2009 Đại Nữu Ước Quốc Tế Pháp Hội Giảng Pháp
Lý Hồng Chí Dịch từ bản tiếng Anh
Chào tất cả! (Các đệ tử: Kính chào Sư Phụ!) Chư vị đã làm việc cực nhọc! ( Các đệ tử: Sư Phụ cũng đã làm việc cực nhọc!) Gặp tất cả các chư vị tôi rất vui, đã hơn một năm rồi không gặp mặt. (Vỗ tay nhiệt liệt) Tôi có ý không muốn giảng nhiều, bởi vì tôi biết rõ, tôi giảng càng thấu đáo, thì mức độ khó khăn trong sự tu luyện của chư vị sẽ càng lớn, và nhân tố của cựu thế lực sẽ mang nhiều rắc rối hơn cho chư vị. Pháp đã truyền ra rồi và Sư Phụ cũng đã nói cho các chư vị biết rồi, bộ Pháp này, chỉ cần chư vị giữ vững bộ Pháp này mà tu, tất cả đều có thể đắc được, đó là nhất định, cho nên chỉ cần chư vị học Pháp một cách chân thật, thì cũng giống như là tôi đang giảng cho chư vị. Cho nên cân nhắc vấn đề này, tôi quyết định rằng giảng ít thì tốt hơn, như vậy để cho chư vị có nhiều cơ hội hơn mà đề cao chính mình, mà ngộ nhiều hơn, và có nhiều cơ hội hơn mà bước đi trên con đường của chính mình. Nhưng khi tôi không giảng Pháp thường xuyên, thì một vấn đề tôi không yên tâm nhất chính là, trong tu luyện, mọi người đều biết chịu khổ rất khó khăn, trên thực tế chịu khổ vẫn không phải là điều khó khăn nhất. Dù có cực khổ thế nào, sau khi chư vị vượt qua, nó xong xuôi rồi, và lúc đó chư vị cũng hiểu rõ sự việc. Nhưng, ở trong sự tịch mịch vô vọng mà lặng lẽ tu, không nhìn thấy hy vọng, đó là khó khăn nhất. Bất cứ loại tu luyện nào đều sẽ trải qua khảo nghiệm như thế này, và cũng sẽ bước đi trong con đường như thế này. Giữ mãi mãi như vậy, và không ngừng tinh tấn, đó mới là tinh tấn thật sự. Câu này là giảng như vậy, nhưng khi làm thì khó khăn lắm. Cho nên nói rằng, tu luyện như lúc ban đầu, thì tất thành chánh quả. Nhất là ở trong xã hội ngày nay, mọi người đã nhìn thấy, có quá nhiều những thứ thuộc phương diện âm, chúng khơi động chấp trước của người nhìn, và kích động tâm hồn của người nhìn chúng, không ngừng kéo con người thế gian xuống, điều này rất đáng sợ. Đệ tử Đại Pháp là con người tu luyện, không phải thần tu luyện, là con người trong tu luyện, cho nên cũng sẽ bị can nhiễu nhiều hay ít. Nếu không giữ vững được bản thân, thì đó cũng giống như người thường, khi bị can nhiễu thì biểu hiện cũng không khác gì người thường. Có một số học viên chưa gặp thử thách ma nạn nào cả, thì dần dần không tinh tấn nữa. Trên thực tế là họ đã sinh ra chấp trước vào các loại ham muốn dụ dỗ của xã hội người thường, và còn bị những thứ hấp dẫn trong xã hội kéo xuống. Đương nhiên, người khác nhau ở trong tu luyện có cách suy nghĩ con người khác nhau, căn cơ khác nhau thì thái độ đối với tu luyện đương nhiên cũng khác nhau. Điều quý báu nhất chính là ở dưới hoàn cảnh gian khổ này, dưới áp lực, lại ở dưới tình huống vô vọng mà vẫn không ngừng tinh tiến, đó mới là điều trân quý nhất, là xuất sắc nhất. Khá nhiều học viên không nhìn thấy tôi trong đoạn thời gian này, tôi phát hiện rằng họ trở nên buông lỏng phần nào, yêu cầu đối với bản thân mình cũng không nghiêm khắc lắm. Tu luyện là quả thật rất nghiêm túc. Thế giới sáng tạo tới nay đã trải qua hai quả địa cầu rồi, và lịch sử của hằng vạn triệu năm này thì đang chờ đợi giờ khắc cuối cùng của hôm nay. Giờ khắc này trên thực tế là sự tình trong một nháy mắt, hay sự việc trong một cái vẫy tay, theo chư Thần nhìn, nhưng tại không gian nhân loại này thì phải cần một quá trình thời gian. Thời gian của không gian con người này có dài bao lâu, đối với Thần nhìn thì chỉ là sự tình trong một nháy mắt. Tại cái chỗ con người đây, phải trôi qua khá nhiều năm, hễ thời gian kéo dài thì dễ làm cho một số học viên không tinh tấn, và buông lỏng bản thân. Về điểm này chư vị phải cảnh giác. Tôi nghĩ từ nay trở đi, chư vị chú ý đến nó là được rồi. Đổi qua góc độ khác mà nói, con đường mà các chư vị đã vượt qua và tất cả những gì các chư vị phải đối diện, tất cả những gì chư vị phải trải qua, với sự truyền rộng của Đại Pháp, và sự biểu hiện của người tu luyện, không có điều gì là ngẫu nhiên cả. Tất cả những gì chư vị trải qua đó, cũng không phải là những sự tình phổ thông mà người thường có thể gặp được. Xã hội nhân loại tuyệt đối sẽ không