Giảng Pháp tại Pháp Hội Quốc Tế

tại Nữu Ước năm 2004

 

[Câu hỏi và trả lời phần III - Phần cuối cùng]

 

 

 

 

Lư Hồng Chí

 

 

 

 

 

Ngày 21 tháng 11 năm 2004

 

 

 

 

 

Bản thảo

Bản dịch từ tiếng Anh


Đệ tử: (Câu này được dịch ra) Thưa về việc giảng rơ sự thật cho gia đ́nh, con làm không khá, cho nên con không giảng rơ điều mà con đang làm trong việc chứng thực Pháp.  Con muốn họ hiểu Pháp Luân Đại Pháp tốt và không phải là con làm điều ǵ quá cực đoan.  Con xin hỏi Sư Phụ, làm sao con giải thích cho gia đ́nh con về những ǵ con đang làm?  Thêm nữa, đại diện cho các quốc gia nói tiếng Tây Ban Nha con  xin chào Sư Phụ!

 

Thầy:  Cám ơn! (Vỗ tay) Xă hội Tây Phương thật sự không quen với cách tu luyện của người Trung Hoa.  Khi tôi bắt đầu truyền Pháp, tôi nghĩ “Họ có thể đạt đến tầng thứ hiểu biết cao cở nào?  Và công chúng sẽ nhận xét như thế nào về Pháp?  Thật ra, mặc dù có sự khác biệt trong văn hóa khiến cho họ không quen cái cách [mà người Hoa] nghĩ và có khái niệm là con người có thể tu thành thần, không quen với thể hiện của tâm thiện và tử tế của người tu luyện, và không quen rằng năng lượng chân chính của Đại Pháp phóng tỏa ra có thể khiến cho tư tưởng con người trở thành tốt.  Cũng như việc giảng rơ sự thật, chư vị phải nói từ từ cho gia đ́nh chư vị biết về tu luyện trong Đại Pháp.  Trước hết chư vị phải giải thích cho họ biết Đại Pháp là ǵ và từ từ cho họ biết là chư vị đang học Đại Pháp.  Thật ra tôi không nghĩ rằng đây là một vấn đề ǵ to lớn – nhiều khi, đó chỉ là tư tưởng con người của chư vị tự ḿnh nghĩ ra như thế.

 

Công khai và thẳng thắng giải thích cho họ biết, nhưng cẫn thận không được nói quá cao.  Có thể họ là gia đ́nh của chư vị, nhưng nếu chư vị cho rằng “Tôi không có ǵ dấu diếm, cho nên tôi sẽ nói cho họ biết tất cả những ǵ tôi biết”... (Khán giả cười) Sư Phụ không bảo chư vị nói dối.  Tôi chỉ bảo chư vị không nên nói những ǵ ở các tầng thứ cao, chư vị sẽ làm cho họ hoảng sợ.  Bởi v́ hiểu Pháp là phải thực hiện từng bước một, nếu th́nh ĺnh chư vị nói những điều ở tầng thứ cao th́ họ sẽ bị khủng hoảng.  Chư vị có thể nói thế này: “Pháp môn này quả thật là tốt và rất tốt cho sức khỏe.  Giúp cho tinh thần và thân thể, đồng thời c̣n nâng cao tiêu chuẩn đạo đức của con người.  Quyển sách này hay lắm.  Quư vị muốn đọc không?  Quư vị muốn biết thêm không?”  Chỉ nói những ǵ ở tầng thứ căn bản nhất, và để cho họ tự phát hiện thêm và tự đọc.  Bởi v́ quyển sách Chuyển Pháp Luân bắt đầu từ chân lư ở tầng thứ của sinh mệnh thấp nhất, là tầng thứ của nhân loại, chỉ đọc sách Chuyển Pháp Luân th́ họ hiểu Pháp.  Nếu từ đầu chư vị nói những ǵ ở một tầng thứ thấp, thân nhân của chư vị mà không biết về Pháp sẽ không chống đối.  Nếu ngay từ đầu chư vị nói về những ǵ ở các tầng thứ cao và nói về chư  Phật và nói về các vũ trụ to lớn hơn, họ sẽ nghĩ chư vị không được b́nh thường.  (Khán giả vỗ tay) Là v́ họ thật sự không chấp nhận được những ǵ chư vị nói.  Hơn nữa, tôn giáo Tây Phương giảng: chỉ có một thượng đế; họ chỉ hiểu rằng chỉ có một thượng đế trong vũ trụ này.  Cho nên những điều khác khó mà họ chấp nhận.  Hiểu biết là phải từ từ.

 

Đệ tử:  Chào Sư Phụ!  Con xin hỏi, trong tương lai tiếng Hán sẽ được đổi thành lối truyền thống phải không.  Cám ơn.

 

Thầy:  Thật ra, tôi chưa nghĩ về điều đó.  Trên thực tế, th́ chữ truyền thống mà con người ngày nay dùng là các chữ đă được tiến hóa từ thời cổ xa xưa, đă trải qua từng giai đoạn thay đổi mới đến ngày hôm nay.  Con người trong thời kỳ văn minh nhân loại hiện đại bắt đầu dùng các chữ khắc trên xương và trên vỏ ṣ.  Từ đó không ít th́ nhiều cũng đă được phát triển các dấu niêm phong, sau đó th́ dùng chữ viết tay chính thức, kế tiếp th́ dùng chữ viết tay b́nh thường.  Sau  chữ viết tay b́nh thường, th́ không có ǵ thay đổi to lớn cả.  Đương nhiên trong thời gian mới đây, có nhiều lối viết hoa xuất hiện, như là lối viết nét đậm, lối viết kiểu cọ, vân vân.  C̣n về lối viết truyền thống đối chiếu với lối viết giản dị, miễn là các đệ tử Đại Pháp có thể đọc và hiểu Pháp là được rồi.  Đừng quan tâm về điều đó, bởi v́ đó là vấn đề của người tương lai.  Mặc dù [điều mà chư vị diễn tả đó] là điều mà Sư Phụ sẽ làm trong tương lai, nó không có liên hệ ǵ với đệ tử Đại Pháp cả.  Sau khi Viên Măn, tại sao chư vị c̣n quan tâm đến những ǵ xẩy tại đây nơi nhân thế?  Không có ích lợi ǵ cả.  Nó sẽ trở thành chấp trước nếu  chư vị nghĩ nhiều về chuyện đó.  Những ǵ thuộc về tương lai để đó cho tương lai.

 

Đệ tử:  Làm sao chúng con quân b́nh tất cả mọi việc một các chân chính mà vẫn phù hợp tối đa với xă hội người thường?  Thưa Thầy nghĩ sao nếu con vai tiền để làm truyền tin?  C̣n về đầu tư theo lối kim tự tháp, điều mà tạo ra nhiều tranh luận trong các học viên bên trong lẫn bên ngoài Trung Quốc?

 

Thầy:  Đệ tử Đại Pháp không được làm điều xấu.  Đầu tư theo lối kim tự tháp không c̣n được xử dụng trong xă hội Tây Phương nữa.  Đó là trắng trợn lường gạt người ta; từng lớp từng lớp bốc lột người ta và người đến sau cùng th́ bị lợi dụng nhiều nhất.

 

[Chư vị hỏi rằng] đệ tử Đại Pháp có nên đầu tư theo lối kim tự tháp không?  Muốn làm tiền người khác th́ có đúng không?  Không, không đúng.  Nếu chư vị làm điều đó, th́ chư vị làm việc bất hợp pháp.  Mất là phải được, với sự trao đổi qua tay, tuy nhiên chư vị đang làm ǵ đây?  Xử dụng  đầu năo của ḿnh để bốc lột người ta.  Chư vị không được làm!  Tôi đă giảng cho chư vị lâu lắm rồi.  Chư vị không được tham gia đầu tư theo lối kim tự tháp, ai mà làm là sai.  Các đệ tử Đại Pháp bên Trung Quốc, ai tham gia đầu tư theo lối kim tự tháp chính là phá hoại h́nh thức tu luyện mà đệ tử Đại Pháp đang làm.  Những người này sẽ phải đền bù cho tất cả hậu quả sau này. (Vỗ tay)

 

C̣n về vai tiền nhà băng để mở một cơ sở truyền tin, tôi không ủng hộ.  Đó là v́, khi nói đến đệ tử Đại Pháp, nếu chư vị yêu cầu các đệ tử khác sáng tác tác phẩm truyền tin hay viết các bài văn, việc làm tiên phong đó họ có thể làm.  Tuy nhiên điều hành một cơ sở hay thu quảng cáo th́ rất khó khăn, bởi v́ chư vị đă dần dần không c̣n liên hệ nhiều với người thường.  Cho nên khi vai rồi làm sao chư vị trả đây?  Thu các quảng cáo đă khó cho chư vị rồi, vậy mà chư vị c̣n vai tiền trong khi chư vị không thu được quảng cáo truyền tin?  Nếu mà chư vị có thể trả hết, chư vị c̣n phải trả tiền quảng cáo và tiền huê hồng cho báo chí.  Tôi không đồng ư chư vị vai tiền – đừng bao giờ thiếu nợ.  Chư vị không nên thiếu nợ.

 

Đệ Tử:  Từ khi Sư Phụ bảo chúng con nổ lực thêm để giúp các học viên ở Trung Hoa Lục Địa, con thường điện thoại các bạn đồng tu bên Trung Quốc mà chỉ ở nhà tu luyện; tuy nhiên họ vẫn không bước ra.  Con rất lo cho họ, nhất là thời Chính Pháp sắp kết thúc rồi.  Thưa con xin hỏi Sư Phụ, con phải làm sao để giúp họ?

 

Thầy:  Giúp bạn đồng tu là việc nên làm, không muốn bạn đồng tu của ḿnh bị bỏ ở lại th́ không sai.  Tuy nhiên nếu họ không bước ra được, th́ chư vị cũng đă cố gắng nhiều rồi.  Thật ra chư vị có thể t́m hiểu cái ǵ cản trở trong tâm của họ và các chướng ngại đó nằm ở chỗ nào.  Một khi chư vị t́m ra các cản trở và chướng ngại đó ở chỗ nào, th́ có thể giải quyết được.  Tuy nhiên đối với nhiều người, tôi nghĩ rằng chỉ v́ họ sợ thôi.  Đối với một vị thần hay một người tu luyện, lo sợ là một chấp trước to lớn, thật sự nếu không vứt nó đi th́ không được.  Cho nên, tùy theo hoàn cảnh của họ mà chư vị giúp, tuy nhiên chư vị không làm ǵ được nếu họ từ chối.   Một số người thật sự sẽ làm chư vị thất vọng bởi v́ họ không tận dụng khả năng của họ và không hành động như mong muốn.  Người tu luyện trong quá khứ không có như vậy, v́ họ nghĩ rằng “Mặc kệ quư vị.  Nếu quư vị không tu thành hay quư vị không đủ tiêu chuẫn như mong muốn th́ quư vị hỏng thôi.  Cứ về nhà đi là xong, không như thể là tôi muốn cứu quư vị.”  Chỉ có đệ tử Đại Pháp mới làm những ǵ chúng ta đang làm. {Vỗ tay)

 

Đệ tử:  Hai tháng vừa qua, chúng con đă nh́n thấy rất nhiều người từ trung hay hạ lưu trong xă hội ở Nữu Ứớc đă nhận các tài liệu của chúng con, trong khi đó 70% người trong phần chánh thức của  xă hội th́ chưa nhận được các tài liệu của chúng ta.  Làm sao chúng con có thể đột phá vấn đề này?  Nếu chúng con mặc y phục chỉnh tề như hôm nay, th́ có thay đổi không?

 

Thầy:  Không có vấn đề ǵ cả.  Vấn đề chính là điều mà tôi vừa giảng qua: những người Hoa làm trong các công ty [ở Mă Nhật Tân] bị đầu độc do các tin tức tuyên truyền vu khống của tà ác, nhóm người mà đang bức hại Đại Pháp, và là những người đó, họ không biết sự thật, họ đang giúp tà ác tuyên truyền những lời ác độc.  Họ là nguyên nhân chánh [của vấn đề này].   Chư vị phải bắt đầu từ đây nếu chư vị muốn giải quyết vấn đề này.  Người Mỹ họ tin nhóm người này là v́ đó là bạn đồng nghiệp, cho nên họ nghe theo mà không biết rằng những người Hoa đó cũng là nạn nhân.

 

Đệ tử:  Một số đông các quốc gia Á Đông gần Trung Quốc đang bị can nhiểu rất nhiều.  Con xin hỏi Sư Phụ, đệ tử ở Tây Phương có thể đến các quốc gia này và giúp cho t́nh h́nh khá hơn không?

 

Thầy:  Các học viên trong các quốc gia đó đang làm việc này.  Tuy nhiên một số quốc gia đó rất sợ chế độ Đảng Cộng Sản Trung Quốc, v́ thế mà một số chính quyền của các quốc gia đó đă hành động rất tệ.  Nếu chư vị bận rộn với việc khác, chư vị không cần làm việc này bây giờ.  Tuy nhiên nếu chư vị có th́ giờ th́ cố gắng xem có làm ǵ được không.  Tôi chỉ có thể nói rằng chư vị làm thử xem sao.  Khi quan sát thái độ của các quốc gia này, chư vị nên xem họ như một người không trông cậy được.

 

Đệ tử:  Đệ tử Đại Pháp ở Áo gửi lời chào Sư Phụ.

 

Thầy:  Cám ơn. (Vỗ tay)

 

Đệ Tử:  Con xin được phép hỏi Sư Phụ, làm sao chúng con quân b́nh việc giảng rơ sự thật giữa các quốc gia và các địa phương khác, và giữa việc giảng rơ sự thật ở Nữu Ước và ở Bắc Kinh?

 

Thầy:  Tất cả điều quan trọng.  Nơi nào hoàn cảnh thuận tiện nhất th́ chư vị phải làm.

 

Đệ Tử:  Tất cả đệ tử Đại Pháp ở Singapore kính lời chào Thầy, Indonesia cũng nhờ tôi gửi lời Sư Phụ khi tôi gặp Sư Phụ.

