Giảng Pháp tại Pháp Hội Quốc Tế

tại Nữu Ước năm 2004

 

 

 

 

Lư Hồng Chí

 

 

 

 

 

Ngày 21 tháng 11 năm 2004

 

 

 

 

 

Bản thảo

Bản dịch từ tiếng Anh

 


Chư vị đă làm việc rất nhọc nhằn.  (Vỗ tay)

 

Là một người tu luyện và nhất là đệ tử Đại Pháp thời Chính Pháp, chư vị phải đăm trách nhiệm vụ vô cùng to lớn, và chư vị đă có một sứ mạng lịch sử đă dành cho chư vị.  Tôi, là Sư Phụ của chư vị, nay có thể tuyên bố trước tất cả sinh mệnh trong vũ trụ này là: chư vị đă làm quá xuất sắc.  Nói một cách khác, chư vị đă được họ khâm phục.  Mặc dù những ǵ chư vị làm trong thế giới này xem như là việc làm hàng ngày của người thường làm, trên thực tế đó là nền tảng của các đệ tử Đại Pháp và mục đích mà chư vị làm là hoàn toàn khác hẳn.  Bởi v́ thế nhân đang ở trong mê ảo, bị lôi cuốn vào những ǵ mà họ cho là thật và thiết thực, khó mà người thường nhận ra thật hay giả.  Cho nên không kể là người thường hiểu hay không hiểu, đệ tử Đại Pháp chỉ xử dụng h́nh thức của người thường đây để cứu tất cả chúnh sinh.  Và đối với chư vị người tu luyện, chính là nhờ vào trong cái mê ăo nơi đây xă hội nhân loại, nhờ vào môi trường này mà giúp chư vị tu luyện, những ai tu thành th́ rất là xuất sắc.

 

Đa số các học viên chứng thực Pháp rất tốt.  Tất nhiên, có một số th́ không làm tốt, họ đă đến đây chính là để làm điều xấu; từ đầu thế lực cũ đă an bài để cho họ sẽ làm những điều như thế.  Cho nên dù họ hành động thế nào chung quanh các đệ tử Đại Pháp trong lúc b́nh thường, nhưng chỉ khi đến giờ phút khẩn trương th́ chư vị mới thấy được bộ mặt thật của họ.  Không kể họ nói giỏi thế nào hay họ hành động tốt thế nào trước mặt mọi người, chỉ vào lúc phút khẩn trương th́ họ sẽ hiễn lộ ra sự thật là họ như thế nào.

 

Chư vị đă vượt qua một thời gian khó khăn đầy thữ thách và gian nan.  Xét t́nh h́nh hiện nay th́ nó không như trước nữa.  Khi sự việc này vừa bắt đầu sau ngày 20 tháng 7 năm 1999, lạn quỹ điên cuồn mănh liệt, chúng tập trung lực lượng của chúng như thể là chúng sẽ dồn đệ tử Đại Pháp vào thế nguy sinh tử.  Nhưng bây giờ chẳng phải chư vị đă thấy, rằng lịch sử không phải là đă được tạo ra cho các sinh mệnh tà ác đó, mà là để cho đệ tử Đại Pháp tiến lên và cứu độ chúnh sinh trong giờ phút cuối cùng này. (Vỗ tay) Từ bao nhiêu thế hệ xa xưa, nhân loại đă trải qua nhiều nền văn minh trong các thời kỳ khác nhau.  Nhân loại đă thấm nhuần nhiều và nhiều điều của bao nhiêu văn hóa đủ loại từ cổ chí kim.  Cũng như người thường biết, tất cả đă xảy ra với lịch sử và văn hóa của nhân loại vừa qua, và tất cả những ǵ xảy ra cho các sinh mệnh trên trái đất này từ hằng bao nhiêu niên đại đă qua, tạo ra lịch sử nhân loại và tạo ra tiến tŕnh phát triển nhân sinh.  Cũng như các khoa học gia đă nh́n nhận, đây là tiến tŕnh chuyển hóa nhân sinh.  Thật ra cả hai đều không phải là như thế.  Toàn bộ Tam Giới, bao gồm tất cả sinh mệnh trong xă hội nhân loại, đều đă được gầy dựng, thành, tựu, sinh ra, và đă được tạo ra để cho các sinh mệnh thể được giải thoát và được cứu độ trong thời Chính Pháp trong lúc giờ cuối cùng này của vũ trụ.  Nói một cách khác, Tam Giới đă được tạo ra v́ mục đích này, là mục đích cứu độ các chúng sinh trong vũ trụ.

