Giảng
Pháp tại Quảng Châu - Trả lời các câu hỏi
(Phần II)
Lư Hồng Chí
Câu hỏi: Thưa, các sách khí công do các nhà
văn mà không phải là thầy khí công viết th́ có mang
phụ thể hay những thứ tà nhập trong đó
không?
Thầy: Tôi sẽ giảng cho chư
vị, không kể một nhà văn hay là ai đi nữa,
nếu người đó không phải là thầy khí công, th́
các phụ thể đó và những thứ nhơ nhớp
đó sẽ khống chế họ khi họ viết sách
về khí công. Ư tưởng
của họ đến từ đâu? Họ nghĩ rằng chính là của họ. Có một số nhà văn
muốn viết những thứ về khí công, cho nên họ
phỏng vấn các thầy khí công giả bởi v́ chính
họ cũng không biết là những thầy khí công
giả đó đạt được Công như thế
nào. Cho nên họ cũng chiêu
mời những thứ đó và những ǵ họ viết
cũng là những thứ đó.
Hiện nay tất cả đều hỗn loạn
ở ngoài kia và có đủ loại khí công giả. Mặc dù nếu họ không mang
những thứ tà đó trong người, nhưng làm sao
những điều mà một người không phải là
thầy khí công viết lại có thể chỉ đạo
chư vị tu luyện?
Câu hỏi: Trong giờ rảnh rỗi sau khi
tập các bài công pháp con t́m một số sách khác để đọc. Chủ yếu là v́ con không
hiểu một số từ ngữ và thuật ngữ, cho
nên tôi muốn đọc thêm để hiểu thêm, chứ
không phải là muốn tu luyện các môn khác.
Thầy: Đừng t́m cách dẫn chứng
điều này. Nơi đây
chúng tôi chịu trách nhiệm với chư vị. Những ǵ giảng trong các môn tu
luyện đó là thuộc về các môn tu luyện đó,
chúng bao gồm yếu tố của các môn tu luyện
đó. Chư vị có thể
áp dụng những điều đó trong pháp môn tu luyện
của chúng ta không? Thể
theo điều mà chúng tôi giảng và những ǵ chúng tôi
truyền dạy, các từ ngữ khác không có ư nghĩa
của pháp môn của chúng tôi.
Các động tác tập luyện của họ và
mỗi một chữ trong các sách đó là bị ma quỷ
khống chế, những thứ này có trong tất cả
các sách đó. Nếu chư
vị đọc, th́ chúng sẽ bám vào thân chư
vị. C̣n kiến thức hiểu
biết về tu luyện và các học thuyết của
Phật Giáo, tôi sẽ chọn một vài nhân vật đă
tu luyện trong lịch sử cho các bài ấn hành. Các bài này tốt và chân chính và có
thể dùng để đọc cho kiến thức thông
thường và giúp chư vị hiểu biết thêm.
Câu hỏi: Thưa các câu giải đáp
của Thầy được viết ra trên giấy trong
khóa giảng chúng con phải làm sao?
Thầy: Để dành chúng. Hơn nữa tôi muốn nói
với một số người trong chư vị khán
giả tại đây là họ có thói quen ghi lại khi nghe
giảng, so với những người không ghi lại,
thường th́ người không nghe rơ bài giảng là
những người này. Đó là
v́ họ châm chú ghi lại, tuy thế họ cũng không ghi
lại được ǵ và cũng không nghe rơ tất
cả. Chư vị phải
lắng nghe với tâm thanh tịnh. Khi lời ghi chép của chư vị không
đầy đủ và chư vị thể theo đó,
những lời chép đó th́ không đầy đủ và có
thể sai bởi v́ chư vị không ghi lại
được tất cả, nếu chư vị tuận
theo những lời đó th́ kết quả có thể không
tốt. Tôi giảng
điều này là để chia xẽ với chư vị
những ǵ người khác đă từng kinh nghiệm qua,
đă có nhiều trường hợp giống như
thế từ khi tôi bắt đầu mở các khóa
giảng. Nhiều
người đă làm như thế. Những ǵ tôi truyền không phải là các lư
thuyết nơi người thường, cho nên hiệu
quả [của những lời ghi lại] thường th́
không tốt, bởi v́ không những chư vị không nghe
được tất cả và chư vị cũng không
ghi lại được tất cả. Sắp tới đây chúng tôi
sẽ có sách để cho chư vị đọc.
Câu hỏi: Kết quả của sự
tập luyện của chúng con có liên hệ với tâm
trạng của chúng con không?
Thầy: Khi tâm trạng của chư
vị không ổn chư vị đừng nên tập các bài
công pháp. Và nhất là khi
chư vị giận dữ, th́ lại càng không nên
tập. Tu luyện trong Pháp
chân chính, chư vị cần phải rèn luyện
Nhẫn. Chư vị
phải rèn luyện Nhẫn trước khi cảm thấy
không ổn, hay trước khi bắt đầu giận
giữ. Khi tâm trạng
của chư vị không ổn, làm sao chư vị tập
các bài công pháp được?
Khi chư vị giận và bực bội trong tâm,
với những tư tưởng phát ra từ tâm giận
dữ làm sao chư vị điềm tĩnh được? Làm sao chư vị thu hoạch
được kết quả tốt khi chư vị
tập luyện? Khi chư
vị không tuân theo Pháp mà thực thi sự việc, khi
chư vị không tu luyện trong môn tu luyện chân chính th́
chư vị đang tu luyện theo đường tà. Tập các bài công pháp không có
nghĩa là chư vị tu luyện trong Pháp này. Có nhiều vị thầy cũng
đă truyền những điều ǵ đó, nhưng
những người tu luyện đó không tôn trọng tu
tâm tính và cũng không tôn trọng tiêu chuẩn đạo
đức mà thầy họ đề ra. Cho nên cuối cùng họ chỉ
mang vào những ǵ tà và hỗn loạn mà thôi. Mặc dù các vị thầy đó
truyền môn tu luyện tốt, dù có cùng một môn tu
luyện nhưng kết quả đạt được
có thể khác nhau. Chư
vị phải chân chính tuân theo tiêu chuẩn tâm tính
của Sư Phụ đề ra.
Tu luyện là điều cực kỳ nghiêm túc.
Câu hỏi: Thưa đọc các sách y
học cổ xưa và các sách hiện đại có ảnh
hưởng đến môn tu luyện Pháp Luân Đại Pháp
của chúng ta không?
Thầy: Nó không ảnh hưởng
được. Đọc sách y
học không có ảnh hưởng đến Pháp Luân
Đại Pháp. Tuy nhiên
đừng đọc các sách về y học Khí Công đă
được viết ra hiện nay.
Câu hỏi: Sách Yoga nói về kinh của
một vị thần, và c̣n viết rằng vị thần
này tạo ra tất cả vũ trụ.
Thầy: Đừng nghe những điều đó. Yoga là ǵ?
Trong thời Mạt Pháp, khắp nơi không c̣n chỗ
nào là trong sạch nữa.
Câu hỏi: Thưa có phải chất
đức được trao đổi với những
ǵ chúng con đạt được qua công việc làm
phải không?
Thầy: Đức cũng có liên hệ
với số lượng bao nhiêu mà một người
cho. B́nh thường, chính công việc làm đă là cho
rồi. Khi một
người nhận được nhiều hơn họ
cho, th́ họ sẽ phải tổn đức.
Câu hỏi: Nếu chúng con tu tâm tính nhưng
không tập các bài công pháp th́ sao?
Thầy: Th́ chư vị cũng chỉ là
một người tốt chứ không phải là
người tu luyện. Trong tương
lai chư vị chỉ có thể làm người tốt và
sẽ được ban cho tiền của trong đời
kế tiếp.
Câu hỏi: Tại sao chúng ta chỉ
đẩy và quay Pháp Luân [trong bài công pháp số bốn có
bốn lần thay v́ chín lần]?
Thầy: Đẩy bốn lần là có
đủ tác dụng rồi.
Nếu chư vị đẩy quá nhiều lần,
bụng của chư vị sẽ đau và sưng lên. Tất nhiên, khi chư vị
đang học th́ không sao. Sau
khi học xong, chư vị không nên đẩy Pháp Luân
nhiều lần khi tập các bài công pháp. Nếu chư vị làm, bụng
của chư vị sẽ bị sưng lên.
Câu hỏi: Thưa sau khi sinh, một tháng sau
có thể tập các bài công pháp được không?
Thầy: Tất nhiên là
được. Không có
vấn đề chi. V́ không
có các cử động mạnh.
Câu hỏi: Có một người chưa
dự các khóa giảng của Thầy, và sau khi tập bài
công pháp thứ 5, cô ấy lại biến chế ra các
động tác khác.
Thầy: Có thứ ǵ đó đang
khống chế vị này. Tôi
cũng có giảng về vấn đề này trước
đây: chúng tôi chỉ truyền dạy 5 bài công pháp mà
thôi. Vị này thích các
động tác đó và khi cô quá hoan hỉ cô theo đó mà
tập theo chúng. Nếu
chư vị không muốn làm theo, ngừng chúng lại th́
chúng sẽ biến mất.
Nhưng nếu chư vị tập theo mấy
động tác đó, chư vị sẽ cảm thấy
thích và thích hơn, “Ô, tốt quá”, th́ chúng sẽ
hướng dẫn chư vị tập những thứ
của chúng. Nhưng những
thứ đó, dù cho các động tác giản dị thế
nào, chúng đều làm hại thân thể chư vị. Mặc dù chư vị có thể
tập theo các động tác đó, chúng sẽ làm hại
cho những ǵ trong thân thể chư vị và chỉ trong
một thời gian ngắn chư vị sẽ bị
hủy.
Câu hỏi: Thưa tín đồ Công Giáo có tu
luyện Pháp Luân Đại Pháp được không?
Thầy: Bàn về vấn đề này th́
có thể có liên hệ đến những điều
ở các tầng thứ rất cao. Đối với người Á Đông tôi chỉ có
thể nói rằng chư vị phải cố gắng
hết sức mà tu luyện.
Khó mà đắc được Đại Pháp,
một Pháp chân chính. Tôi
chỉ có thể nói bao nhiêu đó thôi. Nếu các tôn giáo ngày nay có thể cứu
độ người, th́ tôi cũng không cần
đến để truyền Đại Pháp. Hơn nữa chư vị
phải tự ḿnh mà ngộ.
Bây giờ chư vị là con người và nếu tôi
giảng những điều ở một tầng thứ
quá cao th́ chư vị cũng không chấp nhận
được.
Câu hỏi: Người trẻ tuổi tu
luyện Pháp Luân Đại Pháp được phép yêu thương
một người khác phái không?
Thầy: Cũng như tôi đă giảng
trước đây, ở tầng thứ này để cho
chư vị gạt bỏ tất cả th́ không thể được,
và chính chư vị cũng không làm được. Tất nhiên, một số
người th́ xem vấn đề này rất nhẹ. Hơn nữa, tôi sẽ cho chư
vị biết những ai tu luyện nơi xă hội, chúng
tôi không khuyến khích chư vị trở thành như
thế. Nhưng trong Pháp Luân
Đại Pháp chúng ta có một số người tu luyện
tu viện. Khi chúng ta có tu
viện thành lập trong tương lai, những nơi này
sẽ cung cấp cho họ một nơi để tu
luyện. Sau này khi có nhiều
hoà thượng tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, các tu
viện có thể gây nhiều rắc rối cho họ, cho
nên trong tương lai chúng ta cần cung cấp cho họ
một nơi để tu luyện. Nhưng c̣n những ai tu luyện nơi
người thường, chúng tôi không khuyến khích chư
vị đi theo con đường đó. Nếu tất cả mọi
người tu luyện trong Pháp Luân Đại Pháp và không ai
lập gia đ́nh nữa, th́ họ không sinh sản thế
hệ tương lai và con người sẽ bị
tuyệt chủng. Như
thế th́ không được.
Cho nên trong hiện tại, chư vị có thể
lập gia đ́nh, có con, và tạo dựng nghề
nghiệp. Những ai tu
luyện nơi người thường th́ phải
tối đa thể theo cách sống của người
thường. Tôi sẽ cho
chư vị một ví dụ: Nếu chư vị không
lập gia đ́nh, cha mẹ chư vị sẽ lo lắng
cho chư vị và cũng không hiểu chư vị, và
người khác cũng không hiểu chư vị. Phù hợp với trạng thái
của người thường là tốt cho sự tu
luyện của chư vị, bởi v́ môi trường phức
tạp nhất sẽ đào tạo người bậc
nhất.
Câu hỏi: Thưa Đại Sư Phụ có
thể nói về chuyện lập gia đ́nh của Sư
Phụ?
Thầy: Chư vị không đến
đây để học Pháp.
Chư vị đến đây để làm ǵ? Chư vị muốn biết điều
ǵ khác nữa? Tu luyện là
điều cực kỳ nghiêm túc, vậy mà chư vị
cũng c̣n bị cái “t́nh” lôi cuốn và vẫn c̣n chấp
chước vào những thứ đó. Khoảng cách quả thật là quá xa.
Câu hỏi: Sau khi tu thành trong Pháp Luân Đại
Pháp, chúng con có thể đến các thế giới khác
không?
Thầy: Chư vị có thể
đến nơi nào chư vị thích, là v́ chư vị tu
thành rồi. Bây giờ chư
vị hỏi câu này, nhưng trong tương lai khi chư
vị thật sự tu thành, một ngày nào đó chư
vị sẽ vô cùng hỗ thẹn [v́ đă hỏi câu
này]! Chư vị không
biết chư vị đang nói ǵ.
Bây giờ chư vị có tư tưởng con
người và không phải là
tư tưởng trong cảnh giới của một
vị Thần.
Câu hỏi: Khi ngồi thiền, chúng con
phải giữ cho tâm minh bạch, trong sạch, và không có ư
định hay một tư tưởng nào. Cho nên chúng con phải tu luyện
và đạt đến trạng thái tư tưởng
đó khi nói về tâm tính phải không?
Thầy: Đúng!
Nhưng chư vị chỉ có thể đạt
được dần dần thôi.
Luôn luôn phải để ư: không kể là chư
vị đạt đến mức thanh tịnh cở nào,
chư vị phải chú ư rằng chư vị đang
ngồi đó thiền định và đang tập bài công
pháp. Chư vị phải
giữ ư tưởng này trong tâm, nếu không chư vị
sẽ không c̣n ư thức được và cũng không c̣n
biết ǵ nữa. Như
thế th́ chư vị sẽ không tu luyện bản thân ḿnh.
Câu hỏi: Khi các học sinh ở trong
trường học phải học rất nhiều
để được vào đại học và làm cho cha
mẹ vừa ḷng, đó có phải là ngược lại
với Chân-Thiện-Nhẫn không?
Thầy: Điều đó không có ngược
lại với Chân-Thiện-Nhẫn. Điều ǵ là chấp chước và
điều ǵ là không phải, th́ dễ lẫn lộn. Tôi có thể giảng cho chư
vị điều này.
Những ǵ chư vị làm để đạt mục
tiêu cá nhân và để thỏa măn lợi ích cá nhân và dục
vọng chính là chấp chước, trong khi những ǵ
chư vị làm cho công chúng, mang điều tốt chung cho
người khác, hay cố gắng làm việc giỏi và
học giỏi, là điều mà chư vị nên làm. Hăy suy nghĩ: Đối với
một học viên [Pháp Luân Công], là một học sinh ở
trường học, tự nhiên nhiệm vụ của
chư vị là phải học giỏi, bởi v́ chư
vị là một học sinh. Một
số th́ nghĩ: “Mục tiêu của tôi chỉ là
được vào đại học.” Tất nhiên mục tiêu đi học là sẽ
tiếp tục học được lên cao, từ
tiểu học cho đến trung học, và đến
đại học vân..vân.
