(Lư Hồng Chí, ngày 22 tháng
Năm, 2005 tại Toronto)
(vỗ tay nhiệt
liệt) Chào tất cả! (vỗ tay) (mọi
người: Kính chào Sư phụ!)
Tôi vẫn nhớ rằng
trước ngày 20 tháng Bảy, 1999, Pháp hội Toronto
lần ấy của chúng ta đă cử hành tại chính
nơi đây. (vỗ tay nhiệt liệt) Bấy
giờ là lúc Trung Cộng tà ác sắp khai mở cuộc
đàn áp bức hại, và tôi đă giảng cho chư
vị một câu, tôi nói rằng một ‘bất
động’ có thể [ức] chế vạn động! (vỗ
tay nhiệt liệt) Tất nhiên, có những học viên
có thể lư giải, [và] có những người lư giải
thành ‘không thực hiện ǵ cả’, ‘không làm ǵ cả’. (cười)
(mọi người cười) ‘Bất động’
ấy, là nói về chính niệm và chính tín kiên định
bất động, chứ không phải nói rằng không theo
con đường [với] trách nhiệm cứu độ
chúng sinh của các đệ tử Đại Pháp và tu
luyện đề cao tự thân trong ma nạn nữa;
như thế sao được? Bất kể làm thế
nào đi nữa, v́ [đây là] tu luyện, mỗi cá nhân
đều mang theo các nhận thức khác nhau, c̣n có
những [người] đang ở các mức độ
chấp trước khác nhau trong người thường
mà tiến nhập vào Đại Pháp; trong quá tŕnh tu
luyện có c̣n rất nhiều nhân tâm rất khó dứt
bỏ, v́ vậy tạo ra sự khác nhau trong lư giải và
nhận thức Pháp; do đó, trong ma nạn này cũng
đă biểu hiện đầy đủ những khác
biệt trong nhận thức về Đại Pháp của
các học viên và các tâm chấp trước nhiều ít [khác
nhau]; mọi người cũng thấy các chủng các
dạng trạng thái biểu hiện ra trong cuộc bức
hại rồi. Cuộc bức hại này đă bị
cưỡng ép thêm cho chúng ta, [chúng ta] không thể thừa
nhận [nó], nhưng từ trong bức hại quả
thực đă thấy những chỗ thiếu sót trong tu
luyện, cũng thấy mặt suất sắc của các
đệ tử Đại Pháp. [Ai] có thể đi theo
Sư phụ tới hôm nay, có thể từ cuộc bức
hại này mà bước ra được, th́ đúng
thật là suất sắc! (vỗ tay nhiệt liệt)
Trước đây tôi
giảng rằng tu luyện của các đệ tử
Đại Pháp nếu không có cuộc bức hại này, th́
tu luyện của các đệ tử Đại Pháp
sẽ có một loại h́nh thức khác xuất hiện.
Tất nhiên đó là chuyện đă qua, dẫu đàm
luận lại cũng không c̣n nhiều ư nghĩa ǵ nữa.
Nhưng đă là thế này, trong trạng thái như thế
này, nếu các đệ tử Đại Pháp chân chính có
thể ở trong Pháp mà kiên định bản thân ḿnh,
đề cao tự ḿnh, trong khi phản đối bức
hại mà cứu độ chúng sinh, và có thể đi
tới tận hôm nay, [điều ấy] thật sự
rất suất sắc. Mọi người đă thấy
cuộc bức hại này tà ác đến nhường nào,
khốc liệt đến nhường nào, hạ lưu
đến nhường nào; so với những bức
hại trong lịch sử nhắm vào đệ tử
của Thần Phật th́ nó c̣n một đặc
điểm khác biệt: chính là cuộc bức hại nào
trong lịch sử cũng đều công khai; nhưng ác
đảng Trung Cộng ngày nay đă trang bị đầy
đủ kinh nghiệm tà ác và thủ đoạn lưu
manh của lịch sử và của các loại bức
hại nhân dân, do vậy tại cuộc bức hại này,
cuộc đàn áp tà ác này, rất nhiều thủ
đoạn đều được tiến hành một
cách lén lút, trong trạng thái không thể bảo cho con
người [biết]. V́ vậy nếu muốn con
người thế gian biết sự việc này, dẫn
đến xă hội chấn động, dẫn
đến sự phẫn nộ của con người
thế gian, hoặc làm cho [người ta] giúp đỡ các
đệ tử Đại Pháp, th́ đường như
cũng rất khó mà làm được như vậy;
bởi v́ tà ác đang che dấu sự thật, nhưng
thủ đoạn dùng trong bức hại là vô cùng tà ác.
Điều này xưa nay chưa từng có. Đó là v́ tà
đảng cộng sản trải qua hơn một
trăm năm nay đă tích luỹ được các kinh
nghiệm tà ác nhất, [nó] đang giấu diếm cực
kỳ khắt khe những tội ác trong cuộc bức
hại của ḿnh.
