Giảng Pháp tại Pháp Hội tại Nữu Ứơc năm 2007

(Phần Giảng Pháp)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lư Hồng Chí

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngày 7 tháng 4 năm 2007

Tại Manhattan

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bản dịch từ tiếng Anh

(Bản Thảo)

 

 


Chào tất cả! (Vỗ tay) Chư vị đă làm việc vất vả! (Vỗ tay).

 

Pháp hội đă là một cuộc hội họp đông đảo của đệ tử Đại Pháp, và một số trong chư vị, từ ngàn dậm đến đây, dự Pháp Hội là cơ hội để t́m ra khe hở và thiếu sót của chính ḿnh, từ đó mà theo kịp các vấn đề đó.  Việc tu luyện và đề cao cá nhân của đệ tử Đại Pháp không c̣n là vấn đề nữa, việc đệ tử Đại Pháp đạt Viên Măn cũng vậy.  Hiện tại, điều quan trọng nhất cần phải làm là: làm sao để cứu độ nhiều chúng sinh hơn nữa, và đó là điều mà đệ tử Đại Pháp phải hoàn thành trong suốt tiến tŕnh tu đạt Viên Măn ở hiện tại.  Đây là sứ mạng của đệ tử Đại Pháp, một bổn phận không được trốn tránh, điều mà họ phải làm và phải hoàn tất.

 

Nhiều lời tiên tri trong quá khứ nói rằng: một số người rất lớn, sẽ bị đào thải trong một kỷ nguyên nhất định và chỉ c̣n rất ít ,  người tốt được sống sót.  Đă lâu rồi, Có một lần tôi tự nói “Tôi chỉ muốn người của tôi.”  Ở Tây Phương, nhiều truyền thuyết và Kinh Thánh cũng có nói đến ngày Phán xét, chỉ c̣n lại vài phần trăm người được sống sót.  T́nh trạng ban đầu là: con người trên thế giới gồm tất cả chúng sinh trong Tam Giới, là được tạo thành bởi các yếu tố vật chất ở trong Tam Giới.  Yếu tố vật chất trong Tam Giới hoàn toàn khác hẳn với những thứ trên Thiên Đàng, cho nên sinh mệnh loại này không lên được Thiên Đàng và chỉ ở lại đây trong cảnh giới này.  Nhưng về sau, để theo kịp với các thay đổi liên tục trong lịch sử và cho đến hết cả con đường đi tới thời hiện đại, t́nh trạng này đă trải qua một sự thay đổi rất lớn.

 

Tôi đă giảng chi tiết về chuyện này trước đây, nhiều sinh mệnh ở cao tầng đă xuống cơi người và tái sinh làm người.  Nói một cách khác, dùng từ về h́nh dáng bên ngoài, họ nh́n như con người và có cấu trúc của con người;  nhưng ở tầng thứ căn bản, ở trong các vật chất vi quan của vật chất bên ngoài cùng của con người, hay là ở đằng sau vật chất bên ngoài của con người, th́ các chất này lại là ở ngoài Tam Giới.  Nhiều thân thể con người, đă được chư thần từ các tầng thứ cao hạ thế, khoác vào như là một loại y phục, nhưng trên căn bản th́ họ là các sinh mệnh ở cao tầng.  Tuy nhiên, không kể là ai, tôi bất kể tầng thứ của các sinh mệnh này hay của chư thần này cao tới đâu, một khi họ đă  xuống thế giới con người, th́ họ đă vào một xă hội mê ảo và không có một tri thức nào cả,  gọi một cách khác, họ không c̣n là thần nữa, mà họ là con người.  Dưới t́nh huống thế này, không kể là họ đến từ tầng thứ cao thế nào, phần thần của họ không xuất ra được và trí tuệ của họ bị khóa lại, kết quả họ chỉ là con người.  Khi xă hội phát triển tốt, theo toàn thể, họ cũng duy tŕ một số tiêu chuẩn đạo đức vững chắc phù hợp với toàn bộ t́nh trạng xă hội, đối với tương lai của con người hay của các sinh mệnh khác th́ không đáng sợ.  Nhưng nếu đạo đức của xă hội trượt xuống một cách nhanh chóng hay nếu thế lực cũ cố t́nh lèo lái cho xă hội trượt xuống, th́ nó sẽ là điều vô cùng kinh hăi cho tất cả sinh mệnh kể cả các chư thần từ các tầng thứ cao đă xuống đây làm người.

 

