Lư Hồng Chí
Ngày 29-30, tháng 3 năm 1998, Nữu Ước.
Tôi ở đây để dự Pháp
hội, và giống như mọi người, tôi muốn
nghe những trải nghiệm của chư vị. Tôi là
người đă đề nghị tổ chức Pháp
hội này. Bởi v́ chúng ta chưa từng tổ chức
một Pháp hội giao lưu tâm đắc thể hội
của các học viên Đại Pháp trên toàn nước
Mỹ, tôi nghĩ nó có lẽ là thích hợp cho các học
viên tụ họp và chia xẻ những kinh nghiệm
với nhau; thời gian cũng là đúng lúc rồi. Một
năm đă trôi qua kể từ lần cuối tôi tới
Mỹ để giảng Pháp. Tất cả chư vị
đă và đang đề cao suốt một năm qua trong
tu luyện. Đặc biệt sau lần cuối chư
vị nghe Pháp, chư vị đều cảm thấy nó
đẩy nhanh sự đề cao của chư vị
đến một mức nhất định. Nhưng
để nhận ra chư vị thực sự đề
cao thế nào, tôi nghĩ việc chia xẻ kinh nghiệm
sẽ có lợi cho chư vị. Thêm vào đó, điều
này có thể thúc đẩy hơn nữa việc hồng
dương Đại Pháp của chúng ta.
Nói về hồng Pháp, hiện tại
có một sự hiểu lầm. Có người nói: “Sư Phụ đă giảng cho
chúng tôi phải khẩn trương chân chính tu luyện”.
Họ nghĩ chắc tôi muốn nói họ nên dừng làm
mọi thứ và dành toàn bộ thời gian chỉ
để chân chính tu luyện. Đương nhiên, tôi không
muốn nói rằng chúng ta không nên làm việc của
người thường. Chư vị có thể cân
bằng tốt quan hệ giữa công việc của
người thường và tu luyện. Vấn đề
chính là chư vị chưa thực hiện hồng Pháp
một cách nghiêm túc. Chư vị đắc Pháp, nhưng vẫn
c̣n những người khác chưa đắc
được. Thật ra, để tôi giảng cho chư
vị rằng không có một ai trong xă hội nhân loại
ngày nay nên làm một con người. Điều này có
nghĩa là ǵ? Trong một thời kỳ lịch sử
rất xa xưa, tôi đă an bài cho việc giảng Pháp này.
Thêm vào đó, những điều đang được
truyền giảng là một Pháp lớn – Pháp của toàn
vũ trụ. Lần trước, tại San Francisco, tôi
đă giảng cho chư vị kết cấu của vũ
trụ. Nhiều người trong chư vị đă thu
được một chút nhận thức và nghĩ, “Nguyên lai kết cấu của
vũ trụ là như thế này”. Thật ra, để
tôi giảng cho chư vị điều này: khái niệm tôi
đă giảng cho chư vị lần trước về
kết cấu của vũ trụ, điều mà chư
vị nghĩ là to lớn không thể tưởng, vẫn
chỉ đơn thuần là một hạt bụi trong toàn
thiên thể rộng lớn.
Trong vấn đề này, hăy nghĩ xem vũ trụ to
lớn thế nào. Bởi v́ một Pháp lớn thế này
đang được truyền giảng trong xă hội nhân
loại, nghĩ xem nó dễ dàng thế nào để
đồng hóa một con người. Để tôi
đưa ra một sự tương đồng
đơn giản nhất: Nếu một miếng mùn
cưa rơi vào trong một ḷ luyện thép, nó sẽ
biến mất chỉ trong một chớp mắt. Không
cần nỗ lực cho một Pháp lớn như [Pháp]
của chúng ta để đồng hóa một cá nhân giống
như chư vị, để tiêu nghiệp của chư
vị, để trừ bỏ nhưng tư tưởng
không đúng, và v.v.
Uy lực của Pháp là phi thường
như vậy, tại sao chúng ta không thực hiện nó
bằng cách này? Chúng ta không thế làm điều đó trong
xă hội người thường, bởi v́ tu luyện bằng
cách đó không được tính là tu luyện nữa.
Đúng hơn, nó nên được coi là sự tái tạo,
có nghĩa là loại bỏ chư vị hoàn toàn và tái
tạo một người khác. Cho nên chư vị phải
chân chính tu luyện để cho nó thành chư vị, chính
bản thân chư vị. Có nhiều thử thách tâm tính dù
sao th́ cũng sẽ xảy ra trong quá tŕnh tu luyện, và va
chạm sẽ nảy sinh từ việc hợp tác kém
giữa các học viên khi họ cố gắng xử lư
tốt sự việc cho Đại Pháp và v.v. Tất cả những thứ này
là không thể tránh được – chỉ là chư vị
không nhận ra nó thôi.
Nếu một Pháp được
truyền ra công chúng mà không có ma nạn và không lưu lại
uy đức cho hậu thế, tôi gọi nó là tà pháp. Không
có ǵ vĩ đại về Pháp, không có ǵ để tự
hào, và không có uy đức vĩ đại lưu lại
cho hậu thế. Nó nhất định là như thế.
Khi chư vị đắc Pháp mà tôi truyền giảng và tu
luyện được, chư vị vẫn cần quan
tâm làm sao người khác có thể tu luyện và làm sao
họ sẽ đắc được Pháp. Như tôi
vừa giảng, không có một ai trong xă hội nhân loại
tới đây để làm người. Tuy thế chư
vị cũng không nên tự măn – nếu chư vị không
đắc Pháp, hoặc nếu qua tu luyện mà chư
vị không trở về được, chư vị
cũng chỉ là một người thường. Chư
vị thậm chí có thể rớt xuống thấp hơn
và thật sự trở thành thấp hơn cả nhân
loại nữa. Do vậy chư vị cũng cần
phải nhận ra tầm quan trọng của việc
hồng Pháp. Đó là tất cả những ǵ tôi sẽ
giảng về vấn đề này.
Nhiều học viên muốn tôi
giảng về những điều cao hơn và chưa
từng nghe tới. Nếu chấp trước này không
bỏ đi, chư vị sẽ không đạt Viên Măn
được – không phải thế sao? Bất kỳ
chấp trước nào cũng là một chướng
ngại. Tôi có thể nói với chư vị rằng
sự phát triển của xă hội hiện nay và toàn
bộ tiến tŕnh phát triển của nó, trong sự h́nh
thành và tiến hóa là bị khống chế và thúc
đẩy bởi người ngoài hành tinh. Tôi chỉ
giảng về vấn đề này hôm nay. Tôi có thể
diễn giải nó thấu triệt hơn nếu tôi dùng
ngôn ngữ của văn hóa cổ Trung Quốc, nhưng
chư vị không thể nào hiểu được nó bây giờ.
Toàn bộ quan niệm của chư vị là quan niệm
của người hiện đại, v́ thế nên trong
các bài giảng tôi phải kết hợp tri thức của
khoa học hiện đại, mà thực chất th́
rất nông cạn. Nhận thức của nó rất
rất hời hợt. Cái được biết
đến như là “khoa
học thực nghiệm” bị hạn cuộc vào không
gian vật lư hữu h́nh đối với mắt
người – chỉ có một không gian trong Tam Giới.
Vậy th́ có bao nhiêu lớp của vật chất trong Tam
Giới? Có rất nhiều đến không thể
đếm được, và nhân loại sống chỉ
ở một trong số đó. Cặp mắt của
chư vị chỉ có thể nh́n thấy những ǵ trong
phạm vi cái lớp này; chúng bị hạn cuộc trong
phạm vi riêng biệt này. Vũ trụ to lớn này không
thể ước lượng bằng tư tưởng
của nhân loại được, v́ tư tưởng
của chư vị không dung nạp được. Ngôn
ngữ của nhân loại không thể mô tả
được dạng thức của vũ trụ
tại các cảnh giới cao. Không có từ vựng,
cũng không có khái niệm cho nó – không có ǵ có thể mô
tả nó rơ ràng được. V́ thế, ngôn ngữ
của nhân loại không thể được sử
dụng để giảng những thứ cao tầng.
Chỉ thông qua việc chư vị liên tục đề
cao trong quá tŕnh tu luyện, chư vị mới tự ḿnh
từ từ hiểu ra hoặc chứng ngộ nó. Khi
chư vị đọc Pháp, Pháp sẽ chỉ nó ra cho
chư vị.
Làm thế nào Pháp này có thể có tác
dụng to lớn và cho phép chư vị đắc
những nguyên lư cao tầng? Thực ra, để tôi
giảng cho chư vị rằng, một quyển sách –
một quyển sách của người thường
với những tờ giấy đóng lại với nhau,
với giấy trắng mực đen – th́ không khởi tác
dụng ǵ. Tất cả những ǵ nó có thể làm là nói lên
những nguyên lư đơn giản nhất mà nhân loại
được biết. Quyển sách Chuyển Pháp Luân
lẽ ra không có ǵ khác nếu nó không có hàm ư thâm sâu. Tại
sao khi đọc Chuyển Pháp Luân nhiều lần, chư
vị có thể thấy hoặc ngộ ra những nguyên lư
ở các cảnh giới khác nhau tại những tầng
thứ cao phi thường? Đó là v́ sau mỗi chữ có
vô lượng, tầng tầng lớp lớp các vị
Phật, Đạo, và Thần. Số lượng là không
đếm được. Dù chư vị có thể tu
tới tầng thứ cao thế nào, chư vị trong
số thính giả sẽ không thể nào nh́n thấy
điểm kết thúc của nó thậm chí khi chư
vị đạt Viên Măn trong tương lai. Hăy xem tầng
thứ của chư vị đạt được cao
thế nào nếu chư vị tu luyện theo cuốn sách
này. Khi đến lúc cho chư vị đề cao lên,
tất cả chư Phật, Đạo, và Thần phía sau
mỗi chữ có thể thấy điều này. Khi chư
vị đạt đến một tầng thứ mới
và xứng đáng được biết các nguyên lư tại
tầng thứ đó, họ sẽ tiết lộ cho
chư vị nội hàm chân chính phía sau chữ đó
hoặc ḍng chữ đó; chư vị sẽ đột
nhiên trở nên minh bạch. Thật ra, không phải là
chư vị trở nên thông minh hơn, mà là họ chủ ư
chỉ nó ra cho chư vị để chư vị
nhận ra. Do vậy, có một yêu cầu nghiêm khắc cho
điều này: Nếu chư vị chưa đạt
đến cảnh giới đó qua tu luyện, chư
vị hoàn toàn không được phép biết các nguyên lư
của tầng thứ đó. Khi chư vị hiểu ra các
nguyên lư tại tầng thứ đó th́ chư vị đă
ở trong cảnh giới đó rồi.
Có nhiều học viên của chúng ta
trở nên lo lắng v́ họ thường cảm thấy
rằng quá tŕnh tu luyện của họ dường
như chậm và các niệm bất hảo và những tâm
thái thường nổi lên. Thật ra, để tôi
giảng cho chư vị rằng chư vị không cần
phải lo lắng. H́nh thức tu luyện của chúng ta
ngày nay là khác với tất cả các h́nh thức trong quá
khứ, mặc dù cũng có nhiều điểm
tương đồng. Chúng khác nhau ở chỗ chúng ta
không chọn con đường của một tiểu Pháp
hoặc tiểu Đạo. Chúng đều giống nhau
bởi v́ tất cả các Pháp cổ xưa chỉ
thuộc về h́nh thức tu luyện thấp nhất và
giới hạn nhất trong phạm vi Đại Pháp
của vũ trụ, chính là điều chúng tôi đang giảng
hôm nay. Đương nhiên, trong việc giảng
Đại Pháp, uy lực của Đại Pháp, con
đường chúng ta chọn, và các phương thức
được dùng để độ nhân là những
lựa chọn tốt nhất. Thế th́ sao Pháp này lại
không thể đảm đương được
một vai tṛ lớn như thế? Tôi đă giảng trước
đó rằng có các nội hàm thâm sâu phía sau các chữ trong
sách.
