Giảng Pháp tại Pháp Hội Florida, Hoa Kỳ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lư Hồng Chí

29 tháng 12 năm 2001

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bản thảo

Bản dịch từ tiếng Anh


Chào tất cả.

 

Đă lâu rồi.  Tại Pháp hội này, v́ chư vị chia sẽ kinh nghiệm, v́ hiện nay toàn bộ tiến tŕnh của Đại Pháp là tương đối tốt, và v́ chư vị đang thực thi tất cả trong Chính Pháp từng bước vững chắc, tôi không định giảng điều ǵ riêng cho chư vị cả.  Thậm chí c̣n không định giảng Pháp mà vượt quá xa với những ǵ chúng ta đang làm bây giờ.  Nguyên nhân là v́, khi có điều ǵ tôi cần giảng cho chư vị và khi tôi giảng cho chư vị, cũng tính như là tôi bảo chư vị phải làm ǵ.  Lần này, v́ đă lâu, tôi không gặp chư vị, nên tôi đến để gặp mọi người, thứ nhất, tiện cơ hội này tôi sẽ nhấn mạnh sự quan trọng về những sự việc mà chúng ta đang làm hiện nay và nhấn mạnh h́nh thế toàn bộ hiện nay.  Tôi không muốn nói nhiều về những ǵ khác, v́ nó có thể dễ dàng can nhiễu đến tiến tŕnh toàn bộ hiện nay trong Chính Pháp.

 

Xét h́nh thế hiện nay, tất cả các học viên chúng ta đều từ trong Pháp mà nhận thức Pháp, và đă được rèn luyện trong hơn hai năm qua, chư vị ngày càng lư trí, ngày càng thanh tĩnh, và ngày càng hiểu Pháp; là đệ tử Đại Pháp, việc mọi người đều ư thức trách nhiệm đối với bản thân, đối với Đại Pháp, và đối với tất cả chúng sinh ngày càng rơ rệt.  Đă được như thế, tất cả các đệ tử Đại Pháp càng thực hiện tốt hơn nữa trong việc giảng rơ sự thật.  Qua những ǵ diễn ra, chúng ta đều thấy như thế.   Từ ngày 20 tháng Bảy năm 1999, có thể mỗi học viên đều nhận thấy rằng, tà ác kia dường như xâm nhập vào tất cả, chỗ nào cũng có.  Toàn bộ thật là giống như những ǵ các tiên tri đă nói – tà ác đến phủ trời ngập đất, quả thật giống như trời đang sập xuống.  Tà ác khắp nơi.  Dù là ai hay là sinh mệnh nào khác có tốt đến mấy, đều có thể bị tà ác ảnh hưởng.  Lúc ấy, thậm chí mỗi học viên Đại Pháp đều tự ḿnh thắc mắc: “Tôi có nên tu Đại Pháp này không?  Đại Pháp này quả thật có đúng hay không?  Ông Lư Hồng Chí là người thế nào?”  Sau khi ngẫm nghĩ, rất nhiều học viên đă vượt qua, vững vàng.  Quả thật là suất sắc.  Chư vị ở trong hoàn cảnh gian khổ, ở trước áp lực lớn như thế, mà có thể đứng lên, để giảng rơ cho con người thế gian về chúng ta và cho họ biết rằng chúng ta đang bị bức hại, rằng mọi thủ đoạn đàn áp kia đều là bịa đặt và vu khống, hoàn toàn có tính bức hại, rằng đây là cuộc bức hại tà ác nhất.  Cho nên khi  con người thế gian hiểu rơ sự thật về cuộc bức hại này, họ bị khích động sửng sốt.

 

