Giảng Pháp tại
buổi họp diễn giải về sáng tác mỹ
thuật
(21 Tháng 7 năm 2003, Washington D.C.)
Lư Hồng Chí
Bản dịch từ tiếng Anh
Tất cả các học viên tại
đây mà có liên quan trong sáng tác mỹ thuật đều có
kỹ năng chuyên nghiệp.
Tôi nghĩ ǵ th́ tôi sẽ giảng đó, và tôi sẽ
giảng từ Pháp Lư. Mỹ
thuật là cực kỳ quan trọng cho loài
người. Cũng giống
như các h́nh thức văn hóa của nhân loại, mỹ
thuật có thể đóng vai tṛ chỉ đạo từ
góc độ khái niệm của con người trong xă
hội nhân loại, nó ảnh hưởng giá trị thẩm
mỹ của loài người.
Khái niệm “Thẩm Mỹ là ǵ” và “Vẽ đẹp
thuần túy của con người là ǵ” đều có liên
quan chặc chẽ với nền tảng và tiêu chuẫn
đạo đức của loài người. Khi con người nhận
thức những ǵ “không thẩm mỹ” là thẩm mỹ,
th́ đạo đức con người đă mất
rồi.
Đạo đức con người
đă trải qua những cải biến đặc
định trong các thời kỳ khác nhau. Chính đạo đức
của loài người ảnh hưởng mỹ thuật
của loài người, và trở ngược lại
mỹ thuật của loài người lại ảnh
hưởng loài người.
Chư vị cũng đă thấy rất nhiều thứ
mỹ thuật ngày nay pha chế từ trạng thái tâm
hiện đại, và loài người hiện đại
đă trượt ra khỏi ranh giới và tiêu chuẫn
đạo đức đáng lẽ mà loài người
phải có. V́ thế mà nó
đưa đến cái gọi là “mỹ thuật” mà không
c̣n là văn hóa của nhân loại nữa, v́ mỹ thuật
này không phải là do cái tâm lư trí hay trong sạch sáng tác ra, và
chúng cũng không phải là sáng tác chân chính tuyệt mỹ
của loài người với tư tưởng chính
trực, tư tưởng tốt, hay có kiến thức
chính xác về vẽ đẹp mỹ thuật. Từ đó mà mỹ thuật suy
đồi. Cho nên mỹ
thuật hiện đại, nghiêm khắc mà nói, nó không
phải là của con người nữa. Tôi thường thấy một
số sáng tác gọi là “mỹ thuật hiện
đại”, trên thực tế tất cả đều là
sản phẩm của ma tính, mặc dù một số
rất là nổi tiếng.
Không những chỉ có ma tính mà rất nhiều
người t́m cảm hứng trong khi hội họa
họ truy cầu mô phỏng thái độ của ma. Khi tiếp tục một
thời gian khá lâu, trạng thái tâm của họ nhất
định là đen tối và kỳ dị. Một số họa sĩ chuyên
nghiệp cũng biết rằng có một số
người đang làm sáng tác mà tâm thái ôm ấp phần ma
tính của ḿnh, cố ư truy cầu phản ứng tâm lư
đồi bại. Cho nên cái
gọi là mỹ thuật hiện đại là những
thứ không tốt, là v́ các sáng tác đó không những nó làm
hại người họa sĩ mà nó c̣n làm hại tâm lư
của người xem, và c̣n nghiêm trọng phá hoại
đạo đức con người.
Tuy nhiên các đệ tử Đại
Pháp khi tu luyện và sống tại đây th́ không
được tách rời môi trường xă hội này
của người thường.
Chư vị đang bị ch́m trong cái ḍng khái niệm
của con người hiện đại và c̣n bị môi
trường này ảnh hưởng. Trước khi học Đại Pháp, nhiều
đệ tử Đại Pháp cũng đă học và tham
gia sáng tác mỹ thuật.
Tất nhiên, tôi nghĩ dù chư vị có tham gia sáng tác
mỹ thuật hay kỹ thuật căn bản mà chư
vị đă học trước đây th́ cũng như
nhau. Cho nên đệ tử
Đại Pháp phải hiểu rơ, mỹ thuật của
nhân loại phải bao gồm cái ǵ. Theo cách đó, chư vị mới giữ
được tiêu chuẫn mỹ thuật chân chính của
con người, và chư vị mới sáng tác
được những ǵ tốt.
Tại sao chúng ta có buổi họp
mặt hôm nay? Để tôi
cho chư vị biết, tất cả những ǵ
đệ tử Đại Pháp đang làm trong thời
kỳ lịch sử hiện đại này là tối
trọng. Hôm qua tôi đă nói
rằng bất cứ những ǵ đệ tử
Đại Pháp làm, trong tương lai không xa xă hội nhân
loại sẽ mô phỏng theo.
Bây giờ, trong thời Chính Pháp, tất cả
những ǵ trên thế giới đều xoay chung quanh
Đại Pháp – đó là khẳng định – là v́ Tam
Giới được tạo ra cho Chính Pháp. Tại sao tôi giảng những
điều này với chư vị hôm nay? Là v́ đệ tử Đại
Pháp với kỹ năng mỹ thuật đều có
khả năng và năng lượng. Nếu những ǵ chư vị làm mà không chân chính,
hay không chính trực đủ, th́ chư vị sẽ gia
tŕ những yếu tố không chính trực, tức là nó
sẽ ảnh hưởng xă hội nhân loại nhiều
hơn nữa. Trong tu
luyện, chư vị nhất định phải
chỉnh bản thân ḿnh bằng cách tu luyệt lột
bỏ đi tất cả những ǵ không tốt. Chư vị phải làm
người tốt bất cứ nơi nào. Cho nên trong nghành mỹ thuật
chư vị phải thể hiện vẻ đẹp là
ǵ, chính trực là ǵ, tinh khiết là ǵ, tốt là ǵ,
tươi sáng và chính diện.
Khi đạo đức của xă
hội nhân loại đă trượt xuống đến
điểm này, tư tưởng của loài người
đă trải qua cải biến rồi. Và v́ nó đă cải biến và
tiến hóa đến điểm này, con người không
tự ḿnh đổi ngược lại
được. Không một
cá nhân nào, triết lư nào, phương cách nào mà giúp
được con người quay trở về chỗ
nguyên thủy của họ – chỉ có Đại Pháp
mới làm được.
