Kinh Văn Mới của Sư Phụ Lư:
Giảng Pháp tại Pháp hội Philadelphia 2002 Mỹ quốc
Ngày 30 tháng 11
năm 2002
Chào
tất cả!
“Bên bờ vượn kêu vang chẳng
dứt, thuyền nhẹ lướt vạn trùng san” (Vỗ
tay nhiệt liệt). Tà ác
đă dùng cạn hết thủ đoạn rồi và qua rèn
luyện các đệ tử Đại Pháp đă
trưởng thành rồi.
Chúng ta không sợ bất cứ thủ đoạn nào
khác mà nó xử dụng.
Cuộc bức hại đối với Đại
Pháp và đối với đệ tử Đại Pháp
đă kéo dài hơn ba năm rồi, trong chớp mắt
chẳng mấy sẽ là bốn năm. Trong thời gian này, nhiều đệ tử
Đại Pháp chúng ta, đặc biệt là các đệ
tử Đại Pháp ở Trung Hoa Lục Địa,
đă bị tà ác bức hại chưa từng xẩy
ra. Trong khi bị khủng
bố từ những điều vu khống và lừa
gạt, họ đứng vững dưới sự
bức hại vô cùng tà ác, và đă vượt qua trong ba
năm qua. Quả thật là
suất sắc! Người
thường không thể làm được.
Chư vị biết, ở Trung Hoa
Lục Địa nếu muốn phá hoại thanh danh
của ai, hay nếu muốn trấn áp ai, kể cả
Chủ Tịch của quốc gia, không quá ba ngày là th́
người ấy không c̣n tồn tại nữa. Dĩ nhiên, không phải là tôi nói
rằng nhục thể của đệ tử Đại
Pháp là hun đúc bằng kim cương hay sắt thép; mà
nguyên nhân là kẻ xấu ác kia hoàn toàn không có cách nào hiểu
được người tu luyện, và tất cả các
thủ đoạn mà chúng sử dụng vốn
được tích luỹ trong lịch sử cũng
chỉ có thể có tác dụng đối với
người thường. C̣n
đối với người tu luyện th́ hoàn toàn vô
dụng – người tu luyện mà đă buông bỏ
được các chấp trước của thế
tục này.
Dĩ nhiên, trong khi tu luyện, nhiều
học viên vẫn c̣n có tư tưởng người
thường ở mức độ khác nhau, lại có
người không kiên tŕ học Pháp tinh tấn, có nhiều
học viên th́ mới vừa nhập môn. Cho nên khi đột nhiên
đối mặt với khủng bố tà ác này, một
sự tấn công và đàn áp vô cùng mạnh mẽ ấy, đối
với học viên nào có tư tưởng người
thường c̣n quá nặng nề th́ quả thực là kinh
hoàng. Các tư tưởng
người thường này khiến cho các học viên này
nhất thời hồ đồ, và họ không phân biệt
rơ điều ǵ đang xẩy ra.
Nhưng sau một giai đoạn thời gian, sau khi
tự ḿnh trầm tĩnh suy nghĩ lại: “Tại sao tôi
học Đại Pháp?” “Bây giờ, Pháp Luân Đại Pháp
có thực sự tốt không?”
“Thầy Lư Hồng Chí thực sự là người
thế nào?’ – nhiều người đă trầm tĩnh và
điềm đạm suy xét các vấn đề
ấy. Khi đă suy xét một
cách trầm tĩnh rồi và đă có kết luận,
mọi người đều đă minh bạch hơn,
rằng “Điều chúng ta học là một pháp môn chân
chính, và Chân Thiện Nhẫn mà chúng ta học không hề sai.” Và chư vị ngày càng nh́n
thấy rơ hơn rằng tất cả phương cách mà
kẻ xấu ác kia sử dụng trong cuộc bức
hại này đều là lừa gạt và vu khống, nh́n
thấy chúng dùng bất cứ phương cách ở ngoài
kia, không có điều nào là chân thật, tất cả
đều là thủ đoạn.
Vậy th́ mục tiêu của cuộc
bức hại tà ác này là ǵ?
Là để bảo vệ chính quyền? Thật ra không phải. Nói rằng Pháp Luân Công là một
mối đe dọa cho chế độ Trung Quốc,
đó là lừa dối khỗng lồ mà tà ác tuyên
truyền. Có nhiều
người hỏi tôi và có nhiều người hỏi các
đệ tử của tôi: mục đích thực sự
của cuộc bức hại này là ǵ? Là tâm ganh tỵ của tên hề kia thôi. V́ nó có quyền lực, nên nó
mới làm được việc như thế này. Nghe có thể thấy thật
tức cười, hay có thể không tin được –
làm sao sự việc như thế có thể xẩy ra cho
nhân loại, đúng không?
Vậy mà mà nó thực sự đă xẩy ra. Cuộc bức hại này đă
xẩy ra, vô lư như thế, bởi v́ tên hề kia v́ ḷng
ganh tỵ biến thái mà làm như thế. Chính là nguyên nhân đó. Đó là động cơ
thực sự mà chúng ta đang nh́n thấy tại đây
nơi xă hội nhân loại.
Nhưng, từ một góc độ
khác mà xét, con người thực sự không có khả
năng làm việc ǵ trọng đại cả. Điều mà thường
thường xẩy ra chính là tư tưởng xấu
của một người phù hợp với các sinh
mệnh tà ác ở các không gian khác, và sau đó các sinh
mệnh tà ác đó lợi dụng tư tưởng
xấu của người kia mà làm điều xấu ác
để đạt mục đích của chúng và
đồng thời thoả măn dục vọng của
tư tưởng xấu của người kia. Tư tưởng con
người thực sự phát xuất từ đâu? Các khoa học gia hiện nay
cũng phát hiện, rằng đại năo con người
thực sự không phải là nơi mà tư tưởng
của họ phát xuất ra.
Vậy tư tưởng con người phát xuất
từ đâu? Mọi
người đều nghĩ rằng là nó phát xuất
từ những ǵ bản thân ḿnh đă học hỏi trong
xă hội người thường và bản thân ḿnh phân
tích ra. Không phải thế, nó
không có tác dụng đó. Khi
một người thường có một tư tưởng
muốn làm điều ǵ, kỳ thực th́ đại năo
của họ chưa trải qua một tiến tŕnh
ngẫm nghĩ lâu dài.
