| |
Giảng Pháp tại Pháp Hội Nửu Ước 2010
(Vấn đáp phần I)
Lý Hồng Chí
5 tháng 9 năm 2010
Manhattan
Đệ tử: Thưa, trong Hồng Ngâm II, "Tứ Đại đã mòn" có nghĩa là gì?
Sư Phụ: Tôi có thể giảng thế này, nhưng tôi nghĩ rằng câu này không hợp thức với việc chúng ta đang làm, là việc cứu độ chúng sinh. Thích Ca Mâu Ni nói "Tứ Đại" có nghĩa là đất, nước, lửa và gió, là nguyên nhân căn bản mà một vũ trụ tạo ra trong một cảnh giới đặc định trong phạm vi của một thiên thể. Tôi vừa giảng rõ rằng trong một cảnh giới đặc định thì nó là Tứ Đại, là nguyên nhân căn bản ở phía sau sự tạo ra vũ trụ đó. Nhưng cũng không hẳn là nguyên nhân tuyệt đối thực sự. Thiên thể đang trải qua tiến trình "thành-tựu-suy" qua bao nhiêu niên đại rất lâu dài và đang tiến đến "suy", cho nên tất cả đều biểu hiện như đang mòn.
Đệ tử: Các đệ tử Đại Hàn tại đại lục nhớ Sư Phụ.
Sư Phụ: Cám ơn tất cả. Chư vị không cần viết những điều này trong giấy. Tôi biết chư vị nhớ Sư Phụ và Sư Phụ cũng nhớ chư vị! (Tất cả đệ tử vỗ tay nhiệt liệt)
Đệ tử: Càng về cuối cùng các đệ tử Đại Pháp nhớ Sư Phụ nhiều.
Sư Phụ: Tôi không đọc các câu như thế này to lên. Tôi chỉ chọn câu nào là câu hỏi để đọc.
Đệ tử: Các đệ tử Đại Pháp gửi lời chào Sư Phụ từ Đại Học Nông Nghiệp Beijing Đại Học Khoa Học Trung Quốc, Đại Học Beihang, Đại học Lâm Học Beijing và ....
Sư Phụ: Không nên đưa lên những giấy chào này, là vì đọc lên là tốn thì giờ. Cám ơn tất cả chư vị (Các đệ tử vỗ tay)
Đệ tử: Toàn bộ các đệ tử Đại Pháp tại Nanchang, Guangdong, Hunan, và Zi'ning kính lời chào Sư Phụ.
Sư Phụ: Tôi không tiếp tục đọc các câu chào này nữa và tôi bắt đầu trả lời các câu hỏi. Tôi muốn bắt đầu trả lời các câu hỏi.
Đệ tử: Toàn bộ các học viên Thái Lan kính lời chào Sư Phụ.
Sư Phụ: Lại chào nữa. Các ơn chư vị.
Đệ tử: Ziyang, Sichuan, Chengdu... (mọi người cười)
Sư Phụ: Lại một cái nữa.
Đệ tử: Thưa, làm sao buông bỏ các khái niệm và chấp chước mà đã hình thành khi sống trong người thường cho nhanh?
Sư Phụ: (Cười) Khi đang trải qua khảo nghiệm, hay gặp những sự tình không giải quyết được, con người luôn cố gắng tìm cách để giải quyết. Nhưng không có đi tắc được, trên thực tế: chư vị phải áp dụng sự tu luyện của mình và phải tu luyện thể theo Đại Pháp. Nếu một người muốn tu thành Thần, mà lại nghĩ "Để xem có cách nào đặc biệt để đi tắc" (cười) thế thì đây có phải là tu luyện vững vàng chân chính không? Không được. Chư vị phải vững vàng chân chính tu luyện nếu chư vị muốn tu lên cao hơn.
Đệ tử: Sau khi Sư Phụ giảng Pháp lần trước tại Pháp hội Washington DC, nhiều đệ tử tại đại lục nhận thấy là nên cộng tác với những người phụ trách một cách vô điều kiện. Họ đi tìm những người phụ trách tại các địa điểm luyện công cũ và yêu cầu từ bây giờ các vị này nên phụ trách toàn bộ, sự kiện là họ không nghĩ rằng những người phụ trách tại chỗ luyện công cũ thực sự chưa hề bước ra.
Sư Phụ: Trước kia tại đại lục, các đệ tử Đại Pháp mà lãnh trách nhiệm tại các địa điểm luyện công không phải vì họ tu luyện tốt, ngược lại là vì họ có khả năng làm những việc đó và muốn làm. Phải chính là người tu luyện làm những việc của người tu luyện. Chỉ xét một người làm việc gì tốt là chưa đủ, mà còn phải xét là họ có tu được hay không. Điều này tuyệt đối không bao giờ được thay đổi.
Khi tôi giảng Pháp lần trước, tôi có nói thêm một câu "đó là có liên hệ với đệ tử Đại Pháp ở bên ngoài Trung Hoa đại lục." Tình huống ở Trung Hoa đại lục là khác, cho nên tôi không phải nói với các học viên ở bên đó.
Đệ tử: Các học viên ở đại lục siêng năng đang bận rộn giảng rõ sự thật và cứu người, không có đủ thì giờ để học Pháp hay tập công, cho nên bị bức hại. Một số học viên, mặt khác, lại bỏ nhiều thì giờ để học Pháp và tập công, ít làm việc giảng rõ sự thật. Nhiều học viên là như thế này. Trong tình huống thế này, thì phải cần bao nhiêu thời gian nữa để cứu đủ người?
Sư Phụ: Trên căn bản, chư vị nói rằng một số vị đi giảng rõ sự thật nhưng không học Pháp, trong khi một số các vị khác học Pháp mà không đi giảng rõ sự thật. (Mọi người cười) Đây chính là nguyên nhân mà thế lực cũ sử dụng để bức hại đệ tử Đại Pháp. Nếu chư vị không quân bình hai điều này, Đại Pháp cứu người không phải là điều mà một người thường có thể làm được, mà phải chính là người đệ tử làm. Cho nên chư vị phải học Pháp, tu luyện và phải trở thành người tu luyện. Một người thường mà làm thì không tính là vì họ không có uy đức đó. Thế thì, nếu chư vị là một người tu luyện, mà không làm việc này mà chỉ học Pháp, chư vị có biết mục đích học Pháp là gì không? Cả hai, việc chư vị đạt thành tựu lẫn cả việc cứu độ chúng sinh. Học Pháp thì chư vị đắc Pháp cho bản thân mình, nhưng chư vị chỉ muốn đạt, đạt lợi ích của Đại Pháp? Nói khác đi, nếu, trong khi các đệ tử Đại Pháp đang bị bức hại và Đại Pháp đang bị mạ nhục, mà chư vị cũng không đứng lên và nói vài lời ủng hộ, thì chư vị có xứng đáng để đắc Pháp không? Cái ý là như thế.
