Giảng Pháp

Tại Pháp Hội 2007 Tại Nữu Ước
(
Trả Lời Các Câu Hỏi Phần II - B)

 

 

 

.

 

 

Lư Hồng Chí

Ngày 7 tháng 4 năm 2007 tại Mă Nhật Tân

 

 

 

 

 

 

 

 

Bản dịch từ tiếng Anh

(Bản Thảo)

 


Đệ tử:  Thưa, chúng con phải làm thế nào để chỉ đạo và  dẫn dắt con cái  chúng con trong sự tu luyện của chúng?

 

Sư Phụ:  Là đệ tử Đại Pháp, có phải chư vị thực sự là cần được bảo phải làm ǵ không?  Nếu con của chư vị chưa có thể tập được các bài công pháp, th́ chư vị nên đọc Pháp cho nó và dạy nó hát các bài hát của đệ tử Đại Pháp.  Con cái của nhiều đệ tử Đại Pháp có thể thuộc ḷng Hồng Ngâm.  Một số th́ c̣n có thể đọc thuộc nhiều bài thơ trong đó từ rất bé.  Chúng thực sự là các trẻ em tốt.

 

Đệ tử:  Sau khi bị tà ác tẩy năo, một số học viên Đại Pháp ở Trung Hoa lục địa giúp tà ác bức hại các đệ tử Đại Pháp đang bị giam cầm, làm cho các đệ tử đó bị tàn phế.  Gia đ́nh của các nạn nhân muốn đưa đơn kiện những người này về việc gây thương tích cá nhân.  Thưa Sư Phụ, xin cho chúng con biết phải xử lư chuyện này ra sao?

 

Sư Phụ:  Người thường th́ dĩ nhiên có cách riêng của họ để xử lư đối với sự việc này.  Nếu người nào dùng bạo lực bức hại người khác đến bị tàn phế, tất nhiên phía bị hại đó sẽ t́m họ.  Trong tu luyện, đó là con người đang tu luyện, không phải thần.  Nếu ai phạm tội ác giữa đám con người, tất nhiên người đó phải trả giá cho nó.  Nhưng một mặt khác, nếu [người đă bị tẩy năo đó] có thể thực sự tu luyện trở lại và kiên tŕ tu luyện, có thể là nhiều điều sẽ thay đổi.  Tôi đă giảng là tất cả mọi thứ ở nơi đây đều là v́ Pháp, và điều này là thứ nhất và trước tiên.  Nhưng nếu chư vị không thể làm những điều đó cho tốt và nếu chư vị không thể đạt tiêu chuẩn, th́ chư vị là một người thường.  Và là một người thường, chư vị phải đối diện với sự thực mà người thường cư xử

 

Đệ tử:  Các đệ tử ở San Diego kính lời chào Sư Phụ!  Thưa Sư Phụ các đệ tử Đại Pháp phải làm ǵ trước trào lưu thích học tiếng Hoa bây giờ?  Thưa, làm việc trong ngành giáo dục bằng Hoa ngữ có ảnh hưởng đến các dự án về chứng thực Pháp không?

 

Sư Phụ:  Đúng vậy, đệ tử Đại Pháp biết rằng người Mỹ không có nắm vững về những thứ của Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác kia.  Người Mỹ vẫn không hiểu được cái văn hóa Đảng, mặc dù đă có sự tranh đấu với cái Đảng Cộng Sản tà ác đó bao nhiêu năm rồi.  Sách giáo khoa ngày nay làm bởi Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác kia chứa đầy văn hóa Đảng.  Nếu người học Hoa ngữ dùng sách giáo khoa từ Trung Hoa lục địa, chẳng phải là họ sẽ bị rập khuôn thành người của văn hóa Đảng tà ác kia hay sao?  Đệ tử Đại Pháp có thể nh́n thấy điều này rất rơ ràng, cho nên họ nghĩ “Chúng ta có thể thu góp một số sách giáo khoa và đưa vào các học viện giáo dục của Mỹ được không?”  Trong trường hợp đó, các sách giáo khoa này phải được Bộ Giáo Dục Hoa kỳ chấp thuận.  Không làm được như thế, th́ các sách này sẽ không được dùng nếu chư vị có sáng tác ra.  Nếu chư vị cảm thấy chư vị có thể đạt được điều đó, th́ chư vị có thể bắt đầu làm nó đi, và nếu không th́ nó chỉ có chút ít ảnh hưởng nếu nó không thể đạt.

 

Đệ tử:  Khi làm quảng cáo  vé cho các buổi tŕnh diễn của NTDTV, các đệ tử có một cách diễn tả ngắn, “đẩy” (tui) cho “quảng cáo” vé.  Nhưng trong tiếng Hoa th́ chữ  này có âm thanh giống như chữ  mà nghĩa là “trả về lấy tiền lại” (tui).  Người ta tự hỏi nếu điều này sẽ gây ảnh hưởng  xấu.

 

Sư Phụ:  Không có ảnh hưởng xấu.  Nhưng v́ “ quảng cáo ” vé và “ trả về (vé) lấy tiền lại ” âm thanh giống nhau, th́ nên đổi cách nói đi.  Ngưng gọi nó  “ quảng cáo vé ”  và hăy gọi nó là “ bán vé ”, (Mại) chẳng phải là giải quyết vấn đề đó hay sao?  (Khán giả cười)  Sự thật, (chư vị nói) “ quảng cáo vé, quảng cáo vé ” và lúc đầu chư vị cũng không biết là chư vị đang “ quảng cáo vé ” hay “ trả về (vé) lấy tiền lại ”.  Gọi là “ bán vé ” nghe  được phải không?  (Khán giả cười)

 

Đệ tử:  Các cơ quan truyền thông như là Truyền H́nh New Tang Dynasty và thời báo Đại Kỷ Nguyên đă đóng vai tṛ không đo lường được  trong kỳ Pháp Chính.  Thưa phải làm ǵ để cho các cơ quan truyền thông của chúng ta có thể đứng vững về tài chánh, và không lo nghĩ  về tiền bạc?

