PHÁP LUÂN PHẬT PHÁP
Giảng Pháp tại
Pháp Hội tại New Zealand
(Ngày 8 tháng 5 năm
1999)
Lư Hồng Chí
(Tiếng vỗ tay)
Chào tất cả!
Có một số người trong chúng
ta đang ngồi đây th́ đă gặp tôi ở Pháp
Hội tại Sydney rồi.
Trong khi đó hầu hết các học viên là học
viên ở New Zealand, cũng có một số đến
từ các địa phương khác. Trong tiến tŕnh tu luyện, chư vị sẽ
có nhiều thắc mắc liên hệ đến sự tu
luyện của chư vị.
Mục đích chủ yếu mà tôi đến đây
để gặp tất cả chư vị, đồng
thời, là để giải đáp một số câu
hỏi trong Pháp Hội này.
Pháp Hội này là để giúp cho tất cả chư
vị chân chính đề cao và đạt đến Viên
Măn. Nó cũng giúp chư
vị t́m ra thiếu sót của ḿnh khi họp mặt chung
với nhau, chư vị sẽ nh́n thấy người
khác tu luyện thế nào và tự ḿnh t́m ra thiếu sót
của bản thân. Tôi nghĩ
rằng mục tiêu của Pháp Hội là phải đạt
được như thế.
Người tu trong khi tu luyện
tự nhiên là có những thắc mắc đủ
loại. Thực tế, tôi có
thể nói với chư vị rằng, sau khi học Pháp
một thời gian lâu, có lẽ nhiều người trong
chư vị kinh nghiệm là không có nhiều thắc
mắc nữa. Tại sao
chư vị không có nhiều thắc mắc nữa? Dường như đến khi
mà chư vị gặp tôi chư vị cũng không nghĩ
ra điều ǵ để hỏi.
Thật ra, lư do chánh là qua học Pháp chư vị
dần dần cải tiến lĩnh hội về Pháp, và
từ trên căn bản của Pháp mà chư vị thật
sự đề cao. Khi
chư vị lĩnh hội Pháp từ trên căn bản
của Pháp, tất cả sẽ sáng tơ ra cho chư
vị. Nhưng v́ Đại Pháp
vẫn c̣n đang được truyền nơi xă hội
người thường, cũng vẫn c̣n học viên
mới đến học, cho nên nhất định là
sẽ có nhiều người liên tục nêu lên các câu
hỏi. Có lẽ chư
vị cũng nhận thấy rằng nhiều câu hỏi
nêu lên trong Pháp Hội chúng ta là lập đi lập
lại. Tức là, nhiều
câu hỏi được nêu lên trong mỗi một Pháp
Hội th́ đă được hỏi rồi tại các
Pháp Hội khác. Tại sao
thế? Là v́ luôn luôn sẽ có
các học viên mới đến học và các học viên
mới thường nêu lên những câu hỏi mà họ
gặp trong giai đoạn đầu trong khi học
Pháp. Tất nhiên, trong các câu
hỏi đó cũng là một số câu hỏi nêu lên
từ các cựu học viên hay là từ một số
muốn biết thêm một chút về đề tài nào
đó. Tuy thế tôi nghĩ
rằng miễn là chư vị đọc sách và học
Pháp, dần dần chư vị sẽ biết tất
cả. Miễn là chư
vị đọc sách và học pháp, dần dần chư
vị sẽ biết được những ǵ chư
vị được phép biết tại các tầng
thứ khác nhau.
Tất
nhiên, trong sự tu luyện của chư vị, khi chư
vị phát hiện hàm nghĩa bên trong của một câu,
thật ra th́ chư vị đă đạt đến
tầng thứ đó rồi.
Chỉ có là chư vị vẫn c̣n tư tưởng
người thường trên phần con người
của chư vị. “Tư
tưởng người thường” là ǵ? Có nghĩa là chư vị vẫn
c̣n có xúc cảm và dụng vọng của người
thường, chư vị vẫn c̣n các tâm chấp
trước của người thường trong mọi
phương diện, chư vị vẫn c̣n xúc cảm
của người thường khi chư vị suy
nghĩ điều ǵ – tất cả đều là tư
tưởng con người – lại c̣n có những khái
niệm mà đă h́nh thành từ sau khi chư vị
được sinh ra, và nghiệp cũng có một phần
trong đó, là nghiệp tư tưởng. V́ chư vị đang trong
tiến tŕnh tu luyện, nhất định những
điều này sẽ xuất hiện; chỉ có là nó
thể hiện ở mức độ đặc
định. Nhưng qua tu
luyện th́ dần dần chúng sẽ giảm bớt
đi. Đối với một
số người chưa tu luyện lâu lắm, hay
những người không siêng năng, số lượng
tư tưởng người thường sẽ to
hơn. Đó là nói rằng,
mọi người đều có rất nhiều tư
tưởng người thường, nếu chư
vị không đo lường sự việc với tư
tưởng mà tiêu chuẩn cao hơn, th́ nhất
định chư vị sẽ có nhiều câu hỏi
để hỏi. Thực
tế, điều này thường xảy ra chính là v́
chư vị có quá nhiều khái niệm của người
thường. Ngay lập
tức chư vị không được phép biết
nhiều nguyên lư của Pháp ở một tầng thứ nào
đó một cách rơ ràng như là chư vị đă Khai Công
hay Khai Ngộ rồi. Đó là v́
chư vị có quá nhiều tư tưởng người
thường, và tâm người th́ không được phép
biết những điều của Phật. Chân lư của Pháp và t́nh huống
thật sự trong các cảnh giới của Thần không
được tiết lộ ra cho nhân loại. Trong khi tu luyện trong Pháp ở
tầng thứ bề mặt, khi chư vị hiểu
một hàng chữ hay một đoạn Pháp lư trong
Chuyển Pháp Luân, thật ra chư vị đă đạt
đến tầng thứ đó rồi. Nguyên nhân mà chư vị không
được phép biết nhiều như thế là v́
chư vị c̣n tư tưởng người
thường. Phần của
tâm của chư vị mà có tư tưởng con
người và phần mà chưa tu luyện xong, th́ không
được phép biết những điều của
Phật. Đó là nguyên nhân. Tuy nhiên khi chư vị lĩnh
hội được nội hàm chân chính của hàng
chữ đó trong sách hay tiếp thụ được các
lĩnh hội khác của nó tại các tầng thứ khác
nhau, thực tế th́ chư vị đă đạt đến
tầng thứ đó rồi.