Nhiều điều đột nhiên hiện ra và
nhiều lời nói cứ tuông trào ra lưởi. Vậy các tư tưởng
đó đến từ đâu?
Người tu luyện chúng ta đều biết, có
một liên kết thực sự giữa tâm người và
các nhân tố trong nhiều không gian khác nhau, và khi có liên
hệ với những sự việc trọng đại,
th́ nhân loại chỉ thực hiện dưới sự
khống chế của các sinh mệnh khác. Con người chỉ thực
thi các việc đó trong thế giới con người này
mà thôi. Bề mặt của
thân thể [xát thịt] con người, thân thể mà đă
h́nh thành lúc sơ sinh, kỳ thực không là ǵ cả.
Cho nên trong khi nói về đề tài
thân thể con người, trước đây tôi cũng
giảng một chút cho mọi người trong một
số hoàn cảnh cá biệt; nhưng trong hoàn cảnh
diện rộng hơn th́ tôi chưa giảng. Lư do là v́, Pháp tôi truyền hôm nay
là Pháp của vũ trụ, Pháp Chính là đang chỉnh
lại vũ trụ, và đệ tử Đại Pháp cùng
tồn tại [xong xong] với Pháp Chính, cho nên tôi không
thể giảng về những sự t́nh cụ thể hay
t́nh huống đặc biệt cụ thể trong xă
hội nhân loại, hay là tầng quá thấp, hay chỉ
nội trong Tam Giới.
Những điều đó không được
viết vào trong Pháp của vũ trụ. Đó là tại sao tôi chưa
giảng về những điều này. Tôi chỉ giảng về những điều
đó trong một vài hoàn cảnh cá biệt.
Dĩ nhiên, một con người có ba
hồn bảy vía, vân...vân, và c̣n có một bộ Da
Người Thật này, lại có hai nhân tố từ cha
mẹ lúc sơ sinh, và các nhân tố này cấu tạo
một con người tồn tại trong các không gian mà
mắt người không nh́n thấy được. Một số vật chất mà
họ hấp thụ từ thức ăn của con người
làm cho thân người bề mặt dần dần to
lớn lên. Người ta
gọi đó là “sinh trưởng”.
Cái thân người này được h́nh thành từ
lúc sơ sinh trong không gian vật chất của
người thường, khi tuổi già nó sẽ già nua và
chết đi, và nó sẽ phân hủy lại trở lại
thành vật chất. Cho nên nói
một cách khác, thân thể h́nh thành từ sơ sinh của
một người thường chỉ là một cái
mạch, và cái duy nhất tồn tại trong đại năo
của thân người gọi là “tư tưởng”,
kỳ thực chính là khái
niệm ở bên ngoài vốn đă được h́nh
thành trong đầu của họ từ các kinh nghiệm mà
đă tích luỹ trong tiến tŕnh sinh trưởng. Thực sự tư tưởng
của thân người chính là những thứ ấy. Nhưng chỉ có khác niệm
đó th́ không tạo thành “lư trí” được. Chúng không hoàn chỉnh, không có trật
tự, và cũng không rành mạch.
Đó là tại sao khi một người buông bỏ
chủ ư thức th́ họ không c̣n lư trí – lúc nói điều này lúc nói điều
kia, nhảy từ cái này tới cái kia, đủ
chỗ. Họ không biết
chính ḿnh đang nói ǵ, cũng không biết chủ yếu là
muốn nói ǵ. Điều
đó xẩy ra là v́ họ không có chủ đề
để liên kết tất cả lại, và những
thứ mà họ đă h́nh thành lúc sơ sinh đang thể
hiện ra. Hơn nữa khi
một người buông bỏ chủ ư thức của
họ, không những chỉ có các khái niệm đó can
nhiễu họ, mà bất kể tín hiệu ngoại lai nào
cũng có thể can nhiễu họ được, và
đó là tại sao người ta nói họ bị bệnh
tâm thần.
Cho nên, có nghĩa là trong cuộc bức
hại này, điều mà đang biểu hiện trong
thế giới nhân loại chính là cái tâm ganh tỵ của
một kẻ ác tâm đối với Đại Pháp
đang bị các sinh mệnh tà ác trong các không gian khác thao
túng, chúng lợi dụng tâm tà ác của kẻ hề kia mà
gây ra sự t́nh sỉ nhục to lớn chưa từng có
như thế - là cuộc bức hại tà ác lố bịch
đối với các học viên Đại Pháp. Tất cả cái cớ nó dùng là
để trấn áp chúng ta là những đối trá
bịa đặt. Toàn bộ
guồng máy tuyên truyền xă hội đều bị
hắn dùng quyền lực trong tay điều khiển
để tuyên truyền nhiều lời giả dối to
lớn và tàn bạo đến người dân Trung Quốc
và đến nhân dân toàn thế giới. Mặc dù nó tà ác, các đệ tử Đại
Pháp đă được rèn luyện trưởng thành và
đă nh́n thấy rơ ràng tất cả rồi, cho nên
hiện tại càng thanh tỉnh hơn, càng lư trí hơn. Lúc đầu một số
học viên chưa buông bỏ một số tâm người
thường, khiến cho bản thân ḿnh không thấy rơ
được thực chất của tà ác, bởi v́ chính
niệm của họ không đầy đủ, bị tâm
chấp trước thúc đẩy mà phát xuất ra một
số tư tưởng người thường, lại
c̣n lộ rơ ra phần mà họ thiếu lư trí. Nhưng qua cuộc bức
hại này, các đệ tử Đại Pháp đă
hiểu rơ ra tính nghiêm túc của tu luyện, từ đó
khiến cho chư vị thực sự nhận rơ ra tà ác là
ǵ, và cuối cùng chư vị làm được
tốt. Điều này
đặc biệt là các đệ tử Đại Pháp
tại Trung Hoa Lục Địa, đă rèn luyện
được càng trưởng thành hơn rồi. Hiện tại trong cuộc
bức hại tà ác này khi các đệ tử Đại
Pháp này bị bắt, không dễ dàng như lúc trước mà
chúng làm cái ǵ vô lư gọi là “chuyển hóa” của chúng. “Hối lỗi” là ǵ? “Chuyển hóa” là ǵ? “Chuyển hóa” thành cái ǵ? Họ đang làm người
tốt, làm những người tốt nhất trên thế
giới – những người tốt vượt hơn
người thường – vậy các người muốn
“chuyển hoá” họ thành ǵ đây?