 

Sư phụ:  Đó là tùy vào chư vị.  Tôi đă giảng về những điều này rất nhiều lần rồi, nhưng luôn luôn có nhu cầu cho người ta đi tới các khách hàng có thế lực hay bán hàng và mậu dịch.  Là đệ tử Đại Pháp, bất cứ ǵ chư vị được bảo để làm - như là viết các bài báo, phát tài liệu, hay ra đường - chư vị đều có thể làm tốt.  Nhưng dường như nếu chư vị được bảo đến gặp khách hàng có thế lực, và bán, và mậu dịch, chư vị lại không muốn. 

 

Đệ tử:  Trong các bài giảng cũ, Sư Phụ có giảng rằng văn hóa Trung Hoa là nền văn hóa bán Thần.  Hôm nay Sư phụ giảng rằng đó là nền văn hóa Thần truyền.

 

Sư Phụ:  Đúng như thế.  Chính là các chư thần cho người Trung Hoa cái văn hóa của họ, và những ǵ hiển hiện nơi đây chính là một nửa con người và một nửa  Thần.  Hai cái này không phải không tương hợp nhau.  Văn hóa của Trung Hoa là một văn hóa bán Thần, nhưng nó đă được chư thần ban cho con người.

 

Đệ tử:  Thưa, chúng con đệ tử Đại Pháp ở nước ngoài, phải có thái độ như thế nào đối với các đệ tử ở Trung Hoa mà muốn ra nước ngoài?  Chúng con có nên khuyên họ nên  ở lại Trung Quốc hay không?

 

Sư Phụ:  Tôi không muốn phát biểu bất cứ điều ǵ bằng những danh từ tuyệt đối khi nó liên quan đến những điều này.  Nếu không th́ , vừa khi tôi nói điều ǵ hôm nay, nhiều người sẽ đi sang cực đoan mất.  Đệ tử Đại Pháp phải hoàn thành những ǵ họ cần phải làm!  Điều này đúng dù chư vị đang ở nơi đâu.  Lời thề mà chư vị đă một lần phát  nguyện phải hoàn thành, và các sinh mệnh mà chư vị cần phải cứu độ phải được cứu độ! 

 

Đệ tử:  Thưa v́ sự gia tăng con số các dự án chứng thực Pháp, số người  giảng rơ sự thật cho chính phủ Hoa Kỳ càng giảm đi, và nhiều việc đang tiến hành một cách chậm chạp.

 

Sư phụ:  Có một số lượng nhất định về tài lực, vật lực, và nhân lực, và có quá nhiều thứ mà chúng ta vẫn c̣n phải làm.  Là trường hợp đó, chư vị cần phải xem xét điều ǵ không quan trọng, điều ǵ quan trọng, và quyết định làm thế nào để quân b́nh tất cả cho tốt.

 

Một số chính quyền thực sự đă làm không tốt, và đó là v́ sự ức chế mà thế lực cũ đặt lên các chính quyền của các quốc gia khác nhau là lớn vô cùng.  Tại sao lại là trường hợp đó?  Bởi v́ chúng biết rằng đệ tử Đại Pháp cần phải làm rất nhiều điều trong tiến tŕnh Pháp Chính và có các thử thách lớn lao như thế đó, và mục đích là tạo dựng uy đức của đệ tử Đại Pháp.  Giả thử nếu một chính phủ có quyền lực mà nói lên điều ǵ hay tất cả các chính phủ mà chống đối cái chế độ của Đảng tà ác kia, th́ chỉ qua một đêm là cái Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác kia sẽ sụp đổ và cuộc bức hại không thể tiếp tục được nữa.  Trong trường hợp đó, chẳng phải môi trường này mà để khảo nghiệm đệ tử Đại Pháp không c̣n tồn tại nữa hay sao?  Và họ có c̣n tu luyện được nữa không?  V́ thế mà sự ức chế của thế lực cũ đặt lên các chính quyền khác nhau là một loại mạnh mẽ nhất.  Nh́n vào t́nh thế hiện tại, rơ ràng là sắp sửa rồi các con quỷ sa đọa của cái Đảng tà ác kia sẽ không đủ khả năng điều khiển mỗi một chính quyền khác nhau nữa đâu.  Với sự tiêu diệt khối lượng khổng lồ các tà ác hiện đang xẩy ra, năng lực của tà ác để khống chế con người đang giảm đi nhanh chóng. 

 

Đệ tử:  Con nh́n thấy có nhiều người trong tôn giáo thực sự muốn tu luyện, nhưng niềm tin vào tôn giáo của họ đang cản trở không cho họ biết được chân lư.

 

Sư Phụ:  Nó không phải là v́ tín ngưởng của họ cản trở họ đi t́m hiểu chân lư, nhưng v́ nó là các yếu tố từ cái đám loạn thần của các tôn giáo đó đang gây ảnh hưởng xấu.  Ngay bây giờ, các yếu tố loại đó đă trở nên ít hơn và ít hơn, chúng đang bị hủy diệt nhiều hơn nữa.  Các thay đổi to lớn sẽ dần dần hiện ra.  Hăy đợi và xem.  (Vỗ tay)

 

Đệ tử: Các đệ tử Đại Pháp từ Belgium, Long Island Nữu Ước, Vùng Vịnh San Francisco, France's Besançon, Toronto và Edmonton ở Canada, South America, Ireland, Sri Lanka, và South Korea gửi lời kính Sư Phụ!

Sư Phụ:  Cám ơn tất cả chư vị.  (Vỗ tay)

 

Đệ tử:  (Câu hỏi này là từ một học viên Tây Phương.) Sư Phụ nói rằng hiện tại không c̣n là tu luyện cá nhân, nhưng lại là cứu độ chúng sinh.  Thưa, con có thể xin Sư Phụ giải thích điều này sâu xa hơn được không?