Chư vị vẫn c̣n tiếp tục
tu luyện nơi người thường và tiếp
tục buông bỏ các tâm chấp trước của con
người. Trong khi chư
vị tu luyện, tư tưởng người
thường của chư vị không thể tức th́ mà
loại bỏ được.
Giả thử nếu mà chư vị loại bỏ
chúng được hoàn toàn, th́ chư vị cũng không
thể tu luyện được.
Tôi thường giảng rằng nếu một
người không có tư tưởng con người, người
đó sẽ biết tất cả những ǵ người
khác đang suy nghĩ. Vừa
nh́n thấy cử chỉ hay cử động ánh mắt th́
sẽ biết được người kia nghĩ ǵ
rồi, biết được người kia muốn ǵ
hay chuyện ǵ sẽ xảy ra.
Thế tại sao chư vị không biết
được những điều này? Đó là v́ chư vị vẫn c̣n tâm của
người thường và chư vị vẫn c̣n lẫn
lộn cá nhân ḿnh với người thường. Khi chư vị vượt qua
cảnh giới của người thường, chư
vị sẽ phát hiện rằng sự việc nơi
người thường có thể nh́n thấy được
rơ ràng chỉ qua một cái liếc mắt. Tuy nhiên tất cả chư
vị đang tu luyện nơi người thường;
nếu như chư vị không tu luyện nơi
người thường th́ chư vị cũng không đề
cao được. Giả
thử hôm nay nếu chư vị loại bỏ
được tất cả tư tưởng của
người thường và loại bỏ các yếu
tố xấu, cùng với các khái niệm của
người thường đủ loại và trở thành
một sinh mệnh hoàn toàn thuần tịnh và trong sạch,
chư vị sẽ phát hiện rằng chư vị không
c̣n tu luyện được nữa. Tại sao? Cũng
như chư vị biết, một vị Thần sau khi
Viên Măn th́ không c̣n tu luyện được nữa, bởi
v́ đối với họ th́ các ảo giác đă vỡ tan
rồi. Nếu chư vị
không có các tư tưởng con người, th́ chư
vị không c̣n ở trong trạng thái của người
thường nữa, là v́ tất cả ảo giác
đều đă bị phá vỡ rồi. Chư vị sẽ biết quá khứ
và tương lai của chư vị, biết cả
sự việc của người khác nữa. Đó là tại sao khó mà chư vị
tiếp tục tu luyện.
Nhưng không có nghĩa là, hễ chư vị biết
được quá khứ và tương lai của chư
vị th́ chư vị không c̣n tu luyện được
nữa, bởi v́ điều mà chư vị biết được
cũng có giới hạn.
Điều tôi nói là đạt đến trạng thái
Khai Ngộ - biết tất cả, thông suốt mọi
sự. Cho nên nó có sự khác
biệt. Nói khác đi, khi
chư vị tập luyện Đại Pháp nơi
người thường, trước khi chư vị
đạt Viên Măn, nếu chư vị không c̣n tư
tưởng của người thường th́ không có tác
dụng. Tuy nhiên, có tư
tưởng người thường th́ chư vị không
được phép biết sự thật của sự
việc tại các tầng thứ khác nhau. Tác dụng là như thế.
Bởi v́ chư vị có tư
tưởng của người thường, mỗi khi
chư vị không chú ư trong tu luyện th́ chắc chắn là
chư vị suy xét Đại Pháp với tư tưởng và
quan niệm của người thường. Các sự việc loại này
chắc chắn là sẽ xảy ra. Đây cũng nói rằng trong tiến tŕnh tu
luyện của chư vị, sẽ có mâu thuẫn và
khảo nghiệm xảy ra, những sự việc như
là tư tưởng người thường chưa buông
bỏ sẽ xuất hiện.