Chư vị đă theo tôi đến đây để
cứu độ chúng sinh. Và
ư nghĩa “cứu độ chúng sinh” của chúng ta bao
gồm: làm sao văn hồi đạo đức của nhân
loại, người mà được cứu độ
sẽ là như thế nào trong tương lai, họ sẽ
sống làm sao, môi trường sống của họ
sẽ như thế nào. Nói
khác đi, đệ tử Đại Pháp không những
chỉ cứu độ chúng sinh, mà c̣n trải một con
đường chân chính cho sự tồn tại của
nhân loại. Đây là tất
cả những ǵ mà đệ tử Đại Pháp đang
làm trong việc chứng thực Pháp.
Tôi đă giảng, Tam Giới sẽ
tồn tại vĩnh viễn.
Nó sẽ tồn tại thế nào? Đó là những ǵ tôi sẽ giải quyết khi
Pháp Chính nhân gian. Tuy nhiên
tất cả những ǵ đệ tử Đại Pháp
làm hôm nay là tối trọng, nó kiến lập một
nền tảng cho loài người tương lai và văn
hóa tương lai. Tất
cả những ǵ của con người hiện
đại đă bị méo mó cả rồi. Hầu như không c̣n tồn
tại những ǵ chính trực và truyền thống nữa,
cũng không c̣n ǵ là tinh khiết và chân chính nữa. May mắn là c̣n một số di
vật văn hóa lưu lại từ người của
thời cổ xưa mà chưa hoàn toàn bị hủy
hoại – nhất là về khía cạnh mỹ thuật,
một số nền tảng kỹ thuật truyền
thừa c̣n lưu lại để giúp loài người quay
trở về Cảnh Giới Nhân Loại, những ai
học mỹ thuật có thể có một số kiến
thức của những điều căn bản
nhất. Thế làm sao sử
dụng những điều căn bản nhất đó
để giúp con người tiến bước trên con
đường nhân loại chân chính? Và làm sao chư vị có thể sáng tác những ǵ
tốt? Tôi nghĩ rằng,
lấy kỹ thuật căn bản đó làm nền
tảng và thêm vào những ǵ tinh túy, chân chính, đẹp
đẽ tinh khiết mà đệ tử Đại Pháp
đă ngộ được trong tu luyện, từ đó
phô trương những điều tốt.
Trong khi tôi giảng về đề tài
này, tôi cũng muốn giảng về loài người
tiến hóa ra sao và tiến tŕnh phát triển mỹ thuật
của loài người mà tôi nhận thấy.
Mỹ thuật của loài người
từ văn hóa Đông Phương và Tây Phương có
một quá tŕnh thành-tựu-suy.
Mỹ thuật Đông Phương và Tây Phương
đă chọn hai con đường khác nhau. Đó là nói theo danh từ của
con người, trên thực tế th́ mỗi một cái
chính là biểu hiện về khía cạnh mỹ thuật
của các sinh mệnh tại tầng thứ thấp
nhất của hai hệ thống thiên thể to lớn khác
nhau, tức là, nhân loại.
Nói khác đi, chúng là biểu hiện của những
ǵ trong các hệ thống thiên thể đó tại tầng
thứ thấp nhất – là chỗ con người
đây. Thật ra th́ có
rất nhiều rất nhiều các bầu trời to
lớn khác nhau trong vũ trụ.
Có rất nhiều các bầu trời này và tất
cả là các thiên thể độc lập to lớn. Mỗi một bầu trời to
lớn đều có những cách biểu hiện khác nhau
theo cách khác nhau qua kết cấu đặc biệt của
chúng. Theo ngôn ngữ nhân
loại, đây chính là nói rằng chúng có các đặc tính
mỹ thuật khác nhau. Tu
luyện theo một đường lối chân chính từ
Chân Thiện Nhẫn – Pháp Lư căn bản, mỗi một
thiên thể to lớn ngộ ra các chân lư khác nhau. Kết quả là tất cả
các hệ thống thiên thể khác nhau đều có đặc
tính riêng của hệ thống đó, biểu hiện
cụ thể trong kết cấu của trời và
đất của chúng, như là môi trường sống
thế nào, h́nh thức sinh mệnh là ǵ, h́nh dáng sinh mệnh
ra sao, cùng với cách kiến trúc, h́nh dáng của thú vật
và thực vật, v..v.
Tất cả đều có đường lối cá
biệt, độc lập và chính trực miêu tả vẽ
đẹp, t́nh thân, thái độ, biết ơn, v..v. Trong tất cả các hệ
thống thiên thể đă được kiến tạo
ra, h́nh thức thể hiện của các sinh mệnh
tại tầng thứ thấp của 2 hệ thống
căn bản đă được truyền xuống
nơi nhân loại đây, đó chính là mỹ thuật
Đông Phương và Tây Phương. Tuy nhiên trong thiên thể bầu trời to lớn
này, chúng không bao gồm tất cả. Điều tôi đang giảng đây chính là nói
rằng chỉ có 2 hệ thống loại này đă
được truyền xuống nơi nhân loại.
C̣n về 2 hệ thống mỹ
thuật của loài người, cả hai Đông và Tây
đă trải qua quá tŕnh truyền thừa từ khía
cạnh văn hóa dân tộc qua vài ngàn năm rồi, tuy
nhiên cách thức của 2 loại mỹ thuật này th́ khác
biệt khá to. Chúng khác nhau
từ kỹ thuật cho đến phương thức,
cách diễn tả sự vật, cảm giác và tác
động mà các sáng tác này mang đến. Từ giai đoạn đầu
trong quá tŕnh truyền thừa, mỹ thuật Trung Quốc
đă được kiến lập từ văn hóa
bán-thần. Nói khác đi, phân
nửa th́ không chú trọng vào bề mặt của nhân
loại mà chú trọng vào phần linh cảm, sự lôi
cuốn, và nội hàm của tác phẩm đó. Đó là tại sao biểu
hiện của tất cả khía cạnh văn hóa Trung
Quốc đều có đặc tính, nhất là trong mỹ
thuật, họ không chú ư miêu tả chi tiết bên ngoài mà
họ chú trọng diễn tả ư nghĩa hay phần tâm
linh và nội hàm của nó.