 

Từ bao niên đại xa xưa, trong không gian này nơi mà nhân loại đang tồn tại, trong môi trường mà nhân loại đang sống đây, và trong tầng không gian vật chất mà cấu kết bằng phân tử này, nhân loại đơn thuần là chưa tồn tại.  Qua các thám hiểm, con người hiện đại đă phát hiện rằng sinh mệnh ngoài không gian là có thật.  Nhưng trong quá khứ, chính là các sinh mệnh ngoài không gian đó đă sống khắp nơi trên bề mặt tầng không gian mà được cấu kết bằng phân tử, và lúc đó con người cũng chưa tồn tại.  Về sau này, tại sao chư thần tạo ra con người?  Chính v́ vũ trụ sẽ được cấu tạo lại, các chúng sinh cần phải được cứu thoát, Tam Giới cần một môi trường thế này – một môi trường mà sẽ trở thành trung tâm điểm khi vũ trụ xây dựng lại, là nơi mà Đại Pháp sẽ được truyền xuống trong cái môi trường đặc biệt này để cho tất cả sinh mệnh trong tất cả cảnh giới có thể nghe được Pháp.  Chính là v́ mục đích to lớn là: cứu độ tất cả chúng sinh trong các vũ trụ mà Tam giới, nhất là nhân loại trong Tam giới, được tạo ra.  Cho nên tất cả những ǵ xảy ra trong mỗi một giai đoạn lịch sử, lẫn cả lịch sử nhân loại vừa qua, cũng là mục đích để tạo ra văn hóa cho con người, cho con người hôm nay, để họ hiểu Pháp.  Chứ không phải là tạo ra v́ để cho loài người sống, nói chi là để cho loài người phát triển, hay là tạo ra đời sống tốt cho con người trong xă hội nhân loại.  Con người mong ước điều tốt và cố gắng truy cầu những điều này, tuy nhiên Tam giới và con người xuất hiện không phải là v́ mục đích này.

 

Là trường hợp đó, hăy suy nghĩ: tất cả những ǵ xảy ra trong tiến tŕnh lịch sử, đến cả những sự việc quan trọng, chẳng phải là có nguyên nhân ở phía sau hay sao?  Chẳng phải chính là đặt một nguyên nhân đặc định cho loài người hôm nay hay sao?  Giă như Đức Thích Ca Mâu Ni, Chúa Jêsu, Thánh Mary, Lăo Tử v...v chưa bao giờ hiện hữu, th́ con người có biết niềm tin chân chính là ǵ, thượng đế là ǵ, Phật là ǵ, Đạo là ǵ, làm sao tu luyện, và tu luyện có nghĩa là ǵ không?  Đối với họ thiên giới là ǵ?  Nếu con người không hiểu những điều đó là ǵ, th́ rất khó khăn cho tôi khi tôi truyền Pháp Đại Pháp hôm nay.  Nếu tôi phải giải thích tất cả những quan niệm đó từ cơ bản, th́ không phải  là tôi giảng Đại Pháp.  Các sinh mệnh của các giai đoạn khác nhau của mỗi dân tộc mà đă trải qua trong mỗi một giai đoạn trong lịch sử, và thế giới quan của họ để nhận định chính và tà, thiện và ác, tốt và xấu, tất cả những điều này với mục đích là được chư thần tạo ra cho nhân loại qua bao nhiêu niên đại lâu dài, để tạo cho nhân loại có một sự hiểu biết cơ bản về đúng và sai, thiện và ác.  Sau đó khi mà Đại Pháp được truyền ra và cứu độ chúng sinh bắt đầu, th́ con người mới hiểu tất cả những điều này và có khả năng nhận định là Pháp này tốt và Pháp này chân chính hay không.

 