V́ tà ác phủ trời ngập đất, khiến cho việc giảng rơ sự thật của chúng ta vô cùng khó khăn, dường như không ai chịu nghe.  Thực tế chính là tà ác đang khống chế họ.  Sau khi người ta nghe rơ và tin lời dối trá một chiều của tà ác, họ chỉ nghe những lời đó, tư tưởng và nghi ngờ của họ đều phát xuất từ những lời giả dối đó; tức là, thêm vào việc tà ác lợi dụng tư tưởng không chính của con người mà khiến cho họ không nhận thức chính xác, họ càng không nhận ra t́nh h́nh thật sự - là cuộc bức hại này.  Tuy nhiên, thuận theo tiến triển của toàn bộ tiến tŕnh Chính Pháp, không ngừng tiến đến các không gian rộng lớn hơn, nói khác đi, chính là tiến đến các tầng thứ vi quan hơn; nguyên nhân căn bản nhất mà phải Chính Pháp vũ trụ là v́ các sinh mệnh to lớn ở các tầng thứ vi quan hơn của vũ trụ đă bị biến dị rồi.  Tất nhiên, rất nhiều trong số họ không cố ư ngăn trở.   Sự tồn tại của họ chính là rắc rồi cần giải quyết, và sự tồn tại của họ chính là các nhân tố cũ, các thiên thể to lớn cần phải được chỉnh lại, và các sinh mệnh to lớn này cần được cứu độ.  Các sinh mệnh đó qua Chính Pháp mà giải quyết bằng cách bị loại trừ trong Chính Pháp, được sắp đặt lại vị trí, hay là được đồng hoá tại chỗ đó.  Cho nên tất cả là cần một tiến tŕnh, và tiến tŕnh này đ̣i hỏi thời gian.  Nói về thời gian, cũng như chư vị biết, đă hai năm rồi từ ngày 20 tháng 7 năm 1999.  Lúc đó, mỗi một ngày cảm giác như là một năm, thậm chí mỗi một chốc cảm giác như một năm.  Áp lực rất to.  Tuy nhiên tất cả chư vị đều vững vàng chịu đựng dưới những áp lực to như thế, vẫn một mực kiên định và không ngừng thực hiện các công tác đủ loại khác nhau để vạch trần cuộc bức hại tà ác này.  Đồng thời, kết quả là càng nhiều tà ác bị tiêu diệt trong Chính Pháp, tư tưởng con người thế gian không c̣n bị ức chế nghiêm trọng nữa.  Cho nên, trong t́nh huống này, chư vị phát hiện rằng khi chư vị giảng rơ sự thật cho người thế gian lần nữa, th́ họ không thờ ơ như trước nữa, và họ vui mừng chấp nhận giống như họ chưa bao giờ nghe về việc đệ tử Đại Pháp bị bức hại.  Càng nhiều càng nhiều, con người thế gian càng muốn biết rơ sự thật.  V́ Chính Pháp đang liên tục tiến đến đây, và v́ các đệ tử đang liên tục phát chính niệm, cho nên tà ác kia ngày càng ít đi.  Thật ra, tà ác chỉ làm được những việc xấu ác trước khi Chính Pháp chưa tiến đến đây và trước khi mọi thứ được tạo mới.  Tất cả tà ác đều ở đây, đang xảy ra và đang tung hoành, và cũng chính là trong giai đoạn này mà tà ác gây hỗn loạn.  Chúng không làm loạn Pháp được, và cũng không làm loạn vũ trụ mới được.  Chúng thể hiện – trong giai đoạn thời gian này trước Chính Pháp – tất cả những ǵ của các sinh mệnh cũ đă bại hoại, chúng rất là tà ác.  Các đệ từ Đại Pháp ở thế gian có thể cảm giác được áp lực rất to trong môi trường này – họ thật sự cảm giác áp lực quá to.  Tuy nhiên chư vị cũng biết, thời gian trong các không gian khác nhau th́ khác nhau, cho nên nếu chư vị nh́n từ một không gian trường to lớn, chư vị sẽ phát hiện hai năm đó chỉ là một chốc lát, rất ngắn.  Chúng ta đang trong hoàn cảnh này, đang trải qua bức hại, tất cả chúng ta đều cảm thấy một ngày kéo dài như một năm.  Tuy nhiên bây giờ th́ chư vị đă vượt qua rồi, và nếu chư vị nh́n lại chư vị sẽ phát hiện hai năm này chỉ là một chốc lát trong vũ trụ.  Tuy thế, hai năm này đă đào tạo nên rất nhiều Giác Giả thật sự vĩ đại; qua hai năm này, rất nhiều học viên đă được rèn luyện và đă thành thục rồi; và qua hai năm này, chư vị đă nhận thấy rơ ràng và buông bỏ đi rất nhiều tư tưởng người thường mà trước kia chư vị không buông bỏ được, cùng với những chấp trước mà chư vị chưa nhận ra được.  Trong hoàn cảnh b́nh thường th́ khó mà làm được điều này.  Tất nhiên, tôi không chấp nhận tất cả những ǵ chúng đă an bài, tôi không nhận thức chúng.  Tuy nhiên, trong cái vở kịch tà ác này, đệ tử Đại Pháp đă được rèn luyện và ngày càng suất sắc hơn.  Khi chúng ta nh́n lại hai năm này, chẳng phải nó chỉ là một chốt lát hay sao?  Hơn hai năm đă trôi qua, tuy nhiên giai đoạn thời gian đó đă giúp cho Đại Pháp và đệ tử Đại Pháp thiết lập tất cả, thiết lập những ǵ đời đời và vĩ đại nhất, cùng với uy đức vĩ đại nhất.

 

Tất nhiên, làm được tất cả những điều này tốt th́ không tách rời khỏi mỗi cá nhân chúng ta, không tách rời mỗi một đệ tử Đại Pháp tu luyện và đề cao chính ḿnh.  Và đó là tại sao mà dù là bị bức hại thế nào, trong t́nh huống khó khăn nào, chư vị cũng vẫn kiên tŕ tu luyện, kiên tŕ học Pháp, thanh tĩnh bản thân.  Khi tâm của người tu luyện sao lăng Pháp, tà ác sẽ t́m cách mà dùi vào.  Nh́n từ mắt con người, con người và tất cả những ǵ khác trong thế gian này là lập thể ba chiều.  Tuy nhiên trên thực tế, tất cả vật chất trong toàn bộ không gian nhân loại – dù đó là hoa, cỏ, cây cối, con người, không khí, vân vân – tất cả đều được cấu thành bằng các hạt tử kích thước của (phân tử).  Và cái lớp hạt tử này, tất cả, lẫn cả thân người, đều nối kết với nhau.  Khi cá nhân một người không có chính niệm, tất cả những thứ xấu ở trong vũ trụ hay ở trong Tam Giới sẽ lưu chuyển liên tục trong thân người, thậm chí khi những thứ xấu đó ở trong đó người đó cũng không nhận ra được.  Con người bị thao túng như thế; nói khác đi, khi các hạt tử ấy nối kết với nhau, th́ chúng thao túng con người.  Cho nên, trong xuốt hai năm mà chư vị phải chịu bức hại, chư vị vẫn kiên tŕ tu luyện, khiến cho bản thân ngày càng thanh tĩnh, ngày càng thấy rơ sự tà ác của cuộc bức hại này.  Nói khác đi, đối với đệ tử Đại Pháp, người tu luyện, việc học Pháp quả thật là cực kỳ quan trọng.  Không kể là hoàn cảnh gian khổ đến đâu, không kể là bận rộn thế nào, chư vị không được lơ là quên học Pháp.  Chư vị phải học Pháp, bởi v́ đây chính là đảm bảo căn bản nhất cho việc đề cao của chư vị.  Tôi không gặp được từng một học viên, nhất là trong t́nh huống hiện tại ở Trung Hoa Lục Địa.  Và dưới t́nh huống mà học viên chúng ta không gặp tôi được, họ không thể cứ t́m Sư phụ mỗi khi có vấn đề ǵ, cho nên họ chỉ có thể lấy “Pháp làm Thầy”.  Để giúp chư vị tu luyện và đề cao, tôi đă đặt vào trong bộ Pháp này tất cả nhân tố để giúp cho người tu đề cao và thăng hoa qua tu luyện.  Chỉ cần chư vị học, th́ vấn đề ǵ cũng giải quyết được.  Chỉ cần chư vị tu luyện và chỉ cần chư vị từ trong Pháp mà hiểu được Pháp, th́ không có ǵ chư vị không đạt được.

