Giảng Pháp tại Pháp Hội Quốc Tế

Miền Tây Mỹ Quốc

 

(Phần giảng Pháp)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lư Hồng Chí

Ngày 26 tháng 2 năm 2005

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bản dịch từ tiếng Hán

 


(Vỗ tay thật lâu)  Chào tất cả!  Chư vị đă làm việc cực khổ.

 

Mùa Đông đă qua và mùa Xuân đă đến.  Lịch sử tựa như xuân, hạ, thu, đông vậy, sự biến chuyển đổi thay đă xảy ra trong suốt lịch sử lâu dài của nhân loại, và các loại sự t́nh như vậy tiếp tục xảy ra, để đặt xuống và tạo dựng cho nhân loại một nền văn hóa mà cần thiết cho giai đoạn cuối cùng. Trên lịch sử cũng từng xuất hiện rất nhiều người tu luyện và có rất nhiều phương thức tu luyện, nhưng các phương thức tu luyện này đều có sự khác  biệt.  Đặc biệt là hai ngàn năm sau này đă xuất hiện một số tôn giáo chính tín.  Tuy rằng các tôn giáo này đều tin tưởng vào Thần, nhưng phương thức tu luyện đều khác nhau, thậm chí họ cũng bài xích lẫn nhau và không thừa nhận nhau.  Đương nhiên rồi, trong sự bài xích lẫn nhau có mục đích của họ: Là để họ có thể duy tŕ h́nh thức tôn giáo của họ được ổn định và không biến đổi.  Nói một cách khác, phương thức tin tưởng chân chính vào Thần là không giống nhau.  Trước khi Pháp Chính bắt đầu trong thế gian con người, không một loại phương thức tu luyện nào là phương thức trong vũ trụ mà được đặc biệt chỉ định là cố định và phải được thống nhất, mà con người thế gian tin tưởng Thần đều phải tuân theo con đường này để đi.  Đây là điều mà chưa bao giờ xảy ra trong lịch sử trước kia.  Các chư vị đă nh́n thấy, phương thức tu luyện của đệ tử Đại Pháp ngày nay, với các tôn giáo khác và các loại phương thức tu luyện của từng thời kỳ trong lịch sử cũng đều khác nhau;  không những khác nhau thôi, mà chư vị c̣n thấy sự chênh lệch khác biệt nhau hết sức to lớn.  Bởi v́ ở trong lịch sử của quá khứ chư Thần đă nh́n thấy một vấn đề, chính là họ cảm thấy rằng con người không thể tu luyện thành đạt trừ phi người tu luyện thoát ly khỏi xă hội người thường, và không tu hành ở trong thế tục.  Bởi v́ con người khi đối diện với những lợi ích hiện thực, với sự quấy nhiễu của các loại nhân tâm đối với người tu luyện ở trong xă hội hiện thực, khiến cho người tu luyện rất khó đề cao, khiến cho các vị mà muốn cứu độ con người cảm thấy không đủ sức lực để làm theo tâm nguyện này, nên không có ai dám đi con đường như vậy.  Đặc biệt là cứu độ con người trên diện tích rộng lớn, khi đối diện với rất nhiều người tu luyện, các vị này cảm thấy không có biện pháp để quản lư người tu luyện, không có biện pháp để độ hoá họ một khi họ bị hỗn nhập vào trong xă hội người thường.  Đó là tại sao đối với các loại phương thức tu luyện và các phương thức cứu độ con người trong quá khứ, không ai dám nghĩ đến, liên tưởng đến, huống chi c̣n nói đến chuyện thực tế để cho người tu luyện ở trong thế tục mà tu.

 

Con đường mà đệ tử Đại Pháp đang bước đi hôm nay là chưa từng xảy ra trên lịch sử xưa nay.  Trong đầu óc của rất nhiều người trên thế giới đă h́nh thành một loại quan niệm cố hữu: Bất kể là tín ngưỡng của tôn giáo nào cũng vậy, hoặc nói rằng bản thân vẫn là một người tu luyện cũng vậy, nếu không xuất gia, không rời xa thế tục th́ không được.  Như vậy nói đến phương thức tu luyện của đệ tử Đại Pháp th́ không có một cổ nhân nào trước đây làm theo, cũng không có gương mẫu nào cả.  Trong quá khứ tôi vẫn luôn giảng rằng trong sự tu luyện đệ tử Đại Pháp không có một gương mẫu nào để theo.  Và không chỉ là trong sự tu luyện cá nhân của các chư vị th́ phải tiến bước trên con đường của chính ḿnh, mà luôn cả h́nh thức tu luyện tôi truyền cho các chư vị cũng đều không có sự tham chiếu.  Con đường này các chư vị phải tự ḿnh bước đi đến đích.  Tại v́ sao chứ?  Chư vị có thể đă nhận ra qua kinh nghiệm trong tu luyện của chư vị, và trong các hoàn cảnh khác nhau tôi cũng từng giảng qua về Pháp này: là bởi v́ trách nhiệm lịch sử mà đă được trao cho đệ tử Đại Pháp là vô cùng to lớn, có liên quan đến rất nhiều chúng sinh, và sự yêu cầu nơi các đệ tử Đại Pháp rất là cao.  Vả lại, trên thế giới ngày nay căn cơ của chính Nguyên Thần của chúng sinh cũng to lớn.  Các chư vị đều biết, chư vị là đệ tử Đại Pháp mà, là thuộc về đệ tử Đại Pháp của thời kỳ Chính Pháp.  Trách nhiệm của “đệ tử Đại Pháp của thời kỳ Chính Pháp” th́ to lớn phi thường, và nội hàm của danh xưng này rất là rộng lớn.   Đệ tử Đại Pháp làm thế nào để đạt được uy đức lớn như vậy, th́ điều này đă quyết định sự đặc thù trong h́nh thức tu luyện của các chư vị.  Nếu chư vị không áp dụng h́nh thức tu luyện như vậy, hoặc là chư vị áp dụng bất cứ loại phương thức tu luyện nào của quá khứ, th́ chư vị, đệ tử Đại Pháp của thời kỳ Chính Pháp đều không đạt đến mục đích tu luyện của chư vị, cũng không thể hoàn thành được trách nhiệm trọng đại trong sứ mạng của chư vị, càng không đạt đến tầng thứ và Quả Vị thành tựu mà đệ tử Đại Pháp phải đạt đến.

