Giảng Pháp tại Pháp Hội Canada, 2006

Thành Phố Toronto

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lư Hồng Chí

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngày 28 Tháng 5 Năm 2006

 

 

 

 

 

 

 

 

Bản thảo

Bản dịch từ tiếng Anh


 Tất cả chư vị đă làm việc nhọc nhằn.  (Các đệ tử vỗ tay nhiệt liệt và cùng nhau trả lời: “Chào Sư Phụ!  Sư Phụ cũng đă làm việc nhọc nhằn!)

 

Các Pháp Hội trên diện rộng thế này là các hoạt động to lớn cho các đệ tử Đại Pháp ở  ngoài Trung Hoa Lục Địa [tham dự].  Mỗi mội Pháp Hội to lớn thế này, rất nhiều học viên mới và các học viên từ rất xa đến tham dự, v́ thế ngoại trừ các hoạt động khác trong mỗi Pháp Hội, Pháp Hội cần có tác động chân chánh và giúp chư vị thăng hoa trong tu luyện.  Theo cách ấy, đối với các học viên mới và các học viên phải đến từ rất xa, th́ chuyến đi của họ không trở thành vô ích.  Cho nên Pháp Hội của đệ tử Đại Pháp đơn thuần không phải chỉ v́ nghi thức mà mỗi năm phải tổ chức, thay vào đó Pháp Hội phải v́ tu luyện chân chính sống động mà được tổ chức.  Pháp Hội cũng là một môi trường mà tôi trao truyền cho chư vị, một môi trường duy nhất mà nơi đó đệ tử Đại Pháp có thể hợp mặt với nhau và học hỏi từ nhau qua thảo luận trên diện rộng.  Cho nên chư vị phải đạt được mục tiêu chân chính, chân chính giúp cho chư vị đề cao trong tu luyện.  Chỉ có lúc ấy th́ mới có ư nghĩa.

 

Chư vị cũng biết, trong hiện tại đệ tử Đại Pháp đă hiểu rơ phương thức tu luyện [mà chúng ta có] hôm nay.  Tôi nghĩ rằng các chư vị trong khán giả đây hầu như đều có thể  phù hợp với tiêu chuẩn của đệ tử Đại Pháp tu luyện như thế nào.  H́nh thức tu luyện trong Đại Pháp là một h́nh thức tu luyện nơi người thường, và đă được thiết lập lần đầu tiên qua một h́nh thức con người tu luyện trong xă hội ngườI thường.  Phương thức này đă được thiết lập từ ngày đầu tiên khi tôi bắt đầu truyền Pháp.  Chưa bao giờ có trước đây, từ cổ chí kim.

 

Khi tôi truyền Pháp, tôi phải bắt đầu truyền từ tầng thứ thấp nhất cho đến cao hơn.  Tôi bắt đầu truyền từ căn bản, để số đông người hơn có thể lĩnh hội được.  Đó là tại sao lúc khởi đầu tôi không truyền Pháp ở tầng thứ cao.  Kiến tạo Tam Giới toàn bộ trên thực tế với mục đích là để truyền Pháp hôm nay.  Trong quá khứ Tam Giới không có tồn tại trong vũ trụ, và nhân loạI cũng không có.  Nhân loại  là do các chư Thần tạo ra.  Đó là một chân lư tuyệt đối.  Tại sao các sinh mệnh hành tinh bên ngoài đến quả địa cầu này thường xuyên như thế?  Họ có nhiều nguyên nhân.  Và ngoài những nguyên nhân đó, họ khiếp sợ cái thân thể người này lắm, trong cái thân thể đó họ nh́n thấy được rất nhiều những ǵ họ chưa từng thấy trước đây.  Nguyên nhân là, trong vũ trụ quá khứ, môi trường này, tức là các không gian này nơi mà Tam Giới hiện hữu ngày nay, là nơi mà các sinh vật đủ loại trú ngụ, bao gồm cả loại mà ngày nay chúng ta gọi là người hành tinh.  Trên thực tế chúng họ những sinh vật rất thấp, có được một số [kiến thức] chuyên môn về kỹ thuật.  [Nhưng tuy thế] đột nhiên thiên thể này trải qua các biến đổi to lớn, và nhân loại xuất hiện trong khi thế giới được tạo ra; sinh mệnh như là con người xuất hiện.  Các sinh vật [hành tinh] kia nghĩ, xét từ quan điểm kỹ thuật của chúng, sự cấu kết của thân thể người, cách kế hoạch và chức năng của thân thể người toàn d́ện th́ quá hoàn chỉnh.  Tất nhiên, tại sao thế?  Bởi v́ chư Thần tạo ra thân người.  So với các sinh vật đơn giản kia, các sinh mệnh thấp kém kia, sinh mệnh mà đă từng trú ngụ trong không gian này, thân thể người th́ hoàn toàn khác biệt.

 

Con người là do chư Thần tạo ra, cho nên họ có h́nh dáng của Thần và đến cả cấu kết bên trong cũng giống như của  chư Thần; chỉ là họ không có khả năng làm như chư Thần làm.  Hơn nữa, không gian này khiến cho các sinh mệnh không nh́n thấy chân tướng của sự việc, và có các sinh vật trong không gian này trong một môi trường đă được an bài và được tạo ra một cách đặt biệt; nơi này là được vô số chư Thần tạo ra, họ đảm bảo sự tồn tại của nhân loại.  Môi trường này khiến cho nhân loại trong không gian này chỉ  thấy được những vật thể trong không gian này mà thôi và không được thấy những ǵ vượt khỏi không gian này, đến cả các vật thể tồn tại trong không gian này một cách đặc định [cũng không được thấy], mặc dù có một số ít người  căn cơ tốt có thể nh́n thấy hay liên thông được.  Điều đó khiến cho nhiều người tin tưởng rằng chỉ có con người là sinh mệnh duy nhất trong vũ trụ, và họ c̣n nghĩ rằng môi trường mà sinh mệnh tồn tại nơi đây là môi trường duy nhất đặc định cho sự tồn tại của sinh mệnh của bất cứ sinh linh nào trong toàn vũ trụ.  Kết quả là, chính nhân loại lại càng niêm phong chính bản thân ḿnh kín hơn nữa.  V́ thế không kể là nhân loại nghiên cứu thế nào, hay cố t́m hiểu sự việc ra sao, th́ họ cũng không thể thấy được chân tướng của vũ trụ.  Trạng thái này trên thực tế là b́nh thường, bởi v́ chư Thần đă hạn chế như thế.  Con người là phải sống ở tầng thứ này và phải sống trong cảnh giới như thế này.  Nói một cách khác, con người sẽ không bao giờ biết được chân tướng của vũ trụ nếu họ chỉ dùng phương cách của con người để khảo sát, dù họ cố gắng bao nhiêu.  Điều đó cũng do chư Thần đặc định ra như thế.

