Giảng
Pháp tại Pháp Hội đầu tiên ở Bắc Mỹ
Ngày 29-30 tháng 3 năm
1998 tại Nữu Ước
(Câu hỏi và trả
lời - Phần I)
Lư
Hồng Chí
(Dịch từ bản tiếng Anh)
Câu hỏi: Con trai 4 tuổi của con
rất thích đọc và học thuộc Chuyển Pháp Luân
và kinh văn nhưng cháu lại không thích tập công.
Vậy nó có được tính là tu luyện không?
Sư
Phụ: Trẻ con không
giống như người lớn chúng ta. Trẻ con ham
chơi. Đó là bản tính của chúng và không thể xem
đó là chấp trước bởi v́ chúng sống như
thế. Nếu một đứa trẻ có thể học
Pháp, tốt nhất là hăy để cho cháu học. Tôi
rất thích quan sát trẻ em bởi v́ suy nghĩ, tư
tưởng và thân thể của chúng thật thuần
khiết. Nếu chúng tu luyện, chúng sẽ thực sự
tiến rất nhanh. Chúng không có những chấp
trước h́nh thành sau này trong cuộc đời. Khi nghe
giảng Pháp, vài đứa trẻ vừa chơi vừa
nghe cứ như thể chúng không nghe thấy ǵ. Thực ra,
chúng nghe được hết tất cả. Nếu
chư vị hỏi chúng, chư vị sẽ thấy là
chúng biết tất cả. Rất là tốt nếu một
đứa trẻ có thể tập các bài công pháp nhưng
sẽ khó thực hiện nếu nó c̣n nhỏ quá. V́ nó c̣n là
một đứa trẻ, nên nó c̣n phải chơi. Trẻ
nhỏ cần phải được đối xử
theo cách khác.
Câu
hỏi: Khi hồng Pháp cho người phương Tây, chúng
con nhận thấy rằng một vài người không
thể từ bỏ tín tâm vào Chúa Jesus. Điều đó
sẽ có ảnh hưởng như thế nào đến
việc tu luyện Đại Pháp của họ?
Sư
Phụ: Tôi đă bàn luận
về vấn đề “tu
luyện phải chuyên nhất”. Nếu một
người không chuyên nhất trong tu luyện Đại
Pháp, người đó sẽ không thể đạt viên măn
trong Đại Pháp. Trước đây tôi đă nói là cả
vũ trụ, hay thậm chí cả tầng cao hơn
đều đă đi lệch khỏi Pháp này. Vậy có bao
gồm cả nhân loại trong đó không? Nếu tất
cả các chúng sinh trong vũ trụ đều đă
lệch khỏi Pháp, vậy những chúng sinh đă lệch
khỏi Pháp lại không bao gồm cả thiên
đường mà nhân loại tin tưởng hay sao? Nếu thiên quốc của
Phật, Đạo, Thần đều nằm trong đó,
vậy hăy nghĩ xem vấn đề là ǵ. Cho dù bất
cứ ai đă giảng Pháp từ trước đến
nay - Jesus, Thích Ca Mâu Ni, Lăo Tử hay Yahweh - vào thời
điểm mà họ giảng Pháp, tất cả các chúng sinh
và sinh mệnh trong vũ trụ đă đi lệch
khỏi đặc tính căn bản của vũ trụ
trong một thời gian lâu dài rồi.
Hăy
để tôi đưa ra một ví dụ bằng ngôn
ngữ thô sơ nhất. Giả sử, thiên quốc
của Phật và Thần được làm bằng vàng,
nhưng trải qua một khoảng thời gian dài, chúng
đă trở nên bất tịnh và không c̣n là vàng ṛng nữa.
Nó vẫn làm bằng vàng nhưng chỉ là vàng 18 cara hay 16
cara mà thôi. Ngày nay, khi Pháp đang được quy chính, vàng
là tinh khiết, vàng ṛng 24 cara. Tuy thế, tôn giáo hay pháp môn tu
luyện mà họ lưu lại đều là từ
thời kỳ vàng 18 cara hay 16 cara, và chúng không đạt
tiêu chuẩn cho thiên quốc mới của Phật và
Thần. Vậy một người có thể trở
về một thiên quốc làm bằng vàng thuần 24 cara
không? Cho dù chỉ một phân tử như thế có thể
trở về, nó cũng sẽ làm ô nhiễm thiên quốc
đó, nên điều này không được phép xảy ra.
Có phải là trường hợp này không? Vậy nên nhân
cơ hội này, tôi nói với mọi người rằng
không một tôn giáo nào trên thế giới ngày nay, bao gồm
cả chính giáo của các vị Phật, mà tôi không gọi
là tà giáo – có thể cấp phương tiện để
nhân loại tiến đến viên măn được
nữa.
Cho
dù một người có chọn tôn giáo nào và tu luyện
tốt đến đâu, thậm chí nếu họ hoàn toàn
tu theo những ǵ Phật và Chúa Jesus đă giảng trong thời đó, cùng lắm họ cũng
chỉ đạt đến nguyên lư cao tầng nhất mà
Thích Ca Mâu Ni hay Jesus giảng. Mà đó chỉ là vàng 16 hay 18
cara mà thôi. Liệu họ có thể trở về với
thiên quốc bằng vàng ṛng
không? Điều này không có nghĩa là Thích Ca Mâu Ni hay Jesus
không đủ tốt. Những ǵ tôi nói là, chúng sinh trong toàn
vũ trụ đều đă lệch khỏi Pháp, và
họ cũng chỉ là các phần tử trong đó - đó
là như vậy. Tôi sẽ không đi vào chi tiết v́
đây là một vấn đề to lớn. Nhân loại
chỉ ngoan cố bám vào một đường lối sai
lầm, họ chỉ tin những ǵ họ đang thấy.
Nhân loại cũng có một thói quen nghiêm trọng thâm
căn cố đế – họ không nh́n nhận mọi
việc một cách lư trí; mà họ chỉ muốn thực
hiện mọi việc theo t́nh cảm. V́ t́nh cảm, họ
không thể từ bỏ những ǵ lưu lại từ
các niên đại xa xưa và không dùng lư trí để phân
tích chính xác xem cái ǵ là đúng hay sai.
Câu
hỏi: Chúng con phải chú ư điều ǵ khi hồng Pháp
cho người Tây phương?
Sư
Phụ: Người chủng tộc da
trắng có lối suy nghĩ khác với chủng da vàng
như chúng ta, v́ vậy
chúng ta phải chú ư đến điểm đặc
biệt này. Đừng cản trở họ bằng cách sử
dụng lối suy nghĩ và ngôn ngữ phức tạp
của người Trung Quốc. Điều đó sẽ
khiến họ nghĩ “cái này quá khó” và sẽ khó
đạt được kết quả tốt
đẹp. Vậy tôi gợi ư thế này: Để cố
gắng cho những người Tây phương đắc
Pháp, trước tiên hăy cho họ xem cuốn sách Pháp Luân Công
Trung Quốc (bản hiệu chỉnh). Sau khi đọc
cuốn sách đó, họ có thể đọc
được Chuyển Pháp Luân. Với cách đó, việc
học đối với họ sẽ tương
đối dễ. Nếu họ bắt đầu bằng
cách đọc sách Chuyển Pháp Luân, rất có thể là hầu hết
họ sẽ bỏ cuộc trong trường hợp họ
không hiểu. Tất nhiên, cũng có cả những
người xuất sắc và có thể hiểu ngay khi
vừa xem qua. Một vấn đề nữa là chư
vị phải t́m cách để họ đọc hết
cuốn sách ngay trong lần đầu tiên. Nếu họ
bỏ dở giữa chừng, th́ họ sẽ khó lại
t́m được thời gian mà đọc nó; khi đó
nếu chư vị bảo họ đọc hay t́m
hiểu nó, họ sẽ buộc phải nói là họ không có
thời gian. Luôn luôn là như thế. Thực chất, chính
nghiệp tư tưởng của họ ngăn cản
họ tiếp tục đọc sách bởi v́ nó sợ. Sau
khi đọc cuốn sách này, nghiệp tư tưởng
của họ có thể bị loại trừ đi.
Câu
hỏi: Chúng con đă
giới thiệu Đại Pháp cho đài truyền h́nh,
đài phát thanh, các báo Mỹ nhưng không nhận
được hồi âm nào. Chúng con có nên tiếp tục
nỗ lực thực hiện việc này không?
Sư
Phụ: Tôi giảng cho
tất cả mọi người một nguyên lư. Có lẽ
tất cả chư vị đều biết cách thức
tiến hành công việc một cách kiên định của
tôi. Tôi đă nói là sẽ không theo h́nh thức tôn giáo nào, tôi
không ghi tên điểm danh chư vị từng
người một như cách của người
thường. Chúng ta không có h́nh thức nào, không có trụ
sở và không có ǵ hữu h́nh cả. Bất cứ
điều hữu h́nh nào cũng có thể làm phát khởi
tâm chấp trước và vậy nên nó không có chỗ trong tu
luyện. Cái mà chúng ta phải dứt bỏ không chỉ là
tiền tài, danh vọng và tư lợi. Để tôi nói
với chư vị điều này: V́ Pháp của chúng ta
được truyền trong xă hội nhân loại và nó
thật là vĩ đại, nói một cách tương
đối, yêu cầu để phổ truyền một
Pháp lớn thế này nhất định là phải cao
nhất. Chư vị không hiểu tại sao tôi lại
chọn một phương thức vô h́nh như vậy.
Bởi v́ Pháp này lớn đến vậy, để làm cho
Nó công bằng chúng tôi phải chọn phương thức
“Đại Đạo vô h́nh”
để hồng truyền Pháp này trên trần thế.