 

Như vậy điều này thể hiện ra một vấn đề:  một người mà đi ra khỏi thế tục, mà tu luyện thành đạt từ trong người thường th́ cực kỳ khó khăn.  Vả lại, không có một ví dụ nào trong lịch sử đă được lưu lại để tham chiếu, nếu như chiếu theo các tôn giáo có từ trước hay là tôn giáo hiện đại mà tu luyện th́ không được.  Người ta đă biết ḥa thượng tu như thế nào, Đạo sĩ tu như thế nào, các tu sĩ tu theo Cơ Đốc Giáo và Thiên Chúa Giáo tu như thế nào, và con người thế gian tin tưởng vào Thần như thế nào.  Đương nhiên tin tưởng vào Thần  th́ khác với bản thân người tu sĩ tu luyện, bởi v́ tin tưởng vào Thần, nhiều nhất là Thần sẽ trông nom cho chư vị đến một mức độ nhất định, ban phước lành cho chư vị, hoặc là trong trường hợp con người thế gian nào đặc biệt tốt, họ có thể được thăng lên làm chúng sinh trong thế giới của Thần, nhưng những thứ đó đều không có Quả Vị.  Tin tưởng, nói chung, không bằng tu luyện, mà tu luyện th́ phải thành tựu Quả Vị.  Nói một cách khác, có Quả Vị rồi th́ họ đă không phải là chúng sinh thông thường ở trên Trời, họ có vị trí của Thần.  Vả lại đối với đệ tử Đại Pháp, yêu cầu là họ có Quả Vị to lớn, bởi v́ trách nhiệm to lớn th́ người tu luyện cũng được đẩy lên đến bước đó rồi, bắt buộc phải nhận gánh vác trách nhiệm to lớn như vậy, cho nên mức độ khó khăn gian khổ thể hiện ra là to lớn phi thường.  Chỗ này tôi không nói về mức độ thử thách mà chư vị phải gánh chịu do thế lực cũ, mà đúng hơn là mức độ gian khổ khó khăn được tạo thành bởi bản thân của phương thức tu luyện.  Trong thực tiễn chư vị đă cảm nhận được sự gian khổ và ma nạn phải gánh chịu trong phương thức tu luyện này, và đă cảm nhận được những gian nan khi vượt ra khỏi nhân tính.  Trong quá tŕnh tu luyện, các chư vị kinh nghiệm đủ loại tâm của con người, các loại lợi ích, các loại va chạm trong quan niệm đến với chư vị trong mọi phương diện, từ trong đó đều thấm đầy t́nh cảm và mê muội tạo thành những tâm con người mà khi không có lư trí, không tỉnh táo th́ khó mà cắt bỏ đi.  Trong hiện thực có gia đ́nh, xă hội, công việc làm, và tu luyện, ngoài ra c̣n thêm áp lực mang đến cho đệ tử Đại Pháp trong cuộc bức hại này và đủ mọi phương diện trong cuộc bức hại này đă tạo thành các khó khăn gian khổ.  Thật ra đây là phần mà các chư vị có thể cảm nhận được, c̣n có phần mà các chư vị không cảm nhận nổi.  Sự việc mà các chư vị làm nh́n bên ngoài rất b́nh thường, và sự t́nh mà các chư vị làm nh́n rất giống như những sự t́nh mà người thường có thể làm được qua sự chịu đựng gian khổ.  Nhưng nó khác nhau.  Cùng một sự việc đó, nhưng khi đệ tử Đại Pháp làm th́ khác với người thường làm, bởi v́ sự việc mà chư vị nhận chịu và gánh vác là khác.

 

Nh́n bề ngoài th́ điều kiện là giống nhau, nhưng thực chất là khác nhau.  Tại v́ sao đây?  Để tôi cho một ví dụ.  Có những người tin tưởng Cơ Đốc Giáo ở các nơi trên thế giới, mỗi khi đến ngày kỷ niệm Chúa Giê-su chịu khổ nạn, th́ họ lại cử hành một buổi lễ.  Có người họ đóng đinh chính họ ở trên cây thập tự giá.  Mục đích họ làm như vậy có thể là họ muốn để Thần nh́n thấy rằng: tôi cũng đă kinh nghiệm khổ h́nh đó.  Điều đó tuyệt đối khác hẳn với khổ h́nh mà Chúa Giê-su nhận chịu.  Tại v́ sao không giống nhau?  Khi Chúa Giê-su bị đóng đinh ở trên cây thập tự giá, con người không thể nh́n thấy được rằng ông đang chuộc tội lỗi thay thế cho con người, vả lại tội lỗi và nghiệp lực to lớn của quá nhiều người trên thế gian đó đều đang đè lên trên thân của ông, nhiều vô cùng, to lớn vô cùng, sự đậm đặc của mức độ dày đặc là to lớn vô cùng.  Điều này mới là tạo thành sự thống khổ to lớn mà ông đang chịu bấy giờ.  Khi đó nếu như ông không chịu đựng khổ h́nh th́ ông cũng không thể đứng yên nổi.  Gánh nặng mà ông phải gánh chịu quá to lớn nặng nề đến độ mà ông thở thôi cũng rất là khó khăn khổ sở.  Loại thống khổ mà đến từ áp lực của những tội lỗi và nghiệp lực vô cùng to lớn của chúng sinh, trong tư tưởng kích thích đáng sợ, và phản ứng mà tạo thành sự sát hại đau thương đối với mỗi một tế bào trong thân thể, đó là những điều mà con người không thể nào chịu đựng nổi.  Đây không phải là sự việc mà con người thông thường trên thế gian gánh chịu nổi.   Thử tưởng tượng xem cái mùi vị bị đóng đinh ở trên cây thập tự giá dưới loại t́nh huống thống khổ này ra sao?  Cùng một sự t́nh, mà không phải là sự t́nh người thường có thể tưởng tượng được.  Nh́n th́ thấy rất tương tự như sự t́nh của người thường, trên thực tế th́ t́nh huống đằng sau đó là hoàn toàn khác hẳn, khác biệt nhau cả ngàn dặm.

