Giảng
Pháp trong buổi họp tại New York
Ngày 22 tháng 3 năm 1997
Lư Hồng Chí
Trước Pháp hội ngày mai, tôi
muốn gặp để xem chư
vị có điều ǵ thắc mắc, chư vị có
thể hỏi tôi hôm nay.
Câu hỏi: Thưa tiêu
tiền của chồng có tính là tổn đức không?
Sư Phụ: Đó là do quan hệ giữa
vợ chồng là như thế, nên vấn đề này không
tồn tại. Tại sao chư vị nêu
câu hỏi này lên lúc này? V́ nhân loại đă làm hủy
hoại các đạo đức này của con
người. Ngày nay có một số
người ủng hộ giải phóng phụ nữ,
đó là một vấn đề bén nhậy. Một số người nói rằng “phụ nữ chúng tôi chịu
đựng quá nhiều; phụ nữ cần
được giải phóng; đàn ông và phụ nữ
cần phải b́nh đẳng; phụ nữ chúng tôi cần
phải mạnh mẽ hơn.” Tại
sao lại đang xảy ra chuyện này? Đó là v́ một số đàn ông đă
đối xử tồi tệ với phụ nữ, sau
đó họ thấy sai. Tôi có thể nói với chư vị rằng khi xă hội này trở
nên bại hoại, rất khó mà người ta nhận ra
các nhân tố đằng sau sự đồi bại hay v́
sao sự đồi bại nảy sinh; mọi
người chỉ thích tranh luận vấn đề
từ bên trong vấn đề.
Thực ra, để tôi nói cho chư vị, ủng hộ giải phóng
phụ nữ kiểu này cũng là điều mà chỉ
xuất hiện sau khi nhân loại đă bại hoại
rồi. Không phải là phụ nữ bị đàn ông
đối xử tệ; mà chính đàn ông cũng đang
xử tệ với đàn ông, phụ nữ cũng
đối xử tệ với phụ nữ, và đàn ông
cũng đối xử tệ với phụ nữ;
chỉ có là đàn ông đối xử tệ với
phụ nữ th́ dễ nhận ra hơn. Thực ra, cũng có
những phụ nữ có quyền hành và đối xử
tệ với đàn ông. Đây là do sự suy
đồi đạo đức của toàn bộ xă
hội gây ra. Sự thực là, quan hệ
giữa đàn ông và phụ nữ là giữa phái mạnh và
phái yếu, cho nên việc phụ nữ bị đàn ông
ngược đăi th́ hiển nhiên hơn. Nhưng
để tôi giảng cho chư vị tại sao tôi nói t́nh
trạng này là sai, và việc ủng hộ “độc lập” và “tự
chủ” cho phụ nữ là sai. Con người ngày nay
luôn đánh giá người thời xưa với các khái
niệm hiện đại mà đă bị suy đồi của
con người, nghĩ rằng thời cổ xưa
phụ nữ bị ngược đăi. Thực sự
không phải như con người ngày nay tưởng
tượng. Tại Trung Quốc cổ xưa – thực
sự là trên toàn thế giới, xă hội phương Tây
cũng thế - đàn ông biết cách đối xử
với vợ ḿnh ra sao, quan tâm và chăm sóc vợ ḿnh; và vợ
cũng biết phải quan tâm đến chồng thế
nào - đó là cách mà âm và dương cùng tồn tại. Nếu hai thứ dương gặp nhau th́ sẽ
choảng nhau; nếu hai thứ âm gặp nhau th́ cũng
không ổn. Âm và dương chỉ bổ sung và bù
trừ cho nhau, phụ thuộc lẫn nhau để cùng
tồn tại như vậy.
Nhưng hiện nay, mọi
người thử nghĩ về nó xem. Một khi sự
giải phóng phụ nữ được ủng hộ,
phụ nữ cảm thấy họ bị ngược
đăi và họ nên đứng lên. Nhưng
thế rồi th́ điều ǵ sẽ xảy ra? Ly dị, căi vă, bỏ rơi con cái, cùng với các
vấn đề xă hội khác nảy sinh. Nguyên nhân
căn bản không phải là phụ nữ có tự do hay
không, mà chính là nền đạo đức xă hội nhân
loại đă suy đồi - chẳng phải đó là
nguyên nhân hay sao? Đây chính là nguyên nhân căn bản. Khi
giải quyết một vấn đề, nếu những
ǵ căn bản không được giải quyết và
chỉ giải quyết hiện tượng ṿng vo trong
hiện tượng, th́ nó chỉ tạo ra vấn
đề mới trong khi c̣n đang giải quyết
vấn đề cũ, và xă hội cứ măi theo đà méo
mó đó mà phát triển. Trong xă hội ngày nay, nhiều
người từ trong phạm vi cụ
thể của vấn đề mà nhận định
vấn đề và c̣n cố gắng giải quyết
khủng hoảng bằng cách đấu tranh, cách này th́
không bao giờ giải quyết được. Nhân loại không biết tại sao trong thời gian
gần đây nó lại trở nên thế này. Khi họ luôn luôn giải quyết việc ǵ trong
khuôn khổ của sự việc đó, họ đặt
ra các luật lệ đủ loại để áp
đặt các hạn chế. Nhưng khi
nhân tâm không tốt, th́ các rắc rối mới, đă
bị bóp méo và tệ hơn nữa sẽ nảy sinh;
thế rồi họ lại đặt ra nhiều luật
lệ hơn nữa. Nhân loại tự ḿnh phong kín như thế và
cuối cùng tự ḿnh phong kín cho đến khi không c̣n
lối thoát nữa. C̣n ǵ nữa,
những thứ này sẽ mang đến nhiều càng
nhiều rắc rối cho xă hội.
