| |
Đệ tử của Đại Pháp phải học Pháp
Giảng Pháp tại Pháp Hội Washington DC năm 2011
Lý Hồng Chí
16 tháng 7 năm 2011
(Vỗ tay nhiệt liệt)
Chào mọi người! (Chúng đệ tử: Chào Sư Phụ!) Mọi người cực khổ rồi! (Chúng đệ tử: Sư Phụ cực khổ rồi!) Gặp được mọi người tôi cảm thấy rất mừng. Trong mấy năm qua, chúng ta không có nhiều Pháp Hội, đặc biệt là Pháp Hội cỡ lớn, do đó cơ hội gặp được mọi người cũng ít đi, nhưng tôi đều biết hết, có rất nhiều đệ tử Đại Pháp trong lúc giảng rõ sự thật, cứu người, chống bức hại làm được rất tốt, rất chủ động, cũng đã thật sự gây tác dụng rất to, về mặt này chư vị đã làm tròn trách nhiệm của đệ tử Đại Pháp rồi. Nhưng với hình thế cải biến toàn bộ, mọi người nên biết, nhân tố tà ác ngày càng ít đi, sức mạnh của Chính Pháp đang đẩy lên phía trước, từng tầng từng tầng tiêu diệt các nhân tố ngăn cách thế gian, cho nên ngày càng gần với thế gian hơn, tà ác tại các tầng không gian, từng tầng từng tầng đã bị tiêu diệt với số lượng to, cho nên cái tà ác ở trên thế gian, ngày càng ít đi, càng yếu đi rồi, có thể hình thế sẽ xảy ra cải biến rất to. Nhưng làm một đệ tử Đại pháp, đặc biệt là ba việc này, không được lơ là, tuyệt đối không được buông thả. Uy đức của chư vị, sự tu luyện của chư vị, những gì mà chư vị phải gánh vác, đều ở trong đó.
Làm một đệ tử Đại Pháp mà nói, sự tu luyện của chư vị phải đặt lên hàng đầu, vì nếu sự tu luyện của chư vị không tốt, chư vị sẽ không hoàn thành được những việc mà chư vị muốn làm; nếu chư vị tu không được tốt, sức mạnh cứu người cũng sẽ không lớn được như thế. Nếu sự tu luyện của chư vị kém một chút, thì phương thức xem vấn đề, nghĩ vấn đề, đều là dùng tư tưởng người thường, dùng cách nghĩ người thường, thì lại càng tệ hơn nữa. Cho nên mọi người tuyệt đối không được lơ là, không được khinh suất. Cơ duyên hằng triệu hằng tỷ năm, sự chờ đợi lâu dài, mọi thứ mà chúng ta phải gánh chịu trong lịch sử, đều là vì hôm nay. Không nên trong giai đoạn then chốt này, mà làm không tốt việc mình muốn làm, khi hiểu rõ nó trong tương lai, đối với chư vị mà nói, đối với sinh mệnh của chư vị mà nói, quả là một chuyện quá đau khổ, cho nên mọi người tuyệt đối không được khinh suất. Đặc biệt là trong lúc học Pháp, mọi người nhất định phải thật lòng thật lòng mà học. Mọi người đã biết tại rất nhiều nơi, việc học Pháp đã xảy ra một số vấn đề, vấn đề gì đây? Có một số nơi, chỉ chạy theo hình thức. Một số người trong lúc đọc “Chuyển Pháp Luân”, tư tưởng không tập trung, nghĩ đến những chuyện khác, không chuyên tâm trong tu luyện. Việc này cũng giống như là lãng phí thì giờ, không những đã lãng phí thì giờ, vì đó vốn là lúc phải được đề cao, mà lại dùng tư tưởng nghĩ một số vấn đề không nên nghĩ, một số việc, không những không được đề cao, trái lại còn bị tuột xuống. Nếu học Pháp không được tốt, rất nhiều việc cũng đều làm không được tốt.
Mọi người biết rằng có rất nhiều đệ tử Đại Pháp tiến hành một số dự án chống bức hại, giảng rõ sự thật, cứu người, nhưng điều chủ yếu nhất là mọi người phải phối hợp cho tốt, phối hợp tốt với nhau thì mới có thể làm được tốt mọi việc. Trước đây tôi đã nói rồi, tôi nói đệ tử Đại Pháp đều là Vương trong lịch sử, đều là Vương ở trên trời, mỗi người đều có chủ kiến riêng, mỗi người đều có năng lực tự mình hoàn thành các việc, nhưng khi phối hợp với nhau thì lại rất khó. Khó là khó ở chỗ mỗi người đều có cách nghĩ riêng, mỗi người đều có ý kiến tốt, như thế thì nếu mỗi người đều khăng khăng với cách nghĩ của mình, thì không phối hợp tốt được. Nhưng dẫu sao thì cũng là người tu luyện, là đệ tử Đại pháp, cuối cùng những việc cần phải làm bày ra trước mắt, chính niệm của người tu luyện phải gây được cái tác dụng chỉ đạo đó. Thật ra tôi nghĩ, điều then chốt là, nếu theo kịp việc học Pháp, theo kịp sự tu luyện, những chuyện phối hợp này, thật ra đều giải quyết được. Trong bấy lâu nay, có một số khu vực, một số người, theo không kịp việc học Pháp, thường sử dụng một số thủ đoạn của người thường, lúc phối hợp không được tốt, thậm chí còn trở nên tiêu cực, tự người làm theo cách riêng của mình, hay dùng thái độ xảo trá của người thường để đối phó. Chuyện này sẽ biến thành là do người thường đến làm chuyện Đại pháp, như thế thì không nên. Có một số khu vực tương đối nổi bật, một số người tương đối nổi bật. Chư vị cảm thấy rằng dẫu sao tôi cũng là làm những chuyện Đại pháp, thật ra là không có, chư vị chỉ chạy theo hình thức, những người đáng được cứu đó, lại không cứu độ được, hay là chuyện cần có sự phối hợp với nhau mới gây được tác dụng đó thì lại không gây được tác dụng. Tuyệt đối không nên làm như thế, nhất định phải tu luyện chính mình cho tốt, phải thật sự giống một đệ tử Đại Pháp, phải lấy cái góc độ xem vấn đề của người đệ tử Đại pháp để xử lý vấn đề, phối hợp với nhau, thì mới làm được tốt.
Còn một chuyện nữa, đó là tài nguyên hiện nay của đệ tử Đại Pháp là có hạn, đặc biệt ở tại môi trường quốc tế, rất nhiều đệ tử Đại Pháp đang tham gia trong các dự án, do đó rất ít khi đến tham gia vào các buổi học Pháp do Hội Phật Học địa phương tổ chức, thậm chí một số người còn không học Pháp trong một thời gian lâu lắm rồi. Mọi người hãy nghĩ xem, điều tôi giảng, việc chư vị làm, nếu không dựa vào Pháp, nếu không có sức mạnh của Pháp, cũng như chư vị tu chưa được tốt, chư vị sẽ làm không được tốt cái việc đó. Có lẽ chư vị làm việc đó rồi, nhưng nó vẫn không gây được tác dụng gì cả, thậm chí là không cứu được người, bởi vì chư vị không gây được tác dụng giải thể các nhân tố tà ác. Cho nên học Pháp vẫn là chuyện quan trọng nhất, là điều tối quan trọng, đó là điều bảo đảm căn bản cho những việc mà chư vị phải làm. Nếu theo không kịp việc học Pháp, thì mọi thứ đều tiêu tan cả.
Khi chư vị theo không kịp việc học Pháp, chư vị sẽ có rất nhiều chấp trước của người thường, thậm chí có thể đủ loại tư tưởng con người nổi lên. Xem xét việc gì, thậm chí khi xem xét việc rất quan trọng, đều lấy tư tưởng con người để xem vấn đề, lấy tư tưởng con người đi làm, theo thời gian dự án mà chư vị làm cũng rất khó làm được tốt. Không học Pháp, các chấp trước của người thường sẽ nổi lên rất nhiều, ngày càng nổi bật lên, chư vị càng ngày càng giống như một người thường, khiến cho người khác có cảm giác chư vị không giống như người tu luyện. Chư vị dẫu có bận cách mấy, cũng phải học Pháp, cho nên tôi đề nghị với các đệ tử Đại Pháp trong các dự án, tốt nhất chư vị phải tìm cách rút chút thời gian đi tham gia vào những buổi học Pháp ở địa phương. Bởi vì trong một thời gian trước đây, các đệ tử trong các dự án nói với tôi rằng, họ có thể tự mình tìm thời gian để học Pháp không, do đó tôi đang quan sát, xem thử sau khi không tham gia vào những buổi học Pháp chung, họ có tiếp tục siêng năng trong chuyện tu luyện của mình không, có thể được hay không, kết quả là thấy họ không được; không những không được, mà còn bị ngưng trệ không tiến lên được, rất nhiều việc đều làm không giống cái gì cả, rất nhiều người khi nghĩ vấn đề, xem vấn đề, hay xử lý vấn đề đều là lấy tư tưởng con người mà làm, không theo kịp việc tu luyện. Tôi thấy sự nghiêm trọng của vấn đề này, cho nên tôi nói với mọi người, chư vị tốt nhất là phải tham gia vào các buổi học Pháp ở địa phương. Cho dù bất cứ lý do gì, cũng không thể lơ là việc học Pháp, đây là vấn đề to nhất, là một vấn đề căn bản.
