| |
Pháp Luân Phật Pháp
Giảng Pháp tại Pháp Hội Canada
(Vấn Đáp Phần I)
Lý Hồng Chí
(Toronto, ngày 23 tháng 5 năm 1999)
Chào tất cả chư vị! Thời gian nghỉ có lẽ hơi quá ngắn. Một số người trong chư vị có lẽ chỉ vừa dùng xong bữa trưa, và một số còn chưa quay lại hội trường. Tôi được biết rằng một số học viên cần phải ra về khoảng sau 4 giờ chiều, nên chúng ta khai hội sớm hơn một chút.
Dường như chúng ta đã hình thành một thói quen là trước khi bế mạc mỗi Pháp Hội thì Sư Phụ sẽ trả lời các câu hỏi của chư vị. Hôm nay tôi muốn nhắc lại với chư vị rằng những Pháp Hội như thế này thường được tổ chức ở các vùng khác nhau, nhưng tôi không thể đến tham dự tất cả các Pháp Hội đó được. Đôi khi chư vị có mời tôi, nhưng tôi không thể tham dự. Bởi vì Pháp đã được giảng cho tất cả mọi người, nên kỳ thật chừng nào chư vị còn tu luyện thì chư vị sẽ có được câu trả lời cho tất cả các câu hỏi mà tôi giải đáp. Thông thường thì đa số các câu hỏi được nêu ra bởi các học viên mới hay các học viên mà đang “mắc” ở một tầng nào đấy trong khi trải qua thống khổ. Theo tôi thấy, chừng nào chư vị còn dụng tâm để tu, thì vấn đề nào cũng sẽ được giải quyết và cuối cùng chư vị sẽ hiểu ra những sự tình mà trong một giai đoạn thời gian chư vị không ngộ ra được. Pháp hội chia xẻ kinh nghiệm mà chúng ta có hôm nay đều là do các học viên tự nguyện tổ chức, bởi vì tu luyện là tu luyện bản thân chư vị -- Tôi không bao giờ can thiệp vào các sự tình có hình thức như thế này. Đặc biệt là do nhiều học viên không thể gặp được tôi và tôi cần phải có trách nhiệm đối với chư vị, nên tôi nói với tất cả chư vị rằng chư vị cần phải lấy Pháp làm Thầy [dĩ Pháp vi Sư], đọc sách cho nhiều, học Pháp cho nhiều thì vấn đề nào của chư vị cũng sẽ được giải quyết. (Vỗ tay) Tuy nhiên, vì hôm nay tôi có mặt ở đây, nên tôi sẽ giải đáp các vấn đề của chư vị.
Trước tiên tôi có một yêu cầu. Do một số học viên ngồi đây là các học viên mới và tham gia Pháp hội lần đầu, nên chư vị có thể có nhiều vấn đề. Kỳ thật, giải đáp cho các vấn đề đó đều đã có trong sách. Việc các học viên có thể tổ chức Pháp hội và để tôi có thể gặp mặt các học viên tại Pháp hội là điều không dễ dàng. Hơn nữa thời gian cũng hạn chế. Các vấn đề mà chư vị [các học viên mới] nêu lên thường là rất sơ thiển, cũng có vấn đề xuất hiện là do chư vị chưa hiểu chút gì về Pháp Luân Đại Pháp cả, những vấn đề đó đều sẽ được giải quyết nếu chư vị tự mình đọc thêm sách. Bởi vì thời gian là quý báu nên tôi sẽ chỉ giải quyết các vấn đề mà chư vị gặp phải trong quá trình tu luyện. Hơn nữa, một số trong chư vị quan tâm quá nhiều đến xã hội người thường và muốn hỏi các vấn đề của xã hội người thường, hoặc các vấn đề thuộc các phương diện khác. Tôi nghĩ rằng chư vị không nên nêu lên những vấn đề này bởi vì tôi không giải quyết bất kỳ sự tình nào của xã hội người thường. Chư vị cũng đã thấy rõ là hiện tại tôi chỉ có trách nhiệm với những người tu luyện. Tôi không có quản những sự tình nằm ngoài sự tu luyện và tôi cũng sẽ không giải đáp các vấn đề nằm ngoài phạm vi tu luyện. Được rồi, để tôi bắt đầu giải đáp các vấn đề của chư vị.
Câu hỏi: Một học viên đã trải qua ma nạn trong một thời gian dài nhưng vẫn không vượt qua được. Thưa chúng con có nên chỉ ra cho học viên đó hay để cho anh ta thông qua việc học Pháp mà tự ngộ ra?
Sư Phụ: Vì chư vị đã nhìn thấy nguyên nhân ngăn cản sự tiến bộ của anh ta, tại sao lại không chỉ ra cho anh ta? Thiện ý nói ra cho anh ta thì không thành vấn đề. Đó có phải là vì chư vị cảm thấy hơi ngại là anh ta sẽ giận chư vị? Nhưng, thái độ bất hảo của người đó chẳng phải là cơ hội tốt để chư vị tu bản thân mình sao? Nếu điều chư vị nói ra có làm anh ta không hiểu thì cũng không thành vấn đề - chẳng phải cái tình này của người thường nên loại bỏ đi sao? Chư vị nhất định nên nói ra cho anh ta nếu chư vị nhìn thấy vấn đề. Một số người cứ mãi mắc ở một tầng thứ đặc định mà không vượt qua được. Càng không vượt qua được, càng ít đọc sách, càng không biết đường tinh tấn, thì cái quan, cái nạn đó lại càng lớn, lại càng có vẻ làm cho anh ta trì hoãn, đến mức cuối cùng anh ta không thể tu luyện được nữa. Vấn đề này luôn xuất hiện từ đầu cho đến cuối. Tu luyện là một sự tình nghiêm túc phi thường. Nó không thể được làm một cách thiếu cẩn thận một chút nào. Nếu chư vị chưa đạt được tiêu chuẩn kia thì chư vị tuyệt đối không thể đến được tầng thứ đó. Là một người thường rất phổ thông lại muốn đạt viên mãn, giống như một Đại Giác Giả Thần Thánh như thế, nhưng đối với vấn đề này chư vị lại không thanh tỉnh, thậm chí cũng không xem trọng nó thì liệu có được không?
Hỏi: Trong tập thơ “Hồng Ngâm” có nhiều hình minh họa rất đẹp. Theo như trong Kinh Thư Chuyển Pháp Luân thì vòng tròn xung quanh thân thể một vị Phật là đại biểu cho quả vị của vị Phật đó. Thưa thế vòng tròn xung quanh đầu của một vị Phật thì đại biểu cho điều gì? Thưa tại sao lại có không chỉ một vòng tròn?
Sư Phụ: Hình tượng Phật mà chư vị nhìn thấy trong các chùa hay trên các bức bích họa cổ thường là các tác phẩm của người thường. Nhưng có một số bức họa thì đúng là chân thật phi thường, và đúng là thể hiện ít nhiều hình tượng của các vị Thần, Phật trên thiên thượng. Tại sao lại có được như thế? Tất cả chư vị đều biết, đại đa số con người trong xã hội hiện đại đều chịu sự ảnh hưởng của ý thức tư tưởng hiện đại, và họ không tin vào những điều mà khoa học chưa phát hiện ra. Thế nên, họ đã tự hãm mình trong trạng thái phong kín, làm họ càng ngày càng không nhìn thấy các tình huống chân thật mà khoa học không thể nhận thức đến được. Tuy nhiên các hiện tượng siêu thường rất có thể thể hiện xuất lai, biểu lộ xuất lai. Nhưng cứ khi chúng thể hiện hay biểu lộ ra thì mọi người lại xem chúng như những hiện tượng bất minh hay hiện tượng tự nhiên, hay không thể lý giải được, và câu chuyện thế là kết thúc. Họ không dám tiếp xúc, không dám xem xét chúng. Nếu như có người xem xét chúng, thì những vị tự xem mình là những khoa học gia chính thống sẽ đứng lên phản đối, mà điều này làm cho mọi người càng không dám tin nữa.
Như chư vị cũng biết, dù là Thiên Chúa giáo, Cơ Đốc giáo hay Phật giáo cũng vậy, vào thời kỳ toàn thịnh của các tôn giáo này thì hầu hết mọi người đều tin tưởng nó. Khi mà ai ai cũng tin có Thần tồn tại thì nó có thể phá trừ quan niệm vô thần, đồng thời cũng làm con người dễ dàng nhìn thấy chân tướng của vũ trụ và hình tượng của Thần. Đây là một nguyên lý của vũ trụ: tín trước, thấy sau [tín tại tiên, kiến tại hậu]. Chư vị càng không tin thì lại càng không được phép nhìn thấy. Điều này thực tế là do tâm bất chính của bản thân chư vị gây nên. Trong một số giáo đường cổ, đặc biệt trong các cung điện ở Paris, tôi đã nhìn thấy trong một số bức tranh các hình ảnh của các thế giới thiên quốc và hình tượng của các vị Thần, mà trông rất xác thực, nhìn như thật. Đặc biệt trong các chùa cổ ở Trung quốc cũng có các bức họa hình tượng Phật. Làm sao con người có thể vẽ được những điều như vậy? Làm sao con người có thể biết được Phật có hình tượng như thế? Vào thời đại mà con người đều tin vào Thần, nhiều người có thể nhìn thấy họ. Những người mà có thể nhìn thấy được là có các nghề nghiệp khác nhau, trong đó bao gồm các nghệ sĩ.
Trong các học viên Pháp Luân Đại Pháp ngồi tại đây hôm nay, có họa sĩ, nhà điêu khắc, và những người có chuyên môn khác nhau. Đối với một người làm nghệ thuật, họ có thể vẽ lại cảnh tượng mà họ đã nhìn thấy dù họ chỉ thấy nó trong một giây lát. Do đó, vào thời kỳ các tôn giáo đang toàn thịnh, có nhiều tín đồ tận tâm cũng đồng thời là người làm nghệ thuật, nên họ có thể nhớ và vẽ lại những cảnh tượng này. Còn các bức tượng Phật ở phương Đông chúng ta, thì làm sao con người có thể biết được hình tượng của Phật là như thế? Làm sao họ có thể biết là Phật mặc một chiếc áo cà sa và có mái tóc màu xanh da trời? Câu trả lời chính là một số người đã có thể nhìn thấy những điều đó. Chưa đạt đến tầng thứ đó thì chư vị sẽ không được phép nhìn thấy chân tượng. Hình tượng mà mọi người nhìn thấy thường là điều mà họ nhìn thấy ở các tầng thứ khác nhau của họ. Thế cũng nói, người này nhìn thấy thế giới thiên quốc và cũng nhìn thấy các vị Thần, người kia cũng nhìn thấy Thần và thế giới thiên quốc, nhưng hai người rất có thể nhìn thấy những cảnh tượng khác nhau. Nên cũng nói, mỗi cá nhân là ở một tầng thứ khác nhau. Mỗi cá nhân chư vị ngồi ở đây là có tư tưởng ở cảnh giới khác nhau. Chân tượng của vũ trụ là phức tạp phi thường. Kích thước khác nhau của các lạp tử quyết định các không gian khác nhau, chỉ một sai khác nhỏ cũng tạo ra một tầng lạp tử khác. Sự phân hoạch giữa các cảnh giới và tầng thứ khác nhau cũng phức tạp phi thường, đột phá qua một điểm thì sẽ không còn ở trong cảnh giới đó nữa. Do đó, khi chư vị chưa đạt đến tầng thứ của Phật, thì khi chư vị nhìn thấy Phật, điều chư vị nhìn thấy chỉ là hiển hiện tại tầng thứ của chư vị mà vị Phật đó cho phép chư vị nhìn thấy.
Thế vòng hào quang đằng sau thân của vị Phật thì đại biểu cho điều gì? Kỳ thật, xung quanh thân thể một vị Phật có mang một trường năng lượng rất lớn. Khi giảng về Huyền Quan Thiết Vị, tôi đã giảng về quá trình sinh thành của nó, ban đầu nó là một loại hình thức huyền quan. Sau đó, sau khi huyền quan này quy vị, thì nó ở trong thân thể sẽ dần dần lớn lên theo sự lớn lên của thân thể Kim Cương Bất Hoại. Cuối cùng, khi Phật thể này, tức là Thần thể mà chư vị đã tu luyện xuất lai, lớn bằng thân thể của bản thân người đó, thì Huyền Quan sẽ mở rộng ra bên ngoài thân thể của người đó, đồng thời nó bao phủ một phạm vi hơi lớn hơn thân thể của vị đó một chút, tôi gọi đó là Thế giới của Phật, là thế giới của bản thân vị Phật, phong phú phi thường, có tất cả những gì mà vị Phật đó muốn. Vậy chư vị thử nghĩ xem, nếu có tất cả những gì vị đó muốn thì cảnh tượng mà vị đó biểu hiện ra tất nhiên là vĩ đại, thù thắng và tráng lệ không cách nào hình dung được. Từ mức vi quan đến hoành quan vị ấy đều có, nên những điều chư vị nhìn thấy tất nhiên đều rực rỡ, chói lọi và đẹp đẽ phi thường. Có một số trong chư vị nhìn thấy đằng sau tượng Phật có bức tranh về thứ gì đó giống như một con thuyền (loại hình tượng này được thể hiện đằng sau tượng của vị Phật đang đứng), kỳ thực đó là chư vị đã nhìn thấy cảnh tượng của Phật. Tuy nhiên, khi chưa đạt đến tầng thứ Như Lai thì chư vị chưa thể nhìn thấy đầy đủ chân tượng của Phật, mà chỉ nhìn thấy đến mức như vậy thôi.