 

Thầy:  Cám ơn.  (Vỗ tay)

 

Đệ Tử:  Thưa Sư Phụ, mâu thuẫn giữa người và người có giống như mâu thuẫn giữa người tu luyện hay không?  Tại sao con cảm thấy mâu thuẩn giữa những người tu luyện th́ lúc nào cũng khó giải quyết?  Bên ngoài chúng con có vẽ ḥa thuận, trên thực tế th́ không vừa ḷng nhau.  Nếu tiếp tục măi, chúng con phải làm ǵ đây?  (Khán giả cười nhẹ)

 

Thầy:  Chư vị phải làm ǵ đây? (Khán giả cười nhẹ) Thật sự chư vị phải làm ǵ đây?  Chư vị là những người tu luyện, th́ tại làm sao chư vị có thể hành xử như thế?  Tuy nhiên tôi biết, và tôi sẽ giảng cho chư vị điều này một lần nữa: mặc dù một số học viên có rắc rối dường như trầm trọng, trên thực tế trong một số khía cạnh họ đă tu luyện rất khá mà chư vị không biết đó thôi.  Chư vị không so sánh họ với người thường được, và cũng không nên nghĩ rằng mâu thuẫn của họ là mâu thuẫn giản dị.  Đó chính là các cơ hội để cho họ tự đề cao.

 

Nếu tất cả mọi người một nhóm to ở đó ḥa ái tương thân, tất cả đều êm ả và cái ǵ cũng tốt, không ai bất đồng với ai, mọi người làm cho người khác vui ḷng, th́ không ổn rồi, (khán giả cười) thật sự là không ổn, bởi v́ chư vị không tu tốt được.  Nếu không ai phản khán ra bên ngoài và chư vị không giúp học viên khác đề cao, th́ đây không phải là một nhóm người tu luyện.  Điều khác biệt nhất giữa chúng ta và người thường là, khi mâu thuẫn và căng thẳng xẩy ra, chúng ta có thể t́m bên trong chính ḿnh. (Vỗ tay) Không hẳn hoàn toàn là không có mâu thuẫn xẩy ra.  Khi trong khía cạnh nào đó mà chúng ta chưa tu luyện tốt thể hiện ra, th́ sẽ có mâu thuẫn, sẽ có xích mích và bất đồng ư kiến.  Hăy t́m xem rắc rối nằm ở đâu.  Mỗi người phải t́m bên trong chính ḿnh cho ra nguyên nhân: “Có phải là tôi đă làm ǵ hơi tệ khiến cho người khác bất đồng với tôi?”  Và người kia cũng t́m bên trong chính ḿnh: “Có phải tôi nêu lên vần đề không đúng cách, v́ thế mà người khác không chấp nhận?”  Nếu mỗi một người mà t́m bên trong chính ḿnh, đó mới là tu luyện.  Nếu chư vị không t́m bên trong chính ḿnh, tôi nói rằng, ít nhất là chỉ trong vấn đề này, chư vị chưa tu luyện.

 

Có những trường hợp khi mâu thuẫn kéo dài khá lâu, tuy nhiên sớm hay muộn ǵ th́ họ cũng sẽ nh́n thấy rắc rối của  họ ở đâu.  Tốt hơn là nên loại bỏ chúng đi càng sớm càng tốt.  Khi c̣n bị vướng vào các mâu thuẫn và chấp trước, th́ đừng mong Viên Măn.  (Vỗ tay)

 

Đệ Tử:  Phật Giáo phát xuất từ Ấn Độ, nhưng sau đó th́ lại biến mất từ Ấn Độ.  Ngày nay bên Ấn Độ có rất nhiều văn hóa và ngôn ngữ khác nhau, rất khó mà truyền Đại Pháp ở đó.  Đây có phải là thế lực củ đă an bài không?  Xin Sư Phụ chỉ đạo chúng con về vấn đề này.

 

Thầy:  Trong khía cạnh này cũng giống như bên Trung Quốc.  Trung Quốc có là một vùng to lớn, và thổ ngữ của nhiều vùng th́ người dân ở các vùng khác không biết.  Tuy nhiên mọi người đều nói tiếng Hán, là ngôn ngữ quốc gia, cho nên mọi người có thể hiểu nhau.  Bên Ấn Độ  cũng thế.  Ân Độ có một ngôn ngữ chính thức và rất nhiều người Ấn Độ nói tiếng Anh.  Người Anh đă ở đó khá lâu, cho nên nhiều người lớn tuổi nói bằng tiếng Anh.  Ấn Độ có dân số rất to và địa thế th́ rộng vô cùng, v́ thế mới có sự khác biệt giữa các ngôn ngữ khác nhau.  Tôi không nghĩ rằng vấn đề này cản trở họ đắc được Pháp.  Thật ra chính là thế lực cũ đă ngăn chận họ.  Đệ tử Đại Pháp ở Trung Quốc đă giải quyết vấn đề này, và các đệ tử bên Ấn Độ cũng đang giải quyết.

 

Người Ấn Độ đă thay đổi rất nhiều là v́ họ đă theo các tôn giáo khác và theo các tín ngưỡng đủ loại.  Trong quá khứ, người Ấn Độ là người rất giản dị, chủng tộc Ấn Độ là do một vị Phật tạo ra.

 

Nhân loại trên trái đất này đă được chư thần khác nhau tạo ra.  Như thể là chân của một số thần trong vũ trụ đă đặt ở đây, nơi Tam Giới – có chân của chư Phật, của Đạo và của chư thần khác nhau.  Dưới bàn chân của vị ấy – các hạt tử của tầng thứ thấp nhất – chính là Tam Giới và trái đất, sống trên đó có những con người khác nhau của thế giới này, những người khác nhau đối ứng với các hệ thần khác nhau.  Đức Thích Ca Mâu Ni thường nói rằng bàn chân là dơ bẩn.  Thực tế ư của ngài nói là nơi nhân loại sống là một tầng thứ thấp.  Nói khác đi, hễ một vị thần tạo ra một con người, th́ người này trở thành một phần trong hệ thống của vị thần đó, và đó là tại sao chư thần bảo hộ con người.  Nhưng sau này, v́ Chính Pháp bắt đầu, chư thần mà đă tạo ra con người rời bỏ Tam Giới và loài người; chư thần mà tạo ra con người đă rời khỏi Tam Giới, v́ thế mà con người bị cô lập.  H́nh thức bên ngoài của con người đây, cũng được gọi là bộ da con người, vẫn giữ h́nh dáng của các sắc dân khác nhau, nhưng không c̣n dính líu ǵ với chư thần trên kia nữa.  Nói khác đi, nó không c̣n dính líu với chư thần mà đă tạo ra con người trước kia.  Chẳng phải là chư thần từ các tầng thứ cao trong vũ trụ đă tuần tự đến đây, mang vào cái lớp vơ người này để đắc được Pháp hay sao?  Nói khác đi, phần đông các thân người ngày nay là do các sinh mệnh từ cảnh giới cao hơn xử dụng để thành người ở đây.  Các sinh mệnh đến từ các cảnh giới cao hơn mặc cái bộ “y phục” này.  Một khi họ đến chỗ con người đây, chư vị không gọi họ là thần nữa, bởi v́ trong quá khứ các sinh mệnh mà đă xuống nơi con người đây không bao giờ trở về được; hễ ai mà đến cảnh giới này th́ họ sẽ trở thành sinh mệnh của cảnh giới này.  V́ thế, nói khác đi, họ đă trở thành người, sự khác biệt chỉ là họ đă đến từ các tầng thứ cao.  Đến điểm này, đă bàn đến đây rồi, điều tôi nói là, chư thần trước đây, chúng thần mà không được cứu độ khi Đại Pháp của tôi đang truyền rộng ra, những vị thần đó sẽ bị đào thải, c̣n số mà không tệ lắm, vĩnh viễn họ sẽ trở thành người ở đây.  Đây là chúng tôi nói về những ai không phạm tội chống lại Đại Pháp và cũng không đến nổi tệ lắm.  Họ sẽ là con người trong giai đoạn kế tiếp khi nhân loại thật sự bắt đầu.

 

Loài người hôm nay không phải là một tầng thứ tồn tại măi măi trong vũ trụ.  Tam giới đă được tạo ra cho Chính Pháp và không kể là lịch sử dài bao lâu, các sinh mệnh nơi đây đă được tạo ra là v́ Chính Pháp và tồn tại song song với Chính Pháp.  Chư thần chỉ đạo loài người bằng cách tạo ra văn hóa, đạo đức, và cách suy nghĩ, lẫn cả bản chất của nhân loại.  Tiến tŕnh đó là một phần của lịch sử, để làm thuận tiện cho chính Pháp, nó được tạo ra là v́ Chính Pháp, và v́ Chính Pháp mà các triều đại con người khác nhau không ngừng thay đổi.  Nói khác đi, thật ra nhân loại không phải là sinh mệnh thuộc về tầng thứ này của vũ trụ.  Sinh mệnh của tầng thứ này chính là nhân loại và cái xă hội này đă được tạo ra với một mục đích duy nhất.  Nếu trong thời Chính Pháp này nhân loại hành xử tốt, th́ loài người sẽ được phước lành.  Bởi v́ Đại Pháp được truyền nơi đây, lịch sử thật sự của tầng thứ con người đây sẽ bắt đầu trong tương lai, và Đại Pháp sẽ tạo ra sinh mệnh của con người cho tầng thứ tương lai này.  Nói khác đi, trong tương lai con người mới sẽ thật sự tồn tại, và tầng thứ này sẽ vĩnh viện là một phần cấu trúc của vũ trụ, tầng thứ này sẽ vĩnh viễn là một tầng của vũ trụ. (Vỗ tay) Cho nên trong tương lai, người mà không phạm tội chống lại Đại Pháp, nhưng chưa từng tu luyện trong Đại Pháp, sẽ vĩnh viễn là nhân loại nơi đây.

 

Thế giới con người ngày nay quả thật là ghê sợ, trước đây không ai dám đến.  Hễ đă đến đây rồi th́ phải tiến nhập vào cơi mê, trí óc đều bị tẩy sạch, không kể vị thần này đến từ tầng thứ cao cở nào, vị ấy sẽ không c̣n nhớ bất cứ điều ǵ khi đă đến đây.  Sau khi đă bị ngấm vào các nguyên lư đảo ngược của thế giới này, bị lợi ích cá nhân và cái “t́nh” của thế giới này lôi cuốn, con người có thể làm bất cứ điều ǵ.  Một sinh mệnh không làm ǵ được, chỉ tiến đến con đường diệt vong, tự ḿnh thoát khỏi nơi đây rất khó.  Tại tầng thứ nhân loại này, “t́nh” biểu hiện như là nước’, nó nhỏ c̣n hơn phân tử của nước mà con người nh́n thấy, mật độ rất dày.  “T́nh” là một vị thần, nhưng vô h́nh, và được gọi là “t́nh”.  “T́nh” là một vị thần đă được tạo ra khi Tam giới được tạo ra, và chỉ đảm trách vai tṛ phải làm.  Nơi đây, bất cứ một sinh mệnh nào được cấu thành bằng các hạt tử trong Tam giới đều bị ch́m ngập trong cái “t́nh” này.  Khi quan sát từ một tầng thứ vi mô, phân tử của thân người là các viên hạt to, và giữa các viên hạt đó có khoảng cách.  V́ thế mà con người bị ch́m vào đây – thậm chí đến cả các khoảng cách giữa bên trong phân tử - cũng bị ch́m vào trong “t́nh”, như thể con người đang ngâm trong nước.  Ai có thể nói rằng họ không bị ảnh hưởng v́ “t́nh”?  Nếu ai có thể vượt thoát được “t́nh”, th́ cá nhân này là thần rồi.  (Vỗ tay) Chư vị vui, không vui, thích điều ǵ, không thích điều ǵ, giận dữ, xúc cảm nào của chư vị - chư vị thích vật ǵ, thích làm ǵ, muốn ăn thức ăn ǵ, tất cả đều do cái “t́nh” mà ra.

 

Cái nhục thể bề ngoài của con người – không kể là sinh mệnh này đến từ các tầng thứ cao, cái nhục thể bề ngoài này của con người là được cấu tạo bằng các loại thức ăn khác nhau trong không gian này, nhưng đồng thời, phần nhục thể bề ngoài mà chư vị thấy đó cũng khá phức tạp.  Con người có một “thân thể thật”.  (Tất nhiên Pháp này phải được giảng trong tương lai, bởi v́ đó là Pháp trong phạm vi của Tam giới.)  Sự cấu kết của thân người th́ phức tạp.  Khi một người được sinh ra, chư thần của cảnh giới thấp hơn, đảm trách phần tái sinh của con người phải ban cho người đó một bộ da người.  Lúc mới sinh ra bộ da người này rất nhỏ; biểu hiện trong tầng thứ đó rất là nhỏ.  Bắt đầu từ một bào thai, vật chất từ không gian mà cha mẹ cho nó, con người gọi là “dinh dưỡng”, dần dần làm cho bộ da người này đầy ra và lớn hơn.  Tiến tŕnh đầy ra và làm cho lớn hơn được xem là tiến tŕnh sinh trưởng.  Bộ da người này nó đầy ra và lớn lên bởi v́ được bồi bổ liên tục bằng vật chất của không gian này, cái bộ da thật này dần dần đầy ra và lớn lên.  Tiến tŕnh sinh trưởng của một người sau khi sinh ra cũng thế: chư vị ăn bất cứ thức ăn ǵ của con người, cái thân thể của chư vị sẽ lớn lên, và sự sinh trưởng này thực tế chính là cái bộ da thật này của chư vị đang đầy ra và lớn lên, bởi v́ các tế bào lớn lên từ các thức ăn mà chư vị ăn sau khi sinh ra.  Thế th́ khi một người mất đi, thường th́ bộ da thật của họ sẽ tách ra và bị lấy lại.  Bộ da này c̣n vi mô hơn vật chất ở phấn sát phía bên ngoài, cho nên chư thần có thể lấy đi rất dễ dàng.  Khi lấy đi bộ da thật này rồi, th́ thân thể ở phần bên ngoài bắt đầu rả ra và thối đi.  Bởi v́ thân thể này là do vật chất của trái đất trong không gian này cấu thành, cần phải trả nó lại cho trái đất này, cho nên nó phải thối đi ở đây. 