“Chuyển hoá” là ǵ? Tà ác
thực sự đă dùng đủ thứ kinh tỡm. Như tôi đă giảng râu
rồi: Ai chống Thiện th́ nhất định là tà.
Dù thế nào đi nữa, trong cuộc
bức hại này mục đích các sinh mệnh tà ác là ư
đồ xấu nhất, trong khi thế lực cũ
đang thao túng tà ác th́ chúng cũng có mục đích của
chúng. Mục đích của
chúng là ǵ? Bề mặt là
lợi dụng các sinh mệnh tà ác kia làm điều
xấu ác đối với đệ tử Đại
Pháp và đối với Đại Pháp, khiến cho các
đệ tử Đại Pháp được “rèn
luyện trưởng thành”, và để đào thải
một số không xứng đáng là đệ tử
Đại Pháp, theo đó lợi dụng tội lỗi
của các sinh mệnh tà ác mà đă phạm đối
với đệ tử Đại Pháp để hủy
diệt chúng và thanh lọc vũ trụ. Đó là những ǵ mà thế
lực cũ đă an bài. Nghe
th́ quá cao thượng, phải không? Nhưng không phải như thế! Mục đích thực sự
của chúng là đạt được điều mà chúng
muốn đạt được. Đây không phải là tu luyện trong một
phạm vi nhỏ, mà là vũ trụ đang trải qua Pháp
Chính. Tất cả mọi
thứ so với Pháp Chính đều không đáng kể –
đều không đáng so sánh.
Chư vị không thể so sánh những ǵ xuất ra
trong tu luyện cá nhân với Pháp Chính. Không kể là tầng thứ của sinh mệnh
của thế lực cũ kia cao đến đâu,
nếu tự nó không thể sắp xếp cho hợp
thức trong khi sự việc đang được
chỉnh sửa này, th́ nó bị nguy hiểm và sẽ bị
đào thải trong Pháp Chính vũ trụ; tất cả vô
số sinh mệnh mà đă bị đánh hạ xuống
đều là từ những tầng thứ rất cao. Điều kinh hoàng nhất là
trong khi chúng tham gia vào sự việc này, từng tầng
từng tầng của thế lực cũ đă an bài
tại mỗi một tầng là hủy diệt đám
thế lực cũ ở dưới chúng một
tầng. Chúng làm thế là v́
chúng biết các sinh mệnh mà đă trực tiếp làm điều
xấu ác không thể bồi thường nỗi cho
tội lỗi mà chúng đă phạm đối với
Đại Pháp trong màn kịch tà ác này.
Cứ theo tầng thứ cao lên mà chân
lư càng thể hiện cao hơn, và khi chư vị từ
một tầng thứ cao hơn mà xét, điều mà đă
được an bài ở dưới một tầng
thứ đáng lẽ là “hổ trợ Đại Pháp”
những lại là tội lỗi, cho nên ư đồ của
chúng là đến cả các sinh mệnh mà đang thao túng
cũng sẽ bị đào thải trong Pháp Chính, bởi v́
khi xét từ các chân lư cao hơn, họ đă phạm
tội đối với Đại Pháp. Nhưng chúng cũng không biết
tại một tầng cao hơn cũng xét chúng như
thế và cũng đánh hạ chúng xuống như
thế. Cho nên thế lực
cũ tự ḿnh không ngừng diệt trừ chính ḿnh,
tại mỗi một tầng th́ diệt trừ thế
lực cũ ở một tầng thấp hơn chúng
một tầng. Nhưng
đó không phải là điều tôi muốn. Không một sinh mệnh nào
xứng đáng tham gia vào sự việc này. Tuy thế với động
cơ của chúng mà chúng đă tham gia. Nhưng tôi cũng đă liên tục giảng Pháp
cho chúng, cũng bảo chúng về những điều
này. Đối với tất
cả chúng sinh khác nhau tôi đều đối đăi
như nhau. Tất nhiên đám
thế lực cũ này chấp trước vào những ǵ
chúng muốn làm và những ǵ chúng muốn đạt
được, chúng nhẫn tâm làm những điều này
và cũng không thay đổi cách của chúng, và chúng cứ
làm như thế trong khi chúng đang bị các sinh mệnh
bề trên thao túng. Cho nên
cuối cùng toàn bộ thế lực cũ tự ḿnh
đào thải cho đến không c̣n nữa.
Điều tôi muốn là không
để một chúng sinh nào được can nhiễu
với Pháp Chính, hay tham dự vào.
Với Pháp Chính này, khi nó xuất phát từ
điểm cơ bản nhất, từ điểm
thấp nhất, và lên đến tận bên trên, đối
với tất cả sinh mệnh, không kể là xấu ác
thế nào hay phạm bao nhiêu tội lỗi trong lịch
sử, tôi không bắt các lỗi xưa của chư
vị, và tôi thanh lọc sinh mệnh chư vị từ
điểm vi quan nhất cho đến phần bề
mặt của sinh mệnh của chư vị, và bao
gồm luôn cả các tư tưởng nào mà một sinh
mệnh có. Tôi chỉnh
lại từ dưới lên trên, thẳng một mạch. Đó là “Thiện giải”
tốt nhất, và không một sinh mệnh nào sẽ bị
rơi xuống, không một sinh mệnh nào phạm tội
đối với Đại Pháp và đối với Pháp
Chính này. Chẳng phải là
tốt hay sao? Nhưng không,
chúng cứ khăng khăng làm điều này, v́ thế mà
mang đến tai họa này cho xă hội nhân loại.
Là đệ tử Đại Pháp, chúng
ta chống lại cuộc bức hại này. Là
Sư Phụ của chư vị, tôi không thừa
nhận sự việc này và tôi không thừa nhận toàn
bộ an bài của thế lực cũ. Điều này khiến cho
thế lực cũ càng điên cuồng hơn nữa. Cho nên có lúc không những chỉ
có các sinh mệnh tà ác tham gia trong cuộc bức hại, mà
c̣n có một số sinh mệnh cao tầng của thế
lực cũ cũng tham gia.
