Giảng
Pháp tại Pháp hội ở thủ đô Mỹ Quốc
Lư Hồng Chí
(Tiếng
vỗ tay nhiệt liệt)
Chào tất cả! (Các đệ tử
“Chào Sư Phụ!”)
Người đến dự Pháp
Hội lần này có khá nhiều.
Học viên của rất nhiều vùng
đều đến, chỉ có một hội
trường th́ không đủ cho mọi người, cho
nên phải xếp đặt vài hội trường. Đệ tử Đại Pháp tu
luyện đến hôm nay, chư vị càng hiểu rơ thêm
về phần Đại Pháp này mà chính ḿnh đang tu là ǵ, càng
hiểu rơ hơn trách nhiệm của đệ tử
Đại Pháp, và càng hiểu rơ hơn sự quan trọng
của tất cả những ǵ đệ tử Đại
Pháp đang làm hôm nay. Và đó
là tại sao chư vị, đệ tử Đại Pháp trong
thời kỳ Chính Pháp, đă càng ngày càng trưởng thành
và làm càng ngày càng tốt trong việc cứu độ chúng
sinh, trong việc tu luyện cá nhân, và trong việc chứng
thực Đại Pháp. Một
điểm này có thể nh́n thấy rơ trong sự
biến đổi h́nh thế hiện nay.
Nói đến toàn bộ cái h́nh thế
hiện tại, so với lúc tà ác bức hại vừa
mới bắt đầu th́ hoàn toàn khác hẳn. Tà ác bức hại Pháp Luân Công, mà
không lật đổ được Pháp Luân Công, thay vào
đó chính bọn chúng lại bị lật đổ. (Vỗ
tay) Đây không phải đơn thuần là cuộc bức
hại một tập thể dân chúng của xă hội
người thường, cũng không phải đơn
thuần chỉ là cuộc bức hại một quần
thể những người tu luyện. Đây là cuộc đọ
sức giữa Chánh và Tà trong vũ trụ, đây cũng là
cuộc đọ sức tiến hành giữa bản thân
Chính Pháp với các sinh mệnh mà đă bị đụng
chạm trong quá tŕnh Pháp chính, sinh mệnh v́ ích kỷ, v́ cái
'ngă'[1],
các sinh mệnh mà đă biến dị. Từ lâu tôi đă từng nói rằng Chính Pháp
chắc chắn thành công, và không ai có thể ngăn chặn
Chính Pháp được. (Vỗ tay) Đây không phải
đơn giản là một vấn đề tu luyện,
cũng không phải đơn giản là vấn đề
của h́nh thức mà biểu hiện bởi một
quần thể dân chúng thiện lương như vậy
trong xă hội người thường là nhóm Pháp Luân
Công. Đây là h́nh ảnh thu nhỏ
của sự Chính Pháp của vũ trụ ở trong xă
hội người thường, đây là tụ
điểm của tất cả những biểu hiện
của vũ trụ ở trong xă hội người
thường. Từ những
biểu hiện ở trong xă hội người
thường chúng tôi có thể nh́n thấy h́nh thế
của toàn bộ Pháp-chính của vũ trụ. Tuy rằng nó không có rộng
lớn như thế giống như của vũ trụ,
rầm rầm rộ rộ kinh tâm động phách, nhưng
đó là biểu hiện của sự đọ sức giữa
Chánh và Tà mà đă co giảm đến mức của xă
hội nhân loại, và có thể nh́n được tác
dụng can nhiễu do các sinh mệnh biến dị gây ra
ở trong quá tŕnh Chính Pháp.
Trước kia tôi đă từng
giảng qua một câu, tôi nói: “Nếu Trời muốn
biến đổi, không ai có thể ngăn chặn
được.” (Vỗ tay) Huống chi là cái tà
Đảng nhỏ bé của các người? Nó đáng kể ǵ chứ? Nếu như sự tu luyện
của đệ tử Đại Pháp kết thúc hôm nay, th́
cứu độ bấy nhiêu người như vậy,
nếu người của thế gian được
cứu độ cũng chỉ có bấy nhiêu thôi, và
tất cả kết thúc tại điểm này, th́ không
đầy một ngày là cái Đảng tà ác đó phải
giải thể. (Vỗ tay) Bởi v́ mục
đích tồn tại của nó, nguyên nhân đầu tiên mà
lịch sử tạo nó ra và quá tŕnh mà nó được duy
tŕ, đều là được dùng để cho đệ
tử Đại Pháp chứng thực Pháp hôm nay. Đây chính là thế lực cũ
đă an bài. Không dùng nữa,
th́ c̣n cần nó để làm cái ǵ? Ở trong vũ trụ
nó không là ǵ cả. Chỉ có
sự tu luyện của đệ tử Đại Pháp, và
cứu độ chúng sinh là thực tại. Chỉ có sự đề cao
của đệ tử Đại Pháp, và chỉ có uy
đức mà đệ tử Đại Pháp tạo dựng
nên trong quá tŕnh này là vĩnh viễn, đó là để cho
tương lai. Sự
việc khác th́ đáng kể ǵ đây? Không là ǵ cả.
Tất cả những ǵ gây nên tác dụng can nhiễu
trong giai đoạn này, đều phải bị giải
thể và hoàn toàn bị hủy diệt ở trong sự
bồi thường hoàn trả.