xuất hiện sự việc to lớn như thế này một cách ngẫu nhiên được. Thật ra, hãy suy nghĩ một chút, cũng quả thật không phải là sự việc thông thường. Chư vị đã vượt qua được qua nhiều năm như vậy rồi, thì tại sao trên con đường cuối cùng chư vị không làm cho tốt được? Thật ra, không tinh tấn trong tu luyện không chỉ là chuyện đơn giản như vậy, hễ buông lỏng bản thân thì sẽ bị tâm người khơi động dẫn dắt, thì sẽ đi đường vòng, đường quanh quẹo, và sự phối hợp với nhau trong việc chứng thực Pháp và giảng rõ sự thật cũng yếu kém. Mỗi một dự án của đệ tử Đại Pháp mà giảng rõ sự thật và cứu người đều là chính đệ tử Đại Pháp tự nguyện tổ chức để chứng thực Pháp, trên thực tế chư vị cũng đã nhìn thấy thành tích của chư vị. Các hệ thống truyền thông, mạng lưới điện toán của đệ tử Đại Pháp thiết lập, và tất cả những gì các chư vị làm này, khiến cho nhân tố tà ác rất sợ hãi. Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác đã mở đầy đủ toàn bộ guồng máy trên toàn quốc– không chỉ là guồng máy tuyên truyền thôi – mà tất cả các sự ngoại giao ở nước ngoài của nó đều bị đình trệ. Tất cả tồn tại chỉ để bức hại Pháp Luân Công. Khi các đệ tử Đại Pháp giảng rõ sự thật, quả thật là, chư vị một người mà chọi một trăm, hay là một mà chọi một ngàn, có sức lực vạch trần trường ma nạn mà tà ác chế tạo nhắm vào đệ tử Đại Pháp. Trong vài thập niên qua, Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác luôn tạo ra cái hòa bình thịnh vượng giả dối trên bề mặt để cho thế giới nhìn nhận hợp thức hóa sự thống trị của Đảng tà ác. Hiện tại, tà ác trong các không gian khác đã bị tiêu hao nhiều rồi và khả năng ức chế con người uể oải rồi. Cho nên, đối với các đệ tử Đại Pháp, sự việc trên toàn diện trở nên bớt căng thẳng và thoải mái hơn. Nhưng khi sự việc càng thoải mái, áp lực giảm bớt, khi áp lực giảm bớt thì khiến cho truy cầu thoải mái nổi lên, muốn thoải mái hơn một chút, bớt căng thẳng một chút, và muốn cho khuây khỏa một chút. Nhưng trên thực tế, mỗi một sinh mệnh của đệ tử Đại Pháp, giống như những vòng của sợi dây xích dính vào, đan kết thành một chuổi kết hợp chặt chẽ vào sự tu luyện của chư vị. Cho nên khi chư vị buông lỏng thì chính là chư vị đang buông lơi sự tu luyện của mình. Một số đệ tử Đại Pháp đang làm các dự án để cứu người, rất bận rộn và làm việc cực nhọc. Tôi biết tất cả điều này. Tôi còn biết một số đệ tử Đại Pháp có rất ít thì giờ để nghĩ ngơi và còn đang đối diện với nhiều thử thách. Nhưng trường hợp nào cũng vậy, chẳng phải hôm nay là điều mà chúng ta đang chờ đợi sao? Chư vị có nguyện gì trong lịch sử, hay đặc biệt đến đây vì sự việc này, trước chúng ta trong thời khắc này, hôm nay, chính là điều mà đệ tử Đại Pháp phải làm và cũng đã đợi lâu lắm rồi. Mặc dù điều chư vị đang làm là cứu người, tuy nhiên chư vị cũng đang tu luyện bản thân mình, vì thế mà những gì biểu hiện trong môi trường nhân loại đây không hẳn là giống như của Thần. Nếu con người thế gian thấy được hình dáng Thần của chư vị và sự vĩ đại của những gì chư vị đang làm, thì sẽ phá vỡ cái bùa mê mà đã tạo nên chỗ con người thường đây. Trong trường hợp đó thì không có chuyện đệ tử Đại Pháp tu luyện hay cứu người nữa, thống khổ nào cũng biến đi. Không có những sự tình này thì sự tu luyện của chư vị cũng không thần thánh như vậy. Cho nên vì nguyên nhân này mà chư vị thể hiện là các sinh mệnh người thường. Nhưng không chỉ là như thế này. Như tôi vừa giảng, trong môi trường tu luyện này, nơi mà không nhìn thấy được xa hơn và trong quạnh hiu dài đăng đẳng là khó chịu đựng nhất, dễ buông lỏng nhất. Đây là khảo nghiệm to nhất trong tu luyện. Tất nhiên, các nhân tố tà ác tại một số nơi ở Trung Hoa Đại Lục vẫn còn rất hung hăng. Mặc dù đa số các nhân tố tà ác đã bị thanh trừng rồi, trong một số nơi và trong một số viễn cảnh đặc định, chúng vẫn còn khống chế người xấu ác và làm những chuyện độc ác. Cho nên, một số học viên chúng ta thật sự cảm thấy áp lực quá to khi bắt đầu làm việc gì. Bên ngoài Trung Quốc cũng thế; tức là, các học viên mà đang thật sự làm việc tiên phong cảm nghiệm được áp lực này. Dù là gì, không kể chư vị đang ở trong hoàn cảnh nào, tất cả đệ tử