 

Tất nhiên, nói đến việc học Pháp, thật ra th́ chư vị đều kiên tŕ học Pháp.  Tuy nhiên, v́ chư vị hiện nay đang rất bận rộn với việc giảng rơ sự thật – có người th́ viết bài, có người th́ làm các tài liệu truyền tin, có người th́ phát các tài liệu ngoài phố, c̣n có những người th́ làm các việc khác đủ loại mà có liên quan đến việc giảng rơ sự thật, cứu độ người thế giới mà đă bị đầu độc v́ những lời dối trá kia – đôi khi khi chư vị học pháp mà tâm chư vị không thanh tịnh được.  Đây quả thật là vấn đề vô cùng nghiêm trọng.

 

Tất cả chư vị cũng biết rằng một người, tâm của họ ở trạng thái nào th́ mới thấy được Pháp lư?  Tôi không cần nói nhiều chư vị cũng đă biết rồi.  Khi mắt của chư vị đọc Pháp, tuy thế tư tưởng th́ không đặt vào Pháp, hăy suy nghĩ, chẳng phải chư vị phí công đọc Pháp hay sao?  Chư vị đọc cho ai đây?  Bản thân chư vị thật sự không học Pháp.  Chẳng phải tôi đă bảo rằng nhất định chư vị phải đắc được công hay sao?  Vậy, nếu tâm của chư vị không đặt vào Pháp khi chư vị học Pháp, th́ chư vị học Pháp cho ai đây?  Đây không phải là tôi phê b́nh chư vị - mà tôi chỉ nói cho chư vị biết t́nh huống này quả thật là nghiêm trọng.  Cho nên, dù có bận rộn thế nào, khi chư vị học Pháp, th́ phải dẹp tất cả tư tưởng khác qua một bên – đừng nghĩ bất cứ điều ǵ khác, chỉ học Pháp mà thôi.  Có thể trong khi chư vị học Pháp, các vấn đề chư vị đang cân nhắc đó đều sẽ được giải quyết, bởi v́ đằng sau mỗi chữ đều là chư Phật, Đạo, Thần.  Những ǵ chư vị cần giải quyết và trước mắt những ǵ chư vị đang lo lắng thực hiện, làm sao các vị ấy không biết?  Vậy lẽ nào các vị ấy không bảo chư vị?  Tuy nhiên có một điều: chư vị phải đạt đến trạng thái học Pháp mà tâm không truy cầu.  Chư vị cũng hiểu điều này từ lâu rồi – chư vị không thể đọc Pháp mà tâm th́ truy cầu giải quyết vấn đề.  Cứ đọc một cách thanh tĩnh, th́ hiệu quả thu được nhất định sẽ rất tốt.  Do vậy, khi học Pháp chư vị không được nhắm vào h́nh thức.  Chư vị phải để cho tâm thanh tĩnh khi chư vị học Pháp, và thật sự học Pháp.  Đừng để tâm của chư vị lẻn đi.  Hễ mà tâm chư vị thơ thẩn, chư vị sẽ phí công học Pháp.  Nếu chúng ta nh́n từ một mặt khác, khi chư vị học Pháp mà tâm không đặt vào Pháp, không những chỉ là vấn đề h́nh thức, mà thực tế th́ người mà học Pháp đó không thật sự tôn kính Pháp.  Vậy, làm sao Pháp hiển lộ ra?  Cho nên, từ góc độ này mà giảng, tôi nghĩ rằng tâm của chư vị phải thanh tĩnh khi chư vị học Pháp, lúc bận rộn chư vị phải chú ư ổn định tâm của ḿnh để học Pháp.

 

Để tôi nói về một vấn đề nữa.  Tức là, như chư vị biết, chúng ta diệt trừ tà ác trong những giờ nhất định, tức là “phát chính niệm”.  Trong quá khứ không gọi là “phát chính niệm”, mà gọi là “thần thông” – dùng thần thông, Phật Pháp thần thông.  Người thường gọi là “công năng”.  Vậy, tại sao tôi lại gọi là “phát chính niệm”?  Là v́ chư vị tu luyện Đại Pháp, tất cả phải vĩ đại nhất và thuần tịnh nhất.  Không có ǵ chúng ta làm mà chỉ v́ tu luyện cá nhân của chư vị.  Chúng ta phải nghĩ đến Pháp, và chúng ta c̣n phải nghĩ đến các sinh mệnh mới của tương lai, và đồng thời, chúng ta c̣n phải nghĩ đến h́nh thức của sinh mệnh mới của tương lai.  Bởi v́ chúng ta đang đặt nền tảng cho họ, con đường chúng ta đi là phải chính.  Hiện nay bất cứ điều ǵ chư vị làm, người tương lai sẽ nói: “Thời ấy các đệ tử Đại Pháp đă làm như thế”, cho nên chúng ta nhận thấy rằng rất nhiều sự việc là quan trọng.  Đây là tại sao chúng ta phải thuần tịnh khi chúng ta phát chính niệm.  Hiện tại, không kể là ở tầng thứ vi quan của xă hội nhân loại hay là ở các không gian khác, Chính Pháp đang thực thi trong toàn bộ vũ trụ, không ǵ bỏ sót - ở dưới bề mặt của xă hội nhân loại cũng đang được Chính Pháp.