Đệ tử: Một số học viên Tây Phương ở miền Bắc Âu Châu yêu cầu các học viên đề ra quá trình lịch để học Chuyển Pháp Luân, và ....
Sư Phụ: Không được làm điều này. Tốt nhất là chư vị phải để thời gian nhất định để học Pháp. Học Pháp chung với nhau là hình thức mà tôi ban cho chư vị. Nhưng, chư vị phải kiên trì học Pháp, học thường xuyên, chỉ như thế chư vị mới không đi sai lệch, chư vị mới có thể bước trên con đường của mình chính xác và làm tốt những gì chư vị phải làm. Đừng sửa đổi cách học Pháp. Đơn thuần cứ đọc liên tục. Đừng làm cách nào khác, đừng làm gì lạ thường. Tôi nghĩ rằng tư tưởng con người nó khiến chư vị lấy ra và chọn một phần nào của Pháp để học hay tìm cách mới để học Pháp.
Đệ tử: Trong địa phương của chúng con có một người phụ trách cho Shen Yun, vì nguyên nhân gì đó, không đi ra nữa và bị buồn bã. Thưa xin Sư Phụ nói vài lời.
Sư Phụ: Tôi không muốn phê bình. (Mọi người cười) Chỉ cần sự tình này chưa kết thúc, đệ tử Đại Pháp vẫn còn đang tu luyện bản thân và còn đang trải qua khảo nghiệm, có đủ tiêu chuẩn hay không là đang được xét. Tôi không muốn ngăn chận con đường của vị ấy. Mỗi một vị là tự mình ngộ ra và tự mình tu luyện. Trong khi chư vị nhìn thấy rằng vị này bây giờ không bước ra, chư vị phải biết là họ đang trải qua gian khổ và đang trải qua khảo nghiệm. Qua khảo nghiệm ai cũng đều phải trải qua như thế. Điều then chốt là vị đó tự mình xử lý ra sao.
Đệ tử: Một đồng tu nói rằng không tin người phụ trách thì cũng bằng như không tin Sư Phụ. Thưa có đúng không?
Sư Phụ: Tôi muốn giảng điều này cho chư vị một lần nữa. Điều mà tôi nói là người phụ trách của một dự án, hay người chính thức phụ trách Hội Phật Học của một địa phương. Điều này rất là quan trọng. Còn những người phụ trách ở phía dưới, hay phụ trách địa phương hay cục bộ trong phạm vi của một dự án, thì không quan trọng. Tuy nhiên, là đệ tử Đại Pháp, vì Sư Phụ bảo chư vị phải cải biến trạng thái của chư vị, chư vị phải làm theo tôi nói và phải nghe lời của ban quản trị của chư vị, nghe theo chỉ thị của họ, dẫu sao thì mỗi một phòng điều hành các việc rốt ráo cũng là từ chỉ thị của người quản trị chính thức. Để tôi lập lại một lần nữa sự việc làm như thế nào: Tôi đang nói về người phụ trách chính thức, người mà phụ trách các dự án quan trọng và cũng là người tiên phong, và người phụ trách chính của mỗi một Hội Phật Học địa phương, chứ tôi không phải nói các cục bộ văn phòng phía dưới, hay các địa điểm luyện công khác nhau và những người phụ trách về học Pháp trong Hội của một địa phương đặc định. Tôi không nói những người này. Họ không có trách nhiệm cho toàn bộ dự án. Nhưng nói như thế rồi, chư vị cũng nên nghe chỉ thị và làm cho tốt những gì những người phụ trách ở các địa phương và các phòng hay các cục bộ trong một dự án, là vì họ cũng nhận chỉ thị của người phụ trách bên trên. Nếu thực sự mà có vấn đề gì nghiêm trọng, thì chư vị cứ trình lên. Nhưng, qua bao nhiêu năm, chư vị đã hình thành thói quen nghĩ không tốt về một số người, chư vị không bỏ được cái chấp chước đó là vì chư vị đã quen nhìn ra bên ngoài. Tôi muốn xóa cái trạng thái này và tiêu trừ vật chất đó cho chư vị. Chư vị không thể tiếp tục như thế nữa. Thời gian cho trạng thái đó đã qua rồi.
Nhưng tại sao tôi không nói đến trước đây? Nếu chư vị làm y như những gì tôi bảo ngay từ đầu, nghĩ xem trạng thái của chư vị là như thế nào. Giả sử chư vị chỉ làm những gì người phụ trách bảo, chư vị sẽ không bước trên con đường của bản thân mình. Hơn nữa, nếu người phụ trách dẫn chư vị đi sai lệch, chư vị cũng không nhận ra. Và nếu chính bản thân người phụ trách không phải trải qua khảo nghiệm, thì họ đâu có không tu luyện. Chư vị hiểu ý tôi không? Đó là tại sao tôi dạy chư vị theo cách này trong bao năm qua và cũng không giảng về vấn đề này. Nhưng trong hiện tại, người phụ trách đã trải qua 10 năm khảo nghiệm, trải qua tiến trình tu luyện, trải qua nhiều thử thách, cũng đã bước trên con đường của họ. Phần đông một số các vị đó biết phải xử lý ra sao rồi. Hiện tại chúng tôi phải cải biến trạng thái đó của chư vị. Theo đó, chúng tôi phải tiêu trừ chấp chước mà chư vị có thói quen cứ nhìn ra bên ngoài, tìm cầu bên ngoài, nhìn người phụ trách mỗi khi có vấn đề gì xảy ra. Trước đây, chư vị có thói quen nhìn ra ngoài và luôn không chấp nhận người phụ trách, cho đến bây giờ cũng thế, chư vị vẫn không chấp nhận họ. (Mọi người cười) Như thế là không tốt. Chư vị phải chấp nhận họ. Còn về người phụ trách, một số thì làm việc không tốt lắm. Một số làm rất tệ, đa số làm rất tốt. Sư Phụ cứ vẫn theo dõi sự việc.
Đệ tử: Một số đồng tu nói rằng trong khi con làm việc truyền thông, con đã bằng lòng làm các chương trình cho các đồng tu cho một truyền thông khác. Thưa đây có phải là con không chú tâm làm việc cho tốt?
