rất nhiều vấn đề nghiêm trọng: Ngôn ngữ và hành văn sẽ theo quy tắc và hay; nhưng hàm ư tiềm tàng và hàm ư cao thâm sẽ bị mất đi.  Đó là v́ với ngôn ngữ hiện đại, không thể nào dùng để diễn giải chỉ đạo Đại Pháp ở các tầng thứ cao và sự biểu hiện của Pháp tại mỗi tầng thứ mà diễn hóa những điều như là chuyển hóa và cải biến bản thể và Công lực của học viên.

 

Phát hành quyển sách này Pháp Luân Đại Pháp Diễn Giải có mục đích là chỉ đạo chư vị học Chuyển Pháp Luân tốt.  Tôi hy vọng rằng đệ tử Đại Pháp lấy Pháp làm Thầy, không bị can nhiểu, tu luyện kiên định; đây là cách thức mà người tu luyện kiên tŕ thăng tiến.

 

Lư Hồng Chí


 

Lời mở đầu

 

Để chúng ta có thể làm việc phụ đạo cho Pháp Luân Đại Pháp tốt hơn, và thể theo yêu cầu của trung tâm nghiên cứu và trung tâm phụ đạo trong các vùng khác nhau, tất cả các bài giảng Pháp và diễn giải Pháp trong các cuộc hội họp của phụ đạo viên, đă được hiệu chỉnh và chấp thuận, cho nên bây giờ mới được xuất bản.

 

Các thành viên dự buổi họp gồm có cả một số nhỏ phụ đạo từ các xă và quận.  Sau khi tôi giảng Pháp và diễn giải Pháp, một số người viết những lời tôi giảng căn cứ vào các băng thu âm, sau đó phát ra và có nơi th́ làm bản sao lại.  Bởi v́ tôi giảng Pháp và diễn giải Pháp cho những trường hợp đặc định nào đó, cho các t́nh huống nào đó, và giảng cho một số thính giả nào đó, không có những yếu tố nêu lên th́ sao chép lại hay phân phát các kinh văn sẽ can nhiểu đến Pháp mà tôi giảng và có thể sẽ bị hiểu lầm; sẽ không tốt cho việc truyền Đại Pháp. 

 

Pháp Luân Đại Pháp diễn giải được phát hành như một tài liệu trong nội bộ cho các phụ đạo viên.  Khi các phụ đạo viên hồng truyền Pháp Luân Đại Pháp, th́ phải trách nhiệm với bản thân, trách nhiệm với các học viên, trách nhiệm với xă hội, trách nhiệm với Đại Pháp.  Khi phổ truyền Đại Pháp và giải đáp thắc mắc, người phụ đạo phải thăng tiến trong Đại Pháp, và phải là người thông hiểu và có khả năng lănh hội Đại Pháp 

 

Lư Hồng Chí


 

Mục lục

 

1)       Diễn Giải Đại Pháp cho các Pháp Luân Đại Pháp phụ đạo viên tại Trường Xuân (Ngày 18 Tháng 9 năm 1994).

 

2)       Đề nghị được giảng tại buổi họp Pháp Luân Đại Pháp phụ đạo ở Bắc Kinh (Ngày 17 tháng 12 năm 1994).

 

3)       Buổi giảng cho các Trung Tâm chánh của phụ đạo viên toàn quốc tại Quảng Châu (Ngày 27 tháng 12 năm 1994).

 

4)       Ư kiến về Chánh Pháp tại buổi họp phụ đạo viên Pháp Luân Đại Pháp tại Bắc Kinh (Ngày 2 tháng giêng năm 1995).

 


 

Diễn giải Pháp cho

Phụ Đạo Viên Pháp Luân Đại Pháp

tại Trường Xuân

 

(Ngày 18 tháng 9 năm 1994)

 

Mọi người nơi đây là các phụ đạo và các phụ trách viên, chư vị đảm trách vai tṛ quan trọng về sự phát triển của Pháp Luân Đại Pháp, nhất là phát triển Pháp Luân Đại Pháp tại Trường Xuân.  Các học viên nhiều nơi đă nêu ra nhiều thắc mắc, các phụ đạo và phụ trách viên không có khả năng giải đáp một số thắc mắc hay có thể trả lời một cách dễ dàng.  Có hai nguyên nhân là: Thứ nhất là v́ chư vị chưa thông hiểu thấu đáo về Pháp.  Thật ra th́ chúng tôi đă giảng tất cả trong các khóa giảng rồi.  Chỉ cần chư vị thông hiểu Pháp nhiều, th́ các thắc mắc có thể được giải đáp rồi.  Đây là một nguyên nhân và là nguyên nhân quan trọng nhất.  Một nguyên nhân nữa là có một số thắc mắc của học viên đề ra trả lời th́ không dễ.  Các phụ đạo viên có nhiều thắc mắc là v́ họ liên hệ trực tiếp với các học viên và có nhiều thắc mắc không dễ mà giải đáp.

 

Luôn luôn là thế này: Tôi đă giảng Pháp một cách bao rộng và tổng quát, cho nên trong việc tu luyện của chư vị, chư vị phải hành sự chiểu theo Đại Pháp.  Nếu tất cả mà giảng ra hết, th́ c̣n ǵ để mà chư vị tu luyện bản thân.  V́ thế tôi không thể giảng thêm xâu sa hơn nữa, hay cũng như là tôi đẩy chư vị lên cao.  Điều c̣n lại chỉ là một vài câu hỏi đặc biệt nào đó, vậy mà cũng vẫn c̣n một số học viên muốn hỏi và họ cũng không rơ.  Khi họ hỏi tôi không được, họ vẫn đi t́m để hỏi các phụ đạo và các cựu học viên đă tu luyện lâu rồi.  Tuy nhiên khó mà các phụ đạo và cựu học viên trả lời được v́ chính họ chưa gặp phải. 

 

Tại sao tôi yêu cầu chư vị tập luyện chung với nhau?  Khi có thắc mắc nào chư vị có thể thảo luận và trao đổi ư kiến; có thể giải đáp các thắc mắc như thế.  Khi một người tập luyện một ḿnh và có thắc mắc nào, th́ người này có thể bị lẫn lộn và bối rối không giải đáp được.  Tuy nhiên tại nơi tập luyện chung chư vị có thể thảo luận với nhau, các thắc mắc có thể được giải đáp.  Thật ra để giải đáp một thắc mắc, chỉ cần kiểm nghiệm Tâm tính bản thân là t́m ngay câu trả lời, và bất cứ thắc mắc nào cũng có thể giải đáp được.  Tuy nhiên vẫn có một số thắc mắc đặc biệt nào đó mà phụ đạo viên khó mà giải đáp, khẳn định như thế.  Buổi họp hôm nay với chư vị là để giải quyết các thắc mắc đó.  Đây là một trường hợp đặc biệt cho các phụ đạo ở Trường Xuân, trong khi các vùng khác không có được cơ hội thế này.  Kỳ này trở về nhà, có nhiều việc tôi phải giải quyết.  Các học viên đều biết, v́ thế mà họ cố gắng không đến làm phiền tôi.  Chỉ một cú điện thoại cũng sẽ gián đoạn việc tôi đang làm, v́ thế mà có nhiều học viên không gọi điện thoại cho tôi, tôi biết như thế.  Tôi họp mặt với chư vị để giải đáp thắc mắc cho chư vị.  Trung Tâm Phổ Thông gửi các bài viết của học viên về các kinh nghiệm và học hỏi, lẫn cả vài vấn đề được tóm tắc.  Tuy nhiên, tôi chưa có cơ hội đọc v́ tôi đang hiệu chỉnh quyển sách thứ ba, Chuyển Pháp Luân, và tôi có nhiều việc phải giải quyết.

 

Hôm nay tôi sẽ giải đáp thắc mắc cho chư vị chủ yếu là để giúp cho công việc của chư vị trong tương lai dễ dàng hơn.  Cho nên trong khi chúng ta đang nói về đề tài này, tôi muốn đề cập đến một vấn đề nữa là các phụ đạo ngồi tại đây phải có trách nhiệm.  Giúp về các động tác tập luyện th́ chưa đủ; chư vị hiểu thấu Pháp, chư vị phải hiểu Pháp cho vững.  Chư vị phải đọc sách thật nhiều, nghe các băng thâu cho thật nhiều.  Ít nhất là chư vị phải thông hiểu hơn một học viên trung b́nh.  Chỉ có cách này th́ chư vị mới làm phụ đạo viên tốt được.  Chư vị phải hiểu rơ Pháp.  Khi học viên có thắc mắc nào ít nhất chư vị có thể trả lời những câu hỏi với tính cách phổ thông.  Mặc dù chúng tôi không nói là chư vị đảm trách vai tṛ chỉ đạo, chư vị cũng phải có khả năng giải thích thông thường.  Chân chính truyền một phương pháp tu luyện lên cao tầng là cứu người, là tu luyện chân chính.  Từ quan điểm này th́ công việc phụ đạo không khác ǵ là tu luyện suốt cả ngày trong chùa hay trong rừng sâu núi thẳm.

 

Pháp này của chúng tôi chủ yếu là phổ truyền ra xă hội người thường; chúng ta tu luyện nơi người thường.  V́ thế mà đ̣i hỏi người tu luyện phải hành xử như người thường, là tại v́ chư vị tu luyện nơi người thường.  Thật ra người phụ trách địa điểm tập luyện không khác chi là một tu viện trưởng hay một ḥa thượng trụ tŕ trong tu viện.  Tôi nói đây chỉ là một ví dụ thôi, không ai đây nên cho chúng ta một danh hiệu ǵ hay hứa hẹn điều ǵ.  Đây chỉ là một h́nh thức tu luyện mà thôi.  V́ thế hảy suy nghĩ, có giống như thế không?  Hướng dẫn một nhóm người tu luyện là một công trạng và uy đức vô vàng.  Tuy nhiên nếu chư vị không hướng dẫn tốt th́ tôi nói rằng chư vị đă không hoàn tất trách nhiệm của chư vị.  Lư do này mà tôi hội họp chư vị lại.  Các người đảm trách Trung Tâm Phổ Thông tất cả đă hỏi tôi điều này: 'Chúng ta có nên mở các buổi họp không?'  Tôi thấy rằng giảng Pháp một cách quá rơ ràng th́ không giúp cho sự tu luyện của chư vị, và làm thế cũng chỉ là một bộ nguyên tắc chỉ đạo cho mọi người.  Chúng tôi không cần giải thích rơ ràng tu luyện là thế nào nơi người thường.  Trong chốc lác chúng tôi sẽ giải đáp thắc mắc trên các tờ giấy câu hỏi của chư vị.  Trong thời gian c̣n lại, chư vị có thể đưa lên nhiều câu hỏi.  Đừng hỏi những câu mà có ư truy cầu kiến thức hay những câu hỏi có liên hệ đến các chính sách của chánh quyền.  Chủ yếu là tôi sẽ giải đáp các câu hỏi mà chư vị thắc mắc trong khi tu luyện, chư vị có thể hỏi các câu hỏi này.

 

Chúng tôi chỉ có mời các phụ đạo viên và nhân viên phụ trách đến buổi họp này.  Trong tương lai đừng mang theo những người chưa được mời đến.  Có một số vấn đề khó mà giải quyết nếu có quá nhiều người đến.  Tất cả chư vị là phụ đạo viên, v́ thế mà tôi có ư định thảo luận về những điều ở cao tầng và thảo luận những điều qua nhiều chi tiết hơn để giúp việc phụ đạo của chư vị sau này.  Tuy nhiên có một số học viên mới mà chỉ có tham dự một khóa giảng thôi, và một số th́ chưa tham dự khóa giảng nào.  Nếu đột nhiên mà nghe những điều ở cao tầng và quá thâm sâu, th́ khó mà họ chấp nhận được mà lại c̣n có tác dụng ngược lại.  Hơn nữa sẽ dễ cho họ bị đối kháng và hại họ.

 

Các phụ đạo viên phải có trách nhiệm.  Khi học viên mới tập các động tác sai th́ chư vị phải sửa họ.  Có trường hợp một số cựu học viên làm các động tác khá lắm nhưng sai một chút, chư vị có thể cho họ biết sau khi tập xong, cách này chư vị có thể giữ cho họ thanh tĩnh mà không bị gián đoạn; đừng gián đoạn họ trong lúc tập.  Chư vị phải giúp các học viên mới và kiên nhẫn giải đáp thắc mắc của họ.  Tất cả các học viên nơi chỗ tập có trách nhiệm như thế: Chư vị phải cứu tất cả sinh mệnh.  'Cứu tất cả sinh mệnh' có nghĩa là ǵ?  Giúp cho tất cả sinh mệnh thọ Pháp là thật sự cứu độ tất cả sinh mệnh.  Làm sao mà không trả lời khi có người đến hỏi chư vị?

 

Các phụ đạo viên phải tập một phương pháp duy nhất mà thôi, và chư vị phải giúp các học viên nào mà không có khả năng tập luyện duy nhất một phương pháp.  Nếu họ không thể tập một phương pháp và không thể buông bỏ những điều của họ, th́ yêu cầu họ rời khỏi nơi tập luyện và đi nơi khác mà tập Khí Công để họ không quấy nhiễu đến các học viên chúng ta.  Nếu họ không muốn đi th́ chư vị cũng không thể làm ǵ khác.  Dù cho họ tập luyện với chúng ta họ cũng không đạt được ǵ.  Ngộ tính của những người này không tốt.  Trong Phật Gia chúng ta bắt đầu bằng ḷng nhân từ, cho nên nếu chư vị muốn trừng phạt họ th́ không có kết quả.  Chúng ta không trừng phạt ai cả, chỉ khi nào cá nhân này phá hoại Pháp.

 

Một số người trị bệnh cho người khác hay kêu gọi người khác đến chỗ tập luyện của chúng ta để được trị bệnh.  Cả hai điều này là phá hoại Đại Pháp.  Đây là điều rất là nghiêm trọng, không ai được phép làm.  Ai mà làm thế th́ không phải là đệ tử của tôi.  Nếu một người phụ đạo viên làm thế th́ phải thay thế người này ngay lập tức.  Chúng ta phải ngăn chận hiện tượng này.

 

Các phụ đạo viên phải cố gắng giữ trách nhiệm trong việc phụ đạo và c̣n phải xông pha vào những việc phải cần làm.  Một số phụ đạo viên có thể là lớn tuổi và không thông hiểu Pháp nhiều thấy rằng Pháp này tốt tuy nhiên không giải thích hay lắm, th́ có thể t́m người nào đó giúp trong việc phụ đạo, chư vị phải làm việc này trong trách nhiệm với Pháp, thay v́ đo lường giá trị điều mà chư vị làm là có lợi ích hay bị thua thiệt.  Lợi ích hay thua thiệt của chư vị có liên hệ chặc chẽ với Pháp.  Khi chư vị làm việc phụ đạo, đừng trộn lẫn các tư tưởng lợi ích cá nhân, nếu không th́ sự tu luyện của chính chư vị và sự tu luyện của cả nhóm cũng bị ảnh hưởng.  Các động tác tập luyện của phụ đạo viên phải càng chính xác càng tốt, phải giống như trong băng h́nh, phải giống như thế.  Khó mà tránh khỏi những sai biệt nho nhỏ, khó mà làm các động tác hoàn toàn giống nhau như khuôn đúc.  Chỉ căn bản giống nhau là được.  Tuy nhiên nếu các động tác sai lệch nhiều quá th́ không được, nhất là các phụ đạo viên, bởi v́ chư vị sẽ hướng dẫn người khác sai lệch.

 

Kế tiếp tôi sẽ trả lời các câu hỏi.

 

V:    H́nh thần toàn diệt  là như thế nào?

Đ:  H́nh thần toàn diệt (xing shen ju mie) là một câu nói trong tiền sử.  Chúng ta gọi là  'xing shen quan mie'.  Tiếng 'ju'  không tốt; 'mie' có nghĩa là tan ră, tiêu hủy.  Phiên âm của chữ 'ju' (tất cả) và ‘ju’ (tổng hộp) là giống nhau.  Chữ 'ju' có nghĩa là tổng hộp.  V́ thế chúng ta nên dùng câu 'xing shen quan mie' từ đây về sau.  Tất nhiên trong sách vẫn c̣n in là  'xing shen ju mie'.  Cuốn sách đó là để dùng cho giai đoạn chuyển tiếp.  Khi cuốn sách đầu tiên của chúng tôi, Pháp Luân Công Trung Quốc, được ghi chép, nội dung nằm trong một tŕnh độ thấp của Khí Công.  Cuốn sách thứ nh́, Pháp Luân Công Trung Quốc (bản đă được hiệu chỉnh) th́ nội dung cao hơn tŕnh độ của Khí Công.  Hiện nay tôi đang thiết lập lại toàn bộ Pháp lư mà tôi đă giảng.  Khi Pháp này được in trên giấy, sau này sẽ là Đại Pháp hướng dẫn và chỉ đạo cho sự tu luyện chân chính của chúng ta.  Có nhiều danh từ sẽ được hiệu chỉnh lại trong cuốn sách mới.  'Xing' là ám chỉ một thân thể có h́nh dáng và h́nh thể, và chữ này không những ám chỉ một thân thể ở một chiều không gian này thôi, một thân thể mà chúng ta có thể nh́n thấy với con mắt trần này mà gồm có nhiều thân thể của chư vị tồn tại hiện hữu trong tất cả các chiều không gian khác, và tất cả các thân thể này cũng có h́nh dáng và vật chất tồn tại.   Thân thể của chư vị tồn tại hiện hữu tận cùng cho đến một mức độ vi tế; nói một cách khác, có bao nhiêu chiều không gian là có bấy nhiêu thân thể của một con người hiện hữu tồn tại.  H́nh thần toàn diệt (xing shen quan mie) có nghĩa là tất cả các thân thể này sẽ không c̣n nữa.

 

'Shen' là ám chỉ Chủ Nguyên Thần của một người.  Thật là khủng khiếp trong giờ phút hoàn toàn hủy diệt của thân thể và linh hồn - hay là Chủ Nguyên Thần hay Phó Nguyên Thần, hay là các loại sanh mạng mà phải đối diện với sự việc này.  Không có một điều ǵ trong toàn vũ trụ là khủng khiếp bằng.  Nói một cách khác, tất cả bị hủy diệt không có ǵ c̣n lại.  Tất nhiên vật chất vi tế vẫn c̣n tồn tại măi măi - Tôi đă nói vật chất cũng hiện hữu trong chân không.  Ngành nghiên cứu về Vật Lư Học của chúng ta hiện nay chỉ nghiên cứu đến thành phần trung vi tử (neutrino) - trung vi tử là thành phần vật chất nhỏ nhất mà họ có thể nghiên cứu đến.  Tuy nhiên vẫn c̣n cách xa với vật chất nguyên thủy của vật chất và sự hiện hữu của các sanh mạng từ vật chất nguyên thủy.  Khi vật chất ở tận cùng mức độ vi quan vi tế bị hủy diệt cho đến tận cùng của trạng thái nguyên thủy của vật chất, chúng ta gọi đó là h́nh thần toàn diệt.  Khi vật chất được trở về trạng thái nguyên thủy, vật chất này không c̣n tồn tại nữa - kể cả các vị Đại Giác cao cấp cũng không thể thấy được.  Trong khi ấy, vật chất này không c̣n tư tưởng, và vật chất này trở về h́nh thái vi tế rời ra và không c̣n trật tự nữa.  Trong quá khứ chỉ có các sanh mạng cao cấp đă vi phạm Đại Pháp mới bị h́nh phạt như vầy.  Sự hủy diệt này cũng giống như là sự hủy diệt nhân loại - v́ nhân loại đă rơi vào tầng thứ thấp nhất cho nên phải đối diện với sự hủy diệt sau khi vi phạm các điều xấu.  Có nghĩa là, sẽ bị hủy diệt khỏi vũ trụ, không c̣n tư tưởng và gần như là không c̣n là vật chất nữa, và sẽ bị hủy diệt cho đến tận cùng nguồn gốc nguyên thủy của vật chất.

 

V:    Hệ phái của một vị Phật là nam hay nữ - hệ phái này có cùng với cơ thể phàm tục hay là cùng hệ phái với Chủ Nguyên Thần?

Đ:    Khi một người đạt đến Xuất Thế Gian Pháp tu luyện th́ người này đă bắt đầu La Hán tu luyện - có nghĩa là La Hán Cấp I.  Trong giai đoạn này chúng ta đă gọi người này là một vị Phật rồi, và người này thật sự đang tu luyện một cơ thể Phật.  La Hán được xếp theo thứ tự như là tầng thứ La Hán Cấp I, La Hán và Đại La Hán.  Mỗi một tầng thứ th́ cách một khoảng cách rất xa.  Một vị Phật Đại Bồ Tát th́ có thể xem như là một vị Phật.  Khi một người khai ngộ đến tầng thứ La Hán th́ người này sẽ biểu thị và hiện hữu với một h́nh dáng của người nam, mặc dù trước đó người này là người nam hay người nữ.  Tuy nhiên hệ phái của thân thể bằng xương thịt th́ vẫn không thay đổi tại v́ chư vị c̣n đang tu luyện trong giới người thường.  Nếu mà thân thể của chư vị lúc nam lúc nữ th́ làm sao cho được?  Trong quá khứ có người viên măn đến tầng thứ La Hán - đạt đến viên măn và đạt đến cảnh giới của chư vị là hai vấn đề khác nhau.  Nếu một người viên măn đến tầng thứ La Hán, th́ người này không được tu luyện cao hơn nữa; v́ sự tu luyện của người này đă được an bài sẳn lúc ban đầu.  Khi người này Khai Công th́ người đó sẽ biểu lộ và hiện hữu với một h́nh dáng của người nam không kể là hệ phái nguyên thủy là thế nào (nam hay nữ).  Tại v́ họ đang tu luyện một thân thể Phật và ở tầng thứ La Hán, mọi người điều phải biểu lộ và hiện hữu với một h́nh dáng của người nam.

 

Nguyên Thần của chư vị có thể là nam hay nữ.  Thân thể của chư vị dù là đang chuyển hóa thành thân thể của vật chất cao năng lượng, thân thể như là kim cương hay là thân thể bất diệt mà chư vị đang tu luyện, hay là các thân thể Phật mà được các vị Phật ban cho lúc nhập Niết Bàn - tất cả điều biểu lộ và hiện hữu với một h́nh dáng của người nam ở tầng thứ La Hán, và các thân thể này cũng sẽ biểu lộ và hiện hữu với một h́nh dáng của người nữ ở tầng thứ Bồ Tát.  Tuy nhiên hệ phái của Chủ Nguyên Thần th́ vẫn không thay đổi.  Khi một người đạt đến lănh vực của một vị Phật, người này nam hay nữ vẫn c̣n phải có một thân thể, tuy nhiên thân thể này đă được chuyển hóa thành thân thể của vật chất cao năng lượng.  Các sanh mạng ở cảnh giới cao hơn cũng vẫn có thân thể và các thân thể này là các thân thể trong các chiều không gian khác (gọi là Phật Thể).  Khi đạt đến cảnh giới của Phật, hệ phái sẽ trở lại giống như là hệ phái của Chủ Nguyên Thần - một vị Phật nam sẽ trở thành một vị Phật nam và một vị Phật nữ sẽ trở thành một vị Phật nữ.

 

V:    Tu luyện Bản Thể và Phật Thể có nghĩa là ǵ?

Đ:  Bản thể mà chúng ta thảo luận đây là một danh từ tổng quát của sự tu luyện ở tầng thứ thấp và ám chỉ về các thân thể trong tất cả các chiều không gian tính cả thân thể bằng xương thịt đây của chúng ta.

 

V:    Nếu đạt được chánh Pháp và đạt được Quả Vị là tiến đến Viên Măn, trong giai đoạn nào chúng ta phải tiến đến trong sự tu luyện để có thể gọi là tiến đến Viên Măn?

Đ:    Viên măn và tầng thứ của Quả Vị là hai vấn đề khác nhau.   Khi chư vị tu luyện đến tầng thứ La Hán th́ chư vị đang tu luyện một Phật Thể.  Trong quá khứ thường th́ chỉ có các vị Phật Như Lai mới được gọi là Phật, nhưng bây giờ th́ nhiều vị được gọi là Phật.  Nếu chúng ta phân loại, th́ Phật Như Lai đảm trách trông nom vài vị Phật mà chưa đạt đến tầng thứ của Phật Như Lai.  C̣n các vị đă vượt qua khỏi tầng thứ Bồ Tát được gọi là Phật; các vị Đại Bồ Tát cũng được gọi là các vị Phật; các vị La Hán và Bồ Tát cũng được gọi là Phật tại v́ tất cả điều là của trường Phật.  Cho nên tôi cho chư vị biết rằng: Chư vị đang tu luyện Phật thể khi chư vị tu luyện đến tầng thứ của La Hán - ư nghĩa của tôi nói là như thế.  Tuy nhiên dù chư vị đang tu luyện với một Phật thể, chưa hẳn là chư vị đă Viên Măn.  Căn cơ của mỗi người th́ khác nhau và mỗi người có một sức chịu đựng khác nhau.  Có người có thể tu luyện đến tầng thứ Bồ Tát, có người có thể tu luyện đến tầng thứ của Phật, và có người có thể tu luyện đến tầng thứ cao hơn nữa - và không những cao hơn cả tầng thứ của Phật Như Lai, trong khi đó th́ có người chỉ có thể đạt đến tầng thứ La Hán.  Tuy nhiên dù chư vị tu đạt đến tầng thứ nào, chư vị cũng đă vượt qua khỏi Tam Giới và chư vị cũng được xem là đạt được Quả Vị; nói một cách khác chư vị cũng đă đạt được Quả Vị chân chính; nhưng chưa hẳn là chư vị đạt được Viên Măn.  Ví dụ như: Chư vị đă được an bài sẳn là chư vị sẽ đạt đến Khai Ngộ và Viên Măn ở tầng thứ Bồ Tát, nếu chư vị chỉ đạt đến tầng thứ La Hán và không đạt đến mục tiêu của sự tu luyện th́ chư vị chưa được Viên Măn.  Sự liên hệ là như thế.  Chư vị đạt được những ǵ chư vị bỏ công cố gắng tu luyện.  Mặc dầu chư vị chưa Viên Măn, chư vị cũng đă đạt được một Quả Vị, tuy nhiên trong khi đó sự tu luyện của chư vị chưa đạt đến Viên Măn, v́ thế c̣n một vấn đề về tầng thứ - chư vị chưa đạt đến mục tiêu trong sự tu luyện của chư vị.

 

V:      Sự liên hệ giữa Phản Bổn Qui Chân, trở về chân thật ((fan ben gui Zhen) và đạt được Quả Vị là ǵ?  Ư nghĩa của chữ  'ben' và 'zhen' là ǵ?

Đ:  Phản Bổn Qui Chân, trở về chân thật (fan ben gui Zhen) khác với trở về nguyên thủy (fan pu gui Zhen) mà người ta thường nói đến.  Phản Bổn Qui Chân, trở về chân thật mà chúng ta nói đây là trở về con người thật - trở về bản tánh nguyên thủy mà chúng ta đă có từ đầu.  Chư vị rơi xuống xă hội người thường và chư vị thật sự từ đâu đến đều đă được giấu kín.  Trong xă hội người thường sự việc trắng hay đen đều trái ngược, sự việc xấu hay tốt đều bị đảo lộn, v́ thế chư vị phải Phản Bổn Qui Chân, trở về chân thật của chính ḿnh (gui zhen) mà Đạo Gia nói đến.  V́ điều mà chúng ta tu luyện thật sự vĩ đại hơn cả phạm vi của Phật Gia (Phật Gia là Trường Phái Phật - không phải Phật Giáo), v́ thế mà trong chi tiết cũng có những điều của Đạo Gia (Đạo Gia là Trường Phái Đạo - không phải Đạo Giáo).  Trong Đạo Gia người mà thành công trong sự tu luyện của họ được gọi là Chân Nhân.  Ư nghĩa là, người này đă tu luyện thành Phật.  Đạo Gia dùng danh từ Chân Nhân - một sanh mạng thật.

 

V:   Tôi  nguyện là tu luyện măi măi, vấn đề này có liên hệ ǵ đến con đường mà Sư Phụ đă an bài sẳn cho chúng tôi?

Đ:  Chư vị nguyện là tu luyện măi măi, nhưng măi măi không phải là tuyệt đối, có phải không?  Chư vị muốn nói rằng chư vị chưa đạt được Quả Vị hay Viên Măn th́ chư vị sẽ tiếp tục tu luyện măi măi, có phải vậy không?  Tu luyện cần có một mục tiêu.  Tu luyện đến tầng thứ cao tùy vào lời nguyền của chư vị cùng với tầng thứ mà chư vị có thể tu đạt.  Sư phụ an bài cho chư vị.  Rất là khoa học.  Nếu chư vị là một cây thép, th́ sẽ không có kết quả nếu an bài cho chư vị trở thành một cây sắc.  Nếu chư vị có thể đạt đến Quả Vị Bồ Tác, an bài cho chư vị chỉ đến Quả Vị La Hán cũng không được.  Tất cả đều đă an bài một cách chính xác - khi một điều đă an bài ở tầng thứ cao th́ không thể nào sai lệch được.

 

V:    Có ǵ trong vũ trụ hoàn toàn giống như thứ khác?

D:    Một phương pháp tu luyện là một hệ thống với sự chỉ huy của một Đại Phật - tất cả các nơi khác cũng như thế.  Tuy nhiên phương cách tu luyện th́ lại khác nhau, và không có ǵ trong vũ trụ giống như Pháp Luân của chúng ta hiện tại.  Cũng có cái ǵ đó xoay chuyển, mặc dầu - trái đất xoay tṛn và những người tu luyện bên Mật Tông dùng ư niệm để đẩy cho một cái ṿng xoay chuyển.  Nhiều loại tập luyện như thế đều có.   Có một thầy Khí Công ở Trường Xuân tu luyện ṿng Thái Cực, nhưng không giống như của chúng ta, tuy nhiên ông ta chỉ thu năng lượng vào mà không phóng thả năng lượng - khác với phương pháp tu luyện của chúng ta.  Các hành tinh xoay quanh các v́ sao, và các điện tử xoay quanh các hạt nhân nguyên tử - tất cả điều có hệ thống xoay chuyển; tuy nhiên hàm ư bên trong th́ khác nhau.  Có thể có hai điều giống nhau, tuy nhiên rất là hiếm.  Tôi cũng chưa thấy.

 

Tôi có thể cho chư vị biết là các vị Đại Giác đă an bài sự việc của ngày hôm nay, tất cả quá tŕnh diễn tiến của vũ trụ điều là để chuẩn bị cho sự việc quan trọng này.  Vào lúc khởi thủy, lúc mà vũ trụ đang được cấu tạo, sự việc vĩ đại cuối cùng cũng đă an bài.  V́ thế mà nhiều việc cũng đă được xếp đặt cho thời gian cuối cùng và cũng để phổ truyền Pháp chân chính lần cuối cùng.  Tôi cũng đă nói, lư do mà Khí Công thịnh hành trong vài năm nay cũng không phải là một sự ngẫu nhiên.  Và cũng không phải ngẫu nhiên mà các môn Khí Công khác cũng xuất hiện.  Sự việc không giản dị như người thường nghĩ.