Mọi người biết rằng, không theo kịp sự tu luyện, tư tưởng con người sẽ nổi lên, mọi người sẽ thấy được qua hành động biểu hiện của họ. Tất cả suy nghĩ đủ loại của con người, nguồn gốc của các tư tưởng đủ loại, đều tiến hành quấy nhiễu đối với chư vị. Tư tưởng chư vị nếu phù hợp với trạng thái của loại sinh mệnh nào, loại sinh mệnh đó lập tức gây tác dụng. Bởi vì mức độ phức tạp của cái vũ trụ này không dùng ngôn ngữ của nhân loại mà diễn tả được, nó cực kỳ phức tạp. Chỉ trong cùng một tầng thứ là có các không gian do rất nhiều rất nhiều đủ loại nhân tố tạo nên, theo hàng ngang và hàng dọc. Trong các không gian do các loại hạt tử khác nhau của vũ trụ tạo ra, còn có rất nhiều rất nhiều các loại các thứ nhân tố tạo ra các loại không gian, chính đặc tính của các hạt tử và các loại sinh mệnh được tạo thành bởi các loại khác nhau hay các hạt tử lớn nhỏ khác nhau, đủ loại sinh mệnh lớn nhỏ là vô lượng vô số không đếm xuể. Tư tưởng của chư vị chỉ cần phù hợp với một loại sinh mệnh nào, lập tức nó sẽ gây tác dụng, nhưng chư vị không biết nguồn gốc tư tưởng của chư vị là từ đâu đến, chư vị còn tưởng rằng đó là chính mình muốn làm như vậy. Thật ra chính là chấp trước của chư vị gây ra cái tác dụng đó, từ đó mà gia tăng sự chấp trước của chư vị.
Nói về nguồn gốc tư tưởng, có rất nhiều người đang nghiên cứu nó, khoa học gia cũng đang nghiên cứu, nói đến chức năng của bộ não và tư tưởng là được sản sinh ra bằng cách nào. Trước đây tôi đã từng giảng cho mọi người, kỳ thực bộ não là xưởng gia công cho kết cấu tư duy và phương thức diễn đạt, tại đây trong tầng thứ nhân loại này, bất cứ động tác hình thể nào, hay ngôn ngữ của chư vị muốn nói cái gì, phương thức kết cấu ngôn ngữ mà chư vị nói ra, thì nó gây được tác dụng này—gia công thành hình, một số ý nghĩ là bắt nguồn từ quan niệm được hình thành của đời này kiếp này, có thứ là từ chấp trước ưa thích, còn ý niệm của những việc lớn hơn thì bắt nguồn từ đâu? Khởi điểm của nó là ở đâu? Nó không phát xuất từ cái không gian này. Nghiêm túc mà nói, chính là tại tầng thứ then chốt bản ngã con người đang gây tác dụng. Trong tình huống bình thường, tư tưởng mà gia trì quan niệm và sự ưa thích nguồn gốc là phát xuất từ các không gian đủ loại, hơn nữa nó còn liên quan với tầng thứ đạo đức của con người; tư tưởng của một số người đến từ cảnh giới cao hơn một chút, cũng như tư tưởng của một số người là đến từ cảnh giới rất thấp, cho nên tầng thứ đạo đức của con người là khác nhau, cách làm việc hay cách nghĩ về vấn đề cũng không giống nhau. Mức độ phức tạp của không gian quả thật khỗng lồ, từ tầng thấp đến tầng cao, trong cùng một tầng không gian còn có rất nhiều không gian, hơn nữa phía chiều ngang lại có càng nhiều không gian hơn, phía chiều dọc cũng có nhiều không gian như chiều ngang. Mật độ của các loại sinh mệnh là rất lớn, đều có thể quấy nhiễu con người, bao gồm người tu luyện mà không dựa vào Pháp để suy nghĩ vấn đề.
Hình thể của con người trong cái vũ trụ này thì tương đối to. Mọi người biết, hạt tử càng vi quan năng lượng càng to, chẳng phải khoa học ngày nay cho rằng tính phóng xạ là mạnh hơn sao? Sinh mệnh được tạo thành bởi nguyên tử, vì cái hạt của nó nhỏ, thì sinh mệnh nó tạo ra nhất định cũng phải nhỏ. Tất nhiên, các sinh mệnh to hơn tồn tại trong toàn bộ tầng thứ thì càng vi quan hơn, cũng có các sinh mệnh to đủ loại khác nhau, được tạo thành bởi các hạt tử vi quan của các tầng thứ khác nhau, nhưng tương đối nó cũng có cùng số lượng hạt tử mà đã tạo ra con người, cũng có thể nói rằng, cho dù hạt tử đó là to hay nhỏ, chỉ nói về số lượng thì cũng cần phải có một số lượng hạt tử như thế thì mới có thể tạo ra một sinh mệnh, hình thể của nó phải nhỏ hơn. Càng vi quan thì càng nhỏ, càng vi quan hơn thì càng nhỏ càng nhỏ hơn, nhưng trí tuệ thì càng to, là vì tầng thứ cao hơn. Nhiều Phật và Thần trong các không gian cực kỳ vi quan đó cũng rất vi quan, nhưng khi Phật triển hiện ra thì rất to. Các không gian được tạo thành bởi những hạt lớn nhỏ khác nhau này, đều có Phật, có các vị Phật có khả năng là đến từ không gian nhỏ hơn, thậm chí nhỏ đến độ không thấy được. Tất nhiên, các loại không gian to nhỏ khác nhau, không gian to nhỏ, hạt to hay nhỏ cũng đều tạo thành Phật, Đạo và Thần, ý tôi muốn nói là như vậy. Sinh mệnh ở các không gian vi quan, không những là chỉ có Phật, Đạo và Thần, mọi người biết, còn có rất nhiều các loại các thứ sinh mệnh, rất là phức tạp, trong nhân thế là còn có các loại nhân chủng, các loại dân tộc khác nhau, ở các không gian khác thì lại càng phức tạp hơn, lịch sử của họ lại càng lâu dài hơn. Cho nên khi chư vị phù hợp với ai, thì sinh mệnh đó liền gây tác dụng ngay. Đó là một điểm.
Nói về kết cấu của thân người. Tất cả hạt vật chất trong Tam Giới đều là nhân tố tạo nên mọi vật thể trong Tam Giới, cũng là toàn bộ số hạt mà đã tạo nên thân người, cho nên là rất nhiều. Những gì con người nói như là phân tử, nguyên tử, hạt quark, trung vi tử, chất tử, kỳ thực đều là các hạt trong Tam Giới, là các hạt mà đã tạo nên cái không gian bề mặt này, nơi con người tồn tại trong Tam Giới. Các hạt mà tạo ra mọi thứ trong Tam Giới, các hạt mà tạo ra mọi thứ bên ngoài Tam Giới, sự kết cấu của chúng là không giống nhau, nhưng chúng là rất phức tạp, rất nhiều rồi, bởi vì thân thể chư vị là do phân tử tạo nên, phân tử tạo ra tế bào, tế bào tạo ra chư vị, như thế thì dưới phân tử của chư vị là cái gì, mọi người cũng biết, nó là do nguyên tử tạo nên, dưới nguyên tử thì có hạch nguyên tử, chất tử, trung vi tử, cho đến tận những thứ mà khi nhân loại có những phát hiện mới. Cho dù nhân loại có phát triển đến đâu, vĩnh viễn cũng không phát hiện được cái hạt tột cùng mà tạo ra thân người là gì, vì đó là cái hạt ở tầng thứ cao nhất của Tam Giới, nhưng đó cũng chỉ là cái hạt của tầng thứ thấp nhất thấp nhất trong vũ trụ mà thôi.
Ý tôi vừa giảng là muốn nói với mọi người, nguồn gốc tư tưởng, trên thực tế là cực kỳ phức tạp. Con người sống trên đời, chỉ là hưởng thụ những gì trong quá trình sinh mệnh của họ. Trong quá khứ tôi nói, con người đáng tội nghiệp, con người sống trong thế gian này, chỉ là hưởng thụ các cảm nhận mang đến từ trong quá trình sinh hoạt. Cách nói này của tôi là tương đối chính xác. Là ý gì đây? Con người cảm thấy mình đang làm chủ bản thân mình, họ muốn làm cái gì, kỳ thực đó chỉ là chấp trước và thói quen phát xuất từ loại ưa thích được nuôi dưỡng lúc sơ sinh, truy cầu cảm nhận, chỉ có vậy thôi; còn nhân tố nằm ở mặt sau của cái chuyện muốn làm gì thực sự là gây tác dụng, đó là những thứ đang lợi dụng tập quán, chấp trước, quan niệm, dục vọng của con người đang gây tác dụng. Trạng thái thực sự của thân người là như thế, chỉ hưởng thụ những cảm nhận được mang đến từ trong quá trình sinh sống, cho chư vị ngọt thì chư vị cảm thấy ngọt, cho chư vị đắng thì chư vị cảm thấy đắng, cho chư vị cay thì chư vị cảm thấy cay, đem cho chư vị cái đau khổ thì chư vị cảm thấy khó chịu, đem cho chư vị cái hạnh phúc thì chư vị cảm thấy vui mừng.
