2009

Hoa Thịnh Đốn DC

Pháp Hội Quốc Tế Giảng Pháp

Lý Hồng Chí
(7 Tháng 18 Năm 2009)

Dịch từ bản tiếng Anh

 

Chư vị đã làm việc nhọc nhằn!

Tôi vừa kết thúc Pháp Hội Nữu Ước và cũng đã thấy chư vị ở đó.  Lần này tôi không muốn giảng nhiều, cho nên tôi đến trễ một chút.  (Cười) (Khán giả vỗ tay)  Tình thế hiện tại trên thế giới thay đổi rất nhiều là vì tiến trình nhanh chóng của toàn bộ Chính Pháp, cùng với việc đệ tử Đại Pháp hợp tác với nhau cứu độ chúng sinh và chứng thực Pháp.  Chư vị cũng đã nhìn thấy sự tình này và người thế giới cũng thế.  Khởi đầu khi cuộc bức hại bắt đầu vào 20 tháng 7 năm 1999, nhiều người nghĩ rằng Pháp Luân Công chỉ tồn tại không quá vài ngày.  Một số người mà muốn ủng hộ Pháp Luân công nhưng vì cái quan niệm đó mà không ủng hộ.  Sự tình Đảng Cộng Sản Trung Quốc áp  bức các sinh viên ngày 4 tháng 6 (cuộc Thảm Sát Thiên An Môn) khiến cho rất nhiều người nghĩ rằng hầu như Trung Quốc không còn hy vọng nữa và một số người còn công khai nói rằng họ cũng không để ý đến Pháp Luân Công nữa là vì Pháp Luân Công không thể chịu đựng nổi cuộc bức hại này không quá vài ngày.  Bất kể cách nói của họ là phát xuất từ cái gì, Pháp Luân Công không giống như họ tiên đoán như vậy.  Pháp Luân Công đã vượt qua rồi (Vỗ tay nhiệt liệt), dưới tình huống không có sự giúp đở từ bên ngoài mà đã vượt qua rồi. (Vỗ tay nhiệt liệt).  Một điểm này quả thật đã làm cho người thế gian dụi mắt mà nhìn, càng hiển lộ thêm sự xuất sắc của đệ tử Đại Pháp, càng hiển lộ thêm sự khác biệt của người tu Pháp Luân Công.  Hiện nay có những người đã thay đổi, từ lạnh lùng cho đến quan tâm, từ cái tâm thái nhìn cười nói đã chuyển sang bội phục.

Nhưng nó không ngừng tại đó: Chính Pháp vẫn còn đang tiến tới trước, đệ tử Đại Pháp vẫn không ngừng chứng thực Pháp và cứu độ chúng sinh, tình thế đang liên tục thay đổi một cách nhanh chóng.  Còn các nhân tố tà ác, một số lượng rất to, trong các không gian khác vẫn còn đang bị tiêu diệt, người thế giới ngày càng sáng suốt.  Với các nhân tố tà ác giảm đi, các nhân tố mà khống chế tư tưởng con người, con người thế giới hiện tại có thể điềm tĩnh mà suy nghĩ lại về cuộc bức hại này và về đệ tử Đại Pháp.  Thực tế, người thế giới xem chúng ta như thế nào cũng không khẩn trương hay quan trọng.  Điều quan trọng nhất chính là làm sự việc của chúng ta cho tốt.   Trong khi đang bị bức hại chúng ta cũng không quan tâm đến thái độ con người, cũng không đặt hy vọng vào người thường làm gì cho Đại Pháp, cũng không ngừng cứu độ người thế giới hay cứu độ chúng sinh.  Cứu người là điều mà chỉ đệ tử Đại Pháp mới làm được – nó là một trách nhiệm vĩ đại.  Đến cả khi cuộc bức hại đã đến đỉnh, chư vị cũng không trốn trách nhiệm của mình là đệ tử Đại Pháp.  Và trong khi cuộc bức hại khắc nghiệt nhất, chư vị luôn nhớ rằng, từ đầu đến cuối, luôn lấy tu luyện làm căn bản, chứng thực Pháp và cứu độ chúng sinh với lý trí.