Nói cách khác, ma nạn
được cưỡng chế thêm lên các đệ
tử Đại Pháp ấy, là điều chưa từng
có trong lịch sử. Khi cuộc bức hại mới
bắt đầu, phương thức mà chúng chọn là
một cách công khai, hơn nữa c̣n làm cho người ta
thấy dường như khí thế tà ác mạnh mẽ
từ trời sập xuống [với] vọng
tưởng áp đảo các đệ tử Đại
Pháp. Thế lực tà ác, lạn quỷ, và ác đảng
đă không thực hiện được [điều chúng
muốn]. Sau đó chúng phát hiện rằng kéo dài thời
gian sẽ làm xă hội quốc tế chú ư và làm dân chúng Trung
Quốc có phản cảm, quảng đại dân chúng trong
xă hội sẽ trợ giúp các đệ tử Đại
Pháp và sẽ trợ giúp việc phản đối bức
hại. Như vậy, chúng đă bắt đầu
đưa cuộc bức hại này dần dần trở
thành cuộc bức hại không công khai. Một mặt,
bề ngoài ác đảng Trung Cộng [tỏ ra] đă
thắng; mặt khác, khiến cho người ta thấy
một biểu hiện b́nh ổn, một cảnh
tượng thái b́nh được tô vẽ ra, [c̣n] đằng
sau đó vẫn âm thầm bức hại các đệ
tử Đại Pháp như cũ, thậm chí vào thời
kỳ gần đây các đài phát thanh, truyền h́nh, báo chí
một chiều của Trung Cộng c̣n không báo cáo [về
việc này] nữa. Nhưng thủ đoạn của
cuộc bức hại trấn áp từ đầu
đến nay chưa từng giảm nhẹ; đây là
thủ đoạn bức hại dân chúng chưa từng có
trong lịch sử của cái chính phủ lưu manh ấy.
Như mọi người đă thấy, các kênh truyền
thông chính của các quốc gia toàn thế giới vào t́nh
huống này, đại đa số đều không có báo
cáo về t́nh huống đệ tử Đại Pháp
bị bức hại, [họ] đang im lặng
trước tội ác.
Tất nhiên c̣n có một
nhân tố, đó là Trung Quốc giờ đây đă thành
một thị trường kinh tế toàn cầu, rất
nhiều quốc gia đều đánh giá cao hoàn cảnh
đầu tư này. Không phải là v́ Trung Cộng có tài
nguyên suất sắc ǵ, hoặc Trung Cộng đă trở
thành tốt và cải thiện hoàn cảnh tại Trung
Quốc, hoặc tà đảng cộng sản có chiêu
thức ǵ hay, đă hấp dẫn nhà đầu tư toàn
thế giới. Trên thực tế, rất đơn
giản, chính là người Trung Quốc bị Trung
Cộng làm cho bần cùng hoá và làm cho sợ hăi, [nên] muốn
tích nhiều tiền; hơn nữa, người Trung
Quốc cần cù lao động, v́ thế làm công tác
đều lâu dài và ổn định; chính điều
ấy đă hấp dẫn các nhà đầu tư. Bởi
v́ con người của nhiều dân tộc trên thế
giới hễ khi người ta đă kiếm
được một số tiền rồi, th́ họ
không làm nữa, đợi tiêu hết tiền rồi th́
họ mới lại đi t́m việc. C̣n người Trung
Quốc bị Trung Cộng bần cùng hoá và làm cho sợ nên
có đặc điểm muốn tích nhiều tiền,
chỉ cần có tiền để dành dụm th́ làm công tác
nào [họ] cũng làm một mạch từ đầu chí
cuối; chính điều ấy đă hấp dẫn hàng
loạt các nhà đầu tư đang cần nhân công
ổn định, nhất là cần có ổn định
về nhân công kỹ thuật. Do đó tà đảng Trung
Cộng chụp lấy tâm lư ấy của người
Trung Quốc, [để] lợi dụng người Trung
Quốc, ngoài ra c̣n lợi dụng tiền bạc, một
lượng lớn tài lực vật lực nhân lực
của các nhà đầu tư để đàn áp nhân dân,
để bức hại Pháp Luân Công. V́ vậy có nhiều quốc
gia toàn thế giới, chỉ v́ [theo đuổi] lợi
ích kinh tế, đă không biểu đạt thái độ
ǵ trước cuộc bức hại.
Trong cuộc bức
hại, chúng ta đă thấy rồi, bất kể
điều ǵ được tuyên dương ở xă
hội nhân loại đều không nên được
dựa vào. Rất nhiều người trên toàn thế
giới đang nói về nhân quyền, quốc gia hô hào
tự do tín ngưỡng, thậm chí con người toàn
thế giới dường như coi nó là điều
kiện tồn tại căn bản nhất của nhân
loại cũng như quyền lợi trọng yếu
nhất của con người. Vậy mà khi Trung Cộng
đang giẫm đạp một cách cực kỳ tà ác và
cực kỳ nghiêm trọng lên người dân Trung
Quốc, lên nhân quyền và tự do tín ngưỡng, th́ trên
toàn thế giới rất nhiều chính phủ, các kênh truyền
thông lại lẳng lặng không lên tiếng. Điều
ấy nói lên rằng khi thấy lợi ích trước
mắt, th́ nào là tự do tín ngưỡng, nào là nhân
quyền, đều trở nên không đáng giá nổi
một đồng. Thế nào là lương tâm con
người, chúng ta đă thấy được cái
gọi là ‘lương tâm’ của con người vào lúc
ấy cũng không c̣n đáng giá nổi một đồng.