 

V:    Sự liên hệ giữa Pháp Luân và Pháp Luân Thế Giới là như thế nào?

Đ:  Pháp Luân Thế Giới là một thế giới bao la và kỳ diệu được trụ tŕ bởi một vị Phật Như Lai của Pháp Luân Thế Giới.  Pháp Luân chỉ là sự biểu hiện của Pháp trên khía cạnh của Công Lực.  Pháp Luân cũng là sự biểu hiện của Pháp trên khía cạnh của Pháp.  Nói về khía cạnh của Pháp chúng tôi chưa hề truyền ra Pháp cao hơn, ngoài Pháp mà tôi đang giảng cho chư vị thôi, chúng tôi cũng không tiết lộ các điều đó ra công chúng.  Nói về khía cạnh của Công Lực, tôi cũng đă vẽ ra h́nh cho chư vị; tuy nhiên cũng có khía cạnh của Pháp; đây là h́nh thức trên khía cạnh Công Lực.  Sau khi học viên của chúng ta đạt đến Quả Vị th́ họ sẽ tạo được Pháp Luân qua sự tu luyện của họ, chỉ có một Pháp Luân mà thôi.  Dù khi chư vị đạt đến tầng thứ rất cao, chư vị cũng chỉ có thể có một Pháp Luân mà thôi, đó là sự biểu hiện của chư vị, của chính cá nhân của chư vị, và Pháp Luân này sẽ thay thế Pháp Luân mà tôi hạ nhập ở bụng dưới của chư vị.  Đó là do chính chư vị đạt được.  Tuy nhiên Pháp Luân cũng là sự biểu hiện của Pháp.  Pháp Luân có thể tự tạo ra thêm; khi chư vị dùng một chút huyền năng siêu phàm th́ Pháp Luân sẽ được tạo ra thêm.  Chư vị có thể phóng ra Pháp Luân, tuy nhiên chư vị sẽ không có nhiều và h́nh thức cũng không giống với các Pháp Luân mà tôi đă tu luyện được như hôm nay.           Cũng như chư vị biết, Pháp Luân này rất là vĩ đại, quư giá vô cùng, và đă được đào tạo bởi bao nhiêu người qua bao nhiêu thế hệ.  Nếu chư vị muốn tạo ra một cái ǵ vĩ đại như thế, như cái của tôi có th́ không được, hoàn toàn không thể được.  Chư vị có thể tạo được một Pháp Luân qua sự tu luyện, điều này là chắc chắn được.  Pháp Luân này có một sức mạnh vô cùng; nếu mà chúng tôi mang Pháp Luân này đến chiều không gian này và chỉ cần Pháp Luân chuyển động, th́ sẽ tạo thành một biến động to lớn; tại v́ Pháp Luân rất là cường mạnh.  Mặc dù Pháp Luân của chư vị sẽ được tạo thành qua sự tu luyện, nếu Pháp Luân này chỉ cần quay một ṿng trong chiều không gian này, tôi nói rằng một trận băo táp to lớn sẽ nổi lên.  Pháp Luân rất là cường mạnh.  Tại sao Pháp Luân không được hiển lộ ra trong xă hội b́nh thường của chúng ta?  Và tại sao Pháp Luân không được xuất hiện hoạt động trong chiều không gian này?  Thật sự là v́ sức mạnh của Pháp Luân vĩ đại vô cùng.  Mặc dù Pháp Luân chỉ hoạt động ở các chiều không gian khác mà sức mạnh cũng đă đủ để bảo vệ cho chư vị và hoàn tất vai tṛ vĩ đại của Pháp Luân.

 

V:  Pháp Luân là một vũ trụ nhỏ thu gọn.  Pháp Luân Thế Giới có lớn bằng vũ trụ không?

Đ:  Không, Pháp Luân Thế Giới độc lập ở một tầng thứ rất cao trong vũ trụ của chúng ta.  Vũ trụ vô cùng vĩ đại.  Trong các chư vị có số học viên mới, v́ thế tôi không thể  nói ra vài vấn đề, là v́ chư vị sẽ không tiếp thu được.  Có vô số các vũ trụ nhỏ nằm trong vũ trụ vĩ đại của chúng ta.  Nhân loại sống trong một vũ trụ nhỏ, tuy nhiên không biết bao nhiêu giăi ngân hà trong các vũ trụ nhỏ này.  Một vị Phật Như lai cũng không có thể thấy được ranh giới của một vũ trụ nhỏ này.  Và nói về vấn đề vũ trụ lớn như thế nào, th́ nhân loại không được phép biết trong quá khứ, vũ trụ vĩ đại vô cùng.  Cơ thể của một người tu luyện phát triển ra [giăn ra] phía ngoài trong quá tŕnh tu luyện, có nghĩa là thể tích của cơ thể của người này tăng lên.  Thể tích của thân thể của họ dần dần trở thành lớn ra, trí tuệ cũng phát triển cao hơn, tư tưởng cũng thăng hoa và tầng thứ được nâng cao.  Tuy nhiên cơ thể trong xă hội nhân loại b́nh thường này th́ không có ǵ thay đổi, giống như là b́nh thường, chỉ trừ khi đến lúc viên măn tất cả [các thân thể] sẽ cùng hợp lại với nhau.  Chỉ trong tích tắc ấy, khi tất cả các cơ thể này hợp lại với nhau, và trước khi chư vị kinh nghiệm được sức mạnh của Pháp trong giới phàm nhân này, chư vị sẽ bị mang đi khỏi nơi đây rồi; v́ sẽ mang đến quấy nhiễu vô cùng to lớn cho giới người thường.  Trường hợp này luôn luôn là thế.  Tôi thường nói rằng: Có các lảo Đạo sỉ đă tu luyện trong núi thẩm bao nhiêu năm, và người ta cho rằng khả năng của họ vĩ đại; tuy nhiên thật sự khả năng của họ rất kém v́ thế họ mới được phép phô trương thần thông của họ trong thế giới này.  Tuy nhiên bây giờ th́ lại c̣n có vài người phô trương [thần thông của họ] cho người ta.  Họ cũng biết là họ không được quấy nhiễu đến xă hội nhân loại b́nh thường; nếu họ làm như thế họ sẽ bị hủy diệt.

 

V:  Nếu không đi dự các buổi giảng thuyết th́ một người có thể tạo ra Pháp Luân trong quá tŕnh tu luyện hay không?

Đ: Tôi đă từng giảng nhiều lần về vấn đề này.  Đọc sách cũng như thế.  Miễn là chư vị chân chính tu luyện chiểu theo tiêu chuẩn của Đại Pháp, cho dù chư vị một ḿnh ở xa xôi hẻo lánh tận nơi nào cũng không có vấn đề ǵ.  Pháp Thân của tôi ở trong các quyển sách.  Dù cho đến tầng thấp nhất, mỗi một chữ cũng lớn như một Pháp Luân.  Tư tưởng vừa mới chớm ra th́ Pháp Thân của tôi đă biết tất cả.  Lư do là như thế.  Miễn là chư vị chân chính tu luyện, chư vị có thể đạt được Pháp Luân.  Dù chư vị tự đọc sách hay tự tu luyện một ḿnh, hay chư vị đi đến các nơi học chung với các cựu học viên cũng được.  Khi chư vị chân chính tu luyện chư vị sẽ đạt được Pháp Luân.  Theo chư vị biết, Đức Thích Ca Mâu Ni đă rời khỏi nơi đây đă hơn hai ngàn năm trăm năm, như thế mà rất nhiều vị ḥa thượng cũng đă thành công trong sự tu luyện của họ trước thời gian mạt Pháp và cũng tu luyện đến tầng thứ  rất cao.  Không phải là chư vị chỉ có thể tu luyện được nếu chư vị ở trước mặt Thầy, người mà hiện diện để dạy cho chư vị.

 

V:   Nếu mà cái gọi là 'tôi' trong chiều không gian này tu luyện lên đến Pháp Luân Thế Giới, th́ các con người khác của tôi ở trong các chiều không gian khác cũng sẽ tu luyện đến Pháp Luân Thế Giới phải không? 

Đ:  Không hẳn là thế.  Nếu những 'người' của chư vị cùng hoàn tất sự tu luyện và cùng ḥa nhập chung một cơ thể với chư vị th́ những người này có thể hiện hữu là hộ Pháp của chư vị.  Tuy nhiên chư vị sẽ chỉ huy và họ sẽ được xem là hộ Pháp, cũng xem như là Phó Nguyên Thần.  Nếu chư vị không hoàn tất sự tu luyện, th́ họ cũng vẫn là các sanh mạng độc lập và cũng sẽ không đạt được ǵ cả.  Chư vị tu luyện, cho nên một ḿnh chư vị đạt được, ai tu luyện người ấy được.

 

V:   Pháp Luân Đại Pháp là con đường dần dần ngộ [tiệm ngộ].  Khi nào chúng ta sẽ đạt đến dần dần ngộ?

Đ:  Có nhiều học viên đă đạt đến trạng thái dần dần ngộ [tiệm ngộ].  Có rất nhiều học viên đă tu luyện rất khá và không nói một lời nào, họ không nói ǵ cả, chỉ như vậy thôi.  Tại buổi giảng thuyết tại Harbin tôi đă giảng:  ‘Có tất cả là hơn 4,000 người tại đây, tuy nhiên bao nhiêu có thể thành công trong sự tu luyện hay bao nhiêu người đắc Đạo trong tương lai, tôi không lạc quan cho lắm.  Tất cả tùy vào chư vị tự tu luyện như thế nào.  Làm sao mà tất cả hơn 4,000 người tại đây có thể thành Phật một cách dễ dàng như thế?  Làm sao mà tất cả hơn 4,000 người tại đây có thể đạt đến trạng thái khai ngộ dần dần?  Không thể được.’  Mặc dù tại các nơi tập luyện, có bao nhiêu học viên của Pháp Luân Đại Pháp chân chính, thật sự tu luyện?  Trạng thái khai ngộ dần dần của mỗi người khác nhau.  Không phải là sau khi vừa đạt đến trạng thái khai ngộ dần dần là Công Năng của chư vị sẽ xuất ra. 

 

Trong khi chúng tôi đang giảng về vấn đề này, để tôi dành một phút để giảng điều này.  Có nhiều người trong chúng ta  đă đạt được đến trạng thái khai ngộ dần dần, tuy nhiên họ luôn luôn sợ?  Họ sợ điều ǵ?  Tại v́ có nhiều chấp chước trong xă hội người thường này hiện nay... Tôi đă từng nhấn mạnh điều này rất nhiều, tôi đă giảng: Chư vị không nên quan tâm đến các công năng mà chư vị có và không nên truy cầu nếu Thiên Mục của chư vị đă được khai mở ra.  Nhưng để tôi nói cho chư vị biết, nếu Thiên Mục của chư vị thật sự đă được khai mở và chư vị không truy cầu bất cứ điều ǵ, th́ không có vần đề ǵ nếu dùng Thiên Mục để nh́n.  Cũng không có vấn đề ǵ nếu chư vị dùng công năng mà chư vị có ở một nơi nào không có ai.  Tôi muốn nhấn mạnh điểm này một cách rơ ràng với chư vị rằng: Đừng xem đó như là một chấp chước.  Đó là Pháp của chính chư vị, dùng Pháp của chính ḿnh th́ khác hơn là bị chấp chước.  Hiện tại có người đă đạt đến trạng thái khai ngộ dần dần rồi, tuy nhiên có vấn đề là họ sợ và kềm chế không dám sử dụng.  Thiên Mục của nhiều người đă được khai mở nhưng họ cứ nghĩ đó là ảo tưởng.  Đó là không tốt.  Khi Thiên Mục được khai mở và chư vị có thể thấy được điều ǵ th́ cứ nh́n, không sao cả.  Bị chấp chước và kinh nghiệm một điều ǵ là hai vấn đề khác nhau.

 

V:  Thưa Thầy có người nào đạt đến Tam Hoa Tụ Đỉnh chưa?  Có người nào đạt đến Quả Vị chưa?

Đ:  Có rất nhiều người đă vượt qua khỏi Tam Hoa Tụ Đỉnh rồi, nhưng chưa có ai Viên Măn.  Họ đang tu luyện trong Quả Vị của họ, trong Quả Vị của các tầng thứ khác nhau.

 

V:  Nếu chúng tôi bây giờ bắt đầu luyện các bài Công Pháp và tu Tâm Tánh một cách tinh tấn, chúng tôi có thể đạt đến Xuất Thế Gian Pháp trong ṿng một năm rưởi hay không?

Đ:  Không có một thời gian nhất định, và tu luyện hay không đấy là vấn đề riêng tư của chư vị.  Tu luyện cao bao nhiêu, khả năng nhẫn nhịn được bao nhiêu, khả năng chịu đựng được bao nhiêu, đó cũng là vấn đề riêng tư của chư vị.  Nếu vị Thầy ấn định một thời gian nhất định cho chư vị tu luyện đến một tầng thứ nào đó, liệu chư vị có thể đạt được đến mức đó hay không?  Tâm tính của chư vị có thể đề cao đến mức đó hay không?  Sự lănh ngộ về Pháp của chư vị có thể lên cao được không? Chư vị có thể vứt đi các tâm ư ràng buộc chấp chước nơi người thường không?  Chư vị có thể làm ngơ tất cả khi lợi ích cá nhân của chư vị bị tranh đoạt bởi kẻ khác không?  Tất cả vấn đề vừa nêu trên là vấn đề tu luyện cá nhân của một người.  Không ai ấn định một qui luật nhất định nào cho chư vị và cũng không có một thời gian nhất định nào.  Có người có thể tu luyện đến tầng thứ La Hán thật nhanh, trong khi người khác th́ phải tốn mất cả một cuộc đời tu luyện mới đạt được.  C̣n tùy vào khả năng chịu đựng của chư vị và chư vị có nghiêm khắc kỷ luật với chính ḿnh, tất cả đều tùy vào chư vị.

 

V:  Khi chúng tôi tu luyện đến điểm mà có thể tự bảo vệ bản thân và vẫn c̣n muốn tu luyện cao hơn nữa, đến lúc ấy chúng tôi phải làm sao?

Đ:  Cũng như tôi vừa nói đến, đệ tử của Đức Thích Ca Mâu Ni vẫn có thể tu luyện lên cao sau khi ngài rời khỏi thế giới này.  Nếu tôi thật sự rời khỏi thế giới này, các Pháp Thân của tôi cũng vẫn c̣n ở đây và cũng không biến đi mất, không giống như là ‘thân và hồn hoàn toàn biến mất’.

 

V:   Có người tu luyện để tránh những đại nạn?  Họ sẽ được ǵ?

Đ:  Những ai đến đây tu luyện với tâm chấp chước truy cầu th́ sẽ không đạt được Quả Vị.  Nhưng chư vị phải để cho họ có một cơ hội chuyển tiếp để lănh hội Pháp.  Rất nhiều người đến đây tu luyện với mục đích là để được trị bệnh, và dần dần họ hiểu rằng đây là những điều ở cao tầng.  Hôm nay chúng tôi giảng Pháp tại các tầng thứ cao.  Lúc đầu khi mọi người đến học mà họ không hiểu là học ǵ, và sau đó th́nh ĺnh nghe rằng chúng tôi đang giảng về Khí Công lên cao tầng.  Qua sự giảng dạy của Pháp dần dần họ hiểu được.  Chư vị nên cho họ một cơ hội ban đầu, chư vị phải làm như thế.  Bất kể ư tưởng nào đi nữa khi họ đến đây, dù là mong cầu được trị bệnh, trốn tránh đại nạn, hay là ǵ đi nữa, họ phải vứt đi tất cả các tâm ư ràng buộc chấp chước của họ.  Chỉ khi đó họ mới đạt được mục đích của sự tu luyện.  Dù họ đến với mục đích cầu được trị bệnh và mạnh khỏe, hay muốn trốn tránh đại nạn, tất cả điều không được. 

 

Khổ nạn là những điều mà con người tạo cho chính bản thân.  Con người thiếu nợ v́ đă làm điều xấu xa qua đời này đến đời khác, v́ thế mà họ phải trả nợ.  Hăy nh́n xem những khổ nạn mà chư vị phải chịu đựng trong suốt quá tŕnh tu luyện của chư vị, đó là các chướng ngại cho chư vị mà gây ra từ nghiệp lực, mà chính chư vị đă tích lủy.  Tuy nhiên cũng lại là một điều tốt: Chúng tôi dùng đó để rèn luyện Tâm tính của chư vị, cho nên có phải là điều tốt không?   Đây là tại sao một người có thể tu luyện thành Phật hay thành quỷ.  Chính là v́ nghiệp lực, và là v́ chư vị đang ở trong cơi mê mờ mà chư vị c̣n có thể tu luyện được.

 

V:  Trong các không gian cùng tầng thứ phàm nhân này, ‘tôi’ đều có mặt ở đó không?

Đ:  Không, những ‘người’ của chư vị ở trong các chiều không gian khác mà chúng ta không thể thấy được.  Ngoài cơ thể phàm nhân này ra, c̣n có các cơ thể phàm nhân khác trong một chiều không gian khác trong phạm vi cùng một tầng thứ.  Những người trong chiều không gian đó th́ tốt hơn người ở đây.  Họ không có khái niệm về danh dự hay lợi ích cá nhân; tuy nhiên họ có t́nh cảm, v́ thế họ cũng có cơ thể trần tục này.  H́nh dáng của họ không khác chúng ta cho lắm, nhưng bề ngoài họ đẹp hơn chúng ta.  Tuy nhiên cơ thể của họ có thể bay lên.  Họ không bước đi, v́ thế chân của họ h́nh như là vô h́nh; họ bay lượng trên không.  Có một chiều không gian như thế này và không gian này hiện hữu cùng một tầng thứ.     

 

Tôi sẽ giảng nghĩa cho chư vị về các chiều không gian một lần nữa.  Các khoa học gia của chúng ta đă khám phá qua nghiên cứu rằng các điện tử xoay quanh hạt nhân nguyên tử.  Có phải là sự vận chuyển của các chất này cũng giống như quả địa cầu chúng ta vận chuyển chung quanh mặt trời không?  Có phải giống như thế không?  Hiện tại chúng ta không có kính hiển vi để quan sát được những ǵ ở trên các điện tử.  Nếu chư vị có thể thấy được, chư vị có thể phát hiện rằng có các sanh mạng hiện hữu trên các điện tử này.  Tôi đă nói tất cả các điều này trùng hợp với những ǵ mà vật lư học hôm nay hiểu biết; tuy nhiên những phương tiện nghiên cứu của khoa học hiện đại vô cùng giới hạn.

 

V:  Tại sao có nhiều học viên rất là nhạy cảm với những ǵ chung quanh, với khí bệnh và khí đen?

Đ:  Những người học viên này là sắp sửa xuất Công; họ chưa vượt qua khỏi cấp thấp của Khí.  T́nh trạng này xảy ra trong h́nh thức tập luyện ở tầng cao nhất của Khí, khi một người đạt đến trạng thái Nải Bạch Thể (thân trắng như sữa); nhưng giai đoạn này rất ngắn.  Đừng để ư đến và cũng đừng sợ, cứ để tự nhiên.  Quá sợ th́ cũng là một loại ràng buộc chấp chước.  Đừng để ư đến, xem tất cả là như thế và để sự việc xảy ra tự nhiên.  Chư vị sẽ không c̣n cảm thấy những điều này nữa khi chư vị vượt qua khỏi tầng này.  Sau khi chư vị xuất Công lực, th́ Công Lực sẽ bao trùm cơ thể của chư vị, và các khí đen và khí bệnh sẽ không thể xâm nhập vào cơ thể của chư vị nữa, v́ thế chư vị không c̣n cảm thấy như thế nữa.

 

V:   Có một số học viên liên tục nâng cao Tâm tính, nhưng không thể ngồi tịnh tọa tréo chân được trong lúc ngồi thiền.  Họ có thể t́m cách đè chân xuống hay là cột chân lại được không?

Đ:  Trong quá khứ tôi biết có vài vị ḥa thượng trong khi ngồi thiền định họ đè chân của họ xuống bằng cái cán đá hay cối đá xay.  Dùng cán đá hay cối đá xay, họ đă tự nguyện làm như thế, họ yêu cầu người khác làm cho họ.  Bên Đạo Giáo th́ không làm như thế; tuy nhiên bên Đạo Gia th́ chỉ có một hay hai người được chọn làm đệ tử, và chỉ có một đệ tử được chân truyền.  Họ rất nghiêm khắc với đệ tử của họ, bất cứ việc ǵ họ cũng đánh đệ tử được cả.  Họ không cần biết người này có thể chịu đựng được hay không, họ chỉ biết là họ phải rèn luyện người này cho xong.  V́ thế họ thường dùng những h́nh thức mạnh bạo như là cột chân của người đệ tử lại hay là trói hai tay ở đằng sau lưng; giă thử chư vị nằm xuống chư vị cũng không mở được.  V́ thế biết bao nhiêu người bị đau đến độ ngất xỉu đi.  Đó là cách họ dùng trong quá khứ; trong quá khứ tu luyện rất là khó.   

 

Ngày nay chúng tôi không đ̣i hỏi những biện pháp như thế, bởi v́ cách tu luyện của chúng ta nhắm thẳng vào sự tu luyện tư tưởng của con người.  Đó là tại sao mà chúng tôi xem vấn đề nâng cao Tâm tính là chủ yếu và luyện tập cơ thể là thứ nh́.  Chư vị phải cố gắng rất nhiều để chịu đựng và kéo dài thời gian trong lúc ngồi tịnh tọa tréo chân lên.  Tuy nhiên không nên có một quy luật nghiêm khắc.  Tại sao không?  Như chư vị đă biết, vào thời của Đức Thích Ca Mâu Ni th́ chỉ có giới cấm và đó là tại v́ không có một kinh sách nào để lại, ngài không để lại một lời nào.  Sau khi Đức Thích Ca Mâu Ni nhập Niết Bàn, người đời sau nhớ lại và ghi chép lại lời của ngài thành kinh sách.  Khi Đức Thích Ca Mâu Ni c̣n tại thế ngài đă đặt ra rất nhiều quy luật cho sự tu luyện, những quy luật này nhằm tác dụng như là giới cấm, và hôm nay đă được ghi chép trong kinh sách.  Nhưng hôm nay chúng ta có Pháp, v́ thế mà chúng ta không có giới cấm nào cả.  Bất kể một người tu luyện, hay một người không tu luyện, hay một người được chọn, tất cả đều đă được Pháp đo lường.  V́ thế trong sự tu luyện của chư vị chúng tôi không ấn định một quy luật tuyệt đối nào cả.  Mọi người nghĩ xem, khi mà thời mạt kiếp đến, có một số người không c̣n tốt nữa; họ không ở trong số người được cứu độ, nhưng họ lại ở trong số người bị hủy diệt.  Những người này có thể đă lọt vào trong những khóa giảng mà chúng tôi tổ chức; có thể là họ bị kéo đến.  Khi chư vị bảo họ [ráng tréo chân lên], xương cũa họ có thể bị gẫy.  Đó là tại sao mà chúng tôi không có quy luật ép buộc nào, thay vào đó chúng tôi đ̣i hỏi sự tự nguyện.  Nếu chư vị có thể chịu đựng th́ ráng cố gắng mà chịu đựng.  Tuy nhiên để tôi cho mọi người biết rằng, những ai thật sự muốn tu luyện hay cảm nghiệm được huyền năng của Pháp th́ sẽ có khả năng tu luyện được.  Tại sao chư vị không dùng một chút nỗ lực và cố gắng xem.  Sẽ không có một vấn đề ǵ cả.

 

V:   Thưa Thầy, vũ trụ có ranh giới không?

Đ:  Vũ trụ có ranh giới, nhưng chư vị không nên t́m hiểu về những vấn đề này.  Ranh giới của vũ trụ xa vô cùng.  Dù ở tầng thứ Như Lai, th́ ‘ranh giới của vũ trụ' cũng chỉ là ranh giới của một vũ trụ nhỏ.  Về vũ trụ nhỏ này, dù đối với một vị Phật Như Lai, nói chi đến nhân loại con người, vũ trụ nhỏ này cũng dường như là không có ranh giới và vô tận, và không thể nào thám hiểm được.  Thật là vô cùng, vô cùng vĩ đại.

 

V:   Có một bài trong tập chí Cánh Cửa Văn Hóa và Nghệ Thuật viết rằng có một con trăn dẫn đường cho Thầy Lư Hồng Chí.  Sự thật có phải như vậy không?

Đ:  Đó là một tác phẩm giả tưởng từ khía cạnh giăi trí của tập chí Cánh Cửa Văn Hóa và Nghệ Thuật.  Người tác giả này đến dự khóa giảng có 2 ngày và cũng chưa có hiểu biết sâu đậm.  Người này lại bắt đầu viết tác phẩm này sau khi vừa tham dự khóa giảng thứ nhất.  Anh ta xúc động và nhận thấy rằng Pháp này quá vĩ đại.  Khi tham dự khóa giảng thứ nh́, anh ta nghe với một ư tưởng là để viết một tác phẩm.  Cũng như chư vị biết, một người chỉ có thể hiểu một điều ǵ khi họ lắng nghe trong thanh tịnh.  V́ thế người này không hiểu rơ cho lắm, mà lại viết một tác phẩm với h́nh thức giả tưởng để đọc giả có thể đọc.  Nhiều điều đă được viết về khía cạnh mỹ thuật.  Câu chuyện về con trăn là không có thật.  Bài này cho rằng Phật Quan Thế Âm Bồ Tát là Sư Phụ của tôi, đó không phải là sự thật mà chỉ là một điều được viết để làm hấp dẫn về mặt mỹ thuật.  Nhưng ư định của người này tốt, anh muốn phổ biến và giới thiệu Pháp này rộng ra cho công chúng, ư định của anh tốt, sự thật là thế.  Cuối cùng anh ta viết một bài thế này là v́ sự hiểu biết của anh có giới hạn.  Đó là tác phẩm giả tưởng thịnh hành, từ đầu anh đă viết với một khía cạnh giải trí.  Bởi v́ giả tưởng có thể bịa đặt như thế nào cũng được.  Đừng xem như bài viết này là một tiêu chuẩn để mà học hỏi.  C̣n về vần đề 'Năm Giới Cấm' và 'Mười Điều Xấu và Mười Điều Tốt' mà đă viết trong bài, đó là những điều từ trong Phật Giáo khởi thủy.  Chúng ta không có giới cấm,  chúng tôi đă giảng trong Pháp tiêu chuẩn tu luyện là thế nào.

 

V:    Sự khác biệt giữa ‘Xuan Fa Zhi Di’ (Pháp thâm sâu đi vào cực điểm) và’Xuan Fa Zhi Xu’ (sự vận chuyển của Pháp tiến vào chân không’ là ǵ?

Đ:  Sự khác biệt giữa ‘Xuan Fa Zhi Ji’ (Pháp thâm sâu đi vào cực điểm) mà chúng tôi nói đến là một câu nói tổng quát.  Đây là vấn đề hiểu biết về Pháp khi được truyền giảng lúc ban đầu.  Không phải là chữ 'xuan' (cao thâm), mà là 'xuan' (vận chuyển) trong chữ xuanzhuan (vận chuyển).  Pháp của chúng ta là hoàn toàn hợp nhất, v́ thế mà vận chuyển và h́nh thức biểu hiện của Pháp Luân giống như một cái bánh xe.  'Xuan Fa Zhi Ji (Pháp thâm sâu đi vào cực điểm)' là không sai; Pháp có để đạt đến cảnh giới rất cao và đến tột đỉnh, đó là nghĩa như thế.  'Xuan Fa Zhi Xu’ (sự vận chuyển của Pháp tiến vào chân không) là một câu dùng trong quá tŕnh tu luyện, và cũng không phải là một câu chú trong sự tu luyện của chúng ta. 

 

Chư vị biết là, câu chú có thể thỉnh các vị Giác Giả, các vị Giác Giả trong trường phái tu luyện đó, hay là các vị Giác Giả trong trường phái đó đến để hộ Pháp và gia tŕ chư vị, tác dụng là như thế.  Các câu chú trong tôn giáo cũng có tác dụng như thế.  C̣n về niệm chú để tăng Công, th́ không được.  Các câu chú có tác dụng như tôi vừa giảng.  'Zhi Xu (đạt đến hư không)' nghĩa là đạt đến các tầng thứ rất cao.  Cảnh giới mà nhân loại không thể thấy được gọi là 'Cảnh giới hư không.'  Ư nghĩa là như thế.  Danh từ này phát xuất từ Đạo Giáo, được gọi là 'Tai Xu (chân không)' trước khi có Thái Cực, có nghĩa là rất cao và nguyên thủy.

 

V:   Khi thiền định, nếu chúng tôi niệm thầm lập đi lập lại các lời chú của các bài công pháp như là hơn ngàn lần, để chúng tôi có thể tăng giờ thiền định, làm như thế có thể làm cho Pháp Luân bị méo mó hay không?

Đ:  Niệm các lời chú của các công pháp th́ tốt cho chư vị, và có niệm bao nhiêu ngàn lần đi nữa cũng không làm Pháp Luân bị biến dạng đi.  Tất nhiên, sau khi Khai Công Khai Ngộ chư vị sẽ hiểu rằng chư vị không thể niệm chú nữa khi chư vị đạt đến các tầng thứ thật cao.  Chấn động từ âm thanh niệm chú của chư vị sẽ lớn vô cùng, v́ thế nếu chư vị niệm hoài lúc nào cũng niệm th́ sẽ làm quấy rầy người khác với âm thanh này.

 

V:  Tại sao có một số học viên cảm thấy như là đầu bị nứt ra sau khi luyện các bài công pháp?

Đ:  Cảm tưởng đầu bị 'nứt' ra là phải như thế.  Chúng tôi giảng về 'mở đỉnh đầu ra' v́ thế 'nứt' ra là chuyện thường.  Có người th́ nứt ra chỉ trong một tích tắt, 'rắc!' và họ không cảm thấy rơ ràng cho lắm.  Người khác th́ bị nứt ra từ từ nên họ cảm thấy khó chịu.  Tuy nhiên sự việc phải được quan sát từ cả hai quan điểm.  Có người không vứt đi các tâm ràng buộc chấp chước của họ và họ cũng không nhất quyết vứt đi những điều xấu mà họ đă tự mang theo, v́ thế những điều xấu này cần phải được thanh lư cho sạch.  Những điều xấu này làm cho chư vị bị đau đầu và cũng không để cho chư vị tu luyện chánh Pháp, trường hợp này cũng có thể xảy ra.  Điều chủ yếu là chư vị có thể tu luyện hay không và chư vị có thể nhận định được hay không, chiểu theo tiêu chuẩn của Pháp và vứt đi  những điều xấu này.

 

V:   Chúng tôi phải làm sao khi đầu bị toát mồ hôi và muốn ngất xỉu trong khi luyện các bài công pháp?