Chư vị không thể ở trong tiểu học măi
được! Chắc
chắn là thế. Cho nên
nếu chư vị muốn lên đại học th́ không
sai. Tuy nhiên nếu chư
vị không học giỏi và luôn suy nghĩ muốn vào
đại học, vào đại học, vào đại
học, th́ tôi nói rằng đó là một chấp
chước. V́ thế hăy suy
nghĩ xem, từ một gốc độ khác nữa mà
xét: Nếu chư vị là một học sinh trong trường,
nhiệm vụ tự nhiên là chư vị phải học
giỏi và xứng đáng với những ǵ cha mẹ,
trường học, thầy giáo của chư vị
đă làm cho chư vị.
Thầy giáo của chư vị đă hy sinh cho chư
vị bằng cách giảng bài cho chư vị. Cha mẹ của chư vị
phải trả tiền trường cho chư vị và
đă nuôi nấng chư vị.
Chư vị phải xứng đáng với nổ
lực của cha mẹ và thầy của chư vị, và
chư vị phải ráng mà học cho giỏi. Th́ tự nhiên có phải là chư
vị sẽ được vào đại học không? Nhưng nếu luôn suy nghĩ
muốn vào đại học, vào đại học, vào
đại học, mà chư vị không học giỏi th́
làm sao chư vị vào đại học
được? Chư vị
không cần lúc nào cũng
nghĩ đến việc vào đại học. Có phải là tổn phí năng
lực nếu chư vị không vào đại học
được không? Đừng
nghĩ đến việc vào đại học, chỉ
cố gắng học giỏi là đủ rồi. Khi chư vị học giỏi,
th́ đại học và cao học sẽ đến,
phải không? Sự việc
tiến triển như thế.
Có những sự việc rất là giản dị,
nhưng chư vị có thể lẫn lộn chúng một
cách dễ dàng. Cũng có
một số người trong chúng ta làm nghiên cứu khoa
học hay là nghiên cứu ǵ đó, những sự việc
này có phải là chấp chước không? Kết quả của công
việc làm của chư vị và những ǵ mà chư
vị làm là lợi ích cho công chúng, cho xă hội bên ngoài và cho
mọi người. Bổn
phận của chư vị làm phải làm những
điều này cho tốt. Và
nếu chư vị là một người công nhân, chư
vị phải làm công việc cho tốt và phải thật
sự xứng với tiền lương và trả công
của chư vị, đúng không?
Đó là v́ một người tu luyện th́ phải
thể hiện là một người tốt bất cứ
nơi nào.
Câu hỏi: Khi con tập các bài công pháp, con
tiến nhập vào một trạng thái hoàn toàn quên cá nhân ḿnh
và không nghe âm thanh nào chung quanh cả, và con cảm thấy
như là thân con biến mất đi.
Thầy: Đó là một trạng thái
tốt. Chúng tôi yêu cầu
chư vị đạt đến trạng thái thanh
tịnh trong khi tập các bài công pháp, và có hai t́nh huống có
thể xảy ra. Pháp môn
của chúng tôi khác với các môn khác, người tập
luyện trong khi ngồi đó không c̣n biết ǵ nữa, và
sau một vài giờ người ấy thức tỉnh và
nghĩ “Ô, dường như là tôi chỉ ngồi đó
một chốc lác thôi, chỉ có 10 hay 20 phút ǵ đó.” Nhưng khi vị ấy nh́n
đồng hồ và nhận ra rằng một thời gian
khá lâu đă trôi qua. Và vị
ấy mê quá nghĩ rằng ḿnh có khả năng đạt
được định khá to và tập luyện cũng
khá lắm. Trong các môn tu
luyện khác, mọi người sẽ nói rằng vị
này tập khá lắm, nhưng tôi nói rằng t́nh huống
của vị này đáng buồn, rất đáng
buồn! Chư vị
biết rằng trong sự tu luyện của chúng ta,
chư vị tự ḿnh chân chính tu luyện và tự ḿnh
đạt được công.
V́ thế khi chư vị đang trong trạng thái
nhập định thâm sâu, chư vị cần ư thức
rằng chư vị đang ngồi đó tập
luyện. Chư vị có thể
kinh nghiệm được trạng thái nói trên trong câu
hỏi này, chư vị không biết hai chân, thân thể, hai
cánh tay, hay là hai bàn tay của chư vị ở đâu,
cảm thấy đến cả cái đầu cũng
biến mất, và cảm thấy h́nh như chỉ c̣n
một điều tồn tại, chính là ư thức rằng
chư vị đang ngồi đây tập luyện. Đó một trạng thái rất
tốt. Thêm vào đó, chư
vị c̣n kinh nghiệm một trạng thái nữa, chư
vị cảm thấy như là chư vị đang
ngồi trong một cái tṛng trứng và không cử
động được, rất thoải mái, tuy thế
chư vị biết rằng chư vị đang ngồi
đây tập luyện.
Trạng thái này có thể xảy ra.
Câu hỏi: [Có một lần] con thức
giậy nữa đêm và phát hiện con đang tập các
bài động tác của Pháp Luân Đại Pháp. Con c̣n cảm thấy Pháp Luân xoay
chuyển và năng lực xung quanh rất mạnh.
Thầy: Nếu đó thật sự là các
động tác của Pháp Luân Đại Pháp th́ tốt. Có thể là chủ nguyên thần
của chư vị đang tập luyện, giúp chư
vị tập luyện. C̣n
nếu là các động tác khác th́ có vấn đề.
Câu hỏi: Khi con tập bài công pháp thứ
nhất, có một cái lực ǵ làm cho con lắc lư.
Thầy: Chúng ta có nhiều người
rất nhạy cảm. Khi
Pháp Luân xoay chuyển trong thân thể của họ, họ
cũng lắc lư theo.
Đừng lắc lư theo.
Một số người không nhạy cảm và
cũng không cảm thấy điều ǵ cả thậm chí
khi lực xoay chuyển mạnh.
Trạng thái của mỗi người khác nhau.
Câu hỏi: Chúng con tập luyện Mật
Tông rất nhiều năm rồi, có công năng, và cũng
có thể nối tiếp với Pháp Thân của Sư
Phụ. Nếu đó là
thật, th́ sẽ giúp chỉ đạo sự tập
luyện của chúng con trong Pháp Luân Đại Pháp phải
không?
Thầy: Không, không giúp được ǵ
cả. Mật Tông bao gồm
nguyên lư của Phật Như Lai ở tầng thứ
thấp nhất của vũ trụ, cho nên làm sao nó có
thể chỉ đạo Pháp của vũ trụ? Tôi đă giảng cho chư
vị rằng khó mà biết được những ǵ
chư vị thấy là thật hay giả. Đến cả những ǵ chư
vị thấy là thật, cũng khó mà đạt
đến tầng thứ liên kết với Pháp Thân của
tôi. Pháp Thân của tôi cũng
không liên thông với chư vị theo cách này. Đó là những điều mà
chư vị đă học trước đây, chúng biến
ra để lừa chư vị.
V́ thế chư vị phải cẩn thận với
những điều này. Công
năng không đại biểu tầng thứ của
một người, mà chính tâm tính chỉ định
tầng thứ Quả Vị của người đó.
Câu hỏi:
Thưa con có thể viết nhật kư để
kiểm soát thiếu sót của con đối với
Đại Pháp mà Thầy dạy không?
Thầy: Tôi nói, không cần
phải viết xuống.
Nhưng chư vị muốn viết th́ cứ
viết. Nếu chư vị
biết trong tâm rằng ḿnh đă làm sai là đủ
rồi, cứ tiếp tục tu luyện, chú trọng
việc học Pháp và đề cao bản thân.
Câu hỏi: Khi con đọc sách của
Sư Phụ, rất thường, một vài hàng chữ
dường như làm con hoa mắt. Và khi con xem lại con phát hiện đúng như
là cái rắc rối mà con đang trải qua lúc đó. Có phải là Pháp Thân của Sư
Phụ gợi ư cho con?
Thầy: Tất cả là huyền năng
của Pháp mang đến từ Đại Pháp. Trong mỗi một chữ là Pháp
Thân của Phật, Đạo, Thần.
Câu hỏi: Tại sao có lúc Pháp Thân của
Thầy phạt con mỗi lần tôi làm sai điều ǵ
hay nói điều ǵ sai, nhưng có lúc th́ Pháp Thân của
Thầy không làm ǵ hết khi tôi làm hay nói điều ǵ sai?
Thầy: Lúc nào chư vị cũng
được bảo hộ, vậy mà chư vị
vẫn phạm lỗi, vẫn không ăn năn, và vẫn
không thay đổi. Không
thể nhắc nhở chư vị hoài như thế. Hơn nữa, tôi sẽ nêu lên
một vấn đề.
Rất nhiều học viên luôn muốn liên thông
với Pháp Thân của tôi, và mục đích của họ là
để hỏi về điều ǵ đó, hỏi về
sự tu luyện của họ vân..vân. Để tôi giảng cho chư vị điều
này. Cứ tiếp tục và tu
luyện, chắc chắn chư vị sẽ biết
những ǵ chư vị được phép biết. Có những sự việc chư
vị không được phép biết, có nghĩa là chưa
đến lúc chư vị được phép biết
những điều đó.
Cứ thường xuyên đọc sách thật
nhiều, đọc cặn kẽ, th́ tất cả khó
khăn của chư vị có thể được
giải quyết, tất cả đều là ở trong
sách. Không kể chư vị
có khó khăn nhưng chưa nhận ra, hay chư vị có các
câu hỏi khó khăn, sau khi chư vị thật sự
học Pháp này chư vị sẽ phát hiện chư vị
không c̣n thắc mắc nữa, mỗi một rắc
rối đều sẽ được giải quyết.
Câu hỏi: Thưa, miễn là một
người khai Công và khai Ngộ, th́ người này
đạt Quả Vị và có thể về Pháp Luân thế
Giới, có đúng không?
Thầy: Ngộ có hai loại, “tiệm
ngộ” [dần dần ngộ] và đôn ngộ [ngộ
tức th́]. Và Ngộ tột
cùng, lúc mà tất cả thật sự được khai
mở, được gọi là Viên Măn. Nhưng một số người chỉ tu
luyện và khai Công và khai Ngộ trong Tam Giới thôi. Đó không phải là đạt Viên
Măn và cũng không đạt được Quả
Vị. Điều tôi giảng
là, một số người không cố gắng nhiều
và cũng không nghiêm túc tu luyện, v́ thế họ không
đạt được Quả Vị, cho nên họ không
về Pháp Luân Thế Giới được. Sẽ có một số
người khai Ngộ trong Tam Giới, bởi v́ họ
chỉ có khả năng tu đến tầng thứ đó
thôi. Tất cả ai tu
luyện Đại Pháp không hẳn đều được
về Pháp Luân Thế Giới.
C̣n có các thế giới cao hơn nữa cho những
ai đạt Viên Măn ở Quả Vị cao hơn.
Câu hỏi: Thưa v́ “t́nh” mà nhân loại rơi
xuống không gian vật chất này?
Thầy: Không hẳn như thế
đối với mọi người. Ở trên đó không có “t́nh”, chỉ có ở trong
Tam Giới thôi. Chư vị
rơi xuống là v́ chư vị không đủ tiêu
chuẩn ở trên đó nữa, đó là tại sao chư
vị rơi xuống. Trong
không gian nhân loại đây “t́nh” là mạnh nhất. “T́nh” là nguồn gốc cơ
bản tạo ra các chấp chước.
Câu hỏi: Làm sao chúng con phân biệt
được phụ thể và linh hồn?
Thầy: Bây giờ chư vị không phân
biệt được.
Nhưng, đừng lúc nào cũng chú ư đến
những điều đó.
Các phụ thể đó có thể biểu hiện
đủ cỡ như là to bằng thân chư vị, và
trong quá khứ cái thân này của chư vị cũng
biểu hiện được trong đời này, cho nên
rất khó mà chư vị biết được đó là
thân thể từ đời trước của chư
vị hay đó là phụ thể.
Một số phụ thể ở bên trong thân
người và một số th́ ở bên ngoài. Có loại phụ thể mà
ngồi chồm trên đầu người hay trên vai, hay
cưỡi trên cổ, th́ có thể phân biệt dễ dàng. C̣n loại mà dúi bên trong thân
người, chư vị không nhân ra được. Ai tu luyện Đại Pháp th́ không
bị vấn đề như là phụ thể nhập,
điều đó tuyệt đối không cho phép.
Câu hỏi: Thưa, xin Thầy giảng cho
chúng con các vị cao hơn Phật gọi là ǵ không?
Thầy: Chư vị có ư ǵ “các vị cao
hơn Phật”? Người
thường tuyệt đối không được phép
biết những ǵ ở tầng thứ cao như
thế. Tôi có giảng
tổng quát về hai gia chính, Phật Gia và Đạo gia. C̣n các vị cao hơn hai gia này là
các vị Phật và Đạo.
Nếu chư vị muốn t́m hiểu [thay v́ tu
luyện], dần dần chỉ trong vài ngày thôi sau khi
chư vị rời khỏi cửa đây, chư vị
sẽ không c̣n nhớ ǵ cả.
Chư vị chỉ c̣n một ấn tượng
tổng quát về những ǵ tôi giảng, và chư vị
sẽ lẫn lộn trong đầu và không nhớ ǵ
cả. Những ai không tu luyện
được th́ trí nhớ sẽ bị xóa đi, là v́
người thường không được phép biết
những điều này.
Câu hỏi: Trong Phật Pháp, nghĩa thật
của “T́nh” là ǵ?
Thầy: “T́nh” là một yếu tố
của tầng thứ thấp nhất của Đại
Pháp vũ trụ và thuộc tính vũ trụ. Trong quá khứ chúng tôi chưa bao
giờ giảng đến điều cơ bản
này. Trong Phật Giáo họ
giảng về tâm chấp chước, chấp
chước này, chấp chước kia. Chúng tôi cũng giảng về các
tâm chấp chước đủ loại. Tuy nhiên Phật Giáo không giảng
nguồn gốc của chấp chước là ǵ. Tại đây chúng tôi giảng rơ
ra cho chư vị. Chấp
chước là từ cái “t́nh” mà ra.
V́ thế, tất nhiên, nếu một người
muốn đạt Quả Vị chân chính qua tu luyện,
cơ bản là người đó phải vứt bỏ cái
“t́nh” này.
Câu hỏi: Khi chúng con tập các bài công pháp,
lưỡi phải công lên [đụng lên ṿm miệng]. Nhưng nếu chúng con mang
răng giả, không thể công lưỡi th́ sao?
Thầy: Mang răng giả không có ảnh
hưởng ǵ cả. Đến
cả chư vị mang một miếng ch́ trong miệng cũng
không sao. Công có thể xuyên qua
tất cả những thứ đó. Không có sao. Chúng ta
không tạo khí, mà chúng ta luyện công.
Câu hỏi: Thưa, Thầy là ai trong
đời trước?
Thầy: Tôi chính là Lư Hồng Chí. Không bao giờ tôi là Phật Thích
Ca Mâu Ni.
Câu hỏi: Pháp Luân Thánh Vương mà
Thầy giảng trong các bài giảng trong quá khứ có
phải là Pháp Luân Thánh Vương mà Đức Thích Ca Mâu Ni
đă giảng trong Kinh Pháp Hoa?