Đương nhiên ở trong trong quá
tŕnh tu luyện, ở trong quá tŕnh chứng thực Pháp,
tất cả những ǵ đệ tử Đại Pháp
biểu hiện ra, đó cũng chỉ có thể nói là
biểu hiện trong trạng thái tu luyện. Ở trong cái
quá tŕnh này nó tất nhiên sẽ có một số đệ
tử làm khá tốt, một số th́ làm kém một chút –
không vững vàng và không kiên định – và đương
nhiên cũng có một số kiên định phi
thường, tốt phi thường, đây đều là
biểu hiện trong cái quá tŕnh này, tu luyện chính là như
thế. So với sự khảo nghiệm về tâm tính cá
nhân trong những phương thức tu luyện trong quá
khứ, th́ những điều này là khác hẳn. Những phương thức tu
luyện đó trong quá khứ tất cả chư vị
đều biết rồi, bất kể là trường
hợp nào, sự khảo nghiệm về tâm tính trong tu
luyện của bọn họ, đó đều là vấn
đề của cá nhân.
Hiện nay đă khác rồi, Pháp rất là vĩ
đại, mục đích chủ yếu là Pháp-chính vũ
trụ, trạng thái tu luyện mà đệ tử Đại
Pháp biểu hiện ra và sự tu luyện trong quá khứ mà
lấy sự viên măn của cá nhân làm mục đích th́ hoàn
toàn không phải là một chuyện .
Từ lâu tôi đă từng giảng qua,
tôi nói rằng sự tu luyện của đệ tử
Đại Pháp, chính là loại h́nh thức tu luyện mà phù
hợp đến mức giới hạn lớn nhất
của xă hội người thường, cũng là h́nh
thức tu luyện mà phù hợp với người
thường đến mức giới hạn lớn
nhất. Thế th́ loại
h́nh thức tu luyện mà phù hợp với xă hội
của người thường này, tất nhiên phải
mang theo trạng thái tu luyện như vậy. Cái trạng
thái tu luyện này là khác với bất cứ loại
phương thức tu luyện nào hay trạng thái tu
luyện nào trong lịch sử.
Nếu chư vị tham chiếu bất cứ
phương thức tu luyện nào, bất cứ
phương pháp tu luyện nào, th́ chư vị không t́m
được sự tương xứng, bởi v́ trên
lịch sử xưa nay chưa từng có qua, cũng
chưa từng có qua một sự việc to lớn như
là Pháp-chính, xưa nay cũng chưa từng thành tựu
một quần thể sinh mệnh lớn như vậy và
sự việc Quả Vị cao như vậy. Hơn nữa vấn đề
then chốt nhất chính là chưa từng có con
người tu thành đạt cả, tu thành đạt
đó đều là Phó Nguyên Thần, mà con người
muốn thành Thần, đây là ở trên lịch sử
xưa nay chưa từng có sự việc này, cho nên sử
dụng bất cứ loại phương thức tu
luyện nào của quá khứ th́ đều không xứng. Đệ
tử Đại Pháp ở cái hoàn cảnh tu luyện này,
trong quá tŕnh tu luyện, sẽ có những lúc mà các chư
vị phối hợp với nhau tốt, và có lúc các chư
vị phối hợp với nhau không tốt, có khi
trạng thái mâu thuẫn liên tục xuất hiện. Cũng có lúc, các đệ tử
Đại Pháp lại có thể giải quyết vấn
đề trong khi cùng nhau thăng tiến, nhưng từng
đợt từng đợt mâu thuẫn vẫn liên
tục tràn ra, có lúc biểu hiện kịch liệt, có lúc
th́ biểu hiện ôn ḥa, có lúc trong quá tŕnh tu luyện đă
duy tŕ liên tục sau một khoảng thời gian lại
xuất hiện sự lặp đi lặp lại mới,
lại xuất hiện các mâu thuẫn mới, thậm chí
c̣n nổi bật hơn trước nữa. Thế th́ có
người bèn nghĩ: “Ôi chao.... Tu đi tu lại mà làm sao
mâu thuẫn vẫn c̣n nghiêm trọng dữ dội như
vậy? Tu đi tu lại mà
làm sao vẫn c̣n có mâu thuẫn?
Tu đi tu lại mà làm sao lại giống như c̣n
không khá so với trước kia?
Tu đi tu lại mà làm sao chẳng thấy được
sự đề cao? Rất
nhiều người có cách nghĩ như thế. Kỳ thực đây là một
loại nhận thức sai lầm, và đây là hoàn toàn không
hiểu biết về h́nh thức tu luyện của
đệ tử Đại Pháp.
Tôi đă quy định là đệ
tử Đại Pháp tu luyện ở trong xă hội
người thường, tuy rằng sự kiện này
đă khai mở một cánh cửa thuận tiện
nhất – giúp con người tu thành Thần, Phật mà không
cần rời xa thế tục, chư vị có biết,
các loại biểu hiện trong sự đụng chạm
ḷng người với nhau của xă hội người
thường, trong hiện thực của xă hội th́
trạng thái tạo thành khi con người ở trong
sự tiêu mất đạo đức làm cho khó cứu
độ được, mà trạng thái đó lại to
lớn hết sức. C̣n
không chỉ những cái này thôi đâu. Ở trong mắt của chư Thần nh́n,
nơi đây rất là hiểm ác và bẩn thỉu,
đến mức khắp nơi đều là nghiệp
lực. Nghiệp lực trên
thân thể con người nhiều đến độ
khi họ đi trên đường phố th́ nó nhỏ
giọt xuống. C̣n có con ma
t́nh của tà ác, quỷ thối nát lại đầy
ngập thế giới của con người, đều
là những thứ vật chất biến dị của
tầng thấp nhất.