 

Trong xă hội nhân loại ngày nay, có rất nhiều hiện tượng xấu, người xấu, và hành vi xấu, hoàn toàn trái với nhân tính, thậm chí đến độ mà có người không những chỉ có tâm lư biến dị, mà ma tính cũng rất to.  Vậy, đối với các t́nh huống như thế, chúng ta làm sao đây?  Tôi bảo chư vị: không quan tâm.  Tại sao?  Sự vĩ đại của các đệ tử Đại Pháp là nối kết với Chính Pháp của vũ trụ, và sứ mệnh to nhất của chư vị là hộ Pháp.  Ai không phá hoại Đại Pháp th́ để yên.  Nếu ai phá hoại Đại Pháp th́ chư vị cần giảng rơ sự thật cho họ, ức chế tà ác, diệt trừ tà ác, và cứu người.  Vậy, nói khác đi, hiện nay đối với nhiều hiện tượng xấu trong xă hội nhân loại th́ chúng ta không quan tâm, bởi v́ những sự việc đó sẽ được xử lư khi Pháp Chính nhân gian.  Và những sự việc cần phải làm khi Pháp Chính nhân gian đến, không có liên quan ǵ đến đệ tử Đại Pháp, là v́ chư vị phải đạt Viên Măn.  Sự vĩ đại của đệ tử Đại Pháp có nối kết với Chính Pháp, và nó khác với h́nh thức tu luyện cá nhân của nhân loại trong quá khứ - tuyệt đối là không giống nhau.  Cho nên, nói khác đi, chúng ta phát chính niệm là để diệt trừ tà ác mà đang bức hại và can nhiễu với Đại Pháp, đang bức hại đệ tử Đại Pháp, và để diệt trừ tất cả nhân tố mà đang bức hại Pháp.  Như vậy việc đệ tử Đại Pháp chúng ta liên tục phát chính niệm thật sự có tác dụng rất to.  Trong giai đoạn này, khi cái luồng Chính Pháp mạnh to lớn của Pháp Chính nhân gian chưa tiến đến nhân gian, tức là, thời gian trước khi Chính Pháp chưa tiến đến đây, th́ việc các đệ tử Đại Pháp phát chính niệm quả thật đă diệt trừ rất nhiều thứ xấu.  Và tất cả những thứ xấu đó chính là những thứ mà đang phá hoại Pháp và bức hại đệ tử Đại Pháp.  Số lượng mà đă bị tiêu trừ là rất to.  Chư vị có thể nhớ rằng, hồi mà các học viên mới bắt đầu phát chính niệm th́ khác với bây giờ.  Lúc đó, mỗi khi chư vị đưa tay thẳng trước ngực lập chưởng một cái là tà ác liền dàn trận như thể như là sắp chiến đấu, cả bầy cả lủ bèn đến.  Sau này, sau khi các học viên tiếp tục phát chính niệm, diệt trừ các sinh mệnh tà ác mà đang phá hoại Đại Pháp và diệt trừ các sinh mệnh tà ác mà đang thao túng con người, kết quả là tỷ lệ bị diệt trừ hết sức lớn, phần c̣n lại rất ít.  Làm thế không phải là không từ bi.  Làm sao mà [chúng ta lại để] Pháp của vũ trụ và đệ tử Đại Pháp bị các sinh mệnh tà ác ấy bức hại chứ?  Đây là tại sao tôi giảng Pháp “Nhẫn vô khả Nhẫn” (Beyond the Limits of Forbearance).   Bây giờ khi chư vị phát chính niệm, mỗi khi chư vị đưa tay thẳng lên lập chưởng trước ngực, th́ các sinh mệnh tà ác lập tức bỏ chạy.   Công mà chư vị phát ra thậm chí là t́m các sinh mệnh tà ác ấy đi t́m khắp nơi từ trên xuống dưới, hễ ở đâu mà có, th́ công liền diệt trừ chúng ngay.  Bây giờ th́ tà ác không dám ra mặt nữa, và cũng không c̣n năng lực để dàn các sinh mệnh tà ác tấn công đệ tử Đại Pháp trên diện rộng.  Bây giờ đệ tử Đại Pháp đang nắm phần chủ động; khi chư vị phát chính niệm th́ diệt trừ tà ác khắp nơi, cho đến khi nào mà chúng hoàn toàn bị tiêu diệt.

 