Quả thật, khi cuộc bức hại này bắt đầu, nhiều việc khi làm chư vị có thiếu sót, điều đó là hiễn nhiên rồi, là vì nhiều người từ lúc đầu cũng không biết phải làm gì.  Đột nhiên đối mặt với cuộc bức hại này, không biết từ đâu mà hiện ra, vu khống bao phủ toàn bộ quả địa cầu.  Tuyên truyền giả dối truyền ra khắp nơi trên thế giới, bản thân Pháp Luân Công không có truyền thông cũng không có diễn đàn thảo luận để mà nói lên.  Toàn bộ truyền thông thế giới, tràn ngập khắp nơi, truyền ra từng mỗi một xó trên quả địa cầu, họ lặp lại lời tuyên truyền vu khống do truyền thông của Đảng Cộng Sản Trung Quốc truyền ra, họ đại diện cho Đảng Cộng Sản Trung Quốc mà bức hại Pháp Luân Công và bức hại các đệ tử Đại Pháp.  Đến cả lúc đó chúng ta cũng không sợ.  Dẫu sao thì người tu cũng không màng những thứ của người thường.  Tu luyện chính là giải thoát bản thân, tu là tu chính mình, không màng đến những gì người khác nói.  Chỉ là đệ tử Đại Pháp có trách nhiệm cứu độ chúng sinh, cho nên chỉ quan tâm cho chúng sinh.  Không giống như các hình thức tu luyện trong quá khứ.  Hơn nữa trách nhiệm là vĩ đại.  Chúng sinh trước chư vị, con người tại đây hôm nay trong thế giới này là khác với người trong bất kỳ thời đại nào trong lịch sử.  Mặc dù họ thể hiện là con người, rất nhiều đã đến từ các tầng cao hơn và thật sự là Thần tái sinh.  Điều này khiến cho trách nhiệm liên quan với việc cứu họ và những gì chư vị đang làm còn vĩ đại và phi thường, tuyệt đối là phải làm.  Giả sử mà không phải trường hợp này, cuộc bức hại này sẽ không kéo dài như thế này đâu, cũng không tiếp tục tồn tại.  Dù sao, nếu sự việc chỉ là một nhóm người tu luyện cá nhân, đối với thế lực cũ thì không có gì đe dọa.  Ngược lại, vì phải Chính Pháp vũ trụ mà khuấy động thế lực cũ và các nhân tố tà ác.  Nhìn từ xã hội nhân loại cuộc bức hại này chỉ là biểu hiện trong tầng này.  Các nhân tố tà ác nổi lên là vì, cũng như đã nhìn thấy, hình thức tu luyện của đệ tử Đại Pháp là tu trong xã hội bình thường và khác với các hình thức tu luyện trong quá khứ, vì nó có liên quan đến một nhóm đông người, mà là vì tác dụng chính diện của nó khuấy động sự quân bình giữa chính và tà, thiện và ác.  Dù như thế thì cũng không đủ động cơ để bức hại trên diện rộng như thế này.  Vì sự an bài của các nhân tố của vũ trụ cũ tổ hợp với các sinh mệnh tà ác của các không gian khác khiến cho các sinh mệnh xấu của các không gian khác liên tục chồng chất rơi xuống trong khi Chính Pháp, đó là tại sao các không gian trường trong thế giới này trở nên rất xấu.  Sự tình này khiến cho đạo đức xã hội trụt xuống và nhân tâm cải biến kinh hoàng, khiến cho thế giới này càng hỗn loạn hơn trước, khiến cho việc cứu độ chúng sinh càng khó khăn hơn và biểu hiện của loạn quỷ càng sa đọa hơn nữa.  Sự kiện mà đệ tử Đại Pháp vượt qua được các tình huống như thế đã là xuất sắc rồi, nói chi mà còn cứu độ chúng sinh trong hoàn cảnh khốn khổ như thế. 

Khởi đầu, quả thật là không biết phải làm gì, một số đệ tử không điềm tĩnh hay trấn tĩnh được.  Với áp lực đó, trạng thái tu luyện của các đệ tử thay đổi rất to, vì thế mà rất khó khăn phối hợp những gì phải làm.  Đây chính là vấn đề ai siêng năng và ai không siêng năng trong tu luyện, tâm thái đủ loại trộn lẫn nhau xuất hiện khiến cho sự tình càng phức tạp.  Tôi đã nói trước đây rằng, ai cũng không bức hại nổi Pháp này, chỉ có đệ tử Đại Pháp không làm tốt thì mới gây nên tác dụng không tốt.  Chư vị cũng đã nhìn thấy cuộc bức hại này đã làm gì Pháp Luân Công rồi, đúng không?   Không là gì cả, nó là bất lực.  Cuộc bức hại chỉ tăng cường uy đức của các đệ tử, ngoài ra nó không là gì cả, nó không có tác dụng gì ngoài việc diễn ra cuộc bức hại này.  Trong trận chiến chính và tà, đệ tử Đại Pháp từ việc cộng tác không tốt cho đến dần dần làm chung với nhau và dần dần lý trí hơn.  Mặc dù tại điểm này, trên nhiều mặt tiên phong và trong nhiều nơi vẫn còn yếu tố phối hợp yếu kém và hợp tác yếu kém, là một chỉnh thể của đệ tử Đại Pháp, xét sự trên toàn diện, qua tu luyện và chứng thực Pháp trong những năm này, đệ tử đã được rèn luyện thuần thục và lý trí hơn.  Từ không biết phải làm cái gì cho đến biết rõ ràng phải làm cái gì từng chút từng chút một, từ không có lý trí từ từ hướng tới lý trí.