Theo thuyết
âm dương, phụ
nữ th́ nên nhu ḿ và không nên mạnh mẽ. Đàn ông là dương và mạnh mẽ,
trong khi đàn bà là âm và nhu
ḿ. Khi mạnh mẽ và nhu ḿ
được đặt với nhau, nhất định
là thực sự hài ḥa. Ngày nay, không
phải đàn ông thích ngược đăi phụ nữ, mà chính
là xă hội này đang suy đồi. Cả
đàn ông và đàn bà đều đối xử tệ
với nhau. Đồng thời trong thời
gian hiện tại c̣n có hiện tượng âm dương đảo
chiều, và điều này dễ nhận ra nhất tại
Trung quốc. Hăy nh́n vào các vận
động viên-các vận động viên nữ luôn
thắng nhiều huy chương hơn, trong khi các vận
động viên nam chỉ thỉnh thoảng mới
thắng được huy chương. Tôi chỉ minh họa một điểm thôi.
Tại sao trong mọi thứ âm rất mạnh mẽ và dương th́ yếu đuối? Nhân tố
này là do âm dương
đảo chiều tạo ra. Và c̣n có hiệu
ứng phụ của việc ủng hộ cái gọi là
giải phóng phụ nữ. Đó là do đạo
đức xă hội suy đồi mà khiến cho nhân tâm
trong xă hội thay đổi. Thực ra,
tận sâu trong tâm, phụ nữ không muốn chồng ḿnh
giống như những chú cừu hay như đàn bà,
phải không? Họ chán ghét cái loại
chồng mà không đủ nam tính và không mạnh mẽ và
cứng rắn. Nhưng khi đàn ông
trở nên mạnh mẽ và cứng rắn, th́ phụ
nữ lại không đối phó được. Có đúng như thế không?
Con người không biết t́m kiếm
nguyên nhân căn bản của sự suy đồi của
tất cả các hiện tượng của nhân loại và
của mọi thứ khác. Họ giải quyết các
vấn đề cụ thể trong khuôn khổ các vấn
đề cụ thể đó: khi các vấn đề
nảy sinh ở đây họ đề ra luật lệ;
khi vấn đề phát sinh ở kia th́ họ đề ra
luật lệ; và cuối cùng chư vị bị phong kín
như thể chư vị bị nhốt trong lồng và
không cử động được. Cuối
cùng luật lệ cũng không đem lại lối thoát
được. Người đặt
ra luật lệ đều muốn quy định
người khác; họ không nghĩ rằng chính các luật
lệ đó cũng sẽ quay lại mà quy định
họ. Nhân loại đang phải
chịu thống khổ v́ những thứ mà họ tạo
ra cho chính ḿnh - chẳng phải là thế hay sao? Đó
là tại sao chư vị không nên trôi theo
ḍng chảy méo mó của giá trị xă hội, cuốn theo
ngọn thuỷ triều, hay bị sóng đẩy đi -
rằng “V́ ai cũng muốn
làm theo cách này, th́ chúng tôi cứ theo họ thôi.” [Đây là] tại sao tôi nói rằng chúng ta không
thể giống như người thường
được. Người
thường không thể nh́n thấy các vấn đề
này.
Lối thoát cuối cùng của nhân
loại không nằm ở việc sử dụng một
mớ “luật lệ”
để giữ mọi người trong khuôn phép, mà
phải ở việc gieo trồng đức trên khắp
mặt đất. Nếu đạo đức của con
người được nâng cao, th́ sẽ không có bất
cứ chuyện ǵ như là người xử tệ người, và
ai cũng đều tôn trọng nhau - liệu có c̣n
nhiều người xấu không? Thậm chí cảnh sát
cũng không cần thiết nữa. “Nếu bản thân tôi hành xử c̣n tốt hơn là
khi có cảnh sát đang trông chừng tôi, th́ cần cảnh
sát để làm ǵ?” Nếu mọi
người đều xem trọng đức, th́ cần
luật pháp để làm ǵ?