Mỹ thuật Tây Phương cũng là do chư
Thần truyền xuống cho nhân loại, tuy nhiên chú
trọng vào văn hóa bề mặt của con
người. Nó diễn
tả kỹ thuật xuất sắc, chính xác, tinh xảo,
mỹ thuật xác thực tột bậc. Chú trọng vào thể hiện
mỹ thuật tại không gian bề mặt của nhân
loại. Cho nên cách diễn
tả mỹ thuật của Tây Phương, bề ngoài
th́ diễn tả phong cách tinh tế và chính xác. Cho nên mỹ thuật của Tây
Phương và của Trung Quốc đi trên con
đường khác nhau. Trong
tiến tŕnh phát triển, mỹ thuật Tây Phương
được truyền thừa từ nền văn minh
lần trước. Thật
ra, mỹ thuật Tây Phương đă lưu lại
một h́nh thức truyền giảng có hệ thống
thậm chí qua vài nền văn minh trước đây. Nó có trường học, có lư
thuyết và có huấn luyện chính thức. Nó luôn theo con đường
như thế. Trong khi mỹ
thuật Đông Phương mở rộng, mặt khác, nó
luôn luôn được lưu truyền là một phần
văn hóa dân tộc, lưu truyền trong văn học,
trong thủ công, và từ những người t́m
Đạo. Nó không có học
thuyết theo hệ thống, không có trường học,
và cũng không có huấn luyện chính thức. Cách miêu tả sự vật trong
các sáng tác là căn cứ toàn bộ vào kinh nghiệm cá nhân
của chính họ, nhất là khi nói đến nghệ
thuật điêu khắc. Là
kết quả của đặc tính văn hóa của
người Trung Hoa, miêu tả ẩn bên trong tranh vẽ, bức
họa và điêu khắc, ẩn ư bên trong các tranh vẽ,
bức họa và điều khắc, căn bản th́ chính
là biểu hiện của đặc tính văn hóa của
người Trung Hoa, họ không chủ tâm diễn tả ư
tưởng và cảm giác.
Từ khía cạnh này mà xét, sự khác biệt trong
phương cách mà họ chọn để diễn tả
sự vật th́ khá to. Khi
chư vị nh́n từ góc độ của phần bề
mặt của con người, kỹ thuật của mỹ
thuật Tây Phương rất là tinh tế, đ̣i hỏi
phải dùng ánh sáng và bóng, cấu trúc, và bối cảnh. Nhất là về cấu trúc
của thân người, họ diễn tả rất chính
xác. Tuy nhiên mỹ thuật
Trung Quốc cổ xưa, v́ không theo lư thuyết hệ
thống hay nghiên cứu chuyên nghiệp, cách diễn tả
phần bề mặt cấu trúc của sự vật th́
không chính xác.
Con đường mà mỹ thuật
luôn luôn bắt đầu cho đến đỉnh
điểm và sau đó th́ suy tàn trở lại. Tất cả văn hóa của
loài người đều đi theo chiều hướng
này. Tất cả những ǵ
của loài người đều trải qua
thành-tựu-suy-hoại, cũng chính là một phần
đặc tính của vũ trụ cũ. Cho nên mỗi khi đạo
đức của loài người không c̣n tốt
đủ nữa – khi không c̣n ǵ tốt đủ nữa nó
phải bắt đầu trở lại – đó chính là
thảm họa cho loài người, tất cả
đều kết thúc và sau đó bắt đầu trở
lại, rồi tiến đến đỉnh điểm,
rồi lại suy tàn trở lại. Chu kỳ như thế cứ tiếp diễn.
V́ mỹ thuật Trung Quốc cổ
xưa không có hệ thống hay nghiên cứu đặc
biệt, cho nên căn bản họ không diễn tả
bối cảnh h́nh dung khi sáng tác thân người và vật
thể. Sau cuối đời
nhà Thanh, nhiều người sáng tác mỹ thuật Trung
Quốc đă học theo kỹ thuật căn bản
của mỹ thuật Tây Phương và các tác phẩm
của họ miêu tả chính xác h́nh thức bên ngoài. Họ sáng tác một số tác
phẩm như thế. Tuy
nhiên trong thời gian gần đây, nhất là khoảng 20
năm trước đây, Trung Quốc đă bị tư
tưởng hiện đại ảnh hưởng, h́nh
thức của tác phẩm của họ ngày càng tệ và
tệ hơn. Khái niệm con
người cải biến theo tư tưởng của
họ. Nếu chính niệm
của một người không chính, hoàn toàn trôi theo tri giác
và cảm giác tại phần bề mặt con người
thay v́ chính niệm của ḿnh, không tự ḿnh chân chính suy
nghĩ một cách minh bạch, th́ cũng như thể là
họ không c̣n linh hồn nữa.
Ư thức con người là h́nh thành lúc sơ sinh
tại phần bề mặt của con người,
đối với sự vật nó chỉ hiểu hiện
như là phản ứng của tiềm thức. Ư thức là không ổn
định, nó có thể thay đổi bất cứ lúc
nào, có thể thay đổi theo các thay đổi của
t́nh thế bên ngoài và thay đổi theo toàn bộ t́nh
huống trong xă hội.
Nếu một cá nhân toàn dựa vào những thứ này
th́ họ không có tư tưởng riêng. Hơn nữa, tư tưởng của họ
th́ không có hệ thống, thất hường, không có chính
niệm và không là thực thể.
Những ǵ gọi là thời trang trong trạng thái tâm
này chính là “mỹ thuật tân thời” hay “mỹ thuật
sáng tác hiện đại”.
Giai đoạn khởi đầu những thứ mà
phát triển thịnh hành chính là những thứ mà đă
xuất hiện như là Ấn Tượng và Trừu
Tượng của Tây Phương. Nếu chư vị tĩnh lặng mà nh́n
những thứ này, nhất định chư vị
sẽ phát hiện nó là tác phẩm của những
người không c̣n chính niệm và những người thả
lỏng đi theo phần khái niệm của con
người tại bề mặt.