Qua tiến tŕnh lịch sử, con người dần dần biết được thượng đế.  “Thượng Đế” là ǵ?  Mặc dù đó chỉ là một ư thức nông cạn, từ đó mà con người biết thượng đế vĩ đại và linh thiêng.  Và mặc dù các sinh mệnh khác cũng biết và ư thức hóa “thượng đế” theo cách khác nhau, tất cả đều tin rằng thượng đế tốt với con người và có thể cứu độ họ.  Tất cả  các nhân vật anh hùng mà đă xuất hiện trong các triều đại khác nhau và trong các giai đoạn lịch sử Trung Quốc, tất cả những nhân vật nổi danh mà đă gầy dựng lịch sử, thực tế là họ đă đặt nền tảng để cho con người để biết suy nghĩ là thế nào, gầy dựng một nền tảng và gầy dựng cách suy nghĩ mà biểu thị đặc điểm của con người hôm nay.  Sự việc này rất là vĩ đại, mà trong đó, cấu kết tư tưởng của loài người đă được đặt ra.  Qua bao nhiêu bao nhiêu niên đại, loài người đă kinh nghiệm rất nhiều điều khác nhau và mỗi một văn hóa chính họ trực tiếp kinh nghiệm qua, trước khi hiểu được ư nghĩa của nó là ǵ.  Cho nên, đó là tại sao khi điều ǵ xẩy ra, th́ người ta mới biết được ư nghĩa của điều đó là ǵ, qua kinh nghiệm đó họ mới biết được ư nghĩa đại biểu của nó là ǵ ở tầng thứ thâm xâu hơn.  Ví dụ, “tốt” là ǵ, tốt bao hàm ǵ, nghĩa rộng của tốt là ǵ, mục tiêu của danh từ của chữ đó là ǵ?  Cũng tương tự như thế, “tà” là ǵ, ư nghĩa của điều ǵ “đúng” hay “sai” là ǵ?  Qua kinh nghiệm thực tại của cuộc đời, con người dần dần hiểu ra tất cả những điều đó là ǵ.  Chỉ khi đó con người mới hiểu tận tường tất cả những điều đó là ǵ; nó không giản dị, những điều căn bản không thể chỉ qua một đêm mà chư vị hiểu được.

 

Khi thượng đế tạo ra con người, không có ǵ trong tư tưởng cả, hoàn toàn trống không, họ không nhận định giữa “đúng” và “sai” là ǵ, “chính” và “tà” hiện hữu song song với nhau.  Hành động của họ quá cực đoan: khi vui th́ rất tử tế, khi buồn th́ rất nham hiểm.  Tuy nhiên con người ngày nay th́ khác rồi.  Tại sao con người ngày nay, trong giai đoạn hiện tại, đột nhiên sáng suốt hơn?  Đó là có liên quan đến một yếu tố khác ngoài tiến tŕnh sáng tạo ra con người mà tôi vừa giảng qua, đó chính là v́ các sinh mệnh cao cấp đă tái sinh thành con người.  C̣n về nhân loại nói riêng, tiến tŕnh qua lịch sử thật sự là tạo một tiến tŕnh cho cách cư xử và tư tưởng của con người, hay nói một cách khác, là một tiến tŕnh tạo ra con người “thật” của hôm nay.  Cho nên mục đích làm những điều này là để làm ǵ?  Là khi Đại Pháp phổ truyền rộng răi hôm nay, con người mới lĩnh hội được Pháp là ǵ.  Điều tôi giảng là: sự việc này đă được gầy dựng từ bao nhiên niên đại xa xưa; đă bắt đầu gầy dựng từ lâu lắm.

 

Và có một điều tôi muốn giảng cho chư vị, tức là: ai chân chính tu luyện và ai mới thật sự có niềm tin chân chính.  Trong quá khứ, rất nhiều người giảng về tu luyện thế này tu luyện thế kia, công pháp ǵ đó, hay tín ngưỡng ǵ đó.  Tuy nhiên tôi cho chư vị biết rằng: trong lịch sử, không kể là bao nhiêu thần, bao nhiêu giác giả đă đến đây, sứ mạng thật sự của họ chính là để đặt một nền tảng văn hóa cho tu luyện và tạo niềm tin chân chính mà Đại Pháp cần thiết lập.  (Vỗ tay) Chưa có ai đă từng cứu độ con người, và chưa có ai đă trở về thiên giới của họ, nguyên nhân là v́ các môn tu luyện trong quá khứ đă xuất hiện chính là để đặt một nền tảng cho Đại Pháp này, Đại Pháp mà hôm nay thật sự cứu độ con người.  Chư thần mà đă xuống đây trong quá khứ, thật sự có một số người đă được các vị đó cứu độ.  Tuy nhiên nguyên thần th́ không được cứu độ, mà phó nguyên thần được cứu độ.  Đến cả các vị thần mà đă xuống đây, thân thể mà họ xử dụng vào thời đó...là của con người, họ cũng phải trăi qua luân hồi trong nhân thế, và đến cả những người mà đă tái sinh vào các thân thể đó cũng không được cứu độ.  Nói một cách khác, trong lịch sử rất nhiều người đă tuyên bố rằng họ “cứu độ con người”, nhưng chưa có ai cứu con người cả.  Khi Đức Thích Ca Mâu Ni truyền Pháp của ngài thời xưa, đệ tử của ngài hỏi, “Thưa Sư Phụ, chúng con có thể tu thành Như Lai mà không cần rời xa thế tục không?’  Nói một cách khác, họ có thể tu thành thần hay thành Phật mà không tách rời môi trường của nhân loại và môi trường xă hội của thế giới này lại đằng sau không?  Đức Thích Ca Mâu Ni suy nghĩ và bảo: “Muốn thế, th́ con phải chờ Chuyển Pháp Luân Thánh Vương hạ thế th́ mới được.” (Vỗ tay) Đă hơn 2000 năm qua, tất cả đệ tử của các tôn giáo chân chính đă chờ đợi.  Chờ đợi ǵ?  Chờ các vị thần ở trên trời hiện ra?  Chờ các vị thần đến đây, để họ [con người] không cần tu luyện, hay cũng không cần kiên tŕ tu luyện, và không kể ai tốt hay xấu, mọi người đều sẽ được lên thiên đàng chung với nhau?