Chư Phật, Đạo, và Thần
mà tôi đă giảng cho chư vị không phải là giả
- họ là các vị Phật, Đạo, Thần chân chính
biểu hiện xuất lai trong Pháp này. Họ có những uy
lực to lớn này. Các Vị ấy ở phía sau mỗi
chữ tuy thế họ có thể là to lớn vô hạn;
đó là trách nhiệm của họ. Họ là một
biểu hiện của Pháp. V́ vậy rất dễ dàng để
Pháp này đồng hóa một người. Tất cả các
Pháp và h́nh thức tu luyện trong quá khứ chỉ
đơn thuần là một vài h́nh thức rất thấp
của Pháp vũ trụ vĩ đại này, và chúng là
ở các tầng thứ tương đối thấp.
Nếu thời gian cho phép, tôi sẽ giảng thêm cho chư
vị về kết cấu của vũ trụ tại các
tầng thứ nhất định.
Trước hết, chúng ta hăy nói
về tầm quan trọng của việc học Pháp. Nói
cách khác, học Pháp có thể giúp chư vị đề
cao. Đó là v́ Pháp có nội hàm thâm sâu ở phía sau. Tại
sao không có cuốn sách nào khác đạt cảnh giới này?
Tại sao chúng không thể đạt được
hiệu quả này? Bởi v́ chúng không có ǵ ở phía sau,
mặc dù không phải là chúng không có ǵ hết, là v́ t́nh
huống của bản thân mỗi người là khác nhau.
Tôi thường bảo chư vị là không nên giữ
những quyển sách từ các tôn giáo không tốt. Tất
nhiên, tôi đang đề cập tới những cuốn
sách từ những tà giáo, các tôn giáo không tốt hay các môn khí
công bất hảo. Đó là v́ các chữ của chúng cũng
có những thứ nhất định phía sau và những
thứ của chúng được ép nhập vào đó.
Những thứ đó không phải là Phật, Đạo,
Thần, mà là những thứ bẩn thỉu như phụ
thể, quỷ, hồn ma, v.v. Một thân người
chỉ giống như một bộ y phục và tư
tưởng con người chỉ giống như một
cái mũ. Họ sẽ trở thành bất kỳ ai mà
mặc hoặc đội chúng vào. Tại sao lại như
vậy? Nhân loại là hết sức yếu nhược
đến nỗi bất kỳ cái ǵ cũng có thể
khống chế và can nhiễu đến họ
được. Nhân loại không thảm hại sao? Đúng
là thế, nhưng thế th́ sao? Nhân loại rớt
xuống tới tầng thứ này bởi do chính những
điều họ làm. Thật sự, với mỗi
người trong chúng ta và chư vị ngồi tại
đây học Pháp này, nó không dễ dàng chút nào - chư
vị có đủ loại can nhiễu và thống khổ.
Mỗi khi chư vị muốn học Pháp, chư vị
trở nên rất bận rộn với công việc, ít
thời gian, v.v. Có lẽ với chư vị, chúng
dường như là hiện tượng tự nhiên.
Thật sự, có đủ loại yếu tố đang
can nhiễu tới chư vị và đang ngăn cản
chư vị đắc Pháp. Thật sự là có một
số người cho rằng Pháp này không tốt. Nhưng
chúng ta không phán xét những người này, v́ tư
tưởng của họ dường như không c̣n là
của chính họ mà là của ai đó khác. Những thứ
xấu đó thao túng những ǵ họ nói. Chúng ta không
thể cứu những người loại này. Bởi v́
những người này không c̣n là chính họ nữa, th́ làm
thế nào để cá nhân này vẫn được
cứu độ đây? Đó là v́ một người
với những tư tưởng bất hảo là đang
bị lợi dụng. V́ thế chúng ta không thể
độ những người trực tiếp phá hoại
Đại Pháp được. Cũng có những
người đă bị hỏng tới tận gốc và
họ hoàn toàn lạc mất bản tính của ḿnh; mặc
dù chính là những thứ xấu thao túng cái họ nói và làm,
đó chính là những người không c̣n làm chủ
được bản thân. Pháp của chúng ta đ̣i hỏi
tu luyện với tâm minh bạch. Chúng tôi không thể trao
Pháp cho một người mà không tỉnh táo hoặc
đần độn và t́nh nguyện để ư thức
ngoại lai khống chế, làm sao có thể để
những thứ xấu được phép khống chế
Pháp của chúng ta?
Chư vị sẽ gặp rất
nhiều khó khăn trong tu luyện. Đôi lúc tôi thấy
chư vị phải chịu đựng nhiều trong tu
luyện, nó cũng làm tôi thấy không ổn! Đôi khi tôi
nghĩ đến việc một học viên không
vượt quan được và hối hận nh́n ảnh
của tôi với nước mắt lưng tṛng, cầu
xin trong tâm mong Sư Phụ giúp đỡ vị ấy tiêu
trừ hơn nữa những khó khăn hoặc giải thoát
vị ấy khỏi những rủi ro. Nhưng chư
vị có biết tôi nghĩ ǵ không? Tôi mà lấy đi
sự thống khổ cho chư vị, chư vị
sẽ mất cơ hội để đề cao. Chư
vị nghĩ rằng chư vị có thể êm ả, không
có chút thống khổ nào, đề cao tới một
cảnh giới cao như vậy sao? Điều này là
tuyệt đối cấm. Chúng ta đều biết
rằng nhân loại đă tích nhiều nghiệp qua
nhiều đời của họ - Nó giống như
điều Jesus đă giảng, con người là có
tội. Nếu chư vị chỉ muốn lên thiên đàng
mà không phải trả nghiệp và tội của chư
vị, làm sao chư vị có thể gột sạch chúng,
bỏ chúng lại phía sau, và sau đó lên thiên đàng? Hăy
nghĩ về nó: Liệu điều này có được
không? Tuyệt đối là
không. Đó là v́ chính chư vị phải tự ḿnh
loại bỏ nghiệp bằng cách hoàn trả những ǵ
chư vị nợ. Chư vị c̣n phải đề cao
tâm tính của chư vị trong khi tiêu trừ nghiệp
lực của chư vị. Chỉ vào lúc chư vị
đạt đến một cảnh giới cao như
thế th́ chư vị mới có thể thăng
thượng lên tầng thứ đó. Đó là Pháp đă cho
phép chư vị thăng hoa tới tầng thứ đó.
Chư vị sẽ gặp rất
nhiều thống khổ trong quá tŕnh tu luyện. Chỉ
cần chư vị nghiêm túc học Pháp, chư vị có
thể vượt qua bất kỳ khó khăn nào. Chỉ
cần chư vị nghiêm túc học Pháp, những câu
trả lời t́m thấy trong Pháp có thể giải khai
bất kỳ những khúc mắc khó gỡ trong tâm,
hoặc bất kỳ băn khoăn nào. Pháp này bao hàm
cả việc làm người là thế nào cũng như
làm Thần là thế nào. Tôi cũng có giảng cho chư
vị làm thế nào để thành một vị Phật,
Đạo, Thần, và thậm chí là thành một vị
Thần ở những cảnh giới cao hơn. Làm sao Pháp
không loại bỏ được những khúc mắc
của chư vị? Làm sao Pháp không khai mở trí tuệ
của chư vị được? Làm sao Pháp không giải khai các vấn đề
của chư vị được? Pháp có thể làm được tất cả
những việc này. Chư vị thường không
muốn dứt bỏ các quan niệm mà đă phát triển
qua sinh hoạt trong xă hội nhân loại một thời
gian lâu dài. Chư vị nghĩ rằng chư vị đă
đạt được một số thành tựu trong
những lĩnh vực khác nhau, và chư vị không
muốn rũ bỏ chúng. Chư vị cũng nắm
giữ những khái niệm "chính xác" đă học
được nơi người thường. Thông
thường những thứ này níu kéo một số
người lại. Hơn nữa, những trở
ngại này c̣n bao gồm: đủ loại trở lực
về tập quán mà nhiều người trong chư vị
phát triển trong xă hội người thường, cách
sống của một người, và những thứ mà
người thường muốn truy cầu. Những
thứ này là nhạy cảm nhất và chúng sợ bị
cải biến nhất. Hễ bị thách thức, họ
liền chống lại lập tức, một số
người chẳng thà từ bỏ học Pháp. Không
thể làm ǵ về điều này. Muốn học Pháp hay
không th́ chỉ là do cá nhân đó quyết định. Không ai sẽ ép buộc ai học
Pháp cả.
Nói chung, mỗi người có một
trở ngại trong học Pháp. Với giới trí thức,
trở ngại là khoa học hiện đại. Nếu có
ǵ phù hợp với khoa học này, họ có thể chấp
nhận nó; nếu nó không phù hợp, họ không thể
chấp nhận. Chúng là những chướng ngại
rất nghiêm trọng. Không ai biết tại sao tôi kết
hợp khoa học hiện đại trong giảng Pháp này.
Tại sao tôi lại làm điều này? Lư do là tôi muốn
phá vỡ cái vỏ của chư vị mà ngăn cản
chư vị đắc Pháp. Có người bị ảnh
hưởng bởi các tôn giáo khác nhau. Nếu có ǵ đó phù
hợp với niềm tin tôn giáo của người này, th́
người đó sẽ nói rằng nó tốt và học nó;
nếu không, người đó sẽ không học nó
nữa. Để cứu độ chư vị và giúp cho
chư vị đắc Pháp, tôi cũng giảng về
những điều trong các tôn giáo, cũng như quá tŕnh và
h́nh thức suy thoái của chúng. Với một người
thường không buông bỏ được công việc
trong xă hội của người thường, Pháp của
tôi thậm chí cũng giảng về tu luyện trong khi phù
hợp tối đa với người thường.
Thực tế, không phải là tôi ưu đăi chư vị
- Pháp này thật sự cho phép chư vị vừa tu
luyện vừa làm việc. Cũng có rất nhiều t́nh
huống khác. Mỗi cá nhân có những trở ngại và có
một hay thậm chí có nhiều quan niệm mà họ không
thể buông bỏ được. Bất kỳ quan
niệm nào của con người đều là
chướng ngại. Tôi không có phản đối
những thành tựu to lớn thu được qua phát
triển của xă hội nhân loại cho đến nay.
Cũng như tôi không có phủ nhận tri thức
được tích luỹ qua sự phát triển của xă
hội nhân loại cho đến ngày hôm nay. Nhưng
để tôi giảng cho chư vị rằng, chư
vị là những người tu luyện, cần phải
loại chúng khỏi tư tưởng của chư
vị. Người thường có thể tận
hưởng những huy hoàng như thế và sinh tồn
với quan niệm của con người, nhưng là
người tu luyện, chư vị phải dẹp
bỏ những khái niệm hậu thiên này. Nói cách khác,
đây là lư mà tôi vừa giảng - chư vị nên tu luyện
trong khi phù hợp tối đa với người
thường. Bởi v́ chư vị đang sống nơi
người thường, chư vị có thể làm
việc và đi học giống như người
thường. Nhưng chư vị phải tống khứ
những khái niệm của người thường.
