| |
Giảng Pháp
Tại Hội Nghị Epoch Times
(Lý Hồng Chí, 17 tháng 10 năm 2009)
(Vỗ tay)
Mọi người làm việc thật là vất vả. Chư vị đã trải qua con đường cực kỳ gập ghềnh từ khi thành lập thời báo Đại Kỷ nguyên – Epoch Times, trong quá trình này từ không biết cho đến biết phải làm sao thật sự là bao nhiêu gian khổ. Làm là không dễ, từng bước từng bước, trải qua bao nhiêu khảo nghiệm tâm tính trong tu luyện cá nhân cùng với can nhiễu từ bên ngoài. Thành quả của Epoch Times trong hiện tại, tôi nghĩ chính là nỗ lực tập thể của mọi người tại đây hôm nay và của các vị mà không có mặt đây hôm nay. Epoch Times thật sự đã gây tác dụng to lớn trong Chính Pháp. Chư vị cũng đã nhìn thấy điều này. Tư tưởng con người thật sự tương đối giản dị. Nhiều người tin bất cứ gì truyền thông nói và đa số tình huống mục đích của truyền thông là mang tin tức cho người. Cho nên, guồng máy tin tức này rất hữu dụng cho nỗ lực cứu người thế gian và chứng thực Pháp của chư vị. Trên thực tế, quả thật là xuất sắc, đã gây tác dụng chính diện trong việc giảng rõ sự thật. Vì diểm này, tôi muốn thay mặt người thế gian mà cảm tạ chư vị. (Vỗ tay).
Epoch Times đang trên con đường từ khởi đầu mà tiến đến đây hôm nay quả thật đã gây ảnh hưởng khá to lớn. Điều này cho chúng ta biết rằng, mặc dù đang làm báo nhưng trạng thái tu luyện của bản thân thường không hợp thức, phần chủ lưu thì cũng khá tốt và đạt kết quả khá tốt. Rất là xuất sắc. Còn về triển vọng tương lai, sự việc không những phải làm cho tốt hơn và phải tiếp tục khá hơn, người thường sẽ chú ý xem trọng hơn. Nhiều cơ sở truyền thông Hoa ngữ đang bị khó khăn tồn tại trong tình trạng khủng hoảng kinh tế hiện tại, một số đã bị đóng cửa rồi. Nếu chư vị có thể làm khá hơn một chút, báo sẽ phát triển càng nhanh hơn nữa. Không có gì là ngẫu nhiên. Nếu chư vị làm tốt, trong khi cứu độ chúng sinh rất có thể các nhà báo khác sẽ nhượng cho chư vị một con đường còn rộng hơn và đọc giả sẽ nhiều hơn. Với các thay đổi đó, tình huống sẽ mang kết quả tốt hơn cho sự thành công của báo của chư vị. Nhưng chư vị phải biết làm sao để nắm bắt cơ hội này và nghĩ ra cách để cho báo phát triển ổn định hơn, giống như các cơ sở truyền thông bình thường. Khi báo của chư vị mới bắt đầu, chư vị xem đó là chỉ một guồng máy giảng rõ sự thật, không nghĩ gì thêm nữa. Một số trong chư vị còn xem đó như là một tờ bướm. Tất nhiên sự tình hiện tại là khác rồi, dần dần chư vị đã nhận ra rằng không nên mang tư tưởng tạm thời đó nữa, phải làm báo này cho tốt và điều hành giống như một cở sở bình thường.
Tôi nghĩ rằng nếu chư vị lấy kinh nghiệm của các công ty bình thường làm gương thì được, dù đó là quản trị hay buôn bán và điều hành. Nhưng cũng khó làm. Tại sao thế? Cũng là do phối hợp thôi. (Cười) Đệ tử Đại Pháp đều là xuất sắc, trong lịch sử chư vị đều đã từng là Vương (cười), nhưng ở Trung Quốc có câu “Một núi không thể chứa hai con hổ.” (Mọi người cười) Chỉ có một vị vua, sự tình là dễ thôi, vua nói gì là xong. Chà, nhưng ở đây thì quá nhiều vua, đủ ý đủ kiểu, mỗi một vị đều có khuynh hướng rất mạnh muốn quyết định và muốn người khác phải tuân theo. Đây là thử thách to nhất mà đệ tử Đại Pháp đối mặt khi phối hợp với nhau và cũng là một cản trở do chư vị gây ra. Mỗi một vị ở đây đều có khả năng, một số rất có khả năng, chỉ một vị là bằng sức mạnh của bao nhiêu người thường. Nhưng, mặc khác, đây là điểm mà gây ra rắc rối khi làm chung với nhau. Cái rắc rối này đã kéo dài một thời gian lâu rồi. Nếu chư vị có thể tìm cách phối hợp cho tốt, đồng tâm, dồn nỗ lực cùng một hướng, với khả năng đó quả thật là một lực lượng không ngăn chận được. Cho nên tôi nghĩ, có nên chờ đến khi chư vị tu khá hơn trước khi chư vị gần đến đó và gia tăng sức mạnh của chư vị? (Cười) Chỉ khi nào trong sự tình khó khăn nhất mà làm được việc này thì tình thế của chư vị sẽ cải biến nhanh và làm tốt những gì chư vị phải làm.
