2009 Đại Nữu Ước Quốc Tế Pháp Hội Giảng Pháp

 

Lý Hồng Chí
7 Tháng 6 Năm 2009
(Câu hỏi và trả lời - Phần II)

Dịch từ bản tiếng Anh

Đệ tử:  Có một số cựu học viên ở đại lục tin cái gì gọi là “Toàn Pháp” và “Đệ Thập Giảng” là thật.

Sư Phụ:  Những thứ này là do các đặc vụ lưu manh bịa đặt ra.  Không có cái gì gọi là “Toàn Pháp”, cũng không có “Đệ Thập Giảng”, hay là những thứ của loạn quỷ này.  Chẳng phải còn có cái gì gọi là  “Cướt Pháp”?  (Cười) Những thứ này là tà linh lợi dụng đầu óc của mật vụ bịa đặt ra, dùng đó để gây rối loạn trong chúng ta những người mà chúng nghĩ rằng không siêng năng, các học viên thích nghe tin đồn đại, thích nghe cái gì mới lạ khác thường, hay thích phô trương hiển thị.  Chính là để gây rối loạn những người này.  Những người mà thực tu ngay cả một người chúng cũng không làm rối loạn được.

Đệ tử:  Thưa, khi một người bên Trung Quốc xem băng hình Shenyun DVD thì cũng được cứu giống như người ở bên ngoài Trung Quốc xem trình diễn ở các rạp?

Sư Phụ:  Chỉ cần một cá nhân nhận ra bộ mặt của tà ác, hiểu rõ Đại Pháp là tốt và các đệ tử Đại Pháp là người tốt là đủ rồi.  Nhưng đã nói như thế, xem băng hình DVD thì không mang tác dụng bằng xem trong hí viện.  Có người hỏi rằng chúng ta có thể chiếu phim này trên một màn ảnh to, để cho nhiều người xem, như thể là họ đang xem Shen Yun trực tiếp.  Không, chư vị không được làm.  Chư vị nhất định không được làm điều như thế ở bên ngoài Trung Quốc, chư vị sẽ hủy cơ hội của các sinh mệnh được cứu độ.  Giả sử chư vị làm như thế, có nghĩa là những ai có cơ duyên đến xem Shen Yun trực tiếp trên sân khấu sẽ không ngạc nhiên như khi họ đến xem bình thường, còn tệ hơn, nếu giống như là xem trình diễn như xem DVD bình thường thì họ sẽ không đến.  Cho nên chư vị không nên làm theo cách này.  Khi xem trên sân khấu, có các thiên nhân trực tiếp trong cảnh đó, trong khi xem băng hình DVD thì không có sức mạnh như thế, hơn nữa môi trường xung quanh chỗ mà họ xem có thể can nhiễu họ.  Còn về Trung Hoa đại lục thì khác, là vì ở bên đó người ta không được xem Shen Yun.  Nếu họ được xem băng DVD thì có thể có tác dụng đặc định.  Nhưng ở bên ngoài Trung Quốc chúng tôi không muốn xử dụng cách này.

Đệ tử:  Những người cốt cán trong truyền thông chúng ta thường rời đi làm các dự án khác, không thể đảm bảo cho phẩm chất việc làm chúng con tốt.  Thưa làm sao chúng con có thể xử lý khác hơn trong việc này?

Sư Phụ:  Đúng, khi một người làm khá tốt thình lình rời sang các dự án khác, lập tức khiến cho nhân lực bị thiếu.  Đối với một số học viên, thời khắc mà có gì bất ổn đối với họ, họ không nghĩ đến việc họ rời đi là ảnh hưởng người khác, cũng không nghĩ đến nó ảnh hưởng thế nào cho công việc đang làm để chứng thực Pháp, họ  thích gì thì làm nấy.  Trong một số học viên tôi cũng thấy điều này, Thần cũng không bội phục.  Đồng thời, sự thật là các dự án khác cũng cần người.  Nếu chư vị có rảnh thì giờ để giúp họ, có thể nói rằng rất nhiều đệ tử Đại Pháp cùng một lúc mà lãnh rất nhiều trách nhiệm, cho nên trên nguyên lý thì không có vấn đề gì.  Tuy nhiên dù chúng tôi có nói bao nhiêu về vấn đề này, thì cũng chỉ là vấn đề hợp tác và tu luyện.

Đệ tử:  Xin Sư Phụ có thể giảng qua về Chín Cuộc Thi Quốc Tế được không?

Sư Phụ:  Truyền Hình Tân Đường Nhân NTDTV có mở chín cuộc thi đã hai năm rồi.  Đã làm có thanh có sắc, đã gây được hiệu quả làm cho rung động khán giả.  Chín cuộc thi chỉ là về văn hóa truyền thống – là văn hóa thần truyền, một văn hóa chân chính truyền thừa cho nhân loại.  Nó đã bị thất truyền.  Trong thời gian dài, các cuộc thi này sẽ có tác dụng truyền thừa những điều đó cho tương lai và người.  Còn trong hiện tại, cách hiễn nhiên là hình thức này sẽ giúp nâng cao tiểu sử của NTDTV và gia tăng khán giả của đài, từ góc độ căn bản hơn nó gây tác dụng giảng rõ sự thật và cứu độ chúng sinh.  Khi các cuộc thi xong rồi, ngừng ở đó và cũng không nên quảng cáo thổi phòng nó lên.  Nếu chư vị cứ tiếp tục tổ chức hoài và làm ra quốc tế, thì chư vị đang ủng hộ sự việc của người thường là vì dù sao thì điều họ làm cũng là những thứ bình thường.  Các cuộc thi là để giúp quảng cáo đài truyền hình, bổ túc chương trình và nêu lên danh hiệu.  Một ý nghĩa khác ở phía sau các cuộc thi là người ta thi đua từ căn bản của những gì truyền thừa từ văn hóa truyền thống – mang lợi ích cho người tương lai và giúp con người hồi phục truyền thống của họ.

Đệ tử:  Năm nay cuộc thi chỉ có lối hát mỹ thanh (bel canto) mà không có lối hát dân ca Trung Quốc.  Thưa đây có phải là vì hát dân ca không được xác nhận hay không được lưu lại?

Sư Phụ:  Tôi có giảng trước đây là có nhiều lối hát đơn ca trong thế giới này.  Mỗi dân tộc đều tương ứng với văn hóa của mỗi thiên thể khác nhau.  Cũng có nhiều thứ có lẽ chính là đặc điểm của văn hóa của thể hệ trong thiên thể đó.  Cho nên chúng ta không bất phủ định bất cứ một đơn ca nào, ngoại trừ nó có tác dụng không lành mạnh cho xã hội, là những thứ xấu.  Tôi sẽ không khẳng định những thứ đó.  Vì có rất nhiều lựa chọn, chúng tôi cũng không thể lấy tất cả, cho nên chúng tôi phải xét và chọn một số thôi.  Còn về câu hỏi, chúng ta lưu lại những gì cho xã hội nhân loại tương lai thì đó là chuyện của tương lai.  Cái tốt sẽ được giữ lại.  Năm nay không có đơn ca dân tộc mà chỉ có loại bel canto.  Loại đơn ca này các dân tộc đều xử dụng được.

Đệ tử:  Con xin hỏi, có nên điều hành Trung Tâm Tin Tức Pháp Luân Đại Pháp như một công ty bình thường không?

