Giảng
Pháp tại Pháp Hội Gia Nă Đại
2005
Lư Hồng Chí
(Tiếng vỗ tay nhiệt liệt)
Chào chư vị! (Vỗ tay)
(Khán giả: ‘Chào Sư Phụ!)
Tôi
nhớ rằng, trước ngày 20 Tháng 7 năm 1999, Pháp
Hội ở Toronto đă được tổ chức
tại đây (tiếng vỗ tay nhiệt liệt). Trong thời gian đó, khi
cuộc đàn áp và bức hại của Đảng Cộng
Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) tà ác kia sắp bắt
đầu, tôi đă giảng với chư vị rằng:
Chư vị giữ vững không dao động th́
chư vị có thể đối phó với bất cứ
t́nh huống nào. (Vỗ tay
nhiệt liệt) Đương nhiên một số học viên
đă hiểu lời tôi giảng, trong khi một số
học viên khác th́ y chương theo đó, không làm ǵ cả,
cũng không hành động.
(Thầy cười) (Mọi người cùng cười)
Không ‘dao động’ có nghĩa là chánh niệm kiên
định và niềm tin chân chánh không bị lay
chuyển. Đây không phải nói
là nên sao lăng trách nhiệm của người đệ
tử Đại Pháp cứu độ chúng sinh, và cũng không
nói là sao lăng việc tu luyện cá nhân và không đề cao
bản thân qua các thử thách.
Làm như thế th́ được không? Cho nên chư vị làm ǵ, chính
từ sự tu luyện của chư vị mà mỗi
một người có sự hiểu biết khác nhau,
mặc dù chư vị đang học Đại Pháp nhưng
chư vị cũng c̣n có các tâm ràng buộc chấp
chước của con người; trong quá tŕnh tu luyện
chính cái tư tưởng con người là rất khó buông
bỏ, khiến cho sự hiểu biết và sự lănh
ngộ của chư vị về Pháp khác biệt nhau. V́ thế qua các thử thách,
sự hiểu biết về Đại Pháp của chư
vị như thế nào và các tâm ràng buộc chấp chước
của chư vị hoàn toàn thể hiện ra, chư
vị đă nh́n thấy các học viên khác phản ứng
như thế nào trong khi bị bức hại. Cuộc bức hại này đă
làm cho chúng ta gánh chịu, và [tôi] không chấp nhận
cuộc bức hại này, tuy nhiên qua cuộc bức
hại này, th́ thiếu sót trong sự tu luyện của
chư vị thật sự thể hiện ra, cũng
như phần huy hoàng [phần mà đă tu luyện xong]
của chư vị cũng thể hiện ra. Chư vị đă tiến
bước theo Sư Phụ cho đến thời
điểm này và đă vượt qua cuộc bức
hại này, kỳ thực là quá vĩ đại! (Vỗ tay nhiệt liệt)
Tôi đă giảng rằng nếu
cuộc bức hại này không xảy ra, th́ sự tu
luyện của đệ tử Đại Pháp sẽ theo
một h́nh thức khác rồi.
Đương nhiên, chuyện của quá khứ là quá
khứ, hiện tại th́ đă đến lúc mà tôi có
thể bàn đến. Tuy nhiên
trong t́nh huống hiện thời với sự việc
như thế này, kỳ thực quá xuất sắt, khi
đệ tử Đại Pháp chân chánh có thể kiên
định và từ trong Pháp mà đề cao chính ḿnh, cứu
độ chúng sinh trong khi chống lại cuộc bức
hại này, và đă tiến đến giai đoạn hôm
nay. Chư vị đă nh́n
thấy cuộc bức hại này độc ác, thô bỉ,
lén lút như thế nào, trong quá khứ so với các vị
giác giả đă từng bị bức hại th́ không
thể nào so sánh được: qua lịch sử, các
cuộc bức hại đă diễn ra công khai, trong khi
đó hiện nay th́ ĐCSTQ dùng bất cứ thủ
đoạn độc ác và bẩn thỉu nào mà đă rút
tỉa từ kinh nghiệm của các thủ đoạn
bức hại con người trong lịch sử, cho nên
trong cuộc bức hại này và cuộc đàn áp
độc ác này, bao nhiêu thủ đoạn không thể
diễn tả nỗi đă được dùng một cách
kín đáo. Cho nên khi nói
đến vấn đề để con người thế
giới biết được sự thật này, đánh
thức xă hội, khiến cho họ phẩn nộ khi
biết được sự thật của cuộc
bức hại này, để cho họ vùng lên để
ủng hộ đệ tử Đại Pháp, dường
như rất khó mà thực hiện. Nguyên nhân là bọn
tà ác kia đă dấu diếm sự thật và thủ
đoạn mà chúng dùng để bức hại th́
độc ác vô cùng. Chưa
bao giờ sự việc như thế này đă xảy ra
trước đây. Đây là
sản phẩm của Đảng Cộng Sản độc
ác kia, đă dùng bao nhiêu thủ đoạn đă
được dùng cả hơn một thế kỷ qua,
những thủ đoạn độc ác vô cùng, chúng
dấu diếm hành động tội ác của chúng và bức hại [các đệ
tử Đại Pháp] với một thủ đoạn vô cùng
kín đáo.