Thầy: Trong lịch sử, Phật Thích
Ca Mâu Ni có giảng về Pháp Luân Thánh Vương. Phật Thích Ca Mâu Ni giảng
về Pháp Luân và Pháp Luân Thánh Vương nhiều lần
trong quá khứ. Khi
người này nhớ lại những ǵ Phật Thích Ca Mâu
Ni đă giảng, họ không thể giảng toàn bộ
được. Cho nên
người đời sau không hiểu hàm nghĩa nguyên
thủy của lời của Phật Thích Ca Mâu Ni
giảng, thế nên mới hiểu sai. C̣n những ǵ
như là “bánh xe bạc”,
“bánh xe sắt”, “bánh xe
đồng”, vân..vân, là do người đời sau dàn
dựng ra. Và họ giảng
về Phật Thích Ca Mâu Ni chuyển Pháp Luân vân..vân. Về vấn đề đó,
chính cá nhân Phật Thích Ca Mâu Ni không giảng về
Chuyển Pháp Luân. Phật
Thích Ca Mâu Ni có khả năng biết được
tương lai, ngài nh́n thấy và biết sự việc này
sẽ xảy ra trong tương lai.
Câu hỏi: Khi con ngồi thiền bài công
pháp Thần Thông Gia Tŕ Pháp th́ con bắt đầu buồn
ngủ.
Thầy: Điều này tuyệt đối
là không tốt. Chư vị
phải vượt qua cái rắc rối này. Nếu không sinh mệnh mà tu
luyện đó không phải là chư vị. Chúng ta phải biết rơ ràng chúng
ta đang tu luyện. Hễ
chư vị vừa ngồi thiền là ngủ gụt,
thật sự th́ chư vị không đang tập luyện
mà chư vị đang ngủ ngồi. Đó cũng là một can nhiễu.
Câu hỏi: Các chúng sinh trong Thế Giới
Cực Lạc không có lo nghĩ hay bị thống
khổ. Thưa, làm sao họ
tu luyện?
Thầy: Cũng như tôi vừa giảng
cho chư vị, nếu người đó bị phiền
toái và lo lắng th́ không tu luyện được. Đó là tại sao khó mà tu luyện
trong Thế Giới Cực Lạc.
Câu hỏi: Thưa “Pháp hiệu” của Pháp
Thân của Thầy là ǵ?
Thầy: Pháp Thân của tôi là tôi, Pháp Thân và
tôi là một. Điều này
cũng không dễ hiểu.
Pháp Phân của tôi không có “Pháp hiệu”. Chỉ là Lư Hồng Chí.
Câu hỏi: Khi chúng con có thắc mắc
về tu luyện, chúng con thảo luận với các
học viên tương đối tu luyện khá tốt được
không?
Thầy: Các học viên hỏi và bàn
luận với nhau không có vấn đề ǵ cả. Điều đó là tốt thôi.
Câu hỏi: Có một lần khi con đang làm
việc, t́nh cờ con cảm thấy trên trán giữa hay
chân mày phát ra một loại ánh sáng màu hồng, xanh, và
bạc. [Thưa, như
thế là sao?]
Thầy: Đó là hiện tượng khi Thiên
Mục của chư vị khai mở. Có vô số hiện tượng khác nhau. Một số người
hỏi “Năng lượng của chúng ta là ánh sáng, thế
làm sao năng lượng đó tồn tại trong thân
thể chúng ta?” Hôm qua tôi
đọc một câu hỏi trong tờ giấy nhưng
không có cơ hội trả lời. Để tôi giảng cho chư vị điều
này. Đối với chư
vị, chư vị nh́n thấy là ánh sáng bởi v́ đó
chỉ là biểu hiện cho những ai có Thiên Mục
ở tầng thứ thấp, trong khi đó năng lực
này là thật và là thực thể.
Khi tầng thứ Thiên Mục của chư vị
không cao lắm, các sinh mệnh trong các không gian khác nh́n giống
như là ánh sáng đối với chư vị, bởi v́
năng lượng rất mạnh. Nếu tầng thứ Thiên Mục của chư
vị ở cực cao, chư vị sẽ phát hiện
những cảnh tượng này thật và thực thể
hơn những ǵ chư vị thấy tại đây
với cặp mắt này. Đó
là tại sao người tu luyện trong quá khứ nói
rằng xă hội con người là mê ăo.
Câu hỏi: Thầy giảng rằng chúng con
phải buông bỏ các tâm chấp chước, nhưng có
phải ước muốn cứu độ chúng sinh
cũng là một tâm chấp chước không?
Thầy: Người này quả thật là
ngây ngô! Nếu chư vị
thấy một người đang chết đuối, kéo
họ lên và cứu họ là bị chấp chước
sao? Tôi đến để
cứu độ chư vị.
Tôi không đến đây để tu luyện. Chư vị cần phải rơ
điều này. Hơn
nữa, tôi làm nhiều sự việc to lớn hơn
nữa. Chỉ có là trong
thế giới con người th́ tôi đang truyền Pháp.
Câu hỏi: Khi phát tâm từ bi muốn
cứu độ chúng sinh và giải thoát chúng sinh khỏi
đau khổ, th́ đó có phải là “t́nh” không?
Thầy: Tâm thiện mà chư vị nói
đó trong trạng thái tu luyện hiện thời của
chư vị trên thực tế là từ cái “t́nh” mà ra. Thiện không phải là “t́nh”! Người thường có
“t́nh”. Chỉ khi nào chư
vị thăng hoa rồi và không c̣n cái “t́nh” nữa th́
chư vị mới thật sự hiểu được
thiện là ǵ.
Câu hỏi: Một số người có Thiên
Mục khai mở ở tầng thứ khá cao thường
bảo với các học viên là họ đă đạt
đến giai đoạn nào đó trong tu luyện.
Thầy: Người này phá hoại Pháp
Luân Đại Pháp. Để tôi
giảng cho chư vị.
Chúng ta đừng bao giờ nghe hay tin những
điều đó. Nói về
tầng thứ một người đạt đến
đâu trong quá tŕnh tu luyện, tuyệt đối không ai
được phép nói như thế. Một số người, thúc đẩy v́ tâm
khoe khoang nên thích nói những điều này. Đến cả Thiên Mục của
chư vị đă khai mở rồi, chưa hẳn chư
vị thấy được tầng thứ mà họ
đạt đến trong quá tŕnh tu luyện của
họ. Trong một
trường hợp nào đó cực kỳ đặc
biệt, một người thật sự tu khá tốt và
có thể thấy được, th́ họ cũng không nói
ra. Khi chúng ta chia xẽ kinh
nghiệm với nhau và cùng nhau cải tiến, và bàn với
nhau về “trong khía cạnh nào
đó công của anh cũng khá tốt”, nói thế th́
được. Nhưng
nếu chư vị bàn về tầng thứ của ḿnh
cao bao nhiêu trong tu luyện, tôi cao bao nhiêu, anh cao bao nhiêu, hay
tầng người kia cao bao nhiêu, th́ đó là phá hoại
Pháp. Người như
thế th́ tuyệt đối không cho phép nh́n thấy
những cảnh tượng đó. Chẳng phải là khuyến khích họ khởi
tâm chấp chước hay sao?
Cạnh tranh và các tâm đủ loại khác có thể
khởi lên trong các chư vị.
Để tôi lập lại.
Bất cứ lúc nào, chư vị cũng phải xét
tầng thứ của tâm tính tu luyện của một
người làm tiêu chuẩn.
Chỉ có những người tâm tính không cao mới
làm những điều này.
Như thế nếu tâm tính của một
người không cao, th́ công của họ có cao không? Và nếu Công của họ không
cao, th́ họ có thể nh́n thấy được chính xác
không?
Câu hỏi: Trong khóa giảng, các học viên
mới được ban cho Pháp Luân, máy khí cơ và Pháp Thân
từ Sư Phụ; tất cả vô cùng quư giá. Căn cứ vào nguyên lư của
vũ trụ “không mất th́ không được.” Chúng con phải đền
trả những ǵ?
Thầy: Pháp Thân của tôi bảo hộ
chư vị, chứ không phải là ban Pháp Thân cho chư
vị. Thật ra th́ tôi
chỉ muốn chư vị đắc được
Pháp, để tu luyện, để quay trở về
nơi nguyên thủy của chư vị, phản bổn
qui chân, tôi chỉ mong rằng chư vị muốn cải
thiện đề cao chính ḿnh.
Câu hỏi: Thưa giữa Pháp Luân trong
Mật Tông và Pháp Luân mà Thầy giảng th́ khác nhau thế
nào?
Thầy: Hai loại Pháp Luân này khác nhau. Pháp Luân của họ th́ ở
trong tư tưởng của họ và ư tưởng
của người tu luyện điều khiển, ngược
lại Pháp Luân của tôi là thật, xác thực và cụ
thể.
Câu hỏi: Ở Hồng Kông, con có
đến xem một tượng Phật thật to trong
Chùa Thiên Giới. Thưa
Thầy, xin cho biết tại sao con người trong xă
hội hiện nay lại xây một tượng Phật to
thế này?
Thầy: Đó là điều mà người
thường muốn làm.
Hiện nay trong Phật Giáo có nhiều người c̣n
muốn xây các ngôi chùa to hơn nữa. Đó là những điều của người
thường.
Câu hỏi: Nếu một người tu
thành rồi và đạt Viên Măn, th́ họ có thấy Sư
Phụ ở trên đó không?
Thầy: Miễn là chư vị thật
sự tu luyện, chư vị cũng có thể thấy
tôi trước khi chư vị đạt Viên Măn. Cho nên sau khi chư vị
đạt Viên Măn tất nhiên chư vị có thể
thấy tôi.
Câu hỏi: Thưa đệ tử tu
viện là ǵ? Và đệ
tử chân chính-tu luyện là ǵ?
Thầy: Đệ tử tu viện là
những ai tu theo h́nh thức trong tu viện. Họ là đệ tử tu
viện. Đệ tử chân chính-tu
luyện là những ai chân chính tu luyện bản thân ḿnh.
Câu hỏi: Con là một học viên. Đọc sách hay làm bài học
trong trường con có thể ngồi tréo chân không?
Thầy: Trong khi đọc sách và làm bài mà
chư vị ngồi tréo chân, th́ chư vị đang
tập ngồi tréo chân, không tính là ngồi thiền. Trong bất cứ trường
hợp nào ngồi như thế là tốt cho chư
vị. Giúp chư vị
ngồi tréo chân lâu hơn. Nhưng
đó chỉ là tập hai chân của chư vị.
Câu hỏi: Khi một người
đạt Tam Hoa Tụ Đỉnh th́ Nguyên Anh có lớn
bằng thân của họ
không?
Thầy: Không thể được. Nguyên Anh của ai đạt Tam
Hoa Tụ Đỉnh chỉ là một đứa bé khoảng 1
hay 2 tuổi thôi, và đó là nói về người tu
luyện khá tốt. Một
số người th́ Nguyên Anh chỉ khoảng vài tháng thôi.
Câu hỏi: Khi các sinh mệnh được
tạo ra th́ chúng đồng hóa với đặc tính
của vũ trụ và có mang duy nhất là đặc tính
Chân-Thiện-Nhẫn. Thế
tại sao các sinh mệnh lại có bản tính bẩm sinh?
Thầy: Bản tính là vấn đề
bản tính của con người.
Có người có thể nóng tính, bản tính của
người ấy tương đối là nóng tính và
người ấy làm ǵ cũng nhanh chóng. Người khác th́ tính t́nh b́nh
tĩnh hơn và làm ǵ cũng thông thả. Bản tính của một
người là bản tính của cá nhân họ. Hai điều này là khác nhau. Tại sao vật chất nguyên sơ
tạo ra các h́nh thể khác nhau như gỗ, sắc vân..vân? Đó là thực thể. Nhưng tất cả đều
có mang đặc tính Chân-Thiện-Nhẫn trong đó.
Câu hỏi: Thầy bắt thủ ấn
lớn có đồng nghĩa với Thầy giảng Pháp
không?
Thầy: Tôi dùng tín hiệu đó
tương đối là cao tầng. Dù sao th́ không dễ cho con người đắc
được Pháp, và cơ duyên này cũng không đến
một cách dễ dàng. Tôi mong
rằng chư vị đừng bỏ lở cơ
hội này.
Câu hỏi: Một người có thể tu
luyện đến tầng thứ cao hơn cha mẹ không,
đấng mà đă sinh ra chủ nguyên thần của
họ?
Thầy: Đừng tưởng tượng
vu vơ. Để tôi giảng
cho chư vị. Chư
vị không biết là tầng thứ của chư vị
hiện giờ là thấp bao nhiêu, vậy mà chư vị
dám nghĩ đến những chuyện cao như
thế. Tầng thứ
một người đạt được qua tu
luyện là tùy vào khả năng chịu đựng của
họ và tỷ lệ của đức và nghiệp mà
họ có. Nói khác đi,
nền tảng bẩm sinh của chư vị và khả
năng chịu đựng của chư vị, những
yếu tố này chỉ định tầng thứ chư
vị tu luyện cao đến đâu. V́ thế nếu chư vị cho rằng “Tôi
chỉ muốn đạt đến cao đến đó”,
tuy nhiên chư vị không có khả năng chịu
đựng, chư vị sẽ nổi cáo lên. Cho nên không có ǵ là tuyệt
đối. Chỉ có hiện
tại chư vị c̣n có tư tưởng con
người đó thôi.
Câu hỏi: Đỏ, cam, vàng, xanh lục, chàm,
xanh lam, tím, có màu và không màu, các màu này đại biểu
tầng thứ. Chúng con
nhận thức như thế nào?
Nếu Thiên Mục của một người chưa
được khai mở, khi nh́n da mặt của họ người
khác biết được phải không?
Thầy: Chư vị không biết được. Những điều đó không
phải là những ǵ người thường có thể
thấy được. Đó là v́ cặp mắt người
không phân biệt được.
Câu hỏi: Con có tập một loại khí
công trước đây và đă bị sai lệch. Có cái ǵ cứ động đậy
trong thân thể của con. Con
đă đi sai đường.
Bây giờ con quyết định tu luyện Pháp Luân
Đại Pháp, tuy nhiên con mơ thấy cái ǵ đó đến
quấy nhiễu con.
Thầy: Chư vị muốn tu luyện
hay tập luyện là tùy vào cái tâm của chư vị. Tất cả là c̣n tùy vào chư
vị. Khi chư vị kiên
tâm vững vàng tu luyện Đại Pháp, không ai cản trở
chư vị được.
Cũng không ai được phép quấy nhiễu
chư vị nữa. Không
được phép.
Câu hỏi: Nếu nguyên thần một
người trẻ, th́ họ tu luyện đến
một tầng thứ cao không?
Thầy: Tu luyện không có liên hệ ǵ
đến chủ nguyên thần trẻ hay già. Không có liên hệ.
Câu hỏi: Sau khi đă nghe Đại Pháp
rồi, con nhận thức rằng tu luyện là
điều cực kỳ nghiêm túc.
Làm sao con có khả năng nhẫn để kiên tŕ và
mạnh mẽ tiến lên?
Thầy: Không kể là chư vị có
nhẫn được và chư vị chịu đựng
được đến mức nào, đó là c̣n tùy vào chư
vị. Không có rèn luyện
đặc biệt nào để gia tăng chịu
đựng. Tất cả là
tùy vào khả năng chư vị chịu đựng
thống khổ. Nếu
chư vị có Pháp trong tâm và thiện đối với
mọi người chung quanh chư vị, th́ khi chư
vị gặp chuyện ǵ chư vị xử sự khá
hơn.
Câu hỏi: Thưa Công Thân và Pháp Thân khác nhau
như thế nào?