Đă có rất nhiều vị đến truyền Pháp
trước đây như các vị Phật, Chúa Jesus
của Tây phương và cả Yahweh. Các vị đó
tập hợp mọi người lại với nhau,
sợ rằng nếu không th́ mọi người sẽ không tu luyện được
tốt hay sẽ bị rớt xuống. Vậy nên tụ
hợp mọi người lại để tu luyện
với nhau. Thích Ca Mâu Ni yêu cầu đệ tử của
ông cạo đầu và mặc áo cà sa. Các đệ tử
của chúa Jesus th́ nhập tu viện. Tôi có thể nói
với chư vị rằng lư do họ làm như vậy bởi v́
Pháp mà họ truyền th́ thấp hơn. Không có các đ̣i
hỏi đó th́ họ không độ nhân được.
Ngược lại, ngày nay chúng tôi có một Pháp lớn
như vậy mà rơ ràng chúng tôi lại dám truyền rộng
ra và để mọi việc tùy ư chư vị -
chỉ xét tâm của chư vị. Tôi đă nói là tôi đă
mở ra một cánh cửa rất rộng. Thực tế,
chư vị không biết là không có cánh cửa nào cả. Mở
hoàn toàn—vấn đề là
trực
chỉ nhân tâm.
Giả
như chư vị đến từ các không gian và thiên
giới khác nhau để đắc Pháp. Tư
tưởng người thường của chư vị
không biết ǵ cả. Nếu chư vị muốn trở
về thiên giới của ḿnh, hăy nghĩ xem: Chư vị
có thể làm được điều đó với pháp
môn và tôn giáo của quá khứ không? Tuyệt đối không
được. Ngược lại, Pháp của chúng tôi ngày
nay có thể cứu độ tất cả các chúng sinh và
đưa họ về nơi nguyên thủy, bởi v́
đây là Đại Pháp của vũ trụ. Nếu là
vậy, yêu cầu để truyền Pháp này ở trần
thế phải cực kỳ chân chính. Nên tôi đă nói
với tất cả mọi người rằng chúng ta
đang đi theo một con đường chân chính nhất.
Chúng tôi yêu cầu mọi người dứt bỏ tư
lợi, t́nh cảm và danh vọng. Bắt đầu từ
tôi, chúng ta dứt bỏ tất cả những thứ này.
Thế chưa phải là tất cả. Chúng tôi c̣n nhấn
mạnh rằng v́ chư vị phổ truyền Pháp trong xă hội
người thường, chư vị phải phù hợp
và không được vi phạm phương thức
của xă hội người thường.
Khi
truyền Pháp, chúng ta hiếm khi quảng cáo trên các mục
quảng cáo trên truyền h́nh hay báo chí, hay hoang phí quảng
bá bản thân. Không, chúng ta chưa làm vậy bao giờ.
Tất cả những bản tin xuất bản vào
thời tôi giảng Pháp không có ǵ ngoài ư chính: Lư
Hồng Chí đang ở đây. Chỉ có một số
lượng rất nhỏ các học viên đă quảng bá
về Đại Pháp. Đây là những việc thuộc
về hoạt động cá nhân của họ, họ làm
việc tốt cho Pháp với tư cách cá nhân. Nếu
Đại Pháp áp dụng bất kỳ h́nh thức
truyền thông nào để quảng bá cho Nó th́ đó chính là
làm nhơ nhuốc Nó. Đó là lư do v́ sao chúng ta
không theo cách này. Giả sử nếu chư vị là
một học viên và cũng là một nhà báo hay chủ biên
của một tờ báo. Nếu chư vị muốn
quảng bá Pháp, đó là việc cá nhân của chư vị
- Pháp không yêu cầu điều đó. Hành động cá
nhân hay mong muốn cá nhân làm những việc này là thuộc
về xu hướng cá nhân. Mong muốn làm điều
tốt với tư cách cá nhân không có liên hệ ǵ với
toàn thể Pháp.
V́
sao lại có nhiều người học Pháp vậy?
Tất cả chư vị đều biết rằng Pháp
của chúng ta là tốt. Bởi v́ Nó là Pháp của vũ
trụ, ai có thể nói là Nó không tốt? Ngay cả những
người xấu nhất phản đối Nó ngoài
mặt nhưng bên trong cũng phải ngưỡng mộ
Nó? V́ sao ngoài mặt họ lại phản đối Nó?
Họ biết rằng nếu ai cũng hành xử theo Pháp,
th́ thực sự là đến lượt họ sẽ
bị đào thải. V́ vậy những ǵ chư vị làm
để phổ truyền Pháp là việc làm cá nhân. Bản
thân Đại Pháp không có h́nh thức nào hết. Chúng tôi
đă lấy đúng h́nh thức “Đại Đạo vô h́nh”.
Tất
cả chư vị đều là những thành viên b́nh
thường trong xă hội khi chư vị về nhà. Chúng
tôi chỉ xét cái tâm của chư vị thôi - chúng tôi không có
bất cứ giáo điều hay quy định bắt
buộc dưới bất kỳ h́nh thức nào. Thực
sự, không ai trong quá khứ dám theo con đường này.
Đối với bất cứ tôn giáo nào, nếu chư
vị bảo mọi người hăy về nhà và tu
luyện mà không theo lễ nghi hay hành động có chủ ư
nào, tôn giáo đó sẽ tan ră. Họ hoàn toàn không dám theo cách
đó v́ Pháp của họ không đủ uy lực. Chúng ta,
mặt khác lại dám theo cách này. Khi chư vị trở
về, tất cả chư vị sẽ làm công việc
của ḿnh và cuộc sống của chư vị không có ǵ
thay đổi cả. Tất cả chư vị sẽ
giữ Pháp trong tâm, tu luyện bản thân và thực sự
đề cao bản thân. Trước đây tôi đă nói
rằng Phật và Thần không để ư hay
thừa nhận tôn giáo của người thường –
họ chỉ xét nhân tâm. V́ sao Phật lại không can
thiệp khi tôn giáo bị phá hoại? Tại sao Chúa lại
không can thiệp khi nhà thờ bị tàn phá? Bởi v́ đó
là những việc làm của con người. Con
người muốn làm điều tốt và xây dựng
đền chùa và nhà thờ để cho con người có
phương tiện thờ cúng Phật hay Chúa. Đó là nghi
thức do con người áp dụng. Phật và Thần, mặt
khác chỉ xét nhân tâm. V́ vậy nên chúng ta không tham gia vào
bất cứ nghi thức nào.
Tất
nhiên, như tôi đă nói trước đây, thậm chí v́
nhiều lư do nữa mà chúng ta không nên tham gia chính trị.
Chúng ta tuyệt đối không được tham gia chính
trị. Sự phát triển của xă hội con
người, hoàn cảnh của một quốc gia, mối
quan hệ giữa các cá thể đều được
quyết định bởi sự tiến hóa xă hội.
Người thường không thể theo ư ḿnh mà
chặn nó lại được. Những ǵ mà toàn thể
nhân loại có thể làm là vắt óc mà tiến về phía
trước, tăng cường học hỏi để
đạt được điều ǵ đó hay có
những khát vọng khác; tuy nhiên nếu không có sự
biến đổi của thiên tượng, người
thường không thể thay đổi dù chỉ một
điều. Sự phát triển của nhân loại là trên
một con đường đă định sẵn, và
mỗi bước tiến về phía trước trong
tiến tŕnh phát triển của nó đều không hề
lầm lạc. Vậy nên một người tu luyện là
vượt trên người thường. Tại sao anh ta
c̣n phải băn khoăn đến việc của
người thường? Chính trị gia trong các tôn giáo tham
gia chính trị v́ độc lập, chủ quyền và
thậm chí cả những cái gọi là “địa vị”. Một số c̣n giết
hại con người và tham gia vào các hoạt động
khủng bố - đó là ma quỷ. Tôi nói rằng họ
không phải là người tu luyện. Một người
tu luyện sẽ không can thiệp vào chính trị của
người thường. Những người này chỉ
là chính trị gia mà thôi. Cái mà một vị Phật hay
Thần muốn là thiên giới. Tại sao phải đi
chiến đấu giành lănh thổ của người
thường? Chư vị có nghĩ họ là những
người tu luyện không? Họ có đạt tiêu
chuẩn không? Nhân loại vẫn xem họ và tôn sùng họ
như Thần Thánh. Thực tế, một số họ c̣n
không phải là người tốt, họ sẽ xuống
địa ngục.
Câu
hỏi: Có phải môi trường vật chất đă
tồn tại hàng ngh́n năm của xă hội nhân loại
là một trong các yếu tố tạo ra nghiệp tư
tưởng không?
Sư
Phụ: Tất nhiên là
vậy rồi. Chư vị sẽ không tạo nghiệp
nếu không v́ môi trường vật chất này. Nếu
không có môi trường nhân loại hiện nay, chư
vị sẽ không làm được một việc ǵ dù tốt hay xấu.
Không có môi trường này, chư vị đă không thể
là con người. Nhưng cùng lúc đó, xă hội nhân
loại cũng có những đặc thù riêng của nó, nên
nó phải tồn tại.
Câu hỏi: Có phải chính cái ma
tính của xă hội Hoa Kỳ là rào cản chính kiến cho
người Hoa Kỳ không thể đắc Pháp
được không?
Sư
Phụ: Chư vị không
nói như vậy được.
Khi tôi đến vùng nông thôn và một vài thị trấn
nhỏ ở Hoa Kỳ, tôi thấy rất nhiều
người tốt và những người Tây phương
tốt. Tất cả các thành phố lớn trên thế
giới cũng khá hỗn loạn, người tốt và
kẻ xấu xen kẽ nhau, và khó mà phân biệt giữa
người tốt với người xấu.