Để tôi nói cho chư vị biết, tất cả các sinh mệnh mà c̣n lại và chúng có thể bức hại Đại Pháp và đệ tử Đại Pháp đều là v́ bản thân học viên chúng ta.  Các học viên mà không xem trọng phát chính niệm: tà ác trong các không gian mà đáng lẽ chư vị có phần trách nhiệm và có trách nhiệm th́ chưa bị tiêu trừ.  Đó chính là nguyên nhân.  Cho nên, chư vị phải xem trọng việc phát chính niệm.  Không kể là chư vị thất rằng chư vị có khả năng hay không, chư vị vẫn phải phát chính niệm.  Những thứ trong tâm của chư vị mà chư vị tiêu trừ, đó là những thứ có tác dụng trong phạm vi thân thể của chư vị; đồng thời chư vị cần phải diệt trừ những thứ ở bên ngoài nữa, những thứ mà trực tiếp liên quan với không gian của chư vị đang ở.  Nếu chư vị không diệt trừ chúng đi, th́ không những chúng bức hại chư vị và chúng ức chế chư vị, mà chúng c̣n bức hại các học viên khác và các đệ tử Đại Pháp khác nữa.  Chư vị cũng biết, các đệ tử Đại Pháp ở Trung Hoa Lục Địa bị bức hại rất nghiêm trọng, cho nên mỗi học viên cần nhận thức rơ ràng trách nhiệm của chính ḿnh, khi phát chính niệm th́ tâm phải thật thanh tĩnh, và thật sự gây tác dụng phát chính niệm.  Cho nên, đây là việc vô cùng vô cùng quan trọng.  Nếu như mỗi học viên đều làm được như thế, tôi có thể nói với chư vị rằng, cùng nhau phát chính niệm trong 5 phút th́ tà ác trong Tam Giới vĩnh viễn không c̣n tồn tại nữa – nó quan trọng đến như thế.  Tuy nhiên, tính đến nay th́ chư vị đă phát chính niệm cũng lâu rồi.  Các sinh mệnh tà ác mà đă bị tiêu trừ quả thật cũng nhiều.  Từ một góc độ khác mà giảng, trong tiến tŕnh tu tuyện, mỗi một cá nhân tu luyện tốt, đề cao lên, nhận thức tốt, và làm tốt các việc trong Chính Pháp như thế nào, đều có quan hệ trực tiếp đến việc tu luyện cá nhân, và cũng có quan hệ trực tiếp đến việc đề cao tầng thứ của cá nhân đó, Sư phụ cũng không thể yêu cầu quá nhiều nơi chư vị.  Tôi chỉ nói cho chư vị biết về sự quan trọng của nó.  Một người muốn tu cao đến đâu và muốn đạt đến cảnh giới nào, đó là việc của cá nhân.  Sư phụ chỉ có thể cho chư vị biết về sự quan trọng của việc phát chính niệm.

 

C̣n một vấn đề nữa.  Trong suốt thời gian từ ngày 20 tháng Bảy năm 1999, khi chúng bắt đầu bức hại chúng ta, chúng ta đă giúp người trên toàn thế giới nhận rơ được Pháp Luân Công là ǵ.  Ai đều biết chúng ta là tốt.  Không kể là chính quyền của các quốc gia khác nhau hay là người dân của quốc gia đó, kể cả các quốc gia mà có quan hệ rất tốt với chính quyền Trung Quốc, họ đều biết rơ ràng chúng ta là thế nào và cũng biết rơ ràng tà ác mà đang bức hại Đại Pháp là thế nào.  Nói khác đi, được điều này là không tách rời nỗ lực tập thể của mỗi một đệ tử Đại Pháp.  Tức là, khi giảng rơ sự thật, chư vị đă thật sự trách nhiệm với Đại Pháp, đối mặt với áp lực mà chư vị vẫn giữ chính niệm vững vàng.  Mỗi một đệ tử Đại Pháp đều có công việc làm và có gia đ́nh, cho nên, trong bất cứ việc ǵ thời gian của chư vị rất hạn hẹp, làm ǵ chư vị cũng đặt Đại Pháp ưu tiên, quả thật là suất sắc.  T́nh huống bây giờ th́ khác, đó là nhờ vào nỗ lực tập thể của đệ tử Đại Pháp.  Tà ác đang bị cô lập, và chính ngay bên trong Trung Quốc đă dần dần h́nh thành một xu hướng: người ta bắt đầu tỉnh thức.  Chư vị cũng biết, lúc đầu, trong giai đoạn sau khi ngày 20 tháng Bảy năm 1999, th́ cuộc bức hại bên trong Trung Quốc vô cùng khắc nghiệt, không ai dám nói lên một lời công lư cho chúng ta.  Tuy nhiên hiện tại, học viên Pháp Luân Công dám t́m gặp những nhân vật mà có trách nhiệm trực tiếp trong cuộc bức hại này và c̣n dám trực tiếp t́m đến những nhân vật các cấp.  “Các ông bức hại tôi, nên tôi t́m các ông để nói cho các ông biết về sự thật.”  Thậm chí các đệ tử Đại Pháp đă chính Pháp tại rất nhiều khu vực to lớn, rất nhiều nơi.   Nói khác đi, h́nh thế toàn bộ đă thay đổi, người ta biết sự thật về cuộc bức hại tà ác này.  Cho nên, nói khác đi, việc giảng rơ sự thật là vô cùng quan trọng, và mỗi một học viên phải xem việc này là nghiêm trọng.  Tôi bảo chư vị điều này: ngoài việc tu luyện cá nhân, trong hiện tại việc quan trọng nhất chính là giảng rơ sự thật, làm việc này chính là cứu độ chúng sinh, trực tiếp cứu người tương lai, đồng thời thể hiện sự vĩ đại của Đại Pháp và đệ tử Đại Pháp – ngay ở trong hoàn cảnh gian khổ đến thế mà chư vị vẫn cố gắng cứu độ chúng sinh.

