Trước hết chúc mọi
người Mừng Năm Mới!
Một số học viên có mặt
tại đây hôm nay là cựu học viên, có một số
th́ chưa tham dự các khóa giảng, tuy nhiên mọi
người đều có một số hiểu biết
về Pháp Luân Đại Pháp.
Vừa qua, các học viên t́nh nguyện, đă tóm tắc
sự thành đạt của Pháp Luân Đại Pháp năm 1994
vừa qua. Có một vài
rắc rối được đề cập đến
một cách tổng quát, phần nào có thiếu sót, chúng tôi
sẽ chỉnh sửa trong tương lai và trong tiến
tŕnh phát triển của Đại Pháp. Hiện tại, quan sát theo cách pháp môn chúng ta
đang phát triển toàn bộ, chúng tôi có thể thấy là
nó đang trên đà phát triển nhanh chóng, ảnh
hưởng của Đại Pháp phát triển lớn mạnh
hơn và xa rộng, truyền với một tốc
độ rất nhanh.
Chỉ có hơn 2 năm từ khi tôi bắt
đầu truyền công.
Khởi đầu, tôi truyền công bằng cách
truyền Pháp qua h́nh thức khí công ở tầng thứ
thấp, chính là trị bệnh khỏe thân. Đó là v́ chúng tôi cần để
cho mọi người một thời gian để
hiểu nó. Khi tôi bắt
đầu ra mắt công chúng, tôi đă nhấn mạnh
rằng: mục đích mà tôi xuất hiện ra công chúng
chính là để truyền công ở các tầng thứ cao,
để chỉ đạo người tu luyện
đạt đến các tầng thứ cao. Chưa có ai đă từng dạy
con người làm sao chân chính tu luyện lên các tầng
thứ cao. Tất nhiên, lúc
đầu th́ chúng tôi truyền qua h́nh thức khí công - là
điều ở một tầng thứ thấp - và
mục đích là giúp mọi người có một thời
gian để hiểu nó trước. Nhất là trong năm vừa qua, tuy nhiên, trên
căn bản là tôi giảng Pháp.
Cho nên các học viên chúng ta dần dần hiểu
được rằng tôi giảng những điều
ở tầng thứ khá cao, hiểu rằng các đề
tài mà tôi giảng tất cả là những điều mà
người khác không giảng được, hiểu
rằng tôi giảng về tu luyện chân chính và về
vấn đề làm sao tu luyện. Bởi v́ có nhiều môn tu luyện và các môn này
cũng đă được truyền bao nhiêu năm
rồi, quả thật là có vấn đề làm sao sửa
đổi. Nếu chư
vị cứ măi ôm giữ các lư thuyết hiện
đại th́ không được.
Trong quá khứ, nhiều người tu luyện mà
không chú trọng tu tâm tính, cũng không chú trọng
đức, v́ thế mà bị hỗn loạn.
Chúng tôi giảng Đại Pháp của
Phật Gia, cho nên chúng tôi giảng về các nguyên lư của
Phật Gia. Phật Thích Ca Mâu
Ni giảng rằng vào thời Mạt Pháp, yêu ma sẽ
xuất hiện, gây hỗn loạn và phá hoại nơi xă
hội người thường.
Thật ra những ǵ ngài giảng, không chỉ có yêu ma
vào chùa phá hoại Pháp của ngài.
Không phải chỉ có ư nghĩa đó thôi - mà ngài
muốn truyền đạt một chân lư chung chung và khái
quát. Mọi người hăy
suy nghĩ, trong giai đoạn hiện đại, tiêu
chuẩn đạo đức nhân loại đă suy
đồi đến bước này, và mâu thuẫn
giữa con người gia tăng đến mức
độ này. Con người
chỉ v́ lợi ích mà khuất phục, v́ tiền mà dám làm
bất cứ điều ǵ.
Đạo đức con người ngày càng suy
đồi. Hiện tại, mối
quan hệ giữa con người quả thật là căng
thẳng và tiêu chuẩn đạo đức th́ quá suy
đồi. Những thứ
hỗn độn suy đồi đủ loại xảy
ra khắp nơi tại Trung Quốc và ở hải
ngoại: đồng t́nh luyến ái, “tự do luyến ái”,
ma túy, băng đảng, cái ǵ cũng có. Người Trung Hoa cao tuổi
th́ vẫn c̣n giữ khái niệm đạo đức và
đang duy tŕ trạng thái hiện thời của xă hội
để không tiếp tục xa đọa hơn nữa. Ở Tây Phương, họ chú
trọng lịch sự, cho nên họ duy tŕ lịch sự
ở bên ngoài. Tuy nhiên trong
thế hệ trẻ, nhất là người Trung Hoa,
đơn thuần về đạo đức th́ không c̣n
ǵ để nói nữa.
Mọi người hăy suy nghĩ, nếu nó tiếp
tục phát triển măi thế này chẳng phải là nguy
hiểm hay sao?
Rất nhiều cao nhân và tiên tri đă
tiên đoán rằng loài người sẽ trải qua
một sự tàn phá hay khổ nạn trong tương
lai. Không kể là họ
đoán thế nào, hăy suy nghĩ: nếu xă hội này
tiếp tục măi thế này, chẳng phải là nguy
hiểm lắm hay sao? Khi
một sự việc tiến sang cực đoan, th́ sẽ
đảo ngược lại!
Nếu cứ măi tiếp tục thế này, th́ con
người của giai đoạn kế tiếp sẽ ra
sao? Tôi truyền Pháp này ra công
chúng. Tại các tầng
thứ cao th́ Pháp có thể chỉ đạo con
người tu luyện và tại các tầng thứ
thấp th́ Pháp chỉ đạo con người làm
người. Pháp thật sự có tác dụng đó. Đó là tại sao nhiều học
viên chúng ta muốn học, t́m để học, và nghĩ
rằng quá tốt. V́ đây
là Pháp chân chánh được truyền để cứu
độ người, các học viên cũng thật
sự nhận thấy điều này. Đây không chỉ hạn chế với suy
nghĩ lô-gic của chư vị, mà thân thể vật
chất của chư vị, cá tính của chư vị,
tiêu chuẩn đạo đức của chư vị,
đều trải qua một biến đổi to
lớn. Đó là tại sao mà có
tác dụng to lớn như thế. Đại Pháp này của chúng tôi là khác với các môn
khí công b́nh thường, là v́ chúng tôi chân chính truyền công
lên các tầng thứ cao.
Hiện tại có nhiều nhân công, sau
khi tập luyện, họ thay đổi đạo
đức và tinh thần ở các xí nghiệp. Con người khi họ hiểu
các hành xữ như thế nào và trọng đức như
thế nào, th́ năng xuất của họ cũng
thế. Nhân tâm hoàn thiện và
họ chú trọng làm việc một cách siêng năng. Nếu chư muốn làm một
người tu luyện tốt, trước hết chư
vị phải bắt đầu từ căn bản:
trước hết chư vị phải là một
người tốt.
Người tốt là phải cư xử tốt
trong bất cứ hoàn cảnh nào, cho nên trong công việc
làm, chư vị phải làm cho tốt phần công tác mà
người lănh đạo trao trách cho chư vị. Chư vị phải hoàn tất
trách nhiệm của chư vị trong xă hội, làm
được như thế bảo đảm sẽ có
tác dụng tốt và sự việc sẽ tiến triển
hướng lên. Tôi truyền
công này lên các tầng thứ cao và điều tôi giảng là
Pháp được truyền để chỉ đạo
chư vị tu luyện lên các tầng thứ cao. Pháp có thể chỉ đạo
chư vị tu luyện lên các tầng thứ cao và tu
luyện lên các cảnh giới cao hơn nữa.
Chư vị có thể nói rằng “Tôi
không muốn tu luyện lên các tầng thứ cao.” Tuy nhiên có
lẽ khi một người b́nh thường nghe
được các chân lư này, họ sẽ nhận thức
rằng họ phải hành xử thể theo các chân lư
này. Đó là v́ cho dù đạo
đức nhân loại trượt đến bước
này, đến bên bờ hiểm nguy, th́ chân lư của vũ
trụ này cũng không hề thay đổi. Chính v́ chân lư của vũ trụ
này không thay đổi, mà chúng tôi có thể nh́n thấy
đạo đức của con người trượt
xuống. Nếu chân lư mà
cũng bị thay đổi được, th́ đạo
đức nhân loại suy đồi không thể phát
hiện ra được. Tôi
nói rằng đạo đức nhân loại đă trượt
xuống đến bước này rồi, vậy mà
nhiều người cũng vẫn không hiểu. Nhất là một số
người đă tham dự các khóa giảng, thường
thường trong ngày đầu tiên hay là ngày thứ hai,
họ chưa hiểu rơ những ǵ tôi giảng. Nhưng một khi khóa giảng
kết thúc, họ nh́n lại xă hội con người và
hiểu tất cả.
Sống trong cái ḍng cuốn mạnh mẽ này chính
chư vị cũng không cảm nhận ra, chư vị
lại nghĩ rằng ḿnh khá hơn người ta. Tuy nhiên, chỉ sau khi tư
tưởng chư vị thăng hoa đến một
tầng thứ cao hơn và nh́n lại, th́ mới nhận
thức rằng nó nguy hiểm như thế nào. Đó là v́ Đại Pháp có sức
mạnh và tác dụng như thế. Mặc dù sự việc đă tiến
đến đây rồi, con người vẫn c̣n tâm
thiện và Phật Tính của họ cũng vẫn c̣n
đó. Cho nên một khi
giảng Pháp cho họ, họ sẽ hiểu. Nhiều người vẫn c̣n
tâm thiện, muốn học, tất nhiên cũng có nhiều
người có căn cơ rất tốt muốn tu
luyện cao hơn, tất cả đều giúp cho
chiều hướng phát triển trong tiến tŕnh
truyền công của chúng tôi.
Vài năm qua, một số
người cứ mù quáng chống đối khí công
với thái độ bát bỏ khí công, kết quả là khí
công bị hạ xuống rất thấp. Trong hai năm qua, có một
số dấu hiệu khí công thịnh hành trở
lại. Mặc dù khí công không
thịnh hành như trước, nhưng cũng vẫn khá
thịnh hành. Tuy nhiên mới
đây th́ khí công bớt thịnh hành trở lại. Khí công bớt thịnh hành không
phải là ai phản đối, hay chỉ trích, hay có ǵ
điều hành ở phía sau; mà chính là v́ con người
nhận định được một cách điềm
tỉnh, loại khí công nào là thật, loại khí công nào là
giả, và loại khí công nào phổ biến để
lừa gạt và làm hại người ta. Mọi người đang cân
nhắc về những thắc mắc này và điềm
tỉnh suy sét. Đó là tại sao
t́nh thế là như thế hôm nay.
Kết quả, nhiều khí công giả không có người
theo nữa. Họ không c̣n
mở khóa giảng được và cũng không lừa
dối làm tiền người ta được nữa. Tất nhiên, tôi đă đi
khắp nơi truyền công, nhiều lănh đạo
của các Hiệp Hội Nghiên Cứu Khí Công và Hiệp
Hội Khoa Học Nghiên Cứu Thân Thể Con Người
cho tôi biết về những sự việc này. Họ nói rằng hiện
thời khó mà mở các khóa khí công trong các nơi địa
phương, và thật sự th́ khó thu học viên. Khí công trên toàn bộ th́ đang
trên đà suy sụp. Chỉ
có Pháp Luân Đại Pháp là đang phát triển lên cao một
cách nhanh chóng. Tất nhiên
đây là những ǵ người khác nói. Tôi chỉ đề cập đến thôi. Trong tương lai Pháp Luân
Đại Pháp sẽ phát triển nhanh hơn nữa, thậm
chí c̣n nhanh chóng hơn nữa.
Tôi biết điều này trước khi tôi xuất
hiện ra công chúng. Tôi cũng
biết t́nh thế ǵ sẽ xảy ra trong tương
lai. Tôi biết rất rơ.
Thông thường mà giảng, trong quá
tŕnh truyền Pháp, Pháp Luân Đại Pháp của chúng tôi vốn
có trách nhiệm với học viên và có trách nhiệm với
xă hội. Đó là tại sao chúng
tôi đạt được kết quả tốt như
thế. Vừa qua tôi tóm
tắc giảng về trạng thái phát triển của Pháp
Luân Đại Pháp của chúng ta.
Có nhiều học viên mới ngồi đây hôm nay,
cảm thấy rằng ḿnh không hiểu nhiều
điều. Nhiều học
viên vẫn c̣n muốn tôi giảng về trạng thái
của những điều liên hệ đến Pháp Luân Đại
Pháp và giảng Pháp thêm chút nữa.
V́ có một số học viên mới trong khán giả
tại đây, tôi có thể dùng th́ giờ này để
giới thiệu Pháp Luân Đại Pháp cho chư vị. Đồng thời tôi có thể
vắn tắc giảng cho chư vị một số Pháp
lư của tu luyện.
Cũng như chư vị biết,
tập khí công ở tầng trị bệnh khỏe thân có
liên hệ đến việc thu thập những
điều tốt nhất từ nhiều môn khác. Bởi v́ mọi người
chỉ muốn tập khí công và tăng cường thân
thể để được khỏe mạnh, nếu
một người lấy điều tốt nhất
từ các môn khác, th́ thu thập từ môn nào có nghĩa lư ǵ
không? Nếu chư vị
muốn trở lại làm người thường th́
được. Tôi đă
giảng rằng tại các tầng thứ khác nhau có Pháp
khác nhau, và Pháp tại các tầng thứ khác nhau có giới
hạn và tiêu chuẩn khác nhau cho người tu luyện
của các tầng thứ khác nhau.
Người thường là chỉ ở tầng
thứ bên ngoài này, cho nên họ muốn thu thập
điều tốt nhất từ các môn khác nhau để
giữ cho thân thể khỏe mạnh th́ không có vấn
đề ǵ. Sự thật
th́ khí công không những chỉ trị bệnh khỏe
người mà chính là tu luyện.
Để phù hợp với cách suy nghĩ của con
người hiện đại, để khí công
được chấp nhận và không dễ dàng bị
gắn cho một cái tên giả, người ta đặc
một cái tên là “khí công”. Trong
thời giữa đến cuối thời Cách Mạng
Văn Hóa, khí công bắt đầu truyền ra và lên cao
trào. Thời ấy nếu
chư vị gọi cái tên nguyên thủy của nó, chư
vị sẽ bị đấu tố; không được
phép, mặc dù chư vị muốn làm việc tốt giúp
quần chúng trị bệnh khỏe người. Đó là v́ bè phái của phần
tử chủ nghĩa cộng sản của Mao Trạch
Đông. Cho nên người ta không
dám gọi tên nguyên thủy của nó, nói chung họ gọi
là khí công. Tất nhiên có các môn
khác nữa và các chi nhánh của khí công, và cách tu luyện
của mỗi một môn và mỗi một nhánh là khác
nhau. Cho nên khi khí công loại
này khí công loại kia được truyền ra công chúng, họ đều giấu
cái tên nguyên thủy của nó.
Đó là tại sao người ta lấy cái danh từ khí
công.
Khí công là điều liên quan đến
tu luyện, cũng như các môn tu luyện trong tôn giáo
cũng là một cách tu luyện.
Bởi v́ đó là phương thức tu luyện, th́
không những chỉ đơn thuần trị bệnh
khỏe người, mà mục tiêu của khí công là
đạt đến cảnh giới cao thâm. Hăy suy nghĩ, nếu khí công mà
được dùng để trị bệnh khỏe thân
cho con người, tất nhiên là kết quả sẽ
kỳ diệu. Nhưng có
một điểm là: tại sao nhiều người
luyện công mà không hết bệnh? Tại sao nhiều người luyện công mà
công của họ không tăng?
Bởi v́ khí công chính là tu luyện. Cho nên, tu luyện không giống với môn thể
dục của người thường, cũng không
phải là loại kỹ năng hay thể thao của
người thường; nó là siêu thường. Bởi v́ khí công là siêu
thường, nếu chư vị muốn dùng phương
thức siêu thường này để làm cho khoẻ thân và
để đạt đến cảnh giới cao thâm,
chẳng phải điều siêu thường này phải có
nguyên lư siêu thường chỉ đạo hay sao? Thế th́, các nguyên lư siêu
thường này thật sự có tác dụng chỉ
đạo và kềm chế chư vị. Nói một cách khác, các nguyên lư này
là siêu vượt tầng thứ người
thường, và chư vị phải tuân theo tiêu chuẩn
đ̣i hỏi của các nguyên lư siêu thường này. Với những sự việc
ở tầng thứ người thường này, chư vị
có thể làm việc một chút, tiêu tiền một chút, mua
sắm ǵ đó; hay nếu chư vị làm nhiều hơn,
chư vị có thể đạt được giống
như đạt được kỹ năng của
người thường. Tuy
nhiên nó không có tác dụng như thế trong tu luyện,
bởi v́ cần phải tu cái tâm người này. Chỉ khi nào chư vị tu
luyện, th́ tâm của chư vị mới thăng hoa lên
được. Nếu
chư vị muốn đề cao, th́ chư vị
phải trọng đức và tu tâm tính.
Trong quá khứ tôi đă nhấn
mạnh về: tại sao con người phải tu tâm tính
và chú trọng đức để đề cao lên. Đây là v́ trong vũ trụ này có cái
nguyên lư chỉ đạo.
Nguyên lư ǵ? Đó là
đặc tính của vũ trụ mà tôi đă giảng. Giống như chúng ta nhân
loại đây - lấy cái thân người này làm ví dụ -
ngoài cái nhục thể này của chư vị, th́ c̣n có các
sinh mệnh thể khác tồn tại. Chỉ lúc ấy th́ mới h́nh thành một con
người hoàn chỉnh được. Thân thể của chư vị
chỉ là một miếng xác thịt. Chư vị cần có tính khí, tính t́nh,
đặc tính đặc biệt và linh hồn
trước khi chư vị có thể trở thành một
con người hoàn chỉnh và độc lập, một
con người với bẩm tính độc lập
của chư vị. Vũ
trụ này cũng thế.
Ngoài phần vật chất tồn tại mà chúng ta
biết, lẫn cả thiên thể, Hệ Ngân Hà, các v́ sao,
các sao chổi, các hành tinh - ngoài phần vật chất mà
chúng ta biết, vũ trụ cũng có đặc tính
đặc thù của nó, có thể gọi là phần tồn
tại về linh hồn. Tóm
lại, một khi Pháp đến các tầng thứ
thấp hơn th́ rất bao la, và có nhiều cách để
giảng về Pháp. Tuy
thế Pháp rất đơn giản ở các tầng
thứ cực kỳ cao. Tóm
tắc ba chữ bao gồm đặc tính đặc thù
này: Chân-Thiện-Nhẫn.