Nó bất quá chỉ là một thứ được tuyên
dương [để] bảo vệ những lợi ích
hiện thực mà người ta đă đạt
được mà thôi. C̣n Đại Pháp, là chân lư chân chính
của vũ trụ mà chư vị nhận thức
được trong tu luyện, là vĩnh viễn bất
biến, bất động; dù trong t́nh huống nào, trong
hoàn cảnh nào cũng đều cần phải duy hộ
chân lư, trong t́nh huống nào con người cũng cần
phải tuân theo. Trong hoàn cảnh nào, chỉ cần
người tu luyện [có] chính niệm đầy
đủ, đều sẽ từ trong đó mà đề
cao, [nhận] được khải thị và giúp
đỡ, từ đó tăng cường chính niệm,
không bị can nhiễu bởi bất kể thủ
đoạn nào của người thường và mê
hoặc nào của tà ác. Đây chính là Pháp tắc của
vũ trụ và chính tín của con người đối
với Thần, đây chính là biểu hiện của chân lư
khi người tu luyện thăng hoa; là điều mà
bất kể lợi ích ǵ nơi người thường
do người thường cổ vũ và duy hộ
cũng không sánh được; nói cách khác, hết thảy
những việc này đều siêu việt hơn hẳn
người thường, do đó các đệ tử
Đại Pháp mới có thể vượt qua cuộc
bức hại này.
Thực ra toàn thế
giới có nhiều chính phủ và hầu như tất
cả các kênh truyền thông lớn đều không biểu
đạt thái độ ǵ; ngoài hai nguyên nhân [nói trên] ra, c̣n
một nguyên nhân tối căn bản nữa, chính là nhân
tố của cựu thế lực trong cựu vũ
trụ đang cách ly những người khác chưa
đắc Pháp trên toàn thế giới, để họ
không tham dự vào sự kiện này; mục đích là
đặt các đệ tử Đại Pháp trong “khảo
nghiệm” mang tính chất cục bộ. Nếu con
người thế gian cũng tham [dự] vào, th́ “khảo
nghiệm” đối với các đệ tử
Đại Pháp sẽ không đạt đến mức
độ tà ác như thế này, không đạt được
cái gọi là ‘ma nạn’ tàn khốc mà chúng an bài nhắm vào
các đệ tử Đại Pháp [với] mục đích
xem họ có đạt [tiêu chuẩn] hay không; đó chính là
nguyên nhân tối căn bản của chúng.
Dù thế nào đi nữa,
trong cuộc bức hại này, tôi và các đệ tử
Đại Pháp đều phủ định toàn bộ
cuộc bức hại; như vậy khi chúng ta phủ
định toàn bộ cuộc bức hại này là chiểu
theo yêu cầu của tôi, Sư phụ, để bảo
tŕ [vững] trạng thái tu luyện đặc [thù] mà
chư vị [cần phải] có; làm đệ tử
Đại Pháp mà xét, th́ có thể làm tốt hết thảy
những việc này trong trách nhiệm của bản thân,
đó chính là đang ‘tinh tấn’. Trước đây tôi
từng giảng cho mọi người, tôi nói rằng tu
luyện ấy, trong quá khứ bất kể người
tu luyện nào cũng đều có trạng thái tu luyện
rất khó khăn giống như vậy, tức là khảo
nghiệm gian khổ và lâu dài. Nhất là tu luyện [ngay]
giữa lợi ích hiện thực của người
thường, quả thực quá khó khăn; lợi ích
đủ loại phương diện đều đang
mê hoặc người tu luyện, [chỉ cần] hơi
không chú ư, [th́] tư tưởng của chư vị,
nhận thức của chư vị, thậm chí nhân tâm
đều sẽ xô đẩy người ta cuốn theo
ḍng; như vậy loại phương thức tu luyện
này khó khăn phi thường. V́ khó khăn đó, cũng là
thể hiện từ một phương diện khác, hôm
nay làm đệ tử Đại Pháp mà xét th́ họ có
thể tu luyện lên cao. [Nếu] hoàn cảnh không khó
khăn, th́ khảo nghiệm trực tiếp đối
với bề mặt con người của người tu
luyện, [với] chủ thể sinh mệnh của cá nhân
ấy đă không gay gắt thế này.
Như mọi người
đă biết, tôn giáo cũng vậy, hay các chủng
loại phương thức tu luyện trong lịch sử
quá khứ cũng vậy, họ đều không có trách nhiệm
trong tu luyện với con người chân chính ở bề
mặt nhất ấy. Nói cách khác, [họ] không xét xem
chủ nguyên thần của người ta có thể tu thành
hay không, vậy nên, họ đa số đều là tu
luyện trong nhập định trường kỳ. Trong
định th́ các trạng thái biểu hiện
được diễn hoá ra khi vứt bỏ tâm chấp
trước, chỉ có thể có tác dụng đối
với phó nguyên thần của người tu luyện. C̣n
phương thức tu luyện trong xă hội người
thường này của các đệ tử Đại Pháp
— khiến người tu luyện [vẫn] mang theo tâm
chấp trước của người thường
chưa vứt bỏ, và mê hoặc của các loại
lợi ích bề mặt — có biểu hiện vô cùng trực
tiếp. Như vậy thúc đẩy việc chú trọng
vào tu luyện bề mặt của người tu
luyện, từ đó khiến việc cải biến phía
con người bề mặt trở thành điều then
chốt, và cũng trở thành trọng điểm khó
khăn nhất trong tu luyện. Thêm vào đó, điều
kiện tiên quyết [là] mục tiêu của cứu
độ và đề cao chính là chủ thể của
người ta; như vậy, việc tu luyện chân chính
của [một] người cũng trở thành vị trí
thứ nhất, phương thức tu luyện cũng
cấu thành nên khảo nghiệm trực tiếp ở
bề mặt con người; c̣n khảo nghiệm
đối với phó nguyên thần và các sinh mệnh thể
khác của toàn thể [thân] cá nhân ấy là không trực
tiếp như vậy; bởi v́ họ đều là ở
trong các trạng thái phá mê khác nhau; c̣n cá nhân đó đang
nằm trong khảo nghiệm trực tiếp vào lợi ích
hiện thực. Đó chính là đặc điểm tu
luyện của đệ tử Đại Pháp. Tại sao
tôi vẫn luôn giảng: “con người đă thật
sự có thể tu thành Thần”; chính là cái ư đó; “về
h́nh thức th́ đúng là con người đang trong tu
luyện”, bởi v́ nhân thể trong tu luyện [mà trở]
thành chủ thể.