Đó chính là tu luyện. Tu
luyện trong Đại Pháp, tư tưởng con người
từng lớp từng lớp được loại
bỏ đi. Chư vị
biết, nó giống lớp vơ của cái củ hành bị
lột ra từng cái từng cái một, cuối cùng cho
đến cái ruột. Tu
luyện trong Đại Pháp, một người tức th́
không buông bỏ tất cả chấp trước
được. Nếu
như mà làm được theo cách ấy, chư vị
cũng không c̣n tu luyện ở nơi người
thường được nữa, bởi v́ phần bên
ngoài của chư vị không c̣n là một sinh mệnh
người thường nữa.
Có một điều nữa sẽ
xảy ra trong sự tu luyện Đại Pháp của chư
vị. Tức là, đôi lúc
trong tu luyện, chư vị sẽ cảm thấy
rằng ḿnh tu cũng khá.
Nhưng khi gặp rắc rối nào đó, tâm chấp
trước của chư vị thật sự đă buông
bỏ lúc đó hay trong thời gian đó rồi, và chư
vị vượt qua cũng không bị khó khăn. Tuy thế sau một thời gian
chư vị phát hiện, cũng trong t́nh huống đó và
cũng v́ cái rắc rối đó, cái tâm chấp
trước đó hiện ra trở lại. Chư vị phát hiện
dường như là cội rễ của nó chưa
loại bỏ hết, nó cũng vẫn c̣n hiện ra
trở lại. Nhưng
thật ra th́ không phải.
Để tôi cho chư vị biết, tu luyện Đại
Pháp được chia ra trong các tầng thứ khác nhau,
cũng giống như tầng thang gác. Cũng giống như cái ví dụ về cái
củ hành mà tôi nói đó, cái vơ mà bị lột ra không c̣n
nữa, nhưng cũng vẫn c̣n các lớp khác chưa lột
ra. Nói khác đi, từng
lớp từng lớp chúng bị lột bỏ đi,
chỉ khi nào tất cả các lớp đó bị lột
bỏ đi hết th́ nó sẽ không c̣n tồn tại
nữa.
Đôi khi trong tiến tŕnh tu luyện
chư vị sẽ phát hiện, thật sự khó mà
vượt qua một khảo nghiệm là v́ chư vị
không lĩnh hội Pháp cho đủ. Mặc dù chư vị biết rằng chư
vị phải hành xử thể theo Pháp lư, nhưng chư
vị cũng vẫn không làm được tốt. Có người có thể
nghĩ “Tôi đă tu luyện
cần mẫn thế này mà tại sao tôi vẫn c̣n các tâm chấp
trước? Đây có nghĩa là
tôi sẽ không đạt được Viên Măn phải
không? Có nhiều người
nghĩ như thế.
Thật ra, tôi nói rằng chư vị không nên nghĩ
theo cách ấy. Không kể là
chư vị vượt qua được một khảo
nghiệm tốt hay không tốt, hay là chư vị đă
buông bỏ được tất cả chấp
trước của chư vị hay không, hay chỉ c̣n
một vài cái, trên thực tế th́ chư vị đang tu
luyện. Đó chính là tu
luyện. Bởi v́ chư
vị không vượt qua được khảo nghiệm
cho tốt, chư vị sẽ hối tiếc. “Tại làm sao mà tôi không
vượt qua được cái khảo nghiệm đó
tốt? Lần sau tôi sẽ
cố gắng làm cho khá hơn.”
Tu luyện là như thế.
Nếu chư vị có thể vượt qua mỗi
một khảo nghiệm, vượt qua mỗi một
khổ nạn, vượt qua mỗi một thử thách
thật tốt, tôi nói rằng chư vị không cần tu
luyện nữa và nên đạt Viên Măn, bởi v́ không có ǵ
can nhiễu chư vị nữa.
Chỉ có một người giác ngộ hay
người đạt Khai Ngộ th́ mới đạt
đến trạng thái đó được.
Tuy nhiên chư vị cần chú ư
một điều. Có
người dường như là hiểu được
những ǵ họ vừa mới nghe, tuy nhiên các tâm chấp
trước mà họ ôm ấp khiến cho họ hiểu
ngược lại: “Kết quả là, không kể là tôi có
vượt qua các khảo nghiệm hay không đó
đều là tu luyện. Cho
nên tôi đoán rằng chúng ta không nên lo lắng về
vấn đề này. Dù
rằng tôi không vượt qua các khảo nghiệm đó
tốt, tôi cũng không cần quan tâm về việc đó
trong tương lai.” Như thế
th́ không được.
Nếu chư vị không tu luyện chính ḿnh và chư
vị không cố gắng siêng năng để thăng
tiến, th́ đó cũng không khác ǵ với “không” tu
luyện. Vấn đề
này có hai mặt như thế.
Từ các tầng thứ thấp
hơn cho đến các tầng thứ cao hơn, Pháp lư
của chúng tôi an bài một con đường để
nhận định các sự việc và lĩnh hội Pháp
lư trong các tầng thứ khác nhau.
Sự lĩnh hội của chư vị có thể
đúng tại tầng thứ đó, tuy nhiên khi chư
vị chuyển sang một tầng thứ khác hay là chư
vị thay đổi ưu thế của chư vị,
chư vị sẽ phát hiện rằng sự lĩnh
hội của chư vị không c̣n giống như
trước nữa. Đó là cách
mà chư vị dần
dần lĩnh hội Pháp trong khi liên tục đề cao
và liên tục tu luyện.