Chư vị phải để ư, đây không phải
là “Chân, thiện, mỹ”; mà là Chân-Thiện-Nhẫn.
Tất nhiên, đặc tính này không
phải đơn giản như thế. Từ bên trong, nó nẩy sinh và
biến hóa bao nhiêu điều vĩ đại ở các
tầng thứ khác nhau.
Tầng thứ càng thấp th́ càng phức tạp và
càng to. Ở các tầng
thứ cao th́ có thể tóm tắc trong ba chữ:
Chân-Thiện-Nhẫn. Đặc
tính này tồn tại trong mỗi một hạt tử vi
quan của không khí và trong mỗi một hạt tử vi
quan trong mọi vật chất như là đất, đá,
thép, cây, lẫn cả chất plastic, đặc tính này
tồn tại trong mỗi một vật chất và trong
không khí. Người
thường không cảm nhận được sự
tồn tại của nó, bởi v́ họ ở tầng thứ
của họ, tầng của người thường,
cho nên họ không cảm nhận được. Một khi chư vị
vượt khỏi tầng thứ của người
thường, th́ chư vị mới cảm nhận
được sự hiện hữu của nó. Nói khác đi, nếu chư
vị muốn lấy phương thức siêu
thường này để trị bệnh mà không tuân theo
tiêu chuẩn đ̣i hỏi của nó và không tuân theo tiêu
chuẩn mà trạng thái siêu thường đ̣i hỏi, th́
bệnh của chư vị không khỏi
được. Nếu
chư vị muốn tăng công, nhưng chư vị không
tuân theo tiêu chuẩn đ̣i hỏi của nguyên lư siêu
thường này, cái nguyên lư mà vượt khỏi tầng
của người thường, th́ công của chư
vị không bao giờ tăng.
Thế th́ tại sao một số
người, tiêu chuẩn đạo đức của
họ khá thấp nhưng họ vẫn tăng công? Đối với một số
người, là v́ họ có căn cơ tốt. V́ tiêu chuẩn đạo
đức của họ khá thấp, căn cơ của
họ bị tiêu hao. Một
khi nó bị tiêu hao hết rồi th́ họ không c̣n ǵ
nữa. Trước khi tiêu
hao hết, họ cũng vẫn c̣n một chút ít công
đó. Trong những
trường hợp đó th́ có liên hệ với phụ
thể. Yêu ma được
phép tồn tại trong một thời gian đặc
định, ở một trạng thái đặc
định rất thấp th́ chúng sử dụng
được. Giả
như nếu không có yêu ma, th́ con người sẽ không có
bệnh hoạn; giả như nếu không có yêu ma th́ con
người cũng không có khổ nạn. Nhưng con người phải
có khổ nạn và phải bị bệnh hoạn, v́ chính
họ gây ra cho họ. Cho nên
theo ư nghĩa khác, có thể nói rằng yêu ma là do con
người tự ḿnh tạo ra.
Nếu chư vị lợi dụng và ngược
đăi ai trong quá khứ, làm điều xấu ác, hay
giết chết sinh mệnh, th́ chư vị phải
trả cái nợ này. Chư
vị không được phép rời khỏi đây mà không
trả. Trong vũ trụ này,
có một cái lư bắt nguồn từ nguyên lư
Chân-Thiện-Nhẫn; đó là “không mất, không
được.” Được
th́ phải bị mất, thiếu nợ th́ phải
trả. Nếu chư vị
không muốn mất, chư vị sẽ bị mất. Cái lư là thế, cho nên gian khổ
và khổ nạn sẽ xảy ra.
Vừa qua, tôi giảng về
Chân-Thiện-Nhẫn. Tu
luyện của Phật Gia chủ yếu là nhắm vào
Thiện trong Chân-Thiện-Nhẫn.
Cũng có Chân cũng có Nhẫn, tuy thế Phật Gia
nhắm vào tu Thiện. Tu
Thiện là có thể phát tâm từ bi. Một khi một người phát tâm từ bi,
thấy ai cũng khổ, cho nên ước nguyện
cứu độ chúng sinh.
Trong khi Pháp này được
truyền xuống, th́ truyền xa và rộng. Bởi v́ mục tiêu là cứu
độ tất cả chúng sinh, truyền ra cho nhiều
người, từ đó mà 84000 pháp môn tu luyện
được kiến lập.
Đạo Gia chủ yếu nhắm vào Chân và chủ
yếu là tu Chân; cũng có Thiện và Nhẫn nhưng
chủ yếu là tu Chân. Cho nên
Đạo Gia giảng nói chân, làm điều chân thật, làm
chân nhân, tu Chân và dưỡng tánh, phản bổn quy chân,
cuối cùng tu thành Chân Nhân.
Đạo Gia chú trọng vào tu Chân. Bởi v́ tu Chân họ không có cứu độ
chúng sinh, cho nên chân truyền của Đạo Gia chỉ
được truyền cho một đệ tử
mỗi một lần.
Đạo Giáo là một tôn giáo đă được
cải tổ, đă được kiến lập trong các
thế hệ mới đây.
Đạo Giáo không có tồn tại trong các văn hóa
tiền sử vào thời cổ xa xưa. Cho nên Đạo Gia mỗi một
lần duy nhất chỉ được truyền cho
một đệ tử. Bởi
v́ mỗi một lần chỉ được truyền
cho một đệ tử, tỉ lệ số
được truyền ra là giới hạn. Khi Pháp của Đạo Gia
được truyền ra, 3600 pháp môn được
kiến lập. Phật Gia có
84000 pháp môn, so với Đạo Gia th́ khá nhiều.
Chân-Thiện-Nhẫn là tiêu chuẩn duy
nhất để đo lường tốt và xấu. Chỉ khi nào chư vị
đồng hóa với đặc tính này th́ công của
chư vị mới tăng lên.
Nếu chư vị không đồng hóa với
đặc tính này, th́ công của chư vị sẽ không bao
giờ tăng. Chúng tôi
giảng điều đó cho người tu luyện hay là
người thường, cái lư này chỉ tóm tắc trong
vài câu thôi. Ví dụ, chúng ta
nhận định người tốt, người
xấu, và người tu luyện như thế nào? Một người tuân theo
đặc tính của vũ trụ là người tốt,
bảo đảm họ là người tốt. Người mà không hành xử
thể theo đặc tính của vũ trụ th́ thật
sự là người xấu.
Có lẽ một số người nói họ trong
sở làm họ là không tốt.
Họ chịu đựng gian khổ suốt cả
đời, hay luôn bị khinh khi, hay bị lợi
dụng. Để tôi giảng
cho chư vị, chư vị không hẳn là xấu. Nếu trong sở làm ai cũng
khen chư vị, hay nói chư vị khéo léo trong việc
giữ thể diện ḿnh tốt, tôi nói với chư
vị rằng, chưa hẳn là chư vị thật
sự tốt. Nguyên lư của
vũ trụ là tiêu chuẩn duy nhất để nhận
định người tốt và xấu. Cho nên là người tu luyện,
nếu chư vị đồng hóa với đặc tính
này, th́ chư vị là người đắc Đạo. Nó giản dị như thế.
Công của một người
tuyệt đối không đạt được chỉ
qua tập luyện. Mọi
người tập luyện khí công và cố gắng
rất nhiều. Họ
thức dậy mỗi buổi sáng và đi ngũ trể
về đêm v́ để tập luyện, họ tin
rằng công của họ sẽ tăng. Nhưng công không tăng chút nào cả. Điều mà tôi giảng vừa qua
làm cho nhiều người kinh ngạc. Họ hỏi “Chẳng phải Thầy dạy
con người tập luyện khí công hay sao? Thế tại sao Thầy dạy
người ta?” Tất
cả chư vị cũng biết danh từ “tu
luyện”. Người ta
chỉ chú trọng “luyện” nhưng không xem việc “tu” là
nghiêm túc. Họ chỉ
nghĩ chữ “tu” là chữ bổ nghĩa cho chữ
“luyện”, một chữ bổ nghĩa cho danh từ. Để tôi giảng cho chư
vị, chữ “tu” đi trước chữ “luyện”. Tu là trước tiên và
trước hết. Nếu
chư vị không xem việc tu tâm tính của chư vị
là nghiêm túc và không trọng đức, chư vị sẽ
không có năng lượng!
Nếu chư vị không xem việc tu tâm tính là nghiêm túc,
chư vị cũng sẽ không có công! “Năng lượng” và “công” thật sự là
nhất tính, và đây là công chỉ định tầng
thứ của một người và cũng là sức mạnh
của công năng. C̣n về
tầng thứ của công của một người hay
“Quả Vị” mà Phật Giáo nói đến, công này chỉ
đạt được qua tu luyện. Tất cả chúng ta đều
thấy rằng một vị ḥa thượng không tập
khí công, nhưng công của vị này cũng có thể
tăng. Tại sao? Là v́ vị này tu.
Thế th́ sự quan hệ giữa “tu”
và “luyện” mà chúng tôi giảng là ǵ? Một chút nữa tôi sẽ giảng về chúng
ta luyện cái ǵ? Giữa “tu”
và “luyện” có quan hệ ǵ?
Tại sao khi chúng ta tu th́ công của chúng ta
tăng? Một số
người hỏi “Chẳng phải đây là vấn
đề tu tâm tính, điều mà Thầy đă giảng,
điều mà chỉ tồn tại trong tâm, quan niệm và
cách suy nghĩ của con người?” Nhưng, chẳng phải công mà chúng tôi giảng
là điều vật chất hay sao? Sự quan hệ giữa những điều
đó là sao? Để tôi
giảng cho chư vị, cái lư này ở các tầng thứ
cao không thể hiểu như ở các tầng thứ
thấp được.
Người thường trong xă hội không giải
thích rơ được những thứ của người
thường, tuy nhiên nếu chư vị vượt
khỏi người thường và nh́n lại những
thứ đó, chỉ một cái liếc mắt là biết
liền. Những
người chú trọng ư thức hệ và học
thuyết, người ta liên tục bàn cải về cái nào
trước, vật chất hay tinh thần; họ cứ
măi tranh luận về câu hỏi này. Họ bàn luận và nghĩ rằng hai cái này là
riêng ra. Tôi nói rằng thật
sự chúng là một, là đồng tính. Để giải thích qua ví dụ đơn
giảng nhất. Hiện
tại, không kể là nghiên cứu về khoa học thân thể
hay là khoa học hiện đại, người ta biết
rằng tư tưởng con người và điều mà
họ tưởng tượng là một loại năng
lượng hoạt động tư tưởng. Tư tưởng con
người phát ra là một loại vật chất. Hiện tại thông thường
th́ họ hiểu như thế.
Thế th́, nếu là một loại vật chất,
chẳng phải chúng cũng là một phần của
tư tưởng và cách họ suy nghĩ hay sao? Chẳng phải đó cũng là
tư tưởng trong tâm của chư vị hay sao? Chẳng phải chúng cùng loại
hay sao? Tôi vừa cho một ví
dụ về đề tài này.
Vừa qua tôi giảng về một
loại vật chất tồn tại trong vũ trụ, và
đồng thời cũng tồn tại loại
đặc tính này, cho nên nó là một và nhất tính. Nếu chư vị không
đồng hóa với đặc tính này, chư vị
sẽ không bao giờ tu lên được. Đó có nghĩa ǵ? Để dẫn một ví dụ
giản dị, đặc tính này tồn tại trong vật
chất bao la của vũ trụ này và tồn tại trong
mỗi một vật chất.
Nó là lực quân b́nh và khống chế trong vũ
trụ. Trong xă hội
người thường, qua đời này đến
đời khác, thế hệ này đến thế hệ
khác, con người không biết là ḿnh đă phạm bao
nhiêu điều xấu. Tôi
nói rằng con người đă trượt đến
bước này hôm nay, với nghiệp cuộn trong
nghiệp, họ có rất nhiều nghiệp. Cũng giống như một cái
lọ; nếu cái lọ chứa đầy những
thứ dơ bẩn, vặn nắp đậy thật
chặt, không đổ đi những thứ dơ bẩn
đó, khi chư vị quẳng nó xuống nước “tơm”
một cái, nó sẽ ch́m xuống đáy. Nếu chư vị đổ các thứ dơ
bẩn đó ra một chút và quẳng nó xuống
nước, th́ nó sẽ trồi lên một chút. Dần dần chư vị đổ
nó ra thêm nữa th́ nó sẽ trồi lên mặt nước
cao hơn. Càng đổ ra,
th́ nó sẽ trồi lên càng cao hơn. Khi chư vị đổ tất cả
những thứ dơ bẩn kia ra và đậy nắp
lại, dù cho chư vị đẩy nó xuống
nước, cũng không đẩy xuống
được. Nói cứ
trồi lên ở đó, v́ đó là vị trí của nó ở
đó. Tôi cho một ví dụ
để diễn giải một điểm mà con
người nơi xă hội người thường
tất cả đều có phạm một số
điều xấu; tâm của chư vị bị ô uế,
tư tưởng cũng bị ô uế, chư vị có
một số nghiệp rất to.
Nếu chư vị không vứt đi những
thứ nhơ nhớp đó và tâm tính của chư vị
cũng không khá hơn, th́ chư vị sẽ tiếp
tục làm điều xấu.
Mỗi một tíc tắc sẽ tạo thêm
nghiệp. Cho nên chư vị
phải cải biến cái tâm của chư vị cho
tốt hơn và vứt đi những loại vật
chất xấu này. Nói khác
đi, khi chư vị tu luyện nơi người
thường, chư vị phải chịu khổ một
chút, nhục thể này cũng phải nhọc nhằn và
tâm của chư vị phải chịu đựng đau
khổ. Chỉ có lúc ấy
th́ chư vị mới đề cao lên
được. Điều tôi
đang giảng là đề cao qua tu luyện. Nếu chư vị không tu cái tâm
này của chư vị, đặc tính của vũ
trụ sẽ khống chế chư vị, và sẽ không
để chư vị thăng hoa lên. Chúng tôi cũng có thể giảng từng
phần từng phần cho chư vị và giảng cho
chư vị biết làm sao tăng công.
Nói về con người, thật ra
trong mỗi không gian cũng có con người, họ
tồn tại trong mỗi không gian. V́ sự khác biệt của thời gian-không gian,
sự khác biệt trong thân thể của họ theo h́nh
thức tồn tại và h́nh thức đó cũng khá khác
biệt. Trong một không gian
đặc định, có một khối trường xung
quanh thân thể chư vị, trong khối trường này
có hai loại vật chất.
Một là đức, nó một loại cụm vật
chất trắng.
Người có nhiều đức, mật độ
th́ rất to. Trong quá khứ
người ta thường nói về đức là một
điều ǵ qua danh từ ư thức hệ hay là một
loại trạng thái. Để
tôi giảng cho chư vị, đức là một loại
vật chất và nó tồn tại một loại vật
chất trong sạch. Cũng
cùng trong khối trường đó th́ có một loại nữa,
gọi là nghiệp, nhưng nó màu đen. Người ta tích đức qua
làm điều tốt, bị người lợi dụng
hay bị ngược đăi, chịu đựng nhọc
nhằn gian khổ. Cái
nghiệp màu đen đó, trái lại, là có được
khi người ta làm điều xấu ác. Trong quá khứ, người ta cho
rằng căn cơ của một người tốt hay
kém là tính từ tỉ lệ của hai loại vật
chất này, và nó h́nh thành yếu đố chủ yếu
nhận định người tu luyện có căn cơ
tốt hay kém nơi xă hội người
thường. Những
người thường dùng cặp mặt trần
tục này th́ không nh́n thấy được, là v́
người thường sống trong mê ăo, và từ trong mê
ăo đó mà cho phép chư vị quay trở về. V́ chư vị chính ḿnh rơi
xuống xa đến thế này, chư vị phải tu
luyện trở về trong khi chư vị với tầm
mắt bị phong kín. Chư
vị không được phép nh́n thấy được
chân lư, hễ thấy được chân lư th́ chư vị
không tu được nữa, bởi v́ không c̣n ǵ
để ngộ và cũng không c̣n ǵ để tu. Nếu con người nh́n
thấy được trong khi tu luyện, th́ ai sẽ không
tu? Tại sao một vị
Phật cứ măi ở tầng thứ của ngài? Tại sao ngài không đề cao
và thăng hoa lên được?
Tất nhiên là v́ ngài biết tất cả, đối
với ngài th́ không c̣n vấn đề tu luyện tâm tính
nữa. Chỉ khi c̣n ở
trong mê ăo th́ mới dễ tu luyện. Một số người cho rằng nếu
họ nh́n thấy được rơ ràng th́ họ sẽ tu
luyện dễ dàng hơn.
Thật ra nếu chư vị thấy
được sự việc rơ ràng, th́ chư vị không
tu luyện được nữa.
Người khác th́ nói: “Tôi thấy rồi th́ tôi
mới tin. Nếu tôi không
thấy th́ tôi không tin.” Chúng
tôi vẫn xem những người thế này có căn
cơ thấp kém.
Cũng giống như tôi giảng
vừa qua, người ta đạt được công
chân chính là qua tu luyện. Tôi
cũng giảng rằng cái trường đức này bao xung quanh thân
người. Nếu chư
vị có nhiều đức, chư vị có thể
đạt được công của tầng thứ
rất cao. Nếu chư
vị không có đức, sau khi trải qua chịu
đựng đau khổ, vật chất màu đen có
thể biến thành vật chất mà trắng. Nó không biến mất, bởi v́
loại vật chất này không bị hủy diệt
được. Cho nên
đối với ai tu luyện, đức nằm trong
phạm vi không gian trường của người đó
chính là chất được diễn hóa thành công. Công mà thật sự chỉ
định sức mạnh của công của chư vị
và tầng thứ của chư vị là từ đức
của chư vị mà diễn hóa ra. Nó diễn hóa ra thế nào? Trong quá khứ, giữa người tu luyện
có câu (không giống như những ǵ trong giới khí công
giảng): “Tu do chính ḿnh, công do Sư Phụ”. Đây là nghĩa ǵ? Có nghĩa là khi chư vị
ước nguyện muốn tu trong trường phái đó,
khi chư vị ước nguyện muốn tu, chỉ có
ước nguyện đó thôi, thật ra là do Sư Phụ
làm tất cả cho chư vị.
Một số người giảng về hoạt
động ư niệm, ư niệm thế này thế kia. Nhưng điều đó không
giải quyết ǵ cả. Đó
chỉ là một ước nguyện. Trên thực tế, chính Sư Phụ là
người đạt đỉnh đốt ḷ, hái
thuốc luyện đơn cho chư vị, hay h́nh thành
ṿng quỹ đạo lưu hành của vũ trụ, hay
khai mở đường năng lượng và huyệt
đạo vân..vân cho chư vị.