Nó không có hệ thống, không có kiến trúc, bất
thường, và vỡ vụn.
Ai biết họ diễn tả ǵ đây! Nó không mang lại cho người
ta một kinh nghiệm cảm giác, mà chỉ thả
lỏng đi theo tư tưởng con người tại
phần bề mặt. Tác
phẩm mà họ sáng tác là mũi gẩy, nửa
gương mặt, từ sau lưng một cái chân mọc
ra. Từ ban đầu,
những thứ này là kết quả của những
người mà đă từ bỏ ư niệm và chính niệm
của chính ḿnh, những thứ đó là sản phẩn
của tứ chi và thân thể của con người
đang bị khái niệm sơ sinh của con người
khống chế. Chỉ khi
một người từ bỏ chủ nguyên thần của
ḿnh, để cho khái niệm con người ở bề
mặt đi lang thang, th́ mới sáng tác ra những thứ
như thế. Những
thứ này xuất hiện đă hủy hoại mỹ
thuật Tây Phương, là mỹ thuật tốt nhất
và hoàn hăo nhất của toàn bộ sắc dân của nhân
loại. Trong thời gian
gần đây, cái ảnh hưởng đó đă tiến
nhập vào Trung Quốc.
Và đó chỉ là giai đoạn
đầu của mỹ thuật hiện đại. Khi đạo đức của
toàn bộ xă hội ngày càng suy đồi, th́ khái niệm
của con người không c̣n như trước, nó
cũng trượt xuống theo.
Những thứ gọi là Ấn Tượng và Trừu
Tượng thời đó hoàn toàn loại bỏ khái
niệm về h́nh dung, loại bỏ chuyển tiếp
từ ánh sáng qua bóng tối, loại bỏ chính xác về
cấu trúc. Càng nhiều và
nhiều hơn, họ truy cầu cái gọi là “cảm giác
cá nhân” và không lư trí lầm tưởng ôm ấp nó thành
giải phóng nhân tính bản thân.
Những ǵ mà họ thật sự đang làm đó
đă cản trở bản tính chân thật của ḿnh, ôm
ấp các ư niệm sơ sinh mà không phải là thật. Họ bỏ vào các màu sắc sáng
chói và hoàn toàn ôm ấp loại cảm giác từ ư niệm
không chính chắn và không lư trí.
Tuy nhiên khái niệm là h́nh thành trong con người lúc
sơ sinh. Những khái
niệm đó không phải là tư tưởng thật
sự của con người, chúng bất thường,
không có kết cấu và không có hệ thống. Đó là tại sao những ǵ
chúng pha chế ra là như thế, khi nh́n th́ hoàn toàn
thiếu cân đối hay không quân b́nh. Khi mà đă tiến đến giai đoạn sau
này, khi khái niệm đạo đức của nhân
loại trượt xuống nhiều và nhiều hơn
nữa th́ trạng thái tâm của họ sẽ càng tệ
hơn và đó chính là một loại ư thức căn
bản mà không hợp thức với khái niệm con
người nữa. Khi tư
tưởng và chính bản thân ḿnh không c̣n khống chế
phần bề mặt của ḿnh, các sinh mệnh ngoại
lai sẽ nắm bắt cơ hội này mà nhập vào. Khi đă đến điểm
này rồi th́ một sinh mệnh ngoại lai sẽ
khống chế bộ năo con người. Đó là tại sao mỹ
thuật của họ diễn tả càng tối hơn và
suy nhượt hơn - đến độ ánh sáng phát ra
cũng mờ, hoàn toàn phản ảnh trạng thái tâm
của nhân tính chán ngán suy đồi. Khi trượt xuống hơn nữa, th́ họ
c̣n bị dục vọng và lợi ích cá nhân trong xă hội
lôi cuốn và họ hoàn toàn từ bỏ chính ḿnh, lúc đó
đến cả các khái niệm sơ sinh của họ,
họ cũng từ bỏ luôn.
Trong trường hợp đó, con người
thật trong cái vỏ đó đi mất rồi v́ 100% hoàn
toàn bị một sinh mệnh ngoại lai khống
chế. Đa số các
trường hợp sinh mệnh ngoại lai này là sinh
mệnh từ âm phủ, đa số các sinh mệnh này là
ma là quỷ. Đó chính là thiên
tượng thay đổi khi đạo đức loài
người suy đồi.
Khi một họa sĩ bị con thú âm tính khống
chế, những ǵ họ vẽ dường như là miêu
tả âm phủ và những thứ của âm phủ. Rất nhiều bức tranh,
chỉ liếc mắt một cái là biết rằng chúng
biểu hiện thế giới ma, nó u ám, tối tâm và
mờ ảo, h́nh người mà họ vẽ trong đó
tất cả đều là hồn ma; trái đất là trái
đất âm phủ và bầu trời là bầu trời âm
phủ. Tại sao con
người thích cảm giác đó?
Chẳng phải là v́ con người không c̣n chính
niệm nữa sao? Chẳng
phải là họ ôm ấp bóng tối hay sao? Chẳng phải là đạo
đức của loài người đă suy đồi
nghiêm trọng hay sao? Và đó
chính là lúc mà con người tiến nhập vào không gian
thấp hơn không gian nhân loại. V́ giá trị của nhân loại vẫn đang
trượt xuống, trong hiện tại, mỹ thuật
của họ đang trở thành thật và chính xác thể
hiện phần ma tính của loài người. Mỹ thuật trở thành báng
bổ đối với mỹ thuật thiêng liêng, nó đă
hoàn toàn trở thành dụng cụ để giúp cho ma tính
hiện ra, và những ǵ họ miêu tả là yêu, ma và quỷ
quái. Chính các học sĩ
cũng công nhận rằng những loại này tất
cả đều là rác rến, tuy nhiên trong chiều
hướng gọi là mỹ thuật này th́ họ xem là quan
trọng nhất. Rác làm sao mà
là tốt nhất được?
Khái niệm của họ đảo ngược
từ trên xuống dưới cho nên họ nghĩ rằng
rác là tốt nhất.
