Càng về cuối cùng càng tin tấn

 

Một người trong tu luyện có rất nhiều khảo nghiệm phải đi qua, nguyên nhân tạo thành là, sau khi con người sinh ra th́  trong sự không ngừng nhận thức về xă hội nhân loại mà sinh ra quan niệm đủ loại, từ đó mà sinh ra ràng buộc chấp trước.  Bởi v́ xă hội nhân loại là thế giới mà khổ nạn và lợi ích hưởng thụ đi song song với nhau, đời sống con người có rất nhiều khổ nạn, dù chư vị giàu có bao nhiêu, giai tầng xă hội là ǵ đi nữa. Bởi v́ thống khổ sẽ khiến cho con người đi qua hoạn nạn, từ đó mà tự giác hay không tự giác, con người sẽ chống lại khổ nạn với mục đích là muốn sống hạnh phúc hơn, v́ vậy trong sự truy cầu hạnh phúc con người sẽ h́nh thành ư niệm làm thế nào không bị tổn thương, làm sao sống sung sướng, làm thế nào mới có thể vượt lên hàng đầu trong xă hội và thành công đạt danh lợi, làm sao mà có thể chiếm đoạt được nhiều hơn, làm sao vượt lên đỉnh cao v..v.  V́ thế, mà có những kinh nghiệm đồng thời, cũng như đă h́nh thành quan niệm về nhân sinh, mà kinh nghiệm trong thực tiễn lại khiến cho quan niệm biến thành ngoan cố.

 

Kỳ thực trong vũ trụ, cái lư của xă hội nhân loại là cái lư trái ngược. Khi con người trải qua khổ nạn và thống khổ, đó là để cho họ trả nợ nghiệp và được hạnh phúc trong tương lai.  V́ thế người tu luyện là phải tu luyện thể theo cái lư chân chánh.  Nếm khổ và nhận chịu hoạn nạn là trừ khử nghiệp lực, tiêu trừ tội lỗi, thanh lọc thân thể, đề cao cảnh giới tư tưởng, cơ hội rất tốt để thăng hoa tầng thứ, đó là sự việc rất tốt, đây là cái lư của Chánh Pháp.  Nhưng trên thực tế, trong tu luyện, khi thống khổ đến, khi mâu thuẫn đập vào tim phổi, và đặc biệt là mỗi khi quan niệm ngoan cố đó của con người đă bị đập vào, th́ thử thách rất khó mà vượt qua, thậm chí chư vị biết rơ ràng đó là khảo nghiệm mà cũng không buông bỏ được những ràng buộc chấp trước. Đặc biệt là đệ tử Đại Pháp đang tu luyện trong một cái mà gọi là xă hội hiện thực này với tràn đầy cám dỗ, th́ đối với sự thay đổi quan niệm lại càng khó khăn hơn, càng quan trọng hơn.  Cho nên tôi thường bảo chư vị phải học Pháp nhiều trong khi tu luyện và đồng thời thỉnh thoảng c̣n xuất bản các bài kinh văn để chỉ ra những vấn đề thông thường, liên tục chỉnh sửa chiều hướng của sự việc.  Vậy mà thỉnh thoảng c̣n có vấn đề mới xảy ra trên con đường tu luyện.  Trước mắt mà nói, trên con đường tu luyện của đệ tử Đại Pháp, trong việc Chính Pháp của vũ trụ với việc chứng thực Pháp của đệ tử Đại Pháp, th́ t́nh thế bức hại xuất hiện đă có biến đổi vô cùng to lớn. Cả hoàn cảnh tu luyện và nhận thức của thế nhân, đều được cải biến tại căn bản.  Điều này vốn đă chứng tỏ rằng Chính Pháp và sự tu luyện của đệ tử Đại Pháp là ở trong thời kỳ cuối, nhưng cũng c̣n một số ít học viên, thậm chí là cựu học viên, vẫn c̣n xuất hiện hoặc nhiều hoặc ít trạng thái nản ḷng, và buông lơi ư chí tinh tấn, không ư thức được rằng đây cũng là chấp trước vào thời gian Chính Pháp, hoặc không ư thức rằng họ đang bị quan niệm không chính xác mà họ đă tiếp thu sau này, can nhiễu tạo thành, do đó bị thế lực cũ đào sâu vào chỗ hở của những nhân tố can nhiễu mà để lại trước kia trong tầng không gian bề mặt của nhân loại với tà linh, những con lạn quỷ thối nát, mà đă khiến cho những ràng buộc chấp trước này và quan niệm của con người thêm lớn thêm mạnh, từ đó đă tạo nên loại trạng thái tiêu trầm này.

 

Kỳ thực mọi người thử nghĩ, người tu luyện trong quá khứ không dám sao lăng dù chỉ một tíc tắc thôi, thời ấy là phải tu luyện cả một đời th́ mới có thể đi trọn con đường, vậy mà trong tu luyện đệ tử Đại Pháp-- người mà sẽ đạt Quả Vị của sinh mệnh được cứu độ bởi Đại Pháp và c̣n có được pháp môn tu luyện thuận tiện nhất-- lại làm thế nào mà có thể không tinh tấn hơn nữa trong khi có được một vinh dự vĩ đại nhất của sự tu luyện chứng thực Pháp, trong một thời gian ngắn ngủi như là một chớp mắt thôi?  Chư vị đă biết rằng phương thức tu luyện của đệ tử Đại Pháp là tu luyện trong thế gian người thường, trong tu luyện lại trực chỉ nhân tâm.  Ràng buộc chấp trước của con người, can nhiễu đến việc chứng thực Pháp, và quan niệm cứu độ chúng sinh, đều phải trừ khử đi. Đối với việc người tu luyện đang tiến bước trên con đường thần thánh, vứt đi những tâm ràng buộc chấp trước này với sự cải biến quan niệm th́ như vậy là khó sao? Nếu như một người tu luyện mà không muốn trừ bỏ những điều này, th́ như vậy thể hiện của người tu luyện là ǵ đây?  Đương nhiên, đa số các đệ tử mà thuộc t́nh huống này, kỳ thực là bởi v́ từ khởi đầu họ không ư thức được chấp trước nhẹ nhỏ bé hoặc sự can nhiễu của quan niệm, v́ thế tà ác đă đào sâu vào chỗ hở này và làm những yếu tố tạo thành này thêm lớn hơn.  Tôi biết rằng sau khi chư vị hiểu rơ vấn đề này, chư vị sẽ theo rất nhanh chóng, nhưng chư vị phải có thể trên con đường thần thánh vĩ đại nhất mà ít đi đường ṿng; không để lại một lư do nào để hối hận trong tương lai; và cũng đừng trượt ngă quá xa về tầng thứ.  Đó là sự mong mỏi của tôi, của chư vị và cũng là nguyện vọng của tất cả chúng sinh mà đă đặt hy vọng vào chư vị.

 

Lư Hồng Chí

Ngày 8 tháng 10 năm 2005

 

Ghi chú: [ ] (của người dịch, không phải văn chính thức, chỉ để tham khảo)

Dịch ngày 09-10-2005; để chỉnh nghĩa đúng hơn, bản dịch có thể được hiệu chỉnh lại trong tương lai.