Thường th́ có người cực kỳ tốt
cũng như có kẻ cực kỳ xấu do nguyên lư
tương sinh tương khắc. Vậy nên chư
vị không nên kết luận khái quát đơn giản
như thế. Hoa Kỳ có những đặc điểm
riêng. Đối với toàn thế giới, nó đóng vai tṛ
chính đối với toàn thế giới trong sự phát
triển của phong cách hiện đại của tư
tưởng biến dị của con người, mà bao
gồm tất cả các lĩnh vực và trường phái,
như nghệ thuật, văn hóa và giá trị con
người. Phong cách hiện đại này là nền
văn hóa đồi bại – nó không phải là văn hóa con
người. Điều này là chắc chắn. Tôi nghĩ
là văn hóa Mỹ trước năm 1950 là văn hóa
của con người. Người ta lúc đó khá tốt.
Đàn ông phương Tây có tính cách lịch thiệp và hành
xử văn minh, trong khi phụ nữ th́ cư xử theo
cách mà người phụ nữ phải có. Tôi nghĩ
rằng điều đó khá tốt. Ngày nay, đàn ông và
phụ nữ dường như có tính cách như nhau.
Tất nhiên tôi không nói là Hoa Kỳ là không tốt.
Như
tôi đă nói trước đây, tôi chỉ đang nói về
những thay đổi của nhân loại. Ngày nay,
người châu Á cũng kinh khủng lắm. Mọi người đang làm tổn
thương nhau và có những
toan tính xấu. Người ta không biết rằng khi hai
người gặp nhau họ đă bắt đầu làm
tổn thương nhau mà không cần phải nói nhiều.
Đó là v́ trải qua lịch sử văn hóa lâu dài,
đời này nối tiếp đời khác, chư vị
không bao giờ biết ai nợ ai điều ǵ. V́ ân oán
đă được tích lại trong một thời gian quá
dài, khi người ta gặp nhau, mỗi người trong
bọn họ đều muốn đ̣i lại món nợ
quá khứ và vậy nên họ làm thương tổn nhau
một cách tàn nhẫn. Có phải chư vị vừa nói là
người Trung Quốc ở Hoa Kỳ th́ không ḥa hợp
không? Tất cả chư vị đều nh́n ở
bề mặt, trong khi tôi thấy nguyên nhân thật sự.
Đó chính là nguyên nhân.
Câu
hỏi: Con bị ảnh hưởng bởi ma tính. Nó
đi ṿng quanh bên ngoài và bên trong thân thể con. Mọi
người chung quanh con đều biến thành mặt
đen, vàng, xanh hoặc tái, như ma quỷ…
Sư
Phụ: Hăy để tôi nói
cho chư vị điều này: Khi người ta nói
rằng họ đang tu luyện Đại Pháp hay khi
chư vị nói rằng chư vị là đệ tử
Đại Pháp, tôi phải xem chư vị có thật
sự là đệ tử Đại Pháp không – những
lời chót lưỡi đầu môi không có ư nghĩa
ǵ. Đệ tử của tôi phải thật sự tu
luyện và khi có vấn đề th́ đều t́m chấp
trước bằng cách tự hỏi: Điều đó có
phải là do vấn đề nào bên trong tâm tính của ḿnh
không? Sau khi đọc cuốn sách chỉ một lần,
một vài người nhận là họ đang tu luyện
Đại Pháp và họ gặp những rắc rối này
khác. Tư tưởng của họ đầy những
vấn đề của con người. Họ tranh
đấu với người khác khi gặp vấn
đề và trong va chạm, th́ lại t́m lỗi ở
người khác chứ không t́m ở họ. Họ tự
nhận là đệ tử của tôi nhưng tôi không công nhận
điều đó. Rơ ràng đó là hai việc khác nhau. Tất
nhiên, không phải tôi nói câu hỏi này hay người này.
Tôi
đang nói là bất cứ vấn đề nào cũng có
thể giải quyết được nếu chư
vị t́m ra sai sót ở bên trong bản thân. Chư vị có
thể thấy là một người đă quen học
nhiều những thứ lộn xộn và toàn thân anh ta
bị bao quanh bởi những tín tức hỗn loạn.
Anh ta luôn thấy những h́nh ảnh ghê rợn hay cơ
thể anh ta có những phản ứng ghê sợ. Anh ta
đến học Đại Pháp v́ những lư do này v́ anh ta
biết được sức mạnh kỳ diệu của
Đại Pháp. Nhưng tôi nói cho tất cả mọi
người, đó là đến học Pháp một cách có
chủ đích với tâm truy cầu. Điều này sẽ
không có tác dụng và cũng sẽ không đạt
được ǵ. Chúng tôi không phản đối nếu
ban đầu chư vị có chấp trước như
vậy, khi chư vị vẫn c̣n chưa hiểu Pháp.
Nhưng trong quá tŕnh học Pháp, chư vị phải
dứt bỏ những chấp trước loại này. Khi
đó, bất kỳ t́nh huống nào cũng có thể
giải quyết được. Tôi nghĩ là tôi đă
giảng rơ quan điểm của tôi cho tất cả
mọi người. Vấn đề này cũng đă
được giảng rơ trong Chuyển Pháp Luân rồi.
Chư vị phải đọc sách và học Pháp nhiều
hơn. Đọc sách sẽ giải quyết
được tất cả các vấn đề của
chư vị.
Câu
hỏi: Con luôn có cảm giác là con là người tốt
bụng, nhưng tại sao con lại không đạt
được từ bi như Sư Phụ mô tả?
Sư
Phụ: Đây là một câu
hỏi tốt. Thực ra chính câu hỏi cũng là một
chấp trước. Tôi không nói là việc viết ra câu
hỏi là một chấp trước. Mà là chính là chư
vị chấp trước vào sự từ bi của
chư vị, mà điều đó sẽ không đến
như chư vị mong muốn đâu. Khi tầng thứ
của chư vị đề cao, phần t́nh cảm mà chư vị buông bỏ đi
sẽ không trở nên trống rỗng – nó sẽ
được thay thế bởi sự từ bi mà tăng
lên từ từ. Trong các học viên của tôi ngồi
tại đây, nhiều người thực sự đă tu
lên tầng rất cao, nhưng v́ sao chư vị lại
không có sự từ bi ở tầng cao như thế? Trên thực tế, từ bi của
Thần hoàn toàn khác với từ bi trong trí tưởng
tượng của con người hiện đại. Tôi
đă nói với chư vị về vấn đề này
nhiều lần trước đây rồi. Để
chư vị sống được trong xă hội
người thường, ở bề mặt chư
vị không được phép thể hiện quá khác
thường. Nếu chư vị mà thể hiện
nhiều từ bi như vậy, thực sự là chư
vị sẽ không c̣n sống trong xă hội người thường
được nữa. V́ nguyên do này, sự từ bi và
tất cả những thứ khác mà chư vị
đạt được qua tu luyện đều phát
triển với tốc độ nhanh ở các tầng vi
quan nhất của sự tồn tại của chư
vị, và chúng được tách ra khỏi phần bề
mặt của chư vị.
Nhân
loại được tạo thành bởi các lạp
tử được h́nh thành tuần tự từ các vi
lạp cho đến các phân tử ở tầng bề
mặt của lạp tử lớn nhất; các phân tử,
đến lượt nó, lại tạo thành các tế bào.
Khi chư vị không ngừng tu luyện, các phân tử bên
trong thân thể chư vị (tôi chỉ có thể miêu tả
điều này theo cách này v́ ngôn ngữ con người là
hạn chế) và các vi lạp của thân thế chư
vị sẽ chuyển hóa mạnh mẽ đồng hóa
với tiêu chuẩn của Pháp. Sau đó, khi chư vị
kết thúc việc tu luyện đối với một
phần của chư vị, điều đó cũng
tương đương với việc như phần
đó được tách ra - ngay cả sự từ bi
của chư vị cũng được tách ra. Nó
giống như là một cái kho mà [tôi] thay mặt cho chư
vị cất đi tất cả những ǵ chư vị
đạt được qua tu luyện. Chư vị
sẽ không tu luyện được nếu như thân
thể của chư vị thay đổi quá nhanh ở
bề mặt. Nếu thế th́ chư vị sẽ rơi
lệ trước tất cả những ǵ
chư vị thấy. Khi đó bất kỳ điều ǵ
chư vị làm, nó cũng sẽ như là phần chư
vị đă tu thành cùng làm với chư vị, như
thế th́ cũng tương đương với
việc một vị Thần làm việc của
người thường. Thậm chí ngay cả khi chư
vị làm điều xấu, nó cũng sẽ tương
đương với việc một vị Thần làm
điều xấu. Kết quả là chư vị sẽ
rớt xuống. Để tránh cho chư vị khỏi
rớt xuống, và đồng thời có thể duy tŕ
việc tu luyện của chư vị giữa
người thường, phần tu thành của chư
vị sẽ lập tức được tách khỏi
phần chưa tu thành của chư vị mà vẫn
được tạo thành bởi các lạp tử thô. Nó
sẽ luôn được giữ trong t́nh trạng một
vị Thần ngồi kết bàn ở thế hoa sen trong
khi phần chư vị chưa tu thành sẽ luôn sống
giữa xă hội người thường như một
người thường. Khi chư vị tiếp tục
tu luyện từ trong ra ngoài, chư vị dần dần
viên măn bản thân. Khi phân tử ở tầng bề
mặt nhất đă viên măn và đồng hóa xong,
bước cuối cùng chính là sự viên măn cuối cùng.
Đó chính là con đường mà chúng tôi đă chọn.