 

Tôi đang giảng về Pháp trong Tam giới.  (Thầy cười) (Khán giả cười nhẹ, vỗ tay) Phần bên ngoài của con người chư vị thích nghe, nhưng không có tác dụng cho sự tu luyện ở cao tầng.  Nói khác đi, cũng như tôi vừa giảng vừa qua, bây giờ các sinh mệnh đến từ các cảnh giới cao hơn thật ra th́ đang mang một bộ y phục – đó là bộ da người, cái thân người ở bên ngoài.  Bởi v́ h́nh dáng của con người ở tầng bên ngoài là do các chư thần tạo ra trước đây, trong quá khứ th́ vẫn nối kết với chư thần đó, cho nên trên căn bản th́ họ có h́nh tượng của chư thần đó.  Gần như là giống hết chỉ khác biệc một chút thôi.  Mỗi một người có thể có sắc diện của chính ḿnh, nhưng toàn bộ th́ họ có h́nh tượng căn bản của chư thần.  Cho nên chư thần khác nhau tạo ra con người khác nhau.  Nhưng v́ thời Chính Pháp bắt đầu, các vị ấy đă rời bỏ nhân loại.  Một số người cho rằng họ là chủng tộc ǵ ǵ đó, nhưng trong ánh mắt của chư thần th́ họ không thuộc về chủng tộc nào cả.  Chỉ có là thân thể của họ ở bên ngoài vẫn c̣n giữ sắc diện của chủng tộc đó; con người thật của họ không có trong đó.  Họ có thể tái sinh từ các chủng tộc khác, và nhiều sinh mệnh đă đến từ thiên đàng.

 

Khi chư thần tạo con người, cái vị ấy không tạo ra trên thiên đàng mà tạo con người ra trên trái đất.  Tức là cái vị ấy dùng vật chất trên trái đất này để tạo ra con người.  Trong Thánh Kinh cũng có giảng Yahweh tạo con người bằng đất sét.  Thực tế, các phân tử cũng là một loại hạt tử ở bên ngoài của tầng thấp nhất của vũ trụ.  Nói khác đi, trong ánh mắt của các chư thần, cái lớp hạt tử này của trái đất này là đất sét.  [Họ nh́n theo cách ấy] là v́ vật chất của họ là tốt nhất trong vũ trụ, và càng xuống thấp trong vũ trụ, th́ những ǵ ở tầng thấp – hạt tử càng to và thô hơn, có nghĩa là xấu hơn, trong ánh mắt của các vị ấy th́ nó là những thứ nhơ nhớp hơn.  Cho nên thiên đàng và trái đất qua ánh mắt của các vị ấy th́ khác với những ǵ con người tiếp thụ.  Khi người ta nói rằng ai đó đă lên thiên đàng, thực tế th́ người ấy chỉ lên cao hơn và đi xa hơn trong các phân tử thôi.  Họ vẫn chưa rời khỏi không gian của phân tử, cho nên họ thật sự chưa lên thiên đàng.  Thiên đàng mà chư thần nói đến là do các hạt tử vi mô cấu tạo thành – đó mới là thiên đàng thật sự.

 

Các khoa học gia hỏi “T́m các vị thần ở đâu?  Chúng tôi nh́n thấy thiên đàng qua viễn vọng kính của chúng tôi – chư thần ở đâu?’   Đó không phải là thiên đàng thật, mà chỉ là thiên đàng của nhân loại nghĩ ra.  Các sinh mệnh trong vũ trụ không cho đó là “thiên đàng” thật sự.  Và “        trái           đất” mà chúng ta biết cũng không hoàn toàn bao gồm ư nghĩa thật của trái đất.  Con người nh́n trái đất và nghĩ, “Ô, trái đất này là trái đất của chúng ta.  Chúng ta đang đứng trên trái đất.  Trái đất tṛn.”  Chư thần cho rằng trái đất không tṛn.  [Con người có thể nghĩ] “Tại sao trái đất không tṛn?  Chúng ta có thể nh́n thấy rơ ràng hơn chư thần nữa.’  Nhưng hăy suy nghĩ, chư thần xem các phân tử như là bụi trên mặt đất, chẳng phải vật chất của không gian này là do các phân tử cấu thành hay sao?  Chẳng phải không khí, mà mắt người không nh́n thấy được, là do các phân tử cấu thành hay sao?  Và trong không khí cũng có vật chất giống như không khí, hằng trăm tỉ, rải rác khắp nơi trong Tam giới.  Chỉ có là cặp mắt này không nh́n thấy được các phân tử và các hạt tử nhỏ hơn, mặc dù tất cả trong không gian này chứa đầy các vật chất đó.  Loài người nằm trong một đống phân tử và các hạt tử nhỏ hơn nữa.  H́nh thức bên ngoài trong nhân thế là h́nh thức khác nhau  do các loại vật chất bên ngoài của phân tử cấu thành.  Một số h́nh thức là do chư thần tạo ra, một số th́ do con người tạo ra.  Những cái mà do con người tạo ra là như ṭa lầu này.  Những cái mà chư thần tạo ra là: nước, đá, đất, không khí, kim loại, cây cối, thú vật và con người đây, cùng với các v́ sao trên trời và trái đất.  Con người đơn thuần nhận thức thế giới từ bên trong phạm vi của không gian mà do cái lớp hạt tử này tạo ra, và họ nhận thức vũ trụ từ bên trong cái không gian nhỏ hẹp này.  Thiên đàng và trái đất mà trong tâm con người nghĩ không phải là thiên đàng và trái đất thật.  Trái đất, cũng như không khí, cũng là do các phân tử cấu tạo thành, cho nên qua ánh mắt của chư thần, tất cả đều là trái đất.  [Nh́n nó từ] tầng thứ vi mô, không gian mà cấu tạo tầng thứ hạt tử này chính là trái đất, nơi mà cảnh giới cấu tạo bằng các hạt tử vi tế hơn th́ mới là thiên đàng thật sự. 

 

Vừa qua tôi đă giảng rằng người Ấn Độ là do một vị Phật tạo ra.  Cách mà họ nói chuyện và tư cách rất giống một vị Phật.  Trong quá khứ họ c̣n giống nhiều hơn nữa.  Trong xă hội thời nay tất cả đă bị lẫn lộn là v́ vấn đề sắc dân.  Á Rập và Trung Quốc rất gần Ấn Độ, cho nên một số đông người Ấn Độ trong giai đoạn vừa qua là trộn lẫn sắc dân.  Trong quá khứ chủng tộc người Ấn Độ rất thuần tịnh. Chư vị có thể thấy những ǵ tôi giảng qua các điệu múa Ấn Độ bản xứ.  Tay và điệu bộ rất giống các tay ấn và h́nh dáng của Phật.  Tôi thấy rất là giống.  (Vỗ tay)

 

Đệ Tử:  Bên Nga Sô trong thời gian vừa qua có nhiều vụ khủng bố xảy ra tấn công du khách, cho nên nhiều người không muốn nghe về cuộc bức bại kiểu khủng bố đang xảy ra ở Trung Hoa Lục Địa.

 

Thầy:  Đó cũng là một h́nh thức can nhiễu.  Cứ giảng rơ sự thật b́nh thường, không sao cả.  [Tà ác] cố ư can nhiễu chư vị.  Đừng để cho chúng can nhiễu chư vị, cứ tiếp tục làm những ǵ chư vị thường làm.  Hiện tại th́ khó, nhưng sẽ không tiếp tục như thế lâu hơn nữa đâu.

 

Đệ Tử:  Về vấn đề chỉnh sửa lại các chữ Hán, có phải là chỉ sửa các sách của Đại Pháp thôi phải không?  Bởi v́ các tài liệu thông tin khác....

 

Thầy:  Khi nói về các bài văn mà chư vị viết cho người thường, đừng sửa các chữ trong đó.  Nếu người thường không hiểu được th́ sẽ có rắc rối, đúng không?  Đừng nên chú tâm vào những việc người thường này bây giờ.

 

Đệ Tử:  Thưa con có nghiệp tư tưởng xấu.  Đă lâu rồi con không chấp nhận và con cố gắng loại trừ nó đi.  Tuy nhiên đă qua một thời gian lâu rồi mà con cũng vẩn không loại trừ nó đi được.  Tuy nhiên con nhận thức được rằng đó không phải là con.

 

Thầy:  Nếu tư tưởng đó thật sự xấu, cứ loại trừ nó đi.  Đôi khi, có một cách khác cũng mang hiệu quả tốt, và cũng không cần phải đối phó với nó một cách cực đoan.  Chư vị có thể nghĩ thế này: “Trong tiến tŕnh Chính Pháp vũ trụ, tôi có thể an bài cho những ai không can nhiễu việc tôi chứng thực Pháp; tôi có thể giúp chư các vị trở thành sinh mệnh trong tương lai.  Ai muốn được thiện giải th́ phải để cho tôi yên và ở bên tôi mà chờ.  Nếu các vị không để yên cho tôi được, th́ đừng tham can quấy nhiễu tôi.  Trong tương lai khi tôi đạt Viên măn, tôi sẽ thiện giải cho các vị.  C̣n ai hoàn toàn xấu, vẫn c̣n can nhiễu tôi, và ai không được giữ lại, thể theo tiêu chuẩn của Pháp, sẽ bị hủy diệt.  Cho dù tôi không hủy diệt các vị, Pháp của vũ trụ cũng sẽ không giữ các vị lại.”  Nếu chư vị có tư tưởng đó, th́ đó là một sự khoan dung to lớn đối với các sinh mệnh ở tầng thứ cực thấp, lại c̣n dễ hủy diệt các sinh nào c̣n đang can nhiễu.

 

Chính Pháp vũ trụ có tiêu chuẩn.  Nếu chư vị làm theo cách này th́ không ai có cớ để thữ thách chư vị.  Lư là rất rơ ràng, ai mà bị hủy diệt sẽ bị hủy diệt.  Tuy thế, c̣n những thứ ở tầng thứ thấp chư vị cứ hoàn toàn hủy diệt chúng đi, theo lư th́ không có vấn đề ǵ cả.  Tuy nhiên khi chư vị xử lư như tôi vừa giải thích, không sinh mệnh nào phản đối được.  C̣n ai vẫn c̣n tiếp tục làm điều xấu th́ không được tha, phải xử lư th́ sẽ xử lư.  (Vỗ tay)

 

Đệ Tử:  Về việc dịch các bài Pháp mà Thầy giảng, một số học viên nghĩ rằng là phải dịch từ chương căn cứ vàoi nguyên văn, và một số th́ nghĩ rằng bài dịch phải thể theo văn của ngoại ngữ.

 

Thầy:  Tôi nghĩ rằng dịch từ chương từng chữ một th́ không dễ dịch, ngoại trừ trường hợp của một số ngôn ngữ Á Đông th́ được; nhất là các ngôn ngữ Tây Phương th́ không dễ làm.  Cứ dùng các chữ bề mặt có nghĩa tương xứng là được rồi.  Làm cho bản dịch đồng nghĩa với ư nghĩa của nguyên bản chính là đủ rồi.  Các câu hỏi về dịch thuật đă được nêu lên nhiều lần rồi.  Bản dịch nên xác với nghĩa bề ngoài là được rồi. 

 

Một điều nữa, có người cảm thấy dịch giống như văn nói th́ tốt hơn.  Ví dụ như Anh ngữ; một bản được dịch ra theo h́nh thức văn nói. Có người nói rằng dịch theo cách này th́ dễ cho người ta hiểu hơn.  Tất nhiên, làm thế th́ không có ǵ sai, tuy nhiên tôi nghĩ rằng trên thực tế dùng cả hai: cách hành văn theo tiêu chuẩn và phát âm, àm cho bài dịch theo xác nghĩa của nguyên văn th́ tốt nhất.  Các học giả tiếng Anh và ngôn ngữ có thể không chấp nhận tiếng bản xứ quá đặc biệt cho vùng nào đó.  Nếu chư vị dùng hành văn và phát âm căn bản, th́ ai cũng học được và ai cũng đọc được.  Đừng lo rằng người ta không hiểu Pháp.  Chẳng phải chúng ta có rất nhiều học viên nói tiếng Anh hay sao?  Chẳng phải mọi người đều hiểu hay sao?  Không có vấn đề ǵ cả.

 

Chư vị đang tổ chức Pháp Hội, nhưng tôi lại lấy hết th́ – thế là không tốt, phải không?  (Tiếng vỗ tay có ư là không sao) Tất cả chào.

 

Đệ Tử:  Tất cả đệ tử Đại Pháp Spain, Austria, Hung Gia Lợi, Portugal, Việt Nam, Nam Dương, New Zealand, Pháp, Nhật, Netherland, Belgium, Đức, Ư, Anh Quốc, Áo, Latvia, Ireland, Singapore, vùng Nửu Ước, Scotland, Lào, Iran, Nga, Ấn Độ, Czech Republic, and Nam Phi Châu xin kính chào Sư Phụ!

 

Thầy:  Cám ơn tất cả.  (Tiếng vỗ tay) Cũng có một số đến từ Trung Hoa Lục Địa tại đây.

 

Đệ tử:  Chúng con kính chào Sư Phụ, các đệ tử ĐạI Pháp từ Guangdong, Jiangmen, Henan, Zhengzhou, Xuzhou, Pingdingshan, Xi-An, Hainan, Wenchang, Tangshan, Jiamusi, Heze of Shandong, Harbin, Hunan, Huaihua, Shandong, Gaotang, Pingxiang of Hebei, Xinxiang, Sanheyanjiao, Tianjin, Beijing University, Tsinghua University, Chinese Academy of Sciences, Jinan of Shandong, Shijiazhuang, Laiyang of Hunan, Nanchang, Hongdu, Zhejiang, Fuyang, Ningbo, Qiqihar, Hubei, Hong Kong, Shanghai, Guangzhou, Liaoning, Shanhaiguan, Shandong, Guangxi, Shenyang, Hefei, Dandong, Yanji, Dalian, Zhanjiang, Guizhou, Chongqing, Chengdu, Wuhan, Jinzhou, Yunnan, Macau, Zhuhai, Lanzhou, Hebei, and Jilin!