 

Tuy rằng Sư Phụ đă giảm bớt đi một số lớn nghiệp lực nguyên có của đệ tử Đại Pháp, nhưng trách nhiệm mà đệ tử Đại Pháp phải gánh vác là to lớn nặng nề, cho nên trong sự tu luyện của đệ tử Đại Pháp, ngoại trừ sự nhận chịu các khó khăn đem đến từ nghiệp lực nhất định, trên cơ bản đều là các thống khổ mà phản ảnh ra từ sự nâng cao tâm tính và sự không đề cao tâm tính.  Cuộc bức hại này là do thế lực cũ cưỡng bách thêm vào, và không phải là những ǵ mà Chính Pháp cần đến, cho dù vậy mọi người cũng đă vượt qua rồi.  Con đường này, bất kể khó khăn thế nào, bất kể gian nan khổ cực thế nào, mọi người vẫn đối diện với những khó khăn này và không lùi lại, vẫn tiếp tục đi trên con đường của Thần.  Đương nhiên có những người cứ lộn nhào theo h́nh thức, vấp ngă hết lần này đến lần khác;  có những người th́ đi khá tốt, khá vững chắc.  Bất kể là thế nào, toàn thể t́nh thế tu luyện của đệ tử Đại Pháp với t́nh thế chứng thực Pháp của đệ tử Đại Pháp là rất ổn định và vững mạnh.  Ở trong con mắt của Thần mà nh́n, th́ thấy rằng h́nh thế sự tu luyện của đệ tử Đại Pháp là không thể ngăn cản nổi.  Nói một cách khác, bất kể con đường này đi khó khăn thế nào, tuy rằng không có phương thức tu luyện như thế này trên lịch sử, đệ tử Đại Pháp cũng đă vượt qua rồi.  Các chư vị trong sự chứng thực Pháp, có nhiều chỗ nh́n như là rất tương tự, là giống như h́nh thức của người thường, nhưng các yếu tố đằng sau, và điểm xuất phát của sự việc mà đệ tử Đại Pháp làm, với trách nhiệm gánh vác trên vai, mục đích phải đạt đến, những điều này trên căn bản đều là khác với những ǵ của người thường.

 

Trước mắt do từ các nhân tố của thế lực cũ và nhân tố của vũ trụ cũ ở xă hội nhân loại đă tạo thành sự ngăn cách và quấy nhiễu, chư Thần không thể công khai xuất hiện ở nơi đây, những yêu ma quấy nhiễu và biểu hiện mà chúng bị đánh hạ xuống, tiêu hủy đi như thế nào cũng không thể để cho chúng sinh nh́n thấy.  Trạng thái mà người tu luyện khác với người thường cũng luôn luôn bị ngăn che bởi một tấm chắn.  Trước khi Pháp Chính tiến đến thế gian con người, tà ác đă liên tục quấy nhiễu và làm sự việc phá hoại.  Chính Pháp ở nơi con người, làm ở nơi này là tuyệt đối không phải để đặt đệ tử Đại Pháp và bản thân Chính Pháp ở trong mê lạc.  Hoàn cảnh mà Tam Giới được sáng tạo ra là để dùng cho Chính Pháp, mục đích là xem nơi này như là nơi của Chính Pháp, không quấy nhiễu đến thế giới của Thần,  cho nên mới lợi dụng loại hoàn cảnh này, lợi dụng loại phương thức của con người này để chứng thực Pháp.  Nhưng đó không có nghĩa là tán đồng cho thế lực cũ quấy nhiễu Chính Pháp, cũng không có nghĩa là đồng ư với cả một bộ an bài của bọn họ.  Xă hội nhân loại đều ở trong mê lạc, người ta không nh́n thấy được chân tướng của vũ trụ, không nh́n thấy được t́nh huống chân thật của sinh mệnh.  Đây là trạng thái của sinh mệnh ở trong một tầng thứ này, nhưng t́nh huống trong Chính Pháp là do Đại Pháp làm chủ, là biến đổi do sự đ̣i hỏi để Đại Pháp cứu độ chúng sinh.  Thật ra lúc này đệ tử Đại Pháp bắt buộc phải thi hành sự việc của Thần, bởi v́ sự tu luyện cá nhân của đệ tử Đại Pháp đă không c̣n ở vị trí đệ nhất nữa, trong Chính Pháp th́ cứu độ chúng sinh và xây dựng lại bầu trời đại khung mới là mục đích.  Sự việc của Chính Pháp, sự việc để cứu độ chúng sinh th́ nhất định phải làm, cho nên chư vị phải phá tan trừ hết các chướng ngại của loại hoàn cảnh này và chứng thực Đại Pháp.  Ở trong loại hoàn cảnh mà không thể hoàn toàn giống như Thần mà nh́n thấy được thực chất biến đổi trong sự tu luyện của chính ḿnh, nhưng lại ở trong các quấy nhiễu và vượt qua thử thách đến từ sự đau khổ vứt bỏ tâm chấp trước, chư vị đă dựa vào chánh niệm sinh ra từ sự học tập Đại Pháp không ngừng mà chư vị đă bước tiến lên, rất khó mà vượt qua được, nhưng trên toàn thể đệ tử Đại Pháp đă vượt qua rồi.  Nhất là mấy năm vừa qua đệ tử Đại Pháp bị thế lực cũ an bài cuộc bức hại th́ các chư vị là thật xuất sắc.  Đệ tử Đại Pháp toàn thể thật sự đă vượt qua rồi.  Bất kể sự t́nh ǵ đă phát sinh cho chư vị trong giai đoạn này, đến cả một số sự t́nh đáng lẽ không nên xuất hiện mà lại xảy ra, và một số sự t́nh không vừa ư xảy ra, nhưng trên tổng thể rất là tốt, trên toàn thể các chư vị đang tiếp tục hướng tới trước mà đi.