Nói một cách khác, sự thử thách
này đă làm cho đệ tử Đại Pháp gánh chịu,
chưa bao giờ từng xảy ra trong lịch sử. Khi cuộc bức hại này
mới bắt đầu, trong một bầu không khí
độc ác vô cùng [bọn xấu ác kia] đă công khai và
đă t́m cách đàn áp đệ tử Đại Pháp, giống
như là thế giới này đang sụp đổ. Tuy nhiên thế lực tà ác kia,
bọn quỷ đồi bại kia, và Đảng ác tâm kia
cũng không thành công được. Sau đó chúng thấy rằng thủ đoạn
của chúng, theo thời gian, đă làm cho thế giới chú
ư đến và khiến cho người Trung Hoa phẩn
nộ, đại quần chúng sẽ ủng hộ
đệ tử Đại Pháp và gây trở ngại cho
cuộc bức hại này; cho nên dần dần chúng thay
đổi [chiến thuật] bằng cách bức hại
một cách kín đáo. Có
một điều là, nh́n bề ngoài th́ giống như
ĐCSTQ ác tâm kia lại một lần nữa chiến
thắng, và thứ nh́ là chúng đă vẽ một cảnh
tượng giả dối như là mọi việc êm
ả và hài ḥa bên ngoài; trong khi đó ở đằng sau
chúng vẫn tiếp tục kín đáo bức hại
đệ tử Đại Pháp với một h́nh thức
độc ác vô cùng. Về sau
này đến cả đài thông tin quốc gia của ĐCSTQ,
đài truyền h́nh và các báo chí cũng không c̣n nhắc
nhở đến nữa. Tuy
nhiên chúng chưa bao giờ ngưng thủ đoạn
bức hại đàn áp của chúng. Đây là những thủ đoạn bức hại
của một chế độ cướp giựt,
chưa bao giờ xảy ra trước đây. Chư vị đă thấy
rằng dưới các t́nh huống thế này mà các cơ
sở thông tin của mỗi một quốc gia trên thế
giới, phần đông là họ không báo cáo về vấn
đề đệ tử Đại Pháp bị bức
hại, trong khi bọn kia gây ra tội ác và tội lổi
mà họ vẫn cứ im lặng.
Đương nhiên, có một điểm
nữa là Trung Quốc hiện nay đă trở thành một
thị trường kinh tế cho thế giới, rất
nhiều quốc gia [khác] thích môi trường đầu
tư ở đây. Không
phải là ĐCSTQ có nhiều tài nguyên, hay là ĐCSTQ đă trở
thành tốt hơn và cải tiến hoàn cảnh [sống]
cho Trung Quốc, hay là đường lối của
Đảng Cộng Sản ác tâm này là xuất sắc thu hút
giới đầu tư từ khắp nơi trên thế
giới. Trên thực tế
th́ rất là giản dị: ĐCSTQ đă làm cho người
dân Trung Quốc nghèo nàn và kinh sợ, cho nên họ muốn
dành dụm tiền thêm nữa; hơn nữa v́ tinh thần
làm việc của người Trung Hoa trong việc làm
của họ, họ càng kiên tŕ và làm việc lâu dài
hơn. Yếu tố đó
đă thu hút giới đầu tư. Trong các văn hóa [khác], khi người ta dành
dụm đủ một số tiền th́ họ ngưng
làm việc, không làm thêm nữa cho đến khi nào họ
tiêu xài xong. Tuy nhiên
người Trung Hoa, v́ nghèo khổ, v́ kinh sợ ĐCSTQ,
với bản chất này khiến họ cứ tiếp
tục dành dụm, miễn là có thể dành dụm một
số tiền th́ họ sẽ tiếp tục làm việc. Điều này thu hút một số
đông trong giới đầu tư, họ cần một
nhân lực đáng tin cậy, nhất là một nhân lực
có khả năng kỹ thuật.
Cho nên ĐCSTQ đă lợi dụng tâm lư của
người dân Trung Quốc, đă dùng người Trung Hoa
và tài nguyên của những người đầu tư và
một số tiền khỗng lồ, vật chất, và
nhân lực để đàn áp người và bức
hại Pháp Luân Công. Cho nên
nhiều quốc gia, v́ lợi ích kinh tế mà đă ủng
hộ cuộc bức hại này.
Qua cuộc bức hại này chúng ta
đă nh́n thấy không có ǵ mà [có thể] biện hộ cho
xă hội nhân loại là vững vàng. Nhiều người trên thế giới đă
nói về nhân quyền, và rất nhiều quốc gia đă
ngoài miệng ủng hộ tự do tín ngưởng,
đến độ mà dường như tất cả
mọi người trên thế giới xem nhân quyền và
tự do tín ngưởng là nhu cầu cần thiết nhất,
là quyền lợi chủ yếu nhất của con
người. Tuy nhiên khi ĐCSTQ
bức hại người dân Trung Quốc, giẫm nát nhân
quyền và tự do tín ngưỡng của họ một
cách tàn ác và khốc liệt, rất nhiều chánh quyền
và cơ quan thông tin trên toàn thế giới vẫn ngơ
đi giữ im lặng.
Tức là khi lợi ích vật chất hiện
thực, đột nhiên đối với họ, tất
cả vấn đề về tự do tín ngưỡng và
nhân quyền không c̣n ư nghĩa nữa. Riêng về lương tâm của con
người, chúng ta có thể thấy rằng trong
trường hợp này, cái gọi là lương tâm của
con người không c̣n ư nghĩa ǵ nữa. Hóa ra là những điều này
đă được ủng hộ chỉ là để
bảo vệ chủ nghĩa của một số
người nào đó và bảo vệ quyền lợi
bất di bất dịch của họ. Trong khi đó Đại Pháp là ‘chân lư’ của vũ
trụ, qua tu luyện cho nên chư vị mới hiểu
được. Đại Pháp
vĩnh viễn bất biến và không thay đổi. Các chân lư chính trực của
Đại Pháp, trong mọi hoàn cảnh và t́nh huống nào,
vẫn duy tŕ; con người cần phải thể theo các
chân lư chính trực [của Đại Pháp mà hành xử trong
bất cứ hoàn cảnh nào.