Tư tưởng người thường không có
năng lượng, hai tay của người
thường cũng không làm được những
điều này.
Để tăng công chân chính, các cơ
chế mà tạo ra những thứ này là chính xác hơn
một công cụ chính xác.
Chúng cực kỳ phức tạp. Chư vị làm sao làm được
điều đó? Có một
câu nói được bí truyền xuống: “Tu do chính ḿnh,
công do Sư Phụ.” Trong quá
khứ, các tầng thứ thấp không được phép
biết điều này. Cho nên
khi Sư Phụ thấy chư vị tu luyện khá
tốt, tâm tính của chư vị đề cao rồi,
đặc tính của vũ trụ không c̣n khống chế
chư vị nhiều nữa, th́ công của chư vị
sẽ tăng. Lúc đó Sư
Phụ ban cho chư vị một loại công, một
loại công để tăng công.
Nó diễn hóa đức trở thành công. Đức chuyển hóa thành công theo
h́nh ṿng xoắn xung quanh thân người, và tăng thẳng
lên theo h́nh ṿng xoắn. Khi
đến đỉnh đầu, th́ nó dần dần h́nh
thành một trụ công ở đó. Khi sức mạnh của công lực và tầng
thứ tiếp tục đề cao, trụ công này sẽ
tiếp tục tăng lên. Đây
chính là công chỉ định tầng thứ và sức
mạnh của công lực của chư vị. Tất cả năng
lượng mà chư vị phát ra là từ đây. Chắc chắn không phải là
đơn, một chút nữa tôi sẽ giảng về
đơn. Tầng thứ
chân chính của một người là ở chỗ này.
Cũng như chư vị biết,
Quả Vị mà người ta nói trong Phật Giáo chỉ
định từ vị trí của trụ công của
chư vị đạt đến đâu, chư vị tu
cao đến đâu và tầng thứ chư vị
đạt được cao đến đâu, từ
chỗ đó mà ra. Một
số người vừa khi thiền định th́ nguyên
thần có thể rời thân và lên đến tầng
đặc định nào đó.
Nếu bảo họ lên cao nữa họ cũng không
lên được. Không lên
được và cũng không lên cao hơn nữa được. Nếu họ lên cao hơn th́
họ sợ và rơi xuống.
Tại sao họ không thể lên cao hơn? Đó là v́ trụ công của họ
chỉ cao đến đó thôi và đó là Quả Vị mà
họ tu luyện được.
Họ ngồi trên trụ công của họ ở
đó. Trong Phật Giáo có
giảng người tu đến đâu th́ trong tương
lai họ sẽ về nơi đó. Công này hoàn toàn là tùy vào người tu tâm tính và
chính ḿnh đồng hóa với đặc tính của vũ
trụ, đặc tính này không c̣n khống chế họ
nữa. Đó là khi công có thể
tăng và được diễn hóa từ đức ra. Chẳng phải đó là kết
quả của tu luyện hay sao?
Công loại này hoàn toàn là từ sự tu tâm mà
đạt được.
Thế th́ các động tác của các
bài công pháp có tác dụng ǵ? Đó
là để cải biến thân thể. Khởi đầu chư vị có thể
gọi đó là giữ ǵn sức khoẻ; cuối cùng
chư vị có thể gọi là kéo dài mệnh sống
của chư vị. Cũng
được gọi là gia tŕ thần thông. Gia tŕ nghĩa là ǵ? Là dùng năng lượng
để làm cho chúng mạnh hơn. Cũng có các thứ khác liên hệ về kỹ
thuật diễn hóa nó, và diễn hóa các sinh mệnh đủ
loại. Cực kỳ
phức tạp. C̣n về h́nh
dáng của công th́ đủ cở và đủ loại,
trước khi chư vị có công, chư vị phải có
năng lượng gia tŕ cho nó mạnh, không có năng
lượng đó th́ không có tác dụng. Khi có công đơn thuần người tu không
phát khí được, là v́ họ không có khí nữa. Từ điểm đó th́
chỉ phát ra một loại vật chất cao năng
lượng, tuy thế chỉ có một vài người
cảm nhận nó phát ra từ trong thân thể. Đây là những ǵ mà tôi đang giảng
và diễn giải ở các tầng thứ cao. Trong quá khứ người ta luôn
xem đó là bí mật thiên cơ, không ai được phép
nói ra. Lần này, qua các khóa
giảng tôi đă tiết lộ cho chư vị tất
cả cùng với nhiều điều cao thâm. Mục đích là để giúp
người chân chính tu luyện và vốn có trách nhiêm
với mọi người.
Tôi thật sự đang chỉ đạo con
người theo cách này, cho nên không phải là tôi tùy tiện
tiết lộ thiên cơ hay tùy tiện làm hỗn loạn
và vô trách nhiệm. Thật ra
chúng tôi mang ảnh hưởng đó. Tâm tính của học viên chúng tôi đề cao
khá nhanh, và pháp môn chúng tôi phát triển cũng khá nhanh.
Một số học viên nói: “Sau khi tham
dự các khóa giảng của Pháp Luân Đại Pháp, thế
giới quan của con hoàn toàn thay đổi. Con không biết làm sao con sống
đến ngày nay và chỉ có hôm nay con mới nhận ra
nguyên nhân của sự sống là ǵ.” Đó là những ǵ các học viên kể lại. Tôi chỉ bảo chư vị
rằng không ai trong quá khứ từng giảng về tu
luyện chân chính. Nếu
chư vị không tin, chư vị có thể t́m trong các sách
cổ xưa. T́m trong sách
Đạo Tạng (Tao Te Ching) hay lật qua kinh Phật
Giáo. Con người trong quá
khứ phải tự ḿnh mà
ngộ những điều đó và cũng không
được công khai nói ra.
Hôm nay tôi tiết lộ tất cả. Mặc dù tôi đă tiết lộ
ra, con người đă trượt đến trạng
thái này rồi, và nếu chư vị giảng cho họ,
họ cũng không nghe cũng không tin. Họ sẽ nghĩ rằng chư vị
giảng đạo cho họ và không thực tế. Nhưng dù có giảng bao nhiêu,
cũng vẫn c̣n vấn đề “ngộ”. Dù sao th́ chư vị cũng không
thấy được hay thấy được rơ ràng,
chư vị vẫn c̣n phải tu trong mê ăo. Vấn đề này vẫn
tồn tại. Tôi đă
giảng về công tăng như thế nào. Hăy xem các ḥa thượng thời
xưa: họ không tập luyện mà công của họ
vẫn tăng. Công chân chính
chỉ định chiều cao tầng thứ và chỉ
định sức mạnh của công lực của
một người không phải là từ tập luyện
mà ra.
Thế th́ tập các động tác
của các bài công pháp chúng ta có tác dụng ǵ? Cũng như tôi vừa giảng
qua, thật ra các động tác là để cải
biến thân thể nguyên sơ của một
người. Tuy nhiên nếu
không có năng lượng để gia tŕ, th́ nó không thay
đổi được.
Chỉ khi nào các tế bào phân tử trong thân thể
chư vị dần dần được thay thế
bằng vật chất cao năng lượng th́ mệnh
sống của chư vị mới được kéo dài
hơn. Nếu chư vị
không có công và năng lượng này, th́ chư vị
lấy ǵ để gia tŕ nó đây? Chỉ nói thôi th́ không có tác dụng ǵ. Cũng như chư vị
biết là có nhiều loại công năng. Ngoài các công năng
được Sư Phụ ban cho, c̣n một số lớn
loại công năng được truyền thừa
cũng có trong thân người, có nghĩa là ai cũng có các
loại công năng đó, nhưng nó không hoạt
động. Có người
bảo rằng khi ngũ họ mơ, sáng hôm sau thành sự
thật. Có người
bảo rằng họ biết trước điều ǵ và
vài ngày sau nó thực sự xảy ra. C̣n có người trong khi làm điều ǵ đó
đột nhiên có cảm giác ngờ ngợ rằng đă
làm điều đó trong đời này rồi. Chuyện ǵ xảy ra? Thật ra tất cả là
diễn hóa của công năng, tiến nhập vào tương
lai trước khi xảy ra hay tiến nhập vào quá
khứ. Tuy nhiên các công năng
đó của chư vị không thể hiện rơ ràng. Chúng không là ǵ cả, không có
năng lượng th́ không sử dụng được. Chúng chỉ có chút tác dụng
đó. Hễ có năng
lượng hỗ trợ th́ gọi là gia tŕ công năng. Chỉ khi nào chúng có công lực
gia tŕ th́ chúng mới mạnh được và sử
dụng dễ dàng được, chỉ lúc đó th́
mới có tác dụng. Nhưng
nếu chư vị không tu tâm của chư vị mà
muốn đạt được điều ǵ, th́ chư
vị sẽ không đạt được ǵ cả.
Một số học học viên c̣n
tự phong là Sư Phụ của Pháp Luân Đại Pháp. Nhiều cựu học viên
của chúng ta cũng biết rồi. Nếu ai tự gọi ḿnh là “Sư Phụ”, các
học viên sẽ kinh ngạc và sợ hăi. Họ không dám tự phong ḿnh làm
Sư Phụ. Họ sẽ
bảo: “Chỉ có một Sư Phụ, chỉ có Thầy
Lư là Sư Phụ. Tất
cả chúng ta đều là học viên.” Khi một người dám tự phong là Sư
Phụ, nguyên nhân chính là tâm danh lợi của họ đang
nổi lên, nguyên nhân thứ hai là họ muốn phá hoại
Pháp. Trong vũ trụ bao la,
có Phật, Thần, Đạo, Vua vô kể trong các tầng
thứ khác nhau, và thiên nhân, tất cả đều đang
học Pháp này. Ai dám tự
phong là Sư Phụ? Nếu
chư vị không tu tâm của chư vị và không chú
trọng đức, không kể là trong môn phái nào chư
vị có tu được không?
Tất cả các môn tu luyện chánh pháp đều chú
trọng đức. Cho nên,
những thứ nhơ nhớp như là phụ thể
nhập người, làm sao có Công?
Ở một tầng thứ cực kỳ thấp,
chúng được phép có một chút năng lượng
cần thiết, đó là để đ̣i nợ nghiệp
của con người ở tầng thứ rất
thấp. Mặc dù chư
vị thấy người ta nhiễm bệnh ǵ hay chịu
đựng đau khổ ǵ, thật ra th́ đó nợ mà
những người đó thiếu và tự ḿnh đă
tạo ra.
Có lẽ điều tôi giảng đây
là ở tầng thứ cao thâm một chút, và một số
người không hiểu.
Để tôi nói cho chư vị cái lư rất đơn
giản. Trong giới tu
luyện người ta nói linh hồn bất diệt. Linh hồn con người không bị
hủy diệt được.
Khi người ta nói ai đó chết đi, trên
thực tế th́ họ không chết. Điều mà tôi nh́n thấy, người đó không
chết. Mọi
người nghĩ xem:
chẳng phải các tế bào của thân người là
được kết cấu bằng vô số phân tử
hay sao? Chẳng phải các
phân tử là kết cấu từ vô số nguyên tử hay
sao? Chẳng phải các nguyên
tử cũng là kết cấu từ vô số hạt nhân,
vô số điện tử và vô số nơtron [neutron] hay
sao? Xuống tới
dưới nữa, điện tử là kết cấu
của các hạt quark, và xuống tới dưới
nữa th́ là nơtrinô [neutrino].
Khoa học hiện đại của chúng ta cũng
chỉ có thể biết được những ǵ ở
điểm này thôi. Thật ra
th́ c̣n cách xa vật chất nguyên thủy mà kết cấu
những thứ đó, nói khác đi, thân người bao
gồm các loại vật chất vi quan này. Mọi người suy nghĩ
xem, đối với thân thể con người, khi
một người thở hơi thở cuối cùng và
chết đi, tất cả hạt nhân đó của
họ làm sao mà không c̣n tồn tại nữa v́ họ
chết đi? Các phân tử,
hạt tử, điện tử, làm sao tất cả không
c̣n tồn tại nữa? Làm
sao được? Để
chẽ tách các hạt nhân, th́ phải có một sức nóng
và va chạm to lớn th́ mới chẽ tách ra
được. Sức
mạnh thông thường của người thường
đơn thuần th́ không chẽ tách hạt nhân ra
được. Lửa trong
ḷ hỏa thiêu làm các hạt nhân của thân thể chư
vị chẽ tách và nổ tung ra được không? Nếu lửa đó thực
sự làm nổ hạt nhân của thân thể chư vị
được, th́ vật chất nguyên tử của thân
thể chư vị có thể phá hủy một phần
của một đô thị, chẳng phải như
thế hay sao? Chúng tôi phát
hiện một sinh mệnh không đơn thuần mà
hủy diệt được.
Khi người ta chết, cũng như những ǵ
họ có bây giờ, thân thể mà chúng ta thấy
được trong không gian vật chất này th́ chết,
các thân thể tồn tại trong các không gian khác th́ không
chết.
Khái niệm về các không gian mà tôi
đă giảng th́ không khó hiểu.
Khoa học ngày nay nghĩ rằng có 4 không gian. Có người cho rằng có 11
không gian. Một khoa học
gia từ Nga Sô cho rằng theo danh từ đặc
định, nếu vũ trụ đă được h́nh
thành sau khi một vụ nỗ to lớn, th́ trong tíc tắc
đó th́ không làm nổ chỉ một thời gian-không
gian. Ông ta tin rằng phải
có khoảng hơn 20 thời gian-không gian cùng tồn
tại. Họ c̣n nói rơ
rằng ngoài không gian vật chất này và trong thời gian
trường này của chúng ta, đồng thời cùng
tồn tại với thời gian-không gian này cũng có các
thời gian-không gian khác tồn tại. Họ đă nêu ra vấn đề này rất rơ
ràng. Nhiều khoa học gia
học c̣n nghiên cứu xâu vào đề tại này. Tất nhiên, h́nh thức mà các
không gian của vũ trụ tồn tại th́ cực
kỳ phức tạp. Để
tôi giảng về h́nh thức đơn giản nhất
của các không gian. Không gian
nào mà con người chúng ta đang ở trong đó? Cũng như chúng ta biết,
loại vật chất lớn nhất mà con người có
thể thấy được là cái hành tinh này. Các hành tinh kết cấu thành
Hệ Ngân Hà và các thiên hà khác.
Vật chất loại nhỏ nhất mà con
người tiếp xúc được là phân tử. Chúng ta con người sống
trong không gian này giữa các phân tử và các hành tinh. Chúng ta cảm thấy đó là
một không gian giăn rộng cực kỳ to lớn, lớn
không tưởng tượng nỗi. Thế mọi người nghĩ xem, không gian
tồn tại giữa các phân tử và nguyên tử là như
thế nào? Tôi nói nó cũng
giăn rộng cực kỳ to lớn và to lớn phi
thường. Tất nhiên,
nếu chư vị muốn hiểu được nó,
chư vị không thể từ trong phạm vi lư thuyết
của người thường và nh́n thế giới
vật chất theo cách của người
thường. Nếu chư
vị tiến nhập vào một không gian khác và từ trong
đó mà cố gắng để hiểu nó, th́ chư
vị sẽ phát hiện là nó cũng là một không gian bao
la vô cùng.
Thế th́ cái ǵ tồn tại giữa
các nguyên tử và hạt quark, và giữa các hạt quark và
các nơtrino [neutrino] th́ sao?
C̣n các tầng thứ cực kỳ vi tế đó th́
sao? Đức Thích Ca Mâu Ni
giảng rằng trong một hạt cát th́ có “tam thiên
đại thiên thế giới”.
Khái niệm về “tam thiên đại thiên thế
giới” của ngài là: trong Hệ Ngân Hà là có tồn tại
3000 tinh cầu có sinh mệnh và sinh linh giống như
sắc dân chúng ta. Ngài
giảng rằng trong một hạt cát có tam thiên
đại thiện thế giới. Nếu điều ngài giảng là thật,
mọi người suy nghĩ xem, thế th́ bên trong hạt
cát đó, tại vi quan th́ có bao nhiêu Hệ Ngân Hà ở trong
đó, có xă hội và cách sống tựa như nhân loại
đây. Khi chư vị phát
hiện xâu hơn nữa, ở trong hạt cát đó,
chẳng phải cũng có sông và cát hay sao? Thế th́ chẳng phải
hạt cát trong hạt cát đó cũng có tam thiên đại
thiên thế giới hay sao.
Như vậy chẳng phải hạt cát ở trong
cái hạt cát đó cũng có tam thiên đại thiên thế
giới? Nghiên cứu xâu
hơn nữa, Đức Thích Ca Mâu Ni phát hiện rằng nó vô
tận. Hai con mắt mà
cấu thành từ phân tử này, chỉ khi mà không sử
dụng nó th́ mới nh́n thấy được chân
tướng của vũ trụ.
Tầng thứ càng cao th́ càng nh́n thấy
được những ǵ rất nhỏ ở các tầng
thứ vi mô hơn, càng giăn rộng ra th́ mới nh́n thấy
được những ǵ ở các tầng thứ vĩ mô
hơn. Đức Thích Ca Mâu Ni
không thấy được tận cùng, cũng không
thấy được vũ trụ bao la tột cùng
như thế nào. Đó là tại
sao cuối cùng, vào cuối đời, ngài nói: “Nó to
đến độ không ǵ vượt ra bên ngoài” - ngài không biết nó to bao nhiêu. “Nó nhỏ không có ǵ nhỏ ở
trong đó” – cho nên ngài không nh́n thấy được
tột cùng. Căn cứ vào
những điều Đức Thích Ca Mâu Ni giảng và
những ǵ vật lư học hiện đại hiểu
được, tôi nói rằng không trái ngược và
rất hợp lư. Cũng
như tôi giảng vừa qua, là có thể diễn giải
rơ ràng tại tầng thứ lư thuyết. Đây là cách mà tôi nh́n nó và là những
điều mà tôi đang truyền.
Khi thở hơi thở cuối cùng, làm sao mà các hạt
nhân có thể biến mất hết – lửa ḷ thiêu hỏa
táng mà có thể chẽ tách phân tử ra được
sao? Tôi nói là không
được. Đó là tại
sao tôi giảng, đến cả cái nhục thể
chết đi, sinh mệnh kia cũng không chết. Chúng ta nói rằng vật chất
không bị hủy diệt th́ cũng đúng, trong các không
gian khác cũng thế.