Sư Phụ: Các đệ tử Đại Pháp của chúng ta làm rất nhiều việc cùng một lúc. Nếu chư vị làm một việc tốt, đồng thời làm việc khác cũng tốt, thì cứ làm. Nhưng nếu chư vị không hoàn tất một việc, còn làm thêm việc khác, thì chư vị không làm việc nào tốt cả. Cho nên chư vị phải quân bình sự việc. Có câu tục ngữ ở miền Bắc Trung Quốc "Gấu mù hái bắp." (Mọi người cười) "Gấu mù" người miền Bắc có ý nói là một con gấu, thế thì gấu làm sao mà hái bắp? Nó bẻ một trái bắp rồi ôm trong cánh tay, bẻ một trái khác rồi ôm trong cánh tay kia, rồi hái một khác rồi lại ôm cùng trong một cánh tay, cuối cùng chỉ còn lại một trái. (Mọi người cười)
Đệ tử: Vừa mới đây ở đại lục một người tu luyện xuất sắc, là một phụ trách của một địa phương, đột nhiên bị nghiệp bệnh và mất đi, chúng con rất đau thương. Các học viên thân với vị ấy xét bản thân mình hay là có các nguyên nhân khác nữa?
Sư Phụ: Sau khi trải qua quá nhiều bức hại, bước đến đây trên con đường của chư vị, chư vị nên biết những sự tình này làm sao lại xảy ra. Chư vị có thể hỏi các đồng tu và hiểu cho rõ hơn.
Thế lực cũ đã an bài rất nhiều như thế này. Tất nhiên, khi an bài đã định, người học viên này không nhận ra là chính thế lực cũ đã an bài như thế. Lúc đó Sư Phụ chưa cho chúng là thế lực cũ. Cho nên vị này đã chấp nhận những an bài này cho nên đã định là như thế. Đồng thời, một số học viên cho rằng sự tình là như thế, cho nên họ đã ký ước một số điều đặc định. Khi đến lúc, thế lực cũ nắm cái cán, nói cách khác, chúng chộp lấy mà bức hại họ. Còn có nhiều sự tình khác nữa. Ví dụ, nhiều người đã tu luyện bằng cách nhìn và theo người khác thay vì đi trên con đường của chính mình. Vì thế mà thế lực cũ khiến cho họ đi sớm, lấy cơ hội này để xem chư vị phản ứng ra sao và xem chư vị có tiếp tục tu luyện hay không. Vì tu luyện là phải tích cực, phải tự nguyện, khi chư vị vì lợi ích, hay bị đau thương vì danh dự hay tình, chư vị phải thực sự sẳn sàng buông bỏ những thứ đó, chỉ khi đó thì sự tình mới cải biến tốt cho chư vị. Cho nên, khi nhìn thấy ai làm tốt thì chư vị mới làm tốt, hay sau khi nhìn thấy vị này làm không tốt, tất cả chư vị bị ảnh hưởng như thế này, thì cũng giống như chư vị đẩy người đó vào hiểm nguy rồi. Trong trường hợp đó, tâm người của chư vị đẩy họ đi nhanh hơn. Thế lực cũ lợi dụng điều này, không để cho họ sống, là vì điều chúng làm ảnh hưởng rất nhiều người mà đang nhìn vị này và không chân chính tu luyện. Những người tu này thực sự có đậu được không? Sự tu luyện của họ có thật không? Chỉ khi một người tự mình tu luyện thì mới tính. Cho nên chúng nắm bắt cơ hội này, Sư Phụ cũng khó mà làm gì được. Đó là vì chúng đã nắm được cái lý này và nói "Nhìn xem những học viên đó, họ có thực sự tu luyện không? Chúng ta phải mang người này đi." Đây là khẩn thiết tại sao chư vị phải bước trên con đường của chính mình trong tu luyện. Chư vị tuyệt đối phải tu luyện bản thân.
Tất nhiên cũng có những tình huống khác. Một số người đã từ lâu chấp chước với cái tâm bệnh, rất là nguy hiểm. Đó là vì một số người nghĩ rằng họ học Đại Pháp là họ hết bệnh, rằng họ được bảo hộ, "Chỉ cần tôi tham gia hàng ngủ của đệ tử Đại Pháp, thì tôi sẽ không bị bệnh, không có gì phải sợ." Một tâm chấp chước con người quá mạnh! Nhưng người này có chân chính tu luyện không? Hay họ xem Đại Pháp là một bình phong che chở cho họ? Mặc dù từ đầu đây không phải là ý nghĩ của họ, nhưng nó vẫn là một chấp chước.
Nhưng, chẳng phải chúng ta không được chểnh mảnh nếu muốn tu đạt Viên Mãn sao? Nói về tâm người chúng ta không được giữ một cái nào cả. Bất cứ tâm người nào cũng là rắc rối. Phải buông bỏ tất cả. Bất cứ một tâm người nào cũng có thể khiến một học viên gặp những sự tình không may. Tôi tin rằng vì đã trải qua nhiều khảo nghiệm, nhiều học viên cũng hiểu điều này rất rõ. Tôi không cần giảng thêm nữa. Các vấn đề này là tất cả những gì mà chư vị đã vượt qua trên con đường của chư vị.
Đệ tử: Một số đệ tử Đại Pháp ở Trung Quốc không bước ra sau khi bị bức hại, nhưng các đệ tử mà chểnh mảng sẽ kéo dài tiến trình Chính Pháp. Xin Sư Phụ giảng điều này?
Sư Phụ: Họ không kéo dài được, là vì thời gian không chờ ai cả. Chỉ có Sư Phụ là đang cho họ cơ hội và chúng tôi có thể chờ chư vị trong phạm vi tiến trình này. Tuy nhiên giây phút thực sự cuối cùng không trì hoãn được.
Đệ tử: Đến bước này trong Chính Pháp, làm sao đệ tử Đại Pháp tại đại lục làm tốt hơn? Họ nhờ con đại diện gửi lời kính Sư Phụ.
Sư Phụ: Cứu độ chúng sinh, giảng rõ sự thật, làm những việc đệ tử Đại Pháp phải làm và tu luyện bản thân. Đừng làm gì lạ thường cả. Đừng thí nghiệm với những thứ phụ trợ. Cứ tự tin và chính trực mà làm 3 điều. Cám ơn lời chào của chư vị. (Vỗ tay)
Đệ tử: Xin Sư Phụ giảng một lần nữa về Pháp lý không được thu tiền. Ví dụ, một số dự án bên ngoài Trung Quốc đang cần tài trợ và một số học viên chung tiền và sức lao động. Thưa việc làm này có tính là thu tiền không?