Vài
học viên đă hỏi “Sư
Phụ, con đă tu luyện như thế này, sao con lại
không cảm thấy ḿnh thăng tiến nhiều, và tại
sao các tư tưởng bất hảo vẫn thỉnh
thoảng phản ánh trong tâm trí con?” Tôi bảo chư
vị đừng lo lắng. Chư vị sẽ không
thể nào tu luyện được nếu tất cả
các vật chất của con người đều
được gỡ bỏ hết ra khỏi bề
mặt. Nếu chư vị không có tư tưởng con
người, chư vị sẽ thấy rơ tất cả
các tư tưởng mà con người phát ra. Mỗi
từ, hành động và suy nghĩ của con người
hiện đại đều ích kỷ và thậm chí có
cả những tư tưởng bất hảo, thầm
kín mà chư vị không thể chịu đựng
được. Làm sao chư vị có thể sống
giữa họ được? Làm sao chư vị có
thể cộng tác với họ được? V́ vậy
làm thế là không được. Ví dụ, nếu chư
vị đă tu thành 100 phần trong thân thể chư vị,
chỉ có một phần có thể được tách ra
khỏi bề mặt của chư vị, th́ chư
vị sẽ luôn cảm thấy là sự thăng tiến
ở bề mặt không nhanh thế. Điều đó là
b́nh thường. Nghe tôi nói như vậy, chư vị
không nên nghĩ rằng “Ồ
th́ ra là vậy. Vậy giờ tôi không phải lo lắng ǵ
nữa và tôi chỉ làm những ǵ ḿnh muốn”. Tôi
đang nói về nguyên lư của Pháp. Nếu chư vị
không giữ ḿnh theo tiêu chuẩn nghiêm khắc hay nếu
chư vị không hành xử theo tiêu chuẩn, th́ không
thể nói là chư vị đang tu luyện
được. Sự liên hệ là như vậy.
Câu
hỏi: Ngay khi con lơ là, bản ngă của con đă
bộc lộ nguyên h́nh.
Sư
Phụ: Chư vị
đừng hạ thấp ḿnh quá thế. Thực sự
chư vị là một người tu luyện. Chư
vị có thể thấy thiếu sót của ḿnh, vào lúc
đó chư vị đă vượt qua tư tưởng
của chư vị rồi, và chư vị đă
vượt qua bản ngă cũ của chư vị
rồi. Một người thường không nhận ra thiếu sót của ḿnh. Họ nghĩ
là mọi cái của họ đều tốt cứ như
thể họ là một bông hoa vậy, có đúng không? V́
chư vị đang tu luyện bản thân, xét bản thân
và thấy các thiếu sót của chư vị, vậy không
đúng chư vị là người tu luyện sao?
Câu hỏi: Con đă phạm hai
lỗi lớn và sau đó con thấy rất hối
hận. Vậy Phó Ư thức của con hay các tín tức
của con đang phát huy tác dụng?
Sư
Phụ: Nếu chư
vị làm một việc ǵ đó giữa người
thường hay nếu chư vị làm một điều
xấu nào đó, chư vị không thể nói là không
phải ḿnh đă làm điều đó. Chư vị
cũng không thể phân tách ra liệu Chủ Ư thức hay
Phó Ư thức đă làm điều đó bởi v́ chư
vị là một [thân] thể gắn kết. Hơn nữa,
chư vị không thể nói được rằng tất
cả những thứ này là do nghiệp tư tưởng
của chư vị làm bởi v́ đó cũng là do Chủ
ư thức của chư vị yếu. Nghiệp đó
sẽ ngăn trở chư vị cho đến khi nào
chư vị tiêu trừ được nó. Khi nghiệp
đó chưa được tiêu trừ, các hành vi bên ngoài
của nó đều được xem là của chư
vị. Nếu chư vị mạnh mẽ chống
đối lại nó, hay nếu chư vị có thể phân
biệt được nó và giữ Chủ Nguyên Thần
mạnh mẽ, đó là chuyện khác. Do vậy, chư
vị sẽ phải chịu trách nhiệm nếu chư
vị không chống lại những ǵ mà nghiệp làm. Tu
luyện là tống khứ những thứ xấu và
đồng thời tăng cường Chủ Nguyên
Thần. Khi tu luyện, tốt nhất là không nghĩ
về những ǵ xảy ra trong quá khứ. Cho dù có tồi
tệ thế nào th́ chúng đă xảy ra rồi. Hăy thực
hiện tốt trong tương lai để chư vị
không phát triển thêm một chấp trước nữa.
Câu
hỏi: Chúng con đă thu băng h́nh video một vài Pháp
hội ở Hoa Kỳ, và vẫn chưa đưa chúng cho
những người họ hàng ở nước ngoài. Làm
như vậy có phải là đi ngược lại với
mong muốn của Sư Phụ không?
Sư
Phụ: Tôi có thể nói
chư vị rằng cách thức tu luyện mà Đại
Pháp của chúng ta chọn là tốt nhất và trong sáng
nhất. Tôi có trách nhiệm thực sự với chư
vị để đảm bảo chư vị có thể
thật sự đạt đến Viên Măn. Tôi phải thanh
lư khỏi Đại Pháp tất cả những ǵ không
thuộc về tu luyện trong Đại Pháp. Cho dù đó
là những ǵ tôi đă giảng, những ǵ tôi đă
giảng với các đệ tử ở những vùng hay
quốc gia nhất định, hay điều ǵ không phù
hợp đối với các vùng khác, đều cần
phải thanh lư. Những điều được
giảng riêng cho một vùng mà không thể áp dụng chung
cũng cần phải được thanh lư.
Mục đích là để chư vị có thể thực
sự tu luyện mà không có bất kỳ cản trở nào
– đó chính là mục đích.
Có
người hỏi, “Có
phải là sẽ có lợi cho sự tiến bộ của
học viên nếu hiện thời chúng ta bật bài
giảng của Sư Phụ hôm nay cho họ nghe khi chúng ta
trở về?” Nếu chư vị đă thu rồi, th́
cứ để thế nhưng đừng phổ
truyền nó trong xă hội với chấp trước hoan
hỷ hay hưng phấn. Sẽ không sao nếu sau khi
chư vị trở về và chư vị bật nó
tại điểm luyện công hay cho những học viên
ở nước chư vị. Nhưng tôi muốn nói
với chư vị rằng, là một đệ tử,
chư vị không cần tôi phải nói chi tiết với
chư vị phải xử lư điều
này như thế nào. Khi tất cả mọi người
đă xem nó xong hay khi sách kinh văn đă được in,
hăy xóa nó đi – thế thôi. Nếu ai đó đă bất
cẩn thu lại nó cho người khác, bật nó, phổ
truyền nó hay cố t́nh để cho nhà xuất bản
hay nhà in sản xuất nó hàng loạt, người đó
đă phạm phải lỗi lầm tồi tệ
nhất. Tôi cho rằng người đó không đạt
tiêu chuẩn là một đệ tử Đại Pháp.
Câu
hỏi: Con không chăm
chỉ tu luyện và đă rớt vài lần trong khảo
nghiệm sắc dục. Nếu giờ con sửa chữa
con đường của ḿnh, Sư Phụ có c̣n nhận
con không?
Sư
Phụ: Để tôi nói
với chư vị điều này: Đừng nghĩ là
chư vị không thể tu luyện được nữa
bởi v́ chư vị đă một hay hai lần không vượt
được khảo nghiệm. Thực sự, đó
chính là cách mà chư vị tu luyện. Vài người
đang tu luyện tốt đă vượt qua khảo
nghiệm, vài người đang tu luyện không tốt
cũng chưa vượt qua khảo nghiệm tốt hay
chưa hề vượt qua khảo nghiệm. Tuy nhiên
học viên này đă vượt qua khảo nghiệm ở
lĩnh vực khác. Đấu tranh vượt qua nó theo cách
này và có đủ để vượt qua khảo
nghiệm tốt hay không — đó chính là tu
luyện. Nếu ai ai cũng có thể vượt qua
mọi khảo nghiệm th́ chư vị không c̣n cần tu
luyện nữa và chư vị sẽ thành Phật ngay
lập tức. Có phải vậy không? Nhưng khi chư
vị cứ rớt đi rớt lại một khảo
nghiệm th́ chư vị phải nh́n nhận nó một cách
nghiêm túc. Có thể xem là chư vị đang tu luyện
nếu chư vị để nó diễn ra trong một
thời gian dài không?
Câu
hỏi: Trước khi con học Chuyển Pháp Luân,
nghề của con là chữa bệnh bằng khí công. Sau khi
học Pháp Luân Công, con đă bỏ nghề. Vậy bây
giờ con có thể học châm cứu và Trung Y và dùng chúng
như một nghề được không?
Sư
Phụ: Đó hoàn toàn không
thành vấn đề. Y thuật Trung Quốc là một h́nh
thức trị bệnh trong xă hội người
thường. Đó là việc của người thường
và không mâu thuẫn ǵ với việc tu luyện. Về
việc chữa bệnh bằng khí công, tôi nói với
chư vị chắc chắn đừng có làm như
thế. Tôi nghĩ là chư vị có thể học y
học Trung Quốc và châm cứu – không có vấn đề
ǵ – chư vị có thể học chúng và hành nghề.
Câu
hỏi: Chúng con ở đây chỉ có một số
lượng rất ít học viên và chúng con ở rải
rác. Chúng con không có một môi trường tốt để
học Pháp như ở Trung Quốc. Làm thế nào
để chúng con có thể tạo ra môi trường
tốt hơn?
Sư Phụ: Chư vị có biết là ngày
trước khi tôi đến Bắc Kinh để
giảng Pháp, chỉ có hơn 200 người trong khóa
giảng đầu tiên không? Giờ th́ đă là 100 triệu
người. Tất cả chư vị đều có
nhiệm vụ phải nói cho người khác về Pháp.
Vậy sẽ có thêm nhiều người trong tương
lai có phải không? Chính mỗi cá nhân tạo nên môi trường
của ḿnh. Thực sự là sẽ rất tốt nếu
có thêm nhiều người tu luyện cùng nhau. Mọi
người có thể chia sẻ quan điểm, học
hỏi từ nhau và giúp nhau thăng tiến và nói cho nhau nghe
về những thứ xảy đến trong quá tŕnh tu
luyện. Điều đó sẽ làm tăng thêm tín tâm trong
tu luyện. Đồng thời, sẽ có một
trường năng lượng rất mạnh h́nh thành
khi mọi người tập công theo nhóm, và nhất
định là các học viên đều có lợi –
điểm này là khẳng định. Nếu một
người tu luyện một ḿnh, người đó có
thể quên việc tu luyện khi bận rộn hay tập
công không đều đặn lúc sớm, lúc muộn. Dù sao,
th́ không c̣n nghi ngờ ǵ nữa là họ sẽ uể
oải hơn.