Tôi không có nói rằng khi chư vị
tống khứ các khái niệm của con người th́
chư vị sẽ không c̣n của cải vật chất,
giống như một nhà sư hoặc thầy ḍng - đó
không phải trường hợp này. Bởi v́ tôi yêu
cầu chư vị tu luyện nơi người
thường, chư vị phải ḥa đồng theo cách
của xă hội người thường. Nói cách khác, cái
mà chư vị thật sự tống khứ là các chấp
trước. Nhân loại gặp khó khăn rất lớn
trong việc tống khứ chấp trước. Khi chư
vị có thể chân chính loại bỏ một chấp
trước chư vị sẽ phát hiện rằng chư
vị không mất mát ǵ cả. Chính việc học Pháp là
phúc lành - tại sao chư vị mất bất cứ cái
ǵ? Thật ra, nếu chư vị thật sự mất
đi điều ǵ, đó chỉ là do chư vị không
sẵn ḷng tống khứ chấp trước đó.
Chấp trước của chư vị luôn luôn bị
cọ xát để cho chư vị đập vỡ nó.
Nếu một khủng hoảng thật sự xảy ra
cho chư vị, nó là nhằm để cho chư vị
loại bỏ chấp trước của ḿnh. V́ thế
cái ǵ sẽ xảy ra nếu chư vị khăng khăng
không chịu loại bỏ nó và vẫn dính mắc vào nó?
Một sự bế tắc sẽ xảy ra. Chư vị
càng ngoan cố, th́ t́nh huống và môi trường sống
của chư vị có thể càng trở thành tệ
hơn. Khi chư vị thật sự rũ bỏ
được chấp trước, chư vị có
thể phát hiện rằng mọi thứ lập tức
chuyển biến, tâm chư vị đột nhiên thanh
thản, và thân thể chư vị đă cải biến và
trở nên hoàn toàn nhẹ nhơm. Nh́n lại, chư vị
sẽ phát hiện rằng chư vị chẳng mất ǵ
cả. Nó giống như điều mà người Trung
quốc nói, "Liễu ám hoa
minh hựu nhất thôn." Mọi thứ tốt
đẹp sẽ đột nhiên quay lại với chư
vị.
Tuy nhiên, khi những thứ tốt này
trở lại với chư vị, thậm chí nếu
chư vị có nhiều của cải hơn, may mắn
hơn, hoặc khó khăn hơn, chư vị sẽ phát
hiện rằng chư vị không c̣n dính mắc vào chúng
như một người thường nữa. Chư
vị sẽ coi những thứ này thật nhẹ,
nhưng chư vị vẫn có mọi thứ. Chẳng
phải thế là tốt hơn sao? Tại sao chư vị
phải đau khổ vướng mắc vào tiền
bạc, công việc làm, hoặc những ham muốn mà
chư vị ăn không ngon, ngủ không yên và luôn lo sợ
mất chúng? Chư vị nghĩ sống theo cách này là
tốt sao? Thật sự, cái mà người ta không thể
rũ bỏ được chính là các chấp trước.
Xă hội nhân loại sẽ không mất đi h́nh thức
của nó v́ con người c̣n tu luyện. H́nh thức sinh
tồn của nhân loại sẽ được duy tŕ măi
măi. Dù cho chư vị muốn nó thế này hay không, nó
cũng sẽ luôn ở đây. Chỉ có là người
thường tạo ra cuộc sống mệt mỏi cho
ḿnh bởi v́ họ không rũ bỏ được các
chấp trước của họ.
Đương nhiên, nhân loại
cũng rất phức tạp. Trường phúc đức
của mỗi cá nhân phụ thuộc vào đời
trước của họ, vào đời trước
đó, hoặc thậm chí nhiều đời trước
trong những thời gian khác nhau. Nh́n thấy ai đó là
một người chủ nổi bật không nên khiến
cho chư vị nghĩ rằng nếu chư vị tu
luyện và buông bỏ các chấp trước của
chư vị th́ chư vị cũng có thể trở thành
một người chủ lớn như ông ta - chư
vị không thể. V́ trong xă hội nhân loại, nó là có liên
hệ với những ǵ chư vị mang theo trên thân ḿnh.
Chư vị có một số lượng đức
nhất định trong khi chư vị tu luyện, và
chư vị có thể vẫn c̣n nguyên số lượng
đức nếu chư vị không tu luyện. Sự khác
biệt là ǵ? Sự khác biệt là tâm chư vị thanh
thản. Trong trường hợp kia, tâm chư vị
bị căng thẳng; chư vị đă hướng
tới một cuộc sống rất mệt mỏi, và tâm
chư vị thậm chí sẽ c̣n kiệt quệ hơn,
khiến chư vị ăn không ngon ngủ không yên. Tất
nhiên, thân thể chư vị có lẽ sẽ bị mệt
mỏi và già đi, lăo hoá, và, giống như một
người thường, mắc nhiều bệnh tật.
Nói cách khác, nếu chư vị tống khứ chấp
trước, chư vị có lẽ sẽ rất thanh
thản - thậm chí cả khi chư vị nghèo. Thật
sự, chư vị sẽ không trở nên nghèo v́ học
Đại Pháp. Tôi nghĩ rằng sống hạnh phúc là
tốt hơn so với sống dính mắc như thế.
Tuy nhiên chư vị cần phải làm công việc trần
tục. Với nhiều người bắt đầu tu
luyện, tôi nói rằng hoàn toàn không chấp nhận tất
cả chư vị bỏ việc làm. Nó chỉ là vấn
đề làm sao chúng ta có thể cân bằng chính xác mối
quan hệ này trong suy nghĩ của chúng ta. Dù sao,
đắc Đại Pháp là thật sự may mắn.
Đại Pháp sẽ mang may mắn cho các đệ tử
sau khi họ dứt bỏ các chấp trước của
người thường. Tuy nhiên, sự may mắn
nhất định không đạt được với
chấp trước trở thành một người
chủ lớn.
Hơn nữa, khi các câu hỏi nảy
sinh trong khi học Pháp, hoặc khi chư vị gặp
vấn đề không giải quyết được,
chư vị không nên luôn hướng ngoại mà t́m câu
trả lời. Ví dụ, khi các rắc rối xảy ra
giữa các học viên hoặc với những người
phụ trách, không đúng nếu buộc tội
người khác và từ đó gây xích mích và tạo ra
căng thẳng. Nếu chuyện này xảy ra với các
đệ tử Đại Pháp hoặc nếu chư
vị tức giận về những điều này, khi
đó tâm chư vị sẽ là tâm của một
người thường. Chư vị nên luôn t́m câu
trả lời trong Pháp khi gặp bất kỳ rắc
rồi nào. Chư vị nên xét chính bản thân và nh́n vào
trong: "Tôi đă làm cái ǵ sai?
Liệu tôi đă làm cái ǵ sai và gây ra rắc rối mà đă
đột nhiên xảy đến hôm nay?" Hăy nghĩ
về nó cẩn thận. Trong những lần gặp khó
khăn, có bao nhiêu lần chư vị có thể thật
sự nh́n vào bên trong chính ḿnh t́m nguyên nhân? Tất nhiên, nhiều
người trong chư vị có thể đôi lúc làm
được điều này, nhưng phần lớn các
lần khác chư vị vẫn không làm được.
Nếu khi chư vị t́m thấy những lư do thật
sự bên trong chính ḿnh mà chư vị dám đối mặt
và nhận ra chúng, chư vị sẽ phát hiện rằng
vấn đề sẽ thay đổi ngay và mâu thuẫn
sẽ biến mất. Đột nhiên, không v́ lư do nào,
dường như là không có mâu thuẫn hay trục trặc
đă từng xảy ra giữa chư vị và
người khác. Đó là v́ đối với một
người tu không có ǵ là ngẫu nhiên cả, và không
chuyện t́nh cờ nào được phép làm gián
đoạn quá tŕnh tu luyện của chư vị.
Tất cả những ǵ xảy
đến với chư vị là một quan khảo
nghiệm để xem liệu chư vị có coi bản
thân ḿnh là một người tu luyện, t́m cái sai và
lỗi lầm của chính ḿnh, và coi bản thân ḿnh là
một người tu luyện. Hăy ghi nhớ những
lời này của tôi: "Dù
chư vị có gặp bất kỳ phiền phức ǵ, dù
bất kỳ thứ ǵ làm chư vị không thoải mái bên
trong, và dù cho trên bề mặt chư vị làm đúng hay
sai, nếu chư vị chân chính coi bản thân là một
người tu th́ chư vị nên luôn kiểm tra chính ḿnh
để t́m nguyên nhân." Hăy tự hỏi liệu có
phải chư vị có một động cơ sai, khó
nhận ra, liên quan đến vấn đề không.
Nếu chư vị, là một người tu luyện,
chỉ tách khỏi mọi thứ một cách hời
hợt trong khi sâu bên trong chư vị vẫn c̣n dính vào
một số thứ hoặc dính vào những lợi ích
thiết yếu của bản thân mà chư vị không
chịu loại bỏ chúng đi, tôi nói với chư
vị rằng sự tu luyện của chư vị là
giả tạo! Nếu suy nghĩ của chư vị không
cải biến, chư vị không thể đề cao
thậm chí một bước và đang tự lừa
dối bản thân ḿnh. Chỉ khi chư vị chân chính
đề cao từ bên trong th́ chư vị mới có
thể có thăng tiến thật sự. V́ thế chắc
chắn phải ghi nhớ điều này: “Cứ khi nào
chư vị gặp bất kỳ chuyện ǵ chẳng
hạn như những trục trặc, những thứ
không thoải mái, hoặc xích mích với những
người khác, chư vị cần phải xem xét chính
bản thân và t́m bên trong”. Chư vị sẽ t́m thấy
nguyên nhân của vấn đề khó khăn này.
Trước đây, vào lúc khí công thịnh hành, nhiều
người đă hiểu rằng trường năng
lượng của một người tu có tác động
tới môi trường xung quanh người đó. Trong
thực tế, điều đó không phải như
vậy. Đó là v́ có mâu thuẫn trong nội tâm chư
vị, chúng đối lập với bản chất chính
của vũ trụ, nên chư vị thấy mọi
thứ xung quanh không hài hoà với chư vị - đó là
quan hệ này. Mọi thứ sẽ theo sau êm ả nếu
chư vị điều chỉnh bản thân ḿnh.
Điều đó chính xác là như thế.
Có một vấn đề khác trong
việc học Pháp. Nếu chúng ta nói rằng một số
học viên không cố gắng tinh tấn, tuy thế họ
đọc chưa hết cuốn sách; nếu chúng ta nói
rằng họ đang nghiêm túc nỗ lực, dù rằng
họ chưa đọc xong thậm chí một cuốn sách
và cũng chưa đọc xong cuốn Chuyển Pháp Luân,
tôi nói với chư vị rằng không được coi
thường chuyện này. Đặc biệt khi các học
viên mới đọc cuốn sách lần đầu,
nếu chư vị không thể đọc xong toàn bộ
cuốn sách, chư vị sẽ phát hiện rằng kể
từ giờ trở đi, chư vị không có thời
gian hay cơ hội để đọc nó. Thậm chí khi
chư vị có thời gian, chư vị cũng không
nhớ đến việc đọc lại nó. Tại sao?
Mọi người đều có nghiệp tư
tưởng, nó ích kỷ và xấu xa. Khi nó phát hiện
rằng Đại Pháp mà chư vị đang học
rất ngay chính và tốt, rằng nghiệp tư
tưởng sẽ bị tiêu trừ, nghiệp này sẽ
trở nên hoảng sợ và cố gắng để
ngăn cản chư vị học và đọc sách.