Sư Phụ:  Đề cao cá nhân cũng vẫn là thứ nhất và trước hết.  Điều mà tôi đang giảng chính là trong khi chứng thực Pháp, lấy từ những điều mà đệ tử Đại Pháp cần phải làm, điều quan trọng nhất là cứu độ chúng sinh, và ngay bây giờ th́ việc này rất khẩn trương.  Các đệ tử Đại Pháp trên toàn diện, trong tiến tŕnh tu luyện, vượt qua nhiều giai đoạn khác nhau.  Trước ngày 20 tháng 7 năm 1999, việc quan trọng nhất cho đệ tử Đại Pháp là đề cao cá nhân ḿnh trong tu luyện.  Tất cả những ǵ khác là không quan trọng.  Trở lại lúc ấy, nhiều học viên cảm thấy ngay khi họ học Pháp và tập các bài công pháp, th́ họ được bắn lên cao như hỏa tiển, bay lên cao.  Họ xuyên phá qua các tầng thứ nhanh chóng vô cùng.  Dù là chư vị đang đứng hay đang ngồi, chư vị đều xuyên phá qua được – ngay cả trong khi đi ṿng quanh hay ăn một bữa, chư vị cũng xuyên phá lên!  Nó thực là như thế vào lúc đó, ngay khi chư vị học Pháp là chư vị được đẩy lên trên; nó bắt buộc là đệ tử Đại Pháp phải được đẩy lên đúng vị trí của họ trong một thời gian nhất định.  Theo cách ấy th́ họ mới đủ sức cứu độ chúng sinh khi đến lúc.  Và theo cách ấy họ mới có thể chịu đựng được nó khi mà thế lực cũ thực sự bắt đầu đưa sự tà ác của chúng ra và khi cuộc bức hại này thực sự được bắt đầu.

Rồi th́ sau ngày 20 tháng 7 năm 1999 - tức là, trong suốt cuộc bức hại này  [câu hỏi trở thành là] chư vị có thể trở thành một đệ tử Đại Pháp chân chính hay không, và trong suốt cuộc bức hại này nó cho thấy là chư vị có phải là vàng thật hay không.  [Câu hỏi là] chư vị có tiến bước được hay không và chư vị có tiếp tục tu luyện được hay không dưới áp lực của tà ác.  Chẳng phải nhiều tôn giáo trong lịch sử đă phải đương đầu với sự t́nh này sao?  Chẳng phải nó quá rơ ràng sao?  Nhưng v́ tâm chấp trước vào sợ hăi và một số tâm chấp trước khác, một số người đă không chịu nổi.  Th́nh ĺnh họ phát hiện điều này hay điều khác [về Đại Pháp] không thích hợp với họ.  Nhưng đó không phải là chính Đại Pháp hay điều ǵ của Sư Phụ làm đă không đúng với ư họ; mà là chính v́ họ đă trở thành sợ hăi và viện cớ bào chữa!  Họ không dám tiến bước, không dám đọc sách, không dám tu luyện theo Pháp, hay không dám tập các bài công pháp.

Ngay bây giờ, kỳ Pháp Chính và các đệ tử Đại Pháp đang chống lại sự bức hại, và đang làm thế trong khi chứng thực Pháp; và từng bước một, họ tiến đến cuối đường gần hơn bao giờ.  Các yếu tố tà ác đă bị loại trừ đến điểm mà khó c̣n ǵ sót lại, và áp lực cũng không c̣n mạnh mẽ nữa.  Nh́n vào t́nh h́nh toàn thể, câu hỏi không c̣n là đệ tử Đại Pháp đạt Viên Măn được hay không trong tiến tŕnh thành đạo.  Điều lớn nhất cần phải làm trong hiện tại là phải tính toán làm sao để cứu độ người ở thế giới nhiều hơn nữa!  Cứu độ tất cả sinh mệnh!  Điều này đă trở thành một nỗ lực khổng lồ cho đệ tử Đại Pháp.

Trong cuộc bức hại này, tà ác không những chỉ bức hại đệ tử Đại Pháp, mà c̣n bức hại con người thế giới nữa!  Nếu một người có quan niệm hay ư nghĩ sai về Đại Pháp, người ấy sẽ bị đào thải ngay khi ḍng mănh lực của Pháp Chính tiến đến đây, v́ điều mà họ chống đối là Pháp đă tạo ra toàn bộ vũ trụ của tương lai.  Trong trường hợp đó, họ có thể đi đâu?  Nếu họ không muốn tiến nhập vào tương lai, th́ họ chỉ có thể bị phân hủy và ngưng hiện hữu.  Đó là tại sao việc đệ tử Đại Pháp cứu độ tất cả sinh mệnh là điều nguy ngập.

Đệ tử:  Sau khi nghe [Sư Phụ nói về tu luyện cá nhân] nhiều học viên người Hoa không để ư về chuyện tu luyện cá nhân của họ nữa.  Thưa, có phải là như vậy không?  (Sư Phụ: Đó là đi tới cực đoan rồi, tất nhiên là sai).  Thưa, chẳng phải chúng ta cứu độ chúng sinh bằng cách lấy sự  liên tục đề cao trong tu luyện cá nhân của chúng ta làm nền tảng hay sao?

Sư Phụ:  Tất nhiên đó là trường hợp như vậy.  Nó phải được làm theo cách đó.  Chư vị không được chểnh mảng trong sự tu luyện cá nhân ḿnh.  Không kể là chư vị đang làm ǵ, như là giảng rơ sự thật hay làm các dự án chứng thực Đại Pháp, chư vị trước nhất phải đặt việc tu luyện cá nhân cho tốt là ưu tiên trên hết, chỉ lúc ấy th́ những ǵ chư vị làm mới thiêng liêng hơn, v́ khi đó chư vị là một đệ tử Đại Pháp và đang làm những việc như một  đệ tử Đại Pháp chứng thực Pháp.  Người thường cũng làm được những việc mà đệ tử Đại Pháp làm, nhưng họ không có uy đức của đệ tử Đại Pháp.  Họ chỉ có thể nhận được ơn phước và phúc đức, và gom được nhiều ơn phước cho tương lai.