Thầy:  Cám ơn tất cả.  (Vỗ tay) V́ có rất nhiều giấy hỏi, nếu tôi đọc tất cả, th́ hôm nay trong Pháp Hội này là chỉ có tôi nói thôi.  (Tiếng vỗ tay có ư rằng xin Thầy tiếp tục) Tôi sẽ đọc bao nhiêu mà tôi có thể đọc.  (Vỗ tay)

 

Đệ Tử:  Chúng con muốn thành lập một ngân ủy từ thiện cho các trẻ em mồ côi của đệ tử Đại Pháp.  Thưa Sư Phụ chỉ đạo về việc đó.

 

Thầy:  Điều này tốt, chư vị có thể làm.  Từ lâu tôi đă suy nghĩ về điều này.  Sau khi một số đệ tử Đại Pháp bị bức hạI chết đi, con cái của họ bị mồ côi và đang ở nơi trạm tú.  Tôi không thể làm ǵ về việc này, cho nên tôi nghĩ rằng chúng ta có thể lấy tên của các em và t́m cách để cứu chúng ra khỏi Trung Quốc.  (Vỗ tay) Chúng ta sẽ nuôi chúng và chúng ta có thể thành lập một trường học cho chúng.  (Vỗ tay)

 

Đệ Tử:  Thưa Thầy thắc mắc mà có có là: làm sao con biết được việc nào quan trọng hơn và cần phải chú tâm vào việc đó cho tốt hơn?

 

Thầy:  Điều đó là tự ḿnh chư vị phải quyết định.  (Khán giả cười) Điều đó quá chi tiết.  Đừng nên hỏi Sư Phụ điều đó, được không?

 

Đệ Tử:  Một học viên bị bệnh loạn tâm thần mấy năm qua và phải ở trong nhà thương, tuy nhiên trong mấy năm trước đây người này không bị rắc rối ǵ cả.  Bây giờ th́ anh đang tham gia làm việc chứng thực Pháp.  Chúng con có nên khuyên anh nên tránh làm việc trước công chúng ít hơn càng tốt, ẩn dật, và làm việc ở phía sau?

 

Thầy:  Đó là một đề nghị tốt.  Nếu một số học viên không tự ḿnh giữ vững được, hay đă bị loạn tâm thần trước khi học Pháp, th́ nên để họ tập luyện ở nhà.  Thời mà tôi truyền Pháp, tôi luôn nói rằng ai bị bệnh loạn tâm thần không được vào các khóa giảng.  Khi những người đó đến học, tôi sẽ lo cho họ, và nếu họ học ở nhà, th́ tôi cũng cứu họ, như nhau thôi.  Tuy nhiên họ không được vào các khóa giảng.  Chúng ta cần phải bảo vệ môi trường tu luyện của đệ tử Đại Pháp và để ngăn ngừa can nhiễu, đó là tại sao tôi không để cho những người bệnh rất nặng hay những người bị bệnh loạn tâm thần đến dự các khóa giảng.  Các học viên mà bị bệnh loạn tâm thần cũng làm được những việc giảng rơ sự thật ở phía sau, về việc giảng rơ sự thật nếu họ làm ít  hay không làm ǵ cả, th́ cũng được.

 

Đệ Tử:  Đại Pháp đ̣i hỏi các học viên không ngồi đó, nh́n, làm lơ khi thấy việc giết người và đốt nhà.  Ở Trung Hoa Lục Địa các học viên trong hiện tại mạng sống đang bị hiễm nguy.  Con không thể chỉ ngồi yên và chờ ở nhà.  Con muốn đến Thiên An Môn để nói cho mọi người “Pháp Luân Đại Pháp is tốt” và Đại Pháp đă cứu sinh mệnh của con.

 

Thầy:  Ở bên đó vẫn c̣n tà ác nhiều lắm.  Trong khi chư vị không thể ngồi yên và nh́n các học viên bên Trung Hoa Lục Địa bị bức hại, tôi cũng không muốn chư vị bị bức hại.  Cố gắng làm nhiều việc giảng rơ sự thật nhiều hơn để chấm dứt cuộc bức hại này.  Là Sư Phụ của chư vị, trước hết tôi phải chú tâm về sự an toàn của chư vị.  (Vỗ tay)

 

Đệ Tử:  Khi chúng con sáng tác mỹ thuật, làm sao chúng con quân b́nh sự việc và c̣n sáng tác các tác phẩm cho con người ngày nay có thể chấp nhận và sáng tác các tác phẩm để lưu lại cho người tương lai.  Có phải là chúng ta sáng tác mỹ thuật mới phải không?

 

Thầy:  Các buổi tŕnh diễn văn hoá mà do các đệ tử Đại sáng tác, chư vị nên sáng tác chân chính hơn và khá hơn.  Một tác phẫm mỹ thuật miêu tả chỉ là chủ đề, trong khi đó nghệ thuật và phẫm chất của sáng tác đó, thông thường, là then chốt chỉ định khán giả có chấp nhận được hay không.

 

Đệ Tử:  Con hay bị nản ḷng.  Con nghĩ rằng điều đau đớn nhất trong cuộc đời là cô đơn, bởi v́ không có t́nh thương gia đ́nh.  Con thấy rất khó mà vứt đi cái áng mây che trên đầu con do cảm giác cô đơn tạo ra.  Con phải xét về vấn đề này ra sao?  Đây có phải là v́ từ nghiệp lực từ quá khứ, hay một yếu tố nào đó mà con cần loại bỏ đi trong tu luyện?

 

Thầy:  Nếu đó là nghiệp hay can nhiễu, th́ cứ loại trừ nó đi.  Là sinh mệnh sống, tại sao chư vị không c̣n cảm thấy vui mừng như lúc chư vị vừa đắc được Đại Pháp, hảnh diện v́ đă đắc được Đại Pháp, một cảm giác là chư vị có điều ǵ mà người khác không có?  Chư vị không c̣n tin tấn nữa?  Phải vậy không?  Hay là, thay v́ ngẫm nghĩ về cảm tưởng của ḿnh, chư vị đă bận rộn giảng rơ sự thật, đó là v́ chư vị đang làm việc Đại Pháp hay là đang làm việc cứu độ chúng sinh.  Thế th́ tại sao chư vị lại cảm thấy cô đơn?  Nếu chư vị thật sự làm việc cứu độ chúng sinh và làm những điều mà đệ tử Đại Pháp phải làm, nhất định chư vị sẽ không cảm thấy thế này.  Nếu chư vị học Pháp và kiên tŕ tu luyện, chư vị c̣n cảm thấy thế này không?  Chỉ khi chư vị không kiên tŕ th́ chư vị mới thư thăn mà ngẫm nghĩ những thứ của người thường đó, phải không?  (Vỗ tay)

 

Đệ Tử:  Một bạn đồng tu vừa giúp con về tài chánh, cho nên con có thể ở lại Nữu Ước để làm việc Đại Pháp.  Nhận sự giúp đở của người khác con không nghĩ là đúng. Thưa Thầy, ư nghĩ của con có đúng không?

 

Thầy:  Đúng, tôi nghĩ rằng v́ tất cả đệ tử Đại Pháp hy sinh chính ḿnh và chính chư vị cũng hy sinh chính ḿnh và giảng rơ sự thật, nếu chư vị nhờ vào tiền của người khác, th́ chẳng phải chư vị làm việc có điều kiện phải không?  Nếu người khác không giúp chư vị th́ chư vị sẽ không làm?  Khi chư vị lấy ǵ của người khác, chư vị không cảm thấy thiếu nợ sao?  Cảm tưởng như thế có đúng không?  Thật sự, có những trường hợp đặc biệt, và cũng không phảI là tuyệt đối.  Khi các học viên có cơ sở họ giúp thêm và giúp các việc khác, th́ cũng được.  Tuy nhiên dưới hoàn cảnh b́nh thường, tôi nghĩ rằng dường như là không đúng.  Đến cả khi làm việc giảng rơ sự thật, tôi cũng không nghĩ lấy của người khác là đúng.  Nếu chư vị có thể ở dài hạn, th́ nên t́m một việc làm và làm việc [Đại Pháp] trong những gian rănh rổi th́ cũng được.  Trong bất cứ trường hợp nào, tuyệt đối chư vị phải tự giải quyết vấn đề tài chánh của chư vị.  Chư vị không được dựa vào người khác giúp đở chư vị - làm thế sẽ có vấn đề.

 

Tôi giảng điều này theo nguyên lư của Pháp.  Trên thực tế, các chư Thần đang theo dơi chư vị, cho nên chư vị không nên mượn người khác.  Nếu hoàn cảnh không cho phép, th́ cứ làm việc đệ tử Đại Pháp ở nhà.  Điều mà tôi giảng là trường hợp cho những người có thể ở lại đây để giảng rơ sự thật.  Nếu hoàn cảnh không cho phép th́ trở về nhà và làm việc giảng rơ sự thật ở đó, cũng như nhau thôi.

 

Đệ Tử:  Thưa Thầy có thể giảng về đồng bọn của Giang Trạch Vân mà đă đầu đọc tư tưởng của người dân Trung Quốc ở nước ngoài không?

 

Thầy:  Những điều này không đáng được thảo luận trong Pháp Hội.  Một sinh mệnh có trách nhiệm cho hậu quả cho con đường mà họ chọn.  Con đường họ chọn là sự lựa chọn  riêng của họ.  Kể cả khi chư vị giúp họ, họ đă nhận thức ra rồi, họ cũng vẫn phải hoàn trả lại những ǵ họ thiếu.  Một người phải trả lại những ǵ họ đă làm.  Nếu họ không trả th́ tuyệt đối không được phép.  Hăy suy nghĩ, bao nhiêu người mà họ đă hại khi họ tuyên truyền những lời độc ác đó.  Tội lỗi đó to lớn bằng núi và bầu trời, cho nên họ không thể nào trả hết, v́ họ đă đầu đọc tư tưởng của bao nhiêu sinh mệnh thể.  Cho nên nếu một cơ sở truyền tin làm điều xấu, th́ tội lổi rất to; điều tôi giảng là những việc làm tổn hại cho Đại Pháp.

 

Đệ Tử:  Thưa làm sao các đệ tử ở Poland giúp đệ tử ở Trung Hoa Lục Địa?  Và tất cả các đệ tử ở Poland gửi lời chào Thầy!

 

Thầy:  Cám ơn!  (Vỗ tay) Về các đệ tử ở Poland, tôi nghĩ rằng, dù chư vị ở đâu, chư vị cũng giảng rơ sự thật được và  nếu chư vị có th́ giờ th́ chư vị có thể làm cho các vùng khác.  Tất cả được hết, và cũng giúp được cho các học viên ở Trung Hoa Lục Địa.  Hiện tại các học viên ở ngoài Trung Hoa Lục Địa đang tạo môi trường tốt hơn [ở Trung Quốc] đến mức độ nào đó và đă hữu hiệu khống chế được tà ác [ở bên đó].  Hơn nữa, họ c̣n giúp các học viên nhận ra rằng  phải đứng lên và làm việc này quan trọng thế nào.  Rất nhiều việc như thế chư vị có thể làm, và nếu chư vị có ư kiến khác, th́ cũng được.

 

C̣n về việc gửi tiền cho họ, đừng làm điều đó.  Có thể họ sẽ không nhận được và chính họ cũng c̣n đang tu luyện.  Nếu tiền thu được nhiều, tâm người thường của họ có thể khởi lên và sẽ khiến cho họ khởi tâm chấp chước.  Họ đang ở trong một môi trường tà ác, và thật sự trong một số địa phương th́ rất là khó khăn.  Tuy nhiên miễn là họ giữ vững bản thân, Sư Phụ sẽ lo cho họ.  Họ phải bước trên con người của chính họ.  Sư Phụ có suy xét tất cả rồi; những điều này không phải là các rắc rối cơ bản.

 

Đệ Tử:  Khi một số học viên mà đă đắc được Pháp, họ thật sự không ngộ được Pháp và không nghiêm khắc với chính bản thân.  Kết quả là, tư cách của họ ảnh hưởng các học viên mới xung quanh họ và khiến cho các học viên mới không c̣n muốn tu luyện nữa.  Những người này có được cứu độ không?  Và các học viên mà gây ra thiệt hại này đền bù lại được không?

 

Thầy:  Mỗi khi một học viên làm ǵ khiến cho những người khác không được cứu độ, th́ đó là một rắc rối rất nghiêm trọng.  Là một người tu luyện, chư vị chỉ cứu độ chúng sinh, chư vị không được làm hại họ.  Trong nhân thế chư vị có thể tu luyện thành Thần, và trong nhân thế chư vị cũng có thể làm hại người khác.  Những điều này có tầm quan trọng như nhau, cho nên chư vị phải chú ư tầm quan trọng của sự việc này.  C̣n về những ǵ chư vị thiếu ước khi chư vị bắt đầu tu luyện, những điều đó đă được tách rời ra, và đây là một vấn đề khác.  Thế th́ những ǵ chư vị làm trong khi tu luyện quả thật là to lớn.  Nếu chư vị thật sự đă gây hại mà hủy một người nào, không c̣n cứu được nữa, hay thậm chí không tiến sang được tương lai, th́ điều đó sẽ cản trở chư vị thành Thần.  Nó nghiêm trọng như thế.  Cho nên phải rất cẩn thận, đừng làm điều như thế.