Tu luyện trong quá khứ chỉ là vấn đề Viên Mãn cá nhân, tu tốt hay không tốt chỉ là cá nhân tu luyện.  Hiện tại chư vị đang cứu độ chúng sinh, tức là chư vị phải phối hợp và hợp tác với nhau.  Tâm người sẽ hiện ra khi làm chung với nhau.  Điều tốt là không kể chuyện gì xảy ra, phần chính của đệ tử chúng ta luôn luôn tốt và động cơ của chư vị là chân chính.  Dù rằng tâm con người liên quan hay là có các nhân tố mà thế lực cũ đã an bài trong đó, khởi điểm của chư vị là chứng thực Pháp và đó là điều mà không ai có thể thay đổi dược.  Cho nên sự tình chứng thực Pháp và cứu độ chúng sinh không có đình trễ.  Khi phối hợp không tốt thì một mình mình làm, khi phối hợp trên diện tích rộng không tốt thì làm trong diện tích nhỏ, có thể phối hợp tốt thì cùng làm chung với nhau.  Không kể là hoàn cảnh nào chư vị đã vượt qua rồi.  Tôi hy vọng từ nay về sau mọi người nên làm cho tốt những gì chư vị nên làm và làm với lý trí hơn.

Việc chư vị chứng thực Pháp và việc tu luyện cá nhân đạt được như hôm nay quả thật là xuất sắc.  Qua rèn luyện mà thành thục rồi và trong tiến trình đó đã giúp chư vị loại bỏ được các tâm người.  Nói xa một chút nữa, tất cả những gì chư vị làm đều có liên hệ với sự tu luyện cá nhân, không phải là mỗi một sự tình cô lập mà làm hay là sự tình đơn nhất mà làm.  Tất cả đều nối kết vào Chính Pháp, tất cả đều nối kết vào trách nhiệm của đệ tử Đại Pháp, tất cả đều nối kết vào tu luyện cá nhân của chư vị.  Mọi thứ đều không tách rời ra.  Cho nên hành xử của chư vị chính là thể hiện trạng thái tu luyện của chư vị.  Khi chư vị làm chung với nhau, cảm thấy có gì sai hay có gì làm chư vị giận dữ, trong khoảnh khắc đó trong vấn đề đó thì khó mà phản ánh vai trò của mình, khó mà nhìn vào bên trong chính mình để nhận ra trạng thái của mình hay nhận ra cái tâm chấp chước nào đã gây ra vấn đề đó.  Hầu hết là những lúc mà chư vị không ổn là vì ý kiến của mình không được chấp nhận hay lúc mà chư vị khinh thường người khác.  Biểu hiện của hai loại chấp chước này xu hướng là mạnh nhất.  Tôi cũng có thể nhìn thấy, cả đến bây giờ chúng vẫn còn tồn tại.  Nhưng dù là trường hợp nào, dù sao thì đó cũng là tu luyện và tôi mong rằng chư vị nên tự nghiêm khắc chính mình để chư vị càng thành thục và càng lý trí hơn, hành xử càng giống như người tu luyện hơn.

Thật sự là trong quá khứ tôi có giảng, thời gian còn lại cho Chính Pháp là không còn lâu nữa, thực tế là rất ngắn.  Tôi thật sự mong rằng chư vị thành thục nhanh chóng hơn và dần dần lý trí hơn để giúp cho sự tình này kết thúc trong một thời gian ngắn.  Nếu tất cả đệ tử Đại Pháp không đủ lý trí và không thành thục, ngược lại thường hành xử với tâm người – cái tâm mà biểu hiện quá mạnh – làm sao sự tình này kết thúc đây?  Làm sao nói được rằng đệ tử Đại Pháp đã tu luyện thành tựu đây?

Một điều nữa, một số người vẫn khó khăn nhận ra việc cứu độ chúng sinh là khẩn trương như thế nào.  Hiện tại chỉ có một số đệ tử Đại Pháp đang làm việc này.  Một số thì chưa bước ra và cũng không xem sự tình này là nghiêm túc, không nghĩ rằng việc cứu độ chúng sinh là quan trọng như thế.  Thực tế, là đệ tử Đại Pháp, trách nhiệm của chư vị tất cả đã bài ra đó rồi.  Nếu chư vị không cứu độ chúng sinh, thì chư vị sẽ không hoàn thành trách nhiệm của một đệ tử Đại Pháp và chư vị tu cũng như không, là vì làm một đệ tử Đại Pháp không phải là để đạt Viên Mãn.  Có nghĩa là chư vị đảm trách một sứ mệnh rất to lớn.