 

Rất khó mà cứu con người ngày nay.  Đôi khi tôi nói đùa với chư vị: khi chư vị nói với họ - Đại Pháp tốt, chư vị nói với họ một lúc lâu, rồi họ nói: “Vâng, Đại Pháp tốt, tôi biết.   Tuy nhiên Đảng Cộng Sản kia cho tôi tiền, nên tôi cũng không phản đối.”  Ngụ ư họ nói là “Mặc dù các ông là người tốt, nhưng tôi cũng không phản đối Đảng Cộng Sản Trung Quốc.”  Đây là v́ tà ác tuyên truyền bức hại Đại Pháp mà ra, và đó là thủ đoạn mà chúng đă sử dụng để lừa dối người thế gian.  Chúng ta cũng chưa bao giờ phản đối Đảng Cộng Sản Trung Quốc.  Mà chính là kẻ bại hoại lănh đạo tà ác tại nhân gian kia đă tuyên truyền lời gian dối rằng đảng cộng sản phải “đánh bại Pháp Luân Công.”  Ông ta lừa dối ngườI ra.  Chúng ta tuyệt đối không liên quan với chính trị.  Thế th́, nói khác đi, khi chúng ta giảng rơ sự thật để cứu họ, chúng ta cần phù hợp với cách suy nghĩ của người ngày nay.  Đây là v́, con người ngày nay, niềm tin thượng đế của họ rất thấp, chuẩn mực đạo đức của họ cũng rất thấp, thậm chí khi họ biết rất rơ là xấu rồi mà họ vẫn làm.  Tất nhiên, dù sao đi nữa, chúng ta cứu được bao nhiêu th́ cứu, và chúng ta gắng sức giảng rơ sự thật.  Nguyên nhân là v́, trong tương lai, ở tầng thứ nhân loại đây cũng phải có Pháp, và cũng phải có sinh mệnh tại tầng thứ này – không thể đến đây là kết thúc.  Hơn nữa, v́ Đại Pháp được truyền rộng tại thế gian, loài người tương lai sẽ được nhiều phúc lành.  Những người mà đă bị thế lực tà ác bức hại đầu độc ở Trung Quốc, nhất là người Trung Hoa, tội lỗi mà họ gây ra đối với Đại Pháp là khỗng lồ; khiến cho họ trực tiếp chống lại Pháp của vũ trụ, Pháp mà tạo ra tất cả sinh mệnh.  Cho nên, những người này sẽ bị đào thải  – họ đang bị nguy hiểm nhất.  Cho nên, chỉ cần loại đi trừ các tư tưởng không tốt đối với Đại Pháp trong đầu của họ là được rồi.  Nếu các vị không phản đối Đảng Cộng Sản Trung Quốc, cũng được, nếu các vị không phản đối ai, cũng được, tuy nhiên tôi nói với các vị rằng: đừng chống đối Đại Pháp.  Tại sao?  Tôi nói cho các vị t́nh huống thật sự này …. Đó là tại sao, đối với một số người không chống đối Đại Pháp, mặc dù họ cũng phải là người tốt, ít nhất, trong lần đào thải cuối cùng những kẻ bức hại Đại Pháp, có thể họ sẽ không bị đào thải lập tức.  Và nếu họ chưa bị đào thải, th́ có thể c̣n hy vọng cho họ.  Sau này là c̣n tùy vào bản thân họ - c̣n tùy vào bản thân họ như thế nào đến lúc Pháp Chính nhân gian.  Qua việc các đệ tử Đại Pháp toàn lực giảng rơ sự thật, nhiều người thật sự đă hiểu tất cả, họ c̣n có chính niệm rất đầy đủ.  Như thế, tôi nghĩ rằng, đối với những người này không phải chỉ là vấn đề nhận thức b́nh thường về Đại Pháp – có thể họ sẽ v́ Đại Pháp mà nói những điều công lư, làm thế thật sự họ sẽ đặt cho chính họ một nền tảng tốt cho các sinh mệnh của họ trong tương lai.

 

Quá khứ có giảng “cứu độ chúng sinh”.  Chư vị đă biết, không kể là thời Đức Thích Ca Mâu Ni hay thời Chúa Jêsus, thậm chí trong trường hợp của Lăo Tử và một số Thần mà đă đến đây để cứu người, “cứu độ chúng sinh” mà họ giảng khác biệt rất to so với điều mà chúng ta đang làm.  Thời đó, sinh mệnh cao nhất trên thế gian là con người – là con người b́nh thường trong thế giới này.  Con người thật sự là sản phẩm của Tam Giới, và được tạo ra bằng vật chất trong Tam Giới.  Các sinh mệnh đó khác rất nhiều so với chư Thần, và rất khó cho họ hiểu được các sinh mệnh cao hơn.  Cho nên, thậm chí họ c̣n sợ Thần, cứu độ họ quả thực là rất khó.  Đó là tại sao Đức Thích Ca Mâu Ni giảng La Hán Pháp và tại sao ngài chỉ cứu độ con người đến quả vị La Hán.  Thật sự th́ con người không tu cao được.  Tuy nhiên hôm nay, chúng sinh mà đệ tử Đại Pháp gặp là thế nào?  Đây là tại sao tôi nói rằng đệ tử Đại Pháp là vĩ đại; chư vị rất may mắn mà gặp được khoảng thời gian vĩ đại này, và những ǵ mà chư vị được giao phó cũng là vĩ đại.  Đây là tại sao 90% nhân loại đă từng là sinh mệnh từ cao tầng đến.  Nói khác đi, bên trong cái da người này không phải là một con người như của quá khứ nữa – cái da người này là do các sinh mệnh từ các tầng thứ rất cao lấy và mặt vào.  Và không những chỉ có con người thôi.   Chính Pháp này đă được an bài trước thời gian của quả địa cầu lần trước, và đă được thí nghiệm qua một lần trước đây rồi.  Nói khác đi, sự việc này đă được an bài một cách có hệ thống từ niên đại rất xa xưa.  Hăy suy nghĩ: xă hội nhân loại và tất cả những ǵ chúng ta có thể thấy được, đều ngẫu nhiên mà tồn tại hay sao?  Đến cả từng cử động, từng hành động, từng lời nói, và đến cả các thắc mắc mà suy nghĩ của chư vị, cũng đều không đơn giản.  Trong tương lai, chư vị sẽ nhận thấy rằng tất cả đều đă được an bài một cách hết sức cẩn thận.  Tuy nhiên, không phải là tôi an bài, mà chính là cựu thế lực an bài.  Thật ra, chúng cũng không dám và cũng không định huỷ tất cả đây.  Nguyên nhân là v́, nếu chúng hủy tất cả đây th́ chúng cũng kết thúc luôn – nếu Chính Pháp này mà thật sự bị huỷ, th́ tất cả sẽ hoàn toàn kết thúc.  Chúng chỉ muốn làm theo cách của chúng, tuy nhiên điều đó không được phép, là v́ không đúng tiêu chuẩn.  Các sinh mệnh mà phải bị đào thải, làm sao lại khống chế được tương lai?  Tương lai sẽ ra sao, làm sao chúng có thể quyết định được chứ?  Chẳng qua là chúng t́m cách quấy động sự việc trước Chính Pháp tiến đến đây – chỉ có thế thôi.  Chúng tự xem ḿnh là Thần, cho nên chúng không trực tiếp bức hại con người, mà chúng thao túng các linh thể ở tầng thấp để bức hại con người.  Sự việc liên hệ là như thế.