Sư Phụ: Khi tôi giảng về việc thu tiền, thực tế chủ yếu là tôi nói về tình hình ở Trung Hoa đại lục. Còn bên ngoài Trung Quốc thì rất ít, mặc dù ở Taiwan cũng có một vài trường hợp riêng biệt có người lợi dụng chỗ hở của học viên Đại Pháp. Nhưng ở Trung Hoa đại lục, người mà không thật thà là nhiều, cho nên chủ yếu tôi chỉ giảng về trạng thái sự việc ở đại lục. Trong các nơi khác, rắc rối này không có nhiều. Một số đệ tử Đại Pháp chung tiền để làm một dự án, đó không tính là thu tiền, là vì họ không đi xin tiền người khác. Cho nên không tính. Tất nhiên, một số đệ tử Đại Pháp là chủ hảng thương mại và một số học viên có nhiều tiền, nên đã bỏ tiền ủng hộ các dự án Đại Pháp, điều này, để tôi lập lại, là khác với việc thu tiền. Trong những trường hợp này thì vị này tích cực, phát tâm mà làm, việc đó không gây rắc rối là vì họ có tiền. Cho nên không tính là có vấn đề. Đừng thành lập hội viên và cũng đừng đi quyên tiền từ các học viên. Ai mà làm điều này là sai.
Đệ tử: Vừa mới đây, trong một số địa phương, các học viên đột nhiên bị nghiệp bệnh. Một số đề nghị là mọi người nên phát chính niệm và từ bi liên thông với sinh mệnh mà tạo ra cái nghiệp bệnh này. Thưa đây có phải là "thiện giải" và làm cách này có đúng không?
Sư Phụ: Đệ tử Đại Pháp là từ bi và các Pháp thân của Sư Phụ cũng thiện giải rất nhiều quan hệ tốt và nghiệp xấu của chư vị. Nghĩ như thế là không sai, nhưng phải xét rằng tình huống thực sự là như chư vị nhìn thấy, hay chư vị làm vì không biết phải giải quyết ra sao và làm với tư tưởng không chính.
Một số học viên đã từng có bệnh vừa khi bắt đầu tu Đại Pháp thì khỏi, thực sự là hết bệnh. Nhưng, để loại trừ chấp chước của chư vị và khảo nghiệm xem chư vị có vững hay không, thế lực cũ khiến cho chỗ bệnh cũ của chư vị bị đau, hay bị bệnh trở lại, triệu chứng như có bệnh, đó là để xem chư vị có tin Đại Pháp hay không. Khi chuyện đó xảy ra chư vị xử lý thế nào? Là người hay là Thần chỉ khác có một niệm. Nếu chính niệm phát ra, chư vị xem đó đều là giả, rằng thế lực cũ đang can nhiễu, tự mình nhắc nhỡ mình đã học Đại Pháp bao lâu rồi thì những chuyện này không xảy ra được, nếu tâm chư vị phát ra chính niệm, lập tức rắc rối sẽ biến đi. Nhưng điều này không phải chỉ nói rồi làm được liền. Loại chính niệm vững vàng phát từ bên trong chư vị, nó không giả dối, cũng không phải nói ngoài miệng. Giả sử một số người nghĩ "Ô, Sư Phụ bảo tôi nói thế này, thì tôi sẽ nói như thế", nhưng tâm chư vị không vững hay chư vị chỉ làm để cho Sư Phụ nhìn thấy, thì chư vị chưa đạt đến cảnh giới đó. Trường hợp đó, khi cái niệm đó phát ra, không chuyển chúng được và cũng không có sức mạnh để đánh bại những thứ của thế lực cũ. Cho nên không có tác dụng. Chỉ có chính niệm phát ra từ tu luyện thì mới có tác dụng.
Chính như thế thì chư vị mới xử lý sự tình đó tốt, tôi không bao giờ ngừng nhắc nhở chư vị là phải chân thành học Pháp và chân chính tu luyện, là vì hễ chính niệm của chư vị mạnh, thực sự sẽ có uy lực như Thần mà chẻ một cái núi thành phân nửa, chỉ một niệm là tách được rồi. Để xem thế lực cũ có dám can nhiễu không. Khi chính niệm của chư vị phát ra, không có gì ngăn chận con đường của chư vị được. Then chốt là vì các học viên mà không siêng năng, không thường xuyên học Pháp, hay trong khi học Pháp mà tâm ở nơi nào khác là bị can nhiễu nhiều nhất và bị bức hại nhiều nhất. Luôn luôn là trường hợp đó. Đệ tử Đại Pháp mà tu tốt, thực sự thì không bị can nhiễu, không một chút can nhiễu. Hơn nữa, chính niệm của họ mạnh và đồng thời họ còn giúp người khác. Họ thực sự là đang giúp Sư Phụ chính Pháp.
Đệ tử: Nhiều học viên ở Trung Hoa đại lục xem bùa có ấn "Pháp Luân Đại Pháp tốt" làm tài liệu quan trọng để giảng rõ sự thật, đầu tiên khi gặp ai là họ phát nó ra. Tuy thế họ không giảng rõ sự thật cặn kẻ.
Sư Phụ: Tất nhiên làm như thế là không đúng. Chư vị phát ra các tài liệu đó mà không biết người kia như thế nào "Nè, lấy một cái đi!" (Tiếng cười) Rất có thể người mà chư vị phát cho trong một phút vừa qua đã bức hại đệ tử Đại Pháp trong trại lao động, tại sao chư vị phát cho họ một cái? Chư vị bảo hộ họ để làm gì? Để giúp cho họ an toàn, để cho họ có thể tiếp tục bức hại đệ tử Đại Pháp sao? Chư vị phải giảng rõ sự thật cho họ, để cho họ hiểu, ngừng không làm việc xấu ác nữa. Một khi chư vị thực sự cứu họ rồi, thì chư vị có thể cho họ bùa bảo hộ. Chư vị phải hiểu xâu xa rồi mới làm. Cứu người không giống như phát các tờ bướm tài liệu, tuy thế mỗi một tờ bướm được phát ra là được tính.
Đệ tử: Khi các học viên ở đại lục nhìn thấy gia đình hay bạn bè bị bệnh nặng, họ bảo người ấy niệm "Pháp Luân Đại Pháp tốt" và còn bảo đảm là họ sẽ được lành bệnh.