Tuy nhiên thời gian không đợi người, hình thế cũng không đợi người. Dẫu là tình huống nào, đệ tử Đại Pháp trong hiện tại phải phối hợp cho tốt, là vì chỉ phối hợp tốt thì chư vị mới hoàn thành thệ nguyện của mình và làm cho báo này cường mạnh hơn. Truyền thông chủ lưu trong xã hội bình thường là đáng được chúng ta học hỏi, từ cách quản trị hay kinh doanh và điều hành. Chỉ một tờ báo mà họ nuôi được mấy ngàn người. Làm sao họ làm được như thế? Hơn nữa, nhân viên trong các cơ sở truyền thông bình thường, dù là biên tập, ký giả, hay thợ in, tất cả đều có lương bổng như trong xã hội bình thường, lương của họ cũng không thấp. Cho nên điều mà tôi nghĩ, mặc dù chư vị bản thân phó xuất rất nhiều và cũng đã trải qua tiến trình học hỏi phải làm sao, chư vị cũng vẫn phải nghĩ ra cách làm sao điều hành sự việc khá hơn và đứng vững hơn trong xã hội, để không còn bận tâm với các vấn đề như là chi phí in báo hay việc phối hợp với nhau. Với cách quản trị bình thường, mỗi một đệ tử Đại Pháp sẽ có phân công trong đó. Phân công không tương quan với việc tu luyện tốt như thế nào. Không phải ai là biên tập, hay là ký giả, hay làm các việc bình thường, là phải tu tốt hay tu kém. Không có sự tương quan như thế. Chư vị cũng biết, trong giới tu luyện thường thì ai chịu đựng khổ sở nhất, hay ai có chức vị thấp nhất, là người tu tốt nhất. Phân công chỉ là làm các loại công việc khác nhau, nó không có tương quan với tu luyện, nó không giống nhau. Tu chính là tu tấm lòng và tu tâm của một người, trong bất cứ hoàn cảnh giai cấp xã hội nào một người vẫn tu được. Nhưng, đây không phải nói rằng người trong giai cấp xã hội đặc định có thể tu lên các tầng thứ cao, còn người trong các giai cấp xã hội khác không tu lên được. Không hề giảng như thế. Tu chính là tu cảnh giới tâm tính của người tu, cũng như đối với việc cừu độ chúng sinh trách nhiệm và thái độ của họ như thế nào.
Làm báo Epoch Times cũng thế. Không kể chư vị làm việc gì đều không đại biểu sự tu luyện cao thấp của chư vị. Điều quan trọng là chư vị có kiên trì hay không. Chư vị biết, trong tu luyện, Thần và Phật đơn thuần chỉ xét nhân tâm, các vị ấy chỉ xét chư vị có tu luyện chuyên cần hay không. Trong xã hội bình thường, chư vị làm công việc gì hay trong hoàn cảnh nào, tất cả đều là cung cấp cho chư vị một môi trường tu luyện và cung cấp phương thức để cho chư vị tu luyện. Chư vị thật sự cần phải minh bạch điều này, phải xử lý bản thân cho tốt, phải buông bỏ cái tâm bất bình của con người. Khi phân công thì sẽ có người làm lãnh đạo và có người bị lãnh đạo. Thế mà chư vị không ổn khi ai lãnh đạo hay hướng dẫn chư vị. (Cười) Thực tế, tận trong đáy lòng, chư vị đều muốn báo này thành công, thế thì ai nói giọng gì, ai chỉ huy, hay dưới quyền của ai, thì có gì đâu.
Khi đệ tử Đại Pháp làm chung với nhau, thường thì ít nhất chư vị cũng phải chịu đựng được khi ai bảo chư vị làm gì. Nhưng nếu chư vị làm trong xã hội bình thường, người lãnh đạo bảo làm gì chư vị làm đó. Thế thì tại sao công việc của chúng ta thì chư vị không làm được như thế? (Cười) Khi tôi nói ra, rất có thể chư vị nhận ra vấn đề. Nhưng khi thật sự đối diện với hoàn cảnh như thế, nhất là khi có rắc rối, quả thật rất khó mà chịu đựng. Tất nhiên, tôi cũng biết là có một nhân tố khác mà chúng ta khác với một công ty bình thường. Các công ty bình thường trả lương khi chư vị bắt đầu làm và người ta nhờ đó mà sinh kế. Cho nên họ phải nghe lời người khác và làm để được trả lương, không nghe thì không được. Trước hết, giả sử chúng ta đặt trách nhiệm lịch sử của đệ tử Đại Pháp chứng thực Pháp và sự quý báu của tu luyện qua một bên, một số học viên mới hơn hay các học viên mà không tinh tấn lắm thật sự là bị thử thách này, đó cũng là một thực tế khách quan. Dù sao thì cũng là con người tu luyện, không thể bỏ qua những chuyện mà phải xử lý trong cuộc sống xã hội bình thường. Cho nên chư vị phải quản trị báo này cho tốt và gia tăng lợi tức, ai là nhân viên chính thức thì được trả lương bình thường.