Đ:  Hiện tượng này có thể xảy ra, và đă có những người bị như thế trong các khóa giảng của chúng tôi; có trong mỗi khóa giảng.  Tại sao chuyện này lại xảy ra?  Tại v́ phản ứng quá mạnh trong khi cơ thể được thanh lọc và căn bệnh đang được tẩy trừ đi.  Tuy nhiên thường th́ phản ứng này không bị nặng như thế trong các nơi tập luyện của chúng ta tại v́ căn bệnh được tẩy trừ đi từ từ.  Nếu người này tốt, tôi nghĩ là phản ứng b́nh thường.  Nếu người này không nghiêm khắc với bản thân, hành động không suy xét, nhảy qua nhảy về học Khí Công này đến Khí Công khác, không chuyên nhất, Tâm tính không tốt, th́ có thể có vấn đề.  Chư vị nên đề nghị người này nên tạm ngưng tập luyện, và hỏi xem họ đă học những loại Khí Công ǵ khác hay là họ làm một việc ǵ sai.  Họ có thể tiếp tục học Đại Pháp trở lại sau khi họ lắng đọng lại một thời gian.  Đây là tại v́ trong thời gian bây giờ không phải tất cả ai đến học cũng đều là người chân chính tu luyện.

 

V:  Tôi có dùng Shiatsu Massage được không?

Đ:  Chúng ta không dùng Shiatsu Massage; không được phép trị bệnh trong quá tŕnh Thế Gian Pháp tu luyện, không có chuyện đó được.  Người tu luyện chân chính không có bệnh, bởi v́ Pháp Thân của tôi đă tẩy bệnh cho họ rồi.  Tất cả những ǵ cần phải làm đă được làm xong rồi.  Không có điều ǵ như là Shiatsu Massage trong này.  Làm sao thoa bóp massage mà có thể tiêu trừ nghiệp cho người tu luyện?  Chư vị mang Công lực trong người trong khi thoa bóp massage cho người khác, v́ thế chúng tôi nói là không được.  Nếu chư vị là bác sĩ th́ không sao bởi v́ đó là công việc làm của chư vị nơi thế giới người thường.

 

V:   Phó Ư Thức (Fu Yishi) của một người luôn ở bên cạnh người này.  Như thế vai tṛ của Phó Ư Thức là như thế nào?

Đ:  Phó Ư Thức vai tṛ chánh là ngăn chận không cho người này làm điều sai trái khi người đó không nhận thức ra.  Khi Chủ Ư Thức (Zhu Yishi) của người này thật mạnh th́ Phó Ư Thức không thể kiềm chế người này được.

 

V:   Tại sao có lúc tôi có thể ngồi tréo chân trong khi ngồi thiền thật lâu, tuy nhiên có lúc th́ chỉ có thể ngồi được có 10 phút thôi?

Đ:  Đó là b́nh thường.  Ngồi tréo chân cũng tiêu trừ nghiệp.  'Thử thách Tâm tính và ư chí', 'dày ṿ thân thể',  chúng ta dày ṿ thân thể như thế nào?  Chúng ta gia tăng thời gian tập luyện và chịu đựng đau đớn trong khi ngồi tréo chân, tác dụng là hai cách đó.  'Dày ṿ thân thể' là một quá tŕnh để tiêu trừ nghiệp và thăng tiến.   Như thế ngồi tịnh tọa tréo chân có phải là tiêu trừ nghiệp lực không?  Tuy nhiên không phải là nghiệp lực được dồn xuống tất cả một lần, mà là từng mảnh.  Khi một mảnh dồn xuống, chư vị cảm thấy đau đớn, và khi nghiệp lực được tiêu đi th́ chư vị cảm thấy dễ chịu.  Ngồi tịnh tọa tréo chân thường th́ ta cảm thấy đau đớn một lúc, rồi th́ lại dễ chịu một lúc, và sau đó lại đau trở lại, cứ là như thế.  Khi chư vị chịu đựng được một khối nghiệp lớn, ngồi tréo chân tịnh tọa sẽ có thể kéo dài lâu hơn trong lần ngồi tập đó.  Tuy nhiên có lúc nghiệp lực dồn xuống, khi vừa mới tréo chân lên th́ chư vị có thể thấy đau rồi.  Thế mà chư vị có thể chịu đựng được, th́ thời gian ngồi tịnh tọa tréo chân kia cũng bằng như thế, chư vị có thể ngồi tréo chân bao lâu mà chư vị có thể chịu đựng nỗi như trước kia, chỉ có là chư vị sẽ cảm thấy khó chịu v́ đau thôi.

 

V:  Có phải là uống rượu sẽ làm cho các sanh mạng mà người tu luyện có trong người rời khỏi cơ thể của người này không? 

Đ:  Đúng, có thể, và hút thuốc cũng như thế.  Một khi bị khói thuốc, các sanh mạng sẽ rời khỏi cơ thể chư vị và chư vị sẽ không c̣n ǵ nữa, người khác sẽ thấy là chư vị không c̣n Công lực trên người chư vị nữa.  Cũng như tôi đă từng giảng, nếu chư vị muốn chân chính tu luyện, mà chư vị không vứt đi được một chút ràng buộc chấp chước đó sao?  Chư vị không thể xem sự tu luyện như là tṛ chơi trẻ con, tu luyện rất là nghiêm túc.  Chúng tôi không nói rằng nhân loại sẽ bị đại nạn nào đó, rằng chư vị tu luyện th́ sẽ cứu được mạng sống của chư vị, chúng tôi không nói những điều này, chúng tôi cũng không dùng điều này để đẩy chư vị vào tu luyện.  Chúng tôi chỉ nói: Có phải chân chính tu luyện là sẽ bảo vệ chư vị vĩnh cửu đời đời không?         

 

                   Sáu ngă Luân Hồi được thảo luận trong Phật Giáo cho rằng con người trong xă hội người thường này cảm thấy thời gian ở đây quá lâu, tuy nhiên thời gian của nhân loại trôi qua rất nhanh khi quan sát từ chiều không gian khác mà thời gian ở đó dài hơn.  Khi hai người trên đó tṛ chuyện, vừa xoay qua th́ thấy chư vị mới sanh ra; một lúc sau xoay qua trở lại th́ thấy chư vị đă được chôn 100 năm sau rồi.  Tại sao nhân loại không nắm bắt thời gian mà họ có, với cái cơ thể này để tu luyện và để giữ lại cơ thể này?  Trong Phật Giáo nói rằng khi con người phải đi vào Luân Hồi trong Sáu Ngă, khó mà nói là họ sẽ đầu thai thành là ǵ.  Nếu chư vị luân hồi là một con thú vật, th́ sẽ phải chờ đến cả hàng trăm hay hàng ngàn năm mới có thể được một cơ thể con người trở lại.  Nếu chư vị luân hồi thành một cục đá, chư vị sẽ không thoát khỏi kiếp này cho đến khi nào ḥn đá này bị ṃn đi và chư vị sẽ không thoát khỏi trong hàng chục ngàn năm.  Thú vật không được phép tu luyện, tuy nhiên chúng có bản tính thiên hữu của chúng giúp chúng tu luyện.  Đây là kết quả của các t́nh huống của thiên nhiên.  Nhưng chúng không được phép phát triển Công Lực ở cao tầng; khi chúng phát triển Công Lực ở cao tầng, th́ chúng sẽ thành quỷ bởi v́ chúng không có phẩm tánh của con người.  V́ thế chúng phải bị giết, khi thú vật tu luyện đến cao tầng, chúng phải bị giết chết đi, và chúng sẽ bị sấm sét giết chết.  Tại sao chúng lại nhập thân thể con người?  Chúng muốn có một thân thể con người, bởi v́ với một thân thể của con người chúng có quyền tu luyện.  Trong quá khứ là như thế, chúng được tu luyện nếu chúng có được một thân người.  Bây giờ th́ không được, dù chúng có được một thân người.  Nếu chư vị muốn tu luyện, nếu chư vị muốn học Pháp, bộ năo của chư vị phải được tẩy sạch đi và chính chư vị phải đến thọ Pháp trong nhân gian.  Bây giờ quy luật này rất là nghiêm khắc.  Nếu ai mà vẫn c̣n tĩnh giác mà đến nơi người thường này th́ không tính; bộ năo của người này phải được tẩy sạch đi, qua sự giác ngộ và tu luyện.  Ai lại không muốn tu luyện nếu đă biết tất cả?  Khi một vị Phật muốn đề cao tầng thứ của ngài, xuống nơi giới người thường đây để chịu đựng gian khổ thử thách, th́ bộ óc năo của vị ấy cũng phải bị tẩy sạch.  Ai lại không tu luyện nếu có thể thấy và biết tất cả?  Vấn đề thăng tiến cũng sẽ không có.  Đây là nói cho chư vị biết rằng: Tu luyện là điều thật sự nghiêm túc, và bất cứ ràng buộc chấp chước nào cũng sẽ ảnh hưởng đến sự tu luyện.

 

V:  Có những người nữ lớn tuổi đă đến giai đoạn tiền măn kinh nhưng chưa có kinh.  Họ có thể tu luyện được không?

Đ:  Được, những người nữ lớn tuổi mà đă đến giai đoạn tiền măn kinh nhưng chưa có kinh th́ sự tu luyện có thể bị chậm lại.  Sự thật là một số nữ học viên lớn tuổi cần phải dùng thời giờ của họ một cách hữu ích hơn.  Đối với một số người này nếu họ không tinh tấn th́ không được.  Khi nói đến đề tài dùng thời giờ của họ một cách hửu ích, th́ họ tinh tấn tập luyện các bài công pháp nhiều lắm; tuy nhiên họ phải hiểu rằng tu Tâm tính là quan trọng nhất.  Có một vài người rất chậm chạp về khía cạnh này, tuy nhiên những người mà tập b́nh thường th́ tất cả đều sẽ có kinh.

 

V:   Tại sao có những học viên bị đau trong cơ thể, họ bị đau đầu, đau bụng, v..v?

Đ:  Tất cả các phản ứng một người có trong lúc tu luyện là b́nh thường.  Tiêu trừ nghiệp lực luôn luôn là phải bị khó chịu, dù chỉ loại bỏ một cơn bệnh cũng phải bị khó chịu.  Có những học viên sẽ xuất Công lực trong người của họ, và sẽ có hơn 10,000 loại công năng.  Mỗi một loại Công lực là một khối vật chất cao năng lượng có rất nhiều năng lượng, mật độ thật dày, và rất cường mạnh, và chỉ cần chúng cử động một tí là chư vị đă bị khó chịu rồi.  Thêm nữa, các Công lực đủ loại h́nh thức và h́nh thái, và các công năng đủ loại h́nh thức và h́nh thái, các khả năng đặc dị đủ loại h́nh thức và h́nh thái sẽ được diễn hoá trong trong cơ thể của chư vị, chúng di chuyển một chút là chư vị đă cảm thấy khó chịu rồi.  Vậy mà chư vị lại xem đó là bệnh, nói cho tôi biết đi, làm sao mà chư vị có thể tu luyện như thế này?  Nếu chư vị chân chính tu luyện chiểu theo tiêu chuẩn của Pháp, th́ chư vị sẽ phát hiện rằng tất cả là b́nh thường. 

 

Có người đă từng bị tà nhập bởi một cái ǵ đó.  Một thầy Khí Công cho họ biết, 'Anh bị con trăn nhập.'  V́ thế mà họ luôn luôn cảm thấy con trăn nó nhập ḿnh.  Tôi nói cho người đó biết, 'Anh không c̣n bị nhập nữa.'  Tuy nhiên anh ta không tin và cứ tưởng rằng con trăn đang di chuyển trong người.  V́ anh ta cứ nghỉ rằng nó c̣n nhập anh, cho nên vẫn cảm thấy trạng thái mà lúc con trăn c̣n trong người anh.  Trạng thái này sẽ không chấm dứt nếu anh ta không vứt đi cái tâm ràng buộc ấy, đó thật sự là để anh ta phải vứt đi cái tâm ràng buộc ấy.  Nếu đây là điều mà anh bị dính mắt, ràng buộc vào th́ không dễ ǵ mà vứt đi.    Phải trải qua một thời gian lâu lắm anh ta mới có thể buông bỏ được.

 

V:   Chúng tôi phải làm ǵ với các công năng?  Thí dụ như là, nếu Thiên Mục của chúng tôi thấy một cái ǵ đó hay là thấy ánh sáng, chúng tôi có nên xem hay không?

Đ:  Chư vị có thể nh́n nếu chư vị có thể thấy.  B́nh tĩnh quan sát trong lúc tập các động tác không phải là ràng buộc chấp chước.

 

V:    Một số học viên Thiên Mục đă mở và có thể thấy những cảnh tượng, tuy nhiên các người phụ đạo th́ chưa có các công năng và cũng không thấy chi hết.

Đ:  Một người có thể thấy hay không tùy vào trạng thái dần dần ngộ của mỗi người tu luyện tại mỗi tầng khác nhau.  Mặc dù chư vị đă đạt đến dần dần khai ngộ, th́ cũng không có nghĩa là Thiên Mục của chư vị khai mở ở tầng thứ cao bởi v́ tầng thứ của Công lực của chư vị cao, hay là Thiên Mục của chư vị mở ở tầng thứ thấp bởi v́ tầng thứ của Công lực của chư vị thấp.  Sự kiện là khác.  Bởi v́ tầng thứ Thiên Mục không chỉ định tầng thứ của Công lực của một người.  Yếu tố, hoàn cảnh, và nguyên nhân khác nhau chỉ định vấn đề là họ có thấy rơ hay không, và họ có khả năng thấy được hay không, tất cả đều được chỉ định từ nhiều nguyên nhân khác nhau.  Thiên Mục không chỉ định một người tu luyện tinh tấn thế nào, chư vị phải chú ư điểm này.  Điều sai là khi chư vị nghĩ rằng 'v́ Thiên Mục của tôi mở, Công lực của tôi cao hơn người khác.' 

 

Có phải có người như thế xuất hiện ở Trường Xuân chúng ta hay sao?  Thiên Mục của vị ấy mỡ và vị ấy tưởng rằng ḿnh là giỏi hơn mọi người khác.  Vị ấy bảo rằng người này bị tà nhập, người kia bị chuyện khác v..v, tất cả đều là từ sự tưởng tượng của vị ấy.  Vị ấy đă gây nhiều điều thiệt hại tại chỗ tập của chúng ta, và sau cùng vị ấy cũng không nh́n nhận rằng các người khác tu luyện c̣n khá hơn vị ấy nữa và vị ấy c̣n bảo là đă tu luyện cao hơn tôi nữa.  V́ thế chúng ta không nên đo lường sự tu luyện của một người cao đến đâu căn cứ vào sự khai mỡ của Thiên Mục của một người.  Trong trường hợp thông thường th́ hai điều này đi song song với nhau.  Chúng ta có người tu luyện khá lắm nhưng chúng tôi không cho họ thấy; chúng tôi chỉ cho họ thấy khi tu luyện đạt đến tầng thứ thật cao.  V́ thế đừng dùng điều này mà phán xét và cho rằng vấn đề này hay người này tốt hay xấu, giỏi hay dở.   

 

Từ đây trở đi, bất kể chư vị có thấy tôi hay không…th́ cũng giống như người nào vừa nói trước đó, 'Chúng ta phải làm sao khi Thầy không có ở đây nữa?'  Khi Đức Thích Ca Mâu Ni c̣n tại thế, có người hỏi rằng.  Thưa Thầy, ai sẽ là thầy của chúng con nếu Thầy không c̣n ở đây?'  Đức Thích Ca giảng rằng 'Lấy giới luật làm Thầy.'  Chúng ta ‘Lấy Pháp làm Thầy’.  Không kể công năng của một người, tầng thứ Tâm tính của họ là cây thước đo lường sự tu luyện tinh tấn của họ như thế nào.  Nếu không, có phải là mọi người đều theo đuổi công năng?  Công năng chỉ là một khả năng phụ phát triển trong quá tŕnh tu luyện của chư vị.  Tất cả công năng phát triển trong Thế Gian Pháp tu luyện là các khả năng sẳn có của con người, nhưng v́ tư tưởng của con người phức tạp cho nên những khả năng này dần dần biến mất.    

 

Các khả năng này sẽ tự nhiên phát triển khi chư vị tu luyện.  Chỉ khi nào chư vị phản bổn qui chân, t́m lại bổn lai, khi chư vị quay trở về, th́ khả năng sẳn có ấy sẽ được phục hồi.  Bất kể một người có thể thấy rơ hay không, họ cũng không thể thấy được những ǵ mà tôi đang thấy.  Dù cho họ thấy rơ thế này, những ǵ họ có thể thấy cũng vẫn  c̣n quá xa chân lư của vũ trụ.  Những ǵ mà họ thấy chỉ là h́nh thức biểu hiện ở tầng thứ đó mà thôi, chư vị không thể xem đó là sự thật.  Trong khi chư vị đang tu luyện, điều sai lầm là nếu dùng một tầng thứ nào đó làm tiêu chuẩn để mà đo lường sự việc.   Đó là  tại sao chúng tôi giảng 'Không có Pháp cố định', đừng xem h́nh thức biểu hiện của một tầng thứ nào đó mà cho là chân lư tối thượng.  'Không có Pháp cố định', Pháp của mỗi tầng thứ chỉ có tác dụng ở tầng thứ đó mà thôi.  V́ thế khi họ nh́n thấy điều ǵ ở tầng thứ nào đó và những sự việc thế nào đó ở tầng thứ đó, họ trở nên tự măn khi thấy những điều này rơ ràng.  Đó chỉ là những điều ở tầng thứ rất thấp, chư vị phải chú ư điều này.

 

V:   Thưa Thầy trẻ em có phải tập năm bài công pháp không?

Đ:  Trẻ em có thể tập ít hay nhiều hơn tùy theo khả năng.  Mục đích chánh của sự tu luyện là đề cao Tâm tính của một người.  Nhắc nhở nhiều về những điều liên hệ đến Tâm tính rất là ích lợi cho trẻ em.  Khi lúc c̣n bé tôi không tập những h́nh thức ǵ bên ngoài cả mà chủ yếu là tu luyện Tâm tính.  Chư vị không nên xem các trẻ em ngày nay là trẻ em b́nh thường.  Một số trẻ em rất là đặc biệt, tại v́ khi đă quyết định là tôi sẽ là người lănh trách nhiệm này, một số người từ tầng thứ rất cao theo tôi xuống đây. Khi tôi xuống đây, người ở những tầng thứ khác nhau cũng xuống theo là v́ họ có khả năng biết  trước là tôi sẽ làm ǵ.  Nhất là giai đoạn vừa qua, nhiều người từ các tầng thứ khác nhau theo xuống đến vũ trụ nhỏ này và giải Ngân Hà này của chúng ta.  Lư do là v́ họ không biết trước được, và chỉ biết và thấy được những ǵ sẽ xảy ra trước thời gian tôi vừa xuất hiện trước công chúng; nhiều người lắm đă theo xuống đây.  Họ xuống đây để làm ǵ?  Để thọ Pháp. Họ biết là Pháp cũ đă bị thoái hóa suy đồi, và họ xuống đây để chịu đựng thử thách trở lại.  Đừng nên xem các em bé này là những người thường, tất cả các em này khá lắm.  Tuy nhiên không phải đứa bé nào cũng thế.  Một số trẻ con khá lắm.

 

V:   Làm sao chúng tôi có thể biết được chúng tôi đạt đến tầng thứ nào?

Đ:  Một số học viên chúng ta đă đạt đến trạng thái dần dần ngộ, và một số th́ đạt đến trạng thái dần dần ngộ theo từng giai đoạn.  Bất kể chư vị đạt đến hay không, và bất kể chư vị có nh́n thấy rơ ràng hay không, chư vị có thể tâm sự với người khác nơi chỗ tập sau khi tập luyện, không có vấn đề ǵ.  Khi chư vị nói với người khác với tâm ư không khoe khoang th́ có lợi ích cho sự tu luyện chung.  Một số người cho rằng chư vị không nên nói ra những ǵ chư vị thấy qua Thiên Mục, và nếu mà nói ra th́ Thiên Mục sẽ bị đóng lại.  Đây là điều mà các học viên thông thường xem như thế.  Không phải nói ra th́ Thiên Mục sẽ biến mất.  Mọi người hăy suy nghĩ: Trong thời gian mà Khí Công rất là thịnh hành, có người tu luyện nào chú trọng Đức không?   Không ai thật sự tu luyện cả.  Họ không chú trọng Đức, qua chấp chước và ḷng muốn khoe khoang họ nói ra về những ǵ họ thấy; v́ thế mà Thiên Mục của họ bị đóng lại.   Có người th́ nói đủ điều, bất kể là có nên hay không.  V́ thế mà Thiên Mục bị đóng lại.  Đó là lư do.  Nếu chư nói về những điều này với ư định nâng cao sự hiểu biết của chư vị về Pháp, th́ tôi nói không sao cả.  Chư vị phải phân biệt rơ ràng về việc này.  Nếu Thiên Mục của một người bị đóng hay bị hư đó là v́ họ nói những điều không nên nói với người thường hay là v́ họ có tâm ư khoe khoang.  Có người tu luyện mà khoe khoang th́ đó là tâm chấp chước của họ đang hoạt động phải không?  V́ thế mà Thiên Mục của họ bị đóng lại.  Lúc đầu, khi Thiên Mục của một số người bị đóng lại, là để cho học một cơ hội.  Khi họ có thể lúc thấy rơ và lúc không thấy, có điều th́ thấy, có điều th́ không, đó là để nhắc nhở họ.  Tuy nhiên một số người vẫn không ngộ được, v́ thế mà dần dần Thiên Mục của họ hoàn toàn bị đóng kín lại.  Có người Thiên Mục lại bị hư nữa, hư rất trầm trọng.

 

V:   Thưa, ở tầng thứ nào mà một người có thể đạt Chánh Quả và Viên Măn?

Đ:  Tôi đă giảng điều này rồi.  Đạt Chánh Quả là khi một người đă đạt đến quả vị La Hán, th́ họ đạt Chánh Quả.  Viên Măn là tu luyện xong; đó là đạt Chánh Quả và Khai ngộ, Viên Măn tức là khi hai yếu tố này đi chung với nhau và tu luyện xong.

 

V:     Từ nay trở đi chúng tôi tu luyện như thế nào?  Chúng tôi khác với người thường như thế nào? 

Đ:  Chư vị phải chịu đau khổ nơi người thường giống như họ.  Chư vị có thể đạt quả La Hán, tuy nhiên đến các trẻ em hỗn láo nơi người thường cũng có thể chửi chư vị là v́ chư vị vẫn c̣n phải tu luyện nơi người thường và chư vị cũng vẫn c̣n phải tiếp tục vứt đi các tâm ràng buộc chấp chước của ḿnh.  Một số người có căn cơ rất tốt và loại bỏ nhiều chấp chước bản thân, vẫn c̣n phải tu luyện trở lại.  Thường, trong sự tu luyện thông thường, một người có thể đạt viên măn trong chỉ qua một quá tŕnh mà thôi.  Có người th́ sẽ kinh nghiệm là quá tŕnh tu luyện lập lại, họ có thể kinh nghiệm là lập lại hai lần.  Bởi v́ chư vị cần phải tu luyện lên các tầng thứ cao, chư vị có thể phải trải qua ba lần, và sau khi tu luyện xong tất cả, chư vị cũng sẽ phải tu luyện trở lại.  Điều này xảy ra khi một người tu luyện lên các tầng thứ cao, v́ thế mà tại sao chư vị vẫn c̣n cần phải tu luyện nơi người thường.  Giả thữ, chư vị tu luyện đạt đến tầng thứ La Hán và không ai gây trở ngại chi hết, tức là không ai nơi người thường này gây trở ngại ǵ cho chư vị cả, th́ làm sao chư vị có thể tu luyện nếu chư vị không c̣n trong giới người thường nữa?  Nếu những người mà gây trở ngại cho chư vị không phải là người thường mà là những Vị Phật, Bồ Tát hay La Hán, những vị này xuất hiện nơi người thường và gây trở ngại cho chư vị để chư vị vứt đi các tâm ư ràng buộc chấp chước của chư vị, làm sao lại có thể được?  Dù cho Sư Phụ tạo hay an bài các thử thách và khổ nạn, tất cả đều được sắp xếp bằng cách dùng người thường và dùng người thường gây khó khăn cho chư vị với mục đích là để chư vị đề cao trong hoàn cảnh của người thường.

 

V:    Một số học viên tập các loại Khí Công khác sau khi tham dự các bài giảng của chúng ta.  Họ phải làm ǵ nếu họ muốn tiếp tục tập luyện Pháp Luân Đại Pháp?

Đ:  Những người này ngộ tính thấp kém.  Nhưng chúng tôi nói tu luyện là tùy vào cơ duyên.  Khi một người muốn và đă học Pháp Luân Đại Pháp, không ai bắt buộc họ phải tu luyện cả; khi họ nghỉ rằng Pháp Luân Đại Pháp không tốt, th́ họ không tập luyện nữa.  Sau này họ phát hiện rằng Pháp Luân Đại Pháp tốt và muốn học trở lại; nếu họ muốn học trở lại, th́ họ có thể đến học trở lại.  Tu luyện tinh tấn hay không đó là vấn đề riêng tư của họ.  Về vấn đề họ có thể tham gia đoàn thể tu luyện của Pháp Luân Đại Pháp của chúng ta và trở thành một đệ tử chân chính tu luyện, chúng phải nghiêm túc cho họ biết rằng: 'Nếu quư vị muốn tu luyện tại đây, quư vị phải tu luyện chỉ trong một đường lối và chủ yếu là tu luyện Pháp Luân Đại Pháp; nếu không quư vị sẽ không đạt được ǵ cả.  Không có ích lợi ǵ nếu quư vị không chân chính tu luyện chỉ trong một pháp môn.'  Chư vị phải khuyên họ với tư cách ḥa nhả, và đừng nói là 'Quư vị không được tập luyện tại đây.'  Chúng ta không có quyền, hay có thể ra lệnh cho ai.  Chúng ta chỉ nên khuyên họ, chúng tôi đă giảng về khuyên người hành thiện, phải vậy không?

 

V:  Thưa Thầy các khóa giảng thuyết trong các vùng khác như thế nào, và t́nh h́nh của Pháp Luân Đại Pháp trong toàn quốc như thế nào?

Đ:  Trong thời gian hiện tại tôi từ chối tất cả thiệp mời giảng thuyết Pháp Luân Đại Pháp.  Tôi từ chối là v́ tôi có nhiều việc phải làm, nhiều phương diện phải giải quyết.  Làm ǵ kế tiếp, tôi chưa dự định ǵ cả.  Đó là điều mà tôi sẽ quyết định sau khi mọi việc được giải quyết xong xuôi sau này, và cũng tùy theo kết quả như thế nào.  Về sự phát triển của Pháp Luân Đại Pháp như thế nào, tôi có thể cho chư vị biết rằng: Pháp Luân Đại Pháp của chúng ta đang được phổ truyền từ người này đến người khác, và số học viên là đă đông lắm rồi.  Tôi nói rằng có cở hàng trăm ngàn người.  Lư do là v́ mỗi khi tôi đi đến các đô thị nào để giảng thuyết, luôn luôn có những người từ các vùng hay tỉnh lân cận, hầu hết không có tỉnh nào là không có.  Thế này th́ sau khi họ về nhà, họ sẽ truyền ra cho người ở vùng đó, và tiếp tục truyền ra như thế.  V́ thế mà sự phổ biến đă nhanh chóng lắm rồi, và số người học rất đông.  Tại tỉnh Hubei lúc đầu chỉ có hai người tập thôi.  Bây giờ th́ số người đă tăng lên đến cả ngàn rồi.  Những trường hợp này rất nhiều.  Có người th́ đi đến các nơi tập luyện để tập, có người th́ không.  Khó mà biết rơ con số như thế nào.

 

V:   Thưa Thầy những người đă từng bị bệnh tâm thần hay bị bệnh động kinh có tập luyện được không?

Đ:  Tôi đề nghị là chư vị đừng nên mang những người như thế tới chỗ tập luyện của chúng ta tu luyện hay các buổi giảng thuyết.  Nếu chư vị không cẩn thận chư vị có thể làm hại Đại Pháp.  Nếu bịnh của họ tái phát tại nơi giảng thuyết hay tập luyện của chúng ta th́ người khác có thể băo rằng là v́ học Pháp Luân Đại Pháp mà ra như thế này, có phải là tổn hại đến Đại Pháp không?  Đây là lư do mà chúng tôi có một nguyên lư: Chúng tôi không thể chữa bệnh cho ai.  Tuy nhiên có một điều: Người nào chân chính tu luyện th́ các bệnh nhẹ sẽ được thanh lư tức thời lúc đó và tại đó.  C̣n những ai bị bệnh nặng hay cơ thể có quá nhiều thứ xấu, chỉ khi tư tưởng của họ thay đổi, th́ những điều đó mới được giải quyết cho, chỉ khi họ muốn tu luyện th́ nghiệp lực của họ mới có thể được tiêu trừ.  Tất nhiên có người chưa có ư muốn tu luyện mà đă được chữa bệnh, nhưng khi họ bắt đầu đọc sách, th́ mọi việc được an bài.  Tại sao?  Tại v́ căn cơ của họ rất tốt và họ xứng đáng được.  Chư vị không thể nh́n tất cả trường hợp đều giống nhau được.  Nếu chư vị có người nhà bị bệnh nói trên nhưng tin rằng Pháp Luân Đại Pháp rất tốt, chư vị có thể để họ học và bảo họ nên học ở nhà.  Chúng tôi giảng rơ lúc ban đầu: Tôi không thể tùy tiện giải quyết các vấn đề của người thựng.  Tu luyện được hay không là tùy người ấy.  Nếu họ  không tu luyện được chư vị cũng không nên bảo họ tu.  Khi có rắc rồi xảy ra th́ sẽ làm tổn hại đến Đại Pháp.  Làm sao tôi có thể giải quyết các vấn đề của người thường được?  V́ tôi không chữa bệnh cho họ, họ sẽ đi khắp nơi và gây rắc rối, họ cho rằng họ bị tâm thần là v́ họ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và Thầy không chữa trị cho họ, họ sẽ làm tổn hại thanh danh của tôi.  Cho nên chúng tôi phải giảng rơ ràng ngay lúc ban đầu: Chúng tôi không nhận những người này vào trong các buổi giảng thuyết hay các nơi tập luyện.  Thường th́ những người bị bệnh động kinh không có vấn đề ǵ.  Chúng tôi cũng chưa tuyên bố trong các buổi giảng thuyết là người bị bệnh động kinh không được tham dự.  Thông thường th́ các nhân viên phụ trách không cho họ vào, v́ bệnh t́nh xảy ra sẽ gây tác hại cho chúng ta.  Những người bị bệnh động kinh không phải là người bệnh thần kinh, bởi v́ họ có một bệnh mà thôi, chỉ trong đầu của họ thôi, và họ sẽ lành bệnh khi điều xấu này được thanh lư.  Thường thường là như thế.

 

V:   Thưa Thầy làm sao chúng tôi nhận thức về 'thăng tiến lập thể'?