Sư Phụ: Nói về tình huống hiện tại ở đại lục, nếu một người đang ở trong môi trường tà ác mà thực sự can đảm niệm câu này, còn niệm to lên, thì họ sẽ hết bệnh. (Tiếng vỗ tay) Nhưng nếu một người niệm câu này trong môi trường không bị đàn áp thì không bảo đảm họ sẽ hết bệnh. Nguyên nhân là vì, khi một người có can đảm đứng lên và trong một nơi mà đang bị tà ác đàn áp dám nói rằng Đại Pháp tốt, nó khác với trường hợp là đi khắp nơi và nói câu đó ở Hoa Kỳ. Nếu chư vị ra trước công chúng ở đây và la lên "Pháp Luân Đại Pháp tốt!", cảnh sát có thể theo chư vị và còn ủng hộ (tiếng cười) là vì ở đây không bị áp lực. Nhưng tôi đã nói, nếu khi một người trong tâm cho rằng "Đại Pháp tốt" thì cũng có tác dụng tốt. Cho nên kết quả ra sao là còn tùy vào ý định của một người và tư tưởng của họ, cùng với môi trường chung quanh. Nếu hoàn cảnh tốt, sự tình ổn thỏa, không bị áp lực, thì còn tùy theo tình huống nữa. Yếu tố quyết định là tâm người.
Đệ tử: Một số người Hoa ở đại lục chưa từng học Pháp Luân Công rời khỏi Trung Quốc, hy vọng để được di dân. Họ đến các điểm luyện công để tập luyện, họ làm đủ thứ và còn chụp hình nữa. Họ dối với chính quyền để xin tị nạn. Hơn nữa một số đệ tử Đại Pháp còn cấp các giấy giới thiệu cho gia đình của những người này để xin tị nạn. Thưa điều này có phù hợp với tiêu chuẩn của Pháp không?
Sư Phụ: Các đệ tử Đại Pháp đã bàn rất nhiều về những việc này khi cuộc bức hại bắt đầu. Theo tôi thấy là thế này. Không kể một cá nhân có thật hay không đó là chuyện của chính quyền, đệ tử Đại Pháp chúng ta không có quyền hành trong việc này. Nếu một cá nhân muốn học, muốn tập luyện, chư vị có từ chối không dạy họ không? Chư vị vẫn phải dạy cho họ. Then chốt là sau này chư vị giảng rõ sự thật cho họ. Then chốt là giúp họ hiểu về cuộc bức hại này.
Nói chung các đệ tử Đại Pháp là tử tế, cho nên nếu một cá nhân muốn chụp hình, thì cứ để cho họ chụp, họ muốn học cũng thế. Thực tế, nếu trường hợp mà họ lấy Pháp Luân Công để được di dân, thì họ sẽ thiếu Pháp Luân Công, từ đó trở đi họ không nên làm những việc gì xấu đối với Pháp Luân Công. Nếu họ làm thì lập tức họ sẽ bị trừng phạt. Họ phải đền trả cái nợ này, phải đền bằng như thế. Họ lấy Pháp Luân Công để thoát khỏi Trung Quốc sang Hoa Kỳ, họ phải trả bằng như thế. Có thể họ sẽ phạm luật và bị trả về Trung Quốc, sẽ bị trừng phạt bằng như thế. Trong hiện tại, một số luật sư đang mở lớp để cho người học Pháp Luân Công và còn bảo người ta học sách Chuyển Pháp Luân để giúp cơ hội di dân khá hơn. Các luật sư này có động cơ nào, vị này đang thiếu nợ Pháp Luân Công rất nhiều. Nhưng, nhìn từ một góc độ khác, giúp người học Đại Pháp cũng không phải là một chuyện xấu. Mặc dầu họ rời khỏi Trung Quốc để làm tiền hay để sống, lợi ích là trước hết, nhưng sau đó trong tiến trình này chắc chắn họ sẽ hiểu về Pháp Luân Công, vì nguyên nhân này mà chúng tôi không quan tâm. Đây là trách nhiệm của chính quyền, họ quan tâm về việc này, dẫu sao thì cũng không phải là chuyện của chúng ta. Cho nên cố gắng không liên hệ mà tạo ra nghiệp xấu với những người đó.
Đệ tử: Thưa Sư Phụ, con xin hỏi, khi chúng con chia sẽ kinh nghiệm về giới thiệu Shen Yun, chúng con có thể nói về việc đề cao tâm tính thay vì nói về việc làm?
Sư Phụ. Đúng. Dẫu là làm việc gì, nếu đệ tử Đại Pháp giữ chính niệm mạnh hơn, sự tình sẽ tốt hơn. Tất nhiên, không có nghĩa là không quan tâm vào việc làm mà cứ học Pháp. Nếu chư vị làm như thế thì sẽ có vấn đề, sau khi học Pháp xong, người mà chư vị muốn liên lạc đã đi rồi và công việc lại không xong. Chư vị không nên quá độc đoán bất cứ điều gì. Nhất định là phải học Pháp, học trong một môi trường tốt và đúng lúc, điều này chư vị phải quan tâm.
Đệ tử: Thưa, có phải tư tưởng và cá tính hình thành trong quá trình an bài của thế lực cũ? Nếu những yếu tố này can nhiễu việc học Pháp nghiêm trọng, làm sao thoát ra?
Sư Phụ: Tư tưởng và ý niệm hay khái niệm đủ loại mà đã hình thành trong não của chư vị là đã được hình thành trong tiến trình chư vị giao thông và đối mặt với những sự tình trong thế gian. Càng lâu thì càng tích lũy nhiều hơn. Tại Trung Hoa đại lục, có rất nhiều rất nhiều hiện tượng xấu, càng ngày càng rõ rệt hơn. Người ta thấy rằng trẻ con ở Trung Hoa đại lục là khác hẳn với trẻ con ở nước ngoài. Trẻ con ở đại lục biết tất cả và còn mánh khóe nữa. Thực sự, trong cái xã hội đó những thứ xấu đủ loại đang nổi lên, không còn căn cứ vào nền tảng đạo đức nữa, dẫu là báo chí, truyền thông, tư cách con người hay lời nói của họ. Trong đầu của những đứa trẻ này chứa đầy những thứ xấu, chứa nhiều hơn trẻ ở bên ngoài Trung Quốc, vì thế mà chúng có vẽ như người lớn hơn.
