Giảng Pháp tại Manhattan(Lý Hồng Chí, 26 tháng 3 năm 2006, tại Nữu Ước) Pháp Hội Nữu Ước lúc nào chư vị cũng đến dự rất đông vì biết rằng Sư Phụ bỏ nhiều thì giờ tại Nữu Ước. Mỗi một đệ tử Đại Pháp đang cố gắng hết sức mình để làm những gì phải làm trên con đường chứng thực Pháp, những gì chư vị đang làm trong hiện tại là có liên quan chặt chẽ với sự tu luyện của chư vị, thật ra thì chư vị đang tu luyện theo cách này. Hình thức tu luyện của chư vị chính là tu nơi người thường, và bất cứ ai trong các tầng lớp giai cấp xã hội hay ngành nghề khác nhau tất cả đều tu luyện được, trong khi chư vị sống trong các xã hội khác nhau và thông qua các ngành nghề khác nhau mà chứng thực Pháp và cứu độ chúng sinh trong bất cứ góc trời nào trên thế giới, chư vị tu luyện qua hình thức này. Kỳ thực loại hình thức tu luyện này, nó không chỉ là một hình thức lơi lỏng, rất đơn giản tu luyện ở trong xã hội người thường. Sư Phụ đã giảng cho chư vị rằng “Đại Đạo vô hình” và chỉ trong khía cạnh đó hình thức tu luyện của chúng ta cũng khác với các hình thức tu khác trong quá khứ. Chư vị cũng đã biết điều này rồi. Quả địa cầu này đã trở thành trung tâm điểm chủ yếu cho việc Chính Pháp. Nếu là trường hợp này, các sinh mệnh đang sống tại đây tính luôn cả vật thể và sự vật hiện hữu trong thế giới này là không giản dị và cũng không tầm thường. Điều quan trọng của những việc chư vị đang làm, từ cứu độ chúng sinh hay chứng thực Pháp, bao gồm việc tu luyện cá nhân, thì đã là to lắm rồi. Còn các sinh mệnh ở đây nhất định không phải là các sinh mệnh giản dị như các sinh mệnh mà đã từng sống tại đây lúc khởi đầu, đa số các sinh mệnh này là đến từ các tầng cao, nhiều sự tình trong xã hội người thường cũng thế, đến cả những vật thể mà hiện diện trước chúng ta cũng không phải là giản dị. Nếu đó là sự thật, hãy suy nghĩ: chư vị làm trong các ngành nghề doanh nghiệp ở ngoài kia, có mặt trong mỗi phạm vi xã hội, là thành viên của các tầng lớp xã hội đồng thời đang tu luyện bản thân tất nhiên phải có sự kết cấu quan trọng trong đó. Trong trường hợp đó, đối với đệ tử Đại Pháp tu luyện cá nhân thì chỉ là việc thiết lập nền tảng cần thiết, trong khi giúp Sư Phụ, cứu độ chúng sinh và chứng thực Pháp mới chính là thiết lập mục đích chân chính làm người đệ tử Đại Pháp, thông qua đó chư vị mới hoàn thành được ước nguyện mà chư vị đã từng thệ nguyện trước khi lịch sử khởi đầu. Tôi có giảng những điều này khi giảng Pháp ở Los Angeles vừa qua. Chư vị có thể lên mạng lưới mà đọc. Là người tu, chư vị biết rằng tất cả những gì chư vị làm hiện tại trong xã hội, lẫn cả đời sống cá nhân cũng nằm trong cảnh giới tu luyện, chư vị nên nhận thức ra những gì vén mở xung quanh chư vị là nghiêm trọng và hãy xem hình thức tu luyện vô hình này nghiêm túc hơn nữa. Tôi đã giảng trước đây rồi, chư vị phải làm ba điều cho tốt, tức là phát chính niệm, học Pháp và giảng rõ sự thật để cứu độ chúng sinh. Chư vị phải tích cực giảng rõ sự thật và cố gắng thật nhiều. Tự nhiên cũng có một số học viên chúng ta thể hiện bản thân sao lãng và không siêng năng trong việc này, cảm thấy đây chỉ là một công việc nên làm thôi. Không phải là như thế. Chỉ có là hình thức tu luyện ở đây là khác thôi. Đây là con đường tu luyện mà chúng ta chọn, một con đường mà sau khi thế giới này được kiến tạo, con người có thể từ đây mà tu luyện trở về thiên giới. Trong quá khứ, mỗi một môn tu luyện đều là tu phó nguyên thần, sau một đời người kết thúc thì chủ nguyên thần vẫn tiếp tục trong thế gian, tái sinh trở lại. Hơn nữa, mỗi một hình thức tu luyện và mỗi một hệ thống tín ngưỡng thật ra chỉ là tình huống là chư Thần gia trì văn hóa nhân loại để cho con người có thể hiểu biết về Thần và tu luyện tâm linh. Đây là lần đầu tiên mà nhân loại được ban cho cơ hội và cũng là mục đích duy nhất để kiến tạo thế giới này. Và khi chư vị nhận thức rằng bản thân mình, một trong vô số vô kể chúng sinh đang tồn tại, lại được trở thành một đệ tử Đại Pháp, làm sao chư vị không làm được tốt? Hãy tuân theo tiêu chuẩn Đại Pháp và hoàn thành nguyện ước mà chư vị đã thệ nguyện trước khi lịch sử bắt đầu. Chứng thực Pháp và cứu độ chúng sinh, nhìn từ bên ngoài thì giống như là những sự tình đang xảy ra trong xã hội bình thường. Nhưng trong trường hợp này những gì chư vị đang làm chính là chân chính tu luyện. Mục tiêu phía sau những điều mà chư vị làm là khác hẳn với những gì ở phía sau hành động của người thường, điều mà người thường muốn đạt được rốt ráo là khác hẳn với những điều chư vị muốn. Người tu muốn đề cao cảnh giới, hoàn thành ước nguyện của mình, cuối cùng đạt Viên Mãn. Mục đích là hoàn toàn khác hẳn. Tôi cũng đã giảng, tôi có thể lấy bất cứ hình thức nào trong xã hội để tu cũng được. Giả sử tôi không lấy hình thức tu luyện này truyền vào trong toàn bộ xã hội to rộng hơn và không truyền nó vào mỗi ngành nghề trong xã hội khác nhau, mà chỉ sử dụng duy nhất một hình thức tu luyện hay sử dụng hình thức tu luyện tôn giáo trong quá khứ, thì nó chỉ là một con đường, tức là khoát áo nhà tu. Chọn một hình thức tu luyện duy nhất thì sẽ không đáp ứng nhu cầu to lớn của vũ trụ của Đại Pháp hay vũ trụ của Chính Pháp. Nếu tôi làm cách đó, thì làm sao tất cả chúng sinh trong các góc trời xa xôi của thế giới được cứu độ? Đại Pháp cũng không thể truyền nhanh ra trên toàn bộ thế giới được là vì Chính Pháp bị thời gian giới hạn. Thế là có vấn đề đệ tử Đại Pháp phải suy xét làm sao bước con đường tu luyện này cho tốt. Đại Đạo vô hình, mỗi một môi trường là cung cấp một nơi cho đệ tử Đại Pháp tu luyện. Trong mỗi một môi trường ai cũng đều có thể tu luyện được. Con đường mà chư vị tu luyện hôm nay không phải là loại tiểu đạo mà các giác giả trong quá khứ đã truyền như một phần văn hóa cho nhân loại. Ngược lại, chúng tôi bày chúng ra trong xã hội trước mắt chư vị và để cho chư vị chọn hình thức tu luyện nào tốt nhất cho bản thân mình. Mặc dù là thuận tiện, đồng