Câu hỏi: Các học viên trẻ muốn
lập gia đ́nh. Thưa, đây có phải là
một chấp trước không?
Sư phụ: Bởi v́ ở Trung Hoa Lục
Địa không có nhiều người đi chùa – hăy tính
riêng những người da trắng và những chủng
tộc khác – giả thử mà tôi trở thành một ḥa
thượng và giảng Pháp này trong chùa, th́ không làm
được việc giúp nhiều người trong
đại chúng những người có thể chân chính
thọ Pháp đắc được Pháp này. V́ tôi đă
truyền Pháp trong xă hội và đă dùng h́nh thức này
để giúp chư vị đắc
Pháp, chúng ta nên phù hợp theo cách của xă hội này, phù
hợp với cách sống b́nh thường của con
người của xă hội này, và đó cũng là cách
để giúp con người tu luyện. V́ thế, chúng tôi
đă an bài mọi thứ rất cẩn
thận từ h́nh thức giảng Pháp cho đến các chi
tiết của mọi thứ khác nhau.
Giả thử nếu tôi đă vào chùa hay
vào tu viện th́ có thể tôi đă không lập gia đ́nh. Nhưng tôi cũng biết rằng sẽ có
rất nhiều người học Pháp này trong tương
lai. Mọi người trong tương lai sẽ
biết về Pháp – cho dù chư vị
thuộc chủng tộc da trắng, da vàng, hay bất
kỳ chủng tộc người nào, chắc chắn
cũng sẽ biết về Pháp.
Thế th́ sẽ có một vấn đề lớn
nảy sinh: “Chuyện ǵ sẽ
xảy ra nếu không ai lập gia đ́nh nữa” …
Họ cũng muốn giống như tôi. Là v́ trong khi truyền dạy Pháp,
tôi cũng phải làm gương qua hành động của
tôi, dường như từ mỗi cử động
của tôi – thậm chí đến cách ăn
mặc – cũng có một số người bắt chước.
V́ thế tôi phải chú ư đặc biệt
đến những điều này, dù lớn hay nhỏ.
Không những tôi phải truyền một chính
Pháp, mà chính tôi cũng phải chính trực. Bức h́nh
trong đó tôi mặc bộ áo cà
sa sẽ được lưu lại
cho các đệ tử tương lai, những
người tu chuyên nghiệp. Nhưng cách tôi giảng
Phật Pháp trong xă hội nhân loại, mặc một
bộ y phục Tây phương, chính là lần đầu
tiên từ khai thiên lập địa và cũng không có
tiền lệ. V́ Pháp này đă được truyền
giảng bằng cách này, nên sự tu luyện của chúng ta
phải tuân theo cách thức của xă
hội này.
Nếu tôi làm điều ǵ sai,
th́ nhân loại tương lai sẽ biến đổi
rất lớn.
Xa hơn nữa về việc
không lập gia đ́nh, chẳng phải nhân loại sẽ
chấm dứt nếu không có con cái hay sao? Chúng tôi cân nhắc mọi
thứ. Có luật cấm lập gia đ́nh
cho những người tu là đúng, những người
mà trở thành ḥa thượng trong Phật Giáo. Nhưng nó không tuyệt đối với
những đường lối tu khác. Trong quá
khứ, tu luyện có các yêu cầu khác nhau cho người
tu, v́ các giai đoạn lịch sử khác nhau, v́ nhân
loại trong các giai đoạn lịch sử khác nhau, hay v́
nhân loại trong các giai đoạn của các nền văn
minh khác nhau.
Mục đích của việc không
lập gia đ́nh là loại bỏ hai thứ của con người
– ham muốn (dục) và lôi cuốn về sắc dục
(sắc). Nhưng điều này không làm được ngay
khởi điểm khi chư vị
mới bắt đầu tu luyện nơi người
thường, là v́ nhân loại vẫn cần phải sinh
sôi. Và chúng ta có nhiều người đang tu
luyện trong xă hội người thường. V́
thế nếu tôi muốn các đệ tử tu luyện
trong xă hội người thường lại c̣n muốn
họ tách rời cách sống của người
thường trong xă hội… tuyệt đối là không
được phép để xă hội nhân loại thực
sự biến mất!