Thực ra, trong xă hội Trung Quốc hiện nay, giá trị đạo đức của con người đă vượt quá xa t́nh trạng mà chư thần quy định cho con người khi chư thần vừa bắt đầu tạo ra loài người.  Nói một cách khác, nó không c̣n là t́nh trạng  của con người mà con người phải duy tŕ.  Nói một cách không hay là: họ không xứng đáng là con người nữa.  Trong quá khứ, nếu không có sự việc  Pháp Chính này, th́ con người đă bị hủy diệt xóa sạch rồi.  Trong quá tŕnh lịch sử, nhân loại đă trải qua đại họa lần này đến lần khác, đă bị hủy diệt lần này đến lần khác.  C̣n vũ trụ lớn hơn cũng có tiến tŕnh giống như vậy, cũng giống như tiến tŕnh sinh hóa của thân thể con người: Khi tế bào già đi và không c̣n tốt nữa, th́ bị đào thải, các cái tốt th́ được tạo ra một lần nữa.  Trong các vùng khác nhau của vũ trụ lớn hơn, sự việc này không phải chỉ xảy ra thường, mà sự thực là liên tục, đó là b́nh thường.  C̣n về con người, sinh mệnh của họ là ở tầng thứ thấp nhất; và là sinh vật ở tầng thứ thấp nhất, một người không kể là họ nghĩ  họ vĩ đại đến đâu, dưới ánh mắt của thần họ không là ǵ cả, và khi họ không c̣n tốt nữa họ sẽ bị hủy diệt.  Chính v́ Thời Pháp Chính và sự cứu độ tất cả chúng sinh trong vũ trụ đang xảy ra hôm nay, mà con người đă bại hoại này chưa bị đào thải.  V́ t́nh trạng của con người đă trải qua một sự biến đổi cũng như đệ tử Đại Pháp cần tạo dựng uy đức của chính ḿnh qua sự việc này mà nhân loại được phép sống sót và c̣n tiếp tục.  Là đệ tử Đại Pháp mà nói, nếu ngay bây giờ mà các chư vị không hoàn thành được sự việc này, không giúp các sinh mệnh được cứu độ, th́ chính các chư vị đă không hoàn thành được lời thề nguyện mà chính ḿnh đă lập nên, đồng thời sẽ mang đến tai nạn cho toàn bộ Pháp Chính, vũ trụ, và chúng sinh.  Cho nên tôi vừa mới giảng rằng, đây là điều mà đệ tử Đại Pháp nhất định phải làm cho tốt.

 

Để tôi giảng thêm cho chư vị về Tam Giới trong lúc chúng ta nói về vấn đề này.  Không kể là  t́nh trạng hiện tại của xă hội con người ra sao, và không kể là các sinh mệnh trong Tam Giới tự xem ḿnh quan trọng thế nào; con người họ nghĩ ḿnh tiến bộ, thành đạt,  quyền lực, giầu có ra sao trong xă hội, hay  mỗi một quốc gia; mỗi một chính phủ, mỗi một cá nhân được gọi là thành đạt, tự nghĩ họ rất suất sắc như thế nào, tôi nói cho chư vị biết, tất cả những ǵ của nhân loại ngày nay, lẫn tất cả những ǵ đă từng xảy ra trong lịch sử và sự xuất hiện của Tam Giới đều là v́ việc Pháp Chính mà tồn tại.  Nói một cách khác, v́ Pháp Chính này mà tất cả đă được tạo ra, v́ sự Pháp Chính này mà tất cả đến đây, và v́ sự Pháp Chính này mà tất cả mọi thứ trong quá tŕnh này đă được thành lập.  Tất cả những ǵ của nhân loại - gồm có sinh mệnh, vật chất, tất cả những ǵ một người có thể biết được, hiểu,  nghiệm được đều hiện diện cho sự Pháp Chính này và chắc chắn không phải xuất hiện v́ một lư do nào khác.

 

Giảng theo cách khác nữa, Tam Giới được tạo ra để cuối cùng tất cả sinh mệnh trong vũ trụ được cứu độ trong quá tŕnh Pháp Chính này, v́ vậy mà đệ tử Đại Pháp có thể thành công.  Nếu không Tam Giới sẽ không hiện hữu.  Xă hội nhân loại bất quá chỉ là một phần tử trong phạm vi của Tam Giới, một xă hội hiện diện trên một phần tử nhỏ bé, rất không đáng kể ngay cả nhắc đến, và không kể con người bên trong phần tử đó xem những ǵ của họ to lớn thế nào, không kể họ nghĩ những ǵ họ đạt được là quan trọng thế nào, không kể họ xem những ǵ họ thành tựu và vĩ đại thế nào, và không kể nhân loại phát triển thế nào, đó cũng chỉ là quan niệm của con người khi nh́n sự vật qua quan điểm loài người .  Con người, khi đang trong t́nh trạng mê ảo, nghĩ rằng xă hội con người là xuất sắc, đó là kết quả của việc họ không biết t́nh thế thật sự.  Con người có thể nói bất cứ cái ǵ họ muốn về cá nhân của họ, nhưng đó không phải là cách mà chư thần suy xét về họ.  Một khi tất cả chúng sinh biết được mục đích chính đằng sau sự sống của con người và biết được vùng xung quanh nơi mà con người sống, họ sẽ phát hiện rằng “sự phát triển” của nhân loại chỉ là một tiến tŕnh nuôi dưỡng và duy tŕ được t́nh trạng của xă hội nhân loại trong khi chờ đợi sự việc quan trọng cuối cùng này.  Tất cả cũng chỉ là các biểu hiện đặc biệt trong tiến tŕnh duy tŕ t́nh trạng của nhân loại, và mục đích thật sự là để dành cho bước cuối cùng này - việc chư thần xuất hiện và sự khởi đầu cho kỳ Pháp Chính.