Những ǵ tôi vừa giảng qua đó
là để nói với chư vị rằng, chắc
chắn là chư vị có nhiều câu hỏi trong khi chư
vị tu luyện. Tuy nhiên tôi
nghĩ rằng nếu tất cả chư vị thật
sự có thể đề cao từ trên căn bản
của Pháp, và lĩnh hội Pháp từ trên căn bản
của Pháp, th́ sự đề cao của chư vị có
thể sẽ rất nhanh. Hơn nữa, có thể tất
cả câu hỏi của chư vị mà chư vị không
trả lời được và tất cả câu hỏi mà
chư vị nêu lên đó th́ có thể được
giải đáp trong Pháp. Cho nên
chỉ có một cách là nên đọc sách cho nhiều
hơn, đừng chỉ chú tâm vào việc tập công
thôi. Tương đối
nhiều học viên người da trắng và các học viên
của các chủng tộc khác nghĩ rằng tập khí
công chỉ là tập thể thao. “Có ǵ khác nữa
đâu? Đọc sách có ích
lợi ǵ?” Các chư vị có
khuynh hướng suy nghĩ như thế. Thật sự đó là hiểu
biết sai lầm to lớn nhất của chư
vị. Chư vị có bao
giờ nghĩ đến sự khác biệt giữa các
động tác tập luyện trong môn khí công của
chư vị và thể thao như thế nào không? Trên bề mặt th́ không khác
nhiều. Nhưng tại sao
tập khí công có thể giúp con người đề
cao, trị bệnh, và giúp cho người ta mạnh
khoẻ, trong khi đó thể thao th́ không làm
được? Nguyên nhân chính
là tu luyện. Nội hàm
của sự tu luyện không hoàn toàn thể hiện qua các
bài động tác, mà các động tác chỉ là
phương thức phụ trợ trong tu luyện. Nguyên nhân căn bản mà chư
vị có thể thật sự đề cao và đạt
đến các cảnh giới khác nhau chính là v́ chư
vị lĩnh hội Pháp; tức là, chư vị cần có
Pháp chỉ đạo chư vị nếu chư vị
thăng hoa đến một nơi cao như thế. Đó là tại sao tôi giảng
rằng chiều cao của công của một người
chính là chiều cao tâm tính của người đó. Đây là một chân lư tuyệt
đối.
Người trong quá khứ
thường nghĩ rằng “Nếu tôi tu Đạo hay
tập khí công, tôi chỉ cần một số kỹ
năng và kỹ thuật đặc biệt hay tập
một số động tác đặc biệt, th́ tôi
sẽ thăng hoa trong tu luyện, đúng không?” Con người được
phép biết những điều như thế, tuy nhiên
họ không được phép biết nguyên nhân thật
sự để đề cao trong tu luyện. Giả thử nếu sự việc
trái ngược lại, th́ ai cũng thành thần tiên
rồi. Cho nên đây là nói
rằng, có phương thức và lư thuyết để
chỉ đạo con người, và cũng có cách giúp một
người thăng hoa qua tu luyện. Hôm nay chúng tôi giảng rơ hơn: Pháp và Pháp lư là
ở đây để chỉ đạo chư vị. Trong tất cả các
đường lối tu Đạo trong quá khứ, hầu
hết là các đường lối thế gian tiểu
đạo.
Các đường lối mà
người thường cho là đại đạo th́ là
giáo lư của Lăo Tử, Jêsu và Thích Ca Mâu Ni, c̣n các
đường lối khác là thế gian tiểu
đạo; các đường lối khác lại càng ít cao
thâm, các động tác của họ th́ phức tạp, và
họ cũng không biết nhiều Pháp lư, cho nên khó mà tu
luyện với các đường lối đó. Các đường lối đó
chỉ chú trọng chịu đựng thống khổ,
họ tu luyện qua chịu đựng thống khổ
lâu dài. Mặc dù chịu đựng
thống khổ có thể giúp một người thăng
hoa và tiêu trừ đi một số nghiệp của
họ, tuy nhiên sự lĩnh hội về Pháp của
họ rất chậm, đó là tại sao họ tiến
bộ một cách rất chậm chập trong sự tu
luyện của họ. Tuy
nhiên điều mà tôi giảng hôm nay chính là Đại Pháp – Pháp
của toàn bộ vũ trụ.
Một Pháp to lớn đang được truyền
ra để giúp con người có thể đề cao,
tất nhiên là sẽ đề cao nhanh hơn. Các Pháp lư này không những loại
trừ đi sự ngu tối và quan niệm sai lầm, mà
c̣n chỉnh tất cả tư tưởng của con
người, c̣n sửa đổi được tất
cả trạng thái không b́nh thường. Cho nên, miễn là chư vị
học Pháp lư, miễn là chư vị liên tục
đọc sách, th́ chư vị đang trong tiến tŕnh
đề cao lên. V́ nguyên nhân
đó, điều rất quan trọng là chư vị
phải đọc sách, phải học Pháp.