Hình thức tồn tại chân thực của loại trường này con người sử dụng bút vẽ thì không thể vẽ ra được, vì con người không có loại màu sắc như vậy. Tất cả các màu sắc trong thế gian này là do lạp tử phân tử tổ hợp thành, tất cả mọi thứ trong không gian này của nhân loại đều do lạp tử phân tử tổ hợp thành, màu sắc của chất liệu cũng được cấu thành từ lạp tử phân tử. Nhưng màu sắc của chất liệu trong không gian của Phật lại do các lạp tử vi quan hơn tổ hợp thành, nên không có các màu sắc này thì không thể vẽ ra được. Khi con người nhìn thấy nó họ liền nghĩ: “Ồ, thật quá đẹp! Cảnh tượng này mỹ diệu quá!” Họ thường có cảm giác như vậy. Thế còn vòng hào quang quanh đầu của vị Phật thì đại biểu cho điều gì? Kỳ thật nó là đại biểu cho trí huệ của vị Phật, trí huệ của vị Thần, nó được phóng ra từ trí huệ trong tư tưởng của vị Phật đó. Tuy nhiên tư tưởng mà tôi đang giảng là khác hoàn toàn với khái niệm đại não mà con người nói đến, bởi vì tư tưởng mà tôi đang giảng là tư tưởng của chính bản thân chư vị, nó cấu thành nên căn nguyên và động cơ chân chính cho tư duy của chư vị. Còn đại não của con người, nói cách khác, chỉ là phần vật chất của toàn bộ sinh mệnh của chư vị tại tầng thứ con người này, là thứ nông cạn nhất và so với tư tưởng thì nó hoàn toàn khác. Tuy nhiên khi một người biểu đạt điều gì, tư tưởng của người đó sẽ thông qua đại não mà phát xuất ra. Đương nhiên, còn có rất nhiều hình thức biểu hiện của Phật, nhiều phi thường.
Câu hỏi: Khi nhìn thấy chấp trước của các học viên khác, con thường nghĩ rằng họ sẽ nhận ra và sửa đổi chúng sau một thời gian. Nhưng nếu thời gian này lại kéo dài lâu quá, thì nó có thể tạo thành ảnh hưởng tiêu cực đến chỉnh thể đề cao của các học viên không?
Sư Phụ: Nó không có ảnh hưởng tiêu cực nào đối với sự tu luyện của người khác, nó chỉ là trạng thái của cá nhân đó. Nhưng để tôi dẫn một ví dụ này cho chư vị: khi Sư Phụ nhìn thấy chấp trước của một cá nhân, Ông cố ý phơi bầy nó ra cho chư vị để chư vị chỉ nó ra cho người đó, thế thì chư vị có nên chỉ ra cho người đó hay không? Bởi vì chư vị đều tu Chân-Thiện-Nhẫn, trong hoàn cảnh nào cũng nên làm người tốt. Nên nếu chư vị nhìn thấy thiếu sót của người đó và cũng thấy người đó không đề cao lên được, thì tại sao chư vị lại không thiện ý mà chỉ ra cho người đó? Đương nhiên, tại các tầng thứ tu luyện khác nhau sẽ có các trạng thái khác nhau, do đó trong tu luyện học viên sẽ đều có các biểu hiện khác nhau tại các tầng thứ khác nhau. Hãy tự mình xử lý từng trường hợp cụ thể cho phù hợp.
Hỏi: Con thường hay nằm mộng, nhưng đôi khi con không thể phân biệt được giấc mộng đó là điểm hóa của Sư Phụ, hay là các cảnh tượng từ quá khứ, tương lai hoặc từ các không gian khác.
Sư Phụ: Về vấn đề giấc mộng, tôi đã nói rất rõ ràng rồi, trong quá khứ chưa có ai giảng rõ giấc mộng là gì cả, do đó tôi đã cố gắng giảng rõ vấn đề đó cho chư vị. Con người có các [nguyên] thần khác nhau, và bản thân sinh mệnh của chư vị cũng có hình thức tồn tại khác nhau của các thể sinh mệnh, nó cực kỳ phức tạp, nên chưa từng có ai giảng về điều đó cả. Tuy nhiên, khi có một tình cảnh như sau xuất hiện thì nó lại không phải là giấc mộng: khi ý thức bề mặt của nhục thân chư vị bất tỉnh hay đang nghỉ ngơi, hay trong trạng thái tĩnh công, chư vị chân thực tiếp xúc với cảnh tượng hay sinh mệnh ở không gian khác, nhưng trạng thái đó chân thực phi thường, thì đó không phải là giấc mộng mà là đã thực sự tiếp xúc được với điều đó. Thậm chí nghiệp tư tưởng hoặc các chủng quan niệm của chư vị cũng có thể phản ánh ra đủ thứ trong tâm khi chư vị ngủ, thì đó đều không phải là hành vi của chủ ý thức của chư vị, nên cũng không cần quan tâm đến chúng.
Hỏi: Thưa làm sao mà một người chưa được đi học có thể lý giải Pháp Luân Đại Pháp một cách sâu sắc? Thưa người như thế có thể tu đạt viên mãn không?
Sư Phụ: Người chưa được đi học đương nhiên có thể lý giải Đại Pháp, những ví dụ như vậy ở Trung Quốc có rất nhiều. Có nhiều người già tại Trung Quốc có gia cảnh rất nghèo khó lúc họ còn nhỏ tuổi, họ không có đủ tiền để được đến trường, nên có nhiều người không có trình độ văn hóa. Đối với những người này, tôi phát hiện là trong tu luyện họ không những không hề sút kém chút nào, mà còn tu rất tốt. Đặc biệt, trong quá trình tu luyện, tâm thuần tịnh của họ có khả năng giúp họ phát sinh điều kỳ diệu khi đọc các sách Đại Pháp. Tín niệm kiên định vào Pháp của họ làm các Phật, Đạo, Thần ở đằng sau nội hàm của Đại Pháp đều cảm thấy bội phục, về phương diện này đã xuất hiện rất nhiều điều kỳ diệu.
Ví như có người không biết chữ, người đó nhìn thấy những người khác luôn tinh tấn, đọc sách, thậm chí còn học thuộc Pháp. Người đó nghĩ: “Bản thân mình còn không biết đọc, làm thế nào để học đây?” Người đó rất lo lắng, đó là chính niệm chân thật phát ra từ chân tâm của họ. Nhiều người trong trạng thái này học Pháp rất chăm chỉ và phát hiện ra họ có thể dần dần đọc được chữ. Có rất nhiều ví dụ loại này. Một học viên mà không biết đọc đã rất lo lắng. Người đó trăn trở mãi, “Mình nên làm gì đây?” Người đó nằm ngủ cũng gối đầu trên cuốn sách. Trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, người đó phát hiện rằng tất cả các chữ trong cuốn sách đều biến thành vàng kim và từng chữ bay vào trong não của mình. Sau khi tỉnh giấc, người đó có thể đọc được toàn bộ cuốn sách. Tuy nhiên người này trước đó chưa từng được đi học, đến cái tên của bản thân mình cũng không viết được, nhưng nay người đó có thể đọc được tất cả các chữ trong cuốn “Chuyển Pháp Luân”. Hiện tượng này cũng rất phổ biến, nhưng nó không thể đạt được thông qua truy cầu. Chư vị không thể nghĩ rằng vì có tình huống này, thì chư vị cũng có thể thử xem. Trong trường hợp này chư vị ôm giữ mục đích và tâm chấp trước mà làm. Còn trong trường hợp kia, người đó không có suy nghĩ phải đạt được điều gì, chỉ lo lắng về việc bản thân chưa đắc được Pháp, cái tâm đó là khác. Thế nên tôi đã giảng rằng khi chư vị chân chính tu luyện Đại Pháp với tâm chân chính, với tâm kiên định thì rất xuất sắc. Thậm chí các vị Thần nhìn thấy cũng cho rằng chư vị thực sự xuất sắc, khi đó phép mầu có thể xuất hiện.
Đương nhiên, cuốn “Chuyển Pháp Luân” phiên bản tiếng Anh cũng có cùng hiệu quả như thế [như bản tiếng Trung Hoa]. Điều này cũng đúng không chỉ đối với phiên bản tiếng Anh mà còn đúng với phiên bản của tất cả các ngôn ngữ khác. Chỉ có là tại các dân tộc khác, thì Pháp này vẫn chưa được nhiều người biết đến, cho nên nó chưa hình thành một hoàn cảnh tu luyện giống như ở Trung Quốc, nơi mà mọi người đều có một sự hiểu biết tương đối thâm sâu về Đại Pháp, cho nên một hoàn cảnh tu luyện đã được hình thành, và hoàn cảnh đó có tác dụng thúc đẩy sự thăng tiến của mọi người.
Câu hỏi: Thưa một người có cần phải từ bỏ tôn giáo của họ trước khi có thể tu luyện Pháp Luân Đại Pháp không?
Sư Phụ: Với vấn đề tôn giáo, tôi đã giảng về chủ đề này nhiều lần. Tôi không phản đối việc chư vị học bất kỳ tôn giáo nào. Của chúng tôi không phải là tôn giáo, cho nên đừng nên coi chúng tôi là như thế. Nhưng tôi cũng nói với chư vị một đạo lý: Tu luyện là một vấn đề nghiêm túc phi thường. Thực hành theo một tôn giáo cũng là tu luyện. Nó thuần túy chính là tu luyện. Nếu chư vị muốn tu cái này, và đồng thời muốn tu cái kia, thế thì chính xác chư vị đang thật sự tu cái gì đây? Bởi vì chư vị không hề tu luyện chuyên nhất theo một môn, nên chư vị không thể đắc Viên Mãn trong môn đó. Nên, tôi giảng với tất cả chư vị rằng đó là tuỳ vào chư vị lựa chọn tu cái gì. Nhưng tôi cũng giảng cho chư vị rằng tu luyện phải chuyên nhất. Chỉ có chuyên nhất mới có thể giúp chư vị đạt Viên Mãn; nếu không chuyên nhất thì chư vị tuyệt đối không thể đạt Viên Mãn. Đó là tất cả những gì tôi giảng về điều này.
Bởi vì bàn tới chủ đề về tôn giáo, tôi thuận tiện giảng thêm một chút. Có thể có các phóng viên ở đây, những người hứng thú với chủ đề này. Tôi vừa giảng rằng chúng tôi không phải là một tôn giáo. Pháp hội mà chúng tôi tổ chức ở đây là thuần túy được khai mạc và điều hành một cách tự nguyện bởi các học viên. Bởi vì họ đã và đang tập công cùng nhau và đều là học viên địa phương ở đây tại Canada, họ chỉ muốn chia sẻ tâm đắc thể hội với nhau. Các học viên ở những chỗ khác đã làm những điều tương tự. Tất cả tự nguyện làm những gì họ có thể làm. Một số đi thuê một hội trường; một số chịu trách nhiệm thu thập bài viết [tâm đắc thể hội]; người này làm cái này và người kia làm cái kia - đó là cách Pháp hội này gắn kết với nhau. Đại Pháp không áp dụng một hình thức tôn giáo nào cả.
Một tôn giáo có giáo đường hoặc nếu nó không có một giáo đường, nó cũng có một số hoàn cảnh, địa điểm hoặc trụ sở. Chúng tôi không có bất kỳ cái gì trong số này. Mỗi chúng tôi là một thành viên của xã hội và có một công việc; chúng tôi đang làm cái mà chúng tôi cần phải làm. Chỉ là chúng tôi học tập, tu luyện, và luyện công vào thời gian rảnh. Chúng tôi đều giống như thế, nên nó không hề giống như là một tôn giáo. Chúng tôi không sùng bái hình thức, cũng không như giới luật trong Phật Giáo. Trong các tôn giáo, có một số quy định mà chư vị phải tuân thủ, và nếu chư vị không theo những quy định đó thì không chấp nhận được. Chúng tôi không có bất kỳ thứ gì như thế ở đây. Chư vị có thể đến và đi nếu chư vị muốn, và không ai quản chư vị hoặc hạn chế chư vị cả. Trách nhiệm đối với tu luyện của học viên là không thể hiện tại không gian này của người thường. Vì thế sao phải phiền hà dính mắc vào những hình thức của người thường? Đại Pháp không có nghi thức nào cả, nên làm sao chư vị có thể gọi nó là một tôn giáo? Chúng tôi không có danh sách thành viên để ghi tên và địa chỉ. Chúng tôi không có thứ đó. Thay vào đó, một số học viên phục vụ người khác một cách tình nguyện. Ví dụ, một học viên sẽ giới thiệu về bản thân và nói rằng bất kỳ ai muốn học công có thể theo anh ta. Anh ta muốn làm gì đó cho người khác và anh ta làm tất cả một cách tình nguyện. Một số người vẫn không hiểu và sẽ gọi nó là tôn giáo. Với những người đó, tất cả đều là tà giáo ngoại trừ những tôn giáo được biết đến rộng rãi trong quá khứ. Vì thế, họ nói rằng chúng tôi là một dạng tà giáo. Tà giáo là gì? Của chúng tôi không phải theo hình thức tôn giáo, nói chi là tà giáo. Chư vị biết rằng một tà giáo có một số tình huống như sau: Họ tích trữ tài vật bằng những cách không công bằng, lừa dối mọi người, hoặc dẫn dắt mọi người làm việc bất chính. Họ bất chính; đều là tà giáo. Cái mà chúng tôi làm, trái lại, là bảo tất cả chư vị tu luyện bản thân và làm người tốt. Chư vị làm gì cũng nghĩ đến người khác và làm tốt công việc bất kỳ chỗ nào chư vị công tác. Chư vị nên là một người tốt trong tâm người khác. Khi tôi bảo chư vị làm tất cả những điều này, liệu đó có phải là tà? Tôi chưa từng bảo chư vị làm bất cứ điều nào khác ngoài những điều này. Tôi chỉ bảo tất cả chư vị làm tốt hơn, làm người tốt, hoặc thậm chí làm một người tốt hơn. Tôi bảo chư vị thậm chí làm một người tốt hơn cả người tốt bình thường. Rốt cuộc chư vị trở thành một cá nhân siêu thường, và sẽ đạt Viên Mãn.