thời cũng không có ai để noi theo, chỉ là tự mình siêng năng. Đây là điều mà Đại Pháp đã khai tâm duy nhất riêng cho chư vị và điều mà chưa từng xảy ra. Cho nên đây là con đường mà chư vị phải tự mình tiên phong tiến bước. Trách nhiệm mà chư vị đảm trách là cực kỳ to lớn, mặc dù hình thức của nó dường như bình thường. Đối với người tu trong quá khứ thì chỉ có một cách thôi, tức là vào núi tu, tránh xa gia đình, cạo đầu thành hòa thượng, hay thành hòa thượng, ni cô, mục sự như trong Cơ Đốc Giáo và Thiên Chúa Giáo. Và toàn bộ quốc gia duy nhất chỉ tu một tôn giáo, lại còn có điều luật khó khăn. Không có cách tu nào đại biểu cho đệ tử Đại Pháp tu luyện được. Cách mà đệ tử Đại Pháp tu luyện là vô hình, tu nơi xã hội bình thường, thật ra đây chính là hình thức tu luyện của chư vị. Mỗi một con đường của chư vị là khác nhau. Công việc làm khác nhau, hoàn cảnh sống khác nhau, gia đình khác nhau, tầng lớp trong xã hội cũng khác nhau, luôn cả kinh nghiệm của chư vị, thật ra là còn nhiều yếu tố khác nữa. Nếu tầm quan trọng của những gì phía sau sự tình này quả thật là to lớn, thì trách nhiệm chư vị đảm trách cũng cực kỳ to lớn. Mỗi một đệ tử Đại Pháp thực tế là đảm trách trách nhiệm cho một hệ thống thiên thể to lớn và nếu chư vị cứu vô số kể chúng sinh của một hệ thống to lớn như thế, thì không những trách niệm to lớn, mà điều quan trọng là chư vị phải bước con đường của mình cho chính xác. Các sinh mệnh mà được cứu độ sẽ được Chính Pháp thiện giải, thanh lọc, và được chỉnh sửa, toàn bộ những thứ vật chất có thể được lưu lại, loại bỏ những thứ không thuần khiết trong khi được thanh lọc, cái còn lại là thuần khiết. Đó là tiêu chuẩn đòi hỏi của Chính Pháp cho toàn bộ vũ trụ. Trên thực tế, đây là điều mà tích cực ảnh hưởng chư vị trong khi chư vị tu luyện. Đệ tử Đại Pháp tu theo hình thức đặc thù này, với trách nhiệm này, có Pháp to lớn thế này, và Chính Pháp đang tiến hành trên toàn diện vũ trụ, có nghĩa là gì? Có nghĩa là trách nhiệm của chư vị là to lớn kinh hoàng, vì đây cũng là định mệnh thiêng liêng mà chư vị đã hình thành trước khi lịch sử khai lập, cũng là uy đức thiêng liêng mà một ngày nào đó đang chờ đợi một giác giả. Nếu chư vị không làm tốt thì nó có tác dụng gì không? Và chư vị có tưởng tượng nỗi chức vị thiêng liêng gì đang chờ đợi chư vị sau khi tu đạt Viên Mãn. Đó là tại sao mà tiêu chuẩn đòi hỏi nơi chư vị trong quá trình tu luyện là cao. Các tiêu chuẩn đòi hỏi cao này không có hình thức gì bên ngoài để kiểm soát chư vị, không có quản trị gì nơi xã hội bình thường. Chúng ta chỉ có Pháp. Chư vị tu qua hình thức lỏng lẻo nơi người thường dường như là thoải mái, nhưng hãy suy nghĩ: tiêu chuẩn đòi hỏi nơi chư vị chính là phải thực tập chính niệm chính hành trong khi tu luyện, quả thật là nghiêm khắc là vì tất cả đều tùy vào chư vị phải tuân theo Pháp mà chân chính tu luyện. Trong thế tục này, trong khi đang ngập chìm trong hoàn cảnh phức tạp này, tất cả là tùy vào chư vị tiến bước con đường của mình cho đúng và phải vượt thoát hơn người thường. Tất cả những gì người thường truy cầu, tất cả những gì người thường muốn đạt được, tất cả những gì người thường hành động và làm, còn chư vị thì phải tu luyện loại bỏ những thứ này. Nhưng, vì chư vị vẫn còn phải ở trong người thường cho đến khi tu đạt Viên Mãn, chư vị phải đạt đến trạng thái xem nhẹ chúng đi, không còn chấp chước vào những thứ đó nữa. Nhìn từ một góc độ khác, mục đích của những thứ này của người thường chính là cung cấp môi trường tu luyện cho chư vị. Chư vị là đang tu trên con đường này. Trên con đường như thế, rắc rối sẽ xảy ra khi chư vị sao lãng và sa ngã theo cách của người thường. Nhất là trong giai đoạn chứng thực Pháp thì lại càng cảm thấy nản chí khi đối diện với nhiều áp lực và thử thách đủ loại. Tất nhiên, chư vị là đệ tử Đại Pháp, đã từng thệ nguyện trước đây và cũng là sinh mệnh đồng thời tồn tại với Đại Pháp. Pháp to lớn này là ở đây, khi chư vị có chính niệm thì Pháp ở bên cạnh chư vị, đây là đảm bảo to nhất. Mặt khác, khi chư vị không có đủ chính niệm, không tuân theo Pháp thì sẽ bị uy lực của Pháp cắt đứt, dường như cô lập một mình không được trợ giúp. Đến cả những việc làm cho Đại Pháp, chư vị cũng phải đồng hóa với Pháp nếu không uy lực của Pháp cũng sẽ không ở đó hỗ trợ chư vị. Trong hiện tại trên toàn bộ thì chư vị làm xuất sắc. Nhưng, tu luyện cũng là một quá trình loại bỏ chấp chước, cho nên ai không đậu được nhất định sẽ bị đãi ra trong quá trình đó. Điều đó là bình thường thôi. Nói chung, đệ tử Đại Pháp đang làm rất xuất sắc, trong khi tiến bước đa số chư vị đã vượt qua rồi. Tất nhiên cũng có người ở đằng sau, cũng có người bắt đầu lại từ đầu và đang theo kịp. Đó cũng là bình thường thôi. Đây là điều mà tôi nhìn thấy trong quá trình tu luyện này. Chỉ cần sự việc này chưa kết thúc, thì người tu và chúng sinh đều còn cơ hội to lớn này. Đó là tại sao tôi nói, mặc dù sự kiện dường như như thế, cách tu luyện thoải mái này, không nghi thức, không răn dạy, không có hệ thống phép tắc, không ai kiểm soát, nhưng tiêu chuẩn thật sự là cực kỳ cao, là vì chư vị phải tự mình kiểm soát lấy mình và hành động của chư vị phải tuân theo tiêu chuẩn. Nhưng, chính vì trách nhiệm to lớn này và nơi mà chư vị tu đạt đến sẽ cao, nơi xã hội con người đây không có tà ác đủ để can nhiễu chư vị. Và đó là tại sao thế lực cũ tạo ra Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác này để xem chư vị còn tu được không trong khi bị bức hại. Nếu chư vị vượt qua được thì chúng mới nhận chư vị, và nếu chư vị không vượt qua được thì có nghĩa là chư vị không tốt. Tất nhiên tôi không nhận thức những thứ này. Nhưng chúng đã tiến hành theo cách này rồi, đã khiến cho một số người mất đi chính niệm và rơi vào cái bẩy của chúng. Một điều nữa, trong khi chấp chước con người của chư vị đang bị lợi ích cá nhân trong xã hội trần tục này cám dỗ và ảnh hưởng, thử thách xảy ra