Các khoa học gia ngày nay tin rằng cái
thân người chỉ có thể phỏng đoán: vật
chất không tồn tại trong chân không. Thật ra, đây chỉ là
sự hiểu biết ở giai đoạn phát triển
của khoa học con người hiện đại. Tôi nói, trong chân không cũng có
vật chất, chính cái chân không cũng là vật
chất. Xuống đến
tận tầng thứ vi quan hơn th́ không nh́n thấy
nữa, tuy nhiên từ vật chất vi quan loại mà
kết cấu sinh mệnh nguyên sơ th́ chân không vẫn c̣n
xa lắm. Vật chất vi
quan nhất là ǵ? Vật
chất nguyên sơ là ǵ? Tôi
nói rằng các khoa học gia ngày nay sử dụng kỹ
thuật nghiên cứu hiện đại, cũng không
hiểu được nó cho dù bao nhiêu năm nghiên cứu,
là v́ đường hướng mà khoa học Tây
Phương đang phát triển là thấp nhất, cách phát
triển mà nhân loại chọn là không hoàn hảo
nhất. Tôi nói rằng phát
triển khoa học Trung Quốc cổ xưa là khá
đúng. Họ nghiên cứu trực
chỉ vào thân người, sinh mệnh, và vũ
trụ. Chư vị cũng
biết về người hành tinh, đúng không – các
đĩa bay đó nó đi và đến, đến và
đi, nó đến không để lại một dấu
vết và đi không để lại một bóng h́nh, nó di
chuyển ở một tốc độ cao và khó mà t́m
hiểu được.
Một cái đĩa bay có thể biến h́nh từ
lớn hay nhỏ hơn. Làm
sao làm được như thế? Đó chỉ là cách thức nghiên cứu, phát
triển về khoa học, kỹ thuật là khác. Nó có thể bay vào trong các không gian
khác. Là v́ sự khác biệt
giữa thời gian-không gian, nó có thể tùy tiện
đến và đi bất cứ nơi nào.
Vừa qua khi tôi giảng về Công, tôi
đă giảng một chút về đề tài này, thật
ra các công pháp mà chúng ta tập qua các động tác cơ
thể không ǵ khác hơn là một phương pháp
để gia tŕ công năng, chuyển hóa bản thể, và
kéo dài sinh mệnh. Tuy nhiên,
không có năng lượng hay không có Công mà chỉ
định tầng thứ của chư vị, sinh
mệnh của chư vị sẽ không được kéo
dài. Nói khác đi, để
tôi giảng về những điều ở tầng
thứ thấp nhất.
Nếu chư vị không chú trọng việc tu tâm tính
và chư vị không chú trọng đức, chư vị
sẽ không hết bệnh.
Chư vị tập thể dục th́ có hết
bệnh không? Chư vị
không hết được.
Khí Công không phải là h́nh thức tập thể
dục; mà là một phương pháp siêu thường
để cải biến người tu, tức là chư
vị phải nghiêm khắc chính ḿnh thể theo tiêu
chuẩn đ̣i hỏi của các nguyên lư siêu
thường. Một số
người thành tâm khi tập các bài công pháp, nhưng hễ
ra khỏi cửa th́ biến thành người khác
rồi. Ngoài xă hội
muốn ǵ làm nấy; v́ một chút lợi ích cá nhân mà tranh
mà đấu, v́ nắm được một chút đó mà
tranh mà đấu với người ta. Bệnh của họ có
được chữa trị không? Tuyệt đối là không. Vừa qua tôi giảng về: tại sao Công
của một người không tăng. Một trong những nguyên nhân thật sự là
đây.
Một nguyên nhân nữa tại sao Công
không tăng. Nguyên nhân tại
sao bệnh của chư vị không hết và Công của
chư vị không tăng là v́ chư vị không biết Pháp
ở các tầng thứ cao.
Nếu chư vị không biết các nguyên lư ở các
tầng thứ cao, th́ chư vị không tu luyện
được. Bao nhiêu
năm qua, nhiều người muốn tu luyện lên các
tầng thứ cao, mà họ chỉ chú trọng những
điều như là đặc đỉnh đốt ḷ,
hái thuốc luyện đơn, khai thông năng
lượng, khai thông đại và tiểu châu thiên. Cứ tập, nhưng cả
đời cũng không đạt ǵ khác cả. Luyện khí không phải là
mục đích tột cùng, nó không là ǵ cả. Luyện khí, mục đích
tột cùng chính là thanh lọc thân thể và kiến lập
một nền tảng tu luyện để lên các tầng
thứ cao. Đồng thời,
tại tầng thứ luyện khí, nếu chư vị
luyện đơn th́ nó sẽ thành đơn, khai thông
huyệt đạo, và liên kết một vài
đường năng lượng. Đó là kiến lập cơ sở tại các
tầng thứ thấp, nhưng chưa tính là tập
luyện. Chỉ kiến
lập một chút cơ sở đó và thanh lọc thân
thể, đây chính là mục đích của luyện
khí. Một số
người cảm thấy rất thoải mái là v́ thân
thể họ chứa đầy khí. Tôi nói rằng chư vị cũng chỉ là
một bọc khí to và chư vị lầm tưởng nó
là Công. Làm sao mà xem khí là Công
được? Nói ǵ là “phát
khí trị bệnh cho người ta” là hiểu biết hoàn
toàn sai. Làm sao khí trị
bệnh được? Hăy
suy nghĩ một cách điềm tĩnh và lư trí. Thân thể chư vị có khí,
thân thể người khác kế bên cũng có khí, giữa
con người với nhau tất cả đều là khí. Chỉ có là huyệt Lao Công
của chư vị và một số huyệt đạo
khác của chư vị đă khai mở, cho nên chư
vị phát hay nạp được khí thôi. Chẳng phải đó cũng là
khí sao? Các vật thể mà
cùng trong một tầng thứ không có tác dụng ức
chế nhau. Chư vị có
khí, họ cũng có khí.
Chỉ phát khí ra làm sao chư vị trị bệnh cho
người ta? Có thể khí
của người ta lại chữa cho chư vị
cũng nên, nó có thể xảy ra phải không? Chỉ có những ǵ bên ngoài
tầng thứ này mới có tác dụng ức chế
những ǵ ở tầng thứ thấp hơn như
thế, chỉ lúc đó th́ Công mới thật sự có tác
dụng này.
Vài năm trước đây, có
những ǵ xảy ra khiến người ta có nhận
thức sai lầm. Có
nhiều sư khí công xuất hiện ra công chúng phổ
biến khí công. Thậm chí
không c̣n một chút Công mà họ vẫn phát Công. Tại sao như thể họ
phát Công? Khí công xuất
hiện là do thiên tượng.
Nhiều sư phụ cũng không cho những
người có liên hệ biết; được ban cho
một đường thông đạo, khi phát Công th́ sư
phụ bổ xung cho. C̣n
sư khí công giả mà làm điều này th́ cũng như là
một cái ṿi; ông không luyện Công và cũng không có Công; khi
ông phát Công th́ nó chỉ là mở cái ṿi ra, và nó
được bổ xung từ bên kia; khi ông ngừng phát
Công th́ bên kia vặn tắc đi như một cái ṿi; chính
bản thân ông cũng không có Công.
Mục đích mà ban Công cho ông là để tu luyện
bản thân, làm người tốt, làm việc thiện,
đề cao, và thăng hoa chính ḿnh. Trong cái xă hội của một nhóm người
phức tạp thế này, ông phải tu tâm và đề cao
tầng thứ của ḿnh.
Nhiều sư khí công không hiểu điều này. Họ không hiểu tại sao Công
được ban cho họ.
Họ cũng không biết Công từ đâu
đến, chỉ biết rằng Công đến từ
một nơi khác. Họ
tưởng rằng đó là để cho họ phát tài và
nỗi danh thành một sư khí công. Hiện nay chỉ c̣n lại rất ít
người. Trong nhóm
người c̣n lại, chỉ có một số ít, thật
ra đa số th́ bị phụ thể nhập. Một người mà bị
phụ thể th́ kinh sợ vô cùng.
Mặc dù họ tự xưng là sư khí công và
cũng khá nổi tiếng, nhưng nếu chư nh́n xem
họ ra sao trong vài năm nữa, họ sẽ giống
như một thực vật – tinh khí trong thân thể
bị nó hút lấy hết. Đó
là v́ yêu ma đang lợi dụng sơ hở của nguyên
lư của vũ trụ: ”Không mất th́ không
được, ta đâu có cho Công không cho người
đâu. Ngươi làm bao nhiêu
tiền đó và nổi danh th́ ta phải lấy những ǵ
của ngươi, chẳng đúng sao?” Cho nên nó lấy những ǵ
của chư vị và lấy một cách công bằng và công
khai. Thật ra bị phụ
thể nhập chính là cá nhân đó làm. Sau khi trị bệnh cho người ta, một
số người thực sự sẽ thấy trong thân thể
chỗ này chỗ kia khó chịu, bệnh là họ tự
mang vào.
Thế th́ đơn là ǵ? Nói về đơn, một
số người tin rằng họ lấy
được một chút đơn ở đơn điền
để làm ǵ đó. Họ
nhầm lẫn thế này: “Khi tôi vận khí từ
đơn điền làm cái ǵ đó, th́ đó là khí công.” Tôi nói rằng đó là phá hoại
khí công. Khí công là điều
cao thâm, là tu luyện thể theo Đại Pháp của vũ
trụ. Nếu trong trạng
thái mơ hồ vận khí từ đơn điều th́
gọi là khí công, tôi hỏi: khi vận khí từ đơn
điều và đang đi nhà cầu trong trạng thái
mơ hồ th́ gọi là ǵ?
Khái niệm này chẳng phải là phá hoại khí công
sao? Nghĩ như thế là
không đúng. Khí công có nội
hàm cao thâm, không phải là điều đơn
giản. Suy nghĩ xem,
nếu chư vị hỏi tôi, tôi nói đơn của
một người thực chất là một quả
bom. Khi một người tu
luyện đến điểm cuối cùng, lúc đó là khai
Công, đơn sẽ nổ tung ra.
Trong Phật Giáo gọi là khai ngộ. Trong tíc tắc đó nó sẽ
nổ tung ra. Trong cái nổ
đó, nó nổ tung ra khai mở tất cả thông
đạo năng lượng của người đó,
khai mở tất cả huyệt đạo trong thân
thể, huyệt Mạng Môn, đều nổ tung khai
mở công năng. Thiên
Mục được khai mở đến tầng
thứ cực kỳ cao mà chư vị đạt đến,
chư vị sẽ thấy được chân
tướng của vũ trụ tồn tại ở
tầng thứ của chư vị. Mục đích của đơn là thế. Nó giống như một quả
bom, không có tác dụng ǵ khác. Chư vị biết rằng
một vị ḥa thượng tu luyện khá tốt sau khi
qua đời, hỏa thiêu xong th́ có sá lợi tử. Vài ngày trước khi vị
đó qua đời, đơn sẽ nổ tung. Như một quả bom nó sẽ
nổ và vị đó biết được tất
cả. Nhưng vị đó
không nói điều này cho người thường, cho nên
không ai biết và người khác cũng không biết
được chuyện ǵ xảy ra. Hễ đơn đó nổ tung và vỡ ra, các
mảnh vỡ trong không gian này th́ giống như những
ḥn đá. Chúng ta không luyện
đơn. Tại sao chúng ta
không luyện đơn? Chúng
ta tin rằng đơn là bất động, ngoài một
chút năng lượng đó nó không có tác dụng ǵ
khác. Một ḥa thượng,
sau khi qua đời, hỏa thiêu xong th́ có sá lợi tử;
nó sáng lóng lánh, rất cứng, và có năng lượng. Các khảo nghiệm khoa học
không xác định được nó là ǵ. Nó là một loại vật
chất kết cấu từ các không gian khác và loại
vật chất tạo ra từ đức của chúng ta
được chuyển hóa thành Công, cho nên các khoa học
gia hiện đại không nhận thức ra loại
vật chất đó là ǵ. Nó
không phải là một loại vật chất của xă
hội người thường đây. Có người t́m cách diễn
giải hay giải thích theo cách của họ nghĩ, cho
rằng đơn là răng hay là xương. Chẳng phải họ chỉ
tùy tiện giải thích những ǵ họ nghĩ hay sao? Tại sao người
thường không có sá lợi tử khi hỏa thiêu
họ? Tại sao các ḥa
thượng và người tu luyện lại có sá lợi
tử sau khi hỏa thiêu?
Vừa qua tôi giảng về các nguyên lư
của sự tu luyện chân chính lên trên tầng thứ
cao. Không kể chư vị
học môn nào phái nào; một số người nghĩ
rằng đạo sĩ trong Đạo Giáo tu trong núi, hay
người tu theo cách tu luyện cô lập của Phật
Giáo, trong số đó cũng có người đă từng
là sư phụ của chư vị trong quá khứ. Bởi v́ các vị này không tu theo
Chân-Thiện-Nhẫn, làm sao họ tu đạt đến
điểm đó? Để tôi
giảng cho chư vị biết họ tu như thế
nào. Họ chịu
đựng gian khổ rất nhiều, phải bỏ công
tu luyện rất nhiều rất nhiều năm mới
đạt được một chút Công đó. Tuy nhiên, v́ họ tu trong rừng
xâu núi thẳm, cách xa xă hội người thường,
Công của họ không bị khóa lại. Khi tu luyện nơi người
thường, Công phải bị khóa lại. Đến cả tu luyện dần
dần tiệm ngộ, một phần hay một phân
nửa cũng phải bị khóa lại, cho nên chư
vị không có công năng to như thế. Đến cả tầng thứ
của chư vị rất cao th́ cũng không
được đem ra sử dụng. Trong rừng xâu núi thẳm, khi người tu
rời xa thế tục và cắt đứt liên hệ
với những ǵ của người thường, tu
luyện công khai và không bị khóa.
Nếu người đó mà có một chút Công thôi, th́ công
năng cũng rất to, là v́ đă được khai
mở rồi. Thật ra
họ tu cũng rất gian khổ; qua một thời gian
dài mà chỉ đạt một chút Công đó thôi, tuy nhiên
chính họ không biết điều này.
Tôi có giảng, có 84000 pháp môn tu luyện
và con đường giữa là Đại Đạo tu luyện,
là Đại Pháp tu luyện.
Ở ven ŕa, v́ cứu độ tất cả chúng
sinh, ai cũng đến học được. Khi một người tu
đạt đến điểm đặc định và
khai ngộ rồi, th́ họ tu cao đến đó – họ
không tu cao hơn được nữa. Đây là căn cơ chỉ định – họ
sẽ ngộ khi họ tu đến tầng thứ
đó. Một số
người tu cao đến đây và khai ngộ (Sư
Phụ ra dấu tay); một số người tu cao
đến đây và khai ngộ; một số người
tu cao đến đây và khai ngộ; một số
người tu cao đến đây và khai ngộ, một
số người chỉ tu đến một tầng
thứ rất thấp mà đă khai ngộ rồi. Hễ một người khai ngộ
th́ họ chỉ nh́n thấy được các nguyên lư
tại tầng thứ của họ chứ không thấy
được cao hơn. V́
họ đă tu cao đến đó, họ chỉ nh́n
thấy được các nguyên lư tại tầng thứ
đó, thế mà họ cũng nhận đệ tử và
truyền các nguyên lư mà chính bản thân nh́n thấy và lĩnh
hội. Trong 84000 pháp môn, có
rất nhiều tiểu đạo. Càng gần ven ŕa th́ truyền càng nhiều
điều và càng phức tạp.
Càng gần trung tâm Đại Đạo tu luyện và Đại
Pháp tu luyện th́ tu luyện càng giản dị hơn – khi
lĩnh hội được thực chất rồi th́ tu
rất nhanh. Chúng tôi dẫn
người tu luyện lên khá nhanh.
Tại sao nhanh như thế?
Sự thay đổi và Công của một số học
viên tăng nhanh không tưởng tượng
được. Nếu
chư vị không đắc được Pháp, trong
đời này chư vị cũng không vượt qua
tầng của khí.
Trong chín khóa giảng của tôi, chỉ
cần chư vị tu luyện, tôi sẽ đẩy
chư vị qua trong chín khóa giảng này. Người tu vượt qua
được một cách nhanh chóng trong quá tŕnh tu
luyện. Nhiều
người tu Đạo nói với tôi điều này, tôi
cũng có hỏi họ: Công của học viên của tôi so
với học viên của họ.
Họ không tưởng tượng được
nỗi. Công này tăng không
tưởng tượng nỗi, là v́ chúng ta qua tu luyện
mà ngộ ra thực chất
và trực chỉ vào cái tâm mà tu.
Đây là điều quan trọng nhất, đó là tại
sao vô cùng nhanh chóng. Những
người tu luyện trong núi, như một số ḥa
thượng, đă tu một thời gian dài rất lâu,
chịu nhiều gian khổ, nghĩ rằng ḿnh tu luyện
thăng tiến v́ đă chịu đựng gian khổ. Thật ra, v́ theo thời gian lâu
dài trôi qua, những ǵ mà họ chấp chước vào
nơi người thường dần dần mài ṃn đi
– chỉ khi đó th́ họ mới thăng tiến
được. Ngay từ
đầu, chúng ta là trực chỉ nhân tâm mà tu. Các chấp chước của
chư vị như là tâm ganh tỵ, tâm hoan hỉ - tất
cả các chấp chước đủ loại – chúng ta
trực chỉ vào các tâm này mà tu, chúng ta phải vứt
đi các tâm này, cho nên tu rất nhanh. Đề tài này tôi chỉ giảng bao nhiêu đây
thôi.
Có nhiều người muốn học
Pháp Luân Đại Pháp nhưng chưa đến dự các khóa
giảng. Tôi có thể vắn
tắt phần giới thiệu.
Pháp Luân Đại Pháp của chúng tôi là môn tu tâm và thân. Một môn chân chính tu luyện tâm
và thân đặc biệt là sự cải biến trong thân
người rất nhanh.
Đồng thời, bề mặt bên ngoài của
người tu th́ rất khác với người
thường. Có rất
nhiều cựu học viên Pháp Luân Đại Pháp, đến
cả người cao niên cũng có, làn da mịn màng, màu
trắng hồng, thân thể khoẻ mạnh. Trong quá khứ, bước lên
thang lầu đối với họ là rất mệt,
nhưng bây giờ bước vài tầng lầu cũng
không thấy mệt. Trái tim
của họ không đập nhanh, cảm thấy thoải
mái, không mệt. Trong quá khứ
chỉ bước vài bước th́ đă mệt rồi,
bây giờ đạp xe cảm thấy như ai đang
đẩy. T́nh huống là
thế, tôi hỏi các cựu học viên tại đây:
chẳng phải thật sự là thế hay sao? (Mọi người cùng trả
lời: “Dạ!” Hiện
tượng xảy ra rất thông thường. Không phải tôi chỉ nói về
một vài học viên đặc biệt đâu. Điều này xảy ra rất thông
thường, là v́ nó có thể đạt được
qua sự tu tâm và thân. H́nh dáng
bên ngoài thay đổi khá nhiều.