 

Tất nhiên, cố ư và không cố ư làm điều ǵ, đếu được xé khác nhau, tuy nhiên chẳng phải chúng ta đến đây là v́ chúng sinh hay sao?  Khi việc làm không tốt của chư vị gây  thiệt hại nghiêm trọng, điều ǵ đă xẩy ra cho chính niệm cứu độ chúng sinh của chư vị?  Làm sao chư vị không nghĩ đến người khác cảm tưởng thế nào?  Chẳng phải chư vị tu luyện để thành một sinh mệnh chân chính của Pháp chân chính, một sinh mệnh mà để sự lợi ích của người khác trên lợi ích cá nhân ḿnh và nghĩ đến người khác trước hay sao?  Khi chư vị có mâu thuẫn với người khác th́ sẽ gây tác hại cho các học viên mới, cho nên tại làm sao chư vị cư xử như thế trước mặt các học viên mới?  Chẳng phải chư vị chỉ nghĩ đến cá nhân ḿnh và không nghĩ đến người khác?  Thật ra có thể là không cố t́nh, tuy nhiên chẳng phải điều đó đă khiến cho học viên mới bỏ đi hay sao?

 

Chư phải chú ư đến nhiều sự việc, và chư vị phải đền bù  cho những ǵ mà chư vị không xử lư tốt.  Đừng nghĩ rằng “Đó là một học viên mới, họ đến là v́ chúng ta hồng Pháp, và nếu họ không muốn tập th́ họ có thể rời đi.”  Đừng nghĩ theo cách ấy.  Chư vị phải biết, nổ lực hồng Pháp của chư vị chỉ là tạo ra một môi trường thôi, trong khi đó họ có được nhận hay không là tùy vào Sư Phụ.  Chính là Sư Phụ đă mang họ đến, cho nên nếu chư vị làm cho họ bỏ đi th́ đây này không phải là chuyện nhỏ.  Hơn nữa, khi một người đă học Đại Pháp rồi, họ là một học viên của Đại Pháp, và rất nhiều điều phải làm cho họ.  Khi rất nhiều điều được làm cho họ rồI, nhưng họ lại ngưng tập, chư vị có biết hậu quả trước mắt thế nào không?

 

Đệ Tử:  Nếu sự bức hại của thế lực cũ không xảy ra, th́ con đường tu luyện mà Thầy đă an bài từ đầu cho chúng con như thế nào?

 

Thầy:  Những điều đă xẩy ra và t́nh h́nh đă thay đổi, cho nên hỏi để làm ǵ?

 

Đệ Tử:  Với chánh niệm và chánh hành của chúng con, liệu chúng con có thể kết thúc cuộc bức hại trước khi Pháp chính nhân gian không?

 

Thầy:  Sự thật là, các đệ tử Đại Pháp, trong nổ lực Chính Pháp, chánh niệm và chánh hành của chư vị đă khiến cho cuộc bức hại tiến đến đoạn cuối rồi.  (Vỗ tay) Hăy suy nghĩ, các sinh mệnh tà ác kia đă dịu bớt rồi.   Nếu chư vị không vững, nếu chư vị không làm tốt, th́ làm sao chúng để yên cho chư vị?  Khi một số học viên rơi vào bàn tay của chúng, bọn ngọn tà ác không dám bức hại họ nhiều nữa.  Tại sao không?  Bởi v́ chúng sợ đệ tử Đại Pháp đưa chúng ra trước công lư sau này?  Chẳng phải là v́ không kể bọn người tà ác mà đă bức hại đệ tử Đại Pháp t́m cách trốn thoát đến nơi nào, sớm hay muộn th́ cũng bị bắt?  Nếu trong cuộc bức hại này, các đệ tử Đại Pháp mà đă bị đánh đập cho đến im lặng và biến mất đi, th́ tà ác kia có sợ không?  Chúng sẽ đắn đo hai lần [khi làm việc tà ác].  Điều mà chư vị đang làm hôm nay có thể gây chấn động và khiến cho tà ác hiện nay kinh sợ rồi, làm cho tà ác giảm đi và khống chế chúng, làm cho chúng khiếp sợ và chận đứng không cho chúng sức mạnh để tiếp diễn cuộc bức hại này và cuối cùng cưởng chế cuộc bức hại tà ác này đến gian đoạn phải chấm dứt.  Đó là điều mà đệ tử Đại Pháp đang thực thi trong giai đoạn này trước khi Pháp Chính Nhân Gian, và là xuất sắc.

 

Đệ Tử:  Một số học viên không tham gia đọc sách và tập chung trong nhóm.  Những người này có bị nguy hiễm không?  Làm sao chúng con có thể giúp họ bỏ đi cái tâm sợ hăi của họ?

 

Thầy:  Tôi nghĩ rằng đối với các học viên mới, chư vị không nên quá khắc khe.  Được, cứ để cho họ có thời gian.  Tuy nhiên chư vị nên cố gắng hết sức khuyên họ nên tham gia vào học nhóm, bởi v́ trong môi trường học nhóm chung với nhau th́ phải có, để giúp cho chư vị cùng nhau thăng tiến, rất cần thiết.  Tại sao, lúc trước, tôi đă bảo mọi người phải học chung?  Bởi v́ h́nh thức tu luyện mà Pháp này chỉ định là phải làm theo cách này.  Tại sao trong quá khứ người ta phải rời thế tục để tu luyện?  Họ biết rằng là có vấn đề: khi họ trở về thế tục và đối diện với người thường th́ họ sẽ trở thành người thường và không siêng năng được.  Hơn nữa, họ tu luyện phó nguyên thần của họ.  Đó là tại sao họ rời khỏi thế tục và nhóm lại với nhau.  Người tu luyện có thể giúp nhau thăng tiến và đo lường chính ḿnh với người khác, họ luôn luôn chia xẽ với các bạn đồng tu khác về điều cụ thể về tu học, và họ tạo ra một môi trường cho người tu luyện.

 

Không có môi trường đó, th́ ... hăy suy nghĩ, th́ không khác ǵ đệ tử Đại Pháp của thời nay: khi chư vị trở về xă hội người thường, th́ chư vị sẽ ở trong môi trường của xă hội người thường.  Nếu chư vị không nắm lấy thời gian [để tu luyện], th́ hôm nay chư vị cảm thấy thích đọc sách và chư vị đọc một chút thôi, nhưng ngày may chư vị có thể lười biếng và đọc ít hơn… cho nên không có môi trường đó th́ khó mà siêng năng được.  Dù sao th́ đó cũng là con người đang tu luyện.  Cho nên với sự lười biếng của con người và đủ loại can nhiễu sẽ ảnh hưởng đến con người trong thế giới này, khó mà chư vị thấy được chư vị bị thiếu sót chỗ này.  Và nhất là, nếu trong hoàn cảnh như thế mà chư vị không siêng năng, không đọc sách nhiều, hay không hiểu Pháp nhiều, chư vị sẽ không nh́n thấy được chấp trước của chư vị.  Đó là lư do tại sao chư vị phải tham gia vào học chung và tập chung nhóm với nhau.

 

Hiện tại chúng ta đang ở trong giai đoạn mà cuộc bức hại đang diễn ra, cho nên đủ loại nguyên nhân khiến cho các học viên không thể, hay không thường xuyên, tập chung nhóm với nhau.  Trong tương lai chư vị nhất định phải thành lập nhóm tập chung.  Ở bên ngoài Trung Hoa Lục Địa có nhiều cựu học viên làm nhiều việc chứng thực Pháp.  Nhưng, v́ ích lợi cho các học viên mới, các cựu học viên phải tạo một môi trường cho các học viên mới để cho họ có thể học Pháp và tập chung với nhau.

 

Đệ Tử:  (Câu hỏi này được dịch ra) Con là một học viên Tây Phương.  Xin Thầy nói vài lời để khuyến khích các học viên Tây Phương tiến bước lên?  Bây giờ có rất nhiều việc Đại Pháp cần học viên biết tiếng Anh.

 

Thầy:  Sự thật là họ phải siêng năng.  Tôi cũng đă suy nghĩ về thời báo Đại Kỷ Nguyên (Epoch Times) tiếng Hoa là do các đệ tử Đại Pháp điều hành, đă gây một tác động mạnh trong cộng đồng người Hoa.  Trên thực tế, báo Epoch Times đă là một chi nhánh truyền thông lớn nhất trên thế giới; bao gồm rất nhiều quốc gia, lẫn cả toàn nước Mỹ.  Đến cả những thành phố nhỏ của Mỹ Quốc cũng có; bao gồm một địa thế rất lớn, và lại c̣n có mạng lưới [Internet].  Tuy nhiên, chỉ có đến tay người Hoa thôi.  Bên ngoài Trung Hoa Lục Địa, cột trụ của xă hội, phần tử chủ yếu của xă hội... ví dụ, nước Mỹ là một xă hội nói tiếng Anh, và phần đông th́ người ta dùng ngôn ngữ này.  Cho nên làm sao chư vị không giảng rơ sự thật cho họ biết?  Giảng rơ sự thật chỉ qua lời truyền miệng th́ bị giới hạn.  Và nếu được th́ chúng ta cũng phải cố gắng nổ lực thêm với nhiều cách khác để giúp cho mọi người biết được sự thật.  Chẳng phải là tốt hơn hay sao?  Cho nên tôi nghĩ rằng khi tờ báo Epoch Times tiếng Anh thật sự bắt đầu, th́ tốt nhất.  Các quốc gia khác cũng thế.  (Vỗ tay)

 

Nhiều cơ sở truyền tin trong cột trụ xă hội có liên hệ thương mại với Trung Quốc, và một số lănh đạo và chủ nhiệm đă bị bọn tà ác bên Trung Quốc mua chuộc.  Trong thời gian này, cuộc bức hại khốc liệt này đang xảy ra – điều nghiêm trọng như thế này – mà cộng đồng thế giới đành ngoảnh mặt làm ngơ.  Có kỳ lạ không?  Có chấp nhận được không?  Đó là một tội ác!  Bọn tà ác kia tà ác vô cùng.  Nếu đệ tử Đại Pháp có cơ sở truyền tin ở địa phương th́ có thể giải quyết những vấn đề này.  Tuy nhiên nếu các chi nhánh truyền tin [mà chúng ta tham gia] sẽ đạt được hiệu quả tốt, các chi nhánh này cần giải quyết về nhân lực là vật liệu, có nghĩa là nhân lực cần phải gia tăng.  Cho nên từ khía cạnh này, số học viên Tây Phương hiện đang tham gia thật sự chưa đủ.  Các học viên tham gia cũng đang lo lắng về vấn đề này.

 

Đương nhiên, tất cả sẽ dần dần khá hơn.  Sẽ có nhiều học viên mới tham gia, sẽ có những học viên mới theo thời gian hiểu được Pháp và tham gia.  Tất cả sẽ khá hơn.  T́nh h́nh với tờ báo tiếng Hoa th́ cũng như thế lúc ban đầu.  Từ thiếu nhân viên cho đến có thêm nhân viên, từ không biết làm ǵ cho đến biết, từ không quen làm cho đến quen làm, từ không thuần thục cho đến thuần thục.  Cho nên tôi nghĩ rằng, khi nói đến các học viên mới mà tự ḿnh tu luyện thể theo Pháp, chư vị có thể để họ tham gia làm nhiều hơn.  Tuy nhiên, nếu họ chưa hiểu từ trong Pháp, th́ chư vị không để cho họ tham gia được, bởi v́ họ sẽ không hiểu nhiều điều và họ cũng chưa nhận thức rằng chính chúng ta là những người phải làm những việc để chứng thực Pháp.  Đây là một cách khác để cứu độ chúng sinh, cho nên nếu chúng ta không làm, th́ ai sẽ làm đây?

 

Khi một học viên mới không hiểu, họ có thể phản đối hay họ hủy họ.  Cho nên chư vị phải xét về mặt này của các sự việc.  Cho họ biết những ǵ chúng ta làm là cứu độ chúng sinh, giảng rơ sự thật, và vạch trần cuộc bức bại này.  Tôi nghĩ, mỗi một cựu học viên cũng đă từng là một học viên mới.  Dần dần các học viên mới này cũng sẽ như thế, và thành thục hơn.

 

Đệ Tử:  Khi con trải qua rắc rối và thử thách, mỗi một lần là con phát hiện các chấp trước nhơ nhớp là phát xuất từ tâm ích kỷ.  Con đă tu luyện lâu lắm rồi nhưng con chưa hoàn toàn loại bỏ đi các chấp trước này, trong khi Chính Pháp đang sắp kết thúc rồi....

 

Thầy:  Đừng nao núng về vấn đề đó.  Loại bỏ đi các chấp trước th́ phải loại bỏ từng lớp từng lớp một, và đó là tại sao chúng xuất hiện ra.  Khi nói đến những ǵ đó, nếu chư vị không làm được, Sư Phụ sẽ làm cho chư vị.

 

Xă hội b́nh thường chỉ là một hố nhuộm to lớn, và chỉ trong tích tắc không thận trọng chư vị sẽ bị nó phá hủy dần.  Cho nên chư vị phải tu luyện không ngừng và phải tránh bị nhiểm.  Vừa khi chư vị thư thả, nó đến nắm kéo chư vị.  Chư vị là người tu luyện, và Sư Phụ đă giữ những ǵ cần để cho chư vị tu luyện nơi người thường đây.  Đó là một trong những nguyên nhân [phía sau điều mà chư vị nêu lên] – chính là để chư vị tu luyện mà phải phù hợp tối đa theo cách sống của xă hội b́nh thường.  Khi chư vị không tin tấn, th́ phần con người của chư vị sẽ bị lợi dụng.  Nhưng là người tu luyện, chư vị có khả năng chỉnh sửa bản thân ḿnh và liên tục loại bỏ những thứ xấu qua tu luyện.  Tuy nhiên, có thể vẫn c̣n một số c̣n lại.  Đừng nghĩ rằng chư vị đă thất bại không tu tốt, hơn nữa, chư vị cũng không nên để cho điều này trở thành một gánh nặng.  Như thế nó sẽ trở thành một chấp trước.  Khi có ǵ xấu cứ loại bỏ nó đi.  Tu luyện một cách đường đường và vững chắc, đừng để những thứ đó ảnh hưởng hành động của chư vị.  Khi chúng hiện ra trong tư tưởng của chư vị, th́ cứ diệt chúng đi.