Thật ra hiện tại chư vị đã có một nền tảng xuất sắc rồi. Báo có ảnh hưởng rồi, mỗi một đệ tử Đại Pháp rất có khả năng, tự mình tận tâm nỗ lực đặt vào việc này. Các vấn đề sẽ giải quyết được nếu khẩu phần thị trường của chư vị to đủ. Nên bỏ tâm vào việc này và thật sự điều hành báo cho tốt. Tất cả chư vị đều phải nghĩ về điều này và hãy làm cho được. Chỉ một số ít người suy nghĩ như thế là không được. Tất cả chư vị đều phải làm chung với nhau. Nếu chư vị thật sự có thể biến nó thành một công ty khá tốt, khi chư vị làm được rồi thì sẽ không có vấn đề về không muốn người khác lãnh đạo hay phải tìm cách sinh nhai trong cuộc sống bình thường. Nếu chư vị có thể điều hành báo cho tốt, chư vị sẽ có tác dụng cường mạnh hơn trong việc cứu độ chúng sinh và chứng thực Pháp.
Trong hiện tại, một số địa phương vừa đủ vốn vì có lợi tức một chút. Nhìn thấy mà đáng mừng. Nhưng chư vị không thể ngừng ở đó. Nhiều phụ trách nghĩ rằng nếu lấy được đủ vốn là được rồi và còn xem đó làm tiêu chuẩn. Thế là không hợp thức. Hãy nghĩ xem nếu các đệ tử tham gia không cần đi làm việc trong các công sở bình thường để sinh nhai, vì báo trả lương cho họ, thì họ có thể dồn tất cả năng lực ở đây. Nếu báo này mà biến thành một công sở bình thường trong xã hội bình thường, người làm được trả lương bình thường, chẳng phải cả hai việc: đệ tử Đại Pháp làm cho nhà báo và còn được đảm bảo an ninh tài chính trong cuộc sống sao? Tốt quá phải không?
Thật ra, tôi đã suy nghĩ điều này từ khi chư vị mới bắt đầu khởi sự. Quả thật nếu chư vị làm được điều đó, là tôi rất mừng. Tôi không hề ngại về việc đệ tử Đại Pháp làm nhiều tiền đâu. Tôi sẽ mừng khi cơ sở của chư vị phát triển to hơn và thu đạt nhiều tiền hơn. Điều duy nhất mà tôi lo ngại là chư vị không làm được điều này. Nếu tất cả chư vị có đủ phương tiện tài chính, chẳng phải là sẽ có sức mạnh to cho việc đệ tử Đại Pháp chứng thực Pháp sao? Thế chẳng phải quá tốt sao? Tôi chưa bao giờ bảo chư vị giống đạo sỉ tu trong núi, không thiết một đồng xu. Đó là vì khi tu trong xã hội người thường chư vị không thể trở thành như thế. Tôi chưa bao giờ bảo chư vị làm như thế. Ngược lại, tôi luôn nói rằng tu luyện Đại Pháp là phải phù hợp tối đa theo cách của xã hội người thường. Đã nói như thế, chư vị cũng không được sang cực đoan. Tôi không bảo chư vị từ nay trở đi để hết tâm vào việc kiếm tiền. (Mọi người cười) Sẽ có rắc rối nếu chư vị ngừng không làm những việc đệ tử Đại Pháp phải làm. Chư vị phải làm những việc đó. Then chốt là bây giờ chư vị có đủ điều kiện rồi và thật sự phải nắm bắt thời gian và điều hành báo cho tốt.