Thầy: Chư vị không có Công Thân,
thậm chí cũng không có trong
tương lai. Sau khi
đạt Viên Măn chư vị chỉ có Pháp Thân thôi. Không một sinh mệnh nào trong
vũ trụ có Công Thân cả.
Câu hỏi: Một người trải qua
một số khảo nghiệm nhằm giúp họ buông
bỏ các tâm chấp chước của họ trong khi tu
luyện Thế Gian Pháp, và sau khi đạt đến tu
luyện Xuất Thế Gian Pháp, th́ họ cũng phải
trải qua một lần khảo nghiệm nữa
trước khi đạt Quả Vị hay là phải
trải qua một lần khảo nghiệm trong mỗi
một tầng thứ thượng, trung, hạ của
Quả Vị đó?
Thầy: Toàn bộ con đường mà
đă được an bài cho chư vị trong quá tŕnh tu
luyện của chư vị, tức là cho đến khi
chư vị khai Ngộ, là một quá tŕnh tu luyện
của một người.
Và trong quá tŕnh tu luyện này chư vị phải buông
bỏ đi tất cả các tâm chấp chước
của chư vị. Không
phải như là [bị gián đoạn] tầng thứ tu
luyện trong Thế Gia Pháp, tầng thứ tu luyện
Xuất Thế Gian Pháp vân..vân.
Nó đă được an bài cho chư vị cho
đến khi chư vị đạt Viên Măn.
Câu hỏi: Về vấn đề
thành-tựu-suy của vũ trụ, có phải những ǵ
đă suy hoại sẽ bị nổ tung ra và
được cấu tạo lại mới phải không?
Thầy: Trong quá khứ là như
thế. Những ǵ đă suy
hoại sẽ bị hủy diệt và được
cấu tạo lại.
Loại người đă bị hủy diệt nhiều
lần rồi, một số người cũng không
hiểu được điều đó. Chư vị không thể suy xét
những vấn đề này từ quan điểm
người thường.
Vừa mới đây, tôi có giảng về nguyên lư
này. Tôi giảng rằng qua
tầm nh́n của Phật, Đạo, Thần tại các
tầng thứ rất cao rất cao, nhân loại là quá
nhỏ, nhưng qua tầm nh́n của các giác giả ở
các tầng thứ rất cao th́ Phật Như Lai cũng
chỉ là người thường, và qua tầm nh́n
của các giác giả ở các tầng thứ cao hơn
nữa th́ nhân loại c̣n không bằng vi trùng và vi
khuẩn. V́ thế nếu
đạo đức của nhân loại đă suy
đồi, quả địa cầu này không khác chi là
một trái táo, và nếu nó đă bị hư rồi, th́ có
nên quẳng bỏ nó đi không?
Đối với những ai không ở trong tầng
thứ đó, rất khó mà cảm nhận và hiểu được
những điều này.
Câu hỏi: Thưa xin Thầy thanh lọc
chủ nguyên thần của chúng con, các đệ tử
chân chính tu luyện.
Thầy: Những ǵ cần làm tôi đă làm
rồi. Đừng để cho
sự tưởng tượng của chư vị
chạy hỗn loạn cả lên.
Có những điều chư vị không hiểu
được. Chư vị
sẽ nhận được điều tốt nhất
trong tương lai.
Câu hỏi: Trong quá khứ, một số
người thấp hương Quan Thế Âm Bồ Tác
để phỏng đoán sự việc. Bây giờ, sau khi dùng ảnh
của Sư Phụ để khai quang cho tượng Quan
Thế Âm, chúng con có thể dùng sách nhang được
không?
Thầy: Chư vị muốn các sách nhang để
làm ǵ? Chẳng phải đó
là điều của người thường làm hay
sao? Là người tu
luyện, chư vị muốn phỏng đoán ǵ
đây? Chư vị muốn
biết điều ǵ? Để
biết là chư vị có khổ nạn hay không, để
chư vị tránh nó đi?
Nếu chư vị trốn tránh, th́ chư vị
sẽ không đề cao bản thân được. Làm sao chư vị tu luyện
đây? Hay là chư vị
muốn biết ḿnh có phát tài hay không? Nếu chư vị xử lư tốt, làm
việc giỏi, hay điều hành một kinh doanh tốt,
tự nhiên chư vị sẽ được. Đó là những điều
của người thường làm, chứ không phải là
điều mà người tu luyện Đại Pháp nên làm. Người theo tiểu
đạo tất nhiên có thể dùng được.
Câu hỏi: Thưa, Thầy giảng rằng
môn tu luyện của các đệ tử tu viện th́
giống như là môn của các ḥa thượng trong tu
viện. Thế th́ tránh xa xă
hội nhân loại làm sao họ rèn luyện tâm tính?
Thầy: Về việc đệ tử
chuyên luyện, chúng tôi không giảng trong khóa giảng
tại đây. Đó là việc
của tương lai. Đệ
tử tu viện cũng cần tham gia nơi người
thường. Trong quá khứ
các ḥa thượng cũng phải đi lang thang ngoài đời,
họ cũng phải chịu đựng gian khổ
nơi người thường và phải đi xin ăn,
không được làm giàu hay nhận tiền của. Đi lang thang trong người
thường là cơ hội tốt để rèn luyện
nơi người thường.
Câu hỏi: Khi con ngồi tập trong thế
kiết già, con cột chân lại để ngồi cho
vững được không?
Thầy: Về vấn đề này chúng
ta không có đ̣i hỏi ǵ đặc biệt. Cứ thể theo hoàn cảnh
của chư vị mà quyết định.
Câu hỏi: Quốc gia.....?
Thầy: Tôi sẽ không trả lời các
câu hỏi về quốc gia nào hay điều ǵ nơi
người thường.
Đừng hỏi tôi về những ǵ liên quan
đến chính trị, là v́ chúng ta không bao giờ liên quan
đến chính trị hay liên quan đến phát luật hay
luật lệ của quốc gia nào. C̣n về việc chúng ta hành xử ra sao như
người tu luyện, không hành động là ǵ, và chúng ta
phải làm ǵ, chúng tôi đă giảng những điều
này rồi.
Câu hỏi: Nếu mọi người
tận trong tâm có đạo đức, th́ có thể nhân
loại sẽ trở thành thế giới của Phật
Gia không?
Thầy: Đạo đức của nhân
loại thăng hoa th́ có thể xảy ra. Không những có thể, mà sẽ
xảy ra, t́nh h́nh là thế - hiện tại th́ có chiều
hướng đó. Tất
cả mọi người đều thành Phật th́ không
thể được, bởi v́ tầng thứ tâm tính
của con người khác nhau và khả năng chịu
đựng cũng khác nhau. Xă
hội con người sẽ măi măi tồn tại, v́ đó
là biểu hiện của Pháp ở tầng thứ thấp
nhất, là v́ Đại Pháp bao hàm từ trên xuống
dưới. Tuy nhiên xă hội
con người sẽ không bao giờ trở thành thiên
đàng được.
Câu hỏi: Thưa, nếu một
người tu luyện mà xương bị gẩy th́ sao?
Thầy: Một số người
tập luyện, nhưng họ không tập điều
đặng, tập một ngày, ngày khác th́ nghĩ. Họ không thật sự tập
luyện, và cũng không cố giữ bản thân ḿnh
thể theo tiêu chuẩn tâm tính.
Những người này không phải là đệ
tử tu luyện trong Pháp Luân Đại Pháp, nên nhiều
điều có thể xảy ra cho họ. Khi xảy ra, th́ họ cho
rằng xương của đệ tử Pháp Luân Đại
Pháp bị gẩy. Tôi có
thể nói với chư vị rằng, những người
mà chân chính tu luyện cá nhân ḿnh thường th́ không bị
gẩy xương. Trong
những trường hợp riêng biệt người này
bị thiếu loại nghiệp đó trong đời
trước, th́ cũng khó nói. Cho nên phải cẩn thận. Các phụ đạo viên không được thúc
ép các học viên mới tập luyện. Làm như thế sẽ gây ra
vấn đề. Tôi không làm
như thế. Đại Pháp
dạy cải biến cái tâm này.
Chẳng phải thúc ép người ta là ép buộc
họ sao? Chư vị
phải rất cẩn thận về vấn đề này.
Câu hỏi: Con để ư, sau khi giới
thiệu Pháp Luân Đại Pháp cho một số học viên, th́
tâm tính và thân thể của con tệ ra. Có phải là v́ con đă cho người khác
biết về Đại Pháp?
Thầy: Có lẽ đây chỉ là nhận
thức của chư vị, đúng không? Một số người
muốn học Đại Pháp, vừa khi chư vị cho
họ biết th́ họ muốn học. Chư vị không nên cảm
tưởng rằng thân thể của chư vị tệ
hơn. Đó là một trạng
thái thể hiện rằng thân thể của chư vị
đang được thanh lọc và nghiệp của
chư vị được tiêu trừ.
Câu hỏi: Con là thầy giáo trường
trung học, con muốn dạy các học sinh của con
về Pháp Luân Đại Pháp.
Thưa làm thế có đúng không?
Thầy: Tất nhiên là đúng. Thậm chí nếu hiểu
biết của chúng không cao đến thế, th́ cũng
giúp thân thể của chúng.
Nếu chúng thật sự
lĩnh hội được Pháp này, cố gắng
làm người tốt, muốn làm điều tốt,
chẳng phải là tốt sao?
Và nếu chúng muốn tu luyện lên các tầng
thứ cao, tôi nói rằng chư vị sẽ đạt
được đức rất nhiều.
Câu hỏi: Khi con dọn nhà, vô t́nh làm hư
ảnh của Thầy.
Thầy: Đó là không cố ư, không ai sẽ
khiển trách chư vị.
Câu hỏi: Nếu có ai xung quanh chúng con
hỏi về pháp môn này, thưa con có thể cho họ
biết và dạy họ không?
Thầy: Nếu họ muốn tập
luyện, th́ chư vị cứ dạy họ. Nếu họ hỏi, làm sao
chư vị không dạy họ, v́ [chư vị c̣n
phải] hồng Pháp mà.
Câu hỏi: Tại sao sau khi con nói về Pháp
Luân Đại Pháp, con thay đổi từ tin tưởng
chuyển sang nghi ngờ các nguyên lư của Pháp Luân Đại
Pháp?
Thầy: Có nhiều nguyên nhân liên quan trong
đó, là khả năng hiểu biết của chư
vị, là nghiệp tư tưởng của chư vị,
vân..vân, khi sự hiểu biết của chư vị không
đủ, người khác không tin chư vị khi chư
nói về các lư [của Đại Pháp]. Bởi v́ chính cá nhân chư vị cũng vừa
mới bắt đầu học, cho nên can nhiễu của
chư vị cũng có trong đó.
Thường thường th́ can nhiễu từ bên
ngoài cũng có một ít; tuy nhiên tất cả là do
nghiệp tư tưởng và hiểu biết Đại Pháp
không đủ mà tạo ra.
Thêm vào đó, người khác không tin nên khiến cho
chư vị nghĩ như thế.
Câu hỏi: Vào mùa đông sau khi tập bài công
pháp Thần Thông Gia Tŕ Pháp và khi bỏ chân ra con cảm
thấy rất lạnh. Thưa
có b́nh thường không?
Thầy: Tập luyện trong giai
đoạn đầu, chư vị chưa đạt
đến cảnh giới cao tức th́. Trong giai đoạn đầu
chư vị không thể ngồi đó cảm thấy
thoải mái và ấm được. Khi chư vị bắt đầu tập, thân
thể chư vị có nghiệp, thấy ớn lạnh hay
thấy lạnh, có xảy ra.
Hơn nữa, v́ mùa đông thân thể chư vị
không thay đổi nhanh tức th́ được. Không thể được. Sau này th́ sẽ được.
Câu hỏi: Trước đây, con không
giữ tâm tính tốt. Nếu
con bắt đầu tu luyện bây giờ th́ con c̣n
đủ thời gian không?
Thầy: Chẳng phải là các học viên
mới cũng đang bắt đầu tu luyện hay
sao? Tuy nhiên chư vị
phải thật sự nhanh lên, nhất là những ai
tuổi đă cao.
Câu hỏi: Khi một người giúp
người nghèo khổ, th́ người này chuyển hóa
nghiệp của họ thành Đức hay là lấy đức
của người họ giúp?
Thầy: Khi chư vị thấy ai
gặp khó khăn th́ cứ giúp họ, đó là chư
vị tử tế và làm việc tốt. Khi chư vị giúp người
khác và làm việc tốt, nếu điều mà chư
vị làm là khó khăn và chư vị phải chịu
khổ th́ nghiệp của chư vị sẽ
được chuyển hóa.
Thường th́ khi chư vị tự nguyện giúp
người khác, đó là chư vị tự nguyện nên
không có sự chuyển hóa của đức. Nhưng nếu có liên hệ
đến những ǵ giá trị, th́ đó là chuyện
khác. Hơn nữa, nếu ai
thường bị thống khổ th́ họ đang
trả nghiệp của họ, hay có thể có liên hệ
nhân duyên. Nếu người
tu luyện chú tâm vào những việc này th́ có thể làm điều
xấu là v́ họ không thấy được quan hệ
nhân duyên ở phía sau của sự việc. Đó là tại sao chúng tôi khuyên
chư vị học viên phải thủ đức và
tập “không hành động”.
Điều chúng tôi giảng cũng có ư nghĩa này:
Người thường nói tích đức, nhưng đó
là người thường làm việc người
thường, là v́ nó đă được Pháp quy định
tại tầng thứ người thường. C̣n chư vị th́ trái lại,
chư vị được Pháp quy định tại
tầng thứ tu luyện, cho nên chư vị chấp
chước vào những thứ đó th́ không được.
Câu hỏi: Nếu một người chân chính
tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, th́ Thầy sẽ an bài các
khảo nghiệm của họ để họ
đạt Quả Vị chân chính và tu luyện thành tựu
phải không?
Thầy: Đúng.
Người tu sẽ luôn luôn có khảo nghiệm trong
quá tŕnh tu luyện của họ.
Hơn nữa, khảo nghiệm là do nghiệp của
chư vị tạo ra và chư vị phải đề
cao tâm tính qua các khảo nghiệm đó. Chư vị sẽ gặp khó khăn đủ
loại. Chư vị phải
xử lư ra sao? Là người
tu luyện chư vị thể hiện thế nào? Chư vị không được
xử lư như người khác.
Cho nên chư vị sẽ gặp khó khăn trong
suốt quá tŕnh tu luyện của chư vị, cho
đến khi chư vị đạt Viên Măn. Và cho đến khi chư vị
đạt Viên Măn, cũng vẫn c̣n câu hỏi là: “chư
vị có thể kiên định với Pháp không?” Sẽ có khảo nghiệm về
khía cạnh đó. Nếu trên
cơ bản chư vị không tin tưởng Pháp, bất
cứ ǵ khác mà nói cũng là vô nghĩa thôi.
Câu hỏi: Thưa, đối với
những người với căn cơ thấp hay trung
b́nh, tu luyện cái nào là dễ hơn: Thế Giới
Cực Lạc hay là Thế Giới Pháp Luân? Và con đường nào giúp
họ tu luyện nhanh hơn: con đường chánh của
vũ trụ hay tiểu đạo?
Thầy: Tu luyện Đại Pháp không so sánh
với cách môn tu luyện khác được. Trong quá tŕnh tu luyện của
chư vị, không kể chư vị tu luyện thế
nào, tiêu chuẩn cũng giống nhau và tiêu chuẩn đ̣i
hỏi cũng giống nhau.