Tôi mong rằng theo thời gian, chư vị sẽ hành xử càng giống như đệ tử Đại Pháp và hợp tác tốt hơn.  Nghĩ đến người khác khi làm điều gì và xét bản thân mình khi bất đồng ý kiến.  Chư vị cũng biết nói điều này và chư vị cũng biết những từ này là nghĩa gì rồi, nhưng lúc khẩn trương chư vị không đem nó ra mà thực hành.  Tôi lặp lại những lời này trong mỗi một Pháp Hội và bảo chư vị về điều này.  Nếu chư vị làm được như tôi giảng thì sẽ không có tranh chấp trong chư vị.  Nếu tất cả chư vị làm được điều này, thì cái gì cũng giải quyết được và sẽ làm chung được với nhau tốt.

Còn các đệ tử mà đến từ Trung Hoa đại lục, chưa quen với thế giới bên ngoài, tôi tin rằng chư vị sẽ hiểu những điều này và nhanh chóng hòa hợp với xã hội này, để nó không trở thành một vấn đề to lớn.  Vấn đề to nhất là có quá nhiều tâm người.  Tất nhiên, đang nói về đề tài tâm người, tôi nói rằng chư vị phải có đủ chính niệm khi chứng thực Pháp, cứu độ chúng sinh và tu luyện bản thân mình, nhưng cách hành xử trong cuộc sống hằng ngày và là một phần tử của xã hội, chư vị không được khác thường.  Nếu chư vị nghĩ rằng chúng ta nên sống như Thần, trên đường phố hành xử khác biệt, hay thái độ trong cuộc sống hằng ngày biến đổi thành khác lạ, thì đó là sang cực đoan.  Chư vị phải tu luyện trong khi phù hợp với xã hội bình thường càng nhiều càng tốt, đó là điều mà tôi bảo chư vị phải làm.  Cho nên chư vị phải tu với lý trí và đường đường chính chính mà tu.  Những quan hệ này tôi nghĩ, mọi người không khó sắp đặt.  Bây giờ chư vị cũng đã biết sự việc như thế nào rồi.  Những người mà không lý trí lắm cũng không có nhiều nữa. 

Tôi thật sự lo lắng cho tương lai của tất cả những ai cư xử khác thường trong các đệ tử Đại Pháp, dù là qua hình thức nào.  Đây là tính luôn cả những ai suy nghĩ không lý trí, ai nói bậy bạ, ai đang đóng vai phản diện bằng cách tìm tòi và hùa với những người không siêng năng, người mà có nhiều tâm con người, hay những người mà không hành xử giống như người tu luyện, những ai mà đang liên kết với mật vụ, hay những ai không có lý trí và cố ý gây mâu thuẫn giữa các học viên chúng ta.  Đã nói như thế, tôi cũng đang suy nghĩ về những người mà khi có vấn đề gì xảy ra, không hề nghĩ đến trạng thái tu luyện bản thân mà chỉ chú ý vào người này người khác và người này người khác là ai.  Nhưng trong những trường hợp đó chư vị có xét điều này chưa: tại sao có người như thế tồn tại trong các đệ tử Đại Pháp và tại sao sự tình như thế xảy ra?  Chẳng phải sự hiện diện của người như thế chính là để nhắm vào một số người hay nhắm vào một số tâm chấp chước của con người sao?  Nhất định là thế.  Trong tu luyện không có chuyện gì xảy ra là không có lý do.  Khi trạng thái không chính xác và hành vi xấu của con người hiện ra trong chúng ta, nó xảy ra là để nhắm vào các chấp chước của con người.  Chúng ta không nhận thức các an bài của thế lực cũ, nhưng, khi chúng ta không làm tốt thì chúng sẽ lợi dụng chỗ hở của chúng ta.  Cho nên, có thể là phải theo cách này mà nhắm vào một chỗ đặc định và đó là tại sao sự tình xảy ra.  Khi chuyện như thế này xảy ra, mọi người lo lắng và nghĩ “Tại sao chuyện này xảy ra và làm xấu mặt đệ tử Đại Pháp, tại sao lại có người như thế ở đây?”  Nhưng chư vị có tự hỏi mình chưa “Có lẽ vì chúng tôi đã làm gì sai?”  Sự thật là khi chư vị hiểu biết chính xác và xử lý đúng, những người đó và những sự tình đó sẽ biến đi, là vì không có chuyện gì có thể xảy ra giữa các đệ tử Đại Pháp mà không có nguyên nhân – nó không được phép xảy ra và không ai dám phạm đến điều này.  Dù tà ác có độc ác thế nào, chúng cũng không dám làm điều đó.  Các nhân tố của thế lực cũ dám cả gan đóng vai trò mà chúng đang làm giữa các đệ tử là vì chư vị có tâm người như tôi đã giảng và phải cần những người như thế xuất diện.  Chư vị phải hiểu rõ điều này.