Thế th́ hoàn cảnh như vậy đối
với tu luyện mà nói, không chỉ là một khảo
nghiệm mà ở trong cái hoàn cảnh này chư vị có
thể đề cao hay không, mà đối với phần
đă tu thành đạt sau khi chư vị đề cao lên
cũng sẽ tạo thành ô nhiễm nghiêm trọng,
điều này là hoàn toàn không thể tránh được.
Vậy làm sao tu? Không ngừng tu, không ngừng bị ô
nhiễm, không ngừng tu, không ngừng bị ô nhiễm,
đây là có thể tu thành đạt sao? Không thể tu thành được. Cho nên tôi
đă cân nhắc một điểm này khi tôi quy
định loại phương thức tu luyện này,
ở trong quá tŕnh tu luyện, chỉ cần người tu
luyện đă có một bộ phận tu tốt, cảnh
giới của họ đă đề cao lên rồi, đă
vượt qua được một số khảo
nghiệm rồi, phần đó tức th́ được
ngăn cách ra mà không có thời gian hạn chế. (Vỗ
tay) [Phần ấy] không c̣n có bất cứ liên hệ
nào với thế gian của con người nữa, do không
gian và thời gian rất to lớn ngăn cách rồi, ví
dụ như phần đó có thể bị ngăn cách
lại bởi một thời gian cả bao nhiêu triệu
hay cả hơn 10 triệu năm sau này, chư vị làm
thế nào ô nhiễm được họ? Hoàn toàn không với tới họ
được. Họ
dường như gần ở một vài tấc, nhưng
sự sai biệt khổng lồ về thời gian không
gian đă không thể khiến cho cái không gian này có bất
cứ can nhiễu nào đến bộ phận mà
đệ tử Đại Pháp đă tu luyện tốt. Tôi chỉ nói cái ư nghĩa này thôi,
là ngăn cách được.
Như vậy không ngừng có bộ phận tu tốt
th́ bộ phận đó không ngừng được
ngăn cách ra, không ngừng có bộ phận tu tốt th́
không ngừng được ngăn cách ra, c̣n bộ
phận mà chưa tu tốt th́ cứ măi liên tục tu, tu măi
đến cuối cùng không ǵ c̣n lại nữa, toàn bộ
tu thành đạt, đây chính là con đường tu
luyện mà các chư vị phải đi.
Thế th́ ở trong một cái quá tŕnh
như vậy, mọi người thử suy nghĩ: có
phải là, ở trong sự biểu hiện của xă
hội người thường, bộ phận mà chưa
tu luyện thành của chư vị vẫn c̣n là con
người đang tu luyện hay không? Con người đang tu th́ có biểu hiện
tư tưởng của con người, con người
đang tu th́ sẽ có các loại ư niệm không tốt
của con người, hoặc giả là những ư
niệm theo thời gian mà h́nh thành, hoặc giả là ở
trong xă hội lại bị tạo thành từ các ô
nhiễm mới. Vậy th́
làm một người tu luyện mà giảng “ làm thế
nào mới được tính là tu?” Có thể làm những ǵ người đệ
tử Đại Pháp cần phải làm, những sự
việc như là chứng thực Pháp và cứu độ
chúng sinh, giữa các sự việc khác, đây là trách
nhiệm phần bên trong của người tu luyện,
đây là một phần của sự dựng lập uy
đức. Nhưng có thể
đề cao chính ḿnh mới là then chốt nhất, bởi
v́ chư vị không đề cao chính ḿnh, th́ những
sự việc đó chư vị đều không làm
được tốt. Cho nên
khi chư vị nghiêm khắc yêu cầu chính ḿnh, phát
hiện các thiếu sót của chính ḿnh, và liên tục buông
bỏ những thứ đó đi, th́ đây chính là chư
vị đang tu. Trong khi
đang trải qua một khảo nghiệm mà chư vị
có thể nhận thức được điều ǵ,
chư vị hiểu rơ ràng rồi, và xử lư tốt
đẹp, th́ chư vị đă thăng hoa rồi. Phần mà đă thăng hoa
liền được ngăn cách ra, thăng hoa nữa th́
lại được ngăn cách ra nữa, nhưng
phần c̣n thừa lại, lại là phần không tu
được tốt, lại là phần chưa tu
luyện xong, như vậy phần này vẫn c̣n ở trong
thế giới con người, mọi người thử
nghĩ xem: có phải là ở trên biểu hiện th́
giống như là người này luôn luôn đang tu hay không,
làm sao thực hành sự tu luyện mà nh́n không
được sự tiến bộ vượt bực
của họ chứ? Làm sao
không thể thể hiện phần Thần chứ? Tu luyện tốt, trên biểu
hiện chỉ là nh́n thấy người này khá tinh
tấn. Tinh tấn, đó
chính là nói rằng họ lúc nào cũng chú ư đến
lời nói và hành động của chính ḿnh, chú ư
đến phản ứng tư tưởng của chính
ḿnh, có thể nghiêm khắc yêu cầu chính ḿnh, và
thường thường nghiêm khắc yêu cầu chính ḿnh
được, đây chính là ở trong tu luyện cá nhân mà
khá tinh tấn. Chỉ cần
c̣n ở trong tu luyện, th́ phần Thần đó không
thể qua bên này được, chư vị không thể
nh́n thấy được phần biểu hiện
thực sự của Thần ở trong xă hội
người thường. Tu
luyện như thế, là bảo đảm phần mà
đă tu được tốt đó không bị ô nhiễm
nữa, cũng đă bảo đảm ở trong hoàn
cảnh mê lạc không nh́n thấy được chân
tướng, vẫn đang tiếp tục tu, bảo
đảm đệ tử Đại Pháp có thể chứng
được Quả Vị càng lớn hơn nữa; đồng
thời cũng đă bảo đảm rằng ở
thời kỳ này: thế gian của con người không
bị ảnh hưởng bởi phần Thần đó mà
biến đổi đi. Khi
một người kiên tŕ tiếp tục như thế,
ở trong sự bức hại này, và ở dưới hoàn
cảnh khắc nghiệt bạo ngược mà vẫn có
thể tu được không nản ḷng, vẫn có thể
tinh tấn được, thậm chí vẫn có thể
cứu độ chúng sinh được, làm
được tốt hơn nữa, chẳng phải
đó chính là thật xuất sắc sao?