Sư Phụ:  Tôi không giảng về những điều cụ thể như thế.  Giả sử bây giờ tôi nói làm sao điều hành Trung Tâm Tin Tức Pháp Luân Đại Pháp, chư vị sẽ quay lại và nói “Sư Phụ bảo là phải điều hành Trung Tâm Tin Tức thế này thế này.” rằng “Sư Phụ đã bảo như thế không ai được làm theo cách khác.”  Cho nên tôi không trả lời câu hỏi này một cách cụ thể.  Điều mà tôi nói được là, nếu chư vị làm được và hoàn cảnh thuận tiện thì có thể làm.  Nhưng nếu chư vị không có khả năng, hoàn cảnh không thuận, thì cứ chậm rãi mà làm.  Tôi nghĩ, các công ty truyền thông như là báo Epoch Times và truyền hình NTDTV là bắt buộc. 

Đệ tử:  Một đệ tử Đại Pháp ở Trường Xuân nhờ con thay mặt hỏi Sư Phụ một câu hỏi.  Rằng vị này thấy rằng, mặc dù có nhiều đồng tu thật sự tích cực trong việc chứng thực Pháp, đã lâu rồi họ không được học Pháp và tập công cho tốt.  Vị này cảm thấy đây là một rắc rối nghiêm trọng, chính con cũng đã ở trong hoàn cảnh này một thời gian.  Tác dụng là khi chúng con làm các dự án chứng thực Pháp, sự việc không có thiêng liêng, cũng khó đạt được tác dụng như ý.  Các mâu thuẫn xảy ra với các đồng tu cũng là từ việc không học Pháp tốt, khiến việc xét bên trong cá nhân và hợp tác với người khác không tốt.

Sư Phụ:  Đúng, đúng thế.  Tôi cũng cảm thấy như thế.  Tôi mong rằng các đệ tử Đại Pháp trong tất cả các địa phương của Trung Hoa đại lục – không những chỉ tại Trường Xuân – cũng sẽ làm tất cả 3 điều cho tốt cùng một lúc.  Chỉ làm được như thế thì chư vị mới hoàn thành được những sự việc mà chư vị nên đạt được và lúc đó chư vị mới kiên trì thăng tiến như một đệ tử Đại Pháp.

Đệ tử:  Thưa, có nhiều can nhiễu ở Đông Nam Á.  Có phải là vì nổ lực của đệ tử Đại Pháp giảng rõ sự thật không đủ?

Sư Phụ:  Mặc dù phần này của lịch sử là ban cho đệ tử Đại Pháp chứng thực Pháp, môi trường phức tạp và nhân tố tà ác điều động, cho nên nó là thử thách.  Nhưng chỉ cần chư vị làm tốt, có đủ chính niệm, hợp tác tốt, tình thế sẽ thay đổi.  Nếu chư vị không làm được điều đó, lo sợ hay có nhiều tâm chấp chước của con người thì chư vị sẽ không làm tốt được.  Và khi chư vị không làm tốt, các nhân tố tà ác lại càng dữ dội hơn, các nhân tố tà ác nắm cái cán trên, chư vị sẽ thấy toàn là can nhiễu và thử thách.  Hỡi các đệ tử Đại Pháp… chư vị rải rác trên toàn một dải rộng (làm động tác), và mỗi một người là trách nhiệm cho địa phương đối ứng của chư vị trong thế giới này.  Cải biến tư tưởng có thể phát sinh cải biến trong môi trường xung quanh chư vị.  Người trong địa phương chư vị thế nào thì đó chính là kết quả phạm vi mà chư vị giảng rõ sự thật cho họ.  Môi trường là do các tâm chấp chước con người của chư vị đúc khuôn ra.  Môi trường xấu là vì chư vị tạo nó ra như thế.  Tất nhiên, nếu bây giờ chư vị bảo “Vậy thì con sẽ hành xử như Thần.” và chư vị bắt đầu không lý trí, thì lại là một can nhiễu tự mình biến ra nữa.  Chư vị phải lý trí, phải tự tin và bình tĩnh mà làm và phải tự biết là phải làm gì.

Đệ tử:  Các đệ tử Nga Sô kính lời chào Sư Phụ.

Sư Phụ:  Cám ơn chư vị.  (Vỗ tay)

Đệ tử:  Chúng con cố gắng hết sức giảng rõ sự thật, nhưng tình thế chưa xoay chuyển.  Làm sao chúng con mời Shen Yun đến trình diễn tại Nga?

Sư Phụ:  Vâng, có các nhân tố chính trị đưa đến thử thách to lớn.  Đừng nao núng.  Nếu đệ tử Đại Pháp thật sự làm tốt mà sự tình vẫn không tốt ở đó thì cứ chờ thêm một thời gian nữa xem sao.  Các nhân tố tà ác của thế lực cũ thấy rằng Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác đã bị tiêu rồi, giả sử nếu có một quốc gia tại biên giới phía bắc của nó mà xử lý theo tư cách của Hoa Kỳ, thì tà ác không muốn bức hại đệ tử Đại Pháp.  Cho nên có những tình huống đặc biệt, tức là không hẳn là đệ tử Đại Pháp đã không làm tốt, ngược lại chính là tình thế to hơn liên quan đến sự việc như thế này.  Cho nên, cứ chờ xem.  Dù là thế nào, đệ tử Đại Pháp vẫn phải làm những gì cần phải làm trong việc giảng rõ sự thật và cứu người.

Đệ tử:  Chúng con đã gặp những tình huống như sau khi bán các quảng cáo: một số khách hàng nghe chúng con giảng rõ sự thật và biết về Đại Pháp và quyết định quảng cáo, nhưng sau khi đó một thời gian thì ngừng không quảng cáo nữa khi họ cảm thấy tác dụng rất ít.  Thưa, đây có phải là vì các đệ tử không làm tốt, hay là vì khách hàng rời đi sau khi họ đã làm gì cho Đại Pháp rồi?

Sư Phụ:  Một người sau khi chư vị giảng rõ sự thật không hẳn là họ thay đổi.  Khi chư vị giảng rõ sự thật, chư vị phải thanh lọc ý tưởng sai lầm của họ và giúp họ hiểu rõ ý đồ của Đảng Cộng Sản Trung Quốc là tà ác.  Nếu việc chư vị giảng rõ sự thật không đầy đủ và tác dụng của quảng cáo rất ít, tất nhiên là khách hàng sẽ không muốn quảng cáo nữa.  Nhưng nếu đã ký một công tra rồi thì phải giữ.  Nếu phá công tra mà gây thiệt hại, thì người mà gây ra thiệt hại đó phải chịu trách nhiệm.  Nếu không có thiệt hại về tài chánh và chỉ là vấn đề họ còn muốn tiếp tục quảng cáo hay không, thì xử lý từng trường hợp một.  Không có chuyện khách hàng làm điều này hay điều khác cho Đại Pháp.  Dứt khoát, chư vị là đang cứu độ chúng sinh.  Chứ không phải chúng sinh làm gì cho chư vị.  Còn về việc chư vị làm tốt hay không tốt, Sư Phụ thật sự không cần nói đến những điều như thế.  Chư vị sẽ biết câu trả lời nếu chư vị cố gắng tìm cho ra điều gì không đúng.

Đệ tử:  Thưa, làm sao chúng con giảng rõ sự thật cho 2000 người Hoa tại Ba Tây (Brazil) cho tốt hơn?