Nếu chư vị ngừng đọc sách nửa
chừng, nghiệp tư tưởng đó sẽ cố
gắng ngăn cản không cho chư vị có một cơ
hội khác để đọc hoặc chạm tới
sách Đại Pháp. Điều này là lư do mà một số
người khám phá rằng sau khi đọc một
phần nhỏ cuốn sách, thật khó mà t́m cơ hội
để học Pháp. V́ thế một khi chư vị
quyết định đọc sách lần đầu tiên,
chư vị phải đọc nó từ đầu đến
cuối mà không bỏ dở. Khi chư vị đọc
xong cuốn sách lần đầu, chư vị sẽ phát
hiện rằng tất cả những tạp niệm mà
ảnh hưởng tới suy nghĩ của chư vị
cơ bản đă được loại bỏ. Lần
kế tiếp chư vị học Pháp sẽ không c̣n
những trở ngại trong khía cạnh này. V́ thế các
học viên của chúng tôi, đặc biệt là các học
viên lâu năm, đảm bảo phải chú ư tới
vấn đề này. Khi chư vị bảo người
khác học (nếu người đó muốn đọc
sách), hăy bảo người đó đọc sách từ
đầu tới cuối không nghỉ. Nếu lần
đầu họ không đọc xong hết và dừng lại,
lần sau khi chư vị hỏi họ đọc sách,
họ lập tức nói rằng họ không có thời gian
và chỉ đọc chút ít. Người này thật sự
mê muội. Tôi vừa giảng rằng thân người
chỉ giống như một bộ quần áo, v́ nó
trở thành bất kỳ ai khi mặc nó; tâm người
chỉ giống như một cái mũ, v́ nó trở thành
bất kỳ ai mang nó. Họ nói rằng họ không có
thời gian. Lời tuyên bố này thật sự là do
nghiệp kia, chúng ngăn cản họ đọc,
khiến cho họ bận rộn và ngăn chặn không cho
họ nhớ đến việc đọc sách. Đây là
vấn đề rất dễ xuất hiện khi học
Pháp. Hăy nhớ lời cảnh báo này.
Bản Chuyển Pháp Luân tiếng
nước ngoài có tác dụng chính xác cũng như bản
tiếng Hoa. Nhưng một vấn đề cần
phải nêu lên ở đây. Nhiều học viên của chúng
ta những người mà dịch cuốn sách này sang các ngôn
ngữ khác luôn có khuynh hướng tranh căi với nhau
rằng: “Có cái hàm nghĩa này
ông không bỏ vào; hàm nghĩa kia ông đă bỏ ra; từ
này dịch không chính xác; từ kia bị dịch sai.”
Họ thường tranh căi như thế và không kết thúc
việc dịch thuật được. Thực tế,
để tôi nói với chư vị thế này. Chư
vị làm thế là sai chăng? Không, chư vị không sai,
nhưng chư vị cũng sai. Tại sao chúng tôi không
thể nói là chư vị đang làm sai? Hàm nghĩa mà
chư vị dịch ra thật sự là điều mà
chư vị lĩnh hội được, nhưng nó
lại vượt quá tầng thứ của người
thường. Nhưng những ǵ trên giấy trắng
mực đen không vượt quá tầng thứ của
người thường được. V́ thế khi
chư vị dịch, miễn hàm nghĩa nguyên văn
được dịch sát là tốt rồi. Chư vị ngộ ra những
nội hàm và các lư đằng sau những từ này là v́
những yếu tố phía sau các từ đó đă khởi
tác dụng. Đây là một số vấn đề
thường gặp trong nỗ lực dịch thuật.
Khi các học viên đang liên tục
đề cao, một vấn đề có thể nảy
sinh; tôi muốn nêu rơ với chư vị ở đây. Tôi
muốn nói với chư vị về vấn
đề đặc biệt liên hệ đến một
số đệ tử người da trắng và các
đệ tử thuộc các chủng tộc khác. Khi họ
tu luyện trong Đại Pháp, nhiều người có
thể nh́n thấy một t́nh huống: Họ phát hiện
ra rằng giữa học viên chúng ta, nhiều thân thể
được xuất lai thông qua tu luyện không thuộc
về Phật Gia. Thay vào đó, một số thuộc
về Đạo Gia, một số giống như
những vị Thần, trong khi các thân thể khác
tương tự như h́nh tượng của các
Thần trên thiên giới người da trắng. Để
tôi giảng cho chư vị rằng nhận thức
của chư vị về trường phái nào là tốt
hơn và cái nào không tốt lắm là xuất phát từ quan
niệm của người thường. Nhận thức
này là khác tại các tầng thứ cao. Vậy th́ tại sao
một số đệ tử của chúng tôi có mang h́nh
tượng thân thể của các thiên giới khác nhau?
Đó là v́ chư vị đến từ những nơi
khác nhau, và có lẽ chư vị đă luân hồi trên trái
đất này vào trong những chủng tộc khác nhau
của nhân loại. Nhưng nếu chư vị là sinh
mệnh đến từ một tầng thứ cao,
dựa trên bản nguyên của chư vị, chư vị
chắc chắn là muốn trở lại thế giới
nguyên lai của ḿnh. Giờ đây chư vị nghĩ
rằng chư vị muốn về thiên giới của
Sư Phụ. Tư tưởng đó là xuất phát từ
cách nghĩ người thường của chư vị.
V́ thế để đảm bảo rằng chư
vị có thể nhớ ra nguyện vọng nguyên sơ
của ḿnh hơn là những mong ước của
người thường hiện nay – nói cách khác,
để đảm bảo rằng chư vị có
thể đồng hóa với Pháp và sau đó trở về
nơi thế giới nguyên lai của ḿnh – trong khi Pháp mà tôi
đang giảng là dựa trên Phật Gia, nhưng nó là Pháp
của toàn bộ vũ trụ và bao gồm các pháp lư cho
tất cả sinh mệnh tại các tầng thứ khác
nhau, tại các cảnh giới khác nhau, và tại các thiên
giới đơn nguyên khác nhau.
Giảng về điều này, tôi
sẽ nhân cơ hội này để diễn đạt
từ một góc độ khác về chủ đề
của các không gian. Tôi vừa giảng rằng nhân loại
đến từ các không gian và các tầng thứ khác
nhau. Tiện đây, tôi sẽ giảng về kết
cấu của vũ trụ. Như tôi vừa giảng, trái
đất của chúng ta được đặt ngay
tại vị trí trung tâm của vũ trụ. Chỉ có
một số rất ít các hành tinh giống trái đất
tồn tại ở các vị trí khác, nhưng chỉ có hành
tinh của chúng ta là ở tại vị trí trung tâm.
Chiếm giữ vị trí trung tâm có cái đặc biệt
của nó, nhưng điều này không phải là khái
niệm trong vũ trụ. Ví dụ, khi người
thường đạt kiến thức trong xă hội nhân
loại chúng ta, họ xem cái trung tâm là cao nhất hoặc
tốt nhất. Tuy nhiên, tôi có thể giảng cho chư
vị rằng chiểu theo khái niệm của vũ
trụ, trái đất, nằm tại trung tâm, là chỗ
tệ nhất. Tại sao? Là v́ vũ trụ h́nh tṛn, và
đủ loại sinh mệnh của vũ trụ rớt
xuống. Họ rớt xuống đâu? Bởi v́ vũ
trụ này tṛn, bên trái là đỉnh, nhưng chẳng
phải dưới đáy cũng là đỉnh sao? Bên
phải là đỉnh (Sư Phụ đưa thế tay),
phía sau cũng là đỉnh, và phía trước cũng là
đỉnh. Những thứ bại hoại từ vũ
trụ rớt xuống. Vậy chúng rớt xuống
đâu? Chẳng phải chúng rớt vào trung tâm sao? Tuy nhiên
vũ trụ là cực kỳ phức tạp, và vẫn c̣n
những khái niệm khác liên quan đến vị trí trung
tâm.
Có rất nhiều rất nhiều
tầng thứ trong vũ trụ. Ví dụ, đại khái
th́ có ít hơn 3 tỉ thiên hà giống như hệ Ngân Hà mà
cấu thành phạm vi của một vũ trụ; chúng
ta thường gọi nó là
một tiểu vũ trụ. Vậy th́ có khoảng 3000
vũ trụ nhỏ như thế bên ngoài tiểu vũ
trụ này, và khoảng cách giữa chúng là rất xa. Nhân
loại không hề có loại khái niệm này. Thậm chí
với khái niệm của các vị Thần b́nh
thường, khoảng cách đó vẫn là xa một cách
đáng kể và nằm ngoài tầm quan sát. Tuy thế nó có một
cái vỏ bên ngoài 3000 vũ trụ mà cấu thành một
lớp vũ trụ thứ hai. Cứ tiếp tục
như vậy, bên ngoài cái lớp vũ trụ thứ hai,
th́ có 3000 vũ trụ cỡ này tạo thành lớp vũ
trụ thứ ba. Khái niệm về các con số này là
rất lớn. Nếu lấy một hạt gạo
để đại biểu cho một vũ trụ, th́
bội số của chúng gia tăng rất lớn. Thể
tích của 3000 hạt gạo đă lớn như một
cái bàn rồi, hoặc thậm chí c̣n lớn hơn. Thế
th́ đến lượt 3000 cái bàn, không thể chứa
vừa trong cái thính pḥng này. V́ thế mà độ lớn
của các bội số này là rất to. Đây này nói
rằng thể tích và phạm vi của nó là to lớn phi
thường.
Tuy vậy, điều tôi vừa
giảng cho chư vị về vũ trụ này chỉ
đơn thuần là một khái niệm hết sức
giản đơn. Một vũ trụ như là thế này
vẫn chỉ được coi là một lạp tử.
Thực tế, nó chỉ là một lạp tử, và nó là
một dạng của lạp tử rất nhỏ trong
thế giới vĩ mô. Ngoài cái này ra, trong kết cấu
của toàn vũ trụ, mỗi lạp tử bên trong nó
cũng bao gồm các h́nh thức tồn tại khác nhau
của các thiên thể của nó. Cũng có những lớp
khác nhau của các thiên giới trong phạm vi của các
thiên thể đó. Bên trong mỗi lạp tử của
một thiên thể có những lớp khác nhau, đối
với các chúng sinh bên trong đó, nó là các thiên giới khác
nhau hoặc là các lớp thiên giới khác nhau. Trong những
lớp khác nhau này của thiên giới th́ có vô lượng
thế giới của các chư Thần khác nhau. Lần
trước khi tôi đến Hoa Kỳ và giảng Pháp
tại San Francisco, tôi có giảng cho chư vị một
khái niệm đă là lớn rồi. Bao nhiêu lớp mà tôi
đă giảng? Thoạt tiên, tôi nói có 81 lớp, và sau đó
tôi nói có hơn 1000 lớp. Cái phạm vi này là khá to.
Để tôi giảng cho chư vị về cái phạm vi
mà tôi đă giảng, cái mà chư vị cho là to lớn không
tượng tưởng được, trên thực
tế nó vẫn hết sức nhỏ bé. Nếu chư
vị ra xa khỏi nó, vượt lên trên nó, và sau đó nh́n
lại nó, th́ nó nh́n cũng giống như một hạt
bụi trong vũ trụ. Vũ trụ là lớn như
thế.
C̣n tôi th́ đang giảng cho chư
vị rằng thiên thể vĩ đại mà phát triển
(“phát triển” không hẳn
là từ chính xác; tôi chỉ có thể dùng ngôn ngữ nhân
loại là v́ không có ngôn ngữ nào khác) và mở rộng ra
với Trái đất làm cơ sở - mối liên hệ
như vậy chỉ có thể được mô tả
như thế này - nó chỉ là một thể hệ (hệ
thống). Những thể hệ giống như thế này
cũng là vô hạn, và không đếm được
bằng con số mà nhân loại biết. Có những sinh
mệnh khác nhau trong những thiên thể đó và giữa
chúng có khoảng cách rất lớn. Nghĩ về nó xem.