 

Cho nên mục đích của tất cả đây là ǵ?  Là để duy tŕ nhân loại trong trạng thái này, một trạng thái không thay đổi, trước khi Đại Pháp được truyền, và cũng để duy tŕ trạng thái đó cho đến ngày mà Đại Pháp được truyền.  Đó là tại sao những ǵ xảy ra trong lịch sử thế giới, trong quá tŕnh của bao nhiêu chu kỳ lịch sử, từ thời Tam Giới và nhân loại vừa mới được tạo ra, cho đến hiện tượng xảy ra trong vài năm vừa qua sau khi tiêu chuẩn văn hóa của con người xuất hiện, ví dụ như tất cả các nhân vật nổi tiếng và các sự việc trọng đại [đă xảy ra] trong lịch sử, trên thực tế tất cả đều là để kiến tạo văn hóa, kiến tạo cách suy nghĩ, và kiến tạo khái niệm giá trị của nhân loại, để cho con người nhận thức được Pháp và nhận thức được văn hóa chân chính của tu luyện vào lúc mà Đại Pháp được truyền.  Nếu tất cả điều này mà không được kiến tạo trong lịch sử, đệ tử Đại Pháp mà đang ngồi đây hôm nay vẫn c̣n ở trong trạng thái nguyên thủy, trong trạng thái giống như nhân loại vừa mớI được chư Thần tạo ra, và cũng không hiểu được ǵ cả.  Nếu đó là trường hợp, th́ cũng không giảng Pháp được, con người cũng không lĩnh hội được Pháp.  “Tu luyện là ǵ?”  họ cũng không biết.  Nói một cách giản dị nhất, tương đương với con người ngày nay không có văn hóa.  Vậy th́ làm sao truyền Pháp hôm nay?  Không có cách nào cả.  V́ thế tất cả những điều đó, từ cổ chí kim, xảy ra đều là v́ một mục đích duy nhất: kiến tạo văn hóa cần thiết cho việc truyền Đại Pháp.

 

Tôi đă thực thi sự việc này trong hai bước.  Bước đầu là có quan hệ với Chính Pháp, và đệ tử Đại Pháp nào thành công qua tu luyện Chính Pháp th́ chính là đệ tử Đại Pháp thời Chính Pháp.  Sẽ có nhiều người nữa trong tương lai, tức là người tu luyện thời Pháp chính nhân gian, là bước kế tiếp.  Đến lúc ấy, ngoại trừ nhân loại ra, toàn bộ vũ trụ sẽ trải qua Chính Pháp.  Tôi thường giảng về Chính Pháp bị can nhiễu do các yếu tố của vũ trụ cũ, của thế lực cũ, và của các sinh mệnh xấu ác đủ loại từ các tầng thứ cao.  Đến lúc ấy  những thứ đó không c̣n tồn tại nữa, ngoại trừ những thứ ở tầng thứ thấp mà đă được để dành lại với mục đích giúp người tu luyện tương lai đề cao.  Chính Pháp nhân gian sẽ ra sao nếu không có các yếu tố cũ từ tầng thứ cao can nhiễu?  Hăy suy nghĩ, không có sự can nhiễu từ các yếu tố ở các tầng thứ cao đó, từ các yếu tố năng lực của thế lực cũ, và với sự kiện là nhân loại rất yếu ớt, với sự kiện là các sinh mệnh trong các tầng thứ thấp hơn trong vũ trụ và các sinh mệnh trong các tầng thứ của Tam Giới không có khả năng ǵ đáng kể, lúc ấy khi Pháp chính nhân gian đến th́ t́nh h́nh sẽ khác, chắc chắn là thế.  Hiện tại con ngườI đang nghĩ: Khi cái Đảng đê tiện kia mất đi th́ chuyện ǵ sẽ xảy ra?  Sự việc sẽ ra sao?  Chính quyền tương lai của Trung Quốc sẽ như thế nào?  Không cần suy nghĩ hay làm ǵ về vấn đề đó cả.  Tất nhiên, khi chư vị chứng thực Pháp và giảng rơ sự thật chư vị có thể suy đoán sự việc thể theo sự hiểu biết hiện tại của chư vị.  Làm thế th́ không có vấn đề ǵ cả, bởi v́ phỏng đoán sự việc căn cứ vào lô-gic b́nh thường và kiến thức của một người th́ không sao.  Nhưng sự việc thực sự xảy ra ra sao, đó là c̣n tùy vào nhân loại, cũng không giốn như con người hiện thời tưởng tượng.  Lúc ấy xă hội nhân loại hoàn toàn sẽ thay đổi, t́nh thế của sự việc sẽ hoàn toàn thay đổi, và cấu kết của xă hội toàn bộ cũng sẽ thay đổi hoàn toàn.

 

Cho nên trong giai đoạn này, nhất là giai đoạn đệ tử Đại Pháp chứng thực Pháp trong khi Chính Pháp đang tiến hành, tiêu chuẩn cho nhóm người tu luyện này rất cao.  Bởi v́ những người tu luyện này hiện diện nơi đây trong khi Chính Pháp đang tiến hành, họ phải gánh vác rất nhiều và trách nhiệm của họ rất to lớn.  Không kể là bao nhiêu Pháp Thân Sư Phụ có, hay huyền năng của Sư Phụ to lớn thế nào trong vũ trụ, thân thể chánh của Sư Phụ cũng đang ở trong tầng lớp ngăn cách của thế lực cũ, và từ thế giới này [thân thể này] đang điều hành tất cả sự việc trong Chính Pháp.  Nhân loại và Tam Giới được tạo ra là v́ cần thiết cho Chính Pháp, và thân thể chính của Sư Phụ th́ đang ở đây, cho nên trọng tâm mà tà ác can nhiễu đến Chính Pháp cũng là ở đây.  Đệ tử Đại Pháp đang chứng thực Pháp, hộ Pháp, và đồng thời c̣n tu luyện chính cá nhân ḿnh nơi đây, cho nên trách nhiệm tất nhiên là vô cùng to lớn; và lại c̣n phải cứu độ chúng sinh nơi đây, trách nhiệm này cũng to lớn đối với đệ tử Đại Pháp.  Điều đó làm cho đệ tử Đại Pháp thời Chính Pháp càng phi thường hơn nữa.