Đây chính là những ǵ đệ tử
Đại Pháp đang đối diện hôm nay, và nó cũng là
h́nh thức tu luyện tạo thành do sự can nhiễu
của thế lực cũ và đồng bọn của
chúng. Cho nên trong quá tŕnh tu
luyện của các chư vị, chỉ cần là phần
của chư vị mà tu tốt được đi qua
bên kia rồi, và
được ngăn cách ra rồi, th́ tất cả
những phần mà chư vị chưa tu được
tốt vẫn sẽ phản
ứng ra ngoài, tâm con người vẫn sẽ phản ứng
ra, cả những yếu tố không tốt vẫn sẽ
phản ứng ra. Khi mâu
thuẫn xuất hiện, không thể nói rằng đệ
tử Đại Pháp không tu luyện tốt, cũng không
thể nói cái tập thể tu luyện này như thế
nào, và cũng không thể nói rằng cá nhân không tinh tấn.
Phần mà tu tốt của họ, vĩnh viễn chư
vị cũng không thấy được, phần đó
đă là Thần, phần mà chưa tu tốt này th́ mới
phản ứng ra. Nhưng
những người này thực sự đang tu, không những tu, mà họ đă
thành tựu được Quả Vị rất to lớn
của chính ḿnh với những biến đổi rất
to lớn trong toàn bộ các thân thể của họ,
rất nhiều bộ phận của thân thể đă tu
thành Thần. Người
thường có thể so sánh được với
những đệ tử Đại Pháp này sao? Không thể so sánh
được.
Chỉ riêng về trạng huống
xuất hiện của bản thân mâu thuẫn, với mâu
thuẫn trong xă hội người thường th́ nó
cũng không giống nhau.
Đệ tử Đại Pháp là v́ tu luyện mới
xuất hiện mâu thuẫn, là v́ chứng thực Pháp
mới xuất hiện mâu thuẫn. Mặc dù bên trong có mang theo các tâm của con
người, có mang theo tâm hiển thị, có mang theo cái
chấp trước của con người, có mang theo
sự suy nghĩ của con người muốn chứng
thực những yếu tố đó của chính ḿnh,
nhưng khi họ biết, và một khi phát hiện, th́
họ sẽ buông bỏ, điều này là hoàn toàn khác
hẳn với người thường. Cho nên giữa đệ tử
Đại Pháp sẽ có mâu thuẫn, mà loại mâu thuẫn này
lại đóng vai tṛ phụ trợ vào. Chính là cái mâu thuẫn này một khi biểu
hiện ra, th́ sẽ đụng chạm đến
người khác, nhưng khi người khác phát hiện
được, th́ sẽ khiến cho cái mâu thuẫn này
trở thành nổi bật, th́ sẽ khiến cho người
tu luyện chú ư đến chính ḿnh. Ở trong cái mâu
thuẫn này, chỉ cần có thể hướng vào trong mà
t́m th́ có thể phát hiện được cái thiếu sót
của chính ḿnh. Mâu thuẫn
không bộc lộ ra ngoài, không có sự xuất hiện
của cái mâu thuẫn này, th́ chư vị không phát hiện
được chấp trước của chư vị,
không nh́n được chấp trước của chư
vị. Khi tất cả
đều an b́nh và hài ḥa, th́ đó có thể tu sao?
Hiện nay có rất nhiều tập
thể tôn giáo nói rằng: “Ô, nh́n xem chúng tôi nơi đây
tốt biết bao, mọi người rất quan tâm và yêu
thương lẫn nhau.” Yêu
thương cái ǵ? (Mọi người cười), yêu thương
hạnh phúc của thế gian, yêu thương kiểu duy
tŕ sự b́nh an hài ḥa của con người giữa
người với người, đó là tu luyện sao? Không phải! Tuyệt đối là không phải. Đó chỉ có thể là cái dù che
bảo vệ tâm ràng buộc chấp trước của
con người. Tôi hy vọng
rằng mâu thuẫn giữa các đệ tử Đại
Pháp, càng ít càng tốt.
Loại mâu thuẫn đó càng ngày càng ít là bởi v́
mọi người đều có thể hướng vào
trong t́m kiếm, mâu thuẫn một khi xuất hiện th́
có thể cảnh giác được, từ đó mới
xuất hiện được trạng thái hoàn cảnh
này. Tôi hy vọng là như
vậy, và nếu mọi người làm được
điều này th́ tốt nhất.