Đ:  'Thăng tiến lập thể' có nghĩa là thăng tiến toàn vẹn.  Trong quá tŕnh tu luyện, tất cả sinh mệnh trong cơ thể và các sinh mệnh mà chư vị đang tu luyện cũng thăng tiến cùng một lúc với chư vị.  Chúng tôi giảng cải biến lập thể, chúng tôi sửa chữa cơ thể cho chư vị một cách lập thể.   Thăng tiến lập thể nghĩa chánh là trong khi chư vị đề cao Tâm tính, th́ Công lực cũng sẽ tăng theo lên.  Cũng như là điều tôi giảng về câu hỏi  tại sao họ chưa có kinh nguyệt trở lại, khi Tâm tính của chư vị đề cao, theo đó Công lực cũng theo đó mà tăng lên.  Trong khi cơ thể của người có quá nhiều nghiệp đang được chỉnh sửa, có người không theo kịp, v́ thế họ bị chậm trể.  Tức là, để thăng tiến lập thể đ̣i hỏi trước tiên là đề cao Tâm tính.  Nếu chư vị nói 'Tôi chỉ muốn cải biến cơ thể của tôi' hay là 'Tôi chỉ muốn tránh đại nạn' th́ không được, bởi v́ để cải biến cơ thể qua quá tŕnh tu luyện, chư vị phải bắt đầu từ tu luyện Tâm tính.  Không có Công lực chỉ định chiều cao tầng thứ của chư vị, tức là, không có tŕnh độ Tâm tính của chư vị, tất cả th́ không tính.

 

V:   Có vài học viên hỏi, 'Thưa Thầy làm sao chúng tôi đối diện với ma quỷ quấy nhiễu đến Đại Pháp?

Đ: Tôi sẽ cho chư vị biết, nếu không có ai phản đối chúng ta khi chánh Pháp được truyền, th́ đây mới là chuyện lạ!  Mọi người nghĩ xem, thật sự tôi sống trong thoải mái nhất nếu tôi không đăm trách sứ mạng này hôm nay.  Nhưng tôi lănh sứ mạng này là v́ chư vị, cho nên các trở ngại mà tôi gặp, tất cả các khó khăn mà chư vị gặp phải là để cản trở Pháp này và để chận đứng không cho mọi người thọ Pháp. V́ nhân loại đă trượt xuống đến mức độ này, ma quỷ sẽ ngăn cản không cho con người thọ Pháp, chúng sẽ cản ngăn chư vị.  Chúng nghỉ rằng 'Nhà ngươi thiếu ta, th́ ta phải lấy lại.  Nếu nhà ngươi được thọ Pháp, th́ món nợ phải tính sao đây?  Chúng ghét chư vị!  Đủ thứ yếu tố hợp lại với nhau thành một chướng ngại.  Nói một cách giản dị hơn, tất cả là v́ con người tự tạo cho chính bản thân họ, ai cũng có nghiệp.  Chúa Jesus đă giảng:  'Nhân loại, chúng con đều có tội lỗi.' Chúa Jesus đă giảng rằng nhân loại có tội lỗi, ngài giảng nghiệp là tội lỗi.   Sự thật là thế.  Nhân loại tạo nghiệp v́ đă làm điều xấu, có phải là tội lỗi không?   Tác hại của nghiệp là chướng ngại tạo ra bởi nghiệp qua nhiều h́nh thức.  Chư vị thọ chánh Pháp, đương nhiên là chúng sẽ quấy nhiểu chư vị, đó chính là nguyên nhân.  Cho nên tất cả những điều ǵ mà chư vị gặp phải là để thử thách Tâm tính của chư vị.  Có người sẽ băo là học Pháp Luân Đại Pháp là không tốt hay là họ phê b́nh này nọ.  Thật sự đó là để thử xem chư vị có cương quyết và để xem chư vị có thấu hiểu Pháp lư cặn kẽ hay không.  Làm sao chư vị tu luyện nếu chư vị không cơ bản thấu hiểu tận tường Pháp lư này?  Từ đây cho đến khi chư vị khai ngộ luôn luôn sẽ có vấn đề là chư vị có cương quyết theo Pháp hay không, trong các hệ thống tu luyện đều giống nhau như thế.  Về các yếu tố cơ bản mà chư vị không cương quyết, th́ làm sao chư vị tu luyện đây?  Đó là nguyên nhân mang lại đủ thử thách và quấy nhiểu như thế này. 

 

Chư vị thấy rằng mỗi khi tôi mở khóa giảng, th́ cũng có một số khá đông khóa giảng Khí Công đủ loại có khuynh hướng được mở ra cùng một lúc.  Nếu mà tôi không giảng ở vùng đó th́ cũng không có nhiều lớp mở ra như thế.  Mỗi khi tôi mở khóa giảng thuyết th́ 'vù một cái' th́nh ĺnh một đám Khí Công giả cũng mở các lớp dạy Khí Công.  Tại sao?  Đó chính là nếu chư vị muốn làm việc này, th́ ma quỷ cũng làm theo, đi đôi với nhau như thế.  Đây cũng là sự việc đă được xếp đặt.  Đó chính là để xem cánh cửa nào mà một người chọn lựa để vào và để xem họ thọ chánh Pháp hay theo tà pháp, tùy chư vị muốn chọn cánh cửa nào để vào.  Có phải có câu nói là tu luyện là rất khó khăn cho bất cứ ai?   Sự việc là thế, vô cùng khó khăn, bởi v́ tất cả đều là do chính bản thân ḿnh tạo ra.  Nhưng qua thử thách, Tâm tính của một người, sự giác ngộ của con người, và vấn đề là người này có thể cải thiện, lẫn cả nhiều yếu tố khác nữa, tất cả hiện bày ra và đi đôi với nhau.  Từ một quan điểm khác, đây là nguyên nhân tại sao lại có đủ loại quấy nhiễu thế này.

 

Cũng như có một người như thế tại Trường Xuân đă nói rằng: 'Tôi là Phật, quư vị không cần học của ai hết.  Tôi là vị ǵ ǵ đó.'  Sẽ có đủ loại quấy nhiễu, chính tên tôi cũng bị họ tấn công.  Lư do là để xem chư vị có nghe và tin tưởng những điều này hay không và để xem phản ứng của chư vị như thế nào.  Chúng sẽ dùng nhiều h́nh thức để gây thiệt hại, làm cho tư tưởng của chư vị bị di động để xem chư vị có cương quyết hay không. Có người nói với họ 'Tôi cương quyết và tu luyện Pháp chân chánh này, tôi không tin những ǵ anh nói.'  Bằng chứng là có nhiều học viên đă kinh nghiệm được huyền năng của Pháp.  Hơn nữa, họ thay đổi vượt bậc, và họ thông hiểu nguyên lư tôi giảng.  Nếu một người không cương quyết, có phải đây là vấn đề ngộ tính hay không?  Ngộ tính của người này rất thấp mới như thế.  V́ thế tôi nói rằng các loại quấy nhiểu này là b́nh thường.  Tu luyện cũng giống như là sóng biển đăi cát, cát được đăi đi th́ chỉ có vàng c̣n lại.   Số  vàng c̣n lại bao nhiêu là tùy vào chư vị tu luyện như thế nào.

 

V:  Thưa, nhiều tài liệu để giới thiệu Pháp Luân Đại Pháp có nên có sẳn tại các nơi tập luyện để phổ biến hay không?

Đ:  Phổ biến Pháp Luân Đại Pháp và cách thức tổng quát về thực tập là khác với cách thức phổ biến của các công pháp Khí Công hiện đại.  Chư vị cũng đă biết rằng chúng ta không bịa và phóng đại điều ǵ, không có điều như thế.  Khi các thầy Khí Công khác chữa bịnh nhân họ quảng cáo thật nhiều cho đến khi nào không c̣n ai nghe họ nữa.  Chúng ta không có điều như thế.  Học viên của chúng ta cả hàng chục ngàn người và họ đă khỏi bịnh, tuy nhiên họ không nói nhiều và cũng không nói đến những điều này.  Tất  nhiên chư vị có thể thấy một số tài liệu trong các báo chí lúc khởi đầu.  Tại sao?  Tại v́ lúc khởi đầu chúng tôi xuất hiện với h́nh thức là Khí Công b́nh thường.  Người ta sẽ không thể chấp nhận nếu chúng tôi truyền giảng ở tŕnh độ quá cao.  V́ thế mà chúng tôi phải qua giai đoạn khởi đầu để cho mọi người từ từ hiểu.  Như chư vị biết, khi tôi thuyết giảng ở Trường Xuân lần đầu, tôi cũng đă giảng những điều ở tầng thứ rất cao; tuy nhiên tôi cứ giảng về Khí Công.  Hôm nay, v́ chúng tôi giảng công pháp lên cao tầng, cho nên chúng tôi không c̣n giảng những điều đó nữa.  Đó là cách thức để cho mọi người hiểu từ từ.

 

Đ:   'Đô thị Motor có hơn một trăm ngàn nhân viên.  Chúng tôi phải làm sao nếu kết quả không tốt?

Đ:  Có lần, Pháp Luân Đại Pháp của chúng ta phổ biến khả quan tại hăng xe hơi.  Chư vị có thể biết một số quỷ ở đó, chúng quấy nhiễu rất nhiều. chúng là quỷ.  Như chúng tôi đă giảng là tất cả đi đôi với nhau.  Về vấn đề bao nhiêu người có thể tu luyện hay bao nhiêu không tu luyện được là tùy thuộc vào các nhân của những người này.  Làm sao mà không có một quấy nhiễu nào?  Nếu không có ai quấy nhiễu th́ sự tu luyện của chư vị quá dễ dàng phải không?  Con đường mở rộng êm đềm và chư vị sẽ thăng tiến tu luyện không có một khổ nạn nào, thế th́ làm sao gọi là tu luyện phải không?  Chỉ qua các khổ nạn th́ mới quyết định một người có thể tu luyện được hay không, và chỉ có cách này th́ người tu luyện mới vứt đi các tâm ư ràng buộc chấp chước của con người.  Tuy nhiên bọn quỷ này thật sự rất đông và chúng đă gây tác hại cho một số người rất đông.  Vai tṛ mà các con quỷ này vượt quá khả năng của một con quỷ b́nh thường.  Các tầng thứ cao đều biết những điều này, các vị Giác Giả ở cao tầng cũng biết sự lộng hành của chúng.  Phải giải quyết như thế nào?  V́ có các sự việc đều phải được sự chấp thuận của tôi, tôi muốn cho những người khác có cơ hội; nhưng h́nh như là không được.  Trong tương lai sẽ có nhiều và nhiều người tại hăng xe hơi này thọ Pháp.

 

V:   Một số học viên dự định tham dự các khóa giảng thuyết nhưng không đi được, c̣n các học viên đến học tại nơi tập luyện buổi sáng  chiều th́ sao?

Đ:  'Một số học viên dự định tham dự các khóa giảng....' Dù tôi tiếp tục mở các khóa giảng cho đến 10 năm nữa cũng có người 'dự định tham dự'.  Chúng ta có nhiều cựu học viên, chúng ta có sách, băng ghi âm, băng phát h́nh, tất cả điều có tác dụng phổ truyền Pháp và cứu độ người.  Thật ra chư vị đă đảm trách vai tṛ của lực lượng chánh; nhất là trong giai đoạn vừa qua chư vị đă thật sự đảm trách lực lượng chánh.  Một người có thể thọ Pháp dù không có tôi trực tiếp dạy cho họ, phải không?  Về trường hợp này, tôi nghĩ rằng chúng ta nên làm việc nhiều hơn trên phương diện này và giúp đỡ người khác.  Nhất là những người đến các nơi tập luyện để học, tôi nói rằng phụ đạo viên phải nên có nhiều trách nhiệm hơn.  Trách nhiệm của chư vị không phải là nhỏ, đừng nghĩ rằng đây chỉ là tạo cơ hội cho người ta đến đây.  Chư vị nên cố gắng tinh tấn để thấu hiểu Pháp hơn nữa, và học Pháp nhiều hơn nữa, và lănh ngộ nhiều hơn nữa.

 

Tôi muốn nêu lên một vấn đề đặc biệt là: Tại các nơi tập luyện, một số người có vấn đề rắc rối, họ bị lệch lạc, mất trí là v́ họ đă học các loại Khí Công khác và không vứt đi được các truy cầu của họ, đây là sự thật.  Một trăm phần trăm là những người này đă tập các loại Khí Công khác hay thờ phượng những ǵ trong nhà họ mà họ chưa vứt đi được, trường hợp là thế.  Trường hợp khác là Pháp Luân bị biến dạng [méo mó] là v́ họ trộn lẫn các Khí công khác vào sự tập luyện của họ hay là họ trộn lẫn các loại khác trong tư tưởng của họ.  Tôi có thể cho chư vị biết về hai trường hợp này, bảo đảm những trường hợp này gây khó khăn, và chỉ hai trường hợp này Pháp Thân của tôi thường không can thiệp vào.  Tại v́ các trường hợp này không thuộc về Pháp Luân Đại Pháp của chúng ta, một khi họ tập luyện các loại Khí Công khác và họ trộn lẫn những thứ đó vào trong sự tập luyện.  V́ thế Pháp Thân của tôi không bảo hộ họ nữa và Pháp cũng không ban truyền cho họ nữa.  Khi các con quỷ dữ thấy người này bắt đầu tập luyện  Pháp Luân Đại Pháp, tất nhiên chúng sẽ phạt và hăm hại vị ấy.  Vị ấy không c̣n lư trí nữa và c̣n có thể làm tổn hại Đại Pháp nữa, vấn đề này có thể xảy ra.  Có người chỉ muốn học Pháp Luân Đại Pháp, nhưng trong tư tưởng hay lúc tập luyện họ luôn muốn cảm giác hay là họ thêm vào những điều khác.  Họ đă quen cảm giác một chút ǵ đó khi họ tập luyện các môn Khí Công khác; bây giờ họ tập luyện Pháp Luân Đại Pháp và không c̣n cảm thấy nữa, nhưng họ vẫn c̣n muốn cảm giác đó.  Đây có phải là truy cầu chấp chước không?  Khi mà họ thêm vào những ǵ mà họ đă quen tập, Pháp Luân của họ sẽ bị biến dạng [méo mó] và rắc rối sẽ xảy ra cho Pháp [của cá nhân] của họ, thật sự sẽ xảy ra như thế.

 

V:  Sống một cuộc sống tốt có phải là ư nghĩa thật của cuộc sống không?

Đ: Có người c̣n có ư tưởng thế này: 'Tôi tu luyện thành Phật để làm ǵ?' Có nghĩa là sự hiểu biết của họ về Phật rất thấp kém, 'Tu luyện thành Phật có ích lợi ǵ?'  Đừng cười, họ thật sự không hiểu.  Tại sao một người tu luyện Phật tính?   Thứ nhất là người tu luyện giữ được cơ thể này măi măi; thứ nh́ người tu luyện có thể vĩnh viễn không c̣n bị đau khổ và măi măi sống trong hạnh phúc.  Mạng sống của con người ngắn ngủi, v́ thế giữ lại cơ thể con người là một lư do; một lư do nữa là Phật không bị đau khổ.  Nơi mà sinh mạng của chư vị khởi sự là từ một không gian rất cao trong vũ trụ.  Chư vị đến từ một không gian của vũ trụ, và bản tánh nguyên thủy là hiền lành.  Sau đó con người trở thành xấu xa và bị rơi xuống từng tầng một để chờ đợi bị hủy diệt.  Tiến tŕnh là như thế.  V́ lư do ǵ một người nên quay trở về?  Nơi mà chư vị thật sự được tạo ra từ một chiều không gian rất cao, một nơi đẹp nhất, nơi mà chư vị nên ở.

 

Theo lời của các bậc Đại Giác, nhân loại như thể rơi vào một vũng śnh và họ chơi trong đó. Nhưng nhân loại đang ở nơi này th́ nghỉ rằng đây là tốt lắm.  Nhân loại nghĩ rằng rất tốt, họ đắm ḿnh trong vũng śnh, vậy mà họ lại nghĩ rằng rất thoải mái và những ǵ ở đây là tốt.  Tôi sẽ cho một ví dụ, thật sự không phải là để khinh thường con người.  Lấy con heo để làm thí dụ.  Chúng nằm trong chuồng heo và sống trong đất śnh với phân và nước tiễu, tuy nhiên cảnh giới tư tưởng của chúng là thoải mái.  Khi nhân loại vượt qua khỏi cảnh giới này và nh́n lại họ sẽ thấy ghê tởm.  Đó là lư do.  Họ [các bậc Đại Giác] cho rằng nhân loại nơi người thường đắm ḿnh trong vũng śnh và khắp nơi điều dơ bẩn.  Ư nghĩa là thế.  Trong môi trường bẩn thiểu thế này, họ chỉ rửa cơ thể dơ bẩn này với nước śnh mà thôi.  V́ thế tôi nói họ không sạch hơn đâu.

 

V:    Nghĩa thật của cuộc sống là để viên măn và thành Phật phải không?

Đ:  Không phải 'để thành Phật' mà là 'để quay trở về cội nguồn, phản bổn qui chân trở về chân thật'.  Tu luyện viên măn và quay trở về, đó là ư nghĩa thật, các bậc Đại Giác nh́n thấy như thế.  Nhưng nếu chư vị vào giới  người thường và hỏi thầy giáo của ḿnh, họ sẽ không nói thế, bởi v́ người thường bị dính mắc [ràng buộc, chấp chước] quá nhiều vào việc của người thường, v́ thế mà họ không thể nào thấy được chân tướng của vũ trụ.  Ảnh hưởng bởi các kiến thức từ Tây phương, tư tưởng của nhân loại hiện đại trở thành tuyệt đối.  Con người càng trở nên vật chất hóa và họ đo lường tất cả với kiến thức hiện đại của họ.  Nhân loại đă bị lún xuống sâu hơn và sâu hơn nữa nơi người thường này.

 

V:  Trong giấc mơ tôi đi t́m nhà cầu khắp nơi và sau cùng tôi t́m được,nhưng khi  thức giấc th́ tôi , mọi việc đă xong, tại sao thế?

Đ: Tôi sẽ cho chư vị một thí dụ.  Trên núi Wudang nơi tu luyện của nhà vua Zhenwu, ngày xưa Đạo Gia gọi ngài là Đại đế Xuanwu.  Một dịp t́nh cờ tôi được biết câu chuyện tu luyện của Xuanwu tại dải núi Wudang.  Câu chuyện này diễn tả quá tŕnh tu luyện của ngài, và có một câu chuyện có kể về Xuanwu. Ngài tu luyện qua nhiều năm, hằng 40 năm, và đạt đến một tầng thứ cao.  Có một ngày nọ, một con quỷ đến quấy nhiễu ngài trong giấc mơ, nó biến thành một thiếu nữ rất đẹp, trần truồng.  Trong trạng thái mơ màng ngài không ư thức, bị xa ngă.  Sau đó ngài rất giận dữ và hối hận vô cùng.  Ngài nghĩ 'không c̣n hy vọng tu luyện ǵ nữa?' Ta  tu luyện bao nhiêu năm nay rồi mà không đạt được ǵ cả và cũng không tự chủ được tâm ḿnh.'  Ngài nghĩ rằng ngài đă bị thất bại, giận bản thân ḿnh và ngài xuống núi.  Trên đường đi xuống núi, ngài gặp một bà lăo đang mài kim, mài một cây sắt để thành kim.  Có lẽ thời bấy giờ mọi người đều mài kim như thế. Ngài hỏi bà lăo 'tại sao bà dùng một cây sắt to như thế để mà mài thành kim?  bà lăo trả lời 'Sau một thời gian, to thế nào cũng sẽ mài thành cây kim.  Ngài giật ḿnh khi nghe nói thế.  Khi bà lăo mài kim cứ tiếp tục đổ nước vào trong cái tô, bà cứ đỗ cho đến khi tràn ra ngoài mà bà vẫn đổ.  Ngài bảo 'nước đang tràn ra ḱa'.  Bà trả lời 'Khi đầy th́ sẽ tự động tràn ra'.  Bà ta thật sự đang gợi ư cho ngài.  Những lời của bà có ư cho ngài biết rằng 'Trong lúc tu luyện đừng suy tưởng nhiều về sự tu luyện.  Khi thất bại một lần, lần sau sẽ  khá hơn'.  Đó là cơ thể của con người có phản ứng và khi đầy th́ sẻ bị tràn ra.  Đó là ẩn ư mà bà ta nhắc nhở ngài, mặc dù đây chỉ một câu chuyện kể lại, nó không đầy đủ cho lắm, và cũng không được chính xác.  Nhưng tôi nói rằng có thể là sự việc thật như thế.  Cũng giống như câu hỏi trong giấy vừa qua, có thể là trường hợp tương tự.

 

V:    Mỗi khi tôi tập bài công pháp đứng hay thiền định và tiến nhập vào trạng thái tập luyện, th́ tôi không muốn tập nữa, sau đó tôi thấy hối tiếc.  Tại sao như vậy?

Đ:  Đó là sự quấy nhiễu của ma quỷ trong tâm tưởng của chư vị, chấp chước của người thường có thể tạo ma quỷ (quấy nhiễu từ nghiệp tư tưởng).  Tại sao?  Bởi v́ những vật chất của các tư tưởng xấu, đă tạo ra trước khi tư tưởng và tâm của chư vị có phản ứng chống lại.  Khi chư vị tu luyện khá rồi th́ những vật chất xấu này sẽ bị hủy diệt đi.  Lư do đó mà chúng không để cho chư vị tu luyện.  Tại sao chư vị luôn bị dao động trong sự tu luyện?  Chư vị nghĩ trong đầu ḿnh: 'Thôi, tôi không tập luyện nữa, khó quá.  Tôi nói cho chư vị biết, những tư  tưởng này hiện hữu là có lư do - khi không có ma quỷ quấy nhiễu bên ngoài th́ sẽ có ma quỷ quấy nhiễu từ bên trong chư vị, và sự  quấy nhiễu này là từ những vật chất xấu đó.  Tất cả vật chất đều là những linh thể trong các chiều không gian khác.

 

Tôi cũng đă từng giảng: Chư vị phải tiêu hủy chúng nếu chư vị muốn hoàn thành sự tu luyện,và chỉ khi chư vị diệt chúng đi th́ chư vị mới tu luyện thành công được và chư vị có thể diệt bỏ đi những tư tưởng xấu đó. Có người không thể nhập định trong lúc ngồi thiền và luôn có những tư tưởng nỗi giậy [trong đầu].  Lư do là v́ chư vị có những vật chất này.  Chúng cũng hiện hữu, chúng đến từ tưởng của chư vị, v́ thế chúng làm nhiệm vụ quấy nhiễu. Nếu chư vị hoàn tất sự tu luyện th́ chúng sẽ bị tiêu hủy; chúng sẽ bị tiêu diệt dần dần cho đến khi chúng bị tiêu hủy hoàn toàn.  Có thể nào chúng lại để yên.  Khi chư vị tu luyện chúng sẽ quấy nhiễu chư vị.

 

Có người có ư nghĩ xấu nói xấu lẫn cả Sư Phụ và Đại Pháp.  Nhưng chư vị phải hiểu rơ đấy không phải là Chủ Ư Thức của chư vị muốn nói những điều xấu kia.  Mà gây ra bởi nghiệp tư tưởng của chư vị, vật chất xấu này phản ảnh vào tư tưởng của chư vị.  Khi vấn đề này xảy ra, chư vị nên chống lại.  Chủ Ư Thức phải cương quyết 'nhà ngươi không cho ta tu luyện, nhưng ta vẫn cứ tu luyện', hăy cứng rắng loại bỏ nó [ư nghĩ xấu]. Khi thấy rằng chư vị cương quyết, Pháp Thân của tôi sẽ lấy đi bớt một phần nghiệp lực này cho chư vị.  Đấy là lư do mà chư vị có kinh nghiệm này.

 

V:   Tầng thứ tu luyện của một người đă được an bài, nhưng Đại Pháp vô biên và một người  có thể tu luyện để trở thành một vị Đại Phật.  Khi một người tu luyện đến tầng thứ mà họ tu đạt, thí dụ như là tầng thứ La Hán, người này nguyện là sẽ tu luyện trở lại phải không?

Đ: Nếu một người đă đạt đến cấp La Hán và sự tu luyện của người này đă được an bài để đạt đến cấp La Hán, tuy nhiên Y bảo 'không, tôi muốn tu luyện cao hơn nữa', nếu chư vị thật sự có khả năng và chư vị nguyện một lời nguyền nữa, chư vị cũng có thể tu luyện cao hơn nữa. Có những trường hợp xảy ra như thế trong quá khứ nhưng rất hiếm.  Tại sao hiếm?  Là v́ khi sự tu luyện của một người đă được sắp đặt, tầng thứ sắp đặt cho họ cũng tùy thuộc vào hoàn cảnh của họ lúc ban đầu; số lượng của các vật thể khác nhau được định sẵn cho họ cũng tùy thuộc vào khả năng chịu đựng của họ.  V́ thế mà sự an bài không sai lệch nhiều.  Nhưng có vài trường hợp rất là đặc biệt, trong một tầng thứ nào đó, những điều của họ được dấu kín và không thể biết được.  Có vài người nhận thấy rằng khi sự tu luyện của họ đạt đến một tầng thứ nào đó, vị Thầy của họ khi thấy là không cần chỉ đạo và bảo hộ cho họ nữa liền lập tức rút  lui, và một vị khác sẽ thay thế [trách nhiệm].  Trường hợp này cũng có xảy ra.  Khi chỉ đạo về cao tầng, vị này sẽ chỉ đạo cho chư vị hướng về cao tầng không cần chư vị phải yêu cầu.

 

V:    Một đêm nọ tôi mơ thấy Thầy Lư.  Thầy bảo: ‘Trường hợp của chư vị có phần đặc biệt.’  Dường như Thầy bảo rằng trong một khía cạnh nào đó tôi có điều thiếu sót.  Sau đó Thầy Lư chỉnh cơ thể cho tôi, và tôi cảm thấy bụng và bàn chân của tôi như là ‘shoa’….

Đ: Rất giản dị.  Đó không có nghĩa là chư vị không tu luyện được nữa.  Những điều xảy ra trong sự tu luyện của chư vị do những lư do khác nhau và thường th́ Pháp Thân của tôi có thể giải quyết tất cả.  Trạng thái này không phải là giấc mơ v́ cảnh thấy rất là rỏ rệt và chư vị thật sự  kinh nghiệm được.  V́ ban ngày chư vị không kiên định nên chư vị không thể thấy những ǵ như lúc nhập định; v́ thế dù thấy trong giấc mơ cũng không thành vấn đề.  Gặp tôi trong giấc mơ là chuyện thường.

 

V:  Tôi có thể niệm thầm Chân-Thiện-Nhẫn trong cuộc sống hằng ngày để sự tu luyện của tôi được khá hơn  được không?

Đ:  Không có ǵ sai về việc niệm thầm Chân-Thiện-Nhẫn trong cuộc sống hằng ngày - không có vấn đề ǵ.  Nhưng khi tập luyện chư vị không nên nghĩ ǵ hết.

 

V:  Báo ở Trường Xuân có đăng là mùa hè vừa qua có một vị sư ở Miến Điện giảng kinh và hơn cả 200 vị Phật sống tham dự.  Thưa Thầy chúng ta nghĩ như thế nào về vấn  đề này?

Đ:  Các Sư và Lạt Ma đều là con người.  Họ làm những ǵ họ thích.  Những vị Phật không làm những điều này, và cũng không phải các vị Phật bảo họ làm. Người thường xem những điều này rất quan trọng, nhưng người tu luyện phải biết sự việc như thế nào.   Sự thật của sự việc giảng kinh cũng thế – đó chỉ là hoạt động tôn giáo của những người tu luyện.   Ngoài ra trong thời mạt Pháp không c̣n ǵ để giảng.  Ngoài ra như chư vị biết, là Sư hay Lạt Ma cũng không là vấn  đề - họ không thể nào tham gia vào chuyện chánh trị và pháp lư trong một quốc gia, và họ cũng không nên can thiệp vào chuyện của người thường.  Xuống đường, ủng hộ cho cái gọi là 'độc  lập'... mọi người hăy suy nghỉ, đây có phải là những điều mà người tu luyện làm hay không? Có phải những chấp chước [ràng buộc] này là những chấp chước của người thường không?  Có phải là những người này cũng đầu tư những việc của người thường hay không? Có phải là những chấp chước này người tu luyện phải gạt bỏ đi không?  Tôi muốn nói rằng Pháp Luân Đại Pháp của chúng ta là nơi trong sạch đây - tôi dám nói như thế, v́ học viên của chúng ta đ̣i hỏi phải theo tiêu chuẩn rất cao về tâm tánh và chúng tôi đ̣i hỏi học viên phải chú trọng về sự tu luyện tâm tánh.  Tôi nói dù những người anh hùng hay gương mẫu cũng chỉ là người anh hùng hay gương mẫu trong giới người thường.  Chúng tôi đ̣i hỏi chư vị phải là những người hoàn toàn phi thường, hoàn toàn buông bỏ những quyền lợi cá nhân và sống hoàn toàn cho kẽ khác.  Các Vị Đại Giác hiện hữu cho ai?  Họ hiện hữu cho kẽ khác.  V́ thế tiêu chuẩn của tôi đ̣i hỏi từ học viên rất  cao, và các học viên thăng tiến rất nhanh.

 

Để tôi cho chư vị một thí dụ.  Những ǵ tôi vừa nói là không quá đáng.  Bất kể là những h́nh thức hội nghị thật đông được các viên chức hay các nhà thương măi trong quốc gia tổ chức, nếu chư vị mất một cái ǵ trong các chổ này th́ sẽ khó mà t́m lại được.  Tất nhiên cũng có một số người tốt, nhưng số này rất nhỏ.  Bất cứ những ǵ mà bị mất trong các khóa giảng của Pháp Luân Đại Pháp th́ có thể t́m lại được, đó là trường hợp trong mỗi khóa giảng.  Trong các khóa giảng với nhiều ngàn người, đồng hồ, dây chuyền vàng, nhẫn và tiền đủ các con số, từ số nhỏ đến số lớn, có số tiền hơn cả 1000 đồng, đă t́m được và trả lại.  Tôi tuyên bố lên và người chủ đến nhận.  Các học viên cho rằng những t́nh huống này chỉ thấy trong thời đại Lê Phong, bây giờ đă bao nhiêu năm qua th́ không thấy như thế.  Sau các khóa giảng, tất cả học viên đ̣i hỏi chính cá nhân ḿnh đề cao Tâm tính, trách nhiệm với mọi người và trách nhiệm với xă hội, và chiểu theo một tiêu chuẩn nghiêm khắc cho chính ḿnh.  Tôi có sai không khi tôi nói Pháp Luân Đại Pháp của chúng ta là nơi trong sạch?

 

V:   Một học viên lật vài trang trong cuốn sách được gọi là 'thiên nhiên' hay là sách Khí Công ǵ đó, trong sách này có phần chỉ trích các phương thức khác, tự khoe khoang và chà đạp Pháp Luân Đại Pháp.  Sau khi người học viên này đọc vài trang, anh ta thấy bóng của một con thú trong Khí công đó di động trong Công lực ḿnh.  Làm cho anh ta không nhập định được.  Tại sao?