Có người cho rằng “Dù có
đọc sách giỏi cách nào th́ cũng không thành vấn
đề; đó chỉ là đạt được
hiểu biết trong tâm mà thôi.
Chẳng phải là tách rời với công mà chúng ta tu
luyện hay sao?” Điều này
nêu lên một đề tài về luyện công. Chúng ta biết rằng tu
luyện, trước hết có thể tạo ra khí và
sau đó là tạo ra công, cả hai đều là h́nh
thức của vật chất.
Mặt khác, “hiểu biết” dường như là
về tinh thần và không có liên hệ với vật
chất. Thật ra, tôi có
thể nói với chư vị rằng “tinh thần và
vật chất” là một và giống nhau! Chư vị không nghĩ rằng
chúng là cùng một thứ trong tu luyện hay sao? Khi tâm của chư vị
lĩnh hội được Pháp lư tại một tầng
thứ nào đó, chẳng phải chư vị đă
đạt đến tầng thứ đó rồi hay
sao? Tất cả đều
được giảng trong sách Chuyển Pháp Luân. Tôi không muốn giảng thêm chi
tiết nữa tại đây.
Chư vị cứ tiếp tục đọc sách. Cho nên đọc sách là vô cùng quan
trọng. Đây luôn luôn là
đề tài đầu tiên mà tôi giảng trong mỗi
một bài giảng Pháp của tôi.
Tất cả chư vị đều là học viên,
mỗi một chư vị đều muốn đề
cao và thật sự đạt Viên Măn – đó là tại sao
chư vị đến đây để học Pháp
này. Then chốt để giúp
chư vị đề cao và đạt Viên Măn chính là
quyển sách Chuyển Pháp Luân.
Các chư vị, bằng bất cứ cách nào, tất
cả mọi người đều phải đọc
sách thường xuyên.
Vài ngày qua có một học viên nói
với tôi: “Con đă đọc sách 200 lần rồi, và
thật sự con không muốn bỏ xuống. Con cứ muốn đọc
măi.” Đó là v́ chư vị càng
đọc, chư vị sẽ phát hiện nhiều
điều hơn nữa.
Chư vị tại các tầng thứ khác nhau mà
đọc sách, chư vị sẽ phát hiện rằng
sự lĩnh hội của một câu nào đó hoàn toàn khác
hẳn tùy theo t́nh huống hay tùy theo bao nhiêu lần chư
vị đă đọc. Có lẽ
trước đó chư vị hiểu nó theo cách nào
đó. Sau khi chư vị
đề cao rồi, có thể chư vị phát hiện hàm
nghĩa đă thay đổi và câu đó có nội hàm cao
hơn. Chư vị sẽ
kinh nghiệm điều này trong suốt tiến tŕnh tu
luyện của chư vị.
Chư vị cũng biết, Pháp mà tôi
truyền ra công chúng không phải là tôi giảng về
trị bệnh khoẻ mạnh: Tôi sẽ thanh lọc thân
thể của chư vị cho đến trạng thái không
c̣n bệnh nữa; sau đó th́ giúp chư vị đề
cao tầng thứ của chư vị cho đến khi
đạt Viên Măn. Nếu
không có Pháp cao như thế chỉ đạo chư
vị, chư vị sẽ không biết làm sao để tu
luyện tại các tầng thứ cao hơn. Nếu chư vị không biết
nội hàm của Pháp lư tại các tầng thứ đó,
chư vị không thể lên trên đó được. Cho nên chư vị phải
đọc sách. Đồng
thời, chư vị cần phải đề cao cảnh
giới của chư vị trong khi chư vị
đề cao tư tưởng và hiểu biết của
chư vị. Nói theo
người thường là chúng ta cố gắng làm
người tốt hơn.
Trên thực tế th́ nó vượt hẳn
điều này: trong tu luyện chư vị không những
chỉ đạt được thân thể khỏe mạnh
hay xuất được một số công năng, mà c̣n
đạt Viên Măn và thăng hoa đến các cảnh
giới cao hơn.
Nếu chư vị muốn
đạt đến các cảnh giới đó, nhưng
chư vị không biết Pháp lư của các cảnh giới
đó, làm sao chư vị thăng hoa lên đó
được? Trong khi
chư vị tu luyện tiến đến các cảnh
giới cao hơn, trong khi chân chính tu luyện chư vị
cần buông bỏ đi các tâm chấp trước
đủ loại của con người. Nó giống như những
lớp khóa hay những lớp cửa ngăn chận con
đường của chư vị. Trong khi chư vị lĩnh hội các Pháp lư,
chư vị phải làm khá hơn mỗi ngày trong bất
cứ môi trường xă hội nào của người
thường. Tối thiểu chư vị phải hành
xử như một người tu luyện với một
cảnh giới cao hơn và một tiêu chuẩn cao
hơn. Nói một cách khác,
không kể là chư vị ở đâu, người khác
phải nghĩ rằng chư vị là một người
tốt. Khi tầng thứ
của chư vị và cảnh giới tư tưởng
của chư vị thăng hoa, khi chư vị tiến
bộ trong tu luyện chẳng phải công của chư
vị cũng tăng cao hơn hay sao? Đó là tại sao một số người từ
lâu không thăng tiến cao hơn khi tập khí công. Họ tập nhiều phương
thức, nhưng họ cũng không tu luyện cao hơn
được; cũng vẫn có vấn đề về
sức khỏe. Chẳng
phải là chư vị tu cũng như không hay sao?