Câu
hỏi: Tại sao con nh́n người trong không gian khác,
họ đều là người Tây phương – một
vài người lại là những thiên thần có cánh trong
khi con chưa bao giờ thấy người châu Á cả?
Sư
Phụ: Nếu chư
vị thấy điều đó th́ cứ để nó
như vậy. Nếu tôi giảng rơ cho chư vị, tôi e
là chư vị sẽ phát triển một chấp trước
mới hay có sự hiểu lầm. Ngày nay, các học viên
của chúng ta có vẻ là người Trung Quốc hoặc
chư vị có vẻ như là người Thụy
Điển hay một loại người Tây Phương
khác, nhưng có lẽ chư vị thuộc một
chủng tộc khác. Vũ trụ cực kỳ rộng
lớn. Có lẽ sau khi chư vị tu thành, chư vị
sẽ đến thiên giới của các vị thần
giống như người Tây phương. Có lẽ là
trường hợp đó. Tôi không nói nó phải là như
thế – đừng phát triển tâm chấp trước.
Chư vị đừng nên hoan hỉ và bối rối và
ngừng tu luyện trong trường phái Phật kể
từ nay trở đi. Nếu chư vị không tu
luyện theo đường lối mà tôi dạy chư
vị hôm nay, chư vị sẽ không trở về nơi
đó được đâu. Nếu chư vị nói: “Những ǵ Sư Phụ dạy
chúng ta thuộc về Phật gia, vậy ngày mai tôi sẽ
đến cầu nguyện ở nhà thờ Thiên chúa giáo”
th́ chư vị sẽ không trở về nơi đó
được. Tôi đă nói là bài giảng của tôi
dựa trên Phật Gia, nhưng điều tôi đang giảng
là Pháp của vũ trụ. Có trường phái nào là không
nằm trong phạm vi của Pháp vũ trụ? Cho nên
đây là lư do. Tôi đă giảng ngày một rơ hơn khi
giảng Pháp này. Điều này có lẽ sẽ không giúp ích
cho việc tu luyện của chư vị. Chư vị
phải tu luyện và tự ḿnh ngộ ra những
điều này.
Câu
hỏi: Con cố gắng thuyết phục một
người họ hàng dừng tập một môn khí công. Con
đă không tự chủ vững và một đêm con đă
nhận quán đỉnh từ ông ấy. Rất nhiều
thứ xấu đă bị đổ vào. Khi tỉnh
dậy, con thấy đau đầu và từ đó con hay
bị đau đầu. Con phải làm ǵ đây?
Sư
Phụ: Chư vị đă
không giữ ḿnh cho vững. Chư vị đă không phản
đối khi ông ta làm quán đỉnh cho chư vị -
không phản đối có nghĩa là chư vị muốn
nó. Chư vị đồng ư để ông ta quán
đỉnh trong một thời khắc yếu
đuối. Chư vị phải nhớ bài học này và
tự chủ ḿnh trong lần sau. Đừng lo, đó là
một khảo nghiệm. Cảm giác đau đầu
của chư vị là giả, nó dạy cho chư vị
phải tăng ngộ tính. Trải qua khảo nghiệm
trong mơ không phải là một phần của tu
luyện. Chư vị được khảo nghiệm
trong t́nh huống đó để xem chư vị tu
luyện có vững vàng không – nó là như vậy. Nếu
chư vị có thể kiên định giữ ḿnh ngay
cả trong mơ, điều đó có nghĩa là việc tu
luyện của chư vị tại tầng đó và
về khía cạnh đó là vững vàng. Nhưng điều
này chỉ được áp dụng cho t́nh huống của
chư vị một lần thôi. Rất nhiều giấc
mơ không phải là mơ. Nếu ma quỷ thực sự
đến, nó sẽ là một t́nh huống khác.
Câu
hỏi: Thưa, Sư Phụ đă từng nói thế
giới của chúng ta là dơ bẩn. Sư Phụ cũng
từng nói là những thứ ở đây là quư giá
đối với bên kia. Điều này có thể
được lư giải thế nào?
Sư
Phụ: Nếu chư
vị mang một thứ ǵ nguyên vẹn ở đây sang bên
kia, không có ai muốn nó hết. Nó sẽ bị xem là thứ
dơ bẩn nhất, thậm chí c̣n dơ bẩn hơn
cả phân – thực sự là thế. Vật chất ở
thế giới này là quư giá sau khi nó đồng hóa với
cảnh giới bên kia thông qua quá tŕnh chuyển hóa, mối
liên hệ là như thế. Nói cách khác, một số
vật chất đă chuyển đi từ đây, nhưng
vật chất ở đây là từ trên kia rơi
xuống. Mối liên hệ là như vậy. Thiên cơ
đều đă được tiết lộ.
Câu
hỏi: Khi một người tu luyện đạt
đến điểm Nguyên Anh xuất thế, Thiên mục
của anh ta có thể nh́n thấy nó. Tiêu chuẩn
để đạt đến trung tầng là ǵ?
Sư Phụ: Trong quá khứ, học viên ở
một vài pháp môn tu luyện trong thế gian có thể nh́n
được nó. Ví dụ, trong Đạo Gia, khi Nguyên Anh
lớn đến cỡ đứa trẻ 7 hay 8 tuổi,
Chủ Nguyên Thần của người đó có thể
nhập vào và làm chủ nó và Nguyên Anh có thể thoát ra ngoài
cơ thể. Điều này được gọi là Nguyên
Anh xuất thế. Nó đă là Phật thể và rốt
cuộc nó quá phấn khích để ở yên đó – và nó
muốn ra ngoài đi loanh quanh và chơi đùa. Nếu
chư vị nh́n thấy Nguyên Anh ở trong cơ thể và
nó không ra ngoài th́ không được gọi là Nguyên Anh
xuất thế. Nhưng phương pháp tu luyện của
chúng ta không cho phép nó ra ngoài hay ít nhất là trong giai
đoạn hiện tại. Như tôi vừa nói, chỉ có
không gian này là chưa được xử lư, ở đây
rất dơ bẩn và nguy hiểm. Khi các không gian cao
tầng đang được xử lư, thực sự
rất nhiều sinh mệnh đă đến không gian này—thậm chí có nhiều thứ xấu
từ tầng rất cao đă đến. Có vài
người mà chư vị thấy trên phố, thực ra
không phải là con người. Nếu chư vị có công
năng, nh́n quanh thế giới này xem và chư vị
sẽ thấy có rất nhiều sinh mệnh lạ. Chúng
trông giống con người và chư vị không thể
phân biệt được. Tất cả những thứ
này đều phải được xử lư.
Tiêu
chuẩn nào để đạt đến trung tầng?
Chư vị có biết chư vị có khả năng tu
luyện đến tầng thứ nào không? Đâu là trung
tầng của chư vị? Để đảm bảo
cho chư vị có thể tu luyện, đây chính là cách
thức mà chư vị được dạy để tu
luyện. Nên chư vị không thể biết
được và chư vị cũng không được
phép biết. Một khi chư vị biết, chư vị
sẽ khởi chấp trước tự măn hay các chấp
trước khác—chư vị
không biết chư vị có thể làm ǵ. Trong quá khứ, có
một vài người tu luyện như vậy và đă
bị hủy hoại. Đột nhiên, một hôm, vị
này thấy ḿnh bề ngoài có vẻ như một vị
Phật, thế là anh ta ra ngoài và trở thành khí công sư.
Anh tự nhủ “Ḿnh là một
vị Phật rồi”. Rồi anh tiếp tục cư
xử như thế. Anh từ chối không nghe lời
bất cứ ai, kể cả thầy của ḿnh. Chư
vị có thể nói là chư vị sẽ không bị cám
dỗ, nhưng đó là trạng thái hiện nay của
chư vị. Khi chư vị rời khỏi môi
trường này và thấy cái ǵ đó, liệu chư
vị không bị dao động không? Vậy nên để
đảm bảo cho chư vị có thể thăng
tiến nhanh hơn, vài người không được phép
thấy. Tuy nhiên, rất nhiều người
được phép thấy, trạng thái của mỗi
người mỗi khác. Chúng tôi cũng có rất nhiều
học viên sắp đạt Viên Măn. Thực ra họ
đă đạt rồi. Chỉ là v́ họ không
được phép tiến tiếp mà thôi. Nhưng
dường như họ biết rất nhiều thứ.
Một số người đang nói chuyện với tôi,
họ thấy tôi và muốn giao tiếp với tôi. Hiện
tượng này trước đây chưa có bao giờ,
bởi v́ nó không thể nào xảy ra được. Điều
đó cho thấy học viên của chúng ta tiến rất
nhanh trong tu luyện.
Câu hỏi: Con thấy vài học
viên phô trương như thể họ trội hơn
tất cả những người khác, và con chỉ
muốn tránh xa họ. Đó có phải là một hiện
tượng b́nh thường không hay nó có nghĩa là con
đă không tu luyện được tốt?
Sư Phụ: Điều này chỉ có thể nói
rằng là một hiện tượng b́nh thường. Vài
người có chấp trước này. Vài học viên
của chúng ta không chịu đựng được khi
họ cảm nhận các chấp trước khởi ra
từ tư tưởng con người – đặc biệt
là của các học viên mới, v́ họ hay thể hiện
tư tưởng nhiều hơn. Điều đó không có
nghĩa là các học viên này không tu luyện tốt. Đó là
v́ chấp trước của họ mà chưa
được gỡ bỏ đang lộ ra. Tu luyện là
như vậy. Chư vị không thể nói một
người là không tốt khi chư vị thấy một
chấp trước ở người đó. Chư vị
cũng không thể nói là họ đă tu luyện lên một
tầng thứ cao khi thấy họ làm một điều
ǵ đó tốt. Một người chỉ có thể
được xét một cách toàn diện.