Vũ trụ này bao la đến mức chư vị không
mô tả được sự vĩ đại của nó
bằng ngôn ngữ nhân loại. V́ thế mà những sự
khác biệt giữa các chúng sinh là rất đáng kể.
Nhân loại luôn tự hào về nền văn ḿnh
đă phát triển tới nay, chẳng hạn như
Manhattan (Mă Nhật Tân) có những toà nhà chọc trời cao
nhất và số lượng nhiều nhất. Con
người cũng tự măn với những thành tựu
khoa học hiện đại, những thứ
được coi là suất xắc. Nh́n lại, họ
nghĩ rằng tiền nhân là kém hơn hẳn so với
người đương thời. Người xưa
phải đi xe ngựa kéo, trong khi thiên hạ ngày nay đi
xe ô tô, tàu hoả, và máy bay. Họ nghĩ rằng sự phát
triển của họ là huy hoàng. Thật ra, để tôi
giảng cho chư vị rằng chư vị đến
từ những thiên thể và thiên giới khác nhau. Tất
cả mọi thứ mà đă phát triển trong xă hội
nhân loại là kết quả của những vết tích
hoặc tín hiệu từ những thiên thể và xă hội
khác nhau lưu lại trong trí tuệ con người
để giúp chư vị tái tạo lại chúng nơi
người thường, sử dụng những nguyên
liệu thô sơ nhất của không gian nhân loại. Nói
cách khác, những thứ này đă tồn tại từ xa
xưa trong những không gian khác của vũ trụ.
Như tôi vừa giảng, nhiều
người đến từ những nơi rất xa xôi.
Vậy hăy nghĩ về nó: sự khác nhau giữa họ và
trong đặc tính của họ là rất đáng kể.
Khi một giai đoạn thời gian khá dài trôi qua và
những chúng sinh trở thành không c̣n tốt nữa (trong
ngôn ngữ của các thiên giới, không có ǵ là “tốt” hoặc “xấu”; những từ
hoặc khái niệm mà họ thường dùng là những ǵ
“trở nên nặng hơn”),
họ bắt đầu ch́m và lắng xuống. Khi họ
không c̣n trong sạch, nhẹ và nổi lên được
nữa, họ trầm xuống dưới. Thực
tế, vật chất đă có sự biến dị; đó
là, nó đă không c̣n thuần khiết. Quá tŕnh liên tục
trầm xuống của nó chính là quá tŕnh như thế. Tuy
thế nó là một quá tŕnh vô cùng chậm chạp, và con
người không nhận thức được bất
kỳ cải biến nào trong chính họ; các vị Thần
cũng không cảm thấy bản thân ḿnh đang trải
qua cải biến. Đây là v́ thời gian nó xảy ra là
rất lâu – không thể tính được với thời
gian của nhân loại. Giảng về thời gian, các không
gian khác nhau có thời gian khác nhau. Thời gian là phức
tạp phi thường. Nó giống như những bánh
răng kích cỡ khác nhau bên trong một cái đồng
hồ, nhưng sự phức tạp thật sự là
hơn gấp tỷ, hay tỷ tỷ lần. Bất
kỳ khái niệm nào của con người cũng không
khái quát được nó. Nó có sự tiến hóa riêng
của nó và thời gian riêng của nó. Những vật
chất đó bị trầm xuống, mang theo những
biến dị khác nhau cùng với chúng. Ngay khi đến
tầng nhân loại, con người nhận thức tư
tưởng của nhân loại là rất phức tạp.
Thực tế, tôi có thể giảng cho chư vị
rằng tư tưởng của nhân loại thật
sự rất phức tạp bởi v́ nó đă trải qua
một giai đoạn thời gian dài như thế
trước khi đến đây. Trong quăng thời gian dài
như thế, sinh mệnh chư vị đang mang theo
với nó những thứ từ mỗi một tầng
thứ. Các khoa học gia ngày nay biết rằng 70% năo
người không có sử dụng. Đó là, trí thông minh
của nhân loại đă bị giảm đi. Nếu trí
thông minh của nhân loại không có hạn chế,
để cho nhân loại có nhiều trí tuệ như
Thần, để cho các tư tưởng phức tạp
đó của chư vị tồn tại trong xă hội nhân
loại th́ quả thật là kinh hoàng. Cải biến ǵ
sẽ xảy ra trong xă hội nhân loại th́ rất khó mà
nói. Vậy về vấn đề này, tôi muốn giảng
đại khái cho chư vị rằng sự phát triển
hiện đại của nhân loại không phải là
điều tốt. Tâm tham lam của nhân loại đă
trở nên vô độ. Thật sự là tệ hại khi
một người đạt đến một tầng
thứ cao mà vẫn c̣n tham lam, ước mong lên cao hơn
nữa. Tại sao như thế? Nếu chư vị có
thể vượt trên trạng thái của nhân loại
hoặc vượt trên những ǵ mà nhân loại biết,
th́ sẽ là cực kỳ nguy hiểm cho nhân loại. Lư do
mà trí thông minh của con người bị hạn chế
là v́ con người bị cấm không được
biết nhiều hay có nhiều trí tuệ đến như
thế.
Bởi v́ tôi đă giảng xa
đến đây rồi, tôi có thể nêu lên thêm một vài
điểm. Hăy chú ư đến điều sau: nếu
tất cả chư vị thật sự chú ư tư
tưởng của ḿnh, chư vị sẽ phát hiện ra
rằng chúng liên tục thay đổi. Nhiều tư
tưởng có thể nảy lên chỉ trong một giây, và
chư vị không biết chúng đến từ đâu.
Một vài tư tưởng là khá kỳ dị - chúng là
những khái niệm khác nhau từ rất nhiều tiền
kiếp của chư vị. Chúng sẽ lộ ra khi chư
vị gặp vấn đề. Mỗi người thu
thập các quan niệm hậu sinh như ích kỷ, bảo
vệ lợi ích cá nhân, và đây là tại sao nhân loại
ngày càng trở nên bại hoại. V́ lư do này mà nhân loại
chỉ có thể tiếp tục rơi xuống thay v́
thăng lên những tầng thứ cao hơn. Những
vị Giác Giả, chư Phật và chư Thần,
đến để cứu độ con người là v́
họ nh́n thấy những sự t́nh này. Tất nhiên, có vô
số những yếu tố phức tạp khác cũng
liên quan. Không phải ai chư Thần cũng cứu -
tất cả các vị ấy chỉ cứu chúng sinh
của chính họ. Tất nhiên, tôi vừa tiết lộ
một bí mật khác nữa. Tôi là người duy nhất
đă khai mở tất cả những sự câu thúc này
để cứu độ tất cả mọi
người. Một số trong chư vị nói rằng
Sư Phụ là từ bi cứu độ chư vị.
Thực tế, có nhiều điều chư vị không
thể biết được. Chư vị sẽ không bao
giờ được phép biết khó khăn thế nào
để cứu chư vị. Nghĩ về điều
này: những khái niệm phức tạp kia của chư
vị động chạm đến những sự t́nh tại các tầng
thứ khác nhau của các thiên đàng, đến các thế
giới khác nhau, và đến các cảnh giới khác nhau. Có
câu thành ngữ ở Trung Quốc hiện nay, trong việc
giải quyết vấn đề được xem
như là “cân bằng hài ḥa
mọi thứ”. Làm sao chư vị cân bằng các sự
việc như thế cho hài ḥa?
Có rất nhiều ư kiến về
độ nhân, nhưng không ai biết làm sao để
độ nhân lên các tầng thứ cao – nó quá khó. Như tôi
vừa giảng, tất cả các Giác Giả đang t́m cách
cứu độ chúng sinh của họ; họ không thu
nạp những người khác và cố gắng tối
đa để không động chạm đến họ.
Một khi động chạm đến những
người khác, không những họ không thể cứu
những người đó, mà có thể chính bản thân
họ có thể gặp rắc rối. Bởi v́ thế
giới này là quá phức tạp. Thậm chí những khái
niệm về Thiện và Ác là khác nhau tại những tầng
thứ nhất định. Họ không có cùng những khái
niệm của con người về Thiện và Ác. Khi
chư vị chạm đến những ǵ của họ
th́ chư vị có thể chạm đến rất
nhiều thứ của họ, thế giới của
họ có thể phát sinh biến dị, và v.v. Chư vị
gánh trách nhiệm về việc đó được không?
Chư vị không thể. Làm một cách cưỡng ép th́
cũng giống như làm điều xấu - thậm chí
cả khi chư vị đang cố gắng cứu
người. Nó không như những ǵ chư vị h́nh dung.
Đây là một nhiệm vụ cực kỳ khó khăn.
Thêm mỗi một đệ tử hoặc thêm học viên
vào là thêm một phần khó khăn cho tôi. Nhưng tôi
vẫn muốn cứu độ chư vị, và tôi sẽ
cố hết khả năng để cứu độ
nhiều hơn – càng nhiều
nếu có thể. Tôi cho chư vị một ví dụ
đơn giản: Nói rằng tôi muốn cứu chư
vị nhưng chư vị tin vào một tôn giáo nào đó.
Tôn giáo đó đă từng là một chính giáo, nhưng
hiện nay nó không thể độ nhân nữa và đă
trở thành một h́nh thức chính trị. Thế nên
để cứu chư vị, tôi phải thông báo cho
chư vị rằng tôn giáo này không c̣n cứu chư vị
được nữa. Chẳng phải tôn giáo này sẽ
cảm thấy bị xúc phạm sao? Như thế họ
sẽ cản trở và phá hoại, hoặc thậm chí làm
đủ điều xấu. Đây là một ví dụ
đơn giản.
Tất nhiên, tôi giảng đến
mức này là v́ tất cả chư vị thính giả là
đệ tử Đại Pháp của tôi. Chúng ta không
thể nói rằng nhiều tôn giáo trong quá khứ là tà giáo.
Tôi công nhận rằng những tôn giáo như Phật Giáo,
Cơ Đốc Giáo, Thiên Chúa Giáo, cũng như Đạo
Do Thái và một số các tôn giáo khác trong lịch sử là
chính giáo. Nhưng trong giai đoạn lịch sử này,
tư tưởng nhân loại đă bị hiện
đại hóa trong xă hội ngày nay rồi, con người
không c̣n khả năng vận dụng đặc tính
bản nguyên của con người và quan niệm cổ
xưa của ḿnh để hiểu các tôn giáo đó. Đó
là nói rằng quan niệm
của chư vị đă tách rời khỏi những
lời truyền giảng nguyên gốc của các tôn giáo
đó. Bởi v́ chư vị không c̣n hiểu những
lời truyền giảng đó, nên chư vị không
được họ cứu độ và họ cũng
không quản chư vị. Thế mà người trong các tôn
giáo c̣n tự khoe khoang và phô trương khả năng
để người khác tin họ và cung phụng họ.
Họ truy cầu danh và lợi ích cá nhân, thậm chí c̣n
trở thành các chính trị gia. Vậy suy nghĩ và nh́n
lại nó xem: liệu các tôn giáo này vẫn c̣n là chính giáo
không? Tôi không có nói rằng chư Phật, Đạo và
Thần không c̣n chân chính. Tôi đang nói về các tôn giáo. Các
tôn giáo mà do con người tạo ra và thừa nhận.
Chư Thần không thừa nhận các tôn giáo; họ
chỉ xét nhân tâm. Mặc dù mục đích của chư
vị là lên thiên đàng của một vị Phật
hoặc của Chúa Jê-su, nhưng tư cách của chư
vị th́ lại không phù hợp. Khi toàn bộ tôn giáo
giống như thế, chư vị có thể nói nó là
một chính giáo sao? Rất khó mà nói được. Tôi
phải chịu trách nhiệm với tất cả chư
vị. Tôi giảng cho chư vị điều này là v́ tôi e
rằng chư vị có thể bị vướng vào các tôn
giáo đó, chúng không thể cứu độ chư vị
được.