Nét nhăn trên mặt của những người
lớn tuổi hơn cũng giảm bớt đi, hay không
c̣n nữa. Đồng thời
họ kinh nghiệm sự cải biến về sinh lư. Bởi v́ tại đây thời
gian eo hẹp, tôi không giảng thêm về điều này
nữa.
Hơn nữa môn Pháp Luân Đại Pháp Tu
Luyện của chúng tôi là đặc biệt nhất. Trong quá khứ chưa ai
truyền giảng. Tất
nhiên, nói thế th́ cũng hơi tuyệt đối
quá. Pháp môn này chưa
được truyền ra trong kỷ nguyên của nền
văn minh nhân loại lần này.
Thời cổ xưa, lùi lại xa hơn nữa, pháp
môn này chủ yếu là để cứu người trong
xă hội nhân loại, tuy nhiên nó chưa bao giờ
được truyền ra trong nền văn minh nhân
loại lần này. Cho nên
Đại Pháp này hoàn toàn khác hẳn với bất kỳ lư
thuyết tu luyện nào của tất cả các môn khí công
đủ loại mà đang tồn tại hiện nay. Ngày nay trên căn bản, cách mà
người ta luyện là luyện đơn. Cách
luyện đơn là thế nào? Tức là chư vị muốn luyện
đơn. Các ḥa
thượng trong chùa cũng luyện đơn – mặc
dủ họ không tập các bài động tác khí công,
họ cũng luyện đơn.
Sau khi hỏa thiêu th́ có sá lợi tử, đó là
từ chất đơn nổ ra.
Các Đạo sĩ cũng luyện như thế, các môn
tu luyện mà đă được truyền xuống dân
gian cũng thế; trên căn bản tất cả
đều là các phương thức luyện
đơn. Chư vị có
lẽ cũng biết rằng Mật Tông, dường
như họ không luyện đơn, nhưng ở
tầng thứ căn bản cách mà họ luyện cũng
là luyện đơn. Cho nên
những cái ṿng mà họ luyện đó là do ư niệm tâm
của họ xoay chuyển, nếu họ không xoay
chuyển th́ chúng cũng không xoay chuyển. Những cái ṿng của họ là
vô h́nh, trong khi Pháp Luân của chúng ta là vật chất.
Tất nhiên, Pháp Luân này từ bộ
công pháp của tôi, muốn đạt được th́
cực kỳ khó khăn nếu chư vị tự ḿnh mà
luyện. Trải qua bao nhiêu
thế hệ nhân loại mới h́nh thành được
Pháp Luân. Trong quá khứ,
từ thế hệ này qua thế hệ khác chỉ
được truyền đơn độc cho một
đệ tử, cũng chưa truyền ra cho
người ngoài. Trong môi
trường lịch sử đặc biệt này, hiện
nay tôi mang ra công chúng để ban cho con người. Một số học viên nói
“Thưa Thầy, xin ban cho con một Pháp Luân.” Một số học viên c̣n
viết thư cho tôi rằng “Thưa Thầy, mặc dù con
chưa đến dự các khóa giảng, con sẽ trả
một số tiền học cho Thầy. Xin ban cho con một cái Pháp Luân
được không?” Tức
là họ muốn mua một cái Pháp Luân. Để tôi giảng cho chư vị biết, Pháp
Luân này cực kỳ trân quư, thật ra là vô giá. Đối với người không
có cơ duyên, không kể họ bỏ ra bao nhiêu trăm
triệu, họ cũng không mua được Pháp Luân. Đối với người có
cơ duyên th́ được ban cho không cần trả
một xu. Nguyên nhân mà chúng tôi
mang sự việc này ra công chúng hôm nay là v́ chúng tôi nh́n
thấy con người vẫn c̣n một chút Phật tính.
Thật ra kết quả truyền công truyền Pháp của
tôi cũng khá tốt. Pháp Luân
là cực kỳ trân quư, chư vị phải là
người tu luyện trước khi cho vị
được ban cho. Hễ
Pháp Luân này được ban cho chư vị rồi, th́ nó
sẽ liên tục xoay chuyển 24 giờ mỗi ngày không
ngừng nghỉ, luôn luôn xoay chuyển thế này. Pháp Luân xoay cả hai chiều,
thuận kim đồng hồ và ngược kim
đồng hồ. Khi xoay
thuận chiều kim đồng hồ th́ sẽ tự
động thu năng lượng từ vũ trụ và
chuyển hóa năng lượng.
Năng lượng mà Pháp Luân chuyển hóa sẽ cung
cấp cho tất cả bộ phận trong thân thể
chư vị. Khi Pháp Luân xoay ngược chiều kim
đồng hồ, th́ phát ra năng lượng. Năng lượng mà Pháp Luân phát
ra bài trừ vật chất phế thải từ thân
thể chư vị, sau đó Pháp luân thu năng
lượng vật chất mới. Pháp Luân là chủ định và có khả năng
quyết định, bởi v́ nó là một sinh mệnh cao
cấp. Một người
đơn thuần không thể tự ḿnh quán khí từ
đỉnh đầu hay thu nạp khí [như các môn thông
thường khác], bởi v́ họ không có sức mạnh
như Pháp Luân – đơn thuần th́ họ không làm
được. Cho nên Pháp Luân
là sinh mệnh có khả năng quyết định và làm
được những ǵ con người muốn làm.
Sau khi Pháp Luân được hạ
nhập cho, th́ nó xoay không ngừng nghỉ. Nó luôn luôn xoay chuyển như tôi
đă giảng, luôn luôn luyện chư vị. Nó h́nh thành cái gọi là “Pháp
luyện người”. Trong
các môn khí công khác, chỉ khi nào chư vị tập
luyện th́ Công mới tăng, cho nên người ta t́m cách
gia tăng thời gian tập luyện; nếu chư
vị không tập luyện th́ Công không tăng. Nhưng trong Pháp Luân Đại Pháp
của chúng tôi, khi chư vị không luyện th́ Công vẫn
tăng. Khi chư vị
luyện th́ chư vị gia tŕ các cơ chế, gia tŕ các
cơ chế này và gia tŕ Pháp Luân mà tôi đă ban cho chư
vị. Chư vị duy tŕ và
gia tŕ nó, chỉ có bao nhiêu tác dụng đó thôi. Tuy nhiên tu luyện chân chính có liên
hệ đến toàn bộ hệ thống này của
Pháp. Không những chỉ có
Pháp Luân đang luyện: các cơ chế mà đă hạ
nhập bên ngoài của chư vị cũng đang
điều hành, Pháp Luân đang xoay chuyển, và tất
cả các cơ chế bên trong thân thể cũng đang luyện
một cách tự động.
Tu luyện chúng tôi giảng là môn tu
luyện chân chính, chú trọng tu luyện, trong khi các bài công
pháp th́ là một phương diện khác của tu
luyện. Chỉ cần
chư vị tu tâm tính của chư vị, tự xem ḿnh là
người tu luyện chân chính, giữ vững tư cách
đúng đắn nơi xă hội người
thường, th́ Công của chư vị sẽ
tăng. Tu tâm tính và luyện
các bài công pháp hằng ngày, tức là chư vị luyện
toàn bộ chính thể hệ thống này của chúng
tôi. Các động tác rất
giản dị, chỉ có 5 bài công pháp, tuy nhiên trên tầng
thứ vĩ mô chúng đang điều khiển hằng
vạn những thứ có liên hệ trong việc rèn
luyện chư vị.
Một số người hỏi sư khí công
rằng “Động tác này để làm ǵ, động tác kia
để làm ǵ?” Một
số sư khí công không trả lời được. Tại sao họ không trả
lời được?
Những điều này không phải dễ giải
thích. [Trong pháp môn của chúng
tôi] có hằng vạn thứ cần phải luyện trong
thân người, mỗi
động tác là tinh luyện trực tiếp nhiều
thứ ở tầng vĩ mô.
Chư vị hỏi “Những thứ đó đang làm
ǵ?” Tôi phải giảng cho
chư vị thế nào đây?
Chúng ta tinh luyện tất cả. Các động tác dường như giản
dị, tuy nhiên động tác phức tạp cũng không
hẳn là tốt – Đại Pháp là giản dị nhất
dễ dàng nhất. Tiểu
đạo th́ có các động tác phức tạp. Tu luyện không tùy vào các
động tác phức tạp, tuy nhiên tu luyện là dựa
vào những ǵ trường phái của chư vị hạ
nhập cho chư vị trong không gian khác. Không kể những thứ
hạ nhập cho chư vị là phức tạp, nhưng
các động tác th́ không phức tạp.
Có lẽ những ǵ tôi giảng vừa
qua, một số người cảm thấy không hiểu
cho lắm và nghĩ: “Người khác giảng luyện
đơn, rằng đây là năng lượng, khi sau ḥa
thượng hỏa thiêu th́ có xá lợi tử. Những điều này nghe
dường như tin được, là v́ nó là thực
thể. Tuy nhiên Pháp Luân mà
Thầy giảng, nó liên tục xoay chuyển trong bụng,
không dễ mà tin được.
Làm sao nó có sự sống?
Làm sao nó xoay chuyển?
Để tôi hỏi chư vị. Chư vị biết rằng Hệ Ngân Hà này và
vũ trụ đang xoay chuyển.
Hệ Ngân Hà đang xoay, chín hành tinh đang xoay quanh
mặt trời, quả địa cầu của chúng ta
đang tự quay. Ai
đẩy nó đây? Cái ǵ
trợ lực cho nó? Để
tôi giảng cho chư vị, nó tồn tại qua h́nh
thức của một cơ chế đang xoay chuyển, Pháp
Luân của chúng ta cũng có một loại cơ chế
xoay chuyển này, cho nên nó tự động xoay không
ngừng nghỉ. Một
số người trong chư vị chưa đến
dự khóa giảng, tôi cũng làm cho chư vị cảm
giác được Pháp Luân đang xoay. Tất cả mọi người đưa tay
ra với bàn tay thẳng ra.
Đừng dùng lực với bàn tay, giữ cho ḷng bàn
tay càng thẳng càng tốt.
Tốt, bây giờ tôi phóng ra một Pháp Luân cho mỗi
một người, tôi làm cho nó xoay trong ḷng bàn tay của
chư vị để chư vị có thể tự ḿnh
cảm nhận được.
Nó đang xoay phải không? (“Dạ, nó đang xoay!) C̣n những người ở trên lầu, nó
đang xoay phải không? (“Dạ,
nó đang xoay!) Thôi
được rồi, đó chỉ là để cho chư
vị kinh nghiệm được Pháp Luân. Vài người không cảm
nhận được Pháp Luân đang xoay, nhưng tay
của họ cảm giác lạnh, hay có trường
hợp th́ nóng. Cảm giác khác
nhau có liên hệ với trường nghiệp lực
của thân thể chư vị.
Những người có cảm giác lạnh,
thường thường thân thể của họ không
khỏe cho lắm, c̣n một số người v́ họ
có nghiệp chỗ nào đó trong tay. Tuy nhiên chư vị cảm giác được
sự xoay chuyển hay không th́ không sao cả, chư vị
có cảm giác nóng hay lạnh th́ cũng như nhau. Tất nhiên, đa số chư vị
có thể cảm giác được Pháp Luân đang xoay
chuyển.
Tu luyện pháp môn như Pháp Luân Đại
Pháp của chúng tôi rất hợp thức với
người hiện đại.
Tất nhiên, khi Pháp Luân Đại Pháp được
truyền ra công chúng rồi, đóng góp trong việc nâng cao
đạo đức xă hội trên toàn diện và đóng
góp trong việc nâng cao đạo đức con
người. Thực tế
là tự thể hiện ra. Nếu
chư vị là con người, người b́nh
thường, muốn tu luyện, th́ chư vị phải
chú trọng tu tâm tính. Nếu
chư vị chú trọng tu tâm tính, nơi xă hội
người thường chư vị thể hiện là
người tốt, chắc chắn là phải làm như
thế. Một số
người cho rằng loại khí công họ tập cũng
giống như của chúng ta, họ tập trong một
thời gian lâu và luôn luôn ở trong trạng thái mơ
hồ. Tôi nói rằng đó
không phải là luyện Công; đó không khác ǵ là chữa
bệnh khoẻ mạnh mà thôi.
Vẫn c̣n ở trong tầng luyện khí, chứ không
phải luyện Công. Hơn
nữa, nếu đây thật sự là luyện Công, cứ
thử xem: nếu chư vị trong mơ hồ th́ có làm
việc giỏi không? Công
việc người lănh đạo giao cho chư vị hoàn
tất tốt được không? Thậm chí nếu chư vị tự làm
chủ, hay điều hành cơ sở riêng của ḿnh,
chẳng phải đây cũng là vấn đề đóng
góp cho xă hội hay sao? Trong
chư vị những người đi làm việc trong
văn pḥng, nếu chư vị ngồi đó mơ
hồ, làm sao chư vị viết được các tài
liệu vân ..vân? Nếu
chư vị không hoàn tất công việc cho tốt, th́ có
thể đưa đến nguy hiểm! Nếu một công nhân trong
trạng thái mơ hồ không chú ư, có thể bị kẹt
tay vào thiết bị của máy móc. Nếu chư vị đang trong trạng thái
mơ hồ mà làm việc ở trên cao, chư vị có
thể té xuống. Chẳng
phải điều đó gây bất an cho sở làm hay
sao? Làm việc theo cách đó
không đạt mục đích kéo dài thời gian luyện
khí công. Tuy nhiên pháp môn chúng tôi
thật sự giải quyết được vấn
đề này. Chúng ta phải
đồng hóa với đặc tính của vũ trụ
và làm người tốt, đặc tính này là tiêu chuẩn
duy nhất đ̣i hỏi nơi người tu
luyện. Một số
học viên biết rằng Công của chúng ra tăng khá
nhanh. Trong pháp môn chúng ta, chúng
ta không chú trọng đến việc nhỏ, cũng không
chú trọng nhiều quy luật.
V́ chúng ta tu luyện Đại Đạo, tu luyện Đại
Pháp, nên có rất ít quy luật.
Chúng ta không chú trọng phương hướng, không
chú trọng thời gian, cũng không chúng trọng quay
về hướng nào khi tập.
Đó là v́, những ǵ Pháp Luân Đại Pháp chúng ta luyện
là bao la vô cùng. Trong thời
lịch sử lần này, trong nền văn minh lần này,
không có môn nào tu luyện điều vĩ đại bao la
thế này. Nếu chư vị
không tin tôi, chư vị có thể tự ḿnh xét t́nh
huống trước khi tôi bắt đầu truyền pháp
môn này: các môn tu luyện mà bắt chước động
tác thú vật, đến cả các nhân vật nỗi
tiếng, cao nhân, hay là Đạo sĩ. Không kể là ai đă tu thành Đạo, Thần, hay
Phật, cũng đều có giới hạn như nhau.
Môn tu luyện Pháp Luân Đại Pháp
của chúng tôi tuân theo nguyên lư căn bản tiến hóa
của vũ trụ. Bởi
v́ Pháp Luân được h́nh thành dựa trên nguyên lư căn
bản tiến hóa của vũ trụ, thể theo
đặc tính tối cao của vũ trụ
Chân-Thiện-Nhẫn để chỉ đạo chúng ta tu
luyện. Chúng tôi có thể nói
rằng chúng ta tu luyện thể theo các nguyên lư tối cao
nhất, tu luyện trong Pháp vĩ đại này, cũng
bằng như tu luyện vũ trụ. Chúng tôi không quan tâm đến những ǵ như
là theo phương hướng để tập. Mọi người hăy suy nghĩ,
trong phạm vi của vũ trụ này, đối với
một người, định hướng là thế
nào? Vũ trụ đang
vận chuyển, Hệ Ngân Hà của chúng ta cũng đang
vận chuyển, 9 đại hành tinh cũng đang xoay
quanh mặt trời, chính quả địa cầu cũng
đang vận chuyển, đâu là nam bắc tây đông? Tất cả điều đang
vận chuyển, tất cả đều cùng nhau vận
chuyển, đơn thuần là không có khái niệm về
phương hướng. Đó
chỉ là điều mà con người trên quả
địa cầu này đặc định ra, đặc
định ra dựa trên ưu thế của con
người. Bởi v́ chúng ta
tu luyện điều vĩ đại thế này, cũng
bằng như tu luyện vũ trụ, tất nhiên không có
cái ǵ gọi là phương hướng cả. Cho nên chư vị hướng về
hướng nào để tập th́ cũng như
hướng vào tất cả phương hướng. Chư vị hướng về
hướng nào để tập, nói một cách giản
dị là cũng đồng thời hướng về nam
bắc tây đông mà tập.
Cho nên chúng ta không chú trọng về phương
hướng. Đó là v́ tất
cả đều đang xoay và đang vận chuyển.
Chúng ta cũng không quan tâm đến
thời gian. Tại sao chúng ta
không quan tâm đến thời gian?
Nhiều môn khí công cho rằng tốt là tập vào
giờ tư zishi (11 đêm – 1 giờ sáng) hay giờ th́n chenshi
(7 giờ sáng –9 giờ đêm).
Tất nhiên, chúng tôi nghĩ giờ tư và giờ th́n th́
tốt hơn một chút, tuy nhiên chúng ta không giới
hạn vào thời gian nào để luyện. Trong vũ trụ bao la này,
giờ tư của quả địa cầu có thể
tốt, nhưng trong các không gian khác giờ tư không
hẳn là tốt, cho nên chúng ta không giới hạn theo
điều này. Nhưng
giờ tư có một cái lợi là, giờ tư th́ khá
tĩnh lặng. Trong đêm
thâu và khi người ta tĩnh lặng th́ thích hợp cho
sự tập luyện.
Một số người cũng cho rằng giờ
th́n là giờ tốt để tập luyện. Tất nhiên, cũng cùng nguyên nhân
đó, chúng ta không quan tâm về thời gian nhất
định. Tuy nhiên, chúng tôi
yêu cầu chư vị tập buổi sáng và tập các bài công
pháp chung với nhau, hay tập về đêm. Tại sao? Tại v́ nếu chư vị tập chung nhóm
với nhau, khi có rắc rối th́ chư vị có thể
bàn căi với nhau và cùng nhau giải quyết rắc
rối. Thảo luận
với nhau là ích lợi cho sự nâng cao toàn diện cho
mọi người. Đó là
tại sao chúng tôi đặc định h́nh thức
tập chung nhóm với nhau.