Trong bất cứ hoàn cảnh nào, miễn là chánh
niệm của người tu luyện mạnh mẽ, th́
họ có thể thăng tiến, được chỉ
đạo và được bảo hộ, cho nên chánh
niệm của họ được vững vàng hơn và
giúp họ không bị bất cứ thủ đoạn nào
của con người hay là âm mưu tà ác quấy nhiễu
đến họ. Đây là Pháp
của vũ trụ và là niềm tin chính trực vào
thượng đế, và là thể hiện của ‘chân lư’
khi người tu luyện thăng tiến đề cao
chính ḿnh. Không có những âm
mưu tính toán nào của con người để bảo
vệ lợi ích mà có thể so sánh được với
Pháp. Tức là tất cả
những điều này vượt qua người
thường, đó là tại sao đệ tử Đại
Pháp có thể vượt qua cuộc bức hại này.
Cùng với hai nguyên nhân đó, thực
sự th́ có một yếu tố nữa nằm trong
tầng thứ cơ bản nhất là, ở phía sau
nhiều chánh quyền và hầu hết tất cả cơ
sở truyền tin chủ yếu trên thế giới
chưa quyết định lập trường của
họ. Và đó là, yếu
tố của thế lực củ, trong vũ trụ
củ, đă ngăn chận tất cả con người
trên thế giới mà chưa thọ Pháp, ngăn chận
không để cho họ tham gia vào sự việc này. Mục tiêu của họ là
‘thử thách’ đệ tử Đại Pháp trong một
số khía cạnh nào đó.
Nếu con người trên thế giới không tham gia,
th́ đệ tử Đại Pháp cũng không bị ‘thử
thách’ đến mức độ độc ác thế này
hay là cũng không phải chịu đựng ‘các thống
khổ’ thô bạo và dă man thế này, chính thế lực
củ đă chỉ định như thế không cần
biết là đệ tử Đại Pháp có chịu
đựng nỗi hay không. Đó
là nguyên nhân chủ yếu tại sao chúng làm điều này.
Không kể là ǵ, khi trải qua cuộc
bức hại này, đệ tử Đại Pháp và tôi đă
hoàn toàn phản đối không chấp nhận cuộc
bức hại này. Cho nên trong
khi chúng ta hoàn toàn phản đối cuộc bức hại
này, thể theo tiêu chuẩn đ̣i hỏi của Sư
Phụ mà chư vị tiến bước và duy tŕ
trạng thái tu luyện duy nhất của chính ḿnh, phải
điều hành mọi việc tốt đẹp với
trách nhiệm của người đệ tử Đại
Pháp, đó tức là kiên tŕ. Trước đây tôi có giảng cho chư vị
rằng, khi nói đến tu luyện, trong quá khứ không có
một người tu luyện nào, giống như chư
vị, mà phải nằm trong một t́nh trạng tu
luyện khó khăn thế này, một t́nh trạng tu
luyện với các thử thách h́nh phạt lâu dài như
thế này. Và nhất là
khi phải tu luyện
giữa những lợi ích hiện thực chung quanh, đó
thật là khó khăn. Bao nhiêu
cơ hội để đạt được lợi
lộc chính tại nơi đây, cám dỗ người tu
luyện và khi chư vị không giữ vững chỉ
một chút thôi, th́ tư tưởng của chư vị,
sự hiểu biết của chư vị, và đến
cả các tâm con người của chư vị sẽ
khiến cho chư vị trôi vạt theo ḍng. Cho nên h́nh thức tu luyện này
rất khó. Tuy nhiên bởi v́
nó khó, xét từ một gốc độ khác, th́ thể
hiện rằng ngày nay đệ tử Đại Pháp có
khả năng tu luyện lên các tầng thứ cao. Nếu môi trường không khó
khăn, th́ thử thách trực tiếp cho phần con
người bên ngoài của người tu luyện và
phần thân thể chánh của sinh mệnh của
người ấy sẽ không quá dữ dội đến
như thế.
Chư vị biết rằng không
kể là tôn giáo hay một h́nh thức tu luyện nào trong
lịch sử, họ không tu phần bên ngoài của
người tu luyện, tu phần h́nh dáng thật sự
của người ấy.
Nói một cách khác, họ không cần biết là
Chủ Nguyên Thần của người tu luyện có tu
thành hay không. Đó là tại sao
hầu hết những người tu luyện này đă tu
luyện trong một thời gian rất lâu trong trạng
thái tỉnh lặng. Có
những trạng thái khác nhau thể hiện ra khi các tâm ràng
buộc chấp chước được loại bỏ
đi trong tỉnh lặng, có thể gây tác dụng cho Phó
Nguyên Thần. Tuy nhiên h́nh
thức tu luyện loại này, h́nh thức mà đệ
tử Đại Pháp tu luyện trong xă hội người
thường, khiến cho các tâm ràng buộc chấp
chước c̣n lại của người tu luyện và
ở phần bên ngoài bao nhiêu cám dỗ về lợi ích cá
nhân thể hiện ra một cách trực tiếp. Điều này đưa đến
tầm quan trọng về sự tu luyện của
người tu luyện, người mà ở phần bên
ngoài, cho nên cải biến phần bên ngoài của
người này là chủ yếu.