Luôn vẫn có người nghĩ rằng “Tôi phải mở công ty gì đây để giúp Epoch Times?” hay “Tôi phải đầu tư gì đây để giúp Epoch Times giảm bớt sức nặng tài chính?” Cái suy nghĩ đó là không sai. Nhưng điều tôi nói là: tại sao không suy nghĩ tìm cách để cho Epoch Times khá hơn? Nếu chư vị thật sự có thể đạt đến một mức độ đặc định, chẳng phải chư vị sẽ đạt được tất cả sao? Thực tế là chư vị làm được. Khi nhìn triển vọng của Epoch Times và hình thế kinh tế hiện tại, thật sự thì môi trường mà chư vị cần đang được tạo ra cho chư vị. Nếu chư vị có thể phối hợp tốt trong việc quản trị, nỗ lực gia tăng đọc giả, nỗ lực gia tăng lợi tức, thì chư vị sẽ có khả năng trả lương cho một số nhân viên. Sau đó, khi điều hành khá và khá hơn rồi, trở thành một cơ sở điều hành toàn vẹn bình thường, chư vị sẽ có khả năng tự lập và còn có khả năng cung cấp cho nhân viên. Điều này hoàn toàn làm được. Trong những năm trước đây tôi xem việc này như là một “mục tiêu”. Bây giờ tôi nói điều này làm được.
Trong hiện tại, một số địa phương tụt lại đằng sau một chút. Tôi nghĩ rằng vấn đề là chư vị đặt tầm quan trọng bao nhiêu vào việc này. Một số địa phương, khi các học viên làm khá hơn thì lại tự mãn. Epoch Times chỉ đủ vốn là chưa đủ, chư vị chưa suy nghĩ làm sao cho khá hơn hay làm sao trở thành một công ty bình thường mà có thể giúp chư vị gây tác dụng to hơn trong việc cứu độ chúng sinh và giảng rõ sự thật. Đó là điều mà tôi đã và đang suy nghĩ. Truyền hình NTDTV cũng thế. Mới đây tôi bảo là họ nên giữ con số nhân viên trong phòng thương mại và quảng cáo cho ổn định và trả lương cho họ, nếu trả lương ít một chút cũng được, chư vị phải đảm bảo cuộc sống của họ ổn định để họ có thể bỏ ra toàn bộ nỗ lực mà làm. Họ đang làm điều đó và tôi nghe nói là tiến hành cũng khá. Nếu chư vị thật sự muốn nhìn thấy báo này khá hơn và tạo ảnh hưởng to hơn, chư vị cũng nên làm theo cách đó nếu có điều kiện và cứ làm thử xem sao.
Có rất nhiều việc chư vị cần phải làm. Chư vị phải làm công việc làm bình thường và phải làm cho tốt, còn phải xử lý chuyện gia đình, là đệ tử Đại Pháp chư vị cần phải bỏ thì giờ học Pháp và tập công, phải đi giảng rõ sự thật, tham gia vào các dự án Đại Pháp như làm trong Epoch Times. Cho nên, nếu giảng rõ sự thật và việc điều hành một cơ sở truyền thông của đệ tử Đại Pháp có thể nhập chung thành một, chẳng phải là giải quyết những khó khăn mà chư vị đang đối mặt sao? Nó còn giải quyết vấn đề sinh nhai và giải quyết công việc làm trong xã hội bình thường. Làm thế là tốt phải không? Tôi nghĩ rằng bây giờ là khẩn thiết rồi. (Cười) Đây cũng không phải là lần đầu tiên chư vị làm việc này, NTDTV đã làm rồi. Trường hợp tương tự là các thầy giáo trong Viện Mỹ Thuật Fei Tian, các thầy giáo thường trực cũng khá lâu, cuộc sống của họ cũng bị ảnh hưởng. Bây giờ họ được trả lương, mặc dù là rất ít. Khi hoàn cảnh dần dần khá hơn khi Shen Yun trình diễn gây ảnh hưởng to rộng, tiền thu vào khá hơn, thì lương mỗi tháng dần dần cũng sẽ tăng.
Đã giảng như thế rồi, bây giờ tôi giảng một điều khác. Các học viên chúng ta khắp nơi thật sự là làm việc vất vả bán vé, thể theo những gì tôi vừa giảng qua, tôi nghĩ rằng các học viên bán vé cũng có tự bỏ tiền ra. Nhưng cũng tốt là chư vị đều minh mạch rằng đó là cứu người, bán một vé là bằng như cứu một người. Cho nên chư vị đều quân bình sự việc này được tốt. Cũng không bảo chư vị làm việc này mãi. Khi Đoàn Nghệ Thuật Shen Yun thật sự gây ảnh hưởng xa rộng trên toàn cầu, chư vị đi làm quảng cáo rằng Shen Yun đến thì người ta sẽ đổ xô đến xem. Đến lúc đó các đệ tử Đại Pháp làm trong các việc khác không phải ra và cũng không lo về việc bán vé nữa. Chúng ta cố gắng đạt được điều đó. Tôi muốn làm việc gì là tôi thật sự làm cho tốt. Báo Epoch Times cũng phải như thế. Chư vị nhất định là phải đạt tới mục tiêu đó.