Giống như mọi người
khác, tôi ở đây để tham dự Pháp hội này. Tôi
sẽ giải quyết bất kỳ vấn đề nào
mà tôi nhận thấy.
Khi tôi đang lắng nghe các bài chia
xẻ của học viên, một số trong chư vị
không ngồi yên được và muốn các học viên
cắt ngắn bài chia xẻ để tôi có thể
giảng. Pháp hội này là dịp giao lưu tâm đắc
thể hội. Không nên quấy nhiễu nó. Tôi chỉ
giảng Pháp với những mục đích cụ thể,
và để nhắm vào những vấn đề cụ
thể. Khi tôi nhận thấy có những vấn
đề, tôi làm rơ chúng để tạo điều
kiện cho sự đề cao của chư vị.
Tất nhiên, cũng có rất nhiều câu hỏi nảy
sinh trong quá tŕnh tu luyện. Tôi đă giảng nhiều
lần rằng môn tu luyện của chúng ta tại bất
kỳ địa phương nào trên thế giới cũng
phải chiếu theo cách và theo h́nh thức thực hiện
tại Trung Quốc. Tại sao như thế? Như chư
vị biết, xă hội Trung Quốc có thể
được xem là rất cứng nhắc trong việc
uốn nắn con người. Nếu chư vị mà
phổ biến Pháp êm ả trong một xă hội cứng nhắc
như thế, th́ việc hồng Pháp trong bất kỳ xă
hội nào trong tương lai đều thực hiện
được không bị bất kỳ tổn thất
nào. Nói cách khác, trong quá tŕnh truyền Pháp suốt những
năm qua, tôi đă giảng cho những người tu
tại Trung Quốc là phải hành xử thế nào. Tôi thanh
lư các vấn đề khi chúng xảy ra để
đảm bảo sự phát triển trôi chảy và lành
mạnh. Tất cả chư vị từ các quốc gia và
các địa phương khác nhau cũng nên học theo mô
h́nh này để cho Pháp đi ṿng ít hơn và các học viên
ít bị tổn thất
hơn. Đây là mục đích.
Tu luyện là một vấn đề
nghiêm túc phi thường. Để tôi giảng cho chư
vị, toàn bộ phát triển của xă hội con
người không có bất kỳ sự kiện nào là
ngẫu nhiên. Cái nh́n của tôi về sự phát triển
của xă hội nhân loại là hoàn toàn khác hẳn với
của chư vị. Tất cả tư tưởng và suy
nghĩ của nhân loại là về lợi ích quốc gia,
địa phương của một cá nhân, hoặc
thậm chí là bản thân của một cá nhân; những ư
nghĩ được h́nh thành trên cơ sở như
thế đều là tư tưởng của con
người. Tôi không nh́n sự việc theo cách này. Tôi không
phân tích lịch sử hoặc nh́n toàn bộ phát triển
của nhân loại giống như cách của chư
vị. Điều mà nhân loại tiếp thu dường
như là trái ngược với chân lư, bởi v́ xuất
phát điểm là truy cầu vào hạnh phúc giữa họ
với nhau. Chư Thần muốn để cho con
người trả nghiệp của họ nơi nhân
loại càng sớm càng tốt để họ có thể
phản bổn quy chân và sau đó sống thanh nhàn và thoái
mái. Điều này là điểm khác biệt chủ
yếu. Trong khi đó, nhân loại chỉ muốn sống
một cách thoải mái ở đây. Tất nhiên, chưa
đắc Pháp th́ họ nghĩ như thế. Nếu
họ đắc Pháp rồi th́ tư tưởng của
họ sẽ cải biến và trở nên hoàn toàn khác
hẳn. V́ vậy tôi vẫn thường nói, để cho
nhân loại chịu một chút gian khổ và gặp một
chút thống khổ, th́ đó là điều tốt thay v́ là
điều xấu. Và tại sao thế? Khi nhân loại
muốn tự bảo vệ ḿnh, th́ tư tưởng
của họ nảy sinh từ tâm vị tư, vị
kỷ - mong muốn phục vụ bản thân. Họ không
muốn chịu khổ, chỉ muốn hạnh phúc và may
mắn. Nhưng hăy nghĩ về nó. Nhân loại, kể
cả rất nhiều người trong xă hội Tây
Phương, tất cả đều mong muốn hạnh
phúc và may mắn. Đúng là khi so sánh với Trung Quốc và
nhiều quốc gia Châu Á khác, mức sống của họ
là tốt hơn nhiều. Họ xem đó là rất hạnh
phúc, nhưng thực ra, họ đang chịu đựng
các thống khổ khác. Con người không thoát khỏi
sự thống khổ do sinh, lăo, bệnh, tử. Nhưng
cái tệ nhất là thống khổ do biến đổi
cảm xúc v́ các dục vọng không được thoả
măn. Họ cũng có thể cảm thấy cuộc sống
của họ là vô nghĩa và họ không biết họ
sống v́ cái ǵ. Họ cảm thấy cô lập và cô
đơn. Không chịu nổi sự cô đơn là nguy
hiểm nhất đối với nhân loại, và nó cũng
là thống khổ lớn nhất trong tu luyện. V́
thế trong quá tŕnh chịu đựng thống khổ
hoặc trong các môi trường khác nhau, nhân loại có
thể tu luyện và tự ḿnh tiến bộ. Chịu
đựng và trải nghiệm một chút khổ sở
không phải là điều xấu, bởi v́ khi chư
Thần nh́n nó thế này, sau khi chịu khổ th́ nghiệp
của chư vị được tiêu trừ. Dù cho
vấn đề của chư vị nghiêm trọng
thế nào, chư vị cũng phải xử lư cho đúng
với tâm thái ôn hoà và tĩnh lặng. Như tôi vừa
giảng, khi gặp bất hoà với người khác,
chư vị cần phải nh́n vào trong để t́m cho ra
sai sót của ḿnh - đừng hướng ngoại mà t́m.
Làm cách đó th́ tâm tính của chư vị cơ bản
đang được đề cao.
Tôi đă đề cập trước
đây là có một câu nói trong giới tu luyện: Một
số người “không tu
Đạo nhưng đă ở trong Đạo” Có
nghĩa là ǵ? Loại người này nghèo nàn khốn khổ trong xă hội
người thường và liên tục gặp thống
khổ. Nhưng lúc nào trục trặc xảy ra, họ
đều có thể lấy thiện đăi người và
t́m lỗi bên trong chính ḿnh. Cá nhân này đúng là loại ưu
tú nhất của nhân loại. Nếu họ tiếp
tục tự ḿnh cư xử theo cách này và có thể duy tŕ
tới khoảnh khắc cuối cùng của cuộc
đời, chư vị sẽ phát hiện là họ
đắc Đạo. Tại sao họ đắc
Đạo được? Ví dụ, chư vị
đều biết tôn giáo Tây Phương khác với
điều mà tôi truyền dạy cho chư vị hôm nay,
các môn tu luyện Đông Phương cũng thế. Họ
giảng “đức tin.”
Chỉ cần chư vị có đức tin vào Chúa hay Jê-su
(Christ) và làm theo lời Đấng Tối Cao, chư vị
sẽ được lên thiên đàng. Nó có cùng đạo lư
như vậy.
Tất nhiên, các tôn giáo Tây Phương
thật ra cũng là các môn tu luyện. Tại sao thế? Khi
một cá nhân cầu nguyện, họ thú nhận là đă
làm sai. Lần sau, họ làm đúng và ngừng không c̣n
mắc lỗi tương tự. Họ dần dần
tự ḿnh hành xử tốt hơn và tốt hơn, và
họ không lặp lại bất kỳ lỗi lầm nào
trước đó. Chẳng phải họ đang cư
xử tốt hơn sao? Chẳng phải họ đang
đề cao chính ḿnh trong khi tu luyện tâm tính sao? Tu
luyện là tu luyện nhân tâm. Thế chẳng phải
họ đang đề cao tâm tính sao? Và chẳng phải
loại đề cao này cũng là một phương pháp
tu luyện sao? Tuy nhiên họ thiếu mất một
thứ: môn tu luyện của chúng ta là đề cao cả
tâm và thân cùng lúc, trong khi đường lối tu luyện
của họ th́ chỉ tu tâm. V́ vậy vào cuối
đời của họ họ sẽ được Chúa
Jiê-su phán xét hoặc Thần Tây phương, Yahweh, quyết
định liệu là họ có đạt tiêu chuẩn
để thăng lên thiên đàng. Nếu họ
đạt, Vị này sẽ tạo một cơ thể
thần cho họ và mang họ lên thiên đàng. Nói cách khác,
đường lối tu luyện của chúng ta hôm nay là
tương tự với đặc tính của một
số môn tu luyện cổ xưa tại Đông
Phương. Trong khi đề cao tâm tính, bản thể
của chư vị cũng đang được
chuyển hóa và thay thế bằng vật chất cao
năng lượng. Đây là đặc điểm
của đường lối tu luyện của chúng ta.
Đề cập về tu luyện
một Phật thể, có câu rằng khi một cá nhân không
ngừng đề cao tầng thứ của họ trong quá
tŕnh tu luyện, một Nguyên Anh sẽ xuất sinh trong
đan điền của họ. Nguyên Anh liên tục
lớn dần lên. Khi nó trở nên có thể nh́n thấy
được, nó sẽ mang h́nh tượng của
một vị tiểu Phật hay tiểu Đạo. Nó
cứ lớn dần lên. Khi nó lớn bằng kích
thước thân thể của cá nhân đó, nó sẽ thay
thế nhục thân nguyên lai của cá nhân đó. Phật Giáo
tin tưởng vào Niết Bàn - nhục thân bỏ lại.
Những ai có khả năng nh́n thấy có thể quan sát
thấy rằng, khi phần nhục thân bị thải ra,
một vị Phật từ thân thể sẽ xuất ra và
bay lên. Người thuộc phương Đông và
phương Tây có quan điểm khác nhau bởi v́ văn
hóa của họ ngày nay là khác nhau. Thời cổ xưa, có
một số người tại phương Tây cũng tu
Đạo và một số cũng tu luyện thân thể
của họ. Chỉ là người Tây phương
hiện đại đă thất truyền điều này.
Tôi đă đến nhiều
địa phương khác nhau trong vài năm qua. Trong các núi
của nước Úc (Úc Đại Lợi), tôi nh́n thấy
các vị Thần da trắng; họ là các địa
Thần đang tu luyện. Tôi cũng nh́n thấy các
địa Thần trên dăy núi Alps của Âu Châu và trong dăy
Rocky Moutains (Núi Đá) của Hoa Kỳ. Đừng có hoan
hỉ về điều mà chư vị vừa nghe bây
giờ - chư vị không t́m thấy họ
được cho dù chư vị đến đó. Nói cách
khác, họ không dám gặp chư vị. Tại sao vậy?
Là v́ điều mà chư vị đang tu luyện là
Đại Pháp, là cực kỳ chân chính. Để tôi
giảng cho chư vị, lư do chư vị không cảm
nhận được sự chân chính là v́ tiến tŕnh tu
luyện của thân thể chư vị trên bề mặt
là tương đối chậm. Trái lại, khi tu
luyện th́ tiến tŕnh vật chất vi tế của
sinh mệnh chư vị chuyển hóa rất nhanh. Tại
sao nó biến đổi nhanh như thế? Đó là v́
bản lai sinh mệnh của chư vị là bắt
đầu từ thiên đàng. Nhưng khái niệm về “thiên đàng” không giống như
khái niệm của con người về khoảng cách
như chư vị tưởng tượng nó như
thế. Hăy suy nghĩ một chút. Nếu chư vị
từ sao Hỏa [Mars] mà quan sát trái đất, chẳng
phải trái đất đang ở trên thiên đàng hay sao?