Đệ tử:  Đệ tử Đại Pháp ở Ireland kính lời chào Sư Phụ đại từ bi!  Trong suốt mấy năm qua, việc chứng thực Pháp ở Ireland trải qua các thử thách to lớn.  Sau hơn một năm đệ tử Đại Pháp làm việc cực nhọc, căn bản chúng con đă bắt kịp với tiến tŕnh Pháp Chính.  Thưa Sư Phụ, xin cho chúng con biết thử thách mà chúng con đă kinh nghiệm qua là v́ các đệ tử thiếu kiên tŕ, hay là nó do thế lực cũ an bài và do sự  bức hại của tà ác?

 

Sư Phụ:  Cả hai đều là yếu tố góp phần.  Trong ít năm qua, yếu tố tà ác nhiều hơn, và trong khoảng thời gian hiện tại này, các yếu tố tà ác ít và đệ tử Đại Pháp đă trở nên chín chắn hơn bao giờ.  Có rất nhiều nguyên nhân.  Tất nhiên, điều quan trọng hơn vẫn là tu luyện chính ḿnh cho tốt.

 

Câu hỏi: Đệ tử Đại Pháp ở thành phố Xinbin tỉnh  Liaoning, vùng Huairou của Bắc Kinh, quận Fengtaicủa Bắc Kinh, tỉnh Zhejiang, địa hạt Liaoping của thành phố  Chongqing, thành phố Lanzhou của tỉnh Gansu, thành phố Jinchang, địa hạt Gulang, thành phố Harbin, thành phố Changzhou, vùng Tongzhou của Bắc Kinh, thành phố Jiamusi, vùng quân sự Shanghai, vùng quân sự Wuhan, vùng quân sự Chengdu, vùng quân sự Guangzhou, hệ thống hàng không Trung Quốc, tỉnh Jiangxi, thành phố Yuncheng của tỉnh Shanx, thành phố Zhangjiako, thành phố Lechang tỉnh Guangdong, thành phố Baoding tỉnh Hebei, thành phố Wuhan, và tỉnh Shangxi gửi lời kính chào Sư Phụ! (Sư Phụ: Cám ơn tất cả chư vịl!) Các đệ tử Đại Pháp ở thành phố Fuyang tỉnh Anhui, thành phố Wuhan tỉnh Hubei, thành phố Jinzhou, thành phố Chaoyang, thành phố Shantou và thành phố Jieyang tỉnh Guangdong, quận Chaoyang và quận  Haidian Bắc Kinh, thành phố Tieling tỉnh Liaoning province, vùng Changding tỉnh Fujian, thành phố Chengdu tỉnh Sichuan, vùng Wenjiang thành phố Chengdu, tỉnh Henan, thành phố Huanggang, thành phố Heze tỉnh  Shandong, quận Yanliang tỉnh Shanxi, thành phố Zhanjiang, hội mỹ thuật và giải trí ở Bắc Kinh, thành phố Benxi tỉnh Liaoning, thành phố Daqing, thành phố Kunshan, vùng dầu hỏa Shengli, thành phố Dongying, thành phố Guangzhou, thành phố Baoding tỉnh Hebei, thành phố Lanzhou tỉnh Gansu, tỉnh Xinjiang, thành phố Ankai, thành phố Deyang, thành phố Mianyang, thành phố Santai, thành phố Changsha, thành phố Chengde tỉnh Hebei, vùng Xianghe thành phố Chifang, tỉnh Yunnan, viện đại học Tsinghua, thành phố Macheng tỉnh Hubei, trường kỹ thuật Bắc Kinh, thành phố Taian city, vùng Shunxi ở Bắc Kinh, thành phố Chongqing, quận Yangpu ở  Shanghai, thành phố Shijiazhuang tỉnh Hebei, và thành phố Qingdao kính lời chào Sư Phụ. (Sư Phụ: Cám ơn tất cả chư vị!)

[Các đệ tử từ] Norway, Germany, Austria, Australia's Queensland, thành phố Seattle Mỹ Quốc, Canada, thành phố Melbourne, Venezuela, Argentina, Peru, Mexico, Chile, the Dominican Republic, Denmark, the Netherlands, Indonesia, the Czech Republic, Slovenia, Japan, Montreal, Sweden, Finland, San Diego, Ottawa, Cuba, Boston, Hong Kong, Macau, Australia, Houston, New York, Laos, New Mexico, Malaysia, New Zealand, Israel, Los Angeles, France, Sicily of Italy, Vietnam, New York's Albany, India, và tất cả các thầy giáo và học sinh trong trường Fei Tian Dance School gửi lời kính chào Sư Phụ.

Sư Phụ:  Cám ơn tất cả chư vị!  (Vỗ tay)

Đệ tử:  Thưa con của con là học sinh trung học.  Nó đang học Pháp nhưng nó không siêng năng như lúc c̣n bé.  Mỗi khi nó gần những ǵ xấu trong xă hội b́nh thường, con thực sự  lo lắng.

 

Sư Phụ:  Đúng, khi trẻ em ở trong tuổi mà các đệ tử Đại Pháp có thể chính ḿnh lo được cho chúng, th́ sự việc tốt lắm.  Chư vị dạy con trẻ học thuộc ḷng Pháp và tập các bài công pháp mỗi ngày.  Ngay khi trẻ em bắt đầu đến trường dầu vậy, sự việc đă thay đổi.  Ảnh hưởng mà xă hội đặt lên các trẻ em thực sự là lớn.  Nó phải có, với nền đạo đức của toàn xă hội đang tuột dốc.  Trẻ em không có cách nào chống cự lại.  Ngay khi chúng tiến nhập vào xă hội, th́ chúng tiến nhập vào một thùng nhuộm lớn.  Nếu chư vị khuyến khích con của chư vị đọc sách và tập các bài công pháp như chư vị đă làm lúc trước, nó sẽ khó hơn để cho chúng bị trượt xuống theo với xă hội.  Nhiều đệ tử Đại Pháp trẻ đă đi vào hướng khác rồi và đă trở thành khá xấu khi chúng lớn lên, và đó là lư do.