 

Tất nhiên, không kể “tôi” là ai, con người biết rằng tôi đang truyền Pháp và tôi đang cứu độ con người.  Tuy nhiên vị Sư Phụ bên cạnh chư vị đây th́ đang truyền Pháp cho “phần  nhục thể” của người thường.  C̣n về con người nghĩ về tôi thế nào, họ có tin tôi hay không th́ không thành vấn đề.  Tôi cũng không tuyên bố “tôi là thần hay Phật”.  Người thường có thể xem tôi như là một người b́nh thường, một thường nhân, cũng được.  Tất cả những ǵ tôi làm là đều xử dụng h́nh thức hoạt động của con người; tôi xử dụng cách thức của người b́nh thường trong khi tôi cứu các đệ tử Đại Pháp thời Chính Pháp.  Trong môi trường xă hội này, trong không gian mê ảo này, không một đấng cao cấp nào sẽ dùng phép mầu mà cứu độ người trong nhân thế. (Vỗ tay) Tuy nhiên nếu họ chỉ làm trên diện hẹp th́ khác, hay chỉ liên hệ một vài người, hay chỉ là tạo ra một văn hóa như trong quá khứ.  Sự việc của loài người là như thế.  Tất nhiên không có ǵ tuyệt đối.  Có thể khi Pháp Chính Nhân Gian, tôi sẽ dùng phép mầu, bởi v́ lúc đó có thể là phải làm như thế.  Tuy nhiên, nếu trong lúc Chính Pháp vũ trụ vừa bắt đầu mà dùng phép mầu để xử lư trên diện rộng, về phần của người tu luyện th́ sẽ khiến cho họ bị chấp trước.

 

Một số người nghĩ rằng “Thần có nhiều khả năng.”  Tại sao các ngài không cứu người nghèo khổ và trừng phạt kẽ ác?  Tại sao các ngài không hiện ra và dùng phép mầu?’  Sự cấu kết của Tam giới tạo ra cách sống và mục đích cho xă hội con người.  Đây là một xă hội đầy mê ảo, cái ư là tạo một xă hội nơi mà tất cả chúng sinh không nh́n thấy được sự thật.  Ai muốn tu luyện nơi đây th́ phải tu trong mê ảo, phải là một người tốt, làm việc tốt theo cách sống của người thường, vứt đi các tâm chấp trước cá nhân.  Chỉ như thế th́ họ mới “thoát” khỏi nơi đây và chỉ khi đó th́ mới được tính là “tu luyện”.  Nếu một người làm điều ǵ mà xử dụng phép mầu ở đây th́ tuyệt đối không phải là tu luyện.  Trong lịch sử, rất nhiều người tu Đạo đă xử dụng phép mầu trong nhân thế, điều đó đă thiết lập văn hóa lịch sử.  Tại sao những chuyện như thế ít xảy ra trong thời gian gần đây?  Đó là v́ khi càng gần đến thời Đại Pháp phổ truyền, th́ những điều này lại càng không được phép xảy ra.  Trong thời gian gần đây, sau khi Chính Pháp bắt đầu và các đệ tử Đại Pháp thời Chính Pháp sắp sửa bắt đầu tu luyện, th́ tiêu chuẩn đ̣i hỏi cao hơn.  Nhất là khi một số sinh mệnh đặc biệt của vũ trụ bắt đầu chứng thực Pháp và tiến đến viên măn, th́ môi trường nơi đây lại càng quan trọng hơn, cho nên quy luật lại càng trở nên khó hơn và ít khi con người được phép nh́n thấy được t́nh h́nh thật sự. Nhóm sinh mệnh này là tu luyện lên các tầng thứ cao, cho nên tiêu chuẩn đ̣i hỏi nơi họ trở thành cao hơn.  Nhóm sinh mệnh này đăm trách những trách nhiệm lịch sử vô cùng to lớn và họ phải đột phá vượt qua trong một môi trường cực kỳ khó khăn.  (Vỗ tay) V́ thế mà tại sao đệ tử Đại Pháp thật là phi thường.