Trong khi Pháp Chính, tất cả sinh mệnh đều
tự ḿnh lựa chọn con đường chính ḿnh
đi. Điều mà mỗi
một sinh mệnh thực sự phải đối
diện chính là lựa chọn tương lai của chính
ḿnh.
Cũng như chư vị thấy,
cuộc bức hại này chúng đă dùng cạn hết các
thủ đoạn của chúng rồi, và qua rèn luyện
đệ tử Đại Pháp cũng đă trưởng
thành rồi. Không kể là
trong hay ngoài Trung Quốc, cũng như nhau, mặc dù
vẫn c̣n nhiều sinh mệnh đang bị lừa
dối bởi tuyên truyền của tà ác, toàn diện, trong
các không gian khác lực lượng tà ác không c̣n cân bằng
với lực lượng chân chính nữa. Lực lượng chân chính
đă đẩy cái cân về bên chính diện gần
cực điểm rồi.
Hiện tại các sinh mệnh tà ác không c̣n chống
đỡ được nữa.
Những kẻ độc ác trong thế giới
dường như tà ác vô cùng, nhưng thực ra đó
chỉ là thế lực cũ an bài. Tôi đă giảng trước đây, tà ác sẽ
không ngừng bức hại cho đến cuối cùng. Đến cả nếu ngày mai
kết thúc, hôm nay tà ác đó cũng vẫn cứ hành ác
như thế. Khi vũ
trụ c̣n chưa Pháp Chính xong th́ sự việc vẫn
cứ như thế. Chưa
trải qua Pháp Chính th́ nó sẽ không tự biến thành
tốt được – làm
sao nó biến thành tốt được nếu chưa
được Pháp Chính?
Chất độc là rất độc, và nếu
chư vị muốn nó không độc hại nữa, nó
cũng không làm được.
Do đó từ điểm này mà xét, đối với
thế lực tà ác, kể cả một số
người ác đang bức hại Đại Pháp, chúng ta
không nên mong tưởng hăo huyền nào hết.
Trước đây không lâu có nhiều
học viên nghĩ rằng “Đảng Cộng Sản Trung
Quốc sắp mở đại hội lần thứ 16,
kẻ cầm đầu tà ác ở Trung Quốc, kẻ
bại hoại của quả địa cầu này, mà
bước xuống, th́ chẳng phải tiếng tốt
của Đại Pháp được khôi phục hay
sao? Ai muốn thừa kế
cái gánh nặng kia, và c̣n ai ngu xuẩn như nó nữa?” Cách suy nghĩ như vậy
ở nơi xă hội b́nh thường th́ không sai, nhưng
không đúng đối với người tu luyện. Với một Đại Pháp
thế này, bao nhiêu chư Thần vĩ đại, bao nhiêu
đệ tử Đại Pháp của tương lai tu
luyện phát xuất từ Đại Pháp, lại
đặt hy vọng vào một số người
thường? Chẳng
phải là sỉ nhục với chính chúng ta hay sao? Con người có thể
khống chế chư Thần sao?
Nhưng nhiều đệ tử Đại Pháp chúng
ta lại suy nghĩ như thế.
Một cá nhân nghĩ vậy th́ không sao, hai cá nhân
nghĩ vậy cũng không sao – đó là vấn đề tu
luyện cá nhân của họ.
Nhưng nếu mọi người đều suy
nghĩ như thế, th́ trong toàn bộ quần thể các
đệ tử Đại Pháp, hỏi đó là hiện
tượng ǵ? Sẽ là
một sự phá vỡ to lớn, một chấp
trước rất mạnh, điều đó không được
phép [xẩy ra]. Tôi đă
thấy, thế lực cũ cũng đă thấy. Thế lực cũ bèn nghĩ
“Chờ một chút, cái ǵ đây?
Thế th́ chúng khiến cho kết quả đại hội
Đảng Cộng Sản Trung Quốc lần thứ 16
c̣n tệ hại hơn nữa.
Tôi đă giảng rồi, tất
cả những ǵ xẩy ra hôm nay trong xă hội
người thường là do tư tưởng của
đệ tử Đại Pháp mà ra. Mặc dù thế lực cũ tồn tại,
nếu chư vị không có các tư tưởng đó th́
chúng cũng không làm ǵ được. Khi chính niệm của chư vị đầy
đủ, thế lực cũ không làm ǵ
được. Nếu
như có ai trong xă hội người thường mà
thực sự giúp phục hồi danh nghĩa của
Đại Pháp, hăy nghĩ xem, có thể con người
sẽ làm được điều này, nhưng chư
vị có suy nghĩ chưa: tôi cần đặt cá nhân
ấy vào vị trí cao chừng nào?
Phải vậy không?
Chư vị là người tu luyện, tất cả
thay đổi là từ sự tu luyện của chư
vị và Chính Pháp mà ra; tất cả những ǵ bản thân
chư vị chứng và ngộ, và tất cả những
ǵ chư vị sẽ đạt được,
đều là từ việc bản thân chư vị đă
làm trên con đường của chính chư vị. Tuyệt đối không nghĩ
rằng thế lực cũ sẽ cấp cho chúng ta
bất cứ ân huệ nào, hay xă hội b́nh thường
sẽ giúp chúng ta thế nào. Chư
vị là người đang cứu độ xă hội
người thường, và chư vị là
người đang cứu độ chúng sinh!
Khi chư vị đang bị bức
hại hay đang bị áp lực trong xă hội b́nh
thường, khó mà tránh khỏi tâm người
thường khởi lên, cho nên có thể một số
tư tưởng người thường xuất ra,
nhưng đừng quan tâm quá nhiều về việc
đó. Các đệ tử
thời Pháp Chính, cuộc bức hại đă tiến
đến giai đoạn này rồi, và Đại Pháp
cũng đă tiến đến giai đoạn này trong Pháp
Chính: c̣n ǵ để chúng ta
sợ nữa đây?