Câu
hỏi: Thưa Sư Phụ, trong kinh văn “Diễn
giải Pháp”, Sư Phụ viết rằng “đă dung túng ma
quỷ theo nhân tính của ḿnh…” “Ma quỷ”này là ǵ?
Sư
Phụ: Ma quỷ là ǵ? Chúng
chỉ là ma quỷ thôi. Vẫn luôn luôn có ma quỷ trong
vũ trụ này. Loại ma quỷ mà chư vị
đề cập đến chủ yếu là ma tính thể
hiện từ tâm tính hay tư tưởng, có nghĩa là vẫn
c̣n phần ma tính trong con người. Có nghĩa là, các
học viên chúng ta đôi khi ảnh hưởng đến
người khác như là ma quỷ vậy. Thỉnh
thoảng một người lại can nhiễu
người khác như là ma quỷ. Nhưng chư vị
không thể nói rằng họ chính là một con ma - chư
vị chỉ có thể nói rằng họ đóng vai đó. Có lẽ họ là một
người khá là tốt. Họ vẫn đang tu luyện
bản thân, và chỉ vào lúc đó họ làm một điều
ǵ đó không phải và thể hiện ra như là can
nhiễu của ma quỷ đối với người
khác. Cũng có những người tương đối
có nhiều nghiệp tư tưởng hơn. Ma quỷ
được nhắc đến trong bài “Diễn giải Pháp” là ma quỷ phá hoại Pháp và
gây tác hại đến việc tu luyện của chư vị.
Không phải là tôi không thể bảo vệ chư vị
trước những ma quỷ loại này. Tôi có thể nói
với chư vị rằng mọi t́nh huống xảy ra
trong quá tŕnh tu luyện đều liên quan đến chư
vị, nên chư vị phải tu luyện.
Câu hỏi: Phần mà đă đắc
Pháp nên chính Pháp như thế nào?
Sư Phụ: Chư vị đang hỏi về
kinh văn “Diễn giải Pháp”.
Tôi sẽ không giải thích chi tiết cho chư vị
ở đây. Cho dù chư vị hiểu thế nào về
bài “Diễn giải Pháp”,
chư vị cũng không hiểu sai nó đâu; chỉ là v́
mức độ lĩnh hội của chư vị là
hạn chế. Thực ra, tôi không hoàn toàn viết nó cho
phần con người của chư vị. Mà tôi viết
nó cho phần đă tu thành của chư vị. V́ vậy,
chư vị hiểu nó ở mức độ nào cũng
tốt cả.
Câu hỏi: Học viên ở khu tự trị Ngô Duy Nhĩ Tân Cương mong gặp
Sư Phụ.
Sư
Phụ: Họ đang mời tôi đến
đó. Tôi biết cảm tưởng của chư vị.
Cảm ơn tất cả mọi người. Mọi
người ở nhiều nơi đều mong tôi
đến. Hăy chờ đến lúc có cơ hội
thuận tiện.
Câu
hỏi: Con thực sự muốn giúp hồng Pháp, nhưng
có lúc con sợ rằng có thể con làm điều ǵ đó
không đúng và sơ suất mà phá hoại Pháp. Con phải
xử lư việc này như thế nào?
Sư
Phụ: Hăy nói về kinh nghiệm học Pháp
của chính chư vị. Đừng nói về Pháp như
thể lời đó là của chư vị. Đừng nói
về Pháp với những diễn giải sai lầm. Hăy
nói về chính kinh nghiệm của chư vị. Nếu chư
vị sợ làm hại đến Pháp, hăy nói những ǵ
chư vị trải nghiệm và hiểu trong Pháp, vân..vân.
Sau đó chư vị hăy nói thêm thế này: “Hàm nghĩa trong Pháp rất sâu. Đó chỉ là
những ǵ tôi hiểu tại trạng thái tu luyện
hiện tại của tôi”. Làm vậy sẽ không hại
đến Pháp. Hoặc, chư vị có thể nói với
người ta lời của Sư Phụ và để
người ta tự hiểu những lời đó.
Tất cả các cách này đều không gây hại cho Pháp.
Nếu chư vị nói lời của tôi cho người
khác như thể là lời của chư vị, th́ vô t́nh
đă gây ra một tác động xấu. Đôi lúc, một
người thêm khái niệm của họ vào trong Pháp, nói
rằng nghĩa của từ này là thế này hay thế
khác. Thật kinh hoàng khi họ đưa ra diễn giải
của ḿnh. Có phải là họ tùy tiện diễn giải
Pháp không? Thực ra, Pháp có nội hàm rất thâm sâu. – họ
không diễn giải được chút ǵ cả.
Người tu chỉ có thể nói thế này: “Tôi nhận ra nội hàm này trong
Pháp và vẫn c̣n những nội hàm sâu hơn nữa”.
Nói vậy th́ được.
Câu hỏi: Chúng ta phải tu luyện
vô vi và không can thiệp vào chuyện người
thường. Đồng thời, chúng con phải nghĩ
đến người khác trong mọi t́nh huống. Chúng
con cân bằng mối quan hệ này như thế nào?
Sư Phụ: Một nguyên lư trong Pháp mà tôi đă
dạy là tất cả mọi người phải tu
luyện tâm và tư tưởng của ḿnh, trở thành
người tốt – một người tốt hơn
nữa và thậm chí phải đạt tiêu chuẩn cao
tầng. Khi có vấn đề, hăy t́m nguyên nhân ở bên
trong bản thân ḿnh. Nếu chư vị can thiệp vào
sự việc của xă hội người thường
mà chư vị gặp, có lẽ chư vị xử lư nó
không được tốt và sẽ phạm sai lầm.
Đó là tại sao chư vị nên can thiệp càng ít càng
tốt hoặc không động ǵ đến nó cả. Hăy
xét điều này: Tại sao các thầy tu trong quá khứ
phải rời khỏi thế tục? Một thầy tu
c̣n phải nhét bông vào tai để ông ta không phải nghe ǵ
cả ngày, v́ ông ta không muốn nghe thấy ǵ hết. Ông
khóa cái miệng của ḿnh lại không nói ǵ cả. Ông
thấy rằng khi lắng nghe th́ những thứ xấu
sẽ nhập vào. Đối với ông th́ dường
như mọi thứ đều tạo ra nghiệp.
Chư vị có biết một người xấu là
thế nào không? V́ sao một người xấu lại
trở thành xấu? Đó là v́ tư tưởng của
người đó mang đầy những thứ xấu.
Họ học rất nhiều thứ xấu và tâm họ
đầy những tư tưởng xấu. Họ là
một người xấu cho dù điều đó có
hiển hiện ra ngoài hay không. Vậy những thứ
xấu này đến từ đâu? Có phải chúng
đến từ những ǵ họ nghe được
không? [Một thầy tu sẽ có cảm giác thế này:] “Tôi không muốn ǵ cả, tôi không
nghe theo những điều xấu, tôi không để tâm
những ǵ mà tôi thấy và tôi không nghe theo bất cứ
điều ǵ”. Như thế nào là một người
tốt? Chư vị sẽ là một người tốt
nếu tâm chư vị đầy những ư nghĩ
tốt. Nếu tâm chư vị chỉ có tư
tưởng tốt, chư vị làm ǵ cũng sẽ
đạt tiêu chuẩn. Mọi hành vi đều
được điều khiển bởi bộ năo
một người, nên chư vị làm ǵ th́ chắc
chắn cũng sẽ là điều tốt. Nếu một
người tu luyện như chư vị mà can thiệp
vào việc của người thường, chư vị
sẽ phạm lỗi bởi v́ chư vị không thấy
được quan hệ nhân duyên. Nếu đó là công
việc của chư vị th́ đương nhiên là
chư vị không thể lờ nó đi được.
Trong xă hội người thường, nếu chư
vị thấy một ai đó đá hay nhục mạ
người khác hay nếu chư vị thấy
người ta đánh nhau do mâu thuẫn và chư vi nhảy
vào để bảo vệ ai đó để chống
lại sự bất công, thế th́ chư vị không nên
can thiệp vào những chuyện này. V́ sao vậy? Đă có
cảnh sát và nhà chức trách. Chư vị can thiệp vào
chuyện đó th́ cũng tương đương
với việc can nhiễu. Bên cạnh đó, những ǵ
chư vị làm có thể không đúng. Nếu một
người trong đời trước nợ
người kia một cú đá, anh ta chỉ trả lại
nó trong đời này. Anh ta sẽ không trả nợ
được nếu chư vị can thiệp vào. Nh́n
từ góc độ người thường, chư
vị đă làm một điều tốt. Tuy nhiên,
đối với vị Thần đă an bài sự việc
để giải quyết nợ nghiệp, chư vị
đă làm một điều xấu, bởi v́ không c̣n xét
người tu luyện theo tiêu chuẩn người
thường nữa. Điều này để minh họa
một điểm là chư vị không nên làm những
việc có chủ ư này.