Đại Pháp đều phải làm cho tốt. Hôm qua, tôi có nói với các đệ tử Đại Pháp từ Truyền Hình Tân Đường Nhân về một số tình huống trước mắt. Một điều nữa trong hiện tại mọi người đều biết rõ, chính là các học viên mà không siêng năng – người mà lâu lắm không bước ra và cũng đã trượt xa xuống – bắt đầu kiên định một loạt mà bước ra vì tình hình đã thay đổi. Tại Trung Hoa Đại Lục, một số các đệ tử Đại Pháp từ các nơi mà bị bức hại khắc nghiệt nhất và nặng nhất cũng đã bước ra sau khi chùn bước một thời gian rất lâu. Còn một số thì đến đây từ Trung Quốc, mâu thuẫn đã xảy ra khi làm việc với các đệ tử Đại Pháp ở hải ngoại. Điều này khiến cho các đệ tử Đại Pháp trên toàn cầu cảm thấy phức tạp hơn. Tuy nhiên nguyên nhân chủ yếu không gì khác hơn là trạng thái tu luyện của họ. Khái niệm của người từ Trung Hoa Đại Lục là hình thành dưới ảnh hưởng của văn hóa của Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác. Quan niệm, tư tưởng, cách sống, tư cách hành xử hằng ngày của họ tất cả đều đã hình thành dưới những tình huống như thế. Người trong xã hội Tây Phương hay người trong xã hội mà không bị tà đảng cộng sản kia thống trị, họ sống một cách tự nhiên, với sự khác biệt giữa con người chỉ là văn hóa. Trong một xã hội tự nhiên như thế, con người cùng chia sẽ một cách sống, quý trọng tĩnh lặng, tử tế và cởi mở, không đề phòng xung quanh người khác. Đó là bình thường trước khi Đảng tà ác xuất hiện, người Hoa ngày xưa cũng sống theo cách đó. Nhưng trong xã hội Trung Quốc ngày nay, Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác liên tục lấy giả dối, câm thù và “đấu tranh” để giáo dục con người từ sơ sinh cho đến lớn. Một cách bất công nó lấy các nguyên lý giả dối của nó để giáo dục con người, và luôn căn cứ vào nhu cầu của nó mà làm, kết quả là tư cách con người càng giống càng giống như nó muốn hơn, nên tư cách hằng ngày của họ càng trượt xuống xa hơn. Mặc dù một số người ở Trung Hoa Đại Lục vẫn còn nói về truyền thống cổ xưa và một số vẫn còn ôm giữ giá trị truyền thống. Sự hiện diện của những người này đã đưa đến Cách Mạng Văn Hóa, và đó là tại sao nhiều vận động chính trị đã xảy ra ở bên đó, liên tục đấu tranh và hủy diệt truyền thống của người Trung Quốc. Thanh thiếu niên ngày nay đã trưởng thành trong văn hóa Đảng và trong giả dối, tư tưởng đã hình thành từ trong các giả dối đó, cho nên tư cách và cách thức làm gì là hoàn toàn trái ngược với những gì người từ quốc gia khác làm. Trong các xã hội khác, khi hai người gặp nhau, có thể công khai tâm sự bất cứ điều gì, đến cả chưa quen nhau trước đó cũng có thể thành thật và nói thẳng ra. Ở đại lục đơn thuần người ta không thể làm được. Cho nên các học viên mà đến từ đại lục làm gì và giao thiệp với các học viên khác thì khác hơn cách mà người ở bên ngoài Trung Quốc làm. Học viên bên ngoài Trung Quốc không hiểu học viên từ bên đó, và cũng không hiểu họ nói và làm gì, nghĩ rằng “Tại làm sao mà họ làm theo cách này? Tại sao người này kỳ lạ thế?” Thực tế thì người Hoa mà đã bị đảng tà ác kia khiến phải “đấu tranh” và đấu tố nhau qua nhiều vận động chính trị, sau khi trải nghiệm sự bức hại như thế, họ bị thói quen phong kín lại và nhất là trường hợp trong cuộc bức hại đệ tử Đại Pháp. Cho nên các đệ tử Đại Pháp nên hiểu nhau. Ngược lại người ở đại lục mà đã hình thành một loại tư tưởng ở Trung Quốc, thì không hiểu người ở hải ngoại và nghĩ “Tại làm sao mấy người này ngu quá?” Họ cũng không hiểu người Hoa mà đã ở bên ngoài Trung Quốc một thời gian lâu, họ tự hỏi “Tại làm sao những người này làm sự việc theo cách này?” Đúng thế, là sinh mệnh con người, mọi người nên thật sự hành xử bình thường. Đây là một khía cạnh mà chư vị nên hiểu nhau và hợp tác cho tốt. Vì các học viên ở đại lục có tư tưởng khác biệt, hợp tác thất bại, cách nhìn sự việc bất bình thường, luôn có vẽ kỳ quặc với mọi người, tự phong kín bản thân, một số đệ tử Đại Pháp bên ngoài Trung Quốc tự hỏi chẳng phải các học viên ở đại lục có phải là gián điệp. Tại nhiều nơi chuyện này đã làm loạn cả lên, còn làm gián đoạn một số sự việc. Tôi nghĩ chư vị biết tôi đang nói gì rồi trước đây, tức là, tôi sẽ cứu cả gián điệp. Họ có thể là gián điệp trong đời này, nhưng các đời trước có thể là rất xuất sắc. Vì Đại Pháp này mà đến. Tại sao chư vị phán xét họ chỉ có một đời này? Trong trường hợp đó, chúng ta không nên cứu họ sao? Họ chỉ có nghề nghiệp khác, chỉ có thế thôi. Tất nhiên, công việc làm của họ quả thật là phá hoại, tức là phạm tội với Đại Pháp. Nhưng tôi nghĩ rằng, Pháp là bao la và là Đại Pháp của vũ trụ, dù sao thì Pháp cũng giải quyết được tất cả. Chỉ cần chư vị mở rộng tâm và khoan dung, tôi nghĩ chuyện gì cũng thay đổi được. Thời mà tôi còn truyền Pháp ở Trung Quốc, rất nhiều học viên là thành viên của Đảng tà ác, có nhiều cựu cán bộ là từ đội Hồng Quân, có nhiều tổng thư ký của đảng, nhiều học viên từ các văn phòng quốc gia và an ninh công cộng, nhiều học viên là từ trong quân đội – đến cả nhân viên của ban giám đốc tình báo đội ba hay đội nhì trong quân đội cũng có. Không phải là họ thật sự đi lệch sang bên kia trong cuộc bức hại này, mà ngược lại, chính vì dưới áp lực họ hoảng sợ và bối rối. Dù sao thì họ cũng là con người và dưới áp lực thì họ có thể làm bất cứ điều gì. Hễ mà họ trở nên minh bạch thì nhất định họ sẽ quay trở lại. Chỉ có vấn đề thời gian thôi Cứu người là như thế, chính là cứu người, chọn lựa người nào để cứu không phải là khoan dung. Nhất là trong hiện tại thì đúng, khi xã hội nhân loại tiến đến bước này rồi và tất cả đều suy sụp. Hiện tại tiêu chuẩn duy nhất chính là cá nhân một người muốn gì. Tôi đã giảng điều này hôm qua. Tôi nói rằng trong lịch sử chưa có một kỷ nguyên nào mà con người trở thành xấu tệ thế này như bây giờ. Nhất là người ở Trung Hoa đại lục, người mà toàn bộ đạo đức suy hoại đến điểm thấp chưa từng thấy. Chư vị đi trên đường phố quan sát tư tưởng con người, chỉ có vài người là có điều tốt trong tâm, rất nhiều người mỗi một thời khắc chỉ nghĩ những điều xấu, đa số những gì họ làm toàn là xấu. Xã hội trên toàn bộ là đang săn đuổi những thứ này và Đảng tà ác kia đang giật kéo người ta xuống. Cho nên đối với đệ tử Đại Pháp, không kể là trường hợp nào – không kể bao nhiêu chịu đựng đau đớn thân thể hay đau khổ tinh thần mà chúng gây ra cho chư vị, không kể cuộc bức hại này khắc nghiệt thế nào, đều là để giúp đệ tử Đại Pháp tiêu trừ nghiệp của bản thân và tiến đến Viên Mãn. Những gì đang chờ đợi đệ tử Đại Pháp đều là tốt nhất. Chẳng phải mục đích của tu luyện là thế sao? Tuy nhiên, vì sự an bài độc ác của thế lực cũ, cuộc bức hại thế gian do Đảng tà ác điều động – và nhất là bức hại người Trung Hoa – thế lực cũ sáng chế cái gì gọi là “giúp đệ tử Đại Pháp đạt Viên Mãn” là khắc nghiệt không gì sánh bằng. Nó hối lộ người ta và khiến họ phạm tội với Đại Pháp, chẳng phải đây là đẩy người Trung Hoa đến hủy diệt sao? Mặc dù chính là thế lực cũ an bài cuộc bức hại đê tiện này, nhưng vì đệ tử Đại Pháp mà người Trung Hoa phải chịu nhục nhả và đau khổ như thế. Từ góc độ đó, chư vị có nên đi cứu họ không? Đệ tử Đại Pháp có nên mở tâm rộng lượng không? Những người mà đang làm bức hại, ngoại trừ tên đầu đảng tà ác kia, chẳng phải cuộc bức hại này cũng nhắm vào họ sao? Cho nên tôi muốn chỉ nó ra bây giờ, khi nhiều dự án khác nhau của chư vị thiếu nhân lực, một số đệ tử Đại Pháp đến từ Trung Quốc cũng vẫn không có chỗ trong một dự án nào. Tôi nói rằng chư vị không nên quan tâm là họ có bị “cải tạo” hay không. Chỉ cần họ tách rời khỏi môi trường tà ác, họ sẽ minh bạch trở lại và cảm thấy ăn năn. Mặc dù đó là một sỉ nhục, họ phải được một cơ hội để quay trở lại. Dù sao thì người tu là phải có tư tưởng con người để tu luyện. Cái chỗ đau của họ bén nhạy khi bị đụng vào, có lúc họ còn cải vã để biện hộ chính mình, họ sợ bị khinh miệt. Dù họ làm sao trốn ra khỏi chỗ đó, họ cũng vẫn có thể tham gia vào môi trường này của đệ tử Đại Pháp. Chư vị không được đẩy những người này ra. Ngược lại, chư vị nên gần thân với họ, thể hiện nhiệt tình của chư vị với họ. Không kể họ nghĩ gì hay làm gì, dù rằng tâm thái của họ khác biệt thế nào, dần dần họ sẽ biết và hiểu cách sống của người ở các quốc gia khác như thế nào. Mở rộng tấm lòng và tâm của chư vị, vì họ là đồng tu, là đệ tử Đại Pháp của Sư Phụ. Chư vị phải thể hiện khoan