Giảng
Pháp tại Pháp Hội đầu tiên ở Bắc Mỹ
Ngày 29-30 tháng 3 năm
1998 tại Nữu Ước
(Câu hỏi và trả lời -
Phần II)
Lư
Hồng Chí
Dịch
từ bản
tiếng Anh
Câu hỏi: Những
người bạn Mỹ của con phàn nàn rằng phiên
bản dịch Chuyển Pháp Luân tiếng Anh rất khó
hiểu. Sư Phụ có thể giảng cho chúng con về
triển vọng của Đại Pháp cho người
Mỹ được không?
Sư Phụ: Để tôi giảng cho chư vị rằng, không
phải là bản tiếng Anh là khó hiểu. Tôi cho rằng
bản tiếng Anh đă được dịch tốt –
bản mà xuất hiện ở Mỹ th́ đặc
biệt dễ hiểu. Có rất nhiều nội hàm ở
trong Đại Pháp này. Những người Mỹ mà
đầu óc có vẻ đơn giản cảm thấy khó
hiểu. Có một số điều thực sự là khó
hiểu cho những thanh niên mà không quen sử dụng
đầu óc của họ. Có ai trong chư vị đang
ngồi đây có thể nói rằng chư vị dễ dàng
hiểu tất cả mọi điều trong cuốn
Chuyển Pháp Luân? Tất cả chư vị đều
cảm thấy rằng chư vị càng học nó th́ càng
thấy nó khó hơn. Chư vị biết rằng
Đường Tăng đă phải đi bộ trong 11
năm để có thể thỉnh Kinh Phật từ Tây
phương Thế giới. Ông đă trải qua đủ
loại gian khổ và nguy hiểm, và phải tự ḿnh biên
dịch sau khi trở về. Ngày nay, Đại Pháp đă
được mang đến tận nơi cho chư
vị, nhưng chư vị vẫn c̣n thấy khó khăn.
Nếu chư vị cho rằng bản dịch không
tốt, th́ chư vị cũng có thể thực hiện
việc biên dịch này – làm ra những bản tốt
hơn.
Ở Trung Quốc, chúng tôi tổ chức một số học viên để dịch cuốn sách này sang tiếng Anh. Họ đă mất 2 năm. Họ đă luôn luôn phải tranh luận với nhau bởi v́ họ muốn dịch cả hàm nghĩa cho đọc giả tiếng Anh mà không có một chút sai lệch so với nguyên bản. Họ đă vượt qua những khó khăn to lớn. Chư vị có sách ở dạng đă được dịch rồi và vẫn thấy nó khó. Nếu có điều ǵ thực sự vẫn cần hỏi, chư vị có thể so sánh nó với phiên bản được dịch tại Trung Quốc. Có một học viên người Nga tại Boston. Tôi đă nghe học viên này nói trong ngày hôm qua. Mọi người đều thấy rằng quá tŕnh học tiếng Hoa của vị này là khá đặc biệt. Có nhiều ví dụ như vậy. Nếu chư vị để tâm vào chuyện đó, tôi cho rằng tất cả chư vị có thể giống như vị này.
C̣n về triển vọng của Đại Pháp cho người Mỹ, để tôi giảng cho chư vị rằng mọi sự kiện, mọi sinh mệnh và mọi thứ đă được an bài trong vũ trụ này, cả tương lai đều có thể nh́n thấy được từ đầu đến cuối. Chỉ có tương lai của sự việc này của tôi là không ai nh́n thấy được. Đơn giản là không có tương lai trước khi tôi sắp đặt để thực hiện nó. C̣n về tương lai sẽ thế nào, nếu xă hội nhân loại hiện nay tiếp tục như thế này, con người sẽ trở nên cực kỳ độc ác giống như ma quỷ. Tất nhiên, khi con người trở nên xấu, các xung đột bạo lực cũng như các thảm họa tự nhiên và do con người gây ra sẽ gia tăng. Con người sẽ đánh giết nhau và nghiệp lực sẽ cuồn cuộn. Cảnh tượng trước mắt khi đó sẽ là ǵ? Thật là kinh hoàng. C̣n về việc tu luyện, triển vọng của Đại Pháp tại nước Mỹ thế nào th́ c̣n phải xem t́nh h́nh đắc Pháp của người Mỹ.
Câu hỏi: Một số người Mỹ cho
rằng một vài phần của Đại Pháp
đối lập với một số môn khí công khác.
Điều này thường tạo thành một số
vấn đề.
Sư Phụ: Để tôi giảng cho chư vị, một Pháp lớn như thế này đă được truyền ra. Chỉ trong cuốn sách này, có nhiều rất nhiều khảo nghiệm nhắm vào những loại người khác khau để xem tư tưởng của họ phản ứng thế nào. Đại Pháp không phải tùy tiện mà đắc được. Lấy ví dụ, có các tà môn khác nhau và số lượng các môn khí công giả hiện nay là rất nhiều, và chúng đang dẫn người ta đi sai đường rồi. Nhiều người mà có căn cơ tu luyện đă tham gia và xem chúng như là tôn giáo, và một số trong đó tham gia tự sát – đó là một sự loạn bậy. Tôi đă giảng rằng tôi không chỉ đơn thuần cứu độ con người. Nếu tôi không chỉ ra những thứ xấu xa này, nếu tôi không giảng cho chư vị rằng những thứ đó là đồi bại, làm sao chư vị có thể tập trung vào sự tu luyện của chư vị mà không bị can nhiễu, và làm sao tôi có thể giải quyết được vấn đề trọng yếu là “bất nhị pháp môn”? Đại Pháp không thể tùy tiện mà đắc được. Có thể một số người dính mắc vào những thứ này và bị trở ngại và họ không muốn đắc Pháp này. Nếu một người không muốn đắc Pháp này, th́ cứ để yên cho họ, bởi v́ người này không muốn buông bỏ chấp trước và không chuyên nhất tu luyện, người này sẽ không thể đạt Viên măn được và sẽ phá hoại Đại Pháp. Đó là do t́nh cảm cá nhân ngăn cản người này đắc Pháp. Đại Pháp là nghiêm túc. Không phải ai cũng được đắc Pháp. Chúng ta có thể phổ truyền Pháp này và giúp cho những người có duyên phận hay người có khả năng đắc Pháp đắc được Nó. Nhưng thật sự có một số người đơn thuần là không đắc Pháp được. Họ c̣n không được phép nh́n thấy Nó nữa, nên có thể họ bị cản trở. Nếu một người mà không bị cản trở, th́ người này nhiều khả năng có duyên phận được đắc Pháp.
Câu hỏi: Có các kiểu thủ ấn khác nhau trong
một số bức h́nh của Sư Phụ mà đă chính
thức được phát hành. Thưa Sư Phụ có
thể giảng cho chúng con về ư nghĩa của chúng
không?
Sư Phụ: Ngoài bức h́nh đang được treo tại đây trong Pháp Hội này, không có bức h́nh nào với kiểu thủ ấn nào khác được phát hành. Các thủ ấn là rất phức tạp. Chúng cũng giống như các ngôn từ mà tôi dùng để giảng cho chư vị hôm nay. Động tác thủ ấn là một ngôn ngữ. Một chuỗi động tác là một đoạn Pháp được giảng. Nếu đó là điều mà tôi có thể dùng lời để giảng cho chư vị th́ tôi đă không làm các thủ ấn cho chư vị ngày hôm nay. Lư do là v́ nội dung như thế không thể nói bằng lời được. Chư vị nghĩ rằng những điều tôi giảng hôm nay là rất cao rồi; chắc chắn là chư vị nghĩ như vậy. Chư vị không biết được rằng các thủ ấn c̣n có ư nghĩa cao hơn những lời giảng này biết bao nhiêu – chúng thể hiện chân lư. Nếu chư vị có thể hiểu được chúng th́ tốt; nếu không th́ cũng không sao.
Câu hỏi: Con nghĩ rằng chúng con đă
được an bài đến xă hội Tây Phương
để chúng con có thể đồng hóa Pháp, và rồi
chúng con sẽ quay lại Đông Phương vào thời
điểm thích hợp. Có đúng như thế không?
Sư Phụ: Nếu chư vị hỏi tôi tại sao chư vị di cư sang Tây Phương, tôi không thể nói cho chư vị biết được. Ngày nay, chư vị có thể đi bất kỳ đâu chư vị muốn. Nếu chư vị nói rằng chư vị sẽ trở về Đông Phương khi chư vị đạt Viên Măn, nếu chư vị đă đạt Viên Măn th́ chư vị sẽ làm ǵ trên quả đất này đây?
Câu hỏi: Có một người phải bỏ
đi một quả thận đă được cấy
ghép sau khi nó không hoạt động. Người đó có
cơ hội học Pháp Luân Công và tinh tấn trong việc
tu luyện tâm tính của ḿnh trong cuộc sống hàng ngày, và
hy vọng rằng có thể đạt Viên Măn trong
đời này. Liệu anh ta có cơ hội không?