 

Cũng như tôi đă giảng, mặc dù trong lịch sử có đủ loại h́nh thức tu luyện, đó cũng chỉ là để kiến tạo văn hóa.  Tu luyện là ǵ?  Chỉ có những ǵ [chư vị có nơi đây] hôm nay là [h́nh thức] tu luyện chân chính của con người.  (Vỗ tay) Chỉ có h́nh thức này hôm nay là được chư Thần trong vũ trụ nhận thức là tu luyện chân chính.  (Vỗ tay) Tất cả những ǵ trong quá khứ đều là để kiến tạo một văn hóa mà thôi.  Không một người nào mà đă đến Tam Giới được thoát ra.  Không một sinh mệnh nào, từ vũ trụ lớn hơn, đến thế giới con người, mà có thể quay trở về thiên đàng, chưa bao giờ xảy ra.  Không kể tu luyện đă được bàn luận bao nhiêu, chưa ai đă tu thành.  Và mặc dù họ đă giảng rất nhiều về việc [tu luyện] lên thiên đàng, chưa có ai lên trên đó cả.  Chư vị cũng biết về Phó Ư Thức.  Cũng có một số Phó Ư Thức thăng lên thiên giới sau khi sử dụng thân thể này làm phương tiện để tu luyện.  Sau khi dùng một người làm phương tiện, Phó Ư Thức mang một h́nh dáng người, và đó là tại sao một số người nh́n thấy người này hay người kia thăng lên thiên giới qua cách tu luyện nào đó trong quá khứ.  Họ có thể nói rằng một người thăng lên thiên giới sau khi ĺa trần, nhưng người mà thăng lên thiên giới đó không phải là Chủ Ư Thức, và cũng không phải là người ấy.  V́ thế các sinh mệnh mà đă từng xuống đến Tam Giới chưa có ai trở về cả.  C̣n ai trở về được đều là Phó Ư Thức, và điều ǵ xảy ra cho thân thể chánh th́ Phó Ư Thức không xem là quan trọng.  Không một chư Thần nào xem nhân loại quan trọng cả.

 

Tôi cũng có giảng trước đây rằng chính chư Thần cũng đă được tạo ra trong các chu kỳ thời gian khác nhau.  Các chư Thần có khả năng tiến đến nơi này cũng không hiểu rơ chân tướng của vũ trụ, và đến cả lịch sử của Tam Giới và nguyên nhân tồn tại của nó [họ cũng không hiểu].  Đặc biệt là các chư Thần, chư Thần mà có thể truyền đạt với nhân loại là ở tầng thứ thấp, và họ cũng không hiểu rơ sự việc này.  Họ cũng không biết tại sao nhân loại tồn tại và tại sao nhân loại không quan trọng đối với họ.  Thời mà tôi truyền Đại Pháp, nhiều chư Thần nói rằng “Nhân loại thoái hóa đến như thế này mà ông c̣n truyền Đại Pháp và ông c̣n truyền cho họ một Pháp vĩ đại đến thế này.”  Làm sao họ biết được sự quan trọng thực sự của sự tồn tại của nhân loại?   Tất nhiên bây giờ th́ họ nhận thức ra rồi và tất cả cũng đă biết.  C̣n về tiến triển của Chính Pháp từng bước một và chân lư không ngừng thể hiện, một số chư Thần trong vai tṛ phản diện dần dần nhận thức được lỗi lầm của họ và dần dần biết được chân lư, v́ thế mà họ hiểu rơ.  Nhưng điều căn bản nhất, sự kiện là thế lực cũ hoàn toàn sẽ bị phủ nhận ở tầng căn bản, điều mà chúng cuối cùng và hoàn toàn không chấp nhận.  Chúng cũng vẫn không nh́n thấy chân lư.  Khi sự việc tiến đến bước cuối cùng và chúng nh́n thấy được chân lư, th́ sẽ muộn rồi, và thảm họa sẽ xảy ra cho chúng.

 

Bởi v́ sự việc này đă được thực hiện trong hai giai đoạn, mặc dù xă hội con người lănh đạm khi thấy đệ tử Đại Pháp bị bức hại, và sự việc trong xă hội con người ám chỉ không có tác động ǵ chánh yếu trong xă hội người thường, dù sao th́ tất cả nghành nghề cũng đang tiến hành như một cái đồng hồ, bộ máy cơ cấu mà xă hội nhân loại đang điều hành và đang hoạt động một cách b́nh thường, đó là v́ những ǵ có liên quan đến nhân loại sẽ không được giải quyết cho đến giai đoạn Pháp chính nhân gian.  Hiện tại trên căn bản là tôi không làm ǵ về nhân loại cả và trong khi chư vị cứu độ con người thế giới chư vị không làm ǵ khác hơn là đánh thức con người và kêu gọi lương tâm và bản tính tốt sẳn có của họ.  Trong khi bức hại đệ tử Đại Pháp, để biện minh cho việc bức hại đệ tử Đại Pháp, tá ác muốn tất cả con người thế giới chống lại đệ tử Đại Pháp và không chừa một chổ đứng nào cho đệ tử Đại Pháp trong thế giới.  V́ thế mà chúng cung cấp một [nguồn tin] dối trá to lớn cho xă hội con người và lại c̣n sử dụng tất cả dụng cụ tuyên truyền của Trung Quốc để gây náo động, vô hiện quả chúng t́m cách để cho con người thế giới tin những điều dối trá của chúng và tham gia vào việc bức hại đệ tử Đại Pháp.  V́ lư do đó mà nhiều chúng sinh đă không biết được sự thật, nhiều người trên thế giới đă bị đầu độc.  Cho nên đó là nói rằng, mục tiêu của đệ tử Đại Pháp giảng rơ sự thật trong giai đoạn này là: phải cứu độ con người và phải loại trừ đi yếu tố của thế lực cũ và phải loại trừ đi cái hồn ma tà ác của Đảng đê tiện mà đang đầu độc con người.  Nguyên nhân là: thế lực cũ sẽ bị hủy diệt trong thời Chính Pháp, cái Đảng đê tiện và hồn ma tà ác kia chắc chắn cũng sẽ bị loại trừ, và tất cả ai đă tham gia trong việc chúng làm cũng sẽ bị loại trừ.  Đây là Pháp đặt ra trong thời Chính Pháp và phải làm theo cách này.  Nếu chư vị không tiến hành và cứu những người như thế, vị ấy [nam/nữ] sẽ bị lịch sử loại trừ chung với bọn tà ác kia.