Điều này trở thành một thử thách lớn lao
trong sự tu luyện. Thêm vào
đó, điều quan trọng là thân thể chánh của
người tu luyện phải được cứu
độ và cần phải được chỉnh
sửa lại, cho nên người tu luyện phải tu
luyện chân chánh là điều quan trọng nhất, và
phương thức tu luyện là phần bên ngoài của
người ấy phải bị thử thách trực
tiếp. Không cần trực
tiếp thử thách Phó Nguyên Thần và các sinh mệnh
hiện hữu trong thân thể của người tu
luyện, bởi v́ trong một khía cạnh nào đó các sinh
mệnh này đă vượt qua mê ăo, trong khi người tu
luyện ấy [ở phần bên ngoài] phải bị
thử thách trực tiếp trước những lợi
ích hiện thực trước mắt cám dỗ họ. Đó là điểm cá biệt về
sự tu luyện của đệ tử Đại Pháp. Và đó là ư tôi muốn nói khi tôi
giảng rằng ‘Con người hiện nay có thể tu
luyện thành Thần.’ Tôi
đă giảng rằng ‘Trong h́nh thức tu luyện hiện nay chính người tu
luyện đang thật sự tu luyện,’ bởi v́ thân
thể người ấy là cơ thể chánh trong quá tŕnh
tu luyện.
Trước kia khi Đại Pháp vừa
được phỗ truyền, nhiều chư Thần
không hiểu nên nói rằng ‘Ông quá xem trọng con
người.’ Đó ám chỉ
rằng, ‘Thay v́ chú trọng đến chúng tôi, ông lại
chú trọng đến con người.’ Trong quá khứ có ai tin con người đâu? Con người có quá nhiều tâm
ràng buộc chấp chước, hành động của
họ quá xấu, lư luận của họ lẫn
lộn. Họ nghĩ
‘Tại sao ông lại muốn cứu độ con
người? Đương
nhiên họ không biết có nhiều nguyên nhân liên hệ
với điều tôi làm. Tôi
đă giảng cho chư vị trong các buổi giảng
thuyết trong quá khứ rằng các chư Thần ở
tầng thứ thấp không biết được t́nh h́nh
thật sự ở tầng bên ngoài của con
người. Qua lịch
sử bao nhiêu năm, bao nhiêu sự việc đă xảy ra
trong lịch sử nhân loại, và nhân loại ở
tầng bên ngoài đă trải qua vô số kiếp luân
hồi. Chính Pháp cứu
độ tất cả sinh mệnh, cho nên làm sao mà các sinh
mệnh này không được cứu độ? Khi Đại Pháp chỉnh sửa
lại Pháp của vũ trụ, sự việc
được điều hành theo một đường
hướng khác với h́nh thức tu luyện trong quá
khứ, loại [h́nh thức tu luyện] mà chỉ có
một sinh mệnh hay một số sinh mệnh nào đó
được bảo hộ.
Chính Pháp là cứu độ tất cả chúng sinh nào
mà có thể được cứu độ, gồm có
cả bất cứ loại sinh mệnh nào mà chư
Thần đă tạo ra và hiện tại đang hiện
hữu trong thân thể chánh của con người. Hơn nữa, nhiều
người đă trải qua bao nhiêu thống khổ qua bao
nhiêu năm dài đăng đẳng, làm sao mà họ không
được cứu độ?
Có phải con
người là sinh mệnh chủ yếu trong Tam Giới
không? Có phải là tất
cả sinh mệnh trong Tam Giới cần phải
được cứu độ không? Cho nên h́nh thức tu luyện này lẫn cả
nền tảng mà các chủng tộc con người đă
tạo ra và phải chịu bao nhiêu thống khổ qua bao
nhiêu năm dài trong lịch sử, có phải những
điều này đă giúp các sinh mệnh này đạt
được uy đức không?
Và có phải các sinh mệnh này là xuất sắc
nhất và ưu tiên được cứu độ không? Khi thế giới con
người được dùng làm trung tâm điểm
của Chính Pháp, có phải là điều ưu tiên
trước nhất là giúp nhóm sinh mệnh này thoát ly
khỏi [Tam Giới] không?
Đương nhiên, không giản dị
như thế. Tất cả
mọi việc hôm nay đă được tiên đoán
trước rồi. Lúc mà Tam
Giới vừa mới bắt đầu được
tạo ra, tất cả vừa mới được
sắp đặt, và h́nh dáng của con người ở
tầng bên ngoài và môi trường cần thiết sau này cho
thời Chính Pháp dần dần đă được
sắp xếp, sau đó là để cho các sinh mệnh
đó tạo uy đức vĩ đại trong quá tŕnh kéo
dài qua bao nhiêu năm thế này.