Có rất nhiều điều tôi không muốn hay cũng không thể bàn đến trước đây.  Hễ tôi giảng ra về những điều như thế, thử thách sẽ to ra và khó mà giải quyết.  Đó là vì các nhân tố cũ nghĩ, hễ mà tôi giảng ra điều gì thì chư vị không buông bỏ được tâm người của chư vị.  Chúng sẽ khiến cho các học viên mà có rắc rối đó, vì điều này mà lệch sang bên tà diện, càng gây ra rắc rối to hơn nữa.  Cho nên chư vị phải tự mình vượt qua, là vì Pháp đã giảng cho chư vị rồi và chư vị là đang tu luyện.  Cái gì cũng giải quyết được qua tu luyện.  Chỉ có câu hỏi là, chư vị có tu luyện tinh tấn hay không.  Nếu chư vị thật sự tinh tấn tu luyện, điều gì cũng giải quyết được.

Điều tôi vừa giảng qua có ý bảo chư vị rằng, dù có vấn đề gì xảy ra giữa các đệ tử Đại Pháp, bảo đảm đó là để nhắm vào một số người hay nhắm vào các tâm chấp chước của một nhóm người.  Nhất định là trường hợp này.  Thế lực cũ không hề dám phá hoại Chính Pháp, là vì giả sử sự tình này mà bị phá hoại thì vũ trụ sẽ ngừng tồn tại.  Đệ tử Đại Pháp đang giúp Sư Phụ chính Pháp và làm việc đó là đóng một vai trò quyết định.  Thật ra không ai dám phá hoại sự việc này.  Chỉ có là thế lực cũ muốn sự việc này tiến hành thể theo ý muốn của chúng thôi.  Thế thì trong khi tu luyện, làm sao buông bỏ tâm người của chư vị?  Sư Phụ có cách của Ngài, còn chúng thì có cách của chúng.  Nhưng, dù là trường hợp nào, đừng để cho chúng lợi dụng chỗ hở của chư vị và nhất định trong tu luyện là phải thường xuyên tự xét mình.  Không kể là xuất hiện điều gì, trước hết là phải phản ánh bản thân mình và phản ánh nhóm mà mình đang làm chung, rất có thể chư vị sẽ tìm ra cái cội rễ của vấn đề.

Đối với người tu luyện, hướng hội mà tìm là một Pháp bảo.  Các hòa thượng và một số người tu thường nói thế này “Phật tại tâm.”  Phải hướng vào trong tâm mà tu – kỳ thực họ nói là ý nghĩa này.  Trên thực tế là như vậy.  Xã hội nhân loại hầu như là ở tại trung tâm của vũ trụ này, tại trung gian của vật chất nhỏ và vật chất lớn.  Nhìn ra ngoài, kỳ đại vô ngoại, lớn đến độ không biên giới.  Trong quá khứ tôi giảng cho chư vị về vũ trụ lớn bao nhiêu, không ngừng giảng cho chư vị, cuối cùng tôi không giảng nữa vì không có cách nào để giảng.  Vì ngôn ngữ của con người đã hết rồi và tư tưởng con người cũng không dung nạp nổi, chỉ có dùng tư duy của Thần mới có thể lý giải được.  Như vậy hướng vào bên trong mà nhìn vũ trụ cũng lớn tới loại thành độ đó.  Tôi nhớ một lần, có một phim chiếu một giọt nước đang nhỏ giọt xuống, sau đó phóng đại nó ra, lần này đến lần khác, cho đến khi nó thật to và thể hiện ra nhiều phân tử của nước. Sau đó một phân tử nước được phóng đại sâu hơn nữa, thì phát hiện rằng chính cái phân tử nước này cũng là do rất nhiều rất nhiều lạp tử tổ hợp thành và kết cấu của các lạp tử đó cũng giống như các thiên thể trong vũ trụ.  Sau đó một thiên thể như thế được phóng đại sâu hơn nữa và quan sát một lạp tử mà hình thành phân tử nước đó trong thiên thể đó.  Trong đó là có toàn bộ thế giới với các thành thị, núi non và biễn.  Sau đó giọt nước mưa rơi xuống từ trong thế giới đó cũng được phóng đại ra, một lần nữa nó hiện ra một vũ trụ to lớn.  Cứ như thế nó tiếp tục vô tận.  Tất nhiên, có thể tác giả viết kịch đã căn cứ vào một số lý thuyết khoa học, nhưng khái niệm đó khẳng định là không thể phát xuất chỉ từ con người.  Và trên thực tế, trạng thái chân thật của những điều đó là phức tạp và bao la hơn điều mà tác giả viết kịch tưởng tượng.  Không tưởng tượng nổi một lạp tử là nhỏ như thế nào.  Trong một hạt cát là tồn tại vô biên vô tận các không gian to lớn và tồn tại vô biên vô tận số lượng chúng sinh trong đó.  Đạo Gia giảng vũ trụ là đại vũ trụ và thân người là tiểu vũ trụ, nhưng làm sao mà chỉ giới hạn ở đó thôi?  Thân thể con người từ bên ngoài nhìn thì cũng giống như là cũng có lớn nhỏ như vậy.  Kỳ thực cũng không phải là khái niệm này.  Không kể hướng ngoại hay hướng nội điều là vô lượng vô biên.  Thành độ vi quan của vật chất, mà cấu thành nhân tố bản nguyên của tư tưởng con người, cái nhân gây ra của tất cả sự vật và bản nguyên nhất của tất cả biểu tượng – trong tương lai các chư vị sẽ tự nhìn thấy.  Quá phức tạp không giảng được. (Sư Phụ cười)