 

Tôi đă bắt đầu truyền Pháp sớm từ năm 1992.  Thời ấy đệ tử Đại Pháp liên tục phổ truyền Pháp, và bây giờ, trong khi đang bị bức hại, các đệ tử Đại Pháp vẫn đang cứu độ tất cả chúng sinh trên b́nh diện toàn cầu.  Con người trên thế giới được đệ tử Đại Pháp cứu độ, th́ đang trải qua sự biến đổi trong thời gian mới đây.  Những ǵ nhân loại đang chờ đợi, và những ǵ các nhà tiên tri tiên đoán đang trở thành sự thật.  Lạc lối và rối loạn và bị đẩy đi v́ lợi ích vật chất, giả cảnh và dối trá, họ không dám tin là tất cả mọi thứ trong giai đoạn cuối th́ đă thực sự bắt đầu và đang trên đà tiến triển.  Xă hội nhân loại dường như vẫn hoạt động b́nh thường, tất cả đang được điều hành một cách trôi chảy, chắc chắn và b́nh thường; nhưng sự thực, mọi thứ đang được điều hành là để cho kỳ Pháp Chính.  Khi chư thần xuống đây, họ không có sự phô trương to lớn hay biểu dương vĩ đại ǵ trong vũ trụ “Ta xuống đây, hăy lắng nghe những ǵ ta nói, ta sẽ mang tất cả các con về thiên đường vô điều kiện.”  Chuyện sẽ không bao giờ xảy ra.  Con người phải trả cho tội lỗi mà họ đă gây ra trong quá tŕnh lịch sử.  Họ có xứng đáng để được thấy chư thần hay không, th́ không giản dị như con người vẫn thường tưởng tượng.  Con người có xứng đáng để được thọ Pháp và được lên thiên đường hay không, là điều mà họ cần phải được khảo nghiệm khi c̣n trong mê ảo, cho nên chư thần sẽ không tự hiện ra theo cách ấy.  Khi chư thần biểu hiện ra trong xă hội con người, dường như họ cũng giống như con người, nhưng những ǵ họ nói là Chân lư.  Vấn đề là căn bản đạo đức và giá trị đạo đức của con người vẫn c̣n cho phép con người nhận ra [vị thần đó] hay không, và họ vẫn c̣n có thể được nhận diện bằng tiêu chuẩn đạo đức căn bản nhất mà vũ trụ đă quy định cho loài người hay không.  Tức là, tiêu chuẩn đạo đức tối cùng của con người quyết định con người có thể nhận ra Pháp đă đến để cứu độ tất cả sinh mệnh hay không.  Nếu chư vị nhận ra được, th́ chư vị sẽ được cứu độ và được cứu thoát.  Nếu chư vị không thể nhận ra được nó, th́ chư vị không c̣n được cứu độ và không được giữ lại.  Và đó là kết quả của sự sụp đổ của nền đạo đức căn bản;  không có đạo đức, con người không c̣n đủ tiêu chuẩn để làm người nữa.  Từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây, con người luôn chú trọng đến đạo đức làm người.  Tuy nhiên trong thời hiện đại,  có bao nhiêu người trong xă hội này thật sự quư trọng nó ?  Vào lúc cuối cùng, khi mà đáng lẽ là chư thần cứu độ con người, mặc dù chuẩn mực đạo đức của một người không trực tiếp xem là đáng kể , nhưng sự bại hoại về đạo đức của chính chư vị đă đưa đến sự sụp đổ của phần căn bản, và đây là nguyên nhân mà khiến chư vị thất bại trong việc ḥa nhập với Pháp và không nhận ra nó. Chẳng phải đó là lư do tại sao chư vị không được cứu độ và được cứu thoát hay sao?

 