Tất nhiên, một số người phải đi
làm, họ chỉ có th́ giờ vào buổi sáng và buổi
tối, cho nên chúng ta tập các bài công pháp vào buổi sáng và
buổi tối. Thật ra,
mỗi một phút mà chư vị không tập luyện, th́
Công đang luyện chư vị, chư vị tập
luyện là để gia tŕ các cơ chế mà tôi đă
hạ nhập cho chư vị.
Chúng tôi dùng nguyên lư vận chuyển theo các cơ
chế. Động tác tay chỉ
là để gia tŕ các cơ chế đó.
Chúng tôi cũng không đ̣i hỏi
chấm dứt bài tập theo một cách đặc
định. Nguyên nhân là v́
không có khái niệm chấp dứt bài tập theo cách
đặc định. Trong
các môn khí công khác, sau khi ngừng tập luyện th́ họ
thu hồi Công trở lại và thu hồi trường
năng lượng phát ra xung quanh người tập và sau
đó ngừng tập. Chúng ta
không có khái niệm này, bởi v́ chúng ta đang luyện 24
giờ đồng hồ trong một ngày; không có khái
niệm ngừng tập. Đó là
tại sao chúng tôi không giảng về cách ngừng tập
như thế nào. Một
số người có thể hỏi: “Nếu con đang
luyện ở đó và th́nh ĺnh có điện thoại reo,
hay th́nh ĺnh có ai gơ cửa, con làm sao?” Th́ cứ đứng dậy ra chào khách, hay
cứ trả lời điện thoại, không hề
chi. Tại sao thế? Đó là v́ mặc dù có một cái
trường tồn tại xung quanh người luyện
khí công, Pháp Luân của chư vị ư thức và nhận
thức được. Khi
tâm chư vị suy nghĩ điều ǵ khác, Pháp Luân
biết chư vị không tập luyện nữa, th́ Pháp
Luân lập tức xoay theo thuận chiều kim đồng
hồ và lập tức thu hồi trường năng
lượng bên ngoài thân thể chư vị. Đây là điều mà dẫu chư
vị có cố gắng điều khiển cũng làm không
được. Nếu
chư vị ôm khí quán vào đỉnh đầu, không
kể chư vị cố gắng thế nào để ôm
th́ nó cũng mất. Tuy nhiên
Pháp Luân không mất ǵ cả là v́ Pháp Luân có yếu tố
kiểm soát. Vừa qua tôi tóm
tắc giảng về đặc tính độc nhất
của pháp môn Pháp Luân Đại Pháp này. Tất nhiên, c̣n nhiều và nhiều điều
tốt hơn nữa, tuy nhiên chúng tôi chỉ có thể
giảng trong khóa học thôi, là v́ chúng tôi phải truyền
giảng một cách có hệ thống.
Kế tiếp tôi sẽ giảng
về một vấn đề khác, chính là người
từ các giai tầng khác nhau làm sao tập luyện. Có lẽ chư vị cũng có
nghe người ta nói là chỉ có người nghèo không c̣n
của cải và tiền th́ mới tu luyện được. Người trong các tôn giáo khác
tất cả đều nói về nguyên lư của
trường phái của họ.
Không kể là có bao nhiêu môn trong Phật Giáo, cũng vẫn
xoay quanh nguyên lư giác ngộ của Phật Giáo mà Đức
Thích Ca Mâu Ni đă chứng thực, các nguyên lư này một
số mà do thế hệ sau này lưu truyền xuống là
có một số sai. Đạo
Giáo th́ giới hạn trong nguyên lư Thái Cực. Chưa ai từng giảng vũ
trụ này một cách rơ ràng.
Chỉ khi vượt qua phạm vi ranh giới này và
giảng về toàn bộ vũ trụ th́ chư vị
mới giải thích rơ ràng về Pháp của vũ trụ
được, về đặc tính của vũ trụ,
về tinh hoa của chư Thần, Đạo, Phật. Cho nên họ chỉ giảng về
trường phái của họ.
Hơn nữa, có nhiều môn trong Đạo Gia và có
nhiều môn trong Phật Gia, họ đều giảng
về các nguyên lư của trường phái của
họ. Chúng tôi vượt qua
tất cả để diễn giải chân lư của
vũ trụ, chúng tôi phối hợp theo khoa học
hiện đại và khoa học thân thể con người
mà diễn giải. Thế th́
chúng tôi giảng các nguyên lư nào?
Có lẽ chư vị cũng có nghe tôn giáo giảng, và
những ǵ Chúa Jêsus giảng về: người giàu lên Thiên
Đàng th́ khó hơn lạc đà xuyên qua mủi kim. Ngài giảng về người
giàu khó tu luyện. Tuy nhiên
chúng tôi nói rằng khó mà tu luyện, không có nghĩa là
người giàu không tu luyện được. Chư vị không thể suy xét
sự việc trên bề mặt.
Mặc dù đối với người giàu th́ khó mà
buông bỏ được tiền tài và của cải
của họ, chúng tôi xét từ trong tâm chứ không xét trên
bề mặt. Điều tôi giảng
là chân chính tu luyện, không có nghĩa là chư vị
thực sự phải mất đi tất cả của
cải vật chất, trái lại cái tâm chấp
chước vào tiền tài đó chư vị phải buông
bỏ nó đi, chư vị không nên quan trọng hóa
tiền tài và nên xem nhẹ nó đi.
Bây giờ tôi giảng làm sao con
người từ các giai cấp khác nhau tu luyện. Để tôi giảng cho chư
vị, nguyên nhân mà con người tồn tại và sống
trong thế giới này chỉ v́ một chữ: “t́nh!” . Vui, giận, buồn, khoái
lạc; thích làm hay không thích làm điều ǵ; thích hay không
thích ăn ǵ; thích hay không thích ai; t́nh gia đ́nh, t́nh bạn
bè, t́nh yêu, t́nh cha mẹ, tất cả, tất cả
những ǵ của nhân loại là do chữ “t́nh” mà ra. Theo cái “t́nh” đó th́ có các tâm
chấp chước đủ loại phát sinh. Khi có điều ǵ động
đến cái “t́nh” này của chư vị, chư vị có
thể khởi tâm ghanh tỵ, con người chỉ v́ cái
“t́nh” mà sống. Khi một
người chân chính tu luyện, th́ phải buông bỏ
đi cái tâm chấp chước này, dần dần mài ṃn nó
đi. Tốt hơn là chư
vị hoàn toàn buông bỏ nó đi, bởi v́ nó là một
biểu hiện của tầng thứ của chư
vị. Dần dần
những thứ này, những thứ mà người
thường bị dích mắt vào, chư vị nên xem
nhẹ nó đi. Người
khác thấy rằng người thường họ bị
chấp chước vào danh và lợi nhiều nhất, và
họ tin rằng ai mà truy cầu hai cái danh lợi này th́ khó
tu luyện nhất. Cầu
“danh” tức là cầu chức vị, địa vị,
quyền hành, trong khi cầu “tiền” chủ yếu là
tiền và lợi ích vật chất. Cho nên người mà truy cầu hai thứ đó
th́ khó tu luyện nhất.
Thật ra, mặc dù tu luyện đối với
họ là khó, nhưng cũng vẫn tu luyện
được, không phải nói rằng họ không tu
luyện được.
Trước khi chư vị có thể tu luyện th́
chư vị phải vứt đi tất cả tiền
của hay sao? Không phải
thế. Chân chính tu luyện
không lệ thuộc vào việc chư vị giàu có hay không. Căn cứ vào các nguyên lư
của Phật Gia, tiền của là do vận mệnh may
mắn của chư vị mà có, đó là v́ chư vị có
đức, cho nên chư vị được tiền
của. Chính sự giàu
cũng không phải là sai.
Điều mà chúng tôi giảng là tại
tầng thứ của chư vị làm sao chư vị làm
người tốt và xem nhẹ lợi ích vật chất,
dục vọng, danh lợi.
Nếu chư vị giàu nhưng chư vị không xem
nó là quan trọng, xem nhẹ nó đi, đến mức
độ mà tâm của chư vị không c̣n quan tâm
đến tiền nữa, th́ không có vấn đề
ǵ. Đến cả nếu
chư vị có nhiều tiền đến độ mà không
c̣n pḥng nào trong nhà để chứa tiền, hay
giường lót bằng tiền, th́ tôi nói cũng không có
vấn đề ǵ. Tu
luyện là tu tâm của con người, chứ không
phải là vứt đi của cải vật chất. Nếu chư vị có chức
vị cao trong chính phủ mà vẫn xem nhẹ chức
vị cao đó, hiểu rằng không kể chức vị
của ḿnh cao bao nhiêu, chư vị cũng vẫn là
một người làm công cho chính phủ, làm việc
tốt mang lợi ích cho mọi người, th́ chẳng
phải chư vị là một viên chức tốt hay
sao? Tất nhiên, xă hội nhân
loại này th́ phức tạp.
Trong mỗi một tầng thứ, nếu chư vị
có thể quân b́nh mọi việc cho tốt và thể theo
tiêu chuẩn của Pháp, chư vị sẽ làm
người tốt được và một người
tu luyện tốt.
Để tôi giảng về con
người của các giai cấp xă hội khác nhau. Người thường th́ có
mâu thuẫn của người thường. Đối với các nhân viên làm
việc trong văn pḥng b́nh thường, họ cũng có
mâu thuẫn với người khác về lợi ích cá nhân,
những người với chức vị cao hơn
cũng có mâu thuẫn với nhau và cũng toan tính lẫn
nhau. Người ở
chức vị cao hơn cũng có hoàn cảnh mâu thuẫn
ở giai cấp của họ.
Điều then chốt là: tại tầng thứ của
ḿnh, trong hoàn cảnh của ḿnh, chư vị xem nhẹ
lợi ích cá nhân, làm một người tốt, làm
nhiều điều tốt hơn nữa, làm việc
thiện đối với người khác và đề cao
bản thân. Có thể tu
luyện trong bất cứ giai cấp nào. Chúng ta vượt qua các nguyên lư
giảng dạy trong tất cả tôn giáo và các
trường học. Điểm
chính không phải là bắt buộc chư vị phải
mất đi lợi ích vật chất, hay bảo chư
vị chư vị mất đi tất cả th́ chư
vị mới tu luyện được, không phải
như thế. Mà điểm
chính là chư vị có thể xem nhẹ nó được
hay không. Chẳng phải
sự tu luyện của chư vị là trực chỉ vào
tâm chư vị hay sao? Chúng ta
đạt đến mục tiêu vứt bỏ xuống
được các tâm chấp chước này. Thật ra nếu không c̣n ǵ
nữa trong xă hội nhân loại và trở thành một xă
hội nguyên thủy, th́ tôi nói rằng là không đúng,
phải không? Thực tế
là nhân loại sẽ liên tục phát triển tiến hóa lên.
Trong quá khứ nhiều người
hỏi tôi: “Làm sao chúng con tu luyện?” Tất nhiên, xă hội hiện đại rất
phức tạp và có những điều chúng tôi không
giảng một cách cụ thể được. Cho nên chư vị cứ tuân theo
Pháp mà hành. Nếu giảng
tất cả cho chư vị, th́ c̣n ǵ để chư
vị tu, c̣n ǵ để chư vị ngộ. C̣n về các vấn đề
cụ thể, chư vị phải tự ḿnh mà ngộ và
tự ḿnh mà tu luyện.
Chỉ lúc đó th́ chư vị mới có một
số điều để tu luyện, chỉ lúc đó
th́ chư vị mới đề cao lên
được. Nếu
giảng rơ ra tất cả, th́ không c̣n chỗ để
chư vị đề cao.
Nếu tất cả đều đặt ra cho
chư vị, th́ chư vị cứ theo đó mà tu thôi. Con người đang trong mê ăo,
có nghĩa là chư vị phải tự ḿnh mà ngộ trong
khi sống trong mê ăo này.
Nếu một người phải nh́n thấy
tất cả trước khi họ tu và ngộ, th́ tôi nói
rằng cá nhân này sẽ không ngộ được. Nguyên nhân v́ sao mà một Giác
Giả khó tu luyện và đề cao, nguyên nhân v́ sao vị
ấy cứ măi ở tầng thứ đó, chính là v́ trong
môi trường đó vị ấy không có sự chịu
đựng gian khổ.
Khắp nơi cái ǵ cũng tốt và vị ấy
cũng không ở trong mê ăo, cho nên có ǵ để cho vị
ấy ngộ đây? Tuy nhiên
người thường ở trong mê ăo, họ không
thấy được chân tướng và chân lư của
sự việc.
Con người ai cũng đều
tranh đấu v́ lợi ích thiết thực. Nếu một cá nhân không
giống như người khác, không màn đến những thứ này, không v́
những thứ này mà tranh mà đấu, xem thường
danh lợi, kỳ thực người này khá xuất
sắc. Mặc dù nơi
người thường cá nhân này dường như không
giống như người khác, từ tầng thứ cao
mà nh́n, th́ cá nhân đó
chiếu sáng như vàng.
Trong quá khứ nói rằng ai có Công ở tầng
thứ cao sẽ t́m đệ tử của họ; chứ
không phải đệ tử t́m sư Phụ, mà chính là
Sư Phụ t́m đệ tử.
Đó cũng là một nguyên lư: họ t́m đệ tử
là những người loại này. Người thường mê lạc trong
người thường, khi họ nghĩ những ǵ
họ làm là tốt, nh́n từ tầng thứ cao th́ rơ ràng
là trái ngược. Con
người chỉ sống cho cá nhân ḿnh, họ ích
kỹ. Cho nên những ǵ mà
chư vị dính mắt vào đó chỉ là để
thoả măn cái tâm ích kỷ của chư vị. Nếu chư vị muốn tu
luyện, th́ phải vứt bỏ tất cả các tâm này. Nói một cách giản dị, tu
luyện là buông bỏ đi các tâm chấp chước
của con người, tại đây tôi chỉ giảng
vấn đề căn bản.
Tu luyện là buông bỏ đi các tâm chấp
chước đủ loại mà chư vị có, căn
bản có nghĩa là tu tâm
của chư vị. Tôi nói
rằng tu luyện trong pháp môn của chúng tôi là nhắm vào
tâm người, chúng tôi truyền giảng những
điều thực tế và về các phương diện
chủ yếu.
Có một vấn đề nữa tôi
muốn giảng là, dù sao th́ cũng có nhiều cựu
học viên tại đây, và pháp hội này với mục
đích là để tóm tắc tất cả sự việc
cho tốt. Có một số
người muốn đến để phá hoại
Đại Pháp, tuy nhiên cũng rất ít, chỉ rất ít, vài
cá nhân thôi. Không giống
như những loại khí công khác, v́ muốn làm tiền
người ta mà đánh đấu với các môn khác,
họ c̣n đánh đấu lẫn nhau trong cùng môn phái
của họ. Đơn thuần
họ không chú trọng tu tâm tính và họ tạo ra một bầu ô ám. Mọi người tại
đây ai cũng biết rằng Pháp Luân Đại Pháp là
một nơi trong sạch, tôi dám tuyên bố điều
này. Người [trong Pháp Luân
Đại Pháp của] chúng ta nghĩ về nhau thế nào? Mọi người giúp
đở lẫn nhau. Khi các
học viên Pháp Luân Đại Pháp gặp nhau th́ như thế
nào? Trong khóa giảng của
chúng tôi ở Quảng Châu, một số học viên không c̣n
tiền, người khác góp hằng 100 đồng yuan
để giúp họ. Nếu
chư vị ở trong các môn khí công khác, th́ không có nghe
những chuyện này. Nơi
đây có rất nhiều người làm việc thiện,
lúc nào cũng có, rất là thông thường. Chẳng phải đây là nơi
trong sạch hay sao? Bởi v́
chúng ta trực chỉ nhân tâm mà tu và chú trọng tu tâm tính,
chúng ta bảo đảm đạt kết quả đó. Tất cả chư vị
phải chú trọng tu tâm tính của chư vị trong quá
tŕnh tu luyện sắp tới trong tương lai.
Đồng thời, nếu chư vị
muốn lĩnh hội Pháp cho tốt, tôi nói chư vị
phải hiểu tường tận sách này và Pháp này, chư
vị cần học Pháp, chư vị không nên chỉ
tập các động tác thôi.
Nếu chư vị tập các động tác nguyên
ngày mà quên tất cả những ǵ Thầy giảng, tôi nói
rằng chư vị không tu luyện được. Có ǵ để chỉ đạo
chư vị đây? Tất
cả chư vị phải đọc sách thật
nhiều, học Pháp và đọc sách như là chư
vị tập các động tác hằng ngày, đọc sách
hằng ngày. Chỉ lúc đó
th́ chư vị mới được chỉ đạo
làm người tốt, chỉ lúc đó th́ tâm tính chư
vị mới đề cao qua tu luyện và chỉ lúc
đó th́ Công chư vị mới tăng lên. Nếu chư vị nói rằng
tôi chỉ muốn tập các động tác, “tôi tập
từ sáng tới đêm”, chư vị có thể là mệt
lắm nhưng Công của chư vị vẫn không
tăng. Mặc dù Pháp Luân
tự động xoay, việc chư vị tập các bài
công pháp là để gia tŕ cơ chế, và khi Pháp Luân xoay và
kiến lập những ǵ đă phát triển từ cái Công
để cho nó tăng lên, đặc tính của vũ
trụ vẫn c̣n ức chế chư vị. Và nếu đặc tính của
vũ trụ không cho phép tăng th́ cũng vô ích phải
không? Cho nên chư vị
phải đề cao tâm tính của ḿnh, chỉ lúc đó
Công của chư vị mới tăng nhanh
được. Chư vị
phải nghiêm túc chú trọng điều này.
Một số học viên có hỏi câu
này: “Làm sao chúng con học viên truyền công này trong
tương lai?” Tôi nghĩ
rằng tôi có thể giảng một chút về đề tài
này với mọi người.
Trước khi tôi giảng về đề tài này, tôi
muốn giảng rơ một điều cho tất cả
chư vị. Các học viên
nào chưa đến tham dự khóa giảng và đă tự
ḿnh học Pháp và luyện Công, chư vị chỉ cần
luyện Công đồng thời tuân theo tiêu chuẩn
của người tu luyện.