Nguyên nhân thật sự mà một
người không thể tu cao hơn nữa là v́ họ không
có Pháp lư cao hơn chỉ đạo họ tu luyện. Pháp mà tôi giảng cho chư
vị, là bao hàm toàn diện, có hệ thống, và chân chính
giúp chư vị đạt Viên Măn được, là
tốt nhất. Đó là tại
sao nhiều người quư trọng Pháp. Các báo chí đăng tin rằng
chúng ta có cả hơn 100 triệu học viên. Tại sao nhiều học viên
như thế? Tất cả
chư vị đều biết rằng trong một xă
hội như Trung Quốc, người dân, nhất là
những người già hơn một chút đă kinh
nghiệm nhiều phong trào, Cách Mạng Văn Hóa là nổi
bật nhất. Trước
đó họ đă có tín ngưỡng rồi và đă
từng sùng bái một cách mù quáng, họ cũng đă
bị sai lầm và cũng đă trải qua kinh nghiệm
đó rồi. Sau khi đă
trải qua nhiều phong trào như thế, làm sao mà họ
có thể tin điều ǵ một cách mù quáng được? Tuyệt đối là không! Hơn nữa, tại sao có
rất nhiều nhà trí thức nỗi danh, có rất
nhiều người suy xét chính chắn, lại đến
học Pháp này? Đó là v́ Pháp này
chân chính trách nhiệm đối với con
người. Mạch lạc
là các nguyên lư toàn bộ, các nguyên lư của Pháp. Nó thuyết phục con
người với lư tính.
Nơi đây ở New Zealand th́ có
rất nhiều học viên.
Tôi, Lư Hồng Chí, chưa từng đến đây lần
nào hay là tôi yêu cầu chư vị làm ǵ. Tôi cũng không đ̣i hỏi
chư vị đối xử theo cách nào đó hay cũng
không giám sát chư vị học tập, tôi có làm không? Thế th́ tại sao tất
cả chư vị tại đây quyết tâm tu
luyện? Đó là v́ chư vị
biết các Pháp lư là tốt. Mục đích của sinh mệnh con người
là ǵ? Chẳng phải một
người, cả đời là phải tự ḿnh
thật sự trách nhiệm đối với chính ḿnh hay
sao? Đó là câu hỏi quan
trọng nhất đối với sinh mệnh con
người.
Điều tôi vừa giảng qua chủ
yếu hy vọng là chư vị sẽ học Pháp một
cách nghiêm túc. Chư vị
nhất định phải xem việc học Pháp là vô cùng
nghiêm túc. Có người đă
từng đi khắp nơi cầu Đạo để tu,
nhưng họ không đề cao tầng thứ của
họ được. Họ
cũng không đạt được Đạo. Không phải là họ không học
được các bài công pháp, mà chính là Pháp, không ai giảng
Pháp lư để tu luyện chân chính. Mọi người hăy suy nghĩ, Pháp của
vũ trụ tạo nên các tầng thứ của các môi
trường khác nhau và tạo nên sự tồn tại cho
các sinh mệnh tại các tầng thứ khác nhau. Nói khác đi, Pháp là nền
tảng sáng tạo của vũ trụ, bởi v́ đó là
Pháp mà tạo ra tất cả sinh mệnh và vật
chất. Thế th́, các Pháp
nhỏ đó, tiểu đạo, các nguyên lư nhỏ, các
đường lối tu luyện nhỏ mà con
người biết trong quá khứ th́ chỉ là từng
mảnh từng miếng xuất sinh từ Pháp này của
vũ trụ phải không? Đó
chỉ là những mảnh nhỏ tại tầng thứ
thấp nhất của Pháp mà được tiết
lộ ra cho con người.
Tuy nhiên điều mà chư vị thọ
được hôm nay chính là Pháp của vũ trụ - là
chân lư chưa từng được biết trước
đây. Thật sự là
chưa ai trong lịch sử đă từng giảng qua?
Tôi nghĩ rằng tất cả chư
vị ngồi tại đây cũng biết điều
đó. Những người
chỉ vừa tham gia con đường tu luyện này, hay
những người chưa tham gia con đường tu
luyện hay chưa học, có thể nghĩ rằng tôi
đang phóng đại.
Thật ra, sau khi chư vị đọc sách một
cách có hệ thống, tôi nghĩ rằng chư vị
sẽ hiểu tôi nói ǵ. Chúng
ta không có điều hành quản lư. Chư vị có thể học hay chư vị
không học, cứ tùy. Không ai
giám thị chư vị.
Nhưng nếu chư vị quyết định
học, tôi sẽ có trách nhiệm với chư vị. Trách nhiệm này mà tôi đảm
trách nó không thể hiện ra nơi người
thường. T́nh huống là
như thế.