Câu hỏi: Thưa, tôi là một người theo Công giáo và luôn cảm thấy rằng những lời cầu nguyện của tôi được đáp ứng. Liệu tôi có thể tu luyện Pháp Luân Đại Pháp cùng với tiếp tục cầu nguyện?
Sư Phụ: Tôi có lời bình chú tương tự: Chư vị phải tu luyện chuyên nhất. Chư vị muốn tu gì, tôi đều không quản; chư vị có thể tu theo bất kỳ môn nào chư vị muốn. Nhưng tôi khuyên chư vị rằng nếu chư vị muốn tu luyện, chư vị phải chọn một phương pháp tu luyện chuyên nhất. Chư vị không thể cùng lúc theo thứ này và theo thứ khác. Tôi đang giảng cho chư vị điều này là có trách nhiệm với chư vị. Nếu chư vị nghĩ rằng chư vị có thể lên thiên giới nhờ theo Cơ đốc giáo La mã, thì chư vị cứ tu theo. Tôi không phản đối. Nói cách khác, nếu chư vị nghĩ rằng chư vị có thể đạt Viên Mãn nhờ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, thì cứ tu luyện. Đây là quan điểm của tôi. Không hề có bất kỳ hình thức nào cưỡng ép chư vị làm thế này hay thế kia. Có tác dụng gì, nếu như trong tâm chư vị, chư vị không muốn làm nó, dẫu kể là thật sự khoá chư vị tại đó và ép chư vị phải làm nó. Dùng cách nào đây nếu tâm chư vị không ở đó? Do đó tôi không giảng về hình thức. Nó chỉ có tác dụng khi chính chư vị nguyện ý muốn làm.
Nhân tiện, một phóng viên đã hỏi tôi một câu hỏi trước đó rằng "Ngài có nghĩ rằng điều mà Ngài đang làm là chân chính nhất trên thế giới không?" Tôi đã trả lời rằng những điều tôi làm tôi nghĩ là chân chính nhất. (Vỗ tay) Tôi không thu thậm chí một xu từ chư vị, mà tôi chỉ phó xuất cho chư vị. Tôi đương nhiên đang làm sự tình chân chính nhất! Tôi làm những điều có lợi cho chư vị, đến mức chư vị có thể chân chính đạt Viên Mãn. Đương nhiên là tôi đang làm sự tình chân chính nhất. Tôi muốn nhân cơ hội này để giảng cho tất cả chư vị rằng tôi không phản đối bất kỳ tôn giáo nào, và đặc biệt là những tôn giáo chính thống như Gia tô giáo, Cơ đốc giáo, Do thái giáo, v...v... Tôi chưa bao giờ phản đối những tôn giáo, bao gồm cả Phật giáo. Tuy nhiên, chư vị có thể đạt Viên Mãn trong những tôn giáo đó không? Ai có thể giúp chư vị đạt Viên Mãn trong những tôn giáo đó? Điều này mới thật sự là vấn đề. Tôi cho rằng suy nghĩ về điều này cũng là ý hay cho lợi ích sinh mệnh bất diệt của chư vị. Tôi không lo ngại khi nói rằng nếu chư vị chân chính tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi sẽ giúp chư vị đạt Viên Mãn. Nếu chư vị hiện nay trong một hoàn cảnh khác hoặc chư vị đang trong tôn giáo, hãy tới và hỏi mục sư hay giáo chủ câu hỏi này: "Liệu Ngài có thể giúp tôi đạt Viên Mãn không?" Nếu ông ấy có thể làm điều đó, thì cứ tu theo môn tu luyện đó. Đó là tất cả những gì tôi muốn nói về điều đó.
Câu hỏi: Thưa, liệu có mối liên hệ giữa tình và duyên không? Có thể khiêu xuất khỏi tình, nhưng liệu có thể khiêu xuất khỏi duyên hay không?
Sư Phụ: Tình và duyên là hai thứ khác nhau, và là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Với tình, tôi đã từng giảng rất rõ ràng. Nhân loại sống vì cái gì? Họ sống chỉ vì tình. Bất kỳ cái gì chư vị muốn và thích hôm này, mừng, giận, buồn, vui, cao hứng làm cái gì hoặc không cao hứng làm cái gì, thích thú một công việc nào đó hay không thích thú công việc nào đó, thích người này nhưng lại không thích người kia, yêu người này nhưng không yêu người kia, hoặc muốn có thứ này nhưng không muốn thứ kia - tất cả ý nguyện của chư vị là từ cái tình của chư vị. Cho nên, nhân loại đang sống chỉ vì tình. Nếu chư vị muốn tu luyện, chư vị phải khiêu xuất khỏi cái tình này. Nếu chư vị không thể khiêu xuất khỏi cái tình, thì chư vị sống trong cái tình. Tình được biểu hiện bằng nhiều phương diện trong xã hội người thường. Bất kỳ cái gì chư vị dính mắc vào, bất kỳ cái gì chư vị thích đều là chấp trước mà chư vị phải từ bỏ.
Bây giờ chúng ta nói về "duyên". Có những người đã bước vào đây hôm nay. Tôi sẽ đối xử với chư vị như một người bình thường, bất kể mục đích nào mang chư vị đến đây - tường thuật tin tức, học Pháp, nghe ngóng thông tin, hoặc giả săn tìm tin tức. Bởi vì chư vị đã bước vào đây, tôi sẽ đối xử với chư vị như một người thường. Chỉ là có các dạng công việc khác nhau. Thậm chí nếu chư vị là đặc vụ, chư vị vẫn còn nhân tâm, nên tôi sẽ đối xử với chư vị như một người thường. Loại công việc chư vị làm không thành vấn đề. Tất cả các loại hình công việc trong xã hội nhân loại không gì khác ngoài công việc của người thường. Chư vị có thể bước vào đây và lắng nghe bài giảng Pháp của tôi, và đặc biệt là chư vị nghe Phật Pháp. Không phải là do "duyên" sao? Tôi hy vọng chư vị sẽ quý trọng điều này. Đương nhiên, khi nói về duyên thật sự chi tiết, có rất nhiều dạng và phương diện, bởi vì duyên là một dạng quan hệ nhân duyên. Ví dụ, trong một đời trước, người này nợ người kia cái gì đó, hoặc đã phạm một việc xấu. Trong kiếp sau đó, hai vị này phải gặp lại nhau; người này phải trả lại cái mà anh ta đã nợ. Đây là một dạng của ác duyên. Còn như chư vị đối xử với anh ta rất tốt trong đời trước, và anh ta đã thề sẽ làm bất kỳ điều gì, kể cả làm gia súc của chư vị để báo đáp cho chư vị trong đời trước, anh ta có lẽ sẽ trở thành gia súc trong đời sau. Cô ta có thể trở thành vợ, hoặc anh ta có thể trở thành chồng của chư vị. Hoặc có lẽ anh ta sẽ trở thành người giúp đỡ chư vị rất nhiều. Đây là một dạng khác của quan hệ, được gọi là thiện duyên. Kết duyên với Đại Pháp là dạng cao cả hơn của duyên. Có lẽ chúng ta vào một thời điểm là người thân hoặc những bằng hữu tốt giữa người thường. Bất kỳ cái nào cũng có thể mang tới tiền duyên để chúng ta có thể kết thành cái duyên này trong tương lai. Đây là một dạng tình huống. Tuy nhiên, tôi hy vọng chư vị đừng có làm tổn hại Đại Pháp. Điều đó có thể mang tới một dạng ác duyên tệ nhất. Chư vị sẽ không bao giờ có thể hoàn trả, và chư vị sẽ vĩnh viễn phải trả nó.
Câu hỏi: Thưa, con làm khá tốt khi gặp những quan lớn, nhưng con lại sợ hãi với những con thú nhỏ, chẳng hạn như những con mèo và con chó, và thậm chí cả bướm và muỗi.
Sư Phụ: Thế thì chư vị hơi nhát. Nhút nhát, kỳ thật là một dạng của chấp trước, nó được tạo ra bởi những quan niệm của chư vị. Ví dụ, có thể chư vị không thích côn trùng khi chư vị còn nhỏ. Chư vị không thích chúng và thậm chí cảm thấy trông chúng rất bẩn thỉu. Cái quan niệm này từ từ được hình thành, cho đến cuối cùng chư vị không muốn chạm vào chúng hoặc đến gần chúng. Chư vị sợ mang chúng lại gần. Dần dần, chư vị có thể trở thành sợ hãi hơn. Điều này được mang tới là do các quan niệm hậu thiên của con người. Kỳ thực, nó biểu hiện như là một dạng của chấp trước. Tuy nhiên, loại chấp trước này là khác với những loại khác. Khi chư vị có một ý tưởng rõ ràng về cái chư vị muốn và làm sao chư vị muốn có nó, điều đó phản ánh một dạng của quan niệm hậu thiên.
Câu hỏi: Trong giấc mơ, con luôn cứu người. Con ngộ ra là hồng Pháp cho phép nhiều người hơn nữa được đắc Pháp.
Sư Phụ: Điều này giống như điều tôi vừa giảng về duyên. Nó có thể liên hệ với duyên của cuộc đời chư vị đã thiết lập trong các không gian khác nhau. Tuy nhiên, nó không có liên hệ trực tiếp tới sự tu luyện và đề cao của chư vị. Chỉ cần tu luyện vững chắc theo Đại Pháp. Dù là cái gì chư vị gặp, cái gì chư vị thấy hoặc bất kỳ cái gì chư vị mơ thấy, hãy kiên định vào Đại Pháp. Tất cả mọi thứ chư vị gặp, nhìn, hoặc mơ thấy chẳng có gì khác ngoài sự biểu hiện về trạng thái tu luyện của chư vị. Ví dụ, giống như ai đó có thần thông đại hiển, nhưng anh ta thậm chí chẳng muốn thử chúng hoặc kiểm tra. Anh ta không hề muốn dùng chúng thậm chí một lần. Anh ta không cảm thấy rằng anh ta có cái tâm đó.
Câu hỏi: Thưa, có thật là các vị Phật, Đạo và Thần thuộc các tầng thứ khác nhau dựa theo sự biến hoá của thiên tượng khi điều hành công việc của họ?
Sư Phụ: Những ý nguyện của các vị Thần thuộc tầng rất cao tạo thành thiên tượng. Các hành vi của tất cả các chúng Thần là những biến hoá cụ thể của các thiên tượng đó. Chư thần đều duy hộ thiên ý. Không có một sự tình nào xảy ra trong xã hội người thường là ngẫu nhiên, vì thế bất kể là ước muốn của nhân loại mạnh thế nào, hoặc là con người muốn làm cái gì, hoặc là họ đã lên kế hoạch tốt bao nhiêu, họ vẫn không thể thực hiện nó được. Một quốc gia, một đất nước, hoặc thậm chí là tổng thống của nước đó có thể đã lập kế hoạch rất tốt, nhưng thông thường họ phát hiện lực bất tòng tâm. Còn như một người thường, bất kể là chư vị đã dự dịnh cái gì, chư vị muốn làm cái gì, hoặc chư vị sợ cái gì, chư vị sẽ được cái mà chư vị nên được, và sẽ không được cái mà chư vị không nên được. Theo cách nhìn của tôi, mọi thứ đã được quyết định trước. Nhân loại bất quá chỉ là đang thực hiện nghĩa vụ thuận theo điều đã được định trước. Nên vấn đề tiếp theo sẽ là: Bởi vì nó đã được thiết lập trước, thì chúng ta cứ nên theo cách đó mà làm có phải là tốt không? Con người vẫn chỉ là con người. Bởi vì nhân ở trong mê, họ không tin điều đó. Vị đó sẽ vẫn cứ phấn đấu, cứ tranh giành. Vị đó sẽ làm bất kỳ điều gì mà vị đó mong muốn, và vị đó sẽ đắc nghiệp lực từ những điều này.