Lịch sử mỹ thuật của
loài người mà tôi vừa giảng qua là về tiến
triển chung của nó. Bây
giờ tôi sẽ tiếp tục giảng về khởi
đầu của mỹ thuật Tây Phương. Chư vị có biết tại
sao trong Đệ Nhị Thế Chiến, Pháp phải
đầu hàng không? Chẳng
phải Pháp không có khả năng để chiến
đấu sao? Chẳng
phải những anh hùng như là Napoleon và Louis
đời XIV đă xuất
hiện từ quốc gia này vào thời xưa hay sao? Chẳng phải quốc gia
đó có một lịch sử huy hoàng sao? Chiến tranh của loài
người chính là do chư Thần quyết định,
và chiến tranh xảy ra là v́ các nguyên nhân đặc
định. Nó không phải
xảy ra là v́ con người muốn. Pháp không trực tiếp liên hệ trong
Đệ Nhị Thế Chiến là v́ chư Thần
muốn giữ lại mỹ thuật duy nhất của
văn minh nhân loại lần này, đó chính là mỹ
thuật ở Pháp. Mỹ
thuật này là rực rỡ nhất, mỹ thuật mà
đáng lẽ loài người hănh diện và là các tác
phẩm mỹ thuật chân chính, truyền thống và hoàn
hảo nhất của loài người trong văn minh nhân
loại lần này. Giả
thử nếu chiến tranh xảy ra ở ngoài kia, th́ các
tác phẩm mỹ thuật mà đă lưu lại vào
đời Louvre và Versailles đă bị hủy rồi,
mỹ thuật trên đường phố tại Paris
cũng không c̣n. Chư
Thần muốn lưu lại một chút này cho loài
người để người tương lai có đó
để tham khảo và từ đó mà t́m lại mỹ
thuật của nhân loại.
Hơn nữa, căn cứ vào kỹ năng căn
bản của các tác phẩm mỹ thuật truyền
thống mà từ đó đệ tử Đại Pháp
sẽ t́m đường trở về.
Trong mỹ thuật Tây Phương,
trong vài nền văn minh trước đây, qua huấn
luyện có hệ thống và quay trở về con
đường của nền văn minh trước
đây mà con người đă thành thục. Tuy nhiên sau khi nền văn minh
lần trước đă bị hủy, có một giai
đoạn th́ kỹ năng căn bản hơi yếu
kém. Khi quan sát chư vị có
thể nh́n thấy qua các tác phẩm mỹ thuật Tây
Phương, ví dụ như là các sáng tác trước
thời Phục Hưng, các sáng tác trong thời Phục
Hưng, các sáng tác sau thời Phục Hưng và những sáng
tác trong thời hiện đại, tiến tŕnh là như
thế. Trước thời
Phục Hưng nói chung, kỹ năng của các sáng tác
mỹ thuật là rất yếu kém. Các sáng tác từ cấu trúc, cân xứng, màu
sắc v..v, cũng như chư vị có thể nh́n
thấy, nó rất yếu kém.
Dù là tranh vẽ, bức họa hay điêu khắc,
tất cả đều rất yếu kém. Tuy nhiên sau đó con người
đào lên những vật từ nền văn ḿnh lần
trước từ các di vật khảo cổ tại Tây
Phương. Có một số
điêu khắc h́nh tượng của Thần và cũng có
một số điêu khắc từ nền văn minh Hy
Lạp cổ xưa. Tất
cả là các tác phẩm chín chắn và hoàn hảo. V́ nền tảng của các
nền văn minh cổ xưa lưu lại ở đó,
từ đó mà mỹ thuật Tây Phương nhanh chóng phát
triển thành thục trở lại. V́ những di vật từ quá khứ lưu
lại để cho họ học hỏi và từ đó mà
so sánh với các sáng tác của họ, họ thành thục
rất nhanh. Sau thời
Phục Hưng th́ xuất hiện Leonardo da Vinci và các
họa sĩ khác mà do chư Thần quy định để
họ dẫn đường nhân loại đạt
kỹ năng mỹ thuật cho đến thành thục và
dạy nhân loại làm sao sáng tác.
Đó là tại sao các sáng tác thời đó có ảnh
hưởng rất to đối với loài
người. Tuy nhiên mỹ
thuật hiện đại của thời bây giờ là do
các chư thần loại khác an bài – tức là, một nhóm
Thần của thế lực cũ và cũng là chúng
Thần mà đang t́m cách điều khiến Chính Pháp hôm
nay. Tại sao xuất hiện
Van Gogh? Tại sao xuất
hiện Picasso? Các nhân vật
này cũng là do bọn họ an bài cho đến, tuy nhiên các
nhân vật này xuất hiện để đóng vai tà
diện, mục đích là để làm suy hoại tất
cả văn hóa của loài người cùng lúc với
đạo đức loài người đang trượt
xuống dưới. Cho nên
hai nhân vật đó đến để làm hủy
hoại mỹ thuật của loài người. Mục đích là để
hủy hoại mỹ thuật của loài người –
họ xuất hiện hoàn toàn là để hủy hoại
văn hóa của loài người.
Mỹ thuật của loài người ngày nay đă
trượt đến trạng thái ma bởi v́ cái nền
tảng mà chúng Thần đó đă thiết lập cho
thời gọi là “Hiện Đại”.