 

Khi một sinh mệnh thực sự bị loại trừ th́ kinh khiếp vô cùng.  Một cái chết loại mà con người thấy được th́ không kinh khiếp, bởi v́ đó không phải là cái chết thực sự của sinh mệnh thực sự của một người.  Khi một người chết đi, th́ người ấy chỉ cởi bỏ đi cái lớp vơ [bên ngoài] xuống, cái lớp mà đă được cấu kết từ [những phần] trong không gian vật chất bên ngoài, giống như cởi bỏ một lớp quần áo, trong khi đó sinh mệnh thực sự th́ luân hồi trở lại.  Tất nhiên, một số người tu luyện trong quá khứ, [số người] mà đă tu luyện khá tốt có Phó Ư Thức của họ dẩn dắt và đưa họ đi khi họ từ trần, nhưng cũng không phải là người đó.  Đây là điều xảy ra sau khi một người chết đi.  Chỉ có tu luyện do Đại Pháp kiến tạo, th́ mới là chân chánh đưa con người đến viên măn.  Trong lịch sử tất cả chưa có ai biết được tại sao con người đến đây và đến nơi con người trú ngụ đây trong thế giới này.  Tuyệt đối là v́ những điều này là bí mật, không một vị Thần nào biết được câu trả lời, là một t́nh thế đảm bảo sự ổn định cho nhân loại, ổn định cho Tam Giới, và an toàn cho nhân loại.

 

Những bí mật này đang dần dần thể hiện ra, chư Thần và các sinh mệnh trên thiên giới cũng dần dần nhận thức và biết được sự thật.  Trả lời câu hỏi như là  “Tại sao Đại Pháp được truyền ra?”  Tại sao một Pháp vĩ đại thế này lại được truyền cho nhân loại?  Tại sao nhân loại được may mắn thế này?”  [sự việc đang thể hiện rơ ràng ra cho họ] Các chư Thần đó cũng thường bảo với tôi rằng “Chỉ có nhân loại là quan trọng đối với ông thôi.”  Ư họ rằng “Đối với ông chúng tôi không quan trọng.  Trong thời Chính Pháp ông quá khó khăn với chúng tôi, vậy mà ông lại khoan dung với nhân loại.”  Hiện thời th́ họ không nói như thế nữa.  Không ai [dám] nói như thế nữa.  Nói một cách khác, Tam Giới, thế giới con người và nhân loại, tất cả những điều này đều gây ảnh hưởng cho toàn vũ trụ, tất cả đều có liên hệ với việc cứu độ vô biên vô số sinh mệnh trong toàn vũ trụ.  Trong các sinh mệnh đó th́ có vô biên vô số sinh mệnh ở tầng thứ cao và có các sinh mệnh của tầng thứ cực kỳ cao.  Chẳng phải đây là sự việc trọng yếu hay sao?  Nhưng từ trong Tam Giới, một người mà đă từng ở trong trạng thái mê ăo quá lâu, th́ họ không nh́n thấy được chân tướng của sự việc.  Với sự kiện là nhân loại không biết được điều ǵ là thật, họ được cấp cho một trạng thái để họ duy tŕ cách sống con người trong Tam Giới.  [V́ phải] sống trong trạng thái mê ăo, nhân loại bảo đảm là sẽ bị bẫy trong trạng thái đó, kết cuộc là v́ sống sót tồn tại mà họ ám hại nhau, ganh đua và tranh đấu v́ vật chất.  Dù cho [h́nh thức mà] họ làm thể hiện điềm tỉnh hay mănh liệt, tất cả cũng là v́ muốn đạt được lợi ích cá nhân và từ động cơ ích kỹ mà làm.  Nhưng dù là trường hợp nào, bởi v́ trạng thái này đă được an bài  cho nhân loại, miễn là họ hành động trong phạm vi ranh giới đặc định của trạng thái đó th́ không tính là họ phạm lỗi.  V́ con người phải ở trong môi trường này và ở trong trạng thái mê ăo này quá lâu, từ khi Đại Pháp bắt đầu  truyền, câu hỏi là con người có hiểu được Pháp là ǵ không và họ có đập vở được cái vỏ mà đă đống họ kín lại bấy lâu nay không.  Đối với con người đây là một câu hỏi quan trọng nhất.  Dường như là không công bằng đối với nhân loại, nhưng thực sự th́ là rất công bằng.

 

V́ thế khi nhân loại đến đây và sống với nhau, ai ở đây, trong môi trường này, mà vượt qua phạm vi ranh giới của trạng thái này và trong quá tŕnh cuộc đời của họ, họ làm hại người khác và làm những điều xấu ác, th́ người ấy làm hại môi trường này và làm hại trạng thái mà nhân loại hiện hữu, và đối với sự việc trọng đại này người ấy đă phạm tội.  Cho nên khi Đại Pháp được truyền ra và trong quá tŕnh đệ tử Đại Pháp tu luyện, khi nói về vấn đề con người có thể thọ Pháp được hay không và họ có tu luyện đến bước cuối cùng hay không, [dù là] người thường hay là người tu luyện số lượng nghiệp mà họ tích lũy sẽ tạo ra một số thử thách cho họ.  Nói thẳng ra, bàn về câu hỏi: một người có thể thọ Pháp được hay không và một người có thể tu luyện trong suốt quá tŕnh hay không, h́nh thức can nhiễu cho mỗi người khác nhau.  Những rắc rối đó là phát xuất từ hành động của họ trong quá khứ, cho nên không ai nên than phiền oán trách cả.  Ai thọ Pháp được?  Ai đập vở được cái vỏ này?  Và ai chân chánh lư trí lĩnh hội được Pháp là ǵ?  Xét từ ánh sáng này, đối với chúng sinh sự việc thực sự rất công bằng. 

