“Giúp Sư Phụ chính Pháp” có nghĩa là gì?

Đã từ lâu rồi, có tồn tại một vấn đề rất then chốt trong một số học viên khi làm ba việc đệ tử Đại Pháp nên làm: tức là, không hiểu nghĩa “giúp Sư Phụ” là gì.  Ví dụ như, Sư Phụ đã bảo sự việc gì hay quyết định bảo mọi người làm sự việc gì, luôn có một số học viên dùng nhân tâm mà đo lường Sư phụ, cho rằng việc này Sư Phụ nên làm như thế nào, hay nghĩ rằng việc này sẽ như thế nào nếu Sư Phụ làm khác đi, thay vì để tâm làm cho tốt nhất điều Sư phụ muốn làm hay tìm biện pháp làm những việc cụ thể như thế nào; có những học viên còn muốn thay đổi ý của Sư Phụ; một số học viên còn tán dương ý của mình cao minh với các học viên; cũng có người dùng nhân tâm suy nghĩ không hiểu rõ sự việc Sư Phụ nói, mà đối xử tiêu cực; thậm chí có người tìm người nhà của Sư phụ để xin theo cách làm khác.  Kỳ thực những gì Sư Phụ muốn làm, là cần thiết cho chính Pháp vô lượng thiên thể. Một tầng này của nhân loại, tuy rằng dưới thấp, nhưng là biểu hiện của sinh mệnh cao tầng tại tầng thấp, phản ánh dưới trạng thái của tầng thứ thấp, đây cũng là trung tâm của chính Pháp, điểm tập trung của tất cả.  Nhìn trên cách suy nghĩ của chư vị dẫu có tốt đến đâu, cũng chỉ là làm so với ở trên một tầng này, một điểm này, một sự tình này.  Chư vị biết được những gì về sự việc Sư Phụ muốn làm có tác dụng gì đối với vô lượng vô biên tầng thứ của thiên thể cự đại không?  Làm học viên, muốn “giúp Sư Phụ chính Pháp”, chỉ có thể làm thế nào viên dung cho tốt những gì Sư Phụ muốn, đó mới là những gì chư vị nên làm, làm thế nào có thể xin Sư Phụ giúp chư vị chứ?  Làm sao có thể ở trong chính Pháp dùng Đại Pháp để viên dung cách suy nghĩ của con người của chư vị?


Khi đệ tử Đại Pháp đối diện với một trường bức hại, có rất nhiều người bị rớt xuống, không theo kịp, đều là bởi vì không hiểu được sự việc Sư Phụ làm, lấy nhân tâm mà đo lường Sư Phụ.   Cho một ví dụ về nhân tâm, rất nhiều người đều nghĩ: tại sao không thể giống như các tôn giáo khác mà đối xử với cuộc bức hại? vân. vân.  Trên lịch sử, mục đích căn bản của tôn giáo kỳ thực là đặt nền tảng văn hóa cho con người, điều mà nhân loại chân chính đang chờ đợi chính là Đại Pháp; thể theo Đại Pháp mà làm như thế nào, mới là hành vi và biểu hiện chân chánh của người tu luyện.  Đương nhiên, không theo kịp, còn có rất nhiều nguyên nhân.  Kỳ thực đều là không thể nhận thức chân chánh đối với Đại Pháp, thì đương nhiên, chánh niệm sẽ không đủ, trong sự bức hại thì sẽ bị dao động.