trong cuộc sống hằng ngày thực tại chính là cơ hội để tu luyện, được tạo ra và cung cấp cho chư vị. Thực tế đây là chỗ khó khăn nhất. Đó là tại sao không ai trong quá khứ dám tu theo cách này. Ai muốn tu thì phải bỏ nhà rời xa gia đình tách rời thế tục, theo cách này thì mới đạt được thanh tịnh, không bị thế tục can nhiễu, không bị khó khăn, cũng không bị lợi ích cá nhân hay bị cám dỗ nơi thế tục làm tâm dấy động. Thế thì, đối với người tu, dù là tu trong môn phái nào, nói chung tầng thứ đều bị giới hạn, tầng thứ tu đạt cũng không cao. Đó là vì họ đã tu trong môi trường đặc định giới hạn, tránh xa môi trường bất lợi và tránh xa mâu thuẩn. Trong trường hợp của chư vị thì mâu thuẩn là trước mặt và xã hội thực tại cám dỗ hiện diện khắp nơi, thử thách xảy ra từ lợi ích cá nhân và chấp chước con người đủ loại xảy ra trước mắt. Cho nên, có thể nói rằng không có gì khó khăn hơn là tu trong nhân thế. Không có cách tu luyện nào là khó khăn hơn. Bây giờ tôi muốn chư vị lắng nghe một cách cẩn thận. Người thường nói, tu cách này cách kia là khó, tu hằng bao nhiêu thập kỷ, tu cả một đời hay tu nhiều đời. Nhưng thời gian mà họ tu thật sự kéo dài như thế là vì cám dỗ và thử thách mà họ phải trực tiếp đối mặt là không to. Còn cách chư vị tu luyện bây giờ thì không có tiêu chuẩn hay kiềm chế hữu hình qua hình thức tu luyện. Nhưng tu trong xã hội thế tục này, đối mặt với cám dỗ từ nhiều phương diện, mỗi một khoảnh khắc và mỗi một sự tình xảy ra điều có câu hỏi là, chư vị có chú ý hay không. Đó là tại sao tôi nói, chỉ khi nào người tu trải qua tất cả thì họ thật sự mới là xuất sắc. Không ai trong lịch sử đã từng tu theo cách này, cũng không ai dám làm, không một Thần nào mà dám chỉ thị con người tu theo cách này. Hơn nữa thế giới xung quanh chư vị quả thật là hỗn loạn, lại còn bị tà ác bức hại và còn bị những hoàn cảnh áp lực kinh hoàng. Cho nên, tại sao tôi nói rằng tiêu chuẩn đề ra cho đệ tử Đại Pháp là cao? Trách nhiệm chư vị phải đảm trách là to lớn? Thực tế đó là nguyên nhân tại sao. Cùng với những điều này, khi tu trong hoàn cảnh thế này, một số đông học viên, hoàn cảnh mà họ tu là trong trạng thái hoàn toàn không biết chân tướng của sự việc. Một số học viên trong hiện tại, trong một số khía cạnh, hay trong các trạng thái khác nhau, hay có thể nhìn thấy được, họ liên thông với những thứ trong các không gian khác. Con đường của mỗi một học viên là khác nhau và hoàn cảnh cũng khác nhau. Thật ra những gì chư vị biết vẫn còn rất hạn hẹp, là vì cảnh tượng huy hoàng của đệ tử Đại Pháp và hình ảnh kỳ diệu của thân thể đệ tử Đại Pháp đang được chuyển hóa qua tu luyện khó mà có thể nhìn thấy được. Hình thức không biết này chính là thử thách cho các học viên chúng ta. Giả sử chư vị tu trong tôn giáo, tuân theo nghi thức tu luyện rời xa thế tục, thì không giống như cách đệ tử Đại Pháp đang tu luyện hôm nay. Các môn tu trong quá khứ, các môn đồ có thể khai mở công năng đến mức độ đặc định và có các thần thông thuật loại được khai mở để khuyến khích cho môn đồ tinh tấn. Nhưng nhiều đệ tử Đại Pháp không hề nhận biết được chính mình đang chuyển hóa, cũng không biết được thành công mà chính mình đạt được, vì sự can nhiễu của thế lực cũ mà các học viên chúng ta phải tu trong trạng thái khắc khe này. Thế thì trong tình huống này, chư vị phải tự mình nghiêm khắc và tiến bước trên còn đường này cho tốt. Khi chư vị có thể bước ra để chứng thực Pháp trong khi đang bị Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác bức hại, trong khi đối mặt với áp lực và tính mệnh của mình đang bị nguy hiểm mà vẫn còn siêng năng, trong khi đối diện với người thế gian không hiểu sự thật và đang bị mê, và trong khi chư vị phải đối diện với người thế gian đàm phán đủ điều, chẳng phải chư vị xuất sắc sao? Chư vị quả thật là xuất sắc. Ai tu được trong tình huống như thế là đáng được Viên Mãn, đáng được Quả Vị, là vì trong lịch sử chưa có thử thách nào to lớn thế này và cũng không ai có đủ can đảm tu trên con đường như thế này. (Vỗ tay) Không có gì xảy trong xã hội nhân loại là ngẫu nhiên. Nhìn từ khía cạnh này, một người làm điều gì khi họ muốn, nhưng trên thực tế không phải chính họ làm điều đó. Giả sử mà không có các nhân tố của Thần ở đằng sau thì con người không làm được gì cả. Đối với toàn bộ các sự tình trong xã hội ngày nay đều là như thế. Ví dụ, khi một công ty to lớn trong thế giới phát triển theo cách đó, hay là qua nghiên cứu khoa học con người có thể tạo ra cái gì đó, cách mà xã hội hoạt động, trạng thái con người tồn tại, tất cả không có gì là giản dị. Hễ một sự tình mà có thể ảnh hưởng hình thức xã hội, nhất định chư vị phải biết đó là nhân tố của Thần đang gây tác dụng ở đằng sau. Tất nhiên, tôi có giảng cho chư vị trước đây rằng những gì đang vén mở ra trong xã hội con người là có quan hệ trực tiếp với Chính Pháp. Hãy bình tĩnh suy nghĩ, chư vị sẽ nhìn thấy mỗi một sắc dân sẽ hiện ra, mỗi một sự tình đang xảy ra trên toàn thế giới, đến cả quân bình lực lượng chính trị trong hiện tại, bao nhiêu sự tình đang xảy ra, tất cả đều có quan hệ trực tiếp với Chính Pháp hôm nay và với đệ tử Đại Pháp đang chứng thực Pháp. Cho nên trong khi đệ tử Đại Pháp đang giảng rõ sự thật và vạch trần cuộc bức hại của Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác, có người muốn nghe và có người thì lấy những thứ mà Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác rót vào bên trong họ mà biện hộ. Nhưng không có gì là ngẫu nhiên. Hãy suy nghĩ điều này, chẳng phải những thứ tà ác đó xảy ra là vì thế lực cũ của vũ trụ đang khống chế họ sao? Chẳng phải thế lực cũ muốn lấy khái niệm và hiểu biết của chúng để lèo lái tiến trình Chính Pháp và lèo lái sự tu luyện của đệ tử Đại Pháp sao? Vì Chính Pháp ảnh hưởng từng sinh mệnh trong vũ trụ, lẫn cả thế lực cũ, thế thì các sinh mệnh mà không còn thuần khiết, không thuần khiết đủ, hiểu được điều này sao? Sinh mệnh tại các tầng