Đ:  Chúng tôi đă nói rằng chư vị không thể đọc những thứ đó.  Tại sao chư vị lại đọc làm ǵ?  Đệ tử chân chính tu luyện đă đốt hết các loại sách đó, các sách giả mạo và tinh quái như thế mà chư vị lại c̣n đọc sao.  Chư vị có nhận thấy rằng chư vị và chúng cách xa nhau nhiều lắm không?  Có phải là khi đọc những sách này chư vị tự mang cho ḿnh sự chấp chước về truy cầu hay sao?  Đừng đọc những điều hỗn loạn như thế.  Người tu luyện từ các hệ thống tu luyện chân chính không xuất hiện truyền bá những điều [giả mạo, tinh quái] đó và cũng không tham gia vào sự việc của chư vị.  Các thầy Khí Công mà truyền bá Khí Công đă hoàn thành sứ mạng của họ rồi.  Hiện nay chỉ có Khí Công này nổi lên và Khí Công nọ và Khí Công kia nổi lên.  Phần đông là giả mạo.  Khi chúng xuất hiện chúng cản trở và làm hại sự phổ truyền của chánh Pháp.

 

Tất cả các thầy Khí Công mà hiểu rơ th́ đă ngừng lại không c̣n truyền giảng nữa.  Có phải là họ quấy nhiễu đến Pháp nếu họ tiếp tục truyền dạy phải không?  Làm những ǵ cần phải làm, có phải là họ đă làm một việc tốt, nhưng nếu họ làm thêm những ǵ khác có phải là họ đă gây trở ngại hay không?  V́ thế các thầy Khí Công giả mạo xuất hiện chỉ v́ tiền, v́ danh vọng, và v́ lợi nhuận là ma quỷ.  Nhưng họ không biết họ là ma quỷ. Nhưng chúng tôi chưa hoàn toàn tuyên bố điều này trong các khóa giảng của chúng tôi, nguyên nhân chánh là v́ chúng tôi quan tâm đến những người chưa có thể chấp nhập điều này.  Sự thật tất cả điều là quấy nhiễu của ma quỷ.

 

V:  Tại sao có các học viên luôn có các ư tưởng tinh quái nổi lên khi tập các bài thiền định?

Đ:  Đúng.  Đây cũng giống như điều mà tôi vừa giảng qua.  Bởi v́ một người làm những việc xấu trước kia mà gây ra nhiều loại tư tưởng, các vật thể này tồn tại và có tác dụng.  Khi chư vị ngồi thiền định, các ư tưởng xấu như là muốn nói xấu kẽ khác hay nghĩ điều xấu ǵ đó, chúng nổi dậy và bắt chư vị phải nghĩ tới.   Đó chính là các vật thể xấu tạo ra từ những ư niệm mà chư vị đă suy nghĩ trước đó vẫn c̣n ảnh hưởng.  Chư vị có thể nói lời thất lể với Thầy.  Đừng lo.  Cố gắng đè nén và chống lại th́ chúng sẽ bị tiêu diệt.  Chư vị phải chống lại các ư tưởng xấu này.  Nhưng đừng lo khi chúng xuất hiện, không phải chư vị là người muốn nói ra những lời thất lễ với Thầy, mà là phản ảnh của nghiệp tư tưởng trong đầu của chư vị.

 

V:   Khi một học viên tập các bài tập trong thanh tĩnh, một học viên khác luôn kể cho người khác là có một  Khí Công ǵ đó bị chồn cáo nhập.  V́ thế có một đêm học viên này mơ có một người khác dạy họ đốt  nhan.  Tại sao?

 

Đ: Trong tương lai chư vị không nên nói những lời này trực tiếp với những người tập luyện những loại  Khí Công bậy bạ đó.  Một số học viên có bạn tập luyện những loại Khí Công bị tà nhập đó, và cũng không có hiệu lực ǵ khi chư vị nói cho họ biết; tốt hơn hết là nên nói gián tiếp với họ.  Nếu chư vị nói với nhiều người chư vị không quen là họ tập luyện những loại Khí Công bị tà nhập và bảo rằng Khí Công mà họ tập luyện là xấu, đương nhiên là họ tấn công chư vị, họ họp lại để tấn công chư vị, và c̣n chửi chư vị nữa.  Chúng ta nên tránh những rắc rối này.  Chúng ta tin vào khuyên người hành thiện.    Nếu họ có thể hiểu họ sẽ hiểu.  Nhưng chúng ta phải cố gắng tránh đi những sự việc này.  Những người mà đă thật sự tập các loại Khí Công đó và nhất quyết không từ bỏ th́ đă bị lạc đường và đă đi theo tà đạo, bản chất của họ đă bị mê mờ và lạc lối, hay ít nhất là ngộ tính của họ không tốt.  Nếu những người này có thể bỏ con đường tà và hướng về tu luyện chân chính th́ tốt, nếu họ không thể quay trở lại, dù chư vị có nài nỉ họ cũng không nghe.  Cho nên chư vị phải chú ư đến hành xử và cách thức của ḿnh.  Cứ chú ư đến vấn đề này th́ không có sao cả.  Điều quỷ quái kia không thể nào hại chư vị được.

 

V:   Một số người chụp h́nh và rữa ra làm lịch [có h́nh của Thầy trong đó] và họ bán lại cho các học viên với giá vốn, không lời một cắt.  Họ có thể làm như thế được không?

Đ: Tôi sẽ cho chư vị biết tôi nghĩ ǵ về các việc này.  Người học viên này tốt, họ làm cho kẽ khác, và trên nguyên tắc th́ không có vi phạm điều ǵ.  Nhưng đây có một vấn đề trao đổi tiền bạc, mặc dù là chỉ bán với giá vốn, nhưng vẫn liên hệ đến tiền bạc. Tôi nghĩ rằng chúng ta phải cố gắng hết sức để tránh đi các vấn đề này và không nên liên hệ đến tiền bạc.  Lư do là v́, nếu chư vị liên hệ đến tiền bạc, một thời gian sau chư vị sẽ  cảm thấy có ǵ bất công, và nếu tiếp tục chư vị sẽ chấp nhất: 'Tôi bị lợi dụng, chi phí di chuyển của ta phải được đền bù chứ?  Hay là 'Sự lỗ lă của tôi phải được trả lại chứ?  Từ đó mà gây ra bao nhiêu chấp chước và sau đó lại đưa đến vấn để là hành xử không tốt.  V́ thế chư vị phải thật sự chú ư đến những vấn đề này.

 

Chư vị biết rằng tại chúng tôi yêu cầu chư vị không nên liên hệ đến tiền bạc?  Để giữ cho mọi người khỏi liên hệ đến tiền bạc, tài sản, 2500 năm về trước Đức Thích Ca Mâu Ni dẫn các đệ tử vào rừng sâu núi thẳm.  Mỗi một người chỉ có được một cái b́nh bác, và Đức Thích Ca Mâu Ni c̣n giảng một bài Pháp về b́nh bác, một người [tu luyện]  không nên bị ràng buộc vào một cái b́nh bác.  Nếu sự việc này không xữ sự đúng th́ có thể bị quấy nhiễu nghiêm trọng và ảnh hưởng đến sự tu luyện của họ.  V́ thế chư vị phải nên thận trọng về vấn đề này.  Có phải Chúa Jêsu cũng đă mang các đệ tử đi ăn bất cứ chỗ nào miễn là không liên hệ đến tiền?  Tôi chỉ điểm chỉ điều này qua một thí dụ.  Chư vị có thể không hiểu hàm ư sâu kín của lời tôi giảng.  Tôi phải chọn một con đường chân chánh và tôi không thể dạy chư vị làm những điều này.  Nếu nhiều năm sau có người nói, 'Có người đă làm như thế khi Thầy Lư Hồng Chí c̣n tại thế,' nếu như thế th́ Pháp này có c̣n tiếp tục truyền bá về sau hay không?  Th́ [Pháp] này sẽ bị kết thúc trong một thời gian ngắn, và sẽ bị kết thúc vĩnh viễn.  Có người muốn có h́nh của tôi.  Nếu chư vị muốn th́ cứ tự ḿnh chụp h́nh tôi và tự rữa [những h́nh này].  Nhưng chư vị phải tuyệt đối giữ trong ṿng các học viên với nhau thôi. Trong tương lai chúng ta có thể công khai ấn hành những điều này trong xă hội, bởi v́ dù là lịch có h́nh của tôi cũng vẫn có số điều hành in trong đó. Trong tương lai chúng tôi sẽ điều hành những tài liệu này một chỗ.  Nhớ rằng không nên hành động một ḿnh; chư vị có thể phá hoại Đại Pháp nếu chư vị không hành sử  đúng cách.

 

Làm sao chư vị bán [những tấm h́nh này]?  Bán với giá vốn cũng không được.  Nhớ đừng khởi tâm chấp chước này, không có ích lợi ǵ đâu.  Tu luyện và đề cao bản thân và giúp người khác không cần phải qua loại h́nh thức này.  Giúp người khác học Pháp và cho người khác biết vế Pháp một chút là tốt hơn tất cả.  Đề cao Tâm tính của một người là tốt hơn những ǵ với h́nh thức bên ngoài.  Để cho Hội Nghiên Cứu Pháp Luân Công đảm trách các việc này.  Hội Giao Tế Phổ Thông, các chi nhánh và các nơi phụ trách không được phép liên hệ đến tiền.  Hội Nghiên Cứu Pháp Luân Công luôn luôn xin phép của tôi trước khi họ làm bất cứ việc ǵ.  Bất cứ một việc ǵ, tự hành động một ḿnh, là không được chấp nhận, sẽ xâm phạm đến quyền lợi của chúng ta, và luật trong xă hội cũng không cho phép.

 

V:   Có người thật sự tu Tâm tính.  Nhưng trong cuộc sống hằng ngày, người này không có ǵ thử thách tâm tưởng hay là có những giấc mơ.  Người này lo rằng là không được Thầy lo cho.

Đ:  Trường hợp này không phải là vậy.  Những ǵ mỗi một người mang theo [khi xuống đây] và t́nh cảnh của họ đều khác nhau, v́ thế những ǵ họ mang theo có thể là phức tạp.  Tất nhiên, tôi có thể cho chư vị một ví dụ, và thí dụ này không có ám chỉ riêng ai.  Có một số ít người đến từ các tầng thứ khá cao và không cần phải chịu đau khổ.  Họ chỉ đến đây để được đồng hóa với Pháp [đang truyền] này và khi họ hoàn tất việc này th́ là xong.  Có một số người, một số rất nhỏ, là như thế.  Nhưng không hẳn là trường hợp ai đó vừa nói đến.  Tôi chỉ nêu lên điểm này thôi.  Rất nhiều người có đủ loại yếu tố khác nhau.  Nhưng dù chư vị phải chịu đau khổ hay không, đồng hóa với Pháp  này và học Pháp này là điều tiên quyết.

 

V:    Có nhiều người mơ thấy Thầy dạy họ các bài công pháp nhưng không giống như 5 bài công pháp?  Họ phải làm sao?

Đ:  Nếu các động tác không phải là 5 bài công pháp của chúng ta, th́ chính là ma quỷ đến để dạy chư vị, tất cả thứ đó là giả mạo, và nhất định là không phải tôi đến dạy cho chư vị.  Hôm nay tôi chỉ dạy chư vị 5 bài công pháp này, và các bài này là đủ để thay đổi cơ thể chư vị và phát triển tất cả khả năng đặc biệt và những ǵ t́m ẩn bên trong.  Công lực mà thật sự quyết định tầng thứ của chư vị cũng đủ rồi, bởi v́ Công lực này được phát triển qua tập luyện các bài công pháp.  Khi chư vị tập các bài đó trong giấc mơ và nhận biết ra, th́ phải ngừng lại.  Nếu chư vị tập các bài đó th́ có nghĩa là Tâm tính của chư vị không kiên định, nếu Tâm tính của chư vị kiên định th́ khi tư tưởng vừa phát xuất ra là chư vị nhận thức được ngay lập tức.

 

V:   Khi một người qua đời nhưng chưa đạt Viên Măn trong sự tu luyện th́ sao?

Đ:  Nếu một người chưa tu luyện đến Viên Măn, nếu họ chưa đạt đến Viên Măn, nhưng đă đạt được Quả Vị, th́ họ cũng đă thành công trong sự tu luyện.  Nhưng nếu họ chưa vượt qua Thế Gian Pháp th́ trường hợp của họ không tốt.  Tuy nhiên, dù chưa vượt qua Thế Gian Pháp, họ cũng có thể đến các tầng thứ khác nhau trong các không gian trong Tam Giới.   Tầng thứ tu luyện đến đâu th́ họ sẽ đến nơi đó, cũng tốt cho họ.  Nếu họ bảo 'Chưa đủ, tôi chưa hoàn tất sự tu luyện của tôi, cho nên tôi nguyện là sẽ tu luyện trong đời sau',  [ư nguyện này] sẽ thật sự tạo cơ hội cho họ tu luyện trong đời sau và họ sẽ tiếp tục tu luyện.  Nhưng có một điều, nếu một người không giữ vững th́ rất là nguy hiễm; một lần nữa nếu họ không tu luyện tinh tấn, họ cũng sẽ bị rơi xuống và c̣n có thể là tệ hơn trước nữa.  Nếu họ tu luyện tinh tấn th́ họ sẽ được khá hơn trước.  Sự liên hệ là như thế.

 

V:  Trong quá tŕnh tu Tâm tính, mỗi một giây phút tôi sợ bị lầm lỗi.  Tôi luôn xuy sét mọi việc chiểu theo tiêu chuẫn của Pháp, nhưng tôi vẫn có vấn đề.  Tôi suy rằng tôi có làm đúng hay không.

Đ:  Chư vị lo lắng về tất cả những ǵ chư vị làm, tôi nghĩ chư vị không nên bị ràng buộc như thế.  Khó mà cân bằng điều này: Nếu chư vị măi bận tâm đến, th́ nó trở thành ràng buộc đó; nếu chư vị không bận tâm cho lắm, th́ lại sợ là ḿnh làm sai. Tôi nghĩ là chúng ta không nên quá chấp mà làm cho tâm bị căn thẳng.  V́ thế khi làm một điều ǵ, chúng ta thường biết ngay lập tức là điều đó tốt hay xấu.  Hơn nữa chư vị không nên nghĩ nhiều điều như thế, khi một điều ǵ đó xong rồi th́ điều khác lại đến. Tôi nghĩ với các sự việc của người thường, không cần suy nghĩ cũng đă biết là xấu hay tốt rồi.  Chúng ta nên suy nghĩ cặn kẽ những việc xảy ra bất chợt và suy xét là tốt hay xấu.  Nếu chư vị lúc nào cũng suy nghĩ [dè dặt] như thế này, nếu chư vị suy nghĩ thế này mỗi khi làm một việc ǵ, vẫn suy nghĩ thế này khi làm những việc ǵ tầm thường; tôi nói là chư vị quá ràng buộc.  Tu luyện trong cao quí và chân chính và chú tâm đến đại sự.  Tất nhiên trong quá tŕnh tu luyện, đến các sự việc mà chư vị chưa nhận thức ra là chư vị bị lầm lổi và không xữ sự  đúng, tôi nghĩ là tại v́ chư vị chưa tu luyện đến mức đó.  Chư vị chưa nhận thức được những điều ǵ đó, cho nên đừng quá quan tâm.  Đến lúc mà một ràng buộc chấp chước được vứt đi th́ tự động diễn biến.

 

V:   Tu luyện bản chất và sanh mạng là tổng hợp với Hài Anh (yuangying) phải không?

Đ:  Nói một cách khác là khi tu luyện bản chất lẫn sanh  mạng, và sự chuyển biến của bản thể và Hài Anh sẽ tổng hợp với Chủ Nguyên Thần của chư vị, tất cả sẽ tổng hợp thành một cơ thể.

 

V:   Ăn thịt có tạo nghiệp không?

Đ:  Ăn thịt không tạo nghiệp, và cũng không có liên hệ đến sát sanh.  Chính sự ăn thịt không phải là một ràng buộc chấp chước, ăn thịt gây cho con người ta ràng buộc về mùi vị của thịt.

 

V:   Mọi người có một số Đức giới hạn, tu luyện lên cao tầng là do cơ duyên.  Sau khi Khai Công Khai Ngộ, người tu luyện có tạo thêm Đức và thăng tiến phải không?

Đ:  Đức của một người có giới hạn, và sau khi đạt đến Khai Công Khai Ngộ  một người không thể đề cao hơn nữa.  V́ sau khi Khai Công Khai Ngộ, người đă hiểu tất cả, liên thông với tất cả, và hiểu biết tất cả, v́ thế vấn đề ngộ tính không c̣n nữa.  Nếu một người có thể hoàn toàn tĩnh thức trong khi phải bị thử thách và tu lên cao tầng, ai lại không muốn tu luyện?  Tại sao một vị Phật thăng tiến rất là chậm khi vị này tiếp tục  tu luyện lên cao?  Bởi v́ vị Phật này không c̣n thử thách nào nữa.  Chỉ trừ khi nào vị Phật này đảm trách một việc ǵ đặc biệt th́ mới có thể đề cao một chút thôi.  Đây là lư do.  Nếu một người không có đủ Đức, th́ họ bị nghiệp.  Chịu đựng đau khổ th́ nghiệp lực sẽ được chuyển hóa, chuyển hóa thành Đức.  Nếu một người thật sự có thể tiếp tục tu luyện, 'Tôi có thể tiếp tục tu luyện và vẫn c̣n muốn tu luyện' th́ người này có thể lảnh nghiệp của thân nhân hay bạn thân, và có thể tu luyện và nghiệp này sẽ được chuyển hóa thành Đức.  Tuy nhiên thật là rất khó, bởi v́ nó đi đôi với Tâm tính của một người và tâm tưởng họ có thể chịu đựng được bao nhiêu.  Đó là tại sao khi đă đạt đến điểm là đầy rồi, th́ không thể đỗ vào thêm nữa, sự việc là thế này.  Một người mà chịu đựng thêm nữa có thể trở thành không tốt, rơi xuống, và tu luyện cũng như không bởi v́ khả năng chịu đựng không đủ.

 

V:   Đức Thích Ca Mâu Ni đă Khai Công.  Tại sao ngài phải giảng Pháp [của ngài] tới 49 năm mới đạt được quả vị Như Lai?

Đ:  Nếu một người tu luyện và họ đạt đến từ tầng thứ thật, thật là cao, cao hơn cả tầng thứ Như Lai gấp nhiều lần, có thể là sau khi Khai Công, không cần tu luyện đến 49 năm, họ cũng có thể đạt đến cảnh giới rất cao sau khi trải qua nửa quá tŕnh hay là ngắn hơn thời gian mà Đức Thích Ca đă đi trước.  Đây là sự liên hệ về căn cơ, liên hệ trực tiếp đến tầng thứ hiện thời, và liên hệ đến tầng thứ mà ngài đă đạt đến trong cuộc đời vừa qua.  Trường hợp của mỗi người khác nhau.

 

V:   Đức Thích Ca  Mâu Ni tu đạt đến quả vị Như Lai sau 49 năm.  Ai chuyển hóa Công Lực cho ngài?  Ngài đạt Đôn Ngộ (ngộ lập tức) hay Tiệm Ngộ [ngộ dần dần]?

Đ:  ĐứcThích Ca Mâu Ni đạt Đôn Ngộ.  Ngài đến đây để cứu người chứ không phải để tu luyện.  Ai chuyển hóa Công Lực cho ngài?  Không ai chuyển hóa Công Lực cho ngài cả.  Ai xuống đây đảm trách các sự việc này th́ phải qua sự tham khảo với các Vị Đại Giác trước khi xuống.  Ngài thấu hiểu những ǵ ngài sẽ làm.  Sau khi xếp đặt kế hoạch ngài tiến hành, khi nào ngài Khai Công, khi nào ngài Viên Măn, và khi nào sứ mạng hoàn thành.  Tất cả đều được an bài trước.  Sự Khai Công và Khai Ngộ của ngài khác với những ǵ chúng tôi giảng.  Chư vị có thể không hiểu được.  Tức là, trí nhớ của ngài th́nh ĺnh khai mỡ, ngài nhớ lại những ǵ đă tu luyện trước kia, mang ra và truyền cho mọi người.  Tôi nói Pháp mà Đức Thích Ca Mâu Ni giảng thời bấy giờ, Pháp từ tôn giáo, và Pháp từ Phật Giáo th́ không phải là Pháp của các tầng thứ cao cho lắm.  Đây không phải nói là tầng thứ của Đức Thích Ca không cao.  Bởi v́ Đức Thích Ca Mâu Ni cũng không giảng ra hết những điều của ngài [khai ngộ], những ǵ ngài giảng là cho những người vừa từ một xă hội phôi thai [ban sơ, nguyên thủy] 2,500 năm về trước.  Đó không phải là toàn bộ Pháp của ngài.

 

V:  Có phải là Công lực chỉ được chuyển hóa trong lúc thiền định?  Hay được chuyển hóa cùng lúc Tâm tánh đề cao?

Đ:  Trong khi thiền định, khi tập các bài công pháp, khi phải chịu đau khổ, và khi trải qua các khổ nạn, th́ Công lực được chuyển hóa.  Quá tŕnh đề cao Tâm tính cũng làm gia tăng Công lực mà chỉ  định tầng thứ của người tu luyện.

 

V:   Có người nói rằng Phật Bà Quan Âm đă thành Phật có phải không?

Đ:  Đừng tin những điều bậy bạ đó.  Tôi sẽ cho chư vị biết, khi thời mạt Pháp đến các Vị Đại Giác đă ngừng không c̣n  bảo hộ cho xă hội nhân loại nữa và họ cũng không được phép làm ǵ nữa.  Hơn nữa, trong thời mạt kiếp cuối cùng này, t́nh thế của họ cũng rất là khó khăn, và chính họ cũng không thể tự lo cho bản thân.  V́ những điều này, và rắc rối cũng xảy ra tại các tầng mà họ đang ở.  Tôi đă cho chư vị biết lúc trước, tôi nói rằng hiện tại không c̣n ai lo những việc này nữa bây giờ.  Tôi nói không phải là v́ cảm hứng mà nói đâu.  Tôi cho chư vị biết rằng những điều này là sự thật.  Không kể là chư vị tôn thờ Phật hay một vị nào trong các tôn giáo khác, không có thần linh nào cả.  Có một số nhỏ các tượng thờ có vài h́nh ảnh tiên thiên, nhưng những h́nh ảnh tiên thiên này không làm ǵ được mà chỉ là nói thôi.  Đây là thời kỳ mạt kiếp và t́nh h́nh hiện nay là thế.

 

Công (lực) của Quan Thế Âm Bồ Tát mà con người biết hiện nay là của Quan Âm Bồ Tát mà người ta thờ phượng trong số năm xưa, vị này thật sự cao hơn Phật Như Lai và Phật A Di Đà một chút.  Đó là tại v́ Đại Quan Thế Âm Bồ Tát  là một vị Phật.  Nhưng bà chưa đạt đến cảnh giới của Như Lai.  Tuy nhiên vài Công Lực của bà lại vượt xa hơn một vị Phật Như Lai.  Đó là v́ bà tu luyện Bồ Tát, và bà làm những điều của bà.  Có rất nhiều nguyên lư cao thâm trong sự tu luyện [của bà].  Tôi không thể nói thêm là v́ phái nam không nên biết những điều này.  Các điều này khác hơn những ǵ chúng ta nghĩ và không có sự liên hệ về hệ thống cấp bậc giống như nơi người thường.  Các điều này là khác.

 

V:   Một số người nói rằng các vị La  Hán và Bồ Tát ở trên Pháp Luân Thiên Giới c̣n cao hơn các vị Phật trong các thiên giới  khác, thưa có phải vậy không?

Đ:  Chư vị có thể cho rằng trường hợp này là thế.  Sự thật mà nói th́ các vị Phật trong vài thiên giới cao hơn các vị Phật ở trong các thiên giới khác, bởi v́ tầng thứ của thiên giới của một vị Phật cũng chỉ định vị trí của thiên giới này.  Nếu  một vị Phật  ở tầng Như Lai bảo hộ nhiều người đang tu luyện để đạt đến quả vị Phật, th́ tầng thứ [của vị này] cũng khác.  Trường hợp thế này cũng có trong Pháp  Luân Thiên Giới.  Thật sự các vị La Hán và Bồ Tát trong Pháp Luân Thiên Giới cao hơn các vị Phật trong những thiên giới khác, tại v́ tầng của Pháp Luân Thiên Giới  rất cao.  Pháp mà chúng tôi truyền giảng hôm nay là vô cùng vĩ đại.  Không phải chỉ giới hạn cho Pháp Luân Thế Giới mà thôi.  Những ǵ mà tôi cho chư vị biết là về Pháp Luân Thiên Giới, nhưng những ǵ vượt hẳn Pháp Luân Thiên Giới th́ nhân loại không được biết, tại v́ nhân loại không được phép biết.  Tôi đă nói nhiều người đă nhận thức rằng Pháp này vô cùng vĩ đại. V́ thế mà biết bao nhiêu vị Đại Giác đă đến đây để  được đồng hóa với  Pháp.  Pháp này không phải Pháp thường.  Pháp này có thể chỉ đạo con người tu luyện lên tầng rất cao, chắc chắn như thế.   Không phải sự tu luyện của tất cả mọi người chỉ giới hạn cho Pháp Luân Thiên Giới, đó là sự thật. Và chính Đức Thích Ca Mâu Ni và Phật A Di Đà cũng không nói rằng ai tu luyện trong trường phái của các ngài sẽ về thiên giới của các ngài hay là về thiên giới nào khác.  Khi một người tu luyện vượt khỏi tầng thứ của những vị Phật này họ sẽ đi về nơi khác.

 

V:   Thưa có một tiêu chuẩn nào để đo lường cho tầng của Công lực của một vị khi họ đạt đến tầng thứ La Hán?  Có phải cấp thứ nhất của La Hán được chỉ định bởi chiều cao của Tâm tính và Công lực không?

Đ:  Tầng thứ La Hán luôn được thay đổi bởi v́ các tiêu chuẩn đặc định bởi các thiên giới Phật khác nhau. Chiều cao của Tâm tính th́ giống như h́nh thức chuyển biến toàn thể quá tŕnh Công lực của người tu luyện, tất cả phải tiến đến một điểm, và tất cả phải được thay thế bằng vật chất cao năng lượng.  Mọi việc đi đôi với nhau.  Tôi đă nhấn mạnh những điều này, cho nên các phụ đạo viên phải có thể giăi thích những thắc mắc này.  Có phải là tu luyện vượt khỏi Thế Gian Pháp là tu luyện một Phật  thể phải không?  Khi tu luyện tại tầng Xuất Thế Gian Pháp, chư vị sẽ có một Phật thễ, cơ thể này đă hoàn toàn được thay thế bằng vật chất cao năng lượng; khi một người tu luyện vượt khỏi Thế Gian Pháp và tiến đến trạng thái thân trắng như sửa [Nải Bạch Thể], có phải là toàn cơ thể này trong suốt và đă được thay thế bằng vật chất cao năng lượng không?  Tiếp tục tu luyện nữa, có phải cơ thể này là một Phật thể không?  Và có phải đây là tiến đến Quả Vị La Hán hay không?  Đó là như thế.

 

V:    Có phải các sanh mạng được tạo ra trong cơ thể [của người tu luyện], như là con rồng, thuộc vào  Sáu Ngả Luân Hồi không?

Đ:  Có những sanh mạng được tạo ra trong Sáu Ngă Luân Hồi, và  có những con vật được tạo ra ngoài Sáu Ngă Luân Hồi.  Và chúng cũng có trong các tầng thứ cao. Thường th́ chúng không có tu luyện đến các tầng thứ này nhưng chúng được sanh ra trong các tầng thứ đó.  Các sanh mạng, như là con rồng được tạo ra trong cơ thể của người tu luyện, người mà tu luyện này tu luyện ở cao tầng, tất nhiên là [các con rồng này] là của chư vị, và chúng sẽ cùng đi với chư vị về cao tầng đó khi chư vị Viên Măn.

 

V:   Những sanh mạng, được sanh ra trong cơ thể một người, có được chỉ định là để tu luyện trong một trường phái nào đó không?  Nếu người này tu luyện chỉ một công pháp của Đạo Gia, th́ người này có thể tu luyện ở trường phái Phật không?

Đ:  Không có một quy luật cố định.  Nếu chư vị tu luyện trong trường phái Phật và sau đó tu luyện trường phái của Đạo, th́ cũng không có vấn đề.  Chỉ có điều là Sư Phụ của hệ thống đó lúc đầu sẽ không cho chư vị đi.  Nếu thấy rằng không thể ngăn chận chư vị được, vị này sẽ để cho chư vị đi; nếu chư vị quyết tâm tu luyện trường phái khác, th́ vị ấy sẽ để cho chư vị đi.  Không có hiệu quả ǵ nếu chư vị đặc chân trên hai con thuyền cùng một lúc, và cả hai vị Sư Phụ của hai trường phái cũng sẽ không bảo hộ cho chư vị.  Đây là vấn đề Tâm tính và sẽ quấy nhiễu đến cả hai trường phái.

 

V:   Thưa có phải là có người đă được đặc định là tu luyện tà đạo?

Đ:  Có, những người này xuất hiện đặc biệt trong thời mạt Pháp này là để quấy nhiễu Pháp này và họ xuất hiện dưới nhiều h́nh thức.  Trên bề ngoài, có thể họ công khai tấn công Pháp Luân Đại Pháp hay tấn công tôi, và các học viên chúng ta có thể nhận ra được, loại quỷ quái này không  đáng sợ, kể cả các thầy Khí Công giả, bởi v́ học viên của chúng tôi có thể phân biệt ra họ.  Ít nhất chư vị có thể tĩnh lặng suy xét là giă hay thật, và sau khi nhận thức ra chư vị sẽ không mù  quáng theo học như trước.

 

Loại quỷ quái mà khó nhận ra được là loại như sau và chúng có khả năng gây thiệt hại nặng nề và chúng dùng mọi thủ đoạn.  Chúng đến học Pháp Luân Đại Pháp như mọi người, cũng cho rằng Pháp Luân Đại Pháp là tốt, trong lời nói của họ c̣n sốt sắn hơn những người khác, thành tâm hơn mọi người khác, lại c̣n thấy một số cảnh tượng.  Nhưng th́nh ĺnh họ mất đi [lâm chung], hay th́nh ĺnh họ đi ngược lại và theo tà đạo, họ gây thiệt hại cho Đại Pháp bằng cách này.   Loại người này rất khó mà nhận ra.  Rất khó mà nhận ra được [loại người này] và đây là nguyên nhân mà họ có thể gây thiệt hại nhiều nhất.  H́nh thức quấy nhiễu là thế, và họ đă được an bài để làm những điều này, v́ vậy mà họ làm bất cứ điều ǵ để gây thiệt hại nhiều nhất.  Loại quỷ mà tôi vừa nêu ra, loại mà gây thiệt hại nhiều nhất, là thuộc vào loại này.

 

V:   Thưa Bồ Tát Kritigarbha có thể tu thành Phật  không?