 

Con đường c̣n chưa đi xong tới cuối cùng, cuộc bức hại này c̣n chưa kết thúc, cho nên các chư vị c̣n phải đi tới trước.  Phần c̣n lại của con đường, tôi nghĩ mọi người cũng đă vững chắc trong tâm rồi.  Lúc bấy giờ rất nhiều những thứ tà ác mà đă bức hại đệ tử Đại Pháp và quấy nhiễu Chính Pháp đều sau này hối hận không kịp: ‘Tại sao lúc ban đầu phải bức hại Pháp Luân Công chứ?   Không bức hại Pháp Luân Công, th́ đâu có lâm vào t́nh trạng tệ hại này.’  Nói một cách khác, tiền đồ sắp đặt trước mặt cho đệ tử Đại Pháp càng ngày càng sáng sủa, một điểm này mọi người cũng tự nh́n thấy rồi.  H́nh thế của Chính Pháp trong toàn thể vũ trụ cũng biến đổi rất nhanh, bởi v́ Chính Pháp đang được đẩy tiến tới trước với một tốc độ vượt khỏi tất cả thời gian, càng ngày càng tiến gần đến không gian hiện thực này, phạm vi của khoảng cách mà con mắt người có thể nh́n đến được th́ càng ngày càng gần.  Từ vi quan càng tiến gần hơn đến bề mặt, phạm vi c̣n lại th́ rất là nhỏ.  Đương nhiên phạm vi c̣n lại trong không gian bề mặt của nhân loại đă nhỏ rồi, nhưng mọi người đều biết, nhân tố cuối cùng th́ cũng cao hơn, thể tích của nhân tố mà làm ngăn cách ra đă lớn hơn, cho nên các linh thể thấp kém và loạn quỷ sau khi bị giảm thiểu đi th́ sự thiếu sót của tà ác lại được nhân tố mà làm ngăn cách bù đắp vào, tuy rằng tốc độ đẩy tới đă nhanh thêm, nhưng sức cản trở vẫn c̣n tồn tại.  Không kể là như thế nào, trước mắt th́ giống như Chánh và Tà đang đứng ở hai đầu của cái cân tiểu ly vậy, tà ác hiện nay đă hoàn toàn mất đi sự cân bằng, trong khi sức nặng phiá đệ tử Đại Pháp ở đầu bên này đă nhanh chóng đè xuống tới đáy rồi.  Nói một cách khác Chính Pháp và sự tu luyện của đệ tử Đại Pháp đều tất phải thành đạt và thực sự trở thành sự thật.  Sự việc cuối cùng c̣n chưa làm xong, đối với tu luyện cá nhân mà nói, mỗi một bước có thể đều là then chốt mà quyết định mỗi một đệ tử Đại Pháp có thể Viên Măn hay không.  Tôi nghĩ rằng không kể cuối cùng đến mức độ nào, quấy nhiễu to lớn bao nhiêu, hoặc là trong Chính Pháp khiến cho các chư vị hoàn toàn rơ ràng mọi chuyện, các chư vị cũng cần phải tu luyện đường đường chánh chánh, không bị quấy nhiễu từ bất cứ sự t́nh nào của hai phương diện ngay chánh và ngược lại, chư vị nhất định không bị quấy nhiễu bởi t́nh thế mà mang đến cơ hội chuyển biến hoặc là bởi bất cứ t́nh thế nào xuất hiện.

 

Thật ra đến hôm nay mọi người đă rất là b́nh tĩnh, có rất nhiều sự t́nh mọi người đều có thể dùng chánh niệm mà đối xử, điềm tĩnh suy xét rồi, ở dưới tác dụng của chánh niệm, chư vị có sức ổn định cho toàn thể t́nh thế chứng thực Pháp của đệ tử Đại Pháp.  Bởi v́ mọi người đă trưởng thành chín chắn rồi mà, cũng rơ ràng rất nhiều sự t́nh rồi, th́ như vậy khiến cho bất cứ sóng gió quấy nhiễu nào cũng không khởi lên được, th́ như vậy nhân tố tà ác không có lỗ hổng nào mà có thể đào vào.  Trong đệ tử Đại Pháp một khi có tâm nào đó của con người phản ảnh ra, chính là chỗ hở cho tà ác đào vào, th́ tà ác sẽ lợi dụng sự t́nh này để làm sự việc xấu mà bọn chúng muốn làm.  Khi tâm con người của đệ tử Đại Pháp đă ít đi rồi, chánh niệm mạnh mẽ rồi, đều rất b́nh tĩnh, rất ổn định rồi, như vậy th́ tà ác cũng không có cơ hội để lợi dụng, khiến cho t́nh thế chứng thực Pháp của đệ tử Đại Pháp thêm ổn định hơn, đặc biệt là thời kỳ gần đây những sự việc nào làm kích động  mà xảy ra trong nội bộ của đệ tử Đại Pháp th́ đă rất ít rồi.  Tôi không phải chỉ nói về đệ tử Đại Pháp ở bên ngoài Trung Quốc Đại Lục, mà đệ tử ở  trong Trung Quốc Đại Lục cũng vậy, họ càng ngày càng ổn định.