Tuy nhiên chư vị tu đạt cao đến
đâu, th́ chư vị đạt tầng thứ cao
đến đó. Trong tôn giáo
th́ gọi là Quả Vị, cho nên chư vị sẽ đạt
Quả vị cao đến đó.
Câu hỏi: Nhiều người tại
Quảng Châu sùng bái Quang Công.
Thưa, lấy ảnh của Thầy để khai
quang tượng Quang Công có được không?
Thầy: Trong quá khứ, Phật Giáo
gọi Quang Công là Bồ Tát Sangharama, nhưng là do con
người sùng bái mà ra.
Tại sao Đạo Gia cũng sùng bái Quang Công? Là v́ phó nguyên thần của ông ta
đă tu luyện thành. Cũng
có một số thương gia thờ Quang Công và xem ông ta
là thần tài. Trên các
tượng đó là những ǵ con người sùng bái mà
tạo ra hay là phụ thể nhập. Thế tại sao chư vị lại dùng Pháp Thân
của tôi để khai quang cho nó?
Phật không quan tâm đến việc chư vị
phát tài hay không. Khi chư
vị bị khó khăn, một vị Phật hay một
vị Bồ Tát có thể giúp chư vị, tuy nhiên nếu đây
là trường hợp th́ chư vị phải là người
có căn cơ tốt hay là người tu luyện. Thật sự cứu độ
chư vị ra khỏi cái biển khổ người
thường này th́ không phải là để cho chư
vị làm giàu. Nếu một
người không có bệnh hay không có đau khổ,
sống rất thoải mái, sống thoải mái c̣n hơn
cả người bất tử, th́ dù có bảo họ
cũng không tu luyện, v́ tu luyện đ̣i hỏi chịu
đựng gian khổ.
Về Thế Giới Cực Lạc để làm
ǵ? [họ nghĩ], “Sống
ở đây là quá sướng rồi.” Chuyện như thế có được xảy
ra không? Nhân loại không
cần trả nghiệp mà họ đă gây ra trong tất
cả đời trước, có được phép
không? Và khi họ phải
trả nghiệp của họ, làm sao họ sống sung
sướng được?
Trên thực tế, cái ǵ mà được tạo ra
qua sự sùng bái của chư vị và những thứ
phụ thể đó là nhơ nhớp, chúng không vô
điều kiện mà giúp chư vị đâu. Chúng muốn cái ǵ đó và sẽ
lấy những ǵ đó trên thân của chư vị. V́ thế trong khi nh́n th́ có vẽ
chư vị giàu có, thật ra là điều không
tốt. Tất nhiên, một
người giàu hay không đều có nguyên nhân phức
tạp ở phía sau, nhưng không phải truy cầu mà
được. Trái lại chư vị đă mang nó từ
các đời trước của chư vị.
Câu hỏi: Thưa, làm sao chúng con đo
lường sự yêu mến thân nhân trong gia d́nh, t́nh yêu hay
t́nh bạn, và cái t́nh phát xuất từ “thiện” ra?
Thầy: Một người không có “t́nh”,
bây giờ chư vị chưa kinh nghiệm
được như thế nào, cho nên chư vị không
biết “thiện” là ǵ.
Thiện mà chư vị tưởng tượng
đó vẫn c̣n phát xuất từ cái “t́nh”, và đó là
tại sao chư vị không kinh nghiệm
được. Các tâm
người như là ganh tỵ, hoan hỉ, tranh giành, không
chịu thua, sợ, dù sao th́ chư vị cũng phải
buông bỏ các dục vọng và tâm chấp chước
đủ loại mà chư vị có. Thích hay không thích ǵ, làm ǵ, sở thích là ǵ hay không
có sở thích, muốn ăn hay không muốn ăn thứ
ǵ, thích hay không thích thú điều ǵ, tất cả
đều là từ cái “t́nh” mà ra.
Nhân loại chỉ v́ cái “t́nh” này mà sống. Cho nên các sinh mệnh ở cao
tầng sống không có “t́nh” là thế nào? Có lạnh nhạc nghiêm khắc
với nhau không? Không, họ
không phải như thế.
Sau khi nhân loại gạt bỏ cái “t́nh” này, th́ tâm
“thiện” sẽ xuất ra.
Tại sao các đại giác cứu độ con
người? Là v́ họ có tâm
“thiện” và họ thương xót tất cả sinh
mệnh.
Câu hỏi: Để tập ngồi xếp
bằng tréo chân lại, con xếp chân lại trong khi
nằm ngữa xuống và ngủ trong cái thế này.
Thầy: Tôi không phản đối
điều này. Chư vị
tập tréo chân hay làm cách nào đó
để tập chân của chư vị. Tuy nhiên chúng tôi không khuyến khích
mọi người làm như thế. Hơn nữa, có người có nghiệp liên quan
đến việc này, có người tu rất chậm và
cũng chưa đề cao.
Ngộ tính của họ không đề cao, họ
chỉ tập các bài công pháp.
Đây là những người mà, nếu họ thật
sự lấy cái ǵ đó để đè chân xuống hay
làm cách ǵ khác, có thể “rắc một cái!” th́ gẩy
xương của họ. Như
thế sẽ mạng thiệt hại rất to cho chúng ta,
là v́ người khác sẽ cho đó là từ tập
luyện Pháp Luân Đại Pháp mà ra.
Đó là tại sao chúng tôi không bảo mọi người
tập như thế, hoàn cảnh của mỗi
người rất là phức tạp.
Câu hỏi: Đôi khi các giấc mơ của con
trở thành thật. Đây có
phải....?
Thầy: Đôi khi chư vị mơ, qua ngày
thứ nh́ hay vài ngày sau đó, những ǵ trong mơ thật
sự đă xảy ra. Hay khi
chúng ta làm điều ǵ, cảm thấy như là đă làm
việc đó trước đây rồi, chúng ta không
nhớ đă làm trước đây, nhưng lại cảm
thấy rằng đă làm lúc nào rồi. Nhiều người đă kinh nghiệm
điều này. Có thể
chư vị đă làm điều đó trước đời
này hay đă làm trong thời xa xưa lắm rồi, hay có
thể chư vị đă là phần trong sự việc mà
sẽ xảy ra sắp tới, cho nên chư vị mới
thấy được, đó là tại sao.
Câu hỏi: Đôi khi “Chân” có mâu thuẩn với
“Nhẫn”. Ví dụ khi chúng con
biết rơ một người giả dối, có nên thành
thật nói ra hay không nói v́ phải nhẫn?
Thầy: Để tôi giảng cho chư
vị điều này một lần nữa. Là người tu luyện, th́
phải thủ đức thay v́ thất đức. Hiện nay, người
thường đă trượt xuống đến
điểm mà hễ mở miệng là dối rồi. Nhưng đây là những điều
có liên hệ với người thường và ngoài ṿng
kiểm soát của chư vị.
Nếu chư vị chỉ ra cho họ biết và
đụng vào điểm yếu của họ, thật
sự là họ sẽ ghét chư vị. Cho nên tu luyện chính cá nhân ḿnh trước
hết. Nếu chư vị
thật sự gặp người thật xấu hay
gặp chuyện ǵ khủng khiếp, khi những chuyện
lớn như là đốt lửa giết người mà
chư vị làm ngơ th́ tôi nói rằng tâm tính của
chư vị quá kém. Đó là
để xem chư vị xử lư ra sao.
Câu hỏi: Thưa, các học viên Pháp Luân
Đại Pháp học guasha được không?
Thầy: Chư vị đang tu luyện
Pháp Luân Đại Pháp th́ chư vị làm thế để làm
ǵ? Chư vị rèn luyện
chư vị hay cho người khác? Để tôi giảng cho chư vị. Đó là h́nh thức của yêu
thuật phù thủy. Ở
vùng đông bắc của chúng ta, trong quá khứ họ
chỉ làm như thế trong khi họ nhảy múa trong
buổi lể pháp sư.
Những loại nhảy múa pháp sư đó là mê
sảng điên cuồng và là phụ thể nhập. Chỉ có bọn chúng
mới làm những thứ đó thôi.
Câu hỏi: Thưa, một người
tập vơ công sẽ bị thiệt hại nếu họ tu
luyện Pháp Luân Đại Pháp cùng lúc phải không?
Thầy: Không, họ không bị. Ai tập vơ công th́ không
bị. Nhưng có một
số vơ công của Đạo Gia bao gồm những điều
nội tu, cho nên họ bị can nhiễu. Ví dụ như chư vị không
được tập Tai-chi, Xingyi, Bát Quái (Bagua), vân..vân. Nếu chư vị tập th́
chúng sẽ trộn lẫn vào.
Đó là các loại khí công, và một bộ hoàn chỉnh mà
tôi hạ nhập vào thân của chư vị sẽ bị
hỗn độn. Tất
nhiên, tôi không bắt buộc chư vị tu luyện Pháp
Luân Đại Pháp. Nếu chư vị thích tập Tai-chi,
Xingyi, Bát Quái (Bagua), th́ cứ tập. Tôi chỉ giảng cho chư vị một nguyên
lư, tu luyện là điều nghiêm túc đ̣i hỏi chư
vị chú tâm vào một môn.
Câu hỏi: Có lúc khi con đang tập, không
cố ư mà thấy một cái bóng giống như con đang
tập kế bênh.
Thầy: Thông thường, phó nguyên
thần không được phép xuất ra khỏi thân
thể của một người để tu luyện. Nó ở với chư vị, và
tu luyện và tập cùng với chư vị. Tất nhiên đây cũng không
tuyệt đối. Có
những trường hợp riêng biệt, trong khi thân
thể của chư vị đang được
điều chỉnh th́ nó xuất ra ngoài.
Câu hỏi: Vào ngày thứ hai và thứ ba
của khóa giảng, con mửa ra cả đống ǵ
như là xớ cây hay dải rách, những ngày sau đó th́
con mửa và ho ra máu.
Thầy: Điều đó tốt
lắm, phải không? Cũng
như tôi đă giảng, một số người sẽ
bị mửa và bị tiêu chảy. Bất cứ trường hợp nào, các nội
tạng của chư vị cần phải được
thanh lọc trước khi chư vị thật sự tu
luyện. Nếu không thanh
lọc cho chư vị, th́ cái thân thể nhơ nhớp này
của chư vị sẽ không bao giờ xuất công được. Cho nên đó là điều
tốt. Một số
người mửa ra những cục máu với mủ. Để tôi giảng cho chư
vị, con người ăn đủ thứ và làm
những điều xấu ác đủ loại, cho nên thân
họ hiện nay rất nhơ nhớp. V́ thế mà tất cả
những thứ đó phải loại đi và thân thể
của chư vị phải được thanh
lọc. Từ đây về
sau chư vị phải tu luyện và tu luyện cho
tốt. Nhiều người
sẽ bị các bệnh độc hại nếu họ
không chọn con đường tu luyện. Sau khi họ bắt đầu tu
luyện th́ những thứ đó sẽ được
loại bỏ đi và thân của họ sẽ
được điều chỉnh.
Câu hỏi: Khi một người
đạt đến Tam Hoa Tụ Đỉnh, người
đó có thoát ly sinh tử không?
Thầy: Trong tu luyện Pháp Luân Đại
Pháp của chúng ta, khi một người đạt
đến Tam Hoa Tụ Đỉnh, th́ họ đă đạt
đến tầng thứ cao nhất trong Thế Gian Pháp tu
luyện rồi nhưng họ chưa vượt qua
khỏi Tam Giới. Cho nên khi
họ tiếp tục tu luyện lên nữa, th́ họ
sẽ tiến nhập vào trạng thái Thân Trắng Như
Sữa và thân của họ sẽ hoàn toàn được
thay thế bằng vật chất cao năng
lượng. Chỉ có
đến điểm đó th́ họ mới đạt
đến giai đoạn chuyển tiếp giữa
Thế Gian Pháp và Xuất Thế Gian Pháp. Trong giai đoạn chuyển
tiếp này rất nhiều điều sẽ ban cho chư
vị. Tất nhiên chỉ khi
chư vị tu luyện vượt qua Thế Gian Pháp th́
chư vị mới thật sự thoát khỏi ṿng luân
hồi và chư vị đă vượt khỏi Tam
Giới.
Câu hỏi: Trong khi ngồi thiền, khi
ngồi đến lúc mà chịu nổi nữa, con cố
chịu đựng hơn nữa và tiếp tục
ngồi thiền th́ đây có phải là chấp
chước không?
Thầy: Không, đó không phải là
chấp chước. Khi
chư vị chịu đựng, chư vị đang
chịu đau, chư vị đang đau khổ và chư
vị đang phó xuất hy sinh.
Đó không phải là chấp chước mà là tiêu
nghiệp. Trong quá khứ
một số người không nhận thức ra
điều này. Họ
ngồi tréo chân ngồi thiền, vừa khi chân cảm
thấy đau th́ họ để chân xuống, hoạt
động một chút, rồi ngồi thiền trở
lại. Khi thấy khó
chịu trở lại th́ họ bỏ chân xuống trở
lại, hoạt động một chút, rồi ngồi
thiền trở lại.
Họ tưởng rằng tập cách như thế
là tốt, trên thực tế th́ họ không đạt
được ǵ cả. Khi
một người thật sự ngồi thiền, chân
tréo lại, cảm thấy rất đau, đau khủng
khiếp, phát hiện rằng một số nghiệp
rất lớn đang được tiêu trừ đi. Sau khi số nghiệp đó
được tiêu trừ, loại vật chất này không
biến đi, nhưng sẽ được chuyển hóa
thành một loại vật chất màu trắng. Bởi v́ chư vị đă phó
xuất và chịu đau khổ, th́ nó sẽ
được chuyển hóa thành chất đức. Thường th́ khi ngồi
thiền chư vị cảm thấy đau từng
cơn: Có lúc chịu không nỗi, sau đó có lúc th́ dễ
chịu, sau đó có lúc th́ cơn đau lại nổi
lên. Đó là có liên hệ với
sự tu luyện tâm tính của chư vị, và đó là
tại sao tâm trí của chư vị bị dằn
vật. [Trong tu luyện] thân
thể của chư vị th́ bị dằn vật và tâm của
chư vị th́ bị nhào trộn đi. V́ thế khi chư vị
ngồi thiền, tâm của bị dằn vật quá
nhiều đến độ mà không thể chịu nỗi
nữa và cứ măi nghĩ đến việc lấy cái
chân xuống. Đó không phải
là Nhẫn.
Câu hỏi: Nếu chúng con thể theo tiêu
chuẩn và kiên tŕ tu luyện tâm tính, th́ chắc chắn là
chúng con đạt đến Xuất Thế Gian Pháp trong
đời này?
Thầy: Ai có thể nói với chư
vị chắc chắn là được? Chư vị có quyết tâm không? Khả năng chịu
đựng của chư vị thế nào và có thể
giữ vững đến mức độ nào là c̣n tùy vào
chư vị. Sư Phụ
chỉ mang chư vị vào cửa, c̣n tu luyện là c̣n tùy
vào cá nhân ḿnh.
Câu hỏi: Trong khía cạnh nào đó con có
thể giữ tâm tính của con lúc ban ngày, nhưng trong
giấc mơ th́ con không làm được.
Thầy: Vào ban ngày chư vị có thể
giữ vững tâm tính trong khi hoàn toàn ư thức, tất nhiên
đó là dễ. Để
khảo nghiệm xem chư vị có tu luyện
được hay không và có kiên định giữ vững
tâm tính hay không, khảo nghiệm chư vị trong khi
chư vị đang ngủ hay đang thiền định
thâm sâu là cách chính xác nhất để xem chư vị có
kiên định không. Mọi
người ai cũng sẽ kinh nghiệm điều
này. Và nếu chư vị
không giữ vững tâm tính, có nghĩa là chư vị
chưa vững đủ.