Chân ngã của đệ tử Đại Pháp đều là đến từ tầng thứ cao, tôi chỉ giảng về con người và kết cấu tạo ra thân người. Tôi vừa giảng về nguồn gốc tư tưởng con người, trong Chính Pháp tôi thấy tình trạng thế này: trong các không gian mà Chính Pháp chưa tiến đến, lúc mà ý nghĩ của đệ tử Đại Pháp tương đối chân chính, thì có một vị Thần chân chính hay nhân tố chân chính đang gây tác dụng, gia trì chính niệm của họ. Lúc mà phối hợp với nhau giữa các đệ tử Đại Pháp không được tốt, đang nổi nóng, đang tức giận, tôi thấy một số sinh mệnh biến dị, có cái rất lớn, đang gia tăng sức mạnh, hơn nữa các sinh mệnh không tốt ở các tầng tầng của các tầng thứ thấp khác nhau thuộc các tầng thứ khác nhau mà phù hợp với họ cũng đang gây tác dụng. Chẳng phải tôi đã giảng, con người thì hai mặt thiện-ác đều có sao? Như vậy mọi người hãy suy nghĩ, khi tư tưởng con người vừa phát ra thì nhân tố mà đang gây tác dụng là phức tạp phi thường. Nhưng, làm một người đệ tử Đại Pháp, chư vị đều có chân ngã, mục đích là đời sau phải đến đắc Pháp, trợ Sư Chính Pháp cũng tốt, cứu độ chúng sinh trong thế giới trước đó của chư vị cũng tốt, mang theo ý niệm này mà đến, chân ngã của chư vị là được bảo vệ, từ khởi đầu chính là cái chân ngã nguyên sơ của chư vị gây tác dụng chỉ đạo. Nhưng mọi người biết, sau khi tiến nhập vào Tam Giới cũng như bị đất chôn, dần dần không gây được tác dụng chỉ đạo nữa, thậm chí không gây được tác dụng gì cả. Thần chẳng phải đã nói rằng “Ta lấy đất tạo con người” sao? Người Trung Quốc chẳng phải cũng nói rằng Nữ-Oa lấy đất tạo người Trung Quốc sao? Nhìn từ thiên giới, tất cả phân tử trên địa cầu, bao gồm nguyên tử, toàn bộ các loại hạt trong Tam Giới, toàn bộ các hạt mà tạo ra thế nhân này, trong con mắt của Thần đều là nhơ nhớp, đều là đất, là vì các hạt vật chất trong cảnh giới của Thần là càng vi quan hơn, thuần khiết hơn, năng lượng càng to hơn. Trong con mắt của họ, con người thực sự chỉ là đất, đều là đất sét cả. Thân người là do các hạt mà trong con mắt của Thần thì được xem là đất trong Tam Giới này tạo ra, cấu thành, cho nên Thần nói họ lấy đất tạo con người, lấy đất sét tạo con người, đó là ý nghĩa này. Tất nhiên khi Thần tạo ra con người, hành vi của Thần và hành vi của con người là không cùng khái niệm, một niệm là tạo thành, không cần đụng đến tay chân. Thân người ở mức thấp như vậy, năng lực gì cũng đều không có, cảnh giới tư tưởng của họ mà phù phợp với cái gì thì cái đó sẽ chi phối họ. Nói khác đi, các sinh mạng của các tầng thứ khác nhau khi phát hiện rằng chư vị muốn gì, hay chấp trước cái gì, mà lại phù hợp với chúng, chúng liền gây tác dụng, thậm chí còn chỉ đạo chư vị. Lúc con người mất lý trí, hay khi nóng giận, thì các nhân tố của mặt âm sẽ gây tác dụng. Cái gì cũng đều là sinh mệnh, nó là ác, nó là dục vọng, nó là hận, nó là những thứ khác, thì tự nhiên nó gây tác dụng.
Đặc biệt là trong thời Chính Pháp, tất cả các sinh mệnh chính-phụ trong vũ trụ đều muốn được cứu độ trong Chính Pháp lần này, bao gồm các vị Thần to lớn vô cùng ở tầng thứ cao nhất, đặc biệt là các chúng sinh trong thế giới của họ, cho nên họ đều xen chân vào trong nhân thế, trong Tam Giới. Họ có thể đánh mất cơ hội được cứu mệnh vạn kiếp không gặp này sao? “Quý vị phải cứu tôi.” Đều nói: quý vị phải cứu tôi, quý vị phải cứu tôi. Nhưng hình thức biểu hiện lại không giống như nhận thức luân lý của nhân thế, khi cầu xin người thì phải rất lễ phép, rất khiêm tốn mới được: “Quý vị cứu tôi, tôi phải cảm kích quý vị trước, quý vị tạo mọi sự dễ dàng cho tôi.” Không phải như vậy. Theo nhận thức của họ: “Quý vị mà cứu được tôi, quý vị phải đạt đến tầng thứ của tôi mới được, quý vị phải có uy đức này thì quý vị mới cứu tôi được. Quý vị không có cái uy đức đó, chưa đạt được tầng thứ cao như tôi, làm sao cứu tôi được?” Cho nên họ làm chư vị vấp ngã, phải chịu khổ, để loại trừ các chấp trước của chư vị, sau đó chư vị phải tạo uy đức của mình, phải tu luyện đến tầng thứ đó, thì chư vị mới cứu họ được. Họ đều làm như thế.
Cho nên trong quá khứ tôi đã giảng, đệ tử Đại Pháp muốn làm người tu luyện, khi suy xét vấn đề là phải trái ngược lại với người thường. Có người khi gặp chuyện không vui thì cảm thấy không vui, như thế chẳng phải chư vị là một người thường sao? Có gì khác biệt đâu? Khi gặp chuyện không vui, chính là lúc chư vị phải tu luyện bản thân mình, phải tu cái tâm của mình. Trong quá khứ, chẳng phải tôn giáo giảng về hướng nội tu tâm sao? Đừng nghe những gì người ngày nay nói, họ không nhất định là biết được nội hàm chân chính là gì. Hãy chân chính tu luyện chính mình, khi gặp mâu thuẫn, khi gặp phải vấn đề thì xét bản thân mình, tìm chỗ nào sai sót, phải xử lý bằng cách nào, phải dùng Pháp để đo lường.
Mọi người nghĩ xem, đó chẳng phải là tu luyện sao? Dẫu chư vị là người xuất gia cũng vậy, tu luyện tại gia cũng vậy, người thường làm được như thế không? Không làm được. Chẳng phải chính chư vị là đang tu chính mình sao? Gặp chuyện không vui, gặp chuyện khiến mình tức giận, gặp chuyện bất lợi đối với lợi ích cá nhân, hay khi bản thân bị công kích, chư vị có thể hướng nội tu chính mình, tìm cái sai sót của mình, trong mâu thuẫn dẫu mình là người vô can, chư vị có thể làm được thế này: “À, tôi hiểu, nhất định là có chỗ tôi chưa làm được tốt, dẫu thực sự tôi không có sai, rất có thể là do nghiệp mà tôi nợ trong những kiếp trước, tôi phải làm tốt nó, cái giá phải trả thì phải trả.” Không ngừng gặp phải những vấn đề như vậy, không ngừng gặp phải những chuyện như vậy, không ngừng tu bản thân mình. Như thế, nếu người tu luyện mà nhìn vấn đề như thế, dùng chính lý tu luyện bản thân, thì khi chư vị ở trong người thường gặp những chuyện không vui, đây chẳng phải là chuyện tốt sao? Chư vị muốn tu luyện, muốn thoát khỏi cái Tam Giới này, muốn trở về nguyên quán của mình, muốn cứu độ chúng sinh trong thế giới của mình, thực sự muốn “trợ Sư Chính Pháp”, thì đây chẳng phải là tạo điều kiện dễ dàng cho chư vị sao, đây chẳng phải là bảo chư vị chân chính tu luyện bản thân mình sao? Chư vị gặp được những chuyện không tốt đó, chẳng phải là lót đường cho chư vị sao? Thế thì tại sao chư vị cảm thấy không vui?