 

Đương nhiên, tu luyện mà, khẳng định sẽ c̣n có một số chấp trước của tâm người phản ảnh ra, bởi v́ là con người tu luyện, không phải là Thần tu luyện.  Đă là con người tu luyện, th́ có tâm người biểu hiện ra trong khi tu luyện, cho nên sẽ nh́n thấy một số hiện tượng mà có người không tinh tấn.  Đặc biệt là có một số học viên dễ bị xúc động, cũng có một số học viên chánh niệm khá yếu kém, bị thế lực cũ lợi dụng đă làm một số việc không tốt.  Thông qua những bài học này, th́ sau này mọi người sẽ chú ư trong việc chứng thực Pháp, và không bị nhân tố tà ác lợi dụng nữa.  Đặc biệt là những học viên không học Pháp, chánh niệm không mạnh mẽ mà tư tưởng con người quá nhiều, và học viên mà không ngừng làm sự việc không tốt, tôi cho các chư vị biết nhé: cơ hội mà xếp đặt trước mặt các chư vị càng ngày càng ít đi rồi.  Tôi biết các chư vị tuy rằng đă làm rất nhiều sự t́nh không tốt cho Đại Pháp, chư vị cũng không muốn thật sự rời khỏi Đại Pháp, nhưng  khi tất cả đều kết thúc, khi tất cả đệ tử Đại Pháp đều Viên Măn, chư vị sẽ làm thế nào?  Trước các sự việc này sẽ c̣n xuất hiện sự đào thải nhân loại trên diện rộng.  Đối diện với cuộc đào thải này, chư vị làm thế nào?  Điều ǵ Sư Phụ cũng biết, nhưng tôi cũng không nói chi cả.  Các chư vị cứ việc biểu hiện bản thân các chư vị như thế nào, cho dù là tốt hay xấu.  Chư vị hoặc là đường đường chánh chánh mang danh làm một đệ tử Đại Pháp, hoặc là bị dính mắc ràng buộc vào phần con người này.  Trong người thường chư vị có thể sống v́ bất cứ mục đích ǵ mà con người truy cầu, cũng có thể bởi v́ tâm sợ hăi mà sống cuộc đời lén lút trong u ám, nhưng đă đi đến gần Đại Pháp rồi, th́ tôi hy vọng rằng chư vị có cơ hội được cứu độ, cho nên tôi luôn luôn cho chư vị cơ hội này đến cơ hội khác.  Tôi sẽ luôn luôn cho chư vị cơ hội, nhưng chư vị có thể trở thành đệ tử Đại Pháp hay không, chư vị có muốn cơ hội như thế hay không, chư vị có thể dùng lư trí mà sống cho bản thân ḿnh hay không ... đến ngày hôm nay đă không c̣n cơ hội nào mà tiếp tục kéo dài măi.  Cho dù hiện nay chư vị bắt đầu bù đắp lại cho tất cả và cố gắng để chạy theo kịp, cũng chỉ có rất ít cơ hội.  Tôi nghĩ rằng sau một đoạn thời gian các cơ hội ít ỏi này cũng sẽ mất luôn.

 

Tất cả những ǵ đệ tử Đại Pháp đang làm hiện nay để chống lại cuộc bức hại này đă  khiến cho con người trên thế giới rất chấn động kinh ngạc.  Người ta đều đă nh́n thấy sự kiên tŕ chịu đựng, đại Thiện đại Nhẫn và tính lư trí mà đệ tử Đại Pháp biểu hiện ra trong khi bị đàn áp điên cuồng.  Rất nhiều người đều nói rằng: ‘Học viên Pháp Luân Công thật quả là xuất sắc, kiên cường như vậy, vững vàng chống cự tà ác to lớn như thế.’  Toàn thể chánh phủ bị khống chế bởi cái ác Đảng tà ác nhất đă mở hết tốc lực để đả kích và đàn áp, toàn thể bộ máy tuyên truyền của quốc gia đă chế tạo lời vu khống dối trá tràn ngập rợp trời kín đất để lường gạt dân chúng, hầu như khiến cho toàn dân đều tham gia vào cuộc bức hại.  Ở trong sự trấn áp với tính cách tà ác nhất, ở trong cuộc Khủng Bố Đỏ chặt chẽ khốc liệt như vậy, các đệ tử Đại Pháp đă chống lại và vượt qua khỏi,  điều này thật sự khiến cho con người trên thế giới phải lau mắt mà nh́n.  Kỳ thực con người trên thế giới chỉ có thể nh́n thấy một mặt hiện thực mà thôi.  Họ không thể hiểu được những ǵ bên trong của đệ tử Đại Pháp và nội hàm của Đại Pháp, họ cũng không thể hiểu đuợc trạng thái làm người tu luyện của đệ tử Đại Pháp, nhưng sự biểu hiện hiện thực này cũng đủ khiến cho những đồng bọn của tà ác và những người mà lư trí không rơ ràng thức tỉnh dậy.  Tại v́ sao đệ tử Đại Pháp có thể hành xử xuất sắc như vậy?   Ở trong cuộc bức hại này, tại v́ sao họ có thể giữ chánh niệm kiên định như thế?  Tại v́ sao họ có thể làm cho tà ác tự sụp đổ trong khi bức hại đệ tử Đại Pháp?  Là bởi v́ đây là các sinh mệnh của Chánh Pháp và Chánh Giác mà Đại Pháp tạo nên, là đồ đệ của Đại Pháp mà có căn cơ thâm hậu, có mang sứ mệnh đi trên con đường của Thần.  Trên thực tế trước khi thế lực rộng lớn của Chính Pháp của Đại Pháp tiến đến đây, họ đă khiến cho h́nh thế của thế gian biến đổi rồi.  Vả lại tất cả những ǵ biểu hiện ra qua chánh niệm và chánh hành của đệ tử Đại Pháp đă đặt khối trường của Đại Pháp ở trong không gian hiện thực của con người này, khối trường này đă khởi được tác dụng to lớn vô cùng về phương diện ngay chánh.  Bởi v́ mọi người vẫn c̣n ở trong quá tŕnh tu luyện, nếu như đổi sang một loại phương thức khác, th́ sự biểu hiện của khối trường này đă khởi tác dụng chủ đạo rồi.  Nếu như không phải bởi v́ các chư vị ở trên con đường tu luyện vẫn chưa đi xong con đường, vậy th́ khối trường chân chính của Đại Pháp này đă có thể khiến cho bất cứ nhân tố tà ác nào và tất cả các nhân tố bất chánh trong quá khứ đều bị giải thể, thanh trừ đi, và nhường chỗ của chúng.  Chư vị đă nh́n thấy, tà ác khi bức hại Pháp Luân Công, lúc ban đầu hung hăng biết bao, lại tà ác nữa.  Tại sao bây giờ chúng lại biểu hiện không giống vậy?   Là bởi v́ tà ác và các loại nhân tố mà chống đỡ cho người xấu và khối trường mà bọn chúng h́nh thành trong quá khứ đă bị tiêu hủy rồi, vả lại nhân tố chân chánh to lớn của Đại Pháp đă ức chế và tiêu hủy các tà ác đó rồi.  Bọn người xấu đă mất đi sức mạnh dẫn kéo bọn chúng ở sau lưng và trở thành vô chủ rồi