thứ cao hễ mà có ý niệm thì sẽ ảnh hưởng các cảnh giới phía dưới. Khi một người thường hình thành ý niệm trong đầu, thì không gây ảnh hưởng cho người khác, nhưng trong mức độ đặc định nó sẽ ảnh hưởng chính người đó hay ảnh hưởng người khác. Nhưng đối với một sinh mệnh cao tầng, chỉ một niệm là sẽ ảnh hưởng toàn bộ chúng sinh trong phạm vi vũ trụ của sinh mệnh đó. Đối với một sinh mệnh của một tầng cao hơn nữa, một niệm sẽ dội vang rộng toàn bộ vũ trụ. Tất nhiên các sinh mệnh đó không trực tiếp làm hại chúng sinh ở cảnh giới bên dưới, nhưng cái niệm đó là trùng hợp với ước muốn của yêu ma sa đọa trong các cảnh giới bên dưới, và chỉ khi nào các yêu ma sa đọa đó có lực lượng ở phía sau thì chúng mới dám bức hại đệ tử Đại Pháp khắc nghiệt đến thế này. Cho nên, nếu trong Chính Pháp để dễ dàng cho chúng, chúng muốn tiếp tục cuộc bức hại này, để làm mê người thế gian, hay chúng khiến cho con người không quan tâm đến sự tình Pháp Luân Công đang bị bức hại. Chúng không muốn người thế gian biết sự thật Pháp Luân Công đang bị bức hại. Động cơ của chúng là tiếp tục bức hại để “khảo nghiệm” đệ tử Đại Pháp, để làm như thế chúng phải tiếp tục duy trì môi trường kinh hãi này. Chúng làm như thế là vì có số đệ tử Đại Pháp chúng ta không đủ tiêu chuẩn và cũng không tu luyện tốt đủ, một số đệ tử từng người từng người đã bước ra, vẫn còn một số chúng sinh chưa được cứu độ. Các thiếu sót đó của các học viên chúng ta đã cho chúng chỗ hở để dúi vào, và đó là tại sao mà chúng dám làm như thế. Chúng nói rằng chúng sẳn sàng hy sinh sinh mệnh của chúng vì Chính Pháp, nhưng trên thực tế chúng không ngần ngại làm bất cứ điều gì để đạt mục đích cá nhân của chúng, vì thế mà tạo ra thử thách to lớn cho Chính Pháp và còn ảnh hưởng tiến trình Chính Pháp nữa. Đây có nghĩa là, trong khi cứu độ chúng sinh và chứng thực Pháp, không có gì chư vị gặp là ngẫu nhiên. Dù là một chuyện nhỏ, ai nghĩ gì, một số người hay những sự tình mà chư vị gặp trong khi giảng rõ sự thật không có gì là giản dị. Khi chư vị làm điều này với tâm thiện thì mới được chấp nhận. Đừng quan tâm khi ai có thái độ gì hay hiểu lầm chư vị. Khi chư vị làm điều gì để cứu người, cứu chúng sinh, tôi nghĩ tác dụng là cải biến được tất cả. Tuy nhiên, nếu chư vị giảng rõ sự thật với tâm chấp chước của người thường, chư vị sẽ không đạt được gì cả. Khi giảng rõ sự thật, chư vị gặp những người thường mà đã nghe và tin lời dối trá tuyên truyền qua truyền thông của Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác truyền ra trước đây, có thể họ hiểu lầm đệ tử Đại Pháp, xử lý khắc nghiệt hay không hiểu chư vị, lúc đó nếu tâm chư vị bị dao động, cảm thấy bất ổn, mất lý trí, chư vị sẽ không giảng rõ sự thật được và cũng không cứu người được. Trên thực tế, tà ác liên tục lợi dụng cái chỗ mà người thường hiểu lầm đệ tử Đại Pháp để khiến cho người ta chống đối chư vị, nhưng nếu chính niệm của chư vị mạnh thì tà ác sẽ bị tan rã. Sức mạnh của tâm thiện chân chính có thể làm tan rã bất cứ nhân tố sai lệch nào và khi trò chuyện với ai chư vị sẽ phát ra năng lượng làm tan rã những thứ tà ác và tà ác tại các không gian khác không dám đến khống chế người đó nữa. Khi chư vị phân trần với họ, họ sẽ lắng nghe và chư vị có thể tiêu diệt những lời dối trá mà Đảng Cộng Sản Trung Quốc đã rót vào tai họ, từ đó mà tháo gỡ ra cái chướng ngại trong tâm của họ. Tôi không giảng nhiều nữa hôm nay là vì tôi vừa mới giảng Pháp ở Los Angeles và bài giảng đó cũng vừa được đăng lên mạng lưới hôm nay. Nhưng có một điều tôi muốn chia sẽ với chư vị. Nhiều Thần đang xì xào trong tai tôi “Đệ tử Đại Pháp của ông không chịu nỗi khi ai đó chỉ trích. Chỉ một lời là họ đã nổ rồi. Người khác không được phép chỉ trích họ, làm sao được? Làm sao họ tu luyện được nếu họ không chấp nhận người ta chỉ trích? Người tu gì đây?” cũng có tác dụng tương tự như thế. Tôi có thể nói rằng trước đây có rất nhiều hình thức can nhiễu, rằng trong khi đang bị bức hại chư vị vẫn chưa thành thục trong khía cạnh này. Cho nên để chư vị làm cho tốt việc chứng thực Pháp và cứu độ chúng sinh, đã từ lâu tôi chưa bao giờ giảng Pháp từ khía cạnh này và cũng chưa nhấn mạnh vấn đề này khi tôi giảng. Nhưng trong hiện tại thì sự tình này là rất nổi bật và cũng là điều mà chư vị phải chú ý. Chư vị đều biết, làm người tu luyện, cái lý “bị đánh không trả tay, bị mắng không trả lời”, đó là lúc mà người tu chịu đựng qua hình thức mất mát và chỉ cười xem nhẹ. Chư vị phải nằm trong trạng thái này và đây là điều mà chư vị phải đạt được là vì chư vị không phải là người thường và chư vị muốn thăng hoa vượt khỏi trạng thái của người thường. Chư vị phải tự mình tuân theo tiêu chuẩn cao, chứ không tuân theo tiêu chuẩn của người thường. Cho nên chư vị phải đạt được những gì tôi vừa giảng. Trong mấy năm nay chư vị đã làm rất nhiều điều rất xuất sắc và uy đức của chư vị là vô biên. Nhưng tôi đã nói rồi, quả thật là có một số học viên đã hình thành một thói quen đặc định, tức là, mặc dù họ đang đọc Pháp mỗi ngày, quả thật họ không đề cao nhiều trong khía cạnh mà tôi đã giảng vừa qua. Và tôi còn phát hiện trong nhiều trường hợp sự tình còn tệ hơn nữa. Trong một số trường hợp người này tự ái đến độ không ai dám lại gần họ. Khoảnh khắc mà nghe cái gì không ổn thì họ chịu không được, họ nổ lên vì chấp chước bị động, cái chấp chước đó khó mà đánh bật ra được và nó trở thành to lên. Người khác không nói lời nào chỉ trích họ được, họ không chịu bị chỉ trích, thậm chí khi đã sai rồi họ cũng không muốn nghe một lời nào. Làm sao được? Làm người tu như thế được sao? Thậm chí nếu chư vị làm việc Đại Pháp và làm những việc cứu người, trong quá trình này chư vị cũng phải là người tu. Chư vị không được hành xử giống như người thường. Còn một số, đến độ mà mỗi khi họ có gì sai, người khác chỉ ra thì họ tự mình biện hộ. Vừa khi có lỗi thì họ biện hộ rồi, giả bộ bào chữa và tìm nguyên nhân bên ngoài để biện