Nếu chư vị không làm được th́ sao
đây? Nếu không làm
được cũng là đang tu, chỉ là cái trạng
thái của hoàn cảnh xảy ra v́ vẫn c̣n tinh tấn
chưa đủ, nhưng họ cũng đang tu. Đây chính là trạng thái của hoàn
cảnh tu luyện của đệ tử Đại Pháp trong
giai đoạn hiện tại.
Tôi cũng nói cho tất cả chư vị biết
một lần nữa, mâu thuẫn xuất hiện không có
ǵ phải sợ, cứ tu và tu cho tốt. Đến cả các đệ
tử ở Trung Hoa Đại Lục mà làm không tốt,
hoặc những người làm không đủ tốt,
thậm chí những người đă làm sự việc
rất xấu, ở trước sự kiện chưa
kết thúc này đều là một loại phản ảnh
trong sự tu luyện cá nhân; nhưng thời gian không
chờ đợi người nào, và cơ hội càng ngày
càng ít rồi.
Con người muốn tu thành Thần,
ở trong quá tŕnh đau ḷng thấu xương để
buông bỏ đi các chấp trước, mọi
người hăy suy nghĩ, điều ǵ con người
sẽ biểu hiện ra? Cái
ǵ cũng đều có thể biểu hiện ra. Nhưng khi ư thức
được rồi, th́ có thể sửa đổi. Tại v́ sao họ có thể
sửa đổi? Không
phải v́ để họ làm một người
thường tốt mà có thể sửa đổi, mà v́
để tu luyện Viên Măn mà sửa đổi. (Vỗ
tay) Đó chính là thần thánh, đó chính là đi ở trên
con đường của Thần. Đây là không giống với bất cứ mâu
thuẫn nào của người thường, trên h́nh
thức biểu hiện sẽ không có hai h́nh dạng,
nhưng điểm xuất phát, mục đích đều
khác nhau, thậm chí biểu hiện trong quá tŕnh, trạng
thái cũng không hoàn toàn tương đồng, cho nên
mọi người nhất định phải nh́n
đến một điểm này.
Kể từ hôm nay tôi sẽ giảng sâu hơn
một bước về h́nh thức tu luyện, và
trạng thái tu luyện, và sẽ giảng rơ ra cho mọi
người, giữa các học viên đó khi phối
hợp với nhau, các chư vị không nên có một
tấm ḷng khác mà pḥng bị người khác nữa. (Vỗ
tay) Đổ lỗi cho nhau, dùng tâm con người
để bài xích lẫn nhau, tất cả các loại
trạng thái nào, tôi nói cho chư vị biết rằng,
đều là không hiểu rơ h́nh thức tu luyện mà sinh ra
các chấp trước mới, phải hay không nào? Đúng vậy! Cho nên, không thể bởi v́ chư vị không
hiểu biết trạng thái của tu luyện mà sinh ra
chấp trước mới.
Bản thân của cái tâm chấp trước này
cũng là một chướng ngại khổng lồ
ngăn chặn chư vị tu luyện thăng tiến,
cho nên loại tâm này cũng phải vứt bỏ nó đí.
Ở trong sự tu luyện của
học viên sẽ xuất hiện rất nhiều mâu
thuẫn. Khi có rất
nhiều rất nhiều tâm mà không buông bỏ
được, th́ trạng thái hoàn cảnh sẽ không
tốt; c̣n ngược lại th́ sẽ tốt phi
thường. Nếu xuất
hiện một ít vấn đề nào, mâu thuẫn nào
đó, chính ḿnh không hướng vào trong mà t́m kiếm, th́ mâu
thuẫn sẽ nổi bật, đó là chấp
trước của chính ḿnh đă tạo thành sự
nổi trội của mâu thuẫn. Có thứ càng ngày càng nổi trội hơn, trên
thực tế là v́ bản thân ḿnh không tu cho tốt. Nó
sẽ tiếp tục măi cho đến khi không thể giải
quyết được, chính ḿnh lại bị cái trạng
thái này can nhiễu vây hăm, làm thế nào đây? “Hăy t́m Sư Phụ.” Mỗi lần, sau khi sự
việc giải quyết không nổi, đều là đi
t́m Sư Phụ, mỗi
lần đều là v́ không vượt qua được,
hay không muốn vượt qua, mà đi t́m Sư Phụ, có
phải là các chư vị đang giúp Sư Phụ tu
chăng? (Sư Phụ mỉm cười) (Mọi
người cười) Có c̣n là chính ḿnh đang tu
chăng? (Vỗ tay)
Tu luyện là tu chính ḿnh. Không kể là xuất hiện
trạng thái nào đều phải suy xét chính ḿnh. Tôi nói cho mọi người biết,
chỉ nói về làm một người thường thôi,
người nào gặp phải vấn đề mà có
thể suy xét chính ḿnh, th́ cá nhân này sẽ trở thành vị
Thánh của người thường; khi đệ tử
Đại Pháp làm bất cứ sự t́nh ǵ mà có khó khăn và
cần phải khảo xét, phải t́m kiếm từ
phương diện của bản thân ḿnh, phải
thuận theo hoàn cảnh trạng thái mà đệ tử
Đại Pháp và Chánh Pháp cần.
Vấn đề xuất hiện rồi, là v́ bản
thân ḿnh ngoan cố chống lại cái lư của Pháp. Hăy t́m thử vấn đề
ở chỗ nào, đem cái sức ngoan cố này vứt
bỏ đi, thuận theo nguyên lư.
