Không phải là làm chính trị

Về vấn đề đảng cộng sản bức hại Pháp Luân Công, mấy năm vừa qua vẫn luôn có rất nhiều người Trung Quốc do không biết rơ chân tượng, nên mới cho rằng cuộc bức hại ấy là cần thiết; nguyên nhân là do đảng qua nửa thế kỷ thống trị Trung Quốc đă rót đầy một bộ ‘văn hoá đảng’ của cái đảng ấy vào người dân Trung Quốc nên mới thành ra như thế; làm cho người Trung Quốc khi nh́n nhận vấn đề, suy nghĩ vấn đề cũng như hành vi của người ta, đều là đứng tại tư duy trong văn hoá đảng vốn đă được h́nh thành một cách có ư đồ [từ trước]. Người Trung Quốc nào sau khi bị thứ tư tưởng ấy cải tạo rồi, đă hoàn toàn không [theo] phương thức của nhân loại b́nh thường mà nh́n nhận vấn đề, suy nghĩ vấn đề cũng như hành vi nữa. Dưới tác dụng của văn hoá đảng như vậy, hễ người ta nói đến ‘nước ngoài’, liền từ trong cơ điểm ư thức đă là “quốc gia tư bản chủ nghĩa đối lập với đảng cộng sản”; nhưng thực ra chính họ mới là là h́nh thức xă hội b́nh thường của xă hội nhân loại. Hễ có người nói đến vấn đề tồn tại của Trung Quốc, từ trong cơ điểm ư thức của người Trung Quốc đă từ [quan niệm về] “thế lực chống người Hoa” mà nh́n nhận vấn đề. Thậm chí hễ có người nói đến “Trung Cộng”, th́ liền có người cho rằng ấy là đang nói về “Trung Quốc”. Hễ có người nói đến “dân tộc Trung Hoa” th́ liền có người mà trong tư tưởng đă có sự lẫn lộn với [khái niệm] “Trung Cộng”. Thậm chí mỗi khi giải quyết vấn đề ǵ th́ điều nghĩ đến đầu tiên là trị người [khác], c̣n thủ đoạn toàn là một bộ những thứ cưỡng chế, đả kích, vận động, trấn áp, tranh đấu.

Trung Cộng hôm nay đă rơi vào chỗ hủ bại triệt để, khủng hoảng bốn bề, cùng đường bế tắc; người Trung Quốc cũng đang là lúc chửi đảng cộng sản, nhưng cũng chỉ là ở trong ư thức văn hoá do cái đảng ấy tạo thành mà phản đối cái đảng ấy; thực ra vẫn là ở trong văn hoá đảng mà nh́n nhận đảng. Thậm chí có người vẫn chấp nhận tư tưởng “không c̣n đảng cộng sản nữa th́ Trung Quốc c̣n có thể tồn tại không”. Trong văn hoá năm ngh́n năm của dân tộc Trung Hoa, có triều đại nào sau khi ra đi mà không có triều đại khác lên [thay]? Đảng cộng sản Đông Âu đă giải thể rồi, bây giờ những quốc gia ấy chẳng phải đều sống tốt sao? Đừng quên rằng xă hội nhân loại là do chư Thần đang khống chế, để người làm loạn th́ người sẽ làm loạn, c̣n không để người làm loạn th́ không ai làm loạn được hết.

Người Trung Quốc sau khi sang xă hội tây phương, người ta đều không hiểu nổi ngôn từ hành vi của người Trung Quốc; đều cảm thấy kỳ quái lắm; những ngôn từ hành vi của những người lănh đạo Trung Cộng khi ra nước ngoài, [đều] khiến người tây phương cho là có vấn đề về lư trí. Văn hoá đảng ấy đă khiến tư tưởng và văn hoá của người Trung Quốc trở nên biến dị đến mức độ nào? Một tầng lớp những người trong trung ương Trung Cộng, chính họ cũng không thoát nổi sự biến dị về tư tưởng, hành vi và văn hoá như thế. V́ sự biến dị tư tưởng nhân loại ấy, đă khiến Trung Cộng dễ dàng t́m được lư do hợp pháp cho các loại áp chế liên tục lên dân chúng Trung Quốc. Vào thời hiện nay khi khẩu hiệu “đảng ta luôn luôn đúng” không c̣n linh nghiệm nữa, để có thể bảo tŕ địa vị thống trị hợp pháp của Trung Cộng, nên lại một lần nữa đẩy những thứ lẫn lộn ấy sang lợi dụng và kích động nhiệt t́nh yêu nước của người Trung Quốc, không ngừng bành trướng t́nh cảm yêu nước cho người [dân], [trở nên] nhầm lẫn: “không có đảng cộng sản th́ không có Trung Quốc”, “yêu nước là yêu đảng”, “yêu đảng là yêu nước”. Không ngừng làm lầm lẫn tư tưởng của con người ta, lừa dối người Trung Quốc hết lần này qua lần khác.