Tôi vừa giảng về tại sao
chư vị cần xem việc học Pháp là nghiêm túc. Kế tiếp tôi sẽ giảng
về t́nh huống trong xă hội mà đă phát triển
vừa mới đây, nhất là bên Trung Quốc. Một số học viên đă
đến Đông Nam Hải để tŕnh cho các lănh
đạo quốc gia một số vấn đề, và
tôi sẽ bàn về vấn đề này một chút. Hiện nay, những ǵ báo chí
ở Hồng Kông đang in là rác, một đống
loạn bậy. Các báo chí Trung
Hoa của các quốc gia khác đă trích ra từ các báo chí
ở Hồng Kông. Thế
giới cũng biết là Hồng Kông dân số chỉ có 6
triệu, thế mà có rất nhiều báo và tạp chí ở
đó, tất cả là tranh đấu cho tin tức
để bán làm lợi tức.
Cho nên theo thời gian họ đă phát triển một
thói quen là báo cáo một cách vô trách nhiệm. Họ có thể tùy tiện
khuấy lên những tin đồn, những câu chuyện
bịa đặt một cách cẩu thả, hay là dùng
sự tưởng tượng của họ mà biện
luận thất thường về các sự việc. Và
họ báo cáo theo cách đó. Cho
nên báo chí mà không nghiêm túc nhất trên thế giới là báo
tiếng Hoa ở Hồng Kông.
Thậm chí họ c̣n dám báo cáo những tin đồn
và những chuyện đồn nhảm làm tin tức chính
thức.
Tại đây tôi muốn chia xẽ
với chư vị ư nghĩ của tôi. Các học viên mà đă đến
Đông Nam Hải để báo cáo các vấn đề với
các lănh đạo quốc gia, không phải là phản
đối cũng không phải là tham gia. Họ không có tham gia. Một số người ở
đó ngồi xuống bởi v́ họ đang
thiền. Họ không mang
khẩu hiệu hay biểu ngữ, cũng không có hành hung,
hay dùng ngôn ngữ lỗ măng.
Tất cả những người đó đến
với ư tốt và muốn tŕnh với các lănh đạo
quốc gia là họ thật sự nghĩ ǵ. T́nh h́nh th́ khác với các tin đồn
chuyển khắp nơi mà do Pḥng An Ninh Công Cộng bịa
đặt ra. Có một
số người đồn đi đồn lại
rằng chúng ta đến Đông Nam Hải là thế này
thế kia. Chẳng
phải Đông Nam Hải là cái
ghế của các viên chức chính quyền hay sao? Người ta không
được đến đó hay sao? Các học viên chúng ta đến đó để
làm ǵ? Để phản đối
chính quyền? Chẳng
phải họ đến đó để tŕnh lên vấn
đề cho các lănh đạo quốc gia và yêu cầu các
vị ấy giữ trật tự cho mọi người
hay sao? Tại sao có tin
đồn về sự việc này được tổ
chức? Chẳng phải là
chính quyền nên vui mừng khi có người tổ
chức ủng hộ việc làm của chính quyền hay
sao?
Tất nhiên, hăy suy nghĩ điều
này, tại sao rất nhiều người đến
đó? Thực tế, tôi
nghĩ số người đến đó là rất
ít! (Vỗ tay) Đây tôi không
phải khuyến khích mọi người đi. Tôi nói với ư ǵ? Có hơn 100 triệu người
học Đại Pháp này. Cho nên
nếu chư vị suy nghĩ về điều này,
tương đối mà nói, chẳng phải số người
đến là đó nhỏ hay sao?
Là v́ con số học viên là quá to, phải không? Thế th́ tại sao bao nhiêu
người đến đó?
Chúng tôi biết rằng cảnh sát ở Tianjin đă
bắt và đánh đập các học viên chúng tôi, c̣n
buộc tội chúng tôi là một tà giáo. Tất cả chúng tôi đều học
để trở thành người tốt hơn. Nếu chúng tôi thật sự là
người xấu, chúng tôi cũng không quan tâm nếu quư
vị kêu chúng tôi là tà hay gọi là ǵ khác, đúng không? Tuy nhiên, thực tế chúng tôi là
người thật tốt.
Gán cho chúng tôi là tà, chẳng phải quư vị làm
tổn thương chúng tôi hay sao?
V́ quư vị không suy lư được và chúng tôi cũng
không giải thích t́nh trạng ở đó cho quư vị cho
rơ, cho nên chúng tôi mới phải tŕnh lên cho các lănh
đạo Chính Quyền Trung Ương. Làm thế đâu có sai! (Vỗ tay) Và v́ chúng tôi không
phải là phong trào ǵ đó hay cũng không phải chúng tôi
tấn công chính quyền; đơn thuần chúng tôi chỉ
tŕnh là Văn Pḥng An Ninh Công Cộng đă xử lư vấn
đề này sai. Cho nên hành
động của chúng tôi không có ǵ sai.