hộ. Thái độ này còn tệ hơn của người thường, có phù hợp với đệ tử Đại Pháp không? Người tu là phải chấp nhận chỉ trích của người khác, điều này tôi cũng có giảng trong sách. Có một số học viên còn đổ lỗi biện hộ vấn đề này khác đã xảy ra. Và nếu thật sự không phải là vì nguyên nhân nào, thì họ viện cớ (mọi người cười) nói rằng “Các vị không nhận ra tình thế trong lúc đó”, rồi còn nói càn thế này thế khác. (Mọi người cười) Đây chính là cái rắc rối. Trong những tình huống tệ hơn nữa, họ không có phần trong đó. Trong những tình huống này chư vị có biết Thần nhìn chư vị như thế nào không? Thế lực cũ sẽ ghi nhớ, vừa khi có chuyện gì xảy ra, cách xử lý của chư vị lúc đó trở thành cái chốt để cho nó nắm. Rắc rối sẽ đến với chư vị. Khi tâm tính của chư vị không đủ tiêu chuẩn trong khía cạnh này, thì rắc rối to lớn sẽ xảy ra. Hãy coi chừng. Khi tôi giảng Pháp lần trước, tôi nói rằng vì Sư Phụ đã giảng vấn đề này nên khi về chư vị sẽ gặp. Quả thật có người đã gặp vừa khi rời khỏi Pháp Hội. Khi mâu thuẩn xảy ra chư vị sẽ không có thì giờ chuẩn bị, cũng không có cơ hội để sửa soạn tinh thần khi nó xảy ra. Không ai bảo chư vị “Tôi đến đây để khảo nghiệm quý vị. Tôi chỉ trích để cho quý vị đề cao tâm tính.” Thật ra, người kia trong mâu thuẩn cũng không nhận ra, là vì cả hai đều đang bị khảo nghiệm với nhau. Chúng tôi muốn xem chư vị xử lý có đúng như những gì Sư Phụ vừa giảng hôm nay không. Không có cơ hội để sửa soạn tinh thần, không tập dượt, cũng không được báo trước, mâu thuẩn sẽ đột ngột xảy ra giống như mâu thuẩn của người thường. Tất nhiên, đã nêu lên vấn đề này rồi, bây giờ tôi đã giảng nó ra rồi, tôi mong rằng trong khía cạnh này chư vị nên cố gắng tu khi trở về nhà. Bất cứ thói quen nào hình thành, thật sự cũng là một thứ vật chất. Trong các không gian khác, vật chất đó, nó tồn tại ở đó, chỉ có như thế thì trạng thái đó mới biểu hiện được ở đây trong không gian này, cái đó nó giống như một trái mìn, vừa đụng là nổ ngay. Cho nên nếu chư vị không loại bỏ trái mìn đó thì không được. Cho nên, chư vị ở đâu, chư vị là ai, chỉ cần chư vị tu Đại Pháp, bắt đầu trong tíc tắc ngay lập tức tôi loại bỏ cái vật chất đó cho chư vị. (Vỗ tay) Tôi sẽ loại bỏ cái vật chất đó, nhưng thói quen và đặc điểm mà chư vị hình thành là phải do chính chư vị loại bỏ chúng đi. Còn về các thói quen mà chư vị hình thành theo thời gian, chúng sinh ra từ các chấp chước đủ loại của chư vị. Ai chấp chước vào giữ thể diện sẽ bị nghe những điều làm chư vị mắc cỡ, để nó đập vào các chấp chước mà đã khiến chư vị không chịu nghe người khác chỉ trích. Có một số người là phối viên cho các dự án, chư vị nên quen bị chỉ trích. Một số thì có tài năng đặc biệt trong khía cạnh nào đó v..v, cũng không muốn nghe người khác chỉ trích. Một nhóm không nghe bất kỳ ai là vì họ không nghĩ tốt về người khác. Đủ thứ đử cỡ chấp chước. Không muốn nghe ý kiến của ai là phát xuất từ một loạt các loại chấp chước. Dù là tình huống nào, chư vị đều là đệ tử Đại Pháp, trách nhiệm chư vị đảm trách là gì: chư vị đều là người tu, Sư Phụ có trách nhiệm cho sự tu luyện của chư vị. Chư vị cũng giống như mọi người khác đang tu luyện, cứ tu luyện bản thân mình và ước nguyện cuối cùng đạt Viên Mãn, cho nên chư vị cũng phải có trách nhiệm cho sự tu luyện của mình. Có thể sau khi rời khỏi đây hôm nay, ai nói lời gì đó làm chư vị không ổn, để xem ai nổ đây khi nó xảy ra. (Sư Phụ cười) (mọi người cười). Bắt đầu ngay từ bây giờ sự tình sẽ là như thế. Không kể chư vị đúng hay không đúng, đối với người tu luyện, không có gì quan trọng cả. Đừng cãi vã với ai, cũng đừng nhấn mạnh ai đúng ai sai. Một số cứ khăng khăng cho mình là đúng, nhưng cho dù chư vị đúng, cho dù chư vị không sai, rồi sao? Từ căn bản của Pháp chư vị có đề cao chưa? Lấy cái suy nghĩ của con người để nhận định ai đúng ai sai, hành động này là sai rồi, chính là vì chư vị lấy cái lô-gic của người thường để nhận định bản thân mình, lấy cái lô-gic đó mà đòi hỏi người khác. Thần nhìn điều đó, người tu đúng hay sai trong thế gian này không quan trọng, buông bỏ các chấp chước phát xuất từ tư tưởng con người mới là quan trọng, chính vì trong tu luyện chư vị cố gắng buông bỏ những chấp chước mà cắm cội trong tư tưởng con người của chư vị thì mới tính là quan trọng. (Vỗ tay) Nếu chư vị có thể bình tỉnh xử lý sự việc không kể là chư vị bất ổn thế nào, nếu chư vị không bị động, không biện hộ cho bản thân mình, đối với những sự tình chư vị không cần cãi vã, là vì con đường tu của chư vị không có gì là ngẫu nhiên. Thế thì, trong khi chư vị đang cãi vã, tâm động bên trong, hay vì chuyện gì mà bị mâu thuẫn liên quan đến lợi ích cá nhân của mình, có thể là Sư Phụ đã đặt các nhân tố đó ở đằng sau. Có thể chư vị chỉ nổi giận khi ai nói gì mà thật sự khiêu khích và nhắm vào chỗ đau của chư vị, và có thể người đó thật sự đối sử sai với chư vị, nhưng những lời đó không hẳn là do họ nói ra, có thể là do tôi nói ra. (Mọi người cười) Tôi muốn xem lúc đó chư vị xử lý làm sao. Khi chư vị đụng trận với người đó, thật sự xem thì chư vị đang đụng trận với tôi. (Sư Phụ cười) (Mọi người cười vỗ tay). Tôi chỉ giảng bao nhiêu đó hôm nay. Tôi có thể hoàn toàn gỡ bỏ vật chất đó cho chư vị, nhưng các thói quen mà đã hình thành thì chính chư vị phải buông bỏ, nhất định phải buông bỏ triệt để. (Vỗ tay) Tôi phát hiện vấn đề này lúc đầu, nhưng chưa bao giờ nói ra. Tại sao thế? Là vì đệ tử Đại Pháp đang chứng thực Pháp, điều phải đối mặt chính là hình thức can nhiễu của Đảng Cộng Sản Trung Quốc và guồng máy tuyên truyền trên toàn quốc gia. Hằng ngàn hằng ngày báo chí và hằng trăm hằng trăm đài phát thanh và đài truyền hình mà Đảng Cộng Sản Trung Quốc khống chế đồng thời áp lực Pháp Luân Công, nó còn sử dụng mật vụ để gây náo loạn, nó thiết lập âm mưu đủ loại, sự thật thì tất cả những gì nó báo cáo là vu khống và lừa dối. Hơn nữa, thực tế là người thế gian tất cả đều đang bị đầu độc