Kỳ thực những lời này, tôi đã giảng trong “Chuyển pháp luân”, trong những năm nay, tôi luôn luôn lập lại không ngừng mà giảng như vậy. Có người khi gặp vấn đề cụ thể thì lại nghĩ không thấu, chỉ muốn chuyện vui vẻ, trong mâu thuẫn không hướng nội tìm vào bản thân, thậm chí đã sai mà còn không nhận là sai. Chư vị không tu chính mình, làm sao giúp tôi Chính Pháp được? Tôi làm sao có thể dùng chư vị được? Mỗi ngày chư vị gặp toàn là chuyện vui, trong việc “trợ Sư Chính Pháp” mà cũng phải để cho chư vị làm chuyện vui vẻ, để chư vị nói một cái là xong ngay, để chư vị lấy mình làm trung tâm điểm thì chư vị mới muốn làm. Không phải như vậy đâu, trong thế nhân con người là như thế nào thì mọi người đã biết rồi. Hôm qua tôi có nói đùa với mọi người, tôi nói diễn viên ngày nay, dẫu là diễn viên điện ảnh hay diễn viên kịch nghệ, khi đóng vai người xấu thì không cần tập dượt. (Mọi người cười) Với cái tuổi này của tôi, hay những người lớn tuổi hơn tôi, ai cũng đều biết, lúc đó tâm người rất lương thiện, ngoại hình lương thiện, lời nói lương thiện, hành vi của họ, mọi tiêu chuẫn của con người đều có đủ, cho nên khi đóng vai người xấu họ phải tìm cách tập dượt để đóng sao cho giống, phải tập dượt, phải rèn luyện, mới có thể diễn vai người xấu được. Chỉ trong vòng mấy mươi năm, con người là khác biệt quá to? Con người ngày nay, khi diễn vai người tốt, thì phải trao dồi, phải giả dáng, mà còn không giống được. Nói khác đi, con người thế gian là tuột dốc đến như vậy, chư vị còn muốn tu luyện trong sự vui vẻ nữa sao? Mặt con người của đệ tử Đại Pháp là phải tu luyện trong hiện thực của xã hội con người, cũng có chấp trước của con người, vì thế mà có thể tu được, đồng thời cũng có lúc không phối hợp với nhau tốt, cũng có lúc bị tâm người quấy nhiễu, mọi người đều là như thế. Nhưng nói ngược lại, con người thế gian tuột dốc như vậy, tạo ra ma nạn cho chư vị, chẳng phải là dịp tốt tạo ra cơ hội cho chư vị tu luyện sao? Cựu thế lực là làm như thế, chúng là nghĩ như thế, chúng cố ý biến con người thành xấu, tạo điều kiện cho đệ tử Đại Pháp tu luyện, nhưng chúng đã hủy cái thế gian này, hủy người thế gian. Nhưng người ngày nay, chư vị biết, đều không đơn giản. Tôi nói vũ trụ Chính Pháp, chuyện lớn như vậy, trong vũ trụ đều đã được an bài qua một quá trình lịch sử lâu dài như vậy, đến thời kỳ vũ trụ Chính Pháp, ai được đến thế gian làm người, thì đó là chuyện đơn giản sao? Tại sao con người ngày nay xem trọng việc bảo vệ môi trường tự nhiên? Mấy năm trước đây, khi môi trường tự nhiên chưa bị phá hoại một cách nghiêm trọng như vậy, thì đã nói đến vấn đề bảo vệ môi trường, bảo vệ động vật rồi. Không gì là ngẫu nhiên, rất nhiều sinh mệnh tại tầng thứ cao cũng đều chuyển sinh và muốn kết duyên với Đại Pháp, đồng thời con người chuyển sinh trong kiếp luân hồi, số người là nhiều như thế, da người cũng nhiều như thế, nếu nhiều hơn nữa, thì quả địa cầu cũng chứa không nỗi, vì thế mà sinh mệnh tại tầng thứ cao chuyển sinh thành động vật, thực vật đều có cả. Rất nhiều sinh mệnh trong nhân loại đều không đơn giản, không phải là các sinh mệnh bình thường. Hơn nữa dẫu thế gian là như thế nào, đều nằm trong sự điều khiển của Thần, đều là có trật tự. Loạn cũng là Thần muốn nó loạn, đây cũng là chuyện trong vô trật tự mà có trật tự. Không tin thì chư vị cứ quan sát tỉ mỉ mọi chuyện. Nhưng, vai chính trong việc này chính là đệ tử Đại Pháp, chúng sinh đều đang đợi chư vị cứu họ, tạo hoàn cảnh tu luyện cho chư vị, cùng lúc đợi chư vị cứu họ.
Chư vị nói chư vị tu không được tốt, gặp chuyện không vui chư vị cảm thấy không vui, chuyện của Đại Pháp cũng không làm, người như thế, ai nói vài câu hơi khó nghe liền nghĩ “Tôi không cứu mấy người đâu.” (Mọi người cười) Nhưng chư vị biết không, họ đều là vì Pháp mà đến, chỉ là bị cựu thế lực, bị các nhân tố không tốt đó, bị cái con rồng đỏ của tà đảng Trung Cộng trong thế gian, bị các sinh mạng biến dị, bị quỉ Sa-Tăng, bị yêu ma biến họ thành người xấu, nhồi nhét những thứ bôi nhọ truyền thống nhân loại và văn hóa chính thống, nhồi nhét văn hóa tà ác về thuyết vô thần như là người đấu người, người đấu đất, người đấu trời, vân..vân, cố ý phá hoại văn hóa truyền thống của Trung Quốc mà Thần đã tạo ra. Nhồi nhét triết lý đấu tranh tà ác của tà Đảng, đây chính là phản vũ trụ, đến yêu ma cũng đều muốn tiêu diệt chúng. Nếu không phải là vì chuyện Chính Pháp, đến cả ma cũng đều muốn tiêu diệt chúng, bởi vì chúng là biến dị, là thứ hoàn toàn không đáng được tồn tại trong vũ trụ. Vì sự tình Chính Pháp này, cho nên cựu thế lực bảo vệ nó, dùng nó để khảo nghiệm đệ tử Đại Pháp, Sư Phụ phản đối cựu thế lực, chỉ là không đồng ý với cách làm này của chúng, Sư Phụ có cách làm khác. Nhưng dẫu là thế nào, thế gian đã tiến đến mức độ này rồi. Làm một người đệ tử Đại Pháp, chư vị không được lơ là trong sự tu luyện của mình, phải cố gắng nhanh chóng tu luyện cho tốt, càng loạn càng có thể tu chính mình trong rối loạn, càng gặp ma nạn càng gặp chuyện không vui càng có thể suy xét vấn đề theo cách ngược lại: “Tất cả đều là những nấc thang giúp cho sự tu luyện của chính mình, nấc thang để đề cao.” Mọi người nói có phải là như thế này không? (Chúng đệ tử: Vâng. Vỗ tay)
Mọi người đều muốn nghe Sư Phụ giảng Pháp, Sư Phụ giảng rõ những điều này, phải không? (Chúng đệ tử: Vâng) Tôi nói cho mọi người, bản chất sinh mệnh của chư vị còn hiểu rõ hơn những gì tôi giảng, là vì hiện tại Sư Phụ đang dùng ngôn ngữ con người để giảng, bản ngã chân chính của chư vị hiểu rất rõ, chỉ là bị các nhân tố lúc sơ sinh trong Tam Giới, những thứ không tốt này, khiến chư vị hình thành những quan niệm, kinh nghiệm, tích lũy, giống như chư vị bị đất chôn, cản trở chân niệm của chư vị phát ra bề mặt, vì thế chư vị phải tu luyện. Cho nên chư vị phải bò ra ngoài, chùi cho hết các thứ ô nhiễm này, tẩy sạch bản thân mình. Trong sự tu luyện, chư vị đang làm chuyện này, đang trong ma nạn, mà còn phải cứu độ chúng sinh. Đừng quên rằng, cựu thế lực đã hủy người ngày nay, nhất là người Trung Quốc, đều đã biến thành xấu cả rồi, miệng thì nói là tạo môi trường tu luyện cho chư vị, nhưng khi chư vị tu được tốt rồi thì vũ trụ không còn nữa, chỉ có một mình chư vị làm tư lệnh mà không có ai ở đó. Cho nên chư vị phải cứu người, đang trong ma nạn mà còn phải cứu họ, đây là uy đức của đệ tử Đại Pháp, người thường không làm được, trong lịch sử cũng chưa có ai làm được! Ai cũng đang hô hào cứu độ chúng sinh, cứu độ chúng sinh, nhưng không có ai làm, mà chính chư vị đang làm! (Vỗ tay)
Nhưng, tôi nói Chính Pháp tất phải thành công, phải không? (Sư Phụ cười) Đã tiến đến bước này hôm nay, đã gần đến đoạn cuối rồi. Dẫu là thế nào, tại sao tôi nói Chính Pháp tất phải thành công? Là vì từ đầu đến cuối, Pháp đã thành rồi, chỉ còn chuyện cứu chúng sinh thôi. Vừa rồi tôi giảng về kết cấu của vũ trụ, mục đích là muốn nói với chư vị, nguồn gốc quấy nhiễu tư tưởng của chư vị là từ các loại sinh mệnh tại các tầng thứ khác nhau. Tôi nói với mọi người, mặc dù chân ngã của chư vị là do chư vị chỉ đạo, nhưng nó không đủ sức, thậm chí không làm được chuyện gì cả, là vì sức mạnh của cựu thế lực trong vũ trụ lớn mạnh hơn nhiều, vả lại chư vị còn bị chôn vùi trong cái lý đảo ngược này của Tam Giới, vì thế mà Sư Phụ phải trông coi chư vị, giúp chư vị, hầu nắm vững mọi thứ. Không chỉ là như vậy, tại tầng thứ căn bản nhất là tôi đã nắm vững mọi thứ, từ “vô hình” cho đến “hữu hình”, những điều này không dùng ngôn ngữ con người mà nêu ví dụ mà nói rõ được, dùng phương pháp nào cũng không nói rõ được, cái sức mạnh đó là to nhất, gia hộ mọi sinh mệnh mọi thứ từ vi quan đến hồng quan, đều nằm trong vòng khống chế, dẫu là Thần cao đến mấy, cũng đều nằm trong sự khống chế này. Hình thức vũ trụ, hình thế của thế gian, tất cả mọi thứ từ cao đến thấp, muốn trạng thái nào xảy ra thì trạng thái đó liền xảy ra, muốn làm chuyện gì thì chuyện đó liền xảy ra. Mọi người đã biết, Chính Pháp hiện nay tại sao là phải làm như vậy, là vì muốn lưu lại các sinh mệnh nguyên thủy, việc này rất khó, là vì các sinh mệnh được cứu độ phải nhận rõ chính-tà trong loạn thế, trở thành tốt, đệ tử Đại Pháp cũng phải tu thành từ trong loạn thế, tẩy sạch bản thân mình thì mới được.