Câu hỏi: Thưa, khi người bị
phụ thể nhập đến học Pháp Luân Đại
Pháp, th́ phụ thể nhập đó sẽ bị giết
phải không?
Thầy: Thú vật không được
phép nghe Pháp của chúng ta.
Chúng cũng không dám vào giảng đường. Và nếu chúng vào, chúng tôi sẽ
diệt trừ chúng đi.
Chúng tôi luôn luôn phải thanh lọc thân thể cho các
học viên vào ngày giảng thức ba.
Câu hỏi: Sau khi đạt được
thanh tịnh trong lúc ngồi thiền, con thấy một
đám thú vật vây chung quanh và nh́n con.
Thầy: Đừng để ư đến
chúng. Nếu chúng đến
gần chư vị, th́ cứ gọi tên Thầy. Chúng ṭ ṃ và muốn nh́n xem. Chư vị đừng
để ư đến chúng.
Chúng không được phép đến gần.
Câu hỏi: Trong khi ngồi thiền thế
gia tŕ cột trụ bài Thần Thông Gia Tŕ Pháp,, trong ḷng bàn
tay con có một luồng khí chạy rất mạnh.
Thầy: Chư vị đang tăng
cường một loại cụm năng lượng,
đó là các công năng đủ loại. Hầu hết là h́nh cầu,
loại công năng tṛn như trái banh. Những loại công năng đó là nhiều
nhất, có cà hơn 10,000 loại công năng như
thế. Khi chư vị
để hay ḷng bàn tay đối mặt với nhau,
chư vị đang tăng cường công năng
loại mà h́nh như trụ cột, khi mà phát nó ra, th́
giống như tia laser, như là “sấm ḷng bàn tay”. Có một luồng khí đang di
chuyển trong tay của chư vị. Một số người nhạy cảm,
một số th́ không.
Câu hỏi: Thưa có phải phó nguyên
thần mà Thầy giảng, c̣n người thường
gọi là “hồn” phải không?
Thầy: Đừng áp dụng danh từ
đă dùng trong quá khứ. Tôi
đang giảng về đề tài liên hệ với sinh
vật học và khoa học ngày nay, và tôi cũng không
giảng rơ ràng hơn nữa.
“Ba hồn 7 vía” và những điều giống như
thế đều rất mập mờ. Tất cả nội tạng
trong người chư vị đều có h́nh
tượng của chư vị, mỗi một tế bào
trong thân thể cũng là h́nh tượng của chư
vị, và mỗi một phân tử li ti của công của
chư vị cũng là h́nh tượng của chư
vị. “Ba hồn bảy vía”
mà con người nói đó là ǵ?
Rất mập mờ.
Hơn nữa, chư vị c̣n có chủ nguyên thần
và phó nguyên thần của chư vị. Những ǵ tôi vừa giảng qua không phải là
điều mê tín. Khoa học
hiện đại của chúng ta cũng đă nh́n nhận
điều đó. Họ
đă làm một khảo nghiệm vết bẩn trên thân
của con chuột trắng nhỏ và truyền tiếp
tế bào của nó, theo cách nào đó họ tách rời
một cục tế bào ra.
Sau đó từ ngàn dậm rất xa họ nhận,
h́nh tượng phản ảnh từ trong cái tế bào
đó, chỉ từ một tế bào thôi, là tế bào
của con chuột trắng nhỏ đó. Đây không phải là tôi vui mà nói
thế đâu. Khoa học và
kỹ thuật hiện nay đă phát triển đến
mức mà rất nhiều điều đă được
cho là mê tín nay được chứng minh là khoa học. Và không cần thiết là
những điều đó [không được thừa
nhận] bởi khoa học, bởi v́ khoa học phát
triển quá hạn hẹp, hay là cũng được
chúng ta nh́n nhận nhưng chưa được biết
đến nhiều, nên cho rằng không tồn tại.
Câu hỏi: Trong khi Thầy giảng, con nh́n
thấy một ṿng hoa cúc vàng phía trước. Đó là đại biểu ǵ?
Thầy: Cái mà chư vị thấy đó
là một ṿng ánh sáng vàng, chứ không phải hoa cúc. Ánh sáng vàng đó là kỳ diệu
phi thường. Căn cơ
của người học viên này khá tốt.
Câu hỏi: Thưa, con là một khoa học
gia và có cơ duyên từ ngàn dậm đến đây
để nghe Thầy giảng Pháp Luân Đại Pháp. Rất nhiều lần trong các
khóa giảng con thấy Pháp Thân của Thầy và con
mừng quá. Nhưng chỉ
trong chốc lát th́ biến mất.
Có phải đó là v́ con quá hoan hỉ không?
Thầy: Không, không phải. Nhiều người không rơ và vô
t́nh nh́n thấy cảnh tượng ǵ đó. Nhưng tại sao một lúc sao
th́ không thấy nữa? Đó là
v́ khi chư vị nh́n thấy, tâm của chư vị
nhận thức rằng chư vị thấy, và khi chư
vị muốn nh́n th́ cảnh tượng đó biến
mất. Khi chư vị
muốn nh́n gần hơn nữa, chư vị bắt
đầu dùng cặp mắt của ḿnh, v́ chư vị
đă quen nh́n với cặp mắt của chư
vị. Khi chư vị nh́n
với Thiên Mục của chư vị mà không cố ư,
không kể là cặp mắt mở hay nhắm cũng không
có ǵ khác biệt. Một
số người quen nh́n với mắt nhắm lại,
và một số th́ quen nh́n với mắt mở ra. Cho nên khi chư vị muốn
nh́n gần hơn th́ chư vị dùng con mắt mà nh́n. Và khi chư vị dùng mắt,
chư vị đang vẽ trên thần kinh thị giác
của chư vị thay v́ vẽ trên đường thông
đạo [của Thiên Mục] và đó là tại sao chư
vị không nh́n thấy được nữa. Đó là nói rằng, hiện giờ
chư vị chưa biết cách xử dụng.
Câu hỏi: Thưa, mọi người khác
nhau th́ chỉ có thể tu luyện đến các tầng
thứ khác nhau, có đúng không?
Thầy: Tất nhiên, không hẳn là
tuyệt đối như thế.
Cũng như tôi đă giảng cho mọi
người trước đây, nó có liên hệ đến
Nhẫn và cũng không hẳn là tuyệt đối.
Câu hỏi: Thưa, chúng con có được
in tài liệu giới thiệu về Thầy và Pháp Luân
Đại Pháp trong các tập chí ở ngoại quốc không?
Thầy: Khi nói về truyền Pháp Luân
Đại Pháp, tôi không làm những chuyện đó trong vài năm
rồi, tuy nhiên các học viên th́ tự nguyện làm. H́nh như chúng ta cũng không có
nhiều người viết về các tài liệu này, báo
chí cũng không có đăng thường xuyên. Hiện giờ các khóa giảng
của chúng ta đă trở nên quá lớn, tất cả là
v́ người đến học chính cá nhân họ đă
hưởng lợi ích từ Pháp Luân Đại Pháp và họ
nghĩ là quá tốt. Đó là
tại sao họ đến học. Người đến học chỉ một
ngày, lần kế tiếp th́ cả gia đ́nh của
họ đến, đến cả thân nhân và bạn bè
cũng đến trong các ngày kế tiếp. Theo cách đó mà con số tăng
lên. Người đến
học cảm thấy Pháp Luân Đại Pháp tốt, tôi nói
rằng đó là cách giới thiệu chắc chắn nhất
và tốt hơn. Tất nhiên,
giới thiệu cũng rất cần thiết, cũng có
một số người trước đây đă giúp
chúng tôi. Tất nhiên, các
học viên của chúng ta đă tự nguyện làm việc
này, chư vị cũng có thể làm như thế.
Câu hỏi: Nếu con có con chó ở nhà, con có
thể tập các bài công pháp ở nhà không?
Thầy: Các con thú vật đó có thể
giao thông với ma quỷ, một khi chúng giao thông với ma
quỷ chúng sẽ hại người ta. Có câu nói trong Phật Giáo: “Không
giết, không nuôi thú vật, cũng không trồng cây.” Nhưng cũng không nên quá cực
đoan. Đây là vấn
đề chư vị xử lư thích đáng thôi.
Câu hỏi: Trong vài ngày qua, bất cứ nơi
nào con cứ măi nghe tiếng nhạc của Pháp Luân Đại
Pháp.
Thầy: Tốt lắm. Đó gọi là “Thiên Tai khai
mở”. Ở trên thiên đàng
họ cũng đang nghe nhạc tập luyện [của
Pháp Luân Đại Pháp].
Câu hỏi: Thưa, chúng con không được
gạch và viết trên các tài liệu [của Pháp Luân Đại
Pháp] phải không?
Thầy: Đừng viết gạch lên
những ǵ tôi viết hay những ǵ tôi giảng. Nhất là quyển sách Chuyển
Pháp Luân, nhiều người trong chư vị với Thiên
Mục khai mở rồi đă thấy trong sách và cho
rằng trong sách có một tia sáng áng vàng kim loé lên và mỗi
một chữ trong sách là Pháp Thân của tôi. Nhân loại có nghiệp, và các
đệ tử tu luyện mà chưa vượt Xuất
Thế Gian Pháp th́ thân thể của họ không trong
sạch. Nét vẽ mà chư
vị gạch lên sách là đen là v́ thân thể của
chư vị chưa được thanh lọc đến
cao độ. Mỗi nét
chư vị vẽ đều có h́nh tượng và mang theo
nghiệp của chư vị trong đó.
Câu hỏi: Con ở trong quân đội,
đôi khi con phải đi đây đó v́ công việc làm,
cho nên trong ṿng một hai tuần con mới tập các bài
công pháp. Thưa Pháp Luân
của con sẽ bị thu hồi lại phải không?
Thầy: Không, sẽ không, bởi v́ đó
là công việc làm của chư vị. Trong tu luyện, tu là trước hết. Nếu chư vị tu luyện
Pháp Luân Đại Pháp, th́ phải nghiêm khắc giữ vững
tâm tính, và phải xử lư cho tốt trong cuộc sống
hằng ngày. Th́ khi chư
vị phải đi đây đó v́ công việc làm trong
một thời gian ngắn, thật ra Pháp Luân và công của
chư vị cũng sẽ tăng thay v́ bị trụt
xuống. Tại sao? Là v́, cũng như tôi đă
giảng, công mà thật sự quyết định tầng
thứ của chư vị là từ tu mà ra, không phải
từ luyện. Trong khi chúng
ta tập các bài công pháp, đó là chỉ gia tŕ, tăng
cường những ǵ đă được thiết
lập cho chư vị. Trong
chúng ta có rất nhiều người phải đi đây đó
v́ công tác kinh doanh và phải đi cả nửa tháng. Khi trở về họ phát
hiện công của họ thật sự đă tăng. Nếu bất cứ nơi nào chư
vị cũng là người tốt và tuân theo tiêu chuẩn
của Pháp mà đ̣i hỏi cá nhân ḿnh, th́ chư vị
phải tập các bài công pháp nhiều hơn để
bổ túc sau khi chư vị trở về.
Câu hỏi: Thưa, những người
đă đi đánh trận trong chiến tranh có tu luyện được
không?
Thầy: Để tôi giảng về vấn
đề này ở đây. Tôn
giáo có giảng rằng ai mà giết, nhất là giết
người th́ rất khó mà tu luyện. Có người đă từng sống qua chiến
tranh và đă đi đánh trong chiến trận. Cho nên vấn đề này chúng
tôi phải xử lư làm sao? Để
tôi giảng cho chư vị, các tâm chấp chước mà
chúng tôi đ̣i hỏi chư vị phải loại bỏ
đó, tất cả là do chư vị mưu đồ và
các tâm đó là ích kỷ mà sinh ra, và [không được] giết
là v́ nó tạo ra từ các tâm chấp chước trong xă
hội con người. T́nh
huống như chiến tranh tạo ra là do thiên
tượng hay xă hội biến hóa mà ra. Chư vị chỉ là một
phần tử trong sự biến hóa của biến hóa
của thiên tượng hay của xă hội. Nếu các phần tử đó
không thi hành thể theo vai tṛ trách nhiệm, th́ biến hóa
trong thiên tượng sẽ không xảy ra. Cho nên chư vị phải xét các
vấn đề này một cách độc lập, v́ đó
là những vấn đề khác.
Câu hỏi: Con nghe nói sách Tây Du Kư là sách về tu luyện.
Thầy: Nó không phải là sách tu luyện,
nhưng nó diễn giải chi tiếc rất rơ ràng về
quá tŕnh tu luyện. Câu
chuyện nói về nhân vật chính trải qua 9 lần 9,
hay 81 thống khổ. Nhân
vật này phải trải qua nhiều khảo nghiệm,
qua các h́nh thức khác nhau.
Vị này phải trải qua bao nhiêu h́nh thức
thống khổ trong tu luyện, cuối cùng vị ấy
không được phép bỏ sót khảo nghiệm nào và
phải bị khảo nghiệm lại. Đó là cái ư của [quyển sách
đó].
Câu hỏi: Thưa, khi một người
đang tập ngồi thế kiết già th́ có nên tréo chân
trái trước rồi tréo chân phải sau?
Thầy: Trong thế bán già, cho
người nam th́ chân trái đặt lên trên chân phải; c̣n
cho người nữ th́ chân mặt đặt trên chân
trái. C̣n thế kiết già th́
chư vị chỉ cần kéo cái chân dưới lên từ
bên ngoài, đó là thế kiết già. Tại sao người nam chân trái và người
nữ chân phải để lên trên? Đó là cùng với thế Jieyin (hai tay kết
ấn). Đó là v́ thân của
người nam hoàn toàn là có đặc tính dương, và
thân người nữ hoàn toàn là có đặc tính âm. Tập luyện chính là quân b́nh
âm dương, giữ
phần thuần túy âm hay dương của chư vị,
gia tŕ phần âm hay dương để quân b́nh phần âm
và dương của chư vị. Ví dụ chư vị là một người
nữ: nó tiếp sinh cho dương và giữ phần âm
của chư vị. Tác
dụng là thế.
Câu hỏi: Có một
buổi sáng, trong khi nằm trên giường mắt
nhắm lại nghe băng ghi âm của Thầy giảng
Pháp, con nghe có người nói chuyện xung quanh cạnh
giường. Th́nh ĺnh con
cảm thấy thân của ḿnh rất nặng và không cử
động được nữa, sau đó có ai dùng
lực bóp cái hàm của con lại.
Sau khi tỉnh giậy, con phát hiện miệng của
con một chút không khép lại được tự nhiên
như trước. Sau đó
người khác nh́n con họ cũng cho rằng quai hàm của
con hạ thấp xuống.
Thầy: Vài Pháp Thân đă chỉnh sửa
lại thân thể của chư vị.
Câu hỏi: Mỗi khi con tập các bài công
pháp trước một tấm gương, không cố ư và
mắt nhắm lại, con thường thấy cái bóng
của con trong tấm gương như một tấm
ảnh trắng và đen.
Thầy: Khi Thiên Mục của một
người khai mở, những ǵ thấy được
là màu đen và trắng, trắng th́ thấy là đen và
đen th́ thấy là trắng.
Câu hỏi: Trong khi ngồi thiền, khi
ngồi thiền tréo chân chịu không nỗi con muốn
để chân xuống, con nhớ lại lời Thầy
giảng. Thưa, làm thế
có phải là thêm ư vào đó không?