và tất cả đệ tử Đại Pháp cần phải giảng rõ sự thật cho khoảng 7 tỉ người. Cho nên, nếu chư vị không có đủ chính niệm thì sẽ không có khả năng cứu độ chúng sinh và chứng thực Pháp. Vì thế mà tôi không thừa nhận những gì mà chư Thần đó nói với tôi trong mấy năm này và tôi cũng không giảng phần này của Pháp. Giả sử các đệ tử Đại Pháp tất cả đều thiện, khi ai nói gì cũng không nói lại, đến cả khi tà ác vu khống, thì sẽ nguy hại cho việc chúng ta giảng rõ sự thật và cứu người, tính luôn cả việc vạch trần tà ác. Đó là tại sao tôi không giảng phần này của Pháp. Vì vậy mà tôi không giảng ra. Nguyên nhân mà tôi giảng ra bây giờ là vì nó không ảnh hưởng việc chư vị đang làm trong giai đoạn này. Đệ tử Đại Pháp bây giờ đã thành thục rồi trong việc đối mặt với tà ác và việc giảng rõ sự thật sẽ không bị ảnh hưởng. Chư vị hiện tại là lý trí và điềm tĩnh rồi, sau khi những gì chư vị trải qua mấy năm nay, chư vị biết phải làm gì rồi. Tôi nói đây trong giai đoạn này là không làm thiệt hại cho sự giảng rõ sự thật của chư vị. Cho nên, từ nay trở đi, chư vị phải lấy điểm này làm then chốt trong sự tu luyện của mình. Vừa qua ở Pháp Hội L.A. tôi cũng có giảng, rằng sau khi về chư vị cũng sẽ gặp điều này. Cá nhân tôi cũng chứng kiến một vài trường hợp. (Mọi người cười) Sự tình khá mãnh liệt. Mặc dù sự tình có vẽ khá mãnh liệt, điểm mà làm cho họ bật lên thật sự là không gì cả. Thế mà một số học viên chịu không nổi và nổi giận lên. Lập tức cãi vã với người kia, tư cách không giống trạng thái của người tu chút nào. Tất nhiên, đó không phải là nói chư vị không tu tốt. Cũng như tôi đã nói rồi, đó không phải là lỗi của chư vị, mà vì Sư Phụ không lo việc này là để cho chư vị giảng rõ sự thật. Giả sử tôi lo việc này trước đây và chư vị làm kém trong việc giảng rõ sự thật thì tác dụng của chư vị sẽ nhỏ. Nhìn từ đó, thói quen mà chư vị đã hình thành khó mà bỏ được. Mặc dù vật chất ở bên đó không còn nữa, khi gặp chuyện chư vị vẫn còn thiếu sót. Tôi thấy một số học viên như thế nên tôi nói với họ “Chư vị có đi Pháp Hội L.A. không?” Không cần nói thêm họ hiểu “À, con xử lý sai. Thưa Sư Phụ, con đã sai rồi.” (Mọi người cười) Là vì, dù sao thì họ cũng là người tu luyện, sau khi hiểu ra thì họ sẽ thay đổi. Ai cũng muốn làm tốt. Chỉ có là khi mâu thuẩn xảy ra thì nó đến không ngờ được. Chư vị không thể nghĩ rằng sẽ được báo cho và có cơ hội để sửa soạn. Nhưng, đống nước đá 3 tất (Anh) không thể hình thành qua một đêm, cho nên mặc dù vật chất bên kia đã tháo gỡ ra rồi, thói quen mà đã hình thành vẫn còn đó và cũng còn nhân đó khiến cho chư vị mở miệng ra mà cãi. Nó đã thành thói quen rồi, cho nên nếu chư vị muốn loại trừ nó thì cũng không dễ. Nhưng chư vị phải loại trừ nó. Tôi biết trong quá trình này có thể chư vị không làm tốt khi chư vị vừa bước ra khỏi cửa, nhưng phải giữ vững tâm mình. Trong tu luyện Sư Phụ biết cuối cùng chư vị sẽ làm được tốt. Đây chỉ là những gì xảy ra trong quá trình tu luyện. Nhưng, chư vị không được sao lãng. Nếu chư vị tự nhủ “Tôi sẽ kéo dài một thời gian!” thì không được. Là người tu chư vị phải cần mẫn siêng năng. Lúc ban đầu thì không tốt lắm. Chư vị phải tốt hơn thì mới được. Từ nay trở đi, nhất định chư vị phải thật sự chú ý điều này, nhất là trong việc đệ tử Đại Pháp phối hợp với nhau. Tôi tháo gỡ bất cứ gì trong chư vị trong khi chư vị tu luyện, ngoại trừ một phần nhỏ mà tôi giảng đây, tôi để lại trước đây là vì không muốn làm hại việc giảng rõ sự thật của chư vị. Tôi thường nói ra những điều như thế như là chỉ trích lần này đến lần khác trong những ngày trước đây, trước ngày 20 tháng 7 năm 1999. Nguyên nhân là, lúc đó tôi nghĩ rằng nếu các nhân tố cũ mà làm cái gì, nếu chúng thật sự giở những trò cũ của chúng đối với đệ tử Đại Pháp, nhiều đệ tử mà chưa thiết lập một nền tảng tốt, không vượt qua được và bỏ không tu nữa, không vượt qua được và rơi xuống. Cho nên lúc đó tôi nhấn mạnh một số điều, tôi giảng tương đối hơn, giảng nhiều về tu luyện tâm tính. Đến ngày 20 tháng 7 năm 1999, tôi ngừng không giảng về nhưng điều này nữa, nhất là vấn đề mà chúng tôi đang giảng hôm nay, vì nguyên nhân đó mà tôi giảng cho chư vị. Tôi phát hiện một số thật sự đã làm xuất sắc trong việc này, trong khi những người khác, dường như họ đã buông bỏ xuống, nhưng thật sự là không buông bỏ tận bên trong và trong tâm vẫn còn không ổn. (Sư Phụ cười) (Mọi người cười) Họ không nói lời nào và dường như là họ hoàn toàn bình tĩnh, nhưng bên trong thật sự không ổn và cứ ôm giữ nó ở bên trong. (Sư Phụ cười) Ít nhất là chư vị có thể bình tĩnh. Và đó chính là cái bước đầu. Vì đệ tử Đại Pháp là đang tu tại các tầng thứ khác nhau nên họ có tiêu chuẩn đòi hỏi khác nhau. Tức là đệ tử nào đang làm tốt có thể sẽ được ban cho tiêu chuẩn cao hơn một chút, từ đó mà đề cao nhanh hơn. Tu luyện chính là như thế. Nếu thử thách cho chư vị quá nhỏ, thì chư vị chỉ bước một bước nhỏ thôi. Nếu thử thách thiết lập quá to, thì chư vị nhảy vọt được một bước xa. Một điều nữa nêu lên, là đệ tử Đại Pháp, chư vị phải chú ý những sự việc trong cuộc sống hằng ngày. Chư vị cũng biết, liên hệ không đứng đắn giữa những người không phải là vợ chồng là một tội lỗi đối với nhân loại, nó phá hoại cái thể chế gia đình lẫn cả mối liên hệ chủng tộc. Trước đây, trong lúc đầu tôi đã phát hiện cái rắc rối này rồi. Tức là trong khi tu luyện nơi người thường, thử thách to nhất chính là vấn đề cám dỗ tình dục mà xã hội bình thường gây ra trong khi thế gian đang trong hỗn loạn. Đối với người tu tiêu chuẩn đề ra cho những điều này là cực kỳ nghiêm khắc. Không kể môn nào, đều xem sự tình này là cực kỳ nghiêm trọng. Trong quá khứ, nếu ai đã nhập môn tu mà phạm giới làm những sự tình này, thì sẽ bị đuổi kết thúc không được tu nữa. Và nếu một số người bất tử đang chỉ đạo đệ tử tu luyện trong núi và người đệ tử phạm lỗi này, thì chính người đó là hủy vĩnh viễn. Đây là một điều nghiêm trọng. Chư vị là đệ tử Đại