 

Ư của tôi là, khi tôi nói đệ tử Đại Pháp là vĩ đại, nói rằng nếu như con người đến từ tầng rất cao, hăy suy nghĩ, điều mà chư vị đang làm là việc độ nhân b́nh thường hay sao?  Không phải.  Có rất nhiều Vương, Chủ của các vũ trụ, đến cả các sinh mệnh to lớn hay các sinh mệnh từ tầng thứ cao hơn cũng đến và chuyển sinh thành người ở đây, họ không c̣n nhớ biết ǵ cả và đă trở thành như con người.  Tất nhiên, đặc điểm chủ yếu mà phân biệt các sinh mệnh ngày nay là họ cứng rắn hơn con người trong quá khứ.  Con người quá khứ hễ bị thương là chết một cách dễ dàng, tuy nhiên con người ngày nay th́ cứng rắn; nói khác đi, sinh mệnh bây giờ là khác.  Tuy nhiên, dù là thế, hễ mà đă nhập vào cơi mê này, th́ họ không c̣n nhớ biết ǵ nữa.  Trong cuộc tấn công tuyên truyền tà ác này, chính cá nhân họ cũng bị bức hại, thậm chí một số c̣n trở thành cốt cán, bức hại Đại Pháp và đệ tử Đại Pháp.  Tuy nhiên, dù họ là ai, họ là ǵ đi nữa, hễ phạm tội nào th́ cũng là tộI thôi.  Hễ mà bức hại Đại Pháp, th́ từ đến đâu cũng không c̣n nghĩa lư ǵ.  Tuy nhiên, một mặt khác, đệ tử Đại Pháp từ bị có thể ban cho các sinh mệnh này cơ hội tốt nhất để được cứu độ.  Thế th́, chư vị cứu độ một sinh mệnh b́nh thường hay sao?  Nếu chư vị cứu độ được một Chủ hay một Vương, hăy suy nghĩ, uy đức đó là bao?  Và nếu chư vị thật sự cứu độ được rất nhiều người, hăy suy nghĩ, uy đức đó là bao?  Nếu như một cá nhân b́nh thường, một người thường mà không phải là đệ tử Đại Pháp, nói với một người thường khác, “Đừng bức hại Pháp Luân Công” và bảo với người kia rằng Pháp Luân Công tốt thế nào, từ đó người kia thật sự không c̣n bức hại Pháp Luân Công nữa; sau khi người kia đền bù cho những ǵ đă làm, có thể người kia sẽ được tiến nhập vào tương lai, và có thể họ sẽ đắc được Pháp khi đến lúc Pháp Chính nhân gian; v́ họ đă đến từ một nơi cao, họ sẽ tu được rất nhanh, vậy th́, v́ sự viên măn của người này có quan hệ trực tiếp đến cá nhân mà đă giảng rơ sự thật cho họ lúc trước, thậm chí người b́nh thường đó, theo tôi nghĩ cũng sẽ được Viên Măn.  Thế có phải là đạo lư, đúng không?  Huống chi chúng ta là đệ tử Đại Pháp khi giảng rơ sự thật mà cứu độ người trên diện rộng th́ sao?  Cho nên, sự việc này là hết sức vĩ đại.  Không ai biết được ai đang ở bên trong lớp da con người b́nh thường này cả.  Cho nên, chư vị phải xem trọng việc này và chư vị phải làm các việc này cho tốt.  Giảng rơ sự thật là việc mà chúng ta phải làm hiện nay.  Phải làm trên diện rộng, dùng tất cả trí huệ của ḿnh mà làm, chỉ cần chư vị có thể cứu độ con người, th́ cứ làm thôi.  Không kể những ǵ chư vị làm là vạch trần tà ác, hay nếu chư vị sử dụng bất cứ h́nh thức phương tiện nào khác, trực tiếp hay gián tiếp, chỉ cần chư vị giúp con người nhận ra cuộc bức hại này là ǵ, th́ chính là chư vị đang cứu họ, và chư vị rất suất sắc.