Trước đây tôi giảng cho mọi người, Thần tạo cái gì chỉ một niệm là tạo ra ngay, Thần cao nhất khi tạo vũ trụ cũng chỉ một niệm là tạo ra ngay, là vì họ có trí tuệ cao như thế, có sức mạnh to như thế, trong phạm vi của họ có cái trường to như thế, trong cái trường đó lại có các loại hạt tử của nhiều tầng thứ như thế. Nếu các hạt tử trong các tầng tầng tầng tầng từ lớn đến nhỏ đều có sinh mệnh, mọi người nghĩ xem, lúc mà một niệm của họ muốn làm gì, tất cả phân tử, tất cả lực lượng, tất cả các hạt tử đó đều là sinh mệnh, không kể là lớn hay vi quan thế nào, cùng lúc đều khởi tác dụng, đều làm theo chỉ thị, còn xuyên vượt mọi không gian, mọi thời gian, chẳng phải chỉ một tíc tắc là xong sao? Đây là chuyện thần kỳ, đây là Thần tạo ra, một niệm là làm xong. Thần Phật bất động, thực sự là các hạt đó làm, chỉ một nháy mắt là hình thành là tạo ra, hạt này tạo tầng này, hạt kia tạo tầng kia, hạt này tạo cái này, hạt kia tạo cái kia, tạo thành mật độ rất to. Con người không có bản lãnh, không có năng lực này, con người phải tự mình động thủ thì mới làm được, vì người bị hạn chế trong khoảng thời gian của không gian này, từng tí từng tí mà làm cái họ muốn làm, con người là như thế.
Còn về chư vị, hỡi các đệ tử Đại Pháp, càng về cuối thì phải càng đi cho chính con đường của mình, tranh thủ nắm vững thời gian mà tu luyện bản thân mình cho tốt. Làm cả đống việc, rồi quay đầu nhìn lại, đều là lấy tâm người mà làm. Người làm chuyện của con người, làm mà không dùng chính niệm, thì không có uy đức của đệ tử Đại Pháp trong đó. Nói khác đi, trong mắt của Thần, đó là làm càng, không phải là uy đức, cũng không phải là tu luyện, tuy đã làm rồi. Chư vị nói đi, đây có phải là phí công không? Nhất định là phải học Pháp cho tốt, đây là bảo đảm căn bản để cho chư vị trở về bản vị cội nguồn của chư vị. (Chúng đệ tử vỗ tay) Đây không phải là điều mà Sư Phụ tùy tiện nghĩ ra, Sư Phụ là đang giảng Pháp của vũ trụ cho chư vị. Vừa rồi mới giảng là muốn nói với mọi người, tuyệt đối không nên lơ là trong sự tu luyện, tuyệt đối không nên buông lơi trong việc học Pháp, nhất định là phải thật lòng, trước đây chưa học được tốt, hôm nay Sư Phụ giảng thêm một lần nữa, sau khi trở về nhà, nhất định chư vị phải thật lòng mà học và tu luyện, không được buông trôi tư tưởng. (Chúng đệ tử vỗ tay)
Mọi người có thể nghĩ đến việc của Shen Yun, tiện đây tôi cũng muốn nói. Đệ tử Đại Pháp làm rất nhiều dự án, mục đích là vạch trần cuộc bức hại tà ác này, đồng thời cứu người thế gian mà đã bị tà ác đầu độc, vì sự dèm pha của tà ác mà họ trôi đi sai lệch, bị lừa dối mà khiến họ đang trong tình cảnh cực kỳ nguy hiểm, cho nên chư vị phải cứu người thế gian, giảng rõ sự thật cho họ, đây là việc mà hiện nay chư vị phải làm cho tốt. Còn các dự án mà chư vị đang làm, kỳ thực có thể nói là gây được tác dụng to lớn, hơn nữa không chỉ là tác dụng to lớn, mà còn gây tác dụng then chốt. Như vậy Shen Yun dùng hình thức nghệ thuật để cứu người, điểm này tôi không cần phải nói tỉ mỉ, mọi người đã biết rồi, trước đây tôi cũng đã nói qua. Cho nên về mặt nghệ thuật của Shen Yun, muốn lưu diễn trên toàn cầu, yêu cầu căn bản phải là tương đối cao. Cao như thế nào? Ban đầu tôi nghĩ, không đạt hiệu quả diễn xuất cao siêu, thì không thể động tâm người, cũng không cứu được người. Mỗi một dân tộc đều nhận định rằng mức độ nghệ thuật của dân tộc họ là tốt, tôi không phải là nói dân tộc nào đó như thế nào, mỗi dân tộc đều tôn sùng nghệ thuật dân tộc của mình, điểm này đối với con người thì không có gì để nói. Cho nên đôi lúc tôi nghĩ, nhạc giao hưởng, vũ ba lê, ca kịch của Ý Đại Lợi đã được công nhận trên trường quốc tế, những thứ này đã trở thành điển hình nhất, nổi bật nhất, hình thức nghệ thuật cao nhất của nghệ thuật trên thế giới. Đặc biệt là giới thượng lưu xã hội, đều ưa xem, đều thích xem, các buổi trình diễn hiện đại khác chỉ hấp dẫn đối với thị trường của giai cấp trung và thấp, cũng như thị trường của sinh viên. Các sinh viên đó, hễ vừa tốt nghiệp thì liền tách ra, trở thành bộ phận của xã hội thượng lưu. Tình huống là như thế.
Mọi người đều biết, chúng ta muốn lấy hình thức nghệ thuật để cứu người, không có hình thức nghệ thuật cao siêu thì không cứu người được. Vì sao? Nếu trên sân khấu đều là do Thần giúp diễn xuất, mà người xem phát ý niệm, nghĩ: “Ái chà, buổi trình diễn này quá tệ”, “tiêu chuẫn cũng không đủ”, rồi còn chế nhạo. Mọi người nghĩ xem, Thần đang giúp diễn xuất, không những không cứu được người, mà con người còn phạm tội nữa, điều này là không được, cho nên cần phải có một hình thức nghệ thuật cao siêu. Shen Yun lưu diễn tại rất nhiều quốc gia trên thế giới, nếu hình thức nghệ thuật, mức độ nghệ thuật không cao siêu, thì không đạt được tiêu chuẫn, người thế gian sẽ không nói là tốt, như thế thì không cứu được người, cho nên chúng ta phải có một cái cao siêu giống như kỳ tích vậy. Ai cũng đều nói tốt, ai cũng không thể nói là không tốt, thì chúng ta mới cứu được người. Đoàn Nghệ Thuật Shen Yun từ khởi điểm là phải có tiêu chuẩn cao. Khởi đầu mục đích lựa chọn là các loại ca vũ, loại hình thức nghệ thuật mà mọi dân tộc trên toàn thế giới đều hiểu được, đều tiếp nhận được, đều xem và hiểu được. Hơn nữa tôi cũng muốn làm một cái khuôn mẫu cho các dự án khác, để cho mọi người xem Shen Yun làm như thế nào, có cái để noi gương, cho nên chất lượng diễn xuất, bồi dưỡng và huấn luyện nhân viên, về mặt này đều là làm một cách nghiêm túc, thực tế là thu được hiệu quả rất tốt. Lúc ban đầu khi mọi người bán vé ở các nơi, không dám nói rằng chúng ta là tốt nhất, hiệu quả diễn xuất cao siêu của Shen Yun, đã khiến cho mọi người tin tưởng, sau này càng làm thì tâm càng vững, rồi mới dám nói Shen Yun là tốt nhất. (Vỗ tay)
Tất nhiên tôi không phải nói với chư vị nó mạnh như thế nào, mà muốn nói rằng: Hiệu quả diễn xuất rất tốt, thêm vào sự trợ giúp của Thần, điều này con người không làm được, năng lượng phát ra toàn là “Chân Thiện Nhẫn”. Dẫu là trong vũ điệu, lời hát, âm thanh của âm nhạc, toàn bộ trong đó đều mang năng lượng chính diện, thậm chí màu sắc trên sân khấu đều phát ra năng lượng chính diện. (Vỗ tay) Cái gì cũng đều là vật chất, hiệu quả toàn diện có tác dụng chính diện khiến người xem được lợi ích, cho nên có người sau khi xem buổi trình diễn thì lành bệnh; vừa bước ra khỏi cửa liền nhận được một cú điện thoại, ái chà, có được một tin tốt, vốn là trong cuộc sống đang gặp rắc rối to, mới đó mà đã giải quyết xong, không biết là tại sao; dẫu sao khi xem xong buổi trình diễn đó, đều là chuyện vui mừng, rất nhiều chuyện đều đã thay đổi. Bởi vì nạn của con người là bắt nguồn từ nghiệp lực, là do con người trước đó đã làm điều không tốt mà tích lũy ra, tích lũy càng nhiều thì nạn càng to, to rồi thì con người phải gặp nạn. Các nạn đó tạo ra những rắc rối to lớn xảy ra trong cuộc sống con người, có thể khiến thân thể chư vị bị đau, hay mắc bệnh. Xem xong cuộc trình diễn của Shen Yun, thì tẩy trừ đi cái nghiệp lực này, trong buổi trình diễn, năng lực chính diện đã gây tác dụng này, mọi người nghĩ xem, cái nạn trước mắt có còn nữa không? Không còn nữa, là vì cái nạn đó là do nghiệp lực tạo nên, đây là nguyên nhân mà con người được thọ ích trong hiện trường đó.