Tôi vừa mới giảng là tu luyện phải hướng nội mà tu.  Không chỉ là những thứ này, đệ tử Đại Pháp che chở một diện tích các nơi và địa phương to lớn ở trên thế giới.  Nói khác đi, chư vị ở trên thế giới này nhìn bên ngoài chư vị là một người tu, cái trường của chư vị có thể ảnh hưởng hoàn cảnh xung quanh chư vị - đây là dùng ngôn ngữ thô thiển giản dị để nói.  Kỳ thực, toàn bộ thế giới đã được phân chia từng phần mà mỗi đệ tử Đại Pháp thừa nhận bao quản phần đó, nó biểu hiện ở trên quả địa cầu này, mà người trên địa cầu lại đối ứng với vũ trụ.  Nếu như họ đến để đắc Pháp thì họ là đại biểu của chúng sinh của thể hệ đó và ở đằng sau họ là có một thể hệ lớn, và thể hệ đó lại giống như sự tổ thành của lạp tử vậy và cái thể hệ đó lại không ngừng tại đó, mà cái thể hệ đó ở trên vi quan hơn còn có đại thể hệ của vi quan hơn.  Có bao nhiêu lạp tử mà tổ hợp thành một vị Thần?  Những lạp tử đó cũng là cái thể hệ rất lớn.  Tại một tầng thứ cao hơn thì cũng giống như thế, cứ tổ hợp như thế lặp đi lặp lại, lặp đi lặp lại, lặp đi lặp lại.  Như vậy trên quả địa cầu thì đó chính là một người trong thế giới này.  Đệ tử Đại Pháp thì không chỉ như vậy.  Mỗi một đệ tử che phủ một diện tích rất lớn trong đó bao gồm rất nhiều người.  Tâm của đệ tử Đại Pháp nếu không ổn sẽ làm cho hoàn cảnh xung quanh cũng phát sinh biến hóa.  Khi chư vị sợ hãi, chư vị phát hiện chúng sinh đều là không mạnh mẽ.  Khi chư vị biến đổi trong sạch nhẹ nhàng đối với mọi người, khi mà cái tâm chư vị mở rộng ra và khi lạc quan thì sẽ phát hiện hoàn cảnh xung quanh cũng khác.  Khi giảng rõ sự thật, khi chứng thực Pháp, và khi đối diện với thử thách khi làm sự việc gì, thì phải chỉnh sửa bản thân mình và xét sự việc với chính niệm.  Kết quả có thể sẽ hữu hiệu.