Phương thức tốt nhất chính là khi gặp
phải sự t́nh ǵ, không cần hướng tới phía
trước chống lại, tới đằng
trước tranh đua, tới phía trước
đuổi theo cho được để mà giải
quyết, đem cái tâm đó vứt bỏ đi, sau đó
lùi lại một bước, để giải
quyết. (Vỗ tay) Vừa có chuyện ǵ liền suy xét cái
này anh đúng hay tôi đúng, đây là vấn đề
của anh, đây là vấn đề của họ, tôi làm
như thế như thế… nh́n bề ngoài th́ giống
như là đang giải quyết cái mâu thuẫn, trên
thực tế th́ không phải chút nào cả; nh́n bề ngoài
th́ rất lư trí, kỳ thực không có lư trí chút xíu nào, không
có lùi lại một bước, chưa hoàn toàn buông bỏ
tâm xuống khi đang khảo xét vấn đề. B́nh tĩnh nguội lạnh
rồi, an b́nh hài hoà rồi từ trong cái mâu thuẫn này lui
ra khỏi, để nh́n cái mâu thuẫn này th́ đó mới
có thể thực sự giải quyết được.
Gặp phải bất cứ sự
t́nh nào đều có thể làm như vậy, tối
thiểu chư vị có thể t́m ra được con
đường để giải quyết vấn
đề. Nếu không th́ làm
sao chư vị giải quyết được? Vội vă tới phía trước tranh chấp, càng muốn
giải quyết th́ càng giải quyết không nổi,
kỳ thực chư vị măi chưa buông bỏ
được cái tâm đó, hướng tới phía
trước tranh đua, và nhất định t́m ra ai
đúng ai sai, mà lại khiến cho bản thân ḿnh có chỗ
sai cũng phải t́m cho ra cái sai của người khác,
đó là không thể giải quyết vấn đề
được. Rất
nhiều sự t́nh đều là như thế, một khi
không thể giải quyết vấn đề
được th́ muốn t́m Sư Phụ. Rất nhiều khi tôi không
muốn gặp các học viên là có nguyên nhân, kỳ thực
tôi rất muốn gặp các chư vị. (Vỗ
tay) Trong xă hội ngày nay, các chư vị đă nh́n
thấy rồi, con người của cái xă hội này
đă trở thành cái ǵ rồi.
Tôi hoàn toàn không muốn nh́n thấy cái tâm và hành vi
bẩn thỉu của họ.
Tôi chỉ muốn gặp đệ tử Đại Pháp
thôi. Nhưng tôi vừa
tiếp xúc với các chư vị, th́ các chư vị
lập tức đưa ra rất nhiều vấn
đề (mọi người
cười), và đẩy tới tôi rất nhiều
điều mà đáng lẽ ra các chư vị cần
phải tu trong sự tu luyện của các chư vị,
cho nên tôi không có biện pháp nào hơn là không dám gặp
mặt các chư vị. (Mọi người vỗ tay)
Tất cả chư vị đều
có thể hướng vào bên trong mà t́m, th́ rất nhiều
vấn đề sẽ được giải quyết,
cũng không có nhiều mâu thuẫn như vậy, cũng
không có phản ứng kịch liệt như vậy. Nhưng Sư Phụ nói là nói
như thế này, những thứ này rốt cuộc là con
người đang tu luyện, mặc dù đệ tử
Đại Pháp đă đi qua được nhiều lộ
tŕnh như vậy, và tu đến hôm nay, nhưng những
thứ này cuối cùng vẫn c̣n là con người đang
tu, bộ phận tốt đó đă là Thần rồi,
đă ngăn cách rồi, cho nên sẽ c̣n có biểu hiện
của tâm con người xuất ra. Thậm chí có những học viên hỏi tôi
rằng: “Thưa Sư Phụ, con đă tu một thời
gian lâu như vậy, cái tư tưởng không tốt này
của con làm sao vẫn c̣n nghiêm trọng như thế? Vẫn không bài trừ nó
được?” Đúng vậy,
chỉ cần chư vị chưa tu cho tốt, th́ chư
vị vẫn ở trong cái ô nhiễm này, chỉ cần là
chư vị chưa tu cho tốt, các yếu tố cũ
của chư vị mà chưa hoàn toàn vứt bỏ đi,
nó sẽ có phản ứng,
chỉ khi nào nó không c̣n nữa, th́ đó mới không có
vấn đề. Tuy rằng
tôi đă giảng như thế rồi, bất cứ
người nào cũng không được có tâm lư buông lơi,
nghĩ rằng: “Ô, th́ ra thế, vậy th́ tôi không có ǵ
phải lo nữa. (Mọi người cười)
Nếu nó phản ứng, th́ để cho nó phản
ứng chứ, tôi cũng không để ư đến
nữa.” Thế th́ không
được! Tu luyện là
trước tiên và trước hết. Tôi vừa mới giảng rồi, nếu chư
vị không thể ước chế nó được,
không hướng vào bên trong t́m, gặp phải mâu thuẫn
không t́m trong bản thân ḿnh, nếu chư vị không
sửa đổi cho ngay chánh, để buông bỏ cái tâm
con người, th́ chư vị sẽ không có cái phần mà
đă tu cho tốt trở thành Thần, chư vị
cũng không được tính là tu luyện. Cho nên chư vị phải không
ngừng đem cái phần mà chưa tu tốt của chính
ḿnh tu thành Thần, tu cho tốt và nghiêm khắc yêu cầu
chính ḿnh, đây mới là tu luyện. Nếu không, tu
luyện để làm ǵ?