Tất cả chư vị đều biết các đặc vụ của Đảng Cộng Sản Trung Quốc làm việc xấu ác ở bên ngoài Trung Quốc. Khi chư vị tìm quảng cáo, chúng liền gọi tìm cách phá hiệp ước. Khi các tên côn đồ này làm chuyện đó một lần sẽ bị một lần nghiệp báo, nếu tội lỗi to hơn thì nghiệp báo sẽ nặng hơn nữa. Vì Pháp mà người thế gian đến đây. Nếu chư vị thật sự nghiêm túc làm được việc này, các đặc vụ kia chỉ phí hơi thở của chúng thôi. Then chốt là bỏ ra nỗ lực, chứ không phải làm qua loa. Nhất là khi chư vị gặp thử thách thì phải giảng rõ sự thật và giúp người nhìn ra bộ mặt thật của bè đảng của Đảng Cộng Sản Trung Quốc. Chế độ lừa bịp đó vẫn còn gây rắc rối, thì chư vị càng phải vững trong việc vạch trần nó ra. Các đặc vụ của Đảng Cộng Sản Trung Quốc quả thật không là gì cả. Chúng bị ám bởi các yêu ma sa đọa của thế lực cũ an bài ở đằng sau, mục đích chính là để khảo nghiệm người thế gian có được cứu độ hay không. Hễ tâm của một người thật sự định vị trí chân chính rồi, chỉ một câu hay một niệm thôi, người đó sẽ không còn bị chúng khống chế nữa, và được tính là người của nhóm tương lai. Sau đó các đặc vụ côn đồ đó sẽ không còn sức mạnh để ảnh hưởng họ nữa.
Chỉ cần chư vị tiếp xúc với ai thì chính là đang cứu họ, đến cả khi chư vị đi bán quảng cáo. Một người chọn về bên nào, có được cứu độ không, tất cả yếu tố đã đặt sẳn trong các môi trường đủ loại cho đệ tử Đại Pháp, chư vị không nên quan tâm quá đáng vào việc kia. Chư vị càng thấy các thử thách đó to, sự việc sẽ khó hơn là vì nó là “tướng tự tâm sinh”. Vì thế mà sự việc càng phiền phức hơn. Khi tôi nói “tướng tự tâm sinh” cũng có nghĩa là, nó khó khăn là vì chư vị xem việc đó là quan trọng và đặt bản thân mình vào chỗ yếu. Đừng xem những việc đó là quan trọng, việc cứu độ chúng sinh là vĩ đại như thế, cứ làm những gì cần phải làm, cứ bình tĩnh mà làm. Khi có chuyện gì nghe không tốt, không giống như mình mong muốn, đừng để tâm, cứ đường đường và tự tin mà làm những gì phải làm. Nếu chư vị không để tà ác can nhiễu làm động, từ bản thân không sinh ra các nhân tố xấu ác, tà ác sẽ không là đáng kể, chư vị sẽ cao ngất và to lên, chính niệm sẽ đầy đủ. Tình huống quả thật là như thế.
Có nhiều nội hàm chứa ẩn bên trong văn hóa bán-thần của Trung Quốc, câu nói này cũng thế “tướng tự tâm sinh”. Là vì mỗi một người chiếm một phạm vi trong thế giới xung quanh họ, trạng thái xúc động của họ sẽ ảnh hưởng sự việc của họ. Đối với đệ tử Đại Pháp lại càng hơn đó nữa là vì họ đảm trách sứ mệnh cứu độ chúng sinh và phạm vi của họ chiếm càng to hơn nữa. Đệ tử Đại Pháp của thế gian tính chung là bao gồm toàn bộ quả địa cầu, mỗi một đệ tử là chiếm một phần đặc định. Những gì chư vị đối diện và gặp chính là các nhân tố hiện diện trong phạm vi của chư vị. Nếu chư vị có đủ chính niệm, thì chư vị sẽ cao ngất và to lớn trong phạm vi của mình và còn diệt trừ được các nhân tố xấu tồn tại trong đó. Giả sử mỗi một đệ tử Đại Pháp làm được điều này, toàn bộ thế giới sẽ cải biến, là vì mỗi một vị sẽ đảm trách trách nhiệm cho một phạm vi to lớn trong thế gian và đại biểu một phần đặc định các chúng sinh. Tôi thường bảo chư vị hướng nội mà tu và tìm bên trong chính mình khi có rắc rối gì xảy ra. Khi chư vị thanh lọc bản thân mình lúc phát chính niệm, đó chính là thanh lọc và chỉnh sửa tư tưởng của mình và thanh lọc phần của bân thân mình, phần mà chư vị trách nhiệm. Nếu mỗi một đệ tử Đại pháp có thể phát chính niệm cho chính xác, thường xuyên có chính niệm đầy đủ, thì các hồn ma tà ác trong toàn bộ thế gian có thể bị giải thể nhanh chóng. Nếu tất cả đệ tử Đại Pháp hiểu được điều này, đều thành tâm đạt trạng thái chính niệm cường mạnh nhất, một ngày nào đó sẽ đủ để giải quyết xong tất cả. Mỗi một người là giải thể các nhân tố tà ác trong phạm vi đặc định mà mình trách nhiệm, chẳng phải là toàn bộ thế giới sẽ cải biến sao? Thật ra, người thế gian chính họ cũng chiếm một phạm vi của họ, nhưng nó chỉ là một khối trường rất nhỏ và không bao gồm người khác trong đó. Cho nên, đối với bản thân họ, một trạng thái xúc động cũng quyết định được kết quả của một số việc đặc định. Người thường không biết tất cả là nằm trong câu này “tướng tự tâm sinh”. Nói cách khác, các nhân tố của một người thật sự cải biến được môi trường xung quanh của họ. “Tu chính mình” và “tìm bên trong” là những từ mà tôi đã giảng với một tư cách rất thẳng thắn và minh bạch. (Cười) Nhưng không có nhiều người đặt nặng những lời này. Đối với đệ tử Đại Pháp khi làm việc gì đều phải làm như lời tôi đang giảng.