Không cần thiết là chính cá nhân tôi ban cho chư
vị Pháp Luân và Pháp Thân, là v́ chư vị sẽ
đạt được tất cả. Nguyên nhân là v́ các học viên
của tôi dạy chư vị các bài công pháp, và tất
cả học viên đều được Pháp Thân của
tôi bảo hộ. Tất
cả chư vị cũng biết đây không phải là
điều ǵ mê tín, Pháp Thân của tôi là một sinh mệnh
được h́nh thành bằng Công khi tôi tu luyện và có
h́nh tượng giống hệt như tôi. Pháp Thân cũng có cùng Pháp lực
của tôi, cũng mạnh như của tôi. Pháp Thân là như thế. Tôi có vô số Pháp Thân có thể
bảo hộ các chư vị học viên, cho nên tất
cả những người tu luyện chân chính đều
được bảo hộ.
Thế th́ nếu chư vị, là học viên của
chúng tôi, muốn học Pháp Luân Đại Pháp, th́ khi một
học viên khác dạy các bài công pháp cho chư vị, Pháp
Thân này tự nhiên sẽ chỉnh sửa thân thể cho
chư vị, tự nhiên sẽ hạ nhập cho Pháp Luân và
các cơ chế cho chư vị.
Những ǵ cần ban cho chư vị sẽ
được ban. Tuy nhiên
chư vị phải là người tu luyện chân chính th́
mới được ban cho những thứ này. Sau khi hạ nhập những
điều siêu thường này cho chư vị, nếu
không ai ở đó bảo hộ chư vị, th́ chư
vị sẽ bị nguy hiểm.
Chúng tôi phải làm ǵ đây?
Tôi cũng vẫn có Pháp Thân bảo hộ chư
vị, bảo đảm điều này. Thế th́ từ nay về sau,
chư vị phổ truyền công ra sao? Tôi cũng sẽ giảng rơ điều này. Các trung tâm phụ đạo và
tất cả học viên trên toàn quốc có thể phổ
truyền công, tuy nhiên không được phép thu chi phí. Không ai được phép thu chi
phí, đến cả trung tâm phụ đạo cũng không
được phép. Chư
vị nên tự nguyện phổ truyền công này. Tu luyện chân chính là tích
đức, chứ không phải truy cầu danh lợi
tiền tài. Cách mà chư
vị phổ truyền công là như thế. Thật ra nếu chư vị
cứ khăng khăng làm điều này, dùng Pháp Luân
Đại Pháp để làm tiền, có nghĩa là, chư
vị sẽ không c̣n ǵ nữa.
Pháp Thân của tôi sẽ thu hồi lại tất
cả, bởi v́ chư vị không được phép dùng
những thứ này để pháp hoại Pháp này. Tôi đă giảng điều này
rất rơ ràng, cho nên chư vị không nên quan tâm
người khác được ban cho Pháp Luân hay
được ban cho các cơ chế khi chư vị
dạy các bài công pháp. Họ
sẽ được ban cho những thứ đó như
nhau. Pháp Thân của tôi
biết khi chư vị phổ truyền công.
Nếu không có ai dạy, th́
người này có thể học bằng cách đọc sách
không? Người này có
thể đạt được không? Họ cũng đạt được như
nhau. Ví dụ, không kể là
Đức Thích Ca Mâu Ni, Lăo Tử, hay các Giác Giả khác, họ
đă rời thế giới này bao nhiêu năm qua, các
đệ tử trong các trường phái đó cũng
vẫn c̣n đang tu luyện.
Vào thời cổ xưa cũng có người tu viên
măn. Tại sao? Bởi v́ Pháp Thân c̣n ở đó. Có nhiều học viên của
chúng tôi cũng thấy được điều này. Trên h́nh của tôi trong sách,
dường như hai mắt có thể cử
động. Một số
người c̣n thấy thân h́nh cử động, hay
họ có cảm giác ǵ khác, cho nên họ nói có Pháp Thân ở
đó. Không những chỉ
trên các tấm h́nh đó thôi.
Bởi v́ có các học viên mới ở đây, tôi
sẽ không giảng ở tầng thứ quá cao. Để tôi nói với chư
vị: Chỉ cần chư vị học Pháp Luân Đại
Pháp, học từ trong sách, từ băng h́nh hay băng thu
âm, chư vị cũng đạt được như
nhau. Rắc rối sẽ
xảy ra nếu chư vị không tu luyện. Nếu chư vị chỉ
muốn tập các động tác và chỉ muốn
đạt được những điều siêu
thường này, tuyệt đối th́ không
được. Chỉ khi nào
chư vị chân chính tu luyện th́ chư vị mới
đạt được những điều này. Vấn đề mà tôi giảng
vừa qua là giảng cho các cựu học viên, nhưng
đối với các học viên mới nghe được
điều này th́ cũng có lợi ích.
C̣n một vấn đề nữa tôi
sẽ giảng, đó là trị bệnh. Nhiều người rất
bướng bỉnh, rất ngoan cố. Đến cả các bác sĩ y khoa
tây phương cũng có loại ư nghĩ này. Họ nói, nếu chư vị
lấy công năng trị bệnh cho người ta, th́
cần nhà thương để làm ǵ? Ư họ nói rằng họ không tin là công năng có
thể dùng để trị bệnh cho người ta. Tuy nhiên những ǵ họ nói là
không hợp lư, không có lư trí chi cả. Thế th́ công năng thật sự có trị
bệnh cho người ta không?
Chúng tôi pháp hiện rằng
người tu luyện ở tầng thứ bề mặt
th́ không trị dứt cái gốc rể của căn
bệnh, tuy nhiên họ chỉ có thể trị ở bên
ngoài thôi. Một người
tầng thứ cao hơn một chút có thể đẩy
dời căn bệnh của chư vị về sau này, cho
nên bây giờ th́ cảm thấy khá hơn. Nhưng vài năm sau nó sẽ
trở lại, nó sẽ chuyển thành các h́nh thức
ruổi ro khác, hay là chuyển qua cho bạn bè hay thân nhân
của chư vị, họ chỉ làm được
như thế.
Thực sự trị được
bệnh, một người phải có loại công năng
đó, nói khác đi th́ chính là có khả năng tiêu trừ
nghiệp cho người ta.
Tuy nhiên đây không phải là điều mà
người thường có thể làm được. Phải là người có công
năng như thế, và chỉ làm được cho
người tu luyện chân chính.
Tùy tiện làm cho người b́nh thường
tuyệt đối không được phép; cũng
bằng như một người làm điều xấu ác
mà họ không cần phải trả.
Có một cái lư ở đây, Công có
thể trị bệnh cho người ta. Trải qua một thời gian
rất lâu, rất nhiều người trị được
bệnh của họ bằng cách tự ḿnh rèn luyện,
hay là có người tu luyện trị bệnh cho
họ. Đây là điều mà
mọi người có thể nh́n thấy và cũng không
thể phủ nhận rằng nó có thể trị bệnh
cho người ta. Nếu
chư vị lấy điều ǵ của tu luyện ở
cao tầng và dùng nó để trị bệnh cho
người ta ở các tầng thứ thấp, tất
nhiên sẽ có kết quả xuất sắc. Một số bệnh nhân bắt
đầu chú trọng đức; một số
người trong xă hội b́nh thường họ rất
tốt, cho nên sau khi luyện công, th́ bệnh của họ
khá hơn. Tuy nhiên tu luyện
là điều siêu thường, cho nên phải tuân theo các
nguyên lư siêu thường.
Chư vị dùng nó để phá hoại xă hội
người thường trên diện rộng th́ tuyệt
đối cấm ngặt.
Giả sử nếu khí công mà được dùng trong
bệnh viện, pḥng khám bệnh, hay là trung tâm chỉnh
bệnh, th́ kết quả trị bệnh sẽ giảm
một cách trầm trọng.
Bảo đảm là thế.
Chư vị cũng biết,
người mà thực sự có công năng chỉ cần
gặp bệnh nhân một lần là đă trị bệnh
cho họ rồi. Tiêu trừ
quá nhiều nghiệp lực th́ không được
phép. Trên căn bản th́
căn bệnh chỉ được trị trong một
lần đó thôi. Khi phát Công,
th́ phương pháp trị bằng tay không có liên hệ, các
động tác tay có ích lợi ǵ?
Công có thể phát ra và Công có thể xuyên qua bất
cứ bộ phận nào của thân thể. Hễ Công mà phát ra, th́ bài trừ
được bệnh. Lúc
đầu th́ không có dùng cách trị bằng tay, nhưng để
lừa người ta các sư khí công giả bịa ra
nhiều thế tay thể trị bệnh cho người
ta, cái ǵ như là tống khứ ra, trục xuất ra, ôm,
nắm bắt, kim khí, kim điện, trị bệnh
nhẹ và những thứ khác.
Thật ra không kể người tu luyện phát Công
ra sao, và thế tay không cần thiết, không phải như
thế. Tất cả là do
những người muốn làm tiền vạch vẽ ra
như thế. Khi nói đến
tu luyện chân chính, trên căn bản là thế.
Không được tùy tiện bài
trừ bệnh cho người thường. Hễ một nhà thương mà
thiết lập các nơi trị bệnh khí công, th́ tác dụng
trị bệnh sẽ giảm đi trầm trọng; không
c̣n hiệu nghiệm nữa.
Đây là v́ không thể dùng những ǵ siêu thường
để phá hoại xă hội người thường
trên diện rộng.
Người thường chỉ ở tầng này
của người thường, do Pháp ở tầng
thấp nhất chỉ đạo. Nếu chư vị dùng Pháp của tầng
thứ cao để can nhiễu đến các nguyên lư
của người thường và can nhiễu đến
Pháp ở tầng thứ người thường này, chẳng
phải là điều nghiêm trọng hay sao? Đó chính là phá hoại các nguyên lư
của vũ trụ và các nguyên lư của không gian
người thường đây.
Cho nên nếu chư vị thực sự thiết
lập nhà thương, hiệu quả trị bệnh
cũng sẽ giống như các nhà thương của
người b́nh thường.
Cứ nh́n xung quanh xem, bất kỳ nhà thương
nào hay bất kỳ trung tâm khám bệnh nào mà dùng khí công
để chữa trị th́ cũng phải khám vài
lần mới chữa
được bệnh.
Đối với khí công mà phải trị vài lần th́
quá buồn cười; đó là thể hiện hiệu
quả trị bệnh không hữu hiệu. Trong vài khía cạnh hiệu
quả cũng không tốt so với cách chữa trị của
nhà thương b́nh thường.
Vấn đề này sẽ xảy ra, là v́ trị
bệnh bằng khí công là điều siêu thường.
Khi một người trong quá tŕnh tu
luyện phát tâm từ bi, thấy chúng sinh đều
khổ, chính họ đă vượt ra ngoài Tam Giới
rồi, Công của họ khá cao, theo tính cách cá nhân họ
được phép giúp một vài người. Tuy nhiên đây không phải là
điều mà tùy tiện làm được. Khi một người tu
đến các tầng thứ rất cao, chỉ trong tíc
tắc là họ có thể trị bệnh cho nhiều
người. Tuy nhiên khi
một người tu đến tầng thứ này
rồi, họ phát hiện rằng họ không thể tùy
tiện chữa bệnh cho người ta, v́ họ đă
hiểu được cái lư này.
Nghiệp bệnh là có liên hệ với tất cả
những ǵ xảy ra trong quá khứ, mọi người
đều đang trả nghiệp. Chư vị tùy tiện tiêu trừ nghiệp cho
người ta có nghĩa là con người có thể làm
điều xấu ác mà không cần phải trả
nghiệp; có cái lư này ở đằng sau. Một số người cho
rằng trị bệnh bằng khí công giảm bớt
cơn đau đến một mức độ nào đó
tạm thời. Tuy nhiên
chẳng phải bệnh viện cũng như thế hay
sao? Đó chỉ là đẩy dời
căn bệnh về sau, chứ không bài trừ nghiệp
đó được.
Thật ra, bệnh mà chúng tôi giảng
đây là vấn đề: trong không gian khác mà nó đang
biểu hiện ra trong không gian này, như là có cái ǵ đó
mọc ra chỗ nào đó trên thân thể hay là một
phần trong thân thể bị viêm, bị nhiễm
độc và có vi khuẩn.
Số lượng nghiệp nhỏ với mật
độ to chính là có nhiễm độc khi biểu
hiệu trong không gian này, c̣n số lượng nghiệp to
hơn biểu hiệu là vi khuẩn trong không gian này. Chúng tôi nh́n thấy là có những
thứ này tồn tại trong các không gian khác. Làm sao chư vị trị
tận gốc rễ trong khi chư vị chưa
đột phá được không gian này? Nghiệp là một loại
vật chất màu đen từng cụm. Cho nên trong giới tu luyện,
chúng tôi không nói bệnh mà chỉ có nghiệp thôi, vấn
đề là như thế.
Cũng như tôi vừa giảng, trị bệnh
như thế trên tầng thứ căn bản không tùy
tiện mà làm được.
Phát xuất từ tâm từ bi và dưới hoàn
cảnh đặc thù giúp người một chút th́
được. Nhưng
chư vị không làm được v́ danh vọng cá nhân, v́
tiền, hay v́ lợi ích nào đó, có cái lư như thế.
Một số người hỏi,
chẳng phải trị bệnh là để cứu
độ chúng sinh hay sao?
Chẳng phải là làm điều tốt hay sao? Trong thời mạt Pháp kinh
thư của Phật Giáo đă bị dịch sai. Chư vị có thể xem qua
Tripitaka và xem có nói trị bệnh là cứu độ chúng
sinh. Không có nói như thế. Cứu độ tất cả
chúng sinh chính là giúp chư vị thoát ly khỏi cái cảnh
khổ người thường mà vượt lên trên các
tầng thứ cao, để cho chư vị vĩnh
viễn không c̣n đau khổ nữa. Đây có nghĩa là như thế. Đây là thật sự cứu
độ chúng sinh, bởi v́ nó giải quyết vấn
đề từ căn bản.
Ngày nay các sư khí công giả bảo người ta
rằng trị bệnh cho người thường là
“cứu độ tất cả chúng sinh”, nhưng đó là
họ bịa đặt ra để làm tiền. Chư Phật không cứu
người với mục đích này. Mọi người hăy suy nghĩ, nếu trị
bệnh là cứu độ người, chẳng phải
một vị Phật có nhiều huyền năng lắm
hay sao? Một vị Phật
to lớn, chân của ngài lớn c̣n hơn quả
địa cầu này, với một cái vẫy tay ngài có
thể tẩy trừ tất cả bệnh tật của
toàn nhân loại. Tại sao
ngài không làm? Cứu độ
tất cả chúng sinh là vĩ đại biết bao. Con người cứ theo cách
đó thôi, nếu chư vị tạo nghiệp th́ chư
vị phải trả, cái lư này không được phá
hoại. Một người
phải trả nợ nghiệp mà họ gây ra. Nếu chư vị muốn tu
luyện, chư vị phải tu tâm tính của ḿnh trong khi
trả nợ nghiệp, trở về là cách như
thế. Để dẫn một
ví dụ: Nếu một người muốn ra nước
ngoài, đến một nước giàu và hưởng giàu
sang, th́ những món nợ mà chư vị thiếu trong
nước này phải trả trước hết. Chư vị phủi nó đi và
rời đi th́ có được không? Trước khi chư vị rời khỏi
chư vị phải trả tất cả. Cũng giống như thế, nếu
chư vị muốn tu luyện th́ chư vị phải
chịu đựng đau khổ, nó có cái lư như
thế. Tất nhiên
đối với người tu Pháp Luân Đại Pháp, chúng
tôi có thể tiêu trừ bớt một số nghiệp cho
chư vị. Nếu không tiêu
trừ phần đó cho chư vị, th́ chư vị không
tu luyện được.
Con người đă trượt đến
bước này với nghiệp chồng chấp cuộn
lên nhau, tạo ra trở ngại vô cùng to lớn, cho nên trước
khi chư vị có thể tu luyện th́ phải tiêu trừ
đi một phần nghiệp cho chư vị. Vừa qua tôi giảng về
trị bệnh cho người ta và cũng trong đề
tài này tôi giảng về các nguyên lư của nó.
Thế th́ tại sao một số
sư khí công cho rằng nếu chư vị học môn
của họ, chỉ trong 3 ngày, 5 ngày, hay 10 ngày là chư
vị có thể trị bệnh?
Có sư khí công c̣n tuyên bố rằng, sau khi học
khóa học của họ th́ tất cả chư vị
đều trở thành bác sĩ khí công. Tại sao hầu hết các sư khí công này
thất bại không làm được việc này? Và tại sao một số
rất ít trong bọn họ lại trị được
một số bệnh? Nguyên
nhân ở phía sau là ǵ? Nguyên
nhân mà họ không làm được là v́ họ không
được phép phá hoại các nguyên lư của
người thường.
Thế th́ tại sao một số người dùng tay
trị bệnh và thực sự trị được
bệnh cho một vài người?
[Bệnh nhân] hoan hĩ vô cùng, và họ càng tin cái sư
khí công này hơn nữa, làm sao điều này xảy ra? Tôi
nói cho chư vị biết, các bệnh nhân đó
bị lừa. Cái sư
gọi là khí công đó họ làm những điều đó
thường là người bị phụ thể nhập,
và những thứ đó cũng có một số Công,
nếu nó không có Công th́ nó không thể trị bệnh cho
người ta, và nó cũng có công năng. Nó cho chư vị vài tín hiệu
và một chút năng lượng, nhưng năng
lượng đó bị tiêu hao.
Nếu chư vị trị một căn bệnh, th́
phần năng lượng sẽ bị tiêu hao; nếu
chư vị trị thêm vài người nữa th́ năng
lượng sẽ tiếp tục bị tiêu hao; và sau khi
trị thêm cho vài người nữa th́ năng lượng
tiêu hao hết. Nhưng từ
đó tâm chấp chước trị bệnh cho
người ta sẽ mạnh hơn. Hễ năng lượng mà bị tiêu hao
hết rồi, nếu chư vị dùng nó mà trị
bệnh th́ không c̣n hiệu nghiệm nữa.
Hễ mà nó không c̣n hiệu nghiệm
nữa, th́ có một rắc rối nữa xảy ra. Rắc rối ǵ? Nếu chư vị tiếp
tục trị bệnh, chư vị sẽ lấy căn
cơ của chính ḿnh mà trao đổi bệnh với
họ. Đó có nghĩa là ǵ? Vũ trụ này có một cái lư là
“không mất, không được”.
Nếu chư vị muốn được th́ chư
vị phải mất. Dù cho
nếu chư vị đạt được một cái
ǵ xấu, nhưng v́ chư vị không trị
được bệnh cho người ta, chư vị
vẫn khăng khăng muốn bệnh người khác
được chữa lành, th́ điều ǵ sẽ xảy
ra? Chư vị sẽ lănh cái
bệnh đó của họ, trong khi bệnh nhân khoẻ
hơn là v́ chư vị muốn bệnh của họ
được chữa lành.