Sư Phụ: Tôi có thể nói với chư vị, có nhiều người trong chư vị đă từng hỏi về việc phẫu thuật và liệu chư vị vẫn có thể tu luyện khi không có một số bộ phận nào đó của thân thể. Thực sự, một cuộc phẫu thuật được thực hiện trong không gian này của con người và không động chạm chút nào đến các thân thể trong các không gian khác. Thế nên những ǵ bị cắt bỏ chỉ là những thứ ở không gian bề mặt này. Các thân thể nguyên sơ không thể động vào được. Nói cách khác, các cơ thể ở bên kia th́ không bị ảnh hưởng ǵ. Nhưng chư vị vẫn phụ thuộc vào thân thể này ở đây để tu luyện. Nếu chư vị chân chính đạt được các tiêu chuẩn tu luyện, th́ điều kỳ diệu nào cũng có thể được làm cho chư vị. Tuy nhiên, nếu chư vị không đạt được các tiêu chuẩn đó, th́ chư vị không đạt được ǵ cả. Đó là tại sao tu luyện là một việc rất nghiêm túc.
Câu hỏi: Thưa nếu một người ngộ
được một điều ǵ nhưng vẫn hành
động không phù hợp, có phải vẫn xem là
người đó chưa ngộ được
điều đó phải không?
Sư Phụ: Nếu một người ngộ ra một điều ǵ nhưng vẫn không làm tốt, th́ người này “biết rơ là làm điều sai”. Đó không phải là người này chưa ngộ được điều đó. Kỳ thực, tôi đang nói đùa thôi. Để tôi giảng cho chư vị, có nhiều người trong chư vị hiểu các nguyên lư rất rơ ràng, nhưng khi đối diện với khảo nghiệm vẫn không buông bỏ được chấp trước – có phải thế không? Có đúng không? (Mọi người trả lời, “Dạ đúng !”) Thế th́ lư do là ǵ? Một số người làm như thế chính là để giữ thể diện; một số th́ không buông bỏ được cái “t́nh”, có đúng không? Do vậy họ vẫn biết rằng ḿnh đang phạm lỗi. Nay chư vị đă là một người tu luyện, nên chư vị không thể cứ măi biết mà vẫn làm những điều sai như thế. Chư vị không sớm th́ muộn cũng phải vượt qua khảo nghiệm.
Câu hỏi: Thưa nước có thể vẫn mang
Chân, Thiện, Nhẫn phải không?
Sư Phụ: Vũ trụ là được cấu thành bởi đặc tính Chân, Thiện, Nhẫn. Đừng quan tâm đến những nhận thức này. Theo khái niệm này th́ nó là thế này, theo khái niệm kia th́ nó là thế kia. Không nên lấy hứng thú hay truy cầu về kiến thức làm động cơ để tu luyện. Sẽ không có tác dụng. Chư vị nên tập trung vào việc tu luyện.
Câu hỏi: Nếu một người muốn tu
luyện vượt qua tầng La Hán, th́ người đó
phải phát nguyện phổ độ chúng sinh có phải
không? Nếu một người không phát nguyện này th́
chỉ đạt đến một tầng thứ
thấp, thưa có đúng không?
Sư Phụ: Tôi chưa từng hướng dẫn tư tưởng của chư vị theo hướng này. Tôi chưa từng giảng những điều này. Từ tôn giáo nào mà chư vị đă nghe những điều này? Phát nguyện ǵ vậy? Để tôi nói cho chư vị, điều này đều là t́nh cảm của con người. V́ chư vị đề cập đến chuyện này, nên tôi sẽ giảng tại sao các đệ tử Phật giáo lại giảng về điều này. Hiện tại phát nguyện mà Phật giáo giảng chẳng phải đều do con người tạo ra sao? Chẳng phải là tâm hữu vi và hữu cầu sao? Trong Phật Giáo họ giảng về phát nguyện phổ độ chúng sinh. Họ nghĩ rằng họ sẽ được thành Phật nếu họ phát nguyện phổ độ chúng sinh. Chẳng phải là chuyện đùa sao? Một người chỉ có thể thành Phật nếu tự bản thân chân chính tu luyện đạt đến tầng thứ đó, chịu nhiều thống khổ và đạt đến cảnh giới cao thâm đó. Hiện nay các tín đồ Phật Giáo muốn phổ độ chúng sinh, nhưng làm sao họ phổ độ chúng sinh được khi họ chưa tu đạt đến một tầng thứ cao? Kỳ thực rất nhiều tín đồ Phật Giáo đưa vào câu phổ độ chúng sinh nhiều chấp trước về nhân t́nh và tâm lư hiển thị. Những lời của tôi có thể lập tức xuyên thấu tâm người. Làm sao con người hiểu được nội hàm của câu “phổ độ chúng sinh” tại tầng thứ của Phật? Ngày nay, khi con người nói về việc phổ độ chúng sinh, chẳng phải đều là thể hiện của tâm lư hiển thị và chấp trước phức tạp xuất phát từ si tâm vọng tưởng sao? Nó bị kích động bởi các chấp trước vào con người, vào cái t́nh, cùng với tâm lư hiển thị trong tương lai. Liệu một đệ tử Phật Giáo vào thời Mạt Pháp có thể đạt một cảnh giới cao và thần thánh đến vậy không? Không được.
Hơn nữa, cũng không thể tùy tiện giảng về phổ độ chúng sinh được và cũng không tùy tiện mà làm được. Làm sao con người có thể biết được rằng trước khi Đức Như Lai hạ thế Ngài đă được rất nhiều các Phật, Đạo, và Thần cho phép, và thậm chí cũng đă được rất nhiều Phật, Đạo, Thần ở cảnh giới cao hơn công nhận Ngài có khả năng hạ thế? Ngoại trừ t́nh huống đặc biệt th́ ai dám hạ thế? Hạ thế là giống như rớt xuống. Vị đó phải tu luyện để trở về, nên có ai dám hạ thế không? Bên cạnh đó, Tam Giới cũng không cho phép bất kỳ ai tùy tiện tiến nhập vào. Có vị có thể nghĩ rằng sẽ không bị nhân loại làm ô nhiễm. Làm sao mà một vị nhảy vào một hố phân lại không bị ô nhiễm? Vị đó chắc chắn bị ô nhiễm, đúng không? Nên việc này không thể tùy tiện mà làm được. Nguyên ban đầu, đây là những lời rất thần thánh trong tôn giáo; chúng là những lời của Phật Gia, mà chư Thần nói và được dùng trong tu luyện. Ngày nay, người thường lấy và giảng nói về chúng một cách tùy tiện. Người thường sử dụng chúng như thể là những lời đàm tiếu vô giá trị, và không c̣n nội hàm thần thánh của nó nữa.
Ngoài ra, một vị La Hán th́ không có nguyện vọng phổ độ chúng sinh. Tại sao? Bởi v́ La Hán là một Giác Giả tự giác ngộ - là một vị La Hán. Thế nào được gọi là một Giác Giả tự giác ngộ? Vị đó chỉ đơn giản tu bản thân ḿnh và đạt Viên Măn vượt ra ngoài Tam Giới. Vị đó được xem như đă tu thành và đă được giải thoát, nên vị đó căn bản không có nguyện vọng hay mục đích cứu độ người khác. Bồ Tát th́ chỉ trợ giúp chư Phật trong việc cứu độ chúng sinh. Người ta cho rằng Bồ Tát độ nhân về thế giới của chính vị ấy, nhưng vị ấy không có thế giới, vị ấy ở trong thế giới của Phật. Bồ Tát có thể tùy ư độ nhân hay không là c̣n tùy thuộc vào vị Phật có muốn thế không. Đạo lư chẳng đúng như vậy sao? Nên cũng nói nếu Phật muốn độ nhân, th́ Bồ Tát sẽ trợ giúp trong những việc cụ thể, mối quan hệ là như vậy.
Câu hỏi: Thưa có đúng là con chỉ cần
cố hết sức ḿnh để buông bỏ các chấp
trước của con, nhưng có buông bỏ chúng
được hay không đều do Sư Phụ làm
phải không?
Sư Phụ: Thế th́ chẳng phải là tôi đang tu luyện sao? Quá tŕnh là như vậy, nhưng không thể hiểu nó theo cách này.
Kỳ thực, lúc mà chư vị phát hiện rằng chư vị nhận ra vấn đề và thật sự nhận ra các chấp trước mà chư vị không nên có th́ chư vị đă đạt tiêu chuẩn rồi. Sư Phụ sẽ tự nhiên loại bỏ các vật chất bề mặt cho chư vị. Điều này thật sự không thể xem là Sư Phụ làm, mà do chư vị tự ḿnh tu luyện.
Câu hỏi: Thưa, mối quan hệ giữa từ
bi và vô vi chúng con nên xử lư làm sao?