Cái gì nhập vào tâm của một người thì nó ở trong đó. Con người có trí nhớ. Chúng ta gọi nó là "trí nhớ", nghe như là trừu tượng, thực tế nó là một loại vật chất thực sự. Khi ai nói gì, khi ai giải thích gì cho chư vị, hay tìm cách thuyết phục chư vị điều gì, "yap, yap, yap", liên tục một dòng đủ thứ rỏ vào trong đầu chư vị. Kỳ thực một loại vật chất thực sự đang phóng tới chư vị. Khi ai cảm thấy không ổn và liên tục phản đối, trên thực tế là họ đang đẩy lùi những thứ đó ra. Tất nhiên, việc đệ tử Đại Pháp làm là tốt cho con người, lời nói của chúng ta xuất phát từ chính niệm, cho nên phát từ bên trong miệng khi chúng ta nói là hoa sen. Ngược lại, không có gì bên trong người thường trong xã hội trên diện rộng là tốt cả, khi những thứ đó đụng vào thân người thì nó sẽ khống chế người đó. Con người cho rằng mắt họ không nhìn thấy thì không thành vấn đề, rằng họ chỉ ngừng không nhìn nếu họ không muốn nhìn thấy nữa. Nhưng đó là không đúng. Khi chư vị nhìn thấy gì là cái đó đã nhập vào rồi. Đó là vì bất cứ gì cũng có thể tự mình tái tạo lại trong các không gian khác, cho nên chư vị càng nhìn cái gì lâu thì nó sẽ nhập vào nhiều hơn. Không kể là gì, dẫu cho đó là máy truyền hình hay máy điện toán, nó tràn vào khi chư vị nhìn nó. Khi những thứ xấu này chứa trong não và thân chư vị nhiều rồi, nó sẽ khống chế hành động chư vị. Lời nói của chư vị, cách nghĩ của chư vị, quan điểm của chư vị, tất cả đều bị ảnh hưởng.
Con người là sản phẩm của môi trường của họ. Đây là không ngoại lệ. Và đây là điều mà không phải chỉ người tu luyện biết, thế hệ cổ xưa của người thường cũng có lần đã biết điều này. Trong sự tu luyện, những thứ mà đã chứa đó dần dần bị loại trừ đi. Nhưng nếu chư vị muốn loại nó đi một lúc khi bắt đầu tu luyện, nói chung thì không làm được. Nguyên nhân là vì muốn nắn một tảng nước đá 3 thước anh thì phải qua nhiều đêm lạnh: những thứ mà đã hình thành đó rất khó mà loại trừ trong một lúc, là vì chư vị không có đủ sức nóng và chưa đạt đến điểm làm cho nó chảy ra. Cho nên chư vị phải làm nhiều lần thì nó mới chảy ra được. Nếu chư vị tốt hôm nay, thì nó sẽ chảy ra bao nhiêu đó, tu luyện ngày mai, thì bao nhiêu đó sẽ chảy ra, tu luyện tốt ngày kế tiếp, thì bao nhiêu đó sẽ chảy ra thêm. Sẽ tiếp tục, từng chút từng chút một, cho đến lúc chính niệm của chư vị thực sự đầy đủ. Lúc đó số lượng sức nóng mà chư vị phóng phát ra sẽ gia tăng, chư vị sẽ có khả năng làm nó tan chảy ra hết.
Thế thì tại sao tư tưởng xấu dường như cứ tái phát sau khi một người đã loại trừ những thứ đó? Hơn nữa, mỗi một ngày họ phát chính niệm để tiêu trừ những thứ đó, nhưng nó vẫn hiện ra trở lại, tại sao nó không bị tiêu trừ hẳn đi. Kỳ thực, những thứ đó không phải nhập vào chỉ một ngày (Sư Phụ cười) và cũng không phải trong một tíc tắc mà hình thành. Đó là tại sao. Một số người trong trường hợp đó, có thể nếu chư vị xin Sư Phụ giúp, Sư Phụ sẽ loại trừ chúng đi hết cho chư vị. Chẳng phải chư vị đang hỏi Sư Phụ tu luyện thế cho chư vị sao? Cuối cùng sẽ không tính là chư vị tu luyện. Bất cứ gì không tính là chư vị tu luyện thì có nghĩa là chư vị không tu luyện nó, vì thế mà không tính trong sự tu luyện của chư vị. Cho nên khi chư vị trở về thiên giới, vô lượng Thần sẽ phản ứng thế nào sau khi họ xét sự tu luyện của chư vị? Trong nhiều trường hợp, nếu chư vị không xử lý điều gì qua tu luyện, nếu chư vị không đạt uy đức đó, nếu chư vị không trải qua thống khổ trong tu luyện, và Sư Phụ lo cho chư vị từng bước trên con đường tu luyện, thì thiên giới sẽ không nhận chư vị. Nếu chư vị còn thiếu nợ mà không trả thì không được. Thiếu cái gì thì phải trả, đây là Pháp của vũ trụ này. Sư Phụ có thể trả một phần cho chư vị, có thể loại trừ những thứ cần loại trừ trong tâm chư vị, nhưng chính chư vị phải tu cái phần mà chư vị phải tu trong tiến trình tu luyện, và phải chịu đựng một chút đó. Chư vị sẽ không bị nguy hiểm, nhưng chư vị phải hiểu tu luyện là gì và làm sao tu luyện. Chỉ khi nào chư vị ngộ ra và đề cao thì mới tính là tu luyện.
Đệ tử: Xin Sư Phụ giảng về sự quan trọng của Tranh Họa Triển Lãm Chân-Thiện-Nhẫn?
Sư Phụ: Sự quan trọng của triễn lãm cũng giống như các dự án khác, là vì các nỗ lực của đệ tử Đại Pháp chính là giảng rõ sự thật và cứu người. Vì thế mà nó cũng giống như các dự án khác.
Đệ tử: Thưa Sư Phụ, con là đệ tử của Sư Phụ, con làm về truyền thông. Câu hỏi của con là về vấn đề hoạch định. Ví dụ, khi làm một phần cho truyền hình, nhiều điều không làm theo tư cách truyền thống mà chỉ làm cho thương mại. Những thứ này không có tồn tại vào thời cổ xưa. Làm sao phù hợp với con đường của đệ tử Đại Pháp và cần phải chuyên nghiệp?
Sư Phụ: Khi làm việc bình thường, thì chỉ quan tâm làm cho tốt. Sự tình xảy ra trong xã hội bây giờ là phải phản ảnh thời gian của chúng ta. Nhưng nếu cho vị quyết định sản xuất những thứ gì hoàn toàn là nhân vật cổ xưa vì thời đó trong xã hội chưa văn minh, chư vị sẽ phát hiện là không ai mua những gì của chư vị. (Tiếng cười) Dẫu sao thì chư vị không có môi trường cho nó. Xã hội ngày nay là như thế. Cứ làm việc bình thường, không tính là lỗi của chư vị. Không cần đệ tử Đại Pháp tích cực giới thiệu những điều cổ xưa. Chư vị chỉ đóng vai trò chân chính là đủ rồi. Hãy nhớ rằng trong môi trường nào chư vị cũng tu luyện được, chư vị phải tu luyện chính bản thân mình. Khi bị thử thách về lợi ích, khi phải chọn lựa giữa chính và tà, hay chọn lựa đúng hay sai, khi phải quyết định những gì phải làm hay không nên làm, luôn có câu hỏi là chư vị đặt vị trí của chư vị ở đâu. Chỉ quan tâm làm việc Đại Pháp tốt và tu luyện. Đọc sách và học Pháp, tiếp tục tu luyện và không chểnh mảng việc học Pháp, hiện tại duy nhất còn lại là vấn đề chư vị xử lý bản thân mình trong xã hội có tốt hay không thôi.