 

Đối với nhân loại, thái độ của họ đối với một điều ǵ là quan trọng bởi v́ sự việc này là cực kỳ quan trọng.   V́ thế trạng thái mê ăo này ảnh hưởng con người: Về vấn đề chư vị có tu luyện được hay không, chư vị có thấy được Chân Lư hay không, chư vị có thể thấy được chân tướng của sự việc hay không, và chư vị có gặp được Pháp này hay không, trên thực tế sinh mệnh mà sống trong trạng thái mê ăo quả thực là họ gây cho chính họ nhiều khó khăn.  Đó là tại sao trong đệ tử Đại Pháp chúng ta đang ngồi đây hôm nay không bao gồm toàn thể các chủng tộc nhân loại.  Tất nhiên cũng như tôi đă giảng, truyền Đại Pháp cho tất cả sinh mệnh là rất công bằng.  Địa vị xă hội hay chức vị của một người không là ǵ cả, chỉ có tâm của họ và thái độ của họ về Đại Pháp là đáng kể.  Trên thực tế, toàn bộ quá tŕnh Chính Pháp đă được thực thi trong tư cách khoan dung và thiện từ nhất.  Tội lỗi mà các sinh mệnh đă từng gây ra trong lịch sử th́ không tính.  Không kể là chư vị đă gây ra tội lỗi lớn bao nhiêu hay là lỗi lầm của chư vị gây ra trong lịch sử, chư vị cũng không bị gáng tội nào cả: Chỉ có thái độ của chư vị về Chính Pháp hôm nay và sự lĩnh hội về Đại Pháp là đáng kể.  Chỉ có điều đó là được tính thôi.  Nếu đến cả Đại Pháp mà chư vị không chấp nhận, th́ chư vị đă mất đi cơ hội của chính cá nhân chư vị.  Nếu chư vị nói rằng “Tôi không chấp nhận Đại Pháp”, thế th́ nếu chư vị không chấp nhận Đại Pháp th́ chính chư vị không chấp nhận tương lai, bởi v́ tương lai là do Pháp này tạo ra.

 

Trong Chính Pháp hầu hết toàn bộ vũ trụ đă được hoàn tất.  Tôi đă diễn giải trước đây sự việc giống như một cái cân đang quân b́nh.  Giữa vũ trụ cũ và vũ trụ mới, vũ trụ mới đang đạt trọng lượng, và phần mà đă trải qua Chính Pháp th́ đang liên tục tăng lên, và phần đó đang đè xuống như thể là một cái cân đang quân b́nh.  Điều đó hiện thờI không c̣n ǵ là thắc mắc nữa, c̣n về h́nh thành vũ trụ mới trên căn bản th́ hoàn tất xong rồi.  (Vỗ tay nhiệt liệt) Những ǵ c̣n lại chỉ là những yếu tố cuối cùng.  Và khi những điều đó được giải quyết xong, đoạn cuối cùng của Chính Pháp sẽ kết thúc.  Sau khi Chính Pháp kết thúc, kỷ nguyên của vũ trụ mới sẽ bắt đầu.  Và đến cuối cùng, th́ chỉ c̣n lại thế giới con người cần được giải quyết.  Dải rộng của quả địa cầu này và Tam Giới của nhân loại sẽ bị bao lại và niêm phong kín lại, và sẽ bị tách rời ra khỏi vũ trụ mới to lớn hơn.  Chẳng phải các khoa học gia ngày nay đă phát hiện rằng giăi Ngân Hà đang tiến xa và xa hơn khỏi vũ trụ, và đang tách rời ra với một tốc độ rất nhanh sao?  Kỳ thực th́ đó là quá tŕnh [quả địa cầu đang bị] tách rời ra.  Sau khi Chính Pháp trong vũ trụ mới hoàn tất.  Tất cả sinh mệnh trong Tam Giới sẽ có tác dụng làm vũ trụ mới bị ô uế, đó là tại sao Tam Giới cần bị tách rời ra, bị niêm phong lại, được giải quyết một cách độc lập, và đó chính là [giai đoạn] Pháp chính nhân gian.

 

Đệ tử Đại Pháp đang tu luyện trong giai đoạn này, và tránh nhiệm cần gánh vác rất nhiều và to lớn.  Bây giờ chư vị đă nghe điều này một cách rơ ràng và cũng nhận thức ra điều này, đó chính là mục đích tồn tại của con người và mục đích của trạng thái tu luyện của đệ tử Đại Pháp.  V́ thế chư vị phải hiểu rơ hơn bao giờ hết về h́nh thức tu luyện trong thế giới này, bởi v́ chỉ có đây là tu luyện và chỉ có đây là tu luyện chân chánh mà đă được an bài cho các sinh mệnh trong Tam Giới.  Tất cả những ǵ xuất hiện trong quá khứ cũng chỉ là mục đích kiến tạo văn hóa cho nhân loại, trong khi đó đây là bắt đầu giai đoạn cuối cùng, giai đoạn mà nhân loại được chân chánh thăng hoa trở lại, và đó là tại sao tiêu chuẩn đ̣i hỏi đối với người tu luyện, người mà đang tu trong [đường lối] tu luyện này là khác biệt.  Ba điều mà Sư Phụ giảng cho chư vị trong Pháp phải làm giỏi nghe th́ dường như là giản dị, nhưng chư vị có kiên tŕ hay không và Quả Vị mà chư vị đạt được hay không, nó có nối kết với ba điều đó.  Đại Pháp đă kiến tạo xă hội nhân loại, và h́nh thức tu luyện của chư vị là phải phù hợp tối đa với xă hội b́nh thường.  Nhiều người nghĩ rằng đó là khoan dung và tạo thuận tiện cho sự tu luyện của chúng ta, nhưng các học viên mà kiên tŕ không nhận thấy theo cách ấy.  Ngược lại đó là con đường mà đệ tử Đại Pháp phải tiến bước trong khi tu luyện.  Cho nên tất cả những ǵ chư vị làm: hài hoài trong liên hệ gia đ́nh trong khi chư vị sống nơi người thường, cân bằng liên hệ xă hội, chư vị làm việc trong sở ra sao, tư cách của chư vị trong xă hội thế nào v..v, bất cứ điều ǵ, chư vị không được làm [chỉ là để làm] cho qua chuyện.  Tất cả đều là bộ phận của h́nh thức tu luyện của chư vị, và là vấn đề rất nghiêm trọng. 