Đ:  Một Đại Bồ Tát có thể được gọi là Phật rồi.  Đại Bồ Tát! chư vị muốn nói là vua Ksitigarbha?  Bồ Tát Kritigarbha cũng được gọi là một vị Phật.  Đó là thế.  Nhưng Bồ Tát làm những việc của ngài.

 

V:   Thưa, Nguyên Thần được sanh ra như thế nào?

Đ:  Tôi đă giảng về vấn đề này rồi.  Sanh mạng nguyên thủy được tạo ra bởi sự chuyển động của các vật chất khổng lồ trong vũ trụ.

 

V:   Chúng tôi phản ứng như thế nào khi người khác truyền các tin đồn?

Đ:  Đừng nghe những tin đồn của người khác.  Và đặc biệt chư vị không nên đồn  những điều mang đến thiệt hại cho Pháp và bôi nhọ thanh danh của Pháp.  Khi các tin đồn này đến với chư vị, nên chận đứng [không cho lan truyền nữa].  Nếu mọi người phản ứng như thế th́ tin đồn không có chỗ để lan truyền.

 

V:   Khen ngợi thành tích và chỉ trích thiếu sót người khác tạo nghiệp phải không?

Đ: Tôi nói rằng một người tu luyện không nên suy nghĩ quá nhiều về điều ǵ là xấu và hay điều ǵ tốt, hay là cái ǵ là thành tích hay thiếu sót nơi người thường.  Đừng nên chú tâm nói những chuyện của người thường.  Có phải là chư vị để ư đến hay bị chấp chước ràng buộc vào những điều này, hay là chư vị muốn tu luyện?  Chuyện của người thường là giới hạn bao nhiêu đó.  Có phải tôi đă nói rằng chuyện của người thường là quanh quẩn bao nhiêu đó thôi không?  Người ta nói đi nói lại, có phải đó chỉ là người thường nói chuyện của người thường không?

 

V:   Một người không thể tu  lên nữa sau khi khai ngộ.  Th́ tại sao Đức Thích Ca Mâu Ni vẫn tiếp tục tu luyện lên cao sau khi ngài khai ngộ dưới cội bồ đề?

Đ:  Sau khi đạt Viên Măn, một người không thể tu luyện thêm nữa.  Khai Ngộ là đạt đến Viên Măn.  Đức Thích Ca Mâu Ni nằm trong trạng thái nữa Khai Ngộ vào thời đó. Một phần trí nhớ của ngài được khai mỡ, nhưng vẫn c̣n nhiều phần chưa được khai mỡ, và có rất nhiều điều ngài chưa biết.   Chỉ có cách này th́ ngài mới có thể tu luyện lên cao.  Nếu ngài biết tất cả th́ ngài không thể nào tu luyện lên được nữa.  Ngài truyền Pháp của ngài đến 49 năm, tại v́ ngài tu luyện đạt đến tầng thứ Như Lai.  Và cũng là v́ trạng thái  nữa khai ngộ của ngài đạt đến một tầng thứ rất cao.  Phần phân nữa khai ngộ của chúng ta không thể đạt đến tầng thứ cao như thế, bởi v́ Đức Thích Ca Mâu Ni xuống đây để độ người.  Nhưng cũng có một vài người, và tôi nhấn mạnh một vài người thôi, có thể đạt đến tầng thứ rất cao, v́ t́nh trạng của mỗi một người khác nhau.

 

V:    Sau khi một người mất đi [lâm chung], họ không c̣n liên hệ ǵ với gia  đ́nh của họ nữa, các Nguyên Thần [chia tay] đi con đường riêng rẽ.  Th́ tại sao Đức và Nghiệp của ông bà có thể tích lủy và truyền tiếp xuống cho con cháu?

Đ:  Đúng như thế.  Vũ trụ này có một nguyên lư thế này, cũng là một nguyên lư để hạn chế con người.  Nếu chư vị tạo nghiệp và chư vị mất đi [lâm chung], con cháu của chư vị phải trả nghiệp của chư vị.   V́ thế mà người ta muốn tạo phú quư cho con cháu, và họ muốn tạo bao nhiêu tiền này hay bao nhiêu tiền kia, dù biết rằng ḿnh là không xài được bao nhiêu, họ chỉ muốn để lại cho con cháu để cho nó hưởng những phú quư này.  Họ nghỉ rằng vật chất trong xă hội này là quan trọng, họ xem là nửa cuộc đời c̣n lại của họ là quan trọng, đến tên của họ sau khi mất đi họ cũng quan tâm, đến tên của họ sau khi ĺa đời cũng thế. Yếu tố này là thế, v́ thế mà họ sẽ tích lủy nghiệp, tích lủy nghiệp cho con cháu của ḿnh.

 

 

V:   Có lời nói là nếu một người thành Phật, 9 đời của tổ tiên sẽ được siêu thoát lên Thiên Đàng.  Có phải đúng không?

Đ:  Nếu một số trong chúng ta làm được điều vĩ đại, hay tu luyện tinh tấn, cha mẹ của họ cũng có thể hưởng được lợi ích qua sự  liên hệ [gia đ́nh], được cứu độ và được mang lên.  Tuy nhiên được cứu độ đến tầng thứ nào th́ c̣n tùy thuộc vào t́nh trạng nguyên thủy của cha mẹ họ.  Sự tu luyện của chúng ta cũng có ảnh hưởng đến họ.  Tổ tiên tích Đức th́ tự nhiên sẽ được phú quư.  Người ta cho rằng khi một người tu luyện, tổ tiên cũng được tích Đức, và nếu chư vị tu luyện đến quả vị Phật th́ cha mẹ của chư vị sẽ tích Đức to lớn.  Nhưng chỉ có một số ít người vượt qua khỏi Tam Giới, chỉ là họ tích Đức và làm những điều quá tốt.  Có một đứa con trai hay con gái như chư vị, họ xem như là đă tích Đức chỉ qua sự kiện là chư vị tu luyện.  Nhưng chư vị không thể để cho cha mẹ ḿnh cũng thành Phật v́ lư do này, họ cũng phải tu luyện.  Họ [cha mẹ] cũng sẽ là những Thiên Thần tại các tầng thứ khác nhau hưởng, được sự phú quư này.  Không thể nào có được '9 đời của tổ tiên sẽ được siêu thoát lên Thiên Đàng'.   Điều này vô lư.

 

V:   Trong giấc mơ một đêm tôi mơ thấy cha mẹ tôi tu luyện và xé đi những bùa chú mà đă từng thờ ở nhà, các bùa này cháy lên. Trong giấc mơ, v́ cha mẹ tôi không bao giờ nghe lời tôi khuyên nhủ, tôi muốn đi t́m Sư Phụ.  Sau đó tôi thấy Sư Phụ tới và tôi tường thuật câu chuyện cho Sư Phụ nghe.  Cha mẹ tôi từ từ lấy một miếng giấy và đốt giấy này cháy lên.   Sau đó người mà tôi thấy là Sư Phụ không c̣n là Sư Phụ nữa mà lại mặt quần áo của một ông cắt thịt, đứng giữa chợ, bán thịt và cầm một ống loa [quảng cáo].  V́ thế mà tôi khóc. [Thưa đây là như thế nào?]

Đ:  Đó thật là một con quỷ và giấc mơ nay ám chỉ một sự bôi nhọ.  Bùa chú của con quỷ nay đă bị đốt và nó bị giết, ấn tượng là người cắt thịt giết nó.  Nghĩa là như vậy.  V́ nó có vài khả năng, nó có thể biến hóa những điều này để gạt người.  Tại sao trong thời gian hiện nay các con quỷ này phải bị diệt trừ triệt để?  Chư vị nên suy nghĩ, đây cũng giống như câu chuyện thí dụ về trái táo vừa qua.  Xă hội con người đă trượt xuống đến t́nh trạng hôm nay. Và không những chỉ là nhân loại thôi, mà đến các vật chất và các con vật khi luân hồi cũng có nghiệp.  Tất cả điều có nghiệp rất to lớn.  Mặc dù chư vị có thể thấy là chúng tu luyện, con vật không được phép quấy nhiễu hay đô hộ hay khống chế con người.  Sự kiện này đă xảy ra rồi, một điều này thôi, th́ cũng đă là phạm lỗi với luật của Thiên Đ́nh.  Các con quỷ tệ hại này đáng bị giết chết đi và đây là những sự việc không thể tránh được trong thời mạt Pháp và thời gian mạt kiếp này.  Khi chúng tu luyện có một chút Công Lực cao tầng, th́ chúng phải bị giết chết.  Tất cả đều hỗn loạn trong thời gian hiện tại. Tôi đă nói những ǵ con người cho là đúng th́ là sai khi nh́n từ tầng thứ cao.  Đối  với những vị Đại Giác ở cao tầng, các con quỷ quái và yêu quái kia, tất cả đă xuất hiện nơi hội người thường; ai muốn lấy ǵ của con người th́ cứ lấy, ai muốn khống chế con người th́ cứ làm, chúng c̣n xem điều chúng làm là tốt.  Chúng chữa bịnh cho người  khác, nhưng chúng chữa bịnh ǵ đây?  Chứ không phải chúng chữa bệnh bằng cách là bỏ đồ của chúng vào cơ thể con người hay sao?   Chỉ điều này thôi cũng là phạm điều xấu rồi.

 

V:    Những con vật trong thời tiền sữ được khám phá ra th́ thế nào?

Đ:  Người ta cho rằng các con vật hiện nay là sản phẩm của tiến hóa [của thiên tượng].  Tôi nói tất cả không phải là thế.  Sự thật là các con vật đă thay đổi bởi sự di chuyển của các phiến lục địa và của các chu kỳ tiến hóa khác nhau.  Giả thữ nếu phiến lục địa của chúng ta bị ch́m xuống hôm nay, th́ phiến lục địa mới cũng sẽ trồi lên là Thái B́nh Dương, Ấn Độ Dương, Đại Tây Dương cũng sẽ có các sinh vật mới, các sinh vật mới này sẽ được sanh sản ra.  Giă thử nếu các lục địa này ch́m xuống nữa, th́ cũng vẫn có các sinh vật mới được sanh sản.  Và nếu phiến địa lục này lại thay thế phiến khác, và sau bao nhiêu năm phiến này lại nổi lên thay thế phiến kia, các sinh vật cũ cũng không c̣n mà lại sanh sản ra những sinh vật mới.  V́ thế mà người ta cho rằng con vật được tạo ra bởi sự tiến hóa.  Đây không phải là thế.  Tại sao chúng ta chưa t́m ra những ǵ trong giai đoạn tiếp nối giữa các chu kỳ tiến hóa?  Mà người ta chỉ t́m ra trong mỗi một trường hợp khác biệt h́nh thể của hai loại sinh vật, và h́nh thể diễn biến giữa giai đoạn này đến giai đoạn khác th́ không có.

 

V:   Khi một người tu thành Phật, cơ thể nào của họ sẽ thành Phật?  Có phải cơ thể thật của họ hay là cơ thể mà Sư Phụ cho?

Đ:  Trong quá khứ, người tu luyện bên môn phái Pure Land Sect không tu luyện bản thể, họ chỉ dạy tu Tâm Tánh, nhất là các phương pháp tu luyện mà không thật sự tu luyện qua thiền định; cơ thể Phật được ban cho bởi vị Phật bảo hộ họ.  Ngược lại những người thật sự tu luyện qua thiền định, th́ có thể tu luyện xuất sanh ra Hài Anh.  Hơn nữa trong các phương thức tu luyện đặc biệt của Đạo Gia và Phật Gia, một người có thể chuyển hóa cơ thể của ḿnh, đạt được thành quả cho thân mạng và xuất sanh ra những thứ khác qua sự tu luyện; Chủ Nguyên Thần điều khiển tất cả.

 

 

V:   Thưa có phải Chủ Nguyên Thần được tạo ra bằng vật chất cao năng lượng?

Đ:  Không thể hiểu thế được.  Chủ Nguyên Thần được cấu tạo bằng những siêu vật chất, nhỏ nhất, và nguyên thủy nhất.  Cá tánh và bản chất của chư vị đă được đặc định trước từ một vật chất nguyên thủy; lư do mà tại sao sau bao nhiêu năm, đời này đến đời kia mà không bị thay đổi; tuy nhiên đặc tính cơ bản của một người th́ rất là tốt.

 

V:   Có phải chúa Jêsus xuống đây để cứu độ người của thế giới của ngài phải không?

Đ:  Lời này đúng, bởi v́ chủng tộc Âu Châu, hay là chủng tộc mà phát xuất cơ bản nhất, tất cả là từ các không gian đặc định của họ, và họ có những trường hợp đặc biệt của họ ở đó.

 

V:   Tại sao tôi thấy Thầy trong giấc mơ của tôi trước khi học Pháp Luân Đại Pháp?

Đ: Có nhiều người đă gặp tôi trước khi học Pháp Luân Đại Pháp.  Có người th́ biết tôi trong nhiều năm và nhiều chục năm trước.  Cũng có người gặp tôi trong giấc mơ, có rất nhiều người.  Và có người th́ được bói quẻ trong bao nhiêu năm trước v.v…  Đây là biểu hiện của các không gian-thời gian khác nhau.

 

V:  Tại sao con của tôi nói rằng bé đă gặp Thầy lúc trước và lại biết Thầy nữa?

Đ:  Cháu bé này căn cơ khá tốt và những ǵ cháu nói là đúng.  Có một số trẻ con có trường hợp rất là đặc biệt, chúng đến đây để thọ Pháp.

 

V:   Có phải Đức và Công Lực là cùng loại vật chất giống như Chân-Thiện-Nhẫn không?

Đ:  Không thể hiểu Chân-Thiện-Nhẫn là một loại vật chất b́nh thường, không cùng một khái niệm.  Mặc dù tất cả điều được cấu tạo bằng vật chất,  cũng vẫn không có cùng khái niệm như thế.  Giống như Nguyên Thần của con người, nếu chúng ta cho rằng Nguyên Thần và cơ thể của chúng ta được cấu tạo bằng loại vật chất này, chất kia, cũng giống như câu hỏi mà tôi vừa mới nêu lên, th́ không đúng.  Vật chất loại nào cũng là một sanh mạng, và đây là đặc tính thật sự, đặc tính này cũng là biểu hiện của Pháp.  Trong khía cạnh khác, Đức và Công Lực biểu hiện qua h́nh thức vật chất, nhưng chúng không cùng loại, mặc dầu cả hai loại vật chất này đều đồng hóa với đặc tính của vũ trụ, Chân-Thiện-Nhẫn.

 

V:  Chúng tôi có thể ăn hành, gừng và tỏi được không?

Đ:  Hiện nay trong quá tŕnh tu luyện của chúng ta nơi người thường, chúng ta chưa đặt ra yêu cầu này.  Tuy nhiên các tăng sư tu luyện trong tu viện trong tương lai, họ phải kiên cử các loại này.  Những ai mà phải tu luyện trong thiền định chung với người khác hay trong một nhóm cũng không được ăn.  Vấn đề này đă xảy ra trong quá khứ thật sự bởi v́ [ăn những thứ này] sẽ làm trở ngại người khác tu luyện.  Hành, gừng, tỏi có thể kích thích dây thần kinh của con người, v́ thế nếu chư vị ăn thường th́ sẽ bị giềng, và nếu không ăn th́ chư vị sẽ thèm, có thể khởi chấp chước của chư vị.  Phải xem nhẹ chúng đi.  Nấu chín đi rồi, th́ không có vấn đề v́ không có mùi nồng nặc.  Chư vị có thể dùng hành đă được thái xong.  Nếu nh́n về khía cạnh thực tế, trong quá khứ Đức Thích Ca Mâu Ni không cho ăn những thứ này thật sự là tại v́ những mùi nồng nặc này làm quấy nhiễu sự tu luyện của người khác và làm cho người khác không tu luyện được trong lúc thiền định.  Trong thời ấy khoảng tám hay mười người tăng sư ngồi chung trong một ṿng tṛn và thanh tĩnh thiền định với nhau.  Nếu mùi hôi nồng nặc th́ không ai có thể tịnh được.  V́ thật sự tu trong thiền định rất là quan trọng, nghiêm túc là không ăn những thức này.

 

V:   Đức và Công Lực có phải cùng một loại vật chất với Chân-Thiện-Nhẫn không?

Đ:  Đức là một loại vật chất màu trắng và là một loại vật chất rất đặc biệc.  Nghiệp cũng là một loại vật chất đặc biệt.  C̣n Công Lực [một loại vật chất] được h́nh thành bằng một loại chất Đức ở cao tầng từ vũ trụ.  Chân-Thiện-Nhẫn là Pháp, một loại đặc tính và không thể hiểu với khái niệm b́nh thường của vật chất, là siêu vật chất [một loại vật chất siêu thường].

 

V:    Làm sao chúng tôi hiểu được [danh từ] 'cơ thể bất hoại'?

Đ:  Khi vượt qua khỏi Thế Gian Pháp, một người tu luyện sẽ có một cơ thể bất hoại.  Một cơ thể Phật có thể bị thoái hóa(hao ṃn) không? Cơ thể này được h́nh thành bằng những loại vật chất phong phú nhất và tốt nhất trong vũ trụ.  Khi nào vũ trụ c̣n tồn tại là vật chất này c̣n tồn tại.

 

V:   Những người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp th́ cuối cùng sẽ về Pháp Luân Thiên Giới phải không?

Đ:  Pháp Luân Thiên Giới của tôi sẽ không có chỗ đủ cho họ về.  Chỉ có những người đạt Chánh Quả và Viên Măn có thể về.  Nếu giả thử tất cả ai tu luyện Pháp Luân Đại Pháp đều về Pháp Luân Thiên Giới.....có tất cả là mấy trăm triệu người hiện nay?  Trong tương lai nhiều người hơn nữa sẽ học Đại Pháp, và số người tu luyện sẽ tăng lên và tiếp tục tăng lên từ thế hệ này đến thế hệ khác.  Nếu tất cả đều về Pháp Luân Thiên Giới th́ sẽ không đủ chỗ để mà giữ họ.  Những ai không tu luyện đến Viên Măn th́ có thể về những tầng không gian rất cao, nơi đây cũng kỳ diệu lắm.  Một số lớn phần trăm học viên chúng ta đến đây từ các tầng khác nhau rất cao và họ sẽ trở về Thiên Giới của chính họ sau khi đắc Pháp.

 

V:   Cháu bé 5 tuổi của tôi đă đi nghe khóa giảng hai lần, cháu thường thức dậy trong  mơ và tập các bài công pháp và khi người lớn nói chuyện lúc đấy cháu không trả lời.  Đây có phải là b́nh thường không?  Hơn nữa cháu thường thấy Thầy dạy những chữ và dạy vẽ, và cháu thấy Thầy trong chân không trên các đám mây đủ màu.  Tại sao như thế?

Đ:  Nếu cháu bé này tập luyện Pháp Luân Đại Pháp th́ b́nh thường.  Căn cơ của cháu bé rất tốt.  Đừng cho cháu bé học những môn Khí Công bậy bạ khác, đừng làm hại cháu.  Những trẻ con như thế là đến đây để đắc Pháp.  Cẩn thận không cho chúng phạm những điều xấu.  Có một số lớn trẻ con như vầy trên toàn quốc [Trung Quốc].

 

V:   Thưa điều kiện nào để nhận học viên mới?

Đ:  Không có điều kiện ǵ cả.  Ai có thể tập luyện th́ tập luyện.  Tất nhiên, chúng tôi nên nêu lên rằng ai mà bị hay loại bịnh [như nói trên] không học, và đây là điều mà tôi đă nói trước: Người bị bệnh nặng có quá nhiều nghiệp, họ không thể tu luyện; người bị bệnh tâm thần có quá nhiều nghiệp tư tưởng và Chủ Ư Thức của họ th́ không tỉnh táo, v́ thế mà họ không thể tu luyện.

 

V:   Chúng ta tu luyện nơi người thường và sự cấu kết của các phân tử trong cơ thể chúng ta không thay đỗi.  Nhưng khi tu luyện đến Xuất Thế Gian Pháp th́ có thay đổi không?

Đ:  Nếu chư vị không thay đổi khi tu luyện, th́ làm sao chư vị thay đổi khi tu luyện đến Xuất Thế Gian Pháp?  Trong Thế Gian Pháp tu luyện, người ta bắt đầu thay đổi và thăng tiến từng bước một, và khi tu luyện vượt qua Xuất Thế Gian Pháp, th́ sự thay đổi hầu như đă hoàn tất.

 

V:  Câu chuyện của Đức Bồ Đề Đạt Ma được chiếu trên TV.  Để cho các học viên xem có đúng không?

Đ:  Xem hay không cũng không sao.  Học viên chỉ xem phim này như một câu chuyện và họ cũng không bắt chước theo.  Với con người hiện đại, nếu không truyền giảng Pháp cho họ, chắc chắn là họ cũng không học, ngay cả nếu có các tăng sư bên Phật Giáo ngồi trước mặt họ, họ không học dù các vị này nói chi đi nữa.  V́ thế không thành vấn đề, là v́ chúng tôi đă nhấn mạnh trong khóa giảng rằng môn phái Thiền Tông không c̣n nữa, hiện nay không những đă không c̣n nữa, mà đă biến mất sau khi tổ Huệ Năng đời thứ sáu, và đă không c̣n trong nhiều trăm năm nay.  Điều c̣n lại chỉ là lịch sử mà thôi.  Nh́n những vị tăng sư bên Thiền Tông đọc sách ǵ hiện nay.  Đến kinh của Phật A Di Đà mà họ cũng đọc.   Không c̣n ǵ nữa bên Thiền Tông.  Pháp bên Thiền Tông không c̣n tồn tại trên thế giới này.  Thật ra là trong thời mạt Pháp, không c̣n Pháp, không những chỉ có Pháp của Thiền Tông thôi, cũng không c̣n nữa.

 

V:   Có người không đến nghe các khoá giảng nhưng lại tập các bài công pháp.  Họ mua sách và phù hiệu Pháp Luân, nhưng sau đó th́ không tập nữa.  Chúng tôi có nên lấy sách và phù hiệu lại không?

Đ:  V́ họ đă mua sách và phù hiệu nên chúng ta cứ để yên.  Chư vị không thể thay làm ǵ được là v́ họ đă mua với tiền của họ.  Chúng ta không có ban hành chánh hay phương thức điều hành nào cả.  Lúc ban đầu th́ tôi không chấp thuận làm ra những điều đó.  Nhưng bây giờ tôi chấp thuận là v́ các học viên và Đệ Tử yêu cầu.  V́ thế chúng ta cứ để yên.

 

V:   Khi tôi tập bài Công Pháp số 2 thế 'Ôm ṿng bánh xe trên đầu', tôi luôn luôn cảm thấy đầu tôi nặng quá và tôi không thể giữ đầu của tôi ngước thẳng lên, tại sao thế?

Đ:  Không nên để ư.  Cảm thấy đầu nặng không hẳn là hiện tượng xấu.  Khi một người qua sự tu luyện có trụ Công, trụ này có sức nặng và người này có thể cảm thấy được.  Nếu mà một trái banh ánh sáng xuất ra từ trên đầu, th́ áp xuất đè lên chư vị cũng có.  Nếu một vị Phật ngồi trên đó, th́ áp xuất đè lên lại c̣n mạnh hơn.  Đừng lo về vấn đề cái ǵ ở trên đó, v́ tu luyện là như thế.  Tất cả điều tốt.  Nhiều thứ sẽ xuất hiện trên đầu chư vị; đến những người tập luyện Khí cũng có thể có trụ Khí rất lớn xuất hiện [trên đầu của họ].

 

V:   Khi tôi đă trải qua một thử thách trong giấc mơ, phản ứng của tôi khá hơn khi tôi thức giấc.  Có phải là Phó Nguyên Thần của tôi đang làm việc phải không?

Đ:  Tất nhiên là tốt rồi.  Không phải là Phó Nguyên Thần của chư vị.  Chư vị không được phép thấy Phó Nguyên Thần làm ǵ, chư vị cũng không ư thức được, đó chính là bản thân chư vị làm.  

 

V:   Có phải là khi một người tu luyện đến qua khỏi tầng Năi Bạch Thể [thân trắng như sữa] th́ cơ thể của họ sẽ không c̣n bị phản ứng với lạnh và nóng, và không bị tê, sưng .. phải không?

Đ: Vẫn c̣n bị phản ứng, tại v́ đó là những điều khác nhau ở các tầng khác nhau ban  biểu hiện trong cơ thể của chư vị.  Khi phải qua cơn bệnh sự đau đớn sẽ giảm đi; tuy nhiên đây không phải nói là chư vị sẽ không bị khó chịu.  Tôi có thể cho chư vị biết là phần đông các Most Exalted Lord Lao trước đây nói rằng, và cũng có giảng trong các bài của Đạo Gia: Tại sao một người bị khó chịu quá nhiều dù họ tu luyện cao bao nhiêu?  Đó chính là v́ họ tu luyện nơi người thường.

 

V:    Pháp Luân đại Pháp tách rời với tôn giáo?

Đ:  Trong lịch sữ chúng ta chưa bao giờ là tôn giáo.  Ngày nay chúng ta tu luyện nơi người thường, v́ thế mà không phải là tôn giáo.  Mục đích của tôn giáo là, thứ nhất là tu luyện, và thứ nh́ là cứu độ người, giúp họ hành thiện, duy tŕ đạo đức trong thế giới nhân loại.  Đây là hai điều mà tôn giáo thực hiện.  Sự tu luyện của chúng ta nơi người thường cũng có tác dụng như thế; tuy nhiên chúng ta không dùng h́nh thức tôn giáo.  Trong tương lai chúng ta sẽ có các đệ tử tu luyện trong tu viện, tuy nhiên chưa đến giai đoạn này.  Cho nên chúng ta phải làm sao về việc này?  Hiện nay đă có các ḥa thượng tu luyện đại Pháp, trong bất cứ trường hợp nào, Pháp này là tốt cho xă hội và tốt cho con người.  Chúng ta không liên hệ đến chánh trị trong xă hội và chúng ta không xâm phạm chánh sách của chánh quyền, chúng ta không làm những điều này.  Không gây tác hại cho quốc gia, cho xă hội nhân loại, hay cho một khía cạnh nào khác, mà chỉ có mang đến ích lợi.

 

V:   Khi ngồi thiền, tôi thường cảm thấy như là đang tuột xuống, như là đi thang máy, và trở thành nhỏ hơn.  Tại sao thế? 

Đ:   Đó là b́nh thường thôi, bởi v́ Nguyên Thần rất nhỏ;  tuy nhiên Nguyên Thần có thể trở thành lớn, lư do đó mà cơ thể của một người có thể phát triển ra phía ngoài trong khi tập luyện.  V́ thế mà có người cảm thấy rằng họ cao như thiên đàng, và có người cảm thấy ḿnh thật nhỏ, tất cả là b́nh thường.  Tuy nhiên có một điều: Khi người tu luyện làm một việc xấu họ cảm tưởng là họ đang tuột xuống, tại v́ tầng thứ của họ trụt xuống và thể tích thân thể của họ bị giảm đi.

 

V:  Vài tháng vừa qua, tôi luôn thấy tôi làm việc trong giấc mơ, trong một vũng śnh trơn trợt, và có cả gia đ́nh tôi chung quanh.

Đ:  Con người nơi thế giới này là như thế.  Từ ánh mắt của các sanh mạng khác th́ nhân loại đang đấm ḿnh trong vũng śnh.

 

V:  Khi một người đạt Quả Vị trong Pháp Luân Đại Pháp tu luyện, họ có mang bản thể của họ theo không?

Đ: Sự tu luyện của chúng ta đ̣i hỏi người tu luyện mang theo bản thể khi Viên Măn.  Nếu người này không mang theo bản thể với họ th́ không được, hay là, nếu cơ thể này chưa đạt đến h́nh thức đó.  Tại sao?  Tại v́ tất cả chúng ta có thể đạt được điều này; tu luyện chân chính th́ có thể đạt được.  Miễn là chư vị đạt Quả Vị và vượt khỏi Thế Gian Pháp tu luyện th́ chư vị đă thành công trong việc tu luyện cơ thể của chư vị.  Nhiều người đă đạt đến điểm này rồi, chỉ có là họ không biết thôi.  Một phần cơ thể của người này bị khóa lại và bị kiềm chế, làm cho họ không cảm thấy được.  Khi chư vị luyện thêm nữa, th́ sẽ từ từ rơ rệt.  Tuy nhiên có một điều tôi cần phải giảng rơ: V́ các lư do khác nhau một số người đă bị giới hạn và cản trở họ đạt Viên Măn; th́ họ chỉ có thể trở thành thiên thần tại các tầng khác nhau, v́ thế mà cơ thể của họ chỉ biến đổi ít thôi.  Thật ra th́ từ người thường mà xét th́ đây là một phúc lành vô cùng to lớn mà không thể nào đạt được và là một điều quá phi thường để ước mong.  Hoàn toàn không thể nào đạt được quá phương pháp Khí Công thông thường, hay là qua các phương pháp tà nhập hay các lối tập tà pháp. 

 

Không c̣n câu hỏi nào nữa.  Giải đáp của tôi hôm nay chủ yếu nhắm vào các vấn đề thắc mắc của phụ đạo và phụ trách viên.  Tất nhiên có một số học viên chưa dự khoá giảng nào, hay chỉ dự một khóa giảng thôi, những người này đáng lẽ là không nên đến đây mà lại đến đây.  Không phải tôi nói rằng chư vị không nên nghe giảng Pháp, hay là chư vi không thể tu luyện; những điều tôi nói là có liên hệ đến nhiều vấn đề trọng đại mà chư vị chưa tiếp nhận được.  Nếu chúng tôi không cho chư vị vào đây, tại v́ Tâm tính của chư vị chưa được cao, v́ sự hiểu lầm chư vị có thể nói những điều mà không ư thức.  Tuy nhiên nếu chúng tôi cho chư vị vào đây, chúng tôi e rằng chư vị không chấp nhận [bài giảng] được và và sẽ cảm thấy nghi ngờ khiến cho chư vi mất đi cơ hội của ḿnh.  Cho nên sau khi nghe những điều này, nếu chư vị không tin th́ xem đó như là các mẫu chuyện.  Đừng chống lại. 