 

Đệ tử:  Thưa Sư Phụ, xin giảng về cách làm sao quân b́nh các đ̣i hỏi để làm cho một  dự án tốt hơn cùng lúc đề khởi  vào nhiều dự án hơn nữa.

 

Sư Phụ:  Đó sẽ tùy thuộc vào việc chư vị làm thế nào để phối hợp các sự việc với nhau.  Làm sao để chư vị cân bằng là tùy vào chư vị.   Số năng lực mà một người cần bỏ vào trong một dự án để làm cho tốt phải khá lớn.  Nếu các dự án mới được bắt đầu trên [các dự án mà chư vị đă làm], chắc chắn thời gian sẽ eo hẹp.  Thường là trường hợp đó.  Phải làm sao để điều hành các việc này?    Nhiều đệ tử Đại Pháp có trách nhiệm trong nhiều dự án khác nhau, và mọi việc  thực sự là khó khăn.  Sư Phụ biết về các thử thách của chư vị.  Trong tương lai, tôi sẽ bảo cho các đệ tử Đại Pháp ở Trung Hoa lục địa về các thử thách mà chư vị phải đương đầu, và cho họ biết là dưới những t́nh huống vô cùng khó khăn, chư vị đă chứng thực Pháp và ngăn chặn không để cho tà ác bức hại họ như thế nào.

 

Đệ tử:  Các đệ tử Đại Pháp đă sắp xếp để  làm nhiều việc trong khi thiếu nhân lực, nhưng kết quả của một số dự án th́ không được hoàn hảo.  Con cảm thấy một số dự án đặc biệt  đ̣i hỏi chúng con phải chuyên nghiệp hơn và chỉ lúc đó th́ nó mới tiến hành khá hơn được.

 

Sư Phụ:   Đó đúng là trường hợp như thế.  [Điều mà chư vị nói đó] là giống như chương tŕnh Tân Niên.  Cả mấy năm, các đệ tử Đại Pháp đă bỏ rất nhiều công sức cho nó, nhưng hiệu quả vẫn giới hạn v́ mức độ chuyên nghiệp chưa đúng mức.  Một khi trở thành chuyên nghiệp, th́ tất cả nó là chuyện khác rồi.

 

Đệ tử:  Loạt bài “Giải thể văn hóa của Đảng Cộng Sản Trung Quốc”  do Dajiyuan ấn hành, đưa ra một sự phân tách rơ ràng về văn hóa Đảng, nhưng không cho bất cứ giải đáp rơ ràng nào [về vấn đề].  Thưa có phải là câu trả lời được đệ tử Đại Pháp đưa ra trong khi họ chứng thực Pháp phải không?

 

Sư Phụ:  Câu trả lời nằm trong năm ngàn năm của nền văn minh của Trung Hoa.   Năm ngàn năm của nền văn hóa Trung Hoa là một văn hóa nhân loại chính thống.  Đó là câu trả lời.

 

Đệ tử:  Thưa Sư Phụ, xin Thầy giảng về ư nghĩa của buổi triển lăm nghệ  thuật Chân-Thiện-Nhẫn trong kỳ Pháp Chính.

 

Sư Phụ:  Tất cả chư vị đều biết rằng, có vài điều chủ yếu đang đóng vai tṛ tiên phong trong sự lèo lái việc tuột dốc của xă hội con người.  Một là các công tŕnh được sáng tạo [sau này] trong ngành nghệ thuật tŕnh diễn, và cái khác nữa là các công tŕnh được sáng tạo [sau này] trong nghành mỹ thuật.  Đây là những thứ ăn sâu vào con người trực tiếp nhất, và là thứ có ảnh hưởng lớn nhất trong tâm và tri thức của con người, ngay cả đến các bộ phận cảm quan.  Chúng trực tiếp ảnh hưởng và đưa đến những thay đổi trong tiêu chuẩn đạo đức của con người, và chúng làm hủ hoại con người nhanh nhất và bằng một cách trực tiếp nhất.  V́ vậy những h́nh thức dùng bởi nhà nghệ thuật hiện đại, nhà văn hóa hiện đại, và nhà nghệ thuật tŕnh diễn hiện đại th́ đang đóng vai tṛ tiên phong.  Nhân loại đă vứt bỏ các h́nh thức chân thật chính thống của nghệ thuật sáng tạo mà chư thần đă truyền cho con người, và tạo ra những thứ gọi là hiện đại và thấm nặng bản chất ma quái, phủ nhận những ǵ mà chư thần truyền qua cho nhân loại, và làm cho h́nh thức chân chính của nghệ thuật sáng tạo thần truyền trở thành vô giá trị. 

 

Đệ tử Đại Pháp biết là, văn hóa nhân loại là thần truyền cho con người, và không tin vào thần linh là lư do căn bản cho sự tuột dốc đạo đức con người.  Vậy đệ tử Đại Pháp không được xét sự việc bằng tiêu chuẩn đạo đức đă bị ch́m xuống của con người.  Những ǵ mà đệ tử Đại Pháp sáng tạo ra phải là những thứ nghe lại từ những ǵ mà chư thần truyền cho nhân loại.  Trong trường hợp đó, điều mà chư vị đang làm và tự nó ngưng và dập tắt đi các yếu tố suy đồi, và đóng vai tṛ lănh đạo trong việc phục hồi mọi thứ về trạng thái nguyên thủy của chúng.  Chắc chắn là như thế, cho nên buổi triển lăm nghệ thuật tự nó vạch trần cuộc bức hại này, trong cùng lúc mang con người trở lại [trạng thái chân chính] bằng cách theo phương pháp dùng để sáng tạo các tác phẩm; nó giúp cho họ trở lại đường hướng của con người, và giúp con người quay ngược lại và đi trở về.