Sư Phụ:  Chư vị là đệ tử Đại Pháp, cứ cố gắng hết sức mình.  Giảng rõ sự thật là trách nhiệm của chư vị.  Nếu Chư vị hỏi, làm sao chư vị có thể nói với tất cả những người chư vị muốn cứu, tôi nói rằng chư vị cứ cố gắng hết sức mình – làm càng nhiều với khả năng của mình.  Khi đệ tử Đại Pháp làm tốt những gì chính mình phải làm, thì mọi sự sẽ thay đổi.

Đệ tử:  Có nhiều học viên mới muốn tham gia vào các dự án đặc định, nhưng họ không dám nói lên vì sợ rằng các cựu học viên sẽ chỉ trích.  Và có các cựu học viên dường như so sánh các hoạt động làm việc với tu luyện, họ còn đẩy các học viên mới đi tham gia chỗ khác.

Sư Phụ:  Thế là có rắc rối với các cựu học viên.  Dù sao thì học viên mới cũng là học viên mới, chẳng phải mục đích của chúng ta là cứu người sao?  Các học viên mới vừa mới tham gia, thật sự là cần sự giúp đở của chư vị.  Điều quan trọng nhất là chư vị hướng dẫn cho họ học Pháp nhiều.

Một điều nữa, nên ngưng việc tham gia các tổ chức cộng đồng mà đòi hỏi một số đông người, nơi mà chư vị không trực tiếp giảng rõ sự thật được (ví dụ, các buổi diễn hành và các hoạt động trong một số nơi mà không có nhiều dân cư người Hoa).  Các hoạt động này không mang tác dụng lớn và cũng không hữu hiệu cho lắm.

Đệ tử:  Thưa, nếu người thường tổ chức Shen Yun và không phải là đệ tử Đại Pháp điều hành việc bán vé, thì khán giả vẫn được cứu độ như nhau?

Sư Phụ:  Vâng, cũng được.  Ai xem buổi trình diễn sẽ được cứu độ, kết quả như nhau không kể là ai tổ chức.

Đệ tử:  Một số học viên đi qua đi về bên đại lục hầu như là mỗi năm.  Thưa, họ có thể làm trong các dự án quan trọng không?

Sư Phụ:  Tôi nghĩ rằng tốt hơn hết là họ đừng làm.  Một ngày kia có thể sẽ bị cảnh sát tà ác của Đảng tà ác bắt đi, và khi họ sợ thì có thể nói bất cứ gì.  (Mỉm cười)

Đệ tử:  Thưa khi nào Shen Yun có thể trình diễn ở Trung Quốc?

Sư Phụ:  Đúng như điều tôi đang suy nghĩ!  (Vỗ tay) Nhưng tôi khẳng định với chư vị là Shen Yun sẽ đến, nhất định! (Vỗ tay nhiệt liệt)

Câu hỏi:  Thưa, nhiều đệ tử cứ làm việc mà không tu luyện, nhưng họ vẫn đề cao thành đạt của truyền thông chúng ta, nói về tu luyện cá nhân, giữ tâm thanh tịnh đồng thời làm việc hữu hiệu như đệ tử Đại Pháp phải làm?

Sư Phụ:  Giữ chính niệm cho vững, nhận thức rằng điều mà chư vị đang làm chính là để cứu người.  Là người tu, khởi điểm của việc chư vị làm là thiêng liêng.  Nếu chư vị xử lý không đúng khi làm việc gì, việc chư vị đang làm và sự tu luyện của chư vị sẽ bị can nhiễu và bị cái bóng che tốt tăm.

Đệ tử:  Thưa, khủng hoảng kinh tế hiện tại xảy ra là do đạo đức nhân loại quá suy đồi và nhất là những nhân vật nắm quyền hành?

Sư Phụ:  Đừng quan tâm đến tình hình kinh tế thế giới.  Ai cầm quyền hay chuyện gì xảy ra ở đâu lúc nào không có gì liên hệ với sự tu luyện của chúng ta.  Chúng ta dứt khoát chỉ nhắm vào cứu người.  Những an bài trong xã hội con người nhất định là căn cứ vào phúc lành và số lượng nghiệp.

Đệ tử:  Các đệ tử Đại Pháp tại thành phố Donggang, tỉnh Liêu Ninh; tỉnh Tân Cương; thành phố Gaomi, tỉnh Sơn Đông; thành phố Lan châu, tỉnh Cam Túc; thành phố Qingdao; công viên Yuyuanta; Bắc Kinh; tỉnh Sơn Tây; quận Yangpu, Thượng Hải; quận Changping, Bắc Kinh; thành phố Weifang, tỉnh Sơn Đông; thành phố Chongqing; thành phố Shenzhen; đảo Hulu, tỉnh Liêu Ninh; thành phố Thẩm Dương; thành phố Chengde, tỉnh Hà Bắc; thành phố Kunmin, tỉnh Yunnan; thành phố Shijiazhuang, tỉnh Hà Bắc; thành phố Yantai, tỉnh Sơn Đông; thành phố Tế Nam; tỉnh Hắc Long Giang; thành phố Lianyungang, tỉnh Giang Tô; Đại Học Zhejiang; hạt tỉnh Guan, tỉnh Sơn Đông; thành phố Hefei, tỉnh An Hui; thành phố Jiangmen; thành phố Guiyang, tỉnh Quí Châu; thành phố Xi'an; Phòng Y Tế Công Cộng Quảng Châu; thành phố Chaoyang, tỉnh Liêu Ninh; thành phố Wuxue; thành phố Huanggang, tỉnh Hồ Bắc; hạt tỉnh Xishui; thành phố Macheng; thành phố Fushun; thành phố Datong, tỉnh Sơn Tây; thành phố Hebi, tỉnh Hà Nam; thành phố Weihai, tỉnh Sơn Đông; thành phố Qiqiha'er; thành phố Fuyang; thành phố Tianjin; thành phố Jinchang, tỉnh Gansu; thành phố Changchun; thành phố Handan, tỉnh Hà Bắc; thành phố Chaoshan; thành phố Xuzhou; và thành phố Tai'an kính chào Sư Phụ.
Sư Phụ:  Cám ơn tất cả chư vị.  (Vỗ tay nhiệt liệt)

Đệ tử:  Các trường Minh Huệ kính thăm Sư Phụ từ bi vĩ đại.  Bộ An Ninh Quốc Gia của Hoa Kỳ cung cấp tiền trợ cấp cho các cơ quan giáo dục tiếng Hoa bên ngoài Trung Quốc đã bị Đảng Cộng Sản Trung Quốc xâm nhập.  Hiện tại, các cơ quan như của chúng ta mà dạy chương trình tiếng Hoa bình thường thì không được trợ cấp đó.  Một số học viên nghĩ rằng chúng ta nên lấy cơ hội này để giảng rõ sự thật cho chính phủ và vạch trần tà ác.  Nhưng một số thì nghĩ rằng vì đây không phải là bức hại trực tiếp, chúng ta không nên liên hệ vào.