Sau khi nó thất bại trong cuộc bức hại Pháp Luân Công, liền tung ra [những thứ như]: “Pháp Luân Công câu kết với các thế lực chống người Hoa”. Sau khi Pháp Luân Công vạch trần chân tượng về cuộc bức hại của Trung Cộng, [nó] liền kích động dân chúng rằng: “Pháp Luân Công không yêu nước”; đến mức khi học viên Pháp Luân Công bị bức hại, rồi giảng chân tượng liền thấy rằng có một số người Trung Quốc quả thực chẳng muốn nghe — họ thật sự đă cho rằng những ǵ đảng nói nhất định là đúng, rằng điều chính phủ Trung Cộng nói nhất định là đúng, cho rằng Pháp Luân Công thật sự giống như những ǵ Trung Cộng tuyên truyền.

Đại Pháp là cứu độ con người. Các đệ tử Đại Pháp là từ bi. V́ tương lai của con người, nên mới vạch trần chân tượng cuộc bức hại cho con người thế gian, để người ta thấy rơ sự tà ác trong cuộc đàn áp này, đó cũng là [để] chấm dứt bức hại. Tuy nhiên, trong tuyên truyền “một chiều” lừa mị cực kỳ rầm rộ của Trung Cộng, thật sự đă có một số người bị tuyên truyền giả dối ấy đánh lừa rồi. Trong đó gồm có cả một số người mà thậm chí chính họ đă từng bị bức hại qua mấy cuộc vận động [của Trung Cộng] và sau đó đă lên tiếng, cũng có một số người mà cả đời họ đă lớn lên và được giáo dục trong văn hoá đảng. Nhưng trong số họ thật sự có nhiều người tốt, và người có căn cơ tốt. Nhưng những người ấy đă hoàn toàn bị mê mờ bưng bít trong tuyên truyền và giáo dục của cái đảng ấy rồi.

Trong t́nh huống như vậy th́ cần làm sao đây? Cũng chỉ có [cách] đưa cái đảng ác độc đang bức hại các đệ tử Đại Pháp ra ánh sáng, để người Trung Quốc và con người thế gian thấy rơ [cái đảng] mà họ tin theo, cái đảng vẫn luôn luôn tự khoe “vĩ đại quang vinh đúng đắn” kia rốt cuộc là thứ đồ ǵ. Sau khi báo Đại Kỷ Nguyên đăng “Chín bài b́nh luận về đảng cộng sản”, Trung Cộng lại một lần nữa bắt đầu vu khống, lừa mị, rằng “Pháp Luân Công làm chính trị”. Quả thực, ai hễ động đến cái đảng ấy, liền bị chụp mũ ‘làm chính trị’ ngay; [nó] lấy đó để lừa dối người Trung Quốc. Thực ra, “làm chính trị” trở nên đáng sợ và đáng ghét cũng đều là văn hoá đảng đă được cái đảng ấy nhồi nhét vào người dân Trung Quốc. Bên ngoài những quốc gia của đảng cộng sản, “chính trị gia” dường như là một danh hiệu rất cao cấp.

Pháp Luân Công không làm chính trị, điều này [có thể] chứng thực qua thực tiễn, và cũng đă được người dân thế giới hiểu rơ. Việc ngăn chặn và vạch trần cuộc bức hại của kẻ ác và Trung Cộng đă bị nói thành ‘làm chính trị’; [vậy] điều này dứt khoát cần làm rơ ràng triệt để: Pháp Luân Công là ǵ, đảng cộng sản là ǵ, v́ sao đảng cộng sản muốn bức hại Pháp Luân Công. ‘Pháp Luân Công là ǵ’, các đệ tử Đại Pháp khi dùng toàn lực giảng chân tượng đă nói rơ cho con người thế gian rồi, và người dân toàn thế giới cũng đều biết rồi. Vậy c̣n cần bảo cho con người thế gian thấy được đảng cộng sản là ǵ, và v́ sao bức hại Pháp Luân Công. Thực ra đó là để ngăn chặn bức hại, không phải làm chính trị; chúng ta cũng không có mưu đồ làm chính trị. Chúng ta là người tu luyện, là người đang trên con đường trở thành Thần, là xuất thế gian, là không truy cầu không tham vọng vào các thứ danh lợi của thế gian. Vạch trần kẻ ác và đảng ác, đó là để ngăn chặn bức hại của tà ác, là cảnh tỉnh và cứu văn những chúng sinh đă bị tà ác lừa dối.