dung đối với họ. Nếu chư vị thật sự cảm thấy không ổn khi đặt người như thế vào một dự án đặc định, hay bảo họ làm một số việc đặc định, thì chư vị cứ thẩm tra với các đệ tử Đại Pháp bên Trung Quốc là họ từ đâu và tình huống cụ thể thế nào. Chỉ cần họ là một đệ tử Đại Pháp nguyên thủy, để cho họ tham gia tôi không nghĩ sẽ gây rắc rối gì. Đại Pháp thậm chí còn gia trì được kim cương, tại sao chúng ta không giúp người như thế cải thiện? Không môi trường nào mà có thể so sánh được với môi trường của đệ tử Đại Pháp. Là đệ tử Đại Pháp, chỉ cần chính niệm của chư vị mạnh hơn một chút, hợp tác khá hơn một chút, ít mâu thuẫn hơn, thì nổ lực cứu người sẽ to hơn. Hiện tại một số dự án cần người làm những việc nhọc nhằn. Nổi bật nhất là các dự án truyền thông đòi hỏi tương đối một số đông người. Một thực thể truyền thông thật sự có tác dụng cứu người và thật sự tăng cường sức mạnh của một cơ sở truyền thông, chư vị phải có chân đứng vững chắc trong xã hội bình thường. Có chân đứng vững chắc trong xã hội bình thường không phải là điều nói ngoài miệng. Ngược lại, chư vị phải thật sự hành động. Nếu chư vị muốn có một chân đứng vững chắc trong xã hội bình thường, chư vị phải điều hành thực thể đó cho tốt. Mục tiêu tột cùng và khởi điểm cho bất cứ công ty nào trong xã hội bình thường là làm việc và kiếm tiền. Mặc dù khởi điểm của chư vị chính là cứu người, chư vị cũng phải thiếp lập vững vàng trong xã hội, phải tham gia tích cực để có tài nguyên, phải làm theo cách thức điều hành của xã hội càng nhiều càng tốt. Nếu điều gì không đúng cho xã hội con người nhất định sẽ không được chấp nhận trên diện rộng. Cho nên khi mọi người xử dụng phương cách điều hành đặc định, có nghĩa là nó hợp thức với nhu cầu của con người và Thần cũng cho phép hình thức như thế trong xã hội. Trong thế kỷ vừa qua hay cách đây hai thế kỷ, cách điều hành công ty chứng tỏ là vững vàng, chư vị có thể nói rằng đây là kết quả mà người thường đã học hỏi qua kinh nghiệm. Thế thì tại sao chúng ta không làm theo cách của họ khi điều hành công ty của chúng ta? Đệ tử Đại Pháp đều có ý nghĩ này trong tâm “Chúng ta vượt nhanh ra đằng trước, dù có nhọc nhằn mệt nhọc thế nào, hay qua bao nhiêu đêm dài không ngủ – chúng ta làm được, sẽ làm, làm bất cứ điều gì cần làm.” Nhưng khi nói đến việc điều hành thì chư vị ngập ngừng. Chẳng phải chư vị nói rằng chư vị làm được bất cứ gì cần làm sao? (Các đệ tử cười) Chẳng phải chư vị cũng đã từ không biết dần dần đến biết cách làm việc sao? Tại sao chư vị không làm được phần này cho tốt? Duy nhất chỉ điều hành một thực thể truyền thông cho tốt thì nó mới phát triển mạnh và có nhiều tác dụng mong muốn. Hiện tại thời gian bỏ ra để tính làm sao điều hành và còn lấy tiền xin tiền xung quanh để duy trì nó – khó khăn biết bao! Nếu chư vị thật sự nghĩ đến và bỏ một chút nổ lực trong đó, tôi nghĩ rằng kết quả sẽ tốt. Dù tìm người đở đầu hay lấy quảng cáo, tất cả công việc ở đằng sau để kiếm vốn cho công ty truyền thông cũng giống như của các nhân viên đại diện cho công ty trước công chúng – uy đức thật sự cũng bằng nhau. Có thể nào mà một người có uy đức to hơn chỉ vì họ viết các bài luận, làm chủ bút, làm thông dịch viên, thường xuất hiện trong các phim ảnh, hay vì họ có một trách nhiệm đặc định. Tất cả chư vị, là đệ tử Đại Pháp, tham gia trong thực thể truyền thông đó, là như nhau, không kể là làm công việc loại gì. Tuy thế khi chư vị xử lý vấn đề mà đã lâu rồi làm cho chư vị khó xử, vừa thấy thử thách trước mắt, nhìn thấy rõ sự việc, liền rút lui không tiến tới, cũng không muốn làm. Tôi muốn nói với chư vị ở đây, là Sư Phụ, tôi ủng hộ việc điều hành các hảng truyền thông cho tốt. Tôi có bảo với những người trách nhiệm cho các thực thể truyền thông rằng họ nên bỏ một số nổ lực vào việc này. Tuy nhiên số người không hiểu rõ việc này là nhiều hơn, chư vị có ý nghĩ tạm thời, tức là, “Khi Chính Pháp cần gì thì chúng ta làm. Khi việc đó xong thì chúng ta cũng xong.” Nhưng sự việc không phải là như thế. Khi đệ tử Đại Pháp làm việc gì, không phải chỉ là cho điều đó. Chư vị làm gì, chư vị phải nghĩ đến hiện tại lẫn tương lai, không những chỉ xét công