Khi mới truyền
xuất ra Đại Pháp này, có nhiều chư Thần,
họ đều không hiểu được, nên nói
rằng: ‘Ông quá coi trọng con người’. Ngụ ư ngoài lời
là: ‘Ông không coi trọng chúng tôi; Ông coi trọng con
người; trong quá khứ nào có ai coi trong con người
đến thế? Con người chấp trước
như thế, hành vi đê hèn như thế, lư tính không rành
mạch; v́ sao Ông c̣n muốn độ nhân?’ Tất nhiên, có
rất nhiều nguyên nhân mà họ không biết.
Trước đây khi giảng Pháp cho chư vị, tôi
cũng đă đề cập đến: chư Thần
tại tầng thấp không biết được t́nh
huống chân thực của bề mặt nhân loại.
Lịch sử nhân loại trải qua bao năm tháng lâu dài
đằng đẵng nếm trải quá nhiều rồi,
bề mặt con người qua chuyển sinh trong luân
hồi cũng phải chịu đựng nhiều như
thế, nhiều như thế; Chính Pháp đang cứu
độ chúng sinh, [vậy với] những sinh mệnh
như vậy có thể không cứu độ chăng?
Đại Pháp đang Chính Pháp vũ trụ [chứ] không
phải là một chủng loại tu luyện trong quá
khứ chỉ [có] biểu hiện có trách nhiệm với
một [nhóm] sinh mệnh nào đó hoặc trong một
phạm vi nhất định; Chính Pháp là muốn cứu
độ tất cả chúng sinh nào có thể cứu
độ được, kể cả tất cả các
phương thức tồn tại sinh mệnh mà chư
Thần tạo ra trong chủ thể con người.
Hơn nữa rất nhiều người đă phải trải
qua khổ nạn lâu dài đến như thế; có thể
không cứu độ chăng? Chủ thể của tam
giới không phải là con người chăng? Chúng sinh
nội trong tam giới đều không đáng
được cứu độ chăng? Như vậy,
phương thức tu luyện này cũng như việc
con người trải qua bao năm tháng lịch sử lâu
dài mà định ra cơ sở này và chịu đựng
bao khổ nạn như thế, đó chẳng chính là
khiến cho con người có được uy đức
to lớn nhất từ xưa đến nay? Những sinh
mệnh ấy chẳng phải đáng gọi là suất
sắc nhất, cần được xem xét trước
tiên để cứu độ? [Khi] đặt cơ
điểm của chính Pháp tại nơi con người
này, [th́] điều đầu tiên cần xét đến,
chẳng phải là giải thoát bộ phận sinh mệnh
con người hay sao?
Tất nhiên, không chỉ là
đơn giản như thế. Trong lịch sử đă
thấy được hết thảy những ǵ hôm nay;
khi ban đầu h́nh thành tam giới chính là ngay tại h́nh
thể con người bề mặt nhất của con
người mà bắt đầu và lần lượt an
bài các sinh mệnh và điều kiện mà thời Chính Pháp
sau này cần; đồng thời khiến những sinh
mệnh ấy trải qua bao năm tháng thật dài lâu
[để] có được uy đức thật to lớn.
Nói cách khác, bề mặt con người cũng không
phải là con người quá đơn giản. Hành vi
thấp kém và trí huệ thấp kém là [do] cảnh giới
của con người và hoàn cảnh tam giới, và thêm vào
đó là hạn chế về tiêu chuẩn [đặt ra]
khi tạo ra con người. Chỉ từ hiện tượng
mà xét th́ không thấu tỏ; bởi v́ [với] các nhân
tố ở tầng càng cao th́ càng không dễ cảm giác
thấy [chúng] ở bề mặt của nhân thể; càng
không cảm giác được, th́ t́nh huống chân thực
của con người — đối với các sinh mệnh
ở các tầng khác nhau mà xét — th́ chân tượng ấy
vẫn luôn bị che đậy. Không phải là hết
thảy chư Thần đều biết về tam
giới và về quan hệ vũ trụ. Như chư vị
đă biết, tại lịch sử đă có rất
nhiều văn hoá và lời tiên tri được lưu
[truyền] trong xă hội nhân loại, [và] c̣n có rất
nhiều sự việc thậm chí cả chư Thần
ngay sát tam giới cũng không biết. Đó chẳng
phải hiện tượng rất lạ hay sao? Tại
sao? Tại sao họ lại không biết? Nhân loại có
thể từ một số triết lư trong lịch sử
mà nhận thức được một số
[đạo] lư ngay chính, đặc biệt là trong lịch
sử nhân loại đă lưu lại những lời tiên
tri rất chuẩn xác, vậy lẽ nào mà chư Thần
không biết?