 

Đệ Tử:  Thời gian Chính Pháp đang tiến đến rất nhanh, [con lo rằng] giảng rơ sự thật cho gia đ́nh con thật sự vẫn c̣n khó khăn.  Con thấy rằng rất khó mà giảng rơ sự thật cho gia đ́nh con.

 

Thầy:  Một số học viên thấy rằng giảng rơ sự thật cho gia đ́nh họ là rất khó.  Tôi nghĩ phần lớn là v́ chư vị vẫn c̣n xem họ là thân nhân của chư vị và đối xử với họ khác với người ngoài.  Chư vị phải nhớ rằng, chính họ cũng là chúng sinh trong thế giới con người, thay v́ trước hết nghĩ rằng họ là thân nhân.  Và chư vị nên t́m cho ra cái ǵ chưa giải quyết trong tâm của họ.  Một khi chư vị t́m ra th́ tất cả đều giải quyết được.  Dưới t́nh huống b́nh thường khi chư vị giảng rơ sự thật, đừng nghĩ đến việc cho người ta học Pháp liền lập tức, th́ kết quả sẽ khá hơn.

 

Đệ Tử:  Mặc dù con thấy rằng tất cả chúng con rất là may mắn, thế má đôi khi con cũng không vui.  Xin Sư Phụ giảng:  điều này xảy ra là v́ phần mà con chưa tu luyện xong, hay là kết quả nghiệp được tiêu trừ nghiệp, tức là nghiệp lực?

 

Thầy:  Thật ra, không vui là b́nh thường.  Các học viên mới hơn đă tiếp thụ nhiều khái niệm trong nhân thế và khái niệm nhận thức sự việc là khác.  Chư vị có thể thấy rằng điều ǵ tốt, điều khác xấu, vân vân – con người có cảm tưởng như thế.  Đó chính là những khái niệm con người đang phản ứng.  Tất cả khái niệm của chư vị mà chưa loại bỏ hết, vừa khi chư vị bắt đầu tu luyện, th́ phản ứng từ các khái niệm này sẽ ảnh hưởng cái t́nh của chư vị, khiến cho chư vị không vui hay vui mừng.

 

Đây là những ǵ sẽ xẩy ra trong sự tu luyện của chư vị.  Dần dần sự hiểu biết về Pháp của chư vị ngày càng rơ hơn, chính niệm của chư vị ngày càng mạnh hơn, chư vị sẽ nh́n chúng sinh với ḷng khoang dung và độ lượng, th́ mọi việc sẽ khác đi.

 

Đệ Tử:  Bây giờ quyển sách Chuyển Pháp Luân đă phát hành rồi, chúng con phải làm sao với quyển sách cũ mà có những chữ Hán chưa được chỉnh sửa lại, tức là, quyển sách Chuyển Pháp Luân cũ?  Chúng con có thể tiếp tục dùng sách này được không?

 

Thầy:  Đó là “Sách”, là Pháp, và chỉ có một vài chữ...chư vị cứ sửa lại các chữ được không?  Tôi có đúng không?  Chư vị không được làm những ǵ chư vị không nên làm, đúng không?

 

Đệ Tử:  Năm ngàn năm văn hóa Trung Hoa là kết hợp của các văn hóa từ các thiên thể khác nhau trong vũ trụ.  Văn hóa Tây Phương cũng là từ các thiên thể của thời cổ xưa?  Thưa, những điều này liên hệ đến việc truyền Đại Pháp, phải không?

 

Thầy:  Chư thần Tây Phương tạo ra người Tây Phương.  Không kể là người Á Đông hay các xắc dân khác, tất cả là do các chư thần khác nhau tạo ra, cho nên khẳn định là họ mang đặc tính của các thiên thể đó.  C̣n về văn hóa, chư vị nên nói rằng chư thần tạo ra văn hóa nhân loại là để cho nhân loại, thay v́ nói rằng các văn hóa kia là văn hóa của thiên đàng.  Nếu chư vị nói rằng các ṭa lầu cao ở Mă Nhật Tân giống như ở trên thiên đàng, th́ không đúng, bởi v́ những thứ này là do khoa học hiện đại mang đến, và khoa học hiện đại là do người hành tinh mang đến.  Đúng, các văn hóa của Trung Hoa của các triều đại khác nhau mang đặc tính của các vương quốc thiên đàng mà đă đến đây để kết duyên.  Tuy nhiên, chư thần chỉ định những ǵ cần lưu lại nơi nhân loại đây với một mục tiêu đặc định, bởi v́ lịch sử nhân loại đă thiết lập nền tảng cho chính Pháp.  Văn hóa Tây Phương là một văn hóa bề mặt, được tạo ra cho con người để sống và để chờ đợi Chính Pháp.

 

Đệ Tử:  Con thấy rằng trở về Chân Thiện Nhẫn là rất khó.  Xin Sư Phụ giảng: buông bỏ đi các tâm chấp trước ở tầng thứ căn bản có nghĩa ǵ?

 

Thầy:  Vị này là một học viên mới, đừng nao núng.  Chư vị sẽ dần dần nhận thức ra và hiểu rất nhiều điều trong tiến tŕnh tu luyện của chư vị.  Cách tốt nhất là đọc sách thật nhiều – chư vị phải đọc sách liên tục.  Điều mà Sư Phụ bảo chư vị là hoàn toàn tốt cho chư vị.

 

Chư vị thấy rằng chỉ trong vài năm tôi truyền Pháp ở Trung Hoa Lục Địa, mà 100 triệu người đă đến học.  Từ khi rời khỏi Trung Quốc tôi chưa trực tiếp dạy các bài công pháp hay giảng Pháp, mà chính là các học viên làm các việc đó, mở lớp nghe chín bài giảng, và hồng Pháp qua truyền miệng.  Mặc dù thế lực cũ đă không khống chế một số điều, nhưng chúng cũng không cản trở được, và một số đông người vẫn c̣n đến để học Pháp.  Tại sao thế?  Bởi v́ Pháp này có thể chân chính chỉ đạo con người tu luyện, Pháp này có thể chân chính giúp con người đề cao, và Pháp này có thể chân chính cải biến trạng thái của một sinh mệnh.  Tà ác bên Trung Hoa Lục Địa đă bức hại khốc liệt, và các đệ tử Đại Pháp trong cộng đồng quốc tế cũng cảm thấy áp lực tà ác rất mạnh.  Tuy thế, tại sao họ có thể chống cự lại với tà ác và vượt qua được?  Đó là v́ họ hiểu Pháp và qua tu luyện họ đă thật sự đề cao.  Tất nhiên, đạt đến một tầng thứ hiểu biết cực cao th́ không thực tế.  Tuy nhiên, từ từ, qua việc học Pháp chư vị sẽ biết tất cả.

 

C̣n về các tâm chấp trước, nếu hôm nay Sư Phụ bảo chư vị buông bỏ cái này cái kia, th́ chính là cưởng ép, chứ không phải chính từ cái tâm chư vị mà chư vị mong muốn buông bỏ nó.  Theo thời gian, khi chư vị không chịu đựng được nữa sau khi Sư Phụ bảo chư vị, th́ chư vị sẽ bực bội và nghĩ, “Tại sao tôi phải làm điều đó?”  Tuy nhiên, khi từ trong Pháp mà chư vị nhận thức và hiểu được rằng buông bỏ các tâm đó sẽ mang tác dụng cho sự tồn tại của chư vị, chỉ lúc đó chư vị mới thật sự đề cao, và chỉ lúc đó chư vị mới thật sự làm được.  Chính chư vị phải muốn hay là chính chư vị đề cao, chứ không phải từ bên ngoài khống chế.  Khống chế hay cưởng ép không bao giờ thay đổi một người hay khiến cho họ đề cao được.  Và một khi khống chế đó không c̣n, cá nhân này sẽ trở về trạng thái trước đó, cho nên không có tác dụng. 

 

Đệ Tử:  Từ khi cuộc bức hại năm 1999, một số học viên được thả ra từ các trại cải tạo đă vào Phật Giáo.   Sự thật là họ lo sợ.

 

Thầy:  Tôi nghĩ rằng nếu họ lo sợ, không kể là họ đi đâu họ cũng không chân chính tu luyện, và cũng không đạt Viên Măn được.  Một khi họ vào Phật Giáo th́ họ sẽ phát hiện Phật Giáo thế nào.  So với các họ viên mà có thể giữ vững tốt, tất nhiên họ làm không tốt.  Họ đến với Đại Pháp v́ lợi ích, nhưng khi Đại Pháp bị bức hại họ bỏ chạy đi.  Họ hưởng lợi ích, nhưng trong khi chúng ta chống lại cuộc bức hại này th́ họ không dám nói lên cho Đại Pháp và cũng không muốn chứng thực Pháp.  Trong ánh mắt của chư thần loại sinh mệnh này là tệ nhất.  C̣n về nói với họ về tu luyện, chư vị chỉ có thể đề nghị rằng: họ nên làm ǵ tốt cho họ; không có phương pháp đặc biệc nào cả.  Một người muốn điều ǵ là tùy vào cá nhân họ.

 

Đệ Tử:  Miền Trung Đông liên tục bị chiến tranh, và ngườI ở vùng đó không có cơ hội đắc được Pháp.  Xin Thầy cho chúng con đệ tử Đại Pháp biết là hồng Pháp như thế nào ở vùng đó?

 

Thầy:  Quả thật là khó khăn.  Tất cả là do thế lực củ tạo ra.

 

Chính quyền Mỹ Quốc biết rằng cuộc bức hại các học viên Pháp Luân Công rất là khốc liệt.  Mỹ Quốc đă được sáng lập ra từ tự do tín ngưởng và họ ủng hộ nhân quyền.  Nhóm di dân đầu tiên đến Mỹ là người theo Thanh Giáo (Puritan), họ đến lănh thổ này là v́ tự do tính ngưởng.  Cuộc bức hại đệ tử Đại Pháp trực tiếp liên hệ đến lợi ích căn bản nhất của Mỹ Quốc và các nguyên lư sáng lập của Mỹ Quốc, nhưng tại sao chánh quyền Mỹ Quốc không liên hệ đến vấn đề này?  Để hiểu từ hoàn cảnh của họ, tôi nói rằng đó là v́ thế lực cũ đă gây hổn loạn ở Trung Đông, khiến cho Mỹ Quốc bận rộn và ngăn chận không cho họ chú ư đến Trung Quốc và làm ǵ về cuộc bức hại đệ tử Đại Pháp.

 

Nếu hiện tại mà họ không bận rộn với việc khủng bố, tôi tin rằng chính quyền Mỹ Quốc chắc chắn sẽ không tha tà ác đang hoành hành trong thế giới hôm nay.  Đó là v́ vai tṛ của Mỹ Quốc trong thế giới là bảo vệ trật tự - Mỹ Quốc thật sự là cảnh sát quốc tế.  Tại sao chư thần cho Mỹ Quốc mạnh và giàu?  Chư thần muốn Mỹ Quốc đảm trách vai tṛ này trong thế giới.  Trung Quốc th́ là sân khấu chính trong cuộc tŕnh diễn này của loài người, là nơi chính diễn ra.  Nhưng, cũng phải có ai đó giữ trật tự trên sân khấu – không được để nó hổn loạn, đúng không?  Cho nên sự thật là, chư thần muốn Mỹ Quốc đóng vai tṛ đó.  Đảng Cộng Sản Trung Quốc luôn chỉ trích Mỹ làm “cảnh sát quốc tế”.  Thật ra, Mỹ Quốc chính là cảnh sát quốc tế, và chư thần muốn Mỹ Quốc đảm trách vai tṛ đó.  Nếu chính quyền Mỹ Quốc thật sự không hoàn thành cái nhiệm vụ đó và không đảm trách vai tṛ đó, th́ chư thần sẽ không để cho Mỹ Quốc mạnh và giàu nữa.  Không phải là người Mỹ là đặc biệt mà là chư thần đă an bài theo cách đó.  (Thầy cười).

 

Đệ Tử:  Chính cá nhân con và một số đệ tử Đại Pháp xung quanh con cũng vừa mới có con.  Chúng con cảm tưởng lả không đủ th́ giờ để giảng rơ sự thật như lúc trước, và chúng con lo lắng.

 

Thầy:  Tôi không nghĩ đây là một rắc rối.  Có nhiều đệ tử Đại Pháp có con.  Nếu em bé c̣n bé quá, bỏ nhiều th́ giờ lo cho nó th́ không sao.  Khi chư vị có th́ giờ chư vị có thể giảng rơ sự thật, và khi chư vị có ít th́ giờ chư vị có thể làm phụ một chút cũng được.  Khi em bé lớn lên và chư vị rănh tay rồi th́ làm thêm cũng được.

 

Đệ Tử:  (Câu hỏi này được dịch ra) Khi chúng con tổ chức triển lăm chống tra tấn, có nhiều người thường đi ngang qua rất nhiều lần trong cùng một ngày và đă lấy tài liệu giảng rơ sự thật, môt số học viên người Hoa vẫn chạy đến và nhét tài liệu vào tay của họ.

Thầy:  Có lẽ là họ là học viên khác và không biết những người này đă lấy tài liệu rồi, cho nên họ đưa trở lại.  Chư vị phải chú ư những điều này về khía cạnh này.  Theo thời gian, khi một số người đă quen chư vị và đă biết sự thật, nếu chư vị nhét vào tay họ cùng tài liệu mà chư vị đă đưa cho họ, th́ đó là phí tổn tài liệu.  Đừng xem việc của chư vị là việc của người thường khi phát tài liệu, khi tất cả đă được phát ra xong rồi th́ nơi đó chư vị đă xong việc.  Chư vị đang cứu độ chúng sinh.  Nếu không chư vị có mặt [tại Nữu Ước] để làm ǵ?

 

Đệ Tử:  Thành phố Atlanta và Thượng Nghị Viện tiểu ban Georgia đang xúc tiến thành lập lănh sự quán Trung Quốc.  Chuyện này xảy ra bởi v́ việc giảng rơ sự thật của chúng con không mạnh đủ, hay là thế lực cũ “quấy nhiễu”?