Dẫu là lấy quảng cáo cho Epoch Times, điều hành và quản trị, hay tìm tài trợ, mỗi một khía cạnh đều tồn tại câu hỏi là chư vị có xử lý sự việc với chính niệm hay không. Tất nhiên, hình thế toàn bộ vẫn còn tồn tại các nhân tố của thế lực cũ đang lèo lái những sự tình đặc định. Nhưng chẳng phải đó là trường hợp mà chúng đang lợi dụng chỗ hở của chư vị sao? Nếu chư vị xử lý một cách chính xác, thì sẽ không có việc lợi dụng chỗ hở. Có lúc chư vị cảm thấy tà ác chưa tiêu diệt hết, còn nghĩ rằng làm sao nó lại xuất hiện trở lại. Đúng vậy, nếu chỉ sau một ngày tu luyện mà đạt Viên mãn, thành Phật tại chỗ, thì không tính là tu luyện được. Quả thật rất khó thanh trừ những khái niệm đó và những thứ xấu mà đã hình thành trong cuộc sống hằng ngày, chư vị phải chỉnh sửa các thói quen mà đã hình thành đó. Chư vị đã hình thành cách suy nghĩ như thế rồi, cho nên phải xét cách suy nghĩ của mình, chỉnh sửa những thứ trong đó nếu chư vị muốn tránh nhiều rắc rối hơn. Chư vị có thể tự nghĩ “Chẳng phải tôi đã thanh trừ những thứ xấu đó rồi sao?” Quả thật khi chư vị phát chính niệm cái trường của chư vị trở nên sáng và thuần khiết. Tuy nhiên, tíc tắc vừa đứng dậy, những gì trong tâm thực tế là cái suy nghĩ của con người, và khi chư vị suy nghĩ điều gì hay làm điều gì, nhanh chóng chư vị trượt xuống và trở về chỗ cũ của chư vị, cái xấu mà chư vị thanh trừ đó nó lại trở lại. Hơn nữa, nếu tâm và tư tưởng không ổn định khi phát chính niệm, ở bên này đang thanh trừ và diệt những thứ xấu đồng thời ở bên kia chư vị tạo chúng ra. Tu luyện chính là chỉnh sửa chính bản thân mình, thật ra sự tình thật sự như tôi diễn giải.
Một điều nữa, tôi thường bảo người phụ trách rằng tổng bộ Epoch Times có nhiều thử thách, nhiều chi nhánh địa phương không quan tâm đến hình thế của tổng bộ. Các thử thách là phát xuất từ nhiều biên tập là từ văn phòng tổng bộ ra, hao tốn nhiều nhân lực và phương tiện, cho nên nhiều năng lực bị tiêu hao. Mỗi một chi nhánh địa phương chỉ thêm vào báo cáo địa phương, cho nên công việc tương đối nhẹ nhàng và chỉ quan tâm việc thua lỗ trong địa phương của mình, không quan tâm sự tình ở tổng bộ ra sao. Vì chư vị là một chỉnh thể, Epoch Times là một kinh doanh tập thể, chư vị phải quan tâm đến những khó khăn của tổng bộ. Các khó khăn này tức là cần phải phối hợp và chư vị phải nghe theo quyết định quản trị của toàn bộ công ty của tổng bộ. Tôi nghĩ rằng chỉ theo cách này thì sự việc mới thành đạt. Một điều đặc biệt là, trong nhiều khía cạnh chư vị dựa vào tổng bộ, trường hợp đó lại càng tạo thêm áp lực cho họ. Tôi nghĩ rằng chư vị nên dùng buổi hợp này để tìm ra và thảo luận làm sao để điều hành sự việc cho tốt và đảm bảo nhà báo đứng vững trong xã hội bình thường và thu được lợi tức. Điều tôi muốn nhìn thấy là chư vị làm cho cơ sở này trở thành thực thể vững vàng, tìm cách điều hành sự việc cho tốt, để cho các đệ tử Đại Pháp tham gia có phương tiện sinh kế, từ đó mà họ sẽ nỗ lực bỏ tâm vào việc này, làm cho mạnh hơn để chứng thực Pháp và cứu độ chúng sinh. Điều kế tiếp phải làm là chư vị tìm cách trả lương cho những người tham gia. Vừa đủ vốn là đủ là chưa được. Tất nhiên, các ấn bản địa phương mà đang bị lỗ tôi nghĩ là nên nỗ lực nhiều hơn và làm nhiều hơn. Chư vị không được tụt lại sau. Các đệ tử Đại Pháp… Chư vị nói rằng chư vị muốn làm những gì đệ tử Đại Pháp được bảo phải làm, thật sự muốn gây tác dụng trong Chính Pháp và giúp Sư Phụ chính Pháp. Nhưng muốn làm được chư vị phải bỏ tâm vào trong đó, nói chi chư vị lại trở thành một gánh nặng. Nếu chư vị không làm được điều này, chư vị sẽ gây can nhiễu và sẽ thất bại không hoàn thành được lời thệ nguyện của một đệ tử Đại Pháp. Chỉ khi nào chư vị thật sự đặt nặng điều này thì sự việc mới thành công.