Nó cũng là trên thiên đàng. Lấy một diện tích
khoảng trống nhỏ hơn một thốn từ ngón
tay chư vị và chỉ vào đó, chẳng phải nó là
thiên đàng hay sao? Nó cũng là thiên đàng. Nó không giống
như các thiên đàng mà chư vị tưởng
tượng với khái niệm của con người
về khoảng cách. Ví dụ, từ vật chất hoành
quan đến vật chất vi quan, giống như các
tế bào trong thân thể con người, các tế bào là
được cấu thành bằng các phân tử và tiếp
theo là bẳng các nguyên tử, các hạt nhân nguyên tử, và
điện tử, cho đến cuối cùng chúng tiến
đến mức của các hạt quark hay trung hoà tử.
Mức này vẫn rất là cơ bản. Nó có thể
tiếp diễn thậm chí đến các mức vi mô
hơn. Từ góc độ của khái niệm con
người về khoảng cách, ở trong thân thể
chư vị hay ở trong bất cứ vật thể nào
bên ngoài thân thể chư vị, khoảng cách giữa chúng
th́ không nhiều và hầu như là hợp nhất. Tuy nhiên, phạm vi của thiên
thể đó là vĩ đại phi thường. Vật
chất càng vi quan, hoặc hạt của vật chất
càng vi tế đến đâu, toàn bộ phạm vi của
nó to đến đó. Một hạt là nhỏ bé, nhưng
v́ nó là một chỉnh thể hoàn chỉnh kết cầu
bằng vô lượng các hạt, nên nó là cực kỳ to
lớn và thậm chí c̣n vượt trội hơn phạm
vi của không gian nhân loại. Không gian của nhân loại
trông thật là rộng lớn, nhưng thực ra th́ nó
chẳng lớn chút nào.
Trong quá tŕnh tu luyện của chư
vị, cho dù chư vị có gặp vấn đề
như thế nào, chỉ cần chư vị có thể
bắt đầu từ việc xét từ chính bản thân
để t́m nguyên nhân, th́ chư vị sẽ giải
quyết được bất kỳ vấn đề
nào. Chư vị phải hướng nội mà t́m khi
chư vị gặp vấn đề. Như tôi giảng
trước đây, không phải v́ người ta
đối xử với chư vị không tốt, đúng
hơn là chư vị có phần sai sót. Ví dụ, nếu
đại thiên thể đang tồn tại hài hoà nhưng
chư vị có phần không ổn, và một t́nh huống
nan giải chỉ xảy ra
tại chỗ chư vị, th́ chính chư vị là
người không ḥa hợp với những người
khác. Khi chư vị t́m ra nguyên nhân bên trong chính ḿnh và
sửa chữa vấn đề đó, th́ t́nh huống
sẽ trở nên hài hoà và dịu đi, mọi người
sẽ lại đối xử tốt với chư
vị. Tôi đă dẫn một ví dụ đơn giản
để diễn giải cái lư này.
V́ đây là Pháp hội và mọi
người ở đây để tŕnh bày bài chia xẻ
của ḿnh, tôi nghĩ là Pháp hội nên tiếp tục. Ngày
mai tôi sẽ lại giảng cho chư vị và trả
lời các câu hỏi của chư vị.
Tôi đă giảng cho chư vị
rằng tu luyện là không dễ dàng. Chư vị phải
chịu đựng nhiều thống khổ. Chịu
đựng thống khổ chỉ xảy ra trong chính giáo
hoặc các môn tu luyện chân chính. Nếu một môn tu
luyện mà thực hành êm thấm không có chút thống
khổ nào, th́ không thể gọi nó là một môn tu luyện
và nó cũng không đưa người tu đến Viên Măn
- đây là chân lư tuyệt đối.
Giảng về các môn tu luyện, nhân
cơ hội này tôi sẽ nói về một loạt các tôn
giáo khác nhau mà tồn tại trong xă hội ngày nay. Tôi
cũng muốn nói rơ rằng Pháp Luân Đại Pháp của
chúng ta không phải là một tôn giáo, và tôi sẽ không bao
giờ tham gia vào tôn giáo. Pháp Luân Đại Pháp của chúng
ta tuyệt đối không phải là một tôn giáo.
Để tôi cũng giảng cho chư vị, đối
ứng với việc truyền Pháp này trong xă hội th́
tồn tại trong các tầng thứ của vũ trụ
một nguyên lư gọi là “tương
sinh, tương khắc”. Tức là, trong khi tôi đang
truyền giảng chính Pháp, th́ đủ thứ tà giáo
cũng xuất hiện. Đây là do nguyên lư tương sinh
tương khắc tạo ra. Môn tu nào người ta
chấp nhận và nguyên lư nào người ta chọn
để giác ngộ trong t́nh huống này chính là cái
để xem xét. Bởi v́ nhân loại rớt xuống
tầng thứ này là v́ chính ḿnh muốn, do đó mà họ
tự ḿnh tạo ra cho ḿnh chướng ngại khiến
bị mê mờ. Trong cơi mê này, liệu chư vị vẫn
c̣n nhận ra được một môn tu luyện chân chính
hay những ǵ chư vị truy cầu là nghiêm trọng.
Thực tế, nó không dễ dàng cho chư vị để
có thể ngồi đây và đắc Pháp. Chư vị
không biết những ư thức đủ loại của
chư vị, cái nào – là cố ư hay vô ư – mà đă giúp chư
vị vượt qua nhiều khó khăn để chư
vị đắc được Pháp này.
Cũng có một số tà giáo đang
truyền ra. Tất cả chúng đều giảng về
ngày tận thế - họ đều nói về những
thứ này. Tất nhiên, tôi vừa giảng rằng thảm
họa là có tồn tại. Phật giáo cũng tin những
chuyện này, Cơ Đốc Giáo, Thiên Chúa Giáo, và
Đạo Gia cũng có cùng quan điểm. Đây là quy
luật tiến hóa của vũ trụ, nhưng nó
tuyệt đối không giống như những
điều mà các môn tà giáo kia giảng. Hơn nữa, tôi
cũng có quan sát rằng sự việc như thế
thật sự có thể xảy ra trong một giai
đoạn thời gian nhất định, nhưng không
phải là không giải quyết được. Tôi có
thể hết sức nghiêm túc mà nói ở đây cho tất
cả mọi người rằng tất cả những
ǵ như là thảm họa trên trái đất, là vũ
trụ hủy diệt, và những thứ cùng loại này
vào năm 1999 là hoàn toàn không c̣n tồn tại. Tại sao có
các thảm hoạ? Để tôi giảng cho chư vị
một nguyên lư. Giả sử rằng đạo
đức nhân loại suy hoại, tất cả vật
chất đang bại hoại. Nói cách khác, nó đă trở
nên ô uế. Hiện tại, văn hoá của nhân loại
đang rối loạn – chúng là những thứ kết
hợp của đủ loại hỗn tạp, và
chủng tộc con người càng ngày càng bị lai
tạp. Những thứ này thật sự đă khiến
cho nhân loại trượt đến một giai
đoạn rất nguy hiểm –điều này là khẳng
định. Như tôi vừa giảng, các thảm họa
xảy ra là v́ nhân loại đă suy đồi.
Thế tại sao những ǵ gọi là
“thảm hoạ” không
tồn tại nữa? Tôi đă nói rằng hiện nay có 100
triệu người tại Trung Quốc đang học
Đại Pháp. Chúng tôi cũng có nhiều đệ tử
ở khắp nơi trên toàn thế giới đang học
Đại Pháp này. Con số đă trở nên đáng kể.
Nếu tất cả họ đang cố gắng
hướng thiện, tu luyện, và hành xử làm
người tốt, điều ǵ xảy đến
với tất cả những người tốt này
nếu vũ trụ hoặc trái đất bị phá
huỷ đây? Chẳng phải là cái lư này sao? Huỷ
diệt chỉ xảy ra khi hành tinh không c̣n tốt nữa.
Với nhiều người tốt thế này quanh đây,
làm sao nó bị huỷ diệt được? Nói cách khác,
nguy hiểm như vậy không c̣n tồn tại nữa.
(Vỗ tay) Tôi giảng cho chư vị là v́ mọi
người ngồi đây đều đến
để học Pháp. V́ tôi đă động chạm
đến vấn đề này, tôi sẽ giảng nó cho
chư vị chi tiết hơn để dẹp đi
nhưng thứ tà và những tư tưởng hỗn
loạn đó.
Tất cả chư vị đều
biết rằng tôi đang truyền giảng Pháp và cứu
độ con người. Bởi v́ cá nhân tất cả
chư vị đều được thọ ích, mọi
người tại đây đều tin vào Pháp. Chư
vị thực sự đă hiểu được
điều này bắt đầu từ Pháp và các nguyên lư
của Pháp. Tuy nhiên, tôi có thể giảng cho chư vị,
tôi không phải ở đây chỉ để cứu
độ con người; những ǵ tôi đang làm là bao
gồm cứu độ con người. V́ những khái
niệm mà tôi đang giảng là thuộc về một
tầng thứ rất cao, một số học viên mới
trong chư vị có thể nhận thấy rất khó
tiếp thụ được. Trước đây tôi có
giảng về vấn đề khi toàn bộ vũ trụ
lệch khỏi đặc tính cốt yếu của vũ
trụ và không c̣n thuần khiết nữa (nói về
đặc tính của vũ trụ, tôi đă diễn
giải điều này một cách rơ ràng trong sách Chuyển
Pháp Luân – rằng Chân-Thiện-Nhẫn là đặc tính
cơ bản của vũ trụ). Khi tất cả sinh
vật, vật chất, và sinh mệnh trong vũ trụ
không thuần khiết, nó lệch khỏi bản nguyên
của vũ trụ; nó lệch khỏi Pháp. Pháp của
vũ trụ đă tạo ra môi trường sống cho các
sinh mệnh tại các tầng khác nhau. Khi các sinh mệnh và
vật chất qua một giai đoạn dài trở nên không
thuần khiết, chúng không thích hợp với tiêu chuẩn
của Pháp tại tầng thứ đó nữa. Đây là
tại sao các sinh mệnh có thể rớt xuống - họ
rơi xuống khi họ không c̣n thích hợp nữa. Họ
càng trở nên tệ bao nhiêu, th́ họ càng rớt xuống
thấp bấy nhiêu cho đến khi tới tầng
thứ của nhân loại. Tuy nhiên đây cũng không
phải là điểm dừng lại cuối cùng.
Trong hoàn cảnh này, nếu vấn
đề loại này xảy ra cho các vật chất trên
phạm vi lớn, toàn diện, th́ nguy hiểm sẽ
trở nên rất nghiêm trọng và khó phát hiện
được. Nếu như tôi không truyền giảng
Pháp này, và nếu chư vị không đến học Pháp
này, không ai sẽ nhận ra mức độ suy hoại
của xă hội nhân loại hiện nay. Bởi v́ chư
vị học và đă hiểu Pháp, khi chư vị nh́n
lại xă hội nhân loại chư vị có thể
thấy nhân loại trở nên tệ hại thế nào
rồi. Cho nên mặc dù hôm nay tôi đă truyền giảng
Pháp này của vũ trụ cho chư vị, trong quá khứ
thậm chí chư Thần cũng không biết về Pháp.