Chẳng phải chư vị đă nh́n thấy rơ
tương lai của chư vị rồi hay sao? Cho nên khi nói đến các sinh
mệnh tà ác kia và các an bài của chúng, miễn là chính
niệm của chư vị mạnh đầy đủ
th́ chư vị có thể phủ nhận chúng, bài trừ
chúng, khiến cho chúng yếu đi. Nhưng c̣n ở nơi người
thường và đối diện với những sự
việc này, mặc dù các chư vị có cách nghĩ khác nhau,
đến cả nhiều người hơn nữa trong
chúng ta có các nhận thức khác nhau và biểu lộ
một số tư tưởng người thường,
như thế cũng không lạ lắm. Đó là v́ trong khi chư vị
đề cao bản thân trong tu luyện, con
đường chứng thực Đại Pháp, cứu
độ chúng sinh, và tiến đến Viên Măn cuối cùng
là gập ghềnh.
Điều then chốt là chư vị phải
bước từng bước cho thật tốt sau khi
hiểu ra điều ǵ.
Tôi đă nói rồi, nếu tất
cả sinh mệnh không bức hại Đại Pháp, th́
họ đều được “thiện giải”. Nhưng tôi biết rằng
nếu tất cả sinh mệnh trong vũ trụ đều
tốt th́ đâu có cần Pháp Chính. Chắc chắn là sẽ xuất hiện,
chỉ có một câu hỏi là h́nh thức nào
được chọn đây.
Do đó mà tạo ra một khảo nghiệm cho các
đệ tử Đại Pháp chúng ta. Chỉ có thế thôi.
Đây là một loại biểu hiện tự nhiên,
nhưng, loại an bài này của thế lực cũ, cái an
bài tỉ mỉ này, thực sự là một sự an bài có
hệ thống từ trên xuống dưới, là lần
đầu tiên. Và cái
đại nạn này quả thực là khỗng lồ. Những ǵ chư vị
nghiệm và lĩnh hội được chỉ là
biểu hiện trong xă hội con người, nhưng
những ǵ tôi nh́n thấy quả thật là kinh hoàng
đối với các sinh mệnh của các vũ trụ to
lớn hơn cũng thế.
Có thể lời tôi nói th́ nhân loại nghe không
hiểu. Nhưng khi nhân loại
phát hiện ra các tinh cầu vũ trụ trải qua
tiến tŕnh cải tạo lại ở phần bề
mặt của Hệ Ngân Hà chúng ta, th́ họ sẽ tin
tất cả. (vỗ tay)
Như tôi vừa giảng qua, trong toàn
bộ thời gian Pháp Chính, trên toàn diện đệ
tử Đại Pháp đều thực hiện hết
sức tốt đẹp, và đệ tử Đại
Pháp cũng đă được rèn luyện ngày càng
trưởng thành rồi.
Trong khi chứng thực Pháp, không kể là h́nh thức
nào đệ tử Đại Pháp chọn lựa
để cứu độ chúng sinh, và không kể chư
vị đóng góp thế nào, hay là cách thức chư vị
sử dụng, chính là chư vị đang chứng
thực Pháp, và chư vị đang tiến lên trên con
đường giảng rơ sự thật. Chư vị càng làm tốt
hơn và chư vị càng lư trí hơn. Chư vị càng hợp tác với nhau khá hơn
như là đệ tử Đại Pháp. Trước đây nhiều
học viên đều đă nhận thấy, các đệ
tử Đại Pháp chúng ta có tranh cải khi làm chung
với nhau, có lúc c̣n thể hiện ra rất kịch
liệt, và sau khi tư tưởng con người xuất
hiện rồi th́ ảnh hưởng đến
đại sự chứng thực Pháp của chư
vị. Tuy nhiên, khi sự
hiểu biết về Pháp đề cao, và tư
tưởng người thường của chư vị
đă được gọt chuốt đi, những
điều này và những biểu hiện này càng ngày càng ít
đi. Thế th́ tại sao
tranh căi xuất hiện?
Thực ra chính v́ một chút xíu những thứ ở
bề mặt người thường kia của chư
vị chưa vứt bỏ đang khởi tác dụng. Nhưng khi chính niệm của
chư vị mạnh đầy đủ th́ nó bị
bất lực. Tất cả
chư vị đều biết Pháp là tốt, rằng chư
vị cần hộ Pháp, cần phải làm một số
việc, cần cứu độ chúng sinh và chứng
thực Pháp, nhưng khi chính niệm của chư vị
không đủ tiêu chuẩn th́ tư tưởng
người thường xen lẫn vào. Từ đó mà khiến cho chư vị bị
nóng nảy như người thường, thậm chí có
người cảm thấy muốn khăng khăng ôm
giữ ư kiến của chính họ, và điều này,
cộng với một số nhân tố khác, tạo ra
một số t́nh huống mà đáng lẽ không nên xẩy
ra giữa các đệ tử Đại Pháp. Gần đây chư vị làm khá
tốt, đó là v́ chư vị ngày càng trưởng thành
rồi.
Kỳ thực, chư vị có biết
rằng trên thiên giới các Đại Giác đó có rất
nhiều sự việc cần phối hợp với nhau
và bàn thảo với nhau không?
Phật Thích Ca Mâu Ni đă giảng rằng có nhiều
Phật Như Lai như các hạt cát trong sông Hằng. Hay nói một cách khác, nói về
các Pháp Vương trong thiên giới, chỉ là nói về
Phật, một loại Thần, th́ đă nhiều như
các hạt cát trên sông Hằng.
Và đó chỉ là một con số nhỏ -
điều mà ông nói chỉ là những ǵ ông nh́n thấy
tại cảnh giới của ông mà thôi. C̣n các Thần khác th́ sao? Phật chỉ là một loại
Thần trong vũ trụ, con số th́ rất ít. Và có rất nhiều chư
Thần khác nhau đủ loại, nhiều đến
mức không thể tính đếm được, vô
lượng sinh mệnh. Bây
giờ, giả thử mà họ tranh căi khi họ làm
việc ǵ, th́ sẽ là một rắc rối to lớn,
bởi v́ mỗi một Giác Giả đều có một
bộ chân lư do bản thân ḿnh tự chứng và ngộ ra
từ Pháp Lư của vũ trụ, và họ h́nh thành một
bộ những thứ riêng của họ từ sự
hiểu biết về vũ trụ của họ. Ví dụ, bộ [Pháp lư] của
bản thân Phật Thích Ca Mâu Ni gọi là ‘Giới
Định Tuệ’. Bởi
v́ mỗi một Đại Giác và mỗi sinh mệnh trong vũ
trụ đều có một số hiểu biết riêng
về vũ trụ, nếu như họ bắt
đầu tranh căi chẳng phải là tai hại hay sao? Loại sự t́nh đó không
xẩy ra ở chỗ của họ.