Sư Phụ: Ở cảnh giới của La Hán hay Bồ Tát, t́nh cảm con người được thay thế bằng từ bi. Con người sống là v́ cái t́nh. Tức là con người bị ngập trong cái t́nh và rất khó cho họ thoát ra. Một người không thể tu luyện và đề cao nếu không ly khai khỏi cái t́nh. C̣n nói về vô vi, nó là một loại yêu cầu trong tu luyện. Trạng thái này cũng tồn tại cho người mà đă đạt đến một cảnh giới khá cao trong vũ trụ: Họ biết tất cả nhưng lại không muốn làm điều ǵ, thậm chí họ c̣n có khả năng làm mọi việc, như thể là dễ dàng hơn chơi đồ chơi trẻ con. Ví như chư vị là sinh viên đại học và rất thông minh. Nếu một vài cục gỗ đơn giản được đặt ở đây và bảo chư vị dời chúng tới lui hay chơi với chúng, liệu chư vị có muốn làm không? Chư vị sẽ không muốn. Chỉ một cái liếc mắt là mọi thứ đều rơ ràng. Chúng chỉ là vài cục gỗ th́ sao lại phải chơi với chúng? Chư vị sẽ không muốn làm. Vô vi được nhấn mạnh trong tu luyện để ngăn chư vị khỏi tạo thêm nghiệp lực. Chư vị sẽ ở trong cảnh giới từ bi nếu chư vị thoát khỏi cái t́nh và đạt được tiêu chuẩn của vô vi.
Câu hỏi: Con là một biên tập viên làm không
trọn ngày cho một nhà xuất bản. Để
hồng Pháp, chúng con định xuất bản cuốn
Chuyển Pháp Luân và một số Kinh văn khác của
Sư Phụ. Tuy nhiên v́ hạn chế về dung
lượng, chúng con chỉ có thể tuyển chọn ra
một số chương và đoạn.
Sư Phụ: Ư kiến đó là không tốt. Một là v́ tạp chí của chư vị bao gồm đủ thứ đủ loại, đặt Pháp vào trong đó sẽ không phù hợp. Hơn nữa tuyển chọn theo cách đó thật ra sẽ là đoạn chương thủ nghĩa. Nó cũng sẽ làm người ta khó lư giải, và nó giống như được sao chép bởi những vị được gọi là “văn nhân” và như những thứ của người thường. Do vậy nhất định không nên làm những việc này, nhất định không được đoạn chương thủ nghĩa.
Câu hỏi: Thưa Sư Phụ đă từng nói
rằng đối với một cựu học viên th́
việc không ra các địa điểm luyện công là b́nh
thường. Thế có đúng là Sư Phụ không
khuyến khích họ tu luyện trong môi trường đó
phải không?
Sư Phụ: Nó không đơn giản như chư vị nghĩ. Chư vị có biết rằng tôi thậm chí cũng cần phải quan tâm đến những hoàn cảnh này của chư vị trong khi tôi cứu độ chư vị? Khi chư vị yêu cầu một người đang ở cảnh giới và trạng thái khác phải đi đến điểm luyện công, chư vị không biết là họ cảm thấy khó chịu như thế nào. Điều mà chư vị nói và làm thực sự gây nhiều phiền hà cho họ. Những trường hợp này có xảy ra. Nếu một người không ở trong hoàn cảnh này và đơn thuần là không muốn đến, tôi nói rằng họ cần điều chỉnh lại ḿnh. Việc ra ngoài tập công mang lợi ích cho chư vị. Nếu chư vị thực sự bận công việc mà không có thời gian th́ có thể hiểu được, và đó là tùy chư vị.
Tất nhiên, tại Trung Quốc cũng có những sự t́nh này, có nơi mọi người đến các điểm luyện công cả buổi sáng và buổi tối. Họ đi đến đó vào lúc 4 giờ sáng và 6 giờ tối sau bữa cơm tối để tập chung với nhau 2 lần một ngày. Họ thấy rằng tập công như vậy rất tốt. Tuy thế cũng có người ở nhiều địa phương của các quốc gia khác không tập công được như vậy, với nhiều lư do khác nhau. Để tôi giảng cho chư vị, nếu chư vị thực hiện như những ǵ tôi đă giảng trong hệ thống tu luyện này, đảm bảo là sẽ không có bất kỳ điều ǵ có hại, mà chỉ có lợi thôi. Chư vị cho rằng ḿnh quá bận và không có thời gian. Kỳ thực chư vị sợ rằng chư vị không nghỉ ngơi đủ. Có bao giờ chư vị nghĩ đến sự kiện rằng tu luyện là h́nh thức nghỉ ngơi tốt nhất không? Chư vị đạt được một loại nghỉ ngơi mà không thể đạt được qua việc ngủ. Không có ai nói rằng: “Các bài công pháp làm tôi quá mệt đến không làm được việc ǵ hôm nay.” Mọi người chỉ nói: “Các bài công pháp làm toàn thân tôi thoải mái và thư giăn. Tôi vẫn tỉnh táo sau một đêm không ngủ. Tôi cảm thấy tràn đầy năng lượng. Tôi vẫn cảm thấy thoải mái sau một ngày làm việc.” Có phải đúng t́nh trạng như vậy không? Thế nên nếu một người không ra ngoài tập công cho rằng anh ta không có thời gian hay có lư do ǵ khác, tôi nói rằng hoàn toàn là do anh ta chưa hiểu Pháp thâm sâu và thiếu quyết tâm tinh tấn. Tất nhiên, khi một cựu học viên ở trong trạng thái đó th́ hoàn cảnh hoàn toàn là khác hẳn. Nhưng nếu một người mà chưa đạt đến trạng thái đó, nhưng lại lấy các lư do để không ra ngoài th́ không đúng. Tu luyện là tu chính bản thân ḿnh. Lừa dối người khác thật sự chính là lừa dối bản thân .
Câu hỏi: Máy bay đă tồn tại từ lâu
tại các không gian cao tầng. Thưa, chẳng phải
người tại cao tầng đều có thể bay lên
đúng không? Thế th́ tại sao họ vẫn c̣n sử
dụng máy bay?
Sư Phụ: Tôi đă giảng cho chư vị rằng tại các không gian khác nhau, không phải nơi nào trên thiên giới th́ các sinh mệnh cũng đều là Phật và Thần – các sinh mệnh khác nhau rất nhiều. Cũng có những nơi giống như nơi này của nhân loại, nhưng rất ít. Tuy nhiên, những nơi mà giống như của người hành tinh th́ đặc biệt nhiều hơn. Họ cần bay và cần có các phương tiện để bay. Tôi không thể giảng cho chư vị về tất cả những thứ đó, nó sẽ hướng tư tưởng chư vị đến những nơi đó và khuyến khích tính hiếu kỳ. Các sinh mệnh là phức tạp phi thường. Có các thế giới đủ loại và đa dạng vô cùng trong vũ trụ. Hiện chúng ta chỉ có người da trắng, da vàng và da đen ở trên trái đất này; ở bên kia, cũng có cả người da màu xanh lá cây và xanh da trời, và thậm chí cả người có nhiều mầu da. Có đủ các loại người khác nhau, không giống như những ǵ chư vị tưởng tượng. Nói cách khác, chư vị không nên dùng tư tưởng con người để suy nghĩ về những vấn đề này.
Câu hỏi: Pháp Luân Công có h́nh thức quản lư
lỏng lẻo. Thưa thế Nó có quan hệ ǵ so với
kết cấu tổ chức hữu h́nh?
Sư Phụ: Nó là được quản lư lỏng lẻo và không có kết cấu tổ chức hữu h́nh. Nếu chư vị muốn đến th́ chư vị đến; nếu không muốn đến th́ chư vị cứ đi. Chúng tôi cũng không có danh sách thành viên. Từ bề mặt th́ không ai biết chư vị là ai. Có phải đúng thế không? Mọi người đều học một cách tự nguyện. Lấy ví dụ, mọi người hỏi nhau xem Sư Phụ đi giảng ở đâu và họ đến để nghe giảng Pháp, đúng thế không? Không phải là tôi ra mệnh lệnh động viên là tất cả chư vị phải đến Mỹ để nghe bài giảng Pháp. Hoàn toàn không có loại sự việc đó. Một người có tu hay không th́ hoàn toàn là tự nguyện. Khi một h́nh thức quản lư giống như của người thường được áp dụng, th́ mọi tâm người thường đều có thể nổi lên, và các chấp trước sẽ ngăn cản người tu luyện, và sẽ gây loạn Pháp.
Câu hỏi: Thưa “vô lậu” nghĩa là ǵ như trong
bài “vô lậu trong Phật tính”?
Sư Phụ: “Vô lậu” là một thuật ngữ trong Phật Giáo; nó là ngôn từ tu luyện trong Phật Giáo. Hăy suy nghĩ điều này, con người có thất t́nh lục dục, các chủng tâm chấp trước, tất cả là từ cái t́nh mà tạo ra. Chúng có rất nhiều, như là tâm đố kỵ, tâm hiển thị, tâm căm ghét, v.v. Tất cả những tâm chấp trước này đều phải được tống khứ. Nếu bất kỳ một tâm nào trong chúng chưa bị tống khứ th́ vẫn c̣n bị xem là hữu lậu. Một người chưa đạt Viên Măn được nếu c̣n hữu lậu. Một người cần phải tu đạt đến vô lậu và không c̣n giữ lại một chấp trước nào. Một người chỉ có thể đạt Viên Măn khi chân chính tu đến vô lậu.
Câu hỏi: Thưa mỗi lần một vũ
trụ mới được các Giác Giả tại các
tầng thứ cực cao tái tạo lại th́ đặc
tính Chân-Thiện-Nhẫn có biến đổi không?