Ai có thể bảo đảm rằng vị đó sẽ vĩnh viễn giữ một chức quan, thậm chí cả dưới âm phủ? Nhiều người sử dụng quyền lực của họ để làm rất nhiều điều tốt trong cuộc đời họ. Sự tồn tại của một sinh mệnh không phải là để làm một con người, vì vậy mà sinh mệnh của chư vị không thể chấm dứt chỉ vì nhục thân của chư vị chết đi. Vì thế, sinh mệnh của chư vị vẫn tiếp tục. Vì lý do đó, những người tương đối thông minh và những người thật sự thông minh sẽ giành những cơ hội thích hợp nhất để tạo ra những điều kiện thậm chí tốt hơn cho cuộc sống trong tương lai của họ. Nói cách khác, họ sẽ làm rất nhiều điều tốt. Trái lại, vẫn còn nhưng vị khác mà tận dụng quyền lực họ có để làm những điều xấu. Đây là điều duy nhất một người có thể làm. Đó là, bất cứ khi nào có sự tình gì xảy ra, thì cái mà chư vị làm hoặc liệu chư vị làm đúng hoặc sai là sự lựa chọn của chính chư vị. Nên loại sự tình này có tồn tại, và con người đối xử khác nhau trong vấn đề này.
Câu hỏi: Thưa, tu bổ có hàm nghĩa là hướng nội mà tìm. Thành, trụ, và hoại có nghĩa là tự động tu bổ phải không?
Sư Phụ: Thành, trụ, hoại, và tu bổ không có quan hệ với tu luyện cá nhân của chư vị. Tu luyện là tự tìm bên trong và khám phá những chỗ thiếu xót, chấp trước và tư tưởng xấu, cũng như tìm cách để tu tốt hơn và để thoát khỏi những tư tưởng xấu của chư vị. Đây là tu luyện thông qua hướng nội mà tu. Thành, trụ, hoại là một quy luật của vũ trụ, và khi cái gì đó trở thành không tốt và cần phải tu bổ, đó là một sự tình liên quan đến Pháp, hơn là tu luyện cá nhân.
Câu hỏi: Bởi vì chúng con không biết nguyên lý của những tầng cao hơn sau khi đạt Viên mãn, liệu chúng con có thể bị rớt lại vì làm những việc sai trái không?
Sư Phụ: Mọi người đang cười. Nói cách khác, chư vị vẫn đang hình dung sự tình của Thần bằng tư tưởng người thường. Chư vị sẽ không bao giờ có thể hiểu nó theo cách như vậy, không có cách nào cả. Sau khi một người đạt Viên Mãn, vị đó có tư tưởng của Thần, không phải là tư tưởng của người thường. Cách nghĩ và xuất phát điểm của tư duy là hoàn toàn khác với tư tưởng của người thường. Ngoài ra, hoàn cảnh và cảnh giới mà vị đó đang ở là cũng khác, hoàn toàn không phải cùng một thứ. Khái niệm về không hiểu các nguyên lý là không tồn tại, bởi vì chư vị không thể đạt đến tầng đó nếu chư vị không hiểu những nguyên lý của tầng thứ đó. Tại sao thế? Chư vị có biết tại sao bảo chư vị là phải đọc Pháp nhiều và phải đọc sách nhiều trong quá trình tu luyện của chư vị không? Khi chư vị đạt một tầng nhất định, chư vị phải biết các nguyên lý của tầng đó và Pháp của tầng đó để cho chư vị có thể ở tại tầng đó. Tuy nhiên vì nhục thân của chư vị vẫn đang tu luyện nên chư vị sẽ có những tư tưởng người thường nhất định. Không thể chấp nhận để một tư tưởng người thường biết quá nhiều nguyên lý về Pháp, phía người thường của chư vị là không được phép biết quá nhiều về nhận thức về Pháp của chư vị trong quá trình tu luyện.
Trong Chuyển Pháp Luân, tôi chỉ giảng Pháp khái quát cho chư vị để khai ngộ chân giác ngộ của chư vị. Làm sao người thường có thể được phép biết về Pháp chân chính? Vì thế trong quá trình tu luyện của chư vị, chư vị chỉ có thể cảm thấy rằng đột nhiên chư vị hiểu một trạng thái, hoặc đột nhiên chư vị minh bạch một đạo lý, nhưng chư vị thông thường không thể diễn giải được bằng ngôn ngữ nhân loại. Ngay khi chư vị giảng ra, thì không còn là điều đó nữa. Nhưng khi chư vị hiểu nguyên lý đó thì chư vị đã thật sự đạt đến tầng thứ đó. Chư vị chỉ được phép hiểu nguyên lý đó một cách khái quát, một chút xíu rất giản lược và ngắn gọn. Nếu một người được cho biết hoàn toàn minh bạch nguyên lý cụ thể vĩ đại, không phải là phía người thường của người đó là đang tại cảnh giới của một vị Phật sao? Làm sao điều đó được phép. Chư vị vẫn đang tu và chư vị có chấp trước phải xả bỏ, vì thế không thể để chư vị biết được. Chư vị chỉ được biết có bấy nhiêu đó thôi, nhưng nó cũng là một biểu hiện đề cao của chư vị. Nên chư vị tu luyện cao tới đâu thì chư vị sẽ hiểu các nguyên lý cao tới đó. Vào thời khắc mà cái phần của chư vị hoàn thành tu luyện và được cách khai ra khỏi chư vị, nó đã hiểu tất cả nguyên lý của tầng thứ đó.
Câu hỏi: Như sóng lớn đang cuốn cát đi và mọi người đang phải chịu những khảo nghiệm và thống khổ lớn, một số có thể rớt xuống hoặc từ bỏ tu luyện. Vào thời điểm đó, chúng con có nên giúp họ vượt qua hay để họ tự giải quyết vấn đề đó?
Sư Phụ: Tu luyện là giống như sóng lớn cuốn cát đi. Nhưng ai không thể chịu nổi có thể bị cuốn đi. Cái còn lại là vàng lấp lánh, vàng ròng có thể chân chính đạt Viên mãn. Chỉ là số này không nhiều. Tu luyện là vấn đề nghiêm túc, nên trong khi trải qua những khảo nghiệm và thống khổ, một người tuyệt đối không được hàm hồ trong thời khắc quyết định. Quan trọng nhất là để xem bước nào vị đó sẽ chọn tiếp theo và làm sao vị đó lĩnh hội chúng. Bởi vì chư vị đã thấy điều đó, nếu chư vị có thể giúp vị đó, thì cứ giúp. Tốt thôi khi nói với vị đó và giúp vị đó tỉnh ngộ. Tất nhiên, trong tu luyện, nó được an bài là làm sao vị đó xử lý mỗi quan, vị đó giải quyết với thống khổ thế nào, và vị đó buông bỏ chấp trước như thế nào. Nếu vị đó bỏ lỡ cơ hội đó, thông thường rất khó để có lại nó, đặc biệt vào thời khắc quan trọng quyết định liệu vị đó có đạt Viên Mãn hay không. Nếu ai đó không vượt qua được những khảo nghiệm trọng đại, vị đó sẽ thật sự bỏ mất cơ hội tốt này. Có lẽ vị đó sẽ có một cơ hội khác, nhưng tôi chỉ nói là “có lẽ”. Chỉ nhờ học Pháp phi thường thấu đáo và xây dựng một cơ sở vững chắc mới có thể giúp chư vị vượt qua khảo nghiệm đó. Nó không phải là những gì chư vị có thể chuẩn bị tư tưởng, hoặc những gì sẽ trở thành tốt đẹp chỉ vì chư vị đơn giản muốn nó thành như thế.
Câu hỏi: Bất kỳ lúc nào con nhìn thấy Sư Phụ hoặc xem bài giảng của Sư Phụ, con lại trào nước mắt. Một số người cho rằng điều này là kỳ lạ. Thưa, làm sao con giải thích với họ?
Sư Phụ: Chư vị không cần phải giải thích bởi vì chư vị không cần hiển thị tình trạng tu luyện của mình với người khác. Trong trạng thái tu luyện, chư vị tu luyện chính bản thân chư vị, và chính chư vị đang đề cao. Còn như rơi lệ kiểu như thế này, kỳ thật nhiều người trong chư vị đã từng trải qua trạng thái này. Đại đa số chư vị đều trải qua việc này, nên chư vị không phải là người duy nhất đã từng trải nghiệm qua nó. Một số đã từng chờ đợi kiếp này qua kiếp khác chỉ để đắc được Pháp này. Sau khi chịu đựng nhiều như thế và trải qua đủ loại thống khổ, cuối cùng thì họ cũng tìm được Pháp này. Mọi người thử nghĩ xem: Cảm giác đó thế nào! Một người có mặt minh bạch và cũng có một mặt bất minh bạch. Bề mặt nhất của một con người là mê và chưa minh bạch, tuy nhiên cái mặt tồn tại trong không gian khác là minh bạch phi thường. Một cá nhân đã từng làm cả những điều tốt hoặc điều xấu. Những gì vị đó đã làm và nghiệp báo của vị đó là hoàn toàn công bằng. Chư vị có thể nói rằng chư vị không minh bạch, nhưng chư vị chỉ là không minh bạch về nó trên tầng bề mặt, bởi vì chư vị đã rớt vào trong mê. Đó là tại sao chư vị không minh bạch, nhưng chư vị cũng có một mặt là minh bạch.
Câu hỏi: Có người rất nhiệt tình hồng Pháp, trong khi những người khác thì không. Thưa sao lại có sự khác biệt?
Sư Phụ: Một số người chỉ không có ước muốn làm điều đó. Nhưng không phải vì thế mà họ không tu được, thật ra, họ có thể tu luyện rất tốt. Chỉ là họ không có nhiệt tình làm điều đó. Có rất nhiều người như thế.
Nói cách khác, có người mong muốn và muốn làm điều tốt cho người khác. Những người này cũng không phải là thiểu số. Nó không có liên hệ gì với khả năng tu luyện hoặc đạt Viên Mãn. Tuy nhiên tôi nghĩ rằng bởi vì các học viên phải nghĩ về người khác, khi chư vị nhận được một điều gì đó quá tốt, chư vị muốn nói với những người khác để có nhiều người hơn nữa được cứu độ. Thông thường là tình huống này. Thêm vào đó, đôi khi nó là vì chư vị muốn hoàn thành lời thệ ước hoặc tìm kiếm những người bạn và người thân từ những kiếp trước của chư vị để họ có thể đắc Pháp.
Câu hỏi: Thưa liệu những người không tin vào Pháp ngày nào đó sẽ nhận ra rằng họ đã bỏ lỡ cơ hội này không?
Sư Phụ: Họ có thể hoặc không có cơ hội đó, bởi vì trong lịch sử không có ai quan tâm tới những người đã bị đào thải. Còn như những người tu luyện không tốt, hoặc những người không tu luyện tinh tấn lúc đầu nhưng sau đó lại tu tinh tấn sẽ cảm thấy hối tiếc về điều đó. Họ sẽ có cơ hội để hối tiếc.
Câu hỏi: Con đã chờ đợi Đại Pháp này qua rất nhiều năm. Con không thể nào không hỏi, "Tại sao lại an bài cho con đắc Pháp muộn thế?"
Sư Phụ: Nó có thể được quyết định sau khi đánh giá toàn diện một người, hoặc nó có thể vì một lý do khác. Khi Pháp đang được truyền, chúng tôi không sử dụng phương tiện truyền thông hoặc công cụ dư luận để quảng cáo nó. Tôi chưa bao giờ chọn cách đó. Tôi không hề làm thế bởi vì tôi đã thấy rất nhiều những thứ giả, thứ tà đang tự ca ngợi chúng trên quảng cáo. Như thế, người ta không để ý tới những thứ thật, chư vị cũng có thể nghĩ rằng đó là đang lừa bịp. Tự ca tụng mình như những người xuất hiện trên quảng cáo, đem điều này mà đối xử với Đại Pháp thì là điều cực kỳ thiếu nghiêm túc, vì thế để bảo trì tối đa tính nghiêm túc của Đại Pháp, chúng tôi không bao giờ chọn cách đó. Một số có thể đắc Pháp muộn bởi vì điều đó. Nhưng bất kể chư vị đắc Pháp bằng cách nào, chư vị cũng không nên nghĩ quá nhiều về nó. Chỉ cần vứt bỏ tâm và tu luyện.
Quá khứ cổ nhân Trung Hoa có câu: “buổi sáng đắc Đạo, buổi chiều có thể yên nghỉ”. Bởi vì chư vị giờ đã đắc Pháp, chư vị còn sợ cái gì? Chỉ còn một điều duy nhất là xem chư vị sẽ tu thế nào. Kỳ thật, có nhiều người hữu duyên còn chưa được đắc Pháp. Khi mà những người vô trách nhiệm kia không thật sự hiểu chúng ta mà tiến hành bôi nhọ chúng ta trên phương tiện truyền thông, những người đó rất có thể đánh mất cơ hội của họ. Điều đó thật đáng tiếc. Xã hội nhân loại ngày nay đã suy đồi tới mức độ mà một số phóng viên không cố gắng thật sự hiểu chư vị, thay vào đó họ tuỳ tiện bình luận hoặc thêm thắt những quan điểm dựa trên chính ý kiến và tưởng tượng của họ. Họ nghĩ rằng những thứ hậu thiên mà họ học được, hoặc nhận thức của họ là chân lý; nên họ dám làm theo cách đó. Giờ đây có rất nhiều người có duyên phận, và một số thậm chí rất hữu duyên, nhưng vẫn chưa đắc Pháp.
Câu hỏi: Thưa, trước khi học Đại Pháp, con là một người đồng tính. Con không hiểu thấu đáo vấn đề về ma sắc. Con không biết phải giải quyết chuyện này thế nào?