Thời mà mỹ thuật Tây
Phương truyền thống bị cái gọi là “Ấn
Tượng” đă kích, đó là lúc mà nhiếp ảnh
xuất hiện. Trong cuộc
bàn luận của hai bên, tranh cải điển h́nh
nhất là những ǵ gọi
là Ấn Tượng, họ hỏi “Vẽ có chính xác
thế nào, th́ nó có chính xác bằng tấm h́nh không?” Cho nên họ chỉ trích nào là:
bức tranh thể hiện ra sao, vẽ xác thực thế
nào, và vẽ theo cách truyền thống. Thật ra, mỹ thuật truyền thống là
để cho con người đạt tuyệt hảo và
là vô tận. Cảnh giới
của mỹ thuật truyền thống rất bao
rộng, là v́ một tác phẩm mỹ thuật không
những chỉ hiện thực, mà trên thực tế nó
chứa đựng kinh nghiệm cuộc đời và
bản chất của người họa sĩ. Những ǵ mà người họa
sĩ liên hệ trong cuộc đời, kiến thức và
kỹ năng trong các khía cạnh khác nhau mà họ đă
đạt được trong cuộc đời – tất
cả đều phản ảnh trong tác phẩm của
họ. Đó là tại sao cùng
một đề tài mà trong mỗi một tác phẩm
người họa sĩ diễn tả khác nhau, không
kể là cách dùng màu sắc, cách diễn đạt hay
mức độ điêu luyện về kỹ
thuật. Mỗi một
người kinh nghiệm đời sống là khác nhau và
đặc điểm của người họa sĩ là
khác nhau, v́ thế mà kết quả sáng tác là khác nhau. Hơn nữa, những ǵ họ
miêu tả là một thế giới phong phú, miêu tả
đến cả các sinh mệnh tại các tầng thứ
cao hơn, và đến cả thể hiện tuyệt
mỹ các Thần và thế giới của Thần; cho nên
nó không có ranh giới, huy hoàng và bao rộng. Thường thường th́ các
họa sĩ điêu luyện về vẽ hay điêu
khắc, tiêu điểm tư tưởng của họ
đa số là về tác phẩm mỹ thuật của
họ, cho nên đa số là không thông thạo bằng
lời. Tuy thế
người nào mà không biết vẽ hay điêu khắc th́
nói chuyện hay lắm.
Bằng cách tích cực phổ biến chương
tŕnh nghị sự của họ với lô-gic mà đă
bị méo mó, những người này thật sự đă
lấy cái lư lẽ về nhiếp ảnh mà làm đảo
lộn mỹ thuật truyền thống. Cho nên dần dần nó mới
trượt đến điểm này hôm nay. Tất nhiên, người mà hoàn
toàn không hiểu về mỹ thuật hay người không
biết về mỹ thuật cũng không làm đảo
ngược mỹ thuật truyền thống thời
đó được. Đó
là tại sao một số đại diện cho “Thuyết
Tân Thời” đă được an bài vào thời đó,
trước hết là cá nhân đó phải thấm nhuần
kỹ năng căn bản lúc tuổi thơ, để cá
nhân đó có thể làm cho người thế gian lạc
lối hơn nữa.
Bởi v́ cuộc tranh luận “chính và
tà” giữa học viện và người theo Ấn
Tượng và Trừu Tượng thời đó, bởi
v́ đạo đức và khái niệm suy đồi phê phán
mỹ thuật thiêng liêng chân chính của loài người và
v́ các họa sĩ truyền thống phải thêm vào một
khoảng trống nhỏ tàn tích cho sự sinh tồn
của họ, mà bây giờ con người gọi đó là
“Duy Thực”. Trong quá khứ
không có cái tên đó. Nguyên nhân
mà chư Thần truyền mỹ thuật cho con người
chính là giúp nhân loại diễn tả sự tinh túy và vẽ
đẹp mà loài người chứng thực và
điều đó đă ảnh hưởng chính diện
trên đạo đức của loài người. V́ đạo đức của
loài người suy đồi, nhằm theo chiều
hướng ma tính mà mỹ thuật truyền thống và
chính trực của nhân loại đă bị đẩy ra
khỏi sảnh đường của các học viện
chân chính. Để bảo
tồn, mỹ thuật truyền thống đă trở
thành Duy Thực, và đó là cách mà “Duy Thực” xuất
hiện.
Hiện tại, tất cả những
ǵ của loài người là đang đi theo chiều
hướng thế này – chư vị có để ư không? Người mà không biết hát,
người không biết nhạc lư, và người không có
kỹ năng múa căn bản lại trở thành các ca
sĩ và diễn viên múa rất thịnh hành, tuy thế các
họa sĩ chân chính th́ không sinh kế được. Đến cả các thợ
cắt tóc mà biết cắt cũng bị đẩy ra và
hành nghề trên đường phố, trong khi đó th́
những người không biết cá nhân ḿnh đang làm ǵ th́
lại có các thẩm mỹ viện xa hoa. Tất cả những ǵ của
loài người là đang trượt xuống đảo
ngược hướng và tất cả đều
đang suy đồi như thế này. Những thứ gọi là “Tân Thời” chẳng qua cũng chỉ là
một số “cảm tưởng cá nhân”. Sau đó v́ không c̣n kiềm
giữ được nữa, họ đưa thân thể
của ḿnh cho ma khống chế - làm sao họ sáng tác
được cái ǵ tốt?
Họ treo lên những tác phẩm gọi là tân thời
cho người ta xem. “A, nh́n xem! Bức tranh quá đẹp!” Nếu không reo lên như thế,
th́ không ai biết là tại sao nó tốt như họ nói. Tuy nhiên những thứ tốt
đó là do ma tính diễn tả, mỹ thuật của nó
ngờ nghệch đến tức cười. Nếu chư vị không theo
họ nhập vào ma tính đó, th́ chư vị không nh́n
thấy được những thứ tốt mà họ nói
là ǵ. Trên thực tế
những thứ đó tất cả đều là rác
rến làm hại con người.
Tất nhiên, có nhiều người cứ trôi theo xu hướng và đồng ư. Đa số đại quần chúng không hiểu những thứ của “Tân Thời” đó. Nếu chư vị nói rằng tất cả là rác rến, những người mà sáng tác ra những thừ đó lại cho rằng càng giống rác th́ càng tốt. Tất cả chư vị cũng có nghe về một họa sĩ tại Trung Quốc ăn thịt của trẻ em mà đă chết – chẳng phải là chúng ta đă nghe báo cáo trước đây sao? Đây là đeo đuổi ma tính mà kết quả đưa đến điểm này. Nếu tất cả những thứ này mà tiếp diễn thêm nữa th́ chẳng phải là kinh hoàng sao? Nếu mỹ thuật của loài người tiếp tục như thế này, chư vị cứ tưởng tượng là nó sẽ trở thành ǵ trong tương lai.