Thực ra xă trong hội
nhân loại và tam giới có rất nhiều chỗ mê; có
rất nhiều chỗ mê mà chư Thần không biết;
hơn nữa thời gian của nhân loại sai khác rất
lớn so với thời gian của nhiều chư
Thần. Chẳng hạn nếu coi rằng con người
là một lạp tử, th́ một vị Thần với
lạp tử to lớn hơn con người — [đây] là
lấy thể tích làm tỷ dụ — họ có thể quan
sát, biết, và hiểu được lịch sử lâu dài
của xă hội nhân loại, [nhưng] cũng rất có hạn.
Nếu như là [Thần với] lạp tử có thể
tích nhỏ hơn của nhân loại, hoặc là Thần
với lạp tử nhỏ hơn phân tử, th́ thời
gian của họ sẽ nhanh chóng phi thường, do
vậy có rất nhiều sinh mệnh hoàn toàn không biết
được lịch sử căn bản của tam
giới, mục đích tồn tại của tam giới,
cũng như ư nghĩa chân chính của sự tồn
tại của các sinh mệnh. Thần không thật sự
tử vong, nhưng họ cũng có thể tái sinh trong
cảnh giới của ḿnh. Ấy là dùng từ đó
để h́nh dung: “tái sinh”. Họ cũng v́ ‘thành trụ
hoại diệt’ tồn tại trước đây trong
vũ trụ mà phục [sinh] từ đầu, tựa
như con người có ‘sinh lăo bệnh tử’ và chuyển
sinh một lần mới. Bởi v́ trong Pháp Lư khi tạo ra
vũ trụ đă định ra nguyên tắc phục [sinh]
từ đầu thành ṿng như thế, [nên] trong cảnh
giới của chư Thần cũng có trạng thái
ấy; chỉ có [điều] là Thần trong thời gian
của họ thấy rằng [thời gian ở đó]
cực kỳ lâu dài. Ngoài ra quá tŕnh tái sinh của Thần là
[điều] bản thân họ tự biết; không như
con người, nói đến ‘chết’ liền thấy
rất sợ, [nói đến] tái sinh, là [không biết] có
đời sau hay không; ấy đều là [v́] ở trong mê,
không để cho con người thấy được.
Nhưng trong trạng thái của Thần th́ Thần
biết được; chỉ bất quá là trong tái sinh th́
kư ức trước đây được tẩy bỏ
đi; khi tái sinh th́ kư ức trước đây không c̣n
tồn tại nữa; chỉ bất quá là trạng thái
như vậy thôi. Nhưng hết thảy những
điều ấy đối với họ mà xét, thấy
dường như trải qua rất rất lâu mà không
đến chỗ kết thúc của sinh mệnh. Tuy nhiên,
họ trong quá tŕnh tái sinh, th́ những sự việc
trước đây đều không c̣n biết
được nữa. Qua tháng năm lâu dài đằng
đẵng, [th́] lịch sử nội trong tam giới là
[điều] mà không thể nói rằng tất cả chư
Thần trong vũ trụ đều biết
được. Kể cả việc Chính Pháp hôm nay,
cũng không là [điều] mà tất cả chư Thần
đều có thể biết được đó là ǵ,
thậm chí c̣n không thể lư giải nổi, đều
không thể thấy được từng bước
của Chính Pháp. Chúng sinh các giới cũng chỉ bất
quá là vào lúc Chính Pháp đang mau chóng đến trước
mắt họ th́ họ mới thấy được; khi
Chính Pháp chưa tới th́ họ cũng không thấy
được; v́ vậy đă khiến các chúng sinh trong
vũ trụ có các biểu hiện khác nhau trong Chính Pháp này.
Nhận thức [ngay] chính, nhận thức phản lại,
nhận thức tiêu cực, chính là trạng thái đó. Chúng
ta đă thấy tất cả những biểu hiện
của con người xă hội nhân loại hiện nay, tôi
nói với mọi người rằng, [nếu] so với
t́nh huống trên thượng giới th́ về cơ
bản là tương tự.
Trước ngày 20 tháng
Bảy, 1999, khi Đại Pháp đang hồng truyền,
chúng sinh và chư Thần các giới đều [ở]
trạng thái nào? Họ đều nói: ‘Chà, Đại Pháp
thật sự rất tốt, một Pháp tốt như
thế mà truyền cho con người th́ quá đáng [quư]
tiếc, hơn nữa truyền vào lúc mà con người
xấu tệ nhất’. Cũng có [chư Thần] nghĩ:
‘vào thời như thế này truyền [Pháp] th́ mới có
thể thể hiện ra chỗ suất sắc của
Đại Pháp’. Cũng có các sinh mệnh cho rằng: ‘Ông Lư
Hồng Chí thật từ bi, vậy hăy đưa hết
thảy những thứ bất hảo đẩy cho Ông
ấy, để Ông ấy tiêu tội nghiệp cho’. [Họ]
mượn cớ làm điều xấu. Nhưng tội
nghiệp được ấn xuống là to lớn như
trời vậy; rất nhiều chư Thần nh́n thấy
t́nh huống ấy đều nghĩ rằng: ‘Trong t́nh
huống thế này th́ Ông ấy có thể chịu nổi
không?’ [Họ] đều mang theo các cách nghĩ và nhận
thức khác nhau; nhưng bấy giờ nếu xét tổng
lại th́ về chủ đạo là có tác dụng chính
diện. Nhưng khi cuộc bức hại bắt
đầu vào 20 tháng 7, 1999, th́ cách suy nghĩ của họ
cũng biến đổi; rất nhiều sinh mệnh các
giới đều giữ thái độ trông chờ
một cách tiêu cực, nh́n thấy đám lạn quỷ
bức hại hành ác mà mặc kệ; dường như
là: ‘Để xem xem Ông vẫn c̣n tiếp được
không. Nếu Ông vẫn tiếp tục tốt, th́ tuyệt,
quá suất sắc, và tôi cũng tán đồng với Ông’;
nhưng v́ có trở lực sau khi bị cựu thế
lực và cựu sinh mệnh tác động, và khi thấy
trên thế gian tràn ngập khí thế tà ác, nên chúng sinh mang
niệm ích kỷ xấu xa. Đa số nh́n nhận
rằng sự việc này có thể rất khó thành công,
‘nếu không đạt, th́ tôi cũng sẽ chịu liên
đới’; do vậy [họ] không biểu đạt thái
độ. Dường như các giới chúng sinh
đều là ở trạng thái như thế. Pháp của
vũ trụ chính là để cứu độ chúng sinh các
giới, không thể yêu cầu quá cao đối với
chúng sinh; [nếu tất cả] đều ngay chính
đến thế, [th́] vũ trụ cũng không cần
Chính Pháp nữa. Chính v́ như vậy, không c̣n tốt
nữa, nên mới biểu hiện ra trạng thái như
thế. Đó chính là Thần đă biểu hiện như
vậy đối với Chính Pháp lần này, biểu
hiện đối với các đệ tử Đại
Pháp.