Pháp đang tu trong Đại Pháp, càng thiêng liêng hơn nữa, thế mà một số học viên không chú trọng. Đạo đức trong nhân thế ngày nay hay con người nghĩ về những điều này như thế nào: người tu là phải giữ tiêu chuẩn cao và nhìn những sự việc đó căn cứ vào một bộ nguyên lý cao, đòi hỏi nơi cá nhân mình với tiêu chuẩn của Thần. Đến cả tại đây nơi nhân loại quan hệ tình dục không đứng đắn cũng là phạm tội. Thần không làm việc bẩn thỉu như thế. Chắng phải người tu là trên con đường thành Thần sao? Người tu không tu trên con đường của Thần sao? Thế thì tại sao chư vị không hành xử giống như Thần? Tại sao chư vị không hành xử thể theo tiêu chuẩn của Thần? Một số người tại sao cứ phạm lỗi này? Có được chấp nhận không? Chư vị cũng biết, chúng ta cũng biết rằng trong quá khứ các tiên tri đã tiên đoán đoạn đường cuối cùng cho con người hiện đại nghe. Nhiều tiên tri báo rằng, đến cuối cùng, ai còn trong sạch thì thân thể sẽ được thanh lọc. Họ xem rằng giữ thuần khiết là quan trọng nhất, không gì nghiêm trọng bằng. Những người như thế nhất định sẽ được giữ lại và người mà tu thành nhất định là như thế, người mà được giữ lại trái đất này sẽ là người loại này. Hãy suy nghĩ điều này: Một đệ tử Đại Pháp làm điều như thế, Thần của vũ trụ xử lý chư vị thế nào đây? Xét từ tiêu chuẩn mà Thần đề ra cho người mà trong một ngày nào đó trở thành Thần, tíc tắc mà chư vị làm điều như thế chư vị có biết là nó kinh hoàng thế nào không? Tíc tắc mà ai làm sai trong khía cạnh này, tất cả Thần trên thiên giới tin rằng nhất định chư vị phải bị đánh hạ xuống, là vì chư vị không chấp nhận và cũng không được thừa nhận. Cho nên cái thử thách chư vị gặp sau đó, trong nhiều trường hợp là do các nhân tố liên quan đến các Thần mà trên căn bản chỉ muốn kéo chư vị xuống thôi. Hãy suy nghĩ bao nhiêu khó khăn sẽ thêm vào sự tu luyện của chư vị đây! Rồi chúng còn khiến chư vị phạm tội lần này đến lần khác không cho chư vị sửa đổi là vì chư vị cứ tiếp tục mãi thôi. Cuối cùng, mâu thuẩn tâm tính đó sẽ kéo chư vị hiểu sai. Là vì chư vị biện hộ cho mình lần này đến lần khác, từ đó mà khiến cho chư vị hiểu sai, dần dần chư vị không còn hiểu lý của Đại Pháp nữa, cuối cùng chư vị sẽ đi lạc hướng. Chư vị có nghĩ rằng người mà hiểu sai lệch thật sự có cố ý làm như thế không? Trong nhiều trường hợp đó chính là vì trong khía cạnh nào đó người tu làm không tốt và tà ác lợi dụng chỗ hở đó. Có nghĩa là, các sinh mệnh tà ác kia nắm lấy yếu đuối của chư vị mà luôn bám vào chỗ hở đó của chư vị. Hễ mà chúng tin rằng chư vị không còn hy vọng nữa, theo tiêu chuẩn của chúng chư vị không thể tu nỗi, nhất định chúng sẽ tìm cách để đánh hạ chư vị, hủy chư vị. Tất nhiên, chúng biết rằng tôi, Lý Hồng Chí, sẽ không vì đệ tử của mình và tiếp tục cố gắng để cứu. Nhưng chư vị có biết không, chúng kéo người đó sang bên kia, khiến cho họ làm điều sỉ nhục cho Đại Pháp và cho đệ tử Đại Pháp, biến họ thành dụng cụ cho tà ác. Và khi ai mà phạm tội không tha thứ đối với Đại Pháp, làm sao cá nhân đó được cứu độ đây? Chúng muốn kéo cá nhân nào mà phạm cái tội này đến mức độ đó. Và khi một cá nhân thật sự đã bước đến bước này rồi, quả thật là không còn được cứu độ là vì họ không thể nào để theo kịp. Làm sao họ được cứu độ đây? Chính Pháp có tiêu chuẩn, sự tu luyện của đệ tử Đại Pháp cũng có tiêu chuẩn. Thế thì, làm sao chư vị không cẩn thận trong vấn đề này? Chư vị đã sỉ nhục Sư Phụ và chư vị đã sỉ nhục đệ tử Đại Pháp? Ảnh hưởng này to như thế. Còn một vấn đề nữa. Hãy nhớ rằng chư vị đang tu nơi xã hội người thường. Bao lâu nay chư vị không làm tốt trong vấn đề có nhân thân gia đình không tu luyện. Những gì tôi giảng qua cũng áp dụng ở đây, ba hòn nước đá không thể tự thành hình qua một đêm. Sau khi chư vị không xử lý tốt lúc ban đầu, lòng oán giận bắt đầu chồng chất lên cho đến khi nó trở thành nghiêm trọng và theo thời gian nó kéo dài như thể là không giải quyết được. Tình huống loại này sẽ gây khó khăn cho đệ tử Đại Pháp trong khi chứng thực Pháp. Tuy nhiên, trong mỗi tình huống, rắc rối là nằm ở chỗ của đệ tử Đại Pháp. Chính là vì chư vị không xử lý sự tình lúc ban đầu cho tốt từ đó mà trở thành như thế. Rất nhiều điều, kết quả là nếu chư vị quân bình sự việc cho tốt và xử lý sự việc chính xác thì sẽ không có gì làm đình trệ những việc Đại Pháp mà chư vị đang làm. Nó xuất phát chính xác là từ việc chư vị không xử lý tốt và không chú ý những gì tôi vừa giảng. Chư vị điều biết rằng Chính Pháp và tu luyện là nghiêm túc, ai tu thì sẽ đạt quả vị của mình. Thân nhân gia đình sẽ được ban phúc lành nếu chư vị tu thành. Nhưng nhất định không phải là thân nhân, bạn bè, cha mẹ, hay con cái mà không tu luyện lại cùng chư vị đạt Viên Mãn. Vì người đó là một sinh mệnh độc lập, không tu luyện, định mệnh gì đã định cho họ sẽ định cho họ. Chư vị không đại diện cho họ và cũng không lãnh gì cho họ được. Nếu một người không phá hoại Pháp, mặc dù không tu họ vẫn được phúc lành nếu chư vị đạt Viên Mãn, một số còn được lên thiên giới của chư vị mà làm chúng sinh ở đó nữa. Có thể một ngày kia họ sẽ được hưởng tiền tài trong nhân thế. Chúng tôi sẽ phải xét quan hệ nhân duyên đưa họ đến đâu. Còn về việc chư vị đã tu thành tựu tại đây trong môi trường này, gia đình, thân nhân, tổ tiên của chư vị cũng được hưởng lợi. Ngược lại, tổ tiên của những người nào bức hại đệ tử Đại Pháp và can nhiễu với Chính Pháp sẽ bị tội và bị đánh hạ xuống địa ngục. Nếu chư vị có thể giúp thân nhân gia đình bắt đầu tu luyện thì điều đó là tốt nhất. Nhưng nếu họ không tu được, chư vị phải đảm bảo cho họ được cứu độ, ít nhất là làm người tốt để một ngày nào đó họ sẽ được hưởng phúc lành. Một số học viên ban đầu không xử lý tốt và cũng không chú ý những gì tôi giảng. Nguyên nhân chủ yếu chính là, chư vị có khái niệm người đó là người thân hay là con cái của chư vị, tu luyện là điều vĩ đại nhất, cho nên vì chủ động mà chư vị bắt họ tu. Kết quả lời của chư vị