Sư Phụ:  Trong khi chúng ta bị bức hại, chư vị có thể cho thế giới biết những điều mà Đảng Cộng Sản Trung Quốc đã làm ở hải ngoại, nhưng đừng quá chú ý vào điều này.  Cứu độ chúng sinh là trước tiên và là trước hết.  Cứ cố gắng cứu càng nhiều càng nhiều người hơn nữa.  Thật ra có lúc tôi nghĩ: hiện tại Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác sắp tiêu rồi, những thứ mà chúng lừa dối bày ra để đoạt lấy đó thì để lại cho ai đây.  Những thứ đó sẽ ra sao thì chưa quyết định.

Đệ tử:  Thưa Sư Phụ có thể nói vài lời cho các đệ tử Đại Pháp đang bị tù tại đại lục?  Làm sao xử lý bản thân và gia trì chính niệm trong khi bị tù?

Sư Phụ:  Các phòng đen tối đó nơi mà tà ác cố thủ cho đến ngày tàn của nó.  Tình huống của mỗi một đệ tử Đại Pháp là khác nhau, dù là hoàn cảnh nào chư vị cũng không được mất đi chính niệm, dù chỉ trong khoảnh khắc cũng không được quên mình là đệ tử Đại Pháp.  Nếu chư vị đặt để Pháp trước, thì chư vị sẽ có chính niệm và chống lại tà ác được; chư vị sẽ biết phải làm gì khi đối diện với tà ác.  Đã nói như thế rồi, sự tình là phức tạp và trạng thái tu luyện của người tu là khác nhau.  Quả thật một số có thể mất đi sinh mệnh, một số sẽ bị bức hại khắc nghiệt; tình huống mỗi người là khác nhau; lịch sử quá khứ của mỗi người, cùng với việc thế lực cũ có thể đã an bài cho đệ tử Đại Pháp nếu đã bị lừa, mà làm cho sự việc cực kỳ phức tạp.  Nhưng dù là trường hợp nào, nếu giữ Đại Pháp trong tâm thì chư vị sẽ vượt qua được.  Thậm chí đến cả mất đi sinh mệnh, nhất định cũng sẽ được trở về vị trí chính đáng của mình.  Mặc dù có một số nhất thời lẫn lộn, cuối cùng cũng sẽ vượt qua được.

Đệ tử:  Có một địa điểm luyện công trong địa phương chúng con và hầu hết những người đến là người Mỹ-Phi Châu.  Một số đã đến hơn cả tám năm rồi, nhưng chỉ tập công và học Pháp một hay hai lần.  Những người mới cũng thế.  Thưa, làm sao chúng con giúp họ?

Sư Phụ:  Cứ giúp họ học Pháp, giải thích cho rõ về sự quan trọng của việc học Pháp như thế nào.

Đệ tử:  Ban Hợp Ca Âu Châu tiếp tục cho người thế giới biết và cứu họ bằng cách xử dụng hình thức của một ban hợp ca?

Sư Phụ:  Có lúc tôi nghĩ là nếu chư vị hợp ca thì có gây tác dụng như Shen Yun, thật sự là có thể cứu người không?  Khó làm điều đó.  Nếu ban hợp ca không đạt được tác dụng cứu độ chúng sinh, thì vô ích thôi.  Nguyên nhân tôi nói điều này là vì khi chư vị tập và ca chung với nhau thì tốn kém nhân lực.  Nhưng nếu chư vị làm được, thật sự đóng một vai trò to lớn trong việc cứu độ chúng sinh, miễn cứu người được thì cứ làm, tuy rằng không bảo đảm là cứu được một số người to lớn.  Nhưng cũng đừng chấp chước vào ban hợp ca.

Đệ tử:  Chi nhánh nhà sách Toronto của Công Ty Tianti Books đã khai mạc gần một năm rồi, con số người đến biết sự thật và học Pháp thì dần dần gia tăng.  Tuy nhiên gian hàng cũng chưa bán chạy cho lắm.  Thưa, có nên điều hành nó như các công ty truyền thông, nghiên cứu bán và quảng cáo?

Sư Phụ:  Đến cả câu hỏi này chư vị cũng đến hỏi tôi?  (Mọi người cười) Cứ điều hành công việc; làm như thế không có vấn đề gì.  Khi chư vị làm không tốt, tà ác sẽ can nhiễu sẽ bị khó khăn.  Hiện tại sự việc là như thế.  Nếu chư vị muốn làm điều gì thì phải làm cho tốt.

Đệ tử:  Tuần qua một đám du côn tại Flushing tìm cách giựt các máy quay phim trong tay các học viên chúng ta trước mặt một nhân viên điều tra của Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ.  Chúng con dự định đưa chúng ta tòa.  Nhưng cảnh sát Hoa Kỳ chỉ buộc tội họ là “âm mưu cướp giựt”.

Sư Phụ:  Chúng âm mưu cướp giựt nhưng không lấy được gì.  (Tiếng cười) Cảnh sát nói thế là tự nhiên rồi.  Họ không thể nói là những thứ này đã bị trộm khi nó không bị trộm.  Nếu đám du côn đó thật sự mà lấy cái gì thì chư vị có thể kiện chúng ra tòa được.

Đệ tử:  Chúng con muốn báo cho chính quyền liên bang là đám du côn này đã từ lâu  nhắm vào tấn công và hăm dọa tín ngưỡng của chúng con.

Sư Phụ:  Đây không phải là vấn đề tín ngưỡng.  Mà chính là Đảng Cộng Sản Trung Quốc là đang ở đằng sau điều hành những sự tình này.  Thật ra, người ta đã biết rồi mặt dù chư vị chưa báo cho họ - đến cả cảnh sát cũng biết.  Tuy nhiên tôi cũng có suy nghĩ một điều.  Các học viên chúng ta tại Flushing, các học viên tiên phong, khởi điểm rất tốt – đứng lên chống tà ác.  Quả thật là tốt, tôi xác nhận điều đó.  Nhưng có thể chư vị hơi vội vàng không?  Bình tĩnh suy nghĩ lại, mở rộng tâm một chút.  Nếu chư vị thật sự nghĩ rằng ai cũng là chúng sinh mà chúng ta cần cứu độ, và cố gắng cứu họ, để xem sự việc có thay đổi không.  Nhất định không phải ngẫu nhiên mà tà ác nổi lên tại Flushing và khiến những người đó làm điều xấu.  Nhất định đây là nhắm vào sự chểnh mảng của học viên chúng ta.  Đừng mù quáng mà đấu với phần con người của họ.  Mục đích của chư vị không phải là đánh bại họ mà là cứu họ.  Lấy thiện và tâm tỉnh lặng mà xử lý sự tình, rồi xem sao.

Đệ tử:  Khi các phóng viên trách nhiệm báo cáo về Shen Yun làm việc với giới hạn eo hẹp và công việc thì rất nhiều, khó mà xoay sở giữa truyền thông và phóng viên chúng ta.  Rất khó làm.  Kết quả là, có một số rắc rối xảy ra khi các phóng viên tranh đua với nhau để lấy giấy phép phóng viên để được vào.