 

Nói một cách khác, t́nh huống tu luyện của đệ tử Đại Pháp hôm nay khác với bất cứ môn tu luyện nào hay bất cứ t́nh huống tu luyện nào trong lịch sử.  Tôi luôn giảng rằng thế lực cũ đă tham gia bằng cách xử dụng: h́nh thức bức hại và h́nh thức can nhiễu.  Nếu người mà chư thần cứu độ trong quá khứ là phó nguyên thần và không phải chủ nguyên thần, mọi người hăy suy nghĩ: hỏi chứ phương thức cứu độ con người đó có c̣n tác dụng cho đệ tử Đại Pháp tu luyện hôm nay không?  Các chủ thể của đệ tử Đại Pháp, cùng với các chủ thể của con người trên thế giới, chỉ là phần bề mặt.  Thế th́ các phương thức đó có hợp thức không?  Có tác dụng ǵ không?  Không có tác dụng ǵ cả.  Đó là tại sao tôi nói rằng họ đang can nhiễu.  Phương thức và h́nh thức tu luyện này mà tôi bảo chư vị học hôm nay chính là: tu luyện trong khi phù hợp với xă hội người b́nh thường và chứng thực Đại Pháp bằng phương cách của người b́nh thường ở mức tối đa (vỗ tay), điều  này chưa bao giờ xảy ra.  Các vị thần kia, họ không biết phải đối xử thế nào với phương thức tu luyện như thế, và những ǵ họ làm là hoàn toàn sai lệch, v́ thế, nhất định là phương thức của họ nhất định là can nhiễu đến việc tu luyện của đệ tử Đại Pháp.  Đây không phải nói là họ thiếu khả năng, mà chỉ nói rằng vũ trụ cũ đă tạo ra loại sinh mệnh như thế, và đó là mức độ trí tuệ của vũ trụ cũ.  Trong thời Chính Pháp, vũ trụ đă hoàn thiện  những ǵ sai lệch trong quá khứ và sửa đổi những ǵ vũ trụ trong quá khứ không thay đổi được.  V́ thế mà đệ tử Đại Pháp mới được cứu độ và qua tu luyện mà đạt viên măn.  Nếu trong hiện tại mà xử dụng phương thức tu luyện của quá khứ để tu luyện, th́ không một đệ tử Đại Pháp nào đạt viên măn được.

 

Chỉ khi người tu chiếu theo phương thức mà Đại Pháp xử dụng hôm nay để thực thi, để tu luyện, và thật sự cứu  người, th́ người này mới đạt viên măn được. (Vỗ tay) Và không những chỉ viên măn thôi – chính bản thân người này được cứu độ, và chính chủ nguyên thần của người này được cứu độ.  (Vỗ tay) C̣n về “cái ǵ gọi là thần” mà đă can nhiễu đến Chính Pháp, họ chỉ biết được một phần chứ không biết được toàn diện, họ chỉ biết về quá khứ nhưng không biết hiện tại hay tương lai, và họ chỉ biết h́nh thức nông cạn bên ngoài chứ không biết được hàm ư bên trong.  Khi họ cố gắng làm điều ǵ th́ họ không đủ khả năng để làm, cho nên họ gây can nhiễu nghiêm trọng cho Chính Pháp và cho sự tu luyện của đệ tử Đại Pháp.  Đó là tại sao tôi nói rằng tất cả những ǵ tôi thực th́ hôm nay hoàn toàn khác với những ǵ đă thực thi trong lịch sử.  Xét về việc đệ tử Đại Pháp và môn đồ của Cơ Đốc bị bức hại trong lịch sử, bề ngoài cả hai đều bị bức hại; nhưng đối với những người tu luyện này, đang trên con đường thành thần, điều mà thật sự xảy ra th́ khác hẳn.  Họ phải chịu đựng rất nhiều bởi v́ vũ trụ trong quá khứ không có khả năng giải quyết những vấn đề rắc rối xâu kín của lịch sử, thế mới đưa đến việc các sinh mệnh cao tầng bức hại thần và bức hại con người, những người mà đang tu luyện thành thần.  Tất cả là sỉ nhục vô cùng, cho cả hai, cho chính lịch sử của vũ trụ, lẫn cả phần thần nữa.  Hôm nay những ǵ tôi đang làm: không những chỉ khác với đường lối mà họ đă chọn trong quá khứ, mà giữa tương lai và quá khứ cũng khác.  Đây là đường lối tu luyện mà Đại Pháp dành cho con người; đệ tử Đại Pháp và cá nhân tôi đang đặt một nền tảng cho tương lai.  Các đường lối tu luyện của tương lai vĩnh viễn sẽ theo như cách này!  (Vỗ tay) Chỉ có cách này th́ mới thật sự gọi là cứu người và chỉ có cách này th́ mới thật sự cứu được người.