 

Thầy:  Họ có thể xây cất bất cứ cái ǵ họ muốn, không thành vấn đề.  Không kể là họ thiết lập lănh sự quán hay không th́ cũng không có ǵ liên hệ đến chúng ta.  Và ai biết lănh sự quán của ai trong tương lai.  (Khán giả cười nhẹ) Thật ra, chúng ta không quan tâm đến việc của người thường.  Chúng ta chỉ là những người tu luyện.  Hăy nh́n xem Trung Quốc như thế nào hiện nay.  Đảng Cộng Sản Trung Quốc hiện tại thật sự là đang ngồi trên cái miệng của núi lửa, đứng trên b́a núi lửa.  Nh́n th́ thấy hùng vĩ và cao quí bên ngoài nhưng hết chữa trị rồi.  Bề ngoài th́ lộng lẩy lắm, nhưng bên trong tất cả thối nát cả rồi.

 

Đệ Tử:  Hiện tại, thưa Chính Pháp ở Nữu Ước đă tiến đến nào rồi?

Thầy:  Không có giai đoạn nào cả.  Chỉ giảng rơ sự thật, giúp ngườI ta hiểu rơ, bằng cách nói cho họ biết sự thật và giúp thế giới biết rơ sự thật.  Điều mà chư vị thật sự muốn biết là t́nh h́nh toàn bộ hiện nay.  Sự thật từ khi chư vị bắt đầu giảng rơ sự thật thế này, nhiều người tại thành phố Nữu Ước đă hiểu sự thật.  Thật ra là hơn phân nữa rồi.  Họ hiểu thật nhanh.  Tuy nhiên những người chỉ làm việc ở Nữu Ước và không ở tại đây th́ con số rất ít.  Đó là t́nh h́nh.

 

Đệ Tử:  V́ an ninh, chúng con giữ một số bí mật.  Nhưng chia xẽ và liên lạc giữa các học viên khiến cho nỗ lực bị thối lui.  Chúng con phải làm sao cho khá hơn?

 

Thầy:  Chư vị cũng biết, người tu luyện cần nghĩ đến người khác trong bất cứ việc ǵ chư vị làm, và phải nghĩ về Đại Pháp hơn nữa.  Cho nên đừng bực ḿnh khi ai đó không tiết lộ điều ǵ cho chư vị.  Một số dự án không thể thảo luận trong một buổi họp mặt lớn, và không phải ai cũng biết được.  Khi đông người biết về dự án đó, th́ họ sẽ không cẫn thận.  Người th́ bàn về việc đó, người khác cũng bàn về việc đó, và trước khi chư vị biết, đám mật vụ của bọn cướp bên Trung Quốc sẽ biết liền.  Cách mà nó điều tra và nghe ngóng về những ǵ chư vị không cẫn thận.  Không kể khi chư vị cúp hay mở điện thoại, chúng có thể dùng đó mà nghe lén chư vị.  Cho nên v́ an ninh, có nhiều việc mà chư vị làm để cứu độ chúng sinh không được tiết lộ ra trên diện rộng trước khi chư vị làm.  Chư vị phải hiểu rơ điểm này: chư vị phải thông cảm các học viên kia [khi họ không cho chư vị biết chuyện ǵ].  Không phải là họ dấu diếm chư vị - chỉ có là họ cố gắng giữ bí mật.  Ví dụ, chư vị muốn tổ chức một cuộc triển lăm mỹ thuật để giảng rơ sự thật, trước khi sự việc bắt đầu th́ lănh sự quán đă gọi nơi tổ chức và bảo rằng “Nếu quư vị muốn cho các học viên Pháp Luân Công dùng địa điểm của quư vị, quư vị phải coi chừng: sẽ có một vụ nổ.”  Không ai mà lén lúc bằng chúng.  Cho nên một số việc chúng ta không được cho nhiều người liên hệ.  C̣n về học viên Đại Pháp, mỗi một học viên, chư vị đều phải thông cảm.

 

Đệ Tử:  Một số học viên làm rất nhiều việc và đă hy sinh nhiều cho Đại Pháp, trong khi làm việc họ vẫn c̣n giận dữ.  Người như thế này có thể tu luyện Viên Măn không?

 

Thầy:  Tôi không nghĩ rằng sẽ có ảnh hưởng to lớn như là Viên Măn.  Nhưng tại sao người này nổi giận?  Tất nhiên, nếu chỉ có vấn đề giận dữ, th́ chúng ta không thể kết luận rằng người này tu luyện không tốt.  Tuy nhiên giận dữ quả thật là tai hại lớn lao.  Tác hại cho các học viên mới rất nhiều, cũng đủ để làm cho họ sợ bỏ đi.  Tất cả chư vị đang tu luyện – là con người đang tu luyện chứ không phải thần – cho nên chư vị sẽ gây ra hiểu lầm [khi chư vị giận dữ] và gây gián đoạn.  Chư vị có thể ư kiến khác nhau và cảm thấy bực ḿnh, nhưng chư vị vẫn phải nói ra trong một tư cách trầm tỉnh.  Chẳng phải là đệ tử Đại Pháp không được đánh trả lại hay mắng lại hay sao, đến cả khi phải đối diện với tà ác?  Chẳng phải là chư vị phải nhẫn hay sao?  Giảng rơ sự thật một cách kiên nhẫn?  Thế th́ khi chư vị giận dữ, đó là để làm ǵ?  Có ǵ để người tu luyện giận chứ?  Cũng không nên giận dữ với bạn đồng tu, phải không?  Không kể chư vị là ai, chư vị cũng c̣n đang tu luyện.  Làm sao mà chư vị cứ măi giận dữ với đệ tử của tôi?  Tôi có bằng ḷng cho chư vị giận dữ với đệ tử của tôi không?

 

Đệ Tử:  V́ chấp trước của con mạnh, lúc con dự Pháp Hội con chụp h́nh của Thầy trong một giây phút cấp tốc và h́nh rữa ra không đẹp lắm.  Con nhận thức rằng làm thế là không kính trọng Sư Phụ.

 

Thầy:  Đó là nguyên nhân mà tôi bảo chư vị đừng chụp h́nh.  Trong tíc tắc một số học viên thấy tôi, ‘click-click-click’ mà họ bắt đầu chụp h́nh.  Tôi không quan tâm về việc này, theo cá nhân tôi th́ chụp h́nh ra không đẹp cũng không thành vấn đề.  Nhưng sau khi chư vị chụp h́nh tôi và cảm thấy không yên tâm, th́ hăy nhớ điều này trong tâm từ nay trở đi.  Trong những trường hợp như tôi nói vừa qua, khi lúc khó xử th́ đưa tất cả h́nh kia cho tôi, tôi sẽ giải quyết.

 

Đệ Tử:  (Thầy:  Câu này có nhiều chữ quá)

Phân phát tài liệu giảng rơ sự thật, cách thức của học viên người Hoa và học viên người Tây Phương th́ khác nhau.  Ví dụ như các học viên người Tây Phương cầm tài liệu trong tay và yên lặng đứng một bên, chờ người ta đến lấy.  Nhưng rất ít người đến lấy tài liệu.  Trong khi đó [học viên người Hoa] nhất là những học viên ở Đài Loan (Taiwan), họ lịch sự và cố gắng đưa tài liệu, thường th́ họ phát ra nhiều lắm.  Tuy nhiên các học viên Tây Phương thường bảo họ đừng làm như thế, nhất là khi chúng con giảng rơ sự thật tại địa điểm tŕnh bài chống tra tấn.  V́ nhiều nguyên nhân,, hy vọng của chúng con là học viên Tây Phương nên chủ động hơn trong việc giảng rơ sự thật và không nên cảm thấy rằng họ phải chờ người ta đến lấy tài liệu.

 

Thầy:  Tôi cảm thấy rằng các học viên Tây Phương khẳn định là có cái nh́n như thế, có nghĩ là, họ cảm thấy v́ chúng ta tu luyện Chân Thiện Nhẫn, chúng ta phải lịch sự và thể hiện cho người khác tâm thiện của đệ tử Đại Pháp.  Khẳn định là họ nghĩ thế, cho nên họ không trực tiếp tới trước mặt người ta và họ chờ người ta tự đến lấy tài liệu.  Tôi không nghĩ quan điểm này có ǵ sai, tuy nhiên nếu mà nói, cứu người là việc khẩn trương.  Đệ tử Đại Pháp đă bỏ tiện nghi nhà cửa của ḿnh, hy sinh công việc làm, và vượt qua các thử thách đủ loại, hơn nữa tài chánh th́ chật hẹp.  Cho nên đến đây để giảng rơ sự thật và cứu người quả thật là không dễ.  Cho nên, v́ đây là việc cứu người, tốt là nên chủ động một chút.  Nhưng chư vị phải lịch sự.

 

Cả hai, lịch sự thêm một chút và chủ động thêm một chút.  Theo các đó th́ sẽ không bị chậm và chúng ta có thể phát tài liệu ra – tôi nghĩ rằng cách đó là tốt hơn.  Nếu chư vị chờ cho người ta đến để lấy, trong khi tư tưởng của chư vị là cứu người và trong tâm chư vị bảo họ đến lấy, nhưng khi phần con người của họ mạnh hơn, th́ phần mà biết của họ không chủ động được.  Ví dụ như người ở Mă Nhật Tân, ai cũng thật là bận rộn.  Tâm của họ cứ nghĩ về kiếm tiền, gặp ai, hay giải quyết một dự án nào đó, cho nên khi họ đi ngang họ rất hấp tấp.  Cho nên khi họ đang nghĩ điều ǵ đó, ư tưởng mà chư vị phát ra có thể làm cho phần biết của họ muốn đến và lấy tài liệu, nhưng phần con người của họ vẫn c̣n mạnh, cho nên có thể họ sẽ mất cơ hội.  V́ thế, điều mà tôi nghĩ, tốt hơn là chư vị lịch sự chào họ và chủ động hơn một chút.

 

Tôi biết làm theo cách này là khó cho các học viên Tây Phương.  Quấy rầy người khác, và chủ động quấy rầy người khác, họ cảm thấy khó chịu.  Nhưng không phải thế, điều mà chư vị phải nhớ trong tâm là chư vị đang cứu người và mọi việc sẽ thành tốt.  (Vỗ tay)

 

 Đệ Tử:  Khi giảng rơ sự thật cho các nhân viên trong các ṭa lầu cao ở Mă Nhật Tân, chúng con gặp nhiều trở ngại.  Làm sao chúng con làm cho khá hơn trong việc đột phá từng lớp chướng ngại và từng địa điểm kiễm soát mà thế lực cũ đă đặt ra, để chúng con có thể cứu độ chúng sinh trong các cơ sở này?  Xin Sư Phụ .....

 

Thầy:  Đúng, trên thực tế khi chúng ta đến các cơ sở đó để giảng rơ sự thật, rất khó mà vào được bên trong, bởi v́ mọi người đang làm việc.  Trong khi mọi người đang làm việc, nếu chúng ta đến đó để giảng rơ sự thật th́ lănh đạo của họ chắc chắn sẽ phật ư và họ sẽ nghĩ xấu về chúng ta.  Tất nhiên, không hẳn lúc nào cũng như thế.  Khi hoàn cảnh cho phép chúng ta có thể làm.  C̣n về các nhân viên trong những hăng đó, thường th́ có ba lần trong ngày chư vị có thể gặp mặt họ.  Một là khi họ đi làm, kế là khi họ đi làm về, và sau cùng là khi họ đi ăn trưa.  Đa số là họ xuống đi ăn trưa.  Cho nên trong ba lần đó chúng ta có thể cố gắng để gặp họ, có lẽ kết quả sẽ khá hơn.

 

Đệ Tử:  Thưa con là đệ tử Đại Pháp từ Bắc Kinh.  Trước khi rời khỏi để đến Mỹ Quốc, bạn đồng tu của con kính lời chào Sư Phụ.  (Thầy:  Cám ơn.  Tôi gửi lời chào các học viên ở Bắc Kinh.)  (Vỗ tay)  Mặc dù tất cả chúng con biết rằng Sư Phụ luôn ở bên cạnh chúng con, chúng con không cầm được chúng con nhớ Sư Phụ vô cùng, nước mắt tuôn rơi khi nghe nhắc đến tên Sư Phụ.  Trong hai ngày qua con đă tham gia các hoạt động mà các đệ tử ngoài nước tổ chức, và cảm thấy xúng động vô cùng.  Mặc dù chúng con [ở Bắc Kinh] ở trong cái ổ tà ác, một số đồng tu đă theo thói quen như máy bởi v́ cuộc bức hại đă kéo dài quá lâu.  Không như các đệ tử Đại Pháp nước ngoài, rất là kiên tŕ và biết được là khẩn trương.  Ở đây một người cảm thấy được rằng mọi sự xảy ra rất nhanh và mỗi một đệ tử Đại Pháp làm việc rất nhọc nhằn.  Con cảm nhận được sự khác biệt giữa chúng con và các đệ tử Đại Pháp.  Chắc chắn con về và chia sẽ với bạn đồng tu bên Trung Quốc những kinh nghiệm mà con thấy ở Mă Nhật Tân và sự vĩ đại của Pháp Hội ở Nữu Ước.  Chúng con phải nhanh lên và kiên tŕ hơn nữa.  Thưa Sư Phụ yên tâm: chúng con sẽ làm được, chắc chắn chúng con sẽ làm được.