Sư Phụ:  Thế à.  Không hẳn rắc rối là vì mọi người tranh đua lấy giấy phép phóng viên.  Có lúc không có nhiều người trong khán giả nhưng phóng viên thì khắp nơi, cho nên làm cho người ta hơi sợ.  Họ đến xem trình diễn.  Chư vị có bao giờ nghĩ về khán giả nhìn chư vị thế nào không?  Một số học viên thì thích khoe khoang.  Họ mang máy ảnh đi khắp nơi, bên phải bên trái chụp ảnh liên tục bấm “cạch, cạch, cạch”.  Làm cho người ta khó chịu.  Đây không phải là về đặc tính của chư vị và về việc chư vị thể hiện như thế nào, trái lại là vấn đề tu luyện.  Chư vị không xem việc cứu độ chúng sinh trước tiên và trước hết.  Báo cáo các buổi trình diễn là điều tốt, ý định của chư vị là giúp quảng cáo buổi trình diễn.  Nhưng khi có quá nhiều phóng viên, thì thật sự có thể mang tác dụng ngược lại.  Ban quản trị của hí viện cũng không chấp nhận điều này.  Cho nên nếu không hạn chế giấy phép phóng viên thì không được.

Đệ tử:  Tất cả đệ tử Đại Pháp của công nghiệp hàng không Bắc Kinh, và tất cả đệ tử Đại Pháp tại Ganjiakou, đường Zhanlan,và cỗng ngoài Fucheng, Bắc Kinh; nơi tập công tại Shuangxiu quận  Haidian, Bắc Kinh; thành phố Changsha, Hồ Nam; thành phố Quảng Châu; vùng Đông East Lake Scenic, thành phố Wuhan; quận Hongshan; Học viện Khoa Học Trung Quốc; Học viện Khoa Học Xã Hội Trung Quốc; thành phố Zhuhai; công viên Hongdu, thành phố Nanchang; Leiyang, tỉnh Hồ Nam; thành phố Chenzhou; hạt tỉnh Hengnan; thành phố Xining; thành phố Liuzhou, tỉnh Quảng Tây; thành phố Harbin; hạt tỉnh Dongguang, tỉnh Hồ Bắc; hạt tỉnh Fucheng; thành phố Chengdu; thành phố Benxi, tỉnh Liêu Ninh; quận 204, thành phố Shenyang; quận Changqing; thành phố Ningbo, tỉnh Triết Giang; thành phố Dongfang, tỉnh Hải Nam; thành phố Xinyang, tỉnh Hà Nam; thành phố Jiangmen, tỉnh Quảng Đông; Đại Học Tài Chính Kinh Tế tại thành phố Dalian; và tỉnh Giang Tô kính lời chúc Sư Phụ.

Sư Phụ:  Các ơn tất cả chư vị. (Vỗ tay)

Đệ tử:  Trong khi quảng cáo bán vé Shen Yun (Sư Phụ: Đây không phải là pháp hội về Shen Yun.  Tại sao ai cũng hỏi về Shen Yun?), con phát hiện mục đích của các buổi trình diễn của Shen Yun là cứu người, khi đệ tử Đại Pháp làm việc này là có các nhân tố tu luyện của chúng con trong đó.  Cho nên giảng rõ sự thật là việc chủ yếu chúng con phải làm.  Nhưng một số đồng tu nghĩ rằng quảng cáo trong giới cột trụ là việc chánh.

Sư Phụ:  Bán vé chỉ là như thế, là bán vé, và khi có vấn đề gì xảy ra thì chư vị chỉ cần giảng rõ sự thật.  Chỉ có hiện diện trong buổi trình thì người mới được cứu độ.  Quảng cáo trong các cơ quan truyền thông bình thường to hay nhỏ thì không sao cả.  Còn về quảng cáo làm sao, thì cứ thực thi thể theo hoàn cảnh địa phương của mình.  Một số học viên chỉ cần phát các tờ bướm là được, một số chú trọng bán vé tại các nơi đặc định là được và một số tin rằng quảng cáo là quan trọng.  Chư vị làm cách nào cũng được.  Một số địa phương không quảng cáo nhiều, nhưng các học viên làm chung với nhau rất tốt và chỉ có vài cửa hàng mà bán được tất cả vé.  Điều tôi nói là, cứ làm sự việc thể theo hoàn cảnh địa phương cụ thể của mình.

Đệ tự:  Chúng con làm việc truyền thông nên cần học Pháp chung nhóm, tuy nhiên chúng con rải rác khắp nơi trên thế giới.  Thưa, việc chúng con học Pháp chung trên mạng lưới có hợp thức không?

Sư Phụ:  Chư vị có thể thử xem sao.  Nhưng tôi nghĩ rằng, đệ tử Đại Pháp ở tại bất cứ nơi nào – đến tận phương trời nào trên thế giới cũng làm việc truyền thông được – không được tách rời khỏi Hội Phật Học địa phương.  Chư vị không nên tự mình tách rời khỏi nhóm của địa phương mình là tốt nhất.  Chư vị nên học Pháp với các đệ tử Đại Pháp trong địa phương của chư vị.

Đệ tử:  Khi chế độ Đảng tà ác tiêu rồi, người ở Trung Hoa đại lục vẫn còn có cơ hội, dưới tình huống thích hợp hơn, hiểu Đại Pháp và được cứu độ phải không?  Thưa, về việc này chúng con phải làm gì?

Sư Phụ:  Khi tà ác thật sự tan rã, là đến lúc Pháp Chính nhân gian, sẽ có trạng thái của những gì cụ thể cho Pháp Chính nhân gian, nó khác với hiện tại – hoàn toàn khác hẳn.  Đừng nghĩ đến những sự việc này, là vì hiện tại chúng ta cần phải làm sự việc thể theo tình huống hiện tại và cứu người.

Đệ tử:  Thưa, giữa Sư Phụ điểm hóa và thế lực cũ can nhiễu, làm sao chúng con phân biệt được?

Sư phụ:  Nhất định Sư Phụ và chư Thần chân chính sẽ điểm hóa chư vị.  Nhưng thường là để giúp chư vị buông bỏ chấp chước hay giúp chư vị tránh nguy hiểm và cũng là vì sự tu luyện của chư vị.  Can nhiễu từ các nhân tố tà ác là ngược lại, thường thường là qua hình thức điểm hóa giả tạo đi đôi với chấp chước của chư vị, như là chư vị hoan hỉ điều gì, thích gì, hay đi đôi với các chấp chước khác của chư vị.  Sau đó chư vị cảm thấy hoan hỉ hơn và lại càng chấp chước vào đó mà đi sai đường, lại cứ tưởng rằng Sư Phụ đang chỉ đạo mình.  Thường thường là xảy ra như thế.  Cho nên làm sao chư vị phân biệt được hai điều này?  Có người cho rằng họ tu luyện thể theo các tín hiệu nhận được trong giấc mơ.  Tôi nói đó là nói bậy.  (Mọi người cười) Chấp chước vào sự điểm hóa trong giấc mơ thì không phải là tu luyện, ngược lại đó là đi sai lệch là cực kỳ nguy hiểm.  Đệ tử Đại Pháp là phải tuân theo sách Đại Pháp mà tu luyện và lấy Pháp làm tiêu chuẩn.  Dù chư vị có đi vào cõi mơ hay dù là nơi nào, thì cũng phải lấy Pháp làm tiêu chuẩn để nhận định chính và tà, chỉ như thế thì chư vị mới không bị can nhiễu.  Tôi chưa bao giờ đặc định một loại tu luyện mà chư vị không cần tu và cứ tuân theo những gì Pháp Thân chỉ bảo.  Tôi không xác nhận cách đó là tu luyện.  Mỗi và từng một học viên không thể ở cạnh tôi được vì thế mà tôi dạy chư vị là “Phải lấy Pháp làm Sư Phụ.”  Đã có sách Pháp rồi, chư vị phải biết làm sao để tu luyện.