 

Nhiều học viên hiểu rằng chỉ tập các bài công pháp và học Pháp là tu luyện.  Đúng, đối với những ai trực tiếp cam kết với Pháp.  Nhưng trong khi chư vị chân chánh tu luyện cá nhân ḿnh trong cuộc sống hằng ngày, xă hội mà chư vị đối mặt là môi trường tu luyện của chư vị.  Môi trường của công việc làm và gia đ́nh mà chư vị phải bỏ th́ giờ vào đó cũng là môi trường cho chính chư vị tu luyện bản thân, cũng là một phần của con đường mà chư vị đang tiến bước, và cũng là những ǵ chư vị phải đảm trách và phải làm cho đúng.  Không được làm điều ǵ như là có làm thôi.  Khi chư vị đạt đến bước cuối cùng, [có một câu hỏi là]: Làm sao  chư vị đă tiến bước trên con đường mà Sư Phụ đă an bài cho chư vị?   Khi mọi việc xong rồi, những điều này cũng sẽ được tính.  Và trong quá tŕnh tu luyện của chư vị, những sự việc này cũng sẽ được suy xét.  V́ thế mà chư vị không được sao lăng bất kể điều ǵ.  C̣n về thuận tiện, [trong Đại Pháp] một người có thể tu luyện mà không cần vào tu viện, không cần vào vùng núi hẻo lánh, hay là phải rời xa thế tục.  Nhưng xét từ một quan điểm khác, tất cả những điều đó là thêm vào một lớp khó khăn.  Nếu chư vị muốn tu thành, chư vị phải làm cho tốt những ǵ đă nêu trên và trong mọi phương diện trong cuộc sống của chư vị cũng phải làm cho tốt.

 

Đă giảng điều đó, mỗi người lĩnh hội Pháp ở các tầng thứ khác nhau, và lại c̣n học viên mới hơn nữa.  Một số người có thể nghĩ rằng “Khi tôi lo việc nhà th́ đó là tôi đang tu luyện.  Nếu tôi quan hệ thân thiết hơn với cha mẹ và anh chị em tôi th́ đủ rồi.”  Như thế th́ chư vị lại tạo thêm một ràng buộc chấp chước mới nữa và đă đi sang cực đoan rồi.  Chư vị phải làm tất cả mọi việc cho tốt, nhưng chư vị không thể đi quá lố; khi chư vị đi quá lố th́ đó cũng là một chấp chước ràng buộc khác nữa.  Hơn nữa chư vị cần có thái độ chân chánh đối với ĐạI Pháp và chân chánh nhận thức cá nhân ḿnh là một người tu luyện.  Chư vị cố gắng kiên tŕ thế nào, chư vị nhận định Pháp ra sao, và chư vị tu luyện thế nào, lẩn cả thời gian và ưu tiên học Pháp ra sao, chư vị không được sao lăng những điều này, kỳ thực những điều này là quan trọng hơn, bởi v́ đây là con đường của chư vị, con đường mà chư vị chọn lựa.  Chư vị phải tu luyện vượt khỏi xă hội người thường, chư vị phải tồn tại song song với Chính Pháp trong khi Chính Pháp đang tiến hành, và chư vị phải có trách nhiệm với chúng sinh.  Đó là tại sao chư vị tu luyện theo cách này.

 

Tôi cũng đă giảng trước đây, nếu giả thử chư vị vào vùng núi hẻo lánh hay vào tu viện để tu luyện, th́ chư vị không có quan hệ nhiều với xă hội, và chư vị cũng không cứu độ được các sinh mệnh trên diện rộng, đúng không?  Cho nên chẳng phải có một nguyên nhân: chư vị được chỉ thị làm những ǵ chư vị đang làm bây giờ hay sao?  Theo cách này th́ sẽ đưa đến hoàn cảnh khá hơn, phù hợp với việc chư vị cứu độ chúng sinh, đúng không?  Tất nhiên, trong khi chư vị tu luyện, chư vị là người tu luyện, bảo đảm là sẽ có khảo nghiệm, bởi v́ chư vị cần đề cao.  Khi một học viên nào không làm sự việc đúng, rắc rối sẽ liên tục xảy ra.  C̣n các học viên nào làm sự việc đúng th́ sẽ liên tục bị khảo nghiệm trong khi tu luyện.  Nếu chư vị loại tất cả vào hàng can nhiễu và cố gắng giải quyết rắc rối cho qua, th́ chư vị không giải quyết được, bởi v́ những điều đó xảy ra là để cho chư vị thăng tiến đề cao.  Chư vị phải suy xét vấn đề với chánh niệm, [tự hỏi cá nhân ḿnh] “Với rắc rối mà tôi đang đối diện, liên hệ với can nhiễu này, biện pháp nào để giải quyết cho đúng, và làm sao tôi cân bằng can nhiễu ấy với mục tiêu của việc cứu độ chúng sinh?  Và làm sao tôi có trách nhiệm với chúng sinh, xem những điều xảy ra đó là tốt để chư vị giảng rơ sự thật, hay đó là những cơ hội tốt để giảng rơ sự thật?”  Dưới hoàn cảnh b́nh thường có thể chư vị không có lư do để tiếp xúc với người ta và giảng rơ sự thật cho họ, và nếu khi không chư vị đến giảng rơ sự thật th́ có thể họ cũng không muốn gặp chư vị.  Chẳng phải can nhiễu đó cấp cho chư vị một sơ hội để tiếp xúc với người ta hay sao?  Chẳng phái chư vị nên nắm lấy cơ hội đó và giảng rơ sự thật với họ sao?  Trách nhiệm to lớn nhất của đệ tử Đại Pháp cùng với việc tu luyện cá nhân là cứu độ các sinh mệnh.  Làm sao chư vị không làm việc đó?  Và làm sao chư vị làm không làm cho tốt?  Cho nên đừng xem bất kể rắc rối nào xảy ra mà chư vị phải đối diện là can nhiễu cho sứ mạng chân chánh của chư vị, cho việc chư vị học Pháp, hay cho việc chư vị giảng rơ sự thật.  Không phải là trường hợp đó.  Khi rắc rối xảy ra, đó là để cung cấp một cơ hội [cho chư vị] giảng rơ sự thật.

 