Sư Phụ: Tôi nhìn nhận nó thế này: Nếu chư vị học Đại Pháp chỉ để giải quyết vấn đề này, chư vị không giải quyết triệt để được. Bởi vì Pháp là rất nghiêm túc; nó là cho con người đắc Viên Mãn. Nó không được giảng tuỳ tiện, để cho người thường giải quyết vấn đề của họ. Nói cách khác, nếu chư vị chân chính kiên định tu luyện trong Đại Pháp và có thể tuân thủ theo những tiêu chuẩn của một người tu luyện và học viên thật sự trong bất kỳ việc gì chư vị làm, và nếu chư vị tu bản thân mình đường đường chính chính, tôi nghĩ rằng chư vị sẽ vượt qua quan này ngay lập tức. (vỗ tay). Kỳ thực, khi nhiều người trong chư vị không thể vượt được những quan mà chư vị gặp, tất cả là vì chư vị mang theo mà không chịu vứt bỏ những thứ cỏn con của nhân loại. Hậu quả là các quan này sẽ bị kéo dài. Nếu chư vị có thể chân chính đoạn tuyệt với chấp trước và chọn con đường mà chư vị muốn chọn, mọi thứ sẽ thay đổi. Đặc biệt chính xác với những gì can nhiễu tới chư vị khi chư vị học Pháp. Nó có thể thay đổi ngay tức khắc.
Câu hỏi: Thưa, các đệ tử dường như là muốn biểu thị sự kính trọng của họ với Sư Phụ theo một cách mà hơi hình thức và nhân tình quá.
Sư Phụ: Tôi cũng biết điều này. Tuy nhiên, chư vị đã hỏi tôi về vấn đề này trước đây và tôi cũng đã trả lời rồi. Tôi không chú trọng hình thức, nhưng không có những hình thức như tâm đắc thể hội hay luyện công tập thể, như những hình thức mà chư vị đang làm hôm nay, trường hoà ái và an tĩnh được hình thành khi những người tu tập hợp lại sẽ không tồn tại. Chư vị không thể có hoàn cảnh nơi mà những chủ đề thảo luận giữa các đệ tử là dựa trên nhận thức cao thượng. Vấn đề được thảo luận giữa con người trong xã hội người thường đều là về lợi ích cá nhân. Hàng ngàn năm qua rồi, nhân loại vẫn cứ nói mãi về cùng một vấn đề; sự khác biệt duy nhất là ngày nay nhiều thuật ngữ hiện đại được sử dụng. Không có một hoàn cảnh được tạo bởi những người tu luyện sẽ dẫn đến những khó khăn nghiêm trọng cho sự tu luyện, sự Viên Mãn, và sự tinh tấn của chư vị. Nó giống như điều một học viên đã nói trong bài chia sẻ của anh ta: Anh ta cảm thấy anh ta đã làm rất tốt sau hai tháng tự học tại nhà bởi vì anh ta nghĩ rằng anh ta khá thông minh. Nhưng anh ta lại cảm thấy một sự khác biệt khi anh ta bước vào trong hoàn cảnh này. Bởi vì trong môi trường này, mọi người có thể giúp nhau tiến lên và đề cao, nó tốt phi thường! Trong nhân gian chư vị không thể tìm thấy đâu một mảnh đất thanh tịnh. Nếu chư vị có đến những nơi tôn giáo, [thì chư vị cũng phát hiện rằng] ngày nay điều họ nói tới là tiền và chính trị. Thậm chí cả những thứ tình dục cũng lọt vào trong tôn giáo. Pháp Luân Đại Pháp của chúng ta là miếng đất duy nhất tuyệt đối tịnh độ. (Vỗ tay)
Một số phóng viên không hoàn toàn hiểu tại sao có 100 triệu người đang học công [Pháp] này. Điều tôi vừa giảng là câu trả lời cho câu hỏi của họ. Đây là miếng đất tịnh độ còn sót lại duy nhất trong nhân gian. Loại môi trường này có thể chân chính nâng cao đạo đức của nhân loại và làm cho họ trở thành cao thượng. Nó có thể biến họ thành người tốt, và nó cũng có thể thay đổi những người rất xấu quay lại trạng thái tốt nhất. Bây giờ, chư vị có thể nói cho tôi biết liệu có nơi nào khác có thể thực hiện tất cả những điều này ngoài Đại Pháp không? Chúng ta có thể thực hiện được điều này và đó là lý do mà nhiều người như vậy đã tới.
Câu hỏi: Thưa, con có cần phải tháo một đoạn mạch máu nhân tạo đã được cấy ghép vào trong cơ thể con trước đây trong quá trình hoá liệu không?
Sư Phụ: Đừng lo về những cuộc phẫu thuật chư vị đã có hay bất kỳ cái gì đã được làm với chư vị trước đây. Chừng nào mà chư vị còn là một người chân tu, bất kỳ điều gì cũng có thể phát sinh. Chúng ta có một đệ tử trước đây có nhiều đinh và miếng thép trong chân của anh ta. Anh ta đã bị thay một số xương và thậm chí một số bộ phận khác Sau này, anh ta phát hiện rằng chúng đều biến mất không còn vết tích gì, nhưng cơ thể anh ta đã trở lại hoàn hảo mà không có tổn hại gì. (Vỗ tay) Tuy nhiên, nói cách khác, tôi không ở đây để làm những sự tình này cho người thường. Tôi làm những điều này cho người tu luyện để họ có thể đạt Viên Mãn. Một cá nhân sẽ không bao giờ đạt được điều này với bất kỳ tâm hữu cầu nào.
Câu hỏi: Từ khi con học Pháp Luân Đại Pháp, con phát hiện rằng dòng năng lượng bên trong thân thể con trở nên ngày càng mạnh hơn. Hiện giờ, con có thể hút đồ vật bằng từ trường của con, đồng thời, con thường xuyên cần phải đứng dưới ánh sáng mặt trời để thu năng lượng.
Sư Phụ: Để tôi giảng cho chư vị rằng lúc đầu nó là điều tốt. Tuy nhiên sau đó, chư vị trở nên dính mắc vào nó, và đã hình thành chấp trước này. Chư vị nghĩ rằng nó thật tuyệt khi chư vị có công năng này, và chư vị đã dính mắc vào nó. Lúc này, mục đích của tu luyện và bản thân đạt Viên Mãn trở thành không còn quan trọng với chư vị so với việc có loại công năng này. Cho nên nó sẽ mất tác dụng, và thậm chí chư vị sau đó sẽ mất công năng này. Chư vị nghĩ rằng chư vị có thể hấp thu ánh sáng mặt trời hoặc những dạng năng lượng khác để bổ sung cho nó, nhưng chư vị sẽ phát hiện ra rằng nó trở nên càng yếu hơn. Loại bổ sung đó không đáng kể gì và nó gần như vô dụng.
Tôi đã giảng cho chư vị rõ ràng trong Chuyển Pháp Luân và Hồng Ngâm rằng: "Công năng bản tiểu thuật." Chúng chỉ là những sản phẩm phụ được hình thành trong quá trình tu luyện. Chư vị không được bao giờ coi chúng như mục đích tu luyện. Nếu chư vị làm thế, chư vị sẽ không bao giờ đạt Viên Mãn được. Hình thành chấp trước tạo ra một bức tường chặn đứng con đường của chư vị hướng về Viên Mãn, và chư vị không thể nào vượt qua nó. Chỉ bằng cách từ bỏ tất cả chấp trước của người thường chư vị mới có thể vượt qua nó và tiến về Viên Mãn. Với nhiều người trong chư vị ngồi đây, nếu tôi chỉ động vào một điểm ở tay hay chân của chư vị, chư vị sẽ thần thông đại hiển. Nhưng tôi không thể, bởi vì tôi phải dẫn chư vị đạt Viên Mãn. Thông qua quá trình tu luyện của chư vị, một số công năng có thể tự nhiên xuất hiện, nhưng tốt nhất là không coi chúng như những thứ quan trọng. Đừng để ý quá về chúng, và đừng để tâm đến chúng. Nếu chư vị có chúng, thì là chư vị có chúng; không thành vấn đề. Chúng có là gì khi so sánh với Phật và Thần? Công năng không phải là mục đích chư vị truy cầu. Mục tiêu mà chư vị truy cầu là cao hơn và lớn hơn nhiều, cho đến tận khi chư vị đạt Viên Mãn. Khi đó, chư vị có thần thông quảng đại, và không có gì là không làm được. Nếu chư vị có thể chân chính kiên định và làm theo như những gì tôi giảng trước đây, công năng của chư vị có thể sẽ ngày càng mạnh hơn. Đó là vì tất cả công năng sẽ dần dần được gia cường bằng năng lượng trong quá trình tu luyện. Tôi nghĩ chư vị đã hiểu mối quan hệ giữa việc nó có thể là tốt hay xấu như thế nào.
Câu hỏi: Thưa, trong quá trình tu luyện, liệu bản nguyên vật chất có thể được cải biến trước khi đạt cảnh giới cao như bản nguyên sinh mệnh?
Sư Phụ: Kỳ thực, chư vị không học Pháp cẩn thận. Đây là điều tôi đã giảng: Chúng tôi bắt đầu cải biến từ vật chất vi quan nhất của sinh mệnh chư vị mà đã tạo thành sinh mệnh của chư vị. Thế vật chất vi quan nhất của sinh mệnh chư vị ở đâu? Tôi không có giảng cho chư vị. Nó có thể là cực vi quan, hoặc là không. Điều giảng này có nguyên ý là như vậy. Phần bề mặt nhất của chư vị chưa hề đạt tới mức cảnh giới cao như bản nguyên của chư vị. Tôi không hề nói rằng không có ai trong chư vị đạt cảnh giới đó, đó chỉ là tôi để chư vị tu luyện theo lối ngược lại.
Chư vị biết rằng, quá khứ tại Trung Quốc, khi mọi người nói về tu luyện, người ở nhiều vùng đều có thể hiểu nó. Trong quá trình tu luyện,sự biến hóa thông thường bắt đầu từ lớp bề mặt. Thân thể mà tạo thành bằng phân tử của tầng lạp tử này bắt đầu biến hoá, sau đó là phân tử của tầng lạp tử thứ hai biến hóa. Sự biến hóa liên tục hướng tới các lạp tử ở vi quan hơn và tiếp diễn như vậy. Đây là con đường tu luyện mà họ theo. Kết quả là, ngay sau khi họ bắt đầu tu trong một thời gian rất ngắn, họ có thể đại hiển thần thông. Mặt ngoài của họ biến hoá hoàn toàn thành cái gì đó khác. Nhưng chư vị hãy nghĩ xem: Hiện nay, tôi đang giảng Pháp này trong xã hội người thường, và vì thế tôi không thể để học viên can nhiễu đến xã hội người thường khi họ cũng là một bộ phận của nó. Đồng thời, xã hội người thường có thể cung cấp một hoàn cảnh cho sự tu luyện của chư vị, nên chúng tôi không thể phá huỷ hoàn cảnh như thế. Đó là tại sao chư vị biểu hiện như một người bình thường. Chư vị cần phải có một công việc và cái gì đó để hoàn thành trong xã hội. Mọi người sẽ cung cấp cho chư vị những cơ hội để tu luyện trong xã hội người thường. Họ sẽ tạo phiền phức và làm tổn thương chư vị, thông qua đó chư vị có thể đề cao bản thân và loại bỏ nghiệp. Vượt qua mỗi một quan thật tốt thì chư vị sẽ đề cao chính mình. Do vậy, hoàn cảnh này không thể bị phá hoại.
Chỉ bằng cách không phá hoại hoàn cảnh này thì chúng ta mới có thể tu luyện ở đây. Do đó, phải có một phương thức tu luyện phù hợp với loại hoàn cảnh này. Nó phải tạo cho chư vị sự thay đổi trên bề mặt ít hơn so với các lớp vi quan. Trong quá khứ, người ta biểu hiện sự biến hoá bắt đầu từ lớp bề mặt, nhưng giờ đây tôi sẽ bắt đầu chuyển hoá từ lớp vi quan nhất của sinh mệnh chư vị. Tuy nhiên, tôi giảng cho chư vị rằng trong quá khứ không có ai đã từng làm theo cách này. Đó là vì trong nhân loại ngày nay, có một số đã đến từ những tầng rất cao. Thậm chí cả những vị đã có ý định cứu độ chư vị cũng không đến từ tầng cao như của chư vị, thế làm sao họ có thể chuyển hoá bản nguyên của chư vị đây? Có lẽ chư vị hiểu điều tôi vừa giảng. Đó là muốn nói rằng không ai trong quá khứ đã làm được sự tình như thế, nhưng bây giờ tôi đang làm điều đó. Bản nguyên của chư vị là chư vị, nó chân chính là chư vị. Nó là niệm đầu và tư tưởng của chư vị; nó là nơi mà động cơ cho bất kỳ cái gì chư vị muốn làm phát sinh. Đó là chư vị chân chính. Những ngôn ngữ, hình thức tư duy mà chư vị biểu đạt giữa người thường chỉ là những thứ bộc lộ ra theo tầng tầng lớp lớp tới bề mặt. Khi nó xuyên qua những tầng khác nhau, những quan niệm của những tầng khác nhau và các cảnh giới khác nhau được thêm vào nó. Khi nó tới tầng nhân loại, nó biểu hiện xuất lai theo hình thái của ngôn ngữ, tư duy, và hành vi.