Đệ tử:  Sau khi Sư Phụ dạy Pháp cho các học viên ở Úc Đại Lợi, trong một vài khía cạnh thì tình huống là khá rồi.  Tuy nhiên không lâu sau đó thì sự việc có điều không ổn, truyền đạt giữa các học viên người Hoa và người Tây Phương thì có vấn đề, khi có rắc rối nhiều học viên cho rằng “Chúng ta học Pháp nhiều hơn.” Hay là “Để chấp chước của chúng ta qua một bên.”  Tuy nhiên không ai thật sự nhìn bên trong chính  mình.

Sư Phụ:  Chấp chước con người luôn luôn xuất hiện.  Nếu nó giản dị như Sư Phụ dạy Pháp cho họ chỉ một lần, rồi tất cả chấp chước đó điều biến đi, tôi sẽ hân hoan dạy Pháp cho họ mỗi ngày.  Nhưng thật ra, Pháp ở đây với chúng ta rồi, chỉ có câu hỏi là chư vị có tuân theo Pháp hay không.  Tu luyện là một quá trình và người tu được phép trải qua một thời gian để buông bỏ chấp chước.  Đã nói như thế rồi, chư vị cũng phải để mắt vào cái đồng hồ.  Chư vị phải nắm bắt thời gian này, thật sự chư vị phải nắm bắt thời gian này.  Chư vị nói rằng Phật Học Hội là không hiệu lực, điều hành thể theo cách cũ xưa và bắt đầu xiết chặt lại nữa, nhưng thật sự là thế sao?  Tôi sẽ quan sát điều này.  Nhưng dù là tình huống nào, là đệ tử Đại Pháp đang tu luyện chính mình, chư vị phải tự mình làm tốt không kể là Phật Học Hội làm tốt hay không tốt.  Sư Phụ không có đem hy vọng, hy vọng của toàn thể Úc Châu, ký thác ở trên thân một cá nhân nào, hay là trên thân của Phật Học Hội, mà tôi ký thác trên thân của mỗi cá nhân của đệ tử Đại Pháp làm sao tu cho tốt.  Chư vị là niềm hy vọng của tất cả chúng sinh được cứu độ ở nơi đó, chư vị là đệ tử Đại Pháp đang chứng thực Pháp và chư vị đang trợ giúp Sư Phụ làm Chính Pháp, không phải chỉ có Phật Học Hội trợ giúp Sư Phụ làm Chính Pháp, không phải chỉ có người phụ trách trợ giúp Sư Phụ làm Chính Pháp.  Nếu chư vị chấp chước để mắt vào Phật Học Hội thì cũng không đúng.  Nếu Phật Học Hội quả thật có vấn đề, tôi sẽ xử lý, nhưng không phải vì đáp ứng chấp chước của chư vị mà tôi làm.

Đệ tử:  Thưa, chúng con có chứng kiến Đại Thẩm Phán Tối Hậu không?

Sư Phụ:  Đừng chấp chước vào những gì Sư Phụ nói.  (Vỗ tay) Đừng chú ý đến điều đó.  Những gì chư vị đang làm thì cứ làm cho tốt.

Đệ tử:  Một số học viên rất tích cực làm trong các dự án Đại Pháp và cũng tu tâm tính.  Nhưng họ không tập các bài công pháp và cũng không xem việc phát chính niệm là nghiêm túc.  Thưa, các học viên này có đạt viên mãn không?

Sư Phụ:  Nếu là tình huống đó, có thể vị này không để tâm nhiều về tu luyện, nhưng nếu họ quyết tâm chú ý làm những điều này thì sẽ được tốt.  Nhưng đã nói như thế rồi, quả thật cũng có một số người không học Pháp mà chỉ làm việc Đại Pháp thôi.  Chư vị phải làm tất cả 3 điều.  Nếu chư vị chỉ làm việc Đại Pháp mà không học Pháp, thì đây là trường hợp người thường làm việc Đại Pháp.  Và một người thường làm việc Đại Pháp thì không đạt viên mãn được; họ chỉ tích đức thôi.  Tích đức, tích phúc lành tức là người này sẽ được phúc lành khi tái sinh, nhưng chỉ có thế thôi, và cũng không đạt được viên mãn.  Thế thì chư vị nổ lực làm việc là vô ích phải không?  Khi một người tu mà không tu thì có được chấp nhận không?  Khi chư vị giảng rõ sự thật và chỉ khi mà tâm chư vị chứa đầy Pháp thì chư vị mới cứu người được.  Tức là khi lời của chư vị có sức mạnh để lay chuyển con người.

Đệ tử:  Khi giảng rõ sự thật con gặp người thường họ nói rằng họ biết đệ tử Đại Pháp nào đó và người đó không tốt so với người không tu luyện bình thường, mặc dù lời thì tốt mà tư cách hành xử quả thật là tệ.

Sư Phụ:  Tôi cũng có nghe những điều đó.  Nếu những gì chư vị làm không giống như một đệ tử Đại Pháp, thì chư vị sẽ đóng vai trò mà thế lực cũ muốn nhìn thấy và rất là nguy hiểm.  Nhưng đã nói như thế rồi, tôi mong rằng những ai trong chư vị mà đã nghe người ta nói những lời này nên suy nghĩ những lời đó có liên hệ gì đến chư vị.  Chư vị có hiểu điều mà tôi vừa nói không?

Đệ tử:  Con là đệ tử 12 tuổi.  Con mất cơ hội xin vào Phi Thiên (Fei Tian) Học Viện là vì ba con không cho.  Con có được một cơ hội nữa không?

Sư Phụ:  Vì chư vị không phải là một người lớn, pháp luật quy định rằng cha mẹ phải giám hộ chư vị.  Nếu cha mẹ không chấp thuận thì không được.  Nếu chư vị có kỹ năng tự nhiên và có đủ tiêu chuẩn về dáng dấp thì luôn vẫn còn cơ hội.  Nếu chư vị không có thì đừng chấp chước vào đó.

Đệ tử:  Khi các học viên Tây Phương đang học tiếng Hoa, thưa có nên học tiếng hoa giản thể hay tiếng hoa chính thống?

Sư Phụ:  Chữ tiếng Hoa giản thể hay chính thống không có thành vấn đề.  Học chữ tiếng Hoa giản thể cũng được, học chữ chính thống cũng được – cả hai không có vấn đề gì.  Tôi nói điều này là vì ai mà học chữ tiếng Hoa giản thể cũng vẫn đọc được chữ chính thống hay chữ giản thể.  Chuyện con người sẽ được xử lý trong tương lai.  Điều chúng ta quan tâm trong hiện tại là vấn đề cứu độ chúng sinh.  Phải ghi nhớ rằng, nhiều chữ tiếng hoa giản thể là do Đảng Cộng Sản Trung Quốc sáng chế ra, và hàm nghĩa là không tốt.  Nhưng vì rất nhiều người – hơn cả một tỉ người – là đang xử dụng chữ tiếng hoa giản thể, chuyện này sẽ xử lý sau này.

Đệ tử:  Khi nói rằng “tà ác bị tiêu rồi”, thưa có nghĩa là Đảng tà ác sắp bị tan rã?

Sư Phụ:  Các nhân tố của Đảng tà ác là không còn nữa.  Cũng như tôi đã nói, các phần tử mà đang yểm trợ cho cái hệ thống đó thật sự là đang duy trì quyền hành của chúng.