Tiện đây tôi nói vài lời về các ấn bản tiếng Anh và các ấn bản tiếng ngoại ngữ của Epoch Times. Tôi biết trong hiện tại cũng có nhiều thử thách chủ yếu là vì thiếu nhân lực. Đó là rắc rối to nhất. Điều tôi nghĩ là, nếu ấn bản Epoch Times tiếng Hoa có thể làm được tốt, tức là, đồng thời giúp ấn bản tiếng Anh mở rộng và gây ảnh hưởng trong thị trường. Epoch Times tiếng Hoa có ảnh hưởng rất to trong xã hội, đa số mọi người đều biết. Và nếu có người không đọc được tiếng Hoa thì còn có tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Đức và các ấn bản ngôn ngữ khác cho họ. Cho nên, chư vị làm tốt sẽ tạo hoàn cảnh tốt. Hiện tại sự tình quả thật khó khăn là vì bản tiếng Anh đang trải nghiệm giống như tiếng Hoa lúc ban đầu, vấn đề to nhất là thiếu nhân lực. Nếu chư vị kiên quyết làm cho tốt việc chư vị cần làm, dần dần sẽ được giải quyết trong mọi phương diện. Đó là vì các học viên mới, dù là tình huống nào, họ đang liên tục vào và từng bước từng bước sẽ thành thục. Một khi thành thục rồi họ sẽ tham gia. Quảng đường này của chư vị, nếu chư vị bước cho đúng và chính xác, bao nhiêu cửa trước mặt chư vị mà đã đóng sẽ mở ra và con đường sẽ mở rộng. Dẫu là dự án nào thì quảng đường đều phải đi như thế. Khi sự việc không tiến hành tốt chính là phát xuất từ phối hợp kém, hay là không xem đó là quan trọng. Nhân tâm đang cản trở con đường của chư vị, vì thế mà toàn bộ quảng đường chông gai đầy rắc rối liên tục. Vì có quá nhiều nhân tâm, khi có rắc rối thì tự biện hộ cho mình, thay vì duy hộ Pháp. Tôi biết chư vị đã bỏ nhiều nỗ lực những vẫn chưa khá, nhưng dù là tình huống nào, sớm hay muộn, chư vị đều phải làm cho tốt.