Mọi người có biết rằng,
có rất nhiều tôn giáo đă đi đến thời
kỳ Mạt Pháp. Không
phải là con người thực sự muốn hành
động như thế, mà là con người bị mơ
hồ rối loạn rồi.
Con người đem sự việc đang làm xem
như là tu luyện, con người duy hộ các h́nh thức
của tôn giáo xem như là tu luyện. Kỳ thực chư Thần hoàn toàn không xem
trọng những thứ này, mà chỉ xem trọng sự
đề cao cái tâm con người, đó mới là sự
đề cao chân chánh. Mà cái
hoàn cảnh [của tôn giáo] đó chẳng qua chỉ là giúp
người tu luyện và những người tin Phật
tin chư Thần có một cộng đồng mà có thể
đề cao được một loại trường
hợp như vậy, và có thể làm gương cho
nhau. Cũng giống như
các đệ tử Đại Pháp cùng nhau tổ chức
Pháp Hội, gặp nhau để học Pháp, trao
đổi kinh nghiệm, và luyện các bài công pháp chung
với nhau. Loại hoàn
cảnh như thế của đệ tử Đại
Pháp tương đối ít, nhưng đây cũng là
cơ hội duy nhất để các chư vị trau
dồi lẫn nhau. Càng
nhiều cơ hội, càng nhiều thời gian là ở
trong xă hội người thường, mà phần
nhiều các mâu thuẫn gặp phải cũng là một
loại biểu hiện trong xă hội người
thường, chính là một loại phương thức tu
luyện như vậy. Đây không thể nói rằng các
chư vị tu không tốt, cũng không thể nói rằng
đệ tử Đại Pháp không tinh tấn. Mâu thuẫn sẽ có, then chốt
là xử lư nó như thế nào.
Vừa mới đây, tôi đă nói cái
sự t́nh này với các chư vị thêm một
bước xa hơn. Kỳ
thực Pháp mà tôi đă từng giảng qua đều là
bộ Pháp này, mọi người hăy đọc kỹ
lưỡng "Chuyển Pháp Luân", tất cả Pháp mà
tôi đă giảng sau khi quyển sách này được
xuất bản đều là ở trong "Chuyển Pháp
Luân" giải thích ra, các chư vị không tin, th́ cứ
đọc thử xem. Căn
cứ theo quyển sách "Chuyển Pháp Luân" này mà tu,
th́ có thể tu thành viên măn được. (Vỗ
tay)
Tiện đây tôi nói sơ qua, khi
đệ tử Đại Pháp làm việc chung với nhau,
mọi người phải thực sự phối hợp
với nhau cho tốt. H́nh
thế biến đổi rất to lớn, mọi
người đă nh́n thấy rồi, trước mắt
có những sự t́nh vẫn c̣n có rất nhiều
chướng ngại, nhưng một khi tất cả
những chướng ngại đều bị dẹp
sạch rồi, th́ sự kiện này xong rồi. Chính bởi v́ những sự t́nh
đó c̣n chưa bị trừ sạch, vẫn c̣n rất
nhiều người ở trong sự lừa dối kia mà
bị lạc mất, vẫn c̣n rất nhiều
người không muốn biết sự thật, mới
tạo thành cái trạng thái hôm nay,
nhưng loại trạng thái này không ngừng tan ra
cũng giống như nước đá tan ra. Một khi tất cả tan ra
rồi, th́ hoàn cảnh sẽ không c̣n nữa, muốn tu,
muốn đề cao lên, hoàn cảnh cũng không c̣n nữa
rồi; muốn cứu độ chúng sinh, người ta
đều hiểu rơ ràng cả rồi, cũng không cần
phải làm sự việc đó nữa. Cũng chính là nói rằng, thực sự
đến bước đó rồi, việc ǵ cũng không
c̣n nữa. Chính bởi v́
hiện nay có rất nhiều sự t́nh cần phải làm,
c̣n có rất nhiều người không biết rơ ràng,
mới thể hiện ra trước mắt cái trạng
thái này, mới cần các chư vị để làm. Nhưng sự biến
đổi cái trạng thái này không tách rời khỏi
những ǵ đệ tử Đại Pháp đang làm, đang
bỏ ra công sức như là giảng rơ sự thật và
cứu độ chúng sinh.
Đương nhiên bên trong chỗ này có tác dụng
của h́nh thế Chánh Pháp, nhưng nếu như mỗi
một đệ tử Đại Pháp không nhắm vào từng
cá nhân, từng nhóm một để giảng rơ sự
thật, không giảng sự thật ở trên xă hội,
vậy th́ quá tŕnh chuyển hóa tư tưởng của
người thường ở bề ngoài, chư Thần
sẽ không giúp họ mà làm cho mỗi cá nhân, cho nên những
thứ thuộc phương diện bề ngoài của con
người là phải để cho đệ tử
Đại Pháp làm.
Người có duyên và những
người đáng được cứu độ
sẽ được các Pháp Thân của Sư Phụ,
chư Thần ngay chánh, hay trường bao la rộng
lớn của Đại Pháp ở bố cục thế gian,
lợi dụng các loại hoàn cảnh làm cho ở ngay bên
ḿnh chư vị, mà cung cấp cho họ một cái cơ
hội để biết được sự
thật. Nhưng các chư
vị phải làm việc này, và nếu chư vị không
đi ra làm những việc đó th́ cũng không có tác
dụng. Tuy rằng h́nh
thế đă phát sinh biến đổi rất to lớn,
áp lực đặt ra ở trước mặt mọi
người lại không nhỏ.