Chẳng phải tôi đă giảng, khi xét sự việc từ Tam Giới, th́ sự việc đảo ngược sao?  Nhiều điều nhân loại cho rằng xấu th́ là tốt.  Và nhiều điều nhân loại cho rằng tốt th́ là xấu.  Chẳng phải trí tuệ cổ truyền trong thế giới nhân loại là đảo ngược hay sao?  Nhân loại nghĩ, chịu đựng thống khổ là điều xấu.  Tuy nhiên chịu đựng đau khổ có thể giảm bớt nghiệp lực và tội lỗi của một người thường.  Khi một người trong cuộc đời của họ chịu đựng nhiều gian khổ, th́ họ sẽ được phúc lành trong đời sau.  Khi một người có tiền và hưởng thụ chức vị trong đời sau, đó là v́ họ đă làm điều tốt và đă tích lũy được nhiều phúc lành và đức trong đời trước.  Nếu một người tiếp tục làm điều xấu ác, một chút phúc lành hay đức cũng không c̣n, gây ra nhiều nghiệp lực,  trong đời sau không những không c̣n phúc lành hay đức nữa, không giàu có, mà họ c̣n phải hoàn trả cho tất cả nghiệp lực [mà họ đă gây ra].  V́ thế cả cuộc đời, họ sẽ bị nghèo khó và bị người khác khinh thường.  Có thể họ nghĩ rằng thế giới này bất công với họ trong đủ mọi phương diện, nhưng trên thực tế th́ tất cả [xảy ra] là v́ họ đang hoàn trả nợ nghiệp mà họ đă tích lũy trong đời trước.  Đây là giảng theo danh từ của nhân loại.  C̣n người tu luyện, chẳng phải môi trường này cung cấp cơ hội để đề cao cá nhân hay sao?  Đệ tử Đại Pháp tất cả đều hiểu rằng chịu đựng gian khổ là tiêu trừ nghiệp, hơn nữa c̣n cung cấp cơ hội để đề cao bản thân.  Họ chân chánh nhận thức được điều này, thêm vào đó qua sự hoàn trả nghiệp họ nắm lấy cơ hội đó mà làm những ǵ họ cần làm cho tốt.  Dù là khó khăn, nhưng đó là những khảo nghiệm mà họ cần vượt qua.  Khi chư vị có khả năng nhận thức được điều này một cách chân chánh, chân chánh nhận thức ra khó khăn này, tức th́ vượt qua sau đó, th́ chư vị đă vượt qua khảo nghiệm đó, tầng thứ của chư vị sẽ được tăng lên, cảnh giới của chư vị sẽ được thăng hoa, và công của chư vị cũng sẽ tăng lên, có đúng không?  Chẳng phải đây là cách mà toàn bộ quá tŕnh của Chính Pháp tu luyện khởi tác dụng hay sao?

 

Hăy nhớ rằng, cái ǵ [gọi là] trí tuệ cổ truyền của con người là đảo ngược.  V́ thế trong khi tu luyện chư vị gặp khó khăn, đừng xem tất cả là khó khăn, là can nhiễu, cho xứ mạng chân chánh của chư vị, hay xứ mạng của chư vị bị công kích, hay suy nghĩ rằng “Việc mà tôi làm đây là quan trọng nhất, rằng việc ǵ đó mà tôi đang làm là quan trọng nhất….”  Trên thực tế rất nhiều điều chư vị không thể thấy được sự thật.  Việc chư vị chân chánh đề cao luôn luôn trước nhất và trước tiên, chư vị tu luyện viên măn cũng phải luôn luôn là trước nhất và trước tiên.  Tuy nhiên chư vị không thể suy nghĩ “V́ Thầy bảo là sự tu luyện và đề cao của tôi là quan trọng nhất, không ai được can nhiễu đến.”  Một lần nữa chư vị lại sai.  Chẳng phải can nhiễu tạo cơ hội đề cao bản thân hay sao?   Từ quan điểm của tôi, là Sư Phụ của chư vị, tôi nghĩ rằng sự đề cao của chư vị là quan trọng nhất, nhưng không có nghĩa là: trong khi chư vị đề cao, tôi an bài một con đường trôi chải cho chư vị.  Giả như chư vị thăng lên thiên đàng mà c̣n mang theo nhiều nghiệp và mang theo một lố rác rến to lớn (mọi người cười), làm sao mà được phép?  Tôi phải an bài một số khảo nghiệp đặc định cho chư vị và giúp cho chư vị buông bỏ các tâm ràng buộc chấp chước đó của chư vị, giúp cho chư vị vứt đi tất cả các rác rến đó.  Qua khảo nghiệm này đến khảo nghiệm khác, dần dần chư vị sẽ buông bỏ đi các tâm ràng buộc chấp chước và cách suy nghĩ của con người của chư vị, và chư vị cũng không được mang theo những thứ đó vào trong các khảo nghiệm khác [và cũng vẫn vượt qua được].  V́ thế khi khảo nghiệm đến, chư vị cho rằng “Đó là rắc rối.”  và một số người c̣n đi khắp nơi t́m Sư Phụ và hỏi “Ô, làm sao tôi giải quyết chuyện này đây?”  Vậy th́, làm sao tôi giải quyết cho chư vị?  Giả thử nếu tôi giải quyết chuyện này, th́ chư vị đă không vượt qua khảo nghiệm đó.  Nếu chúng tôi lấy đi khảo nghiệm đó, làm sao chư vị đề cao trong khi c̣n mang một khối rác rến đó theo với chư vị?  V́ thế tôi không thể lấy đi khảo nghiệm đó cho chư vị.  (Sư Phụ mĩm cười)  Có nghĩa lư ǵ không?  Đó là tại sao tôi giảng: khi nói đến tu luyện, chư vị phải hiểu rơ tu luyện là ǵ, phải chân chánh và lư trí trách nhiệm với sự tu luyện của cá nhân ḿnh, với mọi việc phải đương đầu chư vị phải xử lư với chánh niệm, và phải có chánh niệm mạnh mẽ.

 

Ở Pháp Hội Miền Tây lần trước, chẳng phải tôi có giảng về vấn đề: rất nhiều đệ tử Đại Pháp không chịu đựng được sự phê b́nh hay sao?  Họ từ chối không muốn bị phê b́nh.  Vừa khi người khác nói điều ǵ th́ họ nỗi nóng lên rồi, giận dữ, hay bắt đầu đối chiếu với ngườI khác.  Họ chỉ muốn nghe những ǵ vừa ư.  Chư vị chỉ muốn tiến bước trên một con đường êm ă, phải không?  Chư vị muốn thăng hoa lên thiên đàng với cái khối rác rến to lớn đó của chư vị phải không?  Trên ư nghĩa, chẳng phải đó là điều mà chư vị muốn làm hay sao?  Chư vị phải buông bỏ tất cả những tư tưởng xấu của con người và buông bỏ tất cả các tâm ràng buộc chấp chước đủ loại mà chư vị có.  Chẳng phải không muốn nghe lời phê b́nh cũng là một tâm ràng buộc chấp chước hay sao?  Chư vị chỉ muốn nghe lời dịu ngọt, nhưng làm sao được?  [Sự việc đă được an bài] để cho người khác nói những lời bất hảo, xem chư vị có bị dao động không.  Một vị Thần không màng đến những ǵ nhân loại nói về ngài, chư vị không ảnh hưởng ngài được.  Chỉ một chút, ngài cũng không suy xem chư vị làm ǵ có liên hệ đến ngài.  Ngài cũng không quan tâm, bởi v́ chư vị không gây ảnh hưởng đến ngài được.  Chư Thần có thể khống chế tâm con người và khiến cho con người làm điều ǵ đó, chứ không phải ngược lại.  Làm sao con người có thể gây ảnh hưởng cho chư Thần?  V́ thế nếu chư vị muốn trở thành sinh mệnh thiêng liêng, chẳng phải chư vị cũng giống như thế sao?  Chẳng phải chư vị cần buông bỏ các tâm ràng buộc chấp chước đó hay sao?  Và chẳng phải chư vị cần vứt đi những xúc động của chư vị, xúc động mà con người có thể quấy động lên? 