 

Khi loài người bỏ đi phương thức sáng tác nghệ thuật mà chư thần một lần truyền dạy cho con người, vấn đề lớn nhất là đầu tiên con người để tâm trí và ư tưởng của chính họ về sáng tạo nghệ thuật vào, và bỏ đường hướng mà chư thần đă truyền dạy cho con người:  miêu tả sự vật một cách chính xác.  Khi nghệ thuật được sáng tạo, miêu tả vật ǵ đó một cách chính xác là điều đầu tiên và trước hết, điều đó không thể thay đổi được.  Nguyên nhân là, đây là thần truyền, và nó chính là tiêu chuẩn qua đó tŕnh độ chuyên nghiệp về kỹ thuật của một người họa sĩ được xác nhận.  Một khi nó bị thay đổi, sự việc trở thành hỗn độn và thiếu nguyên tắc, và đó là nguyên nhân cho sự xuất hiện của những thứ hiện đại.  Khi con người, trong các sáng tác nghệ thuật của họ, không đặt giá trị cao nhất trên sự xác thật bằng cách miêu tả điều ǵ một cách chính xác, những ǵ mà họ sáng tác chỉ là những thứ nguệch ngoạc, không phải mỹ thuật.  Khi nhân loại không đạt đến tiêu chuẩn và tiêu chuẩn đạo đức của họ đă bị suy đồi, khi họ không có tư tưởng ngay chánh, chư thần từ bỏ họ.  Con đường [mà con người chọn] khi đó sẽ trở thành vô mục đích hơn bao giờ hết và nguy hiểm hơn bao giờ hết.

 

Đệ tử:  Trong khi phỏng vấn, một số luật sư danh tiếng, những nhà tranh đấu cho nhân quyền, và người thường ở Trung Hoa lục địa lập đi lập lại yêu cầu chúng con gửi lời kính chào Sư Phụ.  Họ nghĩ rằng các đệ tử Đại Pháp là hy vọng duy nhất cho tương lai Trung Quốc.

 

Sư Phụ:  Nó không sai khi nói thế, nhưng đệ tử Đại Pháp không quan tâm đến quyền lực chính trị của người thường, họ cũng sẽ không tham gia trong vấn đề của người thường.  Chúng ta chỉ chống lại cuộc bức hại này và cứu độ con người.  Nhân loại chú trọng quyền lực chính trị của con người th́ không có ǵ sai, và loại thực thể chính trị nào sẽ cầm quyền trong tương lai th́ quan trọng đối với xă hội.  Đệ tử Đại Pháp là người tu luyện.  Giải thể cái Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác kia là đường lối căn bản độc nhất để đưa cuộc bức hại này tới hồi kết thúc và vạch trần tội ác mà Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác kia, đă làm để cứu vớt tất cả sinh mệnh mà đang bị nó đầu độc.  Tất cả mọi thứ ở Tam Giới đă được chuẩn bị cho sự tu luyện của đệ tử Đại Pháp và cho sự cứu độ sinh mệnh hôm nay, và việc làm của đệ tử Đại Pháp là quan trọng nhất.  Trong tương lai khi Pháp Chính nhân gian đến, một trạng thái mới cho mọi việc sẽ xuất hiện cho nhân loại.  Nói một cách khác, điều ǵ xẩy ra trong tương lai là thuộc về tương lai.  V́ vậy đệ tử Đại Pháp chỉ nên chú tâm làm những ǵ chúng ta phải làm.  Trong tương lai sắp tới, chư thần sẽ tự hiện cho nhân loại, và tất cả những ǵ loài người không tin sẽ được phô bầy trước những người c̣n sót lại, và nhân loại sẽ quay trở lại con đường mà nó thực sự có ư nghĩa để theo.

 

Đệ tử:  Đệ tử Đại Pháp ở Maching tỉnh Hubei nhớ Sư Phụ rất nhiều.  Họ nhờ con gửi lời kính chào Sư Phụ.  (Sư Phụ:  Tôi cám ơn đệ tử Đại Pháp ở Macheng).  Hôm qua con đọc trên mạng lưới Minh Huệ rằng đệ tử ở Trung Hoa lục địa đang theo chương tŕnh phát thanh của Minh Huệ và  đồng loạt  tập các bài công pháp trên toàn nước Trung Hoa, và kết quả khá tốt.  Các đệ tử Đại Pháp ở ngoài Trung Quốc phải làm ǵ?

 

Sư Phụ:  Đó phải là điều tốt.  Tôi vẫn c̣n đang quan sát nó và để ư xem cuối cùng nó trở thành thế nào.

 

Đệ tử:  Thưa mới đây con có tiếp đón một số người từ Trung Hoa lục địa, họ tự nhận là đệ tử Đại Pháp, và nh́n thế lực cũ lợi dụng sự sơ sót của họ.  Họ đến ngay cả từ cùng một địa phương và tự cho là họ đến Mỹ để phụ giúp Sư Phụ trong tiến tŕnh Pháp Chính.  Nhưng qua sự giao tiếp  với họ, con nh́n thấy là họ thực sự không làm những điều mà đệ tử Đại Pháp phải làm.  Hơn nữa bị bận rộn với những việc có liên quan đến t́nh trạng di trú của họ hay việc làm và như vậy t́nh trạng tu luyện của họ không tốt.

 

Sư Phụ:  Đúng.  Tôi không muốn nói bất cứ cái ǵ bây giờ và tôi không muốn đưa ra bất cứ kết luận nào cả, bởi v́ bất cứ điều ǵ tôi nói sẽ gây khó khăn cho sự tu luyện của họ.   Một người có thành tựu được hay không, không phải chỉ quyết định bởi việc họ có tu luyện hay không, nhưng cũng bởi sinh mệnh đó có đáng được cứu độ hay không.  Bất cứ là trường hợp nào, không kể là họ đă rời Trung Quốc, hay là vẫn c̣n ở đó, họ phải tự xử sự như là đệ tử Đại Pháp thực sự.  Nếu không th́, họ ở đâu nó cũng không  khác.