Trong quá khứ, xă hội con người vẫn luôn duy tŕ t́nh trạng trong đó giá trị đạo đức được xem là khá nghiêm trọng.  Trong thời gian mới đây, đáng lẽ là con người được thọ Pháp và được cứu độ và được cứu thoát.   Nhưng thế lực cũ không cho phép nhiều người được cứu độ, chúng muốn đào thải một phần loài người.  V́ thế mà chúng tạo ra cái Đảng Cộng Sản tà ác này cho xă hội con người, đặc biệt là, cái Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác này đă phá hoại đạo đức nhân loại một cách trầm trọng và c̣n tạo ra một văn hóa Đảng, chúng c̣n thay đổi cách suy nghĩ của con người, tất cả với mục đích là ngăn chận  con người thọ Pháp khi thời điểm đến.  Cho nên qua các quan điểm mà đă bị thấm nhuần với văn hóa Đảng, các quan điểm mà đă bị cải biến kia, [chủ động] suy xét sự việc.  Hoàn toàn loại bỏ các suy nghĩ của con người và hoàn toàn loại bỏ văn hóa của con người, [ như Đảng đă khiến con người hành động] chính là để biến họ thành một sinh mệnh lạc lối và trở thành một phần tử trong số sẽ bị đào thải.  Năm ngàn năm văn hóa của Trung Quốc đă đặt một nền tảng cho tất cả văn hóa của nhân loại, từ cách suy nghĩ, từ cư xử, cũng là do các chư Thần theo hệ thống mà tạo dựng ra.  Vậy mà đă bị suy đồi, bị phá hủy, bởi cái Đảng tà ác mà do chính thế lực cũ dàn dựng lên.  Chỉ trong ṿng vài chục năm ngắn ngủi, nó liên tục làm tiêu mất nền văn hóa cổ truyền Trung Quốc và giẫm dưới chân nền văn minh cổ xưa của Trung Quốc.  Chư thần trao truyền cho nhân loại các tư tưởng, đạo đức, lẫn cả nền văn minh để khi đến giai đoạn cuối cùng này, con người có thể dùng nó để biết được đúng hay sai, hiểu được Pháp, và được cứu độ.  Cái Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác này không những chỉ phá hoại một cách có hệ thống và với chủ tâm mà c̣n với hệ thống và chủ tâm làm cho con người thấm nhuần với cái văn hóa tà ác của Đảng.  Chúng gọi đó là “giáo huấn con người” và “cải tạo con người”  chúng đặt những danh từ rơ ràng, chúng làm quư vị thay đổi ngay cả về thế giới quan của chư vị nữa, một sự biến đổi mà khiến chư vị phải tuân theo từ hành vi cho đến cách suy nghĩ và lư trí được tạo ra do cái Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác đó.  Khi người Trung Hoa, với cái thế giới quan mà đă bị thấm nhuần bởi cái Đảng tà ác kia, suy sét sự việc th́ thật là khó cho họ, v́ đă bị “cải tạo” theo cách này, để nhận định ra đúng hay sai, chánh hay tà trong thế giới con người hay để cho họ nhận ra Pháp, hay Chân lư.  Các cụ già và thế hệ lớn tuổi đă từng được văn hóa nhân loại cổ xưa giáo dục và h́nh thành [ là thuộc kỷ nguyên của họ ] trước khi có sự xuất hiện nền văn hóa của Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác kia; mặc dù những thứ của Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác kia đă xuất hiện từ trước thời gian mới đây, đạo đức căn bản của những người này vẫn c̣n được duy tŕ cho đến ngày hôm nay, và trên tầng thứ căn bản họ vẫn c̣n nhận thức được tốt xấu.  Điều đáng tiếc là giới trẻ ngày nay, đầu óc của chúng hoàn toàn bị rót đầy với cái lư trí của Đảng Cộng Sản tà ác kia, vậy mà những người này c̣n cho rằng ḿnh tài giỏi và cho rằng ḿnh thấy tất cả.  Họ nhầm lẫn nghĩ rằng t́nh trạng rối loạn trong sự giao tiếp giữa con người,  hệ thống định giá, liên hệ đạo đức - tự nó là kết quả của sự cố ư hủy hoại chúng của  Đảng Cộng Sản Trung Quốc – là v́ nhân loại luôn như vậy trong suốt quá tŕnh lịch sử và họ nghĩ là do bản năng của con người mà hành động như vậy .  Thêm vào đó c̣n có cái thuyết tiến hóa di truyền, qua đó họ thật sự tự xem ḿnh như loài vật, không biết rằng sự thật là sự việc này là kết quả của các hành động cố ư được tạo ra bởi Đảng Cộng Sản Trung Quốc.  Con người đă quên là nhân loại đang chờ đợi cái ǵ và họ đă quên đi mục đích thật sự làm người là ǵ, nhưng cái hồn ma độc ác của cái Đảng tà ác kia biết điều này, cho nên nó cố ư làm con người hỏng đi.  Cái loại vô minh hiện đại vô giá trị đó th́ hoàn toàn ngăn cản họ không cho nhận ra được chân lư của vũ trụ, và đó là một hậu quả kinh hoàng cho thế hệ này.

 

Tất nhiên, đây là về kỳ Pháp Chính và về sự cứu độ tất cả sinh mệnh, chẳng phải chư thần là vạn năng hay sao?  Và chẳng phải Phật Pháp là vô biên hay sao?   Kỳ thực, Pháp lực vô biên của Đại Pháp đang hoàn toàn thể hiện ra trong tiến tŕnh cứu độ chúng sinh.  Khi Đại Pháp lần đầu được truyền ra tôi có giảng một điều ở sơ tầng rằng: Tôi giảng rằng cánh cửa cứu độ tất cả chúng sinh đă mở rộng, rộng đến độ mà không c̣n cánh cửa nào nữa.  Không một tội lỗi nào của chúng sinh đă phạm phải trong lịch sử mà được dùng để hại họ cả.  Bởi v́ các sinh mệnh thuộc đủ mọi loại tại các tầng thứ khác nhau th́ không c̣n tốt nữa, và không c̣n một tầng thứ nào đủ tiêu chuẩn ở tầng thứ đó nữa.   Đó không phải là nói rằng các sinh mệnh ở một tầng thứ cao không c̣n đủ tiêu chuẩn của tầng thứ thấp.  Đúng hơn, một sinh mệnh thần th́ phải đủ tiêu chuẩn ở tầng thứ mà một sinh mệnh thần đang ở, nếu chư vị chỉ đủ tiêu chuẩn của một con người th́ không được.  Nếu chư vị chỉ đủ tiêu chuẩn của một con người, th́ chư vị chính là một con người.  Nói một cách khác, các sinh mệnh tại mỗi một tầng thứ không c̣n đủ tiêu chuẩn của tầng thứ của họ, và đó là gồm cả con người cũng không đủ tiêu chuẩn làm người nữa.  V́ vậy đến điểm này, tôi có thể làm ǵ đây để cứu độ tất cả chúng sinh?