 

Thầy:  Tôi tin chư vị. (Vỗ tay) Thật ra tà ác bên Trung Hoa Lục Địa đă bị các đệ tử Đại Pháp nơi ấy làm cho hoảng sợ và toàn thế giới đang làm những việc mà chư vị đă nói đó và cố gắng rất nhiều.  Điều này đă gây tác dụng kiềm chế cuộc bức hại, và một số lớn tà ác đă bị hủy diệt.  Cho nên khi t́nh h́nh được như thế này, nếu trong các học viên chúng ta vẫn c̣n có người không dám bước ra và không làm những ǵ phải làm, v́ tâm lo sợ của họ, thật sự th́ họ mất đi cơ hội của họ.  Một số người nói rằng ‘Chúng con biết Sư Phụ tốt và chúng con biết Đại Pháp tốt.  Chúng con học Pháp ở nhà và lén lút tập ở nhà.”  Nhưng thực tế th́ Đại Pháp đă được truyền cho chư vị, và Đại Pháp đă được trao cho chư vị để chư vị cứu độ tất cả chúng sinh, để cho chư vị tạo uy đức to hơn nữa và có trách nhiệm với tất cả chúng sinh.  Chẳng phải tôi đă giảng trước đây: sinh mệnh trong tương lai sẽ hy sinh cho người khác, chứ không phải cho chính ḿnh?  Tiến tŕnh này chắc chắn là một tiến tŕnh mà phẩm chất đă có từ chư vị, cho nên chư vị không thể chỉ nghĩ đến bản thân ḿnh thôi.  Chư vị sợ điều ǵ?  Dường như là chư vị sợ tất cả.  Đúng, khi cuộc bức hại dă mang đang tiếp diễn, tôi cũng không muốn nh́n thấy các học viên đau khỗ v́ bị bức hại.  Tuy nhiên t́nh h́nh hiện nay dần dần đang thay đổi, tức là chúng ta phải làm khá hơn nữa.  Thực tế, đối với các học viên từ trước đến bây giờ mà đă làm khá rồi, chẳng phải là cũng từ cuộc bức hại dă man này mà họ vượt qua? 

 

Cho nên tôi mong rằng các học viên Trung Hoa Lục Địa có thể học hỏi và bắt chước các học viên ở ngoài Trung Quốc.  Để cho cuộc bức hại tà ác này giảm đi, nh́n xem họ đang làm ǵ.  Họ làm việc rất nhọc nhằn.  Một số, mỗi ngày, không ngủ được bao nhiêu, mỗi một người làm rất nhiều việc, và họ đăm trách rất nhiều dự án.  Và không phảI là tôi nói chỉ một số ít học viên – phần đông là thế, họ làm việc rất nhọc nhằn.  V́ thế khi so sánh điều này, mặc dù hoàn cảnh của họ có vẽ thư thản và an nhàn, là đệ tử Đại Pháp,  cũng vẫn là kiên tŕ.  Nếu trong hoàn cảnh khó khăn mà chư vị làm không được hay là làm không tốt, có lẽ là hoàn cảnh tạo ra.  Nhưng bây giờ th́ t́nh h́nh đă thay đổi rồI, chư vị nên bước ra và làm việc giỏi.

 

Trước đây, khi rất nhiều tà ác dồn ép xuống nơi này, Tam Giới tràn đầy tà ác, đến cả không khí cũng có.  Thở một cái th́ hút nó vào bụng chư vị liền – nhiều đến như thế.  Tà ác khắp nơi, tà ác cái ǵ cũng bị khống chế.  Cỏ cũng làm cho chư vị vấp, và nhánh cây đập vào mặt chư vị.  Khi chư vị đi ngang qua bức tường th́ bị nó đập vào đầu.  H́nh như là b́nh thường đối với chư vị, nhưng không phải – nó tà ác đến độ đó.  Bây giờ tà ác đă bị dẹp sạch rồi, và hoàn cảnh chung quanh thư thả và dễ dàng hơn.  Có nhiều chỗ hễ thấy bóng của đệ tử Đại Pháp là tà ác chạy rồi.  Nó không dám đến các chỗ đó, là v́ đệ tử Đại Pháp đă làm tốt nơi đó.  Thế th́, có bao nhiêu đệ tử ĐạI Pháp ở đây tại Mă Nhật Tân, tại sao tà ác c̣n dám đến đây?  Đó là v́ các nhân tố của thế lực cũ – giống như hốt rác lên – quẳng chúng qua bên này, quét chúng qua đây và tụ hợp chúng ở đây, để cho các đệ tử Đại Pháp và chư thần tiêu diệt chúng.  Nếu không tà ác hoàn toàn không dám đến đây bây giờ.

 

Hiện nay khi chúng ta quan sát Trung Hoa Lục Địa, với hoàn cảnh như bây giờ, nếu một số học viên vẫn không dám bước ra, quả thật là họ sắp mất cơ hội của họ rồi.  Tất nhiên, nhiều học viên đă làm việc rất tốt bên đó và họ đă làm từ trước đến bây giờ rồi.  Thật là suất sắc.

 

Đệ Tử:  Mỗi người có hiểu biết khác nhau về phát chính niệm ở lănh sự quán.  Một số học viên tin rằng nếu phát chính niệm sau khi tập các bài công pháp th́ tà ác không có cơ hội để thở.  Thưa suy nghĩ này phải đối ngược lại với Thiện không?

 

Thầy:  Tà ác bức hại đệ tử Đại Pháp, giản dị là cứ diệt chúng đi.  C̣n về những điều cụ thể, tôi để cho chư vị tự ḿnh quyết định.

 

Đệ tử này hỏi tiếp:  Một số người hiểu rằng làm theo cách đó [như con đă nói] là dùng tư tưởng con người.  Phát chính niệm là việc nghiêm túc, và Pháp lư chỉ định rằng: không cầu th́ được, rằng nên theo lẽ tự nhiên.  Chỉ khi chúng con phát chính niệm sau khi bài tập trang pháp (bài thứ hai) và sau khi ngồi tập (bài số năm) sẽ không ảnh hưởng đến sự tu luyện của chúng con.  Xin Sư Phụ giảng cho chúng con, nếu chúng con chia ra và tập các bài công pháp cách nhau vài giờ th́ có vấn đề ǵ không?

 

Thầy:  Đừng tạo ra tâm chấp trước.  Cứ thể theo đ̣i hỏi đă định khi chư vị tập các bài công pháp.  C̣n về chính niệm, chư vị có thể, ngoại trừ chính niệm chung toàn cầu, phát chính niệm bất cứ giờ nào chư vị chọn cũng được.  Tôi nghĩ rằng tập các bài công pháp là tập các bài công pháp, cho nên phải tập b́nh thường.  C̣n về phát chính niệm, chư vị có thể phát chính niệm bất cứ lúc nào và nơi nào.  Miễn là chư vị không mệt, th́ cứ phát chính niệm, không sao cả.  Khi chư vị dùng hết năng lượng th́ sẽ được bổ sung lại một cách nhanh chóng.  Tập các bài công pháp chỉ để tập các bài công pháp th́ không phải điểm chính – các bài công pháp gia tŕ hệ thống khí cơ của chư vị và đây là hệ thống khí cơ tự động mà thật sự nâng cao chư vị và bổ xung năng lượng của chư vị.  24 tiếng đồng hồ một ngày chư vị được Công và Pháp luyện chư vị, cho nên không kể bao nhiêu năng lượng chư vị phát ra khi chư vị phát chính niệm, không có ǵ mất cả.  C̣n về công năng của chư vị, th́ nó sẽ tự nhiên phát xuất trở lại.  C̣n những thứ khác mà tiêu hao cũng sẽ được bỗ xung trở lại, và đó là v́ tiêu chuẩn của chư vị đă cao đến đó rồi.  Cũng như tôi đă giảng: công của chư vị cao bao nhiêu là do tâm tính của chư vị cao bấy nhiêu, v́ có tiêu chuẩn đo lường.  Khi tiêu chuẩn đo lường cao đến đó, th́ công cũng phải tăng lên đến điểm đó, và tất cả lập tức sẽ được bổ xung.  Tăng công quả thật là rất dễ; đề cao tâm tính mới là khó.  Cho nên tại sao công khó tăng là thế.  (Vỗ tay)

 

Tôi đă đọc xong tất cả các giấy câu hỏi rồi.  (Vỗ tay)  Đệ tử Đại Pháp chúng ta quả thật đă làm việc nhọc nhằn trong mấy năm qua trong việc chứng thực Đại Pháp, giảng rơ sự thật, và cứu độ chúng sinh; c̣n về các đệ tử Đại Pháp làm việc quá nhiều, thật sự họ rất mệt mỏi, nhiều đệ tử đă vượt qua các thử thách đủ loại trong bao nhiêu năm nay khi làm những việc này.  Không biết nói sao hơn là: đệ tử Đại Pháp quá xuất sắc.  Thật ra, mặc dù chính cá nhân tôi nói chư vị xuất sắc, thật ra đó là lời của chư thần mà tôi lập lại.  Chính họ nói chư vị xuất sắc.  Nếu như chỉ có tôi nói chư vị xuất sắc, tôi là Sư Phụ của chư vị, tất nhiên tôi thiên vị cho đệ tử của tôi một chút.  Các sinh mệnh cao hơn đă nhận thấy, và đó là tại sao, không kể là thế nào, t́nh h́nh toàn bộ đă khá hơn nhiều cho các đệ tử chúng ta, mặc dù chư vị gặp nhiều rắc rối và trắc trở khi chư vị chứng thực Pháp.

 

Chính Pháp vũ trụ chắn chắn là thành công.  Thậm chí thế lực cũ đă an bài bất cứ ǵ, Chính Pháp cũng vẫn thành công.  Chỉ có là kế hoạch của chúng đă can nhiễu đến Chính Pháp và phá hoại nhiều điều trong tiến tŕnh Chính Pháp, đó là tại sao các nhân tố của thế lực cũ phải bị tiêu diệt hoàn toàn.  Đệ tử Đại Pháp sẽ không chứng thực Pháp măi măi nơi đây trong nhân thế, v́ thời gian Pháp Chính Nhân Gian chắc chắn là sẽ đến.  Không bao lâu Chính Pháp mà Đại Pháp đang thực thi trong vũ trụ sẽ kết thúc.  Người ta biết rằng vũ trụ đang rời xa khỏi giải Ngân Hà.  Có nghĩa là, tất cả những điều này không phải là chỉ mà một ḿnh tôi nói, và cũng không phải điều mà chỉ có đệ tử Đại Pháp biết được, thậm chí nhân loại dần dần cũng sẽ biết.

 

Tất cả những ǵ con người không tin sẽ hiện ra trước mắt họ.  Mỗi một bí ẩn trong quá khứ sẽ hiện ra nơi đây trong nhân thế và khi nó xuất hiện th́ đó chính là lúc mà Pháp Chính Nhân Gian.  Đệ tử Đại Pháp đă làm ǵ, chư vị đă thể hiện rằng chư vị xứng đáng được Đại Pháp giao trọng trách này cho chư vị.  Chư vị có thể nói rằng việc đệ tử Đại Pháp chứng thực Pháp, trên toàn bộ, là mỹ măn, và các đệ tử đă hoàn thành trách nhiệm của ḿnh.  (Vỗ tay) Mặc dù con đường c̣n lại mà chư vị phải đi vẫn c̣n, mặc dù vẫn c̣n việc phải làm, tôi nghĩ không có thành vấn đề cho chư vị, thời gian khó khăn nhất đă qua và gian đoạn tà ác nhất đă qua rồi.  (Vỗ tay) Con đường trước mặt chỉ mở rộng ra thôi, lúc ấy tất cả sẽ rơ ràng hơn, và chư vị sẽ ngày càng thành thục hơn.  Là người tu luyện, một đệ tử Đại Pháp, chư vị phải chững chạc và kiên nhẫn hơn.  Trong thời gian tới đây, đệ tử Đại Pháp sẽ được đền bù cho tất cả những ǵ mà họ đă hy sinh trong toàn bộ tiến tŕnh Chính Pháp.  Và đến cả  cuộc bức hại và mất mát mà loài người phải chịu, trong tương lai loài người cũng sẽ được đền bù. (Vỗ tay) Đại Pháp sẽ tạo dựng một tương lai cho loài người, và khi một  cá nhân có thể hành động chân chính trong thời điểm mà Đại Pháp đang truyền và trong khi đệ tử Đại Pháp đang trong hoàn cảnh bị bức hại, cá nhân ấy sẽ được phúc lành.  V́ cá nhân này đă làm những ǵ nên làm, cho nên trong tương lai, một môi trường sống thật sự sẽ được thiết lập cho họ.

 

Không bao lâu tất cả sẽ thay đổi, nhưng là đệ tử Đại Pháp, trước khi Viên Măn chư vị không được thối lui.  Chư vị phải làm những ǵ chư vị cần phải làm, làm những ǵ mà chư vị đă làm từ trước đến nay.  Dù chỉ một tư tưởng hay một ư niệm của chư vị mà sang cực đoan và nếu chư vị không đo lường hậu quả của nó, hay nếu chư vị không suy nghĩ v́ Đại Pháp, tôi nói rằng: chư vị đă không bước đi trên con đường của chư vị tốt.  Bởi v́ con đường mà chư vị đang đi chính là để lưu lại cho tương lai, chư vị phải hoàn thành con đường đó.  Mục đích tu luyện của chư vị là vượt xa sự Viên Măn cá nhân, bởi v́ chư vị phải cứu độ chúng sinh, và chư vị đang giúp sinh mệnh tương lai mà tạo dựng cái tương lai đó cho họ.  Trách nhiệm của chư vị rất to, sự đền bù đang chờ đợi chư vị là khỗng lồ.  Những ǵ chư vị đạt được trong tương là vượt xa những ǵ chư vị đă phó xuất, dù là bao nhiêu.  Cho nên tôi mong rằng dù là hoàn cảnh nào, chư vị cũng sẽ không thối lui.  Không kể con người nghĩ hay không nghĩ về Đại Pháp, không kể là t́nh h́nh mới có xuất hiện hay không, không kể là trường hợp nào, đệ tử Đại Pháp cũng vẫn phải cứu độ các chúng sinh mà cần được cứu độ.  Cứ tiếp tục làm những ǵ chư vị cần làm cho đến ngày Viên Măn! (Tiếng vỗ tay nồng nhiệt thật lâu).

Bản tiếng Anh:

http://www.clearwisdom.net/emh/articles/2004/12/23/2004_NY_lecture.html

Ghi chú: [ ] (của người dịch, không phải văn chính thức, chỉ để tham khảo)

Dịch ngày 7 tháng 11 năm 2005;

Hiệu chỉnh ngày 05 tháng 3 năm 2008
Để chỉnh nghĩa đúng hơn, bản dịch có thể được hiệu chỉnh lại trong tương lai.
www.thuviendaiphap.com