Có người muốn trị bệnh cho người
khác cho dù chính họ lănh cái
bệnh đó, nhưng điều này không phải phát
xuất từ tâm từ bi; họ chỉ muốn
người khác khỏe hơn v́ họ sợ bị
mất danh tiếng của họ.
Chư vị không thấy là sư khí công này làm hại
người ta một cách nghiêm trọng hay sao? Hăy nh́n xem cái tâm danh lợi đó
nó mạnh thế nào, và cái tâm này nó gây tác hại to lớn
cho người ta.
Người mà gọi là sư đó ư tưởng
của họ phát xuất từ cái tâm sợ mất danh
tiếng và họ chỉ muốn cái bệnh đó biến
đi, đến mức độ mà họ muốn tự
ḿnh lănh cái bệnh đó.
Được, nếu chư vị muốn th́ chư
vị sẽ lănh. Nhưng
phải là một trao đổi, chư vị không thể
đạt được một cái ǵ không cả. Mặc dù điều mà
người khác có là bệnh, bệnh này có thể tan ra và
chuyển thành đức, bởi v́ vật chất không bao
giờ bị hủy diệt; nó có thể được
chuyển hóa theo cách đó. Cho
nên nếu chư vị lấy cái bệnh đó, th́ chư
vị phải trao đổi với người ấy
bằng cách trả cho họ đức. Điều duy nhất để
trao đổi ở bên kia chỉ là đức. Cho nên họ trả đức
cho người kia, rồi họ lănh cái bệnh đó,
họ đă làm điều ngu xuẩn nhất. Đức là quư báu vô cùng!
Trong quá khứ, các tôn giáo giảng
về điều này, các cụ
cũng nói: “trong đời này chịu khổ thêm
một chút, làm thêm điều tốt một chút và tích
đức, đời sau chư vị sẽ
được phú quư. Ư là nói
rằng đức này có thể mang tiền tài và chức
vị trong chính quyền cho chư vị. Thật ra, chúng tôi phát hiện
rằng đó là một sự trao đổi. Khi chư vị muốn
được tiền đó, chư vị không lấy
được nếu không có đức để trao
đổi. Có người làm
ăn liền làm ra được nhiều tiền, trong khi
người khác nổ lực rất nhiều mà không
được. Nguyên nhân là v́
người sau đó có ít đức hay không có đức,
cho nên họ không có để trao đổi. Để tôi nói với chư
vị, đối với một số người,
nếu đức của chư vị quá ít, chư vị
cũng không được ǵ cả dù chư vị đi
xin ăn. Chư vị
phải trả đức cho người ta th́ họ
mới cho chư vị thức ăn; có sự trao
đổi như thế. Cho
nên nếu chư vị không có đức, chư vị
sẽ không có ǵ cả, chỉ có nghiệp lực màu đen
đó thôi. Thế th́
người này là xấu ác không tha thứ được,
sẽ bị hủy diệt triệt để,
đến cả nguyên thần cũng bị hủy
diệt. Đây gọi là h́nh
thần toàn diệt, kinh hăi vô cùng.
Khi một sinh mệnh bị hủy diệt, sinh
mệnh của họ tại từng tầng từng
tầng cho đến tầng thứ cuối cùng, các sinh
mệnh mang tất cả tội lỗi của họ
đều bị hủy diệt.
Bởi v́ đức này quư báu vô cùng, làm
sao chư vị có thể tùy tiện trao cho người
khác? Chẳng phải sư
khí công đó làm hại người ta sao? Không những chỉ làm hại
người khác mà chính ông ta c̣n hại cá nhân ḿnh, v́ ông
đă làm bao nhiêu điều xấu ác. Ông ta dạy chư vị trị bệnh cho
người khác. Hễ
chư vị khởi tâm chấp chước, nếu
căn cơ chư vị tốt, chư vị sẽ
lấy đức của ḿnh để trị lành bệnh
cho người khác. Căn
bệnh này chuyển qua thân của chư vị, và chư
vị phải trả đức cho họ. Trong vài năm qua có nhiều
người như thế, sau khi trị bệnh cho
người ta, sau đó dường như bị nhiễm
bệnh cảm thấy khó chịu vô cùng. Bao nhiêu người đă bị
như thế? Rất
nhiều! Tất nhiên
những người trị bệnh cho người ta,
không ai mà không cảm thấy như thế? Thật ra họ đều
bị như thế. Sau khi
trị bệnh cho người ta họ thấy khó chịu
lắm, bởi v́ họ đổi đức của
họ để lănh cái bệnh của người ta. C̣n tệ hơn nữa, họ là
người mà đă có căn cơ có thể đạt
viên măn và có thể tu luyện lên các tầng thứ cao và
đạt được Quả Vị chân chính, nhưng
bây giờ chỉ trong chốc lát mà đă bị hủy
rồi. Họ bị hủy
thế nào? Tâm chấp
chước về danh về tiền là khó buông bỏ
nhất. Chư vị rất
hoan hỉ khi ai đó bảo chư vị tốt, tất
cả mọi người đều có ư tưởng thầm
kín tuy ngoan cố. Nếu ai
khen chư vị, chư vị hoan hỉ. Nếu ai gọi chư vị là
sư khí công và nói rằng chư vị đă chữa
trị cho ông này cô kia, rằng chư vị thực sự
có tài năng to lớn, chư vị xúc động không tưởng
tượng được.
Mọi người hăy suy nghĩ,
hễ cái tâm chấp chước về danh về tiền
khởi lên, th́ rất khó mà buông bỏ nó được. Đối với nhiều
người, khi tôi bảo là họ không được phép
đi trị bệnh, họ cũng vẫn cứ muốn
làm và phải đi trị bệnh cho người ta. Hễ cái tâm về danh về
tiền của này khởi lên, làm sao chư vị buông
bỏ nó đi? Hơn
nữa, khi chư vị trị bệnh cho người
khác, th́ giữa chư vị và bệnh nhân sẽ h́nh thành
một cái trường. V́
chư vị tu luyện trong Thế Gian Pháp, không kể là
chư vị tu đạt cao bao nhiêu, chư vị không có
công năng để bảo vệ bản thân ḿnh. Bảo đảm là chư
vị ở cùng trong khối trường chấp nối
với bệnh nhân, khí bệnh của bệnh nhân sẽ
chuyển sang thân thể chư vị; đến mức
độ mà trên thân thể chư vị có nhiều khí
bệnh c̣n hơn người bệnh nữa, tuy nhiên v́
cội rễ của căn bệnh là từ bệnh nhân và
chư vị không đụng tới nó được,
chư vị vẫn không trị được bệnh
đó. Khí bệnh đen
của họ th́ bớt đi một chút, họ cảm
thấy khá hơn, nhưng chư vị lại cảm
thấy khó chịu. Có lẽ
lúc đầu một hay hai lần bị bệnh chư
vị không quan tâm, nhưng theo thời gian nếu chư
vị vẫn liên tục trị bệnh cho mọi
người, chư vị sẽ có đủ thứ
loại khí bệnh bao quanh thân thể chư vị. Một số sư khí công
bảo chư vị bài tiết nó ra. Để tôi cho chư vị biết, tu luyện là
do ḿnh, Công là do Sư Phụ.
Với bàn tay người thường của chư
vị, với tư tưởng người thường
của chư vị, chư vị có làm được
những điều đó không?
Nếu chư vị thực sự có thể bài
tiết khí bệnh đó ra, th́ chư vị đă trừ
được bệnh mà đă kéo dài bao nhiêu năm của
chư vị phải không?
Chư vị không bài tiết nó ra được. Có thể chư vị cảm
thấy khí bệnh đi xuống trong thân thể của
ḿnh, nhưng khí tốt và khí xấu chúng cùng đi chung
với nhau, sau khi khí phát ra th́ nó bị hút trở vào bên
trong. Cho nên chẳng phải
là họ hại chư vị triệt để sao? Rốt cuộc chư vị toàn
thân lănh đầy những thứ nhơ nhớp
đó. Và cái khí bệnh đen
đó là ǵ? Là nghiệp. Khi biểu hiện trong thân
thể của không gian này, nó là bệnh. Rốt cuộc chư vị có một thân
thể đầy bệnh và cái tâm chấp chước
về danh về của kia.
Cái tâm này rất khó mà buông bỏ, và khi chư vị
trị bệnh cho người khác, rốt cuộc chính cá
nhân chư vị cảm thấy rất khó chịu.
Nhiều người không biết
rằng bước đầu của Thế Gian Pháp tu
luyện là thanh lọc thân thể.
Mục đích là để cho khí đổ
đầy vào thân và lưu thông xuyên qua thân để thanh
lọc thân thể. Đây là
để sửa soạn cho tu luyện ở các tầng
thứ cao và để kiến lập cơ sở căn
bản. Tu luyện tại các
tầng thứ cao cũng là một quá tŕnh thanh lọc và
thanh lọc một cách liên tục, làm cho thân thể trong
sạch hơn, trong sạch hơn, và trong sạch hơn
nữa, cuối cùng th́ nó được thay thể
bằng vật chất cao năng lượng. Tu luyện toàn bộ Xuất
Thế Gian Pháp là thanh lọc thân thể. Thế th́ hăy suy nghĩ xem, khi
chư vị liên tục chữa trị bệnh cho
người khác và liên tục mang những thứ nhơ
nhớp vào thân chư vị, chẳng phải đó là
đi ngược lại tu luyện hay sao? Khi chư vi chữa trị cho ai,
chư vị có thực sự làm điều đó v́ ḷng
từ tâm không? Không
phải. Mà chính là chư
vị đang bị cái tâm chấp chước về danh
về tiền khống chế chư vị. Nếu không phải v́ tiền,
th́ cũng là v́ danh. Hễ
chư vị chữa trị cho ai, chư vị măi sẽ
muốn đi trị thêm nữa; chư vị sẽ cảm
thấy rằng nếu chư vị không chữa trị
cho ai đó, th́ chư vị không khoe khoang được
cái tài năng của chư vị.
Chẳng phải là trường hợp này sao? Tu luyện chẳng phải là
buông bỏ các tâm chấp chước của con
người hay sao? Làm sao
chư vị buông bỏ được cái tâm này? Thực sự họ đang
hại chư vị triệt để, cho nên chúng tôi
tiết lộ ra nguyên nhân căn bản tại sao không
được đi trị bệnh.
C̣n ai mà thực sự muốn trị
bệnh cho người ta và cũng đă tu luyện
đến tầng khá cao rồi, nhưng chưa khai
ngộ. Người như
thế đôi khi trị cho vài người, điều này
th́ làm được. Thông
thường th́ không để tên và cũng không muốn quà
tặng; hầu hết là họ làm theo cách này. Thật ra trên căn bản
họ cũng không giải quyết được cái
rắc rối này. Họ chỉ
đẩy dời khổ nạn đó cho chư vị,
đẩy nó xuống ra khỏi không gian vật chất bên
ngoài này của chúng ta, ép nó vào một không gian vật
chất thâm xâu, tuy nhiên cuối cùng nó cũng tái phát trở
lại. Họ cũng có
thể chuyển hóa cái này cho chư vị, cho nên thay v́
bị bệnh, chư vị gặp các khổ nạn
khác. Nhiều môn tu luyện
chỉ là tu phó nguyên thần.
Mặc dù họ có một chút Công, họ cũng không
biết họ có Công loại ǵ, h́nh thức của Công ra
sao, trạng thái của Công là ǵ, Công phát triển ra sao, tu
luyện phát công ra sao, hay Công đến từ đâu. Họ không biết những
điều này. Họ chỉ
biết làm, trong khi đó thật ra là phó nguyên thần làm,
bởi v́ phó nguyên thần của họ tu luyện. Cho nên họ sẽ đẩy
dời hay chuyển nó sang thân thể của người
khác. Không thể tùy tiện mà
chuyển hóa, mà phải là một người bạn hay
thân nhân. Nhưng cũng có
những hoàn cảnh khác như là trao đổi, bởi v́
chư vị không thể trao bệnh cho người khác mà
không trao đổi ǵ. Chư
vị phải mất một cái ǵ đó, có cái lư như
thế.
Nơi đây tôi muốn nói với
mọi người rằng, mặc dù một số sư
khí công rất nổi tiếng, thật ra là họ đang
phá hoại xă hội nhân loại.
Hiện nay hầu như là không c̣n nơi nào trong
sạch nữa. Các nơi làm
việc trong xă hội người thường tất
cả cũng thế. Có
nơi nào mà không có những thứ mà đang làm hại xă
hội nhân loại chúng ta, xă hội người thường
đây? Yêu ma khắp
nơi. Khí công chính là tu
luyện, cho nên có thể chỗ này là nơi trong sạch? Tại sao một số
người muốn phá hoại Pháp Luân Đại Pháp của
chúng tôi? Đó là v́ chính họ
không c̣n hưởng được danh và lợi
nữa. Tất nhiên, nếu
không có yêu ma th́ cũng không được. Giả sử nếu không có yêu
ma, th́ tu luyện là quá dễ dàng, bởi v́ đâu có trở
ngại nào để tu luyện lên trên trong Pháp Luân Đại
Pháp; quá dễ dàng. Để buông
bỏ các tâm chấp chước của con người,
các tâm này trong mỗi một phương diện phải
bị vạch trần nó ra.
Đặc biệt là, ở một số chỗ
luyện công của Pháp Luân Đại Pháp, đều có
một số người tuyên bố rằng “Tôi là một
vị Phật. Đừng
học với ông Lư Hồng Chí.”
Tại sao chuyện này xảy ra? Đó là để xem ở tầng thứ căn
bản chư vị có buông bỏ được không. Tu luyện cho đến
bước cuối cùng, tâm của chư vị sẽ
bị khảo nghiệm để xem chư vị có
lĩnh hội được Pháp hay không, ở tầng
thứ căn bản chư vị có kiên định hay
không. Mỗi một khía
cạnh đều phải nâng cao và vững vàng.
Nơi đây tôi sẽ giảng về
một điều khác. Sau
này, các môn thế gian tiểu đạo hay các môn tiểu
pháp để chữa bệnh vẫn c̣n tồn
tại. Các môn đó chỉ là
một h́nh thức tồn tại.
Tôi đă giảng về trị bệnh làm sao, và
sức mạnh chữa trị của họ rất
nhỏ. Họ chỉ có
thể trị những bệnh nho nhỏ, không trị được
bệnh nặng. Một
số người tu luyện, một số rất ít,
chỉ có thể làm được điều này cho
một số ít người, nhưng tuyệt đối
họ không làm được điều này để phá
hoại xă hội trên diện rộng. Một số cái ǵ gọi sư khí công mở
lớp giảng cho nhiều người và dạy trị
bệnh cho người khác.
Họ cho rằng người mà học với họ
sẽ thành bác sĩ khí công, và họ có thể trị
bất cứ bệnh ǵ.
Nếu đó là thật, th́ không ai c̣n bệnh ǵ
nữa cả, điều đó th́ không
được. Đó là cách
như thế. Tuy nhiên họ
có trị bệnh được không? Họ chỉ ở trong trạng thái trị
bệnh và họ chọn h́nh thức đó. Pháp Luân Đại Pháp của chúng tôi
là truyền công tại các tầng thứ cao, là tu luyện chân
chính.
Chân chính tu luyện là cứu độ
người, cho nên tôi sẽ giảng rơ cho chư vị
rằng nếu chư vị chân chính tu luyện Pháp Luân
Đại Pháp, chư vị không được đi trị
bệnh cho người ta.
Nếu chư vị thực sự đi trị
bệnh, th́ đó là hủy và phá hoại Pháp. Vừa khi chư vị trị
bệnh cho người ta, tôi sẽ không để cho
chư vị làm hại và làm ô uế điều quư giá này,
Pháp Luân, các cơ chế và những thứ khác, Pháp Thân
của tôi sẽ thu hồi lại tất cả. Không một người tu
luyện chân chính nào mà đi trị bệnh và làm những
sự việc thế này.
Trong quá khứ, có Đạo Sĩ nào hay hoà thượng
nào của Phật Giáo giảng về trị bệnh không? Có người dùng thuốc
để trị bệnh, và trong những trường
hợp cực kỳ đặc biệt th́ được
dùng Công để chữa trị cho người ta. Tuy nhiên cũng vẫn có
điều kiện, nếu không có điều kiện th́
không được phép. Chúng
tôi đă giảng rất rơ ràng cho mọi người, và
tôi đă diễn giải tất cả các ngóc nghách với
mọi người rồi.
Thật ra th́ nó gây tác hại to lớn cho chư
vị. Hăy suy nghĩ, nếu
sư khí công muốn trị bệnh cho người khác, th́
họ phải trải qua bao nhiêu chục năm tu luyện
trước khi họ đạt được các công
năng đó. Chư vị có
học qua 3 ngày, 5 ngày, 10 ngày, và chư vị lại có
thể trị bệnh cho người ra, chẳng phải
đó là tṛ đùa trẻ con sao?
Ai cũng tự ḿnh suy nghĩ được, cho nên
hăy suy nghĩ điều này.
Nếu chỉ học trong 3 ngày mà chư vị thành
sư khí công, th́ tôi nói rằng tu “Đạo” quá dễ dàng. Cũng giống như nói
rằng chư vị thành Phật dễ dàng như nhặt
đá ở dưới đất lên. Đề tài này tôi chỉ giảng bao nhiêu đó
thôi. Có nhiều điều
tôi cần phải giảng, và tôi không thể giảng cho
mọi người một lượt tất cả
những ǵ tôi đă giảng trong 15 đến 16 tiếng
đồng hồ này.
Nếu chư vị muốn tu
luyện, chư vị phải học Pháp cho tốt. Sách Pháp Luân Đại Pháp của
chúng tôi, Chuyển Pháp Luân, đă được xuất
bản rồi; căn cứ và bao gồm toàn bộ nội
dung của các bài giảng của tôi. Trong tương lai, chư vị có thể dựa
vào quyển sách nào mà tu luyện trong trường phái
của chúng tôi. Tôi sẽ không
giảng thêm nữa. Tôi
sẽ kết luận tóm tắc.
Kết luận, tôi mong rằng mọi người
sớm đạt Viên Măn trong
Đại Pháp tu luyện!
Dịch
ngày 27 tháng 12 năm 2008; Để chỉnh nghĩa đúng
hơn, bản dịch có thể được hiệu
chỉnh lại trong tương lai.
http://www.falundafa.org/book/eng/zfl_fajie/zfl_fajie.htm
www.thuviendaiphap.com