 

Bất cứ điều ǵ cũng không được tùy tiện thay đổi.  Mọi người biết rằng đây là thời Chính Pháp, vũ trụ đang được đổi mới, xây dựng lại và tái tạo lại.  Chỉ trong t́nh huống này th́ những ǵ sai lệch mới được chỉnh lại, và đây là lúc mà  những ǵ sai lệch được chỉnh sửa, chính là khi ṿm trời to lớn đang được xây dựng lại.  Cho nên đây là một cơ hội.  Không một sinh mệnh nào được phép can nhiễu đến hay được phá hoại cơ hội này.  Ai can nhiễu là phạm tội, và ai can nhiễu phải chịu trách nhiệm.

 

Điều tôi vừa giảng trên căn bản là: tóm lược sự khác biệt giữa phương thức tu luyện của đệ tử Đại Pháp hôm nay và phương thức tu luyện của người trong quá khứ.  Nếu một người muốn được cứu độ, người ấy phải vượt qua và trực tiếp kinh nghiệm cái môi trường khó khăn này, môi trường đầy lợi ích cá nhân, t́nh và dục vọng.  Tất cả đều có liên hệ với lợi ích cá nhân của người tu luyện, tất cả đều có thể ảnh hưởng đến con người của chư vị, đến tư tưởng, đến t́nh cảm, đến tâm tính của chư vị, đến tất cả những ǵ mà chư vị bị chấp trước vào.  Nếu chư vị có thể chọn một con đường và chọn một giải quyết đặc định, th́ chư vị là xuất sắc rồi.  Nếu không, chư vị chỉ là một người b́nh thường.  Nếu chư vị có thể vượt khỏi các tranh chấp, vượt khỏi các chấp trước của con người b́nh thường, th́ chư vị là một vị thần.  (Vỗ tay) Đó hoàn toàn khác hẳn với các đường lối tu luyện trong quá khứ.

 

Người trong quá khứ vào chùa và tu viện hay vào núi để tu, tránh đi nhân thế.  Những người đó không phải chịu đựng  khảo nghiệm về tâm tính hay là chấp trước bị va chạm trực tiếp, và cũng không trực tiếp bị khảo nghiệm về vật chất thiết thực nhất.  Cho nên đối với chủ thể của người này, th́ như thể là họ không có tu luyện.  Mặc dù người ấy trong cuộc đời đă đoạn tuyệt với cách sống b́nh thường, đối với người đó th́ không khác ǵ hơn là thay đổi cách sống khác.  Nếu phó nguyên thần thật sự tu thành và phó nguyên thần mà đă xuất ra từ cái thân thể đó của họ đă trở thành thần, th́ đó chính là phúc lành cho họ.  Người đó sẽ nhận phúc lành trong đời sau.  “Phúc lành” có nghĩa là họ được phúc lành của thế gian, và không được ǵ hơn nữa.  Nh́n từ quan điểm của người tu: đạt được ǵ qua tu luyện, ai mà tu luyện để được những điều đó?  Nói từ tầng thứ căn bản, không có ǵ trong Tam giới mà đă được tạo ra cho điều đó cả, và không một chúng sinh nào đến đây để mà được điều đó.  Nói một cách khác, sự tu luyện của đệ tử Đại Pháp hôm nay là cao quư nhất: chính là trải một con đường cho tương lai.  Đó là tại sao tiến bước trên con đường của bản thân chư vị cho tốt là quan trọng nhất. (Vỗ tay)

 