Phần vi quan nhất của chư vị là chư vị chân chính, và tôi bắt đầu cải biến chư vị từ tận tầng tối vi quan này. Tuy nhiên không phải là muốn nói rằng tầng bề mặt của chư vị không thay đổi chút nào. Rốt cuộc chư vị là một người tu luyện, và là khác với một người thường. Vì thế tôi phải loại bỏ những thứ mà có thể ảnh hưởng tới sự tu luyện của chư vị và loại bỏ tuyệt đại bộ phận những thứ xấu xa đó. Tôi thậm chí phải loại bỏ cả bệnh tật mà có thể ảnh hưởng tới sự tu luyện của chư vị. Có người nói, Pháp Luân Công quả là thần kỳ; vừa tu luyện, bệnh chẳng còn. Quả thực là như vậy, một người tu luyện chân chính sẽ thay đổi ngay lập tức. Bệnh tật của người đó sẽ được gỡ bỏ ngay lập tức. Nhưng nếu chư vị đến với mục đích tống khứ bệnh tật, chư vị sẽ không bao giờ đạt được, bởi vì tôi không phải ở đây để làm điều đó cho một người thường. Tôi đang làm điều này để giúp những người tu luyện đạt Viên Mãn.
Câu hỏi: Thưa, liệu năng lượng của ái tình có thể chuyển hoá thành năng lượng tinh thần không?
Sư Phụ: Tôi nói với chư vị rằng nó không có bất kỳ năng lượng gì. Nó không là gì ngoài cái tình và nhiệt lượng cơ thể. Nó là một dạng hưng phấn xuất phát từ chấp trước mạnh mẽ vào cái tình cộng thêm bản năng nhục thể của chư vị. Với loại hưng phấn này, những người làm trong lĩnh vực y học biết rằng phải cần đến một loại vật chất gọi là nhiệt lượng khi chư vị muốn đạt sự hưng phấn đó. Chư vị sẽ dịu xuống và cảm thấy kiệt sức một khi nó được dùng hết. Chư vị cũng biết một số người trẻ tuổi cảm thấy thừa năng lượng đến mức mà họ luôn cần phải làm gì đó, và vì thế họ thậm chí còn nhún nhảy khi đi bộ. Họ đơn giản có quá nhiều nhiệt lượng. Vì thế, nó không phải là một dạng năng lượng, và đừng có bao giờ xem nó là một dạng của năng lượng.
Hỏi: Thưa, khi chúng ta hoà vào chân lý của vũ trụ, chúng ta có hình thức tồn tại như thế nào?
Sư Phụ: Tôi chưa bao giờ giảng cho chư vị một điều gì như thế từ trước tới giờ. Có thể chư vị đã học những điều này từ các môn khí công khác, ví dụ như khí công trong trường phái Đạo. Khi tất cả những hành động hay niệm của một người phù hợp với yêu cầu của Pháp, thì sinh mệnh đó đạt viên mãn. Nhiều người giảng rằng một vị Phật không có hình tượng. Đó là lý luận của Thiền tông Trung Quốc – vô Phật, vô hình tượng. Vậy nên, bản thân Bồ Đề Đạt Ma giảng rằng Pháp chỉ có thể truyền đến sáu đời, sau đó thì không còn gì để truyền nữa. Từ thời Trung Quốc cổ đại cho đến trước Cách mạng Văn hóa, Phật giáo xem Thiền tông là “dùi sừng bò”. Vào thời đó, Thiền tông luôn có tranh luận với các trường phái tôn giáo khác. Kỳ thực, sau đời nhà Tống [960–1279], thì Thiền tông không còn hiện diện nữa, đó để nói rằng nó đã không còn tồn tại ở Trung Quốc từ hơn 1000 năm trước. Người đời sau luôn cảm thấy rằng đạo lý mà Bồ Đề Đạt Ma giảng gần gũi với triết học của người thường, nên một số người xem đó như là một triết học và nhìn nhận nó là triết học tối cao. Có người hành xử điên điên cuồng cuồng, mặc dù họ ngộ được vài triết lý cơ bản. Kỳ thực, đó là nhận thức của tầng rất thấp. Bởi vì nó là tầng thứ thấp, nên một người thường dễ tiếp thụ.
Một vị Phật có hình tượng, thân thể của vị ấy được cấu thành bởi các lạp tử vi quan, cũng là do vật chất cấu thành nên con người không thể nhìn được bằng mắt thường. Dù vậy, chỉ vì chư vị không nhìn thấy nó không có nghĩa là nó không tồn tại. Con người chỉ có thể nhìn được trong dải ánh sáng nhìn thấy, so với toàn bộ dải quang phổ của điện từ, thì dải đó gần như chẳng đáng kể gì. Những gì không được phản chiếu từ ánh quang này thì không nhìn được. Chư vị có thể phủ nhận là nó không hiện hữu chăng? Hiện tại, có rất nhiều kính thiên văn viễn vọng rất mạnh ở Mỹ Quốc. Rất nhiều thiên thể tìm được chỉ có thể nhìn thấy với ánh sáng nằm ngoài phạm vi trông thấy của mắt thường như là tia X-quang, tia gamma, tia hồng ngoại, tia tử ngoại. Chỉ dưới điều kiện này chư vị mới quan sát được chúng. Chư vị có thể cho là chúng không tồn tại chăng? Nếu trước khi phát minh ra kính viễn vọng, chư vị tuyên bố là các thiên thể đó có tồn tại, những người cố chấp chẳng bảo chư vị là mê tín sao? Điều đó cũng giống như những gì chúng ta đang giảng hôm nay, khi chư vị nói rằng chư vị đã nhìn thấy thế giới của chư Phật hay thấy chính chư Phật ấy, một số người vẫn không tin. Bởi vì mắt của chư vị được tạo bởi phân tử, không phải bởi các nguyên tử, chư vị không thể nhìn bất kỳ thứ gì được tạo bởi tầng của các hạt nguyên tử. Thân thể của một vị Phật là được tạo bởi các hạt nguyên tử nên làm sao chư vị có thể nhìn thấy được? Đó là để nói rằng, họ không nằm trong phạm vi của ánh sáng nhìn thấy.
Câu hỏi: Có phải mọi sinh mệnh trên địa cầu rồi cũng sẽ kết thúc không? Sẽ có chuyển biến vào một thời điểm thích hợp không?
Sư Phụ: Đây là chủ đề mà tôi không giảng. Tôi không muốn nói đến nó ở đây. Cho dù có đúng là vậy hay không, chư vị cũng không cần phải quan tâm. Vì sao lại thế? Mọi người hãy nghĩ xem: Không có gì trong vũ trụ này là tồn tại ngẫu nhiên. Chỉ là vì con người không tin vào sự tồn tại của chư Thần, nhưng họ có mặt ở khắp mọi nơi [vô xứ bất tại], trong khắp vũ trụ này. Con người dám làm bất cứ điều gì, đạo đức của họ đã bại hoại đến cực điểm. Mọi người hãy nghĩ xem, con người ngày nay làm bất cứ điều gì họ muốn. Họ tùy tiện giết người. Khi có súng trong tay, họ dám cả sát nhân. Tư tưởng và quan niệm của họ không còn bị câu thúc gì nữa. Sự suy đồi đạo đức của nhân loại khiến người ta dám làm bất cứ điều gì. Nhiều người nói rằng vì nhân loại đã trượt dốc đến mức này, có rất nhiều thiên tai ở những vùng khác nhau trên thế giới. Con người càng bất hảo, thì thiên tai lại càng có nhiều.
Mặt khác, giờ đây có 100 triệu người đang học Đại Pháp. Bất kể có bao nhiêu người trong số đó đạt Viên Mãn, thì những người này ít nhất cũng đã trở thành người tốt. Nếu mọi sự đều kết thúc, điều gì sẽ xảy ra với những người tốt này? Đặc biệt là hôm nay, tất cả mọi người ở đây đều có thể tu luyện và kiên định tu luyện Đại Pháp. Điều gì sẽ xảy đến cho những người tốt đường đường chính chính này? Vậy nên tôi nói với tất cả chư vị rằng chừng nào chư vị còn tu luyện, chư vị không cần phải lo lắng một chút nào về những gì khác. Đừng lo lắng về bất cứ thiên tai nào. Nếu có thiên tai, thì cũng không có ảnh hưởng chút nào đến chư vị cả. (Vỗ tay). Nhưng người xấu thì không thể tránh nó được.
Câu hỏi: Sư Phụ đã giảng có loại người mà những thứ bản thân mang theo và lực nhẫn nại là cố định, nên họ không thể tu luyện lên tầng thứ cao hơn.
Sư Phụ: Con người trong xã hội nhân loại hôm nay là từ những tầng thứ khác nhau. Có một số người đến từ tầng thứ thấp, nên có lẽ họ sẽ không thể tu luyện lên rất cao. Nhưng vượt ra ngoài Tam giới và đạt Viên Mãn không phải là vấn đề đối với họ. Nhưng họ không thể đạt tầng thứ cao hơn ngay cả khi họ muốn. Đắc được Pháp và tu được trong Pháp không phải là chuyện đơn giản. Khoảng thời gian này là lúc sắp đặt lại vị trí tồn tại của các sinh mệnh, và nếu một người mà tự thân không có đủ các nhân tố thì có thể được bổ sung. Nhưng cũng có những người thậm chí không xứng đáng được đắc Pháp. Và cũng có những người hoàn toàn không thể đắc được Pháp.
Câu hỏi: Thưa, con nghĩ là uy lực của Đại Pháp có thể cải biến mọi thứ. Vì sao Đại Pháp lại không thể thay đổi những loại người như thế?
Sư Phụ: Để tôi cho chư vị biết điều này. Một vị Phật thông thường, lấy một vị Như Lai làm ví dụ: Chỉ một cái vẫy tay của Phật A Di Đà, Phật Thích Ca Mâu Ni, Chúa Jêsu hay Thánh Mary cũng có thể làm biến đổi mọi cái trong xã hội nhân loại. Có gì mà không cải biến nó được? Vì sao mà họ lại không làm thế? Bởi vì con người đã làm điều xấu, tự họ đã làm điều đó. Họ làm chúng bởi vì họ muốn thế. Nếu tôi tiêu trừ nghiệp lực cho chư vị với một cái vẫy tay và những thứ xấu của chư vị đều biến mất, rồi chư vị lại quay ra tiếp tục làm điều xấu và tạo nghiệp. Vậy thì tại sao tôi phải làm thế? Nếu ai đó muốn cứu độ con người thì không phải bằng cách này. Cần phải khiến cho con người hiểu được đạo lý và để họ tự tâm cải biến. Đó mới chân chính là độ nhân. Ngay cả một vị Như Lai cũng có lực lượng vĩ đại đó, nên đối với Đại Pháp của vũ trụ, biến đổi một con người là rất dễ dàng. Hôm rồi tôi đã cho chư vị một ví dụ, một ví dụ đơn giản: Nó chỉ giống như cái lò luyện thép. Nếu một hạt mùn cưa rơi vào, nó sẽ biến mất trong nháy mắt. Chư vị không thể nào tìm thấy chút dấu vết nào của nó. Trong Đại Pháp, con người cũng chỉ như hạt mùn cưa. Tại sao tôi lại bảo chư vị tu luyện chính mình? Nếu tôi thực sự dùng Đại Pháp để tái tạo chư vị và không để chư vị tự mình tu luyện, sinh mệnh của chư vị từ mức vi quan cho đến tầng bề mặt sẽ không bao giờ còn là chư vị nữa. Tất cả kí ức, tư tưởng và hình thức tồn tại của chư vị đều sẽ cải biến. Chư vị sẽ không biết mình là ai. Điều đó được gọi là tái tạo. Sự tình này thật đáng sợ. Đó không phải là độ nhân. Sao lại phải độ nhân? Không phải là Pháp không có lực lượng đó, mà chính là Pháp đã khai sáng cho con người một cơ hội như vậy.
Câu hỏi: Thưa, một người phải đối đãi với ma nạn trong tu luyện thế nào? Sư Phụ có trải qua loại ma nạn giống như chúng con trong quá trình tu luyện không?
Sư Phụ: Đây là một câu hỏi của học viên mới. Tôi chưa bao giờ muốn nói về chuyện cá nhân của tôi. Có một điều tôi muốn chỉ rõ cho chư vị: Chư vị là người tu luyện, nhưng tôi thì không. Tất cả chư vị phải chiếu theo tiêu chuẩn của người tu luyện không có ngoại lệ. Tất cả chư vị phải đạt đến cảnh giới và tiêu chuẩn Viên Mãn. Tôi không giống như chư vị. Tôi ở đây để dạy Pháp cho chư vị. Ma nạn mà tôi chịu là ma nạn của tất cả chúng sinh từ các cảnh giới khác nhau. Tôi không thể chia sẻ với bất cứ ai những gì tôi đã trải qua, chư vị không thể nào hiểu được điều đó. Chư vị nghĩ rằng tu luyện là dễ dàng. Tất cả những gì tôi giảng cho chư vị là tôi đã tiêu trừ một nửa nghiệp của chư vị để chư vị có thể tu luyện. Nhưng trong thực tế, hãy nghĩ xem: Trong vũ trụ này, có phải những thứ xấu mà chư vị đã làm trong quá khứ có thể được hóa giải chỉ vì chư vị tu luyện không? Tôi đã từng nói. Tôi đã nói rằng tôi biết tại sao Chúa Jêsus lại bị đóng đinh trên giá thập tự. Có phải đức chúa Cha Yahweh không thể cứu được Ông? Có phải Ông không có khả năng thoát khỏi bị đóng đinh trên giá thập tự không? Những thứ này không phải là điều chư vị có thể tưởng tượng. Độ nhân là việc cực kỳ khó khăn. Người này nợ người kia do những điều xấu họ đã làm như một người thường từ đời này đến đời khác và do đó đã tạo nghiệp. Nợ này sẽ mãi đi theo họ và không bị phá vỡ theo luân hồi. Tuy nhiên, có người đã mắc nợ ở các tầng thứ khác nhau khi rơi xuống từ các tầng khác nhau, và đó là nợ đối với Thần. Họ làm thế nào để trả nợ đó đây? Vậy nên độ nhân không phải là việc đơn giản. Người trong một số tôn giáo khác nói rằng khi nào tu thành họ sẽ độ nhân. Tôi nói đó là một chấp trước. Làm sao họ có thể gỡ bỏ lưới nghiệp đan xen ngang dọc đã ràng buộc nhân loại đây? Những lưới nghiệp này hoàn toàn nằm ở trên tầng thứ của các vị cứu thế. Độ nhân lại chỉ đơn giản thế thôi sao? Đó là tất cả những gì tôi có thể nói về vấn đề này.