 

Tôi nghĩ rằng tôi chỉ giảng ba điều này thôi.  Một là việc chư vị “học Pháp”, một là “phát chính niệm”, và một việc nữa là “giảng rơ sự thật” như thế nào, là cực kỳ quan trọng.  Thật ra, chư vị đă vượt qua và cũng đă làm tất cả những điều vĩ đại này rồi, và cũng đă tạo uy đức như thế rồi.  Tuy nhiên, chư vị cần làm cho tốt hơn nữa và chư vị phải tiếp tục cho đến khi nào tà ác bị tiêu trừ triệt để.  Khi chư vị giúp người trên toàn thế giới, và toàn nhân dân Trung Quốc, nhận ra cái vở kịch này là ǵ, th́ tà ác có c̣n tác dụng không?  Nó sẽ sụp đổ thôi.  Chúng tôi không màng đến quyền lực chính trị, và chúng tôi cũng không muốn lật đổ Đảng Cộng Sản Trung Quốc của các ông.  Mà chính kẻ bại hoại cầm đầu tà ác kia ở thế gian lợi dụng Đảng Cộng Sản Trung Quốc trong cuộc bức hại này mà khiến cho Đảng Cộng Sản Trung Quốc sụp đổ thôi.  Hăy nh́n lại mà xem, có đúng không?  Không phải chúng tôi đang tấn công nó, mà nó tự ḿnh làm nó sụp đổ vậy.  Kẻ đó đang lợi dụng Đảng Cộng Sản Trung Quốc, đang lợi dụng quốc gia, đang lợi dụng chính quyền để bức hại Pháp Luân Công.  Chư Thần không cho phép điều này.  Ông nói rằng đảng Cộng Sản phải đánh bại Pháp Luân Công.  Hỏi làm sao mà chư Thần cho phép chứ?  Làm sao mà Đảng Cộng Sản Trung Quốc có thể đánh bại Pháp của vũ trụ chứ?  Nếu ông đấu với Pháp, th́ ông sẽ sụp đổ.  Đạo lư là thế phải không?  Chỉ có là hiện nay thế lực cũ tà ác nghĩ rằng đệ tử Đại Pháp c̣n chưa được rèn luyện thành thục hoàn toàn, cần tiếp tục rèn luyện thêm nữa, cho nên chúng nghĩ rằng chúng cần tiếp tục duy tŕ tà ác này.  Tất nhiên, thế lực cũ muốn làm như thế, nhưng tôi hoàn toàn không chấp nhận những điều ấy.  Chỉ có trước khi Chính Pháp của tôi tiến đến đây th́ chúng mới làm những thứ đó.  Nếu không, khi Pháp Chính nhân gian th́ sẽ yên tĩnh – không có cảnh tà ác này, ai cũng đều đang học Pháp, đạo đức nhân loại sẽ nâng cao, và khi sức mạnh của Chính Pháp tiến đến th́ cũng vẫn yên tĩnh thôi.

 

Tôi chỉ giảng vậy thôi.  Chư vị chắc chắn có rất nhiều câu hỏi.  Tôi nghĩ rằng, qua việc học Pháp, tất cả đều được giải đáp.  Rất nhiều câu hỏi và vấn đề cụ thể, chư vị chỉ cần học Pháp th́ đều được giải quyết.  Hơn nữa, chư vị cần chú ư một vấn đề: chư vị là đệ tử Đại Pháp, gặp phải điều ǵ th́ phải xét ở bản thân – dù chư vị có muốn xét bản thân ḿnh hay không hay chư vị có nghĩ đến các vấn đề đó hay không, bảo đảm rất nhiều vấn đề chính là vấn đề của bản thân chư vị.  Trong tương lai, khi chư vị nhận ra sự thật, chư vị sẽ phát hiện rằng tất cả đều có nguyên nhân.  Đệ tử Đại Pháp thường tranh căi khi làm những việc hồng Pháp hay làm các việc Chính Pháp, tôi nghĩ đó là b́nh thường.  Tuy nhiên, cứ măi tranh luận không ngừng, cứng ngắc không buông, th́ đó là có vấn đề.  Tại sao?  Chắc chắn là chư vị chưa xét bản thân ḿnh.  Tranh căi là b́nh thường, tuy nhiên tranh căi không ngừng, cứng ngắc không buông, làm ảnh hưởng đến việc Đại Pháp, th́ đó không phải là b́nh thường.  Nếu chư vị không tin, hăy suy nghĩ và xét lại xem.  Mỗi người phụ trách chúng ta, đặc biệt lại càng phải chú ư việc học Pháp.  Không kể công việc đảm trách lớn đến đâu, suất sắc thế nào, người phụ trách cũng không được quên tu luyện bản thân ḿnh.  Việc của chư vị làm, dù là nhiều đến mấy, chư vị phải là một đệ tử Đại Pháp đang làm việc Đại Pháp, chứ không phải là người thường đang làm việc Đại Pháp.  Cho nên chư vị phải học Pháp.  Người phụ trách trên thực tế cũng là một đệ tử b́nh thường.  Mỗi cá nhân, không kể là làm ǵ, đều phải xem chính ḿnh là một trong các đệ tử - chư vị phải xem chính ḿnh là một trong các đệ tử.  Đại Pháp này chỉ có một Sư phụ, là tôi, và chính Đại Pháp không có “người phụ trách” nào cả.  Chư vị chỉ [có phận sự] là người phụ trách trong h́nh thức Chính Pháp và chống lại cuộc bức hại này.  Đại Pháp không có người phụ trách.  Mỗi cá nhân đều là đệ tử tu luyện.  Phải chú ư về những điều này.

 

Tôi chỉ giảng thế thôi.  Tôi đă lấy một số th́ giờ của chư vị.

 

Lư Hồng Chí

29 tháng 12 năm 2001

 

 

 

 

 

Bản tiếng Anh:

http://www.clearwisdom.net/emh/articles/2002/1/7/17529.html

Ghi chú: [ ] (của người dịch, không phải văn chính thức, chỉ để tham khảo)

 

Căn cứ vào bài dịch tiếng Anh và bài dịch tiếng Việt (từ tiếng Hán) từ mạng lưới www.minhhue.net làm căn bản, với cách hành văn giản dị mà chúng tôi dịch bài giảng này và giữ một số văn từ trong bài dịch đó. 

 

Dịch ngày 26 tháng 4 năm 2008

 

www.thuviendaiphap.com