 

Đệ tử:  Mặc dù tất cả người trong gia đ́nh của con là đệ tử Đại Pháp, đă lâu rồi mà chúng con cũng vẫn chưa thể giải quyết được một số sung đột.  Con vừa cảm thấy bối rối vừa đau ḷng v́ nó.

 

Sư Phụ:  Khi đệ tử Đại Pháp đang tu luyện,  sự sung đột th́ chắc chắn nổi lên.  Nếu tất cả chư vị không thể t́m vào trong, khi đó,  không kể là chư vị cùng thuộc về một gia đ́nh hay là các bạn đồng tu b́nh thường, các sung đột sẽ tiếp tục gia tăng lớn hơn và lớn hơn, và chư vị vẫn không có thể vượt qua được khảo nghiệm ngay cả khi thời gian kéo dài.  Thế th́, làm sao chư vị giải quyết cái này?  Tất cả chư vị phải t́m vào trong.  Nếu một người có thể dẫn đầu trong việc làm này, th́ họ sẽ làm cho sự việc nhẹ đi.  Nếu tất cả chư vị đều làm được như thế, sự việc sẽ được giải quyết.

 

Thái độ nào mà nhiều đệ tử Đại Pháp có liên tục đối với người trong gia đ́nh họ?  “Họ là người trong gia đ́nh tôi, cho nên khi nó tới việc mà sẽ tốt cho họ, điều ǵ tôi nói là đúng.  Khi đó tôi sẽ lo một số điều cho họ, cuối cùng th́ tôi làm v́ lợi ích tốt nhất của họ.”  Chuyện không phải là làm như thế.  Một khi chư vị bắt đầu tu luyện, chư vị là những người đồng tu, và mỗi chư vị sẽ trở về thiên giới của riêng ḿnh.  Bất cứ ai tu luyện tốt sẽ trở về được, và không ai có thể [tu luyện] cho ai được.  Trong giới người thường, nó có thể là khi một người trở thành một viên chức có quyền lực, họ có thể cho gia đ́nh hưởng lợi ích cùng với họ.  Điều đó có thể xẩy ra bởi v́ đó là những sự việc của người thường.  Nhưng không có tác dụng đối với vấn đề vượt quá sự việc của người thường.  Ai tu th́ được thọ ích, và nếu một người không tu luyện th́ họ sẽ không được thọ ích, không ai có thể tu luyện thay thế cho ai cả.  Đó là trường hợp như vậy, chư vị phải xem các rắc rối và sung đột xuất phát giữa chư vị là nghiêm trọng.  Chư vị không thể xử sự như người thường, họ làm bất cứ ǵ họ muốn.  Nếu chư vị có thể thực sự xem người trong gia đ́nh của chư vị như đệ tử Đại Pháp, và như là đồng tu khi nó tới việc xử lư các vấn đề về tu luyện, tôi nghĩ chắc chắn chư vị sẽ giải quyết được các sung đột.

 

Đệ tử:  Các đệ tử Đại Pháp ở Trung Hoa lục địa đă làm lá bùa với h́nh tượng của Phật Thích Ca Mâu Ni, Quan Thế Âm Bồ Tát, và các thứ như thế.  Sau khi Sư Phụ đăng bài giảng “Giải thể hoàn toàn tất cả loạn thần trong Tam Giới mà can thiệp vào sự  quấy nhiễu với kỳ Pháp Chính,”  một số đệ tử kết luận rằng, dùng h́nh tượng của các loạn thần đó trên bùa là không hợp thức.  Thưa, Sư Phụ xin chỉ đạo cho chúng con về việc này.

 

Sư Phụ:  Tất nhiên đó là không thích hợp.  Lư do thứ đó có tác dụng đối với nhân loại trước đây chính là v́ Sư Phụ khiến cho nó có tác dụng, căn cứ vào sự kiện là chư vị sẽ cứu độ con người.  Nhưng đó không phải là điều thích hợp cho chư vị làm -  Đệ tử Đại Pháp là chứng thực Đại Pháp, v́ vậy làm sao mà chư vị lại đi và chứng thực các chư thần khác?  Khi đến cuối cùng, th́ ai cứu những người đó?  Chẳng phải đó là một rắc rối nghiêm trọng hay sao?  Chẳng phải đó là hướng dẫn con người tin chư thần mà chính họ cũng phải định vị trí với Đại Pháp trong tiến tŕnh Pháp Chính hay sao?  Không kể [các chư thần đó] được giữ lại hay không, cũng c̣n tùy vào hành động của họ.  Các lá bùa tự chúng không có hiệu quả, nó là do Sư Phụ làm cho chúng khởi tác dụng.  Chứng thực Pháp là việc của đệ tử Đại Pháp, và tuyệt đối không phải là việc của các chư thần đó.  Chư vị phải rơ về điều này.

 

Đệ tử:  Vừa mới đây, con nh́n thấy nhiều bạn đồng tu trải qua các khảo nghiệm có liên hệ với t́nh.