việc đó mà còn xét bất cứ sự việc gì khác có liên hệ với nó. Hiện tại chúng ta xử dụng hình thức văn hóa này để cứu người và chứng thực Pháp, tuy nhiên chẳng phải hình thức này cũng sẽ được lưu lại cho tương lai sao? Chẳng phải nó cũng sẽ được lưu lại cho người tương lai để noi theo sao? Thế thì nó một vấn đề điều hành khác nữa có liên hệ với việc chư vị làm sao điều hành một công ty truyền thông. Tất cả chư vị đều có thái độ này “Nếu tôi muốn làm gì, tôi sẽ làm. Nhưng khi ai bảo tôi làm gì tôi không chịu.” Làm sao được? Chư vị là đệ tử Đại Pháp. Khi chư vị làm việc trong một công ty bình thường, người lãnh đạo bảo gì thì chư vị làm đó. Thế thì tại sao trong một dự án Đại Pháp, khi làm việc gì cho Đại Pháp, thì chư vị không nghe khi ai đó nói gì, bảo chư vị làm việc gì, hay cắt việc gì cho chư vị làm? Hãy suy nghĩ: điều đó có đúng không? Nếu chư vị muốn giữ một chân đứng trong xã hội và duy trì một thực thể truyền thông có vai trò tích cực hơn thì chư vị phải điều hành nó theo cách bình thường. Đó là điều mà tôi đã bảo với đài truyền hình, đài phát thanh, thời báo Đại Kỷ Nguyên và các thực thể truyền thông khác. Đó là điều mà tôi bảo với họ. Nếu chư vị muốn lấy hình thức truyền thông này để giảng rõ sự thật và cứu người, thì chư vị phải làm theo cách này. Người thường làm gì hay điều hành một công ty như thế nào, chư vị phải làm như thế đó. Tuy nhiên động cơ của chư vị chính là cứu người. Sự khác biệt là ở chỗ này. Kinh nghiệm cuộc sống thực tại chứng tỏ cách điều hành của con người cũng khá hữu hiệu, thế thì tại sao chúng ta không xử dụng nó? Có lẽ điều hành sự việc theo hình thức này sẽ được lưu lại cho tương lai. Nhưng nếu chư vị nói với tôi rằng cách điều hành của chư vị không ai nghe ai, thì hình thức này có nên lưu lại cho tương lai không? Không, không có tác dụng. Nếu khi chư vị phân công việc có người không nghe theo và chỉ làm theo ý mình, mỗi người đều làm theo cách riêng của mình, thì có tác dụng không? Cũng giống như cái nắm tay này – nó mạnh khi mọi người cùng nắm chặt tay. (Sư Phụ nắm tay) Nhưng nếu chư vị nói rằng ngón này làm cái này, ngón kia làm cái khác, ngón kế làm cái khác nữa (giăng năm ngón tay ra và chỉ vào mỗi ngón), thì nó sẽ yếu, vừa đưa ra nó đẩy lùi không mạnh, đúng không? Chư vị phải hoạch định và tổ chức công việc, hợp tác cho tốt và phối hợp với nhau. Một số người nghĩ “Tại sao tôi nghe người kia chứ? Tôi nghĩ tôi tu luyện cũng khá hơn họ.” Chư vị không nên nói như thế. Chỉ có người tu luyện tốt mới tuân theo những gì được phân công cho họ và nghĩ như thế chứng tỏ rằng chư vị tu chưa được tốt. Tôi có bảo rồi, các cơ sở truyền thông mà chư vị điều hành không phải là của Đại Pháp, nhiệm vụ ấn định cho trách nhiệm của chư vị không đại biểu tầng thứ tu luyện của chư vị. Chư vị là đệ tử Đại Pháp, tự mình ước nguyện vì mục đích cứu độ chúng sinh và chứng thực Pháp. Chư vị thiết lập dự án này để cứu người và chứng thực Pháp. Xét sự việc là như thế. Vì một công ty không phải là một bộ phận của Đại Pháp, nó phải có một chân đứng vững vàng trong xã hội và là bình thường. Tại sao việc bình thường lại không điều hành theo cách của người thường? Công việc của người thường không đại biểu tầng thứ của một cá nhân đã từng cao thế nào trên thiên giới, cũng không đại biểu cảnh giới cao thế nào của người tu hay là họ tu tốt như thế nào. Vì chư vị hiểu cái lý này và biết rằng một người lãnh đạo chư vị không có nghĩa là họ tu luyện đến một chỗ cao hơn, thế làm sao vẫn còn liên quan vấn đề không vui hay đố kỵ ở đây? Ai lãnh đạo cũng được, là vì đó là cho Đại Pháp. Chẳng phải đệ tử Đại Pháp là phải phù hợp trong bất cứ tình huống nào hay sao? Khi chư vị bị bức hại khắc nghiệt trong tù, khi bị bọn người tà ác đánh đập mắng chửi và bị sai, lúc đó chư vị có chịu nổi sự bất mãn không? Thế thì tại sao trong tình huống này, khi liên hệ đến điều thiêng liêng thế này mà chư vị không làm được? Hôm nay trước mặt tôi có rất nhiều đệ tử Đại Pháp, cho nên tôi muốn giảng nó ra. Với các thực thể truyền thông chư vị đã làm rất tốt và cũng tạo tác dụng to lớn trong việc cứu độ chúng sinh. Cho nên đây là điều cần phải làm cho