 

Tất cả chư vị đều biết sinh mệnh tốt và xấu đồng thời tồn tại trong vũ trụ.  Nơi đâu có Phật nơi đó có yêu ma.  Nơi đâu có chư thần chính diện nơi đó có chư thần tà diện.  Họ tương phản với nhau bởi v́  họ là sản phẩm của vũ trụ không thể tránh được.  Thế th́ nếu chư vị muốn cứu độ tất cả chúng sinh, th́ chỉ có một cách thôi, tức là bỏ qua tất cả tội lỗi mà tất cả sinh mệnh đă làm trong khi đi hết các đời của họ.  Chỉ sau khi các tội lỗi mà tất cả sinh mệnh đă phạm phải trong lịch sử được bỏ qua một bên, th́ mới cứu độ họ được.  Nói một cách khác, toàn bộ vũ trụ không c̣n tốt nữa, cho nên soi mói ai tốt hơn ai một chút có ích lợi ǵ?  Ngay cả khi một sinh mệnh tốt hơn các sinh mệnh khác một chút, th́ sinh mệnh đó cũng vẫn không đủ tiêu chuẩn đặt ra bởi vũ trụ, cho nên trong tiến tŕnh cứu độ các sinh mệnh này những điều đó đều không được tính.  Thế th́ phải nhắm vào cái ǵ đây?   Chủ yếu là khi một người được cứu độ, người ấy có nhận ra Pháp này hiện diện nơi đây để cứu độ người ấy hay không!  Bởi v́ tất cả những ǵ của tương lai là Chính Pháp này, các sinh mệnh trong tương lai sẽ tồn tại trong môi trường sống mà Pháp này đem đến cho họ.  Bất cứ ai có thể tiến nhập vào được tương lai th́ sẽ

phải làm như vậy chỉ sau khi đă được Pháp rữa sạch và đă được đồng hóa với Pháp rồi.  Nếu chư vị không thể nhận ra được Pháp này tất nhiên chư vị không thể ở lại.  Chư vị sẽ đi đâu giả thử nếu chư vị được giữ lại?  Vũ trụ của tương lai là do Pháp này tạo ra, cho nên sẽ không có chỗ cho chư vị, và chư vị sẽ không c̣n tồn tại nữa.

 

Giảng một cách rơ ràng hơn, hiện tại trong thời kỳ Pháp Chính, không kể là tội lỗi của chúng sinh đă phạm lớn lao đến thế nào, hay lỗi lầm mà họ phạm nghiêm trọng đến đâu trong quá khứ, điều duy nhất để nh́n vào là thái độ của họ đối với Đại Pháp và đệ tử Đại Pháp trong suốt thời gian Pháp Chính này.  Chỉ có một lằn ranh giới này thôi.  Thực sự th́ cái lằn ranh này cũng không phải là cái lằn ranh nữa; đó chỉ là chư vị có muốn tiến nhập vào tương lai hay không.  Giữa những dối trá đă làm hư hoại cả thế giới và giữa nền văn hóa độc hại được tạo ra bởi Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác, c̣n có bao nhiêu người vẫn có thể nhận ra điểm này.  C̣n bao nhiêu người nhận thức được đúng hay sai?  C̣n có bao nhiêu người có thể nh́n thấy rơ ràng bản chất độc ác của Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác kia?  Rất khó mà làm được và đó chính là tại sao đệ tử Đại Pháp giảng rơ sự thật, vạch trần tà ác, và giúp con người nhận ra bộ mặt thật của cái Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác kia.  Chỉ có cách là làm những điều này, th́ con người thế giới mới được cứu độ.  Đây chính là những ǵ đệ tử Đại Pháp phải làm.

 

Có người nói “Khi quư vị ủng hộ Chín Bài B́nh Luận và vạch trần cái Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác kia, chẳng phải quư vị đang làm chính trị hay sao?”  Thế th́ “Chính trị” là ǵ?   Trong tư tưởng của người Tây Phương, các hoạt động xảy ra ở nơi công cộng, ngoại trừ các hoạt động về tôn giáo, đều được xem là chính trị.  Đó là cách mà danh từ “chính trị”  được định nghĩa trên toàn thế giới.  Hoạt động tôn giáo là một phần trong các hoạt động của một người trong xă hội.  Tất cả các hoạt động nơi công cộng, ngoài loại đó ra, tức là loại hoạt động tôn giáo, tất cả các hoạt động khác được xếp về loại hoạt động chính trị.  Thế th́ cái ǵ không được xem là hoạt động chính trị bây giờ?  Khi chư vị ở nhà nấu ăn và đi lo việc trong nhà th́ đó không coi là chính trị.  Nhưng vừa khi hoạt động của chư vị có liên hệ với xă hội, th́ các hoạt động này bị xem là chính trị.  Đó là nói từ quan điểm của một xă hội tự do.  Nhưng nó vẫn không phải là chuyện lớn ngay cả khi được nh́n từ quan điểm đă bị bóp méo về “chính trị” do cái Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác kia dàn dựng ra.  Cái danh từ “chính trị” mà đă bị bóp méo kia là cây roi được dùng để tấn công con người.  Nếu con người được cứu độ bằng chính trị, thế th́ chúng ta cứ dùng h́nh thức này đi - đó có ǵ là sai đâu?  Tôi giảng lúc năy, tất cả mọi thứ trong Tam Giới là  được tạo ra cho Đại Pháp, mà được phát triển cũng v́ Đại Pháp, và đến đây cũng v́ Đại Pháp.  Không có kỳ Pháp Chính này, không có ǵ của nhân loại mà hiện hữu cả.  Bây giờ đổi qua một cách suy nghĩ khác, nhận xét điều này: Chẳng phải tất cả thứ này được cung ứng cho Đại Pháp hay sao?  Chẳng phải tất cả thứ này được dùng để cứu độ con người hay sao?  Chẳng phải tất cả thứ này được dùng để cho đệ tử Đại Pháp tu luyện hay sao?  Nó vậy đó, đúng thế!  Chỉ có câu hỏi là tôi, Lư Hồng Chí, chọn lựa cái ǵ cho đệ tử Đại Pháp.