Thầy: Không có thêm ư vào. Khi chư vị nghĩ
đến lời Thầy giảng để tăng
cường khả năng chịu đựng và cố
gắng chịu đựng, đó không phải là thêm ư
vào. Mà đó là một khía
cạnh kiên tŕ.
Câu hỏi: Ở nơi tập luyện có
một cựu học viên nói rằng có cái ǵ trên thân của
con.
Thầy: Đừng nghĩ đến
những lời vô trách nhiệm đó. Với nhiều học viên, khi Thiên Mục
của họ khai mở, họ bị ảo giác và không phân
biệt giữa phụ thể với các h́nh tượng
mà một người mang theo từ trong các đời trước. Tuy nhiên h́nh tượng đó
cũng chưa hẳn là chủ nguyên thần của chư
vị. Có thể là phó nguyên
thần của chư vị.
V́ thế họ không có cách nào phân biệt
được những điều này. Đừng nghe những lời vô trách nhiệm
của các học viên đó.
Không có khả năng phân biệt được mà
tuyên bố bừa bải vô trách nhiệm là phá hoại Pháp.
Câu hỏi: Đôi khi con bị khó khăn không
giải quyết được, con nh́n ảnh của
Thầy. Và sau đó ảnh
của Thầy chiếu sáng lên và trở nên linh
động, xung quanh Pháp Luân có ánh vàng sáng chói và linh
động. Khi điều
này xảy ra con rơi lệ, sau đó con cảm thấy
dễ chịu.
Thầy: Đó là một hiện
tượng. Đệ tử
chân chính tu luyện thấy rất nhiều viễn
cảnh đủ loại. Đó
là để khuyến khích cho chư vị tu luyện kiên
tŕ.
Câu hỏi: Thưa chúng con có thể dùng
Chân-Thiện-Nhẫn làm tiêu chuẩn để đo
lường một môn tu luyện chân chính hay tà môn hay không?
Thầy: Tất nhiên là
được. Đặc tính của
vũ trụ là Chân-Thiện-Nhẫn. Đặc tính này không phải là điều ǵ áp
dụng riêng cho môn tu luyện của chúng ta. Mà đó là đặc tính của
vũ trụ, và chúng ta tu luyện căn cứ vào
Chân-Thiện-Nhẫn. Bất
cứ điều ǵ không phù hợp với đặc tính
Chân-Thiện-Nhẫn, không phù hợp với đặc tính
của vũ trụ, tức là tà.
Câu hỏi: Thưa, con duy nhất chỉ có
cái cơ khí, nhưng nếu con kiên tŕ tu luyện, bao lâu th́
Pháp Luân mới h́nh thành?
Thầy: Đó là c̣n tùy vào chư vị có
thể chịu đựng gian khổ và tùy vào chư
vị có quyết tâm trong tu luyện hay không. Nêu chư vị chân chính quyết
tâm, tu luyện vững vàng, và chân chính tu luyện, t́m ra
lỗi lầm mà đă gây ra trong quá khứ và làm cho tốt
hơn, tôi nghĩ rằng chư vị sẽ
được ban cho Pháp Luân.
Điều ǵ cũng có thể xảy ra. Cho nên không có ǵ là tuyệt
đối cả.
Câu hỏi: Thưa những người
đă từng trải qua nhiều gian khổ trên con
đường tu luyện, nếu họ cố gắng tu
luyện th́ họ có thể tu luyện Pháp Luân Đại Pháp
không?
Thầy: Không kể là ai, miễn họ
muốn tu luyện và có cơ duyên th́ có thể tu luyện
Pháp Luân Đại Pháp. Chúng tôi
nhấn mạnh nơi đây rằng chư vị không
được lôi kéo những ai không muốn tu luyện vào
đây. Nếu họ không
thích, cũng không tin, chư vị khăng khăng bảo
họ đến đây với chư vị và bảo
họ học Pháp Luân Đại Pháp, tôi nói rằng chư
vị không nên làm như thế.
Câu hỏi: Có con phụ thể đeo theo con
cả 28 năm rồi, bây giờ nó cũng chưa rời
đi sau khi con bắt đầu tập luyện Pháp Luân Đại
Pháp. Con phải làm ǵ đây? Con có thể tu luyện
đạt Chánh Quả chân chính không?
Thầy: Nó theo chư vị lâu đến
thế và chư vị cũng chưa đuổi nó đi được. Mục đích của chư
vị là học Pháp Luân Đại Pháp là để đuổi
nó đi? Tức là, chư
vị đến học Pháp Luân Đại Pháp để
đuổi nó đi phải không?
Đây chính là v́ truy cầu mà đến học. Pháp này được truyền
ra là để cho con người chân chính tu luyện. Đến cả việc chỉnh
sửa thân thể cho chư vị và thanh lọc bệnh
cho chư vị cũng với mục đích là giúp chư
vị tu luyện. Nếu
chư vị cho rằng, “Tôi đến đây để
được trị bệnh.” th́ chúng tôi không làm
được những điều đó cho chư vị. Điều tôi truyền giảng
nơi đây không phải là loại Khí Công b́nh
thường, mà là những điều ở các tầng
thứ cao hơn. Hăy suy
nghĩ: chư vị phải xử lư làm sao. Có một số điều đặc
định, rắc rối là do chư vị. Cả 28 năm? Đến cả 28 ngàn năm th́
cũng chỉ là một giây lát ngắn ngủi thôi.
Câu hỏi: Tại sao con chịu đựng
được các vấn đề có liên quan về tâm tính
trong cuộc sống hằng ngày, nhưng không làm
được trong giấc mơ?
Thầy: Đó có nghĩa là chư vị
chưa vững. Tu luyện
chân chính là vấn đề cực kỳ nghiêm túc. Nếu sống nơi
người thường mà chư vị không nghiêm khắc
để ư các sự việc và c̣n thực thi các sự
việc thất thường, th́ chư vị không
vượt qua khảo nghiệm trong giấc mơ
được.
Câu hỏi: Nếu chúng con giúp các bạn
đồng nghiệp và bạn bè xung quanh, làm thế có gây mâu
thuẩn với nguyên lư “không hành động” mà Thầy
đă giảng?
Thầy: Tôi sẽ giảng cho chư
vị đề tài này một lần nữa. Những ư đồ của chư
vị, chư vị chưa buông bỏ được ngay
bây giờ. Hiện thời th́
cứ cố gắng tự ḿnh mà ngộ và tuân theo nguyên lư
này để thực thi sự việc, dần dần
chư vị sẽ buông bỏ được nhiều
điều hơn. Từng
chút từng chút mà hành. C̣n
việc giúp người khác xung quanh đắc được
Pháp th́ là một vấn đề khác.
Câu hỏi: Thưa chuyển cái Pháp Luân
lớn có nghĩa là ǵ?
Thầy: Có nghĩa là chuyển cái Pháp Luân
to lớn. Lớn cở
nào? Vắn tắc th́ nó khá
lớn. Tuy nhiên thiên thể mà
tôi Chính Pháp lớn chừng nào, th́ cái Pháp Luân mà đang
chuyển đó là to đến thế.
Câu hỏi: Người ta nói rằng họ
thấy ma quỷ bằng mắt âm dương, thưa có
phải Thiên Mục của người này đă khai mở
rồi không?
Thầy: Bất kể là ǵ, để tôi
giảng cho chư vị điều này: Khi chư vị
thấy điều ǵ mà người thường không
thấy được, th́ chư vị đă thấy với
Thiên Mục của chư vị.
Tất nhiên, đường thông đạo của
Thiên Mục là ở đây.
Cũng như thường thường nhiều
người thấy từ huyệt shangen của
họ. Tất nhiên, một
số người cũng có thể thấy bằng
cặp mắt của họ.
Câu hỏi: Khi ngồi thiền, có lúc
phần trên thân thể của con nghiên về phía sau, chân th́
bật lên phía trước, con không ngồi được.
Thầy: Đó là v́ đường năng lượng
của chư vị đă thông rồi như tôi
giảng. Chư vị nghiêng
về phía sau là v́ phần thân trước của chư
vị đă mở, và nếu phần thân sau chưa mở
th́ cảm thấy nặng.
Nếu cả hai bên đă mở ra, th́ thân của
chư vị sẽ nâng lên và chư vị cảm thấy
chư vị sắp bay lên.
Câu hỏi: Thưa con chưa rơ vấn
đề tu luyện bất nhị pháp môn là thế
nào: Người tu luyện
Pháp Luân Đại Pháp có thể có một số sở thích
riêng mà họ thường có?
Thầy: Hiện tại chư vị có
thể làm được.
Nếu hôm nay mà đ̣i hỏi chư vị buông bỏ
tất cả lập tức cái “t́nh” và dục vọng
của chư vị, chư vị có thể làm
được không? Tuyệt
đối là không. Đó là v́ có
nhiều thứ đă trở thành lối suy nghĩ tự
nhiên của chư vị rồi cho nên chư vị không
cảm giác được hay nhận thức ra các
trạng thái tư tưởng không tốt của chư
vị. Đó là nói rằng, trong
quá tŕnh tu luyện của chư vị, chư vị
phải nghiêm khắc đ̣i hỏi bản thân ḿnh và
dần dần buông bỏ các chấp chước
đủ loại đó và chư vị sẽ dần
dần thăng tiến. Lúc đó
chư vị sẽ cảm thấy hỗ thẹn v́ đă
hỏi câu hỏi này.
Câu hỏi: Thưa Pháp Luân Đại Pháp có bao
giờ cứu độ nhân loại trước khi các
đại nạn xảy ra trong các chu kỳ khác nhau không?
Thầy: Để tôi giảng cho chư
vị cái nguyên lư này. Không
kể là nhân loại đang tiến đến giai
đoạn nguy hiểm hay đang gặp đại
nạn, mặc dù tôi cũng chưa từng giảng đến
điều đó, chúng tôi đă thấy đạo
đức nhân loại không thể tiếp tục
đồi bại đến thế này, tất nhiên càng
đồi bại hơn nữa th́ rất là nguy
hiểm. Cho nên điều mà
chúng tôi làm hôm nay, hăy suy nghĩ, truyền dạy một môn
tu luyện để dẫn dắt con người lên trên
các tầng thứ cao th́ đó là cứu độ con
người. “Cứu nhân hành
thiện” có nghĩa là ǵ?
Từ khi bắt đầu tôi đă hy sinh tất
cả cho sứ mệnh này.
Điều mà chư vị hỏi chính là điều
của tầng thứ quá cao không giảng rơ được.
Câu hỏi: Thưa,
“Nhẫn” và “chính kiến không rơ ràng” th́ khác nhau như
thế nào?
Thầy: “Chính kiến không rơ ràng” chư
vị có ư nói ǵ? Căn cứ
vào tiêu chuẩn nào? Nếu
chư vị nói về một người đang sống
trong một môi trường phức tạp và nhận ra
rằng họ sẽ bị tấn công nếu họ can
thiệp vào chuyện của người khác, họ
nhận thấy sự việc này thường xảy ra và
họ không thể làm ǵ dược, cho nên họ phải
thỏa hiệp để giữ hài ḥa, th́ tôi không nghĩ
rằng người này, một người thường
không muốn bị rắc rối, là một người mà
“chính kiến không rơ ràng” mà chư vị nói đến. Nếu một người có
khả năng mà không can thiệp, th́ tôi nói rằng
người này “chính kiến không rơ ràng”. “Nhẫn” mà chúng tôi giảng chính
là kiềm chế các dục vọng và chấp chước
đủ loại của chư vị để cho chư
vị bớt bị những điều phiền toái
xảy ra. Đó không phải là
“chính kiến không rơ ràng”.
Câu hỏi: Thưa, khi chúng con gặp
những chuyện nguy hiểm đến tính mệnh th́
sao?
Thầy: Nếu chư vị là một
người tu luyện chân chính, khi con đường tu
luyện tương lai của chư vị sẽ
được an bài, những điều đó sẽ không
an bài cho chư vị gặp.
Tất cả đều có nghiệp và nhân duyên trong
đó và cũng không phải ngẫu nhiên mà xảy ra. Khi điều ǵ đó không an bài
cho chư vị th́ chư vị sẽ không gặp. Những điều đó có ích
lợi ǵ cho sự tu luyện của chư vị? Không có, cho nên chúng tôi cố
gắng không an bài sự việc đó cho chư vị. Nếu chư vị thật
sự bị giết chết, th́ chư vị có c̣n tu
luyện được không?
Tuy nhiên có một điều.
Người thường mà không tu luyện được,
người mà không cố gắng, người mà không kiên
tŕ lúc tập lúc không, hay người mà không tự ḿnh nghiêm
khắc tuân theo tiêu chuẩn của Pháp, th́ họ không
phải là người tu luyện.
Và người thường th́ phải gặp
những ǵ họ phải gặp, chính v́ họ là
người thường.
Câu hỏi: Thưa một người có
thể tập các bài công pháp khi họ bực ḿnh không?
Thầy: Chư vị không thể tập
các bài công pháp khi chư vị bực ḿnh. Chư vị sẽ không thanh
tịnh được và chư vị ở đó mà
nổi cơn lên, th́ chư vị có phải luyện
Nhẫn của Chân-Thiện-Nhẫn không? Tu luyện Nhẫn không có nghĩa
là chư vị tu luyện Nhẫn sau khi chư vị
bị bất ḥa rồi; trái lại trước hết th́
chư vị không nên bị bất ḥa.
Câu hỏi: Tư tưởng của một
người khác tiến nhập vào tâm của con khiến
cho con không thanh tịnh được và cũng không ngủ
được ngon. Con
muốn biết đó là điều tốt không?
Thầy: Có một công năng gọi là Tha
Thâm Thông để cho chư vị biết được
người khác nghĩ ǵ.
Nếu chư vị đọc được tư
tưởng của người khác, đó là điều
tốt, nhưng chư vị phải tự ḿnh xử lư
cho tốt. Ngày nay,
người ta có đủ loại tư tưởng
xấu trong tâm. Đến cả
khi họ chưa quen biết chư vị, vừa gặp
chư vị là họ cũng có tư tưởng xấu
về chư vị rồi.
Cho nên chư vị phải cố gắng đừng
quan tâm đến những điều đó. Cũng như hôm nay, trong khi tôi
ngồi đây giảng cho chư vị với tâm chân thành
và kiên nhẫn như thế, mà cũng vẫn có
người trong khán giả đây có đủ loại
tư tưởng, tuy nhiên tôi không muốn biết tư
tưởng của chư vị.
Câu hỏi: Khi con ngồi thiền bài
Thần Thông Gia Tŕ Pháp, có lúc có cái ǵ ngọt rơi vào trong
miệng và con muốn biết đó là ǵ.
Thầy: Có cái ǵ đó trôi qua trong
đường năng lượng của chư vị
khi thiên thể của chư vị vận chuyển,
thứ mà chư vị cảm giác được. Điều này không xảy ra
thường. Mỗi
người có trạng thái khác nhau.
Câu hỏi: Khi con vừa nhắm mắt và
thanh tịnh, con cảm tưởng như ở trong giấc
mơ, có cảnh tượng cố định hay một
người nào đó hiện ra trong tâm của con, có lẽ
là từ đời xưa hay đời nay. Thưa đây có phải là ảo
giáo không?
Thầy: Đó không phải là ảo giác. Đó là do Thiên Mục của chư
vị tạo ra.
Câu hỏi: Thưa, tư tưởng
với tâm chấp chước đă trở thành thói quen
không?