Câu hỏi: Thưa Sư Phụ, xin hãy cho chúng con biết phải làm gì để tránh tâm ngưỡng mộ Người.
Sư Phụ: Tôi hoàn toàn hiểu được tâm tình của chư vị. Bởi vì chư vị biết tôi cấp cho chư vị những gì và tôi đã gỡ bỏ những gì để biến chư vị từ người thường mang đầy nghiệp lực trở thành người tu luyện; Tôi hoàn toàn hiểu sự cảm kích đó của chư vị. Có người muốn dùng một nghi lễ nào đó để tỏ lòng thành kính với Sư Phụ. Tôi không thể nói rằng chư vị không nên kính trọng tôi vì rốt cuộc tôi là Sư Phụ của chư vị. Chư vị nên kính trọng tôi. Nhưng tôi không chú trọng hình thức. Vài học viên không có nhận thức cao như những học viên khác và họ cảm thấy thiếu nợ nếu họ không làm điều gì đó để thể hiện lòng thành kính với Sư Phụ. Và thật sự thì họ chưa làm điều gì sai cả. Nhưng tôi đã giảng về một cái lý: Có người cảm thấy họ có thể trở thành Phật nếu họ bái Phật và xây nhiều đền chùa. Tôi nói rằng đó là nói đùa. Thích Ca Mâu Ni đã giảng rằng một Pháp hữu vi thì chỉ huyễn hoặc như bong bóng xà phòng. Đó chỉ là những hành động hữu vi mà không là gì cả, bất quá chỉ có thể cho phép con người tích được chút đức của người thường. Chư vị nghĩ rằng đền chùa chư vị xây dựng nên là dành cho Phật sao? Giờ chư vị đã xây dựng đền chùa rồi thì Phật sẽ phải tới sao? Chư vị có thể nói là vì chùa chư vị đã xây xong thì Phật phải tới. Phật phải nghe theo lời chư vị mà đến sao? Sẽ không có chuyện đó. Có người dập đầu và nghĩ, “Con đã dập đầu lạy Ngài, vậy Ngài phải ban phúc và bảo hộ con bình an và cho con đạt Viên Mãn”. Chư vị nghĩ rằng Phật mang tư tưởng người thường-chư vị nghĩ là tôi phải vui vì chư vị bày tỏ lòng tôn kính với tôi và nói tốt về tôi! Có phải chư vị cho rằng tôi sẽ xử sự như người có quyền lực trong xã hội người thường, nơi mà nếu chư vị suốt ngày bám lấy tôi mà xu nịnh thì tôi sẽ buộc phải đề bạt chư vị lên làm cán bộ và tăng lương cho chư vị chăng? Nhân loại đã nhân cách hóa và nhân tình hóa Phật. Các vị ấy căn bản không như vậy. Vậy nên tôi không có bảo chư vị phải đối xử với tôi theo cách nào đó. Nhưng ở vài nơi, ví dụ vài học viên đã quen với tập quán địa phương mình. Họ nghĩ rằng làm thế là tốt. Tôi không thể nói là họ sai, chỉ là Đại Pháp của chúng ta không giảng hình thức.
Tôi đã nói về vấn đề này nhiều lần rồi. Thế thì chư vị phải đối đãi thế nào? Cứ tuỳ tâm chư vị mà làm. Mặt khác, sẽ không có tác dụng nếu chúng ta không có hình thức pháp hội tâm đắc thể hội như chúng ta có tại đây ngày hôm nay. Chư vị cùng nhau tu luyện và khi tiến nhập vào trường này, chư vị thấy nó rất hoà ái và an tịnh. Không ai có tư tưởng xấu nào cả. Những thứ phát xuất ra đều là từ bi và năng lượng tốt. Tất cả các chủ đề được nói tới đều liên quan đến tu luyện và làm thế nào để chúng ta làm tốt hơn. Hoàn cảnh này là một phần không thể thiếu của những gì chúng ta đang làm. Qua việc chia sẻ kinh nghiệm, mọi người đều tìm ra chỗ thiếu sót và thúc đẩy nhau cùng tinh tấn. Đây là một hình thức cực kỳ tốt. Hơn nữa, nó được tổ chức tự nguyện. Vài học viên trả tiền thuê phòng hội thảo, người khác lo tiền in tài liệu, trong khi những người khác nữa thì lo liệu các việc khác. Tất cả chư vị đều làm theo cách đó. Trung tâm phụ đạo không tồn trữ tiền bạc. Sau khi hoàn thành một việc, học viên phụ trách công việc đó sẽ gửi trả lại tiền và thế là xong. Đó là cách thức mọi việc thường được tiến hành.
Tôi nhớ có bài báo có lần viết về tôi. Họ nói rằng ông Lý Hồng Chí không yêu cầu tiền nhưng một trong những đệ tử của ông lại trả 35.000 USD để thuê một phòng hội thảo cho một Pháp hội tâm đắc thể hội ở New York. Tâm của vị ấy thật tốt, anh ta đã làm vì Đại Pháp vĩ đại và vì Pháp hội tâm đắc thể hội thiêng liêng và trong tâm anh ta, Đại Pháp phải xứng đáng ở vị trí tốt nhất. Nhân loại dành một khoản tiền lớn cho tất cả các hoạt động phi pháp và vô tổ chức, vậy thì tại sao anh ta không thể thuê một chỗ tốt cho một Pháp hội thần thánh và vĩ đại chứ? Nhưng trong tương lai tất cả chư vị nên cẩn trọng và hãy cố hết sức không thuê phòng hội thảo đắt tiền như thế. Chúng ta cần phải chú ý hơn về vấn đề này trong tương lai. 35.000 đô la có vẻ như không phải là số tiền quá lớn ở Hoa Kỳ, nhưng nó lại là vài trăm nghìn nhân dân tệ ở Trung Quốc. Nhưng cho dù là hoàn cảnh nào, tôi không nhìn thấy một đồng nào, cho dù chỉ là một đồng cũng không thấy. Người học viên chỉ viết một tấm ngân phiếu trị giá 35.000 đô la và thuê phòng hội thảo đó. Sau khi chi trả xong, anh ta chỉ nói với trung tâm phụ đạo rằng đã thuê chỗ và chi phí là 35.000 đô la để có thể sử dụng vào ngày đó, ngày đó. Tất cả chỉ có thế. Anh ta thực sự đã tiêu 35.000 đôla và điều đó thể hiện tâm chí thành của anh ta đối với Đại Pháp.
Hãy để tôi nhân cơ hội này mà nói thêm chút nữa vì có vài phóng viên ở đây. Có người vẫn băn khoăn, “Ông Lý Hồng Chí có phải là triệu phú không?" Các vị có thể xem tôi là triệu phú, tỷ phú hay tỷ tỷ phú. Cũng được thôi, bởi vì những gì tôi có đáng giá hơn tất cả tiền bạc và của cải trên thế giới. (Vỗ tay lâu)
Kỳ thực, nếu các vị nhìn từ một góc độ khác, tôi có tiền hay không có ý nghĩa gì đâu? Thậm chí nếu tôi có tiền, tôi cũng không để tâm đến nó. Ví dụ, tôi có 100 triệu học viên đang học Pháp, và nếu bây giờ tôi yêu cầu tất cả chư vị mỗi người hãy đưa cho tôi một đô la - hãy nghĩ xem- nếu tất cả chư vị mỗi người đều đưa tôi một đô la thì tôi sẽ là một trăm triệu phú. Hơn nữa, vì tất cả chư vị sẵn sàng đưa cho tôi vào bất kỳ lúc nào, chư vị có thể coi tôi là một trăm triệu phú. Có người đã đi khắp nơi để kiểm tra và điều tra xem tôi nhận được bao nhiêu tiền từ việc bán sách. Tôi có thể nói với chư vị rằng mỗi lần sách được xuất bản bởi nhà xuất bản chính thức ở Trung Quốc thì tiền bản quyền là vài nghìn tệ. Tổng cộng mới chỉ là hơn 20.000 tệ, tương đương với khoảng vài nghìn đô la. Đó là tất cả. Vì nhà xuất bản là của nhà nước, họ không trả tiền bản quyền như những nhà xuất bản ở các nước khác. Đó là tất cả những gì họ trả cho chư vị. Đối với sách xuất bản ở nơi khác, họ trả cho tác giả tiền bản quyền là 5%, 6%, 7 % hay nhiều nhất là 8% sau khi ký hợp đồng. Những gì tôi nhận được là rất ít ỏi, nhưng về cơ bản tôi sống bằng tiền bản quyền. Tôi muốn nói với chư vị rằng chư vị đừng nên chấp trước vào vấn đề này. Việc điều tra của chư vị chỉ là vô dụng thôi. Tại sao tôi lại phải tốn nhiều công sức như vậy chỉ để kiếm tiền? Tôi chỉ cần yêu cầu chư vị mỗi người nộp cho tôi 10 đô la, thì tôi sẽ trở thành tỷ phú rồi. Thật quá dễ dàng và nhanh chóng! Tất cả chư vị sẽ rất vui sướng mà đưa cho tôi, còn tôi thì có thể đường đường chính chính mà nhận. Tại sao mà tôi phải tốn công sức nhiều như thế? Tôi nghĩ là có người có dụng ý không trong sạch. Họ nhìn nhận sự việc một cách thiển cận và ngu xuẩn.
Câu hỏi: Nghiệp lực đi đâu sau khi Sư Phụ gỡ bỏ nó ra khỏi thân thế chúng con?
Sư Phụ: Tôi tiêu diệt nó cho chư vị (Vỗ tay). Độ nhân là rất khó. Tôi nhớ là đã từng kể cho chư vị tại một Pháp hội về một người mà sẽ phải bị nghẽn mạch máu não vào một lúc nào đó trong đời này. Đó là nghiệp lực luân báo, cho nên anh ta bắt buộc phải bị như vậy, kể cả sau khi anh ta tu theo Đại Pháp (không phải là sau khi tu theo Đại Pháp, thì chư vị không phải trả nghiệp nữa, không phải là cách đó), tôi đã tiêu trừ rất nhiều thứ cho anh ta, để anh ta có thể dễ dàng chịu đựng. Nhưng hoàn cảnh vẫn phải xảy đến. Một hôm, anh ta đột nhiên ngã xuống đất và xuất hiện triệu chứng nghẽn mạch máu não, nhưng anh ta lại không tự xem mình như một học viên. Mặc dù vậy, nghiệp của anh ta đã được tiêu trừ, nên triệu chứng đó không còn quá nặng nữa. Nếu mà anh ta tự xem mình là học viên và đứng dậy bất kể hoàn cảnh có thế nào, thì ngay lập tức anh ta sẽ ổn. Đó là cách thức để khảo nghiệm, vậy mà anh ta đã không vượt qua được. Mặc dù nó không khó như lẽ ra nó phải thế, anh ta vẫn không vượt qua được. Và rồi khảo nghiệm thực tế cũng không quá khó, cho nên sau ba ngày anh ta có thể ra khỏi giường và sau một tuần thì đi lại được. Một tháng sau thì như thể chưa có gì xảy ra. Tất cả mọi người đều biết là không ai bị nghẽn mạch máu não mà có thể hồi phục nhanh như thế, kể cả nếu được điều trị tại bệnh viện. Nhưng rồi, anh ta lại hỏi, “Tôi đã tập Pháp Luân Công rồi, vậy mà sao tôi vẫn bị nghẽn mạch máu não?” Đó là khi tôi bắt đầu truyền Pháp, tôi nghĩ rằng độ nhân quả thật là rất khó. Anh ta không biết rằng khi chịu khổ nạn cho anh ta, tôi đã phải uống một bát thuốc độc. (Vỗ tay)
Câu hỏi: Thưa, tình khởi tác dụng thông qua quan niệm. Quan niệm biến dị của nhân loại hiện đại biến dị đang lạm dụng tình.