Còn có một số người, ở trong sự tu luyện mà không thể buông bỏ được những thói quen ác về móc nối quan hệ, đi cổng sau mà đã nuôi dưỡng hình thành trong người thường.  Ví dụ, khi họ không tìm được Sư Phụ để nói ra cách suy nghĩ theo người thường của bản thân họ, thì đi tìm người nhà của Sư Phụ để xin lý lẽ biện giải, trở về trong học viên mà nói người nhà nào đó của Sư Phụ đã nói gì, gì đó.  Các chư vị thử nghĩ xem, Sư Phụ đến trên thế gian để chính Pháp cứu độ chúng sinh, người nhà có thể đại biểu Sư Phụ được sao?  Người nhà của Sư Phụ cũng như các chư vị, đều là người tu luyện, không tu cho tốt, ai cũng không được. Sư phụ đến trong con người, đời này qua đời khác, có biết bao cha mẹ, vợ chồng, con cái, anh chị em của nhân gian, ai có thể đại biểu thay cho Sư Phụ?  Sư Phụ đến trên thế gian, thì giống như các chư vị, có người đến làm đệ tử của Sư Phụ, có người đến làm cha mẹ của Sư phụ trong nhân gian, có người đến làm anh chị em, cũng có người đến làm vợ, làm con cái, để trợ giúp Sư Phụ hoàn thành đại sự chính Pháp qua những sự việc cụ thể mà chính họ nên làm.  Họ cũng đang tu bản thân họ, đối với Pháp lý cũng có vấn đề hiểu biết chưa đủ về tầng thứ.  Các chư vị lấy cách nói của  họ mà áp dụng như là Pháp, điều này chẳng phải là đang làm loạn Pháp sao?  Cũng là bảo người nhà Sư Phụ phạm tội đối với Đại Pháp.  Đối với một đệ tử Đại Pháp, các chư vị phải minh bạch, chính Pháp chỉ có Sư Phụ, thì khi Sư Phụ không có mặt, đều phải theo Pháp mà thực hành sự việc, không thể theo bất cứ người nhà nào của Sư Phụ mà hành sự, đó mới là đệ tử Đại Pháp, mới là đệ tử của Sư Phụ, mới là giúp Sư Phụ chính Pháp.


Hơn nữa, còn có một số người đi theo mạng lưới tà ác.  Những người này đã đi lệch xa khỏi Đại Pháp rồi, trợ giúp mạng lưới tà ác truyền bá tin tức giả, thậm chí còn phá hoại hình tượng của người nhà Sư phụ. Vả lại Sư Phụ tại Pháp hội đệ tử Đại Pháp triệu tập khai mở, đã bảo mọi người không nghe, không tin, không xem mạng lưới tà ác, vẫn còn có người không để tâm những lời này, thực sự là giống như ở trong tà rất sâu, tới bây giờ vẫn có người lý trí không rõ điều này.  Một người đã đi đường sai rồi, còn có thể từ mới mà đi, nếu một người khi làm sự việc sai do chư vị truyền bá mạng lưới tà ác đã hủy hoại một số người, thì phải làm thế nào?  Ở đằng sau mỗi cá nhân đều có vô lượng chúng sinh chờ đợi được cứu, bởi vì chư vị, khiến cho họ vĩnh viễn không thể được cứu độ nữa, thì phải xử lý thế nào?  Hậu quả nghiêm trọng đến đâu, chư vị có biết chăng?  Sư Phụ đã nói rồi mà vẫn không nghe, điều này có thể gọi là đệ tử Đại Pháp giúp Sư Phụ chính Pháp sao?


“Giúp Sư Phụ chính Pháp” không phải là một lời nói hùng hồn, một câu nói giả, rỗng tuếch.  Kỳ thực tôi chỉ là đã nói một vài vấn đề, sự việc không tin Pháp còn rất nhiều. Làm một đệ tử Đại Pháp, sự chờ đợi của hàng ngàn vạn năm......; làm một học viên, ước nguyện thật sự duy nhất của chư vị đến thế gian......; Làm Sư Phụ, trong chính Pháp có thể đã cứu độ chư vị và chúng sinh được hay không, thành bại đều ở một kiếp này.

 

Lý Hồng Chí
Ngày 10 tháng 6 năm 2011

Bản tiếng Anh:  
http://clearwisdom.net/html/articles/2011/6/11/125967.html
http://big5.minghui.org/mh/articles/2011/6/10/242266p.html

Ghi chú: [ ] (của người dịch, không phải văn chính thức, chỉ để tham khảo)

Dịch ngày 14 tháng 07 năm 2011

www.thuviendaiphap.com