Vậy tâm thái của họ là ǵ? Là “khoan dung”, là khoan dung rộng
lớn vô cùng, có thể dung hoà với các sinh mệnh khác, có
thể thực sự suy nghĩ như đang từ góc
độ của các sinh mệnh khác. Đây là điều mà nhiều người trong
chư vị vẫn chưa đạt đến trong tu
luyện, nhưng chư vị đang nhận thức
dần dần và đang đạt đến. Khi một vị Thần khác
đề nghị một ư
kiến, họ không vội vă bác bỏ nó, và cũng không
vội vă ra ư kiến của chính ḿnh, cũng không xem ư
kiến của ḿnh mới là tốt. Ngược lại, họ xem phương pháp
của vị Thần kia đề nghị có kết
quả cuối cùng ra sao. Các
con đường là khác nhau – con đường của
mỗi người đều khác nhau – và chân lư mà các sinh
mệnh chứng và ngộ được trong Pháp cũng
khác nhau, nhưng kết quả rất có thể là giống
nhau. Đó là tại sao họ
chỉ xét kết quả mà thôi, và nếu kết quả
của ư kiến của vị Thần kia đạt
được mục đích, nếu thực sự
đạt được, th́ tất cả họ
đều đồng ư theo.
Thần suy nghĩ như thế. Hơn nữa, nếu có chỗ nào thiếu sót,
một cách vô điều kiện và một cách im lặng
họ sẽ làm cho sự việc ấy hoàn hăo và tốt
đẹp hơn. Họ
xử lư các sự việc như thế.
Các đệ tử Đại Pháp,
đang tu luyện trong thế giới người
thường, tất cả chư vị đă hiểu
một điều rất rơ dựa trên Pháp lư, tức là,
không chấp trước vào sự
“được và mất” của người
thường. Cho nên khi các
sự việc có liên quan với
việc chứng thực Pháp, chư vị cũng
không nên khăng khăng nói lên “ư kiến” của ḿnh, hay
bảo là phải làm theo “cách của tôi”. Không phải làm thế là chư
vị mới gầy dựng uy đức trong vũ
trụ. Nếu chư vị
có ư kiến tốt, tự ḿnh nghĩ ra, chư vị có
trách nhiệm với Pháp, không kể là ư kiến của
chư vị có được chấp nhận hay không, hay
giải quyết của chư vị có được
xử dụng hay không, cũng không quan trọng. Nếu như ư kiến của
người khác cũng đạt được hiệu
quả như nhau và chư vị không chấp trước
vào ư kiến riêng của chư vị, trái lại chư
vị c̣n đồng ư với người kia, không kể
là chư vị có chia xẽ cách giải quyết của
chư vị hay không, tất cả chư Thần
đều nh́n thấy điều này và nghĩ: “Hăy nh́n xem,
người kia không có tâm chấp trước, họ có
thể kiên nhẫn và khoáng đạt như thế.” Chư Thần xét cái ǵ? Chẳng phải họ xét cái này hay sao? Khi chư vị chấp
trước nhấn mạnh vào những ǵ của bản
thân ḿnh, chư vị đang bị kẹt ở trong đó
và ở bên trên chư Thần đang nh́n thấy rất khó
chịu. Dẫu miệng
chư vị cứ nói măi là v́ Đại Pháp, rằng “cách
của tôi là tốt” và có thể đạt được
điều này điều khác – và cũng có thể đúng
là như vậy – nhưng chúng ta cũng không nên có chấp
trước quá giống như người
thường. Nếu chư
vị có thể thật sự làm được như
thế, chư Thần sẽ nói rằng “Người này
quả thật là suất sắc.” Không phải như
thể chư Thần v́ thấy phương pháp của
chư vị có tác dụng rồi đề cao tầng
thứ của chư vị.
Ngược lại, họ chỉ đề cao
tầng thứ của chư vị khi họ thấy
sự hiểu biết của chư vị đề
cao. Đây là một chân lư
trong Pháp Chân Chính. Nếu
chư vị nghĩ “Tôi
sẽ có ǵ đó xẩy ra cho tôi nếu đă có công lao
nhiều thế này”, đối với người
thường th́ là như thế, và từ một số
khía cạnh đặc định của Pháp Lư của
vũ trụ cũng có thể xét như thế, hay trong
một t́nh huống đặc định. Nhưng đề cao chân chính là
từ “xả bỏ’, chứ không phải là “đạt
được”. (Vỗ tay nhiệt liệt)
Chúng ta có rất nhiều học viên
thực sự đề cao nhanh chóng v́ họ không ngừng
tu luyện chính ḿnh. Trên toàn
diện th́ chư vị càng làm tốt hơn trong việc
đề cao với nhau và phối hợp với nhau. Bây giờ c̣n một vấn
đề là làm sao chư vị làm cho khá hơn và làm cho
tốt hơn những ǵ cần phải làm trong hiện
tại. V́ chư vị là
đệ tử Đại Pháp, chư vị không nên
đặt hy vọng vào cái ǵ gọi là chuyển biến
“tự nhiên”, chuyển biến bên ngoài, chuyển biến
nơi xă hội người thường, hay là ân huệ
do ai đó làm cho chúng ta.