Nói một cách khác, một con người nh́n bên ngoài
không những chỉ là một con người tầm
thường. V́ bị
giới hạn bởi cảnh giới của con
người trong môi trường này của Tam Giới, và
v́ tiêu chuẩn sử dụng khi tạo ra con người
mà Đạo đức và trí tuệ của con người kém
cỏi. Không thể
đơn thuần mà hiểu được qua thể
hiện của sự việc, bởi v́ tầng thứ càng
cao, th́ khó mà phát hiện ở tầng bên ngoài của thân
thể con người. V́
không phát hiện ra, cho nên t́nh h́nh thật sự của con
người vĩnh viễn giấu kín, vô số sinh
mệnh của bao nhiêu tầng thứ không hề biết
được. Không phải
là vị Thần nào cũng biết được sự
liên hệ giữa Tam Giới và vũ trụ. Cũng như chư vị
biết, trải qua lịch sử, nhiều văn hóa và
nhiều tiên tri đă lưu lại trong xă hội con người,
vậy mà các chư Thần đến cả các vị mà
gần Tam Giới nhất cũng không biết những
điều này. Có phải là
lạ không? Tại sao lại
như thế? Tại sao
họ không biết? Con
người có thể hiểu được các chân lư
triết học đă được lưu truyền,
cũng có thể hiểu được những lời
tiên đoán đă được lưu lại trong quá tŕnh
lịch sử của nhân loại, nhưng tại sao các
chư Thần không biết?
Kỳ thực th́ có nhiều bí mật
trong thế giới con người và trong Tam Giới, và
rất nhiều bí mật mà các chư Thần không
biết. Và có rất nhiều
sự khác biệt giữa thời gian của nhân loại
và thời gian của các nơi mà chư Thần ở. Giă thử con người là
một phân tử, th́ sinh mệnh thiêng liêng là một phân
tử to hơn, đây là nói về danh từ của
trọng lượng, tức là qua lịch sử lâu dài
của thế giới con người, sự nhận
thức, chú ư, hiểu được của vị này
bị giới hạn. Khi nói
về phân tử với trọng lượng nhỏ
hơn các phân tử con người, hay là một vị
Thần mà trọng lượng của ngài nhỏ lơn
một phân tử, th́ thời gian của ngài trôi qua rất
nhanh. Đó là tại sao rất
nhiều sinh mệnh không biết ǵ về lịch sử
quan trọng của Tam Giới, nguyên nhân mà Tam Giới
hiện hữu, hay nguyên nhân mà sinh mệnh hiện
hữu. Kỳ thực th́ một
vị Thần không mất đi, nhưng ngài tái sinh trở
lại trong cảnh giới của ngài. Tôi sẽ dùng danh từ ‘tái sinh’ để
diễn tả điều này.
Chính ngài cũng phải tái sinh trở lại bởi
v́ nguyên lư thành-tựu-hoại-suy tồn tại trong vũ
trụ này, cũng giống như cách mà con người
trải qua sinh, lăo, bệnh, tử và sau đó luân
hồi. Lúc mà vũ trụ
được tạo ra, thể theo chân lư của Pháp mà chu
kỳ khôi phục lại, cho nên hiện tượng
tương tự như thế tồn tại trong các
cảnh giới của chư Thần, chỉ khác là
thời gian [trong cảnh giới] của các ngài
dường như vô tận.
Chư Thần cũng biết được quá tŕnh
tái sinh của các ngài, không giống như con người
nghĩ rằng cái chết là kinh hoàng và con người không
biết rằng có sự sống sau khi ĺa đời. Những điều này là một
phần thuộc về mê ăo và những điều mà không
một người nào trong nhân loại được phép
biết. Tuy nhiên các chư
Thần trong trạng thái thiêng liêng, các ngài biết. Chỉ có điều là khi các ngài
tái sinh th́ trí nhớ của ngài đă bị xóa đi
rồi, khi tái sinh tất cả trí nhớ trong quá khứ
không c̣n nữa. Sự
việc là thế. Tuy nhiên
đối với các ngài, tất cả mọi việc th́
quá lâu dài giống như là một sinh mệnh không bao
giờ chấm dứt. Trong
quá tŕnh tái sinh các ngài không c̣n nhớ ǵ về những
sự việc trong quá khứ nữa. Cho nên qua bao nhiêu năm lâu dài, không phải các
chư Thần đều nhớ lịch sử của Tam
Giới xảy ra thế nào.
Và đến quá tŕnh Chính Pháp hôm nay, cũng không có bao nhiêu
chư Thần biết được, cũng không
hiểu, cũng không thấy được từng giai
đoạn của Chính Pháp.
Các sinh mệnh của vô số cảnh giới
chỉ thấy được giai đoạn Chính Pháp
hiển hiện trước mắt của họ, và
họ cũng không thấy cho đến khi Chính Pháp
tiến đến. Đó là
tại sao các sinh mệnh trong vũ trụ đă phản
ứng khác nhau trong thời gian Chính Pháp này. Một số hiểu được
một cách tích cực, một số th́ chống lại,
một số th́ thụ động. Họ phản ứng như thế. Con người có thái độ
khác nhau mà chúng ta nh́n thấy trong xă hội con người
hôm nay, tôi có thể cho chư vị biết rằng, t́nh
trạng cũng giống như thế trên các tầng
thứ cao hơn.
Trước ngày 20 tháng 7 năm 1999, khi
Đại Pháp vừa mới được phỗ truyền
trên diện rộng, trạng thái của các sinh mệnh và
chư Thần trong các cảnh giới khác nhau th́ như
thế nào? Họ nói rằng,
‘Ô Đại Pháp vô cùng vĩ đại. Đáng tiếc cho một Pháp quư thế này mà lại
truyền cho con người, và lại truyền trong lúc con
người [ở trong trạng thái] suy đồi
nhất.’ Một số
nghĩ rằng, ‘Chắc có lẽ lúc này mà truyền ra th́
mới thể hiện được sự vĩ
đại của Đại Pháp.’