 

Giảng từ quan điểm khác, cách mà đệ tử Đại Pháp tu luyện th́ khác với tất cả đường lối tu luyện trong lịch sử.  Kết quả là sự suy nghĩ của nhiều người không thể theo kịp [đà phát triển] nên họ bị rối loạn , bởi v́ họ đi theo đường lối suy nghĩ mà cái Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác kia đă nuôi dưỡng trong người họ, để suy xét sự liên hệ giữa quá khứ và hiện tại đối với nhau ra sao, và để diễn giải sự tu luyện của đệ tử Đại Pháp so với con đường tu luyện của tôn giáo trong quá khứ.  Người như thế nghĩ rằng cách tu luyện trong quá khứ là cách mà con người phải tu luyện, rằng h́nh thức tín ngưỡng trong quá khứ có thể thật sự giúp con người lên thiên đường.  Nhưng con người không thể trở lại thiên đường được.  Hiện nay, càng ngày càng nhiều người, kể cả người trong xă hội Tây Phương, đă đi tới nhận thức và nhận thức sâu xa hơn bao giờ rằng con người có tái sinh.  Khi một người xuống đến cơi người, người đó không có cách nào để trở lên thiên đường được cả.  Điều này là tuyệt đối, không ai có thể lên thiên đường được.  Phó nguyên thần không ở trong Tam Giới, họ chỉ ở trong vùng tiếp cận của Tam Giới mà thôi.  Cũng giống như tôi đang đứng kế cận cái bàn này, nhưng không đi vào trong cái bàn này.  Đó là tại sao phó nguyên thần thành công trong tu luyện và trở về thiên đường.  Nhưng ngay cả trong trường hợp đó, bởi v́ nó đi vào trong vùng tiếp cận của Tam Giới, một khi nó trở về thiên đường, chư thần ở các tầng thứ cao hơn phải phủ một cái bọc chung quanh nó, vĩnh viễn tách rời nó với các sinh mệnh trong thiên đường.  Tuy thế, nó không thấy được cái phủ che này.  Mục đích là để ngăn chận không cho nó làm ô uế thiên đường và các sinh mệnh ở đó.  Nếu tôi không giảng điều này, đến cả chư thần cũng không biết chuyện này.

 

Nói một cách khác, ai đă tiến nhập vào Tam Giới và xuống đến cơi người này là rơi xuống rồi, vĩnh viễn không đi lên được nữa, bởi v́ nhân loại trong quá khứ chưa bao giờ có Pháp chân chính để giúp họ trở về thiên đường.  Nói rằng Thích Câu Mâu Ni giảng Pháp, Jêsus giảng Con Đường.  Nhưng sự thực, điều mà họ giảng chỉ là giảng dạy duy nhất cho một trong những linh hồn, một phó nguyên thần của mỗi một người; trong khi đó, phần con người ở bên này th́ không có thể hiểu và điều này khiến cho con người về phần ngoài này, chủ nguyên thần của họ không thể tự cải biến qua tu luyện.  Con người nói về Phật Thích Ca Mâu Ni truyền Pháp bằng cách này cách nọ.  Ông và những vị khác giống ông chỉ tạo dựng một nền văn hóa cho nhân loại, tuy nhiên tôi đă giảng về những điều này ngay khi bắt đầu truyền Pháp.  Khi con người mới vừa được tạo ra bởi chư thần, tâm trí của họ chỉ là một bảng đá trống không.  Họ không có khả năng để hiểu biết thế giới này.  Họ không có những kinh nghiệm sống thật, chưa từng chịu đựng bất cứ thất bại hay gian khổ nào, và họ cũng không thể phân biệt bốn mùa khi họ đang sống trên đời.  Con người phải được cho qua một tiến tŕnh  học hỏi và hiểu biết về thế giới - một tiến tŕnh với ư định là liên tục tạo dựng các loại h́nh thức văn hóa khác nhau, và v́ vậy một đường lối suy nghĩ chính xác và có hệ thống và những tín ngưỡng đạo đức phải được tạo dựng cho nhân loại.  Sự việc như thế chỉ có thể h́nh thành qua một tiến tŕnh cực kỳ lâu dài trong lịch sử, và v́ vậy nhân loại phải trải qua bao nhiêu năm lịch sử.  Tam Giới và nhân loại không có thể được tạo dựng cùng lúc khi Pháp Chính dược hiển hiện.  Làm như thế th́ không được, cho nên cần phải có một tiến tŕnh lịch sử để có thể giúp nhân loại hiểu mọi thứ trên căn bản lư trí, khi họ đă trải qua kinh nghiệm sống thật trong suốt tiến tŕnh lịch sử đó.  Chỉ khi đó t́nh trạng của con người, lư trí, vóc dáng bên ngoài, tín ngưỡng, đạo đức và cách hành xử mà con người có được ngày hôm nay mới có thể được thiết lập.