Không một sinh mệnh nào được phép biết là có
một Pháp trong vũ trụ. Họ chỉ biết vũ
trụ có các tiêu chuẩn khác nhau cho cách thức tồn
tại của các sinh mệnh tại mỗi tầng
thứ - họ không biết bất kỳ cái ǵ cụ
thể cả. Cho nên dù đă trải qua một thời gian
lâu dài trong vũ trụ họ đă dần dần lệch
khỏi Pháp, họ không cảm nhận quá tŕnh chuyển
tiếp này. Tôi đang thực thi một sự việc to
lớn thế này. Tại sao tôi đang làm việc này? Có
nhiều lư do đằng sau nó. Tất nhiên tôi không thể
diễn tả chúng bây giờ được.
Điều tôi giảng là, sự
việc mà tôi đang thực thi không những chỉ
cứu độ nhân loại thôi. Tôi c̣n muốn
chỉnh tất cả sinh
mệnh và các vật chất đă bị lệch. (Vỗ
tay) Nếu không th́ ở trên kia cũng bị nguy hiểm,
và chư vị không có chỗ an toàn để ở lại
dù tôi cho phép chư vị tu luyện đến tầng
thứ cao thế nào. V́ thế tất cả những
điều này cần phải được giải
quyết. Chư vị không biết nó khó khăn thế nào
để làm điều này. Cho dù tôi đă giảng
điều này cho chư vị, tuy thế chư vị
không thể h́nh dung được tôi đă hoàn thành cái ǵ
ở bên kia. H́nh tượng mà tôi mang đơn thuần là
một con người, Lư Hồng Chí, với một h́nh
tượng con người hoàn chỉnh ngồi đây
đang giảng cho chư vị. Do đó chư vị
cứ xem tôi như là một con người giống
như chư vị. Điều tôi giảng không phải là
gieo hoang mang – tôi chỉ truyền giảng Pháp và giảng
cho chư vị các nguyên lư của vũ trụ. Liệu
chư vị có tin và liệu chư vị có thể tu
luyện là hoàn toàn tuỳ vào chư vị, chính bản thân
chư vị.
Giảng như vậy, tôi cũng
muốn nhân cơ hội này để cho chư vị
biết rằng vũ trụ này cơ bản đă
được chính lại rồi, chỉ c̣n lại nhân
loại và các vật chất tại lớp bên ngoài cùng
nhất này là vẫn chưa hoàn thành; tuy nhiên quá tŕnh hoàn
thành th́ đang tiến hành. Công của tôi hoàn toàn kiềm
chế được cái lớp vật chất này
khỏi bị phân tách, nổ tung, hoặc bị các
hoạt động khác giống như thế – công hoàn toàn
kiềm chế được. (Vỗ tay) Cho nên hiện
tượng mà đă dự đoán trong lịch sử là
tuyệt đối không tồn tại nữa. Tất
nhiên, tôi cũng đă đề cập, để làm
chuyện này tôi phải chỉnh sửa bất kỳ cái ǵ
được giữ lại. Trước đây tôi có
dẫn ví dụ về một quả táo hỏng. Nếu
quả táo đă bị hỏng, giữ nó lại là làm
điều xấu. Trong mắt của các sinh mệnh
tại cảnh giới rất cao, nhân loại chỉ là rác
rưởi. Họ không xem nhân loại là các sinh vật
của họ: “Ông muốn dung
thứ cho họ, tại sao? Nếu
ông giữ họ lại, ông phải chỉnh sửa họ.” Điều này không
chỉ áp dụng cho nhân loại – mà bao gồm tất
cả vật chất, thực vật, động vật,
và vô số thứ trên trái đất.
Sự việc tôi làm hôm nay là v́ mục
đích chỉnh sửa nhân loại và vật chất
của toàn bộ trái đất – tôi làm được tất cả điều
này. Bởi v́ để cho các
sinh vật khác, thực vật, và động vật
hiểu Pháp th́ không cần thiết, tôi có thể cải
biến chúng trực tiếp - trực tiếp tái tạo
hoặc đồng hóa chúng. Tuy nhiên, hăy chỉ nói về
nhân loại. Chỉnh sửa mỗi một người
trên trái đất th́ không thể được. Tại
sao thế? Là v́ một số người đă trở nên
quá tệ để được phép biết về Pháp.
Thậm chí dù cho họ biết về Pháp, họ cũng
không được phép học Pháp là v́ họ không c̣n
xứng đáng nữa. Có một số lượng
đáng kể những người như thế; một
con số khá lớn. Cần phải làm ǵ? Tôi chưa bao
giờ giảng là sẽ có
thảm hoạ xảy đến với nhân loại
hoặc với trái đất. Tuy nhiên tôi có thể cho
chư vị biết rằng không phải ngẫu nhiên mà có
nhiều bệnh nan y và đủ loại tai họa tự
nhiên xảy ra trong xă hội ngày nay. Khoa học hiện
đại không nhận ra được rằng tất
cả vật chất đều là sinh linh và tất cả
đều có phần sống của chúng; khoa học
chỉ giải thích được hiện tượng
vật chất tại một tầng thứ bề
mặt và nó không khám phá ra được bản chất
sinh mệnh của vật chất. Cho nên nhất
định con người sẽ phải trải qua
hủy diệt trên diện rộng. Các sinh mệnh không c̣n
tốt nhất định sẽ bị hủy diệt. Nó
giống như thân người cần có sự tân trần
đại tạ [sự thay cũ đổi mới
của tế bào]: Phần không phù hợp th́ bị hủy
diệt. Sự t́nh loại này sẽ xảy ra.
Thực tế, sự t́nh loại này
đă xảy ra trong mỗi thời kỳ lịch sử. Nó đă như
thế qua hàng ngàn năm rồi. Con người đang
loại bỏ phần hủ bại và dung nạp phần
tươi mới, thân thể của họ đang
được tân trần đại tạ. Trái
đất và xă hội nhân loại cũng thế; có thành và
diệt. C̣n như điều mà tôi đang nói là có sự
t́nh loại này xảy ra, đó là huỷ diệt nhiều hơn
và trên diện rộng hơn. Những người thật
sự có quá nhiều nghiệp sẽ không được
tiếp tục tồn tại như thế này nữa.
Vậy làm sao trái đất được bảo lưu?
Cũng như sự tu luyện của chư vị, khi
thân thể chư vị đang được chuyển
hoá, th́ cũng có một trái đất mới đang được
tạo ra. Có người phân vân rằng hễ mà trái
đất mới mà được tạo ra chúng ta sẽ
ngồi trên cái ǵ đó để di chuyển sang bên đó. Đó
là một cách nghĩ của con người và một khái
niệm con người.
Như tôi đă giảng vừa qua,
tất cả vật chất trong vũ trụ qua tŕnh
tự h́nh thành của các vật chất vi quan và các lạp
tử kết cấu thành các lạp tử lớn hơn
cho đến khi chúng tiến đến tầng thứ
của tế bào mà h́nh thành – là những lạp tử
với kích thước của phân tử mà nhân loại ngày
nay quan sát được. Tức là, tất cả các
vật chất bên dưới tầng thứ phân tử
đă được làm mới lại, và chỉ có
tầng thứ phân tử bề mặt hoặc thậm chí
các tầng thứ ngoài cùng th́ c̣n lại. Nói cách khác, trái
đất, do hạt vi quan bên dưới tầng thứ
phân tử bề mặt h́nh thành đă là trái đất
mới rồi. Các vật chất này tại không gian
tầng bề mặt sẽ để cho những
người tốt, người mà được giữ
lại tiến sang trái đất mới, một ngày nào đó
họ chợt phát hiện rằng thế giới
đột nhiên thay đổi; hoặc một buổi sáng
nào đó họ thức dậy và phát hiện rằng
mọi thứ trên trái đất đă được làm
mới lại. Ngoài điều đó ra, nhân loại không
cảm giác bất cứ ǵ khác. Nhân loại sẽ cảm
nhận được sự thay đổi, nhưng không
có bất kỳ chấn động nào.
Tại sao lại thế? Là v́ tại
mỗi tầng thứ vật chất bên dưới
tầng thứ bề mặt là được cấu thành
bằng vật chất vi quan. Và khi vật chất vi quan
giải thể, vật chất tại tầng thứ
bề mặt cũng giải thể và biến đi;
sự giải thể của nó là không thấy
được và cũng không cảm giác được,
giống như sương mù và khói. Vào lúc đó, nhân
loại vẫn ở tại cùng một nơi tuy nhiên
họ đă ở trên trái đất mới rồi.
Mục đích mà tôi giảng cho chư vị những
điều này một mặt là để cho mọi
người biết, điều mà gọi là thảm
họa không tồn tại; mặt khác là, không làm một
người tốt là nguy hiểm. Vấn đề này liên
quan trực tiếp đến nhân loại chúng ta ngày nay
cũng như sự tu luyện của chúng ta.
Kế tiếp, tôi cũng nhân cơ
hội này để nói với chư vị rằng, không
ai nên truy cầu tính mới lạ trong lời nói của
tôi, đoạn chương thủ nghĩa, hoặc
phổ biến chúng một cách bất cẩn với
chấp chước hoan hỉ hoặc các chấp trước
khác. Chư vị, là các đệ tử, nên biết
phải làm ǵ. Tôi vẫn cảm thấy một số
người không giữ được cho chính ḿnh.
Để tôi giảng điều này thêm nữa. Tại sao
nhân loại là như thế này? Tại sao nói là họ
yếu nhược? Một điều là, họ có trí
huệ nhỏ bé. Thêm vào đó, họ phải hoàn thành
mọi thứ bằng tay chân qua lao động và làm
việc nhọc nhằn. Trái lại một vị Thần
thỉnh thoảng muốn làm những việc ǵ th́ không
cần động tay động chân. Vị Thần đó
làm với tâm của vị ấy - vị ấy nghĩ ǵ
th́ nó sẽ là thật. Là v́ công của một vị
Thần tồn tại trong các lạp tử từ cực
vi quan nhất cho đến tận hoành quan và mỗi
một lạp tử đó đều mang h́nh tượng
của vị Thần đó. Công của vị ấy bao
gồm các lạp tử đủ cỡ. Khi nào vị
Thần đó muốn tạo ra một vật thể,
vị ấy sẽ đồng thời tạo nó ra từ
tầng vi quan nhất cho đến tất cả các
tầng thứ khác, đến tận tầng thứ
bề mặt. Khi vị Thần đó nghĩ, công của
vị ấy biến vật thể đó từ không
tồn tại cho đến tồn tại trong một
trường thời gian rất nhanh. Đây là tại sao
một vị Phật có năng lực vĩ đại
như thế và một vị Thần là uy lực phi
thường.
Mặc khác th́ nhân loại là yếu
nhược nhất. Họ phải lao động với
thân thể của họ để hoàn thành bất kỳ
cái ǵ. Để xây một toà nhà, nhiều người
phải đi lên đi xuống, giống như hàng trăm
phân tử đang bận rộn làm việc chỗ này
chỗ kia, tới lui. Đây là cách thức vụng về
nhất. C̣n ǵ nữa, khi một vị Phật muốn làm
điều ǵ – không giống như nhân loại làm sự
việc trong thời gian này của nhân loại – mà làm trong
không gian của thời gian nhanh nhất. Cho nên nó
được hoàn thành lập tức trong không gian này; trong
trường thời gian của nhân loại, dường
như chỉ một niệm là đă hoàn thành rồi.
Tầng thứ của cá nhân càng cao, cá nhân đó có năng lực
càng mạnh và huy động được càng nhiều
trường thời gian hơn.
Kế tiếp, tôi sẽ trả
lời các câu hỏi.
Dịch ngày 25 tháng 02 năm 2009;
Để chỉnh nghĩa
đúng hơn, bản dịch có thể được
hiệu chỉnh lại trong tương lai.