Sư Phụ: Không phải là quan niệm biến dị đang lạm dụng tình, mà là loài người không còn tin vào bất cứ thứ gì và không bị câu thúc bởi bất kỳ đạo đức nào nữa. Tất cả chư vị đều biết là trong quá khứ có tôn giáo, con người ít nhất cũng biết rằng khi họ làm điều gì xấu thì họ sẽ bị trừng phạt. Tuy nhiên, con người hiện đại, đặc biệt là thanh niên nghĩ rằng điều đó thật khôi hài. Trừng phạt gì chứ? Thần ở đâu? Họ không tin. Họ không tin là có Thần tồn tại. Mọi người hãy nghĩ xem: Họ không biết là Thần đều đang quan sát khi họ làm điều xấu. Họ không biết là họ sẽ bị trừng phạt nếu họ làm điều xấu. Không có sự câu thúc này, họ dám làm bất kể điều gì – giết người, đốt nhà, không việc ác nào không làm.
Tại sao con người cổ đại, con người trong quá khứ lại có tiêu chuẩn đạo đức cao thượng như vậy? Con người thật ra rất yếu kém, nên không phải họ thực sự có tiêu chuẩn đạo đức cao thượng, chỉ là họ tin và biết cái lý thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo, rằng con người phải nên sống lương thiện. Không có những điều câu thúc này trong tâm trí, con người ngày nay xem việc đi nhà thờ là điều mà những người có văn hóa cần làm. Họ xem việc đi chùa là để cầu tiền tài, con cái, được phù hộ và được tiêu tai, giải nạn. Họ không thực sự có tín tâm. Hãy nghĩ xem, xã hội ngày nay hoàn toàn không còn đạo đức ước chế nữa, con người sẽ dám làm bất kể điều gì phải không? Họ sẽ nhấn mạnh tuyệt đối vào cá tính tự ngã. “Tôi sẽ làm bất cứ điều gì tôi muốn.” Chư vị sẽ làm bất cứ điều gì chư vị muốn; chư vị cho rằng thế là tốt nhưng Thần lại không cho rằng thế là tốt. Đừng quên rằng chư vị là do Thần tạo thành. Khi Thần cho là chư vị không tốt, họ sẽ buông chư vị ra và hủy diệt chư vị!
Câu hỏi: Thưa, trong quá khứ, các sinh mệnh trong vũ trụ không được biết về Pháp của vũ trụ. Vậy các sinh mệnh trong vũ trụ tương lai và cả các học viên đạt Viên Mãn có thể biết về nguyên lý Pháp ở tầng họ đạt đến không?
Sư Phụ: Những gì chư vị biết và hiểu, tôi có thể nói với chư vị rằng, cũng tương tự như những gì chư vị lý giải về Pháp qua việc đọc sách, những gì chư vị hiểu chỉ là một phần mà Đại Pháp của vũ trụ cho phép chư vị chứng ngộ. Chư vị không được phép biết được Pháp chân chính. Không chỉ con người mà tất cả sinh mệnh trong vũ trụ đều không được phép biết đến dạng thức tồn tại cụ thể của bộ Pháp này. Những gì tôi đã làm chỉ là giảng cho chư vị đạo lý khái quát thông qua việc sử dụng ngôn ngữ và tư duy của người thường. Nhưng chư vị sẽ không được phép biết đến phương thức tồn tại cụ thể của Nó là gì. Trong ý thức của chư vị có thể có một tư tưởng nhất định, và trong tương lai chư vị sẽ biết là có một Pháp trong vũ trụ, nhưng cụ thể Nó thế nào thì chư vị không cách nào biết được. Vì sinh mệnh ở các cảnh giới và tầng thứ khác nhau có các trạng thái khác nhau của cảnh giới khác nhau, một vị có thể là Thần ở tầng thứ của ông ta, nhưng đồng thời lại là người thường trong mắt vị thần ở cảnh giới cao hơn. Tầng thứ cao đến đâu, tiêu chuẩn cao đến đó.
Câu hỏi: Thưa nếu con tĩnh tâm đọc Chuyển Pháp Luân, tìm bên trong khi gặp vấn đề và đường đường chính chính tu luyện, như thế đã đủ mức dũng mãnh tinh tấn chưa?
Sư Phụ: Chắc chắn đó là biểu hiện của tinh tấn rồi. Nếu chư vị có thể làm như vậy, đó là một biểu hiện của tinh tấn. Nếu chư vị muốn đạt Viên Mãn, có thể sẽ phải vượt qua ma nạn. Tôi biết các học viên có lý giải rất thâm sâu về Pháp. Tôi đã nghe các bài phát biểu của chư vị qua màn hình TV, và tôi nói rằng các học viên tất cả đều đã thành thục. Đúng là như vậy. Các học viên ở Trung Quốc rất thành thục bởi vì họ đã bắt đầu tu luyện dũng mãnh tinh tấn từ vài năm trước. Hôm nay, một số lượng lớn các học viên bên ngoài Trung Quốc cũng đã trở nên ngày càng thành thục. Chư vị có thể bàn về Pháp từ trong Pháp. Điều này thật là rất tốt.
Câu hỏi: “Chúng ta không phải là một tôn giáo nhưng trong tương lai con người có thể xem chúng ta là một tôn giáo.” Chúng ta phải làm thế nào để không tạo cho người ta ấn tượng này trong phương diện hồng Pháp?
Sư Phụ: Tình huống mỗi nơi đều khác nhau. Chư vị nên chú ý đến điều này khi hồng Pháp. Chư vị muốn người khác đắc Pháp – chư vị muốn những ai có duyên mà chưa đắc Pháp sẽ đắc Pháp. Chư vị phải đặc biệt chú ý đến điều này trong xã hội, không được để cho mọi người có ấn tượng rằng đây là một tôn giáo. Mặt khác, tôi cũng nhận ra rằng đối với người Tây phương hiện đại, họ sẽ gọi cái gì đó là tôn giáo nếu người ta cùng nhau tập luyện hay làm gì đó. Họ không có khái niệm tiêu chuẩn về tôn giáo.
Câu hỏi: Tầng thứ Viên Mãn đạt được qua tu luyện có liên quan trực tiếp đến khảo nghiệm sinh tử mà một học viên vượt qua không?
Sư Phụ: Tôi đã nói về vấn đề này tại Pháp hội ở Úc rồi. Kỳ thực, trong tu luyện liệu chư vị có đạt Viên Mãn hay không, không phải là được quyết định vào thời khắc cuối, mà được quyết định trong suốt quá trình tu luyện. Khi một người gần đạt đến mức đó, khảo nghiệm để quyết định xem liệu vị đó có đạt Viên Mãn không sẽ bắt đầu. Nên nó rất trọng yếu. Chừng nào chư vị còn là người tu luyện, chắc chắn chư vị sẽ gặp nó. Đối với một con người, khảo nghiệm này chính xác là một khảo nghiệm sinh tử. Đương nhiên, không phải ai cũng sẽ rơi vào tình huống mà có người cố gắng giết chư vị hay làm gì với mục đích như vậy. Không nhất thiết theo cách đó. Nó chỉ giống như cách tôi đã mô tả trong một ví dụ. Tôi nói rằng trong những thời khắc quyết định, có người có thể từ bỏ tương lai, công việc và sự nghiệp. Nếu đúng như vậy, không phải người này đã vượt qua khảo nghiệm rồi sao? Con người sống là vì cái gì? Không phải họ sống vì mong đợi có một tiền đồ tốt đẹp giữa những người thường và một sự nghiệp như ý để thoả lòng mong ước sao? Họ muốn đạt được những thứ nhất định. Khi những thứ này bày ra trước mặt, trong khảo nghiệm họ có thể xuất lai được không? Nếu họ có thể từ bỏ chúng, không phải họ đã vượt qua khảo nghiệm sinh tử sao? Không phải con người sống vì những thứ đó sao? Nếu họ buông bỏ được chúng, không phải là họ có thể buông bỏ được chấp trước sinh tử sao?
Tại thời khắc quyết định, một người có thể vứt bỏ chấp trước vào sinh tử, vứt bỏ tâm sợ mất đi cái gọi là “hạnh phúc”, vượt lên và vứt bỏ chấp trước không? Khảo nghiệm đó không phải là được bày đặt cho chư vị sao? Tôi đã giảng nhiều lần rằng không có gì xảy ra là ngẫu nhiên cả. Tại sao có người có thể bước cái bước đó trong khi những người khác không thể? Họ thậm chí còn cho rằng những gì họ nói là đúng và cố gắng thuyết phục người khác nữa.
Câu hỏi: Thưa nói rằng quan niệm tồn tại bởi vì nghiệp lực và không có nghiệp lực thì không có quan niệm có đúng không?
Sư Phụ: Mối quan hệ giữa hai điều này là như sau: Khi một cá nhân được sinh ra, tư tưởng của anh ta là thuần tịnh. Anh ta chưa hề có nhận thức cố hữu nào được hình thành từ hậu thiên. Con người cho rằng thứ này là tốt và thứ kia thì không tốt, và rằng sự việc này nên được làm theo cách này. Dần dần con người hình thành nên những quan niệm của bản thân. Đặc biệt có người còn dạy con cái làm thế nào để bảo hộ lợi ích của bản thân và chống đối người khác. Họ cố ý dạy con cái trở thành người xấu và xem những gì họ dạy cho con cái là kinh nghiệm tốt để học hỏi. Nếu là một người trưởng thành bình thường mà không có quan niệm này, chư vị sẽ lý trí hơn, và chư vị sẽ minh bạch nhận thức được mọi vấn đề. Chư vị sẽ không bị hãm vào trong bất kỳ quan niệm nào khi nhận định vấn đề. Ngay lập tức chư vị sẽ minh bạch về bất cứ điều gì chư vị gặp phải hay chư vị thấy. Đó là tự ngã chân chính và là trí tuệ của chư vị.
Khi một người biết động não để giải quyết vấn đề gặp phải, đó là thứ mà người thường gọi là thông minh, nó không phải là trí tuệ. Đó là chút mánh khoé sử dụng để bảo vệ tư lợi và hình thành bởi các quan niệm hậu thiên. Tự bản thân nó có thể làm việc xấu và dẫn đến việc chư vị tạo thêm nghiệp. Quan niệm hình thành bởi vì chư vị muốn bảo vệ lợi ích của chư vị. Khi quan niệm này làm điều xấu, nghiệp lực được tạo ra. Quan niệm thúc đẩy hành động của chư vị. Khi chư vị làm việc gì thì nghiệp lực được tạo ra, nhưng nghiệp lực không phải là quan niệm. Có người cho rằng họ sống khá tốt, người khác cho rằng họ thông minh và có tài. Họ khổ sở tranh đấu mạnh mẽ với nhau chỉ vì một chút lợi ích nhỏ nhoi. Thực tế, tôi nghĩ họ sống rất thê thảm. Họ không biết họ sống vì cái gì. Họ nghĩ họ thông minh. Đôi lúc khi họ làm điều gì đó, họ nghĩ là bản thân tư tưởng của họ thực hiện. Thực sự các khái niệm của họ đang chỉ huy hành động và khống chế họ. Những người này không có bản tính tự ngã. Tuyệt đại đa số người trong xã hội đang rơi vào tình trạng này. Họ có sống với chính bản thân mình không? Con người là như vậy và họ không thể thoát khỏi nó. Vì vậy, quan niệm tất nhiên sẽ hình thành, nhưng lượng nhiều ít là khác nhau.
Câu hỏi: Mặc dù ở cùng một tầng thứ, các sinh mệnh đều khác nhau rất lớn về bản chất và nguyên lai. Thưa có đúng là sinh mệnh rơi từ tầng thứ thấp hơn không có vật chất bản nguyên như sinh mệnh từ tầng thứ cao hơn có không?
Sư Phụ: Con người đều ở trong cảnh giới của nhân loại, nhưng họ lại có nguyên lai khác nhau. Vậy nên có người không có lạp tử vi quan cấu thành nên bản nguyên của các sinh mệnh ở cảnh giới cao hơn, có nghĩa là lạp tử cơ bản nhất tạo nên sinh mệnh là khác nhau. Có sinh mệnh không có cảnh giới cao như thế và do đó không vi quan đến thế. Ý là như vậy, nhưng ở đây có sự khác biệt.
Nhưng chư vị, những ai ngồi đây không cần phải suy nghĩ về vấn đề này. Chư vị lo lắng rằng sinh mệnh chư vị không vi quan như người khác thì chư vị không thể tu lên tầng cao như thế. Thực sự chư vị đang tưởng tượng với tư tưởng con người. Vấn đề cơ bản nhất là liệu chư vị có thể quay trở về và đạt Viên Mãn hay không. Khi chư vị đạt Viên Mãn và chư vị có thể thực sự trở về, chư vị sẽ phát hiện rằng chư vị không còn tư tưởng đó nữa. Vũ trụ rất bao la, và vượt qua tầm với của chư vị, sự việc không như là chư vị nghĩ đâu. Nó hoàn toàn không phải vậy. Ví dụ như: Có người luôn cảm thấy cho dù đi bất cứ đâu thì về nhà là tốt nhất. Họ luôn muốn về nhà. Ví dụ này không khớp lắm nhưng vấn đề ở đây là khi chư vị không còn tâm người thường và chư vị sẽ cảm thấy nơi ở của mình là tốt nhất. Không nơi nào có thể sánh được và không nơi nào tốt bằng cho dù nó có cao thế nào. Nó là lối tư duy hoàn toàn khác.
Bản tiếng Anh
http://www.falundafa.org/book/eng/lectures/19990523L.html
Ghi chú: [ ] (của người dịch, không phải văn chính thức, chỉ để tham khảo)
Phần vấn đáp II đang được phiên dịch
Dịch ngày 15 tháng 07 năm 2009
www.thuviendaiphap.com
Xin bấm vào đây để xem bản in >>>>
|