 

V́ vậy trong suốt tiến tŕnh trải qua các kinh nghiệm sống thật này ở trên thế giới và sự học hỏi về thế giới, trong khi nền văn hóa nhân loại được thiết lập,  lẽ dĩ nhiên con người phải được dạy dỗ về những điều quan trọng nhất như là:  Thượng Đế là ǵ?  Phật là ǵ?  Đạo là ǵ?  Các chư thần khác là ǵ?

Văn hóa nhân loại được tạo dựng thế nào?  Các chư thần đó đă được cử đến thế gian, cho nên họ có thể giúp con người học hỏi về những điều này - qua việc được cứu độ.  Thực ra để cứu độ con người, tôi đă giảng rằng người được cứu độ là những phó nguyên thần.  Không một người nào có thể được trở về thiên đường, mọi người đều vẫn phải tái sinh trong thế giới con người.  V́ phó nguyên thần bị ảnh hưởng bởi h́nh thức bên ngoài của con người, cho nên nó cũng có h́nh dáng như con người.  Người có căn cơ giác ngộ tốt có thể thấy chính ḿnh trở về thiên đường, nhưng phần thần này chỉ là phó nguyên thần của người đó, mà nó t́nh cờ có cùng h́nh dạng như con người đó.  Nó không phải là thân thể chánh của người đó, người đó cũng vẫn phải trải qua luân hồi.  Lịch sử đă được tạo dựng như thế, từng bước từng bước thẳng tiến đến hiện tại, mà nhân loại cũng theo cách này được nuôi dưỡng trở thành con người, với cách suy nghĩ và xử thế hiện đại và điều này là để đến khi lịch sử nhân loại đạt đến thời kỳ cuối cùng này, con người có đủ khả năng nhận ra được Pháp.  Nói một cách khác, sự xuất hiện của Thích Ca Mâu Ni và sự xuất hiện của một số chư thần khác trong lịch sử có mục đích cho sự xuất hiện của một nền văn hóa Thần truyền.  Và sự thật, đó là tự tạo cho con người một đường hướng suy nghĩ mà họ có thể hiểu được thần linh và xây dựng một nền văn hóa trong đó ư nghĩ về thần linh có thể chấp nhận được.  Nếu lịch sử xẩy ra theo cách khác, khi tôi đến để truyền Pháp này hôm nay, th́ sẽ rất khó khăn cho tôi khi tôi giảng Pháp này, v́ chư vị sẽ không biết Thần là ǵ, Phật là ǵ, Đạo là ǵ.  Khi đó tôi sẽ giảng Pháp cách nào đây?  Tôi sẽ phải giải thích mọi thứ cho chư vị, giảng về Phật, Đạo, Thần là thế nào, đặc tính của họ là ǵ, họ làm ǵ, họ cứu độ con người ra sao, cứu độ người là ǵ, người được cứu độ sẽ ra sao và cứ như thế.  Giả thử nếu tôi giải thích tất cả cho chư vị, chư vị cũng không có đủ kinh nghiệm sống thật và cũng không có bất cứ h́nh ảnh nào trong tâm trí chư vị , chư vị cũng chưa trải qua tiến tŕnh để hiểu biết tất cả sự việc.  Trong trường hợp đó, làm sao tôi truyền Pháp?  Làm sao chư vị hiểu được nó?  Đó là tại sao tất cả những sự t́nh này phải được hoàn tất trong quá tŕnh lịch sử, từ đó mà con người ngày nay mới hiểu được Thần là ǵ, Pháp là ǵ, tu luyện là ǵ, Viên Măn là ǵ và cứ như thế.

 

Thế th́, tu luyện là ǵ?  Chỉ có đường lối tu luyện mà đệ tử Đại Pháp ngày nay đang làm mới là tu luyện chân chính, bởi v́ con người có thể thật sự tu luyện ở nơi đây, điều này chưa bao giờ xảy ra trong lịch sử.  “ Cứu độ tất cả chúng sinh ” có nghĩa là ǵ?  Mặc dù chư thần đă lưu lại nền văn hóa này cho nhân loại, họ đă không thực sự làm chuyện đó [ chưa từng cứu độ tất cả chúng sinh ].  Tuy nhiên, tôi đang làm việc này, và bây giờ chính chư vị - đệ tử Đại Pháp - cũng đang làm cứu độ tất cả chúng sinh.  Và chư vị đang làm việc này cho tất cả nhân loại (vỗ tay), là cứu độ con người trên b́nh diện bao quát.  Nói một cách khác, trong tất cả những việc mà đệ tử Đại Pháp đang làm hôm nay, không kể là chư vị là một thành phần của vài dự án, hay chư vị ra đường giảng rơ sự thật, phát các tài liệu, hay ngồi trước lănh sự quán và ṭa đại sứ để vạch trần tà ác, chư vị đang tu luyện chính ḿnh, chứng thực Pháp, và đang trong tiến tŕnh cứu độ con người trên thế giới.  Đó là điều mà đệ tử Đại Pháp đang làm.  Xem th́ dường như là b́nh thường, nhưng tất cả là phi thường, là xuất sắc, bởi v́ tất cả nghành nghề trong thế giới con người này và tất cả sự sắp đặt đều là chỗ tu luyện của chư vị.  Với sự tu luyện trong quá khứ, bắt đầu tu luyện có nghĩa là đi vào tịnh xá hay vào trong núi.   Nhiều người không hiểu cái phương pháp tu luyện mà tôi đă định ra cho đệ tử Đại Pháp.  Họ nghĩ “Làm sao họ tu luyện được trong khi phải đi làm việc?”  “Tại sao họ không trở thành các vị sư?”  [Nghĩ thế] cũng có lư.  Thực sự ngày xưa, Thích Ca Mâu Ni cũng có giảng điều này.  Ông giảng rằng khi vị Thánh Vương Chuyển Pháp Luân hạ  thế, con người có thể tu thành Phật Như Lai mà không cần rời xa thế tục.  Thế th́ người ta tu luyện làm sao trong khi không rời xa thế tục?  Và ở trong một xă hội như ngày hôm nay, làm sao con người tu luyện?