Đệ tử:  Nhiều mật vụ đến địa phương của con.  Chúng con phải xử lý làm sao?

Sư Phụ:  Có các nhân viên an ninh hay nhân viên tình báo hay công an mật của Hoa Kỳ đang đi theo từng mật vụ và đang theo dõi họ.   Một mật vụ mà do văn hóa của Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác đào tạo chính là bị văn hóa của Đảng tà ác lừa bịp, vì nguyên nhân đó mà cá nhân này đang bị nguy hiểm.  Khi chúng ta cứu độ chúng sinh, chúng ta ban cho mọi người cơ hội.  Nhưng có một số người luôn cãi vã và gây rắc rối trong chúng ta, chư vị có thể nghĩ rằng họ là mật vụ nhưng thật sự là họ không phải; tuy nhiên hành vi của họ thật sự còn tệ hơn những điều mà các mật vụ đang làm.  Thế mà người như thế nghĩ rằng là mình đang làm điều tốt, không tự xét xem mình có vấn đề gì mà các học viên không chấp nhận.

Đệ tử:  Nhiều người dân Trung Quốc qua điện thoại khẩn cấp ly khai Đảng Cộng Sản Trung Quốc chúc Sư Phụ điều tốt lành.  Lời họ cảm ơn Sư Phụ rất là xúc động.  Con xin thay mặt gửi những lời chúc này đến Sư Phụ.

Sư Phụ:  Nếu có cơ hội xin gửi lời cám ơn của tôi đến với họ. (Vỗ tay)

Đệ tử:  Thái độ của chính quyền Tây Phương về Đảng tà ác đã dần dần yếu đuối rồi.  Đệ tử cảm thấy sức mạnh cứu họ là không đủ và học viên liên quan trong việc này là rất ít.

Sư Phụ:  Đừng quan tâm đến những điều như thế, đó chỉ là thế lực cũ chơi trò quân bình.  Hiện tại chúng không cho phép một bên áp đảo bên kia.  Chúng tin rằng tà ác không còn đủ để khảo nghiệm đệ tử Đại Pháp cho nên chúng tìm cách quân bình sự việc.  Cũng như nhau, sự việc trên toàn bộ đang cải biến, tình thế toàn bộ đang cải biến – cải biến cho tốt hơn.

Đệ tử:  Trong 2 ngày qua tại công trường Liên Hiệp Quốc (U.N. Plaza) con nhìn thấy một cặp vợ chồng đang xin tỵ nạn chính trị, một người thì mặc một cái áo vàng [Đại Pháp].  Khi con hỏi thì người này nói rằng các học viên cho họ mượn.

Sư Phụ:  Học viên nào cho họ mượn?  Y phục chư vị mặc là đại biểu cho đệ tử Đại Pháp.  Nếu chư vị tùy ý cho người thường mượn, hành vi của họ không đúng với Pháp hay không nên làm điều gì, thì chư vị cứu độ chúng sinh hay hủy chúng sinh đây?  Chúng ta luôn có người không đủ tiêu chuẩn. (Cười) Nếu tất cả chư vị làm được tốt, những thử thách mà chư vị đối mặt sẽ không như thế này hôm nay.

Đệ tử:  Các đệ tử Đại Pháp đã sửa một số bài hát của Đảng tà ác và hát.  Tất nhiên, bài hát là chống lại Đảng Cộng Sản Trung Quốc độc ác kia, nhưng điệu nhạc thì không khác, khi nghe con cảm thấy không ổn.

Sư Phụ:  Ý của tôi là đệ tử Đại Pháp không nên hát những thứ đó.  Công chúng hát thì được. 

Đệ tử:  Khi giảng rõ sự thật ở đại lục chúng con gặp người với hai thái độ: một loại là thuận với “tam thoái” nhưng không thuận với Đại Pháp; cái kia thì thuận với Đại Pháp nhưng không thuận với “tam thoái”.  Khi việc đào thải xảy ra thì định mệnh của họ ra sao?

Sư Phụ:  Đây có nghĩa là từ trong căn bản so với trước đó họ chưa cải biến; là vì chư vị chưa giảng rõ sự thật cho họ chính xác.  Còn về định mệnh của họ sẽ ra sao, đường gạch là tại đây, qua đây.  Họ đứng bên nào thì họ thuộc về bên đó, không có gì mơ hồ cả.  Một cá nhân cho rằng họ chấp nhận cái này hay chấp nhận cái kia thì không được, trong khi đó trên thực tế trong tâm họ chưa cải biến chút nào.  Có thể họ nói lời tốt để lịch sự với chư vị, nhưng thực tế thì họ chưa cải biến và chỉ lịch sự thôi.

Đệ tử:  Tại Nữu Ước, nhiều người đã bắt đầu liên hệ với Đại Pháp vì muốn được tỵ nạn chính trị.  Nhiều đồng tu đã chán nản với tư cách của họ và muốn đẩy họ ra.

Sư Phụ:  Điều tôi suy nghĩ là, mặc dù động cơ đến với đệ tử Đại Pháp tìm tỵ nạn chính trị là không tốt, điều mà chúng ta đang làm chính là cố gắng cứu người.  Nếu chư vị có thể lấy thiện đãi người, có thể vĩnh viễn họ sẽ nhớ đến những lời này và hành vi của chư vị.  Những điều này có thể ảnh hưởng con người, nó giống như chư vị reo hạt để cấu trúc quan hệ với Đại Pháp cho họ.  Nếu chư vị không đối xử tốt với họ, có lẽ cấu trúc quan hệ của họ sẽ bị mất.  Nhưng dù là trường hợp nào cũng vậy, chúng ta phải biết rằng điều chúng ta đang làm chính là cứu người.

Đệ tử:  Trong khi con làm việc bình thường con nhìn thấy các tác phẩm nghệ thuật người thường mà đã suy đồi, thưa nếu con giữ chính niệm, chỉnh các nhân tố mà bị bóp méo đó giống như Shen Yun đã làm được không?

Sư Phụ:  Nếu chư vị đến và cố gắng chỉnh mỹ thuật hiện đại của người thường, chư vị nghĩ là họ sẽ nghe chư vị sao?  Hơn nữa, chúng ta không có thời gian để giải quyết những việc đó bây giờ.  Điều mà chư vị phải làm là cứu người, cho nên hiện tại chư vị không cần chú ý đến những điều đó.  Tuyệt đối hiện tại chư vị cũng đừng quan tâm đến những điều đó.  Khi Pháp Chính nhân gian, Pháp sẽ tự nhiên chỉnh tất cả ở đây.

Đệ tử:  Có một số xí nghiệp công thương của các thành duyên hải phòng ở vòng đai tam giác châu Quảng Đông, một số đô thị to lớn ven biển dân rất đông.  Nhưng các đệ tử không làm đủ ở đó.

Sư Phụ:  Các hoàn cảnh cụ thể của từng địa phương tại Trung Quốc là khác nhau, chư vị không có sự lựa chọn, cứ làm thể theo hoàn cảnh địa phương.  Đồng thời, quan trọng là phải chú ý đến sự an toàn.  Dù là địa phương nào của Trung Quốc, các đệ tử Đại Pháp ở đó hiểu rõ trách nhiệm của họ là gì, tức là, tu bản thân mình cho tốt và cứu độ chúng sinh.  Đó là điều phải làm.  Càng cứu được nhiều người thì càng tốt, là vì đó là trách nhiệm của chư vị.