 

Pháp mà tôi giảng nơi đây chủ yếu là giảng cho các phụ đạo và phụ trách viên; công việc của chư vị sẽ tích cực hơn từ nay trở đi.  Các thắc mắc th́ có phần giống nhau, v́ thế khi chư vị không giải đáp các thắc mắc của học viên, ít nhất cũng phải để ư đến các vấn đề đó.  Thật ra, tôi đă giảng rằng chư vị không cần phải có buổi họp này chư vị vẫn làm được.  Ví dụ như khi tôi sắp rời khỏi khóa giảng tại Jinan, nhiều vị Giác Giả hỏi tôi: Ông giảng tất cả trong khóa giảng này.  Ư của họ là tất cả mà có thể tiết lộ cho người thường biết th́ đă giảng ra hết rồi.  Tôi khuyên chư vi phải học Pháp, miễn là chư vị học Pháp tận tường th́ không có thắc mắc hay vấn đề ǵ mà không giải quyết được.  Pháp mà tôi đang giảng cao hơn cả những điều của trường phái của tôi.  Đó là tại sao chúng tôi cho rằng [Pháp này] vĩ đại.  Tất nhiên điều mà chúng tôi thực hiện hôm nay khác với những công pháp mà đă từng truyền ra trong quá khứ.  Họ giảng phổ độ chúng sinh, mà lẫn cả thú vật, Đức Thích Ca Mâu Ni cũng cứu độ.  Đức Thích Ca Mâu Ni giảng phổ độ chúng sinh; ngài có khả năng cứu độ các sinh mệnh và ngài khoan dung tất cả sinh mệnh.  Nhưng tại sao hôm nay chúng tôi không theo cách ấy?  Tại sao chúng tôi chỉ chọn một số người để cứu họ?  Tại sao chúng tôi có điều kiện khi chọn người tham dự các khoá giảng?  Bởi v́ tất cả những ǵ ngày xưa là khác.  Một số người quá xấu thành ra họ phải bị hủy diệt, một số người sẽ ở lại, và một số người sẽ thăng hoa qua sự tu luyện.  Đó là tại sao mà chúng tôi có vấn đề này.

 

Như thế tôi nghĩ rằng mọi người chúng ta hiểu mục đích của buổi họp này và chúng ta nên và không nên kể lại cho người khác nghe; v́ thế mà tôi không nhấn mạnh vấn đề đó nữa.  Đơn giản thế này: Trách nhiệm với Pháp và trách nhiệm với bản thân chư vị, th́ chư vị sẽ biết phải làm ǵ.  Tôi chỉ giảng như thế thôi.

 

...       Sau khi cuộc thảo luận này chúng ta sẽ thông hiểu đại Pháp thâm xâu hơn và thông hiểu nhiều hơn.  Tôi nghĩ rằng khi chư vị giải đáp thắc mắc cho các học viên khác về vấn đề nào đó th́ sẽ dễ hơn.  Đó là một vấn đề.  Hơn nữa, có một điều mà tôi chưa giảng cho một số phụ trách viên: Chúng ta có nên phụ trách tổ chức các buổi học Pháp ở làng tôi vào giờ nhất định nào đó không?  Chúng ta không thể chỉ tập nhóm thôi.  Chư vị có thể đọc sách và thảo luận với nhau từng bài một, từng đoạn một.  Sắp xếp giờ học tùy theo nhóm tập.  Tôi nghĩ rằng sẽ ích lợi hơn; giải quyết các vấn đề, và khi gặp phải vấn đề sau này th́ mọi người sẽ chiểu theo Pháp mà làm.  Hăy xúc tiến và hướng dẫn các trung tâm phụ đạo trong toàn quốc.  Sau đó th́ các vùng khác cũng chiểu theo đó mà theo.  Sẽ giúp cho chư vị đề cao sự học hiểu.  Đề nghị của tôi là thế. 

 

Băng thâu âm, Trung Tâm Phụ Đạo Phổ Thông Pháp Luân đại Pháp


 

Các đề nghị trong buổi họp Phụ Đạo

tại Bắc Kinh

 

17 tháng 12 năm 1994

 

Tôi sẽ đứng trong khi giảng để cho mọi người có thể thấy tôi.

 

Lâu lắm rồi tôi không gặp chư vị.  Bởi v́ có nhiều việc liên hệ đến phổ truyền công pháp cần phải giải quyết, và tất cả điều này người thường không thể biết và hiểu được, tôi đă ngừng giảng [Pháp] rồi.  Tôi đă lo những việc này trong thời gian này, và bây giờ th́ hoàn tất xong.  Khởi đầu th́ tôi dự định xuất hiện trở lại khi những điều đă được giải quyết và hoàn thành, để chuẩn bị cho việc phổ truyền công pháp này trong tương lai.  Tuy nhiên v́ khóa giảng tại Quảng Châu lần này đă được quyết định hấp tấp, thông báo đă in trong báo rồi, quảng cáo cũng đă xong, và chi phí học cũng đă thu rồi, v́ thế mà tôi phải ra hiện diện nữa chừng, tức là, tôi đến Bắc Kinh trước để chuẩn bị vài việc trước khi mở khóa giảng tại Quảng Châu.  Đó là lư do tại sao tôi dùng cơ hội này để họp mặt với chư vị.  Tôi rất vui mừng gặp tất cả chư vị.

 

Tôi đă giảng cho chư vị lúc trước: Tiêu chuẫn đạo đức của con người đă trượt xuống rất thấp, và khó mà t́m một nơi trong sạch trong các ngành thương măi và nghề nghiệp.  Nhưng khi tới đây, tôi thấy khối trường vô cùng thanh tỉnh và hiền ḥa của chúng ta.  Tôi dám nói rằng Pháp Luân Đại Pháp của chúng ta là nơi trong sạch. (Tiếng vỗ tay)  Trong giai đoạn này, tôi c̣n thấy kết quả mà chúng ta đạt được thật là phấn khởi.  Mọi người có ước vọng muốn đề cao và cải thiện, thấy thế này thật là phấn khởi vô cùng.  V́ thế môi trường này chính là cảnh giới tâm thái của chúng ta, chúng ta không phí công học Đại Pháp, và tất cả chúng ta đă thu hoạch được nhiều điều.  Tôi cũng không phí công phổ truyền Đại Pháp này.  Những điều này làm cho tôi rất hài ḷng.  Khi tôi vừa mới đến Bắc Kinh để bắt đầu truyền Pháp và dạy pháp môn này, khóa giảng đầu tiên chỉ có bao nhiêu người đây.  Tuy nhiên sau đó.. thật ra là chỉ có cách 2 năm, chỉ có khoảng một năm từ khi tôi công khai truyền Pháp này, bởi v́ lúc khởi đầu tôi chỉ truyền Pháp qua một h́nh thức Khí Công loại thấp mà thôi.  Hôm nay chỉ tại Bắc Kinh thôi mà chúng ta có vô số phụ đạo viên thế này.  Đây chứng tỏ là Đại Pháp của chúng ta đă được nhiều người tốt chấp nhận, những người mà có thể đề cao và tu luyện bản thân trong Pháp này.  Phấn khởi vô cùng.  Khó mà đếm được bao nhiêu người đang tu luyện Pháp Luân Đại Pháp của chúng ta hiện nay; đă được truyền từ người này đến người khác, và con số th́ không đếm hết.  Có một vài nơi trong các quận và đô thị trước kia chỉ có một hay hai người học, sau đó th́ tăng lên đến cả 1000 người.  Đây là t́nh h́nh đang xảy ra rất nhiều nơi, [Pháp Luân Đại Pháp] phát triển nhanh vô cùng.

 

Tại sao thế?  Như tôi đă giảng đó là v́ Pháp Luân Đại Pháp của chúng ta tu Tâm tính và yêu cầu người tu luyện phải đề cao tiêu chuẩn đạo đức của họ.  Hơn nữa, chúng tôi nhắm vào nguyên nhân cơ bản tại sao một người tu luyện mà Công lực của họ không tăng, chúng tôi chỉ điểm chỗ này.  V́ thế mà chúng tôi giảng vấn đề cơ bản.  Như tôi đă giảng trước đây, một số người đă bày tỏ các kinh nghiệm trong sự tu luyện của họ qua các bài báo như sau, 'Sau khi Sư Phụ phổ truyền Pháp này ra công chúng, ảnh hưởng cải biến đạo đức của xă hội có hiệu quả rất cao.'  Tất nhiên tôi đă giảng rằng yếu tố này không phải là mục đích chủ yếu.  Tôi chỉ muốn trao truyền Pháp này cho mọi người và mang Pháp này ra công chúng để nhiều người được thọ ích và có thể chân chính đề cao bản thân; như Phật Gia đă giảng:'giúp con người chân chính vượt lên tầng thứ cao và đạt viên măn.'  Tuy nhiên cũng khẳn định là đă mang một hiệu quả nâng cao tiêu chuẩn đạo đức con người.  Theo tôi nhận xét th́ bởi v́ hệ thống tu luyện của chúng ta đ̣i hỏi, nhắm vào vấn đề thực tế là đ̣i hỏi người tu phải tu Tâm tính.  Tại sao có rất nhiều người, lẫn cả rất nhiều tăng sư, lẫn cả các Đạo sĩ cũng không c̣n biết làm sao để đề cao bản thân?   Họ chỉ chú trọng đến h́nh thức, mà không chú trọng đến những vấn đề thực tế.

 

Nếu Tâm tính của một người không nâng cao, tôi nói rằng người này không thể nào thăng tiến.  Đó là tại v́ đặc tính của vũ trụ không cho phép một người với Tâm tính thấp kém được thăng hoa.  Nếu một người có thể đạt đến mức nào đó, tức là, nếu đề cao đến một mức nào đó, th́ tôi nói rằng mặc dù người này không đạt viên măn, th́ họ cũng mang lợi ích cho xă hội.  Họ sẽ không cố ư làm điều xấu nữa, họ biết rằng làm điều xấu sẽ tạo cho bản thân một hậu quả vô cùng.  Thế này th́ [Pháp của chúng ta] giúp đề cao đạo đức xă hội và c̣n nâng cao tiêu chuẩn đạo đức của nhân loại, khẳn định là thế.  Chúng tôi trách nhiệm với người tu luyện và trách nhiệm với xă hội khi phổ truyền pháp môn này.  Chúng tôi đă thu xếp để làm việc này.  Tác dụng cho con người và cho học viên th́ khá tốt.  Chúng tôi thực thi chiểu theo tiêu chuẩn của Pháp này, và pháp môn của chúng tôi chưa có bị sai lệch.  Chúng tôi luôn giữ một trạng thái trong sạch.  

 

Tổng kết t́nh h́nh hiện tại, tôi nghĩ rằng trong tương lai hệ thống tu luyện này sẽ lan truyền rất rộng.  Sắp tới đây, có thể là năm sau, có thể tôi đi truyền Pháp ở nước ngoài, đây không những ảnh hưởng cho trong nước [Trung Quốc] mà có thể ảnh hưởng ra nước ngoài.  Có người từ nước ngoài về cho tôi biết rằng khi họ và vài người khác ăn tại một tiệm ăn bên Mỹ, họ thấy một tài liệu giới thiệu Pháp Luân Công treo gần đó, ṭ ṃ họ hỏi.  Chúng tôi không biết hiện tượng này, chúng tôi cũng không có để ư đến.  Có thể là đang xúc tiến.  Nguyên nhân chủ yếu chỉ đơn giản là chúng ta nhắm thẳng tu Tâm tính của con người; v́ thế dù đó là xă hội, người từ các nghành nghề, người với các quan niệm khác nhau, mọi người đă chấp nhận Pháp Luân Đại Pháp.  Đó là điều mà tôi giảng vừa qua.  Tôi chỉ vắn tắc thảo luận về sự phát triển hiện nay của Pháp Luân Đại Pháp.   

 

V́ đây là buổi họp của các phụ đạo viên, tôi sẽ thảo luận về các sự việc có liên hệ vấn đề này mà thôi.  T́nh h́nh phát triển của Pháp Luân Đại Pháp trong các vùng có tác dụng khác nhau, họ thu thập rất nhiều kinh nghiệm, và học hỏi rất nhiều từ kinh nghiệm học Pháp và tu luyện.  V́ tôi mới về nhà không lâu lắm, tôi trở về Trường Xuân, tôi biết nhiều về t́nh h́nh ở Trường Xuân.  Tôi sẽ chia xẽ một điều.  Hiện nay tại Trường Xuân họ nổ lực học Pháp rất nhiều.  Nổ lực học Pháp rất nhiều là thế nào?  Hiện nay các vùng khác xem tập các bài công pháp rất là quan trọng.  Tất nhiên, tập các bài công pháp là quan trọng, không được tách rời ra v́ chúng ta tu thân và mệnh sống.  Tuy nhiên tại Trường Xuân họ chủ yếu là học Pháp là quan trọng.  V́ thế, mỗi ngày sau khi tập các bài công pháp xong là họ ngồi chung với nhau đọc sách, học Pháp.  Sau khi học họ thảo luận, thảo luận từng đoạn từng đoạn một.  Một thời gian sau họ thuộc ḷng quyển sách.  Họ nghĩ rằng '[Pháp] này quá tốt' (tất nhiên, đó là lời của các học viên không phải của tôi), và họ nghĩ về phương pháp học thuộc ḷng các bài kinh mặc dù ư nghĩa không được rơ và cả nhóm chỉ hiểu một cách mù mờ, tất nhiên các học viên cũng có những lư do khác. Tôi chỉ đưa ư kiến cho chư vị.  Họ cho rằng 'Tại sao chúng ta không học thuộc ḷng những điều ǵ mà quá tốt thế này?'  Đ̣i hỏi chúng ta phải là một người tốt trong bất cứ lúc nào nơi người thường và c̣n lại giúp chúng ta thăng tiến, có phải học thuộc ḷng là tốt hơn không?  Như thế chúng ta sẽ có một [tiêu chuẩn] để dùng đó mà đo lường bất cứ lúc nào.'  Đó là nguyên nhân mà họ bắt đầu 'nổ lực học thuộc ḷng quyển sách.'

 

Tại Trường Xuân có tất cả là hơn 10 ngàn người thuộc ḷng quyển sách [Chuyển Pháp Luân].  Họ học Pháp như thế nào?  Họ ngồi học chung với nhau không cần quyển sách, một người trả bài từ đầu, khi người đó ngừng, th́ người khác tiếp tục trả bài, không có một lỗi nào, cũng không có một lời sai trong khi họ trả bài; cứ tiếp tục như thế họ trả bài từng đoạn từng đoạn.  Sau đó họ lại bắt đầu viết sách xuống trên tay của họ; khi bị lỗi th́ họ viết lại trên tay từ đầu quyển sách.  Mục đích để làm ǵ?  Là để cho họ thông hiểu Pháp sâu đậm hơn; v́ thế mà giúp họ thăng tiến.  V́ thông hiểu Pháp sâu đậm trong tâm, mỗi khi làm ǵ th́ họ có thể giữ vững theo tiêu chuẩn của người tu luyện; tác dụng khá tốt.

 

Tôi không đặt ra điều kiện này cho học viên.  Cũng như tôi đă nói rằng nhiều vùng đă rất thông hiểu vấn đề qua kinh nghiệm, tác dụng khá tốt.  Tôi cũng đă nói với Trung Tâm Phụ Đạo ở Trường Xuân: 'Kinh nghiệm của chư vị nên được đưa ra cho toàn quốc.'  Các học viên thật sự thăng tiến rất nhanh sau khi học Pháp cách này, tầng thứ của họ thăng tiến rất nhanh chóng, khuynh hướng là như thế.  Có lẽ là trong chúng ta rất nhiều người, từ khi bắt đầu tu luyện tôi đă giảng những điều cao thâm hơn tại v́ trong chúng ta tại đây là phụ đạo viên v́ thế mà không có vấn đề ǵ.  Mỗi một chữ trong sách là một Pháp luân nh́n từ tầng thứ thấp, mỗi một chữ trong sách là một Pháp thân của tôi nh́n từ tầng thứ cao, đến cả từ chi tiết một của chữ cũng có h́nh thể như thế.  Khác hơn các sách khác khi chư vị đọc lớn lên từ miệng của chư vị; nhiều người đă phát triển Công khá lắm qua tu luyện và đến các chữ mà họ đọc lớn lên cũng có h́nh thể như thế, tất cả Pháp Luân xuất ra từ miệng của họ.  Tức là quyển sách này không phải là sách thường.  Tất nhiên những người mà tầng thứ chưa khá lắm th́ không làm được như thế.  Giúp cho chư vị đọc sách và học Pháp chính là giúp chư vị thăng tiến; bởi v́ chúng ta chú trọng tu Tâm tính, và giúp cho con người lư trí hơn từ trong lẫn bên ngoài.

 

Sự tu luyện của chúng ta tu luyện nhân tính và mạng sống, mục đích của các động tác là để chuyển hóa bản thể, tức là, chuyển hóa nhục thể này và các cơ thể vật chất trong các chiều không gian khác, chủ yếu là thế; hơn nữa cũng có liên hệ đến các phương pháp tạo ra công năng.  Nếu chư vị thật sự muốn thăng tiến, tôi nói rằng chư vị phải thăng tiến từ Pháp.  Nếu Tâm tính của chư vị không đề cao lên, th́ chư vị không thể thăng tiến từ Pháp.  Tất cả chỉ là vô dụng.  Tại sao tôi nói thế?  Bởi v́ nếu chư vị chưa đạt đến một tầng thứ nhất định nào đó; Tâm tính của chư vị chưa đề cao lên, th́ chư vị sẽ không có Công lực mà quyết định tầng thứ của chư vị.   Một người không tu luyện Tâm tính th́ không có Công lực.  Nếu chư vị muốn bản thể của ḿnh được chuyển hóa mà không có năng lượng của Công lực, th́ làm sao thực hiện được; chư vị thiếu điều chủ yếu này.  Không có năng lượng của Công lực th́ chư vị không thể chuyển hóa ǵ cả.  Lư do đó mà học Pháp vô cùng quan trọng.  Tôi nghĩ rằng người tu luyện là phải đọc sách nhiều hơn, để bảo đảm cho chư vị thăng tiến nhanh hơn.  (Có người đến nói với Thầy:  'Các học viên lo rằng Thầy có thể bị mệt, Thầy có thể ngồi xuống, và giảng thêm.')  Mọi người muốn tôi giảng thêm.  (Tiếng vỗ tay nhiệt liệt)

 

Vừa qua tôi chủ yếu giảng về Pháp Luân Đại Pháp phát triển như thế nào.  'Pháp Luân công' là một danh từ dùng từ lúc ban đầu khi chúng tôi giảng tại Bắc Kinh.  Như tôi đă giảng, Khí Công chỉ là một danh từ dùng để phù hợp với tư tưởng của con người hiện đại mà thôi.  Tuy nhiên Khí Công thật sự là một loại phương pháp tu luyện.  Những ǵ đang thịnh hành nơi người thường chỉ là những h́nh thức Khí Công rất thấp, không thể chuyển hóa cơ thể con người và chỉ là sửa soạn cơ thể để mà tu luyện; chỉ là những điều của giai đoạn đầu.  Đó là những điều mà đă được truyền.  Công Pháp của chúng tôi giảng từ các tầng thứ rất cao; không cần phải nói về những điều của các môn Khí Công đó nữa; tại v́ qua bao nhiêu năm người ta đă làm cho Khí Công rất thịnh hành, là để đặt một nền tảng lúc ban đầu cho con người hiểu biết về Khí Công.  Từ đây chúng tôi giảng về tu luyện tại các tầng thứ rất cao.  Chúng tôi không c̣n gọi là Khí Công nữa.

 

Pháp Luân Công của chúng ta, tất nhiên chúng ta có thể cho là như thế trước khi con người hiểu Khí Công là ǵ.  Tuy nhiên tôi thật sự nghĩ rằng đây là Pháp Luân một đường lối tu luyện, Pháp Luân tu luyện, hay là Pháp Luân Tu Tŕ Đại Pháp.  Chúng ta gọi như thế.  Tôi vừa nghĩ ra một điều nữa: Có nhiều học viên đang lặng lẽ làm rất nhiều việc tốt.  Họ làm nhiều điều tốt trong xă hội, trong mọi hoàn cảnh, trong sở, và họ làm mà không tiếc lộ tên tuổi và cũng không truy cầu tặng thưởng nào.  Nhiều thí dụ như thế lắm.  Tôi biết, tôi biết rơ chư vị làm ǵ không cần chư vị nói cho tôi biết.  Vô danh là tốt lắm.  Tuy nhiên mọi người hăy suy nghĩ, từ khi công pháp chúng ta ban truyền ra công chúng, tâm con người hướng thiện và tiêu chuẩn đạo đức được nâng cao.  Tôi thấy rằng Pháp Luân Đại Pháp có tác dụng cho sự việc này.  V́ thế tôi thấy rằng khi chư vị làm điều tốt và người khác hỏi chư vị: 'Làm ơn cho tôi biết tên?'  Chư vị không nói ǵ và cũng không để lại tên hay là truy cầu tặng thưởng nào, là v́ chúng ta chỉ tạo uy đức thôi, tôi nghĩ rằng chư vị không nên nói ǵ cả.  Nhưng chư vị có thể nói 'Tôi tu luyện Pháp Luân Công' hay là 'Tôi là người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.'  Nói thế th́ sẽ giúp chúng ta mang ảnh hưởng tốt cho xă hội và để hồng truyền Đại Pháp của chúng ta, đây có phải là điều tốt nếu mọi người đến để t́m chính Pháp không?  Tôi nghĩ rằng đó c̣n tốt hơn.  Bởi v́ tác dụng mà chúng ta mang đến, có rất nhiều người trên toàn quốc đến học, con số là khổng lồ.  Con người thời nay lấy làm lạ khi một người làm việc tốt trong xă hội.  Tất nhiên cũng có một số th́ nghĩ: 'Thời này mà cũng c̣n Lê Phong à?'  Người này xuất sắc lắm đó!'  Chúng ta nên giải thích rơ cho họ.

 

Có một số vấn đề trong giai đoạn này.  Ví dụ như là có một số học viên có rất nhiều thắc mắc trong khi tu luyện và không thể giải đáp.  Tại sao thế?  Thế nào đây?  Các thắc mắc loại này: Tin hay không, nếu chư vị hỏi tại đây, các phụ đạo viện có mặt nơi đây cũng có cả tấn câu hỏi mà các học viên đề ra trong các khóa giảng.  Tại sao thế?  Cũng như tôi vừa giảng, chư vị không hiểu Pháp thấu đáo.  Bởi v́ tôi tổng hợp những điều ở các tầng khác nhau khi tôi giảng, sau khi một số người đọc sách xong một lần, họ thấy hay quá và khi họ đọc lại th́ sự hiểu biết của họ lại khác rồi, khi họ đọc tiếp nữa th́ họ thu thập được thêm những hiểu biết mới như thể là hàm nghĩa trong chữ đă thay đổi rồi.  Rất nhiều người trong chúng ta cảm thấy như thế.  Thật ra là v́ tôi tổng hợp những điều của các tầng thứ khác nhau trong sách, và khi tầng thứ của chư vị đề cao lên th́ chư vị sẽ có một sự hiểu biết khác rồi.  Đó là Pháp.  Tôi nghĩ rằng nếu chư vị thật sự kiên tŕ học Pháp và dùng tiêu chuẩn của Pháp để suy xét, tất cả thắc mắc và tất cả vấn đề sẽ được giải quyết dễ dàng.  Sẽ thật sự xảy ra như thế.  Miễn là các thắc mắc hay vấn đề thuộc về tu luyện, th́ sẽ được giải quyết.

 

Tôi nhớ rằng trong khóa giảng tại Jinan tôi giảng vô cùng tĩ mĩ.  Rất nhiều điều đă được giảng ra.  Chỉ có một số th́ tôi không giảng với nhiều chi tiết; nhưng có đưa ra những đề nghị: Thật sự nếu chư vị thấu hiểu những ǵ chư vị học, các thắc mắc sẽ được trả lời.  Sự thật th́ có nhiều thắc mắc mà chúng ta có...có người suy tư rằng:'Tại sao tôi lại khó chịu thế này, thế khác...?  Nhiều người không nhận thức được rằng nếu chư vị không thấy khó chịu th́ không tốt đâu, tức là tôi không lo cho chư vị đó.  Bởi v́ chư vị muốn tu luyện, tôi sẽ lập lại những ǵ tôi đă giảng trước kia: Không có dễ đâu.  Tôi có thể nói rằng tất cả mọi người đều có nghiệp, v́ thế làm sao mà chư vị không phải trả nợ nghiệp này?  Có thể nào mà cùng một lúc tôi tiêu trừ hết cho chư vị và cho phép chư vị trở thành một vị Phật bởi v́ chư vị quá đặc biệt hay là ǵ đó?  Tôi chỉ diễn giải điểm này thôi.  Ai có thể thăng tiến mà không phải tu luyện?  Quá tŕnh tu luyện gồm có phần tiêu trừ nghiệp và phải chịu đựng các khổ nạn.  Nếu chư vị không chịu đựng các khổ nạn th́ không thể nào tiêu trừ nghiệp lực của chư vị được; v́ thế mà chịu đau chịu khổ không phải là điều không hay.  Các mâu thuẫn mà chư vị gặp trong đời sống không hẳn là xấu.  Chư vị đă chịu khổ rồi; tuy nhiên chư vị không biết đó mà thôi.

 

Để tôi cho một ví dụ. trong Phật Giáo có giảng rằng: 'Con người phải chịu nhiều đau khổ trong khi tu luyện.'  Chư vị cũng chưa hiểu, một chút đau khổ mà chư vị đang bị đó có nghĩa lư ǵ?  V́ chư vị có một Sư Phụ đang băo hộ cho chư vị, cho nên rất nhiều nghiệp của chư vị đă được Sư Phụ gánh chịu tiêu trừ cho chư vị.  Có ai mà chưa bao giờ làm điều xấu trong bao nhiêu đời?  Tôi nói rằng mọi người nhân loại hôm nay, đến giai đoạn này, khó mà t́m một người mà đă chưa bao giờ giết một sanh mạng hay đă thiếu một số nghiệp rất lớn.  Nếu chư vị có thể trở về quá khứ, để xem những khổ nạn mà người khác phải chịu khi chư vị đă gây cho họ.  Thế mà hôm nay chư vị không thể chịu một chút đau khổ đó sao?  Tất nhiên, tôi chỉ giảng theo ư thông thường thôi; nhiều người không hiểu vấn đề này.  Bởi v́ nơi đây chúng tôi giảng về tu luyện, có liên hệ đến ngộ tính của con người.  Chư vị không thể thấy được sự thật, chư vị không thấy được.  Nếu chư vị có thể thấy tất cả th́ chư vị sẽ không làm điều xấu, th́ c̣n ǵ là vấn đề tu luyện nữa.  V́ thế khi con người đă rơi xuống đến bước này rồi, th́ phải rơi vào cảnh mơ hồ và tu luyện trong tăm tối.

 

Trong khi tôi giảng đề tài này, tôi sẽ giảng thêm một vấn đề nữa; nhất là có nhiều người trong chư vị nào mà Thiên Mục đă mở, Thiên Mục của chư vị được khai mở ở nhiều tầng thứ khác nhau.  Tuy nhiên không ai đă đạt đến tầng thứ cao; những ǵ chư vị thấy th́ không phải là sự thật, và chư vị cũng không thể thấy được nhân quả của vấn đề.  V́ thế mà đă gây ra một rắc rối là, những người này cứ tùy tiện nói ra những ǵ họ thấy được.  Khi họ tùy tiện nói ra th́ gây ra một hậu quả rất là trầm trọng.  Người nghe có thể nói rằng: 'Tu luyện của tôi gây cho tôi rắc rối thế này à?  Tại sao lại xảy ra như thế?'  Thật ra những ǵ chư vị thấy không phải là đúng.  Ví dụ nhiều người có Thiên Mục mở và nói rằng: 'Người này bị phụ thể...người kia bị phụ thể...tất cả mọi người bị phụ thể.'  Trong một thời gian lâu trước kia tôi đă nói rằng: Học viên Pháp Luân Đại Pháp, những người tu luyện chân chính, không có phụ thể, tôi đă dẹp chúng hết rồi.  Nhưng tại sao một số người lại thấy những h́nh ảnh của các con thú, một loại con thú này hay con thú kia...?  Thật ra tôi cho có thể nói với chư vị rằng, nhiều chư vị không thể phân biệt được h́nh thức hiện hữu của Chủ Nguyên Thần, Phó Nguyên Thần, và các con thú.  Những ǵ họ thấy chỉ là Chủ Nguyên Thần, hay Phó Nguyên Thần trong đời trước của chư vị, chỉ có thế thôi.  Khi mà chư vị nói ra những lời vô trách nhiệm này, có phải là chư vị đă làm cho người khác hốt hoảng không?  Chư vị nói người này nói người kia bị phụ thể; tuy nhiên họ đâu có bị phụ thể đâu.

 

Trong quá khứ Phật Giáo giảng về sáu ngă luân hồi.  Phật Giáo c̣n giảng rằng: 'Con người được đầu thai trở lại thành người rất ít; tuy nhiên con vật đầu thai thành người th́ lại nhiều.'  Tất nhiên chúng tôi không nói hay là nói: Sự việc này có thật hay không, đó là những ǵ Phật Giáo đă giảng.  Tôi chỉ diễn giải vấn đề này bằng một ví dụ thôi.  Tất nhiên chư vị không nên bi quan, ai biết được bao nhiêu đời trước chư vị đă là ǵ?  Hôm nay là buổi họp của các phụ đạo viên, v́ thế nếu chư vị là trong nhóm người mà chưa có tham dự một khóa giảng nào trước đây và chư vị cũng không tin những ǵ chư vị nghe, th́ nên nghe đây như là những mẫu chuyện.  Trong quá khứ có câu nói rằng: Khi con người đến từ thế giới bên kia, tất cả đều muốn làm con vật, v́ thú vật không có một liên hệ xă hội phức tạp và đời sống rất là giản dị.  Nếu ai mà muốn trở thành con vật th́ cũng không phải dễ dàng đâu; trong khi đó trở thành con người th́ lại dể hơn, v́ con người phải bị đau khổ.  Ư là như thế.  Tuy nhiên chính v́ con người bị đau khổ mà con người tu luyện được.  Các sanh mạng khác không thể tu luyện và dù các sanh mạng đó có thể thăng tiến qua tu luyện, các sanh mạng này cũng chỉ luyện theo con đường tà và không được đạt đến cao tầng.  V́ thế từ nay trở đi nếu ai có Thiên Mục khai mở, chư vị phải chú ư đến vấn đề này và không được nói ra bừa bải; bởi v́ chư vị không thấy được sự thật của vấn đề.  Hơn nữa, chư vị có thể cảm nhận điều ǵ, tuy nhiên chư vị lấy tín hiệu từ đâu đây?  Có thể là yêu ma đă gữi tín hiệu đến chư vị; v́ thế mà không được chấp chước vào những điều này.