Không chỉ là những thứ này, mọi người biết rằng, văn hóa Trung quốc là văn hóa Thần truyền, tôi đã giảng cho mọi người, “Triều Đại” và “Quốc Gia” của Trung Quốc không phải là một khái niệm, “Hoàng Đế” và “Vương” của các quốc gia khác cũng không phải là một khái niệm, “Triều Đại” chỉ là tượng trưng cho một thời kỳ của nhân loại, “Hoàng Đế” và “Vương” khác biệt rất to. Hoàng Đế là chủ chốt của một triều, Vương ở trên Vương, dưới Hoàng Đế mới là vương, chỉ cần quản lý được quốc gia thì đều do Hoàng Đế đương triều hạ chỉ phong cho ai đó làm Vương, sự kế vị của Vương cũng do Hoàng Đế hạ chỉ mới hợp pháp, bởi vì Trung Quốc là do những thiên quốc khác nhau hạ thế làm hộ môn cho con người, cũng là đến đây để kết duyên, làm chủ chốt cho chính quyền, sau đó trong bước lịch sử cuối cùng này kết duyên và toại nguyện. Một triều văn hóa là một triều của người trên trời, mang đến trang phục khác nhau, tập quán sinh hoạt khác nhau, thậm chí việc ăn, mặc, ở, cũng đều không giống nhau. Mỗi khi thay đổi triều đại thì xảy ra các thay đổi này. Tất nhiên, nói đến chuyện nhân loại thay đổi triều đại, con người có cái lý gọi là “Binh chinh thiên hạ, vương giả trị quốc.” Nó là cái lý phản ngược, nó không phải là cái lý chính. Con người là theo cái lý phản ngược, phải phù hợp với cái lý này của con người, cho nên họ phải đánh trận, phải lật đổ, nếu không thì không thành. Như vậy những người đến Trung quốc của mỗi triều đại, họ đã đi về đâu? Đều chờ đợi ở Trung Quốc thì cũng chứa không hết, nên phải đi đến các quốc gia khác. Cho nên có rất nhiều quốc gia, rất nhiều dân tộc, dân tộc khác nhau là do các vị Thần khác nhau tạo ra cái da người khác nhau, nguyên thần thì không nhất thiết là thuộc về dân tộc đó. Lần đầu từ trên chuyển sinh xuống địa cầu, thì đến Trung quốc trước, chuyển sinh ở đây, lập nên một triều đại, sau đó chuyển sinh đến các quốc gia khác, các khu vực khác, tạo thành một quốc gia hay một dân tộc, chờ đợi Đại Pháp hồng truyền rộng rãi tại thời kỳ tối hậu này, bắt đầu Chính Pháp.
Như vậy mọi người nghĩ xem, 5000 năm văn minh Trung Quốc là do ai thiết lập và ổn định? Là do toàn nhân loại. Thần muốn trong thời kỳ Chính Pháp dùng văn hóa Trung Quốc, cũng là do Thần ổn định, vì nó vốn là văn hóa bán Thần. Những gì ở đây là rất tốt, 5000 năm văn minh huy hoàng, trong đó bao gồm những câu chuyện lịch sử nhiều đếm không xuể, đều là tinh hoa của văn hóa Thần truyền, là văn hóa đã được ổn định trong quá trình con người từ thời cổ chí kim, tạo ra cách thức tư duy hiện đại cho con người. Thế thì khi đem nền văn hóa này ra, mọi người nghĩ xem, nó tốt hay không? Cổ điển hay không? Chẳng phải con người sẽ thích xem sao? Dẫu chư vị sinh sống ở bất cứ gốc trời nào trên toàn thế giới, xem được cái văn hóa này, xem được những thứ này, đều cảm thấy rất thân thiết, giống như là đang ở trong cảnh đó, giống như là đã từng ở đó, đều có cảm giác này. Đúng, đó là như thế, dẫu là chuyển sinh đến đâu, ký ức của họ vẫn còn tồn tại. Cũng giống như cái chốt cắm điện, cắm vào là có điện ngay. Nhưng lâu ngày rồi, phương thức sinh tồn, quan niệm, hành vi tạo ra từ cái lý phản ngược này của thế gian, chôn cái chân ngã của chư vị vào trong đó, những quan niệm khác nhau, chấp trước, các loại tâm người hình thành lúc sơ sinh, những gì học được trong đời này kiếp này đều che lấp hết những gì trước đây của chư vị. Bị chôn ở trong đó khiến chư vị nghĩ không ra đó là chuyện gì, thực sự đó là sự kích động. Mặt mà hiểu được thì đang kích động, thấy được rất rõ, cũng biết được, đó chính chân ngã của chư vị biết, nhưng bề mặt của con người không nói rõ được; bộ não này dùng cái lý hiện hữu thì không điều khiển và vận dụng được, cái xưởng gia công này cũng tạo không ra được, đúc kết không ra cảm nhận này là gì, chỉ có cái cảm giác này, vì thế mà Shen Yun trong việc cứu người gây được mức độ tác dụng rất to.
Đồng thời Shen Yun còn cho khán giả biết, Đảng Trung Cộng vì muốn bức hại Pháp Luân Công mà đã bịa đặt ra rất nhiều lời giả dối. Kỳ thực trong các cuộc vận động của chúng trước đây, đều là làm như vậy, trước tiên là phao một số tin đồn nhảm về chư vị, sau đó lợi dụng người Trung Quốc bức hại người Trung Quốc, khiến dân chúng căm phẫn nhau. Chúng là “hệ thống nói một chiều”, chư vị không có quyền nói, chư vị tốt xấu không ai biết, Đảng mà nói chư vị xấu, thì báo chí, đài phát thanh, đài truyền hình của toàn quốc mà chúng khống chế, phủ đầy trời đất mà ập xuống. Trong lịch sử chúng mà tấn công ai, hơn ba ngày mà không ngã? Một bài báo là đánh ngã rồi. Xưa nay tà Đảng Trung Cộng là như thế. Nhưng chúng ta có đây là một nhóm người tu luyện, đánh không ngã được. Nhưng, sự độc hại của nó là thấm rất sâu, khiến hại người thế gian đứng chung với chúng mà chửi Đại Pháp, chửi đệ tử Đại Pháp. Đây là một nhóm người tu luyện, nhằm cứu người thế gian, mọi người nghĩ xem, chẳng phải những người đó đã phạm tội rồi sao? Là phạm tội, nói khác đi, phạm tội vì bức hại người tu luyện. Như vậy từ góc độ này, đệ tử Đại Pháp có thể nói là không cứu họ? Cũng phải cứu họ. Buổi trình diễn của Đoàn Nghệ Thuật Shen Yun, từ diễn xuất của diễn viên, biên soạn tình tiết của chương trình, thậm chí đến mỗi một tư thế hay động tác, lời hát mà Shen Yun hát, âm nhạc mà Shen Yun sáng tác, đều là truyền thống, chính thống, là văn hóa thuần chính của Trung Quốc. Khi nền tảng của 5000 năm văn hóa mà người của toàn thế giới đã ổn định, bày ra trước mắt cho người xem, họ liền hiểu ngay, cũng giống như một người đánh giá một người khác, chỉ cần vài lời, một liếc mắt, thì biết được người đó tốt hay xấu rồi. Trình diễn hơn hai tiếng đồng hồ trên sân khấu, khán giả cũng nhận biết đây là nhóm người gì. Sự diễn xuất thuần thiện thuần mỹ, không phải người thường hiện nay có thể làm được. Vừa rồi tôi giảng, tôi nói rằng, người ngày nay mà muốn đóng vai người tốt thì phải tập dượt và giả dáng, việc này không thể do tập dượt mà ra được, đây là biểu lộ tự nhiên của thế giới nội tâm, hơn nữa thân thể người tu luyện rất thuần khiết. Rất nhiều khán giả thấy được diễn viên là thiện như thế này, nụ cười cũng không giống như nụ cười lấy lòng của diễn viên bình thường, đó hoàn toàn là biểu lộ thế giới nội tâm thuần thiện của người tu luyện. Con người vừa thấy thì hiểu ngay, học viên Pháp Luân Công là người như thế nào. Tất nhiên trong tiết mục cũng có các màn khơi dậy cái thiện và mỹ chính thống, cũng có tình tiết về chuyện học viên Pháp Luân Công bị bức hại, cho nên đã gây được tác dụng mà chư vị thấy được, trên cơ bản là chính diện, trên chín mươi lăm phần trăm, đây là chúng ta bảo thủ mà nói, sau khi xem trình diễn xong, họ đều nói là tốt, hơn nữa còn cảm thấy kinh ngạc. Bởi vì các màn trình diễn của ngày nay, những thứ chính diện là rất ít, không thể nói rằng là không có, mà có rất ít.