Chư vị là Thần, chư vị là Chủ Tể
của các vũ trụ khác nhau trong tương lai, cho nên
hỏi chư vị hy vọng vào ai đây? Tất cả chúng sinh đều
đang đặt hy vọng vào chư vị! (Vỗ tay) Thật sự là như
vậy. Chân tướng
của vũ trụ sẽ hiển hiện trong
tương lai không xa, đến lúc ấy những
việc chư vị làm tốt hay xấu đều
sẽ định ra được – sự việc như
thế nào th́ cũng sẽ định ra. Miễn là sự việc này
chưa kết thúc th́ vẫn c̣n cơ hội. Mỗi một cá nhân chúng ta
đều đang đi trên con đường của chính
ḿnh, đều đang viên măn Quả Vị của chính ḿnh. Trong tương lai đệ
tử Đại Pháp sẽ nh́n thấy là họ đă làm
được tốt hay không trên con đường
chứng thực Pháp và cứu độ chúng sinh. Chư vị sẽ nh́n thấy
rất rơ kể cả những việc rất nhỏ mà
đă xẩy ra chỗ nào đó trong tiến tŕnh Chính
Pháp. Tất nhiên, tà ác và các
sinh mệnh xấu ác không thấy được
tương lai. Các chúng sinh mà
chư vị cứu độ, và các chúng sinh đă hiểu
rơ những ǵ đang xẩy ra khi chư vị giảng rơ
sự thật, không lâu nữa họ cũng sẽ
chứng kiến được cảnh tượng vĩ
đại của sự Viên Măn của chư vị. (vỗ
tay) Điều ấy khẳng định là
đường đường chính chính.
Tất nhiên, gần đây có một vài
chuyện xẩy ra trong các đệ tử Đại Pháp
chúng ta. Có rất nhiều
điều Sư Phụ thực sự không thể
giảng cho chư vị - nhất là đúng vào giai
đoạn này. Nguyên nhân là v́,
thế lực cũ cho rằng nếu tôi giảng ra, th́
chúng sẽ làm cho sự việc khó khăn hơn nữa cho
chư vị. Đó là tại
sao tôi không nói ra cho chư vị cho đến bây giờ,
đến cả việc chư vị phối hợp
với nhau. Tôi nói ra là v́
chư vị đă bắt đầu làm tốt rồi, và
bây giờ chư vị xử lư được tốt,
chư vị dần dần hiểu ra.
Một số học viên miệng nói:
“Tôi không chấp nhận an bài của thế lực
cũ.’ Trong các t́nh huống
then chốt họ có thể giữ ḿnh rất tốt,
nhưng dưới các t́nh huống b́nh thường
lại hay buông lơi chính niệm của ḿnh; khi chính
niệm không đầy đủ th́ dễ nảy sinh
vấn đề.
Đương nhiên tôi không nói về tất cả
mọi người. Tôi
chỉ nói về một thiểu số rất nhỏ, vô
cùng thiểu số. V́ sao
điều đó xẩy ra?
V́ trong lịch sử thế lực cũ đă an bài
rất nhiều sự việc, đă thực hiện
hết sức tỉ mỉ và tinh vi. Để cho sự việc mà chúng đă an bài
không xẩy ra vấn đề ǵ, chúng đă thực
tập một lần rồi với quả địa
cầu lần trước.
Hăy suy nghĩ – làm sao mà chúng không chấp trước
vào việc này? Có thể nào
chúng dứt bỏ những điều chúng muốn
không? Nhưng cho dù là thế,
nếu chính niệm của chư vị rất mạnh,
th́ chúng ta phù hợp với một pháp trong vũ trụ, và
cả hai vũ trụ mới và vũ trụ cũ
đều có pháp này, chính là: sự lựa chọn của
một sinh mệnh là do họ quyết định; dù
rằng nếu họ đă có thệ nguyện ǵ trong
lịch sử; vào lúc khẩn trương th́ cũng
vẫn là quyết định của họ muốn làm
ǵ. Pháp này áp dụng cho cả
hai bên, chính diện và tà diện.
Trong tiến tŕnh tu luyện trong quá
khứ, có nhiều đệ tử Đại Pháp là do
thế lực cũ phái đến để can nhiễu
với sự việc này và đóng vai tṛ tà diện. Nhưng họ không chấp
nhận điều đó, qua tu luyện họ đạt
được chính niệm, họ không muốn làm
điều đó, và họ đă trở thành đệ tử
chân chính của Đại Pháp.
Tuy nhiên, có một số c̣n hơi kém, v́ thế mà
họ bị thế lực cũ thao túng và đă gây ra
nhiều sự việc ngoài dự ư. Điều tôi muốn nói tại đây tôi không
phải nói về nhóm người này; tôi nói về một
số vấn đề xẩy ra gần đây cho các
đệ tử chân chính của Đại Pháp. Tất nhiên đó là những
trường hợp riêng biệt, nhưng tất cả
chư vị đều biết và cũng có suy xét về
những sự việc đó.
Sự thật th́ một số trong chư vị
đă tái sinh đời này qua đời khác trong tiến tŕnh
lịch sử; và trong khi chư vị ở nơi xă
hội con người, lạc trong cơi mê, rất có thể
đă kư kết ước định ǵ đó với
thế lực cũ: “Đến ngày nào đó trong lúc Chính
Pháp tôi sẽ làm thế này thế này, hay chọn con
đường thế này thế này.” Vào thời đó, trong phạm vi pháp lư của
Pháp cũ th́ thấy là hoàn toàn đúng; cho nên một số
chư vị mà đă từng kư kết ước
định ǵ đó, và đó là tại sao thỉnh
thoảng là có một số chuyện xẩy ra giữa các
đệ tử Đại Pháp chúng ta. Mục đích của các rắc rối đó là
thế này: thế lực cũ nghĩ rằng có một số
học viên cho rằng hễ mà họ tu Đại Pháp th́
không c̣n điều ǵ để sợ nữa, “Miễn tôi
là đệ tử Đại Pháp, th́ không c̣n nguy hiểm ǵ
cả.’ Do đó chúng thấy
điều này và nghĩ: “Như thế không
được. Chẳng
phải tương đương với có
được một loại bảo hiểm rồi
sao? Hễ học Đại
Pháp rồi th́ không c̣n sợ ǵ nữa. Chính cái tâm đó chẳng phải là to quá hay
sao?” V́ thế mà thế
lực cũ gây phiền phức trong Đại Pháp. Chính v́ vậy mà những sự
việc này xẩy ra. Nhưng
khi chúng gây phiền phức, tại sao vô số Pháp thân
của Sư Phụ và có vô số Thần hộ Pháp chân
chính không làm ǵ cả? Là v́
một số đệ tử Đại Pháp đă
từng kư kết điều ǵ với thế lực
cũ trong lịch sử, v́ thế mà thế lực cũ
cứ ôm chết cứng vào sự kiện này mà không
thả.
Nhưng không phải là chư vị
buông bỏ được.