tốt. Ước muốn của Sư Phụ là chư vị sẽ thiếp lập cho chúng có một chân đứng vững vàng trong xã hội và làm cho chúng trở thành các cơ sở kinh doanh với một chu trình tích cực, để cho các cơ sở này tạo tác dụng to hơn và làm nhiều hơn để cứu độ chúng sinh. Đó là những điều tôi muốn nói. Còn về điều hành sự việc, chư vị phải thiết lập các cục bộ, một tầng lãnh đạo và các nhân viên làm việc. Các vai trò trách nhiệm khác nhau, nhưng tất cả đều phải nhắm vào cùng mục đích chứng thực Pháp. Ai làm việc lãnh đạo và ai thực thi công tác đều đạt được uy đức như nhau. Chư vị đang dự bị một hình thức thực thể truyền thông và sử dụng nó để cứu độ chúng sinh, cho nên tác dụng của chư vị là như nhau. Tôi có nhiều điều để nói, nhưng nói gì thì cũng sẽ nhấn mạnh vào đề tài đó. Tôi không giảng nhiều nữa. Tôi chỉ muống giảng tổng quát về các sự việc trong hiện tại. Nếu chư vị có câu hỏi mà thật sự cảm thấy là cần phải hỏi hay cần giải quyết khẩn cấp, chư vị có thể viết trong giấy và đưa lên, tôi sẽ trả lời cho chư vị. (Vỗ tay) Nhìn vào thực chất của tình huống hiện tại, chúng tôi nhìn thấy các nhân tố tà ác đã bị hủy diệt và cái hồn ma của Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác đã bị hủy diệt rồi. Chỉ còn lại một số tín hiệu – ví dụ như trong một số sách hay hình của nó trong quá khứ - lẫn cả các nhân tố tà ác của nó thì còn tồn tại, mặc dù đa số các nhân tố tà ác đó đã bị hủy diệt rồi. Thiệt hại mà chúng, các hồn ma thấp kém và yêu ma đồi bại tồn tại trong những nơi của tầng thấp gây ra cho đệ tử Đại Pháp đã được Chính Pháp nêm chặt vào rồi. Những thứ đó là do các nhân tố tà ác khống chế và các nhân tố xấu cũ của các tầng cao hơn từng lớp từng lớp đang trực tiếp ức chế. Nhưng tại Trung Quốc, cái hồn ma tà ác của Đảng Cộng Sản Trung Quốc đã bị tiêu hủy từ lâu rồi. Cũng như chư vị biết là có các nhân tố của cái hồn ma tà ác ở đằng sau Đảng tà ác này. Trước đây ai dám nói Đảng tà ác kia là xấu ác? Không ai dám nói bất cứ điều gì, đến cả đằng sau cửa kín trong nhà của họ. Chỉ một niệm cũng sợ rồi, cảm thấy có cái gì đó đang theo dõi. Nhưng hiện nay, mọi người – từ các viên chức trung ương của Đảng tà ác cho đến thường dân – cũng dám công khai nguyền rủa nó. Khi nào tụ họp với nhau, họ nguyền rủa Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác này. Điều này thể hiện là các nhân tố tà ác đã từng khống chế con người không còn nữa, chúng đã bị hủy diệt rồi. Thế thì tại sao chúng vẫn còn nắm quyền hành chính trị đó? Đó chỉ là một lũ sát nhân muốn đàn áp và bóc lột người ta đang cầm quyền – chúng là một lũ cực kỳ sa đọa đang điều hành, đang bám chặt vào quyền hành của chúng. Chúng bị bẩy trong cái bàn tay điều hành của các nhân tố tà ác của vũ trụ cũ mà đang lợi dụng tư tưởng xấu của chúng, lợi dụng chúng để gây đàn áp, duy trì môi trường độc ác để bức hại các đệ tử Đại Pháp mà chưa bước ra hay chưa tu luyện tốt. Cái xã hội đó hiện tại là thối nát đến tận trong lõi. Nếu như hiện tại tôi kết thúc sự việc này, rất nhiều rất nhiều sinh mệnh tương lai sẽ bị tiêu hủy. Số người mà xuống đây để đắc Pháp, những người vì đắc Pháp mà đến, là đến uổng phí. Không kể các sinh mệnh đó đang làm gì bây giờ, trước đó lúc đầu họ chính là Thần. Thấy được ở đây ghê sợ như vậy, liền dám nhào đầu vào – dám đến. Tại sao vậy? Vì ôm hy vọng vào Chính Pháp và Đại Pháp, tín niệm rất kiên định mà đến đây. Bất kể hiện tại họ biểu hiện thế nào, thì cũng phải nhìn lúc ban đầu, phải nhìn lại lịch sử, phải nhìn lại sinh mệnh quá khứ của sinh mệnh này như thế nào, cố gắng hết sức mà cứu họ. Đây là Đại Pháp của vũ trụ, đối diện với vô lượng chúng sinh mà nói, cơ hội khó mà có được. Chỉ một lần này, ở lại được thì ở lại; không ở lại được thì vĩnh viễn biến mất đi. Cho nên tôi cảm thấy chúng ta vẫn còn phải làm vẫn còn phải cứu họ. Nếu như hôm nay đắc Pháp mà không phải là chư vị mà là người khác, chư vị ở trong hoàn cảnh đó, chư vị tại trong người thường, thử nghĩ xem: không tội nghiệp sao? Vả lại người Trung Quốc bị áp hại nghiêm trọng nhất, bị bức hại đến mức độ này là vì thế lực cũ đang cố gắng can nhiễu chư vị. Cho nên phải cứu họ. Trước mắt, mọi người phải