Kế tiếp tôi sẽ giảng
một chút về mỹ thuật loài người nên miêu
tả cái ǵ. Mục đích
của mỹ thuật là miêu tả con người, hay miêu
tả phong cảnh, hay miêu tả chư Thần? Hay miêu tả ma? Chư vị phải biết
rằng mỹ thuật chân chính của loài người
trước hết là đă xuất hiện trong các chùa
thờ Thần. Một
mục đích nữa mà chư Thần truyền khía cạnh văn hóa này cho con
người chính là để cho nhân loại nh́n thấy
sự vĩ đại của chư Thần, tin vào
thiện, và biết rằng hành ác bị hậu quả -
kẻ hành ác sẽ bị quả báo, người tốt
được ban phúc lành, và người tu luyện sẽ
lên Thiên Đàng. Mỹ
thuật Tây Phương đều bắt đầu
xuất hiện từ trong nhà thờ. Các tượng ở Đông Phương vào
thời mới bắt đầu hầu như tất
cả đều là Thần, các bức tranh cổ xưa nhất
và sớm nhất mà được truyền xuống
ở Trung Quốc tất cả đều là của
Thần. Nhân loại hội
họa Thần có giới hạn không? Không, không có. Vũ
vụ bao la và tất cả những ǵ trong vũ trụ to
lớn này…. khi con người thật sự tin
tưởng Thần và chân chính miêu tả Thần, Thần
sẽ thể hiện cho con người thấy những
điều đó. Nó hoàn
hảo nhất, thiêng liêng nhất, cũng là những
điều mà loài người mong ước và cũng chính
là một nơi yên nghỉ kỳ diệu nhất; cho nên
sáng tác miêu tả là bao la.
Chư vị biết, khi con
người vẽ Thần, th́ họ phải dùng con
người làm mẫu. Cái
đó th́ không có vấn đề, là v́ nhân loại là do
Thần tạo ra từ h́nh tượng của chính
ḿnh. Cho nên lấy con
người làm mẫu để trau dồi kỹ năng
cơ bản th́ không có vấn đề ǵ. Không phải là con người
không được vẽ con người – cứ vẽ
không sao – là v́ dù sao con người cũng là trọng tâm
của thế giới này.
Vẽ phong cảnh cũng không có vấn đề
ǵ. Tuy nhiên, mục tiêu mỹ
thuật của loài người phải là Thần. Tại sao tôi nói điều
đó? Mọi người hăy
suy nghĩ, con người có nghiệp – là đệ tử
Đại Pháp tất cả chư vị đều
biết điều này – và tất cả những ǵ con
người vạch hay vẽ đều có yếu tố
của người họa sĩ trong đó. Trong tác phẩm của một
họa sĩ, tất cả những ǵ về cá nhân của
người họa sĩ và về người mà
được miêu tả, là dính ở trong bức
họa. Khi một
người thường chỉ vẽ một chấm, tôi
biết người này là người thế nào rồi,
bệnh ǵ họ có, bao nhiêu nghiệp họ có, trạng thái
tâm của họ, t́nh cảnh gia đ́nh của họ ra sao
v..v. Tất cả tư
tưởng mà tiêu đề của bức họa có và
tất cả các yếu tố liên hệ với thân
thể của họ hoàn toàn thể hiện ra, luôn cả
bao nhiêu nghiệp mà họ có.
Mỗi khi ai treo một bức họa của
người họa sĩ đó trong nhà, nghiệp của
người học sĩ phát ra từ trong bức
họa. Cho nên, khi một cá
nhân treo những thứ như thế trong nhà của ḿnh,
th́ cá nhân đó có lợi hay có hại? Nghiệp phát ra và lan tràn ra, nó dính vào người
đó và nó sẽ liên tục phát ra nghiệp trong nhà của
người mà treo bức họa ở đó. Con người không thấy
được mối quan hệ qua lại giữa các
vật thể, tuy nhiên thật ra th́ họ sẽ cảm
thấy bệnh.
Nếu con người tô vẽ
Thần – mọi người hăy suy nghĩ, Thần là huy
hoàng, vĩ đại, và Thần phát ra năng lượng
nhân từ rộng lượng mang lợi ích cho con
người – người mà vẽ các bức họa hay
điêu khắc các tượng được lợi ích
trong tiến tŕnh sáng tác tác phẩm đó, đồng
thời người họa sĩ sẽ đạt
được chính niệm trong khi sáng tác các tác phẩm
của Thần, cho nên Thần sẽ giúp tăng
cường chính niệm của họ, và giúp loại
bỏ nghiệp trên thân của người họa sĩ và
loại bỏ nghiệp tư tưởng của
họ. Sau đó khi
người khác xem tác phẩm mỹ thuật này th́ sẽ
được lợi ích, trở thành khoáng đại, có
tư tưởng tốt trong tâm, và nhân cách cao
thượng hơn. Và khi
Thần nh́n thấy nhân loại có chính niệm, Thần
sẽ độ cho nhân loại không bị nguy hiểm hay
tai họa. Thế th́ con
đường nào là lợi ích cho loài người? Tôi thích nh́n các tác phẩm truyền
thống và chân chính, các bức họa trên tường có
h́nh tượng của Thần và các điêu khắc h́nh
tượng của Thần.
Sau khi tôi nh́n, tôi luôn cảm thấy rằng loài
người vẫn c̣n hy vọng để quay trở
về, là v́ các tác phẩm đó miêu tả sự vĩ
đại của Thần và chư Thần hiện
diện bên trong các điêu khắc đó ở bên kia
thật sự đang ban phước lành cho con
người. Cho nên căn
cứ vào các sự kiện này, chẳng phải mỹ
thuật của loài người nên miêu tả Thần hay
sao?
Tất nhiên, mỹ thuật của xă
hội tân thời không những chỉ giới hạn trong
các bức họa và điêu khắc – c̣n có thủ công,
quảng cáo, thời trang, hí trường, truyền h́nh và
các phim ảnh, các sáng tác khác nữa v..v. Có một số nghành nghề liên quan với
mỹ thuật là thừa thăi.
Tuy nhiên không kể là nghề nào, nếu người
họa sĩ tự ḿnh thiếp lập một nền
tảng chân chính, th́ sáng tác ǵ cũng có truyền ngấm
yếu tố chân chính trong đó, tất cả sẽ là
tuyệt vời, tốt và mang lợi ích cho người
xem. Nhất định là
như thế. Nói chung, đây
là điều tôi thấy trong mỹ thuật của loài người.