 

Nói một cách khác, ở trong sự biến đổi to lớn như vậy vẫn có một số người không tỉnh ngộ, họ cũng nên thức tỉnh đi, phải biết rơ ràng chính ḿnh đang làm ǵ.  Các đạo lư mà tôi, Lư Hồng Chí, giảng ra là các đạo lư mà qua hằng trăm ngàn năm, hằng tỉ năm, bất kể là ai cứu độ con người, bất kể có bao nhiêu vị giác ngộ đă hạ thế, bất kể có bao nhiêu vị thần tiên đă hiểu rơ chân lư đều chưa từng giảng ra.  (Vỗ tay) Đây không phải là điều mà người thường có thể làm được.   Những ǵ mà đệ tử Đại Pháp thể hiện ra, biểu hiện ra, qua sự tu luyện của họ và trong quá tŕnh tu luyện của họ, và những ǵ chính họ đă chứng thực và giác ngộ đến, đều là những điều mà người thường không thể nào nhận thức nổi, cũng không thể so sánh với trạng thái tu luyện của quá khứ.  Đặc biệt là sự cứu độ con người trên diện tích to lớn như vậy và loại h́nh thức tu luyện mà tổ chức lỏng lẻo này, nhất là con người ở dưới loại trạng thái quản lư lỏng lẻo này mà biểu hiện ra trạng thái trong tu luyện, những điều này đều là chưa từng có. Nói một cách khác, bất kể nh́n từ phương diện nào, đều khiến cho chư vị b́nh tĩnh, thật sự suy xét khảo xét lại mọi sự cho bản thân ḿnh, tỉnh táo để nhận thức một chút cái h́nh thế mà Đại Pháp này đang hồng truyền hôm nay.

 

Kể từ sau ngày 20 tháng 7 năm 1999 thẳng đến hôm nay, t́nh thế đang biến đổi không ngừng.  Mọi người đă nh́n thấy h́nh thế của Chính Pháp của Đại Pháp ở trong vũ trụ biến đổi càng ngày càng nhanh, cũng càng ngày càng biểu hiện trong những cái hiện thực của con người.  Nhưng luôn luôn có một số học viên nào đó, đương nhiên lời tôi giảng cũng bao gồm cả học viên ở Trung Hoa Đại Lục, trong miệng họ nói rằng: ‘Chúng ta phải theo kịp với tiến tŕnh của Chính Pháp.  Sư Phụ bảo làm ǵ th́ chúng ta làm nấy.’  Kỳ thực khi có những ǵ thật sự cần phải làm, tôi không nhất định nói rơ ra đây là t́nh thế mới.  Mọi người đều biết rằng trong sự chứng thực Pháp quả thật có sự biến đổi của h́nh thế, điều này là tất nhiên rồi. Có sự khác biệt khi Sư Phụ đang làm sự Pháp Chính và trước khi Sư Phụ làm Pháp Chính, bất cứ sự t́nh nào làm và chưa làm, ngay cả trong quá tŕnh đang làm, đều sẽ biến đổi dần dần, sự việc trong phạm vi rộng th́ sẽ có sự biến đổi về một h́nh thế.

 

          Cũng chính là mọi người đều nói rằng sẽ theo kịp tiến tŕnh của Chính Pháp, nhưng sau khi “Cửu B́nh ra rồi, rất nhiều học viên c̣n không hiểu.  Sau đó tôi lại viết hai bài văn ngắn, trong đó có bài “Chuyển Luân Hướng Thế Gian”.  Lúc này dường như mọi người đă rơ ràng ngay: ‘Ô, Sư Phụ đă làm như vậy, th́ chúng ta cũng nên làm thế.’  Thật ra nếu đệ tử Đại Pháp không dùng tâm con người, b́nh tĩnh khảo xét một chút th́ sẽ hiểu rơ ngay, rằng người nào mà mang theo sự tin tưởng vào đảng Cộng Sản Trung Quốc với sự nhận thức ‘đảng Cộng Sản Trung Quốc đàn áp Pháp Luân Công là tốt’ th́ Viên Măn được sao?  Tuyệt đối không thể nào được.  Đặc biệt là “Cửu B́nh” các đệ tử Đại Pháp chúng ta đă đọc rồi, thấy rằng cái Đảng này nó là một thứ như vậy, mà có biết bao nhiêu người trên thế giới đă bị mê hoặc, không tin tưởng vào Thần?  Có biết bao nhiêu người theo nó mà bức bại đệ tử Đại Pháp, mà phạm tội lỗi đối với Đại Pháp?  Có thể không cứu độ những người này sao?  Có thể chấp nhận nó được sao?  Cho nên tôi nh́n thấy có một số học viên vẫn c̣n dùng tâm con người mà tạo nên chướng ngại cho chính ḿnh, c̣n có một số th́ chánh niệm không đủ mà cho rằng đây là tham gia chính trị, do đó tôi mới viết hai bài văn ngắn đó.  Tuy rằng như vậy, tôi biết ở Trung Hoa Đại Lục c̣n có một nhóm học viên mà tâm con người của họ đang tác quái và họ không muốn hiểu.  Thật ra c̣n không phải là tâm sợ hăi và chấp trước đối với lợi ích mà khiến cho không vứt bỏ được tâm của họ sao?  Trong sự cứu độ chúng tôi đă mở ra cánh cửa thuận tiện lớn nhất rồi, chẳng phải đă nói rằng dùng tên nào cũng có thể thanh minh sao?  Dùng tên nào cũng không có vấn đề, bởi v́ chư Thần chỉ nh́n vào tâm của con người.  Con người khởi lên ư nghĩ ǵ, làm sự việc ǵ, chư Thần đều nh́n thấy được.  C̣n về những người có nguyên nhân khách quan, th́ họ có thể dùng tên ǵ cũng được.  Vốn là tên con người trên trái đất không dùng để gọi trên Trời.  Con người trên trái Đất đặt tên cho người nào, th́ chư Thần sẽ theo đó mà gọi sao?  Thần sẽ không làm vậy.  Vả lại rất nhiều người tên giống nhau.  Người trên trái đất là được biên chép theo số thứ tự, và họ được gọi bằng số.  (mọi người cười)