Sư Phụ: Chư vị không nên hỏi những câu như thế này nữa. Thậm chí chư vị cũng không nên nghĩ đến chúng. Đặc tính Chân-Thiện-Nhẫn là vĩnh hằng bất biến. Pháp là bất biến nên mới có thể đo lường được sự biến hóa của các sinh mệnh và vật chất trong đó.
Câu hỏi: Thưa, ngoài tác dụng giúp người
luyện công nhập tĩnh, nhạc của Pháp Luân Công có
c̣n tác dụng đặc biệt nào khác không…?
Sư Phụ: Vai tṛ chủ yếu của nó là giúp người tập nhập tĩnh càng nhanh càng tốt. Đó là bởi v́ khi người tập nghe nhạc th́ họ không c̣n nghĩ về các sự việc như là tranh đấu, những sự t́nh rối ren, công việc đang làm tốt xấu thế nào, hay làm ra bao nhiêu tiền. Nên biện pháp này đă được sử dụng. Nhạc có tác dụng một niệm thế vạn niệm. Nội hàm của Đại Pháp cũng được đưa vào trong nhạc này. Thế nên chư vị càng nghe nó th́ chư vị càng thấy vào, càng nghe càng thấy thoải mái.
Câu hỏi: Thưa chúng con có thể nghe các bài
giảng Pháp của Sư Phụ khi luyện tĩnh công
không?
Sư Phụ: Nghe giảng Pháp th́ làm sao chư vị nhập tĩnh được? Chẳng phải tế bào đại năo của chư vị hoạt động rất mạnh khi nghe Pháp sao? Thế nên chư vị không nhập tĩnh được. Nghe giảng Pháp đơn thuần là nghe giảng Pháp.
Câu hỏi: Thưa, hôm qua Sư Phụ giảng
rằng, thêm mỗi một đệ tử mới th́
Sư Phụ phải chịu thêm khổ nạn. Con
buồn khi nghe thấy điều
này, v́ con đă giới thiệu cho nhiều người
đi theo con đường tu luyện này.
Sư Phụ: Tôi biết là chư vị sẽ suy nghĩ về vấn đề này. Để tôi nói cho chư vị: chư vị không nên suy nghĩ như thế này, v́ tôi có cách của tôi. Chư vị không cần lo lắng về những sự t́nh này— chư vị chỉ nên lo tu bản thân ḿnh. Nếu chư vị giới thiệu được nhiều người đến học Pháp này, th́ có thể nói là công đức của chư vị là vô lượng, và đồng thời chư vị đang trợ giúp Sư Phụ hồng truyền Pháp. Chư vị nên năng động hơn khi nghĩ về vấn đề này. Điều tôi muốn nói là, cứ thêm một học viên tu luyện, th́ tôi phải lo thêm cho một người. Tâm lo lắng của tôi không như chư vị tưởng tượng. Tôi có vô số Pháp Thân đang thực thi những sự việc này.
Câu hỏi: Khi con ngồi đả tọa hay trong
mộng, con thấy ḿnh bay lên không trung, nhưng con chưa
bao giờ nh́n thấy những vị trong Phật Gia
mặc y phục màu vàng. Con băn khoăn không biết có
đúng là con đă thực sự nh́n thấy không.
Sư Phụ: Kỳ thực là chư vị đă nh́n thấy điều ǵ đó. Nguyên nhân mà không có các vị trong Phật Gia là v́ nơi mà chư vị đến là khác. Tôi nghĩ rằng nếu chư vị nh́n thấy những điều này, th́ cũng không quan tâm. Đừng quan tâm quá nhiều đến nó, và hăy đặt tâm ḿnh vào việc tu luyện. Hăy làm như vậy.
Câu hỏi: Các vị Thần trên kia không c̣n xem
người ngày nay là con người nữa. Nhưng hôm qua
Sư Phụ giảng rằng hiện tại không có ai là
nên làm người.
Sư Phụ: Con người ngày nay thực sự rất bại hoại. Chư Thần không c̣n quản họ nữa rồi. Mọi tôn giáo đều không có Thần nào quản cả, bởi v́ chư Thần thấy con người quá bại hoại và không c̣n xem con người là con người nữa. Tuy nhiên chư vị từ đâu đến và có cứu độ chư vị hay không là hai việc khác nhau. Nhưng có những sự t́nh mà tôi không muốn bất cứ một sinh mệnh nào được biết. Hơn nữa tôi cũng không nói rằng cách tôi làm là giống với của họ. Sự t́nh mà tôi đang làm có ư nghĩa rộng lớn hơn. Xă hội nhân loại sẽ tiếp tục phát triển. Những ai có thể tu thành và đạt Viên Măn sẽ về các thiên quốc tại các tầng thứ khác nhau. C̣n ai không đạt Viên Măn được, nhưng đạt được tiêu chuẩn của nhân loại nguyên sơ th́ sẽ trở thành nhân loại trong thời kỳ văn minh kế tiếp.
Câu hỏi: Thưa Sư Phụ, trong Kinh văn
“Chứng Thực” có giảng rằng chúng con cần
phải: “chứng thực Đại Pháp là chính xác và là khoa
học chân chính…” Thưa, chúng con chứng thực như
thế nào?
Sư Phụ: Chư vị là người có học thức. Khi đối mặt với người không hiểu hay người không tốt, chư vị có thể chứng thực nó qua các lĩnh hội, tri thức, hay những thành quả công tác cụ thể của chư vị v.v.
Câu hỏi: Con là người Ba Lan, và con muốn
hồng Pháp tại Ba Lan. Liệu khi nào chúng con có thể có
tài liệu bằng tiếng Ba Lan và liệu con có thể
giúp được ǵ trong việc này không?
Sư Phụ: Ở Ba Lan có một số người Trung Hoa. Một số người trong họ cũng đang học và luyện công, nhưng chưa có bản dịch tiếng Ba Lan. Chúng ta hăy xem cơ duyên thế nào, v́ chỉ có các đệ tử mới có thể phiên dịch được. Rất khó cho người khác phiên dịch các sách Đại Pháp. Cũng như chư vị, tôi đang mong đợi sớm được thấy cuốn Chuyển Pháp Luân bằng tiếng Ba Lan. Tất nhiên, nếu chư vị có thể phiên dịch được th́ rất tốt.
Câu hỏi: Giới thiệu cuốn Chuyển Pháp Luân
cho người khác một cách thích hợp th́ không dễ. Có
lúc, một số điều
tương đối cao thâm được nói ra
một cách vô ư, trái với dự
định ban đầu, có
thể làm người ra không c̣n tin được nữa.
Sư Phụ: Đúng vậy. Tất cả chư vị phải rất chú ư điểm này. Không được giới thiệu Pháp từ góc độ nhận thức của chư vị cho người chưa từng học Pháp – nó sẽ làm họ sợ. Những điều mà chư vị nói ra một cách vô ư là rất cao rồi, v́ nó phản ánh tầng thứ của chư vị. Hơn nữa, thậm chí dù chư vị không nói những điều cao thâm nhưng những điều đó vẫn ngầm bao hàm trong lời nói của chư vị. Những điều đó làm tư tưởng bề mặt của người ta không thể tiếp thu được, nhưng tư tưởng bên trong của người ta có thể họ tiếp thu được. Họ không thể tiếp thu được. Do đó khi giới thiệu cuốn Chuyển Pháp Luân cho người khác, chúng ta phải nói về các nguyên lư của nó tại tầng thứ thấp nhất và bề mặt nhất, như là làm thế nào là một người tốt và làm thế nào để đề cao tầng thứ của một người. Giảng những nguyên lư giản đơn như vậy thôi. Giống như chư vị yêu cầu một cá nhân đi đến trường học, nhưng chư vị giảng cho họ về những đạo lư ở tŕnh độ đại học trong khi họ c̣n chưa học tiểu học. Họ sẽ nói, “Tôi không muốn học nó - tôi nghe chẳng hiểu ǵ cả.” Đạo lư chẳng đúng thế sao?
Câu hỏi: Nếu một người mất một
chân và một tay, họ không thể ngồi thế kết
bàn hay tập các động tác được. Thưa, làm
sao họ tu được?
Sư Phụ: Tôi đă giảng rằng tu Đại Pháp là một việc nghiêm túc. Tôi truyền Pháp cho con người tu luyện, nên cũng nói anh ta có thể tu luyện hay không th́ phải chú trọng cái tâm của ḿnh. Không tay và không chân, chư vị vẫn c̣n cái tâm để tu. Thậm chí nếu chư vị chỉ c̣n một chân và một tay mà vẫn làm được, th́ tôi nghĩ rằng ḱ tích sẽ xuất hiện. Nhân tố quyết định là nhân tâm.
Câu hỏi: Khi ngồi tĩnh tọa trong
định, nếu con không c̣n ư thức được thân
thể này mà cảm thấy sự tồn tại của
ánh sáng và âm thanh, th́ con nên tiếp tục tu thế nào?