 

Các học viên của chúng ta không nên nghĩ rằng ai mà Thiên Mục đă mở là đă ở trên cao rồi, ở tầng thứ cao.  Bởi v́ tầng thứ Thiên Mục của một người không quyết định những điều đó, và những điều đó cũng không căn cứ vào tầng thứ tu luyện của một người.  Có lẽ Thiên Mục của chư vị chưa mở, nhưng tầng thứ của chư vị c̣n cao hơn người mà Thiên Mục đă mở rồi.  Rất là thông thường đây không phải chỉ có một vài trường hợp đặc biệt.  Khi chúng tôi phán xét một người tu luyện tốt hay không, chúng tôi chỉ nh́nh chiều cao Tâm tính của họ và chiều sâu mà họ hiểu Pháp.  Có người nghĩ rằng Sư Phụ không có bên cạnh, hay là Sư Phụ đă không c̣n giảng nữa, và không thấy Sư Phụ nữa, th́ làm sao đây?  Có người nói rằng: 'Th́ chúng ta không tu luyện được chứ sao.'  Nói thế th́ không đúng.  Hăy suy nghĩ, tôi truyền Pháp cho chư vị để làm ǵ?  Vào thời mà Đức Thích Ca Mâu Ni c̣n tại thế, ngài không viết lại một lời nào; ngài chỉ để lại một số điều mà ngài truyền dạy và một số người nhớ lại một cách rời rạt, và những điều này cũng không theo một hệ thống.  Đó là những kinh văn mà chư vị đă đọc.  Vào thời đó con người không được phép biết nhiều cho nên mới làm như thế.  Những điều mà không phải của Đức Thích Ca Mâu Ni giảng cũng bị trộn lẫn vào.  Hôm nay Pháp của chúng tôi giảng một cách rơ ràng.  Vào thời Đức Thích Ca Mâu Ni ngài chỉ để lại một số 'giới' cấm.  Khi Đức Thích Ca Mâu Ni c̣n tại thế, ngài không viết lại một lời nào.  Những năm cuối đời, Đức Thích Ca Mâu Ni đặt ra rất nhiều 'giới' cấm để cho người tu luyện theo đó mà tu và nâng cao tầng thứ của họ trong quá tŕnh tu luyện.  Tuy nhiên chúng tôi không có những sự t́nh như thế hôm nay.  Thật ra điều chủ yếu mà Đức Thích Ca Mâu Ni để lại chỉ là 'giới' cấm mà thôi.

 

Chúng tôi không cần phải cấm chư vị làm điều ǵ, hay là chúng tôi đặt ra những luật lệ nào cho chư vị phải theo.  Tại sao?  Tại v́ hôm nay chúng tôi truyền Pháp, và Pháp này đă chỉ đạo chư vị là phải làm ǵ.  V́ thế mà tại sao tôi nói rằng nếu tôi không có đây hay chư vị không thấy tôi, th́ chư phải 'Lấy Pháp làm Thầy' và chỉ có học Pháp mà thôi.  Bất kể là chư vị thành công hay chư vị có thể làm được hay không th́ cũng đă được Pháp này quyết định rồi.  Nếu hôm nay tôi Lư Hồng Chí thấy rằng một đệ tử nào đó khá tốt và mở cữa sau cho chư vị, cho chư vị một chút Công Lực, và cho phép chư vị về trên đó [Thiên Đàng], hăy suy nghĩ, th́ điều này có phải là phá hoại Pháp không?  V́ thế tất cả mọi người phải thật sự tu luyện, mọi người phải tu luyện và tu luyện từng bước một.  Tuy nhiên có một số người đă đóng góp rất nhiều cho Pháp Luân Đại Pháp.  Trường hợp này cũng là tu luyện; tuy nhiên h́nh thức tu luyện hơi khác, đó chỉ là một cách tu luyện thôi.  Thật ra th́ tất cả những ǵ tôi giảng chỉ là bảo chư vị học Pháp và tu luyện một cách tinh tấn.

 

Có thể là trong tương lai tôi sẽ không c̣n truyền Công ở Trung Quốc nữa.  V́ thế mà điều chủ yếu là chư vị phải học và hiểu Pháp thật giỏi.  Pháp đă truyền cho chư vị, thật ra, mục đích của tôi là trao truyền Pháp này cho chư vị.  Nếu tôi xem chừng một người tu luyện và tôi ở trước mặt chư vị, mà chư vị không chiểu theo những ǵ tôi giảng khi chư vị hành động, th́ có tác dụng ǵ đâu?  Chỉ vô dụng thôi.  Tôi đă nói rằng Pháp Thân của tôi bảo hộ chư vị.  Thật sự th́ tôi chưa nói về t́nh h́nh ở các tầng thứ cao và tôi cũng chưa giảng về những ǵ cao hơn.  Thân thể con người trong các không gian khác, khi thân thể của người này có một số năng lượng nào đó, th́ thân thể đó trở thành lớn lên.  Các thân thể của tôi mà đă tu luyện xong bây giờ th́ rất khá to.  To thế nào?  Một số người hỏi tôi: 'Khi Sư Phụ đi Mỹ Quốc th́ làm sao tôi tu luyện?  Làm sao Sư Phụ bảo hộ cho tôi đây?' Tôi đáp: 'Sẽ có Pháp Thân của tôi bảo hộ cho chư vị.'  Thật sự th́ c̣n có một ư nữa là.  Không những chỉ Pháp Thân tôi bảo hộ cho chư vị, một số không gian thật to, một số không gian trong vũ trụ, th́ chưa có đến cái rún của tôi!  Chư vị đi đâu th́ chư vị cũng ở tại đây với tôi phải không?  Điều tôi nói là: Chư vị phải chú trọng trong sự tu luyện.

 

Tất nhiên là có yêu ma tồn tại.  Tại sao lại có một số yêu ma?  Tôi đă từng nói rồi tôi giăi quyết nhiều vấn đề.  Đây là một phần trong các vấn đề.  Hăy suy nghĩ: khắp nơi trong toàn quốc, hay tại một nơi tập luyện nào đó của chúng ta, những điều này thường xăy ra; tức là, những người phá hoại Pháp.  Một số người th́ mắng tôi; một số người th́ cho là Pháp Luân Đại Pháp không tốt thế này thế kia... Những điều này đă quấy nhiểu nghiêm trọng đến sự tu luyện của chúng ta.  Tuy nhiên hăy suy nghĩ, có phải là điều tốt không?  Trong suốt quá tŕnh tu luyện của chư vị, sẽ có câu hỏi là chư vị có một cơ bản thông hiểu Pháp thế nào, và chư vị có kiên tŕ tu luyện không, chư vị sẽ bị thử thách để xem chư vị có kiên định trong Pháp cho đến bước cuối cùng trên con đường tu luyện của chư vị.  Nếu vấn đề căn bản này mà không giải quyết, th́ những điều khác cũng như không, không có ǵ là quan trọng nữa.  Có phải điểm chủ yếu là đây không?  Nếu chư vị không kiên định trong Pháp, th́ làm sao chư vị hành xử theo Pháp?  Có phải tất cả những ǵ khác chư vị cũng không màn đến phải không?  Người thế này cho rằng tất cả những ǵ tôi giảng, th́ họ cho là không thật, và người này sẽ gặp chướng ngại từ đầu đến cuối.  V́ thế mà có một loại yêu ma quấy nhiểu chúng ta.  Tuy nhiên nếu không có loại yêu ma quấy nhiểu này th́ sao?  Các người khác cũng cho rằng: 'Nếu Pháp Luân Đại Pháp mà không có sự phá rối, nếu không có những quấy nhiểu này, th́ sự tu luyện cho đệ tử của ông quá dễ dàng.  Làm sao họ có thể chứng minh sự thăng tiến của họ?  Chỉ có một chút khó chịu đó, một chút đau đớn cơ thể đó, một chút khổ nạn trong đời sống đó, th́ có phải là không có ǵ để tu luyện phải không?  C̣n ǵ là vấn đề kiên định trong Pháp nữa?  Một người cần phải nâng cao trên tất cả mọi phương diện trong sự tu luyện.  Giảm bớt đi cũng là một loại chấp chước, thiếu cương quyết cũng là một loại chấp chước.

 

Tôi sẽ bàn một điều nữa; v́ chúng ta đang bàn về đề tài này, và tôi thấy rằng chư vị muốn tôi giảng thêm.  Trong các khóa giảng khác có một điều tôi muốn nói đến là nghiệp lực.  Làm điều xấu một người tạo ra nghiệp lực, làm điều tốt một người được đức, hay tạo uy đức của ḿnh.  Trong nhiều khóa giảng mới đây tôi đă giảng về làm sao nhân loại có thể tạo ra một loại nghiệp, nghiệp tư tưởng; là đề tài mà tôi đă giảng rất rơ lúc trước.  Tôi chỉ giảng tổng quát về nghiệp hiện hữu thế nào, v́ thế tôi không có giảng nhiều chi tiết về nghiệp tư tưởng.  Thế th́ tác hại mà loại nghiệp này tạo ra là thế nào?  Tất cả chư vị là phụ đạo, v́ thế nếu chư vị gặp phải một trường hợp nào trong tương lai, chư vị sẽ có thể giải thích cho người khác.  Một số học viên khi mới vừa tập luyện họ mắng Sư Phụ, một số mới th́ mạ nhục Pháp Luân và trong đầu của họ, họ không biết chắc chắn chừng nào là họ phải tập luyện.

 

Tại sao lại xảy ra như thế?  Họ dùng từ ngữ thô lổ, c̣n lại dùng những lời thô lổ mà ngày thường họ cũng không dùng; và nếu họ không nói ra th́ tâm của họ cũng chữi rủa.  Nhiều người đă trải qua giai đoạn này, vấn đề này xảy ra khi người này bắt đầu tu luyện.  Nhiều người bị vấn đề này khi họ thật sự tu luyện.  V́ thế mà họ suy nghĩ: 'Tại sao tôi lại mắng Sư Phụ?'  Người khác th́ nghĩ: 'Pháp này là giả, không nên theo.'  Ư tưởng loé lên như thế.  Một số người với tư tưởng không chân chính, v́ thế mà họ nghe theo, ngừng tu luyện, và không c̣n tin tưởng nữa.  Chúng tôi giảng rằng hệ thống tu luyện này là tu Chủ Nguyên Thần.  Nếu chư vị không làm chủ bản thân th́ không ai cứu chư vị được.  Tại sao chúng tôi nhấn mạnh rằng những người có bệnh tâm thần là không được phép vào các khóa giảng của chúng ta?  Chính v́ là họ không tự chủ bản thân và không có khả năng làm chủ chính ḿnh, chúng tôi cứu ai đây?  Có phải là chúng tôi muốn cứu chư vị không?  Lư do đó mà tôi bàn về vấn đề này.

 

Tuy nhiên có những người nhận thức được.  Một số người tự hỏi: 'Tại sao tôi mắng Sư Phụ?  Tại sao tôi mạ nhục Pháp?  Tôi phải kềm chế bản thân.'  Sự việc này làm cho họ bị căng thẳng tinh thần trong một thời gian lâu lắm, họ không kềm chế được.  Tuy nhiên Pháp Thân của tôi biết tất cả, và khi mà họ cố gắng, th́ Pháp Thân của tôi sẽ giúp họ tiêu trừ nghiệp tư tưởng này.  Sự thật là v́ nghiệp tư tưởng đó quấy nhiểu chư vị.  Chư vị đă từng chửi rủa người khác, các tư tưởng xấu đó là h́nh thành một khối nghiệp chồng chất, tại sao vấn đề này xảy ra?  Chư vị nghĩ xem chúng ta tiêu trừ nghiệp khi tu luyện.  Tất cả những ǵ trong không gian khác đều có sự sống.  Tôi đă từng giảng về vấn đề này trong các khóa giảng.  Nghiệp cũng có sự sống, nếu chư vị muốn tiêu trừ nghiệp, khi chư vị tiêu trừ nghiệp, th́ nó sẽ chết và bị hủy đi.  Cho nên chư vị nghĩ rằng nó để yên chư vị làm thế sao?  Nó để cho chư vị giết nó sao?  Bây giờ nó c̣n sống v́ thế mà nó không cho chư vị tập luyện.  Nó không cho chư vị tập luyện bởi v́ nó không muốn chết và nó không cho chư vị tiêu hủy nó.  Cho nên nó tạo ra những lời thô tục trong tâm của chư vị, nó cản ngăn không cho chư vị tin tưởng Pháp Luân Đại Pháp, và nó c̣n làm cho chư vị nguyền rủa tôi và tạo ra đủ thứ chuyện xấu trong tâm của chư vị.  Một số người chịu thua không giải thích được việc này, hay là nghĩ rằng: Chắc là ai đang chỉ điểm ǵ đây, hay là một ư đồ ǵ đây; họ không nhận thức được và nghe theo.  Những người này là hủy rồi, không ai có thể cứu họ được.  Chính là nghiệp tư tưởng đang hoạt động mạnh.

 

Chuyện này xảy ra trong một thời gian ngắn.  Miễn là chư vị cố gắng trong tâm, th́ chư vị mới có khả năng tiêu trừ chúng, chư vị sẽ có khả năng tiêu trừ loại nghiệp này.  Trong các khóa giảng trước tôi không có nhấn mạnh vấn đề này, nhưng gần đây th́ một số lớn học viên đă cho tôi biết về hiện tượng này.  Đừng lo, nếu chư vị mắng tôi  hay chửi Pháp Luân Đại Pháp, th́ không phải chính bản thân chư vị đang mắng.  Phải nhận thức rơ ràng, nếu Chủ Nguyên Thần của một người mà không vững chắc th́ người này đă bị hủy rồi, không ai có thể cứu họ.  Trường hợp này xảy ra trong rất nhiều vùng.   Có người nghĩ: 'Tại sao tôi không mang ơn ḷng nhân từ của Sư Phụ?  Lại mắng Sư Phụ?'  Có một học viên ở Trường Xuân tự hỏi: 'Tại sao tôi mắng Sư Phụ và mạ nhục Pháp Luân Đại Pháp?'  Anh ta đến trước h́nh của tôi và nói: 'Con không tập luyện được nữa.  Khi con tập luyện con mắng Sư Phụ.  Con không tập được nữa.  Con để cho Sư Phụ quyết định.'  Mỗi khi anh nghĩ tới Pháp Luân Đại Pháp và bắt đầu chửi rủa; vừa cầm quyển sách lên trong tâm th́ bắt đầu muốn chửi, cuối cùng anh nói: 'Sư Phụ tốt lắm, và Pháp này cũng tốt nữa.  Con xin lổi rất nhiều.'  Tất nhiên tâm của học viên này không bị rối loạn.  Anh ta c̣n lư trí, và nói: 'Những ǵ tôi làm không xứng đáng với ḷng nhân từ của Sư Phụ.'  Sau đó khi tập các bài công pháp anh thuật lại chuyện này với người phụ đạo nơi tập luyện, người phụ đạo liền báo cáo cho Trung Tâm phổ thông biết liền.  Căn cứ vào trường hợp này, mọi người nói với anh ta là anh bị yêu ma quấy nhiễu, loại nghiệp này cũng h́nh thành một loại yêu ma.  Trong quá tŕnh tu luyện của anh ta đă mang đến cho anh loại yêu ma này, mọi người tập chung quanh anh và ngồi chung quanh đọc sách cho anh.  Sau đó đầu óc anh tĩnh táo lại và giúp anh tiêu trừ nghiệp này.

 

Tất nhiên quyển sách của tôi có tác dụng như thế.  Nếu chư vị không tin, khi một người bị bệnh, tất nhiên, tôi không muốn nói chữ 'bị bệnh', bệnh, vi sinh vật như là vi khuẩn và mầm độc, thật sự là thể hiện của nghiệp trong cơ thể chúng ta trong không gian này; v́ thế đọc sách của tôi có thể tiêu nghiệp.  Khi chư vị đọc sách th́ từ trong sách có Công lực của tôi phát ra và Pháp được tôi phát ra; v́ thế mà có tác dụng tiêu trừ nghiệp.  Người đọc thấy đầu óc của ḿnh minh mẫn và thông minh ra.  Tuy nhiên khi về nhà th́ trở lại như cũ.  Tại sao lại trở lại như cũ?  Đó là nghiệp tư tưởng của họ to hơn ngày thường, để cho họ phải chịu khổ hơn người khác trong gian đoạn này.  Tuy nhiên họ hiểu và chịu đựng.  Sau đó, Pháp Thân của tôi giúp họ tiêu trừ nghiệp này và tiêu đi phần nghiệp c̣n lại.  Họ vượt qua như thế.  Bây giờ th́ họ khá hơn và không c̣n bị chuyện rắc rối này.  Khi mà vấn đề xảy ra, đừng nghĩ rằng đó là kết quả của bệnh tâm thần hay là bị ai nhập, không phải trường hợp đó.

 

Trước khi dứt lời, tôi muốn nói với chư vị một chút về vấn đề mà tôi hy vọng từ chư vị. Tôi không muốn lấy hết th́ giờ của chư vị, bởi v́ buổi họp phụ đạo này và trung tâm của chư vị vẫn c̣n nhiều việc phải giải quyết.  Tôi hy vọng rằng từ nay trở đi chư vị phải bắt đầu học Pháp thật nhiều.  Đừng xem tập luyện các bài công pháp là quan trọng hơn học Pháp.  Chúng ta phải liên tục tập các bài công pháp mỗi ngày; phải liên tục học Pháp mỗi ngày cũng quan trọng như nhau.  Chỉ có thông hiểu Pháp, th́ Pháp mới có thể chỉ đạo chư vị trên con đường tu luyện.  Một số người cứ chờ Sư Phụ, khi họ gặp phải một trở ngại họ chỉ chờ Sư Phụ giải thích cho họ.  Sự thật th́ đă có tất cả trong Pháp, miễn là chư vị học th́ tất cả sẽ trả lời cho chư vị.  Tất nhiên nếu chư vị không tin Pháp và chư vị không để tâm đến ǵ cả, tôi nói rằng đó là ngộ tính của chư vị.  Hơn nữa, chư vị tham dự nơi đây là phụ đạo viên và chư vị làm việc phụ đạo; tất nhiên, tất cả những ǵ chư vị làm là t́nh nguyện, chúng tôi cũng không có bắt buộc chư vị làm thế này, làm thế kia, hay  phải làm cách đặc biệt nào đó.  Đương nhiên, chúng tôi đ̣i hỏi các phụ đạo viên phải: Nghiêm chỉnh, trách nhiệm, và phải tu luyện chỉ một công pháp này mà thôi.  Các điều nêu ra là rất cần thiết.  Chúng ta không cần cách thức hành chánh này nọ hay là chúng ta có quyền ǵ để khống chế ai.  Tu luyện là do chính cá nhân đó muốn.  Chúng ta chỉ lănh trách nhiệm tổ chức và giúp họ giải quyết các vấn đề.

 

V́ thế đối với người phụ đạo, hiểu biết về Pháp là phải cao hơn là một học viên b́nh thường.  Đó là nguyên nhân tại sao chư vị phải học Pháp thật nhiều.  Sẽ có rắc rối nếu chư vị không thể trả lời những thắc mắc của các học viên; dù tŕnh độ học vấn của chư vị thấp.  Khi chư vị phụ trách cho mọi người học Pháp, khi họ đọc sách, khi họ thảo luận về sự hiểu biết của họ, th́ sẽ giúp chư vị thăng tiến thêm lên.  Khi tôi c̣n ở Trường Xuân lúc họ tổ chức buổi họp phụ đạo tôi có nói rằng: Trong h́nh thức tu luyện của chúng ta hôm nay, chúng ta tu luyện trong xă hội người thường là giống như người thường; tuy nhiên chúng ta là người tu luyện và không giống như người thường.  V́ thế mọi người hăy suy nghĩ, trách nhiệm của chư vị là phụ đạo viên, tổ chức một nhóm người tập luyện.  Tu luyện trong tu viện th́ phải có một viện trưởng trong tu viện.  Hăy suy nghĩ có phải là chư vị phải nên làm việc này cho tốt không?  Là người tu luyện, chư vị phải tu luyện, và chư vị phải giúp người khác tu luyện.  Không phải là yêu cầu của chúng tôi cao, thật sự phải là như thế.  Chư vị phải làm vai tṛ chỉ dẫn này thành công và tổ chức cho các học viên để trao truyền Pháp Luân Đại Pháp và mang lại lợi ích cho nhân loại.  Đây là những điều mà tôi giảng ở tầng thứ thấp nhất; trên thực tế th́ cũng như thế.

 

Có một điều nữa tôi vừa nhớ ra: Những ǵ tôi vừa giảng là một số đ̣i hỏi của tôi nơi chư vị.  Có một số người không chú tâm đến việc làm; dường như là họ không để ư ǵ đến xă hội cả, họ chỉ mong chờ 'đại nạn' đến.  Một số người c̣n hỏi tôi:  Thưa, chừng nào đại nạn xảy ra?'  Đề tài này tôi đă giảng trong các khóa giảng.  Tôi trả lời: 'Đại nạn ǵ đây?'  Hăy suy nghĩ, đại nạn là xảy ra cho ai?  Người tốt th́ không bị đại nạn.  Giả thữ mà có đại nạn đi nữa th́ chắc chắn các người tốt vẫn c̣n ở lại.  Đại nạn hủy diệt các người xấu.  V́ thế v́ chư vị là một người tu luyện và chư vị đang đề cao bản thân, th́ làm sao mà lo đến việc này?  Đại nạn nào đi nữa, th́ sao, không có liên hệ đến chư vị.  Nếu thật sự mà có đại nạn đi nữa th́ hôm nay tôi có thể nói rơ với chư vị rằng: Đại nạn không c̣n nữa.  Có người nói là trái đất này sẽ bị nổ, các vệ tinh sẽ đụng với nhau, hồng thủy... Chư vị biết không các đại nạn mà đă được an bài trong quá khứ đă qua rồi, từng cái một.  Các đại nạn mà đă được an bài tại các tầng thứ khác nhau tất cả đă qua rồi.  Thay v́ đụng vào trái đất này, sao chổi đă đụng vào hành tinh Jupiter;  hồng thủy đă qua rồi, nạn lụt năm vừa qua rất là trầm trọng và toàn thế giới.  Bây giờ th́ rất là yếu, yếu đến độ như không c̣n nữa.  Nhiều đại nạn đă qua rồi; tức là, những loại đại nạn này th́ không c̣n nữa.  Điều mà c̣n lại là, chúng tôi cũng không cần dấu diếm chi, điều c̣n lại là trong tương lai một số lớn, con người,  có thể sẽ bị loại đi.  Những người mà quá xấu th́ có thể sẽ bị loại đi v́ một loại bệnh trầm trọng, có thể là như thế.   Đó là tại sao mà chúng tôi nói rằng mặc kệ một số người cứ măi bàn về những điều này; chư vị không nên lo về việc này.  Đại nạn loại đó là không c̣n nữa.  Điểm chủ yếu là chư vị tu luyện bản thân như thế nào và chư vị đề cao bản thân như thế nào.

 

Tôi chỉ giảng bao nhiêu đó thôi.   Hăy tiếp tục trở lại buổi họp.  (Tiếng vỗ tay nhiệt liệt)

 

Trung Tâm Phụ Đạo Pháp Luân Đại Pháp Bắc Kinh ghi âm


 

 

Buổi giảng thuyết tại

Trung Tâm Phụ Đạo toàn quốc tại Quảng Châu

 

Ngày 27 tháng 12 năm 1994

 

Dần dần các trung tâm phụ đạo mà mọi người t́nh nguyện sẽ được thành lập trong nhiều vùng khác nhau.  Nhiều người đến từ các vùng khác và đă tham dự các khóa giảng, họ nghĩ rằng công pháp này quá tốt và muốn phổ truyền cho mọi người trong địa phương của họ, và sau đó họ t́nh nguyện chỉ dẫn các bài tập tại các công viên hay bằng những cách khác; họ đă làm cho sự phổ biến của Pháp Luân Đại Pháp được mở rộng ra và mở rộng hơn.  Chư vị đă làm rất nhiều điều và đóng góp rất nhiều.  Tóm tắc trong một câu, chư vị giúp cho nhiều người thọ Pháp hơn, để cho nhiều người cải thiện hơn, và để cho nhiều người được lợi ích hơn; chư vị làm rất nhiều điều tốt.  Dần dần, các trung tâm phụ đạo bắt đầu được thành lập, và trong tương lai sẽ có rất nhiều.  V́ thế mà bây giờ chúng ta phải đối diện với một vấn đề là làm sao mà điều hành các trung tâm này đây, đây cũng là một vấn đề chủ yếu trong tương lai.  V́ thế chúng tôi muốn ngồi chung với nhau và bàn thảo về việc này một cách thích đáng.

 

Cách thức mà các trung tâm phụ đạo điều hành trước tiên là phải qui định các h́nh thức cho rơ ràng.  Chư vị biết là khi người ta đến học Pháp Luân Đại Pháp, chúng ta không có một thể thức hành chánh nào, và chúng ta cũng không bắt buộc ai phải học, hay là ban cho họ một chức vị nào hay một hứa hẹn điều ǵ, hay là cho họ biết rằng họ sẽ làm tiền.  Mọi người đến với sự tự nguyện hoàn toàn, mọi người muốn học Pháp, và để cho nhiều người được thọ ích hơn.  Đó là lư do mà tại sao chư vị t́nh nguyện làm việc này một cách nhiệt t́nh; nói cách khác th́ chư vị làm một cách vô điều kiện.  Hơn nữa công việc này có rất nhiều việc phải làm.  Chư vị chỉ làm cho người khác, chư vị hy sinh cho người khác, và chư vị không nhận một đền bù nào.  Tất nhiên, khi chúng tôi nói rằng không có một đền bù nào, chúng tôi nói từ quan điểm nhận xét của người thường.  Tôi đă giảng rằng hơằng truyền Đại Pháp sẽ mang lại cho một người uy đức vô biên.  Tôi đă quy định nhiều lần, và trong sách chúng tôi cũng có đề cập đến, về điều kiện thành lập một trung tâm phụ đạo thế nào. Các trung tâm phụ đạo mà chúng tôi thành lập khác với các cơ sở làm việc  khác, không giống như một hảng xưởng hay một văn pḥng hành chánh; chúng ta không làm những điều này, và đây là h́nh thức nổi bật nhất của chúng ta.  Tại sao chúng ta không làm những điều đó?  Bởi v́ làm như thế th́ không khác ǵ gợi sự ham muốn của con người để phát triển một loại kinh doanh, con người dễ bị chấp chước loại lắm.  Hơn nữa c̣n có liên hệ đến nhiều vấn đề khác.  Nếu các trung tâm phụ đạo của chúng ta mà thật sự điều hành giống như một cơ sở làm việc, th́ sẽ có nhiều rắc rối.  Ví dụ như là nhu cầu nhà cửa th́ phải cần tiền, đặt điện thoại cần tiền, nước và điện cũng cần tiền; th́ lại đưa đến vấn đề tài nguyên từ đâu ra?  Mọi người chỉ dẫn học tập một cách t́nh nguyện.  Chúng ta không lấy chi phí của học viên, hay là chúng ta thu tiền của ai.  Tất cả mọi người làm việc một cách tự nguyện; v́ thế mà chúng ta không làm những điều đó, tu luyện chân chính là không làm những điều này.  Lúc Đức Thích Ca Mâu Ni giảng Pháp của ngài, để cho người tu không bị chấp chước, ngài dẫn đồ đệ của ngài rời xa thế tục vào tu viện mà tu.  Cách ngài làm là như thế; trong khi các tôn giáo khác, như là các tôn giáo Tây Phương, họ không làm cách như thế.  Mặc dù họ không làm cách như thế, nhưng thật ra họ cũng khuyên [con người] xem nhẹ danh tiếng và lợi ích cá nhân.  Nói theo một cách khác th́ nếu chúng ta chân chính tu luyện, nếu chúng ta muốn đề cao bản thân, và nếu chúng ta muốn làm điều tốt, chúng ta không được tạo việc làm này như là một cơ sở kinh doanh, hay là chúng ta cũng không thể điều hành như là một cơ sở.  Chư vị phải lưu ư điều này.

 

Có một điều nữa là: Nếu chư vị làm tiền, nếu chư vị lợi dụng để mà làm tiền, th́ đây chính là phá hoại Pháp hoàn toàn.  Bởi v́ Pháp này là để cứu độ con người cho nên chư vị không được dùng Pháp như một cơ sở thương mại.  Hơn nữa, có nhiều thầy Khí Công làm những điều như là trị bệnh cho người ta, xem bệnh, v..v, và họ làm tiền.  Lại có người trong các môn phái khác cũng làm những điều đó.  Có người th́ c̣n mạnh dạn tuyên bố rằng tiền rất cần cho việc hành Đạo, thật ra chỉ là lường gạt; như thể là người tu luyện bên Trung Quốc xưa kia có rất nhiều tiền, thật ra th́ họ không có một xu trong túi.  Tất nhiên, nếu chư vị có tiền, chúng tôi không quan tâm vế vấn đề này, tôi đă từng giảng về vấn đề này.  Chư vị có thể làm việc giỏi và làm ra nhiều tiền, đó là chuyện của người thường.  Trong quá tŕnh tu luyện của chúng ta, chúng ta phải bảo vệ Pháp này và bảo đảm cho Pháp không bị thay đổi hay là sai lệch.  Không những chư vị chỉ tu luyện như thế này hôm nay thôi, mà c̣n phải lưu lại cho lịch sử sau này.  Tất cả chư vị học Pháp và tuân theo Pháp này.  Nếu chúng ta không làm đúng từ đầu, nếu chúng ta đi sai lệch từ đầu, th́ Pháp sẽ bị biến dạng trong tương lai không thể nào mà nhận ra được nữa.  Chư vị biết: Chính cá nhân tôi cũng phải hết sức cố gắng làm đúng và không để cho những điều nào hay hiện tượng nào không tốt xảy ra; các trung tâm phụ đạo trong các vùng khác nhau từ đây về sau, bởi v́ chư vị đại diện cho Pháp Luân Công, th́ đây cũng là phản ảnh của Pháp Luân Công.  Phải chú ư đến tư cách của chư vị, phải chú trọng về vấn đề chư vị làm việc thế nào, và đừng bôi nhọ Pháp Luân Công.  Nếu chư vị thành lập một cơ sở hay là dùng đó mà làm tiền, tôi nói rằng đây không phải là Pháp nữa.  Hễ có liên hệ đến tiền bạc, vật chất, quyền lợi cá nhân, những điều như là 'Anh làm ra tiền nhiều hơn tôi.' 'Tôi làm nhiều lắm đó, v́ thế tôi cần được đền bù.'  Làm thế nào để trả lại chi phí, xă hội phải đền bù một số tiền, những điều thế này và nhiều điều hơn nữa sẽ xảy ra.  Tôi nghĩ rằng nếu chúng ta vướng vào những việc ấy, th́ đây không phải là việc làm cho việc tu luyện, đây cũng không khác ǵ là một cơ sở, v́ thế mà hoàn toàn không được chấp nhận.

 

Hôm nay chúng tôi phổ truyền Pháp ra công chúng.  Nguyên nhân mà chúng tôi có thể phổ truyền ra công chúng là v́ chúng tôi có khả năng làm việc này thành công và bảo đảm Pháp sẽ không bị biến dạng hay là bị sai lệch đi. Nếu chúng ta làm sai từ đầu, th́ biết là thế hệ tương lai sẽ đi đến mức nào.  Họ sẽ cho rằng, 'Ông Lư Hồng Chí đă làm như thế khi c̣n tại thế, th́ hôm nay phải theo cách đó mà làm.'  Khi tôi c̣n đây th́ tôi c̣n chỉnh đốn lại cho chư vị; khi tôi không c̣n ở đây nữa, khó mà nói là sự việc sẽ như thế nào.  Đó là nguyên nhân tại sao chúng tôi phải nghiêm khắc đ̣i hỏi chư vị phải làm như thế này từ đầu, chúng tôi không tạo ra một đoàn thể nào cả.  Cách thức mà công pháp chúng ta điều hành mọi việc là các trung tâm phụ đạo không được giữ tiền và các trung tâm này chỉ tự nguyện giúp đỡ mọi người.