Tôi đă từng nói rằng đệ tử Đại Pháp không được quá cực đoan.  Chư vị phải bước đi trên con đường của chính cá nhân chư vị cho tốt.  Nếu chư vị để cho tư tưởng của ḿnh chạy loạn, và hiểu biết sai lệch về điều ǵ hôm nay và bất chợt nẩy ra cảm hứng và làm điều ǵ khác ngày mai, hay là cứ măi làm điều ngu xuẩn v́ chấp trước của ḿnh muốn khoe khoang, tất cả những điều đó chính là phản ảnh của chủ nguyên thần của chư vị và cũng là phản ảnh của bản thân chư vị - một sinh mệnh.  Người thế này làm sao mà  viên măn được?  Hành động của chư vị phản ảnh qua chủ thể, cái chủ thể mà đang tu luyện, và chính cái chủ thể này cũng được cứu độ.  Một sinh mệnh như thế có được đặc ngang hàng với các vị thần không?  Không, không được.  Cho nên chư vị phải làm cho tốt và tu luyện một cách lư trí, một cách sáng suốt với chánh niệm.  Và chư vị được phép tu luyện trong khi phù hợp với hoàn cảnh sống của người b́nh thường một cách tối đa.  Miễn là Sư Phụ bảo th́ chư vị cứ làm, chư vị cứ thể theo cách người thường mà làm, bởi v́ chư vị phải tiến bước trên con đường của chư vị theo cách ấy, và con người là phải được cứu độ theo cách này.  Trong tương lai, nếu một vị thần nào muốn xuống đây để cứu người, vị này cũng phải theo cách này.  Đó là v́ trong vũ trụ tương lai, khi nói về cứu độ con người, th́ chính chủ thể của con người sẽ được cứu độ.  Cho nên, đừng quan tâm đến các phương thức tu luyện quá khứ và tính ngưỡng nào, và cũng đừng quan tâm đến danh tiếng của chúng thế nào – chỉ có chư vị mới là người tu luyện chân chính. (Vỗ tay) Vũ trụ đang trải qua Chính Pháp, chư thần mà họ tin tưởng cũng đang định lại vị trí của các vị ấy, thế th́ họ được cứu độ về đâu?  Làm sao họ lên thiên giới?  Tất cả thiên giới đều đang được gầy dựng lại.  Họ về thiên giới nào đây?  Chư vị là các sinh mệnh cao quư nhất và chư vị đang tiến về thiên giới trong khi chư vị cứu độ chúnh sinh một cách đường đường chính chính và một cách suất sắc! (Vỗ tay)

 

Điều tôi giảng vừa qua là giảng cho các đệ tử Đại Pháp chúng ta.  Những ai không phải là người tu luyện hay là học viên mới có thể không hiểu những ǵ tôi vừa giảng qua và thấy khó tin.   Đừng quan tâm, tôi đến đây không phải là để hại ai cả, và không có ǵ ở đây là xấu cho con người.  Nếu chư vị không hiểu, dần dần chư vị sẽ hiểu, dần dần sẽ hiểu thêm, không có sao.

 

Có một điều cuối cùng tôi muốn nhấn mạnh là: một số học viên không sáng suốt và có chấp trước rất mạnh!  Họ có thể nghe một chút và thấy một chút, và họ c̣n cảm thấy là họ có một chút công năng hay họ nghĩ rằng họ là một nhân vật quan trọng; v́ thế mà họ bắt đầu hành động một cách không lư trí và điên cuồn, nói những điều bậy bạ.  Làm sao chư vị tu luyện được?  Không kể chư vị là ai, nếu tôi không cứu chư vị hôm nay, th́ chư vị sẽ là ma trong địa ngục!  Tại sao chư vị mất lư trí?  Tại sao chư vị rao truyền đủ điều trong các học viên với nhau để can nhiễu sự tu luyện của họ và can nhiễu việc chứng thực Pháp?  Đây thậm chí chẳng phải là vấn đề chư vị nuôi dưởng yêu ma trong tâm của chư vị hay sao?  Chư vị can nhiễu đến Đại Pháp.  Cái tội này có nhỏ không?  Nếu hôm nay, tôi, Lư Hồng Chí, quyết định không thừa nhận chư vị là đệ tử Đại Pháp, không thừa nhận chư vị là học viên của tôi, thử hỏi chư vị c̣n ở đây không?  Tam giới đă được tạo ra chính v́ mục đích này.  Mặc dù ṿm trời này trong vũ trụ to lớn nhường ấy, tất cả sinh mệnh đều đang chú ư đến chỗ này, và tất cả sinh mệnh nơi đây phải được thừa nhận.  Cho nên, tôi khuyên các học viên nào mà không lư trí: phải tỉnh thức và trách nhiệm với mệnh sống của ḿnh.  Chấp trước của chư vị đă khiến cho yêu ma bên ngoài làm chủ chư vị, can nhiễu chư vị, và điều khiển chư vị, khiến cho chư vị mất cả lư trí.