Như vậy diễn xuất hay vẫn chưa đủ, Shen Yun mới vừa tiến bước, rất nhiều khu vực vẫn còn chưa hiểu, không biết Shen Yun. Dẫu là dân tộc nào, Shen Yun đến đâu diễn xuất, người ở đó chỉ biết các đoàn vũ ba-lê, chỉ biết các viện ca kịch o-pe-ra, chỉ biết các buổi hòa nhạc giao hưởng, không biết Shen Yun là gì, cho nên trong giai đoạn thời gian này, đệ tử Đại Pháp là gây được tác dụng to lớn, trong quá trình quảng cáo Shen Yun, kỳ thực đã gây tác dụng to lớn, cũng là đang giúp Shen Yun cứu người. Kỳ thực nói là giúp Shen Yun, nhưng cũng chính là đang giúp bản thân mình, là vì chư vị làm bất cứ việc gì đều là đang tu luyện chính mình, hơn nữa người mà Shen Yun cứu, trong đó cũng có một phần của chư vị, điều này là khẳn định, uy đức của chư vị nằm ở trong đó. Trong giai đoạn hiện tại, việc này cần mọi người cùng nhau nổ lực cứu người, thế mà Sư Phụ luôn luôn nghĩ, nếu chúng ta chỉ dựa vào diễn viên diễn được tốt, thì vẫn chưa đủ, nếu đệ tử Đại Pháp tại nơi đó mà không phối hợp tốt, làm không được tốt, thì khán giả không đến xem; nếu trong giai đoạn hiện tại mọi người có thể phối hợp với nhau, mở cái cục-diện ra, chỉ trong một thời gian ngắn, có thể giống như phía đông Canada hay Đài-loan, cục-diện đã được mở ra, mọi người đều biết, nếu Shen yun mà lưu diễn trở lại ở đó, thì không bỏ nhiều thì giờ, nhân lực và vật lực lớn như thế. Mọi người đều đang làm trong nhiều dự án, đều có rất nhiều việc phải làm, đều phải làm việc cho Shen Yun mà bỏ hết các việc cần phải làm khác, Sư Phụ thực sự không muốn chư vị làm như thế một thời gian lâu dài, nhưng trong giai đoạn này, tôi muốn chư vị tập trung lực lượng mở cái cục-diện này ra.
Bốn năm qua, một số địa phương cục-diện mở ra rồi, một số địa phương không những chưa mở, ngày càng tệ hơn, còn xuất hiện những vấn đề đáng lẽ là không xuất hiện. Đó là sự khác biệt của tu luyện, đó là biểu hiện của các cảnh giới khác nhau khi cứu người. Ban đầu tôi tính là chỉ tốn thời gian là ba năm để mở cục-diện cho các buổi lưu diễn của chúng ta, sau đó không cần dùng đến nhiều đệ tử Đại Pháp như thế, vậy thì phải mở thị trường của giới xã hội thượng lưu trước, toàn bộ xã hội mới mở ra được. Kỳ thực đây chỉ là một kế hoạch. Nhưng, huy động giới xã hội thượng lưu chỉ nói là được sao? Người không đến xem chư vị làm sao. Chư vị nói làm thì làm được sao? Không phải như vậy, chư vị phải áp dụng một số hình thức. Hình thức gì đây? Phải có giá vé của giới xã hội thượng lưu, thì họ mới đến xem; chư vị phải dùng phương pháp của giới xã hội thượng lưu để quảng cáo và cổ động. Về khía cạnh này nếu theo không kịp thì không được. Mặc dù tôi bảo chư vị là mở thị trường của giới xã hội thượng lưu, đã mấy năm rồi, học viên ra đường phát tài liệu, đến khu phố người Hoa hô hào giới thiệu, học viên đã làm quen như thế rồi, vé bán ra cũng rất tốt, người đến xem rồi, thậm chí số người đến xem cũng không ít, đầy cả rạp, nhưng chư vị có biết rằng số người này vì sao mà đến không? Là huy động toàn bộ lực lượng của đệ tử Đại Pháp, thì họ mới đến xem! Có thể làm như vậy một thời gian lâu dài không? Không được! Cho nên chúng ta phải nghĩ ra biện pháp để mở cái cục-diện này ra, vì thế Sư Phụ muốn mở thị trường của giới thượng lưu trước. Điều này khiến cho rất nhiều học viên không hiểu được: “Tại sao trước đây tôi bán vé được rất tốt…” Một số vé giá rất thấp, có lúc còn tặng vé. Chúng ta có làm mãi như thế vĩnh viễn không?
Trong xã hội Tây Phương là ‘tiền nào của nấy’, buổi diễn xuất của chúng ta là cao cấp như vậy, thế mà chư vị cứ bán như thể là bán như các hàng quán bên lề đường. Sư Phụ không muốn như vậy, cho nên tôi bảo mọi người làm sao huy động giới thượng lưu. Kỳ thực Sư Phụ muốn làm sự việc theo cách nào đó, tuyệt đối không phải chỉ nghĩ rồi thôi, tôi phải làm rất nhiều rất nhiều việc để lót đường, chư vị không nhìn thấy được, các vị Thần cũng đang làm. Tất cả đã lót đường đều làm xong rồi, chỉ thiếu phần chư vị cần phải làm, thế mà chư vị không bước cái bước này, còn nghĩ, “Cái giới thượng lưu này phải làm như nào đây? Tôi không biết phải làm sao.” Khi chư vị đến các khu phố sang trọng, gặp người cũng không dám nói, cầm tài liệu mà tâm phập phồng lo sợ, chư vị nói xem chư vị có cứu được người không? Người đó lập tức có cảm giác chư vị là không tin được, đúng không? Kỳ thực chư vị không nên quá bận tâm, cứ đường đường chính chính mà làm. Chư vị là đệ tử Đại Pháp. Chư vị không biết là chư vị đang cứu người sao? Giá vé của Shen Yun không xứng với số tiền đó sao? Xứng đáng! Tôi nói với chư vị, (vỗ tay) nếu một công ty trong giới xã hội thượng lưu của xã hội Tây Phương mà có thể tổ chức một buổi trình diễn thượng hạng như thế này, làm được như vậy, chư vị có biết là họ sẽ bán một vé bao nhiêu tiền không? Tại bất cứ thành phố nào, giá vé thấp nhất cũng phải là $500 đồng. (Vỗ tay) Chúng ta cũng không định giá cao lắm, vậy chư vị sợ cái gì? Chư vị cũng không lấy nhiều tiền của họ hơn, kỳ thực là chư vị đang cứu họ, thế mà tâm chư vị không vững, lái xe đến rồi lại không dám xuống xe, đến đó rồi chỉ dạo một vòng cho có, còn nghĩ “Tôi đến rồi mà.” Còn không thì rình rình rập rập, ở khu phố sang trọng bên này ném một tờ bướm, bên kia ném một tờ bướm, cách phân phát thế này giống như chuyện mờ ám không cho người thấy, một số người có ác cảm đối với thư bưu điện rác rưới, một số người không thừa nhận cách này. Chư vị phải phân biệt việc này cho rõ, việc to như vậy, người đang đợi được cứu độ, chỉ cần chư vị không làm quá đáng, người sẽ hiểu. Kỳ thực chúng ta cũng có người làm rất tốt, cứ đường hoàng đến các khu vực sang trọng, rất thản nhiên nói chuyện với người ta, lập tức họ tỏ vẻ rất vui mừng, như thể là họ đang chờ chư vị. Thực tế là như vậy, chuyện lót đường tất cả đều đã làm xong, chỉ thiếu là việc chư vị phải dùng chánh niệm mà làm việc này, chỉ thiếu cái chính niệm đó.