Một số sinh mệnh lại nghĩ, ‘Ông Lư
Hồng Chí nhân từ lắm, cho nên cứ để cho ông làm
hết những điều xấu kia đi và để
cho ông ấy lănh hết tội lỗi và nghiệp
lực.’ Họ lợi
dụng cơ hội này để làm việc xấu. Nghiệp mà đă đè tôi
xuống to lớn bằng cả bầu trời, và
nhiều chư Thần khi thấy thế th́ nghĩ, ‘Ông ta
có chịu nổi hay không?’
Mặc dù họ có suy nghĩ và hiểu biết khác
nhau, vai tṛ mà họ đăm trách rất tích cực lúc
ấy. Tuy nhiên sau khi cuộc
bức hại vào ngày 20 tháng 7 năm 1999, ư tưởng
của họ thay đổi.
Một số sinh mệnh to lớn trong các cảnh
giới đủ loại khác nhau có thái độ không liên
hệ, thụ động và chỉ quan sát thôi; khi thấy
bọn yêu ma kia làm điều xấu ác và bức hại
[người ta], họ không phản ứng ǵ cả như
thể là để xem [tôi] có thể vượt qua nổi
hay không. Họ nghĩ,
‘Nếu ông mà vượt qua nổi, th́ quá xuất sắc
và chúng tôi sẽ hổ trợ ông.’
Tuy nhiên bởi v́ trở ngại xảy ra sau khi
thế lực củ và các sinh mệnh củ khuấy
động lên, và khi nh́n thấy thế giới có đầy
quỷ quái, sức mạnh vô cùng, các sinh mệnh [bắt
đầu] khởi tâm ích kỷ.
Phần đông th́ họ nghĩ, ‘Kỳ thực
sự việc này khó mà thành công được. Nếu không thành công th́ ta cũng
sẽ bị ảnh hưởng.’
Kết quả là họ đă không quyết định. Hầu hết tất cả sinh
mệnh trong vô số cảnh giới khác nhau là như
thế. Pháp của vũ
trụ là để cứu độ vô số sinh mệnh
trong tất cả cảnh giới; mặc dù tiêu chuẩn
đ̣i hỏi cho các sinh mệnh nơi đó không cao
lắm. Nếu tất cả
đều chính trực, th́ vũ trụ cũng không
cần đến Chính Pháp.
Chính v́ các sinh mệnh đă trở nên như thế
này, họ không c̣n tốt nữa, họ hành động
như thế. Và đó là thái
độ của các chư Thần đối với Chính
Pháp và đệ tử Đại Pháp.
Đương
nhiên, t́nh h́nh chung của Chính Pháp liên tục tiến hành,
t́nh h́nh trên thế giới và trong toàn thể Tam Giới liên
tục thay đổi. Thái
độ của con người mà chư vị nh́n
thấy đó là phản ảnh của sự việc trên
thiên đàng. Nói một cách
khác, nếu sinh mệnh của con người thế
giới tương thông với các thiên thể trên đó và
có một sự liên hệ nào đó, th́ hăy suy nghĩ: có
phải [thái độ của họ ở đây] trong lúc
này là trực tiếp liên hệ với sự việc trong
cảnh giới cao hơn phải không? Đương nhiên, con người ở tầng
bên ngoài không hiểu rơ sự việc. Hiện nay nhiều vị [trên đó] sẳn sàng
bước ra, bởi v́ các sinh mệnh và các vị vua
ở nhiều cảnh giới khác nhau nhận thấy
rằng Đại Pháp thành công trong quá tŕnh Chính Pháp, chắc
chắn là không bị cản trở. Cho nên, thể hiện qua hành động, họ
lần lượt đứng lên và quyết định
vị trí của họ. Thành
phần cuối cùng của vũ trụ cũng đă
nhận thấy t́nh trạng này lâu lắm rồi. C̣n nhiều sinh mệnh cao hơn
nữa trong vũ trụ, những sinh mệnh củ
cuối cùng của vũ trụ [củ], mặc dù họ
không có liên hệ với các yếu tố của thế
lực củ, họ chỉ là sinh mệnh củ [của
vũ trụ củ] và cũng c̣n vẫn duy tŕ khái niệm
sai lệch của họ. Khi
nh́n thấy đệ tử Đại Pháp, họ muốn
củng cố những ǵ đă có của vũ trụ
củ và bản chất đă bị sai lệch đó, và
họ cố gắng duy tŕ.
Họ nghĩ rằng cuộc bức hại thế
này giúp các đệ tử Đại Pháp tu luyện. Khái niệm của họ có tác
dụng cản trở cho nên đă tạo ra một tấm
chắn ngăn lại ở giữa thế giới ở
tầng bên ngoài và các cảnh giới khác, cản trở
không cho con người thọ Pháp.
Họ nghĩ rằng trong khi phải đối
diện với những t́nh huống như thế này, mà
một người có thể vượt qua
được th́ mới chấp nhận; và các sinh
mệnh trong các cảnh giới thấp hơn và con
người thế giới sẽ được giữ
lại chỉ khi nào họ quyết định vị trí
của họ dưới t́nh huống như thế
này. Quyết định
vị trí trong các hoàn cảnh thế này là thể hiện
sự vĩ đại của một sinh mệnh, tuy nhiên
tạo ra một trạng thái để họ không hiểu
Chính Pháp th́ có cần thiết không?