Đệ tử:  Việc truyền hình mà chúng con đang làm, một số kỹ năng chưa đạt đến mức chuyên nghiệp.  Thưa trong trường hợp đó chúng con hợp tác với người thường có được không?

Sư Phụ:  Nếu chư vị muốn mướn người thường trong một dự án nào đó, thì không có vấn đề gì.  Tuy nhiên tốt hơn hết là chư vị không được hợp tác mở công ty hay cộng tác trong một số công tác hay những việc khác.  Nếu cá nhân đó bị can nhiễu thì sẽ đưa đến rắc rối.  Có rất nhiều trường hợp như thế rồi.  Chư vị là đệ tử Đại Pháp và những điều mà chư vị làm là thiêng liêng trong khi đó điều mà họ làm là của con người, làm sao kết hợp được.  Nếu chư vị điều hành công ty của chư vị và muốn mướn một người thường và chỉ là nhân viên thì được, là vì họ sẽ làm điều gì chư vị muốn.  Nhưng nếu chư vị cộng tác với họ, thường thường là sẽ có rắc rối xảy ra.  Người thường này dễ bị can nhiễu.

Đệ tử:  Một số cựu học viên mà đã đắc Pháp nhiều năm trước vì tâm không ổn và bị chấp chước mà đã từ bỏ Đại Pháp.  Chúng con không có cách nào để tháo gỡ cái gút đó và cảm thấy lo lắng cho họ.  Làm sao chúng con giúp họ được?

Sư Phụ:  Hãy xử lý cẩn thận một chút.  Tìm cho ra vấn đề căn bản thật sự là gì.  Nếu tâm người đó đang ôm giữ Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác hay trên tầng thứ căn bản không muốn tu luyện, trước đây chỉ vì thấy vui mà tham gia, thì cứ để yên.  Nhưng dù là tình huống nào, là đệ tử Đại Pháp chư vị hãy cố gắng cứu độ chúng sinh không kể là tình huống nào, đó là điều mà chư vị phải làm.  Khi chư vị nhìn thấy ai chư vị muốn cứu thì cứ làm.  Và nếu chư vị không cứu được thì đó không phải là lỗi của chư vị.

Đệ tử:  Có nhiều dự án mà con có thể tham gia.  Ngoại trừ Shen Yun, con không phân biệt được cái gì là có liên quan đến nguyện nguyên thủy của con.

Sư Phụ:  Nó không phải là điều mà chư vị có thể biết được và nếu chư vị suy nghĩ nhiều về nó thì đó là một chấp chước.  Cứ làm những gì đệ tử Đại Pháp phải làm và những gì chư vị làm sẽ đúng.

Tôi nghĩ tôi không nên lấy thêm thì giờ của chư vị nữa.  Chuyến đi lần này đối với chư vị là không dễ dàng, chư vị cứ tiếp tục với Pháp hội chia sẽ kinh nghiệm.  Tôi mong rằng tham gia Pháp hội này nhìn thấy các học viên khác làm tốt và phương cách mà họ đã làm, từ đó sẽ giúp tất cả chư vị đề cao và mang những điều tốt với chư vị khi trở về.  Nếu chư vị thật sự thu được lợi ích từ Pháp hội này, nó sẽ mang lợi ích cho sự tu luyện của chư vị, cho nên chư vị đến đây cũng không uổng phí.  Các chi phí liên quan với mỗi một Pháp hội là không nhỏ.  Tổng cộng, thể theo ước lượng của chúng tôi, tiền vé máy bay là bao nhiêu triệu.  Chi phí quả thật là to.  Cho nên đừng để việc này trở thành nghi thức, và cũng đừng tham gia chỉ vì tham gia đám đông.  Cũng không nên đến vì hiếu kỳ, muốn nghe Sư Phụ nói gì.  Sư Phụ đã bảo chư vị rồi, chư vị nên bước đoạn đường cuối cùng này cho tốt và hoàn thành sứ mệnh của mình.  Đó là điều mà tôi luôn luôn bảo chư vị.

Kết luận, tôi mong rằng chư vị sẽ không giảm quyết tâm.  Chẳng phải chư vị cũng đã nhìn thấy tia sáng bình minh hé dạng rồi sao?   Tà ác đã bị tiêu rồi, càng gần về cuối cùng chư vị sẽ càng hăng hái lên.  Hoàn thành những gì đệ tử Đại Pháp phải làm và cứu càng nhiều chúng sinh hơn nữa.  Uy đức đang chờ đón chư vị.  Phía sau của mỗi một sinh mệnh mà chư vị cứu là một nhóm sinh mệnh vô cùng to lớn.  Là điều vĩ đại phi thường.

Nhiều người trong chư vị có thể đã nộp các giấy câu hỏi cho ban tổ chức Pháp hội, trong khi nhiều người vẫn còn muốn hỏi thêm.  Nhưng dù chư vị có hỏi hay không, chư vị đều có thể tìm câu trả lời trong sách Pháp.  Hãy đọc sách thêm.  Chư vị tu trong trạng thái mê và cũng không thể nhìn thấy sách Pháp thật sự là thế nào.  Khi chư vị thật sự nhìn thấy được, lời là không hợp thức không diễn tả nỗi.  Tôi đã giảng cho chư vị trước đây rằng phía sau mỗi một chữ là có từng tầng từng tầng các Phật, Đạo, Thần.  Chư vị cũng không hiểu được điều mà khi Sư Phụ nói rằng “tất cả đã được ép vào trong sách Pháp” là gì, vì trong hiện tại với tư tưởng con người chư vị không hiểu được câu đó.  Tất cả đều có thể đạt được trong đó; tất cả là còn tùy vào chư vị có quyết tâm vào học Pháp và tâm thái của chư vị ra sao.  Tất cả đều đạt được qua sách Pháp này.  Nhưng tu luyện là vấn đề nghiêm túc và chư vị không được chểnh mảng dù chỉ là một chút thôi.  Khi chư vị học sách Pháp mà còn mang những tư tưởng không trong sạch, chư vị sẽ không nhìn thấy gì và cũng không đạt được gì cả.  Nhiều đệ tử Đại Pháp cho rằng khi một học viên bị bức hại một thời gian rất lâu đó có thể là học Pháp mà không đề cao.  Thật ra, cái rắc rối chính là lúc đó não óc chư vị cứ mãi nghĩ đến bị bức hại, nên tâm chư vị không thanh tịnh được.  Tu luyện là nghiêm túc.  Chư vị phải ở trong trạng thái trong sạch và chân thành khi học Pháp và tu luyện, chỉ lúc đó chư vị mới đề cao và đạt được kết quả.

Như thường lệ tôi sẽ chấm dứt tại đây.  Tôi mong rằng tất cả chư vị sẽ bước đoạn đường cuối cùng này cho tốt và xứng đáng với danh hiệu “Đệ tử Đại Pháp”.  Cám ơn tất cả. (Tiếng vỗ tay nhiệt liệt)

Bản tiếng Anh:  
http://www.clearwisdom.net/emh/articles/2009/7/12/NYLECTURE2009_FULL.html

Ghi chú: [ ] (của người dịch, không phải văn chính thức, chỉ để tham khảo)
Dịch ngày 08 tháng 19 năm 2009 

www.thuviendaiphap.com

Bản để in >>>