Sư Phụ: Tôi không có giảng cho chư vị về điều ǵ sẽ xuất hiện hay người tu sẽ tiến nhập vào trạng thái ǵ trong khi nhập tĩnh – Tôi chưa từng giảng về những điều đó. Điều căn bản là chúng ta chú trọng tu luyện tâm tính. Chấp trước vào bất kỳ trạng thái nào đều sẽ làm cho chư vị không đạt đến một cảnh giới rất cao, và nó sẽ hạn chế chư vị rất nhiều. Vô vi là Đại Pháp. Dù chư vị nghe thấy âm thanh ǵ hay nh́n thấy điều ǵ th́ cũng đều là hiện tượng b́nh thường. Đừng quan tâm đến chúng và cũng đừng chấp trước vào chúng.
Câu hỏi: Khi Nguyên Thần ly thể, con có nên vô ư
niệm và để nó bay lên? Con có thể có ư niệm cho nó
bay cao hơn và trong h́nh dáng mỹ diệu hơn không? Hay con
có thể đổi tư thế, như là chuyển
từ nằm sang ngồi hay úp mặt xuống…?
Sư Phụ: Nếu chư vị bay được th́ cứ bay. Chư vị bay thế nào cũng không thành vấn đề, dù là nằm hay ngồi. Nhưng đừng xem nó như tṛ tiêu khiển. Có một số người đă yêu cầu tôi biểu diễn những thứ cho họ xem. Tôi có biểu diễn cho chư vị điều ǵ th́ chư vị cũng xem nó bằng tư tưởng con người và chỉ để tiêu khiển. Chư vị không thể nh́n thấy được ư nghĩa vĩ đại của Phật Pháp thần thông chân chính là ǵ, do đó nó không thể được sử dụng như thế này. Dù chư vị có thể làm được, chư vị cũng đừng xem nó để làm vui.
Câu hỏi: Trước đây khi Nguyên Thần
của con ly thể nó có thể bay rất cao và rất xa.
Thưa tại sao gần đây nó đột nhiên không bay
cao được nữa?
Sư Phụ: Có lẽ là v́ chư vị khởi tâm chấp trước. Trong tu luyện, chư vị không được phép lúc nào cũng giống như thế. Nếu nó xảy ra thường xuyên th́ không tốt v́ nó ảnh hưởng đến việc tu luyện của chư vị. Tu luyện đề cao tầng thứ của chư vị là số một và trên hết.
Câu hỏi: Tận trong tâm tôi bội phục Pháp Luân
Đại Pháp của Ngài, nhưng nghe nói rằng chúng tôi
phải cúng phụng hoa quả mỗi ngày trước
ảnh của Ngài.
Sư Phụ: Kỳ thực khi một vị Thần độ nhân tại nhân gian vị đó cũng ăn, nhưng không phải thức ăn mà con người ăn. Vị đó ăn ǵ? Chư vị biết là tôi có giảng rằng mọi vật thể đều có tồn tại các thân thể khác. Thứ mà Vị đó ăn chính là những thân thể khác của thức ăn của chư vị. Chư vị là đệ tử và tôi là Sư Phụ nên tất nhiên tôi cũng không khách khí. Khi thức ăn của chư vị được bày ra và chư vị ăn, th́ ở bên kia tôi cũng mang chúng đi rồi. Tôi không bảo chư vị phải làm bất kỳ những việc nghi thức nào. Tuy thế nếu chư vị có tâm muốn làm và thực sự muốn làm như thế tôi cũng không phản đối, v́ đó là cái tâm của chư vị. C̣n về trường hợp một số người muốn khấu đầu bái tôi, tôi nghĩ rằng nếu chư vị không khấu đầu bái tôi nhưng chư vị tu luyện tốt, th́ khi gặp chư vị tôi sẽ hài ḷng. Nếu ngày nào chư vị cũng khấu đầu bái tôi nhưng tu luyện không tốt, khi gặp chư vị tôi sẽ cảm thấy rất khó chịu. Đạo lư chẳng phải như vậy sao? Nó chỉ là nghi thức, dù sao nó cũng thể hiện cái tâm.
Câu hỏi: Khi con gặp một vấn đề
rất khó khăn, con suy nghĩ một cách khổ sở về nó, vào lúc đó
một câu trả lời xuất ra từ trí tưởng
tượng của con, đôi khi thậm chí có cả
những h́nh ảnh xuất hiện trong đầu.
Thưa điều này là tốt hay xấu?
Sư Phụ: Điều này thường xuyên xảy ra khi chư vị là một người thường. Đó là một trạng thái thường xuất hiện khi một người suy nghĩ về những vấn đề của người thường. Nếu chư vị vẫn làm như vậy khi tu luyện và học Pháp, th́ tôi nói rằng ít nhất là chư vị quá chấp trước vào học Pháp. Khi chư vị nghĩ về các vấn đề trong công tác hay trong sinh hoạt, th́ đó là công tác, nhưng chư vị cũng phải tách rời nó với sự tu luyện của chư vị. Khi tu luyện chư vị phải buông bỏ chúng đi và không suy nghĩ ǵ cả. Khi làm việc th́ chư vị cứ lao vào làm thôi, không có vấn đề ǵ cả. Sự xuất hiện của các h́nh ảnh và giải đáp là một biểu hiện của công năng.
Câu hỏi: Nếu đầu
óc của một người luôn là Không, không có bất kỳ tư tưởng nào,
thưa so với Thiền Tông th́ khác biệt thế nào?
Sư Phụ: Có sự khác biệt rất lớn. Dù đầu óc chư vị có đạt đến Không đến thế nào th́ cũng không được để mất ư thức của bản thân. Đây chính là Không mà chúng tôi giảng, trong khi đó “Không” trong Thiền Tông có nghĩa là không c̣n lại ǵ cả và không biết ǵ cả. Họ không phải đang luyện chính ḿnh; họ không phải luyện công, bất quá chỉ là tĩnh chỉ. Thế nên họ đang tu luyện cho người khác, là Phó Nguyên Thần của họ.
Câu hỏi: Thưa Sư Phụ, con không hoàn toàn
hiểu câu Sư Phụ giảng hôm qua “hiện tại
tất cả con người trên quả địa cầu
này không phải là để làm người”.
Sư Phụ: Để tôi giảng bắt đầu từ cái vỏ bên ngoài nhất của con người này. Hiện nay, nhân loại (đương nhiên không kể chư vị là v́ chư vị đang tu luyện) là thập ác đủ loại; tuy nhiên, tất cả họ đều đến v́ những lư do sâu xa. Quan hệ là như vậy. Trong khi đó, tôi phát hiện rằng nhân loại chân chính, con người của quá khứ mà đă từng ở đây đều đang ở không gian khác, đó là âm ty. Khi họ lần lượt chết trong các cuộc chiến tranh, họ đi đến nơi đó chứ không được chuyển sinh trở lại. Họ hoàn toàn bị thay thế bởi các sinh mệnh mà đến v́ những lư do sâu xa. Nhưng dù là ai đến th́ cũng phải bị mê như người thường, và không có ngoại lệ, họ cũng theo xă hội nhân loại mà trở nên bại hoại. Cho nên mối quan hệ là như vậy. Chỉ những ai gan lớn bằng trời dám đi xuống th́ mới có thể được nghe Pháp cao thâm này. Tuy nhiên không phải mọi người đều đến để đắc Pháp: cũng có một số đến để phá hoại Pháp. Đó là tại sao tôi nói là không có ai trong đó đến để làm người. Nhưng cũng không phải là mọi người đều đến để tu luyện. Cũng có một số đến đặc biệt là để phá hoại Pháp - chúng sẽ bị đánh hạ xuống địa ngục. Cũng có một số khác, mà không c̣n tốt nữa và không thể đắc Pháp được nữa. Hơn nữa, cũng có người không c̣n xứng đáng để đắc Pháp nữa.
Câu hỏi: Con đến từ Đan Mạch và
đă may mắn đắc Pháp ở California. Con có nên
trở lại Đan Mạch để hồng Pháp không?
Con sợ rằng con không thể gánh vác được trách
nhiệm này.
Sư Phụ: Chư vị không cần phải lo lắng về những điều này. Khi cố gắng giúp một người đắc Pháp, nhiều người trong chư vị thường nói “cuốn sách này tốt phi thường.” Chư vị giới thiệu nó cho một người bạn. Người bạn đó nói: “Thật à? Để tôi xem nào.” Vô t́nh người bạn này bắt đầu học nó theo cách này. Tất cả đều rất đơn giản, nhưng không phải là t́nh cờ. Tất nhiên có một điều. Đó là chư vị không thể nói “Tôi nghĩ rằng nó quá tốt, mà sao bạn không muốn học nó?” Người đó có thể nói “Tôi chỉ không muốn học nó. Tôi không có thời gian,” hoặc, “tôi không nghĩ là nó tốt.” Áp đặt nó cho người khác là sai. Tại sao là sai? Chư vị đang cưỡng ép và bắt người đó đắc Pháp. Không nên có sự ép buộc. Nếu tâm của một người bất động, th́ Pháp này không được ban cho họ - chính cái tâm của người đó phải cảm động. Nói cách khác, họ phải xứng đáng với Pháp th́ Pháp mới có thể cho phép người đó nh́n thấy, đạo lư chẳng phải là thế sao?