 

Đến cả những rắc rối do các đệ tử Đại Pháp đồng tu gây ra cũng thế.  Có thể chư vị cho rằng “Đây không phải là rắc rối gây ra do người thường, cho nên khó mà vượt qua.”  Chắc chắn là thế.  Các đệ tử Đại Pháp mà đang tu luyện không phải là Thần, họ cũng là con người.  Và khi con người tu luyện, đủ loại tâm ràng buộc chấp chước của con người xuất hiện.  V́ thế môi trường tu luyện này của đệ tử Đại Pháp, chỉ có thể nói rằng: các sinh mệnh này đang dần dần thăng tiến; môi trường không thể trong sạch như môi trường của chư Thần.  Nhưng môi trường này c̣n khá hơn môi trường của con người rất nhiều.  Cách duy nhất là thế và sẽ liên tục khá hơn.  Đó là tại sao trong môi trường của đệ tử Đại Pháp, tất cả các tâm ràng buộc chấp chước đủ loại thể hiện ra, đến cả các hành vi xấu cũng có xảy ra.  Trên con đường tu luyện của chư vị, chẳng phải chư vị cũng đă thấy tất cả rồi sao?  Chắc chắn là có.

 

Đúng, nhiều người rất lo lắng khi Đại Pháp bị ảnh hưởng không tốt và nghĩ “Làm sao người đồng tu này hành động quá thiếu kém?”  Vâng, nếu tất cả chư vị đều nghĩ theo cách ấy, th́ chư vị có thể bảo hộ môi trường này và liên tục giữ được sự thanh khiết.  Nhưng rắc rối cũng vẫn xảy ra và các tâm ràng buộc chấp chước của con người cũng vẫn c̣n thể hiện ra.  [Bấy lâu nay] tôi đă quan sát t́nh h́nh toàn diện và tôi cũng biết những sự việc này chắc chắn sẽ xảy ra trong môi trường tu luyện, nhưng tôi cũng biết trong quá tŕnh tu luyện của chư vị những sự việc này chắc chắn dần dần sẽ giảm đi.  Bởi v́ chư vị đang tu luyện, đến bước cuối cùng tất cả mọi người sẽ đề cao và tôi cũng biết như thế.  Khi con người tu luyện trong môi trường này th́ sẽ xảy ra như thế.  Nhưng không ai trong chư vị được dừng lại, cũng không được dửng dưng khi chư vị thấy người khác bôi nhọ danh nghĩa của Đại Pháp, đó là tiêu chuẩn đ̣i hỏi nơi chư vị.  Là đệ tử Đại Pháp, chẳng phải chư vị phải hộ Pháp và chứng thực Pháp hay sao?  Đó là trách nhiệm của chư vị.  Cho nên trong khi chư vị tu luyện, sự việc không chỉ đơn thuần như chư vị tưởng.  Mặc dù chư vị xem tu luyện là chủ yếu, chư vị không được xem những việc khác là không quan trọng, xem gia đ́nh của chư vị không quan trọng, xem xă hội không quan trọng v..v.  và xem bất kể việc ǵ khác là không quan trọng.  Phải quân b́nh tất cả mọi phần đó trong đời sống của chư vị cho tốt là con đường mà chư vị phải tiến bước.  Tôi đă giảng: trong sự tu luyện của chư vị, chư vị phải phù hợp tối đa theo cách sống của xă hội b́nh thường.  Tất nhiên là có đủ loại người.  Những người t́m cách phá hoại Pháp tuyên bố trong các trại lao động, các trại lao động mà đang t́m cách “tẩy năo” các học viên,  rằng “Chẳng phải Sư Phụ bảo, trong khi chúng ta tu luyện,  th́ phải phù hợp tối đa với xă hội b́nh thường hay sao?  Chúng ta phải trở lại sống như người b́nh thường và đừng học [Đại Pháp] nữa.  Trả sách lại đi.”  Đúng, có đủ loại người.  Nhưng, tất nhiên trên tầng thứ căn bản nhất, chẳng phải chư vị là người tu luyện hay sao?  Đến cả Pháp mà chư vị cũng tách rời ra, làm sao chư vị tu luyện?  Có nhiều người thường gọi tôi là Sư Phụ, nhưng họ không phải là người tu luyện.  Nói một cách khác, không phải ai gọi tôi là Sư Phụ th́ tính là người tu luyện.  Trong cuộc sống hằng ngày chư vị phải chân chánh tu luyện cá nhân ḿnh, và phải chân chánh xem cá nhân ḿnh là một người tu luyện.

 

Vừa qua tôi đă giảng vài điều.  Pháp Hội của chư vị cần đạt được kết quả chân chính.  Tôi có lắng nghe một số bài văn của các học viên vừa qua.  Pháp Hội của chư vị có khí thế lắm và cũng khá tốt.  Cho nên tôi rất hài ḷng.  Tôi không lấy thêm th́ giờ của chư vị nữa.  Tôi chỉ đến để nh́n thấy tất cả chư vị.  Mỗi khi tôi đến, một là để bàn về một vài vấn đề, hai là để nh́n thấy tất cả chư vị.  Chẳng phải một số người có nói rằng chư vị có Sư Phụ ở đây và Pháp ở đây hay sao?  Vậy th́, chư vị phải cố gắng làm những ǵ chư vị cần phải làm cho tốt.  Cám ơn tất cả.  (Tiếng vỗ tay nồng nhiệt thật dài)

 

Dịch ngày 18-06-2006; Để chỉnh nghĩa đúng hơn, bản dịch có thể được hiệu chỉnh lại trong tương lai.

 

 

 

 

http://www.clearwisdom.net/emh/articles/2006/6/10/74333.html

Editor's note: The translation is subject to further improvement so as to be closer to the original text. Last updated: June 10, 2006.