Tất nhiên, thuận theo
việc toàn thể h́nh thế Chính Pháp không ngừng
tiến lên, h́nh thế trên thế gian cũng như nội
trong tam giới cũng không ngừng biến hoá. Mọi
người đă thấy biểu hiện của con
người thế gian hôm nay cũng rất tương
tự với trên thiên thượng. Từ một
phương diện khác mà giảng, [nếu] rất
nhiều sinh mệnh của con người thế gian
đều là thiên thể đối ứng, là có nguồn
gốc của họ, th́ mọi người thử
nghĩ xem, đó chẳng phải có liên quan trực
tiếp đến trạng thái giờ đây trên
thượng giới? Tất nhiên, bề mặt của con
người không thanh tỉnh. Trước mắt có
rất nhiều người đều sẵn ḷng
bước ra rồi, là v́ rất nhiều chúng sinh các
giới, Vương của các giới đều thấy
rằng Đại Pháp Chính Pháp là xu thế chắc chắn
thành công không thể ngăn trở; do đó đang lần
lượt biểu đạt thái độ, đang
lần lượt muốn biểu hiện [hành
động]. Nhân tố tối hậu của cựu
thế lực từ lâu đă thấy được
bước này rồi. Trong vũ trụ c̣n có rất
nhiều sinh mệnh tối hậu cao hơn nữa, tuy
không có quan hệ ǵ với nhân tố của cựu thế
lực, nhưng chúng cũng là sinh mệnh cũ, chúng
cũng mang theo quan niệm sau khi biến dị. Đối
[xử] với các đệ tử Đại Pháp, chúng
cũng mang theo đặc tính tiên thiên c̣n thiếu sót và
đă biến dị của vũ trụ quá khứ
để duy hộ hết thảy mọi thứ.
Đối với các đệ tử Đại Pháp, chúng
nh́n nhận rằng loại bức hại này có thể
khiến họ tu luyện; quan niệm của chúng gây nên
tác dụng cản trở, hơn nữa chúng tạo thành
sự gián cách giữa thế gian bề mặt và các
giới, cũng gây trở ngại trong việc con
người thế gian nhận thức Pháp. Chúng cho
rằng trong trạng thái như thế mà vượt qua
mới là đạt, chúng sinh dưới hạ giới và
con người thế gian ở trong t́nh huống ấy mà
biểu đạt thái độ th́ mới có thể
được lưu lại. Lựa chọn trong trạng
thái như thế tức là biểu hiện ra sự
xuất sắc của sinh mệnh; nhưng chúng đều
không nhận thức đến được trạng
thái [như vậy] là [điều] Chính Pháp cần hay không
cần, và then chốt nhất là vũ trụ tương
lai không cần [những thứ] như thế; trong Chính
Pháp cũng không thừa nhận [những ǵ] của nhân
tố phụ và phản. Hơn nữa một sinh mệnh
vào lúc này có thái độ thế nào đối với Chính
Pháp mới là điều quan trọng nhất; trong đó
bao gồm cả cái gọi là sinh mệnh tối hậu
tối cao đang [t́m cách] thao túng Chính Pháp.
Chính Pháp có quan hệ
đến tương lai của hết thảy các sinh
mệnh, chứ không chỉ nhắm vào các đệ tử
Đại Pháp, con người thế gian hoặc chúng sinh
các giới. Chính Pháp thật vĩ đại, ai có thể
ở trừ ra khỏi đó được? Đồng
thời v́ thái độ đối với Chính Pháp là
hết sức quan trọng, do vậy, ai cũng không có
quyền lực phong toả và khiến các chúng sinh ở
trong t́nh huống không hiểu biết mà phạm tội
đối với bản thân Chính Pháp và Đại Pháp.