Các ấn bản Epoch Times ngôn ngữ khác cũng quan trọng, là vì đệ tử Đại Pháp là hy vọng duy nhất để cứu độ người thế gian bất kể góc trời nào họ ở trên quả địa cầu. Nếu tôi, Lý Hồng Chí, là Sư Phụ của đệ tử Đại Pháp, làm việc này, thì không được. Đây là việc mà chính chư vị phải làm. Tôi sẽ làm sau này, sau khi Pháp Chính Nhân Gian. Trước thời Pháp Chính Nhân Gian chư vị phải cứu nhiều người hơn nữa, để cho nhiều người hơn nữa được lưu lại. Trong quá trình giảng rõ sự thật, chứng thực Pháp và cứu độ chúng sinh, chư vị giúp người tránh đại nạn, chỉ có nhóm người này mới xứng đáng được nhìn thấy trong giai đoạn Pháp Chính Nhân Gian, nhìn thấy chân tướng của vũ trụ và hết thảy những gì xảy ra từ khi thế gian được khai lập. Chỉ sau đó thì tôi mới bắt đầu làm Pháp Chính Nhân Gian. Nhiều sự việc cần phải làm nếu muốn sự tồn tại của tầng này được lưu lại, là vì sự việc của con người quả thật là không giản dị. Cứu độ chúng sinh là điều mà chính chư vị phải làm, và trong giai đoạn này chư vị đã được ban cho con đường này với chính niệm chính hành mà chư vị tạo uy đức của mình tiến đến Viên Mãn. Giả sử tôi tham gia thêm nữa thì tôi sẽ can nhiễu chư vị. Một số học viên dù chuyện nhỏ bao nhiêu cũng muốn tìm tôi để giải quyết. Làm thế không tính là tiến đạt đến Viên Mãn được. Đó là vì chư vị là đệ tử Đại Pháp thời Chính Pháp, sự tình này cũng đã định rồi, phải xử lý phân thành trong hai bước, thời Chính Pháp tu luyện và Pháp Chính Nhân Gian. Còn về thời Chính Pháp tu luyện thì đã tiến đến giai đoạn cuối cùng rồi, đa số các sinh mệnh tà ác đã bị diệt hết rồi, thời gian mà tình huống khủng bố nhất đã qua rồi. Một lô đệ tử Đại Pháp được ban cho các việc và trách nhiệm đặc biệt trong lô này, tức là, cứu người thế gian, qua đó mà viên mãn bản thân. Chính việc này cũng đã đạt đến điểm rồi. Chính là như thế. Nếu chúng ta cứu thêm người hơn nữa trên toàn cầu thì phải chính là đệ tử Đại Pháp làm. Phải là chính chư vị.
Tất nhiên là có một nhân tố khác liên hệ. Mặc dù người ở Trung Hoa Đại Lục đã xấu tệ vì tư tưởng đã bị bại hoại bởi cái Đảng Cộng Sản Trung Quốc tà ác và giá trị đạo đức của họ trượt xuống tận đáy, chưa nói đến cái xã hội đó đã thật sự bị hủy, trong cái chỗ đó quả thật có nhiều Vương đến từ mỗi một nhóm chủng tộc và mỗi một kỷ nguyên. Trong đó là có Vương của tất cả các chủng tộc, trong đó bao gồm nhiều Thiên Vương cũng đã sinh xuống nơi đó. Nguyên nhân mà cái chỗ đó trở thành hỗn độn như thế chính vì thế lực cũ của vũ trụ muốn nhìn thấy coi ai có thể nổi lên từ một nơi hỗn độn như thế. Chúng chỉ chấp nhận người mà đang trong cơn nguy và áp lực như thế mà vẫn đắc được Pháp, vì chúng biết rằng hễ một người được cứu độ, thì vô kể chúng sinh ở đằng sau người đó được cứu độ, cũng có nghĩa là cứu độ tất cả chúng sinh và người thế gian thuộc các chủng tộc mà chính họ đã từng là Vương của các chủng tộc đó. Cho nên một người Hoa mà được cứu độ kết quả là trong chúng sinh thuộc nhiều chủng tộc trong thế giới sẽ được cứu độ. Còn các đệ tử Đại Pháp bên ngoài Trung Quốc có tác dụng phản chiếu vào bên trong đại lục. Đệ tử Đại Pháp bên trong Trung Quốc đã làm rất xuất sắc, sự thật bao trùm cả phong cảnh ở bên đó. Điều mà đệ tử Đại Pháp toàn cầu và đệ tử Đại Pháp bên trong đại lục làm cũng là như nhau, cho nên khi chư vị giảng rõ sự thật cho người bên trong đại lục, sức mạnh của những gì chư vị làm phải là to lớn. Các ấn bản Epoch Times các ngôn ngữ khác trên toàn cầu mà giảng rõ sự thật cũng như thế: đều có tác dụng ảnh hưởng người Hoa và cộng đồng người Hoa, cũng giúp cho các nơi đó. Đừng quan tâm đây là giai đoạn nào hay khi nào cuộc bức hại này chấm dứt. Cứ chú ý vào việc đang làm. Giả sử thật sự mà sự tình này kết thúc bây giờ, tất cả chư vị đều sẽ hối hận. Chỉ cần sự tình chưa chấm dứt, chỉ cần Chính Pháp Nhân Gian chưa đến, chư vị nên chú tâm vào việc đang làm. Và trong khi chư vị đang cứu người, làm bất cứ điều gì phải làm và cố gắng làm cho tốt hơn. Làm được như thế, chính chư vị thành tựu, là đệ tử Đại Pháp.
Bản tiếng Anh:
http://www.clearwisdom.net/html/articles/2009/11/15/112402.html
Bản tiếng Hán
http://www.minghui.org/mh/articles/2009/11/10/212440.html
Ghi chú: [ ] (của người dịch, không phải văn chính thức, chỉ để tham khảo)
Dịch ngày 24 tháng 11 năm 2009
www.thuviendaiphap.com
|