 

Tôi vừa mới giảng và tôi cũng đă giảng giải trước đây rằng, có đệ tử Đại Pháp trong tất cả các ngành nghề và trong tất cả giai tầng của xă hội, họ đang cứu độ chúng sinh, chứng thực Pháp, và đảm trách vai tṛ của đệ tử Đại Pháp trong tất cả các ngành nghề.   Và thực sự, trong khi ở trong các ngành nghề khác nhau lúc quí vị sắp xếp để làm cho tốt tất cả những thứ mà quí vị có bổn phận làm, lúc đó chư vị thực sự đang tu luyện.  Các ngành nghề khác nhau trong thế gian này tất cả đều là chỗ tu luyện và đă được đưa đến cho chư vị.  Điều này đưa trở lại đề tài tôi vừa mới nêu ra đây - là tất cả những ǵ của nhân loại trong Tam Giới đều được tạo ra cho Đại Pháp, được xây dựng cho Đại Pháp và đến v́ Đại Pháp.  Người ta có thể tu luyện trong khi làm bất cứ điều ǵ hay trong khi làm việc bất cứ ngành nghề ǵ.  Nói một cách khác, xă hội nhân loại là một chỗ tu luyện rộng lớn cho đệ tử Đại Pháp của tôi, và quí vị có thể tu được, cho dù quí vị ở bất cứ đâu.  Nhưng c̣n tùy vào quí vị có kiên tŕ tu luyện hay không và đối với những người làm cái ǵ như là mật vụ cũng như thế.  (Vỗ tay) Tất cả chư vị đều có thể tu luyện và cứu độ chúng sinh.  Câu hỏi là chư vị xếp đặt tư tưởng của chư vị như thế nào và thái độ của chư vị ra sao đối với Pháp.

 

Điều mà tôi vừa mới giảng qua là những ǵ tôi đă giảng giải trong các lần giảng Pháp của tôi trước đây, lần này tôi chỉ giảng về những điều này từ một góc độ khác.  Tôi muốn dành một chút thời gian kế tiếp để trả lời các câu hỏi của chư vị.  (Vỗ tay) Tôi không gặp chư vị cũng khá lâu rồi, có nhiều người có rất nhiều câu hỏi để hỏi.   Nhưng lúc nào cũng có một số người, trong quá khứ, không kiên tŕ và bây giờ mới trở thành kiên tŕ.  Họ phải đi lại một lần nữa, con đường mà người khác đă đi rồi, họ sẽ hỏi những câu hỏi mà người khác trước đây đă hỏi rồi. (Mọi người cười) Có một số người không đọc các sách nhiều.  Các sách Pháp gồm có tất cả câu trả lời trong đó, nhưng những người này không đọc sách, cho nên khi họ thấy tôi họ vẫn muốn hỏi các câu hỏi đó [mà sách đă trả lời rồi] (Mọi người cười) Nhưng bất kể là thế nào, một khi họ đă trở thành đệ tử Đại Pháp và tu luyện trong Đại Pháp, họ cũng được xem là  xuất chúng.  Nếu chư vị có câu hỏi, th́ cứ hỏi đi.  Dù sao tôi cũng là Sư Phụ của chư vị.  Khi các đệ tử có câu hỏi, và nhất là những câu hỏi có liên quan đến tu luyện, điều nghiêm trọng là tôi phải trả lời các câu hỏi đó và giảng cho chư vị.  Kế tiếp, khi chư vị hỏi, chư vị cứ đưa lên các giấy câu hỏi như thường lệ.  Và c̣n một điều nữa.  Có hơn ba ngàn người trong số chư vị đang ngồi đây, không tính ở giảng đường bên cạnh.  Nếu cứ một tấm giấy ghi câu hỏi cho mỗi người, tôi sẽ không trả lời hết được.  (Sư Phụ cười) V́ thế một số là thành phần của ban tổ chức Pháp hội sẽ lựa lọc và đưa lên những cái đă được chọn.

 

(Sư Phụ ngồi xuống, các đệ tử cười)

 

Bản tiếng Anh: http://www.clearwisdom.net/emh/works/jingwen042207.doc

Dịch ngày 3 tháng 5 năm-2007; Để chỉnh nghĩa đúng hơn, bản dịch có thể được hiệu chỉnh lại trong tương lai.

Phần Vấn và Đáp sẽ được đưa lên trong tương lai