Từ ban đầu lẽ ra không nên xuất hiện can
nhiễu của nhân tố cựu thế lực. Khi không có
can nhiễu của bất kể nhân tố nào, chúng sinh
trong trạng thái hoàn toàn không bị khống chế sẽ
thấy được sự kiện này, biểu
đạt thái độ với sự kiện này; đó
mới là chân thực. Nếu không thế th́ sự an bài kia
chẳng phải chính là xuất phát từ nguyện ư
của chúng mà an bài ai làm sinh mệnh tốt th́ sẽ làm
tốt, chúng muốn an bài ai làm điều xấu th́
sẽ làm điều xấu; như thế đó có
phải biểu hiện chân thực của chính bản thân
chúng sinh không? Không phải! Vậy mà từ t́nh huống
hiện nay mà xét, nhân tố tối hậu cũ trong vũ
trụ vẫn đang can nhiễu đến những ǵ
cần cho và những ǵ h́nh thành cho tương lai.
Hôm nay chúng ta đă thấy
biểu hiện của các chúng sinh trên thế gian; tuy có thao
túng của cựu thế lực, [nhưng] chúng sinh và chúng
Thần tại các giới đều dần dần
bắt đầu [nh́n] nhận đồng [ư] Đại
Pháp. Nhưng loại [nh́n] nhận đồng [ư] ấy
không phải là sự tiếp thụ chân thực vô
điều kiện đối với Đại Pháp,
với Chính Pháp, và với đệ tử Đại Pháp;
[mà] là Chính Pháp thành công [trong việc đưa] khí thế
tràn đầy toàn thiên thể đă khiến họ không
thể làm khác được; tất nhiên cũng có một
bộ phận rất lớn đă thật sự minh
bạch, bởi v́ họ đă thấy được xu
thế của Chính Pháp, [hiểu rằng] hết thảy
[những thứ] của tương lai là ‘tất thành’. Con
người trên thế gian tuy rằng không hiểu rơ
hết thảy [điều ấy], họ cũng chỉ
thấy rằng [Pháp Luân Công] đă không bị đe doạ
mà sụp đổ bởi cuộc bức hại do chính
phủ Trung Cộng với bọn lưu manh chấp chính,
[nên họ] đă biểu hiện một loại nhận
thức của con người: ‘A, Pháp Luân Công tốt
thật; Pháp Luân Công qua một thời gian lâu như thế
mà không bị tà đảng Trung Cộng tà ác kia trấn áp
xuống, trái lại càng ngày càng hưng thịnh; c̣n Trung
Cộng khi bức hại Pháp Luân Công lại làm tự nó
sụp đổ; Pháp Luân Công mới thật là suất
sắc!’ Hơn nữa các đệ tử Đại Pháp
biểu hiện ra tố chất của chính niệm,
đối với người Trung Quốc mà giảng th́
dường như [họ] thấy được hy
vọng rằng đạo đức của dân tộc
Trung Hoa sẽ thăng hoa trở lại. Tham quan ô lại,
tội phạm xă hội trong xă hội mà Trung Cộng
thống trị đă loạn quá mất rồi. Thêm vào
đó, thời đầu mới Chính Pháp, để
người Trung Quốc nhận thức Pháp và đắc
Pháp, nên bấy giờ tư tưởng người Trung
Quốc được khai mở, khiến người
Trung Quốc trở nên hết sức thông minh; nhưng
sự thông minh ấy trong cuộc bức hại đă không
thể [được] họ sử dụng để
nhận thức Pháp, mà dùng để phạm tội; do
đó trong mấy năm bức hại các đệ tử
Đại Pháp, [họ] công kích Chân Thiện Nhẫn, tuyên
dương những điều tà ác, khiến h́nh thức
phạm tội của các chúng sinh cũng trở nên cực
kỳ ẩn giấu và phức tạp. Đối với
t́nh h́nh hiện thực tại Trung Quốc, tập đoàn
lưu manh Trung Cộng hoàn toàn không c̣n biện pháp nào
nữa. Đối mặt với sự phức tạp
của tội ác và xă hội mà bản thân chúng tạo ra,
chúng hoàn toàn bó tay.
Tôi vừa giảng cho
chư vị những lời ấy là v́ hiện nay tôi
cũng lại đang ngồi tại đây giảng Pháp
cho mọi người. (vỗ tay nhiệt liệt)
Thời gian đă qua năm, sáu năm rồi, và hôm nay tôi
[lại] ở đây giảng Pháp; mọi người có
thể có tâm t́nh khác nhau; các học viên thời đầu
đă từng ở đây nghe Pháp có thể có cảm giác
c̣n khác hơn nữa. Chúng ta đă từ cuộc bức
hại tà ác tàn khốc này mà vượt qua về cơ
bản rồi. Bởi v́ trong Chính Pháp, nhân tố của ác
đảng Trung Cộng tà ác đang bị tiêu huỷ
rất nhiều, rất kịch liệt và mau chóng. Chúng
như là tôi đă giảng: chúng chính là tà, là ác, là xấu xa.