Thầy: Thông thường đối
với người thường th́ điều đó
đă trở thành tự nhiên rồi. Mỗi khi họ mở miệng th́ luôn luôn là v́
lợi ích cá nhân, và mỗi khi đầu năo của họ
suy nghĩ th́ cũng là v́ lợi ích cá nhân. Đối với họ th́ đă là
tự nhiên rồi. Tuy nhiên con
người khi sinh ra không là như thế; mà nó h́nh thành sau
khi sinh ra. Khi những
điều ǵ xấu thu thập nhiều rồi, th́ tâm
của họ dần dần trở nên phức tạp.
Câu hỏi: Trước đây con tập môn
khí công khác. Một ngày kia khi
đọc một tạp chí về Khoa Học và Khí Công, con
thấy h́nh Thầy trong đó và có cảm giác dễ
chịu. Đột nhiên có cái
ǵ nhập vào đầu con từ huyệt Bá Hội, và sau
đó con bắt đầu học Pháp Luân Đại Pháp.
Thầy: Đó có nghĩa là căn cơ
của chư vị rất tốt và chư vị có cơ
duyên đắc được Đại Pháp. Hễ khi chư vị có ư
tưởng tốt và muốn học Đại Pháp th́ chư
vị sẽ được trợ giúp, các Pháp Luân của
tôi là khắp nơi.
Câu hỏi: Tại sao màu căn bản
của sách và các băng ghi âm Pháp Luân Đại Pháp là màu
xanh?
Thầy: Có nhiều nguyên nhân về
việc này. Khi chư vị
nh́n vũ trụ với mắt người thường,
chư vị phát hiện rằng bầu trời là màu xanh
đậm, là màu xanh, cho nên chúng tôi dùng ư này. Trong Pháp Luân Đại Pháp
người tu luyện thể theo đặc tính của
vũ trụ và thể theo nguyên lư tiến hóa của vũ
trụ, là vĩ đại, đó là tại sao chúng tôi
truyền đạt màu này của vũ trụ. Tuy nhiên cũng không phải là
tuyệt đối, là v́ nh́n với cặp mắt con
người th́ là màu này; màu như thế này trong không gian
này, nhưng trong các không gian khác th́ không giống như
thế, màu sắc của nó biến đổi.
Câu hỏi: Trong khi ngồi thiền bài
Thần Thông Gia Tŕ Pháp, có lúc sau khi chấp tay thế
kết ấn hay tay, chúng con đọc câu chú trước
khi tập và hoạt động một chút.
Thầy: Làm thế là không đúng. Khi chư vị lập lại các
câu chú, đó là thể hiện cho chính chư vị, cũng
được. Tuy nhiên sau
đó [nếu chư vị hoạt động một chút]
th́ nó chuyển thành tà rồi.
Phải nhớ rằng chính ḿnh biết rơ ḿnh đang
tu luyện. Tôi phải
nhấn mạnh điều này, tôi đang chuyển nó vào
tâm chư vị với một loại công rất mạnh,
vậy mà cũng có một số người không tuân theo
những ǵ tôi giảng và cũng không vứt bỏ được
cái tâm tự hào của họ.
Vừa khi có một loại khí cơ ǵ đó xuất
hiện và hướng dẫn họ làm một số
động tác th́ họ ngây ngất, liền trở nên
tự hào hoan hỉ mà làm theo.
Thế th́ chư vị có biết rơ ḿnh đang
tập luyện không? Có
phải chính chư vị tự ḿnh muốn tu
luyện không? Chư vị tu
luyện cho ai đây? Ai tu
luyện th́ đắc được Công, quả thật
là một vấn đề cực kỳ nghiêm túc!
Câu hỏi: Thưa, Thầy đă nhấn
mạnh sự quan trọng việc tập chung nhóm với
nhau. Đó có phải là để
tránh can nhiễu của ma quỷ không?
Thầy: Không, không phải. Tôi có Pháp Thân của tôi và Pháp Luân
bảo hộ cho chư vị, để tôi cho ví dụ. Chúng ta tập các bài công pháp chung
để khi chư vị thắc mắc ǵ th́ chư
vị có thể thảo luận và học hỏi từ
nhau, và chư vị sẽ thăng tiến khá hơn. Đó chính là mục đích.
Câu hỏi: B́nh thường, khi con tập
các bài công pháp ở nhà, tâm con cũng khá thanh tịnh,
nhưng có một vài tín hiệu không tốt khiến cho tâm
con bị xáo trộn. Đă
từ lâu con mong được gặp Thầy...Thưa
Thầy, con tự hỏi có phải con bị hồn ma
thấp kém nhập không?
Thầy: Làm sao một người tu
luyện Pháp Luân Đại Pháp bị các hồn ma thấp kém
nhập được?
[Điều mà chư vị diễn tả đó] chính là
nhân duyên từ đời trước. Thay v́ học Đại Pháp chư vị chỉ
muốn gặp tôi. Đó cũng
là một chấp chước và đó là tại sao đă
hơn một năm rồi và chư vị cũng vẫn
chưa ngộ ra.
Câu hỏi: Đôi khi nằm trên giường, đột
nhiên thân con như bị tê liệt, giống như có
người đè hay cánh tay và chân xuống, khiến con
không cử động được.
Thầy: Chúng ta có nhiều người,
sau khi tham gia tập luyện, họ có t́nh huống như
không thể cử động tay hay thân thể. Đó là một hiện tượng
phức tạp nhưng cũng tốt. Khi một người tu luyện th́ t́nh huống
này có thể xảy ra. Có
một công năng gọi là “khả năng bất
động” mà một người cảm giác
được. Đó là tại
sao một số người trong chúng ta đột nhiên
cảm thấy như thể là không cử động
được tay của họ.
Đó là một hiện tượng. Một hiện tượng nữa là chủ
nguyên thần chư vị rời khỏi thân thể
của chư vị. Hơn
nữa khi Sư Phụ của chư vị chỉnh
sửa thân thể cho chư vị, có lúc chư vị
phải nằm bất động.
Câu hỏi: Niệm tên Thầy để
được thanh tịnh [thưa có được
không]?
Thầy: Tôi đă giảng về nguyên nhân
tại sao một người không thanh tịnh được. Niệm tên tôi cũng giúp được
một chút, nhưng đó chỉ là một tư tưởng
thay thế các tư tưởng khác. Thanh tịnh tuyệt đối chỉ
đạt được qua buông bỏ các tâm chấp
chước mà thôi.
Câu hỏi: Nguyên lư Chân-Thiện-Nhẫn mà
Thầy giảng và các nguyên lư giảng trong Kinh Thánh của
Thiên Chúa Giáo th́ là các đường lối khác nhau, tuy nhiên
cũng đạt được như nhau. Con cảm tưởng như
thế con vẫn c̣n tin Chúa Jêsus trong khi tu luyện Pháp Luân
Đại Pháp.
Thầy: Chúng tôi thông cảm là chư
vị cần trải qua một quá tŕnh hiểu biết
Đại Pháp. Tạm dừng
ở đây cho đến tương lai khi chư vị
hiểu.
Câu hỏi: Trong khi tập các bài công pháp,
nếu con thấy cái ǵ đó đến hại con, con
gọi tên Thầy được không?
Thầy: Được, đó là điều
chư vị phải làm. Trong
khi tập các bài công pháp, nếu chư vị gặp
điều ǵ sợ, chư vị có thể gọi tên tôi,
nhưng dù chư vị không gọi th́ nó cũng không
hại chư vị được. Chư vị gọi tên tôi hay không đó là
vấn đề chư vị có tin Đại Pháp và Sư
Phụ hay không. Thực
tế th́ các Pháp Thân của tôi luôn luôn bảo hộ chư
vị.
Câu hỏi: Sau khi học Pháp Luân Đại Pháp
ở Quảng Châu lần này, sau khi trở về, con có
thể tụ tập người trong vùng con ở
để học Đại Pháp chung với nhau?
Thầy: Tất nhiên là làm
được. Chư vị
có thể tổ chức cho người trong vùng chư
vị ở để học Đại Pháp. Và nếu con số người
đến học tăng nhiều lên và học khá rồi,
chư vị có thể tổ chức và thiết lập
một nơi để tập luyện. Phổ truyền Pháp là cứu
người.
Kể từ hôm nay
chúng tôi đă kết thúc khóa giảng Pháp này. Có ǵ để giảng thêm nữa
hay không? Có, nếu chúng tôi
giảng thêm và giảng rơ chi tiết, tôi có thể ngồi
đây và giảng cả một năm, tuy nhiên làm như
thế không giúp cho sự tu luyện của chư vị
sau này. Nhiều thắc
mắc là c̣n tùy chư vị ngộ ra, và tôi cũng không
thể giảng cho chư vị về những ǵ cụ
thể. Nếu như tôi
giảng cho chư vị những ǵ cụ thể, th́ c̣n ǵ
để chư vị ngộ đây? Và chư vị phải làm sao? Chư vị sẽ không c̣n cơ
hội, môi trường, và hoàn cảnh cho sự tu
luyện của chư vị.
Cho nên khi chư vị gặp vấn đề ǵ,
chư phải thể theo Pháp mà thực thi và phải
thực thi cho tốt. Trên
căn bản tôi đă giảng cho chư vị những ǵ
tôi cần giảng cho chư vị rồi. Chư vị có thể nghe các
băng thu âm các bài giảng khác của tôi. Tôi đă giảng cho chư
vị rất nhiều điều trong 10 khóa giảng
này. C̣n về vấn
đề tôi có trách nhiệm với chư vị trong khóa
giảng này hay không, tùy chư vị suy xét. Tôi sẽ không bàn về việc
đó ở đây. Tôi nghĩ
trên toàn diện khóa giảng của chúng tôi quả thật
rất tốt. Chúng tôi
bắt đầu và kết thúc một cách tốt
đẹp và chúng tôi hoàn tất khóa giảng một cách
mỹ măn.
Có cả hơn 3
ngàn người đến từ rất xa, xa nhất là
Hắc Long Giang (Heilongjiang) và Ngô Duy Nhĩ Tân Cương
(Zinjiang), xa từ 4 đến 5 ngàn kílômet, hay cả hơn
8 ngàn dậm. Từ đó
đến đây là rất ra và chư vị đă chịu
nhiều gian khổ. Một
số người không có tiền và mỗi ngày chỉ
ăn ḿ gói hay bánh kẹp.
Tại sao chư vị làm thế? Chư vị đến đây để học
Pháp và để đắc được Pháp, đúng
không? Cho nên chư vị
biết Pháp này quư báu ngần nào.
Tất nhiên trong 10 khóa giảng này, tôi cố gắng
đáp ứng nhu cầu của chư vị, cố
gắng làm thuận tiện cho chư vị, cố
gắng giảng thêm và diễn giải nhiều
điều một cách thấu đáu để chư
vị lĩnh hội được Pháp và trong sự tu
luyện sau này để có Pháp cho chư vị tuân theo. Nói khác đi, trong 10 khóa giảng,
chư vị trông cậy vào tôi, và mục đích mà tôi
dẫn dắt chư vị lên các tầng thứ cao hơn
và thanh lọc thân thể cho chư vị chính là giúp chư
vị tu luyện từ nay trở đi. Đó là nói rằng, sau 10 khóa
giảng này, th́ c̣n tùy vào chư vị. Chư vị có thể tu luyện và chư vị
có thể tu luyện đến cuối cùng hay không đó là
c̣n tùy vào chư vị. Tuy nhiên
chúng tôi nói rằng chư vị ngồi đây hôm nay có
nghĩa là chư vị có cơ duyên. Cho nên tôi đề nghị chư vị nên
cố gắng khi chư vị trở về và xem sao. Nếu chư vị có thể
kiên tŕ tu luyện, cứ kiên tŕ và tiếp tục tu
luyện. Chư vị phó
xuất bỏ ra bao nhiêu là chư vị đạt
được bấy nhiêu, chắc chắn là như
thế.
Chúng ta đă thu
thập được rất nhiều kinh nghiệm và
rất nhiều học viên đă học hỏi rất
nhiều từ sự tu luyện của họ. Tôi nghĩ, chỉ riêng
điều đó cũng đủ mang đến cho chúng
ta rất nhiều kinh nghiệm và các bài học đủ
loại. Tóm lại, hiện
thời chúng ta đang ngồi đây hôm nay chúng ta không
thể phí đi 8 hay 10 ngày này, hay là lâu hơn nữa. Rất khó mà con người đắc
được điều chân chính. Hễ chư vị đắc được
Pháp, nếu chư vị không quư trọng Pháp, sau này chư
vị ăn năng th́ cũng muộn rồi. Có câu châm ngôn của người
Trung Quốc rằng, “Qua khỏi thôn làng này th́ quán trọ
này sẽ không c̣n nữa”, đúng không? Tức là sau khi nghe giảng trong khóa học
của chúng tôi, chư vị có thể phát hiện rằng
không một vị ḥa thượng nào hay người tu
luyện nào giảng theo cách giảng như tôi. Trên toàn quốc, tôi nói rằng,
về việc chân chính chỉ đạo con người lên
các tầng thứ cao hơn và giảng Pháp tại các
tầng thứ cao hơn, duy nhất chỉ có tôi làm. Hay là trên toàn thế giới, duy
nhất chỉ có tôi làm việc này. Không kể là ǵ, mục đích là để giúp
chư vị – trong thời kỳ như thế này và trong
môi trường sống như thế này, tâm con
người quá phức tạp – để đắc được
Pháp chân chính, để chân chính đề cao bản thân và
chân chính tu luyện bản thân.
Dù cho nếu chư vị không tu luyện, sau khi
học xong khóa giảng này chư vị cũng sẽ
cố gắng làm người tốt. Tôi tin tưởng như thế.
Nhiều học viên
nói với tôi rằng, “Thưa Thầy, sau khi nghe các bài
giảng của Thầy, thế giới quan của con thay
đổi.” Đă xảy ra
như thế. Trong cái
thủy triều lôi cuốn mạnh thế này, cái ḍng to
lớn như ngày nay, con người cho sai là đúng, cho
xấu là tốt, cho tà là chính.
Và nó đă h́nh thành khái niệm như thế trong tâm
của họ. Khi mọi
người quá chấp chước và truy cầu những
thứ này trong cái ḍng lôi cuốn đó, th́nh ĺnh tôi
truyền dạy điều mà hoàn toàn khác hẳn với các
ư niệm trong tâm của chư vị, nhiều học viên
mới không lĩnh hội được hay tháo gở nó ra
được ngay lập tức, mặc dù họ biết
là Pháp này tốt. Từ nay
trở đi, chư vị phải liên tục nổ
lực trong việc học Pháp, tập các bài công pháp, nghe
các băng thu. Chỉ có
thế th́ chư vị mới dần dần hiểu và
lĩnh hội được Pháp thâm sâu. Cho nên tôi hy vọng sau khi khóa
giảng này chư vị sẽ không quên tất cả. Khi chư vị trở về
chư vị nên đọc sách thật nhiều và nghe các
băng thu thật nhiều, theo cách đó th́ chư vị
mới có thể liên tục đề cao.
Tôi không giảng thêm
nữa. Tôi sẽ để
lại vài lời với chư vị. Trong quá tŕnh tu luyện tương lai của
chư vị, khi chư vị thấy khó chịu
đựng được, khi chư vị thấy không
chịu đựng được nữa, hăy nhớ những
lời này của tôi.
Những lời ǵ? Đó là
“Khó làm nhưng làm được, khó nhẫn nhưng
nhẫn được.” Tôi
hy vọng tất cả chư vị sẽ đạt Viên
Măn được và tu luyện Đại Pháp thành công!
Dịch ngày 25 tháng 11 năm 2008;
Để chỉnh nghĩa đúng hơn,
bản dịch có thể được hiệu chỉnh
lại trong tương lai.
http://www.falundafa.org/book/eng/zfl_fajie/zfl_fajie.htm