 

Những sự t́nh này không phải là nói một số học viên không theo kịp t́nh thế, cũng không phải là tư tưởng của họ bị chậm chạp.  Có điều là có một số mà ư thức con người của họ đang bị yếu tố của tà Đảng kia quấy nhiễu, là có yếu tố của tà Đảng đang gây nên tác dụng, ở trong văn hoá Đảng mà tà ác tạo nên th́ những ư nghĩ mà giúp họ nhận rơ lư lẽ đă bị lẫn lộn.  Loại văn hóa biến dị này là từ tiểu học, rồi trung học, đến khi trưởng thành, thậm chí từ khi chư vị bắt đầu ghi nhớ điều ǵ, một con đường đi qua toàn là có mục đích đem rót vào thâu vào mà h́nh thành.  Nói một cách khác, hiện nay người ở Trung Hoa Đại Lục đều dùng văn hóa của tà Đảng mà suy nghĩ.  Đương nhiên, trong Chính Pháp nếu như tà Đảng của Cộng Sản Trung Quốc không bức bại Pháp Luân Công, th́ sẽ không có vấn đề ǵ, bởi v́ rất nhiều văn hóa và quan niệm lư lẽ mà nhận thức không rơ ràng đều sẽ tự nhiên trở về ngay chánh ở trong Chính Pháp, người tu luyện cũng không cần phải làm ǵ về phương diện này, và tà linh của Đảng ác độc đó cũng sẽ được chấn chỉnh lại cho ngay chánh mà từ đó được cứu độ.  Vậy một khi nó bức hại Pháp Luân Công, th́ nó đă trở thành sinh linh tà ác nhất, v́ đây là thời kỳ mà đệ tử Đại Pháp chứng thực Pháp và Đại Pháp đang thực hiện sự Pháp Chính.  Như vậy đệ tử Đại Pháp cần phải nhận rơ nó là ǵ, con người thế gian mà bị nó đại biểu cho cũng phải biểu lộ thái độ rơ ràng, rằng họ đi theo ác ma này hay là chọn một cuộc đời quang minh và vĩnh cửu, bây giờ họ nhất định phải tỉnh táo để nhận thức.  Chư Thần đă sẵn sàng để quét sạch nó ra khỏi nhân loại,  vả lại nó thực sự đang bức hại đệ tử Đại Pháp và quấy nhiễu Chính Pháp trong mấy năm nay một cách cực kỳ tà ác.   Vậy tại sao con người trên thế giới phải biểu lộ thái độ của họ?  Bởi v́ người ta đều đă từng nói câu rằng họ sẽ đi theo nó, con người khi tuyên thệ gia nhập vào Đảng, Đoàn, Đội đều đưa nắm tay lên và phát thệ nguyện nói rằng trọn cuộc đời của họ sẽ phấn đấu v́ chủ nghiă Cộng Sản tà ác, và v́ cái Đảng ác độc mà hiến dâng cả đời.  Tà linh của ác Đảng cũng nắm chắc một điểm này mà bức hại những người này cho đến chết.  Tà linh nói rằng những người này ban đầu đă làm sự bảo đảm rồi, họ nói rằng họ đă đem mạng sống cho nó, th́ nó lợi dụng điểm này mà bức hại con người.  Vả lại yếu tố của Đảng ác độc này vẫn c̣n tồn tại trong tư tưởng và trong thân thể của những người mà không nhận thức rơ nó là ǵ, cho nên chư vị có thể nào không nhận rơ nó được sao?  Sau khi nhận rơ nó rồi th́ chư vị phải trừ sạch nó đi.

 

Đương nhiên, trước kia tôi chưa đề cập rơ ràng lắm về vấn đề tà Đảng của Cộng Sản Trung Quốc, là bởi v́ lúc đó tôi luôn luôn cho chúng sinh cơ hội, cũng bao gồm cả cái Đảng độc ác của tà linh này.  C̣n có một nguyên nhân nữa là lúc đó có rất nhiều nhân tố tà ác của bên ngoài đă tham gia quấy nhiễu Đại Pháp và bức hại đệ tử Đại Pháp, đối diện với rất nhiều đủ loại sinh mệnh tà ác to lớn đă bị dồn ép vào bên trong Tam Giới, th́ biện pháp tốt nhất là tập trung lực lượng để trừ sạch những thứ này.  Trừ sạch xong rồi, th́ phải nắm ra ai đă dẫn khởi những ác ma này.  Ai ở trên thế gian đă phát động cuộc bức hại Pháp Luân Công, vả lại luôn luôn gây nên tác dụng chủ đạo?  Chính là cái Đảng tà ác này và thằng hề bại loại trong con người.  Thằng hề đại ma đầu là đầu sỏ của ác Đảng mà, v́ ganh ghét mà khiến cho nó ở thế gian đă cầm đầu làm việc ác đối với đệ tử Đại Pháp.  Cái thứ sinh linh thấp kém mà đă đầu thai thành con người này, bản thân nó không là ǵ cả,  chính v́ sự ganh ghét của nó mà tà linh của Đảng độc ác kia lợi dụng được.  Người xấu và tà linh đều v́ gian trá.  Người xấu kia cầm đầu, trong khi tà linh của ác Đảng bám trên thân thể con người để bức hại đệ tử Đại Pháp một cách thật sự hung tàn.  Và tất cả các nhân tố tà ác ở ngoài Tam Giới mà hạ xuống đây lại lợi dụng tà linh ác Đảng để cùng nhau bức hại đệ tử Đại Pháp, trong cuộc bức hại này tất cả tà ác đă nhúng tay vào.  Những điều mà tôi đang nói đây chư vị đều đă nhận thức,  Cửu B́nh” phát hành cũng được một thời gian lâu như vậy rồi, rất nhiều học viên đă hiểu rất rơ ràng.