Cứu độ con người bây giờ là rất
khẩn trương cấp bách, mà những người
không biết rơ sự thật th́ rất nhiều. Bao
gồm cả biểu hiện của từng mỗi chính
phủ, trạng thái người thường thế nào
th́ họ cũng như vậy, nhận thức của
họ chính xác, hay nhận thức của họ không chính
xác, không kể là họ có lối suy nghĩ nào, khi sự
thật trước mặt th́ bọn họ phải tin,
sự thật trước mặt th́ bọn họ tất
phải coi xét chính đáng.
Không kể là tu luyện hay là cứu độ chúng
sinh, phải nhắm vào tâm con người, chứ không
nhắm vào tập thể.
Không phải đă định rằng, cái dân tộc
này đều cần, cái dân tộc đó không cần, không
có chuyện này. Không kể
chư vị là thuộc dân tộc nào, không kể chư vị
đến từ góc nào ở trên cái thế giới này,
chỉ nhắm vào tâm con người, chứ không nhắm
vào bất cứ tập thể nào.
Trong đệ tử Đại Pháp có
rất nhiều người đă nh́n thấy một ít
chân tướng của tương lai, đó không phải
là giả mạo đâu.
Từng bước từng bước một,
tuỳ theo thời gian mà biến đổi, nó càng ngày càng
gần. Cho nên, là đệ
tử Đại Pháp, những ǵ chư vị cần phải
làm th́ phải làm cho tốt.
Đừng quan tâm đến những ǵ sẽ xảy ra
trong tương lai, tự ḿnh phải làm những ǵ trong
tâm thấy cần phải làm là đủ rồi, trong tâm
có Pháp, cần làm những ǵ th́ làm cái nấy, theo sự
cần thiết của Đại Pháp, muốn làm ǵ th́ làm
nấy. (Vỗ tay) Bất cứ sự t́nh ǵ, cũng
đừng đi đến cực đoan; thực thi
với lư trí và đầu năo trong sạch thức tỉnh,
đó là uy đức
của đệ tử Đại Pháp. Ai ở trong sự tu luyện theo loại h́nh
thức của xă hội người thường này mà bảo
tŕ được trạng thái ổn định, th́ đó
chính là thực sự ở trong h́nh thức tu luyện này
làm được tốt nhất.
Nếu như ai ở trong h́nh thức này, đă có
một loại h́nh thức vượt ra khỏi, không
kể biểu hiện của loại h́nh thức này, th́
đó có lẽ người ấy đă không làm đủ
tốt. Sự tu luyện
của đệ tử Đại Pháp đă chính là một loại
h́nh thức như vậy, cái h́nh thức này là tạo nên
được đệ tử Đại Pháp, cái h́nh thức
này thành tựu được Quả Vị tương lai
rất to lớn, tách rời khỏi cái h́nh thức này,
hoặc là không phù hợp với cái h́nh thức này,
đối với sự tu luyện của chư vị
sẽ tạo thành chướng ngại, kỳ thực
đó đều là chấp trước tạo thành.
Tôi đă nêu lên những điều này,
và đă nói những sự việc này cho mọi
người hôm nay, bởi v́ trong hiện tại có rất
nhiều sự việc chư vị không làm đủ, có
rất nhiều vấn đề nổi bật. Có những trạng thái xuất hiện
không được tốt trong khi phối hợp với
nhau, cho nên Sư Phụ đă giảng một đoạn
như vậy. Hôm nay chủ
yếu tôi đến đây là để gặp tất
cả chư vị, Pháp hội cũng là một cái cơ
hội tốt để mọi người trau dồi
lẫn nhau. Sư phụ
sẽ không giảng nhiều nữa, chỉ giảng bấy nhiêu thôi. Cám ơn! (Vỗ tay nhiệt
liệt)
Nh́n thấy mọi người
thật là cao hứng. (Vỗ tay) Mỗi lần tôi
nh́n thấy mọi người, h́nh thế của
chỉnh thể, trạng thái của chỉnh thể
đều có một sự biến đổi nổi
bật phi thường, mỗi lần đều là như
vậy, cho nên tôi nói rằng cái hoàn cảnh của
đệ tử Đại Pháp này dung luyện[2]
con người được.
Đệ tử Đại Pháp ở trên cái xă hội này,
không kể là chư vị ở trong bất cứ hoàn
cảnh nào, trong bất cứ cái xó xỉnh nào của xă
hội, chư vị đều đang gây nên tác dụng
về phương diện ngay chánh. Không kể là chư vị đang giảng rơ
sự thật, hoặc đang chứng thực Pháp, hay
không trực tiếp làm những sự việc của
Đại Pháp, chư vị đều đang cứu
độ chúng sinh, đang gây nên những tác dụng
rất to lớn (vỗ tay),
bởi v́ chánh niệm của chư vị và trường
từ bi của chư vị là đang khởi
được tác dụng về phương diện ngay
chánh. Hy vọng rằng
mọi người sau này càng làm tốt hơn. (Vỗ
tay) Tất cả những ǵ đệ tử Đại
Pháp thành tựu được sẽ sớm triển
hiện ra. Cám ơn! (Vỗ
tay rất lâu dài)
Ghi
chú: [ ] (của người dịch, không phải văn
chính thức, chỉ để tham khảo)
Dịch
ngày 10-08-2006; Để chỉnh nghĩa
đúng hơn, bản dịch có thể được hiệu
chỉnh lại trong tương lai.
Hiệu
chỉnh ngày: 27-08-2006.