Làm thế nào để trong tâm chư vị luôn nghĩ đến người khác trong mọi t́nh huống? Tôi đă nói với chư vị rằng việc tu luyện của chư vị phải phù hợp tối đa với xă hội người thường, chư vị c̣n phải duy tŕ quan hệ với mọi người. V́ thế sẽ có vấn đề liên quan đến tư lợi. Tôi nói rằng nó là không tốt nếu chư vị vẫn ích kỷ, nghĩ đến ḿnh đầu tiên trong các hoàn cảnh mà không nghĩ cho người khác. Rốt cuộc, chư vị vẫn phải duy tŕ quan hệ với mọi người trong xă hội. Nếu ở chỗ làm, chư vị chỉ ngồi đó, lạnh lùng, xa cách và không làm ǵ cả th́ tôi nghĩ là ông chủ sẽ sa thải chư vị. Chư vị vẫn c̣n phải tôn trọng lối sống của xă hội nhân loại. Chư vị vẫn phải quan hệ với mọi người, tốt với họ và nghĩ đến họ trước khi thực hiện điều ǵ. Trong xă hội ngày nay, vài doanh nhân chỉ muốn lấy hết tiền ra khỏi túi của người khác để có thể làm giàu ngay lập tức. Về điểm này, tôi cho rằng giới kinh doanh da trắng ở Âu Châu có cách suy nghĩ rất tốt. Một doanh nhân da trắng xem việc kinh doanh là một công việc và một nghĩa vụ, và anh ta toàn tâm toàn sức thực hiện nó. Anh ta không phiền ḷng ngay cả khi anh ta chỉ có một khách hàng trong ngày. Anh ta nghĩ rằng đó là công việc của ḿnh, là một phần của cuộc sống, và anh ta đang làm một việc ǵ đó và sẽ ổn chừng nào anh ta c̣n khả năng nuôi sống bản thân hay cho gia đ́nh của anh ta và dành dụm một ít. Đó là trạng thái của con người. Ngày nay, tham vọng làm giàu nhanh chóng của người ta thật là quá mạnh mẽ. Chính cái tư tưởng này chi phối người ta. Con người đơn giản là làm tổn thương nhau như thể họ muốn lấy hết tiền của khác cho vào túi của họ. Những người khác sẽ làm thế nào đây? Sao họ không nghĩ đến sự khốn khó của người khác? Họ làm mọi việc không cần quan tâm đến người khác một chút nào. Đó là tâm lư của xă hội người thường ngày nay đă bị biến dị. Khi làm điều ǵ, hăy nghĩ xem người khác liệu có chịu được không – một con người là phải như vậy.
Câu hỏi: Xin Sư Phụ giảng
lại cho chúng con nghĩa của bài “Theo đường
giữa”[Thủ trung-bản tiếng Hán]?
Sư Phụ: Tất cả các học viên phải
biết là chư vị không nên hiểu Pháp với t́nh
cảm và tư tưởng con người. Nói đơn
giản, th́ nó là như vậy. Ví dụ, hôm nay có
người phỏng vấn tôi. Anh ta hỏi tôi, “Vậy hăy cho chúng tôi biết bên
trong và bên ngoài vũ trụ như thế nào?” Tôi nói
với anh ta “Khái niệm mà anh
vừa đề cập đến là xuất phát từ
lối suy nghĩ của người thường. Trong
vũ trụ này, không có cái kiểu bên trong và bên ngoài như
anh nói – không có khái niệm như vậy. Những ǵ anh nói
là suy nghĩ và tư tưởng của một
người thường”. Tôi muốn nói với chư
vị là chư vị cũng cần phải cải
biến tư duy người thường của chư
vị. Có nghĩa là, trong cuộc sống hàng ngày hay lúc
hiểu Pháp, thực sự với tư duy của con
người chư vị không sao hiểu được và
chư vị không nên hiểu Pháp với những quan
niệm người thường mà chư vị bám chắc
vào và không xả bỏ đi. Ư nghĩa bề mặt
của “Theo đường
giữa” là “đừng
đi đến chỗ cực đoan”.
Câu hỏi: Thưa, Sư Phụ
giảng rằng uy đức của Đại Phật
trên thiên giới là do họ tự tu luyện mà thành.
Nhưng rất khó để tu luyện trong thiên giới
của Phật, vậy có phải là tất cả họ
đều phải quay lại nhân thế này để tu
luyện không?
Sư Phụ: Có hai nguồn sinh mệnh trong
vụ trũ: Một là được sinh ra bởi cha
mẹ và nguồn kia là kết quả của sự vận
động của vật chất trong vũ trụ.
Cảnh giới tư tưởng của một sinh
mệnh được tạo ra trong một cảnh
giới th́ cao đúng bằng cảnh giới đó. Sinh
mệnh đó không bị nhiễm bởi bất cứ
thứ ǵ ở tầng thấp hơn và không cần
đạt bất kỳ tiêu chuẩn nào của tầng
thứ thấp hơn. Nó phù hợp với tiêu chuẩn
của cảnh giới đó ngay khi nó được sinh
ra. Vậy không phải là nó sẽ phải sống trong
cảnh giới đó sao? Rồi cũng có những sinh
mệnh khác đạt được cảnh giới
đó qua tu luyện. Ở đây tôi nhấn mạnh vào tu
luyện v́ chư vị là người tu luyện. Thực
ra, tỉ lệ mà lên được trên đó thông qua tu
luyện chiếm một phần cực nhỏ trong vũ
trụ. Hầu hết các sinh mệnh đều xuất
sinh trong cảnh giới của họ.
Câu hỏi: Con rất xúc động
trước nhiệt t́nh hồng Pháp của nhiều
học viên, nhưng bản thân con lại thường
cảm thấy thờ ơ. Con phải làm ǵ để thay
đổi tâm thái này?
Sư Phụ: Tôi không có bất kỳ yêu cầu nào
về việc này. Tôi không nói là các học viên của chúng ta
phải đi hồng Pháp hay phổ truyền Pháp cho
người khác. Nếu ai đó không có ḷng nhiệt t́nh
như vậy hay người đó không muốn phổ
truyền Pháp sau khi đắc Pháp, th́ cũng không sao.
Chư vị không buộc phải làm điều đó và
điều đó cũng không được xem là sai.
Nhưng tôi nói với chư vị, là một học viên,
th́ nên nói với người khác về Pháp khi chư vị
thấy họ đau khổ bởi v́ chư vị có ḷng
nhân từ. Cho dù chư vị có giúp họ bằng tiền
hay bằng ǵ đi nữa th́ cũng không tốt bằng
giới thiệu với họ về Pháp, đó là cách làm
tốt nhất.
Câu hỏi: Thưa, khi không tập công
theo nhạc, tốc độ thực hiện động
tác có ảnh hưởng đến kết quả không?
Sư Phụ: Nó sẽ không quá nhanh cho dù chư
vị có làm nhanh thế nào, nó cũng không quá chậm cho dù
chư vị có làm chậm thế nào. Tốc độ th́
không cố định. Chư vị đang gia tŕ cơ
chế, nên không có nghĩa là nó phải giống hệt
như của tôi. Nhưng khi chư vị tập công, th́
nhịp độ nên gần tương đương
với băng tập. Động tác phải đều
nhau và đúng thứ tự khi chư vị tập theo nhóm.
Câu hỏi: Nguyên anh của một
người sẽ ngừng phát triển khi nó lớn
bằng người đó. Vậy trẻ con có phải
chờ cho đến khi chúng lớn rồi tu luyện
không?
Sư Phụ: Con người làm sao mà so sánh với
Nguyên Anh được? Nguyên anh xuất sinh nhờ tu
luyện. Không phải là có rất nhiều trẻ em
đang tu luyện sao?
Câu hỏi: Suy nghĩ của
người khác thường nhập vào tâm trí con. Khi ai
đó buồn ngủ, con cũng muốn ngủ, khi anh ta
giận dữ, con trở nên không vui.
Sư Phụ: Đó là một trạng thái xảy ra
trong quá tŕnh tu luyện của một người. Đó là
do các lỗ chân lông của chư vị đă mở
hết ra và chư vị có thể cảm nhận
được tín tức ngoại lai. Nó không phải là
một công năng. Nó chỉ là một trạng thái trong quá
tŕnh tu luyện. Khi ai đó bị đau ở đâu đó
trên thân thể, chư vị cũng cảm thấy
điều đó; khi ai đó cảm thấy chỗ nào
đó không thoải mái, chư vị cũng trở nên không
thoái mái; khi ai đó hạnh phúc, cùng lúc đó chư vị
cũng hạnh phúc. Thực tế, đó là trạng thái
xảy ra khi cơ thể chư vị mở thông ra.
Nhưng nó sẽ qua nhanh thôi. Chư vị càng tiến nhanh
trong tu luyện, th́ trạng thái đó càng qua nhanh.
Câu hỏi: Con nghe nói một học
viên đă qua đời không lâu sau khi học Pháp. Anh ta
nhất quyết không uống thuốc trước khi anh ta
mất. Tại sao một người lại chết ngay
cả khi anh ta chết mà không sợ như thế?
Sư Phụ: Khi một người bị bệnh
không uống thuốc, ở bề mặt liệu chư
vị có thể phân biệt được nó là do từ
sâu thẳm bên trong anh ta muốn tôi chữa bệnh cho anh
ta, hay bởi v́ anh ta kiên quyết xem bản thân ḿnh là
học viên. Nếu một người thường bị
bệnh chết đi và nhất quyết dù thế nào
cũng không uống thuốc, vậy anh ta có chết không?
Anh ta sẽ chết đúng không? Đến lúc anh phải
ĺa đời th́ anh ta phải ĺa đời thôi, bởi v́
anh ta là người thường. Làm sao mà đường
đời của một người thường lại
có thể tùy tiện được gia hạn? Anh tuyên
bố rằng anh tập công. Mọi người hăy
nghĩ xem: Chư vị có trở thành đệ tử
Đại Pháp nếu chư vị tập Pháp Luân Công và
đọc sách không? Nếu chư vị không chăm
chỉ tinh tấn và không thực sự hành xử theo tiêu
chuẩn mà tôi đă giảng cho chư vị, làm sao chư
vị có thể là đệ tử của tôi? Chư
vị có phải là đệ tử của tôi, th́ không tùy
thuộc vào việc tôi có thừa nhận chư vị là
đệ tử hay không. Nói cách khác, chư vị có
đạt tiêu chuẩn của một đệ tử
không? Nếu chư vị tập công hàng ngày như là
tập thể dục, nếu chư vị đọc sách
mà không đồng hóa với nội hàm, nếu chư
vị không tinh tấn chăm chỉ và không hành xử theo
các yêu cầu từ trong sách, chư vị có thể là
đệ tử của tôi không? Chư vị vẫn là
một người thường phải không? Hăy nói về
một người thường bị ốm và như
một người chết đuối vớ
được cọc, anh ta nhận ra rằng tôi có
thể trị nghiệp bệnh cho một người. V́
với hệ thống tu luyện này, chính là không dùng
thuốc khi đang tiêu nghiệp, anh ta đă tập công
với hiểu lầm rằng nếu anh ta chỉ tập
công và không uống thuốc th́ bệnh anh ta sẽ khỏi
và anh ta sẽ không chết. Anh ta không chỉ là một
người thường mà anh ta c̣n ôm giữ một
chấp trước mạnh như vậy. Làm sao mà anh ta
không chết?