Những gì phải học trong trường học hôm nay chỉ là những thứ như thế, nó cũng giống như trong môi trường làm việc. Cho nên không có vấn đề gì. Cái xã hội này là như thế, cho nên chư vị phải cố gắng tối đa làm cho tốt. Nếu không, nếu chư vị không đi làm để nuôi gia đình, thì chuyện gì sẽ xảy ra? Nếu chỉ sinh sống mà là vấn đề thì sao? Thử nghĩ nếu tôi bảo tất cả chư vị bây giờ bắt đầu mặc y phục cổ xưa và làm theo cách cổ xưa ấy. (Tiếng cười) Tôi không bảo chư vị làm điều như thế. Thời gian là như thế. Trong tương lai, nhân loại sẽ trở lại truyền thống, tuyệt đối bảo đảm là như vậy. Nhưng bây giờ thì không được. Phải theo như thế khi cứu người. Khi cứu người thì phải phù hợp với xã hội để cứu người, nếu không nỗ lực của chư vị sẽ thất bại. Nếu chư vị làm theo cách lạ thường, người ta nhìn thấy chư vị dị, nếu không ai hiểu chư vị nói gì làm sao chư vị cứu người đây?
Đệ tử: Thưa chúng con phải làm sao để cho Shen Yun nỗi tiếng hơn trong giới cấp cao của xã hội và đạt kết quả tốt hơn?
Sư Phụ: Chư vị phải cố gắng và tự mình tìm ra cách nào làm hữu hiệu. Mỗi tình huống của địa phương là khác nhau, mỗi một sắc dân là khác nhau. Một số là các quốc gia đã từng là cộng sản, một số là xã hội bình thường, một số địa phương kinh tế phát triển, một số địa phương kinh tế lạc hậu. Mỗi một nhóm người đã hình thành văn hóa khái niệm khác nhau trong khi sống trong xã hội. Cho nên đệ tử Đại Pháp trong mỗi một địa phương là phải tự mình làm. Mời Shen Yun lưu diễn không phải là điều mà tôi bắt buộc chư vị phải làm, là vì đây cũng là một dự án để cứu người. Tài nguyên của đệ tử Đại Pháp là giới hạn, cho nên nếu đây là điều chư vị muốn làm, nhất định chư vị phải làm cho tốt, nếu không thì đừng làm. Tôi không bảo mỗi một đô thị trên thế giới phải mời Shen Yun lưu diễn. Điều tôi nói là, nếu đây là điều mà chư vị thực sự muốn làm, thì phải làm cho tốt. Nếu không thì đừng làm.
Một số học viên nghĩ rằng chúng ta làm tốt trong dự án Shen Yun năm nay vì không bị mất tiền. Họ hoan hỉ, nhưng Shen Yun lại mất tiền. Hằng triệu hằng triệu đồng đô để điều hành Shen Yun mỗi năm chư vị có biết là đến từ đâu không? Đệ tử Đại Pháp đều biết mời Shen Yun là có thể cứu người, Shen Yun có thể làm được điều này, nhưng nếu chư vị không có trách nhiệm đối với Shen Yun, thì đây là một vấn đề. Shen Yun cải biến môi trường cho đệ tử Đại Pháp trong mỗi một địa phương mà Shen Yun đến, giúp cứu thêm người, ngược lại chư vị phải cung cấp môi trường cần thiết cho Shen Yun. Nếu chư vị quyết định mời Shen Yun thì chư vị phải bảo đảm rằng chư vị phải làm tốt. Vì chính Sư Phụ là đích thân chỉ đạo Shen Yun, nếu địa phương của chư vị làm không tốt nhanh chống nó sẽ quay trở về tôi.
Đệ tử: Trong hiện tại, con của nhiều đệ tử Đại Pháp bận rộn với những việc bình thường. Thưa chúng con phải làm sao?
Đệ tử: Đúng, xã hội nhân loại là một cái hố nhượm to. Xã hội chiến đấu với đệ tử Đại Pháp để bắt người. Điều này cũng xảy ra cho con của đệ tử Đại Pháp, chúng sống trong môi trường này: những thứ xấu đang kéo chúng xuống. Nếu một đứa bé không tu luyện, không có môi trường tốt, thực sự nó không ngăn ngừa những thứ xấu này được. Trách nhiệm của một đệ tử Đại Pháp là to lớn, cho nên chúng ta không những chỉ cứu người thế gian mà còn phải cứu những người chung quanh chúng ta.
Đệ tử: Xin Sư Phụ nói về sự liên hệ giữa chương trình Tiếng Nói Hy Vọng với các truyền thông khác của chúng ta.
Sư Phụ: Không có quan hệ đặc biệt nào cả, trong mỗi một trường hợp đều là vấn đề đệ tử Đại Pháp điều hành một dự án và làm để đạt mục đích chung, chính là cứu độ chúng sinh. Cứ nỗ lực mà làm. Nếu chư vị làm thì phải làm cho tốt. Nếu không thì đừng làm. Nếu chư vị làm tệ thì tà ác sẽ cười chư vị. Danh tiếng của đệ tử Đại Pháp sẽ bị hại, sẽ mang đến hậu quả không tốt. Cho nên, chư vị làm gì thì phải nghiêm chỉnh mà làm.
Con đường mà chư vị bước là để chứng thực Pháp, mỗi và bất cứ gì, đều được ghi lại trong sách lịch sử. Những gì chư vị đạt được đều được các Thần và Pháp thân Sư Phụ phán xét cuối cùng. Những phần tinh hoa đó chính là để thiết lập con đường của chư vị, là uy đức của chư vị, để thiết lập thiên giới của chư vị. Điều mà Thích Ca Mâu Ni ngộ, nghiệm, chứng chính là "Giới Định Tuệ". Chư vị cũng biết, đó là cách tu luyện của ông, bao gồm trong tiến trình truyền Pháp của ông trong 49 năm. Mỗi một Thần là có những điều chính mình ngộ, nghiệm, chứng, từ trong Đại Pháp của vũ trụ mà ngộ ra, từ những gì mình ngộ mà hoàn thiện bản thân và thiết lập thiên giới của mình. Mỗi một đệ tử Đại Pháp làm gì các Thần đều đang theo dõi, mỗi một đệ tử đều có các Thần phán xét cuối cùng.