Trong khi Chính Pháp liên tục tiến về phía trước, loại biểu hiện này càng ngày càng hiển lộ rõ ràng, bởi vì lực lượng của chư vị càng ngày càng lớn, lực lượng của tà ác càng tiêu trừ.  Khi nhân tâm của chư vị rất nặng nề, lại có tà ác và các nhân tố không tốt can nhiễu, thì sẽ biểu hiện ra là chư vị mạnh rồi thì chúng nó yếu, chư vị yếu rồi thì chúng mạnh.  Nhìn theo Chính Pháp đẩy tới và các nhân tố không tốt càng ngày càng bị tiêu nhược, khi so sánh không được thì chư vị biểu hiện càng ngày càng mạnh.  Nhìn trong tương lai, tới lúc đó, đệ tử Đại Pháp càng ngày càng hiện ra năng lực, nhưng khi đến bước này thì cũng đến cuối cùng rồi, cuối cùng của cuối cùng rồi.  Cho nên, đệ tử Đại Pháp trong việc chứng thực Pháp và cứu độ chúng sinh, thái độ, trạng thái, tư tưởng và các điều này là then chốt phi thường có thể quyết định những cái gì biến hóa trên thế gian.   Một cá nhân có thể quyết định những gì xảy ra trong phạm vi của cá nhân đó, càng nhiều đệ tử Đại Pháp hơn, đệ tử Đại Pháp nhiều như vậy, cho đến cả hằng triệu người, hễ tư tưởng này khởi lên thì không phải là sự việc nhỏ. 

Lúc ban đầu đệ tử Đại Pháp tuy rằng đã làm cho xã hội Trung Quốc biến đổi rất lớn.  Có nhiều người tu luyện, người tốt, sự việc tốt lần lượt xuất hiện không ngừng.   Báo chí khắp nơi báo cáo hành xử của đệ tử Đại Pháp thế nào và các đệ tử tốt thế nào, đài phát thanh, tin tức báo cáo và đài truyền hình đã báo cáo như thế.  Tuy nhiên tác dụng của chính diện cũng động mạnh đến nhân tố âm diện.   Trong Tam Giới chính là tương sinh tương khắc, là vì xã hội con người không phải là xã hội thần thánh, ngược lại là một nơi có thiện và ác tồn tại.  Đến cả thân người cũng đồng thời có cả hai nhân tố, thiện và ác.  Cái lý này cũng áp dụng cho tất cả các yếu tố vật chất trong thế gian, đến cả thức ăn căn bản mà chư vị ăn cũng thế.  Các nhân tố tổ hợp chư vị thật sự cũng là vật chất của không gian này.  Khi chư vị có lý trí và biểu hiện rất lương thiện thì chư vị thể hiện Phật tính, đó chính là thiện.  Khi chư vị không lý trí, hành động xung đột, tức giận, hay mất lý trí đó chính là ma tính, chỉ chẳng qua là trình độ biểu hiện khác nhau.  Cho nên trong khi chư vị cứu độ chúng sinh và chứng thực Pháp trong thế gian, chúng sinh cũng thể hiện các trạng thái mà tôi diễn tả.  Khi chư vị giảng rõ sự thật, người mà chư vị gặp là những người có mức độ thiện ác khác nhau.  Tuy rằng thế gian có thiện và ác tồn tại, nhưng xã hội nhân loại là phải dùng thiện để duy hộ.  Tuy nhiên nhân loại không có chính lý, nhưng họ có một sự phổ thông mọi người đều công nhận trạng thái dùng thiện để duy hộ.  Cho nên trong khi giảng rõ sự thật chư vị phải sáng suốt tỉnh táo và có lý trí mà làm.  Là đệ tử Đại Pháp, nếu muốn gây tác dụng cải biến bên trong một người, khi chư vị giảng rõ sự thật và muốn cứu họ, thì không được khởi yếu tố tà ác trong người đó.  Nhất định phải thiện, thì mới có thể giải quyết vấn đề mới có thể cứu cá nhân đó.

Thiện là gì tôi đã giảng rồi.  Cho rằng khi cười với ai và thể hiện rất là hiền hòa thì chính là thiện rồi.  Đó chỉ là con người biểu hiện ra một loại trạng thái tốt.  Thiện chân chính là người tu luyện ở trong quá trình tu luyện và trong quá trình tu thiện đã tu đạt chân thiện.  Khi đối diện chúng sinh phần Thần đã tu tốt không được biểu hiện ra vì chư vị còn có phần con người chưa tu xong.  Khi cần thiết, chư vị phải lý trí và tỉnh táo giống như một người tu luyện, để trách nhiệm của mình và để cho chính niệm của mình chủ đạo, sau đó thì thiện chân chính của chư vị mới có thể hiển hiện ra.  Đó chính là sự khác biệt của người tu luyện và Thần.   Đây là từ bi – nó không phải là sự biểu hiện cố ý – không phải là biểu hiện cái vui tốt thiện ác của con người, không phải là “Nếu anh tốt với tôi, tôi sẽ biểu hiện thiện đối với anh.”  Mà nó không đặc giá trị, không đòi hỏi báo ơn – là hoàn toàn vì chúng sinh.  Cho nên sự từ thiện này hễ xuất ra thì lực lượng là không gì sánh bằng, các nhân tố không tốt nào đều giải thể được.  Từ bi càng lớn thì lực lượng đó càng lớn.  Bởi vì xã hội nhân loại trong quá khứ không có chính lý cho nên nhân loại không dùng thiện để giải quyết vấn đề.  Con người từ đó tới nay đều dùng thủ đoạn chinh phạt để giải quyết vấn đề của con người, cho nên điều này đã trở thành lý của con người.  Con người nếu muốn thành Thần và vượt ra khỏi trạng thái con người thì phải buông bỏ loại tâm này, phải dùng từ bi mà giải quyết vấn đề.