Điều quan trọng nhất là vũ trụ trong
tương lai sẽ không điều hành như thế
này. Chính Pháp cũng không
chấp nhận những yếu tố tiêu cực và
đối lập. Hơn
nữa thái độ của một sinh mệnh về Chính
Pháp trong giai đoạn này là chủ yếu, và các sinh
mệnh ‘cuối cùng, cao nhất’ hiện đang gây ảnh
hưởng cho Chính Pháp cũng phải quyết
định [thái độ của họ về Chính Pháp].
Không những chỉ ảnh hưởng
đệ tử Đại Pháp, ảnh hưởng con
người thế giới, hay ảnh hưởng các sinh
mệnh trong các cảnh giới khác nhau thôi, mà Chính Pháp
ảnh hưởng tất cả sinh mệnh trong
tương lai. V́ [quá tŕnh]
Chính Pháp to lớn vô cùng, ai có thể bị bỏ xót
lại không? Đồng thời,
bởi v́ thái độ của một sinh mệnh về
Chính Pháp là quan trọng nhất, không ai có quyền cản
trở không cho chúng sinh quyết định và khiến cho
chúng sinh không hiểu mà phạm tội chống lại Chính
Pháp và Đại Pháp. Việc
đầu tiên là thế lực củ quấy nhiễu
[Chính Pháp], đáng lẽ là
không nên xảy ra. Chân
chính là khi nào chúng sinh có thể nhận ra được
sự thật, không bị ai khống chế, không bị
quấy nhiễu rừ một yếu tố nào, mà họ
có thể đứng lên quyết định vị trí
của chính ḿnh. Nếu không
có những yếu tố [nói trên], th́ có phải là họ
[các sinh mệnh kia] âm mưu sắp xếp cho một
số sinh mệnh làm việc tốt và một số sinh
mệnh làm việc xấu theo ước nguyện của
họ phải không? Th́
những thái độ của các sinh mệnh này có chân chánh
không? Không! Tuy nhiên với t́nh h́nh hiện nay, vũ trụ
củ, yếu tố cuối c̣n đang quấy nhiễu
đến sự việc cần phải thiết lập
cho tương lai.
Hiện nay hành động của các
sinh mệnh trên thế giới mà chúng ta chứng kiến
là, dù cho thế lực củ đang quấy nhiễu, các
sinh mệnh và chư Thần trong các cảnh giới khác
nhau dần dần chấp nhận và ủng hộ Đại
Pháp. Tuy nhiên sự chấp
nhận này không phải là sự chấp nhận tuyệt
đối: chấp nhận Đại Pháp, chấp nhận
Chính Pháp, chấp nhận đệ tử Đại Pháp, mà là
kết quả của chiều hướng xúc đẩy
của Chính Pháp thành công khắp nơi trong toàn thiên thể,
khiến cho họ không c̣n sự lựa chọn nào khác. Đương nhiên, phần lớn
là họ không hiểu rơ, bây giờ th́ họ thấy
chiều hướng của Chính Pháp và thấy
được tất cả sẽ thành công trong
tương lai. Đương
nhiên con người thế giới không chú ư đến các
sự việc này. Họ
chỉ thấy rằng [Pháp Luân Công] không uất phục
bởi sự bức hại của bè lũ khống
chế bởi bọn cướp của chánh quyền
của Đảng Cộng Sản Trung Quốc, và qua từ
tầng thứ con người mà họ thể hiện
ra ‘Ô, Pháp Luân Công đáng
phục. Bao nhiêu lâu mà Pháp Luân
Công vẫn không sợ và đầu hàng bọn tà ác quỷ
quái Đảng Cộng Sản Trung Quốc kia. Thay vào đó mà c̣n lại gia
tăng phát triển mạnh mẽ lên, trong khi Đảng
Cộng Sản Trung Quốc th́ tự ḿnh hủy diệt
chính ḿnh trong quá tŕnh bức hại Pháp Luân Công. Pháp Luân Công thật phi
thường!’ Hơn nữa,
đối với người Trung Hoa, giá trị xuất
ra từ chánh niệm của đệ tử Đại Pháp
cho thấy rằng giá trị đạo đức của
nền văn minh Trung Quốc c̣n có hy vọng
được phục hồi trở lại. Chánh quyền tham nhũng
đồi bại kia trong xă hội đang bị Đảng
Cộng Sản Trung Quốc cai trị. Một điều nữa là, để cho
người Trung Hoa hiểu và thọ Pháp, tâm của
người Trung Hoa đă được phóng thích khi Chính
Pháp vừa mới bắt đầu, khiến cho họ
rất thông minh. Tuy nhiên, trong
cuộc bức hại này thay v́ dùng sự thông minh đó
để hiểu Pháp, mà lại dùng sự thông minh đó
để gây tội lỗi.
V́ thế mà trong vài năm qua khi các đệ tử
Đại Pháp bị chúng bức hại, chúng đă tấn công
Chân Thiện Nhẫn và khích lệ những hành động
quỷ quái, điều này đă khiến cho chúng sinh
dấu diếm mà gây tội lổi. Bọn lừa đăo Đảng Cộng Sản
Trung Quốc không có cách nào để giải quyết tŕnh
trạng khó khăn này.
Bọn chúng không có cách nào để đền bù
lại những ǵ chúng đă vi phạm và những khó
khăn trong xă hội mà chúng đă gây ra, sự khó khăn mà
chúng đang phải đối diện.