 

Trong Chính Pháp khẳng định là có h́nh thế biến đổi không ngừng.  Có người hỏi tôi “Thưa Sư Phụ, hiện nay chúng ta nên tiến vào loại h́nh thế nào rồi?”  Tôi bảo “Th́ chư vị cứ làm sự việc đang làm hiện nay.”  Chính Pháp trong vũ trụ sẽ không tùy theo lúc nói biến đổi th́ phải biến đổi. (mọi người cười)  Trong Chính Pháp khi cần xảy ra biến đổi ǵ, vậy nhất định sẽ có một t́nh thế biểu hiện ra, nhưng khi t́nh thế mới xuất hiện, cũng sẽ quấy động một số chấp trước của tâm con người.  Bởi v́ là con người đang tu luyện mà, những chấp trước mà chưa buông bỏ được th́ sẽ khởi lên tác dụng,  cho nên có người mà trong tâm họ nổi lên một loại t́nh cảm không chính xác, thậm chí c̣n bị lẫn lộn với nhận thức của người thường.  Sau khi “Cửu B́nh” được phát hành, có một lúc mà một số học viên không hiểu được c̣n nói rằng ‘có phải chúng ta tham dự chính trị hay không’ vân.vân.  Kỳ thực bất cứ sự t́nh ǵ đều sẽ bị bọn người xấu mà bức hại chư vị nói thành là “làm chính trị”, và bất cứ sự t́nh ǵ chư vị làm đều sẽ bị chúng bẻ cong lại, bởi v́ chính là nó phải bức hại chư vị, chính là nó phải giở tṛ lưu manh đối với chư vị, cho nên chúng sẽ lợi dụng bất cứ điều ǵ chư vị nói và bẻ cong lại để phỉ báng chư vị, và sự việc mà chư vị làm tốt đến đâu  nó đều sẽ nói rằng chư vị làm việc xấu.  Khi vạch trần sự bức hại của nó, th́ nó phải nói rằng chư vị tham gia chính trị, và dùng đó để xúi giục tâm con người, nó t́m lư do để biện hộ cho sự bức hại.  Đừng để những ǵ người xấu nói mà dao động, người thường không thể lay động nổi người tu luyện, người tu luyện không thể bị lay động bởi người thường.  Đă trải qua tất cả những sự việc này, chư vị thật sự đă lư trí hơn.  Bất cứ nhân tố nào mà muốn quấy nhiễu Đại Pháp, phá hoại t́nh thế đệ tử Đại Pháp chứng thực Pháp và cứu độ chúng sinh, tôi nghĩ rằng bắt đầu từ bây giờ đều không thể làm cho đệ tử Đại Pháp dao động được.  Đặc biệt là thời kỳ gần đây, có rất nhiều sự t́nh mà đệ tử Đại Pháp làm, trên cơ bản tôi đều không tham dự, cũng nói rất ít lời, bởi v́ làm điều ǵ th́ các chư vị đều biết nên làm như thế nào rồi.  Cứ theo tiến tŕnh của Chính Pháp mà hành động.

 

Mỗi một người đều có con đường mà chính ḿnh phải chứng thực Pháp. Có rất nhiều học viên đă tổ chức với nhau mà thành lập các loại cơ sở thông tin, có rất nhiều học viên đă tổ chức h́nh thức chứng thực Pháp như vậy, những h́nh thức giảng rơ sự thật và chống cuộc bức hại đó cứ việc mà làm.  Tôi biết rằng chư vị đă làm rất tốt trong thời kỳ gần đây nhất, vả lại càng ngày càng làm tốt hơn.  Sư Phụ thật sự hài ḷng.  Có đôi khi tôi nh́n vào mạng lưới, xem các tờ báo, hay xem các chương tŕnh truyền h́nh, khi nghe và nh́n mọi việc mà chư vị đang làm, tôi rất cảm khái.  Lúc trước tôi hiếm khi có tâm t́nh như vậy, bởi v́  hiện nay h́nh thế biến đổi rất nhanh, và đệ tử Đại Pháp đă trưởng thành chín chắn, phương diện ngay chánh mà họ biểu hiện ra thật là xuất sắc.  Đặc biệt là các học viên đang giảng sự thật ở Manhattan, ở trong thời tiết rất lạnh lẽo, dưới hoàn cảnh rất gian khổ, dưới t́nh huống mà các loại điều kiện và tiền bạc đều không đủ, đệ tử Đại Pháp đă khắc phục các loại gian khổ khó khăn mà làm sự việc giảng sự thật, cứu độ chúng sinh, và chứng thực Pháp, ư chí kiên định của họ biểu hiện ra đă chấn động Trời đất.  Các chư Thần đă nh́n thấy, là xuất sắc, thật là xuất sắc.  Đương nhiên, trong hoàn cảnh khác cũng như thế, có những học viên tiếp tục giảng sự thật và chứng thực Đại Pháp ở ṭa lănh sự, ở trong các loại hoàn cảnh, đệ tử Đại Pháp ở nơi nào đều là chiếu sáng lấp lánh và đang khởi nên tác dụng chứng thực Pháp.

 

Tôi không giảng nhiều nữa.  Thời gian c̣n lại đó, mọi người muốn hỏi điều ǵ, cứ theo cách cũ mà làm (vỗ tay), mọi người có thể viết câu hỏi trên mảnh giấy và đưa lên đây.  Tôi giải đáp cho mọi người, nhắm vào một số vấn đề muốn giải quyết trong t́nh huống hiện tại.  Mọi người có vấn đề ǵ có thể tŕnh câu hỏi của chư vị lên đây.

 

 

 

Dịch ngày 21-09-2007; Để chỉnh nghĩa đúng hơn, bản dịch có thể được hiệu chỉnh lại trong tương lai.

 

www.thuviendaiphap.com