làm cho tốt ba điều, và tu tốt bản thân. Chính niệm phải đủ. Chư vị tu luyện tốt đương nhiên chính niệm là đủ. Cho nên đối với mọi người mà nói, cứu độ chúng sinh chính là trách nhiệm của chư vị và là sứ mệnh lịch sử của chư vị, là điều rất trọng đại và cũng rất khó khăn. Chư vị cũng biết, đối với chúng ta cứu người là không khó; khó ở chỗ là tà ác can nhiễu và áp hại. Khi một người hiểu rõ sự thật và được cứu độ, có nghĩa là, giảng từ một tầng căn bản, tất cả sinh mệnh trong hệ thống vũ trụ ở đằng sau mà họ đại biểu cũng đồng thời được cứu độ. Tức là con số vô kể các chúng sinh và các hệ thống khỗng lồ - vô số rất nhiều sinh mệnh – là được cứu độ. Đây là một nhân tố chủ yếu tạo khó khăn khiến cho một người mất đi cơ hội nghe được sự thật và hiểu những gì trước họ. Đủ loại hình thức nhân tố tà ác can nhiễu việc chúng ta giảng rõ sự thật, nhưng trên thực chất đó là vì cái nhân tố chủ yếu ở đằng sau. Tôi vừa nói rằng, trách nhiệm của đệ tử Đại Pháp là một công trình, rằng sứ mệnh lịch sử này không phải là điều mà ai cũng làm được – chỉ có đệ tử Đại Pháp là xứng đáng. Là xuất sắc, thật là xuất sắc. Nhân tiện tôi muốn giảng thêm vài câu. Quá khứ chưa hề giảng qua với mọi người. Buổi họp hôm qua tôi nói một đoạn như thế này, hôm hay tôi phải lặp lại. Nếu không thì những lời này sẽ bị truyền sai. Quá khứ tại trên lịch sử, một phần của Chính Pháp, vì Thần tại mỗi một tầng thứ đều đã an bài rồi, sau khi Chính Pháp nhân loại sẽ đối diện với vấn đề này, có Thần tại một tầng chúng an bài là tối hậu phải Đại Thẩm Phán. Cái này ở bên Tây Phương trong truyền thuyết cũng có, rằng nhân loại sẽ phải đối diện với Đại Thẩm Phán. Không chỉ là nhân loại: toàn bộ chúng sinh ở trong Tam Giới đều phải diện lâm với Đại Thẩm Phán. Đến cả người chết rồi đều phải sống trở lại để mà đối diện Thẩm Phán. Thẩm Phán là, từ sau khi sáng lập ra thế giới cho đến kết thúc, bao quát lúc Đại Pháp khai truyền, đến kết thúc việc cứu độ chúng sinh, đặc biệt là, trong thời điểm Chính Pháp cuối cùng, tất cả sinh mệnh, những gì họ đã làm hoàn toàn phơi bày ra hết. Quá khứ tôi giảng “chúng sinh” là tôi dùng ý nghĩa quảng đại bao gồm tất cả mọi thứ trong vũ trụ. Không kể khoa học con người gọi nó là hữu cơ hay vô cơ, sự thật tất cả đều có sự sống. Các sinh mệnh của mỗi một không gian, tất cả chúng sinh, vì Đại Pháp này mà đến, vì Đại Pháp này mà môi trường sống cung cấp cho tất cả chúng sinh được khai sáng ra. Tôi nói rằng, cuối cùng, tất cả đều phải diện lâm với Thẩm Phán. Tôi không giảng điều này trước đây khi tôi truyền Pháp, là vì các an bài tại tầng đặc định đó không còn tính nữa; tối hậu là chính tôi sẽ quyết định phải làm như thế nào. Thẩm Phán Tối Hậu mà đã được an bài không chỉ hạn chế Thẩm Phán ai đóng vai phản diện hoặc vai tà ác, hoặc ai làm việc xấu. Ngược lại, ai đóng vai chính diện cũng phải đối diện với Thẩm Phán. Phải đối diện làm sao? Đây là một ví dụ. Có thể trong khi chư vị đóng vai chính diện trong Chính Pháp, còn một câu hỏi: chư vị có làm hết tận chức vị hết tận trách nhiệm của mình không? Một ví dụ nữa, ai đến đây để làm đệ tử Đại Pháp: Chư vị đã nguyện gì? Chư vị có làm trọn vẹn nguyện đó không? Chúa Sáng Thế đã yêu cầu gì từ chư vị? Chư vị có làm trọn vẹn điều Chúa Sáng Thế yêu cầu chưa? Chư vị không làm trọn vẹn nguyện nguyên thủy của mình, hay không làm chiếu theo yêu cầu của Chúa Sáng Thế, thì chư vị chưa hoàn thành những gì chư vị phải làm và sẽ có tác dụng lừa dối Chúa Sáng Thế rồi. Tại vì lúc đó chư vị khiến cho cục bộ hoàn cảnh, khiến tiến trình Chính Pháp và chúng sinh không được cứu độ, tạo thành tổn thất, khiến cho các tầng thứ khác nhau của vũ trụ bị tiêu hủy, cho nên chư vị phải chịu trách nhiệm. Hôm qua tôi đã giảng những lời này và tôi phải lặp đi lặp lại cho chư vị hôm nay để nó không dễ truyền sai. Tôi không giảng điều này trước đây và cũng không muốn giảng điều này, vì tôi biết tất cả chư vị đã làm quá nhọc nhằn. Tối hậu, đối diện với Chính Pháp và đối diện với bản thân mình, không làm tốt là phải chịu trách nhiệm. Kế tiếp, chư vị có thể đưa các giấy lên và tôi sẽ trả lời các câu hỏi của chư vị. (Vỗ tay) Bản tiếng Anh: |