Câu hỏi: Chúng con cần phải hiểu như
thế nào về câu: “Vào lúc trước khi khai công khai
ngộ, th́ bẻ 8 phần 10 công của họ xuống,
đồng thời tiêu chuẩn tâm tính cũng
được hạ xuống”?
Sư Phụ: Tôi đă giảng nguyên lư này rồi. Mục đích bẻ công của chư vị xuống là để giúp chư vị đạt Viên Măn. Đạt Viên Măn nghĩa là ǵ? Đó là lúc bản thân chư vị đă tu luyện đạt tiêu chuẩn, và công của chư vị lẫn cả phúc đức của chư vị đều đă viên măn. Một vị Phật muốn có bất cứ ǵ hay có năng lực ǵ liền có nấy. Khả năng này là từ đâu đến? Nó đều là từ tâm huyết phó xuất của bản thân chư vị. Nó là từ tâm tính cùng uy đức-công của chư vị cấu thành và viên măn. Không có nó chư vị không thể lên thiên giới được. Chư vị cũng biết rằng có một cái ṿng tṛn bao quanh một Phật thể. H́nh tượng Phật được vẽ trong các chùa cổ tất cả dường như ngồi trong một cái mặt trăng. Kỳ thật đó không ǵ khác mà chính là thế giới của bản thân vị Phật. Thế giới này cần phải được viên măn, nếu không viên măn th́ chư vị chẳng có ǵ ngoài công thôi. Làm sao chư vị được gọi là Phật đây? Chư vị muốn cứu độ nhân và làm việc tốt, nhưng chư vị thiếu cái thế giới mà chư vị cần phải có. Chư vị cần phải có một thế giới của bản thân ḿnh trước khi chư vị có thể có bất cứ điều ǵ chư vị muốn.
Câu hỏi: Không có những Pháp hội giao lưu chia
xẻ kinh nghiệm như hôm nay, con nghĩ rằng con không
thể nâng cao tâm tính của ḿnh. Thưa đây có phải là
b́nh thường không?
Sư Phụ: Những Pháp hội giao lưu chia xẻ kinh nghiệm thực sự mang lại lợi ích đề cao và thăng tiến cho các học viên chúng ta, đồng thời cũng có tác dụng hồng Pháp cho người khác. H́nh thức này rất tốt và tôi nghĩ rằng nó nên được làm như thế này. Thực sự là có thể giúp các học viên mà không tinh tấn trong tu luyện nhận ra các thiếu sót của ḿnh, và quyết tâm theo kịp. Nhưng nói rằng một người không đắc được Pháp nếu không có Pháp hội này th́ không đúng. Có Pháp ở đây để cho tất cả mọi người học. Pháp hội có thể có tác dụng hồng Pháp và đẩy nhanh sự đề cao của chư vị. Cũng có một số người đă đắc Pháp thông qua Pháp hội.
Câu hỏi: Thưa Sư Phụ nói rằng trong giai
đoạn hiện tại, Thần tại các tầng
thứ không gian khác nhau cũng đang học Pháp này.
Thưa các kinh văn mà các sinh mệnh cao cấp ở các
tầng thứ đó học có giống như các kinh
văn mà chúng con thấy không?
Sư Phụ: Chúng hoàn toàn khác hẳn – tầng thứ khác nhau có Pháp của tầng thứ khác nhau. Pháp trên mực đen giấy trắng là cho con người đọc. Cùng một bộ Pháp mà từng chữ và nội hàm của Nó là khác nhau tại các tầng thứ khác nhau.
Câu hỏi: Ma quỷ đầu thai gây họa làm
loạn nhân gian. Thưa tại sao các sinh mệnh cao cấp
lại cho phép ma quỷ từ địa ngục
được đầu thai như thế?
Sư Phụ: Không phải tất cả những quỷ đó đều từ địa ngục – các tầng thứ khác nhau cũng có ma ở các tầng thứ khác nhau. Có một số tồn tại là do nguyên lư tương sinh tương khắc; một số đến là do kết quả của nghiệp lực to lớn của con người; lại có một số khác là cựu thế lực đă bại hoại đến để làm loạn Pháp.
Câu hỏi: Năm ngoái con đă được làm
lễ rửa tội, nhưng nay con phát hiện ra Pháp Luân
Đại Pháp đúng là Đại Pháp chân chính. Con
quyết tâm tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Thưa hai
điều này có xung đột nhau không?
Sư Phụ: Không có xung đột nào cả. Lễ rửa tội chỉ là việc con người làm và chỉ là bề mặt – nó không phải là việc Thần làm. Tôi đă giảng rằng điều Thần thừa nhận là nhân tâm, chứ không phải bất kỳ h́nh thức nào của con người.
Câu hỏi: Sư Phụ giảng rằng vũ trụ
trải qua thành, trụ, và hoại. Thưa tại sao
lại có hoại?
Sư Phụ: Chư vị đều biết tại sao thức ăn lại trở nên hư hỏng, con người già đi, sắt bị gỉ, và thậm chí đá cũng bị phong hóa – ư nghĩa là như vậy. Chỉ có là nó mất nhiều thời gian hơn. Sự bất đồng về thời gian và khoảng thời gian rất dài th́ đối với con người mà giảng th́ là bất khả tư nghị, giống như nó kéo dài măi và không bao giờ hoại.
Câu hỏi: Một vài tháng gần đây, con không thoát
ra khỏi can nhiễu của ma mà nói với con những
ngôn ngữ xấu xa. Con bị những tín tức xấu
can nhiễu cả trong mộng và trong cuộc sống hàng
ngày.
Sư Phụ: Hăy đọc sách thật nhiều và bất cứ vấn đề ǵ đều có thể được giải quyết. Tôi vừa bảo chư vị cần phải đọc sách nhiều hơn, nhưng thực sự chư vị có thể chưa nhất thiết hiểu rơ hàm nghĩa lời tôi giảng. Cuốn sách này là vạn năng, “vô sở bất năng”. Trong khi chủ ư thức của chư vị kiên định th́ nghiệp tư tưởng của chư vị sẽ bị tiêu. T́nh huống này xuất hiện đa số là do nghiệp tư tưởng tương đối mạnh, nên cần đặc biệt chú ư giữ cho chủ ư thức của chư vị luôn kiên định!
Hỏi: Khi con đọc sách và luyện công một
ḿnh th́ không vấn đề ǵ. Nhưng khi đến
điểm luyện công, con có cảm giác như chúng con
đang học chính trị [khi chúng con cùng học Pháp].
Sư Phụ: Có lẽ chư vị có ác cảm với việc học chính trị, đó là do tâm ác cảm mạnh mẽ tạo thành? Quan trọng không phải ở h́nh thức, mà ở nội hàm. Cái tâm ác cảm đó chẳng phải là tâm chấp trước mạnh sao?
Hỏi: Thưa có thể xem phần giới thiệu
vắn tắt về Pháp Luân Đại Pháp trong sách
xuất bản là đoạn chương thủ nghĩa
không?
Sư Phụ: Phần giới thiệu vắn tắt không phải là đoạn chương thủ nghĩa. Nó là phần “giới thiệu vắn tắt” cho nên nó không phải là đoạn chương thủ nghĩa. Nó giới thiệu khái quát về Pháp của tôi. Họ làm thế nhưng đều làm rất thận trọng. Họ chỉ làm sau khi đă cân nhắc nhiều lần.
Hỏi: Cô đơn là kẻ thù nguy hiểm nhất
trong tu luyện, chúng con nên hiểu như thế nào?
Sư Phụ: Chư vị không biết rằng cô đơn có thể hủy hoại mọi thứ của một người. Trong quá khứ, các ḥa thượng dựa vào đâu để tu luyện? Tại sao họ có thể tu thành? Khó nạn lớn nhất của họ là cô đơn. Họ phải chịu khó nạn ǵ? Đó chính là sự cô đơn khó chịu đựng. Tại sao một người lên núi tu Đạo lại đắc Đạo? Người thế gian vui hưởng vinh hoa, phú quư và danh lợi. Ngay cả người nghèo không hưởng vinh hoa, phú quư, và danh lợi nhưng cũng c̣n có thân bằng hảo hữu và hưởng lạc thú trần gian. Ḥa thượng khổ tu đơn độc trên núi. Không tiếp xúc với người khác, sự cô đơn khó chịu đựng đó có thể tống khứ nhiều chấp trước và dục vọng đủ loại của một người. Đương nhiên, chúng ta không chọn con đường này. Chúng ta là trực chỉ nhân tâm - đó là con đường nhanh nhất. Tôi không nghĩ rằng có đủ thời gian cho chư vị để trừ dứt chấp trước của ḿnh trong vài chục năm đâu.
Hỏi: Người bị bệnh tâm thần không
được phép vào các khóa giảng. Vậy những
người bị chứng ảo tưởng, ám ảnh,
khủng hoảng v.v có thể xem là bị bệnh tâm
thần không?