Hễ chúng c̣n tồn tại, th́ chúng sẽ c̣n làm
điều xấu. Do vậy tại Trung Quốc nơi
ấy, nhân tố tà ác của ác đảng cộng sản
tuy vẫn đang khống chế dân chúng và rất
nhiều con người trên thế gian, nhưng [nó] đang
bị tiêu trừ, bị làm chậm lại, bị làm
nhẹ đi; [nó] không c̣n khởi tác dụng lớn
nữa; nhưng cuộc bức hại các đệ tử
Đại Pháp vẫn đang duy tŕ, cho đến chừng
nào nó bị tiêu trừ triệt để; khi ấy
cuộc bức hại cũng kết thúc. Những nhân
tố tà ác của ác đảng cộng sản nhất
định sẽ bị chư Thần thanh lư hết trong
Chính Pháp! (vỗ tay nhiệt liệt)
Ác đảng cộng
sản cũng thấy được rằng bản thân
nó lung lay muốn sập rồi, cũng thấy
được rằng thời của chúng đă qua
rồi. Rất nhiều người đều đang tính
đường thoát sau này; rất nhiều người
cũng đang che dấu đi những tội lỗi mà
họ đă làm trong cuộc bức hại này; tất nhiên
c̣n có nhiều người hơn nữa đang muốn
thoái xuất khỏi các tổ chức của đảng
tà ác. Hết thảy những [điều] ấy đang
khiến những kẻ ‘tử v́ đảng’ của ác
đảng ấy cảm thấy tuyệt vọng [và]
hoảng sợ; nhất là [sự kiện] thoái
đảng, [làn sóng] thoái [đảng mạnh đến
mức] làm chúng mất ăn mất ngủ. Thời
của chúng đă qua rồi, chúng đă thấy
được rằng tất cả là hỏng rồi.
Bất kể là con người giữ thái độ ǵ, lo
lắng rằng xă hội [và] dân tộc Trung Quốc sẽ
như thế nào, đó đều là không cần phải
dụng tâm [lo lắng]. Từ xưa đến nay,
đối với nhân loại, Thần chưa từng bao
giờ buông lỏng khống chế với bất kể
dân tộc nào, với bất kể cá nhân nào; Thần
để xă hội nào loạn th́ xă hội ấy sẽ
loạn; Thần để con người nào cuồng th́
người ấy sẽ cuồng; Thần để xă
hội nào ổn định th́ xă hội ấy sẽ
ổn định. Phe ác đảng cộng sản dẫu
lớn đến mấy, [Thần] nói nó giải thể,
th́ mấy ngày là giải thể xong. (vỗ tay) Là tùy
theo chư Thần cần ǵ hay không cần ǵ; đó
chẳng phải vậy hay sao?
Hết thảy những ǵ
ở xă hội nhân loại đều đă
được khai sáng v́ Chính Pháp; hết thảy những
ǵ hôm nay đều tồn tại v́ để các đệ
tử Đại Pháp của tôi chứng thực Pháp.
Chư vị hăy nhớ kỹ: chư vị mới là
những nhân vật xuất chúng của xă hội thời
nay, chư vị mới là những sinh mệnh mà chúng sinh
đều đang nh́n vào nhất, chư vị cũng là
những sinh mệnh quyết định tương lai cho
mỗi từng cá nhân ở thế gian con người này! (vỗ
tay) Do vậy việc cứu độ chúng sinh và tu
luyện bản thân cho tốt, những việc ấy
đối với mọi người mà xét, đối
với các đệ tử Đại Pháp mà xét là vô cùng quan
trọng. Không chỉ là v́ để sự viên măn của
sinh mệnh bản thân chư vị, mà [đó] cũng là v́
chúng sinh, c̣n nhiều chúng sinh hơn nữa đang kỳ
vọng vào chư vị! Tôi giảng đến đây thôi.
(vỗ tay nhiệt liệt thời gian lâu)
V́ bây giờ [là để]
mọi người làm những việc hiện nay đang
làm, do đó tôi không thể v́ giảng nhiều nội dung
khác mà làm loăng đi những việc mà chư vi hiện
đang làm. Công việc hiện nay là rất chủ yếu,
do đó [tôi] không giảng nhiều; cảm ơn tất
cả! (vỗ tay nhiệt liệt)
● ● ● ●
● ● ● ● ●
Ghi chú: (của người dịch, không phải
chính văn, chỉ để tham khảo)
Bản
tiếng Hán: http://minghui.ca/mh/articles/2005/5/31/103089.html;
Bản
tiếng Anh: http://clearwisdom.net/emh/articles/2005/6/5/61563.html.
Dịch
ngày 5-7-2005; bản dịch có thể được
chỉnh sửa trong tương lai để sát hơn
với nguyên tác.
▪ ác
đảng: đảng cộng sản tà ác.
▪ chân
tượng: sự thật, trái với giả
tượng.
▪ Cửu
B́nh: “Chín bài b́nh luận về đảng cộng
sản” — một xê-ri chín bài b́nh luận của thời báo
Đại Kỷ Nguyên DAJIYUAN.COM công bố từ tháng
11-2004. Bản tiếng Việt có thể được xem
tại http://9binh.com.
▪ cựu
thế lực, cựu vũ trụ: thế
lực cũ, vũ trụ cũ.
▪ duy
hộ: duy tŕ, bảo hộ, bảo đảm.
▪ khải
thị: chỉ ra, tiết lộ.
▪ nhân
tâm: cái tâm của con người, cái tâm của
người thường.
▪ nhân
thể: thân thể người.
▪ Pháp
tắc: quy tắc của Pháp, quy định theo Pháp,
phép tắc.
▪ phụ,
phản: từ trái nghĩa với chính; phụ
diện, phản diện là trái với chính
diện.
▪ phục
thuỷ: phục [sinh] từ đầu; phục
→ khôi phục trở lại; thuỷ →
bắt đầu.
▪ tất
thành: chắc chắn sẽ thành công.
▪ tiên
thiên: cái đă có từ đầu (nguyên từ khi sinh ra)
đă thế, trái với hậu thiên là cái sau mới
có.
▪ tiêu
cực: thụ động, không tích cực.
▪ tối
hậu: cuối cùng.
▪ Trung
Cộng: Đảng cộng sản Trung Quốc.