là cưỡng ép hay như thể là họ phải nghe lời chư vị. Trong khoảnh khắc khẩn trương cho cuộc đời của một sinh mệnh, không ai thay thế được, lời chư vị nói không tính. Về vấn đề của thế tục thì chư vị có thể thay thế họ, có thể còn quyết định sự việc cho họ. Nhưng khi thật sự có liên hệ quan trọng cho chính sinh mệnh của mình, việc họ phải tự mình quyết định không đơn giản như các vấn đề khác. Con người không phải chỉ sinh ra một lần. Có thể trong đời này họ là thân nhân của chư vị, nhưng lần sau họ sẽ là thân nhân của người khác, và lần sau đó ai biết họ sẽ tái sinh ở đâu. Đây chỉ là quan hệ nhân duyên của một đời người. Thế thì làm sao chư vị có thể thay thế mà quyết định định mệnh cuộc đời bất diệt của họ? Chỉ khi chư vị thật sự trong tâm muốn cứu người đó, xem họ là một sinh mệnh để cứu độ, thì chư vị mới nhìn thấy sự tình biến đổi. Điều này nói rằng, mọi người xử lý sự việc là khác nhau, cho nên kết quả là khác nhau. Tất nhiên, có một số đệ tử Đại Pháp trẻ lập gia đình với người không tu luyện, trong một số tình huống vì tình mà đi lệch, trở thành bình thường còn hơn người thường nữa. Một số tình huống can nhiễu xảy ra cho họ rất to. Họ cảm thấy không làm được những gì nên làm: sợ rằng mối quan hệ vợ chồng bị ảnh hưởng, đồng thời sợ rằng cá nhân mình không làm tốt việc Đại Pháp, biết rằng sự tình này đang ảnh hưởng việc tu luyện của mình. Dần dần tâm chí và cơ thể mỏi mệt nhầm lẫn không biết phải làm gì. Thật ra, nếu chư vị giữ vững chính mình và xét lại, thì sẽ phát hiện cái gì cũng giải quyết được. Vì Pháp này đã được truyền như thế trong nhân thế, sự tu luyện của chư vị là đặt vào trong xã hội bình thường, nhất định điều gì xảy ra trong người thường cũng đều giải quyết được. Trong tình huống này, đó là còn tùy vào chư vị xem thân nhân mình như thế nào. Chư vị có xử lý với chính niệm không? Chư vị có giúp họ hiểu bằng cách dùng chính niệm của người tu mà giảng rõ cho họ không? Nếu chư vị xử lý tốt thì sự việc sẽ tốt. Nếu chư vị không xử lý tốt thì sự việc sẽ đi ngược lại. Thật sự tất cả là như thế khi chư vị giảng rõ sự thật cho đúng. Nếu tâm chư vị thiện khi giao tiếp với người, không kể thái độ của họ thế nào, tận trong linh hồn của họ hay phần sinh mệnh mà biết của họ sẽ hiểu. Nếu chư vị xử lý qua loa, tệ hơn nữa chư vị còn để thái độ người thường của họ ảnh hưởng chư vị, nhất định kết quả sẽ không tốt. Điều thiêng liêng như thế mà chư vị không chủ định, điều mà quyết định tương lai của một sinh mệnh? Xử lý kém như thế? Làm sao lại để thái độ con người ảnh hưởng chư vị? Mặc dù chúng ta cho rằng điều mà chúng ta làm là “giảng rõ sự thật”, chẳng phải thật sự là chư vị đang cứu người sao? Chẳng phải chư vị đang giải thoát người sao? Thế tại sao chư vị không cứu họ, thực tế còn bị họ kéo xuống nữa. Nguyên nhân mà họ nắm được tư tưởng của chư vị là vì chư vị có chấp chước. Nếu không có họ thì chư vị không bị họ ảnh hưởng. Nếu chư vị thật sự lý trí và giữ chính niệm khi giảng rõ sự thật thì kết quả là khác hẳn. Nhiều đệ tử Đại Pháp không màng xa xôi đến dự Pháp Hội, đến đây cũng không dễ là vì ai cũng có công việc làm và dùng thời gian nghĩ cuối tuần đi máy bay đến đây và liền trở về. Bây giờ đã đến đây rồi có thể là có nhiều điều muốn nói với Sư Phụ và cũng có một số câu cần muốn hỏi. Pháp Hội ở Los Angeles vừa xong, bài giảng này đang được hiệu chỉnh để in, hôm nay tôi không giảng thêm nữa nếu không thì quá nhiều cho chư vị hiểu. Vào mùa hè sẽ có nhiều Pháp Hội được tổ chức hơn, tôi sẽ giảng thêm nữa trong lần khác. (Vỗ tay) Nhân tiện đây tôi giảng thêm một điều. Cường độ của việc chúng ta giảng rõ sự thật sẽ to hơn và to hơn, cho nên nhất định chư vị không nên sao lãng, chư vị tuyệt đối không được sao lãng. Nếu nhân loại thật sự mà phải trải qua những điều mà tiên tri tiên đoán, hối hận cũng trể rồi. Chư vị không nên để cho chúng sinh thất vọng, cũng không được hoàn thành ước nguyện mà chư vị đã thề trước lịch sử. Cuộc bức hại tà ác này chưa kết thúc thì tuyệt đối không có nguyên nhân gì mà sao lãng. Còn về đệ tử Đại Pháp, thật sự chư vị đâu có làm cho người khác, cũng không có làm cho Đại Pháp, nói chi là làm cho tôi, là Sư Phụ. Tất cả những gì chư vị làm trong quá trình tu luyện, đó chính là hình thức tu luyện mà chư vị đảm trách, một loại vô hình, chính là để xem chư vị xử lý thế nào. Tất cả những gì chư vị gặp trong xã hội đều nằm trong phạm vi tu luyện của chư vị. Cho nên chư vị bước đi cho tốt trong tương lai chính là tu tốt. Còn về một số vấn đề đặc biệt mà đã xảy ra, tôi không muốn nói thêm là vì chư vị giữ được vững và cũng biết rằng không có gì là ngẫu nhiên, là có nguyên nhân. Tôi hy vọng chính niệm của chư vị mạnh hơn một chút, chư vị nên siêng năng hơn một chút trong tu luyện, đừng để cho tà ác lợi dụng chỗ hở của mình. Nếu đệ tử Đại Pháp làm được điều này, thiệt hại sẽ ít đi. Giảng rõ sự thật trong thời điểm này đòi hỏi nhiều nhân lực, và nếu chúng sinh được cứu độ thì đòi hỏi nhiều người cộng tác. Nhiều người cần tham gia trong các dự án khác nhau mục đích là chỉ ra cuộc bức hại tà ác này. Trong vấn đề này, mất đi một người sức mạnh sẽ mất đi nhiều, có các bàn tay khác tham gia thì sức mạnh cũng được gia trì nhiều. Cho nên, tôi không muốn bỏ lại một đệ tử nào, và cũng không muốn mất một đệ tử nào, hay để cho họ rời đi quá sớm. Đệ tử Đại Pháp đạt Viên Mãn không còn là câu hỏi nữa. Tuy nhiên, giả sử chư vị rời đi sớm thì sẽ phá hoại việc đệ tử Đại Pháp đang cố gắng hoàn thành, chính là để cho thế lực cũ lợi dụng chỗ hở của mình. Đây là lúc mà nhân lực thật sự là cần thiết. Đừng để mất mát loại này xảy ra. Tôi muốn nhìn thấy mọi người cố gắng hết mình làm cho tốt, có đủ chính niệm, tránh bất cứ thiệt hại nào. Tôi chỉ giảng bao nhiêu đó thôi. Cám ơn tất cả chư vị. (Tiếng vỗ tay nhiệt liệt) Bản tiếng Anh: Ghi chú: [ ] (của người dịch, không phải văn chính thức, chỉ để tham khảo) www.thuviendaiphap.com |
|