 

Lời Sư Phụ vừa qua hơi khắc khe.  Có lẽ chư vị cũng nhận thấy như thế gần đây, đôi khi lời của tôi nói với các học viên như thế hơi khắc khe.  Đó là v́ tôi đă nh́n thấy hậu quả kinh hoàng đang chờ đợi họ.  Không kể chư vị hiểu các lời này thế nào, không kể người mà không hiểu tôi thế nào, hay đệ tử Đại Pháp thấy ǵ, tôi, Lư Hồng Chí đến đây là v́ tất cả chúng sinh.  Tôi cứu độ tất cả chúng sinh, tôi không muốn thấy một sinh mệnh nào bị hủy diệt, chính v́ chư vị mà tôi đến đây!  (Vỗ tay) Tôi lo, tôi đang lo cho chư vị.  Thời gian càng cận kề rồi.  Chư vị cũng nhận thấy như thế, và t́nh h́nh toàn bộ thay đổi rất nhiều.  Nếu cuộc bức hại này th́nh ĺnh chấm dứt, th́ không c̣n cơ hội nữa, tất cả sẽ kết thúc.

 

Lâu lắm rồi tôi không có tham dự hội Pháp của chư vị cho nên tôi muốn ở lại lâu hơn một chút.  (Vỗ tay nhiệt liệt)

 

Tôi nghe nói là có một số học viên từ Nga Sô đến và có một số khác từ các quốc gia ở Đông Âu Châu cũng đến.  Khó khăn lắm họ mới đến được đây, phải qua bao nhiêu thữ thách, cả tài chánh và những điều khác nữa.  Có một số học viên mới, chưa bao giờ gặp mặt tôi và luôn ước muốn gặp Sư Phụ.  và một số cựu học viên khá đông không gặp mặt tôi lâu lắm rồi.  Dường như là tất cả có nhiều điều muốn nói lắm, chư vị sẽ bị thất vọng nếu tôi rời khỏi đây bây giờ. (Sư Phụ cười)  (Vỗ tay) Trong trường hợp này, cũng theo cách trước đây mà làm – nếu chư vị muốn nói chi, viết xuống một tờ giấy và đưa lên, tôi sẽ trả lời các thắc mắc cho tất cả chư vị. (Vỗ tay)

 

Tất cả chư vị thật sự làm việc rất là nhọc nhằn.  Thời tiết lạnh hơn rồi.  Vào mùa hè khi chư vị giảng rơ sự thật và chứng thực Pháp trước lănh sự quán, trên đường phố, hay ở nơi nào khác, đến cả lúc trời nóng nực, vẫn c̣n chịu được.  Khi thời tiết lạnh rồi, khí hậu gây ra thữ thách cho chư vị.  Thậm chí là như thế mà chư vị cũng không để hoàn cảnh khó khăn này làm chư vị thối lui.  Ngược lại chư vị c̣n làm việc nhiều hơn và cũng không bỏ cuộc.  Quả thật là xuất sắc, sinh mệnh tương lai và con người thế giới của tương lai sẽ cảm ơn chư vị, người mà được giữ lại nơi đây trong tương lai, sự kiện là chính v́ chư vị.  (Vỗ tay) Con người thế gian đang trong mê ảo.  Đệ tử Đại Pháp chính là những người đang phải chịu cái ǵ gọi là “thử thách”, trong khi tất cả chúng sinh đang ở trong trạng thái mê ảo.  Nhưng trong tương lai, mọi người sẽ biết đệ tử Đại Pháp là ai.  Họ sẽ biết sự vĩ đại của đệ tử Đại Pháp là ǵ, ai c̣n được ở lại đây sẽ biết ơn đệ tử Đại Pháp.

 

Bản tiếng Anh: 

http://www.clearwisdom.net/emh/articles/2004/12/23/2004_NY_lecture.html

 

Ghi chú: [ ] (của người dịch, không phải văn chính thức, chỉ để tham khảo)

 

Dịch ngày 7 tháng 11 năm 2005;

Hiệu chỉnh ngày 27 tháng 1 năm 2008

Để chỉnh nghĩa đúng hơn, bản dịch có thể được hiệu chỉnh lại trong tương lai.

 

Phần vấn đáp và trả lời của Sư Phụ giảng sẽ được đưa lên từ phần khi bản dịch được dịch xong.

 

www.thuviendaiphap.com