Tôi đă giảng tất cả
những điều này vừa qua, bởi v́ một lần
nữa tôi ngồi đây hôm nay giảng Pháp cho chư
vị. (Vỗ tay nhiệt
liệt) Năm hay sáu năm đă trôi qua, lại một
lần nữa tôi giảng Pháp hôm nay, chư vị có
thể có cảm giác khác biệt, và đối với các
học viên đă có mặt nơi đây trong lần
trước lại c̣n có cảm giác khác biệt hơn
nữa. Trên cơ bản chúng
ta đă vượt qua cuộc bức hại dă man
độc ác này, [và tôi có thể nói rằng] trong giai
đoạn Chính Pháp những yếu tố độc ác
của Đảng Cộng Sản Trung Quốc, một số
to lớn đang bị tiêu diệt một cách trầm
trọng và nhanh chóng. Cũng
như tôi vừa giảng, bọn chúng độc ác,
hiểm độc và đồi bại vô cùng. Hễ chúng c̣n tồn tại th́
chúng sẽ tiếp tục làm điều xấu. Cho nên bên Trung Quốc, mặc dù
những yếu tố độc ác của Đảng
Cộng Sản khống chế con người, với bao
nhiêu người khác trên toàn thế giới, yếu tố
này đang bị tiêu diệt, dần dần chậm
lại và bớt lại, không c̣n hữu hiệu nữa,
đệ tử Đại Pháp vẫn c̣n bị bức
hại. [Cuộc bức
hại này sẽ tiếp diễn] chỉ trừ khi nào chúng
hoàn toàn bị tiêu diệt, và đến giai đoạn
đó th́ cuộc bức hại này sẽ chấm
dứt. Những yếu
tố độc ác của Đảng Cộng Sản Trung
Quốc độc ác kia chắc chắn là sẽ bị các
chư Thần tẩy chay trong Chính Pháp! (Vỗ tay nhiệt liệt)
Chính Đảng Cộng Sản Trung
Quốc độc ác kia cũng nhận thấy rằng
chúng đang đứng bên bờ sụp đổ và
thất bại. Một
số đông bọn chúng th́ muốn tạo một con
đường để trốn, một số đông
khác th́ muốn che đậy tội lỗi mà chúng đă gây
ra trong cuộc bức hại này.
Đương nhiên càng đông người muốn ly khai
khỏi cái Đảng độc ác này. Tất cả những yếu tố này khiến
cho những phần tử phản động của
Đảng độc ác kia không c̣n hy vọng nữa và làm cho
chúng kinh sợ. Ly khai khỏi
Đảng làm cho chúng rung sợ.
Tất cả là thất bại cho bọn chúng và chúng
cũng đă nh́n thấy rằng chúng cũng sắp bị
kết thúc rồi. Không
kể là thái độ của người thường ra
sao [về những sự việc đang xảy ra] hay là
họ quan tâm về xă hội và nền văn minh của
Trung Quốc sẽ ra sao, lo lắng cũng vô ích thôi. Từ cổ xưa chư
Thần chưa bao giờ thả lơng một quốc gia hay
một cá nhân nào. Khi chư
Thần muốn một xă hội sụp đổ và
hỗn loạn, th́ xă hội này sẽ bị sụp
đổ và hỗn loạn; khi chư Thần muốn
một người điên cuồn, th́ người này
sẽ bị điên cuồn; và khi chư Thần muốn
một xă hội ổn định, th́ xă hội này sẽ
ỗn định. Không
kể Đảng Cộng Sản độc ác kia to lớn
như thế nào, khi [chư Thần] muốn chúng tan
rả, th́ chỉ trong vài ngày thôi chúng sẽ bị tan ră
ngay. (Vỗ tay) Tất cả
là c̣n tùy vào các chư Thần, các ngài c̣n cần một
điều ǵ đó hay không.
Có phải như thế không?
Tất cả những ǵ tại đây
trong xă hội con người đều được
tạo ra cho Chính Pháp, và tất cả đều tồn
tại hôm nay là v́ các đệ tử Đại Pháp của tôi
chứng thực Pháp. Nhớ
rằng: Chư vị là những ngôi sao sáng của thế
giới ngày nay, chư vị là những sinh mệnh mà chúng
sinh đang chăm chú quan sát, và chư vị là những sinh
mệnh quyết định tương lai của mỗi
một người trong thế giới nhân loại này! (Vỗ tay) V́ thế cứu
độ chúng sinh và tu luyện bản thân cho giỏi là
điều quan trọng nhất cho chư vị,
đệ tử Đại Pháp.
Không phải sự việc này thực hiện là
để chỉ cho chính sinh mệnh của chư vị
Viên Măn, mà c̣n là hoàn tất hy vọng mà tất cả chúng
sinh, và nhiều chúng sinh hơn nữa, đặc
để vào chư vị!
Được rồi, tôi sẽ ngừng tại
đây. (Vỗ tay nhiệt
liệt thật lâu).
Bây giờ [chư vị phải chú tâm
vào] những việc mà chư vị đang làm, cho nên tôi
không muốn chư vị sao lăng việc mà chư vị
đang làm bằng cách giảng nhiều điều khác
nữa. Những việc mà
chư vị đang làm rất là quan trọng, cho nên tôi
không giảng thêm nữa. Tôi
cám ơn tất cả chư vị (Vỗ tay nhiệt liệt)
Ghi
chú: [ ] (của người dịch, không phải văn
chính thức, chỉ để tham khảo)
Dịch
ngày 30-06-2005; Để chỉnh nghĩa
đúng hơn, bản dịch có thể được hiệu
chỉnh lại trong tương lai.