Sư Phụ: Kỳ thực để tôi nói với chư vị rằng “bệnh tâm thần” mà tôi giảng khác với cách hiểu của nhân loại. Bệnh tâm thần mà tôi nói đến là một người mà Chủ Nguyên thần không làm chủ thân thể của họ, và bất cứ tín tức ngoại lai hay các sinh mệnh khác hay nghiệp lực của họ ra mệnh lệnh cho họ làm điều này hay điều khác. Nghiệp trong đầu năo họ khiến họ chửi rủa và làm điều xấu, cho nên người ta nói rằng họ bị bệnh tâm thần. Tôi phát hiện những người bệnh tâm thần hoàn toàn không có bệnh độc hay mầm bệnh. Làm sao gọi đó là bệnh được? Đó chỉ là hiện tượng bất b́nh thường của con người thôi. Nhưng Đại Pháp này của chúng tôi là độ nhân và để tu luyện chủ nguyên thần; nếu chủ nguyên thần không làm chủ, th́ ban Đại Pháp cho ai đây? Do vậy chúng tôi không để họ vào các khóa giảng. Nếu họ bị nghiệp lực hay phụ thể khống chế họ, th́ có thể cứu độ nghiệp lực hay phụ thể của họ không? Đây là lư do. Ngoài ra, người ta sẽ nói “Nh́n này, người kia bị tâm thần v́ tập Pháp Luân Công đấy.” Điều này sẽ gây tổn thất to lớn cho chúng ta.
Hỏi: Việc hẹn ḥ có thể khởi nhiều
chấp trước trong chúng con. Vậy con có nên chấm
dứt quan hệ với bạn trai hay nên thuận theo
tự nhiên, lập gia đ́nh và có con cái?
Sư Phụ: Kỳ thực tôi đă giảng rằng xă hội nhân loại vẫn cần phải sinh sôi. Nếu số đệ tử Đại Pháp là vài tỉ thay v́ 100 triệu, th́ chẳng phải điều này sẽ trở thành vấn đề nghiêm trọng sao? Chẳng phải đây là một vấn đề sao? Trong cách hành xử của chư vị tôi đă yêu cầu chư vị phù hợp tối đa với người thường. Kỳ thực, chư vị có thể làm thế; chỉ có là chư vị đặt yêu cầu quá cao cho bản thân thôi. Đương nhiên, tôi không phản đối các yêu cầu quá cao. Tôi nghĩ rằng chư vị nên hết sức phù hợp với người thường. Việc tự ḿnh áp đặt như thế có thể khiến xă hội hiểu lầm chúng ta, gây tổn thất nhất định cho Pháp. Trong khi chư vị chưa đạt đến tầng thứ đó, chư vị sẽ phải thống khổ chịu đựng chấp trước. Nếu chư vị thật sự đạt đến tầng thứ đó, th́ tôi không phản đối; nếu chư vị chưa đạt, th́ hăy cố gắng hết sức tùy kỳ tự nhiên.
Hăy cân bằng cho tốt mối quan hệ này. Kỳ thực chư vị sẽ không hẹn ḥ được nữa nếu chư vị thật sự buông bỏ được tất cả t́nh cảm của chư vị. Tuy nhiên, trước khi chư vị đạt đến trạng thái đó, tôi nghĩ chư vị nên phù hợp với cách của nhân loại. Chư vị nhất định sẽ không rớt xuống v́ kết hôn – điều đó sẽ không xảy ra.
Hỏi: Nếu một người là động
vật trong đời trước, liệu anh ta có thể
đạt Xuất Thế Gian Pháp qua tu luyện trong
đời này không?
Sư Phụ: Để tôi dẫn một ví dụ: Một người có thể đến từ một tầng thứ rất cao, nhưng trong quá tŕnh chuyển sinh, không phải đời nào của họ cũng là con người. Họ có thể là cái này hay cái khác. Tuy nhiên, trong giai đoạn này họ tái sinh thành người. Chư vị cũng có thể đă tái sinh thành động vật trong đời trước, nhưng không thể nói rằng chư vị là động vật được. Đơn thuần là chư vị đă trải qua quá tŕnh lục đạo luân hồi. Sinh mệnh chân chính của chư vị là ǵ mới là điều quan trọng nhất.
Hỏi: Có lúc con ngộ ra điều ǵ khi
đọc sách và học Pháp. Nhưng có lúc con không ngộ
được ǵ ngay cả khi đă đọc sách
đến hai hay ba lần.
Sư Phụ: Chắc chắn là chư vị sẽ không ngộ được ǵ nếu chư vị hữu ư truy cầu ngộ ra nó. Chư vị hăy chỉ lấy sách và đọc thôi. Đó gọi là: “Vô sở cầu nhi tự đắc.” [không truy cầu mà tự nhiên đạt được]. Hôm qua tôi vừa nói là khi gặp vấn đề ǵ, đừng cố t́m đúng chỗ các chương đó để đọc - chư vị sẽ không t́m ra. Một người thường tự nhiên đắc được những ǵ họ không truy cầu. Hăy lấy sách và mở ra một cách t́nh cờ, bảo đảm là chư vị sẽ t́m thấy những ǵ hôm nay chư vị đáng được đắc. Tuy nhiên, sau khi tôi nói điều này, có người sẽ hiểu thành: “Tốt, từ giờ trở đi, khi đọc sách ḿnh chỉ giở sách một cách t́nh cờ thôi.” Điều này lại trở thành một chấp trước khác nữa, và một lần nữa chư vị cũng sẽ không t́m được điều ḿnh đang t́m. Một lần nữa, đây lại là vấn đề truy cầu - chỉ bất quá là dưới dạng thức khác thôi.
Hỏi: Chúng con tin tưởng vững chắc vào
Sư Phụ và Pháp Luân Đại Pháp. Gần đây chúng
con nghe nói ở Trung Hoa Đại Lục phát sinh vấn
đề. Chúng con phải đối đăi như thế
nào?
Sư Phụ: Kể từ ngày tôi bắt đầu truyền Pháp, luôn không ngừng có rắc rối. Tại sao? Nếu một Pháp chân chính được truyền mà không bị ma quỷ quấy phá và ai cũng có thể lĩnh hội được, theo ư tôi, th́ Nó cũng ở cùng tầng con người thôi, đúng không? Trong trường hợp đó, Nó sẽ không độ nhân được. Có can nhiễu chỉ v́ có người không hiểu Nó, hay ma quỷ muốn phá rối khi nhận ra rằng đó là Pháp chân chính. Mặc dù Pháp này đă được phổ truyền ra, điều tối quan trọng là Nó được truyền như thế nào, độ nhân ra sao, bản thân tôi và Pháp đối đăi như thế nào khi gặp can nhiễu, và con đường đă chọn có chân chính hay không. Điều này có quan hệ trực tiếp rằng, Pháp này chân chính hay không và có độ nhân được hay không? Chẳng phải là đạo lư này sao? Vậy nên đă không ngừng có những thử thách và khó khăn. Mỗi một bước của chúng ta đều là chân chính. Thậm chí nếu ai cố ư đả kích chúng ta bằng cách t́m ra một điểm sai và phớt lờ đi tất cả những điểm tốt, cá nhân đó cũng sẽ không thể t́m thấy được bất cứ ǵ sai là v́ con đường chúng ta đi là cực kỳ chân chính. Đây là con đường chúng ta đă đi cho tới nay. Đây là cách mà chúng ta đă kiến lập uy đức qua thử thách và khó nạn, và chỉ với cách này chúng ta mới có thể lưu lại những điều giáo huấn cho hậu nhân. Chúng ta cũng có thể lưu lại cho hậu thế những kinh nghiệm và giáo huấn tích lũy từ trải nghiệm và vượt qua các khổ nạn đủ loại. Chỉ với cách này th́ Pháp mới đạt được uy đức, đúng không?
Hỏi: Thưa Sư Phụ, Người vừa nói
rằng bởi v́ chúng ta tu luyện giữa người
thường, chúng ta phải phù hợp tối đa
với người thường. Ở Mỹ có lúc
việc hồng truyền Pháp cho công chúng không thuận
tiện khi thiếu một tổ chức được
đăng kư.
Sư Phụ: Phật học hội đă được đăng kư ở Mỹ, nhưng chúng ta không thể xem tổ chức này như một hội làm công việc người thường. Nó chỉ tạo ra cho Pháp của chúng ta một hoàn cảnh tu luyện hợp pháp và đảm bảo để chư vị có thể tu luyện một cách hợp pháp mà thôi. Đó là mục đích duy nhất. Chư vị nhất định không nên xem nó như một loại cơ sở công tác. Tôi đă giảng Đại Đạo vô h́nh, và chư vị không được phép để tâm thái quá vào làm bất kỳ công tác nào. Ngay cả nỗ lực để tụ họp mọi người tại một pháp hội lớn như ngày hôm nay cũng là một phần trong việc tu luyện của chư vị. Các học viên không thu bất kỳ lệ phí nào v́ đây là một tổ chức thiện nguyện; tuy vậy, Nó không phải là một tôn giáo.
Hỏi: Con sống một ḿnh và ít liên hệ với
người khác. Gia đ́nh con ở Trung Quốc. Con
học Pháp tại nhà khi có thời gian rỗi. Đây có
phải là hoàn cảnh tu luyện….?