Thế thì bây giờ chư vị biết cái nguyên nhân khó khăn trong chuyện bán vé trong năm vửa qua, hơn nữa có một số học viên phát chính niệm tập thể. Phát chính niệm tất nhiên là diệt tà ác cản trở việc cứu người, kỳ thực tà ác không còn nhiều nữa, diệt tà ác tất nhiên là chuyện tốt, nhiều người phát chính niệm như thế có gây được tác dụng không? Gây được tác dụng. Nhưng một số người khi phát chính niệm thì phát ra cái gì, ngồi đó lập chưởng, nhưng tư tưởng không phải là chính niệm: “Năm nay làm sao làm như vậy? Năm rồi tôi bán vé rất tốt. À, tại sao bảo tôi phát chính niệm ở đây, không để tôi đi bán vé? Tại sao phải làm việc với giới thượng lưu? Vé đắt như vậy, có ai mua không?! (Mọi người cười) Bây giờ chư vị nghe, cảm thấy buồn cười, nhưng đây là hiện tượng rất phổ biến. Chư vị biết không? Những thứ phát ra tạo thành một chất sền sệt trên toàn cầu, một số nhỏ tà ác là quấy nhiễu chư vị, chư vị không diệt chúng được, nó trực tiếp ngăn trở việc đệ tử Đại Pháp bán vé, trực tiếp cản trở đệ tử Đại Pháp phát chính niệm, không tiêu diệt chúng được. Tà ác đến quấy rối, chư vị phát chính niệm, lập tức thanh lý được, tiêu diệt ngay, khiến chúng sợ hãi bỏ chạy; còn đệ tử Đại Pháp, nhất định là không tiêu diệt chúng được. Ý niệm chỉ lệch một chút, vì không hiểu vấn đề mà làm như vậy thì phải làm sao? Không còn biện pháp nào, cả Sư Phụ cũng không có biện pháp, là vì tôi phải đợi các học viên tu tốt trong cơ hội này tu luyện càng tốt hơn, đi cho hết đoạn đường này. Là thế nào, một số làm rất tốt, dẫu khó khăn tôi cũng chờ, cuối cùng họ đi qua được. Nhưng chư vị có biết không? Số người năm rồi vốn là được cứu độ, vĩnh viễn mất đi cơ hội đó là vì Chính Pháp không ngừng đẩy lên phía trước, từng bước từng bước, đến tầng thứ nào là thời gian đã đến cho người tại tầng thứ đó rồi, trên đó Chính Pháp mà đến thiên quốc nào, đến tầng thứ thiên thể nào, thì người của tầng thứ đó đến xem, chỗ ngồi lần sau là của người khác không phải là của họ. Chư vị có biết là đã mất đi bao nhiêu sinh mệnh không?! Thấy được chỗ còn trống trong rạp, chư vị biết tôi cảm thấy thế nào không?
Nhiều đệ tử Đại Pháp đều đang nói là “Trợ Sư Chính Pháp”, “Sư Phụ muốn gì chúng con làm cái đó.” Nói rất kiên định, đến khi Sư Phụ thực sự bảo chư vị làm gì mà không theo ý chư vị, hay có lúc gặp một chút khó khăn, thì một chút cũng nghĩ không ra cái chính niệm để giúp Sư phụ. Tư tưởng bất ổn, ý niệm phát ra gây tác dụng cản trở. Trong quá khứ tôi nói, không ai phá nỗi đệ tử Đại Pháp. Mọi người biết tà Đảng Trung Cộng tà ác như thế nào rồi, chúng muốn đả đảo ai thì họ có chịu đựng được ba ngày không? Đệ tử Đại Pháp không thể bị đánh gục? Càng tu luyện tốt, thì chư vị càng kiên định, càng mạnh mẽ, càng hưng thịnh, càng thành thục. Nó chỉ gây được tác dụng này. Cũng có thể nói rằng, nhân tố bên ngoài không phá hoại được sự tu luyện của Đại Pháp, dẫu là quấy nhiễu như thế nào. Chẳng phải ở Tân Tây Lan một nhóm đặc vụ Trung Cộng âm thầm lợi dụng một số học viên tà-ngộ mà gây ra một số việc sao? Cứ để cho họ làm, rồi xem chuyện gì xảy ra? Ai phá hoại Đại Pháp được? Không ai phá hoại Đại Pháp được, tất cả nhân tố bên ngoài đều không gây được tác dụng, nhưng đệ tử Đại Pháp mà tu không tốt, thì tổn thất sẽ to. Kỳ thực ai có thể phá hoại Đại Pháp được? Pháp của vũ trụ ai có thể phá hoại được? Chỉ là dùng nó để khảo nghiệm chư vị, nhằm vạch ra tư tưởng người và tâm chấp trước của chư vị. Mọi nhân tố quấy nhiễu đối với đệ tử Đại Pháp mà chư vị gặp phải, chẳng phải đều là nhắm vào các học viên không tinh tiến, tham gia lấy lệ sao? Cũng như cái mạng lưới tà ác trước đây, vận động một số người học viên, một số thần hồn điên đảo, lý trí không rõ, như thể là không phải là bản thân mình nữa, còn truyền bá cái mạng lưới tà ác đó. Tại sao như vậy? Những thứ chư vị có, các chấp trước đó, các tâm người đó, tập quán nói láo đó, thích nói chuyện tầm phào, chẳng phải đều khiến tự nó lật ra rao? Thông qua những chuyện này chẳng phải là khiến chư vị vấp ngã, khiến chư vị thấy được cái thiếu sót của mình, và khiến các học viên thực sự không đủ tiêu chuẩn bị đào thải sao? Cựu thế lực lợi dụng những thứ không tốt của kẻ xấu này, bảo đem hết ra. Chẳng phải là đã gây tác dụng này sao? Cho nên tôi nói không ai thực sự phá rối được, trái lại càng giúp chúng ta ngày càng trở nên thuần khiết hơn. Mọi người biết, trên toàn cầu các đặc vụ lưu manh của Trung Cộng tiến hành mua chuộc nhiều rạp hát, gọi điện thọi, gửi thư hăm dọa, giả dạng làm học viên Pháp Luân Công viết các bức thư không lý tình, khiến cho người ta có ác cảm đối với học viên Pháp Luân Công. Bất cứ thủ đoạn nào chúng đều xử dụng, nhưng sau khi người ta nhìn thấu chúng rồi, bùa phép nào khác cũng không còn nữa. Khi Shen Yun lưu diễn tại Hàn Quốc, Trung Cộng đặc biệt phái một số kẻ xấu quấy nhiễu, vỗ ngực bảo đảm là khiến Shen Yun không lưu diễn được, cuối cùng Shen Yun cũng lưu diễn, chúng bị thua sát đất, không còn bùa phép nào, cũng không quấy nhiễu nữa. Mặc dù chúng không quấy nhiễu nữa, nhưng chính chư vị lại tổn thất to như vậy.
Trách nhiệm của đệ tử Đại Pháp là cứu độ chúng sinh. Mọi người nghĩ xem, dẫu Shen Yun cố gắng nhanh chóng cứu người, một buổi trình diễn chứa được bao nhiêu người? Bảy trăm tỷ người trên toàn cầu, Shen Yun cứu được bao nhiêu? Tất cả truyền thông của chúng ta và tất cả các dự án mà đệ tử Đại Pháp đang làm đều là đang cứu người, dẫu chư vị đã làm hết sức, vẫn còn một số người rất to không thể cứu được. Tôi đã từng giảng với mọi người, tôi nói kỳ thực người mà chư vị cứu, không phải là cứu cho Sư Phụ, cũng không phải là cứu cho người khác, là cứu người cho chính chư vị, rất có thể họ đều là chúng sinh tương lai trong thế giới chư vị, hay trong phạm vi của chư vị. Sau khi chư vị trở về cái gốc của mình, chư vị không thể làm một tư lệnh mà cái gì cũng đều không có, mọi thứ đều không, chỉ có một mình ở trong cái thiên thể to lớn đó. Phật không nghèo, là giàu, các sinh mệnh ở đó là tài sản, có họ thì mới khiến thế giới của chư vị phồn vinh. Đó đều là tài sản, mỗi sinh mệnh đều là tài sản.
Tôi biết ngồi đây hôm nay, là có một số người thân của đệ tử Đại Pháp, một số bạn người thường của đệ tử Đại Pháp cũng vào trong hội trường này, là vì cái trường này không sạch lắm. Tất nhiên, cá biệt còn có vài kẻ do cộng-phỉ phái đến. Dẫu là thế nào, tôi nói với mọi người, đến được đây đều là cơ duyên. Dẫu chư vị là mang thân phận gì, làm nghề gì, nghe được Phật Pháp, thì chư vị có được cái duyên này, không phải là chuyện đơn giản. Xem ra là do người khác bảo chư vị đến, nếu Thần không bảo chư vị đến thì chư vị tuyệt đối không vào được. (Chúng đệ tử vỗ tay) Tôi đến là để cứu người (chúng đệ tử vỗ tay), ai cũng biết là tôi đang vì chúng sinh mà gánh chịu, để cho con người được cứu độ. Tôi không có bất cứ truy cầu của con người, cái gì tôi cũng buông bỏ được, tôi cũng không có chấp trước của con người. Tôi đến để cứu người, tôi không có sự lựa chọn. Tôi đang cứu người của toàn thế giới, bao gồm tất cả mọi người trong hội trường này. (Vỗ tay nhiệt liệt)
Bản tiếng Anh:
http://www.clearwisdom.net/html/articles/2011/7/30/127111.html
Ghi chú: [ ] (của người dịch, không phải văn chính thức, chỉ để tham khảo)
Dịch ngày 05 tháng 11 năm 2011
www.thuviendaiphap.com
|