Cũng như tôi vừa giảng qua, dù rằng trong
lịch sử chư vị đă kư kết ǵ đó,
nếu hôm nay chính niệm của chư vị rất
mạnh, chư vị không thừa nhận chúng, và chư
vị nhất quyết không tham gia vào việc đó, trên
thực tế chư vị có thể phủ nhận chúng
rồi. Nhưng điều này chư vị khó thực
hiện trong trường hợp như thế này. Cái khó là thế lực cũ không
buông thả chư vị dễ dàng như thế đâu,
chúng sẽ lợi dụng sơ hở của chư
vị và khi chư vị sao
lăng một chút th́ chúng sẽ nắm bắt cơ hội
đó. Cho nên khi chính niệm
của chư vị rất mạnh, th́ chúng không thể
lợi dụng chư vị, bởi v́ trong Pháp Chính
Đại Pháp không thừa nhận các an bài của thế
lực cũ, và tôi, là Sư phụ của chư vị
cũng không thừa nhận các an bài đó. Tất nhiên, mỗi một
đệ tử Đại Pháp chúng ta đều nói
rằng ḿnh không thừa nhận an bài của thế
lực cũ, nhưng đó không phải là chỉ nói thôi –
mà chư vị phải chiếu theo tiêu chuẩn đ̣i
hỏi của Đại Pháp và của Pháp Chính. “Tôi tuyệt đối sẽ
không thừa nhận bất cứ an bài đó của các
vị trong quá khứ. Tôi
cũng không thừa nhận các vị [thế lực
cũ].” Khi chính niệm
của chư vị rất mạnh th́ chư vị có
thể thanh trừng nó và chư vị có thể phủ
nhận các an bài của chúng. (Vỗ tay) Và đó là v́
chúng ta tuyệt đối không thể thừa nhận
chúng.
Làm sao mà các sinh mệnh trong vũ
trụ an bài tương lai cho chính ḿnh? Điều đó tuyệt đối không
được phép. Chư
vị sẽ biết pháp lư này trong tương lai. Vũ trụ được tạo
ra như thế nào? Nó
được tạo ra chỉ từ một niệm
của một Đại Giác.
(Vỗ tay) Một
niệm duy nhất của các Đại Giác tại các
tầng khác nhau tạo ra các vũ trụ tại các
tầng thứ khác nhau. Hăy
tưởng tượng nếu sau khi một niệm mà
tạo ra vũ trụ rồi, các sinh mệnh bên trong đó
nói: ‘Ngài đừng tạo con ra như thế, ngài nên
tạo con ra thế này thế này.”
Phải tuỳ theo họ hay sao? Không được.
Đối với vị Thần mà tạo ra họ
bằng một niệm các sinh mệnh kia không đáng là ǵ
cả. Nhưng các Đại
Giác đó, các vị mà đă tạo ra các sinh mệnh, là
phải phù hợp với tiêu chuẩn của Thần và
phải phù hợp với tiêu chuẩn của Pháp, phải
là đại từ đại bi.
Cho nên các vũ trụ mà các vị đó tạo ra
nhất định là tốt đẹp; tư
tưởng của họ phát ra là thuần tịnh và
tốt đẹp. Đó là
tại sao được xem là vô cùng trọng yếu là
một sinh mệnh phải phù hợp với tiêu chuẩn
của sinh mệnh của vũ trụ tại các tầng
thứ đặc định.
Cũng có nghĩa là, chúng ta không thể thừa
nhận các an bài mà thế lực cũ đă an bài cho chúng
ta, không kể là chúng đă an bài ǵ, bởi v́ chính bản
thân chúng cũng là đối tượng được
cứu độ, chỉ có là chúng chọn bị đào
thải. Làm sao kẻ
được cứu độ có thể chọn bản
thân ḿnh sẽ được cứu độ như
thế nào? Giống như là
đă rơi xuống nước rồi và người ta
cố gắng cứu họ, nhưng họ nói: “Ông không
được dùng tay trực tiếp cứu tôi. Ông phải cứu tôi với
chiếc thuyền mà tôi thích.”
Như thế hỏi có được không?
Trong một số sự t́nh xẩy ra
gần đây đều có nguyên nhân trong lịch
sử. Tôi không giảng cho
chư vị trước đây là v́ tôi không muốn chư
vị khởi tâm chấp trước – “Ḿnh có quan hệ ǵ
với thế lực cũ đây?” Chư vị không nên suy nghĩ về
điều đó. Những
trường hợp đó rất rất ít thôi và xuất
phát điểm vào lúc ấy là rất tốt, là v́ Pháp. Đó là tại sao các đệ
tử Đại Pháp đó tất cả đều đă
Viên măn rồi, (Vỗ tay)
hơn nữa tại các tầng thứ hết sức cao.
(Vỗ tay) Đó là tại sao những sự t́nh
đó xẩy ra. Cho nên học
Pháp là cực kỳ quan trọng.
Chính niệm của chư vị và tất cả
những ǵ chư vị đạt được là
từ trong Pháp, v́ thế không kể là chư vị bận
rộn thế nào, đừng sao lăng việc học Pháp.
Tôi chỉ giảng đến đây,
bởi v́ hai ngày trước đây khi các học viên làm
trong dự án truyền h́nh có một buổi họp, tôi
đă giảng cho họ nhiều rồi. Họ hỏi nhiều câu
hỏi cũng giống như thế rồi, cho nên hôm nay
tôi không trả lời các câu hỏi cho chư vị. Tôi dự định bảo
họ sửa soạn bài thâu âm ngày hôm đó, sau đó tôi
sẽ chỉnh sửa lại rồi phát hành. Các câu hỏi mà họ hỏi vào
ngày đó cũng là phổ biến, đều là những câu
hỏi mà mọi người muốn biết và muốn
giải quyết. Tôi chỉ
giảng đến đây.
Cám ơn! (Vỗ tay)
Các đệ tử Đại Pháp
của tương lai khẳn định sáng ngời,
tuyệt đối sẽ sáng ngời. (Vỗ tay rất lâu)
Dịch ngày 14 tháng 9 năm 2007; Để
chỉnh nghĩa đúng hơn, bản dịch có thể
được hiệu chỉnh lại trong tương
lai.
www.thuviendaiphap.com