V́ muốn tránh con người thế gian nào đă bị mê mờ trong văn hoá đảng khỏi hiểu lầm, tôi đă bảo các đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc khi giảng chân tượng không được tham dự vào “cửu b́nh”. Tuy nhiên, h́nh thế Chính Pháp đang tiến triển rất nhanh, t́nh huống đệ tử Đại Pháp chứng thực Pháp cũng đang biến hoá. Gần đây tuyên truyền lừa đảo của Trung Cộng lại làm rầm rộ những tin vu khống như “tự thiêu”, phát tán “cửu b́nh” giả mạo, [nhằm] đầu độc con người thế gian thâm sâu hơn nữa; điều ấy khiến việc giảng chân tượng, cứu độ thế nhân gặp trở ngại khó tiến tiếp bước nữa. Để cho con người thế gian hiểu rơ bản tính của đảng ác độc, và hiểu rơ v́ sao nó bức hại các đệ tử Đại Pháp, th́ việc khiến con người thế gian hiểu được “cửu b́nh” là điều tất yếu.

Thực ra, người Trung Quốc hôm nay có c̣n ai tin vào chủ nghĩa cộng sản nữa không? Ngay cả [trong đám gồm] tên đại ma đầu cùng trung ương Trung Cộng đương nhiệm cũng không t́m nổi bất kỳ một ai thật sự c̣n tin vào cái đảng cộng sản ấy nữa. Từ thời khắc khi từ trong cái đảng ấy và từ tên đại ma đầu hô lớn “chiến thắng Pháp Luân Công”, th́ chư Thần đă phán [quyết] giải thể và tiêu huỷ nó; hiện nay chính là lúc chư Thần đang tiêu huỷ toàn diện hết thảy những nhân tố của cái đảng ấy. Vào lúc cuối cùng này, ai c̣n muốn làm con dê thế tội cho tội ác đă phạm phải qua hơn một trăm năm lịch sử của đảng cộng sản đây? Đảng cộng sản đă dắt lừa [đi rồi] nay c̣n [có kẻ] đóng vai người nhổ cọc nữa; [kẻ] ấy nhất định là đă bị tham vọng quyền lực làm mê mờ đầu óc rồi. Thực ra ‘vạch trần con tà linh cộng sản’ không phải là nói về con người. “Cửu b́nh” là cứu văn hết thảy những chúng sinh bị tà ác đầu độc, cũng bao gồm cả đảng viên cộng sản và cơ cấu quyền lực tối cao của Trung Cộng cũng như con người thế gian b́nh thường khác; mục đích là để chúng sinh các giới đều thấy rơ nhân tố đằng sau đảng cộng sản là ǵ.

Thực ra, con người thế gian v́ quyền lực, v́ lợi ích nơi thế gian mà sinh tồn th́ cũng không sai lắm; nhưng tại sao cứ phải vào cùng phe với đám tà ác đang đầu độc nhân loại chúng ta? Hỡi con người, hăy tỉnh ngộ! Nếu mục đích làm người của các vị thật sự đă bị mê lạc mất rồi, th́ đó mới là đáng sợ nhất! Nếu con người thế gian thật sự đang chờ đợi và t́m đến con đường trở về, th́ hăy có lư trí hơn nữa!

Tôi nói với con người thế gian một chân lư này: khi Thần Phật hạ thế, Chính Pháp khai truyền, nhất định sẽ có loạn ma đến can nhiễu. Các loại truyền thuyết, [và] những truyện được lưu truyền trong các loại tôn giáo có lẽ đều đang phát sinh, không được để quan niệm con người che chắn mất chân tính của ḿnh, càng không được phạm tội đối với người đang trên con đường trở thành Thần.

Lư Hồng Chí
26 tháng Giêng, 2005

● ● ● ● ● ● ● ● ●

Ghi chú: (của người dịch, không phải chính văn, chỉ để tham khảo)

Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2005/1/26/94297.html;

Bản tiếng Anh: http://www.clearwisdom.net/emh/articles/2005/1/28/57020.html.

Dịch ngày 28-1-2005; sửa chính tả ngày 30-1-2005; bản dịch có thể được chỉnh sửa trong tương lai để sát hơn với nguyên tác.

 

chân tính: tính chất thật, bản tính thật sự của người ta.

chân tượng: sự thật.

cơ điểm: điểm nền tảng, cơ sở.

cơ điểm ư thức: ngay từ gốc ư thức, ngay từ trong chỗ sâu thẳm của ư thức.

▪ ‘cửu b́nh’: nói về ‘chín bài b́nh luận về đảng cộng sản’ do ban biên tập thời báo Đại Kỷ Nguyên công bố.

tà linh: linh thể tà ác.

Trung Cộng: đảng cộng sản Trung Quốc.

▪ ‘tự thiêu’: nói về cái gọi là ‘tự thiêu tại Thiên An Môn’ 23-1-2001; thực ra đó là do bè đảng Giang Trạch Dân đóng kịch rồi vu vạ cho Pháp Luân Công.