Mỹ thuật Đông Phương và
Tây Phương mà tôi vừa giảng qua là bao gồm
điêu khắc trong đó. Nói
về điêu khắc, để tôi nói một chút về
nguồn gốc thật sự của điêu khắc
Đông Phương và tiến tŕnh của nó qua lịch
sử, và tôi sẽ giảng về t́nh huống trong nền
văn minh lần này.
Trước khi Phật Giáo được truyền
vào Trung Quốc, kiểu của nhiều điêu khắc là
liên kết với văn hóa của chu kỳ trước
đây (tức là trước Đại Hồng Thủy),
cho nên cách thức mỹ thuật của họ hoàn toàn khác
với thời mà sau khi Phật Giáo được
truyền vào Trung Quốc (China Proper). Nói nghiêm trọng hơn, điêu khắc của
Đông Phương mà đại biểu nền văn minh
nhân loại lần này phải là miêu tả h́nh tượng
của chư Phật của Phật Giáo, Bồ Tát và
Thần. Cách điêu khắc
loạI mà trong giai đoạn khởi đầu đă
được truyền qua Ấn Độ, và cách điêu
khắc của Ấn Độ cũng là do thời kỳ
mà con người tin Phật trước thời kỳ
Phật Giáo Ấn Độ truyền lại, và chư Phật
mà con người trước thời Ấn Độ tin
Phật từ Hy Lạp cổ xưa ở Âu Châu truyền
sang Ấn Độ. Đó là
v́ thời trước đó nữa, nhiều người
Âu Châu tin Phật, tất nhiên không phải ai cũng tin
Phật, có người tin các Thần khác. Sau khi đă được
truyền sang Ấn Độ, tượng Phật và cách
thức điêu khắc cũng được truyền
sang Ấn Độ, đó là tại sao cách điêu khắc
tượng Phật của Trung Quốc trong thời lúc
khởi đầu căn bản là theo của Hy Lạp
cổ xưa. Chư vị có
thể thấy nhiều tượng Phật của giai
đoạn đầu th́ hốc mắc xâu, có dạng
xương trên chân mài và cấu trúc gương mặt
rất giống người Tây Phương. Có mủi
thẳng và h́nh tượng thẳng tính và chính trực. Nguyên nhân là v́ Hy Lạp cổ
xưa đă truyền văn hóa Phật Giáo thời sơ
khởi sang Ấn Độ, sau đó từ Ấn
Độ lại truyền sang Trung Quốc. Tuy nhiên, v́ các sáng tác điêu
khắc có các yếu tố của người họa
sĩ điêu khắc, sau khi truyền vào Trung Quốc, h́nh
tượng Phật có một chút giống người
Hoa. Truyền vào theo thời
gian lâu dài, dần dần nó mất đi yếu tố
của thời sơ khởi khi văn hóa Hy Lạp cổ
xưa được truyền vào Trung Quốc, và dần
dần nó tiến hóa có tính chất Trung Quốc địa
phương. Đây là nói
về văn hóa trên bề mặt của nhân loại. Có các nguyên nhân khác liên hệ
nữa. Sau khi Phật Giáo
truyền vào Trung Quốc (China Proper), nhiều phó nguyên
thần của nhiều người tu thật sự
đă tu luyện thành Phật và Bồ Tát. Tuy nhiên lúc đó th́ không có hệ
thống cách thức huấn luyện tại Trung Quốc,
và các tượng th́ do các thợ xây đá và Đạo
sĩ điêu khắc, khi so sánh với điêu khắc
của Tây Phương th́ không chuyên nghiệp – phần
đông là họ không t́m ra tỉ lệ cân xứng trong
kết cấu của cơ thể. Cho nên khi nói về nhiều tượng bên Trung
Quốc, nó không có đặc tính của một
trường mỹ thuật nào, mà chỉ là sáng tác của
các kỹ thuật không chuyên nghiệp.
Vừa qua tôi đă tổng quát và
giản dị diễn giải tiến tŕnh của mỹ
thuật cơ bản của nhân loại, mỹ thuật
của quá khứ thông thường là miêu tả Thần, và
Thần truyền những điều này cho nhân loại
để bảo họ rằng: Thần bảo hộ loài
người và khi con người làm việc thiện th́
sẽ được hưởng phúc lành.
Thường thường tác phẩm
của một họa sĩ là có chủ đề và
mục tiêu mà họ muốn diễn tả hay miêu
tả. Tức là, khi chư
vị hoạch định để vẽ một bức
họa hay thiết lập bố trí cho một bức
họa, chư vị muốn diễn tả hay miêu tả
hay là ư nghĩa chư vị muốn truyền đạt,
tất cả đều đă được phối
hợp vào trong đó. Nói khác
đi, mỗi một tác phẩm đều có câu chuyện
riêng của nó. Tuy nhiên nó có
một vấn đề khác mữa khi con người
hiện đại quan sát mỹ thuật truyền
thống Tây Phương, nhất là mỹ thuật từ
Thời Phục Hưng: họ chỉ quan sát cách thức
hội họa và đường lối – và đến
cả những ǵ mà duy nhất chỉ những
người biết về kỹ thuật căn bản
hiểu. Rất ít
người biết các bức họa đó diễn tả
ǵ. Cho nên khi tôi quan sát các
bức hoa và điêu khắc, các học viên cùng đi
với tôi hỏi tôi “Thưa bức họa này diễn
tả ǵ?” th́ tôi diễn giải cho họ. Tất nhiên, các chư vị
đều có liên hệ đến mỹ thuật và
biết rất nhiều, tuy nhiên tại sao chúng ta không cùng
nhau khảo sát đề tài này.
Lấy một vài bức họa ở đây và tôi
sẽ giảng là nó diễn tả cái ǵ và tại sao họ
diễn tả theo cách đó.
(Vỗ tay)
Bản
tiếng Anh:
http://www.falundafa.org/book/eng/lectures/20030721L_2.html
Dịch
ngày 01-13-2006; Để chỉnh nghĩa đúng hơn, bản
dịch có thể được hiệu chỉnh lại
trong tương lai.
Câu hỏi và Đáp đang
được ph ên dịch.