Kỳ thực từ bi là năng lượng rất lớn, là năng lượng của Thần chân chính.   Càng từ bi năng lượng này càng lớn, những thứ không tốt nào cũng đều bị giải thể hết.  Điều này là trong quá khứ Thích ca Mâu Ni hay người tu luyện đều không giảng qua.  Biểu hiện lớn nhất của thiện chính là từ bi, đó là thể hiện của năng lượng lớn vô cùng.  Thiện đó có thể khiến cho những gì không chính xác đều giải thể.  Đương nhiên, năng lực của từ bi tùy vào sự tăng trưởng của tầng thứ mà tăng trưởng, cho nên nó cũng quyết định sự lớn nhỏ của tầng thứ.  Lực lượng quyết định quả vị cao thấp của tầng thứ, điều này là khẳng định.

Điều tôi vừa giảng qua chính là bảo chư vị làm cho tốt hơn trong việc giảng rõ sự thật và cứu độ chúng sinh trong hiện tại và tôi sẽ giảng làm sao làm cho tốt hơn.  Tôi luôn giảng vòng quanh các đề tài này.  Tôi không muốn giảng nhiều lần này là vì tôi đã trả lời các câu hỏi của chư vị trong Pháp Hội vừa qua rồi.  Tôi có giảng bao nhiêu thì cũng chỉ diễn giải Chuyển Pháp Luân, tôi giảng nhiều lời thì bản thân chư vị càng ít suy nghĩ.  Cho nên tôi không muốn giảng quá nhiều.  Đó cũng là cùng một nguyên nhân mà tôi không bỏ nhiều thời gian truyền Pháp trong mấy năm nay.  Những điều này là phải để cho chư vị tu và qua đó tự mình mà trưởng thành.  Giả sử Sư Phụ truyền dạy tất cả, giảng ra tất cả, thì bất cứ gì chư vị làm cũng không tính là chư vị tự mình tu luyện.   Tôi sẽ nói lên nếu và khi nào có rắc rối to lớn xảy ra.  Tuy nhiên, nếu không có gì cản trở việc đệ tử Đại Pháp chứng thực Pháp và cứu độ chúng sinh, thì tôi không ra mặt để giảng.  Khi không có vấn đề gì nổi bật lan rộng ra dính líu đến chỉnh thể thì tôi không nói gì cả.  Điều tôi muốn chính là chư vị phải tự mình mà trải con đường của mình.

Tôi nghĩ rằng tôi chỉ giảng bao nhiêu đó thôi.  Chư vị cứ tiếp tục Pháp Hội.  Tôi đến lần này để gặp chư vị.  Tôi biết có người đến từ các quốc gia khác, đi đường rất xa.  Một nguyên nhân mà mở Pháp Hội là cho chư vị, cho những người đến dự, để học hỏi từ người khác và học hỏi những điểm nổi bật của nhau, bù đắp thiếu sót bản thân.  Có nghĩa là để giúp chư vị tiến bước trên con đường này tốt hơn và làm cho tốt hơn trong việc tu luyện và chứng thực Pháp.  Và tất nhiên, nguyên nhân khác mà tôi đến đây là vì rất nhiều rất nhiều người muốn gặp Sư Phụ.  Tôi biết điều đó (Vỗ tay nhiệt liệt) Tôi cũng muốn gặp chư vị cho nên tôi đến. (Vỗ tay) Được rồi tôi sẽ ngừng tại đây.  Tôi cám ơn tất cả chư vị!  (Vỗ tay nhiệt liệt)

Bản tiếng Anh:  
http://www.clearwisdom.net/emh/articles/2009/7/26/109522.html
Bản tiếng Hán:
http://www.minghui.org/mh/articles/2009/7/23/205195.html

Ghi chú: [ ] (của người dịch, không phải văn chính thức, chỉ để tham khảo)
Dịch ngày 07 tháng 31 năm 2009 

www.thuviendaiphap.com

Xin bấm vào đây >>>>: Bản để in