Một số phóng viên mới, có hơi
không trách nhiệm. Hễ
họ thấy ǵ mà kích động, th́ họ bịa ra câu
chuyện. Chúng tôi cũng không
để họ lợi dụng chúng tôi. Đó là tại sao vị trí của
tôi rơ ràng là chúng tôi không chống lại chính quyền; không
phản đối cũng không xuống đường và
chúng tôi cũng không làm ǵ cực đoan. Chúng tôi chỉ tŕnh lên t́nh h́nh của vấn
đề. Người này
muốn đi, người kia muốn đi, và tất
cả cộng lại. Trong
số 100 triệu người mà chỉ có 10 ngàn
người đi đến đó – chỉ là một phần
nhỏ. Chẳng phải là
rất ít hay sao? Nếu t́nh
h́nh mà tệ hơn hay quyết liệt hơn, tôi không
nghĩ rằng chỉ có 10 ngàn người thôi, có lẽ là
nhiều hơn nữa. Quư
vị không thể cho rằng v́ có một số đông
người đến báo cáo t́nh h́nh, th́ họ sai? Báo cáo các rắc rối cho các lănh
đạo quốc gia là trách nhiệm, là bổn phận, và
là quyền của mỗi một người dân. Làm sao mà sai được? Không sai.
Chúng tôi không chống đối chính quyền, cũng
không tham gia chính trị; đồng thời chúng tôi tự
nguyện giữ luật lệ quốc gia. Có phải thế không? Không kể là ở đâu chúng tôi
đều là người tốt.
Tôi nghĩ sự việc đó là như thế.
Tất cả chúng ta đều
biết là chúng ta đang tu luyện. V́ là tu luyện, th́ không có ǵ xẩy ra trên con
đường tu luyện của chúng ta là ngẫu
nhiên. Tôi thường nói
điều này: đồng thời tồn tại có
người phản đối và có người ủng
hộ; có người tin và có người không; có người tốt và có
người xấu; có người chính trực và có người
th́ tà ác. Loài người là
thế, và lư tương sinh tương khắc là
thế. Nếu có
người phản đối điều ǵ th́ cũng
không hẳn là không tốt.
Chư vị biết, nếu không có ma th́ chư
vị cũng không tu luyện được. Khi họ chống đối
chư vị, chẳng phải là họ cho chư vị cơ
hội để xét cái tâm của ḿnh, để xem chư
vị có kiên định và chư vị có tu luyện
được hay không?
Bởi v́ tu luyện là nghiêm túc, nếu một
người thường mà đạt đến cảnh
giới Viên Măn, hăy suy nghĩ điều này, không có bất
cứ khảo nghiệm thực tại nào, th́ làm sao mà tính
đây? Cho nên sẽ có các
loại khảo nghiệm và t́nh huống như thế này.
Đây không phải là nói những kẻ mà
đang hành ác thật sự giúp chúng ta. Họ thật sự đang làm điều
ác. Tuy nhiên tôi lấy việc
họ làm sai để giúp cho các học viên có cơ hội
để tu luyện. Khi có
người phản đối chư vị vẫn c̣n tu
luyện được không?
Chư vị vẫn xem là tốt khi có người nói
nó không tốt? Chẳng
phải đây là khảo nghiệm cho tâm của chư
vị hay sao? Cho nên tất
cả chư vị phải hiểu rơ, tu luyện là nghiêm
túc và tuyệt đối không có ǵ xẩy ra là ngẫu
nhiên.
Chư
vị có nghĩ điều này: qua sự việc này, toàn
thế giới đă biết về sự nổi bật
của Đại Pháp! (Vỗ
tay) Nó giúp cho việc truyền Đại Pháp được
phổ biến trên diện rộng đến rất
nhiều người và nhiều địa phương mà
chư vị làm. (Vỗ tay)
Đồng thời, đó thật sự là một khảo
nghiệm khắc nghiệt cho các học viên ở Trung Hoa
Lục Địa. Tất nhiên,
những lời này là tôi nói cho các học viên tu
luyện. Trong xă hội
người thường th́ nó sẽ biểu hiện theo
cách b́nh thường. Vừa
qua tôi đă giải thích vị trí của tôi – nó chính là
như thế. Chúng ta không can
nhiễu hay phá rối bất cứ trạng thái luật
lệ nào của lănh đạo chính quyền, vân … vân, là v́
chúng ta là người tốt.
Chúng ta chỉ đến đó để báo cáo t́nh
h́nh mà thôi.
Tôi
chỉ giảng bao nhiêu đó thôi.
V́ đây là Pháp Hội, chư vị cần chia xẽ
kinh nghiệm, và qua những kinh nghiệm này chư vị
sẽ tự xét ḿnh để t́m cho ra thiếu sót và
thật sự cải tiến. Hôm nay chúng ta sẽ bỏ nguyên ngày để chia
xẽ kinh nghiệm. Sáng mai
tôi sẽ trả lời các câu hỏi cho chư vị. Pháp hội này sẽ kéo dài
một ngày rưởi. Tôi
mong rằng tất cả chư vị sẽ ngồi im
lặng và lắng nghe người khác tŕnh bày. Quư trọng người khác chính
là quư trọng chính ḿnh. Đây là
v́ Pháp Hội là linh thiêng và long trọng, và chúng ta đang tu
luyện Đại Pháp của vũ trụ! Được rồi, tôi chỉ
giảng bao nhiêu đó thôi. (Vỗ tay)
Bản
tiếng Anh: http://www.falundafa.org/book/eng/lectures/19990508L.html
Ghi
chú: [ ] (của người dịch, không phải văn
chính thức, chỉ để tham khảo)
Dịch
ngày 06 tháng 06 năm 2008
www.thuviendaiphap.com