Đại Pháp là uy nghiêm và tu luyện là một vấn
đề nghiêm túc. Làm sao lại có thể tùy tiện gia
hạn cuộc sống của một người mà đă
đến lúc nên phải kết thúc, hay một
người thường lại có thể dễ dàng
được phép đạt Viên Măn và trở thành
Phật?! Chư vị phải tu cái tâm của ḿnh. Sẽ
không có nghĩa lư ǵ nếu tâm chư vị không chuyển
biến từ căn bản. Chư vị sẽ không
được tính là đă vượt qua khảo
nghiệm nếu bề ngoài chư vị làm tốt nhưng
bên trong vẫn có một chút ít chấp trước mà
chư vị không tự nhận ra. Là v́ đây là
điều nghiêm túc nhất. Chuyển biến từ
căn bản cần phải thực sự xảy ra.
Chư vị biết là rất nhiều người
tập Pháp Luân Công và một số lớn trong số
họ đă được chữa khỏi bệnh ung
thư hay các căn bệnh hiểm nghèo khác. Tôi không cần
phải kể những điều đó với chư
vị là v́ tất cả học viên của chúng ta
đều biết.
Cũng có những người bị bệnh nguy
kịch v́ ung thư hay các căn bệnh chết
người khác đến học Pháp Luân Công và vẫn qua
đời. V́ sao vậy? Khi người đó từ
miệng nói là đang tập Pháp Luân Công, tâm trí anh ta vẫn
không dứt bỏ được suy nghĩ về bệnh
của ḿnh chút nào cả. Vài người có thể nghĩ
thế này: “Anh ta khá say mê
luyện tập. Anh ta nói với chúng tôi về việc không
uống thuốc và anh ta c̣n khuyên chúng tôi từ bỏ
chấp trước về bệnh tật nữa. Anh ta thậm
chí c̣n giúp đỡ người khác học Pháp.”
Nhưng không nhất thiết là bản thân anh ta đă
xả bỏ nó - chư vị không biết trong tâm anh ta
nghĩ ǵ. Điều này cho thấy là vấn đề
phức tạp như thế nào. Anh ta bảo người
khác hăy xả bỏ chấp trước, v́ biết
rằng Sư Phụ sẽ nghe thấy. Anh muốn Sư
Phụ nghe thấy. Nói rơ ra, anh đang cố gắng
đánh lừa Sư Phụ. Mục đích thực sự
của anh là: “Sư Phụ
chắc chắn sẽ lo cho ḿnh v́ tất cả những ǵ
ḿnh đă làm. Ḿnh đă đọc sách, tập công và bảo
mọi người tu luyện, vậy nên đương
nhiên là Sư Phụ sẽ trị bệnh cho ḿnh”.
Chư vị thấy là ở bề mặt anh ta ngừng
dùng thuốc, nói những điều đó và hành xử theo
yêu cầu của tôi đối với việc tu luyện.
Tuy nhiên, thực chất anh ta không thực sự
đạt tiêu chuẩn của người tu luyện. Anh
ta vẫn nghĩ “Chừng nào
ḿnh c̣n làm thế này, Sư Phụ chắc chắn sẽ
tiêu trừ bệnh của ḿnh”. Anh ta vẫn cứ
nghĩ như vậy. Anh ta có gỡ bỏ cái tâm truy
cầu Sư Phụ tiêu trừ bệnh cho anh ta không? Có
phải cái tâm truy cầu đó vẫn bám chặt và bị che
dấu trong tâm anh ta không? Trong trường hợp đó, có
phải anh ta đang cố lừa người khác và
lừa cả tôi không? Thực tế, anh ta đang lừa
dối chính ḿnh. Trong trường hợp đó, làm sao có
thể trị bệnh cho anh ta được?
Tuy nhiên, chúng tôi thường tạo cơ hội cho
những người bị bệnh nặng, và chúng tôi
vẫn tŕ hoăn mọi việc. Ngày mà bệnh viện
chẩn đoán sẽ qua đời đă qua lâu rồi.
Đă qua một thời gian dài, có thể nó là nửa
năm, một năm hay vài năm. Chúng tôi vẫn cho
người này cơ hội và chờ anh ta xả bỏ chấp
trước đó. Nhưng anh ta đơn giản vẫn
không dứt bỏ. Mặc dù anh ta không nói ǵ, nhưng trong
tâm trí anh ta luôn có suy nghĩ thế này: “V́ ḿnh tập Pháp Luân Công, bệnh của ḿnh có lẽ
đă hết rồi. V́ ḿnh tập Pháp Luân Công, có lẽ nó
đă được chữa khỏi rồi”. Anh ta không
thực sự xem ḿnh là người tu luyện,
người mà không nghĩ chút nào đến bệnh
tật. Tôi vừa nói rằng tôi gần như không yêu
cầu chư vị điều ǵ. Không có ràng buộc nào
cả - chỉ xét tâm chư vị thôi. Nếu tôi không xét
cả tâm chư vị, liệu tôi có thể cứu độ
chư vị được không? Trên thực tế,
bất kể một người theo đường
lối tu luyện nào, tâm của anh ta cũng phải
cải biến. Điểm khác biệt là hệ thống
tu luyện của chúng ta là trực chỉ nhân tâm.
Câu hỏi: Con càng
học Pháp, con càng nhận thấy rằng uy lực
của Pháp là vô biên, rằng mọi thứ đều viên
dung trong cái vô biên đó và không có điểm kết thúc
đối với nó. Sư Phụ có thể cho con biết
tại sao lại như vậy không?
Sư Phụ: “Mọi
thứ đều viên dung trong cái vô biên”- đây cũng
là một loại khảo nghiệm. Một khi chư
vị cảm thấy đang tiến gần đến
Viên Măn, chư vị sẽ không c̣n cảm giác này nữa. Cảm
giác của chư vị là rất tốt. Cho dù chư
vị cảm thấy thế nào, đừng quá quan tâm
đến nó. Đôi lúc một người có thể
thăng hoa rất nhanh khi họ đề cao. Nhưng khi
tới bộ phận thân thể nội trong Tam Giới, nó
trở nên khó vô cùng để tiến thêm bước
nữa. Nó khó đến nỗi mà chư vị hoàn toàn không
muốn từ bỏ phần tư tưởng con
người của ḿnh. Đây là một t́nh huống mà tôi
đă nhận ra.
Câu hỏi: Thưa,
Sư Phụ thường nói rằng thời gian là cấp
bách. Đồng thời, Sư Phụ cũng nói rằng
Đại Pháp sẽ truyền xa và rộng trong xă hội
người thường trong một thời gian dài. Nó có
phải là mâu thuẫn không?
Sư Phụ: Đúng là tôi nói rằng thời gian
là cấp bách. Tôi đă nói rằng tôi không những chỉ
cứu con người. Sau khi chư vị đạt Viên
Măn, tôi vẫn có những việc khác phải làm mà tôi không
thể nói với chư vị được. Tôi không
thể dạy Pháp trong một thời gian dài trong xă hội
nhân loại. Nếu tôi nói rằng thời gian là thúc bách, th́
chư vị chỉ nên tăng tốc việc tu luyện
của ḿnh. Đừng hiểu sai lời tôi hay nhầm
lẫn nó với bất kỳ tin đồn về
thảm họa nào mà các tà giáo hiện nay đang lưu truyền.
Thời gian cho tu luyện thật sự khá là cấp bách.
Sẽ không có thảm họa nào nhưng sẽ có thời
hạn phải kết thúc việc tu luyện. Một khi
toàn bộ sự thật được triển hiện,
mọi việc sẽ kết thúc và chư vị sẽ
không c̣n được phép tu luyện nữa. Nhưng nhân
loại vẫn sẽ tiếp tục. Việc tu luyện
sẽ măi măi tồn tại, mặc dù nó sẽ là một
h́nh thức tu luyện của tương lai.
Câu hỏi: Sống
trong xă hội người thường, nếu một
người sống một cách chính trực, có trách
nhiệm đối với công việc và gia đ́nh, và không
cẩu thả chút nào, th́ có thể xem đó là chấp
trước không?
Sư Phụ: Tôi không thể nói những ǵ chư
vị nói là sai, nhưng tôi cũng không loại trừ
những nhân tố con người rất mạnh trong
lời nói của chư vị. Đó là v́ khi chư vị
cố gắng thực thi tốt trong xă hội
người thường, chư vị sẽ không thực
thi chúng với cách nghĩ của một vị Phật
được. Với cách đó, chư vị sẽ không
làm được ǵ cả. V́ vậy, chư vị vẫn
c̣n cách nghĩ của con người. Đó chỉ là
biểu hiện của các trạng thái khác nhau ở các
tầng nào đó.
Bản tiếng Anh: http://www. falundafa. org/book/eng/lectures/19980329L.
html
Ghi chú: [ ] (của người
dịch, không phải văn chính thức, chỉ để
tham khảo)
Dịch ngày 31 tháng 10 năm 2008
www.thuviendaiphap.com