Sư Phụ: Chư vị tu luyện theo cách nào cũng được. Miễn là mọi thời khắc chư vị đều tự xem ḿnh là người tu luyện và học Pháp tập công th́ tôi sẽ không bỏ sót chư vị. Chư vị ra ngoài tập công th́ tốt hơn.
Hỏi: Chúng con có cần phải bài trừ các tín
tức can nhiễu đủ loại trong suốt quá tŕnh
tu luyện không?
Sư Phụ: Khi chư vị tập công, nếu chư vị thực sự nghe được vài âm thanh, nếu trong tư tưởng chư vị có các tín tức đủ loại hay nếu có tư tưởng nào đó can nhiễu chư vị, chư vị phải bài trừ chúng đi. Nếu chúng mạnh mẽ, chư vị có thể xem chúng như là nhân tố thứ ba hay là tư tưởng của người khác không liên quan ǵ đến chư vị. Tại sao tôi chỉ điều này ra cho chư vị theo cách này? Bởi v́ tất cả những ǵ thuộc về chư vị là phải tuân theo mệnh lệnh của chư vị. Tay, chân, ngón tay, miệng phải chuyển động theo bất cứ cách nào chư vị muốn. Tại sao thế? Là v́ chúng thuộc về chư vị. Khi chư vị muốn nhập định, tư tưởng không tĩnh được; chư vị càng muốn nó tĩnh th́ nó lại càng động. Những tư tưởng đó có phải là chư vị không? Chư vị có nhận chúng là chư vị không? Chúng là nghiệp và những quan niệm hậu thiên của chư vị. Đó là tại sao chư vị nên xem chúng như là nhân tố thứ ba. “Ngươi cứ tiếp tục suy nghĩ và ta sẽ quan sát ngươi suy nghĩ.” Lần này, chư vị thoát ra khỏi chúng. Nếu chư vị thực sự phân biệt được chúng, th́ cũng bằng như chư vị đoạn tuyệt chúng và t́m lại chính ḿnh. Đây cũng chính là tu luyện và làm như thế th́ mới bài trừ chúng một cách nhanh chóng được. Nếu chư vị thực sự phân biệt được chúng, chúng sẽ hoảng sợ, v́ tới lúc chúng bị tiêu trừ.
Hỏi: Thưa Sư Phụ, Chuyển Pháp Luân sẽ
được lưu lại cho hậu thế và trong
đó có ảnh của Người. Mà Người cũng
nói rằng con người trong tương lai sẽ không
được biết về h́nh tượng của
Sư Phụ.
Sư Phụ: Chuyển Pháp Luân sẽ không được lưu lại cho hậu thế. Con người trong tương lai sẽ không biết về sự tồn tại của Chuyển Pháp Luân. Vậy nên, mặc dù Pháp tôi giảng là cao thâm và rất nhiều thiên cơ đă được tiết lộ, nếu ai đă nghe Pháp đều thực sự đạt Viên Măn trong tương lai, th́ chẳng phải là tôi giảng Pháp cho Thần sao? Con người vẫn sẽ không biết. Đó là lư do v́ sao tôi dạy chư vị như thế. Tôi hy vọng rằng tất cả chư vị sẽ đạt Viên Măn.
C̣n về những quyển sách, xử lư chúng th́ rất dễ dàng. Đến thời điểm nhất định, chúng tôi có thể biến chúng thành giấy trắng trơn không c̣n chữ nào cả.
Hỏi: Chúng con nên làm thế nào với những
bản Chuyển Pháp luân bị mất câu và ḍng?
Sư Phụ: Có rất nhiều ví dụ như vậy trong các phiên bản Chuyển Pháp Luân bất hợp pháp. Hăy đảm bảo là chư vị xử lư điều này cẩn thận. Nếu chư vị thấy sách bị mất chữ hay ḍng, hăy lấy bút điền thêm vào. Trong tương lai đừng mua bất cứ quyển sách nào mà thiếu chữ hay ḍng nữa. Nói cách khác, chư vị có thể mua sách sắp chữ nguyên bản, kiên quyết đừng mua sách mà có sắp chữ mới.
Hỏi: Có vài học viên đă từng tập
những môn khí công khác. Giờ đây, khi hồng Pháp,
trước tiên là họ nói về những ǵ họ
tập trước đây để thu hút người
nghe.
Sư Phụ: Một số trong chư vị có loại ư định người thường này, nhưng chư vị không thể nói người như vậy là không tốt. Trong 2 ngày thuyết giảng, tôi cũng phát hiện ra một số người vẫn cứ đề cập đến những thứ trong quá khứ. Nh́n chung, những ǵ mọi người nói là khá tốt; chỉ là vẫn c̣n có người có tâm người thường biểu lộ ra. Khi hồng truyền Đại Pháp, chư vị không nên đề cập đến những ǵ chư vị học trước đây là v́ chư vị đă cách ly ra khỏi chúng rồi. Chúng không c̣n là của chư vị và cũng không phải là phần mà chư vị muốn đắc. Chẳng phải điều đó giống như chư vị tuyên truyền hai hay là nhiều pháp môn sao?
Hỏi: Thưa Sư Phụ, xin Người
giảng thêm cho chúng con về quy định không
được phép giữ tiền tại các trung tâm
phụ đạo? Trong xă hội thương mại
của Mỹ quốc này, thật khó làm được
việc ǵ nếu không có tiền.
Sư Phụ: Để tôi nói cho chư vị, không ai được phép thay đổi điều như sau: Trung tâm phụ đạo tuyệt đối không được giữ tiền. Giả sử hiện tại sau khi bán sách c̣n lại một ít tiền và chúng ta muốn dùng tiền đó để làm việc ǵ ngay lập tức. Về nguyên tắc th́ không động đến tiền, nhưng trên thực tiễn th́ có. Nếu việc này cứ tiếp diễn một thời gian dài nó sẽ không kết thúc và rồi chư vị sẽ thật sự trữ tiền và tài sản. Kỳ thực, để tôi nói với chư vị khi chúng ta thực hiện việc hồng Pháp, tôi nghĩ là vài học viên có khả năng về tài chính có thể lo các chi phí nhỏ này. Ví dụ, hội trường Pháp hội lớn như thế này là do một trong số các học viên chi trả. Để giúp người đắc Pháp, họ đă làm một việc tốt. Có lẽ những ǵ họ đắc được c̣n lớn hơn thế. Tuy nhiên, tôi nghĩ tôi chỉ nói về ư tưởng vậy thôi. Con đường chúng ta đi là phải chân chính - nhất định chúng ta phải đi con đường này một cách chân chính.
Hỏi: Có phải thật sự là tầng thứ
càng cao th́ càng gần với bản nguyên vật chất ?
Điều đó giải thích tại sao tiên nữ rải
hoa xuyên được qua thân thể một vị Bồ
Tát mà không thể xuyên qua thân thể một vị La Hán.
Sư Phụ: Nó không giống như thế. Điều chư vị nói là sự khác biệt về vật chất; điều tôi giảng là sự khác biệt về cảnh giới và sự khác biệt về Quả vị. Tất nhiên, sự khác biệt về Quả vị có thể tạo ra sự khác biệt trong các lạp tử của thân thể chư vị - điều này là khẳng định. Nhưng sự khác biệt trong các lạp tử không phải là điều kiện tiên quyết. Đề cao tâm tính và đề cao Quả vị mới là điều kiện tiên quyết.
Hôm nay tất cả các câu hỏi căn bản đă được giải đáp. Các học viên mới nên đọc sách nhiều hơn. Nếu chư vị muốn học và tu luyện th́ hăy đọc sách. Triệu tập một Pháp Hội là khó mà có được. Nếu tôi giảng cho chư vị cả những điều của tầng cơ bản, Pháp Hội này sẽ vô ích cho những ai ngồi đây v́ chư vị không được nghe những ǵ chư vị nên nghe. Mục đích của Pháp Hội là để giúp mọi người nhanh chóng đề cao và sớm đạt Viên Măn. Đồng thời cũng là để hồng dương Đại Pháp và tạo cơ hội để nhiều người hơn nữa đắc Pháp. Vậy nên tôi nghĩ chư vị sẽ đề cao rất nhiều sau Pháp Hội này. Đồng thời chúng ta cũng cần giúp những ai chưa đắc Pháp được đắc Pháp. Tôi nói với chư vị rằng vẫn c̣n nhiều người trong chủng tộc da trắng và các chủng tộc khác đáng được cứu độ chưa đắc Pháp. Tất nhiên, tôi không ép chư vị làm những chuyện này, tuy nhiên chư vị làm được càng nhiều càng tốt. Pháp cứu độ người hữu duyên. Chúng ta chỉ khuyến khích con người hướng thiện chứ không thể thúc ép họ tu luyện được – là cách như thế. Tôi mong rằng tất cả mọi người sẽ nhanh chóng đề cao và sớm đạt Viên Măn.
Bản tiếng Anh: http://www.
falundafa. org/book/eng/lectures/19980329L. html
Ghi chú: [ ] (của
người dịch, không phải văn chính thức,
chỉ để tham khảo)
Dịch ngày 2 tháng 6
năm 2009
www.thuviendaiphap.com