Đệ tử: Các nhân viên bán quảng cáo tại tổng đài NTDTV yêu cầu các phóng viên làm quảng cáo và tin tức cho xã hội miễn phí cho một số công ty.
Sư Phụ: Làm tin tức miễn phí. Nếu chư vị muốn thiết lập một sự quan hệ tốt, hay nếu mang được lợi ích, thì cứ làm. Nhưng nếu không phải là trường hợp này, thì làm miễn phí không có giá trị gì. Nếu trong quá trình làm tin tức miễn phí để cứu người thì đừng phản đối. Nếu không cứu người thì tại sao làm? Vì câu hỏi này nói cái ý này, tôi phải trả lời theo đó.
Đệ tử: Đệ tử không hiểu. Chẳng phải làm điều này làm hại tiếng tăm của NTDTV, hay các phóng viên cứ hợp tác để giúp nhân viên bán quảng cáo làm theo cách này để thêm khách hàng? Nhân viên bán quảng cáo có nên nâng cao tiêu chuẩn chuyên nghiệp càng nhanh càng tốt, như là bán các quảng cáo một cách tự lập?
Sư Phụ: Thực sự có nhiều điều NTDTV cần phải làm cho tốt. Nhìn Shen Yun xử lý ra sao, chư vị có thể nhìn thấy không ai tự mình muốn làm gì thì làm. Nếu các buổi họp của chư vị không giải quyết các vấn đề thực tại thì là có vấn đề. Nhưng tôi không muốn liên quan với những vấn đề cụ thể, là vì đây có liên hệ với sự tu luyện của chư vị và chư vị cần phải xử lý cho tốt. Nếu chư vị không xử lý tốt, thực sự sẽ có ảnh hưởng không tốt rất to trong việc đệ tử Đại Pháp cứu độ chúng sinh.
Đệ tử: Dự án mà chúng con đang làm chưa bao giờ hỏi Sư Phụ. Nhưng bây giờ thì đang đi đến khúc quanh khẩn trương, những người phụ trách không đồng ý với nhau, tạo ra nhiều mâu thuẫn, khiến cho dự án bị đình trệ.
Sư Phụ: Cứ làm theo chỉ thị của người phụ trách ở trên. Tôi nhìn thấy rắc rối này xảy ra nhiều lần rồi, chư vị bị khủng hoảng như thế này, bị thất bại lần này đến lần khác. Nhưng điều tôi hy vọng là sau khi chư vị thất bại, từ đó mà chư vị sẽ học một bài học tốt. Đừng bỏ qua những kinh nghiệm xấu. Khi chư vị học những kinh nghiệm xấu, thực sự chư vị dùng tư tưởng con người để nhận định, càng trở nên khéo léo và tinh khôn, thì chính chư vị đang trở thành tệ rồi. Tôi đã giảng đều này trước đây về một người xấu là gì: là một người tinh khôn. Khi một người tử tế, suy nghĩ không phức tạp, thì là người tốt. Chư vị cần phải suy nghĩ theo cách xây dựng, khi chư vị trượt ngã thì phải xử lý như người tu luyện, tìm cho ra nguyên nhân, hỏi rằng "Tôi đã làm gì sai?" Chỉ có dùng Pháp mà xét sự việc thì qua kinh nghiệm chư vị mới học được những điều tốt. Nếu chư vị thực sự làm được điều này, sự việc nhất định sẽ tốt. Nếu chư vị có thể làm được như thế, tôi không tin rằng dự án của chư vị bị rắc rối. Chỉ có là chư vị chưa nhìn vào bên trong chính mình, hay học những điều tốt. Nói khác đi, chư vị chưa bàn luận với nhau theo tư cách của đệ tử Đại Pháp.
Đệ tử: Khi chọn các dự án Đại Pháp, học hỏi tốt, hay điều gì để nâng cao, như là được người phụ trách của dự án đó mời để tham gia là sai. Con hỏi là vì họ muốn tìm người đệ tử có khả năng để làm việc nguyên ngày, trong khi đó con tin rằng cách tốt nhất là tham gia với xã hội bằng cách có việc làm ngoài đó. Xin Sư Phụ giảng rõ điều này?
Sư Phụ: Nhìn từ việc cụ thể cứu người "nên áp dụng những gì mình học hỏi tốt ... trong khi chọn lựa các dự án Đại Pháp" thì không có vấn đề. Giả sử chư vị rành về máy điện toán, chư vị đi ra lấy quảng cáo cho truyền thông chúng ta. Tất nhiên, nếu chư vị nghĩ rằng chư vị làm được thì cứ làm. Nói khác đi, những gì chư vị học và áp dụng có thể gây tác dụng to trong việc cứu người, tất nhiên là xuất sắc. Nếu chư vị cho rằng trong khi làm việc bình thường mà chư vị có thể gây tác dụng cứu người to hơn, tất nhiên nghĩ như thế không có gì sai. Các vấn đề này thực sự là giản dị. Chư vị quyết định làm gì thì cứ làm cho tốt. Người phụ trách của một số dự án thực sự cố gắng để tìm người là vì họ thiếu nhân lực. "Không kể chư vị giỏi về cái gì, chỉ cần tham gia là tốt rồi!" (Tiếng cười) Con đường của chư vị là chính chư vị phải bước. Đến cả khi chư vị trượt ngã tôi cũng không nói. Khi chư vị thực sự tự biết mình phải làm gì thì tốt rồi.
Đệ tử: Vì thiếu nhân lực, các dự án phải cạnh tranh với nhau để tranh đấu về nhân lực, thay vì tìm cách hợp tác với nhau.
Sư Phụ: Khi chư vị cần tìm người có khả năng nhưng không tìm được, chư vị có khuynh hướng chọn người vội vàng để bắt đầu công việc. Tôi nhận thấy rằng điều này là thử thách mà chư vị đang gặp bây giờ. Tôi đang theo dõi các mâu thuẫn này.
Bản tiếng Anh: http://www.clearwisdom.net/html/articles/2010/9/29/120337.html
Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2010/9/15/229695.html
Ghi chú: [ ] (của người dịch, không phải văn chính thức, chỉ để tham khảo)
Dịch ngày 07 tháng 10 năm 2010
http://www.thuviendaiphap.com
Xin bấm vào đây >>>>: Bản để in
|