Ví dụ, những người đă
từng theo các phương pháp tu luyện được
truyền thừa qua hàng ngàn năm là không lập gia đ́nh
– những phương pháp như là của Phật Giáo,
Đạo Giáo, Thiên Chúa Giáo nguyên thủy, Cơ Đốc
Giáo hay các môn tu luyện trong núi. V́ thế, điều này
đă khiến cho mọi người h́nh thành một quan
niệm trong nhận thức của họ: hễ mà
một người tu luyện th́ họ không
được lập gia đ́nh. Đây là một can
nhiễu lớn trong khi Đại Pháp của chúng ta
hiện đang được truyền khắp thế
giới. Nhất định chư
vị không được để chướng ngại
này ảnh hưởng đến đệ tử của
chúng ta, những người tu trong thế tục, không
lập gia đ́nh. H́nh thức tu luyện của chúng ta
hiện nay đang dùng là giúp chư vị đề cao trong
nhóm người phức tạp nhất, thay v́ giúp Phó Nguyên
Thần của chư vị đề cao hay là tu luyện
cái ǵ khác. V́ thế chư vị phải
rèn luyện tâm chư vị nơi người
thường phức tạp này. Các đệ
tử tu luyện trong thế tục phải phù hợp
với cách thức của người thường trong xă
hội. Đây là một phần đan
kết vững chắc của Pháp này.
Một ví dụ nữa: nếu công
việc chư vị làm nơi người thường có
ích lợi cho xă hội con người và cho nhân loại, th́
chư vị đang tích đức chứ không phải là
tu luyện – đó là hai thứ khác nhau, cho nên chư vị
nhất định không gộp chúng lại với nhau. Có người nói rằng, “Trong công việc làm của tôi, tôi tích đức và làm
điều tốt, cho nên tôi sẽ đạt Viên Măn trong
tương lai”.
Nếu một người không thực sự tu
luyện, thậm chí nếu họ là chỉ huy hay lănh
đạo của một tôn giáo, hay thậm chí nếu
họ xây nhiều chùa và tạc nhiều tượng
Phật, họ cũng sẽ không đạt Viên Măn
được. Đó là ư tưởng tự
thoả măn. Công việc là công việc, nó
không bao giờ thay thế cho tu luyện được; tu
luyện là tu luyện; những ǵ của người
thường là những ǵ của người
thường. Làm ǵ cho các tôn giáo th́ cũng giống
như làm những ǵ cho người thường; ai theo cuộc sống tu hành cũng không
phải là Phật. Các vị Phật chỉ nh́n nhận
nhân tâm, không nhận tôn giáo. Đây là hai
vấn đề khác nhau – đừng nhầm lẫn.
Câu hỏi: Sư
Phụ, thay mặt cho các đệ tử tại Thẩm
Quyến và Quảng Châu, con xin chuyển lời vấn an của họ đến Sư Phụ.
Trước khi con đến, họ bảo con là phải
chắc chắn gửi lời này.
Sư Phụ: Nói với họ rằng Sư
Phụ luôn nghĩ trong tâm về tất cả các
đệ tử của Sư Phụ.
Câu hỏi: Các học
sinh trung học đang chuẩn bị với kỳ thi
đầu vào đại học rất bận với các
bài học và ít tập công. Vậy phải làm
sao trong t́nh huống này?
Sư Phụ: Đó không phải là vấn
đề. Các động tác trong đường lối tu
luyện của chúng ta chỉ là cách bổ sung để
đạt Viên Măn. Mặc dù chúng quan trọng,
cái mà quan trọng hơn là chúng ta phải tu tâm tính của
chúng ta. Nếu chư vị luôn tận trong tâm tự
xem ḿnh là người tu luyện – và nếu chỉ là một
thời gian thôi – đến cả một thời gian khá
lâu – và chư vị thực sự quá bận không tập
công được, nhưng tận trong tâm chư vị
luôn tự xem ḿnh là người tu luyện và giữ ḿnh
theo tiêu chuẩn, công của chư vị vẫn tăng.
Nhưng có một điều: không chấp nhận
được nếu chư vị
nghĩ: “Thế bởi v́
Sư Phụ nói vậy, chúng ta sẽ không tập công
nữa”. Đó là sang một sự cực đoan khác rồi.
Bởi v́ có nhiều t́nh huống đặc
biệt th́ sẽ có những quan tâm đặc biệt.
Đây là v́ Phật Pháp vô biên. “Phật Pháp vô biên”
có nghĩa là ǵ? Phật
Pháp có vô hạn đường tu; Phật Pháp có rất
nhiều cách để cứu độ con người,
tùy theo hoàn cảnh mỗi người.
Bản
tiếng Anh: http://www.falundafa.org/book/eng/mgjf.htm
Ghi chú: [ ]
(của người dịch, không phải văn chính
thức, chỉ để tham khảo)
Dịch ngày
16 tháng 08 năm 2008
Câu
hỏi và trả lời phần II đang được
phiên dịch
www.thuviendaiphap.com