 

Sư Phụ:  Phải, đó là đúng.  Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác kia muốn đẩy xă hội nhân loại tiến đến hủy diệt, và đó là phương thức mà nó xử dụng.  Biển thủ, hối lộ, và vậy đó th́ không kể nhiều cho lắm.  Hăy xét sự việc này từ một góc độ khác.  Giả thử một người liên hệ vào việc biển thủ và ăn bớt, và số tiền mà họ biển thủ là của Đảng Cộng Sản Trung Quốc kia.  Nếu Đảng Cộng Sản Trung Quốc bị yếu đi v́ sự tham nhũng của họ, kỳ thực th́ họ đang làm điều tốt.  (Khán giả cười, vỗ tay)  Cho nên đó không phải là một vấn đề.  Rắc rối lớn nhất chính là cái Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác kia tiêu diệt đạo đức của con người.  Đảng Cộng Sản Trung Quốc kia biết rằng Pháp Luân Công dạy Chân Thiện Nhẫn và dạy con người thành tốt, v́ vậy ngược lại nó dạy con người trở nên xấu, đặc biệt là nói về sự liên hệ với người khác phái.  Chư vị có biết xă hội Trung Quốc đă ch́m xuống sâu đến đâu không?  Nó sa đọa kinh hoàng - một xă hội đă trở thành đồi trụy hoàn toàn.  Một em gái trong trắng, một cô gái ngây thơ, th́ thực là khó t́m ở thời buổi này.  Tại sao lại trở thành xấu sa như thế?  Chẳng phải là [cái Đảng Cộng Sản Trung Quốc kia] chỉ muốn tiêu diệt con người hay sao?  Chẳng phải đệ tử Đại Pháp muốn tu luyện để phản bổn quy chân hay sao?  Tại sao chư vị không tự xét ḿnh khi nó đến thế này?  Chư vị có muốn trở thành sa đọa theo xă hội, theo cái Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác kia không?  Chẳng phải đây là vấn đề nguy hiểm hay sao?  Từ quan điểm này để nh́n sự việc, người ở Trung Hoa lục địa có c̣n trong trạng thái con người không?  Chẳng phải là nghiêm trọng sao?!  Đệ tử Đại Pháp phải chặn đứng và ngưng ngay sự suy đồi của thế giới!  Đó là vấn đề không để cho nhân loại trượt xuống, đă lâu lắm rồi, thế mà tại sao chính cá nhân chư vị bây giờ cũng chưa sắp xếp để bước ra ngoài sự việc đó?  Chư vị tuyệt đối phải chú ư điều này!  

 

Dưới bất cứ t́nh huống nào, đệ tử Đại Pháp không được có thêm bất cứ rắc rối nào trong vấn đề này.  Tôi không muốn nh́n thấy chư vị phạm lỗi lầm loại này.  Các học sinh trai hay gái trong nhóm tŕnh diễn nghệ thuật thường không được phép ngẫu nhiên trà trộn với nhau.  Hơn nữa, v́ chúng quá trẻ, chúng bị cấm ngặt không được ḥ hẹn.  Các đệ tử Đại Pháp khác cũng cần phải chú ư đến các vấn đề tương tự.  Nếu vấn đề loại này xẩy ra tại trường của chúng ta, bất cứ ai có liên hệ sẽ bị trả về nhà không có ngoại lệ, chắc chắn vậy.  Khi đệ tử Đại Pháp tự họ không thể làm tốt, th́ họ không có thể cứu độ chúng sinh?   Nếu chư vị không có thể tự chế ngự để làm cho tốt, làm sao chư vị có thể cứu độ chúng sinh đây?  Khi những ư tưởng mà chư vị phát ra không ngay chính, th́ làm sao chư vị có thể điều hành sự việc cho tốt chứ?  Nó tương tự như là giúp tà ác vậy.

 

Đệ tử:  Chưa tới một năm từ khi con nhận Pháp.  Con liên tục gắng sức làm ba điều cho tốt và theo kịp ḍng đại lưu của kỳ Pháp Chính.  Thưa, Sư Phụ có đề nghị ǵ cho các đệ tử chỉ mới  đắc Pháp  đây thôi?

 

Sư Phụ:  Đây là một câu hỏi quan trọng.  Đối với các đệ tử Đại Pháp vừa mới đắc Pháp, tôi nói rằng chư vị may mắn vô cùng.  Chư vị có biết là chư vị vừa gia nhập nhóm nào không?  Những người tu luyện này đă tiến đến ngày hôm nay sau khi trải qua những khảo nghiệm khắc nghiệt nhất.  Tất nhiên, cuộc bức hại này chưa chấm dứt, nhưng tà ác th́ không c̣n quá nhiều và hung hăng nữa, và áp lực không c̣n to lớn nữa.  Tuy nhiên, nó không thể v́ thế nên v́ chư vị chỉ vừa gia nhập [Đại Pháp] th́ tiêu chuẩn tu luyện cho chư vị sẽ thấp hơn.   Cho nên trong tu luyện chư vị phải cố gắng hết sức làm ba điều mà đệ tử Đại Pháp phải làm cho tốt, và đồng thời phải cứu độ chúng sinh và hoàn thành sứ mạng mà đệ tử Đại Pháp phải làm.  Để làm các điều này tốt, chư vị phải học Pháp cho giỏi.  Phải gắng sức học Pháp, và chư vị sẽ có thể theo kịp với tiến tŕnh Pháp Chính, và chư vị trong một tư cách trang nghiêm mà trở thành một đệ tử Đại Pháp của thời Pháp Chính và người làm vang danh đó.

 

Đó là tất cả cho ngày hôm nay.  (Vỗ tay)

 

Sư Phụ thực sự rất vui mừng để gặp tất cả chư vị (tiếng vỗ tay nồng nhiệt), nhất là hôm nay.  (Vỗ tay) Đệ tử Đại Pháp, người đă vượt qua được trong cuộc bức hại này: Chư vị thực quá xuất sắc.  (Vỗ tay) Chư vị sẽ nhận được tất cả vinh dự và huy hoàng mà đệ tử Đại Pháp sẽ có được trong tương lai.  (Vỗ tay) Chư vị đă vượt qua được khoảng thời gian cùng cực khó khăn nhất.  Trong thời gian hạn hẹp c̣n lại cuối cùng này, tôi nghĩ rằng đệ tử Đại Pháp phải hoàn thành sứ mạng lịch sử cho tốt hơn và huy hoàng hơn nữa!   (Tiếng vỗ tay thật dài)

 

Dịch ngày 12 tháng 6 năm 2007; Để chỉnh nghĩa đúng hơn, bản dịch có thể được hiệu chỉnh lại trong tương lai.

 

www.thuviendaiphap.com